Ngôn Tình Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 240: 240: Ngọc Tỷ Giấu Ở Đâu


"Hoàng Thượng, ngài, có phải có chuyện muốn nói với nô tỳ không?"
Ông ấy nhìn ta, ánh mắt hỗn độn kia lúc sáng lúc tối, dường như cố gắng dùng hết sức lực, liều mạng ngồi dậy tiến đến bên tai ta.
"Ngọc...!Ngọc tỷ..."
Ngọc tỷ! Vừa nghe đến hai chữ này, trái tim ta liền nhảy dựng, vội vàng ngưng thở đưa tai sát vào, nhưng hoàng đế lại nói không nói gì thêm, hô hấp ngày càng nhẹ, nói xong hai chữ kia liền chậm rãi nằm xuống.
"Hoàng Thượng! Hoàng Thượng ngài làm sao vậy?"
Ta thấp giọng gọi, nhưng sắc mặt hoàng đế tái nhợt, biểu tình ngày càng mệt mỏi, cuối cùng chậm rãi nhắm mắt lại, chỉ chốc lát sau, hơi thở nặng nề truyền tới, ông ấy lần nữa chìm vào giấc.
Nhìn hoàng đế rơi vào hôn mê, ta ẩn ẩn cảm thấy có gì không đúng.
Người bình thường cho dù mệt nhọc hay bệnh nặng cũng đều sẽ không nói được một nửa liền ngủ mất, đây là việc hết sức không tầm thường, chẳng lẽ ông ấy không phải muốn ngủ, mà là bị bắt ngủ sao?

Trong đầu đột nhiên vang lên lời Dương Vân Huy từng nói, phương thuốc hoàng đế dùng nằm trong tay Ân Hoàng Hậu, bất cứ ai cũng không được chạm vào, chẳng lẽ tình trạng hiện tại của hoàng đế có liên quan tới thuốc ông ấy sử dụng? Nếu không ta thật không thể giải thích vì sao ông ấy lại như vậy.
Khó trách mỗi lần trước khi nói chuyện với ta, ông ấy đều ngủ rất say, hơn nữa giống như ngưng tụ khí lực, ông ấy là đang kháng cự dược tính trong cơ thể.
Có điều, chuyện khiến ta giật mình vẫn là...!Ngọc tỷ!
Câu thơ trước đó, sau lại là ngọc tỷ, chẳng lẽ "Nhất triều thiên sơn hạ" có liên quan tới ngọc tỷ? Ngọc tỷ mà bọn người Ân Hoàng Hậu trước sau đều không tìm thấy thật sự bị hoàng đế giấu đi?
Nhưng nó rốt cuộc được giấu ở đâu?
Nhất triều thiên sơn hạ, câu thơ này chẳng lẽ đang ám chỉ người nào đó, hoặc một nơi nào?
Nhưng đây chỉ là một câu thơ khi nhỏ ta thường ngâm nga.

Nhất triều thiên sơn hạ, vinh quang khó tồn lâu, đây là danh ngôn thi nhân tiền triều để lại, trừ bỏ một ít được lưu giữ trong tập thơ cổ, trong cung trêи cơ bản không cho phép đọc câu thơ này.

Hoàng đế vì sao lại muốn nói với ta? Chẳng lẽ ông ấy muốn giao ngọc tỷ cho Bùi Nguyên Hạo?
Ta đột nhiên bừng tỉnh, nhất định là như vậy, ta là thị nữ của Bùi Nguyên Hạo, thậm chí...!Hoàng đế từng thấy ta trêи giường của hắn, cho nên ông ấy mới cho rằng, nếu biết ngọc tỷ ở đâu, ta chắc chắn sẽ nói với Bùi Nguyên Hạo sao?
Chỉ là, ta nên nói hắn biết?
Đờ đẫn đứng trước mép giường, nhìn gương mặt tái nhợt cơ hồ không chút huyết sắc kia, đây là người đứng đầu thiên triều, là chủ vạn dân, nhưng hiện tại lại ốm yếu tới nửa sống nửa chết nằm ở nơi này.

Đây là hoàng gia, không có tình cảm, không có nhân luân, mặc kệ làm ra bất cứ chuyện gì đều lấy quyền lực làm trung tâm.
Nếu nam nhân kia bước lên đế vị, trở thành chúa tể thiên hạ, ta sẽ như thế nào?
Hồi tưởng những lời hắn nói trước đó, ta đột nhiên rùng mình, không dám nghĩ tiếp.
Tối nay, ta thật sự không thể chợp mắt, cứ như vậy mà nhìn ánh nến vùng vẫy, mãi tới khi bình minh, tia nắng ban mai len lỏi vào cửa sổ, Ngọc công công dẫn người tới.
Vẫn giống lúc trước, ta nên trở về Thượng Dương Cung rồi..
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 241: 241: Đây Không Phải Việc Ngươi Nên Hỏi!


Rời khỏi Vĩnh Hòa Cung, cảnh trí bên ngoài vẫn là một mảnh tuyết trắng xóa, dường như đem mọi dơ bẩn đều gột rửa sạch sẽ, chỉ còn lại an tĩnh của ban đầu.

Nhất triều thiên sơn hạ, sau câu thơ này, trước mặt liệu có thể duy trì phong cảnh này không.

Băng tuyết rất lạnh, đạp lên nền đất phát ra tiếng vang, mỗi một bước chân, ta lại thay đổi chủ ý, mỗi một bước chân, trong lòng lại mâu thuẫn một lần.

Nói với hắn? Gạt hắn?
Có lẽ sau khi đăng cơ, hắn thật sự sẽ trở thành một hoàng đế tốt, coi bá tánh phía Nam như con dân của mình, đem nam bắc lần nữa dùng hợp, để thiên hạ ngày càng công bằng.

Chỉ là! Một hoàng đế như vậy chưa chắc sẽ bỏ qua cho ta.

Ta nên làm thế nào đây?

Ngay tại thời điểm mâu thuẫn không thôi, ta đột nhiên nghe bên vách tường Cảnh Dương Cung truyền tới tiếng khóc, lòng sinh nghi hoặc, ta theo quay đầu nhìn, là một ma ma đang mắng một tiểu cung nữ: "Muốn chết hả? Ta thấy ngươi cũng chán sống rồi!"
Tiểu cung nữ kia chẳng qua chỉ mới mười lăm mười sáu tuổi, tính tình như tiểu hài tử, bị mắng liền bật khóc.

"Ma ma, Vân Nhi rốt cuộc đã làm sai điều gì, ma ma người nói đi, Vân Nhi nhất định sửa.

"
"Sửa? Ta thấy mạng ngươi cũng không cần nữa rồi!"
Ma ma kia mắng chửi vẫn chưa giải hận, còn dùng tay véo tiểu cung nữ kia khiến nàng ấy khóc càng thê thảm.

Ta nhịn không được, đang muốn tiến lên khuyên nhủ, lại thấy một lão ma ma khác tới, nói: "Được rồi, có chuyện gì mắng vài câu là xong.

"
"Ả cung nữ này cư nhiên mang hoa quế tới Đông Cung, còn ở trước mặt Hoàng Hậu!"
"Cái gì?" Lão ma ma kia kinh ngạc một hồi, cũng lập tức chỉ tay mắng cung nữ kia, "Đáng chết, đúng là muốn hại chết chúng ta mà! Trong cung này có ai không biết Hoàng Hậu nương nương hận nhất hoa quế, ngươi còn dám mang, không sợ bị mất đầu hả?"
Đúng vậy, ta nhớ ra rồi, Bùi Nguyên Phong cũng từng nói Hoàng Hậu nương nương ghét nhất hoa quế, khó trách tiểu cung nữ bị mắng thế này!
Hoa quế?
Ta ngây ra một hồi, hoa quế?
Nhất triều thiên sương hạ, vinh quang khó lâu tồn.

Câu thơ này ta luôn suy đoán ý tứ của nó, lại quên một chuyện đơn giản nhất, câu thơ này chính là vịnh hoa quế!
Hoàng Hậu nương nương ghét nhất hoa quế, nhưng Hoàng Thượng lúc này lại luôn niệm bài thơ vịnh nó, hai bên rốt cuộc có quan hệ gì?
Ta ngơ ngác đứng ở cửa cung, đang suy nghĩ xuất thần, đúng lúc Ngọc công công từ Vĩnh Hòa Cung đi ra, nhìn ta một cái, vội đi tới: "Thanh cô nương, sao ngươi còn ở đây? Tam điện hạ kêu ngươi lập tức trở về Thượng Dương Cung.

"
Ta hoàn hồn: "A, được.

"
Ta vội xoay người rời đi, Ngọc công công cũng đi theo.

Ta nghĩ nghĩ, nhịn không được mà hỏi: "Ngọc công công, ta nghe nói Hoàng Hậu nương nương không thích hoa quế, ngài có biết nguyên nhân là gì không?"
Có lẽ vì gần đây ta thật sự trở thành hồng nhân được hoàng đế và vài vị hoàng tử coi trọng, Ngọc công công đối với ta khá khách khí, vẫn luôn tươi cười, nhưng thời điểm lời này vừa hỏi ra, sắc mặt gã lập tức thay đổi, trong ánh mắt lộ tia hoảng sợ.

"Ngươi hỏi chuyện này làm gì?"
"À, nô tỳ chỉ là nhất thời tò mò.

"
"Lại tò mò, đây không phải việc ngươi nên hỏi!"
Gã nghiêm khắc dặn dò khiến ta không khỏi hoảng loạn, nghĩ đến bản thân trước nay chưa từng nhiều chuyện, hiện tại đúng là l* m*ng, thật sự không nên trong lúc này lắm lời, vì thế liền cúi đầu tiếp tục đi về phía trước.

Đi được một đoạn, mắt đã nhìn thấy cửa cung, Ngọc công công đột nhiên hạ giọng: "Nhạc Thanh Anh, chuyện trong cung này nên hỏi ngươi cứ hỏi, nên làm ngươi cứ làm, trừ chuyện đó ra, đừng hỏi nhiều, cũng đừng làm nhiều.

" Gã nhìn ta, lạnh giọng, "Đến lúc đó đừng trách ta không nhắc nhở ngươi.

"
Dứt lời, gã vung cây phất trần, quay đầu rời đi.

Ta đứng ở đó nhìn theo bóng lưng gã, Ngọc công công tuy có chút ương ngạnh nhưng ta chưa từng thấy gã mang bộ dáng nghiêm khắc như thế.

Hoa quế, Ân Hoàng Hậu, chuyện này tựa hồ không đơn giản như ta tưởng tượng.

.
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 242: 242: Một Thất Tràn Ngập Hương Vị Ôn Nhu


Trở về Thượng Dương Cung, cửa tẩm điện của hắn vẫn đóng chặt, trêи nền tuyết đọng rất nhiều dấu chân.

Xem ra một đêm này cũng không có mấy ai trải qua an ổn.

Ta đứng trêи nền tuyết, tâm trạng vẫn có chút hoảng loạn, đúng lúc này cửa lớn mở ra, vừa nhấc đầu liền thấy hắn trầm mặc đứng ở cửa, nhìn ta.

"Sao hả, ở trong cung một đêm, còn muốn ở đây thêm một ngày?"
Ngữ khí của hắn lạnh lẽo, thậm chí mang vài phần mỉm mai, ta vội cúi đầu, nhanh chóng vào phòng.

Ấm áp bên trong khiến ta run lên, mà hắn cúi đầu vừa thấy ta như vậy, cung mày bất giác nhíu lại.

Ta sửng sốt, cúi đầu nhìn mới phát hiện vừa rồi đứng trêи nền tuyết nửa ngày, váy và giày đều đọng tuyết, hiện tại căn phòng ấm áp khiến tất cả bị hòa tan, cảm giác ẩm ướt lạnh lẽo liền ập tới.

Hắn nhíu mày: "Đi thay đi.

"
"Dạ?" Ta vừa nghe, liền vội nói, "Vậy nô tỳ về trước! "
Mấy ngày nay, ta vẫn chưa về phòng của mình, hiện tại chỉ muốn an an tĩnh tĩnh ở riêng một góc, nhưng Bùi Nguyên Hạo lại lạnh lùng chỉ tay vào trong: "Qua bên đó.

"
Ta có chút do dự: "Điện hạ, nô tỳ vẫn là trở về phòng của mình thì tốt hơn.

"
"Hoặc là tự ngươi đi vào, hoặc là ta thay cho ngươi.

" Hắn âm trầm nhìn ta, "Hay là ngươi không muốn tự mình làm?"
Sắc mặt ta tái nhợt, vội vàng vào trong.

Vào buồng trong, ta mới phát hiện nơi này so với thời điểm rời đi vẫn giống hệt, không biết chăn đệm bên trong đã thu dọn chưa nhưng màn che buông xuống vẫn uốn lượn, bất giác khiến nội thất tràn ngập hương vị kiều diễm.

Bên cạnh giường có một bộ y phục và một chậu nương ấm?
Là chuẩn bị cho ta sao?
Ta chậm rãi đi qua, ngâm tay vào trong bồn, dòng nước ấm áp từ nơi đó lan khắp cơ thể, ta cúi đầu nhìn chính mình trong nước, gương mặt vốn tái nhợt vì nền tuyết đông lạnh, lúc này dường như vì ấm áp mà nhàn nhạt phấn hồng.

Giờ khắc này, ta thật sự bất lực.

Ta biết, đoạn đường này ta cứ từng chút mà bị đánh bại như vậy, mỗi một lần khi ta muốn đi, hắn đều sẽ cố ý tới gần một bước, chỉ là không gần không xa, trước sau vẫn không có cách thân cận, cũng không có cách nào rời xa hắn.

Ta rốt cuộc nên làm gì bây giờ!
Một giọt nước mắt rơi xuống khiến nước trong bồn bắn lên.

Đúng lúc này, bên ngoài truyền tới tiếng leng keng, cửa mở, một người vội vã chạy vào: "Tam Ca!"
"Vân Huy? Sao lại về nhanh như vậy?"
"Vâng.

" Dương Vân Duy vẫn còn thở hổn hển, thoạt nhìn đang có việc gấp.

Lúc này ta không tiện ra ngoài, vì thế cầm khăn nhẹ nhàng lau mặt, bên tai ẩn ẩn thanh âm mang vài vẻ tức giận của hắn, "Đệ đi tìm lệnh sử cả ngày, ai ngờ bọn họ đã bị người của Hoàng Hậu đưa đi.

"
"Cái gì?"
"Nói là Hoàng Hậu muốn tìm họ hỏi chuyện, một người cũng không giữ lại.

"
"! " Bùi Nguyên Hạo trầm mặc một hồi, lại hỏi, "Còn Thái Y Viện?"
"Đêm qua đã bị điều đi, cũng là người của Hoàng Hậu.

"
"Vậy sao?"
Bên ngoài hai người đều không nói gì thêm, qua hồi lâu, Dương Vân Huy lại lên tiếng, thanh âm có chút kỳ quái: "Tam ca, chỗ này! Có người!".
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 243: 243: Tuyệt Đối Không Thể


"Tam ca, nơi này của chúng ta...!Có người!"
Thời điểm nói câu này, thanh âm Dương Vân Huy mang chút áp lực kỳ quái, thậm chí là cẩn thận, nhưng câu này nói ra lại như trận sấm đánh ngang tai, khiến ta chấn động tới trợn mắt há mồm.
Thượng Dương Cung có người? Ý hắn là...!Trong Thượng Dương Cung có nội ứng của Ân Hoàng Hậu?
Cho nên mỗi nước cờ của họ đều bị người ta biết trước, hơn nữa còn nhanh chóng chặt đứt đường của họ, hiện tại họ muốn làm gì, chỉ sợ cũng đã ở trong tầm mắt của kẻ khác.
Chỉ là, nội ứng này sẽ là ai?
Lúc này, ta đột nhiên nghĩ tới gì đó, sắc mặt lập tức tái nhợt, mà Dương Vân Huy ở ngoài còn bổ sung một câu: "Tam ca, người có thể nghe chúng ta nói chuyện cũng không nhiều."
Ngữ khí của Dương Vân Huy dường như cất giấu chút sát khí, Bùi Nguyên Hạo vẫn trầm mặc, ta đứng đó, từ xa nhìn bóng dáng hắn in trêи tường.

Qua thật lâu, hắn chậm rãi mở miệng: "Việc này tạm thời không cần xen vào."
"Tam ca, huynh..."
"Ta tự có chủ trương."

Bùi Nguyên Hạo đã nói như vậy, Dương Vân Huy đương nhiên không thể nói thêm gì, trầm mặc một hồi, hắn mới đáp: "Vâng." Dứt lời liền đứng dậy rời đi.
Tới cửa, hắn đột nhiên dừng bước: "Tam ca."
"Cái gì?"
"Huynh không phải là vì...!Luyến tiếc chứ?"
"..."
Bùi Nguyên Hạo vẫn không trả lời, qua thật lâu, hắn chỉ nhàn nhạt mở miệng: "Đệ lui xuống trước đi."
Dương Vân Huy cũng không nhiều lời, xoay người bước ra cửa, nhưng hắn không rời đi mà ngừng lại, quay đầu nhìn Bùi Nguyên Hạo: "Tam ca, vô luận thế nào, đệ và Kim Kiều đều quyết không nhìn huynh thua cuộc, quyết không thể!"
Nói xong, hắn trực tiếp rời đi.
Cánh cửa mở rộng, gió lạnh mang theo băng tuyết thổi vào, ta nhìn chậu nước vẫn còn nhiệt khí, mặt nước chói lọi nổi từng gợn sóng, giống như trêи phương diện này trong lòng mỗi người đều không thể an bình.

Lúc này, rèm châu bị một bàn tay đẩy ra, phát ra thanh âm ào ào.
Trái tim ta hỗn loạn mà đập, trước sau đều không quay đầu.

Tiếng bước chân của hắn ngày càng gần, cuối cùng dừng ngay phía sau ta, một cổ hơi thở nóng bỏng chỉ thuộc về hắn lập tức vây quanh thân thể.

Chậu nước đã khôi phục vẻ bình tĩnh, không chỉ in hình mặt ta còn chiếu lên gương mặt tuấn mỹ mang vài phần lệ khí kia.
Ta chậm rãi quay đầu, nhìn hắn.
Hắn bắt lấy cằm ta, trầm giọng: "Nhạc Thanh Anh, ngươi còn nhớ ta đã từng nói với ngươi gì không?"
"..."
"Ta đã nói, nếu sau này để ta biết ngươi gạt ta..."
Ngài sẽ khiến ta...!Sống không bằng chết.
Đó là khi sau ba ngày mặc kệ Bùi Nguyên Sâm ở đại lao đánh đập ta, ngài đã nói.

Bốn chữ đó trước nay ta chưa từng quên, kỳ thật mỗi khắc ở cạnh ngài, ta đều chịu đựng loại dày vò này, giống như lý trí và tình cảm không ngừng cắn xé lẫn nhau.
Chỉ là nam nhân mang tới cho ta nỗi đau này, ngài, vĩnh viễn đều sẽ không hiểu.
Ta cúi đầu: "Nô tỳ nhớ."
"Tốt, vậy ta hỏi ngươi." Hắn lần nữa nâng cằm ta lên, so với khi trước càng dùng sức, ánh mắt cũng chuyên chú hơn, "Ngươi tiến cung rốt cuộc đã nghe được gì?"
"..." Trái tim ta hung hăng đập loạn xạ..
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 244: 244: Hắn Không Phải Nghi Ngờ Ta Sao


Nhất triều thiên sơn hạ - Ngọc tỷ - Khẩu dụ của hoàng đế.

Tất cả không ngừng xoay quanh trong đầu, ta thật sự không biết nên nói với hắn điều gì, nếu thật sự có được ngọc tỷ, hắn sẽ biến thiên hạ này thành gì? Hắn sẽ bỏ qua cho Thái Tử như trích tiên không dính dơ bẩn của trần thế kia? Hắn thật sự sẽ như kỳ vọng của Hoàng Thiên Bá, trở thành hoàng đế cần chính yêu dân sao?
Hắn, sẽ bỏ qua cho ta sao?
"Điện hạ, nô tỳ! "
Ta vừa mở miệng, lời còn chưa dứt, bên ngoài đột nhiên truyền tới một thanh âm kiều mị: "Điện hạ?"
Nghe thanh âm này, đầu ta lập tức ong lên một tiếng, vừa quay đầu liền thấy một thân ảnh quen thuộc đứng ngoài cửa, tuy giọng nói vẫn vậy nhưng Diêu Ánh Tuyết trước mặt hoàn toàn khác xưa, nàng khoác một chiếc áo lông thật dày làm tôn lên da thịt như tuyết của mình, bụng nhỏ đã hơi phồng lên.

Giờ phút này, một tay nàng đỡ khung cửa, vừa thấy chúng ta liền hỏi: "Điện hạ đang có việc phân phó Thanh Anh sao?"
"À, không có gì.

"
Bùi Nguyên Hạo nhàn nhạt một câu, cũng buông ta ra, ta vội vàng tiến lên trước thỉnh an nàng: "Thanh Anh bái kiến Ánh Tuyết phu nhân.

"
"Trở về khi nào vậy? Sao không tới gặp ta?" Nàng mỉm cười, có lẽ vì sắp trở thành mẫu thân nên ngữ khí phá lệ ôn nhu, "Chẳng lẽ ngươi còn trách ta đổ chuyện yến tiệc đêm đó đem bưng trà có độc cho ngươi sao?"
Bùi Nguyên Hạo lập tức quay đầu nhìn chúng ta.

Sắc mặt ta trắng bệch, vội cúi đầu: "Nô tỳ biết tội.

"
Diêu Ánh Tuyết lại nở nụ cười: "Đã nói không trách ngươi, biết tội gì chứ, chỉ là tội nghiệp hài tử của ta, nếu không phải nó mạng lớn, chết thế nào cũng không biết được.

"
Sắc mặt ta càng khó coi, mà Bùi Nguyên Hạo đã đi tới ôm lấy nàng: "Trời lạnh như vậy sao còn tới đây? Vạn nhất té ngã thì không còn là nói đùa.

"
"Là thế này, hôm nay người của phủ thái sư tới đưa thiệp, thần thϊế͙p͙ vừa lúc nhìn thấy, vì thế cố ý mang tới cho điện hạ.

"
"Thái sư phủ?"
Sắc mặt Bùi Nguyên Hạo thay đổi, vội vàng nhận lấy tấm thiệp trong tay nàng, mở ra đọc trong chốc lát, trầm mặc không nói gì.

Diêu Ánh Tuyết ở bên cạnh nhẹ giọng: "Điện hạ, sao vậy? Thừa Thái Sư có việc muốn tìm ngài sao?"
Bùi Nguyên Hạo nhìn nàng, cười nói: "Không có gì, Thái Sư nói ông ta từ Giang Nam trở về có mang theo gánh hát đặc sắc, muốn gọi huynh đệ chúng ta qua náo nhiệt.

" Dứt lời, hắn liền cúi đầu nhìn Diêu Ánh Tuyết, "Không phải nàng từng nói thích nghe diễn sao? Tối nay đi cùng bổn cung.

"
Diêu Ánh Tuyết sửng sốt, vội cười đáp: "Điện hạ, thần thϊế͙p͙ đã thế này, không tiện tới nơi náo nhiệt.

"
Nói rồi, nàng tới trước mặt ta, cười nói: "Thanh Anh, ngươi đi cùng điện hạ đi.

"
Ta không khỏi nhíu mày, ngẩng đầu nhìn nàng ta.

Nàng vẫn là nàng trước kia, chỉ có thân hình hơi mập mạp, gương mặt trở nên mượt mà, cũng không biết vì sao, ánh mắt nàng lúc này khiến người ta cảm thấy nhiều thêm một phần sắc bén, nhưng loại sắc bén này không giống ngày xưa hay tay đấm chân đá thô bạo với ta, nó hiện tại đã được che giấu dưới nụ cười dịu dàng.

Ta dường như hiểu ra cái gì.

Vì thế liền nhẹ nhàng đáp: "Thanh Anh chỉ sợ tay chân thô kệch, đi theo điện hạ không được thỏa đáng.

"
"Ngươi đừng nói vậy.

" Diêu Ánh Tuyết mỉm cười, "Mấy ngày nay nếu không phải ngươi theo điện hạ xuống Giang Nam, chỉ sợ bên cạnh điện hạ sẽ không có ai biết nóng biết lạnh, như vậy chẳng lẽ bổn cung còn không yên tâm sao?"
"Nhưng! "

"Được rồi.

" Bùi Nguyên Hạo ở cạnh lên tiếng.

Hắn chỉ liếc nhìn ta một cái, nhàn nhạt nói, "Nhạc Thanh Anh, ngươi đi chuẩn bị đi, đêm nay theo bổn cung tới Thái Sư phủ.

"
Hắn đã mở miệng, đường sống hoàn toàn không còn.

Ta chỉ có thể đứng ở xa nhìn Diêu Ánh Tuyết tươi cười đứng cạnh hắn, hai người như cây đằng triền miên.

Hắn không phải nghi ngờ ta sao?
Vì lý do gì lại kêu ta đi cùng hắn?.
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 245: 245: Hồng Môn Yến Ở Thái Sư Phủ


Vào đông trời tối sớm, vừa tới giờ Dậu, sắc trời đã hoàn toàn tối sầm.

Xe ngựa ra khỏi Thượng Dương Cung, một đường chạy thẳng tới Thái Sư phủ, ven đường có thể nghe tiếng gió lạnh thổi qua, thỉnh thoảng màn xe bị nhấc lên khiến không khí nặng nề bên trong tăng thêm vài phần hàn ý.
Nhưng tất cả vẫn kém hơn hơi thở của nam nhân ngồi đối diện ta lúc này.
Tuy tính tình hắn trước giờ đều không tốt, nhưng đêm nay cho dù không tức giận, ta cũng không rõ vì sao hắn lại có hơi thở như vậy.

Từ khi hồi kinh, ta vẫn luôn cẩn thận không dám chọc tới hắn, vì thế dọc đường vẫn luôn an an tĩnh tĩnh, ngay cả th* d*c cũng không dám lớn tiếng.

Chờ xe ngựa đi được một đoạn, xung quanh càng thêm an tĩnh, ta nhịn không được mà xuyên qua màn che bay lên nhìn ra nam nhân giục ngựa song hành với xe bên ngoài.

Dương Vân Huy.
Sắc mặt hắn cũng không tốt hơn bao nhiêu.
Từ lúc biết sẽ tới Thái Sư phủ dự tiệc, hắn vẫn luôn ngăn cản, bởi vì mấy ngày nay luôn qua lại giữa Vĩnh Hòa Cung và Thượng Dương Cung, trêи cơ bản ta không nghe gì nhiều, nhưng cũng vì hắn ta mới biết, tình cảnh hiện tại của Bùi Nguyên Hạo trêи triều đình có thể nói là nguy hiểm.
Thái Sư về triều, thế cục vốn rõ ràng lần nữa bị kéo vào hỗn loạn, thái bảo của Thái Tử cùng đi một đường với họ, Thân Cung Hĩ không có đất dụng võ, mà người khiến Dương Vân Huy lo lắng chính là Thường Khánh.

Đệ nhất dũng sĩ của thiên triều này vốn có uy tín trong quân, hiện tại lần nữa trở về hoàng thành, đa phần người trong quân đều có liên quan tới gã, hơn nữa trong tháng này, phòng hộ Cửu Môn đã giao cho Bùi Nguyên Phong, với họ mà nói chính là dậu đổ bìm leo.
Dạ yến tối nay, hàm nghĩa bên trong tựa hồ càng thêm sâu sắc.
Bùi Nguyên Hạo cự tuyệt Dương Vân Huy muốn điều cấm vệ quân tới, chỉ dẫn theo ta và hắn cùng mấy tùy tùng, thật không biết người này lấy lá gan đâu ra mà lớn như vậy.
Chỉ chốc lát, xe ngựa đã dừng ngoài Thái sư phủ.
Chúng ta xuống xe.

Trước cửa lớn cao rộng là hai con sư tử bằng đá dữ tợn, treo trêи cửa hiên là lồng đèn đỏ lay động theo gió.

Ta đứng một chỗ, bất giác rùng mình.
Bùi Nguyên Hạo nhìn ta, thấp giọng: "Lát nữa, một bước cũng không được rời khỏi ta."
"..." Ta ngẩng đầu nhìn hắn, nhẹ nhàng gật đầu, "Vâng."
Lúc này, người gác cổng đã ra nghênh đón, sau khi hành lễ liền dẫn chúng ta vào trong, vừa qua hoa viên liền thấy phía trước sáng bừng, một trận cổ nhạc ồn ào náo động cả bầu trời đêm.
Sân khấu kịch sớm đã bố trí chu toàn, bàn ghế cũng đã an bài đầy đủ, hiện tại còn chưa bắt đầu, chỉ có mấy con khỉ làm xiếc nhào lộn, bên dưới liên tục trầm trồ khen ngợi.

Vừa quay đầu liền thấy đối diện sân khấu kịch là một tòa gác mái hai tầng, bên dưới là thị nữ mang đồ tới lui, bên trêи đã bố trí vị trí xem kịch.
Chúng ta vừa tới, một lão nhân cẩm y liền đứng dậy, đi về hướng này..
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 246: 246: Bùi Nguyên Hạo Châm Chọc


Vị lão nhân này sắc mặt đen ngăm, thân hình cao lớn, bụng hơi nhô to, một thân cẩm y hoa phục khiến ông ta thoạt nhìn vô cùng uy nghiêm, lông mày hoa râm, đôi mắt sáng ngời có thần, bất luận nhìn ai cũng mang ba phần cảnh giác, ba phần quan sát kỹ càng.

Đây chính là thái sư quyền khuynh triều dã - Thường Ngôn Bách.

Phía sau ông ta là một nam tử cường tráng, gương mặt cương ngạnh mang theo sát khí, chính là đệ nhất dũng sĩ đương triều gặp ở cửa thành ngày đó Thường Khánh.

Ánh mắt gã không nhìn bất cứ ai, chỉ nhìn chằm chằm Dương Vân Huy đứng cạnh ta.

Dương Vân Huy cũng nhìn gã, trêи mặt hai người không một ít cười, tuy rằng một câu cũng chưa nói nhưng bầu không khí đã như đao kiếm đánh nhau.

Cảnh tượng như vậy thật sự khiến người ta cảm thấy bất an.

Ta đột nhiên nhớ tới lời Bùi Nguyên Hạo dặn dò trước cửa, theo bản năng mà lại gần hắn một chút.

Lúc này, Thường Ngôn Bách đã tới trước mặt chúng ta, chắp tay với Bùi Nguyên Hạo: "Tam điện hạ, chờ lâu rồi.

"
Ngữ khí của ông ta vô cùng bình đạm, trêи mặt còn mang vẻ kiêu căng.

Ta biết lão thần này so với một vài hoàng thân quốc thích trong triều càng được tôn vinh, ngoại trừ Hoàng Thượng và Hoàng Hậu, ông ta gặp ai đều không cần quỳ lạy hành lễ, cho nên đối với Bùi Nguyên Hạo cũng không cần quá khách khí.

Bùi Nguyên Hạo cười nói: "Thái sư cáo lão hồi hương, bổn cung còn tưởng thái sư muốn an hưởng tuổi già, lại không ngờ còn có thể gặp thái sư ở kinh thành.

"
"Lão phu cũng cho rằng cuộc đời này sẽ không hồi kinh, sẽ không về triều.

"
Thường thái sư nhìn hắn, cười nói: "Thoạt nhìn đúng là thế sự vô thường, ai biết ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì?"
"Đúng vậy.

" Bùi Nguyên Hạo cười cười, ánh mắt chậm rãi dời về phía sân khấu, "Nhân sinh như vở kịch, ai biết trêи đài này lát nữa sẽ có ai xướng.

"
Hai người bọn họ nhìn nhau, trong ý cười đều lộ ý vị không thể nói rõ.

"Điện hạ, thỉnh nhập tọa.

"
Bùi Nguyên Hạo gật đầu, liền dẫn chúng ta vào chỗ, vừa ngẩng đầu liền thấy Bùi Nguyên Tu ngồi trong bữa tiệc, mỉm cười thăm hỏi chúng ta, mà người ngồi bên dưới y là Bùi Nguyên Sâm, bên cạnh còn một nam tử mỹ mạo môi hồng răng trắng rót rượu cho hắn.

Nam tử kia chính là Hạ Liên Sinh được nhắc tới trong yến tiệc lần đó.

Nhìn một màn như vậy, ta không khỏi nhíu mày, mà lúc này một bóng người chợt lóe, Bùi Nguyên Tu đã tới trước mặt chúng ta: "Tam đệ, cuối cùng cũng đến.

"
"Gặp qua hoàng huynh.

"
Bùi Nguyên Tu lại mỉm cười nhìn ta: "Thanh Anh, mấy ngày nay vất vả cho ngươi, sao không nghỉ ngơi?"
"Thái Tử điện hạ quá lời.

"
Thời điểm nói chuyện, ta cảm nhận được hơi thở của người bên cạnh dường như lạnh đi, theo bản năng quay đầu nhìn Bùi Nguyên Hạo, chỉ thấy hắn cười nói: "Vẫn là hoàng huynh biết thương hoa tiếc ngọc.

"
Ý tứ trong lời hắn Bùi Nguyên Tu làm như không để ý, cười đáp: "Nào có.

"
"Có điều, thần đệ có để nàng nghỉ ngơi hay không, hoàng huynh không ở Thượng Dương Cung, làm sao biết được?" Bùi Nguyên Hạo vừa nói vừa nhìn ta, khóe miệng để lộ nụ cười ái muội, "Mấy ngày nay nàng luôn ở trong phòng của đệ, nghỉ ngơi rất khá, tâm tư của hoàng huynh vẫn là đặt ở Vĩnh Hòa Cung đi, đừng quản Thượng Dương Cung của thần đệ.

"
Nghe được lời này của hắn, nụ cười trêи mặt Bùi Nguyên Tu có chút cứng đờ.

Đúng lúc này, phía sau chúng ta truyền tới một thanh âm ôn nhu nhẹ nhàng, phảng phất như hoàng anh xuất cốc: "Xem ra là chúng ta không biết, Tam điện hạ mới là người biết thương hoa tiếc ngọc.

"
Nghe giọng nói này, nụ cười trêи mặt Bùi Nguyên Hạo cũng lập tức cứng lại.

.
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 247: 247: Mỹ Nhân Như Hoa Mỹ Nhân Như Họa


Chúng ta chậm rãi quay đầu, liền thấy Nam Cung Ly Châu mang nụ cười như đóa hoa đi tới.

Nàng một thân y phục quý phái, tóc đen như mây đeo thêm ngọc châu, vừa xuất hiện, sắc trời tối đen xung quanh lập tức sáng ngời, khiến trước mắt người ta là một hồi chói sáng.
Bùi Nguyên Hạo nhìn nàng, sắc mặt liền lạnh xuống, vẫn như thường lui mà trầm giọng: "Thì ra Thái Tử Phi cũng tới."
Nam Cung Ly Châu đi tới, thoáng nhìn ta, mỉm cười với hắn: "Nghe nói Thường Thái Sư mang gánh hát tốt nhất của Giang Nam tới, cho nên Thái Tử điện hạ dẫn ta tới xem náo nhiệt, Tam điện hạ sẽ không cảm thấy không tiện chứ?"
"Sao có thể? Hoàng huynh và tẩu tử phu thê tình thâm, thật sự khiến thần đệ hâm mộ."
Hai người rõ ràng đều đang cười, nói chuyện không hề ác ý, nhưng ta đứng bên cạnh, trong lòng không hiểu sao lại cảm thấy lạnh lẽo.
Lúc này, Bùi Nguyên Tu tới gần duỗi tay đỡ vai Nam Cung Ly Châu, cười hỏi: "Không phải nàng nói cho người đi hỏi Ngũ đệ sao? Sao đệ ấy vẫn chưa tới?"
Ngũ điện hạ Bùi Nguyên Phong?
Lúc này ta mới phát hiện hắn không có ở đây, chỉ thấy thần sắc Nam Cung Ly Châu đột nhiên trở nên nặng nề: "Tề Vương phủ tới truyền lời, nói Ngũ đệ đột nhiên sinh bệnh."
"Cái gì?"

Nam Cung Ly Châu vừa dứt lời, Bùi Nguyên Tu và Bùi Nguyên Sâm đều kinh ngạc, mà ta cũng chấn động.
Bùi Nguyên Tu vội hỏi: "Sao lại sinh bệnh?"
Nam Cung Ly Châu lắc đầu: "Người tới truyền lời không nói rõ, có điều nhìn dáng vẻ chắc là không nghiêm trọng lắm.

Người trong phủ vốn định đi mời thái y nhưng bị Ngũ đệ ngăn lại, có lẽ chỉ bị chút thương hàn, nghỉ ngơi tốt liền khỏi."
Tuy nàng đã nói như vậy nhưng sắc mặt Bùi Nguyên Tu vẫn không thả lỏng.
Đúng thế, đây là thời điểm quan trọng, đặc biệt là tháng sau Cửu Môn hoàng thành sẽ giao cho Bùi Nguyên Phong, nếu hắn đột nhiên sinh bệnh, hoặc xảy ra chuyện gì khác, thế cục liền sẽ thay đổi.
Bùi Nguyên Tu nhỏ giọng: "Vậy lát nữa chúng ta đi thăm Ngũ đệ."
"Được."
Nói tới đây, bên kia đắc bắt đầu, Thường thái sư lên tiếng: "Kịch hay sắp bắt đầu, thỉnh các vị điện hạ nhập tọa."
Bọn họ cũng không nhiều lời nữa, lần lượt ngồi xuống.

Ta vẫn đứng phía sau Bùi Nguyên Hạo, nhìn vẻ mặt lạnh như băng của hắn, đôi mắt đen nhánh đờ đẫn nhìn về phía trước.

Tiếng trống trêи sân khấu đã vang lên, nhưng ta lại cảm thấy tâm tư hắn hình như không ở nơi này.
Có lẽ, tâm tư của hắn trước nay đều không đặt ở nơi mà ta nghĩ tới.
Lúc này, vở kịch đầu tiên "Cá thờn bờn" đã mở màn, màn che trêи sân khấu mở ra, tiểu đán giả làm Lưu Miểu Cô chậm rãi xuất hiện.
Nàng vừa bước ra liền khiến trước mắt mọi người sáng ngời.

Vị tiểu đán này sở hữu đôi mắt phượng, sống mũi cao thẳng, miệng anh đào nhỏ hồng khiến người ta mê say, gót sen khoan thai, dáng người thướt tha như nhược liễu phù phong, đôi mắt đa tình có thần, người xung quanh vừa nhìn đều nhịn không được mà hít một hơi thật sâu.
Thật đẹp!
Trêи sân khấu, vị mỹ nhân này vừa mở miệng xướng, thanh âm như dạ oanh, dương liễu theo gió, kiều mị không gì sánh được.

Mấy vị hoàng tử đều xem tới ngẩn ra, ngay cả Bùi Nguyên Tu cũng phải khen ngợi.
Lúc này, ta không tự chủ mà chú ý tới tay của nàng ấy.
Trắng nõn như ngọc, mười ngón tay nhỏ dài như mùa xuân, từng động tác nhấc lên hạ xuống như hồ điệp bay lượn, đẹp không tả xiết.
Đây hình như là....
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 248: 248: Thay Đổi Trong Vở Kịch


Lòng ta đang thầm phỏng đoán, liền nghe Nam Cung Ly Châu đột nhiên cười hỏi: "Vị này chẳng lẽ là thiên kim của thái sư?"
Thường thái sư vui vẻ đáp: "Thái Tử Phi thật có nhãn lực.

Đúng vậy, tiểu nữ Thường Tình, đặc biệt hiến nghệ cho các vị điện hạ."
Thì ra nàng là nữ nhi của Thường thái sư Thường Tình, nói như vậy, hôm đó người cầm lệnh bài trêи xe ngựa chính là nàng!
Thiên kim thái sư phủ tự mình lên đài, những người ngồi xem đều kinh hãi, Bùi Nguyên Tu và Bùi Nguyên Hạo đồng loạt nhìn Thường thái sư, tựa như không rõ ông ta đang có ý gì, chỉ có Bùi Nguyên Sâm ôm eo Hạ Liên Sinh, một ly uống một ly đưa tới bên môi hắn, liên tục trêu đùa.
Trong lúc vô ý nhìn hắn, ta thấy đôi mắt hắn đột nhiên hướng về sân khấu, vẻ mặt kinh ngạc, ngay cả tròng mắt cũng trừng lớn.
Hắn nhìn thấy cái gì?
Ta cũng vội dời ánh mắt về phía sâu khẩu, liền thấy màn được vén lên, tiểu sinh Đàm Sở Ngọc từ hậu đài chậm rãi đi ra.
Vừa thấy người này, ta cũng kinh ngạc mở to hai mắt.
Tiểu sinh này dáng người cao dài, dung mạo tuấn tú, đặc biệt là đôi mắt phong tình vạn chủng kia, cho dù nồng đậm rực rỡ xung quanh thế nào cũng không bằng đôi mắt đó.

Nếu nói hắn mặc y phục diễn kịch, giấu đi một thân mạnh mẽ, họa phấn mặt, giấu đi dung mạo tuấn tú, nhưng đôi mắt phong tình vạn chủng kia khiến người đã gặp qua không quên được đôi mắt đó, ta sao có thể nhận lầm!
Hoàng Thiên Bá!
Ta thật sự không thể tin vào mắt mình, nhưng nam tử trước mặt rõ ràng chính là hắn!
Hắn sao lại tới kinh thành? Sao lại xuất hiện trêи sân khấu kịch của thái sư phủ?
Ta không khỏi khϊế͙p͙ sợ, mà Bùi Nguyên Hạo cũng kinh hãi, có điều trêи mặt hắn không có quá nhiều biểu tình, chỉ là ánh mắt nhìn người trêи đài kia không tự chủ mà trở nên thâm thúy, sau một lúc lâu, khóe miệng cong lên, lộ rõ ý cười.
Dưới đài dường như đã sống ngầm mãnh liệt, nhưng trêи sân khấu vẫn tiếp tục ca vũ thăng bình, vị thiên kim của thái sư kia sắc nghệ song tuyệt tất nhiên không cần bàn cãi, ta chỉ là không ngờ rằng, Hoàng Thiên Bá xướng một khúc cũng hay như vậy.

Đàm Sở Ngọc trong vở kịch đưa tình, sa vào dường như không chỉ có Lưu Miểu Cô.
Dưới đài, Bùi Nguyên Sâm đã xem tới hai mắt đăm đăm, ly rượu khuynh đảo trêи người cũng không hề hay biết."
"Điện hạ..." Thấy hắn như vậy, Hạ Liên Sinh có chút không vui, nhẹ nhàng kéo vạt áo của hắn.
Bùi Nguyên Sâm lại đẩy Hạ Liên Sinh ra, xoay người hướng Thường Ngôn Bách, hỏi: "Thái sư, người này...!Cũng là ngài từ Giang Nam đưa đến sao?"
"Đúng vậy, đã là gánh hát, đương nhiên mang từ Giang Nam tới."

"Tốt, tốt, tốt!"
Bùi Nguyên Sâm liên tiếp nói ra ba chữ tốt.

Tiểu sinh trêи đài vung tay áo, ánh mắt đảo qua bên dưới một vòng.

Ba hồn bảy phách của hắn dường như đã bay đi, thân mình nghiêng ngả lảo đảo, lẩm bẩm: "Mau kêu người đó lại đây!"
Ta vừa nghe liền biết hắn có ý gì, trong lòng dâng lên cảm giác ghê tởm.
Một đại anh hùng như Hoàng Thiên Bá, hắn cư nhiên dám trêu chọc đùa giỡn như thế!
Có điều, lòng ta càng nghi hoặc chính là, Hoàng Thiên Bá vì sao lại xuất hiện trêи sân khấu? Hắn rốt cuộc muốn làm gì?
Còn đang nghĩ nghĩ, vở diễn đã tới cao trào, Lưu Miểu Cô và Đàm Sở Ngọc sống không thể gắn bó, liền cùng nhau tới Trường Giang, nhảy xuống.
Lệ ảnh vừa từ sân khấu nhảy xuống, lực chú ý của mọi người đều dồn trêи người nàng, đột nhiên có tiếng vang thật lớn, vừa ngẩng đầu, tấm ván trêи lầu hai của sân khấu đã nổ tung, mười mấy thân ảnh màu đen bỗng dưng từ bên trêи nhảy xuống.
Đó là...
Ta lập tức mở to hai mắt, chỉ thấy phi hào quang lấp lánh trêи phi tiêu trong tay những hắc ý nhân đó, vừa tiếp đất liền bắn lại đây.
Thích khách!.
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 249: 249: Đau Tận Xương Tủy


Thích khách!
Vừa thấy nhóm người này, trong đầu ta lập tức hiện lên hai chữ đó.

Bọn họ phi xuống, tên nỏ trong tay hóa bạc vũ phóng về phía chúng ta.
"Điện hạ cẩn thận!"
"Mau tránh ra!"
Nhất thời xem diễn trêи gác mái trở nên hỗn loạn, tất cả mọi người đều tránh đi, lúc này, Bùi Nguyên Hạo cũng đã đứng dậy.
Dáng người hắn rất cao lớn, bả vai to rộng như núi che trước mặt ta, ta nhìn hắn, trong đầu theo bản năng vang lên câu nói của hắn trước khi vào thái sư phủ.
Lát nữa, một bước cũng không được rời khỏi ta!

Nghĩ như vậy, ta liền đi tới trước một bước, nhưng ngay sau đó, hắn lại đột nhiên quay đầu, nhanh chóng bắt lấy người bên cạnh vọt đến góc tường, mà mũi tên theo gió lướt qua vai ta.
"A!"
Ta đau tới rêи một tiếng, máu tươi lập tức trào ra, trước mắt lập tức bị màu đỏ bao trùm, nhưng ta rõ ràng lại nhìn thấy Bùi Nguyên Hạo ôm Nam Cung Ly Châu trong lòng.

Hắn cúi đầu, quan tâm nữ tử ấy: "Không sao chứ?"
"Không...!Không sao."
Nam Cung Ly Châu ngẩng đầu nhìn hắn, không khí đạm mạc giữa hai người vừa rồi trong một khắc như biến mất không còn dấu vết, thứ còn lại chỉ là ôn nhu vô tận không muốn xa rời.

Ta thật chí chưa từng thấy Bùi Nguyên Hạo lại chưa có ánh mắt này, hai tay hắn ôm chặt đối phương, giống như sợ hãi bản thân vừa buông lỏng, nàng sẽ biến mất.
Đau đớn trêи vai đánh úp, nhưng ta vẫn đứng đó, vẫn không cử động, chỉ có thể cảm nhận máu tươi nóng bỏng từ miệng vết thương trào ra, chảy qua hở ngón tay.

Ta...!Đau quá!
Ta đờ đẫn đứng đó, hoàn toàn không có phản ứng, đột nhiên trêи không trung truyền tới tiếng vang, vừa quay đầu liền thấy rất nhiều mũi tên lao về phía này, hàn quang chói mắt đã đến gần.
Ta hoảng sợ nhắm hai mắt lại.
Chỉ là, đau đớn trong dự kiến không ập tới, ngược lại là một thanh âm vỡ tạc nổ ra phía trước, ta lập tức mở mắt, chỉ kịp thấy một đạo kim quang hiện lên ngăn cản mũi tên kia.
Vừa nhấc đầu liền thấy Hoàng Thiên Bá trêи sân khấu kịch, trêи mặt hắn còn nét hoảng sợ, tay vẫn duy trì tư thế ném phi tiêu, đầu ngón tay thậm chí có chút run rẩy.
Hắn, lại cứu ta lần nữa.
"Hoàng gia..." Ta lẩm bẩm gọi, trêи vai lại truyền tới một trận đau nhức khiến ta như muốn ngất đi, lảo đảo vài bước, quay đầu liền thấy phía sau sớm cũng đã trở nên hỗn loạn, nhưng Bùi Nguyên Hạo vẫn ôm chặt người kia, nửa điểm không hề buông tay.
Chẳng biết vì điều gì, khóe môi ta lại cong lên.
Kỳ thật, chuyện này không hề buồn cười, không phải sao? Buồn cười chân chính, là ta!
Biết rõ người trước mắt là vũng bùn không đáy, bất luận là ai cũng không nên nhảy xuống, nhưng ta lại không biết sống chết từng bước đi qua, từng bước hãm sâu vào, đây không phải chuyện buồn cười nhất sao?
Ta lại lảo đảo một bước, dường như đã muốn té ngã, lần nữa ngẩng đầu lại thấy Bùi Nguyên tu đứng giữa mọi người, hoàn toàn khác với xung quanh, y vô cùng trấn định, bởi vì thích khách vừa xuất hiện người đầu tiên được thị vệ vây quanh là y, hiện tại y đứng giữa đám người, không hề chật vật, nhưng thời điểm nhìn đến ta, nét mặt trầm tĩnh lập tức thay đổi..
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 250: 250: Phản Đồ


Hắn đi một bước về phía ta, vươn tay: "Thanh Anh, mau qua đây!"
Hộ vệ xung quanh lập tức ngăn cản: "Thái Tử điện hạ cẩn thận!"
Lời vừa dứt, những thích khách đó mũi chân đạp đất, tất cả nhảy lên gác mái, rút đao rút kiếm hướng về phía này.

"Bảo vệ điện hạ!"
"Mau, mau lui lại!"
Nhất thời nơi này trở nên hỗn loạn, mắt thấy những thích khách đó tới gần, nhưng trước mặt ta một lá chắn cũng không có, thậm chí thời điểm lui một bước về sau, ta còn đạp phải thi thể, vừa cúi đầu liền thấy đó là Hạ Liên Sinh vốn ở trong lòng Bùi Nguyên Sâm mua vui rót rượu cho hắn, mũi tên đã đâm thẳng vào yết hầu mà bỏ mạng, máu đổ đầy đất.

Bùi Nguyên Sâm đã được thị vệ bảo hộ lui xuống.

Nhìn thảm tượng này, ta cắn răng, vừa quay đầu liền thấy một thích khách đã bị giết, trường kiếm trong tay phóng thẳng về phía ta.

Trong nháy mắt đó, trước mắt đột nhiên hiện lên bóng người.

Một cánh tay hữu lực ôm lấy vòng eo của ta, dùng sức kéo, ta lập tức dựa vào một lồng ngực kiên cố, theo hắn bay đi, né được kϊƈɦ trí mạng!
Hoảng hốt ngẩng đầu, ta lập tức đối diện với đôi mắt phong tình vạn chủng đó.

Hoàng Thiên Bá!
Ta kinh hoảng còn chưa hoàn hồn, chỉ biết mở to hai mắt, mà hắn vẻ mặt ngưng trọng nhìn trực diện thích khách kia, đao trong tay như linh xà, nhanh chóng xoắn lấy đối phương.

Thích khách kia cũng chấn động, ngẩng đầu nhìn hắn, lập tức nhận ra, trầm giọng: "Hoàng Thiên Bá?"
Ta không khỏi cả kinh.

Thích khách này nhận ra hắn? Chẳng lẽ! Chẳng lẽ thích khách này là người của họ?
Nhưng, thời điểm ở Giang Nam bọn họ không động thủ, vì sao hiện tại phải tới kinh thành?
Nhất thời không kịp nghĩ nhiều, ta lại nghe đối phương hung tợn mắng: "Phản đồ!"

Hai chữ như lưỡi đao xuyên vào ánh mắt Hoàng Thiên Bá, bình tĩnh trêи mặt hắn thoáng thay đổi, nhưng không hề từ bỏ, hung hăng cho đối phương một đao.

Hắn động chân khí, tay áo lập tức nổ tung, hóa vô số mảnh nhỏ bay đi khắp nơi.

Hảo nội công!
Thích khách nhìn đao trong tay, đã bị chấn động tới nói nên lời, không thể động đậy.

Mắt thấy hộ vệ và thích khách đánh nhau hỗn loạn, trước mặt Bùi Nguyên Sâm lộ ra lỗ hổng, một thích khách phi người tới đâm trường kiếm về phía hắn.

Lòng ta chấn động, vừa định lên tiếng đã thấy Hoàng Thiên Bá xông lên, như tia chớp đánh vào trêи lưng thích khách.

Người kia bị đẩy văng ra, Bùi Nguyên Sâm nhìn cảnh tượng trước mắt, lại quan sát Hoàng Thiên Bá, sợ tới ngây người.

Nhìn ánh mắt của hắn, trong lòng ta không biết vì điều gì lại dâng lên một tia bất an.

.
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 251: 251: Nàng Trong Lòng Hắn


Ta hiểu Hoàng Thiên Bá, hắn luôn hi vọng ít đổ máu, ít mang tới tai họa cho bá tánh Giang Nam, bất luận đổi thành kẻ nào, hắn đều sẽ ra tay, nhưng người này cố tình lại là Bùi Thiên Sâm.

Có điều, hắn chỉ mới ra tay hai lần đã kinh sợ mọi người ở đây, hơn nữa còn có Dương Vân Huy và Thường Khánh, hai người võ nghệ siêu quần, lấy một địch trăm, những thích khách kia liền bị đánh cho tan tác, gom lại một nhóm.

Nhìn cảnh tượng trước mặt, họ liền biết không thể hạ thủ.

Kẻ dẫn đầu trầm giọng ra lệnh: "Thất thủ, đi mau!"
Gã vừa dứt lời, Thường Thái Sư đã bước ra, lạnh lùng nói: "Đã dám tới thái sư phủ của ta gây chuyện, còn muốn rời đi?" Nói rồi, ông ta nhìn Thường Khánh, "Bắt lấy cho ta!"
"Vâng!"
Thường Khánh kia vốn dĩ vừa giết người mà toàn thân đầy máu, trêи mặt cũng nhiễm hồng, lúc này nghe mệnh lệnh của Thái Sư như hưng phấn trở lại, lập tức lao vào giữa đám người.

Những thích khách kia đã chứng kiến uy mãnh của gã, hiện tại không dám chậm trễ, nhưng chỉ trong chớp mắt gã đã bắt được hai người, duỗi tay bóp chặt yết hầu, lập tức chết thê thảm!
Nhìn một màn này, tất cả đều sợ ngây người, ta cảm nhận được người bên cạnh thoáng run rẩy, vội buông ta ra, xông lên ngăn cản Thường Khánh.

Thường Khánh thấy hắn xông tới, sửng sốt một chút, giơ tay đánh về phía hắn: "Tránh ra!"

Hoàng Thiên Bá đón một chưởng, ánh mắt trở nên âm trầm, quay đầu hét lớn: "Còn không đi!"
Người xung quanh vốn thấy hắn ra tay cứu ta, lại cứu Bùi Nguyên Sâm, còn tưởng hắn là người của mình, hiện tại thấy hắn cứu những thích khách đó, tất cả đều trợn tròn hai mắt, Thường Khánh nhất thời c**ng c*ng không nhúc nhích, rất nhanh những thích khách đó đã chạy thoát.

Chỉ là, thời điểm rời đi, mỗi người đều oán hận nhìn Hoàng Thiên Bá.

Chờ thân ảnh bọn họ lướt qua tường biến mất, một thanh âm từ xa truyền tới: "Chúng ta nhất định sẽ trở về tìm ngươi!"
Nghe câu này, sức lực của Hoàng Thiên Bá dường như lập tức biến mất, Thường Khánh đột nhiên dùng lực đẩy hắn ra, còn định đuổi theo, lại nghe Thường Thái Sư lười nhác lên tiếng: "Được rồi, không cần đuổi theo.

"
Thường Khánh không cam lòng, nhưng chỉ có thể lui về: "Vâng.

"
Thường thái sư nhìn bừa bãi trước mặt, không nói gì, chậm rãi đi tới cạnh Bùi Nguyên Tu được bảo vệ an toàn nhất, cúi người hành lễ: "Thái Tử điện hạ, tiếp đón không chu toàn, lão thần có tội.

"
So với bộ dáng ít nhiều chật vật của những người khác, Bùi Nguyên Tu đứng ở đó, bạch y trêи người không hề nhiễm chút máu tươi, phảng phất hoàn toàn đối lập với A Tì Địa Ngục.

Y chỉ nhàn nhạt một câu: "Thích khách tới hành thích, thái sư cũng bị dọa sợ, không cần xin tội.

"
Dứt lời, y xoay người tới bên Nam Cung Ly Châu: "Châu Nhi, có bị thương không?"
Lúc này, mọi người vẫn phát hiện, Bùi Nguyên Hạo vẫn còn ôm vị Thái Tử Phi này, Nam Cung Ly Châu như bừng tỉnh, vội tránh đi: "Điện hạ, thần thϊế͙p͙ không sao.

"
Bùi Nguyên Tu gật đầu, lại nhìn Bùi Nguyên Hạo: "Tam đệ, lần này ít nhiều nhờ đệ.

"
Sắc mặt Bùi Nguyên Hạo không tự chủ mà càng khó coi: "Hoàng huynh! "
"Lần này nếu không có đệ, Châu Nhi chỉ sợ khó mà bảo toàn tính mạng.

"
"Thần đệ chỉ thuận tay giúp đỡ, mong hoàng huynh khoan thứ đệ tội mạo phạm.

"
"Ha ha, cứu Thái Tử Phi của bổn cung, đệ có tội gì?".
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 252: 252: Bổn Cung Muốn Đa Tạ Ngươi


Ở cái nơi máu tươi bốn phía này, y vẫn an tĩnh mà cười, chỉ là thời điểm xoay người tới trước mặt ta, nụ cười trêи mặt chậm rãi tan đi, bởi vì, y nhìn thấy vết thương trêи cánh tay ta.

"Ngươi bị thương.

"
Y vội giữ lấy ta, máu tươi lập tức nhiễm lên tay y, y không chút để ý, quan tâm hỏi: "Đau không?"
Ta miễn cưỡng cười: "Không đau.

"
Nói lời này không phải vì cố gắng, ta chỉ là đau tới chết lặng, hiện tại chẳng có cảm giác gì.

Nhẹ nhàng ngẩng đầu, ta lại cảm nhận được đôi mắt quen thuộc đang nhìn về đây.

Là Bùi Nguyên Hạo!
Ánh mắt của hắn, ta quá quen thuộc, nhưng biết tại sao, tối nay nó lại xa lạ như thế, hơn nữa thời điểm bị nhìn chăm chú, người ta hình như lại có chút đau đớn, chỉ là không biết đau đớn xuất phát từ đâu.

Mãi tới lúc này, hắn mới đi tới, thoáng nhìn qua cánh tay của ta, lại không nói chuyện.

Mà ta, lặng lẽ dời ánh mắt đi.

Mà Bùi Nguyên Tu nhanh chóng phân phó: "Lập tức đi tìm đại phu!"
Y vừa dứt lời, Hoàng Thiên Bá cũng đã tới trước mặt ta, hắn nâng cánh tay ta lên nhìn nhìn, đột nhiên điểm huyệt, ta chỉ cảm thấy cánh tay tê rần, giống như máu đã ngừng lại, sau đó hắn xé một góc áo của mình, băng bó cho ta.

Làm xong tất cả, hắn nhẹ giọng dặn dò: "Cũng may bọn họ không dùng độc, chờ đại phu tới là được, đừng động vào nước.

"
Ta gật đầu: "Đa tạ Hoàng gia.

"
Bùi Nguyên Tu vẫn luôn chăm chú nhìn hắn, lúc này mới mở miệng hỏi: "Không biết vị tráng sĩ này là! "
Đột nhiên nhớ tới lời thích khách nói khi nãy, cho dù đêm nay Hoàng Thiên Bá đã cứu người nhưng cũng không thoát được quan hệ, ta không khỏi hoảng sợ, vội giải thích: "Thái Tử điện hạ, đây là bằng hữu nô tỳ quen lúc xuống Nam, ngài ấy tới tìm nô tỳ.

"
"Vậy sao?"
Bùi Nguyên Tu nhìn hắn, chắp tay: "Đa tạ.

"
Hoàng Thiên Bá cũng nhìn y, ánh mắt lãnh đạm, ngữ khí của nhàn nhạt: "Vị này chắc là Thái Tử điện hạ? Tại hạ không cứu ngài, cần gì phải nói lời đa tạ?"
Ta biết Hoàng Thiên Bá là người kiêu ngạo, đối với Bùi Nguyên Hạo cũng không làm việc thừa thải, không ngờ hắn lại đáp lời Bùi Nguyên Tu như vậy, ngữ khí thậm chí có vài phần khiêu khích, ta nhịn không được mà vội nắm lấy tay áo hắn.

Bùi Nguyên Tu chưa từng bị ai đối xử như vậy, không khỏi sửng sốt, nhưng rất nhanh liền cười nói: "Bổn cung đa tạ ngươi, đương nhiên có đạo lý của bổn cung.

"
"Vậy sao?" Hoàng Thiên Bá nhướng mày nhìn y, lại thoáng nhìn Bùi Nguyên Hạo bên cạnh.

Giờ khắc này, ta đột nhiên cảm thấy bầu không khí trở nên quỷ dị, so với khi nãy thích khách tới chém giết còn khiến người ta cảm thấy áp lực.

Đúng lúc này, Nam Cung Ly Châu đứng cách đó không sau đột nhiên té ngã.

Thị nữ bên cạnh vội đỡ lấy nàng, Bùi Nguyên Tu nghe được động tĩnh cũng vội xoay người tới cạnh, ôn nhu hỏi: "Châu Nhi, làm sao vậy?"
"Điện hạ, thần thϊế͙p͙ có lẽ vì chịu kinh hách.

"
"Sắc mặt nàng rất không tốt, như vậy đi, chúng ta lập tức hồi cung, kêu thái y tới xem cho nàng.

"
"Tạ điện hạ.

"
Hai người bọn họ ôn nhu nói chuyện, ta thoáng nhìn qua Bùi Nguyên Hạo, sắc mặt hắn đã khôi phục vẻ lạnh lùng của thường ngày, trước sau không hề quay đầu, nhưng hồn của người kia không biết đã bay về đâu.

Ta chậm rãi cúi đầu, khẽ cười.

.
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 253: 253: Tam Điện Hạ An Bài


Bùi Nguyên Tu nói lời từ biệt với thái sư và hai đệ đệ, đang muốn rời đi, bước chân có chút trì trệ, rốt cuộc vẫn quay đầu nhìn ta.

Ta tựa hồ biết y sẽ nói gì, không đợi y mở miệng, liền nhẹ nhàng gật đầu cái.

Y cũng hiểu ý, gật đầu, lập tức xoay người ôm Nam Cung Ly Châu rời đi.

Để lại mấy người hai mặt nhìn nhau, không khí vẫn căng thẳng như trước, Hoàng Thiên Bá quan tâm nói với ta: "Ngươi vẫn là nhanh chóng đi tìm người xem thương thế cho mình đi, ta đi trước.

"
Dứt lời, hắn liền muốn xoay người rời đi, Bùi Nguyên Sâm vẫn luôn đứng một chỗ nhìn hắn lúc này đi tới, dường như muốn giữ hắn lại, nhưng chưa kịp lên tiếng, một thân ảnh cao lớn cường tráng đã chắn trước mặt, ngăn cản hắn: "Còn muốn chạy!"
Người nói chuyện là Thường Khánh, Hoàng Thiên Bá nhìn gã, lạnh giọng: "Ngươi có ý gì?"
Thường thái sư ở phía sau lên tiếng: "Vị tráng sĩ này thân thủ bất phàm, vừa rồi ra tay cứu các vị điện hạ, lão phu vốn nên ban thưởng, chỉ là điều lão phu muốn biết hơn chính là tại sao ngươi lại xuất hiện trong gánh hát?"
Hoàng Thiên Bá khẽ cười, quay đầu nhìn ông ta, nói: "Bởi vì tại hạ phát hiện có thích khách lẻn vào thái sư phủ, vì bảo vệ Thanh Anh cô nương, cho nên mới diễn một vở kichj.

"
"Vậy sao? Ngươi chỉ vì bảo vệ một thị nữ nhỏ bé?"
"Thái sư, thị nữ cũng là người, sinh mệnh của nàng không hề thấp kém hơn bất kỳ ai!"

Hắn bình tĩnh đối đáp lại gợi lên gợn sóng trong lòng ta, ta nhìn hắn, lại không phát hiện, người bên cạnh nghe xong những lời này đã nhíu mày một chút.

Thường thái sư chỉ cười lạnh: "Nói rất đúng, như vậy các hạ có thể giải thích vì sao ngươi lại ngăn cản Thường Khánh đuổi theo thích khách không?"
Hành động cuối cùng đã để lộ thân phận của hắn!
Sắc mặt Hoàng Thiên Bá thoáng thay đổi, việc này xác thật không thể giải thích, lòng ta rối rắm lên, đang định mở miệng giúp đỡ lại nghe Bùi Nguyên Hạo lên tiếng: "Thái sư, chuyện là này bổn cung phân phó.

"
Cái gì?
Mọi người đều giật mình nhìn hắn, ngay cả Hoàng Thiên Bá cũng kinh ngạc, ta quay đầu, chỉ thấy ánh mắt hắn bình tĩnh không chút gợn sóng mà nhìn chúng ta.

Thường thái sư nhíu mày: "Tam điện hạ, ngài nói, việc này do ngài an bài?"
"Đúng vậy.

" Hắn gật đầu, "Mục đích của bổn cung chính là dẫn dụ người đứng phía sau, vì thế mới kêu hắn ngăn cản Thường Khánh.

"
Nghe hắn trả lời như vậy, trêи mặt Thường thái sư lộ vẻ không tin.

Đây chắc chắn không phải sự thật, vừa rồi trông thấy Hoàng Thiên Bá, hắn rõ ràng kinh ngạc, Hoàng Thiên Bá không thể nghe hắn phân phó, hắn nói như vậy chẳng lẽ là vì giúp Hoàng Thiên Bá thoát thân sao?
Hoàng Thiên Bá nhìn hắn, không nói gì, duy trì trầm mặc.

Thường thái sư trầm ngâm một phen, rốt cuộc cũng cười nói: "Nếu đã là Tam điện hạ an bài, lão phu cũng không truy cứu nữa.

Việc tối nay xảy ra ở thái sư phủ, lão phu tự nhiên sẽ điều tra rõ ràng, cho các vị điện hạ một lời giải thích.

"
"Được, làm phiền thái sư.

Bổn cung về trước.

"
"Cung tiễn.

"
Bùi Nguyên Hạo đưa mắt nhìn về phía này, liền xoay người ra ngoài.

Ta vội kéo tay áo của Hoàng Thiên Bá, hắn gật đầu, cùng theo chúng ta rời đi.

.
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 254: 254: Ngươi Cũng Xứng So Sánh Với Nàng Sao


Có lẽ vì vừa trải qua biến cố ở thái sư phủ, hiện tại bên ngoài thủ vệ vô cùng nghiêm ngặt, đèn đuốc sáng trưng.

Bùi Nguyên Hạo tới bên xe ngựa, dừng bước quay đầu nhìn Hoàng Thiên Bá, thoáng trầm mặc, hắn nói: "Đa tạ.

"
Hoàng Thiên Bá cúi đầu nhìn ta, trong ý cười lộ chút lãnh đạm: "Người tại hạ cứu không phải ngài, hà tất lại nói lời đa tạ?"
Sắc mặt Bùi Nguyên Hạo cứng lại.

Hắn nhìn ta, đột nhiên hỏi: "Như vậy, vì sao ngươi lại đến kinh thành?"
Hoàng Thiên Bá nhàn nhạt đáp: "Bởi vì tại hạ có lời hứa với Thanh Anh cô nương, cho nên mới tới kinh thành, còn về hiện tại! " Hắn quay đầu nhìn ta, "Lời hứa đó vẫn có hiệu lực, bất cứ lúc nào ngươi cũng có thể tới tìm ta.

"
Lời hứa hắn nói, chẳng lẽ là!
Ta không khỏi ngẩn ra, ngước mắt nhìn hắn, thấy hắn gật đầu với mình.

Chúng ta trầm mặc nhìn nhau, tựa như đều đã hiểu, mà Bùi Nguyên Hạo ở cạnh, sắc mặt chậm rãi trở nên khó coi.

Hắn nhíu mày, không nói gì thêm, xoay người phân phó: "Lập tức hồi cung!"
"Vâng!"
Dương Vân Huy vội an bài xuống, lập tức có người vén màn xe, Bùi Nguyên Hạo nói với ta: "Lên.

"

Thanh âm của hắn vẫn lạnh lẽo, thậm chí còn lạnh hơn ngày thường, giống như rất không kiên nhẫn.

Cũng khó trách, ta chỉ bị thương một chút, so với vị mỹ nhân đệ nhất thiên triều bị dọa tới thân thể không thoải mái căn bản chỉ là chuyện nhỏ, cũng khó trách hắn lại có thái độ như vậy.

Ta nghĩ nghĩ, lại xoay người nhìn Hoàng Thiên Bá: "Hoàng gia, còn ngài?"
Nghe ta hỏi, hắn thấp giọng một câu bên tai ta, sau đó đứng thẳng người: "Ta ở chỗ đó.

"
Ta gật đầu, đột nhiên nhớ lại ánh mắt của Bùi Nguyên Sâm khi nãy, trong lòng ít nhiều vẫn không yên tâm, nhưng lại không có cách nào, hiện tại chỉ đành trịnh trọng dặn dò: "Hoàng gia, người của kinh thành đều rất nguy hiểm, ngài nhất định phải cẩn thận, đừng để bị theo dõi.

"
Hắn nhìn ta, dường như không rõ nội tình, như vẫn gật đầu: "Ừ.

"
Nói xong, ta xoay người lên xe ngựa, màn lụa vừa buông xuống, xe ngựa liền lên đường, chỉ chốc lát sau, thân ảnh của Hoàng Thiên Bá biến mất trong bóng đêm.

Không khí nơi này còn âm trầm hơn bên ngoài.

Bùi Nguyên Hạo vẫn ở đó, biểu tình trêи mặt không chút độ ấm, như vậy cũng tốt, ta ôm bả vai ngồi một góc.

Xe ngựa lên đường không nhanh, nhưng thỉnh thoảng vách tường vẫn đập vai ta.

Ta cực lực cắn môi, nhưng lơ đãng vẫn phát ra tiếng rêи rỉ, hắn lập tức mở mắt.

"Sao vậy?"
Thanh âm không hề ấm áp, thậm chí còn mang sự lạnh lẽo như ngày thường, không biết vì sao ta lại nhớ tới cái ôm hắn dành cho Nam Cung Ly Châu khi nãy, cảm giác nóng bỏng trước nay chưa từng có.

Chỉ nghĩ như vậy, trái tim bất giác trầm xuống.

Vì thế, ta ngẩng đầu mỉm cười: "Không sao.

"
Thấy ta tươi cười, sắc mặt hắn thoáng ngưng trọng, vươn tay về phía này: "Tới đây cho ta xem.

"
"Không cần.

"
"Ta nói, tới đây cho ta xem!"
"Điện hạ, nô tỳ nói không cần.

"
Có lẽ hắn chưa từng gặp ai cố chấp như vậy, sắc mặt trầm xuống, ánh mắt mang vài phần lạnh lẽo, mà ta chỉ biết cúi đầu tránh đi.

Xe ngựa vẫn đi về phía trước, không khí bên trong bất giác trở nên nặng nề.

Không biết qua bao lâu, hắn đột nhiên lên tiếng, ngữ khí có chút mỉm mai.

"Ngươi đang có thái độ gì hả?"
Ta chậm rãi ngẩng đầu nhìn hắn, dưới ánh nến tối tăm, hắn cười lạnh, nét mặt thậm chí ẩn ẩn tức giận: "Ngươi cho rằng mình là thứ gì, cũng xứng so với nàng sao?".
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 255: 255: Vết Thương Của Nô Tỳ Đau


Như trường kiếm sắc bén đâm vào lòng ta, nhất thời đau đớn ở bả vai ập tới khiến hô hấp cũng sắp ngừng lại.

Ta cắn răng, toàn thân nhịn không được mà phát run, không biết qua bao lâu mới chậm rãi ngẩng đầu nhìn hắn.

Trong màn đêm, gương mặt lãnh khốc vô tình khiến lòng người lạnh băng, tuy rằng không phải lần đầu nhìn thấy, rất nhiều ký ức mơ hồ ở sâu trong đầu cứ thế trào ra, mỗi câu mỗi chữ hắn nói đều rất rõ ràng.

Ngươi biết, điều ta muốn là cái gì!
Nếu được, lại đây; không được, cút!
Nhạc Thanh Anh, ngươi đừng để bổn cung không thể nhịn nữa!
Ngươi ở đâu, cũng không thể đi!
!
Trong đầu lặp đi lặp lại những lời này, giống như bức người nổi điên, ta nhìn hắn, qua thật lâu mới khống chế không cho chính mình run rẩy, nhẹ giọng: "Điện hạ, là ngài kêu nô tỳ một bước cũng không được rời khỏi.

"
Tất cả đều là những gì ngài từng nói.

Hắn như cười lạnh, chậm rãi tới gần, gương mặt lãnh khốc gần trong gang tấc, chóp mũi cạnh chóp mũi, hơi thở đan xen, hắn nắm cằm của ta, lạnh giọng: "Bổn cung đúng là kêu ngươi đi theo ta, nhưng bổn cung muốn đi đâu, không phải chuyện ngươi có thể quản.

"
"! "
"Nhạc Thanh Anh, ta xác thật có chút hứng thú với ngươi, nhưng ngươi cũng đừng quên thân phận của mình!"
"! "
"Ghen tuông, có thể, nhưng phải xem đối phương là ai!"
!
Đối phương là nàng thì không được sao?
Lời này quấn quanh ở lưỡi, không ngừng lặp lại, nhưng trước sau không thể nói ra, bởi vì cái tên đó - Nam Cung Ly Châu, đây không phải lần đầu ta nghe thấy, cũng không phải không từ miệng hắn mà nghe, ta chỉ là cho rằng, mọi thứ đã qua, hoàn toàn trôi qua.

Lại không ngờ, chỉ mỗi mình ta si tâm vọng tưởng.

Ta sao có thể ngây thơ như vậy?
Ta cúi đầu, nước mắt nóng bỏng như hạt châu trêи dây bị đứt không ngừng rơi ra, nhỏ giọt trêи tay hắn.

Tay nắm cằm ta thoáng run lên, hắn nhíu mày, đang định nói gì đó lại thấy ta hít một hơi thật sâu, chậm rãi ngẩng đầu.

Nụ cười như có như không, xa vời hơn cả mây khói hiện lên trêи mặt, ta nhẹ giọng: "Nô tỳ, biết sai rồi.

"
"! "
"Điện hạ có thể buông tay không?"
"! "
"Vết thương của nô tỳ, đau.

"
Nhìn ta tươi cười, hắn lại như cảm thấy ngoài ý muốn, tròng mắt ngưng trọng nhìn ta chằm chằm, như muốn từ ta nhìn thấu gì đó, nhưng ta lại không chút phòng bị để hắn khai quật, trái tim ta, linh hồn ta, tất cả đều bày rõ trước mặt của hắn.

Hiện tại, ta chỉ cảm thấy rất mệt, rất đau!
Chậm rãi, trước mắt ngày càng tối xuống, bộ dáng hắn cũng dần trở nên mơ hồ, ta cứ thế mà rơi vào hắc ám.

Lần nữa tỉnh dậy, ta phát hiện chính mình đang ngây ngốc ở một căn phòng xa lạ.

Ngoài cửa sổ vẫn tối đen, nhưng trong phòng lại huy hoàng tráng lệ, ánh đèn lay động, trước giường, tơ vàng mẫu đơn kéo dài trong tầm mắt, rất đẹp, lại lộ vài phần tục diễm.

Nhưng ánh vào mi mắt còn có một gương mặt khác, biểu tình đạm mạc, lãnh khốc vô tình, mang theo trầm ổn không nói nên lời.

.
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 256: 256: Tâm Động Đã Là Sai!


Dương Kim Kiều?
Ta không khỏi nghi hoặc, chớp mắt, nhưng trước mặt thật sự là nàng, chỉ là không biết bản thân rốt cuộc đang nằm mơ hay bệnh tới mơ hồ.

"Tốt hơn chưa? Tốt rồi thì dậy ăn chút gì đi.

"
Thật là nàng!
Ta ngồi dậy, bả vai lập tức truyền tới đau đớn, có điều vết thương đã được băng bó, ta có chút không rõ, nghi hoặc hỏi: "Kim Kiều phu nhân, Thanh Anh làm phiền.

Vì sao Thanh Anh lại ở nơi này của người?"
Dương Kim Kiều ngồi xuống cạnh bàn, nói: "Điện hạ điều ngươi tới chỗ này của ta, sau này ngươi không cần xuống Mai Trạch.

"
Cái gì? Bùi Nguyên Hạo giao ta cho nàng?
Trong lòng không khỏi buồn cười, hiện tại Diêu Ánh Tuyết mang thai, hắn đương nhiên sẽ thường xuyên đi bầu bạn với nàng, điều ta tới nơi này của Dương Kim Kiều, như vậy không cần nhìn đến ta.

Xem ra, hắn thật sự đã thấy phiền rồi.

Như vậy cũng tốt, cũng tốt!
Ta yên lặng ngồi ở đầu giường, trong lòng tuy toàn chua xót nhưng nước mắt không hề chảy ra, có lẽ tất cả nước mắt trước đó đều đã chảy hết.

Dương Kim Kiều nhìn ta hồi lâu, chậm rãi tới gần, hỏi: "Ngươi còn nhớ ta từng nói gì với ngươi không?"
Ta ngẩng đầu nhìn nàng.

"Thượng Dương Cung không phải nơi ngươi có thể lẫn lộn, nếu không, dù sớm hay muộn, ngươi cũng sẽ rơi vào vực thẳm.

" Nàng lạnh giọng, "Thoạt nhìn, ngươi đã hãm sâu vào rồi.

"
"! "
Nàng xác thật đã từng nói lời này với ta, nhưng khi ấy ta quá thiên chân, cho rằng bản thân đủ lý trí, đủ kiên cường, nhưng thời điểm nghe lại, cả người đã đầy thương tích.

Ta miễn cưỡng cười cười: "Nô tỳ cô phụ Kim Kiều phu nhân.

"
Nàng chậm rãi cúi người nhìn vào mắt ta, ý cười có chút khó lường: "Ngươi cũng thật khiến ta cảm thấy khó hiểu, rõ ràng nhìn thấu hơn tất cả mọi người, bản thân lại hãm sâu không thể trở về.

"
Ta đối diện với ánh mắt của nàng gần trong gang tấc, đột nhiên hỏi: "Còn phu nhân?"
"Cái gì?"
"Nếu là phu nhân, người sẽ hãm vào sao?"
"Ta? Sẽ không!"
"Vì cái gì?"

"Bởi vì ta rất rõ bản thân muốn gì, chỉ cần mục tiêu không thay đổi, ta sẽ không rời khỏi con đường ta phải đi, sẽ không hãm sâu vào!"
Lời này như sét đánh ngang tai, ta như trong mộng tỉnh lại mở to hai mắt nhìn nàng.

Dương Kim Kiều khẽ cười, xoay người rời đi.

Chỉ cần mục tiêu không thay đổi!
Chỉ cần không rời khỏi con đường mình phải đi!
Ta cúi đầu, nhìn bóng ta in trêи mặt đất theo ánh nến mà lay động, cho dù ta mọt chút cũng không nhúc nhích.

Dân gian có câu chuyện xưa, một hòa thượng thấy cờ bay trong gió, một tăng cho rằng gió đang thổi, một tăng lại cho rằng là cơ di chuyển, nhưng cuối cùng đại hòa thượng lại nói: Không phải gió đang thổi, cũng không phải cờ lay động, mà là tâm động.

Nhưng tâm động! Đã là sai!
! ! ! ! ! ! !
Nghỉ ngơi trong phòng Dương Kim Kiều một ngày, may mà thuốc nàng cho ta dùng công hiệu rất tốt, hơn nữa vết thương đó chỉ ở ngoài da, không bao lâu liền kết vảy, động vào đã không còn đau.

Sáng nay, ta đến phòng nàng nói lời cảm tạ: "Những lời Kim Kiều phu nhân nói tối hôm đó như đề hồ quán đỉnh (1), Thanh Anh vô cùng cảm kϊƈɦ, cho nên đặc biệt tới đây nói lời cảm tạ.

"
(1) Đề hồ quán đỉnh (醍醐灌頂): nước tưới lên đầu, ý chỉ giúp cho người học khai ngộ một cách mau chóng.

Nàng ngồi ở đó khẽ cười: "Đừng nói chuyện như ta là Bồ Tát, ta không có tâm địa tốt như vậy.

"
"Tuy phu nhân nói thế nhưng Thanh Anh vẫn hi vọng phu nhân có thể đại phát từ bi, đồng ý với Thanh Anh một thỉnh cầu.

"
"Hả? Ngươi muốn gì?".
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 257: 257: Ngươi Bị Ai Thao Túng Sao


"Nô tỳ..."
Ta còn chưa dứt lời, cửa đúng lúc bị ai đó dùng lực đẩy ra, một người từ bên ngoài vội vàng vọt vào, vừa đi vừa nói: "Kim Kiều, Tam ca kêu ta đi tìm người bên Lại Bộ, muội chuẩn bị cho ta..."
Là Dương Vân Huy! Hắn ngẩng đầu, vừa nhìn thấy ta liền im lặng, thái độ bình tĩnh của Dương Kim Kiều trong nháy mắt cũng có chút hoảng loạn.

Không khí trở nên căng cứng, hắn lập tức hỏi: "Sao ngươi lại ở đây?"
Ta không khỏi giật mình.
Nói thế nào Dương Kim Kiều cũng là phu nhân của Bùi Nguyên Hạo, hắn ngay cả cửa cũng không gõ đã tiến vào như vậy, cũng quá không cố kỵ.
Dương Kim Kiều nhìn ta, ho một tiếng, mới nói: "Là Tam điện hạ kêu nàng tới hầu hạ muội.

Huynh...!Ca, đồ huynh muốn muội đã chuẩn bị tốt cho huynh."
"Ừ."

Dương Vân Huy gật đầu, lại dùng ánh mắt sắc bén nhìn ta.

Dương Kim Kiều lấy ra một cái hộp đưa cho hắn, hai người nhìn nhau, không nói gì, nhưng ánh mắt tựa hồ trao đổi rất nhiều chuyện.

Dương Vân Huy xoay người rời đi, Dương Kim Kiều đứng ở cửa nhìn theo bóng dáng hắn, mãi tới lúc biến mất mới trở vào.
"Vừa rồi ngươi nói, ngươi muốn cái gì?"
"A...!Dạ?" Ta ngẩng đầu nhìn nàng, nhanh chóng hoàn hồn, nói, "Nô tỳ muốn xin nghỉ một ngày."
"Ngươi muốn đi đâu?"
"Nô tỳ muốn xuất cung một chuyến, thỉnh phu nhân ân chuẩn."
"Thế sao? Chỉ là ra ngoài một chuyến mà thôi, ta phái theo vài người đưa ngươi đi."
Dứt lời, nàng liền muốn gọi người, ta vội vàng nói: "Phu nhân, Thanh Anh muốn thỉnh cầu chỉnh là điều này, Thanh Anh muốn một mình xuất cung, không cần bất kỳ ai đi theo."
Dương Kim Kiều nhíu mày, cười lạnh "Nhạc Thanh Anh, ngươi hẳn không phải không biết quy củ trong cung đúng không? Mỗi năm trốn khỏi cung có bao nhiêu người? Không tới một trăm cũng có tám mươi, bị bắt lấy đánh gãy chân cũng có.

Ta nghe nói, ngươi luôn trông chờ đại xá trong cung."
Ta biết nàng có ý gì, cười chua xót: "Phu nhân, không chờ tới đại xá đã trốn khỏi cung, cho dù ra ngoài được cả đời cũng là nô tịch, không gả được, cũng không thể sinh con, cuộc đời như vậy có ý nghĩa gì?"
Dương Kim Kiều nhướng mày: "Lấy chồng? Sinh con? Ngươi nghĩ cũng thật xa, ngươi làm được sao?"
Lòng ta nghẹn lại.
Đúng vậy, gả cho lang quân như ý, sinh một hài tử, đây là khát vọng bình thường của một nữ tử, cũng là giống mộng mà ta kiên trì mấy năm nay, nhưng hiện tại, ta thật sự không biết bản thân có thể đạt được không, còn xứng hay không.
Nghĩ tới, trong lòng lại một hồi đau đớn, ta lắc đầu, cố gắng vứt bỏ ý niệm này, tiếp tục nói: "Huống hồ dưới bầu trời này có nơi nào không phải đất của Thiên Tử, nếu Thanh Anh thật sự trốn đi, cả đời đều nơm nớp lo sợ sẽ bị bắt về, cảm giác bị người ta thao túng, so với chết càng khổ sở hơn, Thanh Anh tuyệt không thứ lần thứ hai!"
Dương Kim Kiều không khỏi kinh ngạc, như chưa từng nghĩ ta sẽ nói như vậy.
Trầm mặc một hồi, nàng đột nhiên hỏi: "Cảm giác bị thao túng? Nhạc Thanh Anh, ngươi bị ai thao túng sao?"
Ta ngẩng đầu nhìn nàng, khẽ cười: "Phu nhân, cung nữ trong cung có ai tự do tự tại, có ai làm chủ vận mệnh của mình, không bị người ta thao túng?"
"..."
Nàng cau mày nhìn ta hồi lâu, giống như trước mắt là sương mù, ta trước sau chỉ mỉm cười.

Nàng dường như cảm thấy lời ta nói không có vấn đề, thở dài, lại hỏi: "Như vậy, ngươi rốt cuộc muốn đi đâu?".
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 258: 258: Các Ngươi Xảy Ra Vấn Đề Gì


Ta nghĩ nghĩ, vì an toàn của Hoàng Thiên Bá, vẫn là nói: "Phu nhân, xin thứ Thanh Anh không thể nói rõ.

"
Dương Kim Kiều nhíu mày, đang định nói gì đó, ta lại tiếp lời: "Thanh Anh từng nghe Dương đại nhân nói, ngài ấy và người đều không thể nhìn Tam điện hạ thất bại.

Nếu lời này là thật, như vậy chuyến đi này của Thanh Anh cũng là thế, hi vọng phu nhân có thể tin tưởng Thanh Anh.

"
Dương Kim Kiều nhìn ta, dường như chấn động, trầm ngâm một hồi, đột nhiên hỏi: "Ngươi muốn đi tìm cái người tên Hoàng Thiên Bá kia?"
Ngay cả Hoàng Thiên Bá nàng cũng biết, xem ra Dương Vân Huy đã đem mọi chuyện nói với nàng.

Ta gật đầu: "Vâng.

"
Dương Kim Kiều nghĩ nghĩ, đột nhiên nói: "Nhạc Thanh Anh, hôm nay Tam điện hạ đi Thừa Càn Điện, thỉnh an! Thỉnh an Thái Tử điện hạ.

" Thời điểm nói lời này, nàng có chút do dự, mà ta không tự chủ mà trái tim thoáng đau đớn, nhưng ta vẫn bình tĩnh nghe nàng tiếp tục, "Ta có thể cho ngươi một ngày, nhưng tốt nhất ngươi nên sớm trở về, đừng để ngài ấy phát hiện.

"
Nghe vậy, ta nhịn không được mà khẽ cười trong lòng.

Bị hắn phát hiện? Nếu hắn đi Thừa Càn Điện, gặp ai, trong lòng mọi người đều rõ ràng, thử hỏi hắn còn tâm tư quản ta sao?
Ta cười cười, hành lễ với Dương Kim Kiều: "Tạ Kim Kiều phu nhân.

"
Dương Kim Kiều vẫn là người có tiếng nói ở Thượng Dương Cung, nàng vừa mở miệng, thời điểm ta ra ngoài không hề bị ngăn cản, nhưng ta không lập tức đi gặp Hoàng Thiên Bá, ngồi xe ngựa ra khỏi Thượng Dương Cung, tại đường phố đông người bước xuống, chính mình dạo quanh hai con phố mới gọi một chiếc xe ngựa khác tới Nguyên Tứ Hồ Đồng, lại xuống xe, vào hẻm Dương Liễu, chóp mũi đã ngửi thấy một cổ thanh hương.

Đồng Tước đài nằm ở phía Tây Thanh Mai biệt uyển.

Đã có thể nhìn thấy tường vây cao ngất ẩn ẩn lộ ra mây đỏ trong tuyết trắng đặc biệt nổi bật, theo hương mai đi qua, cửa lớn khép hờ, dường như đang chờ ai đó.

Duỗi tay mở cửa.

Đập vào mắt chính là khoảng sân rộng, hai bên là mai khiến tòa viện mờ mịt đến một mảnh kiều diễm, mà dưới gốc mai, một nam tử một thân áo xanh ngồi bên bàn đá, uống rượu, nghe tiếng đạp tuyết truyền tới, hắn mỉm cười quay đầu.

"Thanh Anh, ngươi đến rồi sao?"
Ánh mặt trời đúng lúc chiếu rọi, đôi mắt phong tình vạn chủng kia trong tuyết trắng hồng mai lóe lên tia ôn nhuận, khiến người ta phải cảm thấy nền đất lạnh lẽo cũng ấm lên.

Ta tới bên cạnh: "Hoàng gia.

"
"Ngồi đi.

"
Ta ngoan ngoãn ngồi đối diện hắn, hắn cẩn thận đánh giá ta một phen, sau đó hỏi: "Thương thế tốt hơn chưa?"
"Chỉ bị thương ngoài da, để ngài lo lắng rồi.

"
"Không sao thì tốt.

" Hắn gật đầu, lại nhìn ta, dường như do dự một hồi, mở miệng hỏi, "Tối hôm đó rốt cuộc là như thế nào?"
"Dạ?"
"Các ngươi, có phải đã xảy ra vấn đề gì không?"
Nhìn hắn cẩn thận dò hỏi, dường như sợ xúc phạm tới ta, ta ngược lại không hề khổ sở như vậy, cười chua xót: "Hoàng gia, không có vấn đề gì cả, những gì ngài thấy đều là chân thật nhất.

"
Hắn sửng sốt một hồi, chần chờ hỏi: "Chẳng lẽ ngài ấy! "
Ta khẽ cười.

.
 
Một Đời Khuynh Thành: Phi Tần Bị Vứt Bỏ Ở Lãnh Cung
Chương 259: 259: Ta Bị Theo Dõi!


Việc nam nữ, đôi khi không cần phải nói tỉ mỉ, chỉ một câu Hoàng Thiên Bá đã hiểu, thần sắc của hắn thoáng trở nên âm trầm, trầm mặc không nói tiếp tục uống rượu, chờ hương rượu ấm áp từ bếp lò truyền ra, hắn rót một ly đưa tới trước mặt ta: "Đây là rượu Mộ Hoa làm, uống thử đi.

"
Ta nhận lấy uống một ngụm, hương rượu tức khắc lan tràn khắp khoang miệng, phảng phất như đóa sen nở rộ, theo yết hầu nuốt xuống, một dòng nước ấm tiến thẳng vào lòng.

Tứ chi lập tức như được đả thông, vô cùng thoải mái.

Rượu này đúng thật không tồi, có lẽ vì người ủ rượu dùng tâm.

Nghĩ như vậy, ta không khỏi hâm mộ, lại hỏi: "Đúng rồi Hoàng gia, Mộ Hoa cô nương cũng tới sao?"
"Không, ta không cho nàng tới.

"
"Vậy lần này chỉ có một mình ngài vào kinh?"

Hoàng gia cúi đầu đang muốn uống rượu, nghe đến câu này lập tức nhìn ta, cười nói: "Có phải ngươi muốn hỏi, thích khách tối hôm đó rốt cuộc là ai không?"
Ta gật đầu: "Hơn nữa ta nghe bọn họ nói trước khi tới có đi tìm ngài, ta rất lo bọn họ sẽ tìm được nơi này, gây bất lợi với ngài.

"
Cho nên vừa rồi ra khỏi Thượng Dương Cung, ta mới đi loạn một vòng, chính là vì sợ có người theo dõi.

Hoàng Thiên Bá cười cười, đang muốn nói gì đó, ngoài cửa đột nhiên truyền tới một thanh âm lạnh lùng: "Ngươi không cần lo lắng, nếu không nhờ ngươi, chúng ta thật không thể tìm tới nơi này.

"
Ta và hắn cả kinh, cùng lúc nhìn về hướng cửa.

Cửa lớn bị người ta đập phá, mười mấy nam nhân cao lớn từ bên ngoài lập tức ùa vào, trong tay ai nấy đều đao kiếm, đằng đằng sát khí, chính là những thích khách tối hôm đó!
Vừa thấy bọn họ, trêи mặt Hoàng Thiên Bá lập tức lộ vẻ kinh ngạc, vội vàng duỗi tay kéo ta ra sau.

Lúc này, vách tường bốn phía đột nhiên xuất hiện mấy chục người, trong tay cầm nỏ tiễn ám khí, tất cả đều nhắm vào chúng ta.

Kẻ dẫn đầu đúng là người tối hôm đó mắng Hoàng Thiên Bá, gã nhìn chúng ta, cười lạnh: "Đừng hòng trốn thoát, chúng ta đã bao vây nơi này, Hoàng Thiên Bá, ngươi có chạy đằng trời!"
Hoàng Thiên Bá liếc nhìn bốn phía, không nói gì, tiến lên một bước che chắn cho ta.

"Hoàng gia! "
Kẻ dẫn đầu nhìn ta, lạnh giọng: "Ngươi cũng không đơn giản, dẫn huynh đệ chúng ta đi nhiều vòng trong kinh thành như vậy, nếu không phải các huynh đệ quen thuộc thuộc truy tung, chỉ sợ hôm nay cũng không tìm được nơi này!"
Bọn họ thế mà thật sự đi theo ta tới đây!
Lập tức hối hận không thôi, vì sao ta lại sơ ý như vậy, vì sao không cẩn thận một chút, cư nhiên chuốc họa vào thân Hoàng Thiên Bá!
Bọn họ từng bước tới gần, chỉ vào Hoàng Thiên Bá: "Phản đồ, còn không quỳ xuống chịu chết!"
Sắc mặt Hoàng Thiên Bá không chút thay đổi, lặng lẽ đi tới giữa đám người, phất áo, chân sau quỳ xuống.

"Hoàng gia!"
Vừa thấy hắn quỳ xuống, trái tim ta liền như dao cắt, tuy rằng sống lưng hắn vẫn thẳng tắp, nhưng trong lòng ta, nam nhân này không nên quỳ gối trước mặt bất kỳ ai.

Ta theo bản năng muốn xông tới, những người đó lập tức giơ đao, ngăn ta.

Hoàng Thiên Bá quay đầu nhìn ta, lại nhìn kẻ dẫn đầu kia: "Các ngươi muốn giết muốn xẻo đều có thể, chỉ là nàng ấy vô tội, thả nàng ấy đi!"
"Thả nàng?" Người nọ vừa nghe, lập tức phá lên cười: "Hoàng Thiên Bá, tối hôm đó ngươi phá hỏng đại sự của chúng ta còn không phải vì bảo vệ nàng sao? Khiến ngươi biến thành phản đồ, chẳng lẽ nàng còn vô tội?".
 
Back
Top Bottom