Trong khi ấy, sứ thần các nước chư hầu lần lượt bước vào, người dâng ngọc phỉ thúy, kẻ dâng tơ lụa, có đoàn còn dẫn theo lạc đà quý, ngựa ô mũi đỏ, hay châu ngọc khắc thư pháp.
Tiếp sau là các quan trong triều, mỗi người mang một vật dâng.
Lúc ấy, Dương phi chợt mỉm cười, quay sang ngự toạ:
"Bệ hạ, thần thiếp có một người rất yêu thích - là nữ nhi nhà Lang trung Hình Bộ.
Nghe nói tú nữ ấy vừa khỏi bệnh, lại thêu được bức 'Ngự Xuân Tường Vân' để tiến cung"
Ngài gật đầu, chưa nói, nàng đã ngẩng lên, dịu giọng:
"Có thể cho Quỳnh Chi cô nương...thay mặt thần thiếp trình dâng lên được chăng?
Thiếp có nghe, tài của nàng ấy như vẽ lên lụa, sống động như thật"
Chúng quan xôn xao.
Lê Niệm nhướng mày.
Bức thêu này, cùng lắm đi chung với những lễ vật khác vào hoàng cung, vốn chẳng thể diện thánh, nhưng Dương phi...
Quỳnh Chi cứng người - mặt nghệch ra
"Con gái nhà Lang Trung Hình Bộ - Tú nữ kim hoa, thượng điện trình lễ!"
Tiếng nội quan xướng lớn khiến cô suýt làm rơi miếng bánh ngọt đã cắn dở.
Phu nhân Trần thị hoảng hốt dúi hộp gấm vào tay cô, Liên Như đỡ cô dậy:
"Tiểu thư mau đi.
Vua gọi, không lên thì chỉ có tội"
Quỳnh Chi bước từng bước trên điện, hai tay nâng hộp gấm mà lòng gào thét:
"Tại sao không báo trước!
Mình còn chưa kịp luyện lời thoại!"
"Nên xưng hô là 'tiểu nữ' hay 'thần nữ'?!
Gọi vua là hoàng thượng, bệ hạ, thánh thượng...hay là 'ngài' như thời hiện đại???"
Tới giữa điện, cô quỳ hành lễ, giọng lắp bắp:
"Thần...à không, tiểu...tiểu nữ Quỳnh Chi khấu kiến bệ hạ!"
May sao, nói đến đây chưa vấp.
Cô liền mở hộp gấm ra, lấy bức tranh thêu, hai tay dâng lên:
"Tiểu nữ...cung kính dâng lễ - bức thêu 'Ngự Xuân Tường Vân' "
Một cung nhân bước tới, đỡ lấy tranh, từ từ mở ra
Cả điện lặng phắc
Bức thêu ấy thêu xuân cảnh trong ngự uyển, có mây cuộn, rồng ẩn, tường vân phấp phới, cây đào nở hoa trên nền trời lam phai, từng nét mũi kim mềm mại như mực.
Cành lá lấp lánh như có ánh sáng rọi qua, từng chi tiết từ mái hiên đến khóm trúc đều được khắc hoạ chân thực đến kỳ lạ
Một vị ngự sử thì thào:
"Cách thêu này...chưa từng thấy trong chốn kinh thành"
Một vị học sĩ bên quốc tử giám thì vuốt râu, gật gù:
"Như tranh mà không phải tranh.
Như sống mà không phải sống, kỳ diệu thay!"
Vua Lê Thái Tông chăm chú nhìn bức thêu, hỏi:
"Tranh thêu này, do một mình ngươi hoàn thành?"
Quỳnh Chi đáp, lần này giọng vững vàng hơn:
"Khởi bẩm bệ hạ, tiểu nữ dùng kỹ pháp riêng, mong thể hiện cảnh xuân trong ngự uyển - nơi long ân chan hòa, vạn vật sinh sôi, phúc ấm triều ta như mây lành phủ xuống nhân gian"
Nghe vậy, ngài mỉm cười, trong mắt ánh lên sự hứng thú:
"Kỹ pháp riêng?
Khác lạ thật.
Ngươi học thêu ở đâu?"
Quỳnh Chi khựng lại, rồi cúi đầu thấp:
"Tổ mẫu của tiểu nữ là người làng Vạn Phúc, tiểu nữ được truyền lại...rồi tự mình nghiền ngẫm, nên có chút mới mẻ.
Nếu có gì khiếm khuyết, mong Bệ hạ lượng thứ"
Vua không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho nội quan tuyên thưởng:
"Tú nữ nhà Lang trung Hình Bộ, thêu pháp tinh xảo, dụng tâm chuyên cần.
Ban thưởng linh chi quý, gấm hoa mười tấm, lụa tô vàng ba xấp"
Quỳnh Chi cúi đầu tạ lễ.
Trong hàng Cận thị vệ, Lê Niệm vẫn đang nhìn cô chăm chú, khoé môi khẽ cong
"Mắt nhìn trời đất...hoá ra là tú nữ nổi danh, còn dám mắng ta ngoài hành lang..."
*
Lê phủ tối hôm ấy, trời trở rét mạnh.
Gió bấc thổi qua những rặng trúc sau viện, phát ra âm thanh xào xạc như lời thì thầm giữa chốn tịch liêu.
Lê Niệm vận thường phục màu chàm sẫm, thắt đai lưng gọn gàng, chăm chú dò từng trang công văn, mắt không rời nét bút.
Trên bàn, bản đồ cấm thành, sổ sách về các lộ trình tuần thị, tất cả được sắp xếp ngăn nắp theo lối người quân tử.
Ánh lửa hắt lên gương mặt chàng, lộ rõ những đường nét cương nghị trời ban.
Mày kiếm, sống mũi cao thẳng như chạm khắc, đôi mắt phượng dài hơi xếch sắc bén, như có thể soi thấu tâm can người đối diện.
Dưới đuôi mắt trái, một nốt ruồi nhỏ như giọt lệ đọng lại, vừa tăng thêm nét lạnh lùng lại mang theo vài phần định mệnh.
Đôi môi mỏng, khẽ mím lại, biểu lộ vẻ nghiêm túc bất di bất dịch, tựa như chưa từng biết đến sự lơi lỏng.
Vì bận rộn công vụ, Lê Niệm đã mấy đêm không được nghỉ ngơi trọn vẹn, sắc da có phần tái, nhưng ánh mắt vẫn tinh anh, không vương chút bụi trần.
Đêm lạnh, nhưng tâm trí chàng lại như ngọn lửa, vận hành từng lớp chi tiết trong đầu, không để sót một điều chi.
Tiếng cửa gõ kêu cọt kẹt khe khẽ, rồi mùi gừng và thảo quả phảng phất trong không khí.
Phu nhân Lê thị - mẹ chàng - bước vào, vận áo bông gấm, ánh mắt hiền từ nhưng vẫn mang theo chút lo lắng.
Trên tay bà bưng khay mộc, hương thơm nức từ thức ăn lập tức lan toả, xua đi cái lạnh giá nơi góc phòng
"Trời đã về khuya, sao con còn chưa nghỉ?
Mùa đông năm nay sương xuống dày, thân thể hao tổn vì công vụ, càng phải biết giữ gìn.
Món thịt kho củ cải có thêm gừng già, ăn vào ấm dạ, tránh hàn khí phạm phế"
Lê Niệm ngước mắt, chàng ngay lập tức đỡ lấy khay thức ăn, khẽ cúi người:
"Mẹ chịu phiền rồi.
Con trai thất lễ không ra đón, chỉ mong mẹ tha thứ.
Gần đây công vụ Cục cận thị rối ren, chẳng dám lơi tay"
Lê phu nhân khẽ thở dài, giọng đầy thương xót:
"Chỉ lo công danh, đã từng này tuổi rồi còn chưa thành gia, ta làm mẹ cũng lo thay..."
Rồi bà chuyển giọng dịu dàng, nâng bát canh sườn ninh khoai sọ đặt trước mặt con:
"Người trong thành nói có một tú nữ thêu rất giỏi, là quý nữ của Lang Trung Hình Bộ, có danh xưng 'Tú nữ kim hoa'.
Nghe nói thủ pháp thêu không giống truyền thống, hẳn là tài nữ hiếm có.
Ngẫm lại, nếu có được tranh thêu của nàng, cũng đủ khiến gian phòng này bớt giá lạnh"
Lê Niệm đặt bút xuống, im lặng chốc lát rồi chậm rãi nói:
"Con đã gặp nàng ở thánh tiết.
Tướng mạo đoan chính, thần sắc tú lệ, lời đối đáp không hề ngập ngừng...chỉ là..."
"Lần đầu gặp mặt, suýt khiến con giận đến vỡ mạch"
Chàng ngừng lại, như thể vừa lỡ nghĩ điều gì không nên nghĩ, ánh mắt bất giác nhìn ra cửa sổ.
Hình ảnh thiếu nữ ấy lại hiện lên trong tâm trí - dáng người mảnh dẻ, dáng đứng hơi ngạo mạn, mái tóc đen dài mượt như tơ lụa, làn da trắng nhợt vì bệnh nhưng ánh mắt lại không hề yếu ớt - đôi mắt hạnh ánh lên tia nhìn tinh nghịch và lanh lợi.
Lúc hai bên tranh luận, nàng phồng má, môi cong lên đầy vẻ bất phục, sống mũi nhỏ mà thẳng, khi tức giận còn chọc ngón tay giữa vào không khí như thể muốn 'giáo huấn' người khác ngay tại chỗ.
Nàng vừa mỹ lệ, vừa sinh động, không hề giống những tiểu thư nhu mì, đoan nhã thường gặp chốn khuê phòng.
Lê Niệm khẽ mím môi, ánh mắt hơi xao động, song vẫn không biểu lộ điều gì khác thường
"...nàng là người thú vị"
Rõ ràng là người nhỏ bé như nắm gạo mà lại chướng khí ngang trời - chàng từng nghĩ như thế.
Nhưng mỗi lần hồi tưởng, chẳng hiểu sao lại thấy thiếu nữ ấy có phần đáng yêu, khiến lòng loạn lên từng nhịp.
Thứ cảm xúc ấy đến và đi rất nhanh, làm cho người sắc bén, cẩn thận như chàng không tài nào nắm bắt được.
Lê phu nhân mỉm cười, nâng chén trà nhấp nhẹ, ý cười chan chứa khoé môi:
"Người thú vị, há chẳng phải là người dễ lưu dấu trong lòng?"
"Nếu con đã có ấn tượng tốt với nàng, vậy để ta gửi người đến hỏi một bức tranh thêu"
Nói đoạn bà làm ra vẻ thần bí, hạ giọng ghé sát vào tai con trai thì thầm:
"Ta còn nghe nói...nàng chưa gả chồng"
Lê Niệm giật mình, khuôn mặt hiện rõ vẻ bối rối, chàng bưng bát canh lên húp một ngụm, khẽ ho nhẹ như để át lời:
"Chuyện thêu thùa, nếu đã ưng, con tất thuận theo
Còn việc khác...mẹ chớ quá ưu tư.
Nhân duyên, há thể cưỡng cầu?
Chỉ mong tùy duyên, thuận mệnh mà thôi"
Ngoài trời, gió vẫn thổi, nhưng thư phòng ấy dường như ấm lên nhờ ngọn đèn, bữa cơm muộn, và...một bóng hình vừa vụt ngang tâm trí.