Cập nhật mới

Khác [ mha/bnha x Boboiboy ] Xuyên

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
401101005-256-k46408.jpg

[ Mha/Bnha X Boboiboy ] Xuyên
Tác giả: Eira1404
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Xàm.

Không toxic
Có ship, OTP:
Halisol
Origem
Blaice
Duritau
iu độc giả🌷



taufan​
 
[ Mha/Bnha X Boboiboy ] Xuyên
Chương 1


Chương 1: Một cuộc dịch chuyển bất ngờ

Bình thường, thành phố Musutafu lúc 7 giờ sáng sẽ nhộn nhịp với tiếng bước chân của học sinh, tiếng còi xe và những âm thanh quen thuộc của một ngày mới.

Nhưng sáng nay, không khí ở Học viện UA lại tĩnh lặng đến lạ thường.

Lớp 1-A, lớp học dành cho những anh hùng tương lai, cũng không ngoại lệ.

Mặc dù chuông báo thức đã reo vang khắp ký túc xá, không một ai trong số 20 học sinh xuất hiện ở lớp đúng giờ.

Tất cả họ đều đang chìm trong một giấc ngủ sâu, một giấc ngủ không hề yên bình.

Trong mơ, Midoriya Izuku thấy mình đang chạy trốn khỏi một thứ gì đó vô hình, trong khi Quirk One For All của cậu lại không hoạt động.

Todoroki Shoto cảm nhận được một luồng khí lạnh buốt hơn cả băng của cậu, luồn lách qua từng kẽ hở trên người.

Bakugo Katsuki, trái lại, cảm thấy như sức mạnh nổ của mình đã bị tước đoạt, thay vào đó là một nguồn năng lượng tĩnh lặng nhưng nóng rực trong lồng ngực.

Bỗng nhiên, một luồng ánh sáng chói lòa, màu trắng bạc, bao trùm lấy toàn bộ ký túc xá.

Luồng sáng này không gây cảm giác khó chịu mà chỉ mang lại một sự choáng ngợp kỳ lạ.

Trong khoảnh khắc đó, tất cả 20 học sinh của lớp 1-A cảm thấy cơ thể mình như tan ra, rồi lại được sắp xếp lại.

Mọi thứ diễn ra quá nhanh, chỉ trong tích tắc, khiến họ không thể ý thức được chuyện gì đang xảy ra.

Khi luồng sáng biến mất, các chàng trai và cô gái của lớp 1-A không còn ở Musutafu nữa.

Họ thấy mình đang nằm trên một bãi cỏ xanh mướt, dưới ánh nắng ấm áp của một mặt trời xa lạ.

Xung quanh là những thân cây to lớn, cao chót vót, và một bầu trời trong xanh không một gợn mây.

Không có những tòa nhà chọc trời, không có tiếng ồn của giao thông, chỉ có tiếng gió thổi xào xạc và tiếng chim hót líu lo.

"Ouch...

đầu tớ..."

Kaminari Denki là người tỉnh lại đầu tiên, cậu lồm cồm ngồi dậy, xoa xoa cái đầu tóc vàng đặc trưng của mình.

"Cái quái gì đây?!

Chúng ta đang ở đâu?!"

Bakugo là người tiếp theo tỉnh giấc, hét lên đầy bực bội.

Cậu lập tức nhận ra mình đang nằm giữa một khu rừng, và điều đáng lo ngại hơn là... không có ký túc xá UA, không có bất kỳ thứ gì quen thuộc xung quanh.

"Chúng ta không còn ở UA nữa..."

Yaoyorozu Momo cất tiếng, gương mặt hiện lên vẻ lo lắng.

"Tớ đã thử tạo ra một chiếc điện thoại, nhưng Quirk của tớ lại không hoạt động."

"Cái gì?!"

Uraraka Ochako tròn mắt ngạc nhiên.

Cô thử kích hoạt Quirk của mình, chạm vào một viên đá nhỏ.

Nhưng viên đá vẫn nằm im lìm trên mặt đất, không hề bay lên.

"Tớ cũng vậy," Todoroki lạnh lùng nói, "băng của tớ... không thể tạo ra."

Cả nhóm hoảng loạn.

Sức mạnh của họ, thứ mà họ đã tập luyện và tin tưởng suốt bấy lâu, giờ đây đã biến mất không dấu vết.

Trong lúc đó, tại một thế giới khác, một căn nhà nhỏ tại Pulau Rintis.

Boboiboy đang ngồi trên chiếc ghế sofa, nhấp một ngụm cacao nóng.

Đã một tuần kể từ khi Solar dùng sức mạnh của mình để sửa lại đồng hồ sức mạnh, không chỉ khắc phục những vết nứt, mà còn nâng cấp nó lên một phiên bản hoàn toàn mới.

Giờ đây, các nguyên tố không cần phải luôn ở trong đồng hồ.

Chúng có thể tách ra và tồn tại độc lập.

Điều này có nghĩa là, Boboiboy không cần phải phân thân thành bảy nữa.

Các nguyên tố Boboiboy Halilintar, Taufan, Gempa, Blaze, Ice, Duri, và Solar đều có thể sống như những cá thể riêng biệt.

Họ vẫn liên kết với Boboiboy gốc, nhưng mỗi người đều có tính cách, sở thích và cuộc sống riêng của mình.

Đột nhiên, Boboiboy (Gốc) cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ và hỗn loạn đang tiến đến.

Đó là một cảm giác tương tự như lúc cậu đối mặt với những kẻ thù mạnh, nhưng lần này lại có gì đó rất khác.

Cậu quay sang Halilintar đang xem TV gần đó và Gempa đang chuẩn bị bữa sáng trong bếp.

"Các cậu có cảm thấy không?"

Boboiboy hỏi.

Halilintar nhíu mày, tập trung cảm nhận.

"Có... một luồng năng lượng lạ, không phải của chúng ta."

Gempa từ bếp đi ra, gương mặt anh tuấn thường ngày có chút nghiêm túc.

"Nó đến từ khu rừng phía Tây.

Nó... rất giống với các loại năng lượng từ đồng hồ của chúng ta, nhưng lại không phải.

Nó có vẻ... bị ngưng trệ."

"Ngưng trệ?"

Boboiboy thắc mắc.

"Đúng vậy," Gempa gật đầu.

"Giống như bị khóa lại hoặc bị một lực lượng nào đó áp chế."

Chưa kịp để họ phân tích thêm, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía khu rừng.

Boboiboy và các nguyên tố nhìn nhau, rồi không hẹn mà cùng lao ra khỏi nhà, hướng về phía tiếng nổ.

Không lâu sau, họ đã đến nơi.

Trước mắt họ là một cảnh tượng khó tin: một nhóm người lạ đang đứng giữa một bãi cỏ cháy sém, trên người mặc những bộ đồng phục kỳ quái.

Họ có mái tóc và trang phục với đủ màu sắc khác nhau, và vẻ mặt đầy hoảng loạn.

"Họ là ai?"

Boboiboy thầm nghĩ, trong khi mắt cậu rơi vào một chàng trai tóc xanh rêu với những vết sẹo trên mặt.

Ánh mắt của người đó đầy sự lo lắng, nhưng cũng rất kiên định, giống hệt cậu.

Cùng lúc đó, Deku ngẩng đầu lên.

Ánh mắt cậu chạm phải một nhóm 7 người, tất cả đều có gương mặt giống hệt nhau, nhưng lại mang những phong thái khác biệt rõ rệt.

Người ở giữa mặc một chiếc áo khoác đen, đội mũ lưỡi trai và cầm một khẩu súng điện.

Một người khác có vẻ ôn hòa hơn, mặc áo khoác màu vàng đất.

Và đặc biệt, một chàng trai có mái tóc nâu, mặc bộ đồ cam rực rỡ, trên ngực là biểu tượng của mặt trời.

Ánh mắt người đó lấp lánh như đang chứa đựng một nguồn năng lượng vô hạn.

Hai thế giới, hai nhóm anh hùng, giờ đây đã gặp nhau.

Một cánh cửa đã mở ra, và một cuộc phiêu lưu mới sắp bắt đầu.

----------------

-ổn hog bbi.

1147 chữ của toai đó.✨🌷

ΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩ
 
[ Mha/Bnha X Boboiboy ] Xuyên
Chương 2


Chương 2: Cuộc chạm trán định mệnh

Sự im lặng bao trùm cả khu rừng, chỉ còn tiếng gió và tiếng chim muông.

Hai nhóm thiếu niên đứng đối mặt nhau, mỗi bên đều mang trong mình một sự hoài nghi và tò mò.

Midoriya Izuku là người phá vỡ sự im lặng đó trước.

Cậu bước lên một bước, cúi đầu một cách lịch sự.

"Xin lỗi, các cậu là ai?

Và...

đây là đâu vậy?"

Nhóm Boboiboy nhìn nhau.

Họ chưa từng thấy những người ăn mặc kỳ lạ như vậy, đặc biệt là Bakugo đang gầm gừ ở phía sau.

Boboiboy (Gốc) cũng tiến lên phía trước, gương mặt hiền lành.

"Tớ là Boboiboy, còn đây là các nguyên tố của tớ.

Tớ nên hỏi các cậu mới phải.

Các cậu từ đâu đến?

Năng lượng của các cậu... rất kỳ lạ."

"Boboiboy?"

Kirishima Eijiro tròn mắt.

"Năng lượng?

Ý cậu là Quirk sao?"

Câu hỏi của Kirishima khiến Boboiboy và các nguyên tố nhíu mày.

"Quirk?"

Halilintar lên tiếng, giọng nói có chút lạnh lùng và cảnh giác.

"Đó là thứ gì?"

Sự khác biệt về thuật ngữ và sự hiểu biết đã tạo ra một rào cản vô hình giữa hai nhóm.

Yaoyorozu nhanh chóng nhận ra điều này và lên tiếng giải thích.

"Quirk là siêu năng lực.

Chúng tớ là học sinh của Học viện Anh Hùng UA, đang học cách trở thành anh hùng ở thế giới của mình.

Nhưng không hiểu sao, chúng tớ lại bị dịch chuyển đến đây.

Và quan trọng hơn cả, Quirk của chúng tớ không hoạt động nữa."

Sự hoảng loạn của lớp 1-A lại dâng lên khi nghe Yaoyorozu nhắc lại sự thật nghiệt ngã đó.

Halilintar nhíu mày, nhìn vào từng người trong nhóm MHA.

"Các người nói là siêu năng lực, nhưng ta lại cảm nhận được sự ngưng trệ.

Giống như một cái... hồ nước đóng băng vậy."

"Chắc chắn là do đồng hồ của Solar gây ra rồi."

Blaze bất ngờ thốt lên, giọng điệu có chút nghịch ngợm.

Ice, người đứng cạnh Blaze, chỉ khẽ càu nhàu: "Blaze, đừng nói bậy."

"Tại sao lại là tớ?!"

Solar giật mình.

Cậu bước lên một bước, mái tóc màu nắng rực rỡ, gương mặt tuấn tú, trên người mặc bộ đồ trắng vàng nổi bật.

"Tớ chỉ sửa đồng hồ để chúng ta có thể tách ra thôi mà!"

Todoroki Shoto chăm chú quan sát Solar.

Có một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ.

Sức mạnh của Solar, giống như một phiên bản rực rỡ và mạnh mẽ hơn của ngọn lửa mà cậu vẫn luôn tìm cách kiểm soát.

Trong khi các nguyên tố đang tranh luận, Duri tiến đến gần Taufan, khẽ thì thầm: "Anh Taufan này, những người này có vẻ đáng thương quá.

Họ lạc đường rồi."

Taufan bật cười, vỗ nhẹ vai Duri.

"Đúng là Duri, lúc nào cũng thương người.

Yên tâm, có bọn anh đây rồi."

Sự thân thiện của Duri và Taufan khiến Uraraka Ochako cảm thấy an tâm hơn một chút.

Cô lén lút quan sát Boboiboy (Gốc), người đang đứng bên cạnh Gempa.

Mặc dù gương mặt giống hệt các nguyên tố kia, nhưng Boboiboy (Gốc) lại toát ra một vẻ gì đó điềm tĩnh và đáng tin cậy.

Đặc biệt, người đứng cạnh cậu, Gempa, với bộ trang phục màu nâu, luôn giữ vẻ mặt điềm đạm, như một chỗ dựa vững chắc cho cả nhóm.

"Tớ nghĩ chúng ta không nên đứng đây nữa."

Gempa lên tiếng, giọng nói trầm ấm và dứt khoát.

"Có vẻ như họ thực sự gặp rắc rối.

Chúng ta nên đưa họ về nhà, mọi chuyện sẽ dễ nói hơn."

"Đồng ý."

Boboiboy gật đầu.

"Các cậu theo tớ.

Nhà tớ không xa lắm."

Cả nhóm lớp 1-A chần chừ.

Mặc dù những người này có vẻ không có ác ý, nhưng họ vẫn không thể tin tưởng hoàn toàn.

Hơn nữa, những người này đều có gương mặt giống hệt nhau, điều này thật sự rất kỳ lạ.

"Yên tâm," Boboiboy nhận ra sự do dự của họ.

Cậu đưa tay ra, ra hiệu cho họ đi theo.

"Chúng tớ sẽ không làm hại các cậu.

Hơn nữa, ở đây không an toàn lắm đâu."

Với sự trấn an của Boboiboy, cùng với sự tuyệt vọng của việc lạc đến một nơi xa lạ và mất đi sức mạnh, cả nhóm MHA quyết định đi theo.

Midoriya bước lên đầu tiên, đi ngay sau lưng Boboiboy và Gempa.

Bakugo dù rất bực bội nhưng cũng không còn cách nào khác.

Cả lớp 1-A nối đuôi nhau, bước đi trong sự tò mò và lo lắng.

Trong suốt quãng đường, không khí giữa hai nhóm vẫn còn chút căng thẳng.

Halilintar đi sát Bakugo, cả hai đều có chung một luồng khí lạnh lùng và cảnh giác.

Blaze thì tò mò, chạy lăng xăng quanh Todoroki và Kirishima, hỏi han đủ thứ.

Duri và Taufan thì đi phía sau, Duri kể cho Taufan nghe về những loài cây mà cậu thấy trên đường, còn Taufan thì chỉ cười và lắng nghe.

Khi họ đến được ngôi nhà của Boboiboy, Boboiboy đã sắp xếp cho mọi người ngồi vào trong.

Hàng chục con mắt của lớp 1-A nhìn quanh.

Đây là một ngôi nhà bình thường, ấm cúng, nhưng lại chứa đựng một bí ẩn lớn.

"Tớ sẽ đi pha cacao."

Gempa nói, rồi đi thẳng vào bếp.

Boboiboy cười, "Các cậu cứ tự nhiên.

Tớ có thể trả lời mọi câu hỏi của các cậu."

Midoriya hít một hơi thật sâu.

Cậu có hàng trăm câu hỏi muốn hỏi.

Bắt đầu từ đâu đây?

"Vậy... các cậu là... anh em sinh đôi sao?

Vì sao tất cả mọi người lại giống nhau như vậy?"

"Không phải anh em sinh đôi," Boboiboy trả lời.

"Các cậu có thấy đồng hồ sức mạnh của tớ không?

Các cậu ấy là các nguyên tố của tớ.

Tớ có thể phân thân ra thành bảy phiên bản, mỗi phiên bản mang một sức mạnh nguyên tố khác nhau.

Nhưng gần đây, Solar đã nâng cấp đồng hồ nên chúng tớ có thể tồn tại độc lập mà không cần phân thân nữa."

Cả lớp 1-A há hốc mồm kinh ngạc.

Đây là một khái niệm hoàn toàn mới mẻ, khác hẳn với Quirk.

"Thật là không thể tin được..."

Iida Tenya thốt lên.

Khi Gempa quay lại với những tách cacao nóng hổi, cậu đã sẵn sàng để đối thoại với nhóm người lạ.

"Bây giờ, chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đầu."

Gempa nói, giọng điệu điềm tĩnh như thể đã lường trước được mọi chuyện.

"Chúng ta cần phải tìm hiểu tại sao các cậu lại đến đây, và làm sao để đưa các cậu trở về nhà.

Tớ nghĩ chúng ta cần thêm thông tin từ cậu, chàng trai tóc vàng rực rỡ kia..."

Gempa chỉ vào Solar, người đang đứng dựa vào tường một cách bình thản.

"Có vẻ như cậu là người gây ra chuyện này."

Solar nhún vai, tự tin đáp lại: "Tớ đã sửa lại đồng hồ để nó mạnh hơn, chứ không phải để dịch chuyển ai đó đến đây.

Chắc chắn có một lực lượng bí ẩn nào đó đã tác động vào."

Halilintar đứng gần đó, khẽ liếc nhìn Solar.

Cậu biết Solar nói đúng, nhưng cậu cũng không thể không cảm thấy tò mò về sự liên kết giữa sức mạnh của Solar và sự xuất hiện của những người lạ này.

Câu chuyện giữa hai thế giới, hai nhóm anh hùng, chỉ mới bắt đầu.

Họ sẽ đối mặt với những thử thách và khám phá những bí mật gì tiếp theo?

----------------

-1313 chữ.-

-1 ngày vui vẻ nhé bbi.

ΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩ
 
[ Mha/Bnha X Boboiboy ] Xuyên
Chương 3


Chương 3: Lời giải thích

Không gian trong nhà Boboiboy dần trở nên ấm cúng hơn, một phần nhờ những tách cacao nóng hổi Gempa vừa pha, và một phần nhờ sự điềm tĩnh mà Gempa và Boboiboy mang lại.

Cả hai nhóm đã ngồi xuống, đối mặt nhau qua chiếc bàn gỗ nhỏ.

"Được rồi."

Boboiboy bắt đầu, nhìn quanh một lượt.

"Chúng tớ đã nghe câu chuyện của các cậu.

Bây giờ đến lượt chúng tớ giải thích.

Tớ nghĩ...

Solar nên bắt đầu trước."

Solar nhấp một ngụm cacao, gương mặt vẫn giữ vẻ tự tin thường thấy.

"Đồng hồ sức mạnh của chúng tớ hoạt động dựa trên năng lượng nguyên tố của vũ trụ.

Mỗi nguyên tố đều có một tần số năng lượng riêng biệt.

Năng lực của các cậu, hay còn gọi là 'Quirk', cũng vậy.

Nó giống như một loại năng lượng cá nhân hóa, độc nhất của mỗi người."

Halilintar tiếp lời, giọng điệu sắc bén và dứt khoát.

"Ở thế giới của các cậu, năng lượng đó hoạt động tự do.

Nhưng thế giới này lại khác.

Nó có một... tấm màn năng lượng vô hình.

Nó không chặn hoàn toàn, nhưng nó gây nhiễu, khiến cho năng lượng của các cậu không thể hoạt động hiệu quả."

"Tấm màn năng lượng?"

Midoriya lắp bắp, gương mặt cậu tràn đầy sự tò mò của một nhà phân tích anh hùng.

"Đúng vậy," Solar tiếp tục, lấy một tách cacao khác.

"Khi tớ nâng cấp đồng hồ, tớ đã tinh chỉnh nó để hấp thụ nhiều năng lượng nguyên tố hơn.

Có vẻ như năng lượng của các cậu đã bị 'hút' vào đây, nhưng lại bị tấm màn kia kìm hãm.

Đó là lí do tại sao chúng tớ cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ nhưng lại bị 'ngưng trệ'."

Bakugo bật dậy, đập mạnh tay xuống bàn.

"Tức là sao?!

Tên mặt trời kia!

Ngươi nói lỗi là do ngươi, đúng không?!

Mau trả lại Quirk cho bọn này!"

"Khoan đã, Bakugo!"

Kirishima vội vàng giữ Bakugo lại.

"Cậu ấy chỉ đang giải thích thôi."

"Bình tĩnh nào, Bakugo," Halilintar nói, giọng nói đầy quyền lực.

"Không phải lỗi của cậu ta.

Việc dịch chuyển các cậu đến đây là một sự cố bất ngờ mà ngay cả những nhà khoa học giỏi nhất cũng không lường trước được.

Tớ cảm nhận được một luồng năng lượng không rõ nguồn gốc đã can thiệp vào quá trình đó."

Todoroki Shoto im lặng quan sát.

Anh không nói, nhưng ánh mắt anh dán chặt vào Halilintar và Solar.

Cả hai đều toát ra một nguồn năng lượng mạnh mẽ, một người như sấm chớp, một người như mặt trời.

Họ là hai thái cực, nhưng khi ở cạnh nhau lại tạo nên một sự cân bằng lạ thường.

"Vậy có cách nào để bọn tớ dùng lại Quirk không?"

Uraraka hỏi với ánh mắt đầy hy vọng.

Gempa, người vẫn luôn bình tĩnh, lên tiếng trấn an.

"Chúng ta sẽ tìm cách.

Nhưng trước tiên, các cậu phải hiểu rõ hơn về thế giới này.

Và chúng tớ cần phải báo cáo chuyện này với Tok Aba và các thành viên TAPOPS."

Khi Gempa nhắc đến Tok Aba, Duri và Taufan bất ngờ chạy ra khỏi nhà, mang theo một vài chậu cây nhỏ.

"Anh Gempa ơi!"

Duri reo lên, "Em và anh Taufan đã tìm thấy một vài loại cây ở đây rất lạ!

Chúng có thể giúp anh pha trà ngon hơn không?"

Taufan bật cười, "Đúng thế!

Bọn tớ sẽ là người giúp anh Gempa pha trà ngon nhất!"

Gempa chỉ mỉm cười, ánh mắt đầy sự kiên nhẫn và dịu dàng.

Boboiboy (Gốc) cũng cười theo.

Sự gần gũi và ấm áp giữa họ khiến cả lớp 1-A cảm thấy một chút ghen tị.

Ở một góc khác, Blaze không ngừng chọc ghẹo Ice.

"Này Ice, cậu có thấy cô gái này xinh không?"

Blaze chỉ vào Momo, người đang bối rối trước sự hiếu động của cậu ta.

Ice, với vẻ mặt buồn ngủ quen thuộc, chỉ thờ ơ đáp: "Ừ, cũng bình thường."

"Này, cậu phải nhiệt tình hơn chút chứ!"

Blaze giả vờ bất mãn, trong khi Ice lại nhích ra xa, tỏ vẻ không quan tâm.

Mặc dù vẫn còn hoài nghi, nhưng lớp 1-A cũng dần cởi mở hơn.

Họ quyết định tin tưởng vào Boboiboy và các nguyên tố.

Cả nhóm cần một chỗ dựa, và Boboiboy dường như là người phù hợp nhất.

"Trước tiên, chúng ta sẽ đưa các cậu đến TAPOPS."

Boboiboy nói.

"Đó là tổ chức mà chúng tớ đang làm việc.

Ở đó có những thiết bị công nghệ tiên tiến, có thể giúp chúng ta tìm ra cách để đưa các cậu trở về."

"TAPOPS?"

Iida lập tức đứng dậy, đưa tay chào.

"Một tổ chức anh hùng sao?

Thật tuyệt vời!

Chúng tôi rất vinh dự được hợp tác!"

Bakugo, dù không muốn, cũng phải công nhận đây là một ý tưởng không tồi.

Cậu thà làm việc với những người này còn hơn là ngồi chờ Quirk tự động quay lại.

Midoriya nhìn ra cửa sổ, ánh mắt hướng về phía đường chân trời.

Cậu biết rằng đây không chỉ là một chuyến đi, mà còn là một cuộc phiêu lưu, một thử thách mà cậu và các bạn phải vượt qua.

Mặc dù không có Quirk, nhưng tinh thần của một anh hùng vẫn luôn ở trong trái tim cậu.

Khi tất cả chuẩn bị lên đường, Solar bước đến cạnh Halilintar.

"Này, Halilintar."

"Gì?"

"Cậu có nghĩ chúng ta sẽ tìm ra được thứ đã can thiệp không?"

Solar hỏi, giọng điệu bất ngờ nghiêm túc.

Halilintar khẽ nhếch môi.

"Tất nhiên rồi.

Chúng ta luôn làm được mọi thứ.

Phải không?"

Ánh mắt Halilintar nhìn thẳng vào Solar, tựa như tia chớp và ánh sáng mặt trời giao nhau, tạo ra một nguồn năng lượng bùng nổ nhưng lại đầy hòa hợp.

Cả hai đều ngầm hiểu rằng, họ sẽ cùng nhau đối mặt với thử thách này.

Bên ngoài cửa, một chiếc tàu vũ trụ nhỏ đang chờ sẵn.

Lớp 1-A, những anh hùng tương lai, giờ đây sẽ bước lên một cuộc phiêu lưu mới, tại một thế giới hoàn toàn xa lạ, với những người bạn mới mà họ vừa gặp.

----------------

-Áaaaaaaa, sốp cần bình luậnnn.!

-Bình luận điiii, sốp chánnnn.

-ráng viết cho độc giả mỗi chap 1000 chữ mà độc giả ác độc quá, hog bình luận.

Có ngày sốp xoá hoặc drop truyện vì chán tht quá.

-Truyện lấy từ Manga, ờm, nói chung thì lấy từ truyện của sốp luôn-) muốn thì qua manga ghi tên giống tên bộ này là ra.

ΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩ
 
[ Mha/Bnha X Boboiboy ] Xuyên
Chương 4


Chương 4: Chuyến đi đến TAPOPS

Chiếc tàu vũ trụ của TAPOPS không quá lớn, nhưng đủ chỗ cho toàn bộ lớp 1-A và nhóm Boboiboy.

Bên trong, mọi người đều ngồi trên những chiếc ghế êm ái, nhìn qua cửa kính và ngạc nhiên trước khung cảnh bên ngoài.

Thành phố Pulau Rintis đã dần biến mất, nhường chỗ cho những vì sao lấp lánh và không gian bao la.

"Không thể tin được..."

Midoriya thầm thì, ánh mắt cậu dán chặt vào những ngôi sao.

"Đây là lần đầu tiên tớ thấy vũ trụ bằng mắt thường."

Bakugo ngồi đối diện, hừ mũi khinh bỉ.

"Chuyện thường thôi.

Mọi người ở đây đều bay được trên tàu vũ trụ."

Cậu ta nói, dù trong lòng cũng không khỏi ngạc nhiên.

Sự tò mò của lớp 1-A cũng nhanh chóng hướng về những người bạn đồng hành mới.

Duri ngồi gần cửa sổ, chỉ trỏ những hành tinh lạ.

"Anh Taufan này, hành tinh kia có màu xanh lá cây!

Chắc hẳn có rất nhiều cây cối ở đó!"

Taufan cười vui vẻ.

"Đúng rồi, chắc chắn rồi!

Sau này bọn mình sẽ đi thăm nó nhé!"

Duri quay sang Momo, với ánh mắt ngây thơ.

"Chị gái tóc đen ơi, chị có biết tên của hành tinh đó không?"

Momo ngạc nhiên trước câu hỏi của Duri.

"Tớ... tớ không biết.

Tớ chưa từng thấy nó bao giờ."

Blaze lại ngồi cạnh Todoroki, cậu ta liên tục hỏi han về thế giới của anh.

"Nghe nói Quirk của cậu vừa có băng vừa có lửa phải không?

Tuyệt thật đấy!

Giống hệt tớ và Ice luôn!"

Ice, người đang ngồi một mình ở một góc, chỉ gật đầu một cách lười biếng.

"Không giống lắm đâu.

Blaze thì quá...

ồn ào."

"Này!"

Blaze phản đối, nhưng vẫn cười toe toét.

"Anh chàng tóc hai màu này, tôi thấy cậu cũng khá giống tôi và Ice đó chứ."

Todoroki liếc nhìn Blaze.

Anh có thể cảm nhận được ngọn lửa từ Blaze, một ngọn lửa thuần khiết, không hề có sự giận dữ hay thù hận như ngọn lửa của Endeavor.

Nó là một ngọn lửa vui tươi, giống hệt tính cách của Blaze.

Trong khi đó, Halilintar đang đứng cạnh Solar.

Cả hai đều tập trung vào màn hình điều khiển, nơi có hiển thị sơ đồ năng lượng của chiếc tàu.

"Tần số năng lượng của con tàu này rất phức tạp," Halilintar nói, "nó có vẻ tương thích với năng lượng của Quirk, nhưng lại không thể kích hoạt được nó."

Solar khoanh tay, vẻ mặt trầm tư.

"Đúng vậy.

Có vẻ như chúng ta cần một nguồn năng lượng đủ mạnh để 'phá băng' tấm màn năng lượng kia.

Năng lượng của chúng ta là năng lượng nguyên tố, nó không giống Quirk.

Có lẽ chúng ta cần phải hợp sức lại để tạo ra một loại năng lượng đủ mạnh."

Halilintar gật đầu đồng ý.

"Chúng ta sẽ nói chuyện này với Komandan Kokoci và Laksamana Tarung.

Họ có kinh nghiệm và kiến thức về nhiều loại năng lượng khác nhau."

Halilintar và Solar có những ý kiến và phương pháp tiếp cận khác nhau, nhưng họ luôn tìm được tiếng nói chung khi làm việc cùng nhau.

Một người tỉ mỉ, dứt khoát; một người sáng tạo, tự tin.

Sự kết hợp giữa họ tạo nên một luồng khí lạnh lùng, mạnh mẽ nhưng lại cực kỳ hiệu quả.

Trong khi đó, Boboiboy (Gốc) và Gempa đang nói chuyện với Midoriya.

Gempa giải thích chi tiết hơn về TAPOPS và các nhiệm vụ mà họ thường thực hiện.

"Chúng tôi phải bảo vệ các quả cầu năng lượng, những vật thể quý giá chứa đựng sức mạnh và công nghệ.

Kẻ thù của chúng tôi là các thợ săn ngoài hành tinh, những kẻ muốn chiếm đoạt các quả cầu đó để thống trị vũ trụ."

Midoriya say sưa lắng nghe.

"Vậy... những quả cầu năng lượng đó có giống Quirk không?"

Boboiboy (Gốc) lắc đầu.

"Không hẳn.

Quả cầu năng lượng là vật thể vô tri.

Nhưng chúng lại rất nguy hiểm nếu rơi vào tay kẻ xấu.

Chúng tôi làm việc để giữ gìn hòa bình."

Midoriya nhìn Boboiboy.

Cậu cảm nhận được sự chân thành và trách nhiệm ở người bạn mới này.

Tinh thần của một anh hùng, dù ở thế giới nào, cũng không bao giờ thay đổi.

Khi con tàu dần dần tiếp cận một trạm không gian khổng lồ lơ lửng giữa vũ trụ, cả lớp 1-A đều sững sờ.

Đó là một thành phố không gian, sáng rực rỡ như một vì sao nhân tạo.

"Đây là Trạm Không Gian TAPOPS," Gempa nói, giọng điệu đầy tự hào.

"Chào mừng các cậu đến với ngôi nhà thứ hai của chúng tôi."

Cánh cửa khoang tàu mở ra, và họ bước vào một thế giới hoàn toàn mới.

Một thế giới của công nghệ tiên tiến và những sinh vật ngoài hành tinh đủ màu sắc.

Midoriya cảm thấy như mình đang bước vào một bộ phim khoa học viễn tưởng.

Trong không gian rộng lớn của TAPOPS, họ sẽ tìm thấy lời giải đáp cho bí ẩn của mình, và có lẽ, sẽ tìm thấy cả những mối quan hệ mới.

Cuộc phiêu lưu chỉ vừa mới bắt đầu.
 
[ Mha/Bnha X Boboiboy ] Xuyên
Chương 5


Chương 5: Khám phá Trạm TAPOPS

Cánh cửa con tàu vũ trụ mở ra, và luồng không khí ấm áp cùng tiếng ồn ào của Trạm Không Gian TAPOPS ùa vào.

Cả lớp 1-A đứng sững sờ, mắt mở to.

Trước mắt họ không phải là một căn phòng lạnh lẽo, đơn điệu như họ tưởng tượng, mà là một đại sảnh rộng lớn, sôi động như một khu chợ ngoài không gian.

Những sinh vật ngoài hành tinh đủ mọi hình dạng và kích cỡ đi lại tấp nập.

Một sinh vật có ba con mắt đang điều khiển một chiếc xe tự động chở hàng.

Một sinh vật khác, trông giống một con thằn lằn màu tím, đang chăm chú kiểm tra một tấm bảng điện tử.

Âm thanh lạ tai của các ngôn ngữ ngoài hành tinh hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn nhưng đầy cuốn hút.

"Đây là..."

Midoriya thốt lên, cậu không thể tìm được từ nào để diễn tả.

"Trạm Không Gian TAPOPS."

Boboiboy trả lời, vẻ mặt tự hào.

"Đây là trụ sở của Tổ chức TAPOPS - Tổ chức Hành động Bảo vệ Hòa bình và Vũ trụ.

Các anh hùng ở đây đến từ khắp các thiên hà để bảo vệ vũ trụ."

Các anh hùng tương lai của Trái Đất nhìn nhau, kinh ngạc xen lẫn choáng ngợp.

So với UA, đây là một quy mô hoàn toàn khác.

Yaoyorozu Momo sững sờ, cô không thể tin vào mắt mình.

"Cấu trúc vật lý của trạm này thật đáng kinh ngạc.

Mọi thứ đều được thiết kế để chịu được áp suất chân không và lực hấp dẫn nhân tạo..."

"Tôi có một câu hỏi."

Iida Tenya giơ tay một cách nghiêm túc, hướng về phía Gempa.

"Ở đây có những quy định gì?

Chúng tôi có cần phải đăng ký hay kiểm tra an ninh không?"

Gempa mỉm cười.

"Cứ bình tĩnh, Iida.

Các cậu là khách của chúng tôi.

Lối vào đã được bảo mật.

Giờ các cậu chỉ cần đi theo chúng tôi."

Blaze, không thể chờ đợi hơn, ngay lập tức kéo tay Kirishima.

"Mau đi thôi!

Tớ muốn cho các cậu thấy phòng huấn luyện của chúng tớ!"

"Này, Blaze, chúng ta phải đi gặp Komandan Kokoci trước!"

Ice cằn nhằn, nhưng Blaze đã chạy đi trước.

Halilintar thở dài, "Cậu ta lúc nào cũng vậy."

Cậu ta liếc nhìn Solar, người đang đứng một mình, vẻ mặt trầm tư.

"Cậu có vẻ lo lắng?"

"Tớ không lo lắng, tớ đang suy nghĩ."

Solar trả lời, ánh mắt cậu dán vào một thiết bị phân tích năng lượng ở gần đó.

"Năng lượng của trạm này phức tạp hơn chúng ta tưởng.

Nếu nó có thể chặn Quirk của họ, thì cũng có thể ảnh hưởng đến chúng ta."

Bakugo đi gần Halilintar, nghe thấy cuộc trò chuyện của họ.

"Này, tên đầu sấm sét!

Ngươi có thể làm cho Quirk của ta hoạt động trở lại không?

Ngay lập tức!"

Halilintar liếc nhìn Bakugo, gương mặt lạnh lùng.

"Nếu dễ như vậy, ta đã không cần phải đến đây.

Hãy kiên nhẫn.

Ta và Solar sẽ tìm ra cách."

Bakugo hừ một tiếng, nhưng không cãi lại nữa.

Cậu ta nhận ra rằng, dù tính cách có vẻ giống nhau, Halilintar lại có một sự điềm tĩnh và lý trí hơn cậu.

Nhóm Boboiboy dẫn lớp 1-A đi qua một hành lang dài, đến một căn phòng lớn.

Cánh cửa trượt mở ra, để lộ một không gian rộng lớn, với những màn hình hiển thị đủ loại thông tin.

Giữa phòng, một người lùn có màu xanh lá cây với một đôi tai thỏ đang ngồi trên chiếc ghế chỉ huy.

Đó là Komandan Kokoci.

Đứng cạnh ông là một con sư tử cao lớn, mặc một bộ giáp vàng, khuôn mặt nghiêm nghị.

Đó là Laksamana Tarung.

"Boboiboy, Gempa, Halilintar."

Komandan Kokoci lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng đầy quyền lực.

"Các cậu đã mang những ai đến đây vậy?

Họ không phải người của TAPOPS."

"Thưa Komandan," Boboiboy bước lên, "họ là các anh hùng từ một thế giới khác.

Họ bị dịch chuyển đến thế giới của chúng ta.

Và quan trọng là, năng lực của họ không thể sử dụng được."

Komandan Kokoci cau mày.

"Một thế giới khác?

Ngươi nói nghiêm túc đấy chứ?"

"Vâng, thưa Komandan."

Gempa trả lời, với sự điềm tĩnh thường thấy.

"Chúng tôi đã kiểm tra.

Năng lượng của họ bị ngưng trệ bởi một tấm màn năng lượng vô hình.

Solar đã nhận định rằng đó có thể là một phản ứng phụ khi cậu ấy nâng cấp đồng hồ sức mạnh."

"Nonsense!"

Komandan Kokoci phản đối.

"Đồng hồ của Solar chỉ có thể tương tác với năng lượng nguyên tố!

Không thể nào tạo ra một tấm màn như vậy được!"

Lúc này, Solar bước lên.

"Thưa Komandan, tôi tin rằng nó có liên quan đến việc tần số năng lượng của tôi và đồng hồ của tôi đã bị thay đổi.

Năng lượng từ vũ trụ của họ và năng lượng từ đồng hồ của tôi có cùng một tần số nhất định, nhưng lại bị 'khóa' bởi một yếu tố bí ẩn nào đó."

"Một yếu tố bí ẩn?"

Laksamana Tarung lên tiếng, giọng nói đầy uy lực.

"Ngươi có bằng chứng gì không, Solar?"

"Chưa có, thưa Laksamana," Solar đáp, vẻ mặt tự tin.

"Nhưng tôi có thể phân tích được.

Tôi và Halilintar có thể làm việc cùng nhau để tìm ra câu trả lời."

Komandan Kokoci trầm ngâm một lúc, rồi gật đầu.

"Được rồi.

Ta sẽ cho các ngươi sử dụng Phòng Thí Nghiệm Năng Lượng.

Nhưng nhớ, đừng làm hỏng bất cứ thứ gì.

Và các ngươi," ông quay sang lớp 1-A, "sẽ phải ở lại đây để chúng ta có thể nghiên cứu.

Chúng ta sẽ tìm cách đưa các ngươi trở về."

Sau cuộc gặp mặt, cả lớp 1-A được dẫn đến khu vực phòng nghỉ.

Midoriya Izuku, Todoroki Shoto, và Bakugo Katsuki được đưa đến Phòng Thí Nghiệm Năng Lượng cùng với Solar và Halilintar.

Trong căn phòng sáng sủa, với đầy đủ các thiết bị công nghệ hiện đại, Solar hào hứng bắt tay vào việc.

"Đây là máy phân tích phổ năng lượng," Solar nói, chỉ vào một thiết bị lớn có màn hình cảm ứng.

"Nó sẽ giúp chúng ta xem được tần số năng lượng của các cậu."

Halilintar đứng cạnh Solar, quan sát tỉ mỉ từng thao tác của cậu ta.

"Cẩn thận, Solar.

Năng lượng của họ vẫn còn rất hỗn loạn."

"Yên tâm đi, tớ biết mà."

Solar mỉm cười tự tin.

Cậu yêu cầu Midoriya đặt tay vào một máy quét.

Màn hình máy phân tích nhấp nháy, rồi hiển thị một biểu đồ phức tạp với những sóng năng lượng đứt gãy.

"Thấy chưa?"

Halilintar chỉ vào màn hình.

"Những sóng năng lượng này bị gián đoạn, giống như một dòng nước bị đóng băng giữa chừng."

"Đây là Quirk One For All," Midoriya lắp bắp, cậu chưa bao giờ thấy năng lượng của mình được phân tích kỹ lưỡng như vậy.

"Có vẻ nó bị kìm hãm ở mức độ rất thấp."

Solar gật đầu.

"Đúng.

Bây giờ đến cậu, Bakugo."

Bakugo, dù rất khó chịu, cũng phải làm theo.

Cậu đặt tay vào máy quét.

Sóng năng lượng của Bakugo mạnh hơn Midoriya, nhưng cũng bị đứt gãy và ngưng trệ.

"Nó giống như một ngọn núi lửa đang ngủ say," Solar nhận xét.

Halilintar tiến lại gần hơn, nhìn vào màn hình.

"Sức mạnh của chúng ta có thể tương tác với năng lượng của các cậu, nhưng lại không thể kích hoạt nó.

Nó giống như chúng ta có thể nhìn thấy dòng nước đang đóng băng, nhưng lại không có cách nào làm nó tan ra được."

Solar đột nhiên có một ý tưởng.

"Nếu chúng ta không thể làm nó tan, vậy tại sao không thử 'hấp thụ' nó?

Sức mạnh của tớ là hấp thụ và phát ra năng lượng mặt trời.

Có thể tớ có thể 'hấp thụ' một phần năng lượng Quirk của họ, và sau đó 'phát ra' nó trở lại, kích hoạt nó."

Halilintar ngạc nhiên trước ý tưởng táo bạo này.

"Ngươi điên sao?

Nó có thể gây ra một phản ứng ngược, làm nổ tung cả căn phòng này!"

"Không, nếu tớ kiểm soát nó ở mức độ thấp nhất."

Solar đáp lại, gương mặt đầy vẻ quyết tâm.

"Đây là cách duy nhất chúng ta có thể tìm ra được."

Trong khi Solar và Halilintar đang tranh luận, Todoroki chỉ im lặng quan sát.

Anh thấy rõ sự khác biệt giữa hai người.

Halilintar là một người thận trọng, lý trí, luôn tính toán mọi rủi ro.

Còn Solar thì đầy mạo hiểm, sáng tạo, không ngại thử những điều mới.

Anh cảm nhận được một sự kết hợp lạ thường nhưng hiệu quả giữa hai con người này.

Cùng lúc đó, ở khu vực phòng nghỉ, các thành viên khác của lớp 1-A đang dần làm quen với môi trường mới.

Blaze kéo Ice đi khắp nơi, chỉ cho anh ta thấy những khu vườn nhân tạo, những phòng tập luyện, và những khu giải trí.

"Này, xem kìa, Ice!"

Blaze chỉ vào một khu vực có băng tuyết nhân tạo.

"Ở đó có băng thật đấy!

Cậu có muốn thử không?"

Ice chỉ ngáp một cái.

"Tớ quá buồn ngủ.

Hơn nữa, băng của tớ ở đây chẳng có tác dụng gì cả."

"Thế thì bọn mình phải làm cho nó có tác dụng!"

Blaze nói, rồi đột nhiên nảy ra một ý tưởng.

Cậu ta lấy một chiếc ghế từ quầy bar và đặt nó trước mặt Ice.

"Để tớ 'thắp lửa' cho cậu!"

Blaze dùng sức mạnh của mình tạo ra một ngọn lửa nhỏ, định đốt chiếc ghế.

"Blaze, dừng lại!"

Boboiboy (Gốc) hét lên, nhưng đã quá muộn.

Ngọn lửa nhỏ bùng lên, châm vào chiếc ghế và lan ra một vài vật dụng xung quanh.

"Blaze!

Cậu làm cái gì vậy!"

Ice lập tức đứng dậy, vẻ mặt cáu kỉnh.

Cậu ta vội vàng lấy một chiếc bình chữa cháy ở gần đó, xịt thẳng vào ngọn lửa.

Sự việc nhanh chóng được giải quyết, nhưng để lại một mớ hỗn độn.

Komandan Kokoci và Laksamana Tarung xuất hiện ngay sau đó, với vẻ mặt không hài lòng.

"Cái gì thế này, Blaze?!"

Komandan Kokoci la lớn.

Blaze cúi đầu hối lỗi.

"Con xin lỗi, Komandan.

Con chỉ muốn giúp Ice thôi ạ."

"Đồ ngốc!"

Ice lầm bầm.

"Tớ không cần cậu giúp."

Boboiboy (Gốc) và Gempa đã kịp thời can thiệp, xin lỗi Komandan Kokoci và hứa sẽ dọn dẹp.

Gempa nhìn Blaze và Ice, rồi lắc đầu.

Cả hai luôn đối lập nhau, nhưng cũng luôn quan tâm đến nhau theo một cách kỳ lạ.

"Xem ra," Boboiboy (Gốc) nói khẽ với Gempa, "chúng ta sẽ có một thời gian bận rộn đây."

"Đúng vậy," Gempa đáp lại, ánh mắt nhìn khắp lượt những người bạn mới.

"Nhưng chúng ta sẽ làm được."

Ở một góc khác, Duri đang dạo quanh một khu vườn nhân tạo với Taufan.

Cậu reo lên khi thấy một bông hoa lạ.

"Anh Taufan này, bông hoa này đẹp quá!

Trông nó giống như một người ngoài hành tinh nhỏ xíu vậy!"

Taufan cười, vỗ nhẹ đầu Duri.

"Đúng là Duri.

Em luôn nhìn thấy những điều tốt đẹp."

Taufan luôn cảm thấy muốn bảo vệ Duri, giống như một người anh cả.

Duri thì luôn tin tưởng và yêu quý Taufan.

Cả hai tạo nên một cặp đôi ngọt ngào, khác hẳn với sự bùng nổ của Blaze và Ice, hay sự lạnh lùng của Halilintar và Solar.

Tại phòng thí nghiệm, sau khi kiểm tra xong, Solar quay sang Todoroki.

"Giờ đến cậu.

Hãy đặt tay lên máy quét."

Todoroki làm theo.

Máy phân tích hiển thị hai sóng năng lượng riêng biệt, một bên là lửa và một bên là băng.

Cả hai sóng đều bị ngưng trệ, nhưng không giống như Midoriya hay Bakugo.

Chúng vẫn tồn tại, nhưng ở trạng thái "ngủ đông".

Solar nhíu mày.

"Thật kỳ lạ.

Quirk của cậu không chỉ bị ngưng trệ, mà còn có vẻ như bị... tách rời ra.

Giống như hai loại năng lượng khác nhau hoàn toàn."

Halilintar, đứng cạnh Solar, lại có một suy nghĩ khác.

"Không, chúng không bị tách rời.

Chúng đang đấu tranh để tồn tại.

Tên lửa và băng... chúng đang chiến đấu với nhau."

Todoroki im lặng, lời nói của Halilintar như chạm vào vết thương lòng của anh.

Cuộc chiến giữa lửa và băng, giữa hai nửa con người anh, đã luôn tồn tại.

"Được rồi," Solar nói.

"Chúng ta sẽ tiến hành thí nghiệm.

Halilintar, cậu sẽ hỗ trợ tớ.

Chúng ta sẽ cùng lúc dùng sức mạnh của mình để tạo ra một luồng năng lượng đủ mạnh, đủ tinh khiết để đánh thức năng lượng của cậu ấy."

Halilintar gật đầu.

Hai người họ đứng cạnh nhau, Solar tập trung ánh sáng mặt trời, Halilintar tập trung điện năng.

Sức mạnh của họ kết hợp lại, tạo thành một luồng ánh sáng chói lòa, màu vàng và xanh dương hòa quyện vào nhau, hướng về phía Todoroki.

Ánh sáng bao trùm lấy Todoroki.

Anh cảm thấy một luồng năng lượng nóng rực và lạnh buốt đồng thời chạy khắp cơ thể.

Anh có thể cảm nhận được Quirk của mình đang hoạt động trở lại.

Nhưng ngay sau đó, một tiếng nổ lớn vang lên, và màn hình máy tính của Solar nổ tung.

Luồng năng lượng của anh lại một lần nữa biến mất.

"Thất bại rồi..."

Solar thất vọng, anh cúi đầu.

"Không sao."

Halilintar vỗ vai Solar.

"Chúng ta đã học được một điều.

Tấm màn năng lượng này có thể chống lại cả sức mạnh của chúng ta khi kết hợp.

Nó mạnh hơn chúng ta nghĩ."

"Đúng là vậy."

Solar ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy quyết tâm.

"Nhưng chúng ta sẽ không bỏ cuộc.

Lần tới, chúng ta sẽ thử một cách khác.

Một cách mạnh hơn, và có lẽ là... nguy hiểm hơn."

Thí nghiệm thất bại, nhưng mở ra một manh mối mới.

Những anh hùng của hai thế giới sẽ phải đối mặt với một thách thức lớn hơn.

Liệu họ có thể phá vỡ tấm màn năng lượng này và tìm đường về nhà?

Và liệu họ có thể tìm thấy một cách nào đó để sống chung hòa bình, cùng nhau chiến đấu để bảo vệ một vũ trụ không còn là của riêng ai?

----------------

-2503 chữ, iu độc giả nhìu.

ΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩ
 
[ Mha/Bnha X Boboiboy ] Xuyên
Chương 6


Chương 6: Thử thách của những anh hùng

Không khí trong phòng thí nghiệm trở nên căng thẳng sau vụ nổ nhỏ.

Những luồng khói bốc lên từ chiếc máy tính, và những tia điện tóe ra từ các mạch điện bị hỏng.

Todoroki vẫn đứng đó, gương mặt lạnh lùng, nhưng trong mắt anh hiện lên một chút thất vọng.

Midoriya và Bakugo cũng cảm thấy như vậy.

Họ đã đặt hy vọng vào thí nghiệm này, và nó đã thất bại.

"Tớ đã bảo mà."

Halilintar lên tiếng, giọng nói đầy sự nghiêm khắc.

"Ngươi đã quá liều lĩnh, Solar."

Solar, dù thất vọng, vẫn giữ vẻ tự tin thường thấy.

Cậu lắc đầu.

"Không, Halilintar.

Nó không phải là thất bại.

Nó là một khám phá.

Chúng ta đã học được rằng, việc tác động trực tiếp lên Quirk không có tác dụng.

Cái tấm màn đó không chỉ đơn thuần là một rào cản, nó còn là một thứ gì đó có khả năng phản ứng lại."

Komandan Kokoci và Laksamana Tarung bước vào.

Vẻ mặt của họ không hề vui vẻ.

"Các ngươi đã làm gì vậy?"

Komandan Kokoci la lớn.

"Ta đã nói không được làm hỏng bất cứ thứ gì cơ mà!"

"Thưa Komandan," Halilintar bước lên, "chúng tôi xin lỗi.

Chúng tôi đã thử kích hoạt Quirk của họ nhưng không thành công.

Năng lượng của họ đã phản ứng lại, và gây ra vụ nổ."

Laksamana Tarung khoanh tay, trầm ngâm.

"Vậy là năng lượng của thế giới kia không thể hoạt động ở đây.

Điều đó chứng tỏ sự khác biệt về tần số năng lượng giữa hai vũ trụ là rất lớn."

"Đúng vậy, thưa Laksamana," Solar tiếp lời, đôi mắt sáng lên.

"Nhưng tôi có một ý tưởng.

Nếu chỉ một mình tôi và Halilintar không đủ, thì cả bảy chúng ta thì sao?

Boboiboy đã có thể chia thành bảy nguyên tố riêng biệt, điều này có nghĩa là năng lượng của chúng ta đã được tách ra.

Nhưng nếu chúng ta kết hợp lại, tạo thành một luồng năng lượng mạnh nhất, có lẽ chúng ta có thể làm tan chảy cái tấm màn đó."

"Ngươi điên rồi, Solar!"

Halilintar phản đối ngay lập tức.

"Năng lượng của chúng ta là năng lượng nguyên tố.

Nó có tính chất khác nhau.

Hấp thụ, phát ra, và kết hợp lại ở một mức độ lớn như vậy là cực kỳ nguy hiểm.

Nó có thể tạo ra một luồng năng lượng không ổn định, phá hủy cả trạm không gian này!"

"Nhưng đó là cách duy nhất!"

Solar khăng khăng.

"Chúng ta không thể để họ ở đây mãi mãi được!

Chúng ta là anh hùng.

Chúng ta phải tìm ra cách để giúp họ."

"Anh hùng thì phải biết tính toán rủi ro!"

Halilintar phản bác.

"Không phải cứ liều mạng là sẽ thành công."

Midoriya, người đã im lặng từ đầu, chợt lên tiếng.

"Tớ hiểu cảm giác của các cậu.

Các cậu đang đặt cược vào một điều không chắc chắn.

Nhưng... tớ tin các cậu.

Tớ đã thấy sức mạnh của các cậu rồi.

Tớ tin rằng khi các cậu cùng nhau, các cậu sẽ làm được."

Sự tin tưởng của Midoriya như một tia sáng nhỏ trong không gian đầy căng thẳng.

Komandan Kokoci quay sang Laksamana Tarung, rồi thở dài.

"Ta sẽ cho các ngươi sử dụng Máy Chuyển Đổi Năng Lượng Vũ Trụ.

Nó là thiết bị mạnh nhất của TAPOPS, có thể tập trung và khuếch đại bất kỳ loại năng lượng nào.

Nhưng nếu có bất kỳ rủi ro nào xảy ra, ta sẽ đình chỉ nhiệm vụ này ngay lập tức."

Solar mỉm cười, ánh mắt đầy quyết tâm.

"Cảm ơn Komandan.

Chúng tôi sẽ không làm ngài thất vọng."

Trong khi Halilintar và Solar bắt đầu chuẩn bị cho thí nghiệm nguy hiểm, Boboiboy và Gempa đã nhận nhiệm vụ hướng dẫn lớp 1-A khám phá trạm không gian.

Họ dẫn cả nhóm đi qua những khu vực khác nhau, từ phòng tập huấn luyện đến khu vườn nhân tạo.

"Đây là khu vườn thực vật ngoài hành tinh," Gempa nói, chỉ vào những loại cây có màu sắc và hình dạng kỳ lạ.

"Chúng tôi trồng chúng để nghiên cứu và tạo ra một bầu không khí tự nhiên trên trạm."

Duri reo lên, "Tuyệt quá!

Những bông hoa này còn đẹp hơn cả những bông hoa trên Trái Đất nữa!"

Cậu ta chạy đến gần một bông hoa phát sáng, đưa tay chạm nhẹ.

Bông hoa lập tức tỏa ra một luồng sáng lấp lánh như bụi tiên.

Taufan đứng cạnh Duri, mỉm cười.

"Cẩn thận nhé, Duri.

Những bông hoa này có thể có gai đấy."

"Em biết mà, anh Taufan," Duri đáp, nhưng vẫn không rời mắt khỏi bông hoa.

"Anh ấy thật dễ thương."

Iida, với tính cách kỷ luật của mình, hỏi Gempa: "Vậy thời gian biểu của chúng tôi ở đây là gì?

Có phòng tập luyện cho chúng tôi không?

Chúng tôi cần phải giữ gìn thể lực để sẵn sàng đối mặt với bất cứ tình huống nào."

Gempa gật đầu.

"Có, tất nhiên rồi.

Tớ sẽ sắp xếp cho các cậu một phòng tập.

Nhưng bây giờ, tớ nghĩ các cậu nên nghỉ ngơi và thư giãn một chút.

Cả một chặng đường dài đã làm các cậu mệt rồi."

"Gempa luôn biết cách chăm sóc mọi người," Boboiboy nói khẽ với Midoriya, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ.

"Cậu ấy là người anh cả của chúng tớ, lúc nào cũng chu đáo và đáng tin cậy."

Midoriya gật đầu.

"Tớ hiểu.

Cậu ấy giống như Yaoyorozu vậy, luôn là chỗ dựa cho cả nhóm."

Trong lúc cả nhóm đang đi tham quan, Bakugo đột nhiên dừng lại trước một màn hình lớn.

Màn hình đó hiển thị hình ảnh của một quả cầu năng lượng đang được bảo vệ bởi một robot.

"Quả cầu năng lượng...?"

Bakugo thầm thì.

"Nó có giống như Quirk không?"

Boboiboy (Gốc) nghe thấy.

"Không hẳn.

Quả cầu năng lượng là một vật thể sống, chứa đựng những công nghệ hoặc sức mạnh cổ xưa.

Có một quả cầu gọi là Power Sphera, đã từng giúp tớ và các bạn của tớ có được sức mạnh nguyên tố."

"Vậy nếu ta hấp thụ nó, ta có thể có được sức mạnh mới?"

Bakugo hỏi, giọng điệu đầy tham vọng.

"Không, Bakugo!"

Boboiboy lập tức phản đối.

"Chúng rất nguy hiểm.

Nếu không được kiểm soát, chúng có thể gây ra thảm họa.

Chúng tớ chỉ lấy sức mạnh khi được Power Sphera lựa chọn thôi."

Bakugo lườm Boboiboy, nhưng không cãi lại.

Cậu biết rằng thế giới này có những quy tắc riêng của nó.

Trong một khu vực khác, Blaze đang tìm cách chuộc lỗi với Ice.

Cậu ta đã làm một chiếc bánh kem nhỏ, nhưng nó trông có vẻ... hơi quá lửa.

"Này, Ice," Blaze nói, đưa chiếc bánh kem cho Ice.

"Tớ xin lỗi vì đã làm hỏng khu vực phòng nghỉ.

Tớ đã làm chiếc bánh này cho cậu."

Ice nhìn chiếc bánh, nó cháy sém ở một vài chỗ.

"Cậu có chắc là nó không có vị than không?"

"Không có đâu!

Tớ đã cho thêm một chút đường rồi!"

Blaze cười toe toét.

Ice thở dài, rồi thử một miếng.

Mặc dù có vị hơi cháy, nhưng nó cũng khá ngon.

"Cảm ơn," Ice nói khẽ.

Blaze mỉm cười.

"Thấy chưa?

Tớ biết cậu sẽ thích mà!

Giờ thì, cậu có muốn đi đến khu vực mô phỏng hành tinh băng không?

Tớ đã hứa sẽ cho cậu thấy một nơi tuyệt vời."

"Cậu sẽ không làm hỏng nó nữa chứ?"

Ice hỏi, ánh mắt đầy nghi ngờ.

"Tất nhiên là không rồi!"

Blaze cười lớn, rồi kéo tay Ice đi.

"Lần này, tớ hứa sẽ làm cho cậu vui."

Tại Phòng Thí Nghiệm Năng Lượng...

Solar và Halilintar đã bắt đầu chuẩn bị cho thí nghiệm.

Komandan Kokoci và Laksamana Tarung đứng bên ngoài, quan sát qua một màn hình bảo vệ.

Lớp 1-A cũng được phép đứng xem.

"Đây là Máy Chuyển Đổi Năng Lượng Vũ Trụ," Solar nói, chỉ vào một cỗ máy khổng lồ ở giữa phòng.

"Nó sẽ hấp thụ năng lượng của chúng ta và chuyển đổi nó thành một luồng sóng tập trung.

Nhưng nó không phải là một món đồ chơi.

Một sai sót nhỏ thôi cũng có thể tạo ra một thảm họa."

"Được rồi, Gempa, Taufan, Duri, Blaze, Ice, Boboiboy," Halilintar gọi cả nhóm.

"Lần này, chúng ta phải hợp tác với nhau.

Chúng ta phải làm việc như một thể thống nhất, như trước đây."

"Tớ hiểu rồi!"

Taufan reo lên.

"Chúng ta sẽ làm được!"

Duri nhìn Taufan, rồi gật đầu.

"Anh Taufan nói đúng!

Cả bảy chúng ta sẽ làm được!"

Blaze và Ice đứng cạnh nhau.

Blaze nhìn Ice, rồi khẽ gật đầu.

"Lần này, tớ sẽ không làm hỏng nó đâu."

"Tốt," Ice đáp lại, "đừng để tớ phải dùng băng để làm nguội cậu."

Boboiboy (Gốc) tiến lên, nhìn cả nhóm.

"Chúng ta đã cùng nhau vượt qua rất nhiều thử thách.

Lần này cũng vậy.

Chúng ta sẽ làm được."

Gempa, với vẻ mặt điềm tĩnh nhất, đứng vào vị trí của mình.

"Mọi người, hãy tập trung vào sức mạnh của mình.

Solar, Halilintar, các cậu là người chỉ huy."

Tất cả bảy nguyên tố đứng vào vị trí của mình, xung quanh cỗ máy.

Solar và Halilintar đứng ở hai phía đối diện.

Sức mạnh của họ bắt đầu tỏa ra.

Sấm sét và ánh sáng, đất và gió, lửa và băng, cây cối và năng lượng mặt trời.

Bảy loại năng lượng khác nhau, nhưng lại kết nối với nhau bằng một sợi dây vô hình.

"Sẵn sàng chưa?"

Solar hỏi, ánh mắt đầy quyết tâm.

"Sẵn sàng."

Halilintar đáp lại.

Bảy nguyên tố cùng lúc truyền năng lượng vào cỗ máy.

Cỗ máy bắt đầu rung lắc, và một luồng năng lượng khổng lồ được tạo ra.

Màu sắc của nó thay đổi liên tục, từ màu đỏ của lửa, màu xanh của băng, màu vàng của sấm sét, đến màu xanh lá của cây cối.

Luồng năng lượng đó được tập trung lại thành một quả cầu ánh sáng, lơ lửng trên cỗ máy.

"Nhanh lên, chúng ta không thể giữ nó được lâu!"

Gempa hét lên.

"Được rồi, truyền nó vào màn hình!"

Solar ra lệnh.

Luồng năng lượng khổng lồ được truyền vào một màn hình đặc biệt, nơi hiển thị tần số năng lượng của vũ trụ.

Màn hình nhấp nháy, rồi hiển thị một biểu đồ năng lượng màu trắng, một biểu đồ chưa từng xuất hiện.

"Đây là..."

Halilintar thốt lên.

"Đây là nguồn gốc của tấm màn đó!"

"Đó là năng lượng của một... vật thể vô danh!"

Solar nói, "Có vẻ như nó đã chặn tất cả năng lượng của vũ trụ chúng ta, không chỉ riêng Quirk!"

Đột nhiên, luồng năng lượng trong cỗ máy trở nên bất ổn.

Nó bắt đầu rung lắc dữ dội, và các tia điện tóe ra.

"Không ổn rồi!"

Taufan hét lên.

"Nó đang vượt quá tầm kiểm soát!"

Blaze và Ice cũng bắt đầu cảm thấy khó khăn.

"Quá nhiều năng lượng!"

Blaze hét lên.

"Chúng ta phải dừng lại!"

Ice nói.

"Không!"

Solar và Halilintar đồng thanh.

"Một chút nữa thôi!"

Nhưng đã quá muộn.

Luồng năng lượng trở nên quá tải, và nó bùng nổ, tạo ra một làn sóng xung kích khổng lồ.

Màn hình bảo vệ trong phòng thí nghiệm nứt vỡ.

Làn sóng xung kích đi xuyên qua tường, lan tỏa khắp trạm không gian.

Komandan Kokoci và Laksamana Tarung bị hất văng ra xa.

Lớp 1-A cũng bị choáng váng.

Midoriya cố gắng gượng dậy, cậu nhìn vào phòng thí nghiệm.

Bảy nguyên tố Boboiboy đang nằm la liệt trên sàn, bất tỉnh.

Vụ nổ lớn đã làm toàn bộ trạm không gian chấn động.

Hệ thống điện bị quá tải, và ánh sáng trong nhiều khu vực chập chờn rồi tắt hẳn.

Tiếng còi báo động vang lên khắp nơi, và các sinh vật ngoài hành tinh bắt đầu hoảng loạn.

"Có chuyện gì vậy?!"

Iida hét lên.

"Hệ thống bị quá tải!"

Yaoyorozu nói, gương mặt cô đầy lo lắng.

Midoriya chạy đến trước phòng thí nghiệm.

Lực lượng bảo vệ của TAPOPS đã có mặt, họ cố gắng phá cửa để vào.

"Các cậu ấy... các cậu ấy có sao không?"

Uraraka lo lắng hỏi.

"Tớ không biết!"

Midoriya đáp.

Cậu cảm thấy vô cùng bất lực.

Cậu đã đặt tất cả hy vọng vào nhóm Boboiboy, và bây giờ họ đã bị thương.

Từ một góc tối trong phòng, một bóng người chậm rãi đứng dậy.

Đó là Solar.

Mặc dù bị thương, nhưng cậu vẫn cố gắng gượng dậy.

Cậu nhìn xung quanh, tìm Halilintar.

Cậu thấy Halilintar đang nằm bất tỉnh, gương mặt đầy những vết bầm tím.

Solar bò đến gần Halilintar, lay nhẹ.

"Halilintar... dậy đi..."

Halilintar vẫn không động đậy.

"Dậy đi!"

Solar gào lên.

Cậu ta biết rằng Halilintar đã cố gắng dùng toàn bộ sức mạnh để bảo vệ cậu, và giờ đây, Halilintar đã bất tỉnh.

Từ một góc khác, một bóng người nữa cũng đứng dậy.

Đó là Gempa.

Anh chậm rãi đứng lên, mặc dù cơ thể đầy những vết thương.

Gempa nhìn các anh em của mình, rồi nhìn Solar.

"Chúng ta đã thất bại," Gempa nói, giọng điệu đầy sự thất vọng.

"Chúng ta đã không thể phá vỡ nó."

"Không," Solar đáp, "chúng ta đã làm được.

Chúng ta đã tìm ra được manh mối.

Chúng ta đã thấy nó, Gempa.

Nguồn gốc của tấm màn đó.

Nó không phải là một vật thể vô tri.

Nó là một loại năng lượng sống.

Nó đang cố gắng che giấu điều gì đó."

Lời nói của Solar, mặc dù mờ nhạt, đã đủ để Midoriya và các thành viên của lớp 1-A nghe thấy.

Họ vẫn đang ở đó, nhìn vào màn hình nứt vỡ.

"Tên mặt trời kia nói đúng," Bakugo bất ngờ lên tiếng.

"Năng lượng của ta, nó đã phản ứng lại.

Giống như nó đang bị thách thức.

Nó đang tìm cách 'trả lời' lại nguồn năng lượng từ các ngươi."

"Điều đó có nghĩa là..."

Todoroki nói, ánh mắt anh nhìn vào màn hình nứt vỡ.

"Nó có khả năng tương tác.

Nó có ý thức."

Vụ nổ đã làm mọi người kiệt sức, nhưng nó đã mở ra một sự thật mới.

Có một kẻ thù vô hình đang tồn tại trong vũ trụ này.

Một kẻ thù đủ mạnh để kìm hãm tất cả các loại năng lượng, kể cả sức mạnh của các anh hùng của hai thế giới.

Liệu họ có thể đối phó với kẻ thù này khi đã mất đi sức mạnh, và liệu các anh hùng Boboiboy có thể hồi phục để giúp đỡ họ?

----------------

-2550 chữ

ΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩ
 
[ Mha/Bnha X Boboiboy ] Xuyên
Chương 7


Chương 7🙁không tên)

Tiếng còi báo động khẩn cấp vang vọng khắp Trạm Không Gian TAPOPS, át đi mọi âm thanh hỗn tạp.

Cú sốc năng lượng từ vụ nổ đã làm tê liệt một phần hệ thống, khiến các đèn chiếu sáng chập chờn rồi tắt hẳn.

Trong bóng tối chập chờn, những bóng người của lớp 1-A và lực lượng bảo vệ TAPOPS hoảng loạn.

"Có chuyện gì vậy?!"

Kirishima hét lên, gương mặt đầy hoảng hốt.

"Năng lượng bị quá tải!"

Yaoyorozu thốt lên.

"Đây là một sự cố nghiêm trọng!"

Todoroki Shoto, dù không có Quirk, vẫn giữ được sự bình tĩnh.

Anh nhìn về phía phòng thí nghiệm, nơi khói vẫn còn bốc lên.

Anh thấy hai bóng người đang cố gắng đứng dậy.

Đó là Solar và Gempa, cả hai đều đầy vết thương.

"Mọi người!

Lùi lại!"

Gempa lên tiếng, giọng nói đầy sự mệt mỏi nhưng vẫn rất kiên định.

"Vụ nổ đã làm hệ thống năng lượng chính bị quá tải.

Chúng ta phải đến phòng y tế ngay lập tức!"

Lực lượng bảo vệ của TAPOPS, do Laksamana Tarung chỉ huy, nhanh chóng có mặt.

Ông nhìn vào đống đổ nát, rồi nhìn bảy nguyên tố Boboiboy đang nằm la liệt trên sàn.

"Chuyện này... chuyện này là gì đây?!"

Solar không để tâm đến những vết thương của mình.

Cậu bò đến bên cạnh Halilintar, lay mạnh người anh trai.

"Halilintar!

Dậy đi!

Tớ xin lỗi...

Tớ đã không lường trước được..."

Halilintar vẫn bất tỉnh, gương mặt anh tái mét.

Băng và điện năng tỏa ra từ người anh, nhưng không phải do anh điều khiển, mà là một sự phản ứng vô thức của cơ thể.

"Đừng chạm vào anh ấy, Solar," Gempa nói, anh cũng đang cố gắng giúp Duri và Taufan.

"Năng lượng của anh ấy đang trở nên hỗn loạn.

Tất cả chúng ta đều như vậy."

Midoriya tiến lại gần, cố gắng giúp đỡ.

Cậu cảm thấy hoàn toàn vô dụng.

Sức mạnh đã mất, và giờ đây, những người bạn mới, những người duy nhất có thể giúp cậu và các bạn trở về nhà, lại đang nằm bất tỉnh.

Cảm giác bất lực dâng trào trong lòng cậu.

Laksamana Tarung nhanh chóng đưa ra mệnh lệnh.

"Đưa tất cả họ đến phòng y tế!

Nhanh lên!"

Cả bảy nguyên tố được đưa đến phòng y tế, nơi có những thiết bị hiện đại để chữa trị.

Cả lớp 1-A cũng được phép đi theo.

Họ đứng bên ngoài, nhìn qua cửa kính, gương mặt đầy lo lắng.

Trong phòng, Gempa, với sự giúp đỡ của các y tá ngoài hành tinh, đã cố gắng ổn định năng lượng của các nguyên tố khác.

Solar thì ngồi bên cạnh Halilintar, tay nắm chặt tay anh.

"Halilintar... dậy đi..."

Solar thầm thì.

"Tớ không biết phải làm gì nữa.

Tớ đã nghĩ rằng ý tưởng của tớ là hoàn hảo.

Tớ đã nghĩ rằng tớ có thể cứu tất cả mọi người.

Nhưng tớ đã sai.

Tớ đã đặt cược vào một thứ mà tớ không hiểu.

Tớ xin lỗi..."

Giọng của Solar run run.

Đó là lần đầu tiên, lớp 1-A thấy vẻ tự tin của cậu ta sụp đổ.

Halilintar vẫn bất động, và nỗi sợ hãi của Solar ngày càng lớn.

Cậu sợ rằng, vì sự liều lĩnh của mình, cậu đã làm tổn thương người mà cậu luôn coi trọng nhất.

Sau một thời gian, các nguyên tố dần dần hồi phục, nhưng vẫn còn rất yếu.

Taufan là người tỉnh lại đầu tiên, với một tiếng ngáp dài.

"Ơ... có chuyện gì vậy?

Bọn mình đang ở đâu?"

Duri cũng tỉnh lại, cậu nhìn thấy Taufan.

"Anh Taufan!"

Cậu ôm chầm lấy Taufan, run rẩy.

"Em sợ quá... mọi thứ tối om..."

"Không sao đâu, Duri," Taufan vỗ nhẹ lưng Duri.

"Anh ở đây rồi.

Em không sao đâu."

Sự ấm áp của Taufan đã làm dịu đi nỗi sợ hãi của Duri.

Blaze cũng tỉnh lại, cậu nhìn xung quanh.

Gương mặt cậu đầy sự hối lỗi.

"Tớ... tớ đã làm gì thế này?

Tớ đã làm hỏng mọi thứ rồi..."

Ice, người đã tỉnh lại từ trước, chỉ im lặng ngồi đó.

"Cậu không làm hỏng mọi thứ.

Chúng ta đã thất bại, nhưng không phải lỗi của một mình cậu."

Ice đứng dậy, đi đến chỗ Blaze, và đưa cho cậu một cốc nước.

"Uống đi.

Giờ thì chúng ta phải đối mặt với những gì chúng ta đã gây ra."

Blaze nhìn Ice, rồi khẽ gật đầu.

"Cảm ơn cậu, Ice."

Bảy nguyên tố đã tỉnh lại, nhưng sức mạnh của họ đã suy yếu đáng kể.

Họ không còn có thể phân thân ra nữa, và việc sử dụng sức mạnh nguyên tố cũng rất khó khăn.

Sau khi đã ổn định lại, một cuộc họp khẩn cấp được tổ chức.

Tham gia có Komandan Kokoci, Laksamana Tarung, Boboiboy, Gempa, Solar, và một vài thành viên đại diện của lớp 1-A, bao gồm Midoriya, Bakugo, Todoroki, và Yaoyorozu.

"Các ngươi hãy nói lại một lần nữa."

Komandan Kokoci lên tiếng.

"Thứ mà các ngươi đã đối mặt không phải là một loại vật thể vô tri, mà là một thực thể sống?"

"Đúng vậy, thưa Komandan."

Solar nói, giọng cậu ta không còn vẻ tự tin thường thấy mà thay vào đó là sự nghiêm túc tuyệt đối.

"Khi chúng tôi kết hợp năng lượng, chúng tôi đã tạo ra một luồng sóng năng lượng tinh khiết, đủ để xuyên qua tấm màn.

Và chúng tôi đã thấy nó.

Nó là một loại năng lượng sống, có ý thức.

Nó đang bao trùm toàn bộ vũ trụ của chúng ta."

"Nhưng tại sao trước đây chúng ta chưa từng phát hiện ra nó?"

Laksamana Tarung hỏi.

"Nó rất thông minh," Solar giải thích.

"Nó ẩn mình dưới lớp ngụy trang của những sóng năng lượng bình thường.

Nó có khả năng hấp thụ năng lượng khác và chuyển đổi nó thành một lớp rào chắn.

Đó là lý do tại sao năng lượng của các anh hùng Trái Đất không thể hoạt động được ở đây."

Midoriya Izuku, người đã cẩn thận ghi chép mọi thứ, lên tiếng: "Vậy là, Quirk của chúng tôi không bị mất đi, mà là bị một thứ gì đó kìm hãm.

Nó giống như một loại cơ chế phòng thủ, không cho phép bất cứ năng lượng ngoại lai nào xâm nhập vào lãnh địa của nó."

Bakugo hừ một tiếng.

"Vậy là ta có một kẻ thù mới, một thứ vô hình và vô hình.

Ta phải làm gì để đối phó với nó?"

"Chúng tôi vẫn chưa biết," Gempa nói, gương mặt đầy lo lắng.

"Sức mạnh của chúng tôi đã suy yếu.

Chúng tôi không còn có thể chiến đấu.

Và tôi không biết làm thế nào để chữa lành cho Halilintar, Taufan, Duri, Blaze và Ice một cách nhanh chóng."

Lúc này, Laksamana Tarung đột nhiên lên tiếng: "Có một cách.

Theo truyền thuyết của chúng tôi, có một vật thể cổ xưa chứa đựng năng lượng chữa lành.

Nó là một loại ngọc quý hiếm, chỉ xuất hiện mỗi 100 năm một lần.

Nó có thể chữa lành mọi vết thương và phục hồi mọi loại năng lượng.

Nó được gọi là Ngọc Lapis Lazuli Vũ Trụ."

"Ngọc Lapis Lazuli Vũ Trụ?"

Boboiboy hỏi.

"Nó ở đâu, thưa Laksamana?"

"Theo bản đồ cổ, nó nằm ở một hành tinh xa xôi, một hành tinh đã bị bỏ hoang.

Hành tinh đó được gọi là Hành tinh Kerinduan."

Laksamana Tarung đáp.

"Nó rất nguy hiểm, nhưng đó là cách duy nhất để chữa lành cho các cậu và phục hồi sức mạnh của họ."

"Vậy thì chúng ta sẽ đến đó!"

Midoriya lập tức nói.

"Chúng tôi sẽ đi cùng các cậu.

Mặc dù không có Quirk, nhưng chúng tôi vẫn có thể giúp đỡ.

Chúng tôi sẽ chiến đấu bằng trí tuệ và sự dũng cảm của mình!"

Komandan Kokoci cau mày.

"Không được.

Các ngươi không có kinh nghiệm chiến đấu ngoài không gian.

Đây là một nhiệm vụ nguy hiểm."

"Chúng tôi đã chiến đấu với nhiều kẻ thù mạnh hơn thế này," Bakugo nói, gương mặt đầy sự quyết tâm.

"Chúng tôi sẽ không ngồi yên chờ đợi."

Laksamana Tarung nhìn vào mắt từng người trong số họ.

Ông thấy được sự kiên cường và lòng dũng cảm.

Ông gật đầu.

"Được.

Ta sẽ cho các ngươi một chiếc tàu vũ trụ và một vài thiết bị hỗ trợ.

Nhưng các ngươi phải nhớ, đây là một nhiệm vụ sống còn.

Không được phép thất bại."

Tại phòng y tế.

Solar vẫn ngồi bên cạnh Halilintar.

Cậu không rời đi một bước.

Cậu nhớ lại những lời nói của Halilintar trước khi vụ nổ xảy ra.

"Chúng ta phải biết tính toán rủi ro."

Halilintar đã luôn là người lý trí, luôn là người bảo vệ cậu.

Và cậu đã làm anh ấy bị thương.

"Halilintar... tớ xin lỗi..."

Solar thầm thì.

"Nếu có thể, tớ sẽ dùng toàn bộ sức mạnh của tớ để chữa lành cho cậu."

Đột nhiên, Halilintar khẽ động đậy.

Anh mở mắt, nhìn Solar.

"Ngươi... ngươi đang làm gì ở đây?"

Solar ngạc nhiên.

"Halilintar!

Cậu tỉnh rồi!"

Cậu mừng rỡ, ôm chầm lấy Halilintar.

"May quá!

Tớ cứ nghĩ là... tớ cứ nghĩ là cậu sẽ không tỉnh lại nữa."

Halilintar hơi bối rối.

Anh đẩy Solar ra một cách nhẹ nhàng.

"Đừng có làm vậy.

Ta không sao."

Mặc dù nói vậy, nhưng anh vẫn cảm thấy rất yếu.

"Cậu có sao thật không?"

Solar hỏi, giọng điệu đầy lo lắng.

"Không sao," Halilintar lặp lại.

Anh nhìn thấy sự hối lỗi trong mắt Solar.

"Ngươi đừng lo lắng.

Ta biết ngươi chỉ muốn giúp đỡ.

Nhưng lần sau, hãy nói cho ta biết trước khi ngươi làm một điều gì đó liều lĩnh như vậy."

Solar gật đầu, nước mắt chực trào.

"Tớ hứa.

Từ giờ trở đi, chúng ta sẽ cùng nhau làm mọi thứ."

Đó là một khoảnh khắc của sự hiểu biết và sự tin tưởng.

Solar không còn là một người chỉ dựa vào bản năng.

Cậu đã học được rằng, sự hợp tác và sự tin tưởng quan trọng hơn bất cứ thứ gì.

Tại khu vực phòng nghỉ.

Blaze đang ngồi một mình, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi có vô vàn ngôi sao lấp lánh.

Cậu cảm thấy tội lỗi.

Sự liều lĩnh của cậu đã khiến tất cả mọi người gặp nguy hiểm.

Ice bước đến, đưa cho Blaze một viên kẹo socola.

"Ăn đi.

Cậu sẽ cảm thấy tốt hơn."

Blaze ngạc nhiên.

"Cảm ơn... nhưng tớ không xứng đáng."

"Ai nói vậy?"

Ice hỏi.

"Chúng ta đã cùng nhau làm điều đó.

Chúng ta đều có trách nhiệm."

Blaze nhìn Ice.

Ice luôn lạnh lùng, nhưng cậu ta lại là người quan tâm đến cậu nhất.

Cả hai có thể đối lập, nhưng họ luôn là một cặp.

Duri và Taufan bước vào.

Duri mang theo một bó hoa nhỏ, trông có vẻ là từ khu vườn nhân tạo.

"Anh Ice!

Anh Blaze!

Bọn em mang hoa đến cho các anh này!

Sắc màu của nó sẽ làm cho các anh vui lên!"

Taufan cười.

"Đúng thế!

Mặc dù chúng ta đã thất bại, nhưng chúng ta vẫn còn hy vọng.

Anh Boboiboy và anh Gempa đã tìm ra cách rồi!

Chúng ta sẽ đi đến một hành tinh khác để tìm một viên ngọc chữa lành!"

Blaze và Ice nhìn nhau.

Họ biết rằng Taufan nói đúng.

Hy vọng vẫn còn đó, và họ sẽ cùng nhau chiến đấu để tìm thấy nó.

Sáng hôm sau, một chiếc tàu vũ trụ nhỏ đã được chuẩn bị.

Lớp 1-A và nhóm Boboiboy đã lên tàu.

Boboiboy (Gốc) và Gempa sẽ dẫn đầu nhiệm vụ này.

Halilintar, mặc dù đã tỉnh lại, nhưng vẫn còn rất yếu.

Anh không thể đi cùng.

Solar, Blaze, Ice, Duri, và Taufan cũng vậy.

"Hãy cẩn thận nhé" Halilintar nói.

"Kẻ thù này rất nguy hiểm.

Đừng có liều lĩnh."

"Yên tâm đi, Halilintar," Boboiboy (Gốc) đáp lại.

"Chúng tôi sẽ mang viên ngọc đó về.

Và chúng tôi sẽ tìm ra cách để đánh bại kẻ thù vô hình đó."

Solar bước đến gần Boboiboy (Gốc).

"Hãy cẩn thận, Boboiboy.

Và... hãy bảo vệ mọi người.

Hãy bảo vệ Gempa."

Boboiboy (Gốc) gật đầu.

"Tớ hứa."

Chiếc tàu vũ trụ cất cánh, hướng về phía Hành tinh Kerinduan.

----------------

Chiếc tàu vũ trụ của TAPOPS lướt đi trong không gian bao la, hướng về một vùng thiên hà xa lạ.

Bên trong khoang lái, bầu không khí vừa căng thẳng vừa đầy tò mò.

"Theo bản đồ," Gempa nói, chỉ vào một màn hình hiển thị, "Hành tinh Kerinduan cách đây khoảng ba ngày di chuyển.

Tuy nhiên, nó nằm trong một vành đai thiên thạch dày đặc, nên chúng ta phải rất cẩn thận."

"Vành đai thiên thạch?"

Bakugo lặp lại, gương mặt cậu ta ánh lên một vẻ hứng thú nguy hiểm.

"Nghe có vẻ thú vị đấy."

Midoriya thì lo lắng hơn.

Cậu nhìn xung quanh.

Mặc dù có đủ loại công nghệ tiên tiến trên tàu, nhưng họ vẫn là những anh hùng đã mất đi sức mạnh, đang du hành đến một hành tinh lạ, để tìm một viên ngọc chỉ tồn tại trong truyền thuyết.

Cậu vẫn còn cảm thấy bất lực.

"Tớ ước gì tớ có thể giúp được gì đó..."

Boboiboy (Gốc) đặt tay lên vai Midoriya.

"Cậu đang giúp đấy chứ.

Sự hiện diện của cậu đã tiếp thêm sức mạnh cho chúng tớ.

Và tớ tin rằng, cậu sẽ tìm ra cách."

Sự lạc quan của Boboiboy khiến Midoriya cảm thấy ấm lòng.

Cậu nhìn sang Gempa, người đang bình tĩnh điều khiển con tàu.

Cậu thấy Gempa có một sự điềm tĩnh và đáng tin cậy.

Dù không có sức mạnh, Gempa vẫn là người có khả năng lãnh đạo bẩm sinh.

Cậu ta luôn biết cách trấn an mọi người.

"Này, Boboiboy," Uraraka hỏi, "cậu không lo lắng sao?

Chúng ta sẽ phải chiến đấu với những thứ mà chúng ta không biết."

Boboiboy mỉm cười.

"Tớ đã quen rồi.

Từ khi có đồng hồ sức mạnh, tớ đã phải chiến đấu với đủ loại kẻ thù từ khắp vũ trụ.

Và tớ biết rằng, chỉ cần chúng tớ đoàn kết, chúng tớ sẽ vượt qua tất cả."

Trong lúc đó, các nguyên tố đang ở trên Trạm TAPOPS cũng đang cố gắng hồi phục.

Solar ngồi trong phòng y tế, mắt không rời khỏi Halilintar, người vẫn còn rất yếu.

Cậu biết rằng chỉ có viên ngọc Lapis Lazuli mới có thể giúp Halilintar hoàn toàn hồi phục.

Cậu cảm thấy tội lỗi và hối hận.

"Anh ta sẽ ổn thôi," Ice nói, giọng nói vẫn rất lạnh lùng.

"Cậu đừng lo lắng quá."

Blaze lại ngồi cạnh Solar, tay cầm một viên socola.

"Tớ cũng rất lo lắng cho anh Halilintar.

Nhưng tớ tin anh ấy sẽ vượt qua.

Anh ấy là người mạnh nhất mà tớ biết."

Solar nhìn Blaze và Ice, rồi gật đầu.

Cậu biết họ nói đúng.

Họ đã cùng nhau đối mặt với biết bao khó khăn.

Họ sẽ không bỏ cuộc.

Sau ba ngày di chuyển không ngừng nghỉ, chiếc tàu vũ trụ của Boboiboy đã đến được vành đai thiên thạch.

Hàng ngàn thiên thạch lớn nhỏ trôi nổi trong không gian, tạo thành một rào chắn tự nhiên bảo vệ hành tinh Kerinduan.

"Các cậu hãy thắt chặt dây an toàn!"

Gempa ra lệnh.

"Tớ sẽ cố gắng đưa chúng ta xuyên qua vành đai này."

Gempa điều khiển con tàu một cách điêu luyện, lách qua từng thiên thạch.

Bakugo chăm chú quan sát, ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ.

Mặc dù không có Quirk, nhưng những người bạn mới này vẫn có một khả năng chiến đấu tuyệt vời.

Bỗng nhiên, một thiên thạch lớn lao thẳng về phía họ.

"Gempa!"

Boboiboy hét lên.

Gempa cố gắng né tránh, nhưng đã quá muộn.

Chiếc tàu bị va chạm mạnh.

Một tiếng rít lớn vang lên, và con tàu mất lái.

"Hệ thống điều khiển bị hỏng!"

Gempa nói, vẻ mặt đầy lo lắng.

Midoriya, với kiến thức của một fanboy anh hùng, ngay lập tức nhìn vào bảng điều khiển.

"Có một sợi dây điện bị đứt!" cậu nói.

"Nếu nối nó lại, chúng ta có thể điều khiển con tàu!"

"Nhưng làm sao để ra ngoài trong khi chúng ta đang ở giữa vành đai thiên thạch?"

Iida hỏi.

"Tớ có thể làm được!"

Boboiboy nói.

Cậu ta hít một hơi thật sâu, rồi biến thành Boboiboy Gốc.

Cậu dùng sức mạnh của mình để tạo ra một luồng năng lượng tập trung.

"Gempa, hãy điều khiển con tàu thật chậm.

Tớ sẽ ra ngoài và sửa nó."

"Không được, Boboiboy!"

Gempa phản đối.

"Nguy hiểm lắm!"

"Tớ sẽ ổn thôi!"

Boboiboy nói, rồi nhảy ra khỏi tàu.

Cậu bay lơ lửng trong không gian, dùng sức mạnh của mình để tạo ra một luồng gió mạnh, đẩy các thiên thạch ra xa.

Cậu tiến đến gần chỗ dây điện bị đứt, và dùng tay để nối chúng lại.

"Nhanh lên, Boboiboy!"

Bakugo hét lên.

Cuối cùng, Boboiboy đã nối được dây điện.

Cậu quay trở lại tàu, và Gempa đã có thể điều khiển nó một lần nữa.

Con tàu đã xuyên qua vành đai thiên thạch thành công.

Hành tinh Kerinduan hiện ra trước mắt họ.

Nó là một hành tinh chết, với những ngọn núi lửa đã ngừng hoạt động và một bầu trời xám xịt.

Không có sự sống, không có màu xanh.

Chỉ có sự hoang tàn và u ám.

"Đây là một hành tinh chết," Boboiboy nói.

"Chỉ có Ngọc Lapis Lazuli Vũ Trụ mới có thể sống sót ở đây."

Cả nhóm bước ra khỏi tàu, và cảm thấy một luồng năng lượng lạnh lẽo bao trùm lấy họ.

Không có không khí, không có âm thanh.

Chỉ có sự im lặng chết chóc.

"Chúng ta phải đi đâu?"

Midoriya hỏi.

Gempa nhìn vào bản đồ cổ.

"Theo bản đồ, viên ngọc nằm ở giữa một ngọn núi lửa đã tắt.

Chúng ta phải đi bộ đến đó."

Cả nhóm bắt đầu hành trình đến ngọn núi lửa.

Họ đi qua những vùng đất cằn cỗi, nơi có những tảng đá nhọn hoắt và những tàn tích của một nền văn minh cổ đại.

"Tớ cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ," Boboiboy nói, "nó đến từ ngọn núi lửa."

Khi họ đến được ngọn núi lửa, họ thấy một hòn đá lớn, màu xanh lam, phát ra một luồng sáng yếu ớt.

Đó là Ngọc Lapis Lazuli Vũ Trụ.

Nó đang nằm giữa một hồ dung nham đã khô cạn.

"Nó ở đó!"

Uraraka reo lên.

"Chúng ta phải lấy nó ra!"

Bakugo tiến lên.

"Để tớ!" cậu nói.

Cậu ta muốn dùng tay để lấy viên ngọc, nhưng ngay khi cậu ta chạm vào, một làn sóng năng lượng mạnh mẽ phát ra từ viên ngọc, hất văng cậu ta ra xa.

"Đừng chạm vào nó!"

Boboiboy hét lên.

"Nó có năng lượng rất mạnh!

Nếu không được kiểm soát, nó sẽ gây ra một thảm họa!"

Đột nhiên, từ trong lòng núi lửa, một luồng năng lượng màu đen xuất hiện.

Nó bắt đầu bao trùm lấy viên ngọc.

"Thứ gì thế này?"

Midoriya thốt lên.

"Đó là... tấm màn năng lượng!"

Boboiboy nói, gương mặt cậu ta trở nên tái mét.

"Nó đang cố gắng hấp thụ năng lượng của viên ngọc!"

Tấm màn năng lượng bắt đầu biến hình.

Nó trở thành một con quái vật khổng lồ, làm từ năng lượng màu đen.

Nó gầm gừ, rồi tấn công cả nhóm.

"Chúng ta không có Quirk!"

Bakugo hét lên.

"Tớ cũng vậy!"

Boboiboy nói.

"Nhưng chúng ta vẫn là anh hùng!

Chúng ta sẽ chiến đấu với nó!"

Gempa, với sự điềm tĩnh của mình, ra lệnh: "Iida, cậu hãy dẫn cả nhóm đến chỗ an toàn.

Boboiboy và tớ sẽ chiến đấu với nó."

"Không được!"

Midoriya nói.

"Tớ cũng sẽ chiến đấu!"

Midoriya và Boboiboy cùng nhau chiến đấu với con quái vật.

Midoriya dùng trí tuệ của mình để tìm ra điểm yếu của nó, còn Boboiboy dùng sức mạnh của mình để tấn công.

Họ đã làm việc cùng nhau một cách ăn ý, như thể họ đã là đồng đội từ rất lâu.

Trong khi đó, Bakugo, mặc dù không có Quirk, vẫn chiến đấu một cách dũng mãnh.

Cậu ta dùng một thanh kiếm mà cậu ta đã tìm thấy, tấn công con quái vật một cách không ngừng nghỉ.

Todoroki cũng vậy.

Anh ta dùng một thanh kiếm khác, chiến đấu một cách điềm tĩnh và hiệu quả.

Sau một trận chiến dài, họ đã đánh bại được con quái vật.

Con quái vật tan biến thành một làn khói màu đen.

"Chúng ta đã thắng!"

Uraraka reo lên.

Nhưng ngay sau đó, từ trong lòng núi lửa, một tiếng gầm gừ lớn hơn vang lên.

Một con quái vật khổng lồ, mạnh hơn gấp ngàn lần, xuất hiện.

Nó bao trùm lấy viên ngọc, và bắt đầu hấp thụ năng lượng của nó.

"Không thể nào..."

Boboiboy lắp bắp.

"Nó mạnh hơn chúng ta nghĩ."

Cả nhóm trở nên tuyệt vọng.

Họ đã chiến đấu hết mình, nhưng vẫn không thể đánh bại được nó.

Đột nhiên, từ trong lòng núi lửa, một luồng ánh sáng chói lòa xuất hiện.

Một giọng nói vang lên, giọng nói của Halilintar.

"Đừng sợ!

Chúng ta đến rồi!"

Halilintar, Solar, Blaze, Ice, Duri, và Taufan đã đến!

Họ đã dùng một chiếc tàu vũ trụ khác để đến đây.

Mặc dù vẫn còn yếu, nhưng họ đã quyết định đến để giúp đỡ bạn bè của mình.

"Các cậu!"

Boboiboy reo lên.

"Các cậu đến đây làm gì?

Các cậu vẫn còn yếu mà!"

"Chúng ta là một đội," Halilintar nói, "chúng ta sẽ không bỏ rơi nhau."

Solar bước lên, gương mặt đầy sự quyết tâm.

"Chúng ta sẽ cùng nhau chiến đấu!

Chúng ta sẽ dùng sức mạnh của mình để chiến đấu với nó, và chúng ta sẽ làm tan rã nó!"

Bảy nguyên tố Boboiboy, và những anh hùng của Trái Đất, đã cùng nhau đứng lên.

Họ đã sẵn sàng để đối mặt với thử thách cuối cùng.

---------

3821 từ
 
[ Mha/Bnha X Boboiboy ] Xuyên
Chương 8(end)


Xàm, nhiều lúc viết vội sẽ sai vài chi tiết, nếu thấy lạ thì đừng thắc mắc

----------------

Sự xuất hiện của sáu nguyên tố Boboiboy còn lại như một tia sáng le lói xé tan màn đêm tuyệt vọng trên Hành tinh Kerinduan.

Mặc dù vẫn còn yếu, nhưng sự hiện diện của họ đã mang lại một làn sóng hy vọng to lớn cho cả nhóm.

"Mọi người!"

Boboiboy (Gốc) reo lên, "Các cậu đến đây bằng cách nào?"

"Không phải lúc để hỏi đâu, Boboiboy!"

Halilintar nói, giọng nói vẫn còn yếu nhưng đầy sức mạnh.

"Chúng ta phải chiến đấu với thứ đó!"

Anh liếc nhìn Solar, người đang đứng bên cạnh anh, ánh mắt đầy quyết tâm.

"Chúng ta đã phát hiện ra thứ đó.

Giờ là lúc phải đối mặt với nó."

"Các cậu không nên ở đây!

Các cậu vẫn còn quá yếu!"

Gempa nói, vẻ mặt đầy lo lắng.

"Nhưng chúng ta là một đội," Duri lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy kiên định.

"Chúng ta không thể để anh Gempa và anh Boboiboy chiến đấu một mình."

"Đúng thế!"

Taufan reo lên.

"Chúng ta sẽ chiến đấu với nó!

Cả bảy chúng ta!"

Bakugo cười lớn.

"Hừ, cuối cùng thì cũng có thể ra tay rồi!

Tên quái vật kia, chuẩn bị hứng đòn của ta đi!"

Todoroki Shoto, Midoriya Izuku và các thành viên khác của lớp 1-A cũng đã sẵn sàng chiến đấu.

Mặc dù không có Quirk, nhưng họ đã lấy lại được tinh thần của một anh hùng.

Họ đã chiến đấu với con quái vật đầu tiên và giành chiến thắng, và họ tin rằng, họ có thể làm được điều đó một lần nữa.

"Được rồi, nghe đây!"

Gempa nói, giọng nói đầy quyền lực.

"Chúng ta sẽ chiến đấu theo từng cặp.

Boboiboy và tớ sẽ chiến đấu cùng nhau.

Halilintar và Solar.

Blaze và Ice.

Duri và Taufan.

Yaoyorozu và Iida, các cậu hãy hỗ trợ từ xa.

Midoriya, cậu hãy quan sát và tìm ra điểm yếu của nó."

"Không cần đâu, Gempa," Solar lên tiếng.

"Chúng ta đã biết điểm yếu của nó rồi."

Halilintar gật đầu.

"Đúng vậy.

Nó là một thực thể năng lượng.

Nó có thể hấp thụ năng lượng để trở nên mạnh hơn, nhưng nó cũng không thể hấp thụ được năng lượng quá lớn và quá phức tạp.

Lần trước, chúng ta đã thất bại vì năng lượng của chúng ta quá lớn và đã vượt quá tầm kiểm soát.

Nhưng lần này sẽ khác."

"Chúng ta sẽ không chiến đấu với nó," Solar tiếp tục, "chúng ta sẽ dùng sức mạnh của mình để tác động vào nó, và làm cho nó quá tải.

Nó sẽ không thể hấp thụ hết tất cả năng lượng của chúng ta, và nó sẽ bị tan rã."

"Được thôi, nghe có vẻ nguy hiểm đấy."

Bakugo nói, nhưng gương mặt lại đầy sự háo hức.

Trận chiến bắt đầu.

Bảy nguyên tố Boboiboy, cùng với những anh hùng của Trái Đất, cùng nhau tấn công con quái vật năng lượng khổng lồ.

Boboiboy và Gempa cùng nhau dùng sức mạnh của mình để tạo ra một hàng rào phòng thủ vững chắc.

Blaze và Ice cùng nhau tạo ra một cơn bão lửa và băng, khiến con quái vật bị choáng váng.

Duri và Taufan dùng sức mạnh của mình để tạo ra những trận gió lốc và những rễ cây khổng lồ, quấn lấy con quái vật.

Trong khi đó, Halilintar và Solar đã sẵn sàng.

Họ đứng cạnh nhau, mỗi người truyền năng lượng của mình vào lòng bàn tay.

Sấm sét và ánh sáng hòa quyện vào nhau, tạo thành một quả cầu năng lượng khổng lồ, tỏa ra một luồng ánh sáng chói lòa.

"Sẵn sàng chưa, Halilintar?"

Solar hỏi.

"Sẵn sàng," Halilintar đáp lại.

"Hãy làm cho nó bốc hơi đi!"

Hai người họ cùng lúc phóng ra quả cầu năng lượng.

Quả cầu năng lượng đó, một sự kết hợp hoàn hảo giữa sấm sét và ánh sáng mặt trời, lao thẳng về phía con quái vật.

Khi quả cầu năng lượng va chạm với con quái vật, một tiếng nổ lớn vang lên.

Ánh sáng chói lòa bao trùm cả hành tinh Kerinduan.

Con quái vật gầm lên một tiếng, rồi bắt đầu tan rã.

Năng lượng màu đen của nó bị luồng sáng của Halilintar và Solar làm tan biến, và nó biến mất hoàn toàn.

Khi làn khói tan biến, cả nhóm nhìn thấy Ngọc Lapis Lazuli Vũ Trụ đang phát ra một luồng sáng màu xanh lam rực rỡ.

Năng lượng của viên ngọc đã được giải phóng, và nó bắt đầu tỏa ra một luồng năng lượng chữa lành, bao trùm cả hành tinh.

Những ngọn núi lửa đã tắt dần hoạt động trở lại.

Những bông hoa màu xanh lam bắt đầu mọc lên từ những tảng đá.

Bầu trời xám xịt dần chuyển sang màu xanh ngọc bích.

Hành tinh Kerinduan, một hành tinh đã chết, đã sống lại.

"Chúng ta đã làm được!"

Midoriya reo lên.

"Chúng ta đã đánh bại nó!"

Tất cả các thành viên của lớp 1-A đều cảm thấy một luồng năng lượng chạy khắp cơ thể.

Quirk của họ đã trở lại!

Midoriya cảm nhận được One For All đang hoạt động trở lại.

Todoroki cảm nhận được lửa và băng của mình.

Bakugo cảm nhận được sức mạnh nổ của mình.

Họ đã có lại sức mạnh.

"Tuyệt vời!"

Iida nói, "Chúng tôi đã có lại Quirk của mình!"

Các nguyên tố Boboiboy cũng vậy.

Sức mạnh của họ đã được phục hồi hoàn toàn.

Halilintar cảm nhận được điện năng mạnh mẽ chạy khắp cơ thể.

Solar cảm nhận được năng lượng mặt trời đang tỏa sáng.

Blaze và Ice, Duri và Taufan, tất cả đều cảm thấy sức mạnh của mình đã trở lại.

Gempa, mặc dù đã có lại sức mạnh, nhưng vẫn cảm thấy rất yếu.

Boboiboy (Gốc) chạy đến đỡ anh.

"Anh có sao không, Gempa?"

"Anh không sao," Gempa đáp lại, nhưng anh vẫn thở dốc.

Boboiboy (Gốc) nhìn Gempa, và cảm thấy một sự ngưỡng mộ sâu sắc.

Anh không chỉ là một nguyên tố của Boboiboy, mà anh còn là một người anh, một người bạn, một người lãnh đạo.

Boboiboy (Gốc) biết rằng, cậu yêu quý Gempa không chỉ vì cậu ấy là một phần của cậu, mà còn vì con người thật sự của cậu ấy.

Khi mọi người đang ăn mừng, Solar đi đến bên cạnh Halilintar.

"Anh thấy sao rồi?"

"Tốt hơn nhiều rồi," Halilintar đáp.

"Năng lượng của viên ngọc này thật tuyệt vời."

Solar mỉm cười.

"Tớ đã bảo mà.

Chúng ta đã làm được.

Chúng ta đã cùng nhau làm điều đó."

Halilintar khẽ gật đầu, một nụ cười nhỏ hiện lên trên môi.

Ánh mắt anh nhìn Solar, không còn sự nghiêm khắc như trước, mà thay vào đó là sự dịu dàng và tin tưởng.

"Đúng vậy.

Chúng ta đã làm được."

Blaze và Ice, Duri và Taufan, tất cả đều cảm thấy vui vẻ.

Họ đã chiến đấu cùng nhau, và đã giành chiến thắng.

Mặc dù hành trình này còn dài, nhưng họ biết rằng, chỉ cần họ đoàn kết, họ sẽ vượt qua mọi thử thách.

Cuộc phiêu lưu chưa kết thúc.

Mặc dù Quirk đã được phục hồi, nhưng họ vẫn phải tìm đường trở về nhà.

Và giờ đây, họ có một kẻ thù chung, một kẻ thù vô hình đang rình rập trong vũ trụ này.

----------------

Sau khi lấy được Ngọc Lapis Lazuli Vũ Trụ và phục hồi sức mạnh, cả nhóm quyết định quay trở lại Trạm Không Gian TAPOPS.

Hành tinh Kerinduan, giờ đây đã được ban tặng một sự sống mới, lấp lánh như một viên ngọc màu xanh ngọc bích giữa vũ trụ bao la.

Trên đường trở về, không khí trong khoang tàu rộn ràng hơn bao giờ hết.

Lớp 1-A lần lượt thử lại Quirk của mình, cảm nhận lại nguồn sức mạnh đã bị kìm hãm bấy lâu.

"Cuối cùng thì tớ cũng được dùng lại One For All!"

Midoriya thầm thì, lòng tràn đầy cảm xúc.

Cậu nhìn sang Boboiboy (Gốc), "Cảm ơn cậu nhé, Boboiboy."

"Không có gì!"

Boboiboy mỉm cười rạng rỡ.

"Chúng ta là một đội mà!"

Bakugo cũng không thể kiềm chế.

Cậu ta đập tay vào một bên tường, tạo ra một tiếng nổ lớn.

"Hừ, cuối cùng thì ta cũng có thể nổ tung mọi thứ!

Tên mặt trời kia, ngươi có thấy không?!

Quirk của ta đã trở lại rồi!"

Solar chỉ cười.

"Biết rồi, biết rồi.

Cậu có vẻ rất vui nhỉ."

Halilintar, mặc dù đã hồi phục hoàn toàn, vẫn giữ vẻ lạnh lùng.

Anh nhìn Bakugo, rồi nhìn Solar.

"Ngươi vẫn còn vẻ tự mãn đó nhỉ."

"Tất nhiên rồi!"

Solar cười lớn.

"Chúng ta đã giải cứu được cả hai thế giới!

Sao không tự mãn được chứ?"

Trong khi đó, Blaze và Ice lại ngồi cạnh nhau.

Blaze liên tục nói về cách cậu ta sẽ dùng sức mạnh của mình để tạo ra một buổi tiệc lớn mừng chiến thắng.

Ice, mặc dù vẫn giữ vẻ mặt buồn ngủ, lại không phản đối.

Cậu ta thậm chí còn đề nghị làm kem cho mọi người.

Duri và Taufan thì đi khắp nơi, chỉ trỏ những hành tinh lạ và bàn bạc về những loại cây mới mà họ sẽ trồng trên tàu.

Gempa và Boboiboy (Gốc) ngồi cạnh nhau, Gempa điều khiển con tàu, còn Boboiboy thì trò chuyện với các bạn.

Mặc dù đã có lại sức mạnh, nhưng Gempa vẫn giữ một sự điềm tĩnh và lo lắng thường thấy.

"Anh có sao không, Gempa?"

Boboiboy hỏi.

"Anh không sao," Gempa đáp.

"Anh chỉ nghĩ về kẻ thù kia thôi."

"Thứ gì cơ?"

Boboiboy hỏi.

"Kẻ thù vô hình đó," Gempa trả lời.

"Nó đã bị đánh bại, nhưng nó không chết.

Nó chỉ bị suy yếu.

Và nó sẽ quay trở lại."

Lời nói của Gempa khiến Boboiboy và các thành viên lớp 1-A cảm thấy lo lắng.

Họ biết rằng, cuộc chiến vẫn chưa kết thúc.

Khi chiếc tàu vũ trụ quay trở lại Trạm Không Gian TAPOPS, họ được chào đón như những người hùng.

Komandan Kokoci và Laksamana Tarung đã chuẩn bị một buổi tiệc lớn mừng chiến thắng.

Trong buổi tiệc, mọi người đều vui vẻ.

Các anh hùng của hai thế giới đã làm quen với nhau.

Midoriya và Boboiboy (Gốc) nói chuyện về những chiến lược chiến đấu.

Bakugo và Halilintar thì thách thức nhau.

Todoroki và Solar thì thảo luận về sức mạnh của họ.

Yaoyorozu và Gempa thì trao đổi về những công nghệ của họ.

Khi buổi tiệc kết thúc, Komandan Kokoci gọi tất cả mọi người lại.

"Các ngươi đã làm một điều vĩ đại.

Các ngươi đã cứu một hành tinh, và đã lấy lại được sức mạnh của mình.

Nhưng như các ngươi đã biết, kẻ thù vẫn còn đó."

"Đúng vậy," Laksamana Tarung tiếp lời.

"Chúng ta không thể để nó quay trở lại.

Chúng ta phải tìm ra cách để tiêu diệt nó vĩnh viễn.

Và chúng ta có một manh mối."

"Manh mối gì cơ?"

Boboiboy hỏi.

"Trong Ngọc Lapis Lazuli Vũ Trụ, chúng ta đã phát hiện một luồng năng lượng nhỏ," Komandan Kokoci nói.

"Nó là một phần của thực thể vô hình đó.

Nó là một loại năng lượng sống, nhưng nó đã bị Ngọc Lapis Lazuli Vũ Trụ phong ấn.

Nếu chúng ta có thể tìm ra nguồn gốc của nó, chúng ta có thể tìm ra cách để tiêu diệt nó."

"Và chúng ta có một nơi để bắt đầu," Laksamana Tarung nói, chỉ vào một màn hình hiển thị.

"Năng lượng của nó đến từ một hành tinh cổ đại, một hành tinh đã bị lãng quên từ lâu.

Hành tinh đó được gọi là Hành tinh Sấm sét."

Ngay lập tức, Halilintar cảm thấy một luồng điện chạy khắp cơ thể.

Tên của hành tinh đó... nó có một sự liên kết kỳ lạ với anh.

"Vậy thì chúng ta sẽ đến đó!"

Bakugo nói.

"Chúng ta sẽ chiến đấu với nó và tiêu diệt nó!"

Nhưng lần này, Komandan Kokoci và Laksamana Tarung lại lắc đầu.

"Không.

Các ngươi đã làm đủ rồi.

Nhiệm vụ này là của chúng ta.

Các ngươi đã mệt mỏi rồi.

Các ngươi cần phải nghỉ ngơi."

"Không!"

Midoriya phản đối.

"Chúng tôi sẽ đi!

Chúng tôi sẽ chiến đấu với nó!

Chúng tôi là anh hùng!"

"Các ngươi hãy nghe ta," Laksamana Tarung nói.

"Lần này, kẻ thù sẽ mạnh hơn.

Và chúng ta không thể để các ngươi mạo hiểm nữa."

"Nhưng chúng tôi đã có lại Quirk của mình!"

Uraraka nói.

"Đúng vậy," Yaoyorozu tiếp lời.

"Và chúng tôi đã học được cách chiến đấu với nó.

Chúng tôi có kinh nghiệm."

Komandan Kokoci và Laksamana Tarung nhìn nhau.

Họ thấy được sự quyết tâm trong mắt của những anh hùng trẻ tuổi này.

Cuối cùng, họ thở dài.

"Được rồi.

Nhưng các ngươi phải đi cùng với chúng ta.

Chúng ta sẽ cùng nhau chiến đấu."

Boboiboy (Gốc) và các nguyên tố nhìn nhau.

Họ biết rằng, cuộc phiêu lưu này còn rất dài.

Nhưng họ cũng biết rằng, họ sẽ không đơn độc.

Họ đã có thêm những người bạn mới, những người bạn mà họ sẽ chiến đấu cùng nhau, cho đến khi kẻ thù bị tiêu diệt hoàn toàn

----------------

Chiếc tàu vũ trụ lớn hơn, mạnh mẽ hơn mà Komandan Kokoci đã cung cấp lướt đi trong không gian, mang theo một đội hình kết hợp chưa từng có.

20 anh hùng tương lai của Trái Đất và 7 nguyên tố của Boboiboy và Boboiboy(gốc) cùng nhau trên một hành trình mới.

Midoriya Izuku ngồi gần cửa sổ, ngắm nhìn những dải ngân hà lấp lánh trôi qua.

Cậu cảm thấy một luồng sức mạnh quen thuộc, One For All, đang tràn đầy trong cơ thể.

Sức mạnh này đã bị kìm hãm bấy lâu, giờ đây đã được giải phóng, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Cậu không thể ngừng suy nghĩ về những gì họ đã trải qua và những gì đang chờ đợi họ.

Ở khoang lái, Halilintar và Solar đang điều khiển con tàu.

Halilintar, với vẻ mặt nghiêm nghị quen thuộc, tập trung vào bản đồ không gian.

"Theo bản đồ, Hành tinh Sấm sét có trường điện từ cực mạnh.

Điều đó có nghĩa là năng lượng của nó rất bất ổn và nguy hiểm."

Solar, ngồi bên cạnh, nhún vai.

"Chà, đó là một tin tốt cho chúng ta.

Nó có thể giúp chúng ta tìm ra kẻ thù vô hình đó."

"Ngươi vẫn lạc quan như vậy sao?"

Halilintar hỏi.

"Tất nhiên rồi," Solar mỉm cười, đôi mắt cậu lấp lánh.

"Chúng ta đã đánh bại được nó một lần.

Chúng ta sẽ làm được điều đó một lần nữa.

Và lần này, chúng ta có cả lớp 1-A.

Sức mạnh của chúng ta sẽ không bị kìm hãm nữa.

Chúng ta sẽ cùng nhau tạo ra một sức mạnh đủ lớn để làm cho nó biến mất mãi mãi."

"Ngươi vẫn quá liều lĩnh," Halilintar nói, nhưng giọng nói của anh lại không hề có sự phản đối, mà là một sự tin tưởng ngầm.

Anh biết rằng Solar có một sự lạc quan và quyết tâm có thể truyền cảm hứng cho mọi người.

Cả hai, một người lạnh lùng và lý trí, một người nóng bỏng và sáng tạo, đã tìm thấy một sự cân bằng hoàn hảo khi ở cạnh nhau.

Trong khoang nghỉ, Boboiboy (Gốc) và Gempa đang nói chuyện với các thành viên lớp 1-A.

Gempa đã chuẩn bị những chiếc bánh quy sô cô la nóng hổi và trà nóng cho mọi người.

"Đây là trà của ông tớ, Tok Aba," Boboiboy nói.

"Nó có thể giúp các cậu thư giãn và lấy lại năng lượng."

Yaoyorozu Momo nhận lấy tách trà.

"Cảm ơn, Gempa.

Anh thật chu đáo."

"Không có gì," Gempa đáp lại, mỉm cười hiền lành.

"Anh chỉ muốn mọi người được thoải mái thôi."

Uraraka Ochako ngồi cạnh Midoriya, cô thử một ngụm trà.

"Ngon quá!

Cậu và Gempa thật tuyệt vời, Boboiboy."

Boboiboy (Gốc) cười.

"Gempa là người anh của tớ, luôn luôn chăm sóc mọi người.

Tớ không thể làm được điều đó một mình đâu."

Todoroki Shoto im lặng quan sát.

Anh cảm thấy một sự ngưỡng mộ sâu sắc đối với hai con người này.

Gempa, với sự điềm tĩnh và chu đáo của mình, luôn là một chỗ dựa vững chắc.

Và Boboiboy, với sự lạc quan và lòng tốt của mình, luôn là người gắn kết mọi người lại với nhau.

Blaze không thể ngồi yên.

Cậu ta chạy khắp nơi, hỏi han mọi người về Quirk của họ.

"Này, Todoroki!

Quirk của cậu thật ngầu!

Cậu có thể tạo ra một ngọn lửa khổng lồ không?"

"Tôi có thể," Todoroki đáp, "nhưng tôi không dùng nó thường xuyên."

"Tại sao?"

Blaze hỏi, vẻ mặt đầy tò mò.

"Vì tôi... không thích nó," Todoroki nói.

"Nó gợi nhớ cho tôi về một điều không tốt."

Blaze im lặng một lúc, rồi đặt tay lên vai Todoroki.

"Tớ không biết câu chuyện của cậu, nhưng tớ nghĩ, một ngọn lửa không thể xấu xa.

Nó có thể làm ấm lòng người.

Tớ nghĩ cậu nên dùng nó."

Ice, người đang ngồi ở một góc, chỉ nhìn Blaze.

Blaze có một sức mạnh có thể khiến mọi người cảm thấy ấm áp.

Và Ice, mặc dù lạnh lùng, nhưng lại cảm thấy rất ấm áp khi ở cạnh Blaze.

Duri thì lại ở một mình, ngắm nhìn những ngôi sao qua cửa sổ.

Taufan bước đến, đưa cho Duri một chiếc kẹo.

"Em đang nghĩ gì vậy, Duri?"

"Em đang nghĩ về những ngôi sao này," Duri nói.

"Chúng thật đẹp.

Liệu có ngôi sao nào là một cái cây không nhỉ?"

Taufan cười.

"Anh không biết.

Nhưng anh chắc chắn rằng, nếu có, nó sẽ là một cái cây rất đẹp."

Duri cười, rồi ôm lấy Taufan.

"Anh Taufan, anh là người tốt nhất."

Sau một vài ngày di chuyển, chiếc tàu vũ trụ của họ đã đến được Hành tinh Sấm sét.

Từ xa, nó trông giống như một quả cầu lớn, được bao phủ bởi những đám mây đen.

Những tia chớp không ngừng lóe lên, tạo thành một khung cảnh dữ dội và đầy nguy hiểm.

"Thắt chặt dây an toàn!"

Halilintar ra lệnh.

"Chúng ta sẽ phải hạ cánh trong một cơn bão điện từ."

Chiếc tàu lao vào bầu khí quyển của Hành tinh Sấm sét.

Nó rung lắc dữ dội.

Những tia chớp liên tục đánh vào thân tàu, khiến màn hình chập chờn.

"Năng lượng của con tàu đang bị nhiễu!"

Gempa hét lên.

"Tớ không thể kiểm soát được nó!"

Đột nhiên, từ bên ngoài, một luồng năng lượng màu đen xuất hiện.

Nó bao bọc lấy con tàu, khiến con tàu mất lái và lao thẳng xuống đất.

"Chuẩn bị va chạm!"

Solar ra lệnh.

Một tiếng nổ lớn vang lên.

Chiếc tàu va chạm mạnh xuống mặt đất, tạo ra một hố sâu.

Mọi người đều an toàn, nhưng con tàu đã bị hư hỏng nghiêm trọng.

"Tuyệt vời..."

Bakugo nói.

"Giờ thì chúng ta bị kẹt ở đây rồi."

"Không sao đâu," Midoriya nói.

"Chúng ta sẽ tìm ra cách."

Cả nhóm bước ra khỏi con tàu.

Không khí trên hành tinh này rất nặng nề, đầy mùi ozon và ẩm ướt.

Hàng ngàn tia chớp liên tục đánh xuống, tạo ra một khung cảnh rực rỡ nhưng cũng đầy kinh hãi.

"Hành tinh này rất đặc biệt," Halilintar nói.

"Nó chứa một nguồn năng lượng sấm sét khổng lồ.

Sức mạnh của tớ... tớ cảm thấy nó mạnh hơn bao giờ hết."

Solar gật đầu.

"Tớ cũng cảm thấy như vậy.

Năng lượng của tớ đang hấp thụ tất cả những tia chớp này."

"Quirk của chúng tôi cũng vậy," Todoroki nói.

"Ngọn lửa của tôi mạnh hơn, và băng của tôi cũng lạnh hơn."

"Hừ, cuối cùng thì ta cũng có thể dùng sức mạnh của mình một cách thoải mái rồi!"

Bakugo cười lớn.

Đột nhiên, từ trên trời, một luồng ánh sáng màu đen xuất hiện.

Nó tụ lại, tạo thành một con quái vật khổng lồ.

Con quái vật gầm lên một tiếng, và phóng ra những tia sét màu đen về phía họ.

"Nó đây rồi!"

Boboiboy (Gốc) hét lên.

"Kẻ thù vô hình đó!"

Trận chiến bắt đầu.

Lớp 1-A và nhóm Boboiboy cùng nhau chiến đấu với con quái vật.

Midoriya dùng One For All để tấn công, còn Bakugo thì dùng sức mạnh nổ của mình.

Todoroki dùng lửa và băng để chống lại những tia sét.

Trong khi đó, Halilintar và Solar cùng nhau chiến đấu.

Halilintar tạo ra những tia chớp màu xanh dương, còn Solar thì tạo ra những quả cầu năng lượng mặt trời.

Sấm sét và ánh sáng hòa quyện vào nhau, tạo thành một sức mạnh hủy diệt.

Blaze và Ice cũng không kém cạnh.

Blaze dùng sức mạnh của mình để tạo ra một cơn bão lửa, còn Ice thì dùng băng để tạo ra một hàng rào phòng thủ.

Duri và Taufan thì dùng sức mạnh của mình để tạo ra một cơn lốc xoáy và những rễ cây khổng lồ, quấn lấy con quái vật.

Trận chiến kéo dài.

Con quái vật rất mạnh, và nó liên tục hấp thụ những tia sét trên hành tinh để hồi phục.

"Chúng ta không thể đánh bại nó!"

Gempa hét lên.

"Nó quá mạnh!"

Lúc này, Halilintar đột nhiên cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ chạy khắp cơ thể.

Anh có thể cảm nhận được... những suy nghĩ của con quái vật.

Anh có thể cảm nhận được nỗi đau và sự cô đơn của nó.

"Dừng lại!"

Halilintar hét lên.

"Đừng tấn công nữa!"

Mọi người ngạc nhiên.

"Tại sao?"

Solar hỏi.

"Nó không phải là một kẻ thù," Halilintar nói, "nó là một thực thể sống.

Nó được tạo ra từ năng lượng của hành tinh này.

Nó bị cô đơn và bị bỏ rơi.

Nó tấn công chúng ta vì nó sợ hãi."

Midoriya, với trực giác của một anh hùng, cũng cảm thấy điều đó.

"Cậu ấy nói đúng!

Có một luồng năng lượng buồn bã trong nó!"

Halilintar bước lên, đối mặt với con quái vật.

Anh giơ tay ra.

"Ta không muốn làm hại ngươi.

Ta hiểu ngươi.

Chúng ta giống nhau.

Cả hai chúng ta đều được tạo ra từ sức mạnh của sấm sét."

Con quái vật bất ngờ dừng lại.

Nó nhìn Halilintar, rồi nhìn Solar.

Hai người họ, một người là sấm sét, một người là ánh sáng.

Hai người họ, một người là nỗi buồn, một người là niềm vui.

Họ là hai thái cực, nhưng lại có một sự kết nối.

Đột nhiên, con quái vật lao thẳng về phía Halilintar.

Nó không tấn công, mà là ôm lấy anh.

Halilintar cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ và đầy nỗi buồn bao trùm lấy anh.

Anh không chống lại, mà chỉ ôm nó.

"Ta hiểu rồi," Halilintar thầm thì.

"Ngươi chỉ muốn một người bạn."

Solar, với vẻ mặt đầy lo lắng, tiến đến gần Halilintar.

"Halilintar!

Cậu có sao không?!"

"Ta không sao," Halilintar đáp.

"Nó chỉ muốn kết bạn với ta thôi."

Con quái vật buông Halilintar ra.

Nó biến thành một luồng ánh sáng màu xanh dương, và lao thẳng về phía bầu trời.

Bầu trời đen tối của Hành tinh Sấm sét dần chuyển sang màu xanh ngọc bích.

Những tia chớp màu đen đã biến mất, thay vào đó là những tia chớp màu xanh dương, lấp lánh như những ngôi sao.

Hành tinh Sấm sét đã được giải phóng.

Midoriya, Bakugo, Todoroki, và các thành viên khác của lớp 1-A nhìn nhau.

Họ đã sẵn sàng để chiến đấu, nhưng cuối cùng, Halilintar đã dùng tình cảm của mình để giải quyết vấn đề.

Đây là một bài học quý giá cho họ.

"Tuyệt vời..."

Bakugo thốt lên.

"Ngươi đã làm được."

Halilintar chỉ nhìn Solar.

"Chúng ta đã làm được."

Solar mỉm cười.

"Đúng vậy.

Chúng ta đã làm được."

Hành trình của họ vẫn chưa kết thúc.

Họ đã đánh bại được một kẻ thù, nhưng họ vẫn phải tìm đường về nhà.

Và giờ đây, họ biết rằng, sức mạnh của sự đoàn kết, sự hiểu biết, và tình yêu thương, còn mạnh hơn bất cứ sức mạnh nào khác.

----------------

Sau khi giải phóng Hành tinh Sấm sét khỏi thực thể năng lượng, cả nhóm quay trở về Trạm Không Gian TAPOPS.

Năng lượng của hành tinh đã được giải phóng, và nó đã trở thành một nơi đầy sức sống.

Komandan Kokoci và Laksamana Tarung đã rất ngạc nhiên khi biết rằng họ đã không chiến đấu với thực thể đó mà thay vào đó là dùng tình cảm để giải quyết vấn đề.

"Một bài học quý giá," Komandan Kokoci nói.

"Các ngươi đã chứng minh rằng sức mạnh không phải lúc nào cũng là giải pháp."

"Đúng vậy," Laksamana Tarung tiếp lời.

"Và giờ, chúng ta sẽ giúp các ngươi trở về nhà.

Chúng ta đã phân tích năng lượng còn sót lại trên tàu của các ngươi, và chúng ta đã tìm ra được tần số năng lượng của thế giới các ngươi."

Cả lớp 1-A đều reo lên vui mừng.

Họ đã có thể trở về nhà!

Tuy nhiên, họ vẫn cảm thấy một chút buồn bã.

Họ đã có thêm những người bạn mới, và họ không muốn chia tay.

"Chúng ta sẽ gặp lại nhau chứ?"

Midoriya hỏi Boboiboy.

"Tớ không biết," Boboiboy đáp.

"Khoảng cách giữa hai thế giới là rất lớn.

Nhưng tớ tin rằng, chúng ta sẽ gặp lại nhau.

Tình bạn của chúng ta sẽ không bao giờ kết thúc."

Trong lúc đó, Halilintar và Solar đang nói chuyện với nhau.

"Ngươi đã đúng," Halilintar nói.

"Đánh bại kẻ thù bằng tình cảm...

đây là một điều mà ta chưa bao giờ nghĩ đến."

Solar mỉm cười.

"Tớ đã bảo mà.

Sức mạnh của sấm sét không phải chỉ để phá hủy, mà nó còn để bảo vệ."

Halilintar gật đầu.

Anh cảm thấy một sự ngưỡng mộ sâu sắc đối với Solar.

Solar, người luôn lạc quan và đầy hy vọng, đã dạy cho anh một bài học quý giá.

Blaze và Ice, Duri và Taufan cũng vậy.

Họ đã học được cách làm việc cùng nhau, cách tin tưởng nhau, và cách yêu thương nhau.

Khi chiếc tàu vũ trụ của TAPOPS đã sẵn sàng, Boboiboy và các nguyên tố đã đến để tiễn biệt lớp 1-A.

"Cảm ơn các cậu vì tất cả," Midoriya nói.

"Chúng tớ sẽ không bao giờ quên các cậu."

"Và chúng tớ cũng vậy," Boboiboy đáp lại.

"Hãy trở thành những anh hùng vĩ đại nhé!"

"Chúng tớ hứa!"

Uraraka nói.

"Hãy bảo vệ thế giới của các cậu," Gempa nói, "và hãy nhớ rằng, chúng tớ sẽ luôn ủng hộ các cậu."

"Cảm ơn nhé," Todoroki nói.

"Và hãy nói với Halilintar rằng, tôi hy vọng một ngày nào đó tôi có thể trở thành một người như cậu ấy."

Solar mỉm cười.

"Tớ sẽ nói với cậu ấy."

Bakugo tiến đến gần Halilintar.

"Này, tên đầu sấm sét.

Lần sau gặp lại, ta sẽ cho ngươi thấy Quirk của ta mạnh hơn bao nhiêu."

Halilintar nhếch mép.

"Hừ, cứ mơ đi.

Ta sẽ luôn là người mạnh nhất."

Cả hai cùng cười lớn.

Họ đã tìm thấy một đối thủ xứng tầm, và một người bạn.

"Tạm biệt nhé, Duri," Taufan nói.

"Em sẽ nhớ anh."

"Em cũng vậy," Duri đáp lại.

"Anh sẽ nhớ mọi người."

Khi cánh cửa tàu vũ trụ đóng lại, lớp 1-A nhìn về phía Boboiboy và các nguyên tố.

Họ vẫy tay, và chiếc tàu bắt đầu cất cánh.

"Tạm biệt nhé, Boboiboy!"

Midoriya thầm thì.

"Tạm biệt, những người bạn mới của tớ!"

Trong một không gian vô định...

Khi chiếc tàu vũ trụ của lớp 1-A bay đi, một luồng năng lượng màu đen xuất hiện.

Nó bắt đầu bao trùm lấy con tàu.

"Chúng ta đã tìm thấy các ngươi," một giọng nói vang lên, giọng nói của thực thể vô hình đó.

"Các ngươi đã làm ta bị tổn thương.

Giờ là lúc phải trả giá."

Bên trong con tàu, cả lớp 1-A cảm thấy một luồng năng lượng lạnh lẽo bao trùm lấy họ.

"Không thể nào!"

Midoriya hét lên.

"Nó đã tìm thấy chúng ta!"

"Bình tĩnh!"

Todoroki nói.

"Chúng ta sẽ chiến đấu với nó!

Chúng ta đã có Quirk rồi!"

Nhưng đã quá muộn.

Thực thể vô hình đó đã xâm nhập vào con tàu, và nó bắt đầu hấp thụ năng lượng của họ.

Quirk của họ đã bị vô hiệu hóa một lần nữa.

"Không!

Không thể nào!"

Bakugo gào lên.

"Đừng sợ!" một giọng nói vang lên từ bên ngoài.

Đó là Boboiboy!

"Boboiboy!"

Midoriya hét lên.

Boboiboy và các nguyên tố đã đến!

Họ đã dùng sức mạnh của mình để tạo ra một lá chắn năng lượng, bảo vệ con tàu.

"Các cậu đã không rời đi sao?"

Uraraka hỏi.

"Tất nhiên là không rồi!"

Boboiboy nói.

"Chúng tớ biết rằng nó sẽ quay lại.

Và chúng tớ đã sẵn sàng để chiến đấu với nó!"

Halilintar bước lên.

Anh nhìn thực thể vô hình đó.

"Ngươi đã phạm một sai lầm lớn.

Ngươi đã đánh thức một thứ mà ngươi không thể kiểm soát được."

Solar mỉm cười, một luồng ánh sáng chói lòa tỏa ra từ người cậu.

"Và giờ, chúng ta sẽ cho ngươi thấy, sức mạnh của sự đoàn kết là gì!"

Thực thể vô hình đó gầm lên một tiếng, và lao thẳng về phía họ.

Nhưng lần này, nó đã nhầm.

Nó đã đánh thức những người bạn của Boboiboy, và một trận chiến cuối cùng đã bắt đầu.

----------------

Không gian tĩnh lặng bỗng chốc vỡ tan bởi một tiếng gầm gừ dữ tợn.

Thực thể năng lượng vô hình, giờ đây đã biến hình thành một con quái vật khổng lồ làm bằng bóng tối, lao thẳng về phía chiếc tàu vũ trụ của lớp 1-A.

Năng lượng của nó quá mạnh, vượt xa bất cứ thứ gì họ từng đối mặt.

"Nó mạnh hơn chúng ta nghĩ!"

Midoriya hét lên, cố gắng tìm cách kích hoạt lại One For All, nhưng vô vọng.

Năng lượng của cậu lại một lần nữa bị kìm hãm.

Nhưng ngay lập tức, một luồng ánh sáng chói lòa xuất hiện.

Boboiboy, với sức mạnh của Đất, đã tạo ra một lá chắn khổng lồ bằng đá để bảo vệ con tàu.

"Đừng sợ!"

Boboiboy nói, "Chúng ta sẽ chiến đấu với nó!"

Halilintar bước lên, mắt anh lấp lánh như sấm sét.

"Ngươi đã phạm một sai lầm lớn.

Ngươi đã đánh thức một thứ mà ngươi không thể kiểm soát được."

Solar mỉm cười, một luồng ánh sáng chói lòa tỏa ra từ người cậu.

"Và giờ, chúng ta sẽ cho ngươi thấy, sức mạnh của sự đoàn kết là gì!"

Trận chiến bắt đầu.

Thực thể năng lượng lao thẳng vào lá chắn của Gempa, nhưng không thể xuyên qua.

Boboiboy đứng cạnh Gempa, cậu đã sẵn sàng chiến đấu.

Cả hai người họ, một người là Đất, một người là Gốc, là chỗ dựa vững chắc cho cả nhóm.

"Gempa, hãy giữ vững lá chắn!"

Boboiboy ra lệnh.

"Midoriya, cậu hãy quan sát và tìm ra điểm yếu của nó!"

"Được!"

Midoriya đáp lại, mặc dù không có Quirk, nhưng cậu vẫn giữ được sự bình tĩnh.

Cậu bắt đầu phân tích từng chuyển động của con quái vật.

"Nó đang hấp thụ năng lượng của các ngôi sao để trở nên mạnh hơn!

Chúng ta phải ngăn nó lại!"

Bakugo cười lớn.

"Hừ, để ta!"

Cậu ta lao thẳng về phía con quái vật, dùng những cú đấm và cú đá mạnh mẽ để tấn công nó.

Mặc dù không có Quirk, nhưng sự dũng cảm của cậu ta đã khiến con quái vật bị bất ngờ.

Todoroki cũng vậy.

Anh dùng kiến thức về băng và lửa của mình để giúp đỡ.

Anh tạo ra những ngọn lửa để làm nó bị choáng, và những bức tường băng để làm chậm tốc độ của nó.

Trong khi đó, Halilintar và Solar đã sẵn sàng.

Họ đứng cạnh nhau, mỗi người truyền năng lượng của mình vào lòng bàn tay.

Sấm sét và ánh sáng hòa quyện vào nhau, tạo thành một quả cầu năng lượng khổng lồ, tỏa ra một luồng ánh sáng chói lòa.

"Solar, hãy dùng toàn bộ sức mạnh của ngươi!"

Halilintar nói.

"Được!"

Solar đáp lại.

Hai người họ cùng lúc phóng ra quả cầu năng lượng.

Quả cầu năng lượng đó, một sự kết hợp hoàn hảo giữa sấm sét và ánh sáng mặt trời, lao thẳng về phía con quái vật.

Khi quả cầu năng lượng va chạm với con quái vật, một tiếng nổ lớn vang lên.

Ánh sáng chói lòa bao trùm cả không gian.

Con quái vật gầm lên một tiếng, rồi bắt đầu tan rã.

Nhưng ngay sau đó, một luồng năng lượng màu đen khác xuất hiện, mạnh hơn gấp ngàn lần.

Nó biến thành một con quái vật khổng lồ, và lao thẳng về phía Halilintar và Solar.

"Không thể nào!"

Solar hét lên.

"Nó mạnh hơn!"

Halilintar nhanh chóng tạo ra một hàng rào bảo vệ.

"Đừng sợ, Solar!

Chúng ta sẽ chiến đấu với nó!"

Đột nhiên, Halilintar cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ chạy khắp cơ thể.

Anh có thể cảm nhận được... những ký ức của con quái vật.

Nó không phải là một kẻ thù.

Nó là một thực thể sống, một Người giám hộ của năng lượng vũ trụ.

Nó đã tồn tại từ rất lâu, bảo vệ năng lượng của vũ trụ này khỏi sự ô nhiễm.

Nhưng rồi nó đã trở nên cô đơn, và rồi nó đã phát điên khi năng lượng của những người từ thế giới khác xâm nhập vào.

Halilintar nhìn vào mắt con quái vật, anh có thể thấy được sự đau khổ và nỗi cô đơn trong đó.

Anh biết rằng, anh không thể đánh bại nó bằng vũ lực.

"Solar!"

Halilintar hét lên.

"Đừng tấn công!

Chúng ta sẽ dùng sức mạnh của mình để chữa lành nó!"

Solar ngạc nhiên.

"Gì cơ?"

"Nó không phải là một kẻ thù!"

Halilintar nói.

"Nó là một người bạn!

Nó chỉ bị cô đơn!

Chúng ta sẽ cho nó thấy rằng nó không đơn độc!"

Blaze và Ice, Duri và Taufan, tất cả đều hiểu ý Halilintar.

Họ bắt đầu tập trung năng lượng của mình, không phải để tấn công, mà để chữa lành.

Lửa và băng, gió và cây cối, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo ra một luồng năng lượng chữa lành, bao trùm lấy con quái vật.

Con quái vật gầm gừ, nhưng rồi nó dần dần bình tĩnh lại.

Năng lượng của nó dần dần trở lại màu sắc bình thường.

Nó biến thành một luồng ánh sáng chói lòa, và lao thẳng về phía Halilintar và Solar.

Nó không tấn công, mà là ôm lấy họ.

"Cảm ơn," một giọng nói vang lên, giọng nói của thực thể đó.

"Cảm ơn các ngươi đã chữa lành ta."

Khi làn khói tan biến, thực thể đó đã biến thành một quả cầu ánh sáng, lơ lửng giữa không gian.

Nó tỏa ra một luồng năng lượng chữa lành, bao trùm lấy tất cả mọi người.

Quirk của lớp 1-A đã trở lại!

"Tuyệt vời..."

Bakugo thốt lên.

"Nó đã làm được."

"Đúng vậy," Todoroki nói.

"Sức mạnh của tình bạn."

Thực thể đó đã giúp chiếc tàu vũ trụ của lớp 1-A sửa chữa, và giúp họ tìm ra đường về nhà.

"Cảm ơn các ngươi," thực thể đó nói.

"Hãy trở về thế giới của các ngươi.

Và hãy nhớ rằng, sức mạnh lớn nhất không phải là sức mạnh của các ngươi, mà là sức mạnh của tình bạn và tình yêu thương."

Khi chiếc tàu vũ trụ đã sẵn sàng, cả lớp 1-A và nhóm Boboiboy đã đến để tiễn biệt nhau.

"Tạm biệt nhé, Boboiboy," Midoriya nói.

"Tớ sẽ không bao giờ quên cậu."

"Và tớ cũng vậy," Boboiboy đáp lại.

"Hãy trở thành những anh hùng vĩ đại nhé!"

Halilintar tiến đến gần Bakugo.

"Này, tên đầu sấm sét.

Lần sau gặp lại, ta sẽ cho ngươi thấy Quirk của ta mạnh hơn bao nhiêu."

Bakugo cười lớn.

"Hừ, cứ mơ đi.

Ta sẽ luôn là người mạnh nhất."

Todoroki và Solar nhìn nhau.

"Tạm biệt nhé, Solar," Todoroki nói.

"Và hãy nói với Halilintar rằng, tôi hy vọng một ngày nào đó tôi có thể trở thành một người như cậu ấy."

"Tớ sẽ nói với cậu ấy," Solar mỉm cười.

Khi cánh cửa tàu vũ trụ đóng lại, lớp 1-A nhìn về phía Boboiboy và các nguyên tố.

Họ vẫy tay, và chiếc tàu bắt đầu cất cánh.

"Tạm biệt nhé, Boboiboy!"

Midoriya thầm thì.

"Tạm biệt, những người bạn mới của tớ!"

Và rồi, chiếc tàu vũ trụ của họ bay đi, hướng về phía thế giới của họ.

Hành trình của họ đã kết thúc, nhưng một chương mới trong cuộc đời của họ đã bắt đầu.

(End)

----------------

6402 từ
 
Back
Top Bottom