Mùa mưa năm 2024.
Mưa kéo dài từ trưa hôm qua đến giờ vẫn chưa dứt.
Thành phố bị phủ bởi một lớp nước trắng xóa.
Đăng ngồi thu mình trên chiếc ghế nhựa, điếu thuốc cháy đỏ giữa hai ngón tay.
Gạt tàn trên bàn đầy những đầu lọc bị bóp dẹp.
Cậu không nhớ mình đã hút bao nhiêu điếu từ sáng.
Gió tạt mưa vào sàn, đọng thành vũng nhỏ.
Đăng đứng dậy đóng cửa.
Căn phòng lập tức đặc Khói thuốc lẫn mùi ẩm mốc treo trong không khí như một tấm màn.
Điện thoại nằm úp trên bàn rung lên.
Đăng không nhìn.
Cậu rít thêm một hơi thuốc.
Khói tràn vào cổ họng, buốt như kim châm.
Điện thoại rung lần nữa.
Rồi lần nữa.
Cuối cùng cậu cầm máy lên.
Mười hai cuộc gọi nhỡ.
Tên người gọi hiện trên màn hình khiến cổ họng cậu như thắt lại.
Ngón tay chần chừ vài giây.
Máy lại rung.
Đăng bắt máy.
Cậu im lặng.
“Tiền đâu?”
Đăng nuốt nước bọt.
Miệng khô khốc trả lời:
“Hôm nay xe về.
Chiều có tiền.”
“Chiều nào?”
“Chiều nay.”
“Mày nói câu đó ba ngày rồi.
Tao cho mày đến 16 giờ chiều nay mà k thanh toán đừng có trách"
Cuộc gọi tắt.
Đăng vẫn giữ điện thoại bên tai.
Căn phòng chìm vào im lặng.
Nhưng lần này sự im lặng có trọng lượng.
Nó ép xuống ngực anh, khiến hơi thở trở nên nặng nề.
Anh buông máy, đứng dậy đi vòng quanh căn phòng chật hẹp, ẩm thấp.
Trên bàn là sổ ghi chép, hóa đơn vận chuyển, giấy vay nóng kẹp bằng kẹp bướm.
Những con số ghi chép chồng chéo lên nhau như một mê cung không lối ra.
Hai container sầu riêng đang kẹt ở cửa khẩu.
Hàng nằm đó mỗi giờ là thêm tiền.
Tiền bãi.
Tiền bảo quản.
Tiền phạt hợp đồng.
Tiền lãi.
Tiền.
Tất cả đều chạy bằng tiền.
Điện thoại sáng lên lần nữa.
Lần này là mẹ.
Đăng nhìn chằm chằm cái tên quen thuộc.
Cậu suy nghĩ rất lâu rồi mới bấm nghe.
“alo ạ?”
“Mày ăn uống gì chưa?”
“con ăn rồi ạ"
“Nói dối.
Tao nghe giọng biết liền.”
Đăng im lặng.
Bên kia, mẹ anh thở dài.
“Về đi con.
Ở ngoài đó làm gì cho khổ.
Sầu riêng năm nay rớt giá, ai cũng lỗ.
Về nhà tính lại.”
Đăng nhắm mắt.
“Con lo được.”
“Lo cái gì?
Hôm bữa chủ vườn, chủ nợ xuống tận đây hỏi tiền.
Tao không biết nói sao.”
Anh mở mắt, nhìn mưa đập trắng cửa kính.
“Con đã nói mẹ đừng xen vào chuyện làm ăn của con.”
“Xen vào?
Tao là mẹ mày!”
“Tao chỉ sợ mày chết ngoài đó thôi.”
Đăng nghiến chặt răng.
“Con không sao.
Mẹ không phải lo.”
“Tiền nợ tới cổ rồi còn không sao?”
Cả hai Im lặng.Chỉ còn tiếng mưa.
Bà nói nhỏ lại:
“Về đi.
Mình bán miếng đất sau nhà, trả bớt"
“Không!”
Đăng hét lên.
Tiếng quát vang trong căn phòng trống.
“Con không cần.”
Bên kia lặng đi.
“Tùy mày.”
Cuộc gọi kết thúc.
Đăng đứng bất động. không phải là buông xuôi. là sự mệt mỏi.
Anh ngồi xuống mép giường.
Điện thoại nằm trong tay nặng như cục đá.
Tin nhắn mới hiện lên liên tục.
Chiều phải có tiền.
Đừng để tao xuống tận nơi.
Mày hiểu ý tao chứ?
Ngoài ban công, nước tràn qua ngưỡng cửa.
Đăng nhìn dòng nước tràn vào nhà chợt nghĩ hay là cứ để như thế cả căn phòng sẽ ngập.
Mọi thứ sẽ chìm xuống.
Giấy tờ.
Sổ sách.
Nợ nần.
Tất cả hòa vào dòng nước trôi đi.Ý nghĩ đó kéo dài vài giây Đăng đứng dậy lấy giẻ chặn cửa.
Điện thoại lại rung.
Lần này là đối tác bên kho.
“Hàng hư rồi,” giọng bên kia nói.
“Nếu hôm nay không giải quyết, tụi tôi xả.”
Đăng dựa lưng vào tường.
“Cho tôi đến tối.”
“Không chiều tối gì cả.
Ngay bây giờ hoặc tôi xả hàng"
Trưa hôm đó Đăng nhận được tin nhắn lúc 12 giờ.
Điện thoại trên giường rung lên, ánh sáng xanh cắt ngang căn phòng tối.
Tin nhắn thông báo từ ngân hàng
+10.000.000đ đã chuyển vào tài khoản.
Đăng nhìn chằm chằm vào màn hình.
Số tài khoảng từ người xxx đã chuyển khoản 10.000.000đ vào tài khoản với nội dung: tiền để im miệng hoặc tiếp tục chơi để nhận thưởng
Cậu ngồi dậy, lưng ướt đẫm mồ hôi.
Căn phòng nồng mùi thuốc và ẩm mốc từ quần áo phơi chưa khô.
Ở góc phòng, hai thùng carton đựng sổ sách và hợp đồng bị nhét lộn xộn.
Những khoản nợ cậu đứng tên cậu không dám mở ra xem nữa.
Cậu đăng nhập ngân hàng.Số dư tăng lên đúng mười triệu.Tim cậu bỗng đập liên hồi.
Bất giác không hiểu chuyện gì xảy ra.Trong ba tháng, cậu đã đi từ trợ lý tổng giám đốc của một công ty xuất khẩu sầu riêng thành một kẻ chạy nợ.
Chuyến hàng đổ bể.
Hợp đồng bị hủy.
Chủ hàng ôm tiền biến mất.
Những người từng gọi cậu là “Anh Đăng” bắt đầu gọi biến mất, Coi thường anh.
Mười triệu không cứu được gì.Nhưng không ai cho tiền người lạ chỉ để… im miệng.Điện thoại rung lần nữa.“Đây chỉ là tiền thử.
Nếu bạn rút lui, bạn được giữ nó".
"Nhưng nếu bạn tham gia.
Bạn sẽ có được rất nhiều tiền.
"Tin nhắn tiếp.
Hệ thống:
Quest 01 cấp 1:
Lấy phong bì ở trong hòm thư, sau đó mang đến địa điểm này trước 14h chiều nay, không mở, không hỏi, không can thiệp.
Phần thưởng: 12.000.000đ.
Phạt nếu không hoàn thành.
Đăng: phạt gì?
Hệ thống: "đoán xem"
Cậu suy tư rồi tự nhủ, mình làm gì còn gì để mất nữa đâu rồi quyết định ấn xác nhận.Ngay lập tức: “Địa chỉ nhận phong bì: TỦ LOCKER GA TÀU – Ô SỐ 17”.Cậu chợt có suy nghĩ thoáng qua đến mấy clip lừa đảo trên mạng.
Nhưng số tiền trong tài khoản là thật.
Cậu tắt điện thoại, ngồi thẫn thờ.
Ngoài trời, xe tải bắt đầu nổ máy.
Chợ đầu mối thức dậy.
Mùi trái cây, mùi xăng.
Một ngày buôn bán mới bắt đầu.
Còn Đăng, không biết mình chuẩn bị gặp phải thứ gì.
Giờ này mưa đã ngớt dần.
Đăng chạy băng qua các con đường đến ga tàu dòng người đông đúc chen lấn nhau lộn xộn.
Cậu luồn lách mãi mới chạy đến tủ khóa đưa mắt tìm tủ số 17.
Đây rồi.
Cậu đưa tay chậm rãi kéo tay nắm tủ.
Tủ không có chìa cũng không khóa.
Bên trong có một chiếc phong bì, cậu định mở ra điện thoại lại rung lên lần nữa.
Luật 1: mở phong bì = nhiệm vụ thất bại!
Màn hình hiển thị: bạn đang được theo dõi để đảm bảo giao dịch.
Đăng nhìn quanh dòng người vẫn đông đúc, cậu không quan tâm rồi vội vàng nhét phong bì vào balo rời đi.
13h30 phút, Đăng đứng trước một con hẻm nhỏ trong khu nhà tập thể.
Cậu đã tự thuyết phục mình suốt đường đi: chỉ là giao đồ thuê, một trò vớ vẩn của ai đó.Không liên quan đến mình.Không dính líu.
Đăng nghe thấy tiếng cãi nhau trong hẻm.
Một giọng đàn ông gắt lên:" Con kia, mày không trả thì để tao lấy thứ khác trừ!"
Đăng đứng khựng lại.
Hai tay siết chặt.
Một người phụ nữ bị kéo tóc lê dưới mặt bê tông ướt sũng, mặt sưng và máu ở khóe môi.
Trước mặt là hai gã xăm trổ, một gã giật điện thoại của cô, quát: nợ thì trả.
Khóc cái gì?
Điện thoại đăng rung lên.
Quest phụ: Can thiệp
A.
Bỏ đi
B.
Can thiệp ( thưởng thêm 5.000.000đ )
Từ khi sinh ra Đăng vốn là người kín tiếng nên rất ngại dính vào những chuyện này định quay lưng rời đi.
Bỗng một gã đá cô gái ngã sõng soài.
Đăng khựng lại rồi quyết định bấm can thiệp sau đó chạy vào.
Anh ơi.....có gì nói chuyện.
Hai gã xăm trổ quay lại nhìn chằm chằm cậu: việc nhà mày à, có tiền trả cho nó không.
Không thì cút!
Đăng giọng run rẩy đáp: tôi.......tôi có đồ gửi cho người này.
Sau đó rút phong bì giơ lên!
Có người gửi cho chị này.
Một gã bước tới giật lấy phong bì: gã cười bảo chỗ này nhiều đấy để tao xem, gã xé góc định mở ra xem.
Đăng hét lớn: đừng....đừng mở ở đây!
Người ta dặn thế.
Gã cười rồi thầm chửi "Đ...mẹ lũ điên".thôi không sao chỗ này chắc thừa rồi.
Tao xin nhé!
Gã nhét phong bì vào túi áo rồi tiến về phía cậu ghé sát tai nói nhỏ.
"Cút" và rời đi.
Đăng đứng nhìn cô gái đang nằm dưới đất.
Cô đang cố ngồi dậy.
Đăng tiến đến gần đặt chai nước, cô đứng dậy được không?
Cô gái hỏi lại cậu.
Anh cũng chơi à?
Đăng: cái gì cơ?
Cô gái cười nhạt và chỉ tay vào màn hình điện thoại Đăng đang cầm trên tay.
Màn hình hiển thị: " Cậu không phải người bình thường đâu"
Quest phụ: hoàn thành +5.000.000đ
Cô gái đứng lên, phủi bụi quay đi rồi nói: Chào mừng tham gia trò chơi.
Nơi mọi đau đớn sẽ được trả bằng tiền" tạm biệt và hẹn gặp lại nhé.Cô gái rời đi bỏ lại Đăng đang đứng bất động vì vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra.
Điện thoại rung lên.
Tin nhắn từ Admin:
" Bạn đã thể hiện tốt"
" Quest 02 sẽ bắt đầu lúc 18h".