Ngôn Tình Mang Thai Con Của Chồng Cũ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 20: 20: Trông Cô Cũng Dễ Thương Đấy


"Dạ"
Dương Linh liền gãi đầu khó hiểu, người đàn ông này luôn tự ý chuẩn bị mọi thứ mà không nói gì cho cô biết hết, trước giờ anh luôn như vậy sao.
"Tuần trăng mật, chúng ta đi đâu vậy" Cô hỏi.
"Tôi đã nhờ Dương Vỹ chuẩn bị hết rồi, chắc là đảo Mây"
"Đảo Mây sao"
Dương Linh nghe được đi chỗ đó rất vui sướng, từ khi cha mẹ cô mất, cô chẳng được đi đâu.

Cộng thêm việc phải vừa học vừa làm khiến cho Dương Linh rất bận rộn, cô từng mong rằng mình phải có một chuyến đi xa, nhưng cuộc sống của cô khá vất vả vì thế chẳng có thời gian nào cả.

Mặc Tần Minh thấy cô có vẻ vui nhưng anh chỉ nói một câu.
"Đi ngủ, mai lên máy bay sớm đấy"
"Tại sao anh không nói gì với tôi, anh tự tiện sắp xếp như vậy sao" Dương Linh hỏi.
"Tôi quên"
Dương Linh nhếch mép cười nhẹ, mà thực chất anh quên thật.

Vì lời bàn tán về cuộc hôn nhân ở công ty này hơi ồn ào.

Nào là tuần trăng mật rồi đám cưới.

Mọi thứ diễn ra quá nhanh khiến Mặc Tần Minh trở tay không kịp.

Chuyến đi ngày mai coi như là cho cô và anh nghỉ ngơi một thời gian.

Mặc dù là anh quên thật nhưng nhìn thấy Dương Linh vui nên cũng thở phào nhẹ nhõm.

Dương Linh vừa bước tới tủ đồ, miệng vừa líu lo không ngừng vì biết ngày mai mình đi đảo Mây.

Vì nới đó cô luôn muốn đi một lần, cô từng thấy ảnh và video trên mạng, ở đó rất đẹp.

Dương Linh ôm chăn nằm trên sofa rồi ngủ khi nào không biết.

Mặc Tần Minh bất lực nhìn cô rồi cũng leo lên giường.

"Rõ ràng bảo hôm qua ngủ không được vì lạ nhà mà, quen nhanh vậy sao"
"Dậy! dậy! nhanh lên, đến giờ rồi"
Dương Linh đang ngủ ngon bỗng nghe tiếng liền nheo mắt tỉnh dậy, mới 5 giờ sáng mà sao lại đi sớm thế.
"Xe đang chờ, dậy chuẩn bị đi tôi xuống chờ"
Dương Linh bật lực ngồi dậy chuẩn bị, rất nhanh cô đã xong rồi.

Dương Vỹ đã chờ sẵn đưa hai người ra sân bay.

Tới đó trời đã vừa sáng, khi máy bay kịp cất cánh, cảnh ở dưới rất đẹp.

Dương Linh ngồi ngay cửa sổ, cô ồ lên không ngừng cảm thán mà nhìn.
Mặc Tần Minh nhìn cô như vậy không khỏi bất ngờ.
"Lần đầu tiên cô đi máy bay sao"
Dương Linh nhìn anh với ánh mắt lấp lánh mà trả lời.
"Đúng vậy"
Nghe xong Mặc Tần Minh liền bắt chéo chân và nói với cô
"Vậy cô phải cảm ơn tôi rồi, nhờ tôi mà cô được đi khắp nơi đây"
"Ừm, cảm ơn anh nhiều" Dương Linh mỉm cười với anh.
Nghe vậy anh lại thấy hơi khó hiểu trong lòng, anh là chỉ nói đùa thôi mà cô cảm ơn anh thật, cô gái này lại ngây ngô đến vậy sao.

Xem ra chẳng toan tính gì cả.

Đang suy nghĩ trong lòng thì trên vai bỗng có vật gì nặng xà xuống.

Mặc Tần Minh quay sang thì nhìn thấy cô đang ngủ say mà dựa vào vai anh.
"Lại ngủ nữa rồi"
Anh bật lực mà thì thầm trong lòng, không giám đánh thức cô dậy, anh cứ để yên như thế mặc cho cô dựa vào vai anh.

Dương Linh ngủ rất ngon, chẳng mấy chốc đã đến đảo Mây.

Anh cốc nhẹ vào đầu cô làm cô giật mình.
"Tới nơi rồi"
Hai người di chuyển luôn tới khách sạn, mang hành lý vào tới phòng.

Mặc Tần Minh chỉ từng cái vali.

"Cái này của tôi, cái này của cô"
Dương Linh gật đầu, vì có lẽ hôm nay dậy sớm cô rất buồn ngủ, cô lại léo lên giường nằm.

Mặc Tần mInh thấy vậy cũng mặc kệ.

Cô ngủ một mạch tới trưa, ăn xong lại ngủ tiếp.
Cả ngày cứ trôi qua như thế, đến tối dùng bữa xong rồi lại về phòng.

Mặc Tần Minh lấy giấy tờ ra tiếp tục giải quyết.

Cô lấy đồ ra chuẩn bị tắm rửa.
"Cái gì đây"
Trong vali toàn là đầm ngủ hở hang, trước giờ cô chưa mặc như vậy.

Dương Linh cầm bộ đầm cùng bộ mặt tức giận tới trước mặt anh.
"Anh bảo chuẩn bị đồ cho tôi, toàn những thứ gì đâu"
Mặc Tần Minh nhìn đống quần áo trong vali, anh không ngờ Dương Vỹ lại làm đến mức đó.

Anh bất lực trả lời.
"Là Dương Vỹ chuẩn bị tôi không biết gì cả"
Nói xong anh đưa chiếc áo sơ mi trong hành lý ra đưa cho cô.
"Mặc đại cái này, mai tôi dẫn cô đi mua đồ"
Dương Linh nghe vậy cũng vui, lâu rồi cô cũng chưa mua đồ mời.

Nhưng cô bỗng nhớ tới rằng còn thiếu một thứ, Dương Linh vẫn đứng im ở đó.

Mặc Tần Minh thấy vậy liền hỏi.
"Sao còn đứng đó làm gì"
"Anh còn quần đùi không, cho tôi mượn"
Anh thở dài, liền đưa đại cho cô một cái.

Khi xong xuôi mọi việc, Dương Linh mặc đồ anh vào.

Người cô bé xí, anh lại to con.

Mang trên mình bộ đồ của anh giống như cô bơi trong đó vậy.
Bước ra ngoài thì bị Mặc Tần Minh nhìn thấy, tự nhiên cô hỏi.
"Này, anh có thấy nó rộng không"
Mặc Tần Minh nhìn thấy của cô lúc này thì bật cười ha hả.

Cô liền che mặt xấu hổ, liền cầm quyển sách gần đó ném thẳng vào người anh
khiến anh hơi bất ngờ.

Cô gái này mới về đây được hai ngày đã làm phản với cấp trên như vậy sao.

Nhưng không vì thế mà Mặc Tần Minh tức giận, anh lại phát hiện ra mình lại thích trêu trọc cô gái này như thế.
"Nhìn cô dễ thương lắm"
"Hả cái gì cơ"
Anh không muốn chọc cô thêm nữa liền bảo cô đi ngủ sớm đi.

Dương Linh hằn học ôm chăn ra chiếc ghế màu đỏ siêu cong vẹo đặt ở góc phòng.Vâng, đó là ghế tình yêu.

Anh thấy thế lại bật cười lớn nữa.
"Cô tính ngủ ở đó sao".
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 21: 21: Ngủ Trên Giường Với Tôi


Dương Linh thấy ann lại bắt đầu trêu trọc mình, cô bực tức lên tiếng nói
"Anh cười cái gì, anh có cho tôi ngủ trên giường đâu"
Mặc Tần Minh lại tiếp tục bịt miệng vào nói tiếp.
"Chứ cô biết ghế đó làm gì không"
"Để làm gì chứ" Dương Linh hỏi.
Mặc Tần Minh ngồi dậy tiến đến gần cô, Dương Linh thấy vậy liền thụt lùi lại.

Anh lại đến gần hơn, khi thấy cô hết đường lui rồi, anh từ từ ghé sát mặt cô nói nhỏ
"Ghế để làm chuyện nam nữ đấy, cô không biết hả, cô ngây ngô vậy sao"
Khi nghe Mặc Tần Minh nói xong, mặt của Dương Linh đột nhiên đỏ lên, cô lấy tay bịt miệng lại, thả chăn gối xuống đất rồi đẩy anh ra.
"Anh nói nhăng quậy gì vậy, ngủ cũng không yên với anh"
Nói xong cô liền ôm chăn gối lên, tránh cho Mặc Tần Minh đang nhìn khuôn mặt đỏ au của mình, anh vẫn đứng đó nhìn cô phì cười.

Cô liền trải chăn xuống nền nhà, ôm gối rồi chùm kín người lại.
"Này, không ngủ trên đó nữa hả, tôi đâu cấm cô ngủ trên đó" Mặc Tần Minh tiếp tục trêu cô.
Dương Linh la lớn.
"Anh im đi"
"Ngủ trên giường với tôi, tôi hứa không làm gì cô đâu, haha"
"Khùng"
Dương Linh vẫn tiếp tục chùm kín chăn lại, không giám cho anh nhìn bộ dạng này của cô, Mặc Tần Minh leo lên giường nhưng chưa nằm luôn, anh ngồi trên đó nhìn xuống dưới.xem ra anh rất thích trêu trọc cô gái này thì phải, nhìn cô xù lông xù cánh anh bỗng thấy thú vị.
Dương Linh nghe bên ngoài không thấy động tĩnh nào, cô từ từ lò mặt ra, bỗng bắt gặp ánh mắt của Mặc Tần Minh đang nhìn mình, cô vội vàng che lại.

"Anh...anh không ngủ sao, cứ ngồi đó làm gì thế"
"Sắp ngủ rồi"
Nói xong Mặc Tần Minh nằm xuống giường rồi tắt đèn đi.

Nghe không động tĩnh gì nữa cô mới yên tâm bỏ chăn ra, thấy anh không còn ngồi đó nữa anh bỗng thở phào.

Hình tượng giám đốc của Mặc Tần Minh trong mắt cô cũng tan biến theo.

Không ngờ anh là con người cũng hay thích trêu cô như thế.

Đang suy nghĩ thì bỗng cô nghe có giọng nói vang lên.
"Chưa ngủ sao"
Dương Linh giật mình, cô ôm chăn giả vờ như ngủ rồi nhắm chặt mặt lại.

Mặc Tần Minh nhồm người dậy nhìn cô, anh khẽ nhếch mép cười nhẹ.

Một chốc nghe thấy tiếng thở đều của cô, anh mới yên tâm ngủ tiếp.
Sáng sớm Dương Linh tỉnh dậy, cô đã thấy mình nằm trên giường khi nào không biết.

Đang định lại tình hình thì cô nghe tiếng nói của Mặc Tần Minh phát ra.
"Dậy đi, hôm nay tôi dẫn cô đi mua đồ"
Mặc Tần Minh bước ra với bộ dạng chỉnh tề, anh mặc trên mình chiếc áo thun trắng khoác ngoài là áo khoác da màu đen.

Mặc một chiếc quần jean mang một đôi dày đơn giản.

Chông anh vừa đẹp trai vừa quyến rũ.
"Tại sao tôi lại nằm trên giường vậy"
Cô vừa lim dìm vừa hỏi anh với giọng ngái ngủ.
"Đêm hôm cô leo lên giường tôi, còn sờ soạn lung tung, bây giờ còn hỏi"
Mặc Tần Minh quay lưng về phía Dương Linh, vừa nói vừa cố nhịn cười, rõ ràng là đang chọc cô.
Dương Linh nghe vậy liền bịt lại rồi la lớn.
"Thật sao"
"Thật"
Mặc Tần Minh nhìn khuôn mặt cô đang đỏ lên thì mới cười lớn, anh khua tay chỉ về phía nhà tắm
"Nhanh lên đi, tôi chờ"
Dương Linh chuẩn bị xong, anh đang đứng chờ cô dưới sảnh với một chiếc xe oto.

Ngồi lên xe rồi cô thấy liền thắc mắc hỏi.
"Xe này anh lấy ở đâu vậy"
"Công ty tôi là chùm ở đây đấy, cô không biết à"
Dương Linh liền nhăn mặt lại, Mặc Thị là một tập đoàn lớn, rải rác khắp nhiều thành phố, không thiếu nơi nào.

Cũng dễ hiểu, tai mắt của Mặc Thiên ở khắp mọi nơi, chính vì thế anh đặt một phòng cho hai người ở chuyến đi này để tránh bị lộ.

Cô liền gật đầu cảm thán.

Bỗng cô nhớ tới chuyện đêm qua.

Lý do nào mà cô lại nằm trên giường chứ, không lẽ lại như lời của Mặc Tần Minh, cô mớ ngủ rồi quậy phá.
"Này, đêm qua tôi không làm gì quá đáng với anh đó chứ"
Mặc Tần Minh đang lái xe liền quay sang nhìn cô: "Cô không nghe tôi nói hồi sáng sao, tự nhiên leo lên giường rồi còn sờ soạn"
Lại nữa, anh lại trêu trọc cô rồi.
"Tôi xin lỗi" Dương Linh cúi gằm mặt xuống nói với giọng điệu buồn bã, cô biết Mặc Tần Minh không phải kiểu người cô nên động đến, càng không bao giờ cô có cơ hội với tới, nên những chuyện như vậy, không nên xảy ra gì hơn.
Mặc Tần Minh cũng không ngờ Dương Linh lại xin lỗi mình, anh là chỉ vì trêu trọc cô một tí thôi mà đã thấy có lỗi rồi, không lẽ leo lên giường anh lại tội lỗi như vậy sao.
Thật ra đêm qua Mặc Tần Minh thức rất khuya vì không ngủ được, trong bóng tối anh lại nghe tiếng khóc của Dương Linh ở dưới.

Mặc Tần Minh tò mò ngồi dậy.

Hai hàng nước mắt của Dương Linh đang chảy dài xuống gối.

Cô ôm chặt chăn rồi co quắp run cầm cập.

Miệng không ngừng kêu ba mẹ.

Chắc có lẽ Dương Linh gặp ác mộng.

Thấy thế anh liền đứng dậy bế cô lên giường, cẩn thận đắp chăn lại rồi nằm bên cạnh Dương Linh.

Cũng may sáng nay cô không nhớ gì về cơn ác mộng hôm qua.

Vừa định trêu Dương Linh một tí lại khiến cô buồn rồi, anh liền nói lái qua chuyện khác.
"Có ai như cô không, đi chơi mà ngủ nguyên ngày"
Dương Linh nghe Mặc Tần Minh nói cô như vậy liền không vui, cô lại xị mặt nhìn anh.

Mặc Tần Minh lại bật cười, tay bên kia đưa lên xoa đầu cô.
"Muốn ăn gì tôi đãi"
"Thật sao"
Dương Linh nghe được ăn liền vui sướng, mắt cô sáng bừng nhìn anh.

Cũng phải thôi, hai người đã ăn sáng đâu, chắc bây giờ Mặc Tần Minh cũng đã đói rồi.

Anh nghe cô hỏi vậy liền ừm một tiếng.
"Tôi muốn ăn phở".
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 22: 22: Mặc Tần Minh Anh Bị Sao Thế


"Không muốn ăn cái gì cao sang sao, món hàn món Nhật đó" Mặc Tần Minh hỏi cô.
"Mấy món cao sang quá tôi không ăn được, mấy món đơn giản là được rồi" Dương Linh trả lời.
"Hừm, xem ra vào nhà giàu rồi cô chẳng thay đổi khẩu vị gì cả"
Mặc Tần Minh lại trêu cô.
Dương Linh lại xị mặt xuống
"Vậy anh đưa tôi đi ăn gì cũng được"
Nhìn thấy khuôn mặt của cô Mặc Tần Minh đành bất lực, bụng của anh cũng đang réo rồi.

Ánh tấp xe vào một nhà hàng lớn.

Ở đấy đủ món trong nước và nước ngoài.

Mặc Tần Minh gọi tô phở lớn
Thấy hai tô phở thơm ngon còn nghi ngút khói.

Dương Linh làm ra vẻ thèm thuồng nhưng cô vẫn chưa cầm đũa lên ăn liền.

Cô chờ Mặc Tầm Minh ăn trước rồi cô sẽ ăn.

Anh thấy cô sắp đói xỉu tới nơi rồi mà vẫn ngồi yên đó liền hỏi.
"Làm gì đấy, sao không ăn đi"
"Anh ăn trước đi, anh đãi tôi mà"
Mặc Tần Minh nghe cô nói vậy liền hiểu chuyện, thì ra cô gái cũng không đơn giản mấy, anh đành cầm thìa và đôi đũa lên gắp một miếng, cũng ngon đó.

Lâu rồi, anh không được ăn những món như này, vừa ăn anh vừa lẩm bẩm.
"Lắm sẹo quá đấy"
Rồi bỗng nhiên anh nói lớn hơn.

"Còn ngồi đó nhìn, sao không ăn đi"
Dương Linh vui vẻ cầm đũa thìa lên húp một miếng.

Cô hà hơi tỏ vẻ thoả mãn vì được ăn ngon như vậy.

Mặc Tần Minh nhìn tướng ăn có chút trẻ con của cô bỗng phì cười.
Ăn xong rồi hai người cùng ra trung tâm thương mại.

Dương Linh bị troáng ngập bởi ở đây có quá nhiều đồ.

Trong lúc chưa biết lấy cái nào thì Mặc Tần Minh nói với nhân viên lựa những đồ mà hợp với cô.
Nói xong anh vơ hết cho vào rồi nói tính tiền.

Dương Linh đứng hình vì độ chịu chơi của anh.

Xem ra bữa nay cô không cần phải suy nghĩ xem phải mặc những gì rồi.
"Đi về thôi" Mặc Tần Minh.
"Chưa gì đã về rồi, mới đi thôi mà"
"Công ty cần giải quyết một số chuyện không có thời gian chơi đâu"
Về tới khách sạn anh đã lấy giấy tờ máy tính ra chăm chú làm việc, Dương Linh buồn chán nhìn anh rồi hỏi có cần giúp gì không.

Mặc Tần Minh đưa một đống hồ sơ nhờ giải quyết.

Nhờ có cô mà cũng giải quyết nhanh chóng.

Làm xong hai người lại lăn ra ngủ.

Cứ như thế, tuần trăng mật của hai người.

Ngày thứ ba, thứ tư,...!đều là ăn, nằm, làm việc, ngủ.
Ngày thứ năm
Mặc Tần Minh thấy Dương Linh có vẻ mệt.

Anh đành đưa cô ra ngoài một chút.
"Muốn đi đâu" Mặc Tần Minh hỏi cô.
Dương Linh lim dim mắt khó hiểu nhìn anh.

Ai như anh đâu chứ.

Đi chơi mà suốt ngày trong phòng.
Chưa kịp trả lời thì Mặc Tần Minh bảo sẽ đưa cô ra biển.

Trên đường vô tình thấy khu vui chơi
"Này mình vào đó đi"
"Làm gì cô muốn lắm hả"
Dương Linh ừm một tiếng rồi gật đầu.

Cô nhìn anh với ánh mắt lấp lánh, Mặc Tần Minh đành bất lực chiều theo ý của cô.
Chới đủ thứ trò khiến anh say sẩm mặt mày.

Dương Linh cũng không ngờ anh yếu gió đến vậy.

Khi đến máy đấm bốc, Mặc Tần Minh bỗng phấn chấn lên bởi đây là trò ruột của anh mà.
Anh nhìn cô với ánh mắt đắc ý, chỉ tay về hướng cái máy.
"Biết trò gì không, tôi từng được 100 điểm tối đa đấy"
Dương Linh cười lớn rồi nhìn anh.
"Thi không, coi tối nay ai nằm trên giường."
Gì chứ cái giường là của anh rồi, làm gì thì tối nay anh cũng ngủ trên đó thôi.

Huống hồ với sức của cô sao mà địch lại được.

Mặc Tần Minh gật đầu đồng ý.
"Chuẩn bị đi, kiểu gì cô cũng xuống nền nhà ngủ"
Dương Linh bây giờ mới biết anh trẻ con như vậy, chỉ nói đùa thôi anh cũng làm luôn sao.

Nhưng cũng không vấn đề gì cả, kiểu gì mà chẳng xuống nền nhà.
Mặc Tần Minh bóp nhẹ bắp tay phải, rồi xoay xoay như đang chuẩn bị, một phát được 95 điểm.

Anh cười lớn hài lòng rồi quay sang nhìn cô.
"Chuẩn bị đi" Anh nói.
Dương Linh cũng chuẩn bị, cô đưa ánh tay trái lên, vung mạnh vào tay đấm.

Cái máy nhảy số không ngừng, một lát nó hiện điểm.

Nhưng điểm số lại khiến anh và cô ngỡ ngàng.
"96 điểm, là 96 đó, vậy tối nay anh nằm đất nha hahaah"
Tiếng la lớn của cô khiến những người xung quanh nhìn chằm chằm.

Mặc Tần Minh hốt hoảng bịt miệng cô lại rồi lôi cô vào xe, vừa vào vừa lẩm bẩm.
"Bé bé cái miệng thôi, cô bị điên à"
Dương Linh vui mừng rồi nói với anh.
"Nhớ rồi đấy không được nuốt lời"
Khi ăn tối, Mặc Tần Minh nhìn chằm chằm Dương Linh, cô gái nhỏ con này khoẻ mạnh đến vậy sao.

Xem ra phải dè chừng cô rồi.
Nhưng hai người đâu biết rằng, cái máy đó đang sửa chữa chứ.

Dương Linh hơn điểm của anh chỉ là ăn may thôi.

Nhìn cô vui mừng ăn rất ngon, thì ra cô bật được anh một lần lại vui vẻ đến thế hả.

Mặc Tần Minh bỗng phì cười.
"Này ăn nhanh đi còn về"
Đúng lúc Dương Linh vừa ăn xong, tính tiền xong cô đứng dậy đi theo sau anh.
Con đường hôm nay không quá
tấp nập, nhìn vậy có chút yên bình.

Dương Linh tựa đầu vào cửa sổ ngắm nhìn cảnh vật xung quanh, bỗng phía trước con đường có một vụ và chạm giữa hai xe oto.
Trong đó có một chiếc xe, người phụ nữ đang nằm ngất xỉu bên trong, máu chảy ngang mắt.

Lực lượng cứu hộ đã đến.

Đứa trẻ bên ngoài khóc lớn liên tục gọi mẹ mình.

Mặc Tần Minh thấy cảnh tượng như vậy liền tỏ ra biểu cảm sợ sệt.

Anh vội vàng tháo dây an toàn rồi run rẩy bước ra ngoài xe.
Mặc Tần Minh đi thẳng ra đường, hai tay ôm đầu lẩm bẩm cái gì đó mà chỉ mỗi mình anh nghe thấy.

Dương Linh thấy anh có vẻ không ổn, cô chạy thật nhanh phía sau anh đỡ anh dậy.
"Mặc Tần Minh, anh bị sao thế?".
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 23: 23: Đêm Nay Chúng Ta Ngủ Cùng Nhau Đi


Tiếng còi xe đằng sau hai người không ngừng kêu lên.

Một người đàn ông phi xe lên đằng trước thò mặt ra ngoài rồi la lớn.
"Làm gì đấy hả, có biết nguy hiểm lắm không"
Dương Linh hốt hoảng cúi đầu xin lỗi rồi nhanh chóng đưa anh trở lại xe.

Cô để anh ngồi ở hàng ghế đằng sau, cô cũng tiện đó lấy chiếc khăn lau mặt cho anh rồi đắp một chiếc chăn ấm.
Mặc Tần Minh lúc này vẫn còn run cầm cập.

Ánh mắt của anh hiện lên vẻ vô hồn, khuôn mặt đã dần tái nhợt lại.
"Anh không sao chứ"
Dương Linh hỏi nhưng anh vẫn không trả lời.

Cô lại tiếp tục.
"Để tôi đưa anh tới bệnh viện"
Nói xong cô nhanh chóng chuẩn bị đi ra khỏi xe, chưa kịp làm gì đã bị Mặc Tần Minh kéo tay lại, anh lắp bắp nói.
" Đưa tôi về khách sạn đi, tôi không sao cả"
"Anh thật sự không sao chứ" Dương Linh hỏi lại lần nữa như để chắc ăn.
Mặc Tần Minh buông tay cô ra rồi gật đầu.

Cô thở dài rồi nói.
"Được rồi, anh ngồi đây, tôi đưa anh về khách sạn"
Nói xong cô nhanh chóng lên ngồi vị trí ghế lái.

Rất may cô đã có bằng lái xe rồi.

Tiêu Trúc bạn của cô từng nói, vào công sở nên đi học lái xe đi.

Dương Linh tưởng mình sẽ không bao giờ được phát huy chứ, ai ngờ đến nay mới được trổ tài.
Dương Linh nhanh chóng khởi động xe.

Chẳng mấy chốc đã đến khạc sạn.

Cô dìu anh vào nhà tắm rồi đóng cửa lại.
Dương Linh bên ngoài lo lắng không biết một mình trong đó anh có sao không.

Bỗng cô nhớ tới những hành động lúc nãy của anh, tại sao Mặc Tần Minh lại sợ hãi như vậy chứ, cô cũng rất tò mò muốn hỏi anh, nhưng có lẽ trong thời điểm này vẫn không nên thì hơn.

Đang đắm chìm suy nghĩ thì Mặc Tần Minh bước ra.
Anh mặc đại chiếc áo choàng trắng của khách sạn, có lẽ vì anh lười thay, bộ mặt đã đỡ tái đi nhưng vẫn hiện lên bộ dạng mệt mỏi.

Mặc Tần Minh nhìn cô như ra hiệu mau đi tắm đi kẻo lạnh bởi vì lúc đó cô cũng dầm mưa dìu anh vào xe
Dương Linh hiểu ý liền lấy đồ vào nhà tắm, xong xuôi cả rồi cô ra ngoài.

Thấy anh vẫn trầm tư ngồi trên giường không một biểu cảm
Nghe tiếng động của cửa Mặc Tần Minh liền ngước mặt lên.

Hai người bốn mắt nhìn nhau không rời.
Dương Linh nhẹ nhàng ngồi xuống đuôi giường rồi hỏi anh.
"Anh không sao nữa chứ"
Mặc Tần Minh gật đầu đáp:
"Tôi ổn"
Từ nãy tới giờ anh vẫn luôn nhìn chằm chằm Dương Linh khiến cô có chút ngại ngùng.

Cô vừa nghĩ đến chuyện cá độ chiều này khi chơi đấm bốc.

Đáng ra hôm nay cô được ngủ trên giường rồi, nhưng xem xét tình trạng của anh, cỏ vẻ không ổn rồi.

Dương Linh đành thở dài nhường cho anh vậy.
Dương Linh tránh ánh mắt của anh rồi từ từ bước đến bên tủ lấy chăn gối ra rồi rồi quay sang nói với anh
"Ờ, ừm...vậy anh ngủ đi, tôi đi ngủ đây"
Nói xong cô chuẩn bị trải chăn gối xuống nền nhà, bỗng nhiên anh bắt lấy cánh tay cô nắm chặt, Dương Linh sửng sốt nhìn anh rồi khó hiểu, Mặc Tần Minh vẫn nhìn cô mà nói.
"Đêm nay, chúng ta ngủ cùng nhau được không"
"Hả, anh nói gì cơ"
Mặc Tần Minh vẫn đang nhìn cô với ánh mắt buồn bã, trông anh giống như một đứa nhỏ vừa gặp một chuyện lớn trong đời mà đang chờ đợi sự an ủi của mẹ mình vậy.

Nhìn bộ dạng của anh khiến Dương Linh có chút mủi lòng, Mặc Tần Minh nói lại lần nữa cho cô nghe rõ.
"Cô ngủ trên giường với tôi được không"
"Ừm...được ạ"
Mặc Tần Minh nghe cô nói vậy liền buông tay cô ra, anh chỉ tay về phía bên cạnh.
"Vậy cô nằm bên đây đi"
Nói xong, Mặc Tần Minh nằm dài trên giường, chừa cho cô một khoảng trống lớn.

Dương Linh cũng nhanh chóng nằm xuống, cô quay lưng về phía anh.
Dương Linh lúc này có chút căng thẳng, căn bản lúc này cô không hề ngủ được, bỗng tiếng nói của Mặc Tần Minh phát ra từ đằng sau khiến cô giật mình.
"Xin lỗi, cô có thế ôm tôi được không"
Gì chứ, anh bảo cô ôm anh sao, sao cô có thể làm được chứ.

Nhưng hành động lại trái ngược với suy nghĩ, Dương Linh từ từ xoay người lại về phía anh.
Mặc Tần Minh chẳng chút bận tâm, đưa gối ghé sát lại người Dương Linh, anh cuộn tròn người chông cứ như một đứa con đang làm nũng mẹ vậy.

Dương Linh vòng tay qua ôm lấy anh, bàn tay không ngừng vỗ nhẹ lên vai Mặc Tần Minh khiến lòng anh có chút yên bình rồi từ từ đi vào giấc ngủ.
Dương Linh nghe tiếng thở đều của anh bỗng thở phào nhẹ nhõm.

Cô đưa mắt nhìn khuôn mặt của anh rồi không ngừng v**t v* cánh mũi thẳm tắp.
"Anh đã trải qua những chuyện gì vậy"
Dương Linh hỏi anh như đang hỏi chính mình vậy.

Cô cũng trải qua những chuyện như thế, chắc co lẽ hai người giống nhau.

Tuổi thơ có những tai nạn mà lại để lại vết khoét to lớn vào trong tâm trí.
Nhìn Mặc Tần Minh ngủ ngon chẳng mấy chốc lại khiến cô buồn ngủ theo.

Dương Linh từ từ nới lỏng cánh tay ra để cho anh và cô cùng thoải mái, vừa buông ra thì bỗng nhiên Mặc Tần Minh ôm chặt cô lại.

Dương Linh cố gắng thoát ra nhưng không được, cô thở dài bất lực mặc cho anh ôm chặt mình như thế..
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 24: 24: Đừng Chọc Tôi Nữa


Mặc Tần Minh không biết vì sao, những lần bị tình trạng như vậy anh đều không thể ngủ được, nhưng khi có cô nằm bên cạnh, anh lại ngủ rất ngon.
Sáng sớm mở mắt tỉnh dậy, Mặc Tần Minh nhìn thấy ngay khuôn mặt của Dương Linh đang ngủ rất ngon, anh không dậy luôn mà lại nhìn cô một lúc.

Mặc Tần Minh thầm cảm ơn cô vì đã giúp anh lấy lại bình tĩnh vào đêm hôm qua.
Quan sát một lúc, anh mới thấy ở phía bên cằm trái của Dương Linh có một vé sẹo nhỏ.

Mặc Tần Minh đưa tây vén những sợi tóc dính trên khuôn mặt rồi từ từ v**t v* vết sẹo đó.

Vì sự động chạm này làm cho Dương Linh tỉnh dậy.

Cô mở mắt ra đã thấy Mặc Tần Minh đang nhìn mình.

Sự đẹp trai trên khuôn mặt anh khiến cô đỏ mặt, cô che mặt quay đi rồi lắp bắp nói.
"Giám đốc...anh dậy rồi sao"
Mặc Tần Minh nhận thấy sự xấu hổ của cô, anh ngồi dậy chống tay xuống giường.
"Dậy chuẩn bị đi, tôi dẫn cô đi ăn sáng"
Nói xong anh bước vào nhà tắm, Dương Linh chờ anh đóng cửa rồi mới ngồi dậy, khi đã chuẩn bị xong xuôi.

Mặc Tần Minh đưa cô tới nhà hàng cũ, gọi cho cô hai tô phở to đùng.
Dương Linh khó hiểu nhìn anh
"Sao anh lại gọi phở"
"Không phải lần trước cô bảo thích ăn sao, hôm nay ăn hết hai tô đi"

"Nhưng mà nhiều vậy, sao tôi ăn hết được chứ"
"Cứ ăn đi"
"Thật là lãng phí"
Mặc Tần Minh nghe cô nói vậy, anh đưa tay lấy tô còn lại ăn luôn, vừa ăn vừa nói.
"Nếu cô thấy phí thì tôi ăn tô còn lại, muốn ăn gì thì gọi tiếp"
Dương Linh thở dài ngao ngán, còn về phía Mặc Tần Minh, anh gọi liền lúc hai tô chỉ là vì anh muốn cảm ơn cô vì chuyện hôm qua, vốn dĩ anh không nói được mấy lời như thế nên đành hành động, nhưng có vẻ Dương Linh không hiểu ý anh lắm.
Cũng dễ hiểu là vì cô đã sống trong hoàn cảnh thiếu thốn nhiều, những việc như thế này đối với cô thì không nên thì hơn.
Ngày thứ sáu của anh với cô cứ trôi qua rất nhanh.

Hôm nay Mặc Tần Minh sẽ tạm gác công việc để đưa cô đi.

Như đang thầm cảm ơn Dương Linh vì chuyện hôm qua.
Ngày thứ bảy.
Vì một cuộc họp online đột xuất nên Mặc Tần Minh không thể đi cùng Dương Linh được.

Anh rút từ trong ví ra một tấm thẻ, đưa lên trước mặt cô rồi nói.
"Hôm nay tôi không đi với cô được, tự đi đi, thẻ này, mật khẩu xxxx"
Dương Linh lại phị mặt xuống, nhưng khi nhìn thấy tấm thẻ đen được anh đưa cho.

Cô mừng rỡ chộp lấy.

Cô muốn đi biển.

Anh chở cô ra bãi rồi phũ phàng chạy xe lại khách sạn.
Dương Linh đi dạo ngoài biển, lâu lắm cô mới được cảm nhận không khí ngoài biển như vậy, dẫu đây là ngày cuối cùng cô ở đây nhưng tới tận bây giờ cô mới được đi dạo trên biển.

Dương Linh chạy nhảy khắp bờ sóng.

Còn Mặc Tần Minh, vì áy này việc bỏ cô một mình chơi ngoài biển.

Anh quyết định quay lại, thôi thì ngồi ngoài đó chông cô vừa họp cũng được.

Chưa đến giờ, anh tranh thủ ngồi trong xe nhìn ra ngoài.

Thấy cô vui đùa chạy nhảy như vậy anh bỗng mỉm cười.

Lấy trong hộp xe ra một chiếc máy ảnh, Mặc Tần cẩn thận canh góc chụp từng khung cảnh vui đùa của cô.
Một lúc anh tập trung ngồi họp.

Dương Linh đang vô tư, cô bỗng thèm kem.

Lúc này cô mới phát hiện, túi xách của cô, nó đã mất từ khi nào rồi.
"Ơ này chú kia"
Dương Linh thấy một ông chú lớn tuổi, đang cầm túi xách của cô loay hoay lục đồ.

Nghe tiếng cô gọi liền xách dép chạy rất nhanh.

Cô liền đuổi theo, chẳng mấy lại mất dấu rồi.

Dương Linh đã đi một đoạn rất xa mới thấy mình đã lạc đường.

Cô đi khắp nơi để tìm những mãi không thấy.
Mặc Tần Minh đã họp xong.

Anh quyết định ra ngoài nói chuyện với cô nhưng lại không thấy, hỏi nhiều người nhưng không biết thêm thông tin gì.

Mặc Tần Minh lo lắng đi tìm kiếm cô khắp mọi nơi.
"Dương Linh cô ở đâu"
Vừa đi anh vừa gọi lớn tên cô.

Bên này Dương Linh mệt rã rời, tìm mãi mới thấy được bờ biển.

Cô mệt mỏi ngồi xuống ở hàng ghế.

Cúi gằm mặt xuống im lặng.
Mặc Tần Minh đang thở mệt lại thấy cô đang ngồi từ xa.

Anh nhẹ nhàng bước tới ngồi cạnh cô rồi nói
"Từ nãy giờ đi đâu"
Dương Linh nghe tiếng của anh, cô nhìn anh.

Tự nhiên mắt hơi rơm rớm rồi ấp úng.
"Tôi làm mất thẻ của anh rồi, chưa kịp mua gì hết, lúc nãy tôi đuổi theo đòi lại thì mất dấu mất"
Mặc Tần Minh phì cười, tưởng chuyện gì thì ra là chuyện đó.

Anh tựa lưng ngửa đầu ra đằng sau rồi thở dài.
"Cô nghĩ cái thẻ đó dễ mở đấy, nếu có được thì sao chứ, cứ bố thí cho hắn đi, nhà tôi đầy tiền"
"Tôi xin lỗi, tôi không có tiền trả anh đâu" Dương Linh nói nhỏ.
Mặc Tần Minh đành bất lực.
"Hôm nay là ngày cuối, tôi sẽ đưa cô đi khắp nơi, dù sao cũng là mấy ngày nghỉ mà cứ làm việc hoài mệt mỏi"
Dương Linh vẫn im lặng không thèm nhìn anh một cái.

Mặc Tần Minh từ từ đưa tay rồi chọc léc cô khiến cô giật mình, cô nhanh chóng giữ tay anh lại.
"Đừng, nhột lắm"
Thấy cô đã phản ứng anh bỗng bật miệng cười, không chịu buông tha cho cô, anh tiếp tục chọc cô tiếp.
"haha" Dương Linh cười lớn.
"Tôi đã nói tôi xin lỗi rồi mà, tha cho tôi, haha".
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 25: 25: Lần Đầu Tiên Của Cô


"Tôi đã gọi cho ngân hàng khoá thẻ rồi, không cần lo nữa"
Mặc Tần Minh bước tới nói với Dương Linh khi hai người đã trở về nhà.

Bây giờ đã mười giờ tối, Dương Linh ngồi trên giường khúm núm vì áy náy khi làm mất chiếc thẻ của anh, cô cúi đầu nói nhỏ.
"Tôi xin lỗi"
Mặc Tần Minh lấy ra trong tủ ra một chai rượi van lớn rồi bước tới ngồi lên ghế.

Anh lấy ra hai cái ly lớn rồi rót đầy.

Sau đó cầm lên và bước tới gần Dương Linh.
"Muốn uống không?"
Dương Linh nghe anh hỏi liền ngước mặt lên nhìn, ngay lúc này ly rượi van đã ở trước mặt cô.

Dương Linh nhẹ nhàng đón lấy từ tay anh rồi uống một hớp.
Vị rượi đã ngập trong miệng cô, trôi tuột xuống cổ họng.

Dương Linh cảm thấy rượi này thật ngon liền tỏ vẻ thoả mãn.
"Có ngon không"
Mặc Tần Minh hỏi
Cô gật đầu, anh liền ngồi xuống cạnh cô tiện tay rót rượi thêm vào ly rồi nói.
"Hồi nhỏ tôi từng chứng kiến một vụ tai nạn, người bị đâm đã không qua khỏi, máu chảy đầy đường.

Vì cái đó mà tôi đã bị ám ảnh tới bây giờ.

Lớn lên tôi liên tục nghĩ trong đầu, rồi không biết mình có chết như thế không, điều đó cứ liên tục ám trong đầu tôi.

Đó là lý do khiến tôi sợ hãi vào ngày hôm trước, cảm ơn cô đã bên cạnh tôi ngày hôm đó."
Dương Linh bất ngờ xem chút bối rối.

Đây là lần đầu tiên anh tâm sự với cô sao.

Dương Linh thẫn thờ nhìn anh rồi nói.
"Không có gì cả, tôi cũng muốn cảm ơn anh vì lần trước đã đưa tôi về nhà"
Mặc Tần Minh bỗng nhớ tới lần trước, lúc đó cô mới vào làm công ty, Dương Linh la lớn sợ sệt trước đám cháy.
"Tôi không biết vì sao lại sợ lửa lớn như vậy, tôi chẳng nhớ gì về quá khứ trước lúc năm 15 tuổi.

Tôi có hỏi cha mẹ nhưng họ nhưng họ không hề nói về điều gì cả.

Cha mẹ rất yêu thương tôi nhưng họ lại không may qua đời trong một vụ tai nạn"
Dương Linh nói xong liền đưa ly rượi lên và uống gần hết, không khí dần trở lên im lặng.

Mặc Tần Minh quay sang nhìn cô đang trầm tư suy nghĩ.

Anh lấy chai rượi rót tiếp đầy ly của Dương Linh.

Anh không ngờ giữa cô và anh lại có nhiều biến cô như vậy.
Dương Linh quay sang định nói với anh thứ gì đó nhưng lại bắt gặp ánh mắt của anh đang nhìn mình.

Cô liền đỏ mặt, nhưng lần này cô không trốn tránh mà lại tiếp tục nhìn Mặc Tần Minh.
Hai người bốn mắt nhìn nhau.

Mặc Tần Minh và cô vô thức để ly rượi lên bàn.

Anh liền tiến sát vào người Dương Linh, Mặc Tần Minh nhìn đôi môi đỏ mọng còn dính chút rượi vang.

Dương Linh vẫn ngồi đó và vô thức nhắm chặt mắt lại.
Môi hai người dần dần gần lại gần nhau.

Hơi thở rượi van lại càng k1ch thích Mặc Tần Minh muốn hôn cô hơn.
Môi anh chạm môi cô.

Mặc Tần Minh nhẹ nhàng nhấp lấy đôi môi căng mọng.

Thấy cô không phản ứng.

Mặc Tần Minh đưa tay ra sau gáy của Dương Linh, đẩy nhẹ cô về phía trước, tay còn lại nâng cằm cô lên.

Lưỡi của anh nhẹ nhàng luồn vào khoang miệng của Dương Linh
"Ưm.."
Dương Linh nhíu chặt mắt lại, mặc anh vẫn hôn cuồng nhiệt trên môi của mình, hai cánh tay vô thức đặt lên vai anh từ từ nằm xuống.

Mặc Tần Minh vẫn cắn m*t môi cô, nương theo cô mà nằm trên.

Dương Linh lúc này chẳng suy nghĩ gì nữa.
Hôn một lúc lâu, anh mới buông tha.

Nhìn khuôn mặt đỏ ửng của cô cùng với đôi mắt đang nhắm chặt, hơi thở hai người cũng càng trở nên gấp gáp.

Môi dần di chuyển xuống phần cổ, hôn không ngừng trên đó, một bàn tay của Mặc Tần Minh tìm kiếm cúc áo của Dương Linh, cửi từng nút một.
Dương Linh vẫn nhắm tịt mắt lại.

Trong vô thức cô nhớ tới câu nói của Tiêu Trúc đã nói với cô hồi trước.
"Lần đầu tiên ấy, rất quan trọng đó, cậu phải dành cho người mình yêu"
Lúc này môi của Mặc Tần Minh vẫn điên cuồn cắn m*t trên cổ, đến lúc không chịu nổi nữa anh cắn một cái nhẹ khiến cô giật mình.
Dương Linh đang suy nghĩ bỗng có cảm giác như bị ong chích, cô bất ngờ đẩy Mặc Tần Minh ra.
"Ưm, giám đốc, dừng lại đi"
Cả hai người đều bật dậy, Dương Linh hơi sợ hãi tránh xa anh ra một chút.

Mặc Tần Minh sững sờ trước hành động của cô.

Hai người vẫn thở gấp.
Cả cô và anh đều không biết tại sao bản thân mình lại sa lưới như vậy.
Mặc Tần Minh nhìn khuôn mặt của cô rồi xuống phần da thịt đang nhấp nhô sau áo ngủ cùng với nút đỏ trên cổ mà anh mới tạo ra lúc nãy
Dương Linh nhận thấy ánh mắt của anh liền túm chặt lấy chăn che thân mình lại bày ra vẻ mặt hơi sợ hãi.

Mặc Tần Minh nhìn thấy cô như vậy liền nhận ra tình hình.
"Tôi xin lỗi, em không sao chứ"

Dương Linh vẫn im lặng rồi gật đầu.

Cô vẫn bấu chặt tấm chăn.

Mặc Tần Minh thấy mình đã sai rồi, anh vội vàng nói với cô.
"Em không cần phải sợ, tôi không đụng vào người em đâu"
Thấy Dương Linh vẫn còn dè chừng, anh liền đi vào nhà tắm.

Anh nhận thấy rằng lúc này mình cần tránh xa cô vẫn tốt hơn.
Thấy anh chạy vội vào nhà tắm.

Dương Linh liền sửa lại quần áo của mình.

Cô nằm dài xuống đất cuốn chặt chăn lại.
Đi vào nhà tắm rồi mà Mặc Tần Minh mới để ý.

Dưới đó của anh đã phản ứng rồi.

Cổ hỏng khô khốc không chịu nổi nữa.

Anh phải tự mình giải quyết vậy.
Nghĩ lại cảnh tượng lúc nãy, hương rượi van cùng với làn da trắng nõn của Dương Linh, Mặc Tần Minh nghiến chặt răng rồi chửu thầm.
"Chết tiệt, tại sao mình lại như vậy chứ".
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 26: 26: Chăm Sóc Vợ Tôi Thật Tốt


Giải quyết đã xong, Mặc Tần Minh nhẹ nhàng bước ra ngoài.

Thấy Dương Linh đang khúm núm cuốn chặt chăn lại
Mặc Tần Minh nói với cô.
"Em lên giường nằm đi, nằm dưới đó sẽ cảm lạnh đó"
Dương Linh không trả lời, anh tiếp tục.
"Tôi sẽ nằm dưới đất, em mau lên giường đi"
Dương Linh lúc này mới quay lại nhìn anh, khuôn mặt vẫn còn đỏ lắp bắp trả lời.
"Tôi nằm đất quen rồi, không sao đâu giám đốc, anh cứ nằm trên giường đi"
Mặc Tần Minh biết cô còn xấu hổ chuyện lúc nãy, anh cũng không làm khó cô nữa, nhẹ nhàng tắt điện rồi lên giường.
Dương Linh vẫn còn co chặt trong chăn, cô lại nghe thấy tiếng nói của Mặc Tần Minh
"Em không cần phải sợ, tôi sẽ không làm gì em đâu"
Im lặng một lúc, cô mới lên tiếng.
"Tôi...!không sao cả"
Mặc Tần Minh nghe cô trả lời như vậy liền thở phảo nhẹ nhõm, ít nhất cô còn trả lời anh.

Cả đêm chẳng ai ngủ được, trong phòng không có một tiếng động.

Cả anh và cô đều suy nghĩ, không biết tại vì sao mình lại như vậy.
Lúc tỉnh dậy, Dương Linh đã thấy mình đang nằm trên giường của anh, lại còn đang ở biệt thự, chưa nhận biết được tình hình, cô bỗng nghe được giọng nói của Mặc Tần Minh.

"Em dậy rồi sao"
"Giám đốc, sao mình lại về nhà rồi"
"Thấy em ngủ ngon quá nên tôi không giám gọi dậy" Anh trả lời.
Dương Linh bỗng giật mình, miệng lắp bắp.
" Vậy nên anh đã đưa tôi về trong lúc tôi đang ngủ say sao"
Mặc Tần Minh khẽ gật đầu, trong lúc cô còn đang suy nghĩ, nhìn thấy vết đỏ anh để lại trên cổ cô khiến anh nghĩ tới chuyện hôm qua, tốt nhất không nên đến gần cô thì hơn kẻo làm cô sợ, anh liền lên tiếng.
"Em mau thay đồ đi, xuống ăn sáng, dì Dương đang chờ"
Chưa kịp để cô trả lời,.

Mặc Tần Minh nhanh chóng đi ra khỏi phòng để tránh làm cô ngại ngùng, Dương Linh khẽ gật đầu rồi chuẩn bị quần áo thật nhanh, soi vào gương cô thấy thân thể có gì đó khác lạ.

Không sai, đó là nốt đỏ trên cổ của cô.
"Phải che nó đi thôi"
Dương Linh nhanh chóng lấy kem che khuyết điểm, tán để không có thể ai nhìn thấy
"Tốt nhất nên che nó đi" cô thầm nghĩ.
Xuống tới bếp, dì Dương và Mặc Tần Minh đã chờ sẵn.
"Mau ngồi vào bàn đi"
Mặc Tần Minh dục cô.
Còn ngại ngùng chuyện lúc tối, Dương Linh khép nép chào dì Dương rồi ngồi xuống bàn ăn.

Trong suốt bữa ăn hai người không nói chuyện với nhau một chút nào, anh ngước lên để nhìn vệt đỏ ở cổ của cô.

Thì ra Dương Linh đã sớm che nó đi rồi.

Anh thở phào nhẹ nhõm.

Ít nhất là thế để tránh cô bị soi mói từ những người trong công ty.
"Cha con đâu rồi" Mặc Tần Minh hỏi dì Dương.
"Ông chủ đã đi với cô Khả Ngân mấy ngày nay rồi ạ"
Mặc Tần Minh gật đầu, thấy Dương Linh vẫn cắm cúi ăn không nhìn anh một cái, anh bỗng bức bối trong người.

Anh đã có cảm giác như vậy từ hôm qua, không hiểu sao từ lúc nào.

Anh vẫn luôn muốn cô để ý nhiều hơn đến anh.
"Em ăn xong rồi thì tí nữa đi cùng với tôi đến công ty"
Dương Linh nhìn anh rồi khẽ gật đầu, chưa kịp cho cô trả lời anh đã đi nhanh lên phòng khách.

Đến công ty, mọi người không ngừng bàn tán về hai người.

Dương Linh phải giải thích rất nhiều cho Tiểu Đồng nghe vì cô ấy là một người rất hay tò mò.
Còn Mặc Tần Minh, lúc này anh rất muốn gặp cô.

Cầm trên tay tài liệu nhưng vẫn không chịu nổi.

Anh đứng dậy bước tới phòng làm việc của Dương Linh.
Mọi người đều tá hoả khi được giám đốc ghé thăm, Mặc Tần Minh sợ cô bị soi mói bàn tán.

Anh bước nhẹ tới chỗ cô.
"Mọi người làm việc chăm chỉ, nhớ giúp đỡ vợ tôi.

Cô ấy đang rất mệt"
Dương Linh ngồi khúm núm, tay bấu chặt vạt áo ngước lên nhìn anh.

Dù sao vợ kịch này cô cũng nên diễn thật tốt.

Dương Linh mỉm cười, Mặc Tần Minh lấy tay xoa nhẹ đầu cô rồi ghé tai cô thì thầm.
"Tan làm nhớ chờ tôi đấy"
Nói xong anh đi ra khỏi phòng, mọi ánh mắt đồ dồn về phía Dương Linh, những cô gái chuyên đi soi mói cô lại bước đến nịnh hót.
"Dương Linh, cô có gì cứ nói tôi nhé"
"Cái này cô làm xong chưa, tôi làm giúp cô"
Tiểu Đồng thấy khó chịu liên ra mặt lên tiếng.
"Mấy người về đi, Dương Linh không cần đâu"
Đang ồn ào lại có bóng dáng của ai đó bước vào, là Khả Ngân, vẻ mặt khó chịu cùng tiếng bước chân cộc cộc một lần nữa đi tới Dương Linh, cầm một tập tài liệu ném trước mặt cô

"Cái này giao cho cô làm, nhớ mai nộp"
Chưa kịp phản ứng thì Khả Ngân đã bước nhanh ra khỏi phòng, Tiểu Đồng lại một lần nữa lên tiếng.
"Cô ta là ai mà ra vẻ vậy chứ, Dương Linh, có việc gì nói tôi nhe, hehe"
Dương Linh vui vẻ gật đầu, cô dở từng tập tài liệu mà vừa lúc nãy Khả Ngân đưa.
"Cũng không khó mấy" Cô thầm nghĩ.
Nhưng tài liệu nhiều quá, cô làm không kịp đành phải tăng ca.

Mọi người về hết rồi nhưng đèn bàn của cô vẫn sáng.

Mặc Tần Minh dưới sảnh chờ.

Anh đi qua đi lại, miệng không ngừng lầm bầm.
"Cô ấy làm gì vậy chứ"
Không chịu được, Mặc Tần Minh đành đi lên tìm Dương Linh, thấy cô còn chăm chỉ gõ máy, anh rón rén cẩn thẩn bước vào.

Anh sợ lại có một Tiểu Cường lần nữa lại xuất hiện thì anh có mà bị doạ gần chết.

Đứng cạnh cô nhưng vẫn không có động tĩnh gì.
"Làm gì ở đây mà không về".
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 27: 27: Gắp Đồ Ăn Cho Cô


Dương Linh đang tập trung đánh máy, nghe tiếng nói ghé sát bên tai của Mặc Tần Minh khiến cô giật mình.
"A, giám đốc"
Cô quay đầu nhìn anh, bỗng nhiên chiếc ghế bị lệch qua bên làm cô bật ngửa ngã nhào xuống đất.

Mặc Tần Minh hốt hoảng theo cô, anh đưa hai tay ra đỡ nhưng lại không kịp.

Dương Linh nằm dài xuống đất, cô ngồi dậy hai tay chống lưng, mặt nhăn nhúm.
"A, đau quá"
Mặc Tần Minh bước tới đỡ cô dậy, miệng không ngừng hỏi han.
"Không sao chứ, đứng dậy được không"
Dương Linh đứng dậy nhưng có vẻ lưng rất đau, cô ngã tựa vào lòng anh.

Bị bất ngờ như thế khiến ngực Mặc Tần Minh hơi khó thở, anh nói.
"Chắc không đi được rồi, để tôi bế em lên"
Dương Linh nghe vậy cô liền sửng sốt, cứ hễ anh chạm vào cô thì kí ức đêm đó lại hiện về khiến cô xấu hổ.
"A không được đâ....."
Chưa kịp nói hết câu, anh đã bế cô lên rồi, lúc đầu Dương Linh có hơi vùng vẫy, nhưng khi nằm trong vòng tay của anh, cô cảm thấy rất an toàn, ngoan ngoãn để yên anh đưa cô ra xe.
"Có sao không, tôi đưa em tới bệnh viện"
Cô nghe phải đến bệnh viện rất sợ, mùi thuốc khử trùng, tiền còi xe cấp cứu làm cô ám ảnh.

Dương Linh nhanh chóng lên tiếng.
"Tôi không sao, hết đau rồi, tôi muốn về nhà"
Mặc Tần Minh đưa vào xe, thăm dò tình hình một lúc rồi mới yên tầm ngồi vào ghế lại.

Anh xoa xoa vô lăng rồi hỏi.
"Thật sự không sao chứ"
Dưong Linh gật đầu rồi nhìn anh mỉm cười, Mặc Tần Minh thở dài bất lực.

Anh nhìn lại một lần nữa, cô chưa thắt dây an toàn, chắc có lẽ hơi đau nên cô quên mất, anh nhẹ nhàng qua cô rồi kéo nhẹ.
"Để tôi thắt cho em, trên đường lỡ có chuyện gì thì sao"
Làm xong rồi anh quay mặt sang cô.

Khoảng cách hai người lúc này rất gần.

Bốn mặt chạm nhau không ai nói một lời nào.

Dương Linh bỗng nhiên khựng lại đỏ mặt, hơi thở hai người có lẽ lại càng gần nhau hơn, bỗng nhiên.
"Ọc, ọc, ọc........."
Tiếng bụng đói của Dương Linh kêu cứu phá tan bầu không khí im lặng.

Cô hốt hoảng lấy tay túm chặt phần vải trên bụng của mình.

Mặc Tần Minh nhanh chóng thu mình về chỗ cũ rồi phì cười.
"Hoá ra em đang đói bụng"
Dương Linh xấu hổ lên tiếng phản bác.
"Không phải vậy đâu giám đốc, tự nhiên nó kêu lên vậy"
Cô chỉ biết cúi gằm mặt xuống, Dương Linh lúc này rất muốn tìm một cái lỗ rồi chui xuống, xấu hổ chết mất.

Khoé miệng Mặc Tần Minh cười nhẹ.

Anh nhanh chóng khởi động xe đưa cô về, còn lấy điện thoại ra gọi liền cho dì Dương.
"Alo, dì dọn cơm liền dùm con nhé, bụng con réo rồi"
Mặc Tần Minh nổi hứng chọc cô lần nữa, không biết kể từ sau chuyến đi tuần trăng mật, anh lại muốn trêu cô nhiều hơn.

Còn Dương Linh, cô nhăn mặt quay ra hướng cửa sổ.

Trông có vẻ rất bình thường nhưng bây giờ cô muốn khóc không ra tiếng, còn thì thầm trong lòng.
"Mẹ ơi, cứu con"
Mặc Tần Minh bỗng nhớ tới lúc nãy, tại sao cô lại bắt anh chờ dưới sảnh, đã tan làm rồi còn ngồi trong phòng đánh máy.
"Tại sao e lại tăng ca chứ"
Dương Linh giật mình nhìn qua ảnh, cô ấp úng nói.
"Là bài báo cáo, Khả Ngân đưa cho tôi, nói tôi mai phải nộp nên tôi ở lại tăng ca"
"Là báo cáo gì chứ, cô ta đang kiếm chuyện với em đấy"
Dương Linh không nói không rằng gật đầu, suốt đoạn đường sau đó, không ai nói một câu nào nữa, thỉnh thoảng anh vẫn lén nhìn xem tình tình hình của cô, còn Dương Linh tựa đầu vào ghế ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài.
Vê tới nhà, dì Dương đã soạn sẵn đồ ăn chờ hai người về, Mặc Tần Minh bỗng nhìn thấy một vị khách, anh liền không hài lòng.

Là Khả Ngân, cô ta đang ngồi cạnh cha anh dùng bữa, Mặc Thiên thấy anh về liền nói.
"Vào ăn đi, thức ăn nguội hết rồi"
Mặc Tần Minh thở dài, dù sau trước mặt cha anh và Khả Ngân cũng phải thể hiện tình cảm vợ chồng một tí.

Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay Dương Linh kéo cô vào bàn ăn.
Khả Ngân thấy hành động như vậy liền cau mày.

Dương Linh ngồi xuống không quên cúi đầu chào Mặc Thiên, trong lúc ăn cô chỉ giám gắp những món gần chỗ mình.

Mặc Thiên thấy vậy liền gắp cho cô một miếng thịt bò lớn.
"Con ăn cái này đi, món này dì Dương nấu ngon lắm"
Thấy cha mình như vậy liền bực tức, Mặc Tần Minh lấy đũa gắp một miếng thịt tiếp vào bát cô

"Em ăn cái này nữa đi, nãy em kêu em đói bụng mà"
Mặc Thiên thấy vậy lại gắp tiếp một miếng nấm vào bát của cô vừa nói.
"Ăn đi con"
Mặc Tần Minh vẫn không chịu thua, anh gắp tiếp miếng rau vào dĩa, phía bên kia Mặc Thiên lại gặp thêm miếng cá.

Cả hai không ai chịu ai.

Trông cứ như hai đứa con nít đang dành mẹ mình vậy.

Chẳng mấy chốc bát của Dương Linh đã đầy đồ ăn.

Khả Ngân cảm thấy như người thừa trong cuộc chơi này, cô liền đưa tay ngoe nguẩy trước mặt Mặc Thiên.
"Anh, em về đây, em no rồi"
Mặc Thiên dường như không để ý lắm, ông gật nhẹ đầu rồi không thèm nhìn ả một cái.

Khả Ngân đành bất lực rời đi.
Dương Linh nên tiếng.
"Mọi người ăn đi ạ, con no rồi".
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 28: 28: Em Ngủ Trên Giường Đi


Dương Kính đi rồi nhưng hai cha con nhà Mặc Gia vẫn chưa buông tha nhau.
"Sao chả lại sai Khả Ngân đưa cho cô ấy một báo cáo chẳng liên quan gì thế" Mặc Tần Minh quở trách.
"Báo cáo gì chứ" Mặc Thiên hỏi lại.
"Là báo cáo X"
"Cái đó làm rồi, sao Khả Ngân đưa cho Dương Linh làm gì chứ"
"Con không biết, cha coi quản cô ta như nào, đừng bắt nạt Dương Linh"
Mặc Tần Minh bực tức ngồi dậy, anh đi thẳng lên phòng làm việc, giải quyết nốt một số giấy tờ.

Còn Mặc Thiên lúc này, ông vẫn ngồi lại bàn ăn, mỉm cười nhẹ.
Dì Dương đã phát hiện ra nụ cười đó liền khó hiểu.

Trước giờ Mặc Thiên luôn mang cho mình bỗ mặt ảm đạm, buồn rầu, từ rất lâu rồi dì mới thấy khuôn mặt có chút vui vẻ của ông.
"Lâu rồi, cha con tôi mới nói chuyện lâu với nhau được như vậy đó?"
Mặc Thiên dường như phát hiện ra biểu cảm khó hiểu của dì Dương, dì nhẹ nhàng gật đầu.
"Ừm, lâu rồi tôi mới thấy ông chủ mỉm cười"
Mặc Thiên cũng khẽ gật đầu, ông cầm điếu thuốc định hút nhưng không biết tại sao khựng lại.

Ông bất động một lúc rồi nói với dì Dương.
"Dì hỏi mấy món mà Dương Linh thích, nấu cho con bé ăn"
"Dạ thưa ông chủ" dì đáp

Song ông đứng dậy từ tốn đi lên phòng.

Bên này Dương Linh cũng tắm rửa xong rồi, cô ngồi lại ghế sofa.

Im lặng một lúc, cô bỗng phát hiện có một cuốn album, cô tò mò lấy ra lật từng trang xem thử.
Là hình ảnh hai cậu bé, Dương Linh nhìn phát biết ngay một người bên phải là Mặc Tần Minh, còn người bên phải là ai thì cô không biết.

Cô lật tiếp những trang sau, không có gì ngoài ảnh hai cậu bé này cả.
Đang lật từng trang, Dương Linh bỗng nhìn thấy một tấm ảnh, có Mặc Tần Minh và người phụ nữ đứng cạnh nhau, xung quanh họ đầy trẻ em, trong đó có một cô bé.

Dương Linh cố gắng nheo mắt lại nhìn ra nhưng đột nhiên cơn đau đầu ập đến với cô.

Dương Linh đưa bàn tay phải lên dữ lấy đầu cô mình.

Bỗng nghe thấy tiếng nói của Mặc Tần Minh từ phía sau khiến cô hốt hoảng đánh rơi cuốn album.
"Em làm gì đấy"
Thấy cô hơi mệt mỏi, Mặc Tần Minh bước đến nhặt lấy cuốn sổ rồi ngồi cạnh cô.
"Em không sao chứ"
"Tôi không sao"
Mặc Tần Minh đưa tay lật một số ảnh trong album, anh chỉ vào cậu bé đứng cạnh anh.
"Đây là Trương Thành, em trai của tôi đấy"
"Bây giờ anh ấy đâu rồi, tôi chưa bao giờ nhìn thấy anh ấy" Dương Linh hỏi
"Bỏ nhà rồi, bây giờ có vẻ rất ổn định, nó giỏi mà"
Dương Linh gật đầu cảm thán, cô chỉ bước ảnh tiếp theo, đó là bức ảnh anh đứng cạnh một người phụ nữ
"Đây là ai vậy" cô hỏi
"Mẹ của tôi đó"
Dương Linh thầm nghĩ trong đầu, người phụ nữ này đẹp thật đấy, chẳng trách sinh ra anh đẹp như vậy, cô ngược mặt lên nhìn Mặc Tần Minh cười nhẹ.

Anh khi phát hiện ánh mắt của cô liền đỏ mặt, may sao ánh đèn không sáng để không bị phát hiện, nhìn khuôn miệng cười của Dương Linh, không hiểu sao anh muốn hôn cô một cái, Mặc Tần Minh liền tránh ánh mắt của cô, anh lắp bắp nói.
" Đi ngủ...!thôi, khuay rồi"
"À dạ"
Dương Linh đáo rồi đứng dậy lấy chăn gối trải ra sofa nằm dài.

Cô nhắm mặt lại rồi ngủ thật nhanh mặc kệ Mặc Tần Minh đang đứng đó nhìn.
Còn về phía Mặc Tần Minh, kể từ ngày cô về đây, anh luôn bắt cô nằm đất rồi rồi sofa, anh luôn áy náy trong lòng.

Miệng muốn nói với cô rằng "Này em nằm giường đi" nhưng lại không được, có lẽ Mặc Tần Minh ngại.

Anh thở dài rồi leo lên giường nằm.
Nằm một lúc lâu, Mặc Tần Minh vẫn không hề chợp mắt được.

Cảm giác cứ luôn bức rứt khó chịu.

Anh quay sang nhìn về hướng Dương Linh đang ngủ, anh cứ nhìn chằm chằm vào cô.

Đến lúc không chịu nổi nữa, anh bật dậy đi lại quanh phòng.
Mặc Tần Minh vừa đi, miệng không ngừng e hèm thật to, cố ý làm cô thức giấc.
"E hèm,.,,,"
Không được anh liền ho liên hồi.
"Khụ khụ khụ..."
Nhưng cô chẳng có động tĩnh gì, có lẽ cô đã ngủ say rồi, Mặc Tần Minh tính nhân lúc này sẽ bế cô lên giường.
Trong ánh đèn mờ ảo, từ đâu ra một chiếc gián lại xuất hiện, anh la lớn.
"A, chết tiệt, sao trong nhà lại có gián chứ"
Mặc Tần Minh chạy thật nhanh, ngồi khúm núm bên ghế sofa.

Tiếng la lớn làm Dương Linh giật mình tỉnh giấc, cô nheo con mắt từ từ ngồi dậy.

Thấy Mặc Tần Minh đang ngồi cạnh mình, cô hỏi.
"Anh làm gì vậy giám đốc"
"Có con gián kìa, không thấy hả" Mặc Tần Minh vừa nói vừa chỉ
Dương Linh bật dậy đi đến, thì ra không phải là tiểu cường, chỉ là cọng rác màu đen nhỏ thôi, cô thở phào quay sang nói với anh
"Không phải gián đâu ạ, anh đừng lo nữa"
"Không phải sao"

Dương Linh cầm lên rồi ném nó thẳng vào sọt rác, lúc này anh mới chịu đứng lên nghiêm hai tay ra đằng sau.
"Không phải tôi sợ đâu đấy, em đừng hiểu lầm"
Dương Linh bỗng nhiên nhớ tới lần trước ở văn phòng, anh cũng nói như vậy.

Cô lấy tay che miệng cười.

Trong ánh đèn ngủ hơi tối, Mặc Tần Minh bỗng nhiên xấu hổ vì cảm nhận được cô đang cười mình.
"E hèm, đi ngủ thôi"
Anh họ một tiếng.
""Dạ"
Nói xong Dương Linh liền leo lên sofa đắp chăn ngủ tiếp.

Mặc Tần Minh chưa leo lên giường luôn mà đứng im nhìn cô.

Dương Linh thấy khó hiểu.
"Có chuyện gì sao giám đốc"
"Không có chuyện gì cả, em mau ngủ đi"
Dương Linh gật đầu nằm xuống, nhưng Mặc Tần Minh đang đi tới giường tự nhiên khựng lại.
"Em ngủ trên giường đi".
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 29: 29: Tôi Quá Em Ngủ Ngon Không


Dương Linh nghe anh nói vậy không khỏi bất ngờ.
Cô bật dậy hỏi lại như để chắc chắc.
"Giám đốc nói sao ạ"
Mặc Tần Minh nhìn vu vơ, miệng ậm ừ.
"Em lên đây ngủ đi"
Dương Linh lấy làm kì lạ, dạo gần đây cô có cảm giác anh ngày càng quan tâm mình hơn.

Từ chuyến đi tuần trăng mật vừa rồi, ánh mắt của anh luôn để ý đến cô.
Dương Linh bỗng cảm thấy xấu hổ, anh bảo cô lên giường ngủ chẳng lẽ hai người ngủ chung, cô đành từ chối
"Không được, anh cứ ngủ trên đó đi, tôi ngủ đây quen rồi"
Mặc Tần Minh biết rõ suy nghĩ của cô, anh vẫn đứng đó nhìn cô, đành nói.
"Lên giường đi, tôi ngủ sofa"
Cô ngồi hẳn dậy "Anh ngủ sofa không quen đâu"
"Thì từ từ từ quen, tôi đã nói là tôi muốn ngủ sofa mà"
"Tự nhiên giám đốc lại muốn vậy chứ" Dương Linh hỏi lại.
"Hồi chiều em bị đau chân mà"
"Tôi hết đau rồi" Cô đáp.
"Không phải em đói sao"
"Tôi ăn no rồi"
Dương Linh cảm thấy những lý do của anh nói với cô thật là ấu trĩ.

Cô vẫn ngồi trên sofa nhìn anh một lúc rồi nằm xuống tiếp tục chùm chăn ngủ.
Mặc Tần Minh hết lý do để nói với Dương Linh, anh bất lực nhìn cô mà không nói gì.

Cô thấy anh vẫn đứng đó lại ngồi dậy nói với anh
"Giám đốc lên giường đi ạ, tôi nằm đây rất ổn."
"Nhưng bây giờ tôi thích nằm đó"

Mặc Tần Minh đáo lại rồi rất nhanh, anh đi tới ngồi sofa, đẩy nhẹ để cô đứng lên.

Anh vươn vai rồi nằm dài xuống ghế, vừa thở dài thoả mãn.
"Ưm, thoải mái quá, sao trước giờ mình không nằm đây cho sướng"
Dương Linh ngơ ngác trước hành động của anh, cô thắc mắc hỏi.
"Anh đang làm gì vậy"
"Tôi nói tôi muốn nằm đây mà, em mau lên kia ngủ đi"
Dương Linh im lặng thở dài.
"Vậy tôi lên kia ngủ"
Mặc Tần Minh chùm chăn lại, đưa bàn tay ra ngoắc ngoắc như muốn đuổi cô đi.

Lúc này Dương Linh mới chịu lên giường nằm.

Anh thấy cô nghe lời liền mỉm cười thoả mãn.

Trong chăn anh bỗng phát hiện, ở đây toàn mùi của cô.
Anh hít nhẹ một cái, thì ra anh đã quen mùi hương của cô rồi thì phải, anh ôm chặt chiếc chăn rồi duỗi thẳng chân ra.

Nhưng có một điều anh không thích lắm.
Chỗ ngủ này có vẻ nhỏ và khó chịu nhỉ.

Mặc Tần Minh cựa qua cựa lại không được liền bất mãn.
"Sao cô ấy có thể nằm ngủ thoải mái ở đây được chứ" Anh thầm nghĩ.
Còn Dương Linh ở trên giường, cô vui sướng khi được nằm trên chiếc đệm mềm mại, Dương Linh ưỡn dài người rồi cuộn tròn trong chăn ngủ.

Mặc Tần Minh chằn trọc mãi vẫn không ngủ được.

Có lẽ vì không quen, chiếc ghế quá nhỏ để anh nằm thoải mái.

Sáng dậy với khuôn mặt bơ phờ, Dương Linh nhìn anh liền cảm thấy lo lắng.
"Giám đốc, đêm qua anh ngủ không được sao"
"Hả, gì! Đêm qua tôi ngủ rất ngon"
"Thật chứ, tối nay anh cứ ngủ trên giường đi, để tôi ngủ sofa cho"
"Tôi nói ngủ rất ngon mà"
Mặc Tần Minh nhướng mắt nhìn cô, lấy tay xoay xoay cái ca vạt, vừa đi ra cửa vừa nói.
"Em thay đồ rồi xuống ăn sáng, nhanh đi"
Dương Linh vẫn đứng yên ngơ ngác, rõ ràng là anh ngủ không được, khuôn mặt mệt mỏi thế kia cơ mà.

Cô thở dài bất lực.
Ăn uống xong rồi hai người cùng nhau lên công ty.

Dương Linh đang nhìn ngoài cửa số ngắm cảnh vật xung quanh.

Có lẽ đêm qua cô được ngủ ngon thì phải, tâm trạng rất thoải mái.
"Đêm qua em ngủ có ngon không"
Dương Linh giật mình khi nghe tiếng của anh, cô chấn chỉnh lại tư thế rồi nhìn anh
"Rất ngon ạ"
"Hừm, giường xịn, nệm xịn không ngon mới lạ" Mặc Tần Minh nhếch mép cười nhẹ.

Còn xem lại anh, vì cái sofa nhỏ xí mà anh chẳng ngủ được cả đêm, chắc đêm nay anh phải bày mưu tính kế để lên giường ngủ với được.
"Thật sự giám đốc thích nằm sofa lắm hả"
"Tất nhiên" Anh đáp lại rất nhanh.
Tiểu Đồng hôm nay muộn giờ lên xe bus, cô chạy thật nhanh vào thang máy để kịp vào văn phòng.

Lỡ may lại gặp tên sếp Đẳng Thiếu cục súc thì cô tiêu.
Đúng lúc Đẳng Thiếu xuống sảnh lấy đồ, anh đã vào thang máy rồi.
"Ấy ấy chờ tôi một xí"
Tiểu Đồng hớt ha hớt hải chạy vào, cô thở phào nhẹ nhõm.

May quá vẫn kịp.

Tiểu Đồng còn không quên cảm ơn người bấm chờ thang máy cho cô.
"Cảm ơn ạ"
Tiểu Đồng ngước đầu lên nhìn, mắt chữ A mồm chữ O, người đứng trước mặt mình là ông sếp khó tính mà cô vẫn luôn trốn tránh
"Đi đâu giờ mới tới"
Đẳng Thiếu chừng mắt nhìn cô.

Tiểu Đồng sợ khúm núm cúi đầu lắp bắp nói.
"Em bị kẹt xe bus"
"Thật không" Đẳng Thiếu hỏi lại.
"Dạ thật"
"Lần sau đi muộn liệu hồn với tôi"
Đúng lúc thang máy vừa tới, Đẳng Thiếu hiên ngang bước ra ngoài.

Tiểu Đồng thờ phào nhẹ nhõm vì hên quá cô không bị cốc đầu.
Cô đi theo sau Đẳng Thiếu, từ từ bước đến vị trí ngồi của mình.

Nhìn thấy Dương Linh, Tiểu Đồng rất vui vẻ, cô ngồi thật nhanh xuống ghế kể cho Dương Linh nghe vêt chuyện sáng nay.
"Này, biết vừa rồi tôi gặp ai không"
"AI cơ, sao hôm hôm nay cô đi làm muộn thế"
"Lúc nãy tôi gặp ông sếp cục súc ở văn phòng mình, mà không hiểu tại sao anh tại hiền lành đến vậy, bình thường là tôi bị kí đầu không thương tiếc rồi"
Dương Linh mỉm cười"Vậy là may rồi, cô không bị phạt, chứ không cũng tiêu"
Vừa nói xong hai người cảm nhận được một thế lực nào đó đang đứng đằng sau mình.

Dương Linh ngước nhìn qua sau bỗng nhiên lại bị cốc đầu một cái.
"A" Hai người la lên
"Còn không chịu làm việc, suốt ngày to nhỏ chuyện không đâu"
Lại là Đẳng Thiếu, anh nhăn mặt lại nhìn hai cô.

Cả Tiểu Đồng và Dương Linh đều hơi sợ, chỉnh sửa tư thế ngồi rồi nghiêm túc làm việc.
"Cái ông sếp chết bầm này" Tiểu Đồng lẩm bẩm.
Chờ Đẳng Thiếu đi rồi, Tiểu Đồng mới quay sang hỏi nhỏ.
"Báo cáo hôm quá, Khả Ngân gửi cho cô, đã làm hết chưa"
Dương Linh đang tập trung gõ phím, bây giờ cô mới nhớ ra bản báo cáo đó, nhớ tới lời nói hôm qua mà Mặc Tần Minh nói với cô, bản báo cáo đó đã làm xong rồi, Dương Linh cười ngượng nhìn Tiểu Đồng.
"Bài báo cáo đó, đã có người làm xong rồi"
Tiểu Đồng ngạc nhiên
"Vậy mà cô ta giám giao bài đó cho mình, rõ ràng ghen tị nên mới bắt nạt cô đó"
Tiểu Đồng vừa nói vừa nhìn qua bên phòng riêng của Đẳng Thiếu, phòng trừ anh bước ra ngoài lại chú ý.
"Cô hiền quá đó, rõ ràng là con dâu chủ tịch mà cứ bị bắt nạt hoài"
"Được rồi được rồi làm việc đi không sếp mắng bây giờ"
Dương Linh nói như để xoa dịu Tiểu Đồng, cô cảm thấy vui vì ngoài Mặc Tần Minh ra, còn có người bực tức hộ mình.

Mặc Tần Minh cảm thấy không hài lòng vì những hành động của Khả Ngân chẳng khác gì đang ép buộc cô, bởi lẽ Dương Linh là vợ của anh mà.

Ít ra không được để người khác nàn tán rằng vợ của giám đốc đang bị người khác lấn lướt chứ.
Dương Linh mỉm cười không thôi, Tiểu Đồng bắt gặp được ánh mắt vui vẻ của cô, định hỏi cô cười gì thế nhưng lại thấy Đẳng Thiếu đang đứng nghiêm chằm chằm về phía mình.

Tiểu Đồng thu người lại rồi tập trung tiếp tục làm việc.
"Sao cứ nhìn mình hoài vậy"
Tiểu Đồng lại tự lẩm bẩm một mình..
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 30: 30: Bực Tức Trong Lòng


"Giám đốc vẫn ổn chứ"
Nhìn Mặc Tần Minh mệt mỏi dở từng trang tài liệu vừa đọc, mắt nhắm mắt mở không thôi.
"Bình thường anh rất tỉnh táo, hôm nay này chông anh rất mệt" Đẳng Thiếu hỏi lại lần nữa.
Mặc Tần mInh bỗng nhiên cảm thấy hơi bực trong người.

Rõ ràng là hôm qua anh nhường cô ngủ trên giường, nhưng lại không nhận được lời cảm ơn hay hành động nào của Dương Linh hết.
"Anh xem, hôm qua tôi phải nằm ngủ ở sofa đó, vậy mà cô âý không cảm ơn tôi gì hết"
Khả Vỹ bất ngờ rồi bật cười.

Thì ra vì phải nhường Dương Linh ngủ trên giường mà ông sếp của mình lại mệt mỏi như vậy.
"Hôm qua anh nhường cô ấy hả"
"Tôi lại phải nhường, chẳng qua lại muốn ngủ ở ghế thôi"
"Chắc cố ấy quên"
"Quên sao được chứ, bận gì mà quên"
Mặc Tần Minh vẫn nhăn mặt lật từng trang sách, đến lúc không chịu nổi nữa, anh đứng thẳng dậy
"Tôi ra ngoài rửa mặt một chút, anh tiếp tục làm việc đi"
Khả Vỹ nhìn anh cười thầm, lần đầu tiên thấy sếp của mình lại trẻ con như vậy.

Chắc có là do cô ấy rồi, Khả Vỹ lật lại tập tài liệu, có một thư mời rớt ra mà anh mới lấy hồi sáng.
"Để tí giám đốc về đưa cho anh ấy vậy"
Nói xong Khả Vỹ cầm để một bên rồi tiếp tục làm việc.
Khi đã làm xong, Mặc Tần Minh bước thẳng tới phòng làm việc của Dương Linh, thấy cô vẫn đang bình thản làm việc, lại còn rất tự nhiên cười nói với Tiểu Đồng
Mặc Tần Minh lẩm bẩm.

"Mình như vậy mà cô ấy vui vẻ thế sao"
Anh đưa con mắt tia lửa nhìn cô, Dương Linh như cảm nhận được thứ gì đó đang nhắm tới mình, cô quay sang đúng lúc chạm mặt với anh.
Hai người bỗng khựng lại một lúc, Mặc Tần Minh bị phát hiện liền bỏ đi thật nhanh.

Dương Linh vẫn ngồi đó im lặng cho đến khi Tiểu Đồng lấy nhẹ.
"Dương Linh cô làm sao vậy"
Dương Linh đang cảm thấy mình đang thiếu cái gì đó, nghĩ đến tâm trạng của mình đang rất vui cộng thêm giấc ngủ ngon hôm qua.

Cô bỗng nhớ tới lời cảm ơn.

Cô chưa nói lời cảm ơn anh, nhìn bộ dạng phờ phạc của Mặc Tần Minh khi sáng cô bỗng cảm thấy áy náy.
Dương Linh đứng dậy bước thật nhanh để đuổi kịp anh.

Bị Đẳng Thiếu nhìn thấy nhưng cô vẫn không sợ.

Cô nói ra ngoài một tí rồi sẽ về ngay.

Đẳng Thiếu gật đầu rồi cho cô đi.
Thấy bóng lưng đang dần đi xa, Dương Linh chạy thật nhanh bắt lấy tay anh.

Mặc Tần Minh giật mình khi thấy trước mặt mình là cô, anh hỏi.
"Em làm gì ở đây"
Dương Linh thờ dốc nhìn anh, cô từ từ trấn tĩnh lại bản thân, cúi gặm mặt xuống như để lấy lại hơi, thấy Dương Linh vẫn chưa trả lời, anh hỏi lại.
"Có chuyện gì thế"
"Anh đỡ mệt chưa"
Mặc Tần Minh được cô hỏi thăm liền cười thầm.

Thì ra là Dương Linh đang lo lắng cho mình
"Cũng không mệt lắm, tôi đỡ rôi"
Dương Linh lại im lặng lần nữa.

Một lúc cô với nhìn vào mắt anh rồi nói
"Cảm ơn giám đốc"
"Hả" Mặc Tần Minh thắc mắc hỏi lại.
"Cảm ơn anh vì hôm qua đã cho tôi lên giường nằm, đêm qua tôi ngủ rất ngon, còn nữa, tôi xin lỗi vì khiến anh mệt mỏi như ngày hôm nay, đêm nay anh không cần nằm ở đó nữa"
Bực tức trong người Mặc Tần Minh dần được gỡ bỏ khi nghe lời cảm ơn từ cô.

Mãi mới nghe được cô nói như vậy.

Anh thở phào nhẹ nhõm.
"Tôi đã nói là không sao, em mau về phòng làm việc đi"

Dương Linh thấy vẻ mặt vui tươi của anh liền mỉm cười, cô nhẹ nhàng cúi chào rồi về phòng quản lý.

Mặc Tần Minh vui vẻ không thôi.

Mở cửa ra nhìn thấy Khả Vỹ, anh liền huýt sáo như mới nhận được món quà to lớn nào vậy.
Khả Vỹ thắc mắc nhưng không hỏi, anh thở dài đưa giấy mới cho Mặc Tần Minh.
"Cái gì thế"
"Giấy mời, ngày mai là ngày thành lập công ty họ, đối tác của mình, họ muốn anh tham gia"
Mặc Tần Minh gật đầu rồi nhận lấy tấm thiệp, anh lật kĩ đọc từng thông tin.

Nghĩ một lúc rồi mới nói.
"Khả Vỹ, cậu chuẩn bị mấy bộ váy cho Dương Linh được không"
"Giám đốc muốn cô ấy đi cùng hả"
"Đúng vậy"
Lúc sau anh nói tiếp
"Tôi thấy xe sua điệu đà gì hết, mấy thứ đó chắc cô ấy không có đâu"
Khả Vỹ nghe vậy liền hiểu ý, liền gật đầu rồi tiếp tục làm việc.
"Cũng đúng, vợ của giám đốc phải khác người chút"
"Dương Linh tôi về trước nha" Tiểu Đồng vỗ vai tạm biệt cô.

Dương Linh vui vẻ gật đầu rồi vẫy tay lại.

Mặc Tần Minh đứng bên ngoài văn phòng miệng thầm mắng.
"Sao suốt ngày về muộn thế"
Anh đi đến gần cô rồi nhưng Cô vẫn không hề biết.
"Làm gì đấy, sao không về, làm tôi đợi suốt, lần sau về đúng giờ đấy"
Dương Linh giậy mình quay lại, cô hốt hoảng nói.
"Giám đốc, anh về trước đi, tôi làm cái này xong rồi về"
"Không được"
Mặc Tần Minh bực tức, bấm nút tắt máy tính rồi kéo tay cô ra khỏi xe, ngồi vào xe rồi anh mới nói.

"Lần sau mà làm như vậy tôi sẽ trừ lương em đấy"
Dưong Linh khó hiểu trước câu nói của anh, cô xị mặt xuống.
"Gì chứ, nhân viên tăng ca mà sếp lại trừ lương "
"Lỗi của em là để tôi chờ"
"Vậy anh về sớm đi cũng được mà"
"Không được, em phải về cùng tôi"
Nói đến đây cô bỗng cứng họng, Dương Linh không nói gì nữa, thắt dây an toàn lại rồi quay đầu sang hướng cửa sổ.

Mặc Tần Minh cùn bất lực, anh cũng khởi động xe.
Suốt đoạn đường không ai nói với ai một lời nào.

Dì Dương đã dọn sẵn bàn ăn vì sợ Dương Linh sẽ đói.
Nhìn bàn ăn ngon như vậy cô không còn bực nữa, rất nhanh cô ngồi xuống nhưng vẫn không quên liếc Mặc Tần Minh, miệng thầm mắng chửu.
"Mình cống hiến vậy còn đòi trừ lương mình"
Mặc Tần Minh cũng không thèm để ý tới cô, nhưng vẫn thỉnh thoảng nhìn cô một chút.

Thấy cô đang trầm tư suy nghĩ cái gì đó, anh không do dự gắp cho cô một miếng thịt gà.
"Ăn đi, mấy bữa nay em làm việc nhiều rồi"
Dương Linh nghe vậy liền bất ngờ, cô nhìn anh nhưng vẫn xị mặt xuống.

Dù sao anh cũng còn quan tâm cô một chút, cảm ơn một tiếng cũng chẳng sao.
"Cảm ơn anh".
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 31: 31: Ngủ Với Nhau


Tắm rửa đã xong, Dương Linh ngồi lên ghế, lật cuốn tạp chí để dưới bàn.
Cô dừng lại trước hình ảnh của một cô người mẫu xinh đẹp.

Dương Linh cảm thán trước cái đẹp này, từ bộ váy cho đến khuôn mặt, tất cả Dương Linh đều rất là thích.

Cô nhìn ngắm một lúc lâu cho đến khi Mặc Tần Minh ngồi bên cạnh cô.
"Đang làm cái gì đấy"
Dương Linh quay sang anh, tay chỉ vào cô người mẫu.
"Anh nhìn xem, cô ấy đẹp nhỉ"
Dương Linh tươi cười, Mặc Tần Minh nhìn vào tấm ảnh rồi suy nghĩ một hồi.
"Em đẹp hơn nhiều"
"Hả"
Mặc Tần Minh khựng lại, lại nói vu vơ không đâu.

Còn Dương Linh, cô cúi gằm mặt xuống, được khen bất ngờ như vậy khiến cô hơi xấu hổ.

Không khí dần trở lên ngượng ngạo, không ai nói một lời nào.
Lát sau Mặc Tần Minh đứng dậy, anh e hèm một tiếng sửa lại quần áo rồi nói với cô.
"Mau đi ngủ đi, khuay rồi đó"
"Dạ" Dương Linh gật đầu đồng ý, cô đứng dậy lấy trong tủ ra chăn gối.

Mặc Tần Minh nhìn cô khó hiểu, rõ ràng anh nói rằng mình sẽ ngủ ở sofa mà.

Cô bé này không nghe lời anh gì hết.

Anh đứng dậy nói lớn.
"Em mau lên giường ngủ đi"
Dương Linh khó hiểu nhìn anh, rõ ràng là đêm qua anh ngủ không được, nhìn khuôn mặt mệt mỏi thế kia vậy mà cứ đòi ngủ sofa.
"Giám đốc nên lên kia đi, hôm qua anh rất mệt mà"
"Không được" Mặc Tần Minh nói lớn.
Dương Linh bất lực để chăn gối lên ghế, cô nhanh chóng leo lên giường, khuôn mặt xị xuống
Mặc Tần Minh đứng nhìn cô tỏ vẻ không vừa ý, rõ ràng là anh muốn tốt cho cô, mà không chịu nghe lời.

Anh bước tới cô rồi nhẹ nhàng ngồi xuống giường.

Ánh mắt của Dương Linh dõi theo từng cử chỉ của anh.
"Có chuyện gì vậy ạ" Cô hỏi
"Em đừng hoảng hốt, tôi làm vậy chỉ muốn tốt cho em, dạo này tăng ca nhiều chắc là mệt lắm, nghe lời tôi bữa nay cứ nằm thoải mái trên này"
Tự nhiên Mặc Tần Minh nhẹ nhàng đến lạ lùng, Dương Linh nhìn anh không giám cãi, miệng chỉ đạp lại anh một tiếng dạ vâng.
Mặc Tần Minh gật đầu hài lòng, anh đứng dậy tiếp: " Đi ngủ đi"
Nói xong anh đi tới sofa, mới đi được vài bước tự nhiên anh ngã lăn xuống đất.
"Á" Mặc Tần Minh la lên.
Thấy anh nằm sõng xoài trên nền nhà, Dương Linh hốt hoảng chạy tới đỡ anh dậy, miệng không ngừng hỏi thăm.
"Giám đốc, anh không sao chứ"
Mặc Tần Minh đứng dậy giả bộ nhăn mặt, tay sờ chán làm như đang rất đau đầu, được cô đỡ lên rồi nương theo đó nằm dài luôn trên giường.
"Aaaa, tôi mệt quá"
Dương Linh lo lắng
"Anh không sao thật chứ"
"Rất là mệt luôn đấy"
Dương Linh nhìn anh bĩu môi, tay sờ lên chán của anh.

"Anh không sốt, chắc là do hôm nay mệt đấy, anh nên ngủ ở đây đi, tôi sẽ ra kia ngủ"
Mặc Tần Minh bật dậy nhanh như chớp, miệng lia lịa.
"Không được, tôi đang rất là nóng trong người đấy, em phải nằm đây chông tôi, không lỡ may tôi bị việc gì thì sao"
"Vậy tôi phải chịu trách nhiệm hả" Dương Linh hỏi.
"Tất nhiên, nếu em nằm đây, lương sẽ không bị trừ đâu"
Thấy cô im lặng anh liền tiếp.
"Vả lại, người khác nhìn vào thì chúng ta là vợ chồng không nên ngủ riêng, lỡ may người khác phát hiện thì không hay, đặc biệt là dì Dương, dì rất hay lên phòng kiểm tra, em không lo lắng sao"
Dương Linh nhăn mày khó chịu, lại lấy chuyện tiền lương ra doạ cô.

Cũng đúng, tại cô mà anh mệt mỏi, vậy nằm chông anh một đêm cũng được chẳng sao.

Nghe Mặc Tần Minh nói về việc vợ chồng, nghĩ lại cũng đúng
Dương Linh rất nhanh nằm lên giường, nhưng cô quay lưng về phía anh.

Mặc Tần Minh cười thầm thoả mãn, cuối cùng anh cũng đạt được mục đích rồi.
Đêm nay anh nghĩ chắc sẽ ngủ ngon thôi, nhưng không đúng, anh lại còn khó ngủ hơn.
Dương Linh thèm ngó gì tới anh, Mặc Tần Minh đưa tay muốn ôm cô rồi rút lại.

Cứ vậy, anh nằm ngang nằm ngửa, anh thở dài rồi quay mặt về phía cô.
Đúng lúc Dương Linh quay sang, hình như cô ấy cũng không ngủ được, hai ánh mắt chạm nhau rồi khựng lại một lúc, Dương Linh không giám nhìn thẳng vào mắt anh, cô nói nhỏ.
"Ừm, có lẽ tôi ngủ ở kia sẽ tốt hơn"
Mặc Tần Minh không nói gì, anh thất vọng vì cô không thoải mái khi ngủ với anh.

Chờ đến lúc Dương Linh đứng dậy, anh mới ngồi lên kéo cô chở lại khiến Cô nằm gọn trong vòng tay anh
"Không được"
Mặc Tần Minh nhìn cô thở mạnh, anh càng ôm cô chặt hơn.

Dương Linh bị ôm chặt như vậy liền lên tiếng.
"Giám đốc anh sao vậy"
Không hiểu sao cảm giác ôm cô rất là thích, nghe tiếng của Dương Linh anh liền tỉnh lại rồi buông cô ra.
Mặc Tần Minh quay lưng về phía cô nói nhỏ.
"Em ngủ ở đây đi"
Dương Linh dạ một tiếng, cô không giám cãi anh.

Nhưng hành động của anh vừa rồi khiến tim cô đập mạnh.

Cô sờ vào lông ngực, vẫn đập, Dương Linh ôm chăn nằm cuộn tròn lại, thật may là không bị phát hiện.
Lúc trước ở chuyến đi tuần trăng mật, Mặc Tần Minh vì bị sốc tâm lý nên cần cô nằm bên.

Lúc đó cô ngủ rất ngon.

Có lẽ vì đồng cảm với anh nên cô không hề suy nghĩ gì.
Còn Mặc Tần Minh cũng không khá khẩm được bao nhiêu, anh thở dài rồi vò đầu bứt tai.
"Mình lại khiến cô ấy khó xử rồi"
Cứ như vậy, căn phòng dần trở lên im lặng tới sáng.

Dương Linh tỉnh dậy nhưng không thấy anh đâu, chắc có lẽ anh đã dậy từ sáng sớm.

Cô thay quần áo thật nhanh rồi bước vội xuống nhà.

Hai cha con Mặc gia đã chờ sẵn ở đó, cô cúi chào mọi người rồi ngồi xuống bàn ăn.
"Hôm qua con ngủ ngon chứ" Mặc Thiên hỏi cô.
"Dạ rất ngon"
Mặc Tần Minh và cô, không ai nói một lời nào.

Chỉ khi cô nói cô ngủ rất ngon.

Anh gắp cho cô một miếng thịt, coi như là một lời xin lỗi.

Dương Linh lúc này mới giám nhìn lại anh.
"Ăn đi rồi đi làm " Mặc Tần Minh nói với cô.
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 32: 32: Đi Tiệc


"Hôm nay tận cá sớm đấy"Mặc Tần Minh nói với cô khi đang lái xe đến công ty.
"Tại sao vậy?"
Mặc Tần Minh vẫn cầm chặt vô lăng, mắt hướng về đằng trước để tập trung lái xe.
"Hôm nay có buổi tiệc của đối tác, em phải đi với tôi"
Dương Linh im lặng suy nghĩ, cũng phải thôi vì ở vẻ bề ngoài, cô và anh là vợ chồng hợp pháp, buổi tiệc này không thể thiếu cô.

Nhưng có một điều mà cô thấy vướng mắc, đó là cô nên mặc gì để đi đây.

Vợ của giám đốc ít ra phải sang trọng một chút.

Coi nhìn lại mình chẳng có tí ăn diện nào, Dương Linh đành nói với anh.
"Tôi không đi được đâu"
Mặc Tần Minh nghe cô nói vậy liền nhíu máy, anh đánh xe thật nhanh để dừng lại bên đường rồi quay sang nhìn cô.
"Tại sao chứ"
Dương Linh cúi đầu, hai tay nắm chặt vạt áo, miệng lắp bắp.
"Tôi không gì để mặc, đi với anh ít nhất phải sang trọng một chút, tôi sợ người ta lại bàn tán rằng vợ giám đốc không biết ăn diện"
Thì ra là vậy, cô sợ người ta cười chê.

Mặc Tần Minh thở phào, cứ tưởng cô ghét anh vì chuyện hôm qua, Mặc Tần Minh ngửa mặt lên cao, rồi mỉm cười nhẹ.
"Em quên tôi là ai rồi sao, về khoản đó em đừng lo, tôi đã lo hết rồi"
Dương Linh ngước lên nhìn anh, khuôn mặt cô bỗng bừng sáng, cô nở một nụ cười tươi rói.
"Thật chứ"
Mặc Tần Minh bị nụ cười đó mê hoặc, anh khựng lại song chằm chằm nhìn cô.

Dương Linh thấy vậy liền thu lại rồi khó hiểu hỏi anh.
"Giám đốc, anh sao vậy"
Mặc Tần Minh nghe câu hỏi của cô bừng tỉnh, anh nhanh chóng ngồi lại chỗ, lấy hai tay xoa nhẹ khuôn mặt rồi lắc đầu mạnh.
"Không có gì"
Dương Linh gật đầu, sau đó cô tựa vào cửa sổ ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài
"Vậy hôm nay nhớ tan ca sớm, tôi đón em ở dưới sảnh" Mặc Tần Minh lên tiếng
"Dạ"
Mặc Tần Minh cười nhẹ hài lòng, thật may cô không giận anh về chuyện hôm qua, anh nhanh chóng khởi động lại xe.

Đến công ty rồi nhưng Mặc Tần Minh vẫn không quên nói với cô.
"Nhớ đấy, không được tăng ca đâu"
Dương Linh cúi nhẹ đầu như hiểu ý, cô bước thật nhanh vào văn phòng
Giờ tan ca đã tới, Mặc Tần Minh háo hức xuống sảnh chờ cô.

Anh đi qua đi lại, tai luôn hướng tới từng tiếng bước chân đi ra ngoài, mỗi lúc như vậy anh đều tươi cười.

Nhưng không phải Dương Linh anh liền thất vọng.

Một lúc sau mới thấy cô, Dương Linh hớt ha hớt hải chạy tới chỗ anh thật nhanh.

Cô cúi đầu chào anh.

không ngừng, tóc tai bù xù.
"Tôi xin lỗi, tôi quên mất"
Không tăng ca thì lại quên, không biết lời nói của anh có tác động gì đến cô không mà cứ để ngoài tai như thế chứ.

Mặc Tần Minh đưa tay lên nhìn đồng hồ, mới 5 giờ chiều, anh nhanh chóng nắm lấy tay cô rồi đưa vào xe.
"6 giờ là bắt đầu, chúng ta còn một tiếng chuẩn bị nữa thôi"
Dương Linh ngồi vào xe, chỉnh chan lại đầu tóc, Mặc Tần Minh rất nhanh đưa cô tới một cửa tiệm lớn, quần áo dạ hội rất nhiều.

Dương Linh ngơ ngác nhìn xung quanh.

Bỗng anh nắm lấy tay rồi kéo cô vào.

"Vào đây"
Mọi người trong tiệm thấy hai người bước vào, rất nhanh chạy tới chào đón.
Mặc Tần Minh chỉ tay vào cô, rồi nói với nhân viên.
"Cô làm sao cho cô ấy đẹp nhất hôm nay"
Dương Linh nhìn anh, chẳng mấy chốc những người còn lại đưa ra hàng loạt váy dạ hội rất đẹp tùy ý cô chọn.

Mặc Tần Minh bước tới, lựa một chiếc váy đẹp nhất đưa cho cô.
"Quý khách, cô nhanh vào đây để chúng tôi thay đồ cho cô"
Dương Linh được nhân viên dẫn vào khu riêng biệt.

Mặc Tần Minh đứng chờ bên ngoài.
Sau khi được thay đồ, trang điểm, làm tóc.

Dương Linh đi ra với vẻ ngoài rất đẹp và quyến rũ.

Mọi người đều trầm trồ khen ngợi cô.
Mặc Tần Minh ngước lên nhìn, vẻ ngoài đó khiến anh mê đắm muốn nhìn ngắm không thôi.

Dương Linh lấy tay che lại, ngượng ngùng hỏi anh.
"Anh thấy có được không"
Câu hỏi của cô làm anh bừng tỉnh, anh cầm ly nước lên uống vì cổ họng đang khát khô, Mặc Tần Minh đưa mắt nhìn sang hướng khác, vì nếu nhìn Dương Linh mãi như vậy sẽ khiến cô xấu hổ mất.

Anh không trả lời mà e hèm một tiếng.
"Chúng ta đi thôi, sắp đến giờ rồi"
Dương Linh ngồi sẵn trong xe chờ anh thanh toán.

Mặc Tần Minh khi làm việc đã xong thì đi vào xe, anh ngồi ôm một lúc rồi quay sang nhìn cô.
Để ý bình thường Dương Linh cũng xinh, dù không ăn mặc sang trọng lắm.

Vầy mà trang điểm vào anh mới thấy cô xinh đẹp nhường nào.

Dương Linh không nhìn anh chỉ giám cúi đầu xuống vân vê chiếc váy dạ hội, Mặc Tần Minh cứ thế lại ngắm cô một lúc lâu, thấy bộ dạng ngượng ngùng của cô anh lại thấy dễ thương.
"Chúng ta đi nhé" Anh hỏi
"Dạ"
Quãng đường đi khoảng mười lăm phút, Dương Linh không giám nói với anh một lời nào.

Còn Mặc Tần Minh, anh cũng thấy hơi khó chịu trong người, muốn khen cô một câu mà không giám.

Anh đành hỏi chuyện khác để phá tan bầu không khí im lặng này.
"Tối qua em ngủ có ngon không"
Dương Linh nhớ đến chuyện hôm qua.

Khi hai người ngủ chung với nhau, lúc đầu cảm thấy rất là ngượng ngạo, nhưng lúc sau cô dần trấn tĩnh lại, cô lại ngủ rất ngon.

Có thể sau đó, Mặc Tần Minh chỉ muốn tốt cho cô.

Ngủ trên chiếc sofa nhỏ xí khiến cô khó chịu, anh sợ rằng cô bị ốm.

Dương Linh nghĩ như vậy, vì thế cô dần gạt bỏ sự ngại ngùng và ngủ ngon hơn.
"Không tệ thưa giám đốc"
Mặc Tần Minh lại cảm thấy câu trả lời của cô hơi ngượng ép, anh suy nghĩ rằng chắc tại cô khó chịu.
"Lần sau em ngủ đâu cũng được, tôi không ép em"
Anh nói như vậy như để cô thoải mái, trông cô có vẻ chẳng muốn ngủ với anh chút nào.

Mặc Tần Minh thở dài ngao ngán.
"Không, tôi rất thích, thật đó"
"Hửm"
Mặc Tần Minh khó hiểu trước câu trả lởi của cô, anh không nói gì nữa mà im lặng lái xe.

Như vừa rồi ánh đã nói.

Đêm nay cô ấy muốn ngủ đâu thì ngủ.

Nếu Dương Linh nằm sofa thì anh không ép, nếu nằm giường thì anh đành xuống sofa ngủ vậy.
Hai người im lặng cho tới khi đến nhà hàng.
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 33: 33: Đây Là Vợ Tôi Đấy


Đã tới nơi, Mặc Tần Minh bước xuống trước, anh đi tới cửa xe bên cô, mở cửa ra.
Dương Linh nhìn anh ngại ngùng, thấy Mặc Tần Minh chìa tay ra ngỏ ý muốn cô nắm tay anh, cô rụt rè nhận lấy.
Nhìn vào nhà hàng rất là nhiều người, Dương Linh trước giờ rất sợ nơi đông người, lại là một bữa tiệc sang trọng nữa, cô càng lo hơn.

Dương Linh sợ rằng lỡ may có việc gì sẽ ảnh hưởng tới công ty và Mặc Tần Minh.

Cô nắm chặt tay anh, Mặc Tần Minh nhận thấy được sự lo lắng của Dương Linh, anh lấy tay cô quàng vào khủynh tay mình.
"Đừng lo, hôm nay em đẹp lắm, cứ đi theo tôi"
Sau đó Mặc Tần Minh vỗ nhẹ vào bàn tay của cô như trấn an.

Anh mỉm cười trìu mến rồi dắt cô vào tiệc.
"Nhanh thôi mọi người đang chờ"
Hai người bước vào, mọi ánh mắt đều dán chặt.

Đúng là một cặp xứng đôi.
Thân hình của Dương Linh rất đẹp, Mặc Tần Minh cũng thế.

Một đôi nam thanh nữ tú khoác tay nhau.

Những cô gái đều nhìn Dương Linh với ánh mắt ghen tị.
Được một người đàn ông như Mặc Tần Minh yêu thương ai chẳng mà thích chứ.

Dương Linh lại càng nắm chặt tay anh hơn.

Mặc Tần Minh rất nhanh lấy một lý rượi vang đưa cho cô.

Nhớ hồi chuyến đi tuần trăng mật, có vẻ Dương Linh rất thích uống rượi vang.

Cô mỉm cười rồi nhận lấy từ anh.

Sau đó anh dẫn cô tới một người đàn ông, ở đó cũng có Mặc Thiên, cha của anh và Khả Ngân.
Trông mọi người nói chuyện rất vui.

Dương Linh thấy Mặc Thiên và người đàn ông đó liền cúi đầu chào.

Ông ấy cũng vui vẻ chào lại.
Đó là chủ tịch của công ty đối tác, Trương Khải, có vẻ ông ấy có vẻ bất ngờ, hình như chưa gặp cô bao giờ.
"Là con dâu của tôi đấy"
Mặc Thiên giới thiệu cô cho mọi người, Trương Khải nghe ông nói vậy liền gật đầu hiểu ý.
"Con dâu của ông đẹp thật đấy" Truơng Khải cảm thán.
Bỗng nhiên xuất hiện một cô gái, cô bước tới mỉm cười với tất cả mọi người.

Đó là Tiểu Linh, con giá của Trương Khải.

Cô ta Đưa ly rượi vang chúc từng người.

Tới lượt Dương Linh cô ta bỗng dừng lại, thấy cô khoác chặt tay Mặc Tần Minh liền tỏ vẻ không vừa ý.
"Cô đây là vợ của giám đốc Mặc Gia trong lời đồn sao"
Dương Linh nhẹ nhàng nâng ly với Tiểu Linh.
"Đúng, đây là vợ tôi, hôm nay tôi dẫn cô ấy ra mắt mọi người"
Tiểu Linh liếc nhìn cô rồi uống một ngụm rượi vang, nhếch miệng cười nhẹ.
"Cũng không tệ đấy"
"Cảm ơn tiểu thị đã quá khen"Mặc Tần Minh đáp.
"Không dấu gì cô, hồi xưa anh ấy và tôi súyt nữa thành một cặp rồi đấy"
Dương Linh nghe nói tới đây liền cảm thấy không vui, nhưng cô không biểu hiện ra ngoài, cô nở một nụ cười ngượng ngạo, rõ ràng là đang muốn làm Dương Linh khó chịu đây mà.
"Tôi đã có vợ rồi, xin tiểu thư đừng nói những chuyện không vui" Mặc Tần Minh lên tiếng như đang đứng về phía cô.

Tiểu Linh liếc cô một lần nữa, lạnh lùng bước đi, đi tới gần một cô nhân viên, nói nhỏ điều gì đó.
Đang lúc anh giới thiệu Dương Linh với mọi người, một người nhân viên đi qua cố ý va chạm vào Dương Linh làm cho chiếc váy bị dính đầy rượi vang, ả nhân viên còn cô ý ngã xuống tiện bấu víu chiếc váy của Dương Linh làm một phần bên vai bị rách.
Mọi người trong bữa tiệc đều há hốc miệng nhìn Dương Linh.

Trên người cô dính đầy màu đỏ của rượi vang, quần áo sộc sệch để lộ phần vai vương đầy sẹo.

Dương Linh sợ hãi nắm chặt người Mặc Tần Minh như đang tìm điềm tựa.

Người cô run cầm cập vì sợ hãi.

Lần đầu tiên cô bị sỉ nhục như vậy.
"Cô đang làm gì vậy hả"
Mặc Tần Minh la lớn, cô nhân viên sợ hãi trước ánh mắt của anh, miệng không ngừng lắp bắp.
"Tôi, tôi xin lỗi"
Rất nhanh Mặc Tần Minh lấy chiếc áo vest khoác lên cho cô.

Thấy bộ dạng sợ hãi của Dương Linh anh đau lòng không thôi.

Anh nói nhỏ
"Em đứng lên được không, nhanh! tôi đưa em ra khỏi đây"
Dương Linh đưa ánh mắt tội nghiệp nhìn anh, cô gật đầu như vẫn ổn.

Mặc Tần Minh dìu cô đứng dậy rồi đưa ra ngoài.
"Nhanh thôi, sắp hết rồi" Anh an ủi.
Hai người đi rồi, trong bữa tiệc cũng không ngừng bàn tán về những vết sẹo trên lưng của Dương Linh.

Ở một góc tường nào đó, có một người đang nở một nụ cười thâm độc.
Mở cửa xe cho cô bước vào.

Mặc Tần Minh ngồi vào vị trí ghế lái, thấy cô cúi mặt không một cảm xí, trên váy vẫn còn thấm đỏ rượi vang.

Anh lấy trong hộp ra một chiếc khắn lớn chùm lên người cô.
"Tôi bật máy sưởi rồi, lát nữa sẽ ấm lên thôi, để tôi đưa em về nhà"
Mặc Tần Minh khởi động xe để rời khỏi đó thật nhanh.

Trên đường anh không ngừng suy nghĩ, tại sao cô lại bị đối xử như vậy.

Thấy cô gái tội nghiệp đang ngồi cạnh mình đang im lặng anh bỗng nhớ tới lời hứa lúc anh yêu cầu hai người kết hôn.
Lời hứa đó anh đã thực hiện xong rồi, vì quá bận việc mà anh quên nói với cô.
"Tôi đưa em đến chỗ này, chắc em sẽ thấy thoải mái hơn"
Dương Linh vẫn ngồi im ở đó, có vẻ không để ý lời anh nói lắm.

Mặc Tần Minh cũng không muốn làm phiền cô thêm nữa.

Anh lái xe tới một cửa hàng quần áo nhỏ, mua cho cô hai bộ đồ.
Dương Linh tựa đầu vào cửa sổ nhìn ra bên ngoài, trông cô có vẻ bình tĩnh hơn rồi.

Mặc Tần Minh tập trung lái xe cũng không quên để ý đến tình trạng của cô.

Lúc này Dương Linh thấy trên đường có gì chút lạ hơn thường ngày, cô mới lên tiếng hỏi.
"Giám đốc đưa tôi đi đâu vậy"
Thật may cô đã nói chuyện với anh, suốt đoạn đường mà cô cứ im lặng như vậy, anh cũng không biết làm sao.
"Chút nữa em sẽ biết"
Đi khoảng 15 phút tiếp theo, Dương Linh mới nhận thấy con đường dần quen thuộc, đang tựa đầu vào cửa sổ, cô lại bừng tỉnh lại.

Chỗ này vừa lạ vừa quen, Như đã đi rất lâu rồi nhưng lại có chút thay đổi.

Một ý nghĩ bừng sáng trong đầu của cô.
Đây không lẽ là đường về nhà cô sao.
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 34: 34: Đêm Nay Chúng Ta Ngủ Lại Đây


Dương Linh bật dậy hỏi anh.
"Giám đốc đưa tôi về nhà của tôi sao"
Mặc Tần Minh gật đầu, anh không nói câu nào mà chỉ tập trung lái xe.

Định vào nhà rồi anh mới giải thích cho cô nghe.

Xe đã đến cổng, Mặc Tần Minh cầm lấy túi đồ mới mua, xuống xe rồi mở cửa cho cô ra.

Thấy người cô còn yếu, Mặc Tần Minh nhẹ nhàng dìu cô cô vào nhà.
Vào tới nơi, Dương Linh ngơ ngác nhìn xung quanh.
Ngôi nhà vẫn là thế, vẫn màu tường cũ, bố trí nội thất cũng như vậy, chỉ khác là sơn sửa như mới.
"Em nhớ lời hứa lúc tôi yêu cầu kết hôn chứ, đó chính là mua lại căn nhà này, việc xong đã lâu mà bận quá nên quên nói với em, tôi xin lỗi"
Dương Linh đưa ánh mắt như cảm ơn anh, nhưng cô không nói gì.

Thấy cô im lặng anh tiếp.
"Tôi đã cố gắng hỏi chủ nhà cũ cách bày trí đồ đạc như trước ra sao, nên có gì không đúng em hãy nói với tôi, được không"
Dương Linh vẫn cứ thế nhìn anh, Mặc Tần Minh cảm thấy không ổn liền dịu dàng hỏi.
"Em ổn chứ"
Lúc này hai khoé mắt Dương Linh tràn đầy nước, mặt cô đỏ hoe như sắp khóc, một lúc sau cô mới biểu lộ hết cảm xúc.

Dương Linh oà khóc lên như đứa nhỏ đang lạc mẹ.
"Cảm ơn giám đốc, hức hức, cảm ơn anh đã mua lại căn nhà này."
Mặc Tần Minh vỗ vai cô, anh tiến tới ôm cô vào lòng, một cái ôm dịu dàng như để an ủi cô.
"Không sao cả, ổn rồi"
Mặc Tần Minh ôm lấy Dương Linh cho đến khi cô nín khóc.

Nhìn bờ vai hơi run của cô, anh đau lòng không thôi, anh lại ôm chặt cô nhiều hơn, bỗng tiếng nói của cô làm anh giật mình.
"Ưm, khó thở quá"
Mặc Tần Minh buông ra, thì ra cái ôm của anh làm cô khó chịu, miệng anh không ngừng xin lỗi.
"À, xin lỗi, em không sao chứ"
Dương Linh lau đi hai hàng nước còn đọng lại trên khoé mắt, cô lắc đầu tỏ ý không sao.

Mặc Tần Minh thở phào nhẹ nhõm, anh đi tới lấy túi đồ trên ghế đưa ra một bộ quần áo trước mặt cô.
"Em đi tắm đi, đêm nay chúng ta sẽ ngủ ở đây"
Dương Linh nhận lấy bộ đồ, cô đưa mắt nhìn bên trong túi.

Trong đó cũng có một bộ giống như vậy, từ màu sắc đến hoạ tiết trên đó.

Mặc Tần Minh dường nhận ra được ánh mắt của cô, anh liền lên tiếng giải thích.

"Vừa rồi thấy em như vậy lên hơi hoảng, tôi phải chạy thật nhanh để mua đại hai bộ, em mau đi tắm đi không ốm"
Dương Linh gật đầu hiểu ý, cô nhanh chóng nhận lấy bộ đồ rồi đi vào nhà tắm.

Mặc Tần Minh ngồi ngoài phòng khách chờ cô.
Đây là lần thứ hai anh đến đây, kể từ sau lần xem nhà để sửa sang.

Ngôi nhà không to lắm.

Có hai tầng và hai phòng ngủ, anh lặng lẽ nhìn ngắm xung quanh.
Chẳng mấy chốc Dương Linh đã xong.

Mặc Tần Minh cũng nhanh chóng lấy đồ đi tắm.

Dương Linh ngồi sẵn xuống bếp chờ anh.

Cô nhìn ngắm lại căn nhà của mình, mọi thứ ở đấy làm cho Dương Linh nhớ lại quãng thời gian mà cô ở cùng ba mẹ mình.

Được vui đùa thoả thích, được mẹ nấu cho những món ăn ngon, được cha mình cưng chiều.
Nhưng những khoảng thời gian ấy đã biến mất từ lâu lắm rồi, bây giờ chỉ còn lại những kỉ niệm.

Dương Linh thầm cảm ơn anh vì đã giúp cô mua lại nó, cô lại khóc, gục mặt xuống bàn như để che đi nỗi buồn, cứ thế Dương Linh cứ sụt sịt cho đến khi Mặc Tần Minh gọi cô.
"Đang làm gì đấy, đi ngủ thôi"
Dương Linh liền trấn tĩnh lại bản thân, cô mỉm cười gật đầu rồi theo anh lên tầng..
"Phòng nào là của em" Mặc Tần Minh hỏi
Dương Linh chỉ vào căn phòng nhỏ ngay bên cạnh, anh gật đầu hài lòng.
"Vậy em ngủ ở đó, tôi qua bên kia ngủ nhé"
Dương Linh dạ nhỏ một tiếng như để cô nghe.

Mỗi người đi một hướng, cô đóng cửa lại để tránh ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào cô.
Mặc Tần Minh vẫn chưa vào phòng, thấy cánh cửa bên kia đóng hẳn rồi anh mới an tâm.
Dương Linh lên giường với tâm trạng vui vẻ, lâu lắm rồi cô mới được ngủ ở nhà, đêm nay có vẻ cô được ngủ rất ngon.

Còn Mặc Tần Minh, vì lạ nhà nên anh chằn trọc mãi.
Anh nghĩ đến hàng loạt tình huống, ngôi nhà này lâu rồi có người chưa ở, có khi nào có gián chuột bay ra thì anh biết làm sao.

Rồi lỡ may có ma, từ nhỏ tới giờ anh rất sợ.

Mặc Tần Minh kéo chăn lại cố nhắm mắt ngủ, anh bỗng nhớ tới.
Những vết sẹo trên lưng cô, nhìn thôi đã thấy sót rồi.

Không biết từ đâu mà ra, anh rất muốn hỏi cô nhưng có lẽ làm vậy sẽ làm cô buồn hơn.

Mặc Tần Minh từng nhớ tới lời nói của cô vào chuyến đi tuần trăng mật.

Dương Linh từng nói rằng cô không thể nhớ những kí ức trước năm 15 tuổi.

Có lẽ điều đó rất đau khổ nên bộ não của cô đã tự động xoá đi chăng.
Hàng loạt câu hỏi hiện lên trong đầu anh, cô gái này có nhiều bí mật vậy sao, càng lúc càng khiến anh tò mò.

Không chịu được anh đành bước xuống giường, đứng trước cửa phòng cô.

Sau một hồi đầu tranh, Mặc Tần Minh nhẹ nhàng mở cửa.

Dương Linh đã ngủ rồi, cô ngủ rất ngon.

Trông chẳng giống như cô mọi ngày, bộ dạng này như đang giải toả sau những ngày khó khăn ở bên cạnh anh vậy.
Mặc Tần Minh nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh Dương Linh, lấy bàn tay v**t v* gò má của cô.
"Rốt cuộc em đã trải qua những gì chứ, trông em xinh đẹp thế này cơ mà"
Mặc Tần Minh cứ nằm bên cô như vậy, nhìn ngắm cô ngủ.

Chẳng mấy chốc anh lại ngủ luôn khi nào không biết..
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 35: Chương 35


Ánh nắng đã chiếu qua cửa sổ, len lỏi qua quá từng góc kẽ.

Dương Linh nheo mắt tỉnh dậy, lấy tay xoa lên chán, cô ngồi dậy tự nhiên nghe thầy mùi thức ăn hơi cháy, lúc này cô mới nhận ra.
“Đã hơn bảy giờ rồi sao”
Dương Linh nhìn lên đồng hồ treo tường, đã muộn giờ đi làm rồi, nếu cô đi muộn, Đẳng Thiếu sẽ gõ đầu cô mất.
“Tại sao giám đốc không chịu gọi mình dậy chứ” Dương Linh vừa xuống cầu thang vừa nói.
Tới bếp thấy Mặc Tần Minh đã nấu sẵn mấy món ăn.

Thấy mặt anh mũi tèm lem, cô bỗng khựng lại.
“Giám đốc đang làm gì vậy”
Mặc Tần Minh sắp nốt một món ra đĩa, tiện thêm bát đũa.
“Nấu bữa sáng, em không thấy sao”
Dương Linh không hiểu, đã giờ này rồi tại sao anh còn thản nhiên như vậy.
“Hôm nay anh không đi làm sao”
Mặc Tần Minh nghe cô nói vậy liền bật cười.
“Em quên rồi sao, hôm nay là chủ nhật mà”
Đến bây giờ Dương Linh nhớ, hôm nay là cuối tuần mà, chắc vì quá mệt nên cô quên mất.
Thấy cô vẫn còn ngơ ngác đứng đó, Mặc Tần Minh bê chiếc đĩa thức ăn mà mình mới nấu xong đặt lên bàn.

Anh ngoắc tay ra hiệu rằng cô mau tới đây.

Dương Linh hiểu ý đi tới.

Mặc Tần Minh múc cho cô một bát cơm.
“Ăn đi tôi nấu đấy”
“Thật sao”
Anh gật đầu tự đắc.

Dương Linh nhìn bàn ăn, có vẻ cũng không tệ, nhưng mùi lại hơi khét.

Cô gắp một miếng thịt cho vào miệng.
“Hừm, hơi mặn” Cô nghĩ thầm
Nhìn ánh mắt mong chờ của Mặc Tần Minh, cô không muốn làm anh buồn, Dương Linh cố ý nhai cho hết, Mặc Tần Minh thấy cô đã ăn xong một miếng anh liền hỏi
“Có ngon không”
“Cũng không tệ” Dương Linh trả lời
“Đây là lần đầu tiên tôi tự nấu ăn đó, em có phúc lắm đấy haha” Mặc Tần Minh vừa nói vừa ngửa đầu ra sau cười lớn.
Dương Linh thấy vậy liền gắp cho anh một miếng.

Cô thầm nghĩ không biết anh sẽ nghĩ như vào khi biết được mùi vị do chính món mình nấu nhỉ.
“Anh cũng nên ăn một miếng đi, anh nấu mà”
Mặc Tần Minh nhếch miệng cười, rất nhanh anh cho miếng thịt đó vào, vị mặn của muối lan toả tron miệng của anh.
“Khụ khụ” Anh ho lên từng tiếng
Dương Linh hốt hoảng lấy cho anh cốc nước, Mặc Tần Minh rất nhanh đã uống sạch cốc, anh nhăn mặt lại vừa nói.
“Vậy mà em bảo ăn được”
Dương Linh mỉm cười, cô gắp thêm một miếng trứng vào bát rồi nói với anh.
“Ngoài hơi mặn ra, nó rất ổn mà”
Mặc Tần Minh không hiểu, sao lúc nào cô cũng cam chịu như vậy, mặn thì nói mặn để cho anh biết, không cho cô miếng tiếp theo, anh vồ lấy chiếc bát rồi bỏ sang một bên.
“Tại sao lúc nào em cũng như như vậy”
"Hả, anh nói sao cơ
Dương Linh không hiểu những lời anh nói.

Mặc Tần Minh vẫn chằm chằm nhìn cô
“Để tôi đưa em ra ngoài ăn”
“Không cần đâu, với lại tôi hết đồ mặc rồi, đi với bộ dạng này không ổn chút nào cả”
Cũng đúng, Mặc Tần Minh nhìn bộ đồ ngủ của cô anh mới nhớ, vừa rồi ra ngoài mua đồ ăn về nấu, lại quên mua bộ khác cho cô.

Mặc Tần Minh lại rơi vào im lặng thấy vậy cô liền nói

"Còn nguyên liệu không, tôi sẽ nấu lại mấy món khác cho anh "
Mặc Tần Minh chỉ về hướng bệ bếp.

Dương Linh gật đầu đi tới, cô đang suy nghĩ sẽ nấu những món gì.
Coi còn trứng, một ít sườn và rau, cô định nấu mấy món đơn giản thôi, trứng chiên, thịt luộc, sườn xoà chua ngọt, những món mày cô đã ăn suốt ở thời sinh viên.
Mặc Tần Minh nhìn cô chăm chú nấu ăn, bỗng có cuộc điện thoại gọi đến, là cha anh Mặc Thiên, anh liền lên phòng khách nhấc máy
“Alo”
“Dương Linh, con bé sao rồi, sao hôm qua hai đứa không về” Mặc Thiên hỏi.
"Cô ấy ổn rồi, chiều nay con sẽ dẫn cô ấy về, cha đừng lo.
Mặc Thiên bên kia đầu dây thở phào nhẹ nhõm, hôm qua thấy Dương Linh bị như vậy ông liền tức giận đi về.

Rất may ở đó có Mặc Tần Minh đã kịp đưa cô về.
Nói chuyện đã xong, đúng lúc Dương Linh đã nấu xong hai món, còn món sườn.

Mùi thức ăn bay khắp phòng bếp.

Nghe mùi cũng thơm đó chứ, Mặc Tần Minh cảm thán.
Khoảng 10 phút sau cô cũng nấu xong.

Anh thấy mấy món đơn giản như vậy nhưng lại hấp dẫn.

Mặc Tần Minh gắp một miếng sườn cho vào miệng, mùi vị này không kém gì so với mấy món của dì Dương, xem ra tay nghề nấu ăn của cô cũng khá đấy, rất nhanh anh đã ăn hết một bát.

Dương Linh thấy vậy liền vui vẻ hỏi.
“Có ngon không”
“Ngon hơn tôi nấu một chút” Mặc Tần Minh bình thản trả lời.

Dương Linh mỉm cười, cô biết thừa anh đàn nói đùa, trông anh ăn ngon đến vậy cơ mà.
Chẳng mấy chốc, mấy đĩa thức ăn cô nấu đã bị anh ăn hết.

Dương Linh đứng dậy dọn vào rửa chén.

Mặc Tần Minh cũng đi đến phụ cô.
“Để tôi rửa chén cho em”
“Không cần đâu anh cứ ngồi đó”
Dương Linh suy nghĩ, Mặc Tần Minh trước giờ sống trong sung sướng, chẳng phải đụng đến việc chân tay, chắc những công việc này anh không làm được đâu.

Nhưng anh vẫn đứng đó đòi cho bằng được, cô đành bất lực
“Vậy tôi rửa, anh tráng được không”
Mặc Tần Minh vui vẻ gật đầu, hai người đứng cạnh nhau rửa chén.

Trong đầu anh bỗng nhiên hiện lên suy nghĩ, trông anh với cô cứ như vợ chồng thật sự, sống trong một ngôi nhà nhỏ nhưng lại rất hạnh phúc.

Anh mỉm cười thoả mãn, vừa tráng anh vừa nhìn ngắm khuôn mặt tập trung của cô.

Mặc Tần Minh lại muốn cùng với cô có một cô con gái, vừa xinh đẹp vừa dịu dàng như Dương Linh vậy..
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 36: 36: Hình Như Anh Yêu Cô Rồi


“Anh nhìn gì đấy, chén bát vẫn còn dính đầy bọt đây nè” Dương Linh bực tức quở trách anh.
Dường như ánh mắt của anh đã bị cô phát hiện, anh nhanh chóng thu mình về, hớt hải cầm lại mấy cái bát mới rửa đi trán lại.
“Xin lỗi, mới lần đầu rửa chén, hehe”
Dương Linh thở dài nhìn anh, đúng như cô nghĩ, anh chẳng thể làm mấy việc này tốt được.
Rửa chén đã xong, Dương Linh lau dọn bếp.

Mặc Tần Minh vẫn đứng đó nhìn cô, cảm nhận được anh đang nhìn mình, cô nói.
“Anh đừng nhìn tôi như vậy, tôi không làm việc được”
“À xin lỗi” Mặc Tần Minh đáp lại sau đó quay đi.
Anh định sẽ ở cùng cô cả ngày ở đây, hôm nay chông có vui vẻ hơn mọi ngày, Dương Linh thoải mái dọn dẹp nhà cửa, miệng không ngừng hát líu lo.

Có lẽ lâu lắm rồi mới về nhà nên Dương Linh mới như vậy.
Mặc Tần Minh cứ ngồi ở phòng khách đọc sách, bề ngoài trông có vẻ an tĩnh nhưng bên trong anh lại sục sôi lạ thường.

Cảm giác tự nhiên anh lại thích quá.

Giống như một gia đình thật sự vậy, không giàu sang cho lắm nhưng lại đơn giản gần gũi.
Mặc Tần Minh bước tới gần cô, Dương Linh khó hiểu nhìn anh, đột nhiên anh ôm trọn cô vào lòng, Dương Linh sững sờ trước hành động của anh.
"Giám đốc, anh sao vậy?

Mặc Tần Minh không trả lời, anh ôm chặt cô hơn, cánh tay bên kia không ngừng xoa đầu cô sau đó dúi đầu vào ngực anh
Dương Linh đứng hình bất động, nghe mùi cơ thể của anh, tiếng tim đập vang bên tai cô.

Mặt Dương Linh tự nhiên đỏ lên, trong ngực đập loạn xạ.

Hai tay cô bất giác vòng sau lưng anh ôm lại, cảm giác thật gần gũi.
Mặc Tần Minh cũng khá bất ngờ trước hành động của Dương Linh, lần đầu tiên anh được ôm cô như vậy, anh bỗng thấy vui sướng trong lòng, hình như anh đã yêu cô mất rồi.
Mặc Tần Minh cúi xuống, ghé sát vào tai Dương Linh, nhẹ nhàng nói.
“Đi về thôi, sắp tối rồi, mai còn đi làm nữa”
Cái ôm hai người dần dần buông thả nhau ra, hai ánh mắt chạm nhau không rời.

Dương Linh ngước mặt lên nhìn anh im lặng một lúc rồi khẽ gật đầu.

Cô muốn ở lại đây thêm nữa nhưng không được rồi, có lẽ sẽ phải chờ dịp khác vậy.
Mặc Tần Minh xoa đầu cô một lần nữa.
“Em ra ngoài xe chờ đi, tôi chuẩn bị đồ rồi chúng ta về”
“Mặc đồ này đi luôn sao”
“Ừm, không sao cả, tôi chở em về thẳng tới nhà, không ai nhìn đâu”
Dương Linh đỏ mặt vì hành động của anh, cô cúi đầu xuống khép nép dạ một tiếng sau đó đi ra ngoài.
Mặc Tần Minh thấy bộ dạng đó của cô lại thấy rất dễ thương, anh nhanh chóng thu gọn đồ đạc rồi lên xe cùng cô.
“Còn bộ váy hôm qua thì sao”
Dương Linh hỏi vì trong túi đồ của anh không có bộ váy đó, cô rất thích nó dù nó đã nhuốm màu rượi vang, cô ấp úng hỏi
Mặc Tần Minh chuẩn bị khởi động xe vừa nói
“Tôi vứt nó đi rồi, em thích nó lắm hả”
Dương Linh ngượng ngùng gật đầu, Mặc Tần Minh thở dài rồi an ủi cô.
“Chiếc váy đó bẩn rồi, sau này tôi sẽ mua cho em nhiều bộ đẹp hơn”
Nói xong anh nhanh chóng khởi động xe, xe đã đi một đoạn xa nhưng Dương Linh vẫn lưu luyến quay lại nhìn, Mặc Tần Minh biết cô không muốn rời khỏi đây, anh đành nói.
“Sau này cứ cuối tuần, tôi sẽ chở em đến đây, được không”
Dương Linh nghe vậy liền nhìn anh với ánh mắt sáng ngời.
“Thật chứ”
Mặc Tần Minh gật đầu:
“Tôi không thất hứa đâu”
Dương Linh nghe anh nói vậy liền ngoan ngoãn ngồi lại chỗ, cô không biết làm gì khi anh đối xử dịu dàng như vậy, lặng lẽ nhìn qua gương mặt anh đang tập trung lái xe, cô mỉm cười thầm cảm ơn anh vì đã đưa cô về nhà.

Tới nhà rồi, Mặc Tần Minh xuống trước rồi mở cửa xe cho Dương Linh.

Còn lấy ra chiếc áo lạnh khoác lên người cô, vì trên người Dương Linh mặc mỗi bộ đồ ngủ, anh sợ cô lạnh.
Mặc Thiên nghe tiếng xe của con trai, liền biết hai người đã về, ông chạy ra cửa nhà đón.
“Về rồi hả”
Mặc Tần Minh đang dìu cô bước vào rồi gật đầu.

Mặc Thiên thấy Dương Linh thì không ngừng hỏi han.
“Hôm qua con có ổn không, con không sao chứ”
Dương Linh mỉm cười lắc đầu tỏ ý không sao cả.

Dì Dương cũng từ trong bếp ra thấy hai người liền vui mừng.
“Cậu chủ về rồi, có muốn ăn gì không, để tôi nấu”
Lúc ở nhà cô, anh đã được cô nấu cho ăn rồi.

Mặc Tần Minh lại sợ cô đói nên hỏi.
“Em có muốn ăn gì thêm nữa không”
Dương Linh lắc đầu, cô muốn lên phòng nghỉ ngơi.

Mặc Tần Minh ra hiệu cho dì Dương, chuẩn bị quần áo cho cô.
Anh để dì Dương dìu Dương Linh lên phòng, còn bản thân anh sẽ ngồi nói chuyện với cha một chút.
“Đêm qua hai đứa đi đâu vậy” Mặc Thiên hỏi.
“Về nhà cô ấy, với tình trạng như cô ấy hôm qua, về đó sẽ tốt hơn”
Mặc Thiên gật đầu, ông định lấy một điếu thuốc ra hút.

Định sẽ lấy bật lửa nhưng lại buông lỏng.

Không hiểu sao từ ngày Dương Linh về đây, ông lại mất cảm giác thèm thuốc lá.
“Anh làm gì vậy cấm được hít thuốc nha”
Giọng nói của người đàn bà tên Thẩm Lộ cứ hiện rõ trong đầu của Mặc Thiên, có lẽ nhìn Dương Linh ông lại nhớ đến bà ấy.

Ông tựa dài trên ghế, hơi thở đã trở lên nặng trĩu vì bệnh viêm phổi nặng, Mặc Thiên thở dài một hơi
Mặc Tần Minh cứ ngồi đó, nhìn cha mình không nói gì, quan sát anh thấy bệnh tình của cha đã trở lên nặng hơn, đặc biệt trong những ngày trở lạnh như này.
“Cha không sao chứ” Mặc Tần Minh hỏi.
Ông không trả lời, không khí ở phòng khách dần trở lên im lặng trông thấy, vài phút sau Mặc Thiên mới lên tiếng.
“Chăm sóc Dương Linh thật tốt, cuộc sống của con bé trước kia có vẻ bất hạnh lắm”
Mặc Tần Minh lặng người, những vết sẹo trên lưng của Dương Linh, mọi người đã thấy hết, kể cả cha anh.

Bộ dạng sợ hãi của cô hôm qua, đủ hiểu cô đã trải qua những gì.

Trông mọi ngày Dương Linh an tĩnh đến mức bình thường, nhưng bên trong cô là gì thì anh không thể nhìn rõ.
“Cha cũng nên giữ gìn sức khoẻ đi”.
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 37: 37: Mấy Đêm Mất Ngủ


“Dì ra ngoài đi, con tự tắm cũng được ạ”
Dương Linh nói với dì Dương khi bà ấy cứ đòi vào rửa người hộ cô, thấy Dương Linh có vẻ đang mệt mỏi lên dì hơi lo lắng.
“Cô chủ không sao thật chứ”
“Dạ, dì đừng lo” Dương Linh gật đầu mỉm cười.
Dì Dương thấy vậy liền thở dài bất lực, bà đi ra ngoài để cô tự lo.

Mặc Tần Minh thấy dì Dương xuống lầu liền hỏi
“Cô ấy đã xong rồi ạ”
Dì Dương gật đầu: “Cậu chủ lên coi con bé thế nào đi”
Mặc Tần Minh đứng dậy đi lên lầu, anh cũng không quên gọi cha mình vào phòng.

Tới cửa phòng rồi tự nhiên anh khựng lại, cảm giác kì lạ này đang ập tới anh, không chịu nổi được nữa anh đẩy cửa xông vào.
“Á”
Đang tắm Dương Linh sực nhớ ra cô để quên đồ trên giường, gọi dì Dương có lẽ không được vì bà ấy đã xuống lầu.

Cô đành lấy chiếc khăn tắm cuốn quanh người rồi rón rén ra ngoài.
Đúng lúc Mặc Tần Mình xông cửa bước vào, Dương Linh hét toáng lên, nhanh chóng lấy đồ chạy thật nhanh vào nhà tắm.
Mặc Tần Minh thấy cô hốt hoảng liền quay lưng, miệng không ngừng xin lỗi.

Nhưng nhân lúc Dương Linh không để ý, anh lại hướng ánh mắt dán chặt vào cơ thể cô.
Thân hình của cô nhỏ nhắn, những vết sẹo trên vai cô hiện ra lấp ló sau khăn tắm, làn da cô trắng nõn.

Trong một phút cổ họng anh tự nhiên khô khốc, một lúc sau Dương Linh bước ra với bộ dạng xấu hổ.

Cô không giám nhìn thẳng mặt anh lặng lẽ leo lên giường chùm chăn lại.
Mặc Tần Minh biết rõ cô đang xấu hổ, anh im lặng lấy đồ vào nhà tắm.

Nghĩ lại cơ thể cô lúc đó, không biết từ khi nào dưới đó của anh đã phản ứng.
“Chết tiệt, mình lại thế nữa rồi”
Mặc Tần Minh thầm chửu trong lòng, anh nghiến răng lại tự giải quyết.

Xong xuôi cả rồi mặc quần áo rồi ra ngoài.
Dương Linh đã tắt điện phòng rồi, chỉ còn lại ánh đèn ngủ hơi sáng, cô vẫn chùm trong chăn không nhúc nhích, Mặc Tần Minh thiết nghĩ mình nên nằm ở sofa thì hơn, vì chuyện vừa rồi đã làm cô khó xử.

Anh bất lực đi lại tủ lấy chăn gối trải ra ghế.
Dương Linh nghe tiếng cánh cửa nhà tắm kêu đã lâu, những mãi không thấy anh lên giường, nghe tiếng lục xục ở sofa cô liền thò mặt ra tò mò.
Mặc Tần Minh đang chuẩn bị nằm xuống, cô đang nghĩ có lẽ anh không thích ngủ trên giường với mình sao, Dương Linh vội vàng đứng dậy nói lớn.
“Anh…không ngủ trên giường sao”
Mặc Tần Minh quay sang nhìn cô, cứ tưởng cô đã ngủ rồi không ngờ cô vẫn thức.
“Tôi sợ em không thích tôi nằm cùng” Anh đáp.
Dương Linh ngồi hẳn dậy, hai tay bấu chặt lấy chăn, cô ngượng ngùng đáp.
“Không phải anh bảo chúng ta sẽ ngủ chung sao, anh nói anh sợ bị người khác phát hiện mà”
Nhìn bộ dạng đó của cô, anh liền đoán ra rồi.

Mặc Tần Minh cười thầm trong lòng, thì ra là muốn anh lên giường nhưng không giám nói.
“Được rồi, em nói vậy thì tôi lên giường ngủ với em”
Mặc Tần Minh vừa đi tới vừa nhìn cô cười đắc ý.

Dương Linh không giám nhìn anh, cô nằm xuống rồi quay lưng về phía Mặc Tần Minh.
Anh nhẹ nhàng nằm xuống, miệng cười toét cả ra.

Mặc Tần Minh không hiểu sao mình không thể kiềm chế niềm vui này được.
Anh quay người sang về phía Dương Linh, lấy tay định ôm lấy người cô tự nhiên thụt lại.

Mặc Tần Minh tự nhủ trong lòng rằng phải kiềm chế lại.

Anh thở dài rồi quay lưng lại, mỗi người nằm một góc, không ai nói chuyện với ai.
Dương Linh vẫn còn nghĩ đến chuyện vừa rồi, bị anh nhìn thấy gần hết làm cô xấu hổ, bây giờ Dương Linh muốn tìm lỗ để cô chui xuống.
Cô nhíu mày chùm chăn lại, nghe thấy tiếng động, Mặc Tần Minh biết cô chưa ngủ, anh hỏi
“Em chưa ngủ sao”
Nghe tiếng anh hỏi, Dương Linh im lặng bất thường, cô không trả lời mà giả vờ như đang ngủ rất say.
Mặc Tần Minh cười thầm, anh chống hai tay ra đằng sau đầu người duỗi thẳng.

Đêm nay lại là một đêm không ngủ với anh
“Đây là gì vậy ạ”
Dương Linh thấy dì Dương cầm một chiếc thùng xốp đặt lên bàn, cô thắc mắc hỏi.
“Dâu tây người ta gửi tặng ông chủ đó”
Dương Linh cầm một quả lên nhìn, màu rất đẹp và tươi, có vẻ là giống dâu tây xịn, lại được chăm sóc rất tốt.

Cô ăn một miệng, mua vị ngọt thanh tê cả đầu lưỡi.

Khoảnh khúc cô cho quả dâu tây vào miệng, đúng lúc Mặc Tần Minh đang đi xuống, anh nhìn thấy từng cử chỉ hành động của cô.

Nhìn chiếc miệng đỏ mọng của cô đang ăn quả dâu tây, tự nhiên anh nuốt nước miếng, Mặc Tần Minh muốn chạy tới hôn cô một phát.
Anh kiếm chế lại, e hèm một tiếng.

Hành động của anh bị cô nhìn thấy, Mặc Tần Minh ngượng đỏ mặt quay đi, Dương Linh thấy khó hiểu liền chạy tới, chạm tay vào người anh và hỏi.
“Giám đốc anh sao vậy”
Mặc Tần Minh liền tránh mặt cô, hốt hoảng đứng xa ra, sợ lại gần anh không chịu nổi.
“Em đừng gần lại đây”
Dương Linh nhíu mày, càng nói cô càng đến gần anh hơn.

Mặc Tần Minh đưa tay ngoắc ngoắc như ra hiệu cô dừng.

Đến lúc anh không chịu nổi nữa, anh chạy thẳng lên phòng đóng cửa lại.
Từ ngày thấy cơ thể cô trong khăn tắm, trong đầu Mặc Tần Minh hiện lên toàn những suy nghĩ đen tối, vì thế mà mấy đêm nay anh trằn trọc mãi không ngủ.

Nằm bên cạnh Dương Linh mà anh cứ muốn chui xuống đất.

Còn cô cứ bình thản như vậy, chưa biết chuyện gì sẽ xảy ra với mình.
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 38: 38: Cái Hôn Không H@m Muốn


“Doanh thu tháng này tăng rất cao đấy”
Mặc Tần Minh dở báo cáo doanh thu tháng này, miệng không ngừng cảm thán.
“Giám đốc có nghĩ sẽ mở tiệc cho mọi người không, tháng này họ đã làm việc vất vả lắm đấy” Khả Vỹ đề nghị
Mặc Tần Minh gật đầu đồng ý, anh tựa ghế ngửa đầu ra đằng sau, thở dài một tiếng nói.
“Khả Vỹ, anh chuẩn bị giúp tôi nhé, mời tất cả mọi người đến luôn”
Khả Vỹ mỉm cười hiểu ý sau đó tiếp tục làm việc.

Mặc Tần Minh bỗng nhớ tới mẹ anh.

Kể từ khi trận hoả hoạn xảy ra, anh rất ít được gặp mẹ.

Nhân chuyện vui của công ty, anh nên mời mẹ tới một lần, tiện giới thiệu cho Dương Linh luôn.
Có lên nói với cha không nhỉ, anh thầm nghĩ.

Nếu nói với Mặc Thiên, chắc chắn ông ấy không đồng ý rồi.

Nhưng anh vẫn muốn thử một lần, dù sao cũng nể tình mẹ con mà cha anh sẽ đồng ý.
Sắp đến giờ tan làm, Mặc Tần Minh đi xuống phòng làm việc của Mặc Thiên để nói về chuyện anh vừa suy nghĩ.
“Có chuyện gì thế”
Mặc Thiên khá là bất ngờ khi thấy anh xuống tìm mình, dù là vậy nhưng ông tỏ ra khá bình thản.

Mặc Tần Minh đi từng bước đến ghế rồi ngồi xuống.

Anh trầm lặng một lúc rồi mới nói.
“Con dự định sẽ mở tiệc công ty cho mọi người”
Mặc Thiên rít một điếu thuốc lá, ông thở phà một tiếng, nói với anh với chất giọng khàn khàn.
“Cũng được, vậy con đã tính chưa”
Mặc Tần Minh gật đầu, anh nói đã nhờ Khả Vỹ đi chuẩn bị rồi, tuần sau sẽ mở, anh lại im lặng thêm một lần nữa rồi.
“Cha có nghĩ nên mời mẹ luôn không, dù sao lâu rồi hai người chưa gặp nhau”
Mặc Thiên nghe anh nói vậy liền hơi nhíu mày, bao nhiêu năm chung sống liền ly hôn trong im lặng, đến bây giờ Mặc Tần Minh còn chưa biết được lý do, có lẽ vì cha anh không yêu mẹ mình sao.
Mặc Thiên tiếp tục rít thêm một hơi thuốc lá, ông ngửa đầu ra đằng sau như đang suy nghĩ điều gì đó.

Thầy cha mình không nói gì anh liền hỏi.
“Sao cha lại im lặng”
Mặc Thiên nhắm nghiền hai mắt lại, giọng nói khàn khàn phát ra như thể mỗi mình ông nghe.
“Đến bây giờ mà con chưa hiểu được chuyện gì đang xảy ra sao”
Mặc Tần Minh khó hiểu trước những lời nói cùa cha mình.
“Cha đang nói về điều gì chứ”
Anh nói lớn như thể sợ cha anh không nghe thấy gì.
Giọng khàn khàn của Mặc Thiên phát ra, tiếp tục lý nhí những lời khiến Mặc Tần Minh khó chịu.
“Con lên quan tâm đ ến cảm xúc của Dương Linh, con sẽ không hiểu được chuyện gì xảy ra đâu”
“Cha đừng nhắc cô ấy trước mặt con”
Mặc Tần Minh bực tức đi ra ngoài, khi vừa mới mở cửa văn phòng, anh liền chạm mặt Dương Linh, thì ra là cô đã tan làm, nghe Khả Vỹ nói rằng Mặc Tần Minh đang nói chuyện với Mặc Thiên, cô liền đi tìm anh.
“A, giám đốc”
Dương Linh ngơ ngác nhìn anh, Mặc Tần Minh thở dài, anh quay lại nhìn cha mình một lần nữa.
“Sao em lại ở đây”
“Tôi…”
Chưa kịp để cô nói hết, rất nhanh anh kéo cô đi xuống sảnh.

Đưa cô vào xe.
Suốt đoạn đường Mặc Tần Minh rất nghiêm túc, cô không giám nói một lời nào, chỉ giám lặng lẽ nhìn anh rồi thỉnh thoảng cúi mặt xuống.
Suy nghĩ lại, ngoài những lúc đáng sợ khi Mặc Thiên nhận nhầm cô là người phụ nữ tên Thẩm Lộ kia, thì những lần khác, ông đối xử cô rất tốt, xét cho cùng có lẽ Mặc Thiên không phải người xấu.
“Anh lên nói chuyện bình tĩnh hơn, tôi nghĩ cha anh sẽ không phản đối đâu”
Mặc Tần Minh quay đầu sang nhìn cô, gằn giọng hỏi
“Em nghe hết rồi sao”
Dương Linh im lặng không nói, chỉ biết lấy hai tay vò lấy vạt áo.
“Tôi…”
“Em thì biết gì về gia đình tôi chứ”
Mặc Tần Minh có vẻ rất tức giận, thường ngày anh đối xử rất dịu dàng với Dương Linh, lần đầu tiên cô thấy sợ anh đến vậy.
Dương Linh chỉ biết khựng lại, cúi mặt gằm mặt xuống.

Mặc Tần Minh thấy cô có vẻ đang hoảng sợ, anh liền thở dài song tập trung lái xe.
Hôm nay Mặc Tần Minh chỉ chở cô đến cổng nhà, dừng xe lại nói với cô.

"Em vào nhà đi "
Dương Linh buồn bã nhìn anh, lặng lẽ xuống xe rồi không giám quay mặt lại, cô rất muốn hỏi anh đi đâu nhưng cô chỉ biết im lặng đi vào nhà.
Thấy cô đã vào hẳn, Mặc Tần Minh mới lái xe đi.

Anh đến một quán bar, gọi một chai rượi vang.

Uống hết thảy một ly rồi suy nghĩ.
“Thẩm Lộ”
Anh thầm nghĩ tới tên người đàn bà này, người tình của cha anh.

Nếu mẹ anh biết được đứa con dâu của mình có khuôn mặt của người đàn bà đó, bà sẽ phản ứng ra sao chứ.
Mặc Tần Minh dần tỉnh ngộ, cha anh nói đúng, không thể để Dương Linh gặp mẹ được, cô sẽ lại gặp rắc rối nữa.
Uống càng nhiều, anh càng tỉnh.

Mặc Tần Minh bỗng nhớ tới lúc trên xe, vì mất bình tĩnh mà làm cô hoảng sợ như rùa rụt cổ, bây giờ lại thấy áy náy.

Anh phải về gặp cô để nói rõ ra, không thể để cô suy nghĩ nhiều được.
Rất nhanh Mặc Tần Minh tính tiền rồi phi xe về nhà.

Anh bước thật nhanh lên cầu thang, đúng lúc Mặc Thiên đi xuống.
Hai cha con nhìn nhau rồi đi lướt qua.
“Con xin lỗi”
Mặc Tần Minh nói nhỏ nhưng đủ để cha anh nghe thấy, ông thở dài đáp lại.
“Con nghỉ ngơi đi”
“Dạ”
Nói xong anh vào phòng, nhìn trên giường không thấy cô đâu liền nhìn qua ghế sofa.
Dương Linh đang nằm nghiêng trên ghế, hình như cô ngủ đã lâu rồi thì phải.

Trên tay ôm chặt cuốn album của gia đình anh.

Mặc Tần Minh thở dài.
“Tại sao cứ ngủ lung tung như vậy chứ”
Anh nhanh chóng bước tới, lấy cuốn album trong tay cô sau đó bế cô lên giường.
Dương Linh dường như cảm thấy được sự êm ái, cô ôm chăn vùi trọn mặt vào, Mặc Tần Minh cười thầm, những lúc cô như vậy, trông thật bình yên.
Mặc Tần Minh lấy quần áo đi tắm rửa, xong xuôi cả rồi anh ra ngoài chuẩn bị tắt điện đi ngủ.
“Ưm phở…”
Tiếng nói mớ của Dương Linh phá tan màn đêm tĩnh lặng, cô m*t m*t môi dưới rồi thả ra, Mặc Tần Minh thấy thế liền bật cười.
“Mai tôi dẫn em đi ăn”
“Tôi xin lỗi” Dương Linh thầm thì.
Mặc Tần Minh khựng lại khi nghe tiếng nói mớ của cô, anh dịu dàng lấy tay vơ nhẹ mấy cọng tóc trước mặt cô.
“Em đâu có lỗi gì đâu chứ”
Hai bàn tay tự nhiên v**t v* khuôn mặt Dương Linh, nhìn đôi môi đỏ mọng của cô anh không kiềm chế được liền đặt môi xuống.
Mấy ngày nay anh nhịn rất nhiều, Mùi vị ẩm ướt vừa rồi làm anh mê hoặc, càng lúc càng tiến sâu hơn, Mặc Tần Minh m*t lấy m*t để đôi môi này.
Một lúc lâu anh mới chịu buông tha.

Mặc Tần Minh liền di chuyển xuống phần cổ của Dương Linh, hít lấy mùi hương nhẹ nhàng này, bàn tay vô thức đặt lên ngực cô
“Ưm”
Tiếng rên của Dương Linh làm Mặc Tần Minh bừng tỉnh, anh ngồi dậy quan sát khuôn mặt của cô, thật may là cô vẫn đang ngủ.
Anh nhẹ nhàng đặt một nụ hôn trên chán cô, không mang một chút h@m muốn nào, dịu dàng nói.
“Tôi cũng xin lỗi em nhiều”
Nói xong Mặc Tần Minh tắt đèn song nằm xuống, anh vươn tay ôm chặt cô vào lòng, chỉ những lúc cô ngủ say như này, cơ thể không một chút phòng bị nào cả, anh mới được ôm chặt cô như vậy mà thôi.
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 39: 39: An Ủi


Tỉnh dậy Dương Linh đã thấy mình nằm trên giường, cô nheo con mắt lại, trong cái nhìn mờ mờ cô nhìn thấy anh đang cởi bỏ áo ngủ để thay đồ.
“Á, anh đang làm gì vậy”
Mặc Tần Minh nghe tiếng hét của cô liền quay lại nhìn, thấy cô lấy tay che mặt lại liền phì cười.
“Dậy thay đồ đi làm mau lên”
Anh dục cô, tay vẫn còn khoá từng cúc áo.
“Ngại cái gì, ai cũng muốn nhìn hết, em có phúc lắm đó”
Mặc Tần Minh lại trêu cô, Dương Linh liền phị mặt xuống, tiện tay lấy gối ném thẳng vào người anh, không ngờ Mặc Tần Minh cũng có những lúc mất liêm sỉ như vậy.
“Anh thay đồ xong rồi thì mau ra ngoài đi”
Dương Linh tức giận mắng anh, Mặc Tần Minh phì cười, những cô lúc xù lông xù cánh như vậy chông thật thú vị.
Thay đồ xong xuôi, cô đi xuống lầu, anh dã đợi sẵn cô ngoài xe.

Thấy Dương Linh anh liền vẫy tay ra hiệu bảo cô lại gần đây.
“Sao anh không vào ăn sáng” Dương Linh khó hiểu hỏi anh.
“Lên xe đi, tôi dẫn em đi ăn đi”
“Ăn gì”
Mặc kệ cô đang ngơ ngác, Mặc Tần Minh kéo cô vào xe, ngồi vào ghế lái rồi anh mới nói

“Tới rồi biết, em cứ ngồi im đó đi”
Dương Linh mặc kệ anh muốn làm gì thì làm, cô còn hơi giận trong lòng vì hôm qua anh lớn tiếng với mình, vậy mà hôm nay làm như không có gì.

Anh đưa cô trước một quán ăn lớn, tiếng người nói tấp nập qua lại.

Có vẻ quán ăn này rất được ưa chuộng.
Dương Linh ngồi trên xe đưa mắt nhìn vào trong, tiếng mở cửa vọng ra.

Mặc Tần Mình từ trên xe bước xuống, anh bước qua phía cô, cũng tự động mở cửa ra dắt tay cô vào quán
Dương Linh còn chằn hiểu gì, chắc là anh muốn cô vào đây, cô phủi cánh tay anh tỏ ý giận dỗi, anh phì cười rồi cuối cùng vẫn cố gắng nắm tay cô.
“Đi thôi nhanh lên không muộn làm”
Dương Linh phị mặt xuống, còn nghĩ đêm qua cô nói xin lỗi trong mơ, chắc là muốn anh chiều chuộng một chút.

Cuối cùng cũng đi theo, anh gọi hai tô phở lớn, mùi hương bay lên nghi ngút làm cô thèm rỏ rớt, Dương Linh cứ nhìn mãi tô phở nhưng chưa cầm đũa lên ăn ngày.
“Còn làm gì mà không ăn đi”
Mặc Tần Minh đưa cô hai chiếc đũa, mới hôm qua cô giống như con rùa rụt cổ mà hôm nay lại là con mèo xù lông.

Dương Linh không nói mà nhận lấy đôi đũa, miệng lí nhí: “Cảm ơn anh”
Anh mỉm cười, biết thừa cô thèm phở mà cứ làm giá: “Mau ăn đi, không phải em thèm phở sao”
Vừa nói anh vừa gắp phở cho vào miệng, miệng phì phèo không ngừng như nói cô ăn nhanh lên.
Dương Linh lúc này chưa ăn, cô cúi mặt xuống nhìn tô phở đang bốc khói nghi ngút.
“Sao giám đốc biết tôi thèm phở chứ”
Mặc Tần Minh nhếch mép cười, bây giờ mới chịu thừa nhận, mấy ngày thèm mà không nói với anh, thèm đến nỗi cả trong mơ cũng thấy.
“Vậy ra là em thích ăn phở, không phải hôm qua lúc ngủ em còn khóc đòi ăn”
Dương Linh đỏ mặt “Làm gì có đâu chứ” cô nhìn anh phản kháng, đâu đến nỗi mà khóc cả trong mơ, rõ ràng là Mặc Tần Minh đang chọc cô, đã vậy thì cô ăn hết luôn cho bõ tức.
“Hôm qua nước mũi sụt sịt, miệng liên tục kêu phở”
Dương Linh lườm anh, ăn rồi cũng không yên, cô húp sột soạt hết cả tô, miệng không ngừng lẩm bẩm thứ gì đó mà chỉ mỗi mình cô nghe thấy, thấy bộ dạng xù lông xù lá của cô.

Anh đưa tay tới xoa đầu
“Mai mốt thèm gì cứ nói, tôi dẫn em đi ăn”
Dương Linh khựng lại, vừa uống xong một ngụm nước liền muốn xua cánh tay anh ra.

Tất nhiên là cô thèm nhiều thứ, cô có thể đi một mình.

Nhìn anh bận rộn như vậy cô nào giám nói.
“Dì Dương nấu ngon lắm đấy, muốn ăn gì nói với bà ấy”
Dương Linh gật đầu, Mặc Tần Minh vắt hai chân mỉm cười thoả mãn, cuối cùng cũng phục thù được cô, thấy cô ngoan ngoãn như vậy có lẽ hết giận rồi.

Anh không muốn nói ra, chỉ thấy hơi ngượng mồm, chỉ dùng hành động này coi như tạ lỗi vì đã lớn tiếng với cô.
Dương Linh thấy anh sáng giờ có hơi không bình thường, muốn làm hoà với cô thì nói, tại sao cứ trọc cô như vậy.

Thấy Mặc Tần Minh cứ nhếch mép cười cô tự mãn, Dương Linh cúi đầu xuống thở dài.
“Đi chưa, muộn rồi đó giám đốc”
Mặc Tần Minh đưa tay lên xem đồng hồ, anh gật đầu rồi ngồi dậy tính tiền.

Ngồi vào xe cô bỗng im lặng bất thường, anh không khỏi khó ý nhưng chưa giám hỏi ngay.
Anh đưa tay ra trước mặt cô “Sao thế, lại việc gì nữa”
Mặc Tần Minh vẫn tiếp tục tập trung lái xe nhưng vẫn không quên quay sang nhìn cô, Dương Linh nắm chặt vạt áo, im lặng nhìn ngoài cửa sổ.

“Xin lỗi anh, tôi không biết gì mà cứ nói về gia đình của anh”
Bâu giờ là giờ cao điểm, tiếng xe bên ngoài không ngừng ồn ào, anh nghe chữ được chữ mất, nhưng nhìn biểu cảm của cô cùng lời nói mớ hôm quá, đủ hiểu cô suy nghĩ đến chuyện hôm qua rất nhiều.

Anh đưa tay lên xoa đầu cô “Không phải suy nghĩ nữa”, Mặc Tần Minh không muốn cô và anh nói nhiều đến chuyện đó nữa, Dương Linh nhìn anh với biểu cảm hơi buồn, nhưng được anh an ủi vậy cũng đỡ được phần nào.
Vốn dĩ hôm qua cô định sẽ chờ anh về để nói với anh, vì thấy anh tức giận nên cô không giám gọi một cú điện thoại nào cả, cô lặng lẽ ngồi xuống ghế, lấy quyển album dưới hộp bàn, dở từng trang một
Bức ảnh người phụ nữ và Mặc Tần Minh đứng chung một khung hình, bức ảnh đo cô đã coi một làn rồi nhưng lần này lại có cảm giác khác lạ.

Ngôi nhà đằng sau sao lại quen quá, có những đứa trẻ đang vui đùa, tự nhiên tiếng cười nói hiện trong đầu cô.

Mắt Dương Linh dần hiện lên một màn trắng xoá, hai hàng nước tràn ra ra chảy xuống mặt cô.
Rồi cô lại thấy một đứa trẻ, đứng lặng người ở góc ảnh, ánh mắt buồn buồn tựa như con nai.

Hình như đang căm tức về chuyện gì đó mà không thể làm gì được.

Cô ngắm nhìn khuôn mặt đó rồi ngủ khi nào không hay..
 
Back
Top Bottom