Truyền thuyết, những câu chuyện tâm linh kì quái về một thế giới vô hình vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí mỗi con người trong chúng ta.
Sẽ chẳng ai vơi được nỗi sợ khi phải đối diện trực tiếp với nó, cũng có kẻ gan to bằng trời chẳng màn tính mạng mà khám phá sâu vào những nơi thăm thẳm nhất của một thế giới vô hình.
Hoàng Khoa, là một gã như thế đấy, gã không tin rằng thế gian tồn tại linh hồn, gã chẳng đặt vào đó những mối lo âu giống người thường.
Nói đúng hơn, gã chẳng có chút sợ hãi nào.
Manh mối mới nhất được tìm thấy trong thi thể Vân Khánh đã khiến tam quan của gần nửa đội đổ sập.
Những kẻ từng chỉ tin tưởng vào chủ nghĩa duy vật, nay phải trố mặt nhìn điều mà họ xem là vô thường nhất.
Tóc, móng tay, đinh, thậm chí một số loài vật không xác định đã tràn ngập ổ bụng cô.
Chúng sinh trưởng và lớn dần, có vẻ ngoài như giun, nhưng bản chất lại không phải.
Chúng giống một loại ký sinh trùng, tìm một nơi trú ẩn hoàn hảo.
Một loại mùi hôi tràn ngập mũi khiến Khoa chỉ muốn nôn toàn bộ số thức ăn sáng đến giờ ra ngoài.
Một vài pháp y bên cạnh, trông có vẻ là mới vào nghề không lâu, đã tái xanh mặt mày.
Trong vô thức, lẩm bẩm một bài chú mà gã không biết.
Phải công nhận rằng, đây là vụ án ghê rợn nhất Khoa từng đảm nhận.
Gã đuổi toàn bộ người ra khỏi phòng giải phẫu, một mình gã chống chọi với cái xác đang bị đẩy nhanh quá trình phân hủy.
Thêm một mảnh giấy vàng có chữ viết kì lạ được lấy ra khỏi bụng của thi thể.
Đã là dị vật thứ ba, gã cũng chẳng rõ cô gái này nuốt chúng vào bằng cách nào, nhưng gã thầm cản thán cô cũng thật gan dạ.
Cơn gió nhẹ thổi ngang qua khiến tay lẫn chân Hoàng Khoa cảm nhận được một đợt ớn lạnh chạy dọc sóng lưng.
Đầu như thể có vạn cây búa bổ vào, đau đến hoa cả mắt.
Gã lờ mờ trông thấy bóng dáng người con gái đứng bên cánh cửa ra vào phòng.
Chẳng biết có nghe rõ hay không, trước khi mất ý thức, gã vẫn còn trông thấy cô ấy chỉ tay vào thi thể nạn nhân nam vẫn chưa được tiến hành khám nghiệm.
Tỉnh dậy đã là quá trưa của ngày hôm sau, căn phòng có chút quen thuộc với gã.
Hương xà phòng vẫn thoang thoảng đâu đó trên chiếc chăn bông mềm mại.
Gã chẳng xa lạ là mấy với cách bày trí này, kiểu trang trọng lại có chút giản đơn, rất hợp tính cách của Thành Dương.
" Cháo để trong bếp, ăn xong thì nghỉ ngơi tí đi.
"
Dương bước ra từ phòng tắm, mái tóc vẫn còn hơi ẩm ướt, chưa khô hẳn.
" Anh đưa em về à?
"
" Không, anh Tài đấy, anh sao bê nổi cái người to tướng của em.
"
Anh mặc chiếc thun trắng cùng quần jeans đơn giản.
Nhưng trong mắt gã, lại phủ một màu sắc của hương vị tình yêu, tâm trí gã giờ chỉ còn mùi thơm của tô cháo anh nấu cho.
Dương xoa thái dương, suốt vài tháng qua, liên tục chịu đả kích từ dư luận và cả cấp trên, tiến trình vụ án vẫn không có tiến triển là mấy.
Quang Phúc vốn là trẻ mồ côi, không thể thu thập thông tin từ gia đình.
Thu Cúc vẫn chìm trong nỗi đau mất con, cả bố của Vân Khánh cũng không thể khai thác nhiều bởi vốn là nhà ngoại giao.
Vân Khánh chỉ còn lại độc nhất một người thân, Nguyễn Xuân Bách, em trai của cô.
Dương và Tài đã nhiều lần thử tiếp cận và hỏi chuyện cậu.
Nhưng cũng chỉ là vô ích, Xuân Bách đã chuyển đến thành phố khác sinh sống kể từ khi biết tin cái chết của Vân Khánh.
Cậu bặt vô âm tính, dù cảnh sát có thể tìm ra nơi cậu sống, nhưng Bách tuyệt nhiên chẳng biết gì.
Dương đã từng nói với Khoa rằng, cậu bé ấy mang một mối thù sâu nặng với hung thủ, cảm tưởng nếu không có pháp luật, cậu ta sẽ lập tức đâm chết kẻ ám hại chị gái cậu.
" Khoa, em nghĩ cái thằng bé Bách ấy...nó có trả thù không?
"
Gã nhẹ kéo tay anh, như thể sợ làm tổn hại đến làn da mỏng manh ấy.
Để anh ngồi bên cạnh gã trên chiếc giường êm, để gần anh thêm một chút.
" Nếu là em, em sẽ trả thù, còn thằng bé ấy hả...em nghĩ là có.
"
Anh thở dài, một sự chán nản hiện hữu qua đôi mắt anh.
Chống chọi với sự hối thúc không ngừng của cấp trên, mấy ngày qua anh đã không chợp mắt quá hai tiếng.
Dư luận đã lên đến đỉnh điểm, những tờ đơn khiếu nại không ngừng được đưa đến.
Anh chán nản với câu bao biện quen thuộc của hiệu trường đại học Z mỗi lần anh đến lấy lời khai.
" Con bé đó là một sinh viên vô danh thôi, tôi không quan tâm, trường tôi cũng không liên quan gì hết.
Đúng là xúi quẩy mà..."
Khoa đặt tay lên vai anh, xoa bóp nhẹ những phần nhức mỏi.
" Chợp mắt tí đi, còn lại để em lo.
"
Anh ngờ vực nhìn gã, ở cái độ tuổi của gã cũng chẳng phải bốc đồng nữa.
Hoàng Khoa cũng là lựa chọn đáng tin để giao lại công việc, nhưng trong lòng Thành Dương vẫn có một định kiến không thể nói thành lời.
" Bệnh thì lo kiểu gì?
Bản thân còn lo chưa xong.
"
" Tin em đi, em làm được mà.
"
Anh quyết đánh cược một lần, tin tưởng vào lời gã trai này.
Hoàng Khoa trở về với guồng quay cuộc sống chỉ sau vài tiếng nghỉ ngơi.
Gã thành công dỗ dành người thương chợp mắt vài tiếng.
Lần này gã bắt đầu với thi thể của Quang Phúc, nhiều phần đã nát bét, không còn có thể nhận dạng.
Nhưng vốn dĩ, việc ấy là nhiệm vụ của gã mà.
Chiếc dây đỏ mà mẹ từng cho gã, bảo là để ngăn chặn mấy điều xấu ngoài xã hội nay phát huy được tác dụng đến thần kì.
Một mảnh giấy vàng, với ghi chú đã mờ nhòe, bọc kĩ càng trái tim của Phúc, gã cũng chẳng giải thích được hiện tượng này là gì.
Xuân Bách được gọi đến lần nữa, cậu đương ngồi đối diện Thanh Tài trong lòng thẩm vấn.
Vẫn câu hỏi cũ, và vẫn chỉ có bấy nhiêu câu trả lời.
Xuân Bách tuyệt nhiên không hề hay biết chuyện gì về cái chết của chị cậu.
Trời chuyển tối, Thành Công - cậu con trai nhỏ của Tài mang cơm đến cho cha, lại vô tình chạm mặt Xuân Bách.
" Xin lỗi..."
Gã trông thấy thế, liền chạy đến đỡ cậu bé nọ.
" Em cần anh đưa về không Bách, tối rồi.
"
Cậu đội chiếc mũ vào rồi vội từ chối.
" Không cần.
"
Cậu quay đi, gã có thể trông thấy tấm lưng nhỏ đơn côi trong làn sương đêm.
" Mẹ bảo đem cơm cho bố..."
Thành Công lên tiếng, nhỏ đến độ phải nói đến lần thứ ba Khoa mới có thể nghe thấy.
" Cảm ơn con, ngồi chờ một chút, bố xong việc rồi đưa con về.
"
Tài xoa đầu cậu con trai, Thành Công rất ngoan, cậu bé ngồi bên cạnh Dương chẳng phá phách như mấy cậu trai cùng tuổi.
Vụ án liên tục tìm được manh mối mới, nhưng mỗi lần như thế đều có mặt Thành Công.
Nói đúng hơn, cậu bé được xem là bùa hộ mệnh mạnh nhất của đội trưởng Thanh Tài.
Và rồi, một trận mưa lớn đã cuốn trôi toàn bộ công sức của họ.
Vụ án bị buộc phải khép lại, dư luận lần nữa dậy sóng, chẳng phải vì đòi lại công bằng cho Vân Khánh.
Bởi những câu chuyện mà con người luôn ẩn giấu đã được phơi bày trước ánh sáng.
Họ nói rằng, Khánh là một người con gái lăng loàn, là thứ dơ bẩn nhất của xã hội, họ dùng những thông tin không được chứng thực vu khống cô.
Như một lũ kềnh kềnh đói khát mà lao vào cáu xé đồng loại.
Dương biết rằng thế lực nào đó lại lộng hành.
Một kẻ nắm quyền lực đến độ thao túng xã hội.
Những mối quan hệ được sắp xếp, những bài báo điều hướng dư luận.
Trong phút chốc, Nguyễn Vân Khánh trở thành kẻ tội đồ lăng loàn mà thế gian khinh rẻ.
Cô sống là một ngọn đèn sáng, chết đi lại trở thành bùn lày cho đất cát.
Nguyễn Xuân Bách - cái tên khiến Đội Trưởng và Đội Phó năm ấy day dứt.
Họ từng hứa trước mặt cậu, nhất quyết đưa vụ trọng án ấy ra ánh sáng, ấy vậy mà đáp lại cậu chỉ là nỗi ô nhục của sự nghiệp họ.
Bằng chứng được cất giấu kĩ tại trụ sở, nhưng chỉ sau một đêm, toàn bộ đã biến mất.
Vụ án 212718 được cất giấu vào sâu trong vô số những hồ sơ tại trụ sở cảnh sát.
Thêm một quả bom rơi xuống, khiến đội hình sự phen náo loại.
Thanh Tài và Thành Dương nhận chỉ thị điều chuyển công tác.
Hôm ấy Hoàng Khoa như phát điên, gã không ngừng tìm kiếm lãnh đạo và gửi đơn khiếu nại.
Nhưng mọi công sức của gã đều trở nên công cốc.
Cơ quan hôm ấy được một trận rúng động, những người không cần trực đêm đã tập trung tổ chức tiệc để tiễn hai người đã dẫn dắt họ suốt năm tháng qua.
Hôm ấy gã đặc biệt uống khá nhiều, Dương thì khác, anh chẳng động đến một giọt rượu.
Đến khi gã đã say đến độ mất ý thức.
" Anh, anh ở lại đây có được không?
"
Anh bật cười, để mặc gã tựa đầu vào vai.
" Cấp trên mà, sao anh cãi được.
"
" Em nói với anh cái này có được không, sau đó thì anh xem xét lại coi có đi hay không.
"
Anh cảm nhận được, gã sẽ nói ra điều gì đấy lạ lùng.
Đúng vậy, sau câu nói của gã, Khoa đã không lần nào gặp lại Dương nữa, và anh cũng chẳng bao giờ quên đi câu nói đêm ấy gã nói với anh.
" Em thích anh.
"