Ngôn Tình Mang Thai Con Của Chồng Cũ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 61: 61: Viên Tranh


Mặc Tần Minh không vào mà đứng đó quan sát cô, anh lại thắc mắc về chuyện bức ảnh, tại sao cô lại quan tâm nó như vậy, khẽ thở dài, có lẽ chuyện đó anh sẽ hỏi cô sau vậy.

“Đến giờ cơm rồi” Một cô gái lên tiếng.

Là Lưu Hà cô gái này cũng được nuôi nấng ở cô nhi viện, sau khi trưởng thành cô ở lại đây chăm sóc mấy đứa trẻ, có vẻ trạc tuổi Dương Linh.

Nghe được tiếng gọi, Dương Linh và và đám trẻ quay lại nhìn.

Những đứa trẻ vui mừng chạy tới, Lưu Hà đang vui mừng vẫy gọi, cô ấy nhìn thấy khuôn mặt của Dương Linh, bỗng khựng lại một lúc, ánh mắt trừng lên sắp ngấn nước nhìn vào cô không ngừng.

Dương Linh sợ hãi khi đối diện với ánh mặt này, cô đến gần chỗ Mặc Tần Minh đứng, nắm chặt tay anh, lợi dụng thân hình to lớn của anh mà núp đằng sau.

Mặc Tần Minh thấy kì lạ, anh đã biết Lưu Hà từ lâu, nhẹ nhàng hỏi, “Sao vậy”
Lưu Hà há miệng ra, nói như không lên lời.

“Viên….


“Mau lên đi, tới giờ rồi” Chưa kịp nói hết thì giọng nói của Lưu Ly vang vọng ra ngoài.

Lưu Hà có vẻ hơi bất ngờ khi nhìn thấy cô, cúi đầu đi vào không để ý hai người, không biết nơi này như thế nào đố với Dương Linh, nhưng hôm nay là một ngày đầy khó hiểu đối với cô, nắm chặt lấy tay anh hơn, cảm nhận được sự run rẩy này, Mặc Tần Minh quay sang nhìn thẳng vào mắt cô.

“Vào thôi, có anh đây rồi”
Giọng nói trầm ấm của anh vang lên như xoa dịu sự sợ hãi của cô khiến cô an tâm phần nào, nhìn anh mỉm cười, vừa đi vào vừa hỏi.

“Chỗ này có vẻ khác như trong ảnh” Dương Linh hỏi
“Ừm, có một số chuyện nên đã thay đổi một chút” Không vội vàng, anh đưa cô đi vào trầm tĩnh nói.

Vừa đi vừa quàng chặt tay anh, ánh mắt liên tục quan sát xung quanh như đang dè chừng một thứ gì đó, không hiểu sao càng đi vào cô lại càng run rẩy.

Như đang cố gắng, Dương Linh siết chặt tay anh, cô bắt đầu đổ mồ hôi lạnh, biết cô an ủi anh liền bất an cúi xuống hỏi anh.

“Em sao vậy, có sao không”
Dương Linh dần lấy lại bình tĩnh, mím môi lắc đầu, “Đi vào thôi”
Rất nhanh cô đã tới khu vực ăn uống, lúc đầu cô hơi rụt rè, nhưng trước mắt cô có rất nhiều trẻ con đang vui đùa, tiếng cười vui vẻ của chúng như ánh sáng đang chiếu qua trái tim đầy sợ hãi cô của cô.

Dương Linh mỉm cười, ngồi xuống bàn ăn cùng ăn, ở đó còn có cả Lưu Ly và Lưu Hà, những ánh mắt đó luôn nhìn chằm chằm vào cô.

Mọi người đã cầm đũa lên rồi nhưng Lưu Hà vẫn anh mắt đó, Dương Linh có chút ngượng, cô chẳng giám gắp đồ ăn, lặng lẽ khẽ liếc anh như cầu cứu.

“Ăn cái này đi” Mặc Tần Minh gắp cho cô một miếng thịt.

Tiếp đến anh gắp cho mẹ mình và Lưu Hà, “Mọi người cũng ăn đi ạ”
Giữa ba người dường như không có gì để nói, không khí này thật ngột ngạt, gặp được mẹ anh đáng ra cô nên nói nhiều hơn nhưng cổ họng lại nghẹn cứng
“Hồi sinh viên, con học ở đâu thế” Lưu Ly hỏi cô, có tỏ vẻ thân thiện
Dương Linh cũng thuận theo đáp lại, “Dạ con học trường đại học x ạ”
Lưu Ly có vẻ bất ngờ, trường X cũng là trường top đầu cả nước, không ngờ cô lại tốt nghiệp ở đó.

“Ồ, con giỏi thật đấy” Lưu Ly mỉm cười khen cô.

Dương Linh cúi đầu cảm ơn, cô để bà khẽ liếc Lưu Hà một cái, không hiểu có ý gì nhưng từ đầu đến cuối Lưu Hà luôn nhìn cô dè chừng.

Khi ăn xong rồi Mặc Tần Minh cũng không cho cô đụng tay đụng chân, dắt cô ra khỏi đó.

“Con đừng lo để những người ở đây lo” Lưu Ly nói với cô.

Ở cô nhi viện ngoài mẹ anh và Lưu Hà ra, còn ba người phụ nữ khác.

Trông họ đã đứng tuổi và làm rất lâu ở đây rồi.

“Em muốn đi vệ sinh” Dương Linh nói với anh.

Mặc Tần Minh chỉ về hướng nhà vệ sinh, “Được rồi, cần anh đi cùng không”
Câu nói như nửa đùa nửa thật này thật khiến Dương Linh khó xử, cô bĩu môi liếc anh một cái, Mặc Tần Minh phì cười, “Đi đi, anh đứng ở đây đợi”
Dương Linh gật đầu, đi gần tới nơi thì cô lại gặp Lưu Hà đang cặm cụi tìm chổi, hai ánh mắt chạm vào nhau, một chút nữa là cô sẽ bỏ chạy rồi nhưng không, Lưu Hà tiến tới chỗ cô đang đứng, nắm chặt hai vai cô là lớn
“Viên Tranh”
Viên Tranh, cái tên được Lưu Hà gọi tên, là ai vậy, Dương Linh sững sờ nhìn Lưu Hà, miệng không ngừng lắp bắp.

“Ừm, cô nhầm rồi, tôi là Dương Linh” cô đang rất bình tĩnh.

“Không phải, cậu là Viên Tranh, cậu rất giống Viên Tranh”
Tình huống này là gì đây, là cảm giác mà lúc đầu cô gặp Mặc Thiên, ông ấy cũng gọi cô như vậy, nhưng là cái tên Thẩm Lộ, Dương Linh khẽ nhíu mày, chẳng lẽ trong kiếp này, song trùng của cô lại nhiều vậy sao.

“Có chuyện gì vậy”
Mặc Tần Minh lo lắng vì mãi không thấy cô đi ra, anh bèn đi vào coi thử, không ngờ gặp được tình huống này.

Ánh mắt của Lưu Hà như đang ngấn nước nhìn cô, còn Dương Linh lại rất sững sờ, anh bước nhanh tới, nắm chặt lấy tay cô.

“Lưu Hà, sao thế”
Mặc Tần Minh đang rất nghiêm túc nhín Lưu Hà, buông Dương Linh ra, nhìn anh.

“Rõ ràng cô ấy là Viên Tranh mà”
“Hả” Mặc Tần Minh khó hiểu, có vẻ như cô ấy đang kích động chuyện gì đó, còn Dương Linh cứ liên tục nhìn vào biểu cảm của Lưu Hà rồi từ núp sau lưng anh.

“Lưu Hà! Lại đây”
Lưu Ly gọi lớn, trông có vẻ gấp gáp, bà chạy tới dắt Lưu Hà vào.

“Dạo này con bé hơi kích động, mong con đừng để ý”
“Dạ không sao đâu mẹ” Mặc Tần Minh trả lời.

Hai người đã đi xa, anh cúi xuống nhẹ nhàng hỏi cô,
“Không sao chứ”
Dương Linh gật đầu, bàn tay nhỏ nhắn đưa ra nắm chặt tay áo anh, giọng nói như cầu khẩn.

“Tần Minh, em muốn về”.
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 62: 62: Chơi Suối


Mặc Tần Minh lặng người nhìn cô, cô gái nhỏ nhắn này ấy mà nhiều vấn đề quá.

Tại sao lại như vậy, trước giờ anh luôn khó hiểu như vậy, cô có nhiều bí mật chưa nói với anh lắm sao.
Một lúc anh mới nói, “Được rồi, anh đưa em về”
Dắt tay cô đi vào để tạm biệt mẹ mình, tình trạng lúc này anh nên đưa cô đi thì hơn.

Mặc Tần Minh thầm nghĩ trong lòng biết thế anh thà đứng dắt cô tới đây thì hơn, để lại nhiều rắc rồi cho cô rồi.
“Mẹ! con về đây” Anh gọi.
Thông thường Lưu Ly sẽ níu anh ở lại cả ngày, nhưng hôm nay bà không làm vậy, khẽ gật đầu cho qua.
“Lưu Hà đâu rồi mẹ” Anh hỏi.
“Mệt quá đi vào phòng nghỉ rồi” Nói xong bà cất mấy thứ đồ vào trong, “Để mẹ tiễn hai đứa về”
Nói xong cùng hai người ra xe, Dương Linh cúi đầu chào Lưu Ly, bẽn lén đi theo anh ngồi vào xe.

Anh cũng vào rồi ngó đầu ra.

“Con về đây ạ”
Lưu Ly gật đầu cười rồi vẫy tay anh, “Ừm, con mau về đi”
Thấy xe đã đi xa, Lưu Ly mới thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng nó cũng đi rồi.

như được giải phóng sự khó chịu trong người, Lưu Ly ngồi trên hàng ghế đá dưới gốc cây, hít một hơi thật sâu, thì thào câu nào đó.
“Nó về rồi”
Gió rít lên từng đợt lạnh giá, Mặc Tần Minh sợ cô sẽ bị cảm, nhẹ nhàng hỏi.
“Sao rồi, em ổn chưa”
Khuôn mặt cô hơi đỏ nhìn anh, thẹn thùng không giám nói, nhìn thấy vậy anh liền lo lắng, dừng gấp xe lại bên đường, đưa tay tới rờ chán của cô.
“Sao thế, ốm rồi hả”
Dương Linh lắc đầu, chán vẫn mát, thật may cô vẫn ổn, ấp a ấp úng nói, mãi về sau cô mới nói.
“Em muốn….”
“Em muốn gì?” Mặc Tần Minh tiếp tục hỏi.
Hít một hơi thật sâu, cô đáp:
“Đi… vệ sinh, vừa rồi vội quá em chưa kịp đi”
Mặc Tần Minh phì cười, thì ra là vậy tưởng chuyển gì, anh phì cười nhưng nhanh chóng che miệng này vì sợ cô xấu hổ
Dương Linh:‘….’
Đúng rồi đấy, cô đang rất là ngại, khuôn mặt cô lại càng đỏ hơn, im lặng nhìn anh.
Mặc Tần Minh biết cô đã nhịn lâu rồi, thò mặt ra nhìn xung quanh, con đường này rất là vắng chẳng mấy ai qua, bộ mặt nghiêm túc nhìn cô.
“Ừm, hay đi ở đây, không có ai biết đâu”
Gì chứ cô xấu hổ chết mất, “Anh mau chạy về đi” Dương Linh khẽ cau mày.
“Chứ em bị gì” Mặc Tần Minh nghĩ cô bị đau bụng.
“Mắc tiểu” Rặn một hồi cô mới giám nói ra.
“Rất lâu mới về tới nhà, mau đi nhanh đi, không lại ngập lụt đấy” Mặc Tần Minh trêu trọc cô.
Dương Linh bĩu môi nhìn anh, đến bây giờ còn bày trò với cô.

Cô bẽn lẽn nhìn xung quanh, thật may ở đây chỉ có mỗi cô và anh, bộ dạng như con rùa rụt cổ này của cô trong mắt anh cũng có chút đáng yêu.
“Em…em đi vào kia, anh không được nhìn đâu đấy”
Bên đường như một khu rừng rậm, vắng vẻ không một bóng người, cô vào đó, thỉnh thoảng ngoáy lại nhìn anh.
Mặc Tần Minh vẫn trầm ổn, không ngừng cười thầm, giải quyết xong rồi, cô gõ cửa.
Mặc Tần Minh thắc mắc tại sao cô không vào xe mà đứng đấy, mở cửa số ra nhìn cô.
“Sao thế, xong chưa”
Dương Linh gật đầu, sau đó chỉ về phía khu rừng, “Trong kia có con suối”
Mặc Tần Minh bật dậy, “Thật hả”
Cô gật đầu tiếp, “Anh muốn vào đó không?”
Mặc Tần Minh không giám từ chối, cô muốn thì anh sẽ đi thôi, từ từ bước xuống xe, anh không ngờ dọc đường lại có con suối mát như vậy.

tiếng suối chảy róc rách cũng khiến anh thư giãn phần nào.
Dương Linh chạy tới, tháo dày ra lội xuống, anh cũng đi theo đỡ lấy cô vì sợ bị ngã, tâm trạng run rẩy của Dương Linh cũng đang tan biến dần, vui vẻ nghịch nước cùng anh.
Dương Linh ngồi xuống chăm chú bắt những con ốc nhỏ trên bãi đá, thấy cô như một đứa trẻ đang ngịch ngợm, anh đứng đằng sau canh chừng, khẽ mỉm cười.

Rất lâu rồi anh mới thấy thoải mái như vậy, cũng đã rất lâu rồi, anh mới nhìn thấy cô cười tươi với anh như vậy.
Dương Linh chụm hai tay lại, dâng lên trước mặt anh một đống ốc nhỏ mà cô vừa nhặt được, nhìn anh cười tít cả mắt, mà lúm đồng tiền bên phải dần hiện ra.

Mặc Tần Minh bây giờ mới phát hiện, cô có mà lúm đồng tiền, trước giờ anh không để ý, chăm chú quan sát nó.
“Bây giờ mới thấy em có mà lúm đấy”
Dương Linh dần thu lại nụ cười, cô ngước mắt lên như đang cố nhớ về chuyện gì đó, “Ừm…mẹ em nói hồi nhỏ nó rất sâu, càng lớn nó lại càng nông”
Mặc Tần Minh khẽ gật đầu, anh thấy bên vách đá có mấy bông hoa dại, đi tới hái một bông cài lên tóc cô, tiếp đó bàn tay m*n tr*n trên khuôn mặt cô rồi ôm cô vào lòng.
“Xin lỗi, sau này em không cần tới đó nữa”
Dương Linh vùi đầu vào ngực anh, hai tay vòng qua người rồi ôm chặt, khẽ lắc đầu, “Là em muốn mà’
Mặc Tần Minh xoa đầu cô, nhẹ nhàng đẩy vai cô ra, “Sắp tối rồi, về nhà thôi”
Dương Linh nhìn xung quanh rồi gật đầu, đáp “Vâng”
Rất nhanh hai người ra khỏi đó rồi lên xe, “Tối nay dẫn em đi ăn phở” Anh cười.
Mặc Tần Minh biết đây là món khoái khẩu của cô, Dương Linh nghe vậy liền vui mừng, xe khởi động và đi xa dần, Dương Linh có vẻ đang rất lưu luyến quay đầu nhìn lại.
“Sau này chúng ta lại tới đó” Mặc Tần Minh nói với cô.
“Thật hả” Ánh mắt long lanh nhìn anh.
Được rồi, con suối này sắp tới có lẽ sẽ trở thành địa điểm cuối tuần tiếp theo giữa anh và cô.
 
Back
Top Bottom