Ngôn Tình Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 20: 20: Đuổi


Mạnh Khải không vào trong, anh đứng bên ngoài nhìn một lượt, bình tĩnh ra lệnh:
"Tất cả giải tán, mười phút nữa ba người các cô vào trong."
Mười phút sau tại phòng làm việc của Dương Triết Hàm, lần lượt Lục Ánh Kim đứng cạnh Trần Ngọc Diệp cuối cùng là Thị Bích, ba người đứng đối diện hắn.
Đầu tóc được chải chuốc tương đối gọn gàng, trên đần của Lục Ánh Kim có một cục sưng rất to, trên mặt Trần Ngọc Diệp thì có nhiều vết cào đỏ ứng chỉ có Trần Bích nhìn ả hầu như không có thương tích nào.
Dương Triết Hàm ngồi trên chiếc ghế sofa dài, một chân gác lên nhau hai tay thư thái đặt lên đùi, ánh mắt nhìn quét qua ba cô mang khí lạnh.
"Nội quy cho đánh nhau?"
Ba người lập tức lắc đầu phủ nhận
Dương Triết Hàm chất vấn
"Ai ra tay trước?"
Lục Ánh Kim nhìn vết thương trên mặt bạn mình, quyết muốn đòi lại công bằng, mạnh mẽ tiến thêm một bước nói:
"Thưa sếp, là do Thị Bích bảo em pha cà phê cho cô ta nhưng lần nào cô ta cũng cố tình làm vỡ hoặc đổ xuống sàn, đỉnh điểm lúc xảy ra xô xát thì Trần Ngọc Diệp muốn giúp em nên đẩy cô ta ra.

Không ngờ cô ta lại xông tới động thủ đánh người trước."
Thị Bích tứa mồ hôi hột, ngước lên định mở miệng chối lại vô tình đụng trúng ánh mắt sắc như dao của hắn làm ả sợ hãi mà rụt lưỡi lại.

Mạnh Khải bước vào phòng, ánh mắt liếc nhìn Thị Bích nhưng rất nhanh đã thu lại.
Anh đến đứng cạnh nơi hắn ngồi, giọng nói vừa đủ, rõ ràng
"Camera ghi lại những lời Lục Ánh Kim nói hoàn toàn đúng, chính Thị Bích là người kiếm chuyện, làm khó người khác."
"Không, Dương tổng chắc chắn là em bị hại...!Huhuu" - Thị Bích quỳ xuống khóc lóc kêu oan
"Vậy ý cô là do tôi nói sai cố tình bịa đặt vu khống cô?"- Mạnh Khải nhếch môi bảo
"Không...Ý tôi không phải thế."
Dương Triết Hàm vốn không thích những kẻ ngoan cố, bằng chứ rõ rành rành còn chối càng làm hắn thêm chén ghét ả ta:
"Kéo cô ta ra ngoài, từ giờ trở đi không cần đến làm việc nữa."
Thị Bích hốt hoảng muốn lao đến muốn ôm chân hắn van xin nhưng Mạnh Khải nhanh hơn một bước chắn trước mặt cô ta mỉm cười lịch sự nói:
"Cô Thị Bích, xin mời."
"Xin anh hãy nói với Dương tổng giúp tôi, thật ra...!"
"Mời cô, nếu cô vẫn nhất quyết không ra thì xin thứ lỗi."
Mạnh Khải không chút nương tay vì ả ta là con gái, kéo ả đem ra ngoài mặc kệ ai đó vẫn khóc lóc xin tha.

Cả căn phòng trở về trạng thái im lặng, chỉ có tiếng máy điều hòa đang hoạt động.

Lục Ánh Kim nhút nhát nhìn hắn mới dám nêu ý kiến của mình:
"Sếp...Nếu không có việc gì nữa thì có thể ra ngoài không ạ?"
Dương Triết Hàm di chuyển mắt nhìn trên đầu cô đang bị sưng, không nhanh không chậm nói
"Tôi cho em một tiếng đi xử lý vết thương rồi vào đây."
"Vâng sếp."
Cô cúi đầu nắm tay kéo Trần Ngọc Diệp ra ngoài.
Tại nhà vệ sinh, Lục Ánh Kim cẩn thận dùng tăm bông thoa thuốc lên mặt cho bạn mình.

Trần Ngọc Diệp tay cầm chiếc khăn bên trong là đá lạnh đặt trên đầu giúp cô, cả hai cùng đứng trị thương cho nhau.
Lục Ánh Kim cảm thấy chính mình đã làm liên lụy người khác:
"Xin lỗi cậu nếu không tại mình cậu cũng không bị cô ta đánh ra bộ dạng này."
"Tớ đâu có bị sao, chỉ bị trày xíu mà? Cậu nhìn xem mình vẫn còn rất xinh đẹp đúng không?"
"Ừm, cậu rất xinh đẹp."
Trần Ngọc Diệp lau nước mắt giúp cô nói:
"Đừng khóc, để tớ chườm đá cho cậu bớt sưng.".
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 21: 21: Tôi Thích Em Nấu Hơn


Cốc cốc cốc....
Sau khi Lục Ánh Kim xử lý cục u trên đầu bớt sưng mới quay lại tìm hắn.
Cô mở cửa nhẹ nhàng bước vào chuẩn bị sẵn tinh thần sẽ bị la nặng hơn có thể bị trừ lương....
Một không gian yên ắng không có tiếng động, Lục Ánh Kim nhút nhát di chuyển ánh mắt từ mặt sàn lên tìm hắn.
Dương Triết Hàm ngồi trên ghế làm việc, cả người dựa ra sau hơi ngước đầu lên, nhắm mắt thả lỏng.

Cô bước đến gần hơn nhìn gương mặt có phần mệt mỏi:
"Lại đây matxa đầu cho tôi."
"Vâng sếp."
Lục Ánh Kim vội phóng đến chỗ hắn, đưa hai bàn tay lên đầu của Dương Triết Hàm, nhẹ nhàng di chuyển.

Ở khoảng cách này, lần đầu cô có thể chính diện nhìn gương mặt điển trai này của hắn, sóng mũi còn thẳng hơn cả giới tính của cô, chân mày rậm vừa đủ, sắc bén, còn đôi môi mỏng đầy mê hoặc...
Dương Triết Hàm bất ngờ mở mắt nhìn cô, đuôi mắt có pha chút ý cười
"Nếu em còn không tập trung thì đừng trách tôi trừ lương."
"Không sếp...!Em sẽ tập trung."
Lục Ánh Kim chăm chú matxa cho hắn không dám lơ là nữa, cuộc đời của cô sợ nhất là hai chữ " Trừ lương " mà hắn lại lấy ra đe dọa một cách dễ dàng.

Nửa tiếng sau, hai tay cô đã mỏi nhừ, nhìn Dương Triết Hàm đang ngủ say không dám đánh thức.

Cô giả vờ ho vài tiếng như vô ý làm hắn thức giấc
"Khụ khụ...Khụ khụ..."
"Em ra ngoài cho tôi ngủ."
"Vâng sếp."
Lục Ánh Kim vui mừng chạy ra ngoài đóng cửa cũng rất nhanh.

Dương Triết Hàm nghe tiếng cửa mở mắt ra trên môi nở nụ cười nhỏ.
Đúng năm giờ chiều, cô hớn hở xách túi ra về trên môi không giấu được sự vui vẻ còn gì thích hơn là đến giờ tan làm chứ?
Vẫn như cũ, cô đạp chiếc xe đạp nhỏ về đến tận nhà, vừa vào cô đã nghe mùi thức ăn thơm từ bên trong, có chút khó hiểu ai lại vào được nhà cô còn nấu thức ăn.
Lục Ánh Kim đi đến bàn ăn thấy mảnh giấy dán nhỏ trên bàn
"Mẹ làm thức ăn xong hết rồi con nhớ hâm lại cho nóng nhé! Mẹ còn có việc nên về trước đây."
Cô không cầm được nước mắt mà khóc, đã hơn nửa năm vẫn chưa về thăm gia đình được lần nào, làm mẹ cô phải vất vả chạy đến đây thăm nhưng cũng không gặp được.

Lục Ánh Kim vội gọi cho mẹ mình.
Rất nhanh bên đầu dây đã bắt máy:
"Alo, Ánh Kim con làm về rồi à?"
Cô nghe tiếng mẹ qua điện thoại trong lòng càng buồn hơn
"Dạ...Sao mẹ lên không nói cin trước để con xin nghỉ đi chơi cùng với mẹ?"
Mẹ cô bà Vân Trang mỉm cười nói:
"Có gì đâu, cùng gần tết rồi con cũng về mà đúng không?"
"Dạ con sẽ về ạ."
"Con hâm thức ăn lại ăn chưa?"
"Chưa ạ, con mới vừa về đến."
Mẹ cô nói giọng có phần không hài lòng
"Mau đi ăn đi, mẹ tắt máy đây."
"Tối con điện lại cho mẹ nhé."
"Ừm, nhớ ăn đấy cô nương."

Lục Ánh Kim vui vẻ tắt máy, tâm trạng tốt lên hẳn cả người cũng bớt đi phần phiền muộn.

Đúng là dù có ra sao thì gia đình luôn luôn là nơi để dựa vào, nơi con người ta có thể dễ dàng bày tỏ cảm xúc...
Ngăm mình một lúc trong dòng nước ấm, cô trở ra trên người mặc chiếc đầm ngủ dài kín đáo họa tiết hình Doremon đáng yêu.

Tiến đến phòng bếp, cô cho từng món ăn vào lo vi sóng hâm nóng.
"Cốc cốc cốc."
Lục Ánh Kim nhìn đồng hồ trong đầu không tránh sự tò mò, giờ này cũng tối rồi thì ai còn đến nhà cô?
Vội đem dĩa thịt vừa được hâm nóng ra bàn chạy đến cửa suy nghĩ một chút mới dám mở
"S...!Sếp?"
"Hừm."
Dương Triết Hàm đút hai tay vào túi quần đen, chững chạc gương mặt hờ hững như không có chuyện gì, nhìn cô hừ nhẹ đi thẳng vào trong nhà.
Cô vội đóng cửa, rót ly nước lọc đặt lên bàn đối diện hắn đang ngồi
"Sếp, sao giờ này sếp lại đến đây vậy ạ? Em có việc nào chưa làm xong sao?"
Dương Triết Hàm đảo mắt quan sát căn nhà nhỏ không nóng không lạnh nói:
"Em làm rất tốt công việc."
"Dạ???"
"Tôi đói nên đến đây."
Thật ra hắn đã chạy khắp các nhà hàng ăn bữa tối nhưng không có chỗ nào hợp ý hắn cả nên mới chjay một mạch đến nhà cô xin ăn ké.
Lục Ánh Kim liền hiểu ra vui vẻ mời cơm hắn

"Vừa hay bữa tối em mới hăm lại, sếp vào ăn cùng nhé."
"Được."
Hắn tự nhiên như nhà mình bước vào bàn ngồi xuống chờ cơm như đứa trẻ bị bỏ đói lâu ngày.

Cô lấy thêm một chén và đũa đưa hắn cười nói:
"Mời sếp, những món này là mẹ em nấu.

Sếp ăn thử có vừa miệng không ạ?"
Hắn cầm đũa xẻ một phần cá kho đầy thịt đưa vào miệng.

Cô nhìn hắn nhai trong lòng khá hồi hợp sợ không đúng ý hắn:
"Ngon không sếp?"
"Tạm được, tôi thích em nấu hơn."
"V...!Vâng."
Lục Ánh Kim nghe vậy không hiểu sao trong lòng lại có chút vui nhưng hắn có cần thẳng thắn tới vậy không nhỉ?.
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 22: 22: Ánh Nắng


Thấm thoát mùa đông trôi qua như một giấc ngủ giá lạnh giữa đêm hè, đã đến mùa xuân tươi mát dễ chịu là lúc ai ai cũng nôn nao muốn nghỉ tết.
Hôm nay là cuối tuần, Lục Ánh Kim thức dậy từ rất sớm, vệ sinh nhà cửa sau đó tranh thủ đến trung tâm thương mại mua ít quần áo mới.
Cô bước vào khu mua sắm đang giảm giá đến 30%, tuy mới buổi sáng ở đây lại rất đông, cũng phải hôm nay là ngày black friday mà.

Lục Ánh Kim bước đến những kệ lớn mua ít vật dụng trong nhà, đồ dùng ở đây rất đa dạng còn rất rẻ dại gì mà không mua vài thứ mang về trang trí cho căn nhà nhỏ.
Lộp cộp
Một chàng trai trên người cầm rất nhiều thứ vô tình va vào cô làm đồ rớt xuống đất.
"Xin lỗi."
Anh vội cúi người nhặt lên, Lục Ánh Kim cũng vội nhặt giúp anh.

Lát sau mọi thứ trở về chỗ cũ, cô nhìn chàng trai trước mặt trông có vẻ hơi ngố, quả đầu nấm kèm theo một chiếc kính cận viền đen dáng người tương đối gầy, khá cao.
Lục Ánh Kim mỉm cười hỏi thăm:

"Anh có sao không?"
"Không sao, cảm ơn cô rất nhiều."
"Không có gì, anh cần giúp thêm gì không?"
"Có lẽ không."
Lục Ánh Kim gật đầu chào hỏi rời đi, cô muốn đi tìm thêm một ít đồ dùng cho phòng bếp, vì nhìn căn bếp khá đơn giản.
Anh chàng phía sau nhìn cô gọi muốn nói gì đó
"K...!Khoan đã."
Lục Ánh Kim dừng bước quay lại tò mò nhìn anh
"Có gì sao?"
Anh ấp úng nhìn cô có vẻ khó nói, đưa tay gãi đầu cười bảo:
"Chuyện là tôi mới chuyển đến đây sống không biết nên cần những thứ gì nên có thể nhờ cô giúp đỡ tư vấn tôi mua ít đồ trong nhà được không?"
Cô nghe vậy hiểu ra vấn đề thì ra là người ở quê mới chuyển lên đây bởi nhìn có chút hiền lành chân chất:
"Được, đúng lúc tôi cũng đang mua."
Cả hai vui vẻ đi cùng đến những khu bán đồ trang trí nhà, đi từ cửa hàng này sang cửa hàng khác cuối cùng chiếc xe đẩy cũng đầy.
Lục Ánh Kim dừng chân đứng trước mặt anh mỉm cười bảo:
"Vậy đến đây tôi xin phép đi trước."
Chàng trai mỉm cười gãi đầu có phần ngại ngùng hỏi
"Tôi tên là Phạm Nhất Di, tên cô là gì?"
"À tôi tên Lục Ánh Kim, tạm biệt hẹn gặp lại."
.............
Sau khi rời khỏi trung tâm mua sắm, cô bắt taxi đến biệt thự riêng của Dương Triết Hàm vì tối nay hắn phải đến dự một buổi tiệc quan trọng.

Chiếc xe mất gần 45 phút mới đến nơi, cánh cổng biệt thự tự động mở ra cho chiếc xe tiến vào trong.

Lục Ánh Kim nhìn đồng hồ đã trễ mười phít vội tính tiền chạy thẳng vào trong.
Cô đứng trước cửa phòng của hắn chỉnh lại quần áo, cho nhịp thở không còn nhanh nữa, vẫn là nụ cười công nghiệp mà Lục Ánh Kim đã học được khi làm việc cùng hắn một thời gian dài.
Cốc cốc cốc
Lục Ánh Kim mở cửa bước vào thấy Dương Triết Hàm vẫn như mọi ngày dán mắt vào đống tài liệu trên bàn.

Cô bước đến đứng đối diện với hắn bảo:
"Sếp, đây là tài liệu hôm nay."
Dương Triết Hàm nhận lấy mở ra xem, giọng nói không nhanh không chậm
"Em đến trễ 14 phút 38 giây."
"Dạ...Tôi xin lỗi ạ."
Hắn giương khéo miệng nhìn cô bảo
"Đứng đây đợi."
"Vâng."

Dương Triết Hàm đứng lên rời khỏi phòng mãi một lát sau mới quay lại, trên người khoát một bộ vest màu xanh đậm trông cực kỳ lịch lãm, mái tóc vuốt keo tỉ mỉ cùng đôi chân mày sắc bén tạo nên một khí thế bất phàm khó ai có được.
Lục Ánh Kim như bị hút hồn đứng nhìn hắn, biết là sếp cô rất đẹp trai rất soái nhưng không ngờ lại phong độ đến nhường này.
Hắn nhếch môi đắc ý nói:
"Em ngậm miệng lại đi chảy hết nước dãi rồi."
Cô giật mình nhìn sang hướng khác, tay lau miệng nói
"Dạ...à vâng."
"Thắt cà vạt cho tôi."
Lục Ánh Kim nhận lấy cà vạt từ tay hắn, cho chiều cao cả hai khá chênh lệch, cô nhón người đưa tay quàng lên cô hắn đưa cà vạt qua nhẹ nhàng thắt.
Ánh nắng buổi chiều hoàng hôn màu vàng ửng đỏ lãng mạn, chiếu rọi vào căn phòng bao phủ lên hai còn người đứng đối diện nhau.

Có phải là do ánh nắng hay không? Gương mặt của người đàn ông kia ửng đỏ, ánh mắt khác với thường ngày có phần dịu dàng nhìn người con gái trước mắt..
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 23: 23: Buộc Tóc


Lục Ánh Kim tìm mãi cách thắt nút mới xong, do đứng gần nhau cô vẫn chưa dám ngước lên nhìn thẳng vào hắn, ngập ngừng nói:
"Thưa sếp, đã xong rồi ạ."
Xoạc!
Cô bất ngờ ngước lên nhìn hắn, mái tóc dài màu đen mượt mà xõa ra tỏa sáng dưới ánh nắng mặt trời.

Dương Triết Hàm cười đắt ý trên tay cầm sợi buộc tóc của cô:
"Từ giờ em đừng buộc tóc nữa."
Cô ngơ ngác không hiểu hỏi lại:
"Sao ạ?"
Hắn đưa tay chỉnh tóc lại giúp cô:
"Em để tóc thế này đẹp hơn rất nhiều."
Gương mặt cô bỗng chốc đỏ ửng, mơ hồ lời nói trước mắt.

Lần đầu có người làm điều như thế này với cô...
"Nhưng sếp...Em ngại lắm sợ có người sẽ nói không hợp."
Dương Triết Hàm cúi người sát lại nhìn cô gương mặt của cả hai gần đến nỗi có thể cảm nhận được hơi thở của đối phương, hỏi:

"Họ trả lương cho em?"
Lục Ánh Kim lắc đầu phủ nhận:
"Sếp trả lương."
"Vậy thì cứ nghe lời tôi, còn nữa bỏ cái tính hay tự ti của em đi.

Tôi rất ghét điều đó."
Hắn nói xong quay người đi ra ngoài....
Lục Ánh Kim đưa tay chạm vào khuôn mặt mình sau đó nhìn lên tấm kính của cái tủ đối diện đang chiếu hình ảnh của cô " Xõa tóc ra thật sự sẽ đẹp hơn sao?"
Nhớ lại năm cô lớp 7..
Giờ ra chơi
Lục Ánh Kim ngồi ăn bịch bánh khoai tây, đám bạn con trai vui nô đùa trong lớp chạy qua chạy lại trông cực kỳ hiếu động.
Một cô bạn cùng lớp tên San Mai đi đến trước mặt cô nói với đứa bạn đi cùng:
"Mày nhìn kìa lúc nào tao cũng thấy nó ăn cả."
Như Thy cũng bật cười nói:
"Nhìn thân hình cũng biết rồi trông như con heo mẹ ấy Hahhah."
Cô vẫn ngồi đó không để ý đến hai cô bạn cùng lớp.

San Mai vẫn chưa muốn bỏ qua liền tiến đến đưa tay nắm lấy cây kẹp màu hồng trên đầu cô nhưng Lục Ánh Kim phản ứng khá nhanh nhạy chụp lại.
San Mai tức giận nói:
"Đưa cây kẹp tóc này cho tao."
"Không được, đây là quà sinh nhật bà ngoại tặng cho tớ."
San Mai quay sang nhìn Như Thy nói:
"Còn không mau giúp."
"Được."
Lúc sau cô không làm lại được hai người họ, đầu tóc cô bù xù bịch bánh trên tay cũng rơi xuống đất.

Lục Ánh Kim tủi thân ngồi đó cố kìm nước mắt của mình
"Trả cho tớ, đây là cây kẹp của tớ mà."
"Xì cho tao không được à? Kêu bà mày mua cái khác là được rồi."
"Hức...Nhưng bà cửa tớ...Hic."

San Mai thấy cô khóc có phần sợ vội nhìn xung quanh xem có giác viên nào không? Ném cây kẹp tóc vào người Lục Ánh Kim nói lớn:
"Trả mày đấy, có cây kẹp tóc mà cũng khóc lóc."
Như Thy đứng bên cạnh chen vào gọi các bạn xung quanh:
"Này lại xem bạn Lục Ánh Kim đi, gương mặt thì tròn như cái mâm, thân hình thì mập mà còn xõa tóc nhìn không khác gì bà bán thịt ngoài chợ."
Mấy người xung quanh đứng nhìn cười hùa theo, đương nhiên làm gì có ai dám đứbg ra bênh vực kẻ yếu thế.
"Hahah cậu nói đúng đấy."
"Nhìn cậu ta kìa không khác gì một con lợn."
"Xõa tóc ra làm gì chứ? Còn xấu hơn lúc buộc tóc nữa hahah."
"Ai đền bịch bánh lại đi, sợ cậu ấy sẽ đói đó."
Lục Ánh Kim khóc càng nhiều hơn, mắt nhìn xung quanh ai ai cũng chỉ chỏ vào cô cười nhạo, buông lời chế giễu về ngoài hình, không một ai đứng về phía cô, đối với một đứa trẻ 13 tuổi đây không khác gì cực hình bằng lời nói nhìn thì có vẻ nhẹ nhưng nó lại mang tính sát thương lớn.
"Các cậu là đồ xấu xa."
Cô đứng bật dậy trên tay cầm chặt cây kẹp tóc chạy thẳng ra ngoài bỏ lại đám người đáng ghét ở sau lưng.
Trở về thực tại.
Lục Ánh Kim giật mình, lắc đầu tìm thun buộc tóc trong túi cột tóc lên.

Trải qua bao nhiêu chuyện chỉ là cô không thể dễ dàng tin lời một ai đó kể cả hắn...
Sau khi rời khỏi biệt thự, Dương Triết Hàm đã sắp xếp xe đưa cô về.
Lục Ánh Kim bước vào nhà tìm chìa khóa mở cửa, nhìn sang thấy căn nhà bên cạnh sáng đèn, cánh cửa mở toang như có người mới dọn vào ở.

Cô đi đến nhìn đống đồ trước cửa, nhìn vào bên trong chẳng thấy ai:
"Xin lỗi, có phải hàng xóm vừa mới chuyển đến ở không ạ?"

Đáp lại chỉ là khoảng không gian yên tĩnh, cô tiến thêm một bước tò mò nhìn vào.
"Này cô gì đó ơi!"
"Á."
Lục Ánh Kim giật thót vội quay lại:
"Ủa? không phải là anh chàng ở trung tâm mua sắm lúc sáng sao?"
Phạm Nhất Di cũng khá bất ngờ khi gặp cô ở đây
"Cô sống ở đây sao? Trùng hợp thật đó."
"Anh chuyển đến đây sống à? Căn nhà này luôn sao?"
"Đúng vậy, tôi khá ngạc nhiên cô cũng ở bên cạnh."
Lục Ánh Kim cười vui vẻ xem như cả hai có duyên với nhau vậy
"Vậy anh có cần gíup gì không? Dọn dẹp xong hết chưa?"
"À tôi chỉ đem đồ vào nữa thôi, tôi mời cô ăn chút gì đó nhé sẵn tiện cảm ơn việc hồi sáng."
Cô nhìn đồng hồ trên tay chỉ mới bảy giờ tối vẫn còn sớm, gật đầu đồng ý:
"Được, để tôi giúp anh đem đồ vào cho nhanh."
"Cảm ơn cô.".
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 24: 24: Cậu Giúp Tớ Đúng Không


Tại tập đoàn Nhất Hàm!
Lục Ánh Kim chần chừ đứng trước cửa chưa dám gõ cửa bước vào.

Sáng này vừa mới đến đã nghe mọi người ở phòng thư ký bảo tại buổi tiệc tối qua có cô gái cố tình quyến rũ Dương Triết Hàm kết quả bị hắn đuổi đi trước mặt mọi người, vì việc đó kéo theo tâm trạng của hắn hôm nay tệ theo, chưa ai dám bước vào.
Cô lấy hết can đảm gõ cửa.
Cốc cốc cốc!
Mở cánh cửa ra bước vào, cô nhìn bàn làm việc không thấy hình dáng quen thuộc chú tâm làm việc.

Lục Ánh Kim nhẹ nhàng đóng cánh cửa lại đi vào bắt gặp hình ảnh một thân dài đang nằm ngủ trên chiếc ghế sofa lớn.
Cô đưa tay lay nhẹ người hắn
"Sếp ơi...Sắp đến giờ họp rồi ạ!"
"Sếp ơi..."
Dương Triết Hàm nhíu mày đầy mệt mỏi mở mắt ra nhìn cô hừ nhẹ một tiếng
" Tôi biết rồi, em mang bữa sáng vào đi."
"Vâng."
"Khoan đã."
Dương Triết Hàm nhìn thấy điều gì đó không thuận mắt liền lên tiếng, hắn thuận người đứng lên tiến sát lại chỗ cô đang đứng, đưa tay ra phía sau người cô.

Động tác của hắn từ tốn làm trái tim người con gái tuổi đôi mươi bỗng chốc loạn nhịp, gương mặt ngại lên trông thấy.

Họ có thể cảm nhận mùi hương từ đối phương cứ nhè nhẹ lại rất dễ chịu.
Xoạc!
Dương Triết Hàm cầm lấy dây buộc tóc cho vào túi, sau đó đưa tay chỉnh lại tóc cho cô vừa nói
"Tôi đã nói em đừng buộc tóc rồi, không nhớ sao?"
"Nhưng em....Không....Vâng em nhớ rồi."
Hắn nhếch môi cười hài lòng, cảnh cáo
"Tôi thấy em còn buộc tóc thì tiền thưởng tết sẽ bị cắt hết, nghe rõ không?"
"Dạ"
"Ngoan để tôi chỉnh lại tóc cho em."
Lục Ánh Kim gật đầu đứng im, lén lút hướng mắt nhìn hắn vừa có chút rụt rè vừa say đắm lại vô cùng thích thú...Giây phút này đột nhiên không hiểu vì sao cô lại ước rằng mình trở nên xinh đẹp hơn....
Cạch!
Mạnh Khải đột nhiên mở cửa tiến vào trên tay cầm ít tài liệu, anh đứng nhìn cảnh tượng trước mắt không khỏi bàng hoàng liền chạy ra ngoài đóng cửa lại.
"Tôi xin lỗi đã làm phiền."
Rầm!
Lục Ánh Kim cũng chợt tỉnh lùi lại hai bước nhìn hắn nói
"Có phải trợ lý Lâm có chút hiểu lầm gì đó không?"
Dương Triết Hàm cũng thu tay về ngồi xuống ghế cởi một nút áo cho thoải mái, nhàn nhạt đáp
"Giữa tôi và em có gì để hiểu lầm à?"
"Không...Không có...Em xin phép ra ngoài lấy thức ăn sáng cho sếp."
.......
Hôm nay là ngày sinh nhật của cô bạn thân, đến giờ tan làm như chỗ hẹn Lục Ánh Kim đứng trước chỗ hẹn tại trước sảnh công ty đợi..
Trần Ngọc Diệp giữ im lặng, cố tình đi nhẹ nhàng không phát ra tiếng động bước đến chỗ cô
"Hù."
Lục Ánh Kim giật mình quay lại, tay ôm bên ngực trái của mình nói
"Ôi trời, cậu làm mình muốn đứng tim."
"Hehe, không phải cậu vẫn còn đứng đây rất khỏe mạnh sao?"
"Hôm nay cậu muốn ăn gì?"
"Chúng ta đi nhậu được không?"
"Được, đi thôi."

Cả hai đến quán nhậu quen thuộc nằm trong một khu chợ, thức ăn ở đây rất ngon giá cả lại bình dân khiến cho quán trở nên đông đúc thu hút khách hơn.
Lục Ánh Kim cầm menu nhanh chóng gọi một phần chân gà nướng, một phần ốc nướng mỡ hành, hai phần hàu nướng phô mai cùng với một nồi lẩu hai người kèm theo hai bốn lon bia.
Rất nhanh thức ăn được đem ra đầy đủ, mùi thơm nồng nàn bay khắp nơi gọi cho người ta có cảm giác thèm ăn nhất là đối với ngững người vừa mới tan làm về.
Trần Ngọc Diệp nhanh chóng khui bia rót vào đều hai ly
" Đây chúng ta nâng ly lên mừng sinh nhật mình nhé!"
"Được."
Cô vui vẻ cầm ly lên một hơi đã vơi hơn nửa ly, vừa lúc nồi lẩu đã sôi ùng ục đang kêu gọi những phần topping ở bên ngoài.

Lục Ánh Kim nhanh chóng cho vào đậy nắp lại chờ cho hải sản chính nữa là xong.

Sau một lúc ăn uống, cả hai đã ngà ngà say, ai đều cũng vó nồng độ cồn trong người.

Trần Ngọc Diệp với gương mặt đỏ ửng nhìn cô
"Sao hôm nay cậu có vẻ khác với mọi ngày"
Lục Ánh Kim nghi ngờ nhìn lại quần áo trên người hình như vẫn là style thường ngày không có gì thay đổi.
"Vậy à? Tớ thấy vẫn vậy mà?"
" Ý là mọi ngày tóc cậu đều được buộc lên nhưng hôm nay lại xõa ra.

Nhớ không nhầm hình như cậu rất ghét thả tóc mà?"
Cô chợt nhớ đến hình ảnh sáng nay, khi Dương Triết Hàm tiến gần thả tóc cô ra...
"Tớ...Dạo này muốn thả ra một tí."
"Ồ!!!"
Trần Ngọc Diệp lại nhìn cô như có gì đó muốn nói từ lâu

"Cậu hứa sẽ tạo cơ hội cho tớ và Dương tổng mà đúng không?"
"À...Hình như có hứa vậy "
"Lục Ánh Kim, tới lúc cậu thực hiện lời hứa đó rồi.

Dạo này mình lại thích Dương tổng nhiều hơn một chút, khi đứng nhìn anh ấy từ xa trái tim mình không thể bình tĩnh nổi, vóc dáng ấy, phóng thái là một người có sự nghiệp cực kỳ thành công có trong tay quyền lực, tiền tài...là người mọi cô gái đều muốn có được."
Cô nghe Trần Ngọc Diệp nói và ngẫm lại...hình như đều đúng cả...Đó chính là hình mẫu của nhiều cô gái....
Trần Ngọc Diệp ngồi lại cạnh cô mở lời
"Kể từ ngày mai cậu giúp tớ đến với Dương tổng được không?"
"Tớ...."
Trần Ngọc Diệp đa nghi hỏi
"Không lẽ cậu cũng có tình cảm với Dương tổng?"
"Không...có làm sao lại có chuyện đó được chứ"
" Vậy cậu sẽ giúp tớ đúng không? Cậu là người thân cận với ngài ấy nhất."
"Ừ...tớ sẽ cố gắng giúp cậu."
" Aaa...Đúng là bạn tốt của tớ."
Lục Ánh Kim đột nhiên cảm giác trái tim mình khó chịu một cách kỳ lạ, trong lòng không vui vẻ như lúc đầu, dường như có một điều gì đó mà chính bản thân cô không nhận ra....
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 25: 25: Máy Tiêu Hủy Giấy


Tại tập đoàn Nhất Hàm.
Lục Ánh Kim từ phòng tổng giám đốc đi ra, trên tay cầm một cọc tài liệu cần xử lý.

Cô đi đến phòng trợ lý liền bắt gặp Trần Ngọc Diệp đang đứng gần máy hủy giấy.
"Cậu đang làm gì đó?"
Trần Ngọc Diệp nghe tiếng gọi giật mình quay lại thầy cô vui vẻ nói
"Tớ đang photo ít tài liệu."
"Mình cũng đang cần hủy tài liệu này"
"Vậy để mình làm giúp cho nhé!"
"Cảm ơn cậu"
Lục Ánh Kim vui vẻ đưa cho bạn mình cọc tài liệu, sau đó rời đi chuẩn bị bữa trưa cho Dương Triết Hàm.
Hơn ba mươi sau, cô mang ít salad cùng cơm chiên trứng vào cho hắn.
Dương Triết Hàm gương mặt vô cùng khó ở nhìn cô
"Tài liệu em mang đi đâu rồi?"
Lục Ánh Kim đặt thức ăn xuống bàn khó hiểu nhìn hắn

"Không phải sếp bảo em hủy rồi sao!"
Rầm!
Hắn tức giận đập tay xuống bàn, ánh mắt sắc bén nhìn cô như muốn ăn tươi nuốt sống.
"Em lấy nhầm cọc tài liệu bên cạnh rồi, đó là những bản hợp đồng của công ty gần đây có biết không hả?"
Cô nghe vậy liền run sợ, tay chân cứng đờ không thể động đậy, nhất là còn đối diện với ánh mắt đáng sợ kia.

Lục Ánh Kim nhìn trên bàn làm việc hắn quả thật có một cọc tài liệu khác...
"Em...Em...sẽ đi tìm lại."
Cốc cốc cốc!
Đúng lúc này tiếng cửa vang lên phá tan bầu không khí căng thẳng này.
Dương Triết Hàm lên tiếng
"Vào!"
Cánh cửa dần mở ra, Trần Ngọc Diệp bước vào trên tay cầm theo cọc tài liệu y như lúc Lục Ánh Kim nhờ tiêu hủy giúp.
Trần Ngọc Diệp bước lên, đứng trước cô hai bước, vẻ mặt có phần đỏ lên nhẹ nhàng cất giọng
"Dương tổng, đây có phải tài liệu mà ngài đang cần không?"
Dương Triết Hàm nghe vậy liền bước đến lấy tài liệu trên tay Trần Ngọc Diệp xem.

Lúc sau, hắn gật đầu trong ánh mắt có tia vui mừng, đặt tay lên vài Trần Ngọc Diệp nói:
"Sao cô biết được đây là tài liệu quan trọng?"
"Vâng, vì em thấy có rất nhiều hợp đồng đã được ký nhưng không hiểu sao lại phải tiêu hủy!"
Lúc này ánh mắt của hắn liền nhìn sang Lục Ánh Kim có phần trách móc nhưng mong cô có thể học hỏi điều này từ Trần Ngọc Diệp
"Cô làm tốt lắm! Tháng này sẽ tăng lương."
"Cảm ơn sếp!"
Trái tim của Trần Ngọc Diệp như cẩng lên vì vui sướng còn có đây là lần đầu tiên được Dương Triết Hàm chạm vào người.

Đây là điều ao ước bấy lâu nay mãi mới có được.

Lục Ánh Kim đứng một bên nhìn hai người họ trai tài gái sắc rất đẹp đôi.

Một người thì giàu có, phong độ, quyền thế còn một người lại xinh đẹp mĩ miều, dịu dàng, thân hình quyến rũ, giọng nói trong trẻo...Nghĩ đến đây cô chợt nhớ những lời nói của Trần Ngọc Diệp tối hôm qua:"Kể từ ngày mai cậu giúp tớ đến với Dương tổng được không?"
Suy nghĩ mãi cô căng thẳng mở lời:
"Thưa sếp hay là cũng đến bữa trưa chúng ta có thể đến nhà hàng nào đó dùng bữa, vì nhờ cô ấy mà những bản hợp đồng này không bị mất."
Dương Triết Hàm nghe vậy cũng có phần đúng nhưng nó lại không cần thiết cho lắm...
Trần Ngọc Diệp nhất định phải bắt lấy cơ hội này, liền nói
"Đúng vậy thưa Dương tổng, thật ra em chỉ cần ăn một bữa là được rồi ạ không nhất thiết phải tăng lương đâu ạ!"
Hắn suy nghĩ một lúc, nhìn Lục Ánh Kim ra lệnh
"Gọi Mạnh Khải lấy xe đi."
"Vâng."
Rất nhanh bốn người trên một chiếc xe, Mạnh Khải đảm nhận việc lái xe kế bên là Lục Ánh Kim tất nhiên phía sau là Trần Ngọc Diệp ngồi cùng với Dương Triết Hàm.

Nửa tiếng sau, chiếc xe dừng trước nhà hàng năm sao nằm trên một mặt bằng đắc địa giữa lòng thành phố hoa lệ, đương nhiên chất lượng phục vụ và món ăn cực kỳ tốt.
Bốn người vào một căn phòng vip, một chiếc bàn tròn lớn nằm ở giữa.

Dương Triết Hàm thoải mái ngồi ngay giữa, Trần Ngọc Diệp chạy nhanh đến bên cạnh hắn, còn cô đợi Mạnh Khải ngồi xuống trước sau đó ngồi cạnh anh.

Món ăn được mang lên đầy bàn, Trần Ngọc Diệp vui vẻ gắp cho hắn một ít gà sốt cay, mong chờ nói

"Dương tổng, dùng thử món này đi ạ nhìn khá ngon."
Hắn không động đũa, giọng lạnh như băng lên tiếng
"Tôi không ăn cay."
Trần Ngọc Diệp nhận ra bản thân vừa rồi quá gấp rút, cười trừ bảo
"Vậy ăn thử món cá kho tiêu đi ạ."
Hắn nhìn sang Lục Ánh Kim đang gặm đùi gà rất nhiệt tình, bảo:
"Em lại đây gắp thức ăn cho tôi, tiện thể thay một cái chén mới."
Lục Ánh Kim dừng động tác lại bỏ chiếc đùi gà vào chén, vội lau tay bảo nhân viên đem bộ chén đũa khác đến.

Cô nhanh tay bỏ vào chén ít canh gà hầm hạt sen, bỏ ít salad vào dĩa riêng đem đến
"Sếp, đây ạ."
Hắn mỉm cười hài lòng dùng bữa, quả thật chỉ có cô làm việc khá vừa ý, biết rõ sở thích của hắn.
Trần Ngọc Diệp nhìn cảnh này đen mặt, trong lòng nổi lên chút ghen tỵ với cô, cúi gầm mặt xuống chén mà ăn.
Riêng Mạnh Khải nhìn cảnh trước mắt lắc đầu giống như hoàn cảnh trong một bộ phim anh vừa được xem cô này muốn lấy lòng anh ta nhưng anh ta lại vừa ý một người khác...Đau hết cả đầu....
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 26: 26: Phạt


Sau khi dùng bữa xong, cô cũng được đưa trở về nhà.

Lục Ánh Kim đứng trước cửa nhà liền nghe tiếng gọi của Phạm Nhất Di:
"Này, Ánh Kim."
Cô quay sang thấy anh liền mỉm cười chào hỏi
"Chào buổi tối, anh gọi tôi có chuyện gì à?"
Anh đưa cho cô một hộp bánh nhỏ, cười nói:
"Tôi có làm ít bánh ngọt nên mang qua cho cô một phần...Xem như quà vừa mới chuyển đến."
Lục Ánh Kim liền đưa tay nhận lấy cũng không quên cảm ơn:
"Tôi cực thích ăn bánh ngọt đó! Cảm ơn anh nhiều nhé."
"Không có gì...Vậy cô ngủ ngon nhé!"
"Được, anh cũng vậy."
Nói xong cả hai ai về nhà nấy, cô mệt mỏi đem hộp bánh vào tủ lạnh.

Ngồi một mình trong phòng khách nghĩ ngợi về chuyện hôm nay.

Sếp và cậu ấy có thật sự xứng đôi không? Có vẻ sếp lạnh lùng không thích cậu ấy lắm?...Có lẽ thời gian hai người họ tiếp xúc với nhau không được nhiều nên sếp mới hờ hững, vậy thì phải tạo nhiều cơn hội hơn nhỉ?

...............
Buổi trưa tại tập đoàn Nhất Hàm
Lục Ánh Kim cùng Trần Ngọc Diệp đứng ở quầy nước.

Cô thuần thục pha cà phê còn Trần Ngọc Diệp đứng kế bên bảo
"Này, hay để mình bưng vào giúp cậu được không?"
"Chuyện này...."
" Năn nỉ cậu đó, dù sao thì cậu cũng đang muốn tạo cơ hội cho mình và Dương tổng mà đúng không?"
Lục Ánh Kim nghe vậy cũng có phần đúng liền đưa cho cô bạn thân bưng vào.
Trần Ngọc Diệp học lỏm phong cách của cô khi vào đều gõ cửa trước ba tiếng sau đó mới bước vào trong.
Dương Triết Hàm ngồi trên đánh máy, mắt dán vào màn hình không hướng mắt nhìn xem là ai, mỗi khi nghe mùi cà phê hắn mặc định luôn là Lục Ánh Kim bước vào:
Cô đứng nhìn hắn say mê, không nghĩ cảnh tượng hắn làm việc lại đẹp mức độ này trông rất quyến rũ không cần mặc đồ quá phô trương chỉ cần gương mặt đó.

Hắn chưa nghe thấy tiếng bước chân đến, hướng mắt nhìn xem, trong ánh mắt có tia ngạc nhiên lẫn khó chịu, lạnh giọng hỏi:
"Sao cô lại vào đây?"
"A...Em giúp trợ lý Lục mang vào cho Dương tổng."
Dương Triết Hàm nhìn ly cà phê trên tay cô cũng hiểu ra vấn đề, trở về tư thế làm việc không nhìn cô, ra lệnh
"Đem ra ngoài, từ giờ không phận sự cô đừng bước vào đây."
Trần Ngọc Diệp bất ngờ không nghĩ hắn tuyệt tình, lạnh lùng đến vậy! Không phải hôm qua vừa đi ăn trưa chung sao? Bây giờ lại như không có chuyện gì dễ dàng như vậy?
Cô miễn cưỡng lên tiếng
"Vâng, thưa Dương tổng."
Cô vừa quay đi được hai bước, đột nhiên hắn lên tiếng bảo
"À còn nữa!"
Trần Ngọc Diệp nghĩ rằng hắn sẽ thay đổi ý định mà bảo cô cứ tiếp tục vào đây, gương mặt hào hứng kèm theo chút mong đợi
"Dạ?"
"Ra ngoài bảo Lục Ánh Kim vào đây."
Cô sựng lại trông giây lát vẫn gượng cười gật đầu vâng theo
"Vâng."
Cạch!
Cánh cửa đóng lại, Dương Triết Hàm cũng ngừng thao tác làm việc ánh mắt đăm chiêu.

Hắn ngồi trên vị trí này, hạng người nào chẳng gặp qua, chỉ cần nhìn Trần Ngọc Diệp cũng biết được ý đồ của cô ta.

Thích hắn là một phần nhưng lại yêu quyền thế, địa vị, tiền bạc của hắn gắp vạn lần.

Hạng người như thế hắn vốn không thích tiếp xúc....
Lục Ánh Kim đứng bên ngoài đợi vừa thấy Trần Ngọc Diệp bước ra thì cô vội đi đến hỏi thăm
"Sao rồi? Mọi chuyện có thuận lợi không?"
Trần Ngọc Diệp nhìn cô có phần đanh đá dấu ly cà phê ra sau lưng, trên môi cười mỉm bảo:
"Thuận lợi lắm, Dương tổng còn khen tớ là biết quan tâm giúp đỡ đồng nghiệp nữa đấy!"
Lục Ánh Kim nghi ngờ hỏi lại vì làm việc với hắn cũng một khoảng thời gian nhưng việc hắn khen ai đó có vẻ khó tin chút
"Thật sao?"
"Tất nhiên rồi...Dương tổng bảo cậu vào có việc gì cần đó."
"Vậy mình vào nhé! Cậu làm việc vui vẻ."
"Ừm"
Lục Ánh Kim vui vẻ bước vào trong.
Dương Triết Hàm vừa nghe tiếng mở cửa đã biết ai tiến vào, hắn dựa người vào ghế, chân vắt chéo lên hay tay đan vào nhau lịch sự đặt trên chân lên tiếng:
"Dạo này tôi có vẻ đối với em quá tốt nên trong công việc lơ là đi không ít nhỉ!!"
Cô nghe vậy liền lắc đầu
"Không có, sao sếp lại nói vậy ạ?"
"Công việc mang cà phê vào cho tôi là do ai phụ trách?"

"Dạ là em."
Hắn nhếch mép cười nói tiếp:
"Vừa rồi em lại đưa cho người khác làm thay đó chính là lơ là, không có trách nhiệm trong công việc."
Lục Ánh Kim buồn bã, trong lòng thầm than:
"Sếp...Có nặng đến vậy không ạ?"
"Có...Nên tôi quyết định trừ lương của em."
"Sắp đến tết rồi mà sếp nỡ lòng trừ lương em sao? Có thể xí xóa cho em lần này được không? Thay vào đó phạt cảnh cáo đi."
Dương Triết Hàm im lặng nhìn cô, suy nghĩ về hình phạt.

Nếu hắn phạt nặng quá thì không đúng vì lỗi này là chuyện bình thường trong công việc chẳng qua hắn không thích Trần Ngọc Diệp, phạt nhẹ thì nên phạt gì?
" Vậy tối chủ nhật tuần này em đến nấu bữa tối cho tôi."
Lục Ánh Kim bất ngờ
"Sao ạ? Tới biệt thự của sếp nấu ăn sao?"
"Không muốn? Vậy tôi chỉ cifn cách trừ lương."
"Không có...Em thích lắm ạ!".
" Vậy thì tốt.".
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 27: 27: Mời Ăn Sáng


Sáng chủ nhật, Lục Ánh Kim loay hoay trong bếp nấu ăn một lúc cũng xong bữa sáng.

Hôm nay cô nấu nồi lẩu thịt bò nhỏ chua chua cay cay.
Mở tủ lạnh lấy thêm một ít chanh, thấy còn bánh ngọt mà Phạm Nhất Di cho cô đến giờ vẫn chưa ăn hết.
Lục Ánh Kim quyết định mời anh ăn sáng xem như huề nhau vậy, hàng xóm có qua có lại vẫn tốt hơn.

Cô liền qua nhà Phạm Nhất Di gõ cửa:
Cốc cốc cốc!
"Xin chào, tôi là Lục Ánh Kim."
Cạch!
Phạm Nhất Di bước ra, trên người còn mặc bộ đồ ngủ màu xanh, đầu tóc bù xù gương mặt vừa mới ngủ dậy.

Anh thấy cô, mới chợt tỉnh ngại ngùng gãi đầu nói:
"Chào buổi sáng, có chuyện gì sao?"
"À, tôi muốn mời anh qua dùng bữa sáng xem như cảm ơn chiếc bánh ngọt."
Rột rột!
Tiếng bụng vang lên, anh không chần chừ liền gật đầu đồng ý:
"Chờ một lát, tôi qua liền."

"Được."
Lục Ánh Kim mỉm cười trở về nhà mình, không khóa cửa mà đi vào trong chuẩn bị hai tô lớn ở giữa bàn vắt thêm hai ly nước cam.
Ting tong! Tiếng cửa mở
Phạm Nhất Di xuất hiện với một chiếc áo thun và quần dài lịch sự, gương mặt tươi tỉnh hơn hẳn.

Anh đi đến bàn ăn nhìn món ăn hôm nay cười nói:
"Trùng hợp thật! Đúng lúc tôi muốn ăn lẩu chua cay."
Cô mang hai ly nước cam đến cười nói:
"Thật sao! Vậy anh ăn nhiều chút."
Phạm Nhất Di thoải mái kéo ghế ngồi xuống cầm đũa lên gắp miếng đầu tiên đưa vào miệng thưởng thức
"Cô nấu rất ngon đó!"
"Quá khen rồi, tôi cũng ăn đây."
Hai người không nói thêm nữa chăm chú vào tô lẩu ngon trước mắt, món ăn ngon có vẻ làm tinh thần trở nên tốt hơn cho một ngày mới bắt đầu.
Dùng bữa xong, Phạm Nhất Di cũng chẳng có việc gì làm ở lại nhà cô xem tivi ăn thêm một lát.

Lục Ánh Kim mang một ít táo ra đãi khách
"Táo này tôi mua ở siêu thị rất ngọt, anh dùng thử đi"
"Ngại quá! Lần đầu qua nhà được chăm sóc chu đáo thế này."
"Đừng ngại dù sao cũng là hàng xóm mà."
Ting tong!
Có tiếng mở cửa, cô quay sang hỏi Phạm Nhất Di
"Vừa nãy anh vào có khóa cửa không?"
"Không có."
Lục Ánh Kim đứng lên đi ra phía cửa nhìn xem là ai, cô há miệng ngạc nhiên nói không nên lời
"Sếp! Sao sếp lại đến đây?"
Dương Triết Hàm đưa tay vào túi quần lãnh đạm nói:
"Tôi không thấy khóa cửa nên vào, em quên hình phạt hôm nay nấu ăn cho tôi?"
"Không có...Chỉ là sếp chỉ nói nấu bữa tối."
"Vậy em không cần đi mua nguyên liệu để nấu?"
"A...Vâng."
Dương Triết Hàm nhìn cô thở dài, ánh mắt vô tình nhìn xuống sàn thấy đôi dép của nam khác trong nhà cô
"Em đang có khách?"

"Dạ vâng, là hàng xóm bên cạnh."
Đúng lúc này Phạm Nhất Di đi đến hỏi
"Đây là khách của cô sao?"
Hắn nhíu mày nhìn anh có phần quen mặt nhưng lại không nhớ rõ.
Lục Ánh Kim vui vẻ giới thiệu:
"Đây là sếp của tôi, còn đây là hàng xóm bên cạnh."
Phạm Nhất Di lên tiếng chào hỏi trước
"Xin chào rất vui được gặp mặt."
Hắn không quan tâm đ ến anh, nhìn sang cô lén tiếng hỏi
"Hàng xóm mới buổi sáng ở đây là gì?"
"À em mời cậu ấy sang ăn sáng."
Dương Triết Hàm gật đầu, ra lệnh:
"Tôi ra xe đợi, cho em mưòi lăm phút chuẩn bị."
"Vâng sếp."
Phạm Nhất Di hiểu chuyện thấy cô có việc khác nên về trước.

Cô nhanh chóng chạy vào thay đồ, đem điện thoại bỏ vào túi xách vội chạy ra ngoài.
Chiếc xe màu đen sang trọng đậu cách đó không xa, cô vui vẻ chạy đến mở cửa phía sau ngồi vào.
Dương Triết Hàm ngồi ghế lái nhìn qua gương thấy cô nói
"Tôi là tài xế của em?"
"Không phải! A..."
Cô hiểu ý liền ra khỏi xe ngồi ghế phụ bên cạnh hắn, mỉm cười xin xí xóa
"Em gan thật! Là con gái dám mời một người đàn ông khác vào nhà, em không sợ hắn làm bậy gì sao?"

"Nhìn anh ta rất tốt với lại em như thế này thì sao làm gì được."
Hắn vừa khở động xe vừa nói
"Em là đàn ông hay phụ nữ?"
"Tất nhiên là phụ nữ chứ ạ!"
"Em còn biết mình là phụ nữ mà không biết phòng bị một chút à? Đối với tôi phụ nữ xấu hay đẹp đều là một, họ cũng cần được bảo vệ.

Khi một người đã có ý định xấu thì không quan tâm đ ến đó là ai."
Lục Ánh Kim có chút cảm động hỏi:
"Sếp thực sự không quan tâm đ ến ngoại hình xấu hay đẹp sao?"
"Nếu tôi quan tâm đã không chọn em làm trợ lý, để đánh giá một con người làm gì có ai nhìn vào ngoại hình?."
"Sếp là người đầu tiên nói với em những lời đó.

Cảm ơn sếp!"
Lục Ánh Kim rưng rưng quay sang hướng khác nhìn ra bên ngoài, lần đầu trong đời có người giúp cô nhìn thế giới bằng đôi mắt khác, vậy cô không có bất cứ lý do nào phải buồn vì ngoại hình của mình.
Dương Triết Hàm lén nhìn vẻ mặt cô phản chiếu qua tấm kính, hắn biết cô luôn tự ti về ngoại hình vì thế mất đi sự tự tin vốn có.

Hắn nói thế muốn cô thay đổi để không xảy ra những chuyện giống như em gái của hắn...Cũng vì ngoại hình không được đẹp, bị bạn bè Body Shaming mà nghĩ quẩn kết liễu cuộc đời..
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 28: 28: Thiết Kế


Tại siêu thị
Lục Ánh Kim đẩy xe đi phía trước, kế bên là Dương Triết Hàm với gương mặt lạnh lùng, gương mặt không có chút biểu cảm.

Cô nhìn hắn không nhịn được cười hỏi:
"Sếp! Đây là phong cách thường ngày của sếp sao?"
"Phong cách gì?"
Cô dừng lại làm vẻ mặt giống hắn nói:
"Thì là một gương mặt nghiêm, đôi môi rất ít nói và ít cười "
Dương Triết Hàm đột nhiên tiến lại gần, cô lùi về sau hắn lại tiến lên, đến khi cô không thể lùi được nữa vì lưng đã chạm đến kệ đựng sản phẩm.
Lục Ánh Kim căng thẳng khi thấy gương mặt hắn quá gần
"Sếp...Sếp...Anh đứng xa một chút được không ạ?"
Hắn nhếch môi cười hứng thú khi thấy gương mặt đối diện đang đỏ lên, đưa tay cầm lấy hộp bánh trên kệ đưa cô nói:
"Tôi muốn lấy hộp bánh, rốt cuộc em nghĩ gì mà mặt đỏ lên vậy?"
Lục Ánh Kim ngượn trân, lấy hai bàn tay che mặt lại
"Em...em đâu có nghĩ gì!"
"Ồ."

Dương Triết Hàm đi trước trên môi nở nụ cười vui vẻ, trêu chọc cô là một việc không tệ nhỉ?
Lục Ánh Kim đẩy che theo chỉ đi ở phía sau hắn, việc vừa nãy khiến cô mắc cỡ không dám đối mặt với hắn.
Sau một lúc, đẩy đủ nguyên liệu cả hai rời khỏi siêu thị khởi hành đến biệt thự riêng của hắn.

Với tốc độ chạy xe của Dương Triết Hàm thì chưa đầu nửa tiếng đã đến nơi.
Hắn giúp cô xách đồ vào trong, Lục Ánh Kim đi theo sau vào bếp.

Cô nhìn xung quanh không thấy ai kể cả bác quản gia
"Sếp, hôm nay không có người làm sao?"
"Tôi cho họ nghỉ một ngày."
"Vâng, vậy bây giờ em sẽ trực tiếp nấu bữa trưa."
"Được, khi nào xong thì gọi tôi."
Dương Triết Hàm quay đi lên thư phòng làm việc, cô bắt đầu bằng việc rửa rau, hôm nay sẽ làm hai món mặt một món canh và một ít salad.
Hai tiếng sau...
Lục Ánh Kim bày đồ ăn ra bàn, cô bước lên hướng lầu tìm thư phòng.

Ở đây được trang trí đơn giản không có chi tiết quá tạo cảm giác rối ngược lại rất ừa mắt, cô đi mãi một lúc vô tình đi vào lối cụt.

Trên tường có một bước tranh gia đình khá lớn, trong đó có bốn người, Dương Triết Hàm vẫn phong cách lịch lãm, lạnh lùng đứng cạnh ghế kế một người đàn ông khỏabg hơn bốn mươi tuổi có lẽ là cha hắn.
Ngồi cạnh là một người phụ nữ nhìn có vẻ lớn tuổi nhưng rất sang trọng, quyến rũ từng đường nét trên gương mặt cân đối, hài hòa còn có một cô bé khoảng mười lăm tuổi cô thấy rất đáng yêu có điều thân hình khá mũm mĩm.

Không biết lý do tại sao khi nhìn cô bé này trong cô lại dâng lên cảm xúc khó tả, một sự đồng cảm khi thấy sự tự ti hiện rõ trên gương mặt cô bé kia.
"Sao em lại ở đây?"
Giọng nói của Dương Triết Hàm từ phía sau, Lục Ánh Kim giật mình quay lại thấy hắn có chút sợ
"Sếp, em...Em đi tìm thư phòng muốn gọi sếp xuống ăn trưa vô tình đi lạc vào đây."
Ánh mắt hắn nhìm chăm chăm vào cô sau đó ánh mắt dừng lại ở bức hình trên tường.

Lúc sau, cât giọng nói:
"Đi ăn thôi!"

"V..Vâng sếp."
Xuống bàn ăn, hắn và cô giữ không khí im lặng tạo cảm giác có phần nặng nề.

Lục Ánh Kim lén lút nhìn hắn muốn nói gì đó nhưng lại không dám.
Dương Triết Hàm như đi từ trong bụng cô ra
"Em muốn hỏi gì?"
"Ừm...Tấm ảnh trên tường vừa rồi là..."
"Ảnh gia đình của tôi."
"À vâng!"
Đến đây cô nhìn sắc mặt hắn có phần không tốt nên không dám hỏi thêm.

Cúi đầu ăn hết chén cơm sau đó chủ động dọn dẹp, rửa chén cón hắn vừa ăn xong liền rời khỏi đó trong ngang tấc.
Dùng xong bữa trưa, Lục Ánh Kim ngồi trong phòng khách một mình không biết làm gì.

Cộp cộp!
Cô nghe tiếng bước chân từ trên lầu, nhìn lên thấy hắn đabg bước về phía mình
"Em lên đây với tôi"
"Vâng sếp."
Lục Ánh Kim vui vẻ chạy theo, hắn dẫn cô đến thư phòng.

Bước vào đã thấy sách và giấy tờ nằm trên bàn không có khoảng trống.

"Em biết về thiết kế không?"
"Dạ, trước đây từng tham gia một khóa học nhỏ về mảng này nên em cũng biết chút ít."
"Vậy được, ngồi đó đợi tôi."
Dương Triết Hàm đem máy laptop đến ngồi cjanh cô trên chiếc ghế sofa dài, cô nhìn trên máy có rất nhiều hình mẫu thiết kế sản phẩm mới của tập đoàn.
"Em nhìn xem những mẫu này, cái nào phù hợp với poster cho sản phẩm mới là sữa tiệt trùng của công ty?"
Hắn di chuyển chuột sang từng hình cho cô xem, những bức ảnh lướt qua đều mang vẻ đẹp khác nhau đều rất khó chọn, đến bức ảnh cuối cùng vẫn chưa chọn được.
Dương Triết Hàm nhìn biểu cảm gương mặt cô cũng hiểu ra vấn đề, nghĩ ra biện pháp khác dễ lựa chọn hơn
"Đầu tiên em chọn ra ba mẫu thiết kế đẹp nhất."
"Vâng sếp!"
"Bây giờ em xem lại lần nữa."
Rút kinh nghiệm hắn dừng lại ở mỗi mẫu lâu hơn để cô có thời gian suy nghĩ.

Thật ra hắn đã chọn được ba mẫu riêng hợp ý hắn nhất nhưng vẫn muốn thử lại.

Dù sao có ý kiến của nhiều người vẫn tốt hơn..
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 29: 29: Quán Bar


Sau khi cùng hắn bàn bạc về các mẫu thiết kế, thời gian thấm thoát trôi cũng gần đến bữa tối.

Lục Ánh Kim vội xuống bếp làm bữa tối.
Tay cô liên tục xào rau cùng với thịt bò trên chảo, tối nay chỉ làm vài món đơn giản nhưng đầy đủ chất dinh dưỡng cho một ngày.

Cô quay người lại muốn lấy gia vị nêm để trên bàn.
Bốp!
Trán cô liền đụng trúng một thân ảnh cao lớn, vạm vỡ.

Lục Ánh Kim xoa nhẹ trán mình ngước lên thấy hắn có phần ngạc nhiên, khoảng cách của cả hai hiện tại không hề xa, cơ thể chạm vào nhau.
Thình Thịch! Thình Thịch...
Tiếng tim đập của ai vậy?
Lục Ánh Kim vội đưa tay đặt ngay tim cố lắng nghe có phải nhịp tim của chính mình hay không?
Thình Thịch....Thình Thịch....
Hình như âm thanh phát ra từ hắn...Cô mơ hồ muốn nghe âm thanh nhịp tim đó rõ hơn, cả gan đưa bàn tay chạm lên ngực trái của hắn, bàn tay cô rất nhanh cảm nhận được nhịp tim của đối phương đập nhanh hơn.
Dương Triết Hàm bất ngờ thấy cô chủ động chạm vào hắn, hơi thở có phần gấp hơn.

Hắn liền nắm chặt bàn tay cô giữ lại giữa không trung
"Em đang sàm sỡ tôi?"
Lục Ánh Kim như vừa tỉnh khỏi giấc mơ, muốn rút tay lại nhưng hắn nắm quá chặt cô vốn không thể cử động
"Em không có chỉ là...Nghe tiếng nhịp tim đập nên chạm thử có phải là tim sếp đập hay không?"
Hắn nhếch môi cười nói
"Em quá thật thà rồi! Vậy kết quả là gì?"
"Kết quả là...Tim em đập."
Phì!!!
Dương Triết Hàm nhìn cô cười lớn, tuy biết trước câu trả lời nhưng hắn thật không thể kiềm chế được.

Đúng là gan bé như hạt thóc chỉ cần dọa một chút liền thay đổi ngay...Không hiểu sao hắn lại thấy rất đáng yêu.
Lục Ánh Kim đỏ mặt muốn trốn đi nơi khác.
Khịt khịt!...
"Sếp có nghe mùi gì khét khét không?"
Dương Triết Hàm nhìn khói bóc phía sau lưng cô, nhanh tay kéo cô ra phía sau lưng.

Hắn vội lấy nước đổ vào nhanh tay tắt bếp.
"Cháy chảo luôn rồi!"
Cô nhìn cái chảo cháy đen cảm giác không diễn tả thành lời
"Sếp cháy rồi làm sao đây?"
Hắn kéo cô đứng trước mặt mình cầm tay xem nhìn khắp người cô có bị phỏng chỗ nào không?
Lục Ánh Kim khó hiểu gọi
"Sếp?"
Hắn nhận ra hành động vừa rồi có phần vội, liền thay đổi nét mặt bảo:
"Khụ khụ...!Cháy rồi thì đi kiếm gì đó ăn, tôi đưa em về."
"Vâng ạ."
Tại quán Bar Đêm Sao ở giữa trung tâm thành phố hoa lệ.
Tiếng nhạc bên trong xập xình, mọi người hát hò, nhảy múa theo tiếng nhạc sôi động vang lên.

Những cô gái ăn mặc hở hang dường như chỉ khoát lên người ít vải để che điểm nhạy cảm trên cơ thể, cả nam và nữ ôm nhau uống rượu, lắc lư cùng nhau tận hưởng cuộc sống về đêm của riêng họ.
Trần Ngọc Diệp ngồi cạnh bàn một mình uống ky rượu vang ánh mắt nhìn những người khác đang nhảy giữa sàn.

Cô mặc một chiếc đầm body màu đen ôm sát người tôn lên ba vòng nóng bỏng mà bao cô gái ao ước.
Một người phụ nữ tiến lại gần cô chủ động ngồi cạnh nói
"Tôi ngồi ở đây được không?"
Trần Ngọc Diệp quay sang nhìn liền nhận ra đó chính là Lê Lụy có vài lần chạm mặt ở công ty.
"Thì ra là chị, cứ tự nhiên dù sao em cũng đi một mình."
"Cảm ơn!"
Lê Lụy nham hiểm nhìn cô, vẻ mặt đặc ý mỉm cười hỏi
"Em thích Dương tổng đúng không?"
Trần Ngọc Diệp bất ngờ nhìn ả, khó hiểu tại sao Lê Lụy biết chuyện này không lẽ Lục Ánh Kim nói sao?
"Chị nói gì em không hiểu?".

||||| Truyện đề cử: Bạch Tiên Sinh, Tôi Muốn Ly Hôn |||||
Lê Lụy mỉm cười dịu dàng bất ngờ chạm vào bàn tay cô bảo
"Em đừng giấu từ những ánh mắt hành động của em thì chị đã biết rồi.

Kể cả việc em chủ động vào phòng làm việc Dương tổng đưa cà phê kết quả bị đuổi ra."
Cô khó chịu nhìn Lê Lụy
"Chị đang cười nhạo em?"
"Không có, thật ra chị cũng thích Dương tổng."
Trần Ngọc Diệp khó hiểu nhìn cô ta, rõ ràng là tình địch sao ả tự đi khai ra vậy?
Lê Lụy lấy trong túi ra vào bức ảnh đưa cho cô xem rồi nói

"Em nhìn bốn bức ảnh này đi."
Cô tò mò nhìn xem từng bức, trong hình là Dương Triết Hàm và Lục Ánh Kim.

Lê Lụy nhìn vẻ mặt của cô biến sắc biết kế hoạch vủa ả đang đi đúng theo trình tự
"Chị thấy được mối quan hệ của hai người họ không bình thường.

Em nghĩ xem tại sao Dương tổng lại đến nhà trợ lý Lục vào buổi tối rồi ra về khá muộn? Hôm nay người của chị chụp được ảnh sáng nay Dương tổng đích thân đến đón trợ lý Lục về biệt thự riêng của mình.

Cả hai ở trong biệt thự đến giờ vẫn chưa ra."
Trần Ngọc Diệp giả vờ như không có chuyện gì, gượng cười nói:
"Vậy chị cho em biết những điều này có ý gì?"
"Chị biết khi em biết những điều này nhất định sẽ đau lòng, chị cũng vậy.

Có lẽ Dương tổng không hề để ý đến trợ lý Lục nhưng em nghĩ xem một người đẹp trai lại có quyền thế, địa vị trong xã hội thì cô gái nào chẳng muốn kể cả trợ lý Lục.

Chị thấy em và trợ lý Lục là bạn thân nên chị có ý tốt nhắc nhở em đừng nhìn vẻ ngoài hiền lành, ngây thơ mà bị lừa.".
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 30: 30: Cần Xác Định


Trần Ngọc Diệp rất giỏi trong việc kiềm chế cảm xúc, cô trả lại những bức ảnh kia cho Lê Lụy, đứng lên tỏ ý muốn rời đi nói:
"Chị nói xong rồi vậy em xin phép đi trước."
Lê Lụy mỉm cười xinh đẹp đầy nham hiểm nói:
"Đi đường cẩn thận, có chuyện gì nhớ nói chị nhé."
Cô quay lưng đi bỏ lại con người xấu xa cùng tiếng nhạc ồn ào kia rời khỏi chốn trụy lạc này.

Trần Ngọc Diệp bước chân đi dạo trên con đường đông đúc xe qua lại.

Trong đầu cô hiện giờ toàn những hình ảnh của Dương Triết Hàm cùng Lục Ánh Kim với lời nói của Lê Lụy vừa rồi.
Nếu bảo không quan tâm vẫn tin tưởng Lục Ánh Kim là dối trá.

Trần Ngọc Diệp nghĩ đến tình bạn của cả hai mà giữ lại chút lòng tin, nhất định sẽ hỏi mọi chuyện rõ ràng.
.........
Chiếc xe lăn bánh dừng trước con hẻm nhỏ, Lục Ánh Kim chuẩn bị xuống xe đưa tay tháo dây an toàn.
Dương Triết Hàm tay đặt lên bô lăng quay sang nhìn cô nói:
"Sáng mai lúc 7 giờ tôi đến đón em, chuẩn bị theo hành lý chúng ta sẽ đi ba ngày."
Cô khó hiểu nhìn hắn, lấy trong túi quyển sổ ghi chép lịch trình ra xem
"Đi đâu vậy sếp? Trong lịch trình tuần này đâu có chuyến đi công tác nào...."

"Ừm, có công việc bất ngờ nên phải đi.

Cảnh ở đó rất đẹp xem như quà tết dành cho em."
"Vậy ạ.

Cảm ơn sếp!"
"Nhớ phải đúng giờ."
"Vâng, chúc sếp ngủ ngon."
Lục Ánh Kim vui vẻ ra khỏi xe tung tăng đi về nhà, hơn hai năm rồi đây là chuyến đi chơi đầu tiên nha.
"Chúc...ngủ ngon."
Hắn ngồi trong xe nhìn theo cô, môi vừa nói xong một câu "Chúc ngủ ngon" mà trước giờ chưa từng nói với ai.

Dương Triết Hàm tự bản thân cảm nhận không thể khống chế được chính mình, tay chạm mặt che nửa gương mặt ngại ngùng kia
"Rốt cuộc sao lại vậy?"
Không biết lý do tại sao mỗi khi tiếp xúc với Lục Ánh Kim, hắn cảm nhận trái tim đang nóng dần lên nhất là khi đối diện với nụ cười của cô...Nó quá ấm áp!
Reng reng! Tiêang chuông điện thoại vang lên làm cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn
Dương Triết Hàm có phần khó chịu nghe máy
"Nói."
Lý Ưng Tụy từ đầu dây bên kia cười cười bảo:
"Cậu tới quán Bar uống một chút không?"
"Đợi tôi."
Rừm rừm rừm
Tiếng động cơ của chiếc xe vang lớn trên đoạn đường cao tốc khiến những chiếc xe xung quanh phải hạ tốc độ nhường đường.
Thoáng chốc đã đến quán Bar lớn nhất thành phố, vừa đến nhân viên liền vui vẻ mở cửa cho hắn chào đón nhiệt tình.
Dương Triết Hàm bước xuống xe ném chìa khóa cho nhân viên, sải chân đầy khí chất bước vào trong.
Cửa vừa mở quản lý liền nhận ra hắn vội vã chạy đến
"Dương tổng, cơn gió nào đưa ngài đến đây vậy?"
"Đừng nói nhảm."
"À vâng, giám đốc Lý đang chờ ngài ở phòng VIP lầu 3."
Dương Triết Hàm đi thẳng đến tầng 2 không nhân viên bảo vệ nào dám ngăn cản.

Vì đây là tầng đặc biệt chỉ dành cho những người có địa vị cao cũng là nơi thực hiện nhiều hợp đồng đen.

Cạch.
Cánh cửa phòng VIP mở ra, Lý Ưng Tụy ngồi giữ hai cô gái xinh đẹp nóng bỏng đang thay nhau chăm sóc hắn từng miếng ăn lẫn rượu.
Lý Ưng Tụy ra hiệu cho cô gái kia qua hầu hắn
"Cậu đến nhanh hơn dự tính."
Nhật Vy quỳ dưới chân Dương Triết Hàm rót rượu, miệng nở nụ cười toát lên vẻ khi3u gợi.
Hắn cầm lấy uống một hơi hết sạch ly tựa người vào ghế không nói gì làm cho Lý Ưng Tụy hứng thú hỏi
"Này, có cô gái nào làm cậu phiền lòng rồi à?"
"A...Ưm..."
Dương Triết Hàm bất ngờ kéo Nhật Vy bên cạnh đến hôn lên môi.

Cô ta không trốn tránh ngược lại rất hứng thú bàn tay chạm vào bờ ngực rắn chắc của hắn sờ khắp nơi.

Lý Ưng Tụy nhìn cảnh trước mắt có chút ngạc nhiên, lần đầu thấy hắn chủ động làm thế này với một cô gái lạ.
Hắn buông ra đẩy cô ta té xuống ghế, rút khăn giấy trên bàn lau đôi môi bị dính son
"Ra ngoài."
Nhật Vy có phần không can tâm, không phải là hắn có hứng thú nên mới hôn à? Sao bây giờ lại bị đuổi ra ngoài?
"Nhưng...Em..."
"Muốn tôi phải nói lại?"
"Không ạ, em ra ngay."
Nhật Vy và cô gái kia vội chạy ra ngoài sợ hắn tức giận lên hậu quả không thể gánh nổi.
Lý Ưng Tụy chậc lười bảo
"Chà, chuyện này có vấn đề."
"Vậy à?."

"Này có phải cậu thích ai rồi không?"
Dương Triết Hàm bị nói trúng tim đen, vẻ mặt không chút thay đổi rót rượu vào ly uống cạn làm anh bật cười nói
"Vậy là đúng rồi! Để đoán xem là ai nào..."
"Dựa vào cậu?"
"Lê Lụy phải không?"
Dương Triết Hàm nhếch mép ánh mắt đầy chê bai
"Cô ta không có phước phần đó."
"Ừm...Mấy cô ở phòng trợ lý cũng rất đẹp...!Cậu đừng nói là Mạnh Khải đấy."
Hắn tặng anh cái lườm đầy nguy hiểm, hôm nay còn dám nói hắn thích đàn ông...?
Lý Ưng Tụy vừa nhận ra là thiếu một người, vẻ mặt gấp gáp nói:
"Cậu...Cậu đừng nói là trợ lý Lục..."
Thấy Dương Triết Hàm không nói gì vẻ mặt đột nhiên đỏ lên bất thường làm anh nôn nóng hơn
"Đúng rồi...Đúng rồi chứ gì! Wao thật không nghĩ là cô bé mũm mĩm đó.

Này gu cậu cũng thật mặn."
Dương Triết Hàm đứng lên bỏ đi, bước đến cửa hắn cười nói
"Tôi cần ba ngày để xác định.".
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 31: 31: Đổi Phòng


Như đã hẹn đúng 7 giờ sáng, Dương Triết Hàm đã đến đỗ xe đầu hẻm nhà cô.

Lục Ánh Kim vội kéo vali phía sau đi đến, hắn nhìn bên kính chiếu hậu liền xuống xe giúp cô chuyển hành lý vào cóp.
Chiếc xe khởi động lăn bánh di chuyển, đi được một đoạn cô chợt nhớ vài bịch bánh bông lan ngọt trong túi vội lấy ra.
"Sếp ăn sáng chưa?"
"Chưa, em muốn ăn?"
Lục Ánh Kim đưa bịch bánh đến cho hắn cười nói
"Em chuẩn bị ít bánh phòng khi đói, sếp mau ăn đi."
Hắn nhếch môi cười gian, hai tay nắm chặt vô lăng lái xe nói:
"Em nhìn hai tay tôi có rảnh không?"
"À, sếp phải lái xe."
Dương Triết Hàm dừng đèn đỏ, quay sang nhìn cô bảo:
"Còn sao nữa, em phải đút tôi ăn đi."
Cô bất ngờ tay đang xé bịch bánh dừng lại, ngơ ngốc nhìn hắn
"Nhưng...làm vậy không đúng lắm."
"Có gì không đúng? Em định để cho sếp mình chết đói à?"
"Không có, sếp lái xe đi để em lấy bánh."

Lục Ánh Kim xé bịch bánh bông lan chà bông ra, ngại ngùng đưa đến gần miệng của Dương Triết Hàm, đây là lần đầu cô đút người khác ăn có chút không tự nhiên.
Ngược lại, hắn vui vẻ há miệng ra cắn từng miếng nhai ngon lành.

Gương mặt hào hứng lên trông thấy, không quên nói thêm:
"Bánh này rất ngon, lấy thêm cho tôi đi."
"Vâng sếp, em mua nhiều lắm."
Cả hai cùng ăn sáng trên xe, đi được nửa đường đã đến bữa trưa.

Hắn quyết định vào một nhà hàng trên đường dùng bữa.
Lục Ánh Kim trong nhà vệ sinh rửa tay, còn hắn ngồi phòng ăn VIP đợi cô
" Thịt nướng.

thịt nướng....!Ăn thịt nướng...!" - tiếng điện thoại reo lên có ai gọi đến
Cô lau tay khô nhanh chóng nghe máy
"Alo, mình nghe đây."
Trần Ngọc Diệp từ đầu dây bên kia vội hỏi
"Sao hôm nay mình không thấy cậu đến làm vậy? Cậu không khỏe à?"
"Đâu có, do có chuyến đi đột xuất nên mình đi công tác với sếp."
Trần Ngọc Diệp trở nên lo lắng nắm chặt chiếc điện thoại trên tay, gương mặt có phần biến sắc nói
"Vậy...bao lâu về vậy?"
"Sếp bảo đi ba ngày...Mà cậu đừbg lo mình không bệnh đâu."
"À...Vậy cậu nhớ giữ gìn sức khỏe, tớ có việc cúp máy đây."
Trần Ngọc Diệp lập tức tắt máy, nhớ đến những lời nói của Lê Lụy...Liệu cô ta nói đúng sao?
Dương Triết Hàm cùng Lục Ánh Kim khi dùng xong bữa lập tức khởi hành tiếp...
Cô ngồi trên xe ăn bánh nhìn ngoài cửa phong cảnh rất đẹp tính ra từ lúc cô lên xe không biết là đi đến đâu
"Sếp, mình đến đâu vậy?"
"Bãi biển thành phố B, tôi có đối tác quan trọng từ nước ngoài về đang ở đó."
"Vậy bao lâu nữa tới nơi vậy ạ?"
"Khoảng hai tiếng, em muốn ngủ thì ngủ đi, đến nơi tôi gọi dậy."
"Vâng, cảm ơn sếp."

Như dự đoán, đúng hai giờ sau đã đến resort năm sao.

Ở đây có thể nhìn ra biển, kiến trúc được thiết kế hiện đại không kém phần sang trọng, đầy đủ khu vui chơi như hồ bơi, sân golf,...
Hắn cùng cô mang hành lý vào trong nhận phòng, đi đến quầy lễ tân cô nhân viên lịch sự, xinh đẹp gật đầu chào hỏi
"Xin chào quý khách đã đến resort chúng tôi, quý khách đã đặt phòng chưa ạ?"
"Dương Triết Hàm phòng tổng thống."
"Vâng, xin chờ một lát ạ"
Cô lễ tân kiểm tra trên máy tính không hề có đặt phòng tổng thống
"Ông Dương Triết Hàm có đúng không ạ?"
"Ừm."
"Quý khách chỉ đặt một phòng VIP hai giường không phải phòng tổng thống."
Hắn bất ngờ liền gọi ngay cho Mạnh Khải vì anh là người đặt phòng cho hắn
"Cậu đặt phòng nào?"
Mạnh Khải đầu dây bên kia không hiểu mình sai chỗ nào mà giọng hắn có chút khó chịu, bình tĩnh đáp
"Dương tổng, tối qua giám đốc Lý bảo là ngài muốn đổi lại phòng VIP hai giường."
"Rốt cuộc ai trả lương cho cậu?"
Tút tút tút....
Dương Triết Hàm tức giận tắt máy, đều là nhờ ơn của tên kia giờ hắn biết nói sao với cô đây...Cô có nghĩ hắn là người xấu không?
Ở bên kia Lý Ưng Tụy ngồi trong phòng làm việc cùng Mạnh Khải cười hả hê...Cuối cùng cũng có một ngày anh chơi hắn được một vố hahah...
Mạnh Khải lắc đầu than trời
"Anh làm vậy có chết tôi không chứ?"
"Nè dù sao cậu cũng là người thân cận của cậu ta không lẽ cậu không muốn sếp của mình thoát được cảnh FA sao?"

"Muốn thì muốn nhưng với tính cách của ngài ấy có làm được không?"
"Chờ xem."
.......
Tại resort...
Dương Triết Hàm suy nghĩ hỏi cô lễ tân
"Cho tôi thêm một phòng."
"Xin lỗi quý khách tất cả phòng còn lại đều có người đặt rồi ạ."
Hắn nghe vậy nhẩm trong đầu cái tên Lý Ưng Tụy...mối thù này phải trả...
"Vậy cứ lấy phòng đó cho tôi."
"Vâng, chìa khóa của quý khách."
Dương Triết Hàm cầm chía khóa tiến lại chỗ cô đang đứng, có chút khó nói gương mặt hắn vì ngại mà đỏ hẳn lên
"Này...Ờ thì cho đặt sai phòng nên chúng ta phải ở tạm một phòng VIP hai giường.

Em chịu không? Nếu không sẽ đến nơi khác."
Lục Ánh Kim nghe vậy bất ngờ, nghĩ đến việc ở chung phòng khá ngại nhưng cũng không phải lỗi của sếp...Cứ xem như chuyện bình thường không lẽ sếp lại có hứng thú với một người mũm mĩm như cô?
"Không sao ạ, em sao cũng được.".
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 32: 32: Danh Tiếng


Cạch!
Tiếng mở cửa phòng! Cô cùng hắn vào phòng đã đặt trước, căn phòng khá rộng thoáng mát, nội thất bên trong cực sang trọng được đặt ở các vị trí tinh tế khiến người khác không cảm thấy vướng víu ngược lại rất thoải mái.
Dương Triết Hàm cởi bỏ chiếc áo vest đen bên ngoài liền ngồi xuống ghế nghỉ ngơi bảo:
"Em mệt ngủ một giấc đi, tối nay có hẹn với đối tác."
"Vâng, để em xem giường ngủ rồi cất đồ vào tủ."
Cô hào hứng chạy xem giường ngủ có đẹp không? Vội chạy tìm xem...Phòng hai giường nhưng sao lại nằm gần nhau vậy? Nhìn cứ tưởng một giường thì đúng hơn.
( Lý Ưng Tụy vui vẻ nói với Mạnh Khải: Giờ này chắc họ vào phòng nghỉ ngơi rồi nhỉ?)
Lục Ánh Kim xắn tay áo quyết định chen chân vào khoảng cách nhỏ hẹp giữa hai chiếc giường dùng sức chân và tay mà đẩy.
Két két...
Dương Triết Hàm nghe tiếng vang lên mãi không dừng, vội đi vào xem thử thì thấy cô đang chống hai tay vào thành giường đẩy.
"Em đang làm gì?"
Cô nghe tiếng hắn liền đứng bật dậy cười cười nói
"À...Thì là em thấy hai giường quá gần nhau nên đẩy xa một chút, nhìn xem nó xa nhau rồi này...Hihi."
Hắn tựa lưng vào tường khoanh tay nhìn cô đăm chiêu...Không nói cũng biết là do tên Lý Ưng Tụy kia bày trò đây mà.
Lục Ánh Kim thấy hắn không nói gì vội giải thích thêm
"Sếp đừng hiểu lầm là em nghĩ xấu, em làm vậy là muốn giữ danh tiếng giúp sếp thôi ấy."

"Tôi thì ngược lại còn muốn..." - hắn nói giữa chừng liền dừng lại còn nửa câu nuốt vào bụng
"Muốn gì cơ ạ?"
"Không có gì, em ngủ đi."
Dương Triết Hàm có chút giận hờn, quay đi ra phòng khách ngồi.

Sợ hắn còn ở đây chắc cô cũng không ngủ được.
Reng reng! Tiếng chuông điện thoại của Dương Triết Hàm vang lên đầu dây bên kia gọi là Mạnh Khải
Hắn lập tức nhấc máy
"Cậu nói đi."
"Tôi điều tra được! Dương tổng dự đoán rất đúng, tối qua đàn em của Phó Tư Ly đã đến đây."
"Bọn chúng làm gì?"
"Không làm gì cả chỉ đến quán Bar ăn chơi."
"Vậy càng khả nghi cậu chú ý bọn chúng...Còn nữa bắt đầu giữ bí mật thông tin của Lục Ánh Kim đi."
"Vâng Dương tổng."
Lục Ánh Kim cứ thế đánh một giấc đến năm giờ chiều, hắn phải vào trong gọi dậy nếu không cô sẽ ngủ đến tận sáng mai.
Cả hai thay trang phục tươm tất, hắn vẫn mặc một bộ vest đen như thường ngày.

Lục Ánh Kim chọn cho mình mọt chiếc áo sơ mi trắng cùng chiếc váy xám đến đầu gối vô cùng lịch sự.

Di chuyển xuống nhà hàng của Resort vào phòng VIP được đặt trước.
Vừa vào đã có hai người đàn ông trong đó một người khoảng hơn 50 tuổi còn một người chỉ tầm 30 đã đợi sẵn bên trong, họ vui vẻ đứng dậy chào hỏi.

Dương Triết Hàm cũng cười xã giao bước đến chủ động bắt tay với họ
"Chào chú Lậu, lâu rồi mới gặp."
Lậu Văn Bác cười gật đầu ra hiệu với anh ngồi xuống bảo:
"Trong cháu hôm nay chững chạc hơn trước rất nhiều rồi đấy."
"Một phần cũng nhờ vào bác cả."
Lục Ánh Kim nghe cuộc nói chuyện ngắn vừa rồi của họ có thể hiểu sơ đây là đối tác cũng là người rất thân thiết đối với hắn vì lần đầu có người làm hắn vui vẻ.
Ông Lậu Văn Bác liếc nhìn sang cô cất tiếng hỏi

"Đây là trợ lý của cháu à?"
Cô nhạy bén mở lời:
"Chào bác, cháu là Lục Ánh Kim trợ lý của Dương tổng ạ."
"Xin chào trợ lý Lục rất vui được gặp cháu."
"Vâng, cháu cũng rất vui ạ."
Ông cười vui vẻ chỉ người ngồi kế bên bảo
"À nãy giờ quên giới thiệu đây là cháu trai ta tên là Phan Lô Thành."
Cô vui vẻ nhìn sang anh cười chào hỏi
"Chào anh, rất vui được gặp."
Phan Lô Thành cũng là một quý ông lịch sự đứng lên bắt lấy tay cô
"Chào em, trang phục hôm nay rất hợp với em."
Lục Ánh Kim nghe vậy hai má cũng hồng lên bất thường ngại ngùng nói
"Em cảm ơn ạ."
Ông Lậu Văn Bác chen vào nói thêm
"Cháu ta vẫn độc thân chưa có bạn gái nhé, nhìn xem nó cũng đẹp trai lại giỏi kinh doanh cháu có muốn suy nghĩ về nó không?"
Cô cùng Phan Lô Thành cả hai bất ngờ nhìn nhau im lặng.
Dương Triết Hàm cầm menu trên tay nói:
"Chú đã gọi món chưa?"
"Chưa gọi, đợi cháu đến gọi một thể cho thức ăn còn nóng."
"Vậy cháu gọi nhé."

Bữa ăn diễn ra vô cùng thoải mái, cô thấy đây giống như bạn bè gặo nhau đúng hơn là đối tác dù trong suốt bữa ăn liên tục bàn về dự án sắp ký với nhau.
Ông Lậu Văn Bác rót rượu vào ly cho hắn cười nói
"Lâu lắm chú cháu ta mới gặp nhau nên uống nhiều một chút cũng không sao.

À cả A Thành với trợ lý Lục cũng uống cùng đi."
Lục Ánh Kim uống một ngụm lập tức nhăn mặt không chịu nổi độ đắng của nó, còn rất nóng và rát ở cổ họng rất khó uống.
"Cháu không biết uống rượu sao?"-Ông Lậu Văn Bác bất ngờ hỏi
"Vâng..

có chút khó uống ạ."
"Tập dần dần sẽ quen...!Thêm một ly nữa nhé."
"Dạ..."
Thấy cô khó chịu vì độ đắng của rượu, hắn đưa dĩa trái cây đến trước mặt cô ra hiệu.

Lục Ánh Kim cười thầm gật đầu, hiếm khi có ai quan tâm đ ến cô như bây giờ...Sếp quả thật rất tuyệt vời nha!.
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 33: 33: Sa Vào Lướt Tình


Sau khi kết thúc bữa ăn, cô cùng Dương Triết Hàm tiễn hai người họ ra về.
Do uống quá nhiều rượu nên hắn đi không vững cô bên cạnh đỡ, tay hắn khoác lên vai cô, cả người tựa vào.

Đôi mắt hắn nhắm nghiền trông mệt mỏi.
Tích!
Tiếng báo hiệu cửa mở.
Lục Ánh Kim khó khăn, bước chân loạng choạng đỡ Dương Triết Hàm đi đến bên giường cho hắn nằm xuống.

Cô nhẹ nhàng giúp cởi giày ra, tháo cà vạt dễ thở hơn.
Reng reng reng!
Tiếng chuông điện thoại trong túi quần của Dương Triết Hàm.
Cô lấy ra xem tên"Ưng Tụy" không dám nghe máy giúp hắn lỡ khi tỉnh dậy biết cô tự ý nghe điện thoại có phải bị la không? Nhưng nếu có việc gì gấp thì sao?
"Alo."
Lý Ưng Tụy bên đầu dây vang lên giọng chất vấn giữa chừng nghe giọng nói không phải của hắn
"Này sao cậu dám....Ai vậy?"
"Là Lục Ánh Kim đây ạ.".

Anh nghe vậy liền hứng thú cười gian hỏi
"Sao em lại nghe máy của cậu ta vậy?"
"Sếp uống say nên ngủ rồi ạ."
Đến đây anh liền có ý nghĩ xấu xa
"Ồ...Mà em có biết tật xấu của cậu ta khi say không?"
"Tật xấu là sao ạ? Sếp có tật xấu sao?"
"Có chứ! Dù bên ngoài hoàn hảo cách mấy cũng phải có tật xấu đó là mỗi khi cậu ta say nếu không cởi áo lau người giúp cậu ta thì tối đó cậu ta nóng phải thức dậy...Hậu quả thì em biết rồi đó...Hazzz."- Anh hạ giọng khó nói
Lục Ánh Kim nghe vậy có chút khó tin
"Thật sao? Nghe có hơi...."
"Hazz sao em lại không tin anh chứ? Do anh sợ cậu ta tức giận sẽ đuổi việc em mà thôi giờ anh có việc bận rồi nên cúp nhé."
"Vâng..."
Lục Ánh Kim tắt máy nhìn sang hắn nhớ đến lời Lý Ưng Tụy vừa nói...Nhưng lau người vậy có khi nào cô trở thành sắc nữ luôn không?
Nhưng công việc này vẫn rất quan trọng....!
Rào rào!

Tiếng nước chảy
Cô vào nhà vệ sinh lấy nước ấm với khăn lông giúp hắn lau người.
Lục Ánh Kim ngồi cạnh hắn đưa tay kên nút áo, hơi thở căng thẳng hơn, hai bàn tay run lên chậm chạp mở từng nút áo.

Cô thấy cơ bắp của hắn hiện rõ trước mắt còn múi nào ra múi đó đẹp như tranh vẽ ra nhưng trên ngực có vết xẹo khá lớn không hề xấu làm tăng thêm sự mạnh mẽ vốn có.
Đưa tay cho chiếc khăn vào thau nước ấm sau đó vắt khô, lau mắt cho hắn trước.

Lục Ánh Kim làm nhẹ hết sức có thể tránh hắn tỉnh dậy
"Trông sếp thế này nhìn ấm áp hơn vẻ lạnh lùng mọi khi đấy nhỉ?"
Cho khăn vào nước ấm thêm lần nữa lau người cho hắn, bàn tay chạm nhẹ lên bờ ngực rắn chắc kia làm nhịp tim khẽ rung động.

Lục Ánh Kim đặt tay lên trái tim chấn tỉnh lại tâm trạng phải tránh xa cám dỗ phía trước không được lay động.
Cô nhanh tay lau nhanh, kéo chăn đắp cho hắn vừa định quay người đi đột nhiên tay cô bị ai kia nắm kéo ngồi lại.

Dương Triết Hàm từ từ ngồi dậy đối diện với cô bàn tay còn lại đưa lên chạm vào khuôn mặt Lục Ánh Kim rất nhanh nụ hôn của hắn ập lên môi.
Dưới ánh đèn ngủ màu vàng mờ ảo càng làm cho con người thêm mơ hồ không nhìn rõ chỉ cảm nhận bằng trái tim, hơi thở....
Lục Ánh Kim ngạc nhiên trừng mắt cả người như bị đóng băng, bất động tại chỗ.

Cô cảm nhận từng hơi thở của đối phương pha lẫn mùi rượu cùng những khẽ động hôn vào đôi môi từng chút từng chút một mang cảm giác rất dịu dàng, ôn nhu...Làm người khác đắm chìm vào nó.
Sau một lúc, Dương Triết Hàm buông ra gục đầu vào hõm cổ cô nhắm mắt ngủ...Trên môi hiện lên nụ cười hài lòng mà cô không thể nhìn thấy.
Sau khi não cô bắt được tình hình, Lục Ánh Kim lay nhẹ người hắn gọi:

"S..Sếp ơi..."
Trả lời lại là không gian yên tĩnh không có tiếng đáp lại.

Cô đỡ Dương Triết Hàm nằm xuống, ánh mắt nhìn vào đôi môi của hắn nhớ đến nụ hôn vừa rồi...Không lẽ sếp mơ ngủ? Giám đốc Lý hình như không nhắc về việc này khi hắn say....
Lục Ánh Kim nhanh chóng đi ra ngoài nếu ở lại thêm nữa thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra.
Cạch!
Tiếng đóng của vang lên, Dương Triết Hàm mở mắt nhìn về phía cửa một lúc, tay chạm lên môi mình li3m nhẹ cảm nhận nụ hôn vừa rồi tuy rất nhẹ nhàng, đối với hắn cực kỳ nóng bỏng.

Một nụ hôn hắn chưa bao giờ cảm nhận được khi hôn nhưbgx người khác ngoại trừ cô.
Dương Triết Hàm tỉnh rượu từ lúc cô nói chuyện điện thoại với Lý Ưng Tụy nhưng vẫn giả vờ ngủ để xem cô làm gì không ngờ có gan dám cởi áo hắn ra...Có chút bất ngờ nhưng hắn vẫn cam tâm tình nguyện, có khi làm cô mê hoặc bằng chính cơ thể hoàn hảo này.
Nói ba ngày để hắn xác định rõ tình cảm của mình nhưng có vẻ chỉ cần một ngày hôm nay đã đủ, mọi thứ đều xảy ra tự nhiên, có khi ông trời cũng muốn giúp hắn chăng?
Dương Triết Hàm giương khóe môi cười nhớ đến dáng vẻ vừa rồi của cô rất đáng yêu...
Lục Ánh Kim, hình như tôi thích em rồi!!!
Éc O Éc giải cứu Lục Ánh Kim
( Sory các độc giả nha! Dạo này truyện ra hơi trễ.).
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 34: 34: Tình Địch


Sáng hôm sau, cô và hắn ăn sáng ở nhà hàng, chỗ ngồi có phong cảnh rất đẹp có thể nhìn thẳng ra biển cộng thêm tiếng sóng biển đánh vào bờ nghe cực vui tai.

Lục Ánh Kim không dám nhìn thẳng vào hắn mỗi khi đối diện với nhau cô lại nhớ đến hình ảnh tối qua...
Dương Triết Hàm để ý ánh mắt của cô hướng ra biển mãi, lên tiếng nói:
"Em có muốn ra ngoài tắm biển dạo chơi không?"
Cô ngạc nhiên hỏi lại hắn:
"Được sao ạ? Chút nữa còn có công việc nữa mà."
"Không sao, một mình anh vẫn làm được.

Em cứ đi chơi đi."
Lục Ánh Kim vui vẻ gật đầu liên tục nói cảm ơn hắn
"Cảm ơn sếp ạ."
Cô chủ động đem phần thịt trong phần của mình bỏ vào phần hắn xem như chút lời cảm ơn.
"Ánh Kim, cậu phải không?"
Giọng nói từ phía sau lưng vang đến, Lục Ánh Kim quay đầu lại nhìn xem bất ngờ thấy Bạch Thanh Phong bước đến, Không kiềm được bất ngờ cô đứng bật lên
"Bạch Thanh Phong...Sao cậu lại ở đây?"

"Mình đến đây có công việc không ngờ được gặp cậu."
"Mình cũng vậy."
Dương Triết Hàm cảm nhận có tính hiệu không tốt, dừng lại việc ăn uống cất giọng hỏi
"Đây là ai vậy?"
Cô quên mất hắn còn ở đây, vội vàng kéo cánh tay của anh bước đến giới thiệu
"Sếp, đây là bạn của em tên Bạch Thanh Phong...Còn đây là sếp của mình."
Anh nhìn ánh mắt của hắn đầy sắc bén chỉ gật đầu xem như chào hỏi, quay sang cô tiếp tục trò chuyện
"Chút nữa cậu có việc gì không?"
"Không có."
"Vậy cùng đi chơi biển với mình đi, lâu rồi không đi biển cùng nhau."
"Được nha, để mình nói với sếp."
Lục Ánh Kim nhìn hắn cười vui vẻ nói
"Sếp ơi giờ em đi chơi với bạn trước nhé."
Dương Triết Hàm cảm nhận ánh mắt của Bạch Thanh Phong nhìn cô có phần không đúng, nếu để cô đi chơi với cậu ta không có hắn thì chẳng yên tâm chút nào, làm vậy khác gì tự cấm sừng lên đầu mình?
"Không được, anh vừa nhớ có công việc cần em làm."
"Sao lúc nãy sếp bảo...."
Cô nhận ánh mắt cảnh cáo của hắn liền ngậm miệng lại buồn bả nói
"Thanh Phong, tớ có việc rồi để lần sau nhé."
Anh cũng nhận biết được nên không muốn làm khó cô, chủ động đưa tay xoa đầu Lục Ánh Kim đầy cưng chiều cúi người nói nhỏ vào tai cô, tư thế đầy mờ ám:
"Vậy tối nay lúc bảy giờ cậu đến cạnh bờ biển chờ mình nhé."
Lục Ánh Kim gật đầu đồng ý, tạm biệt anh sau đó cùng hắn trở lại phòng.
Dương Triết Hàm đặt laptop trên đùi hai tay đánh máy xử lý công việc, cô ngồi cạnh giữ gương mặt đầy bất mãn.
"Em khó chịu trong người?"
"Không có."
"Vậy sao gương mặt cứ nhăn nhó vậy? Hay là em đang giận anh?"
Lục Ánh Kim nhìn hắn gượng cười lắc đầu dối lòng bảo:
"Không có, sếp nhìn lầm rồi hahha..."
"Ồ, em pha giúp tôi ly cà phê."
"Vâng."

Dương Triết Hàn nhìn theo cô khẽ lắc đầu bó tay, như vậy mà bảo không giận hắn? Trên mặt ghi rõ chữ luôn kìa...!Đúng thật là...
Nhưng lúc ở nhà hàng rõ ràng cái tên đó cố tình xoa đầu, đứng gần cô hơn là để tuyên bố chủ quyền với hắn? Không được...Hắn phải đánh nhanh thắng nhanh...
Dương Triết Hàm gấp gáp đi đến ban công kéo cửa lại tránh cô nghe được, bấm máy gọi cho Lý Ưng Tụy
"Cơn gió nào làm cậu gọi cho tôi vậy?"
Hắn không vòng vo như ai kia, lập tức vô thẳng vấn đề
"Tỏ tình phải làm như thế nào?"
Phụt!
Đầu dây bên kia, Lý Ưng Tụy đang uống nước nghe câu hỏi của hắn liền sặc mà ho liên tục.
"Khụ khụ...Cậu vừa nói gì vậy nghe không rõ."
"Tôi nói tỏ tình phải làm như thế nào?"
Anh nghe giọng hắn bắt đầu mất kiên nhẫn, giữ bình tĩnh nói thêm
"Chà không nghĩ là cậu tiến triển nhanh đến vậy đó! Muốn tỏ tình luôn rồi kìa..."
Dương Triết Hàm hừ lạnh cảnh cáo
"Cậu thấy công việc còn quá ít?"
"Không không tớ rất bận...Là vầy tại sao cậu lại muốn tỏ tình nhanh vậy?"
"Hình như tôi có tình địch."
"Chà...Vậy thì cậu nên tỏ tình là đúng rồi."
"Nói thẳng vào vấn đề đi."
"Được, cô ấy có thích cậu không?"
Dương Triết Hàm nghe câu hỏi này lắc đầu, chính hắn cũng không rõ
"Tôi không biết."

"Này lỡ như cô ấy không thích cậu nếu tỏ tình sẽ bị từ chối tỉ lệ đến 99% đó."
"Cao đến vậy à? Cách nào để biết cô ấy thích mình nhanh hơn không?"
"Cậu sẽ thấy được thông qua quá trình cả hai tiếp xúc, động chạm cơ thể với nhau.

Cô ấy hay đỏ mặt khi đối diện với cậu thì hơn năm mươi phần trăm có rung động với cậu đấy.

Cứ rủ cô ấy đi chơi, xem phim...!đến những nơi lãng mạn chỉ có hai người thì xác suất rất cao."
"Được, tôi hiểu rồi."
Dương Triết Hàm cúp máy, mở cửa đi vào trong đem laptop gõ tìm kiếm, hắn không tin không có cách nào làm cô thích hắn:
"Cách nào khi động chạm khiến đối phương thích mình hơn."
"Hành động nào dễ dàng cướp lấy trái tim crush."
"Nên đi chơi chỗ nào để tăng tình cảm?"
"Cần làm gì khiến người ấy thích mình hơn."
"Làm sao tỏ tình thành công."
"Cần làm gì trước khi tỏ tình.".
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 35: 35: Chợ Đêm


Hôm nay là đêm cuối cùng cô ở lại đây, sáng mai phải bắt đầu trả phòng nên tối nay là ngày bàn việc cùng ký hợp đồng với ông chú Lậu Văn Bách.
Họ vẫn hẹn nhà hàng tại resort cho thuận tiện việc đi lại.

Đúng năm giờ chiều cả bốn người đều có mặt tại phòng VIP.
Lục Ánh Kim tinh tế rót rượu cho ông Lậu Văn Bác sau đó rót cho hắn và Phan Lô Thành còn mình thì uống nước lọc.
Ông Lậu Văn Bác vẻ mặt hôm nay nghiêm nghị hơn hôm trước mấy phần nói thẳng
"Bác nói thẳng là dự án lần này sẽ chia 7- 3.Triết Hàm con đồng ý không?"
Dương Triết Hàm cũng không kém cạnh, khí thế bất người tuy là người quen biết kính trọng như về làm ăn thì công ra công, tư ra tư.
"Lần này rõ ràng bên tập đoàn Nhất Hàm bỏ ra số vốn không hề nhỏ nếu cháu đồng ý với bác như vậy thì cháu sẽ nói sao với các cổ đông của công ty?"
Lậu Văn Bác gật đầu đồng tình không phải không có lý
"Vậy xem như bác quý trọng mối quan hệ thân thiết này giảm còn 6 - 4."
"Được, tập đoàn Nhất Hàm là 6 bên chú bà 4."
Nghe hắn nói ông bất ngờ rõ ràng theo ý ông là bên hắn sẽ 4 phần
"Không ý ta là..."
Dương Triết Hàm cười chặn lời nói của ông
"Hình như bên chú đang bị trục trặc về phía đấu thầu khu đất mới? Khu đất đó rất màu mỡ có thể khai thác rất nhiều, nếu chú có thiện chí thì con xin giúp đỡ chú một phần."

Ông Lậu Văn Bác trầm ngâm suy nghĩ, quả thật không thể xem thường hắn cứ tưởng hắn không biết gì nhưng lại âm thầm đứng sau tất cả chỉ chờ đến hôm nay.

Đam Mỹ Sắc
"Được cứ chốt vậy đi, nhờ cháu giúp nhé."
"Rất sẵn lòng."
Lục Ánh Kim nhạy bén lấy hợp đồbg ra đưa trước mặt hai người họ cười bảo:
"Vậy bây giờ chúng ta ký tên rồi ăn mừng nhé."
Xoẹt xoẹt!
Tiếng ký tên.
Keng!
Bốn người cùng nâng ly vui vẻ chúc mừng hợp đồng đã ký thành công.
Trong lúc trò chuyện vui vẻ, điện thoại cô có tin nhắn gửi đến là của Bạch Thanh Phong.
"Mình đang đứng bãi biển chờ cậu đây, cậu đến chưa?"
Lục Ánh Kim chợt nhớ đến lời nói sáng nay lúc bảy giờ có hẹn với anh lại quên mất
"Mình ra liền, cậu kiên nhẫn chờ chút nhé."
"Ừm, không gấp cậu cứ từ từ cẩn thận té."
Cô tắt máy điện thoại, đứng lên nói với mọi người
"Xin lỗi, em xin phép rời đi ạ."
Ông Lậu Văn Bác không nhịn được, trêu chọc bảo
"Được được...Việc gấp gì thế? Đi chơi với bạn trai sao ahahaha."
Cô gượng cười gật đầu rời khỏi.
Dương Triết Hàm nhìn theo bóng lưng vội vàng của cô tring lòng dâng lên cảm giác khó chịu.

Có phải đi gặp tên lúc sáng không?
Lục Ánh Kim vội chạy ra bờ biển liền thấy anh đứng đợi gần đó.
"Này Thanh Phong, mình đến rồi nè."
Anh nghe tiếng gọi liền quay lại chạy về phía cô
"May là mình đủ kiên nhẫn đấy nhé nếu là người khác bỏ về lâu rồi."
"Xì, cậu không dám đâu."
"Vậy à? Mình về đây."

Bạch Thanh Phong giả vờ đi, cô cười nắm tay anh kéo lại nói
"Thôi ở đây đi chơi với mình đi mà cậu nghĩ nên đi đâu chưa?"
"Có một nơi đảm bảo cậu sẽ thích."
"Ở đâu vậy? Gần đây không?"
"Chợ đêm, đi xe chỉ mất mười phút đến nơi."
"Vậy đi thôi."
Lục Ánh Kim lên xe anh bắt đầu đi đến khu chợ đêm gần đó.

Đến nơi họ phải đổ xe ở bên ngoài sau đó đi bộ vào trong, ở đây vô cùng náo nhiệt, rất đông người hầu như là khách du lịch.

Các hàng quán nằm cạnh nhau chỉ cần bước vài bước thì đã có món mới.
Cô ngửi mùi thơm của thức ăn bay khắp nơi hào hứng đi trước, anh nắm tay cô lại đính chính nói
"Ở đây rất đông sợ cậu đi lạc."
"Hì, vậy chúng ta ăn món nướng trước nha."
Họ đi đến hàng nước gọi món, Bạch Thanh Phong thừa biết cô muốn ăn gì nên chủ động nói
"Hai xiên chân gà nướng, ba xúc xích nướng, bảy xiên thịt với hai phần hàu nướng phô mai thêm một phần nghêu hấp thái."
"Được, có ngay."- chủ quán cười trả lời
Bạch Thanh Phong nhìn cô hỏi
"Mình gọi có thiếu món nào không?."
"Không có, rất đầy đủ."
Chưa đẩy nửa tiếng thức ăn được dọn ra đầy bàn thỏa sức thưởng thức.

Lục Ánh Kim lấy xiên thịt đầu tiên đưa lên miệng thưởng thức
"Uhm~~~ ướp rất ngon nha, cậu mau ăn thử đi."
Bạch Thanh Phong dùng khăn giấy lau khóe miệng giúp cô nói
"Con gái con đứa ăn vậy đó."
"Nè, chắc sau này cô gái cưới cậu sẽ rất hạnh phúc"
"Hửm? Sao đột nhiên cậu nói vậy."
"Thì cậu rất chu đáo nè, tinh tế và giỏi chăm sóc người khác, còn biết lắng nghe nữa."
Anh nhìn cô một lúc nhếch môi cười hỏi
"Vậy cậu có muốn trở thành cô gái đó không?"
Lục Ánh Kim ngơ ngẩn nhìn anh, không biết nên trả lời thế nào, trong lòng cô xem anh là một người bạn cực kỳ thân thiết chưa bao giờ nghĩ chuyện cả hai tiến xa hơn mức tình bạn.

Bạch Thanh Phong thấy cô không trả lời, không khí cũng ngượng đi hai phần giả vờ cười đùa
"Cậu sao thế? Tưởng mình hỏi thật à? Sao mình có thể thích cậu chứ hahaha."
"Aa...!Cậu cứ chọc tớ, nè ăn đi ăn nhiều vào bớt trêu tớ lại nhé.".
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 36: 36: Tiến Độ Quá Chậm


Hơn mười giờ ba mươi phút tối, chiếc xe đỗ trong sân của resort.
Bạch Thanh Phong đưa cô về đến tận nơi, Lục Ánh Kim đứng vẫy tay chào anh bảo:
"Hôm nay mình ăn rất no, cam rơn cậu nha."
"Cậu cũng biết cảm ơn đấy! Hazz, nói bằng lời thì có cảm giác không được chân thành lắm."
Lục Ánh Kim cười lườm anh đầy ẩn ý:
"Chà hiểu rồi nha, vậy mình sẽ đãi cậu ăn được không?"
"Không được."
"Sao lại không được..."
"Cậu nấu ăn ngon thế mà...Phải nấu cho tớ ăn mới đúng."
"Được, cậu ăn gì mình sẽ nấu món đó."
"Nhớ giữ lời."
Cô nhìn đồng hồ trên tay sắp đến mười một giờ khuya, vội tạm biệt:
"Vậy mình lên phòbg trước đây, cậu lái xe cẩn thận đấy."
"Tạm biệt, chúc ngủ ngon."
"Bye."
Lục Ánh Kim vui vẻ quay đi vào trong, anh đứng ngoài nhìn cô mãi đến khi khuất bóng trên môi nở nụ cười sau đó lái xe rời đi.

Câu nói mà cô tưởng rằng trêu đùa thật ra đều là lời thật lòng của anh, không biết phải đợi bao lâu nữa cô mới nhận ra tình yêu của anh.

Lục Ánh Kim đứng trước cửa phòng, hồi hộp nhập mã mở cửa phòng.

Cô rón rén bước vào trong, nghĩ giờ này có lẽ hắn đang ngủ, hạn chế mọi tiếng động nhất có thể, mở đèn pin trên điện thoại soi đường đi vào trong.
"Em đi đâu giờ mới về?"
Cạch!
Cả căn phòng mở đèn sáng, Dương Triết Hàm mặc bộ đồ ngủ màu đen, đứng cạnh công tắc dựa vào tường nhìn cô, câu nói giống như tra hỏi
Lục Ánh Kim cười cười bảo:
"Em đánh thức sếp ạ?"
Hắn khó chịu, dần mất kiên nhẫn hỏi cô lại lần nữa
"Đi đâu giờ này mới về?"
"Dạ...Em đi ăn với bạn nên về trễ...Mà sao vậy ạ? Ngày mai có việc gì gấp sao sếp."
Dương Triết Hàm thấy cô không hiểu ý mình có chút tức giận, chẳng lẽ hắn phải nói thẳng là: Anh không muốn em đi chơi với người đàn ông khác đến khuya mới về....!
========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Trấn Hồn
2.

[Bác Quân Nhất Tiêu H] Am Môn
3.

[Bác Quân Nhất Tiêu] Tiểu Trang
4.

Lâm Hạ - Bạch Lạc
=====================================
Không! Hắn không thể nói thẳng ra, làm vậy cô sẽ sợ mà bỏ chạy mất.
"Em...Về trễ làm ảnh hưởng đến giấc ngủ."

"Xin lỗi sếp! Lần sau không dám nữa ạ."
"Tranh thủ đi ngủ sớm, ngày mai khởi hành trở về."
"Vâng ạ."
Hắn đi vào phòng ngủ, còn cô vào phòng lấy đồ ngủ chạy thẳng vào nhà vệ sinh.

Gần ba mươi phút sau, cô rón rén bước lên giường ngủ, nằm xuống tận hưởng cảm giác thoải mái này nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Chín giờ sáng mai, hắn và cô liền trả phòng mang hợp đồng quan trọng trở về, đi một quãng đường khá xa cuối cùng cũng đến tập đoàn Nhất Hàm.
Dương Triết Hàm đầy quyền lực với gương mặt lạnh bước vào, cô cầm trên tay bản hợp đồng theo sát phía sau, nhân viên xếp trước sảnh thấy liền cúi chào, đây là việc thường lệ của tập đoàn khi ký được hợp đồng lớn thì mọi người đều làm vậy tỏ ý vui mừng với lãnh đạo của mình.
Lục Ánh Kim há hốc nhìn, làm việc với hắn cũng một thời gian nhưng đây là lần đầu cô chứng kiến việc này, tuy có chút ngại nhưng cảm giác không tồi.
Đến tầng riêng của hắn, thư ký trong phònh liền đứng lên cúi chào.

Lục Ánh Kim nhìn thấy cô bạn thân Trần Ngọc Diệp liền háo hức vẫy tay ra hiệu.
Trần Ngọc Diệp cười đáp lại cô bạn mình nhưng nghe giọng nói kế bên của Lê Lụy xen vào:
"Chỗ đứng bên cạnh ngài ấy đáng lẽ là của cô, nhìn kìa bây giờ phải cúi đầu chào bạn mình sao?"
Trần Ngọc Diệp liếc ả ta:
"Chị không có việc gì làm?"
Lê Lụy không nói gì chỉ cười thầm bỏ đi với người như ả ta chỉ nhìn cũng biết lòng ghen tỵ trong người của Trần Ngọc Diệp đang ngày một lớn....Có khi không cần ả làm gì cũng có chuyện vui để xem...
Cạch!
Tiếng mở cửa phòng.
Dương Triết Hàm bước vào đã thấy Mạnh Khải cùng Lý Ưng Tụy ngồi đợi, trên bàn có hai ly cà phê nóng bóc khói.

Mạnh Khải thấy hắn liền đứng lên gật đầu chào thể hiện sự kính trọng.
Lý Ưng Tụy nói lớn:
"Chà về rồi à, chuyến đi có vẻ thuận lợi như mong đợi nhỉ."
Hắn nhìn anh nhớ đến hôm đổi phòng ở resort không nhịn được nói
"Đều nhờ ơn cậu, tôi ngủ rất ngon."
Lý Ưng Tụy không thèm trả lời hắn, ánh mắt chuyển sang cô nói
"Này cô bé trợ lý, lần này đi công tác cậu ấy có biểu hiện gì lạ không? Chẳng hạn như khác với thường ngày đấy."
Cô không hiểu ý nói sâu xa của anh, nhớ về chuyến đi vừa rồi bảo:
"Rất bình thường ạ, ngoại trừ việc anh Mạnh Khải đặt sai phòng ấy."
Mạnh Khải nghe vậy liền chuyển mắt sang nhìn anh đầy trách móc, mọi việc đổ lên đầu Mạnh Khải mặc dù anh không biết gì lại không được thanh minh.
"Không phải tại anh nhầm lẫn mà vì có người cố tình làm vậy."
Lý Ưng Tụy nhún vai tỏ vẻ mình vô tội, nhìn Dương Triết Hàm bảo
"Hazz tiến độ chậm thế này dễ trượt mất lắm."
"Tiến độ chậm gì ạ?"
"Ý anh là tiến độ làm việc của cậu ấy quá chậm."
Lục Ánh Kim cũng không hiểu hết ý của anh chỉ gật đầu cho qua nhưng sao hôm nay lời nói của mọi người cứ mập mờ khó hiểu, có phải cô làm gì sai không?.
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 37: 37: Thay Đổi Vẻ Ngoài


Cốc cốc!
Tiếng gõ cửa bên ngoài, ba giờ chiều ai đến gõ cửa giờ trưa nắng này?
Lục Ánh Kim đang ngủ trưa đầy bất mãn ngồi dậy ra ngoài mở cửa.
Cạch!
"Ai vậy?..."
Cô hoảng nhìn hai người đàn ông mặc vest đen cao to đứng trước cửa nhà mình, vẻ mặt rất hung dữ.
Một người lên tiếng trước nói:
"Mời cô theo chúng tôi."
Lục Ánh Kim liền tăng độ cạn giác với hai người đàn ông, lùi lại một bước tạo khoảng cách sau đó nhanh tay đóng cửa khóa lại.
"Vậy mấy anh chờ tôi một lát."
Dùng lực kéo mạnh cánh cửa đóng lại...Chẳng may bọn họ đã sớm phát hiện ra được, kịp thời chặt cửa tiến đến bắt cô đi.
Lục Ánh Kim hoảng sợ hét lớn, chống cự muốn thoát khỏi bàn tay của hai người kia:
"Buông ra...Mau thả tôi ra....Á...Cứu tôi với bắt cóc."
Một tên vệ sĩ cứng rắn tay giữ chặt người cô nói:
"Chúng tôi sẽ không làm hại cô nên hãy giữ im lặng."

"Sao tôi biết các người không làm hại tôi chứ? Mau buông ra."
"Mở cửa."
Bọn họ ra lệnh cho tài xế mở cửa xe, dùng lực tống cô vào trong, chiếc xe cứ thế lăn dài trên đường.

Lục Ánh Kim tự nhận biết rằng đã bị mang lên xe thì không thể thoát nổi chỉ đành quan sát đường mà nhớ.
Két!
Tiếng xe thắng lại.
Chiếc xe màu đen dừng trước một trung tâm trang điểm lớn, nhìn bên ngoài đã biết giá ở đây cao đến thế nào.
Cô ngơ ngác nhìn bọn họ nghi ngờ hỏi:
"Các người đưa tôi đến đây làm gì?"
"Dương tổng đang đợi cô bên trong."
"Sếp???"
Lục Ánh Kim nghe vậy liền chạy thẳng vào trong để hỏi chuyện này là thế nào.
"Xin chào quý khách, mời quý khách theo tôi."
Chị nhân viên khá xinh, gương mặt ưa nhìn tiến đến đưa tay ra hiệu mời cô theo mình.

Lục Ánh Kim không muốn làm khó họ liền đi theo, lên tầng 1 là nơi làm đẹp, dưỡng da, wax lông,...
"Này chị ơi, dẫn tôi đến đây làm gì?"
"Thưa cô, Dương tổng bảo cô chỉ cần nghe theo."
"Tôi biết rồi."
Lục Ánh Kim ngoan ngoãn theo họ làm mọi thứ từ chăm sóc da mặt, matxa, làm tóc....Hơn bốn tiếng saun trời cũng tối đen, lưng cô như muốn gãy làm đôi chỉ ngồi yên cho họ làm không nói một tiếng.

Một chị gái trong số đó mang một chiếc đầm đen dài gần đến gót chân, khoét trên ngực đưa cho cô bảo:
"Thưa cô, mặc chiếc váy đi ạ, đều dựa theo số đo của cô nên đừng lo lắng nhé."
"Vậy cảm ơn ạ."
Lục Ánh Kim mang theo chiếc váy vào phòng thay quần áo, lúc sau trở ra với ánh mắt đầy ngỡ ngàng của mọi người.

Chiếc đầm được thiết kế may theo form rất chuẩn giúp làm thân hình cô gọn hơn hẳn, cách trang điểm giúp gương mặt cô trở nên rất sáng, tôn lên mọi đường nét trên gương mặt, đặc biệt là đôi mắt hai mí to tròn được nhấn nhá trông rất hút người...Tóc được uốn sóng cố định, phần tóc như ôm gương mặt cô nhìn thon hơn bình thường....

Lục Ánh Kim ngại ngùng hỏi mọi người:
"Có...Phù hợp không?"
"Cô yên tâm, rất xinh đẹp."
Cộp cộp!
Tiếng giày của ai đó đang tiến lại, mọi người quay lại nhìn liền né sang hai bên nhường đường.

Dương Triết Hàm khoát trên người bộ âu phục đen, mái tóc vuốt gọn gàng ra sau, vẫn đôi mắt sắc bén cùng cặp chân mày như thanh kiếm, gương mặt không biểu cảm đi đến.
Cô vui vẻ chạy về phía hắn hỏi:
"Sếp! Sao hôm nay lại đưa em đến đây vậy ạ?"
Hắn bất ngờ nhìn cô, quả thật không nhận ra cô gái rụt rè, nhút nhát, không biết chăm chút vẻ bề ngoài nhưng hôm nay lại rất xinh đẹp, chưa cô gái nào có thể làm hắn phải rung động như hiện tại...Gương mặt đỏ lên ngượng ngùng di chuyển ánh mắt nhìn sang hướng khác trả lời:
"Khụ...Hôm nay đi dự tiệc cùng anh."
"Dạ? Sao em không nghe gì hết vậy?"
"Cứ đi theo anh."
Dương Triết Hàm chủ động nắm lấy bàn tay cô dẫn ra ngoài, nhân viên trố mắt nhìn theo đây là lần đầu Dương Tổng chủ động nắm tay một cô gái...
Trên xe cô ngồi phía trước cùng hắn, nhìn thành phố về đêm rất mỹ lệ.

Hắn dừng đèn đỏ, liếc nhìn gương mặt xinh đẹp kia đang phản chiếu lên tấm kính cũng làm trái tim hắn rộn ràng, hé miệng nói vừa đủ nghe:
"Hôm nay, em rất xinh đẹp."
Lục Ánh Kim vừa nghe theo phản xạ liền quay lại nhìn hắn, đôi mắt to tròn chớp chớp nhìn hắn, lát sau mới cập nhật được tình hình.

Cô bỗng đỏ mặt, hai tay đặt lên ngực trái, hít sâu lấy lại bình tĩnh: Không được, Lục Ánh Kim phải thật bình tĩnh...Mày không thể có tình cảm với sếp....
"Đây...là lần đầu có người khen em."
"Đó là sự thật, em không tin anh?"
"Không có ạ, nhờ sếp em mới được như vậy."
"Đừng khách sáo, đều là anh tự nguyện."
Lục Ánh Kim không tiếp tục chủ đề này liền đổi sang chuyện khác:
"Mà hôm nay đi dự tiệc gì vậy sếp?"
"Tiệc sinh nhật của bác Lậu."
"Oa, vậy có cả Mạnh Khải với giám đốc Lý đúng không ạ?"
"Ừm, bọn họ có việc sẽ đến sau."
"Chắc sẽ rất vui đó ạ."
Cô háo hức nhìn ra ngoài, chắc hôm nay được gặp nhiều người.

Mong với ngoại hình mới này sẽ đem đến những trải nghiệm đặc biệt....
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 38: 38: Thảm Đỏ


Đến nơi, chiếc xe dừng trước khách sạn 6 sao xa hoa, đắt nhất thàng phố này.

Thảo đỏ được trải dài tùe bên ngoài vào trong được trang trí bằng hoa tươi và đèn vô cùng đẹp mắt, hai bên là các phóng viên, nhà báo luên tục chụp ảnh săn tin tức từ các nhà tài phiệt giàu có bật nhất.
Lục Ánh Kim nhìn bên ngoài rất đông, căng thẳng không ít, hai tay nắm chặt vào váy rụt rè.
Dương Triết Hàm nhìn sang cô chủ động trườn người qua khiến cô bất ngờ ngã về sau tránh.

Hắn đưa tay cởi thắt dây an toàn sau đó xoa đầu cô bảo:
"Đừng lo, em chỉ việc bên cạnh anh sẽ không có chuyện gì."
"Lần đầu em đến nơi như thế này nên có chút căng thẳng."
"Không sao, có anh ở đây."
"Vâng..."
Hắn nhìn ra bên ngoài bảo:
"Đến lượt chúng ta rồi."
Dứt câu hắn bước xuống xe trước sau đó vòng qua bên kia mở cửa, đưa bàn tay để cô nắm lấy.

Lục Ánh Kim nhìn nụ cười của hắn an tâm phần nào, gật đầu nắm lấy tay hắn bước ra.

Các phóng viên, nhà báo thấy cô bước ra liền như mèo thấy mỡ, máy ảnh nháy liên tục về phía hai người họ.
Cô khoát ray mình vào cánh tay hắn cả hai vô cùng tình tứ trong mắt mọi người.

Ánh đèn chớp tắt liên tục khiến mắt cô nheo lại không thể nhìn thẳng.
Cả hai bắt đầu bước đi trên thảm đỏ, phóng viên hai bên liền nhào đến hỏi:
"Dương tổng, lần đầu thấy anh xuất hiện với một cô gái liệu cô ấy có phải bạn gái anh không?"
"Cho hỏi cô là tiểu thư nhà nào? Sao lại đi cùng với Dương tổng, hai người có phải đang yêu nhau không?"
"Vậy các tin đồn rằng ngài thích nam nhân trước đây đều sai sự thật?"
"Dương tổng...Dương tổng xin hãy trả lời đi ạ.

Cô gái bên cạnh có phải người phu nhân tương lai của tập đoàn Nhất Hàm??"
Lục Ánh Kim giữ chặt cánh tay hắn đi nhanh vào trong, lần đầu cô được trải nghiệm quả như lời đồn phóng viên thật sự rất đáng sợ.
"Vào đến đây em yên tâm được rồi nhé."-Hắn vỗ tay cô nói
"Vâng, vừa rồi có chút hoảng."
"Dần dần sẽ quen, vào tỏng thôi."
"Vâng sếp."
Tiến vào sảnh chính, cô ngạc nhiên nhìn về phía sân khấu vô cùng lớn, hoa tươi rất nhiều: hoa hồng trắng, hoa hồng vàng và xanh đặc biệt là hoa cẩm tú cầu nở rộ vô cùng khác biệt, chúng được đặt rất tinh tế không tạo cảm giác sến sẩm ngược lại vô cùng hút mắt.
Ông Lậu Văn Bác vừa thấy họ đã vui vẻ tiến đến
"Đến rồi à?"
Dương Triết Hàm gật đầu chào gửi lời chúc:
"Chúc bác thọ tỷ nam sơn bất lão tùng, làm ăn ngày càng thuận lợi."
"Haha cảm ơn cháu."
Lục Ánh Kim nhìn vậy cũng lên tiếng chúc mừng:
"Con cũng chúc bác giáp đệ tăng huy, thọ tịnh hà sơn."
Ông Lậu Văn Bác cười vui vẻ nhìn cô không nhận ra:
"Cảm ơn cảm ơn rất nhiều ahhaha...Nhưng đây nhìn có vẻ khá quen."
Dương Triết Hàm bật cười, sâu trong ánh mắt đầy tự hào:
"Đây là Lục Ánh Kim."
"Ta nhớ rồi, chà không ngờ ăn diện lên cũng là mỹ nhân đấy.

Chúc mừng con nhé nhặt được bảo bối rồi...Hahah."
"Không dám ạ."
"Qua đây chào hỏi với ta nào."
Dương Triết Hàm bước chân sang kia, cô liền kéo tay hắn lại nói:
"Sếp, ở đây có chút không quen nên em qua kia ngồi đợi sếp được không ạ?"
Dương Triết Hàm nhìn bàn thức ăn bên kia liền hiểu ý, cười nhẹ dặn dò cô:
"Vậy em đợi anh chút nhé! Nếu đói cứ ăn thoải mái đừng ngại, có gì cứ gọi anh."
"Dạ sếp, em biết rồi."
"Vậy anh đi đây."
Cô buông tay để hắn đi, nhanh chân tiến đến bàn thức ăn bên kia lót đầy chiếc bụng đói.

Thức ăn ở đây vô cùng phong phú, đa dạng còn được trang trí tỉ mỉ làm người khác muốn ăn nó vô cùng.
Lục Ánh Kim lấy chiếc bánh ngọt nhỏ đầu tiên cho vào miệng nếm thử, kem lan tỏa trong miệng vị rất nhẹ không quá ngọt lại vô cùng cuốn.
Một cô gái đi đến bắt chuyện với cô:
"Này, cô là người đi cùng Dương tổng đến đây à?"
Lục Ánh Kim nhìn cô ta rõ ràng không hề quen biết mà?
"Đúng vậy, có gì không?"
Cô ta nhìn cô từ trên xuống dưới biễu môi phán xét
"Không có gì...Chỉ là sao Dương tổng có thể dẫn cô đến nơi này được chứ?"
"Sao lại không được? Sếp không phải loại người chỉ biết nhìn bằng mắt và thích phán xét nguoeif khác."

"Cô...À, hóa ra chỉ là nhân viên mà tôi cứ tưởng là nhân tình."
"Liên quan đến cô?"
Giọng nói của một người đàn ông khác bất ngờ vang lên, khiến họ quay lại nhìn xem là ai.
Cô nhìn anh bất ngờ, mắt mở to thấy anh tiến đến đứng cạnh.
Là Phùng Lâm...Sao anh ấy lại ở đây...
Cô ta liền nhận ra anh, giọng nói có phần dịu lại:
"Lâm tổng, không biết ngọn gió nào mang anh đến đây."
"Hình như tôi không lầm thì cô là nhân tình của giám đốc Mạc đúng không?"
Ả ta nghe vậy sắc mặt cũng thấy đổi, ánh mắt liếc nhìn xung quanh xem có ai nghe được lời nói vừa rồi, gượng cười nói:
"Lâm tổng đúng là tinh ý..."
Lục Ánh Kim khó tin nhìn cô ta, trông cũng rất xinh đẹp mà lại là nhân tình sao?
* Giáp đệ tăng huy (Danh tiếng thêm xa).
Thọ tịnh hà sơn (Thọ như sông núi).

*.
 
Một Xa Ba Nhớ! Tổng Tài Dũng Cảm Bước Đến Bên Anh!
Chương 39: 39: Giấm Chua


Phùng Lâm bất ngờ chủ động ôm eo cô tiến thêm một bước chững chạc nói:
"Ồ vậy xin hỏi cô có tư cách gì đi xem thường người khác vậy? Ít ra cô ấy không làm những việc xấu hổ chẳng hạn như cướp...."
"Lâm tổng, tôi có việc xin phép đi trước."
Ả ta ngắt lời anh, nói xong liền bỏ đi.

Xem như đây cũng là bài học cho ả dám xem thường người khác.
Lục Ánh Kim vui vẻ nhìn Phùng Lâm nói:
"Em không nghĩ gặp anh ở đây đó, nhìn anh đẹp trai hơn lúc trước rất nhiều."
"Cảm ơn lời khen của em nhé!"
"Em nói sự thật mà."
Phùng Lâm cúi người ghé sát tai cô nói nhỏ:
"Em hôm nay trông rất xinh đẹp, anh có nên theo đuổi em không nhỉ?"
Cô liền đỏ mặt, đưa tay đẩy anh ra ngại ngùng nói:
"Anh cứ chọc em mãi thôi...Sao anh ở đây vậy vừa rồi em nghe cô ta gọi anh là Lâm tổng?"
"Bingo, thật ra trước đây anh mở quá cà phê là do mình yêu thích.

Lớn rồi cũng phải quay về kinh doanh cho gia đình."
"Vậy mà lúc trước giấu kín ghê đấy."

"Vậy anh bao em một chầu ăn xem như xin lỗi nhé."
"Em xin đồng ý."
Cô nhìn anh nói chuyện vui vẻ, ánh mắt bắt gặp cà vạy anh đang thắt trên cổ áo là món quà mà cô tặng Phùng Lâm đây mà, chủ động đưa tay chỉnh cà vạt lại gíup anh
"Để em sửa nó lại giúp anh."
"Món quà này rất hợp với anh, cảm ơn em."
"Sao hôm nay anh khách sáo vậy?"
"Em không thích à."
"Thì ra em ở đây..."
Dương Triết Hàm cùng ông Lậu Văn Bác đi về ohisa hai người.

Ánh mắt hắn dán chặt nhìn bàn tay cô đang ân cần chỉnh cà vạt, khó chịu lên tiếng.
Lục Ánh Kim thấy hắn liền dừng lại, ánh mắt của hắn có chút đáng sợ cứ như cô vừa bị phát hiện khi làm chuyện mờ ám nhỉ?
"Sếp nói chuyện xong rồi ạ?"
"Ừm."
Bản tính chiếm hữu của người đàn ông trổi dậy, hắn trực tiếp nắm tay cô kéo về phía mình giữ khoảng cách với Phùng Lâm.

Cô im lặng đứng cạnh hắn không biết nói gì.
Ông Lậu Văn Bác dựa theo tình trường biết bao nhiêu năm vừa nhìn cũng đủ hiểu, lên tiếng đập tan bầu không khí căng thẳng này
"Lâm tổng, lâu rồi không gặp."
Phùng Lâm nhìn ông nở nụ cười ấm áp, lễ phép cúi đầu chào:
"Chào bác sinh nhật vui vẻ."
"Cảm ơn cậu, hình như cậu quen biết với trợ lý Lục đây à?"
"Dạ, cô ấy trước đây từng làm thêm với cháu."
"Vậy là duyên hết cả đấy."
Phùng Lâm cười quay sang nhìn Dương Triết Hàm ánh mắt quét ngang bàn tay hắn nắm chặt lấy tay cô rất nhanh đã hiểu rõ tình hình.

"Chào Dương tổng rất vui được gặp...Cảm ơn em vì chiếc cà vạt này nhé, anh rất thích nó."
Dương Triết Hàm nhíu mày nhìn anh, đây là đang khoe mẻ với hắn??
Cô cười gật đầu không nghĩ nhiều bảo:
"Vâng ạ, nó rất hợp với anh....A."
"Chúng tôi có việc xin phép về trước."
Lục Ánh Kim nhìn bàn tay mình vừa bị hắn bóp chặt muốn đỏ cả bàn tay.

Dương Triết Hàm im lặng kéo cô đi về, ra bãi xe cô cảm nhận được sự tức giận từ hắn không dám lên tiếng, im lặng lên xe.
Hắn đạp ga, chiếc xe lăn bánh trên đoạn đường cao tốc.

Do trời tối đoạn đường vắng xe, cứ vậy chạy với tốc độ rất nhanh, thoáng chốc đã đến cạnh bờ biển.

Lục Ánh Kim nhìn ra ngoài nghe tiếng sóng vỗ trong lòng cô nghĩ đến cảnh tượng hắn ném cô xuố g biển mà run.
"Em tặng chiếc cà vạt cho tên lúc nãy?"
Cô thật thà gật đầu nói:
"Vâng ạ, trước khi nghĩ làm chỗ anh ấy nên em tặng món quà kỷ niệm."
Dương Triết Hàm nghe từ "anh" phát ra từ miệng cô lòng ghen tỵ với Phùng Lâm càng lớn.

Cô cứ xưng hô với người đàn ông khác bằng từ "anh" còn hắn thì gọi là "sếp".
"Nếu em cứ gọi tôi là sếp nữa thì đừng trách."
Lục Ánh Kim vốn đã chậm tiêu, nghe hắn nói càng khó hiểu hơn
"Dạ? Ý sếp là sao ạ?"
Dương Triết Hàm nhìn đôi môi đỏ mộng kia nhớ đến nụ hôn đầu tiên của cả hai, không kiềm được đưa tay ôm sau gáy cô đẩy đến hôn lấy.

Lục Ánh Kim bất ngờ, trợn mắt nhìn hắn đang nhắm mắt hôn cô, cả người đông cứng khó tin.
Lúc sau, hắn nhẹ nhàng buông ra, tay vẫn ôm sau gáy cô cụng trán vàn trán cô nói:
"Anh đã nói đừng gọi là sếp."
"Em...Em..."
"Ngoan, gọi Triết Hàm đi."

Cô lấp bấp môi khó nói, rặn mãi cũng không lên chữ, nghe tiếng cảnh cáo:
"Anh đếm đến ba em không gọi là hôn tiếp đấy."
"Một..."
"Khoan đã..."
"Hai..."
"Triết..."
"B..."
"Triết Hàm."
Nhịp tim hắn rung lên trước hai tiếng "Triết Hàm" làm hắn sướng đến phát điên.

Đáng ra phải làm điều này từ lâu mới đúng, hắn cười hài lòng ôm cô ngửi mùi thơm từ tóc đối phương
"Em đừng quá bất ngờ việc vừa xảy ra, cứ thoải mái chấp nhận nó."
"Nhưng...Tại sao..."
Dương Triết Hàm đi theo dòng cảm xúc hiện tại, không suy nghĩ nhiều mà quyết định, hai tay chạm vai cô, bắt cô đối diện nhìn vào mắt nhau.

Lồ ng ngực phầp phồng căng thẳng, dù đặt bút ký biết bao nhiêu hợp đồng trị giá hàng nghìn tỷ thì hắn cũng không căng thẳng như hiện tại, hít một hơi thật sau mở miệng:
"Lục Ánh Kim nghe cho rõ...Anh thích em.".
 
Back
Top Bottom