[BOT] Wattpad
Administrator
- Tham gia
- 25/9/25
- Bài viết
- 94,791
- Điểm tương tác
- 0
- Điểm
- 0
Min Lão Đại??? Không Gả!
Chương 100
Chương 100
Những ngày tiếp theo, Yoongi vẫn miệt mài học lại công việc.
Dù bận rộn đến mức hầu như không có phút nghỉ, nhưng từng cử chỉ với Jimin đều đầy quan tâm.
Mỗi khi có chút thời gian rảnh, hắn lại khẽ nghiêng người, tay vuốt ve bụng cô, ánh mắt dịu dàng nhìn Jimin:
"Vợ, mệt không?
Nếu mệt thì phải nghỉ ngơi, anh luôn ở đây bên em."
Jimin mỉm cười, cảm giác ấm áp trào dâng trong lòng.
Cô vẫn luôn ở bên, không rời, cùng hắn chia sẻ từng bước học tập, từng bài tập công việc, nhắc nhở khi hắn quá mệt hay quá căng thẳng.
Những lời quan tâm, những cái chạm nhẹ nhàng, cùng sự hiện diện liên tục của cô khiến Yoongi thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.
Dần dần, hắn nhận ra rằng, bất kể công việc có căng thẳng đến đâu, chỉ cần Jimin ở bên, mọi áp lực đều trở nên dễ chịu, và trái tim hắn cũng dần bình yên trở lại.
Buổi tối, ánh đèn dịu nhẹ tràn vào căn phòng, Yoongi và Jimin ngồi cạnh nhau trên giường.
Hắn vẫn chăm chú nhìn cô, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve bụng cô, như muốn bảo vệ cả hai mẹ con.
Jimin thì thầm kể cho hắn nghe về những ngày trước khi bị ép cưới, về những lần bướng bỉnh của cô và cách hắn luôn nhẫn nại, dịu dàng để uốn nắn, an ủi từng chút một.
Hắn chỉ lắng nghe, thỉnh thoảng khẽ mỉm cười, ánh mắt đỏ hoe nhưng tràn đầy dịu dàng.
Rồi cả hai im lặng một lúc, chỉ còn tiếng nhịp tim hòa cùng không gian ấm áp.
Yoongi khẽ siết nhẹ tay Jimin, ánh mắt dừng lại trên chiếc tờ giấy hẹn đặt ngay đầu giường.
Giọng hắn trầm thấp, xen lẫn chút bồi hồi:
"Ngày mai... là khám thai định kỳ à?"
Jimin khẽ gật đầu:
"Dạ, bác sĩ dặn rồi.
Em định sáng mai sẽ đi."
Hắn im lặng vài giây, ánh nhìn dịu lại, giọng nhỏ như thì thầm:
"Anh muốn đi cùng.
Anh... muốn nhìn thấy con một lần nữa.
Trước đây, anh đã quên mất rồi."
Jimin nhìn hắn, đôi môi khẽ cong thành nụ cười, vừa dịu dàng vừa xúc động.
"Vậy mai chúng ta cùng đi nhé."
Hắn cười nhẹ, đưa tay đặt lên bụng cô, nơi sinh linh bé nhỏ đang lớn lên từng ngày.
Ánh mắt hắn lấp lánh trong ánh đèn vàng — vừa có niềm vui, vừa có chút nghẹn ngào, như thể hắn đang tìm lại chính mình trong khoảnh khắc ấy.
Sáng hôm sau, ánh nắng sớm len qua tấm rèm cửa, rọi xuống căn phòng đang chìm trong tĩnh lặng.
Yoongi khẽ mở mắt, bắt gặp Jimin đang loay hoay chuẩn bị đồ.
Hắn ngồi dậy, giọng khàn khàn nhưng đầy dịu dàng:
"Vợ anh dậy sớm vậy?"
Jimin quay lại, mỉm cười: "Phải đến bệnh viện khám định kỳ mà.
Em không muốn trễ."
Yoongi vươn tay, kéo cô lại gần, khẽ sửa lại cổ áo cho cô rồi đặt một nụ hôn nhẹ lên trán:
"Để anh đi cùng.
Anh đã nói rồi mà — anh muốn nhìn con."
Cô mỉm cười, không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ gật đầu.
Trên đường đến bệnh viện, Yoongi nắm chặt tay Jimin, thỉnh thoảng lại cúi nhìn bụng nhỏ của cô với ánh mắt dịu dàng đến lạ.
Đến bệnh viện, Jimin nằm lên giường siêu âm.
Khi hình ảnh mờ mờ hiện lên trên màn hình, Yoongi gần như nín thở.
Âm thanh "thình thịch, thình thịch" vang lên đều đặn — tiếng tim nhỏ xíu nhưng mạnh mẽ.
Jimin khẽ nắm tay hắn, ánh mắt rưng rưng.
"Đó là con của chúng ta đấy, Yoongi."
Hắn không đáp, chỉ cúi xuống hôn lên mu bàn tay cô, giọng nghẹn ngào:
"Anh nghe thấy rồi... là con đang chào anh đó."
Bác sĩ mỉm cười, đưa mắt nhìn cả hai rồi nói nhẹ nhàng:
"Thai nhi phát triển rất tốt, nhưng mẹ bé cần nghỉ ngơi và bồi bổ thêm một chút.
Dạo gần đây chắc cô làm việc nhiều lắm phải không?"
Jimin khẽ cười, đáp nhỏ: "Dạ, em vẫn ổn ạ."
Yoongi nhìn cô, mày khẽ nhíu lại, giọng nghiêm nhưng dịu:
"Ổn là phải ăn uống đầy đủ, không được bỏ bữa, không được thức khuya.
Cả mẹ và con đều phải khỏe."
Bác sĩ bật cười, gật đầu: "Đúng rồi đó, Min tổng chăm kỹ như vậy là tốt."
Jimin hơi đỏ mặt, mím môi cười nhỏ.
Ra khỏi phòng khám, Yoongi vẫn không buông tay cô, từng ngón tay đan chặt lấy nhau.
Trở về nhà, Yoongi lập tức bảo người chuẩn bị bữa ăn cho Jimin.
Mùi canh gà hầm thuốc bắc lan tỏa khắp căn nhà, hòa trong ánh nắng chiều nhẹ hắt qua khung cửa.
Hắn tỉ mỉ múc từng muỗng, thổi nhẹ rồi đưa đến bên môi cô:
"Ăn hết đi, bác sĩ nói phải bồi bổ thêm.
Con mà biết mẹ lười ăn, chắc bé sẽ giận đó."
Jimin cười khẽ, ngoan ngoãn ăn từng thìa một.
Hắn ngồi cạnh, tay khẽ vuốt tóc cô, ánh mắt đầy yêu thương và kiên nhẫn.
Khi cô ăn xong, hắn cúi xuống, khẽ đặt tay lên bụng nhỏ, giọng trầm ấm:
"Bé con ngoan, phải luôn ngoan như vậy để mẹ không mệt con nha."
Như thể nghe được lời hắn, một cú đạp nhẹ khiến Jimin giật mình, đôi mắt mở to rồi bật cười.
Yoongi cũng sững lại, rồi khẽ bật cười theo, khuôn mặt rạng rỡ hiếm thấy.
"Thấy chưa?
Con trả lời anh đó."
Hắn nói trong niềm hân hoan, bàn tay vẫn đặt trên bụng cô, cảm nhận từng chuyển động nhỏ xíu mà kỳ diệu.
Đêm buông xuống thật yên.
Trong căn phòng chỉ còn ánh đèn vàng nhạt hắt qua rèm cửa, phủ lên không gian một màu dịu nhẹ.
Jimin nằm tựa vào ngực Yoongi, đầu gối lên cánh tay hắn.
Hơi thở hai người hòa vào nhau, chậm rãi, ấm áp và bình yên đến lạ.
Bàn tay Yoongi vẫn đặt trên bụng cô, nhẹ nhàng vuốt ve như dỗ dành.
"Anh thấy không..." — Jimin mỉm cười, giọng thì thầm — "bé vẫn đang cử động nè, chắc là nghe ba nói chuyện."
Yoongi khẽ bật cười, cúi xuống hôn lên trán cô, rồi cúi gần hơn, giọng trầm ấm vang lên bên bụng nhỏ:
"Ba đây...
Ba chờ con từng ngày đó, con yêu à."
Bé như đáp lại bằng một cú đạp nhẹ.
Jimin bật cười khúc khích, bàn tay nhỏ của cô nắm lấy tay hắn đặt lại lên bụng mình.
Yoongi nhìn cô, ánh mắt dịu dàng đến mức như tan chảy, khẽ nói:
"Cảm ơn em, Jimin.
Vì đã ở bên anh, vì đã cho anh một gia đình."
Jimin khẽ lắc đầu, thì thầm đáp:
"Em mới phải cảm ơn anh... vì đã quay lại, vì đã nhớ ra cách yêu em."
Yoongi mỉm cười, cúi xuống hôn cô—một nụ hôn thật nhẹ, thật sâu.
Bên ngoài, gió khẽ lay, ánh trăng soi qua ô cửa sổ, rọi lên hai hình bóng đang ôm nhau trong bình yên.