Đêm đó, Mussolini trở về sau một cuộc họp căng thẳng tại Palazzo Venezia.
Tiếng giày ủng nện trên sàn đá nghe khô khốc và đầy áp lực.
Hắn đẩy cửa bước vào phòng của Luce.
Căn phòng tối om, chỉ có ánh trăng yếu ớt chiếu vào dáng hình nhỏ bé đang cuộn tròn trên thảm.
Luce đã ngủ thiếp đi vì kiệt sức sau những trận khóc dài.
Mussolini tháo chiếc găng tay da, ném lên bàn.
Hắn đứng đó, nhìn chăm chú vào cô gái.
Trong thế giới của hắn, phụ nữ là công cụ để giải trí hoặc để phục vụ lý tưởng.
Nhưng cô gái này... cô ta có một sự thánh thiện đến nực cười, một sự lạc lõng khiến hắn cảm thấy thú vị.
Hắn cúi xuống, bàn tay thô ráp chạm vào làn da trắng muốt của cô.
Luce giật mình tỉnh giấc.
Nhìn thấy bóng hình cao lớn, thô kệch của Mussolini bao trùm lấy mình, cô hét lên một tiếng nhỏ rồi lùi sâu vào góc tường.
"Đừng...
đừng chạm vào tôi!
Đồ bệnh hoạn!" – Giọng cô lạc đi, hơi thở dồn dập vì hoảng loạn.
Mussolini sững sờ.
Ở nước Ý này, người ta hôn tay hắn, quỳ dưới chân hắn, tung hô hắn là vị cứu tinh.
Chưa một ai, đặc biệt là một con bé ranh con, dám dùng từ "bệnh hoạn" (malato) để nói về hắn.
"Ngươi nói gì?" – Giọng hắn trầm xuống, đầy vẻ đe dọa.
Hắn túm lấy cổ chân Luce, lôi mạnh cô về phía mình.
"Tôi nói ông là kẻ sát nhân!
Ông giết người, ông gây chiến...
Tôi đã đọc thấy... tôi biết hết!" – Luce gào lên trong tuyệt vọng, bản năng của một đứa trẻ lớn lên ở thời đại hòa bình khiến cô không thể chấp nhận được sự hiện diện của một kẻ độc tài.
Mussolini cười gằn, một nụ cười khiến người ta lạnh gáy.
Hắn ghì chặt hai tay cô trên đầu, ép sát gương mặt đầy sát khí của mình vào mặt cô: "Ngươi biết?
Ngươi biết cái gì về ta?
Ngươi chỉ là một con chim nhỏ lạc đàn.
Ở đây, ta là luật lệ.
Ta là lịch sử.
Nếu ngươi ngoan ngoãn, ngươi sẽ được sống trong nhung lụa.
Nếu không..."
Hắn bỏ lửng câu nói, ánh mắt dừng lại ở đôi môi đang run rẩy của cô.
Sự căm ghét trong mắt Luce không làm hắn giận, nó kích thích bản năng chinh phục của một kẻ bạo chúa.
Hắn muốn thấy đôi mắt xanh này không phải nhìn hắn bằng sự kinh tởm, mà bằng sự phục tùng.
"Cút đi!
Tôi ghét ông!
Tôi ghê tởm ông!" – Luce dùng hết sức bình sinh đẩy hắn ra, nhưng đôi tay yếu ớt của cô chẳng khác gì lá khô chạm vào đá tảng.
Mussolini không làm gì thêm.
Hắn đứng dậy, chỉnh lại quân phục, nhìn cô gái đang khóc lóc thảm thương trên sàn.
"Luce...
Ánh dương sao?
Để xem ánh sáng của ngươi chịu đựng được bao lâu trong bóng tối của ta."