những kí trong em ùa về trong giấc mộng tuyệt vời là khi bên gã, em thẫn thờ,
mái đầu vẫn tựa lên vai gã thở nhẹ.
"hôm nay ta rất vui vì có em,
cảm ơn vì đã xuất hiện trong cuộc đời ta."
em khóc,
giọt lệ rơi xuống bậc thềm bằng gỗ nơi bờ sông sin vắng lặng khi đêm về,
gã nói rằng thật vui khi em xuất hiện,
chắc gã không biết,
cũng bên dòng sông sin này, gã và em đã cùng nhau tự nguyện hẹn ước đôi đôi.
vậy là đã mười năm đối với gã,
còn em,
đã một ngàn năm lưu lạc nơi địa ngục tăm tối, giờ đây mới được quay trở lại chốn bình yên quen thuộc này.
gã không để ý, chỉ đến khi nước mắt đã thấm ướt vai áo thì gã mới nhận ra.
"ôi.. sao em lại khóc?"
gã ôm lấy em vào lòng và em cứ thế nức nở không thôi,
em nhớ về lời thề nguyện ấy,
về tình yêu mà em từng có,
về những tháng ngày đùa vui bên cạnh gã,
tủi quá,
em thấy tủi thân mình quá.
"leo,
anh đã từng ngắm sao bên cạnh bờ sông sin thế này chưa?"
gã thấy lạ khi em đổi cách xưng hô,
nhưng sao gã thấy cách em gọi gã một tiếng "leo" mới quen thuộc làm sao.
"ta chưa từng, đây là lần đầu tiên."
"vậy còn..
anh đã thấy những gì ở em?"
"em là một người yêu hoa,
yêu thiên nhiên với dòng nước ấm áp mà thượng đế ban tặng cho balynrus,
em còn mang cho mình một nội lực kì diệu khi biến mọi mặt đất nơi em chạm đôi chân trần của mình lên thành những phiến hezel tuyệt đẹp.."
canalie rời khỏi vòng tay ấm áp của gã,
em tiến gần về mép cây cầu gỗ,
chân đung đưa nghịch ngợm dòng nước đang phát sáng.
"vậy sao ngài không tự vấn mình rằng,
nếu yêu hoa, tại sao em lại ngắt trọn khi chúng đang ở độ tươi tắn và rực rỡ nhất trong vòng đời."
"còn dòng sông sin này,
ngài biết em cần nó để làm gì không?
để gột rửa cho những tội lỗi em đã gây ra cho loài người ngoài kia trước khi bị đày ải xuống địa ngục."
"hezel quả rất đẹp,
nhưng mỗi lần ngài thấy nó, khi ấy chính là máu của em đang nhỏ xuống từng giọt,
đó là cái giá em phải trả để gặp ngài."
"em,
là người cai quản tầng thứ mười tám của địa ngục.."
gã giật mình hoảng hốt lùi dần về sau.
em chỉ cười bất lực.
"vì nỗi hận thù và chấp niệm to lớn với một tình yêu mới chớm, em đã tắm gươm của mình trong bể máu.
chắc ngài vẫn nhớ trận chiến của clynkle và tamer mười năm về trước nhỉ?
đúng rồi, chính em đã giết lũ người còn lại."
"em biết ngài sẽ sợ,
bởi vậy em đã không dám bày tỏ với ngài,
em và ngài vốn là hai thế giới tách biệt,
thân phận của em, quả rất hèn mọn."
gã không thốt nên lời,
gã đã quay người và chạy đi thật nhanh về phía lâu đài tráng lệ kia, nơi gã thực sự thuộc về.
em cười một nụ cười méo mó đến lạ,
hai hàng nước mắt đỏ ngầu cứ thế làm ướt chiếc váy trắng ngần năm ấy gã tặng,
gã rời bỏ em thật rồi.
cũng phải thôi,
chẳng ai chấp nhận một người con gái như em,
xinh đẹp nhưng tàn ác,
hay tuyệt diệu và đầy khiếm khuyết.
đoá xilesi ở nhà đã tàn lụi thành một nắm tro đỏ rực,
nó đi trước,
và chắc,
chủ nhân của nó sẽ theo sau sớm thôi.
"chào tạm biệt tình yêu ngàn đời của em,
mong rằng xứ balynrus mãi xinh đẹp và bình an."
———
tâm trí gã lưu lạc ở một nơi nào ấy, gã chẳng còn rõ,
chỉ là,
gã thấy đau, cả ở nơi lồng ngực mình và cả ở phần đỉnh đầu cứng hơn đá.
có một miền kí ức nào đó như vừa sống dậy,
trở thành một thanh gươm khoét sâu vào tâm trí gã.
có,
gã có nhớ em,
gã thấy em với mình quen thuộc hơn cả,
và rồi,
đôi chân gã dừng lại.
những phiến hezel vẫn phát sáng những tia đỏ hồng dịu dàng xen cả sắc xanh của đại dương,
gã,
"phải chăng.."
gã ngập ngừng,
gã đã muốn quay lại để thấy được em,
nhưng cái kí ức khốn kiếp mà gã bị xoá bỏ khiến cho gã thấy sợ,
sợ cả đôi cánh lớn đầy lông lá và quyền lực của người đàn bà cai quản địa ngục.
gã không biết,
nhưng gã thấy thân thuộc,
gã chẳng biết,
nhưng gã đã yêu,
gã chẳng nhớ gì,
nhưng người con gái ấy sẽ ôm đồm hết,
hết tất thảy mọi hạnh phúc và nỗi đau,
cho đến khi trời thương,
và cho em đầu thai một kiếp khác với một hình hài khác, một trái tim bớt những rung cảm với đời.
có lẽ đó sẽ là đặc ân lớn nhất.