Ngôn Tình Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 20: Chương 20


Vương Thải Hà vốn là người mạnh mẽ, vậy mà giờ bà ấy phải lén lau nước mắt, điều này khiến cho mọi người không khỏi cảm thấy chua xót.Mục Kế Quân tức giận đến mức nghiến răng nghiến lợi: “Chú hai, chú làm vậy là muốn bức chết cả nhà hay sao?”“Nghe anh nói kìa, chính anh là người được lợi nhất ở đây, hiện tại còn dám nói thế.

Bây giờ là xã hội mới đề cao sự bình đẳng, không thể để anh chiếm hết chỗ tốt được.”Mục Giải Phóng cùng những người khác nhìn hai vợ chồng già, cảm thấy không đành lòng.Lúc này, Mục Kế Binh vui vẻ nói: “Đừng nghĩ con quá đáng.

Là do cái nhà này nợ con, cha mẹ luôn nói anh cả ổn định, chú ba thì thông minh.

Còn con thì sao? Trong ba người con trai chỉ có con là không được coi trọng.

Năm đó con bị bệnh sốt cao, phải van xin các người mới đưa con đến bệnh viện.

Chả lẽ mạng của con không đáng tiền ư? Con là con ruột của cha mẹ thật sao?”“Còn nữa, trong ba người con dâu, chẳng phải mẹ cũng ghét vợ con nhất sao? Đúng vậy, đúng là lòng dạ của cô ấy có hơi hẹp hòi chút, lúc này mọi người đều không được ăn no, cô ấy tranh giành đồ ăn một chút thì có làm sao? Không phải do cuộc sống không tốt nên mới sinh chuyện à?”Nước mắt Vương Thải Hà liên tục chảy xuống: “Thằng hai, sao con có thể nói ra mấy lời vô lương tâm đó, khi đó là mẹ không chịu đưa con đi bệnh viện ư? Cha con, anh cả con không có ở nhà, thằng ba thì còn nhỏ phải đi học ở trường, mình mẹ sao có thể đem con đi được.

Chưa kể không phải cuối cùng vẫn đưa con đi bệnh viện ư, con còn muốn gì nữa?”Mục Kế Binh quay đầu đi để khỏi nhìn bà ấy, đôi mắt cũng đỏ hoe: “Con không quan tâm, con chỉ muốn căn nhà đó.

Các người đừng quên, căn nhà này con cũng có phần, nếu như năm đó không phải quý nhân kia cảm ơn con, hừ...”Nghĩ đến chuyện đã xảy ra nhiều năm trước, đám người Mục Giải Phóng liền đột nhiên liền căng thẳng, sợ hai vợ chồng già tức giận sẽ nói ra sự thật, vội vàng đi tới khuyên nhủ.“Chú Quý, đừng xúc động, mấy lời nói giận dỗi của bọn trẻ đừng cho là thật.”“Đúng vậy đúng vậy, thằng hai, mau nhận lỗi với cha mẹ cháu đi.”Trương Lan Hoa xông vào phòng: “Bồi thường là đúng rồi, chồng của tôi không được cha mẹ thương yêu đúng là chịu thiệt thòi lớn.”Vương Thải Hà liền bật khóc: “Ông trời ơi!”Mục Quý vỗ vai vợ mình rồi nói với đứa con thứ hai: “Anh oán giận chúng ta như vậy, sau này cũng không cần dưỡng lão nữa, anh muốn nhà đúng không, được, cha sẽ vay tiền để mua căn nhà đó cho anh, sau này chúng ta đoạn tuyệt quan hệ, không liên quan gì nhau nữa.”“Mọi người cũng không cần khuyên tôi nữa.” Mục Quý hít một hơi thật sâu, rốt cuộc nhịn xuống lời định nói, không muốn nhắc tới chuyện cũ.

Ông nhờ người gọi điện thoại cho Mục Tam, Mục Tam chỉ nói căn nhà kia bán giá 220 tệ, Mục Quý liền gật đầu đồng ý.“Lão đại, lão tam, chia như vậy các con có ý kiến gì không?”Hai anh em đồng loạt lắc đầu.Không tính tiền lẻ, trong nhà có tổng cộng 180 tệ, thấy cha cúi đầu nói không nên lời, Mục Kế Đông chủ động móc ra bốn mươi tệ.Vương Thải Hà ngừng khóc, lấy tay lau nước mắt: “Thằng ba, 40 tệ này coi như con cho cha mẹ mượn, cuối năm sẽ trả lại cho con.”Giấy chia nhà cùng giấy đoạn tuyệt quan hệ viết xong, cả hai đều không quan tâm Mục Kế Binh có hối hận hay không.

Trương Lan Hoa đụng tay hắn ta nhắc: “Còn chờ gì nữa, ký tên đi!”.
 
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 21: Chương 21


Ba người cùng nhau ký tên, mỗi người giữ một bản!Mục Kế Binh không đợi thêm một giây phút nào, cho dù trời đã tối, hắn ta vẫn dứt khoát thu dọn đồ đạc để chuyển nhà.Mục Quý cố gắng tiễn khách, chờ đến khi mọi người đã về hết, cơ thể của ông thoáng chao đảo, phải đỡ thành cửa mới đứng vững được.“Ông nó à, không sao chứ?”Mục Quý giơ tay vẫy vẫy, ý bảo mình không có việc gì.Đôi mắt của Vương Thải Hà cũng đỏ hoe, không ngờ chuyện chia nhà lại thành như vậy.

Nếu biết sớm thì thà chia từ đầu còn hơn.Mục Kế Quân thuyết phục Mục Kế Đông: “Chú ba, tiền trong nhà đều chia cho chú hai hết rồi, chú ở lại đây đi, chị dâu cả chú thế nào chú cũng biết mà, cô ấy sẽ không ức h**p Lâm Ngọc đâu.”“Em muốn dọn đi, anh chờ em hai ngày nữa thôi.” Mục Kế Đông đã hạ quyết tâm từ lâu.Mục Thanh cố gắng tỉnh táo để không ngủ quên, cô còn đòi mẹ bế lên để nghe ngóng tình hình, bên ngoài ồn ào đến mức cô đứng ở bên cửa sổ cũng nghe được toàn bộ quá trình.

Căn nhà ngói mà cha mẹ cô nhắm tới bị đưa cho chú hai rồi, cha cô vẫn kiên trì muốn dọn đi, vậy cả nhà bọn họ sẽ ở đâu bây giờ?Nhà họ Mục phân chia tài sản, thằng cả được phân căn nhà gạch ngói cũ mà to, thằng hai cầm hết tiền trong nhà đi, vì để mua căn nhà của nhà chú Mục Tam còn cắt đứt ruột thịt với cha mẹ, hừ, đứa con bất hiếu.

Chỉ có cả nhà thằng ba là không được phân cái gì có giá trị, còn phải chuyển ra ngoài ở, thiệt thòi, quá thiệt thòi rồi!Người trong thôn đều đồng cảm với hai vợ chồng Mục Kế Đông, Mục Kế Đông muốn dựng một căn nhà tranh trên sườn núi, người trong nhà đều khuyên anh, cho dù muốn chuyển ra ngoài cũng không cần gấp gáp, đợi trong nhà gom đất trước, cho dù xây dựng nhà tranh thì cũng cần có tường đất mới vững chắc.Mục Kế Đông không muốn đợi nữa, anh nghĩ bây giờ phải lập tức chuyển ra ngoài, chỉ là ở tạm thời thôi mà, đợi anh gom đủ tiền rồi thì trực tiếp xây một căn nhà gạch ngói không phải càng chắc hơn sao?Mục Kế Đông tìm bạn bè thân thuộc trong thôn chào hỏi, buổi chiều tan việc mọi người đều cầm theo liềm lên núi giúp đỡ anh gặt cỏ tranh.

Bọn họ gặt những cọng cỏ tranh cao bằng nửa người, mười mấy người khỏe mạnh lao động chân tay bắt đầu làm, vẫn chưa đợi đến trời tối thì mảnh đất trên sườn núi đã chất năm sáu đống rồi.Mục Quốc Trụ giơ tay lên lau mồ hôi trên trán, mồ hôi làm cay mắt, anh ấy híp mắt nhìn đống cỏ tranh: “Sao anh lại chọn nơi này để xây nhà, trên sườn núi chỉ có một nhà mấy anh, xung quanh không có lấy một người hàng xóm, lỡ như gặp phải gì đó không có người giúp đỡ thì sao.”“Đúng vậy, đằng sau là núi hoang, lỡ như có thú hoang nhảy ra thì phải làm sao đây?”Mục Kế Đông cười khẩy: “Nhảy ra thì càng đúng lúc, vừa hay bắt lại nấu.”Mảnh đất này là anh tỉ mỉ lựa chọn, phía bên phải sườn núi là rừng rậm, đường khó đi, bình thường những người nhặt củi và nhặt nấm không đi qua đây, cũng giống như vậy, phía bên trái nhà bọn họ sau này cũng không có người tới.

Mọi người lên núi đều là đi lên từ phía bên trái sườn đồi.

Vị trí nhà của anh cách đường lên núi phía bên trái khoảng ba bốn mươi mét, chính giữa còn có cây bách cao lớn ngăn cách, vô ý nhìn thì cũng không nhìn thấy chỗ này..
 
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 22: Chương 22


Sườn núi nhỏ không cao, dưới sườn núi là thôn, từ dưới chân núi đi lên chỉ có mấy phút.

Đừng có xem thường mấy phút này, các bà thím trong thôn thích tán dóc chắc chắn sẽ lười đến nhà anh, cuộc sống sau này sẽ thanh tịnh rồi.

Tổng kết lại nói, xung quanh nơi này không có hàng xóm, thanh tịnh nhưng lại cũng không tính là hẻo lánh.

Châu Khải vả miệng: “Tôi ngược lại thấy chỗ này xem được, mảnh đất bằng phẳng ba bốn trăm mét trên sườn núi này xây nhà vừa đủ rồi.

Vị trí tốt, gió trong rừng phía sau thổi tới đây vô cùng mát mẻ.

”Mục Kế Quân cầm liền đi tới đây: “Con suối nhỏ bên phải cách chỗ này một hai trăm mét, đợi nhà xây xong rồi làm mấy cái ống tre dẫn nước qua đây, vấn đề dùng nước đã được giải quyết rồi.

”Mục Quốc Trụ giẫm mạnh chân, xông xuống dưới sườn núi hất hất cằm: “Một đoạn ba bốn phân đất đó đợi thu được bắp trong đất rồi thì anh nói với chú Giải Phóng phân mảnh đất này cho nhà anh làm ruộng đất sở hữu riêng đi.

”“Cái này được.

”Hôm nay không còn sớm nữa, mọi người trở về trước, đợi cỏ tranh phơi nắng một ngày rồi xế chiều ngày mai mới đến làm tiếp.

Mục Kế Đông trở về nhà, Lâm Ngọc thấy trên cánh tay trên mặt anh đều bị cỏ tranh cắt ra vết đỏ thì đau lòng không chịu nổi, nhịn không được nói: “Ngày mai em cũng đi giúp đỡ.

”“Không cần em, em cứ ở cữ đi, dựng một ngôi nhà tranh không có gì khó, anh sẽ làm xong rất nhanh thôi.

”“Người trong thôn sinh con xong cũng chỉ nghỉ ngơi bốn năm ngày thôi, em có thể xuống đất làm việc rồi.

”“Người ta là người ta, em là em, anh không cho phép.

” Nói xong thì Mục Kế Đông cầm quần áo bẩn lên ra ngoài giặt với biểu cảm không cần thương lượng.

Lâm Ngọc nói với con gái: “Cha con có lúc rất nghe lời, có lúc lại cố chấp như bò vậy, sau này con tìm đối tượng phải tìm hiểu thật kĩ, nếu không thì sẽ tức chết con.

”Mục Thanh lộ ra nụ cười không có răng.

Lâm Ngọc cũng mỉm cười: “Đợi nhà của chúng ta xây xong rồi, con thoải mái với cha con một chút, để ông ấy ăn chút đồ ngon.

”“Nga~~”Lâm Ngọc hôn lên bàn tay nhỏ của con gái: “Mẹ xem như là con đã đồng ý rồi nha.

”Cỏ tranh chuẩn bị xong rồi, xế chiều ngày hôm sau, Mục Qúy Vương Thái Hà còn có vợ chồng Mục Kế Quân cũng đến giúp đỡ, anh ấy còn chặt một bó tre sau nhà và khiêng củi khô để dành ở nhà lên.

Mười mấy người phân công hợp tác, một nửa số người thì buộc số cỏ tranh đã phơi khô một nửa kẹp vào trong cọc tre, một nửa số người thì cầm cuốc lên cuốc cho đất bằng, còn phải vận chuyển đá xây rãnh vận chuyển nước.

Đá là mượn từ những người trong thôn, có đá làm nền thì nhà tranh có thể vững chắc hơn chút.

Mọi cùng cùng chung tay, rất nhanh đã xây xong nhà tranh rồi, khoảng ba phòng, một phòng ngủ, một gian nhà chính, một phòng bếp, phía sau dựng một nhà vệ sinh nhỏ để đi vệ sinh.

Mục Kế Đông rất hài lòng đi một vòng.

“Còn thiếu ba cái cửa, ngày mai lắp cửa lên là có thể ở rồi.

”Mục Kế Đông lộ ra nụ cười: “Cảm ơn mọi người, đợi con gái tôi đầy tháng sẽ mời mọi người ăn cơm.

”“Ha ha ha, mời ăn cái gì, xem như người ngoài rồi hả, sau này nhà tôi có chuyện gì thì anh cũng đến giúp là được rồi.

”“Đúng vậy, vợ chồng hai người có cuộc sống tốt là việc chính đáng.

”“Đừng xa lạ.

”“Được, nghe chú.

”.
 
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 23: Chương 23


Mục Giải Phóng vỗ vỗ vai anh: “Mảnh đất dưới đây cho nhà cháu, chăm bón cho tốt, lúc này đã là mùa thu rồi, trồng ít cải trắng, củ cải gì đó thì mùa đông cũng có món để ăn rồi.”“Được, cảm ơn chú.”Mục Kế Đông xây nhà tranh ở trên sườn núi, hai vợ chồng Mục Kế Binh ở nhà gạch ngói chưa từng đến.

Trương Lan Hoa luôn tham ăn, đã đến lượt bản thân làm chủ rồi mà còn luyến tiếc, nấu một nồi cháo khoai lang, hận không thể chỉ bỏ khoai lang không bỏ gạo vào.Mục Kế Binh cau mày: “Ông đây đã vất vả cả ngày trời mà cô cho tôi ăn cái gì đây?”“Tối rồi ăn ít một chút mới tốt cho sức khỏe, sáng sớm ngày mai nấu cháo trứng hoa cho mấy người.”Mục Kế Binh bưng bát lên và uống hai bát mới cảm thấy có gì đó trong bụng.

Hai ngày này anh ta cũng cảm thấy mệt mỏi, sau khi chia tài sản anh ta đã là chủ một nhà, lén lười biếng cũng không được, hai hôm nay phải kiếm được đủ công điểm.Vốn dĩ người siêng năng ở trong thôn rất thu hút ánh nhìn của người khác, Mục Kế Binh lãng tử quay đầu lại sẽ rất được người khen ngợi nhưng sự thật lại trái ngược.

Trong mắt người khác rõ ràng anh ta có thể kiếm đủ công điểm nhưng lúc trước lại lén gian lận giở thủ đoạn, đây không phải rõ ràng là sắp đặt bắt nạt anh cả và em ba của anh ta sao.Da mặt Mục Kế Binh dày mới không quan tâm mấy lời ong tiếng ve này, đây là thôn họ Mục, phần lớn người trong thôn đều họ Mục, cho dù không muốn nhìn anh ta nhưng có thể đuổi anh ta đi được sao?Lúc buổi tối đi ngủ, Trương Lan Hoa nhớ đến nhà mẹ của cô ta năm nay đã trồng được rất nhiều khoai tây trong ruộng đất sở hữu riêng, ngày mai cô ta về nhà mẹ để lấy một ít về.Cha mẹ lòng dạ hẹp hòi chỉ nghĩ đến tư lợi thì đừng hy vọng bồi dưỡng ra được một đứa con gái rộng rãi, mẹ của Trương Lan Hoa xúi giục con gái gây chuyện đòi chia tài sản, chắc chắn không nghĩ đến sau khi chia tài sản con gái bà ta lại nghĩ đến trở về nhà bà ta nhổ đồ nhà bà ta.Buổi trưa cách ngày Mục Kế Đông đến một nhà thợ mộc ở trong thôn mua ba cánh cửa, vợ chồng Mục Kế Quân giúp đỡ vác lên núi, cầm theo đinh và chùy, lách cách đóng khung cửa vào tấm gỗ đỡ căn nhà tranh, rất chắc chắn.“Được rồi, buổi chiều lại chuyển thêm một ít vật dụng trong nhà đến là có thể ở được rồi.”Vương Xuân Linh nhìn một vòng sân: “Sân này của chú phải thu dọn lại một chút, ít nhất cũng phải rào một hàng rào xung quanh, chuồng gà cũng phải chuẩn bị.

Đợi buổi chiều tan làm rồi lại xây một cái bếp.”“Chị dâu suy nghĩ thấu đáo.”Ba người xuống núi, Mục Kế Đông nhớ ra ngày chia tài sản hôm đó nửa câu nói của nhị ca: “Anh cả, năm đó phòng ở trong nhà làm sao xây lên vậy, anh hai nói có một quý nhân đưa tiền cảm ơn cho anh ấy?”Mục Kế Quân thở dài: “Anh biết em sớm muộn gì cũng sẽ hỏi, hôm nay nói cho em biết vậy, sau này em đừng nhắc đến ở trước mặt cha mẹ, tổn thương lòng của bọn họ.”“Em biết tại sao em hai và anh cách nhau năm sáu tuổi không?]“Tại sao?”“Bởi vì giữa anh và em hai còn có một em gái, em phải gọi là chị.

Năm đó...”Hai mươi năm trước vẫn còn chưa quá thái bình, huyện Mang Sơn của bọn họ là nguồn gốc của các loại thuốc thảo dược Trung Quốc, vị trí vẫn còn xa xôi, thích hợp cho những quân nhân dưỡng thương nhất, tàu hỏa của huyện Sơn Mang cũng là vì vận chuyển thương binh từ trong thành thị đến đây..
 
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 24: Chương 24


Người đến nhiều rồi, huyện Mang Sơn là một thị trấn nhỏ không chứa được nhiều người như vậy, một số người bị thương không quá nặng còn có thể đi lại thì ở nhờ nhà nông.

Thôn họ Mục cách huyện Mang Sơn năm sáu km, không tính là xa, trong thôn cũng thường có người đến ở nhờ, nhà bọn họ cũng có một cán bộ từng đến.Trong huyện cảm thấy cách đưa thương binh đến mấy nhà dân xung quanh cũng được, lúc nhàn rỗi thì kêu gọi người trong thôn đi xây đường, đường xây xong rồi sau này đưa thương binh đến nhà nông càng thuận tiện hơn.

Tất cả mọi người đều đi xây đường, trong thôn chỉ còn lại thương binh và trẻ nhỏ, ngày hôm đó em gái và em hai trở về nhà, phát hiện ra trong nhà có thêm một người phụ nữ, em gái đứng ở cửa nghe được lời khủng khiếp gì đó, cảm thấy bọn họ là người xấu nên vội vàng lén chạy đi tìm người lớn.Nhưng bọn họ rất nhanh đã phát hiện được, trẻ con làm sao chạy nhanh bằng người lớn chứ nên em gái đẩy em hai mới năm tuổi vào bụi cỏ trốn còn cô ấy thì tự mình chạy lên núi.

Đợi em hai tìm thấy cha mẹ thì mọi người chạy qua đó phát hiện em gái ngã xuống sườn núi tắt thở rồi, người thương binh trong nhà đó cũng không còn thấy nữa.

Sau đó trong huyện vì lời xin lỗi này mà đưa cho nhà hai khoản tiền, một khoản là làm tang sự cho em gái, một khoản là khen thưởng em hai.Vương Xuân Linh nhỏ giọng nói: “Lúc đó tôi chỉ mới tám chín tuổi đã từng nghe nói qua nhà chú có một cô bé cỡ tuổi tôi nhưng sau đó thì không còn nghe nhắc đến nữa.”“Mấy người cứ cho là không biết gì hết đi.”Mục Kế Đông trầm mặc, đột nhiên anh hiểu được, ngày chia tài sản hôm đó cha mẹ tại sao lại đau thương như vậy rồi, ngay cả chú Giải Phóng bọn họ cũng nói ít hơn.“Tiền đã đưa rồi là đưa rồi, dù sao sau này còn có thể kiếm được, em không quan tâm.

Anh hai chị dâu bên đó, anh hai lén gian lận giở thủ đoạn, lòng dạ hẹp hòi, không tính là người đại gian đại ác nhưng sau này em sẽ không gọi anh ta là anh hai nữa.”“Em ba.”“Anh cả đừng nhắc nữa, cứ như vậy đi.” Anh em một nhà, cho dù tranh qua tranh lại ầm ĩ việc chia tài sản, còn có thể giết anh hay sao?Động tác của Mục Kế Đông rất nhanh, rất nhanh đã bố trí xong ngôi nhà mới rồi, lựa chọn buổi trưa lúc thời tiết nóng nhất ôm con gái chuyển nhà, Mục Quốc Trụ, Châu Khải bọn họ đều giúp đỡ vận chuyển hành lý.Chào đời được hơn mười ngày rồi, đây là lần đầu tiên ra khỏi nhà, Mục Thanh chớp chớp mắt thích nghi với ánh sáng bên ngoài, phát hiện bọn họ đang đi lên núi, lại đi lên thêm một đoạn nữa thì nhìn thấy nhà mới rồi, một ngôi nhà tranh hoàn toàn mới lạ.Đã từng là Mục đại tiểu thư tôn quý của Phủ Quốc Công đang lặng lẽ nhắm mắt lại.—-------Thóc trong ruộng nhà đã được thu xong rồi, mấy ngày sau lại bắt đầu thu hoạch bắp khô ở ruộng nương.

Mục Kế Đông bận bịu tranh công điểm, Lâm Ngọc ở nhà chăm con, nấu cơm, dọn dẹp sân trong nhà.Chuyển lên núi được ba bốn ngày rồi, tâm trạng của Lâm Ngọc vui sướng, vừa sờ mặt vừa trêu con gái đang ngủ trong rổ trúc: “Thanh Thanh à, mẹ phơi nắng một chậu nước cho con, đợi buổi chiều nước phơi nóng rồi tắm cho con được không nào?”Đúng vậy, từ sau khi sinh đến giờ cô bé chưa từng được tắm qua đàng hoàng.

Được đó!.
 
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 25: Chương 25


Rổ trúc được đặt ở dưới đất phòng bếp, cô bé nằm ở trong đó, ngửa đầu chỉ nhìn thấy đỉnh nhà, từng hàng cỏ tranh, muốn xem thử xem mẹ ruột đang bận làm việc gì cũng không xem được.

Mẹ ruột đời trước của cô bé xuất thân dòng dõi thư hương, là một tài nữ có tiếng.

Là một người con gái nổi tiếng nhất những chuyện trong bếp bà ấy không bao giờ động đến, cho dù trong nhà có khách quý đến cần chiêu đãi thì bà ấy cũng chỉ đến phòng bếp xem đầu bếp nấu ăn, chỉ điểm hai câu, cho dù tự mình rửa tay nấu canh.

Người mẹ kiếp này của cô bé lại rất biết nấu ăn, Mục Thanh ân ân rên lên, đợi cô bé lớn rồi là có phúc ăn rồi.

Nhào mì xong rồi, Lâm Ngọc rửa tay bế con gái lên: “Hừ hừ cái gì, muốn đại tiện rồi sao?”Mục Thanh quay đầu, giấu mặt vào trong lòng của mẹ, con là con gái mà, sao mẹ lại nói chuyện thô lỗ như vậy? Nói muốn thay quần áo cũng được mà.

Lâm Ngọc dựa vào kinh nghiệm chăm sóc con gái, tự nói tự trả lời: “Bây giờ cũng đến giờ rồi, mẹ cho con tiểu.

”Một đứa nhóc thì có gì mà xấu hổ, bỏ đi, dù sao thì cũng là mẹ ruột, không nhắc nữa.

Thời đại này, cô bé vẫn chưa hoàn toàn thích nghi với cuộc sống bây giờ.

Còn có thân thể này, cô bé cảm thấy bản thân đã quen thuộc rồi, có lúc làm ra một xíu thái độ của con nít, ngay cả bản thân mình cô bé cũng không dám tin.

Giải quyết xong ba trường hợp khẩn cấp, uống sữa xong rồi, Mục Thanh rất thoải mái ngủ trong giỏ trúc động đậy tay chân, trong miệng thì a a ô ô, Lâm Ngọc nghe thấy liền cười, Mục Thanh xác thực đang tiếp tục cố gắng, cô bé đang cố gắng học nói chuyện.

Mục Kế Đông tan làm trở về nghe thấy tiếng cười của vợ, anh cũng bất giác nở nụ cười, từ khi chuyển nhà đến đây, vợ cũng cười nhiều hơn rồi.

“Hai mẹ con em đang nói gì đó?”Lâm Ngọc mỉm cười đứng dậy: “Anh về rồi, mau đi rửa tay đi, trưa hôm nay nhà chúng ta ăn mì trứng gà, bột mì là Thanh Thanh cho.

”Mục Kế Đông bế con gái lên hôn một cái: “Con gái ngoan!”Mục Thanh ghét bỏ quay đầu, bẩn chết đi được!“Mau lấy khăn lau mặt cho con đi, không thì chút nữa lại khóc lên bây giờ.

”“Con gái anh không thích khóc nhè đâu.

” Mục Kế Đông trên miệng thì nói như vậy.

Nhưng vội vàng lấy khăn ướt lau mặt cho con gái, anh cũng nhìn ra được, cô bé này hơi coi trọng, yêu sạch sẽ, hễ mà anh không rửa tay sờ mặt của cô bé là cô bé sẽ ầm ĩ.

Mục Kế Đông ghẹo con gái, Lâm Ngọc bận rộn trong phòng bếp, nước trong nồi sôi lên, cô ấy nhào bột cứng thành từng sợi dài, rồi đè thành một khối bột dày bằng ngón tay cái và rộng bằng ngón tay, nâng lên hạ xuống, những sợi mì bay vào nồi nước sôi như bông tuyết, lăn tăn trong nồi nước nóng.

Mì nấu đến chín rồi, đập hai quả trứng gà ra khuấy tan rồi đổ vào nồi, rắc chút muối và hành đã thái ra, bữa trưa đã sẵn sàng rồi.

Mì sợi được bưng lên, Mục Kế Đông khịt mũi mạnh mẽ ăn một bữa, nóng đến mức mồ hôi thuận theo cổ chảy xuống, bữa cơm này ăn thật thoải mái.

Mặt Lâm Ngọc mang theo nụ cười,: “Ăn nhiều một chút, không đủ thì em chia một ít cho anh, em ở nhà không có làm việc gì nhiều nên không có đói lắm.

”“Em ăn đi, chỗ này của anh đủ rồi.

”Lúc chưa chia tài sản ăn tệ hơn bây giờ nhiều, bây giờ có thể có bữa cơm ngon như vậy thì còn có gì mà không đủ nữa chứ.

.
 
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 26: Chương 26


Ăn cơm xong, Mục Kế Đông đến sau nhà, mở ống tre đang bị chặn thả nước ra tắm rửa, xong rồi mới nằm lên giường ôm con gái chơi đùa.

Lúc này Mục Thanh đã buồn ngủ rồi, không để ý đến người cha ngốc nghếch của mình.

Lâm Ngọc thu dọn xong phòng bếp vào phòng ngủ: “Trong nhà không có dầu, anh làm việc nặng mệt người, ngày nào cũng ăn chay như vậy cũng không được.

”“Đợi thêm mấy ngày nữa, đợi bắp trong đất được thu hoạch xong rồi có lẽ có thể nghỉ được hai ngày, anh đã thương lượng với Quốc Trụ bọn họ xong rồi, chuẩn bị vào núi đi dạo một vòng.

” Anh dựa vào gối, hai tay lót sau đầu, thoải mái nằm đó.

“Các anh nhớ chú ý an toàn, đừng động đến thú săn cũng không sao.

”“Em đừng lo lắng, cũng phải là lần đầu tiên bọn anh đi.

Đến lúc đó anh không có ở nhà thì gọi Từ Quế Hoa chăm sóc con và ở cùng em hai ngày.

”“Được, cũng đã lâu rồi em chưa nói chuyện với Quế Hoa.

” nhưng trước khi Quế Hoa đến đây, phải kêu con gái dọn dẹp mấy món đồ không nên xuất hiện trong nhà đi giấu hết.

Ví dụ như chăn tơ lụa mỏng manh trên giường, gối gấm trên đầu giường, cái tủ vừa nhìn đã biết tỉ mỉ chế tác ở góc tường, vật liệu gỗ còn là gỗ lim, những thứ này làm gì có người nông thôn nào dùng nổi chứ?Trước khi nhà Lâm Ngọc thất bại cũng có chút hiểu biết, những món đồ này không phải là người đại phú thì người bình thường không dùng nổi hoặc là không nỡ dùng.

Mục Kế Đông ngồi dậy kéo vợ mình nằm xuống, Lâm Ngọc cũng thuận theo anh nằm xuống, vòng tay rám nắng ôm chặt lấy bờ eo trắng ngần, Mục Kế Đông hài lòng rồi, mạnh mẽ hôn một cái.

Thân thể mảnh mai áp sát vào anh, Lâm Ngọc đỏ mặt: “Anh đừng có làm loạn, con gái còn ở đây đó.

”“Ngủ mất rồi.

”“Lỡ như tỉnh dậy thì làm sao, con gái anh anh còn không biết à, rất là thông minh lanh lẹ đó.

”Mục Kế Đông đắc ý: “Con gái anh sinh có thể không thông minh lanh lẹ sao? Anh nghĩ kĩ rồi, đợi con gái anh năm sáu tuổi, anh sẽ đưa con bé đi học, sau này học lên cấp hai, thi lên cấp ba rồi thi lên đại học, sống một cuộc sống tốt đẹp.

”Lâm Ngọc cười đẩy anh một cái: “Đừng khoác lác nữa, đem lương thực trả lại cho con gái anh trước rồi lại nói, em đã ghi nhớ nợ dùm anh rồi.

”Mục Kế Đông tức giận: “Em là vợ của ai vậy hả? Không biết nhớ ít lại một chút sao?”“Đừng hòng em thiên vị anh.

”Hai vợ chồng cười giỡn ầm ĩ vài câu, Lâm Ngọc cọ cọ vào lòng anh: “Ngủ thôi, em ngủ với anh một lúc, buổi chiều còn phải làm việc.

”Mục Kế Đông hôn lên trán vợ mình rồi mới hài lòng đi ngủ.

Ba bốn giờ chiều, Tiểu Mục Thanh bị mẹ ruột l*t s*ch quần áo l** th* đang che thân lại, phải nhìn trái nhìn, hai mắt nhìn quay nhìn lại chọc cho Lâm Ngọc bật cười.

“Đừng nhìn nữa, trên sườn núi chỉ có hai mẹ con mình thôi, không có ai nhìn lén con đâu.

Mới nhỏ như vậy đã biết xấu hổ rồi sao?”Bị mẹ bỏ vào trong chậu nước ấm áp, Mục Thanh cảm thấy thoải mái hơn một chút, ái chà, cho dù cô bé có não tốt, nhưng lúc này cũng không tự giác bị dẫn dắt đi rồi, tay chân vặn vẹo, thật thoải mái!Vẩy nước lên khắp nơi làm cho cả người mẹ đều bị ướt rồi, Mục Thanh lộ ra nụ cười, một tay Lâm Ngọc đỡ lưng con gái, một tay lau cái bụng sữa mềm mềm cho cô bé: “Chơi vui nhỉ, hai ngày nữa rồi chúng ta mới tắm tiếp.

”“Dạ dạ.

”.
 
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 27: Chương 27


Khóe miệng Lâm Ngọc cong lên, đứa con gái này, đúng thật là sinh ra để báo ơn mà.

Vụ thu hoạch đang dần kết thúc, vụ trồng mùa thu còn phải chờ thu hoạch đất trống, cây cải dầu gieo trong ruộng nước, lúa mì mùa đông gieo trên đất khô.

Giữa vụ mùa và vụ trồng mùa thu có mấy ngày nghỉ, Mục Kế Đông và Mục Quốc Trụ cùng với Châu Khải đã bàn bạc với nhau là ngày mai vào sâu trong núi.

Từ Quế Hoa cũng lén nghỉ ngơi, mang theo con trai Tiểu Thạch Đầu và con gái Nha Nha đến tìm Lâm Ngọc chơi, cô ấy còn tự mình mang theo đồ ăn đến.

Lâm Ngọc cười nói: “Cô thật sự xem là nhà tôi ngay cả cháo cũng không ăn nổi rồi sao?”“Ha ha, cô đừng coi thường hai đứa nhỏ nhà tôi, ăn rất được đó.

Tôi cũng không có mang theo cái gì, khoai lang, gạo hương cao lương với lại mấy cọng rau xanh, cô xem thử rồi làm đi.

”Năm nay Tiểu Thạch Đầu bốn tuổi, cô bé Nha Nha hai tuổi, được một người tính cách vui vẻ thoải mái, hoạt bát, đáng yêu như Từ Quế Hoa dạy dỗ nên vừa gặp Lâm Ngọc đã gọi thím: “Thím ơi, em gái đâu rồi?”“Em gái ngủ rồi.

” Lâm Ngọc nói chuyện với Từ Quế Hoa: “Năm giờ mấy sáng đã thức rồi, uống sữa xong thì ngủ đến bây giờ vẫn chưa dậy nữa.

”“Em bé sơ sinh ngủ nhiều là chuyện bình thường.

Thường xuyên ngủ vẫn tốt hơn là thích khóc nhè ầm ĩ.

”“Thanh Thanh nhà tôi thực sự không thích khóc.

”Từ Quế Hoa không tin: “Làm gì có con nít không thích khóc nhè chứ, đừng thấy hai đứa nhỏ nhà tôi bây giờ khá ngoan, lúc mấy tháng tuổi buổi tối nào cũng có thể ít ồn ào một lần tôi đã cảm ơn trời đất rồi.

”“Cô ở với tôi hai ngày là biết liền thôi.

”Không cần qua hai ngày, mười phút sau đứa nhỏ dậy rồi, hừ hừ một tiếng, Lâm Ngọc vào phòng, Từ Quế Hoa cũng vào theo, chỉ thấy cô bé mặt tròn mềm mềm trắng trắng, đôi tay vươn qua đầu, chân nhỏ đưa thẳng ra, lắc lắc cái bụng sữa, đây là đang vươn vai đó.

“Không khóc sao?”Lâm Ngọc mỉm cười: “Đã nói với cô rồi con tôi không thích khóc.

”Từ Quế Hoa vây xem Lâm Ngọc cho con đi tiểu, thay đồ, đút nước, vẫn luôn cảm thấy lạ lạ, cô bé còn quay đầu nhìn cô ấy, đôi mắt trong suốt, lúc nhìn người khác lại có hơi thâm u.

Từ Quế Hoa ngưỡng mộ: “Đứa con này của bà khác lắm, khó trách vừa chào đời ông trời đã đổ mưa.

”Lâm Ngọc cười cười, không tiếp lời.

Vốn tưởng rằng Mục Kế Đông bọn họ phải mấy ngày nữa mới trở lại, nhưng không ngờ buổi chiều hôm sau đã trở về rồi, cái gùi trên lưng ba người đều đựng thịt lợn đã cắt sẵn, mỗi người ít nhất cũng năm sáu cân.

Trời vẫn chưa tối, Mục Quốc Trụ và Châu Khải không tiện xuống núi nên ở nhà Mục Kế Đông nghỉ ngơi.

“Vận may của bọn anh tốt cho nên ngày hôm qua đi dạo cả ngày trong núi thì đụng phải một con lợn rừng lạc đàn, đuổi theo đến bên suối rồi làm thịt.

”Từ Quế Hoa thèm ăn: “Chỉ lấy thịt lợn? Nội tạng lợn có lấy về không?”“Chắc chắn là đem về rồi, sau khi rửa ruột sạch sẽ cũng mang về rồi, Châu Khải muốn lấy rồi.

”Châu Khải cười hì hì: “Cha tôi thích ăn ruột xào.

”Châu Khải và Mục Quốc Trụ tạm thời không đi được, sau khi thương lượng xong thì cảm thấy nhiều thịt như vậy mang về cũng ăn không hết, dứt khoát ở lại nhà Mục Kế Đông nấu thành mỡ lợn rồi mới mang về.

Dù sao Mục Quốc Trụ ở đây chỉ có một nhà bọn họ, không sợ mùi hương sẽ dẫn hàng xóm đến vây xem.

.
 
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 28: Chương 28


“Mấy anh ra sau núi nhặt ít củi về đây đi, củi trong nhà không đủ đốt.” Mục Kế Đông đã ra tay cắt thịt rồi, bỏ thịt ba chỉ đã cắt xong vào cái chảo sắt lớn đảo qua một lần trước rồi lại bỏ thêm các loại gia vị vào xào, cuối cùng chuyển vào nồi đất, đổ nước vào rồi đậy nắp lại từ từ cho ngấm, buổi tối ăn thịt kho.Dọn xong chảo sắt lớn rồi anh mới bắt đầu cắt thịt mỡ vào rán mỡ lợn.

Đợi bọn họ làm xong việc thì vớt cặn dầu và mỡ lợn ra, để chảo trống cho hai nhà bọn họ dùng.Mục Thanh uống sữa rồi đã ngủ thiếp đi trong mùi dầu mỡ của mỡ lợn.Sau khi trời tối thì hai nhà Châu Khải và Mục Quốc Trụ mới bưng mỡ lợn và thịt lợn về nhà, Mục Kế Đông không quên nhắc nhở bọn họ: “Nhớ mang thau và nồi của nhà tôi trả lại.”Mục Quốc Trụ liếc trắng mắt với anh: “Xem dáng vẻ nhỏ mọn của anh kìa, sáng sớm ngày mai mang trả cho anh được chưa.”Lâm Ngọc vỗ anh một cái: “Đừng có múa mép khua môi nữa, mau đi đưa thịt cho cha mẹ đi, em đợi anh trở về ăn cơm.”“Anh rất nhanh sẽ trở lại.” Mục Kế Đông mang theo miếng thịt hai kg, bưng nửa nồi đất thịt kho giữa trời tối đưa cho cha mẹ.Vương Thái Hà nhìn thấy thịt: “Thịt ở đâu ra vậy?”Mục Kế Đông để nồi đất xuống: “Mẹ, mẹ nhỏ tiếng thôi.”“Vào trong núi săn lợn rừng à?” Mắt Mục Kế Quân tốt, nhìn thấy lông đen trên miếng thịt.Mấy năm trước đất nước tiến cử lợn lông trắng đặc biệt có thể nuôi thịt, nói là chủng loại của nước ngoài, mảnh núi hoang này nhà nuôi dưỡng lợn trên cơ bản đều là lợn lông trắng, vừa nhìn lông đen là biết lợn rừng.“Đúng vậy, đi với bọn Châu Khải, em đã chia không ít rồi, chia cho mọi người một ít, mau ăn đi.” Mục Kế Đông không nói thêm lời thừa thải, đưa thịt đến rồi rời đi.Vừa mở nắp nồi đất ra, mùi thơm thịt kho bay ra, hai anh em Mục Hồng Vệ và Mục Hồng Kỳ thèm đến nuốt nước bọt.Khuôn mặt già nua của Mục Qúy xuất hiện nụ cười: “Đừng nhìn nữa, vợ, mau đi bưng cơm ra đây đi.”Thịt thực sự rất ngon, người thường niên khuyết thiếu dầu trong người, ăn một ngụm thịt kho thơm dẻo này, quả thực là thăng tiên.

Ngay cả Mục Kế Đông ăn hai miếng mới cảm thấy tốt hơn một chút: “Vợ mau ăn đi, đừng để bị anh ăn hết.”Lâm Ngọc thích ăn đồ thanh đạm mát mẻ, cô ăn thịt kho không được bao nhiêu, cuối cùng phần lớn đều chui vào bụng của Mục Kế Đông hết.

Mục Kế Đông vừa ăn vừa nói: “Để lại thịt ngày mai ướp thịt mặn cho em, cái đó không bị ngấy.”“Được.”Nhà cha mẹ Mục Kế Đông dưới núi, ở trên bàn, Vương Thái Hà nói đến chuyện trả tiền , Vương Xuân Linh chủ động tiếp lời.“Ý của con với Kế Đông cũng giống với cha mẹ, tiền cuối năm đại đội phân cho trả cho em ba trước, cả nhà em ấy vẫn luôn ở trong nhà tranh cũng không phải chuyện tốt, tốt nhất là năm sau chúng ta giúp đỡ xây hai phòng gạch ngói, nếu không thì trời mưa ngôi nhà tranh đó không chịu nổi.”Từ khi chia tài sản đến nay, lần đầu tiên Vương Thái Hà biểu cảm ôn hòa:“Nếu cả nhà đều đã đồng ý, vậy thì cứ quyết định như vậy đi.”—-------Sương mù sáng sớm, sương lạnh đến muộn, mùa thu là thời điểm gieo trồng lúa mì.Không thể lại tiếp tục kéo dài nữa, sau khi qua tiết Trung thu thì vụ gieo trồng mùa thu bắt đầu trở nên bận rộn.

Sau khi gieo trồng lúa mì xuống đất, mọi người lại bắt đầu thở dài não ruột.

.
 
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 29: Chương 29


Không trồng lúa mì để đất trống thì không được, gieo trồng xuống thì đất không có độ ẩm, có thể không có thu hoạch mùa màng cũng không được.

Sau khi trồng cải dầu mương sông nhỏ đã thấy đáy rồi, đến lượt lúa mì thì không còn nước nữa.

Trong nhà của mọi người không phải trong giếng còn có nước thì khó sống rồi.

Nhà Mục Kế Đông bọn họ dựa vào khe suối nhỏ trên núi chảy xuống để sống qua ngày, nước ở hạ lưu đã ngừng chảy rồi, trong núi còn có nước, đem ống tre vào sâu trong núi nối một đoạn để nhận nước nên trong nhà mới có thể sử dụng nước bình thường.

Đương nhiên người trong thôn biết khe suối nhỏ sâu trong núi vẫn chưa hoàn toàn cạn kiệt, trong núi sâu có thú hoang nên buộc phải giữ lại ít nước cho bọn nó, nếu không thú hoang không có nước để xuống sẽ xông xuống núi thì không biết sẽ như thế nào.

Người ở núi, người ở dưới núi không đến bước đường cùng sẽ không vì cướp nước mà xung đột trực tiếp với thú hoang.

Mấy ngày này, Mục Giải Phóng thông báo với từng nhà từng gia đình, nước rửa nồi chảo trong nhà đều đem đi chuồng bò chuồng lợn cho bò và lợn uống, nước rửa rau và để tắm đã dùng rồi thì đều đựng vào thùng mang đi tưới đất hết.

Mọi người khó tránh khỏi có chút hẹp hòi, so với việc tưới đất công, mọi người đều sẵn sàng tiết kiệm nước hơn để tưới cho mảnh đất thuộc sở hữu riêng của mình.

Chỉ cần làm không đến mức quá đáng, không lãng phí nước thì Mục Giải Phóng sẽ không quản, tưới đất thuộc sở hữu riêng cũng được, ít ra có thể một ít rau để lấp đầy bụng.

Đã gieo trồng lúa mì rồi, việc có thể làm cũng đã làm rồi, những chuyện còn lại thì nghe theo trời định thôi.

Những ngày này cũng không phải toàn là chuyện lo lắng, buổi chiều làm xong việc, Mục Giải Phóng tuyên bố một chuyện tốt: “Lương thực mùa thu đã giao hết rồi, ngày mai thôn chúng ta sẽ chia lương thực, mọi người tự mình mang sọt đến đựng.

”Trên khuôn mặt tràn đầy thương tang của người dân lộ ra nụ cười, cả năm cúi đầu làm việc vất vả không phải đều chờ đợi ngày này sao.

“Gia Gia, chia lương thực rồi, mẹ ơi con muốn ăn cơm trắng.

”“Mẹ, hấp bánh bao ăn, con muốn ăn bánh bao thịt.

”“Lúa mì còn ở trong đất, muốn ăn bánh bao thì đợi mùa thu hoạch mùa hạ năm sau đi, xem thử ông trời có muốn cho con ăn không.

” Nếu như ông trời nể mặt vậy thì nói không chừng trồng cả năm cũng không thu được.

Không quan tâm nữa, chuyện năm sau thì để năm sau nói, người lớn trẻ nhỏ đều lộ ra nụ cười, tính toán xem nhà mình có thể được phân bao nhiêu lương thực.

Nhà Mục Kế Quân bọn họ cộng với cha mẹ bốn người sức lực khỏe mạnh, mặc dù hai anh em Mục Hồng Vệ và Mục Hồng Kỳ tuổi còn nhỏ nhưng cũng có thể giúp đỡ làm việc tranh chút công điểm lặt vặt, nhà bọn họ tính trung bình thì mỗi người ở trong thôn cũng được tính là cao nhất.

“Em ba, nhà em có thể được chia bao nhiêu lương thực?”“Cũng được, tiết kiệm một chút thì cũng đủ ăn.

”Thái độ không sao cả của Mục Kế Đông khiến Mục Kế Quân cau mày: “Năm nay Lâm Ngọc mang thai làm việc không nhiều, bây giờ trong nhà em có thêm đứa con gái, một mình công điểm của em đủ cho cả nhà ăn sao?”“Đủ.

” Mục Kế Đông trả lời chắc như đinh đóng cột.

Đùa sao, con gái anh tự mình mang lương thực đến, cho mẹ ăn ngon còn có thể thuận tay tiếp tế cho người làm cha này một ít, vô cùng đủ ăn.

.
 
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 30: Chương 30


Mục Kế Quân chỉ cho rằng anh là vịt chết còn cứng miệng: “Không đủ thì nói với bọn anh, người làm anh cả như anh sẽ không để cho cả nhà em không có cơm ăn mà đói đâu.”Mục Kế Đông tùy tiện đáp hai tiếng rồi đưa cuốc trả lại cho phòng bảo quản, đi bước lớn về nhà, vợ nói tối hôm nay sẽ ăn bánh bao rau củ mỡ lợn, nghĩ đến mùi thơm của mỡ lợn và bột mì, nước miếng anh sắp chảy ra luôn rồi.“Vợ ơi, anh về rồi đây!”“Về rồi à, mau đi rửa tay ăn cơm thôi.” Lâm Ngọc bưng một lồng bánh bao nóng hổi lên bàn, ngoài ra còn có nửa nồi cháo.Mục Kế Đông không sợ nóng, bánh bao vừa ra lò còn bốc hơi nóng mà anh vừa hà hơi vừa cắn: “Ôi, nóng quá.”Lâm Ngọc cười nói: “Anh chậm một chút.”“Bánh bao thực sự quá thơm rồi, con nít trong thôn ngửi thấy chắc chắn thèm đến khóc.”“Anh biết à.”“Ôi, sao có thể không biết được, mới nãy trưởng thôn tuyên bố chia lương thực, có đứa nhỏ ầm ĩ đòi ăn bánh bao trắng.

Ái chà, lúa mì mới được gieo trồng, thiếu nước, lúa mì có phát triển được hay không còn chưa biết.”“Chỗ này của chúng ta dựa vào núi cũng đã đều khô cạn thành như vậy rồi thì mấy nơi bên ngoài còn không biết như thế nào nữa.”Lâm Ngọc thở dài: “Hy vọng hạn hán sớm kết thúc.”“Mau ăn mau ăn, ít quan tâm mấy chuyện này đi, thấy em lo lắng như vậy, thảo nào con gái anh bây giờ ăn không no.”Lâm Ngọc trừng mắt với anh: “Chuyện này có thể trách em sao?”“Ha ha ha, anh sai rồi, anh đáng bị đánh.”Lâm Ngọc tức giận ngồi xuống.

Sáng sớm hôm qua thức dậy đút sữa, con gái uống hai miệng thì ầm ĩ muốn đổi bên còn lại, cô tưởng rằng con gái quấy phá, lúc sau mới phát hiện là cô hết sữa rồi.Từ hôm qua đến hôm nay, trứng gà, mì, thịt mỡ, bánh bao, bữa nào cũng ăn đầy đủ, bù qua bù lại, nhưng không có nhiều sữa chút nào mà trái lại còn có dấu hiệu của rút sữa.Sáng hôm nay cô vội vàng ra cửa tìm mẹ chồng, sau khi thấy cô đút sữa thì mẹ chồng và chị dâu đều nói bây giờ người lớn đang ăn uống kém, không có sữa cũng là chuyện bình thường.

Thanh Thanh uống sữa lâu như vậy đã rất không tệ rồi.Mẹ chồng còn nói con nít còn nhỏ như vậy có thể nuôi đến mập mạp, có cánh tay như ngó sen trắng nõn, chỉ có một mình nhà bọn họ.Lâm Ngọc không dám nói, dựa vào trợ cấp của con gái nên hai tháng nay cô vẫn luôn ăn ngon uống đủ, cuộc sống so với mấy người ở trong thôn chỉ no một nửa tốt hơn nhiều rồi.Lâm Ngọc lo sầu đến hoảng: “Mẹ nói với em có thể qua hai ngày nữa là hoàn toàn không còn sữa nữa, đến lúc đó chỉ có thể đút Thanh Thanh nước cháo.

Chị dâu nói thôn chúng ta có ba sản phụ đều không có sữa, muốn tìm chút sữa cho Thanh Thanh uống cũng không được.”“Em đừng có sốt ruột, anh tìm Châu Khải nghĩ cách.

Cha anh ấy làm việc ở nhà ăn nhà máy đóng hộp ở trong huyện, nói không chừng có phương pháp kiếm được sữa bột.

Nước cháo chắc chắn không có dinh dưỡng bằng sữa bột, chúng ta nghĩ cách cho Thanh Thanh uống sữa.”“Mua sữa bột cần phải có phiếu, nhà máy đóng hộp chắc chắn không có cái này, người ta cũng cần có ân huệ, một lần hai lần còn được nhưng thường xuyên như vậy sợ là không được.

Hơn nữa cho dù có phiếu thì một túi sữa cũng phải cần một tệ hai cho một túi, rất đắt đó.”“Chống đỡ trước rồi nói tiếp.”.
 
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 31: Chương 31


Buổi tối cả nhà ba người nằm trong chăn, Mục Kế Đông cố tình chọc cô bé: “Ái chà, ngày mai được chia lương thực rồi, Thanh Thanh nhà chúng ta lại phải đói bụng rồi, quá đáng thương rồi.

”Ngay cả tức giận Mục Thanh cũng lười, giãy giụa muốn lật người, lật không được nên chỉ có quay đầu nhìn mẹ tỏ ý phản kháng của mình.

Mục Kế Đông ha ha cười lớn, khoe khoang với vợ: “Anh đã nói con gái của anh thông minh mà.

”Lâm Ngọc nhớ đến mình lúc nhỏ, nói với Mục Kế Đông: “Thực ra không nhất định phải là sữa bột, nếu chúng ta có thể kiếm được một con dê mẹ để nuôi thì phần ăn của con gái mình được ổn định rồi.

”“Dê mẹ? Xung quanh chúng ta không có ai nuôi dê, mà bò thì ngược lại mỗi đại đội đều có nuôi, chuyện này chúng ta cũng không làm chủ được.

”Nhưng mà xác thực cũng là một cách, hai người cùng nhau nghe ngóng.

Trước khi chưa được sữa bột và dê mẹ, Mục Thanh vẫn chỉ có thể đáng thương cố gắng lừa bụng cho qua.

Châu Khải thật đúng là anh em, sáng sớm ngày hôm sau đã đưa đến một túi sữa bột, còn tiện tay cầm bình sữa đến cho bọn họ.

“Đây là bình sữa mà người bán sữa bột cho cha tôi lấy từ bệnh viện, nhà bọn họ có nhiều mà không dùng nên cho cha tôi.

Nghĩ đến nhà anh cần nên tôi cầm đến luôn.

”“Anh em tốt, cảm ơn rất nhiều, bao nhiêu tiền?”“Không tính phiếu, anh đưa tôi một tệ năm.

”Mục Kế Đông không phải là người không hiểu đạo lý đối nhân xử thế nên đưa luôn hai tệ: “Anh giúp tôi chuyển lời làm phiền chú Châu giúp tôi để ý, có ai muốn ra thì mua giúp tôi mua.

”Châu Khải cũng không khách sáo với anh, bỏ tiền vào túi: “Tôi đưa ra ý kiến cho anh, huyện Mang Sơn chúng ta, nơi tốt nhất để mua mấy loại dinh dưỡng này chắc chắn là bệnh viện.

Không phải con trai của chú Mục Tam đang làm việc tạm thời ở công ty dược liệu sao? Chắc chắn bọn họ có tiếp xúc với người của bệnh viện.

”“Tôi cũng nghĩ đến rồi, chú Mục Tam không có ở nhà ngày hôm qua, hôm nay chia lương thực nên chắc chắn trở về, tôi đi tìm ông ấy nói thử.

”Trước khi Châu Khải đi còn nhìn cô bé được cha mẹ ôm trong tay: “Mới đói mấy ngày đây? Xem xem đã ốm hơn mấy ngày trước rất nhiều rồi.

”Mục Kế Đông cũng lo lắng: “Ốm hơn một chút, may là hôm nay có thể ăn no.

”Mọi người đều đợi phòng bảo quản chia lương thực, Mục Kế Đông ra ngoài tìm chú Mục Tam, cuối cùng cũng gặp được người, kéo chú Mục Tam đến một bên ríu rít, chú Mục Tam cười nói: “Khéo thiệt, trong tay anh Đại Mãn của cháu có hai phiếu sữa bột, người khác nhờ nó làm việc rồi đưa đó, vẫn chưa đưa ra.

”Mục Kế Đông vội vàng nói: “Cháu muốn cháu muốn, cho cháu đi.

”“Vậy thì cháu phải nhanh lên chút, lúc sáng nay khi chú đi nó còn nói muốn đem phiếu đi bán, nhà chú không có con nít để dùng.

”Mục Kế Đông ngay cả chia lương thực cũng không quan tâm, gọi anh cả giúp đỡ nhìn dùm, anh chạy đến nhà chú Giải Phóng mượn chiếc xe đạp, giấu tiền lo lắng chạy vào huyện.

Đường sáu bảy km, đạp xe đạp chạy rất nhanh, Mục Kế Đông chạy đến công ty dược liệu, Mục Đại Mãn vừa đi làm được một lúc.

Mục Đại Mãn cười ha ha đi ra: “Thằng nhóc cậu tìm tôi làm gì đó?”“Đã bán phiếu sữa bột chưa?”“Vẫn chưa, vẫn chưa kịp hỏi người khác.

”“Đừng hỏi nữa, đưa tôi đi.

”“Cậu muốn phiếu sữa bột làm gì?”“Còn phải sao, đương nhiên là cho con gái tôi uống rồi.

”.
 
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 32: Chương 32


Phiếu sữa bột cho ai cũng là cho, Mục Đại Mãn vui vẻ đưa phiếu sữa bột cho anh, rồi xoay đầu muốn đi vào làm việc thì lại bị Mục Kế Đông kéo lại: “Anh Đại Mãn, anh còn có cách nào kiếm phiếu sữa bột không?”“Cách thì có chỉ là có hơi phiền phức.

” đề tài của Mục Đại Mãn xoay chuyển: “Nếu như cậu có thể giúp tôi một việc, sau này con gái cậu muốn uống sữa đến thành niên đều có người lo.

”“Như thế nào nói đi?”Mục Đại Mãn kéo anh đến một bên, nói chuyện người khác nhờ anh ta tìm nhân sâm nói với anh.

Mục Kế Đông không hiểu: “Phía Đông Bắc nhiều nhân sâm, sao lại đến nhà chúng ta tìm?”“Cậu không hiểu, Mang Sơn chúng ta đi mười km về phía Đông Bắc chính là Tần Lĩnh, nhân sâm mọc ra từ nơi này gọi là nhân sâm quý hiếm, sau khi dùng xong có thể bổ sung sức sống cho con người, kéo dài tuổi thọ, thích cho những người suy nhược cơ thể nhất để bồi bổ.

Nhân sâm quý hiếm tốt thì tốt nhưng số lượng rất ít, bây giờ khô hạn, trong núi sâu nhiều thú hoang càng nguy hiểm hơn, người hái thuốc có kinh nghiệm đều không bằng lòng đi.

Hôm qua tôi tìm cha tôi đến muốn hỏi thử xem ông ấy có cách nào để tìm được thứ này không.

”Mục Đại Mãn nói nhỏ: “Người ta là lãnh đạo cấp cao của Viện điều dưỡng đó, có tiền có mối quan hệ, chỉ cần có thể tìm được đồ tốt thì cậu muốn cái gì mà người ta không cho?”Mục Kế Đông để ý: “Nói đến lợi hại như vậy, nhân sâm quý hiếm mọc trông như thế nào?”“Chỗ tôi có ảnh, đưa cho cậu một tấm, nếu như cậu không hiểu thì về hỏi cha tôi đi.

Tôi biết mấy người cậu thường xuyên vào núi bắt thỏ, nếu như may mắn đụng phải món đồ này thì phát tài rồi.

”“Được.

”Mục Kế Đông cất kĩ tấm ảnh, cầm phiếu sữa bột đến cửa hàng bách hóa mua sữa bột trước, mua sữa bột xong mới vội vàng đạp xe trở về.

—-------“Cậu ba về rồi à?”“Về rồi, chia lương thực xong chưa?”“Vẫn chưa, của nhà cậu ít, có lẽ được sắp ở sau cùng, buổi chiều cậu đến nhận đi.

”“Được!” Nghe thấy chưa đến lượt anh nên Mục Kế Đông quay đầu đi, sau khi trả lại xe đạp thì chạy về nhà.

“Kiếm ở đâu ra hai túi sữa bột nữa vậy?” Lâm Ngọc cầm hai túi sữa bột lên nhìn đi nhìn lại.

“Mục Đại Mãn tìm được đó, trong tay anh ta có phiếu sữa bột.

”“Nhiều thêm hai túi thì Thanh Thanh có thể uống thêm mấy ngày.

”Lúc này Mục Thanh đang tỉnh, thân người nhỏ bé vươn cổ muốn nhìn sữa bột trên bàn nhưng đáng tiếc là cô bé ngay cả lật người cũng chưa học được, chỉ miễn cưỡng nâng cổ lên được, kiên trì được một lúc lại phải nằm xuống, cô bé tức giận đến không ngừng kêu hừ hừ.

“Con gái ồn ào rồi, có phải là đói rồi không?”“Không phải đói đâu, mới đút cô bé hồi lúc mười giờ hơn.

”Mục Kế Đông thuận theo ánh mắt cô bé nhìn thì bật cười: “Ánh mắt cô bé nhìn chằm chằm sữa bột trên bàn, thật thông minh, mới nhỏ như vậy mà con đã biết cái này là cho con uống rồi sao?”Lâm Ngọc cười nói: “Sáng sớm hôm nay pha cho con bé một bình sữa, con bé ôm chặt bình sữa không buông, uống rất mãnh liệt.

”Hai vợ chồng, Lâm Ngọc bận nấu cơm trưa, Mục Kế Đông bế con gái trong tay đi dạo.

“Đợi hôm nay chia lương thực xong, anh định vào núi với bọn Quốc Trụ một lần nữa.

”“Đi vào núi sâu sao?” Lâm Ngọc ngừng công việc trong tay lại quay đầu nhìn anh.

“Ừ, không đi sâu vào núi thì không tìm được đồ tốt.

”.
 
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 33: Chương 33


Lâm Ngọc hơi do dự: “Hay là chúng ta đừng đi nữa, thịt lợn rừng lần trước mấy anh mang về, một nửa nấu thành mỡ lợn, một nửa thịt khô có thể bảo quản đến sang năm, nhà chúng ta tạm thời không thiếu thịt ăn nên đừng đi mạo hiểm nữa.

”“Không phải đi săn lợn rừng, anh định vào sâu trong núi tìm ít dược liệu, nhà chúng ta không thể luôn ở nhà tranh, bây giờ khô hạn còn đỡ, lỡ như sau này gặp phải gió bão thì làm sao được?”“Người xưa thường nói, sau trận khô hạn lớn sẽ có lũ lụt, chúng ta phải chuẩn bị từ sớm.

” Mục Kế Đông nặn nặn đôi chân nhỏ nhắn của con gái rồi nói: "Bắt đầu từ năm ngoái bên ngoài bắt đầu khô hạn, đã hai năm rồi, khô hạn lâu như vậy rồi mới có mưa, e rằng mưa sẽ không nhỏ đâu.

”“Anh nghĩ rằng tốt nhất phải kiếm được tiền sớm, nhân lúc thời gian rảnh rỗi dỡ bỏ nhà tranh xây nhà gạch ngói.

”Mục Thanh nghe cha mẹ nói chuyện thì trong đầu cô bé cũng đang suy nghĩ, nhà bọn họ chọn vị trí này cũng không tồi, nếu như thật sự có lũ lụt thì chí ít vẫn an toàn hơn so với dưới núi.

Lúc gia đình bọn họ chuyển đi là lần đầu tiên cô bé nhìn được địa thế của thôn họ Mục, địa thế nhà cũ đó không tính là cao, nếu như dòng sông bên dưới dâng lên và làm ngập những mảnh ruộng thì bên trên nhà trong thôn thành một đống.

Lâm Ngọc nghĩ đồ mình mang đến: “Chỗ em còn một ít đồ trang sức, hay là!.

”“Không được!” Mục Kế Đông lập tức từ chối: “Không phải em nói những thứ đó là của hồi môn của cha vợ và mẹ vợ cho em sao? Bây giờ bọn họ đi rồi, em để đồ lại cũng là một sự tưởng nhớ, sau này cho con gái cũng được, bán đi làm cái gì?”Lâm Ngọc nói không lại Mục Kế Đông nên chỉ có thể nghe anh.

Mục Kế Đông muốn vào núi tìm dược liệu, buổi chiều đến nhà chú Mục Tam một chuyến: “Trước tháng mười hai chú vào núi không?”Chú Mục Tam mím mở miệng hút tẩu thuốc lá: “Không đi, hai năm nay khô hạn không có mưa, cây dược liệu trong núi cũng phát triển không được tốt, không có gì hay để đi.

”Thấy biểu cảm của anh không đúng, chú Mục Tam cảnh cáo anh: “Cháu cũng đừng đi, không có mưa chúng ta cũng khó chịu, thú hoang trong núi cũng khó chịu, không cần đi chú cũng biết thú hoang trong rừng rất hung dữ, lỡ như đụng phải con nào ghê gớm thì không cần đến hai vết cắn.

Đừng vì kiếm chút tiền cây dược liệu mà tự dưng mạng lên.

”“Ôi, chú Tam, cháu biết rồi.

”Chú Mục Tam nhìn bóng lưng anh đi xa, lắc lắc đầu, vừa nhìn là biết thằng nhóc này không nghe lọt tai lời ông ấy nói rồi.

Mục Kế Đông vẫn có nghe lời khuyên, biết trong núi sâu không đi được, khu vực Lão Hổ Lĩnh thì anh còn dám đi, nên gọi Mục Quốc Trụ và Châu Khải, ba người thương lượng ngày mai vào núi một chuyến.

Tháng trước lấy đầu lợn rừng, trong nhà no đủ được một đoạn thời gian, đều nghĩ là trước khi qua năm mới mới làm một ít thịt mang về.

Buổi chiều chuyển lương thực được chia về nhà, sáng sớm ngày hôm sau Mục Thanh vẫn chưa thức thì cha cô bé đã lên núi cùng với người ta rồi.

Từ Quế Hoa cũng như lần trước dẫn theo con đến nhà bọn họ: “Ôi thôi, Thanh Thanh thật sự đã gầy đi rồi.

”Lâm Ngọc lộ ra nụ cười: “May là bây giờ có sữa bột thay thế rồi, nuôi vài ngày là lại trở về như cũ rồi.

”Từ Quế Hoa nhìn qua sữa bột trên tủ: “Vợ chồng hai người thật sự yêu thương con gái, đổi lại là nhà khác, có thể nuôi lớn giống con trai là đã tốt rồi.

”.
 
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 34: Chương 34


“Trai gái đều như nhau, đều là miếng thịt rơi từ trên người mình xuống.

”Từ Quế Hoa bật cười: “Còn không phải sao, tôi chỉ thích con gái, xem Nha Nha nhà tôi ngoan biết bao nhiêu.

”Từ Quế Hoa là người ngoài thôn, sau khi kết hôn với Mục Quốc Trụ thì sinh Thạch Đầu trước, rồi sau đó mới sinh Nha Nha, lúc đó mẹ chồng cô ấy ghét bỏ Nha Nha là con gái nên đưa đứa nhỏ đi, Từ Quế Hoa tức giận đến mức gọi người nhà mẹ ruột đến giúp đỡ, sau khi tìm được con về thì mau chóng ra ngoài ở riêng, hai vợ chồng trẻ mang theo một đứa con trai một đứa con gái sống qua ngày.

“Lâm Ngọc, tôi chỉ nói với cô, tôi đã thương lượng với Quốc Trụ rồi, tôi cảm thấy chủ nhiệm phụ nữ nói rất đúng, chỉ đẻ thôi không nuôi thì có tác dụng gì, nuôi nhiều cũng lãng phí lương thực.

Chi bằng sinh ít vài đứa rồi dốc lòng nuôi lớn, con cái có tiền đồ đều mạnh mẽ hơn bất cứ thứ gì.

”Còn có một nguyên nhân không nói ra đó là vợ chồng bọn họ không có trưởng bối giúp đỡ, sinh con nhiều cũng không nuôi nổi, không bằng dốc lòng nuôi hai đứa, nuôi cho tốt.

Lâm Ngọc gật đầu: “Suy nghĩ của cô rất tốt, tôi nói cô nghe, con gái ở thành phố lớn đi học rất nhiều đó, tốt nghiệp rồi còn có thể đến nhà máy tìm công việc tốt, con gái nhà mình có năng lực, cho dù kết hôn rồi cũng có sức mạnh chăm sóc cha mẹ ruột.

”Từ Quế Hoa nghĩ đến mình: “Còn không phải sao, cô nhìn tôi đi, cha mẹ tôi sinh tôi nuôi tôi lớn, tôi không có bản lĩnh, sau khi tôi gả đi, cuộc sống ở nhà vẫn bình thường, trước khi ra ở riêng, tôi về nhà mẹ đẻ ăn Tết cũng không mang theo được đồ gì tốt.

”Nha Nha mới ba tuổi không hiểu thím và mẹ đang nói cái gì, cô bé và anh trai vịn giường nhìn em gái Thanh Thanh uống sữa, cô bé nuốt nuốt nước miếng, sữa có mùi vị gì vậy?Mục Thanh vừa nhìn là biết được suy nghĩ của cô bé này nên uống gần no rồi, tiếc nuối nhét bình sữa cho cô bé, uống đi, cho chị một miếng.

Nha Nha liên tục lắc tay: “Chị không cần, em uống đi.

”Cho chị! Mục Thanh nhét bình sữa cho cô bé, Nha Nha không muốn.

Từ Quế Hoa thấy thì vừa buồn cười vừa đau lòng, Lâm Ngọc đến phòng bếp lấy hai cái bát nhỏ ra, pha nửa bát sữa bưng đến cho Nha Nha: “Cháu nếm thử xem có ngon không.

”“Cô đừng làm vậy, sữa bột rất khó kiếm đó.

” Từ Quế Hoa vội vàng từ chối.

“Không sao, chỉ hai ba miếng thôi cho đứa nhỏ thử.

”“Vậy tôi không khách sáo với cô nữa.

” Từ Quế Hoa bưng bát cho con gái nói: “Còn không mau cảm ơn thím Lâm đi, con đang uống khẩu phần ăn của em gái Thanh Thanh đó.

”Nha Nha niết đầu ngón tay, xấu hổ mỉm cười: “Cảm ơn thím Lâm, cảm ơn em gái Thanh Thanh.

”Đây là lần đầu tiên cô bé được uống sữa bột đó, uống một ngụm rồi chặc lưỡi, thật thơm! Nha Nha tham ăn nhưng không bảo vệ thức ăn mà chia phần còn lại cho anh trai, hai anh em còn chừa một miếng cho Từ Quế Hoa, trái tim của người mẹ Từ Quế Hoa mềm nhũn như bột nhão.

Lâm Ngọc ôm con gái mỉm cười, niềm vui sướng khi làm mẹ chính là ở những việc nhỏ như này.

Đợi con gái lớn rồi có thể nói có thể đi rồi, chắc chắn sẽ càng ngoan càng thông minh.

Sau khi qua ngày tám ngày chín tháng mười thì thời tiết dần dần lạnh rồi, buổi tối gió lạnh sau núi thổi tới, thổi đến cỏ tranh trên nóc nhà ào ào vang lên, tối nay vô cùng ồn ào.

.
 
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 35: Chương 35


Mục Thanh ngủ không được, luôn cảm thấy trong nhà có tiếng chuột.

Khó khăn lắm gió mới ngừng lại.

cô bé vừa nhắm mắt muốn ngủ thì vừa có tiếng động là cô bé lại giật mình dậy, hai mắt mở sáng.

Mục Thanh không ngủ được cũng không khóc không gây ầm ĩ, đợi đến sáng sớm ngày hôm sau Lâm Ngọc và Từ Quế Hoa mới phát hiện đứa nhỏ này ngủ một đêm nhưng sao tinh thần vẫn kém như vậy?Cả đêm đó Lâm Ngọc và Từ Quế Hoa trông chừng cô bé, thấy cô bé vừa có tiếng động là mở mắt, cả đêm đều ngủ không ngon, làm cho hai người đều đau lòng chết đi được.

Lâm Ngọc nghĩ ra một cách, tìm bông vải nhét vào lỗ tai, cuối cùng nửa đêm cũng đỡ hơn một chút, dù sao thì cũng không có đột nhiên giật mình thức dậy nữa.

Từ Quế Hoa an ủi cô: “Mùa thu gió lớn, cũng chỉ có một trận gió thôi, qua trận này là tốt rồi.

”Mục Thanh nóng nảy hừ hừ, cô bé không sợ gió, cô bé là sợ có chuột vào nhà! Lúc trước cô bé có nghe nói qua, mọi người ở dưới quê, người lớn vừa không để ý là đứa nhỏ đã bị chuột cắn rồi.

Lâm Ngọc nhớ ra Mục Kế Đông nói muốn xây nhà gạch ngói, tốt nhất là mau chóng xây lên, nếu không con gái cô thường xuyên ngủ không ngon như vậy sao mà được chứ.

Mục Kế Đông được vợ nhớ đến vừa chạy thoát cảnh nguy hiểm, lúc này đang trên đường về nhà.

Hôm qua bọn họ đến Lão Hổ Lĩnh không dám đi xa, vẫn luôn ở vùng lân cận đào cây dược liệu, Mục Kế Đông đi dạo xung quanh gần đó cả ngày trời cũng đều không thấy nhân sâm quý hiếm đâu.

Sáng sớm hôm nay thức dậy, ba người thương lượng đi đào hang thỏ, Châu Khải đi đằng trước phát hiện ra hai con hổ mang theo hổ con, dọa cho anh ấy sững sờ tại chỗ, đổ mồ hôi lạnh.

May mắn là bọn họ cẩn thận, không tạo ra tiếng động, mượn sự che chắn của cây, ba người nhẹ tay nhẹ chân lui về rồi vội vàng chạy xuống núi.

Mục Quốc Trụ tức giận chửi một tiếng: “Gặp quỷ rồi, bao nhiêu năm rồi Lão Hổ Lĩnh chưa từng gặp phải hổ.

”“Không có gì lạ, bên ngoài không xa Lão Hổ Lĩnh có một đầm nước nhỏ, hổ thủ ở đầm nước đó hỗ trợ săn mồi không sợ bị chết đói.

”Châu Khải nghĩ xa hơn: “Trở về thôn phải mau chóng nói với đại đội trưởng, buộc phải bắt người đi tuần tra, lỡ như con hổ đó xông xuống núi thì toi rồi.

”“Yên tâm, Lão Hổ Lĩnh cách thôn chúng ta xa lắm, dưới chân núi ngay cả một con thỏ rừng cũng khó kiếm, không có gì ăn thì hổ sẽ không đến đâu.

” Nói thì nói như vậy, nhưng nên cẩn thận vẫn phải cẩn thận.

Tin tức gặp hổ ở Lão Hổ Lĩnh được truyền ra, người trong thôn đều sôi nổi cả lên.

Sắp có thời gian rỗi rồi, không ít người muốn kết bạn vào núi tìm ít đồ ăn, may mắn là vẫn chưa kịp đi.

Mục Giải Phóng kêu gọi những người sức lao động khỏe mạnh đến mở cuộc họp, chọn năm mươi người, mười người một nhóm tuần tra khe núi bên ngoài Lão Hổ Lĩnh, thú hoang trong núi sâu muốn ra đây, chắc chắn phải đi qua khe núi nhỏ hẹp đó.

Người bên ngoài gọi ngọn núi phía sau phía trước thôn họ Mục là Mang Sơn, nhưng người dân địa phương không gọi nó như vậy, bên ngoài khe núi phía Nam, ngọn núi thấp hơn mà người địa phương thường xuyên hoạt động ở đó gọi là Mang Sơn nhỏ, khe núi phía Bắc của núi sâu, ngọn núi lớn phía sau Lão Hổ Lĩnh gọi là Mang Sơn lớn.

.
 
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 36: Chương 36


“Chú Giải Phóng, cũng không thể một mình thôn chúng ta ra sức, mấy thôn phía trước đều phải được thông báo, còn phải nói với trong huyện một tiếng, dù sao thì cũng cách rất gần.

”“Cái này thì chú biết rồi, một chút nữa chú đạp xe đạp đi thông báo.

”Mục Kế Quân gọi Mục Kế Đông đến nói chuyện: “Ba người nhà em ở trên sườn núi không an toàn, chuyển về nhà ở trước đi.

”Mục Kế Đông hơi do dự: “Anh cả, đợi em về thương lượng với Lâm Ngọc rồi nói tiếp.

”Lâm Ngọc vừa đồng ý vừa hơi không đồng ý, đồng ý là chắc chắn vì an toàn trước mắt, còn có một chuyện là nhà cũ là nhà gạch ngói, gió thổi sẽ không có tiếng cỏ tranh, con gái ngủ sẽ ngon hơn.

Lý do không đồng ý là chắc chắn ở nhà mình sẽ thoải mái hơn.

Lâm Ngọc nghĩ nghĩ rồi nói: “Chuyển về nhà ở vài ngày trước đi, anh thấy sao?”Mục Kế Đông gật đầu: “Chuyển thôi, chúng ta mang chút đồ ăn qua đó.

”Mọi người đều đã biết tin tức Lão Hổ Lĩnh xuất hiện hổ rồi, dân quân trong huyện được huy động đi, trong tay bọn họ có những người đàn ông chân chính ngược lại không sợ, người trong thôn cũng phái người đi theo.

Mục Thanh nằm trên giường, trong tay nắm chặt tờ giấy nhăn nhúm, bên trên vẽ cái gì vậy? Nhân sâm?Mục Kế Đông tắm xong trở về phòng, Lâm Ngọc đang dọn dẹp quần áo mà anh vừa thay ra: “Móc từ trong túi của anh ra đó, trên đây vẽ cây dược liệu gì vậy?”“Đồ tốt, đây là nhân sâm quý hiếm, một loại nhân sâm chỉ sinh trưởng ở nơi này của chúng ta, nghe nói ở thời cổ đại là cống phẩm, cực kỳ hiếm gặp.

Lần này anh vào núi là muốn tìm thứ này, có nhân sâm này rồi, sau này con gái nhà chúng ta sẽ không thiếu sữa bột để uống”“Chuyện gì vậy?”Mục Kế Đông hai ba lời kể chuyện có lãnh đạo lớn muốn tìm nhân sâm quý hiếm này ra: “Trên núi có hổ, trong thời gian ngắn sợ là không dám vào núi nữa.

Sữa bột của con gái còn phải nghĩ cách khác.

”Mục Thanh nghĩ nghĩ, trên tấm trải giường của hồi môn của cô bé có rất nhiều dược liệu quý hiếm, tay béo nhỏ của cô bé vừa đưa lên, trên giường liền xuất hiện mấy cái hộp gỗ tinh xảo đẹp đẽ.

“Cái gì vậy?”Mục Kế Đông đã quen con gái thỉnh thoảng quăng ra rương với hộp rồi, anh thờ ơ không để ý mở ra, lập tức trừng lớn mắt: “Mẹ ơi, nhân sâm quý hiếm!”—-------Không ngờ đến lại có chuyện tốt như vậy, Mục Kế Đông đi đến trước cửa, tia sáng bên ngoài tốt, mỗi rễ cây nhân sâm đều có nếp uốn, đều có thể nhìn thấy rõ ràng ở dưới tia sáng.

“Mau cho em xem!” Lâm Ngọc bỏ quần áo bẩn trên tay xuống đi qua.

Hai vợ chồng nhích lại gần ngửi, Lâm Ngọc kinh hỷ nói: “Sâm này là sâm tốt đó, hình dạng tốt, dược tính có lẽ cũng là lúc tốt nhất.

”Mục Kế Đông vẫn chưa từng gặp qua đồ tốt, Lâm Ngọc khi còn nhỏ lại từng nhìn thấy qua.

Vật phẩm như nhân sâm quý hiếm này rất khó thấy nhưng những nhân sâm khác thì cô gặp qua rất nhiều rồi, đây tuyệt đối là nhân sâm trung cực phẩm.

Lâm Ngọc có hơi không nỡ: “Nhân sâm tốt như vậy, cho dù có tiền cũng không mua được ở nơi nào, chúng ta lại muốn đem đi bán?”Mục Kế Đông cũng hơi không nỡ, nhưng nhìn thấy bên cạnh con gái anh còn một đống hộp gỗ thì liền không luyến tiếc nữa.

Hai người mở từng hộp gỗ ra kiểm tra, cái lúc nãy bọn họ cầm chỉ là cái nhân sâm nhỏ nhất mà thôi, nhân sâm trong những hộp gỗ khác thì cái này còn lớn hơn cái kia.

.
 
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 37: Chương 37


Mục Kế Đông cầm cây nhân sâm lớn nhất, kinh ngạc thốt lên: “Ông trời ơi, đây chắc là là vua nhân sâm nhỉ, sợ không phải là hơn ngàn năm!”Mục Thanh trề môi hừ một tiếng, đoán thật chuẩn xác, có thể được vào danh sách của hồi môn của cô bé có thể có món kém chất lượng được sao?Danh sách của hồi môn là tự tay mẹ ruột tự tay chuẩn bị cho cô bé, một phần nhỏ là của hồi môn của mẹ, còn có phần lớn là sính lễ của Hoàng cung, của hồi môn của Phủ Quốc Công, ngoài ra còn có một ít của hồi môn đếm không xuể từ người thân.

Dược liệu tốt trên danh sách của hồi môn của cô bé có sáu mươi loại, cây nhân sâm nhỏ xíu đó còn không được ghi chép vào đó nữa, chỉ xem như là đồ cho cô bé dùng hầm canh để uống hằng ngày thôi.

Dược liệu như vậy cầm đi đổi sữa bột thì cô bé không đau lòng, nhưng cũng phải tiết kiệm vì dùng một cái là ít đi một cái.

Cha cô đã đồng ý sau này phải bù lại của hồi môn cho cô bé, cô bé cũng tùy ý nghe thôi, bây giờ trong nhà nghèo đến mức bụng không đủ no, còn có thể kỳ vọng cái gì.

May mắn là những cô gái nhà cao cửa rộng đã đấu trí với cô bé ở kiếp trước không biết tình hình hiện tại của cô bé, nếu như biết được, vừa nghĩ đến người khác nhắc đến cô bé, mở miệng nói cô bé là vị đích nữ của Phủ Quốc Công dựa vào tiêu của hồi môn để sống qua ngày đó là Mục Thanh muốn thở dài.

Vừa nghĩ đến đây thì cô bé vươn tay nhỏ nhắn ra thu lại của hồi môn lại.

“Ôi, con gái đừng gấp, để cha nhìn thêm một chút nữa, mở mang tầm mắt.

” Mục Kế Đông véo véo mặt con gái dỗ cô bé: “Ngoan ngoan, thả ra thêm lần nữa cho cha xem đi.

”Mục Thanh xoay đầu đi, hừ, không cho xem!Lâm Ngọc là người làm mẹ nên tỉ mỉ hơn chút, đã hiểu rõ tâm tư nhỏ của con gái nên cô đẩy anh một cái: “Con gái đau lòng đồ của cô bé, chỉ có ra mà không có vào, anh không xấu hổ sao?”Mục Kế Đông cười ngu ngốc miễn cưỡng cho qua: “Cũng không thể trách anh đúng không, thời gian này cuộc sống không dễ dàng gì, cũng không cho anh cơ hội kiếm tiền.

”Mục Thanh Thanh mở to mắt trong suốt nhìn chằm chằm cha cô bé, Mục Kế Đông bế con gái lên lắc qua lắc lại: “Đổi sữa bột cho con đó, có gì mà không vui chứ?”Mục Thanh thầm nghĩ: Thôi bỏ đi, không dựa dẫm được người cha ngu ngốc, sau này vẫn là nên dựa vào bản thân thôi.

Lúc Mục Thanh thức dậy nghe cha mẹ nói chuyện, bây giờ cô bé cũng đã hiểu rồi, địa vị phụ nữ nơi cô bé đến đời này khá cao, phụ nữ có thể ra ngoài làm việc quyết định việc nhà, còn thực hiện quy định một chồng một vợ nữa.

Chỉ những thứ này thôi thì triều đại này đối với Mục Thanh đã là một nơi không tệ rồi, chí ít là tốt hơn đời trước.

Xem xem mẹ của cô bé, cả đời này vẫn chưa từng được sống những ngày tháng mặc áo gấm ăn đồ ngon nhưng nụ cười trên mặt lại nhiều.

Mục Thanh trề môi, vẫy ra một cây nhân sâm nhỏ, Mục Kế Đông cầm được đồ tốt cười nở hoa: “Ngày mai anh vào thành phố tìm anh Đại Mãn.

”“Không phải anh nói ngày mai chúng ta chuyển đến nhà cũ sao?”“Ngày mai rồi coi, anh đi thăm dò tình huống trước, đội dân quân trong huyện đuổi hổ đi rồi nói không chừng chúng ta không cần chuyển nhà nữa.

”.
 
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 38: Chương 38


Mục Kế Đông nói nhỏ: “Đồ tốt trong nhà ngày càng nhiều, không nhìn thấy còn tốt, nếu thật sự để chị dâu biết được sao em biết được chị ấy sẽ không đỏ mắt vì ganh tỵ chứ?”Lâm Ngọc trầm mặc gật đầu, không đến vạn bất đắc dĩ thì vẫn là ở nhà mình tốt hơn.

Xế chiều Mục Kế Quân đến sườn núi một chuyến, chuyến đi này là đến hỏi xem bọn họ chừng nào chuyển về.

“Không gấp mà, chuyển nhà cũng phiền phức nữa, đợi ngày mai em vào thành thăm dò tình huống đã, nếu như tình hình tốt thì chúng em không chuyển nhà nữa.

”Mục Kế Quân tức giận: “Em cũng là người đã làm cha rồi, làm chuyện có thể nào thỏa đáng một chút được không?”“Anh cả đừng tức giận, trong lòng em có dự tính rồi.

”“Em có dự tính cái rắm.

”Mục Kế Quân bị Mục Kế Đông làm cho tức giận bỏ đi, quay về còn nói với cha mẹ em ba càng ngày càng không ra gì rồi.

Mục Kế Đông vì phần ăn của con gái mình mà lo lắng, trước giờ chưa bao giờ để chuyện này trong lòng, sáng sớm ngày hôm sau mượn xe đạp chú Giải Phóng vào thành phố.

“Nhà cháu ở chỗ đó là nguy hiểm nhất, hôm nay cháu vào thành phố hỏi một chút cũng tốt, xem đội dân quân bên đó có kế hoạch gì,”“Vâng, cháu sẽ nhanh chóng trở về.

”Hôm nay Mục Kế Đông đi sớm, vẫn chưa đợi đến lúc đi làm là anh đã đi thẳng đến nhà Mục Đại Mãn.

“Con gái cậu đã uống hết hai túi sữa bột rồi sao? Ở chỗ tôi không còn nữa rồi.

”“Vẫn chưa uống hết, có chuyện khác tìm anh.

”Nhân sâm quý hiếm không dễ tìm, thêm nữa bây giờ trong núi lại có hổ nên Mục Đại Mãn chỉ tưởng Mục Kế Đông tìm anh ta kiếm sữa, không ngờ đến trong tay anh có nhân sâm quý hiếm.

Đợi khi nhìn thấy Mục Kế Đông tùy ý móc nhân sâm quý hiếm từ trong túi ra, Mục Đại Mãn mới kinh hãi nhảy lên: “Cậu tìm được ở đâu vậy?”Mục Kế Đông cười hì hì: “Năm ngoái tìm được nhưng tôi cũng không biết món đồ này, phơi khô rồi cất trong rương, nghĩ rằng có thời gian rồi mang đi bán.

Sau đó vợ tôi mang thai, tôi cũng trở nên bận rộn nên quên mất chuyện này, cầm theo ảnh của anh so sánh mới biết.

”Bây giờ Mục Đại Mãn kích động đến mức mặt đều đỏ lên rồi, không để bụng cái cớ của Mục Kế Đông: “Đi, tôi dẫn cậu đi gặp người mua.

”Người mua nhân sâm quý hiếm ở trong Viện điều dưỡng, cửa nơi đó có người canh gác, thủ vệ nghiêm mật, bọn họ không vào được.

Mục Đại Mãn dẫn anh đến bệnh viện nhân dân huyện Mang Sơn.

“Xin chào, hai người tìm ai?”“Tìm bác sĩ Hình, tôi là Mục Đại Mãn của công ty dược liệu, mấy ngày trước anh ta có nhờ tôi tìm dược liệu.

”Ý tá cười nói: “Tôi biết anh, bác sĩ Hình đã có nói với bọn tôi trước rồi.

”Mục Kế Đông và Mục Đại Mãn đi theo sau y tá vào phòng khám bệnh và gặp được vị bác sĩ Hình kia, trông thì lớn tuổi hơn anh một chút, có lẽ cũng không quá ba mươi.

“Đã tìm được rồi sao? Hôm qua nghe nói trong núi có hổ, tôi còn tưởng rằng chuyện này xong rồi chứ.

”Mục Đại Mãn nhoẻn miệng cười: “Không phải năm nay mới tìm được, anh em tôi năm ngoái vào núi hái được đó.

Anh đừng thấy là đồ năm ngoái hái được mà chê, được bảo vệ khá tốt đó, dược tính chắc chắn không bị ảnh hưởng.

”Mục Kế Đông móc cây nhân sâm từ trong túi ra, Hình Định Nam: Tùy ý như vậy? Đây mà gọi là được bảo tồn tốt?.
 
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 39: Chương 39


Hình Định Nam học Tây y nên thuốc Trung y anh ta nhìn không ra tốt xấu: “Hai người ngồi uống ly nước, tôi gọi người tới đây xem thử.

”“Được, từ từ thôi, chúng tôi không vội.

”Hình Định Nam ra ngoài thuận tay đóng cửa lại, Mục Đại Mãn nhỏ giọng nói: “Vị bác sĩ Hình này vô cùng vượt trội, là nhân tài từng đi du học bằng tiền nhà nước, anh ta còn có một người anh trai làm Phó thị trưởng ở thành phố Vân Đài, là một nhân vật đỉnh đỉnh.

”“Nhà bọn họ ai cần dùng nhân sâm vậy?”“Cha mẹ bọn họ muốn dùng, trước khi giải phóng là một thương nhân yêu nước, sau đó gia sản đều đi quyên góp hết rồi, sau đó sống qua ngày ở thành phố Vân Đài với con trai cả, bây giờ già rồi nên sức khỏe không còn tốt nữa, nghe nói khí hậu ở huyện Mang Sơn chúng ta tốt nên đến đây điều dưỡng.

Con trai và con dâu hiếu thảo cũng đến huyện Mang Sơn rồi.

”Thấy Hình Định Nam cũng chưa quay lại, Mục Đại Mãn lại nói: “Tôi đi theo lãnh đạo đến Viện điều dưỡng giao dược liệu gặp qua một lần, đừng thấy gia sản đều quyên góp hết rồi nhưng nền móng nhà còn dày lắm đó, lát nữa hỏi cậu giá tiền thì cậu lấy giá cao một chút.

”Mục Kế Đông vẫn chưa kịp nói chuyện thì cửa được đẩy ra, một người phụ nữ tóc ngắn mặc đồ bác sĩ đi vào cùng với Hình Định Nam.

Hình Định Nam giới thiệu: “Đây là Tưởng Hàm người yêu của tôi, cô ấy đã học Trung y từ nhỏ, nên cô ấy hiểu rõ dược liệu Trung y nhất.

”Tưởng Hàm cười gật gật đầu, ánh mắt rơi trên cây nhân sâm trên bàn, sau khi cô ấy tỉ mỉ quan sát lại tới gần ngửi ngửi: “Thật sự là nhân sâm quý hiếm, hình dạng còn hoàn chỉnh, dược tính cũng là lúc tốt nhất.

”Hình Định Nam hài lòng gật đầu: “Anh Mục, anh ra giá đi.

”“Không dám nhận, cậu gọi tôi là Mục Kế Đông là được rồi.

” Mục Kế Đông nhìn hai người: “Tôi là một người dưới quê làm ruộng, tôi chỉ biết cây dược liệu này khó tìm, đến nỗi bên ngoài bán giá như thế nào tôi còn thực sự không biết, hay là hai người đưa giá đi?”Tưởng Hàm lấy một tờ giấy mới từ ngăn kéo và gói nhân sâm cẩn thận rồi cô ấy mới nói: “Nói thật thì hiệu quả thuốc của nhân sâm tốt nhưng lại cực kỳ khó tìm, nếu không phải vì nguyên nhân này thì sớm đã nổi tiếng ở bên ngoài rồi.

Nhân sâm quý hiếm có giá lại không có thị trường, chúng tôi cũng không lừa dối anh, cây này của anh có lẽ là hai trăm năm, chúng tôi có thể ra giá năm nghìn.

”Mục Đại Mãn kinh ngạc đến ngốc luôn rồi, Mục Kế Đông cúi đầu.

Thấy Mục Kế Đông không nói chuyện, Hình Định Nam vội nói: “Nếu như anh không hài lòng với giá này, chúng ta có thể tiếp tục thương lượng.

”“Tôi rất hài lòng với giá nhưng tôi có một yêu cầu, tôi muốn đổi thành sữa bột.

” Mục Kế Đông nhìn về phía hai người: “Hai người có thể đổi sữa bột cho tôi không? Nếu được thì tôi sẽ đưa nhân sâm cho hai người.

”Hình Định Nam và Tưởng Hàm nhìn nhau, đổi thành sữa bột, hơn một tệ cho một bao vậy thì năm nghìn tệ phải đổi bao nhiêu đây?“Nhà anh có con nít cần sữa bột sao?”Mục Kế Đông gật đầu: “Tôi nghĩ con tôi có thể uống sữa đến bốn năm tuổi thì khá tốt.

”Hình Định Nam không dám tin, một gia đình bình thường ai lại dám nói để con nhà mình uống sữa đến bốn năm tuổi chứ? Cháu trai cháu gái nhà anh cả anh ta uống sữa đến hai ba tuổi là có thể ăn cơm rồi, cũng đã dứt sữa rồi.

.
 
Back
Top Bottom