Đầu xuân năm đó, kinh thành vẫn còn vương lại cái lạnh mỏng như tơ.
Phủ Tể tướng từ sớm đã rộn ràng người ra kẻ vào.
Hôm nay là ngày các công tử trong phủ nhập cung học cùng Thái tử, vốn là chuyện thường niên, nhưng năm nay lại có chút khác biệt — tiểu thư nhỏ tuổi nhất của phủ, Uyển Quân, cũng nằng nặc đòi đi theo.
"Muội vào cung không được chạy loạn, không được nói linh tinh, càng không được gây chuyện, hiểu chưa?"
Đại ca nàng cúi xuống dặn dò, giọng nghiêm nghị.
Uyển Quân mặc một thân áo váy màu hồng nhạt, cổ áo thêu chỉ vàng, khuôn mặt tròn trịa, đôi mắt đen lay láy.
Nghe xong lời dặn, nàng gật đầu rất nhanh, nghiêm túc đến mức như thể đã hiểu hết mọi điều trên đời.
"Muội hiểu rồi!"
Nhưng cái hiểu của một đứa trẻ bốn tuổi... vốn chẳng đáng tin bao nhiêu.
⸻
Xe ngựa dừng trước cổng cung.
Cung thành nguy nga, tường cao sừng sững, từng lớp mái cong nối tiếp nhau như sóng.
Uyển Quân vừa bước xuống đã mở to mắt, hết nhìn bên trái lại nhìn bên phải, cái gì cũng thấy mới lạ.
Nàng bị các huynh trưởng dẫn vào một gian phòng nhỏ gần nơi học.
"Ngồi ở đây chơi, đợi chúng ta học xong sẽ đón muội."
Nhị ca đặt trước mặt nàng một hộp điểm tâm, giọng đã dịu hơn.
"Không được đi đâu cả."
Uyển Quân lại gật đầu, lần này còn nghiêm túc hơn cả lúc nãy.
"Muội sẽ không đi đâu hết!"
Các huynh trưởng nhìn nhau, cuối cùng cũng yên tâm rời đi.
⸻
Căn phòng yên tĩnh.
Ban đầu, Uyển Quân còn ngoan ngoãn ngồi trên ghế, hai chân nhỏ đung đưa, vừa ăn điểm tâm vừa nhìn quanh.
Một khắc trôi qua.
Hai khắc trôi qua.
Nàng bắt đầu cảm thấy... chán.
Ánh mắt dần bị cánh cửa khép hờ phía trước thu hút.
Ngoài kia là một khoảng sáng, có tiếng chim hót, có gió nhẹ lùa vào mang theo mùi hoa thoang thoảng.
Uyển Quân nghiêng đầu.
"Chỉ đi xem một chút thôi..."
Nàng lẩm bẩm, rồi rất nhanh nhẹn tụt xuống khỏi ghế.
⸻
Bước ra khỏi phòng, trước mắt nàng là một khu vườn rộng lớn.
Ngự hoa viên.
Hoa nở khắp nơi, từng cành mai, cành đào xen kẽ, sắc hồng sắc trắng hòa vào nhau như tranh vẽ.
Hồ nước trong vắt, phản chiếu bầu trời xanh nhạt của đầu xuân.
Uyển Quân lập tức quên sạch mọi lời dặn.
Nàng chạy lon ton trên lối đá, khi thì cúi xuống nhìn một con bướm, khi lại dừng lại sờ thử cánh hoa.
"Đẹp quá..."
Giọng nói nhỏ xíu vang lên, đầy thích thú.
Nàng đi mãi, đi mãi, đến khi không còn nghe thấy tiếng người đâu nữa.
⸻
Dưới một gốc mai già ở phía sâu trong vườn, có một thiếu niên đang đứng.
Thiếu niên khoảng mười hai, mười ba tuổi, mặc trường bào màu xanh thẫm, đai lưng thắt gọn gàng.
Hắn đứng thẳng lưng, tay cầm một thanh kiếm gỗ, từng chiêu từng thức dứt khoát, gọn gàng.
Không khí xung quanh như lặng đi theo từng động tác của hắn.
Uyển Quân đứng sững lại.
Đôi mắt nàng mở to.
Kiếm trong tay hắn vung lên, xoay một vòng, rồi dừng lại ngay trước mặt — mũi kiếm cách nàng chỉ một gang tay.
Uyển Quân giật mình, nhưng không khóc, cũng không lùi.
Chỉ là... chớp mắt một cái.
Thiếu niên cũng hơi khựng lại.
Hắn không ngờ trong vườn lại có người, càng không ngờ lại là một đứa bé nhỏ như vậy.
"Ngươi là ai?" — hắn hỏi, giọng không lớn nhưng mang theo uy thế tự nhiên.
Uyển Quân nhìn hắn, không hề sợ.
"Ta mới phải hỏi ngươi."
Nàng chống tay lên hông, cố làm ra vẻ "người lớn".
"Đây là chỗ của ta...
à không, của... của hoàng cung.
Sao ngươi lại ở đây?"
Thiếu niên thoáng ngạc nhiên.
Một đứa bé dám nói chuyện với hắn như vậy, thật hiếm.
Hắn thu kiếm lại, ánh mắt dịu xuống một chút.
"Ngươi từ đâu đến?"
"Phủ Tể tướng." — nàng trả lời rất nhanh, giọng đầy tự hào.
"Ta là Uyển Quân."
Nói xong, nàng còn ngẩng cao đầu.
Thiếu niên nhìn dáng vẻ đó, khóe môi khẽ cong lên.
"Uyển Quân..."
Hắn lặp lại tên nàng, như đang nhớ kỹ.
Rồi chậm rãi nói:
"Vậy ngươi nên gọi ta là...
điện hạ."
Uyển Quân chớp mắt.
"Điện hạ là gì?"
Thiếu niên bước lại gần, cúi xuống ngang tầm mắt nàng.
Khoảng cách gần đến mức Uyển Quân có thể nhìn rõ đôi mắt của hắn — sâu và tĩnh, nhưng lại có chút gì đó rất lạ, như thể không thuộc về một đứa trẻ.
"Thái tử." — hắn nói.
Gió xuân thổi qua, làm rung rinh những cánh mai phía trên.
Uyển Quân im lặng vài giây, rồi đột nhiên hỏi:
"Ngươi biết múa kiếm à?"
Thiếu niên hơi ngạc nhiên, rồi gật đầu.
"Biết."
"Vậy dạy ta đi!"
Câu nói bật ra nhanh đến mức chính nàng cũng không nghĩ trước.
Thiếu niên nhìn nàng, lần này thật sự bật cười.
Một nụ cười rất nhẹ, nhưng đủ làm tan đi vẻ lạnh lẽo quanh hắn.
"Ngươi không sợ ta sao?"
Uyển Quân lắc đầu.
"Không."
Nàng nghĩ một chút, rồi bổ sung:
"Ngươi đẹp trai."
...
Khoảnh khắc đó, dưới tán mai đầu xuân, hai con người — một lớn, một nhỏ — lần đầu gặp nhau.
Không ai biết rằng, cuộc gặp gỡ tưởng chừng vô tình này...
lại là khởi đầu cho một mối duyên kéo dài suốt cả đời.
⸻
Chiều buông xuống rất nhanh trong cung.
Khi ánh nắng cuối cùng khuất sau mái điện, các công tử phủ Tể tướng mới kết thúc buổi học.
Vừa bước ra khỏi thư phòng, nhị công tử đã lập tức nhìn về phía gian phòng nơi Uyển Quân được dặn ngồi đợi.
Cánh cửa mở ra.
Trong phòng... trống không.
Hộp điểm tâm bị mở nắp, vài miếng bánh còn lại nằm lăn lóc trên bàn, nhưng tiểu thư nhỏ thì đã biến mất từ lúc nào.
Một thoáng im lặng.
Rồi đại công tử biến sắc.
"Uyển Quân đâu rồi?"
⸻
Tin tiểu thư phủ Tể tướng mất tích trong cung khiến cả đám người rối loạn.
Các huynh trưởng chia nhau đi tìm khắp nơi: từ hành lang dài hun hút, đến đình viện, thậm chí hỏi cả cung nữ và thái giám đi ngang qua.
"Có thấy một tiểu cô nương mặc áo hồng đi qua không?"
Ai cũng lắc đầu.
Trời dần tối, đèn cung bắt đầu được thắp lên.
Mỗi chiếc đèn lồng đỏ sáng lên lại khiến lòng người thêm nặng trĩu.
"Phụ thân mà biết chuyện này..."
Nhị công tử siết chặt tay, sắc mặt tái nhợt.
⸻
Trong khi đó, ở một góc xa của Ngự hoa viên, Uyển Quân vẫn đang mải mê.
Nàng đã quên mất thời gian.
Sau khi chơi đùa một lúc lâu với Thái tử, nàng lại bị một con mèo trắng dẫn đi hết lối này sang lối khác.
Khi nàng chợt nhận ra trời đã tối, xung quanh không còn ai, bụng cũng bắt đầu đói cồn cào.
Nàng đứng giữa vườn, lần đầu tiên có chút hoang mang.
"...Phòng...
ở đâu nhỉ?"
Uyển Quân cắn môi, mắt bắt đầu đỏ lên, nhưng vẫn cố không khóc.
Nàng xoay người chạy đại theo một hướng, hết rẽ trái lại rẽ phải, cuối cùng cũng thấy quen quen.
Khi đẩy cửa gian phòng lúc sáng bước vào, đèn bên trong đã sáng trưng.
Và ba vị huynh trưởng đang đứng ở đó.
⸻
Căn phòng bỗng trở nên lạnh hẳn đi.
Uyển Quân vừa bước vào đã biết... mình xong rồi.
"Muội đi đâu?" — đại công tử hỏi, giọng trầm đến đáng sợ.
Uyển Quân nắm chặt vạt áo, lí nhí:
"Muội...
đi xem hoa..."
"Ta đã dặn muội không được rời khỏi phòng."
Không ai quát lớn, nhưng chính sự bình tĩnh ấy mới khiến nàng sợ.
Nhị công tử bước tới, khép cửa lại.
"Uyển Quân, đưa tay ra."
Nàng ngẩng lên, mắt tròn xoe.
"Vì sao?"
"Vì muội không nghe lời."
⸻
Uyển Quân đứng im một lúc, rồi chậm chạp đưa hai bàn tay nhỏ ra trước mặt.
Lòng bàn tay trắng trẻo, mềm mại.
Đại công tử cầm thước gỗ trên bàn — vốn là để các học sinh luyện chữ — sắc mặt nặng nề.
Hắn không muốn đánh, nhưng cũng không thể để muội muội từ nhỏ đã quen thói vô kỷ luật.
"Đau một chút, để muội nhớ."
Uyển Quân cắn môi, nhắm chặt mắt.
Thước vừa giơ lên—
"Dừng tay."
Một giọng nói trầm, rõ ràng vang lên từ ngoài cửa.
Cánh cửa bị đẩy mở.
Trong ánh đèn vàng, thiếu niên mặc trường bào xanh thẫm đứng ở ngưỡng cửa, dáng vẻ thẳng tắp, khí chất khác hẳn những đứa trẻ cùng tuổi.
Ba vị công tử lập tức quay người, đồng loạt quỳ xuống.
"Tham kiến Thái tử điện hạ!"
Uyển Quân mở mắt.
Nhìn thấy người quen, nàng bỗng thở phào một hơi, như thể gặp được cứu tinh.
"Là ngươi!"
Nàng buột miệng gọi, quên mất hết lễ nghi.
Căn phòng lập tức rơi vào im lặng chết lặng.
⸻
Thái tử Cảnh Minh bước vào, ánh mắt lướt qua chiếc thước trong tay đại công tử, rồi dừng lại ở đôi tay nhỏ đang chìa ra của Uyển Quân.
"Các ngươi đang làm gì?"
Giọng hắn không cao, nhưng mang theo áp lực khiến người nghe không dám giấu giếm.
Đại công tử cúi đầu.
"Muội muội thần không nghe lời, tự ý rời khỏi phòng, khiến thần cùng các đệ lo lắng.
Thần định dạy dỗ để muội ấy nhớ."
Thái tử im lặng một lát.
Rồi hắn nói:
"Là ta đưa nàng đi."
Mấy chữ đơn giản, lại khiến cả ba người trước mặt sững sờ.
Uyển Quân cũng ngẩng đầu nhìn hắn, vẻ mặt ngạc nhiên.
"...Ngươi..."
Thái tử không nhìn nàng, chỉ tiếp tục nói với các công tử:
"Nàng ở Ngự hoa viên cùng ta.
Nếu có lỗi, là lỗi của ta không cho người báo lại."
Lời nói ấy rõ ràng là đang nhận trách nhiệm thay cho nàng.
Ba vị công tử nhìn nhau, không dám nói thêm.
Dẫu sao, người đứng trước mặt họ là Thái tử — tương lai của thiên hạ.
Một tiểu thư bốn tuổi dù có quý giá đến đâu, cũng không thể so sánh.
"Thần... không dám trách phạt nữa."
Đại công tử cúi đầu sâu hơn.
⸻
Uyển Quân nhìn hết từ người này sang người kia, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở Cảnh Minh.
Nàng không hiểu hết những gì vừa xảy ra, chỉ biết rằng... mình không bị đánh nữa.
Nàng lén lút nhích lại gần hắn một bước, thì thầm:
"Cảm ơn."
Cảnh Minh khẽ liếc xuống, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn còn vương chút nước mắt.
Hắn chậm rãi nói:
"Lần sau không được chạy loạn nữa."
Uyển Quân lập tức gật đầu như gà mổ thóc.
"Ừm!"
⸻
Đêm đó, khi rời cung, Uyển Quân ngồi trong xe ngựa mà vẫn còn quay đầu nhìn lại phía sau.
Trong trí nhớ non nớt của một đứa trẻ bốn tuổi, hình ảnh thiếu niên đứng trong ánh đèn, nói câu "Là ta đưa nàng đi"...
đã lặng lẽ khắc sâu vào tim nàng từ lúc nào không hay.
Và từ ngày hôm đó, mỗi lần nhắc đến Thái tử Cảnh Minh, Uyển Quân đều rất đắc ý nói:
"Điện hạ là người của ta."
⸻
Sau chuyện "mất tích" lần đó, phủ Tể tướng suýt nữa thì cấm cửa không cho Uyển Quân vào cung nữa.
"Muội còn nhỏ, lại không nghe lời, nếu xảy ra chuyện thì ai gánh nổi?" — đại công tử nói rất kiên quyết.
Uyển Quân ngồi co lại một góc, hai tay ôm đầu gối, mắt đỏ hoe.
"Muội sẽ ngoan mà..."
Nhưng lời hứa của một đứa trẻ bốn tuổi, sau lần "phạm lỗi" trước đó, hiển nhiên không còn đủ sức thuyết phục.
⸻
Chuyện này vốn dĩ đã định xong.
Cho đến khi...
ý chỉ từ trong cung truyền ra.
"Thái tử điện hạ nói, tiểu thư phủ Tể tướng có thể vào cung, ở lại tại thư phòng bên cạnh khi các công tử học."
Chỉ một câu đơn giản, nhưng không ai dám phản đối.
Uyển Quân nghe xong, lập tức vui đến mức suýt nhảy dựng lên.
"Thật sao?!"
Nhị công tử thở dài.
"...Muội đúng là có bản lĩnh."
⸻
Lần nhập cung tiếp theo, Uyển Quân ngoan hơn hẳn.
Ít nhất là... bề ngoài.
Nàng vẫn ngồi trong gian phòng nhỏ, nhưng lần này không còn buồn chán như trước nữa.
Bởi vì không lâu sau, cánh cửa khẽ mở.
Thiếu niên mặc trường bào xanh thẫm bước vào.
Uyển Quân lập tức bật dậy.
"Điện hạ!"
Giọng gọi lanh lảnh, không chút kiêng dè.
Cảnh Minh khẽ nhíu mày.
"Nhỏ giọng."
Uyển Quân lập tức đưa tay che miệng, nhưng đôi mắt thì sáng rực.
"Ngươi đến tìm ta sao?"
"Không phải." — hắn đáp rất nhanh.
"...Ta chỉ đi ngang qua."
Nói xong, chính hắn cũng hơi khựng lại.
Uyển Quân thì gật gù như thể hiểu hết mọi chuyện.
"Ừm, đi ngang qua."
⸻
Cảnh Minh đặt một xấp giấy và bút xuống bàn.
"Ngươi biết viết chữ không?"
Uyển Quân lắc đầu.
"Không biết."
"Vậy ta dạy ngươi."
Nàng tròn mắt.
"Thật sao?"
"Ừ."
Chỉ một tiếng đáp nhẹ, nhưng không hiểu sao lại khiến nàng vui đến mức cười tít cả mắt.
⸻
Cảnh Minh ngồi xuống, kéo ghế cho nàng.
"Cầm bút như thế này."
Hắn đưa tay chỉnh lại cách nàng cầm bút — những ngón tay nhỏ xíu vụng về, nắm chặt đến mức run run.
"Không cần dùng sức quá."
Giọng hắn trầm, chậm rãi, khác hẳn khi nói chuyện với người khác.
Uyển Quân nghiêm túc gật đầu, lưỡi hơi thè ra vì tập trung.
"Viết gì trước?"
Cảnh Minh nhìn nàng một lúc, rồi nói:
"Viết tên ngươi."
Hắn cầm tay nàng, dẫn từng nét.
Nét đầu tiên hạ xuống, hơi run.
Nét thứ hai lệch sang một bên.
Đến nét thứ ba thì gần như... không còn ra hình dạng gì nữa.
Uyển Quân nhìn "tác phẩm" của mình, im lặng một lúc.
"...Xấu quá."
Cảnh Minh khẽ cong môi.
"Ừ, xấu thật."
Uyển Quân lập tức quay sang nhìn hắn, ánh mắt như sắp khóc.
"Vậy không viết nữa!"
Nàng buông bút xuống, quay mặt đi.
⸻
Cảnh Minh nhìn nàng, rồi nhẹ nhàng nói:
"Viết lại."
"Không!"
"Viết lại."
"Không!"
Hai người nhìn nhau.
Cuối cùng, Uyển Quân vẫn là người thua.
Nàng lẩm bẩm cái gì đó, rồi lại cầm bút lên.
Lần này, nàng viết chậm hơn.
Vẫn méo mó, vẫn lệch lạc, nhưng...
đã rõ ràng hơn một chút.
Cảnh Minh nhìn nét chữ đó, gật đầu.
"Được rồi."
Uyển Quân lập tức ngẩng lên.
"Thật không?"
"Ừ."
"Vậy ta giỏi không?"
"...Tạm được."
⸻
Buổi học kết thúc khi ánh nắng ngoài cửa sổ đã ngả vàng.
Uyển Quân ôm tờ giấy có viết tên mình, cẩn thận như ôm bảo vật.
Trước khi rời đi, nàng quay lại hỏi:
"Ngày mai ngươi còn dạy ta không?"
Cảnh Minh không trả lời ngay.
Hắn nhìn nàng một lúc, rồi nói:
"Nếu ngươi viết được chữ hôm nay đẹp hơn."
Uyển Quân lập tức siết chặt tờ giấy.
"Ta sẽ viết đẹp hơn!"
⸻
Từ ngày đó, trong thư phòng bên cạnh, luôn có thêm một bóng dáng nhỏ bé.
Một người dạy rất kiên nhẫn.
Một người học... rất hay giận dỗi.
Nhưng không hiểu từ khi nào, việc "đi ngang qua" của Thái tử...
trở thành chuyện mỗi ngày.
⸻