Khác [MiTake] Song Song

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
113,133
Điểm tương tác
0
Điểm
0
322369779-256-k651584.jpg

[Mitake] Song Song
Tác giả: Jenicas_
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Warning: R16, OOC, lệch lạc nguyên tác.

Đôi ta cứ như một đường thẳng song song, mãi mãi không đến được với nhau.



tokyorevenger​
 
Có thể bạn cũng thích
  • (Naruto) Izuna đại nhân sống lại?
  • Trọng sinh nông gia tử điền viên kiếp sống
  • [Zeusran] lò vi sóng
  • sống lại nghịch chuyển tiên đồ
  • [ Song Huyền ] Mẫu truyện vã Song Huyền
  • [ 6 CHÒM SAO ] SỐNG HAY CHẾT
  • [Mitake] Song Song
    Chương 1: Gặp lại.


    Ái Mộng - Quán bar nổi tiếng nhất thành phố Tokyo, nơi ăn chơi, sống về đêm của biết bao nhiêu người.

    Góp mặt của các ông tai to mặt lớn, các tài phiệt, những người cầm đầu xã hội đen và nổi bật là băng tội phạm khét tiếng nhất Nhật Bản - Phạm Thiên.

    Tất cả đều quy tụ về Ái Mộng.

    "Này Takemichi, hôm nay cậu phục vụ ở phòng VIP 1 đó!"

    "Ngưỡng mộ chú mày quá, vào đây được có bao lâu đâu mà đã được vào phòng VIP rồi!"

    "Làm ở trỏng rén gần chết!!!"

    Takemichi làm ra vẻ từ chối, nói thật chứ phục vụ ở đấy toàn những người có quyền có chức, không cẩn thận thì bị đuổi việc như tong!!!

    Cậu thắt lại chiếc nơ màu trắng trên cổ, chào mọi người rồi ra khỏi phòng.

    Sau khi lấy rượu chỉnh lại đầu tóc và bộ đồng phục màu xanh dương đậm Takemichi hít một hơi sâu rồi đẩy cửa bước vào.

    Bỏ bên ngoài những tiếng nhạc xập xình, la hét.

    Bên trong là một căn phòng yên tĩnh đến đáng sợ, Takemichi không nhìn rõ được người ngồi trên ghế, bóng tối trên mắt khuôn mặt của những người đó.

    Cậu cũng chẳng mảy may quan tâm, quỳ xuống bên bàn cẩn thận rót rượu vào ly thủy tinh đưa đến người trước mặt

    "Mời người bên cạnh mày kìa."

    Takemichi liếc sang, khác với những người ngồi bên cạnh, tên này ăn mặc hết sức giản dị đi đôi dép tông màu đen chiếc quần cùng màu vừa dài đến cổ chân

    "Mời ngài."

    Bàn tay thon gọn đón lấy Ly rượu vang đỏ, hắn ngay lập tức nhận ra đôi mắt màu xanh dương đặc trưng ấy khi cậu ngước lên.

    Trong lòng nghĩ không ngờ có một ngày lại gặp lại nhau theo cách này và ở một nơi như thế này.

    Takemichi tiếp đến rót rượu cho bốn người còn lại, đúng lúc quản lý mở cửa bước vào mang theo sáu cô gái vào trong, ai nấy đều ăn mặc rất nóng bỏng, những bộ váy bó sát vào cơ thể hoàn mĩ.

    Takemichi ngồi gọn sang một bên, cậu chưa được ra khỏi phòng ngay lúc này vì quy định của Ái Mộng là phải đợi đến khi khách ra về hết mới được rời đi.

    "Cậu kia, lên đây."

    "H-hả?...

    Dạ!!!?"

    Takemichi từ từ đứng dậy tiến đến trước mặt người kia, hắn buông cánh tay đang khoác người phụ nữ bên cạnh ra, lấy từ trong túi quần một xấp tiền.

    Khom người xuống, mạnh bạo kéo chiếc nơ màu trắng của cậu vứt xuống đất, giật mạnh áo sơ mi đến đứt cả hai cúc, mạnh tay nhét tiền vào bên trong, Takemichi còn cảm nhận được đau nhức

    "Đứng dậy, ra ngoài được rồi."

    Cậu vừa rồi lo sợ bản thân vì làm gì sai mà khiến khách nổi giận nên đã nhắm chặt mắt, khi mở mắt ra người kia đã ngồi lại vị trí ban đầu trên tay cầm ly rượu, tay kia ôm vai cô gái bên cạnh, Takemichi nhận thức được phía trong ngực là một số tiền rất lớn

    "C-cảm ơn ngài!!!"

    Takemichi mặt hớn hở, ngay lập tức đứng dậy, cầm lấy khay bưng rượu rồi cúi đầu thật sâu miệng liên tục cảm ơn, ra đến ngoài cửa không quên cúi đầu một lần nữa.

    Vừa ra khỏi phòng ngay lập tức chạm mặt một nữ phục vụ khác, cô ta thấy trên tay cậu cầm một xấp tiền giấy, vả lại lại ra ngoài trước khi khách ra về, lập tức hỏi tội

    "Sao cậu ra sớm quá vậy?

    Hơn nữa...vừa được bo tiền sao?"

    Takemichi chỉ có thể gật đầu "Họ nói tôi có thể ra ngoài, không cần phục vụ nữa.

    Dù sao bên trong cũng có người rồi."

    Song liền bỏ đi, về đến phòng thay đồ, Takemichi ngay lập tức đếm tiền

    "Một trăm mười chín triệu yên¹!!?"

    Takemichi giật thót người, ngẫm đi nghĩ lại vẫn không biết rốt cuộc bản thân đã làm gì mà lại được bo nhiều đến thế.

    Cậu đã không còn có thể xin việc ở đâu nữa, may thay ngoại hình ưa nhìn và tay chân nhanh nhạy mới được nhận vào đây.

    Còn về Hinata, cậu và cô đã chia tay được một thời gian, lí do là vì Hinata biết cậu làm việc ở Ái Mộng...

    Takemichi thấy bản thân không làm gì sai, tiền mình làm mà kiếm ra, có gì mà phải xấu hổ?

    Ít nhất chỉ có công việc này mới khiến cậu có tiền sống qua ngày.

    __________________

    ¹: Một trăm mười chín triệu yên, khoảng hai mươi triệu đồng Việt Nam.

    ___________Jenicas.
     
    [Mitake] Song Song
    Chương 2: Nhận ra.


    Trở về phòng trọ ọp ẹp của mình, Takemichi mệt mỏi nằm gục xuống sofa, thế nào lại ngủ quên không cả tắm rửa, thay đồ.

    Ngủ một mạch đến bảy giờ sáng.

    Khi dậy thì hớt hả tắm rửa, vội vàng chạy đến siêu thị - nơi làm việc ban ngày của Takemichi.

    Vì là trọ gần nên chạy vài bước là tới, thật may vì chưa muộn giờ làm.

    Nhưng lúc qua đường vì không chú ý mà thiếu chút nữa bị xe đâm phải, kể ra cái số cậu cũng may.

    Chiễc xe Funyr SuperSport Dừng lại ở bên đường, Takemichi chi cũng không nghĩ nhiều nhanh chân chạy vào siêu thị.

    Một bóng dáng cao gầy bước ra khỏi xe, hai tay đút túi quần nhìn thân ảnh bé nhỏ của Takemichi chạy khuất

    "Takemichi, chút nữa thì muộn nhé!"

    "Xin lỗi xin lỗi!

    Hôm qua mệt quá nên tôi ngủ quên mất haha!"

    Cậu nhanh chân đi thay đồ, công việc của cậu chẳng có gì khó, chỉ là đứng thu ngân mà thôi

    "Tôi lấy bao thuốc này nhé."

    "Vâng, của anh bảy mươi hai yên¹!"

    Đấy, cũng không có gì khó đâu!

    "Cảm ơn quý khách, chúc anh một ngày tốt lành!"

    Được một lúc sau thì có một người đàn ông trung niên chạy thục mạng vào trong, nhanh chân lại chạy vào quầy thu ngân núp sau lưng cậu

    "C-cứu tôi với..."

    Takemichi hoang mang, chưa kịp hỏi vì sao thì đã có thêm vài người khác đi vào

    "Thằng chó kia đâu?

    Mày ra đây không tao giết bỏ mẹ mày bây giờ?"

    Cậu có chút hoảng, lại nữa.

    Lần thứ mấy trong tháng cậu gặp lũ giang hồ vào quấy phá rồi nhỉ

    "Xin lỗi, nhưng có việc gì thì mời các anh ra ngoài giải quyết.

    Chỗ này không phải cái chợ."

    Ăn nói hùng hổ là vậy, nhưng bàn tay cậu đang nắm chặt vải quần run rẩy.

    Người đàn ông kia vẫn núp phía lưng cậu, Takemichi cũng không biết phải làm sao.

    Các khách hàng ở đây xung quanh ai cũng nhìn chằm chằm, có vài người đã la toáng lên

    "Mày muốn bao che cho thằng đó?...

    Hừm?

    Mày đéo phải là thằng cống rãnh bốc mùi năm xưa đấy à?"

    Cậu run rẩy "C-cống rãnh...?"

    Người phía sau Takemichi nhân cơ hội mà bỏ chạy đi mất, siêu thị này có hai cửa, hẳn là đã chạy ra đằng đó rồi.

    Bỏ lại cậu đang hoang mang không hiểu chuyện gì

    "Nó đâu?"

    Giọng nói trầm khàn của một người đàn ông khác vang lên, Takemichi chút nữa thì ngã ngửa ra phía sau

    "A...anh ta, ch-chạy mất rồi..."

    Cậu nhìn ra phía sau thì đã không thấy đâu, lần này thì chết chắc rồi.

    Các nhân viên khác cũng không dám vào can ngăn giúp Takemichi

    "Hừm...

    Mày là đang bao che cho nó?

    Hửm Takemicchi?"

    "M-Mikey-kun?!"

    Ừ, cậu không nhìn nhầm đâu, là Mikey.

    Anh lúc này đang đứng trước mặt cậu, vì đồng phục Takemichi mặc là áo cổ rộng nên có thể nhìn thấy rõ một vết bầm tím dưới xương quai xanh.

    Mikey nhếch mép cười

    "Mày muốn giải thích thế nào, hửm?

    Nó nợ tao tiền, rất lớn.

    Mày là muốn trả thay nó?"

    Cậu lúc này có thể cảm nhận được thần chết đứng ngay cạnh mình lúc này, sát khí toả ra từ người Mikey bao trùm khắp cơ thể làm cậu lạnh sống lưng.

    Takemichi đưa tay tay lên trước mặt tránh ánh mắt như muốn ăn thịt người của hắn

    "T-tao không có...

    Tao không biết anh ta là ai cả...

    Mày-"

    "Nó trốn rồi, là tại mày.

    Tính sao?"

    Đôi mắt màu đen tuyền sắc lạnh làm cậu sợ hãi, cố ngoảnh mặt đi nơi khác

    "T-tao không biết gì hết..."

    Xoẹt!!!

    Mikey không nhanh không chậm, cầm lấy áo đồng phục mà xé toạc, Takemichi chẳng biết hắn đang nghĩ cái quái gì

    "Tối qua là làm ra chuyện gì mà không cả che lại dấu vết?"

    Cậu lúc này nhìn xuống người, mới để ý rằng cơ thể có một vết tím lịm.

    Chợt nhớ tới tối qua vị khách hào phóng kia đưa tiền theo cách bá đạo, thế nào lại để cả một vết bầm trên cơ thể.

    Thật xấu hổ

    "T-tao không có!

    M-mày mau tránh!!!

    Chỗ này là nơi tao làm việc, mày cũng đừng có giở thói giang hồ!"

    "Hả?"

    Mikey nhìn vẻ mặt vì xấu hổ mà ửng đỏ, nhưng sau khi nghe câu nói của cậu lại lập tức muốn đánh người.

    Không nghĩ nhiều liền giơ tay giáng một cú đấm thật đau xuống má trái Takemichi, làm cậu đau điếng ngã nhào ra đất mà kêu lên một tiếng

    "Tao cảnh cáo, đừng có mà nhúng tay vào chuyện của tao, cũng đừng để tao thấy mặt mày một lần nữa."

    Song liền bỏ đi

    Sanzu ngứa mắt liền đạp cậu mấy cái rồi cũng đi mất.

    Những nhân viên khác thấy bọn họ đi rồi mới dám chạy lại giúp đỡ cậu

    "Cậu đen thật đấy, suốt ngày va phải mấy tên tội phạm, có sao không."

    Khoé miệng cậu bị rách, chảy máu.

    Takemichi cảm nhận được vị ngọt trên đầu lưỡi, bên má thì đau nhức không thôi

    "Bọn tôi không phải là không muốn giúp cậu, nhưng họ là băng tội phạm Phạm Thiên, sao mà dám đụng chứ!"

    Cô nhân viên vừa dùng khăn ướt lau cho cậu, song đưa cậu một túi đá chườm giảm sưng.

    Takemichi cũng không biết nói gì, ai mà rảnh tham gia vào chuyện của tội phạm làm gì.

    Chỉ là Mikey tự dưng nói vậy, đổ oan cho cậu quá.

    _______________

    ¹: Bảy mươi hai yên, khoảng mười hai nghìn đồng Việt Nam.

    ___________Jenicas.
     
    [Mitake] Song Song
    Chương 3: Sự thật về Phạm Thiên.


    Takemichi chỉ cảm thấy uất ức, rốt cuộc vẫn không hiểu được Mikey vì sao lại hành xử như vậy, nhưng thứ cậu nhớ mồn một là câu nói của cô bạn đồng nghiệp

    "Bọn tôi không phải là không muốn giúp cậu, nhưng họ là băng tội phạm Phạm Thiên, ai mà dám đụng chứ!"

    Mikey từ lúc nào đã lại trở thành kẻ cầm đầu một băng đảng tội phạm?

    Rõ ràng trước khi quay trở về tương lai, Izana và Kisaki đã bị giết, rốt cuộc là vì sao Mikey lại thành ra như vậy?

    Ngồi trên ghế đá công viên, đầu cậu nảy số liền gọi cho Naoto

    "Alo, Takemichi-kun?"

    Đầu dây bên kia rất nhanh đã bắt máy

    "Em có bận không, anh chính là muốn hỏi em một chuyện."

    Cậu có chút do dự, nhưng nghĩ kĩ vẫn là nên hỏi

    "Vâng?"

    "Em biết Phạm Thiên chứ?"

    Phía bên kia im lặng một chút, không thấy Naoto trả lời cậu liền hiểu rằng - Phạm Thiên có sức ảnh hưởng đến giới cảnh sát không ít

    "Takemichi-kun, sao anh lại hỏi về nó?"

    Cậu cũng không biết nên trả lời thế nào, chỉ đành nói dối cho qua "Anh nghe bảo Mikey có liên quan, rốt cuộc Phạm Thiên là như thế nào?"

    Lí do cậu quay về quá khứ cũng chính là để cứu Mikey, tuy lần này khi thấy được tương lai tốt đẹp của tất cả, cậu đã muốn mặc kệ tên đó, nhưng cuối cùng hắn là lại xuất hiện trước mặt cậu.

    Không thể không làm ngơ.

    Đôi mắt thâm quầng, cô độc.

    Không phải Takemichi chưa từng thấy qua ở Mikey, nhưng có lẽ sẽ là dáng vẻ lần đầu cậu thấy hắn gầy đến vậy, mệt mỏi trông thấy rõ

    "Thủ lĩnh của Phạm Thiên, là Sano Manjiro."

    Takemichi giật mình, cậu không phải là nghe nhầm đấy chứ?

    Thủ lĩnh của Phạm Thiên là Mikey!?

    "Takemichi-kun, anh nghe rõ đây.

    Phạm Thiên là tổ chức tội phạm lớn nhất Nhật bản, không tội ác nào không có Phạm Thiên.

    Cờ bạc, mại dâm, giết người, tất cả đều có mặt của Phạm Thiên.

    Ngay cả cảnh sát cũng không nắm rõ nội tình.

    Em khuyên anh, tốt nhất là đừng dính líu gì tới Mikey."

    Takemichi thật khó để tin sự thật này, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra với Mikey vậy?

    "Anh không tin đâu."

    "Anh cho rằng thông tin của em là sai sự thật sao?"

    Không phải cậu không tin, nhưng quả thật, cậu không ngờ tới viễn cảnh của tương lai này.

    _________________

    "Takemichi, mặt cậu làm sao vậy?"

    "Không sao không sao!"

    Trên má trái của cậu dán một biếng băng lớn, khoé miệng dán băng cá nhân, đúng thật là khó chịu.

    Ngày mai là 16/9 cậu sẽ gặp lại tất cả mọi người trong Toma.

    Thật là, hôm trước vừa gặp nhau xong mà sao làm cậu thấy háo hức quá!

    Hôm nay Takemichi tiếp tục phục vụ ở phòng VIP, nhưng là phòng VIP 2.

    Cả Ái Mộng chỉ duy nhất ba phòng VIP, Takemichi có trốn cũng không thoát

    "Abe, cô cũng là tốt số khi được phục vụ ở đó nha!"

    "Có gì đâu chứ, dăm ba phòng VIP, thế nào mà chả đến lượt tôi!"

    Người phụ nữ chừng hai mươi tư tuổi cười cười, nhanh tay rời khỏi phòng, cô ta phải nói là người mà cậu dè chừng nhất, lúc nào cũng tỏ ra ghen ăn tức ở với cậu.

    Vẫn như thường lệ, cậu quỳ trên thảm, rót rượu cho khách, thật may mắn vì không khí phòng này ngột ngạt cho lắm, bớt căng thẳng...

    "Thật xin lỗi quý khách!

    Takemichi, ra đây mau!"

    Chị quản lí mở cửa, vẫy vẫy gọi Takemichi ra ngoài, theo đó là người phụ nữ tên Abe

    "Khách bên phòng một cho gọi cậu kìa, mau vào phục vụ không nổi trận lôi đình lại khổ!"

    Takemichi vâng lời, nhìn thoáng qua thấy nét mặt Abe tức giận, đem theo chút uất ức.

    Lồng ngực cậu đập mạnh, tỏ rõ sự căng thẳng, chắc chắn người cho gọi là vị khách tối qua.

    Phòng bên trong rất tối, cậu thậm chí không nhìn rõ mặt người, nhưng Takemichi biết phòng này chỉ có một người, nó không làm cậu bất căng thẳng mà còn thêm sợ hãi.

    Takemichi cẩn thận rót rượu đưa lên cho hắn, sau khi không thấy người kia sai bảo gì liền ngồi nép sang một bên.

    ...

    Cậu không nhớ nổi mình đâu quỳ dưới thảm bao nhiêu giờ đồng hồ, chỉ cảm nhận được đôi chân tê nhức.

    Vị khách kia không thấy gọi cậu đến rót rượu, mà là tự mình rót, tự mình uống.

    Cả căn phòng im lặng, làm Takemichi có chút ngượng

    "Lại đây, ngồi xuống cạnh tôi."
     
    [Mitake] Song Song
    Chương 4: Ngủ.


    Takemichi vì chân tê nên khi đứng dậy có chút mất thăng bằng, suýt chút nữa ngã vào người kia.

    Cậu không dám ngồi xuống, chỉ đứng bên cạnh, hắn thấy vậy liền vòng tay qua hông cậu, đem Takemichi áp sát vào lòng

    "Tôi bảo ngồi, tại sao không ngồi?"

    Hơi thở ấm nóng phả vào tai cậu, kèm theo mùi rượu vang nồng làm Takemichi đỏ cả một vùng tai, hai tay cố thoát khỏi hắn

    "T-tôi không dám..."

    "Có gì mà không dám?"

    Hắn đưa tay ra, vuốt ve cằm cậu, Takemichi rốt cuộc vẫn không hiểu hành động của người này là có ý gì

    "Mày thật sự vẫn không nhận tao?"

    Anh đem cằm cậu đối diện với khuôn mặt mình Takemichi lúc này mới hoảng hốt, hoá ra, người này lại là Mikey

    "Mày không nghe lọt tai những gì tao đã nói với mày sáng nay sao?

    Đừng để tao nhìn thấy mặt mày một lần nữa?"

    Takemichi khó hiểu "Mày là biết rõ tao làm việc ở đây, cớ gì còn đến?

    Đã vậy lại còn cho gọi tao?"

    Hắn im lặng, hơi buông lỏng tay, cậu nghĩ Mikey sắp thả mình ra.

    Nhưng anh bất chợt đẩy cậu ngã xuống ghế, Takemichi còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, Mikey đã bóp mạnh cằm cậu, hôn tới tấp.

    Cậu như chết lặng, sau khi định hình lại mới bắt đầu giãy dụa, cuối cùng hắn cũng chịu buông ra

    "Mày làm cái gì vậy hả!?

    Điên rồi sao!?"

    Takemichi đưa ống tay áo lau miệng, Mikey không chần chừ, tiếp tục hôn.

    Bàn tay không yên phận lần mò xuống bờ mông của Takemichi, vừa hay có ý định tháo dây thắt lưng liền bị cậu đẩy mạnh ra

    "Manjiro, mày là điên rồi!!!"

    "Phải, tao điên rồi."

    Hắn nhanh chóng vác cậu lên vai, làm Takemichi giật thót tim, vội bám chặt áo sơ mi của hắn.

    Mikey là muốn đem cậu ra khỏi Ái Mộng, ra được khỏi phòng VIP cậu bắt gặp quản lí

    "Quý khách, đây là nhân viên quán tôi, ngài không-"

    Anh dừng bước lại, liếc ánh mắt sắc bén vào người chị ta, quản lí thấy vậy cũng không dám nói thêm lời nào, mặc cho nhân viên của mình bị đem đi mất.

    Takemichi liên tục giãy dụa, hai tay đấm vào lưng Mikey, miệng liên tục đòi thả xuống.

    Nhưng đối với hắn chẳng thấm vào đâu, chẳng mấy chốc đã ra đến xe, Mikey đem cậu ném vào ghế, còn bản thân ngồi ổn định lái xe

    "Mày đưa tao đi đâu, thả tao xuống!!?"

    Anh không trả lời, nhấn chân ga.

    Takemichi thấy Mikey không trả lời liền ngồi im, mắt nhìn ra cửa kính.

    _____________

    Về đến căn biệt thự, Mikey xuống xe trước, sau đó mở cửa cho Takemichi, cầm cổ tay cậu lôi vào trong

    "Đau tao!!

    Tao có chân, tự biết đi!!!"

    Vừa dứt lời hắn lại vác cậu lên vai, nhanh chóng đưa lên lầu rồi vào phòng ngủ, ném cậu lên giường.

    Bản thân bắt đầu cởi áo sơ mi, Takemichi lùi ra phía sau, cũng bị hắn xé toạc bộ đồng phục, giằng co mãi cũng không giữ được một mảnh vải che thân

    "M-mày là muốn làm gì!?"

    Takemichi lúc này mới nhận thức được sự nguy hiểm của sự việc

    "Làm tình."

    Mikey thản nhiên trả lời, xoay người cậu lại

    "Tao là đàn ông, mày muốn thì đi tìm phụ nữ mà làm!

    Buông tao ra!!"

    Hắn mặc kệ lời nói của cậu, cắn mạnh lên vai cậu, để lại dấu răng

    "Mikey-kun!!!

    Mày là chó sao!"

    Hắn nhếch mép cười "Phải, là chó của mày."

    Mikey tiếp tục cắn, trên cổ, trên vai, đã in bốn, năm dấu răng của hắn, cậu đau chết mất

    "A!!?"

    Mikey đem của mình vào trong cậu, Takemichi khóc rống lên vì đau

    "Dừng lại dừng lại ahh!!!

    Tên khốn này, đau tao!!!"

    Mikey mặc kệ cậu kêu gào, tiếp tục hành sự.

    _____________

    Takemichi vì lạnh mà thức giấc, quay sang bên cạnh thấy tấm lưng trần của Mikey, một mình anh kéo hết chăn, không hề cho cậu một chút.

    Takemichi cơ thể trần như nhộng, hắt hơi vài cái, cũng thật quá đáng.

    Cậu ngồi dậy, cảm giác đau nhức truyền đến làm Takemichi nhăn nhó.

    Cố gắng bước xuống giường, đi chưa được bao nhiêu bước liền ngã sầm xuống đất.

    Âm thanh tuy không lớn nhưng làm Mikey vừa ngủ như chết đã tỉnh dậy, hắn thấy cậu nằm dưới đất liền đạp vài cái.

    Không thấy cậu phản ứng gì, cả cơ thể cuộn tròn lại, hai tay ôm vai run rẩy kịch liệt.

    Hôm qua cậu đau đến ngất đi, sáng dậy cả người không mảnh vải, chăn cũng không được đắp, ngã xuống nền không giúp thì thôi còn đạp cậu.

    Takemichi chính vì tủi thân mà khóc.

    Mikey từ từ dìu cậu vào phòng tắm, nhẹ vệ sinh cho Takemichi, hành động này thật như là một người khác với lúc nãy.

    Mikey nhìn tấm lưng của cậu đầy dấu vết đỏ, trên cổ và vai có vết cắn, ngứa mắt liền chạm vào hỏi "Đau không Takemicchi?"

    Takemichi không trả lời, hắn cũng không hỏi thêm.

    Xong xuôi liền lấy áo choàng tắm cho cậu, bản thân ở lại tắm thêm chút nữa.

    Mikey nhìn vào gương, quay lưng lại, thấy rõ vết cào dài trên lưng, lại nhớ tới biểu cảm tối qua của cậu.

    ...

    "Mày mặc bộ này đi, tao với mày cũng xêm xêm nhau, chắc là vừa."

    Hắn đưa cho cậu một chiếc áo sơ mi trắng, một cái quần sooc màu be.

    Takemichi thật không tưởng tượng được cảnh Mikey mặc chiếc quần sooc này sẽ ra sao.

    Cậu muốn tự bắt taxi về, nhưng anh một mực muốn đưa cậu về.

    Đến dãy trọ, cậu chậm rãi lê từng bước chân lên cầu thang, đến cửa phòng thì nhìn lại, vẫn thấy Mikey dựa lưng vào xe, hai tay đút túi nhìn cậu.

    Takemichi không nghĩ nhiều, nhanh chóng mở cửa bước vào.

    Một lúc sau xe mới rời đi.

    Takemichi vào phòng ngủ, nằm sấp lên giường, muốn lấy điện thoại gọi đến siêu thị xin nghỉ, nhưng lại nhớ ra điện thoại vẫn để ở Ái Mộng.

    Không thèm quan tâm nữa, cậu nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, cho dù bây giờ đã là chín rưỡi sáng.
     
    [Mitake] Song Song
    Chương 5: Chăm sóc.


    Takemichi ngủ đến năm giờ chiều, sau khi tắm rửa xong chỉ ăn một hộp mì ly rồi lập tức lên giường ngủ, đã không còn nhớ tới cái điện thoại bỏ quên ở Ái Mộng.

    Mikey hôm nay như thường lệ đến quán bar, hắn hỏi quản lí rằng hôm nay Takemichi có đi làm không liền nhận được cái lắc đầu, chị đưa cho anh cái điện thoại bảo nếu có gặp thì trả lại cho cậu, Mikey thừa cơ hội lưu số điện thoại Takemichi vào máy, song liền đến nhà cậu.

    ...

    Mikey định gọi vọng vào nhưng thôi, cầm tay cắm cửa xoay nhẹ đã mở được

    "Không khoá cửa à?"

    Hắn bước vào trong liền thấy nhà tối om, mở công tắc lên rồi đi qua một vòng, cũng chẳng có gì đặc biệt.

    Cuối cùng cũng vào phòng ngủ của Takemichi.

    Cậu đang nằm trên giường ngủ say, mặt có chút ửng đỏ, khoé miệng hơi mở để hô hấp, nét mặt có chút khó chịu.

    Chăn chỉ kéo qua bụng, áo phông vì cổ rộng mà nghiêng qua một bên, lộ vết răng nổi bật trên bả vai và cổ.

    Mikey thấy vậy liền giúp cậu kéo chăn lên, đưa tay sờ lên trán thì mới biết là cậu sốt, mà suy ra thì lỗi cũng là của hắn khi mặc kệ cậu suốt cả đêm.

    Mikey vào nhà tắm, lấy chiếc khăn bông nhỏ giũ qua nước, vắt khô chỉ còn âm ẩm, liền đem vào phòng đặt lên trán Takemichi.

    Xong xuôi liền điều chỉnh cậu nằm dịch vào phía trong tường, sau khi tắt điện, bản thân hắn cũng nằm xuống rồi ôm cậu ngủ.

    Đến nửa đêm Takemichi buồn nôn khó chịu, vội vàng bật dậy chạy vào nhà vệ sinh.

    Những gì bữa tối ăn đều nôn ra hết, Mikey chậm rãi đi theo sau.

    Nhìn bộ dạng thảm hại của cậu, anh khoanh tay, lưng dựa vào cửa.

    Takemichi cẩn thận xả nước, súc miệng rồi rửa mặt, đi ra ngoài thấy Mikey cũng không bất ngờ, đem cả người dựa vào anh rên rỉ

    "Tao đói..."

    Mikey dìu cậu ra sofa, bất giác nhớ tới âm thanh ái muội tối qua của cậu, lại vào phòng ngủ lấy ra một cái chăn nhỏ đắp cho Takemichi đang nằm, song đem khăn bông đi giặt lại, đặt trên trán cậu.

    Hắn vào nhà bếp mở tủ lạnh, thật sự là chẳng có gì ngoài vài quả trứng, vài quả cà chua và mấy lon nước ngọt.

    Mikey lắc đầu, ra khỏi phòng trọ.

    Takemichi thấy tiếng xe khởi động rồi dần đi xa, bản thân nghĩ hắn chính là mặc kệ, bỏ đói cậu.

    Cũng không nghĩ nhiều nữa, Mikey là ai mà đi lo cho mình chứ, hắn là thủ lĩnh của một băng tội phạm đấy.

    Cỡ mười lăm phút sau, Mikey quay lại, đi vào trong thấy Takemichi đã ngủ say, khuôn mặt nhìn vẻ đang rất khó chịu.

    Anh ngồi xuống cạnh, đặt túi nilon lên bàn, đưa tay lay lay người cậu

    "Dậy ăn."

    Takemichi hé mắt, hắn là vẫn chưa mặc cho cậu chết đói...

    Anh đưa tay sờ lên má đỏ hồng của cậu, cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng.

    Takemichi lại chủ động nắm lấy tay hắn, đem áp vào mặt rồi cọ cọ.

    Nhiệt độ mát lạnh từ tay Mikey làm cậu dễ chịu hơn phần nào.

    Anh thấy cậu như vậy, thật chẳng khác gì một chú thỏ con.

    Lòng bàn tay cảm giác được hơi thở nóng của Takemichi, không rút tay lại, mặt có chút đỏ quay đi nơi khác

    "Dậy đi."

    Takemichi cuối cùng cũng ngồi dậy, mở bịch nilon ra, bên trong là mấy cái taiyaki, cậu lấy ra một cái, gỡ lớp giấy bên ngoài, nhanh chóng bỏ vào miệng nhai.

    Mikey ở bên cạnh, chăm chú nhìn má cậu.

    Takemichi nhìn qua hắn, hắn vẫn nhìn cậu, cả hai không nói gì, biết Mikey thích ăn, lấy ra một cái đưa cho anh

    "Mày cũng ăn đi."

    "Không."

    Cậu lấy làm lạ, chẳng phải hắn là thích ăn taiyaki sao?

    Không ăn thì thôi, liền cất vào.

    Khi còn một miếng cuối, vừa định cho vào miệng liền bị Mikey cướp lấy, nhai chóp chép

    "Này!

    Mày bảo không ăn cơ mà!?"

    Hắn không trả lời, tiếp tục nhai, vừa nhìn cậu.

    Takemichi không nói được, thò tay lấy một cái nữa ăn.

    Miếng cuối cùng là vẫn bị Mikey cướp mất.

    Cậu ăn hai cái, song liền thấy ổn hơn, dựa người vào vai anh, lim dim nhắm mắt ngủ.

    Mikey cũng không đẩy cậu ra, lấy chăn nhỏ đắp cho cả hai.

    Đợi đến khi ngủ say, liền cẩn thận bế cậu vào phòng ngủ.

    Takemichi suốt đêm cũng không khó chịu nữa, ngủ một giấc ngon đến sáng.
     
    [Mitake] Song Song
    Chương 6: Ném.


    Takemichi thấy cả cơ thể nặng nề, vừa mở mắt ra, thứ đập vào mắt cậu là lồng ngực phập phồng của Mikey.

    Anh một tay ôm cậu vào lòng, tay kia để Takemichi gối đầu, một chân gác lên người thiếu niên.

    Takemichi có chút ngại ngùng, đỏ mặt, gỡ tay chân anh ra rồi từ từ xuống giường, không quên kéo chăn lên lại cho Mikey.

    Thấy điện thoại ở bàn, mở lên mới đã là ngày 17/9

    "Chết, hôm qua quên mất đi gặp bọn Toman!?"

    "Đi đâu?"

    Cậu quay lưng lại đã thấy hắn ngồi dậy, bình thản xuống giường lấy áo phông treo trên móc mặc vào

    "Hôm qua là mười sáu tháng chín, ngày thành lập Toman, mười hai năm trước chúng ta đã chôn hộp kỉ niệm.

    Mày không nhớ sao?"

    Mikey cuối cùng là lấy áo khoác mỏng mặc vào "Tao đã không còn liên quan đến Toman nữa, mày tốt nhất cũng đừng liên quan."

    "Tại sao?"

    Anh không trả lời, đi ra khỏi phòng trọ, Takemichi ngó qua cửa sổ, hắn là đã lái xe đi mất.

    Cậu đứng bơ phờ ở đó, vẫn không hiểu ý Mikey rốt cuộc là gì.

    Sau khi vệ sinh cá nhân lại tiếp tục ăn mì ly, nhớ ra cái gì đó liền gọi điện đến siêu thị xin nghỉ, song là Ái Mộng

    "Takemichi, tối đó cậu có sao không vậy?

    Anh ta là Mikey vô địch của Phạm Thiên mà, đúng chứ!!?"

    "Haha...

    T-tôi thật sự là không sao, hôm qua tôi ốm, hôm nay vẫn mệt nên xin nghỉ nốt nhé!!"

    Takemichi ngượng ngùng, đã cố quên đi nó rồi thì thôi đi.

    Sau khi nói chuyện điện thoại liền lập tức tập chung ăn bữa sáng, đúng lúc đó Mikey mở cửa bước vào, hai tay rất nhiều đồ

    "Cái gì vậy?"

    "Đồ ăn cho mày.

    Tao không hiểu sao mày có thể sống với số thực phẩm đó."

    Anh đặt đồ lên bàn, trong túi có đầy đủ thịt, rau xanh, trứng, cá...

    "Mày mua nhiều vậy để làm gì chứ!?

    Ăn cũng đâu hết!?"

    "Không hết thì cất vào tủ đông ăn dần.

    Mày cũng đừng có suốt ngày ăn mì ly."

    Takemichi khó hiểu, ăn gì uống gì thì liên quan đến hắn sao.

    Mikey bước ra ngoài, không nhìn lại

    "Tao có việc cần làm, không ở lại nữa.

    Tối nay sẽ đến."

    Song để lại cậu đứng ngây ngốc đang nhai sợi mì "Đi đâu thì đi, mày báo cáo cho tao làm gì chứ!!

    Tốt hơn hết là đừng đến!!!"

    Takemichi ăn hết số mì còn lại trong tức giận, cuối cùng vẫn là xếp đống thức ăn anh mua cho vào tủ lạnh.

    Ăn xong cũng không biết làm gì, cậu cúi xuống mở ngăn bàn, bên trong có vài gói snack, vài hộp khoai tây chiên, tùy tiện lấy ra một gói snack, mở tivi lên, nằm xuống ghế sofa hưởng thụ.

    Cuối cùng là lại ngủ quên.

    Đến trưa thức dậy, vào bếp mở tủ lạnh, nhìn đống thực phẩm đầy ắp tủ, chán nản cũng chẳng buồn nấu.

    Suy nghĩ mãi, cuối cùng là lấy ra một chút hành và một bó rau komatsuna¹ nhỏ.

    Cẩn thận rửa sạch rau, đun nước sôi, nghĩ đi nghĩ lại vẫn là chọn ăn mì ly.

    Vừa bưng tô mì nóng hổi, thơm phức ra ngoài, đã thấy Mikey ngồi chễm trệ trên sofa

    "Sao mày bảo tối mới đến!!?"

    Takemichi đặt bát mì xuống bàn, đứng bên trên chỉ tay vào hắn.

    Mikey không nói không rằng, nhìn vào bát mì còn đang bốc khói trên bàn, đưa tay kéo cậu ngồi xuống ghế.

    Takemichi giật mình, đầu đập vào thành sofa hơi cứng, có chút choáng, nhưng nhanh chóng ổn định.

    Mikey trực tiếp cầm tô mì lên, bưng ra ngoài, một phát ném xuống đất.

    Cậu chạy theo ra, thấy hắn khoanh tay dựa vào lan can đợi, biết rõ thiếu niên sẽ ra đây.

    Takemichi nhìn cái bát sứ vỡ tan thành bên dưới, mì của cậu cũng rơi xuống nền xi măng.

    Lập tức trừng mắt quát anh

    "Mày làm cái quái gì với bữa trưa của tao vậy!?"

    _____________

    ¹: Komatsuna: Một loại rau xanh của Nhật Bản, gần giống với rau cải ngọt của Việt Nam.

    _____________Jenicas.
     
    [Mitake] Song Song
    Chương 7: Không đồng ý, liền có cách khiến van xin.


    "Tao bảo mày đừng có ăn mì nữa, sao không nghe?"

    "Mặc kệ tao!!

    Mày nhất thiết phải ném nó đi sao!?"

    "Phải."

    Takemichi câm nín, Mikey mà cậu biết chưa từng bá đạo đến vậy

    "Thế đống kia xử lí sao đây!?

    Tao còn chưa ăn cái gì!

    Hừ, mày tự đi xuống mà dọn!!!"

    Cậu tỏ vẻ giận dỗi, quay ngoắt vào trong.

    Hắn là nhất quyết không để Takemichi ăn mì, cầm tay lôi ra ngoài

    "Mày làm gì vậy!!!?"

    "Im miệng."

    Anh kéo Takemichi vào trong xe, liền nhấn ga lái đi "Mày đưa tao đi đâu!?"

    "Ăn."

    "Ăn cái quái!!!

    Ở nhà còn đầy đồ sao không ăn đi!?"

    "Mày chịu nấu sao?"

    Hắn quay sang nhìn cậu, vẻ mặt lạnh tanh, rất nghiêm túc

    "Mày điên rồi sao, bộ dạng tao như vậy sao dám ra ngoài chứ!!!"

    Chân Takemichi mặc một chiếc quần dài màu trắng vải len tăm, đôi dép lê rất đỗi bình thường, áo phông cổ tròn, ẩn hiện dấu vết sau cuộc hoan ái vài hôm trước.

    Mikey không trả lời nữa, tiếp tục lái xe "Là do mày cứng đầu, Takemicchi."

    Cậu nhìn hắn với ánh mắt trách móc, tên này, không ngờ lại thay đổi rõ rệt đến như vậy.

    Cuối cùng Mikey vẫn là vào cửa hàng thời trang, chọn bừa một chiếc áo len cổ lọ màu be, quần tây đen và áo khoác mỏng bên ngoài, không quên một đôi giày da.

    Takemichi bất lực, thầm nghĩ "Nó chính là điên rồi, thời tiết gì mà bảo mình mặc như vậy!!?"

    Mikey dừng xe trong bãi đậu, dẫn theo cậu vào nhà hàng, lên trên lầu hai, chọn bàn cạnh cửa kính.

    Takemichi ngồi ngơ ngốc, chán chường, cũng chẳng có hứng thú ăn uống nữa.

    Mikey từ nãy tới giờ vẫn chăm chú nhìn biểu cảm của cậu, thức ăn lên, liền chủ động cắt bít - tết cho, Takemichi vẫn là nhận lấy ăn

    "Mày thích nơi này không?"

    Mikey đưa miếng thịt bò thấm đẫm gia vị vào miệng, hỏi cậu

    "Không thích lắm, tại ở đây đông người, tao không thích mấy nơi náo nhiệt."

    Anh không nói gì thêm, nhấp một ngụm rượu vang, cũng rót vào ly cho cậu, Takemichi nhanh chóng chối từ

    "Tao không biết uống."

    Hắn nghe vậy cũng không ép, dù sao cậu vẫn chưa khỏi ốm hẳn, để hôm khác.

    Takemichi ăn rất nhanh, không nhiều.

    Không phải không ngon, chỉ là mấy món này không hợp khẩu vị cậu.

    Mikey thấy cậu lau miệng, liền cho gọi một ly nước cam

    "Cho tao sao?"

    Cậu nhìn ly nước cam trên bàn, lại nhìn hắn, Mikey mặt hướng ra cửa sổ, mi mắt cụp xuống dưới lại đưa lên, nhìn vào ánh mắt sáng của thiếu niên

    "Ừ, uống đi."

    Takemichi cũng không nghĩ gì nhiều, liền uống vơi đi một nửa.

    Sau khi thanh toán tiền liền đưa cậu về

    "Hôm nay hết bao nhiêu?

    Tao chuyển khoản lại cho mày?"

    Kétt!

    Hắn đột nhiên phanh lại, cậu chút nữa đập đầu vào phía trước, ngồi ổn định lại, chưa kịp trách móc liền thấy Mikey ngay trước mắt, chút nữa là hôn

    "Mày cho là tao hèn mòn như vậy?"

    "Tao không có!...

    Tao chỉ là không muốn nợ ai."

    Cậu đẩy hắn ra, không được, liền quay sang nơi khác, anh vẫn giữ nguyên tư thế

    "Là tao mua cho mày bộ quần áo này, bữa trưa hôm nay cũng là tao mời, không cần trả lại tiền."

    Takemichi không nói gì, ngầm đồng ý, hắn cũng hiểu là vậy, tiến lại sát gần hơn, vòng tay qua gáy cậu kéo sát lại

    "Vậy, sau này đồ mày mặc, thích bộ nào tao liền mua, thích ăn gì, ở đâu, tao liền đưa đi, mày thích gì, tao mua nấy.

    Chỉ cần mày làm người tình của tao."

    Từng câu từng chữ hắn nói ra, đều làm cậu thêm đỏ mặt, đầu như muốn bốc khói

    "Mày nói mê sảng cái gì vậy Mikey-kun!!!?"

    Hắn không thay đổi ý định, ánh mắt kiên định, vẫn có phần lạnh lẽo

    "Tao không đồng ý!!!"

    "Không đồng ý?"

    "Phải!"

    "Hay lắm.

    Trước giờ chưa có ai dám từ chối tao cả."

    "Giờ có rồi đó!"

    Hắn liếc mắt qua cậu, Takemichi đã quay ra cửa sổ, nhưng Mikey vẫn nhìn được tai cậu đã đỏ ửng

    "Được!

    Mày không đồng ý, tao liền có cách khiến mày van xin tao!"

    Song liền nhất mạnh chân ga, lao nhanh đi.

    Đến dãy trọ, Takemichi nhanh chóng xuống rồi lên nhà, rõ là rất giận bởi lời nói cợt nhả của Mikey, anh xem cậu là loại người gì vậy?

    Hắn nhìn cậu vào nhà rồi mới lái đi, phải, không đồng ý, liền có cách khiến van xin.

    Tối đó, Mikey không đến, Takemichi cũng mặc kệ, quần áo hôm nay hắn mua cho đã vứt vào thùng, kể cả số thức ăn chất đầy tủ.
     
    [Mitake] Song Song
    Chương 8: Sợ.


    Sáng hôm sau, vừa chuẩn bị ra khỏi nhà, cậu nhận được điện thoại của cấp trên, nói từ hôm nay trở đi không cần tới làm nữa, tiền lương tháng này cũng đã chuyển khoản.

    Takemichi hỏi lí do, anh ta chỉ liên tục xin lỗi chứ không nói lí do vì sao.

    Cậu hiểu ra điều gì đó, cũng chấp nhận, cả ngày hôm ấy Takemichi nằm ở nhà, chờ đợi đến tối.

    ...

    Takemichi tối nay phục vụ ở phòng bình thường, cũng may mắn vì phòng ấy là đám sinh viên, rất nhanh đã sớm cho cậu ra ngoài.

    Takemichi định vào phòng vệ sinh lau mặt, bước vào cửa không may va phải một người đàn ông

    "Thành thật xin lỗi quý khách!"

    Cậu nhanh miệng xin lỗi, nhưng người kia không có ý định bỏ qua cho, liền lấn tới

    "Quý, quý khách...?"

    "Mày nghĩ xin lỗi là xong sao?!"

    Takemichi ngơ ngác, lưng cũng đã áp vào tường, ngay sau đó lại có thêm ba, bốn tên người khác đến, cậu sợ hãi, định bỏ chạy, hai cánh tay bất chợt bị khoá chặt trên đầu, nhanh chóng bị bao vây

    "Nhìn mày cũng được đó, sao hả, có muốn ngủ với tao không!"

    Cậu không trả lời, dùng hết sức giãy dụa, những tiếng cười miệt thị bắt đầu vang lên, châm chọc

    "Hahaha!

    Nếu chú mày phục vụ tốt thì sẽ có thưởng!"

    "Coi nào coi nào, vui vẻ với bọn tao một đêm thì có mất gì!"

    "Hahaha!"

    Hốc mắt Takemichi đỏ hoe, nước mắt không kiềm được, rơi xuống.

    Bàn tay to lớn, thô ráp sờ đến cổ cậu vuốt ve, dần dần mò xuống dưới cởi cúc áo sơ mi của cậu

    "A...

    A...!!"

    Takemichi khóc lớn, những tiếng cười hả hê làm cậu thêm sợ, áo sơ mi cậu đã cởi hết cúc, lộ ra làn da trắng nõn, vòng eo mà bao cô gái mong ước

    "Có, có ai không...

    Cứu với...!"

    "Haha!

    Chú mày có kêu gào thế nào cũng không ai tới giúp đâu!"

    Bàn tay thô ráp sờ vào da thịt nhạy cảm, Takemichi lập tức trợn tròn mắt, đầy hoảng sợ, ra sức giãy dụa, cố thoát khỏi bàn tay hắn.

    Cậu còn loáng thoáng nghe được tiếng dây thắt lưng lách cách vang lên, trong lúc tuyệt vọng nhất, Takemichi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc, mái tóc bạch kim đi lướt qua phía xa

    "Mikey-kun!!!

    Cứu tao với, hức...Manjiro!!!"

    Cả đám cười lớn, nhìn cậu với ánh mắt giễu cợt

    "Mày ảo tưởng đấy sao!?

    Mày nghĩ Mikey của Phạm Thiên là ai mà giúp mày cơ chứ!"

    Nước mắt Takemichi lã chã rơi, cậu lúc này là thật sự rất sợ

    "Này...này.

    Mikey thật sự đến kìa..."

    Bàn tay đang túm chặt hai cánh tay và vai cậu liền buông ra, Takemichi theo đà trượt xuống đất, cúi đầu, ngồi im lặng.

    Mikey liếc mắt qua nhìn cậu, áo sơ mi đã xoã xuống lưng "Chúng mày đang làm cái gì vậy?"

    Hắn hai tay đút túi quần, chậm rãi bước đến, cả khuôn mặt tràn đầy sát khí

    "Ngài Mikey, ngài quan tâm đến mấy chuyện cỏn con này làm gì chứ!"

    Mikey không nói gì, liếc nhìn anh ta "Đưa cánh tay phải mày đây."

    "Vâng?"

    Hắn chậm rãi vuốt qua vuốt lại cánh tay, đột nhiên dùng lực mà bẻ gãy, tên kia vì đau mà thét lên, lập tức khụy xuống nền

    "Mày là cái thá gì mà dám động vào người của tao?"

    Mikey trừng mắt nhìn anh ta quằn quại dưới đất

    "Ch-chúng tôi không biết cậu ta là người của ngài, thành thật xin lỗi..."

    Anh đứng thẳng lại, liếc mắt nhìn bọn chúng một lượt

    "Biến."

    Cả đám lập tức chạy đi, không quên kéo theo gã nằm dưới đất kia đi.

    Anh tiến lại gần Takemichi, ngồi xổm xuống, mái tóc đen bồng của cậu che đi đôi mắt, lại ngồi trong bóng tối nên Mikey không thể nhìn rõ biểu cảm của cậu.

    Anh dịu dàng kéo áo sơ mi cậu lại lên vai, cẩn thận đóng cúc, thấy Takemichi không có phản ứng gì, bản thân cũng kiên nhẫn ngồi ở đó.

    Cậu cuối cùng là không kiềm chế được nữa, liền đổ người về phía anh khóc nấc lên.

    Mikey vòng tay qua lưng cậu vỗ vỗ nhẹ.
     
    [Mitake] Song Song
    Chương 9: Hành hạ.


    Sau khi để cậu khóc xong, anh liền đưa tay gạt giọt lên trên khoé mắt Takemichi, song cậu lật đật đứng dậy vào nhà vệ sinh rửa mặt.

    Lúc quay ra đã thấy Mikey đứng khoanh tay, lưng dựa vào cửa.

    Takemichi mắt hơi sưng và còn đỏ ửng, nhìn hắn

    "Chuyện này là do mày gây ra?"

    Cậu nghi ngờ vì lời mà hắn nói chiều hôm qua, Mikey cái gì mà không làm được cơ chứ

    "Mày nghi ngờ tao?"

    Anh đi lại gần phía cậu, đẩy nhẹ Takemichi vào góc tường, liền hôn.

    Cậu cũng không né tránh, chỉ thuật thế theo, nhưng hắn đột nhiên cắn vào môi dưới làm Takemichi đau điếng, đẩy mạnh người ra.

    Mikey nhíu lông mày, cầm cổ tay kéo Takemichi ra ngoài, cậu cũng không có chống đối, bước đi theo.

    Lúc đi qua lại tiếp túc bắt gặp quản lí, chị ta cũng không ngăn lại nữa, bởi biết rõ sẽ chẳng có kết quả.

    Takemichi dựa đầu vào lưng ghế, đôi mắt liếc ra bên ngoài, lại mệt mỏi khép lại.

    ...

    Sau khi đến nơi, Mikey liền mở cửa xe đỡ Takemichi đã ngủ say vào trong, vừa hay tỉnh lại liền đòi anh bỏ xuống.

    Đi theo phía sau, nhìn khung cảnh nơi này khác với căn biệt thự lần trước cậu đến.

    Căn biết thự lần trước có tông màu tối, mang nét cổ đại Phương Tây, xung quanh không hề có sân vườn.

    Còn căn này mang màu trắng, nội thất nhìn qua đều rất hiện đại, phía trên tầng bốn còn có hồ bơi, xung quanh cũng có vườn

    "Đây là đâu?"

    Cậu hỏi

    "Có lẽ mày không biết, nhưng nơi này là chỗ mà tình nhân của tao sống, gọi là Mạn Uyển, từ nay, mày sống ở đây."

    "Này, tao bảo không đồng ý rồi mà!?"

    Hắn dừng lại, quay về đằng sau nhìn Takemichi "Tôi không hỏi em có đồng ý hay không, tôi nói em làm người tình của tôi, không đồng ý cũng phải nghe theo."

    Song liền cầm tay kéo Takemichi lên lầu, đi đến căn phòng gần cầu thang tầng một, liền đem cậu ném lên giường.

    Takemichi hai tay chống xuống đệm mềm mại, nhìn hắn hung hăng cởi áo trên người xuống

    "Mày là muốn làm cái gì?"

    Mikey không trả lời, đem Takemichi đẩy xuống hôn mạnh bạo, một nụ hôn đầy dục vọng, cho đến khi cậu không chịu được nữa liền đẩy ra

    "Tao không muốn!"

    "Nhưng tôi muốn em."

    Takemichi bất lực cho hắn cắn xé cơ thể, cậu đau đến thấu da thấu thịt, trên bắp tay, ngực, bụng, đùi đã có những vết hằn rướm máu, tất cả đều do Mikey cắn cậu.

    Đây không phải là vết hôn bình thường, mà là hắn đang hành hạ cậu.

    Ngay khi hắn vừa định tiến vào thì nghe tiếng nức nở của cậu, hai cánh tay Takemichi che đi mắt, anh là vẫn không nỡ nhìn cậu như vậy, lại nhìn cơ thể Takemichi đầy tụ máu, nhanh chóng đứng dậy đi ra ngoài.

    Còn cậu vẫn nằm trên giường khóc lớn.

    ...

    Đến nửa đêm, ba rưỡi sáng, Mikey vào phòng đã thấy tối om, ngay cả đèn ngủ cũng không mở, liền nghĩ cậu là đã ngủ, đi đến cạnh giường lại không thấy người đâu.

    Bật công tắc điện, liền thấy bóng dáng một cậu trai ngoài ban công, trên người chỉ mặc chiếc quần tây.

    Takemichi không nhớ mình đã đứng đây bao nhiêu lâu, mặc kệ từng đợt gió thổi vào người cũng chẳng quan tâm.

    Mikey cầm lấy áo choàng mỏng đi ra ngoài, kéo cửa sang một bên, đem áo khoác lên cơ thể cậu rồi ôm lấy từ đằng sau, Takemichi không phản ứng

    "Vào trong ngủ đi."

    Cậu đẩy anh ra, nói vào liền vào, bản thân ngồi trên mép giường.

    Mikey lại lấy cho cậu một bộ quần áo, áo phông và quần đùi màu đen.

    Takemichi nói muốn tắm nhưng hắn không cho, cậu cũng không đòi hỏi.

    Sau khi thay đồ, đi ra đã thấy Mikey nằm trên giường, anh thấy cậu vẫn chưa nằm liền giục

    "Sao còn chưa ngủ?"

    "Mày qua phòng khác ngủ đi, tao không muốn nằm với mày."

    Mikey là biết cậu sợ, vừa nãy quả thực đã hơi quá "Nằm xuống, tao không làm gì mày đâu."

    Takemichi lo ngại, sau cùng vẫn là tắt điện rồi lên giường, nằm quay lưng lại với hắn.

    Mặc dù là nói không làm gì nhưng hắn vẫn ôm lấy cậu vào lòng, Takemichi cũng mặc kệ

    "Quay lại đây, Takemicchi."

    Thấy cậu trai không trả lời, nhưng anh là biết Takemichi chưa ngủ, liền nhắc lại

    "Takemicchi."

    Cậu cuối cùng là vẫn quay lại, để tránh Mikey làm phiền.

    Anh được đà ôm chặt cậu hơn, cúi xuống hôn lên trán rồi cũng ngủ say.
     
    [Mitake] Song Song
    Chương 10: Khám.


    Buổi sáng hôm sau Takemichi thức đã là gần trưa, nhìn qua bên cạnh không thấy người đâu liền biết đã tới Phạm Thiên.

    Cậu nhìn lên đồng hồ là hơn chín giờ, Takemichi vào phòng tắm rửa ngay lập tức, vết thương hôm qua hắn gây ra cũng đã đóng vảy, tuy vậy nhưng chưa hẳn, gặp nước vẫn rất xót.

    Sau khi xong liền ra ngoài ban công đứng một chút, đi ra phía cửa phòng, nhìn qua đến cả tay nắm cửa cũng rất trang trọng.

    Là loại tay nắm cửa gạt, màu trắng, có viền mạ vàng chói sáng.

    Takemichi gạt nhẹ xuống, là không mở được?

    Dùng sức gạt thêm vài lần tiếp tục không được, liền biết Mikey đã đem cửa khoá lại.

    Takemichi tức giận, đạp lên vài cái chửi rủa

    "Tên khốn Mikey chết tiệt!!!"

    Cậu nghĩ mãi cũng chẳng biết làm sao ra khỏi đây, hơn nữa đây là tầng hai, nhảy xuống chưa phải điên!

    Cậu chán chường, chẳng có việc gì làm, lại ra ngoài ban công ngồi lên sofa.

    Takemichi đơn giản là khá thích ban công thiết kế thế này.

    Nó chẳng có gì là nổi bật cả đâu, cực kì đơn giản, chắc là do chủ của nó cũng vậy.

    Lan can kính có tay vịn inox cùng màu, phía trong có thêm sofa dài, mềm mại, một chiếc bàn tròn, tất cả đều tông màu trắng.

    Takemichi nằm xuống ghế, nhìn lên bầu trời không gợn mây, được một lúc lại có mặt trời ló ra, chói mắt liền nheo mắt lại, đi vào trong lại nằm lên giường ngủ.

    Khi Mikey trở về là mười một giờ, mở phòng vào thấy cậu vẫn nằm ngủ, liền ngồi xuống mép giường, ánh mắt ôn nhu nhìn khuôn mặt không có chút gì là đề phòng của Takemichi.

    Ngón tay khẽ vuốt tóc che khuất mắt cậu, cúi xuống hôn lên trán, song liền gọi dậy.

    Takemichi uể oải, nhìn thấy tên này lập tức bày rõ thái độ, túm tóc hắn ngược lại phía sau, Mikey mất thăng bằng liền ngã vào lòng cậu, ngơ ngác nhìn người phía trên

    "Ai bảo mày nhốt tao lại đây hả thằng khốn này!?"

    Anh ngây ngốc, bật cười khi biết phản ứng của Takemichi, xoay người lại ôm eo cậu

    "Tao gọi bác sĩ tư đến kiểm tra cho mày, xong tao đưa mày đi ăn, được không?"

    Cậu không nói gì đẩy hắn ra, quay mặt ra cửa sổ, đúng lúc bác sĩ tư của Mikey mở của vào, liền lấy ghế ngồi cạnh Takemichi, không cả hỏi han đến anh

    "Cởi áo ra tôi xem."

    Takemichi nhìn qua tên này, tuổi cũng chắc ngang ngửa Mikey thôi, cởi áo phông ra, anh ta bật cười nhỏ rồi cúi vào cặp lấy ống nghe

    "Tôi thật chẳng hiểu nổi cách cậu đối xử với tình nhân mà, nhưng cậu này thì đặc biệt nhất đấy.

    Những người trước chỉ toàn là cảm sốt.

    Cậu hôm qua làm gì cũng phải kiềm chế một chút, làm người ta ra nông nỗi này."

    "Mày câm."

    Người kia lắc đầu ngán ngẩm, sau khi kiểm tra xong chỉ nói không có gì đáng ngại, nhanh chóng rời đi

    "Mày ra là vẫn còn nhân tính."

    Hắn mở tủ, một câu xin lỗi cũng chẳng có, đưa cho cậu áo sơ mi trắng, một quần tây màu đen nói Takemichi mặc vào.

    Cậu nghe lời hắn, đi xuống nhà, Mikey lại đưa cho cậu một đôi giày da, Takemichi vẫn không biết tại sao hắn lại rõ về cả size quần áo, size giày của mình.

    Ra đến cổng, điều mà Takemichi thấy là Mikey đi con xe mới, là xe 448 Pista Spider của hãng Ferari, mui trần, mang màu sắc trắng, và đặc biệt chỉ có hai chỗ ngồi.

    Takemichi biết, Mikey trên tay là tổ chức tội phạm Phạm Thiên, người như hắn, là thật sự rất giàu.

    Takemichi ngồi vào ghế phụ, anh đợi cậu thắt dây an toàn rồi mới khởi động xe, giữa cái thành phố Tokyo sầm uất này không khó để nhìn thấy những siêu xe như vậy, nhưng Takemichi vẫn là choáng ngợp khi được ngồi lên những hãng xe sang trọng, cảm giác khác hoàn toàn so với khi ngồi taxi, hoặc cảm giác chen chúc chật chội trên xe bus.

    Trên đường đi, cậu cố gắng nhớ đường vào nơi này, quả thực nó cách không xa Shibuya - khu đặc biệt của Tokyo¹, Ái Mộng là cũng nằm trong địa bàn của nơi này.

    Cậu ngẫm nghĩ một lúc, Mạn Uyển là ở vùng Kanto, nơi cậu sống là Tokyo, nơi làm việc, Ái Mộng - là thuộc Shibuya.

    Việc Takemichi không hề hay biết căn biệt thự kia của Mikey cũng là điều hiển nhiên².

    Anh đưa cậu vào trong nhà hàng, mười bốn tầng.

    Có dịch vụ cho thuê tầng, đó là lí do Mikey chọn nơi này.

    Hắn bao cả tầng mười một, chọn bàn gần cửa kính, khi thức ăn lên, là vừa ăn vừa nói chuyện

    "Takemicchi, thích nơi này không?"

    "...

    Thích."

    ____________

    ¹: Shibuya khu đặc biệt của Toyo: Shibuya thuộc 23 khu đặc biệt của Tokyo, tôi không giải thích rõ ràng phần này, có thể lên mạng tìm hiểu.

    ²:Tôi là người Việt, các bạn đọc ở đây cũng vậy, cũng như các bạn, tôi không biết gì về mấy tỉnh, thành phố hay quận huyện của Nhật Bản.

    Tôi sẽ nói ngắn ngọn.

    Từ Kanto (Mạn Uyển) đến Shibuya (Nhà hàng) khoảng 113 km, đi xe ô tô mất khoảng một tiếng rưỡi.

    Nhưng phương tiện ở đây Mikey lái là siêu xe 448 Pista Spider, có tốc độ 362 km/h, nên tôi tính trung bình mất khoảng 18 phút, trừ những trường hợp phát sinh, hơn nữa sẽ không ai điên rồ lái xe với cái tốc độ đấy nên tôi tính hắn mất khoảng 30 phút.

    Từ Tokyo (nơi Takemichi sống) đến Shibuya (Ái Mộng) khoảng 7km, và tính trung bình mất 20 phút đi xe ô tô hoặc taxi.

    Từ Kanto (Mạn Uyển) đến Tokyo (nhà Takemichi) 113 km, cũng mất khoảng một tiếng rưỡi lái xe ô tô.

    Mikey nếu đi từ Mạn Uyển đến nhà Takemichi, trung bình mất gần hoặc hơn 30 phút.

    Vì sao tôi liệt kê ra đây thì về những chap sau sẽ rõ, sẽ không mất thời gian để giải thích thêm phần này.

    Nếu có gì sai thì hãy nhắc nhở tôi.

    __________Jenicas.
     
    [Mitake] Song Song
    Chương 11: "Michi."


    Đây chính là thứ mà Mikey thích ở Takemichi.

    Cậu không như những ả đào õng ẹo, lòng vòng, lúc nói thích chỗ này, lúc chỗ kia, vừa muốn cái này, quay vào lại đòi cái khác.

    Takemichi thẳng thắn, cậu không thích chỗ kia, là không thích.

    Thích chỗ này, là thích.

    Không vòng vo.

    Nhìn tâm tư thiếu niên có vẻ tốt lên, hắn một tay chống cằm, ngồi nhìn cậu ăn.

    Takemichi thấy anh cứ im lặng, mặt không cảm xúc, nhìn chăm chăm vào mình, liền dừng động tác

    "Mày sao không ăn?

    Nhìn tao làm cái gì?

    Trên mặt tao dính cái gì sao?"

    Cậu đưa cổ tay trong gạt lên má, lại nhìn Mikey hoang mang.

    Anh ngồi thẳng dậy, rót rượu vang vào ly của cậu

    "Tao không uống."

    "Uống."

    Cậu nhìn hắn với ánh mắt có chút thờ thẫn, buông dao nĩa trên tay, cầm lấy ly rượu rồi nhìn chăm chú

    "Nó có vị thế nào?"

    "Hơi cay...và có chút nồng.

    Ừm, chắc là vậy."

    Cậu nhìn Mikey, lại chuyển hướng qua ly rượu trên tay, một lúc lại đặt xuống

    "Không uống đâu."

    Cậu không thích rượu, nó làm cậu mê sảng rồi nói những thứ vớ vẩn.

    Đương nhiên nếu tửu lượng Takemichi tốt sẽ không như vậy

    "Tại sao?"

    "Tao không thích những thứ cay và nồng."

    Cậu tiếp tục cho thức ăn vào miệng, mặc kệ Mikey

    "Mày không thử thì sao mà biết?"

    Takemichi không trả lời, đôi co với tên này làm cậu mệt mỏi, cả hai cùng cứng đầu như nhau.

    Takemichi không uống, là nhất quyết không uống.

    Mikey muốn cậu uống, là nhất quyết muốn cậu uống

    "Hừ, không uống thì không uống."

    Anh có vẻ mất kiểm soát, chưa có ai dám cãi lời anh ngoài Takemichi, người như cậu, nhất định về sau sẽ khó bảo.

    Lúc đi ra ngoài, cậu muốn hắn đưa về nhà, mặc dù là kiếm cớ nói nếu muốn dọn đến Mạn Uyển sống thì ít nhất cũng phải đem theo đồ dùng cá nhân, song có thể chuyển đi nơi khác.

    Nhưng Mikey rốt cuộc là nhìn thấu, nói sẽ mua sắm lại mọi thứ cho cậu.

    Cả hai đến một cửa hàng quần áo, anh là thực sự không nói đùa.

    Takemichi đi qua chỗ nào đều cũng lấy một thứ, tất cả cũng chỉ là áo cổ tròn, áo sơ mi, quần tây, quần len tăm và hai áo khoác Cardigan.

    Cậu là chán nản nên mới làm vậy, quần áo với Takemichi không quan trọng.

    Anh đưa cậu trở lại Mạn Uyển, thật sự, Takemichi không muốn dây dưa lâu dài với Mikey.

    Takemichi uể oải nằm xuống giường, mắt nhìn trần nhà, mỏi mệt rồi cũng nhắm lại, không có việc gì cho cậu hoạt động, Takemichi nhanh chóng trở thành một con thỏ mập mạp.

    Mikey vừa đi vào đã thấy thiếu niên dang rộng hai tay chân, nằm giữa giường.

    Bản thân liền tiến lại, nằm lên Takemichi, hắn còn có thể cảm nhận được hơi thở đều đặn của người bên dưới

    "Mày xuống."

    Takemichi đẩy đầu hắn đã vùi trong hõm cổ mình ra, ngồi dậy, nhìn không trung trong bơ phờ.

    Mikey là biết, cậu đã chán ngấy khi ngồi cả ngày như vậy "Có muốn đi đâu chơi mấy ngày liền không?"

    "Không.

    Tối nay tao phải đến Ái Mộng làm việc."

    "Không cần."

    "Tại sao?"

    Takemichi quay lại nhìn hắn, Mikey cũng nhìn cậu, lưỡng lự trả lời

    "Tao xin cho mày nghỉ ở đó rồi, từ giờ không cần đi làm."

    Takemichi phát tiết, cặp lông mày cong lại, lao đến đè hắn xuống giường

    "Ai cho mày cái quyền tự quyết định!?"

    "Thì sao?

    Từ giờ tôi nuôi em?

    Hơn nữa em không thấy ở đó nguy hiểm sao?"

    Cậu đấm thùm thụp vào ngực anh, tên khốn chó chết!

    Mikey bắt lấy cổ tay cậu, lật người Takemichi xuống, bản thân ở trên.

    Cả hai im lặng nhìn nhau, hắn từ từ cúi đầu, rất nhanh đã chiếm bờ môi căng mọng của thiếu niên.

    Thấy cậu không từ chối liền mạnh bạo, lưỡi ướt át càn quét khoang miệng Takemichi, cậu chỉ biết thuận theo hắn.

    Anh rời khỏi môi cậu, hôn xuống cổ, tay thon gầy cởi áo Takemichi, hôn xuống ngực, gặm nhấm.

    Bàn tay bên dưới cởi quần cho cậu, cũng thoát y cho bản thân, Takemichi bàn tay mông lung, cầm cổ tay hắn làm chỗ dựa, mi mắt nặng trĩu khép lại.

    Cậu không cho âm thanh phát ra khỏi miệng, nhăn mặt đau đớn, rồi dần dần dễ chịu hơn.

    Cảm nhận được hơi thở ấm nóng của bạn tình, Mikey lại càng nổi thú tính, Takemichi tuy không thể hiện, nhưng cũng kích thích đến không chịu nổi mà vặn vẹo.

    Anh thở dốc, đem chân cậu nâng lên, cúi xuống hôn lên môi cậu, song gục xuống cổ

    "Takemicchi, Takemicchi..."

    Takemichi vẫn là không chịu nổi, phát ra âm thanh nhỏ bé ở cổ họng, hắn vẫn thiếu một chút, đưa một tay vuốt ve khuôn mặt cậu

    "Kêu lên, Michi...kêu lên..."

    Cậu cắn chặt răng, những giây cuối cùng cũng chịu rên la, ôm chặt lấy cổ hắn.

    Song, Mikey nằm xuống cạnh cậu thở hổn hển, cơn mệt ập đến, mặc cho bây giờ mới ba rưỡi chiều, Takemichi ngủ thiếp đi trong vòng hắn.
     
    [Mitake] Song Song
    Chương 12: Mạn Uyển.


    Takemichi lật người, vừa hay mở mắt thức giấc, cậu vươn vai, ngáp một hơi dài, mặc kệ cơ thể đang trần truồng, đi đến lấy một bộ đồ cộc rồi vào phòng tắm.

    Lúc đi ra ngoài, nhìn lên đồng hồ đã là hơn bảy rưỡi, đi xuống lầu đã thấy Mikey ngồi vắt chân lên bàn, xem tivi.

    Anh vốn nhạy cảm, nghe tiếng dép ở bên trên liền quay lưng lại, hắn vẫy vẫy tay, gọi cậu lại.

    Takemichi nghe theo, đi xuống ngồi cạnh hắn

    "Có muốn ăn gì không?"

    "Tao không muốn ra ngoài."

    "Tao có nấu rồi, mau vào ăn đi không nguội."

    Mikey khoác tay lên vai cậu, kéo Takemichi lại gần hơn, hít lấy hít để mùi thơm mát trên cơ thể thiếu niên

    "Mày ăn rồi sao?"

    Cậu cũng không đẩy Mikey ra, để hắn thích làm gì thì làm

    "Tao chưa, đợi mày thức rồi cùng ăn."

    Hắn là ngửi mùi của cậu cũng đã nổi thú tính, hôn nhẹ lên má cậu, rồi đến cằm, vừa định chạm môi, Takemichi liền tránh

    "Tao vẫn mệt."

    Anh khựng lại một chút, song lại hôn lên trán cậu, đứng dậy

    "Vào ăn."

    Mikey đi trước, Takemichi theo sau.

    Vừa ngồi vào bàn ăn, cậu hơi bất ngờ khi thấy bàn đầy đủ thức ăn, không tin nổi vào mắt mình

    "Tất cả đều là mày nấu sao?"

    Anh gắp miếng cá kho cho cậu "Ừ."

    Cậu là quá bất ngờ rồi "Thật là khó tin."

    "Vậy mày nghĩ khi ở một mình ai sẽ nấu cho tao?

    Tao đâu rảnh để suốt ngày ra ngoài ăn, hôm nào không may còn gặp lũ cảnh sát nữa kìa."

    Anh than thở như đó là một lẽ thường tình.

    Cậu cũng không hỏi gì thêm, gảy gảy cơm trong bát.

    Mikey lại gắp cho Takemichi miếng thịt, cậu cũng không kén ăn, anh gắp gì cậu ăn nấy.

    Takemichi là vẫn muốn về nhà, hơn là là ở một nơi mà Mikey từng sống với biết bao tình nhân

    "Này, tối nay tao muốn về nhà."

    Hắn đang cúi đầu ăn, liền khựng lại, thẳng lưng nhìn

    "Không."

    Takemichi khẽ thở dài, nhanh chóng ăn hết đồ trong bát liền đứng dậy lên lầu, để anh ngồi một mình.

    Cậu đi lên phòng, lại nghĩ chưa hề biết rõ về căn biệt thự lộng lẫy này, nhanh chân bước đi tham quan một vòng.

    Phòng mà Takemichi ngủ có một tấm kính lớn, viền inox, lại có rèm màu đen, bên ngoài chính là ban công cậu ưa thích.

    Bên ngoài thì cũng chỉ là dãy hành lang đơn điệu, chẳng có gì đặc biệt, cách cỡ mười bước chân là một phòng khác, mở cửa vào thì bên trong hoàn toàn kín đáo, không có lấy một cánh cửa sổ.

    Tông màu chủ đạo là nâu.

    Chính giữa có một chiếc bàn, bên cạnh là sofa, xung quanh là tủ đã được khóa, thầm nghĩ đây là thư phòng của Mikey.

    Đối diện với phòng này cũng có một phòng khác, thiết kế không khác gì phòng ngủ Takemichi, nhưng nó cũng không có cửa sổ.

    Cuối dãy hành kang có cầu thang thiết kế xoắn lên trên¹, khác với kiểu cầu thang có lan can kính, nó có lan can gỗ sơn màu trắng.

    Vừa lên đến nơi Takemichi có chút giật mình, bên trên chỉ có một phòng duy nhất.

    Mà nó cực kì rộng, có một tấm kính lớn không có rèm, cũng không có ban công, ngoại trừ chiếc giường king size thì cũng không còn bất cứ thứ gì.

    Căn phòng này cũng phải lớn gấp đôi phòng Takemichi ngủ, vậy mà lại chẳng được bày biện gì.

    Cậu đi ra ngoài, ở cuối hành lang có một cánh cửa kính, bên ngoài là cầu thang dẫn lên tầng thượng, có thiết kế giống tầng hai nhưng thẳng lên.

    Bên trên có một phòng, thêm nữa là có hồ bơi.

    Trước mặt cậu là hồ bơi, phía cuối có một ghế sofa và một bàn tròn.

    Nền trên này riêng biệt được lát bởi gạch trơn, nó cũng là gạch trắng nhưng trơn tru.

    Có lẽ vì có hồ bơi nên thiết kế như vậy.

    Takemichi để ý rõ, căn phòng kia là được làm hoàn toàn bằng kính.

    Xung quanh ba tấm kính là rèm cửa trắng tinh khôi, đến cả trần cũng làm bằng kính, nhìn lên có thể thấy rõ ràng trăng sao.

    Takemichi là nghĩ, Mikey thật khoa trương

    "Tên này đúng kì quặc, phòng ốc gì làm bằng kính rồi lấy rèm che!"

    Mikey ăn uống xong dọn dẹp lên phòng không thấy Takemichi, đi tìm khắp các phòng cũng không thấy, lên đến sân thượng thấy cậu đang đứng ở lan can kính, Takemichi là không nhận ra sự hiện diện của anh, ung dung nhìn xe cộ qua lại bên dưới.

    Đột nhiên có người ôm từ phía sau làm cậu giật mình

    "Tôi tìm em mãi, thì ra là mò lên đây."

    "Sao anh màu mè quá vậy, nhất là căn phòng đằng kia."

    Hắn giật mình, xoay người Takemichi lại, hai tay đặt lên vai cậu trai

    "Em vừa gọi tôi là gì!?"

    "Hừ, mày không thích thì thôi, nhưng ai bảo mày gọi tao là em chứ."

    "Tôi thích chứ!"

    Anh ôm chặt cậu "Em nhỏ hơn tôi một tuổi, gọi vậy là đúng rồi."

    Takemichi cựa người, quay lưng về phía Mikey, mặc anh ôm lấy mình

    "Ngày mai chúng ta đi O-Edo Onsen Monogatari được không?"

    "Ừm."

    Anh hôn lên trán cậu, song cầm tay Takemichi xuống dưới, cậu thuận thế đi theo.

    O-Edo Onsen Monogatari là khu nghỉ dưỡng có suối nước nóng, nằm ở vịnh Tokyo, thuộc khu đảo nhân tạo của Odaiba.

    Takemichi cả đời này mơ ước được đến đó, tự nhiên Mikey lại nói vậy, nhanh chóng đồng ý.

    Hắn cả tối đó cũng không có làm phiền cậu, ôm Takemichi trong lòng ngủ ngon.

    _____________

    ¹: Thiết kế dạng cầu thang xoắn lên: Có thể tưởng tượng, ở cuối dãy hành lang, đối mặt với bức tường trắng, cầu thang sẽ xoắn sang bên phải và chiều lên trên.

    ________Jenicas.
     
    [Mitake] Song Song
    Chương 13: Ryoko.


    Sáng hôm sau, ánh sáng chiếu vào cửa, làm Takemichi khó chịu nheo mắt

    "Mikey-kun...

    Kéo rèm vào..."

    Hắn vừa tắm xong, từ trên xuống dưới vẫn còn đọng nước, nhìn thiếu niên chùm chăn kín người, để lộ ra mái tóc đen bồng, lật chăn, nằm lên người cậu

    "Mày làm cái gì vậy!?

    Xuống mau, người mày ướt nhẹp đây này!!"

    Takemichi đẩy hắn ra, buồn bực vào phòng tắm.

    Mikey ngồi trên giường, điện thoại cậu đột nhiên đổ chuông, hiện tên "Chifuyu".

    Hắn nhìn một lúc rồi bắt máy

    "Takemichi, sao hôm bữa mày không tới mở hộp kỉ niệm vậy?"

    Anh không trả lời, vừa hay Takemichi bước ra

    "Takemichi?

    Trả lời tao coi cái thằng này!"

    Mikey đưa điện thoại ra phía sau lưng, kéo cậu đang đứng gần mình

    "Bỏ tao ra!!!"

    Phía bên kia nghe được giọng cậu liền im lặng, Chifuyu nhìn vào màn hình, lại hoang mang.

    Anh đè cậu xuống, ghì hay tay Takemichi, cố tình nói lớn

    "Cưng sao vậy?

    Ăn mặc thế này là muốn quyến rũ tôi hay sao, hửm?"

    Cậu nheo mắt khó hiểu, vùng dậy "Mày sáng sớm nên ấm đầu sao?"

    Hắn nhếch mép cười, luồn tay vào áo thiếu niên, nhéo ngực cậu một cái thật đau.

    Takemichi kêu lên một tiếng ái muội, dùng sức đẩy Mikey ra

    "Anh bị điên sao Manjiro!!!"

    Anh từ từ ngồi dậy, nhìn cậu hậm hực đẩy cửa bước ra ngoài.

    Song cầm điện thoại tắt đi, Chifuyu ở bên này đã run bần bật, Mikey đã không còn gặp gỡ suốt hơn mười năm qua, bây giờ lại ở một chỗ với Takemichi, hơn nữa nghe qua cách nói chuyện như vậy, chắc chắn là có quan hệ mờ ám.

    Chifuyu tối sầm mặt, anh là đã có tình ý với cậu từ lâu rồi, giờ lại chậm hơn Mikey một bước, tuy là vậy nhưng Mikey mà anh biết đã không còn là hắn của mười hai năm về trước.

    Mikey đứng ở cầu thang, ngỡ ngàng trước cảnh Takemichi nằm dưới đất, lại bị một người phụ nữ nắm tóc giật qua giật lại như một món đồ chơi, nét mặt hắn vẫn lạnh băng nhưng gân xanh đã nổi đầy trên trán, chậm rãi bước xuống

    "A!

    C-cô là ai hả!?

    Thả tôi ra, hức, đau!!"

    "Cô đang làm gì với tình nhân của tôi vậy?

    Muốn chết sao?"

    Người phụ nữ buông cậu ra, còn cố ý dùng lực đè đầu cậu đập xuống nền

    "Mikey, cậu ta là ai?"

    Anh không trả lời, bước qua cô ta, đi đến đỡ Takemichi dậy, để cậu úp mặt vào ngực mình, ánh mắt sắc nhọn nhìn về phía cô ta

    "Ryoko, tôi cảnh cáo cô, sau này không có sự cho phép của tôi thì đừng bén mảng tới nơi này, chưa kể, ngang nhiên vào đây đánh người của tôi?

    Tự do quá rồi nhỉ?"

    Ryoko câm nín, cô ta cũng từng sống ở nơi này, nhưng là hai năm về trước, bây giờ là tay sai của Mikey, ảnh hưởng không ít tới giới tội phạm.

    Mikey thấy Takemichi bấu chặt áo của mình, tỏ rõ sợ hãi, lại liếc nhìn Ryoko

    "Sao?

    Đến đây làm gì?"

    Thấy cô ta định tiến đến, Mikey liền trừng mắt, Ryoko lưỡng lự, cuối cùng cũng dừng lại

    "Sanzu nói có khách hàng gây khó, gọi điện anh không nghe, bảo em tìm anh đến giải quyết."

    Anh ôm Takemichi lại ghế sofa, ngồi xuống

    "Hôm nay tôi bận, bảo nó tự giải quyết, không được thì giết quách thằng đó đi."

    Mikey đưa tay, gạt giọt nước mắt chuẩn bị rơi xuống má cậu, xoa đầu Takemichi, cúi xuống gần mặt cậu

    "Đau không?"

    Cậu lắc đầu, tránh ánh mắt hắn

    "Vậy em về đây."

    Ryoko bước ra cửa, nhìn động tác tay Mikey dịu dàng trên khuôn mặt thiếu niên tóc đen.

    Trước đây khi không còn thân với anh nữa, bao nhiêu cô gái, cậu trai cũng không hề được đối xử tận tình như vậy.

    Kể cả khi bản thân ra về, Mikey cũng không có nhìn lấy một cái.

    Anh đưa cậu lên trên thay đồ, Takemichi cũng không nói một lời, đến khi lên xe cậu mới hỏi hắn

    "Cô ta là ai?"
     
    [Mitake] Song Song
    Chương 14: Em là người đầu tiên.


    "Tình nhân cũ của tôi, cô ta tôi là cực kì không thích, bao lâu nhỉ...hình như có ba tháng.

    Em nên tránh xa cô ta thì hon."

    Takemichi hồi nãy sợ phát khiếp "Anh là loại người chơi chán thì vứt sao?"

    "Đồ chơi mà, cái gì cũ, chán thì vứt thôi."

    Takemichi có chút hụt hẫng, nghĩ lại thì, cậu cũng chẳng mong chờ được gì ở một người như anh.

    Mikey giờ có quyền, có tiền, ngoại hình lại tuấn tú, cả trai cả gái, xếp hàng cũng không biết dài đến đâu, có thể cho họ những thứ họ thích, chơi chán rồi cũng bỏ.

    Takemichi chỉ là, vẫn không quen.

    Đến nơi, Mikey đưa cậu vào làm thủ tục nhập phòng, cậu cũng không còn tỏ ra hứng thú, khuôn mặt hết sức bình thản

    "Tao muốn ở phòng riêng."

    "Không."

    Mikey mở của bước vào, đặt balo của Takemichi lên giường

    "Vậy tao tự đi đặt."

    Cậu chưa cả kịp bước đi, hắn liền cầm cổ tay cậu kéo lại

    "Làm sao?"

    Takemichi vùng tay ra "Không muốn ngủ với mày."

    Cậu bước được vài bước lại bị Mikey kéo trở lại, hung hăng ném lên giường

    "Buông ra!!!"

    "Em là làm sao!?"

    Takemichi bên dưới dãy dụa, cố thoát khỏi bàn tay hắn

    "Anh không nghe sao, tôi nói không muốn ngủ với anh!"

    Mikey cúi xuống, độc ác cắn mạnh vào cổ cậu đến chảy máu, Takemichi đau điếng, cong chân lên, đạp vào bụng hắn mà đẩy ra

    "Anh điên sao!!"

    "Phải!

    Tôi là điên vì em, em vì cái gì mà tức giận!?"

    Anh muốn đem cậu ép xuống giường, thiếu niên kịch liệt chống trả, cả hai cứ thế giằng xé nhau

    "Em giận tôi vì chuyện Ryoko sao?"

    "Không có!

    Anh mau buông!"

    Mikey đem hai tay cậu khoá lên đầu, hôn xuống.

    Takemichi mím chặt môi, anh hung hăng cắn xé môi cậu, Takemichi khó chịu, hé môi, hắn nhanh chóng luồn lưỡi vào trong, dây dưa một hồi lâu mới chịu thả ra.

    Cậu đem gối ném về phía hắn, Mikey đương nhiên dễ dàng chụp lấy, đứng dậy đi ra ngoài

    "Em bình tĩnh lại đi, Takemichi."

    Cậu tức giận lại càng tức giận hơn, cầm nốt cái gối bên cạnh ném đi.

    Takemichi nằm xuống giường, lăn qua lăn lại, chính bản thân cậu cũng không hiểu lí do mình nổi đoá, loại cảm xúc vừa rồi, trước đây chưa hề có.

    Song, lại nằm ngửa lên trần nhà, bất giác quay xuống úp mặt vào nệm khóc thút thít.

    Xong xuôi, vào nhà tắm rửa mặt, buồn ngủ, liền đi ngủ.

    Mikey một giờ sau quay trở lại, trên tay cầm hai túi đồ, đặt xuống giường, nhìn cục chăn bị cuộn lại ở giữa giường, nếu không có bàn chân cậu trai thò ra, có lẽ đã đi tìm người.

    Hắn lật chăn Takemichi ra, hôn lên trán

    "Lần sau đừng ngủ như vậy nữa, ngạt thở thì sao?"

    "Ư..."

    Cậu xoay người, kéo chăn lên vai

    "Dậy đi."

    Anh cởi áo khoác, treo lên móc, thay áo sơ mi bằng áo phông đen

    "Tao dẫn mày ra ngoài đi dạo, lát ăn trưa."

    Takemichi xoay người qua lại, vẫn còn muốn ngủ thêm

    "Mày tự đi đi...

    Tao muốn ngủ."

    "Dậy hoặc làm tình."

    Cậu lập tức bật dậy, bĩu môi, tên khốn!

    Thiếu niên vào phòng tắm rửa mặt

    "Đi đâu?"

    Anh đội cho cậu chiếc mũ lưỡi trai, song kéo tay Takemichi ra ngoài "Đi dạo thôi, hít thở không khí."

    "Mày buông tay tao ra không được sao?

    Tao có phải trẻ con đâu mà dắt như vậy?"

    Hắn không trả lời, tiếp tục cầm tay cậu, sau khi rời khỏi khách sạn, tiếp tục đi bộ ra ngoài.

    Cả hai đi qua vài cửa hàng lớn, đường phố ở đây rất khác Tokyo.

    Mikey là muốn đi dạo để đến bữa trưa ăn ngon miệng

    "Muốn ăn kem không?"

    "Gì cũng được."

    Hắn dẫn Takemichi vào một tiệm kem nhỏ, nhưng bên trong trang trí rất đẹp

    "Mikey-kun, lâu lắm mới thấy anh đến đây!"

    Mikey không nói gì, đưa cậu đến bàn cạnh cửa kính

    "Mày từng đến đây rồi sao?"

    "Ừ, cũng phải ba tháng rồi mới đến đây."

    Cậu nhìn anh, lại thấy khó chịu

    "Đi cùng ai vậy?"

    "Hửm?

    Chưa có, trước kia đều tới một mình, em là người đầu tiên tôi dẫn đến đây."

    Phục vụ mang ra hai cốc kem, cậu lấy một miếng nhỏ cho vào miệng "Thật sao?"

    "Em tin hay không thì tuỳ."

    Takemichi cũng không nghĩ nhiều nữa, cứ thế im lặng, lại có vài cô gái đến làm quen Mikey

    "Anh trai!

    Cho em xin số được chứ!?"
     
    [Mitake] Song Song
    Chương 15: Muốn Takemichi ở bên không phải để phục vụ.


    Hắn liếc nhìn một lượt, lại nhìn thiếu niên ngồi đối diện

    "Không thấy tình nhân tôi đang ngồi đây sao?"

    Người phụ nữ kia lại chẳng kiêng nể gì, kéo ghế ngồi xuống cạnh anh

    "Thì sao chứ!

    Cậu ta như vậy, có thể thoả mãn anh sao!?"

    Ánh mắt sắc nhọn liếc nhìn cô ta, Mikey trực tiếp đứng dậy đi đến chỗ Takemichi, khoác vai cậu

    "Coi chừng cái mạng cô đấy."

    Anh đến quầy thu ngân, tính tiền, rời đi

    "Tao không thích chỗ này."

    Hắn biết, cậu vừa rồi là khó chịu không ít "Vậy lần sau không đến nữa."

    Về đến khách sạn, cậu nói mệt, không muốn ăn trưa.

    Mikey cũng không ép, dặn khi nào đói thì nói hắn.

    Bản thân tự đi ăn, còn cậu trở về phòng ngủ.

    Hắn ăn rất nhanh, trở về phòng đã thấy Takemichi nằm ngủ dưới đất, bất lực ôm cả chăn cả người lên giường, song điện thoại cậu tiếp tục đổ chuông, hiện "Chifuyu".

    Anh cố tình không bắt máy, tắt chuông đi.

    Chifuyu ở bên này, gọi đến cuộc thứ tư, bên kia mới chịu nghe

    "Sao gọi mà không bắt máy hả!?"

    "Nó ngủ rồi, không nghe được điện thoại."

    "Mày là ai?"

    Mikey biết Chifuyu đang giả vờ, Chifuyu cũng chỉ là muốn hỏi rõ để xác thực

    "

    Sau này, không có chuyện gì quan trọng đừng làm phiền Takemichi."

    Hắn nói xong, liền tắt.

    Chifuyu là đã rõ, hai người thật sự có quan hệ không bình thường, nhưng lúc này gọi cho cậu, người bắt máy đều là Mikey.

    Anh đem điện thoại vứt qua một bên, lên giường ôm Takemichi ngủ, tay chân lại sờ soạng cơ thể thiếu niên, cậu ngủ say, không hề cảm thấy gì.

    Mikey nghịch ngợm chán, liền nhéo cậu một cái, Takemichi giật mình tỉnh dậy, lập tức vung tay tát vào mặt anh, hắn không kịp tránh

    "Im cho tao ngủ coi!!!"

    Mikey đơ ra một lúc, không nhanh không chậm, dùng lực mạnh đạp thiếu niên ngã xuống nền, âm thanh rất lớn, rầm một cái

    "A!"

    Takemichi nằm ngơ ngác ở bên dưới một lúc, chậm rãi đứng dậy, lên giường nằm, quay lưng về phía hắn

    "Tao mệt, đừng làm phiền."

    Anh nằm xuống, ôm cậu vào lòng, gặm nhấm gáy Takemichi

    "Đừng nghịch tao nữa!?"

    Mikey nhanh chóng ôm cậu thật chặt, không để thiếu niên có sức vùng vẫy.

    Đúng lúc bụng Takemichi kêu lên ọc ọc...

    "..."

    Cậu đỏ mặt, đẩy mặt ngây ngốc đang áp sát vào mình ta

    "T-tao đói rồi!

    Không có sức sức phục vụ mày đâu!"

    Mikey nheo mắt, muốn Takemichi ở bên, không phải để phục vụ bản thân, mà hắn c-...

    "Để tao gọi đồ ăn, mày muốn ăn gì?"

    "Có cơm cà ri không?"

    Anh bấm điện thoại bàn, nói gì đó với nhân dân khách sạn, xong xuôi liền nằm xuống giường ngủ

    "Ăn xong rồi ngủ đi, đừng đi đâu linh tinh."

    Cậu nhìn hắn, đi đâu thì đi, có quyền gì mà cấm người ta!?

    Thiếu niên đi đến cạnh cửa sổ, vì phòng là tầng một nên có thể thấy ở bên ngoài là một con kênh nho có cầu bắc qua, còn có cây phong màu đỏ thẫm.

    Cũng phải, bây giờ cũng đã cuối tháng chín, đang là mùa lá đỏ² đẹp đẽ.

    Lâu lâu có một cơn gió thổi nhẹ qua, tóc Takemichi cùng lá phong phất phới trong gió.

    Đang thư giãn, chuẩn bị ngủ ngục xuống bàn đến nơi, tiếng gõ cửa làm cậu giật mình.

    Takemichi cẩn thận mở cửa phòng, phục vụ dùng xe đẩy đem vào một đĩa cơm cà ri, cùng một ly sinh tố cam.

    Người phụ nữ hỏi cậu có muốn dùng thêm gì không, Takemichi lắc đầu cảm ơn, cuối cùng là ngồi vào bàn ăn thưởng thức.

    Thiếu niên ngán ngẩm, ăn được một chút đã thấy no, cũng không biết tại sao mới nãy dạ dày sôi sục, nhanh chóng gọi nhân viên tới dọn dẹp, bản thân không muốn ngủ, thấy Mikey đã say giấc, liền ra ngoài đi dạo.

    ...

    Lúc Mikey tỉnh dậy đã thấy Takemichi từ ngoài cửa bước vào, động tác có chút phòng bị

    "Đi đâu về?"

    Cậu làm ra vẻ chán chường, thả lỏng cơ mặt, xoay lưng đóng cửa lại

    "Đi tham quan một vòng thôi, mày đâu cần dò hỏi nhất cử nhất động của tao chứ!"

    "Cần."

    Cậu thiếu niên hơi khựng lại, người này thế mà lại muốn quản lí cậu.

    Hắn vẫy vẫy gọi Takemichi lại giường, cậu nghe lời, ngồi xuống cạnh anh, mặc anh ôm lấy ngửi mùi cơ thể.

    ¹: Mùa lá đỏ: Mùa thu ở Nhật Bản còn được gọi là mùa lá đỏ Momiji bởi lúc này khắp đường phố, đồi núi Nhật Bản cả không gian như được nhuộm một màu đỏ chủ đạo từ lá phong, lá thích và những cánh hoa rẻ quạt.

    __________Jenicas.
     
    [Mitake] Song Song
    Chương 16: Bắt đầu.


    Mikey quấn lọn tóc Takemichi, thì thầm vào tai cậu

    "Này, tao muốn."

    "Muốn gì?"

    "Làm tình."

    Takemichi gỡ tay Mikey ra khỏi hông "Không, tao còn mệt."

    Cậu là kiếm cớ "Mệt gì từ chiều hôm qua đến giờ?"

    Cậu lắc đầu nguầy nguậy, nhìn Mikey là vậy, nhưng về mặt giường chiếu, Takemichi thừa nhận hắn rất có kĩ năng.

    Nghĩ đến đây liền đỏ mặt, cầm lấy điện thoại nằm xuống giường nghịch.

    Mikey cũng không có nói gì nữa, theo thiếu niên nằm xuống, ôm lấy cậu.

    Hắn không ép buộc, người như Takemichi trước giờ anh lần đầu gặp, phải để thiếu niên quen dần, như vậy về sau sẽ dễ dàng hơn.

    ...

    Cho đến tối, sau khi cả hai cùng ăn tối, cuối cùng là về phòng nằm, Takemichi nghĩ, đến đây cuối cùng là nằm ngủ cả ngày hay sao?

    Bỗng bị bàn tay của Mikey kéo áo dậy, ném cho một bộ Yukuta¹ màu xanh đậm

    "Đi tắm?

    Tao vừa dành được một chỗ đẹp vô cùng, chắc mày thích."

    Takemichi ngơ ngác "Thật đó hả?

    Tao còn tưởng mình đến đây để ngủ!"

    Anh nhéo má cậu một cái, tiện thể vỗ bôm bốp vào làm nó ửng đỏ

    "Đi trước đi, phục vụ chờ ngoài cửa, sẽ dẫn mày tới đó."

    Thiếu niên gật gù, cầm lấy bộ Yukuta không biết anh mua từ bao giờ, đi ra ngoài.

    Sau khi tắm rửa cẩn thận ở phòng tắm, cậu mới mở cửa bước vào phòng tắm suối nước nóng².

    Mikey cũng thật có mắt thẩm mĩ, bồn tắm nước nóng mà hắn dành được là ở ngoài trời, nhìn lên trên có thể thấy trời sao, xung quanh có một cây phong và một cây rẻ quạt.

    Ánh đèn màu vàng càng làm sinh động hơn.

    Takemichi cởi đồ, để trên bờ.

    Cẩn thận bước qua tán đá tảng to vây xung quanh bồn rộng lớn.

    Cậu để khăn trên đầu³, ngồi xuống tận hưởng.

    Thiếu niên nhắm mắt, hít một hơi thật sâu rồi thở ra, thật thoải mái.

    Takemichi ngâm mình đã gần mười phút, Mikey mới bước vào.

    Hắn nhìn tấm lưng trắng của cậu, không cởi bộ đồ cộc màu đen ra, nhẹ nhàng đi tới đá vào gáy thiếu niên làm giật mình.

    Cậu kêu lên một tiếng, quay người ra sau "Mày làm gì vậy!?"

    Anh nhếch mép, lại là cái điệu bộ nguy hiểm này

    "Mau ngồi xuống đây đi, đừng có đứng đó nghịch tao!"

    Mikey là người không thích bị ra lệnh, nói không liền làm.

    Đi tới dùng chân dúi đầu cậu xuống nước, Takemichi sặc nước ho vài cái.

    Lỡ làm rơi khăn xuống nước mất tiêu, vội vã cầm lên, ném về phía hắn

    "Điên hả thằng kia!!"

    Mikey mặc kệ cái khăn dưới đất, tiếp tục trêu đùa thiếu niên.

    Takemichi bị dìm dưới nước không thở được liền dãy dụa, tên này muốn giết cậu tại đây à?

    Mực nước tuy không sâu nhưng đầu thiếu nằm trọn trong nước, Tay cậu đưa lên túm cổ chân hắn cào cấu muốn thả ra.

    Mikey đau liền nhấc lên, Takemichi vùng dậy.

    Hắn nhìn cổ chân đã trầy xước, lại nhìn khuôn mặt đầy nước của người kia.

    Mạnh mẽ đạp cậu xuống nền, tiếng "cốp" vang lên rõ to.

    Takemichi nằm bất động dưới nước, Mikey thấy chất lỏng màu đỏ chảy ra ngấm vào dòng nước trong vắt, nhìn một lúc liền bỏ đi.

    Takemichi bị hắn dùng sức đạp, đầu va chạm với nền bồn tắm, liền ngất đi.

    Không lâu sau nhân viên vội vã chạy vào, bế cậu ra ngoài.

    _______________

    ¹: Yukuta: lLà một loại áo truyền thống của Nhật Bản, một loại kimono mùa hè, đơn giản và ít lớp hơn, thường làm bằng vải mát như cotton.

    Không như Kimono, Yukuta phổ biến với cả nam giới.

    ²: Suốt nước nóng hay bồn tắm nước nóng chỉ là để thư giãn và hồi phục sức khỏe.

    Trước khi vào tắm suối nước nóng cần tắm rửa qua sạch sẽ.

    ³: Khi tắm không được để bất cứ thứ gì vào bồn, kể cả quần áo trên người, người tắm cần cởi bỏ toàn bộ quần áo, trần truồng tắm.

    Khăn tắm có thể để trên bờ hoặc trên đầu

    Ok, tôi là người sòng phẳng nên sẽ nói ở đây luôn, những ai không đọc thì về sau có hỏi thì mơ tôi giải thích.

    Không đọc ráng chịu.

    Fic này khác hoàn toàn với Ám Dục.

    Chắc hẳn ở đây có một số bạn đã đọc tác phẩm này của tác giả Thánh Yêu, phải nói rất hay và rất nổi tiếng.

    Tuy nhiên, tôi chỉ mượn chi tiết quán bar Cám Dỗ, cách phục vụ, chi tiết Nam Dạ Tước muốn Dung Ân làm người tình (tôi không nhớ rõ), chi tiết Từ Khiêm khám cho Dung Ân, chi tiết Dung Ân nhiều lần trốn thoát khỏi Nam Dạ Tước, chi tiết Hạ Phi Vũ đâm chết bà nội Tư Cần.

    Còn lại, tất cả đều là tốt truyện của tôi.

    Chi tiết mới nhất ở chương 16 này, tình tiết Mikey đạp Takemichi chảy máu đầu, được mượn của fic Trắng Xám Đen của RestRoo, đã có sự cho phép.

    Có thể thấy, tác phẩm Ám Dục có rất nhiều sự kiện xảy ra, tôi cảm thấy rất hay, nhưng cũng rất rườm rà.

    Fic của tôi không hề có nhiều tình tiết ức chế (cảm xúc riêng của tôi) như vậy.

    Ngoài những chi tiết trên, tất cả đều là cốt truyện của tôi.

    Ám Dục kết thúc đại happy ending, còn Song Song của tôi, tôi nói luôn là đại sad ending.

    Về sau xin đừng thắc mắc, không đọc ráng chịu.

    ___________Jenicas.
     
    [Mitake] Song Song
    Chương 17.


    Cậu vừa mở mắt, thứ đập vào là trần nhà trắng xoá, vừa cử động, cơn đau từ vết thương trên đầu truyền đến.

    Takemichi nhớ ra, thằng khốn tóc màu bạch kim nào đó đạp bản thân ra nông nỗi này.

    Takemichi ngồi trên giường, cậu nhận thức được trên đầu có quấn băng, bởi cảm giác rất đau.

    Mikey nhìn người phía trong đã tỉnh, lại ngoan ngoãn ngồi một chỗ.

    Quay lưng rời khỏi bệnh viện.

    Đến trưa y tá mang cơm lên cho cậu, nhân tiện kiểm tra vết thương

    "Cậu may mắn đấy, nó không chạm vào chỗ hiểm.

    Vài ngày nữa có thể rời đi."

    "Tôi rời đi bây giờ được không?"

    Cô y tá ngẩng đầu, mỉm cười "Không được đâu, cậu xảy ra chuyện gì thì làm sao đây!"

    Takemichi vừa bỏ một miếng cơm vào miệng, đã cảm thấy ngấy

    "Tôi sẽ không xảy ra chuyện gì, tôi muốn xuất viện ngay bây giờ, tiền hết bao nhiêu?"

    Người phụ nữ lắc đầu thở dài "Có người trả cho cậu rồi, nếu cậu vẫn cố chấp như vậy, có thể ra quầy làm việc làm thủ tục xuất viện."

    Song cầm lại khay thức ăn đi khỏi phòng, Takemichi nhân cơ hội muốn bỏ về nhà, thoát khỏi sự kiểm soát của Mikey.

    Cậu chậm chạm rời khỏi bệnh viện, trên người cũng là bộ đồ được chuẩn bị sẵn, Takemichi hẳn biết là do ai để lại.

    Cậu đầu đau như búa bổ, đứng bên cạnh đường bắt taxi, một lúc lâu mới có thể trở về đến dãy trọ quen thuộc.

    Takemichi mở của bước vào, không quên khoá cửa, phòng trừ trường hợp Mikey ra vào như cái chợ.

    Cậu vào phòng mở lấy vỉ thuốc giảm đau, không cả uống nước mà bỏ vào miệng nhai, nuốt không trôi liền mặc kệ để trong miệng tự tan, đầu lưỡi Takemichi cảm nhận được vị đắng.

    Song liền lên giường nằm ngủ một giấc đến tối.

    Khi tỉnh dậy tình trạng cậu còn tồi tệ hơn, cảm giác đau đầu và chóng mặt ập đến làm Takemichi lảo đảo đi đứng không thành, xoay qua xoay lại đã chạy vào vệ sinh nôn khan, đo nhiệt độ thì vẫn ổn.

    Cậu thở dài ngán ngẩm, vào phòng tắm rửa sạch sẽ

    "Em giỏi lắm, Takemichi!"

    Mikey ở bên kia phát điên vì mới rời mắt một chút Takemichi đã bỏ đi mất, đến nhà thì thấy khoá từ bên trong, điện thoại thiếu niên cũng ở trong tay mình.

    Hắn nheo mắt, dùng biện pháp mạnh, đạp một phát cái cửa đổ sầm, cậu ở trong nhà tắm nghe âm thanh lớn vội vã quấn khăn ngang hông chạy ra, liền thấy Mikey đi từ ngoài vào

    "Mày...!!?"

    Anh nhìn cơ thể hồng hào của cậu, vẫn còn đọng nước, chảy từ cổ xuống ngực.

    Nhanh chóng cầm cổ tay cậu tay kéo vào phòng ngủ

    "Mày làm cái đéo gì thế!?

    Phá cửa nhà tao chưa đủ hay sao!!!

    Buông ra!!!"

    Mikey ném cậu lên giường, lõm xuống một chỗ giữa giường

    "Bảo em ở bệnh viện, tại sao lại về đây?"

    "Không thích!!!"

    Gân xanh hắn nổi trên trán, vung tay tát một cái thật đau vào má cậu, Takemichi cũng không vừa, bật dậy tát trả lại hắn, nhưng cuối cùng vẫn bị Mikey túm xuống, bóp mạnh cổ

    "Em nghe cho rõ đây, Hanagaki Takemichi.

    Từ bây giờ, không được phép rời khỏi tôi!"

    "Dựa vào cái gì hả!?"

    "Dựa vào việc em là tình nhân của tôi!"

    Cậu cấu mạnh vào tay hắn, không được liền cắn đến bật máu, Mikey tức giận, tát cậu thêm cái nữa.

    Cậu không nhịn nữa, hôm nay nếu có chết ở đây cũng được, phải đánh tên này một cái thật đau.

    Takemichi đạp hắn ngã ngửa ra phía sau, tay nắm cổ áo Mikey

    "Anh tha cho tôi đi Mikey-kun, tôi chỉ là một thằng nhân viên bình thường thôi, đừng có bám lấy tôi nữa!"

    Anh lật người lại, đem áo cởi ra, cúi xuống cắn mạnh vào cổ cậu.

    Vừa nãy Mikey mới bóp để lại vết đỏ ửng, giờ lại cắn vào nữa càng làm thiếu niên đau.

    Hắn đưa tay xuống nơi tư mật sờ nắn, Takemichi khó chịu muốn đẩy người bên trên ra, lại bị khoá chặt tay trên đầu.

    Mikey hôn lên cánh môi hồng hào kia, luồn lưỡi vào bên trong dây dưa, cậu càng rụt rè tránh né, lại bị hắn cuốn lấy, cuối cùng thì thầm vào tai thiếu niên

    "Không."
     
    [Mitake] Song Song
    Chương 18: Tôi chán ghét với loại chủ động. Em chống trả tôi, tôi rất thích.


    Takemichi sáng hôm sau tỉnh lại, đã nhận ra bản thân đang ở Mạn Uyển, tên khốn đó thế nào cũng không tha cho cậu.

    Takemichi đi tới cửa sổ sát đất, kéo rèm sang bên cạnh, ánh nắng mặt trời liền thi nhau chen chúc vào gian phòng.

    Cậu đứng thờ thẫn ở đó một lúc, sau lưng lại có tiếng mở cửa.

    Cậu chán chường chẳng muốn quay lại, Mikey là dẫn theo vị bác sĩ riêng của mình tới

    "Dậy rồi sao, mau lại đây."

    Thiếu niên lúc này mới quay mặt lại, Kaashi lúc bắt gặp ánh mắt màu xanh dương quen thuộc kia, nhưng nó không còn sáng lạn như lần trước nữa, mà đầy tăm tối, bi thương...

    Hắn đi đến cửa sổ kéo rèm sang hai bên, mở cửa bước ra ngoài ban công đứng

    "Này, muốn trốn tránh à?

    Vào mà xem cậu đối xử thế nào với tình nhân kìa!?"

    Mikey không phải không nghe tiếng, cố tình vẫn đứng bên ngoài.

    Vị bác sĩ trẻ cũng không thèm để tâm, sờ lên vết hằn tím ở cổ Takemichi, cậu phát giác liền nhăn mặt

    "Đau lắm không?"

    "Đau."

    Kaashi đo nhiệt độ cho cậu, xong lấy ra bộ đo huyết áp, cuốn lên bắp tay Takemichi

    "Ổn rồi, cậu chỉ bị kiệt sức chút thôi, nghỉ ngơi vài ngày sẽ khỏe.

    Vết thương ở cổ trước khi đi ngủ bôi thuốc mỡ."

    Anh cất lại đồ vào cặp, để lên bàn một tuýp thuốc.

    Không nói không rằng rời đi.

    Takemichi vào nhà tắm vệ sinh cá nhân, chán nản không biết làm gì, ngồi một góc trên giường.

    Mikey lúc này mới đi vào, cũng đem một bên rèm cửa kéo lại.

    Đi đến bổ nhào lên người thiếu niên, Takemichi đổ ngã xuống đệm, mặt quay sang một bên, không nhìn lấy anh một cái.

    Hắn hết kiên nhẫn, đưa tay ép khuôn mặt cậu đối mặt mình, Takemichi lần này không có trốn, nhìn thẳng vào đôi mắt thâm đen kia.

    Cả hai im lặng, rốt cuộc vẫn là Takemichi bị động, rơi nước mắt khóc mè nheo.

    Mikey ôm lấy thiếu niên, hôn lên giọt nước mắt mặn nồng kia, Takemichi dùng chút sức bé nhỏ đẩy ra, không được

    "Anh, tại sao lại bắt ép tôi ở bên anh theo cách này?

    Mikey-kun, tôi không phải sinh ra để phục vụ anh!"

    Hắn biết, hắn biết.

    Hắn không muốn Takemichi ở cạnh bên mình để phục vụ, mà muốn ch-

    "Hôm qua tôi không kiểm soát được, em đừng để bụng."

    Nghĩ thế nào, Mikey vẫn không thể thốt ra.

    Cậu đưa tay quẹt nước mắt, đẩy người bên trên ra "Tôi không muốn, anh hở một chút liền đánh tôi, anh xem tôi là thứ gì vậy Mikey-kun?

    Tôi cũng là người bằng da bằng thịt!!

    Anh là vì sao muốn giữ tôi lại bên cạnh hả!!!?"

    Takemichi như điên lên, lao đến đánh vào người anh, hết đánh lại tát, tát xong lại lấy gối đập xuống.

    Dĩ nhiên, Mikey nằm chịu trận, đợi đến khi thiếu niên thở hồng hộc, ngồi dậy mới trả lời

    "Trước kia, tình nhân của tôi đều là những người chủ động, tôi đã quá chán ghét nó.

    Từ khi gặp lại em, em là người đầu tiên chống trả tôi, em ở dưới thân tôi, loại cảm giác ấy rất thích."

    Takemichi nhìn người đàn ông nằm trên đệm, đứng dậy quát rồi bỏ ra ngoài

    "Anh nghe cho rõ đây, Sano Manjiro!

    Tôi, không phải công cụ thoả mãn tình dục của anh!!!"

    Song đóng sầm cửa lại, tiếng động quả thực rất lớn, Mikey nằm lì trên giường, lời nói vừa rồi là thật tâm, nhưng chỉ là một trong nhiều lí do muốn giữ cậu ở lại.

    Takemichi bực bội, làm gì cũng tức điên, quả nhiên, ở trong một căn nhà với tên khốn đó, không thoải mái

    Cậu ra ngoài vườn, có ghế ngồi bằng gỗ, khắc hoạ rất đẹp, không chỉ vậy, bên cạnh Takemichi còn có một cái xích đu được cố định vào thân cây lớn.

    Thiếu niên cảm thấy chóng mặt, không muốn lắc lư qua lại, ngồi im trên ghế, mặc cho trời đang nổi nắng.
     
    [Mitake] Song Song
    Chương 19: Gặp lại Chifuyu.


    Mikey quả nhiên hôm sau đã cho cậu tự do ra ngoài, nhưng thiếu niên biết rõ, hắn cho người theo dõi mình.

    Takemichi chỉ muốn ra ngoài mua chút thực phẩm, nói thẳng ra trong tủ lạnh chẳng còn gì rồi.

    Thế nào ở đây lại bắt gặp chị em nhà Tachibana và cộng sự của cậu đi siêu thị cùng nhau.

    Cậu muốn tránh mặt nhưng không may bị đôi mắt tinh ý của Hinata bắt gặp, cô réo lên gọi thiếu niên lại

    "Takemichi-kun!?

    Anh đó sao!"

    Cậu quay lưng lại, liền nhoẻn miệng cười, Chifuyu thấy cậu liền lao đến

    "Takemichi!?, mấy ngày nay mày đi đâu vậy!

    Tao đến dãy trọ không có thấy.

    Và, đầu mày bị sao đây?"

    Cậu xua xua tay "Không sao, tao bị đập đầu vào góc bàn ấy mà!

    Dì tao sống ở đây, bà ấy bị bệnh, lại không có con cái nên tao tiện qua đây chăm sóc.

    Mà, mọi người đi đâu sao qua đây?"

    "Tao lượn lờ qua đây thôi, gặp Naoto đang đi làm nhiệm vụ ở đây, Hina-chan thì nói đi cùng với nó."

    Anh khoác tay lên vai cậu, ánh mắt bắt gặp vết bầm tím trên cổ

    "Takemichi-kun, thông tin về địa bàn làm việc của Phạm Thiên là ở vùng Kanto này, anh nên cẩn thận một chút."

    "Ừ, anh biết rồi."

    Takemichi biết rõ, cậu còn ăn ở với hắn cơ mà.

    Tuy rằng cậu và cô bạn gái đã chia tay, nhưng cả hai quyết định sẽ làm bạn, dù sao, cơ thể Takemichi, cậu căn bản không xứng với Hinata.

    Chị em nhà kia trò chuyện một chút rồi chào tạm biệt, Takemichi muốn rời đi nhưng một mực bị Chifuyu giữ lại, lúc này mới bắt đầu hỏi chuyện

    "Takemichi, cổ mày làm sao đây?"

    Cậu vội đẩy anh ra, hôm nay ra ngoài quên mất mặc áo cổ cao, nhưng ai ngờ gặp Chifuyu ở đây cơ chứ

    "Tao không sao..."

    Thiếu niên đưa tay lên cổ, muốn che đậy đi vết hằn chết tiệt này, lại bị người kia cầm chặt cổ tay giật ra

    "Mày là đang che giấu chuyện gì đúng không!?"

    "Tao không có!

    Mày đừng tự tưởng tượng!"

    Takemichi quát lên, lại nhẹ giọng "Bỏ tao ra, tao phải về rồi."

    Chifuyu muốn đuổi theo, nhưng bị một người đàn ông cao lớn hơn mình một cái đầu ngăn lại, trừng ánh mắt đáng sợ.

    Anh không muốn gây chuyện, nhìn theo hướng lưng cô độc của thiếu niên rồi cũng nhanh chóng bỏ đi.

    Mikey ở bàn làm việc đột nhiên nổi điên làm cả bọn giật mình, hắn theo lời kể của đàn em rằng có một thằng nào đó tóc đen tiếp xúc với Takemichi, nhìn qua rất thân thiết.

    Hắn vớ lấy chiếc cốc thuỷ tinh ném vào bức tường bên cạnh, Ran nhanh chóng né qua một bên, chút nữa thì dính đạn.

    Takemichi cảm nhận được sự bất an, trở lại Mạn Uyển trong lo lắng.

    Sau khi sắp xếp đồ vào tủ lạnh cũng đã gần trưa, nhưng Mikey nói hôm nay không về, có thể ra ngoài ăn.

    Cậu chán chường, không thèm ăn, ngồi trên sofa xem tivi.

    Tiếng tivi mở rất nhỏ, lại như sợ làm ồn ai đó, kể ra ở một mình trong căn nhà lớn như vậy cũng có phần hơi sợ.

    Cuối cùng cậu lại nằm ngủ quên trên ghế lúc nào không hay.

    Mikey quá giờ trưa liền trở về, vừa vào phòng khách đã thấy con sâu lười năm ngủ trên ghế, tướng ngủ cũng xấu quá đi.

    Anh muốn bế cậu lên phòng nhưng Takemichi cảnh giác liền tỉnh dậy, bốn mắt nhìn nhau.

    Mikey hai tay lúc này đang xốc nách thiếu niên

    "Mày làm đéo gì vậy?

    Thả tao ra."

    Hắn nghe vậy thì cũng thả thiếu niên ra luôn, đầu Takemichi đập vào tay ghế, có chút choáng váng

    "Sao mày bảo hôm nay không về?"

    "Thích thì bảo."

    Takemichi khoé môi giật giật, đi lên lầu "Tao không có làm bữa trưa, mày muốn thì ra ngoài ăn hoặc tự nấu đi."

    "Vào đây nấu."

    "Không!"

    "Tôi không nói lần hai đâu, Takemichi."

    Cậu cảm nhận được sát khí toả ra từ đôi mắt thâm quầng của hắn, Takemichi tưởng tượng, nếu không nghe lời thì sẽ bị giết ngay lập tức.

    Cuối cùng cậu phải nuốt ngược nước mắt vào trong đi nấu cho hắn.
     
    Back
    Top Dưới