Ngôn Tình Mang Trung Tâm Thương Mại Về Thập Niên 80

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,269,127
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
mang-trung-tam-thuong-mai-ve-thap-nien-80.jpg

Mang Trung Tâm Thương Mại Về Thập Niên 80
Tác giả: Mâm Xôi
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Nữ Cường, Điền Văn, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Mâm Xôi

Thể loại: Truyện Nữ Cường, Điền Văn, Đô Thị, Ngôn Tình, Xuyên Không

Giới thiệu:

Trương Tiểu Ngư nhận công việc đầu tiên sau khi ra trường tại trung tâm thương mại lớn nhất thành phố.

Vì cứu một bé trai sắp rơi xuống từ cầu thang tầng năm, vốn tưởng rằng đã chết thì lại phát hiện bản thân xuyên tới những năm 80, không những thế còn được hai đứa trẻ mang về nhà.

Nằm trên giường bị nước dột ướt mà tỉnh, cô khóc không ra nước mắt. Cô còn chưa kiếm tiền, chưa hưởng thụ mà...AAAAA!​
 
Mang Trung Tâm Thương Mại Về Thập Niên 80
Chương 1: 1: Xuyên Không Rồi!


Sắc trời ngả về chiều, trên không truyền đến từng đợt sấm, không khí dần dần có mùi nước mát mẻ.

Cái nắng nóng gay gắt của ngày hè được thay thế bằng từng trận mát mẻ, có dấu hiệu sắp đổ mưa.

Người trên ruộng tăng tốc độ làm việc trước khi mưa xuống.Khoảng nửa tiếng sau, từng hạt mưa lộp bộp rơi xuống nền đất, mặt đất bốc nên không khí nóng bức ngột ngạt, mưa càng lúc càng lớn kéo dài đã hơn hai giờ đồng hồ, nhưng không có dấu hiệu tanh.

Trương Tiểu Ngư bị nước mưa nhỏ xuống mặt mà tỉnh lại.

Cả người không có sức lực, cô chỉ có thể dịch người sang bên cạnh tránh nước mưa rơi xuống đầu.

Sau đó, cẩn thận đánh giá căn phòng đang nằm.

Cảm giác như đang nằm mộng vậy.

Căn phòng này được đắp bằng đất, có thể quá lâu năm nên bị bở đất và nứt tạo ra nhiều lỗ hổng, trần nhà bằng cỏ, có chỗ đang dột nước như suối chảy, không chỗ nào lành lặn, duy chỉ có giường này là đỡ hơn một chút, nhưng cũng không khá hơn.Cô không biết đây là đâu, cô nhớ trước đó mình đang chuẩn bị đi trung tâm thương mại để nhận việc, lúc đang đi cầu thang lên tầng năm tầng cửa hàng nơi cô chuản bị làm, cô thấy một đứa bé khoảng 3 tuổi đang trèo qua lan can tầng 5, cô không kịp suy nghĩ nhiều, phi tới chỉ kịp kéo đứa bé lên, nhưng cô bị mất đà mà rơi thẳng xuống, trước khi mất đi ý thức, cô chỉ nghe thấy tiếng la hét hoảng sợ và tiếng người kêu gọi cứu thương.Thật không ngờ tỉnh dậy lại đến đây, kinh nghiệm nhiều năm đọc tiểu thuyết nhìn hoàn cảnh này có thể là cô xuyên không rồi.

Quá bi thảm, cô cố gắng học hành bao nhiêu năm chỉ chờ ngày ra trường đi làm kiếm tiền, vậy mà bi thảm xuyên qua, người ta xuyên tới ít ra cũng có nhà có xe, sao cô xuyên qua đến cái chỗ nằm cũng dột.

hức! Ngày tháng sau này làm sao mà sống đây.

Đang khóc thầm cho cuộc sống bi thảm của mình.

Trương Tiểu Ngư nghe thấy tiếng động bên ngoài, mở mắt ra nhìn cô thấy hai đứa bé gái, đứa bé lớn khoảng 5 tuổi, trên lưng đang cõng một đứa bé gái khoảng 2 tuổi.

Cả hai đều gầy đến da bọc xương, mặt mũi lấm lem.

Nhìn thấy cô tỉnh đứa bé lớn nháy mắt sáng ngời, chạy tới giường trên tay còn cầm một củ khoai lang nhỏ."Mẹ, mẹ tỉnh rồi, con và em gái đi tìm mẹ suốt mấy ngày nay trên núi, mẹ vào núi tìm rau dại mà mãi không trở về.

Con và em gái rất sợ, con đã sang ông bà nội nhờ tìm giúp nhưng ông bà bảo mẹ bỏ đi rồi, không cần chúng con nữa.

Huhu, mẹ đừng bỏ con và em gái, con sợ lắm.

Sau đó con đã chạy tới nhà bác đội trưởng nhờ tìm sâu trong núi mới thấy mẹ ngã bất tỉnh ở trong rừng.

Mẹ ngủ thật lâu vẫn không tỉnh dậy.

Sau này chúng con sẽ ăn ít hơn, mẹ đừng vào núi nữa" Đứa bé gái lớn khóc, làm đứa nhỏ đằng sau cũng oà khóc theo.Cô day day trán, không biết nên làm thế nào, cô xuyên qua nơi nào thế này, nhà thì rách không có gì, lại còn thêm hai đứa con gái, lúc trước cô còn chưa có một mảnh tình vắt vai, đến tay con trai còn chưa cầm một lần.

Ú oà một cái thành mẹ bỉm sữa luôn." Con, các con đừng khóc, mẹ mẹ không sao rồi?" Cô mất tự nhiên nói, dù sao cô còn chưa tiêu hoá hết thông tin đâu" Mẹ rất khoẻ, hai đứa mau lên đây, ngồi tránh chỗ mưa ra""ừ......hiện tại mẹ hơi đau đầu cảm thấy choáng váng, mẹ có hơi quên xíu chuyện, con có thể nói lại cho mẹ không?"Đứa lớn trừng mặt, hoảng sợ, đứng dậy nhìn cô." Mẹ đau chỗ nào, con đi tìm bác đội trường nhờ người đưa mẹ lên bệnh viện"" Mẹ không sao, chỉ là hơi choáng váng nên quên một số chuyện thôi, con nói lại cho mẹ là được"May mắn cả hai đứa còn nhỏ, nên tin lời bịa đặt linh tinh của cô.

Theo lời kể thì đứa lớn là Trần Tiểu Nhất 5 tuổi, đứa bé Trần Tiểu Tiểu 2 tuổi, là con của cô, cô là vợ của Trần Quốc Khanh, 3 năm trước đi nhập ngũ, tiền lương một tháng cũng được 20 đồng, đây là một số tiền lớn bây giờ, nhưng đều gửi về cho mẹ chồng kiếp này, vì trong nhà chưa phân gia nên tất cả tiền đều do mẹ chồng giữ, được hơn một năm thì có điện báo, người chồng này của cô mất tích trên chiến trường.

Mặc dù tiền lương đều do mẹ chồng cô giữ nhưng do cô sinh ra hai con gái nên người mẹ chồng này rất không vừa mắt, bắt nạt cô hiền lành, sai sử cô và cả hai đứa con như người hầu trong nhà.

Cô yếu đuổi không thể làm được nhiều việc lại phải nuôi không thêm hai đứa con gái, nên một năm trước đã phân 3 mẹ con cô ra căn nhà cũ này.

Khi đó, nhờ có đội trường 3 mẹ con cô mới có căn nhà này để trú mưa, tránh nắng, mẹ chồng lấy lí do ba mẹ con ăn không uống không, trong nhà lại khó khăn nên không cho cô bất kỳ một thứ gì, cũng may thôn dân và đội trưởng đứng ra mới lấy được một chút lương thực, nhưng chỉ đủ ba mẹ con ăn một tháng tiết kiệm.

Cô được phân cho công việc cắt cỏ heo, vì sức khoẻ không tốt.

Nhưng công điểm không đủ cho ba mẹ con duy trì cuộc sống, bất đắc dĩ cô thi thoảng phải vào rừng đào rau dại vào tìm thêm đồ ăn.

Vậy nên người gầy càng gầy, mấy hôm trước vì trong nhà hết lương thực, cô bất chấp trời tối, đi vào rừng đào rau dại, nhưng do không cần thận trượt chân ngã xuống vách núi, vậy nên mới có chuyện cô xuyên tới.

Nói tới cũng trùng hợp, thân thể này cùng cô giống nhau tới 90%.

Lúc đầu cô còn tưởng cô xuyên cả người tới đây.Thật sự là cha mẹ chồng ác độc mà, hai đứa bé nhỏ như thế này thì ăn đáng bao nhiêu cơ chứ.

Nhìn hai đứa chỉ có da bọc xương, đúng là đứa trẻ nhà nghèo trưởng thành sớm.

Nếu đã để cô xuyên tới đấy, vậy thì cô sẽ cố gắng chăm sóc tốt cho hai đứa bé, ít nhất phải nuôi béo trắng lên..
 
Mang Trung Tâm Thương Mại Về Thập Niên 80
Chương 2: 2: Trung Tâm Thương Mại


" Mẹ con xin được một củ khoai bên nhà Vương thẩm, mẹ mau ăn đi"Cô nhìn củ khoai nhỏ bằng ngón chân, được con gái lớn nâng trong lòng bàn tay như báu vật, ánh mắt nhìn cô khao khát.

Cô mới tỉnh dậy chưa có cảm giác đói, nhưng hai đứa bé thì có vẻ rất đói rồi.

Thực sự, lúc cầm củ khoai lên cô thấy hai đứa nó trộm nuốt nước miếng hai lần." Con ăn đi, trước lúc bị ngã mẹ có ăn một ít rau dại rồi, đến giờ mẹ chưa đói, con mau chia cho em gái nữa"Đẩy qua đẩy lại, cuối cùng dưới sự thúc giục và kiên trì của cô, Tiểu Nhất mới đem khoai bẻ ra cho Tiểu Tiểu một nửa, con mình một nửa nhỏ, đến vỏ cũng không bóc, ăn đến vẻ mặt vui tươi.

Tiểu Tiểu đã hai tuổi, nhưng do từ nhỏ thiểu chất đến giờ vẫn chưa biết nói cũng chưa biết đi, có vẻ hơi chậm chạp.Sau khi hai đứa ăn xong, cô bảo hai chị em lên giường nằm ngủ.

Cô nằm ngoài cùng tránh chỗ nước nhỏ, để hai chị em nằm trong.

Sau một hồi mệt mỏi, hai đứa bé cũng ngủ.

Cô thì tỉnh táo suy nghĩ không biết tiếp theo nên làm gì.

Ôi công việc ở trung tâm thương mại rất tốt, đãi ngộ với sinh viên mới ra trường như cô đã là tốt lắm rồi, môi trường tốt để trau dồi kinh nghiệm, thế mà cô lại không thể làm.

Cô cũng đã chọn đi chọn lại rất nhiều trung tâm thương mại nhưng chỉ có ở đây là tốt nhất.

Đang mải nghỉ nghỉ bỗng chớp mắt cái cô thấy mình đang đứng trong trung tâm thương mại, cô xoa mắt mấy lần, mở ra vẫn là ở trung tâm thương mại.Chẳng lẽ cô đang mơ trong mơ, không đúng vẫn là bộ quần áo cũ nát kia, cô nghĩ căn phòng cũ kia và hai đứa trẻ, nháy mắt lại quay về trên giường.

Cô bừng tỉnh, đến giờ mà cô không hiểu thì phí mấy năm cày truyện của cô rồi.

Đúng là ông trởi không tuyệt đường của cô, cho cô hẳn cái trung tâm thương mại này vậy thì có gì cô phải sợ nữa.

Lúc đọc truyện thấy nữ chính có bàn tay vàng, có người có cả không gian lớn có thể trồng cây, có linh tuyền chữa bệnh, nhưng với cô hiện tại cái trung tâm thương mại này chính là bàn tay vàng cô cầu cũng không có ở kiếp trước.

Cô không có dã tâm dựa vào không gian đi ngang, được người người ngưỡng mộ, cô cũng không có nhiều thông minh để làm.

HIện tại chỉ cần ấm lo, nuôi hai cô con gái béo trắng, trải qua cuộc sống tốt đẹp.Cô nhớ trung tâm này có năm tầng, tầng 1, 2 là siêu thị, tầng 3 là khu đồ điện và xe, tầng 4 là khi trang sức phụ kiện, khu mỹ phẩm, tầng năm là khu quần áo.

Cô suy nghĩ đi vào khu tầng 1, thực sự vào được.

Bên trong là khu mua sắm rộng nhìn không thấy điểm cuối, cô hiện tại cần lấp đầy bụng trước.

Cô tới bản đồ siêu thị tìm khu đồ ăn sẵn, phải đi mất 10 phút mới tới nơi.

Khu đồ ăn chín cực kỳ nhiều món, cô đã đi tới đây mấy lần rồi, cô đi lại quầy phở, tự múc một bát phở bò, tới bàn ăn ăn một hơi hết bát phở mới cảm thấy có sức sống.

Lúc cô bê bát lại quầy trả thì đã thấy chỗ trống bị điền đầy, trong lòng vui sướng nhảy dựng.Nếu như vậy thì không bao giờ sợ hết đồ,mặc dù trung tâm rất lớn, nhưng những thứ có thể dùng được sẽ hết dần, vậy nên đồ ăn tự động được điền đầy là một niềm vui không thể tả hết bằng lời.

Theo như lời kể của con gái, năm cô xuyên tới chắc là khoảng những năm 70-80 gì đó.

thời kỳ này thiếu ăn, thiếu mặc, đồ dùng phải có tem phiếu mới được.

Vậy nên đồ ăn trong này thực sự rất trân quý, ít nhất là với cô hiện tại.Nghĩ đến hai đứa bé đang ở bên ngoài, đến một củ khoai cũng nâng niu như báu vật, gầy đến đáng thương, quần áo còn không có chỗ nào là lành nặn, cô muốn mang vật dụng ra bên ngoài cho hai đứa bé, nhưng cô chưa biết nên lấy lý do gì cho hợp lý.

Thôi cứ lấy ra rồi lấy đại môt lý do nào đó, không thể cô ăn ngon, uống ngon mà để hai đứa bé đói rách được.Vì buổi tối, cô sợ đồ khó tiêu sẽ khó chịu, với hai đứa hay bị nhịn đói nên cô qua quầy cháo múc hai bát cháo nóng hổi, thêm chút gà xé và rau thơm lên.

Mùi thơm quá nồng đậm, cô đã ăn xong một bát phở, nhưng giờ lại thấy đói, lại múc thêm cho bản thân một bát, ăn xong để bát trả lại quầy, nghĩ đi ra, sau đó cô xuất hiện trong phòng, nhìn ngoài trời mưa đã bớt, cô vội bê cháo tới giường để xuống, đang định gọi hai con dậy ăn thì đã thấy Tiểu Nhất và Tiểu Tiểu bò dậy, hai mắt nhắm chặt nhưng mũi hít hít, miệng lẩm bẩm thơm quá.Cô buồn cười gọi: "Hai đứa, có thấy thơm không, mau dậy ăn cháo nào"Tiểu Nhất vẫn còn nghĩ mình mơ ngủ, lầm bầm, có phải đang nằm mơ không, con ngửi thấy mùi đồ ăn rất thơm." Không phải mơ đâu, mau dậy ăn cháo trước rồi mới đi ngủ"Cô bê cháo tới trước mặt Tiểu nhất, con bé mở to mắt nhìn cháo gà bốc khói nghi ngút, cô nổi ý trêu đùa, đong đưa bát sang trái phải, cái đầu nhỏ cũng đong đưa theo.

Cô lấy thìa múc một muỗng cháo thổi nguội đút cho cô bé , Tiểu Nhất như mộng há mồm, ánh mắt sáng lấp lánh, ngậm một lúc sau một nuốt.

Ánh mắt ao ước nhìn bát cháo trên tay cô."Ngon quá"Tiểu Tiểu bên cạnh ngồi ngoan ngoãn, nhưng ánh mắt và cái miệng ch** n**c miếng, cô bé nuốt cái ực, làm cô cũng không dám trêu nữa."Con tự xúc ăn nhé, để mẹ cho Tiểu Tiểu ăn" Cô quay sang bảo Tiểu Nhất" Vâng, mẹ cũng ăn, cái này ngon lắm, thật sự rất ngon, con chưa từng ăn cháo nào ngon như vậy ".

Tiếu Nhất đưa bát cháo qua cho cô." Mẹ đã ăn rồi con mau ăn đi"Cô quay ra múc cháo thổi nguội đút từng muỗng cho Tiểu Tiểu đang ngóng trông bên cạnh."Nào Tiểu Tiểu có cần mẹ đút nữa không"Cô bé lắc đầu đưa tay cầm muỗng muốn tự mình ăn.

Cô nhìn hai chị em ăn cháo mà vui mừng, cảm giác tinh thần cũng thoải mái hơn nhiều..
 
Mang Trung Tâm Thương Mại Về Thập Niên 80
Chương 3: 3: Cháo Gà


" Mẹ ơi, ngon quá, cháo bằng gạo trắng, lại có thịt gà, con chưa tùng được ăn, ngày trước khi còn ở nhà bà nội, con cũng đã ngửi thấy lúc Đại Hổ được bà nội nấu cho ăn mấy lần.

Bây giờ con cũng được ăn rồi, con thấy còn ăn ngon hơn."" Đồ ăn này là khi mẹ lên núi đào rau được thần tiên ban cho, còn rất nhiều loại khác nữa, nhưng hai đứa không được nói cho ai biết, nếu không bà nội cướp đồ ăn cho Đại Hổ, thì nhà mình sẽ không có đồ ăn ngon để ăn đâu, hai đứa nhớ chưa."Tiểu Nhất vừa ăn cháo vừa gật đầu lia lịa, Tiểu tiểu chưa thể nói cũng khẽ giơ ngón tay lên môi thể hiện con bé sẽ không nói cho ai biết.

hai đứa lúc đầu nhìn không có tinh thần, sắc mặt vàng như nến, hiện giờ ăn xong cháo, tuy không có thể lập tức khoẻ lên, nhưng no bụng thì trông đã có tinh thần hơn.

Trương Tiểu Ngư nhìn mà thoả mãn, cảm giác hạnh phúc này là sao.

Hai đứa bé lần đầu tiên được ăn một bữa tối ngon như vậy, đến cả Tiểu tiểu cũng ăn hết tô cháo mà ôm bụng nằm trên giường." Mẹ ơi, ăn ngon quá"" được rồi hai bảo bối ngoan quá, ăn xong các con mau đi ngủ đi, sáng ngày mai mẹ sẽ làm bánh bao nhân thịt cho cho đứa"" oa bánh bao nhân thịt, có phải bánh bao ở thị trấn mới có hay không mẹ"Tiểu Nhất nhìn cô chờ mong, Tiểu Tiểu cũng ngẩng đầu nhìn cô chăm chú." Không phải, còn ngon hơn cả bánh bao trên trấn, là bánh bao trắng phau nhân thịt heo""Rồi hai con mau ngủ, ngày mai dậy là sẽ có bánh bao trắng mềm để ăn, nhưng mà nhớ tuyệt đối không được nói với ai, các con nhớ chưa"Sau khi hai đứa đồng ý một lần nữa, ba mẹ con mỹ mãn nằm xuống chìm vào giấc ngủ, đây là giấc ngủ ngon nhất từ khi hai cô bé ra đời, không phải chịu đói, sáng mai còn được ăn bánh bao nhân thịt, Thật sự quá hạnh phúc.Trương Tiểu Ngư vì đã ngủ cả một ngày, nên hiện giờ cô không buồn ngủ, cô nằm nghĩ một chút tình hình hiện tại và bước tiếp theo cần có kế hoạch cho cuộc sống sau này của ba mẹ con.Cô nghĩ đầu tiên là phải sửa lại mái nhà, đợi khi cô tìm cách kiểm chút tiền và đồ dùng sẽ sửa ngồi nhà này tốt hơn.

Tại thời đại này, tiền không có giá trị bằng hiện vật, giao dịch chủ yếu bằng tem phiếu và mỗi người cần phải có công điểm trong hợp tác xã, sau khi đến mùa thu hoạch, sẽ được phân chia lương theo số công điểm, nhưng hiện tại trong nhà có ba người, một mình cô làm công việc cắt cỏ không thể đủ lương thực nuôi sống cả ba mẹ con, huống chi nói đến ăn uống đầy đủ, rồi sửa sang nhà cửa.Đọc qua không ít tiểu thuyết, cô cũng có biết qua giao dich chợ đen, hiện tại cô không thiếu vật phẩm, nhưng buôn bán giao dịch chợ đen bị cấm, nên nếu muốn đến chợ đen bán đồ cô cũng hơi lo lắng, nếu bị bắt gặp sẽ bị phạt rất nặng.

Nhưng không thể không đi thử một chuyến, cô cũng hết cách, để sửa nhà cần có tiền, cô còn muốn cho hai đứa bé trong nhà đi học cũng cần tiền, cô hiện tại mới 22 tuổi, mấy năm nữa có chính sách đổi mới cho phép thi đại học, cô cũng phải tự ôn tập lại để chuẩn bị cho kỳ thi, sau khi đổi mới sẽ có rất nhiều cơ hội làm giàu.

Nghĩ nghĩ cô thiếp đi lúc nào không hay.Hôm sau trời chưa sáng, cô mơ màng tỉnh dậy nghe tiếng gà gáy, trong bất chợt cô vẫn chưa nghĩ được mình đang ở đâu, mãi một lúc thích ứng, cô chớp mắt vài lần cho tỉnh táo." Mẹ, mẹ dậy chưa" Vừa tỉnh táo một chút quay qua thấy hai tiểu bảo bối đang nhìn cô chằm chằm, chợt nhớ tới lời hứa ngày hôm qua, cô cười cười trêu trọc." Mẹ chưa dậy, mẹ còn đang ngủ, bây giờ hai con thơm một cái mẹ mới tỉnh dậy"" Chụt, chụt"" mẹ con thơm thơm rồi,mẹ đã dậy chưa"Cô buồn cười, ngồi dậy, hôn mỗi bé một cái, con gái cô đáng yêu quá, đúng là tiểu áo bông của cô mà." Được rồi, Tiểu Nhất mau dậy rửa mặt cho con và em đi"Vì giờ trời nóng nên không cần đun nước, chỉ cần múc trong vại chưa là được, nên cô không cần lo lắng.

Cô vào trong trung tâm, đến quầy đồ ăn, lấy 3 cái bánh bao nhân thịt, cô lấy thêm sữa đậu nành, vì không muốn để vỏ ra ngoài, cô lấy thêm cốc nhựa đổ sữa vào cho vào máy quay nóng bánh bao, thế là có bữa sáng đầy đủ rồi.

Lúc cô mang đồ ra ngoài, hai bảo bối đã ngồi ngay ngắn trên giường ngó nhìn dáo dác.

Vì lúc nãy cô đi vào từ phòng bếp nên hiện giờ cô cũng từ phòng bếp đi ra.

Cô bê đồ ăn lên giường, hai đứa bé trừng lớn mắt nhìn chằm chắm bánh bao." nào mau ăn đi, uống thêm sữa đậu nành nữa"" oa mẹ bánh bao trắng mà còn lớn nữa, lớn hơn nhiều cái con đã nhìn thấy"Hai cô bé mỗi người tự cầm bánh bao vừa ăn vừa khen ngon, cô đưa cốc sữa đậu nành cho Tiểu Nhất, còn Tiểu Tiểu vì nhỏ cô lấy thêm ống hút bằng cỏ lau cho bé.Hai bé há mồm uống từng ngụm nhỏ.

" Có ngọt không?"" Ngọt lắm ạ" Nọt nọt" Tiểu Tiểu lần đầu tiên mở miệng từ lúc cô đến đây..
 
Mang Trung Tâm Thương Mại Về Thập Niên 80
Chương 4: 4: Mượn Tiền


Ăn xong bữa sáng cô để hai đứa bé trên giường chơi với nhau.

Ngoài trời đã không còn mưa nữa.

Cô vào nhà nhờ Tiểu Nhất chỉ đường đi tới nhà đội trưởng, cô dự định sẽ thử vay tiền để nhờ người sửa lại mái nhà, vì hiện tại trong nhà không có tiền, cô cũng không thể tự dưng biến ra tiền mà không rõ lý do được.

Vì trời mưa nên chưa có người ra đồng làm, việc cả nhà đội trưởng đang ở trong nhà.

Thôn cô đang sống là Trần gia thôn, đa phần người dân đều họ Trần, thím Vương, vợ đội trưởng Trần thấy cô đến liền mời cô vào nhà." Thím Vương, cháu có việc muốn nhờ đội Trưởng Trần một chút.""Cháu vào nhà đi, ông ấy đang ở trong nhà" Thím Vương vào nhà gọi đội trưởng ra.Đội trưởng Trần là một người đàn ông khoảng 50 tuổi, gương mặt đoan chính, là một người có thể thành thật." Tiểu Ngư cháu đã khoẻ chưa, mau vào đây"Nhà đội trưởng Trần là căn nhà gạch xanh, năm gian, bên trái là gian phòng bếp, trong nhà chưa phân gia nên cả nhà cùng ở với nhau, ông có 5 người con 3 trai 2 gái, đều đã lập gia đình, hai cô con gái đều lấy chồng trên thị trấn, 3 con trai đang làm trong hợp tác xã, đều là người thành thật." Vâng chú Trần, cháu có việc muốn nhờ ạ, hôm qua trời mưa to nhà cháu bị dột nhiều quá, cháu muốn tới mượn trước 5 đồng, sau này thanh toán công điểm sẽ trừ sau được không ạ, cháu muốn nhờ người sửa lại mái nhà."" Cháu cũng muốn xin nuôi hai con gà nữa ạ."" được cháu không cần mượn tiền đâu, dùng lương thực trừ sẽ tốt hơn là tiền.

Chú sẽ hỏi người trong thôn xem có ai rảnh sẽ tới sửa lại nhà cho cháu không, gà thì ngày mai thím Vương sẽ mang tới."" Vậy cháu cảm ơn chú."" Ở nhà còn hai đứa nhỏ, cháu xin phép về trước ạ" Cô chào hai vợ chồng đội trường rồi ra về" Vậy cháu về đi, mấy hôm nay ở nhà nghỉ ngơi cho khoẻ hẳn, công việc quan trọng, nhưng sức khoẻ không thể lơ là được, cháu mà có chuyện gì, hai đứa bé làm sao" Thím Vương khuyên bảo cô" Vâng cháu đã biết ạ"Sau khi từ nhà đội trưởng Trần về, cô vào nhà thấy hai con gái đang ngồi trên giường chơi cùng nhau, thời này không có thứ đố chơi gì để tiêu khiển, có thì cũng không có tiền và phiếu để mua, nên trẻ con chỉ có thể tự tạo trò chơi với nhau." Mẹ, mẹ về rồi""mạ mạ"Hai con gái đồng thời gọi cô, cô vui vẻ tới giường ngồi nhìn hai đứa chơi, cô chợt nhớ trong trung tâm có rất nhiều đồ chơi cho trẻ em, tối nay cô thử vào trong tìm xem có thứ gì cho hai bảo bối chơi hay không.Cô thông báo với hai bé ngày mai trong nhà sẽ có thêm hai con gà, nếu nuôi tốt có thể đẻ nhiều trứng để cho hai bé ăn.

Hai cô bé rất vui vẻ, đều nhận sẽ chăm sóc gà con thật tốt.Không thể cứ ngồi một chỗ như thế này, cô muốn lên núi một chuyến xem có đồ gì hay không, sau trời mưa có thể sẽ có nấm hoặc măng.

Nghĩ thế cô vào bếp mang giỏ lên vai, dặn hai bảo bối ở trong nhà.

Nhưng mà Tiểu Nhất không chịu cho cô lên núi.

Sau một hồi cô phải dẫn theo cả hai đi cùng, cô để Tiểu Tiểu vào giỏ và dắt tay Tiểu Nhất đi vào núi.

Trên đường đi cô cũng gặp vài hàng xóm, cô không biết tên vậy nên chỉ chào hỏi rồi đi luôn.Cô không biết địa hình ở đây, nhờ con gái chỉ đường, thời này rau dại cũng rất hiếm vì thiếu đồ ăn, trẻ con trong nhà phải đi vào núi đào rau dại trong khi người lớn đi làm kiếm công điểm.

Đi vào rìa rừng, không khí ẩm ướt trong ngày hè, cảm giác rất thoải mái và trong lành.

Đi một lúc lâu cô mới hái được một ít rau dại và nấm." Mẹ chỗ kia có nhiều nấm quá"Cô nhìn bên kia quả thật có một mảng nấm sau mưa mọc mơn mởn.Cô vội vàng đi qua đặt Tiểu Tiểu xuống gốc cây sạch, để Tiểu Nhất trông coi em gái.

Nhiều nấm thế này tối nay cô có thể vụng trộm nấu một nồi gà hầm nấm, nấm không hết có thể mang đi bán trên trấn.

Nhanh chóng đào nấm cho vào giỏ tre, cả mảng nấm này cô đào được cả hơn nửa giỏ.Sau khi hái nấm xong, nhìn xung quanh, cô nhặt thêm một bó củi về để phơi khô làm củi đốt.

Xong hết thảy, cô bế Tiểu Tiểu và cầm tay Tiểu Nhất về nhà.

Cô nhanh chóng đổ nấm ra cắt rẽ và sơ chế, phơi ra nơi thoáng mát.

Buổi trưa vì có nấm tươi mới, cô vào không gian lấy một miếng thịt, trứng và gạo để nấu cơm và làm nấm xào thịt, thêm nồi súp nấm, nhà cô bên cạnh không có hàng xóm ở gần, nên không sợ nấu ăn mùi thơm bay ra, chỉ cần lúc nấu đóng cửa kín là được..
 
Mang Trung Tâm Thương Mại Về Thập Niên 80
Chương 5: 5: Sửa Nhà


Buổi trưa ba mẹ con ăn no căng, mỹ mãn đi ngủ trưa.

Chiều đến, đội trưởng Trần dẫn vài người tới nhà cô để sửa lại mái nhà.

Người đến đều là người dân trong thôn, mọi người đều vô cùng nhiệt tình, ngoài mái nhà, còn giúp cô sửa lại cổng và gian bếp.

Có cổng và tường rào cô có thể yên tâm hơn một chút.Sau khi sửa xong, cô cảm ơn mọi người và bắt tay vào dọn dép nhà ở, hai tiểu bảo bối cũng giúp cô lau chỗ này dọn chỗ kia, như hai con ong chăm chỉ.

Cô bỏ đệm giường bằng rơm thay bằng chiều trúc mát lạnh, tường đất rơi vỡ cô dùng tấm bạt tìm trong không gian đóng lên để cố định trên tường, thêm bộ bát đĩa, chén, ấm nước bằng gốm thô, cô chọn mãi mới được loại không quá phô trương, thêm phích nước nóng và chậu, lấy thêm xà phòng tắm, dầu gội, bột giặt tất cả đều được bỏ bao bì để tránh nhiều chuyện.Làm xong tất cả cô mệt đến mức không muốn động, con gái lớn thấy thế lại lấy nước và đấm lưng cho cô, bé út dù không hiểu cũng chạy lại đấm đấm, cô mệt nhưng mà tâm lại vui muốn bay lên, Con gái báo bối của cô đấy, không uổng công yêu thương."Mẹ đã đỡ mệt hay chưa"" Mẹ hết mệt rồi, mau lên nằm thử giường mới nào"" oa mát quá, nằm thật thoải mái" Tiểu Nhất và Tiểu Tiểu lăn qua lăn lại trên giường cười vui vẻ.

Cô cũng nằm lên giường nghỉ một chút, trời gần tối, cô quay sang hỏi hai chị em muốn ăn gi ." Mẹ, con muốn ăn canh nấm và nấm xào thịt như buổi trưa được không ạ"" nấm nấm" Tiểu tiểu cũngNhìn hai đứa được ăn uống no đủ mà vui vẻ, tinh thần và sức lực đã tốt hơn rất nhiều, cô cảm thấy thật có thành tựu." Được bây giờ chúng ta cùng làm canh nấm nào, Tiểu Nhất và Tiểu Tiểu giúp mẹ rửa nấm nhé"" Vâng con sẽ rửa thật sạch"Cô vào trung tâm tìm một con gà tươi dùng một nửa để nấu canh gà, một nửa lọc thit để xào nấm.

Hai bảo bối nhà cô đã rửa xong sạch sẽ nấm rồi.

Cô nhờ Tiểu Nhất nhóm lửa, cái này cô thật sự không rành lắm, nên đang học từ con bé.

Sau khi đóng cửa bếp kín đáo, cô lấy thit gà trong rổ đã cắt sẵn trong trung tâm, cà rốt, ngô vào cùng nước nấu tầm 15 phút cho chín, sau đó thêm chút muối, rồi để nhỏ lửa hầm khoảng nửa tiếng.

Nửa tiếng sau thì cho nấm đã rửa sạch vào nấu thêm 10 phút cho nấm chín hẳn là có thể ăn.

Mùi thơm nức mũi bay ra, khiến hai bảo bối hít hà không ngừng." Thơm quá" Tiểu Nhất nuốt nước miếng vài lần.

Cô múc canh gà ra nồi giữ nhiệt, tiếp tục làm gà xào nấm.Gà lọc thái miếng vừa ăn, cho dầu vào chảo thêm tỏi và gừng vào phi thơm, cho thêm gà và nấm vào xào lửa lớn cho thêm gia vị vừa ăn, xào qua cho chín mềm thì có thể ăn được." Tiểu Nhất con đi lấy bát đũa để chuẩn bị ăn cơm nào"Cả 3 mẹ con ngồi vào bàn ăn cô gắp hai đùi gà cho hai đứa, Tiểu Nhất nhìn đùi gà trong bát lại gắp lại cho cô." Mẹ ăn đùi gà đi"" Mạ ăn"Cô thấy mà vui vẻ: " hai con ăn đi, me không thích đùi gà, trong này còn rất nhiều thịt, hai con ăn nhiều để mau lớn, còn giúp mẹ nhiều việc chứ"" Vâng ạ"" ăn ngon quá" Canh nấm thanh mát, thịt gà chín mềm.

Nấm xào thì ngọt, mọng nước, dai giòn.

Cả ba mẹ con ăn uống no say, hai bảo bổi gặm đùi gà đến hạnh phúc, mẹ thật tốt, từ khi trở về làm cho bọn họ rất nhiều đồ ăn ngon, mà trước giờ chưa từng nghĩ đến, cả đùi gà ngon nhất cũng được ăn.Ăn cơm xong ba mẹ con thu dọn chén bát đi rửa, rồi trở lại phòng ngủ.

Cô lấy kem đánh răng và bàn chải, hướng dẫn hai bé tự đánh răng và rửa mặt xong, trước sau đó là tắm rửa, con gái là phải thật sạch sẽ và xinh đẹp, ngoài ra cô còn chọn kem dưỡng da cho em bé, tay hai bé thô ráp, đặc biệt là Tiểu Nhất đã 5 tuổi, nhưng da nứt nẻ, vàng vọt." Bây giờ sáng và tối trước khi ngủ phải đánh răng và bôi kem dưỡng ẩm nhé"" Cái này thơm quá, hihii" Tiểu Nhất cười cười sờ mặt rồi ngửi ngửi.Cả ba mẹ con làm vệ sinh xong thì leo lên giường đi ngủ, cô nghĩ ngày mai vẫn nghỉ bên hợp tác xã, cô tính lên thị trấn một lần thăm dò tình hình xem, nếu có thể kiếm chút tiền và tem phiếu thì còn gì tốt hơn.

Hiện tại trong tay không có lấy một đồng tiền, cô không yên tâm lắm.

Trong khi trong trung tâm đồ thì rất nhiều.

Không thể lãng phí được.

Thời này thiếu lương thực, nên chắc chắn là cũng sẽ bán lương thực và đồ nhu yếu phẩm.Sáng sớm hôm sau, Trương Tiểu Ngư tỉnh dậy sớm, thấy hai con gái còn đang say ngủ, cô dậy vệ sinh cá nhân xong, dưỡng da và bôi kem chống nắng, vào trong trung tâm lấy một nồi cháo thịt băm vào nồi giữ nhiệt, gọi hai bé dậy, hai bé lắc lắc lư lư dụi mắt ngồi dậy miệng kêu: "Mẹ"Cô thấy đáng yêu quá hôn mỗi đứa một ngụm cười bảo: "Nào hai con heo lười, mau dậy đánh răng rửa mặt rồi ă cháo thịt băm nhé".

Động tác của hai bé nghe thấy cháo thịt đã nhanh chóng lưu loát."Cháo thật thơm, thật mềm" Tiểu Nhất múc một thìa cháo vừa ăn vừa khen.Cô thổi nguội cháo để Tiểu Tiểu tự ăn, ngày trước cô thấy mấy đứa nhóc 2, 3 tuổi bố mẹ bón từng thìa, xem đủ mọi trò, mà vẫn không ăn.

Giờ thấy hai bé tự ngồi ăn ngoan như thế này cô cảm thấy rất vui sướng, hai bé vừa ngoan ngoãn lại dễ nuôi."Sáng nay mẹ có việc đi ra ngoài môt chút, không thể để hai đứa đi cùng được, hai đứa ở nhà khoá cổng lại ai cũng không mở cửa, buổi chiều mẹ sẽ trở về mua kẹo cho hai đứa"Cô dặn dò cả hai, hai chị em ban đầu không muốn, nhưng sau khi dụ dỗ hết lời mới chịu, cô vào trung tâm, tìm kiếm một bộ búp bê barbie mang qua cho hai chị emCô dặn: "Hai đứa chỉ được chơi thứ này trong nhà, không được cầm ra bên ngoài nhé""Vâng mẹ yên tâm ạ"Sau khi nhìn thấy bộ đồ chơi, hai chị em đều bị cướp mất hồn luôn rồi.

Cô thu dọn bát xong, chuẩn bị ra cửa, hôm trước đến nhà đội trưởng cô đã hỏi thím Vương đường tới trấn, từ đây đi bộ lên trấn khoảng nửa tiếng, cũng có xe bò nhưng cô không có tiền, đành phải cuốc bộ.

Chờ sau này tìm cơ hội phải mua xe đạp mới được..
 
Mang Trung Tâm Thương Mại Về Thập Niên 80
Chương 6: 6: Bán Đồ


Cô đeo giỏ nấm hái được ngày hôm qua lên dự định mang tới cửa hàng cung tiêu bán thử, cô chưa từng đi bộ như thế này, nên nửa đường thì chân đã mỏi rã rời, cô phải nghỉ chân hai lần giữa đường, trên đường đi cô hỏi thăm hợp tác xã cung tiêu trước, thật vất vả mới đến nơi, cửa hàng này cũng không lớn, cô vào bên trong, thấy có 2 người bán hàng đang nói chuyện, họ cũng không thèm để ý tới cô.

Cô đi qua quầy nở nụ cười chuyên nghiệp, " Chào chị, chỗ này có phải quầy thu mua không ạ""Không, cô đi sang bên thu mua ở bên kia" Cô gái bán hàng không thèm nhìn cô rồi trả lời.

Cô cũng từng nghe qua nói người ăn cơm nhà nước thời này rất được hoan nghênh, nên họ thường không coi trọng khách hàng, nghĩ cũng đúng thật, hình thức bán hàng không cạnh tranh, chiếm lĩnh thị trường như thế này, bảo sao họ không kiêu căng.

Cô cũng không so đo với họ, đi tới quầy thu mua bên kia.

Bên này có một cô gái đang cúi đầu viết viết gì đó.

"Chào cô, tôi có chút nấm tươi muốn đổi, chỗ này có mua hay không""Nấm à, chỗ tôi không mua nấm tươi, vì nấm tươi không để được lâu"Cô gái ngẩng đâu nhìn cô, đi lại kéo cô vào trong: "Chị có nhiều hay không, em muốn mua cho mình""Tôi chỉ có khoảng năm cân thôi, vì ngày hôm qua trời mưa nên thử lên núi hái chút về"" Vậy chị bán lại hết cho em, nấm khô ở đây 1 đồng một cân cần phiếu, năm cân nấm tươi em trả chị 1 đồng thế có được không""Được chứ" Trương Tiểu Ngư vui mừng trả lời"Ở đây thịt bán như thế nào vậy em" Cô thử dò hỏi"Thịt heo giá 2 đồng 8 hào một cân cần phiếu, xương heo thì 1 đồng một cân cũng cần phiếu, nhưng dạo này thịt heo khan hiếm, có muốn mua cũng không có" Cô gái giọng hơi buồn chán nói.

"Nếu chị muốn mua có thể qua quầy bên kia hỏi thử xem" Cô thấy cô gái này thái độ thực tốt.

"Thật ra chị có một ít thịt và trứng gà muốn bán, nhưng không biết giá cả""Chị có thịt, vậy chị có thể bán cho em một chút không, cả nhà em lâu nay chưa được ăn thịt".

Mặc dù làm trên cửa hàng cung tiêu, nhưng mà cô cũng không có nhiều đặc quyền để mua thịt, nếu muốn ăn vẫn phải xếp hàng, nhưng do cô phải đi làm nên không thể xếp hàng quá lâu được, đều là mẹ cô ở nhà phụ trách, nhưng thời bây giờ thịt lợn ít, chỉ tiêu cho mỗi người môt tháng chỉ có khoảng 3 lạng, dù vậy chưa chắc đã có thể mua được.

Nhà cô có ba mẹ, anh chị, hai đứa cháu trai thì đang tuổi ăn tuổi lớn, trong thị trấn cuộc sống khó khăn hơn nông thôn, vì không có đất và núi dựa vào, chỉ có thể dựa vào chỉ tiêu nhà nước mỗi tháng, nhưng như vậy thì chỉ có thể duy trì không chết đói.

" Chị là Trương Tiểu Ngư, em tên gì để tiện xưng hô"" Em tên Lý Thanh Tú, chị Tiểu Ngư, chị có nhiều không, bán cho em một chút"" Thịt lợn chị có 10 cân, trứng có 3 cân" cô nói đại một con số" Em lấy hết chỗ này, thịt em trả chị 3 đồng cùng phiếu, trứng thì 1 đồng 5 vì trứng em lại không có phiếu, chị thấy có được không ", Lý Thanh Tú vui mừng nói" Thịt lấy em đúng giá 2 đồng 8, trứng thì như em nói là được" Trương Tiểu Ngư thấy cô gái này cũng tốt bụng nên muốn thành lập mối quan hệ tốt.

"Vậy em cảm ơn chị nhé, nhưng mà bây giờ em chưa thể cầm đươc, đợi trưa chị chờ em ở cửa em đưa chị về nhà, giờ chị cứ đi dạo trước"" Vậy hẹn em lúc 12h nhé".
 
Mang Trung Tâm Thương Mại Về Thập Niên 80
Chương 7: 7: Chợ Đen Bán Đồ


Cô đi ra khỏi cửa hàng quốc doanh, rồi tránh vào trong hẻm không người, đi vào trong trung tâm thương mại, lấy 10 cân thịt và 3 cân trứng để vào giỏ, sau đó đi dạo quanh trung tâm xem có đồ gì có thể bán được ở thời điểm nay hay không.Cô phát hiện một dãy cửa hàng bán đồ phong cách thâp niên 70-80, quần bò, áo bay, quần áo vải voan, sa tanh, khăn lụa, dép nhựa, dép đúc, đồng hồ đeo tay, radio, xe đạp, xe cúp mà cô hay gọi là xe 81, cô nghe nói thời kỳ này để có một chiếc quần bò, người ta phải bỏ ra cả hai cây vàng.

Vậy không phải là cô giàu to rồi hay sao.

nhưng mà buôn bán giai đoạn này vẫn còn chưa được cho phép lắm, vẫn phải buôn bán chui ở chở đen.

Vậy nên trừ khi gặp được khách mới dám lấy ra.Cô không có khiếu làm ăn buôn bán cũng không thể đi xa xôi buôn hàng bán qua tay được, đời trước ước mơ của cô là có thật nhiều đất và trong tay đầy két vàng.

Cô nghĩ hiện tại người dân còn đang sử dụng tem phiếu, tiền, vàng, đất là thứ không có giá trị như hiện đại, hiện tai đất được phân chia theo hộ khẩu, nhưng vàng thì lại không quá đáng giá, hiện tại cô sẽ tìm cách gom nhiều vàng, để sau này khi mở cửa đổi mới sẽ dùng nó đi mua đất.Dạo thêm một chút còn thấy cả cửa hàng vi cá, hải sâm, yến sào, đông trùng...!toàn những mặt hàng cao cấp, cái này chỉ bán được cho những nhà giàu, thời này không phải không có người giàu, chi là số lượng ít mà thôi.Suy nghĩ một hồi cô quyết định thử vận may ngoài chợ đen, cô thăm dò được từ chỗ Lý Thanh Tú.

Cô ra ngoài đi thử qua mấy con đường.

thấy một hai người mặc kín tay xách giỏ đi qua lại, lúc nãy cô cũng đeo khẩu trang và đội mũ vải, cô không mang giỏ mà chỉ đi để một chiếc đồng hồ trong túi áo.

Vào trong hẻm thấy có người canh gác hỏi cô muốn gì, cô nói có đồng hồ và quần bò muốn bán.

Người canh gác nghi ngờ nhìn, cô mở hé túi áo cho anh ta xem.

Người canh gác thấy vậy có chút sáng mắt lên, kéo cô sang cạnh."Cô muốn bán đồng hồ này đúng không, cô bán cho tôi được không""Được tôi không nắm được giá ở đây, anh cho một cái giá đi, tôi không cần tem phiếu, tôi cần vàng hoặc tiền nếu anh có""Cho tôi xem đồng hồ trước"Cô nhìn ngó xung quanh rồi lấy đồng hồ trong túi ra, đưa cho anh ta nhìn, đây là loại đồng hồ giá rẻ nhất ở quầy hàng cô thấy trong trung tâm, giá 300 tệ, cô nghĩ là làm bằng sắt hoặc thép không rỉ gì đấy.Anh ta nhìn đồng hồ còn mới tinh, không một vết xước, mặt kính bóng, cô thấy nét mặt anh ta rất háo hức." Vậy đi, nếu cô không cần tem phiếu tôi trả cô ba cây vàng cùng với 100 đồng cô thấy thế nào"Trong lòng vui sướng như điên, nhưng cô không thể hiện ra ngoài mặt, nên anh ta nghĩ cô không đồng ý."Dù sao đây cũng là mặt hàng xa xỉ, rất hiếm có, tôi trả thêm cô 50 đồng tiền nữa tổng cổng ba cây vàng và 150 đồng tiền" Được rồi bán cho anh, đây là chiếc đồng hồ mà chồng tôi để lại, vì khó khăn nên tôi mới phải bán đi, chứ bình thường tôi chỉ cất trong tủ không bao giờ dùng đâu"Cô bịa đặt nói, mặc dù trong lòng đang vui sướng ngất trời" Vậy được rồi, vì tôi không cầm theo nhiều thứ như vậy cô tới nhà tôi, tôi sẽ đưa tiền và vàng cho cô, tôi là người canh ở khu chợ đen này, cô cứ yên tâm, tôi tên là Phạm Ngũ.""Được anh dẫn đường đi".
 
Mang Trung Tâm Thương Mại Về Thập Niên 80
Chương 8: 8: 71


Nhà Phạm Ngũ ở ngay đầu hẻm, căn nhà mặt tiền khoảng 10m, có thể coi là khá giả, hắn để cô ngồi chờ dưới nhà, một lúc sau anh ta đem vàng và tiền tới, cô đếm đủ và đưa dồng hồ cho anh ta.

Anh ta có vẻ rất thích chiếc đồng hồ này.

Thấy anh ta thành thật không gian dối, cô thử hỏi anh ta."Tôi có mấy cân thịt heo cùng với hai chiếc quần bò anh có muốn lấy không, quần bò là bạn tôi xách tay từ nước ngoài về, nhưng không tiện đem đi bán nên nhờ tôi""Cô có thịt còn cả quần bò?, Nếu cô tin tưởng thì cô bán lại hết cho tôi, tôi sẽ đưa cô một cái giá hợp lý"" Tôi để ở nhà bạn cách đây mấy con phố, hẹn anh chiều nay tôi sẽ mang qua nhà cho anh, anh thấy thế nào?" Được nếu thế thì tốt quá, cô yên tâm, không sợ bị lừa, tôi quản cái chợ đen này cũng hai năm nay, cũng có tiếng ở đây, tuy bây giờ buôn bán lén lút, nhưng nếu cô buôn bán ở chỗ tôi, thì không bao giờ lo bị bắt" Anh ta vô ngực can đoan.Sau khi từ nhà Phạm Ngũ về cô lại tiến vào trong trung tâm lấy giỏ thịt đã hứa bán cho Lý Thanh Tú rồi đi ra chỗ cửa hàng quốc doanh, vừa đến nơi cô đã thấy cô ấy đang nhìn khắp nơi, thấy cô, cô ấy nhanh chóng gọi cô." Chị Tiểu Ngũ, em ở đây"Cô và Lý Thanh Tú về nhà cô ấy, đi mất khoảng 5 phút, nhà Lý Thanh Tú là căn nhà tập thể chỉ có 25m2, cả gia đình sống tại đây có vẻ hơi chật chội."Thanh Tú đã về à, mẹ nấu cơm rồi, chờ anh chị con vê rồi ăn" Mẹ Lý Thanh Tú từ nhà đi ra."Bạn con à, mau vào nhà chơi cháu""Mẹ đây là chị dâu Trương, chị ấy có thịt và trứng gà con muốn mua của chị ấy nên dẫn chị ấy về nhà mình"" Có thịt và trứng à, tốt quá, cháu mau vào trong này "Mẹ Lý Thanh Tú, đi ra bên ngoài đóng cứa lại phòng người trong khu biết, cô đi theo vào gian bếp, lấy đồ ra, tổng cộng 10 cân thịt và 3 cân trứng.

Lý Thanh Tú và mẹ cô ấy nhìn thấy nhiều thịt và trứng như vậy thì vui mừng khôn siết, 10 cân thịt tổng cộng 28 đồng, 3 cân trứng là 4 đồng 5.

tất cả 32 đồng 5 và phiếu thịt , cô đếm tiền và phiếu rồi cất vào túi." Chị Tiểu Ngư nếu lần sau chị có đồ gì tốt chị mang tới đây tìm em nhé"Thời buổi này, đồ ăn là quan trọng nhất, không phải cứ có tiền là mua được.

Trong nhà của cô có cháu trai và mẹ già là cần chăm sóc, đã hai tháng nay chưa ăn thịt.

Cô đi làm tại cửa hàng quốc doanh, một tháng cũng được 20 đồng và chỉ tiêu 3 lạng thịt, anh cô làm trong xưởng thép, một tháng cũng có 30 đồng, chỉ tiêu cũng là 3 lạng, cả đại gia đình một tháng mới có 6 lạng thịt, nên chỉ có thể tìm cách đổi ở chợ đen, nhưng chợ đen cũng không phải muốn là có thể đi được.

Lần này có may mắn lắm mới gặp được Trương Tiểu Ngư, dù biết là khó khắn nhưng cô vẫn mong nếu cô ấy có thứ tốt sẽ nghĩ tới cô đầu tiên."Đước nếu lần sau có thứ tốt chị sẽ tìm em"Bằng này thịt nhà cô có thể nấu giữ đông và muối ăn dần, mỡ thì có thể thắng nên ăn được một tháng thoải mái.

Lý Thanh Tú nghĩ.
 
Mang Trung Tâm Thương Mại Về Thập Niên 80
Chương 9: Chương 9


Sau khi rời khỏi nhà Lý Thanh Tú, cô trốn vào góc và đi vào trung tâm thương mại, sợ cầm nhiều đồ sẽ không an toàn, cô để vàng và tiền vào hòm tại quầy thức ăn sẵn.

Lúc đi ra cô mang thêm 20 cân thịt, 5 cân trứng và 2 chiếc quần bò đi thẳng tới nhà Phạm Ngũ lúc sáng.

Anh ta vẫn đúng canh ở hẻm , nhìn thấy cô anh ta ra hiệu tới nhà.Vẫn như trước cô để anh ta xem trước hàng hoá, anh ta vừa thấy đây đều là hàng hiếm bây giờ, không nói tới thịt và trứng, quần bò cũng giống như đồng hồ, đều chỉ là dân chơi mới sở hữu, anh ta có thể mua rồi bán qua tay cho mấy người trên thành phố, cũng có thể kiếm được một số tiền lớn." Thịt tôi sẽ trả cô theo giá chợ đen là 3 đồng 5 không cần tem phiếu, trứng là 2 đồng , quần bò thì là 100 đồng một chiếc"" Tổng cộng ở đây tôi có 20 cân thịt, 5 cân trứng, 2 chiếc quần bò tổng cộng là 280 đồng"" Tôi muốn mua một chiếc xe đạp, nếu anh có phiếu công nghiệp không"" Ở đây tôi có 1 phiếu xe đạp, tôi lấy cô 200 đồng"" Được"" Sau này cô có đồ gì tốt cứ tới chỗ tôi, đảm bảo cho cô giá hợp lý"" Tôi tin tưởng anh, nếu có thứ tốt sẽ tới chỗ anh"Cô ra về lại vào cất phiếu công nghiệp đi, giờ có phiếu chỉ chờ có cơ hội cô sẽ mang ra cửa hàng để mua, ngoài phiếu còn cần 150 đồng nữa mới mua được xe.Cô tới khu bánh kẹo lấy một ít kẹo sữa mang về cho hai bảo bối, sau đó đến quầy ăn, ăn một bát phở gà, trưa nay vì vội vàng nên cô chưa kịp ăn gì cả.

hiện giờ làm xong mọi thứ mới thấy đói nhũn người.Ăn xong, cô cất mọi thứ vào trong trung tâm, rồi lên đường về nhà.

Tới cổng thôn đã thấy mọi người lục tục đi làm đồng về.

mọi người thấy Trương Tiểu Ngư cõng giỏ thì rối rít hỏi thăm."Tiểu Ngư đi trấn trên à""Vâng cháu mượn chút tiền, lên trấn mua thêm đồ trong nhà"" Nhà cháu không có đồ gì cả"" Phải rồi mẹ chồng cháu đúng là không có lương tâm, haizz"Mỗi người một câu cảm thán, cô không rõ ràng việc của nguyên thân, nên chỉ ừ ừ cho qua, rồi mau chòng về nhà.

Vừa tới gần cửa nhà thấy hai tiểu bảo bối đang ngồi trước cửa đợi cô, nhìn thấy cô thì lon ton chạy ra gọi mẹ.

Cô giang tay ôm hai đứa, hôn một đứa một cái." Có nhớ mẹ không"" Có ạ, sáng nay lúc mẹ đi, bà Vương mang tới 2 con gà con, con đã để ở trong sân rồi"" Buổi trưa con và em ăn cháo xong thì hái cỏ cho gà con ăn""Giỏi quá""Nào mau vào nhà, mẹ có mua kẹo sữa cho hai đứa"Vào nhà cô để giỏ xuống lấy túi kẹo sữa chia cho hai bé mỗi người một viên, sau đó chia đều thành hai phần để vào túi vải nhỏ cho hai đứa mỗi người một phần ăn dần." Ngọt quá, kẹo sữa thơm nức, mẹ cũng ăn đi, ngọt lắm ạ""Mẹ không ăn kẹo đâu, các con giữ lại ăn dần đi nhé""Tối nay chúng ta sẽ ăn phở nhé"" Vâng ạ" hai đứa đáp lại giòn tan." Rồi hai con cùng nhau chơi đi, có thể ra ngoài nhưng không được dẫn em đi xa nhé, có chuyện gì thì chạy về nhà"Cô dặn dò hai đứa rồi, vào nhà nằm nghỉ, cả ngày hôm nay cô đã đi lại quá nhiều rồi, hiện tại rất mệt mỏi.

Cô mơ màng nằm nghỉ một lúc , đột nhiên thấy tiếng gọi lớn." Dì Tiểu Ngư, mau ra ngoài, Trần Đại Hổ đánh Tiếu Nhất"Bật người ngồi dậy chạy ra khỏi nhà, thấy một cậu bé tầm 5 tuổi, hớt hải chạy vào sân nhà." Dì mau ra ngoài Đại Hổ đánh Tiểu Nhất".
 
Mang Trung Tâm Thương Mại Về Thập Niên 80
Chương 10: Chương 10


Cô phi người chạy ra ngoài theo cậu bé, đằng xa thấy Tiểu Nhất đang ôm Tiểu Tiểu ngồi dưới đất, một thằng bé to béo, đang giơ tay đánh vào người con gái bảo bối cô.

Cô nhìn mà giận điên người, phi tới kéo thằng bé kia xuống đánh vào mông nó mấy cái, khiến nó kêu cha gọi mẹ." Mẹ hu hu"Cô chạy lại chỗ hai con gái thấy Tiểu Tiểu khóc, Tiểu Nhất thì chân chảy cả máu, cô nhìn mà sót xa, ôm Tiểu nhất lên dắt tay Tiểu Tiểu về nhà, thằng bé chạy về báo tin cho cô chạy lại kể cho cô nghe chuyện xảy ra." Dì Trương, lúc nãy Tiểu Nhất và Tiểu Tiểu đang cùng cháu chơi, Tiểu Nhất cho cháu một viên kẹo, Đại Hổ nhìn thấy chạy đến xô ngã Tiểu Nhất bảo bạn ấy đưa hết kẹo cho nó, nó bảo Tiểu Nhất làm gì có tiền mua kẹo, là ăn trộm của nó, nó còn nói, Tiểu Nhất là đồ không cha, mẹ là con ma ốm yếu, cả nhà là hàng bồi tiền, chờ sau này dì chết, bà nội nó sẽ bán Tiểu Nhất và Tiểu Tiểu đi làm con dâu nuôi từ bé"Cô nghe mà giận tới tím mặt, trẻ con không biết tự bịa đặt ra để nói, nếu không nghe người lớn nói chuyện với nhau, không ngờ mẹ chồng cô lại cay nghiệt như vậy.

Cô nói cảm ơn cậu bé, hẹn hôm sau đến nhà mời cậu bé ăn kẹo." Tạm biệt di, chào Tiểu Nhất Tiểu Tiểu, anh về trước, ngày mai lại đến nhé"Cô bế Tiểu Nhất đặt lên giường, vào trung tâm lấy băng gạc và thuốc sát trùng, bôi cho cô bé, đang bôi dở, cô nghe ầm ĩ bén ngoài, cô nghĩ đến sớm không bằng đúng dịp cô cũng đang muốn tìm bọn họ."Hai bảo bối ngồi trên giường đi, mẹ ra ngoài một chút"" Mẹ con sợ" nhìn cả hai đứa bé vừa nghe tiếng người bên ngoài đã sợ run người, đủ để biết ngày trước họ bị đối xử bất công như thế nào."Trương Tiểu Ngư chết tiệt, cô cút ra đây cho tôi"Chưa ra khỏi phòng cô đã nghe thấy tiếng tru éo, cô thong thả bước ra ngoài"Đồ chết tiệt cút ra ngoài cho lão nương"Tới đây cũng được mấy ngày rồi, cô cũng chưa thấy qua mấy người này, tuy không có trí nhớ của nguyên chủ, nhưng nghe giọng điệu này chắc chắn là mẹ chồng nguyên thân rồi, thanh âm này đúng là hơn cả loa phường, không hơn cả tiếng heo chọc tiết.

Cô đại đen karete mà không trị nổi mấy người như thế này.Ngoài sân là một người phụ nữ lớn tuổi khoảng 50, mặt mày cau co, da đen xạm, béo.

nhìn tướng đã biết là một người cay nghiệt rồiNhìn thấy cô đi ra, bà ta chống tay trợn mặt nghiến răng, chỉ thẳng mặt cô mắng:" Đồ đàn bà này tại sao cô lại dám đánh Đại Hổ, cô làm mợ mà lại như vậy hả" Vì ồn ào, vài người dân cũng nghe tiếng chạy qua xem náo nhiệt." Bà là ai, ban ngày ban mặt tới nơi này gào thét cái gì, cháu trai bà đẩy ngã con gái tôi chảy máu chân, tôi còn chưa tìm bà tính sổ, mà bà đã chạy đến nhà tôi ăn vạ rồi, được nếu đã đến vậy thì tính toán chuyện này rõ ràng đi"Cô không phải nguyên thân, không có nghĩa vụ phải phục tùng nghe lời, cũng sẽ không yếu đuổi để bị đè đầu cưỡi cổ.

Ngày trước cô đọc mấy cái chuyện mà nữ chủ xuyên tới bị bắt nạt, cô cực kỳ ức chế cái đoạn mà mắng qua mắng lại, cho đủ lý lẽ, nếu quá phiền nhiễu cứ đánh trước nói sau.

Dù gì cô cũng là người có lý, người ta đến tận nhà chửi bới, cô không đánh thì lại tưởng cô là thỏ chỉ biết trốn trong hang." Người cái đồ đàn bà chết tiệt, cô nói cái gì, cô giỏi lắm, mới ra ở riêng đã cúng cánh, bây giờ còn muốn cãi lại mẹ chồng, hôm nay tôi dạy dỗ lại cô".
 
Mang Trung Tâm Thương Mại Về Thập Niên 80
Chương 11: Chương 11


Vừa nói vừa xông tới trước mặt tát cô một cái, cô chỉ chờ có thế, không đợi bà ta đánh cái tiếp theo, cô bắt lấy tay bà ta, ném một cái vật ngược ra đằng sau, cái rầm, tiếng thét đau đớn vang lên, bà ta lăn lộn trên mặt đất.

"ối làng nước ơi, con dâu giết mẹ chồng, mọi người mau đến xem a"Cô nắm cổ bà ta xách dậy như xách cổ gà, bà ra kêu ú ớ trợn mắt , nhìn mặt cô đằng đằng sát khi"Nếu bà còn dám há miệng kêu một tiếng, có tin tôi vặn cổ bà một cái, cho bà đi cùng ông bà hay không"Hàng xóm xem náo nhiệt thấy một màn như vậy sợ ngây người, không ai dám vào can.

" Tiểu Ngư, sao lại thế này, mau thả Mã thẩm xuống, nếu cháu còn đánh nữa, bà ta thật sự về với ông bà luôn"Thấy đội trưởng tới, cô lập tức buông tay"Ai nói cho tôi biết chuyện gì xảy ra hay không"" Đội trưởng Trần, chú phải làm chủ cho ba mẹ con cháu, hôm nay cháu lên trấn thì gặp một người bạn cũ, cô ấy có tặng cho cháu mấy cái kẹo sữa về cho hai con gái, không ngờ lúc ra ngoài chơi, Đại Hổ thấy Tiểu Nhất cùng Tiểu Tiểu có kẹo, liên chạy lại cướp, còn đẩy ngã Tiểu Nhất chảy máu, con gái cháu còn đang ngồi trong nhà, kìa.

Nếu không phải Cẩu Đản chạy về báo, thì sợ rằng Tiểu Nhất còn bị đánh nặng hơn, Đại Hồ còn nói Tiểu Nhất không cha, mẹ là ma ốm, nếu cháu chết đi, bà nội nó sẽ bán hai con gái cháu đi làm con dâu nuôi từ bé.

"" Cháu thấy Tiếu Nhất ngã chảy máu, Đại hồ còn định đánh tiếp, nên mới chạy lại đánh vào mông Đại Hổ mấy cái, lúc về nhà bôi thuốc, thì mẹ chồng sang đấy chửi bới còn tát cháu, chú thấy như vậy có được hay không""Đây là khinh thường mẹ con cháu, không có đàn ông trong nhà dễ bắt nạt, mà bây giờ là thời đại nào rồi, theo đảng theo nhà nước, chế độ phong kiến bị bài trừ, sao lại nghĩ tới bán cháu gái đi làm con dâu nuôi từ bé, đây có phải là tội buôn bán người phải ngồi tủ hay không"Mã thị ngồi dưới đất nghe vậy nhảy dựng lên: "Cô ta vu khống, đại đội trưởng tôi làm sao dám buôn bán người"Bà ta nghĩ chỉ là thuận miệng nói ra thôi, chứ bà ta nào dám làm như vậy, nhưng vì thói quen hành hạ con dâu quen rồi, bây giờ bà ta vẫn giữ thói lên mặt dạy dỗ.

"Bà Mã nhà Trương Tiểu Ngư đã phân gia rồi, nếu lần sau bà còn vi phạm tôi sẽ yêu cầu bà viết kiểm điểm, họp thôn yêu cầu bà đọc kiểm điểm trước toàn thôn, bây giờ đang chủ trương theo nhà nước bài trừ phong kiến, cái thôn mà ai cũng như bà thì còn xây dựng cái gì, vào tù ngồi hết rồi"Bà ta không dám nói câu nào, chỉ gật đầu như giã tỏi, cam đoan lần sau không dám tái phạm"Thôi mọi người mau trở về nhà đi, đây cũng là một bài học mà mọi người cần nhìn nhận để tránh xa, lần sau nếu tôi còn thấy ai xem náo nhiệt như thế này, tôi ghi tên từng người trừ vào công điểm"Bà Mã đứng dậy không dám hó hé, kéo Đại Hổ đang còn chưa kịp tiêu hoá chuyện xảy ra chạy thẳng về nhà.

.
 
Mang Trung Tâm Thương Mại Về Thập Niên 80
Chương 12: Chương 12


" Cháu cảm ơn đội trưởng Trần, nếu không nhờ chú, sự việc có khi không thể giải quyết nhanh như vậy được""Không có gì, sau này cháu không cần lo lắng làm việc cứ làm việc., nếu có vấn đề gì cháu tới tìm chú"Cô lại cảm ơn rối rít, sau khi tiễn đội trưởng về, cô vào phòng thấy hai cô con gái đang ngồi trên giường thấp thỏm nhìn ra bên ngoài,"Hai tiểu bảo bổi, mẹ đã đánh chạy bà nội ác độc rồi, các con không cần sợ nữa biết chưa"Hai đứa bé nhìn cô bằng ánh mắt sùng bài, chúng chưa bao giờ thấy mẹ hung dữ như vậy, hồi trước mẹ chỉ nghe theo lời bà nội, không dám phản bác, từ khi mẹ ở trên núi mấy ngày về, hai chị em được ăn uống ngon, có mẹ yêu thương bảo vệ, đến bà nội cũng không phải là đối thủ của mẹ bọn nó.

Mong là mẹ mãi mãi như bây giờ." Vâng mẹ tuyệt quá, sau này lớn lên, cũng sẽ bảo vệ mẹ"" Được rồi Tiểu Nhất ngồi im trên giường, hai chị en cùng chơi, để mẹ nấu cơm tối nhé, tối nay hai bảo bối muốn ăn gì nào"" Cái gì mẹ nấu đều ngon" Tiểu Nhất nịnh nọt nói" Tiểu quỷ, con học được cách nịnh mẹ từ khi nào" Cô búng mũi con bé một cái, khiến nó giơ tay che mũi."Con nói thật mà"" Vậy hai chị em ngồi đây chờ mẹ một chút"" Vâng ạ"Cô vào không gian, lấy một ít dâu tây rửa sạch mang ra ngoài, để cho hai đứa bé cùng ăn trước giờ cơm còn một một lúc nữa, ăn quá sớm, cô không quen"Nào hai đứa ăn dâu tây đi, để mẹ dạy cách ăn nhé, cầm cuống xanh này, chấm chút sữa, rồi ăn"Hai đứa đều không biết đây là quả gì, rất là tò mò, cô đưa mỗi bé một trái rồi để hai đứa tự ăn"Oa mẹ ơi, quả này thơm quá, còn ngọt lịm, chấm thêm sữa nữa, ngon quá"" ăn non" Tiểu Tiểu ngọng líu, vừa cắn dâu tây vừa nheo mắt, hai bé ăn rất cẩn thận, không để rơi rớt ra quần áo, nên cô rất yên tâm, cô dặn hai đứa ngồi tự ăn, mình thì nằm lên giường nghỉ tiếp, hôm nay đúng là mệt mỏi quá mà.

Bữa tối chút nữa sẽ vào trung tâm lấy.Buổi tối cô cũng không muốn ăn quá nhiều, nên vẫn ăn cháo, lần này thay đổi ăn cháo bò đi, cô lấy cháo trắng, sau đó xay thịt bò nát nhừ để tiện cho hai đứa bé ăn, cô thì ăn thịt bò miếng, thêm chút hành ngò, là có bát cháo nóng hổi, thơm phức rồi.Hai tiểu bảo bối nhà cô, vẫn là vùi đầu ăn, khen nức nở.

Vì hiện tại đang đóng vai người không tiền, nên cô không thể cho hai đứa quần áo mới được, phải chờ tìm một lý do nào đấy mua vải về may quần áo mới được, quần áo hai đứa không có chỗ nào lành cả, còn cũ nát, nhiều chỗ chỉ cần giật nhẹ đã rách.

Quần áo cô cũng không khác mấy, vá chằng vá chịt.Không biết người chồng hiện tại của cô là đã chết hay chỉ mất tích ở đâu đấy, cô cũng chả có cảm giác gì với chồng nguyên chủ, nên cũng không có suy nghĩ nhiều.

Nếu hắn không về nữa thì càng tốt, cô hiện tại chỉ cần hai bảo bối và mục tiêu kiếm nhiều tiền, mua nhiều đất, làm bà chủ bất động sản tương lai.Ba mẹ con sau khi ăn xong, lại ngồi hâm nóng tình cảm, cô đột nhiên nhớ đến Tiểu Nhất đã 5 tuổi có thể học chữ rồi, cô nghĩ nên dạy chữ từ bây giờ cho bé, là tốt nhất..
 
Mang Trung Tâm Thương Mại Về Thập Niên 80
Chương 13: Chương 13


"Tiểu Nhất con có muốn học chữ không""Có thể không ạ, con muốn học""Vậy bây giờ mỗi tối mẹ sẽ dạy chữ cho con trước nhé, khi nào được đi học sẽ cho con đi đến trường"" Vâng ạ"Cô vào trung tâm, tìm kiếm mấy cái bút chì, giấy, tẩy, tìm thêm một bộ học vỡ lòng mang tới, vì sách hiện đại, nên sách vỡ lòng cho trẻ nhỏ nhiều tranh ảnh sống động, các bé rất thích.

Cô dạy theo quy trình bảng chữ và số đếm trước, mỗi ngày sẽ dạy mấy chữ cho bé học thuộc và luyện chữ luôn.

Dạy tầm 1 tiếng, cô để bé tự đọc và tự luyện chữ cô thì lấy đồ chơi ra chơi cùng Tiểu Tiểu.

" Tiểu Ngư, có nhà không?"" Là thím Ngô, bà nội Cẩu Đản mẹ ạ"" Uhm, con viết tiếp đi để mẹ ra ngoài xem"" Thím Ngô ạ, con ở trong nhà thím chờ một chút, mời thím vào nhà chơi ạ"" Nghe Cẩu Đản nói Tiểu Nhất bị thương, thím đến xem một chút, có sao không, nghe Cẩu Đản nói bị chảy máu"" Thím mang cho Tiểu Nhất ít khoai với hai quả trứng gà, cháu nấu lên bồi bổ cho con bé với Tiểu Tiểu, ngày xưa ở chung, thím không đưa đồ cho cháu được, giờ ở riêng thì không phải lo gì"" Trứng gà quý quá, cháu thật sự không dám nhận đâu ạ.

thím mau cầm về cho Cầu Đản"Cô từ chối thím Ngô, nhưng hai người cứ đùn đầy mãi, thím Ngô nhất quyết không chịu nhận lại" Cháu xem khách khí cái gì, hàng xóm láng giếng, nhà thím cũng không có nhiều thứ tốt, chỉ có ít đồ như thế này thôi, nếu cháu không nhận thì sau này còn làm hàng xóm tối lửa tắt đèn thế nào"" Vậy cháu cảm ơn thím ạ, thím vào nhà ngồi chơi một chút ạ"" Lúc nãy thím nghe nói con đánh chạy mẹ chồng, hai đứa bé không sao chứ, nếu lúc trước cháu mạnh mẽ như vậy thì đã không bị bắt nạt rồi, từ giờ phải mạnh mẽ lên, đừng để mụ già đấy thấy cháu mềm yếu rồi sai sử""Vâng cháu biết rồi, bây giờ cháu sống cuộc sống của cháu, nếu bà ta còn tìm cách gây chuyện, cháu thấy một lần đánh một lần, đội trưởng Trần cũng nói nếu bà ta còn gây phiền phức một lần nữa thì yêu cầu viết kiểm điểm và họp toàn thôn, có thể bà ấy sẽ không dám gây sự nữa đâu ạ""Như vậy mới tốt""Thôi thím về đây, ở nhà còn đang chờ về ăn cơm"" Vâng vậy ngày mai thím bảo Cẩu Đản qua nhà cháu chơi nhé"Nhà thím Ngô là nhà đối xử với ba mẹ con cô rất tốt, vẫn luôn vì cô mà bênh vực, nhưng nhiều khi cũng không thể xen quá nhiều vào việc nhà người khác, nên cũng chỉ có thể giúp đỡ một hai, nhưng như thế cũng là quá tốt rồi, thời bây giờ, đồ ăn là quý giá, như vừa rồi, thím còn cho nhà có khoai lang và hai quả trứng, có thể thấy thím Ngô đối với nhà cô tốt nhường nào.

Nếu sau này có cơ hội cô cũng sẽ giúp nhà thím Ngô làm giàu, còn khoảng một năm nữa, chính sách nhà nước sẽ lới lỏng, có thể cho buôn bán một số mặt hàng thông thường, nhỏ lẻ, cô phải đợi tới cơ hội để bán thứ gì để, phi thương bất phú, nếu chỉ làm ruộng thì khó bao giờ giàu được, cô phải kiếm tiền, để sau này khi nhà nước mở cửa, thì chuyện sở hữu đất sẽ không như hiện tại nữa.

.
 
Mang Trung Tâm Thương Mại Về Thập Niên 80
Chương 14: Chương 14


Hiện tại nhà cô có hai con gà con, cô nuôi chỉ để lấy lý do lấy trứng cho hai bảo bối ăn thôi.

Vì cô cũng không thiếu đồ ăn, gà chắc cũng phải 6 tháng mới đẻ trứng được.Sáng hôm sau, trời chưa sáng cô đã dậy rồi, hai bé con vẫn đang ngủ lăn lóc, mấy nay ăn uống đầy đủ, trong đã thấy có chút thịt rồi.

Cô dậy đánh răng rửa mặt xong, lấy đồ ăn sáng gồm bánh bao và sữa đậu nành rồi vào nhà gọi hai bé dậy ăn sáng.Hôm nay cô phải đi làm để lấy công điểm, mấy hôm trước là nghỉ có lý do, giờ khỏe rồi, phải đi làm.Mùa hè trời rất nhanh sáng mới hơn 5h mà mặt trời đã lên rồi, cả ba mẹ con mỹ mãn ăn sáng xong, cô dặn hai đứa ở nhà ăn chơi, thức ăn cho gà, cô để sẵn trong bếp.

gần trưa thì lấy cho gà ăn thôi."Dì Tiểu ngư, cháu tới tìm Tiểu Nhất và Tiểu Tiểu chơi ạ"" Cẩu Đản cháu vào chơi cùng hai em nhé, bây giờ dì phải đi làm"Cô để lại ít kẹo và lạc rang cho mấy đứa ở nhà xong thì cõng giỏ tới nơi làm việc.

Người dân ở đây không có gì giải trí nên đều đi ngủ rất sớm, và dậy cũng sớm, lúc cô tới chỗ làm thì bà Lưu cũng đã có mặt để tích công rồi."Bà Lưu đã đến rồi ạ""Tiểu Ngư à, cháu đã khỏe hẳn chưa, sao không nghỉ ngơi thêm chút nữa rồi mới đi làm"" Cháu đã khỏe rồi ạ, phải đi làm để kiếm đủ công điểm nữa ạ"Bà Lưu nhìn cô chỉ biết lắc đầu, vẻ mặt thương xót, cô biết là bà ấy đang nghĩ tới hoàn cảnh của nguyên chủ này.

Số cô ấy cũng thật đáng thương, thôi mình cũng chỉ cố gắng chăm sóc tốt hai bảo bối là được.Cắt cỏ là công việc đơn giản nhẹ nhàng vậy nên công điểm cũng không nhiều, sáng đến mỗi người sẽ được chia một khối lượng công điểm, nếu làm xong hết thì sẽ lấy được 3 điểm, như vậy nếu một tháng làm đủ ngày sẽ có 90 điểm, thì cô có 9 cân lương thực, số lượng quá ít ỏi, một mình cô miễn cưỡng có thể đủ còn thêm hai đứa bé.

Cũng may cô có trung tâm thương mại, chứ không thật sự không biết cuộc sống sẽ khó khăn tới mức nào.Bà Lưu có 3 người con 2 trai, 1 gái, hai người con trai lấy vợ, con gái đi lấy chồng ở thôn bên cạnh.

Chồng bà ốm yếu nên không thể đi làm, bà may mắn xin được việc cắt cỏ không quá nặng nhọc để kiếm thêm công điểm cho gia đình.

Nhà bà bây giờ có 12 miệng ăn, dựa vào vợ chồng hai đứa con thì cũng rất gánh nặng, hiện tại bà đi làm nữa coi như miễn cưỡng qua ngày.Bà Lưu cũng là người nhanh nhẹn nhiệt tình, nên hai người con dâu cũng rất hiếu thảo, và biết hiếu kính cha mẹ.Vì chưa bao giờ cầm liềm cắt cỏ, nên cô rất ngượng tay, không dám làm nhanh sợ cắt trúng tay, làm một lúc đã quen tay, cô làm nhanh hơn, chả mất chốc đã vượt qua bà Lưu một đoạn.Chỗ này là bìa rừng, cỏ rất nhiều và tươi tốt, cô cắt một đoạn thì ngồi nghỉ một chút để uống nước, may hôm nay cô dự tính trước, đã đeo găng tay nếu không, cáy tay này của cô chắc nở hoa rồi, cỏ này rất rậm lại có răng cưa, không cẩn thận cứa vào tay vào mặt luôn.

Cô mở chai nước rót một cốc cho bà Lưu, một cốc cho cô."Bà Lưu nghỉ tay uống nước đã ạ"" Uhm cảm ơn cháu"" Mùa hè nắng nóng quá, nhưng cũng may sắp đến ngày thu hoạch rồi, hy vọng trời không mưa, bà thấy năm nay thời tiết ủng hộ, lúa chín nặng bông lắm, có thể năm nay chúng ta sẽ thu được nhiều thóc hơn".
 
Mang Trung Tâm Thương Mại Về Thập Niên 80
Chương 15: Chương 15


"Vậy thì tốt quá rồi ạSau khi nghi ngơi xong, cô cũng bà Lưu làm xong phần việc buổi sáng, thì cũng tới 11h trưa rồi, cô vội vàng thu dọn chào bà Lưu đi về nhà, cỏ cắt xong buổi chiều sẽ đến chở về chuồng gia súc là hoàn thành công việc trong ngày.Về tới nhà thấy hai bé con đang chơi cùng Cẩu Đản ngoài sân, hai con gà con thì lung tung chạy nhặt cỏ ở góc bếp, thấy cô về, cả hai đều vui mừng ra đón."Mẹ đã về, mẹ đã về""Mẹ mẹ về"Hai đứa nhào vào người cô, cô phải kìm lại, vì trên người đang bẩn, không thể ôm hai đứa được.

Hôm nay trời nắng nóng hơi oi bức, cả ba chơi trong sân có mái che nhưng vẫn có rất nhiều mồ hôi, cô lấy khăn mặt rửa mặt và thay quần áo lao động ra, sau đó múc nước để ba đứa tự rửa tay chân.Cô vào trung tâm tìm một quả dưa hấu, bỏ nhỏ vào tô ướp lạnh sau đó mang tới cho ba đứa trẻ ăn, còn dặn Cẩu Đản không về nói với bên ngoài, nếu không lần sau không có dưa ướp lạnh ăn đâu."Ba đứa ngồi ăn dưa hấu, mẹ đi nấu cơm trưa nhé, Cẩu Đản ăn xong, không nói với ai nhé đây là bí mật của chúng ta, nếu không có người đến cướp dưa ướp lạnh là lần sau không có đồ ăn nữa đâu""Vâng, cháu đã biết, dì Tiểu Ngư cứ yên tâm ạ" Cẩu Đản bây giờ đang bị dưa ướp lạnh cướp mất hồn rồi, nó chưa bao giờ được ăn cả, nhìn tô dưa hấu đỏ mọng, tỏa ra khí lạnh mát mẻ.Giường nhà dì Tiểu Ngư cũng mát mẻ thoải mái, giá mà nhà bé cũng có giường như thế này thì tốt biết mấy, nhưng mà đây là bí mật của nó và dì Tiểu Ngư nên nó không thể nói ra, nếu vậy lần sau đến không được ăn dưa và nằm chiếu mát nữa rồi.Cả ba đứa vùi đầu ăn, dưa ngọt, nhiều nước lại ướp đá lạnh, phải nói là mát tận ruột, cô nấu cơm dưới bếp nghe thấy mà buồn cười.

Hôm nay cô nấu mì trứng và dưa trộn, vì thời tiết quá nóng, nên cô cũng không muốn ăn quá nhiều dầu mỡ, cô bảo Cẩu Đản chạy về nhà, báo sẽ ăn cơm ở nhà cô trước rồi.

Mì này là mì tươi trong trung tâm, ăn rất dai và ngon, cô nấu cà chua và đánh trứng cho tan, mì luộc chín để ráo nước, chia làm bốn bát, múc nước dùng vào thêm chút hành ngò, là đã được một bát mì trứng đẹp mắt, ngon lành rồi.

Dưa trộn thì cô lấy luôn hộp salad trộn trong quầy đồ ăn sẵn."Ba đứa dọn chỗ chuẩn bị ăn cơm nào"Tiểu Nhất và Tiểu Tiểu mấy đã nhìn qua nhiều đồ ăn rồi, nên phản ứng không như Cẩu Đản, nhà nó thi thoảng mới được ăn trứng, mà cơm không đủ mà ăn, lấy đâu ra mà có mì trứng ăn đâu."Oa thơm quá"Cô để lên đĩa nhỏ cho mỗi đứa một chén, riêng Tiểu Tiểu cô đã múc ra bát nhỏ và thổi nguội mới để cho con bé tự ăn."Được rồi các con ăn đi""Con mời mẹ ăn"Cẩu Đản cũng học theo mời người lớn ăn, rồi vùi đầu vào bát, vừa ăn là không ngẩng đầu.

Cô thấy nó ăn hết một bát tô lớn, mà miệng vẫn còn thèm, cô sợ nó no quá vỡ bụng mất, nên bảo nó xuống giường đi lại nhẹ nhàng cho dễ tiêu hóa, nhìn thằng bé đỡ bụng đi như bà bầu mà cô cười sắp tắt thở.Ăn trưa xong là giờ ngủ trưa, cô để ba đứa nằm trên giường cô nằm ngoài để chút nữa dậy trước đi làm công việc buổi chiều, Cẩu Đản là con trai nhưng mà con nhỏ, nên cô cũng không cần chú ý nam nữ, sau này lớn một chút thì nói sau..
 
Mang Trung Tâm Thương Mại Về Thập Niên 80
Chương 16: Chương 16


Ngủ trưa một lúc cô dậy trước mặc quần áo bảo hộ vào, để ba đứa nhỏ ngủ tiếp, chiều nay cô cần vận chuyển hết chỗ cỏ kia về kho để dự trữ thức ăn cho gia súc.Công việc cứ lặp đi lặp lại như vậy, mấy ngày cô cũng đã coi như có kinh nghiệm rồi, làm việc nhanh chóng hơn, hiện giờ cô chỉ cần nửa ngày là có thể làm xong công việc rồi, buổi chiều cô ở nhà dạy Tiểu Nhất học và chơi cùng Tiểu Tiểu.Gần một năm làm việc bận rồi, cuối cùng cũng đến vụ thu hoạch lúa, thời bây giờ chưa có nhiều loại lúa, và giống năng suất cao, nên là sản lượng lúa không được như thời hiện đại, nhưng nhìn những bông lúa nặng triũ, chín vàng, đủ để biết năm nay thu hoạch khá tốt.

Người dân háo hức làm việc, mỗi người một phần, hò hét, gặt gặt gánh gánh về sân phơi để tách lúa kịp phơi khô.

Đây là lần đầu tiên Trương Tiểu Ngư nhìn thấy không khí nào nhiệt mà khí thế như vậy.

Dù vất vả, nhưng đây là lương thực cả năm làm lụng, cũng là khẩu phẩn lương thực cho cả gia đình.Bọn trẻ con mỗi đứa một cái rổ hoặc bao, đi khắp các cánh đống để nhặt từng hạt thóc rơi vãi trên đất, kiếm thêm ít lương thực, hôm nay Cẩu Đản cũng sang bên nhà cô rủ hai đứa bé cùng đi,, cô lấy cho hai hai đứa một cái rổ, dặn dò không nên chạy xa, đi loanh quanh gần đây thôi, cô cũng không thiếu chút lương thực này.Cô vẫn là làm công việc cắt cỏ như bình thường" Tiểu Nhất, Tiểu Tiểu, hai em đi theo anh nhé"3 đứa vừa đi vừa chăm chỉ nhặt từng hạt thóc một, lúc thu lúa, nước rút cạn trong ruộng đã không còn lầy lội bùn, nên rất dễ đi lại."Cẩu Đản mày lại chơi cùng hai con nhỏ này à, mày không sợ biến thành đàn bà à" Đại Hổ cùng một nhóm bé trai cũng đang nhặt lúa, thấy nhóm cẩu đản liền đi lại nói"Chúng mày không được nhặt ở đây, đây là địa bàn của bọn tao rồi""Tao chơi với ai kệ tao, mày có tin tao mách dì Tiểu Ngư đánh mày không"Cẩu Đản trừng mắt hung hăng dọa nạt.

Đại Hổ vì bộ dáng lần trước của Trương Tiểu Ngư quá hung dữ, đến giờ vẫn còn sợ, nên giờ nhắc tới, nó cũng không dám làm gì, đành trợn mắt hừ hừ, quay đầu đi chỗ khác nhặt.Đám trẻ con lại tung tăng như những con chim chăm chỉ nhặt thóc rơi, mùa gặt đứa nào chăm chỉ có thể nhặt được nửa bao thóc, xay ra cũng có thể ăn được mười ngày nếu tiết kiệm, vậy nên ngày mùa không có đứa trẻ con nào rảnh rỗi cả.

Người lớn đều bắt bọn nó chăm chỉ làm việc.Sau vụ gặt và phơi thóc lúa, đại đội trưởng sẽ giao nộp thóc cho nhà nước, còn lại sẽ chia đều theo công điểm của từng hộ dân.

Sau đó là chia thịt heo và cá trong hợp tác xã, những thứ này bình thường người dân sẽ tích trữ để ăn dần, đặc biệt sau vụ gặt thì chỉ còn hai tháng nữa là tới dịp tết, cô không biết tết thời này sẽ như thế nào, vì khi ở hiện đại, đầy đủ, chứ không thiếu thốn như bây giờ, thỉnh thoảng cô cũng nghe bà nội kể lại, tết xưa vui lắm, tùy không đầy đủ như bây giờ, nhưng ấm áp.Trẻ con cả năm chỉ chờ đợi mấy ngày tết để được ăn thịt, nhà ai có điều kiện thì được may quần áo mới, tết đến đi khắp nơi chúc tết để xin kẹo còn được nhận lì xì.

Bà hay nhớ lại , và kể cho cô nghe, khiến cô cũng phải xúc động.

Hiện tại cô cũng sắp được trải qua rồi, cảm giác rất mong chờ.Chờ mãi chờ mãi đến ngày chia lương thực, người dân cả thôn ai cũng háo hức, tập trưng tại sân phơi lúa, mấy ngày trước đã họp một lần sau gặt, để chốt công điểm, được 500 điểm , lấy về 50 cân gạo, nếu như trước mà cô chưa đến đây, chắc chắn là chết đói rồi.

50 cân gạo dù có uống cháo, ăn rau dại cũng may ra chỉ được mấy tháng, chờ đến vụ thu hoạch sau chắc là cả ba mẹ con không trụ nổi..
 
Mang Trung Tâm Thương Mại Về Thập Niên 80
Chương 17: Chương 17


Cũng không trách nguyên chủ được, cô ấy sức yếu, không làm được công việc nặng nhọc.

Sau khi trừ đi lường thực mượn đội trưởng lần trước sửa nhà, giờ cô chỉ còn 45 cân gạo.

Cô mang gạo về nhà để một ít vào vại trong bếp để ăn hàng ngày, còn lại cho vào trung tâm bảo quản.Đến hôm sau cả thôn vây quanh ao cá, để xem đàn ông tát ao, bắt cá cô cũng không được nhìn thấy bắt cá bao giờ nên cũng dẫn hai đứa con ra xem, thấy người dân đã vây quanh mấy cái áo đang tát nước như xem bơi thuyền, chỉ kém mang xô chậu ra cổ vũ.Sợ hai đứa bé bị xô đẩy, cô chỉ đứng bên ngoài nghe thôi, nhưng cũng thấy không khí náo nhiệt cực kỳ."Tiểu Ngư cháu bên này"Cô quay sang thấy thím Ngô đang vẫy tay với cô"Cô nắm tay hai đứa đi lại"" Thím Ngô thím cũng đi xem kéo cá ạ"" Uhm cả năm vất vả, nên muốn đi xem thành quả vả lại tý nữa sẽ chia cá, cháu nhớ mang chậu đến bãi đất kia nhé, cũng dựa theo công điểm của cháu chắc sẽ được chia 3 cân cá đó""Cá này về ướp muối phơi khô làm thức ăn mặn cũng ăn được mấy tháng""Đến ngày mai sẽ mổ lợn luôn bên lò sân kho đằng kia, nhìn năm nay có vẻ thu được nhiều cá đấy, lợn trong chuồng thì béo tốt một chút, thím tính chắc có thể được 10 cân thịt.

tết này có thể đầy đủ rồi""Nhà cháu chắc cũng được tầm 2-3 cân thịt đấy""Thế ạ, cháu tính chắc chỉ được 1-2 cân thôi""Vợ thằng hai nhà thím sắp sinh, hy vọng còn ít xương để hầm bồi bổ cho nó""Làm con dâu thím thật tốt quá, có phúc lắm mới được đấy ạ""Giờ cháu ở riêng rồi, cố gắng sống tốt, nếu có gì khó khăn, thím giúp được thì sẽ giúp cháu""Vâng cháu biết rồi ạ"Hai người trò chuyện vừa hóng bên phía kéo cá bên kia thấy dân chúng hò reo, cũng biết năm nay trứng cá, cô mong có mấy con về hầm dưa chua, cá ở đây nuôi tự nhiên, chắc sẽ ngon hơn cá trong trung tâm thương mại."Thông báo, bà con theo từng hộ đi qua bãi đất nhận cá, mọi người xin giữ trật tự không chen lấn, đến tên hộ nào, hộ đó tới trước để mang cá về"Chờ mãi mới tới lượt hộ nhà cô, năm nay được cá, nhà cô cũng được hai con, một con cá chép và một con cá rô phi, khoảng 5 cân, như thế này là cũng rất nhiều rồi.Lúc về cô đung mặt mẹ chồng nguyên chủ, bà ta nhìn thấy cô thì trợn mắt hừ một tiếng, cô không thèm ngó, bỏ đi luôn.

Tốt nhất là ba ta đừng dây dưa gây chuyện, nếu không cô cũng không sợ danh tiếng đồn xa."Mẹ nhìn xem thấy mẹ chồng cũng không chào hỏi một câu, cá cũng không thèm hiếu kính mẹ" Lý Hồng Thanh giân dữ, nói bên tại mẹ chồng, đáng tiếc cô ta chỉ dám xui mẹ chồng thôi, vì cô ta biết mẹ chồng cô ta tham lợi, mà Trương Tiểu Ngư cũng bị bắt nạt mấy năm nay cũng không dám phản kháng.

Cô ta cũng không xem trực tiếp sự việc lần trước nên chỉ là nghĩ mẹ cô sợ bị phê bình thôi."Cô im miệng thối của cô lại, còn không mau về nhà nấu cơm"Bà ta cũng muốn lắm chứ, nhưng lần trước bị đánh ngã, giờ lưng bà ta vẫn còn đau đây này, đội trưởng cũng bảo sẽ phê bình trước toàn thôn, nên bà ta không dám lớn lối như trước."Mẹ vậy hôm nay được phân nhiều cá như vậy, nhà chúng ta cũng lâu lắm không được ăn bữa cá nào, Đại Hổ cũng thế, hay hôm nay chúng ta nấu một con để ăn đi"" Ăn, cô chỉ biết ăn thôi, mang cá về ướp muối để ăn dần tới tết, cô ăn hết rồi, đến tết cô ăn cái gì".
 
Mang Trung Tâm Thương Mại Về Thập Niên 80
Chương 18: Chương 18


Cô ta chỉ biết tức giận trong lòng, mẹ chồng cô ta đúng là bà già keo kiệt, bình thường cô ta làm việc mệt chết mệt sống, mà ngày mùa đến một giọt dầu cũng không ăn được, giờ thu hoạch phân lương thực, bà ta cũng không cho ăn, thật tức quá đi mất.Nhưng cô ta cũng không dám cãi lời mẹ chồng, chỉ dám về nhà đổ hết lên đầu chồng, oán giận.

Chồng cô ta như một tên ngốc, nghe lời mẹ không dám hé một câu không tốt.Bên này, ba mẹ con nhận cá xong, vui vẻ về tới nhà, cô dự định sẽ nấu cá chép om dưa, cá đang tươi rói thế này, ăn chắc chắn ngon.

vừa nghĩ mà cô đã ch** n**c miếng rồi, để hai đứa bé tự chơi, cô vào không gian lấy túi dưa chưa, tiện thể cất thể cá vào bể, còn cá chép thì cô ăn một nửa, còn lại cất giữ ăn sau.Đầu cá nấu dưa thì đúng là tuyệt nhất, cá cô làm sạch chiên sơ qua một lần, dưa vắt nước xào chung một chút với cà chua và hành khô, sau đó bỏ cá đã chiên sơ vào, nêm thêm chút gia vị, đun nhỏ lửa cho cá chín và thấm.

Khoảng 20 phút sau, mùi thơm bốc ra từ bếp, hôm nay nhà ai cũng có thịt ăn, nên cô không sợ mùi thơm nồng khiếp mọi người chú ý.

Trong khi chờ cá chín, cô nấu một nồi cơm trắng để ăn cùng, hai đứa bé chơi ngoài sân bị mùi thơm béo từ bếp bay ra nên không chơi nữa đứng ở của bếp ngó nghiêng." Mẹ ơi, thơm quá Tiểu Nhất đói bụng rồi""đói bụng"Hai cái đầu nhỏ cứ lấp ló ngoài cửa, cô buồn cười quá" Chờ một chút, sắp xong rồi, hai con lấy bát đũa lên đi mẹ múc đồ ăn bê lên bây giờ""vâng ạ"" Đi cẩn thận một chút, đừng để ngã"Nãy giờ ngửi mùi con sâu trong bụng cô cũng quẫy đạp không chịu được, cô nhanh chóng tắt lửa, múc vào nồi giữ nhiệt bê lên nhà, hai đứa bé đang ngồi nhìn ra bên ngoài chờ đợi."Để mẹ gỡ xương ra đã nhé"Cô cẩn thận lấy xương cá ra rồi bỏ thịt cá vào bát cho cả hai đứa"Đây các con ăn ở đây, cẩn thận kéo nóng"Hai đứa nhanh chóng xúc đồ ăn vào bát ăn rồi vừa thổi vừa ăn ngon lành, Tiểu Tiểu chu môi lên thổi thổi rồi nhắm chuẩn cho ngay vào mồm sau đó nhai nhai.

Cô nhìn mà thấy đáng yêu chết người.Thấy hai đứa tự xúc ăn rồi, cô mới bắt đầu ăn, đúng là cá tươi nuôi tự nhiên có khác, thịt cá dai, ngọt, thơm, hầm cùng dưa chua, nên không có vị tanh, béo mà không ngấy.

Ăn quá là ngon luôn.Cả ba mẹ con ăn đến no căng bụng, sau khi thu dọn thì đứng dậy đi qua lại trong nhà để tiêu thực.

Ngày mai chia thịt lợn nữa là được nghỉ ngơi rồi, đến sang năm mới tiếp tục, cô tính mấy hôm nữa sẽ xới ít đát đằng trước để cấy rau dưa, thôn rộng, nhưng không có nhiều hộ, nên còn rất nhiều đất, cô thấy trong trung tâm có nhiều hạt giống cây trồng, cô sẽ thử trồng một ít, không thể mỗi lần ăn rau lại phải lén lút.

Còn phải lên chợ đen một lần nữa xem giao dịch một chút đồ.Ngày hôm sau trời còn chưa sáng cô đã thấy không khí tập nập hò reo bên ngoài đường, có thể hôm nay là ngày mổ heo, nên mọi người dậy rất sớm, cô cũng dậy vệ sinh cá nhân và gọi hai bé con dậy để ăn sáng trước, hôm nay vội vàng nên cô chỉ ăn bánh bao và sữa, bây giờ chủ yếu là mổ heo, cô cũng không muốn xem cản máu me,nên sẽ chỉ đi ra lúc chia thịt thôi..
 
Mang Trung Tâm Thương Mại Về Thập Niên 80
Chương 19: Chương 19


Để hai bé con chơi ngoài sân, cô chuẩn bị dụng cụ quây rào tạo vườn rau, hiện tại trời cũng hơi hơi lạnh rồi, có thể trồng cải thìa, đỗ, cà chua, cà tím..Cô lấy củi trên núi mà lúc cắt cỏ đã tiện chặt về rào một khoảng đất 50m2, cô chia thành 10 luống, mỗi luống trồng một thứ, sau khi rào xong là xới đất chia luống, cô nghe thấy thông báo các hộ dân ra sân kho để nhận thịt, nghỉ tay dẫn hai con gái mang theo rổ ra sân, thấy mọi đã tập trung hết ở đây, đang bàn tán rất náo nhiệt.Thời này thịt mỡ rất được yêu thích, vì có thể thắng mỡ ăn dần, thịt nạc thì không dùng được như vậy, nên ai cũng muốn tới trước để được chọn phần mỡ nhiều, cô thì không thích nhiều mỡ lắm, nếu được cô muốn phần mông hoặc vai thì tốt hơn.

Đến lươt cô thì cô nhờ người chia thịt cắt phần vai luôn, mặc dù vậy vẫn có một lớp mỡ rất dày, nhà cô được chia 3 cân thịt, heo ở đây nuôi bằng cỏ, và vỏ cây thân ngô, nên nếu so sánh thì không thể bằng thời hiện đại nhưng nuôi lâu, cũng tầm 2 tạ một con, coi như cũng béo tốt." Tiểu Ngư sao cháu lấy phần toàn nạc thế, phải chọn phần nhiều mỡ kìa""Nhà cháu ít người như thế cũng đủ ăn rồi ạ, để phần mỡ cho mọi người""Cháu cái đứa này, ai lại không thích phần mỡ chứ"Ở chỗ cô ngày trước cũng có ăn mỡ heo, nhưng mà thường chọn phần gáy, lưng ăn sẽ bùi và ngon hơn, nhưng người ở đây thích nhất phần mỡ ở bụng hay còn gọi là mỡ lá, vì loại mỡ này rất ít tóp mà cho ra nhiều mỡ hơn các phần khác.

Thím Ngô hôm nay cũng lấy được khoảng 1 cân mỡ lá, làm bà vui đến không khép được miệng.Đầu heo là một thứ quý và ngon, ai cũng muốn nên phải bốc thăm, lựa chọn những hộ có công điểm vừa đủ nhận đầu heo cùng nhau bốc thăm, ai được thi sẽ là của người đấy, cô thấy cái này rất công bằng, không ai có ý kiến gì.

Thôn của cô nuôi 20 đầu heo, ngoại trừ nộp lên công xã, thì còn 10 con, nên hộ nào nhận được đầu heo đều rất vui mừng.Không khí náo nhiệt tới tận trưa mới dứt, ai cầm đồ nhà đấy về.

Buổi trưa cả thôn đều tràn ngập hương vị thịt, cùng tiếng reo hò của đám trẻ.

Cả năm may ra mới được một hai lần ăn thịt, nên không riêng gì trẻ con, người lớn cũng háo hức.May mắn cô có đủ đồ ăn nếu không bây giờ cũng không khác là bao.

Gọi hai chị em vào ăn cơm cô trưa, cô tính toán chiều này xới nốt chỗ đất để kịp tối nay gieo hạt.

Ăn trưa xong nghỉ ngơi một lúc, cô mặc quần áo dài, mang dụng cụ ra xới đất, được một lúc thấy hai chị em tỉnh dậy đang nháo nhác tìm cô, cô để hai đứa ngồi ngoài hiên, lấy chút hoa quả cho chúng nó ăn, còn mình tiếp tục làm đất.Làm việc được một thời gian cô cũng khoẻ hơn, không nhu trước mới làm, không đau tay thì mỏi chân, làm một lèo tới tận tối, gieo hạt xong tưới một lần nước kết thúc công việc một ngày, người nhức mỏi.

Cô xoa xoa vai cho đỡ hơn.Mẹ để con đấm lưng cho" Tiểu Nhất chạy lại đấm đấm lưng cho cô"Cảm ơn con gái".
 
Back
Top Bottom