[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 59,383
- 0
- 0
Marjames |• Hôn Ước Dưới Địa Phủ •|
20: Giận dỗi!
20: Giận dỗi!
Địa phủ sau biến động cũng trở nên... kỳ lạ.
Không còn căng thẳng như trước.
Nhưng cũng chưa hoàn toàn yên ổn.
Và trong khoảng "chưa yên ổn" ấy, Seonghyeon bắt đầu giận.
Mọi chuyện bắt đầu rất nhỏ khi....
Keonho biến mất ba canh giờ.
Không báo.
Không để lại dấu ấn gì cả...
Khi quay về, hắn chỉ nói đúng một câu:
"Ta đi xử lý việc cũ."
Seonghyeon đứng khoanh tay trước điện, mặt lạnh tanh.
"Ồ."
"Việc cũ."
"Quan trọng lắm ha."
Keonho khựng lại.
"Em giận anh à?"
"Không."
Seonghyeon đáp ngay "em đâu rảnh để giận người dưng chứ!"
Seonghyeon bỏ đi để lại Keonho đứng đó khó hiểu.
"Thế còn bảo không giận nữa à Lúm."
Từ hôm đó, Seonghyeon bắt đầu tránh Keonho.
Cậu ăn cùng Juhoon.
Ngồi cạnh James.
Nói chuyện rôm rả với Martin.
Nhưng mỗi khi Keonho xuất hiện, Seonghyeon lập tức im lặng.
"Anh thấy hong?"
Seonghyeon thì thầm với James
"Ảnh đáng ghét vô cùng lun ý."
"Siu siu đáng ghét lun."
James mỉm cười.
"Hai đứa lại làm sao nữa đây."
Seonghyeon bĩu môi.
"Anh ta bỏ em đi đâu ý, đi hẳn ba canh giờ lun cơ."
"Sao em hong nói rõ ra cho nó hiểu em."
"Em muốn ảnh phải tự hiểu."
Keonho quả thật là... không hiểu thật ròii.
Hắn đứng trước điện rất lâu, nhìn Seonghyeon cười nói với người khác, lòng nặng dần.
"Em làm gì sai sao?" hắn hỏi Juhoon.
Juhoon không ngẩng đầu khỏi sách.
"Đợt nhiên biến mất."
"Không giải thích."
"Để Seonghyeon một mình."
Keonho nhíu mày.
"Em không muốn kéo cậu ấy theo vì đó là chuyện nguy hiểm mà."
Juhoon gật đầu.
"Seonghyeon lại không nghĩ vậy."
Chiều hôm đó, Keonho mang về một thứ rất lạ.
Một con diều giấy.
Không có phép thuật.
Không có ấn chú.
Chỉ là giấy trắng, được gấp vụng về.
Hắn đặt nó trước cửa điện Seonghyeon, rồi đứng đợi.
Rất lâu.
Cuối cùng, cửa mở.
"Cái gì đây?"
Seonghyeon hỏi, giọng vẫn lạnh.
"Anh... thấy ở nhân gian."
"Em còn nói thích nên anh mang về..."
Keonho ngượng ngùng gãi đầu.
Seonghyeon nhìn con diều, tim mềm ra một chút.
Nhưng vẫn quay đi.
Keonho cúi đầu.
"Anh xin lỗi Lúm iu mà."
"Anh chưa quen có người đợi anh."
"Anh sợ lắm khi Lúm gặp nguy hiểm chỉ vì đi theo anh."
Seonghyeon khựng lại.
"Giờ Kẹo liệu hồn mà tập quen đi đấy."
"Kẹo không tin Lúm à."
"Kẹo chả yêu Lúm gì cả, dỗiiiiiii thật đấyy."
Keonho hoảng thật rồi đấy.
"Ơ, ơ đâu có."
"Kẹo yêu Lúm mà."
Cậu quay lại, nắm lấy tay Keonho.
"Em không cần biết hết mọi thứ."
"Chỉ cần biết...
Kẹo có quay về bên cạnh Lúm hong."
Keonho siết tay cậu thật chặt.
"Kẹo hứa ạ."
"Từ giờ trở đi Kẹo đi đâu cũng nói Lúm biết."
"Và cũng sẽ dẫn Lúm iu đi cùng lun ạ."
Seonghyeon ngại rồi đó Keonho biết hongg.
Tối đó, Seonghyeon buộc dây cho con diều.
"Lúm chưa từng thả diều ở Địa phủ."
Keonho nhìn lên bầu trời xám nhạt.
"Kẹo cũng chưa từng thả diều bao giờ."
"Thế Kẹo biết thả hong đấy."
"Có Lúm chỉ Kẹo mà, nên Kẹo sẽ biết thoi."
"Nhõng nhẽo giống ai thế hảa."
"Giống Lúm ạ."
"Lúm hết nói nỗi Ahn Kẹo Nho rồi đấy nháa."
Trò chuyện rôm rả một hồi thì cũng chạy vòng vòng thả.
Con diều bay lên.
Không cao.
Không ổn định.
Nhưng đủ để làm họ cười.
Seonghyeon dựa vào vai Keonho, lẩm bẩm:
"Lần sau Kẹo không được biến mất nữa..."
Keonho nghiêng đầu.
"Kẹo biết ròi."
Seonghyeon bật cười.
"Thế Lúm không giận Kẹo nữa đâu."
Ở xa xa, James nhìn cảnh đó, khẽ nói:
"Giận gì mà... dễ thương thật đó."
Martin gật đầu.
"Địa phủ... có lẽ cũng cần những lần giận như thế này."
"Vậy em giận anh nhée!"