Cập nhật mới

Đô Thị  Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại

Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 141: Chương 141


Việc này Hạ Sơn biết cũng không nhiều. Chỉ là tối hôm qua nghe được vài tiếng s.ú.n.g vang lên, sau đó sáng sớm hôm nay người bảo vệ đã tới. Anh ấy rất lo lắng cho tình cảnh của Tống Cẩn, việc này có thể lớn có thể nhỏ.

Kiều Trân Trân đến căn cứ, để hành lý ở nhà rồi cùng Hạ Sơn đi tìm thầy Cố.

Thầy Cố vừa nhìn thấy Kiều Trân Trân liền thở dài một hơi, sau đó nói cho cô tất cả những gì có thể nói: “Căn cứ bị mất một số tài liệu quan trọng, nghi ngờ là do phần tử đặc biệt của địch gây ra. Tống Cẩn bị dẫn đi thẩm vấn.”

“Cái gì?” Kiều Trân Trân nghi ngờ liệu tai mình có vấn đề không khi nghe được bốn chữ phần tử đặc biệt của địch. Sao Tống Cẩn có thể liên quan đến đặc biệt của địch.

Kiều Trân Trân còn nhớ rõ lúc cô mới chuyển đến căn cứ, Tống Cẩn nói cho cô biết căn cứ đã từng xử lý một nhóm phần tử đặc biệt của địch: hình như là b.ắ.n c.h.ế.t ngay tại sân thể dục của trường Tống Đại Bảo. Chỉ là khi đó còn không phải sân thể dục của trường học mà sau này mới sửa.

Bất luận như thế nào Kiều Trân Trân cũng không tin Tống Cẩn có liên quan đến đặc vụ địch. Đương nhiên thầy Cố cũng tin tưởng, nhưng hiện tại quốc gia vô cùng đề phòng đối với đặc vụ địch, nhất là căn cứ Côn Bằng bọn họ, cấp bậc bảo mật là cao nhất nên chắc chắn không tránh được trình tự điều tra.

Sau đó, thầy Cố còn nói cho cô biết Vân Thư cũng bị dẫn đi, vốn dĩ còn định tìm cả bạn trai của Vân Thư là Đoạn Nhất Phàm nhưng kì lạ là cả căn cứ không tìm được anh ta.

Hiện tại bên Cục Bảo An đang lập án điều tra. Tuy căn cứ không công khai tuyên bố với bên ngoài chuyện đặc vụ địch đánh cắp tài liệu cơ mật, nhưng bầu không khí khẩn trương vẫn làm cho mọi người cảm giác được một chút, nhất là viện nghiên cứu thứ nhất của Tống Cẩn.

Sở trưởng của họ bị Cục Bảo An dẫn đi ở trước mắt bao người nên trong lòng mọi người nhiều ít sẽ có chút suy đoán.

Nhưng vấn đề này còn nghiêm trọng hơn mọi người tưởng tượng, bởi vì không chỉ là mất đi tài liệu mật mà còn hy sinh hai đồng nghiệp: một người là nhân viên bộ phận bảo quản lưu trữ, một người là chiến sĩ đại đội cảnh vệ đang tuần tra lúc đó.

Nhân viên bảo quản qua đời tại chỗ, chiến sĩ đại đội cảnh vệ sau khi được đưa đến bệnh viện cấp cứu không có hiệu quả cũng tử vong. Có người c.h.ế.t khiến tính chất của chuyện này lại càng thêm nghiêm trọng.

Vân Mộng Hạ Vũ

Nghe được tin tức này, Kiều Trân Trân bị dọa đến mức mặt trắng bệch. Cô sinh ra trong thời đại mới, lớn lên dưới cờ đỏ và chưa từng trải qua những chuyện này. Đây đều là tình tiết chỉ tồn tại trong phim điệp viên chiến tranh hiện đại, không ngờ lại bất ngờ xảy ra ngay bên cạnh cô.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 142: Chương 142


Nhưng Kiều Trân Trân tin tưởng Tống Cẩn, chắc chắn anh sẽ không cấu kết với phần tử đặc biệt của địch nên chắc chắn anh sẽ không sao. Chẳng qua thân là sở trưởng sở nghiên cứu số 1, nếu chuyện này thật sự có liên quan đến Vân Thư, vậy anh là lãnh đạo trực tiếp của Vân Thư thì tất nhiên sẽ phải chịu trách nhiệm.

“Vậy bây giờ chúng ta có thể làm gì?” Kiều Trân Trân vội vàng hỏi.

Thầy Cố lắc đầu, nói: “Hiện tại không nên làm gì cả, làm nhiều thì sai. Chúng ta phải tin tưởng Tống Cẩn, cũng phải tin tưởng quốc gia, tuyệt đối sẽ không oan uổng một người tốt.”

Dường như bây giờ cũng chỉ có thể làm như vậy.

Vân Mộng Hạ Vũ

Kiều Trân Trân về đến nhà cũng không có khẩu vị gì, thu dọn tạm một chút rồi nằm trên giường nghỉ ngơi. Nhưng cô cũng không ngủ được, chuyện này xảy ra quá đột ngột khiến cô nhất thời hoảng loạn không thể kiềm chế được.

Buổi chiều tan học, bọn nhỏ trở về, Kiều Trân Trân chỉ có thể đứng dậy nấu cơm cho bọn nhỏ ăn.

Trong lúc đó, Tống Đại Bảo hỏi: “Sao ba không về?”

“Đúng vậy, mỗi lần mẹ từ bên ngoài trở về thì dù ba bận rộn cỡ nào cũng sẽ trở về. Thế mà hôm nay sao không thấy ba.” Tống Tiểu Bảo cũng hỏi theo.

Kiều Trân Trân nghe vậy thì trong lòng khó chịu, chỉ có thể nói với họ ban ngày ba đã về và nói công việc quá bận rộn, mấy ngày nữa sẽ ở căn cứ không về.

Lo sợ bất an đợi gần một tuần, cuối cùng Tống Cẩn đã trở lại. Trong lúc này, Kiều Trân Trân cũng đến chỗ bảo vệ hỏi xem có thể đi thăm Tống Cẩn hay không, nhưng đều bị từ chối.

Hiện tại nhìn thấy Tống Cẩn: râu ria lôi thôi lếch thếch, có vẻ vô cùng tiều tụy. Kiều Trân Trân lập tức đỏ mắt rồi nhào vào trong lòng Tống Cẩn và ôm anh thật chặt.

Mấy ngày nay Tống Cẩn đã nghĩ thông suốt, tâm trạng coi như vững vàng. Chỉ là cứ nghĩ đến kết quả xử lý việc này, trong lòng anh vẫn có chút khó bình tĩnh. Nhưng đây là quyết định của căn cứ, anh chỉ có thể chấp nhận, cũng là một câu trả lời thỏa đáng đối với đồng nghiệp hy sinh.

Chờ Tống Cẩn tắm rửa xong, dọn dẹp sạch sẽ và ngồi ở trong phòng khách ăn xong mì Kiều Trân Trân nấu cho anh thì anh mới ngẩng đầu thản nhiên nói: “Chúng ta có thể phải rời khỏi nơi này.”

“Chuyện này rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Căn cứ có kết quả điều tra rồi sao?”

Tống Cẩn gật đầu kể tất cả những gì có thể nói cho Kiều Trân Trân biết.

Quả nhiên Đoàn Nhất Phàm là phần tử đặc biệt của địch, nhưng thân phận của anh ta đều là giả, hiện tại cũng không bắt được người.

Mặc dù Vân Thư bị Đoạn Nhất Phàm lừa gạt, nhưng đúng là cô ấy đã vi phạm điều lệ công tác gây tổn thất nghiêm trọng cho căn cứ, còn dẫn đến sự hy sinh của hai đồng sự nên cô ấy bị phán một năm sáu tháng tù giam, giờ đã bị dẫn đi.

Về phần Tống Cẩn, anh thân là lãnh đạo trực tiếp của Vân Thư, còn là người phụ trách sở nghiên cứu số 1, chuyện này anh cũng có trách nhiệm rất lớn. Tuy rằng không cần ngồi tù, nhưng chắc chắn anh không thể ở lại căn cứ Côn Bằng nữa.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 143: Chương 143


Căn cứ vốn định điều anh đến đơn vị khác, dù sao Tống Cẩn đúng là nhân tài hiếm có, điều lệnh tiếp theo của căn cứ vẫn làm được nhưng Tống Cẩn từ chối.

Tống Cẩn nghĩ rất rõ ràng, cho dù rời khỏi căn cứ Côn Bằng thì anh vẫn có thể tiếp tục cống hiến cho quốc gia. Lần trước khi cải tiến máy móc thiết bị cho nhà máy ớt Kiều Thị, anh đã có ý tưởng này.

Vốn định thành lập một tổ dự án ở phía dưới sở nghiên cứu số 1 chuyên tiến hành nghiên cứu cải tạo máy móc thiết bị lạc hậu trong nước, nhưng hiện tại tổ dự án không thiết lập được, nhưng anh vẫn có thể tự mình làm.

Tống Cẩn nói ý nghĩ này với Kiều Trân Trân, đương nhiên Kiều Trân Trân giơ hai tay tán thành. Cô sợ chuyện này tạo thành bóng ma tâm lý gì đối với Tống Cẩn, sau đó không gượng dậy nổi. Thấy anh còn có ý chí chiến đấu như vậy, trong lòng tất nhiên vui vẻ còn cân nhắc giúp anh như thế nào.

“Lão Tống, nhà chúng ta bây giờ còn có chút tiền có thể trở về Bắc Kinh mở nhà máy, sau đó tuyển một số nhân tài ở mảng này cùng anh làm nghiên cứu. Hơn nữa đây cũng là chuyện tốt lợi quốc lợi dân, làm tốt thì cũng không kém gì những thứ anh mong đợi ở căn cứ Côn Bằng. Tất cả đều vì bốn mục tiêu hiện đại hoá mà cống hiến.”

Kiều Trân Trân nói một hồi, còn chưa nói xong đã bị Tống Cẩn ôm vào trong ngực, sau đó nghe được anh nói: “Trân Trân, không cần lo lắng cho anh, anh thật sự không sao. Giống như em nói chỉ cần có tâm thì ở đâu cũng giống nhau. Hơn nữa còn có em ở bên cạnh anh, chỉ cần người một nhà chúng ta ở cùng một chỗ sẽ không có gì có thể đánh ngã anh.”

“Đúng vậy, người một nhà chúng ta ở bên nhau quan trọng hơn bất cứ thứ gì!” Kiều Trân Trân dùng sức ôm Tống Cẩn lại, trong lòng hai người cũng thật sự buông bỏ chuyện này.

Thầy Cố, Hạ Sơn và cả những đồng nghiệp khác của sở nghiên cứu số 1 đều tỏ vẻ tiếc nuối đối với việc Tống Cẩn rời đi, nhưng mọi người biết đây cũng là chuyện không còn cách khác. Ngược lại Tống Cẩn đang an ủi họ, nói về sau có thể giữ liên lạc thư từ.

Tống Cẩn phải đi, như vậy Kiều Trân Trân đương nhiên cũng phải rời đi theo. Không ngờ người luyến tiếc Kiều Trân Trân nhất trong căn cứ lại là Tạ Toàn. Anh ta thật sự khóc đến nước mắt nước mũi một phen ngay trước mặt mọi người khiến Kiều Trân Trân sợ hãi.

“Tôi chỉ quay về Bắc Kinh mà thôi cũng không phải vĩnh viễn không trở lại, chúng ta vẫn có thể liên lạc nhiều hơn. Hơn nữa nhà máy ớt và khu công nghiệp xanh hóa bên phía công xã vẫn còn mở, sau này tôi nhất định sẽ quay lại thăm anh.”

Kiều Trân Trân vội vàng cam đoan với Tạ Toàn.

“Vậy cô nhất định phải nhớ quay về thăm tôi. Thật ra tôi cũng không hoàn toàn vì hạng mục xanh hóa này, tôi chỉ cảm thấy đồng chí Tiểu Kiều là một đồng chí tốt. Chúng ta tiếp xúc nhiều, tôi thật sự coi cô như cháu gái ruột.”

Vân Mộng Hạ Vũ

“Anh Tạ, sau này anh chính là chú ruột của tôi.”

Kiều Trân Trân vội vàng thuận buồm xuôi gió leo lên, Tạ Toàn vẫn rất đáng giao thiệp.

“Được, vậy sau này nhất định phải trở về thăm chú nhiều một chút.” Tạ Toàn nghe được tiếng chú này, tâm trạng tốt hơn nhiều.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 144: Chương 144


Tạ Toàn vốn muốn nói đối xử với Kiều Trân Trân như em gái ruột, dù sao anh ta cũng mới hơn ba mươi tuổi chưa tới bốn mươi, nhưng dáng dấp anh ta già dặn hơn một chút, Kiều Trân Trân lại trẻ trung nên cảm thấy làm chú thích hợp hơn.

Sau đó Tống Cẩn lại mất khoảng một tuần để bàn giao, lúc rời đi còn ký một ít tài liệu bí mật.

Những nghiên cứu trước đây anh làm ở sở căn cứ thì không thể tiếp tục làm khi ra ngoài dù trước đó đều do một mình anh tự làm hết tất cả. Chỉ cần là những nghiên cứu mà được bên căn cứ lưu trữ thì đều không được phép bí mật tiến hành nữa.

Kiều Trân Trân cũng nhân khoảng thời gian này đến công xã để tìm Triệu Hữu Tài và Trương Bảo Cương để nói với họ chuyện cô sẽ quay lại Bắc Kinh. Cô không nói cho họ nguyên nhân cụ thể để miễn cho họ phải suy nghĩ nhiều.

Chắc chắn là hai người không muốn Kiều Trân Trân rời đi, nhưng họ biết nhà của Kiều Trân Trân vốn dĩ là ở Bắc Kinh, hơn nữa tổng bộ nhà máy ớt cũng ở Bắc Kinh nên Kiều Trân Trân muốn về thì cũng không có gì đáng trách.

“Chú Hữu Tài, hợp đồng mua bán mà Đoạn Nhất Phàm ký trước đó chắc chắn sẽ vô hiệu. Chuyện này cháu đã báo cáo với các bộ phận liên quan phía trên. Về vụ thu hoạch năm nay thì trước tiên chú hãy hỏi xung quanh xem có ai muốn mua không. Nếu không thì cháu sẽ tìm người mua ở Bắc Kinh. Nếu có việc thì chúng ta có thể liên lạc qua điện thoại.”

Bên Trương Bảo Cương không có gì cần Kiều Trân Trân lo lắng, Kiều Trân Trân liền để lại số điện thoại phòng làm việc của anh Giang cho họ để tiện cho mọi người liên lạc.

Vân Mộng Hạ Vũ

Kiều Trân Trân nghĩ thầm nếu về Bắc Kinh thì vẫn phải lắp điện thoại ở tòa nhà nhỏ không thì thật sự là có chút bất tiện.

Cuối cùng đến trường tiểu học căn cứ làm thủ tục chuyển trường cho Tống Đại Bảo và Tống Tiểu Bảo rồi thu dọn đồ đạc trong nhà một chút. Vật phẩm lớn thì gửi về, hành lý nhỏ thì tự mình cầm, còn chút thịt khô và dưa chua ướp muối gì đó thì đưa cho bọn Hạ Sơn. Xe Jeep tạm thời để ở nhà máy ớt làm xe thương vụ vì Kiều Trân Trân lười lái về Bắc Kinh. Khoảng cách quá xa, mà còn đi đường quốc lộ sẽ khiến cô quá mệt mỏi.

Hôm bọn Kiều Trân Trân rời đi có rất nhiều người tới tiễn, không chỉ có người ở căn cứ mà còn có rất nhiều người bên công xã và rất nhiều bạn học của Tống Đại Bảo và Tống Tiểu Bảo.

Không ngờ hai anh em lại có nhiều mối quan hệ tốt ở căn cứ bên này như vậy, người tới tiễn chúng còn nhiều gấp đôi so với Tống Cẩn.

Chỉ thấy Tống Đại Bảo đưa quả bóng mà mình thích nhất cho một cậu bé có làn da ngăm đen khỏe khoắn và lưu luyến không rời nói: “Đại Tráng, tớ về rồi thì quả bóng này cho cậu. Sau này cậu chính là đội trưởng đội bóng đá của chúng ta.”

Cậu bé đang khóc thấy Tống Đại Bảo đưa bóng cho mình thì lập tức vui vẻ nở nụ cười và nói: “Yên tâm đi, tớ nhất định sẽ làm tốt vai trò đội trưởng này.”

Tống Tiểu Bảo rầu rĩ đứng bên cạnh trông như một người lớn rụt rè. Cậu không vui đối với việc rời khỏi căn cứ, xa bạn bè. Cho dù cô bé thắt b.í.m tóc bên cạnh tặng cậu một nắm kẹo lạc thì cậu cũng không vui nổi, thậm chí còn không thèm nói chuyện với người ta.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 145: Chương 145


Bốn người Kiều Trân Trân mua giường nằm về Bắc Kinh, nhìn ngoài cửa sổ từ cát vàng đầy trời dần dần trở thành non xanh nước biếc, trong lòng cô cảm xúc lẫn lộn. Cô tựa vào người Tống Cẩn và nghe anh nói kế hoạch sau khi về Bắc Kinh.

Tống Tiểu Bảo ở bên cạnh hỏi: “Ba, chúng ta lại thành lập nhà máy nữa sao? Chúng ta có bao nhiêu cái nhà máy rồi, sau này làm sao con kế thừa nổi ạ? Ba không thể để con thoải mái một chút sao?”

Tống Đại Bảo cũng ở bên cạnh cau mày, nói: “Đúng vậy, ba. Ngày nào con cũng rất bận rộn, không chỉ làm bài thi học thuộc bài văn, còn phải đi chạy bộ rèn luyện thân thể. Giờ thời gian chơi chắc chỉ còn lại có chút xíu mất.”

Hai người Tống Cẩn nghe bọn nhỏ nói như vậy đều cảm thấy buồn cười: “Các con nghe ai nói sau này các con phải kế thừa nhà máy này thế? Hơn nữa con mới bao nhiêu tuổi, có thể bận rộn bao nhiêu.”

“Là cô giáo Lưu và mẹ của bạn học con ở căn cứ nói. Họ đều nói sau này nhà máy của chúng ta đều là của con và anh trai.” Tống Tiểu Bảo nghiêm trang trả lời.

Kiều Trân Trân cốc đầu cậu một cái và nói: “Con nghĩ hay lắm, những thứ này đều là của mẹ và ba con. Sau này các con lớn lên, tự mình kiếm tiền nuôi sống gia đình đi. Sau này ba mẹ không cần những nhà máy này nữa thì sẽ quyên góp cho quốc gia, hai người các con đừng hòng không làm mà hưởng.”

“Tống Tiểu Bảo, khó trách thành tích học kỳ này của con giảm xuống. Có phải con chỉ muốn kế thừa nhà máy của chúng ta nên không cố gắng nữa không? Mẹ nói cho con biết nếu con học không tốt, sau này ra đường ăn xin thì mẹ cũng mặc kệ con.”

“Tống Đại Bảo, thành tích của con cũng khá tốt nhưng con vẫn phải tiếp tục cố gắng. Tương lai muốn cưới vợ thì phải tốn rất nhiều tiền đấy, nếu hai đứa không cố gắng thì không chừng còn không có tiền cưới vợ nữa.”

Tống Đại Bảo không biết gì về việc này, hơn nữa cậu nghe bà ngoại nói năm đó khi ba cưới mẹ dường như cũng không tốn nhiều tiền. Vì vậy Tống Đại Bảo vẫn không lo lắng. Nhưng cậu không hề biết tương lai động tí là tiền sính lễ đã lên đến mười vạn hay tám vạn, thậm chí còn có chỗ hơn trăm vạn tệ.

Tống Tiểu Bảo hoảng sợ: “Mẹ, mẹ không để dành tiền cưới vợ cho con sao?”

“Năm đó ba con cũng là tự tiết kiệm tiền cưới vợ, dựa vào cái gì mà con bảo mẹ tiết kiệm tiền cho con. Tống Tiểu Bảo, tư tưởng này của con không được, nhất định con phải sửa lại thái độ của mình đi.”

Nhìn Tống Tiểu Bảo bày ra khuôn mặt cay đắng, Kiều Trân Trân cười đến vô tâm vô phế ở bên cạnh. Tống Cẩn cũng bị Kiều Trân Trân làm hư, cảm thấy tình cảnh này có chút khôi hài nên khóe môi cũng càng nhếch lên.

Lúc ăn cơm trưa, Tống Tiểu Bảo còn ăn nhiều hơn phân nửa bát cơm, dường như là lo lắng tương lai ra phố ăn xin không được ăn cơm ngon như vậy.

Cả nhà cười nói vui vẻ làm vơi đi nỗi buồn chia ly rất nhiều.

Buổi chiều, người soát vé hỏi trong toa có ai biết dịch tiếng Anh không. Toa giường mềm có cần phiên dịch viên tạm thời.

Vân Mộng Hạ Vũ

Thấy người soát vé tỏ ra khá lo lắng, Kiều Trân Trân đứng dậy nói rằng tiếng Anh của cô không tệ và trước đây cô đã từng tiếp một nhóm khách nước ngoài từ thành phố đến khảo sát.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 146: Chương 146


Nhân viên soát vé vừa nghe đã cảm thấy Kiều Trân Trân rất thích hợp, hơn nữa cử chỉ và ăn mặc của Kiều Trân Trân cũng giống như một người rất có văn hóa, vì thế muốn mời Kiều Trân Trân cùng anh ta đến toa giường mềm một chuyến.

Nhưng lúc này Tống Cẩn đi toilet, cô không thể bỏ lại hai đứa nhỏ nên nhân viên soát vé lại gọi một nhân viên nữ tới và nhờ cô ấy ở lại hỗ trợ chăm sóc hai đứa nhỏ một chút.

Kiều Trân Trân cẩn thận kiểm tra giấy chứng nhận của họ để bảo đảm họ thật sự là nhân viên soát vé trên xe lửa mới yên tâm giao đứa bé cho cô ấy, đồng thời cũng gọi chú bên cạnh giúp chăm sóc một chút, còn nhét cho chú hai quả táo lớn.

Mọi người cảm thấy Kiều Trân Trân có chút cẩn thận quá mức, nhưng Kiều Trân Trân mặc kệ họ nói gì vì biết đâu lại gặp phải bọn buôn người. Dù sao cũng không phải chuyện đùa nên tóm lại khi ra ngoài cẩn thận một chút vẫn hơn.

Nếu không phải nhân viên soát vé rất sốt ruột, Kiều Trân Trân còn định chờ Tống Cẩn về cô sẽ qua đó.

Nhân viên soát vé cũng không có cách nào khác, dù sao Kiều Trân Trân cũng là hỗ trợ mà thôi. Vì thế, chờ bên này sắp xếp thỏa đáng xong thì lập tức dẫn Kiều Trân Trân đến đó.

Lúc Kiều Trân Trân tới, cô phát hiện bên ngoài khoang giường mềm có cảnh vệ canh gác, bên cạnh có một người lớn tuổi đang giáo dục một người trẻ tuổi.

Từ lời nói có thể suy đoán, người trẻ tuổi này hẳn cũng là phiên dịch tạm thời vừa mới được tìm tới, chỉ là không làm tốt việc còn gây náo loạn chê cười nên hiện tại đang bị người ta răn dạy đây.

Bọn Kiều Trân Trân vừa tới, nhân viên soát vé còn chưa kịp giới thiệu, ông lão kia đã nhíu mày hỏi: “Cô tốt nghiệp đại học nào?”

Kiều Trân Trân lịch sự trả lời: “Tôi tốt nghiệp trường trung học số 1 Phong Trấn, tỉnh trưởng H, nhưng chưa tốt nghiệp trung học, cũng chưa từng học đại học.”

Nhân viên soát vé vừa nghe liền sửng sốt, không phải nói đã tiếp đãi khách nước ngoài sao? Sao ngay cả trung học cũng chưa tốt nghiệp?

Ông lão kia cũng sửng sốt một chút, tiện đà cả giận nói: “Hồ đồ!”

Vân Mộng Hạ Vũ

Nhân viên soát vé Lưu Cường lúc này cũng muốn khóc: “Cô à, cô hại tôi thảm rồi.”

Tuy nhiên, Kiều Trân Trân nói tiếp: “Mặc dù tôi chưa từng học đại học, nhưng tôi đã tự học tiếng Anh và từng tiếp khách nước ngoài ở Công xã Tiền Tiến tỉnh Thiểm Bắc. Vị lãnh đạo này nếu không yên tâm, tôi có thể nói cho mọi người nghe một đoạn tiếng Anh.”

Sau đó Kiều Trân Trân liền phiên dịch lại nội quy quản lý của khoang giường mềm sang tiếng Anh. Nhưng ngoài người thanh niên vừa bị răn dạy hiểu một chút thì những người ở đây không ai hiểu gì cả.

Tuy nghe không hiểu, nhưng mọi người thấy Kiều Trân Trân bình tĩnh tự tin, tiếng Anh của cô cô cũng rất lưu loát dễ nghe, xem ra mạnh hơn nhiều so với lần trước.

Nhưng ông lão nghĩ đến chuyện vừa mới xảy ra vẫn là không yên lòng, vì thế bảo Lưu Cường đi gọi điện thoại tìm một giáo viên tiếng Anh và sắp xếp lên xe ở trạm kế tiếp.

Lúc này, Kiều Trân Trân nhíu mày và nói với vị ông lão kia: “Bên trong có một người nước ngoài đang mắng người Hoa chúng ta không có kiến thức, còn nói chúng ta đều là nhà quê.”

“Cô nói thật sao?” Ông lão tức giận sờ miệng hổ. Ai quen biết đều biết người này thích làm hành động này trước khi rút s.ú.n.g ra..
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 147: Chương 147


Kiều Trân Trân gật đầu: “Bọn họ không chỉ mắng chúng ta là nhà quê, còn nói chúng ta đều cung phụng người nước ngoài như tổ tông, căn bản không dám làm gì bọn họ giống như nô lệ.”

Tính tình nóng nảy của ông lão lập tức bùng nổ, không nhịn được đưa tay thọc vào thắt lưng của ông ta, tức giận nói: “Đám khốn nạn này, tôi phải xử lý bọn chúng ngay!”

Kiều Trân Trân:... Trước khi ngài nổi giận, có thể cho tôi chút dấu hiệu cảnh báo không? Suýt thì dọa tôi nhảy dựng lên.”

Lưu Cường bên cạnh vội vàng trấn an ông lão: “Thẩm lão, ngài bớt giận, chúng ta còn nhiệm vụ!” Nói xong còn không ngừng nháy mắt với Kiều Trân Trân, muốn cô nói vài lời dễ nghe.

Kiều Trân Trân vừa rồi không nói dối, người nước ngoài bên trong quả thật đang nói ẩu nói tả.

Tình hình hiện tại ở Trung Quốc quả thực không tốt bằng nhiều cường quốc phương Tây. Mặc dù những người nước ngoài này đã trải qua một số thủ tục xem xét khi đến Trung Quốc, nhưng luôn có những người có con mắt chỉ trích và khinh thường. Trong lời nói của họ thể hiện sự khinh miệt và chế nhạo, thậm chí còn có người có động cơ bí mật nào đó.

Tuy nhiên, cũng có rất nhiều người nước ngoài mang theo thiện ý tới. Chúng ta đã muốn cải cách mở cửa thì không thể một gậy đánh c.h.ế.t một thuyền người.

Kiều Trân Trân: “Ngoại trừ người nước ngoài vừa rồi nói ẩu nói tả, những khách nước ngoài khác đang khuyên anh ta. Có thể thấy được, đại đa số bọn họ vẫn là tốt.”

Ông lão bình tĩnh lại một chút, trong lòng cũng hiểu được hiện tại không phải thời kỳ kháng chiến và không thể làm việc bốc đồng nữa. Ông ấy là người đã từng ra chiến trường và quả thực có chút thù địch với người nước ngoài, nhưng ông ấy vẫn hiểu rằng mình phải tập trung vào tình hình chung và không được mang cảm xúc cá nhân vào công việc.

Sau đó, ông lão nhìn thoáng qua Kiều Trân Trân: “Cô thật sự đã từng tiếp đãi khách nước ngoài sao?”

Vân Mộng Hạ Vũ

“Chắc chắn rồi, chuyện này sao dám lừa gạt lãnh đạo. Chồng tôi tốt nghiệp đại học Bắc Kinh, tôi học tiếng Anh theo anh ấy.”

ông lão suy nghĩ trong chốc lát, cuối cùng quyết định: “Được, vậy cô đi thử xem. Nhưng tôi cảnh cáo trước nếu cô làm hỏng việc thì tôi không chỉ mắng cô một trận đâu mà còn xử phạt cô nữa.”

Nếu người bên ngoài nghe được lời như vậy phỏng chừng đã sớm không làm. Vốn có hảo tâm đến hỗ trợ mà chưa bắt đầu đã nói muốn xử phạt rồi.

Nhưng Kiều Trân Trân không chút do dự, dứt khoát gật đầu nói: “Được.”

Thật ra vừa rồi Kiều Trân Trân nghe thấy người nước ngoài kia chửi loạn đã có chút nhịn không được muốn đi vào cho anh ta một cước.

Nhưng trước khi đi vào, Kiều Trân Trân cảm thấy cần phải tìm hiểu một chút tình huống của những người nước ngoài bên trong với vị ông lão này, trong lòng cũng có chút lo lắng.

Vì vậy ông lão liền giới thiệu đơn giản một chút. Ông ta tên là Thẩm Chấn Quốc, trực thuộc bộ ngoại thương. Những người nước ngoài này tới tham gia hội giao lưu ngoại thương quốc tế tổ chức ở Bắc Kinh vào tháng sau.

Trước khi tham gia hội chợ ngoại thương, Bộ Ngoại thương đã muốn dẫn họ khảo sát xung quanh một chút nhằm thúc đẩy thêm vài khoản hợp tác trong hội chợ ngoại thương và kiếm thêm ngoại tệ cho đất nước thông qua xuất khẩu.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 148: Chương 148


Đây là hội chợ giao lưu ngoại thương quốc tế lần thứ nhất do chính phủ tổ chức, vì vậy nhân tài của Bộ Ngoại thương mới coi trọng như vậy.

Vốn dĩ đoàn khách nước ngoài này cũng có chuẩn bị nhân viên phiên dịch, nhưng không ngờ không biết người này ăn cái gì mà đau bụng, hiện tại đã nôn đến bất tỉnh nhân sự. May mắn trên xe lửa có bác sĩ, nếu không còn không biết phải làm sao mới tốt.

Người phiên dịch ban đầu không thành công, người nước ngoài ồn ào đến mức ông Thẩm không hiểu họ đang nói gì nên phải tìm một người phiên dịch tạm thời trên tàu

Nhưng Tiểu Trương, người phiên dịch tạm thời lúc trước tìm tới, không giỏi mà những người nước ngoài đó lại nói quá nhanh nên anh ta không theo kịp. Vì thế anh ta còn bị đám người nước ngoài kia chế nhạo một hồi, mọi người nói xem có tức hay không

Vân Mộng Hạ Vũ

Sau khi nghe xong lời Thẩm lão nói, Kiều Trân Trân đã có suy nghĩ về hiệp hội ngoại thương này. Tuy nhiên, hiện tại rõ ràng không phải là thời điểm thích hợp để nói về vấn đề này trước tiên.

Vì thế, cô đi vào khoang giường mềm.

Vào rồi mới thấy đây là một khoang xe lớn chuyên phục vụ ăn uống và giải trí cho họ. Nhìn thoáng qua có khoảng hai mươi người.

Một người ngoại quốc đeo kính đang dùng tiếng Anh nói ẩu nói tả: “Ở đây quá lạc hậu, còn lạc hậu hơn cả nông thôn ở mình. Cả Trung Quốc là một đám quê mùa, tìm một người biết tiếng Anh thôi cũng không được. Cái người biết một tí kia quả thực,...”

Người nói chuyện dường như rất thích cảm giác được người ta tập trung ngưỡng mộ này. Mọi người càng nhìn anh ta thì anh ta lại nói càng hăng say.

Hơn nữa, anh ta cảm thấy dù sao đám người Hoa này cũng nghe không hiểu, anh ta tùy tiện nói như thế nào cũng được. Mà cho dù nghe hiểu thì cũng không dám làm gì anh ta.

Lúc anh ta đang nói hăng say chỉ thấy tất cả mọi người nhìn về phía sau anh ta, anh ta cũng quay lại xem. Anh ta thấy một cô gái Trung Quốc mặc áo sơ mi màu vàng nhạt đi tới.

Tuy cô ăn mặc mộc mạc, nhưng ngũ quan của cô thanh tú, khí chất ưu nhã, toát lên sự hấp dẫn khiến người ta không nói lên lời. Tất cả khiến cô trông thần thái ngập tràn, vô cùng tự tin.

Daniel, cũng chính là người vừa mới nói ẩu nói tả. Từ lúc tới Trung Quốc đến giờ, mọi người không nịnh nọt lấy lòng thì cũng là trợn mắt nhìn, và nhiều người khác nhát gan tự ti. Còn người bình tĩnh, không kiêu ngạo cũng không nịnh nọt như cô gái này thì đây là lần đầu anh ta gặp.

Nhất thời, không chỉ có Daniel, những người ngoại quốc khác cũng đều nhìn cô đến mức ngây người.

Sau khi Kiều Trân Trân đến gần, dùng tiếng Anh lưu loát giới thiệu: “Chào mọi người, tôi tên Kiều Trân Trân là phiên dịch tạm thời do Bộ Ngoại thương sắp xếp cho mọi người. Trong hành trình tiếp theo, tôi sẽ cung cấp dịch vụ phiên dịch cho mọi người. Mọi người cần gì đều có thể đến tìm tôi.”

Kiều Trân Trân nói tiếng Anh vô cùng chính xác, hơn nữa giọng nói cũng dễ nghe, lúc cười rộ lên cũng làm cho người ta không khỏi sinh lòng hảo cảm. Phần lớn những người nước ngoài này đều tỏ vẻ hoan nghênh cô, thái độ xem như vô cùng hữu hảo.

Chỉ có Daniel và mấy người phía sau anh ta, sau khi bình tĩnh lại, bày ra thái độ ngạo mạn vô lễ với Kiều Trân Trân, sự chế nhạo trong mắt cũng không hề che giấu.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 149: Chương 149


Thẩm Chấn Quốc, Lưu Cường và cả người thanh niên vừa rồi đứng ở cửa, nhìn Kiều Trân Trân nói chuyện với những người nước ngoài này với dáng vẻ vô cùng thành thạo, Thẩm lão rốt cục thở phào nhẹ nhõm.

Sau khi Kiều Trân Trân nói chuyện với mọi người một lúc, liền đi tới trước mặt Daniel và hỏi: “Vị tiên sinh này, không biết nên gọi là gì?”

Daniel hất cằm, ngạo mạn nói: “Daniel Norman.”

“Norman tiên sinh, xin hỏi ngài biết nói tiếng Hán không?”

Daniel trợn trắng mắt: “Cô nói nhảm à? Nếu tôi biết tiếng Hán, còn cần cô làm gì!”

Kiều Trân Trân nở nụ cười, tiếp tục nói: “Nếu như vậy dựa theo logic của anh, trong mắt chúng tôi anh cũng là một tên nhà quê. Thậm chí anh còn không sánh được với đứa trẻ ba tuổi ở Trung Quốc chúng tôi, bởi vì đứa trẻ ba tuổi của chúng tôi cũng biết tiếng Hán, anh lại không biết.”

Daniel nghe thấy giọng điệu châm chọc của Kiều Trân Trân, lập tức nổi giận, đứng dậy và chỉ vào mũi Kiều Trân Trân cả giận nói: “Cô đây là ý gì? Cô muốn cãi nhau với tôi sao?”

Thẩm Chấn Quốc ở cửa hoàn toàn nghe không hiểu bọn họ đang nói cái gì, nhưng ông vẫn nhìn ra dáng vẻ tức giận của Daniel. Ông vội vàng giữ lấy Tiểu Trương bên cạnh còn chưa rời đi nói: “Mau phiên dịch cho tôi nghe.”

Tốc độ nói chuyện của Kiều Trân Trân cũng rất nhanh, Tiểu Trương không hiểu hết, nhưng miễn cưỡng vẫn có thể phiên dịch cho Thẩm lão một chút.

Thẩm Chấn Quốc nghe xong thì hơi nhíu mày. Sâu trong nội tâm ông cũng hy vọng có thể giáo huấn tên Daniel này một chút nhưng ông cũng sợ cô gây chuyện khiến cho những vị khách nước ngoài khác bất mãn.

Vân Mộng Hạ Vũ

Đang lúc ông định tiến lên đưa Kiều Trân Trân ra thì thấy cô bình tĩnh tiếp tục nói: “Nước Hoa chúng tôi từ trước đến nay là nước coi trọng lễ nghi, chúng tôi có lịch sử văn minh năm ngàn năm. Hơn nữa chính sách cải cách mở cửa hiện nay của nước tôi chính là hoan nghênh bạn bè các nước trên thế giới tới đây.”

“Nhưng lịch sự văn minh được xây dựng trên sự tôn trọng lẫn nhau. Những lời Norman tiên sinh nói lúc nãy rất rõ ràng là không có chút tôn trọng nào. Xin hỏi các vị đang ngồi ở đây, nếu như các vị cũng bị người ta chỉ vào mũi mắng, chẳng lẽ các vị còn muốn xin lỗi người kia sao?”

Kiều Trân Trân không hề sợ hãi nhìn Daniel, tiếp tục nói:

“Ngài Norman, nếu ngài không hài lòng với dịch vụ tiếp đãi của chúng tôi thì có thể nói ra, nhưng xin ngài đừng phát biểu loại ngôn luận công kích cá nhân này. Bởi vì điều này không chỉ khiến người ta cảm thấy con người ngài không có giáo dục, mà còn có thể bôi nhọ quốc gia của ngài khiến mọi người cho rằng người nước M đều ngạo mạn vô lễ giống như ngài.”

“Anh cũng không cần uy h.i.ế.p tôi, tôi căn bản không sợ! Mọi người có biết Thẩm lão tiên sinh phụ trách dẫn đoàn lần này không?” Kiều Trân Trân chỉ về phía Thẩm Chấn Quốc một cái, nói: “Vị lão đồng chí này từng một mình diệt một doanh trại M của các anh. Sát khí trên người ông ấy vẫn chưa hề giảm chút nào cho đến bây giờ.”

“Norman tiên sinh, anh dám nói linh tinh ở trước mặt ông ấy như vậy, tôi thật sự là bội phục lá gan của anh!”

Ánh mắt Daniel và những khách nước ngoài khác nhất thời nhìn về phía Thẩm lão đều thay đổi, nhất là hiện tại ông đang cau mày nghiêm mặt, càng nhìn càng khiến lòng người phát lạnh.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 150: Chương 150


Lúc này trong lòng Thẩm lão đang nén giận! Tiểu Trương này thật là, cậu nói cậu không phiên dịch được người nước ngoài thì cũng quên đi, sao bây giờ ngay cả lời Kiều Trân Trân nói cũng không phiên dịch được.

“Cô ấy vừa mới líu ríu nói nhiều như vậy, một chữ cậu cũng không hiểu. Đều là học tiếng Anh, Kiều Trân Trân người ta chỉ tự học thôi, tốt xấu gì cậu cũng là một sinh viên đại học chính quy. Cậu nói xem, giờ cậu có tác dụng gì không!”

Tiểu Trương:...... Chuyện này tôi cũng không muốn. Đúng là nói quá nhanh, tôi không theo kịp.

Tuy Thẩm Chấn Quốc nghe không hiểu Kiều Trân Trân vừa nói cái gì, nhưng lúc này ánh mắt mọi người nhìn ông đều thay đổi như thể trong sự kính trọng còn ẩn giấu một sự sợ hãi, ông vẫn cảm giác được.

Cái tên Daniel 1m8 kia thậm chí còn lui về phía sau hai bước nhỏ, lập tức lại cảm thấy không ổn, vì vậy chống chế nói: “Bây giờ là thời đại hòa bình rồi. Tôi là khách quý của các người, các người... Các người tốt nhất đừng hành động thiếu suy nghĩ.”

Kiều Trân Trân cười cười, thu hồi biểu cảm nghiêm túc vừa rồi, nói: “Mọi người yên tâm. Chúng tôi là nước lễ nghi, rất hiếu khách đối với khách ngoại quốc có ý tốt. Chỉ có đối đãi với địch, chúng tôi mới có thể dùng đao thương côn bổng tiếp đón thôi.”

Nói xong, Kiều Trân Trân còn cố ý nhìn thoáng qua Daniel. Khi Daniel tiếp xúc với ánh mắt của Kiều Trân Trân, rõ ràng anh ta chột dạ một chút.

“Norman tiên sinh!”

Kiều Trân Trân tiếp tục nói: “Chỉ cần anh chịu thành tâm thành ý xin lỗi, chuyện này đến đây thôi. Nếu không, có thể thật sự sẽ biến thành sự kiện ngoại giao. Nhưng toàn bộ sự việc chúng tôi có lý, chúng tôi sẽ báo cáo lên Liên Hợp Quốc, tôi tin quốc tế cũng sẽ không nói Trung Quốc chúng tôi thế nào, ngược lại sẽ tạo thành một ít ảnh hưởng không tốt cho nước M. Anh nói xem?”

Lời này Kiều Trân Trân nói rất chậm, giọng nói ép xuống rất thấp, từng câu từng chữ rót vào trong tai mọi người lại có loại cảm giác tuyên truyền giác ngộ.

Lúc này, một người phụ nữ lớn tuổi hơn trong nhóm khách nước ngoài nói với Daniel: “Daniel, lời nói vừa rồi của anh quả thật có chút không lịch sự, anh nên xin lỗi đi.”

Cô ấy vừa mở miệng, những người nước ngoài khác cũng nhao nhao khuyên bảo Daniel.

Daniel không có cách nào khác, hơn nữa đây còn là trên địa bàn của người ta nên chỉ có thể tâm không cam tâm tình nguyện cúi đầu xin lỗi.

“Anh còn phải xin lỗi Thẩm lão tiên sinh.”

Vì vậy Thẩm Chấn Quốc tỏ ra bình tĩnh tiếp nhận lời xin lỗi của Daniel, nhưng nội tâm của ông quả thực giống như gặp quỷ. Người nước ngoài có con mắt trên đỉnh đầu này lại còn có thể xin lỗi ông, thật sự là không thể tưởng tượng nổi.

Tốt xấu gì Thẩm Chấn Quốc cũng là người của bộ ngoại thương, tuy không biết tiếng Anh, nhưng một câu xin lỗi đơn giản vẫn nghe hiểu được. Hơn nữa Tiểu Trương không phải ở bên cạnh sao, anh ta phiên dịch những lời này rất kịp thời.

Vân Mộng Hạ Vũ

Là lãnh đạo bộ ngoại thương, Thẩm Chấn Quốc vẫn đại diện cho chính phủ, sau đó rộng lượng nói vài câu khách sáo tha thứ cho Daniel. Kiều Trân Trân cũng đúng lúc phiên dịch cho Daniel nghe.

Lưu Cường đứng ở bên cạnh, trong lòng cũng cảm thán vạn phần. Anh ta chuyên môn phụ trách toa giường mềm. Mấy năm gần đây anh ta cũng tiếp đãi không ít đoàn đội nước ngoài, thấy được rất nhiều cảnh tượng khiến anh ta rất không thoải mái thậm chí cảm thấy khuất nhục.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 151: Chương 151


Nhưng kinh tế kỹ thuật của Hoa quốc chúng ta hiện nay đều lạc hậu hơn người khác, vì đại cục mà suy nghĩ, rất nhiều chuyện không thể không nhẫn nại.

Tuy Daniel xin lỗi chỉ đại biểu cho cá nhân anh ta, nhưng có thể để cho người nước ngoài xin lỗi người Hoa chúng ta cũng là một chuyện đáng vui vẻ.

Cuối cùng Kiều Trân Trân còn nói với đám người Thẩm Chấn Quốc một câu: “Chỉ cần chúng ta có lý sẽ không có gì phải sợ. Hơn nữa, một mực nhẫn nhịn cũng rất khó giành được sự tôn trọng của người khác, vì vậy lúc nên cứng rắn phải cứng rắn.”

Nói xong, Kiều Trân Trân liền quay đầu đi tìm khách nước ngoài, cũng không quan tâm bọn Thẩm Chấn Quốc nghĩ như thế nào.

Vân Mộng Hạ Vũ

“Được rồi, chuyện này coi như xong, sau này chúng ta sẽ không nhắc tới nữa. Hoa Quốc chúng tôi có câu nói Thiên Lý Hữu Duyên gặp nhau, hôm nay chúng ta có thể gặp nhau ở đây chính là duyên phận, hy vọng hành trình kế tiếp chúng ta có thể vui vẻ vượt qua.”

Sau đó Kiều Trân Trân còn biểu diễn cho mọi người một đoạn hát, sau đó cảm thấy chưa đã nghiền, lại hát một đoạn kinh kịch.

Đương nhiên cô hát không tốt, ít nhất bọn Thẩm Chấn Quốc không nghe ra cảm giác kia, nhưng giọng Kiều Trân Trân dễ nghe nên ra vẻ làm màu cũng ổn, đủ để gạt mấy người nước ngoài này.

Sau đó, một chị gái trong đoàn khách nước ngoài cũng hăng hái mà hát cho mọi người một ca khúc tiếng Anh. Kiều Trân Trân lập tức đón đầu vượt qua, cũng hát cho mọi người một ca khúc tiếng Anh kinh điển thịnh hành nhất hiện đại.

Mọi người không ngờ Kiều Trân Trân không chỉ hát ca khúc Trung Quốc dễ nghe, mà ngay cả ca khúc tiếng Anh cũng hát tốt như vậy. Mọi người vừa nói vừa cười thoáng cái liền trở thành bạn tốt không có gì giấu nhau.

Kiều Trân Trân liền nhân cơ hội hỏi một chút tình huống cá nhân của họ, thậm chí còn lấy ra một quyển sổ nhỏ ghi nhớ.

Sau đó, mọi người trò chuyện một chút liền nói tới thương hiệu nổi tiếng Hoa quốc “Tương ớt Kiều thị”. Kiều Trân Trân nói đây là đặc sản Hoa quốc đã bán ra nước ngoài, bạn bè nước ngoài đến Trung Quốc mỗi lần về nước đều mang theo một ít.

“Đúng vậy, tôi nghe nói nhãn hiệu tương ớt này quả thật ăn rất ngon. Lúc trở về nhất định tôi phải mua một ít.” Một người thanh niên tóc vàng trong đoàn khách nước ngoài đột nhiên nói.

Kiều Trân Trân không ngờ thật đúng là có người biết tương ớt Kiều thị, vui vẻ gật đầu và nói cho họ biết vị trí cửa hàng tương ớt Kiều thị ở Bắc Kinh.

Thẩm Chấn Quốc và Lưu Cường nhìn Kiều Trân Trân đã hòa mình với người nước ngoài thì yên lặng liếc mắt nhìn nhau, đều thấy được trong mắt đối phương là sự không thể tưởng tượng nổi.

“Cậu tìm được nhân tài ở đâu thế?”

“Tùy...... Tùy tiện tìm......”

Daniel nhìn thấy dương như Kiều Trân Trân cùng toàn bộ đoàn khách nước ngoài hòa làm một thể thì trong lòng ngột ngạt, rốt cục tìm được một cơ hội nói chuyện, nhân cơ hội bới móc: “Kiều, mấy ngày nay chúng tôi đi thăm quan rất nhiều nơi, phát hiện Hoa quốc các cô thật sự rất lạc hậu, ít nhất lạc hậu hơn M quốc năm mươi năm. Điểm này cô có thừa nhận không?”

Tiếng nói vừa dứt, trong ánh mắt những người nước ngoài bên cạnh Daniel nhìn Kiều Trân Trân đều là khinh thường, hoặc vui sướng khi người gặp họa.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 152: Chương 152


Đây là một vấn đề bén nhọn, nếu như không thừa nhận thì chính là đang trợn mắt nói dối, bởi vì chênh lệch giữa hai nước quả thật bày ra trước mắt. Nhưng nếu thừa nhận, khí thế sẽ rơi vào thế hạ phong, hiệu quả vừa rồi để Daniel xin lỗi cũng sẽ không còn.

Nhưng những thứ này đều không làm khó được Kiều Trân Trân, cô cười cười, nói: “Norman tiên sinh, cái này anh nói thì thừa nhận. Quả thật trước mắt quốc gia của tôi tương đối lạc hậu, ở rất nhiều phương diện thua kém một số quốc gia phát triển.”

“Nhưng những ngày này các anh hẳn là cũng thấy được chúng tôi có tài nguyên thiên nhiên vô cùng phong phú, còn có nhân dân cần cù nỗ lực. Những thứ này đều là tài phú vô cùng quý giá. Hơn nữa Hoa quốc hiện nay đang thi hành cải cách mở cửa, tôu tin chỉ cần chúng tôi trên dưới đoàn kết một lòng, sớm muộn có một ngày Hoa Quốc sẽ phát triển mạnh!”

Kiều Trân Trân nói âm vang hữu lực, đối mặt với sự khiêu khích của Daniel không hề sợ hãi. Người như vậy vô luận ở đâu cũng thu hút sự chú ý của mọi người, nữ sĩ vừa mới cùng Kiều Trân Trân trò chuyện vui vẻ nhất thậm chí dẫn đầu vỗ tay cho cô.

Dưới sự dẫn dắt của cô ấy, không ít người nước ngoài có ấn tượng tương đối tốt với Kiều Trân Trân cũng vỗ tay theo.

Daniel liếc mắt nhìn Kiều Trân Trân, cuối cùng vẫn không nói gì và ngồi trở lại vị trí của mình.

Rất nhanh đến giờ dùng cơm buổi tối, Kiều Trân Trân cũng lui ra.

Thẩm Chấn Quốc rất tò mò chuyện xảy ra lúc trước, nhưng trình độ nghiệp vụ của Tiểu Trương không được, phiên dịch không đúng chỗ, vì thế ông chỉ có thể giữ lấy Kiều Trân Trân hỏi. Kiều Trân Trân liền thuật lời bọn họ bằng tiếng Trung.

“Chúng ta nhất định sẽ mạnh mẽ đi lên, đến lúc đó, rốt cuộc không cần phải chịu loại khinh thường này nữa!” Thẩm Chấn Quốc vỗ đùi và giơ ngón tay cái đối Kiều Trân Trân. Ông cảm thấy cô gái này thật sự là một nhân tài.

Sau đó Thẩm Chấn Quốc liền mời Kiều Trân Trân cùng ăn cơm tối. Thức ăn bên toa giường mềm vẫn rất ngon, vì chiêu đãi khách nước ngoài còn chuẩn bị cơm Tây.

Nhưng Kiều Trân Trân không thích ăn cơm Tây, hiện tại cô càng muốn về tìm Tống Cẩn cùng bọn nhỏ ăn cơm trắng cùng thịt kho tàu.

Hiện tại ấn tượng của Thẩm Chấn Quốc đối với Kiều Trân Trân vô cùng tốt, đương nhiên không muốn thả cô đi. Hơn nữa nhỡ lát nữa những người nước ngoài này lại có chuyện gì, vì thế liền bảo Lưu Cường đi đón chồng con cô lại đây, sau đó mở một phòng riêng cho họ.

Vân Mộng Hạ Vũ

Nói thật ra, cả hai đời Kiều Trân Trân cũng chưa từng đặt vé giường mềm, thật đúng là có chút tò mò. Nhân cơ hội này trải nghiệm một chút cũng không tồi, dù sao công việc phiên dịch này của cô cũng phải đến ngày mai mới có thể kết thúc.

Lúc Tống Cẩn dẫn bọn nhỏ tới, liền thấy Kiều Trân Trân đang ngồi ở trước bàn ăn chậm rãi nói chuyện với ông lão đối diện với vẻ mặt xuân phong đắc ý. Vừa rồi anh còn có chút lo lắng cho cô, xem ra là lo lắng vô ích.

Chờ Tống Cẩn ngồi xuống, Kiều Trân Trân liền giới thiệu cho anh và Thẩm Chấn Quốc.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 153: Chương 153


Lúc trước Thẩm Chấn Quốc nghe Kiều Trân Trân từng nói chồng cô hình như là tốt nghiệp đại học Bắc Kinh, hiện tại nhìn thấy Tống Cẩn cũng là lịch sự, hai đứa nhỏ cũng thông minh lanh lợi. Thẩm Chấn Quốc cảm thấy câu nói kia nói rất hay: không phải người một nhà, không vào một nhà. Cả nhà bọn họ đều ưu tú như vậy.

Mấy người vừa ăn cơm vừa nói chuyện phiếm, Kiều Trân Trân vô tình hỏi chuyện hội ngoại thương.

“Thẩm lão, thật ra tôi cũng rất muốn vì quốc gia cống hiến một chút. Tôi có một xưởng gia công tương ớt, trước đó cũng xuất khẩu qua nước ngoài. Không biết lần này có thể có cơ hội đến ngoại thương hội nhìn một chút không?”

“Ồ? Cô còn mở nhà máy gia công? Còn xuất khẩu? Tiểu Kiều, tôi đã nói cô là người có bản lĩnh. Có điều, đơn vị tham gia triển lãm lần này đã định rồi, không có cách nào thêm vào.”

Thẩm Chấn Quốc cũng muốn giúp Kiều Trân Trân, nhưng hội chợ ngoại thương này đã bắt đầu chuẩn bị từ nửa năm trước, lúc này nhất định là không thêm vào được.

Nhưng Thẩm Chấn Quốc vẫn có thể tặng Kiều Trân Trân mấy tấm vé vào cửa. Không tham gia hội chợ được, nhưng vẫn có thể đơn thuần đi vào xem một chút. Kiều Trân Trân liền mặt dày cầm mười tấm.

Tám giờ tối, đám người nước ngoài này lại nói muốn mở party. Thẩm Chấn Quốc bất đắc dĩ chỉ có thể gọi Kiều Trân Trân tới, Tống Cẩn cũng đi theo, bọn nhỏ ở lại phòng bao ngủ.

Thẩm Chấn Quốc biết Tống Cẩn cũng biết tiếng Anh và mạnh hơn tiểu Trương kia nhiều, hơn nữa còn là chồng của Kiều Trân Trân nên cũng không nói gì.

Vân Mộng Hạ Vũ

Cái gọi là party này, trong mắt Thẩm Chấn Quốc chính là chướng khí mù mịt, nam nữ nữ còn phải cùng nhau khiêu vũ, quả thực không biết thể thống.

Tống Cẩn cũng không thích party này, vì thế hai người bọn họ liền bưng một đĩa hoa quả nhỏ ngồi ở một bên ăn.

Kiều Trân Trân để cho hai người họ ngồi ở bên này nghỉ ngơi, còn mình lại cầm lấy chén rượu, chủ động đi qua bắt chuyện với những người nước ngoài kia, còn giới thiệu cho bọn họ rất nhiều văn hóa truyền thống Trung Quốc.

Kiều Trân Trân nói chuyện khôi hài hài hước, hơn nữa kiến thức rộng rãi nên tất cả mọi người rất tình nguyện nghe cô nói chuyện.

Đặc biệt là đối với một số danh lam thắng cảnh nước ngoài cô cũng thuộc như lòng bàn tay, hạ bút thành văn, nói đến nỗi trong lòng những người bạn nước ngoài này đều cảm thấy vô cùng thân thiết.

Mãi cho đến gần mười giờ tối, những người nước ngoài này mới lục tục trở về phòng bao, Kiều Trân Trân cũng đang chuẩn bị cùng Tống Cẩn và Thẩm Chấn Quốc trở về thì thấy Daniel đi tới.

Daniel cầm trong tay một cành hoa, cũng không biết tìm ở đâu. Anh ta đứng trước mặt Kiều Trân Trân, đưa hoa qua: “Kiều, đây là tặng cho em.”

Kiều Trân Trân còn chưa kịp từ chối, Tống Cẩn đã nhíu mày và chắn trước mặt Kiều Trân Trân. Thẩm Chấn Quốc thấy thế cũng có chút kinh ngạc, không phải Daniel này thích bới móc nhất sao? Sao lần này bới móc thế nào lại tìm được cả tình cảm nữa thế? Hơn nữa còn tặng hoa trước mặt chồng người ta, đây không phải là muốn c.h.ế.t sao!
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 154: Chương 154


Thay vì đưa tay ra đón, Tống Cẩn nói với Daniel bằng tiếng Anh: “Vợ tôi dị ứng với phấn hoa, vì vậy, cô ấy không thích hoa.”

Lúc trước Daniel đã nhìn thấy người đàn ông này. Anh ở cùng một chỗ với Thẩm Chấn Quốc nên Daniel cho rằng anh ta là bạn của Thẩm Chấn Quốc, nhưng không ngờ người này lại là chồng của Kiều Trân Trân. Kiều Trân Trân trẻ như vậy mà đã kết hôn rồi sao?

Daniel đột nhiên hơi ngượng ngùng, thật ra anh ta cũng không hẳn thích Kiều Trân Trân, chỉ là từ nhỏ người bên cạnh đối với anh ta đều là a dua nịnh hót, đột nhiên đụng phải Kiều Trân Trân như vậy nên nổi lên một chút hứng thú. Chẳng qua không ngờ người ta đã kết hôn, vì thế nói một câu xin lỗi rồi nhanh chóng rời đi.

Tống Cẩn quay đầu lại nhìn Kiều Trân Trân bất đắc dĩ thở dài. Hoa đào của vợ hơi nhiều, chúng ta phải luôn luôn đề cao cảnh giác mới được.

Kiều Trân Trân nhún nhún vai tỏ vẻ việc này hoàn toàn không liên quan đến tôi, được không.

Thẩm Chấn Quốc cũng cảm thấy có chút ngượng ngùng, dù sao Kiều Trân Trân cũng tới giúp ông phiên dịch.

Ngày hôm sau,toàn bộ quá trình khi Kiều Trân Trân làm phiên dịch, Tống Cẩn đều có mặt.

Kiều Trân Trân làm phiên dịch cho người nước ngoài, Tống Cẩn làm phiên dịch cho Thẩm Chấn Quốc, hai vợ chồng phối hợp vô cùng ăn ý. Thẩm Chấn Quốc cũng rất vui vẻ, Tống Cẩn này mạnh hơn Tiểu Trương kia nhiều, phiên dịch vừa nhanh vừa chuẩn.

Buổi chiều xe lửa đã đến trạm cuối cùng, sau khi sắp xếp nhân viên phiên dịch mới ở bên Thẩm Chấn Quốc, Tống Cẩn liền dẫn Kiều Trân Trân rời đi.

Thẩm Chấn Quốc vốn còn muốn sắp xếp xe đưa đám Kiều Trân Trân về, sau đó thấy có người lái xe tới đón bọn họ thì không nói gì.

Khi Daniel nhìn thấy Tống Đại Bảo và Tống Tiểu Bảo ôm Kiều Trân Trân gọi mẹ, cả người anh ta đều không ổn. Kiều Trân Trân này không chỉ kết hôn, con trai cũng đã lớn như vậy. Điều này thật sự không thể trách anh ta, ai bảo Kiều Trân Trân nhìn qua giống một cô gái nhỏ mười tám mười chín tuổi chứ.

Lần này là đoàn người Kiều Trân Trân của anh Giang tới đón, mấy người đến khách sạn ăn cơm tối trước, sau đó anh Giang liền đưa bọn họ trở về tòa nhà nhỏ. Trước khi anh rời đi còn để lại xe hơi của mình, thuận tiện cho Kiều Trân Trân ra ngoài làm việc.

Khoan hãy nói, anh Giang làm việc rất thoải mái, Kiều Trân Trân còn chưa mở miệng đã sắp xếp cho cô rất rõ ràng.

Sáng sớm ngày hôm sau, Kiều Trân Trân liền dẫn Tống Đại Bảo và Tống Tiểu Bảo sang phòng bên cạnh thăm bà Vương, thuận tiện lấy cho bà chút đặc sản Thiểm Bắc mang về.

Bà Vương vừa nghe bọn họ sắp về Bắc Kinh phát triển, vui vẻ kéo Kiều Trân Trân: “Thật tốt quá, cháu không biết đâu, nơi này, thím ở bên cháu là tốt nhất.”

Sau đó Kiều Trân Trân và Tống Cẩn lại dẫn bọn nhỏ đến trường tiểu học nhân dân số 1 phố Tỉnh Loan tìm hiệu trưởng Thái để làm thủ tục chuyển trường cho Tống Đại Bảo.

Vân Mộng Hạ Vũ

Có căn cứ phê duyệt, hơn nữa trước đó Tống Đại Bảo cũng chuyển từ đây ra nên hiệu trưởng Thái nhanh chóng sắp xếp người làm thủ tục nhập học cho hai anh em để thứ hai tuần sau có thể tới học bình thường.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 155: Chương 155


Kiều Trân Trân còn khéo léo cho chúng học lớp năm luôn. Kiều Trân Trân vẫn luôn phụ đạo bài tập cho bọn họ, cô hiểu rất rõ trình độ của bọn nhỏ. Đối với chúng, học lớp năm là hoàn toàn không thành vấn đề.

Buổi trưa cả nhà lại ở bên ngoài ăn cơm. Cơm nước xong, mấy người Kiều Trân Trân liền đi tìm Tiểu Lưu cục quản lý bất động sản để nhờ anh ta giúp đỡ nhìn xem có nhà xưởng thích hợp để mua hay không.

Vốn Tiểu Lưu không quan tâm đến nhà xưởng này, nhưng người nhờ anh ta hỗ trợ chính là Kiều Trân Trân, hai người đều là người quen cũ nên anh ta cũng tình nguyện đi hỏi thăm giúp.

Sau đó Kiều Trân Trân cảm thấy có chút mệt mỏi nên dẫn bọn nhỏ về nghỉ ngơi. Tống Cẩn liền một mình chạy đến cục bưu điện một chuyến để hỏi chuyện lắp điện thoại.

Hiện tại mức sống của nhân dân từ từ tăng lên, điện thoại cá nhân không nhiều lắm, nhưng vẫn phải có. Sau khi giao tiền và hẹn thời gian, Tống Cẩn liền trở về.

Kiều Trân Trân ở nhà dọn dẹp nhà cửa, lấy vé vào cửa hội chợ ngoại thương Thẩm Chấn Quốc tặng ra xem. Cô nghĩ dứt khoát nhân cơ hội này bảo các anh tới xem. Giờ họ cũng là người sắp làm xưởng trưởng, gặp nhiều việc đời luôn tốt.

Chờ lúc Tống Cẩn trở về, Kiều Trân Trân liền nói ý nghĩ này cho anh biết. Đương nhiên Tống Cẩn tán thành. Nhưng hiện tại thời gian còn sớm, ba nhà máy trong nhà kia cũng vừa mới mở, chính là lúc phải quan tâm nên cũng không vội bảo bọn họ lập tức tới đây.

Vân Mộng Hạ Vũ

Ba ngày sau, điện thoại của Tiểu Dương Lâu đã lắp xong, Kiều Trân Trân là người đầu tiên gọi điện thoại thông báo cho ba Kiều. Sau đó cô bảo ông cũng lắp một cái ở nhà, miễn cho mỗi lần gọi điện thoại đều phải chạy đến văn phòng thôn, có chút bất tiện.

Hiện tại ba Kiều cũng là người có tài sản lớn, lập tức đồng ý, còn từ chối đề nghị Kiều Trân Trân bỏ tiền: “Trong nhà lắp điện thoại không cần con bỏ tiền, bảo anh trai con trả. Chúng đều là người làm xưởng trưởng, chút tiền ấy còn không biết xấu hổ muốn em gái con trả.”

“Được!” Không cho cô trả tiền, còn có gì mà không đồng ý.

Sau đó Kiều Trân Trân lại lấy quyển sổ nhỏ ra để thông báo cho từng người, bao gồm: Trương Bảo Cương, Triệu Hữu Tài, còn có thầy Cố, Hạ Sơn, Tạ Toàn của căn cứ.

Đương nhiên anh Giang cũng phải thông báo đúng chỗ. Đúng lúc anh Giang cũng muốn tìm Kiều Trân Trân, lần trước lúc ăn cơm nói họ lại định mua nhà xưởng mở nhà máy, anh Giang liền đi ra ngoài hỏi thăm.

Chính quyền thành phố dự định xây dựng một khu công nghiệp ở vùng ngoại ô phía tây thành phố, hiện tại đang kêu gọi đầu tư. Bên kia hẳn là có rất nhiều sân bãi thích hợp, ngay bên cạnh mảnh đất trống Kiều Trân Trân mua lúc trước.

Nhưng lúc trước trên mảnh đất trống kia, hiện tại đã thành lập chi nhánh Thành Tây của công ty hữu hạn sản xuất tương ớt Kiều thị. Nếu không mảnh đất kia lấy ra mở nhà máy cho Tống Cẩn là thích hợp nhất.

Tống Cẩn: “Nhà máy ớt không phải ở phía Nam thành phố sao?” Từ khi nào lại có thêm một chi nhánh ở phía Tây thành phố?

“Lần trước chúng ta đến tổng bộ, chi nhánh phía tây thành phố cũng mua chung với tổng bộ phía nam thành phố. Em cũng chưa từng đến, nếu anh Giang không nhắc tới thì suýt nữa em quên mất.”

Tống Cẩn:... Cũng rất thái quá.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 156: Chương 156


Chờ Kiều Trân Trân và Tống Cẩn lái xe tới chi nhánh thành tây, Tống Cẩn cảm giác mắt mình cũng không đủ nhìn. Chi nhánh thành tây này lớn gấp đôi phía nam thành phố, quy mô sản xuất tương ớt lớn như vậy, thật sự bán đi sao?

“Tương ớt Kiều thị của chúng ta là nhãn hiệu nổi tiếng của Hoa quốc, vang danh trong ngoài nước mà! Đám người nước ngoài lần trước gặp trên xe lửa, trong bọn họ có người từng nghe nói đến tương ớt Kiều thị của chúng ta.”

Tống Cẩn xoa đầu Kiều Trân Trân đang kiêu ngạo ngẩng lên và cười nói: “Kiều đại vương, hiện tại ai dám nhìn không nổi ngài. Ngài đã vang danh trong ngoài nước rồi, tôi còn phải dựa vào Kiều đại vương ngài dìu dắt giúp đỡ nhiều hơn nữa.”

“Thôi được, thôi được, anh làm ấm chăn cho em thì em có thể chăm sóc anh nhiều hơn.” Kiều Trân Trân dí dỏm trừng mắt nhìn.

Chủ nhiệm Trần phụ trách kêu gọi đầu tư ở thành tây vừa nghe nói là ông chủ lớn của xưởng ớt Kiều thị tới khảo sát thì lập tức đích thân ra tiếp đãi.

Kế hoạch khu công nghiệp này của bọn họ vừa mới đưa ra không lâu, vị trí bên này tương đối hẻo lánh, phụ cận chỉ có một nhà máy ớt Kiều thị, những thứ khác cũng không có. Vì vậy người đến hỏi không nhiều lắm.

Lúc tuyên truyền với bên ngoài, bọn họ còn thường đem nhà máy ớt Kiều thị treo ở bên miệng và nói người ta buôn bán xuất khẩu đều có thể xây nhà máy ở bên này chứng tỏ nơi này của bọn họ tốt, tương lai chắc chắn sẽ phát triển nhưng bây giờ vẫn không thấy một người nào tới ký hợp đồng.

Chủ nhiệm Trần cùng hai vợ chồng Kiều Trân Trân đi dạo một buổi chiều, Kiều Trân Trân vô cùng coi trọng quy hoạch của chính phủ. Nếu thu hút đầu tư thành công, sự phát triển của nơi này quả thật rất tốt.

Hơn nữa, vị trí này đối với người hiện tại xem ra có chút hẻo lánh, nhưng Kiều Trân Trân lại cảm thấy không lệch chút nào. Nó hoàn toàn tương đương với một vị trí chụm ba, mấy chục năm sau sẽ trở thành khu vực trung tâm của trung tâm.

Cũng là bởi vì hiện tại có ít người có xe hơi nhỏ, phương tiện giao thông chủ yếu vẫn là xe đạp nên mới có thể cảm thấy xa. Họ lái xe tới nhiều nhất cũng chỉ một giờ, hơn nữa bây giờ còn không kẹt xe, lái nhanh khoảng bốn mươi phút cũng có thể.

Quan trọng nhất là hiện tại mua thật sự rẻ, chính sách ưu đãi chính phủ cho cũng tốt: cái này miễn thuế, cái kia nâng đỡ, thật sự có lương tâm.

Kiều Trân Trân kéo Tống Cẩn sang một bên hỏi ý kiến anh: “Xem cả buổi chiều, anh cảm thấy thế nào?”

Chủ nhiệm Trần thấy thế, hiểu bọn họ muốn thương lượng một chút cũng rất thức thời đi xa một chút để lại không gian cho hai người họ.

“Bình thường thôi, đây đều là đất trống, chỉ có chính phủ xây tường vây, còn lại cái gì cũng không có. Phí tổn đầu tư giai đoạn đầu sẽ tương đối cao, có chút không có lời.” Tống Cẩn cau mày, nghĩ thầm muốn mở nhà máy thật không phải chuyện dễ dàng.

Vân Mộng Hạ Vũ

“Tiền thì anh không cần lo lắng, bên này em còn không ít, nếu không đủ thì tìm Hoàng Tam mượn một chút cũng không thành vấn đề. Em lại cảm thấy bên này rất có lời, đất rẻ không nói, cấp độ nâng đỡ của chính phủ cũng rất lớn: thuế năm năm sau đều miễn giảm cho chúng ta, chỉ riêng hạng mục này đã là một số tiền lớn rồi.”
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 157: Chương 157


Kiều Trân Trân mở to đôi mắt to linh động nhìn Tống Cẩn, trong lời ngoài lời đều rất coi trọng bên này, còn thiếu trực tiếp nói với Tống Cẩn “Mua đi, mua đi, mua ở đây đi”.

“Hay trước tiên chúng ta thuê một cái?”

“Không, hoặc là trực tiếp mua, thuê là không có lời nhất!” Qua vài năm nữa, giá đất này phải tăng lên thì nhà máy đều đã làm xong, phí tổn di dời quá lớn, muốn mua cũng quá không có lời. Nhưng lời này Kiều Trân Trân cũng không tiện trực tiếp nói với Tống Cẩn.

Tống Cẩn thấy Kiều Trân Trân thật sự muốn mua, thỏa hiệp nói: “Hay là, mua cái nhỏ một chút?”

“Được, vậy mua một mảnh mười vạn mét vuông vừa rồi, vị trí và giá cả đều rất thích hợp. Chỉ cần tám vạn tám, chúng ta còn có thể trả giá.”

Tống Cẩn:... Cái này gọi là nhỏ? Anh muốn nói đến mảnh ba vạn mét vuông phía trên cùng kia...... Quên đi, nhìn vẻ mặt vợ tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục, mình vẫn đừng mở miệng.

Chờ anh Giang xử lý xong chuyện trong nhà máy vội vã chạy tới thì phát hiện bà chủ đã giao tiền đặt cọc ký hợp đồng. Chủ nhiệm Trần còn đồng ý hỗ trợ đặt mua một lô thiết bị từ bên nhà máy cơ khí số 1 Bắc Kinh.

Vốn đơn đặt hàng sản xuất của nhà máy cơ khí số 1 Bắc Kinh ít nhất phải đặt trước nửa năm, nhưng Kiều Trân Trân nói như vậy quá lâu, có chút không muốn mua.

Chủ nhiệm Trần sao có thể để cho con vịt đến miệng bay mất, nhanh chóng cam đoan có thể sắp xếp ưu tiên sản xuất thiết bị của bọn họ. Vì thế trước hết Kiều Trân Trân nộp một vạn tệ tiền đặt cọc, còn lại phải chờ thiết bị của nhà máy cơ khí số 1 Bắc Kinh giao đến mới bổ sung đủ.

“Chủ nhiệm Trần, không phải anh đã nói rồi sao, nhiều nhất trong một tháng thì còn lo lắng cái gì. Hơn nữa, xưởng tương ớt của tôi còn ở đó rồi, anh còn sợ tôi chạy sao.”

Vì khởi đầu tốt đẹp, chủ nhiệm Trần cũng liều mạng, ngoài tạo áp lực cho nhà máy máy móc số 1 Bắc Kinh để họ mau chóng làm việc thì cũng không có biện pháp khác tốt hơn. Hơn nữa anh ta quả thật cũng hy vọng bên Tống Cẩn nhanh chóng xây dựng nhà máy. Như vậy việc anh ta thu hút đầu tư cũng càng có sức thuyết phục.

Anh Giang đã rất bình tĩnh với hành vi mua mảnh đất mạnh mẽ vang dội của Kiều Trân Trân, đây là thao tác thông thường của bà chủ.

Sau đó, anh Giang nhanh chóng tìm đến công ty kiến trúc Cảnh Giang lúc trước xây nhà xưởng cho họ hỗ trợ thiết kế nhà xưởng. Bà chủ mạnh mẽ vang dội như vậy, anh ấy làm cấp dưới thì sức chấp hành tất nhiên cũng phải đúng chỗ.

Vân Mộng Hạ Vũ

Ông chủ công ty xây dựng Cảnh Giang vừa nhận được điện thoại liền đích thân lái xe tới. Vừa nhìn đã thấy là một người quen cũ, người tới chính là cậu cả Lý sư phụ của Tiểu Lưu cục quản lý bất động sản.

Ban đầu lúc Kiều Trân Trân mở cửa hàng lương thực hoa quả ở Bắc Kinh cũng là vị Lý sư phụ này hỗ trợ trang hoàng, không ngờ hiện tại người này lại mở công ty kiến trúc.

Lý sư phụ cũng còn nhớ Kiều Trân Trân, mấy ngày hôm trước Tiểu Lưu còn tới tìm anh ta hỗ trợ hỏi thăm nơi nào có nhà xưởng muốn bán và nhắc tới Kiều Trân Trân này. Không ngờ chẳng bao lâu, người ta cũng đã mua rồi, thật sự là bà chủ lớn giàu nứt đố đổ vách. Không giống bọn họ, mua một căn nhà mấy ngàn tệ cũng phải suy nghĩ tới suy nghĩ lui.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 158: Chương 158


“Lý sư phụ, không, bây giờ phải gọi ông chủ Lý. Nơi này sau này sẽ làm phiền ngài.” Kiều Trân Trân khách sáo tiến lên chào hỏi Lý sư phụ, còn phát cho anh ta một bao thuốc lá.

“Bà chủ Kiều, so với cô thì tôi tính là ông chủ gì chứ. Tôi hợp tác với cô chỉ chiếm một phần nhỏ xíu. Cô cứ gọi tôi là Lý sư phụ đi, tôi nghe mà lòng kiên định!”

“Được, Lý sư phụ, vậy sau này sẽ làm phiền anh. Nhà máy này là của chồng tôi, sau này hai người trực tiếp kết nối đi.”

Sau đó, Tống Cẩn lại cùng Lý sư phụ hàn huyên một hồi. Nhưng sắc trời không còn sớm, hiện tại cũng hàn huyên không ra kết quả gì, hai người liền hẹn ngày hôm sau đến công ty kiến trúc Cảnh Giang nói chuyện và thuận tiện cũng ký hợp đồng nhận thầu.

Kiều Trân Trân đề nghị mời mọi người ăn cơm tối, nhưng buổi tối Lý sư phụ có hẹn với người khác, chỉ có thể lần sau. Cuối cùng ba người bọn họ cùng đi ăn cơm.

Vân Mộng Hạ Vũ

Lúc này anh Giang lái xe thương vụ trong nhà máy tới, bởi vì xe của anh vẫn luôn cho Kiều Trân Trân sử dụng, giờ Kiều Trân Trân trả xe lại cho anh và cô tự lái xe trong nhà máy.

Xem ra, cô phải mua một chiếc xe mới được. Sau này Tống Cẩn cũng phải lái xe đi làm, một chiếc không đủ, phải mua hai chiếc.

Bên này Tống Cẩn vội vàng xây dựng nhà máy, anh Giang cũng cử một số cán bộ đắc lực từ nhà máy ớt qua hỗ trợ. Rất có thể sau này những người này đều ở lại bên Tống Cẩn làm, vì vậy mọi người vẫn rất ra sức.

Mặt khác, Tống Cẩn còn định liên lạc với xưởng máy móc số 1 Bắc Kinh. Tóm lại, bây giờ anh chỉ mong một ngày có 48 giờ để có thể làm việc.

Hôm nay, Kiều Trân Trân ở nhà nhận được điện thoại của anh Kiều và nói thiết bị mới của nhà máy ớt thị trấn Trường Phong đã chính thức đưa vào sử dụng, Phó giám đốc Lưu của nhà máy cơ khí tỉnh đích thân đến điều chỉnh thiết bị.

Trước đây anh cả Kiều chưa từng thấy dây chuyền sản xuất tương ớt cũ nên anh ấy cũng không biết so sánh như thế nào. Dù sao anh ấy cũng cảm thấy thiết bị mới này thật sự rất đỉnh, cả dây chuyền sản xuất vừa tiết kiệm thời gian vừa tiết kiệm sức lực, không hổ là xưởng máy móc tỉnh lị làm ra.

Không đúng, bản thiết kế này là em rể Tống Cẩn thiết kế, không hổ là người đàn ông của em gái chúng ta, giỏi y như em ấy vậy.

Vì thế Kiều Trân Trân muốn dẫn anh Giang qua xem nếu có thể, Kiều Trân Trân muốn đổi toàn bộ dây chuyền sản xuất ở Bắc Kinh và Thiểm Bắc thành thiết bị mới. Đương nhiên, điều này cũng không thể hành động mù quáng, vẫn phải đo lường chi phí một chút.

Anh Giang vừa nghe vậy thì trong lòng kích động, anh vẫn luôn phiền lòng vì chuyện hiệu suất sản xuất này. Vì thế anh gọi hai chủ nhiệm kỹ thuật giỏi nhất trong nhà máy cùng đi theo Kiều Trân Trân trở về trấn Trường Phong.

Tống Cẩn cũng muốn đi theo xem vì dù sao đây cũng là phát minh thiết kế của anh, nếu có chỗ cần cải tiến thì anh còn có thể kịp thời điều chỉnh.

“Vậy bên này mặc kệ vậy sao?” Kiều Trân Trân có chút lo lắng hỏi.

“Dù sao bên này còn bận, nóng lòng không ăn được đậu hũ nóng, cùng lắm thì lùi lại nửa tháng.”
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 159: Chương 159


Vì thế, họ giao bọn nhỏ cho bà Vương chăm sóc rồi nhóm năm người Kiều Trân Trân liền xuất phát đến thị trấn Trường Phong.

Lúc xuống xe lửa, ba người anh trai nhà họ Kiều đã chờ ở cửa ga từ lâu. Sau khi đón được người, họ vội vàng ăn bát mì làm cơm trưa ở ven đường rồi mọi người đi thẳng đến xưởng ớt Trường Phong.

Vân Mộng Hạ Vũ

Lúc mấy người Kiều Trân Trân đến, dây chuyền sản xuất vẫn đang vận hành, trong nhà máy có khoảng mười công nhân đang bận rộn. Khi họ thấy mấy người anh cả Kiều tới thì nhao nhao tới chào hỏi, chủ yếu vẫn là chào hỏi anh cả Kiều, dù sao bây giờ anh cả Kiều cũng là xưởng trưởng nhà này ớt.

Mọi người mở miệng nói một câu “Giám đốc Kiều” khiến anh cả Kiều có chút ngượng ngùng, bây giờ anh ấy còn chưa hoàn toàn thích ứng với thân phận này.

Nhưng người ở hiện trường không ai để ý đến tâm trạng của anh ấy, tất cả mọi người bị dây chuyền sản xuất hoàn toàn mới trước mắt này hấp dẫn.

Tống Cẩn dẫn hai vị chủ nhiệm kỹ thuật cẩn thận quan sát từ đầu tới cuối một lần, ngoài có mấy vấn đề nhỏ ngoài ý muốn, những thứ khác đều đạt như mong muốn của anh.

Một sản phẩm từ bản vẽ biến thành thành phẩm là một chuyện rất không dễ dàng. Xem ra, phó xưởng trưởng Lưu sản xuất máy móc cũng bỏ ra tâm huyết không nhỏ, Tống Cẩn dự định ngày mai đến thăm hỏi ông ta một chút.

Mấy người ở nhà máy ớt đến khuya mới trở về, anh Giang và hai vị chủ nhiệm kỹ thuật ở nhà khách trên trấn, đám Kiều Trân Trân lái xe tải trở về thôn Hồng Kỳ.

Hứa Công và Triệu Công trở lại nhà khách, còn một mực thảo luận chuyện dây chuyền sản xuất. Buổi chiều bọn họ kiểm tra so sánh một chút, hiệu suất tăng lên ít nhất gấp mười lần. Còn có mấy công đoạn cũng thực hiện thao tác máy móc có thể giải phóng nhân công, chỉ riêng hạng mục này không chỉ nâng cao hiệu suất mà còn tiết kiệm chi phí.

Hai người họ đều không ngờ chồng của bà chủ Kiều lại giỏi như vậy. Lần trước lúc đi tổng bộ phía Nam thành phố điều tra nghiên cứu, hai người họ cũng ở đây, tổng cộng đối phương không ở lại mấy giờ mà có thể thiết kế ra một dây chuyền sản xuất mạnh mẽ như vậy. Anh thật sự mạnh hơn nhiều so với những người mỗi ngày ở trong xưởng như bọn họ.

Nghĩ đến đây, hai người họ đều cảm thấy có chút ngượng ngùng.

Ngược lại anh Giang an ủi bọn họ: “Cái này có cái gì, không cần để ở trong lòng. Bà chủ và Tống ca cũng không phải là người bình thường nên chắc chắn là khác chúng ta rồi. Hai ngày nay các cậu đi theo Tống ca học nhiều xem nhiều, phỏng chừng về sau bên Bắc Kinh cũng phải đổi mới toàn bộ dây chuyền sản xuất.

Ngày hôm sau, Tống Cẩn liền dẫn kỹ sư Hứa, kỹ sư Triệu cùng đi nhà máy cơ khí tỉnh thăm hỏi Lưu Kiến Quân.

Lưu Kiến Quân vừa nghe là người của xưởng ớt Kiều thị thì lập tức mời bọn họ vào.

Tống Cẩn nói rõ ý đồ đến đây, hai người trò chuyện thật vui vẻ. Lúc Lưu Kiến Quân chế tạo thiết bị dây chuyền sản xuất của nhà máy ớt, gần như là hai ngày một bất ngờ nhỏ, ba ngày một bất ngờ lớn. Có rất nhiều thiết kế rõ ràng lúc ở trên bản vẽ không cảm thấy có chỗ nào đặc biệt, nhưng chờ sau khi làm ra mô hình thí nghiệm mới phát hiện bên trong ẩn giấu huyền cơ.
 
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông Trại
Chương 160: Chương 160


Điều này thể hiện đầy đủ trình độ cao siêu và tâm tư tinh tế của người thiết kế. Lưu Kiến Quân đã đánh giá Tống Cẩn rất cao, vẫn nghĩ lúc nào có thể gặp vị cao nhân này một lần.

Không ngờ sau khi nhìn thấy người thì phát hiện đối phương lại trẻ như vậy, người như vậy tương lai tất có thành tựu lớn, trong lòng càng thêm công nhận Tống Cẩn.

Bởi vì Kiều Trân Trân từng đồng ý với Lưu Kiến Quân nếu trong quá trình sản xuất chế tạo phát hiện có vấn đề thì ông có thể tự điều chỉnh. Vì vậy Lưu Kiến Quân đã sửa lại một hai chỗ trong thiết kế ban đầu của Tống Cẩn.

Ngày hôm qua lúc ở trong xưởng, Tống Cẩn cũng phát hiện ra điều đó nên lần này tới tìm Lưu Kiến Quân còn đặc biệt cảm ơn ông, thuận tiện lại đưa ra mấy vấn đề nhỏ phát hiện ngày hôm qua và nói một chút ý kiến cải tiến.

Lưu Kiến Quân lớn hơn Tống Cẩn gần hai mươi tuổi, ở phương diện thiết kế chế tạo máy móc cũng có trình độ rất cao, bằng không cũng sẽ không trở thành phó giám đốc xưởng máy móc tỉnh. Vì vậy khi Tống Cẩn vừa nói mấy vấn đề kia, Lưu Kiến Quân lập tức nhận ra.

Ông vỗ đầu, ảo não nói: “Đúng vậy, sao lúc trước tôi không nghĩ ra nhỉ. Đúng là thanh niên các cậu có đầu óc linh hoạt.”

Kỹ sư Hứa và kỹ sư Triệu ở một bên nhìn hai vị đại lão thảo luận kịch liệt càng cảm thấy lúc trước mình vô tri cỡ nào, còn tự xưng là đại tài kỹ thuật trong nhà máy. Quả thật là múa rìu qua mắt thợ. Hai người nhanh chóng hạ thấp tư thái và khiêm tốn đi theo học tập.

Mấy người Tống Cẩn ở bên này vội vàng hoàn thiện dây chuyền sản xuất tương ớt, Kiều Trân Trân thì dẫn anh Giang dạy quản lý cho ba người anh trai Kiều gia.

Trước mắt ba nhà máy ở thị trấn Trường Phong coi như là đã xây dựng xong, nhóm nhân viên đầu tiên cũng đều đến nơi, lục tục bắt đầu chính thức đi vào sản xuất.

Mô hình nhà máy ớt bên này đã chín muồi nên không cần Kiều Trân Trân quá quan tâm, nhưng nhà máy rượu và nhà máy chế biến thực phẩm phụ đều là nghiệp vụ mới. Nhất là nhà máy rượu, đây là việc trước đây bọn họ chưa từng làm.

Trước khi gia công thực phẩm phụ anh Giang đã từng làm một thời gian, lúc ấy anh sản xuất tai mèo và bánh đậu xanh gì gì đó. Nhưng bên trấn Trường Phong lại làm mì sợi và bún khoai lang, tuyển dụng một số người thành thạo làm mì sợi và bún. Công nghệ vẫn tương đối đơn giản, về cơ bản đều là dựa vào nhân công thao tác.

Vân Mộng Hạ Vũ

Nhà máy này là do anh hai Kiều quản lý, lúc trước anh ấy cũng từng làm công việc tạm thời tương tự trong xưởng gia công huyện nên nhiều ít vẫn hiểu một chút. Kiều Trân Trân cũng mua cho anh ấy rất nhiều sách về phương diện này để anh ấy tự nghiên cứu nhiều một chút.

Trước mắt khó khăn nhất vẫn là nhà máy rượu, tuy bỏ ra giá cao mời công nhân kỹ thuật từ trong thành phố đều là lão sư vốn đã làm việc trong nhà máy rượu nhiều năm sau đó về hưu, nhưng chuyện ủ rượu này phải có một quá trình lên men, không gấp được.

Nhà máy rượu này do anh ba Kiều Kiều Vệ Đông quản lý.

Cụ thể anh nào phụ trách nhà máy nào, đây đều là ba người tự thương lượng quyết định, Kiều Trân Trân và ba Kiều đều không nhúng tay vào.
 
Back
Top Bottom