[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 148,648
- 0
- 0
Mạt Thế Cải Tạo
20
20
Bóng tối trong hang động Hủ Xác Vương không phải là sự hư vô, mà là một thực thể sống động, đặc quánh mùi tử khí và sự thối rữa sinh học.
Giữa trung tâm của cái hốc tối tăm ấy, Lạc Yên nằm trên phiến đá lạnh lẽo, tứ chi bị xiềng xích vào những trụ đá rêu phong trong tư thế dang rộng nhục nhã nhất.
Bộ đồ ren tình thú màu đen cắt xẻ bạo liệt khiến làn da trắng ngần của nàng nổi bật lên như một miếng mồi ngon lành giữa bầy quỷ dữ.
Đôi gò bồng đảo phồng to, căng nhức với hai đầu nhũ hoa đỏ rực như quả nho chín, liên tục rung động theo nhịp thở dốc mê sảng.
Từ sâu trong đường hầm đen ngóm, tiếng sột soạt ghê người vang lên.
Hủ Xác Vương - con tang thi biến dị cấp 9 - từ từ hiện hình.
Thân hình nó khổng lồ, lở loét, những mảng thịt thối rữa rụng xuống sàn hang tạo thành những vũng dịch xanh nhớt.
Nhưng đáng sợ nhất là những sợi xúc tu mọc ra từ bụng và lưng nó, chúng ngoe nguẩy như những con giun đất khổng lồ, mang theo thứ mùi hôi thối đặc trưng của xác chết và hoocmon kích dục cực đoan.
Con quái vật dừng lại trước Lạc Yên, đôi mắt trắng dã của nó lóe lên tia sáng tham lam.
Nó bị mùi dâm thủy nồng nặc và hương thơm của Thánh nữ kích thích đến mức phát điên.
Một sợi xúc tu dài, nhớp nháp từ từ vươn ra, quấn chặt lấy cổ Lạc Yên, buộc nàng phải ngửa đầu ra sau.
Ngay sau đó, cái lưỡi dài ngoằng, đen kịt và lở loét của con tang thi thọc thẳng vào miệng Lạc Yên.
"Ưm...
ọe...
ưm..."
Cái lưỡi thối rữa quấy loạn điên cuồng trong khoang miệng nàng, càn quét từng kẽ răng, cuốn lấy chiếc lưỡi nhỏ nhắn của vị Thánh nữ.
Nó không dừng lại ở đó mà tiếp tục thọc sâu xuống tận cuống họng, ép Lạc Yên vào trạng thái ngạt thở hoàn toàn.
Cơn đau buốt và sự thiếu hụt oxy đột ngột khiến tác dụng của thuốc mê tan biến.
Lạc Yên bàng hoàng mở mắt.
Điều đầu tiên nàng nhìn thấy là khuôn mặt lở loét của con quái vật chỉ cách mình vài centimet, và điều kinh hoàng hơn là nàng nhận ra mình đang bị trói chặt, cơ thể phơi bày trong bộ đồ đồi trụy nhất thế gian.
"Ú...
ớ... thả... thả tôi ra..."
- Nàng dẫy dụa điên cuồng, nhưng hai chân bị trói dang rộng càng khiến vùng kín sũng nước của nàng phơi bày rõ hơn trước mắt con quái vật.
Nàng muốn hét lên tên Thẩm Ngôn, nhưng cái lưỡi thối rữa đang chiếm đóng cổ họng nàng khiến mọi âm thanh chỉ là tiếng rên rỉ nghẹn ngào.
Trên đỉnh đồi quan sát, Thẩm Ngôn siết chặt ống nhòm, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.
Qua kính nhìn đêm, hắn thấy bóng dáng người phụ nữ trên phiến đá đang bị con quái vật hành hạ thô bạo.
Một cảm giác bất an kỳ lạ bóp nghẹt lấy trái tim hắn, mặc dù lý trí vẫn bảo rằng đó là một "tình nguyện viên".
"Chết tiệt!
Tại sao nó lại tấn công thô bạo thế kia?
Theo kế hoạch chỉ là dẫn dụ thôi mà!"
- Thẩm Ngôn gầm lên, tay hắn bắt đầu tích tụ những tia chớp tím ngắt, định lao xuống.
Ngay lập tức, một bàn tay lạnh lẽo đặt lên vai hắn.
Lục Sát đứng đó, gương mặt vẫn bình thản đến đáng sợ:
"Bình tĩnh đi, Thẩm đại lão.
Con Hủ Xác Vương này rất xảo quyệt.
Nếu anh lao xuống bây giờ, nó sẽ giết chết con mồi ngay lập tức rồi lặn mất tăm.
Chúng ta cần chờ thêm 5 phút nữa, khi nó hoàn toàn đắm chìm vào dục vọng, đó mới là lúc nó lơ là nhất."
"Nhưng nhìn kìa!
Cô ấy đang bị nó xâm hại!
Tôi không thể đứng nhìn một đồng đội bị đối xử như vậy!"
- Thẩm Ngôn quát, đôi mắt đỏ rực tơ máu.
"Đồng đội?"
- Lục Sát cười khẩy.
"Anh nên nhớ, cô ta tự nguyện.
Một chút hy sinh thân xác để cứu cả căn cứ, đó là vinh dự của cô ta.
Anh nhìn xem, phản ứng của con quái vật đang rất tốt, nó đang bộc lộ hết các điểm yếu ở vùng bụng.
Chỉ cần chờ một chút nữa thôi, anh có thể kết liễu nó chỉ bằng một đòn."
Thẩm Ngôn nhìn lại vào ống nhòm.
Dưới sự thuyết phục tàn nhẫn của Lục Sát và tác động ngầm của cổ trùng trong người, hắn cắn răng đồng ý chờ tiếp.
Hắn không hề biết rằng, người đang bị cái lưỡi thối rữa của tang thi thọc tận họng chính là người vợ mà hắn tôn thờ như mạng sống.
Hạ bộ Thẩm Ngôn lúc này lại cương cứng đến mức phát đau, những chiếc gai thịt nhỏ dưới lớp quần da bắt đầu rỉ ra dịch nhầy vì bị kích thích bởi cảnh tượng dâm ô trước mắt.
Bên trong hang, cuộc sỉ nhục bắt đầu leo thang.
Hủ Xác Vương rút cái lưỡi khỏi miệng Lạc Yên, để lại một dòng nước dãi đục ngầu chảy ròng ròng từ khóe môi nàng xuống ngực.
Lạc Yên thở hổn hển, nước mắt tuôn rơi lã chã dưới lớp mạng che mặt.
"Ngôn... cứu em... làm ơn..."
- Nàng thều thào, nhưng đáp lại nàng chỉ là tiếng cười hắc ám của con quái vật.
Những sợi xúc tu khác bắt đầu vươn ra từ cơ thể Hủ Xác Vương, mỗi sợi đều có một chức năng cải tạo và kích thích khác nhau.
Một sợi xúc tu có đầu nhám như lưỡi mèo bắt đầu liếm láp, quấn chặt lấy hai bầu vú phồng to của Lạc Yên.
Nó nhào nặn, kéo dài đầu nhũ hoa đỏ rực của nàng ra, khiến nàng rên rỉ đau đớn.
Một sợi khác, mảnh hơn và mang theo chất dịch kích dục đậm đặc, bắt đầu len lỏi vào lỗ tai của nàng, ngoáy sâu vào bên trong, tạo ra những âm thanh nhầy nhụa và những cơn ngứa ngáy xuyên thấu đại não.
Đáng sợ nhất là một sợi xúc tu to bằng ngón tay cái, mang theo những gai thịt mềm, bắt đầu tấn công vào hột le đang sưng đỏ của nàng.
Nó không đi vào trong lồn mà chỉ liên tục vặn xoắn, mài sát lên điểm nhạy cảm nhất.
"A... không... dừng lại... dơ bẩn quá..."
- Lạc Yên vặn vẹo cơ thể, nhưng mỗi lần nàng cử động, sợi dây trói lại thắt chặt hơn.
Dâm dịch từ vùng kín của nàng phun ra xối xả, tưới đẫm lên những sợi xúc tu thối rữa.
Con quái vật chưa phá trinh nàng, nó dường như muốn hành hạ nàng đến mức kiệt quệ, biến nàng thành một dâm phụ khát khao sự xâm nhập trước khi nó thực sự dùng con cặc thối rữa của mình để kết liễu nàng.
Lạc Yên cảm thấy tử cung mình co thắt dữ dội, những con cổ trùng bên trong đang cộng hưởng với sự kích thích của tang thi.
Nàng thấy mình thật kinh tởm khi cơ thể lại đang nứng lên vì những sợi xúc tu của một con quái vật.
Nàng không biết rằng, trên đồi cao, người chồng yêu dấu của nàng đang quan sát từng cử động dâm dật đó của nàng với một sự thèm khát vô thức.