Tọa lạc ở vùng Liên bang Đông Ulran, mạn phía đông dãy Ulran hùng vĩ chạy dài từ Cực Bắc xuống bờ biển Caspa, Krushtopol từ trước đến nay vẫn luôn là một thành phố trọng điểm về mặt kinh tế, cũng như đóng vai trò là thành trì chiến lược về mặt quân sự trên toàn lãnh thổ Liên Bang Prus'.
Thành phố này chỉ cách các vùng đất do phe đối địch Sibyr Đen chiếm đóng gần 700 km, trong khi đó, tính theo đường chim bay, con số đó lên tới xấp xỉ 2500 km khi gạch một đường chéo trên bản đồ từ nơi này đến trái tim của nước Prus' - thủ đô thần thánh Imperitsar.
Trước khi xung đột với Sybir Đen nổ ra, một nhóm các chuyên gia quân sự có tiếng từng tham gia nghiên cứu về tình hình địa chính trị tại vùng Liên Bang Đông Ulran cho hay, một khi để mất bảy thành phố chiến lược bao gồm Krushtopol vào tay quân địch, đó sẽ là một thảm họa khủng khiếp đối với sự tồn vong của toàn bộ lãnh thổ bờ Đông Ulran trong lòng nước Prus'.
Trên thực tế, toàn bộ lãnh thổ vùng Liên bang Sibyr và vùng Liên Bang Viễn Đông rộng lớn do tổ chức nhà nước tự xưng "Liên bang Sibyr Đen" kiểm soát hiện nay, vốn thuộc về Liên Bang Pruslavia từ trước Thế chiến thứ 3, tức là trước năm 2029.
Tổng diện tích của hai khu vực này chiếm tới gần hai phần ba lãnh thổ nước Prus' trong quá khứ, và nhân dân Prus' chỉ còn giữ được hơn một phần ba lãnh thổ hiện tại trong tầm tay họ.
Đứng trước tình thế đó, Nhà nước Prus' đã hô vang khẩu hiệu quyết tâm giành lại những vùng đất từng thuộc về họ trong quá khứ, tuy nhiên, tình hình chiến sự hiện thời đang cho thấy cán cân bất lợi đang nghiêng hẳn về phía họ.
Thậm chí, nhiều người còn bi quan rằng việc nhóm phiến quân Sibyr Đen đẩy lùi toàn bộ quân đội Prus' sang cố thủ ở mạn Tây dãy Ulran và thống lĩnh toàn bộ khu vực phía đông chỉ còn là vấn đề về mặt thời gian.
"Ư...ơ..."
Thành phố Krushtopol có diện tích tương đối lớn so với các đơn vị cùng cấp khác trong vùng Liên Bang Đông Ulran với 520 km2 và tám quận.
Tuy nhiên, đại đa số dân sinh sống tại hai quận trung tâm, trong khi sáu quận còn lại cực kỳ hiếm hoi bóng người hiện diện.
"Cách sắp đặt này... không ổn ư?"
Dorgomsky và Lyubimasky là hai trong số các quận nêu trên.
Và tại quận Merchesky, nơi Vasily Budimirovich Lavrov đang dày công chăm chút tỉ mỉ cho tác phẩm để đời của hắn, cũng là một nơi như thế.
"...Ư...uuu..."
"...Uo...Xi..n...hã...y...th...a...a..."
"Hử?
Ý ngươi là sao?"
Vasily nghi hoặc nhìn "tác phẩm" nọ.
Hắn vặn cái đầu bù xù quái dị của mình một vòng về bên trái, trong khi cặp mày ưỡn kịch liệt theo hình móc câu.
Giọng hắn the thé, tưởng chừng đâu lúc phát ra tiếng thì đã nuốt mất cái lưỡi xuống họng rồi cũng nên.
"Ngươi không hài lòng ư?"
"Kh...ô..ng...là...m...ơn..."
"Cả ngươi, ngươi và ngươi nữa.
Các ngươi đều thấy vậy sao?
Chà...", vừa lắc đầu, Vasily vừa ngáp một hơi dài, "E là ta đành phải làm lại từ đầu thôi?"
"...Đ...ừ...ng...m...à..."
Âm thanh khô khốc, yếu ớt của "tác phẩm" vang lên, cứ như thể nó đang dựa dẫm vào một chút lòng trắc ẩn còn đọng lại nơi đối phương vậy.
Bên trong con hẻm bé hẹp, tối tăm với diện tích vừa đủ nhồi nhét khoảng hai mươi người trưởng thành vào đứng cùng một lúc, Vasily khéo léo sắp xếp vị trí các bộ phận của "tác phẩm" sao cho thật ấn tượng, thật hài hòa về mặt thị giác.
Chỉ có vậy, hắn mới thôi hổ thẹn về cái thứ năng lực phù phiếm của bản thân.
"Ô kìa, xin hãy yên tâm".
Lời vừa dứt, "tác phẩm" của Vasily càng ra sức vẫy vùng, thành ra hắn đành phải mềm giọng trấn an.
Hắn lãnh đạm quan sát từng chi tiết trên "tác phẩm" rồi bày ra biểu cảm vô hồn trên cái gương mặt nhăm nhúm bẩm sinh của mình.
Cách thức Vasily chiêm ngưỡng nào có khác gì cái nhìn của một đầu bếp làm việc trong nhà hàng năm sao đối với một miếng filet mignon tuyệt hảo nằm trên thớt.
Thành thực mà nói, Vasily là một kẻ rất thiếu quyết đoán và luôn cảm thấy tự ti về bản thân.
Hắn muốn mọi thứ phải thật chuẩn xác - đây lại là một đức tính đáng trọng khác của Vasily - mà lại không hoàn toàn cương quyết với những lựa chọn do chính mình đặt ra.
Âu cũng vì lẽ đó, hễ bất kỳ kẻ nào có ý kiến với thành quả của Vasily, hắn sẽ lập tức bất an.
Hắn sẽ tức tốc đưa kết quả trở lại với hình dạng nguyên thủy càng nhanh càng tốt, và rồi nhào nặn tất thảy theo một hướng khác.
Hành vi đó có thể lặp lại đến cả ngàn lần, cho đến thời điểm mà Vasily có thể thật lòng vui mừng vì nỗ lực của hắn đã bỏ ra thật quá đỗi xứng đáng mới thôi.
"Nào, nào", Vasily hưng phấn vỗ tay, tiếng bộp bộp vọng khắp con hẻm tối để lấy động lực hoàn thành công việc còn dang dở, "Hai ta còn cả một ngày dài ở phía trước mà"
***
Quận Merchesky từng có thời kỳ là một đô thị nhộn nhịp bậc nhất thành phố Krushtopol.
Hàng loạt xí nghiệp, nhà xưởng mọc lên rầm rộ khi Prus' bước vào giai đoạn tăng trưởng kinh tế thần tốc đầu những năm 2000, thu hút hàng trăm nghìn lao động từ trong và ngoài nước đổ về tìm kiếm cơ hội việc làm.
Hiện tại, chức danh "Quận" chỉ còn mang tính hình thức về mặt địa giới hành chính.
Hầu hết cư dân đã tản sang các nơi khác, bỏ mặc nhiều khu dân cư lẫn nhà máy rơi vào tình trạng xuống cấp trầm trọng, cộng thêm sự càn quét của các cơn bão cát vượt dãy Urumsi từ hướng đông nam, Merchesky dần trở thành một khu vực hoang phế, thưa thớt với lượng nhân khẩu chưa đến 500.
Dọc theo mặt tiền tòa nhà hội đồng quận, Đại lộ Galkin rộng lớn cắt qua các trung tâm thương mại, vài ba khu dân cư ít ỏi người còn bám trụ và một số khu công nghiệp, tất thảy đều hấp hối dưới lớp bụi mù cùng biển cát vàng nóng bỏng.
Dưới ánh nắng chói chang ban ngày, vẻ hiu quạnh, cô độc của Merchesky hiện lên rõ rệt, bởi cảnh quan nhìn chung chẳng có gì ngoài một mớ bê tông cốt thép từng mang dáng dấp đô thị, bóng tối của chúng, và cả một đống cát triền miên.
Ngự trên nóc chiếc xe tăng T-72BM cũ nát do quân đội bỏ lại trước tòa nhà hội đồng quận, mặc cho mồ hôi nhễ nhại thấm đẫm nơi lưng và ngực áo, Andrey Maxsimovich Kurochkin vẫn chăm chú đưa mắt vào từng dòng tin tức với cỡ chữ bé xíu trên tờ báo hãng Muskovy.
Gã có mái tóc ngắn hung đỏ cùng cặp ngươi màu lam sâu hoắm trong hốc mắt, thi thoảng khẽ chớp chớp do vướng phải bụi quét qua lúc gió nổi.
Vóc người cao, vạm vỡ và tương đối mảnh khảnh đó của Andrey đôi khi mang lại ấn tượng tổng thể rằng gã có vẻ ngoài vụng về, thiếu sức sống.
Quần áo của Andrey xộc xệch bởi tư thế ngồi dặt dẹo tựa vào nửa phần tháp pháo nửa thân xe tăng, gã cũng chẳng buồn chỉnh lại.
"...Hửm?"
Lật sang mục tin tức về kế hoạch tái chiếm Narsultan - thành phố thủ đô nước Cộng hòa Qazakstan thuộc Liên bang Prus' - từ tay quân Sibyr Đen của Lực lượng Vệ binh Quân khu 5, Andrey liền nhăn mặt, khịt mũi.
Trên tờ báo có một lỗ thủng lớn.
Kích thước của nó vừa đủ cho nắm đấm của một người đàn ông trưởng thành lực lưỡng đi xuyên qua.
"Ồ.
Suýt nữa thì tao quên bẵng hai thằng này ở đây".
Và vừa hay, có hai gương mặt khốn khổ cùng lọt vào tầm nhìn của Andrey thông qua lỗ thủng đó trên tờ báo.
Cả hai tên đó đều hạ mình trong tư thế quỳ mọp dưới nền đường nhếch nhác đất bụi, cách chiếc xe tăng nơi Andrey chễm chệ ngồi vài ba mét.
Lúc ánh mắt gã hướng về phía chúng, mặt bọn chúng khiếp đảm thấy rõ.
"Olga Pavelovna, mày lấy tờ báo này ở đâu vậy?
Nó tơi tả phát khiếp"
"Đòi hỏi cái âm hộ ấy, thằng đĩ đực.
Muốn đọc thì tự xách mông đến quầy báo hay tòa soạn đi"
Cũng tựa lưng vào thân chiếc xe tăng, ở kế bên Andrey, Olga Pavelovna Kuznetsova chống nạnh cằn nhằn gã.
Ả ưỡn bộ ngực hết cỡ trong chiếc áo da beo bóng bẩy cùng bộ váy nhung liền thân có ren ngắn cũn cỡn, ra bộ tịch khua tay múa mép đầy yểu điệu.
So với Andrey, vốn là một gã đàn ông lôi thôi với kiểu trang phục áo bó thân và quần túi hộp đơn điệu, Olga lại phô trương quá thể với diện mạo của ả.
Cả thảy 365 ngày trong năm mà có một ngày diện mạo không được chau chuốt tử tế, Olga sẽ lồng lộn lên y như một con khỉ đói vì cảm thấy bản thân ả không còn xinh đẹp.
"Coi chừng mồm mép đi, con điếm"
Cái liếc xéo của Andrey tựa như muốn cứa đứt động mạch trên cổ Olga vậy.
Ả biết, và ả hoàn toàn ngó lơ đẹp.
"Ha!
Thì ra tao đã làm việc tốt thừa thãi", đôi mi Olga cong tớn lên.
"Tao đã tiễn vài ba chú chim non thơ dại trên đường chỉ để đổi lấy một tờ báo phát hành đúng ngày cho mày đấy.
Và, vâng, tao không đòi gì từ mày ngoài một lời cảm ơn đâu, Andrey ạ.
Mẹ kiếp!"
Chửi xong, Olga nhổ một bãi nước bọt vào mặt một trong số hai tên đang ngồi quỳ trên lòng đường.
Ghê tởm thay, tên đó bắt đầu thoa đều bãi nước bọt lên khắp da mặt, cổ và cả cái đầu hói của hắn với biểu cảm ngây ngất không thôi.
Chưa đủ, hắn liền đưa hai ngón tay chấm bãi nước bọt lên mũi để cảm nhận hương thơm chân thực nhất bằng khứu giác, sau đó mới chuyển sang vị giác.
Mặn, ngọt, cay nồng hay là bất kể mùi vị như thế nào đi chăng nữa, tất thảy đều hội tụ lại nơi đầu lưỡi và kết thúc với dư vị đầy tiếc nuối nơi cuống họng.
Thậm chí, hắn còn cố tình chừa lại một ít để chia phần cho tên ở kế bên cùng hưởng thụ.
"Ồ, phải.
Cứ tận hưởng hương vị của ta khi còn có thể đi, hỡi bầy lợn xoàng xĩnh!"
Ngắm nhìn cảnh hai cái thứ hạ đẳng, thảm hại kia tranh giành chất thải của mình như nước thánh, trong lòng Olga hả hê lắm.
Vậy là ả liền táo tợn phô dáng thật hút mắt, khiến hai tên kia càng thêm phấn khích.
Ngay cả lúc cố tạo dáng sao cho chuẩn mẫu bước ra từ trong tạp chí thời trang, Olga còn chẳng màng đến điều này.
Sự thực là cái cách ả phô diễn vẻ bề ngoài hào nhoáng, bóng lộn ấy nào có phù hợp với cái vẻ hoang tàn, thê thảm đến tột cùng của cảnh vật xung quanh.
"Nói cách khác, mày đã vơ trộm tờ báo này từ mấy thằng binh sĩ trong lúc 've vãn' tụi nó", Andrey cười khẩy, "Bảo sao có một cái lỗ to tướng nằm trên đây, phá tan tành trải nghiệm đọc của tao"
"Tao ve vãn tụi nó?
Ha!"
Khóe môi Olga khẽ giật trước cái cách Andrey nhấn nhá vào cụm từ "ve vãn".
Ả nghi gã Andrey cố tình mỉa mai phương thức hành động của ả, và đúng là gã có ý như vậy thật.
Cuộc tranh cãi này sẽ chẳng đi đến đâu nếu không một ai trong hai người nhường nhịn đối phương.
Do đó, Olga thây kệ, bắt đầu đổi sang chủ đề khác.
"À, đúng rồi", ả ngó nghiêng một hồi, sau đó hất hàm về phía Andrey rồi thắc mắc, "Thằng Vasily đâu?"
Bỏ qua trang tin tức xui xẻo mang lỗ thủng to tướng trên tờ báo giấy, Andrey toan lật giở đến các trang kế tiếp và nhận ra trang vừa rồi là trang cuối.
Trước thắc mắc của Olga, Andrey định bụng làm ngơ, giả bộ rằng mình đang nhập tâm đọc tiếp mà nào có ngờ rằng mình đã bị bắt thóp.
Vào lúc Andrey theo dõi đến trang báo bị rách, Olga đã biết đó là trang cuối cùng.
Ả đâu có đọc báo, nhưng ả biết vì chính ả là người cầm nó về.
Vả lại, cái trang báo bị thủng đó đóng vai trò là cái bìa cuối cùng của tờ báo giấy.
Nghĩ đến đây, Olga lấy làm lạ.
Chẳng có nhẽ gã đần kia vì mải đọc nên không phát hiện ra hay sao?
"..."
Olga quăng cho Andrey cái nhìn khinh bỉ.
Chiếc mũi đã cắt gọt thông qua phẫu thuật trong thẩm mỹ viện của Olga tòe ra hễ mỗi khi ả thở hắt.
Thấy vậy, Andrey liền quơ hai tay rũ rượi lên cao, tỏ ý đầu hàng.
Gã gập đôi, gác hờ tờ báo giấy lên ống phóng lựu của chiếc T-72BM rồi mới xoay cái cơ thể gò bó đang tựa vào thân xe về phía Olga mà hỏn lọn đáp lại rằng:
"Bố mày đ*o biết".
"...Thằng đầu bu*i này, mày trả lời cái kiểu gì thế?"
Olga day trán, đồng thời ra sức kiềm chế bản thân không lao vào tẩn đối phương một trận.
Vài giây trước, những lời nạt nộ đanh thép của thủ lĩnh thoáng lướt qua tâm trí ả.
Ngài ấy không cho phép mọi thành viên của nhóm, bao gồm ả lẫn Andrey, giải quyết mâu thuẫn giữa các thành viên với nhau bằng bạo lực trong mọi trường hợp.
Hy vọng sau vụ đó, ngài ấy sẽ cân nhắc tách cái thằng chó đẻ mỏ hỗn này ra và để mình hoạt động độc lập, Olga thầm nghĩ.
"Tao chịu.
Thằng đó thất thường vãi ra"
Mỏ Andrey cong tớn lên.
Gã giương ngón út lên rồi ngoáy tai, ra vẻ không quan tâm.
"Chí ít nó được việc", Olga lườm hai tên đàn em đang phủ phục dưới đất, không dám nhúc nhích, "Tính sao với đám ăn hại này đây?"
Trước mắt, Andrey cần phải tính sổ với hai con chó rách đang lê lết quỳ gối trên nền đất.
Bọn chúng hai trong số năm tay sai đắc lực dưới trướng gã và Olga.
Một tên có vết sẹo lồi cắt dọc gò má, dáng cao gầy và xương xẩu, tên là Yevgeny.
Tên còn lại có cái đầu trọc, tướng tá vạm vỡ với khuôn mặt non nớt, tên là Fyodor.
Hai tên này còn rất trẻ, gộp tuổi tác của chúng nó vào còn chưa đến 40.
Lý do mà Yevgeny và Fyodor quỳ gối trước thủ lĩnh của bọn chúng, đơn giản chỉ là vì hai tên đần này đã hành động một cách tùy tiện, dẫn đến kế hoạch của nhóm đứng trước nguy cơ phá sản.
"Nói đi.
Tao đã ra lệnh cho tụi mày như thế nào?"
Andrey ép chúng nhớ lại.
Gã khom lưng, một tay chống lên bắp đùi.
"Dạ, đại ca bảo tụi em phải giết bọn lính tuần tra, càng nhiều càng tốt..."
"Nín!"
Không để thuộc hạ dứt câu, Andrey vội lớn tiếng quát chúng ngậm mồm lại.
"Hầu hết các khu vực vắng bóng người ở phía Tây Krushtopol là địa bàn của tổ chức, ấy vậy mà hai thằng ngu tụi mày lại đi lùng giết bừa bãi.
Hẳn là chúng mày khát kheo cái viễn cảnh các lực lượng đóng quân ở ngoại ô phía đông và khu vực trung tâm ùn ùn đổ xô về đây hòng truy quét và tận diệt chúng ta?"
Nghe vậy, cả Yevgeny và Fyodor đều ngưng bặt.
Ở bế kên Andrey, Olga rút cây lược phủ nhung từ chiếc túi xách tay bóng bẩy mà ả đeo bên vai trái rồi bắt đầu chải chuốt.
"Hãy lắng nghe thật kỹ, tao không nhắc thêm lần nào nữa đâu.
Đây là lệnh do thủ lĩnh trực tiếp ban xuống cách đây không lâu.
Ngài ra lệnh cho tất cả chúng ta, kể từ ngày hôm nay trở đi buộc phải hạn chế đến mức tối thiểu việc giết chóc ở những khu vực có chi nhánh của tổ chức để đảm bảo tần suất tuần tra của đám vệ binh tại phía Tây thành phố suy giảm.
Ngược lại, các nhóm sẽ tăng cường xâm nhập vào các quận phía đông và khu vực trung tâm.
Chỉ khi ở đó, chúng mày mới được phép đáng phá, giết chóc thỏa thích.
Gây càng nhiều thiệt hại cho quân đội càng tốt, vì nó sẽ mang lại hiệu quả trong việc bào mòn năng lực của lũ giòi đó"
Thuật lại lệnh của người đứng đầu tổ chức xong, Andrey còn ghé sát vào tai Olga và nói:
"Ngài ấy còn đặc biệt nhắc đến mày đấy, đồ điếm thối.
Không ai khác, chính mày.
Với mấy cái mánh khóe đĩ đượi rẻ tiền, mày đã thành công trong việc chiêu dụ hàng lũ ruồi bọ đến sát vách địa bàn của chúng ta"
Gáy Olga liền toát mồ hôi hột, đôi tay đang vuốt ve mái tóc vàng uốn mượt đầy sang chảnh khựng lại.
Đối với ả, tin tức này chẳng khác nào sét đánh ngang tai.
"Thằng đĩ đực, sao mày đ*o nói với tao sớm hơn?"
Chiếc lược trong lòng bàn tay Olga bị ả vô thức làm gãy đôi.
"Ôi chao, con điếm dâm loàn vô ơn!
Thay vì lựa chọn im lặng và để ngài ấy bổ xẻ â* đ** mày ra thì tao đã thổ lộ với mày rồi đấy thôi"
Andrey quay trở lại với tờ báo gã gác trên ống phóng lựu, lật giở về trang đầu tiên và hờ hững đọc lại từ đầu.
"Tao có một lời khuyên chân thành đây.
Mày và cái nhà thổ của mày mau mau cuốn xéo khỏi đây mà tìm đường vào trung tâm Krushtopol đi.
Hầu hết quân nhân đồn trú trong vùng là nam giới.
Bọn chúng trẻ trung, tươi mơn mởn và thường xuyên chịu đựng vô vàn áp lực.
Vả lại, tính kỷ luật của quân đội còn buộc chúng phải gồng mình kìm nén những cơn động dục chỉ chực chờ phát tiết.
Đó chẳng phải là một môi trường lý tưởng cho một con điếm cái như mày có cơ hội phát huy cái thứ tài năng phù phiếm của mình hay sao?
Trong lúc hành động, mày vừa có thể giết chết chúng, vừa moi móc thêm được chút ít tin mật quý giá.
Lệnh thủ lĩnh giao quả thực là đã tạo ra một tình thế tuyệt vời không gì sánh bằng cho mày, Olga Pavlovna ạ"
Nói xong, Andrey liếm môi, đoạn lật tờ báo sang trang kế.
Giọng gã rất bình thản và nhẹ nhàng, tựa như thể những gì mà gã nói là điều tất yếu, là sự thực hiển nhiên vốn chẳng thể bàn cãi được.
Thằng khốn đó nói những lời rất khó nghe, đến độ mà mỗi lần dứt câu là mặt Olga đanh lại.
Tay ả buông thõng chiếc lược gãy rơi xuống đất từ lúc nào không hay.
Olga đưa tay lên cằm, suy nghĩ.
Lời Andrey nói rất có lý, điều này ả thừa nhận, và nói không ngoa khi Olga có chút khâm phục với cái cách hắn tính toán các phương thức mang lại lợi ích tương xứng với năng lực của ả.
Làm theo cách của hắn coi bộ là phương án khả thi nhất, nếu ả muốn ghi điểm hòng lấy lại lòng tin của các sếp lớn trong tổ chức sau vụ bê bối vừa qua.
"Andrey à, tao không hề mượn mày mách nước nhé?
Con này sẽ làm việc theo cách thức mà nó muốn.
Hứ!"
Olga hất hàm về phía Andrey, tỏ ý không phục.
Tuy là vậy, trong lòng Olga đã sớm ghim chặt phương án tác chiến do Andrey vu vơ đề xuất hồi nãy.
Việc ả thực hiện các bước đi tiếp theo trong kế hoạch chỉ là vấn đề nay mai mà thôi.
Đối nghịch với Olga, ngay sau khi lắng nghe lệnh của sếp lớn do Andrey thuật lại, mặt mày hai tên thuộc hạ Yevgeny và Fyodor xây xẩm thấy rõ.
Bọn chúng vồ vập lao về phía xe tăng như đàn lợn trong chuồng lúc máng ăn được đổ đầy, bám víu lấy ống quần Andrey mà nước mắt lưng tròng.
"Cầu xin đại ca hãy cho tụi em được ở lại đây", Yevgeny khẩn khoản, "Khu vực trung tâm và phía đông vốn đầy rẫy bọn pháp sư của quân đội mà!"
"Các sếp làm vậy có khác nào trực tiếp đẩy tụi em vào chỗ chết!
Đại ca thừa biết lực lượng pháp sư quân đội mạnh đến thế nào mà", tiếp lời tên đồng đội bên cạnh, Fyodor nói.
Cái bản mặt trẻ con của hắn mếu máo như thể sắp khóc tới nơi.
Tiếng nài nỉ của hai tên cấp dưới thất thanh khắp đại lộ Galkin hoang vắng khiến Andrey không tài nào tập trung nổi vào tờ báo trước mặt.
Gã lật giở đến trang cuối, ngắm nhìn bọn chúng qua lỗ thủng to tướng rồi nâng tông giọng lên:
"Đây là cơ hội để hai con gián các ngươi được ngài ấy để mắt tới đấy.
Thôi mè nheo như một đám nít ranh mẫu giáo và ngay lập tức hành động đi, trước khi tao mất hết kiên nhẫn"
Thái độ của Andrey có phần trở nên gay gắt hơn, ấy vậy mà hai tên đàn em vẫn không buông ống chân gã ra.
Yevgeny và Fyodor tiếp tục van xin, âm thanh giọng chúng vang vọng ngày một lớn.
"Trước khi có cơ hội được ngài ấy để mắt thì bọn em đã không còn toàn thây trở về nữa rồi..."
"Chỉ cần nghĩ đến bọn khốn đó thôi là chúng em phát hãi.
Dân chúng thường hay rủa xả chúng ta là một lũ ác quỷ, nhưng em thấy bọn đó còn gớm ghiếc hơn cả ác quỷ ấy.
Bọn pháp sư quân đội một khi tàn sát thì không biết đến ghê tay là gì, đã vậy còn tỏ ra phấn khích một cách cuồng loạn khi chiến đấu nữa.
Cứ như thể việc chém giết đương nhiên là lẽ sống của tụi nó ấy!"
Đến lúc này thì sự nhẫn nại trong Andrey thực sự đã chạm đến giới hạn.
Gã lặng lẽ lao xuống chiếc T-72BM xập xệ mà mình vừa an toạ, toan giương chân phải lên không trung với ý định sút bay thủ cấp của hai tên thuộc hạ cho khuất mắt.
"■■■■■■■!"
NGOÀM!!!
Chỉ trong tích tắc, một cái đầu người khổng lồ trắng bệch từ trên cao đột ngột đâm sầm xuống mặt đường, ngậm trọn lấy toàn bộ cơ thể của Yevgeny trong cái miệng đã chực chờ há sẵn của nó.
Miệng sinh vật ấy dần ngập đầy máu Yevgeny.
Thứ chất lỏng nồng nặc mùi sắt của hắn ồ ạt đổ xuống mặt đất khi nó ngước đầu lên cao.
Trong lúc Yevgeny sống chết giãy giụa với nỗi đau đớn tột cùng, thứ sinh vật với cái đầu người kì dị đó đã nhanh chóng giải thoát cho hắn bằng việc nuốt ực toàn bộ cơ thể hắn xuống họng một cách mượt mà.
Ba giây sau, nó nhè thủ cấp của Yevgeny ra khỏi miệng.
Cái đầu rơi bộp xuống đất, lăn lông lốc cho tới khi chạm vào đùi của Fyodor thì ngừng lại.
Gã thất kinh nhìn đôi ngươi trợn ngược vô hồn của Yevgeny, không dám động dậy hay hé răng lấy nửa lời vì quá đỗi sợ hãi.
Và rồi, Fyodor bắt đầu thấy đũng quần mình hơi ươn ướt.
"Ôi phí phạm thay, trên thế gian luôn có những kẻ dù được ban cho đôi cánh đẹp cũng chẳng thể nào sải cánh bay lượn cho thật hoàn mỹ!"
Có ai đó vừa mới cất tiếng nói.
Một thứ giọng khàn đục, chênh phô và lảnh lót vang vọng giữa cảnh quan đô thị hoang vắng, vốn bị vây phủ bởi những đụn cát nóng bỏng.
Andrey ngước nhìn về nơi giọng nói đó phát ra.
Gã biết chủ nhân của nó, và có lẽ là cả danh tính của con quái vật.
"Chao ôi!
Kính chào ngài Andrey Maxsimovich lịch lãm, và cả quý cô Olga Pavlovna kiều diễm!"
Vừa dứt lời chào, kẻ đó bỗng cảm thấy có gì đó chưa được hoàn hảo cho lắm.
Hắn rùng mình, và tiếp đó "Ồ!" lên một tiếng đầy thảng thốt.
"Màn chào hỏi vừa rồi thật chưa phải phép.
E là Vasily tôi đây đã thất lễ với mọi người rồi chăng?"
Ở nơi đỉnh đầu của thứ sinh vật đầu người kì dị khổng lồ đã nuốt chửng Yevgeny, Vasily bệ vệ ngồi, hai cánh tay đan chéo hào hứng vẫy chào đối phương đang ngước nhìn hắn từ dưới mặt đất.
"Nào!
Mau đưa ta xuống, Fars!"
Khối cự thể quái dị đầu người tên Fars ấy chậm rãi hạ đầu xuống mặt đất theo lệnh chủ nhân.
Vasily vụng về trượt xuống từ sau gáy.
Hắn chỉnh tề lại bộ trang phục lịch lãm mà bản thân đang khoác lên, gồm áo vest đuôi tôm, áo sơ mi có thắt nơ đen, quần âu và giày da có xuất xứ từ nước Frankt, rồi trịnh trọng bước về phía hai vị cấp trên và lễ phép cúi chào.
Nhìn kìa, cái cách Vasily thể hiện hình tượng quý ông của hắn thật quá sức cường điệu, diêm dúa.
Tất thảy cử chỉ của hắn đạt đến chuẩn mực, không lầm lỗi, không dư thừa, thật đáng để học hỏi làm sao.
Mỗi lần Vasily hiện diện đều như một cú tát vào mặt Andrey vậy, đường đường là cấp trên mà hình tượng bên ngoài của gã chẳng khác nào một kẻ đầu đường xó chợ hoang dại.
Trước mặt là một Vasily đĩnh đạc nghiêng mình diện kiến, lúc nào cũng vậy, trong lòng Andrey bứt rứt không yên.
Andrey biết gã không thể nào vươn tới hình tượng của Vasily, và Vasily hiểu rằng hắn chẳng thể nào hạ thấp tiêu chuẩn của bản thân xuống mức của cấp trên ngay cả khi hắn cố buông thả mình.
"Ôi thưa ngài, tôi thành thật xin lỗi vì đã để "tác phẩm" của mình hành xử tùy tiện như vậy.
Ngài Andrey biết đấy, đây là đứa con tuyệt tác mới của Vasily tôi, tên là Fars.
Và...!"
Vasily đưa tay chạm vào má của con quái thú rồi giật giật nhẹ.
Nó chậm rãi gật đầu, khóe miệng và bờ môi vẫn rỏ máu của Yevgeny.
"Ôi, đúng là một đứa bé ngoan!
Con bé đang gật đầu như một cách để gửi lời chào đến hai người đó", Vasily diễn giải hành động của Fars, gán cho sinh vật đó một cái giới tính, đồng thời nức nở giãi bày hoàn cảnh ra đời của nó dù chẳng ai mở miệng yêu cầu.
"Nó vừa mới chào đời.
Quả thực rất đáng tội, hệt như một đứa trẻ mới chào đời cùng sự thèm khát sữa mẹ mãnh liệt.
Để thỏa cơn đói, Fars đã bất chấp lời đấng sinh thành là tôi đây mà ăn thịt cậu Yevgeny đáng mến.
Ôi Yevgeny tội nghiệp của tôi ơi, cầu mong phước lành của Thiên Chúa sẽ dẫn dắt cậu đến với bến bờ bình an của Người..."
"Lải nhải đủ rồi đấy, Vasily"
Nếu Andrey không chặn họng Vasily ngay thì có lẽ hắn sẽ ỉ ôi đến hết ngày mất.
Đã thích ra vẻ quý ông lại còn có tật dông dài mồm mép, đúng thật là một kẻ dở hơi khiến người khác chỉ muốn bịt tai lại và tránh né ra thật xa mà.
"Đây là thứ đã làm ngươi phải biệt tăm suốt mấy ngày gần đây ư?"
Olga thắc mắc, đoạn ả ngước nhìn sinh vật khổng lồ với vẻ mặt trầm trồ.
Ả thậm chí còn quên mất rằng miệng mình đang vô thức há ra y hệt như con quái trước mặt.
"Tác phẩm" mới của Vasily đại tài đây là một sinh vật có hình dạng tương tự chủng khủng long Argentinosaurus, được lão gọi dưới cái tên "Fars".
Fars sở hữu thân hình đồ sộ với chiều cao lên tới hơn 20 mét - ngang bằng chiều cao tòa nhà năm tầng - cùng chiều dài thân hình gần gấp đôi chiều dài tiêu chuẩn của một sân bóng chuyền, tức khoảng 35 mét.
Vì được lấy cảm hứng từ giống khủng long ăn thực vật cổ đại nên Fars sở hữu một chiếc cổ dài, đuôi dài cùng bốn cái chân với tiết diện rộng.
Điểm khác biệt, và đồng thời là điểm dị biệt mà Fars sở hữu, là rất nhiều.
Cơ thể nó là sự tập hợp của hàng trăm thi thể người chết lẫn kẻ thoi thóp sống chồng lẫn và ghép nối vào nhau bằng ma thuật đen.
Vì lẽ đó, cơ thể Fars thi thoảng sẽ có tiếng rên rỉ chua xót của người sống lẫn mùi phân hủy ươn thối từ thi thể người chết tỏa ra.
Đây cũng là nguyên lý giúp Fars duy trì thể trạng hỗn tạp của nó, bằng cách ăn thịt người và hấp thụ ma thuật đen trong môi trường tự nhiên.
Chiếc cổ dài linh hoạt được bao bọc bởi hàng nghìn km dây ruột người.
Vasily đã rất cẩn thận trong khâu lựa ruột, dai mềm, đàn hồi và chịu lực tốt để quấn quanh cổ Fars.
Tương tự các bộ phận khác trên cơ thể người, tốc độ phân hủy của ruột người chết diễn ra rất nhanh, đặc biệt là dưới cái nóng bỏng rát của Krushtopol.
Vì lẽ đó, Vasily đã dành phần lớn thời gian để mổ phanh bụng người sống, moi ruột họ ra và phủ ma thuật lên để ghép nối hàng trăm đoạn ruột vào cũng như giữ cho mớ ruột vùng cổ luôn tươi mới.
Mùi ôi thiu, tanh tưởi của mớ ruột tươi sống ấy càng trở nên nồng nặc mỗi khi nhiệt độ ban ngày tăng thêm vào buổi trưa.
Những người sống đó đã hóa thành ma vật cấu thành trên mình mẩy Fars, mất ý thức của người song nỗi đau bị phanh bụng và căng ruột mỗi khi sinh vật ấy chuyển động thì sẽ kéo dài và dai dẳng cho đến khi Fars thực sự chết.
Cuối cùng là cái đầu người của Fars, phần phức tạp nhất và tiêu tốn nhiều thời gian nhất của Vasily.
Hắn đã phải lột da sống hàng chục người đương lúc họ tỉnh táo để giữ cho bộ da thật tươi mới.
Mắt được moi ra từ những người có thị lực khỏe mạnh để từ đó lọc phần, biến đổi cấu trúc bằng ma thuật và tạo ra một cặp mắt hoàn chỉnh.
Các bộ phận còn lại như tóc, tai, mũi, răng, lưỡi...
đều được Vasily tạo ra với cùng một phương thức tương tự.
"Đúng vậy, thưa quý cô Olga Pavlovna", Vasily khiêm tốn chắp hai tay trước ngực.
Gã khom lưng, giọng ngọt xớt.
"Đứa trẻ mà tôi và các phụ tá dày công đưa đến với thế giới xinh đẹp này hoạt động dựa trên các nguyên lý cơ bản của hắc ma pháp.
Đó chính là sự kết tinh của rất nhiều sinh mạng thiêng liêng, được gắn kết bởi năng lượng ma pháp đen vĩ đại.
Vâng, thưa quý vị, Ma vật Fars đã chào đời như vậy đó!"
Vasily Budimirovich Lavrov, hắn và cái vẻ lịch thiệp giả tạo của hắn, từ trước đến nay vẫn mang lại vô vàn bất ngờ cho cấp trên.
Hàng trăm dòng giống ma vật quái đản do một tay hắn nhào nặn và tống vào các khu vực chiến trận đã thảm sát hàng nghìn dân thường và binh lính.
Andrey và Olga chứng kiến quá đủ thể loại ma vật dị hợm mà Vasily từng phô diễn trước mặt họ, và quả thực thứ sinh vật sở hữu dáng dấp khủng long này không hề khiến hai người phải thất vọng.
"Cái tao cần biết là khả năng chiến đấu của thứ dị hợm đó, bởi mày đã hoài phí quá nhiều thời gian vàng bạc của tổ chức cho nó.
Giải thích cho tao, Vasily.
Liệu nó có đủ sức mạnh để đối đầu với kho vũ khí tân tiến của quân đội và đám pháp sư trong thành phố hay không?"
Quan sát thứ sinh vật được bồi đắp bởi hàng tấn thi thể người chắp vá xiêu vẹo đang chống đỡ sức nặng của chính nó trên mặt đường nhựa đã xuống cấp và sụt lún, Andrey nóng ruột thắc mắc.
Mớ thanh âm thê lương ỉ ôi từ những cái thây còn ngọ nguậy, bốc mùi trên mình Fars tựa nhát dao cứa vào không gian tĩnh lặng giữa đại lộ rộng lớn, chà xát với tiếng gió vờn quanh những tòa nhà đổ nát, cuốn theo bụi mù bung tỏa khắp chốn.
Vasily chỉ chực chờ có thế.
Hắn biết cấp trên sẽ tò mò về điều này, hễ con quái vật nào ra đời cũng vậy.
Một kẻ theo chủ nghĩa hoàn hảo như Vasily cớ làm sao mà có thể không tính toán đến điều này trước khi bắt tay tạo tác tuyệt phẩm để đời cho riêng mình cơ chứ.
Hắn hào hứng đáp:
"Thưa ngài Andrey Maxsimovich, tôi biết ngài sẽ đặt câu hỏi này.
Và tôi xin thưa rằng, ngài không cần bận tâm về điều đó", Vasily chép miệng.
Gã đánh mắt về phía Fyodor đang run rẩy quỳ dưới đất.
"Phận tôi tớ hèn mọn như Vasily Budimirovich tôi đây nào dám tùy tiện hành động bất cẩn mà không được cấp trên là các ngài cho phép.
Khi Vasily nảy ra một ý tưởng mới mẻ, hắn phải ưu tiên xây dựng các tính năng ưu việt nhất với tầm nhìn dài hạn.
Fars của tôi chắc chắn sẽ chết; tất nhiên rồi, vì chẳng ai trên thế gian này trường sinh bất lão, và nó chỉ có cái quyền được chết đó một khi nhiệm vụ mà các ngài đặt ra được thực thi một cách hoàn hảo.
Không hơn không kém"
"Đừng nhiều lời nữa.
Nói cho tao biết, sức mạnh của cái thứ này có thể chống chịu được một lượng sát thương khổng lồ từ vũ khí của quân đội không?
Nó có thể giết được tầm bao nhiêu pháp sư bên phe địch đây?"
Tài năng của tên khốn Vasily này có thể chẳng có một giới hạn cụ thể, và cái mồm hắn cũng vậy, Olga ngáp.
Ả gặng hỏi sau một tràng dài lời biện bạch của tên cấp dưới quái đản về thứ ma vật cũng quái đản không kém phần do hắn chế ra.
"Ồ, tôi xin lỗi, tôi lại lan man nữa rồi", Vasily chỉnh lại tư thế.
"Fars thừa sức đè bẹp một trung đoàn gồm 3000 lính thường.
Con bé có thể chống chịu khoảng hai, ba quả tên lửa tầm xa và hàng chục kg bom thứ cấp.
Nhưng việc gì Fars phải hứng chịu bom trong khi khả năng phát hiện và tránh né các nguồn nguy hiểm cao độ của nó là thượng thừa.
Còn pháp sư ư?
Việc nghiền cùng lúc cả chục tên ấy mà, dễ như bỡn!"
"Chẳng có gì đặc sắc hết", Olga giương mu bàn tay ra, chăm chú nhìn vào bộ móng đính hồng ngọc rực rỡ.
"Tao cứ ngỡ lần này mày sẽ mang đến một thứ gì đó làm bọn lính nhãi nhép kia khiếp đảm.
Chỉ chừng đó thôi thì kho vũ khí quân dụng của tổ chức cũng đảm đương tốt"
Khóe mắt Vasily méo xệch khi nghe điều đó.
Hắn cảm thấy Fars bị đánh giá thấp liền tỏ ra không bằng lòng, vùng vằng phủ nhận:
"Fars của tôi làm từ con người, vậy nên con bé cũng có cảm xúc, biết vui, biết buồn, biết giận dỗi, đồng cảm và hàng ti tỉ thứ cảm xúc mà một người bình thường có nhé!
Tại sao ngài nỡ đem ánh nắng ngọt ngào của đời tôi ra so bì với mấy cái thứ vũ khí nhân tạo lắp ráp từ mấy mẩu kim loại thô thiển, buồn tẻ không có tư duy trong nhà xưởng công nghiệp cơ chứ?"
"Vậy thì mày hãy chứng minh ả điếm này sai đi".
Andrey chen vào.
Gã tạm ngắt cuộc tranh cãi dai dẳng giữa Vasily và Olga.
"Rồi mọi người sẽ phải nhìn nhận lại năng lực của Fars, ngay sau khi con bé càn quét khắp mọi ngõ ngách trong thành phố và đưa nơi này trở về thời kỳ đồ đá"
Chủ nhân của thứ ma vật mang đầu người khổng lồ kì dị tên Fars, ngậm ngùi nói.
"Được rồi", Andrey quyết định kết thúc đề tài về Vasily và đứa con dị hợm của hắn tại đây.
Gã tra hỏi Vasily về tung tích của những kẻ còn lại:
"Vasily, mấy thằng còn lại đâu?"
"Thưa ngài Andrey, ý ngài là...", Vasily mơ hồ đáp.
"Mấy thằng đực như Gerasim, Grischa, Kirill với hai con điếm lồng lộn Anastasia và Dildaya!
Rặt một đám lêu lổng!
Ba ngày trôi qua rồi mà tao với thằng Andrey chưa thấy đứa nào vác mặt về căn cứ.
Tụi nó đang vất vưởng ở cái xó xỉnh nào không biết"
Thay lời Andrey, Olga liệt kê những cái tên sừng sỏ trong tổ chức.
Tất thảy đều là những kẻ quái đản bậc nhất giới pháp sư phản chính phủ đang hoạt động trong địa giới tỉnh Leograd, và điều làm cho Olga bất mãn đến vậy nằm ở cái tinh thần bất hợp tác của tụi nó.
Tên khốn nào cũng tự tiện tác chiến theo ý mình, bỏ qua mọi lời thuyết phục lẫn can ngăn của Olga và Andrey.
"Tung tích của bọn chúng hiện giờ chúng mày không cần bận tâm.
Thay vào đó, cứ việc tiến hành các chiến dịch theo phương hướng mà tổ chức đã thống nhất từ trước"
Gạt mối lo đối với các đồng nghiệp trong tổ chức sang một bên, Vasily chậm rãi quay về phía Fyodor đang thất thần khuỵu gối bên cạnh chiếc T-72BM.
Gã khom người xuống trước mặt thuộc hạ, nâng cằm hắn lên và nở một nụ cười man dại hiếm hoi.
"Đây là cơ hội cuối cùng của mày.
Hãy nhìn vào tấm gương của Yevgeny, nếu thất bại thêm một lần nữa thì tốt hơn là đừng nên trông chờ vào một chút lòng trắc ẩn còn lại đọng trong tao.
Nó vốn đâu có dư dả đến vậy, và đối với một con chó ghẻ như mày lại càng không, Fyodor ạ"