Cập nhật mới

Đô Thị  Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại

Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 161: Chương 161


Sở dĩ anh ba Kiều chọn xưởng rượu này cũng là bởi vì ông chú nhà mẹ đẻ Triệu Tố Phân vợ anh ấy từng làm ở xưởng rượu trong thành phố. Mấy lão sư phụ trong xưởng hiện tại cũng do ông chú mời tới.

Trước mắt sản phẩm chủ lực của nhà máy rượu chỉ có một loại, đó chính là rượu gạo. Loại này ra rượu nhanh, hơn nữa vị ngon, quan trọng nhất là giá cả không đắt lắm nên có thể thỏa mãn nhu cầu của phần lớn mọi người.

Nhưng đây chỉ là kế hoạch giai đoạn đầu, nếu là nhà máy rượu thì vẫn cần ủ rượu trắng tiêu biểu mới được.

Kiều Trân Trân cũng mua cho anh ba Kiều không ít sách về phương diện này, còn đặt mua rất nhiều thiết bị cho nhà máy. Có thể nói trong ba nhà máy, giai đoạn đầu đầu tư nhiều nhất chính là nhà máy rượu này, nhưng hiệu quả và lợi ích chậm nhất cũng là nhà máy rượu này.

Nhưng Kiều Trân Trân không sốt ruột, cô vẫn rất có lòng tin đối với nhà máy rượu này.

Kiều Trân Trân còn định đẩy ra một loại rượu thuốc, ví dụ như rượu nhân sâm, rượu trùng thảo các loại. Trong không gian nông trường vẫn có rất nhiều hàng tồn kho, chẳng qua làm thế nào an toàn lấy ra mà không gây chú ý thì cần phải nghĩ cách.

Trên thị trường rượu hiện nay còn chưa từng xuất hiện rượu thuốc, Kiều Trân Trân tin chỉ cần họ có thể làm ra thì các trung tâm thương mại hoặc các công ty cung cấp lớn sẽ tha hồ mà giành nhau.

Vân Mộng Hạ Vũ

Kiều Trân Trân liền nói cho mọi người về ý tưởng này, chủ yếu hướng đến anh ba Kiều vì dù sao giờ anh ấy cũng là xưởng trưởng xưởng rượu.

“Anh ba, em sẽ nghĩ cách lấy nguyên liệu làm rượu thuốc còn anh phụ trách chuyện kế tiếp. Nếu như làm tốt, xưởng rượu của chúng ta sẽ vang danh cả nước, thậm chí xuất khẩu cũng không phải không thể.”

“Em gái, thật sao? Em yên tâm, chắc chắn anh sẽ làm thật tốt, tuyệt đối sẽ không làm em mất mặt.” anh ba Kiều tỏ vẻ ý chí chiến đấu sục sôi.

Lúc trước lúc nhà máy khai trương, thị trưởng Tô đặc biệt tới để xem nhà máy ớt của anh Kiều, bởi vì tương ớt Kiều thị có thể xuất khẩu sang nước ngoài. Đây là chuyện ván đã đóng thuyền, không nói thị trấn Trường Phong bọn họ mà ngay cả trong thành phố cũng là một phần độc nhất.

Mà hiện tại là lúc quốc gia cổ vũ xuất khẩu ngoại hối, Tô Hồng Quân báo chuyện này lên trên và nhận được sự ủng hộ cũng như khen ngợi mạnh mẽ từ cấp trên.

Anh ta là thị trưởng mới nhậm chức, cuối cùng đã thể hiện được sức mạnh của mình trước các đồng nghiệp.

Vì thế ngày đầu tiên nhà máy ớt Trường Phong mới khai trương, chính quyền thị trấn đã làm cho anh Kiều một lá cờ thưởng. Người của tòa soạn báo còn tới chụp ảnh và viết một bài báo.

Tờ báo kia hiện tại đang treo trong nhà chính của Kiều gia dùng khung thủy tinh đóng riêng giống như khung ảnh Kiều Trân Trân đặt làm lúc trước cho tất cả mọi người tới xem. Người của thôn Hồng Kỳ cơ hồ đều chạy đi xem qua.

Tuy rằng trong bài báo cũng có đề cập đến nhà máy chế biến thực phẩm phụ của anh hai Kiều và nhà máy rượu của anh ba Kiều, nhưng chỉ có ảnh chụp một mình anh cả Kiều.

Hơn nữa, bây giờ còn rất nhiều người không biết chữ, mà có biết chữ thì mấy chữ trên báo quá nhỏ nên khi treo lên tường thì không thấy rõ ràng lắm. Mà ảnh chụp thì lại khác, vừa ngó cái là thấy được người trong hình là ai.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 162: Chương 162


anh cả Kiều lại trở thành người đầu tiên của Kiều gia lên báo khiến mọi người hâm mộ muốn chết. anh cả Kiều cũng không ngờ mình còn có thể có ngày này, lúc đi ra ngoài làm việc cũng cảm thấy đỡ lo lắng một chút.

Hiện tại Kiều Trân Trân nói nhà máy rượu cũng có hy vọng xuất khẩu, anh ba Kiều liền nghĩ thầm vậy có phải nói anh ấy cũng có thể lên báo, cũng có thể được treo ở trong nhà chính hay không.

Vì cái này, anh ba Kiều quyết định đọc thật kỹ những sách em gái mua cho mình một chút, tranh thủ học thuộc toàn bộ. Anh ấy tin rằng khi mình cố gắng như vậy thì sẽ làm rất tốt! Kiều Trân Trân:... Treo ở nhà chính? Anh ba, anh có phát hiện lời này hình như có chỗ nào là lạ hay không?

Tống Cẩn dẫn Hứa Công và Triệu Công đến làm việc ở nhà máy cơ khí tỉnh hai ngày trước khi trở lại nhà máy ớt Trường Phong. Kiều Trân Trân còn muốn anh hỗ trợ xem nhà máy phụ có thể làm dây chuyền sản xuất bán tự động hóa hay không.

Tuy Kiều Trân Trân chưa từng làm mì sợi gì, nhưng ở kiếp trước cô đã từng nhìn thấy loại máy làm mì gia dụng trong quảng cáo truyền hình. Nó có vẻ khá đơn giản nên hẳn nhà máy của họ cũng có thể thực hiện cơ khí hóa bán tự động để sản xuất hàng loạt.

Đây cũng là vì đảm bảo chất lượng, nâng cao hiệu suất. Tuy làm thủ công cũng được, nhưng dù sao những người có thể làm việc được đều là những thợ thủ công giàu kinh nghiệm, nhưng sản lượng thủ công còn hạn chế và hoàn toàn không thể đáp ứng được mong đợi của Kiều Trân Trân.

anh hai Kiều cũng hiểu đạo lý này, hơn nữa thấy anh cả Kiều và anh ba Kiều bên kia hừng hực khí thế, chỉ có bên anh ấy cảm giác chậm rãi. Trong lòng anh ấy cũng có chút gấp gáp, bởi vì anh hai Kiều cũng muốn lên báo và treo ở trong nhà chính.

Nếu không trong ba anh em, anh cả và anh ba đều có mà anh lại không có thì có vẻ anh ấy hơi vô dụng.

Vì vậy cũng không cần Kiều Trân Trân đốc thúc, động lực học tập của anh ấy mạnh hơn ai hết, còn thường xuyên chủ động chạy xuống công xã để ký kết thỏa thuận thu mua khoai lang và lúa mì với không ít đại đội sản xuất.

Những thứ này đều do Kiều Trân Trân dạy anh ấy, còn dẫn anh ấy chạy qua mấy nơi. Tuy trong không gian nông trường của Kiều Trân Trân có không ít hàng tồn kho, hơn nữa chất lượng tốt hơn nhiều so với bên ngoài nhưng dù sao cô cũng chỉ có một người và không có khả năng cung cấp hàng lâu dài.

Vì vậy cũng giống như thôn Hồng Kỳ, Kiều Trân Trân lại mua một lượng lớn hạt giống từ công ty hạt giống trên trấn, sau đó đổi thành hạt giống tốt của không gian mình rồi phát đến công xã để cho họ trồng. Sau đó lại ký hiệp nghị nhận thầu thu mua với họ.

Vân Mộng Hạ Vũ

Tô Hồng Quân nghe nói chuyện này thì bày tỏ vô cùng ủng hộ. Bằng cách này chẳng phải sẽ giúp nền kinh tế phát triển và giúp bà con cùng giàu lên sao.

Đương nhiên, bà con không chỉ có thể trồng khoai lang và lúa mì, mà còn có thể trồng lúa nước, dù sao thị trấn Trường Phong của họ cũng là khu sản xuất lúa nước chính.

Vì thế Kiều Trân Trân còn lấy ra một ít hạt giống lúa nước trong không gian sản xuất đưa cho công ty hạt giống trong trấn vì bên bọn họ có một ruộng thí nghiệm lúa nước chất lượng cao.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 163: Chương 163


Kiều Trân Trân nói đây là giống lúa nước tốt do cơ sở Côn Bằng nghiên cứu ra, thị trấn Trường Phong chúng ta cũng có thể thử xem, hoặc là tạp giao với lúa nước bản địa một chút xem có thể tạo ra hạt giống lúa nước sản lượng cao hơn hay không.

Lúc Kiều Trân Trân rời khỏi căn cứ Côn Bằng, quả thật Tạ Toàn đã tặng cho cô một số hạt giống, trong đó cũng có lúa nước. Nhưng Kiều Trân Trân còn chưa kịp xử lý nên hiện tại đang nằm trong không gian kho hàng.

Chủ nhiệm Điền của công ty hạt giống quả thực coi Kiều Trân Trân là bảo bối. Ông ta cũng từng nghe nói về căn cứ Côn Bằng, thứ ở nơi đó chắc chắn nên lập tức sắp xếp người xuống thí nghiệm.

Ở thôn Hồng Kỳ không quá mười ngày, chuyện bên Tống Cẩn cũng bận rộn không nhiều lắm. Dây chuyền sản xuất tương ớt đã ổn định đi vào sản xuất, tạm thời không có gì cần cải tiến.

anh cả Kiều lại dựa theo bản thiết kế mới nhất đặt mua một dây chuyền sản xuất từ nhà máy cơ khí tỉnh, Lưu Kiến Quân cam kết sẽ nhanh chóng sản xuất cho bọn họ.

Vân Mộng Hạ Vũ

Về phần thay dây chuyền sản xuất ở Bắc Kinh và Thiểm Bắc, Tống Cẩn dự định tự mình làm. Chờ anh về Bắc Kinh, thiết bị sẽ có sẵn trong nhà máy. Nếu anh tự làm thì thời gian cũng tương tự.

Mấu chốt hơn chính là anh ở gần hơn, thiết bị một dây chuyền sản xuất phải hơn mấy chục tấn, phí vận chuyển là một khoản chi không nhỏ. Hơn nữa số lượng dây chuyền sản xuất ở Bắc Kinh và Thiểm Bắc còn nhiều, cẩn thận suy nghĩ một chút thì tự làm càng có lời.

Kiều Trân Trân cũng cảm thấy rất tốt, đây coi như là khoản nghiệp vụ đầu tiên của nhà máy mới của Tống Cẩn. Anh em ruột cũng phải tính toán rõ ràng, tiền nên trả thì một xu cũng không thể thiếu.

Kiều Trân Trân đã nghĩ kỹ tên của nhà máy mới rồi, gọi là nhà máy cơ khí Tống thị, đơn giản dễ nhớ.

Nhưng chủ tịch xưởng máy Tống thị lại là Kiều Trân Trân, tổng giám đốc Tống Cẩn này chỉ có thể xem như làm công. Đây là chủ ý của Tống Cẩn, Kiều Trân Trân tỏ vẻ vô cùng có thể, dù sao cô cũng không làm việc.

Trước khi đi, Kiều Trân Trân đã nói chuyện của hội ngoại thương với ba Kiều. Ý của cô là đến lúc đó ba Kiều và mẹ Kiều và cả ba anh trai cùng đến hội ngoại thương này xem để mở mang kiến thức và cũng là chuẩn bị cho sau này. Không chừng sau này bọn họ cũng sẽ tham gia hội giao dịch tương tự.

Mấy người ba Kiều còn chưa từng đi Bắc Kinh, vừa nghe Kiều Trân Trân nói như vậy thì trong lòng đều có chút háo hức.

Bọn họ chỉ mong có thể cùng Kiều Trân Trân trở về Bắc Kinh ngay bây giờ, nhưng gần đây chuyện trong nhà thật sự quá nhiều, họ không thể rời đi quá lâu nên chỉ có thể hẹn trước một ngày sẽ đến.

Kiều Trân Trân cảm thấy sắp xếp như vậy rất tốt, vì thế liền cùng bọn Tống Cẩn trở về.

Sau khi trở về, Tống Cẩn tiếp tục làm việc không ngừng. Ngược lại Kiều Trân Trân hơi thoải mái một chút, vì thế cô bắt đầu suy nghĩ làm thế nào để lấy số dược liệu trong không gian kia ra một cách an toàn làm nguyên liệu cho nhà máy rượu bên kia.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 164: Chương 164


Sáng sớm hôm nay, Kiều Trân Trân đặc biệt thay đổi một bộ trang phục chuyên nghiệp, lái chiếc ô tô nhỏ hiệu Hồng Kỳ mới mua tới cửa nhà máy sản xuất thuốc số 1 Bắc Kinh. Cô vừa dừng xe ở cửa chuẩn bị chào hỏi chú bảo vệ liền nhìn thấy hai chiếc Đại Cát Phổ đi về phía này.

Người trên xe không xuống xe mà chỉ hạ cửa sổ xuống chào hỏi bảo vệ, Kiều Trân Trân cũng tùy ý liếc nhìn liền thấy Thẩm Chấn Quốc ngồi trên chiếc xe phía sau.

Kiều Trân Trân vội vàng cười khanh khách đi lên lớn tiếng chào hỏi: “Thẩm lão, buổi sáng tốt lành.”

Ấn tượng của Thẩm Chấn Quốc đối với Kiều Trân Trân rất tốt, không ngờ gặp được ở đây nên chủ động hạ cửa sổ xe xuống nói chuyện với cô. Nhưng xe phía trước đã đi vào, Thẩm Chấn Quốc cũng không thể chậm trễ chính sự, không kịp nói hai câu với Kiều Trân Trân cũng đã đi rồi.

Vân Mộng Hạ Vũ

Kiều Trân Trân mỉm cười nhường đường cho xe, nhìn Thẩm lão bọn họ đi vào rồi mới xoay người đi tới chỗ bảo vệ, nói: “Anh bảo vệ, tôi cũng đi vào đây.”

Với thái độ tự nhiên và giọng nói bình thản, Kiều Trân Trân bước lên với đôi giày cao gót màu đen trước sự chứng kiến của mọi người mà không ai dám ngăn cản cô.

Chiếc xe đầu tiên vừa vào có phó giám đốc nhà máy sản xuất thuốc số 1 của họ, Kiều Trân Trân lại trò chuyện sôi nổi cùng người trong xe phía sau. Vì vậy bảo vệ cho rằng họ đi cùng nhau, chỉ là ngồi xe khác nhau tới.

Mấu chốt là thái độ của Kiều Trân Trân quá đỗi thản nhiên, sao bảo vệ có thể ngờ trên đời này còn có người da mặt dày như vậy.

Sau khi Kiều Trân Trân đi vào cũng không hề luống cuống, còn tìm một người hỏi thăm người của bộ ngoại thương tới đây làm gì.

Người cô hỏi mặc một sơ mi và quần tây với vẻ mặt ngây thơ, vừa nhìn đã biết đây là một thanh niên non nớt mới ra xã hội không lâu. Hơn nữa, anh ta chắc chắn là một người làm việc trong văn phòng, không thì giày da cũng không bóng loáng như vậy.

“Đồng chí, xin lỗi quấy rầy một chút. Tôi vừa mới dừng xe đi, vừa quay đầu lại phát hiện người của bộ ngoại thương không thấy đâu nữa. Anh biết bọn họ đi đâu không?”

Nhắc tới cũng khéo, người Kiều Trân Trân hỏi này chính là cán sự Chung Tầm của ủy ban nhà máy, anh ta cũng là một trong những nhân viên phụ trách tiếp đãi bộ ngoại thương lần này.

Người của nhà máy sản xuất thuốc số 1 không ngờ người của bộ phận ngoại thương lại tới sớm như vậy. Chung Tầm đang định chạy tới phòng họp hỗ trợ, anh thấy Kiều Trân Trân hỏi như vậy còn tưởng cô và người của bộ phận ngoại thương đi cùng nhau, vì thế rất nhiệt tình dẫn cô cùng đi đến phòng họp.

Kiều Trân Trân nhanh chóng biết được mục đích chuyến đi lần này của bộ ngoại thương từ người thanh niên này. Thì ra bên bộ ngoại thương có một đơn đặt hàng ở nước ngoài muốn xuất khẩu một lô hạt rễ bản lam đến Bắc Phi. Lần này họ dẫn theo vị thương nhân nước ngoài cùng tới khảo sát.

Rễ bản lam? Trong tay Kiều Trân Trân không phải còn năm sáu trăm mẫu rễ bản lam sao, nói không chừng hôm nay còn có thể buôn bán.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 165: Chương 165


Vì thế Kiều Trân Trân bình tĩnh đi theo Chung Tầm đến phòng họp, còn gọi “Tiểu Chung” như thể rất thân thiết. Người bên Thẩm lão thấy thế còn tưởng rằng Kiều Trân Trân là người sắp xếp của nhà máy dược phẩm số 1.

Lúc này, hội nghị còn chưa chính thức bắt đầu, mọi người còn đang hàn huyên với nhau. Sau khi Kiều Trân Trân đi vào liền tìm thời cơ thích hợp đứng ở bên cạnh Thẩm lão, thỉnh thoảng còn cùng Thẩm lão nói hai câu.

Nhân viên phiên dịch đang giúp thương nhân nước ngoài nói chuyện với phó giám đốc Trần Viễn Đông của nhà máy sản xuất thuốc số 1 nên Thẩm lão ở bên cạnh cũng không có việc gì, vì vậy cũng vui vẻ đáp lại Kiều Trân Trân một chút.

Thật ra Thẩm lão muốn hỏi Kiều Trân Trân sao lại tới nhà máy sản xuất thuốc, nhưng hiện tại rõ ràng không thích hợp hỏi vấn đề này, vì thế chỉ có thể theo đề tài của Kiều Trân Trân mà nói tiếp.

Trần Viễn Đông nói chuyện với người nước ngoài, đương nhiên cũng thấy được Kiều Trân Trân. Sau đó ông ta phát hiện thái độ của Thẩm lão đối với người này vô cùng hòa ái thì không khỏi liếc mắt nhìn cô một cái, trong lòng cũng đang cố gắng nhớ lại người này là ai ở bộ ngoại thương?

Kiều Trân Trân còn nhỏ giọng tự đề cử mình với Thẩm Chấn Quốc: “Thẩm lão, tôi vốn là tới cùng Trần phó xưởng trưởng đàm phán nghiệp vụ Bản Lam Căn, nhưng giờ Trần phó xưởng trưởng không rảnh. Nếu ngài không ngại, tôi lại làm phiên dịch tạm thời cho ngài một lần được không?”

“Làm phiên dịch cũng không thành vấn đề, nhưng khi nào thì cô bắt đầu đàm luận nghiệp vụ dược liệu vậy?” Nếu Thẩm Chấn Quốc nhớ không lầm lần trước ở trên xe lửa, Kiều Trân Trân nói cô có một nhà máy sản xuất gia công tương ớt, cũng không nói còn liên quan đến nghiệp vụ dược liệu.

“Thẩm lão, ông cũng xem thường tôi quá rồi. Đồng chí chủ tịch nói phụ nữ có thể chống đỡ nửa bầu trời, ở Thiểm Bắc tôi có cả hơn hai ngàn mẫu đất, trong đó khoảng năm sáu trăm mẫu trồng bản lam. Tính toán sơ qua thì cũng có năm sáu vạn cân đấy.”

Thẩm Chấn Quốc không ngờ Kiều Trân Trân lại có năng lực lớn như vậy, cười nói: “Tôi xem như đã nhìn ra cô là người có năng lực. Đừng nói nửa bầu trời, cả bầu trời cô cũng có thể chống đỡ được.”

Kiều Trân Trân nhìn ông cười híp mắt nói: “Thế thì tôi làm không được, ngài quá khen rồi.”

Vân Mộng Hạ Vũ

Sau đó, Kiều Trân Trân thật sự đi theo bên cạnh Thẩm Chấn Quốc cùng tham quan nhà máy.

Có đôi khi thương nhân nước ngoài kia vừa nói xong, nhân viên phiên dịch đang chậm rãi phiên dịch thì Kiều Trân Trân cũng đã nhỏ giọng đồng bộ phiên dịch cho Thẩm Chấn Quốc nghe.

Lúc Kiều Trân Trân phiên dịch với Thẩm Chấn Quốc, giọng nói tương đối nhỏ tương đương với phiên dịch riêng của một mình Thẩm Chấn Quốc, cũng không khiến vị phiên dịch đứng đắn kia khó xử.

Lúc này, Thẩm Chấn Quốc vô cùng tán thưởng Kiều Trân Trân. Người phiên dịch hôm nay tới cũng không phải là trình độ nửa vời của Tiểu Trương trên xe lửa, mà là nhân tài mà bộ ngoại thương bọn họ nghiêm túc mời tới.

Vốn còn cảm thấy là một nhân tài, nhưng hôm nay so sánh với Kiều Trân Trân, sao lại có cảm giác kém một đoạn chứ.

Quả nhiên, chênh lệch này đều có thể thấy được.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 166: Chương 166


Nếu không phải giờ bộ phận ngoại thương của họ tuyển người nhất định phải có bằng đại học, Thẩm Chấn Quốc thật sự rất muốn tuyển Kiều Trân Trân vào. Nhân tài như vậy nên đến bộ phận ngoại thương của bọn họ làm việc.

Đoàn người bộ ngoại thương cuối cùng cũng đợi nửa giờ ở bên này, sau đó liền chuẩn bị trở về, ngay cả cơm trưa cũng tiết kiệm cho nhà máy sản xuất thuốc.

Không thể không nói phong cách làm việc của người thời này thật sự khác biệt. Nếu đặt ở hiện đại, vậy phải là ăn bữa cơm với rượu ngon đồ ăn ngon chiêu đãi một chút mới được.

Kiều Trân Trân và Phó giám đốc Trần cùng đứng ở cửa nhà máy sản xuất thuốc bắt tay tiễn biệt Thẩm lão. Thẩm lão nghĩ lát nữa Kiều Trân Trân còn phải bàn chuyện làm ăn với Trần Viễn Đông, thế là thuận miệng nói với Trần Viễn Đông một câu: “Đồng chí Tiểu Kiều rất tốt, hai người phải cố gắng lên!”

“Thẩm lão, ông cứ yên tâm đi, tôi và phó giám đốc Trần nhất định sẽ không phụ lòng tín nhiệm của tổ chức và nhân dân.” Kiều Trân Trân cũng không ngờ Thẩm lão lại mạnh mẽ như vậy, quả thực là thần trợ công.

Thật ra, Thẩm Chấn Quốc cho rằng Kiều Trân Trân và Trần Viễn Đông đã đạt được sự hợp tác, nếu không sao Trần Viễn Đông có thể đồng ý để Kiều Trân Trân đi cùng bọn họ. Người thanh niên lúc trước đưa Kiều Trân Trân đến phòng họp không phải là người của Trần Viễn Đông sao.

Trần Viễn Đông nghe vậy thì như lọt vào trong sương mù, nhưng điều này tuyệt không cản trở anh ta biểu lộ quyết tâm, chỉ thấy anh ta kiên định gật đầu với Thẩm lão, nói: “Chúng tôi sẽ cố gắng!”

Ngay khi người của bộ ngoại thương vừa đi, Kiều Trân Trân quay đầu lại mỉm cười với Trần Viễn Đông, nói: “Phó giám đốc Trần, chào ngài. Tuy rằng chúng ta vừa mới quen nhau, nhưng tôi cảm thấy tôi vẫn cần phải tự giới thiệu với ngài một chút. Tôi tên là Kiều Trân Trân là chủ tịch khu công nghiệp xanh Kiều thị Thiểm Bắc. Không biết bây giờ ngài có thời gian không?”

Trần Viễn Đông: Người vừa mới nói muốn cùng nhau cố gắng, cho dù không có thời gian cũng nhất định phải có thời gian!

Hai người đi tới văn phòng của Trần Viễn Đông, Kiều Trân Trân hàn huyên một chút rồi trực tiếp từ trong cặp công văn tùy thân mang theo, thực tế là trong không gian lấy ra một túi giấy da trâu có hơn một cân rễ cây bản lam ở trong.

Vân Mộng Hạ Vũ

“Trần phó xưởng trưởng, đây là sản phẩm rễ bản lam khu xanh hóa chúng tôi sản xuất, ở trên thị trường tuyệt đối là loại số một số hai tốt. Ở phương diện này, ngài là chuyên gia, vừa nhìn liền biết tôi không hề nói quá.”

“Hạt giống này của chúng tôi đều do cơ sở nghiên cứu khoa học Côn Bằng xếp hạng thứ nhất toàn quốc ưu tuyển ra, dược tính mạnh hơn rất nhiều so với bình thường. Ngài có thể tùy ý rút thăm xét nghiệm.”

“Nghe nói, bên này ngài vừa ký một khoản đơn hàng ngoại thương bản lam lớn nên tôi muốn tới hỏi một chút để xem chúng ta có cơ hội hợp tác hay không. Năm nay chúng tôi đại khái có thể sản xuất năm mươi đến sáu mươi vạn cân.”

Trần Viễn Đông:... Cái này còn là nghe nói sao, không phải cô vừa mới tham gia toàn bộ quá trình sao!
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 167: Chương 167


Nhìn túi giấy da trâu Kiều Trân Trân đưa tới, mặt trên còn in chữ “Nhà máy sản xuất thuốc số 1”, anh ta cũng không biết trong lòng rốt cuộc có cảm giác gì, cảm thấy...... Dù sao cũng có chút nói không nên lời.

Lúc Kiều Trân Trân tới cũng không ngờ có thể trùng hợp gặp phải chuyện tốt như vậy. Cô cũng không chuẩn bị trước nên chỉ có thể phiền Chung Tầm giúp cô tìm một cái túi. Trang trí hàng mẫu như vậy cũng tương đối có sức thuyết phục.

Về phần chữ trên túi, người làm đại sự không câu nệ tiểu tiết, cũng không quản nhiều như vậy.

Nhưng Trần Viễn Đông nhìn hàng mẫu trong tay thấy chất lượng quả thật không tệ, vì thế hỏi một chút tình huống bên vườn trồng trọt của Kiều Trân Trân.

Kiều Trân Trân nghiêm túc giới thiệu cho Trần Viễn Đông một chút tình huống ở Thiểm Bắc, bao gồm khu công nghiệp xanh hóa và căn cứ Côn Bằng. Đương nhiên, nội dung liên quan đến bí mật của căn cứ Côn Bằng cô cũng không biết nên đương nhiên cũng không có gì để nói. Cô chỉ nói phía dưới căn cứ Côn Bằng có một phòng thí nghiệm hạt giống, chú cô chính là người phụ trách phòng thí nghiệm này.

Về phần những chuyện khác cứ để Trần Viễn Đông tự mình bổ não đi.

Trần Viễn Đông ra sức gật đầu nhưng không có biểu thị gì khác, Kiều Trân Trân cũng không sốt ruột.

Kiều Trân Trân thấy Trần Viễn Đông không nói gì nữa, chuyện rễ bản lam cũng nói không kém nhiều lắm, liền tiếp tục nói: “Thật ra lần này tôi tới đây, ngoài chuyện rễ bản lam, tôi còn muốn mua một lô nhân sâm và cẩu kỷ từ nhà máy chúng ta. Số lượng không cần nhiều lắm, một hai trăm cân là được.”

“Kiều tiểu thư, có thể mạo muội hỏi một chút cô và Thẩm lão có quan hệ gì không?” Trần Viễn Đông không tiếp lời Kiều Trân Trân, ngược lại còn hỏi cô một vấn đề khác.

“Thật không dám giấu diếm tôi không có quan hệ gì với Thẩm lão. Nếu như nhất định phải nói có quan hệ, chính là quan hệ trưởng bối và vãn bối bình thường.” Kiều Trân Trân nói thật hết, cô và Thẩm Chấn Quốc quả thật không có quan hệ gì. Về phần trưởng bối vãn bối, Thẩm Chấn Quốc năm đó cũng có thể làm ông nội của cô nên nói là trưởng bối cũng không quá đáng.

Không liên quan? Trần Viễn Đông không tin chút nào, hơn nữa Kiều Trân Trân càng phủ nhận, trong lòng anh ta lại càng chắc chắn quan hệ của cô và Thẩm lão không giống bình thường. Với dáng vẻ vừa rồi của họ nói là ông cháu ruột cũng không quá đáng.

Vân Mộng Hạ Vũ

Nhớ tới câu nói trước khi Thẩm lão rời đi phỏng chừng còn có ý khác ở bên trong, Trần Viễn Đông không thể không nghĩ sâu một chút.

“Trần phó xưởng trưởng, thực ra việc chúng ta hợp tác hay không trong việc kinh doanh của bản lam không quan trọng. Tuy nhiên, tôi vẫn hy vọng ngài có thể xem qua các mẫu của chúng tôi. Chất lượng tốt như vậy thực sự hiếm có. Nếu chúng ta có thể hợp tác thì sẽ thành công, cũng là một cái đôi bên cùng có lợi.”

Kiều Trân Trân không hề lo lắng về vấn đề nguồn tiêu thụ rễ bản lam, chất lượng như vậy của bọn họ đúng là số một, nhà máy sản xuất thuốc số một không cần, nhà máy khác cũng sẽ cần, lần này Kiều Trân Trân vốn cũng chỉ định tới đây mua một số nhân sâm và cẩu kỷ mà thôi.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 168: Chương 168


Trần Viễn Đông vẫn rất khách sáo với Kiều Trân Trân, tuy không đồng ý mua rễ bản lam trong tay Kiều Trân Trân nhưng cũng không từ chối một lời mà nói là cầm đi kiểm tra đo lường một chút. Nếu quả thật tốt như Kiều Trân Trân nói thì quả thật có thể hợp tác một chút, huống chi còn mặt mũi của Thẩm lão.

Về phần Kiều Trân Trân muốn nhân sâm và cẩu kỷ, Trần Viễn Đông không nói hai lời liền đồng ý, còn cho cô một cái giá vô cùng ưu đãi. Vẫn phải nể mặt người quen của Thẩm lão một chút.

Tổng cộng hai trăm cân hàng hóa cũng không có bao nhiêu, Trần Viễn Đông trực tiếp sắp xếp người nhà kho hỗ trợ xếp lên xe Kiều Trân Trân, còn tự đứng ở cửa lớn nhìn theo Kiều Trân Trân rời đi.

Chưa bao giờ nhà máy dược số một tiếp loại buôn bán nhỏ này, vì nể mặt Thẩm lão thì họ mới có thể bàn chuyện.

Nhưng nếu như trực tiếp đế tiệm thuốc mua, một cửa hàng cũng không lấy ra nhiều nhân sâm như vậy một lần, hơn nữa giá cả còn rất đắt. Kiều Trân Trân cũng lười lăn qua lăn lại nên mới nghĩ tới bên này, không ngờ hôm nay còn rất may mắn.

Ra khỏi nhà máy sản xuất thuốc, Kiều Trân Trân đến bưu điện gửi nhân sâm và cẩu kỷ cho anh ba Kiều. Nhưng toàn bộ đều đổi thành sản phẩm của không gian nông trường và gửi thêm năm trăm cân.

Về phần nguyên liệu ủ rượu tương đối thông thường như cao lương, ngô, lúa mạch, Kiều Trân Trân để cho anh ba Kiều trực tiếp mua ở địa phương. Nếu như không biết làm như thế nào thì để anh ấy đi tìm Tô Hồng Quân hỗ trợ, nói vậy Tô Hồng Quân cũng rất vui lòng giúp việc này.

Trong điện thoại Kiều Trân Trân nhấn mạnh với anh ba Kiều nhiều lần, nhóm rượu này là dùng để xây dựng thương hiệu nên cần phải nghiêm túc thực hiện.

Lúc Kiều Trân Trân về đến nhà, Tống Cẩn còn chưa trở về. Gần đây anh bận rộn đến mức sụt cân rất nhiều. Kiều Trân Trân chỉ muốn hầm cho anh một con gà bổ một chút, bỏ thêm một ít dược liệu ôn bổ, sau đó lại làm cá kho tàu, sườn khoai môn, trứng ốp la ớt xanh, còn có hai món ăn sáng.

Thức ăn vừa làm xong, Tống Cẩn cùng dẫn theo tụi nhỏ về.

Kiều Trân Trân: “Sao hôm nay lại về cùng Đại Bảo Tiểu Bảo?”

“Buổi chiều đúng lúc anh đến xưởng cơ khí Bắc Kinh, thuận tiện đi đón chúng tan học.”

“Ba, sau này ba có thể thường xuyên đi đón con không? Ba không biết, lúc ba mới xuất hiện đã gây ra chấn động như nào đâu. Thầy cô và bạn học đều hâm mộ con.” Tống Tiểu Bảo rửa tay xong đi ra liền vây quanh Tống Cẩn ồn ào.

Kiều Trân Trân bưng thức ăn từ phòng bếp đi ra, hỏi: “Sao lại oanh động thế?”

“Mẹ, mẹ không biết đâu, chiếc xe ba mới mua kia quả thực quá ngầu. Lúc ba đến trường chúng con đang vội tan học. Ngoài cửa rất nhiều người đều nhìn thấy và đều hâm mộ con. Thầy Mã còn hỏi con đó có phải là anh con không.”

Vân Mộng Hạ Vũ

“Con phải nói mắt của Mã lão sư này thật sự không tốt, khó trách phải đeo kính. Người khác đều nói con và ba giống nhau, rất rõ ràng chính là ba con thế mà bà còn cứng rắn hỏi con đó có phải anh trai con hay không. Con nào có anh trai lớn tuổi như vậy.”

Nói xong, Tống Tiểu Bảo đã bị thức ăn phong phú trên bàn hấp dẫn, xì xì ch** n**c miếng.

Kiều Trân Trân nghe xong, liếc Tống Cẩn đầy ẩn ý và hừ nhẹ một tiếng, quay đầu hỏi Tống Tiểu Bảo: “Thầy Mã là ai vậy?”

“Thầy Mã là giáo viên ngữ văn mới tới của trường.” Tống Tiểu Bảo ngoan ngoãn ngồi xuống bàn ăn, không thể chờ đợi được ăn cơm.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 169: Chương 169


Sau khi Tống Đại Bảo rửa tay xong đi ra, Kiều Trân Trân tuyên bố ăn cơm, mọi người mới cùng nhau động đũa ăn.

Kiều Trân Trân vừa ăn cơm vừa tùy ý nói: “Đồng chí Tống, tôi cảm thấy vẫn nên báo động cho anh một tiếng, miễn cho anh phạm sai lầm.”

Tống Cẩn nhìn biểu cảm nhỏ trên mặt Kiều Trân Trân, có chút dở khóc dở cười: “Vợ đại nhân, bây giờ anh một lòng nhào vào trong nhà máy, chỉ mong có thể tách mình ra làm hai nửa: một nửa ở lại nhà máy làm việc, một nửa đến nhà máy cơ khí Bắc Kinh theo dõi. Nào có tinh lực làm việc khác.”

“Dù sao anh phải luôn luôn đề cao giác ngộ, nghiêm khắc yêu cầu bản thân, có nghe hay không?”

“Anh hiểu mà, em cứ yên tâm, chỗ này của anh chỉ có em và bọn nhỏ.” Tống Cẩn chỉ chỉ vị trí trái tim của mình.

......

Vài ngày nữa chính là hội chợ ngoại thương, Kiều Trân Trân gọi điện thoại cho ba Kiều hỏi ông bên kia đã mua vé chưa. Họ hiện tại đã sẵn sàng lên đường tới đây.

Cho dù Kiều Trân Trân quên thì đám người ba Kiều cũng sẽ không quên. Cả nhà vì lần này đến Bắc Kinh mà lên kế hoạch rất lâu. Nếu không phải đứa nhỏ phải đi học, trong nhà không thể thiếu người, phỏng chừng sẽ là cả nhà tới.

Kết quả thương lượng cuối cùng là: ba Kiều mẹ Kiều, cùng với ba anh trai, mặt khác chính là chị dâu cả Trương Thúy Hoa cùng với con gái Kiều Đại Ny, và con trai nhà anh hai Kiều Kiến Bình và con gái Kiều Nhị Ny, tổng cộng chín người cùng nhau lên thành phố.

Vân Mộng Hạ Vũ

Trong ba đứa trẻ này, đứa lớn nhất là sáu tuổi, đứa nhỏ nhất là năm tuổi đều chưa được đưa đi học nên lần này mới có thời gian đi theo.

Trong nhà anh ba còn có một đứa con trai ba tuổi, vốn cũng muốn tới. Nhưng đứa nhỏ còn quá nhỏ sợ trên đường có sơ xuất gì nên ba Kiều liền làm chủ, lần này đừng tới nữa.

Hơn nữa trong nhà còn có mấy đứa nhỏ lớn phải ăn cơm, cũng không thể để cho vợ anh hai Lưu Tiểu Thanh một mình chăm sóc nên vợ anh ba Triệu Tố Phân cũng ở lại.

Vì thế, trong lòng Trương Thúy Hoa có thể vui vẻ vì cô ấy là người con dâu duy nhất đi theo lên Bắc Kinh. Cái này tuyệt đối đủ để cô ấy ở trong thôn thổi phồng cả đời.

Hẹn xong thời gian với ba Kiều, Kiều Trân Trân lại chạy tới xưởng ớt phía Nam thành phố tìm anh Giang. Lúc trước Kiều Trân Trân vẽ cho anh Giang một ít bản vẽ đóng gói hộp quà và bảo anh ấy thử làm một ít hàng mẫu ra xem, hôm nay vừa vặn là ngày hẹn.

Trước khi Kiều Trân Trân đến đã gọi điện thoại cho anh Giang nên cô vừa đến đã được mời vào phòng họp. Anh Giang dẫn mấy người trong phòng thiết kế đã chờ, trên bàn còn bày bảy tám cái hàng mẫu.

Trong đó ba cái là Kiều Trân Trân vẽ, mấy cái khác đều là đồng nghiệp bộ phận thiết kế làm.

Kiều Trân Trân vừa tiến vào, anh Giang liền hưng phấn nói với cô: “Quả nhiên là người dựa vào quần áo, ngựa dựa vào yên ngựa. Mấy cái bao bì này vừa ra thì cảm giác đẳng cấp tương ớt của chúng ta đã tăng lên trong nháy mắt.”

Cầm mấy hàng mẫu kia kiểm tra từng cái một, Kiều Trân Trân gật đầu: “Quả thật rất tốt, sau này cũng có thể đưa ra phần ăn tương tự, tốt nhất là làm phong phú chủng loại một chút. Ví dụ như trong một hộp quà có hai chai tương ớt và thêm hai chai đồ ăn bà ngoại hoặc là hai chai tương dưa chuột củ cải gì đó.”

“Đúng vậy, tôi cũng đang muốn nói với cô chuyện này. Chủng loại trước đây của chúng ta quả thật có chút đơn nhất.”

“Việc này anh làm chủ là được, không cần thương lượng với tôi nữa. Lần này tôi khẩn cấp gọi anh làm hộp quà này là vì muốn đi tham gia hội chợ ngoại thương tổ chức ở trung tâm triển lãm quốc tế.” Kiều Trân Trân nói mục đích thực sự của cô cho anh Giang.

Hội chợ ngoại thương lần này cô biết quá muộn nên không tranh được gian hàng, nhưng điều này cũng không có nghĩa là cô chỉ có thể bỏ qua cơ hội này một cách vô ích.

Không có gian hàng cố định, cô có thể thiết lập gian hàng lưu động, ví dụ như gian hàng lưu động “hình người” của cô.

Cầm hộp quà đóng gói đẹp mắt như vậy xuất hiện ở hội chợ ngoại thương nhất định sẽ có người hỏi. Sau đó, cô có thể giới thiệu với người khác tương ớt Kiều thị của các cô.

Vì vậy trên phương diện thiết kế bao bì bên ngoài, Kiều Trân Trân đã bỏ ra rất nhiều tâm tư nhằm vào sở thích thẩm mỹ của người nước ngoài, cô đã thiết kế ba mẫu đồ án đặc sắc rõ ràng theo phong cách Hoa Quốc với màu sắc tươi sáng, thiết kế khéo léo, vô cùng thu hút sự chú ý của mọi người.

Không nói người nước ngoài thích, ngay cả Kiều Trân Trân cũng rất thích. Mấy người anh Giang thấy cũng là hai mắt tỏa sáng.

Ngoài ra, Kiều Trân Trân còn thiết kế danh thiếp nguyên tố phong cách Hoa Quốc đồng bộ, trên đó có địa chỉ liên lạc và số điện thoại có cả tiếng Trung và tiếng Anh. Bất cứ lúc nào cũng hoan nghênh bạn bè có ý định đến nhà máy giao lưu tham quan.

Anh Giang nghe Kiều Trân Trân nói xong những lời này, thật sự là xem thế là đủ rồi mà hóa ra còn có thao tác như vậy. Không hổ là chủ ý mà bà chủ nghĩ ra.

Nhưng Kiều Trân Trân cũng có lúc tính sai, ví dụ như lúc trước cô chỉ lấy mười tấm vé vào cửa ở chỗ Thẩm lão. Sớm biết cô cần một trăm tám mươi tấm mới tốt.

Mặc dù như thế, Kiều Trân Trân cũng còn dự định đến hiện trường thử vận may trong ngày hội ngoại thương. Thẩm lão hẳn là sẽ ở bên kia, đến lúc đó cô sẽ tìm ông hỗ trợ dẫn vài người vào, hẳn là vấn đề không lớn.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 170: Chương 170


Tàu hỏa màu xanh lá cây chạy ầm ầm vào ga xe lửa thủ đô, ba Kiều cùng mọi người nhìn ba chữ “Ga thủ đô” to đùng ngoài cửa sổ, trong lòng vô cùng phấn khích.

Hành trình dài hai ngày không hề khiến họ mệt mỏi, từng người một, kể cả Kiều Nhị Ny nhỏ tuổi nhất đều vô cùng phấn khích.

“Mẹ ơi, chúng ta đến nơi rồi ạ?” Kiều Đại Ny dựa vào lòng Trương Thúy Hoa, ngẩng đầu hỏi.

“Đến rồi, đến rồi, lát nữa là gặp được cô con rồi.” Giọng Trương Thúy Hoa tràn đầy vui mừng, cố gắng ngóng cổ ra ngoài cửa sổ, dù bây giờ chẳng nhìn thấy gì.

Ba Kiều bảo mọi người cầm chặt hành lý, trông chừng trẻ con, rồi theo dòng người xuống xe.

Lần này Kiều Trân Trân không đợi ở cửa ra ga mà mua vé vào sân ga, vì sợ ba Kiều và mọi người lần đầu đi xa, sợ có sơ suất gì.

Vì vậy, ba Kiều vừa xuống xe đã thấy con gái cưng cùng gia đình đón họ ở sân ga.

“Ba, mọi người vất vả rồi. Chúng ta đi ăn trước, rồi về nhà sau.” Kiều Trân Trân tiến lên đón lấy hành lý trong tay ba Kiều, nhiệt tình chào hỏi ba Kiều cùng mọi người.

“Trân Trân, thủ đô này rộng thật, chỉ riêng ga tàu này đã to bằng cả làng mình rồi.” Mẹ Kiều đi bên cạnh con gái, liên tục cảm thán.

“Người ở thủ đô này ăn mặc sang trọng thật, nhìn ai cũng giống như lãnh đạo ở thị trấn mình vậy.”

“Mới nãy con còn thấy mấy người nước ngoài tóc vàng, hình như cũng đi cùng chuyến tàu với chúng ta, da họ trắng quá, trông như ma vậy.”

Vân Mộng Hạ Vũ

...

Mọi người nói chuyện rôm rả, ríu rít không ngớt.

Đến cửa ra ga, Kiều Trân Trân đưa họ đến một chiếc xe buýt nhỏ mới tinh. Đây là xe thương vụ của nhà máy ớt, một lần có thể chở 20 người. Kiều Trân Trân đặc biệt mượn để tiếp đón ba Kiều cùng mọi người, anh hai Giang còn cử cho cô một tài xế, trong thời gian ba Kiều ở Bắc Kinh sẽ chuyên chở họ.

Tài xế Lý nhìn thấy Kiều Trân Trân cùng mọi người đến, nhiệt tình giúp họ bê hành lý lên xe, miệng không ngừng chào đón.

“Ba, đây là anh Lý, mấy ngày nay sẽ chuyên chở chúng ta.” Kiều Trân Trân giới thiệu.

Ba Kiều vội tiến lên bắt tay, còn đưa cho anh Lý một bao thuốc, miệng nói: “Mấy ngày nay vất vả cậu rồi.”

Anh Lý thấy người nhà bà chủ thật khách sáo, nở nụ cười.

Lần đầu tiên ba mẹ lên thủ đô, Kiều Trân Trân đặc biệt sắp xếp cho họ ăn ở khách sạn quốc tế Ngoại Binh, có thể coi là tiêu chuẩn tiếp đón cao nhất.

Mẹ Kiều nghe vậy, vội nói: “Cái gì? Đi đến chỗ ở của bọn Tây à? Không đi đâu, về nhà ăn là được rồi. Nói thật, vừa rồi ở ga tàu nhìn thấy mấy đứa Tây đó, trong lòng tôi còn hơi sợ.”

“Mẹ ơi, đây là thủ đô của nước Hoa chúng ta, là địa bàn của mình. Muốn ăn ở đâu thì ăn, không có gì phải sợ.”

“Trước khi chúng ta đến đây đã nói rồi, mọi người đều nghe theo sự sắp xếp của em út. Nếu mẹ sợ thì đứng sau con, con sẽ bảo vệ mẹ.” Trong lòng anh ba Kiều vẫn rất muốn đến khách sạn quốc tế Ngoại Binh đó để mở mang tầm mắt nên vội vàng giúp trấn an mẹ Kiều.

Không chỉ anh ba Kiều muốn đi, những người khác cũng muốn đi. Trương Thúy Hoa còn thầm nhủ với bản thân, nhất định phải ghi nhớ thật kỹ những điều mình thấy trên đường đi, sau này về nhà còn có thể khoe khoang với mọi người.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 171: Chương 171


Khi mọi người vừa đến sảnh khách sạn, họ đã bị phong cách trang trí xa hoa lộng lẫy theo phong cách “Thổ hào kim” làm cho choáng váng. Từng người một thậm chí không dám thở mạnh, mắt cũng không đủ nhìn, nhìn chỗ này thì lại bỏ sót chỗ kia.

Trương Thúy Hoa vội vàng đến toát mồ hôi hột, hận không thể mọc thêm một con mắt như Nhị Lang Thần, cũng sợ mình bỏ sót điều gì đó.

Mãi đến khi vào phòng riêng, mọi người mới dần dần thả lỏng.

“Ôi, vừa nãy có nhiều Tây quá làm tôi sợ c.h.ế.t khiếp.” Mẹ Kiều vỗ n.g.ự.c thở phào nhẹ nhõm.

“Sảnh bên ngoài giống như điện Kim Loan của hoàng đế thời xưa vậy, tường đều được làm bằng vàng phải không? Nhiều vàng như vậy bày ở bên ngoài, không sợ bị người ta trộm sao.”

Kiều Trân Trân thấy cả nhà nói chuyện khá buồn cười, cô nói: “Lần đầu tiên con đến đây cũng giật mình.” Bị phong cách trang trí của kiểu nhà giàu mới nổi này làm cho giật mình, đây chính là sự khác biệt về thẩm mỹ giữa thời hiện đại và cận đại.

“Sau này mọi người đến nhiều lần sẽ quen thôi, đợi tham gia xong hội chợ ngoại thương, con sẽ dẫn mọi người đi dạo chơi. Còn có thể đến Tử Cấm Thành xem điện Kim Loan thực sự.” Đợi đến khi họ thấy tường của điện Kim Loan không phải làm bằng vàng, còn không đẹp bằng khách sạn quốc tế Ngoại Binh này, không biết họ có hơi thất vọng không.

Kiều Trân Trân gọi món ăn Trung Quốc cho mọi người nhưng đã đến khách sạn dành cho người nước ngoài này thì đương nhiên phải gọi thêm món Tây. Vì vậy cô lại gọi thêm cho mọi người một chai rượu vang đỏ, còn dùng ly thủy tinh chân cao để uống rượu vang đỏ.

“Tam ca, đây gọi là rượu vang đỏ, được làm từ nho. Sau này nếu nhà máy rượu của chúng ta muốn mở thêm chi nhánh, cũng có thể thử sản xuất rượu vang đỏ.”

Vân Mộng Hạ Vũ

Mọi người uống một ngụm, phát hiện mùi vị kỳ lạ, còn không mạnh bằng rượu xái.

“Tây thích uống thứ này sao?” Ba Kiều thấy hơi khinh thường họ.

“Rượu thì không ngon nhưng cái ly này thì đẹp thật, Tây này cũng khá cầu kỳ.”

Anh ba Kiều nhìn chiếc ly mà suy nghĩ, không biết rượu trắng nhà họ có nên dùng một bộ ly cầu kỳ hơn không.

Ăn xong, Kiều Trân Trân cùng mọi người trở về biệt thự nhỏ, hai căn phòng trên lầu đều đã dọn dẹp sạch sẽ. Bên trong mỗi phòng đều đặt một chiếc giường, ba Kiều, mẹ Kiều cùng Kiều Nhị Ny ở một phòng, sau đó anh cả Kiều cùng gia đình ba người ở một phòng. Những người khác đều ở phòng của hai anh em Tống Đại Bảo, trong phòng họ có hai chiếc giường, hoàn toàn có thể ở được.

Trương Thúy Hoa vừa bước vào biệt thự nhỏ đã bị những bông hoa muôn màu muôn vẻ trong sân thu hút. Còn có cả căn biệt thự hai tầng này, giống như cung điện vậy. Trong lòng nghĩ, cuộc sống của cô em chồng này đúng là giống như tiên vậy.

Mọi người còn tưởng rằng Kiều Trân Trân cũng giống như hầu hết người thành phố sống trong nhà ống. Những ngôi nhà gạch ngói như vậy trong mắt họ đã là tốt lắm rồi, cũng là tiêu chuẩn của người thành phố nhưng không ngờ Kiều Trân Trân lại sống ở một nơi như thế này. Thật là không dám tưởng tượng.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 172: Chương 172


Trong sân không trồng rau mà lại trồng hoa cỏ. Không chỉ trồng trong sân mà trên lầu còn dùng chậu hoa chuyên dụng để trồng. Tuy nhìn khá đẹp nhưng không thiết thực, mẹ Kiều đã nói Kiều Trân Trân vài câu, Kiều Trân Trân cũng tùy tiện trả lời vài câu.

Tống Đại Bảo cùng mọi người dẫn Kiều Kiến Thiết, còn có Đại Ny Nhị Ny ra ngoài chơi. Kiều Trân Trân bỏ vào túi mỗi người một ít kẹo, còn hỏi họ đi tàu có mệt không, có muốn nghỉ ngơi một lát rồi mới ra ngoài chơi không.

Lũ trẻ còn để ý gì đến việc nghỉ ngơi hay không, đương nhiên là ra ngoài chơi quan trọng hơn. Hơn nữa chúng đi tàu nằm, suốt đường chỉ ăn cơm ngủ, căn bản không mệt chút nào.

“Cẩu Đản, chúng ta nhanh lên, tôi dẫn các cậu đi đá bóng.” Tống Đại Bảo ôm quả bóng đá mới mua của mình chạy điên cuồng phía trước.

Kiều Kiến Thiết mãi mới đuổi kịp cậu ta, thở hổn hển nói: “Anh Đại Bảo, ba em nói ở bên ngoài phải gọi tên thật của em là Kiều Kiến Thiết, không được gọi Cẩu Đản nữa.”

“Vậy tại sao ba anh vẫn gọi anh là Tống Đại Bảo, không gọi tên thật của anh, cũng không gọi tên thật của Tiểu Bảo.”

“Em biết.” Tống Tiểu Bảo vội vàng giơ tay trả lời: “Vì tên gọi ở nhà của chúng ta hay, mẹ nói, Bảo chính là có ý là bảo bối. Anh là bảo bối lớn còn em là bảo bối nhỏ. Cẩu Đản không hay, anh nghĩ xem, trứng của chó có thể hay được không.”

Trước đây Kiều Kiến Thiết chưa từng thấy tên gọi ở nhà của mình có vấn đề gì, chỉ là ba cậu ta nói người thành phố đều gọi tên thật chứ không gọi tên ở nhà, vì vậy cậu ta mới để Tống Đại Bảo gọi tên thật của mình. Nhưng lúc này nghe Tống Tiểu Bảo nói vậy, trong lòng cậu ta tự nhiên thấy hơi buồn, vì vậy òa lên một tiếng rồi khóc.

Nhưng tâm trạng của trẻ con đến nhanh mà đi cũng nhanh, ăn kẹo ngọt ngào, chơi bóng một lúc nữa là quên hết chuyện tên gọi ở nhà này.

Ngày hôm sau là ngày khai mạc hội chợ ngoại thương, ba Kiều cùng mọi người mặc quần áo mới mà Kiều Trân Trân mua cho, ai nấy đều phấn chấn vui vẻ.

Ngồi xe buýt nhỏ đến trung tâm triển lãm quốc tế, Kiều Trân Trân đưa cho ba Kiều cùng mọi người những hộp quà khác nhau. Còn đặt cả danh thiếp vào túi của họ, cô nói: “Nếu có người hỏi về hộp quà trong tay mọi người thì mọi người cứ đưa cho họ một tấm danh thiếp.”

Lúc này anh hai Giang cũng dẫn theo một số người đến, mỗi người đều xách một hộp quà nhưng kiểu dáng đều khác nhau.

Lần hội chợ ngoại thương này có khá nhiều người đến, vì vậy bộ ngoại thương đã đặc biệt chuẩn bị một buổi lễ khai mạc ngay tại quảng trường lớn bên ngoài trung tâm triển lãm. Kiều Trân Trân từ xa đã nhìn thấy Thẩm Chấn Quốc đang ngồi ở vị trí hàng đầu.

Nhưng lúc này Thẩm lão đang nói chuyện với người khác, Kiều Trân Trân không lên làm phiền.

Đợi đến khi lễ khai mạc kết thúc, tất cả mọi người đều cầm vé chuẩn bị xếp hàng vào trong.

Trẻ con không cần vé vào cửa, vì vậy Kiều Trân Trân để Tống Cẩn và anh hai Giang dẫn ba Kiều cùng mọi người xếp hàng vào trước, còn cô thì chạy đi tìm Thẩm Chấn Quốc.

Vân Mộng Hạ Vũ

Lúc Kiều Trân Trân đi qua không cầm theo hộp quà tương ớt, cô đi tay không.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 173: Chương 173


Nghe Kiều Trân Trân nói bên cô còn có mấy người bạn cũng muốn vào trong xem nhưng không có vé vào cửa. Thẩm Chấn Quốc không nói hai lời lập tức sắp xếp một cán sự nhỏ dẫn họ đi lối dành cho nhân viên.

Bên phía Thẩm Chấn Quốc còn có chút việc, vì vậy không nói chuyện với Kiều Trân Trân bao lâu thì đã tách ra.

Cán sự bộ ngoại thương Tiểu Lưu đi theo Kiều Trân Trân thì thấy khoảng mười mấy hai mươi thanh niên trai tráng ăn mặc chỉnh tề đứng thành hai hàng ngay ngắn. Họ mặc đồng phục màu xanh lam, trong tay còn xách hộp quà đẹp.

Nhìn thế nào cũng không giống là vào xem chơi.

Kiều Trân Trân đúng lúc đưa cho Tiểu Lưu một hộp quà, cô nói: “Đồng chí Tiểu Lưu, đây là hộp quà tương ớt do chúng tôi sản xuất, anh cầm về cho người nhà nếm thử, hương vị rất ngon. Chúng tôi còn xuất khẩu sang nhiều quốc gia, những điều này Thẩm lão cũng biết, anh cứ yên tâm.”

Tiểu Lưu vốn cũng không có gì không yên tâm, vừa rồi Kiều Trân Trân và Thẩm lão nhìn mối quan hệ cũng khá tốt. Anh ta chỉ là đột nhiên thấy cảnh tượng như vậy hơi kinh ngạc mà thôi.

Sau đó, Tiểu Lưu dẫn họ đi về phía lối dành cho nhân viên, vừa khéo gặp Chu Thành phụ trách công tác điều phối hiện trường đang sắp xếp công việc ở đó. Thấy Tiểu Lưu dẫn Kiều Trân Trân cùng mọi người đi vào, còn rất chu đáo phát cho mỗi người một thẻ nhân viên tạm thời.

“Sao không đeo thẻ? Như vậy không đúng quy định. May quá, bên tôi chuẩn bị một số thẻ nhân viên tạm thời, chính là nghĩ đến trường hợp có người quên đeo thì có thể dùng tạm.”

Lúc này Kiều Trân Trân nhìn Chu Thành, trong lòng vui như nở hoa: “Vị đồng chí này thật là chu đáo, bộ ngoại thương chính là cần những người nghiêm túc có trách nhiệm như anh. Lát nữa tôi gặp Thẩm lão, nhất định sẽ nói tốt về anh, đồng chí, anh tên là gì?”

Chu Thành bị sự nhiệt tình của Kiều Trân Trân làm cho hơi ngượng ngùng, lại nghe cô nói sẽ nhắc đến anh với Thẩm lão, hơn nữa cán sự Tiểu Lưu cũng là người vẫn luôn đi theo bên cạnh Thẩm lão. Vì vậy, tên ngốc ngây thơ này chẳng mấy chốc đã bị Kiều Trân Trân moi được không ít tin tức, thậm chí còn để lại cả số điện thoại cho cô.

Cán sự Tiểu Lưu ở bên cạnh cũng không nói gì, dù sao đây cũng là người do Thẩm lão sắp xếp vào.

Sau khi Kiều Trân Trân đi vào, cô nói những chuyện còn lại cô đều đã biết, từ chối lời đề nghị của Tiểu Lưu muốn đưa họ đến gian hàng. Có trời mới biết, họ căn bản không có gian hàng, hoàn toàn là đến đây để ké hội chợ ngoại thương!

Sau đó, Kiều Trân Trân theo kế hoạch ban đầu, để họ chia thành từng nhóm hai người hành động riêng.

“Nhớ nhé, chúng ta không ép buộc chào hàng, có người hỏi mới giới thiệu và đưa danh thiếp, nhất định phải nắm bắt chừng mực. Có chuyện gì nếu không tìm thấy tôi hoặc anh hai Giang ngay, có thể nhắc đến tên Chu Thành vừa nãy.”

“Yên tâm đi, sếp!”

Lần này Kiều Trân Trân đến hội chợ ngoại thương, chủ yếu vẫn là đi cùng ba Kiều và các anh trai nhà họ Kiều để mở mang tầm mắt, tiện thể đi chơi ở kinh thành. Còn chuyện chào hàng tương ớt, chủ yếu vẫn là thuận theo tự nhiên.

Vì vậy, sau khi sắp xếp xong mọi người ở nhà máy tương ớt, Kiều Trân Trân chạy đi tìm Tống Cẩn và những người khác.

Vân Mộng Hạ Vũ

Đây là hội chợ ngoại thương đầu tiên do bộ ngoại thương tổ chức với mục đích chính là giao lưu quốc tế. Vì vậy, tại hiện trường không chỉ có người Hoa, mà còn có rất nhiều khách nước ngoài.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 174: Chương 174


Chỉ tính riêng các gian hàng tham gia triển lãm ước tính đã có tới hàng trăm gian. Nhân viên làm việc, người tham quan khảo sát, cộng thêm những người chỉ đơn thuần đến để xem cho vui thì tại hiện trường có ít nhất hơn vạn người. Đông đúc nhộn nhịp, vô cùng náo nhiệt.

Chưa nói đến ba Kiều và những người khác, ngay cả Tống Cẩn và anh hai Giang cũng chưa từng thấy hội chợ giao dịch nào hoành tráng như vậy, mọi người đều hơi kích động và phấn khích.

Mẹ Kiều và Trương Thúy Hoa mỗi người nắm c.h.ặ.t t.a.y những đứa trẻ, sợ rằng chỉ sơ sẩy một chút là sẽ làm lạc mất người, đến lúc đó khóc cũng chẳng biết khóc ở đâu.

Ngay khi vào, Tống Đại Bảo đã kéo Tống Tiểu Bảo và Kiều Kiến Thiết đến gian hàng thực phẩm, đặc biệt là những gian hàng có sắp xếp cho nếm thử. Đứng trước quầy nếm thử của người ta, mở to mắt, tò mò nhìn đông ngó tây.

Nữ đồng chí phụ trách công tác nếm thử thấy bọn trẻ trông đáng yêu như búp bê, miệng lại ngọt ngào, cứ gọi chị gái xinh đẹp nên tặng thêm một ít đồ ăn cho Tống Đại Bảo và những người khác.

Ban đầu Kiều Kiến Thiết còn hơi sợ nhưng sau khi thấy cô gái lớn mặc đồng phục làm việc thực sự lấy đồ ăn cho Tống Đại Bảo và những người khác, Kiều Kiến Thiết mới dần dần mạnh dạn hơn.

Kiều Đại Ny và những người khác thấy mấy anh trai đều được ăn miễn phí những món ngon, cũng vội vàng chen lên phía trước. Trương Thúy Hoa và mẹ Kiều không còn cách nào khác, chỉ có thể dẫn theo những đứa trẻ xếp hàng. Sau đó hai người cũng chen được một ít đồ ăn thử miễn phí.

“Thật sự cho chúng ta ăn miễn phí sao?”

Vân Mộng Hạ Vũ

“Cái này làm bằng gì vậy? Thật ngọt và ngon!”

Vì vậy khi Kiều Trân Trân tìm thấy họ, những người này đều đang xếp hàng chờ ăn. Ngay cả Tống Cẩn và anh hai Giang cũng chỉ có thể bất đắc dĩ đi cùng họ xếp hàng.

Kiều Trân Trân vừa buồn cười vừa bất lực, cô nói: “Gọi các anh đến đây là để học hỏi và khảo sát, xếp hàng thật lãng phí thời gian. Hay là tranh thủ thời gian đi xem khắp nơi, nếu muốn ăn, cũng có thể mua trực tiếp ở gian hàng.”

Thực ra họ không hoàn toàn chỉ vì để ăn miễn phí mà là chưa từng thấy loại này, mới muốn theo đó để cho vui.

Bộ ngoại thương đã phân biệt và quy hoạch theo các loại đơn vị tham gia triển lãm khác nhau. Giống như nơi họ đang ở hiện tại toàn là những gian hàng bán đồ ăn, có gian hàng bán nông sản, có gian hàng bán kẹo, còn có gian hàng bán thịt xông khói, lạp xưởng, v.v.

Kiều Trân Trân thậm chí còn phát hiện có gian hàng bán mì ăn liền, không ngờ mì ăn liền lại xuất hiện sớm như vậy. Nhưng mì ăn liền hiện tại chỉ có hai hương vị là vị gà và vị dưa chua, vì tò mò nên Kiều Trân Trân đã mua mỗi loại một thùng.

Ba Kiều không ngờ những thứ này cũng có thể xuất khẩu, ông còn thấy không ít người nước ngoài đã ký hợp đồng mua bán ngay tại chỗ.

Đi dạo một hồi, Kiều Trân Trân và những người khác đến một gian hàng rượu. Thấy có bán rượu Mao Đài, Kiều Trân Trân mua luôn hai thùng để ở nhà, khi có khách đến chơi cũng có thể uống.

Anh ba Kiều hâm mộ nói: “Không biết đến bao giờ rượu của nhà máy rượu chúng ta mới có thể đến đây tham gia triển lãm.”

“Chỉ cần anh có thể nấu được rượu ngon, cơ hội tham gia triển lãm nhiều vô kể.” Kiều Trân Trân tặng cho anh một ánh mắt khích lệ.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 175: Chương 175


Ngoài thực phẩm và rượu, hội chợ ngoại thương còn có quần áo và giày dép. Nhưng quần áo và giày dép ở đây không bán lẻ, chỉ bán buôn. Những mẫu mã được trưng bày trông có vẻ thời trang và sành điệu hơn nhiều so với những mẫu mã thường thấy ở các cửa hàng quốc doanh.

Sau đó, Tống Cẩn phát hiện ra còn có triển lãm máy móc nông nghiệp cỡ nhỏ, anh đứng xem rất lâu, cảm thấy với trình độ của mình thì cũng có thể làm được.

Ba Kiều và những người khác cả đời gắn bó với đất đai, đối với những thứ có thể cày ruộng này cũng đặc biệt hứng thú. Ai cũng cảm thấy rất lạ lẫm, không ngờ chỉ để cày ruộng mà lại có những thiết bị như vậy, quả thực mang đến cho họ một cú sốc không nhỏ.

Cả nhóm họ đi dạo ở đây rất vui vẻ và thỏa mãn, bên kia những đồng chí ở nhà máy tương ớt cũng bận rộn không kém. Rất nhiều người hỏi đến hộp quà tương ớt trong tay họ, trong đó có không ít người nước ngoài.

Mặc dù phần lớn bọn họ không hiểu tiếng nước ngoài nhưng vẫn biết phải đưa danh thiếp, trên đó có địa chỉ và số điện thoại của nhà máy được viết bằng tiếng Anh. Nếu họ muốn đến, có thể gọi điện liên hệ, trực tiếp đến nhà máy tham quan.

Thậm chí khi gặp phải khách hàng tiềm năng có ý định đặc biệt mạnh mẽ, họ còn tặng cho anh ta một hộp quà trong tay. Sau đó gọi tài xế đang đợi bên ngoài lấy một số mẫu từ trong xe đưa vào.

Vân Mộng Hạ Vũ

Vì vậy, tại hiện trường hội chợ ngoại thương, Thẩm Chấn Quốc và những người tổ chức chính như họ đã phát hiện ra rằng có một nhóm “Gian hàng lưu động hình người” được đào tạo bài bản, hành động thống nhất đang chào hàng hộp quà thực phẩm trong tay họ với những vị khách qua lại.

Nhưng những người này cũng không phải chủ động kéo người chào hàng, về cơ bản là đợi người khác hỏi, họ mới nhiệt tình giới thiệu sản phẩm của mình.

Bộ ngoại thương cho rằng những người này là do một đơn vị nào đó đến tham gia triển lãm sắp xếp. Đây là lần đầu tiên họ tổ chức một hoạt động như vậy, về mặt quản lý vẫn còn thiếu kinh nghiệm rõ ràng. Có một số tình huống không lường trước được, cũng không có quy định cấm các đơn vị tham gia triển lãm tuyên truyền lưu động như vậy.

Điểm mấu chốt là họ không ảnh hưởng đến các đơn vị tham gia triển lãm khác, cũng không gây ra cảnh tượng tập trung đông người. Vì vậy, bộ ngoại thương không ra mặt ngăn cản.

Thậm chí các nhân viên của bộ ngoại thương còn thầm nói rằng những người của đơn vị này rất thông minh, lại có thể nghĩ ra cách như vậy để chào hàng sản phẩm, hiệu quả tốt hơn nhiều so với việc cố định ở gian hàng.

Mãi đến chiều, khi Thẩm Chấn Quốc hỏi những người này là đơn vị nào, cấp dưới mới đi tra hỏi. Phát hiện ra rằng họ không có trong danh sách các đơn vị tham gia triển lãm, mà là đến từ một nhà máy sản xuất tương ớt Kiều thị ở kinh thành. Có tin tức quan trọng hơn là, những người này do Thẩm lão sắp xếp vào.

Thẩm Chấn Quốc:...
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 176: Chương 176


Khi nghe đến mấy chữ “Tương ớt Kiều thị”, Thẩm Chấn Quốc đã hiểu ra vấn đề, nhất thời vừa buồn cười vừa bất lực. Ban đầu ông còn muốn gặp người có ý tưởng kỳ diệu này, không ngờ lại là Kiều Trân Trân quỷ quyệt, còn mượn danh ông để “Làm mưa làm gió.”

Đợi đến khi Kiều Trân Trân bị Chu Thành tìm thấy, dẫn đến trước mặt Thẩm Chấn Quốc, Kiều Trân Trân không hề ngượng ngùng, tiến lên thân thiết nói với Thẩm lão: “Thẩm lão, lần hội chợ ngoại thương này của các ông tổ chức thật sự quá thành công. Chúng tôi đi tham quan nhiều nơi, mua rất nhiều đồ, tin rằng sau khi hội chợ ngoại thương kết thúc chắc chắn sẽ tạo ra không ít doanh thu.”

Vân Mộng Hạ Vũ

“Đúng vậy, không chỉ bên chúng tôi có thể tạo ra không ít doanh thu, bên Tương ớt Kiều thị cô cũng có thể thu về không ít.” Thẩm Chấn Quốc cố tình nghiêm mặt nói.

Kiều Trân Trân thản nhiên thừa nhận: “Đây đều là vì sớm ngày hiện đại hóa bốn ngành, vì kinh tế đất nước cất cánh mà nỗ lực, là việc chúng tôi nên làm.”

Thẩm Chấn Quốc buồn cười gõ nhẹ vào đầu cô, vừa cười vừa mắng: “Cô này, không biết cô học được cái tính lanh lợi này từ ai.”

Thấy biểu cảm của Thẩm Chấn Quốc như vậy, Kiều Trân Trân biết ông không hề tức giận, sau đó nghiêm mặt nói:

“Thẩm lão, ông yên tâm, chúng tôi tuyệt đối sẽ không làm loạn trật tự của hội chợ ngoại thương, chúng tôi áp dụng hình thức tuyên truyền thụ động. Tôi cũng vì biết tin về hội chợ ngoại thương quá muộn, không kịp đăng ký tham gia, nếu không với năng lực của công ty chúng tôi chắc chắn có tư cách tham gia hội chợ ngoại thương lần này.”

Sau đó, Kiều Trân Trân báo cáo chi tiết với Thẩm Chấn Quốc về quy mô sản xuất và tình hình doanh thu của Tương ớt Kiều thi. Đương nhiên cũng nhắc đến cơ sở sản xuất công nghiệp tương ớt Kiều thị ở Hồng Kỳ đại đội và Công xã Tiến bộ, tiện thể cũng nhắc đến vườn ươm cây xanh ở Thiểm Bắc.

Nói sơ qua thì nhân viên dưới trướng Kiều Trân Trân cũng có đến năm nghìn người, điều này khiến Thẩm Chấn Quốc vô cùng kinh ngạc.

Ông tưởng rằng cái gọi là nhà máy chế biến tương ớt của Kiều Trân Trân cùng lắm chỉ là một xưởng chế biến chứa được vài chục người, không ngờ lại là một doanh nghiệp lớn như vậy.

Nhà nước đang khuyến khích cải cách mở cửa, đề xướng kinh tế thị trường, Thẩm Chấn Quốc cũng đặc biệt coi trọng Kiều Trân Trân, điều đáng tiếc duy nhất là không thể lôi kéo cô vào bộ ngoại thương. Tuy nhiên, nghĩ đến việc cô ở bên ngoài cũng có thể làm nên chuyện, Thẩm Chấn Quốc cũng không còn gì hối tiếc nữa.

Hội chợ ngoại thương kéo dài tổng cộng năm ngày, về phần những ngày sau, chỉ cần những người của nhà máy tương ớt Kiều thị vẫn tuân thủ quy định như hôm nay, không ảnh hưởng đến các đơn vị tham gia triển lãm khác thì bên bộ ngoại thương cũng sẽ nhắm một mắt mở một mắt cho qua.

Tuy nhiên, những ngày sau đó Kiều Trân Trân không đến hiện trường hội chợ ngoại thương nữa, mà để anh hai Giang làm tổng chỉ huy ở đó. Có chuyện gì có thể tìm Chu Thành, còn giới thiệu hai người với nhau.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 177: Chương 177


Việc của Tương ớt Kiều thị đã được Thẩm Chấn Quốc thông qua, Chu Thành đương nhiên sẵn sàng phối hợp. Hơn nữa Kiều Trân Trân và anh hai Giang cũng rất biết cách đối nhân xử thế, tặng cho các nhân viên làm việc tại hiện trường một hộp quà tương ớt Kiều thị. Mọi người nghe nói đây là hàng cao cấp có thể xuất khẩu ra nước ngoài, ai nấy đều rất vui mừng.

Những ngày tiếp theo, Tống Cẩn tiếp tục bận rộn với nhà máy cơ khí của anh, ngày nào cũng ở nhà vẽ bản thiết kế hoặc chạy ra công trường.

Còn Kiều Trân Trân thì dẫn theo ba Kiều và mọi người đi tham quan khắp nơi ở Bắc Kinh. Không chỉ đến Tử Cấm Thành mà còn đến Vạn Lý Trường Thành, xem lễ thượng cờ ở Thiên An Môn cũng là chương trình không thể thiếu. Tuy nhiên lễ thượng cờ thời điểm này không đẹp như đời sau, vì lúc này chưa có đội nghi lễ nghiêm trang, chỉ có một chiến sĩ vệ binh kéo cờ lên mà thôi.

Nhưng mọi người vẫn thấy vô cùng phấn khích, xúc động.

Kiều Trân Trân chụp rất nhiều ảnh cho mọi người và còn rửa ảnh ngay trong ngày, chuẩn bị mang về cho ba Kiều treo trong nhà thờ họ.

Mọi người đều rất vui mừng về điều này, đặc biệt là Trương Thúy Hoa, vì đây chính là vốn liếng khoe khoang đắc lực nhất. Chỉ cần cho mọi người xem ảnh, cộng thêm cái miệng của chị ta thì không phải khiến cho mọi người đều phải ghen tị c.h.ế.t sao.

Vân Mộng Hạ Vũ

Chị dâu hai và chị dâu ba không đến, còn có các cháu trai trong nhà, Kiều Trân Trân đã mua rất nhiều quà cho họ.

Quần áo giày dép các kiểu, ba Kiều và những người khác có cái gì thì những người ở nhà cũng có cái đó. Hơn nữa để an ủi sự tiếc nuối vì họ không thể đi cùng, Kiều Trân Trân còn chuẩn bị nhiều hơn nữa.

Dù sao thì bên ba Kiều cũng đông người, ba người anh trai đều khỏe mạnh, dù có nhiều đồ đến mấy cũng mang được.

ba Kiều và những người khác ở Bắc Kinh năm ngày thì về, mặc dù ngày nào ở Bắc Kinh cũng ăn ngon chơi vui nhưng không hiểu sao ở lâu rồi vẫn nhớ nhung chuyện nhà.

Hơn nữa ba nhà máy ở Trường Phong trấn thực sự còn rất nhiều việc phải bận rộn, vì vậy Kiều Trân Trân cũng không giữ họ lại lâu mà tiễn họ về.

Ngay khi trở về Hồng Kỳ đại đội, cả ngôi làng hoàn toàn trở thành sân khấu của Trương Thúy Hoa và mẹ Kiều.

Ban ngày mọi người đều phải xuống đồng làm việc, không có thời gian nhưng đến giờ ăn cơm, ngày nào cũng có người bưng bát cơm đến nhà cũ của nhà họ Kiều, nghe Trương Thúy Hoa và mẹ Kiều kể về những điều đã thấy đã nghe ở Bắc Kinh.

Trương Thúy Hoa và mẹ Kiều cũng rất thích nói chuyện với mọi người, vì vậy, ngày nào cũng ăn cơm xong sớm rồi ngồi ở cửa chờ mọi người đến.

Thực ra ba Kiều và những người khác cũng muốn khoe khoang với mọi người nhưng mấy ông đàn ông này vừa không có cơ hội, vì đã bị người khác giành mất trước, vừa không phóng khoáng như hai người phụ nữ là Trương Thúy Hoa và mẹ Kiều.

Quan trọng nhất vẫn là vì Trương Thúy Hoa quá thích kể lể, cho dù người khác đang hỏi ba Kiều, cô ấy cũng lập tức giành trả lời.

Kiều Đại Ny và Kiều Nhị Ny mặc những bộ quần áo hoa thời thượng nhất ở Bắc Kinh, đeo những bông hoa cài đầu cao cấp mua ở cửa hàng quốc doanh ở Bắc Kinh, lập tức trở thành những cô gái đẹp nhất và sành điệu nhất trong thôn. Chưa kể trong túi của họ còn có vô số kẹo sữa, khiến cho bọn trẻ trong thôn ghen tị muốn chết.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 178: Chương 178


Kiều Kiến Thiết là đứa con trai duy nhất trong nhà được đến Bắc Kinh, cũng trở thành đối tượng ghen tị của các anh trai trong nhà. Nhưng Kiều Trân Trân đã mua rất nhiều đồ chơi cho Thiết Đản và những đứa khác, còn có bóng đá, mọi người đều có thể cùng chơi. Vì vậy Kiều Kiến Thiết cũng không bị các anh trai xa lánh, chỉ ghen tị mà thôi.

“Thiết Đản, mày sướng thật đấy, không phải đi học, còn được đi chơi Bắc Kinh.” Thiết Đản mười tuổi nhìn Thiết Đản sáu tuổi, trong giọng nói đầy vẻ ghen tị.

“Anh ơi, cô nói rồi, chờ đến khi anh được nghỉ hè rảnh rỗi thì sẽ đón mọi người cùng đi chơi.”

“Cô thực sự nói vậy sao?” Thiết Đản còn chưa kịp nói gì thì Đại Chí bên cạnh đã vội vàng hỏi.

“Tất nhiên rồi, ông nội cũng đồng ý rồi, đến lúc đó em cũng có thể đi chơi thêm một lần nữa.” Kiều Kiến Thiết vừa mới về đã bắt đầu mong chờ anh trai mình được nghỉ hè.

Lưu Tiểu Thanh và Triệu Tố Phân vốn đã ghen tị với Trương Thúy Hoa vì được đi Bắc Kinh, đặc biệt là sau khi họ trở về kể về những điều đã thấy đã nghe ở Bắc Kinh, trong lòng họ càng khó chịu hơn.

Hơn nữa, không chỉ Trương Thúy Hoa nói, mà cả ba mẹ chồng và chồng của họ cũng nói, đều là vẻ lưu luyến không muốn rời, nhớ mãi không quên.

Lưu Tiểu Thanh và Triệu Tố Phân quyết định, chờ đến khi bọn trẻ được nghỉ hè thì nhất định phải đi theo một lần.

Bây giờ, trong nhà thờ họ của nhà họ Kiều đã treo bốn khung ảnh lớn, ngoài một khung là tờ báo có in ảnh của anh cả Kiều thì ba khung còn lại đều chứa đầy ảnh của cả nhà. Đặc biệt là những bức ảnh chụp ở Bắc Kinh lần này, toàn bộ đều là ảnh màu, trông rất sống động.

Anh hai Kiều và anh ba Kiều đã chia gia sản, không ở nhà cũ nữa nên nghĩ xem có thể lấy một khung ảnh treo ở nhà mình không nhưng lại bị ba Kiều từ chối thẳng thừng.

“Bây giờ đã chia gia sản rồi, còn không cho ba mẹ già này xem ảnh của các con nữa à. Trân Trân nói rồi, đây gọi là nhìn vật nhớ người. Hai đứa bất hiếu này, cút xa ra, đừng có mơ tưởng đến khung ảnh!”

Anh hai Kiều và anh ba Kiều:... ba ơi, con trai ruột của ba đang ở ngay trước mặt ba đây, cần gì phải nhìn vật nhớ người.

Vân Mộng Hạ Vũ

Vừa tiễn ba mẹ Kiều về, Kiều Trân Trân đã nhận được điện thoại của nhà máy sản xuất thuốc số một (nhà máy dược phẩm số một), hơn nữa còn là Trần Viễn Đông đích thân gọi đến.

Nghe giọng nói của Trần Viễn Đông, Kiều Trân Trân đã hiểu trong lòng, có thể khiến một phó xưởng trưởng như anh ta đích thân gọi điện thoại, chứng tỏ anh ta rất hài lòng với mẫu rễ bản lam mà cô để lại lần trước.

“Phó xưởng trưởng Trần, thật ngại quá, đáng lẽ tôi phải đến thăm anh từ mấy ngày trước nhưng bên bộ ngoại thương không phải tổ chức một hội chợ thương mại giao lưu quốc tế sao. Trước đó tôi ở Thiểm Bắc, vốn đã quên mất chuyện đăng ký rồi nhưng Thẩm lão lại cố tình sắp xếp cho tôi vào, tôi thực sự không thể sắp xếp được thời gian, hôm nay mới rảnh rỗi một chút.” Kiều Trân Trân nói vào điện thoại.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 179: Chương 179


Chuyện hội chợ thương mại, Trần Viễn Đông biết, mặc dù họ không tham gia triển lãm nhưng nhà máy của họ cũng liên quan đến hoạt động kinh doanh xuất khẩu ngoại hối, hơn nữa còn là đơn vị quốc doanh nên vẫn biết tin tức này.

Nghe Kiều Trân Trân nói vậy, trong lòng Trần Viễn Đông càng tin chắc rằng mối quan hệ của cô với Thẩm lão không bình thường.

Thực ra những điều này đều là thứ yếu, chủ yếu là mẫu vật mà Kiều Trân Trân mang đến, sau khi kiểm tra thì phát hiện hiệu quả của thuốc thực sự rất tốt, là loại thượng phẩm hiếm có. Vì vậy ông ta mới đích thân gọi điện cho Kiều Trân Trân.

Loại rễ Bản lam này là thuốc thường dùng, nhà máy của họ hàng năm đều có nhu cầu rất lớn, dù sao cũng phải mua. Bên Kiều Trân Trân có chất lượng tốt, lại có thể nể mặt Thẩm lão, đương nhiên có thể hợp tác.

Kiều Trân Trân hẹn Trần Viễn Đông sáng hôm sau đến văn phòng của ông ta để trao đổi chi tiết rồi cúp điện thoại, sau đó lập tức gọi điện cho Triệu Hữu Tài.

Đầu tiên là hỏi thăm tình hình ở Thiểm Bắc, sau đó kể lại chuyện cô tiếp xúc ban đầu với nhà máy sản xuất thuốc số một (nhà máy dược phẩm số một). Bên Triệu Hữu Tài cũng vừa hay chưa tìm được khách hàng tiềm năng, vừa nghe Kiều Trân Trân có tin tức, vui mừng đến nỗi không ngậm được miệng.

Ông ta đã trồng tổng cộng 580 mẫu bản lam, mỗi mẫu sản lượng ít nhất 1000 cân, theo giá thị trường hiện tại là 1,8~2 đồng một cân thì cũng được hơn một trăm vạn.

Triệu Hữu Tài sống đến từng này tuổi, chưa từng thấy nhiều tiền như vậy. Chuyện như vậy, nếu đặt ở trước đây, ông ta thậm chí không dám nghĩ đến.

Sau khi cúp điện thoại, tâm trạng kích động của Triệu Hữu Tài vẫn không thể bình phục trong một thời gian dài. Vì vậy ông ta vội vàng chạy ra ruộng đi một vòng, sờ đất ấm áp, nhìn cây trồng xanh mướt mới dần dần bình tĩnh lại.

Vân Mộng Hạ Vũ

Triệu Hữu Tài cảm thấy mình vẫn phải học hỏi thêm từ Trương Bảo Cương và bà chủ Kiều Trân Trân. Nếu không, cứ gặp chuyện gì là dễ kích động, như vậy làm sao xứng với khí chất của một tổng giám đốc khu công nghiệp xanh Kiều thị.

Sáng sớm hôm sau, Kiều Trân Trân đến nhà máy sản xuất thuốc số một (nhà máy dược phẩm số một) theo đúng hẹn, người gác cổng hôm nay vẫn là anh cả hôm đó. Kiều Trân Trân đưa cho anh ta một bao thuốc, nói: “Anh trai, tôi có hẹn với phó xưởng trưởng Trần Viễn Đông của các anh.”

Lữ Mao Tử cũng chính là anh gác cổng này vẫn nhớ Kiều Trân Trân. Bởi vì phụ nữ biết lái ô tô như cô vẫn còn rất ít, huống chi Kiều Trân Trân còn xinh đẹp như vậy, rất khó không để lại ấn tượng sâu sắc cho người khác.

Lữ Mao Tử vui vẻ nhận lấy thuốc lá, còn nhiệt tình chỉ đường cho Kiều Trân Trân: “Cô cứ đi thẳng rẽ phải, ở ngay tầng hai của tòa nhà văn phòng. Tôi thấy nửa tiếng trước phó xưởng trưởng Trần mới đến, lúc này chắc chắn đang ở trong văn phòng.”

“Cảm ơn anh trai, vậy tôi vào trước đây.”
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 180: Chương 180


Vừa đến dưới tòa nhà văn phòng, Kiều Trân Trân đã gặp Chung Tầm. Anh ta đang xách hai bình nước nóng, xem ra là vừa đi lấy nước về.

Kiều Trân Trân mỉm cười bước tới, nói: “Tiểu Chung, sớm thế này đã đi lấy nước cho mọi người rồi à. Chẳng trách phó xưởng trưởng Trần còn khen cậu, nói cậu là đồng chí tốt có trách nhiệm.”

“Chị Kiều, thật sao? Phó xưởng trưởng Trần còn nhắc đến tôi với chị?” Chung Tầm mừng rỡ ngoài ý muốn, vẻ mặt không tin.

“Đương nhiên rồi, chỉ cần cậu cố gắng, lãnh đạo đều nhìn thấy cả, cậu cố lên. Tôi có hẹn nói chuyện với phó xưởng trưởng Trần, chúng ta nói chuyện sau nhé.” Nói xong, Kiều Trân Trân trực tiếp lên tầng hai.

Chung Tầm hí hửng xách bình nước nóng về văn phòng, anh ta còn tưởng rằng một tiểu cán sự mới đến như cậu ta, phó xưởng trưởng Trần căn bản không quen biết. Không ngờ phó xưởng trưởng Trần không chỉ gọi đúng tên cậu ta mà còn khen ngợi sau lưng.

Khi Kiều Trân Trân đến văn phòng, Trần Viễn Đông đang cầm cốc trà mới pha uống, cửa mở. Vì vậy khi Kiều Trân Trân vừa xuất hiện, Trần Viễn Đông đã nhìn thấy cô. Anh ta lập tức đứng dậy khỏi ghế, nhiệt tình đón Kiều Trân Trân vào cửa, còn gọi lớn thư ký Lưu bên cạnh pha một tách trà.

“Tiểu Lưu, nhớ pha loại Bích La Xuân mới mua của tôi.”

Thư ký Lưu vốn định dùng trà xanh năm ngoái để pha đại một cốc, không ngờ phó xưởng trưởng Trần còn chỉ đích danh. Vì vậy, cô ta âm thầm ghi nhớ Kiều Trân Trân này, loại Bích La Xuân này không phải ai cũng được uống.

Kiều Trân Trân không hiểu trà, trà xanh và Bích La Xuân đối với cô đều là một mùi. Tuy nhiên, thái độ của Trần Viễn Đông khiến cô rất thích.

“Đồng chí Tiểu Kiều, lần trước cô gửi những mẫu bản lam đó thực sự không tệ, nếu bên cô đều là chất lượng như vậy thì chúng tôi sẽ lấy hết.” Trần Viễn Đông sau khi nói chuyện phiếm với Kiều Trân Trân một lúc rồi đi vào thẳng vấn đề chính.

Kiều Trân Trân vẫn bình tĩnh, không vì thế mà vui mừng khôn xiết, như thể đây là một chuyện bình thường. Cô gật đầu, nói: “Chất lượng chắc chắn được đảm bảo, đến lúc đó các anh có thể kiểm tra ngẫu nhiên. Chúng tôi hàng năm đều có sản lượng, đây cũng không phải là giao dịch một lần, chúng tôi vẫn hy vọng có thể hợp tác lâu dài với nhà máy của các anh.”

“Được, vậy giá cả...”

“Phó xưởng trưởng Trần, nhà máy của các anh hàng năm tiêu thụ một lượng lớn Bản lam căn (rễ Bản lam), chất lượng của chúng tôi thì anh cũng đã thấy, giá thu mua trên thị trường anh rõ hơn tôi. Anh cứ đưa ra một mức giá chân thành, nể mặt ông già họ Thẩm, tôi cũng không nói nhiều nữa.” Kiều Trân Trân bình tĩnh nhấp một ngụm Bích La Xuân trước mặt, ừm, có vẻ giống trà xanh nhỉ?

Vân Mộng Hạ Vũ

Trần Viễn Đông cân nhắc một lúc, đập bàn, sảng khoái nói: “Được, chúng ta cũng đừng vòng vo nữa. Giá thu mua của nhà máy chúng tôi trung bình là 1,8 đồng một cân, chất lượng của cô, tôi cho cô 1,9 đồng, thế nào?”

Điều này gần như đúng với dự đoán của Kiều Trân Trân, cô cố ý dừng lại một chút mới trả lời: “Được, phó xưởng trưởng Trần, hôm nay tôi có đàm phán được hợp đồng này hay không không quan trọng. Chủ yếu là tôi thấy anh là người làm việc lớn, tôi Kiều Trân Trân muốn kết bạn với anh.”
 
Back
Top Bottom