Ngôn Tình Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 40: 40: Tin Tức


"Lục Ánh Kim nghe cho rõ...Anh thích em."
Đôi tai cô trở nên lùng bùng, hoang mang trước lời tỏ tình của hắn, chiếc môi mấp máy đầy vẻ khó xử nhưng trái ngược với tâm trạng đó là một trái tim đang rung động nhịp đầp trở nên dồn dập tạo cảm giác căng thẳng.
Dương Triết Hàm nhìn vẻ mặt của cô làm hắn trở nên lo lắng, dịu dàng đưa tay chạm vào gương mặt cô bảo:
"Đừng rối, anh sẽ cho em thời gian để suy nghĩ nhưng nhớ nhanh nhé anh sợ không chờ được mà đến gặp em."
Lục Ánh Kim lùi về phía sau tránh né hắn nói:
"Sếp...À không, Triết Hàm về thôi trời tối rồi."
"Được, em mệt thì ngủ một giấc đi đến nơi anh gọi."
"Vâng."
Lục Ánh Kim tựa lưng vào ghế, nghiêng đầu nhìn bên ngoài nhắm mắt giả vờ đang ngủ, trong suốt cả đoạn đường cô luôn suy nghĩ về lời tỏ tình của hắn và tự hỏi chính mình.

Cô xứng sao? Một người không có ngoại hình, không phải con nhà danh giá, một người quá bình thường...Còn hắn là một tổng tài cao cao tại thượng trên tay có tất cả rõ ràng ai cũng nhìn ra được hai người là hai thế giới hoàn toàn khác nhác nhau.

Cô nói thầm tự nhủ chính mình:
"Lục Ánh Kim, mày không thể nào yêu sếp được! Khoảng cách của cả hai rất xa."

Về đến nơi cô chỉ chào hắn rồi vào thẳng nhà, khi hắn ngỏ lời quả nhiên làm không khí của cả hai trở nên ngại ngùng.
Dương Triết Hàm nhìn đèn phòng cô sáng mới lên ga rời khỏi...
Sáng mai tại tập đoàn Nhất Hàm...
Lục Ánh Kim đến công ty như người mất hồn đi vào, cả đêm qua cô mất ngủ vì suy nghĩ về hắn cùng nụ hôn của hai người trên xe.
"Nhìn kìa nhìn kìa, không phải sao?"
"Ôi trời ơi...Tóc cô ta quả nhiên cũng khác."
Cô bất giác quan sát xung quanh thấy mọi người ai cũng nhìn mình bằng ánh bắt kỳ lạ còn chỉ tay về phía cô nữa.
Sau khi vượt qua biết bao ánh mắt lườm liếc thì cô đã đến được tầng làm việc.

Lục Ánh Kim đi đến liền thấy Trần Ngọc Diệp đứng ở bàn làm việc đợi cô
"Này cậu đang chờ mình phải không?"
Trần Ngọc Diệp nhìn cô gương mặt vô cùng tức giận
"Cậu giải thích cho mình nghe đây là như thế nào?"
Cô nhìn vào màn hình điện thoại đang sáng thấy nhìn ảnh của cô và hắn tối qua ảnh lúc bước vào khách sạn dự tiệc, góc chụp làm cả hai cực kỳ thân mật còn có....Sao tấm ảnh lúc hắn hôn cô cũng có chứ.

Lục Ánh Kim vội cầm lấy điện thoại lướt xen tun tức:
"Bạn gái của Tổng giám đốc của tập đoàn Nhất Hàm đã lộ diện?"
"Lần đầu tiên Dương tổng sánh vai cùng với một cô gái."
"Tổng tài của tập đoàn Nhất Hàm hôn một cô gái trên xe giữa đêm."
"Phu nhân tương lai của tập đoàn Nhất Hàm đầy quyền lực trong tối qua..."
"Gu của tổng tài Dương Triết Hàm là phải mũm mĩm?"
Lục Ánh Kim đọc xong tin tức liền hoảng sợ, không ngờ chỉ một tối qua mà hôm nay chuyện lại lớn đến mức này.
Trần Ngọc Diệp thấy vẻ mặt của cô đã đoán được mấy phần, lên tiếng:
"Mình tin tưởng cậu như vậy mà không ngờ cậu..."
"Không, cậu nghe mình giải thích."
"Vậy Dương tổng hôn cậu là giả?"
Cô đứng hình trước câu hỏi của bạn thân, không thể nói dối lừa gạt cậu ấy.

Thấy cô im lặng cơn giận của Trần Ngọc Diệp lớn hơn
"Lục Ánh Kim chúng ta đừng làm bạn với nhau nữa."
"Ngọc Diệp, mình hứa sẽ cho cậu lời giải thích."
Trần Ngọc Diệp quay mặt bỏ đi bỏ lại cô đứng đó nhìn theo.

Lục Ánh Kim chạy vào phòng làm việc của hắn.
Cạch!
"Sếp ơi có..."
Trước mắt cô là căn phòng trống, hắn chưa đến công ty? Lục Ánh Kim sốt ruột ngồi xuống ghế chờ đợi, thông báo trên điện thoại cô liền mở ra xem, tài khoản cá nhân cô đột nhiên rất nhiều người vào gửi kết bạn, bình luận...
Lục Ánh Kim xem bình luận ở dưới các trang báo
"Trời ơi nhìn xem khi tháo lớp trang điểm cô ta xấu thế sao?"
"Sao Dương tổng lại có thể đi cùng với người mập như cô ta vậy nhỉ?"
"Có khi nào cô ta chơi bùa yêu khiến Dương tổng mê cô ta không? Vậy thì phải giải cứu Dương tổng đẹp trai."
"Nhìn ảnh đại diện của cô ta mà phát ói, đúng là người đjep vì lụa mà."
"Cô mau cút xa khỏi Dương tổng đi."
"Đồ hồ ly tinh sao dám mê hoặc Dương tổng."
"Huhu vậy là trai đẹp của lòng tui có chủ rồi à? Buồn quá tôi còn đẹp hơn cô ta, đồ xấu xí đáng ghét."
"Không ngờ thật không ngờ, tui xĩu trước đây."

....
Giọt nước mắt đọng trên mắt cô rơi xuống khi đọc những lời bình luận ác ý về mình, tâm trạng cô tụt xuống vô tận đầy hoang mang, sợ hãi.

Trong đầu cô nhớ rõ những câu chữ mắng chửi, rốt cuộc là lỗi của cô hay sao?
Cạch!
Cô nghe tiếng cửa, ánh mắt rưng rưng nhìn lên thấy Dương Triết Hàm bên ngoài bước vào
"Huhu...Sếp ơi...Huhu."
Hắn nhìn cô khóc nhanh chóng tiến tới, ánh mắt đầy lo lắng
"Sao em lại khóc, nói anh nghe đừng khóc nữa."
"Hức...Em...Tin tức trên mạng..."
Dương Triết Hàm liền hiểu, sáng nay hắn cũng đọc tin tức phải xử lý nên mới đến công ty có chút trễ không ngờ cô lại khóc thành thế này.

Hắn lau nước mắt trên gò má cô an ủi:
"Ngoan, đừng xem những gì trên mạng nói trong mắt anh em rất xinh đẹp, biết không?".
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 41: 41: Duyên Xưa


"Những tin tức đó phải làm sao? Hức..."
"Em yên tâm, ba mươi phút nữa nó sẽ biến mất."
"Thật ạ?"
"Có bao giờ anh gạt em không? Ngoan, đừng khóc."
Lục Ánh Kim gật đầu tự động lau nước mắt trên mặt, cô ngước nhìn hắn buộc miệng hỏi:
"Sếp...Triết Hàm, anh đã ăn sáng chưa?"
Dương Triết Hàm nghe cô hỏi liền phì cười, một phút trước còn ngồi khóc bù lu bù loa bây giờ lại nghĩ đến ăn rồi...Đáng yêu quá đi mất!
"Anh chưa, để anh gọi Mạnh Khải mua thức ăn vào."
"Đừng phiền đến anh ấy, để em đi mua."
"Em quên hiện giờ ra sao hả?"
"À...Em không đi nữa."
Hắn cười lắc đầu, nhanh chóng gọi điện cho Mạnh Khải.
Đúng mười lăm phút sau, thức ăn đã đến lại còn rất đa dạng.

Mạnh Khải đứng một bên nhìn hắn đang ân cần lấy đũa đưa đến cho cô, chăm sóc chu đáo còn không để cô đụng vào, nhìn hai người họ chắc chắc là thật.
Lục Ánh Kim nhìn anh hỏi:
"Anh ngồi xuống ăn cùng đi ạ."
Mạnh Khải định gật đầu liền thấy hắn ra hiệu bảo ra ngoài, sao anh dám làm lơ mà ngồi xuống ăn?

"Không, anh ăn rồi."
"Vậy em ăn nhé! Cảm ơn anh nhiều."
Mạnh Khải gật đầu quay lưng đi ra ngoài để lại không gian cho ai người họ.
Dương Triết Hàm gấp cho cô từ miếng này qua miếng khác, chính hắn chỉ vừa đọng đũa chưa đến ba lần.
"Ngon không?"
"Dạ ngon lắm."
"Lần sau anh sẽ bảo Mạnh Khải mua thêm."
Lục Ánh Kim nghe hai chứ "Lần sau" liền dừng đũa, nghĩ đến Trần Ngọc Diệp khiến cô không thể tính đến chuyện tình cảm với hắn, rào cản cả hai rất lớn tất cả đều không thể...!Gương mặt trở nên nghiêm túc nói:
"Triết Hàm, hay là chúng ta..."
"Dừng lại, anh biết em muốn nói gì."
"Nhưng anh chưa nghe em nói hết."
Dương Triết Hàm cũng buông đũa xuống, gương mặt không còn ôn nhu như vừa nãy mà trở nên cương nghị, trả lời cô:
"Anh nói sẽ đợi câu trả lời của em không phải để em đi từ chối anh một cách nhanh chóng.

Em đã suy nghĩ cho mình hay là đang vì người khác?"
Cô như bị nói trúng tim đen liền im lặng.
Phải! Cô chưa từng suy nghĩ cho mình thứ cô suy nghĩ đến là Trần Ngọc Diệp muốn cậu ấy có thể bên cạnh hắn...Lần này cô suy nghĩ cho mình được sao? Nếu làm vậy tình bạn giữa cô và Trần Ngọc Diệp sẽ không còn...
Lục Ánh Kim đứng lên nhìn hắn bảo:
"Em muốn xin nghỉ ngày hôm nay"
"Muốn tránh mặt anh?"
"Không phải, em có chuyện riêng."
Hắn nhìn cô chằm chằm như đang đọc những suy nghĩ trong đầu của đối phương.

Lúc sau hắn miễn cưỡng đồng ý, bảo:
"Được rồi, anh đồng ý."
Lục Ánh Kim nhanh chóng đi ra ngoài rời khỏi công ty bằng cửa sau, nơi cô muốn đến hiện tại là ngôi chùa cưa mang những trẻ mồ côi.

Sau khi đi hai chuyến xe buýt đã đến nơi, trên tay cô là hai bịch bánh lớn vào vác một thùng sữa đi vào.
Đám trẻ đang ngồi chơi với nhau thấy cô vui vẻ chạy đến:
"Chị Ánh Kim, hôm nay chị đến chơi với chúng em ạ?"
"Phải đó, chị còn mang theo cả quà cho mấy đứa."
"Woa, em thích lắm ạ."
Một ni cô khoảng 65 tuổi ở phía sau đi lên thấy cô vội đi đến bảo:

"Ánh Kim, lâu rồi mới thấy con đến đây."
"Dạo này con có công việc mới nên có chút bận ạ."
"Không sao, đến là ta vui rồi.

Chúng ta tâm sự với nhau một chút nhé."
"Dạ."
Cô để lại quà cho mấy đứa trẻ sau đó đi cùng ni cô lạy phật, cả hai ngồi ở chiếc ghế đá dưới gốc cây to bên ngoài.

Ni cô thấy gương mặt cô có chút khác liền hỏi:
"Gần đây con gặp chuyện gì rất buồn não đúng không?"
"Dạ...Con rất rối."
"Vừa nhìn con thì ta đã biết, đó là chuyện tình cảm."
Lục Ánh Kim bất ngờ nhìn ni cô, mặc dù cô chưa hề nói đến nhưng bà lại đoán được.
Ni cô mỉm cười nói:
"Ta đã sống đến từng tuổi này trải qua biết bao nhiêu thứ, con muốn đi gặp bà Giáng xem vài điều không?"
"Được sao ạ?"
"Được chứ, đi theo ta."
Ni cô dẫn cô đến chánh điện, bà Giáng đang ngồi tụng kinh niệm phật, không khí cô cùng im lặng nhưng lại có cảm giác rất bình an.
Lát sau, bà Giáng đứng lên tiến lại gần cô nói:
"Ánh Kim, hôm nay đến thăm lũ trẻ à?"
"Vâng ạ, con đến chùa cũng để thăm bà với ni cô."
Ni cô mở lời trước:
"Con bé muốn xem ngài nói vài điều."
Bà Giáng gật đầu hiểu ý, ba người đi vào căn phòng riêng của bà.

Ngồi đối diện với nhau, bà Giáng cầm tay cô lên bảo:
"Đang gặp vấn đề gì hãy nghĩ về nó."
Lục Ánh Kim nhắm mắt hình ảnh đầu tiên cô thấy là Dương Triết Hàm ngoài ra không nghĩ đến gì khác.
Bà Giáng nhìn lòng bàn tay cô nói:
"Con quá bận tâm đ ến chuyện người khác nhưng bản thân mình lại không biết nghĩ nên rất khổ tâm.

Còn lại ta không nhìn được."
....
Sau khi cùng ni cô làm thức ăn cho bọn trẻ, đến lúc cô cũng nên trở về.

Đứng bên ngoài cổng cô vẫy tay tạm biệt bọn trẻ ra về.

Ni cô nhìn bà Giáng đứng bên cạnh nói:
"Sao bà không nói với con bé."
"Duyên xưa nghiệp cũ đã đến! Không thể tránh được."
Lưu ý: Các chi tiết liên quan đến tín ngưỡng trên đây đều là hư cấu không có thật đều do tưởng tượng.
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 42: 42: Ở Lại


King kong!
Tiếng chuông cửa vang lên, Lục Ánh Kim nằm trên sofa đắp dưa leo liền bật dậy, đem hết dưa leo trên mặt cho vào chén ra mở cửa.
Cạch!
Vừa mở cửa, đập vào mắt cô là bọc thức ăn giơ lên trước mặt, hắn từ từ hạ xuống cười bảo:
"Hello, em chưa ăn tối đúng không?"
Lục Ánh Kim bất ngờ, hôm nay hắn mặc chiếc áo thun đơn giản với quần thun đen rất thoải mái còn có mang thêm thức ăn nữa.
"Sếp, sao lại đến đây giờ này ạ?"
Dương Triết Hàm nhíu mày đưa tay búng mạnh bàn trán cô
"A...Đau."
"Đau để em nhớ, gọi anh đi."
"Ờm...Anh."
Hắn cười hài lòng xoa đầu cô rồi đi thẳng vào nhà một cách đầy tự nhiên bảo:
"Ăn tối thôi, anh cũng đang rất đói."
Lục Ánh Kim bất lực đóng cửa lại, dù sao cũng là sếp không thể đuổi về được, cô tiến lại bàn ăn ngồi đối diện hắn hỏi:
"Sao anh có thể xem như không có chuyện gì vậy?"
Dương Triết Hàm ngưng vài giây sau đó tiếp tục bày thức ăn ra nói:

"Vốn đã giải quyết xong hết cả, em không tin mở điện thoại lên xem còn không?"
Cô liền nghe theo mở điện thoại lên xem...Quá thật không còn những tin đồn đó nữa giống như mọi thứ chưa hề xảy ra...
"Được rồi, thức ăn còn nóng em mau ăn đi."
"Vâng."
Không khí giữa hai người cũng trở nên vui vẻ hơn, thoáng chốc thức ăn trên bàn cũng hết sạch.

Dương Triết Hàm nhìn cô đột nhiên nói:
"Hôm nay anh ngủ lại đây."
Lục Ánh Kim giật mình lắc đầu chối:
"Không được, sao anh có thể ở lại đây?"
"Sao không được? Trời tối anh không dám về sẽ rất nguy hiểm."
Rầm Rầm!
Đúng lúc này ngoài trời liền đổ mưa to thậm chí có sấm sét đánh rất lớn, hắn nhếch môi cười nói:
"Em nhìn xem mưa lớn đường sẽ rất trơn, lỡ anh về có chuyện gì thì sao?"
Cô ra ngoài cửa sổ kéo rèm nhìn xem, quả thật mưa to đến nỗi không thấy rõ đường bên ngoài.
"Vậy...anh ở lại một ngày đi."
"Cảm ơn em."
Hắn tự nhiên chưa từng nghĩ đến, mở tủ lạnh nhà cô ra lấy trái cây ra gọt ngồi xem tivi vô cùng thoải mái.

Lục Ánh Kim mang tấm chăn với gối đem ra đưa cho hắn bảo:
"Chăn với gối của anh."
"Hửm? Không phải chúng ta sẽ ngủ chung à?"
Gương mặt cô liền đỏ như trái cà chua muốn bóc khói, ngượng đi mấy phần:
"Anh...Anh đừng có được nước lấn tới."
"Dạo này có phải hiền với em quá nên em dám nói anh được nước lấn tới?"
Cô nhìn gương mặt hắn vô cùng hung dữ đang răng đe mình, liền xìu xuống:
"Dạ không phải, em không có ý đó."
"Phì...Hahahah...Em đúng là đồ nhát gan mới dọa có một chút...Hahaha."
Lục Ánh Kim thấy hắn cưòi như được mùa, chính cô cũng bớt căng thẳng hơn hẳn, lấy gối đánh vào người hắn:
"Dám dọa em này, đáng ghét."

Dương Triết Hàm lấy tay đỡ không nhường nhịn, lấy chăn trùm cô lại sau một hồi chiến tranh nảy lửa thì Lục Ánh Kim đã nằm gọn trong chăn như một con sâu.

Cả người cô đều không thể thoát ra, hắn chỉ chừa cái đầu ra ngoài để nói:
"Này, anh mau thả em ra."
"Không được, thả ra anh sẽ mất mạng."
Dương Triết Hàm hai tay ôm cô nằm lên ghế sofa sau đó nằm xuống bên cạnh ôm tuy ghế không được to nhưng đủ cho cả hai.

"Như vầy không phải rất ấm giữa trời mưa sao?"
Lục Ánh Kim không thể giữ nổi bình tĩnh khi nằm cạnh hắn cùng trái tim đang đập dữ dội, cô không biết nên nhìn hướng nào chỉ nhìn lên trần nhà suy nghĩ thì nhớ đến gương mặt đầy thấy vọng của Trần Ngọc Diệp khi đối mặt với mình:
"Triết Hàm, anh có thể nhận thêm Trần Ngọc Diệp làm trợ lý không?"
"Không...Em đừng quên anh thừa biết em nghĩ gì.

Có phải em muốn ghép anh đến với cô ta?"
Cô sững sốt quay sàn nhìn hắn, gương mặt của cả hai chỉ cách nhau chưa đến 5cm, cô nói thêm:
"Không phải rất hợp sao? Cậu ấy rất xinh đẹp, học cũng rất giỏi khi cậu ấy đứng cùng với anh rất xứng đôi.

So với em thì cậu ấy tốt hơn rất nhiều."
"Vậy thì sao?"
Lục Ánh Kim chớp mắt nhìn hắn, có thật sự hắn không hiểu ý cô hay là cố tình không hiểu? Dương Triết Hàm ôm chặt cô hơn đầy chân thành nói:
"Cô ta tốt hơn em thì sao? Người anh thích là em không phải cô ta, nếu như em muốn thì từ bây giờ anh sẽ thay đổi ăn nhiều hơn thành ông chú bụng phệ lúc đó đứng cùng em sẽ đẹp đôi."
Lục Ánh Kim tưởng tượng hình ảnh hắn thành ông chú bụng bự không nhìn được liền cười lớn:

"Hahah...Phụt...Lúc đó chắc em chết vì cười mất...Hahah."
"Dám cười anh?"
Hắn nhân cơ hội hôn vào má cô rồi đến trán, mắt, mũi hôn khắp nơi trên gương mặt, do cô bị quấn chặt trong chân không thể cử động chỉ nhắm mắt chấp nhận:
"Anh dám lợi dung cơ hội chiếm tiện nghi em?"
"Giờ mới phát hiện à?"
"Hừ không nói chuyện nữa."
"Giận à? Đừng giận nữa mà~~~."
.....
Ở trên nóc nhà cô có hai con người vừa bị mưa ướt vừa cầm vòi phun lớn co rúm vì lạnh.

Lý Ưng Tụy bất mãn nói:
"Rốt cuộc tôi nhận được gì trong cuộc tình này vậy? Sao phải khổ sở dầm mưa mất ăn mất ngủ?"
Mạnh Khải vẫn xịt nước xuống tạo mưa giả bảo:
"Át xì...Vì Dương tổng yêu cầu."
( Huhu xin lỗi các độc giả ạ! Mình đang tới giai đoạn cuối học kỳ nên bài tập với tiểu luận rất nhiều làm ảnh hưởng đến tốc độ ra truyện)
Xin lỗi nhiều ah..
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 43: 43: Dương Triết Kỳ Nổi Giận


Ánh nắng sớm chiếu lên chiếc ghế sofa, nơi hai con người đang ôm nhau ngủ say.

Lục Ánh Kim nằm gọn trong ngực hắn, gương mặt ở khóe môi còn vương nước dãi chỉ có Dương Triết Hàm đã tỉnh từ lâu nhưng hắn vẫn nằm im đó nhìn cô ngủ mặc dù cánh tay tê đến không còn cảm giác.
Lục Ánh Kim chau mày muốn thức giấc:
"Ưm..."
"Tỉnh rồi à?"
Cô vẫn theo thói quen mặc dù đã thức giấc nhưng vẫn lười nằm thêm một chút, bàn tay chạm vào gì đó lành lạnh rất thoải mái, cứ thế xoa chạm vào nó
"Anh có thể nghĩ là em đang sàm sỡ anh không?"
Lục Ánh Kim lập tức mở mắt lên, thấy hắn nhìn cô khóe miệng còn nhếch mép cười rất vui vẻ.

Dương Triết Hàm đưa tay kéo cô sát vào người hắn nói:
"Hay là em chạm tiếp nữa đi."
Cô đưa mắt nhìn xuống thấy cơ ngực rắn chắc, vạm vỡ của hắn cực kỳ quyến rũ, theo bản năng của một con người bình thường sao có thể cưỡng lại sức hút này? Lục Ánh Kim đưa tay chạm nhẹ vào...
Dương Triết Hàm nhìn ánh mắt cô dán vào cơ thể hắn muốn rớt ra đến nơi, phì cười bảo:
"Đồ sắc nữ."

Ting tong...Ting tong...
Tiếng chuông cửa ai đang bấm...
Lục Ánh Kim liền ngồi dậy nhanh chóng chỉnh lại quần áo cho ngay ngắn nhìn hắn bảo:
"Em ra mở cửa."
"Mới sáng ai lại đến nhà em giờ này?"
"Không biết nữa."
Cạch!
Cô vừa mở cửa thì thấy Bạch Thanh Phong đứng đợi, anh nhìn cô liền nở nụ cười vui vẻ:
"Chào buổi sáng sâu lười, xem ra cậu mới ngủ dậy."
"Sao...Cậu lại đến giờ này vậy?"
"Mình á...Muốn rủ cậu cùng đi ăn sáng rồi đi làm."
"À...Vậy cậu đợi mình lát."
"Ừm."
Dương Triết Hàm ngồi trên sofa nghe giọng nói của anh cũng nhận ra là ai, hắn đột nhiên tiến đến thân mật ôm cô nói:
"Em yêu, em định đi đâu vậy?"
Bạch Thanh Phong bất ngờ trước sự xuất hiện của hắn, vừa mới sáng đã gặp hắn ở đây...Không lẽ, tối qua hai người họ ở chung sao?
Cô khó xử nhìn anh, đồng thời cố tình đẩy hắn xa ra nhưng không được, lên tiếng giải thích:
"Cậu đừng hiểu lầm thật ra..."
"Thật ra hai chúng tôi đang yêu nhau."
Lục Ánh Kim trợn mắt nhéo vào eo hắn cảnh cáo, Dương Triết Hàm giả vờ như không có gì nhìn Bạch Thanh Phong nói:
"Mới sáng sớm sao cậu lại đến nhà người yêu tôi?"
"Cô ấy còn chưa nói với tôi là quen Dương tổng đây."
Không biết có phải do trùng hợp hay là hẹn trước, Mạnh Khải cũng đến, cả bốn người đều ngạc nhiên không kém.

Mạnh Khải gật đầu chào sau đó nói với hắn:
"Dương tổng, chủ tịch đang đợi ở văn phòng.".

||||| Truyện đề cử: Song Sinh Hoán Đổi: Ngọt Ngào Riêng Em |||||
Dương Triết Hàm bất giác nhíu mày, gần hai năm anh không gặp cha mình sao đột nhiên ông ấy lại đến đây vào lúc này.

Hắn gật đầu ra hiệu với Mạnh Khải, quay sang bảo với cô:
"Anh có việc đi trước, chút gặp em sau nhé."
"Vâng."
.............
Tại tập đoàn Nhất Hàm, hắn nở cửa bước vào phòng làm việc của mình.

Hình dáng Dương Triết Kỳ cùng một cô gái khá xinh đẹp ngồi cạnh.
Dương Triết Hàm đưa tay vào túi quần bước đến cúi đầu chào ông nói:
"Cha, sao cha đến không báo trước cho con?"
"Nhờ vậy ta mới biết con dạo này rất lơ là công việc."
"Vâng."
Ông Dương Triết Kỳ đứng lên cầm tay cô gái bên cạnh dẫn đến đứng đối diện với hắn bảo:
"Đây là Mộng Nhi con gái bác Mộng Tần của tập đoàn Linh Thị, đây là cô con dâu mà ta chọn."
Mộng Nhi ngại ngùng gật đầu chào hắn với chất giọng ngọt ngào:
"Chào anh, em là Mộng Nhi."
Hắn không liếc mắt nhìn Mộng Nhi dù một cái, nói với cha mình:
"Cha, trước giờ cha chưa từng nói với con việc này."

"Là cha muốn con tập trung cho sự nghiệp trước sau đó mới lập gia đình, bây giờ không phải thời điểm thích hợp rồi sao?"
"Nhưng con đã có đối tượng."
"Hừ, đừng nói với cha là người phụ nữ đi cùng con gần đây? Rốt cuộc con có hiểu bản thân đang làm gì không?"
"Con là người hiểu hơn ai hết."
Mộng Nhi cảm nhận tình hình không được ổn liền lui ra ngoài để lại không gian riêng tư cho hai người.
Dương Triết Hàm nhìn cha mình nói:
"Con chỉ muốn cưới người mà mình yêu, như vậy khó lắm sao?"
Ông Dương Triết Kỳ kịch liệt phản đối chất vấn:
"Yêu? Nó có giúp được tập đoàn này càng thịnh vượng đời đời không? Sao mày lại không yêu một tiểu thư nhà giàu, đầy gia thế quyền lực mà lại...Đi yêu một đứa con gái nghèo nàn còn xấu xí? Con bé Mộng Nhi mà cha chọn cô cùng xinh đẹp tính tình hiền lành ngoan ngoãn còn là tiểu thư nhà giàu có gì để chê?"
"Cha...Yêu thì không cần quan tâm những thứ đó chỉ đơn giản là con muốn ở bên cô ấy."
"Mày còn cãi lời thì đừng trách, đừng quên mẹ mày đang bệnh nên biết điều làm bà ấy vui vẻ lên đi."
Ông tức giận bỏ đi ra ngoài để lại hắn một mình trong căn phòng lớn...
Lục Ánh Kim đứng bên ngoài cửa đã nghe hết cuộc trò chuyện, nghe tiếng bước chân cô liên trốn vào một góc không để bị phát hiện.
Thì ra cô gái xinh đẹp vừa rồi là vị hôn thê của hắn....
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 44: 44: Cần Thay Đổi


Lục Ánh Kim thấy ông Dương Triết Kỳ rời khỏi cô mới dám đi ra, vừa rồi toàn bộ cuộc nói chuyện của họ cô đều nghe thấy hết cả.

Vậy là hắn cũng có vợ sắp cưới, mọi chuyện nên quay về quỹ đạo của nó...
Cạch!
Dương Triết Hàm mở cửa đi ra liền thấy cô đứng trước cửa trầm tư suy nghĩ gương mặt có chút buồn, vừa nhìn đủ hiểu.

Hắn nắm tay kéo cô vào trong
"Á."
Lục Ánh Kim vừa hết ngạc nhiên nhìn lại thấy mình bị dồn tựa lưng vào tường đối diện với hắn.
Dương Triết Hàm nhìn cô hỏi:
"Em nghe hết rồi đúng không?"
Cô bị nói trúng tim đen, không dám nhìn thẳng vào mắt hắn tìm cách tránh né nói:
"Giờ em có việc phải làm rồi, chút nữa nói chuyện ha."
"Đứng lại, em không có chuyện gì ngoài chuyện này."
Lục Ánh Kim im bật không nói một lời, cũng phải cô là trợ lý của hắn mà...

"Um...Em có hẹn ăn trưa với bạn."
Dương Triết Hàm mất kiên nhẫn nói:
"Lục Ánh Kim, em nghiêm túc lại.

Chuyện vừa rồi những lời nói của ông ấy em đừng tin, anh không có vị hôn thê nào cả."
Cô không biết nên nói thế nào, cả hai dường như đã đi quá giới hạn ban đầu...Có thể quay lại được không?
"Sếp...Không cần phải giải thích với em với lại anh cũng đến tuổi nên có gia đình không phải sao?"
"Em..."
Dương Triết Hàm không thể bình tĩnh nổi trước lời nói của cô vừa rồi...Đến tận bây giờ cô không chịu hiểu hắn thật sự rất thích cô sao?
"Này anh làm gì vậy?"
Hắn lôi đẩy Lục Ánh Kim ngã xuống sofa, nằm trên người giữ chặt hai tay cô lại không thể nhúc nhích.

Dương Triết Hàm cuối xuống hôn vào môi, cô khó chịu muốn đẩy hắn ra nhưng với sức của mình thì không thể.
"Um~~...Buông..."
Dương Triết Hàm nhân lúc tách hai môi cô ra đưa chiếc lưỡi vào trong tham lam nếm vị ngọt như mật ong, lúc sau hắn di chuyển hôn vào tai từ từ xuống hôn cổ để lại dấu vết hồng hồng.

Lục Ánh Kim nhói lên liền nói:
"Đau..."
Hắn chưa muốn dừng cởi nút áo sơ mi cô ra vừa cởi được ba nút cặp ng ực căng tròn trắng trèn xuất hiện nằm dưới lớp áo lót màu trắng quyết rũ, với s1nh lý của người đàn ông bình thường sao hắn kiềm lại được với sức hút này?
Sắp không thể khống chế được mình, hắn hôn nhẹ lên ngực cô cực kỳ dịu dàng...
Lục Ánh Kim hoảng sợ rơi nước mắt, trong đầu cô nghĩ đến những khuyết điểm trên cơ thể cực kỳ xấu sẽ bị hắn nhìn thấy, cô bật khóc lớn nói:
"Triết Hàm, đừng như vậy...HuHu...Em không muốn anh thấy cơ thể xấu xí đầy mỡ này."
Dương Triết Hàm vừa nghe tiến khóc của cô liền dừng lại, sợi dây lý trí trở về.

Hắn lo lắng ôm cô vào lòng dỗ dành:
"Đừng khóc nữa, anh xin lỗi vừa rồi không kiềm chế được."
"Hức...Em sợ anh nhìn thấy chúng."

Hắn chỉ tay nhéo nhẹ phần mỡ bụng của cô bảo
"Ý em là những bé mỡ đáng yêu này à? Yên tâm, anh rất thích chúng vì anh thích em."
"Hức...Bây giờ anh còn sến được nữa à?"
Vừa lau nước mắt cho cô vừa bảo:
"Em lo cái gì? Nhìn chúng anh mới cương được đấy."
"Cái tên này..."
Lục Ánh Kim nghe vậy liền tá hỏa bay xa tám thước, quay người lại gài nút áo.

Hắn liền trở lại dáng vẻ nghiêm túc không còn đùa giỡn như vừa rồi, tiến lại gần cô mặt đói mặt lên tiếng nói:
"Ánh Kim, làm bạn gái anh được không?"
Lục Ánh Kim bất ngờ xem lẫn căng thẳng, thật sự hắn ngỏ ý với cô rồi...
"Em không trả lời xem như đồng ý nhé! Anh cần phải chịu trách nhiệm với em!"
"Hả? Trách nhiệm gì?"
"Không phải vừa rồi hai chúng ta đã hôn nhau sao? Anh còn...Hôn ngực em..."
Cô đưa tay chặn miệng hắn lại sợ bên ngoài nghe thấy, nói:
"Anh im lặng chút, cái này...Là chuyện rất bình thường không cần phải chịu trách nhiệm.

Không lẽ anh hôn ai cũng cần chịu trách nhiệm à?"
Hắn nhíu mày gỡ tay cô xuống bất mãn nói:
"Em tưởng anh dễ dãi lắm hay sao mà gặp ai cũng hôn? Nụ hôn đầu của anh trao cho em rồi cơ."

"Ý em là chuyện này với người lớn không to lớn gì đâu không cần phải chịu trách nhiệm."
"Anh thật sự không ngờ em lại thoáng đến thế đấy, ngay cả ngực cũng thấy rồi còn bảo không cần."
"Mệt quá, anh vẫn không chịu hiểu."
Lục Ánh Kim quay lưng lại muốn đi về phía cửa, hắn vội ôm cô từ phía sau giọng nói vô cùng dịu dàng:
"Ánh Kim, anh xem như em đồng ý làm bạn gái anh rồi nhé."
"Để em suy nghĩ thêm được không?"
"Anh nhớ cho em thời gian trả lời rồi mà...Ánh Kim, em từng rung động với anh rồi đúng không?"
Hắn quay người cô lại để đối diện với mình, hỏi lại lần nữa:
"Em từng rung động với anh dúng không?"
Lục Ánh Kim đặt tay lên ngực trái của mình, trái tim đang đập càng mạnh như câu trả lời của cô...Phải cô cũng thích anh, cô phải sống thật với cảm xúc chính mình...Nhưng hiện giờ cô không thể đứng bên hắn với tình trạng thế này...Cần phải thay đổi để tự tin ở bên cạnh hắn
"Em...Anh có thể cho em thời gian ba tháng không?"
"Em định làm gì?"
Lục Ánh Kim chủ động nhón chân hôn vào má hắn, điều này làm Dương Triết Hàm bât ngờ đến khó tin
"Em cần phải thay đổi, gạt bỏ sự tự ti để dũng cảm bước đến bên anh!".
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 45: 45: Chế Độ Giảm Cân


"Vậy là trong 3 tháng đó nghỉ làm luôn à?"
"Ừ...Cô ấy nói cần thời gian để thay đổi."
Lý Ưng Tụy trầm ngâm suy nghĩ cũng hiểu ra vấn đề nói với hắn:
"Có thể hiểu rằng trợ lý Lục rất tự ti với ngoại hình của mình nhất là khi bên cạnh cậu nên cô ấy cần phải thay đổi lấy lại sự tự tin."
Dương Triết Hàm nghe anh nói cũng nhận ra vấn đề, tự ti về ngoại hình luôn là điểm yếu lớn nhất của Lục Ánh Kim hiện tại nhưng cô chọn cách đối mặt với nó chứ không hề trốn chạy.
Quả nhiên! Người phụ nữ hắn chọn rất mạnh mẽ.
"Vậy thì tao cũng phải giúp cô ấy chứ đúng không?"
Lý Ưng Tụy chưa hiểu ý của hắn, hỏi ngược lại:
"Định giúp gì?"
"Tất cả những gì có thể."
.........
Tại nhà Lục Ánh Kim!

"Một...Hai...Ba...nào chúng ta chuyển đổi động tác sang bật cao nào."
"Một...Hai...Ba...Bật nào."
Tiếng tivi đang mở, trên màn hình là một cô gái với thân hình bốc lửa, khỏe khoắn đang hướng dẫn tập thể dục.
Lục Ánh Kim trên người đầy mồ hôi, th ở dốc vẫn kiên trì tập thể dục, uống thêm chút nước lấy lại sức
"Hự...Mệt chết mất..."
Tiếng tivi phát ra giọng cô giáo hướng dẫn:
"Này, các bạn đang định bỏ cuộc đúng không? Hãy nhìn lại thân hình mình xem, các bạn muốn bỏ cuộc nữa à?"
Cô nghe vậy nhìn quan sát bản thân mình trong gương, những lời nói, phán xét của mọi người về Body Shaming hiện ra trong đầu cô, nó tạo ra nguồn động lực to lớn.

Tại sao không thử một lần cố gắn để xem bản thân mình đẹp đến thế nào.
"Tập cho hết bài nào."
Sau hơn mười lăm phút, bài tập đã xong cô mệt mỏi nằm vật ra đất lấy hơi mà thở, cả người nóng ran, đuối sức vì sau khoảng thời gian khá lâu cô mới tập thể dục trở lại nên việc này không thể tránh khỏi.
Trên bàn ăn chỉ có đơn giản hai quả trứng luộc với một ít salad ăn cùng, Lục Ánh Kim buồn bã ăn một ít, thức ăn nhạt khiến miệng cô có chút lạ cảm giác không quen.

Đúng là giảm cân phải trải qua rất nhiều khó khăn có kiên trì mới có thể vượt qua nó.
Cô bóc từng vỏ trứng ra, gương mặt đầy sự quyết tâm, cho dù phải đánh đổi thế nào phải giảm cân vì như thế cô mới có đủ dũng khi đứng bên cạnh một người như hắn.
Ting tong!
Tiếng chuông cửa vang lên
Lục Ánh Kim lấy quả trứng đưa vào miệng vừa nhai vừa đi ra mở cửa.
Cạch!
Dương Triết Hàm quan sát cô từ đầu đến chân, đi thẳng vào trong nhìn thức ăn trên bàn, nhíu mày nói:
"Em ăn những thứ này để giảm cân?"

"Vâng ạ."
"Không được, như vậy có ngày em sẽ ngất đấy."
Hắn mở điện thoại gọi cho số nào đó nói chuyện một lúc mới hài lòng tắt máy nhìn cô bảo:
"Từ giờ sẽ có bác sĩ theo dõi cho em chế độ ăn hợp lý phù hợp với cơ thể, không thể ăn mãi trứng với rau làm sao em có đủ chất?"
Lục Ánh Kim nghe vậy cảm động liền chạy đến ôm hắn bảo:
"Triết Hàm, cảm ơn anh."
"Em luôn làm cho anh phải lo mà...Giảm thì giảm nhưng phải để ý đến sức khỏe, nhớ không?"
"Em nhớ rồi, không ngờ anh quan tâm em đến vậy đấy!"
"Hỏi thừa, anh phải quan tâm đ ến bạn gái của mình chứ!"
"Đáng ghét."
Biệt thự chính nhà họ Dương, nằm trên đồi núi cao nghe có vẻ hoang sơ nhưng vẻ ngoài của nó cực tráng lệ.

Tông màu chủ đạo màu trắng trên cạnh dát vàng cực sang trọng, thể hiện được sự giàu có của chủ nhật.

Sân vườn rộng lớn phải chạy xe vào trong mất gần năm phút, cây cảnh đặt khắp nơi vô cùng bắt mắt.

Ông Dương Triết Kỳ đi vào phòng khách, cởi chiếc áo khoác bên ngoài ngả người tựa lưng lên ghế, quản gia cúi đầm cầm lấy áo khoác rời đi.

Bà Khụy Hạnh mẹ của Dương Triết Hàm từ trên lầu đi xuống, trên người mặc chiếc đầm ôm dài, kín đáo vô cùng sang trọng, trên người đeo bộ trang sức kim cương rất tinh xảo, ngồi cạnh ông chủ động rót trà hỏi:
"Sao rồi ông?"
"Hừ! Thằng con trai bà lúc nào cũng cứng đầu nó mà chịu nghe lời tôi sao?"
"Nó nói như thế nào?"
"Không chịu con bé Mộng Nhi cứ khăng khăng bảo mình có người thích rồi."
Bà Khụy Hạnh chậc lưỡi mấy phần, nhấp một ít trà bình tĩnh nói:
"Cứ để nó chơi thêm thời gian nữa đi, đàn ông mà ai chẳng có một thời si mê thứ gọi là tình yêu."
"Chỉ là không biết phải nói sao với Mộng Nhi."
"Việc này ông để tôi.".
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 46: 46: Dấu Chấm Của Tình Bạn


Xoảng...Xoảng...
Trần Ngọc Diệp ngồi trong một căn phòng của quán Bar, cô uống hết ly rượu này đến ly rượu khác còn ném nó đi khiến nhiều mảnh vỡ trên sàn.
"Chết tiệt, bạn thân cái gì chứ?"
Rọt...
Tiếng rót rượu!
Cô một hơi uống cả ly rượu đầy, gương mặt đỏ ửng đôi mắt trở nên hung dữ chẳng còn như trước.
Cạch!
Lê Lụy mặc chiếc đầm bó sát cơ thể quyến rũ bước vào, ả nhìn trên sàn đất nhạy bén hiểu được một phần vấn đề, tiến lại chỗ Trần Ngọc Diệp bảo:
"Ôi trời, chuyện gì làm cô tức giận đến nỗi phải đi uống rượu rồi ném ly vậy?"
Trần Ngọc Diệp rót thêm một ly cho cô ta, trả lời:
"Không phải chị cũng biết à?"
"Hửm? Sáng nay còn đầy trên báo thế kia sao lại không biết cho được."
"Có phải tôi nhìn lầm người không?"
Lê Lụy nhếch mép gương mặt đầy mưu mô nói:
"Quả thật Lục Ánh Kim tất cả đều không bằng cô nhưng tại sao được Dương tổng yêu thích? Đó là vì cô ta không ngây thơ hiền lành như vẻ bề ngoài."

Trần Ngọc Diệp im lặng nghe những gì cô ta nói, Lê Lụy dường như sắp đạt được ý định nói tiếp:
"Còn không phải sao? Vậy cô ta đã giải thích gì với em chưa?"
Nghe hai chữ "giải thích" cô mới nhớ đến câu nói của Lục Ánh Kim hình như cũng có hứa sẽ giải thích với cô như đến bây giờ vẫn chưa có lời nào...Không lẽ, hai người họ yêu nhau thật rồi sao?
Trần Ngọc Diệp càng tức điên lên ném chiếc ly vào góc tường nói lớn:
"Đừng trách tôi không nghĩ đến tình bạn bao năm nay."
Cô đột nhiên đứng lên đi ra khỏi phòng để lại Lê Lụy với gương mặt đắc ý nụ cười hào sảng:
"Chà! Tình bạn này chắc không bền rồi."
.....
Tại nhà Lục Ánh Kim!
Cô ngồi cạnh hắn vừa xem phim vừa uống sữa thay cho bữa tối.
Dương Triết Hàm đột nhiên nằm xuống, đầu đjatw lên đùi cô bảo:
"Này! đùi em êm thật nếu như nó gầy đi sẽ không còn êm nữa."
"Anh đừng có cố gắng khuyên em đừng giảm cân nữa, lần này em rất quyết tâm."
"Được được, chỉ cần em muốn anh đều ủng hộ."
"Ngoan, ăn thêm ít táo đi."
Ting ting! Tiếng bấm mật khẩu cửa
Cạch!
Trần Ngọc Diệp trước đây từng ở chung với cô nên biết mật khẩu cửa, cô ta mở cửa chạy thẳng vào
"Lục Ánh Kim, cậu mau ra đây."
Đập vào mắt cô ta là hình ảnh Dương Triết Hàm đang nằm lên đùi cô ăn táo trông họ cực kỳ gần gũi.

Lục Ánh Kim bất ngờ nhìn cô bạn thân mình rồi nhìn xuống vội đẩy hắn ra, đứng lên nói:
"Ngọc Diệp...Cậu say sao..."
"Đủ rồi, đừng giả vờ quan tâm tôi nữa.

Đây là lời giải thích cậu cho tớ sao?"
Cô nhìn tình cảnh này không biết phải giải thích như thế nào, cứ có cảm giác bản thân lại trở thành người thứ ba.

"Cậu bình tĩnh nghe mình nói."
"Vậy cậu nói rằng cậu không hề có tình cảm với Dương tổng đi."
Lục Ánh Kim đứng hình nhìn qua hắn rồi lại nhìn cô bạn thân của mình.

Nếu nói không có tình cảm sẽ làm tổn thương hắn còn nếu có thì tình bạn giữa cô với Trần Ngọc Diệp không còn nữa.
Dương Triết Hàm đứng lên đứng cạnh, ôm vai cô gương mặt không chút gợn sóng, nói lớn:
"Đúng, tôi và Lục Ánh Kim đang hẹn hò thì...Ảnh hưởng gì đến cô không?"
Trần Ngọc Diệp im lặng, nhìn hai người họ bàn tay nắm chặt.

Hắn nói tiếp:
"Có điều này tôi phải nói rõ...Tôi không thích cô người tôi thích là Lục Ánh Kim."
Lục Ánh Kim ra hiệu hắn im lặng đừng nói thêm, cô bước đến gần nơi Trần Ngọc Diệp đang đứng, vừa nói:
"Ngọc Diệp...Chúng ta nói chuyện riêng được không?"
Cô ta bỏ đi ra ngoài, Lục Ánh Kim bảo hắn ở đây đừng đi theo còn cô chạy theo.

Cả hai đứng dưới ánh đèn đường mờ ảo, với ban đêm khó mà nhìn được biểu cảm của cả hai.

Lục Ánh Kim chủ động nói trước:
"Ngọc Diệp, mình biết bây giờ cậu rất tức giận nhưng mình cũng có tình cảm với anh ấy..."
"Vậy sao lúc đầu lại còn đồng ý giúp tôi?"

"Lúc đó mình...Mình chưa nhận ra tùnh cảm của bản thân."
Trần Ngọc Diệp nghe vậy cười trừ, giọng nói đầy phẫn nộ:
"Hừ! Uổng công tôi coi cô là bạn thân duy nhất, là người tôi có thể tin tưởng 100%.

Xem đi, tôi nhận lại được gì?"
Lục Ánh Kim nắm lấy tay của cô ta nói:
"Mình xin lỗi, đáng ra mình nên nói với cậu chứ không nên trốn tránh như thế này."
"Đừng chạm vào tôi! Tôi thật sự cảm thấy ghê tởm với thứ tình bạn này."
"Ngọc Diệp! Là mình có lỗi với cậu trước nên cậu muốn mình làm gì cũng được."
Trần Ngọc Diệp đột nhiên cũng nắm lấy tay cô, gương mặt không còn nét giận dữ thay vào đó là vẻ đáng thương tội nghiệp, nói:
"Vậy cậu đừng quen với Dương tổng nữa, thuyết phục anh ấy yêu mình được không? Mình sẽ coi như chuyện này chưa bao giờ xảy ra, chúng ta vẫn là bạn thân như trước."
Lục Ánh Kim im bật không trả lời, cúi đầu khó xử.

Cô không thể từ bỏ hắn, không thể ngừng yêu hắn cho dù cô thuyết phục được đi nữa thì Trần Ngọc Diệp có được tình cảm chân thành của hắn, có được hạnh phúc không?.
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 47: 47: Trở Lại Sau Ba Tháng


Lục Ánh Kim rơi nướt mắt chảy dài hai bên gò má, nắm chặt tay cô ta nói:
"Ngọc Diệp, anh ấy không thích cậu nếu có ở bên cậu cũng không được hạnh phúc."
Trần Ngọc Diệp gật đầu nói cười như điên dại:
"Hay lắm...Bây giờ cậu có được tình cảm của ngài ấy thì nói gì đều đúng đều có lý hahaha."
"Cậu..."
"Được rồi, nói đi nói lại giải thích ít hay nhiều kết quả vẫn vậy."
Cô ta quay lưng chạy đi bỏ lại Lục Ánh Kim đứng đó vô lực nhìn theo.
Dương Triết Hàm đứng một góc tối nghe hết cuộc trò chuyện của họ, hắn bước ra vô vai cô an ủi:
"Em đừng lo, anh tin sẽ có một ngày bạn em sẽ hiểu.

Trời lạnh chúng ta vào nha thôi."
"Ừm, mong là vậy "
.....
Ba tháng sau.
Theo sự hướng dẫn của chuyên gia dinh dưỡng và PT thì Lục Ánh Kim đã xuống cân không ít, thân hình nhỏ gọn đi rất nhiều.

Gương mặt tròn trịa nay đã mất đi phần nọng, thân hình cũng thon thả đi sáu phần.

Có thể nói khi cô trở nên xinh đẹp hơn thì sự tự tin tăng lên bội phần, không còn là cô gái nhút nhát chỉ biết nhìn xuống chân không dám ngẩn cao đầu.
Lục Ánh Kim bước vào công ty hình như mọi người đều không nhận ra.

Cô cười vui vẻ bấm thang máy lên tầng làm việc.
Cửa thang máy vừa mở đã thấy Mạnh Khải đứng gần đó xem tài liệu, cô đi chậm từng chút từng chút một nhảy lên phía trước hù anh:
"Hù."
Mạnh Khải có chút giật mình sau đó chớp hai mắt nhìn cô:
"Đây là..."
"Là em nè...Lục Ánh Kim."
"Hả? Là em sao?"
Cô nghe vậy có chút mắc cỡ gãi đầu cười bảo:
"Hi! Em đây, mới không gặp ba tháng anh quên mất rồi à?"
"Không có...Chỉ là nhìn có vẻ hơi lạ."
"Thật ạ? Hì."
"Mà em vào phòng đi Dương tổng với giám đốc Lý đang ở trong."
"Vâng ạ."
Lục Ánh Kim háo hức nhanh chân đi vào trong, đi ngang qua phòng làm việc chung không ai nhận ra cô cả trừ hai người đó là Lê Lụy với Trần Ngọc Diệp.
Cạch!
Cô mở cửa bước vào trong thấy hắn ngồi cùng Lý Ưng Tụy xem hồ sơ.
Dương Triết Hàm thấy cô đến liền cười ánh mắt ôn nhu đi mấy phần nói:
"Đến rồi, em lại đây."
"Vâng."
Lý Ưng Tụy nhìn cô và hắn nhếch méo cười nói:
"Chà, đổi cô bé trợ lý Lục của tôi rồi à? Đúng là đồ lăng nhăng."
Cô cười nhìn Lý Ưng Tụy trả lời thay cho hắn:
"Khụ, chào anh giám đốc Lý."
"Cô biết tôi à?"
"Em là Lục Ánh Kim mà? Anh không nhận ra giọng của em sao?"
Lý Ưng Tụy gật đầu suy nghĩ liền nhận ra bất ngờ bảo:
"Cũng giống thật...Hả? Là em."
"Vâng ạ."

"Cái...Cái này...Hai người...À hèn gì ba tháng nay em không đi làm."
Dương Triết Hàm xoa đầu cô nhìn anh nói:
"Cuối cùng cậu cũng nhận ra rồi à?"
"Haha...Nè công nhận bây giờ nhìn em rất xinh đẹp đó nha."
"Thật ạ?"
"Nhưng mỗi tội đứng cạnh cậu ta em sẽ không đẹp nữa...Hay là qua ngồi cạnh anh sẽ đẹp hơn rất nhiều đấy."
Dương Triết Hàm nhíu mày ném cây bút trên tay vào người anh cảnh cáo:
"Cậu sống lâu quá rồi à?"
"Không...chưa lâu."
Cô nhìn hai người này cứ đấu khẩu nhưng họ luôn rất tốt với nhau, ngồi cười vui vẻ.
Cả ba người ngồi nói chuyện mãi với nhau suốt, hơn năm mươi phần trăm cuộc trò chuyện là cãi nhau chỉ nghe tiếng cười của cô vang lên trong căn phòng lớn.
Trần Ngọc Diệp rửa tay nhà vệ sinh, gương mặt hiện lên đầy buồn bả kèm một chút khó chịu, trong đầu cô lúc này toàn hình ảnh mới của Lục Ánh Kim sáng nay, rất đáng yêu, xinh đẹp ngay cả cô còn bất ngờ.
"Sao nào? Hôm nay cô bạn thân có xinh đẹp hơn không?"
Lê Lụy bước ra từ nhà vệ sinh tiến đến đứng vên cạnh cô rửa tay cười nói:
"Hazz! Thật là không ngờ cô ta trở nên xinh đẹp như vậy "
"Chị ghen tỵ sao?"
"Phải đó! Không phải cô ta trở nên xinh đẹp hơn thì Dương tổng nằm gọn trong lòng bàn tay cô ta hơn sao? Phải chỉ có cách..."
Trần Ngọc Diệp khó chịu nói:
"Ý chị là gì?"
Lê Lụy lấy trong túi một tấm danh thiếp nhỏ đặt trên bồn rửa ray của cô, nói:
"Đây là số điện thoại của vị hôn thê của Dương tổng.

Chị nghĩ em đang cần hơn ai hết."

Nói xong ả ta rời đi để lại cô đứng đó nhìn tấm danh thiếp suy nghĩ đắn đo mới dám cầm lên trên tay:
"Tiểu thư nhà họ Mộng tên Mộng Nhi?"
( Câu chuyện nhỏ bên lề)
Sau khi Lục Ánh Kim giảm cân thì quần áo trong tủ đều rộng không thể mặc vừa.

Hôm nay hắn dẫn cô đi mua quần áo mới.
Bộ đầu tiên cô mặc ôm sát body cúp ngực vô cùng tôn dáng, đặc biệt thấy được đồi núi đồ sộ của mình.
"Anh thấy sao? Em thấy đẹp quá."
Hắn thẳng thừng từ chối:
"Không được, em thay bộ khác đi."
"Nãy giờ em thay hơn 5 bộ anh đều nói không được không được...Hừ."
Cô nhân viên đứng bên cạnh bắt được ánh mắt của hắn nhìn mình liền hiểu ý đưa thêm chiếc váy khác dài qua gối vừa kín đáo lại trang nhã.
"Lục tiểu thư hay là cô thử mẫu mới này xem, nó bán chạy lắm đó."
"Ồ vậy được."
Lúc sau cô đi ra, Dương Triết Hàm nhìn thấy liền đứng lên gật đầu hài lòng:
"Lấy tất cả các mẫu như vậy đi.".
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 48: 48: Cảnh Cáo


Chiếc siêu xe phiên bản giới hạn màu trắng cực sang trọng chỉ cần nhìn nó có thể đoán được sự giàu có và quyền lực của chủ nhận.

Từ từ lăn bánh vào trong dừng trước ngôi biệt thự chính của nhà họ Dương.
Mộng Nhi nhẹ nhàng bước xuống xe, thần thái vẫn là một cô tiểu thư giàu có đầy sang trọng, thanh cao, nhan sắc là phần không thể thiếu.
Quản gia Lực từ trong đi ra tiến gần đến chỗ cô gật đầu lễ phép nói:
"Chào tiểu thư, chủ tịch và phu nhân cùng thiếu gia đang đợi bên trong."
"Được, cảm ơn ông."
"Tôi rất sẵn lòng."
Cô gật đầu đi thẳng vào trong, cả ba người họ cùng ngồi phòng khách có vẻ đang đợi cô đến.
Mộng Nhi nở nụ cười khác so với vừa rồi, vui vẻ nói:
"Chào hai bác con đến rồi ạ."
Bà Khụy Hạnh mững rỡ vội đứng lên dìu cô ngồi xuống cùng vô cùng thân thiết bảo:
"Ayo đến rồi, mau ngồi xuống đây với ta nào."
"Dạ."
"Mới hai tuần không gặp ta thấy con đẹp ra nhiều lắm rồi đấy."
Mộng Nhi ngại ngùng lén đưa mắt nhìn hắn cười nói:
"Bác quá khen, chẳng qua con chỉ tô son đậm một chút thôi ạ."

"Gì chứ? Mới tô son đã đẹp thế này rồi vậy lúc đám cưới trở thành cô dâu của Triết Hàm còn đẹp đến thế nào nữa?"
Ông Dương Triết Kỳ cùng lên tiếng đồng ý:
"Đúng vậy, hai đứa đều lớn hết rồi đừng làm phụ huynh phải lo lắng nữa mau chóng kết hôn đi."
Cô đỏ mặt nhìn hắn không nói gì e thẹn!
Dương Triết Hàm lãnh đạm đặt tách cà phê xuống bàn đôi mắt không nhìn cô dù một chút, nói:
"Lớn rồi cha mẹ nên để con cái tự quyết mới đúng."
Không khí đột nhiên im lặng đến ngượng ngạo, mẹ hắn nhanh chóng lên tiếng phá tan:
"Haha, con đừng nghe lời nó nói.

Triết Hàm chắc cũng đang ngại mới nói vậy đó."
Mộng Nhi không dễ gì để lộ biểu cảm thật của mình, cười một cách vô tư bảo:
"Vâng, con cũng ngại giống anh ấy vậy."
"Phải rồi, chúng ta ăn tối đi."
Dương Triết Hàm có chút khó chịu đi vào phòng ăn, cha mẹ hắn gọi bảo nhà có chuyện về gấp đến lúc về thì Mộng Nhi là chuyện gấp à?
Bà Khụy Hạnh cố tình đẩy cô ngồi cạnh hắn dùng bữa.

Mộng Nhi chủ động gắp thịt vào chén cho hắn bảo:
"Thịt này ngon lắm anh ăn đi."
Dương Triết Hàm không chút chần chừ gặp miếng thịt vào chén của mẹ nói:
"Mẹ ăn thịt đi."
Mộng Nhi nhìn hành động của hắn có chút ngượng nên im lặng mà ăn, tâm trạng tuột xuống không ít.

Ông Dương Triết Kỳ bất ngờ nói:
"Hôm qua ta đã nói chuyện với cha mẹ con rồi, họ cũng tán thành việc hôn lễ diễn ra càng nhanh càng tốt."
Cô ngạc nhiên nhìn ông, chậm rãi nói:
"Thật sao ạ?"
"Thật chứ ta đi gạt con sao? Bà xem nhìn mặt ocn bé vui quá nên đỏ hết cả mặt rồi hahah."
Bà Khụy Hạnh cười vui vẻ, bảo:
"Phải đó, hai đứa này càng nhìn càng thấy đẹp đôi."
Dương Triết Hàm buông đũa xuống đứng lên nói:
"Con ăn no rồi lên phòng đây."

Trên Phòng, hắn đứng bên cửa sổ nói chuyện điện thoại rất vui vẻ, ánh mắt ôn nhu lạ thường:
"Tối nay em muốn ăn gì?"
Lục Ánh Kim đầu dây bên kia lập tức trả lời:
"Anh đừng mua thức ăn, hôm nay em nấu món bún gà mà anh thích nè."
"Vậy sao? Anh lập tức về liền."
Trong Lục hắn mãi mê nói chuyện không biết rằng Mộng Nhi đã vào phòng nghe hết từ lâu.

Dương Triết Hàm có linh cảm quay lại thấy cô, liền nói trong điện thoại:
"Giờ anh có việc cúp máy trước nhé."
Hắn cho điện thoại vào túi, nhíu mày khó chịu nói:
"Nghe hết rồi?"
Mộng Nhi không phủ nhận nói:
"Phải, em nghe hết rồi."
"Vậy cô mau chóng trở về hủy hôn đi, tôi không cần phải nói nhiều."
"Không...Tại sao em phải bỏ cuộc?"
Dương Triết Hàm mất kiên nhẫn nói:
"Đừng có ra vẻ cứng đầu, tôi không yêu cô và sẽ không cưới cô."
Mộng Nhi nhếch môi lấy trong túi ra vài tấm ảnh chụp hắn cùng với Lục Ánh Kim hẹn họ với nhau vô cùng ân ái.
"Em vốn không muốn nói chuyện này với hai bác nhưng nếu anh không chấm dứt với cô ta thì em sẽ đem những tấm ảnh này cho hai bác xem."
Hự!
Dương Triết Hàm tức giận đưa tay bóp cổ Mộng Nhi khiến cô khó thở.

Đôi mắt của hắn lúc này rất đáng sợ, rực lửa lên tiếng cảnh cáo:
"Cô dám tổn thương cô ấy dù chỉ một chút đừng trách tôi độc ác.

Muốn nói với cha mẹ tôi sao? Được, tôi cũng muốn nói vậy nhờ cô giúp tôi."
"Anh..Khụ...Đừng quá đáng."
"Quá đáng? Trước giờ chưa ai dám theo dõi tôi, đừng để chuyện này xảy ra lần nữa nếu không ngay cả Mộng thị cũng vì cô gặp chuyện lớn."
Hắn mạnh tay buông ra không chút thương hoa tiếc ngọc là.

Mộng Nhi té xuống sàn lạnh lùng rời đi.

Cô ôm cổ ho liên tục, gương mặt cũng đỏ lên thậm chí ở cổ còn có dấu tay.
Mộng Nhi đau lòng nhìn theo bóng dáng lạnh lùng kia, bàn tay nắm chặt thành nắm đấm trong lòng dâng lên sự đố kỵ với Lục Ánh Kim.

Bấm điện thoại gọi cho ai đó, đầu dây bên kia liền bắt máy:
"Alo, tiểu thư Mộng Nhi "
"Gặp nhau bgay bây giờ đi.".
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 49: 49: Lọ Thuốc


Tại quán cà phê sang trọng nằm trung tâm thành phố
Mộng Nhi cầm lấy ly cà phê nóng trên bàn uống cân bằng lại tâm trạng vừa rồi.

Hiện tại cổ cô vẫn còn rất đau, hắn thật sự không hề nương tay...
Tiếng giày cao gót từng chút vang lên rõ hơn tiến lại gần bàn Mộng Nhi đang ngồi sau đó dừng lại.
Giọng nói vang lên:
"Cô có phải tiểu thư Mộng Nhi không?"
Mộng Nhi nhướng mắt nhìn cô ta gật đầu nhẹ, ra hiệu mời ngồi gương mặt không chút biểu cảm.
Trần Ngọc Diệp không chần chừ ngồi xuống gọi một ly matcha nóng sau đó nhìn cô không nhanh không chậm lên tiếng trước
"Không ngờ Mộng tiểu thư liên lạc với tôi nhanh vậy"
"Ha...Chẳng phải cô cũng chờ đợi điều này sau khi gửi tin nhắn cho tôi vài ngày trước à?"
Nhớ lại vài ngày trước sau khi Lê Tụy đưa danh thiếp cho Trần Ngọc Diệp thì ả nhanh chóng nhắn tin muốn gặp mặt với cô.
Trở lại hiện tại, nhất thời bị Mộng Nhi nói trúng thì ả cứng họng.

Ánh mắt vô tình nhìn vào chiếc cổ hằn dấu tay của cô ngầm hiểu được vài phần cười nói:
"Chẳng phải Mộng tiểu thứ cũng có vài chuyện cần nói sao? Tôi thấy thì cô hiện tại có chút khó khăn."

Mộng Nhi bất giác đưa tay chạm lên chiếc cổ đang nhói của mình, trừng mắt nhìn ả ta nói:
"Cô biết Lục Ánh Kim không?"
"Từng là bạn thân."
Nghe đến đây cô có chút bất ngờ, mỉm cười chế giễu:
"Đoán không nhằm chắc là vì một người đàn ông nhỉ?"
"Chẳng phải cô cũng vậy à?"
"Hừ...Trong tin nhắn cô bảo có cách giúp tôi loại bỏ Lục Ánh Kim...Vậy là cách gì?"
Trần Ngọc Diệp mỉm cười xinh đẹp đầy tự tin, lấy trong túi một lọ thuốc đặt trên bàn bảo:
"Mộng tiểu thư chỉ cần tráo lọ thuốc này với lọ thuốc của Lục Ánh Kim."
Mộng Nhi nhìn lọ thuốc nhíu mày nghi ngờ nói:
"Thuốc này là..."
"Tiểu thư yên tâm đây chỉ là thuốc giúp tăng cân nhanh chóng dành cho người gầy thôi."
"Vậy tại sao Lục Ánh Kim cần uống nó?"
"À! trước đây cô ta khá mập nhưng không hiểu tại sao lại thuận lợi làm trợ lý sau đó lại cùng Dương tổng yêu đương và như tiểu thư đã thấy hiện tại thì cô ta có một thân hình đẹp còn xinh hơn trước nhờ giảm cân.

Tôi để ý Lục Ánh Kim sau khi giảm cân, hằng ngày đều uống ít nhất 1 viên thuốc chống hấp thụ chất béo sau khi ăn trưa, nói tới đây chắc tiểu thư cũng hiểu đúng không?"
Mộng Nhi nâng khéo miệng cười cầm lấy lọ thuốc bảo:

"Chà, bất ngờ thật."
Trần Ngọc Diệp nhấp môi một ít matcha tiếp tục nói:
"Điểm yếu của Lục Ánh Kim chính là sự tự ti."
"Vậy thuốc này dùng bao lâu?"
"Trong vòng 2 tháng sử dụng đều đặn đảm bảo tăng ít nhất 10kg, thuốc này không phải ở đâu cũng có....Hahah."
"Tại sao lại giúp tôi?"
"Vì chúng ta có chung lẻ thù."
Ba ngày sau, tại tập đoàn Nhất Hàm tầng 41.
Mộng Nhi xinh đẹp bước ra từ thang máy, tiến thẳng đến bàn làm việc của Lục Ánh Kim đưa tay gõ nhẹ lên bàn.

Lục Ánh Kim nghe tiếng động liền dừng công việc lại quay sang nhìn, căng thẳng đứng bật lên:
"Mộng tiểu thư có cần gì không ạ?"
"Tôi muốn tìm Dương tổng, anh ấy đâu?"
"Vâng, Dương tổng hiện tại đang họp ở tầng dưới rồi ạ."
Mộng Nhi quan sát trên bàn làm việc quả nhiên thấy lọ thuốc giống với lọ của Trần Ngọc Diệp đưa.

"Cô đi pha cho tôi tách cà phê nóng nhớ phải ngọt một chút."
Lục Ánh Kim nghe vậy liền gật đầu rời đi:
"Vâng."
Mộng Nhi nhanh chóng lấy trong túi lọ thuốc tráo với lọ thuốc trên bàn nham hiểm cười thầm nhỏ giọng nói:
"Đừng trách tôi, có trách tự trách mình thích trèo cao đi.".
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 50: 50: Chuyển Nhà


Cốc cốc
"Vào đi."
Lục Ánh Kim bước vào phòng làm việc của anh cười tươi đi đến trên tay còn mang theo 1 tách cà phê nóng
"Hôm nay anh tăng ca sao?"
"Em muốn anh về sớm không?"
"Muốn."
Dương Triết Hàm nghe thấy câu trả lời liền hài lòng cười tươi lộ hàm răng trắng đều đưa tay kéo cô ngồi lên chân mình bảo:
"Vậy định làm món gì cho anh ăn tối thế?"
"Uhm...Anh muốn ăn món gì không?"
Anh giả vờ suy nghĩ mãi không ra, gương mặt tiến tới chiếc cổ trắng của cô tham lam ngửi mùi hương quen thuộc
"Ăn em."
Hơi thở của anh thổi vào cổ khiến Lục Ánh Kim cứng người không dám nhút nhít, im lặng trước câu trả lời đen tối của anh.

Anh đưa tay nghịch tóc cô, tay còn lại siết chắc chiếc em thon.

Gương mặt thoáng chốc trở nên bi3n thái trêu ghẹo gái nhà lành
"Hửm~~~Em không trả lời là sợ anh ăn thịt em à?"
"Anh....Đừng có mà có ý nghĩ đen tối đó."
"Anh chỉ có suy nghĩ này với em."
Lục Ánh Kim đỏ cả mặt lẫn tai muốn đẩy anh ra nhưng sức lực nhỏ sao có thể! Cô quay mặt sang hướng khác không thèm nhìn hắn nói:

"Hừ anh mà trêu em nữa thì tối nay em bỏ đói anh."
"Haha coi ghê chưa kìa! Không trêu em nữa mình bàn vào việc chính nhé."
"Việc gì vậy?"
"Em phải dọn qua ở chung với anh."
"Cái gì? Sao đột nhiên anh...."
Dương Triết Hàm nhéo má cô ánh mắt không giấu nỗi sự cưng chiều bảo:
"Anh muốn ở gần em hơn, mỗi ngày phải thấy em 24/24."
"Nhưng em chưa nghĩ đến."
"Vậy để anh nghĩ."
Nói xong anh liền đứng lên nắm lấy tay cô dẫn đi thẳng ra khỏi phòng làm việc.

Trong vòng hai tiếng mọi thứ trong nhà cô đều được dọn chuyển đến nơi ở mới là một căn Penthouse cao cấp 3 tầng cao nhất nằm trong trung tâm thành phố tại vị trí vô cùng đắt đỏ có thể nhìn thấy toàn bộ thành phố hoa lệ.

Anh cố tình chọn ở đây vì muốn có thể ở riêng với cô không bị người khác làm phiền như ở nhà chung có quản gia.

Lục Ánh Kim choáng ngợp với không gian sang trọng được trang trí nhiều hoa theo sở thích của mình.

Dương Triết Hàm đặt tay lên eo cô quan tâm bảo:
"Em có thích không? Anh muốn biến nơi này thành nhà của hai chúng ta."
"Triết Hàm.."

"Hửm? sao thế?"
"Anh đối tốt với em như vậy không sợ em hư sao?"
"Ngốc...Vì em là người anh yêu là vợ tương lai của anh là mẹ củ các con anh."
"Xì ai thèm cưới anh."
"Đi xem nhà của mình nào."
Anh dẫn cô tham quan nơi ở mới của hai người nhưng kỳ lạ chỉ có một phòng duy nhất có giường ngủ còn các phòng còn lại thì không có.

Lục Ánh Kim ngốc đến mấy cũng hiểu ý anh không đứng đắn, thầm mắng trong lòng ba tiếng "đồ vô sỉ".

Dương Triết Hàm dẫn cô đi lấy vân tay tất cả các cửa trong nhà còn đặt biệt lấy vân tay của cô dùng cho két sắt của mình.

Thấy vậy Lục Ánh Kim liền hỏi:
"Sao anh lại đưa cả két sắt cho em vậy? Không sợ em lấy hết đi à?"
"Không phải là chồng đưa tiền lương hết cho vợ sao?"
"Sến quá đi, đồ dẻo miệng."
Ting tong ting tong tiếng chuông cửa làm cắt ngang cuộc trò chuyện hai người.
"Để anh đi mở."
"Em đi chung."
Cạch.
Mạnh Khải cùng với Lý Ưng Tụy tay xách nách mang đến 4 túi lớn mệt mỏi bước vào.

Mồ hôi nhiều đến nỗi ướt cả áo sơ mi.
"Aya cái lưng ông đây sắp bỏ rồi"-Lý Ưng Tụy than thở
Cô cũng không đứng yên mà đi đến phụ giúp đem vào trong tò mò hỏi:
"Hai anh mua gì nhiều thế?"
"Em hỏi cái tên kia đi, đây nhé để anh nói luôn túi này là đồ dùng sinh hoạt còn túi kia là thức ăn, túi kia là đồ đông lạnh còn có cả túi kia là sữa mua cho em.".
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 51: 51: Kẹp Tóc


Tại tập đoàn Nhất Hàm.
Cạch cạch cạch tiếng gõ bàn phím vang lên không ngừng, trên bàn làm việc của Lục Ánh Kim tài liệu chất thành núi cao cần xử lý gấp.
Trần Ngọc Diệp mang vẻ mặt tươi vui, thân thiện chủ động đến bắt chuyện với cô:
"Này để tớ giúp cậu xử lí bớt nhé."
Cô khá bất ngờ trước hành động của cô ta! Không phải họ không nói chuyện lâu rồi sao? Người kết thúc tình bạn này cũng là cô ta sao giờ pại chủ động đến giúp đỡ cô vậy?
"Ờ...Cậu có thể sao?"-Lục Ánh Kim khó tin hỏi
"Được chứ! để mình giúp cậu nhé."
"Vậy...cảm ơn cậu."
Trần Ngọc Diệp lấy đi hơn một nửa tài liệu và rời đi trong sự ngỡ ngàng của Lục Ánh Kim...Có lẽ nào cô ta suy nghĩ thông suốt rồi sao?
"Này...Lục Ánh Kim."- Mạnh Khải lớn tiếng gọi cô
Cô giật mình thoát khỏi những suy nghĩ mơ hồ hiện tại
"A...Anh từ đâu xuất hiện vậy làm em giật mình."
"Anh gọi em nãy giờ đấy! suy nghĩ gì thế?"
"Không có, anh có chuyện gì sao?"

"Không, thấy em mất tập trung nên gọi."
"Ồ."
Đúng 17h30 cô nhanh chóng thu dọn tan làm, cuộc sống của những nhân viên văn phòng có lẽ tan làm chính là lúc sức sống của họ quay trở lại nhiều nhất trong ngày.
"Thịt nướng, thịt nướng...Ăn thịt nướng" (Tiếng chuông điện thoại)
"Em nghe."
Đầu dây bên kia giọng của Dương Triết Hàm trầm ấm vang lên:
"Em về nhà trước đi nhé, anh với Mạnh Khải còn họp chắc sẽ khá lâu đấy."
"Vâng, anh nhớ về sớm."
Tiềng cười nhẹ của anh cho thấy tâm trạng không tệ lắm:
"Tuân lệnh."
Tút Tút Tút
Dương Triết Hàm ngắt máy nhưng ánh mắt vẫn nhìn điện thoại đầy ôn nhu, khóe miệng nâng lên mang nét cười hiền hòa.

Nhân viên trong phòng họp chăm chăm nhìn anh quan sát biểu cảm trước giờ họ chưa từng nhìn thấy.

Có phải là Dương tổng của họ không?
"Khụ Khụ." - Mạnh Khải ho vài tiếng nhắc nhở
Dương Triết Hàm vội tắt điện thoại vẻ mặt quay về biểu cảm hằng ngày lên tiếng:
"Giám đốc Lâm tiếp tục đi."
Lục Ánh Kim vừa ra khỏi tập đoàn hít một hơi thật sâu nhìn bầu trời hoàng hôn là một cảm giác khá tuyệt vời.

"Ánh Kim."
Nghe thấy tiếng gọi từ xa cô nhìn theo hướng phát ra giọng nói, ngạc nhiên đi đến hỏi:
"Phạm Nhất Di...Sao anh lại ở đây?"
Phạm Nhất Di cười bảo:
"Anh đến đây tìm em đấy, em chuyển nhà đi gấp quá làm anh không kịp nói câu nào."
"Xin lỗi anh nhé.

Mà sao anh biết em làm ở đây?"
"Lần trước anh vô tình nhìn thấy thẻ nhân viên ở nhà em nên anh biết."
Thấy cô không nói gì, Phạm Nhất Di chủ động nói:
"Ừm, em có thể đi ăn tối với anh không? Lần trước anh có làm ít bánh ngọt cho em kh imang qua thì em chuyển đi rồi."
"Được
Lục Ánh Kim nghe vậy liền sinh ra cảm giác có lỗi không suy nghĩ nhiều liền đồng ý.

Cả hai chọn một nhà hàng trung hoa gần đó, được trang trí vô cùng bắt mắt đa số dùng đèn lồ ng và tông màu đỏ nhìn không gian ấm cúng rất thích hợp dùng bữa tại đây.

Cô và Phạm Nhất Di gọi ba phần há cảo thêm một phần lẩu tứ xuyên.
"Em có muốn gọi thêm món gì không?"
"Không, em thấy vậy khá nhiều rồi."
Phạm Nhất Di lấy trong túi áo một chiếc kẹp tóc đính đá màu trắng xen vào là những viên đá màu hồng rất lung linh đưa cô bảo:
"Anh tình cờ thấy chiếc kẹp tóc này rất đẹp nên mua tặng em xem như quà chia tay."
Lục Ánh Kim cũng rất thích những gì đó lấp lánh nên cô rất thích chiếc kẹp tóc trước mắt:
"Cảm ơn anh nhé! Bữa tối nay em mời xem như tiệc chia tay vì em chuyển sang nơi ở mới."
"Được, anh không khách sáo.

Em kẹp lên tóc thử xem có đẹp không?."
Cô cầm lấy liền kẹp lên mái tóc đen dài của mình, quả thật người mua nó rất có mắt nhìn rất phù hợp với gương mặt cô.

"Đẹp quá, anh có mắt thẩm mỹ đẹp thật."
"Quá khen quá khen."
Bên Kia Lý Ưng Tụy tay ôm eo một cô gái nóng bỏng đi vào nhà hàng trung hoa dùng bữa, mắt anh vô tình chạm gương mặt cười tươi như hoa của Lục Ánh Kim cùng người đàn ông đối diện.

"Sao Ánh Kim lại ở đây ăn tối với ai vậy?"
"Hửm...Anh biết cặp đôi bàn kia sao?"-Cô gái đi cùng tò mò hỏi
"Cặp đôi?"
"Phải đó, anh nhìn đi em thấy rất giống một cặp đang hẹn hò mà."
Lý Ưng Tụy nghe vậy hai mắt sáng rực như pháo hoa nhanh tay cầm điện thoại bắt trọn từng khoảng khắc gửi cho ai kia với dòng tin nhắn:
"Chà trông họ đẹp đôi thật đấy!".
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 52: 52: Tức Giận


Cô cùng Phạm Nhất Di rời khỏi nhà hàng Trung hoa, chiếc taxi nhanh chóng dừng bánh đợi.

Lục Ánh Kim cười nói:
"Em về trước đây, tạm biệt anh nhé."
"Tạm biệt, em về cần thận."
"Ừm."
Cạch! tiếng cửa xe đóng lại.

Phạm Nhất Di đứng nhìn theo chiếc taxi đến lúc không còn thấy mới lặng lẽ rời đi.
Trước khi về nhà Lục Ánh Kim ghé mua một phần cháo thịt về cho anh.

Tối nay cô không vào bếp nhưng anh cũng không được bỏ bữa.
Cạch!
"Em về rồi đây."
Lục Ánh Kim cởi giày cho vào tủ chờ mãi vẫn chưa nghe tiếng trả lời rõ ràng đèn trong nhà đều mở lên cả, lên tiếng hỏi lại:
"Triết Hàm...Em về rồi."
Lúc này anh mới từ trên tầng đi xuống, trên người đã thay bộ đồ ngủ màu xanh đậm tóc còn hơi ướt, có lẽ mới vừa tắm xong.
"Em gọi nãy giờ sao anh không trả lời?"
Dương Triết Hàm đứng trước mặt cô quan sát, ánh mắt như đang tra khảo tội phạm

"Cái gì trên đầu em?"
Lục Ánh Kim nghe vậy theo phản xạ cười đưa tay lên chạm chiếc kẹp tóc cười bảo:
"À là kẹp tóc bạn em tặng."
Hành động của cô rất bình thương nhưng trong mắt anh thấy vẻ mặt của cô dịu dàng như đang yêu rất trân trọng món quà bạn trai tặng, làm anh nổi cơn ghen:
"Tháo ra liền cho anh."
"Nó đẹp mà."
"Anh bảo tháo ra."
"A...Đau tóc em."
Anh tiến tới đưa tay muốn tháo chiếc kẹp tóc đáng ghét kia thì cô giữ tay lại không cho tháo xuống
"Này anh buông tay ra."
"Không, anh gỡ nó xuống."
"Đau tóc em....Đau...Aa."
Dương Triết Hàm mạnh tay gỡ xuống làm kéo theo tóc cô đứt ra còn vướng trên kẹp tóc.

Anh quăng thẳng chiếc kẹp tóc xuống đất làm những hạt đá được đính rơi ra.

Lục Ánh Kim trợn mắt nhìn anh tức giận quát:
"Anh nổi cơn điên gì vậy? Chỉ một chiếc kẹp tóc anh cũng nổi giận, có biết là quà em rất thích không?"
Anh nghe vậy còn tức giận hơn, cô dám vì chiếc kẹp tóc nhỏ nhoi của tên kia tặng mà chửi anh bị điên?
"Hôm nay em đi với tên nào? Kẹp tóc này là tên đó tặng đúng không?"

"Anh theo dõi em? Đó chỉ đơn giản là bạn của em mà thôi có gì mà anh làm quá lên vậy?"
"Làm quá? Sao em đi gặp bạn không nói với anh."
"Tại sao em phải nói với anh? Đồ chết tiệt."
Lục Ánh Kim tức giận đến đỉnh điểm trên tay đang cầm thứ gì đều quăng vào người anh, hộp cháo vỡ ra đổ khắp nơi xuống đất.
"Em..."
"Hộp cháo này không phải mua cho anh, mua cho chó ăn."
Cô bỏ đi lên phòng ngủ ném gối và chiếc chăn mỏng ra ngoài đóng sập cửa khóa trái, tối nay đủ biết ai ngủ sofa.
Dương Triết Hàm nhìn cháo ở dưới sàn đột nhiên dâng lên cảm giác có lỗi liền đi lấy dụng cụ dọn dẹp sau đó muốn đi lên tầng tìm cô nói chuyện rõ ràng.
Đập vào mắt anh là chăn gối nằm ở trước cửa phòng.

Dương Triết Hàm đưa tay mở cửa nhưng không được, bất mãn đập cửa lên tiếng:
"Này, em có còn lương tâm không vậy?"
Bên trong phòng phát ra tiếng:
"Hừ...Không muốn ngủ chung với anh."
"Em...Sao em có thể bắt anh ngủ ở ngoài? Mở cửa chúng ta nói chuyện."
"Nói chuyện rồi anh nắm tóc tôi kéo nữa à?"
Nhớ lại lúc đó cô có bảo đau mà anh đang giận không để ý tới.
"Anh...Xin lỗi."
"Muộn rồi, chúc anh ngủ không ngon."
Dương Triết Hàm liền đập cửa nói:
"Em mà không mở cửa thì anh sẽ không bao giờ nói chuyện với em."
Quạ quạ quạ....(1 đàn quạ vô hình bay qua)
Đáp lại chỉ là không gian im lặng, anh cúi người ôm gối và chăn mang ra phòng khách ngủ.

Thật là lớn từng tuổi này chưa bao giờ bị đuổi trong chính căn nhà của mình, nam quyền nằm ở đâu?.
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 53: 53: Trở Về


"La là la..." - Lý Ưng Tụy đến công ty làm việc với tâm trạng cực vui sướng, đầu tiên là đi đến phòng tên Dương Triết Hàm muốn xem thử bộ mắt của anh hiện tại.
Cạch tiếng mở cửa.
Lý Ưng Tụy bước vào phòng làm việc của anh hỏi:
"Chà, tình hình thế nào rồi."
Dương Triết Hàm mang bộ mặt khó ở với đôi mắt thâm xì trả lời:
"Ra ngoài."
"Ây đừng vậy chứ! Dù sao tôi cũng có công cáo trạng đấy nhé."
Anh thở dài tựa lưng vào ghế bất lực nói:
"Chúng tôi cãi nhau sau đó tôi bị đuổi ra khỏi phòng trong chính căn nhà của mình."
Lý Ưng Tụy bày ra vẻ khó khăn, đồng cảm ngồi xuống ghế sofa trả lời:
"Thế thì căng rồi, vậy sáng nay mạnh ai nấy đi làm à? Còn đỉnh điểm tại sao cô ấy lại đuổi cậu?"
Cốc cốc cốc! Lúc này Lục Ánh Kim bước vào trên tay cần theo tài liệu, gương mặt rất giống anh cùng một trạng thái "Khó ở".
Cô đứng trước bàn làm việc của anh đưa tài liệu tới, lễ phép nói:
"Dương tổng, đây là hợp đồng mời anh ký."
Dương Triết Hàm im lặng nhìn cô một lúc mới đặt bút ký sau đó đưa lại cho cô.
"Cảm ơn Dương tổng."
Cô quay mặt đi nhanh ra ngoài không chút vương vấn.
Rầm! Tiếng đóng cửa vang lớn như đang dằm mặt ai đó.
Lý Ưng Tụy lắc đầu tiếp tục nói:
"Căng rồi căng rồi! Xem ra bé mèo của cậu muốn chiến tranh lạnh đấy.

Này mà thật sự hai người chưa chia tay sao?"
Nghe hai từ "Chia tay" anh trừng mắt nhìn tên nhiều chuyện đang luyên thuyên nói bậy trước mặt.

Dương Triết Hàm anh không bao giờ chia tay cô vì cái chuyện nhỏ nhặt này! À cho dù chuyện lớn cũng vậy.
"Cậu im miệng."
"Tôi đi gặp đối tác đây, chúc cậu may mắn."
Lý Ưng Tụy đi ra ngoài bỏ lại anh với đống suy nghĩ lẫn bực tức.

Rõ ràng cô là người có lỗi trước đi ăn với người đàn ông khác không nói với anh còn về trễ, sao bây giờ người sai lại là anh?
Dương Triết Hàm ném cây bút xuống đất nhìn đồng hồ trên tay đã đến giờ cơm trưa cô cũng không thèm vào đây ăn?
Thôi! Là một nam nhi anh quyết tâm hòa giải với cô trước.

Dù sao đột vợ lên đầu là trường sinh bất tử mà...!Dương Triết Hàm hít một hơi mở cửa phòng nhìn bàn làm việc của cô thì không thấy bóng dáng đâu....
Nội tâm Dương Triết Hàm gào thét: (Chết tiệt người phụ nữ vô tâm cứ thế bỏ anh đi ăn trưa).
Giờ nghỉ trưa, Lục Ánh Kim xuống căn tin chung của nhân viên dùng bữa thay vì phải ăn cùng với cái tên đáng ghét kia.

Cô nhìn khay cơm thoáng chốc sạch sẽ của mình có chút ngạc nhiên, bình thường từ khi giảm cân cô không còn thèm ăn như trước nhưng dạo gần đây có vẻ ăn mạnh như lúc trước rồi?
"Này cho cậu thêm hộp sữa này."
Cô nhìn hộp sữa trước mắt sau đó lại nhìn Trần Ngọc Diệp, vui vẻ đón nhận bảo:

"Cảm ơn cậu, đúng lúc mình khát nước."
Trần Ngọc Diệp nghe vậy càng cười tươi hơn dặn dò:
"Vậy cậu nhớ phải uống hết đấy nhé."
"Ừm."
"Tớ đi làm việc tiếp đây, bye."
Cô nhìn theo bóng dáng Trần Ngọc Diệp dần khuất đi, tay nhìn hộp sữa trong lòng có chút vui.

Có lẽ hai người đã quay về như trước làm một đôi bạn thân chân thành, tốt với nhau không vì bất cứ điều gì mà mất lòng.
"Thịt nướng, thịt nướng...Ăn thịt nướng." Tiếng chuông điện thoại cô reo lên.

Lục Ánh Kim thấy mẹ mình gọi đến vui bẻ nghe máy:
"Mẹ, ăn cơm trưa chưa?"
Mẹ cô bên đầu dây điện thoại giọng trầm trầm có chút mệt mỏi:
"Ánh Kim, ba con lại gây chuyện rồi.

Về nhà một chuyến được không?"
Cô nghe vậy vội vã trấn an mẹ:
"Mẹ, bây giờ con lập tức trở về mẹ nhớ đừng làm gì nhé.

Con về ngay."
"Được, mẹ biết rồi."
Lục Ánh Kim tắt máy, ngay lập tức lên đặt vé xe quay về chuyến xe gần nhất là một tiếng sau đủ thời gian cô về nhà lấy hành lý.

Nhanh tay gửi tin nhắn cho Lục Ánh My (em gái)
"Ba tiếng nữa chị về tới, em nhớ ở bên mẹ đừng đi đâu.".
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 54: 54: Người Cha Tồi


Hơn mười giờ tối Dương Triết Hàm mới quay về nhà chẳng biết cô còn giận không? Nên làm gì để ngưng cuộc chiến tranh lạnh này lại...
Anh mở cửa đi vào, cả căn nhà tối om không hề mở đèn khoảng trống im lặng này rất khó chịu.

Dương Triết Hàm nhìu mày mở toàn bộ đèn trong phòng khác lên mới dễ chịu đi một ít, đi đến trước cửa phòng của hai người anh thử mở nhẹ.
Cạch!?
Cô không khóa cửa? Tức là hết giận cho anh vào phòng ngủ rồi?
Dương Triết Hàm nhất thời vui mừng mở cửa toang ra, bao trùm vẫn là màu đen không một ánh đen không một tiếng nói.
"Giờ này còn chưa về?" -Anh nghĩ thầm
Đưa tay mở công tắc đèn bên cạnh, quả thật không thấy ai.

Dương Triết Hàm vẫn tự lừa mình không tin đi kiếm cô khắp phòng, ánh mắt nhìn vào chiếc tủ quần áo của cô cửa thì không đóng lại và trống không...
Lục Ánh Kim bỏ đi rồi?
Dương Triết Hàm căng thẳng cả người nhất thời bất động, cảm giác mất đi một người quan trọng lại ùa về.

Anh hiện giờ không suy nghĩ được thứ gì cả, mồ hôi trên trán anh xuất hiện mỗi lúc càng nhiều đến nhịp thở cũng trở nên khó khăn....
Anh vội vàng lấy điện thoại gọi cô, một cuộc không bắt máy...Cuộc thứ hai cũng không bắt máy....Cuộc thứ 20 cũng vậy...
Liền gọi đến cho Mạnh Khải:
"Mau xem vị trí cô ấy bây giờ đang ở đâu?"
Mạnh Khải với kinh nghiệm của mình khi nghe giọng nói của anh tự biết mức độ nghiêm trọng:
"Vâng."
Ba mươi phút sau Mạnh Khải nhanh chóng đến chỗ anh, hai người bắt đầu di chuyển đến định vị trên điện thoại của cô.

Trạng thái của Dương Triết Hàm lúc này không còn bình tĩnh để lái xe.
Anh nhìn bên ngoài cửa, giọng nói trầm thấp vang lên:
"Mạnh Khải...Liệu cô ấy có ghét tôi nên bỏ đi không?"
"Dương tổng, nhất định trợ lý Lục có điều gì khó nói.

Cô ấy yêu ngài như vậy chắc chắn sẽ không rời đi."
"Nếu được vậy tôi rất mừng."
Chiếc xe chạy nhanh trên cao tốc....
Lục Ánh Kim về đến nhà vội chạy vào trước mắt cô là hiện trường vỡ nát, dưới đất toàn miểng chai từ những chiếc ly, đồ dùng trong nhà đa số đều không còn nguyên vẹn.
Mẹ cô (Ôn Từ Nhã) gương mặt hốc hác, đôi mắt sưng đỏ ngồi cạnh Lục Ánh My, cô đi đến nắm lấy tay bà, nước mắt rơi trên khuôn mặt nói:
"Mẹ, con về rồi."
Lúc này bà mới quay sang nhìn cô đưa tay lau nước mắt của cô, giọng nhẹ nhàng nói:
"Con gầy đi nhiều rồi...Mẹ xin lỗi."
Lục Ánh My chỉ là một đứa bé mới 15 tuổi yếu đuối, quá sức chịu đựng bật khóc nói với cô:
"Chị lúc nãy ba nhậu say về đòi lấy sổ đỏ nhà mang đi bán lấy tiền trả nợ, mẹ nhất quyết không đưa nên ông ta đập hết đồ trong nhà còn định đánh mẹ nên em liền chạy vào ngăn cản.

Nghe lời chị dặn em không dám rời xa mẹ dù một bước."
"Em giỏi lắm."

Lục Ánh Kim nhớ đến trước đây lúc cô còn học cấp 2 ông ta cũng nhiều lần như vậy chỉ biết ăn nhậu, cờ bạc đỏ đen không lo làm ăn còn đi vay nợ.

Mẹ vì tình nghĩa nên tài sản gia đình đều phải bán hết trả nợ cho ông ta làm mẹ cô khổ trăm bề, một mình vất vả nuôi chị em cô không lớn.

Bây giờ cô lớn rồi sẽ dũng cảm đứng lên bảo vệ mẹ.
Cô nhìn quanh nhà lên tiếng hỏi:
"Ông ấy đâu rồi?."
"Ba nằm trong phòng ngủ rồi."
Cô tức giận đỏ hết cả mặt, đến lúc này rồi ông ấy không còn xứng đáng làm cha nữa.

Bây giờ cô chấp nhận mang tiếng bất hiếu nhất định bắt ông ta ly hôn với mẹ.
Bà Ôn Từ Nhã như hiểu biết được cô sắp làm gì liền ngăn cản:
"Ánh Kim có chuyện gì từ từ giải quyết con bình tĩnh lại."
Rầm!
Lục Ánh kim đã cánh cửa phòng đi vào kéo ông ta dậy:
"Ông mau dậy liền cho tôi, sao ông có thể ngủ trong lúc này hả?"
Ba cô ( Lục Tần) nghe thấy tiếng ồn ào tỉnh dậy thì thấy cô đang nắm áo mình lôi kéo, quát:
"Cái con chết tiệt này, mày không để tao ngủ thì tao đánh chết mày."
Có men rượu trong người cộng thêm là sức lực của một người đàn ông cô không làm lại ông ta.

Lục Ánh Kim mất thăng bằng té ngã ra sau, Ôn Từ Nhã bật khóc chạy đến đỡ.
Cô đẩy mẹ ra xa sợ ông ta sẽ manh động.
"Tại sao ông lại đối xử vậy với mẹ? Ông mau ly hôn giải thoát cho mẹ đi."
"Ha thì ra mày muốn tao ly hôn với bà ta? Tao không ly hôn đấy mày làm gì tao?"
Ông ta nhào tới tát vào mặt cô nắm tóc lôi ra ngoài.

Lục Ánh Kim bị tát hơi choáng váng, lúc nhìn rõ đã bị ông ta lôi ra đến cửa nhà, bàn chân cô đạp trúng miểng chai chảy máu tạo thành một đường dài ở sàn nhà trông rất đáng sợ, cô vì đau hét lớn
"Buông ra..."
Bà Ôn Từ Nhã và em gái hốt hoảng chạy theo gỡ tay ông ta ra bằng mọi giá.

Lục Tần bị Lục Ánh My cắn tay đau đớn mà bỏ cô ra:
"Mấy mẹ con mày muốn tạo phản? Không muốn tao bán nhà thì tao đốt dù sao không có tiền trả bọn chúng cũng gi3t chết tao.".
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 55: 55: Đau Lòng


Lục Tần nói xong liền quay lại đi vào nhà muốn làm thật, đi được vài bước Lục Ánh Kim vội chạy đến kéo tay ông ta.

Gương mặt đầy nước mắt, ánh mắt toát lên sự bất lực và thống khổ, cầu xin:
"Đừng đừng làm vậy, gia đình chỉ còn căn nhà này thôi."
"Buông tao ra."
Bà Ôn Từ Nhã cùng Lục Ánh My chạy vọt lên một người giúp cô kéo cánh tay còn lại còn một người ôm chân ông ấy.
"Buông tao ra, bỏ ra."-Lục Tần quát lớn
Ông đẩy em gái cô ngã về sau còn mẹ cô ôm chân bị đá sang một bên, lực không hề nhẹ.

Chỉ còn cô cho dù bị đánh tới mức nào cũng nhất quyết không buông.
Lục Ánh Kim gắng sức kéo Lục Tần lại nhưng không may chân cô bị trật thêm vết thương còn chảy máu ở chân khiến cả hai người ngã ra đất.

Lục Tần vốn có men rượu sau khi bị ngã hai chân loạng choạng đứng lên chửi mắng:
"Sao tao lại có đứa con mất dạy như mày hả? Cút ra khỏi nhà tao."
Nhân lúc cô chưa lấy được thăng bằng đứng lên ông ta vừa chửi mắng vừa kéo cô đi ra ngoài cổng nhà thẳng tay xô cô ngã ra đường.
Lục Ánh Kim chưa kịp hoàn hồn thì bản thân đã ngã nhào nằm trên đất, cố sức ngồi dậy thấy một đôi giày da màu đen bóng dừng ngay trước mắt.

Dương Triết Hàm vốn cùng Mạnh Khải gửi tạm xe rồi đi bộ vào trong vì đường ở đây khá nhỏ xe khó di chuyển ra vào.

Anh cùng Mạnh Khải vừa xem định vị thì nghe thấy tiếng cãi nhau không tự chủ được lần theo âm thanh đúng lúc nhìn thấy cô vừa té nằm ra đất.

Anh cúi người làm chỗ dựa cho Lục Ánh Kim tựa vào, nhìn gương mặt lấm lem hai bên má xưng vù đôi mắt đỏ hoe của cô vừa đau lòng vừa thương.

"Em sao thế? Sao lại ra nông nỗi này."
Cô thấy anh như nhìn thấy tia hy vọng cuộc đời mình, bật khóc không thành tiếng:
"Triết Hàm...Huhuuu em đau lắm."
Dương Triết Hàm cảm giác đau như ai đâm vào tim anh, người con gái này ngay cả anh cũng không dám đánh sao có thể bị hành hung ra thế này!
"Ha...Đây là thằng bồ của mày phải không?"
Lục Tần lên tiếng thu hút ánh mắt của anh cùng Mạnh Khải.

Dương Triết Hàm quan sát ông ta đôi chân mày nhíu lại ánh mắt sắt như dao, khoảng cách này không gần mà anh đã nghe nồng nặc mùi rượu phát ra từ người ông ta.
Anh ôm chặt cô vào lòng hỏi:
"Ông đánh cô ấy?"
"Ha tao đánh đấy mày định làm gì? Tao là cha nó không được dạy nó à? Mày lấy tư cách gì quan tâm chuyện riêng nhà tao?"
Dương Triết Hàm nghe từ "Cha" khó tin nhìn cô, sao một người cha có thể đánh con gái mình thành ra thế này?

Cô hiểu ý nhìn thẳng vào anh, nắm lấy tay anh khẽ lắc đầu đầy cam chịu.

Anh nhìn thấy đôi chân đang rướm máu của cô nhẹ nhàng bế lên, ra lệnh cho Mạnh Khải:
"Thu xếp đi đừng làm gì ông ta."
Lục Tần hét lớn:
"Tụi mày định đi đâu? Không được mang nó đi."
Lục Ánh Kim chợt nhớ đến mẹ và em mình, lên tiếng:
"Khoan đã, còn mẹ em và em gái."
"Anh sẽ thu xếp một nơi ở tốt cho gia đình em."
"Vâng."
Lục Ánh Kim an tâm tựa đầu vào vai anh, đến tận bây giờ chỉ có anh bảo vệ được cô, che chở cô, đau lòng cho cô...!
Hai người thuê tạm một phòng khách sạn lớn, anh bồng cô vào nhà vệ sinh để cô tắm trước.

Lục Ánh Kim nhất quyết không cho anh vào mà tự mình làm tất.

Đợi cô tắm xong anh ân cần đặt cô ngồi lên giường, cúi người nâng đôi chân vốn rất đẹp giờ đây toàn vết thương chằng chịt khiến người ta phải xót xa.

Dương Triết Hàm nhẹ nhàng dùng tâm bông sát trùng giúp cô, hành động của anh dịu dàng đến mức không cảm thấy đau.

"Sao em lại đi không nói với anh tiếng nào?"
Lục Ánh Kim nhìn anh ánh mắt đầy tội lỗi, bảo:
"Em xin lỗi lúc đó gấp quá em không nghĩ nhiều."
Dương Triết Hàm thở dài ngước lên đối mặt với cô:
"Em có biết nếu như anh không tới thì có chuyện gì không?"
Anh không muốn la cô nhưng nhìn những thương tích của cô hiện tại phải tức giận, đi không nói với anh còn để bản thân thành ra như vậy.
Lục Ánh Kim không kiềm được mà khóc:
"Em xin lỗi...Để anh thấy gia đình em như vậy không hay chút nào.".
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 56: 56: Chuyển Nơi Ở


Bất kỳ ai cũng không muốn để người mình yêu biết hoàn cảnh gia đình không mấy tốt đẹp, khi anh nhìn thấy tất cả cảm xúc của cô chỉ vỏn vẹn hai từ xấu hổ, bất lực.
Dương Triết Hàm không nói gì chỉ ôm cô dỗ dành, trong trường hợp này chỉ cần hai trái tim thật sự thấu hiểu nhau là đủ, nó có sức mạnh hơn hàng triệu lời nói.

Tình yêu không nhất thiết phải nói mà nó còn thể hiện qua hành động và anh cũng vậy.
Thoáng chốc, vì quá mệt cô đã ngủ lúc nào chẳng hay anh nhẹ nhàng đặt cô nằm trên giường còn bản thân tiếp tục thoa thuốc cho cô.

Anh đưa tay chạm nhẹ lên khuôn mặt sưng vù ấy ánh mắt ngưng đọng một tầng nước mỏng nhẹ....
Cạch
Lục Ánh Kim nghe tiếng động trong phòng cũng chợt tỉnh giấc, nhíu mày nhìn ánh nắng bên ngoài chiếu rọi vào lúc này cô thật sự sống lại một lần nữa.
"Mẹ làm con thức sao?"
Ôn Từ Nhã đi đến cạnh giường cô lo lắng hỏi
Lục Ánh Kim thấy mẹ mình vội ngồi dậy nhích sang một bên để bà ngồi xuống cạnh mình
"Mẹ tới đây lúc nào vậy?"
"Là cái cậu đẹp trai hôm qua bế con nói đưa mẹ sang đây ở cùng con, còn Ánh My nó đã đi học từ sớm rồi."

Ôn Từ Nhã quan sát đứa con gái trước mặt khóe môi không tự chủ mỉm cười:
"Này có phải con và cái cậu kia hai đứa yêu nhạu đúng không?"
Mặt của cô từ trắng chuyển sang đỏ như trái cà chua, bà chỉ mới nhìn qua biểu cảm này rất giống với lúc bà còn trẻ đầy ngây thơ mãi chìm trong giấc mơ màu hồng của tình yêu.

Ôn Từ Nhã nắm lấy tay cô mà nói:
"Mẹ ủng hộ còn đến với cậu ta, mẹ thấy cậu ta là một người tốt tuy có hơi ít nói nhưng cậu ta rất quan tâm đ ến con.

Nhìn con hiện tại khác lúc xưa rất nhiều chắc là một phần cũng do cậu ấy đúng không?"
"Dạ mẹ, anh ấy là động lực và đã giúp con thay đổi rất nhiều cuộc sống của mình."
"Vậy mẹ an tâm rồi."
Cốc cốc.

Dương Triết Hàm lịch sự bước vào, trên tay cầm theo một túi thức ăn sáng.
"Bác gái, Ánh Kim ăn sáng thôi."

"Được."-Ôn Từ Nhã vui vẻ gật đầu
Lục Ánh Kim muốn bước xuống nhưng bị anh ngăn lại
"Chân em còn bị thương nên ngồi trên giường anh đút cho ăn."
Dương Triết hàm ân cần đút cháo cho cô, từng muỗng cháo đưa tới được anh thổi mà vẫn gữ đúng độ ấm vừa phải.

Lục Ánh Kim có chút ngại ngùng vì mẹ cô có mặt ở đây với sao ánh mắt của anh có chút kỳ lạ cứ nhìn cô chằm chằm vậy còn cười gian???
Dùng xong bữa sáng, anh có đề nghị muốn bà Ôn Từ Nhã và Lục Ánh My chuyển lên thành phố sống cùng cô như vậy sẽ an toàn hơn.

Lục Ánh Kim cũng thuyết phục mẹ cô mãi bà mới đồng ý vì bà không muốn xa nơi mình đã sống hơn nửa đời người.

Mạnh Khải đưa bà đi trước còn cô và anh quay trở về nhà cô lấy ít đồ rồi theo sau
Trên xe Lục Ánh Kim nhìn bên ngoài cửa sổ một lúc, lên tiếng"
"Còn ba em ông ấy thế nào? Em không thể bỏ mặc ông ấy được."
"Anh hiểu! Anh đã đưa ba em đến một nơi rất tốt chờ khi ông ấy thay đổi sẽ trở về."
"Vậy ông ấy không thay đổi sẽ thế nào?"
"Sẽ không được trở về."
Dứt câu anh lặng lẽ nhìn sang cô, gương mặt không có biểu cảm gì ngoài đau thương.
Có lẽ trên đời này gia đình là thứ khiến chúng ta có vướng bận, có tình cảm, có nơi nương tựa và nơi khiến cho mỗi con người đều nhận được bài học đầu tiên là....Gì nhỉ các bạn độc giả????.
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 57: 57: Lên Cân


Có câu "thời gian qua đi không đợi một ai" đúng
với mọi người, mọi lứa tuổi.

Chúng ta vẫn chỉ đếm từng ngày, xem lịch, xem giờ...Nhưng thời gian không cần làm gì nhiệm vụ của nó chỉ lặng lẽ trôi qua.
Một tháng sau, vết thương ở chân Lục Ánh Kim cũng đã lành hẳn, ngay cả vết sẹo ở chân để lại cũng mờ đi không nhìn thấy rõ.
"Triết Hàm, anh vào đây giúp em với.".

Đam Mỹ Cổ Đại
Dương Triết Hàm bên ngoài chạy vào trên người đang mặc tạp dề nấu ăn, tóc có phần hơi rối.

Trong một tháng nay do cô khó khăn đi lại nên anh đã học được cách nấu ăn thậm chí nấu rất ngon.
"Sao thế?"
"Anh kéo dây kéo sau lưng giúp em với sao hôm nay lại chật như vậy?"
Anh lau tay lên người không để dầu ăn dính vào quần áo cô, kéo lên không được anh bèn kéo xuống lại làm lộ cả tấm lưng trần ngần.
Ực! Anh không tự chủ được hành động trái khế ở cổ cứ chạy lên xuống khiến hô hấp khó khăn hơn.

Lục Ánh Kim thấy anh im lặng không kéo nữa quay lại thấy gương mặt đỏ ửng của ai kia còn có cả...
"Triết Hàm đừng nhìn nữa anh chảy máu mũi rồi kìa."

Nghe cô la lên anh đưa tay chạm lên mũi mình dính gì đó hơi ướt:
"Đợi...Đợi anh."
Rầm! Tiếng đóng cửa.

Lục Ánh Kim nhìn dáng vẻ của anh không nhịn được cười, cô cảm giác hình như càng ngày anh càng như trẻ con.
"Sao nó chật thế này? Không lẽ mình tăng ký lên."
Cô vội lấy chiếc cân điện tử ra, nhảy vọt lên con số hiện là 53kg...Lục Ánh Kim hoang mang bước lên bước xuống mấy lần vẫn là 53kg...
"Dạo gần đây không lẽ do cô ngồi một chỗ cho nên lên tận 6kg sao?."
Đúng lúc này Dương Triết Hàm mở cửa đi vào một bên mũi đã dùng khăn giấy nhét vào.

"Ra ăn tối thôi nào, anh nấu lẩu đấy."
"Không ăn, anh tự đi ăn một mình đi."
Anh khó hiểu nhìn cô, sáng nay vừa đòi muốn ăn lẩu bây giờ lại không ăn? Ánh mắt nhìn vào chiếc cân bên cạnh cô hiểu ra gì đó.

Lục Ánh Kim từ lúc giảm cân thành công là người cực kỳ ám ảnh với cân nặng kể cả thức ăn cũng hạn chế dùng nhiều dầu và tinh bột nên chuyện tăng ký là điều gì đó rất khủng khiếp đối với cô.
Anh đi tới ngồi cạnh cô hỏi:
"Sao nào? Em có chuyện gì sao?"
"Không biết tại sao em bị lên tận 6kg, tất cả là tại anh suốt ngày cứ bắt em ăn ăn hết."
"Không phải anh muốn tốt cho em sao?"

Lục Ánh Kim đẩyy vai anh vài lần:
"Xì anh đừng có dẻo miệng, có ngày anh bỏ em theo người khác vì em xấu cho coi."
"Thà cho em xấu để không thằng nào nhìn đến em, mà cũng được đấy trái ôm phải ấp không tồi."
"Anh..."
Lục Ánh Kim cầm lấy chiếc gồi nhảy vào người anh ra sức mà đánh
"Chưa gì muốn ôm mỹ nữ rồi...Đánh chết anh đánh chết anh."
"Hahah...Tự nguyện cho em đánh."
Dương Triết Hàm nằm dang hai tay ra cho cô mặc sức đánh, đôi với anh chút sức lực nhỏ này của cô coi như gãi ngứa.
Đánh đến mệt không thể đánh nổi nữa cô quăng gối nằm trên người anh, đầu đặt trên ngực.

Dương Triết Hàm ôm lấy cô, tay xoa nhẹ mái tóc mềm mại kia:
"Đánh xong rồi?"
"Ừm mệt chết."
"Vậy mình ăn tối nhé! Anh nấu cả buổi rất cực đó."
Lục Ánh Kim làm nũng dụi má lên ngựa anh vài lần chu môi nói:
"Anh bế em ra ngoài ăn đi...Được không~~."
"Anh từ chối được không?"
"Vậy để thằng khác bế."
Cô giả vờ đứng lên bỏ đi, bán tay được ai kia nắm kéo lại cả người ngồi lên đùi anh.

Dương Triết Hàm nhéo mũi cô mắng:
"Anh dám để thằng khác bế không hả?"
"Haha...Không dám🙂."
Tự nhiên cô rén ngang..
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 58: 58: Sinh Nhật


Mạnh Khải ngồi vị trí ghế lái, thỉnh thoảng nhìn vào gương quan sát biểu cảm của anh.

Chiếc xe băng băng trên đường cao tốc chạy đến vùng ngoại ô.
"Dương tổng thật sự muốn dừng lại toàn bộ và rút lui sao?"
Dương Triết Hàm hé mở mắt nhìn vào chiếc gương như đang đối mặt với Mạnh Khải, anh không nhanh không chậm nói:
"Ừm, tôi không muốn buôn bán vũ khí nữa."
Mạnh Khải im lặng không nói gì, gật đầu xem như đã hiểu.
Dương Triết Hàm đã suy nghĩ vấn đề này rất lâu, trước đây sau khi anh lên tiếp quản vẫn luôn buôn bán vũ khí như cha và ông nội.

Đối mặt với bao nhiêu nguy hiểm, nhiều kẻ thù anh cũng không màng nhưng hiện tại anh có người cần bảo vệ chỉ muốn sống cùng Lục Ánh Kim bình an đến già.
Ting....Tin nhắn từ điện thoại gửi đến
Vợ yêu: "Tối nay anh tranh thủ về sớm nhé, em đợi."
Khóe môi của anh bất giác cong lên, dù chỉ một dòng tin nhắn nhỏ của cô cũng khiến anh vui vẻ.
"Được, anh sẽ về sớm."
Hôm nay là ngày sinh nhật của anh, cô xin nghỉ nửa buổi trở về liền đi siêu thị mua sắm đồ trang trí sinh nhật, thức ăn còn có bánh kem siêu to bự.

Đánh dấu sinh nhật năm 28 tuổi của Dương Triết Hàm cũng là năm cô và anh gặp nhau.

.

||||| Truyện đề cử: Thần Y Ở Rể |||||
Lục Ánh Kim một tay trang trí hết cả căn nhà, cô quyết định nấu món lẩu cay rất thích hợp ăn giữa thời tiết chuẩn bị vào đông như thế này.

Biết sở thích của anh không thích màu mè nên tiệc trang trí đa số là tông trắng đen nhưng nhìn vẫn rất sang.

Lục Ánh Kim chuẩn bị xong tất cả xem đồng hồ đã sáu giờ tối, cô nhanh chóng chạy đi tắm bỏ hết mùi thức ăn dầu mỡ vừa nãy thay vào đó là bộ đầm xanh da trời nhẹ nhàng với ít xịt thơm body nhè nhẹ.
Đúng bảy giờ cô tắt tất cả đèn đứng cạnh cửa trên tay cầm chiếc bánh kem, chỉ cần anh vừa bước vào cô sẽ đốt nến.

Cạch! Cô biết anh luôn đúng giờ.
Dương Triết Hàm mở cửa đi vào cả căn nhà chỉ một màu đen, không phải cô đang ở nhà sao?
Vừa lúc anh đưa tay lên bật đèn nghe tiếng:
"Happy birthday to you happy birthday to you...Happy birthday happy birthday happy birthday to you."
Lục Ánh Kim bước đến trước mặt anh trên tay cầm chiếc bánh kem vừa hát, ngọn nến đem đến ánh sáng nhỏ nhoi chiếu trên gương mặt rạng rỡ kia nhưng trong mắt Dương Triết Hàm nó đem đến tình yêu của cuộc đời anh.

Anh rất bất ngờ, trước đây anh chưa bao giờ thích người khác tổ chức sinh nhật cho mình nhưng hiện tại anh rất rất thích.

"Anh mau thổi bánh kem đi, nến cháy hết rồi."
Dương Triết Hàm cứ mải mê nhìn cô liền mỉm cười chuẩn bị thổi...
"Khoan, anh ước trước rồi hãy thổi nha."
Anh nhắm mắt ba giây nhẩm điều ước sau đó thổi ngọn nến tắt đi.

Đèn trong nhà được bật lên ngôi nhà của hai người hôm nay được trang trí rất khác lúc trước.

Lục Ánh Kim vừa đặt bánh kem xuống liền bị tập kích.

Anh xoay người cô lại đặt nụ hôn lên môi đối phương, cả hai say đắm trong hơi thở lẫn nhịp đập của nhau.

Dương Triết Hàm nhẹ nhàng buông ra, trán tựa vào đầu cô hít thở nhẹ giọng nói:
"Anh muốn quà sinh nhật."
"Hả?"
Lục Ánh Kim chưa hiểu thì đã bị anh nhấc bỗng lên, đôi môi anh đào cũng được khóa chặt.

Dương Triết Hàm tiến thẳng lên tầng đến phòng ngủ của cả hai.
Anh ôn nhu đặt cô lên giường, bàn tay chạm vào gương mặt đỏ ửng kia.
"Ánh Kim cho anh nhé? Được không?"
Lục Ánh Kim khó xử cắn chặt môi dưới nhưng khi nhìn vào đôi mắt kia cô cảm nhận được tình yêu, tin tưởng...Không ngần ngại gật đầu đồng ý!
Dương Triết Hàm như con sói khi được chấp thuận nhanh chóng nhào tới, bây giờ anh mới nhận ra bản thân yêu cô đến mức nào, muốn chiếm hữu, muốn chính mình là duy nhất....
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 59: 59: Thăm Mẹ 1


Thời gian hạnh phúc của cả hai cứ trôi qua êm đềm bình dị, sáng đi làm cùng nhau tối về cùng nhau.

Nghe thì thật nhàm chán mọi ngày đều như nhau nhưng đối với anh và cô mà nói đây là thứ mà hai người muốn như vậy đến cuối đời.
Nhưng có điều cô vẫn cứ lên cân dù ăn uống hay tập thể dục được chú trọng đến thế nào vẫn không thể xuống được, số cân của cô tăng mất kiển soát mặc dù cô ăn rất ít hạn chế thức ăn dầu mỡ.

Lục Ánh Kim rất đau đầu vì số cân nặng của mình hiện tại chỉ thua mấy ký so với lúc chưa giảm.
....
Tại tập đoàn Nhất Hàm!
Lục Ánh Kim đứng trước bàn làm việc của anh báo cáo lịch làm việc ngày hôm nay.
Rầm! Cánh cửa phòng bị ai đó mở toang.
Cô giật mình quay lại nhìn còn anh nhíu mày ánh mắt không còn vẻ ôn nhu nhìn về hướng cửa.
Dương Triết Kỳ đứng hiên ngang gương mặt có vẻ tức giận, phía sau là Mạnh Khải vẻ mặt hơi hoảng.
Dương Triết Hàm dùng mắt ra hiệu bảo cô ra ngoài, dương như anh biết trước lý do tại sao ba anh đến đây.
Cô gật đầu nghe theo anh chuẩn bị quay gót đi thì Dương Triết Kỳ lên tiếng:
"Cô ở lại đi."
Lục Ánh Kim nghe vậy không biết làm sao, nhìn anh hỏi ý.
Dương Triết Hàm lúc này mới lên tiếng:

"Em cứ ở đây, Mạnh Khải đóng cửa lại đừng cho ai lại gần."
"Vâng, Dương tổng."
Dương Triết Kỳ tức giận đi ngang qua cô bước đến đối diện với anh la mắng:
"Thằng nghịch tử! Sao mày dám đến tận nhà họ Mộng đòi hủy hôn ước còn đe dọa sẽ hủy hợp đồng với Linh thị?"
"Ngay từ đầu con đã nói rồi hôn ước này cha muốn thì tự cha tìm người cưới cô ta, con không cưới."
Nghe vậy Dương Triết Kỳ liền trừng mắt nhìn cô, Lục Ánh Kim có chút sợ đối diện với ánh mắt đó.

Anh vội đi đến chắn trước mặt cô bảo vệ:
"Cha nhìn cô ấy làm gì? Cô ấy không liên quan."
"Mày bị con hồ ly tinh này bỏ bùa rồi đúng không? Tao chọn con bé Mộng Nhi xinh đẹp giỏi giang mà mày không muốn, cương quyết đòi cưới một đứa chẳng ra gì?"
"Con yêu cô ấy thì cưới cô ấy."
Dương Triết Kỳ chỉ tay vào hai người, gương mặt đỏ lên vì tức giận:
"Mày phải đến xin lỗi Mộng Nhi nếu không đừng trách tao độc ác.

Mẹ mày đang bị bệnh bà ấy nghe tin này sẽ rất sốc."
Anh nghe đến từ "mẹ" thì không kiên nể:
"Ông đừng đem mẹ tôi ra nói, bà ấy thành ra như vậy là tại ông."

Nhớ lại
Hơn hai năm trước mẹ anh rất khỏe mạnh chỉ có tiền sử là bệnh tim đến một thời gian đột ngột nghe tin dữ từ em gái anh sau đó bệnh tim tái phát.

Đến khi hậu sự của em gái được lo chu toàn thì một người phụ nữ lạ đến nhà anh đòi tiền.

Cô ta chính là tình nhân mà Dương Triết Kỳ nuôi bên ngoài suốt bao nhiêu năm, sau khi lấy mẹ anh được năm năm.

Mẹ anh vì quá sốc nên bị nhồi máu cơ tim đến bây giờ vẫn chưa tỉnh.

Trở lại hiện thực.
Dương Triết Kỳ bị anh nói đúng thì im bật, mãi một lúc sau ông ta bỏ đi không quên bỏ lại câu:
"Ta sẽ không nương tay."
Rầm! Cửa đóng với lực rất mạnh.
Ông ta rời đi không khí trong phòng mới dần khởi lên không còn căng thẳng.

Cô cùng anh ngồi lên ghế sofa, Lục Ánh Kim nắm lấy tay anh nói:
"Em có thể đi thăm mẹ anh không?"
Dương Triết Hàm xoa đầu cô nhìn bảo:
"Được, tan làm anh chở em đi.

Mẹ anh thấy em chắc chắc sẽ hài lòng.".
 
Back
Top Bottom