Xàm, nhiều lúc viết vội sẽ sai vài chi tiết, nếu thấy lạ thì đừng thắc mắc
----------------
Sự xuất hiện của sáu nguyên tố Boboiboy còn lại như một tia sáng le lói xé tan màn đêm tuyệt vọng trên Hành tinh Kerinduan.
Mặc dù vẫn còn yếu, nhưng sự hiện diện của họ đã mang lại một làn sóng hy vọng to lớn cho cả nhóm.
"Mọi người!"
Boboiboy (Gốc) reo lên, "Các cậu đến đây bằng cách nào?"
"Không phải lúc để hỏi đâu, Boboiboy!"
Halilintar nói, giọng nói vẫn còn yếu nhưng đầy sức mạnh.
"Chúng ta phải chiến đấu với thứ đó!"
Anh liếc nhìn Solar, người đang đứng bên cạnh anh, ánh mắt đầy quyết tâm.
"Chúng ta đã phát hiện ra thứ đó.
Giờ là lúc phải đối mặt với nó."
"Các cậu không nên ở đây!
Các cậu vẫn còn quá yếu!"
Gempa nói, vẻ mặt đầy lo lắng.
"Nhưng chúng ta là một đội," Duri lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy kiên định.
"Chúng ta không thể để anh Gempa và anh Boboiboy chiến đấu một mình."
"Đúng thế!"
Taufan reo lên.
"Chúng ta sẽ chiến đấu với nó!
Cả bảy chúng ta!"
Bakugo cười lớn.
"Hừ, cuối cùng thì cũng có thể ra tay rồi!
Tên quái vật kia, chuẩn bị hứng đòn của ta đi!"
Todoroki Shoto, Midoriya Izuku và các thành viên khác của lớp 1-A cũng đã sẵn sàng chiến đấu.
Mặc dù không có Quirk, nhưng họ đã lấy lại được tinh thần của một anh hùng.
Họ đã chiến đấu với con quái vật đầu tiên và giành chiến thắng, và họ tin rằng, họ có thể làm được điều đó một lần nữa.
"Được rồi, nghe đây!"
Gempa nói, giọng nói đầy quyền lực.
"Chúng ta sẽ chiến đấu theo từng cặp.
Boboiboy và tớ sẽ chiến đấu cùng nhau.
Halilintar và Solar.
Blaze và Ice.
Duri và Taufan.
Yaoyorozu và Iida, các cậu hãy hỗ trợ từ xa.
Midoriya, cậu hãy quan sát và tìm ra điểm yếu của nó."
"Không cần đâu, Gempa," Solar lên tiếng.
"Chúng ta đã biết điểm yếu của nó rồi."
Halilintar gật đầu.
"Đúng vậy.
Nó là một thực thể năng lượng.
Nó có thể hấp thụ năng lượng để trở nên mạnh hơn, nhưng nó cũng không thể hấp thụ được năng lượng quá lớn và quá phức tạp.
Lần trước, chúng ta đã thất bại vì năng lượng của chúng ta quá lớn và đã vượt quá tầm kiểm soát.
Nhưng lần này sẽ khác."
"Chúng ta sẽ không chiến đấu với nó," Solar tiếp tục, "chúng ta sẽ dùng sức mạnh của mình để tác động vào nó, và làm cho nó quá tải.
Nó sẽ không thể hấp thụ hết tất cả năng lượng của chúng ta, và nó sẽ bị tan rã."
"Được thôi, nghe có vẻ nguy hiểm đấy."
Bakugo nói, nhưng gương mặt lại đầy sự háo hức.
Trận chiến bắt đầu.
Bảy nguyên tố Boboiboy, cùng với những anh hùng của Trái Đất, cùng nhau tấn công con quái vật năng lượng khổng lồ.
Boboiboy và Gempa cùng nhau dùng sức mạnh của mình để tạo ra một hàng rào phòng thủ vững chắc.
Blaze và Ice cùng nhau tạo ra một cơn bão lửa và băng, khiến con quái vật bị choáng váng.
Duri và Taufan dùng sức mạnh của mình để tạo ra những trận gió lốc và những rễ cây khổng lồ, quấn lấy con quái vật.
Trong khi đó, Halilintar và Solar đã sẵn sàng.
Họ đứng cạnh nhau, mỗi người truyền năng lượng của mình vào lòng bàn tay.
Sấm sét và ánh sáng hòa quyện vào nhau, tạo thành một quả cầu năng lượng khổng lồ, tỏa ra một luồng ánh sáng chói lòa.
"Sẵn sàng chưa, Halilintar?"
Solar hỏi.
"Sẵn sàng," Halilintar đáp lại.
"Hãy làm cho nó bốc hơi đi!"
Hai người họ cùng lúc phóng ra quả cầu năng lượng.
Quả cầu năng lượng đó, một sự kết hợp hoàn hảo giữa sấm sét và ánh sáng mặt trời, lao thẳng về phía con quái vật.
Khi quả cầu năng lượng va chạm với con quái vật, một tiếng nổ lớn vang lên.
Ánh sáng chói lòa bao trùm cả hành tinh Kerinduan.
Con quái vật gầm lên một tiếng, rồi bắt đầu tan rã.
Năng lượng màu đen của nó bị luồng sáng của Halilintar và Solar làm tan biến, và nó biến mất hoàn toàn.
Khi làn khói tan biến, cả nhóm nhìn thấy Ngọc Lapis Lazuli Vũ Trụ đang phát ra một luồng sáng màu xanh lam rực rỡ.
Năng lượng của viên ngọc đã được giải phóng, và nó bắt đầu tỏa ra một luồng năng lượng chữa lành, bao trùm cả hành tinh.
Những ngọn núi lửa đã tắt dần hoạt động trở lại.
Những bông hoa màu xanh lam bắt đầu mọc lên từ những tảng đá.
Bầu trời xám xịt dần chuyển sang màu xanh ngọc bích.
Hành tinh Kerinduan, một hành tinh đã chết, đã sống lại.
"Chúng ta đã làm được!"
Midoriya reo lên.
"Chúng ta đã đánh bại nó!"
Tất cả các thành viên của lớp 1-A đều cảm thấy một luồng năng lượng chạy khắp cơ thể.
Quirk của họ đã trở lại!
Midoriya cảm nhận được One For All đang hoạt động trở lại.
Todoroki cảm nhận được lửa và băng của mình.
Bakugo cảm nhận được sức mạnh nổ của mình.
Họ đã có lại sức mạnh.
"Tuyệt vời!"
Iida nói, "Chúng tôi đã có lại Quirk của mình!"
Các nguyên tố Boboiboy cũng vậy.
Sức mạnh của họ đã được phục hồi hoàn toàn.
Halilintar cảm nhận được điện năng mạnh mẽ chạy khắp cơ thể.
Solar cảm nhận được năng lượng mặt trời đang tỏa sáng.
Blaze và Ice, Duri và Taufan, tất cả đều cảm thấy sức mạnh của mình đã trở lại.
Gempa, mặc dù đã có lại sức mạnh, nhưng vẫn cảm thấy rất yếu.
Boboiboy (Gốc) chạy đến đỡ anh.
"Anh có sao không, Gempa?"
"Anh không sao," Gempa đáp lại, nhưng anh vẫn thở dốc.
Boboiboy (Gốc) nhìn Gempa, và cảm thấy một sự ngưỡng mộ sâu sắc.
Anh không chỉ là một nguyên tố của Boboiboy, mà anh còn là một người anh, một người bạn, một người lãnh đạo.
Boboiboy (Gốc) biết rằng, cậu yêu quý Gempa không chỉ vì cậu ấy là một phần của cậu, mà còn vì con người thật sự của cậu ấy.
Khi mọi người đang ăn mừng, Solar đi đến bên cạnh Halilintar.
"Anh thấy sao rồi?"
"Tốt hơn nhiều rồi," Halilintar đáp.
"Năng lượng của viên ngọc này thật tuyệt vời."
Solar mỉm cười.
"Tớ đã bảo mà.
Chúng ta đã làm được.
Chúng ta đã cùng nhau làm điều đó."
Halilintar khẽ gật đầu, một nụ cười nhỏ hiện lên trên môi.
Ánh mắt anh nhìn Solar, không còn sự nghiêm khắc như trước, mà thay vào đó là sự dịu dàng và tin tưởng.
"Đúng vậy.
Chúng ta đã làm được."
Blaze và Ice, Duri và Taufan, tất cả đều cảm thấy vui vẻ.
Họ đã chiến đấu cùng nhau, và đã giành chiến thắng.
Mặc dù hành trình này còn dài, nhưng họ biết rằng, chỉ cần họ đoàn kết, họ sẽ vượt qua mọi thử thách.
Cuộc phiêu lưu chưa kết thúc.
Mặc dù Quirk đã được phục hồi, nhưng họ vẫn phải tìm đường trở về nhà.
Và giờ đây, họ có một kẻ thù chung, một kẻ thù vô hình đang rình rập trong vũ trụ này.
----------------
Sau khi lấy được Ngọc Lapis Lazuli Vũ Trụ và phục hồi sức mạnh, cả nhóm quyết định quay trở lại Trạm Không Gian TAPOPS.
Hành tinh Kerinduan, giờ đây đã được ban tặng một sự sống mới, lấp lánh như một viên ngọc màu xanh ngọc bích giữa vũ trụ bao la.
Trên đường trở về, không khí trong khoang tàu rộn ràng hơn bao giờ hết.
Lớp 1-A lần lượt thử lại Quirk của mình, cảm nhận lại nguồn sức mạnh đã bị kìm hãm bấy lâu.
"Cuối cùng thì tớ cũng được dùng lại One For All!"
Midoriya thầm thì, lòng tràn đầy cảm xúc.
Cậu nhìn sang Boboiboy (Gốc), "Cảm ơn cậu nhé, Boboiboy."
"Không có gì!"
Boboiboy mỉm cười rạng rỡ.
"Chúng ta là một đội mà!"
Bakugo cũng không thể kiềm chế.
Cậu ta đập tay vào một bên tường, tạo ra một tiếng nổ lớn.
"Hừ, cuối cùng thì ta cũng có thể nổ tung mọi thứ!
Tên mặt trời kia, ngươi có thấy không?!
Quirk của ta đã trở lại rồi!"
Solar chỉ cười.
"Biết rồi, biết rồi.
Cậu có vẻ rất vui nhỉ."
Halilintar, mặc dù đã hồi phục hoàn toàn, vẫn giữ vẻ lạnh lùng.
Anh nhìn Bakugo, rồi nhìn Solar.
"Ngươi vẫn còn vẻ tự mãn đó nhỉ."
"Tất nhiên rồi!"
Solar cười lớn.
"Chúng ta đã giải cứu được cả hai thế giới!
Sao không tự mãn được chứ?"
Trong khi đó, Blaze và Ice lại ngồi cạnh nhau.
Blaze liên tục nói về cách cậu ta sẽ dùng sức mạnh của mình để tạo ra một buổi tiệc lớn mừng chiến thắng.
Ice, mặc dù vẫn giữ vẻ mặt buồn ngủ, lại không phản đối.
Cậu ta thậm chí còn đề nghị làm kem cho mọi người.
Duri và Taufan thì đi khắp nơi, chỉ trỏ những hành tinh lạ và bàn bạc về những loại cây mới mà họ sẽ trồng trên tàu.
Gempa và Boboiboy (Gốc) ngồi cạnh nhau, Gempa điều khiển con tàu, còn Boboiboy thì trò chuyện với các bạn.
Mặc dù đã có lại sức mạnh, nhưng Gempa vẫn giữ một sự điềm tĩnh và lo lắng thường thấy.
"Anh có sao không, Gempa?"
Boboiboy hỏi.
"Anh không sao," Gempa đáp.
"Anh chỉ nghĩ về kẻ thù kia thôi."
"Thứ gì cơ?"
Boboiboy hỏi.
"Kẻ thù vô hình đó," Gempa trả lời.
"Nó đã bị đánh bại, nhưng nó không chết.
Nó chỉ bị suy yếu.
Và nó sẽ quay trở lại."
Lời nói của Gempa khiến Boboiboy và các thành viên lớp 1-A cảm thấy lo lắng.
Họ biết rằng, cuộc chiến vẫn chưa kết thúc.
Khi chiếc tàu vũ trụ quay trở lại Trạm Không Gian TAPOPS, họ được chào đón như những người hùng.
Komandan Kokoci và Laksamana Tarung đã chuẩn bị một buổi tiệc lớn mừng chiến thắng.
Trong buổi tiệc, mọi người đều vui vẻ.
Các anh hùng của hai thế giới đã làm quen với nhau.
Midoriya và Boboiboy (Gốc) nói chuyện về những chiến lược chiến đấu.
Bakugo và Halilintar thì thách thức nhau.
Todoroki và Solar thì thảo luận về sức mạnh của họ.
Yaoyorozu và Gempa thì trao đổi về những công nghệ của họ.
Khi buổi tiệc kết thúc, Komandan Kokoci gọi tất cả mọi người lại.
"Các ngươi đã làm một điều vĩ đại.
Các ngươi đã cứu một hành tinh, và đã lấy lại được sức mạnh của mình.
Nhưng như các ngươi đã biết, kẻ thù vẫn còn đó."
"Đúng vậy," Laksamana Tarung tiếp lời.
"Chúng ta không thể để nó quay trở lại.
Chúng ta phải tìm ra cách để tiêu diệt nó vĩnh viễn.
Và chúng ta có một manh mối."
"Manh mối gì cơ?"
Boboiboy hỏi.
"Trong Ngọc Lapis Lazuli Vũ Trụ, chúng ta đã phát hiện một luồng năng lượng nhỏ," Komandan Kokoci nói.
"Nó là một phần của thực thể vô hình đó.
Nó là một loại năng lượng sống, nhưng nó đã bị Ngọc Lapis Lazuli Vũ Trụ phong ấn.
Nếu chúng ta có thể tìm ra nguồn gốc của nó, chúng ta có thể tìm ra cách để tiêu diệt nó."
"Và chúng ta có một nơi để bắt đầu," Laksamana Tarung nói, chỉ vào một màn hình hiển thị.
"Năng lượng của nó đến từ một hành tinh cổ đại, một hành tinh đã bị lãng quên từ lâu.
Hành tinh đó được gọi là Hành tinh Sấm sét."
Ngay lập tức, Halilintar cảm thấy một luồng điện chạy khắp cơ thể.
Tên của hành tinh đó... nó có một sự liên kết kỳ lạ với anh.
"Vậy thì chúng ta sẽ đến đó!"
Bakugo nói.
"Chúng ta sẽ chiến đấu với nó và tiêu diệt nó!"
Nhưng lần này, Komandan Kokoci và Laksamana Tarung lại lắc đầu.
"Không.
Các ngươi đã làm đủ rồi.
Nhiệm vụ này là của chúng ta.
Các ngươi đã mệt mỏi rồi.
Các ngươi cần phải nghỉ ngơi."
"Không!"
Midoriya phản đối.
"Chúng tôi sẽ đi!
Chúng tôi sẽ chiến đấu với nó!
Chúng tôi là anh hùng!"
"Các ngươi hãy nghe ta," Laksamana Tarung nói.
"Lần này, kẻ thù sẽ mạnh hơn.
Và chúng ta không thể để các ngươi mạo hiểm nữa."
"Nhưng chúng tôi đã có lại Quirk của mình!"
Uraraka nói.
"Đúng vậy," Yaoyorozu tiếp lời.
"Và chúng tôi đã học được cách chiến đấu với nó.
Chúng tôi có kinh nghiệm."
Komandan Kokoci và Laksamana Tarung nhìn nhau.
Họ thấy được sự quyết tâm trong mắt của những anh hùng trẻ tuổi này.
Cuối cùng, họ thở dài.
"Được rồi.
Nhưng các ngươi phải đi cùng với chúng ta.
Chúng ta sẽ cùng nhau chiến đấu."
Boboiboy (Gốc) và các nguyên tố nhìn nhau.
Họ biết rằng, cuộc phiêu lưu này còn rất dài.
Nhưng họ cũng biết rằng, họ sẽ không đơn độc.
Họ đã có thêm những người bạn mới, những người bạn mà họ sẽ chiến đấu cùng nhau, cho đến khi kẻ thù bị tiêu diệt hoàn toàn
----------------
Chiếc tàu vũ trụ lớn hơn, mạnh mẽ hơn mà Komandan Kokoci đã cung cấp lướt đi trong không gian, mang theo một đội hình kết hợp chưa từng có.
20 anh hùng tương lai của Trái Đất và 7 nguyên tố của Boboiboy và Boboiboy(gốc) cùng nhau trên một hành trình mới.
Midoriya Izuku ngồi gần cửa sổ, ngắm nhìn những dải ngân hà lấp lánh trôi qua.
Cậu cảm thấy một luồng sức mạnh quen thuộc, One For All, đang tràn đầy trong cơ thể.
Sức mạnh này đã bị kìm hãm bấy lâu, giờ đây đã được giải phóng, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Cậu không thể ngừng suy nghĩ về những gì họ đã trải qua và những gì đang chờ đợi họ.
Ở khoang lái, Halilintar và Solar đang điều khiển con tàu.
Halilintar, với vẻ mặt nghiêm nghị quen thuộc, tập trung vào bản đồ không gian.
"Theo bản đồ, Hành tinh Sấm sét có trường điện từ cực mạnh.
Điều đó có nghĩa là năng lượng của nó rất bất ổn và nguy hiểm."
Solar, ngồi bên cạnh, nhún vai.
"Chà, đó là một tin tốt cho chúng ta.
Nó có thể giúp chúng ta tìm ra kẻ thù vô hình đó."
"Ngươi vẫn lạc quan như vậy sao?"
Halilintar hỏi.
"Tất nhiên rồi," Solar mỉm cười, đôi mắt cậu lấp lánh.
"Chúng ta đã đánh bại được nó một lần.
Chúng ta sẽ làm được điều đó một lần nữa.
Và lần này, chúng ta có cả lớp 1-A.
Sức mạnh của chúng ta sẽ không bị kìm hãm nữa.
Chúng ta sẽ cùng nhau tạo ra một sức mạnh đủ lớn để làm cho nó biến mất mãi mãi."
"Ngươi vẫn quá liều lĩnh," Halilintar nói, nhưng giọng nói của anh lại không hề có sự phản đối, mà là một sự tin tưởng ngầm.
Anh biết rằng Solar có một sự lạc quan và quyết tâm có thể truyền cảm hứng cho mọi người.
Cả hai, một người lạnh lùng và lý trí, một người nóng bỏng và sáng tạo, đã tìm thấy một sự cân bằng hoàn hảo khi ở cạnh nhau.
Trong khoang nghỉ, Boboiboy (Gốc) và Gempa đang nói chuyện với các thành viên lớp 1-A.
Gempa đã chuẩn bị những chiếc bánh quy sô cô la nóng hổi và trà nóng cho mọi người.
"Đây là trà của ông tớ, Tok Aba," Boboiboy nói.
"Nó có thể giúp các cậu thư giãn và lấy lại năng lượng."
Yaoyorozu Momo nhận lấy tách trà.
"Cảm ơn, Gempa.
Anh thật chu đáo."
"Không có gì," Gempa đáp lại, mỉm cười hiền lành.
"Anh chỉ muốn mọi người được thoải mái thôi."
Uraraka Ochako ngồi cạnh Midoriya, cô thử một ngụm trà.
"Ngon quá!
Cậu và Gempa thật tuyệt vời, Boboiboy."
Boboiboy (Gốc) cười.
"Gempa là người anh của tớ, luôn luôn chăm sóc mọi người.
Tớ không thể làm được điều đó một mình đâu."
Todoroki Shoto im lặng quan sát.
Anh cảm thấy một sự ngưỡng mộ sâu sắc đối với hai con người này.
Gempa, với sự điềm tĩnh và chu đáo của mình, luôn là một chỗ dựa vững chắc.
Và Boboiboy, với sự lạc quan và lòng tốt của mình, luôn là người gắn kết mọi người lại với nhau.
Blaze không thể ngồi yên.
Cậu ta chạy khắp nơi, hỏi han mọi người về Quirk của họ.
"Này, Todoroki!
Quirk của cậu thật ngầu!
Cậu có thể tạo ra một ngọn lửa khổng lồ không?"
"Tôi có thể," Todoroki đáp, "nhưng tôi không dùng nó thường xuyên."
"Tại sao?"
Blaze hỏi, vẻ mặt đầy tò mò.
"Vì tôi... không thích nó," Todoroki nói.
"Nó gợi nhớ cho tôi về một điều không tốt."
Blaze im lặng một lúc, rồi đặt tay lên vai Todoroki.
"Tớ không biết câu chuyện của cậu, nhưng tớ nghĩ, một ngọn lửa không thể xấu xa.
Nó có thể làm ấm lòng người.
Tớ nghĩ cậu nên dùng nó."
Ice, người đang ngồi ở một góc, chỉ nhìn Blaze.
Blaze có một sức mạnh có thể khiến mọi người cảm thấy ấm áp.
Và Ice, mặc dù lạnh lùng, nhưng lại cảm thấy rất ấm áp khi ở cạnh Blaze.
Duri thì lại ở một mình, ngắm nhìn những ngôi sao qua cửa sổ.
Taufan bước đến, đưa cho Duri một chiếc kẹo.
"Em đang nghĩ gì vậy, Duri?"
"Em đang nghĩ về những ngôi sao này," Duri nói.
"Chúng thật đẹp.
Liệu có ngôi sao nào là một cái cây không nhỉ?"
Taufan cười.
"Anh không biết.
Nhưng anh chắc chắn rằng, nếu có, nó sẽ là một cái cây rất đẹp."
Duri cười, rồi ôm lấy Taufan.
"Anh Taufan, anh là người tốt nhất."
Sau một vài ngày di chuyển, chiếc tàu vũ trụ của họ đã đến được Hành tinh Sấm sét.
Từ xa, nó trông giống như một quả cầu lớn, được bao phủ bởi những đám mây đen.
Những tia chớp không ngừng lóe lên, tạo thành một khung cảnh dữ dội và đầy nguy hiểm.
"Thắt chặt dây an toàn!"
Halilintar ra lệnh.
"Chúng ta sẽ phải hạ cánh trong một cơn bão điện từ."
Chiếc tàu lao vào bầu khí quyển của Hành tinh Sấm sét.
Nó rung lắc dữ dội.
Những tia chớp liên tục đánh vào thân tàu, khiến màn hình chập chờn.
"Năng lượng của con tàu đang bị nhiễu!"
Gempa hét lên.
"Tớ không thể kiểm soát được nó!"
Đột nhiên, từ bên ngoài, một luồng năng lượng màu đen xuất hiện.
Nó bao bọc lấy con tàu, khiến con tàu mất lái và lao thẳng xuống đất.
"Chuẩn bị va chạm!"
Solar ra lệnh.
Một tiếng nổ lớn vang lên.
Chiếc tàu va chạm mạnh xuống mặt đất, tạo ra một hố sâu.
Mọi người đều an toàn, nhưng con tàu đã bị hư hỏng nghiêm trọng.
"Tuyệt vời..."
Bakugo nói.
"Giờ thì chúng ta bị kẹt ở đây rồi."
"Không sao đâu," Midoriya nói.
"Chúng ta sẽ tìm ra cách."
Cả nhóm bước ra khỏi con tàu.
Không khí trên hành tinh này rất nặng nề, đầy mùi ozon và ẩm ướt.
Hàng ngàn tia chớp liên tục đánh xuống, tạo ra một khung cảnh rực rỡ nhưng cũng đầy kinh hãi.
"Hành tinh này rất đặc biệt," Halilintar nói.
"Nó chứa một nguồn năng lượng sấm sét khổng lồ.
Sức mạnh của tớ... tớ cảm thấy nó mạnh hơn bao giờ hết."
Solar gật đầu.
"Tớ cũng cảm thấy như vậy.
Năng lượng của tớ đang hấp thụ tất cả những tia chớp này."
"Quirk của chúng tôi cũng vậy," Todoroki nói.
"Ngọn lửa của tôi mạnh hơn, và băng của tôi cũng lạnh hơn."
"Hừ, cuối cùng thì ta cũng có thể dùng sức mạnh của mình một cách thoải mái rồi!"
Bakugo cười lớn.
Đột nhiên, từ trên trời, một luồng ánh sáng màu đen xuất hiện.
Nó tụ lại, tạo thành một con quái vật khổng lồ.
Con quái vật gầm lên một tiếng, và phóng ra những tia sét màu đen về phía họ.
"Nó đây rồi!"
Boboiboy (Gốc) hét lên.
"Kẻ thù vô hình đó!"
Trận chiến bắt đầu.
Lớp 1-A và nhóm Boboiboy cùng nhau chiến đấu với con quái vật.
Midoriya dùng One For All để tấn công, còn Bakugo thì dùng sức mạnh nổ của mình.
Todoroki dùng lửa và băng để chống lại những tia sét.
Trong khi đó, Halilintar và Solar cùng nhau chiến đấu.
Halilintar tạo ra những tia chớp màu xanh dương, còn Solar thì tạo ra những quả cầu năng lượng mặt trời.
Sấm sét và ánh sáng hòa quyện vào nhau, tạo thành một sức mạnh hủy diệt.
Blaze và Ice cũng không kém cạnh.
Blaze dùng sức mạnh của mình để tạo ra một cơn bão lửa, còn Ice thì dùng băng để tạo ra một hàng rào phòng thủ.
Duri và Taufan thì dùng sức mạnh của mình để tạo ra một cơn lốc xoáy và những rễ cây khổng lồ, quấn lấy con quái vật.
Trận chiến kéo dài.
Con quái vật rất mạnh, và nó liên tục hấp thụ những tia sét trên hành tinh để hồi phục.
"Chúng ta không thể đánh bại nó!"
Gempa hét lên.
"Nó quá mạnh!"
Lúc này, Halilintar đột nhiên cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ chạy khắp cơ thể.
Anh có thể cảm nhận được... những suy nghĩ của con quái vật.
Anh có thể cảm nhận được nỗi đau và sự cô đơn của nó.
"Dừng lại!"
Halilintar hét lên.
"Đừng tấn công nữa!"
Mọi người ngạc nhiên.
"Tại sao?"
Solar hỏi.
"Nó không phải là một kẻ thù," Halilintar nói, "nó là một thực thể sống.
Nó được tạo ra từ năng lượng của hành tinh này.
Nó bị cô đơn và bị bỏ rơi.
Nó tấn công chúng ta vì nó sợ hãi."
Midoriya, với trực giác của một anh hùng, cũng cảm thấy điều đó.
"Cậu ấy nói đúng!
Có một luồng năng lượng buồn bã trong nó!"
Halilintar bước lên, đối mặt với con quái vật.
Anh giơ tay ra.
"Ta không muốn làm hại ngươi.
Ta hiểu ngươi.
Chúng ta giống nhau.
Cả hai chúng ta đều được tạo ra từ sức mạnh của sấm sét."
Con quái vật bất ngờ dừng lại.
Nó nhìn Halilintar, rồi nhìn Solar.
Hai người họ, một người là sấm sét, một người là ánh sáng.
Hai người họ, một người là nỗi buồn, một người là niềm vui.
Họ là hai thái cực, nhưng lại có một sự kết nối.
Đột nhiên, con quái vật lao thẳng về phía Halilintar.
Nó không tấn công, mà là ôm lấy anh.
Halilintar cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ và đầy nỗi buồn bao trùm lấy anh.
Anh không chống lại, mà chỉ ôm nó.
"Ta hiểu rồi," Halilintar thầm thì.
"Ngươi chỉ muốn một người bạn."
Solar, với vẻ mặt đầy lo lắng, tiến đến gần Halilintar.
"Halilintar!
Cậu có sao không?!"
"Ta không sao," Halilintar đáp.
"Nó chỉ muốn kết bạn với ta thôi."
Con quái vật buông Halilintar ra.
Nó biến thành một luồng ánh sáng màu xanh dương, và lao thẳng về phía bầu trời.
Bầu trời đen tối của Hành tinh Sấm sét dần chuyển sang màu xanh ngọc bích.
Những tia chớp màu đen đã biến mất, thay vào đó là những tia chớp màu xanh dương, lấp lánh như những ngôi sao.
Hành tinh Sấm sét đã được giải phóng.
Midoriya, Bakugo, Todoroki, và các thành viên khác của lớp 1-A nhìn nhau.
Họ đã sẵn sàng để chiến đấu, nhưng cuối cùng, Halilintar đã dùng tình cảm của mình để giải quyết vấn đề.
Đây là một bài học quý giá cho họ.
"Tuyệt vời..."
Bakugo thốt lên.
"Ngươi đã làm được."
Halilintar chỉ nhìn Solar.
"Chúng ta đã làm được."
Solar mỉm cười.
"Đúng vậy.
Chúng ta đã làm được."
Hành trình của họ vẫn chưa kết thúc.
Họ đã đánh bại được một kẻ thù, nhưng họ vẫn phải tìm đường về nhà.
Và giờ đây, họ biết rằng, sức mạnh của sự đoàn kết, sự hiểu biết, và tình yêu thương, còn mạnh hơn bất cứ sức mạnh nào khác.
----------------
Sau khi giải phóng Hành tinh Sấm sét khỏi thực thể năng lượng, cả nhóm quay trở về Trạm Không Gian TAPOPS.
Năng lượng của hành tinh đã được giải phóng, và nó đã trở thành một nơi đầy sức sống.
Komandan Kokoci và Laksamana Tarung đã rất ngạc nhiên khi biết rằng họ đã không chiến đấu với thực thể đó mà thay vào đó là dùng tình cảm để giải quyết vấn đề.
"Một bài học quý giá," Komandan Kokoci nói.
"Các ngươi đã chứng minh rằng sức mạnh không phải lúc nào cũng là giải pháp."
"Đúng vậy," Laksamana Tarung tiếp lời.
"Và giờ, chúng ta sẽ giúp các ngươi trở về nhà.
Chúng ta đã phân tích năng lượng còn sót lại trên tàu của các ngươi, và chúng ta đã tìm ra được tần số năng lượng của thế giới các ngươi."
Cả lớp 1-A đều reo lên vui mừng.
Họ đã có thể trở về nhà!
Tuy nhiên, họ vẫn cảm thấy một chút buồn bã.
Họ đã có thêm những người bạn mới, và họ không muốn chia tay.
"Chúng ta sẽ gặp lại nhau chứ?"
Midoriya hỏi Boboiboy.
"Tớ không biết," Boboiboy đáp.
"Khoảng cách giữa hai thế giới là rất lớn.
Nhưng tớ tin rằng, chúng ta sẽ gặp lại nhau.
Tình bạn của chúng ta sẽ không bao giờ kết thúc."
Trong lúc đó, Halilintar và Solar đang nói chuyện với nhau.
"Ngươi đã đúng," Halilintar nói.
"Đánh bại kẻ thù bằng tình cảm...
đây là một điều mà ta chưa bao giờ nghĩ đến."
Solar mỉm cười.
"Tớ đã bảo mà.
Sức mạnh của sấm sét không phải chỉ để phá hủy, mà nó còn để bảo vệ."
Halilintar gật đầu.
Anh cảm thấy một sự ngưỡng mộ sâu sắc đối với Solar.
Solar, người luôn lạc quan và đầy hy vọng, đã dạy cho anh một bài học quý giá.
Blaze và Ice, Duri và Taufan cũng vậy.
Họ đã học được cách làm việc cùng nhau, cách tin tưởng nhau, và cách yêu thương nhau.
Khi chiếc tàu vũ trụ của TAPOPS đã sẵn sàng, Boboiboy và các nguyên tố đã đến để tiễn biệt lớp 1-A.
"Cảm ơn các cậu vì tất cả," Midoriya nói.
"Chúng tớ sẽ không bao giờ quên các cậu."
"Và chúng tớ cũng vậy," Boboiboy đáp lại.
"Hãy trở thành những anh hùng vĩ đại nhé!"
"Chúng tớ hứa!"
Uraraka nói.
"Hãy bảo vệ thế giới của các cậu," Gempa nói, "và hãy nhớ rằng, chúng tớ sẽ luôn ủng hộ các cậu."
"Cảm ơn nhé," Todoroki nói.
"Và hãy nói với Halilintar rằng, tôi hy vọng một ngày nào đó tôi có thể trở thành một người như cậu ấy."
Solar mỉm cười.
"Tớ sẽ nói với cậu ấy."
Bakugo tiến đến gần Halilintar.
"Này, tên đầu sấm sét.
Lần sau gặp lại, ta sẽ cho ngươi thấy Quirk của ta mạnh hơn bao nhiêu."
Halilintar nhếch mép.
"Hừ, cứ mơ đi.
Ta sẽ luôn là người mạnh nhất."
Cả hai cùng cười lớn.
Họ đã tìm thấy một đối thủ xứng tầm, và một người bạn.
"Tạm biệt nhé, Duri," Taufan nói.
"Em sẽ nhớ anh."
"Em cũng vậy," Duri đáp lại.
"Anh sẽ nhớ mọi người."
Khi cánh cửa tàu vũ trụ đóng lại, lớp 1-A nhìn về phía Boboiboy và các nguyên tố.
Họ vẫy tay, và chiếc tàu bắt đầu cất cánh.
"Tạm biệt nhé, Boboiboy!"
Midoriya thầm thì.
"Tạm biệt, những người bạn mới của tớ!"
Trong một không gian vô định...
Khi chiếc tàu vũ trụ của lớp 1-A bay đi, một luồng năng lượng màu đen xuất hiện.
Nó bắt đầu bao trùm lấy con tàu.
"Chúng ta đã tìm thấy các ngươi," một giọng nói vang lên, giọng nói của thực thể vô hình đó.
"Các ngươi đã làm ta bị tổn thương.
Giờ là lúc phải trả giá."
Bên trong con tàu, cả lớp 1-A cảm thấy một luồng năng lượng lạnh lẽo bao trùm lấy họ.
"Không thể nào!"
Midoriya hét lên.
"Nó đã tìm thấy chúng ta!"
"Bình tĩnh!"
Todoroki nói.
"Chúng ta sẽ chiến đấu với nó!
Chúng ta đã có Quirk rồi!"
Nhưng đã quá muộn.
Thực thể vô hình đó đã xâm nhập vào con tàu, và nó bắt đầu hấp thụ năng lượng của họ.
Quirk của họ đã bị vô hiệu hóa một lần nữa.
"Không!
Không thể nào!"
Bakugo gào lên.
"Đừng sợ!" một giọng nói vang lên từ bên ngoài.
Đó là Boboiboy!
"Boboiboy!"
Midoriya hét lên.
Boboiboy và các nguyên tố đã đến!
Họ đã dùng sức mạnh của mình để tạo ra một lá chắn năng lượng, bảo vệ con tàu.
"Các cậu đã không rời đi sao?"
Uraraka hỏi.
"Tất nhiên là không rồi!"
Boboiboy nói.
"Chúng tớ biết rằng nó sẽ quay lại.
Và chúng tớ đã sẵn sàng để chiến đấu với nó!"
Halilintar bước lên.
Anh nhìn thực thể vô hình đó.
"Ngươi đã phạm một sai lầm lớn.
Ngươi đã đánh thức một thứ mà ngươi không thể kiểm soát được."
Solar mỉm cười, một luồng ánh sáng chói lòa tỏa ra từ người cậu.
"Và giờ, chúng ta sẽ cho ngươi thấy, sức mạnh của sự đoàn kết là gì!"
Thực thể vô hình đó gầm lên một tiếng, và lao thẳng về phía họ.
Nhưng lần này, nó đã nhầm.
Nó đã đánh thức những người bạn của Boboiboy, và một trận chiến cuối cùng đã bắt đầu.
----------------
Không gian tĩnh lặng bỗng chốc vỡ tan bởi một tiếng gầm gừ dữ tợn.
Thực thể năng lượng vô hình, giờ đây đã biến hình thành một con quái vật khổng lồ làm bằng bóng tối, lao thẳng về phía chiếc tàu vũ trụ của lớp 1-A.
Năng lượng của nó quá mạnh, vượt xa bất cứ thứ gì họ từng đối mặt.
"Nó mạnh hơn chúng ta nghĩ!"
Midoriya hét lên, cố gắng tìm cách kích hoạt lại One For All, nhưng vô vọng.
Năng lượng của cậu lại một lần nữa bị kìm hãm.
Nhưng ngay lập tức, một luồng ánh sáng chói lòa xuất hiện.
Boboiboy, với sức mạnh của Đất, đã tạo ra một lá chắn khổng lồ bằng đá để bảo vệ con tàu.
"Đừng sợ!"
Boboiboy nói, "Chúng ta sẽ chiến đấu với nó!"
Halilintar bước lên, mắt anh lấp lánh như sấm sét.
"Ngươi đã phạm một sai lầm lớn.
Ngươi đã đánh thức một thứ mà ngươi không thể kiểm soát được."
Solar mỉm cười, một luồng ánh sáng chói lòa tỏa ra từ người cậu.
"Và giờ, chúng ta sẽ cho ngươi thấy, sức mạnh của sự đoàn kết là gì!"
Trận chiến bắt đầu.
Thực thể năng lượng lao thẳng vào lá chắn của Gempa, nhưng không thể xuyên qua.
Boboiboy đứng cạnh Gempa, cậu đã sẵn sàng chiến đấu.
Cả hai người họ, một người là Đất, một người là Gốc, là chỗ dựa vững chắc cho cả nhóm.
"Gempa, hãy giữ vững lá chắn!"
Boboiboy ra lệnh.
"Midoriya, cậu hãy quan sát và tìm ra điểm yếu của nó!"
"Được!"
Midoriya đáp lại, mặc dù không có Quirk, nhưng cậu vẫn giữ được sự bình tĩnh.
Cậu bắt đầu phân tích từng chuyển động của con quái vật.
"Nó đang hấp thụ năng lượng của các ngôi sao để trở nên mạnh hơn!
Chúng ta phải ngăn nó lại!"
Bakugo cười lớn.
"Hừ, để ta!"
Cậu ta lao thẳng về phía con quái vật, dùng những cú đấm và cú đá mạnh mẽ để tấn công nó.
Mặc dù không có Quirk, nhưng sự dũng cảm của cậu ta đã khiến con quái vật bị bất ngờ.
Todoroki cũng vậy.
Anh dùng kiến thức về băng và lửa của mình để giúp đỡ.
Anh tạo ra những ngọn lửa để làm nó bị choáng, và những bức tường băng để làm chậm tốc độ của nó.
Trong khi đó, Halilintar và Solar đã sẵn sàng.
Họ đứng cạnh nhau, mỗi người truyền năng lượng của mình vào lòng bàn tay.
Sấm sét và ánh sáng hòa quyện vào nhau, tạo thành một quả cầu năng lượng khổng lồ, tỏa ra một luồng ánh sáng chói lòa.
"Solar, hãy dùng toàn bộ sức mạnh của ngươi!"
Halilintar nói.
"Được!"
Solar đáp lại.
Hai người họ cùng lúc phóng ra quả cầu năng lượng.
Quả cầu năng lượng đó, một sự kết hợp hoàn hảo giữa sấm sét và ánh sáng mặt trời, lao thẳng về phía con quái vật.
Khi quả cầu năng lượng va chạm với con quái vật, một tiếng nổ lớn vang lên.
Ánh sáng chói lòa bao trùm cả không gian.
Con quái vật gầm lên một tiếng, rồi bắt đầu tan rã.
Nhưng ngay sau đó, một luồng năng lượng màu đen khác xuất hiện, mạnh hơn gấp ngàn lần.
Nó biến thành một con quái vật khổng lồ, và lao thẳng về phía Halilintar và Solar.
"Không thể nào!"
Solar hét lên.
"Nó mạnh hơn!"
Halilintar nhanh chóng tạo ra một hàng rào bảo vệ.
"Đừng sợ, Solar!
Chúng ta sẽ chiến đấu với nó!"
Đột nhiên, Halilintar cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ chạy khắp cơ thể.
Anh có thể cảm nhận được... những ký ức của con quái vật.
Nó không phải là một kẻ thù.
Nó là một thực thể sống, một Người giám hộ của năng lượng vũ trụ.
Nó đã tồn tại từ rất lâu, bảo vệ năng lượng của vũ trụ này khỏi sự ô nhiễm.
Nhưng rồi nó đã trở nên cô đơn, và rồi nó đã phát điên khi năng lượng của những người từ thế giới khác xâm nhập vào.
Halilintar nhìn vào mắt con quái vật, anh có thể thấy được sự đau khổ và nỗi cô đơn trong đó.
Anh biết rằng, anh không thể đánh bại nó bằng vũ lực.
"Solar!"
Halilintar hét lên.
"Đừng tấn công!
Chúng ta sẽ dùng sức mạnh của mình để chữa lành nó!"
Solar ngạc nhiên.
"Gì cơ?"
"Nó không phải là một kẻ thù!"
Halilintar nói.
"Nó là một người bạn!
Nó chỉ bị cô đơn!
Chúng ta sẽ cho nó thấy rằng nó không đơn độc!"
Blaze và Ice, Duri và Taufan, tất cả đều hiểu ý Halilintar.
Họ bắt đầu tập trung năng lượng của mình, không phải để tấn công, mà để chữa lành.
Lửa và băng, gió và cây cối, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo ra một luồng năng lượng chữa lành, bao trùm lấy con quái vật.
Con quái vật gầm gừ, nhưng rồi nó dần dần bình tĩnh lại.
Năng lượng của nó dần dần trở lại màu sắc bình thường.
Nó biến thành một luồng ánh sáng chói lòa, và lao thẳng về phía Halilintar và Solar.
Nó không tấn công, mà là ôm lấy họ.
"Cảm ơn," một giọng nói vang lên, giọng nói của thực thể đó.
"Cảm ơn các ngươi đã chữa lành ta."
Khi làn khói tan biến, thực thể đó đã biến thành một quả cầu ánh sáng, lơ lửng giữa không gian.
Nó tỏa ra một luồng năng lượng chữa lành, bao trùm lấy tất cả mọi người.
Quirk của lớp 1-A đã trở lại!
"Tuyệt vời..."
Bakugo thốt lên.
"Nó đã làm được."
"Đúng vậy," Todoroki nói.
"Sức mạnh của tình bạn."
Thực thể đó đã giúp chiếc tàu vũ trụ của lớp 1-A sửa chữa, và giúp họ tìm ra đường về nhà.
"Cảm ơn các ngươi," thực thể đó nói.
"Hãy trở về thế giới của các ngươi.
Và hãy nhớ rằng, sức mạnh lớn nhất không phải là sức mạnh của các ngươi, mà là sức mạnh của tình bạn và tình yêu thương."
Khi chiếc tàu vũ trụ đã sẵn sàng, cả lớp 1-A và nhóm Boboiboy đã đến để tiễn biệt nhau.
"Tạm biệt nhé, Boboiboy," Midoriya nói.
"Tớ sẽ không bao giờ quên cậu."
"Và tớ cũng vậy," Boboiboy đáp lại.
"Hãy trở thành những anh hùng vĩ đại nhé!"
Halilintar tiến đến gần Bakugo.
"Này, tên đầu sấm sét.
Lần sau gặp lại, ta sẽ cho ngươi thấy Quirk của ta mạnh hơn bao nhiêu."
Bakugo cười lớn.
"Hừ, cứ mơ đi.
Ta sẽ luôn là người mạnh nhất."
Todoroki và Solar nhìn nhau.
"Tạm biệt nhé, Solar," Todoroki nói.
"Và hãy nói với Halilintar rằng, tôi hy vọng một ngày nào đó tôi có thể trở thành một người như cậu ấy."
"Tớ sẽ nói với cậu ấy," Solar mỉm cười.
Khi cánh cửa tàu vũ trụ đóng lại, lớp 1-A nhìn về phía Boboiboy và các nguyên tố.
Họ vẫy tay, và chiếc tàu bắt đầu cất cánh.
"Tạm biệt nhé, Boboiboy!"
Midoriya thầm thì.
"Tạm biệt, những người bạn mới của tớ!"
Và rồi, chiếc tàu vũ trụ của họ bay đi, hướng về phía thế giới của họ.
Hành trình của họ đã kết thúc, nhưng một chương mới trong cuộc đời của họ đã bắt đầu.
(End)
----------------
6402 từ