Cập nhật mới

Khác mặt trời trong đêm của phát xít

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
405771542-256-k786672.jpg

Mặt Trời Trong Đêm Của Phát Xít
Tác giả: viituongg8
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Luce xuyên không, bị bắt giữ vì ngoại hình kỳ lạ và ngôn ngữ kỳ lạ (dù cô hiểu họ nhưng cách cô nói năng vẫn rất ngây ngô).

Cô đối mặt với sự hung bạo của lính áo đen.



xuyênkhông​
 
Mặt Trời Trong Đêm Của Phát Xít
CHƯƠNG 1: QUYỂN SÁCH CŨ VÀ CƠN ÁC MỘNG MÀU ĐEN


Thư viện thành phố chiều thứ Bảy vắng lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng bụi rơi trong nắng.

Ánh Dương, cô bé 16 tuổi với chiếc áo hoodie rộng thùng thình, đang ngón tay lướt qua những gáy sách cũ kỹ.

Cô dừng lại trước một cuốn sách bọc da sờn cũ: "Nhân vật và sự kiện lịch sử thế giới".

Luce lật trang đầu tiên.

Một gương mặt hiện ra với đôi mắt trợn ngược, hàm bạnh ra đầy vẻ tự phụ và tàn nhẫn.

Benito Mussolini – Kẻ thiết lập chủ nghĩa phát xít Ý.

Luce nhăn mặt, một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.

Đọc những dòng miêu tả về sự độc tài, về cách hắn đàn áp người dân và tham vọng điên cuồng, cô lẩm bẩm: "Thật bệnh hoạn, đúng là kẻ điên ...

Sao hắn có thể tàn ác và đầy dục vọng quyền lực đến thế?"

Bỗng nhiên, trang giấy trắng toát ra một thứ ánh sáng kỳ dị.

Đầu óc Luce quay cuồng.

Tiếng lật sách rầm rập như tiếng hành quân.

Mùi giấy cũ thay bằng mùi thuốc súng và khói bụi thành Rome.

Khi Ánh Dương mở mắt ra, cô không còn ngồi trên chiếc ghế gỗ êm ái nữa.

Cô đang nằm giữa một quảng trường lát đá lạnh lẽo.

Xung quanh cô, những người đàn ông mặc đồng phục sơ mi đen, hông đeo súng, đang nhìn cô với ánh mắt dò xét.

Ánh Dương hoảng sợ nhìn xuống đôi bàn tay mình.

Vẫn là đôi bàn tay nhỏ bé ấy, nhưng khi nhìn vào bóng mình dưới vũng nước mưa, cô suýt hét lên.

Mái tóc đen tuyền của cô đã biến thành màu vàng óng ả như mật ong, đôi mắt màu nâu lánh nay lại mang sắc xanh thăm thẳm của vùng Địa Trung Hải.

"Ai đó?

Cô gái này từ đâu ra?"

- Một tên lính quát lên bằng tiếng Ý.

Ánh Dương run bắn người.

Lạ kỳ thay, cô hiểu lão ta nói gì, và từ cuống họng cô, những âm điệu tiếng Ý bật ra một cách bản năng, dù run rẩy: "Cháu... cháu không biết...

đừng chạm vào cháu!"

Ánh Dương khóc.

Những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên đôi má trắng muốt.

Cô không phải nữ anh hùng, cô chỉ là một đứa trẻ 16 tuổi vừa bị ném vào hang cọp.

- chỉ viết dựa trên bối cảnh và nhân vật lịch sử , không có ý xuyên tạc lịch sử-

Ánh Dương và Luce đều là tên nữ 9
 
Mặt Trời Trong Đêm Của Phát Xít
CHƯƠNG 2: CÁI TÊN TRÊN NHỮNG BỨC TƯỜNG


Luce bị lôi đi dọc những con phố ở Rome.

Cô nhìn thấy khắp nơi là những tấm áp phích khổng lồ in hình người đàn ông cô vừa thấy trong sách.

Dòng chữ "DUCE" (Lãnh tụ) xuất hiện dày đặc.

"Mussolini..."

- Cô thì thầm, môi tái nhợt.

Cô nhận ra mình không xuyên vào một câu chuyện cổ tích.

Cô đang ở trong thời kỳ đen tối nhất của đất nước hình chiếc ủng.

Cô muốn chạy trốn, muốn tìm đường về nhà với mẹ, nhưng mỗi bước đi, những họng súng đen ngòm lại ép cô tiến về phía trước.

Họ đưa cô đến một tòa nhà uy nghiêm.

Ở đó, một người đàn ông trung niên với phong thái áp đảo đang đứng bên cửa sổ.

"Thưa ngài Duce, chúng tôi tìm thấy cô gái này ở quảng trường.

Cô ta có nhân dạng rất lạ, thưa ngài."

Mussolini quay lại.

Ánh mắt hắn sắc lẹm như dao cạo, lướt qua thân hình nhỏ bé đang co quắp vì sợ hãi của Luce.

Hắn chưa bao giờ thấy một sự kết hợp kỳ lạ như vậy: Một gương mặt mang nét mềm mại của phương Đông nhưng lại có màu mắt và tóc của một thiên thần Aryan.

Luce nhìn thấy hắn.

Kẻ độc tài bằng xương bằng thịt.

Nỗi ghê tởm và sợ hãi cuộn trào trong lồng ngực khiến cô không thở nổi.

Cô không thể làm gì, không thể ám sát, không thể mưu tính.

Cô chỉ biết nấc nghẹn, nước mắt giàn giụa:

"Ông...

ông là quỷ dữ..."

Cả căn phòng lặng ngắt.

Mussolini nhướng mày, một nụ cười nửa miệng đầy nguy hiểm hiện lên.

Hắn tiến lại gần, dùng bàn tay thô bạo nâng cằm cô lên: "Một con búp bê biết nói sao?

Và nó lại dám gọi ta là quỷ ngay lần đầu gặp mặt?"

Luce run rẩy tránh né sự đụng chạm đó.

Cô thấy buồn nôn.

Sự nhạy cảm của một cô gái mới lớn mách bảo cô rằng, cuộc đời cô từ giây phút này đã rơi vào địa ngục.
 
Mặt Trời Trong Đêm Của Phát Xít
CHƯƠNG 3:LỒNG SẮT GIỮA TRONG VILLA TORLONIA


Luce bị đưa đến Villa Torlonia – dinh thự chính thức của Mussolini.

Cô không được đối xử như một tù nhân trong ngục tối, nhưng sự tự do của cô bị bóp nghẹt bởi những bức tường cẩm thạch lộng lẫy và những ánh mắt canh chừng của lính gác.

Suốt ba ngày đầu, Luce không ăn gì nhiều.

Cô chỉ ngồi bên cửa sổ, nhìn ra khu vườn rộng lớn và khóc.

Tâm trí một cô bé 16 tuổi vốn dĩ chỉ xoay quanh bài vở, những buổi hẹn hò kem tươi hay những cuốn sách lịch sử khô khan.

Giờ đây, lịch sử đang sống dậy, hừng hực và tàn nhẫn, nuốt chửng lấy cô.

"Mẹ ơi... con muốn về nhà..."

Luce nấc lên, bờ vai gầy rung bần bật.

Cô không hiểu tại sao mình lại ở đây.

Tại sao mái tóc đen của cô lại biến thành màu vàng của nắng, và tại sao cô lại hiểu được thứ ngôn ngữ đầy sát khí của những người xung quanh?

Cô cảm thấy mình như một món đồ chơi bị tạo hóa ném nhầm vào một bàn cờ đẫm máu.

Cánh cửa phòng bật mở.

Một người phụ nữ với gương mặt sắc sảo, mặc bộ đồ nhung quý phái bước vào.

Đó là Margherita Sarfatti – nhân tình và cũng là cố vấn thân cận nhất của Mussolini.

Bà ta nhìn Luce bằng ánh mắt dò xét, pha lẫn sự ghen tị không giấu giếm.

"Ngài ấy bảo có một 'báu vật' phương Đông mới được tìm thấy.

Hóa ra là một đứa trẻ hôi mùi sữa." – Margherita nhếch môi, giọng nói sắc lẹm như dao.

Luce sợ hãi lùi lại, đôi mắt xanh đẫm lệ nhìn người phụ nữ xa lạ: "Bà... bà là ai?

Làm ơn thả tôi ra... tôi không thuộc về nơi này."

"Thả?"

Margherita tiến lại gần, bóp chặt lấy cằm Luce, ép cô nhìn thẳng vào mình.

"Ở đây, chỉ có một người có quyền nói từ đó.

Và ngài ấy dường như đang rất phấn khích với món đồ chơi mang tên 'Luce' này.

Nhưng nhớ cho kỹ, cô bé, đàn ông như Benito thích sự mới lạ, nhưng họ cũng rất nhanh chán.

Đừng hòng dùng vẻ mặt tội nghiệp này để bước chân vào chính trị."

Luce không hiểu "chính trị" là gì theo cách của bà ta, cô chỉ thấy đau.

Nước mắt lại trào ra, thấm vào ngón tay của Margherita.

Cô bé 16 tuổi chẳng biết đáp trả, chỉ biết dùng sự im lặng và tiếng nấc để phản kháng.

Sự yếu ớt của cô chính là thứ khiến những người đàn bà quyền lực quanh Mussolini cảm thấy vừa khinh bỉ, vừa lo sợ.

- xin nhắc lại là không xuyên tạc lịch sử, viết cho vui mong mn kh công kích-
 
Mặt Trời Trong Đêm Của Phát Xít
CHƯƠNG 4: SỰ HIỆN DIỆN CỦA QUỶ DỮ


Đêm đó, Mussolini trở về sau một cuộc họp căng thẳng tại Palazzo Venezia.

Tiếng giày ủng nện trên sàn đá nghe khô khốc và đầy áp lực.

Hắn đẩy cửa bước vào phòng của Luce.

Căn phòng tối om, chỉ có ánh trăng yếu ớt chiếu vào dáng hình nhỏ bé đang cuộn tròn trên thảm.

Luce đã ngủ thiếp đi vì kiệt sức sau những trận khóc dài.

Mussolini tháo chiếc găng tay da, ném lên bàn.

Hắn đứng đó, nhìn chăm chú vào cô gái.

Trong thế giới của hắn, phụ nữ là công cụ để giải trí hoặc để phục vụ lý tưởng.

Nhưng cô gái này... cô ta có một sự thánh thiện đến nực cười, một sự lạc lõng khiến hắn cảm thấy thú vị.

Hắn cúi xuống, bàn tay thô ráp chạm vào làn da trắng muốt của cô.

Luce giật mình tỉnh giấc.

Nhìn thấy bóng hình cao lớn, thô kệch của Mussolini bao trùm lấy mình, cô hét lên một tiếng nhỏ rồi lùi sâu vào góc tường.

"Đừng...

đừng chạm vào tôi!

Đồ bệnh hoạn!" – Giọng cô lạc đi, hơi thở dồn dập vì hoảng loạn.

Mussolini sững sờ.

Ở nước Ý này, người ta hôn tay hắn, quỳ dưới chân hắn, tung hô hắn là vị cứu tinh.

Chưa một ai, đặc biệt là một con bé ranh con, dám dùng từ "bệnh hoạn" (malato) để nói về hắn.

"Ngươi nói gì?" – Giọng hắn trầm xuống, đầy vẻ đe dọa.

Hắn túm lấy cổ chân Luce, lôi mạnh cô về phía mình.

"Tôi nói ông là kẻ sát nhân!

Ông giết người, ông gây chiến...

Tôi đã đọc thấy... tôi biết hết!" – Luce gào lên trong tuyệt vọng, bản năng của một đứa trẻ lớn lên ở thời đại hòa bình khiến cô không thể chấp nhận được sự hiện diện của một kẻ độc tài.

Mussolini cười gằn, một nụ cười khiến người ta lạnh gáy.

Hắn ghì chặt hai tay cô trên đầu, ép sát gương mặt đầy sát khí của mình vào mặt cô: "Ngươi biết?

Ngươi biết cái gì về ta?

Ngươi chỉ là một con chim nhỏ lạc đàn.

Ở đây, ta là luật lệ.

Ta là lịch sử.

Nếu ngươi ngoan ngoãn, ngươi sẽ được sống trong nhung lụa.

Nếu không..."

Hắn bỏ lửng câu nói, ánh mắt dừng lại ở đôi môi đang run rẩy của cô.

Sự căm ghét trong mắt Luce không làm hắn giận, nó kích thích bản năng chinh phục của một kẻ bạo chúa.

Hắn muốn thấy đôi mắt xanh này không phải nhìn hắn bằng sự kinh tởm, mà bằng sự phục tùng.

"Cút đi!

Tôi ghét ông!

Tôi ghê tởm ông!" – Luce dùng hết sức bình sinh đẩy hắn ra, nhưng đôi tay yếu ớt của cô chẳng khác gì lá khô chạm vào đá tảng.

Mussolini không làm gì thêm.

Hắn đứng dậy, chỉnh lại quân phục, nhìn cô gái đang khóc lóc thảm thương trên sàn.

"Luce...

Ánh dương sao?

Để xem ánh sáng của ngươi chịu đựng được bao lâu trong bóng tối của ta."
 
Back
Top Bottom