Ngôn Tình My Osin

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
My Osin
Chương 20: Chương 20


_ Anh hai ghê quá.... bị hét vậy mà cũng vẫn cười được....
Adan nhăn nhó./...
_ Có chi đâu... miễn lừa được con bé... Joe nhỉ???
Chun quay ra.... Joe đã biến mất từ lúc nào.... ông ấy đâu bitrs... cậu em trai iu quí của ổng đang lo lắng sợ bị một người nào đó căm ghét....
--------------------------------------------------------
Nó giơ cao bản hợp đồng mới cứng.... nhíu mắt....
_ Lau dọn ba tầng 1 ngày.... nấu cơm tùy theo khẩu vị ba anh em.... dọn nhà tắm... giặt quần áo... lau sạch bụi trên đồ đạch... dọn sân vườn,.... cúi cùng cũng chjir có vậy thui chứ gì....
Nó quăng tờ giấy đi.... đặt tay lên trán... tios tục suy nghĩ....
" Tại sao ông Joe ấy tự nhiên lại khó tính vậy... úp thẳng cái bản này vào mặt người ta.... lại nói những lời khó nghe nữa/.... "
Nó hồi tưởng lại sự việc xảy ra cách đây 2 tiếng....
-----------------------------------------------
_ Cô nghĩ là chúng tôi hoan nghênh cô sao.... cô đừng có nghĩ là vượt qua được thử thách này thì chúng tôi sẽ chấp nhận cô....
Joe lớn tiếng.... làm con bé suýt tí nữa thì nước mắt chảy ròng ròng....
_ Em đang nói gì vậy... dù sao cũng đừng hét lên vậy chứ????
Chun từ nơi đâu bỗng chình ình xuất hiện....

_ Anh không hiểu em nói gì sao... anh về phía cô ta từ bao h vậy???
_ Anh chỉ nghĩ là em không nên nói những lời như vậy với Ariel....
_ Vậy anh định làm gì em.... đuổi em ra khỏi nhà thay cho cô ta....
_ Anh sẽ làm như vậy nếu em không thôi cái kiểu ăn nói này đi.....
_ Em không biết... chung quy em Mike và Adan đã chấp nhận bản hợp đồng này.... 3 luôn thắng một đúng không anh....
-------------------------------------------------------
Từ trước tới giờ nó luôn nghĩ Joe là một con người hiểu lẽ phải... vậy chẳng lẽ nó nhầm.... chẳng lẽ Chun mới là người tốt....
Nó trùm chăn kín măt.,... thật chẳng hiểu có chuyện gì đang diễn ra nữa???
Khói bốc mù mịt..... Joe lang thang trong làn khói mờ ảo.... xung quanh mờ mờ là một màu nâu.... như màu gỗ.... Joe đang ở đâu vậy????
_ Joe....
Tiếng con gái não nuột cất lên.... tiếng ai đấy....
Joe quay ra.... và....
_ Ặc!!! Ặ!!!!................ Cô làm gì ở đây vậy????
Cậu trợn trừng mắt.... trước mắt cậu là Ariel.... trên người có đúng một tấm khăn trắng quấn ngang ngực....

_ lại đây với em đi....
Ariel tiến đên gần Joe... và nháy mắt....
Joe nhìn trước.... nhìn sau.... nhìn phải nhìn trái.... chẳng có đường nào để cậu thoát cả.... sau lưng là một cái hồ to tướng....
_ Sao anh sợ vậy????
Joe thấy gai người khi ngón tay của con bé lướt trên ngực cậu... óa... nhưng quần áo mình đâu rùi....
Joe bàng hoàng nhìn xuống người mình.... chẳng còn gì trên người ngoại trừ mảnh khăn vắt ngang phần dưới
" Chẳng lẽ... chẳng lẽ đây là hồ nươics nóng..... "
Không gian trước mắt Joe hiện dần rõ.... con bé osin thì ngày càng tiến lại gần....
_ Joe.... lại đây với em...
Joe hoa mắt.... cái gì... ôi nó tròn tròn.... cậu không thể cưỡng lại được....
_ Hok!!! Hok thể như vậy....
------------------------------------------------
Nó chớp chớp mắt.... hắn đang làm gì vậy.... nó đặt cằm trên giường, chăm chú ngắm con lợn đang giẫy đành đạch và la hét ỏm tỏi....
_ KHÔNG THỂ NHƯ VẬY!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Joe bật dậy... mướt mải mồ hôi.... mồm há hốc.... mặt nhăn nhúm....
Ngước nhìn xung quanh.... bây h Joe mới hiểu đó chỉ là một giấc mơ....
_ Phù!!! May quá!!! Thật may....
_ May gì cơ???
 
My Osin
Chương 21: Chương 21


_ Ối giời ơi!!!
Joe hoảng sợ khi thấy gương mặt nó nằm chình ình trên giường.... mang tính chất thơ ngây và thánh thiện....
_ Làm gì phải hét lên như thế... tôi có ăn thịt anh đâu mà sợ... dù ghét tôi đến thế nào thì cũng đừng có làm vẻ mặt như thế.... anh làm cho tôi cóa cảm giác mình là sói đoá...
Nó giưưong móng vuốt..... mắt mở to.... chĩa vào Joe.... Joe nhắm mắt.... sợ hãi.. quay đi....
_ hahha!!! tôi chỉ mún đùa một chút thôi mà.....
Nó cười sằng sặc,... rùi với lấy cây lau nhà.... tiếp tục công việc dang dở....
Joe vuốt lấy vuốt để cho tim ngừng đập.... rùi quay ra định mắng nó... thì ôi thôi.... nó quay ra..... lau dọn... và Joe lại thấy rõ có cái gì đó phập phồng trong cái áo cổ rộng....
_ Không.... ghê.... ghê quá....
_ Mà Joe....
Lần này nó quay ra thật.... Joe thì hem có can đảm quay lại nhìn nó....
_ Sao???
_ Anh ghét tôi đến vậy???? Thật sự ghét đến vậy???
_ Đúng.... chẳng lẽ tôi lại phải thik cô ah???
_Không... nhưng mà rõ ràng biểu hiện của anh đối với tôi là cái gì đó....
Nó nhíu mày.....
_ Cái gì????
_ Tôi không biết... nhưng chắc chắn hem phải là ghét...
_ Hừm!!!
Joe hắng lại giọng....
_ Cô sai rùi.... cô dọn xong rồi chứ gì??? Ra ngoài đi....
_ Tôi chưa....
_ Ra ngoài!!!
_ hả????
_ Cô hok nghe tôi nói gì ah??? RA NGOÀI!!!!
Măt nó mở to.... nó hoảng sợ thực sự.... chưa ai to tiếng với nó như vậy.... và nó vội vã biến ngay....
------------------------------------------------------
Rầm!!!
Tiếng cửa đóng rầm làm Joe sực tỉnh.... từ nãy đến h dường như cậu vẫn lang thang trong giác mơ quái dị đó.... NHưng tại sao cậu lại hét lên với một con bé kem mình một tuổi.... sao bỗng dưng cậu thấy mình trẻ con và yếu ớt đến vậy..... đó có phải là mình không.... hay là một ai khác.... một con người khác... một cảm tính khác.... nó đang dần bộc lộ trong cậu... và nó chỉ xuất hiện... chỉ khi cậu thấy nó.........
-----------------------------------------------------

_ Tự nhiên gắt lên như thằng điên ý...
Nó lầm bầm.... rồi chĩa vòi nước khắp nơi...
_ Joe.... chết này.... chết đi... Joe thối!!!!
_ Cô làm cái gì vậy???
Nó giật mình.... quay ra.... và nghiêng đầu...
_ Đại ác ma... sao về sớm vậy????
_ Đại.... cô nói tôi là....
Chun há mồm....
_ Không.... ý tôi là...
_ Không sao>???? Cô không mệt chứ???

_ Mệt???? Dĩ nhiên là hem rùi....

_ Vậy thì tốt....

_ Áh!!! tôi có việc này mún nhờ cô...

_ Việc gì vậy???

Nó linh cảm có chuyện chẳng lành...

Chiếc ô xoay xoay xoay xoay...............................

Nó nghiêng chiếc ô theo chiều nắng... không thể để làn da Olay bị đen đi được....

Hôm nay nó diẹn hơn mọi ngày.... lý do.... được đi ra khỏi khu biệt lập...

Nhưng điều làm nó cảm thấy bức rứt nhứt.... đó là phải đi cùng đại ca của tứ đại ác quỷ...

Tuy Chun đã nói chỉ nhờ nó đi thử áo..... và gần đây.... Chun có vẻ tốt với nó.....

Nhưng với cái tính đa nghi tào tháo.... nó thực sự không thể yên tâm...

" Píp!!!! "

Tiếng còi xe làm cho đống bong bóng phập phồng trong đầu nó xẹp xuống.... là Chun... với nụ cười super perfect....

_ Lên xe nào!!!!

Nó cười gượng gạo... rồi gật đầu....

_ Có... có thật là chỉ đi thử áo thôi không....

_ Thế cô nghĩ tôi muốn đưa cô đi đâu nào???

_ Không ý tôi là...

_ Vậy thì đi thôi....

Chun có vẻ như hok mún cho nó cơ hội suy nghĩ nhiều thêm nữa....

Chiếc xe mui trần mau ng lướt cùng tia chớp....

-----------------------------------------------------------

" chụt!!! CHụt!!! "

" Hi!!! HÍ!!! "

" Chùn !!!! Chụt!!! "

" Hi!!! HÍ!!! "

Joe nhăn mày.... nhăn mũi.... cái lão Mike này hem đi tán gái thì thôi.... ở nhà là cứ y như rằng ôm lấy chặt que kem quí.... rùi chẳng hỉu sao lại cười sằng sặc như điên ý....
 
My Osin
Chương 22: Chương 22


_ Sao vậy???? Kem quá ngon ah???
_ BÙn cười quá.... hic!!!
Mắt Joe mở to thêm nữa.... cậu cố nhìn thật kĩ cái que kem xem nó có gì bùn cười hem.... bi h hai anh em đang ngồi chay.... hem ti vi... hem đĩa.... thía cái kem chắc chắn là thủ phạm chọc ông anh ba của cậu cười như dại....
_ Đưa em m*t thử...
Joe vồ lấy cây kem....
_ Chú điên ah!!! Kem của anh mà....
_ Thế có gì mà cười nhiều thế....
_ Bùn cười ông Chun....
_ Ông già ấy thì mắc gì mà bùn cười...
_ Ông ấy chở con bé đi dự tiệc....
_ Dự tiệc.... tại sao....
_ Là kế hoạch của anh... yên tâm.... con bé đổ là chắc cú.....
_ hả????
-----------------------------------------------------
_ Hả?????
Nó nhìn Joe với con mắt ngạc nhiên hết cỡ.... trước mặt nó là một khách sạn hoành tráng...

_ Về nhà cơ mà....
_ Nhà của tôi.... đây là khách sạn của tôi.... xuống đi....
" Rõ ràng là hắn lừa mình...." Nó lầm bầm... nhưng nó cũng nói chưa chính xác.... đúng là Chun đã đưa nó đi thử quần áo.... nhưng hắn đâu có nói là thử quần áo cho nó.... hắn nói là thử quần áo cho em gái hay thể laọi gì gì đó của hắn.... rùi bắt nó mặc cái váy xúng xính hắn chọn... rùi lái nó đến đây lun.... khách sạn.... nó cảm thấy hok yên tâm.... nhỡ....
_ Cô không xuống ah!!!!
Nó nuốt nước bọt..... rồi vén cái váy.... xuống xe....
_ Khoác đi....
_ Gì???
Chun vòng tay ra trước mặt nó.... mỉm cười...
_ Khoác tay tôi....
Nó bặm môi.... rồi nhón ngón trỏ vào đó....
_ Đi thôi.....
Chun kéo tuột nó vô một khán phòng lớn và đầy màu sắc.... Hôm nay là buổi tiệc thiết đãi công ty nhà họ Trần - một gia đình thế phiệt quan hệ lâu năm với nhà họ Ngô và cũng có vai vế lớn trong thương trường......
----------------------------------------------------------
Tiếng nhạc dập dìu.... những quý bà quý ông đang say sưa trong điệu vance nhẹ nhàng mà quyến rũ.... nó bây h thì cả hai tay đều bấu chặt lấy CHun.... nguy cơ cúc áo ple lại sắp tuột.....
_ Bấu vừa thui..... cô sợ ah!!!
_ Đâu có... tôi... ah không.... cũng hơi sợ....

Không phải nó sợ vì đây là lần đầu tiên nó dự tiệc... nó sợ bởi nó linh cảm sẽ gặp người quen ở đây.....
Điều nó lo sợ rồi cũng đến....
_ Cậu Chun.... bữa tiệc linh đình quá....
_ Có gì đâu... phó tổng Đường đã quá khen rồi.....
_ Ah!!! Tôi muốn giới thiệu cho cậu một người....
_ Xin lỗi..... là ai vậy....
Ông Đường né người..... một cô gái trẻ bước ra....
_ Đây là tổng giám đốc công ty du lịch của chúng tôi... cô....
_ Để tôi tự giới thiệu được rồi...
Người đàn ông họ Đường bỗng tỏ ra khép nép.....thật không đơn giản.... Chun thầm nghĩ...
_ Xin chào.... tôi là Trần Gia Hoa.... tên tiếng anh là Ella.... vừa cấp bằng thạc sỹ bên Mỹ.... hân hạnh được biết anh....
_ Chào.... Tôi là Ngô Tôn..... được tận mắt trông thấy dung nhan của tổng giám đốc thật hân hạnh...
_ Anh khách sao quá.... ah.... nhưng cô gái kia là ai vậy???
Ella hướng mắt về nó.... đang nép sau người Chun....
" Phù thủy.... phù thủy.... " _ Nó lẩm bầm....
_ Cô đang nói cái gì vậy.... quay ra đây....
Chun thì thầm.....
Nó thì có vẻ không nghe thấy Chun nói gì.... cứ tù từ bấu áo và lôi Chun đi.....
" Á................................................ ."
Nó kêu thất thanh....sau cú ngã không thể đẹp hơn bởi va phải anh bồi bàn đang chạy như tên lửa.....
Chun vội vã chạy ra đỡ nó.... còn Ella.... sau khi nhìn kĩ gương mặt cô gái.... mắt sáng lên và nở một nụ cười ranh mãnh....
 
My Osin
Chương 23: Chương 23


_ Cô làm gì thế....???? Mất mặt quá....
_ Em gái anh ah!!!!
Ella cất tiếng....
_ Em gái???? Ah không....
Chun mau ng dựng nó dậy... và ôm chặt nó vào người...
_ Cô ấy là bạn gái tôi....
_ Cái gì ??? ai là bạn.......
Nó phản ứng ngay lập tức....
_ Ưm......
Chun bịt chặt miệng nó.....
_ là bạn gái...
và nở nụ cười hề hề....
_ Bạn gái ah???? THú vị đó.....
Ella lại cười.... còn nó thì mún mếu....
Chụt!!!!
Adan m*t đôi đũa dính đầy nước sốt cà chua.... rụt rè nhìn sang phía Joe..... bi h nhìn y hệt một con trâu đói hùng hục nạp năng lượng.....
_ Này!!! Joe....
Mike chạm nhẹ vô người thằng bé....
_ Ăn từ từ thôi.... bụng chú sẽ bục đó....
Joe có vẻ như không để ý mấy đến lời đề nghị vô cùng có lý của ông anh trai... cậu vẫn típ tục gặm gà hem tiếc sức....
_ Ấy ấy hả anh???
Adan chỉ vào đầu của mình ngoáy ngoáy.....Mike nhăn mặt.... có ai lại nói anh mình âm âm....

_ Không được....
Adan choáng tới mức.... đánh rơi cái bát xuống nền nhà vỡ choang... Còn Mike thì run rẩy.... ngước mắt ngắm nhìn tầm cao vĩ đại của cậu em ngoan ngoãn...
_ Sao thế... thí nghiệm không thành công cũng không nên khùng lên vậy chứ????
_ Á..............................................
Sau tiếng hét dài một phút.... Joe quay ra nhìn Mike căm thù.... rùi la loạn lên.... chạy ra khỏi nhà.....
_ Đi đâu đấy....
Mike nhìn Adan khó hỉu....
_ Chịu.....
Adan nhún vai...
----------------------------------------
" Ực!!! "
Nó uống được ngụm rượu nhẹ... rồi ngước mắt nhìn quanh..... Sao Chun lâu về thế nhỉ.... nó bỗng dưng bị mất cái khiên chắn tuyệt vời chỉ vì một ông râu dài tới chân.... mà nó cá rằng ông này đã từng có lần lạy nó.... mà tuyệt vời cóc khỉ gì chứ.... cũng vì cái khiên mà nó phải tới cái chốn mà đxa ngót 3 năm nó chưa dám bén mảng tới.....
_ Ariel!!!
Đấy.... quên để ý một chút là con mụ độc ác này đã nhận ra mình gòi....
Nó quay lại... không quên nụ cười quảng cáo....
_ Chị hai....
_ Nhớ là tốt đấy....
Ella cười... rùi nắm tai con bé.... lôi đi xềnh xệch....
------------------------------------------------------------
_ Chị hai.... tha cho em....
Nó chắp tay vái lấy vái để bà chị.....
_ Cô giỏi lắm.... nhân lúc tôi đi du học.... trốn nhà làm osin...

_ Chị hai.... đó là.... có lý do.... lý do đóa...
_ Lý do nào.... nói nghe....
Ella rút ở đâu ra một cái kéo.... kề sát cổ con bé....
_ Là.... là tại ba đó..... chị hai... ba ép hôn em....
_ Ép hôn....
_ Với cái thằng Tiểu Tống nào đó.... em không biết... cũng không thèm nghe.... nếu em không trốn chắc bi h chị hai đã có ít nhất mí đứa cháu gọi bằng bác gòi....
_ Tiểu Tống, nó là con cái nhà nào thế????
_ Em hok bít.... có vẻ như là con trai tình nhân cũ của ba....
_ Vậy ah??? Thía sao cô bít....
_ Đoán vậy???
_ Thía cũng nói....
Ella díu đầu con bé một cái....
_ Hề hề!!! Chị hai tha cho em rùi hả??? Vậy em đi nhá....
Nó nhón chân nhẹ nhàng....
_ Stop......
Nó cứng người...
_ Sao chạy vội thế.... cị hai còn chiện mún tâm tình với cô đây.....
_ Chuyện gì.... hic....
Nó mếu máo...
-------------------------------------
_ Con bé đâu rồi....
Chun nhìn quanh quất.... vừa thấy tu rượu say sưa ở đây... quay đi quay lại đã không thấy người đâu... chẳng lẽ kon bé có phép dịch chuyển tức thời của Songoku.....
Bỗng mắt CHun sáng lên.... con vịt lùn kia rùi.... nhưng mà.... nó đang nói chuyện với ai vậy???
------------------------------------
_ Em thề.... thề lun đóa....
_ Tin sao được.... cô có cái gì với cái tên cáo già đóa vậy???
_ Hắn ah!!! Hắn nói mà chị cũng tin hả???
_ Nhưng cô đi cùng hắn đến đây.... cũng nghi ngờ lắm.... hắn lại nói cô là bạn gái hắn nữa...
 
My Osin
Chương 24: Chương 24


Ella nheo mắt... phải ép con bé nói.... ép ra bã....
_ Thề lun... hắn là .... ah không.... hắn là....là....
_ Làm gì ở đây vậy....????
Chun xuất hiện bất ngờ làm nó cứng lưỡi....
_ Cô Ella.... có chuyện gì ah???
_ Ah không!!!
Ella quay lại với vẻ mặt hiền từ + dịu dàng làm thức ăn trong bụng nó mún biểu tình....
_ Tôi mún nói chiện với " bạn gái " anh một chút thôi mà..... Cô Ariel.... nói chuyện thật vui.... đây là số điện thoại của tôi.... khi nào rảnh chúng ta liên lạc nhá....
Nó toe toét cười... rùi ghé sát tai Ella...
_ Mới đổi số ah???
_ Hỏi lắm.... hắn lườm kìa....
_ Ehem....
Nó hắng giọng.....
_ OK!!!
_ Vậy tôi không làm phiền hai người nữa....

Ella mau ng rút....chỉ còn mình nó và Chun trong khu vườn vắng vẻ....
Vòi phun nước.... cây cối um tùm.... ánh đèn sáng choang.... xa xa là cây cầu cong cong.... khung cảnh này thiệt dễ cho người ta tưởng lầm là mình đang lạc vào xứ sở cổ tích của nàng lọ lem..... vậy mà sự thật thì...
_ Cô và con mụ ác nhân đó có quan hệ gì vậy???
_ Mụ ác nhân???? Sao anh lại nói chị hai..... ah quên.... chị ta như vậy???
_ Còn gì nữa.... việc của tôi lần trước suýt hỏng vì cô ta đấy.... mà cô hỏi làm gì???? Cô thì biết cái gì chứ/??
_ Vâng.... tôi ngu... OK???
" Dám nói chị hai là ác nhân.... đợi đấy.... đã thía bà mách...." - Nó lè lưỡi....
_ Còn anh nữa đấy???
_ Tôi làm sao????
_ Tự nhiên nói tôi là bạn gái anh... là sao hả???
_ Tôi nói thế thì sai ah???
Chun gân cổ...
_ Không sai thì đúng chắc....
Nó cũng cong môi lên.....

_ Sao lại sai.... tôi thik cô mà....
_ Gì cơ???
_ Tôi..... mà thôi...
_ Thôi là sao??? Mà nếu anh có....
Cuối cùng thì cảnh vật xung quanh cũng phải cười thầm khi hành động của Chun đã diễn ra hợp với chất lãng mạn của chúng..... Môi nó bị dán một con tem chặt cứng bởi môi Chun.... tay phải Chun đỡ đầu nó.... tay trái Chun thì nâng mặt nó lên.... trời đát.... hắn nói thik nó là thật ah???
Chun Nhắm nghiền mắt.... cảm giác này thật là khó chịu... nếu hem phải thằng Mike quỷ bày cách này thì Chun cũng không bao h bán không một nụ hôn ngàn vàng của cậu đâu....
Tâm trạng của Lọ lem và Hoàng tử là vậy..... tâm trạng của người thú ba cũng rối bời không kém..... Chạy một mạch không hỉu sao xe Joe lại chạy tới đây.... và tự nhiên lại được coi miễn phí nụ hôn có 1 không 2.... Tim cậu bỗng nhiên đau nhói.... thần cupipi bắn bùm một phát hàng chục mũi tên vô tim... làm cậu không thẻ đứng vững nổi.... Lòng Joe sôi sùng sục..... Cậu mún giằng hai con người đang hạnh phúc kia ra ngay lập tức.... nhưng..... nhưng....
Joe quay người... đi về với cái phòng thí nghiệm thường ngày thui.... oaoaoaoaoa!!! Tự nhiên cậu mún khóc quá.... Gạt giọt nước rơi ra từ khoe mắt.... Joe bặm môi.... : Không sao.... rồi con bé cũng sẽ đi thôi mà.......
Tiếng cỏ khô lạo xạo..... Joe bước từng bước nặng nề ra chỗ chiếc xe mui trần....
-----------------------------------------------------------
" Soạt!!!! "
Không cần Chun phải kết thúc.... tự nó đẩy Chun ra... điều này phù hợp với mong mún của thằng bé....
Vừa mừng rỡ vì thoát nạn..... Chun bỗng thót tim khi cánh tay của nó giơ lên.... Cậu nhắm chặt mắt... thấy trước tương lai băng mặt của mình...
" Bốp!!! "
Tiếng động vang lên chát chua.... Chun rờ tay lên mặt.... hem đâu hem sưng..... thía là sao..... Cậu từ từ mở mắt....
Cái mặt nó sưng vêu và suýt nữa thì bay mất bởi cú tự tát như trời giáng.... Chun tròn mắt.... Con ngươi của cậu sắp rơi ra ngoài...
" Bộp!!! "
Nó đặt tay lên vai CHun.... và nhìn thẳng vô mắt cậu....
 
My Osin
Chương 25: Chương 25


_ Chuyện này coi như hem xảy ra nhá.... OK!!! Đi về thôi....
Nó gật đầu với CHun .... rùi đio thẳng....
Đấy.... phản ứng của nó vậy đấy..... kế sách của Mike có gọi là thất bại hem nhỉ??? - Chun thầm nghĩ....
---------------------------------------------------
3 h đêm....
Nó vẫn chưa ngủ được..... cảm giác bứt rứt vẫn còn nguyên trong nó.....
Nó đặt tay lên môi.... chết tiệt... tại sao có thể để gã đó..... nụ hôn đầu tiên của mình mà.......
Nhưng nó cũng thật ngọt ngào.... hắn hôn cũng không tệ với lại..... nó giật mình.... nụ hôn đầu tiên ư???? Hình như không đúng..... hình như.....
--------------------------------------------------
15 năm trước....
Đó là một thung lũng rộng lớn..... giữa trưa.... có lẽ là có một cái cậy đại thụ lớn.... Khắp nơi toàn một màu xanh của cỏ.... nó nằm đu đưa trên thảm cỏ đó.... và quay ra....
Thằng culi đang nằm đó.... ngáy khò khò....
Cây kem trong tay nó đã sạch trơn..... bực thật.... đang định sai đi mua thêm mà.... nó lầm bầm định quay đi....
Nhưng rồi nó lại quay lại.... và l**m mép.....
Trên môi thằng bé culi vẫn còn dính kem.... làm thế nào bi h???? Nó thèm quá cơ.....

Hay là l**m đi.... dù sao nó cũng ngủ gòi.... chắc hem bít đâu....
Nghĩ là làm.... nó mon men lại gần thằng bé.....
Nhưng rùi nó chững lại.... có vẻ khổng ổn lắm.... thía thì bẩn quá....
" Koong!!! "
Một ý hay vừa xuất hiện trong đầu nó..... chỉ cần nó chạm môi vô thằng bé.... kem sẽ dính vô môi nó..... rùi nó sẽ l**m.... ok....
Vậy là nó cúi xuống và....
---------------------------------------------
_ Á!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! !!!!!!!!!!!!!
Nó bật dậy..... hét toáng giữa đêm khuya... vậy là nó bị bóc từ lúc ấy.... mà lại còn là do nó tự bóc..... nhưng cái kí ức ấy quá mơ hồ.... hay đó chỉ là giấc mơ.... nó không nhớ.... cũng không biết.... cả cái thằng bé c* li ấy.... nó cũng không bít là ai lun.... vậy là sao????
Nó lại nằm ra giường..... thật phức tạp.... thật lì lạ....
Chapter 15 :
_ Trứng chiên tới đây!!!!
" Cạch!!! "
Chun, nó và Joe ngồi xuống..... Mike và Adan nhìn ba đứa nghi ngờ.... không dưng mắt chúng nó sưng phồng như nhau.... thâm xịt..... đỏ lựng....

Nó nhìn CHun.... hum qua hắn cũng không ngủ được ah??? Nhìn cái môi cong cong đén ghét... nhưng mà hắn có thik mình thiệt không vậy.......
_ này!!! Ăn đi!!!
Nó với tay lấy miếng trứng thơm.... phi lun vô bát Chun....
_ Cảm ơn.....
Chun hem cóa để ý... vẫn cắm cúi.....
_ Có chi đâu....
Nó nhoẻn cười.... quay ra.... thì thấy ba cặp mắt chĩa vô...
_ Các anh cũng cùng ăn đi....
Nó lại với tay phi trứng vô 3 cái bát còn lại...
" Ai thèm của bố thí chứ???? Hôn nhau rồi còn làm bộ " - Joe lườm nó....
" Sao hắn không lăn tăn gì nhỉ??? Chẳng phản ứng gì cả.... " - Nó nhìn Chun thở dài mà não cả ruột.... mọi việc có vẻ khống giống.... không đúng như những gì nó nghĩ sau khi CHun mi nó.....
Chun thở dài là có nguyên do... chìu nay có cuộc họp.... lại phải gặp ác nhân Ella... lại phải cãi nhau... lại phải bực mình.... trời ơi!!! Sinh con rùi sao sinh ra con mụ đóa mần chi????
Ba nhân vật chính.... ba suy nghĩ khác biệt.... và cả ba cùng thở dài.... hai nhân vật kòn lại típ tục ngồi và suy đoán....
-----------------------------------------
_ 1,2,3,4,5,6,7.....
Nó lí nhí ca bài ca Diana 4 teen.... bé mồm thui.... cụ Joe nghe thấy lại ca mình man.... mà cụ đi đâu gòi hem bít....
Nó nhìn quanh căn phòng bày bừa lộn xộn... chỗ này ống nghiệm... chỗ kia đèn cồn....hic!!! Phòng này nghe nói nổ ít nhứt đã 10 lần rùi.... hem nổ hơi phí....
Nó tặc lưỡi..... quay ra típ tục sự nghịp lau dọn.... có vẻ như chị hai đã quên mất viẹc xử nó.... thật may....
 
My Osin
Chương 26: Chương 26


" Cạch!!!! "
_ Chà đã quá!!!
Joe đường hoàng bước ra từ phòng tắm..... tay chống nạnh.... vẻ khoan khoái.....
_ á!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! !!!
Trời đất... sao từ khi về cái nhà này..... nó lại phải hét lắm thế chứ???? NHưng hem hét hem được... cái thứ vừa đập vô mắt nó thịt kinh khủng quá.... hai tay che chặt mắt.... nhưng nó vẫn hé ra một cái khe bé tí để coi típ....
Joe chụm hai chân lại..... hai tay ôm chặt khăn tắm..... sao cái bà mụ này lại ở đây...
_ Cô.... cô làm gì đấy...
_ Dọn nhà..... hợp đồng anh đưa ra mà....
_ Sao cô tự tiện vô.... phải gõ cửa chứ....
_ Tôi ngó nào thấy ai đâu.... phòng tắm tắt đèn... ai bít anh trong ni chớ....
_ ra ngoài đi.....
_ Ra hả??? Ra lun....
Nó chỉ đợi có vậy.... thía là quấn chíu đi lun....
nó vừa đi khuất.... Joe chui vội vô cái áo.... rùi thở phì phò.... " TRời mún tim mình đứt mà chít chắc.... " Bỗng nhiên Joe nhớ tới giấc mơ hôm trước.... má ơi!!! má ơi!!! Cậu ôm chặt ngực... nơi trái tim đang đập liên hồi.... Ngu ghê... nếu lúc đầu nhận nhiệm vụ đi lừa kon bé.... liệu tim mình có đập vậy hem???
Nó gặm đầu chổi gần nát.... hum qua là ông anh... hum nay lại là ông em..... dạo này mình chủ quan quá... có khi phải đeo kính lại thui.... chúa ơi!!! chúa phù hộ cho con....
Nó ấn dấu chữ thập... rùi nhìn trần nhà tin tưởng...
----------------------------------------------------
_ 30...
_ 50....
_ Chúng tôi phải có phần nhiều hơn chứ..... chúng tôi là nơi mà khách đến giải trí mà...
_ Không có công ty tôi thì liệu các anh có khách không....
Mí ông già đầu ngồi gặm mì.... lắc đầu.... hai đứa trẻ con háu đá cãi nhau đến quá trưa, đôi lúc chúng còn nhảy lên bàn để hò hét....
_ Chốt hạ là 50....
Ella lớn tiếng...
_ Bên tôi phải được 60 chứ....
Chun cũng không kém...
_ Vậy thì đừng giao dịch gì nữa... anh nên nhớ.... bên tôi còn rất nhìu công ty giải trí mún cộng tác...
_ Vậy cô nghĩ chúng tôi không có nguồn khách ổn định sao????

_ HAI ĐỨA IM ĐI>>>>

Hội trường im phăng phắc....

_ Ba....

Ella bàng hoàng.....

Sự xuất hiện của ông Trần dập tan mọi sự rối loạn.....

_ Bình tĩnh.....

Sau 3s nghiêm mặt.... ông lại cười hề hề....

_ Cháu là Chun hả???

Ông giơ tay ra cho Chun...

_ Chào chủ tịch Trần....

_ Ta đã nghe nói nhìu về cháu.... đúng là tuổi trẻ tài cao....đáng ngưỡng mộ....

_ Dạ đâu có gì???

Chun cười khách sdao....

_ Cao cái mứt....

Ella láu táu....

_ Im mồm....

Ông Trần quát.....

_ Dù sao hai công ty cũng sắp nhập thành 1 rùi....chúng mày cũng phải ngoan đi một tí chứ....

_ ba nói nhìu quá hà.... ai chả bít con với tên mặt dày này sẽ phải lấy nhau.... một mình cô út chịu trận chưa đủ??? Bi h lôi cả kon vô nữa.... con hem phản đối đâu ah??? Chỉ là mún hỉu thêm về chồng chưa cưới thui mà...

_ chồng chưa cưới????

Chun mắt tròn mắt dẹt....

_ Thía ông Ngô chưa nói gì với cháu ah??? Cứ về hỏi ông ấy nhé....

_ Hả???

CHun há hốc mồm..... cưới con mụ ác nhân này.... ôi không....

Ella chun mũi.... nháy mắt..... hai chị em tranh nhau một ông.... hay quá đi...

Chapter 16

Hôm nay đáng lẽ phải là một ngày đẹp trời đối với cô nàng bít iu.... tất nhiên sự thật ác nghiệt hơn mong đợi rất nhìu.... nhất là khi cái gã Joe ấy ở nhà...

_ Cơm gì mà nhão nhoét thế này... tôi không phải là trẻ con...

_ Nhà cửa cô quét dọn kiểu gì vậy??? Toàn bụi là bụi... tôi ghét nhất là sờ đâu cũng thấy bụi đó...

_ Bát đũa sao đầy vết nhơ thế này... cô rửa bát bằng chân à???

_ Quần áo tôi sao vẫn bẩn... cô cẩn thận hem thì một xu cũng hok nhận được đâu....
 
My Osin
Chương 27: Chương 27


Hắn vứt cái áo mà nó hì hục giặt giặt chà chà cả tối qua vào chính giữa mặt... hay cụ thể hơn là cái mũi xinh xinh của nó.... rồi vênh mặt quay đi... nó ngồi d*ng ch*n giữa một đống quần áo đầy bọt xà phòng... và nghiến răng kèn kẹt....
Cả ngày hum nay... hắn kiệm lời tới bất thường... mà cứ hở mồm ra là phun ra toàn lời độc địa... thật đáng ghét...
Nó lôi đống áo xinh của hắn ra day đi day lại dưới chân...
_ này thì sạch... này thì đẹp... bà cô nhà người cho đi làm đời giẻ lau lun...
Nó dòn hết cục tức to đùng vô đống quần áo... Sao hắn có thể đối xử với chị dâu tương lai của hắn như vậy cớ chứ Đáng ghét.... đáng bực thật!!!
_ Meoooooooooooooooooooooooo!!!!
Tiếng mèo kêu làm cho nó giật mình... đám bọt xà phòng trơn tuột lôi nó nằm xuống sàn nhà ẩm ướt.... Là trời... là trời trừng phạt nó vì tội nói xấu con trai nhà lành ư???
Nó lồm cồm bò dậy... và lại chuẩn bị phát loa....
Nó chỉ vô con mèo đang lang thang... lang thang ngó xem có cái gì hay hok... là mấp máy mồm...
_ Con.... con mèo vừa chạy.... vừa chạy vừa ỉa kìa!!!
Nó nói thật nghe như bịa... làm gì cóa con mèo nào vừa chạy vừa ỉa bao h... nhưng nó nói thế cũng là cóa lý do... phía sau con mèo lông trắng nõn nà... là một cục gì đó nâu nâu nguẩy nguẩy nguây nguẩy...
Mắt nó tròn vo.... hay dã man.....
_ Princess!!!
Adan cất giọng êm ái... về đây gần 2 tuần gòi nó chưa được thưởng thức cái giọng ngọt như đường của thằng bé bao h???
Adan bế con mèo lên tay rồi nựng lấy nựng để...

_ Cưng đi đâu mí hum nay mà anh hem thấy mặt... lại đi tìm giai hả??? Giai nhà hem đẹp hay sao mà phải đi tìm giai người....
_ này cái con Jozy ỉa bậy í là của chú ah???
_ Jozy??? Nó là Princess.... bà mụ gọi lại cho kon nhờ với...
_ Ỉa bẩn thế kia gọi Princess sao được... gọi là Jozy thui... mà cẩn thận.. ấy ấy của nó sắp vô tay chú gòi đấy
_ Ở đâu cho bà xỉa mũi vô.... mà đây đâu phải là./.... là đuôi nó chứ bộ...
_ Hả....
Mồm nó lại được thể há ra... nhìn kĩ... đúng là hok thấy đuôi con mèo đâu...
_ Sao.... sao lại thía???
_ Nó nghịch... cho đuôi vô máy gì đó... tôi không nhớ rõ lắm.... rồi thế thành như vậy... đáng lẽ nó cũng có thể mọc đuôi như cũ... nhưng mờ cứ lên da non là nó lại cắn... chắc vì ngứa... vậy nên cái đuôi cứ chảy máu hoài... máu đông lại ra như vầy... mà nói cái nì với bà làm gì nhẩy???
Nó sà lại bên Adan và giật lấy con mèo... bế nó lên...
_ Jozy.... sao cưng hư thía... làm đuôi ra như vầy....
_ Đã bảo nó tên là Princess mà...
_ Không... Jozy..... nó là Jozy...
_ Ơ hay!!! bà thành chủ nó từ bao h vậy???

_ Không bít... bà đây cứ gọi nó là Jozy đóa....
_ Princess...
_ Jozy
_ Princess
_ Jozy............................
_ Cả hai nói gì mà lắm thế....
CHun về đúng lúc và dập được cái đám cãi lộn vớ vẩn... Nó im mồm vì chàng về... còn Adan thì thấy trước tương lai cắt mạng... cắt game... cắt tất tần tậ nếu hem im mồm bi h???
_ Chuyện gì đấy???
Chun hằn giọng...
_ Tại....
_ Anh hai...
Adan vội cắt lời nó....
_ Bà cô kia cứ đòi đặt tên Jozy cho Princess... thật bực mình...
Nó định cãi nhưng Chun đã nói trước...
_ Jozy hay chứ... tên Princess của em anh cũng hem thik lắm... quả thật nó như vậy rùi thì...
_ Anh hai... sao anh có thể ủng hộ bà cô già đóa được.... nó mang con mụ hồ ly tinh về đang anh anh em em với anh ba trên gác kia kìa...
_ Adan.... anh nói bao nhiu lần gòi... không được nói như thế trước mặt Ariel... cô ấy đang là bạn gái anh đấy???
_ Bạn gái???
 
My Osin
Chương 28: Chương 28


Adan quay ra... thì thấy mặt nó đang đỏ bừng.... mặt thằng bé cũng đỏ bừng vì tức giận...
_ Em không bít... bà ta không thể nào làm chị em được...
Thằng bé quăng cặp... rồi chạy tút lên gác... Chun ngồi ôm đầu.... đi thương thuyết với ác nhân đủ mệt... về nhà lại kòn phải diễn kịch nữa... bực ghê...
_ Em xin lỗi!!!
Giọng nó nhỏ và nhẹ tới mức Chun bủn rủn chân tay....
_ Không sao!!! Từ từ rồi thằng bé sẽ hiểu thôi mà... em dọn cơm đi... anh lên gác thay đồ....
Nó vẫn cúi mặt... nó thấy mình hơi vô dụng...
_ Anh bảo là không sao mà... biết không...
Chun xoa đầu nó.... và ôm nó vào lòng...
_ Uhm.....
Nó gật đầu... đúng là không nên để chàng lo thêm nữa...
--------------------------------------
" Rầm!!! "
Adan đạp cửa phòng bước vô... làm đôi trai thanh nữ tú trong phòng vừa qua giai đoạn tìm hiểu và tiến tới giai đoạn nắm tay đã phải dừng lại ngay lập tức...
_ Em làm cái gì vậy???
Mike gắt lên...
_ Em hok bít... em đang điên đây.... con mụ... con mụ Ariel....
" Thằng bé nói cái quái gì vậy..."
Mike vội buông tya người đẹp..... chạy ra bịt miệng thằng bé...

_ Ừ!!! Anh bít chú bức xúc... ngồi đây tập hít thở nhá.... hít.... hít.... thở....phù....
Rainie nhìn hai anh em chơi trò dưỡng sinh cũng thấy hay hay...
_ Cho em tập với....
Nó nhảy ra giường Mike... nơi hai anh em đang... hít thở...
_ Rainie....
Mike nhanh ng ngăn chặn ý đồ của nó lại... để kon bé ngồi lâu thảo nào thằng Adan không kìm chế được cũng bục chiện...
_ Em ra ngoài đi... anh với Adan nói chiện một lúc... nhé...
_ Vậy ah??? Thế em xuống giúp Ariel...
_ Ừ!!!
mãi đến khi không nghe thấy tiếng dep loẹt quẹt nữa.... Mike mới ngồi xuống cạnh thằng em...
_ Sao vậy???
_ Ông Chun ấy... ông ý bêng bà già đó trước mặt em...
_ Bình tĩnh... chú cũng bít đó chỉ là kịch thôi mà...
_ Nhưng em khó chịu lắm.... cả anh nữa.... cứ suốt ngày dính lấy con hồ ly tinh như hình với bóng ý....
_ Chỉ là chơi thôi... anh đâu có tính yêu con bé bạn osin...
_ Nhưng mà....
_ Bình tĩnh đi.... anh tin là chỉ hai tuần nữa thôi... anh Chun sẽ đá đít tất cả những sinh vật female ra khỏi cái nhà này...
_ Thật chứ???
_ Chứ anh lại điêu chú ah???

_ Anh nhớ tác động thêm đấy...
_ Ừ!!! NHớ!!!
_ Xong cơm chưa vậy....???
Rainie tươi tỉnh chạy ra.... khổ thân kon bé... chưa bít tới cái tình thế bùn thảm nẫu ruột vì tình của nó.... vậy nên nó tỏ ra khá là ngạc nhiên khi thấy kon bạn mình ngơ ngơ xuất thần...
_ Sao thế??? Ai nói gì mày ah???
_ Không....
Nó chống đũa.... lắc đầu....
_ Tao chỉ đang nghĩ, có thể làm gì cho Chun không phải khó xử nữa thui....
_ Chun??? Ông ấy thì can gì tới mày....
Rainie mau ng quay đi chỗ khác... người kon bé nên quan tâm đáng lẽ phải là tên khác... nhưng với linh cảm của một đứa " phong ba tình đời..." Nó vội quay ra lay lên lay xuống con bạn...
_ này!!! Mày đừng nói là mày thik ông Chun nhá...
_ Không phỉa thik... chỉ là... hơi... hơi thui.... Với lại... ông ấy lỡ kiss tao rùi???
_ Hả??????????????????????????????????............ ......... Tại..... tại sao lại thế...????
_ Tao cũng hem bít.... ông ấy bảo thik tao???
_ Và mày thik lại lun....
_ Tao cũng không bít... nhưng nói chung là ông ấy làm tao cảm động... hum nay ổng còn nói tao là bạn gái ông ấy trước mặt Adan nữa....
_ Thảo nào thằng bé cứ như con trâu g...
_ Sao???
_ KHông... thế... thế Joe thì sao???
_ Sao lại lôi cái con mèo điên đó vô đây...
_ Mèo điên???
_ Không... ý tao là sao lại lôi hắn vô đây....
_ Không phải mày tới đây vì hắn sao???
_ Mày nói thê có ý gì... tao đến đây là do hợp đồng????
_ Vậy à???
 
My Osin
Chương 29: Chương 29


Lời kon bé nói thật khác với những gì Rainie nghĩ... kon bé cứ tưởng Ariel tới là do sắp xếp của ông Trần và hai đứa đã bít nhau.... ai dè kon bé lại không nhận ra thằng Tiểu Tổng trong nhà mình....
Nó bỗng nhoỉen miệng cười.... càng rắc rối... nó càng thik thú....
_ Tao bảo???
_ Sao???
_ Rủ ông Chun đi chơi đi....
_ Đi chơi....
_ Ừ!!! Đi với tao và Mike....
_ Sao vậy được....???
_ Sao lại không.... mày với ổng là một đôi rồi kòn đâu...
_ Nhưng mà...
Nó cúi đầu ngượng nghịu....
_ yên tâm...
Rainie khoác vai kon bạn....
_ Có tao là tay cưa giai số 1 gòi... tao sẽ dạy ày làm thế nào để giai đổ...
Ariel lè lưỡi lắc đầu thik thú.... đi chơi????
-----------------------------------------------------
Joe nhìn làn nước trong suốt của hồ bơi..... và lại nhớ tới nó .... cậu đang tính tới nước phải bỏ xứ mà đi... vì cứ nhìn thấy mặt nó là cậu lại mún phát điên lên....
_ Làm gì mà đăm chiêu dữ vậy chú em???
_ Anh hai.... anh ra đây làm gì.... cả nhà đang karaoke vui mà...
- Làm gì có ai mà vui... chú cũng bít là anh và Mike đều phải gượng mình để đuổi kon bé đi mà...
Joe cười... tuy rằng nụ cười hem được tươi cho lắm....
_ Chắc do gái hả???

_ Anh nói gì vậy???
_ Biểu hiện của chú nói là chú đang phê gái.... ai vậy???
_ Có gì đâu.... chỉ là một người vừa gặp rùi lại biến mất.... nhìn mà không nắm được...
Mắt Chun đảo như rang lạc... thằn bé văn hoa dữ...
_ Chú nói vớ vẩn chi vậy ấy chứ... chẳng cóa gái nào nhìn thấy mà lại không nắm được... nhất là với em Joe super kute nhà mình...
_ Anh cứ nói vậy.... mà chiện anh với bà mụ sao gòi...
_ Kon bé rủ anh đi chơi???
_ hả??? Hai người thui...
_ hem... cả chú ba và Rainie nữa....
_ Vậy à???
Joe thở phào.... 4 người đi kòn hơn 2 người....
_ Anh chỉ lo thằng Adan... thằng bé kòn nhỏ tủi.... ít bít kiềm chế... vì đại nghịp... mai anh và osin đi vắng.... nhớ an ủi cho nó bình tâm nghen....
_ Em bít gòi.....
Joe gật đầu lia lại...
Chapter 17

Địa điểm : Công Viên....
Thời gian : 8h sáng....
Quần áo : Váy hồng, tóc dài....
Nó xoay một vòng trước gương kính xe ô tô của Chun.... thế này là ổn ột chuyến hẹn hò....
_ này!!!
_ Sao???

Nó rên lên khó chịu.... làm sao mà hem khó chịu được khi bị kon bé túm tóc như thế này....
_ Mày xoay vừa thôi... tao sắp long óc đây này...
Rainie rít lên hệt như một mụ thù thủy già nua....
_ Cái giọng này mà cưa được giai thì tài...
_ Hả??? mày lí nhí gì thế.... tai nghe hem rõ....
Nó hét vô tai kon bé...
_ Hai công chúa... đi được chưa vậy???
_ Dạ!!!
Giọng phù thủy ngay lập tức chuyển hóa thành tiên nữ...
" Dã man!!! " _ Nó đập đập cái tai....
_ Không sao chứ...
Chun ân cần hỏi nó...
_ Không... không sao...
_ Vậy lên xe thôi....
4 người mau ng khởi hành..... thời tiết hôm nay thật phù hợp cho cuộc hẹn...
-------------------------------------
_ Anh.... xong chưa???
_ Đợi tí.... máy hơi bị zít....
Joe vừa vặn chìa khóa vừa cằn nhằn.... tại sao cậu lại phải đi làm cái chiện mất thể diện này cùng với Adan nhỉ???

_ Anh nói sao...??? 4 người.... đi công viên...
_ Họ thik mà... ai cản được...
_ Không ổn... nhất định sẽ có chiện... nhất là kon mụ hồ ly tinh....
_ Rainie ah??? Anh thấy cô ấy tốt mà... tại ông Mike nhà mình hay thik lợi dụng thui...
_ Anh nhầm rùi.... kon hồ lý đóa cưa trai hơi bị nghề đoá... hok được... em phải đi cùng...
_ Chun không đồng ý đâu...
_ Anh ngốc thế... em đi lén theo thui....
_ Không được.... em đi một mình nhất định sẽ có chuyện...
_ Vậy anh đi cùng em...
 
My Osin
Chương 30: Chương 30


_ Cái gì??? Hai đưa con trai dắt tay nhau đến công viên...
_ Ai bảo anh là hai đứa kon trai.... là một cặp đôi chứ...
_ Cặp đôi.... ai...???
Joe trợn tròn mắt.... kòn Adan ghé sát lại tai của Joe... thì thì thầm thầm...
BI h thì Joe lại nhìn Adan.,... hem hỉu cậu với thằng bé sẽ thám thính thế nào với bộ dạng này...
Adan có vẻ như cũng cảm nhận được cái nhìn kì lạ của ông anh trai nên lớn tiếng giục...
_ Đi thôi!!!
Chiếc xe bạc của Joe cũng lẹ làng lăn bánh....
-----------------------------------------------------
Công viên hôm nay thật đông... sau khi trang bị cho hai nàng hai cây kem, hai cây keọ m*t, hai quả bóng bay to đùng 4 người cùng nhau thả bộ trên con đường ven hồ...
_ Anh Chun.... em hỏi khí không phải.... tại sao anh lại thik Ariel!!!
_ Rainie.... mày làm sao vậy???
Nó không mún Chun phải trả lời một câu hỏi khó như vậy???
_ Không sao.... Đơn giản thui.... Tại cô ấy là Ariel...
Má nó đỏ bừng khi nghe lời nói của CHun...
_ Cụ thể một chút đi....
Rainie giục giã....
_ Thì cô ấy thẳng thắn mạnh mẽ..... đôi khi lại hơi bạo lực....
_ Anh nói cái gì vậy???
Nó đập vô lưng Chun một cái như trời giáng....

_ Đúng.... hặc!!! Chính xác.....
Rainie cười sằng sặc....
_ Này!!! Vô duyên vừa thui... thế mày với MIke vừa mới nhìn nhau... sao sấm sét nổ òanh òanh vậy???
_ Mày chả hỉu gì cả... đó gọi là tình iu sét đánh....
Rainie vừa nhìn sang Mike vừa cười sung sướng... trong khi chú bé đang lo nơm nớp...
_ Ah!!! Ariel.... ra đây với tao có chút chiện...
Nhìn vẻ mặt Rainie rối rít.... nó bít ngay kon bé gặp chiện dính dáng tới cái WC ngay trước mặt.... ai bảo ăn cho lắm vào....
_ Ừ!!! Đi thì đi....
------------------------------------------------
Sau khi hai cô nàng biến mất.... Chun mới lân la tới cạnh thằng em...
_ Sao trông chú lo lắng quá vậy???
_ Đi tới đây em mới nhớ có cuộc hẹn với Nana.... kon bé mà gọi điện lúc này thì chết...
_ Thế sao hem gọi cho nó đi...
_ Em gọi rùi.... nhưng nó tắt máy... chả hỉu tí nữa có gọi hem??? Mà vừa nãy... anh nói nghe hay quá trớn lun...
_ Gì đâu... cũng nhờ cẩm nang hum qua chú tuồn cho anh....
_ Thuộc thía là tút...
_ Nhưng mà Mike này...
_ Sao ah???
_ Anh có cảm giác mình có đuôi ...
_ Hả???

Mike quay ngoắt lại đằng sau.... chẳng có gì ngoài một đôi đang ôm nhau thắm thiết và che ô để che những hành động kì quái... cô gái mặc váy... ôm chặt lấy chàng trai...
_ Anh đúng là tưởng tượng quá đà....
_ Nhưng cái đôi ấy che ô trông kì kì...
_ Thì làm những chiện bí mật phải che ô đi chư... em cũng toàn thế...
Mike nháy mắt...
_ Vâng thưa bố... kon bít...
-----------------------------------
_ Quay lên chưa???
_ Rùi!!!
_ Tại em đấy.... cứ chạy sang bên này... rùi đâm sang bên nọ... làm mí ông ý chú ý...
Tiếng thì thầm phát ra từ cái ô ren hồng.... cả hai người không hề để ý đến chú bán kem đang đạp xe phía sau....
" Kít!!! "
_ Làm gì mà cứ lượn qua lượn lại vậy???
Ông bán kem dạo gắt lên...
_ Ai bảo ông không chịu tránh...
Adan gắt lên....
_ Cô.... cô này... sao giống đàn ông quá....
Ông bán kem tròn mắt khi nghe cô gái nói cái giọng của bọn con trai mới lớn....
_ Thế này.... thế mà giống ah???
Bít mình bị hớ... Adan mau ng đổi sang giọng ẽo uột...
_ Rồi.... chúng tôi xin lỗi...
Joe cúi đầu... rồi mau ng lôi Adan đi....
_ Liệu chừng mà xử sự.... mí ông ấy lại vừa quay xuống đấy...
_ OK!!! Nhớ gòi...
Adan gật lia lịa...
Chương trình típ theo của tuor du lịch công viên của 4 người là đánh lẻ.... Vấn đề này gây khá nhìu phiền phức cho cái đuôi...
 
My Osin
Chương 31: Chương 31


_ Tách ra... họ tính làm trò gì vậy???
_ Cái trò mà 2 anh em mình chưa nếm bao h???
Adan nhìn sang ông anh với ánh mắt kinh sợ.... Sao lại tỏ ra thèm thuồng thía kia!!!
_ Bi h thế nào đây.... đi theo đôi nào bi h....
Joe đưa con mắt lờ đờ sang hỏi Adan...
_ Anh thật là.... thì mỗi đứa đi theo một cặp chớ sao trùi....
_ Thế ai đi theo cặp nào???
_ Xem nào.... dù sao mụ hồ ly Rainie vẫn ghê gúm hơn.... nên em sẽ theo gót Mike.... Anh theo CHun nhá....
_ Ờ!!! Ừa!!!! Ơ!!! Không.... anh đi theo Mike...
_ Sao tự nhiên cứng đầu vậy nhỉ??? Em cá anh đi theo cặp đó... cso cái gì cần can thịp chắc anh cũng che mặt quay đi.... thui... anh cứ lo cản cặp kia là ổn....
_ Nhưng mà...
_ Em tự hỏi anh là anh hay em là anh đây.... thui em đi...
_ Ơ!!!
Joe vừa há mồm ra thì thằng bé biên đâu mất.... đi theo Chun để rồi lại phải gai mắt ư.... Joe chần chừ.... có lẽ cậu sẽ không kiềm chế nổi mình....
--------------------------------------------------
_ B52, chuột.... gián.... sâu.....
Adan lầm bầm.... hì hục lôi vũ khí trong cái ba lô nhỏ lý ôm dưới váy.... sau khi đồ nghề đã chuẩn bị xong xuôi.... cậu nhìn quanh nơi mình ẩn nấp...
_ Chà.... bên ni cũng có nhìu sâu gớm.... thêm lực lượng kh*ng b*...
Ngó rùi Adan vạch đống lá cây xum xuê nhìn xuống.... phải hết sức bình tĩnh cậu mới kìm được tiếng hét...
_ cái gì??? Sao lại ngả vô vai nhau..... phải xuất quân... cuất quân ngay lập tức...

Adan giơ cao lọ axit đậm đặc... hướng về phía Rainie chuẩn bị tung chưởng... bỗng...
" Say that O love me.... say that u care...."
Tiếng nhạc chuông vang rộn rã.... Trống ngực Mike đập thình thịch.... Đừng nói là Nana gọi lúc này chứ...
_ đợi anh một chút....
Mike quay sang Rainie nhã nhặn... rùi mau ng lủi đi...
_ Alo.....
_ Anh đang ở đâu vậy???
_ Anh có việc bận.... mà anh nhớ là anh đã chuyển cuộc hẹn của cúng ta sang chủ nhật tuần sau mà.... hum ấy thằng Danson sẽ dẫn người iu của nó tới....
_ Chủ nhật tuần sau???
------------------------------------------------------
Quay lại Rainie... vẻ bối rối của Mike làm nó thấy khá kì... nhưng nó không suy nghĩ vớ vẩn được lâu... một lúc sau điện thoại của nó cũng đổ chuông...
_ Alo....
_ Rainie ah!!!
_ Danson....
Nó giật mình thon thót.... sao ông ý lại gọi h này... May mà Mike đang nói chiện...
_ Có việc gì vậy???
_ Em nhớ cuộc hẹn chủ nhật tuần sau chứ...
_ Chủ nhật... em nhớ mà... có việc gì ah!!!
_ Không... anh chỉ nhắc em nhớ thui... vì hum đoá... thằng bạn anh và người iu của nó cũng tới nữa....

_ Vậy hả??? Em nhơ sgòi...
_ Anh tới đón em nhá....
_ cái gì??? Thôi đi./... em tự bắt taxi được gòi....
_ Sao em có vẻ hoảng hốt vậy???
_ Không sao??? Không sao đâu.... thui nhé....
Rainie cúp máy khi thấy Mike đã nói xong và lại gần nó....
_ Chuyện gì vậy anh???
_ Có.... có gì đâu???
Mike luống cuống... vừa nãy thật hú hồn... may kon bé hok tò mò hỏi này hỏi nọ....
-----------------------------------
_ Thì ra là ông ăn chả bà ăn nem...
Adan tặc lưỡi.... rùi nhìn lọ axit đậm đặc...
_ Thế này chắc chẳng cần mình ra tay... tới chủ nhật tuần sau cũng tan hết thui mà....
Adan nhìn quangh.... tính tìm đường rút đẹp... bỗng....
_ á!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Một đội quân kiến lửa nhằm hướng cậu thẳng tiến...
Và hậu quả tất yếu của việc không phòng bị kĩ càng là một cú ngã từ độ cao 1 mét hơn.....
_ Au ui!!!
Adan ôm cái mông sưng phồng r*n r*...
_ Adan!!!
Mike thò đầu ra từ sau cái cây...
_ Em ở đây làm gì vậyh???
_ ơ... em...
Adan lắp bắp...
" Chùn chụt!!!! Chút chùn chụt!!!! "
 
My Osin
Chương 32: Chương 32


Joe l**m láp cây kem.... rùi kéo rạp cái mũ xuống sát mặt.... hấp háy đôi mắt mí rưỡi ngó vô nhà gương.... má oi!!! sao mà lâu thế....
Nhắc tới tào tháo là tào tháo xuất hiện... điều này có vẻ thiêng với lần nhắc thứ 50 của Joe.... con bé lũn tũn chạy ra.... phái sau là lão Chun mặt ỷ ê kinh hồn....
" Chuyện gì xảy ra trong ấy/??? Đừng nói là kon bé cưỡng hôn ông Chun chứ..."
Joe vừa mải mê suy nghĩ.... vừa mải mê kéo hàng kem của ông bán kem lủi đi theo đôi tình nhân....
Có vẻ như trạm dừng típ theo của nó và ông Chun là cái trò ngựa quay vòng.... lãng mạn gớm nhỉ???? Joe thì thầm.... mong là ông này không nôn bất thình lình...
-------------------------------------------------
Ặc
đúng là không phải em thì chẳng ai hỉu anh... vòng quay ngựa gỗ bắt đầu làm Chun choáng váng....
_ Anh không sao chứ???
_ Không.... chỉ là....
" Lại là chứng ng mặt khi vận động tròng đầu.... "
Joe lắc đầu....
_ Anh Joe....
Giật mình.... Joe quay ra.... và mấp máy...
_ Tiny....
_ Sao anh lại ở đây....
_ Sao em lại ở đây???
_ Em làm việc ở đây mà...
Joe có thể dễ dàng nhìn thấy đống tạp phẩm bên cạnh Tiny....
_ Anh cũng bán kem ở đây ah???
Câu hỏi của Tiny làm mặt Joe bỗng chốc đỏ như gấc....
_ Đi uống nước đi...

_ hả???
_ Nói chiện chút.... từ sau đợt chia tay hồi cấp 3 em hok đuợc gặp anh nữa....
_ Ah, uh!!!
Joe còn nấn ná.... hai người kòn đang ở đây... đi kỉu gì bi h???
_ Đi thôi....
Joe nhìn Tiny kinh sợ..... nhưng phản kháng bi h đã quá muộn.... tiny lôi tuột cậu vô một quán nước đèn mờ gần đó..
-------------------------------------------
Nó luống cuống nhìn quanh.... bây h thì ai có thể giúp được Chun và nó đây.... trông Chun thực sự rất mệt mỏi...
_ ọe!!!
Tất cả những thứ mà nó nấu sáng nay.... bi h trào ra hết chân nó.... Làm thế nào bây h.... đáng lẽ không nên chọn trò này....
Nó nhìn quanh quất... bỗng nó thấy Joe.... không... sao Joe lại xuất hiện ở đây được.... lại cùng với một cô bé lai tây rõ xinh..... Họ đang hẹn hò ah???
_ Ariel.... anh không chịu được nữa...
Mắt Chun lác ngược....
_ Ờ!!! em đưa anh đi...
Nó quên ngay hình ảnh hay ho vừa nhìn thấy... cúi xuống dùi Chun đi....
-----------------------------------------------
_ Anh vẫn man ly nhỉ???
_ Gì cơ... có gì đâu...
_ Anh ăn đi....
Tiny giơ ra trước mặt Joe một lát abnsh kem ngon lành...
_ Không... anh không đói...
Joe từ chối khéo.... bánh này dễ tẩm thuốc mê... hoặc tẩm yêu dược....

_ Này!!! anh đang học trường nào đấy???
Chỉ mới nhấp một ngụm trà mà kon bé đã lại gần Joe từ lúc nào.....
_ Anh Khai.....
_ thế có bạn gái chưa???
_ Bạn gái.... chưa... ah... có có rồi...
_ hả???
mắt tiny lập tức long lên.....
_ tại sao...????
Nó hất tung cái bàn lên....
_ sao anh có người iu được...
_ Cái này.... cái này....
" Tít!!! Tít!!! :"
Joe thở phào.... cái di động đã giải thoát cậu đúng lúc...
_ Anh tư ah!!!
Tiếng Adan thì thào trong điện thoại...
_ Sao thế???
_ Ra cổng công viên đi... em đợi,.,...
Tút.... tút....
Thằng bé dập ngay máy.... sau vài s thắc mắc.... Joe quay sang Tiny...
_ Anh xin lỗi... anh có việc...
_ Không...
Tiny nắm chặt vạt áo Joe...
_ Anh phải ở lại nói rõ với em.... con hồ ly đóa là ai??? và làm sao mà nó cưa nổi anh...
_ không có gì???
Joe cố gắng giựt lại áo.... không may có khi cậu biết thành thiên thần không áo mất...
_ Không... anh phải nói...
_ Bảo không mà...
Sao bao nhiu cố gắng... Joe cũng dứt được vạt áo ra... may là chỉ chỉ giãn chứ chưa đứt..... việc làm cần thiết bi h là.... chạy thật nhanh...
_ Á!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!1 Không được..... Joe.............
 
My Osin
Chương 33: Chương 33


Tiny mau ng đuổi theo Joe...

" Cốp!!! "
Adan luống cuống rút tất cả vũ khí từ dưới cái váy bồng lên.... vừa chạy.... vừa phi Mike nhiệt tình. mong là ông ấy không nhận ra mình...
Sờ tới sờ lui.... Adan méo mặt... hết vũ khí rồi..... who help me????
Hẳn ra mọi người cảm thấy rất kì.... khi thấy một cô gái vừa xách váy... vừa thòi vô bên trong váy.... mặt nhăn nhó... chạy thục mạng...
Nó là một trong số đó.... nó vừa cõng Chun Vừa bước ra gần cổng thì thấy cảnh tương hay ho trên.... và ngay sau đó.... là Mike.... đang bế Rainie và thục mạng đuổi theo
_ Adan.... đứng lại....
Mike vừa chạy vừa la như vậy đó.... nó mắt tròn mắt dẹt.... gì chứ.... chẳng lẽ mí nhân mặc váy đó.... lại là Adan sao????
Chuyện hay dường như vẫn chưa kết thúc ở đó.... đúng 1s sau.... phía ngược lại với phía Adan đang chạy lại là cảnh phụ tình...
_ Joe.... đứng lại.... anh phải nói cho em bít cô ta là ai???
Tiny rít lên.... bám sát gót theo Joe...
Joe nghiến răng.... rồi cố gắng tận dụng hết khả năng của mình để chạy,.... chạy và chạy.....
Đó chẳng phải là Joe nữa hay sao??? Nó đơ người.... mọi người đang vận động hết công suất.... trong khi nó thì lết.... và lết...
_Sao đấy????
Chun thều thào...
_ Anh nhìn thì bít.....

Nó lắc đầu...
----------------------------------------
Quay lại màn hành động hấp dẫn.... hai nạn nhân bị rượt cũng chẳng mí chốc đã ng nhau....
_ Adan....
Joe reo lên reo mừng.... ít ra có thêm một trợ thủ cũng tốt hơn là bay nhảy 1 mình...
Nhưng cậu hơi nhầm.... vì theo gót Adan lúc này là ông anh ba quí hóa...
_ Mike.....
_ Mike móc gì...... chạy thui....
Adan kéo joe......
_ Ờ~!!!!
Joe đã sớm nghe tiếng guốc lại gần.....
Hai anh em cùng dắt tay nhau.... người ngoài nhìn vô chắc lại lầm tưởngcawpj đôi này vừa trốn khỏi thế lực hắc ám trong gia đình.....
_ Bi h đi đâu???
Ádan tốc hết váy lên... thở hổn hển.... và bật hết cỡ điều hòa....
_ Về nhà thui.....
Joe phẩy phẩy tay...

_ Anh hâm ah!!! Về đấy thì mình bị ép bằng nước....
_ Uh!!! Thế chú về nhà khăn gói quả mướp mà trốn đi....... về lúc khác hay về bi h cũng rứa cả...
Adan nhăn mặt.... người thông minh, nói cái quái gì chẳng đúng...
Chapter 18

Nó cầm cuộng bồng trên tay.... mắt mơ màng.... cứ thế nhúng tất cả vô lọ cồn...
Thật kì lạ.... Joe và cô gái, giữa họ là quan hệ gì..., nó tò mò cũng hok phải là không có bằng cớ.... vì nghe nói từ trước đến nay Joe chưa từng cóa bạn gái...
Mà sao nó lại phải suy nghĩ nhìu tới thế.... nó có là gì của cái gã máu lạnh đó đâu nhỉ??? Sự thật là vậy... chính xác là vậy đó......
_ Nhưng mà.... nhìn cái kỉu đỏ ửng mặt của hắn.... ĐÁNG CHẾT!!!
Nó hét lên.... lôi túm bông ra tuơng thẳng vô....
_ Á!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Adan hét loạn nhà.... ôm cái ông đỏ ửng....
_ Bà làm cái gì thế???
_ Thì đắp mông cho em chồng....
_ Cái gì??? Bà mún tôi lộn tiết hả??? Ai thèm làm em chồng bà...
_ Không thèm thì cũng phải làm chú ah!!!
Nó cười hề hề... tay lăm lăm cục bông.... nhìn Adan với ánh mắt thú dữ...
_ này... này... cấm cóa lại gần nghe chưa???
Adan giơ hai tay ra chắn trước mặt nó.... nhưng không thể ngăn nổi đà tiến công của kon bé osin....
_ Á!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! !!!!!!!
Hét típ đợt hai....
Adan đau đớn vô ngần.... hum qua về nhà thằng anh thì thổi còi toe toe ngoài phòng khách hem sao.... riêng cậu thì bị hai quí anh chăm sóc.... nhiệt tình nhất vẫn là Mike.... kòn ông Chun tuy còn vất vưởng nhưng cũng kịp bồi thêm hai cây gậy vô giữa mông thằng bé.... đã thía lại kòn đẩy kon bé osin vô chăm sóc tận tình.... Oh my god!!!! May mà kon mụ hồ ly kia hem vô chăm cùng... thịt ra bi h nó đang khóc ròng trong phòng vì hem được tận tay chăm sóc cậu em chồng quý hóa...
 
My Osin
Chương 34: Chương 34


_ Dậy coi!!!
Adan mún nằm ra giường giả chết cũng chẳng xong... con mụ osin túm cái đầu vuốt keo sành điệu của nó lên....
_ Nghe chị hỏi???
_ Dạ!!! Đại ca.....
Thằng bé nhún nhuờng chỉ vì nó đang đau....nó mà hok đau thì mụ này chít...........
_ Cô gái hum qua là ai vậy???
_ Ah!!! Kon đỉa Tiny chứ gì??? Mà đại ca hỏi làm mô???
Adan nheo nheo mắt thăm dò...
_ Nè!!! Đừng nói là mụ tính bắt cá hai tay chứ???
_ Nói vớ vẩn gì vậy.....
Nó dúi đầu Adan vô cái gối như cũ....
_ Đại ca hỏi là vì lo cho em chồng.... sắp thành dâu cả rùi... phải quan tâm tới các em chút chút chớ....
_ Vậy ah???
_ Uh!!! Thui nói đi...

_ Hem nói...
_ Cái thằng này.... nói....
_ Hem nói...
_ Nói...
_ Hem...
_ Nói....
_ IM GIÙM CÁI MỒM CÁI!!!!
Chun tông cửa xông vô.... làm nó ngã nhào lên người Adan....
_ Ariel!!
_ Dạ!!!
_ Ngoan bất ngờ...
Adan lầm bầm...
_ Ra đây anh nói chuyện....

_ Hả???
Nó tròn mắt... lại gì nữa đây???
_ Reng.....
_ Phụp!!!
_ Reng...
_ Phụp!!!
.........................................
Joe nhẹ nhàng lại gần cái điện thoại.... rút phựt cái giắc ra..... cậu cẩn thận đặt nó lên bàn.... rồi nhảy lên giường.... trùm chăn kín mặt....
Reng!!!!
Trống ngực Joe lại đập tưng bừng.... sao rút giắc ra rùi mà......
_ Alo....
Trời đất.... là điện thoại bên phòng ông Mike.....
Joe vuốt ngực phì phì...+ thở phò phò.... suốt chìu nay kon bé Tiny kh*ng b* điện thoại..... Trốn được nó 2 năm đã phải gặp lại gòi....
Cấp 3 với Joe là một quãng thời gian buồn chán.... với cái tính cách như của cậu thì cuộc sống toàn những đứa kon gái vô vị bám lấy thật phiền phức và đầy sự bực mình...
Nhưng cậu vẫn có ấn tượng sâu sắc về quãng đời đó.... chắc cũng vì Tiny.... lúc đầu... khi gặp kon bé... Joe khá ấn tượng vì vẻ thông minh sắc sảo của nó.... nó đối với Joe rất bình thường... mà không... đúng hơn là cũng có chút tình ý nhưng hok giống cách mà bọn con gái bình thường hay làm.... điều đấy làm Joe đã từng thấy nó dễ chịu.... không phải là thik... nhưng cậu đã từng nghĩ kon bé này có thể làm bạn mình... chính vì thế mà có lẽ cậu thân với kon bé hơn một chút...
Nhưng cũng vì thế mà tai họa xảy ra... cử chỉ của Joe khiến kon bé lầm tuởng là cậu thik nó.... và thế là nó.... với bản năng thú dữ lúc đó mới lộ ra của mình.... xua đuổi tất cả những sinh vật gắn mác female lảng vảng gần cậu.... từ kon mèo con.... con..... mỗi khi Joe tỏ ra yêu thik hay thân mật với một đối tượng nào đó... nó đều phá đến cùng.... thì treo lên cây.... mèo thì lựa lựa rùi bán vô hàng tiểu hổ.... mỗi ngày nó gọi cho cậu ngót 100 cuộc.... nhìu lần theo dõi để bít nhà.... tra tấn vô hình = con mắt say đắm nhưng không kém phần ma quái.... Ông chun đã từng phải phá 50 cái máy điện thoại.... đổi điện thoại đúng hơn nghìn lần.... NHưng cũng may điều Joe sợ nhất cũng không xảy ra.... may là kon bé chưa tự tử vì cậu.... nhưng mà tự nhiên nó tóm được điện thoại như vậy chắc cái tương lai nó tự tử vì cậu cũng dễ có lắm....
Lăm lăm ôm cái gối.... Joe mò xuống nhà duới cho yên tĩnh.... ít ra thì nhìn khu vườn.... tâm trạng cậu cũng thoải mái đôi chút....
Joe mở cửa.... hít thở không khí trong lành.... có tiêng nước chảy đâu đây.... cậu nhìn quanh.... hóa ra là kon bé osin đang tưới rau.......
 
My Osin
Chương 35: Chương 35


Joe lặng lẽ nhìn nó.... hum qua nếu không phải nó rỉ tai với ông Chun là thấy cậu và bạn gái cậu đi tới công viên thì chắc bi h cậu cũng đang lăn lộn trên giường giống thằng Adan...
Mà nó nói từ bạn gái của Joe nghe ngọt xớt.... đúng rồi.... với nó.... cậu là loại động vật không máu.... không tim.... không phổi mà...
_ Này!!!!
Nó quăng cái vòi phun nước.... chạy ra chỗ Joe như vừa bắt được vàng....
_ Sao????
Joe nhăn mặt... cái vẻ hơn hở của cái kẻ đang yêu thật đáng bực mình...
_ Cả ngày không thấy ra khỏi phòng đương nhiên là cần quan tâm chứ.... Im osin....hehe...
_ Cười gì nghe ghê thế không bít!!!!
Nụ cuời trên môi nó tắt phụt....
_ Thì thôi.... nhưng mà cô bạn hum qua là.... ấy ...ấy hả???
_ Can chi tới cô.... cứ làm tút việc của mình là được.... nhà bẩn lắm đấy...
" Cốp!!! "
Nó gõ cộc vô đầu Joe....
_ Cái đầu này của anh.... nhồi cho lắm vô.... chắc nhìn đâu cũng thấy vi trùng hả???
Joe rùng mình khi tay nó chạm vô mặt cậu.... trong thoáng chốc.... gương mặt ngượng ngùng của Joe làm cả hai đứa cứ như tội phạm bị truy nã... cúi mặt hem đáp....
_ Làm nốt đi.... osin....

Joe phá vỡ không khí bằng một câu nói mang đầy tính tự ái cá nhân... nó bắt đầu thấy nóng mặt.... không phải chị đây đã hẹn đi ăn với anh chú ngày mai thì kòn mứt mới hìn thía nhá....
_ Meo.....
_ Meo meo cái mứt.... thik bị treo đuôi lên cây nữa hem.... Jozy...
-------------------------------------------------------------------
11h trưa.....
_ Hai đứa nói gì đi chứ....
Ông Trần nhìn Ella và Chun.....
_ Ặc!!!
Câu nói của ông làm Chun hem thể giữ được bình tĩnh...
_ Sao vậy???
_ Dạ... không.....
_ Làm nhìu chiện xấu xa quá mà...
Ella lắc đầu...
_ Con im đi.....
Ông Trần lên tiếng..... còn Chun thì hả hê trong lòng...
_ Dạ thưa bác....!!!!

Chun lễ phép...
_ Cháu có yêu cầu....
_ Yêu cầu gì??? Cháu nói đi....
_ Cháu và Ella mún tìm hiểu nhau nhìu hơn nữa.... vậy nên.... bọn cháu có thể nói chuyện riêng một lát được không???
_ Chuyện đó.... haha.... có vẻ bác đã ngăn cản hai đứa nhỉ.... vậy.... bác đi trước nhé.....
Ông Trần cười lớn.... trước khi đi kòn quay lại nói với Ella...
_ Kon gái.... fighting!!!!
--------------------------------------------------------
Khi bóng ông Trần đã mất... Ella tắt phụt nụ cười dễ xương... quay sang Chun...
_ Anh đang âm mưu gì vậy???
_ Âm mưu tán tỉnh cô....
_ Đồ vô vị.....
Ella nhăn nhó....
_ Nhanh lên bác oi!!!
Nó giục bác tài rối rít và không rời mắt khỏi cái đồng hồ... Nếu không phải tại con mèo điên - kiêm cậu em chồng quý hóa ấy cứ bắt nó dọn cho xong cái nhà để xe đống cửa đã ngót 5 năm trời... thì nó đâu có phải vắt chân lên cổ mà nhìn đồng hồ như vậy....
Tuy nhiên... lại nói về cuộc hẹn hum nay... nó thấy hơi chạnh lòng... cuộc hẹn trong mơ của nó là khi chàng hoàng tử cưỡi ngựa.... chít quên... lái ô tô đến đón nó cùng với một bó hoa hồng rực đỏ.... nhẹ nhàng mời nó lên xe... chiếc xe ấy sẽ đến một nhà hàng sang trọng.... chàng hoàng tử sẽ mở cửa xe.... nắm tay nó.... và hai người sẽ cùng sánh đôi giữa hai hàng nhân viên đang kéo piano....đi đến bên bàn ăn được thắp nến sáng choang....
Phịch!!!
cái taxi dừng bánh.... đầu nó suýt tí nữa thì lao đánh ầm vô cái ghế bọc đô em như bông.......
Thực tế... thì Chun chỉ gọi đúng 1 cuộc... thời gian chưa tới 2 s... nói địa điểm cuộc hẹn và bảo nó gọi taxi tới... mặc cho nó ú ú ớ ớ với bao nhiu thắc mắc...
_ Bao tiền ah???
Nó ngoi lên trên để gửi tiền choa ông lái xe tốt bụng.... lâu lắm rồi nó mới mặc váy... hôm trước đi công viên nó mặc quần ngố.... hehe... không hỉu Chun có thik nó trong bộ dạng này không đây....
 
My Osin
Chương 36: Chương 36


-----------------------------------------
_ Bọn trẻ... thật là....
_ Có chuyện gì sao... thưa chủ tịch...
_Không... là chuyện rất tốt....
Ông Trần cười hả hê.....
" Oh my god!!!! "
Nó rên lên trong đầu... rồi quay phắt 180 độ.... nhảy vọt vô cái taxi đang chuẩn bị lăn bánh...
_ Sao vậy cô???
_ Bác cho cháu núp nhờ một tí....
Nó run lẩy bẩy.... tại sao daddy iu quí lại có mặt ở đây??? Suýt tí nữa thì nó tiu đời.... hix.... trời ơi!!! Tim nó mún vọt ra ngoài mất....
Nó ghé mắt nhìn chiếc xe bạc mất hút dần trong đám đông rồi thở dài một cái rất chuẩn.... may ghê gúm..... cẩn thận... lần sau phải cẩn thậnk hơn...
----------------------------------------------
Chun chăm chú liếc đồng hồ.... và liếc ra cửa... còn Ella chăm chú ăn.... và chăm chú ngó Chun...

_ Đợi ai ah???
_ Mắc chi tứoi cô???
_ Vừa nãy anh bảo là tán tỉnh tôi... sao ngồi mãi vẫn chưa thấy anh nói gì???
_ Cô thik tôi tán tỉnh cô???
_ Mún thử xem bản lĩnh của giám đốc tới đâu thui...
_ Bản lĩnh của tôi tới đâu hẳn cô biết quá rõ rồi...
_ Đúng vậy... người cướp đi nụ hôn đầu của tôi đương nhiên phải có bản lình...
_ Cái gì??? Tôi cấm cô nhắc lại cái chuyện xấu hổ đó.... tôi tôi....
_ Chun!!!
Nó xuất hiện đúng lúc làm Chun tự cảm tạ trời phật.... còn nó.... hok ít ngạc nhiên khi thấy Ella ngồi cùng bàn ăn với CHun....
_ Thì ra anh đợi cô ấy ah???
Ella khoanh tay nhếch mép...
_ Đương nhiên... người yêu tôi mà....

Chun đứng dậy... đường hoàng khoác vai nó.... và tươi cười...
_ Một lần nữa giới thiệu lại với cô.... đây là Ariel bạn gái tôi....
" Dùng nó làm lá chắn để từ chối tôi ah???? " - Ella thầm nghĩ...
_ Tôi biết rồi... có nhất thiết phải nói lại lần nữa đâu.... mặc dù ghét tôi nhưng cũng không cần anh phải làm chuyện này.... Thôi... khỏi động chạm tới riêng tư hai người... tôi về trước...
_ Khoan đã....
Chun chạy ra nắm tay Ella kéo lại....
_ Sao nữa???
_ Ở lại ăn chung đi???
_ Cái gì???
_ Sao phải nghạc nhiên vậy... dù sao cô và Ariel cũng là bạn tốt.... hai người gặp nhau... chẳng lẽ không có việc gì để nói sao???
Ella nhìn vô mắt Chun... gã này đang nói cái quái gì vậy....
Ariel còn thấy khó hỉu hơn thế...
_ Ôi chao!!! Dễ xương quá...
Chun biểu lộ cảm xúc cực độ khi đeo cái bờm tai thỏ lên cái đầu bé nhỏ của nó.... cảm thấy như vậy vẫn chưa đủ.... ông cả khuyến mại thêm một cái kiss nhẹ nhàng lên má làm trái tim kon bé càng thêm bay bổng.... :k12
Hum nay Chun có vẻ cưng kon bé đến lạ... Trong bữa ăn... nếu không đút... thì cũng nựng....khoác vai... chung quy là làm đủ trò thân mật với nó.... Tới bi h, khi đi chợ chiều... Chun và nó vẫn tay trong tay... tươi cười và thắm thiết cứ y như chúng nó là một đôi vợ chồng son vậy.... mặc dù chúng ta không quên cái đuôi dù không muốn nhưng vẫn bắt buộc phải đi theo???
Ella nhăn nhó mặt mày khi sis là độc giả duy nhất và trung thành được mục kích một cảnh yêu đương trực típ... nhìn kon bé em iên tục bị sờ mó.... tuy chưa đến nỗi quá đáng nhưng cũng thật ngứa mắt.... nhưng sis cũng hỉu là tại sao Chun lại cóa vẻ bất thưuờng như vậy : " Mún ta bỏ cuộc??? Đừng mơ??? " :k29
Lại nói tới nó... lúc đầu nó cũng rất luống cuống và ngại ngùng khi có mặt Ella mà Chun lại tự nhiên như vậy.... dẫu sao đấy cũng là chị nó.... để người nhà thấy... nó cứ có cảm giác như bị quan sát vậy??? Nhưng rồi nó cũng thoải mái dần.... và hết thắc mắc về việc tại sao Ella có mặt ở đây????
 
My Osin
Chương 37: Chương 37


_ Anh thấy được không???
Nó giơ cái kính to bự chảng trước mặt CHun...
_ Được chứ... em cứ chọn típ đi...
Và thế là nó lại lúi húi trong đống tạp phẩm.... Trong khi Chun lén lút quan sát thái độ của Ella... và đây là độc thoại nội tâm???
" Sao bà già vẫn cười mỉm... từ nãy h diễn vậy mà hok xi nhê tí nào sao??? Chẳng lẽ mún mình làm gì đó hơn thế??? Không không.... sao mình có thể làm??? Từ nãy tới h mình đã phải hết sức cố gắng hoàn thành vai diễn... chẳng lẽ con mụ phù thủy đó lại cao tay hơn mình.... không buông mình ra ư??? Sao ngày xưa mình lại dại dột bóc tem nụ hôn của nó... để bi h nó đeo mình đến mức này???? Oaoaoa!!! " :k59
Chun khóc trong lòng.... :k19 nhưng miệng vẫn cười toe đùa vui với nó...Riêng nạn nhân đáng thương thì vẫn rất vui vẻ...
" Em ơi!!! Có điện thoại!!! "
Tiếng thằng Adan léo nhéo phát ra.... Cái thằng bé... tự nhiên lấy nhạc chuông vớ vẩn này cho Chun.... Là trợ lý Kim... chuyện gì vậy nhỉ???
_ Đợi anh chút...
Chun nhìn nó trấn an... rùi cầm điện thoại rút ra chỗ khác... :k27
_ Này!!!
Ella bi h mới có cơ hội típ cận em gái...
_ Gì ạ???
_ Sao cô nai vàng thế.... mới mí ngày trước nói là hắn với em là con số không.... là hắn thế này... hắn thế kia??? Sao bi h thắm thiết thế???
_ Dạ.... chị..... em...
_ Tôi về mách bố....
_ Ấy!!! Em sẽ hậu đãi mà.... chẳng là anh ý.... mà chị đừng ghét anh ý nhá...

_ Mồm dẻo như kẹo ý... cô hiểu hắn là kon người nào mà bênh dữ vậy???
_ Thế chị biết ah??? Nói em nghe hén...
_ Không nói... mà cũng chẳng có gì để nói....
_ Đi mà.... Ella... thương em....
Ella khoanh tay... vênh mặt....nói thì mất hay... nhưng khi thoáng thấy bóng Chun quay lại.... Sis nhếch mép cười.... :k71
_ Mún nghe thịt hả???
_ Uh!!!
Nó hào hứng....
_ Lại đây....
Ella vẫy nó lại gần... rùi ghé sát tai kon bé...
_ Hắn ah!!! Hắn là một người....
_ Cô làm cái gì thế???
CHun giật Ella ra khỏi nó.... mặt đầy vẻ giận dữ...
_ Anh làm cái gì thế.... chị em chúng tôi nói chuyện tử tế tình cảm... can chi tới anh...
Chun bắt đầu thấy lúng túng khi chạm phải ánh mắt ngơ ngác soi mói của nó.... nhanh ng.... Chun kéo Ella ra một góc....
_ Đồ cáo già... cô nói xấu gì tôi với cô ấy???

_ Có gì đâu??? Tôi chỉ nói anh là một con người tốt bụng này, ga lăng này, dễ mến này... toàn điều tốt đó chứ???
_ Cô tưởng tôi tin cô.... ah há!!! Cái mặt cáo già như cô thì nói được cái mô tốt đẹp???
_ Thế cái mặt sói đói như anh thì có gì mà tử tế???
_ Sói còn tốt hơn cáo.....
_ Cáo không ác như sói....
Chun nghiến răng kèn kẹt... con cáo này không chịu thua tới một câu....
_ Không bàn đến chuyện cáo và sói.... cô thấy đấy... tôi và Ariel rất iu nhau... cô hãy khuyên chủ tịch quên việc hôn sự này đi.... tôi sẽ không bao h cưới cô...
_ Rất tiếc phải báo cho anh biết... tôi nhất định phải cưới anh.... anh yêu ai??? Đâu phải việc của tôi???
_ Cô.... cô.... tại sao???
_ Vì tôi thik vậy???
_ Cô không sợ sẽ làm tổn thưuơng Ariel sao??? Cô và cô ấy thân nhau mà....
_ Sao tôi phải sợ... cô ấy và tôi mới quen nhau không lâu... cô ấy có bị tổn thương là do anh chứ có do tôi đâu???
_ Đồ máu lạnh...
_ Đồ hán gian....
_ Cái gì???
_ Nhìn mặt thấy gian còn nói....
_ Cáo già mún chít hả????
_ Theo tôi thấy bây h cãi nhau là không nên chút nào.... người yêu anh đang đợi đấy....
Ella nói xong.... lắc đầu quay đi.... bỏ lại một mình Chun thở hồng hộc...
_ Ơ.... nhưng mà.... kon bé đi đâu gòi???
Chun nhìn quanh quất.... Ariel trong vòng 5 phút đã biến mất hem chút vết tích...
 
My Osin
Chương 38: Chương 38


Bộp!!!! "
Mũi nó bành ra trên khung cửa kính....
_ Áo.... váy.... đẹp quá....
Nó cử động môi trên tấm kính dày.... mặc cho bao nhiêu ánh mắt đang dõi theo ghê sợ...
_ Nhưng mà hết xiền gòi...
Nó chững người khi sờ vô túi.... nghĩ hum nay đi ăn với chàng => được bao là dĩ và tất => chẳng mang theo xu nào???

_ Bi h mà Sis và chàng có ở đây nhỉ???

Nó xịu mặt.... không hiểu giữa hai người họ đã xảy ra chuyện gì???

" Brừ....................... "

Điện thoại rung bần bật.... là Chun...

_ Em đi đâu vậy???

Chun quát vào tai nó...

_ Em chỉ đi loanh quanh chút thôi...

_ Về đây ngay???

_ Biết anh ở đâu mà về???

_ Vậy hiện tại em ở đâu???

_ Em á.... em...

" Phụt!!! "

Tín hiệu tắt ngóm làm nó giật mình.... di động hết pin.... vui ghê...

" Pim!!! Pim!!! "

Tiếng còi ô tô thúc giục đâu đây.... cũng chẳng phải là để gọi nó... đút điện thoại vào túi.... nó lết ra chỗ đón xe bus cách đó không xa... về nhà rùi trả cũng đuợc....

" Pim !!! Pim!!! "

Tiếng còi vẫn đuổi theo nó.... nhưng nó thì vẫn tỉnh bơ....

_ Này!!!!

Có ai đó vừa nắm tay nó.... Chun....

Nó quay ra rồi thở dài...

_ Anh làm gì ở đây???

_ Tôi hỏi cô mới đúng đó.... h này hem về nấu cơm còn lang thang dọc đường...

Joe cắm cảu...

_ Anh chạy ra đây chỉ để lôi tôi về nấu cơm thui hả???

_ Đó là thiên chức + nghĩa vụ của cô... đương nhiên là phải làm thui, mà anh Chun đâu gòi???

_ Sao anh bít tôi đi cùng Chun...

_ Adan bảo thế??? Thế anh ấy đâu???

_ Không biết....

_ Không biết???

Joe trợn mắt nhìn nó.... kon bé có vẻ bất cần... giận nhau ah???

_ Alo!!!

Joe rút điện thoại phone cho ông anh.... nhưng...

_ Đừng có gọi....

Nó giật điện thoại của Joe.... và tắt nguồn...

_ Cô làm gì đó???

_ Tôi hem thik gặp Chun.... đói rồi.... đi ăn....

Nó nhún vai... rồi chui tọt vô con camry mui trần của Joe...

_ Về nhà hả???

Joe nhìn nó dò hỏi....

_ KHông.... đi ăn... ai bảo anh về....

_ Ăn thì ăn...

Joe chẹp miệng... bởi dẫu sao cậu cũng đang đói....

--------------------------------------------------------------

" Soàn!!!! Soạt!!! Soát!!! Soàn!!!! Soạt!!! "

Mì cứ như một dòng cũ cuốn vô mồm nó.... Trong khi mì trong miẹng Joe như thác chảy.... vì cậu mải há mồm nhòm nó...

_ Ăn không sợ nghẹn ah???

_ Không....

_ Cô và anh cả sao vậy???

_ Chả sao cả???

_ Chả sao sao hok mún gặp...

_ Không thik....

_ Sao không thik...

_ Không biết...

Joe lắc đầu... pó chíu....

_ Mà này!!!

_ Sao nữa....

_ Theo anh... Chun là người như thế nào....

_ Sao cô lại hỏi vậy...

_ VÌ anh là em anh ấy, đương nhiên phải hiểu rõ anh ấy hơn tôi...

_ Tôi không thể trả lời được...

_ Tại sao???

_ Không thể áp đặt suy nghĩ của người khác vào suy nghĩ của mình.... cô hãy tự tìm hiểu đi...

_ Đúng là.... nói cho người ta biết một chút cũng không được...

_ Đấy là vì người ta là cô...

_ Bộ anh ghét tôi lắm hả???

_ Sao cô nghĩ vậy???

_ Anh hay nổi khùng vô cớ với tôi... đôi khi tôi thấy anh gườm gườm nhìn tôi....

Ặc!!!!

Nó làm Joe phát sặc... sao ánh mắt thương yêu say đắm của Joe qua mắt nó lại thành gườm gườm được nhỉ??

_ Không phải là ghét... vì cô làm tôi bực mình...

_ Tôi lại chả ng chạm gì anh... tại sao anh phải bực mình...

_ Không biết... nhìn thấy bản mặt là khó chịu rồi...

_ Anh.... anh.....

Nó bức xúc.... thẳng cũng không cần thẳng như vậy...

_ Thắc mắc vừa thôi... tôi nghĩ sao cũng đâu liên quan tới cô...

_ Thì đúng vậy.... nhưng vẫn ghét...

_ Ghét ai???

_ Ghét anh...

Nó dập vô mặt Joe... rồi đứng dậy.... chạy ra ngoài....

_ Đã ăn của người ta kòn có thái độ vậy...
 
My Osin
Chương 39: Chương 39


Joe lầm bầm... cầm lưng bát mì tu sạch...
--------------------------------------------------
_ Anh hai....
Adan r*n r*....
_ Đừng có đi đi lại lại trước mắt em như vậy.... em chưa ăn tối... anh mà cứ vậy em lăn ra đây ngay này...
_ Im đi.....
Chun hét lên... rồi típ tục đi đi lại lại...
_ Có cần thiết vì kon mụ osin ấy mà phải sốt ruột đến vậy hok???
_ Đương nhiên là cóa anh gửi con dấu công ty trong túi nó... bi h nó biến đâu mất... làm ăn cái gì được,....
_ Nhưng em thấy anh lo cho người nhiều hơn lo cho dấu đó...
_ Thôi không nói nữa... đau đầu quá...
" Bừm!!! "
_ Hình như anh tư về...
Adan ôm mống.... nhòm ra cửa sổ...
_ Về cùng mụ osin...
_ Hả???
Chun vội lao ra cửa chính.... thoáng thấy bóng nó....kưa liền chạy ra....
_ Em đi đâu vậy??? Biết anh lo hok???

Chun hét nó như té nước... nó đứng im... chẳng biết nói gì...
_ Em đi trên đường thì gặp cô ấy...
Joe bước xuống xe...
_ Gặp sao không gọi cho anh một tiếng...
_ Em để quên di động ở nhà... số của anh em lại hok nhớ....
_ Vậy sao đang gọi lại tắt máy...
Chun quay ra phía nó...
_ Hết pin...
Nó nói đúng một câu, rồi đi thẳng vào nhà... Chun hơi bất ngờ về thái độ dửng dưng của nó...
- Xem lại đối xử của anh đi... sao lại để nó một mình lang thang ngoài đường...
Joe vỗ vai Chun... rồi đi vào nhà.... còn mình Chun đứng bơ vơ.... chẳng lẽ kon bé ghen mình với Ella????
Chapter 19

" Rào!!! Rào!!! "
Nó lia vòi nước đi khắp vườn hoa.... biệt thự có một vườn hoa lớn và cũng có rất nhiều loài cây quí hiếm.... Mà con gái lại rất thik hoa.... nó từng xuýt xoa hết lời khi lần đầu tiên nó đứng trước vườn hoa... nhưng bây h... trong lòng nó lại man mác buồn.... vì những việc nó không thể lý giải nổi...
Tuới nước xong... công viêc típ theo là bắt sâu và tỉa lá.... đang hì hục xử lý mấy khóm hoa sát mặt đất... nó bỗng thấy buồn buồn đằng sau.... nó giống.... giống như có ai đó đang..... mông nó vậy....
_ Ai đấy???
Nó quay ngoắt ra... không quên khuyến mãi con dê già sờ mông một kg H20

_ Á!!! Ái!!!!
Chun la toáng lên.... cái đầu vuốt keo sáng bóng bây h nhớp nháp.... thật ghê...
_ Em làm cái gì đây???
_ Thế anh vừa làm cái gì đấy???
_ Anh chỉ muốn gọi em thôi mà...
_ Gọi mà phải động vào tận hiện vật hả???
_ Gọi rã cả họng mà VIP có chịu quay ra đâu???
_ Thế anh muốn nói gì nào...
_ Em giận anh hả???
_ Giận bao h đâu??? Sao anh lại nghĩ vậy???
_ Thái độ cắm cảu kia không thể gọi là thik được....
_ Mất thời gian... em vào nhà đây....
Nó vứa đặt cái vòi xuống đất... ngúng nguẩy đi vào...
_ Đợi đã...
Chun cầm ống nước lên... chĩa thẳng về phía nó... Chỉ trong đúng 1s, nó ướt như chuột lột.... khỏi phải nói nó điên đến mức nào....
Nó quay đi quay lại tìm thêm một cái vòi nữa... may mắn là ngay cạnh chân nó có một cái.... Trò chơi đuổi bắt sắp bắt đầu...
Nó cầm vòi rượt Chun vòng quanh khu vườn.... nước xả không phải là ít... những giọt nước bắn lên trong không trung phản xạ ánh sáng của cầu vồng... thật rực rỡ.... Nó cười... cười thật to... cả Chun cũng vậy... Những suy nghĩ vớ vẩn của nó dần nhạt.... cũng phải thôi... khi đuợc đùa vui trong khung cảnh thân tiên như vậy...
-------------------------------------------
_ Hết giận rồi hả???
Joe thì thầm như chỉ để mình cậu nghe được.... Dựa vào bức tường.... Joe không muốn hai người đó nhìn thấy mình.... Mất bao lâu.... phải mất bao lâu tâm trạng này của cậu mới nguôi ngoai....
------------------------------
Chủ nhật đã đến...
_ Kính, tóc giả..... hoe....
Rainie hét lên một tiếng ỏn ẻn trước gương khi thấy bộ dạng của mình... ghê quá...
 
Back
Top Bottom