Khác Masonb | Phòng Trọ Số 718

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
407571415-256-k445807.jpg

Masonb | Phòng Trọ Số 718
Tác giả: hayiennn
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

warning: r18, tâm linh, bùa ngải, chứa tình tiết kinh dị, văn xuôi.

Nhân vật hư cấu, toàn bộ là viễn tưởng, không có thật.

Dãy trọ 212, cội nguồn của mã số 212718.

Nó ẩn giấu bí mật của bản tính con người, là lòng tham và nhục dục.

Phơi bày sự thật trần trụi của xã hội đang dần mục nát, nơi ánh sáng chưa thể chạm tới.

Số 718, hai căn phòng trọ là điểm khởi đầu của một bi kịch.

Cũng chính là nơi kết thúc vụ án số 212718.

" Cậu còn 49 ngày.

"

" Điên à?

"



masonnguyen​
 
Có thể bạn cũng thích
  • (Tạm Drop)|Cảm hứng Lịch Sử Việt Nam|Nữ chiến sĩ năm ấy
  • |Edit:Elice| - Cô gái sunflower
  • BANGPINK | XUYÊN KHÔNG
  • Taehyung | Anh Đào Tuyệt Sắc
  • Chồng Em Là Chủ Tịch | Taekook
  • masonb | Pháp Y..
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Masonb | Phòng Trọ Số 718
    intro


    " cậu còn bốn mươi chín ngày.

    "

    " điên à?

    "

    cậu lại chạm mặt người ấy, người con trai với cái vẽ đạo mạo và mềm mại. khiến cho ai nấy đều muốn cất giấu cậu vào nơi góc tối.

    ấy vậy lời cậu thốt ra lại như con dao cứa vào tim xuân bách.

    " bách, tin em một lần đi.

    "

    " tôi tin em bằng cách nào đây, thành công?

    "

    căn phòng ảm đạm, chẳng còn hơi ấm, chẳng lời nô đùa. gã một mình, ôm lấy khung cảnh và chiếc hũ sành với hoa văn màu xanh đậm được chạm khắc tinh tế.

    liệu cậu trai ấy có khiến gã lần nữa suy ngẫm về những thứ vô hình hiện hữu bên cạnh con người?

    𐙚˙✧˖° ༘ ⋆。 ˚
     
    Masonb | Phòng Trọ Số 718
    ngày một


    Thành Công mệt nhoài lê bước chân về căn phòng trọ số 718 của mình.

    Cậu xoa xoa cái gáy đã mỏi nhừ sau những tuần thức trắng đêm nghiên cứu các tác phẩm văn học trong thư viện trường.

    Một chân đã đặt sang năm thứ tư, Thành Công càng không thể lơ là với những viên ngọc quý trong kho tàng bảo vật.

    Nguyễn Du đã từng viết.

    Người đâu gặp gỡ làm chi

    Trăm năm biết có duyên gì hay không?

    Trông thấy ánh sáng lấp ló ở căn phòng sát cạnh.

    Cậu vô tình trông thấy một gã đô con đang khuân vác vài thùng đồ vào trong.

    Trên vai gã là những vết mực được chạm khắc tinh tế mà người đời thường vẻ vang gọi là nghệ thuật.

    Dù vẻ ngoài toát ra cái sự bặm trợn thường thấy của mấy tên đầu gấu gần đây.

    Nhưng chính gương mặt lại là thứ phản bội hình xăm trên vai gã.

    Chẳng hiểu sao cậu lại ngước mắt lên khoảng trống trên cánh cửa.

    Nơi ấy từng có một tấm bùa màu đỏ nổi bật, khiến chẳng ai dám dừng chân lại căn trọ số 718 ấy.

    " Cậu gỡ nó rồi à?

    "

    Gã dừng lại, giọt mồ hôi cứ thế lăn mình trượt khỏi cánh tay gã.

    " Thì sao?

    "

    Xuân Bách nhướng một bên mày tỏ vẻ khó hiểu.

    " Ngày mai tôi dán lại cho, đừng tự tiện gỡ ra nữa.

    "

    Chợt gã bật ra tiếng cười, hệt như tiếng giễu cợt cái sự huyền bí của Thành Công.

    " Làm gì?

    Vướng víu lắm.

    Nhưng cũng cảm ơn cậu vì lòng tốt.

    Trong lòng cậu thật sự muốn đấm vào tên này một cú.

    " Bà chủ nói đây là quy định, cãi thì chuyển trọ.

    Cậu có thấy xung quanh phòng nào cũng dán bùa không?

    "

    Xuân Bách nhường như còn chẳng để lọt tai câu nào.

    " Rồi rồi, muốn làm gì cũng được, đừng phá phòng tôi là được.

    "

    Thành Công hạ tông giọng xuống, chỉ đủ để cậu nghe.

    Nhưng trong cái không gian tĩnh mịch ấy, Bách cũng có thể lọt tai vài từ.

    " Cái thứ phá cậu không phải tôi đâu.

    "

    Kiện hàng cuối cùng được gã đặt vào phòng.

    Công liếc thấy được vài quyển sách giải phẫu, cùng một hàng sách chuyên ngành y học và pháp y.

    " Giờ mới để ý đấy, sao phòng cậu và tôi lại trùng số thế?

    "

    Trông thấy được vẻ tò mò của Thành Công, Xuân Bách lên tiếng trước để xóa bầu không khí.

    " Giờ tôi nói lý do cậu có tin không?

    "

    " Tôi tin, trừ lý do liên quan đến ma quỷ gì gì đấy.

    "

    " Ừ, lý do liên quan đến tâm linh."

    Tiếng bật cười khẽ lại phát ra từ phía Xuân Bách.

    " Thôi đi, cậu bị các cụ ám ảnh tư tưởng rồi đấy.

    "

    " Nếu tôi nói nó đứng ngay trong phòng cậu thì cậu có tin không?

    "

    " Vậy cậu nghĩ tôi có tin không?

    "

    Nếu có thể đưa đôi mắt ấy cho gã, cậu sẵn sàng đổi.

    Để gã ấy nhìn thấu người con gái ngồi trên căn bếp nhỏ trong phòng gã.

    Chiếc váy trắng loang lổ vệt đỏ, chẳng rõ mặt, cũng chẳng rõ biểu cảm.

    Người ấy chỉ ngồi đấy, đung đưa đôi chân không chạm đất.

    " Nhìn gì thế?

    "

    " Không có gì, tối nay thấy gì thì đừng có mà sang gõ cửa.

    "

    " Ai cần?

    "

    Cậu nói rồi quay lưng vào căn phòng của mình.

    Phòng trọ của cậu ngăn nắp với các tuyển tập thơ và văn học.

    Những trang chữ bay bổng theo từng nhịp thơ.

    Chiếc laptop vẫn còn ngay ngắn trên bàn học.

    Chẳng hiểu vì sao, gần đây cậu lại có hứng thú với các tập truyện trinh thám và phá án.

    Laptop ngoài những mẫu truyện văn học quen thuộc, còn có vài câu chuyện trinh thám và hình ảnh.

    Thú thật, bố của Thành Công là một cảnh sát mẫu mực.

    Ông phá không biết bao nhiêu vụ án.

    Nhưng hồ sơ số 212718.

    Mật mã mà vĩnh viễn ông muốn chôn giấu vào tận đáy lòng.

    Vụ án khiến ông day dứt, nó khơi gợi cái tàn bạo nguyên thủy của con người.

    Tố cáo cái khát vọng của nhục dục, bản tính hung tợn của kẻ đi đến bước đường cùng.

    Thành Công luôn ấp ủ ước mơ cảnh sát xa vời ấy.

    Nhưng một hiện thực đã đập tan đôi cánh chưa kịp thành hình của cậu.

    Cậu chẳng thể bước vào hiện trường vụ án.

    Chỉ vì đôi mắt ấy, đôi mắt trông thấy sự hiện hữu vô hình của thế lực đối lập với con người.

    Ông nội đã từng bế cậu trên tay mà xin lỗi vô số lần.

    Chỉ vì ông trả nghiệp đời, mà cậu phải gánh cái nghiệp ông để lại.

    Một cuộc gọi cắt ngang dòng suy nghĩ của Thành Công.

    " Con nghe nè nội.

    "

    Một, hai, ba, rồi mười mấy giây trôi qua.

    Đầu bên kia vẫn chẳng có lời hồi đáp.

    " Nội ơi?

    "

    Tiếng thở dài não nề vang lên, phá tan sự tĩnh lặng vốn có.

    " Công, cẩn thận nha con.

    Nhân quả báo ứng, trần đời không có gì là ngẫu nhiên.

    Đừng tin lời ai, chỉ cần tin vào bản thân thôi, nhớ nha con.

    "

    Cậu nghe xong có chút không hiểu.

    Đồng hồ đã điểm mười giờ hai mươi ba, đáng lẽ ông phải ngủ rồi.

    " Là sao ông, con chưa hiểu.

    "

    Lại một trận não nề, ông chẳng lên tiếng.

    Vẻ chán nản hiện hữu cả qua giọng nói đã nhuốm màu già nua.

    " Thiên cơ bất khả lộ.

    Gặp nhau là Duyên, đi cùng nhau là Nợ.

    Kiếp trước có nợ, kiếp này mới tìm đến nhau để trả."

    Tiếng ngắt máy vang lên, cậu vẫn còn ngơ ngác với câu ông vừa nói.

    Phải chăng cậu sắp gặp cái duyên kiếp trước mà ông vẫn thường thủ thỉ.

    Kẻ có thể cho cậu cuộc sống yên bình.

    Với suy nghĩ mông lung ấy, Thành Công chìm vào giấc ngủ.

    Đưa cậu đến một cơn mơ, có cả đời cậu cũng chẳng muốn thoát ra.

    Nếu thoát ra rồi, có lẽ nó lại khiến Công vạn kiếp không muốn nhìn lại.
     
    Masonb | Phòng Trọ Số 718
    ngày hai


    warning: r18

    𐙚˙✧˖° ༘ ⋆。 ˚

    ;

    "À ơi...

    Con cò bay lả bay la

    Bay từ cửa phủ bay ra cánh đồng

    Cầu cho cha mẹ được chữ bình an

    Cầu cho con trẻ sớm thành người khôn...

    à ơi..."

    " Nó là cháu nội của bố...sao bố đối xử thế với nó.

    "

    " Thế anh có muốn dòng họ này Tuyệt tự tuyệt tôn không?

    Nó chỉ là khổ mười tám năm.

    Còn dòng họ này phải chết mười đời mới rửa sạch tội lỗi!

    "

    Tẩu thuốc bị đập mạnh xuống bàn gỗ.

    Âm thanh lớn khiến Thành Công trên tay mẹ phải giật mình thức giấc.

    Bố cậu đứng đó, nước mắt đã trực trào, nhưng ông vì trách nhiệm là một cảnh sát, hơn hết là trọng trách làm cha ông phải nuốt nó vào trong.

    " Nó là ruột thịt của bố...con không thể bất hiếu với bố, con cũng không thể bỏ vợ, bố nói con phải làm sao?

    "

    " Trời không lấy đi của ai thứ gì.

    Khi nó gặp đúng chân mệnh của nó, tự khắc đời nó hết khổ đau.

    Còn lại là ở chúng bây, có chấp nhận chân mệnh của nó hay không.

    "

    Nói rồi, ông bỏ vào phòng trong.

    Nơi những bức tượng linh thiêng được bày biện một cách trang trọng.

    Tiếng à ơi của mẹ, Thành Công chẳng biết đã bao lâu cậu không được nghe thấy.

    Phải chăng là khi cậu quyết rời Hà Nội.

    Để lại quê cha đất tổ, chu du ở nơi đất khách quê người, chắp cánh cho mong ước viễn vong của bản thân.

    Một làn gió nhẹ đã thổi đi cái ấm áp trong vòng tay mẹ.

    Đưa cậu đến nơi cánh hoa sen lững lờ, thả mình giữa cơn êm ả của dòng suối mát.

    " Cậu Tư?!

    Cậu Tư ơi!

    Cậu đâu rồi cậu Tư ơi!

    "

    Công bị giữ chặt bởi cánh tay rắn rỏi của người nọ.

    Gương mặt mang dáng vẻ trải đời, lấm lem vài vết bụi bẩn.

    Trông chẳng vừa vặn tí nào với bộ quần áo được cắt tỉa bằng vải lụa đỏ được ướm trên người.

    " Em nằm yên đi, chúng nó thấy bây giờ.

    "

    Chẳng hiểu bằng cách nào, cậu lại đủ tin tưởng dựa hẳn vào bờ ngực vững chãi ấy.

    Đánh nhẹ một cái vào vai người.

    " Ai biểu dẫn em đi làm chi, em mà bị cảm là Mình chết với em.

    "

    Gã trai độ chừng gần hai lăm, tay kia ôm eo cậu, tay còn lại kéo gáy cậu đến gần.

    Cái hôn nhẹ như cơn gió thoảng, lại sâu đến nghẹt thở.

    Khi hơi sức đã cạn kiệt, cậu cào vào cánh tay gã một cái rõ đau.

    " Cậu Tư, cậu gan quá ha.

    Dám cưỡng hôn công tử nhà lành.

    "

    Trông thấy đám hầu cận đã đi xa.

    Gã bế cậu bằng hai tay, thoát khỏi ao sen đã che lấp thân hình cả hai.

    Quần áo ướt sũng, Thành Công nũng nịu khi ngồi bên cạnh gã trai.

    Cậu quay mặt đi, chẳng thèm dành cho gã một cái nhìn tự tế.

    " Thế cậu chủ nhỏ có đành lòng cho tôi hôn thêm một cái nữa không?

    "

    Cái chu môi của cậu chỉ khiến gã muốn chiếm lấy cánh môi ấy một cách cuồng nhiệt.

    Hành hạ nó đến khi chủ nhân của nó phục tùng gã.

    Nhưng cậu Tư lẫy lừng với tính trăng hoa, cái tài cán hơn người của nhà ông Lý Nguyễn lại chẳng thể xuống tay với đóa sen mỏng manh trước mắt gã.

    " Đừng giận nữa, giờ tôi đi hái sen cho em nhé?

    "

    " Không thèm.

    "

    " Thế cậu chủ nhỏ muốn gì?

    "

    Thành Công từ tốn quay đầu lại nhìn gã, hai tay chống ra sau.

    Đôi mắt gã nhường như muốn tóe lửa khi cậu nhìn gã bằng cặp mắt trìu mến ấy.

    " Hôn em lần nữa đi.

    "

    Môi lưỡi cuốn lấy nhau, cánh tay mảnh khảnh của cậu ôm lấy cổ gã.

    Cái yên ả của vườn sen bị phá vỡ bởi thanh âm hoan ái mỹ miều.

    Tiếng kêu khe khẽ như sợ hãi thứ gì đó đột nhiên xuất hiện.

    " Cậu...Tư...về phòng đi..."

    " Không.

    "

    Đôi môi ấy phải cắn chặt đến bật máu khi cự vật bắt đầu tiến vào sâu bên trong.

    Vách thịt non bị tấn công liền xiết chặt để phòng thủ, bảo vệ chủ nhân khỏi con quái vật đang lộng hành.

    Thứ ấy nó đảo lộn cả ruột gan cậu, như thể muốn xé toạt cậu làm trăm mảnh.

    Cậu Tư chẳng nhẹ nhàng như mọi hôm, gã bấy giờ hệt như chú báo khát dục cần được thỏa mãn.

    " Cậu Tư, nhẹ...từ từ thôi mà...em xin..."

    Gã chẳng để lời cậu lọt vào tai, mãi mê nâng niu quả đào nhỏ mọng nước trong miệng.

    Mỗi lần gã cắn mạnh vào quả đào mọng, nước lại tràn ngập trong khoang miệng, ngọt ngào như trái vừa chín cây.

    " Ưm...ư..."

    Tiếng rên rỉ nỉ non của cậu chủ, nó là liều thuốc kích thích cái bàn tính hung hãn của gã trai mới lớn.

    Thanh âm da thịt hòa làm một, hai chân cậu vắt vẻo trên vai gã.

    Tay cậu bị xiết chặt, đè xuống nền gỗ được lát quanh hồ sen.

    " Em khẽ thôi...mấy con hầu mà nghe thì tôi không chịu trách nhiệm đâu.

    "

    Tốc độ không vơi đi mà còn có phần tăng nhanh.

    Gã năng suất đến độ, cậu có thể trông thấy bụng dưới của mình nhô lên rồi bị gã ép xuống.

    Khiến hạt ngọc quý trên khóe mi cậu rơi xuống rồi lại bị gã gạt đi mất.

    Thêm vài lần tung hoành, cuối cùng con hổ ấy cũng chịu khuất phục.

    Một đợt dịch nhầy nhụa cứ thế tuông trào.

    " Hình như tao mới nghe tiếng gì ngoài ao sen.

    "

    Giọng lơ lớ của con Lụa vang lên, nó khiến Công đang bám vào vai gã để hôn cũng phải dừng lại.

    Kéo theo quần áo của cả hai, gã cùng cậu nhảy xuống ao sen.

    Chìm trong đám sen mà giấu mình.

    " Cậu Tư ơi, cậu Tư Bách ơi.

    "

    " Mày nghe lộn ngồi hay sao đó Lụa.

    Tao có thấy ai đâu.

    "

    " Rõ ràng...tao nghe giọng cậu Tư mà ta..."

    Con Lụa vội chạy vào trong vì sợ mấy thứ tâm linh ở ngoài hồ sen.

    " Nguyễn Xuân Bách...cậu gan quá ha, cứ chờ coi tôi xử cậu thế nào."

    Cậu Tư cười khẽ, ôm Thành Công vào lòng rồi bận quần áo tươm tất cho cậu.

    " Cậu chủ Thành Công cho tôi xin lỗi, tôi sao dám để bông sen của tôi bệnh được.

    "

    Cậu đánh nhẹ vào vai gã, tỏ rõ sự bực bội trong lòng.

    " Chỉ dẻo cái miệng.

    "
     
    Masonb | Phòng Trọ Số 718
    ngày ba


    Tiếng cánh cửa bị một lực mạnh tác động cứ vang lên đều đều vào buổi sáng.

    Chẳng biết nắng đã chiếu khi nào, gà đã thức giấc bao lâu.

    Thành Công mệt mỏi lê đôi chân đến mở cánh cửa cũ kĩ ra, nó vang lên tiếng cót két rồi dừng hẳn khi cậu trông thấy cái dáng người cao to bên ngoài.

    " Sao?

    Bộ tối ngủ không ngon rồi à?

    "

    Vẫn là chiếc áo ba lỗ đen khoe trọn hình xăm trên bắp tay.

    Nhưng chỉ khác là đôi mày gã giờ đây nhíu chặt, như thể nếu cậu nói sai gì đó gã có thể đấm cậu ngay lập tức.

    " Sao trăng cái gì?

    Cậu có thể nào chỉ cho người nhà chính xác phòng của mình không?

    Sao lại làm phiền tôi lúc sáng sớm thế?

    Có biết sinh viên y cần yên tĩnh thế nào không?

    "

    Mới sáng đã bị một tràng trách móc, cậu chẳng nghe lọt chữ nào.

    Đầu còn ong ong vì giấc mơ kì lạ tối qua.

    " Người thân?

    Người thân nào?

    "

    Gã kéo tay cậu đến trước cửa phòng của gã.

    Tay chỉ lên phía trên cửa.

    Nơi đã từng trống, nay lại hiện hữu một tấm bùa màu đỏ nổi bật.

    Còn vì sao cậu biết chắc người dán là người thân của Thành Công ư?

    Trên cổ ông luôn có một sợi dây chuyền để ảnh gia đình.

    Trước khi rời đi, chẳng hiểu sao ông lại để nó vào tay Xuân Bách.

    " Ông ấy còn mặc áo như thầy pháp, rốt cuộc là cậu muốn làm gì đây?

    Tôi đã bảo đừng làm phiền tôi rồi mà?

    "

    Thành Công ngẫm nghĩ hồi lâu mới chợt nhận ra.

    Chẳng biết bằng cách nào ông nội có được địa chỉ của cậu.

    Nhưng tại sao lại là Xuân Bách, mà không phải Thành Công?

    Đó là câu hỏi mà mãi sau này, khi giông bão qua đi, Thành Công mới biết được câu trả lời.

    " Ai mà biết được, nội bảo cậu giữ thì cậu giữ đi.

    "

    Cậu muốn bỏ vào trong phòng, ngủ một giấc thật dài.

    Nhưng Xuân Bách kéo tay cậu lại, dúi sợi dây vào tay cậu.

    " Trả.

    "

    Cậu khó chịu bởi sự phiền toái của người bạn cùng trọ mới này.

    " Không, nội tôi chắc chắn có lí do.

    Cậu không nhận, tôi vứt.

    "

    Gã thật muốn á khẩu với cái người khó tính khó chiều này.

    " Cái thằng bất hiếu này..."

    Công đi được nửa đoạn thì dừng lại, quay đầu đối mặt với Xuân Bách.

    " Mới nói gì?

    "

    Xuân Bách ngậm ngùi giữ lại mặt dây, nghe Thành Công muốn gây sự thì nổi máu háu thắng.

    " Nói mày đấy, đồ của ông bà cũng không chịu cầm, còn đòi vứt, không bất hiếu thì là gì?

    "

    Công nhường như chẳng sợ con hổ đang gầm gừ trước mặt.

    Cậu đẩy một bên cánh tay gã cái rõ mạnh.

    " Không biết gì về tao thì đừng có chỏ mồm vào.

    Mày thì biết cái chó gì?

    "

    Xuân Bách chẳng nhún nhường, tiến một bước, gã như sắp dồn cậu vào tường.

    " Tao đếch cần biết.

    Mày đếch phải bố thiên hạ.

    "

    " Tao cứ thích đấy, thì sao?

    Việc nhà mày à, thằng bố láo?

    "

    Nắm đấm của gã sắp hạ xuống má cậu thì một lực tay mạnh kéo gã lại.

    " Thằng em này mới vào trọ đã ầm ỉ cái gì.

    Chúng mày sáng sớm cãi cọ gì nhau?

    "

    Vũ Ngọc Chương, đàn anh năm tư trên Bách một khóa.

    Anh thường ghé thăm mỗi khi Bách đổi trọ.

    Gã trai này trông vẻ bặm trợn thế nên chả nán lại dãy trọ nào quá lâu.

    Chủ yếu do không hợp hàng xóm nên đã vài lần tác động qua lại.

    Mỗi lần như thế, Chương luôn là người tìm trọ cho cậu em này.

    " Em Bách lại muốn đổi trọ hay sao mà lại tác động con người ta rồi.

    "

    Anh Chương vội vội vàng vàng kéo gã lùi xuống cách xa cậu vài bước chân.

    Từ đầu xóm trọ, một dáng người cao ngất đang chạy vội vào trong.

    " Ê, lùi xuống, manh động là tôi báo công an đấy.

    "

    Bùi Trường Linh, sinh viên năm tư chuyên ngành luật hình sự.

    " Ấy, không có, thằng em tôi nó manh động tí.

    Nhìn vậy chứ hiền lành lắm.

    Có gì bỏ qua cho nó.

    "

    Ngọc Chương nhanh tay vuốt lưng thằng em đang nổi cơn của mình.

    " Cái này là cái trọ giá rẻ cuối cùng anh kiếm được trong khu này rồi.

    Không thương mày cũng phải thương anh chứ.

    "

    Xuân Bách đảo mắt một vòng.

    Trông vẻ vẫn còn cay cú cái người nhỏ nhỏ bên kia.

    " Nó có làm gì em không?

    "

    Trường Linh xoay cậu em một vòng, kiểm tra kĩ lưỡng từ đầu đến chân, bảo đảm thanh niên xăm trổ kia chưa chạm vào cậu.

    " Ê."

    Không chủ ngữ, chẳng biết gọi ai.

    Nhưng ánh mắt cậu chăm chú vào tấm lưng và bờ vai rộng của gã.

    " Sủa.

    "

    Một khoảng lặng bao trùm cả bốn người.

    Thành Công không tiếp tục nói, chỉ một tay chống ngang hông, nhướng mày chờ gã nói lại.

    " Nói.

    "

    " Tên gì?

    "

    Lần này gã quay hẳn cả người về phía cậu.

    " Hỏi làm đếch gì?

    "

    Công cao gần bằng Bách, chỉ chênh nhau vài cen.

    Nhưng cậu vẫn phải ngước đầu lên để nhìn cái gã trước mặt.

    " Mày có trả lời không thì bảo?

    "

    Nhận được cái huých vai từ anh Chương, Bách đành ngậm ngùi nói ra một từ.

    " Bách.

    "

    " Tên mày một chữ à?

    "

    Bùi Trường Linh muốn ngăn cậu lại, nhưng có vẻ chẳng kịp nữa.

    Nếu gã trước mặt manh động thì anh chỉ còn nước chạy thật nhanh để gọi cứu trợ.

    " Nguyễn Xuân Bách.

    Đã được chưa?

    "

    Cái tên đã khắc vào trí nhớ cậu.

    Nơi ao sen êm ả, cái nắm tay lưu luyến, nụ hôn của nỗi niềm sa ngã.

    Nhường như, ấy chẳng đơn giản là một giấc mơ, phải chăng là duyên tiền định, là nơi hai con tim đập lệch nhịp?

    " Nguyễn Xuân Bách...

    "

    " Cái gì?

    "
     
    Masonb | Phòng Trọ Số 718
    ngày bốn


    Mưa lại rả rích rơi trên mái hiên, phá vỡ cái yên ả của buổi sớm mai.

    Xuân Bách nằm ườn người trên chiếc đệm cũ kĩ, lắng nghe cái ẩm ướt của đất trời.

    Thoang thoảng trong không khí của mùa hạ, còn vương lại một hương vị nồng nạn đến lạ.

    Hệt như cái mùi mỗi lần bố gã - người đàn ông đạo mạo hạ mình làm những công việc bếp núc, khó nhọc bắt đầu cầm lấy cổ gà rồi cắt một đường thật sâu.

    Xuân Bách vốn di truyền đặc điểm cơ thể từ mẹ.

    Người phụ nữ với dung mạo đoan trang, phúc hậu.

    Bà được biết tới với tài cán và cống hiến cho nền y học nước nhà.

    Bà cũng là người có cái mũi rất thính, mắt cũng rất tinh vì thế mà chẳng tội ác nào qua được mắt bà.

    Nhưng cũng vì tài giỏi là thế, một vụ án không thể phá giải đã đóng lại cánh cổng sự nghiệp của bà.

    Vụ án số 212718.

    Đôi bàn tay gã có phần thô ráp vì những công việc làm thêm vô số kể.

    Bách sờ lên vết đỏ nổi bật trước đầu nằm.

    Một vệt đỏ loang lổ, kéo dài đến tận trần nhà.

    Chẳng biết nạn nhân xấu số nào đã chịu phải cảnh khốn cùng như thế.

    Xuân Bách vốn là đứa con cưng của bố mẹ.

    Bố là nhà ngoại giao, nên số lần gã chuyển nhà không đếm xuể.

    Còn mẹ lại là một pháp y mà người đời ca tụng.

    Bách muốn nối nghiệp mẹ, trở thành người nói lên nỗi niềm cuối cùng của nạn nhân.

    Thay họ tố giác kẻ tội đồ phạm luật.

    Từ sau vụ án 212718, Bách phải ngậm ngùi khép lại ước mơ cao cả của bản thân.

    Mẹ của gã cũng chẳng muốn bước vào nơi lạnh lẽo mang tên nhà xác.

    Bà không thể tiếp tục phơi bày những sự thật đen tối trong các vụ án.

    Vì vậy, Xuân Bách muốn thay mẹ làm việc đó.

    Gã bỏ nhà ra đi, cũng đã gần bốn năm kể từ đêm mưa mùa hạ ấy.

    Bách một mình vào Sài Gòn, chọn nương nhờ tại ký túc xá trường đại học Z.

    Làm việc quần quật để có thể thực hiện ước mơ mà người ta cho là viễn vông.

    Và ở đó, Bách gặp được thầy Khoa.

    Vị trưởng bối, và từng là đồng nghiệp của mẹ.

    Hay đúng hơn là hậu bối được mẹ dẫn dắt.

    Thầy Khoa luôn tin tưởng và cho Xuân Bách những lời khuyên mỗi khi gã mệt mỏi, nản chí.

    Vừa bước vào năm nhất, Bách gặp được Ngọc Chương.

    Người anh mà gã xem như gia đình.

    Và Thanh Bảo, một đàn anh mà Bách quý trọng.

    Dù đủ đầy là thế, nhưng nhường như vẫn còn một khúc mắc và thiếu thốn nào đó khiến gã bồn chồn không yên.

    Vào cuối năm ba, khi đã là lần chuyển trọ thứ sáu vì xích mích với hàng xóm.

    Cuối cùng Bách lại chọn một nơi trông có vẻ ảm đảm.

    Tất cả cũng nhờ anh Chương, anh lặn lội mất mấy ngày trời để tìm một dãy trọ trong khu vực gần trường học.

    Có thể nói, đây là dãy trọ cuối cùng anh tìm được.

    Ngày đầu bước vào đây, cái vẻ ảm đạm và ma mị khiến anh Chương phải rợn người không ít lần.

    Các cụ ông, cụ bà hằng ngày lẩm bẩm những cái tên không rõ chủ nhân.

    Một vài cô chú tỉnh táo lại ngồi thành nhóm bàn bạc về con số của sự may mắn.

    " Ở đây thì một tháng ba triệu tư, cả điện nước.

    Nhưng mà sinh viên thì cô giảm giá xuống còn hai triệu một tháng.

    Nhà sạch sẽ, hơi bụi chút, con dọn dẹp chút xíu là vô ở luôn được.

    "

    Nhưng rồi khi chủ nhà mở cánh cửa sắt đã rỉ sét.

    Tiếng cót két như còi chuông cảnh báo họ.

    Họ bảo nhau về phòng như để tránh rắc rối.

    Vốn là người nhạy cảm với ánh mắt người khác.

    Xuân Bách cảm nhận được cái nhìn soi mói từ những khung cửa nhỏ trong các phòng ở dãy trọ.

    Những lời bàn tán, xì xào về hai gã thanh niên lạ mặt.

    " Bách, hay để anh tìm chỗ khác cho.

    Chỗ này anh thấy không ổn."

    Thú thật, Bách cũng cảm nhận được cái " không ổn " trong lời anh Chương.

    Nhưng biết làm sao đây, tình cảnh bắt buộc.

    Gã cũng không thể phụ lòng đàn anh.

    Và hơn hết, một người sống theo chủ nghĩa di vật sẽ chẳng tin vào cái truyền thuyết vớ vẩn nào đấy trong miệng người đời.

    " Em thấy ổn mà, chỗ này để đồ thôi.

    Bình thường em lên trường ở suốt, có mấy khi về đâu.

    "

    Cả hai cùng lúc bước vào trong.

    Cánh cửa có phần lớn hơn so với các phòng khác.

    Cách bày trí cũng có phần lạ lẫm.

    Đặc biệt là tấm kính và bùa đỏ nổi bật trên cửa phòng.

    Chiếc đệm cũ tỏa ra cái mùi hương lạ, vách tường loang lổ vệt đỏ, trông như hiện trường vụ án nào đấy.

    " Mấy con đừng có sợ.

    Hồi xưa ở đây có gia đình tới ở, tụi con nít lỡ làm đổ sơn á mà.

    "

    Lời nói nghe cũng biết là ngụy biện.

    Bởi cái dây thừng to tướng còn quấn vắt vẻo trên thanh ngang của trần nhà đã tố cáo lời nói của bà chủ.

    Trên ấy còn đọng lại vài vệt đỏ như máu khô.

    " Bách, hay sang trọ anh tá túc vài hôm đi em.

    Thế này thì..."

    " Tối nay con dọn vào luôn, sáng mai cô tới lấy cọc.

    "

    Chưa để anh Chương kết câu, Bách đã gật đầu đồng ý với căn trọ này.

    Đến cả Thanh Bảo khi nghe kể lại cũng phải gật gù vỗ vai cậu em vì độ gan dạ ấy.

    Trong số các học viên được thầy Khoa nâng đỡ.

    Xuân Bách có thể nói là người có lá gan to nhất.

    Gã có thể đứng cạnh cái xác không đầu một mình trong phòng giải phẫu.

    Cũng có thể hăng hái cùng thầy Dương tìm kiếm cái đầu mất tích của nạn nhân.

    Và cũng tại căn phòng trọ đó, gã gặp được cậu thanh niên ấy.

    Một sinh viên cuối năm ba, bằng tuổi gã.

    Điều duy nhất khiến gã không hối hận khi chọn dãy trọ này.

    Thành Công, chuyên ngành Văn học Việt Nam.

    Xuân Bách sẽ mãi ghi nhớ khoảnh khắc cậu nhìn vào mắt gã.

    Trong cái nắng dịu dàng của buổi sớm, giọng nói ấy lại vang lên như xoa dịu cho cái mệt mỏi trong lòng gã.

    Nhưng lời nói ấy lại như con dao cứa vào nơi sâu nhất trong tim Bách.

    " Nguyễn Xuân Bách..."

    " Cái gì?

    Chợt, tim gã như hẫng một nhịp.

    Cả ngữ điệu lẫn giọng nói đều quen thuộc đối với gã.

    Ấy vậy mà Bách chẳng thể nhớ nổi là ai.

    " Cậu còn bốn mươi chín ngày, mau đi đi.

    "

    " Điên à?

    "

    Tâm trí Bách vỡ tan, cảm giác động lòng cũng theo đó mà bay đi.

    Gã xem câu nói ấy như trò đùa ác ý, chẳng để tâm đến.

    Quay lưng, bước thẳng vào nhà.

    Ầm.

    Tiếng sấm chớp xé ngang bầu trời, đồng thời cũng kéo gã về với thực tại.

    Âm thanh da thịt chạm vào cánh cửa cứ vang lên dồn dập.

    Một giọng nói trong trẻo phát ra từ phía ngoài.

    " Anh ơi, giúp em với, em bị ướt mưa, em không vào nhà được.

    "

    Bách đứng lên, không chút phòng bị mà mở cửa ra xem.

    Nhưng tuyệt nhiên bên ngoài chẳng thấy bóng dáng của ai.
     
    Back
    Top Dưới