Ngôn Tình Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 40: Chương 40


Tưởng Hàm cười: “Cho dù chúng ta có thể tìm được nhiều sữa như vậy thì anh cũng không bảo quản được, cuối cùng thì ăn đồ ăn để lâu cũng không tốt.

Chúng ta như này anh xem được không nhé, chúng tôi đưa cho anh một ít sữa bột trước, sau đó đứa nhỏ nhà anh uống hết rồi thì anh lại tới tìm chúng tôi lấy, anh thấy như thế nào?”“Như vậy cũng tốt.”Thương lượng giá cả xong, Hình Định Nam kêu Mục Kế Đông ở bệnh viện đợi anh ta một chút, anh ta trở về gom tiền.

Trước khi đi, Hình Định Nam còn không quên đưa năm mươi tệ phí lợi nhuận cho người làm trung gian Mục Đại Mãn.Mục Đại Mãn cười ha ha, chuyện này làm rất tốt.

Chốc lát đã kiếm được bằng tiền công hai tháng hơn, trong nhà đón năm mới có thể ăn được một ít đồ ngon rồi.“Người anh em, tôi đi trước đây, trở về chúng ta nói chuyện sau.”Mục Kế Đông tiễn anh ta tới cửa: “Anh Đại Mãn, cảm ơn nha!”“Làm như người ngoài vậy, người một nhà không cần nói những thứ này.

Cậu yên tâm, chuyện này chỉ có tôi biết, ngay cả cha tôi tôi cũng không nói.”Mục Kế Đông mỉm cười: “Đón năm mới sang nhà tôi ăn cơm.”“Được thôi!”Năm nghìn tệ không phải con số nhỏ, trong tay người bình thường cũng không có nhiều tiền như vậy.

Hình Định Nam đến Viện điều dưỡng tìm anh cả chị dâu của anh ta.Lần này tới là vì để tìm nhân sâm quý hiếm cho cha mẹ, hai vợ chồng Hình Định Bắc mang theo sổ tiết kiệm bên người, vừa nghe nói tìm được nhân sâm rồi thì lập tức muốn đến bưu cục lấy tiền.“Chị dâu, người ta còn muốn sữa bột, số lượng cũng không ít, chuyện này phải đưa chị ra tay mới giải quyết được.”Cha mẹ của Vân Linh vợ Hình Định Bắc làm việc ở bộ đội, chiến hữu ở trời Nam đất Bắc đều có, một người trong số đó ở Nội Mông, nơi đó thuận tiện mua sữa bột.Vân Linh đồng ý ngay: “Chuyện này giao cho chị, chị gọi điện cho người nhà, trong tháng này chắc chắn đưa sữa bột đến.”Hai anh em Hình Định Bắc và Hình Định Nam đến bệnh viện, Hình Định Bắc ôn hòa nói chuyện với Mục Kế Đông: “Anh và Hình Định Nam thương lượng hai trăm tệ mua sữa bột còn muốn đổi một ít phiếu, ngoài ra chúng tôi còn phải đưa thêm cho anh bốn nghìn tám trăm tệ, nhiêu đây tiền anh lấy ra cũng không dùng hết, anh có muốn gửi lại bưu cục không?”Mục Kế Đông vỗ đầu, sao anh không suy nghĩ đến chuyện này chứ.“Gửi bốn nghìn, đưa tôi tám trăm tệ tiền mặt.”“Được.”Vì thời gian gấp rút nên Hình Định Bắc đề nghị gọi tài xế lái xe đưa anh về nhà lấy giấy tờ chứng nhận, chỉ có sáu bảy ki-lô-mét, một ít thời gian là quay về rồi.Sau khi gửi tiền xong thì Hình Định Nam đưa cho anh một xấp các loại phiếu như phiếu vải, phiếu đường, phiếu lương thực vân vân, lại cho thêm năm phiếu sữa bột: “Cậu mua để dùng trước đi, sữa bột chúng tôi đã đồng ý với cậu sẽ được đưa đến trong tháng này.

Yên tâm, tôi làm việc ở bệnh viện, lúc nào cậu cũng có thể đến tìm tôi, tôi không chạy được.”Nụ cười trên mặt Mục Kế Đông như nở hoa: “Tôi tin tưởng hai người.”Cái lớn đều đã nắm trong tay hết rồi, có gì mà không yên tâm chứ.

Anh nằm mơ cũng không ngờ rằng, cái cây nhân sâm nhỏ nhất được lấy từ tay con gái mà lại có thể bán ra với cái giá trên trời như vậy!Mục Kế Đông vui vẻ đạp xe đạp về thôn, vừa đến thôn họ Mục đã bị mọi người vây quanh lại.“Mục Kế Đông, thằng nhóc cậu có tiền đồ rồi.”.
 
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 41: Chương 41


“Sao còn ngồi trên xe của lãnh đạo nữa?”“Mau nói cho tôi nghe thử, gặp phải chuyện gì tốt rồi?”Mục Kế Đông cười ha ha, ứng phí vài câu rồi mau chóng đến nhà chú Giải Phóng trả xe, Mục Giải Phóng kéo anh lại: “Đội dân quân bên đó nói như thế nào?”Nói như thế nào? Mục Kế Đông vò đầu, anh đã quên mất chuyện này rồi.Mục Giải Phóng tức giận: “Tôi có thể kỳ vọng vào cậu chút gì chứ, chuyện nhỏ như vậy cũng không giúp được.”Chịu một trận chửi, Mục Kế Đông buồn rầu ôm sữa bột vừa mới mua chạy đi, anh phải nhanh chóng về nhà báo tin vui cho vợ và con gái.Mục Thanh biết được nhân sâm của cô bé bán ra được giá cao nên hiếm có nở một nụ cười.

Có sữa bột rồi, sau này không còn đói bụng nữa.

Có tiền rồi, nhà trong của nhà mình có phải nên đổi rồi không?Đổi! Mục Kế Đông vung tay: “Nhà chúng ta xây nhà gạch ngói, xây một ngôi nhà lớn, tường bao xung quanh xây thật cao!”—-------Mục Kế Đông muốn xây nhà, nói làm là làm, buổi chiều xuống núi tìm cha hỏi thăm lân cận lò gạch nào đáng tin.Mục Qúy lập tức nói: “Anh đợi đã, anh lấy đâu ra tiền xây nhà? Hôm qua anh ngồi xe của ai quay về, anh giải thích rõ ràng cho tôi.

Thằng nhóc anh có phải là làm chuyện làm ăn không thể đưa ra ánh sáng rồi đúng không?”Cổ Mục Kế Đông rụt lại, mặt cau thành một đống, trừng mắt bĩu môi, phát ra một tiếng ‘hớ’: “Con có còn là con ruột của cha không? Có một chút lòng tin nào không? Con là người như thế sao?”“Nói thật cho cha biết vậy, tiền xây nhà là tiền con bán nhân sâm mà có, ô tô con ngồi hôm qua cũng là của người mua, bọn họ gấp gáp muốn mua nhân sâm, đợi không được con chậm chạp đạp xe về, biết rồi chứ?”“Thật à?”Vương Thái Hà và Mục Kế Quân cũng không tin tưởng lắm, anh có nhân sâm từ khi nào vậy?“Đương nhiên là thật rồi.” Mục Kế Đông tức đến giậm chân: “Chuyện lớn như vậy con có thể gạt mọi người sao? Người mua là do anh Đại Mãn giới thiệu đó, người ta còn đưa năm mươi tệ tiền giới thiệu làm mối nữa kìa.

Không tin thì mọi người đi hỏi đi.”Đại Mãn là đứa nhỏ đáng tin cậy, hai người già đã tin gần như là tám chín phần rồi: “Anh bán bao nhiêu tiền?”“Ha ha, cũng không nhiều, dù sao thì tiền xây nhà cũng có rồi.

Ôi thôi, cha nói với con lò gạch nào tốt trước đi, con phải nhanh chóng đặt gạch, trước khi tuyết rơi kịp xây nhà xong.” Đây là lúc rảnh rỗi, có nhiều nhân công chỉ cần làm nền vững thì nhà một tầng chỉ cần một ngày là xây xong rồi.“Xây nhà là chuyện lớn, gấp cái gì.”“Cha ruột của con ơi, trên núi đều ồn ào chuyện con hổ rồi, ngôi nhà tranh đó của con đủ để phòng chắn hổ được sao?”Bởi vì Mục Kế Đông không đáng tin này nên buổi chiều Mục Giải Phóng đã tự mình đến huyện một chuyến, vừa nhận được tin tức trở về thì đi ngang nhà bọn họ: “Hừ, yên tâm đi, hổ không đến đây được đâu, bị tiếng súng của đội dân quân dọa chạy rồi.

Nếu không phải chính phủ không cho phép bắn hổ thì nói không chừng bây giờ da hổ đã được lót trên ghế rồi.”“Ha ha, vậy không phải tốt hơn sao.” Mục Kế Đông cười cùng: “Chú, buổi sáng cháu kích động quá nên quên mất chuyện chú dặn dò, lần sau, lần sau cháu chắc chắn nhớ kỹ hơn.”“Úi chà, làm gì có lần sau!”“Đúng đúng đúng, xem cái miệng quạ của cháu, không có lần sau nữa.”.
 
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 42: Chương 42


Tai họa tiềm tàng là hổ tạm thời đã được giải quyết, Mục Kế Đông cách ngày lại mượn xe đạp của nhà chú Giải Phóng đi đặt gạch ngói.Mục Giải Phóng nói đùa anh: “Không phải nói cháu đã bán nhân sâm kiếm được một số tiền lớn sao, sao không mua một chiếc xe đạp đi?”Mục Kế Đông than thở ỉ ôi: “Tiền bán nhân sâm cháu dùng để xây nhà còn cần phải tiết kiệm để dùng nữa, ở đâu có tiền mua một chiếc xe đạp chứ? Lại nói, cho dù có tiền thì chúng ta cũng không có phiếu xe đạp.”Mục Giải Phóng đắc ý: “Chiếc xe đạp nhà chú là chiếc đầu tiên trong thôn chúng ta đó, không biết ai có thể mua nổi chiếc thứ hai đây.”Mục Kế Đông nói thầm trong lòng, nếu thật sự mua tôi có thể mua được mười chiếc đó chú có tin không?Hai năm nay bụng đều không đủ lắp no, người có tiền xây nhà đã ít lại càng ít, lúc Mục Kế Đông đi đặt gạch ngói, người ta không do dự bảo đảm chiều sẽ giao đến thôn họ Mục cho anh.Sau khi đặt gạch ngói xong, hai vợ chồng gọi con gái thu lại hết những món đồ không thể để cho người khác nhìn thấy lại, mở cái rương cũ ra, chọn một ít lương thực vừa được chia hai ngày trước đến nhà cũ ở mấy ngày.Thu xếp ổn thỏa cho vợ và con gái rồi, Mục Kế Đông gào to một câu, người trong thôn có thời gian rảnh rỗi đều đến giúp đỡ.

Ai xây nền móng thì xây nền móng, ai chuyển gạch thì chuyển gạch.“Mục Kế Đông, sau anh còn mua cả tấm xi măng?”“Cái này hả, xây đỉnh tầng hai cần dùng đó.”Mục Quốc Trụ trừng lớn hai mắt: “Anh muốn xây hai tầng?”“Ha ha ha, không phải, xây một tầng thôi, đỉnh đầu dùng tấm xi măng đậy lại, lầu hai xây thành gác xép, chống một vài trụ cột, ba mặt gió lùa, phía trên đậy gạch ngói.

Phía trên được đậy kín lại thì chuột rắn bên ngoài sẽ không có chỗ chui vào trong nhà.

Lầu hai bình thường còn có thể treo đồ, phơi rau...”“Suy nghĩ này của anh hay thì có hay nhưng hơi đắt tiền, tấm xi măng đắt biết bao nhiêu.”Mục Kế Đông ha ha cười khổ: “Tôi cũng không có cách đậy kín trần nhà, con gái tôi nhạy cảm, vừa có chút gió thổi cỏ tranh động đậy là tỉnh dậy liền, mấy ngày nay đều dựa vào bông vải nhét lỗ tai để ngủ.”Người trong thôn nghe xong không ngừng tặc lưỡi, đây mà là con gái, đây là sợ tổ tông thì có.

Ở thôn khác sống còn sống không nổi, người bị bán bị bỏ rơi đầu tiên nhất chính là con gái, con gái nhà Mục Kế Đông ngược lại là được sinh ở nơi có phúc mà.Mục Kế Đông gào to một tiếng: “Các anh chị em cô dì chú thím giúp đỡ, nắm chặt thời gian xây nhà xong, đến lúc đó tôi sẽ biếu mọi người đồ tốt.”“Đồ tốt gì vậy?”“Ha ha, đến lúc đó mọi người sẽ biết.”Mấy ngày nay mọi người đều cầm lấy công cụ làm việc, anh cũng không quan tâm tới cơm, mặc dù nói là người cùng dân tộc nhưng những công tác di chuyển gạch và lót tấm xi măng khổ cực như vậy, nếu như để cho người ta làm không công thì rốt cuộc trong lòng Mục Kế Đông cũng cảm thấy áy náy.Sau một tuần, người đến giúp đỡ đều nhận được ‘tiền công’ của Mục Kế Đông đưa, dựa theo số ngày mà tính, mỗi lần đến một ngày là đưa nửa kí bột mì.

Bột mì là anh lấy phiếu lương thực của Hình Định Nam đưa đi đến huyện để mua, anh mua rất nhiều, xã cung tiêu không bán cho anh nữa, đi cũng là đi cửa đường của Hình Định Nam, dùng xong không thấy tiếc nuối..
 
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 43: Chương 43


Lại nói căn nhà lần này có thể xây xong nhanh như vậy cũng phải cảm ơn những người bạn bè thân thiết này.

Phần lớn người đến lần này cũng là người lúc xây nhà tranh trước đó đến giúp, lần này một lần cảm ơn hết luôn.Bột mì rất khó có được, người trong thành phố có tiền còn không chắc chắn có thể mua được, người dưới quê đừng thấy bản thân mình làm ruộng, lương thực được chia tới đều là thức ăn khô, những loại bột mịn như lúa mì này được phân ít đến đáng thương, còn một loại nữa là bột mì dùng đá mài đè nén ra, nó thua xa với bột mì được máy làm ra nhiều, trộn lẫn cả tro trong đó, một chút cũng không sạch sẽ.Nhà ít người đến thì đến tay cũng đã là một cân bột mì rồi, tiết kiệm một chút cũng đủ để gói sủi cảo lúc đón năm mới, người làm việc nhiều như hai vợ chồng Mục Quốc Trụ và hai vợ chồng Châu Khải đều nhận được năm sáu cân bột mì.Nói rộng rãi cũng là thật là rộng rãi, xây nhà lần này mặt mũi nhà họ Mục đều đã có rồi.

Mục Qúy nghe người trong thôn khen Mục Kế Đông rất biết làm người, ông ấy vừa vui mừng vừa khó chịu, nói đi nói lại vẫn là đau lòng đồ tốt.Mười mấy cân bột mì nó cho là cho, đồ phá gia chi tử!Mục Kế Đông thấy cha anh đau lòng không chịu được thì kéo ông ấy đến tính sổ sách, muốn đổi thành tiền, giá cả bột mì bình thường có lẽ một tệ hai đến một tệ ba một cân, nếu tính như vậy thì xây một căn nhà lớn như vậy chỉ tốn không đến mười đồng tiền công.Mục Qúy vừa nghĩ như vậy thì dường như không còn đau lòng như vậy nữa.Mặc dù Vương Thái Hà cũng đau lòng bột mì nhưng bà ấy cảm thấy con trai làm đúng: “Nợ ân tình không dễ trả, Kế Đông trả bột mì cho sự giúp đỡ của người ta, sau này ai cũng đều sẽ không lấy ân tình này ra nói.”Mục Kế Đông cười ha ha nói: “Vẫn là mẹ hiểu con.”Vương Thái Hà hừ nhẹ một tiếng, hất cằm lên: “Có phải con hết tiền rồi không? Đã tiêu tiền sạch sẽ để xây ngôi nhà đó rồi đúng không.”Ngôi nhà Mục Kế Đông xây khác với người ta, nền móng kiên cố bằng xi măng, bên trên xây cái sân bự như vậy.

Phải trái một phòng lớn, ba phòng ở chính giữa, có một phòng ở phía sau trái và phải ngôi nhà, lần lượt là phòng bếp và phòng tắm.

Trần nhà dùng xi măng đậy kín lại rồi, lầu hai còn xây gác xép ba mặt gió lùa.

Bên ngoài cùng mới là bức tường cao hai mét xây bằng gạch.Đúng rồi, gà vịt còn phải được xây chuồng gà chuyên dụng ở góc tường phía sau.

Thật là kì lạ, một người nông thôn còn sợ còn sợ mùi gà vịt làm cho ngạt thở hay sao? Quái đản!Nó đến ngôi nhà mà con trai thứ ba mình xây thì Vương Thái Hà vừa vui vừa oán trách: “Tiền anh xây một ngôi nhà đều đủ để người khác xây hai ngôi nhà rồi, tôi thấy là anh tiền nhiều đến đốt rồi.”Lâm Ngọc ôm con gái không dám nói chuyện, Mục Kế Đông cười ha ha, tùy ý miễn cưỡng cho qua.“Cha mẹ, anh cả chị dâu, chúng con ở thêm mấy ngày nữa nha, tấm xi măng trên tường nhà vẫn chưa khô, lại dùng thêm lửa đốt mấy ngày nữa mới có thể ở được.”Nụ cười trên mặt Vương Xuân Linh như nở hoa: “Chú ba với em dâu cứ ở, không cần gấp.”Mấy ngày trước cha mẹ đi giúp đỡ làm việc, chồng cô ấy cũng đi rồi, người làm chị dâu như cô ấy không thể không đi..
 
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 44: Chương 44


Giúp đỡ làm việc mà ngay cả một miếng ăn cũng không có, ban đầu trong lòng còn có hơi không vui, lúc này chú ba lại tổng cộng lại đưa đến mười lăm cân bột mì, trong lòng cô ấy giống như đã uống mật ngọt vậy.Mẹ chồng đã đồng ý với cô ấy rồi, đợi cô ấy trở về nhà mẹ đẻ, bảo cô ấy mang hai cân bột mì về.Nhận được lợi ích nên bây giờ Vương Xuân Linh nhìn cả nhà em ba như nào cũng thuận mắt hơn.

Buổi tối Lâm Ngọc muốn đến phòng bếp nấu cơm thì Vương Xuân Linh không cho: “Thanh Thanh không rời người được, nấu cơm lại không phải công việc quan trọng gì, để tôi được rồi.”Mục Thanh yên tĩnh nằm trên giường ngáp một cái, qua một lúc thì mẹ cô bé đi vào, Mục Thanh mỉm cười.Lâm Ngọc cũng cười: “Con gái, qua mấy ngày nữa về nhà ở nhà mới, vui không?”Mục Thanh cười lộ ra lợi răng màu hồng non mềm, cọ vào lòng mẹ.

Lấy ra một ít đồ có thể khiến mẹ sống tốt một xíu, được chị em dâu đối xử tốt, cô bé cảm thấy đưa ra rất xứng đáng.“Đừng ngủ, mẹ đi pha bình sữa cho con, uống sữa rồi mới ngủ.”Sữa đến thì Mục Thanh vô ý thức chép miệng, Lâm Ngọc sờ sờ cằm con gái: “Đói thật rồi hả.”Vương Thái Hà ở bên cạnh nhìn con dâu út pha sữa, một lúc đổ vào ba muỗng sữa lớn.

Đứa nhỏ này xem ra đã sống tốt như vậy, đây là lần đầu tiên trong đời bà ấy nhìn thấy mình già.Sữa bột còn lại trong nhà không còn nhiều, ngày hôm sau Mục Kế Đông được nghỉ ngơi, chạy đến bệnh viện nhân dân trong huyện tìm Hình Định Nam lấy sữa bột.“Nhà cậu còn bao nhiêu?”“Còn hai túi nữa, tôi sợ không đỡ nổi.”“Yên tâm, chắc chắn kịp.

Nhà mẹ chị dâu tôi đã gọi điện thoại đến Nội Mông Cổ rồi, bên đó sẽ chuyển thẳng đến đây, đoán chừng khoảng ba bốn ngày nữa là có thể tới rồi.”“Ba bốn ngày hả, mấy ngày nữa nhà tôi phải chuyển nhà, không có thời gian đến lấy.”“Ha ha ha, không có gì khó khăn, đến lúc đó tôi lái xe đến đưa cho cậu.”“Vậy thì cảm ơn trước vậy!”Nói xong việc chính rồi Mục Kế Đông phải trở về, Hình Định Nam gọi anh lại: “Ở chỗ cậu còn nhân sâm không?”“Xác thực là hiệu quả của nhân sâm tốt, cha mẹ tôi ăn được mười ngày, bằng mắt thường cũng có thể sức khỏe đã tốt hơn được chút, buổi tối cũng ngủ ngon hơn.

Mấy chú dì khác trong Viện điều dưỡng thấy vậy cũng muốn mua.”Mục Kế Đông dứt khoát từ chối: “Xin lỗi, có thể lấy được một cây đã là vận may tốt lắm rồi, ở đâu lại có thêm nữa chứ.”Hình Định Nam gật đầu: “Tôi cũng đoán vậy.”Trên đường Mục Kế Đông về nhà vẫn luôn nghĩ đến nhân sâm quý hiếm, trong nhà bây giờ không thiếu tiền, con gái cũng không thiếu sữa bột, nhân sâm quý hiếm là món đồ tốt như vậy, tốt nhất là để lại cho nhà mình dùng.Nghĩ đến nhà mới, Mục Kế Đông hát lên: “Hướng đông đỏ, mặt trời cao, hô lên ôi...”—-------Mục Kế Đông ở trên núi hái được nhân sâm làm giàu, những người khác trong thôn cũng muốn thử đi con đường này, dù sao thì rảnh rỗi trốn ở nhà cũng chỉ là trốn ở nhà, không bằng nghĩ cách tăng thêm thu nhập cho nhà.Những người có mối quan hệ tốt với Mục Kế Đông đều đến tìm anh hỏi thăm xem anh hái được ở đâu, Mục Kế Đông chỉ có thể cười trừ: “Tất cả đều là chuyện vào năm ngoái rồi, đã qua lâu như vậy rồi nên tôi cũng không nhớ nổi nữa.

Tôi chỉ nhớ là nằm gần Mãnh Hổ Lĩnh, mọi người cũng đều biết tôi làm sao dám đến vùng núi sâu.”.
 
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 45: Chương 45


Những người đến hỏi đều gật đầu, rồi quay về nói với người nhà rằng một năm nữa núi khô hạn, vùng đất trồng được nhân sâm năm ngoái có thể năm nay sớm đã không còn nữa.Chẳng phải nhân sâm cũng có hạt đỏ sao? Trong thời gian hạn hán, nói không chừng đã bị gà rừng, thỏ rừng vân vân đang khát ăn mất rồi.Dù nói thế nào đi nữa, không có nhân sâm thì hái dược liệu khác cũng không sao, bán cho công ty dược liệu vẫn có thể kiếm được mấy tệ.

Sự nhiệt tình của mọi người để vào núi vẫn còn rất cao.Mục Quốc Trụ và Châu Khải cũng muốn vào núi, Mục Kế Đông đưa cho họ xem hình nhân sâm trong tay: “Hai người cẩn thận một chút.

Nói là hổ đã bị đuổi đi rồi nhưng ai biết nó có quay lại hay không.”“Đừng lo lắng, chúng tôi đã chuẩn bị sẵn sàng rồi, lúc nào cũng có một chiếc rìu bên mình.”Mục Quốc Trụ cất bản vẽ rồi cười ha ha: “Người anh em, thật tuyệt vời.”“Giữa chúng ta thì nói mấy cái này làm gì, tôi cũng hi vọng các anh làm giàu.”“Mượn lời tốt của anh.”Trong nháy mắt việc lên núi đào dược liệu kiếm thật nhiều tiền trở thành ưu tiên hàng đầu của người trong thôn họ Mục, mấy ngày nay Mục Kế Đông bận rộn hong khô nhà mới, chuyển đồ đạc, nhiều người đã đi vào trong núi.Vào ngày chuyển nhà, anh cả và chị dâu giúp khiêng những chiếc hộp cũ và những chiếc chăn rách của gia đình anh đến nhà mới, vừa đặt xuống xong là muốn đi ngay.“Anh cả, chị dâu đừng đi, ăn xong cơm trưa rồi hãy đi.”“Được rồi, nhà em chỉ có ít đồ ăn này, tự mình tiết kiệm đi, anh và chị dâu em không ăn đâu.”Vương Xuân Linh vội vàng nói: “Đúng vậy, anh chị còn có việc phải làm nên trở về trước đây.”Mục Kế Đông nhìn anh cả và chị dâu đang chạy nhanh, không nói nên lời: “Trong nhà có việc gì gấp mà anh không biết vậy?”Lâm Ngọc lắc đầu: “Thời gian nhàn rỗi, ở nhà có việc gì để làm?”Sau hơn mười phút, Mục Kế Đông nhìn thấy anh trai và chị dâu đang vội vã, trên lưng mang cái gùi, mang theo một con dao chẻ và một cái cuốc nhỏ đi lên núi, bộ dáng chuẩn bị này rõ ràng là muốn đi vào vùng núi sâu để đào dược liệu đây mà.Mục Kế Đông hét lên: “Anh cả, đã trưa rồi, hai người đợi sáng mai rồi hãy đi.”“Em không cần lo lắng, em thu dọn nhà cửa đi.” Nói xong thì đi từ con đường bên phải nhà anh lên núi.Lâm Ngọc cười nói: “Nếu không phải nhớ kỹ giúp chúng ta dọn nhà, phỏng chừng hai ngày trước anh cả cùng chị dâu đều đã theo người khác lên núi rồi.”Mục Kế Đông vỗ vỗ đầu: “Ái chà, nếu như anh sớm biết anh cả cùng chị dâu muốn vào núi, anh sẽ đưa cho bọn họ bản vẽ nhân sâm.”“Anh không cần lo lắng, hai người Quế Hoa bọn họ đã nhận được bản vẽ anh đưa rồi, trở về sẽ vẽ thêm rất nhiều tấm.

Hầu như ai lên núi cũng có một tờ, bao gồm cả anh cả và chị dâu.”“Ha ha, quan hệ của mọi người đều rất tốt.”“Hầu hết người trong thôn đều cùng họ, có quan hệ họ hàng với nhau.

Ai cũng biết có bản vẽ, muốn giấu cũng không dễ.

Hơn nữa, núi rộng như vậy, ai tìm ai nấy cũng không ảnh hưởng gì tới mình.”Mục Thanh ngáp một cái, buổi sáng cô bé dậy uống sữa, giờ mở mắt ra lại thấy buồn ngủ, cha mẹ còn chưa nói chuyện xong.Lâm Ngọc thấy con gái còn đang ngáp, vội vỗ về nó: “Bỏ qua mấy cái rương trước đi, dọn phòng ngủ đi, con gái muốn đi ngủ rồi.”“Sắp xếp phòng nào?”.
 
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 46: Chương 46


“Sắp xếp phòng ngủ ở bên phải nhà chính.

Chúng ta ở trong phòng này, đợi con gái của chúng ta lớn lên rồi sẽ để con ở phòng ngủ bên trái của căn phòng chính.”“Vậy cũng tốt, trong sân có hai phòng trái phải, một phòng dùng để chứa củi, một phòng dùng làm nhà kho.”Hai vợ chồng nhanh chóng bàn bạc thu xếp nhà cửa.

Mục Thanh buồn ngủ, trước khi chìm vào giấc ngủ, cô bé vẫn còn nhớ thả thức ăn ra khỏi rương và tủ trong nhà ra.Ngày đầu tiên đến nhà mới, cô bé đã ngủ trong một ngôi nhà mới vừa rộng rãi vừa sạch sẽ, không phải lo lắng có chuột và rắn bò vào, Mục Thanh ngủ rất say, rất ngon giấc.

Cả Mục Kế Đông và Lâm Ngọc đều mỉm cười, căn nhà này được xây rất tốt.Mục Thanh ngủ đến chiều, cầm bình sữa cố gắng đập mạnh vào n*m v* giả, nằm trong lòng mẹ nhìn khoảng sân trống không, cô bé ậm ừ một tiếng.“Làm sao vậy? Muốn đi tiểu à?”Mục Thanh giãy giụa một chút, ngón tay út chỉ vào cái cây sau nhà.“Cây đó làm sao?”Sau khi Mục Thanh r*n r* một lúc lâu, cha mẹ cô bé rốt cuộc cũng hiểu được, con gái nhỏ thích cây cối.

Mục Kế Đông chạy ra ngoài, chọn một chiếc lá nhẵn nhụi nhét vào tay con gái.Mục Kế Đông sờ cằm đi dạo trong sân: “Sân nhà chúng ta rộng rãi như vậy, nếu con gái thích thì trồng mấy cây là được.”Lâm Ngọc không vui nói: “Đừng nghĩ đến việc trồng cây bách và cây sồi trong sân.

Sau núi có cây cối rồi còn cần phải trồng trong nhà sao? Em nghĩ trồng một số cây ăn quả sẽ tốt, sau này khi chúng đơm hoa kết trái thì con cũng có thể ăn.”“Em muốn trồng loại cây ăn quả nào?”“Chúng ta ở đây có loại cây ăn quả nào? Quất, đào, anh đào, bưởi và một giàn nho bên bức tường sân.”Mục Kế Đông hưng phấn nói: “Sân nhà chúng ta rộng rãi, trồng hết những thứ em nói xong, anh sẽ tìm cây ăn quả ngon, tốt nhất là tìm một cây lớn đã trưởng thành mà chăm sóc cẩn thận, nói không chừng sang năm có thể đơm hoa kết trái.”“Thử xem, cây mới trồng sợ là sẽ không kết trái trong năm đầu tiên.”Mục Kế Đông là người hành động mạnh mẽ, nói gì làm nấy, buổi chiều xuống núi hỏi nhà ai có cây ăn quả ngon, nghe nói cây bưởi nhà họ Triệu ở thôn bên canh tươi tốt, còn trái thì vừa to vừa ngọt nên anh quay đầu bỏ chạy sang thôn bên.Mục Kế Đông đã bận rộn làm việc hai ngày, tìm thấy năm loại cây ăn quả, theo lời của cha anh, mỗi cây ăn quả đào một cái hố sâu, trước tiên cho phân bò khô vào đó, sau đó rắc cát lên, rồi lại đi lên núi đào mấy cây mục nát lấp đất vào, cuối cùng cho cây vào lấp đất lại, tưới nước kỹ.Mục Qúy đi dạo quanh cây đào cao ba mét hai lần: “Cành nhiều quá, phải tỉa bớt chút, cây đào sau khi cấy ghép vẫn chưa phục hồi sức sống.

Cành nhiều quá chất dinh dưỡng không đủ nuôi dưỡng, năm sau có ra hoa cũng không kết trái được.”Mục Kế Đông nhanh chóng di chuyển chiếc ghế cao, đứng trên đó bắt đầu tỉa cành cây đào một lần nữa, cây đào gần như là sắp trụi cành hết trơn.“Được rồi, hẳn là có thể sống.” Mục Quý nói: “Bình thường, trồng cây đều phải chờ mùa xuân, nếu như con nghĩ đến gì thì làm cái đó thì căn bản không đợi được.”“Ha ha, không phải là tại muốn năm sau có thể ăn trái cây của chính mình trồng sao?”Mục Quý không thèm để ý tới anh, chắp tay sau lưng rời đi..
 
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 47: Chương 47


Thời tiết càng ngày càng lạnh, trong núi sâu dã thú rất nhiều, cho dù là thợ săn giàu kinh nghiệm và những bậc thầy hái thuốc cũng không dám ở lại lâu, sau hai ba ngày thì người tiến vào trong núi cũng đều dần dần trở về.

Dù cầm trong tay mật mã tài phú, nhưng những bức vẽ trong tay hết mở ra rồi gấp lại lần này đến lần khác, đều nát bét hết rồi mà vẫn không gặp được cây nhân sâm nào giống hệt như vậy.

Nhưng vẫn có một số thu hoạch, người may mắn hơn thì bắt được gà rừng và thỏ rừng, đào được thảo dược có giá trị, người kém may mắn hơn thì cho dù không nhặt được thì cũng nhặt được một lưng hạt thông trở về, sau khi phơi khô thì đem chiên với muối, mấy đứa nhỏ ở nhà cũng có thể ăn ngon miệng.

Ngay khi mọi người quay lại thì Hình Định Nam và chị dâu anh ta Vân Linh lái xe đưa sữa bột đến nhà Mục Kế Đông.

Gia đình của Mục Kế Đông sống trên sườn núi, mọi người cũng không thể không biết xấu hổ mà đi gần lại nhìn, chỉ nhìn thấy có rất nhiều rương trên xe.

Những đứa nhỏ tham gia náo nhiệt quay lại nói rằng trên đó đều là chứa sữa bột, là do người mua nhân sâm mang đến, nói rằng cha mẹ của người mua sau khi ăn nhân sâm cảm thấy rất tốt nên có lẽ là bọn họ đến để cảm ơn gia đình Mục Kế Đông.

Ôi, trái tim của người dân trong thôn vừa mới từ bỏ việc tìm kiếm nhân sâm lại nhảy lên trong tích tắc.

Bọn Mục Quốc Trụ mượn lý do đến nhà Mục Kế Đông để mượn đồ, nhưng đặc biệt là hỏi Hình Định Nam, hỏi anh ta liệu sau này anh ta có thu mua nhân sâm nữa không, Hình Định Nam gật đầu: “Thu, bao nhiêu cũng thu.

”Mục Quốc Trụ mang theo lời nói đi về, người trong thôn lại hào hứng lên, chuẩn bị thu dọn hành lý để hai ngày nữa lên núi thử vận may.

Đây là lần đầu tiên Vân Linh đến nhà Mục Kế Đông, khi nhìn thấy cô bé trong vòng tay của Lâm Ngọc, chị ấy đã vô cùng kinh ngạc: “Em thật biết cách chăm sóc trẻ em, đừng nói ở nông thôn mà ngay cả ở thành phố có thể chăm sóc trẻ em tốt như vậy cũng không nhiều.

”“Không sợ em cười nhạo, tôi cũng có một cô con gái, năm nay mười hai tuổi, khi nó được vài tháng tuổi tôi đã phải chăm sóc công việc và còn phải chăm sóc cô bé, tôi có thể đảm bảo được ăn uống ngủ nghỉ vệ sinh đã là tốt rất nhiều công sức rồi, nếu như nói người cô bé lúc nào cũng phải sạch sẽ gọn gàng thì tôi không làm được.

”Lâm Ngọc dịu dàng nhìn con gái và nói: “Con bé rất dễ chăm, lúc đói và tè đều sẽ ậm ừ, ngoan lắm.

”Vân Linh thèm muốn nó: “Có thể cho tôi bế được không?”Lâm Ngọc nhìn con gái mình, thấy cô bé không ồn ào mới đặt cô bé vào vòng tay của Vân Linh.

Úi chà, lâu lắm rồi mới được ôm một cô bé ngọt ngào mềm mại như vậy, lòng Vân Linh bỗng nhiên trở nên mềm nhũn.

Chẳng trách đôi vợ chồng trẻ này lại đối xử tốt với con gái như vậy, đứa bé ngoan như vậy ai mà không thương cho được chứ?Mục Thanh không thích khóc, Vân Linh ôm cô bé không buông, sợ chị ấy mỏi tay, Lâm Ngọc đem ghế ra cho Vân Linh ngồi.

Vân Linh không vội vã rời đi vì thế chị ấy ôm đứa nhỏ ngồi xuống dưới ánh mặt trời, Lâm Ngọc lấy giỏ may của mình ra, vừa may vừa nói chuyện với Vân Linh.

.
 
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 48: Chương 48


Vân Linh có thị lực khá tốt, mặc dù chị ấy không biết thêu thùa, nhưng nhìn đôi giày mũi hổ mà Lâm Ngọc tiện tay thêu cho con gái mình, là có thể nhìn ra được lúc nhỏ chắc chắn Lâm Ngọc đã nghiêm túc học với người thợ may có tay nghề lợi hại.Chị ấy nói chuyện với Lâm Ngọc, bất kể là về đồ ăn, quần áo hay chuyện bên ngoài, mặc dù Lâm Ngọc nói chuyện nhẹ nhàng và chậm rãi nhưng cô luôn có thể nối tiếp chuyện với chị ấy, trong lời nói, vừa nghe là có thể biết được là người có học thức.Đợi đến buổi trưa, Lâm Ngọc giữ bọn họ ở lại cùng ăn tối, món ăn cũng không phải cái gì ngon, chỉ có khoai tây bào sợi, bắp cải chua cay, canh trứng rau củ đơn giản, cô nấu cũng rất ngon, ngay cả cơm trắng cũng ngon hơn so với nhà chị ấy nấu.Trên đường trở về, Vân Linh nói với chú út: “Mục Kế Đông chỉ là một người nhà quê nhạy bén.

Nhưng vợ anh ấy không tầm thường, có một ít kiến thức, gia đình này có thể tiếp tục giao tiếp trong tương lai.”Hình Định Nam cười nói: “Chị dâu, chị nói nhiều như vậy nhưng cuối cùng vẫn không phải là chị thèm muốn con gái nhà người ta sao.”Bản thân Vân Linh cũng cười: “Cô bé Mục Thanh thật sự rất đáng yêu.”Nghĩ đến đứa con gái nghịch ngợm hơn cả con trai của mình, Vân Linh lại đau đầu không thôi, sau này lớn lên làm sao tìm được đối tượng đây?—-------Khi Mục Thanh tỉnh lại sau giấc ngủ trưa, đã là giữa chiều rồi, khách khứa trong nhà đều đã rời đi.

Cô bé ngay lập tức có sức sống lên, điều đầu tiên cô bé làm là hừ hừ hai tiếng.Lâm Ngọc đang làm đi làm lại cái chuồng gà dưới gốc bức tường phía sau, không nghe động tĩnh trong phòng.

Thấy không ai quan tâm đến mình, Mục Thanh trầm ngâm một lúc rồi hét lên ầm ĩ, Lâm Ngọc sợ đến mức chưa kịp rửa tay đã chạy vào nhà, được rồi, con gái nhỏ chỉ chơi trò giông bão chứ không chưa mưa.“Đứa nhỏ này, con làm mẹ sợ muốn chết, mẹ còn tưởng rằng con bị làm sao.”Mục Thanh bĩu môi, đưa hai tay muốn ôm, Lâm Ngọc cười nói: “Vừa rồi mẹ sờ gà rồi, chờ mẹ một chút, mẹ ra phía sau rửa tay trước đã.”Gà? Mục Thanh chẹp miệng, từ khi sinh ra đến giờ cô bé chưa từng nếm qua thứ gì khác ngoài sữa và một ít nước cháo.Những đồ kiếp trước cô bé không thích ăn, hiện tại thì là hàng cung không đủ cầu, trong nhà cô bé nuôi mấy con gà vịt, trứng được đẻ ra phần lớn đều đen đi bán để mua muối, thực sự có thể ăn vào bụng mình không được mấy người.

Trừ phi là loại gia đình yêu trẻ con, thường đứa nhỏ trong nhà mới có thể ăn một quả trứng luộc để nếm thử mùi vị.Mục Thanh có chút đắc ý, chờ cô bé lớn lên có thể ăn trứng rồi, cha mẹ nhất định sẽ cho cô bé ăn trứng mỗi ngày, không có trứng thì lấy trứng gà rừng trên núi cũng không sao.Lâm Ngọc rửa tay xong trở về bế con gái lên âu yếm hôn lên mặt của cô bé một cái: “Con đó, vừa rồi còn giả bộ khóc, bây giờ lại lén cười một mình, con còn biết mình là đứa nhỏ mới mấy tháng tuổi không?”Nghe mẹ nói vậy, Mục Thanh cười và càng vui hơn.

Hiếm hoi biết bao, dù biết mình sinh ra đã khác người nhưng cha mẹ vẫn chăm sóc cô bé chu đáo, chưa bao giờ coi cô bé là quái vật.“Con muốn ra ngoài đúng không? Đi thôi, mẹ dẫn con ra ngoài đi dạo.”.
 
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 49: Chương 49


Đi đến bức tường ở sân sau, Lâm Ngọc nói: “Cha của con đã đến nhà ông bà con mang về con gà mái mẹ đã được chia cho chúng ta.

Cả hai con gà mái đều đang đẻ trứng, một thời gian nữa khi con lớn lên, mẹ sẽ chưng cho con canh trứng ăn.

Đợi qua Tết Nguyên Đán là con sẽ tròn nửa tuổi, ăn cơm canh đồ ăn gì con đều ăn được rồi.”Nghe mẹ nhắc đến, Mục Thanh nhìn cây đào trụi lủi hừ hừ, Lâm Ngọc nhìn sang nói: “Đào à, cha con nói là cây đào mật, loại đào này khi chín rất mềm, sau khi da bề mặt bị nứt ra, nước sẽ chảy ra, nếu nó có thể kết trái vào năm sau thì đợi đào chín rồi con có thể ăn.”Mục Thanh hài lòng, Lâm Ngọc cười ha ha, biểu cảm của con gái thật thú vị.Mục Thanh hiện tại cùng cha mẹ ngủ ở gian phòng bên trái nhà chính, gian phòng bên phải là dành cho cô bé ngủ, mấy rương sữa bột nhà họ Hình gửi tới đều đặt ở trong phòng của cô bé, Mục Thanh cảm thấy không yên tâm, tốt nhất là phải giấu chúng trong ngọc bội.Lâm Ngọc cầm chiếc ngọc bội của con gái mình nhìn đi nhìn lại và tự nhủ, càng nhìn chiếc ngọc bội này, cô càng cảm thấy quen thuộc, luôn cảm thấy mình đã thấy qua ở đâu rồi nhưng lại không nhớ ra.Mục Thanh há to miệng muốn gọi mẹ, nhưng vừa kêu lên lại biến thành a ơ oa..?Mục Thanh sửng sốt, Lâm Ngọc cười to nói: “Xem con đang nói cái gì đó.”Mục Thanh: ...Hứ!Hai mẹ con chơi một lúc thì Mục Kế Đông quay lại.“Thật sự khuyên không được bọn họ, ngày hôm qua bọn họ mới trở về, hiện tại lại đang chuẩn bị đồ để sáng mai lại vào trong núi.”“Không thuyết phục được cũng là chuyện bình thường.

Ai mà không muốn sống một cuộc sống tốt đẹp.

Nhưng không đáng để mạo hiểm lên núi, chỉ nhìn chằm chằm vào nhân sâm, anh gọi bọn Quốc Trụ Quế Hoa và những người khác hỏi chú Mục Tam xem, còn loại dược liệu nào bán được giá cao thì dạy bọn họ nhận biết.”“Lời em nói đến đã trúng trọng tâm, anh ăn tối xong sẽ xuống nói với bọn họ.”“Nói cái gì đó, chúng tôi tới rồi đây.”Nhắc đến Tào Tháo là Tào Tháo đến, hai vợ chồng Mục Quốc Trụ đang đeo cái gùi từ con đường bên phải đi đến, Quế Hoa đặt cái gùi trên lưng xuống: “Mấy ngày trước lên núi chúng tôi chỉ bắt được hai con thỏ rừng và đào được một ít dược liệu, đều là dược liệu mát máu hạ hỏa thông thường, không bán được, giữ lại để mùa hè pha nước uống, trên đường tôi nhặt được rất nhiều quả thông, gửi nửa hộp đến nhà anh.

Anh có thể đặt chúng trên gác mái để phơi khô dưới ánh nắng mặt trời, chờ khi đón năm mới chiên lên xem như đồ ăn vặt mà ăn.”“Cảm ơn nhé!”“Khách sáo cái gì chứ! Đúng rồi, khi nãy anh nói tìm Quốc Trụ nhà tôi nói cái gì?”“Chính là chuyện đào dược liệu.” Mục Kế Đông nói ra suy nghĩ của mình, Mục Quốc Trụ vội vàng gật đầu: “Tôi cũng nghĩ như vậy, nhân sâm vốn đã rất hiếm, tìm không được thì tìm không được thôi, nhưng cũng không thể đi vô ích đúng không.”“Chính xác, Lâm Ngọc nói không sai, chúng ta hiện tại đi tìm chú Mục Ta,.” Nói xong, hai người vội vàng chạy đi.Trên thực tế, không chỉ có một mình Lâm Ngọc nghĩ đến, còn có một số người cẩn trọng hơn cũng nghĩ đến, bọn họ đi tìm chú Mục Tam để xác định một số dược liệu đắt tiền dễ bán, chuẩn bị đầy đủ rồi lên núi.

Đừng giống như mấy ngày trước, tuy rằng không trở về tay trắng nhưng rốt cuộc cũng không được bao nhiêu lợi ích..
 
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 50: Chương 50


Những người lao động khỏe mạnh trong thôn lại rời đi, Mục Kế Đông ở nhà không có việc gì làm, anh cầm cuốc lên ngọn núi bên trái xem thử, kiểm tra tre xem có bị rò rỉ hay không.

Cái ao nhỏ khô cạn, hai ngày nay nước chảy xuống càng ngày càng ít.

Lâm Ngọc tiễn tới cửa: “Anh cẩn thận một chút.

”“Anh đi núi nhìn một chút sẽ trở lại, em cùng Thanh Thanh ở nhà nhớ kỹ đóng cửa sân.

” Mục Kế Đông cầm lấy dụng cụ đi ra ngoài.

Lâm Ngọc đóng cửa sân, trở vào trong nhà bế con gái đi ra ngoài: “Hôm nay trời nắng, chúng ta ra ngoài phơi nắng đi.

”Không ai nói chuyện cũng không có việc gì làm, thật sự rất nhàm chán, Lâm Ngọc dọn dẹp nhà cửa, rửa tay, đi tới ngồi xuống, lắc lắc con gái đang ngơ ngác nhìn cây đào trong góc.

Mục Thanh chớp chớp mắt, đây là muốn làm cái gì?“Chỗ đó của con có đồ ăn đồ dùng và có sách không”Sách? Mục Thanh nghĩ nghĩ, cẩn thận nhớ lại danh sách của hồi môn của cô bé, nhưng có một số sách như tứ thư ngũ kinh, chắc là mẹ cô bé không thích đọc.

Nhưng cô bé giấu riêng một hộp sách giải trí, không biết mẹ cô bé có thích hay không.

‘Rầm’ một tiếng, một chiếc hộp gỗ lớn rơi xuống đất, bụi bay tung tóe trên mặt đất.

“Cái hộp gì vậy? Nặng quá.

”Giống như những chiếc hộp khác mà con gái lấy ra, chiếc hộp này chỉ được treo một ổ khóa và chìa khóa được tra vào ổ khóa mang tính tượng trưng, mở hộp ra thì thấy một chiếc hộp đầy sách, từ trên nếp gấp sách thì tất cả đều là sách đã đọc qua.

Lâm Ngọc cầm một cuốn sách lên và mở ra, khi cô mở ra thì mới biết mình cầm nhầm sách, đó là một cuốn sách có nét chữ phồn thể, được lật từ sau ra trước.

“Đây là sách gì?”“Giang Hồ Mộng” kể về công chúa đương đại yêu hoàng tử tiền triều, vì tình yêu đi đến chân trời.

“Kiều Nữ Truyền” kể về một thư sinh xuất thân từ một gia đình nghèo theo đuổi một tiểu thư con nhà giàu.

“Lung Trung Tước” là câu chuyện về một tiểu thư xuất thân từ một gia đình quan lại bị bán vào thanh lâu khi bị khó khăn!.

Lâm Ngọc rất có hứng thú, chọn hai cuốn sách cô muốn đọc nhất: “Con gái, hãy cất cái hộp đi, đọc xong mẹ rồi lại đổi.

”Mục Thanh cất hộp đi, không biết diễn tả tâm trạng thế nào.

Kiếp trước, mẹ cô bé sẽ không để cô bé đọc những cuốn sách giải trí lộn xộn này, nhưng người mẹ kiếp này của cô bé lại vui vẻ đọc những cuốn sách giải trí lộn xộn mà cô bé đã cất giữ riêng, còn nói chúng xem rất hay.

Không nghĩ nữa, cô bé đói rồi.

Lâm Ngọc pha cho con gái một bình sữa, hai mẹ con, một người nằm trong một lẵng trúc, một người nằm trên ghế bập bênh, người này cầm bình sữa hung hăng m*t, còn người kia thì đọc tới chỗ đặc sắc trong cuốn sách giải trí thì kích động vỗ đùi.

Hai mẹ con hài hòa tắm nắng, mười một giờ nghe tiếng cha gọi, mẹ cô bé vội đặt sách xuống đi ra mở cửa.

“Ồ, đây là dê núi được bắt trên núi sao?”Mục Kế Đông cười khúc khích: “Bắt được trên núi đó, cả đàn được tìm thấy gần hồ nước, anh đã chọn một con béo nhất mang về.

”Dê rừng chết hết rồi: “Vẫn là gầy, anh thấy con này là béo nhất rồi, chỉ có điều hình như lông nó hơi dài.

”“Cũng được, nhìn sừng của nó mà xem, con dê này cũng không già lắm, thịt vẫn còn non mềm, đợi em thu dọn ra, bảo con gái bỏ miếng thịt non mềm nhất vào chỗ đó, đợi đến khi con có thể ăn được rồi thì anh có thể chặt nó thành từng miếng nấu cho cô bé ăn.

”.
 
Back
Top Bottom