Khác Min Lão Đại??? Không Gả!

Min Lão Đại??? Không Gả!
Chương 100


Những ngày tiếp theo, Yoongi vẫn miệt mài học lại công việc.

Dù bận rộn đến mức hầu như không có phút nghỉ, nhưng từng cử chỉ với Jimin đều đầy quan tâm.

Mỗi khi có chút thời gian rảnh, hắn lại khẽ nghiêng người, tay vuốt ve bụng cô, ánh mắt dịu dàng nhìn Jimin:

"Vợ, mệt không?

Nếu mệt thì phải nghỉ ngơi, anh luôn ở đây bên em."

Jimin mỉm cười, cảm giác ấm áp trào dâng trong lòng.

Cô vẫn luôn ở bên, không rời, cùng hắn chia sẻ từng bước học tập, từng bài tập công việc, nhắc nhở khi hắn quá mệt hay quá căng thẳng.

Những lời quan tâm, những cái chạm nhẹ nhàng, cùng sự hiện diện liên tục của cô khiến Yoongi thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.

Dần dần, hắn nhận ra rằng, bất kể công việc có căng thẳng đến đâu, chỉ cần Jimin ở bên, mọi áp lực đều trở nên dễ chịu, và trái tim hắn cũng dần bình yên trở lại.

Buổi tối, ánh đèn dịu nhẹ tràn vào căn phòng, Yoongi và Jimin ngồi cạnh nhau trên giường.

Hắn vẫn chăm chú nhìn cô, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve bụng cô, như muốn bảo vệ cả hai mẹ con.

Jimin thì thầm kể cho hắn nghe về những ngày trước khi bị ép cưới, về những lần bướng bỉnh của cô và cách hắn luôn nhẫn nại, dịu dàng để uốn nắn, an ủi từng chút một.

Hắn chỉ lắng nghe, thỉnh thoảng khẽ mỉm cười, ánh mắt đỏ hoe nhưng tràn đầy dịu dàng.

Rồi cả hai im lặng một lúc, chỉ còn tiếng nhịp tim hòa cùng không gian ấm áp.

Yoongi khẽ siết nhẹ tay Jimin, ánh mắt dừng lại trên chiếc tờ giấy hẹn đặt ngay đầu giường.

Giọng hắn trầm thấp, xen lẫn chút bồi hồi:

"Ngày mai... là khám thai định kỳ à?"

Jimin khẽ gật đầu:

"Dạ, bác sĩ dặn rồi.

Em định sáng mai sẽ đi."

Hắn im lặng vài giây, ánh nhìn dịu lại, giọng nhỏ như thì thầm:

"Anh muốn đi cùng.

Anh... muốn nhìn thấy con một lần nữa.

Trước đây, anh đã quên mất rồi."

Jimin nhìn hắn, đôi môi khẽ cong thành nụ cười, vừa dịu dàng vừa xúc động.

"Vậy mai chúng ta cùng đi nhé."

Hắn cười nhẹ, đưa tay đặt lên bụng cô, nơi sinh linh bé nhỏ đang lớn lên từng ngày.

Ánh mắt hắn lấp lánh trong ánh đèn vàng — vừa có niềm vui, vừa có chút nghẹn ngào, như thể hắn đang tìm lại chính mình trong khoảnh khắc ấy.

Sáng hôm sau, ánh nắng sớm len qua tấm rèm cửa, rọi xuống căn phòng đang chìm trong tĩnh lặng.

Yoongi khẽ mở mắt, bắt gặp Jimin đang loay hoay chuẩn bị đồ.

Hắn ngồi dậy, giọng khàn khàn nhưng đầy dịu dàng:

"Vợ anh dậy sớm vậy?"

Jimin quay lại, mỉm cười: "Phải đến bệnh viện khám định kỳ mà.

Em không muốn trễ."

Yoongi vươn tay, kéo cô lại gần, khẽ sửa lại cổ áo cho cô rồi đặt một nụ hôn nhẹ lên trán:

"Để anh đi cùng.

Anh đã nói rồi mà — anh muốn nhìn con."

Cô mỉm cười, không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ gật đầu.

Trên đường đến bệnh viện, Yoongi nắm chặt tay Jimin, thỉnh thoảng lại cúi nhìn bụng nhỏ của cô với ánh mắt dịu dàng đến lạ.

Đến bệnh viện, Jimin nằm lên giường siêu âm.

Khi hình ảnh mờ mờ hiện lên trên màn hình, Yoongi gần như nín thở.

Âm thanh "thình thịch, thình thịch" vang lên đều đặn — tiếng tim nhỏ xíu nhưng mạnh mẽ.

Jimin khẽ nắm tay hắn, ánh mắt rưng rưng.

"Đó là con của chúng ta đấy, Yoongi."

Hắn không đáp, chỉ cúi xuống hôn lên mu bàn tay cô, giọng nghẹn ngào:

"Anh nghe thấy rồi... là con đang chào anh đó."

Bác sĩ mỉm cười, đưa mắt nhìn cả hai rồi nói nhẹ nhàng:

"Thai nhi phát triển rất tốt, nhưng mẹ bé cần nghỉ ngơi và bồi bổ thêm một chút.

Dạo gần đây chắc cô làm việc nhiều lắm phải không?"

Jimin khẽ cười, đáp nhỏ: "Dạ, em vẫn ổn ạ."

Yoongi nhìn cô, mày khẽ nhíu lại, giọng nghiêm nhưng dịu:

"Ổn là phải ăn uống đầy đủ, không được bỏ bữa, không được thức khuya.

Cả mẹ và con đều phải khỏe."

Bác sĩ bật cười, gật đầu: "Đúng rồi đó, Min tổng chăm kỹ như vậy là tốt."

Jimin hơi đỏ mặt, mím môi cười nhỏ.

Ra khỏi phòng khám, Yoongi vẫn không buông tay cô, từng ngón tay đan chặt lấy nhau.

Trở về nhà, Yoongi lập tức bảo người chuẩn bị bữa ăn cho Jimin.

Mùi canh gà hầm thuốc bắc lan tỏa khắp căn nhà, hòa trong ánh nắng chiều nhẹ hắt qua khung cửa.

Hắn tỉ mỉ múc từng muỗng, thổi nhẹ rồi đưa đến bên môi cô:

"Ăn hết đi, bác sĩ nói phải bồi bổ thêm.

Con mà biết mẹ lười ăn, chắc bé sẽ giận đó."

Jimin cười khẽ, ngoan ngoãn ăn từng thìa một.

Hắn ngồi cạnh, tay khẽ vuốt tóc cô, ánh mắt đầy yêu thương và kiên nhẫn.

Khi cô ăn xong, hắn cúi xuống, khẽ đặt tay lên bụng nhỏ, giọng trầm ấm:

"Bé con ngoan, phải luôn ngoan như vậy để mẹ không mệt con nha."

Như thể nghe được lời hắn, một cú đạp nhẹ khiến Jimin giật mình, đôi mắt mở to rồi bật cười.

Yoongi cũng sững lại, rồi khẽ bật cười theo, khuôn mặt rạng rỡ hiếm thấy.

"Thấy chưa?

Con trả lời anh đó."

Hắn nói trong niềm hân hoan, bàn tay vẫn đặt trên bụng cô, cảm nhận từng chuyển động nhỏ xíu mà kỳ diệu.

Đêm buông xuống thật yên.

Trong căn phòng chỉ còn ánh đèn vàng nhạt hắt qua rèm cửa, phủ lên không gian một màu dịu nhẹ.

Jimin nằm tựa vào ngực Yoongi, đầu gối lên cánh tay hắn.

Hơi thở hai người hòa vào nhau, chậm rãi, ấm áp và bình yên đến lạ.

Bàn tay Yoongi vẫn đặt trên bụng cô, nhẹ nhàng vuốt ve như dỗ dành.

"Anh thấy không..." — Jimin mỉm cười, giọng thì thầm — "bé vẫn đang cử động nè, chắc là nghe ba nói chuyện."

Yoongi khẽ bật cười, cúi xuống hôn lên trán cô, rồi cúi gần hơn, giọng trầm ấm vang lên bên bụng nhỏ:

"Ba đây...

Ba chờ con từng ngày đó, con yêu à."

Bé như đáp lại bằng một cú đạp nhẹ.

Jimin bật cười khúc khích, bàn tay nhỏ của cô nắm lấy tay hắn đặt lại lên bụng mình.

Yoongi nhìn cô, ánh mắt dịu dàng đến mức như tan chảy, khẽ nói:

"Cảm ơn em, Jimin.

Vì đã ở bên anh, vì đã cho anh một gia đình."

Jimin khẽ lắc đầu, thì thầm đáp:

"Em mới phải cảm ơn anh... vì đã quay lại, vì đã nhớ ra cách yêu em."

Yoongi mỉm cười, cúi xuống hôn cô—một nụ hôn thật nhẹ, thật sâu.

Bên ngoài, gió khẽ lay, ánh trăng soi qua ô cửa sổ, rọi lên hai hình bóng đang ôm nhau trong bình yên.
 
Min Lão Đại??? Không Gả!
Chương 101


Thời gian lặng lẽ trôi qua, từng ngày từng ngày, bụng Jimin cũng dần lớn hơn.

Cô bắt đầu thấy mệt mỏi, những bước đi chậm lại, lưng đau nhức, giấc ngủ chập chờn.

Nhưng mỗi khi quay sang, thấy Yoongi đang nhìn mình đầy dịu dàng, mọi mệt mỏi dường như đều tan biến.

Yoongi những ngày này bận rộn hơn bao giờ hết.

Công ty vừa khởi động lại sau thời gian dài đình trệ, hắn phải xử lý vô số công việc, liên tục họp hành và ký kết hợp đồng.

Thế nhưng, cứ mỗi khi có thể, hắn lại vội vã trở về nhà — nơi có Jimin đang đợi.

Khi thấy cô ngồi tựa đầu bên cửa sổ, hắn sẽ bước đến thật khẽ, đặt tay lên vai cô, giọng trầm ấm:

"Vợ sao vậy?

Mệt ở đâu sao?"

Jimin chỉ lắc đầu, nở nụ cười yếu ớt, nhưng hắn không tin.

Yoongi kéo ghế ngồi xuống cạnh, cúi người tháo đôi dép của cô ra, nhẹ nhàng xoa bóp bàn chân sưng nhẹ:

"Anh nói bao nhiêu lần rồi, đi đứng cũng phải cẩn thận, đừng cứ làm việc lung tung như vậy."

Jimin bật cười, nhìn dáng vẻ nghiêm nghị ấy mà lòng lại ấm áp.

Cô khẽ nghiêng người, bàn tay luồn vào tóc hắn, giọng nhỏ nhẹ:

"Em đâu có làm gì đâu, chỉ nhớ anh thôi."

Yoongi khựng lại, rồi khẽ bật cười, ánh mắt dịu hẳn đi.

Hắn vươn tay kéo cô vào lòng, đặt một nụ hôn lên mái tóc mềm:

"Anh cũng nhớ em.

Nhưng vợ anh không được phép mệt đâu, hiểu chưa?"

Giọng nói ấy nhẹ như gió, nhưng lại khiến Jimin thấy bình yên đến lạ.

Cô khẽ gật đầu, vùi mặt vào ngực hắn, lắng nghe nhịp tim quen thuộc — âm thanh của yêu thương, của bình yên, và của hạnh phúc giản đơn mà họ từng suýt đánh mất.

Buổi chiều hôm đó, trời đổ mưa nhẹ.

Jimin bất ngờ lên cơn đau bụng dữ dội — cơn co đầu tiên khiến cô phải gập người lại, tay bấu chặt mép bàn.

Người giúp việc hoảng hốt gọi xe đưa cô đến bệnh viện.

Yoongi lúc này đang ở công ty, vùi đầu trong đống tài liệu.

Khi điện thoại reo lên, vừa nghe đến hai chữ "vỡ ối", hắn sững người, mọi thứ như ngừng lại trong thoáng chốc.

Rồi chẳng kịp suy nghĩ thêm, hắn giật chìa khóa xe, lao vội ra khỏi phòng họp, bỏ mặc mọi ánh mắt ngỡ ngàng phía sau.

Cơn mưa càng lúc càng nặng hạt.

Đường trơn, gió lớn, tầm nhìn bị che khuất.

Hắn siết chặt vô-lăng, tim đập dồn dập — chỉ còn một suy nghĩ duy nhất trong đầu: phải đến bên em, ngay lập tức.

Nhưng định mệnh lại nghiệt ngã, chiếc xe của hắn va quẹt vào dải phân cách.

Lực va chấn khiến đầu hắn đập mạnh, mắt tối sầm đi... rồi mất ý thức.

Khi mở mắt ra, mùi thuốc khử trùng nồng nặc xộc vào mũi.

Trần nhà trắng xoá.

Bên cạnh là tiếng máy theo dõi nhịp tim đều đặn.

Yoongi khẽ cau mày, cố gượng dậy — nhưng cơn choáng khiến hắn chỉ có thể nhích đầu, đôi mắt mở ra chậm rãi.

Người đầu tiên hắn nhìn thấy là ba mình, ông Min.

Người đàn ông vốn nghiêm nghị ấy giờ lại đang ngồi đó, ánh mắt đầy lo lắng.

"Ba..."

Tiếng gọi khàn khàn bật ra, ngắn gọn nhưng run rẩy.

Ông Min khựng lại, nhìn hắn, rồi đôi mắt dần đỏ lên.

Bao năm lạnh lùng, cuối cùng chỉ vì một tiếng gọi ấy mà ông biết — con trai mình đã nhớ lại tất cả.

"Yoongi..."

Giọng ông nghẹn ngào, tay siết chặt vai hắn.

Chưa kịp để ông nói thêm, Yoongi đã gạt dây truyền dịch, loạng choạng đứng dậy.

"Jimin... cô ấy..."

"Con đừng vội, vẫn còn yếu—"

"Không, con phải đến đó!"

Hắn gần như chạy, mỗi bước chân là một cơn đau xuyên qua thái dương, nhưng hắn không dừng lại.

Phía cuối hành lang, hắn thấy mẹ mình — bà Min — đang đứng chờ, hai bàn tay đan vào nhau đầy lo âu.

Yoongi lao tới, đứng cạnh bà, mắt dán chặt vào cánh cửa phòng sinh đang khép kín.

"Cố lên nào, hít sâu vào..."

"Một lần nữa thôi, mẹ bé giỏi lắm!"

Tiếng bác sĩ vang lên dồn dập từ trong phòng sinh.

Yoongi đứng ngoài, hai tay siết chặt đến mức khớp tay trắng bệch.

Hơi thở hắn nặng nề, từng nhịp tim dội mạnh trong lồng ngực.

Mồ hôi túa ra trên trán dù hành lang lạnh ngắt.

Mẹ hắn bên cạnh không ngừng cầu nguyện, còn ba thì cố trấn an nhưng chính ông cũng đang run.

Rồi... một tiếng khóc chói tai vang lên — non nớt, trong trẻo mà lay động tận tâm can.

Không gian bỗng như ngưng lại, rồi vỡ òa trong niềm vui sướng.

Bà Min đưa tay ôm ngực, nước mắt trào ra.

"Là tiếng em bé... là cháu nội của chúng ta..."

Ông Min khẽ gật đầu, khóe môi run run.

Còn Yoongi — hắn đứng im một chỗ, đôi mắt dõi về cánh cửa kia.

Cổ họng nghẹn lại, tim hắn như bị ai bóp chặt.

Rồi giọt nước mắt đầu tiên khẽ rơi.

Không phải vì sợ, mà là vì hạnh phúc — hạnh phúc đến nỗi khiến hắn thấy ngực mình ấm lên, nhẹ nhõm đến lạ.

Một lúc sau, cánh cửa phòng sinh mở ra.

Jimin được đẩy ra, khuôn mặt tái nhợt nhưng vẫn mỉm cười yếu ớt.

Trên ngực cô, một sinh linh bé nhỏ đang nằm ngoan ngoãn, cuộn tròn trong tấm chăn mềm.

Yoongi lặng người.

Mọi âm thanh xung quanh như tan biến, chỉ còn lại hình ảnh ấy — người con gái hắn yêu và đứa con nhỏ của cả hai.

Hắn bước lại, đôi mắt vẫn còn ánh lên sự xúc động chưa nguôi.

Bàn tay hắn run nhẹ khi nắm lấy tay cô — bàn tay nhỏ bé, mềm yếu nhưng lại mạnh mẽ hơn bất kỳ ai.

"Vất vả rồi... vợ à."

Giọng hắn khàn đặc, từng chữ như nghẹn lại nơi cổ họng.

Jimin cố gắng hé mắt, nở một nụ cười yếu ớt:

"Anh...

đến rồi à..."

Yoongi khẽ gật đầu, nắm chặt tay cô hơn, rồi cúi xuống đặt lên trán cô một nụ hôn thật dịu dàng.

Cẩn thận, hắn cùng y tá đưa cô về phòng riêng để nghỉ ngơi.
 
Min Lão Đại??? Không Gả!
Chương 102


Trong phòng bệnh, không khí tràn ngập sự ấm áp và yên bình.

Yoongi ngồi sát bên giường, cẩn thận đưa thìa cháo nóng lên môi Jimin.

"Ăn thêm một chút nữa đi, vợ phải lấy lại sức." — giọng hắn khẽ, dịu dàng như sợ làm cô mệt.

Hơi thở Jimin yếu nhưng vẫn cố mỉm cười, từng muỗng cháo được hắn đút đều đặn, chậm rãi, kiên nhẫn.

Khi cô ăn xong, Yoongi lại đưa ly nước ấm tới, kiểm tra nhiệt độ rồi mới để cô uống.

Hắn lau khóe môi cô bằng khăn mềm, từng cử chỉ đều nhẹ nhàng đến mức khiến tim Jimin run lên.

Yoongi dường như chẳng để tâm đến thế giới xung quanh.

Ánh mắt hắn chỉ dừng lại nơi Jimin- người vừa trải qua đau đớn để mang đến phép màu cho cuộc đời hắn.

Bên cạnh, đứa bé đang ngủ ngoan trong vòng tay bà Min, tiếng thở đều và nhỏ xíu như một bản nhạc ru.

Ông Min ngồi gần đó, ánh mắt hiền từ dõi theo con trai và con dâu, khóe môi khẽ cong thành nụ cười mãn nguyện.

Đêm buông xuống, căn phòng chỉ còn lại hai người.

Ánh đèn vàng hắt nhẹ lên khuôn mặt cả hai, tĩnh lặng.

Chỉ nghe thấy tiếng thở yếu ớt của Jimin và nhịp tim đều đặn của Yoongi.

Yoongi ngồi bên giường, bàn tay khẽ vuốt ve những sợi tóc của cô.

Giọng hắn trầm ấm, run nhẹ:

"Jimin... anh nhớ ra rồi.

Tất cả... mọi thứ.

Anh nhớ em, nhớ những ngày chúng ta đã trải qua..."

Jimin sững người, đôi mắt ướt nhòe, đưa tay run run chạm vào mặt hắn.

"Anh đã nhớ rồi sao..." — giọng cô nghẹn lại, nước mắt cứ thế tuôn trào.

Yoongi vội cúi xuống, lau nước mắt cho cô, giọng lại dịu như gió:

"Vợ ngoan, đừng khóc nữa.

Vợ còn yếu lắm, khóc nhiều sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe.

Hắn ngồi sát lại, một tay xoa nhẹ lưng cô, tay còn lại nắm chặt bàn tay bé nhỏ của Jimin.

"Vợ của anh vất vả rồi... cảm ơn vợ nhiều lắm." — hắn khẽ nói, âm giọng nghẹn lại.

Jimin khẽ lắc đầu, nắm chặt lấy tay hắn hơn, ánh mắt vẫn long lanh trong ánh đèn dịu:

"Anh không cần nói cảm ơn đâu... chỉ cần anh ở đây... là đủ rồi."

Yoongi cúi xuống, khẽ hôn lên trán cô — một nụ hôn nhẹ nhưng chứa đựng tất cả những yêu thương.

Bên cạnh, đứa bé vẫn ngủ ngoan, như minh chứng cho tình yêu đã trải qua biết bao sóng gió — cuối cùng cũng tìm thấy bình yên.

Sáng hôm sau, ánh nắng sớm len qua khung rèm, nhẹ rơi lên căn phòng ngập hương sữa non và mùi hoa tươi mà mẹ hắn đã mang đến.

Yoongi thức dậy từ sớm, sợ đánh thức Jimin nên chỉ lặng lẽ bước đến bên nôi, cúi xuống nhìn đứa bé đang ngủ ngoan.

Đôi môi hắn khẽ cong, ánh mắt chứa đầy dịu dàng.

Hắn cúi người bế con lên, cẩn trọng như nâng một báu vật, rồi chậm rãi bước lại gần cửa sổ.

Ánh nắng sớm phủ lên vai hắn, rọi xuống khuôn mặt nhỏ xíu đang say ngủ trong vòng tay cha.

Giọng hắn khẽ khàng, trầm ấm mà run nhẹ:

"Chào buổi sáng...

Yoonho của ba."

Đứa bé cựa mình, đôi mi khẽ động, bàn tay bé xíu nắm chặt ngón tay hắn.

Yoongi mỉm cười, trái tim như tan chảy vì khoảnh khắc nhỏ bé ấy.

"Con biết không... ba đã chờ ngày được gọi tên con rất lâu rồi."

Đằng sau, Jimin đã tỉnh, lặng lẽ nhìn hai ba con qua làn tóc rối.

Cô khẽ mỉm cười, nước mắt rưng rưng — là hạnh phúc, là bình yên, là phần thưởng cho tất cả những tháng ngày đau đớn và chờ đợi.

Yoongi quay lại, bắt gặp ánh mắt ấy, hắn cũng cười.

"Vợ dậy rồi à?" — giọng hắn dịu như gió.

"Ừm..." — Jimin khẽ gật, nhìn hai cha con rồi nói nhỏ — "Hai người trông giống nhau y đúc đấy."

Yoongi bật cười, đến bên giường, đặt Yoonho vào lòng Jimin.

"Giống anh thì tốt, để lớn lên còn bảo vệ em."

Cả ba người, một khung cảnh bình yên — nắng vàng, hơi ấm, và tình yêu trọn vẹn mà họ đã đánh đổi bằng bao nhiêu thử thách mới có được.

Ba ngày sau, khi vết thương đã ổn định và sức khỏe dần hồi phục, Jimin được xuất viện.

Cả gia đình Min đều có mặt từ sớm, chuẩn bị đón cô và bé Yoonho về nhà.

Yoongi cẩn thận chỉnh lại chăn cho vợ, rồi bế con trai vào lòng.

Bước chân hắn chậm rãi, từng cử động đều toát lên sự cẩn trọng và yêu thương vô bờ.

Jimin ngồi trên xe lăn do y tá đẩy, khẽ nghiêng đầu nhìn hai ba con.

Ánh mắt cô chan chứa niềm vui, đôi môi khẽ cong lên thành nụ cười dịu dàng.

Ra đến cổng bệnh viện, gió nhẹ lướt qua mang theo hương hoa sữa.

Yoongi mở cửa xe, đỡ Jimin lên ghế thật nhẹ nhàng, sau đó mới đặt Yoonho nằm trong nôi nhỏ.

Trên đường về, Jimin tựa đầu lên vai hắn, nắm lấy tay hắn.

"Cuối cùng... cũng được về nhà rồi." — cô khẽ nói.

Hắn nhìn cô, mỉm cười — nụ cười đầy bình yên:

"Ừ, về nhà thôi, vợ và con đã vất vả nhiều rồi."

Chiếc xe lăn bánh, rời khỏi bệnh viện giữa ánh nắng vàng nhạt.

Một khởi đầu mới đang chờ họ phía trước — nơi tình yêu, niềm tin và hạnh phúc đang dần đong đầy hơn từng ngày.

Chiếc xe dừng trước cổng dinh thự nhà Min.

Cửa xe mở ra, Jimin được Yoongi dìu xuống, trên tay hắn còn bế bé Yoonho đang ngủ say.

Cả hai vừa bước đến bậc tam cấp, đã thấy một bóng dáng quen thuộc đang đứng đợi ở hiên nhà.

Ông Park.

Vẫn bộ vest giản dị, vẫn ánh mắt hiền từ như bao năm qua — nhưng hôm nay trong mắt ông là niềm vui xen lẫn xúc động.

"Ba..." — giọng Jimin run lên.

Ông Park bước nhanh đến, bàn tay hơi run khi nắm lấy tay con gái:

"Con gái ba vất vả rồi, Jimin à."

Cô khẽ mỉm cười, đôi mắt ngấn nước:

"Con ổn mà ba."

Yoongi đứng bên cạnh, khẽ cúi đầu chào:

"Con chào ba."

Ông Park gật đầu nhẹ, ánh nhìn rơi xuống đứa trẻ nhỏ đang ngủ trong vòng tay hắn.

Một nụ cười dịu dàng nở trên môi ông, bàn tay khẽ chạm vào đôi má phúng phính của bé Yoonho.

"Cháu ngoại của ông... ngoan quá." — giọng ông nghẹn lại.

Bà Min từ sau bước đến, vừa mỉm cười vừa đỡ lấy Jimin:

"Thôi, con bé còn yếu, mau vào nhà đi.

Đứng ngoài gió mãi thế này không tốt đâu."

Jimin được dìu vào phòng khách, Yoongi nhẹ đặt Yoonho xuống chiếc nôi gần đó.

Ông Park ngồi xuống ghế, quay sang bà Min, giọng chân thành và chậm rãi:

"Jimin vừa sinh xong còn yếu... tôi mong chị thông gia giúp đỡ, chăm sóc con bé và cháu giúp tôi.

Tôi cũng yên tâm hơn khi có chị ở bên."

Bà Min khẽ gật đầu, giọng hiền từ:

"Anh cứ yên tâm, Jimin bây giờ là con gái tôi rồi.

Tôi sẽ chăm sóc nó chu đáo, như chính con ruột của mình."

Câu nói ấy khiến Jimin khẽ cúi đầu, nước mắt lại khẽ tràn nơi khóe mi.

Cô cố mỉm cười, bàn tay run run tìm đến tay Yoongi.

Yoongi cúi xuống, ngón tay thô ráp nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt trên má cô.

Giọng hắn trầm thấp, pha chút trêu chọc:

"Ngoan...

đừng khóc nữa.

Làm mẹ rồi mà còn khóc nhè như vậy sao?"

Jimin khẽ bật cười qua làn nước mắt, nụ cười dịu dàng như nắng cuối chiều.

Không gian quanh họ dường như cũng lặng lại — chỉ còn tiếng cười khẽ, tiếng trẻ con thở đều trong giấc ngủ, và hơi ấm của yêu thương lan tỏa khắp căn phòng.
 
Min Lão Đại??? Không Gả!
Chương cuối


Thời gian lặng lẽ trôi qua, mang theo những tháng ngày bình yên hiếm hoi của dinh thự họ Min.

Trong khoảng sân nhỏ ngập nắng, tiếng cười khanh khách của Yoonhoo vang vọng, trong trẻo như chuông gió.

Cậu bé nay đã hơn một tuổi, đôi chân nhỏ chập chững bước đi, mỗi bước đều loạng choạng nhưng đầy quyết tâm.

Jimin ngồi trên chiếc xích đu gỗ, mái tóc khẽ lay theo gió, hai tay mở rộng ra đầy yêu thương:

"Lại đây nào con... lại với mẹ nào."

Yoongi đứng bên cạnh cô, ánh mắt không giấu được sự tự hào khi nhìn con trai.

Yoonhoo bước được vài bước thì bị hụt chân, ngã phịch xuống nền cỏ.

Cả hai chưa kịp lo thì cậu bé đã chống tay, lắc lắc cái đầu rồi tiếp tục đứng lên, bước tiếp về phía trước — đôi mắt to tròn sáng rực vì thích thú.

Jimin bật cười, ánh mắt dịu lại như được phủ một tầng mật ngọt.

Yoongi nhìn cô, khóe môi cong lên đầy cưng chiều.

Trong một khoảnh khắc êm ái và giản dị ấy, họ chỉ im lặng dõi theo đứa con nhỏ —

hạnh phúc đang chạy từng bước chập chững về phía họ.

Jimin khẽ đưa tay kéo Yoongi ngồi xuống bên cạnh mình, rồi y nghiêng đầu tựa vào vai hắn, nhìn con trai đang cố gắng từng bước một.

Yoongi mỉm cười, giọng trầm ấm:

"Con trai chúng ta cứng cáp thật."

Jimin bật cười khẽ, đôi mắt ánh lên sự tự hào xen lẫn nghẹn ngào:

"Giống anh đấy... lì và mạnh mẽ."

Yoongi nhìn sang cô, ánh mắt đầy dịu dàng:

"Còn giống mẹ nó... kiên trì, biết đứng dậy mỗi khi ngã."

Jimin đỏ mặt, nhẹ thúc vào tay hắn một cái.

Nhưng chưa kịp phản ứng thì Yoonhoo đã lạch cạch chạy tới, ngã vào lòng cô.

Cậu bé cười khanh khách, hai tay ôm lấy chân mẹ.

Jimin cúi xuống ôm con, Yoongi ngồi bên hai mẹ con, vòng tay siết nhẹ cả hai vào lòng.

"Gia đình nhỏ của anh..." – hắn thì thầm, giọng khẽ đến mức chỉ mình cô nghe –,.

"...hạnh phúc thế này là đủ rồi."

Gió chiều thổi qua, mang theo tiếng cười trong veo của Yoonhoo, hòa cùng sự ấm áp đang quấn lấy ba người họ.

Sau ngày Yoonhoo cứng cáp hơn, Jimin quyết định quay lại trường.

Trước đây, cô phải bỏ dở việc học vì mang thai và kết hôn quá vội vàng.

Giờ đây, cô muốn hoàn thành giấc mơ của mình — trở thành nhà thiết kế đúng như lúc còn là sinh viên năm nhất.

Và lần này, cô không còn đơn độc nữa.

Yoongi luôn đứng phía sau, âm thầm chuẩn bị mọi thứ để cô có thể yên tâm quay lại con đường mà cô từng bỏ lỡ.

Chiều hôm đó, sau buổi học đầu tiên của Jimin trong vai một sinh viên quay lại trường, cô bước ra khỏi cổng giảng đường.

Nắng tắt dần sau lưng, gương mặt cô thoáng chút mệt nhưng ánh mắt lại lấp lánh theo cách rất khác — một ánh sáng của sự sống, của ước mơ đang hồi sinh.

Ngay cổng trường, Yoongi đứng tựa vào xe, tay đút túi, vẻ ngoài lạnh lùng nhưng ánh mắt lại mềm đi khi thấy cô.

Bên cạnh hắn, Yoonhoo đang dang rộng hai tay, mắt sáng rực như muốn chạy tới.

Khoảnh khắc Jimin bước đến, Yoonhoo lao vào ôm chân mẹ.

Cô cúi xuống bế Yoonhoo lên, mùi sữa và mùi nắng chiều bám trên mái tóc mềm của con khiến cô khẽ mỉm cười.

Yoonhoo dụi mặt vào vai mẹ, hai tay bé xíu vòng qua cổ cô, miệng líu ríu những âm mà chỉ mình cậu bé mới hiểu.

Yoongi đứng sau hai mẹ con, bàn tay lớn vô thức đặt lên lưng cô xoa nhẹ, như muốn dỗ dành.

Buổi chiều chậm lại quanh ba người họ.

Yoonhoo thích thú vung tay gọi "ba ba", Yoongi hơi cúi xuống, chạm trán con trai một cái thật nhẹ.

Cậu bé cười vang, cái cười hệt như Yoongi lúc hiếm khi vui — hơi cong môi, hơi nghịch một chút, nhưng lại ngọt đến lạ.

Yoonhoo lớn lên từng ngày, gương mặt càng lúc càng sắc nét, đôi mắt dài hẹp khi cười cong cong chẳng khác gì Yoongi lúc còn nhỏ.

Thậm chí cả dáng đứng khoanh tay, cái cau mày nhẹ khi không hài lòng...

đều y hệt bản sao thu nhỏ của Min Lão Đại.

Có lần, Jimin đứng trước gương buộc lại tóc, liếc sang hai cha con đang ngồi lắp mô hình xe.

Hai người nhíu mày giống nhau, tập trung giống nhau, thậm chí cái cách Yoonhoo hất nhẹ mái tóc cũng giống hệt Yoongi.

Cô thở dài, giọng hờn dỗi:

"Em thề luôn... thằng bé chẳng có tí gì giống em hết.

Nhìn như em chỉ...

đẻ thuê cho anh thôi vậy."

Yoongi đang cài bánh xe cho con thì dừng tay, ngước lên nhìn cô.

Hắn bật cười, bước lại gần, vòng tay ôm eo Jimin kéo sát vào ngực mình, hắn cúi xuống thì thầm bên tai cô, giọng trầm ấm.

"Yoonhoo giống anh... nhưng nó yêu em nhất."

Jimin bĩu môi:

"Yêu gì mà yêu...

Ba nó chiếm hết spotlight rồi."

Yoongi đưa tay xoa đầu cô, cúi nhìn bằng ánh mắt dịu dàng pha cưng chiều:

"Không ai thay được em đâu.

Anh cũng vậy.

Con cũng vậy."

Phía dưới thảm, Yoonhoo đang ôm khối lego bỗng đứng lên, chạy lạch bạch đến ôm chân Jimin.

Cậu bé ngước gương mặt nhỏ xíu lên, đôi mắt đen long lanh, giọng bi bô chưa rõ chữ:

"Yêu... mẹ..."

Jimin sững lại, rồi quỳ xuống ôm chặt lấy con.

"Con yêu mẹ... thiệt không?"

Yoonhoo gật đầu, bàn tay nhỏ vỗ lên má cô như dỗ dành — y hệt Yoongi mỗi khi cô giận.

Yoongi khoanh tay đứng bên cạnh, mĩm cười tự hào.

"Đến cả việc yêu em cũng giống anh nữa mà."

Jimin bật cười, nụ cười trong trẻo đến mức chính Yoongi cũng ngẩn người vài giây.

Ai mà ngờ được, cô tiểu thư ngày nào cứng đầu, cay cú vì bị ép gả... cuối cùng lại trở thành nơi bình yên nhất trong đời hắn.

Yoonhoo khẽ ôm cổ Jimin, dụi mặt vào vai mẹ.

Cả căn phòng tràn ngập ánh chiều nhạt, phủ lên ba người một sắc ấm dịu dàng như lời chúc phúc.

Jimin nhìn con trai, rồi ngước sang người đàn ông đã luôn khiến cuộc đời cô rẽ sang hướng khác.

Cô nhớ lại đêm đầu tiên bị ba ép gả, nhớ ánh mắt lạnh lùng của Yoongi khi ép cô đặt bút ký giấy hôn nhân.

Nhớ cả những lần cô tự thề với lòng rằng sẽ không bao giờ yêu hắn.

Vậy mà...

Giờ đây, cậu bé có đôi mắt giống Yoongi lại đang ôm chặt lấy cô, ríu rít gọi "mẹ" bằng giọng trong veo như nắng sớm.

Còn người đàn ông từng khiến cô căm ghét, từng là cái tên cô không muốn cả nghe lẫn nhìn... giờ lại lặng lẽ đứng phía sau, âm thầm dang tay đỡ lấy mọi áp lực, mọi mỏi mệt, mọi tổn thương thay cô.

Jimin bất chợt nhận ra...

Nỗi chống đối năm xưa giờ chỉ còn là dấu vết mờ nhạt, bị xóa dần bởi tình yêu mà cô chưa từng định dành cho hắn—nhưng cuối cùng lại thuộc về hắn nhiều hơn cô tưởng.

Và cô hiểu rằng cuộc đời không phải lúc nào cũng đi đúng theo mong muốn —

nhưng có thể đưa ta đến đúng người, đúng gia đình, đúng hạnh phúc mà ta từng nghĩ mình không thể có.

Trong bóng chiều yên ả, giữa tiếng cười của đứa bé và vòng tay của người đàn ông từng là định mệnh của đời mình...

Jimin biết rằng —

đây chính là nơi trái tim cô thuộc về.

___ End___
 
Back
Top Dưới