buổi trưa, ánh nắng ấm áp ôm trọn lấy seoul xô bồ.
kim juhoon , với trang phục học sinh. cậu đi theo con đường về nhà , hôm nay là một ngày dài khiến cậu mệt mỏi.
cậu khẽ liếc mắt qua con đường kế bên , ở giữa là con đường dài - nơi xe cộ chen chúc để đi , bên kia đường là một chàng trai chạy bán sống bán chết , mái tóc rối tung và làn da bánh mật rắn rỏi.
kim juhoon liếc mắt xuống mũi giày mình.
giày trắng lại dơ rồi.
------
nơi kim juhoon sống là một nơi không mấy an toàn , gọi là không an toàn vì luôn xuất hiện những kẻ trộm vặt , gọi là không mấy vì không thiệt hại gì quá nhiều.
kim juhoon có một thói quen , mặc dù gia cảnh không khó khăn nhưng cậu lại luôn đi làm công việc bán thời gian đúng giờ và đầy đủ.
hôm nay cũng như thường lệ , cậu vẫn tới quán cà phê bản thân đã đăng kí làm thêm.
buổi tối , seoul trở lạnh.
quán không quá đông khách , tiếng nhạc nhẹ nhàng và những tiếng xì xầm không mấy to tiếng nhưng lại ấm cúng tới lạ.
kim juhoon đứng ở quầy pha chế , chỉ còn một tiếng nữa cậu sẽ tan làm. vì vậy cậu cần kiểm tra lại doanh thu ở phiên cậu trực.
hai chàng trai đi vào quán khiến không khí hơi đặc lại , cậu cảm nhận được mà ngước lên.
đập vào mắt cậu là chàng trai đã bắt gặp trên đường về nhà và một chàng trai lạ mắt nhưng cả hai đều có điểm chung là ưa nhìn đến lạ.
cả hai tiến lại kim juhoon , cậu chàng kim juhoon đã gặp nhanh nhảu nói trước.
"phiền em cho anh hai cốc cà phê sữa , một cốc trà đào cam xả và một cốc trà sữa thái xanh loại nhỏ"
"vâng , còn gì nữa không ạ?"
"chúng tôi đem đi nhé!"
có lẽ kim juhoon thật sự nghĩ người trước mắt lớn hơn mình.
"anh martin có dặn gì nữa không nhỉ?"
"sao nhớ được?"
chàng trai da ngăm suy nghĩ một lát , tự trách cái trí nhớ ngắn hạn của mình.
"cho tôi hỏi món nào đắt khách nhất thế ạ?" cậu trai kế bên hỏi juhoon.
"bánh kem dâu tây và tiramisu socola thưa quý khách"
"lấy tôi hai cái đó , mỗi thứ hai cái"
kim juhoon gật đầu : "quý khách ra ghế chờ tôi một lát nhé , tôi sẽ ra ngay ạ"
cả hai gật đầu đi lại một chỗ ngồi gần đấy , chàng trai da ngăm - keonho lên tiếng.
"ê , seonghyeon sao mà cậu chắc chắn là mua hai món đó mà gọi vậy?"
cậu trai tên seonghyeon nhướng mày , bày ra vẻ nguy hiểm mà suy luận.
"anh martin và james dặn là hãy mua món gì đấy tụi mình quên và ảnh có để một từ khóa là món đó đang đắt khách"
"từ đấy suy luận ra là hai món đấy vì cả hai đều đang đắt khách , lại chả hợp lý đi!"
keonho giả trân bất ngờ : "quá đỉnh."
keonho nhìn lại juhoon trong quầy pha chế đang làm nước rồi suýt xoa.
"sao bạn nam đó cứ quen quen ấy?"
"ừ , cứ quen quen mà tôi không nhớ được."
seonghyeon cùng keonho nhìn chằm chằm juhoon , cậu toát mồ hôi không rõ đã làm gì mà họ lại trừng trừng mình như vậy.
hai mươi phút như thể hai tiếng , juhoon áp lực muốn chết với 2 cặp mắt chăm chú này. cậu đem nước và bánh ra cho họ.
"tôi gửi , tổng cộng của quý khách là 120 ạ , quý khách thanh toán bằng thẻ hay tiền mặt?"
cậu đưa bill cho cả hai xem , keonho gật gù.
"tiền mặt nhé" keonho đưa tiền cho juhoon , cậu nhận lấy và chạy vào quầy thu ngân lấy tiền thối lại mà cặm cụi mãi không đủ tiền thối.
keonho đưa 200 , nhưng hiện tại chỉ có 50 còn lại đều là 100 trở lên. juhoon suy nghĩ một lúc rồi tính chạy ra hỏi keonho còn tiền lẻ không.
bất ngờ là bóng dáng hai người kia đã biến mất.
kim juhoon chết trân , vội vã vò tờ tiền trong tay xác nhận là tiền thật mới nhanh chóng nhìn đồng hồ , chính xác là giờ tan làm của mình mà ngay lập tức chạy ra ngoài cửa quán.
chết tiệt , lỡ cô chủ quán biết là đuổi cậu vì ăn hối lộ quá.
juhoon không biết họ đi đâu nên phải hỏi mấy người đi đường , đi gì mà nhanh thế?.
"dạ cho hỏi cậu có thấy hai người nam cao chừng m8 khá đẹp trai , một người trắng một người da ngăm không?"
"dạ cho hỏi.."
juhoon chạy muốn mềm nhũn cả chân , đi hoài đi mãi , không biết điểm dừng cuối cùng đuổi theo được hai cái người cao to đó , họ rẽ vào một cái hẻm nhỏ.
gió lạnh thổi vào mặt juhoon , khiến làn da cậu đỏ ửng , seoul luôn như vậy , lạnh tới tê buốt.
cậu nhìn vào cuối con hẻm , nơi bốn con người vây quanh một gia đình vô gia cư , xung quanh là đồ ăn nước uống.
họ nói cười với nhau , làn gió lạnh lùng làm rối mái tóc của juhoon , trong một khoảng lặng của chính bản thân. cậu cảm giác được trái tim mình nhộn nhào.