Khác mộng mơ.

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
331958786-256-k113110.jpg

Mộng Mơ.
Tác giả: thutrggg
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

go to hell with my imaginative mind.

thutrggg.



thriller​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Nữ Vương Chi Mộng
  • Giấc mộng xưa (Countryhumans)
  • Lầu Xanh Chi Mộng (Hoàn)
  • Đại Mộng Ngàn Năm: Thiên Vũ Diệt Vong Lục
  • Mộng cả đời (truyện ngắn, end)
  • Nguyệt Hạ Mộng Tình < Lý Thường Kiệt >
  • Mộng Mơ.
    1.


    hãy nói cho ta,

    nơi nào nàng thuộc về.

    hãy cho ta biết đôi mắt xanh biếc sâu thẳm như vạn loài hoa hatlat đang nở rực rỡ kia rốt cuộc đang say đắm

    vì ai.

    có phải vì ta?

    hỡi ôi.

    nàng đẹp như một vị thần ta luôn tôn sùng,

    mái tóc bạch kim óng ả trước cái nắng vàng ươm nơi balynrus xa xăm với cái thói đời bon chen,

    đôi môi âu yếm ấy như thể những trái mọng đỏ lịm đang buông mình căng tràn sức sống,

    nàng giống như hiện thân của tất thảy những yêu kiều mà tạo hoá ban lại cho ta,

    nàng đẹp như một bức tranh sống động mà lúc nào helila cũng muốn có trong tay,

    nàng là nghệ thuật,

    nàng là sự sống,

    nàng là hơi thở trong thế giới mật ngọt chết người,

    nàng ngọt ngào, hiền dịu

    nhưng,

    nàng cũng tàn bạo và sắc sảo,

    đến từ nơi cửa địa ngục luôn sẵn mở với ngọn lửa đỏ rực luôn thắp sáng,

    nói cho ta biết,

    nàng là ai?

    ———————

    ta ư?

    ta là bảo vật của clynkle,

    là người đàn bà tới từ sự chết chóc.

    ta tuyệt diệu nhưng đầy khiếm khuyết,

    ta xinh đẹp nhưng cũng nham hiểm và tàn độc.

    ta không phải người,

    ta là thần tiên,

    là vị thần đem đến cho người sự sống và cái chết,

    ta trên vạn người,

    nhưng dưới chỉ một,

    là ngài,

    leo kylan,

    ngài đoán xem,

    ta là ai?
     
    Mộng Mơ.
    2.


    một ngày balynrus nắng đẹp.

    "thưa ngài,

    chúng thần sẽ sắp xếp ngay!"

    chiếc kiệu lộng lẫy và kiêu sa rảo từng bước đủng đỉnh trên con đường lát đá óng ánh kia bỗng dừng lại trước hình ảnh một người con gái thướt tha trong cái hương ngào ngạt và say mê của cánh đồng hatlat tím rượu.

    "không cần."

    gã bước xuống nơi an toạ của mình rồi tiền gần đến em.

    em không để ý gã,

    sao lạ thật,

    chưa một người con gái nào đứng trước gã lại không đem lòng mến mộ vị anh tài của đất nước này cả,

    gã thấy lòng tự tôn của mình bị mài mòn một chút.

    "cô gái,

    có thể cho ta xin một bông hoa không?"

    em xoay người,

    chiếc váy bồng bềnh khẽ tạo nên một làn gió nhẹ thoảng qua mũi gã,

    mùi oải hương,

    cái mùi sẽ khiến gã mê đắm mãi về sau này,

    đến khi gã chết dưới tay em.

    "dạ vâng, thưa ngài."

    gã bất ngờ với cách em xưng hô với gã,

    nhưng kìa,

    chất giọng mềm mại từ em khiến gã không kìm nổi tâm trí mình,

    gã muốn có em,

    muốn em nằm gọn trong vòng tay gã.

    em đưa cho gã một bó hatlat đang nở rực,

    chắc gã không biết em yêu hoa nhường nào,

    yêu cái vẻ đằm thắm êm ả nhưng ẩn sau đó lại là từng tầng ý nghĩa sâu sắc và thâm thuý khó tin.

    em đưa cho gã bằng hai tay,

    trên môi em nở một nụ cười tươi rói hệt như những vệt sáng soi rọi cả tâm hồn mục ruỗng của gã.

    gã đưa đôi mắt nhìn em ngày càng đi xa,

    gã tiếc nuối,

    tưởng như con tim gã đã mất đi một nửa.

    nhưng rồi gã cười,

    em,

    rồi cuối cùng cũng sẽ là của gã.
     
    Mộng Mơ.
    3.


    balynrus, một ngày buồn.

    hôm nay balynrus bỗng chợt rả rích từng giọt lệ,

    buồn cười thay,

    hay balynrus đang khóc thay cho cõi lòng của chủ nhân nó?

    thật lâu lắm rồi gã chưa được nhìn thấy khuôn mặt khả ái kia,

    một đôi mắt to tròn cùng hàng lông mi cong vút trông sao mà yêu kiều đến lạ,

    gương mặt em bầu bĩnh với hai má tựa như những khóm delie đang điểm tô những nụ hồng,

    em đã cho gã một thân ảnh chẳng thể quên,

    gã ngồi tựa tay chống cằm,

    đôi mắt lại nhìn về cánh đồng hatlat kia đang ủ rũ thu mình.

    hatlat là loài hoa đặc biệt,

    chẳng nơi đâu có thể trồng nó trừ xứ balynrus này,

    nhưng lạ thay,

    dù là chủ nhân của chúng nhưng chưa một lần gã thấy tâm hồn mình đồng điệu với loài hương sắc ấy.

    tâm hồn gã,

    quả là những mảnh vỡ khó lành.

    ————

    "lâu lắm balynrus mới mưa,

    phải chăng ngươi có gì muộn phiền?"

    em mân mê từng cánh hoa xilesi trên tay,

    "xilesi" dịch ra có nghĩa là chơi vơi,

    có phải thực hợp với em không?

    cái cảm giác lạc lõng trong thế giới của con người chao ôi sao mà ghét,

    lòng em đung đưa theo gió,

    mớ hỗn độn trong cái khoảnh khắc của đất trời khiến em

    ngột ngạt mấy phần.

    balynrus chợt tạnh mưa,

    canalie mỉm cười bất giác,

    "ngươi nghe thấy ta sao?"

    đặt lại nhành xilesi vào hộp kính cạnh mấy trụ thạch anh tóc nâu và hắc nguyệt quang,

    em khẽ cất tiếng,

    "một khi ngươi tàn,

    ta cũng sẽ quay lại chốn mà ta thuộc về."
     
    Mộng Mơ.
    4.


    xilesi hôm nay tươi tắn,

    chắc mẩm,

    hôm nay là một ngày vui.

    điệu bộ canalie lướt thướt thả mình trên dòng sông sin trong veo không chút gợn đặc,

    làn nước vỗ về làn da trắng muốt như sương ban mai của em,

    từng cây cỏ động đậy khẽ đùa nghịch nơi bàn chân lạnh lẽo.

    đôi mắt em nhắm nghiền,

    mái tóc hững hờ trôi trên dòng chảy êm đềm của con sông,

    tâm trí em cũng như lang thang trong một thế giới tách biệt hẳn với cái xứ mộng mơ này,

    balynrus,

    rốt cuộc cũng chỉ là một trạm dừng chân không đúng kế hoạch.

    tiếng cây cỏ xào xạc khiến em thoát ra khỏi những mộng tưởng,

    em bước lên khỏi làn nước ấm áp tưởng như vô tận,

    thì ra là gã.

    "thật thất lễ.

    ta không biết ở đây có người."

    khoác lên mình bộ trang phục đen tuyền bỗng chống trở nên trắng tinh khôi,

    em nhẹ giọng:

    "đã là lần thứ hai chúng ta gặp,

    ngài nói xem,

    đây có thể coi là duyên?"

    gã quay người lại,

    ánh nắng chói chang vàng ươm rọi lên mái tóc em,

    môi em mỉm nhẹ,

    đôi mắt đen nháy nhưng long lanh tựa như thế giới ngàn sao mỗi khi balynrus gặp đêm.

    "nếu ta nói có,

    liệu nàng có nguyện cùng ta?"

    gã ngây ngất khi trông thấy những điệu bộ thong thả của em,

    em không hề có vẻ sợ hãi gã,

    em cũng chẳng trông như muốn mời gọi gã,

    cái nét yêu kiều ấy của em khiến gã chẳng thể dứt tâm trí mình khỏi.

    canalie tiến lại gần gã,

    bàn chân em bước đến đâu nơi đó đều biến trọn thành từng phiến hezel đẹp đến mê người.

    "ngài là chủ nhân nơi đây,

    em không nghĩ rằng ngài sẽ ngỏ lời với một cô gái như em.."

    em bỗng rẽ hướng và tiến về chiếc cầu gỗ,

    từng cái nhón chân của em cũng đều được gã thu gọn vào tầm mắt.

    gã bỗng nhíu mày.

    gã không muốn em coi gã như chủ nhân,

    gã muốn em và gã đều là hai sinh mạng bình đẳng,

    hơn thế nữa,

    gã chưa bao giờ đặt bản thân gã sau bất cứ ai,

    nhưng từ khi gặp đôi mắt kia của em,

    gã đã coi em như một tượng đài cho một mình gã tôn sùng suốt một đời.

    "thật khó cho em khi từ chối ngài,

    có phải,

    em sẽ chịu đựng nỗi đau khi người khắc tên mình lên em không?"

    không,

    sẽ không bao giờ gã dám làm thế với em,

    gã có thể bộc lộ cơn khát của mình như con thú đói với bất cứ ai,

    nhưng với em,

    gã sẽ nâng niu hơn tất thảy những phước lành kia,

    như thể,

    gã sẽ mất em vào ngày mai.
     
    Mộng Mơ.
    5.


    gã đã rơi vào lưới tình với em,

    gã khai thật,

    song lại chỉ thấy em cười gã một cái.

    "có lẽ ngài chưa hiểu hết về em."

    nhấc bước chân đi thướt tha trong chiếc vây dạ hội thêu bằng thứ lụa sait thượng hạng chỉ có vua chúa mới có quyền mang,

    em thả nhẹ từng câu chữ hoà trong cái không khí rộn ràng ngày lễ,

    bỗng gã thấy tim mình hẫng hụt hồi lâu.

    "vậy ta có cơ hội để hiểu nàng không?"

    em dừng chân,

    chất giọng thánh thót ấy giờ đây không còn cất lên nữa,

    em bắt đầu thấy thật kì lạ.

    em không phải người có thể yêu,

    càng không thể ở cạnh,

    em vốn tưởng gã chỉ ham lấy cái nét đẹp khác người kia,

    nhưng những người như gã sẽ không bao giờ đi theo bẩt cứ một ai để xin một thứ ân sủng như vậy,

    em không muốn tin.

    rằng,

    gã đã đem lòng yêu em.

    gã đan bàn tay mình vào sự lạnh lẽo bao trùm những ngón tay em,

    tưởng như cái lạnh lẽo kéo dài cả cuộc đời em ấy sẽ mãi không có gì có thể thoả lấp nổi,

    nhưng giờ đây,

    thứ em lo sợ cuối cùng cũng đến,

    tình yêu,

    thứ tội lỗi nhất mà chúa ban tặng cho con người.

    em hất tay gã đường đột,

    gương mặt bỗng tràn ngập những lo âu khó gọi tên cho thoả.

    vậy là một lần nữa,

    cái thứ em coi là huy hoàng rực lửa hệt như ngọn đuốc chỉ dẫn linh hồn nơi địa ngục kia,

    lại giết chết em,

    giết chết một cõi lòng từng đau suốt bốn cõi nhân gian.
     
    Mộng Mơ.
    -


    gã hoàn toàn chết một nửa khi em biến mất khỏi tầm mắt gã,

    gã đã chất vấn bản thân mình thật rất lâu rằng có lẽ nào gã đã lỡ lời?

    ôi canalie,

    em khiến gã như điên đảo tâm trí,

    gã đã lật tung cả xứ balynrus rộng lớn này chỉ để tìm một bóng hình nhỏ bé đang cố lẩn trốn gã sau những loài hoa rừng kia,

    nhưng em trốn kĩ hơn gã tưởng,

    trốn khỏi một tình yêu tầm thường mà gã chưa từng có.

    canalie,

    ta đã biết tên em,

    chủ nhân của balynrus là ta,

    leo kylan,

    sao ta có thể không tìm ra được em?

    quả là vô dụng.

    canalie,

    em là nguyên do khiến ta phải xem lại khả năng của mình,

    là nguyên do khiến ta sống trong những lo sợ một ngày sẽ không bao giờ còn thấy em nữa,

    nhưng,

    em cũng là lý do khiến ta thấy balynrus - nơi ta trị vì khoác trên nó thứ màu sắc rực rỡ đầy hào quang toả rạng,

    mang trên nó nét đẹp thuần tuý và huyền diệu không vướng bận mảy may chút bụi trần.

    canalie,

    em tuyệt vời hơn tất thảy những điều ta có,

    ta gần như được kéo lên khỏi vũng bùn lầy tăm tối mà ta đang giam

    tâm hồn mình lại,

    ta tưởng mình đã được cứu rỗi bởi em,

    và mong em là người vỗ về vết thương chưa lành của ta,

    thế nhưng,

    em đột ngột đi mất,

    chỉ còn lại tấm lòng ta chơ vơ.

    canalie,

    em có thấy cánh đồng hatlat đang ủ dột khi vắng đi nụ cười của em không?

    em có thấy mấy khóm nhỏ delie cũng chẳng còn hồng hào như lúc chúng tô điểm cho đôi má em nữa?

    em cho balynrus sự sống,

    cho balynrus từng vẻ âu yếm nơi em,

    cho balynrus thêm nguồn nội lực tiếp tục tốt tươi như hồi nó mới chào đời,

    em quả là người con gái ta chưa từng thấy qua ở bất cứ nơi đâu trong xứ sở của những nét kiều diễm khuất xa thành đô.

    bức thư thứ hai mươi hai,

    mong em hồi đáp.

    leo.
     
    Mộng Mơ.
    6.


    "bức thư thứ hai mươi hai,

    .."

    em đặt tờ giấy nhỏ bên cạnh ngọn lửa đang cháy như muốn thiêu đốt cả đất trời,

    bên cạnh là hai mươi mốt mảnh thư khác cũng yêu như thế, cũng lãng mạn và đầy lưu luyến,

    đang chờ được đằm mình trong cái ánh hồng đỏ mãnh liệt kia,

    rực rỡ rồi lụi tàn.

    canalie vắt vẻo trên chiếc xích đu làm từ thân của jix,

    một loại gỗ mộc thơm cái mùi lạ lẫm trộn giữa hương thảo, sả, gocky và một chút nho rừng.

    em đung đưa qua lại,

    cánh tay bên kia hơ gần ánh lửa bập bùng.

    "ngài thật ngu ngốc khi đem lòng yêu ta,

    yêu một thứ có lẽ sẽ khiến chàng đau hơn việc bị lừa dối,

    yêu một thứ như cái gai sắc nhọn của loài hoa dại kiêu hãnh mindelie - xé toạc cái khoảng trời tinh khiết trong tim ngài kia,

    yêu một thứ sẽ thiêu đốt ngài đến khi tình yêu của ngài chỉ còn là tàn tro."

    "quả là nghiệt ngã."

    em đã năm lần bảy lượt lừa dối cái bản ngã hèn mọn của mình rằng,

    em không hề yêu gã,

    mà em chỉ yêu balynrus,

    yêu từng nhành hoa ngọn cỏ,

    yêu từng hương thơm âm ẩm mới chợt luồn qua thính giác mình.

    yêu cái không gian ngút ngàn với sắc xanh như đại diện cho sự bình an trong tâm hồn em,

    nhưng em biết,

    trong từng khoảnh khách mà em yêu nơi balynrus xa xôi,

    đều có gã,

    đều có chủ nhân của một xứ sở nơi thiên thần ngự trị.

    nhưng nơi có thiên thần,

    lại chẳng thể có em.
     
    Mộng Mơ.
    7.


    "ngươi nói xem,

    ta có nên rời bỏ balynrus,

    và trở về chốn ngục tù ta đang ngự trị?"

    xilesi ngơ ngác nhìn em,

    đến nó cũng chẳng hiểu nổi cái ảm đạm của chủ nhân mình,

    nhưng gương mặt nó buồn bã,

    hai, ba tán lá xoè cạnh bên khẽ cụp xuống như đôi mắt buồn của người thiếu nữ.

    "có phải,

    nếu chủ nhân đi,

    em cũng sẽ mất?

    mất đi ánh nắng chan hoà mà em được đằm mình mỗi sáng,

    mất đi nguồn nước trong lành em tưới tắm hằng đêm,

    mất đi tiếng hót véo von của mấy cô bạn sơn ca điệu đà trên cái cành jix thơm mùi gocky,

    có phải không?"

    đã gần hai ngàn năm,

    nước mắt của loài xilesi tàn khốc lần đầu rơi trước mặt chủ nhân nó,

    khi nó đau,

    nghĩa là cõi lòng chủ nhân nó cũng đang không ngừng đánh tiếng gọi cầu cứu với thế giới ngoài kia,

    rằng,

    "hãy nắm lấy tâm hồn mục nát này và gột rửa nó trước khi ngài chạm vào".

    xilesi cất đôi cánh non nớt của mình bay lên đến bên vai em, em vẫn không khóc,

    không rơi nổi một giọt long lanh nào trên gò má đã tiều tuỵ đi phần nhiều.

    đôi bàn tay em chơ vơ trong không trung,

    giữa việc giữ lại những nét bút ngài viết cho em và việc phải xoá đi mọi quyến luyến em ôm lấy,

    em chẳng biết làm gì hơn,

    chẳng biết phải làm sao cho thoả nỗi lòng ấy.

    vì cuối cùng,

    em cũng chẳng thể cho gã một cái kết đẹp.
     
    Mộng Mơ.
    8.


    "xin thưa,

    có một vị tiểu thư muốn gặp ngài,

    nàng nói tên nàng là canalie."

    gã đánh rơi quyển sách cổ trên tay,

    tiếng cộp phát ra khiến gã trở về với hiện thực như thiên đường trên mặt đất,

    em,

    em đã quay trở lại với gã.

    gã vội vàng rời thư phòng,

    nhanh từng bước ra khỏi toà thành cổ kính vững chãi kia, rồi gặp em,

    gã ngập ngừng.

    "canalie.."

    em ngước mặt lên nhìn gã,

    đôi mắt em đã sưng đỏ tự bao giờ.

    "ngài..

    còn nhớ tên em sao?"

    gã cười,

    cười một nụ cười thật tươi chưa từng xuất hiện trong cuộc đời gã.

    "còn,

    ta còn nhớ rất rõ từng nét thanh thoát trên gương mặt nàng mà ngày nào ta cũng mong nhớ.."

    "ngài leo.

    ngài có thể dẫn em đi dạo quanh một vòng cánh đồng hatlat không?"

    gã bất ngờ như vỡ oà trong hạnh phúc,

    gã không nhanh không chậm dặn dò người hầu rồi cùng em tản bộ.

    sáng nay nắng balynrus vàng ươm như quả trứng gà chín mọng, khung cảnh một nam một nữ cùng nhau ngắm nhìn cảnh sắc nơi đây sao quả quá nên thơ và tình tứ đến lạ.

    "em đã đọc hết hai mươi hai lá thư ngài gửi,

    thật vinh hạnh biết bao khi em được yêu mến đến vậy."

    "leo,

    có thể nói cho em biết,

    lý do của ngài là gì không?"

    gã hắng giọng mình rồi nói.

    "nếu em muốn nghe, ta thực sự sẽ nói hết lòng mình.

    ta sinh ra vốn là con trai trưởng, sẽ kế nhiệm cha mình trị vì xứ balynrus hùng mạnh này,

    nữ nhân theo ta không thiếu,

    cũng không ít những cô gái kiêu hãnh giống nàng,

    nhưng ở nàng,

    ta thấy một điều mà dường như chưa một lần ta nhận ra ở một người con gái nào khác,

    đó là nỗi cô đơn.

    nghe sao có vẻ buồn cười,

    nhưng thành thật một lần trong cả cuộc đời ta,

    từ khi ta ngồi lên chiếc ngai vàng được trạm chổ tinh vi và sắc sảo bằng những thứ đá quý khan hiếm kia,

    ta thấy mình lạc trong vô tận của sự cô độc,

    ta thấy mình như một bản ngã lẻ loi đứng giữa ngã ba của sự lựa chọn.

    dẫu vậy,

    khi ta gặp em, cũng chính trên cánh đồng hatlat bát ngát này vào ngày balynrus tỏ rạng,

    ta đã nghĩ,

    nếu chọn em, ta sẽ từ bỏ nguồn cội và trách nhiệm của mình, của một vị hoàng đế vĩ đại với biết bao dân lành,

    còn nếu chọn balynrus, ta sẽ phải từ bỏ em,

    từ bỏ một tình yêu chân thành và mộc mạc mà lần đầu ta có được."

    để rồi sau đó ta nhận ra,

    nàng, cũng chính là balynrus,

    là hiện thân cho những nét êm đềm tiềm ẩn của xứ sở nơi đây,

    vậy nên có lẽ ta đã chọn được,

    ta chọn nàng."

    gã đã nói hết,

    những gì gã có dành cho em,

    nhưng hình như còn thiếu,

    rằng gã yêu em thật nhiều, nhiều hơn số cánh hoa hatlat nơi đây, hơn lượng nước của mọi con sông đổ ra nơi thành đô xa lạ khác.. và hơn thế nữa.

    canalie trầm mặc trong tư tưởng,

    trái tim em thổn thức từng hồi,

    em đã đem lòng mến gã,

    mến gã từ những lời nói thanh lịch khi gã xin em một bó hatlat rực rỡ,

    bởi em nhận ra gã là ai,

    là ai trong cuộc đời dài đằng đẵng mà em phải trải qua.

    nhưng,

    liệu gã có chấp nhận em không?

    một canalie với biết bao khiếm khuyết,

    liệu gã có thấu cảm cho em không?

    "ngài quả là si tình."

    "haha, ta bị nói trúng tim đen rồi."

    họ bước đi trong làn gió quyện cùng mùi thoang thoảng của cây hatlat đại thụ phía xa xa.

    "em có thể cho ta một cơ hội khiêu vũ với em một lầm trong lễ hội tối nay?"

    canalie ngại ngùng cúi đầu khẽ gật,

    "vâng, em sẵn lòng."

    ———————

    tiếng violin vang lên da diết buồn,

    từng cặp đôi một đều cùng nhau tay trong tay nhảy từng bước nhịp nhàng,

    em và gã cũng vậy.

    hôm nay em mặc một chiếc váy đuôi cá thắt eo màu đen khoe đôi vai ngọc ngà mềm mại,

    còn gã mặc bộ glecyn đen truyền thống của giới quý tộc.

    "cô gái đó quả may mắn,

    chủ nhân chúng ta chưa từng tham gia mấy chuyện thế này.."

    "chủ nhân và cô ấy cười rất tươi.."

    được khiêu vũ với ngài là một ân sủng cho em,

    chưa từng có một người đàn ông nào muốn nắm lấy đôi bàn tay em và di chuyển nhịp nhàng với từng dòng luân chuyển của tiếng violin.

    lần đầu em thấy nụ cười của một vị hoàng đế lại đẹp đến vậy.

    em tưởng bọn họ sẽ chỉ bày ra nụ cười thương mại để tận dụng trong việc ngoại giao.

    ngài cũng thật đặc biệt với em,

    ngài biết không?
     
    Mộng Mơ.
    -


    ngài cũng thật đặc biệt với em,

    ngài biết không?

    khi em mười tám, cái độ tuổi trăng tròn đẹp đẽ nhất của một người con gái,

    clynkle gặp phải tranh chấp với lũ ngoại tặc đáng chết từ xứ tamer phái đến.

    khi đó đáng lẽ em đã chết dưới mũi kiếm sắc nhọn của tên thủ lĩnh cao lớn ấy,

    nhưng có người đã đỡ cho em một mạng,

    leo kylan,

    là ngài.

    phải rồi,

    là ngài.

    chúng ta đã làm bạn với nhau từ khi em lên mười,

    clynkle và balynrus vốn là hai người bạn thân lâu năm của nhau,

    cha em và cha ngài cũng là bạn đồng môn, sau đó mỗi người đều trị vì một nơi, nhưng mỗi khi khó khăn đều có nhau,

    khi cha em mất, chủ nhân của balynrus khi ấy là cha ngài cũng đã giúp em lo việc hậu sự.

    em và ngài thân thiết hơn cả bởi ta đều là con một,

    ngày nào em và ngài cũng đi ngắm nhìn vườn hoa hatlat nhỏ xinh do ngài trồng trên dãy núi cao halap bên balynrus, và

    em nhớ cách ngài cứ thao thao bất tuyệt với em ý nghĩa của hatlat..

    đến hôm sau, em cũng sẽ dắt ngài về xứ em chơi,

    ta cùng ngắm nhìn những bông xilesi yêu kiều trong gió ở cạnh con sông rinch êm ả.

    em và ngài đã cùng nhau thử nhiều món ăn,

    cùng nhau chế tạo ra những trò chơi mới lạ cho lũ trẻ tham gia cùng mỗi khi chúng lủi thủi một mình,

    cùng nhau hái hoa rừng về để trồng thử một giống mới,

    cùng nhau ngắm trăng tròn bên dòng sông sin,

    thế mà cũng đã thoắt cái em và ngài bên cạnh nhau tám năm ròng.

    khi mũi kiếm bằng bạc sáng loáng kia đâm vào ngài,

    em đã chết từ phút giây ấy.

    em thấy từng dòng máu đỏ cứ thế xối ra như mưa nhưng em lại cứ chết trân ở đó, em không thể chạy đến ôm ngài, không thể cầm máu cho ngài, cũng không thể lấy tính mạng em đổi lấy ngài.

    rồi tâm trí em khi ấy như lửa đốt,

    em gào lên trong nỗi tuyệt vọng vang thấu trời,

    em rút thanh kiếm thiêng liêng với thứ sức mạnh chẳng ai địch nổi của cha mình để lại không chút do dự chém đầu từng tên một của bọn tamer tàn ác,

    thanh gươm của em dính máu,

    chiếc váy trắng ngài tặng em cũng đẫm trong màu đỏ của mạng người,

    em đã giết hết chúng với nỗi đau vô ngần cùng cơn thịnh nộ của mình.

    tên cuối cùng đã xin em tha mạng,

    hắn nói rằng có một cô gái đang đợi hắn trở về sau trận chiến hôm nay,

    ngài biết không.

    dù em đang ở trong nỗi đau đớn tột cùng vì bị mất đi tình yêu,

    em vẫn lựa chọn cho hắn ta ra đi.

    có lẽ em đã đúng khi làm vậy,

    bởi thế nên giờ này em mới gặp lại được ngài,

    tình yêu của em.

    ———

    sau khi giết hơn năm trăm mạng người,

    cả clynkle chỉ còn mình em sống sót với tội danh nặng nhất của một con người,

    giết đồng loại của mình.

    thượng đế đã cho em một án tù chung thân,

    em sẽ là người cai quản tầng thứ mười tám của địa ngục.

    vậy là em không chết, cũng không thể sống một cách trọn vẹn.

    em không bất ngờ khi bị đày ải xuống địa ngục,

    em chỉ lo sợ mình sẽ không tìm thấy ngài ở bất cứ một nơi nào khác nữa, chỉ sợ em sẽ mãi mất ngài.

    khi biết ngài đã được cứu, em vui mừng khôn siết biết bao và lệnh cho ngừng khổ hình tội nhân,

    nhưng,

    "ôi thượng đế,

    người thật tàn độc khi bắt leo quên đi mọi kí ức về con,

    leo cũng đã yêu con,

    anh đã hy sinh sinh mệnh của mình để cho con một quyền được sống, chúng con đã cùng nhau khôn lớn và trưởng thành với biết bao nhiêu thăng trầm.

    vậy cớ sao,

    leo lại phải quên đi mối tình này,

    tại sao phải huỷ hoại con đến mức mất đi cả tính người, mất đi cách con cảm nhận tình thương và cả thứ nỗi đau kinh hoàng kia,

    bọn họ đã xâm chiếm xứ con, giết dân con,

    vậy tại sao con lại phải chịu từng này nỗi thống khổ?"

    em đã kêu khóc suốt ba mươi ngày đêm,

    cổ họng em như xé toạc ra làm trăm mảnh,

    nỗi đau của em,

    các thiên thần ví như "cõi lòng khóc thấu suốt bốn cõi nhân gian".

    ———

    khi xưa,

    ta đã cùng nhau ngắm bầu trời sao vời vợi tưởng như không bao giờ có thể chạm vào,

    ngài còn nói rằng nếu em chạm tay lên được bầu trời ấy,

    ngài sẽ tặng cho em cả dãy halap xinh đẹp và tươi tốt kia.

    giờ đây,

    một trong những vì tinh tú kia đã là em,

    xin ngài,

    ngài có thể ngước lên và khẽ gọi tên em một lần nữa được không?
     
    Mộng Mơ.
    9.


    những kí trong em ùa về trong giấc mộng tuyệt vời là khi bên gã, em thẫn thờ,

    mái đầu vẫn tựa lên vai gã thở nhẹ.

    "hôm nay ta rất vui vì có em,

    cảm ơn vì đã xuất hiện trong cuộc đời ta."

    em khóc,

    giọt lệ rơi xuống bậc thềm bằng gỗ nơi bờ sông sin vắng lặng khi đêm về,

    gã nói rằng thật vui khi em xuất hiện,

    chắc gã không biết,

    cũng bên dòng sông sin này, gã và em đã cùng nhau tự nguyện hẹn ước đôi đôi.

    vậy là đã mười năm đối với gã,

    còn em,

    đã một ngàn năm lưu lạc nơi địa ngục tăm tối, giờ đây mới được quay trở lại chốn bình yên quen thuộc này.

    gã không để ý, chỉ đến khi nước mắt đã thấm ướt vai áo thì gã mới nhận ra.

    "ôi.. sao em lại khóc?"

    gã ôm lấy em vào lòng và em cứ thế nức nở không thôi,

    em nhớ về lời thề nguyện ấy,

    về tình yêu mà em từng có,

    về những tháng ngày đùa vui bên cạnh gã,

    tủi quá,

    em thấy tủi thân mình quá.

    "leo,

    anh đã từng ngắm sao bên cạnh bờ sông sin thế này chưa?"

    gã thấy lạ khi em đổi cách xưng hô,

    nhưng sao gã thấy cách em gọi gã một tiếng "leo" mới quen thuộc làm sao.

    "ta chưa từng, đây là lần đầu tiên."

    "vậy còn..

    anh đã thấy những gì ở em?"

    "em là một người yêu hoa,

    yêu thiên nhiên với dòng nước ấm áp mà thượng đế ban tặng cho balynrus,

    em còn mang cho mình một nội lực kì diệu khi biến mọi mặt đất nơi em chạm đôi chân trần của mình lên thành những phiến hezel tuyệt đẹp.."

    canalie rời khỏi vòng tay ấm áp của gã,

    em tiến gần về mép cây cầu gỗ,

    chân đung đưa nghịch ngợm dòng nước đang phát sáng.

    "vậy sao ngài không tự vấn mình rằng,

    nếu yêu hoa, tại sao em lại ngắt trọn khi chúng đang ở độ tươi tắn và rực rỡ nhất trong vòng đời."

    "còn dòng sông sin này,

    ngài biết em cần nó để làm gì không?

    để gột rửa cho những tội lỗi em đã gây ra cho loài người ngoài kia trước khi bị đày ải xuống địa ngục."

    "hezel quả rất đẹp,

    nhưng mỗi lần ngài thấy nó, khi ấy chính là máu của em đang nhỏ xuống từng giọt,

    đó là cái giá em phải trả để gặp ngài."

    "em,

    là người cai quản tầng thứ mười tám của địa ngục.."

    gã giật mình hoảng hốt lùi dần về sau.

    em chỉ cười bất lực.

    "vì nỗi hận thù và chấp niệm to lớn với một tình yêu mới chớm, em đã tắm gươm của mình trong bể máu.

    chắc ngài vẫn nhớ trận chiến của clynkle và tamer mười năm về trước nhỉ?

    đúng rồi, chính em đã giết lũ người còn lại."

    "em biết ngài sẽ sợ,

    bởi vậy em đã không dám bày tỏ với ngài,

    em và ngài vốn là hai thế giới tách biệt,

    thân phận của em, quả rất hèn mọn."

    gã không thốt nên lời,

    gã đã quay người và chạy đi thật nhanh về phía lâu đài tráng lệ kia, nơi gã thực sự thuộc về.

    em cười một nụ cười méo mó đến lạ,

    hai hàng nước mắt đỏ ngầu cứ thế làm ướt chiếc váy trắng ngần năm ấy gã tặng,

    gã rời bỏ em thật rồi.

    cũng phải thôi,

    chẳng ai chấp nhận một người con gái như em,

    xinh đẹp nhưng tàn ác,

    hay tuyệt diệu và đầy khiếm khuyết.

    đoá xilesi ở nhà đã tàn lụi thành một nắm tro đỏ rực,

    nó đi trước,

    và chắc,

    chủ nhân của nó sẽ theo sau sớm thôi.

    "chào tạm biệt tình yêu ngàn đời của em,

    mong rằng xứ balynrus mãi xinh đẹp và bình an."

    ———

    tâm trí gã lưu lạc ở một nơi nào ấy, gã chẳng còn rõ,

    chỉ là,

    gã thấy đau, cả ở nơi lồng ngực mình và cả ở phần đỉnh đầu cứng hơn đá.

    có một miền kí ức nào đó như vừa sống dậy,

    trở thành một thanh gươm khoét sâu vào tâm trí gã.

    có,

    gã có nhớ em,

    gã thấy em với mình quen thuộc hơn cả,

    và rồi,

    đôi chân gã dừng lại.

    những phiến hezel vẫn phát sáng những tia đỏ hồng dịu dàng xen cả sắc xanh của đại dương,

    gã,

    "phải chăng.."

    gã ngập ngừng,

    gã đã muốn quay lại để thấy được em,

    nhưng cái kí ức khốn kiếp mà gã bị xoá bỏ khiến cho gã thấy sợ,

    sợ cả đôi cánh lớn đầy lông lá và quyền lực của người đàn bà cai quản địa ngục.

    gã không biết,

    nhưng gã thấy thân thuộc,

    gã chẳng biết,

    nhưng gã đã yêu,

    gã chẳng nhớ gì,

    nhưng người con gái ấy sẽ ôm đồm hết,

    hết tất thảy mọi hạnh phúc và nỗi đau,

    cho đến khi trời thương,

    và cho em đầu thai một kiếp khác với một hình hài khác, một trái tim bớt những rung cảm với đời.

    có lẽ đó sẽ là đặc ân lớn nhất.
     
    Mộng Mơ.
    10.


    "chào leo, cho phép em thất lễ khi gọi tên thân mật của ngài.

    vậy là cũng hai tháng tròn kể từ lần đầu em và ngài gặp nhau.

    ngài biết không,

    em vẫn nhớ bóng dáng khép nép của ngài khi gặp lũ sói rừng,

    nhớ nụ cười của ngài khi em thua trò cnl do ta tự nghĩ ra, và khi ngài ôm lấy em khiêu vũ trên nền nhạc violin - bản mà ngài đã từng chơi cho em nghe.

    em nhớ những bức thư ngài gửi cho em với những nỗi nhớ mong thật ngọt ngào và tình tứ,

    nhớ về cả lời hứa sẽ lấy em làm vợ ngài, ta sẽ tổ chức hôn lễ ở trên dãy halap cao vời vợi như thể với được ông trời.

    thật là có nhiều điều hai ta chẳng thể làm cùng nhau.

    ngài không biết em đã yêu ngài đến thế nào đâu,

    ngài cũng sẽ mãi không nhớ về cách ngài yêu em và đổi lấy cả sinh mạng mình cho em được sống.

    em và ngài đã từng là của nhau,

    nhưng giờ đây,

    ta lại là hai thế giới biệt lập không cùng đẳng cấp,

    em thật không xứng với vị hoàng đế của balynrus.

    nếu ngài hỏi em là ai,

    em vẫn sẽ quên đi cái tên của mình,

    mà nói,

    em là:

    "bảo vật của clynkle,

    là người đàn bà tới từ sự chết chóc.

    em tuyệt diệu nhưng đầy khiếm khuyết,

    em xinh đẹp nhưng cũng nham hiểm và tàn độc.

    em không phải người,

    em là thần tiên,

    là vị thần đem đến cho người sự sống và cái chết".

    nếu nhớ về em, hãy đến bên sin,

    ngước nhìn lấy ngôi sao bốn cánh sáng vời vợi và gọi tên em.

    tạm biệt ngài, leo kylan.

    canalie.

    gã gào khóc bên bờ sông sin nơi em đã từng đằm mình thư thái,

    gã đã sai,

    đã sai khi bỏ đi chỉ vì nỗi sợ hãi vụn vặt kia bao trùm tâm trí gã,

    giờ đây gã muốn giữ lại em, nhưng không thể

    gã ôm lấy vết sẹo lớn bị thanh kiếm bạc đâm thủng vào ở trận chiến trước kia,

    gã đau, đau đớn quá..

    gã bỗng thương em,

    thương người con gái vì gã mà bị đày ải nơi địa ngục tối tăm và chật hẹp,

    thương cho nỗi vì muốn gặp gã em đã hy sinh biết bao nhiêu máu và đau thương khi phải một mình nhớ về quá khứ.

    em không thuộc về nơi ấy,

    canalie của gã thuộc về thế giới của sự mộng mơ và tinh khiết,

    với gã, em là hiện thân của balynrus cơ mà.

    vậy là giờ gã phải một mình khiêu vũ dưới bản nhạc buồn kia,

    một mình ngắm nhìn từng đoá hatlat vươn mình trong nắng,

    một mình tận hưởng từng làn gió khẽ mơn man tay áo trên dãy halap cheo leo vời vợi,

    một mình gã phải ôm lấy trái tim thổn thức của mình hằng đêm nhớ nhung về người con gái yêu kiều gã từng có,

    một mình gã,

    sẽ phải làm hết tất thảy mọi điều đã hứa cho em,

    chỉ mong rằng khi thiên đường và địa ngục hoà chung làm một,

    gã sẽ được gặp lại em lần nữa,

    với một tình yêu trọn vẹn của ngàn năm tạo hoá.

    gã chỉ biết thẫn thờ ngồi bên dòng sông sin,

    bên phải chừa ra một chỗ rộng rồi đặt bộ cnl vào,

    gã ngước mắt lên trời cao tối đen kia,

    kìa,

    một ngôi sao bốn cánh sáng rực,

    gã khẽ gọi,

    "canalie."

    .

    dưới nơi tối đen với ánh đỏ bập bùng của lửa cháy,

    tiếng gào khóc của tội nhân chẳng thể nào lấn át đi cái tiếng kêu đau đớn đến thấu tận tâm can của em.

    gã đang gọi tên em kìa

    gã còn mang món đồ chơi của em và gã,

    gã khóc kìa,

    ôi,

    em đang nhìn thấy được tâm hồn gã, nó cô độc và chẳng còn gì ngoài cô độc cả.

    ôi,

    em muốn ôm lấy gã vào lòng,

    em muốn lấy thân mình bao bọc gã như cách gã hy sinh cho em.

    ôi,

    em nhớ balynrus rồi,

    nhớ cái nắng, cái hương sắc ấy rồi,

    nhớ cả con người,

    cả gã và một canalie từng tồn tại tốt đẹp đến vậy.

    mộng mơ,

    vốn là khát khao cả gã và em cùng muốn có,

    đó là tình yêu,

    là sự thấu hiểu,

    là sự hy sinh bất chấp trong những khoảnh khắc của loạn lạc và chiến tranh,

    nhưng bản chất của sự mộng mơ ấy chỉ là,

    họ cần có nhau.

    nhưng tiếc thay,

    họ mãi mãi sẽ là hai thế giới tách biệt cùng tồn tại song song.

    tất cả những gì em và gã có chỉ là một mối tình khắc cốt ghi tâm với nỗi đau đến vang động cả nhân gian.
     
    Back
    Top Dưới