Ngôn Tình Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 60: 60: Thăm Mẹ 2


Sau khi tan làm, cô cùng anh đến bệnh viện tư nhân lớn nhất cả nước.

Dương Triết Hàm và cô cùng nhau mặc đồ bảo hộ màu xanh mới đi vào.
Bà Trương Nhật Hạ nằm trong phòng theo dõi đặc biệt, bước vào chỉ toàn tiếng máy móc nghe hơi rợn người còn rất lạnh lẽo.

Đúng vậy, chẳng ai muốn đến thăm người thân của mình trong hoàn cảnh như vậy chứ!
Anh dường ngư đã quen với âm thanh nơi đây trông vẻ mặt không có biểu cảm chỉ là ánh mắt rất rất buồn.

Lục Ánh Kim bước đến cạnh anh nhìn bà nằm im trên giường bệnh thân thể gầy yếu, gương mặc hốc hác dường như chỉ nằm đó nên da cũng lão háo sớm hơn.

Cô nhìn bà cố duy trì sự sống bằng máy thở oxi nước mắt không kìm được, nắm lấy đôi tay lạnh lẽo ấy phút giây này cô thầm nghĩ chắc bà ấy rất cô đơn khi một mình chống lại ở lại căn phòng này.
Anh vỗ vai an ủi cô, nhìn vào người mẹ của mình nói:
"Mẹ! Cô ấy tên Lục Ánh Kim là bạn gái của con cũng là con dâu của mẹ."

Cô đưa hai tay nắm lấy bàn tay bà nói:
"Con chào bác."
"Mẹ thấy cô ấy rất xinh đẹp đúng không? Mẹ đã từng nói vẻ ngoài không quan trọng bằng trái tim của họ, mẹ có thấy cô ấy rất đẹp đúng không?"
Lục Ánh Kim đưa tay lau nước mắt thầm nói:
"Bác đừng lo lắng cho Triết Hàm nhé! Con sẽ ở bên thay bác chăm sóc anh ấy."
Sau khi rời khỏi phòng bệnh, cô và anh ngồi ở hành lang bệnh viện.

Hai người nắm lấy tay nhau, Dương Triết Hàm chủ động nói:
"Em còn nhớ anh có một người em gái không?"
Lục Ánh Kim vẫn nhớ từng thấy tấm hình gia đình tại nhà anh, trên đó chắc chắn là hình em gái của anh.
"Vâng."
"Nó tên là Dương Triết Ánh từ nhỏ đến lớn rất ngoan ngoãn là một đứa trẻ nhút nhát có điều chính vì vẻ bề ngoài không được xinh đẹp nên bị người khác chế giếu, body shaming."
Nói đến đây anh hít một hơi sâu như đang lấy dũng khi đưa cả trái tim chôn giấu bao lâu cho cô xem:
"Chính vì thường xuyên bị bạn học chế giễu dần dần con bé dẫn đến trầm cảm, lúc đó ba mẹ anh thường xuyên đi công tác không có ai quan tâm đ ến nó lẫn anh cũng không quan tâm đ ến con bé.

Cho đến một ngày nó....Triết Ánh tự tử ngay trong phòng..."
Lục Ánh Kim khóc ôm chằm lấy anh vỗ nhẹ vào lưng bảo:
"Ở trước mắt em đừng cố kiềm nén, anh tựa vào em này."
Dương Triết Hàm gục đầu lên vai cô bật khóc, mặc dù tiếng rất nhỏ nhưng cô có thể cảm nhận mọi đau thương.

Lúc bây giờ cô thật sự nhận ra chính mình không hề hiểu anh, chính cô chưa từng thật sự chia sẻ với anh.

Bề ngoài anh tuy có lạnh lùng, độc đoán có chút hung dữ, không nghĩ đến những gì anh từng trải qua...Có phải thời gian qua anh rất cô đơn đúng không?
Lục Ánh Kim chỉ muốn ôm anh, lúc này cô biết một điều không cần nói gì cả, chỉ cần như thế này chữa lành tổn thương cho nhau.

Một lúc rất lâu sau, khi ánh mặt trời biến mất hoàn toàn Dương Triết Hàm đã khôi phục lại trạng thái ban đầu, nắm lấy bàn tay mà anh hết sức nâng niu, giọng điệu tha thiết:
"Ánh Kim, em đừng bao giờ rời xa anh nhé?"
"Em sẽ ở đây mãi bên cạnh anh, bám anh như đỉa đói."
Cô đưa tay lau giọt nước mắt còn lại trên gương mặt anh,
"Anh khóc xấu ứ chịu được."
Lúc này bên trong căn phòng bệnh khóe miệng của bà giương lên như đang mỉm cười, ngón tay trỏ khẽ động đậy....
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 61: 61: Tấn Công1


Tại tập đoàn Nhất Hàm!
Lục Ánh Kim dùng ăn trưa tại bàn làm việc, cô ăn mỗi ngày một nhiều vẫn không thấy đủ tuy đã kiềm chế nhưng cảm giác thèm ăn quá lớn.
Cộp cộp!
Tiếng giày cao gót đi tới, cô nhanh chóng buông đũa xuống theo thói quen nhìn xem là ai.
Mộng Nhi gương mặt xinh đẹp, thân hình quyến rũ bước đến.

Cô ta tháo cặp kính mát xuống đối diện nhìn cô cười mỉa:
"Ôi chao đây không phải nhân tình của Dương Tổng hả?"
Lục Ánh Kim gật đầu ngồi xuống không màng đến cô ta.
Mộng Nhi được nước lấn tới nói:
"Này! Cô muốn giữ chân anh ấy thì tôi khuyên bớt ăn lại đi, nhìn kìa trông rất khác rồi đấy hahah."
Nói xong cô ta liền đi thẳng vào phòng làm việc của anh, Lục Ánh Kim mặc kệ cô ta không ngăn cản dù sao anh còn đang họp.
Cô không thể không để tâm đ ến lời ả ta, nhìn lại chiếc bụng của mình khẽ thở dài, một tuần nay cô phải lấy quần áo cũ mới mặc được hầu như những đồ mới đây đều không thể vừa nữa.
Lục Ánh Kim đứng phắt dậy đem hộp cơm đang dang dở ném thẳng vào thùng rác.
"Em khó chịu gì sao?"- Dương Triết Hàm từ xa đi tới
Cô cười lắc đầu khoác lấy tay anh nói:
"Đâu có chẳng qua em không muốn ăn nữa."

Anh còn xa lạ gì với cô nhóc của mình nữa, không lẽ chút tâm tư đó anh không đoán được ra sao?
"Em cứ ăn thoải mái đi! Vào phòng làm việc cùng anh."
"Khoan đã, Mộng Nhi vừa tới tìm anh."
Dương Triết Hàm nhìu mày không nói gì, nắm tay cô dẫn vào trong.
Mộng Nhi nghe tiếng mở cửa liền vui mừng nhưng thấy cô đi vào cùng anh thì thái độ khác hoàn toàn.
Anh nắm chặt tay cô đứng trước mặt cô ta chủ động lên tiếng trước:
"Hủy hôn rồi cô tới đây làm gì?"
"Triết Hàm, em không đồng ý hủy hôn chưa tính là hủy."
"Cô muốn Linh Thị biến mất?"
Nghe lời đe dọa của anh khiến cô ta e dè không dám trả lời.

So với anh thì cô ta yêu tiền tài và quyền lực hơn sao có thể để Linh Thị biến mất?
Mộng Nhi cười trừ cầm lấy túi nói:
"Lần sau em sẽ đến thăm anh."
Cạch.
Lục Ánh Kim nhìn cô ta khẽ thở dài:
"Cô ấy đúng là có lẽ thật sự yêu anh."
"Đừng nói chuyện thừa nữa, cô ta yêu anh không liên quan gì đến chúng ta."

Dương Triết Hàm lấy điện thoại nhắn tin cho Mạnh Khải: Cho Linh Thị nếm một chút đi.
Mạnh Khải rất nhanh đáp: Vâng.
Tối đó, anh phải đi ra sân bay đến nước khác công tác một tuần.

Lục Ánh Kim không biết làm gì nên ghé siêu thị mua sắm ít đồ.
Tâm Trạng đang vui vẻ thì gặp phải Lê Tụy đi cùng với Mộng Nhi.
Lê Tụy ghét bỏ nói:
"Chà ai đây? Chẳng phải cô nàng trợ lý xinh đẹp đây sao?"
Mộng Nhi che miệng cười khẩy:
"Hả? Ai xinh đẹp cơ?"
Mộng Nhi bước đến chỗ cô tay nghịch tóc của mình nói:
"Lục Ánh Kim thử nhìn chính mình hiện tại đi, cô không cảm thấy xấu hổ khi đi cùng Triết Hàm sao? Cô không sợ nhười đời cười chê anh ấy sao?"
Lục Ánh Kim tay nắm chặt chiếc váy, vừa uất ức buồn bã:
"Không cần cô quan tâm.".

ngôn tình hoàn
"Tôi cũng chỉ có ý tốt muốn nhắc nhở thôi! Nếu như tôi là cô thì nhất định rời xa anh ấy."
"Tại...Tại sao?"
"Tại vì cô chẳng có gì cả."
Nói xong cô ta cùng Lê Tụy bỏ đi để lại Lục Ánh Kim vẫn đứng đó với một đống suy nghĩ lộn xộn.

Không thể nói Mộng Nhi nói sai, cô ấy nói đúng cô chẳng có gì cả, không thể giúp đỡ cho anh ấy.
Lục Ánh Kim trở về nhà mệt mỏi nằm trên giường bật khóc, cô nhớ anh rồi! Có phải cô quá yếu đuối rồi không?.
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 62: 62: Tuyết Rơi


Dương Triết Hàm phải đi công tác tận một tuần, cuộc sống của cô cũng vô vị hơn hẳn.

Do anh vắng mặt ở công ty cô chẳng có việc gì làm, sáng thì cô sang thăm mẹ và em sau đó lại đến bệnh viện thăm mẹ anh.

Buổi tối lại đi dạo nhưng tối hôm nay lại khác vì cô có hẹn với anh chàng Bạch Thanh Phong.
Hai người hẹn nhau rạp phim, Lục Ánh Kim vừa đến đã thấy anh tay tay cầm bắp rang và nước đợi.
Cô chạy nhanh đến thở mạnh nói:
"Xin lỗi cậu, mình bị kẹt xe."
Bạch Thanh Phong không hề cằn nhằn ngược lại tâm trạng còn rất vui vẻ:
"Không sao, đến giờ chiếu phim rồi.

Đi thôi."
"Ừm."
Hai người chọn bộ phim hài gần đây rất được ưa chuộng, lướt xem cái cmt trên mạng khán giả ai cũng tóm tắt khen ngợi về sự đầu tư và diễn xuất của bộ phim.

Sau gần hai tiếng bộ phim đã kết thúc với cái kết làm hài lòng khán giả.
Anh cùng cô đi tản bộ ở công viên gần đó, Bạch Thanh Phong chủ đọng đưa khăn quàng cổ cho cô nói:
"Cậu đeo lên đi, thời tiết vào đông rồi sẽ rất lạnh."
Cô cũng không nghĩ nhiều, vui vẻ đón nhận lấy quàng lên cổ bắt tiếp câu chuyện anh vừa nói:
"Hôm qua mình xem dự báo thời tiết có thể hôm nay hoặc ngày mai sẽ có tuyết rơi."
"Vậy sao, tuyết rơi báo hiệu sắp hết một năm rồi."
Lục Ánh Kim cảm thấy hơi lạnh đưa tay vào túi áo khoác ngước lên nhìn bầu trời đen nói:
"Đúng vậy, chúng ta cứ như thế lại quen biết nhau thêm một năm.

Cậu có thấy thời gian trôi nhanh thật không?"
Bạch Thanh Phong nhìn gương mặt trắng hồng kia cũng trầm tư "Đúng vậy, mới đây tớ đã thích thầm cậu thêm một năm rồi."
Anh cười khổ:
"Xin lỗi, dạo gần đây tớ hơi bận nên không thể gặp cậu."
Lục Ánh Kim chớp chớp mắt nhìn anh, nở nụ cười tươi:
"Không sao, ai cũng có việc riêng mà thỉnh thoảng gặp nhau cũng rất vui."
Anh cứ vậy nhìn cô không nói gì, đột nhiên có gì đó rơi trên đầu mũi cô.
Lục Ánh Kim đưa tay lên chạm xem đó là gì, ngước lên nhìn bầu trời đêm.
"Woa...Thanh Phong cậu nhìn xem tuyết rơi rồi."
Bạch Thanh Phong hướng mắt lên nhìn bầu trời, quả thật tuyết bắt đầu rơi rồi.

Cô đứng tay lên đón nhật những hạt tuyết đầu tiên.
Anh cũng mỉm cười nhớ lại, ngày anh bắt đầu thích cô cũng có tuyết...
"Trùng hợp thật."
"Hả? Trùng hợp gì cơ?" - Cô không hiểu
Bạch Thanh Phong nhìn gương mặt của cô gái trước mắt, trong lòng vững quyết tâm.

Chính anh không thể chờ đợi thêm nữa, anh cần một câu trả lời cho dù có thể khiến anh đau lòng...
"Lục Ánh Kim, tớ..."
Cô nghe anh gọi tên mình có chút bất ngờ, hình như lâu rồi anh không gọi thẳng tên cô.
"Sao?"
Ánh mắt anh nhìn cô càng thêm dịu dàng, hai má cũng đỏ lên hít một hơi sâu lấy hết dũng cảm nói:
"Tớ...Tớ thích cậu."
Lục Ánh Kim không bất ngờ mà rất rất ngạc nhiên không nghĩ đến, trước đây đến hiện tại cô chỉ xem anh như người bạn thân thiết chưa từng có ý nghĩ nào khác.

Cô không biết phải trở lời như thế nào, cơ miệng khó mở lời.
Bạch Thanh Phong thấy cô im lặng, nói tiếp:
"Cậu có thể làm bạn gái tớ không? Thật ra tớ thích cậu rất lâu về trước..."
"Tớ..."
"Nếu cậu cảm thấy có xử tớ có thể cho cậu thời gian suy nghĩ rồi trả lời sau."
Sau khi cô cùng Dương Triết Hàm yêu nhau và cô cũng biết rõ hiện tại không nên cho Bạch Thanh Phong có thêm hy vọng.

Vì làm vậy chỉ càng khiến tình bạn của cả hai biến mất.
Cô nhìn thẳng vào mắt anh có chút khó mở lời:
"Tớ xin lỗi không thể đáp lại tình cảm của cậu...Thật ra tớ đã có bạn trai rồi."

Ha...Bạch Thanh Phong ngạc nhiên vì anh không hề biết cô hiện tại đã có người yêu...Và anh ta là người như thế nào.
Hãy cho anh thêm chút hy vọng....
"Vậy cậu có từng thích tớ chưa? Một chút thôi cũng được." - Giọng anh có chút khó khăn
"Xin lỗi cậu, Thanh Phong."
Lục Ánh Kim đưa lại chiếc khăn quàng cô cho anh sau đó quay đi không quay đầu nhìn lại.

Cô phải làm thế dù bản thân không hề muốn bỏ anh lại.
Tình yêu đơn phương 6 năm của anh hiện tại đã kết thúc rồi...Bạch Thanh Phong tha thiết như thế, anh yêu nhiều như thế.

Cho dù biết cô có bạn trai cũng hy vọng, với tìm một chút tình cảm vô hình.

Hai tay nhìn chiết khăn quàng cổ trên tay nhưng trái tim anh hiện tại đang rỉ máu...Nước mắt trên mắt đã rơi, anh khóc như một đứa trẻ dưới cơn tuyết trắng lạnh giá...Rất cô độc.
Tình yêu của anh bắt đầu từ cơn tuyết đầu mùa bây giờ cũng kết thúc dưới bầu trời đầy tuyết....
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 63: Chương 63


Lục Ánh Kim về đến nhà tâm trạng vẫn chưa nguôi, chỉ là hiện tại cô rất lo lắng cho Bach Thanh Phong không biết anh hiện tại có ổn không? Dù sao đây cũng là người bạn thân nhất của cô đến hiện tại.
Đang suy nghĩ thì Dương Triết Hàm gọi call video đến, cô vỗ vỗ hai bên má điều chỉnh lại tâm trạng mới mở máy:
"Anh làm việc xong rồi à?"
"Ừm, bên anh hiện tại cũng tối rồi chỉ đi sau em hai tiếng thôi."
Lục Ánh Kim thấy anh nằm trên giường gương mặt hơi mệt mỏi:
"Vậy anh ăn tối chưa đã muốn đi ngủ rồi?"
"Anh đi gặp đối tác thì ăn luôn."
Anh nhìn ánh mắt cô có chút khác, tuy chỉ qua một màn hình nhưng anh có thể nhận ra.
"Em có chuyện gì à?"
"Đâu có."
Cô vốn không thể nói dối trước mặt anh, càng nói biểu cảm trên gương mặt lại tố cáo.

Dương Triết Hàm nhìu mày nói tông giọng có chút khó chịu:
"Đừng nói dối, nói đi."
Cô thở dài suy nghĩ câu từ nói để anh không hiểu lầm:
"Thật ra vừa nãy em đi xem phim và đi dạo với Bạch Thanh Phong....Là người bạn thân của em ấy."
Cô quan sát anh mới dám nói tiếp:
"Sau khi đi dạo thì cậu ấy...Tỏ tình với em."
Lúc này Dương Triết Hàm nhớ lại có lần anh thấy cậu ta đi với cô...
"Em nói tiếp."
"Em đã từ chối cậu ấy sau đó bỏ về, nhưng dù sao cậu ấy là bạn thân của em suốt bao nhiêu năm nên có chút buồn."

Dương Triết Hàm cười mỉm an ủi cô:
"Em làm vậy tốt lắm, hai người vẫn sẽ tiếp tục làm bạn khi em cắt hy vọng của cậu ấy."
"Vâng, có lẽ đợi vài ngày nữa em sẽ liên lạc lại."
"Mà này..."
"Hửm?"
Dương Triết Hàm lên giọng mắng cô:
"Sao em dám đi xem phim với cậu ta mà không nói với anh tiếng nào hả?"
Cả người cô nổi hết cả da gà, anh không có ở đây sao mà nhiệt độ vẫn lạnh vậy chứ.
"Aaa...Tối nay tuyết rơi rồi đó."
Anh thấy cô lảng sang chuyện khác thì mỉm cười cho qua, nói:
"Cho anh xem."
Lục Ánh Kim đi đến bên cửa sổ cho anh xem tuyết rơi, bầu trời đêm có những hạt tuyết trắng đệm trên nền đen rất đẹp.
"Tiếc quá, có anh ở đây thì hai chúng ta có thể ngồi uống cà phê nóng sau đó ngắm tuyết đầu mùa."
"Em tiếc gì chứ, năm sau chúng ta sẽ ngắm tuyết đầu mùa."
"Anh hứa đấy."
"Anh hứa, có bao giờ anh thất hứa với em chưa?"
"Hì hì."
Anh lo lắng dặn dò:
"Mà này tuyết rơi rồi lạnh lắm em đừng ngắm nữa, từ giờ phải biết mặc quần áo ấm không uống nước lạnh...Nghe không?"
Lục Ánh Kim nhỏ tiếng càm ràm "càng ngày anh càng giống mẹ cô.".

========== Truyện vừa hoàn thành ==========

1.

Trấn Hồn
2.

[Bác Quân Nhất Tiêu H] Am Môn
3.

[Bác Quân Nhất Tiêu] Tiểu Trang
4.

Lâm Hạ - Bạch Lạc
=====================================
"Em nói gì đó?"
"Đâu có, em biết rồi."
"Ngoan, đợi anh về."
.....
Tiếng chuông đồng hồ reo lên, Lục Ánh Kim lười biếng chui ra khỏi chăn ấm nhìn ra ngoài cửa sổ "Tuyết vẫn còn rơi".
Dù cô không cần thiết phải lên công ty nhưng cô cần phải lên nửa buổi kiểm tra email sắp xếp lịch trình cho anh sau khi trở về.
Hôm nay cô mặc một chiếc áo len dài màu đen kín cô, chiếc quần khá dày để giữ ấm.

Mùa đông này sao có thể thiếu khăn quàng cô với áo khoác chứ?
Vừa bước ra ngoài không khí lạnh đã tạt thẳng lên cơ thể cô, hai bên tai thoáng chốc đỏ lên vì lạnh.

Trên đường đầy tuyết phủ một màu trắng khắp nơi, những đứa trẻ còn háo hức ném tuyết vào người nhau.

Người lớn thì cạo bớt tuyết trên xe để di chuyển.
Cô thật sự rất thích bầu không khí này, rất thoải mái nếu như bây giờ có anh bên cạnh chắc sẽ tuyệt hơn! Nhớ quá đi..
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 64: 64: Điểm Yếu


"Mẹ nói sao cơ?"
Lục Ánh Kim bất ngờ hỏi lại mẹ.
Bà Ôn Từ Nhã nắm tay cô bảo:
"Mẹ dự định sẽ về quê sống, dù sao đó là đất ông bà để lại.

Sống ở đây mẹ không cảm thấy vui với lại không ai lo bàn thờ cho ông bà tổ tiên."
"Mẹ, mẹ hãy nghĩ kỹ lại được không? Ở đây Ánh My học rất tốt."
Lúc này Lục Ánh My chạy đến ôm cô vui vẻ nói:
"Chị không biết sao? Sau khi em học xong thì anh rể nói sẽ cho em đi du học."
"Chị..."
Ôn Từ Nhã nói thêm thuyết phục cô:
"Đúng đó, dù sao thì mẹ cũng không thích ở đây.

Dưới quê còn có họ hàng xung quanh, còn em con vẫn còn học ở trường."
Lục Ánh Kim xem ra không thể khuyên được mẹ, có lẽ bà đã suy nghĩ rất kỹ rồi.
"Vâng mẹ, con sẽ cố gắng sắp xếp công việc về thăm mẹ và em thường xuyên.

Mẹ định đi nào về quê."
"Em con đã đặt vé xe rồi, tối nay đi."
Cô ôm chằm lấy mẹ mình như đứa trẻ nũng nịu, dù lớn như thế nào thì cô luôn cần mẹ ở bên.
"Con sẽ rất nhớ mẹ và em...Có chuyện gì hãy gọi điện thông báo cho con nhé."
"Được, mẹ biết rồi."
Lúc này tại nước C.
Mạnh Khải mặc một bộ vest đen đứng sau lưng Dương Triết Hàm gương mặt căng thẳng cực độ
"Dương tổng, tên Phó Tư Ly nhất quyết không tha cho chúng ta."
Dương Triết Hàm đứng nhìn các thuộc hạ đang kiểm tra kho hàng, ánh mắt nghĩ ngợi cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng.

Anh vốn muốn rút lui trở về xây dựng gia đình riêng nhưng tên kia lại gài bẫy anh sai người đem m@ túy và kho hàng của anh nộp bằng chứng lên cảnh sát?
Nếu muốn vậy anh sẽ trả lại đủ kết thúc mọi chuyện.
Người của anh đã loại bỏ tất cả m@ túy trong kho, Mạnh Khải lái xe đưa anh đến nơi hẹn với Phó Tư Ly.

Nơi họ đến là một căn nhà hoang cũ, rất hoang tàng hầu như chẳng có ai đến địa điểm này nhưng chẳng ai biết tại nơi đây đã chôn giấu rất nhiều tội ác.

So với Phó Tư Quân thì Phó Tư Ly lạnh lùng tàn độc hơn rất nhiều, hai anh em nhà họ Phó thì một chín một mười.
Toàn bộ người của Dương Triết Hàm đều đứng bên ngoài chỉ có Mạnh Khải cùng anh đi vào trong.
Cạch Cạch!
Tiếng bước chân vang lên trong không trung giữa một không gian im lặng đen tối đến đáng sợ.

Bước lên tầng hai của căn nhà hoang thì pại khác, căn phòng khá đầy đủ tiện nghi chỉ có điều nó vẫn rất âm u.
Phó Tư Ly ngồi giữa căn phòng, trên người mặc bộ vest đen, mái tóc màu đen được vuốt cao để lộ thêm gương mặt lạnh lùng của hắn.
Dương Triết Hàm ngồi đối diện hắn, chân bắt chéo vào nhau tư thế khá thoải mái.
Hắn bất ngờ cười lớn:
"Haha...Mày là người đầu tiên dám ngồi ngang hàng với tao."
Anh không chút e dè nói:
"Tất nhiên, vốn dĩ là vậy."
"Tốt tốt lắm, có vẻ đống rác đó mày dọn dẹp khá sạch sẽ?"
Lúc này Dương Triết Hàm không cần khách sáo với hắn, chân anh đá văng ly rượu trên bàn, tiếng vỡ xé nát cả không gian những mảnh vỡ rơi khắp nơi.
Anh đứng lên nhìn hắn nói:
"Nếu mày không muốn kết cục như người anh của mày, cứ thử."
Dương Triết Hàm quay lưng bỏ đi ra ngoài, vừa đến cửa thì Phó Tư Ly bảo:
"Tao không có điểm yếu nhưng mày lại có."
"Nếu mày động vào cô ấy, tao sẽ gi3t chết mày."
Anh cùng Mạnh Khải ra ngoài, trên xe anh liên tục nhớ đến lời nói của Phó Tư Ly rất bất an và lo lắng cho cô:
"Mạnh Khải, ngày mai lập tức quay trở về.".
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 65: 65: Rời Đi


Ting tong ting tong....
Lục Ánh Kim nằm trên ghế sofa xem phim, nghe tiếng chuông cửa nghĩ anh về sớm hơn dự định.

Cô vui vẻ chạy đến mở cửa
Cạch!
Dương Triết Kỳ đứng bên ngoài, phong thái lạnh lùng hai đầu chân mày hơi nhíu lại.

Cô có chút căng thẳng trong đầu có hàng vạn câu hỏi nhảy ra, lần đầu tiên đối mặt riêng với ông ấy.
Ông hừ nhẹ, lên tiếng trước:
"Cô không định mời tôi vào nhà?"
"Dạ...."
Lục Ánh Kim né sang một bên tránh đường cho ông vào.

Dương Triết Kỳ nhìn xung quanh xem xét, sau đó tiến đến ghế sofa ngồi xuống:
"Có vẻ nó yêu cô nhiều nhỉ? Căn nhà này không tệ giá trị không hề nhỏ."
Cô đặt ly nước xuống cho ông, căng thẳng ngồi đối diện không trả lời câu nói vừa rồi.
Dương Triết Kỳ bất mãn nhìn cô có chút ghét bỏ:

"Nói đi nó cho cô bao nhiêu tiền?"
"Dạ?"
"Giờ này còn giả điên nữa sao? Không lẽ cô yêu nó không phải vì tiền? Gia cảnh bình thường, cũng không mấy khá giả..."
"Thật ra cháu yêu Triết Hàm không phải vì tiền?"
Đáy mắt ông có chút khinh miệt:
"Ồ, vậy cô lấy gì để yêu nó? Ngoại hình không được gia cảnh không được thì cô có gì để ở bên nó giúp đỡ nó."
Lục Ánh Kim đan chặt hai tay vào nhau, tự ti nhìn xuống dưới khóe mắt ửng đỏ:
"Cháu...Thật lòng yêu anh ấy."
"Có tác dụng gì? Với những người như nó sinh ra đã ở vạch đích, trách nhiệm lớn và thứ nó cần là đối tượng kết hôn, bạn đời tương xứng có thể giúp đỡ, quyền lực ngày càng lớn mới giữ vưnzg được sự nghiệp."
Ông nhìn biểu cảm của cô, khóe miệng nhếch lên tiếp tục nói:
"Mộng Nhi là một đối tượng tốt để kết hôn, bề ngoài xinh đẹp có tài mới là người có khả năng cùng nó phát triển.

Không lẽ cô muốn kéo nó xuống cùng cô?"
"Bây giờ cô lập tức nhân lúc nó không có ở đây thì bỏ đi đi, số tiền này coi như tôi cho cô làm lệ phí.

Hy vọng cô sẽ hiểu những gì tôi nói và hãy chứng minh với tôi rằng cô yêu nó."
Dương Triết Kỳ đặt tấm thẻ lên bàn sau đó đứng lên đi ra ngoài bỏ lại cô trong không gian lạnh lẽo.

Lục Ánh Kim bật khóc, không phải lời nói của ông ấy vô lý ngược lại nó rất đúng.

Cô so với Mộng Nhi quả thật không có gì bằng cả, chỉ có đem theo gánh nặng đến cho anh.

Nhìn tấm thẻ đặt trên bàn trái tim cô đau thêm vạn lần, cô yêu anh thật lòng số tiền này cô không cần.

Nhưng nếu cô bỏ đi anh có cuộc sống tốt hơn càng ngày càng vững mạnh thì cô chấp nhận...
Lục Ánh Kim đi đến phòng quần áo, cô độc sắp xếp quần áo cho vào vali, nước mắt cô vẫn chưa từng ngừng rơi, không thể trách ai có trách thì nên trách số phận lại để Ánh Kim và Triết Hàm gặp nhau.

Có trách thì trách cô quá vô dụng...Nếu có thể cô ước rằng mình được sinh ra trong gia đình gia giáo, môn đăng hộ đối sau đó tự tin bước đến bên anh.
Giữa đêm, cô kéo chiếc vali lớn đi trên còn đường tối chỉ có những ánh đèn đường và xe cộ.

Thân hình cô lúc này mỏng manh đi trong gió tuyết lặng lẽ, khung cảnh như một bức tranh cô đơn.
Lục Ánh Kim nhìn những dòng xe cộ qua lại, cô không biết đi đâu nên làm gì.

Cạch.
Đột nhiên một chiếc xe dừng lại trước mặt cô, ba người đàn ông áo đen to lớn đi đến giữ lại.

Lục Ánh Kim hốt hoảng kháng cự, muốn quay đầu bỏ chạy:
"Các người buông ra, cứu tôi...Cứu."
Một tên áo đen nhanh tay dùng khăn tay được tẩm thuốc mê bịt miệng khiến cô ngất đi.

Bọn chúng nhanh tay đưa cô lên xe sau đó chạy vọt đi không chút dấu vết..
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 66: 66: Trần Bích Trở Lại


Ưm!
Lục Ánh Kim nhíu mày từ từ mở mắt tỉnh dậy, hai tay lẫn hai chân đều bị trói chặt.

Cô nằm trên mặt đất lạnh lẽo, căn phòng có chút u tối chỉ một bóng đèn đủ ánh sáng.

Quan sát cả người không có bị vết thương gì, cô khó khăn di chuyển cả cơ thể để lưng dựa vào tường.

Lúc này cô có chút sợ hãi lẫn bất an, bọn chúng bắt cóc cô để tống tiền hay là còn có gì đó cô không biết?
Cạch.
Cánh cửa phòng mở ra, cô nhìn theo đôi chân mang giày cao gót đang tiến vào.

Lục Ánh Kim trợn mắt ngạc nhiên với gương mặt quen thuộc kia...Là Lê Tụy và Trần Bích???
Trần Bích không còn giữ được vẻ xinh đẹp như trước thay vào đó gương mặt có hiện tượng lão hóa, bước da cũng thâm sạm.
Lê Tụy đứng đối diện khoanh tay trừng mắt nhìn cô, khóe môi nhếch lên nói:
"Không ngờ cô có bộ dạng thê thảm như vậy đấy."
"Lê Tụy, cô muốn gì?"
"Câu này cô hỏi sai người rồi."
Lê Tụy lui về sau để Trần Bích đứng trước mặt cô, ả thẳng tay tát vào má cô rất mạnh.
Chát.
"A.."

Ả nâng cằm cô ép cô đối diện với ả ta, gương mặt vốn xấu xí kia lúc này đáy mắt hiện lên tia ác độc.

Trần Bích dùng sức bóp cằm cô gằn giọng:
"Từ từ tận hưởng đi, ngày mai tao sẽ thả mày xuống biển làm mồi cho cá.

Ánh Kim ơi là Ánh Kim mày có biết tao hận mày đến mức nào không?"
"Không phải tại tôi."
Chát.
Ả ta như biến thành con người khác ác độc, hung tợn, thù hận đã chiếm lấy.

Trần Bích không chút nương tay tát cô thêm vài cái.

Khóe môi Lục Ánh Kim rỉ máu, hai bên má sưng lên còn in rất rõ năm dấu tay trên đó
"Nếu không phải tại mày thì tao sẽ không bị đuổi việc, tao cũng không thành tra thế này.

Đúng là mày rất giỏi có thể trèo lên giường của Dương Tổng nhưng mày mãi mãi không được thấy người mày yêu nữa."
Cô ngoan cường, ánh mắt không còn tia sợ hãi:
"Người bắt tôi đến đây là hai người?"
Lê Tụy đưa ngón tay lên môi cô cười nói:
"Suỵt mày nói nhỏ thôi lỡ như có ai nghe thấy đấy, đừng nghĩ Dương Tổng sẽ đến cứu mày."

Lê Tụy tự tin thách thức cô vì sau lưng ả còn có người chống lưng giúp đỡ.
Trần Bích nắm tóc cô kéo ra sau, gương mặt tiền gần lại giọng nói như từ địa ngục:
"Mười giờ sáng mai tao sẽ cho mày đi làm mồi cho cá."
Hai ả ta bật cười lớn đi ra ngoài, lúc này Lục Ánh Kim không gượng nổi tham lam hít thở vừa rồi thật đáng sợ, cô trong tình trạng thế này không thể trốn thoát, liệu Triết Hàm có đến kịp không?
Cô mệt mỏi nằm xuống đất một lần nữa nước mắt cô lại rơi, không phải vì sợ chết mà vì cô sợ không thể gặp lại anh nữa.

Nếu cô không nhất thời bỏ đi có lẽ không như hoàn cảnh bây giờ.
"Triết Hàm, hic..."
Lúc này tại khách sạn lớn.
"Đừng, Ánh Kim....Ánh Kim...Đừng đi đừng đi."
Dương Triết Hàm hoảng sợ bật dậy, vừa rồi anh nằm mơ thấy ác mộng.

Trên người anh đổ đầy mồ hôi, trái tim đập cực mạnh có chút cảm giác chẳng lành.

Anh liền gọi điện cho Mạnh Khải, sau hai hồi chuông đã bắt máy.
"Mau cho người xem hiện tại cô ấy có ở nhà không?"
"Vâng."
Khoảng mười phút sau Mạnh Khải có chút vội vã chạy vào phòng anh, gương mặt có chút khó coi:
"Dương tổng, Lục Ánh Kim không có ở nhà.

Kiểm tra camera thì cô ấy đã dọn quần áo rời đi lúc nửa đêm sau đó bị...Bắt cóc."
Rầm.

Bàn tay anh đập mạnh xuống bàn, không giữ được bình tĩnh vốn có:
"Mau mau điều tra vị trí của cô ấy, tôi về ngay bây giờ.".
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 67: 67: Ra Biển 1


Trong buổi tối đó, anh cùng Mạnh Khải lập tức săn vé máy bay sớm nhất để trở về ngay trong đêm vì chỉ mất 5 tiếng để về.

Dương Triết Hàm không thể nào chợp mắt nổi một phút, hai bàn tay đan vào nhau đến khó thở.

Mạnh Khải lần đầu tiên chứng kiến vẻ mặt này của anh, trước giờ Mạnh Khải đã đánh giá sai vị trí của Lục Ánh Kim trong lòng anh.

Máy bay vừa đáp xuống đúng lúc trời vừa sáng, Lý Ưng Tụy đã đợi sẵn vẻ mặt còn hơi ngáy ngủ có lẽ vừa tỉnh giấc.

Dương Triết Hàm cùng Mạnh Khải ngồi vào xe, vị trí ghế lái giao cho Lý Ưng Tụy.

Anh có chút gấp gáp:
"Tra ra chưa? Cô ấy đang ở đâu?"
Lý Ưng Tụy đưa chieesc điện thoại cho anh:
"Tôi đã huy động khá nhiều người chỉ lần được dấu vết tới đây."
Đoạn video bắt được cảnh chiếc xe chạy vào cánh rừng ven biển sau đó không thấy nữa.
"Cử người đến đó chưa?"
"Rồi, nhưng trong rừng không có camera sẽ hơi lâu một chút.

Có điều kỳ lạ là không thể tra được người bắt cóc."

"Bây giờ đến đó đi."
Lý Ưng Tụy gật đầu, chân đạp ga chạy nhanh đến đó nhất có thể.

Gần một giờ đồng hồ đã đến cánh rừng ven biển, Lý Ưng Tụy vừa cho xe chạy vào được năm phút thì đột nhiên chiếc xe không thể chạy được nữa.

Mạnh Khải xuống xe, quan sát nhìn xung quanh tức giận nói:
"Chúng nó rải đinh làm vì hết bánh xe rồi."
Lúc này anh cùng Lý Ưng Tụy cũng xuống xe nhìn, trong lòng mỗi người lúc này tức giận lên đến cực điểm.

Dương Triết Hàm hít hơi sâu hỏi:
"Có mang súng không?"
"Ở trên xe." - Lý Ưng Tụy liền nói
Sau khi ba người đã kiểm tra đầy đủ súng đạn, lập tức chạy vào trong cánh rừng tìm kiếm.

Lý Ưng Tụy xem điện thoại bất lực nói:
"Chết tiệt, bọn chúng cản sóng rồi không thể gọi điện liên lạc."
Mạnh Khải dựa trên năng lực của mình phán đoán:
"Tôi nghĩ bọn họ chắc chắn có ân oán, trong cánh rừng sẽ có một nơi giam cô ấy."
Lý Ưng Tụy gật đầu đồng ý nói thêm:

"Không lẽ bọn chúng có ý định thả người xuống biển.

Rốt cuộc ai có bản lĩnh này?"
"Nhanh lên đi, đừng phí lời nữa."
Dương Triết Hàm chạy dẫn đầu, mọi thứ vừa rồi hai người họ nói thì anh đã đoán ra được từ lâu Chẳng qua điều quan trọng hiện tại là vẫn chưa tìm được cô.
Sau mười phút chạy vào rừng theo con đường mòn nhỏ, bọn họ đã thấy một căn nhà hoang đầy rêu xanh bám xung quanh.
Mạnh Khải đi trước đạp cửa xong vào, tiếp theo là anh và Lý Ưng Tụy.
"Không có ai?"-Mạnh Khải nói
Cả ba người tiến vào bên trong thấy một căn phòng cửa mở hí.

Anh đạp cửa tạo nên âm thanh lớn, Lý Ưng Tụy giật mình chạy vado trong nói:
"Chết tiệt, người của chúng ta bị bọn chúng nhốt ở đây."
Lý Ưng Tụy cử mười người đi tra nhưng cả mười người đều bị trói và bất tỉnh nằm tại đây.

Dương Triết Hàm lay người nằm gần anh nhất:
"Này tỉnh dậy, mau."
"Khụ khụ."
Người đàn ông mơ màng mở hí mắt, vẻ mặt đau đớn nhưng rất nhanh đã nhận ra anh liền nói:
"Dương tổng, bọn chúng lấy tính mạng của vợ ngày ra đe dọa nên chúng tôi không dám phản kháng."
"Bọn chúng đâu rồi?"
"Tôi không biết, bọn chúng đánh ngất chúng tôi rồi nhốt ở đây sau đó...."
Nói đến đây người đàn ông liền nhớ đến câu nói của một người phụ nữ trong số đó trước khi ngất:
"Đúng rồi, tôi nghe được bọn chúng muốn ra biển hình như sẽ lên thuyền."
Dương Triết Hàm gật đầu nói:
"Mau gọi bọn họ tỉnh dậy, cởi trói dẫn người theo.".
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 68: 68: Ra Biển 2


"Mau lên, đi mau."
Trần Bích mắng chửi đẩy Lục Ánh Kim đi lên thuyền.

Chiếc thuyền không quá lớn nhưng đủ cho mười người gồm cô, Lê Lụy, Trần Bích và bảy tay sai của hai ả.
Lục Ánh Kim với gương mặt thẫn thờ đôi mắt vô vọng quay lại nhìn ở phía sau, mái tóc bay trong gió che đi đôi mắt đang ửng đỏ.
Mười người cùng nhau lên chiếc thuyền, Trần Bích gương mặt đắc ý đầy ác độc.
"Haha, mau nhìn mặt trời đi chút nữa cô sẽ gieo mình xuống đáy biển lạnh lẽo."
Lục Ánh Kim im lặng không nói gì cả, thời khắc này khi đối diện với cái chết có chút sợ hãi nhưng cô chỉ nuối tiếc vì không thể thấy mặt anh lần cuối.
Lê Lụy đứng phía sau hất cầm ra lệnh cho thuộc hạ, hắn cầm theo một sợi dây thừng lớn và một tảng đá khá to.
Cô nhìn hắn ta đang cột chân mình vào sợi dây sau đó lại nhìn tảng đá, khóe môi nhếch nhẹ thầm hiểu hai ả ta quyết không cho cô một con đường sống.
Chiếc thuyền dừng giữa biển, Trần Bích ép Lục Ánh Kim đứng lên cao phía sau là ba người thuốc hạ khiêng tảng đá lớn.
Trần Bích bật cười nói:
"Cô đã chuẩn bị chưa? Không ai cứu được cô nữa rồi."
Lục Ánh Kim nhìn về phía biển không nhanh không chậm nói:
"Nếu tôi chết thì cô không thể sống yên thân."
"Hahah, thì sao chứ? Cuộc sống của tao bây giờ được yên sao?"
Lục Ánh Kim nhắm mắt thầm khóc, cuộc đời của cô sẽ chấm dứt nhanh như vậy?
Đùng đùng.

Tiếng súng từ xa vang lên, ba tên thuộc hạ phía sau cô ngã xuống.

Lê Lụy cùng Trần Bích giật mình ngồi xuống núp những viên đạn từ xa bắn tới, người của hai ả đã chết chỉ còn người lái tàu.

Lục Ánh Kim với đôi mắt đầy hy vọng nhìn thấy hình bóng quen thuộc của Dương Triết Hàm từ xa đứng trên đầu tàu, phía sau là Lý Ưng Tụy và Mạnh Khải.
Cô nhanh chóng di chuyển về phía sau, nhảy xuống sàn đứng đợi anh.
Trần Bích ra lệnh cho người lái thuyền:
"Mau mau, lái thuyền đi nhanh đi."
Chiếc thuyền nhanh chóng rẽ hướng khác với tốc độ rất nhanh nhưng không thể nhanh bằng chiếc thuyền lớn bên kia.

Thoáng chốc anh đã bám sát chiếc thuyền của hai ả.
Mạnh Khải thẳng tay bắn chết người lái, chiếc thuyền mất thăng bằng hiện tại cực nguy hiểm.

Anh nhíu mày lo cho an nguy của cô ra lệnh:
"Mau áp sát chiếc thuyền kia tôi sẽ qua đó."
Dương Triết Hàm chớp lấy thời cơ nhảy sang nhưng vừa đến chiếc thuyền đã nghiêng một bên sắp chìm xuống đáy biển.
Trần Bích và Lê Lụy hốt hoảng kêu cứu, vội chạy đi tìm áo phao.
"Mau mau áo pháo, kiếm đi."
Lục Ánh Kim phát hoảng cố di chuyển đến gần anh hơn.

Dương Triết Hàm nhanh tay lấy dạo cắt sợi dây thừng đang cột hai tay và chân.
"Triết Hàm, không kịp nữa rồi."
Anh ra sức cắt sợi dây đang trói chân cô, dây thừng khá dày mất nhiều thời gian nhưng hiện tại chiếc thuyền không trụ được lâu.
Mạnh Khải nhảy sang tay cầm dao dùng sức cùng anh cắt đứt sợi dây.
Phía bên kia, Trần Bích và Lê Lụy đã mặc áo phao nhảy xuống biển muốn chạy trốn.

Lý Ưng Tụy hiện lên tia ác độc hoàn toàn khác với bình thường đưa súng nhắm xuống biển bắn vào chân hai ả.
"Á..."
"Mau vớt hai cô ta lên nhớ kỹ phải giữ mạng."-Lý Ưng Tụy ra lệnh
"Đứt rồi."-Mạnh Khải vui mừng nói
Dương Triết Hàm xoay lưng lại cho cô trên lưng mình cõng lấy đà nhảy sang chiếc thuyền khác.
Ba người vừa sang thuyền thì chiếc thuyền kia đã chìm xuống biển không thấy nước.

Anh đặt cô ngồi xuống, lo lắng vén mái tóc đen kia hỏi:
"Xin lỗi em, xém chút nữa anh không thể thấy em nữa."
Lục Ánh Kim ôm chằm lấy anh khóc nức nở:
"Huhu, em sợ lắm...Em thật sự rất sợ."
"Ngoan, không sợ nữa."
Cô dần buông anh ra, gương mặt xanh xao môi không còn chút máu.

Dương Triết Hàm chạm lên gương mặt cô:
"Ánh Kim...Ánh Kim em sao vậy? Ánh Kim...".
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 69: 69: Tin Vui


Rọc! Tiếng rót nước.
Lục Ánh Kim mệt mỏi mở mí mắt nặng trĩu đối diện với ánh sáng từ bên ngoài cửa sổ, mùi hương chạy thẳng vào mũi đầy mùi thuốc sát trùng.

"Um."
Dương Triết Hàm nghe tiếng vội đi đến lo lắng nắm lấy bàn tay đang truyền nước biển kia, ân cần hỏi:
"Ánh Kim, em tỉnh rồi?"
"Mấy giờ rồi?"
"Tám giờ sáng."
Cô hướng mắt lên nhìn anh, trông thấy vẻ mặt vui cười kia khóe môi còn giương lên không có dấu hiệu hạ xuống, trách yêu:
"Em nằm viện như thế này mà anh còn cười vui vẻ trưng ra bộ mặt hơn hở kia à?"
"Haha mau anh đỡ em dậy uống nước."
Dương Triết Hàm cực kỳ nhẹ nhàng đỡ cô ngồi dậy, lót chiếc gói phía sau lưng làm nơi tựa.

Anh đưa ly nước ấm đến cần thận cho cô uống.
"Em còn yếu lắm nên nghỉ ngơi nhiều."
"Bác sĩ nói em như thế nào? Sao lại yếu."

"Em đã ngủ hai ngày rồi đấy, đói chưa? Cháo còn nóng ăn một ít nhé."
"Vâng."
Anh vẫn giữ nụ cười trên môi ngồi cạnh giường cẩn thận cho cô ăn từng muỗng cháo, miệng thì cười tươi như hoa làm Lục Ánh Kim có chút khó hiểu:
"Này, em đang bệnh mà anh vui như vậy?"
"Thật ra..."
Cạch
Anh vừa định nói thì Lý Ưng Tụy và Mạnh Khải đi vào, hai người còn mang theo hai túi thức ăn lớn.

Lý Ưng Tụy thấy cô đã tỉnh liền luyên thuyên nói:
"Này anh không ngờ em lại nhanh như vậy đấy ahhaha chúc mừng hai người".
Lục Ánh Kim càng thêm khó hiểu quay sang nhìn anh:
"Chúc mừng gì?"
Dương Triết Hàm đặt tô cháo xuống, bàn tay chạm nhẹ xoa chiếc bụng cô cười nói:
"Em có thai rồi, được một tháng."
"Cái....Cái gì? Em có thai?"
"Bác sĩ nói được một tháng rồi nhưng em phải nghỉ ngơi cho khỏe vì thai còn yếu."
Lục Ánh Kim nhào đến ôm lấy anh, khóe mắt rưng rưng nói:
"Triết Hàm, anh được làm cha còn em được làm mẹ rồi."
"Anh vui lắm, cảm ơn em."
Anh hôn lên mái tóc cô đầy dịu dàng, anh cười rực rỡ lộ hàm răng trắng.

Cả hai tạo nên khung cảnh như trong phim.
"Ayo hai người đừng nhét cơm chó cho hai kẻ độc thân àny nữa." - Lý Ưng Tụy giả vờ che mắt nói
Mạnh Khải cũng cười mỉm bảo:
"Tôi thì không sao, đã quen rồi."
"Đó hai người nghe rồi đó, đừng tùy tiện ân ái nên công cộng nữa."
Dương Triết Hàm quay sang nhìn Lý Ưng Tụy cất giọng:
"Kẻ độc thân thì không hiểu."
"Cậu cậu...Được lắm."
Mạnh Khải đã bày thức ăn đầy bàn nói xen vào:

"Đừng nói nữa mau ăn đi."
Lý Ưng Tụy cầm đùi gà đưa lên môi cắn miếng to làu bàu:
"Được, tôi ăn hết."
Lục Ánh Kim nhìn tô cháo trắng của mình sau đó lại nhìn thức ăn cay, chiên xào hấp dẫn kia liền nắm lấy tay anh làm nũng:
"Triết Hàm, em không muốn ăn cháo."
"Ngoan, em vừa mới tỉnh lại ăn cháo mới tốt."
Cô đặt tay lên bụng mình sau đó chỉ vào người Lý Ưng Tụy:
"Nhưng con bảo không thích ăn cháo, nó bảo muốn ăn đùi gà."
Anh nhíu mày nhìn Lý Ưng Tụy nói:
"Cậu đi ra ngoài ăn."
Lý Ưng Tụy bất mãn nói:
"Nè, hai người đừng có quá đáng.

Em ghét anh có đúng không?"
Lục Ánh Kim lè lưỡi trêu Lý Ưng Tụy:
"Lè...Lêu lêu."
"Này em ăn đi." - Lý Ưng Tụy cầm đùi gà còn lại trên bàn
Sau đó Mạnh Khải cùng Lý Ưng tụy bị Dương Triết Hàm đá văng ra ngoài hành lang bệnh viện....
...
Dưới tầng hầm u tối, Lê Lụy cùng Trần Bích bị trói chặt trên cây hình dấu cộng hai tay bị sít chặt vết thương trên chân chỉ được băng bó qua loa.

Ào.
Hai thùng nước tạt lên ngưòi hai ả, như đang thanh tẩy sự xấu xa kia.
Khụ khụ
Trần Bích mơ màng tỉnh dậy, cả người truyền đến cơn đau đớn như từ trong xương truyền ra.
"Này tỉnh đi."
Lê Lụy với gương mặt trắng bệch nhìn ả ta:
"Tôi đau quá."
"Mau thả chúng tôi ra." - Trần Bích la lớn
Mạnh Dựt cười khinh nhìn ả:
"Thả? Sau những gì cô làm thì còn sống đã là kỳ tích."
Phía sau Mạnh Dựt có một người áo đen cao to đi tới trên tay cầm sợi roi dây đánh liên tiếp vào người hai ả
"Mau, khai ra ai đứng đằng sau giúp hai người."
"Không ai cả..." - Lê Lụy trả lời
Vút Vút ( Tiếng roi đánh)
Aaaaaaaa....
 
Back
Top Bottom