Ngôn Tình Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,279,786
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AJFCJaWKQM4B8Wq-rtE1z3RejtEFM5-wV6vI3h4TgWoHLtWeZyySq7w8u1-iduYkj0Hns7WmNshlaLZEgctEQdjJvplzdmvItWU49Fv5aAjzqJiNofy_89eF-OQ5tF33hyUZReO6fpUMuhf4n9oeyBz0Gv11=w215-h322-s-no

Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Tác giả: Tây Lương Miêu
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Trọng Sinh, Dị Năng, Cung Đấu, Nữ Cường, Hài Hước, Điền Văn, Sủng
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Đến với truyện Ngôn Tình Xuyên Không "Hoàng Hậu Kiều Thê" do Nhà YooAhin dịch.

Với kinh nghiệm của một Hoàng Hậu xuyên qua thời gian, nhân vật chính Mục Thanh trở thành một em bé nghèo khổ. Tuy nhiên, cuộc sống của cô được cha mẹ yêu thương và nâng niu, còn bị ràng buộc bởi những trách nhiệm hoàng gia.

Tuy vậy, đời sống của gia đình Mục Thanh vẫn đầy khó khăn trong thời kỳ thiếu thốn. Một giải pháp tạm thời là dùng mười dặm hồng trang của Hoàng Hậu để trang trải cuộc sống, trong khi các món trang sức tơ lụa thì để dành cho sau.

Đọc truyện "Hoàng Hậu Kiều Thê" để cảm nhận những tình huống gia đấu, cung đấu, nữ cường, dị năng, đồng thời cảm thấy niềm vui của cuộc sống đơn giản, nhẹ nhàng.​
 
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 1: Chương 1


Ngày 7 tháng 8 năm 1960, lập thu!Mùa thu nước đổ, lúa chín.

Kể từ năm ngoái, hạn hán đã lan rộng khắp cả nước, thôn Mục gia dựa vào những ngọn núi cao phía sau mới miễn cưỡng trồng được một số cây lương thực, cẩn thận chăm sóc chờ đợi đến vụ thu hoạch mùa thu, sản lượng giảm sút cũng là điều khó tránh khỏi.Nắng trưa gay gắt thiêu đốt mặt đất, ve sầu trên cây cũng không kêu ra tiếng vì quá nóng, con rạch nhỏ dưới gốc cây gần cạn nước, ruộng lúa bên sông cũng cạn khô.

Gương mặt những người nông dân lấm tấm mồ hôi vì nắng nóng, nhưng bọn họ vẫn không chịu ra gốc cây đứng cho mát, vài lão nông dân còn rủ nhau đếm số lúa ở trên tay.“Mục Trâu, trong tay ông có bao nhiêu bông lúa vậy?”“Nhiều bông lúa nhưng đa số toàn là vỏ rỗng, đoán chừng thu hoạch chỉ bằng một nửa năm vừa rồi thôi.” Mục Trâu là một kế toán già ở trong thôn, đã hơn năm mươi tuổi, có bằng tốt nghiệp tiểu học, trong đám người này, ông ấy là người giỏi tính toán nhất.Mục Quý niết một hạt thóc bỏ vào trong miệng rồi cắn một cái, nhổ ra liền trông thấy lớp vỏ trấu màu xanh vàng, nhai một hồi liền cảm thấy có chút vị ngọt.Đại đội trưởng Mục Giải Phóng buồn bã thở dài: “Khi lúa bị chết nước sông còn không sâu đến chân tôi.

Làm sao mà có đủ xi măng? Không có cách nào để trồng được cả.”Mục Trâu lên tiếng: “Chỗ chúng ta vậy là cũng khá lắm rồi, ít ra năm nay còn có thu hoạch, năm trước nhiều ruộng ở chỗ khác đều khô nứt.”“Được rồi, con trai đừng ở chỗ này nữa, mau về đi!”Đi tới sông để rửa sạch bùn đất dính trên chân, mấy người nhìn lên bầu trời trong xanh, hôm nay là đầu thu mà một giọt mưa cũng không có.

Nếu cứ tiếp tục như này, chút nước ít ỏi chảy từ trên núi xuống chắc cũng sẽ cạn khô mất.Một đám trẻ con để chân trần chạy xuống, cười nói đùa giỡn rộn ràng, khiến cho Mục Giải Phóng trợn mắt mắng: “Tiểu tử thúi muốn ăn đòn phải không? Trời nắng như vậy mà không chịu về nhà? Lỡ ốm rồi nằm chờ chết hay sao? Đi về hết cho ông!”“Chú Giải Phóng à, chú đừng hung dữ như vậy có được không?”“Đúng vậy đúng vậy, bà Vương kêu chúng cháu chạy lại đây, thím Lâm sắp sinh rồi!”Ồ, đây đúng là chuyện tốt!Mục Giải Phóng quay đầu lại chúc mừng Mục Quý: “Chú, xem ra lần này chú cũng buông bỏ được gánh nặng rồi.

Kế Quân cùng Kế Bình đều sinh được hai đứa con trai, hiện tại Kế Đông nhỏ tuổi nhất cũng đã kết hôn và sinh con.

Đây đúng là chuyện tốt!”Mấy người bên cạnh cũng vội vàng chúc mừng, còn nói lát nữa sẽ đưa trứng gà qua để mẹ đứa nhỏ được bồi bổ thêm.Sau khi Mục Quý đương gia thì càng chú ý đến hình tượng của mình, mấy năm qua ông vẫn luôn không thích cười, nhưng hôm nay lại vui vẻ cười toe toét: “Mọi người cứ bận trước đi, tôi về xem một chút đã.”Khi Mục Quý trở về nhà, sân nhỏ trong nhà đang chật ních người, một người phụ nữ hốt hoảng chạy ra nói: “Không được rồi, Lâm Ngọc khó sinh, mau đi kêu bác sĩ chân trần tới!”Trong lòng mọi người liền trầm xuống, nhớ đến bộ dáng gầy yếu của Lâm Ngọc, vốn dĩ sinh đẻ đã khó khăn, chỉ sợ hôm nay sẽ xảy ra chuyện không hay.Có vài người trẻ tuổi nhanh chân chạy đi, bảo là bác sĩ chân trần không có ở đây, ông ấy đã đi lên công xã rồi.

Mục Giải Phóng vội vàng đem xe đạp trong nhà tới để cho mượn: “Đạp xe đi rước bác sĩ về nhanh!”“A!”Lâm Ngọc cảm thấy cơ thể mình sắp vỡ vụn vì đau, mà Mục Kế Đông- một người đàn ông cao lớn lại quỳ xuống cạnh giường khóc nức nở như thể mẹ mình đã chết vậy..
 
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 2: Chương 2


Vương Thải Hà lo lắng đến mức tim cũng ngừng đập, nhìn thấy bộ dáng của đứa con thứ ba liền giận sôi máu: “Mẹ còn chưa có chết đâu, không cần ngồi ở chỗ này khóc tang, đi ra ngoài đi.

”“Con không đi, con muốn ở lại với vợ mình.

” Mục Kế Đông khóc thảm thiết rồi nắm chặt tay vợ mình không chịu buông.

Vừa rồi nghe bảo tình huống không tốt, cho nên vội vàng xông vào trong nhà, có đuổi cỡ nào cũng không chịu đi.

Mục Kế Đông lau nước mắt, đang yên đang lành sao lại khó sinh?Ông trời ơi, ông mau hiển linh để cứu vợ và con của con đi.

Chủ nhiệm hội phụ nữ rửa sạch tay, vẻ mặt ủ rũ đi vào, vén tấm chăn che nửa người dưới của Lâm Ngọc lên, cẩn thận sờ nắn, hình dáng tròn trịa giống như mông trẻ con.

“Đổi rồi!”“Mau nhìn kìa!”Dưới ánh mắt của mọi người, cặp mô.ng tròn trịa kia chậm rãi xoay người, mông hướng lên trên còn đầu hướng xuống dưới, mấy người phụ nữ đỡ đẻ cũng không dám chớp mắt, đây là do đứa trẻ tự mình thay đổi vị trí ư?Vài người cảm thấy có cơ hội, Vương Thải Hà vỗ mạnh vào lưng con trai mình rồi nói: “Bảo vợ con cố gắng dùng sức một chút, đứa trẻ sắp ra rồi.

”Mục Kế Đông lau nước mắt hỏi: “Thật sao?”Vào lúc quan trọng này, Vương Thải Hà đá một chân vào người hắn rồi gầm lên: “Mau đi!”Lâm Ngọc đổ mồ hôi đầm đìa, cô ấy nghẹn một hơi rồi cố gắng dùng sức, mặt cũng đỏ bừng lên, dường như nhóc con trong bụng cảm thấy nghỉ đủ rồi liền mười phần phối hợp chui ra bên ngoài! ! Tại sao lại nói như vậy, bởi vì Lâm Ngọc quá gầy, trên bụng có một tầng thịt mỏng, khi đứa trẻ đạp mạnh một cái có thể nhìn thấy dấu chân nhỏ một cách rõ ràng.

Lâm Ngọc chỉ cảm thấy nửa người dưới đau đến mất cảm giác, biu~ một tiếng, bé con liền trượt ra ngoài, những người trong phòng đều thở phào nhẹ nhõm.

“Là một bé gái!”“A, đứa nhỏ này trông trắng trẻo thật đấy, nhìn đã thấy có da có thịt rồi!”Thời buổi này rất khó khăn, người lớn còn không được ăn no bụng, đứa nhỏ sinh ra nặng bốn năm cân đã là tốt lắm rồi.

Bé gái này chắc khoảng sáu bảy cân, béo ú như vậy chả trách lại khó sinh.

Vương Thải Hà bất ngờ vỗ một phát vào mông cháu gái, cô bé liền bật khóc oa oa.

Mục Kế Đông chắc chắn là mẹ mình muốn trút giận lên con gái cho bõ tức, mông nhỏ của cô bé liền đỏ bừng, vừa nhìn đã đau lòng không thôi.

Chủ nhiệm phụ nữ vừa quấn xong tã cho đứa bé là hắn liền ôm bé con vào trong tay, không cho mẹ mình chạm vào.

Vương Thải Hà bị hành động này của con trai chọc tức, tiểu tử này tưởng bà ác độc như vậy ư, còn trút giận lên một bé gái mới sinh?Tiếng khóc của đứa nhỏ trong phòng rất lớn, người bên ngoài đều cười, nói đứa bé khóc to như vậy nhất định rất khỏe mà không bị nghẹn.

Mọi người đều hùa theo mà khen, kẻ xướng người họa không ngừng, tiếng khóc của bé con trong phòng đột nhiên dừng lại, bầu trời lập tức bị mây đen bao phủ, những hạt mưa to bằng hạt đậu kèm theo tiếng sấm liên tục rơi xuống.

“Trời ơi, mưa rồi!”“Ha ha ha ha, hạn hán sắp kết thúc rồi!”“Chú Quý à, cháu gái của chú thật may mắn!” Mục Giải Phóng sợ xảy ra chuyện gì nên chạy đến để xem tình hình, không ngờ vừa mới tới thì đứa nhỏ ra đời, lúc đứa nhỏ khóc thì trời cũng mưa như trút nước.

Người nhà quê chỉ biết nhìn trời mà ăn cơm, trong lòng thường kính sợ những chuyện không thể giải thích này, không nói gì mà lao vào trong mưa, một lúc sau lại đem tới hai quả trứng cho vợ của Mục Kế Đông.

.
 
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 3: Chương 3


Mọi người trong phòng nghe thấy tiếng mưa ở bên ngoài cũng không kìm được mà chạy ra xem, đây là chuyện tốt mà bọn họ mong chờ từ năm ngoái đến năm nay rồi, cuối cùng ông trời cũng nghe thấy ước nguyện của bọn họ.

“Chú Quý, thím Vương, cháu gái hai người sinh khéo thật đấy, vừa khóc là trời mưa, sao không đặt tên cô bé là Mục Hồng Vũ luôn đi.

”Người bên cạnh liền ồn ào nói theo: “Đúng vậy, đặt tên Hồng Vũ đi!”“Đại đội trưởng lấy tên này hay đấy, những đứa cháu trong nhà đều có một từ Hồng ở trong tên, cháu gái ông lấy tên này vừa nghe đã biết là người một nhà rồi!”Lâm Ngọc lo lắng véo người đàn ông đang đứng ngốc ở bên cạnh: “Nói nhanh lên!”Mục Kế Đông vò đầu bứt tai, vốn bị vợ quản nghiêm nên liền thả đứa nhỏ xuống rồi chạy ra lớn tiếng phản đối: “Không được, con gái của tôi có tên rồi, tên là Mục Thanh, Thanh trong thanh mát ấy, đừng có gọi là Mục Hồng Vũ, nghe cứ sao sao.

”“Sao gì chứ? Tên này hay mà.

”“Tên hay thì tự giữ lại đặt cho con gái nhà anh đi, con gái tôi tên là Mục Thanh, một hồi tôi sẽ đi đến công xã ghi tên con gái vào hộ khẩu.

” Mục Kế Đông là một người cứng đầu cứng cổ, hắn đã nói vậy thì cũng không có ai nhắc lại nữa.

Mục Quý cùng Vương Thải Hà đều cảm thấy có chút đáng tiếc, tên Mục Hồng Vũ nghe cũng hay mà.

Kể ra cũng kì quái, Mục Kế Đông vừa mới ghét bỏ cái tên Hồng Vũ này là trời liền tạnh mưa, Mục Kế Đông liền bị mắng té tát.

Ai muốn mắng thì cứ mắng đi, Mục Kế Đông bước vào phòng với nụ cười đắc thắng, Lâm Ngọc mỉm cười yếu ớt nhìn hắn.

Mục Kế Đông vội vàng chạy tới: “Em đừng ngủ vội, đợt chút nữa chị dâu đi luộc trứng gà nước đường cho em, rất nhanh sẽ có ngay thôi.

”Bây giờ bọn họ mới có thời gian nhìn con gái của mình, Mục Kế Đông phát hiện ra có chỗ nào không đúng, bé con nắm chặt tay như có thứ gì ở bên trong vậy.

“Vợ à, em đưa cho bé con hả?” Mục Kế Đông dụ dỗ con gái xòe tay ra, liền thấy trong lòng bàn tay của cô bé có một viên ngọc bội hình giọt nước, màu xanh lục, có chút ánh sáng hắt vào từ khung cửa sổ, có thể dễ dàng nhìn ra chất lượng của ngọc này rất quý.

Nhà họ Mục mấy đời đều làm ruộng, đào đâu ra đồ tốt như vậy? Mục Kế Đông nghĩ chỉ có vợ mình mới có thứ này.

Lâm Ngọc lại lắc đầu, bảo mình không đưa cho bé con.

Không phải vợ đưa, chẳng lẽ con gái tự mình mang tới sao?“Vợ à, em sinh ra Giả Bảo Ngọc rồi!”“Đừng nói linh tinh.

”Ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân: “Kế Đông, em dâu, chị vào được không?”“Chị dâu cả tới, để em mở cửa cho.

”Vương Xuân Linh bưng một chén trứng gà nước đường tới đây, trong chén bỏ tận bốn quả trứng gà, làm người khác hâm mộ không thôi.

Mấy năm nay đừng nói đến trứng, đến cả rau dại trên núi đều phải hái theo kế hoạch, mới sinh con mà được uống trứng gà nước đường, lại còn tận bốn quả, ai nghe thấy cũng phải khen mẹ chồng nhà này là người tốt bụng.

Lâm Ngọc có thể nhận được đãi ngộ này đều nhờ Mục Thanh sinh vào đúng thời điểm, vừa rồi một số nhà cho trứng, quan hệ bình thường thì cho một quả, quan hệ tốt thì cho hai quả, thành ra trong phòng bếp đang có hơn chục quả trứng gà.

Dựa trên sự hiểu biết của Vương Xuân Linh về mẹ chồng, phần lớn số trứng này sẽ vào bụng em dâu ba.

Đến lúc đó chỉ sợ em dâu hai lại làm ầm lên.

“Ăn xong rồi thì uống hết chén trứng gà nước đường này đi.

”.
 
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 4: Chương 4


“Cảm ơn chị dâu cả.”“Đều là chị em dâu với nhau, sao em lại khách khí như thế.” Vương Xuân Linh nghiêng người nhìn cô cháu gái mới sinh: “Con bé này trắng thật đấy, khuôn mặt cũng không nhăn chút nào, lúc chị sinh ra Hồng Vệ với Hồng Kỳ, mặt hai anh em chúng nó nhăn như ông cụ non vậy.”“Ha ha ha, chắc chắn con gái em khác với mấy tiểu tử thúi đó rồi.”Lâm Ngọc ngượng ngùng cười: “Chị dâu đừng để bụng, Kế Đông vẫn luôn nói chuyện không biết giữ miệng như vậy.”“Chị mới không thèm chấp chú ấy, nếu không chị đã sớm tức chết rồi!” Vương Xuân Linh là dâu cả, lúc vào cửa Mục Kế Đông mới có mười tuổi, tính tình của chú em chồng này ra sao đương nhiên Vương Xuân Linh cũng hiểu rõ.Mục Kế Đông không đáp, ánh mắt rơi vào trên mặt con gái, không dời đi được, trong lòng thầm mong chị dâu cả mau rời đi, ngàn vạn lần đừng phát hiện ra con gái mình có đồ tốt.Sau khi Lâm Ngọc uống hết chén nước đường trứng gà, Vương Xuân Linh cầm cái bát không đang định đi ra ngoài thì bác sĩ chân trần đến.Dù sao người cũng tới rồi, tuy rằng đứa nhỏ đã sinh xong nhưng vẫn bắt mạch cho người lớn: “Thân thể của cô vốn yếu ớt, sau khi sinh càng yếu hơn, ở nông thôn chúng ta phải làm công việc chân tay nhiều, cần chú ý một chút, đừng để tổn thương đến căn bản.

Mấy năm nay cũng đừng sinh thêm đứa nhỏ nữa, chờ điều dưỡng tốt lại tính tiếp.”Khuôn mặt của Mục Kế Đông tối sầm lại: “Tôi sẽ nghe theo lời bác sĩ, sau này tôi sẽ chăm sóc tốt cho vợ mình để cô ấy nhanh chóng khỏe lại.”Bác sĩ chân trần trong thôn bọn họ vốn đi theo bác sĩ già của Hồi Xuân Đường trong huyện học trung y, sau này mới lên làm bác sĩ chân trần, đối với y thuật của ông người trong thôn đều rất tin tưởng.Sau khi thăm khám xong, Vương Xuân Linh cười tiễn bác sĩ ra ngoài, lúc quay người vào bếp làm bữa trưa, sắc mặt cô ta liền tái nhợt...........Trong số ba anh em nhà họ Mục, Vương Xuân Linh gả cho con cả Mục Kế Quân, sở dĩ cha mẹ cô ta gả Vương Xuân Linh cho hắn, thứ nhất là vì tính tình tốt, lớn lên cao to cường tráng, có thể làm việc, cũng không đánh vợ như mấy người đàn ông vũ phu khác.

Thứ hai là vì mẹ chồng Vương Thải Hà vốn là họ hàng với Vương Xuân Linh.Vương Xuân Linh cũng không gả nhầm chồng, cha mẹ chồng cùng chồng đều đối xử với cô ta rất tốt, vừa gả vào nhà họ Mục đã liên tiếp sinh được hai người con trai, cuộc sống tốt hơn cả mong đợi của mình.Cha mẹ chồng đối xử tốt, chồng chịu khó làm việc nhưng Vương Xuân Linh vẫn cảm thấy chưa đủ, cô ta còn phải nghĩ thay cho hai đứa con trai của mình nữa.Đứa lớn Mục Hồng Vệ năm nay mười tuổi, đứa nhỏ Mục Hồng Kỳ sáu tuổi, cả hai đều đang đi học.

Với tính tình thẳng thắn của cha mẹ chồng, chắc chắn hai đứa con trai nhà chú hai cũng sẽ được đi học, hiện tại trong nhà đã phải chịu rất nhiều áp lực để nuôi hai đứa nhỏ đi học, nếu lại thêm hai đứa nữa thì sẽ cực biết bao nhiêu?Em hai quen gian dối thủ đoạn, chồng cô ta kiếm được mười công điểm thì hắn chỉ kiếm được tám.

Thời gian trôi qua, cho dù Vương Xuân Linh có thuyết phục mình là chị dâu cả phải hào phóng đi chăng nữa, thì hiện tại cô ta thật sự không thể nhịn tiếp được.

Chồng của ai thì người ấy sót.Em ba Mục Kế Đông làm việc cũng thật thà không giở mánh lới, nhưng vợ của hắn lại yếu ớt không thể làm việc, bây giờ bọn họ còn phải chăm sóc cho em bé mới sinh nữa..
 
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 5: Chương 5


Nghe giọng điệu vừa rồi của Mục Kế Đông thì hẳn là hắn định làm ít việc lại để chăm sóc cho vợ mình, tính đi tính lại, bọn họ là anh chị cả ở trong nhà chẳng khác gì con bò già phải nai lưng ra làm việc, chịu thiệt cũng đành phải nhịn mà không làm gì được.

Mục Kế Quân vừa mới từ trong núi về, bưng chậu nước vào nhà, thấy vợ mình đứng ngẩn người liền cười nói: “Em sao vậy, bỗng dưng lại thở dài? Đừng nói là vì em dâu ba sinh ra con gái nên mới vậy nha? Nhà ta có cả đống bé trai, sinh bé gái cũng tốt mà.

”Vương Xuân Linh trừng mắt nhìn chồng mình, cái đồ vô tâm này, biết cô ta vì cái gì mà thở dài sao?Hạt kê ngoài đồng phải phơi nắng một hai ngày mới thu hoạch được, hôm nay mọi người đều nghỉ ngơi một ngày để ngày mai còn phải làm việc vất vả.

Nhưng cũng không có mấy người nghỉ ngơi, không phải đi làm kiếm công điểm thì bọn họ cũng đến đất phần trăm nhà mình làm, cho dù ở nhà không có việc cũng phải lên núi kiếm chút đồ ăn về.

“Mưa hôm nay chán thật, được vài phút là tạnh rồi, cứ như chưa từng mưa ấy.

”“Vậy thì phải trách Kế Đông, con bé vừa khóc là trời liền đổ mưa, đại đội trưởng bảo đặt tên là Hồng Vũ, Kế Đông lại bảo tên này khó nghe, mưa cũng tạnh luôn.

”Mục Kế Quân cười đáp: “Trùng hợp thôi.

”Vương Xuân Linh cũng cảm thấy như vậy, làm gì có chuyện thần kì như thế.

Lúc ăn cơm trưa, cả nhà tụ tập lại trong phòng chính, Trương Lan Hoa dùng cái muôi khuấy nồi cháo toàn nước, đây rõ ràng đâu phải là cháo, rõ ràng là một nồi canh thả vài hạt gạo vào, lại bỏ thêm nửa rổ rau dại vô.

Mục Kế Binh khịt mũi uống một bát: “Ăn chén cháo này xong bụng anh toàn nước, chén này còn không đủ lấy lại sức anh vác hai bó củi từ trên núi xuống nữa, mệt quá đi mất!”Trương Lan Hoa liếc nhìn chồng mình, hất cằm chỉ về hướng phòng chú ba: “Con trai anh bảo em dâu ba ăn một chén trứng gà nước đường, còn được tận bốn quả trứng, mấy đứa nhỏ trong nhà còn không húp được một ngụm nước canh nữa.

”Mục Kế Đông vừa ra khỏi phòng, nghe được lời nói của chị dâu hai, cười lạnh một tiếng, đáp trả: “Chị dâu hai với anh hai muốn ăn trứng hả, dễ thôi.

Nhanh sinh con đi, tốt nhất là lựa trúng ngày trời đổ mưa ấy, để xem thôn dân có tặng trứng gà cho hai người không.

”Mục Kế Binh ăn một ngụm dưa chua, cười giễu cợt: “Xem chú nói gì kìa, đùa chút thôi mà, vậy mà chú cũng tức giận.

Chú nói chuyện với anh chị kiểu gì vậy?”Mục Kiến Quân cau mày, ra vẻ anh cả: “Yên ổn mà ăn trưa cho xong đi, cãi nhau làm gì? Chờ mẹ ra đánh cho một trận hay sao? Đều là người có con cái hết rồi, vì một miếng ăn mà cãi nhau, có biết xấu hổ hay không?”Mục Kế Đông cũng lười phản ứng, bưng chén cháo loãng lên húp một hơi, trong lòng nghĩ vợ còn phải cho con bú, mỗi ngày đều ăn như vậy thì đâu có được.

Buổi chiều không có việc gì làm, Mục Kế Đông cõng gùi lên núi, đến dưới chân núi thì gặp được Mục Quốc Trụ, bạn chơi chung từ nhỏ của hắn.

“Giữa trưa không ở nhà ngủ mà chạy lên núi làm gì?”Mục Quốc Trụ cười hì hì đáp: “Cậu định làm gì thì tôi cũng vậy, bộ chỉ có mình cậu biết thương vợ chắc?”“Vậy chúng ta cùng nhau lên núi đi, nói trước là tôi muốn đi vào sâu trong núi ấy.

”“Tôi cũng định như vậy, bên ngoài núi này đều bị giày xéo một hồi rồi, đừng nói thỏ rừng, ngay cả một cọng lông của nó tôi cũng chưa thấy nữa.

”.
 
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 6: Chương 6


Hai người vội vàng đi vào sâu trong núi, lúc đi ngang qua mãnh hổ lĩnh liền thấy một khối đá cao bằng một người trưởng thành, bên trong đây chính là núi sâu.

Đứa trẻ nào dám chạy đến đây thì về nhà chắc chắn sẽ bị đánh gãy chân.Mãnh hổ lĩnh cách thôn Mục gia không gần, cho dù bọn họ đi nhanh thì từ thôn Mục gia tới đây cũng phải mất gần ba giờ.

Trừ đi thời gian xuống núi, bọn họ nhiều nhất chỉ có thể ở lại đây một đến hai giờ.Gà rừng biết bay nên không dễ bắt, có điều vẫn lượm được mấy ổ trứng gà rừng, hai người bọn họ còn hợp sức bắt một ổ thỏ, tổng cộng thu được bốn con thỏ béo ú, mấy con thỏ cỡ nhỏ thì thả lại.Lúc này cả hai lại vội vàng xuống núi, trên đường đi liền chia thỏ, mỗi người hai con.“Tôi không lấy trứng gà rừng đâu, để dành cho cháu gái nhỏ ăn đi.”Mục Kế Đông vỗ vai hắn nói: “Anh em tốt!”Lúc Mục Kế Đông về vẫn còn sớm, khi hắn về đến nhà, chỉ có mẹ cùng chị dâu hai và hai đứa cháu trai đang ở nhà.

Hắn đưa hai con thỏ trong tay mình cho Vương Thải Hà: “Một con để nhà mình ăn, còn con kia để dành hầm canh cho Lâm Ngọc.”Nói xong Mục Kế Đông liền quay vào phòng, cẩn thận lấy một đống trứng gà rừng từ trong giỏ raLâm Ngọc đang dựa vào gối cho con bú, ngạc nhiên nói: “Anh nhặt được bao nhiêu ổ trứng gà rừng vậy? Sao có thể nhặt được nhiều trứng như thế?”“Hì hì, mấy ổ lận, Quốc Trụ cũng đi cùng, nhưng cậu ấy không lấy trứng mà cho anh hết.”Lâm Ngọc nghe vậy liền cảm động nói: “Chờ em khỏe lại sẽ đến cảm ơn anh ấy cùng Quế Hoa sau.”Lâm Ngọc là người đến từ tỉnh khác, vốn muốn đến đây để nhờ cậy cậu của mình, nhưng không ngờ gia đình của người cậu họ này không còn nữa.

Chỉ còn lại cô em họ duy nhất cũng đi lấy chồng ở tận vùng Đông Bắc.

Lâm Ngọc một thân một mình ở đây không khỏi bị người khác bắt nạt ức h**p, chỉ sau khi cô ấy qua lại với Mục Kế Đông thì cuộc sống mới dần tốt lên.

Sau khi cô ấy gả đến thôn Mục gia thì người bạn thân nhất của Lâm Ngọc chính là Quế Hoa, vợ của Mục Quốc Trụ.Mục Kế Đông cầm trứng gà rừng trêu chọc con gái: “Xem này, cha tìm trứng gà rừng về cho mẹ con đấy, khi con có thể ăn được thì ngày nào cha cũng sẽ lên núi tìm trứng gà rừng về cho con.”Lâm Ngọc cười nói: “Anh đừng dỗ con nữa.”Mục Thanh đang mải mê bú sữa thì bị chọc, bàn tay béo ú vung lên, quả trứng gà rừng trong tay cô bỗng biến mất.“Ủa đâu rồi, hay là lăn vào trong chăn?”Mục Kế Đông xốc chăn lên tìm khắp nơi nhưng vẫn không thấy, vì đang mùa nắng nóng nên chăn này cũng không dày, không thể che mất quả trứng gà rừng được.

Mục Kế Đông không tin, vì vậy liền lấy một quả trứng khác nhét vào tay con gái.Sau đó quả trứng thứ hai liền biến mất.

Hai vợ chồng nhìn nhau rồi há hốc mồm vì kinh ngạc.“Con gái, con để trứng gà ở đâu vậy? Mau lấy ra cho cha.” Mục Kế Đông sợ đến mức nói chuyện lắp bắp.Em bé thực sự hiểu, chỉ thấy tay nhỏ của cô nắm chặt vòng ngọc bội đeo trên cổ, những quả trứng gà rừng liền xuất hiện trong lòng bàn tay một cách thần kì.Chuyện này thật kì lạ!Mục Kế Đông, người vốn đang ngồi bên giường liền ngã cái rầm xuống đất.Lâm Ngọc lo lắng hỏi: “Ngã có đau không anh?”“Không sao!” Mục Kế Đông vịn thành giường để đứng dậy, vuốt sợi dây chuyền ngọc bội của con gái rồi nhìn đi nhìn lại, nhưng vẫn không tìm thấy gì lạ..
 
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 7: Chương 7


“Vợ à, con gái của chúng ta đúng là đứa con của trời rồi, không ngờ ông trời còn cho nó đồ tốt như vậy!”Bàn tay mềm mại của Mục Thanh cố gắng đoạt lại ngọc bội, không phải ông trời ban cho gì cả, mà cái này do mẹ cho cô.Kiếp trước cô là đại tiểu thư con vợ cả phủ Mục Quốc công, từ nhỏ đã được nuôi dạy để trở thành Hoàng Hậu, thân mang trọng trách liên hôn, đêm trước ngày thành hôn, mẹ của cô đã đưa cho cô một mặt dây chuyền bằng ngọc bội.

Đây là một trong những của hồi môn được bà ngoại tặng khi mẹ cô đi lấy chồng.Ngày Mục Thanh kết hôn, thứ tỷ ghen ghét cô từ nhỏ đã ám sát cô, mẹ vì chặn một đao đó mà chết trước mặt cô, Mục Thanh tức giận báo thù cho mẹ ngay tại chỗ, giết ch.ết cả hai mẹ con ác độc kia.

Người cha tốt vốn sủng thiếp diệt thê trong lúc cứu ái thiếp đã vô tình giết ch.ết cô.Hai mạng đổi lấy hai mạng, rất công bằng! Dù sao mẹ cô chết rồi, cô cũng không muốn sống nữa.Sau khi Mục Thanh thành quỷ, cô mới biết từ nhỏ mình đã được chọn làm Hoàng Hậu, bởi vì vận mệnh của cô có quan hệ với vận mệnh của Quốc gia, cho dù đã chết đi, cô cũng được chôn cất theo quốc lễ, quốc sư còn chọn cho cô một ngôi mộ có vị trí đắc địa, toàn bộ của hồi môn của cô cũng được gửi đến hoàng lăng để chôn cất cùng cô.Thậm chí gia đình mẹ đẻ của người thị thiếp kia cũng bị tru di cửu tộc rồi chôn sống toàn bộ cùng Mục Thanh.

Sau khi cô chết, Mục Kế Đông bị tước đi tước vị và bị giáng xuống làm thường dân, cô cũng yên tâm mà ra đi.Khi mở mắt ra, Mục Thanh còn tưởng đây là âm phủ, không ngờ cô vẫn mang theo ký ức kiếp trước rồi đầu thai, vừa đến đã gặp phải ca khó sinh, cuối cùng cô cũng phải tự ra tay để cứu lấy mình.

Cô trời sinh đã thính tai tinh mắt, khi phát hiện ra cha mẹ mình ở kiếp này trông giống hệt với cha mẹ kiếp trước của mình thì đã hoàn toàn yên tâm.Kiếp trước cha có địa vị cao, tính tình ích kỉ, sủng thiếp diệt thê.

Người cha ở kiếp này lại không như vậy, chỉ là hình như có chút ngốc.“Con gái, thử lại xem, giấu trứng gà vào đi.”“Oa, giỏi quá, thử lại lần nữa.”“Cái này cũng bỏ vào luôn, để xem cái mặt dây chuyền bé tí đó có thể đựng được mấy quả trứng gà?”Mục Thanh bú no rồi liền quay đầu nằm trong vòng tay của mẹ, không thèm quan tâm đến người cha ngốc kia.

Mục Kế Đông vẫn còn chưa từ bỏ, còn tận ba quả nữa cơ mà.Cánh cửa đang khép hờ đột nhiên bị đẩy ra, vì va vào bức tường phía sau nên phát ra một tiếng động lớn, khiến Mục Thanh đang buồn ngủ liền bị giật mình mà bắt đầu òa khóc.Mục Hồng Kiệt vươn cổ nhìn: “Chú ba, chú đang giấu cái gì vậy? Sao chỉ có ba quả trứng gà rừng, lúc trước chú toàn lấy về hơn mười quả mà.”Mục Kế Đông tức giận quát: “Tránh ra, muốn ăn trứng thì tự đi tìm cha mẹ mình đi, đừng hòng đến đây để trộm.”Mục Hồng Kiệt nghe vậy liền bị doạ cho khóc thét, chạy vào bếp vừa khóc vừa mách lại với Trương Lan Hoa.

Cô ta vừa dỗ con trai vừa phàn nàn: “Chú ba cũng thật là, trước kia trứng gà rừng mang về đều chia cho mấy đứa nhỏ mà, lần này lại keo kiệt giấu riêng cho nhà mình ăn, bộ trứng gà trong thôn đưa không đủ cho Lâm Ngọc ăn hay gì?”Vương Thải Hà cười lạnh một tiếng, đáp trả: “Mẹ thấy hôm nay con cũng đừng ăn thịt thỏ này nữa, đã cho nhiều đồ tốt như vậy còn không biết đủ, thà cho chó ăn còn hơn, ít ra nó còn biết vẫy đuôi mừng.”.
 
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 8: Chương 8


Trương Lan Hoa ở bên cạnh nói không nên lời: “Mẹ, mẹ nói gì vậy…”“Mẹ thích nói gì thì nói, muốn ăn thì tự lên núi tìm đi, đừng có chạy tới trước mặt chọc mẹ để bị ăn mắng!”Thấy em dâu hai mặt mày xám xịt dẫn con trai rời đi, Vương Xuân Linh thấp giọng nói: “Mẹ đừng giận, không đáng đâu.

”Vương Thải Hà vô cảm ừ một tiếng, Vương Xuân Linh còn muốn nói gì đó nhưng nhìn sắc mặt của mẹ chồng, cô ta không nói được gì nữa nên đành đi tới phụ bà nhóm lửa.

Mục Hồng Vệ cầm khoai tây đã được rửa sạch đi vào: “Bà nội, khoai tây rửa sạch rồi.

”“Bỏ vào đi.

”Vương Thải Hà tự mình nấu một nồi thịt thỏ hầm khoai tây, mấy đứa trẻ ăn đến nỗi không thèm lên tiếng, ngay cả Trương Lan Hoa cũng im lặng gắp thịt ăn, cứ ăn hết thịt vào bụng mình cho chắc.

Lúc rửa chén Trương Lan Hoa phát hiện trên bếp có một cái nồi niêu đang không ngừng tỏa ra mùi thịt, mặc dù đã ăn no căng nhưng cô ta vẫn thèm đến ch** n**c miếng.

Vương Xuân Linh bưng một chậu nước đi vào: “Đừng có đụng vào cái nồi niêu đó, là phần của Lâm Ngọc đấy.

”Trương Lan Hoa hừ lạnh một tiếng, vội vàng rửa bát, tiếng nồi niêu và chén bát va chạm ầm ĩ liên tục vang lên vì cô ta đang tức trong bụng.

“Trương Lan Hoa, con mà làm bể chén bát thì ngày mai cũng đừng ăn cơm nữa!” Vương Thải Hà nhìn thấy thái độ của cô ta liền nổi giận mắng.

Sau khi bị mắng, Trương Lan Hoa lại ghi mối hận này lên đầu vợ chồng Mục Kế Đông.

Vương Xuân Linh ghi nhớ những chuyện này, mặc dù nói người một nhà ăn chung một nồi cơm thì không tránh khỏi có lúc va chạm, nhưng cứ sống như thế này mãi cũng không phải là cách.

Buổi tối khi đi ngủ, chồng của cô ta là Mục Kế Quân hỏi cô ta làm sao vậy, Vương Xuân Linh chỉ nói là không có gì! ! ! Sáng sớm hôm sau, Mục Kế Đông dậy sớm hơn nửa tiếng so với giờ đi làm, hôm qua vẫn còn thừa một nồi súp thỏ hầm, hắn đập thêm ba quả trứng gà vào đó, Vương Thải Hà nhìn thấy liền nói: “Chỉ lần này thôi đấy, không còn nữa đâu.

” Vương Thải Hà xụ mặt đưa cho hắn một ít mì sợi.

“Vâng, cảm ơn mẹ.

” Mục Kế Đông sợ chị dâu hai lại lảm nhảm nên vội vàng ném mì vào nấu chín, xong xuôi mới cầm theo đồ ăn đi vào phòng mình.

Mì trứng hầm với canh thịt tỏa hương thơm ngào ngạt, dù che giấu cỡ nào thì người phía sau bếp vẫn có thể ngửi thấy mùi thơm.

Vương Xuân Linh vốn muốn mở cửa sổ phòng bếp để hít thở không khí, nhưng không biết sao mà cô ta lại đổi ý nên không mở cửa sổ ra.

Ngược lại Trương Lan Hoa định đi vào bếp rót nước vô tình ngửi được mùi này.

“Ha ha, sinh đứa con gái mà quý hóa như vậy cơ đấy! Bà đây sinh hai đứa con trai cho nhà họ Mục mà còn chưa được ăn chén canh thịt nào đâu.

”Trương Lan Hoa cũng không dám nói lớn tiếng, sợ bị mẹ chồng mắng, cuối cùng cô ta chỉ dám đến bên cạnh sửa sổ phòng lão tam để nghe lén.

Phòng này cũng không lớn nên hai vợ chồng Mục Kế Đông và Lâm Ngọc nói chuyện đều có thể nghe rõ.

Mục Kế Đông dỗ dành vợ mình: “Nhìn gì mà nhìn? Em mau ăn đi nhanh lên, chút nữa còn phải cho con bú nữa.

Ai bảo em có người chồng giỏi giang, mỗi ngày đều được ăn canh thịt cùng trứng gà, cứ kệ cho mấy người đó hâm mộ đi.

”Trương Lan Hoa cố nén cơn giận, trên đường đền nhà kho lấy nông cụ, cô ta thấy chồng mình liền cảm thấy đặc biệt không vừa mắt.

.
 
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 9: Chương 9


Mục Kế Binh uể oải ngáp một cái, lên tiếng hỏi: “Em bị thần kinh à? Tự dưng nhìn chằm chằm anh làm gì?”Trương Lan Hoa hừ lạnh một tiếng, lướt qua người hắn rồi đi về phía trước.

Mục Thanh tỉnh dậy cũng chỉ nằm im một chỗ mà không làm ầm ĩ, sau khi ăn xong bữa sáng, Lâm Ngọc mới phát hiện con gái mình đã tỉnh, liền cười nói: “Sao con dậy rồi mà không kêu mẹ một tiếng?”Mục Thanh ngáp một cái, nhìn chằm chằm vào nóc nhà, nơi có tia sáng chiếu vào, ở đó có một mảnh pha lê nằm ở giữa.

Ngày xưa chỉ có những nhà quyền quý mới có thể lợp pha lê lên mái nhà, đây chỉ là nhà đất ở nông thôn sao có thể lợp ngói lưu ly được?Cô mới sinh ra chưa đầy một ngày, mấy lần tỉnh giấc đã nghe thấy người nhà tranh nhau vì miếng ăn, hoàn cảnh như vậy mà có thể mua được ngói lưu ly ư?“Thanh Thanh à, có đói bụng không?”Đói bụng! Mục Thanh quay đầu về phía mẹ, vươn tay gãi gãi, cái miệng nhỏ nhắn không ngừng hút không khí.

Lâm Ngọc dịu dàng ôm con gái, nũng nịu nói: “Mau bú sữa đi, bú càng nhiều càng tốt, mấy ngày nay tranh thủ ăn uống bổ dưỡng, chỉ sợ mấy ngày nữa sẽ không tốt được như vậy.

”Đứa cháu trai nhỏ nhất trong là con của chị dâu hai tên Mục Hồng Cường, năm nay được ba tuổi, cô ấy gả vào đây hơn một năm rồi nhưng chưa bao giờ thấy hai chị dâu được ở cữ, chỉ nghe nói là họ thường phải làm việc sau khi nghỉ sinh năm ngày.

Lâm Ngọc thật sự rất lo, con gái chỉ mới sinh, là thời điểm cần phải chăm sóc cẩn thận, cô ấy xuống đất làm việc thì chỉ có thể để con bé ở nhà, để đứa nhỏ lớn hơn trông chừng, làm sao cô ấy có thể yên tâm cho được?Lâm Ngọc buồn bã thở dài.

Thấy mẹ lo lắng, Mục Thanh liền lấy một quả cầu bằng ngọc từ trong đống của hồi môn ra, đôi tay của cô quá nhỏ bé nên không thể cầm chắc, quả cầu ngọc liền lăn xuống giường, chuông vàng treo trên quả cầu ngọc liền phát ra âm thanh leng keng.

Lâm Ngọc sợ đến nỗi tim run lên, cô ấy vội vàng nhặt quả cầu ngọc lại, sau khi nhìn kĩ liền thốt lên: “Tay nghề này tốt thật đấy, mẹ chưa bao giờ nhìn thấy ngọc nào tinh xảo như vậy cả.

”Khóe miệng của Mục Thanh khẽ cong lên, lộ ra một nụ cười.

Lâm Ngọc xem xong liền nói: “Ngoan nào, mau cất lại đi, sau này đừng lấy ra nữa, trong nhà nhiều người như vậy, để người ta nhìn thấy thì không tốt.

”Mục Thanh ngoan ngoãn cất đồ đi, ăn uống no nê liền vươn vai rồi vươn bắp chân.

Sau khi chơi mệt liền ngáp một cái rồi lăn ra ngủ.

Hôm nay là ngày thu hoạch vụ mùa, người lớn trẻ nhỏ miễn có thể ra đồng đều đi cả, người thì gặt lúa, người thì chở lúa, trẻ con thì đi phía sau nhặt những bông lúa bị rơi vãi trên đất, những việc này tương đối vất vả, nhưng mệt nhất vẫn là công đoạn tuốt hạt và chọn hạt thóc.

Hôm nay Mục Kế Đông được giao công việc chọn hạt thóc, vì lúa này mới thu hoạch nên vẫn còn tươi, sọt tre đựng thóc bị ngâm trong nước bùn của ruộng, sọt nào sọt nấy đều nặng trĩu làm cong cả đòn gánh, trên vai của nhóm xã viên còn bị trầy mấy vết đỏ.

Bận rộn cả một buổi sáng, Mục Kế Đông trút rổ thóc cuối cùng xuống, Mục Thủy Ngưu ra hiệu cho anh uống nước.

“Cảm ơn chú.

” Mục Kế Đông cầm lấy cái chén làm bằng đất lên, uống liên tiếp mấy ngụm, đến khi uống cạn chén thứ ba mới cảm thấy hết khát.

“Thằng nhóc cháu làm việc cũng rất ra sức, giống hệt như cha với anh cả cháu vậy.

”.
 
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 10: Chương 10


Mục Kế Đông mỉm cười đáp: “Cháu muốn nhận công điểm cao nhất mà, nên làm thôi.”Mục Thủy Ngưu cảm thấy rất hài lòng với cậu hậu sinh(1) trong tộc này, còn cảm thán một câu: “Cháu còn biết đọc sách, năm đó còn thi đậu sơ trung(2), nếu tiếp tục đi học có khi hiện tại đã vào thành phố ăn cơm nhà nước rồi cũng nên.”
 
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 11: Chương 11


Trong phòng liền truyền ra mùi thơm, hai đứa nhóc nhà nhị phòng ồn ào đòi ăn, Mục Kế Đông trực tiếp phớt lờ không thèm quan tâm.

Mục Thanh nghe được thì nhíu mày, thật không hiểu phép lịch sự gì cả.

Lâm Ngọc chậm rãi ăn cháo trứng gạo kê, đến khi no khoảng tám chín phần thì không chịu ăn tiếp mà bắt Mục Kế Đông phải ăn nốt bát cháo còn lại.

Nếu là trước đây hắn chắc chắn sẽ chia cho nhóm cháu trai ăn, nhưng bây giờ đừng ai mơ mà lấy được chút đồ ăn gì từ chỗ ông đây.

Lâm Ngọc thấp giọng nói: “Anh đừng cãi nhau với chị dâu hai vì đồ ăn nữa, nói ra cũng không dễ nghe chút nào.

”“Em không cần phải lo chuyện này, anh biết rõ mà.

” Mục Kế Đông nhớ lại hương vị của cháo trứng gạo kê liền nói: “Ở cữ mà được ăn cháo gạo kê là tốt nhất, em ăn đồ có dinh dưỡng thì cũng tốt cho con gái.

”“Chút gạo kê ở trong nhà là đi đổi từ chỗ khác về chứ không dễ tìm đâu.

”Mục Thanh kéo danh sách của hồi môn của mình ra, mấy món đồ như trang sức vàng bạc không thể đụng, nhưng mấy món như lương thực linh tinh thì được, dù sao cho mẹ ăn cũng là cho cô ăn thôi nên sẽ không thấy tiếc.

Đột nhiên một cái rương cao nửa mét liền xuất hiện trong phòng, Mục Kế Đông cũng bị dọa cho sợ.

Lâm Ngọc vội vàng bảo Mục Kế Đông đi đóng hết cửa chính và cửa sổ lại, buổi sáng lúc nhìn thấy quả cầu bằng ngọc là cô ấy đã chuẩn bị tâm lý rồi, bây giờ nhìn thấy cái rương to này thì vẫn bình tĩnh được.

Mục Kế Đông nhanh chóng đóng hết cửa nẻo trong phòng lại, sau đó nhỏ giọng hỏi: “Đây là gì vậy?”Lâm Ngọc kể lại cho hắn nghe chuyện buổi sáng: “Em đoán mặt dây chuyền bằng ngọc bội của con gái không chỉ có thể cất đồ từ bên ngoài mà còn đựng được những thứ khác ở bên trong đó.

”“Sao buổi trưa em không kể cho anh nghe?”“Anh vội vàng ăn cơm rồi lại chạy lên núi nên em chưa kịp kể chứ sao.

”Hai vợ chồng tò mò không biết trong rương đựng cái gì, mở ra thì thấy một đống gạo kê màu vàng óng: “Mẹ tôi ơi, gạo này còn tốt hơn cả gạo mà mẹ cho anh nữa.

”Hạt gạo vàng óng chảy xuống từ giữa những ngón tay thô ráp của hắn, một rương gạo kê này cũng đủ cho vợ ăn đến khi hết ở cữ rồi.

Mục Kế Đông hạ quyết tâm nói: “Vợ à, chúng ta chia nhà ra ở riêng thôi.

”Chia nhà? Làm con dâu ai mà không muốn được chia nhà? Tất nhiên Lâm Ngọc cũng muốn sống một cuộc sống yên tĩnh, nhưng mà cha mẹ của hắn sẽ đồng ý không? Gia đình nào ở trong thôn mà không sống chung bốn thế hệ dưới một mái nhà đâu, cha mẹ vẫn còn sống mà đòi chia nhà, làm vậy cũng được ư?“Không được cũng phải được.

Tưởng anh không biết sao, hôm nay chị dâu hai cố tình kiếm chuyện chắc là vì muốn gây xích mích để chia nhà.

Còn về nhà anh cả, nhất định anh cả không nghĩ tới chuyện chia nhà đâu, nhưng mà chị dâu cả thì không chắc.

”Mục Kế Đông cũng không ngốc, hắn biết rõ tính tình của mấy người trong nhà ra sao, bình thường chịu chút thiệt thòi cũng được, nể mặt người nhà nên mới không làm ầm lên.

Nhưng bây giờ thì khác, vợ hắn tính tình mềm mỏng lại còn mang theo con gái, nếu không chia nhà thì chắc chắn sẽ bị ức h**p.

Chưa kể con gái mình còn mang theo một bí mật lớn ở trên người, đương nhiên không thể để người khác biết.

Người cha ngốc này cũng không phải người ngu hiếu, còn biết vì mẹ mà đưa ra ý tưởng chia nhà, Mục Thanh cảm thấy rất hài lòng với biểu hiện của Mục Kế Đông.

.
 
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 12: Chương 12


Trước khi đi ngủ Mục Thanh đem cái rương cất lại.

Người cha ngốc của cô lại còn hăng hái nói: “Con gái à, ông trời cho con cái gì vậy, mau lấy ra cho cha nhìn một chút được không.

”Mục Thanh ghét bỏ hắn ồn ào, quay đầu lại không thèm để ý đến Mục Kế Đông, cô còn phải đi ngủ nữa, ai bảo giờ cô là em bé làm chi! ! Thu hoạch vụ mùa không thể xong trong ngày một ngày hai được, hôm sau trời còn chưa sáng là mọi người liền vội vàng ra đồng trước khi mặt trời ló dạng, bận rộn đến khi mặt trời nhô lên hẳn thì mới về nhà làm bữa sáng.

Hôm nay Lâm Ngọc đã có thể xuống đất, cô ấy quấn khăn trùm đầu rồi ôm con gái đi lại trong phòng.

Mục Kế Đông mang bữa sáng vào, thức ăn bữa nay giống với những người trong nhà là cháo khoai lang, chỉ khác là nhiều thêm hai quả trứng.

Lâm Ngọc xót chồng mình, vì vậy cô ấy chỉ ăn một quả trứng rồi nhét quả còn lại vào miệng Mục Kế Đông.

Mục Kế Đông từ chối không chịu ăn: “Em ăn hết đi, ăn nhiều lên một chút, đừng để con gái anh bị đói.

”“Mẹ con em có đói hay không chả lẽ anh không biết à?”Mục Kế Đông cười ngây ngô, lát sau lại trầm giọng nói: “Trong nhà nhiều người quá, đợi đến buổi tối anh sẽ lên núi nấu cháo gạo kê cho em ăn.

”Mục Thanh ngáp một cái rồi liếc nhìn người cha ngốc của mình, còn chưa nghĩ được cách để chia nhà nữa à?Bữa sáng là do Vương Xuân Linh làm, bữa trưa thì đến lượt Trương Lan Hoa nấu, cô ta lê bước về nhà thì nhìn thấy nửa thùng cá chạch ở dưới mái hiên.

“Mấy đứa đào được ở trong mương hả?”Mục Hồng Vệ lắc đầu đáp: “Là nhà Thạch Đầu đưa tới, thím Quế Hoa nói là cho thím ba với em gái nhỏ ăn để bồi bổ.

”Trương Lan Hoa nghe vậy liền trợn tròn mắt, cười hỏi hai đứa cháu trai: “Hồng Vệ, Hồng Kỳ à, hai đứa có muốn ăn thịt cá không? Thím hai sẽ nấu cho mấy đứa ăn.

”Mục Hồng Vệ mười tuổi nên đã hiểu chuyện, nghe xong nhóc liền lắc đầu nói: “Cháu cùng em trai không ăn đâu, để dành cho thím ba ăn.

”Con trai cả của Trương Lan Hoa là Mục Hồng Kiệt lại hét ầm lên: “Nếu anh họ không ăn thì chúng ta ăn, mẹ, mẹ cứ làm cho con.

”“Được rồi, để mẹ nấu cho mấy đứa ăn.

Khi nào ông bà nội mấy đứa trở về thì nhớ nói với bọn họ là tụi con tự muốn ăn chứ không liên quan gì đến mẹ nha.

”Mục Hồng Vệ ôm chặt cái thùng không chịu buông tay: “Thím hai, Thạch Đầu nói! ”Trương Lan Hoa sốt ruột đáp lại: “Ai thèm quan tâm đến mấy lời đó, đưa đến đây rồi thì phải mang ra cho cả nhà ta ăn, cháu thả ra đi.

”Mục Hồng Cường năm nay mới lên ba tuổi, tay túm chặt cây gậy gỗ loạng choạng lùa theo gà mái đi chơi, nhóc không hiểu mẹ cùng mấy người anh trai cãi nhau vì chuyện gì.

Mẹ con Lâm Ngọc ở trong phòng nghe thấy được, Lâm Ngọc thì thầm nói: “Cứ để chị ta nấu đi, chờ cha con về lại quậy tung một trận lên cho coi.

”Mục Hồng Vệ không thể ngăn cản Trương Lan Hoa, vì vậy cậu nhóc chạy đến gõ cửa tam phòng, Lâm Ngọc bảo cậu cứ kệ đi: “Chờ chú ba của cháu về rồi tính sau.

”Mục Hồng Vệ liếc nhìn cô em họ trắng trẻo, rồi cúi đầu chán nản bỏ đi.

Nhìn bóng lưng của cậu nhóc, Mục Thanh chớp chớp mắt, ngoại trừ nhóc con láo cá nhà bác hai ra thì con trai của nhà bác cả cũng vẫn tốt chán.

Quả nhiên, khi Mục Kế Đông trở về nhìn thấy nồi cá chạch hầm khoai tây, hắn liền tức giận gào lên: “Chị dâu hai, chị đừng có mà quá đáng.

”.
 
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 13: Chương 13


“Tôi kiếm được đồ gì mang về nhà chị cũng nhét vào bụng, giờ đến đồ người khác tặng cho vợ và con gái tôi để bồi bổ thì chị cũng nhét vào bụng nốt, chị còn muốn mặt mũi nữa hay không?”“Anh hai, anh nói đi, vợ chồng anh chị có ý gì hả, cuộc sống như này ai mà nhịn cho được? Không thì chia nhà ra ở riêng đi!”Mục Kế Đông la hét om sòm, chậu và băng ghế trong sân cũng bị xô đổ xuống đất, đôi mắt của hắn đỏ bừng vì tức giận, nếu không phải lão đại Mục Kế Quân ngăn lại, chắc chắn không thể tránh khỏi một cuộc ẩu đả.

Trong ba anh em, Mục Kế Đông là người cao nhất, từ nhỏ hắn ta đã đánh không lại hắn, vì vậy Mục Kế Binh liền sợ hãi chạy vào phòng rồi đóng cửa lại, đứng bên cửa sổ chửi đổng: “Trương Lan Hoa, cái người đàn bà dốt nát này, cô không biết cái gì ăn được cái gì không à, ba ngày hai bữa lại gây chuyện, ông đây cũng mặc xác cô!”Trương Lan Hoa cũng không vừa, cô ta đặt mông ngồi dưới đất mà òa khóc: “Chuyện này sao có thể trách tôi được? Bốn đứa bọn Hồng Vệ ầm ĩ đòi ăn, tôi là trưởng bối chả lẽ có thể nhẫn tâm làm lơ? Trong nhà có mấy quả trứng gà cũng chui hết vào bụng của tam phòng rồi, tôi làm chút đồ ăn ngon cho bọn trẻ thì có làm sao?”“Trương Lan Hoa, chị đừng có mà ngậm máu phun người, trứng gà mà Lâm Ngọc ăn đều là do người ta tặng, trứng gà trong nhà cái nào mà chả cầm đi đổi muối!” Mục Kế Đông nói đến đây lại quay đầu hỏi cha mẹ: “Hai người nói gì đi?”Vương Thải Hà lạnh mặt gọi bốn đứa cháu trai đến: “Là các cháu nói muốn ăn cá chạch phải không?”Mục Hồng Kiệt sợ đến nỗi không nói nên lời, Mục Hồng Vệ thì lắc đầu đáp: “Cháu đã nói với thím hai là cá chạch này do nhà Thạch Đầu đưa đến cho thím ba rồi.

”Mục Hồng Kỳ vội vàng nói: “Thím hai không chịu nghe lời anh cả, còn hung dữ với chúng cháu, nói đồ được đưa đến đây thì là của nhà ta.

”Vương Thải Hà chỉ vào Trương Lan Hoa: “Cô nói chuyện kiểu gì vậy hả?”Trương Lan Hoa cũng không đáp lại, chỉ khóc rồi nói là cuộc sống của cô ta thật khốn khổ.

Mục Kế Đông có chút khổ sở, buồn bã nói: “Cha, mẹ, chúng ta chia nhà đi.

”Không khí như đông cứng lại, ngay cả Trương Lan Hoa cũng ngừng khóc, cô ta xì mũi rồi ngước lên nhìn, đôi mắt sáng lấp lánh.

Trương Lan Hoa phấn khởi nói: “Chú ba đã nói chia nhà thì chúng ta dứt khoát chia luôn đi.

Nhà chú chỉ có mình chú làm việc mà tận ba miệng ăn.

Nhà chúng tôi thì có tôi với anh hai chú phải đi làm, rõ ràng là nhà tôi chịu thiệt, nếu nói ra ngoài có khi người khác còn tưởng vợ chồng chúng tôi ức h**p nhà chú, hỏi có oan không chứ?”Mục Kế Đông cười lạnh không muốn nói chuyện.

Mục Kế Quân thì nhấp miệng khuyên can: “Chú ba, chú đừng nói mấy lời tức giận này.

”“Em không có nói lời tức giận gì cả, dù sao các người đều cảm thấy Lâm Ngọc không làm được việc, cô ấy kiếm được ít công điểm thật nhưng cũng đâu ăn hết lương thực trong nhà.

Chia ra đi, đừng để những người còn lại cảm thấy trong lòng không cân bằng.

”“Đủ rồi!” Mục Quý lạnh giọng quát lớn: “Ông đây vẫn còn sống sờ sờ, tới phiên mấy đứa nói chuyện chia nhà hả? Không muốn ở trong phòng này nữa thì đều cút hết đi!”Người làm chủ trong nhà tức giận, Vương Thải Hà cũng không dám nói lời nào, nhóm con cháu càng không dám đi lên hứng đầu mũi nhọn, trận ồn ào này liền cứ thế bị dìm xuống.

Nhưng thật sự sẽ bị dìm xuống sao? Bụng người còn cách một lớp da cơ mà, bởi vậy ai mà biết được?.
 
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 14: Chương 14


Để nấu món cá chạch hầm khoai tây này, Trương Lan Hoa còn xa hoa cho liền nửa muỗng cà phê dầu vào chảo, sau đó cho gừng, tỏi và tương đậu vào phi thơm, xong mới đổ cá chạch vào xào cho đến khi ráo nước, cuối cùng mới cho khoai tây vào hầm chung.

Người phụ nữ này còn cố tình rắc một đống ớt bột, một nồi cá chạch hầm khoai tây lớn mà vừa nhìn vào nước dùng đã thấy một màu đỏ tươi cay xè, xem ra là ý định không cho Lâm Ngọc ăn đây mà.Bởi vì Trương Lan Hoa bảo nấu đồ ngon cho bốn đứa trẻ nên hôm nay cô ta cũng không được ăn.

Cả nhà ngồi ăn ngon lành, ngay cả Lâm Ngọc không ăn cay được cũng ăn cháo trứng gà ở trong phòng, cô ta là người duy nhất chỉ có thể ăn cháo loãng với dưa muối.Trương Lan Hoa tự cổ vũ chính mình, mẹ cô ta nói đúng, mới gây chuyện có hai lần mà chú ba đã đề nghị chia nhà ra ở riêng rồi, kiếm chuyện thêm vài lần thì còn lo gì cái nhà này không tan đàn xẻ nghé chứ?Trương Lan Hoa lại oán hận trừng mắt nhìn Mục Kế Binh, tên đàn ông này đúng là đồ nhu nhược bất tài! Mục Kế Binh lại chỉ quan tâm đến cái bụng của mình, hoàn toàn không nhận ra vợ mình có vấn đề.Sau khi ăn xong, Mục Kế Đông để lại bát đũa rồi vội vàng lên núi tìm đồ ăn.

Người trong nhà chuẩn bị về phòng để đi ngủ, ai dọn bếp thì loay hoay thu dọn, không có ai có tâm trạng nói chuyện phiếm gì với nhau.Vương Xuân Linh đi vào phòng đóng cửa lại, nhìn hai đứa con trai của mình, hai đứa đều đã ngủ say.Cô ta nghiêng người về phía chồng mình, thấp giọng lẩm bẩm vài câu, Mục Kế Quân mở mắt ra nói: “Em là dâu cả mà cũng nuôi hi vọng mong nhà chúng ta chia ra ư?”“Lòng người đã muốn chia thì cố gắng níu kéo có gì tốt? Mỗi ngày không phải đánh nhau thì cũng là cãi nhau, sao phải khổ như vậy? Không bằng thừa dịp chưa ồn ào nháo ra chuyện lớn thì chia ra luôn, cho dù trong lòng có khó chịu nhưng không ở cùng thì sẽ không cọ xát, không chừng còn gỡ được khúc mắc ở trong lòng, vậy không phải vẫn là người một nhà sao?”“Mấy lời em dâu hai nói em cũng không thấy sai, ai phải trả giá nhiều hơn cho cái nhà này, ai trả ít hơn lòng mọi người đều rõ cả.

Có người cảm thấy không vui nên không thể nhịn thì biết làm sao bây giờ? Chúng ta là anh chị cả không thể bênh một bên được, trong lòng em dâu hai không cân bằng, ba ngày hai bữa đều kiếm chuyện, anh nhìn tính tình của chú ba xem, có thể nhịn em dâu hai được mấy lần? Cứ một hai phải đợi đến cảnh đập đầu chảy máu thì mới chịu chia ra hay sao?”Thấy chồng mình không nói lời nào, Vương Xuân Linh tiếp tục nói: “Anh cũng đừng chê em nói chuyện khó nghe, ba anh em các anh cũng lấy vợ sinh con hết rồi, trong nhà có năm gian phòng miễn cưỡng cũng chỉ ở đủ.

Nhưng qua mấy năm nữa thì sao? Hồng Vệ nhà ta năm nay đã mười tuổi rồi, còn ở cùng một cái phòng với chúng ta, anh cảm thấy như vậy cũng được ư?”Mục Kế Quân liếc cô ta một cái: “Không phải mình nhà chúng ta đâu, trong thôn có nhà nào mà không ở chen chúc như vậy?”Vương Xuân Linh dựa vào trong ngực hắn, dịu dàng nói: “Chia nhà ra riêng thì các người vẫn là anh em, anh là anh cả, đương nhiên sẽ không trơ mắt ra nhìn bọn họ chết đói.

Huống chi nhà chú hai còn có hai đứa con trai, tương lai sẽ không thiếu sức lao động, nhà bọn họ nhất định sẽ sống tốt.”.
 
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 15: Chương 15


“Nhà chú ba thì đừng nhìn thấy cả nhà đều dựa vào một mình chú ấy mà lầm, đầu óc của chú ba vốn nhanh nhạy, nhất định sẽ không sống tệ hơn nhà chúng ta đâu.

”Mục Kế Quân thở dài, không biết nên nói gì.

Xem ra không chỉ có em dâu hai cùng em ba muốn tách ra, mà ngay cả vợ mình cũng nghĩ thế.

Ở phòng bên cạnh, Mục Quý cùng Vương Thải Hà trằn trọc mãi vẫn không ngủ được, hai người đã vất vả gần như cả đời người, lấy vợ cho ba đứa con trai, lại có cháu trai cháu gái, mới trải qua mấy ngày vui vẻ lại sắp phải chia tay.

Mục Quý nhìn bà bạn già của mình: “Cây lớn chia cành, con lớn chia nhà, sớm muộn gì cũng có ngày này.

”Vương Thải Hà có chút sững sờ: “Nhưng không ngờ lại sớm như vậy.

”Bà vẫn luôn cho rằng việc chia nhà ra riêng này phải đợi đến khi hai người lớn tuổi qua đời.

Mục Quý trong lòng hiểu rõ: “Vợ thằng hai lòng dạ hẹp hòi, thằng ba thì thương vợ nó nên không nỡ để con dâu ba chịu thiệt, cả ngày ầm ĩ gây chuyện vậy chả ra thể thống gì.

”Chờ thêm một thời gian nữa vậy, khi nào hạn hán qua đi, muốn chia nhà thì chia thôi.

…Hôm nay Mục Kế Đông có chút không may, hắn lang thang trên núi cả hơn một giờ mà không bắt được con vật gì, ngay cả một cọng rau dại cũng bị người ta nhổ sạch.

Buổi chiều đi làm, người lớn thì cật lực phơi mình dưới nắng, lũ trẻ thì lẽo đẽo đi theo sau để nhặt những bông lúa bị rơi vãi ở trên đất.

Đang yên đang lành, không biết sao lại đột nhiên xảy ra cãi vã, Thạch Đầu chạy đi tìm mẹ mình, lớn giọng mách: “Mục Hồng Kiệt bảo cá chạch mà nhà chúng ta đưa cho thím Lâm cùng em gái nhỏ bị mẹ nó nấu sạch, còn nói thả một đống ớt bột vào, ăn ngon cực kì.

”Sắc mặt của Từ Quế Hoa liền trầm xuống, mắng Trương Lan Hoa: “Trương Lan Hoa, cái ngữ tham ăn nhà cô, tôi đưa cá chạch cho Lâm Ngọc bồi bổ thân thể mà cô cũng dám ăn hả, sao miệng của cô không bị thối luôn đi!”Những người dưới ruộng đều đứng thẳng lưng để nhìn về phía Trương Lan Hoa, chuyện như vậy mà cũng làm ra được ư?Vất vả nấu đồ ăn một hồi, vậy mà cô ta lại không ăn được ngụm nào, trong lòng đã bốc hỏa sẵn rồi, giờ bị Từ Quế Hoa mắng một trận như vậy, Trương Lan Hoa trực tiếp nổi điên mà phản kích: “Tôi cứ ăn đấy thì sao.

Cô làm gì được tôi hả? Không phục thì kêu người nhà mẹ đẻ Lâm Ngọc đến đánh tôi đi, Trương Lan Hoa tôi mỏi mắt đứng chờ! Hở một chút là tưởng mình con ông trời không bằng!”Lời này cũng quá vô sỉ, ai mà không biết Lâm Ngọc chạy nạn nên phải đến đây để cậy nhờ họ hàng, làm gì có người nhà mẹ đẻ, nói vậy chả khác nào chọc vào xương sống của người ta.

Trương Lan Hoa khiến Từ Quế Hoa tức giận đến nỗi không nói nên lời, cô ta bày ra dáng vẻ đắc thắng nói: “Sinh một đứa bé gái mà còn tưởng mình có công lao gì to lớn lắm, bà đây sinh hai đứa con trai còn chưa nói gì đâu!”Chủ nhiệm hội phụ nữ liền nghiêm mặt nói: “Đồng chí Trương Lan Hoa, cô có biết lời mình nói đã vi phạm quyền bình đẳng nam nữ hay không? Sinh bé gái thì đã sao, cô không phải là nữ à? Nói chuyện cẩn thận một chút.

”“Đúng đấy, cô tự chà đạp mình thì đừng lôi chúng tôi vào?”“Loại người như cô không xứng đáng có con gái!”Những người phụ nữ xung quanh đều chỉ trích Trương Lan Hoa, nhưng cô ta lại không buồn quan tâm: “Trương Lan Hoa tôi cũng không thèm, tôi có con trai là đủ rồi!”.
 
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 16: Chương 16


Từ Quế Hoa cười lạnh nói: “Tôi thấy đứa con trai lớn của cô giống hệt như chồng cô vậy, vừa nhìn đã biết không làm nên việc lớn, chắc chắn không đáng tin cậy.

”“Từ Quế Hoa, cô đánh rắm!”Trận cãi vã này rất to tiếng nên những người ở mấy mẫu ruộng xung quanh đều có thể nghe thấy tiếng động.

Mục Kế Đông ném cây sào trong tay xuống rồi nói với cha mình: “Chia nhà đi cha, con không thể sống chung dưới một mái nhà với người phụ nữ như Trương Lan Hoa thêm một ngày nào nữa.

”Xung quanh cánh đồng toàn là người, Mục Quý ngẩng mặt lên nhìn bầu trời, không nói nên lời.

Mục Giải Phóng khuyên hắn: “Kế Đông, cậu hiểu chuyện chút đi, đừng so đo với phụ nữ làm gì, chỉ tổ làm ảnh hưởng đến hòa khí của gia đình.

”“Chú à, tại chú không biết đó thôi, đây cũng không phải là lần đầu tiên.

”Mục Giải Phóng cũng không muốn làm gián đoạn công việc chung chỉ vì mâu thuẫn gia đình họ, không kiên nhẫn nói: “Có việc gì thì để hết giờ làm rồi về nhà nói, bây giờ mọi người tập trung làm việc đi!”Mục Kế Đông nhặt đòn gánh lên, xoay người rời đi, Mục Giải Phóng vỗ bả vai của Mục Quý: “Đừng để trong lòng.

”Tin đồn không thể che giấu, trước khi tan tầm, tin đồn về việc gia đình nhà họ Mục chia nhà ra riêng đã lan truyền đi khắp làng, một số người hỏi trước mặt Vương Xuân Linh, cô ta chỉ nói rằng mình sẽ nghe theo lời cha mẹ chồng, dù có chia nhà thật đi nữa thì sau này vẫn là người một nhà.

Nghe giọng điệu này là biết ngay con dâu cả nhà họ Mục cũng có ý định muốn chia nhà ra riêng rồi.

Truyền đi truyền lại một hồi, những lời của Vương Xuân Linh lọt vào tai hai vợ chồng già, Vương Thải Hà nghẹn một hơi trong ngực, bà nghiến răng vùi đầu vào công việc, liều lĩnh lao về phía trước, bỏ xa những người còn lại.

Một hàng lúa đã bị cắt gần hết, lúc bà đứng dậy nhìn lại, cánh đồng trơ trụi phía sau trông có chút đột ngột trống trải, hệt như tâm trạng của bà lúc này vậy! ! Khi tan tầm về nhà, Mục Kế Đông không quan tâm đến bất kì điều gì, việc đầu tiên hắn làm khi trở về là lau người sạch sẽ bằng nước, sau đó quay đầu đi vào phòng để gặp vợ và con gái.

Chỉ tiếc là con gái cưng của hắn còn đang ngủ, Mục Kế Đông nói với vợ: “Anh đoán không sai tí nào, cả hai chị dâu đều muốn chia nhà ra riêng.

”Nói xong hắn lại đưa tay che mặt, nghẹn ngào nói: “Chắc cha mẹ buồn lắm đây.

”Lâm Ngọc không biết nên an ủi hắn như thế nào: “Vậy sau này khi nhà chúng ta làm đồ ăn ngon thì đưa một phần về cho cha mẹ.

”Mục Kế Đông nghe vậy liền mỉm cười: “Anh sẽ chăm chỉ làm việc để nuôi hai mẹ con em.

”Trong lòng Lâm Ngọc vui vẻ, khuôn mặt cũng trở nên dịu dàng hơn: “Miễn là vợ chồng chúng ta đồng lòng, đi theo anh, dù có thế nào em cũng sống được.

”Cơm tối do Vương Thải Hà phụ trách nấu, hiếm khi bà hào phóng được một lần, bữa tối cũng không phải món cháo khoai lang đỏ có thể soi thấy bóng người nữa mà là cháo 100%.

Thức ăn cũng không phải là dưa muối, mà là bà ấy đi vào nhà kho cắt một miếng thịt xông khói to bằng lòng bàn tay rồi xào với khoai tây.

Bởi vì không bỏ ớt cay cho nên Lâm Ngọc cũng có thể ăn được.

Sau khi ăn xong, nhóm con dâu phải vào bếp dọn rửa chén bát, Mục Kế Đông lau miệng rồi đứng dậy rời đi, Mục Quý bảo hắn ngồi xuống.

“Cha, có chuyện gì sao?” Mục Kế Quân nhìn mặt cha mình rồi cẩn thận hỏi một câu.

“Có việc cần bàn.

” Mục Quý nhìn ba người con trai với ba vẻ mặt khác nhau.

.
 
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 17: Chương 17


“Ba người các con đều muốn chia nhà ra riêng đúng không?”“Con nghe theo cha.

”“Chia ra.

”“Chia đi ạ!”Mục Quý cũng không hề do dự, gật đầu nói tiếp: “Nếu đều muốn chia thì cứ chia đi, cha thấy chắc mấy đứa chia ra rồi vẫn có thể sống tốt thôi.

”Mục Kế Quân có chút không muốn: “Cha, hay là chúng ta bàn lại đi! ”Mục Quý vội cắt ngang lời của hắn ta: “Con hỏi vợ con trước đã, xem nó có nghe lời con hay không?”Vương Xuân Linh đang dọn dẹp bàn ở bên ngoài, nghe thấy lời cha chồng nói liền dừng một chút, sau đó cô ta im lặng dọn bàn xong rồi đi vào bếp, còn đóng cửa bếp lại: “Mẹ, mẹ nghỉ ngơi đi, để con rửa cho.

”Vương Thải Hà ném miếng giẻ vào tay Vương Xuân Linh rồi đáp: “Tùy ý cô, sau khi chia nhà thì mỗi nhà tự nấu cơm ăn, sau này mọi việc cô cũng phải làm hết.

”Vương Xuân Linh cũng không dám chọc giận mẹ chồng, biết bà vẫn còn đang giận nên nhích sang một bên, im lặng làm việc.

Trong phòng chính, bốn cha con đang thảo luận, ngày mai sẽ mời người có địa vị cao ở trong tộc tới để làm nhân chứng, chính thức chia nhà!Lúc Mục Kế Đông trở về phòng, con gái cưng cũng đã dậy, thấy vậy hắn liền cười ngây ngô: “Tỉnh rồi à, hôm nay con gái của cha ngủ có ngon không?”Bé con ưm một tiếng xem như đáp trả, quay đầu nắm lấy góc áo của mẹ.

Lâm Ngọc thay đổi tư thế, bế con gái lên để cho cô bú sữa: “Vừa rồi cha tìm mọi người nói cái gì vậy?”“Quyết định chia nhà rồi.

”Lâm Ngọc thấy sắc mặt của hắn có chút không vui, cho nên cũng không tiếp tục hỏi nhiều.

Mục Kế Đông lại dụ dỗ con gái để xin một nắm gạo kê vàng, cho mớ gạo đó vào một cái cốc tráng men rồi giấu đi, lặng lẽ ra ngoài cửa.

Mới vừa ra đến cổng đã đụng phải Mục Quốc Trụ cùng Chu Khải cũng đang đi loanh quanh ở gần nhà.

Ba người bọn họ chơi với nhau từ nhỏ, vừa nhìn là đã biết ý nhau, Chu Khải quàng tay lên vai hắn, ba người lại cùng nhau lên núi, đi tới chỗ hang động mà trước đó họ vẫn hay tới.

Phân công rồi hợp tác, Mục Kế Đông thì đi đến suối vo gạo và lấy nước, Mục Quốc Trụ cùng Chu Khải người thì nhón bếp, người còn lại đi kiếm củi khô, một lúc sau, chiếc cốc tráng men được đặt lên trên bếp, Mục Kế Đông từ từ khuấy cháo gạo kê.

“Người trong thôn đều nói nhà cậu chia ra rồi, thật hay giả vậy?”“Thật đấy.

”“Cha mẹ cậu nói gì?”“Ngày mai tìm một người trong tộc tới để làm nhân chứng rồi trực tiếp chia ra!”Mục Quốc Trụ cùng Chu Khải nhìn nhau, lại hỏi tiếp: “Chia nhà mà không chia phòng hả?”“Có chia phòng, nhưng mà tôi muốn mang Lâm Ngọc cùng con gái dọn ra chỗ khác ở.

”“Vậy nhà cậu định ở chỗ nào?”Chu Khải đột nhiên nghĩ đến một chỗ, vội đề cử: “Nhà chú Mục Tam ở đầu thôn ấy, chú ấy có hai căn nhà lận, nghe nói đang muốn bán một căn lấy tiền cho con trai mua một mảnh đất ở rìa thành phố để xây nhà.

”“Nhà chú ấy có một căn mới một căn cũ, căn nhà gạch bùn ba gian mới xây bốn năm trước, lúc đó nghe nói là dùng để làm đám cưới cho con trai.

Không ngờ người con trai kia cũng có năng lực, dựa vào bạn học xin vào làm công nhân tạm thời cho một công ty dược liệu.

”Chú Mục Tam từng là một người hái thuốc, còn biết cách nhận biết dược liệu, con trai ông ấy cũng học được không ít từ cha mình, nếu không cho dù hắn có quan hệ rộng cỡ mấy cũng không xin vào đó được.

“Thế chú ấy định bán bao nhiêu tiền?”“Căn nhà đó cũng không lớn, nhưng dù sao cũng là ba gian nhà gạch, ít nhất cũng phải hai ba trăm đồng.

”.
 
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 18: Chương 18


Mục Quốc Trụ vỗ bả vai Mục Kế Đông: “Nếu như cậu muốn mua căn nhà đó thì cứ đợi chia nhà xong đi, xem cậu còn thiếu bao nhiêu tiền, hai chúng tôi sẽ bù phần đó vào cho cậu.

”Chu Khải cũng nói: “Đừng khách sáo với bọn tôi, cậu cũng biết đấy thôi, nhà của tôi cũng đang dư giả mà.

”“Cảm ơn!”Trong tay Mục Kế Đông cũng có một số tiền riêng, lúc trước vì muốn cưới vợ vẻ vang một chút, nên hắn đã đi sâu vào núi tận nửa tháng với mấy người hái thuốc, lại đem bán mấy dược liệu hái được rồi nộp lại cho nhà mười đồng, chỗ còn dư sau khi làm đám cưới xong thì còn khoảng sáu mươi đồng.

Hắn biết trong tay vợ mình cũng có tiền, nhưng trước giờ chưa từng hỏi qua, sau này cũng sẽ không hỏi.

Sắc trời cũng không còn sớm nữa, ba người liền xuống núi về nhà, Mục Kế Đông bưng cháo gạo kê vào phòng, con gái đã ngủ say.

Đêm đó, hai vợ chồng già Mục Quý cùng Vương Thải Hà lại trằn trọc không ngủ được.

Tâm tình của ba người con dâu đều rất tốt, đừng nói Trương Lan Hoa, ngay cả Vương Xuân Linh cũng không nhịn được mà thể hiện ra ngoài.

Cô ta nhẹ giọng dỗ dành chồng mình: “Anh cũng đừng im lặng mãi, sau khi chia nhà rồi thì chúng ta vẫn sống như cũ.

Chúng ta cũng không chiếm chỗ tốt, cha mẹ nói chia như thế nào thì cứ nghe theo như vậy.

”Trước đó Vương Xuân Linh còn đoán là cha mẹ chồng sẽ không dễ dàng đồng ý chia nhà, ai ngờ Trương Lan Hoa lại cố tình kiếm chuyện, mới gây sự hai lần là cha mẹ chồng liền nhanh chóng đồng ý chia nhà rồi.

Nhị phòng ở cách vách cũng không ngủ, Mục Kế Binh cùng Trương Lan Hoa đang thảo luận trong nhà có bao nhiêu đồ, xem bọn họ có thể nhận được cái gì.

Phòng ở thì mỗi nhà một gian, nhà bếp thì phải dùng chung, lương thực cũng phải chia ra, cả gà vịt đang nuôi trong nhà cũng vậy.

Đếm ngón tay cả nửa ngày, Trương Lan Hoa có chút bất mãn nói: “Hừ, không thể dứt khoát chia ra rồi làm chủ trong nhà, vậy ở riêng có ích gì chứ?”“Sao lại không, không phải em nói Mục Thủy Ngưu muốn cho chú ba tiếp quản công việc của ông ấy ư? Ngày mai lúc chia nhà chúng ta nói rõ chuyện này luôn, kêu hắn đổi gian phòng lớn kia cho chúng ta, nếu không mình liền nói chuyện này ra, để xem hắn định làm gì?”Trương Lan Hoa kích động vỗ vai hắn ta: “Phòng của bọn họ rất lớn, phía sau căn phòng đó là đất phần trăm của chúng ta, vậy thì về sau có thể xây thêm hai gian phòng ở phía sau nữa, một gian làm phòng bếp gian còn lại thì làm phòng cho con trai.

”Mục Kế Binh nhếch miệng cười: “Cứ chờ mà xem, nhiều người nhìn chằm chằm vào vị trí của Mục Thủy Ngưu như vậy, chắc chắn chú ba cũng không muốn tiết lộ chuyện này.

Với lại, lúc còn nhỏ anh còn đang ở trong nhà tranh, nếu không phải có quý nhân kia cảm ơn nhà ta rồi còn tặng quà hào phóng, nhà này cũng không có tiền để lợp ngói rồi tu sửa lại đâu.

”Hai mắt Trương Lan Hoa sáng lên: “Còn có chuyện này nữa hả, anh kể cho em nghe tiếp đi.

”Mục Kế Binh lại không kiên nhẫn mà quay đầu: “Ngủ đi!”Đại phòng cùng tam phòng đều muốn nhanh chóng yên ổn chia nhà, còn nhị phòng thì lại khác.

Ngày hôm sau, vừa tan tầm Vương Thải Hà liền xuống bếp nấu cơm để mời một số người trong tộc đến để làm nhân chứng, Mục Thủy Ngưu là đại diện có thân phận cao, ngay cả đại đội trưởng trong thôn là Mục Giải Phóng cũng tới.

Cơm nước xong mới bắt đầu bàn chuyện chính, phòng ở trong nhà, tiền bạc, gia cầm linh tinh đều chia đều, lương thực trong nhà không nhiều lắm.

.
 
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Chương 19: Chương 19


Mỗi nhà được chia 30 cân thóc thô, và 3-4 cân gạo kê cùng bột mì tinh.

Về phần món nào không dễ chia thì hai vợ chồng già giữ lại để dành.

Lại chờ thêm nửa tháng nữa là đến đợt chia lương thực, đến lúc đó từng nhà dựa vào công điểm của mình để tự đi nhận.“Những thứ cần chia đều có trong danh sách này.

Các anh không có ý kiến gì thì đến ký tên đi.”Mục Kế Đông đứng lên, Mục Kế Binh lại bảo hắn đợi đã.“Anh hai, anh còn muốn nói gì nữa.”“Chia như vậy cũng không công bằng chút nào.”“Sao lại không công bằng?”“Nhà chúng ta có năm gian phòng ở, ngoại trừ nhà chính ra, trong bốn gian phòng ngủ thì phòng của anh lại nhỏ nhất, hay là chú ba đổi cho anh đi? Nhà chú chỉ có hai người với một con nhóc, cần phòng lớn như vậy làm gì?”Mục Kế Đông cười nói: “Anh hai, nếu em nhớ không lầm, năm đó chính anh bảo không thích phòng của em vì ánh sáng kém, mùa đông thì âm u tối tăm, hiện tại lại bảo em đổi, mặt mũi cũng lớn thật đấy!”Mục Kế Binh cũng cười: “Anh cũng không chiếm lợi của chú, chú đưa căn phòng đó cho anh thì anh sẽ giữ bí mật chuyện chú Thủy Ngưu định giao vị trí kế toán cho chú.”Mọi người nghe xong đều sửng sốt, Mục Giải Phóng quay đầu nhìn Mục Thủy Ngưu: “Chú, chú nói vậy thật ư?”“Chưa từng, chú chỉ nói chú có tuổi rồi nên hơi quá sức, Kế Đông giỏi tính toán nên chú bảo nó ăn tết xong thì qua phụ chú một tay.”Mục Kế Binh rõ ràng không tin: “Chuyện tốt như vậy sao không gọi cháu mà chỉ kêu mình chú ba? Chẳng lẽ cháu không phải họ Mục ư? Chú Thủy Ngưu, chú cũng có con trai mà, con trai chú có biết chuyện chú định nhường công việc cho Mục Kế Đông không?”“Cháu thích thì cứ nói đi, Mục Thủy Ngưu chú cũng không làm chuyện gì thẹn với lòng.” Mục Thủy Ngưu nói xong lại cười với Mục Quý, nói: “Anh dạy được đứa con trai giỏi thật đấy!”Mục Quý đen mặt: “Thằng hai, con còn chuyện gì không hài lòng thì cứ nói rõ ra đi.”“Đúng là có thật, cha mẹ còn làm việc được thêm mấy năm nữa.

Nếu hai người đi theo nhà anh cả, chẳng phải anh cả được hời rồi sao? Chia đều như vậy hình như không công bằng với con cùng chú ba chút nào?”Vương Thải Hà đột nhiên đứng dậy: “Anh còn muốn gì nữa hả, hay là đem tôi với cha anh đi cân rồi bán cho anh một phần?”“Hì hì, cha mẹ nói vậy chẳng khác nào đánh vào mặt con, con chỉ nói vậy thôi, nếu cha mẹ muốn thiên vị anh cả thì con cũng hết cách.”Ngay từ đầu Mục Kế Đông cũng không muốn căn phòng đó, vì vậy liền trực tiếp nói thẳng: “Được rồi, không phải anh bảo anh chịu thiệt sao, vậy em không lấy căn phòng kia nữa, chia cho anh hai căn, mình nhà anh ở hết cũng được,”“Vậy thì quá tốt rồi.”Mục Kế Quân vội vàng ngăn cản: “Không lấy phòng ở vậy chú ở chỗ nào?”“Chú Mục Tam định bán nhà, em định mua lại.”“Chú lấy tiền đâu ra mà mua?”“Quốc Trụ cùng Chu Khải cho em mượn.”Mục Kế Binh liền đổi ý: “Con muốn căn nhà đó, cha mẹ, hai người mua căn nhà đó rồi chia cho con đi, con sẽ không lấy mấy đồ đạc trong nhà nữa.”Mục Quý nổi giận: “Mục Kế Binh, anh cũng dám nói thật đấy, cả nhà tiết kiệm nhiều năm như vậy, tổng cộng được có hai trăm tệ, anh muốn cầm đi hết á, nằm mơ đi!”“Con không biết, nếu hôm nay cha mẹ không chịu đồng ý, vậy con không muốn chia nhà nữa.

Dù sao cũng ầm ĩ hết rồi, con cũng chả quan tâm.”Mục Kế Binh bày ra vẻ lợn chết không sợ nước sôi, làm cho mấy người lớn trong nhà phải trừng mắt mà nhìn, sao nhà họ Mục lại sinh ra thứ nghiệp chướng như này không biết..
 
Back
Top Bottom