Khác MẮT BẪY| nuthong|

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
106,185
Điểm tương tác
0
Điểm
0
399634678-256-k692848.jpg

Mắt Bẫy| Nuthong|
Tác giả: Wanggdayy312
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Lưu ý: Chuyện có yếu tố siro dâu...
mong mn cân nhắc



nuthong​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Mặt Trời Khuất Sau Bóng Tối
  • Thiên tai chi trọng hồi mạt thế tiền - Trọng sinh...
  • Trở về mạt thế
  • [HaliSol] Mama cứu! Tên mặt than đòi đè tớ kìa!!
  • [ Khải - Nguyên ] Mạt Thế Trọng Sinh Chi Tồn Tại
  • [Edit-ĐM] Mạt Thế Chi Tra Thụ Trọng Sinh
  • Mắt Bẫy| Nuthong|
    Chương 1


    Mưa nặng hạt, âm thanh đập vào mái tôn hành lang như ai đang gõ hàng ngàn ngón tay cùng lúc.

    Trường Suthiphong đã tan học, sân trống không một bóng người.

    Phòng học số 3 vẫn sáng đèn.

    Cửa khóa trái.

    Bốn người ngồi quanh chiếc bàn cuối lớp: Nut, Hong, William, Est.

    Không ai mang sách.

    Giữa bàn là một túi giấy màu nâu, dán kín.

    Hong: “Ai mang cái này đến?”

    William: ngả lưng ghế “Không phải tôi.

    Và nếu là tôi, tôi sẽ không nói.”

    Est: “Có lẽ nó ở đây từ trước khi chúng ta vào.”

    Nut chống tay lên bàn, ánh mắt lướt qua cả ba, như đang đo xem ai nói thật.

    Nut: “Hoặc một trong chúng ta đặt nó xuống.

    Và giả vờ bất ngờ.”

    Không ai chạm vào túi.

    Mùi giấy ẩm lẫn mùi mưa len lỏi trong phòng.

    Cuối cùng, Hong cầm lấy, xé miệng túi.

    Bên trong là một chiếc khăn quàng cổ trắng, vải ướt sũng, lốm đốm những vết nâu đã khô.

    Hai ngày trước

    May — cô gái ai cũng quý, luôn cười rạng rỡ và biết cách để ai cũng cảm thấy mình đặc biệt.

    Cô chơi thân với cả bốn.

    Nhưng chiều hôm đó, cô biến mất.

    Sáng hôm sau, thi thể cô được tìm thấy trong hồ sau ký túc xá.

    Bác sĩ nói cô mang thai.

    Không ai nói ra, nhưng tất cả đều biết: bất cứ ai trong bốn người cũng có lý do để ở bên May tối hôm đó.

    Và lý do đó không thể kể với cảnh sát.

    Trở lại phòng học số 3

    William: “Khăn của May.”

    Est: “Sao chắc vậy?”

    William: “Tôi tặng cô ấy.”

    Hong nhìn William một lúc lâu, rồi quay sang Nut.

    Hong: “Anh im lặng làm gì?”

    Nut: “Tôi đang nghĩ… nếu chiếc khăn này ở đây, thì ai đó muốn chúng ta thấy nó.

    Không phải cảnh sát.

    Mà là một người trong phòng này.”

    Est cười khẽ.

    Est: “Thế là sao?

    Chúng ta tự hù nhau?

    Không ai đáp.

    Bên ngoài, tiếng mưa nặng hơn, như đang che giấu một tiếng động khác — hoặc một suy nghĩ khác.

    Trong khoảng lặng đó, Hong nhận ra bàn tay mình vẫn đặt trên chiếc khăn, và cả ba người còn lại đều nhìn vào nó.

    .....
     
    Mắt Bẫy| Nuthong|
    Chương 2


    Tiếng mưa ngoài cửa sổ càng lúc càng lớn, gõ từng hồi đều đặn như nhịp tim dồn dập của bốn con người ngồi trong căn phòng khóa kín.

    Hong bóp nhẹ chiếc khăn, cảm giác ẩm ướt và nhám ráp của vải khiến cậu rùng mình.

    Ánh đèn huỳnh quang trên trần tạo những mảng sáng chập chờn, kéo dài bóng họ trên mặt bàn như những vệt dài của nghi hoặc và sợ hãi.

    William vươn vai, giọng khẽ lạnh:

    — “Chúng ta có thể ngồi đây suốt đêm cũng không tìm được lời giải nếu cứ im lặng thế này.”

    Nut nhíu mày, tay vẫn đặt trên mép bàn, mắt nhìn chằm chằm vào chiếc khăn như thể nó có thể nói ra điều gì đó.

    — “May không chỉ là một cô gái bình thường.

    Cô ấy có những bí mật mà chúng ta chưa hiểu hết.

    Và ai đó muốn dùng chiếc khăn này để nhắc chúng ta nhớ về điều đó.”

    Est mỉm cười mỉa mai, tay nghịch nhẹ cạnh bàn:

    — “Vậy, ai trong chúng ta sẽ đủ can đảm thừa nhận đã làm gì với May tối hôm đó?”

    Câu hỏi như lưỡi dao đâm thẳng vào không khí ngột ngạt.

    Im lặng trở nên nặng nề hơn bao giờ hết.

    Ai cũng biết, câu trả lời sẽ không đơn giản chỉ là sự thật phơi bày — mà có thể là án tử cho một trong họ.

    Hong thở dài, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mưa vẫn giăng màn dày đặc:

    — “May đã mang thai.

    Ai biết chuyện này chứ?

    Có ai trong bốn đứa mình biết mà không nói?”

    William ngẩng đầu, đôi mắt sắc lẹm nhưng cũng không giấu được dấu hiệu lo lắng:

    — “Chỉ có May với người cô ấy tin cậy…

    Nhưng giờ cô ấy đã không còn nữa.

    Và cái khăn này, chắc chắn là một thông điệp.”

    Nut đột ngột đứng lên, bước về phía cửa sổ, tay mở hé rèm che.

    — “Thông điệp đó là gì?

    Tội ác?

    Lời cầu cứu?

    Hay một lời nguyền?

    Tôi không biết, nhưng tôi sẽ không để chuyện này chìm xuống như hồ nước lạnh kia.”

    Est đứng dậy, bước lại gần Nut, giọng cười khẩy:

    — “Người anh hùng Nut đây rồi.

    Nhưng mày có biết mình đang chơi với lửa không?

    Khi mà sự thật bốc mùi và có thể thiêu cháy tất cả chúng ta?”

    Không khí căng thẳng đến mức mỗi hơi thở đều như thể bị bóp nghẹt.

    Cửa phòng bỗng khẽ kêu cót két.

    Cả bốn đồng loạt quay lại, tim đập nhanh hơn.

    Một tiếng động nhỏ, như có ai đang đứng ngoài hành lang.

    William nắm chặt chiếc khăn, vẻ mặt đanh lại:

    — “Ai đó đang theo dõi chúng ta.

    Và có thể là người trong trường này.

    Người không muốn sự thật bị vạch trần.”

    Hong cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

    Cậu nhìn đồng hồ trên tường.

    Đã quá giờ tan học gần một tiếng, vậy ai còn ở đây?

    Nut nắm lấy vai Hong, ánh mắt nghiêm nghị:

    — “Chúng ta phải đối mặt.

    Không còn cách nào khác.

    Nếu không, May sẽ không yên nghỉ.”

    Est bước tới, cầm lấy khăn, ánh mắt thăm dò từng người:

    — “Vậy ai sẽ bắt đầu?

    Ai sẽ nói sự thật trước?”

    Một khoảng lặng kéo dài.

    Rồi, từ phía cuối bàn, Hong nhẹ nhàng thở ra:

    — “Tôi sẽ nói.

    Nhưng không phải bây giờ.”

    Tiếng chuông điện thoại của Nut reo lên, phá tan sự im lặng.

    Nut nhìn màn hình, nét mặt thay đổi nhanh chóng.

    — “Là từ cảnh sát.

    Họ muốn gặp chúng ta ngay lập tức.”

    Bốn người nhìn nhau, trong ánh mắt có sự hoảng loạn và cả quyết tâm.

    Khăn quàng cổ trắng vẫn nằm đó, như một chứng nhân lạnh lùng cho những bí mật chưa từng được kể.

    ...

    Mờ lem
     
    Mắt Bẫy| Nuthong|
    Chương 3


    Cảnh sát gọi cả bốn người tới phòng thẩm vấn của đồn gần trường.

    Nhưng khi Hong bước vào, cậu nhận ra một điều lạ: phòng này… không giống bất kỳ phòng cảnh sát nào cậu từng thấy.

    Tường trắng tinh, không một vết xước, bàn ghế gỗ bóng loáng, và cửa sổ mở hé để ánh sáng buổi chiều hắt vào.

    Không có mùi thuốc lá, cũng chẳng có hồ sơ hay giấy tờ chất đống.

    Chỉ có một người đàn ông mặc sơ mi trắng, ngồi ở đầu bàn, mỉm cười.

    —“Cuối cùng thì cậu cũng tới.”

    Giọng ông ta quen đến mức khiến Hong khựng lại.

    Nhưng cậu chắc chắn mình chưa từng gặp người này.

    Nut, William và Est bước vào ngay sau đó.

    Họ nhìn quanh, không ai nói gì.

    Người đàn ông gõ nhẹ lên bàn ba tiếng, rồi đẩy về phía họ… một túi giấy màu nâu.

    Túi đó — giống hệt túi họ vừa mở ở phòng học số 3.

    Nhưng lần này, bên trong không phải chiếc khăn quàng, mà là… bốn bức ảnh.

    Mỗi bức là một cảnh trong trường Suthiphong.

    Nhưng điều làm Hong nổi da gà là: trong từng bức, có bóng dáng của May, đứng ở xa, nhìn thẳng vào ống kính.

    Và ở góc phải mỗi bức, có một con số viết bằng mực đỏ: 27.

    Est lẩm bẩm:

    — “May chết rồi…

    Sao lại có ảnh này?”

    William cầm bức ảnh thứ ba, mắt nheo lại:

    — “Khoan…

    đây là sân trường hôm qua.”

    Nut ngẩng đầu, ánh mắt chậm rãi chuyển sang Hong:

    — “Hôm qua?

    Hôm qua May chết được hai ngày rồi.”

    Hong thấy cổ họng khô khốc.

    Cậu quay lại nhìn tấm ảnh trong tay mình.

    Không chỉ là May… mà phía sau cô, trong tấm kính của căn tin, phản chiếu bốn người họ đang ngồi ở bàn cuối — giống hệt cách họ ngồi trong phòng học số 3 lúc mở túi giấy.

    Một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng Hong.

    — “Chuyện này… không phải hôm qua.”

    Người đàn ông áo trắng mỉm cười, đứng dậy, bước ra cửa.

    Trước khi đi, ông ta nói một câu:

    — “Các cậu vẫn chưa nhận ra sao?

    Chúng ta vẫn đang ở ngày 27.”

    Cửa đóng lại.

    Bên ngoài, tiếng mưa bắt đầu rơi.

    ...
     
    Mắt Bẫy| Nuthong|
    Chương 4


    Tiếng mưa đập dồn dập vào cửa kính.

    Hong nhận ra, đây là lần thứ ba trong ngày cậu nghe tiếng mưa với nhịp rơi giống hệt nhau.

    Như thể âm thanh này được lặp lại từ một bản ghi âm.

    Nut nhìn quanh phòng thẩm vấn, nhưng bây giờ, cửa sổ đã đóng kín, rèm kéo hờ.

    William định mở túi giấy lần nữa, nhưng bên trong chỉ là… một chiếc khăn quàng cổ trắng, ướt sũng, lốm đốm vết nâu khô.

    Est cau mày:

    “Không phải mới nãy nó chứa ảnh sao?”

    Không ai trả lời.

    Hong rút điện thoại ra, màn hình hiển thị 27/05 – 18:42.

    Nhưng khi cậu khoá màn hình rồi mở lại, đồng hồ vẫn đứng yên ở con số đó.

    Nut nói nhỏ:

    “Tôi đã nhìn đồng hồ trong phòng học lúc mở túi… cũng là giờ này.”

    Cả bốn cùng im lặng.

    Họ rời khỏi phòng thẩm vấn, ra hành lang.

    Nhưng hành lang không dẫn ra cổng đồn cảnh sát.

    Thay vào đó… là hành lang tầng ba của trường Suthiphong, y hệt buổi chiều hôm May biến mất.

    William nắm tay vịn cầu thang, thử chạy xuống.

    Nhưng khi vừa đặt chân tới tầng một, trước mặt anh lại là… hành lang tầng ba, vẫn với cửa phòng học số 3 sáng đèn.

    Est bật cười, nhưng tiếng cười khô khốc và run rẩy:

    “Chúng ta đang mắc kẹt.”

    Hong bước lại gần cửa phòng học số 3, đặt tay lên nắm cửa.

    Cửa không khoá.

    Bên trong — bốn người đang ngồi quanh bàn cuối, trước mặt là một túi giấy màu nâu.

    Nut chửi thề, đẩy cửa mạnh hơn.

    Nhưng khi bước vào, cả bốn “người” trong phòng cùng lúc ngẩng đầu.

    Và từng gương mặt…

    đều là họ.

    Hong thấy một phiên bản khác của chính mình, bàn tay đang đặt trên chiếc khăn.

    Nut thì thầm:

    “Chúng ta…

    đã từng ở đây.”

    Một giọt nước rơi từ trần xuống khăn quàng, lan ra thành vệt đỏ loang lổ.

    William hỏi khẽ, giọng gần như mất hết bình tĩnh:

    “Có ai nhớ mình thực sự đã rời khỏi ngày 27 không?”

    Ngoài kia, mưa vẫn rơi.

    Và tiếng gõ nhịp ngoài hành lang bắt đầu vang lên, như ai đó đang gõ hàng ngàn ngón tay cùng lúc.

    .....
     
    Mắt Bẫy| Nuthong|
    Chương 5


    Tiếng gõ nhịp ngoài hành lang kéo dài đúng 27 giây, rồi im bặt.

    Hong quay đầu lại, hành lang trống không, chỉ có ánh đèn nhấp nháy ở góc xa.

    Est bước chậm tới chiếc bàn cuối, cầm túi giấy lên.

    Lúc anh mở ra, mọi người đều nín thở.

    Bên trong… là một điện thoại di động.

    Cũ, vỏ bạc trầy xước, màn hình bật sẵn một đoạn tin nhắn.

    Hong đọc to:

    “Đừng tin Nut. – Gửi lúc 27/05 – 18:42”

    Nut lập tức cau mày, giọng trầm xuống:

    — “Điện thoại của ai?”

    William lấy ra, lật mặt sau.

    Có một vệt băng keo mờ với chữ viết tay nguệch ngoạc: E.S.T.

    Est giật lấy, như bị điện giật:

    — “Không phải của tôi!

    Tôi… tôi không dùng loại này!”

    Hong nhìn vào nhật ký cuộc gọi trong máy.

    Cuộc gọi gần nhất là 18:42, số người gọi hiển thị đơn giản là: MAY.

    William liếc sang Nut, rồi sang Est:

    — “Nếu không phải của mày, thì ai đã bỏ nó vào đây?

    Và quan trọng hơn… ai còn giữ số của May sau khi cô ấy chết?”

    Nut không trả lời.

    Thay vào đó, hắn mở cửa sổ, nhìn ra ngoài.

    Không phải sân trường.

    Không phải con phố.

    Chỉ là một khoảng tối đặc quánh, sâu hun hút, như nhìn vào bên trong một căn phòng khổng lồ không có tường.

    Est chợt hỏi, giọng run:

    — “Chúng ta… có chắc May đã chết không?”

    Câu hỏi ấy khiến Hong sững lại.

    Trong đầu cậu thoáng qua một hình ảnh: May đứng ở cuối hành lang tầng ba, tay quấn chiếc khăn trắng, môi mấp máy điều gì đó — nhưng không có âm thanh.

    Điện thoại trong tay Est đột nhiên rung lên.

    Màn hình sáng: Cuộc gọi đến – MAY.

    Không ai kịp phản ứng.

    Est ấn nghe.

    Từ loa vọng ra tiếng mưa rơi… và tiếng gõ hàng ngàn ngón tay cùng lúc.

    ...
     
    Back
    Top Dưới