Ngôn Tình Mang Trung Tâm Thương Mại Về Thập Niên 80

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Mang Trung Tâm Thương Mại Về Thập Niên 80
Chương 20: 20: Thuê Kho


Nghỉ một lúc cô đi tắm rửa gội đầu, vào không gian lấy đồ ăn sẵn ra ăn rồi đi ngủ.

Sáng mai cô sẽ lên trấn vào chợ đen một lần nữa.

Sáng sớm, cô dậy ăn sáng xong, để lại đồ ăn sáng và trưa cho hai con gái, dặn dò xong cô cõng giỏ lên trấn, cô đi thẳng tới chỗ Phạm Ngũ, đến cổng chợ, cô không thấy Phạm Ngũ mà là một người khác.

"Tôi muốn tìm Phạm Ngũ, tôi muốn giao dịch đồ"Canh gác nghi ngờ nhìn cô, sau đó nói: "Cô chờ ở đây"Một lúc sau cô thấy Phạm Ngũ đi sau anh ta tới, thấy cô hắn có vẻ rất vui mừng.

"Lâu lắm rồi không gặp, nào tới nhà tôi rồi nói tiếp"Vào nhà Phạm Ngũ đã hỏi: "Hôm nay đến cô có thứ gì tốt giao dịch hay không"Cô vào luôn chủ đề chính: "Tôi có 10 chiếc quần bò, như lần trước, 2 chiếc đồng hồ, 2 chiếc đài, 20 đôi dép cao su, anh có muốn giao dịch hay không"Phạm Ngũ lập tức nghiêm túc lên: " Thật sự? cô sao lại có nhiều món đồ như vậy""Đây là một người bạn của tôi cầm từ nước ngoài về, hắn ta có cách, tôi chỉ làm trung gian giao dịch mà thôi, nếu anh muốn thứ gì tôi có thể giúp anh liên hệ""Có thể, hiện tại tôi muốn tất cả những thứ này, nếu về sau cô có thì cứ mang tới chỗ tôi"" Ngoài ra tôi muốn đồ đóng hộp, đồ khô mấy loại có thể để lâu được, nếu được cô đặt hắn 50 chiếc quần bò, 10 chiếc radio, nếu có xe đạp thì càng tốt, tôi cũng cần lương thực"" Được tôi sẽ hỏi lại và trả lời anh vào lần sau""Bây giờ những món đồ hôm nay tôi mang, anh có muốn thu không"" Có chứ, quần bò và đồng hồ vẫn giá như hôm trước, đài radio tôi trả 5 cây vàng và 100 đồng, dép cao su thì 20 đồng một đôi, cô vẫn lấy vàng hay là lấy tiền mặt""Anh đưa tôi 500 đồng tiền mặt còn lại đổi ra vàng"" Vậy được anh chuẩn bị đi, chiều nay tôi sẽ mang hàng tới cho anh"Sau khi hẹn với anh ta, cô không vội vào trung tâm lấy đồ, mà đi tới cửa hàng cung tiêu mua chút đồ cho hai đứa trẻ.

Trời hiện tại đã lạnh, ba mẹ con đang mặc quần áo mỏng rách nát, không đủ giữ ấm.

Đồ trong không gian quá tốt, cô không dám bỏ ra mặc.

" A chị dâu Trương, lâu lắm rồi không thấy chị tới trấn, ngày nào em cũng ngóng chị, hôm nay chị đến đây mua thứ gì"Lý Thanh Tú thấy cô thì hào hứng đi qua hỏi han"Đợt này vào vụ thu hoạch nên chị không có thời gian đi lên trấn, hôm qua mới kết thúc mà trời lạnh rồi, chị muốn mua ít vải về may quần áo nhưng chị không có phiếu vải, em có cách nào không"Cô thử hỏi Lý Thanh Tú xem vì cô ấy làm tại Cung Tiêu xã sẽ biết mấy thứ này"Chị qua đây, em có người bạn làm bên xưởng dệt, cô ấy có một ít vải lỗi, để em bảo cô ấy, trưa nay em với chị sang nhà bạn em để chọn""Vậy được, cảm ơn em, hôm qua dưới chị chia lương thực, vài người nhờ chị bán một ít, em có muốn lấy không, chị có khoảng 20 cân thịt, 20 cân gạo"" Muốn muốn em lấy chứ, vậy chút nữa chị qua nhà em trước, em sẽ nhắn bạn em mang vải sang cho chị, cô ấy cũng muốn mua thịt nhưng mà em không có cách nào liên lạc với chị" Lý Thanh Tú vui mừng nóiCô tạm biệt Lý Thanh Tú, hẹn cô ấy tan làm sẽ gặp, vì muốn làm giao dịch lớn với Phạm Ngũ, cô dự tính tìm một cái kho cũ để đựng đồ, vì thể cô đi loanh quanh hỏi thăm.

" Chào thím gần đây có nhà ai có sân kho cho thuê không ạ" Cô hỏi một thím đang ngồi chơi cùng cháu ngoài cửa" Cháu muốn tìm sân kho thì có thể đến nhà lão Thẩm, ông ấy ngày trước là địa chủ, giờ trong nhà chỉ có một căn nhà và cái kho rộng, do ngày trước ông ấy quyên hết tài sản nên nhà nước cho giữ lại, bây giờ hai vợ chồng cũng khó khăn, đã muốn cho thuê lâu rồi, nhưng thời buổi này, hiếm người cần lắm.

Cháu theo thím, thím chỉ nhà cho".
 
Mang Trung Tâm Thương Mại Về Thập Niên 80
Chương 21: 21: Mua Vải


Cô đi theo vào khoảng mấy phút, thì thấy một sân nhà, bà gõ cửa" Lão Thẩm ông có nhà không, có người muốn thuê kho này"" Tôi đây" ngay sau đấy là một ông cụ khoảng 60 tuổi đi ra.

" Đây là người muốn thuê, hai ông cháu cứ thương lượng nhé, tôi về trước"" Cảm ơn thím nhé"" Chào ông ạ, cháu muốn thuê cái kho của ông, ông có thể dẫn cháu đi xem không ạ"" Được vậy cháu đi theo ông"Cô đi theo ông cụ khoảng 5 phút vào trong khu sân bóng cũ, thấy có một cái kho cũ khoảng 100m2, cô nghĩ thể này cũng vừa đủ, cô chỉ muốn để chút đồ làm địa điểm giao dịch thôi.

" Cháu muốn thuê lâu không"" Trước cháu muốn thuê theo tháng, giá cả như thế nào ạ"" Ông chỉ muốn lương thực thôi, kho này cũng để trống, cháu đưa ông 5 cân lương thực một tháng là được"" Được thế cháu thuê từ hôm nay ạ"" Vâng, vậy cháu sẽ mang lương thực đến nhà cho ông"" Được vậy cảm ơn cháu"Cô về nhà ông cụ, lấy lương thực ra mượn cân cân đủ cho ông cụ 5 cân, còn biếu ông 1 cân thịt.

" Sao thế được bây giờ thịt quý lắm, ông không nhận được đâu"" Ông nhận đi a, cháu thuê kho ở đây, thi thoảng nhờ ông trông nom giúp ạ"" Cháu yên tâm, vậy cháu đưa ông chìa khóa, chiều nay ông sẽ quét dọn trước cho cháu"" Vậy được rồi ạ, thu dọn nhà kho này cũng vất vả lắm, cháu đưa thêm ông 1 cân thịt nữa nhé"" Không cần đâu, một cân thịt là quá nhiều rồi"" Ông cứ cầm đi ạ"Sau khi rồi khỏi nhà ông Thẩm, cô coi như đã làm xong một việc lớn rồi, qua thông tin từ Phạm Ngũ, cô biết được, buôn bán nhỏ trong cũng một xã hay một khu vực nhỏ đã được chấp nhận, chỉ là việc giao thương vẫn bị cấm, cô nghĩ hiện tại nên bán một chút đồ trên trấn, gần đây có nhiều xưởng sản xuất nhà nước, cô nghĩ công nhân có thu nhập sẽ sẵn sàng bỏ tiền ra để mua đồ.

Hiện tại cô phải nghĩ xem nên bán cái gì.

Hiện tại là mùa đông có thể khăn len, mũ len, tất, giầy da.

.

là mấy loại được ưu tiên, đúng rồi còn cả mỹ phẩm, thời nào phụ nữ chả muốn làm đẹp, nhiều thứ ở hiện đại cô không thể lấy ra vì còn có bao bì và năm, cô có thể chiết xuất ra những chai lọ nhỏ để bán, vừa có lời vừa tránh vấn đề bao bì.

Quá thông minh.

Giờ là khoảng 10 giờ rưỡi, cô vào trung tâm ăn trưa trước, sau đó đi tới cung tiêu xã chờ Lý Thanh Tú rồi cùng cô ấy đi về nhà.

"Chị Tiểu Ngư, chị ngồi uống nước chờ bạn em một chút"" Uhm thôi, bây giờ em muốn lấy bao nhiêu thịt và gạo, số còn lại chị sẽ tìm người khác lấy"" Không cần đâu chị ơi, em và bạn sẽ lấy hết, em muốn chia một ít cho người thân, chị không cần đi lại nhiều"" Vậy thì tốt rồi"Ngồi một lúc, bạn của Lý Thanh Tú mang theo hai cuộn vài tới.

Đây là một cô gái khá xinh xắn, nhanh nhẹn" Chào chị dâu, em là Khương Lam bạn Lý Thanh Tú, nghe cô ấy bảo chị muốn mua vải, cái này là vải lỗi của xưởng em làm, nhà em cũng không thiếu nên muốn bán đi, mỗi cuộn là 10 đồng không cần phiếu vải"Cô xem hai cuộn vải, chỉ là màu hơi tối một chút, màu xanh than, vải có một số chỗ bị lỗi chỉ và rút chỉ, nhưng nếu cắt quần áo thì có thể che đi được, không có vấn đề gì, quan trọng là vải này rất rẻ, hai cuộn này cô có thể may được cho ba mẹ con mỗi người hai bộ.

Bình thường mua vải đâu có dễ mua được nhiều như thế này, chỉ mua theo số lượng mét trên phiếu đã được định sẵn thôi, coi như lần này cô có lời rồi.

" Vậy chị lấy cả hai cuộn, cảm ơn em, à nếu em có bông thì có thể bán cho chị một chút không""Bông thì hiện tại hơi hiếm có, bên chị dâu em có một ít không nhiều lắm, chị chờ một chút em chạy về lấy" Thấy cô ấy chạy về khoảng 5 phút đã mang một bao bông trở về.

.
 
Mang Trung Tâm Thương Mại Về Thập Niên 80
Chương 22: Chương 22


Trên tay Khương Lam cầm túi bông nhỏ:"Bông chắc chị cũng đủ làm hai chiếc áo bông nhỉ đấy ạ""Vậy chị cảm ơn em nhé, giá cả như thế nào""Bông này chị đưa em 10 đồng là được""Sao thế được bình thường chỗ này phải 15 đồng và phiếu bông rồi"" Không sao ạ, cái này cũng là nhà em không dùng đến, để ở nhà cũng không dùng được, là bông của năm trước, với lại hôm nay em nghe Tiểu Tú nói chị mang rất nhiều thịt đến bán, nên cũng coi như được lời rồi"" Vậy chị cảm ơn các em nhé"Mở giỏ tre bỏ thịt và gạo ra ngoài, hai cô gái đều sáng cả mắt, nhìn nhau cười.

Cô biết người ở đây thích thịt mỡ nên cô cố ý chọn một ít thịt vai và mỡ riêng.

Gạo thì là loại gạo tẻ rẻ nhất, nhưng ở đây lại là gạo trắng bóng ngon nhất, hai cô gái kia rất vui vẻ rồi." Vì chỗ này có cả thịt vai và mỡ, chị lấy giá là như nhau, các em cân lên rồi tự chia nhé"" Vâng, chị nếu lần sau có chị mang tới cho bọn em nhé"Khương Lam cùng Lý Thanh Tú chia nhau thịt và gạo sau đó trả tiền cho cô."Chị hai hộp kem dưỡng da với hai chiếc khăn lụa, các em có muốn mua không, mỹ phẩm là bạn chị lấy bên nước ngoài về đấy, chị cũng đang sử dụng kem dưỡng ẩm này""Chị có kem dưỡng da thật không"" Chị cho em xem một chút"Cô lấy hộp chiết nhỏ để các cô ấy dùng thử, mùa này lạnh và khô da đang rất khô và hay nẻ, bán kem dưỡng ẩm là hợp lý nhất.

Loại kem này trước cô cũng dùng rồi, mùa hanh khô bôi rất hiệu quả, bôi buổi tối buổi sáng da căng mướt." Đây là loại kem dưỡng ẩm, ở đây chị có cả son dưỡng môi, còn đây là khăn lụa" Cô chọn khăn lụa màu tươi sáng, sẽ được các cô gái yêu thích."Ôi Chị Tiểu Ngư, chị đúng là cứu tinh của em, da và môi em cứ hanh khô với lạnh là nứt nẻ, bong chóc, chị nhìn em hiện giờ thì biết" Lý Thanh Tú nóiCô mở hộp kem bôi thử lên tay cô ấy" Mùi thơm quá, bôi lên cái cảm giác da tay mềm mịn, em muốn lấy một hộp"" Em cũng muốn, em muốn cả khăn lụa nữa"Cả hai cô tranh nhau ngắm, cái nào cũng muốn, son môi thì mỗi người cũng mua một cây son màu hồng đào." Chị cái này giá như thế nào ạ"" Kem dưỡng này giá 15 đồng, son môi 5 đồng, khăn lụa là 25 đồng"Lý Thanh Tú mua chọn một hộp kem dưỡng, hai thỏi son và 1 chiếc khăn, Khương Lam cũng vậy nhưng cô lấy 3 thỏi son, dự định về tặng mẹ và chị dâu.Sau khi mỹ mãn nhận đồ, các cô ấy nhanh chóng về nhà để kịp giờ cơm và đi làm.

Khương Lam mang thịt gạo về trước sau lại tới lấy đồ khác, cô cực kỳ yêu thích, về tới nhà cô rửa mặt thật sạch sau đó bôi kem dưỡng lên, cảm giác mát lạnh, bôi được một lúc thì da mềm mịn căng mọng, sờ lên càng thích hơn.

Đợi một lúc mẹ, anh trai, chị dâu dẫn theo hai đứa cháu về nhà.

Cô kể lại chuyện hôm nay mua được thịt và gạo, thì cả gia đình đều rất vui, cô lén lút đưa cho mẹ cô và chị dâu một thỏi son dưỡng." Oa dì Tiểu Lam vậy hôm nay nhà chúng ta có thể ăn thịt đúng không ạ" Cháu trai cả của cô hào hứng nói" Đúng rồi, chị dâu em để thịt trong bếp, trưa nay mình nấu một chút ăn đỡ, tối nay về có thời gian cả nhà sẽ làm thịt kho tàu ăn cũng cơm nhé".
 
Mang Trung Tâm Thương Mại Về Thập Niên 80
Chương 23: 23: Nhà Mẹ Đẻ Tới Thăm


Bên nhà Lý Thanh Tú cũng như vậy, cũng gần hai tháng này nhà có không có nhiều thịt như vậy rồi, bình quân một tháng chỉ có nửa cân thịt chỉ tiêu, nhưng không phải lúc nào cũng mua được, mẹ cô nhiều lúc xếp hàng từ sáng lúc tới lượt thì hết.Sau khi lấy xong tiền và giao đồ cho bên Lý Thanh Tú, cô lại tiếp tục và không gian lấy đồ như đã hứa với Pham Ngũ, dạo trong trung tâm một lúc, thấy thời gian đã đến, cô trực tiếp tới nhà anh ta luôn.

Anh ta cũng đang chờ cô, thấy cô đến người gác cổng dẫn cô vào luôn.Giao đồ và thanh toán tiền xong, cô để mọi thứ vào không gian sau đó nhanh chóng đi về nhà.

Hôm nay có thêm vải và bông và một món tiền lớn cô đi trên đường mà bước chân nhẹ nhàng, tinh thần phấn chấn, đến đầu cửa thôn, cô lấy đồ từ trung tâm giỏ đeo lên lưng rồi mới về nhà." Tiểu Ngư mau về nhà mẹ cháu và anh trai tới thăm cháu đấy"Cô giật mình,kể từ khi cô tới đây, cô không nghe nói tới nhà mẹ đẻ, sao giờ tự dưng lại có mẹ đẻ tới, không biết cô thay đổi thế này, họ có phát hiện ra hay không, quan trọng là nhân cách người nhà mẹ đẻ ra sao.Cô chào hỏi và cảm ơn sau đó đi nhanh về phía nhà.

Từ xa thấy hai cái bảo bối đứng ngoài cửa ngóng về phía này, bên cạnh là một người phụ nữ trung niên khoảng 50 tuổi, một người đàn ông khoảng 30 tuổi cũng đang ngó nhìn bên này, thấy cô hai con gái vừa chạy tới vừa gọi cô " Mẹ mẹ về rồi, bà ngoại và bác cả tới thăm, mang rất nhiều đồ tới"Người phụ nữ vừa thấy cô liên khóc làm cô luống cuống tay chân" Ai con gái số khổ của mẹ, sao con bị như vậy mà không nói với trong nhà một tiếng, nếu không phải mẹ và anh trai con tới đây thăm con, thì con cứ giấu thế à""Em gái, em ở nhà được ba mẹ cưng chiều, còn có mấy người anh trai bảo vệ, nếu em chịu ủy khuất gì, đã có các anh trai đứng ra, lúc nãy anh đi qua nhà mẹ chồng em thì người ta nói Trần Quốc Khanh mất tích, sau đó ba mẹ con bị phân gia tới đây, mẹ và anh mới qua đây xem em.

ba mẹ con sống khó khăn sao em không về nhà"" Mẹ, anh trai mọi người vào nhà đã, con sẽ kể lại đầu đuôi ạ" Cô thấy mẹ và anh trai nguyên chủ quan tâm cô ấy như vậy thì hơi chột dạ, nhưng cô đã xuyên vào thân thể cô ấy, nếu gia đình cô ấy đối xử tốt với cô thì cô sẽ đối đãi lại tốt gấp trăm lần, coi như để báo đáp nguyên chủ.

Mẹ cô là Tôn Thục Phấn, anh trai cả là Trương Kiến Xương, ngoài ra cô còn có anh hai Trương Văn Dân, anh ba Trương Quốc Đống.

Cả ba đều lập gia đình và có con rồi." Mau vào nhà đi con"Sau khi vào nhà rót cho mỗi người một cốc nước, cô uống một ngụm cho đỡ khát, rồi tóm lược lại chuyện cho mẹ và anh trai nghe.

Mẹ cô nghe xong thì khóc nức nở, than số con gái khổ, anh trai cô thì mặt đau xót nhìn cô."mẹ con không sao hiện tại phân gia ra con và hai bảo bối sống rất tốt, không cần nhìn sắc mặt người khác sống"Cô an ủi mẹ và anh trai nguyên thân, sự thật là từ khi tới đây cô cũng chưa chịu thiệt lần nào, ăn thì ăn, ngủ thì ngủ.

Mẹ và anh lâu mới tới, mọi người ở lại mấy ngày nhé.

Thôn con mới phân lương thực và chia thịt, con xuống bếp nấu cơm ngay đây." Rồi con đừng lãng phí"" Để mẹ nấu cơm cùng con"" Mẹ không cần đâu ạ, mẹ ngồi nghỉ đi, cũng không có thứ gì khó mà".
 
Mang Trung Tâm Thương Mại Về Thập Niên 80
Chương 24: Chương 24


"Thôi được rồi, mẹ có mang thịt và trứng gà tới cho con, con cũng đừng lãng phí để ướp muối ăn dần, con cầm 10 đồng này, để phòng thân đi"Đúng là tấm lòng người mẹ, cô thấy ấm áp, hiện tại ở thế giới này cô có hai bảo bối đáng yêu, còn có người nhà mẹ để quan tâm, đối với cô như thế đã là quá tốt rồi.

" Mẹ con có tiền, mẹ cầm lại"" Con cầm cho mẹ" mẹ cô trừng mắt không cho cô cự tuyệtCô đành nhận lấy cất đi, sau này về nhà mẹ đẻ sẽ giúp đỡ nhiều hơn.

"Tiểu Nhất Tiểu Tiểu lại đây chơi cùng bác cả và Bà ngoại, mẹ đi nấu bữa tối nhé""Vâng ạ"Cô làm thịt kho tàu, một đĩa rau xào, thêm môt bát canh nấm, khoảng một tiếng là xong, chỉ có thịt kho tàu là hơi lâu.

Cô gọi mọi người xuống ăn cơm" Mẹ, anh trai mau mang hai đứa chuẩn bị ăn cơm ạ"·"Tiểu Ngư sao con nấu nhiều thế, mới được chia lương thực, con định ăn hết à, đợi đến vụ sau còn cả năm nữa, con sống làm sao, cái đứa phá sản nảy" Mẹ cô nhìn bàn đồ ăn mà khiếp vía, liên tục mắng cô phá của" Đúng vậy, em làm nhiều đồ thế này, phần đồ được chia còn lại bao nhiêu chứ" anh trai cô cũng mắng" Mẹ lâu lắm mẹ với anh trai mới đến thăm một lần, sao con lại để mẹ ăn rau dại, uống cháo loãng được" Cô cười nịnh nọt" Vậy cũng không thể nấu nhiều như vật được, bằng này thịt đi ướp muối có thể ăn cả tháng đấy, con mau cất đi để hai đứa bé ăn dần"Thấy mẹ cô kiên quyết không chịu ăn cô đành bịa một chút chuyện, thật là có đồ ăn ngon mà phải ăn lén lút, muốn cho người nhà cũng không dám lấy ra nhiều, còn phải giái thích nguồn gốc nữa.

" mẹ, mẹ yên tâm ăn đi, con có tiền, không lo chết đói được đâu"" Con có tiền, con lấy tiền đâu ra" Mẹ cô không tin nói" Mẹ trên trấn con có quen một người bạn, cô ấy có nguồn để lấy dày da, con đã lấy ở chỗ cô ấy mấy lần, buôn bán ngoài cổng xưởng sản xuất cho công nhân nữ, con cũng kiếm được một chút chênh lệch, mặc dù bây giờ vẫn cấm buôn bán, nhưng bạn con nói, nhà nước cũng có phẩn lới lỏng chính sách rồi, không còn quá nghiêm ngặt như trước nữa""Thật sao, nếu tin không chính xác thì rất nguy hiểm, nếu bị bắt thì sẽ bị phạt đấy, con phải cẩn thận, lần tới không nên buôn bán như vậy nữa" Mẹ cô lo lắng nói" Đúng vậy mẹ, con cũng nghe có người nói vậy, nhưng không tin lắm, nghĩ chỉ là tin đồn, không ngờ lại là thật" Anh trai nói" Không sao đâu mẹ, con bán mấy lần rồi, với lại không chỉ riêng con đâu, còn có một vài người cũng bán những đồ khác nữa"" Uhm, thế nhưng dù sao vẫn cần cẩn thận con nhớ chưa"" vậy là mẹ không lo con chết đói nữa nhá, bây giờ mẹ với anh cũng vào ăn cơm thôi ạ"" Bà ngoại và bác cả cùng ăn cơm ạ"Cả nhà quây quần vào mâm cơm, cô thích cảm giác này, bình dị, ấm cúng, mọi thứ đều quý giá và tốt đẹp.

Vì nhà cô chỉ có một chiếc giường, vậy nên cô chuẩn bị một tấm ván gỗ trải chiếu và chăn cho anh trai ngủ.

Hai đứa bé đã ngủ từ trước rồi, cô và mẹ tâm sự một chút thì ngủ.

Sáng hôm sau, cả nhà dậy sớm, vì không muốn người khác biết về trung tâm, cô lần đầu tiên từ khi tới đấy tự nấu cháo, thịt ngày hôm qua vẫn còn, nên hôm nay ăn cháo thịt băm, cô lại một lần nữa bị mẹ trách mắng, cô chỉ dám nghe không dám nói gì.

.
 
Mang Trung Tâm Thương Mại Về Thập Niên 80
Chương 25: 25: Mua Rau Củ


Sau khi ăn sáng mẹ và anh trai cô phải về nhà, trong nhà còn nhiều công việc cần phải làm, lần này tới thăm là vì lo lắng cho cô vả lại sau vụ thu hoạch có thời gian nghỉ ngơi.

Cô cũng dò hỏi được từ anh trai, nhà cô ở cách đây hai thôn, đi bộ mất khoảng hai giờ, nếu bây giờ về thì cho kịp giờ trưa.

Các anh trai cô sau vụ thu hoạch thường đan rổ tre, chổi linh tinh đem tới nới thu mua để đổi một chút lương thực, tuy không được nhiều nhưng cũng giúp đỡ được phần nào.

"Con và hai đứa bé, nếu khó khăn thì về nói với mẹ, đừng giấu, nhà ta không giàu có, nhưng dù là chỉ còn một bát gạo cũng phân cho con" Mẹ cô dặn dò trước khi về"Đúng vậy, có gì cứ đến tìm các anh biết chưa"" Vâng con nhớ rồi, mẹ và anh đi đường cẩn thận"" Mẹ đây là vải lỗi con mua được từ một người bạn trên trấn, mẹ cầm về may một bộ đi"" Con xem quần áo của ba mẹ con đều sắp rách hết rồi, còn đưa vải cho mẹ làm gì, để lại mà may quần áo đi"" Mẹ mẹ yên tâm, vải này con vẫn còn, con dặn bạn mấy hôm nữa có con sẽ tới lấy một cuộn về may"" Mẹ biết giờ con có chút tiền, nhưng không thể phung phí thế được"" Mẹ mẹ cầm đi, con thật sự còn tiền, mẹ không cầm là con giận đấy"" Mẹ cũng là tấm lòng của Tiểu Ngư, thôi mẹ nhận đi" Anh trai cô khuyên mẹ" Thôi được rồi, mẹ cầm là được, con mau vào nhà đi, mẹ với anh con về đây"Nhìn bóng lưng hai người đi xa, cô cùng hai đứa bé đi vào nhà, phải tìm một lúc rảnh rỗi nào chở về bên ngoại một chuyến mới được, hiện tại trời lạnh, cũng chỉ còn khoảng gần một tháng nữa là đến tết rồi, tết đến đồ tết cũng cần, cõ lẽ cô nên bắt đầu buôn bán nhỏ lẻ một số thứ rồi, ngày trước ở chỗ cô cứ đến tết là mọi người hay làm mứt dừa, mứt bí, mứt cà rốt, mứt gừng, với nhiều loại khác để bán, cô nghĩ cái này cũng không khó làm, chỉ là tốn đường thôi, nhưng không sao, đường cô không bao giờ thiếu cả, hiện tại dừa thì cô không biết chỗ này có hay không, nhưng cà rốt, bí đao, gừng, cà chua, mấy thứ này đang ở vụ đông nhà nào cũng trồng một mảnh.

Nghĩ là làm, cô mang rổ sang thím Ngô, tiện mang cả cuộn vải và bông sang, cô hỏi mua một chút rau củ, và nhờ con dâu thím may cho ba mẹ con bộ áo bông, nhà cô cách nhà thím Ngô cũng không xa lắm đi tầm hai phút là tới rồi, tới cổng, thấy thìm Ngô và con dâu đang giặt quần áo.

" Chào thìm Ngô, chào chị dâu, hai người đang giặt đồ ạ"" Tiểu Ngư à mau vào nhà chơi, thím làm sắp xong rồi"Nhà thím Ngô để chõng trẻ ngoài hiên, cô ngồi xuống hỏi"Thím, nhà thím còn ít bí đao, cà rốt, gừng, cà chua linh tinh không, cháu muốn mua một chút, nhà cháu cũng trồng nhưng mà chưa thu hoạch được""Với lại cháu muốn nhờ chị dâu may cho ba mẹ con quần áo bông""Cháu lấy ở đâu nhiều vải thể""Hôm trước cháu lên trấn gặp một người bạn, cô ấy còn thừa cuộn vải lỗi, nên bán lại cho cháu"" Cháu may mắn đấy, chứ vải vóc bây giờ cũng không dễ mua, còn mua đuọc cả cuôn thế này"" Cháu để đây, thím bảo chị dâu may cho, nếu bạn cháu còn vải cháu giúp thìm hỏi xem có mua hộ thím một ít không, vợ thằng cả sắp sinh, thím cũng muốn may ít đồ trẻ con"" Vâng cháu nhớ rồi ạ""Nhà thím còn không nhiều lắm, có cả bí đỏ, hôm trước mới cắt được mấy quả, chưa ăn đến, cháu muốn lấy nhiều hay không".
 
Mang Trung Tâm Thương Mại Về Thập Niên 80
Chương 26: Chương 26


"Nếu nhà thím còn dư nhiều thì bao nhiêu cháu cũng mua hết ạ"" Để thím vào lấy cho cháu" Thím Ngô nhanh chân chạy vào bếp mang tới một rổ rất nhiều loại, ít cà chua, gừng, cà rốt và hai quả bí xanh, hai quả bí đỏ.Trả thím Ngô giá bằng với giá thu mua, chỗ này cũng khá nhiều, cô sẽ làm thử một mẻ trước để bán ngoài xưởng sản xuất, mặc dù trong trung tâm thương mại có nhiều đồ nhưng không phải dịp tết nên đồ tết không có, nên cô cũng coi như thử tay nghề của mình xem sao." Mẹ mua nhiều rau củ vậy ạ" Tiểu Nhất tung tăng chạy lại chỗ cô"Mẹ chuẩn bị làm một thứ ngọt, chút con giúp mẹ nhé""Vâng ạ"Cô mang đồ vào trong bếp, lấy dao gọt vỏ tất cả đồ, mang chậu để hai đứa nhỏ rửa, cô ngồi bên cạnh cắt thành miếng, mỗi loại một rổ để ráo nước.

Bí đao cắt thanh dài bằng hai đốt ngón tay, gừng và cà rốt thái miếng, sau đó trộn đường ướp khoảng 6 tiếng cho ra nước.

Sau đó cô cắt bí đỏ để làm mứt bí đỏ sấy dẻo.Bí đỏ đã cắt miếng thì cho vào nồi hấp khoảng 20-30 phút cho mềm, sau đó dằm nhuyễn.

Cho bí đỏ nghiền nhuyễn vào chảo, tiếp theo thêm đường phèn, đường mạch nha rồi đảo đều dưới lửa nhỏ vừa cho đường tan hòa quyện vào bí vào mạch nha.Sau đó cô giảm xuống lửa nhỏ và cho thêm bột nếp, dầu ăn vào hỗn hợp bí đỏ xong đảo đều tay.

Khi bí đỏ dẻo, dính lại thành khối thêm vào ít mè rang.

Tiếp tục đảo cho bí đỏ mè rang trộn đều vào nhau.

Sên thêm một chút cho hỗn hợp khô lại không dính chảo nữa thì bỏ ra khay, cán dẹp.

trời đang lạnh nên cô trùm khăn để bên ngoài cho mứt tự khô và dẻo lại.Khi khô thì cắt miếng nhỏ, lăn qua bột nếp, bọc trong giấy gói dầu, hoàn thành món mứt bí dẻo ngọt, thơm bùi.Món tiếp là mứt bí khô cũng khá đơn giản, chỉ là công đoạn sên hơi lâu thôi, bí đỏ cắt thanh dài, cô tìm mấy quả cam lấy vỏ, cắt thanh dài, Cho đường và nước nấu xôi, sau đó bỏ cả bí và vỏ cam đã cắt vào luộc chung khoảng 30 phút.Sau khi luộc xong, vớt ra cho ráo và chờ nguội, thêm đường và chút nước đun xôi, cho bí và vỏ cam vào đun tới khi đường cạn, khô dính kết tinh, bám xung quanh bí và vỏ cam là xong.

Bí xanh, gừng và cà rốt sau khi ướp xong cũng sên kết tinh đường như mứt bí.Cô để mỗi loại hai miếng ra đĩa cho hai chị em cùng ăn để đánh giá chất lượng, coi như đây là khách hàng đầu tiên của cô."Nào hai đứa thử thành quả cả ngày hôm nay của chúng ta nào"" Mẹ cái này mềm mềm dẻo ngọt, cái này ngọt lịm, cái này cay cay, ngọt ngọt ăn ngon quá"Tiểu Nhất và Tiểu Tiểu học cô giơ ngón cái vừa cắn từng miếng nhỏ, vừa ăn, cô cũng thử một miếng nhỏ, tiếc làm không có trà, nếu không cô có thể làm thơ được rồi.

vào không gian lấy ít hộp nhựa để tất cả mứt thành phẩm vào trong, ngày mai lên trấn bán thử.Ba mẹ con lên giường ôm nhau ngủ tới gà gáy, cô tỉnh dậy trước làm vệ sinh cá nhận xong, cho hai con gà ăn, tưới rau, múc một nồi cháo.

hiện tại lên trấn cũng chưa bán đồ được, phải chờ lúc tan tầm, cô tìm một ít giấy thấm dầu, gói từng loại riêng, mỗi túi hai lạng, m*t dẻo thì tính theo miếng đã cắt.

tất cả được khoảng 50 gói và 10 thanh mứt dẻo.

Hai con gái cũng dậy ngồi nhìn cô đóng đồ, cô cũng để một chút lại cho hai đứa ăn dần.Sau khi làm xong mọi việc cũng khoảng 10 giờ sáng, cô chuẩn bị đồ để vào trung tâm rồi đeo giở trống lên, đi tới trấn, địa điểm cô nhắm đến là xưởng dệt bên kia, xưởng dệt có nhiều công nhân nữ, mấy thứ đồ cần sắm tết như thế này, sẽ dễ bán hơn..
 
Mang Trung Tâm Thương Mại Về Thập Niên 80
Chương 27: 27: Bán Mứt


Ra đường, cô gặp nhiều người trong thôn đi lại, cô lấy đại lý do lên trấn tới nhà bạn đưa môt ít rau củ.

Khổ quá mà, có tiền nhưng vẫn phải cuốc bộ, cô phải kiếm một lý do để mua xe đạp mới được.

Đi bộ nửa tiếng thì tới trấn cũng may bây giờ trời đang lạnh, chứ nếu nóng bức, mà đi ngoài đường vào buổi trưa thì còn gì là người nữa.Cô hỏi thăm người dân tìm tới cổng nhà máy dệt, hiện tại còn khoảng 10 phút nữa là tan tầm buổi trưa, cô đứng nép vào bên cạnh mép đường, chờ đợi.

Sau 15 phút lục tục có một vài công nhân đi bộ hoặc đi xe đạp ra cổng, cô lập tức nhắm ngay một số người đi bộ, lại chào hỏi.

Nhìn một nhóm có hai cô gái nhìn khá thanh tú, đang cười nói vui vẻ." Chào hai cô, tôi có ít mứt tết, các cô có muốn mua không, mứt của tôi đảm bảo ở cửa hàng cung tiêu chua có, giá còn rẻ hơn"Cô nở nụ cười thân thiện nhất có thể.

Hai cô gai đang nói cười vui vẻ thì kinh ngạc một chút, sau khi nghe tới mứt tết thì trên mặt lộ ra một chút hứng thú, sau đó nói"Chị có những loại mứt nào, cho tôi xem một chút"Cô dẫn hai cô gái đứng gọn vào mép đường, mở giỏ ra giới thiệu từng loại mứt cho các cô ăn thứ, mỗi loại đã được chuẩn bị sẵn một lượng nhỏ để cho khách ăn thử rồi:"Đây là mứt bí dẻo, mứt bí khô, mứt gừng, mứt cà rốt, mứt bí đao, mỗi loại đều có phần ăn thử ở đây các cô thích loại nào có thể ăn thử loại đó, không mua cũng không sao"Cô niềm nở giới thiệu và hướng dẫn hai cô gái."Ôi em chưa nhìn thấy mấy loại này bao giờ, bọn em có thể ăn thử tất cả các loại không ạ" Một cô gái nhanh nhảu nói" Được em có thể ăn mỗi thứ một loại, thấy loại nào ngon muốn mua thì bảo chị"" Đươc chứ, chờ chị lấy cho mỗi mỗi một ít"Cô lại lấy chút giấy dầu, đặt lên trên mỗi loại một miếng, rồi đưa cho hai cô ấy ăn thử, có một số người thấy hai cô gái túm lại một chỗ cũng đến xem náo nhiệt, hiện tại vây quanh cô khoảng 6-7 người, thấy các cô ấy đên, cô cũng đưa mỗi người một phần nhỏ." Mứt bí dẻo này thơm quá, bùi bùi, béo béo, lại dẻo, vị ngọt thanh, không ngọt quá như mứt em ăn trước đấy"" Tôi thấy mứt cà rốt này ngon này, giòn giòn, ngọt nhẹ"" Tôi thấy mứt gừng ngon hơn, vị cay cay nhẹ, ăn vào tới bụng cảm thấy ấm áp"Mỗi người thích một loại, có người lại thấy loại nào cũng ngon cả, các cô tránh nhau hỏi giá mua mỗi loại: "Cái này chị bán thế nào ạ"" Chỉ có mứt bí dẻo là 5 hào một miếng, còn lại ở đấy tôi đã gói theo hai lạng một túi giá 1 đồng.

Tôi không mang nhiều lắm, ở đấy chỉ có 50 túi và 10 miếng bí dẻo thôi, ai nhanh tay đặt trước thì còn, chậm tay thì có thể đặt hàng hôm sau tôi sẽ mang tới, ai muốn lấy bao nhiêu có thể báo lại.

Nếu đặt nhiều có thể định ngày, tôi sẽ giao tới nhà cho mọi người luôn""Chị bán cho em 2 miếng mứt dẻo, 2 gói mứt khô""Bán cho tôi 5 miếng mứt dẻo, 5 gói mứt khô"Chả mấy chốc cô chỉ còn lại 2 gói mứt khô, hôm nay chỉ là đồ bán thử nghiệm thôi..
 
Mang Trung Tâm Thương Mại Về Thập Niên 80
Chương 28: Chương 28


Đang thu dọn chuẩn bị về, một cô gái từ bên trong xưởng chạy ra: " Chị gái chị còn mứt không bán cho em một ít ""Chị chỉ còn 2 gói mứt khô thôi, vì em là người cuối nên chị lấy 1 đồng 5""Không cần đâu chị, em trả đủ 2 đồng, với lại nhà chị còn nhiều hay không, em muốn đặt một chút đồ tết, khoảng 23 tết em sẽ lấy""Em muốn loại nào, mấy cái này chị chỉ mang một ít loại thôi, còn nhiều loại lắm""Oa nhiều vậy ạ, vậy em đặt trước 5 cân mứt, chị có loại nào thì cứ lấy cho em mỗi loại một ít nhé, em đưa chị một chút tiền coi như là đặt cọc trước"Cô gái nhanh nhẹn lấy tiền rồi đút vào tay cô, công thêm 2 đồng tiền hai gói mứt" Em không sợ chị lấy tiền rồi không giao đồ cho em à"" Có gì mà phải lo" Cô ấy cười hì hì nói" Giờ tới tết ngày nào chị cũng bán ở chỗ này, mà chị có ít đồ dùng em có muốn mua không""Chị có gì ạ, cho em xem chút""Giờ chị không mang, nhưng ngày mai buổi chiều chị tới bán, chị sẽ mang cho em xem"" Chị có một bộ mỹ phẩm, kem dưỡng da, son dưỡng môi, son môi, kem dưỡng trắng ban ngày, ban đêm ngày mai chị mang tới nhé"Cô gái nghe xong sáng cả mắt, gật đầu lia lịa: " Chị vậy chị nhớ ngày mai tới nhé, buổi trưa em chờ chị ở đây"" Được, em yên tâm hẹn gặp em ngày mai" Cô ấy vui vẻ cầm hai gói mứt tung tăng chạy đi, tuổi trẻ thật là tốt.

Hôm nay cô bán được 55 đồng tiền mứt, đường thì miễn phí, rau củ mất có 1 đồng.

Từ giờ tới tết còn khoảng 20 ngày nữa, nếu nắm bắt được thời gian có thể kiếm được kha khá đó.

Hôm nay sẵn tiện tới trấn, cô tới chỗ Phạm Ngũ để giao dịch cái đơn lần trước, hiện tại cô dã thuê được kho rồi, có thể để hàng hoá bên trong này.

Đi khoảng 10 phút tới nhà Phạm Ngũ, hôm nay anh ta cũng không canh ngoài hẻm, vẫn là người hôm trước, nhìn thấy cô anh ta ra hiệu cô đi theo, Phạm Ngũ đang trong nhà, thấy cô đến thì đi ra chào đón.

" Cô đến là tôi biết cô có tin tốt rồi, nào mau vào nhà nói chuyện" Cô nghĩ anh ta càng ngày càng giống dân kinh doanh ở thời hiện đại đang tiếp khách hàng lớn"Tôi đã hỏi bạn tôi, lượng hàng là anh muốn đã có, chúng tôi sẽ vận chuyển tới kho gần sân bóng cũ, tối nay các anh mang tiền tới giao dịch và kiểm tra hàng nhé"" Được, hẹn tối nay""Cô đã ăn cơm chưa, hay là ở lại ăn cơm luôn"" Không, tôi còn việc cần phải làm"" Vậy được"Cô đứng dậy đi về tới nhà ông Lưu chào hỏi, sau đó qua kho, kho được ông Lưu thu dọn rất sạch sẽ và ngăn nắp, cô khoá cửa kho bên trong, đi vào trung tâm vận chuyển đồ ra ngoài, ngoài quần bò, dép, đồng hồ, xe đạp, radio, cô còn để ra ngoài 50 bao gạo loại 50 cân một bao, bao trong không gian là loại bao trắng không có chữ, nếu không có lại phải mất sức thay đổi bao bì.

Khuân vác xong thì cô cũng mệt ná thở luôn, nằm lên ghế mát-xa 15 phút, cảm giác chân tay đỡ hơn, cô đi ăn cơm sườn bò bên khu ẩm thực.

Cái chô này rộng quá trước kia đi mấy lần cô cũng không biết, mấy nay có thời gian đi vào khám phá, nhiều chỗ cô mới phát hiện được, có nhiều món ngon cực kỳ.

.
 
Mang Trung Tâm Thương Mại Về Thập Niên 80
Chương 29: Chương 29


Đánh bay một tô ít cơm nhiều sườn, cô vác các bụng vì quá nó mà phải đi lại để tiêu bớt.

Nghĩ lần này đưa nhiều đồ cho Phạm Ngũ như thế này có thể một thời gian dài nữa, anh ta sẽ chưa nhập hàng.

Từ giờ tới tết cô sẽ tất trung làm mứt và bán các loại đồ tết thôi.

Bán nhiều đồ thì không được chứ, mấy cái loại nhà làm như mứt thì bây giờ cũng có thể được bán một hai rồi.Cô đợi tới khoảng 7h tối thì thấy Phạm Ngũ dẫn một vài người tới, cô mở cửa kho để họ vào kiểm hàngAnh ta cũng choáng với đống đồ này: " Bạn cô giỏi thật bằng này đồ mà có thể chót lọt được""Tôi cũng không rõ lắm, bạn tôi chuyển đồ tới đây, tôi chỉ phụ trách báo cho anhh thôi" Cô bình tĩnh nói" Hôm nay có cả đồ hộp, đồ xông khói...!tất cả được đóng gói hết rồi.

Đồ này bán dịp tết là chạy lắm"" Tôi lấy hết chỗ này, đợt này tôi sẽ đi một chuyến lên thành phố để bán, tôi cũng về nhà trên đó luôn, khi nào cần hàng tôi liên hệ cô bằng cách nào.

Anh yên tâm, từ giờ tói tháng 3 năm sau sẽ không còn hàng đâu, bạn tôi đã bán hết đợt hàng lần này rồi"" Được vậy khi nào có hàng tiếp cô tới báo cho tôi, địa điểm giao hàng vẫn tại kho này"" Được cứ quyết định như vậy đi"Sau khi bên Phạm Ngũ kiểm tra hàng và thanh toán đầy đủ, cô để vàng và tiền vào giỏ giao chìa khoá cho anh ta, sau đó về nhà, hiện tại trời đã rất tối rồi"Cô chưa đi đường tối như thế này, có hơi lo sợ, vậy nên quyết định thuê xe để về, về tới cổng thôn cô xuống đi bộ.

sợ ảnh hướng tới người dân trong thôn, cái thôn bé tý, nhà cái có chuyện gì đều biết.Cô lo lắng hai đứa bé ở nhà, bây giờ cũng khá là muộn rồi, về tới cổng, thấy hai cái đầu nhỏ, đang chụm lại gần nhau trên bậc cửa, cô nhìn mà thấy thương.

Cô khẽ gọi: " Tiểu Nhất, Tiểu Tiểu, hai con mau vào nhà khỏi lạnh, sao lại ra đây ngồi"Hai đứa bé thấy cô thì reo hò, chạy lại mỗi đứa một chân ôm, miệng gọi " mẹ đã về"Cô ngồi xuống ôm hai đứa, thơm mỗi đứa một cái rồi dẫn cả hai đóng cổng, đi vào nhà"Mau vào nhà với mẹ, lần sai mẹ về muộn, hai đứa nhớ đóng cửa rồi vào nhà ngồi biết chưa, khi nào mẹ về thì sẽ gọi con ra mở cổng"" Vâng con nhớ rồi, nhưng mà hôm nay mẹ về muộn, con và Tiểu Tiểu ngồi trong nhà hơi sợ" Tiểu Nhất tủi thân nói" Mẹ xin lỗi, hôm nay mẹ có chút việc về chễ, sau này sẽ không như vậy nữa"" Không sao ạ, lần sau con sẽ ở trong nhà chờ mẹ"" Được rồi, hai bảo bổi, các con lại đây mẹ lấy đồ ăn cho hai đứa""Oa có đồ ăn ngon hả mẹ?"" Đúng vậy bạn Tiểu Nhất đoán quá chính xác, thưởng một cái hôn nào", chụt" Mẹ con cũng muốn hôn má" Tiểu Tiểu cũng nhào lên đòi hôn má"Rồi bạn Tiểu Tiểu cũng thật ngoan, nên được thưởng một cái thơm má" chụt" Bây giờ ngồi đây chờ mẹ chút, mẹ xuống bếp làm đồ ăn ngon nhé"" vâng ạ".
 
Mang Trung Tâm Thương Mại Về Thập Niên 80
Chương 30: Chương 30


Hôm nay lượn trong trung tâm một lần, cô thấy nhiều đồ ăn quá, hôm nay cũng tối muộn rồi rất thích hợp ăn khuya, mà đã ăn khuya thì phải ăn KFC và coca.

Cô vào lấy ba phần combo gà chiên và nước uống mang ra ngoài.

Sợ hai đứa bé không ăn được cay, cô lấy phần sốt chấm, một phần tương cà và một phần tương ớt cho cô." Tiểu Nhất, Tiểu Tiểu hai đứa mau rửa tay, hôm nay chúng ta ăn một món ăn mới rất ngon"" Oa mẹ, mùi gì mà thơm thế" Cả hai đứa hít hít mũi ngửi"Đây mỗi đứa một cái và một phần nước, chấm cùng cái này, các con nếu không ăn cay được, được chấm với hai loại này biết chưa, nào giờ ăn thôi"" Vâng mẹ, ăn thôi, con mời mẹ ạ"Cắn một miếng vỏ ngoài giòn tan, bên trong mềm, đặc điểm gà KFC là vậy, vì là gà công nghiệp, nên sẽ mềm không dai như gà chạy bộ, nhưng cô cảm thấy loại gà này thích hợp chiên nhất vì nó không dai, chứ nếu mà đem gà chạy bộ đi chiên, chắc là có cắn rơi hàm răng cũng không đứt được miếng thịt.

Cắn một miếng, nhai nhai, lại nhai, uống một ngụm coca, quá đã."Mẹ cái gà này mềm, bên ngoài giòn rụm, nước này là gì vậy, con uống vào trong miệng thấy cứ nổ nổ cay cay, nhưng mà ngon lắm""Đây là gà rán, đây là coca, lần sau nếu muốn ăn thì các con bảo mẹ sẽ lấy nhé, còn nhiều món các con chưa thử đâu"" Vâng mẹ" Hi hiBa mẹ con tiếp tục công cuộc ăn khuya xong, thu dọn đồ đạc và làm vệ sinh cá nhân, sau đó lên giường đi ngủ.Sáng hôm sau trời vừa sáng, cô dậy cho hai con gà trong sân ăn, tưới rau rồi vào trung tâm xem sáng nay nên ăn gì, hôm qua ăn nhiều dầu mỡ, sáng nay vẫn còn no, bụng không thấy đói lắm, cô quyết định để cho mỗi người một ly sữa tươi và miếng bánh mì lúa đen.Vào trong phòng nhìn hai đứa bé vẫn ôm nhau ngủ ngon lành, trời lạnh nên cô mang bộ chăn đệm trong không gian ra, nằm vừa thoải mái lại còn ấm áp, gọi hai con heo lười từ trong ổ chăn ấm áp ra:" Hai con heo con mau dậy đánh răng rửa mặt rồi ăn sáng nào"Trên giường hơi cựa quậy, hai đứa chớp chớp mắt bò dậy, trên mặt còn ngây thơ, nhiều ngày ngày ăn uống tốt, hai đứa nhìn đã có thịt hơn rồi, buổi sáng dây, hai má hồng hồng, nhìn đáng siu đáng yêu luôn.

Hôn mỗi đứa một cái, để chúng nó tự mặc quần áo và đi vệ sinh cá nhân xong, cô mang đồ ăn sáng ra ba mẹ con cùng ăn.

Cô vẫn rèn luyện cho hai đứa tính tự lập, chứ không nuông chiều quá mức, được cái hai con gái cũng rất nghe lời cô, lại ngoan ngoãn.Đang ăn sáng thì thấy ngoài cổng có tiếng gọi, hình như là thím Ngô" Tiểu Ngư có nhà không?" Cháu có trong nhà ạ, thím chờ một chút cháu ra ngay ạ"Cô mang chìa khoá ra mở cổng, thấy thím Ngô cầm rổ ngoài cửa" Thím Ngô mau vào nhà đi ạ, trời đang lạnh lắm, thím đã ăn sáng chưa ạ"" Thím đã ăn rồi, cháu ăn chưa"" ba mẹ con cháu đang ăn trong nhà""Tiểu Nhất và Tiểu Tiểu đang ăn sáng à".
 
Mang Trung Tâm Thương Mại Về Thập Niên 80
Chương 31: Chương 31


" Cháu chào bà Ngô ạ"" Ngoan quá"" Thím mang quần áo hôm trước tới đây, may được ba bộ và hai bộ lót bông của Tiểu Nhất và Tiểu Tiểu"" Vậy là tốt quá rồi ạ, cháu cảm ơn thím"Cô nhận đồ từ trong tay thím Ngô, may quá cuối cùng cũng có quần áo để mặc rồi, bình thường đi ngủ, mới dám mặc quần áo trong trung tâm, ra ngoài cái phải thay ra, nếu không đồ quá khác biệt, giờ không sợ nữa rồi phải mua thêm chút vải may 2 bộ nữa để thay đổi, bên trong thì cô vẫn mặc áo giữ nhiệt là được.

" Thím cháu gửi thím tiền may đồ, cháu không biết giá may như thế nào cháu gửi thím 5 đồng được không ạ"" Cháu nói gì vậy, 5 đồng quá nhiều rồi, cháu đưa 2 đồng là được"" Nhiều đâu ạ, bao nhiêu quần áo thế này cơ mà, thím cầm đi ạ"" Cái con bé này nhiều thật mà"" Thím không cầm cháu không dám nhờ thím lần sau đâu"" Lần tới cháu còn muốn may mấy bộ nữa, hôm đấy cháu sẽ lấy luôn vải về cho thím được không"" Vậy thì tốt quá"" Thím cháu mua được ít kẹo sữa, thím cầm về cho Cẩu Đản ăn, ở đây có 1 cân đường đỏ và táo đỏ, thím mang về cho chị dâu"" trời ơi, Tiểu Ngư cháu lấy thứ này ở đâu vậy"Kẹo sữa thì không nói còn đường đỏ và táo đỏ, mấy thứ này hiếm lắm, mà con bé này lấy cho bà hẳn mỗi thứ 1 cân.

Bà Ngô sợ hãi rồi" Thím đây là bạn cháu đi xa về đưa cho, bạn cháu có mối hàng, nên giá cả không đắt, không cần phiếu, nên là cháu cũng mua một chút, thấy chị dâu sắp sinh cháu nghĩ chị ấy cần mấy cái này"" Tiểu Ngư cháu có lòng rồi, đường đỏ và táo này quy lắm, thời buổi này tìm được một hai lạng là quý lắm rồi, thay mặt Tiểu Tuyết cảm ơn cháu nhé, nhưng mà không thể nhận không thế được, thím đưa cháu 10 đồng"" Thím có coi cháu là hàng xóm tốt không vậy, thím giúp đỡ nhà cháu nhiều như vậy, cháu còn chưa có gì để báo đáp, thím mà không nhận cháu giận đấy"Cô giả vờ giận dỗi trên mặt, thím Ngô thấy thể cũng đành cầm" Được rồi, được rồi, coi như là nhà thím hưởng lợi"" Thím, giờ anh cả, anh hai Cố làm gì ạ"" Có làm được gì đâu, hết mùa thu hoạch là chúng nó không có việc gì làm, mỗi ngày ở nhà loanh quanh, thằng cả còn biết đan chút chổi lên trạm thu mua đổi chút tiền, giờ thời buổi này, tìm việc khó khăn, nhà ai mà không như vậy""Thím cháu nghe bạn cháu nói, gần đây phía trên đã nới lỏng quy định, cho phép người dân bán một ít đồ tự làm, chỉ cần không bán đồ gì quá mức quy định đều được cho phép, nhà thìm có đinh bán thứ gì hay không"" Thím cũng có nghe người ta nói như vậy, nhưng giờ mùa đông mỗi nhà cũng chỉ có ít rau củ tự trồng, đủ để ăn thôi, cũng không có gì để bán cả"" Cháu có đồ bán được, mấy nay không phải là cháu lên trấn sao, hôm trước cháu có mua nhà thím ít củ quả về làm mứt, không phải là sắp tới tết sao"" Nhưng nhà thím cũng không biết làm đồ ăn gì bán cả".
 
Mang Trung Tâm Thương Mại Về Thập Niên 80
Chương 32: Chương 32


" Cháu dạy thím làm một vài loại, cái này cũng dễ làm lắm, thím bán ngoài xưởng sản xuất ấy, hiện cháu đang bán bên ngoài xưởng dệt, thím có thể bán bên xưởng khác"" Là thật, cháu nguyện ý dạy thím làm"" Có gì mà nguyện ý hay không, thím giúp cháu như vậy, giờ cháu cũng giúp thím thôi mà"" Cái này làm sao mà giống được"" Không có gì là không giống cả"" Vậy chiều hôm nay thím qua nhà cháu, cháu dạy thím một số loại để thím thử trước nhé, nhưng mà cái này cần nhiều đường lắm"" Nhà thím còn khoảng một cân, chiều thím sẽ thử trước"" Vậy cảm ơn cháu nhé, thím về trước"" Vâng thím về ạ"Tiễn thím Ngô về cô đi vài nhà chuẩn bị đồ, mang tới xưởng dệt như hẹn với cô gái ngày hôm qua.

Đến trưa tới bên ngoài xưởng, cô lại đứng nép vào cạnh đường chờ, chờ tầm 10 phút công nhân cũng tấp nập đi ra, nhiều người mua hôm qua thấy cô vội vàng đi lại hỏi cô hôm nay có mang đồ đi không.

" Chị gái nay có bán mứt nữa không, hôm qua em mua ít quá, về mấy người trong nhà ăn đều khen ngon"" Hôm nay không có em ạ, nếu em muốn ăn, thì ngày mai chị mang tới nhé"" Tiếc quá, hôm nay chị không làm ạ, biết vậy hôm qua mua nhiều một chút"Cô gái nói mà giọng tiếc nuối" vậy chị, tết này em muốn đặt mấy cân mứt chị làm cho em nhé"" Chị có nhiều loại lắm, mấy loại hôm trước chỉ là một trong số các loại thôi, em muốn loại mứt hoa quả, củ gì có thể nói, chị đều làm được""Oa nhiều thế cơ ạ""Vậy chị làm cho em 3 cân, mỗi loai chị cho em lấy một ít nhé, em gửi chị tiền cọc, chị giao vào 25 tết cho em nhé"Cô gái đưa tiền cọc và địa chỉ nhà cho cô để giao hàng" Em gái hôm nay chị có mang đến một ít mỹ phẩm em có muốn xem không, cái này hàng cấm bán nên chị không bán công khai được, nếu em muốn thì chờ chút nữa, hôm nay chị cũng hẹn với một người nữa, rồi đến hẻm kia chị lấy cho em xem"" Chị có mỹ phẩm, em có lấy chị có nhiều hay không, em muốn lấy cho mấy người trong nhà nữa""hôm nay chị có mang một ít thôi, nếu em muốn lấy gì thì báo chị, hẹn hôm sau mang đến cho em"" vâng thế cũng được ạ"Đợi khoảng 5 phút thấy cô gái hôm qua hớt hải chạy ra, nhìn thấy cô thì vẫy vẫy tay chạy lại" Ơ Đồng Mỹ Duyên bạn cũng ở đây à"" Tiểu Dạ, bạn là người mua à" Hai cô gái nhìn nhau cười hí híBa người đi vào hẻm nhỏ bên kia, cô mở giỏ giới thiệu đồ mỹ phẩm cho hai cô gái nhỏ"Ui chị có nhiều đồ thế, em muốn một bộ, cái này bán thế nào ạ"" Đây là một bộ mỗi bộ 10 đồng" cô nói công dụng và cho các cô ấy dùng thử" Em muốn 3 bộ ạ" cô gái Đồng nói" Bạn mua nhiều thế"" Tớ mua cho chị dâu và em gái tới nữa""Uhm nhỉ, mình cũng phải mua cho mẹ và chị dâu mỗi người một bộ mới được"" Hôm nay chị chỉ mang ba bộ thôi, ngay mai chị mang thêm cho hai em nhé".
 
Mang Trung Tâm Thương Mại Về Thập Niên 80
Chương 33: 33: Người Chồng Mất Tích Trở Về


" Vậy được ạ, hẹn chị ngày mai"Tạm biệt hai cô gái xong, thu 30 đồng tiền, cô tới cung tiêu xã hỏi Lý Thanh Tú xem có thể lấy thêm ít vải hay không.

Đi trên đường cũng thấy lác đác vài người tay cầm giỏ rau, chắc là có ý định bán.Tới cung tiêu xã, cô thấy Lý Thanh Tú đang cúi đầu tính toán, cô lại gần gọi , ngẩng đầu nhìn thấy cô, cô ấy mừng rõ nói: " Chị Tiểu Ngư, lâu rồi chị không tới, em đang mong chị quá"" Chị vào đây""Có chuyện gì vậy em, nay chị đến hỏi xem bạn em còn vải không chị muốn lấy một ít nữa"" Vải ạ, có chị ạ, bạn em mới có mấy cuộn màu tươi và trầm đều có đều là loại lỗi, chị chờ em trưa này cùng về nhà em lấy"" Chị Tiểu Ngư, mỹ phẩm lần trước chị bán còn không, em muốn mua một ít nữa, mỹ phẩm này hiểu quả thật, chị nhìn da em đi, giờ căng mướt, còn trắng hồng lên"Cô nhìn kỹ lại thì thấy đúng vậy, lần trước gặp Lý Thanh Tú, da cô ấy hơi khô, sạm, nhưng giờ thì căng mướt no đủ, lại còn trắng hồng ra không ít." Chị còn mấy bộ nữa, hẹn em buổi trưa chị mang tới nhé"" Thế thì tốt quá, buổi trưa chị cứ đến nhà em trước, xong việc em sẽ gọi cả Khương Lam tới, cô ấy cùng muốn mỹ phẩm để tăng cho mẹ và chị dâu"Ra khỏi cửa hàng cung tiêu cô không có việc gì nữa, nên lại vào trung tâm tìm đồ mới, ở đây rau củ rất nhiều loại, rất thích hợp để cô làm nhiều loại mứt, có mấy loại như mứt cà chua, mứt táo là loại hơi tốn công tý xíu nhưng làm ra thành phẩm vừa đẹp lại ngon mắt.

Ngày mai cô phải đi về nhà mẹ đẻ một chuyến mới được, cô nhận được mấy đơn hàng tết, sợ làm một mình thì không kịp được, cần mẹ cô hỗ trợ nữa.Buổi trưa tới nhà Lý Thanh Tú lấy vải và đưa mỹ phẩm xong, cô nhanh chóng về nhà, buổi chiều còn cần dạy thím Ngô làm vài loại mứt nữa.

Về đến đầu thôn, cô gặp mấy người trong thôn, cô thấy ánh mắt họ nhìn cô cứ kỳ lạ làm sao ấy, có đồng cảm, có thương xót, tiếc nuối, có người thì vui sướng khi người gặp hoạ.

Thật khó hiểu, đi tới gần cửa nhà, cô thấy thím Ngô cùng hai đứa bé đang đứng đi qua đi lại trước cửa, dáng vẻ rất sốt ruột.Cô nghi ngờ đi lại, thím Ngô thấy cô thì vừa gọi vừa đi lại" Tiểu Ngư sao giờ cháu mới về, có chuyện rồi, chồng cháu trở về"Cô giật mình, chồng cô trở về, đến đấy cũng một đoạn thời gian rồi, cô cũng đã quen với việc mình có một người chồng mất tích hoặc đã chết.

giờ tự dưng nói chồng cô quay về, cô cảm thấy hơi bất ngừ, không biết người này là người như thế nào, dễ sống chung hay không, quan trọng là cô không có tình cảm gì với người chồng nguyên thân, sợ không thể ở chung được.Nghĩ thôi mà cô cũng thấy đau đầu, đang mải nghĩ lại nghe thím Ngô nói: "Trần Quốc Khanh trở về rồi, không những trở về còn dẫn theo một người phụ nữ mang bầu, cô ta tự xưng là vợ của Trần Quốc Khanh".
 
Mang Trung Tâm Thương Mại Về Thập Niên 80
Chương 34: 34: Thì Ra Là Người Chồng Cặn Bã


Bây giờ nhà mẹ chồng cháu đang rất náo nhiệt, cháu nói xem đúng là cái đồ vô liêm sỉ mà, nghe nói Trần Quốc Khanh bị thương mất tích, sau đó được tìm thấy đang bị thương nặng, hắn được chuyển đến bệnh viện thành phố để chữa trị, mà người phụ nữa kia chính là Mai Kim Ngọc, là ý tá tại bệnh viện này, phụ trách chăm sóc, hắn ta và cô ta lâu ngày nảy sinh tình cảm, cô ta biết Trần Quốc Khanh đã có vợ con ở quê, tên kia đúng là quá vô liêm sỉ, bây giờ còn dẫn cả người phụ nữ kia về nhà.

Cô ta đã mang bầu 5 tháng rồi." Cháu mau qua nhà mẹ chồng cháu đi" Thím Ngô thúc giục côCô nghe xong mà thoáng kinh ngạc, chồng nguyên chủ đúng là loại người khiến người khác chán ghét mà, cũng may coi như có lý do ly hôn, nhưng mà trước đấy cô phải lột một lớp da của cái nhà này.

Cô đi vào trong nhà cất giỏ, nhìn hai đứa con gái đang không biết chuyện gì xảy ra, mặc dù là con gái của Trần Quốc Khanh nhưng hình như ấn tưởng của hai đứa bé về hắn ta rất ít, bởi một năm gặp mặt không quá một lần.

Như thế cũng là may mắn, Cô dẫn hai đứa bé đi theo thím Ngô đi sang nhà mẹ chồng hiện tại của cô, từ khi tới đây, cô cũng chưa tới nhà này lần nào, may mà thím Ngô dẫn đường, nếu không cô cũng không biết đường nào mà đi.

Cô mặt lạnh tanh không cảm xúc gì đi sau thím Ngó, ai nhìn vào cũng nghĩ là cô đang rất đau khổ, nhưng thật ra cô đang nghĩ nên đòi cái nhà này bao nhiều tiền bồi thường mới hợp lý.Cô nhờ một người dân đi gọi đội trưởng Trần đến, để lúc nữa nếu cần sẽ có người làm chứng và phán xét thay cô."Vợ thằng hai mau thịt con gà mái đẻ để tối nay ăn cơm" Mã thị quay qua con dâu sai bảoBà ta không còn nhớ tới con trai mình đã có vợ và hai đứa con, mà trong mặt bà ta đây mới là vợ của con trai bà ta, người ta là người thành phố, lại còn làm trong bệnh viên lớn, ba là chủ nhiệm khoa.

Khỏi phải nói bà ta ưng ý như thế nào, hiện tại nghĩ thôi cũng thấy ,ngủ cũng có thể cười." Quốc Khanh con mau đưa lấy nước cho cô ấy, đi đường vất vả như thế, lại còn đang bầu bí"Mai Kịm Ngọc thấy Mã thị thì nghĩ bà ta chỉ là một người phụ nữ nông thôn, lần này cô ta về đây là muốn Trần Quốc Khanh ly hôn vợ cưới cô ta, thời gian trước, Trần Quốc Khanh bị thương nặng phải vào bênh viện thành phố chữa, cô ta ban đầu cũng không có để tâm nhiều đến, chỉ nghĩ là quân nhân phục vụ đất nước nên dốc sức chăm sóc, nhưng qua thời gian dài ở chung, cô ta thấy Trần Quốc Khanh là người thành thật, trông rất đứng đắn, hiền lành, cô ta dần nảy sinh tình cảm, nhưng cô ta biết được anh ta đã có vợ và hai con gái ở dưới quê.Ban đầu ba cô ta khuyên từ bỏ, nhưng cô ta không bỏ xuống được, khó khăn lắm mới tìm được một người khiến cô ta vừa ý.

Cô ta lời ngon tiếng ngọt để Trần Quốc Khanh khiến cô ta mang bầu, bắt Trân Quốc Khanh chịu trách nhiệm..
 
Mang Trung Tâm Thương Mại Về Thập Niên 80
Chương 35: Chương 35


Lần này về quê cô ta muốn Trần Quốc Khanh phải ly hôn với người vợ trước và cưới cô ta thành vợ chính thức, cô ta không muốn sống trong bóng tối, làm vợ không hợp pháp, đằng nào sau này cô ta cũng trở về thành phố sống, chứ không sống ở đây, nên cô ta cũng không lo có người gièm pha, còn phía trên thành phố cô ta vẫn là người vợ Trần Quốc Khanh cưới hỏi đàng hoàng.

Cô ta thấy cả nhà Mã thị này là người tham lợi, rất dễ đối phó, chỉ cần cho chút tiền là nghe theo răm rắp" Thím Mã, cháu và Quốc Khanh yêu nhau thật lòng, mong thím và mọi người chấp nhận, cháu biết Quốc Khánh đã có vợ ở quê rồi, nhưng vì quá yêu anh ấy nên ! " Cô ta vừa nói vừa đưa tay lau nước mắt trên mặt"Cháu yên tâm, cô ta đã phân gia rồi, thím sẽ để Quốc Khanh ly hôn với cô ta, cô ta làm sao mà có thể bằng cháu được, người thì ốm yếu, lại còn sinh ra hai cái hàng bồi tiền" Mã thị nói xong còn phun nước miếngCô ta thấy thế thì cảm thấy ghê tởm, mụ già này làm cô ta buồn nôn, cô ta nhịn.

Trần Quốc Khanh ngồi bên cạnh không nói một câu nào, mặt mày cau co, có vẻ như đang lo lắng, hơn là chột dạVì đi vào quân đội nên người vợ hiện tại là mẹ anh ta mối hôn, ban đầu anh ta cũng chỉ nghĩ muốn có một người vợ để yên tâm công tác, nên thời gian gặp cũng không nhiều, sau đó mỗi năm chỉ về nhà được 1 lần, mỗi lần 10 ngày là nhiều rồi.

Vậy nên tính cảm cũng không phải nhiều, hai đứa con gái cũng vậy, mỗi lần về đứa lớn chỉ nhìn anh rồi chạy đi, còn đứa bé, từ khi sinh ra anh ra cũng chỉ nhìn mặt một lần lúc 1 tuổi.

Một năm trước anh ta bị thương phải chuyển tới bệnh viên thành phố điều trị, gần một năm, anh ta và Mai Kim Ngọc, gặp nhau tại đó, biết được cô ta là con gái chủ nhiệm khoa, mặc dù không tính là xinh đẹp nhưng gia cảnh tốt.

Anh ta biết mình là người đã có vợ nhưng lâu ngày được cô ta chăm sóc, anh ta cũng nảy sinh tình cảm.

Đặc biệt một lần Mai Kim Ngọc tỏ lòng mình, anh ta lúc đấy rất vui mừng, nhưng nghĩ tới mình đã có vợ con rồi, nên cũng thành thật với cô ta, không ngờ, Mai Kim Ngọc không để ý, mà vẫn muốn tiến tới, anh ta bị hãm sâu vào, nghĩ rằng sau này về quê sẽ bù đắp cho người vợ ở quê nhiều hơn.

Nhưng không ngờ Mai Kim Ngọc lại muốn anh ta phải ly hôn với vợ để cưới cô ta, anh ta không muốn, nhưng cô ta lấy đứa con trong bụng uy h**p, còn hứa hẹn nhờ ba cô ta xin việc trong thành phố và mua nhà sau khi hai người cưới nhau.

Anh ta đồng ý, cùng lắm sau khi ly hôn anh ta sẽ bồi thường cho người vợ hiện tại nhiều tiền hơn một chút.

Bên này, Trương Tiểu Ngư dắt tay hai đứa con tới cổng, thấy trong sân nhà họ Trần rất náo nhiệt, Mã thị đang cười tươi không khép miệng lại, vây quanh người phụ nữ mang bầu, cô ta khoảng 23-24 tuổi, có thể do mang bầu nên hơi mập, da cũng không quá trắng, ngồi cạnh đó là mặt người đàn ông, gương mặt trông da ngăm cao to, trông có vẻ thành thật, cô nghĩ chắc đây là chồng nguyên chủ.

.
 
Mang Trung Tâm Thương Mại Về Thập Niên 80
Chương 36: 36: Xử Lý Cặn Bã


Trương Tiểu Ngư dù không có tình cảm gì với Trần Quốc Khanh, nhưng dù gì cô cũng đang ch**m l** th*n th* của nguyên chủ, thì cũng phải lấy cho cô ấy một chút công bằng chứ.

" Tiểu Ngư để thím vào cùng cháu"" Vâng cháu cảm ơn ạ"Trương Tiểu Ngư hùng hổ vào trong sân cười lạnh nói: " Nhà ta hôm nay náo nhiệt quá nhỉ"Cả sân bỗng quay đầu nhìn cô, cô từ từ đi vào: " Trần Quốc Khanh, đây là có chuyện gì vậy, anh về mà không về nhà cũng không báo người nào báo cho mẹ con tôi ""Anh mất tích, tôi tưởng là anh đã đi sang thế giới bên kia chứ, lâu quá nên là không nhớ mình là người có vợ à?"Trương Tiểu Ngũ, cô là đồ đàn bà chết tiệt, cô là vợ mà như thế hả, con trai tôi còn sống sờ sờ ra đây cô lại trù nó chết, đúng là đồ đàn bà độc mồm"Mã thị hùng hổ hếch mặt lên trời" Bà cũng con biết con trai bà người đã có vợ à, vậy mà tôi nghe nói con trai bà tức là chồng tôi đang đội cho tôi cái mũ xanh đấy"" Trần Quốc Khanh, anh cũng tốt quá nhỉ, vợ con đã có, kết hôn đàng hoàng, tôi với anh có chứng nhận, tiệc rượu đàng hoàng qua cửa, vậy mà anh lại dẫn một người phụ nữ mang bầu về, chuyện này anh giải thích thế nào đây"" Đúng là không biết xấu hổ, vô liêm sỉ, vậy mà xứng đáng làm quân nhân, không đáng mặt đàn ông, phi" thím Ngô tức giận nói" Cô có gì bằng Mai tiểu thư, cô ấy là người thành phố, còn làm trong bệnh viện, ba là chủ nhiệm khoa, tiền đồ của Quốc Khanh sau này đều dựa vào đấy, cô là vợ không biết nghĩ cho chồng còn đến đây làm loạn"Mã thị trợn mắt nói láo, cô đúng là chưa từng thấy người nào vô liêm sỉ, ghê tởm như bà ta luôn" Tôi không hỏi bà, tôi đang hỏi Trần Quốc Khanh, Trần Quốc Khanh, anh bị thương nặng rồi câm luôn à"" Anh anh, anh xin lỗi, bây giờ anh cũng không biết phải làm như thế nào" Anh ta không dám nhìn thẳng vào cô nói" Cô này, tôi là Mai Kim Ngọc, tôi thực sự thích Trần Quốc Khanh, nên mới làm ra chuyện như vậy, mong cô thành toàn cho tôi và anh ấy" Cô ta biết mình là người đuối lý, nên bây giờ chỉ có thể nhịn, nói năng nhỏ nhẹ" Thành toàn, thành toàn như thế nào, cô nói cho tôi xem""Ý của tôi là nhường chồng cho cô, là thành toàn cho cô ấy hả" Cô mỉa mai nói" Dù gì cô và anh ấy cũng không có tình cảm gì cả, tôi và anh ấy là yêu nhau thật lòng, nếu cô đồng ý lý hôn với anh ấy cô muốn bao nhiêu tiền cũng được" Cô ta nghĩ người nông thôn không hiểu biết, nếu cho nhiều tiền thì sẽ đồng ý thôi, cô ta cũng có thể cho được" Cô thật trơ trẽ"" Cô nói ai trơ trẽn"" Ở đây chỉ có cô là người thừa, cô nghĩ tôi nói ai"" Hừ, cô không muốn cũng không sao, Trần Quốc Khanh đã quyết định ly hôn với cô rồi""Trần Quốc Khanh lời cô ta nói là thật, anh muốn ly hôn"" Anh anh cũng không muốn như vậy, nhưng bây giờ Kim Liên đã có thai, anh không thể không chịu trách nhiệm" Anh ta trốn tránh nói" Anh không thể chịu trách nhiệm vậy thì tại sao anh còn làm, anh chịu trách nhiệm với cô ta còn tôi với hai đứa con gái, anh chịu trách nhiệm như thế nào".
 
Mang Trung Tâm Thương Mại Về Thập Niên 80
Chương 37: 37: Đánh Cặn Bã


"Hừ, cũng chỉ là đồ đòi tiền, làm sao so sánh được, cô tốt nhất là nên biết điều đi" Mã thị xạm mặt nói"Bà lại ngứa đòn à""Trương Tiểu Ngư, ai cho cô ăn nói với mẹ tôi như thế" Anh xông lên định đánh cô một tát.

Nhưng anh ta làm sao là đối thủ của cô, cô phản đòn, đấm cho anh ta một phát lệch mặt, ngã nhào dưới đất.

"Con trai con không sao chứ""Quốc Khanh anh có sao không""Trương Tiểu Ngư tại sao cô lại đánh người""Nói có mắt mà để sai mông à, bà không thấy anh ta định đánh tôi trước sao"Thím Ngô thấy thế chửi rống lên: " Trần Quốc Khanh, mày là thằng đàn ông vô liêm sỉ, mày làm sai mày còn đánh người, loại vô đạo đức"" Bà con xem nhà Mã thị là người vô liêm sỉ như thế nào, con dâu còn sống sờ sờ, con trai đã thông đồng người khác, giờ muốn bỏ vợ, còn lên mặt, đánh người"Người dân bàn tán xôn xao, mắng chửi cả nhà Mã thị chỉ biết im lặng không dám hó he.

" Bà biết cái gì, đây là chuyện trong nhà tôi, bà xen vào làm gì""Tôi thích xen vào chuyện nhà người khác đấy, bà quản tôi à, mụ đàn bà độc ác, ức h**p con dâu, Tiểu Ngư ở nhà bà làm trâu làm ngựa mấy năm nay, bà với con trai tốt của bà đối xử với nó như vậy à""Mụ già kia ai cho bà ức h**p con gái tôi" Mẹ cô từ ngoài cửa chạy vào trong lúc mọi người còn đang ngơ ngác tát cho Mã thị mấy cái.

Ba anh trai cô xông vào đánh Trần Quốc Khanh, Trần Quốc Dân và vợ hắn trốn trong nhà không dám ra ngoài.

Mai Kim Ngọc chỉ đứng ngây ra sợ hãi kêu:" Đừng đánh, giết người rồi"Trong sân rồi thành một đoàn, ngay lúc này đội trường Trần tới"Mọi người mau dừng ray lại, mau dừng tay cho tôi"Trần Quốc Khanh bị đánh nằm lăn trên mặt đất, Mã thị và mẹ cô cũng lăn thành một đoàn, mẹ cô khoẻ hơn, cào với túm tóc, khiến Mã thị trông rất thảm, thấy đội trưởng Trần tới, bà ta khóc lóc kêu"Đội trưởng ông mau tới xem, Trương Tiểu Ngư dẫn cả nhà tới đánh Quốc Khanh nhà tôi, còn bà già này đánh tôi ra nông nỗi này, hôm nay nhà họ phải đền tiền thuốc men cho nhà tôi"" Bà im miệng đi, con trai bà làm ra chuyện như vậy bà còn già mồm"" Tiểu Ngư bây giờ quyền quyết định là ở cháu, cháu muốn như thế nào bác đều ủng hộ"Nãy giờ cô đứng xem mọi chuyện xảy ra, mẹ và anh trai cô đến đây cô rất vui, có người nhà bảo vệ vậy cô càng phải mạnh mẽ, cho nhà này lột một lớp da.

Cô đi lại chỗ Trần Quốc Khanh nắm quyền đánh cho anh ta một đấm, khiến anh ta vừa đứng dậy lại ngã lăn ra đất lần nữa, ôm bụng đau đớn.

" Tôi đồng ý ly hôn, tôi sẽ nuôi hai đứa con gái, nhà anh phải đền cho mẹ con tôi 1000 đồng, cả nhà anh cũng phải viết giấy cam đoan từ bây giờ trở đi, không còn dính dáng tới nhau, nhà anh sống cuộc sống của mình, chúng tôi sống cuộc sống của chúng tôi.

Anh không còn là ba của hai đứa nhỏ, họ của hai đứa nhỏ cũng sẽ thay đổi theo họ của tôi, anh có đồng ý không, nếu đồng ý thì viết giấy".
 
Mang Trung Tâm Thương Mại Về Thập Niên 80
Chương 38: 38: Ly Hôn


"1000 đồng, nhà tôi đi ăn cướp cũng không có nhiều tiền như thế cho cô" Mã thị nghe cô nói đến 1000 đồng thì hét toáng lên như bị chọc tiết"Nếu nhà bà không muốn thì tôi cũng không phải nói nhiều, tôi có thể kiện Trần Quốc Khanh, anh ta có lai lịch quân nhân, lại làm ra nhưng chuyện vô liêm sỉ như thế này, vậy bà nghĩ tiền đồ sau này của anh ra còn có thể hay không, tôi không có nhiều kiên nhẫn đâu""Tiểu Ngư sao con lại dễ dàng bỏ qua như thế," Mẹ cô đi lại nói" Mẹ con không cần một người đàn ông như vậy" Cô thương xót cho nguyên chủ, cô ấy vất vả mà chết, bây giờ nhận lại chỉ là một người chồng cho cô ấy đội mũ xanh"Đúng rồi mẹ, em gái con không cần một loại người như hắn ta, vô liêm sỉ" Các anh cô cũng đứng lên nói"Nhà chúng ta không phải không nuôi được em gái và hai cháu nhỏ, em gái bị uất ức như vậy, thì còn cần ở lại làm gì"" Đúng rồi bà Tôn, Tiểu Ngư là đứa bé ngoan, không cần ở cái nhà này, con bé nó làm trâu làm ngựa mấy năm nay cho nhà này là quá đủ rồi" Thím Ngô nóiCô nghe mẹ cô và các nói nói mà cảm động thay cho nguyên chủ, có người qua tâm như thế này thật sự rất tốt" Nhà bà có muốn giải quyết êm ấm, hay đi ra xã làm việc" Đội Trưởng Trần nói"Nhà tôi làm gì có nhiều tiền như vậy" Mã thị nói"Tôi sẽ đưa cô 1000 đồng" Mai Kim Ngọc nãy giờ đứng xem lên tiếng"Nhưng như cô nói, sau này Trần Quốc Khanh và ba mẹ con cô không còn quan hệ gì hết, sau này cũng không bao giờ gặp mặt, gặp mặt coi như không quen biết"" Trần Quốc Khanh cậu có ý kiến gì hay không" Đội Trưởng Trần hỏi"Cháu đồng ý" Anh ta bị đánh quá thảm rồi, bây giờ Mai Kim Ngọc là bệ phóng cho sự nghiệp của anh ta, anh ta không thể để lỡ"Nếu hai bên đã đồng ý, vậy tôi sẽ nhờ người viết giấy, hai người đọc rồi ký tên, sau này không ai còn liên hệ gì, nhà Mã thị sẽ đưa cho Trương Tiểu Ngư 1000 đồng"Cô nhận và đọc qua nội dung thấy ổn rồi, liên dứt khoát ký tên, Mai Kim Ngọc lấy tiền giao cho cô, Mã thị nhìn thấy tiền mà mắt sáng lên, trong lòng thì tiếc của, nhưng bà ta cũng không làm gì được, 1000 đồng này cũng coi như cắt đứt quan hệ với ba mẹ con Trương Tiểu Ngư, sau này con trai bà ta có tiền đồ, sống trong thành phố, sẽ đón bà ta vào thành phố ở.

Mã thị tự an ủi mình như vậy"Các người nghe cho rõ ràng, từ bây giờ ba mẹ con Trương Tiểu Ngư và Trần Quốc Khanh không có bất kỳ quan hệ nào, Tất cả mọi việc đến bây giờ Trương Tiểu Ngư tôi không làm sai bất cứ một điều gì.

Mong mọi người làm chứng"" Đúng vậy từ giờ trở đi con gái tôi và Trần Quốc Khanh không có bất cứ liên hệ gì, nếu sau này còn dây dưa thì đừng trách nhà chúng tôi không nể mặt" Mẹ Tôn nghiêm mặt nói"Ai thèm có quan hệ gì với ba mẹ con cô, sau này cô cũng đứng thấy Quốc Khanh nhà tôi có tiền đồ thì bấu vúi quan hệ, phi" Mã thị hung hăng cãi lãi.
 
Mang Trung Tâm Thương Mại Về Thập Niên 80
Chương 39: 39: Nói Chuyện Bán Mứt


"Như vậy là tốt, tốt nhất là không có quan hệ gì, nhân đây cháu cũng muốn nhờ đội trưởng sửa họ tên của hai đứa bé thành họ của cháu và thay đổi hộ khẩu thành Trương Tiểu Ngư cháu ạ""Được sáng ngày mai cháu đến nhà chú, mang theo giấy khai sinh và hộ khẩu cũng lên xã với chú""Vậy cháu cảm ơn chú""Mẹ, thím, các anh, chúng ta về thôi ạ"Mẹ và các anh đau lòng nhìn con và em gái, đau lòng rớt nước mắt, anh hai và anh ba mỗi ngưới bế một đứa bé, anh cả Trương Kiến Xương nắm tay cô nói: " Tiểu Ngư, chúng ta đi thôi"Cô theo mọi người về nhà, ra tới cửa cô mới thở phào nhẹ nhõm, may quá cuối cùng cũng xong, giờ thì cô có thể yên tâm làm ăn rồi.

" Thím Ngô cháu cảm ơn thím đã giúp đỡ cháu, hôm nay sự việc đột xuất xảy ra, chiều mai cháu lại dạy thím sau ạ""Cái đấy không vội cháu cứ về nghỉ ngơi đi, thím về trước"" Đội Trưởng Trần, cháu cảm ơn chú, sáng mai cháu sẽ sang nhà chú ạ"Sau khi cảm ơn mọi người cô cùng mẹ và anh trai dẫn mấy đứa bé về nhà.

Cô không nói gì, mọi người đều nghĩ cô đang buồn, thật ra cô đang vui vẻ,.

"Tiểu Ngư sau này em tính thế nào?" Anh cả nói" Em vẫn sẽ ở đây, không những thế còn phải giàu có để cho bọn họ trống mắt lên mà nhìn" Cô nói vậy chỉ đơn giản là hiện tại có cũng có ý định làm giàu mà thôiNhưng người nhà lại nghĩ cô bị đả kích nên mới như vậy.

Cô cũng không giải thích nhiều.

Vào nhà để hai đứa bé lên giường, cô lúc này mới nhớ tới, chưa hỏi ý kiến hai đứa đã tự ý quyết định: " Tiểu Nhất Tiểu Tiểu, sau này các con có muốn theo mẹ hay không, nếu theo mẹ thì các con sẽ không còn quan hệ gì với ba và bên nhà bà nội nữa""Con muốn mẹ thôi"Hai đứa ôm lấy cô nói"Được rồi, ngày mai mẹ sẽ đổi họ của hai đứa thành họ của mẹ, sau này nếu hai đứa lớn lên, có thể quyết định bản thân, thì mẹ sẽ không ngăn cản điều gì, kể cả các con muốn nhận lại người ba kia""Không, con không bao giờ nhận lại đâu, con chỉ muốn mẹ thôi, me đừng bỏ rơi con""Mẹ, anh trai, con không sao đâu""Bây giờ con cũng coi như người có tiền rồi mà, con đang có 1000 đồng đấy, qua tết con sẽ xây lại ngôi nhà này, mẹ và anh giúp con nhé"" mẹ thấy chỉ cần sửa lại một chút là được, con bây giờ càng phải tiết kiệm tiền biết chưa, ra tết mẹ sẽ bảo các anh đến sửa lại cho con" Mẹ Tôn nói"Đúng vậy em gái các anh sẽ giúp em, em cất tiền đấy đi để phòng thân" Anh hai nói"Ba anh em sửa giúp em mấy ngày là xong"" Không mẹ, các anh, con có cách kiểm tiền, tiền này sẽ để xây nhả, con muốn xây một ngôi nhà lớn chút""Con có cách gì, kiếm được bao nhiêu chứ, nghe mẹ""Mẹ để con nói, nếu không có việc này xảy ra, con cũng định sáng mai về nhà một chuyến, mấy hôm nay con đang bán rất tốt""Mọi người cũng thấy bây giờ là gần Tết rồi, mọi người đang lục tục sắm đồ tết, hôm trước con làm một ít mứt Tết tới ngoài cổng xưởng dệt bán, rất được.

Con chỉ mua có 1 đồng rau củ bên nhà thím Ngô, và hai cân đường chỗ bạn con giá 6 đồng, mà con bán được 55 đồng.

".
 
Back
Top Bottom