Ngôn Tình Mang Thai Con Của Chồng Cũ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 40: 40: Anh Sốt Rồi


Suốt đoạn đường Dương Linh luôn nhìn ra ngoài, cô rất thắc mắc rốt cuộc mẹ anh là người như thế nào, vì sao Mặc Thiên lại ghét bỏ bà ấy như vậy, hàng loạt suy nghĩ cứ dần trong đầu của cô.

Thấy cô cứ trầm ngâm suy nghĩ, Mặc Tần Minh lại lo lắng không thôi.

Anh sợ cô còn để bụng chuyện hôm qua.

Thôi thì tuần sau khi công ty tổ chức tiếc đúng vào ngày cuối tuần, anh sẽ đưa cô về thư giãn đầu óc.
"Mở cửa ra đi! Dì ơi, mở cửa cho con!
Tiếng đứa trẻ kêu lên từng đợt thảm thiết hoà cùng tiếng lửa cháy lách tách trong căn phòng kín.

Cô bé đập cửa trong bất lực, dường như không có ai nghe thấy cô.

Mặc Tần Minh đứng trong căn phòng đó chứng kiến tất cả, anh trợn mắt lại oà khóc.
“Mở cửa ra!”
Anh rất muốn làm gì đó nhưng không làm gì được, người bất động không thể di chuyển, anh cảm thấy thật lạnh, không hiểu sao lửa đang cháy bừng bừng nhưng anh lại cảm thấy rất lạnh.
“Hức”

Mặc Tần Minh giật mình tỉnh giấc, người anh chảy đầy mồ hôi lạnh.

Anh nhìn qua Dương Linh, tiếng thở đều của cô làm anh tự nhiên bật cười.
Đêm lại anh lại mơ thấy ác mộng về đêm đó, không như những lần khác, lần này rất thật, anh đứng ở trong và trứng kiến tất cả, vẻ mặt cô bé thật đau khổ, cô đang hoảng sợ là to từng tiếng trong bất lực.
Bỗng chốc anh th* d*c, mồ hôi lại ra nhiều hơn.

Anh vào nhà tắm rửa mặt cho tỉnh, khoảnh khắc nhìn thẳng vào gương, anh thấy cả căn phòng như bùng cháy, lửa đang lan tràn khắp nơi.

Trong tấm gương lại phản chiếc hình dáng cô bé đó đứng sau lưng mình, anh trừng mắt lên nhìn thật kĩ, khuôn mặt đó thật quen thuộc, hình như đã gặp rất lâu.
Lúc tỉnh lại Mặc Tần Minh thấy mình trước cửa phòng tắm, anh lim dim đôi mắt nhìn lên trên, khuôn mặt của Dương Linh được phóng đại.
“Anh tỉnh rồi, tự nhiên anh nằm ngất ngoài cửa”
Mặc Tần Minh ngồi dậy, tay xoa xoa lên chán.

Anh nhíu hai con mắt lại nhìn cô.
“Tôi ngất bao lâu rồi”
Dương Linh nhìn anh thở dài “30phút rồi” cô trả lời
Nói xong cô dìu anh lên giường, anh cũng nương theo cô.

Dương Linh sờ lên chán anh, hình như lại sốt rồi.
Cô vội vàng vào nhà tắm, lấy ra chậu nước và chiếc khăn, nhẹ nhàng nhún nước rồi đắp lên chán.
“Mấy giờ rồi” Mặc Tần Minh hỏi.
Cô bật điện thoại lên nhìn giờ “3 giờ sáng rồi”
“Sao anh để sốt như vậy rồi”
Mặc Tần Minh không thể thở nổi, anh thở hổn hển, chùm chăn thật chặt.

Sau khi lau sơ cho anh, cô sờ chán, có vẻ ổn hơn rồi.

Dương Kinh thở phào nhẹ nhõm.

Anh ngất ngoài lâu như thế, trên người chảy đầy mồ hôi lạnh, không ốm mới lạ, cô nằm cạnh anh, mắt nhìn vào khuôn mặt góc cạnh, nhĩn kĩ lại, anh thật đẹp trai, cô không ngừng cảm thán.
Cô đưa cánh tay lên chạm vào sống mũi của ảnh, vuốt dọc xuống, tự nhiên mắt của anh có chảy ra ít nước, bỗng nhiên tay cô bị tay anh năm lấy.
"Sao không ngủ đi: Anh hỏi.
Bàn tay cô bị nắm chặt hơn, cô không giám mở miệng nói, hình như anh đang mớ thì phải, cô vẫn nhìn chằm chằm vào đôi mắt nhắm nghiền của anh.
Bỗng nhiên anh xoay người lại về phía cô làm cho chiếc khăn trên chán rớt xuống, “Sao lại bất cẩn như vậy chứ” Cô vừa cầm chiếc khăn đạt lại trên chán anh vừa nói.

Mặc Tần Minh mở mắt ra nhìn cô làm cô khựng lại một chút.
“Sao không trả lời”
Mặt của Dương Linh tự nhiên đỏ lên, cô cố tình né tránh ánh mắt của anh, đưa mắt nhìn xuống dưới, miệng không ngừng lắp bắp.
“Tôi tưởng giám đốc đang nói mớ”
Anh đang ốm, mặt mày cũng nóng lên đỏ bừng, hơi thở ấm nóng không ngừng phả vào mặt cô, giọng nói trầm ầm mang một chút mệt mỏi vang lên
“Nếu đang mơ, em có cho tôi hôn em không”
Mặt cô đang đỏ lại càng đỏ hơn, người cũng dần nóng lên, gì đây hay lại số theo anh rồi.

Nghe tiếng nói của anh, cô ngước lên nhìn anh, không chần trừ, Mặc Tần Minh đưa tay đưa mặt cô lại gần mình, hai cánh mũi chạm vào nhau.
Dương Linh vẫn không giám nhìn thẳng vào anh, giọng nói trầm ấm ấy lại lần nữa vang lên:
“Dương Linh, nhìn tôi đi”
Lần này cô mới nhìn vào ánh mắt của anh, trái tim cô bỗng nhiên đập loạn nhịp, bất giác môi anh áp lên môi cô, nhẹ nhàng nhấp nháp.
Đây không phải lần đầu tiên hai người hôn nhau, khác với lần trước, lần này cô thật sự rất thích nó.

Dương Linh từ từ nhắm mắt lại đón nhận, thấy cô không phản khán, anh vẫn tiếp tục.
Mặc Tần Minh đưa tay ra vòng sau vai cô, một tay anh nâng cằm cô nên.

Nụ hôn ngày càng điên cuồng hơn, anh tách môi lưỡi của cô ra, hết m*t trên rồi môi dưới, lưỡi của anh dần dần đẩy nhanh vào khoan miệng cô, hơi thở ngày càng gấp gáp, anh đắm say triền miên đôi môi này không ngừng.
Đến lúc nghe tiếng thở gấp và cái đẩy nhẹ của cô, anh mới buông tha.

Nhìn đôi môi đỏ hồng bị anh dày cò, không kiềm được mà liêm láp thêm lần nữa, làm xong rồi anh ôm cô thật chặt, hơi thở âm nóng vẫn không ngừng phả trên chán của cô.
Dương Linh cũng thuận theo đó ôm lại anh.
“Anh lại mơ thấy gì hả” Cô hỏi
Mặc Tần Minh không trả lời, anh lại càng ôm chặt cô hơn, thở dài một tiếng, có vẻ anh mệt rồi.

Lúc nãy mà cô không đẩy anh ra, không biết anh sẽ làm gì tiếp theo.
Cô cũng không muốn hỏi anh nữa, cứ mặc kệ anh ôm cô thật chặt.

Một lúc sau cô nghe tiếng thở đều của anh, cô bỗng thở phào nhẹ nhõm..
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 42: 42: Mối Liên Kết Giữa Anh Và Cô


Được ôm chặt, nghe được tiếng an ủi của anh, Dương Linh dần bình tĩnh lại, cô đưa đôi mắt thấm đầy nước nhìn chằm chằm vào anh, hỏi nhỏ
“Thật chứ”
Nghe được tiếng nói của cô, anh an tâm được phần nào, lấy tay xoa nhẹ đầu cô “Ổn rồi, tôi sẽ ở đây với em”
Dương Linh dần nín khóc nhưng miệng vẫn còn thút thít, cô nấc lên từng hồi, đúng lsuc dì Dương cầm trên tay chiếc khăn chạy tới, Mặc Tần Minh nhận lấy và lau nhẹ những giọt mồ hồ trên khuôn mặt của cô.
Dì Dương lo lắng nhìn cô không thôi “Cô ấy có vẻ bình tĩnh lại rồi, dì nấu ít món cô ấy thích có lẽ cô ấy sẽ vui hơn”
Bà gật đầu cười, rất nhanh đi xuống bếp, còn anh ở lại dìu anh vào phòng,.

Dương Linh mới bình tĩnh được nửa phần, đầu không ngừng nép vào ngực anh, không ngừng thở gấp, Mặc Tần Minh vỗ nhẹ vào lưng cô như an ủi.

Lên giường cuốn chặt vào chăn, cô đã ngủ từ khi nào, tiếng thở đều làm anh bớt lo lắng hơn, nhìn đôi mắt đang dần khô nước trên khuôn mặt cô, bỗng anh nhớ tới giấc mơ hay thường xuất hiện trong giấc ngủ của anh, mà gần nhất là đêm hôm qua.
“Mở cửa ra, ở đây nóng quá”
Tiếng lẩm bẩm của cô không ngừng hiện trong đầu anh, có một chút ngơ ngác, anh lại nhìn khuôn mặt cô một lần nữa, tiếng đập cửa, tiếng lửa cháy, tất cả những thứ mà cô nhìn thấy đều rất giống trong giấc mơ của anh.
Không biết có tình cờ hay không: “Tại sao lại giống như vậy” Anh không ngừng khó hiểu, anh rất muốn vật cô dậy hỏi, hỏi những thứ anh luôn thắc mắc trong đầu, rốt cuộc cô đã trải qua những gì, nhưng có lẽ anh mãi không nhận được câu trả lời nào cả, anh nhớ lời kể của cô lúc ở tuần trăng mật, rằng cô không biết tại sao cô lại sợ lửa như vậy, cô đã mất kí ức từ sau khi 15 tuổi rồi.
“Là lửa!” Tự nhiên Mặc Tần Minh sửng sốt.
Dương Linh bảo sợ lửa, nhưng rõ ràng không có ngọn lửa nào gần đây, vậy rốt cuộc cô lại sợ gì nữa, hay ám ảnh trong cô lại bộc phát.
Anh dần cảm nhận được giữa anh và cô đang có sự liên kết nào đó, là giấc mơ của anh, là ám ảnh của cô, có lẽ anh nên tìm thêm thông tin về quá khứ của cô, nhất là trước năm 15 tuổi, đang suy nghĩ, Dương Linh khẽ cựa rồi nằm nghiêng quay lưng về phía anh.
Vết sẹo hiện lên thấp thoáng qua chiếc áo ngủ, anh không kiềm được mà trạm vào nó, không ngừng v**t v* qua lại, cứ nhìn chằm chằm vòa vết xẹo lớn đó.
Dương Linh dường như cảm nhận được sự động chạm, như một tia lửa điện dọc sống lưng, cô choàng tỉnh dậy.
Thấy Mặc Tần Minh đang ngồi cạnh mình, cô có hơi rụt rè vì nghĩ tới chuyện hồi sáng: “Giam đốc, tôi đã ngủ bao lâu rồi” Vừa nói cô vừa vuốt lại nhưữg sợi tóc rối còn vướng trên mặt.
Chưa kịp cho cô làm gì, anh đưa tay lên vén tóc cho cô, không ngừng v**t v* lấy khuôn mặt: “Mới đây thôi, em ổn chưa”
Cô gật đầu tỏ vẻ không sao, những chuyện này, cô đã trải qua rất nhiều, từ khi ba mẹ mất chỉ có Tiêu Trúc, người bạn thân nhất của cô mới biết được cô hay xảy ra tình trạng này, nhưng dần dần vì cuộc sống, hai người không còn hay gặp nhau nữa.

Lúc nào tỉnh dậy chỉ là sự cô đơn, im lặng, không biết mình đã ngất từ lúc nào, đã ngủ đuợc bao lâu.

Nhưng bây giờ có vẻ không sao nữa rồi, cô có anh, có dì Dương bên cạnh nên cũng vơi bớt phần nào.
Tự nhiên Dương Linh lại khóc, ôm mặt khóc thút thít, cô chỉ giám cúi mắt xuống không giám ngước lên trên, Mặc Tần Minh thấy vậy liền hốt hoảng, miệng không ngừng hỏi han.
“Sao nữa, lại sao nữa hả”
Cô lắc nhẹ đầu, anh thở dài, một lần nữa ôm chặt cô như an ủi, vỗ nhẹ lên lưng.

Sau khi khóc xong cô lại ngủ gục trên người anh, lai mhej hai haàn nước mắt còn vươn trên mặt, anh đặt cô xuoốg giường sau đó ra ngoài ban công rút điện thoại ra gọi cho Dương Vỹ.
“Những thông tin về Dương Linh, anh cố gắng tìm kiếm tiếp giúp tôi đuợc không, nhất là trước năm 15 tuổi”
Sau cuộc nói chuỵện đó anh nhìn lên đồng hồ, đã trưa rồi, cả sáng rồi anh chưa ăn gì bụng liền đói cồn cào.

Anh dơ tay lên xoa chiếc bụng rắn chắc của mình, vào phòng nhìn cô laij lần nữa mới yên tâm xuống biết.

“Cô ấy thích ăn phở lắm đấy” Vừa nói anh vừa ăn, anh nhớ cô thèm ăn đến mức còn mơ thấy, Mặc Tần Minh bỗng mỉm cười nhẹ, chờ sau khi tiệc công ty anh sẽ dẫn cô đi ăn đến khi nào ngán thì thôi.
“Để tôi nấu cho cô chủ” DÌ Dương lên tiếng.
Anh nhẹ gật đầu, ăn xong rồi anh câm một dĩa thức ăn lên phòng, thấy Dương Linh vẫn còn ngủ, anh vỗ nhẹ vào người cô.
“Dậy ăn đi, chắc em cũng đói rồi”
Dương Linh khẽ nhíu mày tỏ vẻ không muốn, cô xua tay về phía anh nói nhỏ: “Không muốn ăn, anh bê ra đi”
Mặc Tần Minh đỡ nhẹ cô dậy, đưa dĩa thức ăn trước mặt cô: “Nhanh lên đi, dì Dương nấu ngon lắm đấy”
Dương Linh đối mặt với dĩa thức ăn còn bốc ít mùi thơm, trông có vẻ rất ngon, nhưng cô lại không muốn ăn, cô bĩu môi nhìn anh, hình nhưu Mặc Tần Minh đã hiểu ý cô, nhẹ nhafg đạt dĩa xuống bàn..
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 43: 43: Lau Người Cho Tôi


“Cô chủ sao rồi” dì Dương hỏi lớn khi thấy anh xuống nhà.
Mặc Tần Minh lắc nhẹ đầu:“Không chịu ăn uống gì hết”
Dì Dương thở dài, mới đỏ thật nhanh, đã gần chiều tối rồi mà Dương Linh vẫn còn ngủ li bì như vậy.

Dì Dương nhìn thấy mặt anh hơi ửng đỏ, giọng nói hơi khàn đặc, bỗng nhiên nhớ tới chuyện hồi sáng cô nói với bà, anh đang bị sốt.
“Cậu chủ sao rồi, đã ổn hơn chưa”
“Hả” Anh thắc mắc hỏi.
“Hồi sáng cô chủ nói với tôi rằng cậu đang bị sốt cao”
Mặc Tần Minh bây giờ mới nhớ, anh đứng ngây ra một chỗ rồi lâý tay sờ lên chán.

Bây giờ còn hơi ấm ấm.

Đúng lúc đó Dương Linh đi xuống, mặt mày bí xị, trên tay cầm dĩa thức ăn đã hết, cô gần lại dì Dương, tay khẽ lay lên vai bà.
“Dì ơi, con đói”
“À, để dì dọn cho con” Bà nhanh chóng xuống bếp, hâm lại đồ ăn, hôm nay bà nấu rất nhiều món, toàn là món cô thích.

Trời cũng sắp tối rồi, trong bụng anh cũng cảm thấy cồn cào.

Anh cũng chạy xuống bếp gọi dì Dương: “Dì dọn cho con luôn nhé”
Nói xong anh ngồi xuống bàn đối diện cô.

Khi đồ ăn đã xong xuôi, anh nhẹ nhàng hỏi.
“Đỡ hơn chưa”
Dương Linh ăn rất nhanh, trông coi như bị bỏ đói vài ngày, cô đưa miếng thịt vào miệng rồi ừm một tiếng, thấy bộ dạng vô tư của cô như như vậy, có lẽ đã đỡ hẳn rồi.

Mặc Tần Minh gắp thêm miếng cá vào bát: " Ăn nhiều vào"
Dương Linh ngước mặt lên nhìn anh, anh mỉm cười lại rồi đưa tay ra xoa đầu cô.
" Hôm nay không đưa em về nhà được, tuần sau sẽ bù cho em"
Trời đã trở tối, Mặc Tần Minh ngáp ngắn ngáo dài, còn Dương Linh, vì cả hôm nay ngủ li bì nên rất tỉnh táo, anh nằm trên giường vuốt vuốt cánh mũi, thấy cô cứ đi qua đi lại dưới đuôi giường, rooid ra ngoài bạn còn đứng đó, anh không chịu nổi liền bày trò chọc cô.
“khụ khụ tự nhiên đau đầu quá” Anh ôm đầu giả bộ như rất mệt.
Dương Linh nhớ hôm qua, anh bị sốt cao.

Bây giờ anh vẫn chưa hết sao, Buổi sáng cô bị shock tình thần nên không để ý, mới trấn tĩnh lại được thì mới nhớ ra.
“Anh vẫn còn sốt sao” Cô chạy tới lấy tay thử nhiệt độ trên chán của anh, đúng là vẫn còn ấm ấm, cô lại bí sị nhìn anh “Sốt như vậy mà không mua thuốc về uống”.
Anh cười hì hì: “Nếu vậy thì mau lau người cho tôi đi” Mặc Tần Minh nằm ngửa ra nhắm nghiền đôi mắt lại.
Dương Linh vẫn ngồi nhìn anh trầm lặng, tự nhiên cô thấy có lỗi với anh, đang bị ốm mà vẫn phải chăm sóc cô.
Không trần chừ, Dương Linh vào nhà tắm lấy ra một chậu nước với một chiếc khăn ấm, nhẹ nhàng ngồi xuống giường.

Còn Mặc Tần Minh anh đang làm bộ làm tịch trên đó, thỉnh thoảng tỉ hí đôi mắt nhìn mọi cử trỉ của cô.

Thấy cô lấy khăn ra anh bỗng nhoẻn miệng cười thầm.
Dương Linh đang loay hoay không biết làm sao thì anh vẫn nằm đó nhắm chặt mắt.

Cô nhúng chiếc khăn vào rồi nhẹ nhàng lau lên mặt của anh, rồi xuống cổ.
Đến thân thể được mặc một lớp áo của anh, cô khựng lại một chút, thấy không động tĩnh gì nữa, Mặc Tần Minh mở mắt ra nhìn.
“Sao thế, sao không làm nữa”
Dương Linh nhìn anh, thì ra anh vẫn còn thức, nhìn khuôn mặt anh đang hưởng thủ thế kia cơ mà, cô tức giận phủ nghuyên chiếc khăn lên mặt anh.

“Anh tự lau đi”
Mặc Tần Minh không trần trừ cởi luôn chiếc áo ra ngoài: “Lau đi, tăng lương”
Lại nữa, lại lôi chuyện tiền bạc với cô: “Cơ thể tuyệt đẹp này cô gái nào cũng muốn, em nên cảm thấy mình có phúc đấy” Anh nhìn cô cười lớn.
“Dù gì hồi sáng cũng nhìn thấy hết rồi còn ngại gì nữa” Anh tiếp.
Dương Linh liếc anh, anh vẫn ngồi tựa dài ra đăng sau, miệng liên tục cười liên tục trêu trọc cô.
Cô thở dại lấy khăn tiếp tục nhúng nước lau cho anh, co thể anh đúng là đẹp thật, thân thể săn chắc múi nào ra múi đầy, cô cũng cươì thầm, coi như mình có phúc, vừa được ngắm vừa được tăng lương.
Làm xong rồi Dương Linh sờ lên chán anh, có vẻ nó đã mát lại rồi, cô đi xuống cất đồ đạc trong nhà tắm song đi ra ngoài, cả ngày hôm nay cô đã ngủ rất nhiều nên bây giờ rất tỉnh, cô ngồi trên sofa lấy sách ra đọc, ngoài trời rất lạnh, thấy anh đã ngủ rồi, cơ thể phong trần không một mản vải của Mặc Tần Minh phơi ra bên ngoài, mới hạ sốt mà lại như vậy rồi, cô bất lực lấy chăn đắp lại cho anh, có vẻ như anh đã ngủ rồi.
Dương Linh tiếp tục đọc sách trên sofa, bên này anh vẫn chưa ngủ, chỉ là anh giả vờ chờ cô lên giường thôi: “Làm gì mà chưa chịu ngủ nữa” anh thầm mắng, một lúc sau anh định lên tiếng gọi cô thì cô năm gục trên ghế.
Mặc Tần MInh thở dài, anh bước tới bế cô lên giuờng, dường như cảm nhận đuợc sự ấm áp, Dương Linh cuộc tròn ngườ lại trong chăn, anh cũng vén mấy cộng tóc còn vươn trên khuôn mặt cô, không kiềm được hôn lên môi cô một cái rồi di chuyển xuống cô.
Nghe được tiếng động cựa quậy anh mới thôi, nhẹ nhàng nằm xuống ôm cô thật chặt, chỉ có những lúc cô ngủ say, anh mới giám làm như vậy..
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 44: 44: Sếp Hôn Nhân Viên


“Mau lại đây” Mặc Tần Minh vẫy tay nói cô lại gần đây
Dương Linh lại đi đến, anh lấy một chiếc váy dạ hội đưa ra trước mặt.
“Em mặc thử cái này đi, sắp tới công ty tổ chức tiệc”
Anh lựa chiếc váy này dựa trên màu sắc và kiểu dáng của chiếc váy lần trước, không kín không hở.

Nhưng có điều chiếc váy này làm cô hơi e ngại, nó có hở một chú ở vai, cô cầm trên tay chiếc váy trầm tư một lúc.
Thấy cô im lặng, anh liền hỏi: “Sao thế”
Cô nhìn anh vẻ mặt buồn bã, một lúc cô mới lắp bắp nói.
“Cái này…tô không mặc được đâu”
Mặc Tần Minh thấy cô đang nắm chặt phần cô, một lúc anh mới hiểu ra, cô lo sợ người khác sẽ nhìn thấy vết sẹo lớn trên vai của mình, bây giờ mới nhớ ra anh lại sơ suất nữa rồi.

Anh dựt chiếc váy trên vào của cô ném sang một bên, không trần trừ dắt cô ra ngoài xe, Dương Linh khó hiểu trước hành động của anh.
“Chúng ta đi đâu vậy”
Anh ngồi trên xe chuẩn bị khởi động: “Đi mua cái khác, cái đó không cần nữa”
Rất nhanh anh chở cô tới tiệm váy lần trước, anh dắt cô đi vào, chỉ từng mẫu váy, cô chọn đại một cái cho anh yên lòng.

Nhưng sau đó, không hiểu tại sao anh lại lấy hết những mẫu mới nhất trừ những mẫu hở vai ra.
“Anh không cần làm vậy đâu” Cô nói vơi anh
Mặc Tần Minh không quan tâm lời cô nói, khởi động xe về nhà.
Chẳng mấy đã đến tiệc công tuy, cô lựa một bộ váy khác, mặc dù không đẹp như bộ cũ nhưng trong cô vẫn toát lên một vẻ khác lạ, cô khoác tay anh đi vào bữa tiệc, ai nấy đều nhìn cô ghen tị.

Tiểu Đồng chạy tới.
“Này hôm nay cô đẹp lắm đó”
“Thật á, cô cười lớn”
Tiểu Đồng khoác vai nói nỏ: “Mọi người ai cũng nhìn cô hết đó”
Hai người nhìn nhau mỉm cười, một lúc sau Đẳng Thiếu từ đâu bước tới đắng sau, e hèm một tiếng.
“Ở chỗ đông người thanh lịch một tí” Anh nhắc nhẹ Tiểu Đồng
Tiểu Đồng cười hì hì, mạnh dạng đấm một cái vài tay Đăng Thiếu:
“Ây da, sếp của tôi đỉnh quá đi” Nói xong cô lại cười lớn.
Đăng Thiếu có vẻ không thích hành động tùy tiện này của Tiểu Đồng, không chịu được véo nhẹ lên tai của Tiểu Đồng, nói lớn: “Đừng mà có tùy tiện đụng vào người tôi”

Dương Linh thấy hai người tự nhiên thấy vui, cô cười tít cả mắt, tất cả những biểu hiện đó, Mặc Tần Minh đã quan sát thấy gần hết, Thấy nụ cười của cô anh bỗng nhớ ra, những lúc bên cạnh anh cô rất ít cười, số lần cô cười như vậy đếm trên đầu ngón tay.
Mặc Tần Minh vẫy tay, cô hiểu ý đến chỗ anh, ở một góc nào đấy, có hai người đang nhìn hai người thì thầm to nhỏ gì đó.
Tiểu Linh bước tới gần đưa ly rượi trước mặt anh liền nói.
“Tôi mời hai người một ly được chứ”
Dương Linh thấy cô gái này liền rụt rè, cô nắm chặt cánh tay anh, vì bữa tiệc lần trước, cô nhận thấy Tiểu Linh là người có tâm cơ, khuôn mặt xinh đẹp sắc sảo đó là sự che giấu cho sự xảo quyệt, Cảm nhận được sự sợ hãi của cô, anh vỗ nhẹ trên tay cô như để trấn an.
“Không sao, đó chỉ là sự cố thôi”
Mặc Tần Minh biết thừa có người cố ý bày mưu nhằm hạ thấy Dương Linh, nhưng vì quan hệ giữa hai công ty nên anh không làm lớn, anh đã sai Khả Vỹ âm thâm điều tra cô nhân viên kia, là Tiểu Linh đứng sau tất cả, xem ra phải dè chừng cô gái này mới phải.
Anh nâng ly uống một cốc
Bên này Tiểu Đồng và Đăng Thiếu uống say, hai người dắt nhau vào một góc không ai để ý, rượi vào như điên máu, Tiểu Đồng phát tiết đanh tới tấp Đẳng Thiếu.
“Tên sếp khó tính này, tôi phải đánh anh mới được”
Còn Đẳng Thiếu cũng cũng không đề phòng, anh đứng dậy nhéo tai phải của Tiểu Đồng làm cô nhăn mặt đau điếng, chẳng mấy chốc hai người lại dắt tay nhau ra ngoài.
Tiểu Đồng không đứng vững được ngã nhào vào lòng Đẳng Thiếu, rượi vào khiến hơi thở của hai người được đẩy lên cao, bốn mắt nhìn nhau không rời, Đẳng Thiếu không kiềm được hôn lên môi Tiểu Đồng một cái.
Đôi mắt Tiểu Đồng như được phủ một màn trắng trong suốt, cô mơ màng nhìn vào khuôn mặt Đẳng Thiếu, khuôn mặt này tự nhiên thấy đẹp trai thế, bị anh hôn một cái nhẹ nhàng như vậy, cô cũng không chịu nổi nữa, kiễng chân nhón người lên.

Tiểu Đồng vươn tay choàng lấy cổ của Đẳng Thiếu, đặt môi mình lên môi anh.
Nụ hôn rất sâu, hai người quấn lấy nhau không ngừng, một lúc sau mới chịu dứt ra, nhịp tim dần tăng lên, Đẳng Thiếu bắt lấy cánh tay Tiểu Đồng, dắt đi thật nhanh vào xe rồi tiếp tục.
Dương Linh bên này cứ nhìn xung quanh, tìm kiếm Tiểu Đồng và Đẳng Thiếu, không biết đã đi đâu rồi, ai mà có ngờ hai người suốt ngày chí choé nhau mà hôm nay lại quấn nhau như vậy chứ.
Ngoài trời gió lại lạnh hơn, tiếng gió cứ kêu hun hút bên ngoài, bên trong xe có cặp nam nữ đang ôm nhau thật chặt, mùi không khí lạnh hòa tan với mùi rượi van tạo thành không khí thật ấm áp.
Dương Linh rít lên một cái, tự nhiên trong người cô cảm thấy không khoẻ, đầu thật đâu.

Cô nhìu mày lại, ngoài trời rất lạnh nhưng cô lại cảm thấy thật nóng trong người, trên người như bị hàng nghìn con kiến bu quanh mình, cô rất muốn cởi váy ra để giải thoát, nhưng không được, ở đây rất đông người.

Cô cố gắng mở mắt, giữ ở trạng thái tỉnh táo nhất, tìm tới Mặc Tần Minh.
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 45: 45: Trúng Thuốc


Mặc Tần Minh nhìn thấy cô, cơ thể cô hình như đỏ hơn, khuôn mặt hơi nhăn nhó nhưng đang cố tỏ ra bình tĩnh, cô nắm chặt tay anh.
“Tôi…tôi khó chịu quá”
Nhìn sắc mặc của Dương Linh anh đã đủ hiểu ra, cô đã uống trúng thứ thuốc không đúng đắn kia rồi, là gì nhỉ, thức ăn hay rượi van.

Anh nhìn cốc rượi của cô trên bàn, đã uống hết hơn nủa ly rồi, anh cau mày nhẹ nhàng đỡ cô dậy.
“Phải mau chóng đưa cô ấy đi không thể người khác nhìn thấy”
Chuyện này chắc chắn lại bị Tiểu Linh bày mưu nữa rồi, anh thầm chửu mình vì không đề phòng trước chuyện này, thật may Dương Linh đang cố kiềm chế bản thân tránh khỏi rức rối.
Dương Linh nhăn mặt lại, khoảnh khắc anh chạm vào cô như một tia ddiejn giật sẹt ngang người, chủ chừng đó thôi cũng khiến cô kích động rồi.
“Làm ơn, đưa tôi ra khỏi đấy”
Dương Linh nhìn anh đãm nước mắt, ánh mắt như cầu khẩn, lợi dụng mọi người đang tập trung cho màn trình diễn trên sân khấu, anh lấy áo khoác lấy cho cô: “Nhanh kên, tôi đưa em ra ngoài”

Ở một góc nào đó, có người đang rất khó chịu, không nghĩ thứ thuốc mạnh như vậy mà cô kiềm chế được đến tận bây giờ, cau mày rồi nghiếng răng ken két, hai người đã thuận lợi ròi khỏi buộc tiệc này rồi.
Được anh ôm, vào xe rồi mà Dương Linh cũng không chịu nổi nữa, mặt mày nhăn nhó khó chịu, lấy tay vặn vẹo khắp cơ thể, thấy cô như vậy Mặc Tần Minh cũng thấy nóng cả người.
“Cố chịu tí, tôi đưa về nhà”
Mặc Tần Minh suy nghĩ, nếu đưa về nhà mình sẽ có dì Dương, bộ dạng này chắc chắn cô sẽ không muốn cho người khác thấy, anh quay sang nhìn cô đang cố gắng nhẫn nhịn, vậy nên về nhà cô mới đúng.
Rất nhanh anh đã chở cô về tới nhà, vào xe bế cô vào phòng, đặt lên giường rồi trông cô có vẻ chẳng đỡ được bao nhiêu, anh suy nghĩ cách giải cho cô, chạy thật nhanh vào nhà tắm lấy chiếc khăn lạnh để lau nhà cô.
Anh xoay người xuống giường, vừa đi được vài bước thì bị Dương Linh ôm chặt, cánh tay không tự chủ sờ soạn khắp cơ thể anh, miệng lắp bắp: “Giám đốc, tôi khó chịu”
Mặc Tần Minh xoay người muốn muốn đẩy cô ra: “Em bình tĩnh để tôi lau….” Chưa kịp nói hết câu anh bị cô dâng môi lên môi mình, gấp gáp vụng về.
Bàn tay lần mò xuống cúc áo của anh, muốn cởi nó ra, sự vụng về này của cô làm cho anh có cảm giác thích, nhưng cái anh muốn không phải như thế này.
Vì thứ thuốc chết tiệt đó mà cô mới như vậy, nếu bình thườn cô như vậy thì anh đã thuận theo cô rồi.

Mặc Tần Minh cau mày đưa tay đẩy nhẹ cô ra.
“Không được, em nên tỉnh táo lại đi, ngoan tôi giúp em lau người”
Nhưng Dương Linh vẫn không buông tha, nghe giọng của anh mà lòng cô như sóng cuộn trong người, nhanh chóng cô cỏi bỏ chiếc váy để giải thoát cho bản thân, thấy hành động của cô Mặc Tần Minh liền ngăn lại
“Em đang làm gì vậy”
“Ưm, tôi khó chịu quá, giúp tôi”
Khuôn mặt cô đang đỏ hồng như trái cà chua, cô nhìn anh với anh mắt ngấn nước, cô nắm chặt tay anh.

Mặc Tần Minh gạt tay cô ra, nhưng thứ thuốc đó đã ngấm trong tâm trí, đôi chân mềm nhũn ngà nhào ra đằng sau, anh nhanh chóng chạy tới đỡ cô tránh để cô bị ngã, nhưng sự đụng chạm cơ thể này đã chạm tới giới hạn của cô, một lần nữa vươn người hôn anh.
Khác với sự vụng về vừa rồi, nụ hôn lần này sâu hơn, hơi thở cô gấp gáp, cô vươn tay choàng lấy cổ anh nhằm không cho anh trốn thoát

Mặc Tần Minh lúc này không phản khán, mặc kệ cho cô làm loạn trên môi mình.

Từ góc nhìn của anh nhìn xuống, quần áo của cô đã bị kéo xuống xộc xệch để lộ ra phần nhấp nhô sau lớp vải áo.

Anh lúc này cũng không chịu nổi nữa, cổ họng khô khốc.
Dương Linh buông môi ra, đầu gục vào lòng anh, không khống chế được mở từng cúc áo của anh ra.
Cơ thể Mặc Tần Minh thật đẹp, từng múi săn chắt, cô đ*ng t*nh lại không ngừng đặt môi trên từng tấc thịt của anh.
“Hự”
Mặc Tần Minh gầm nhẹ một tiếng, đôi môi mát lạnh đặt lên người anhm từ từ rơi xuống da thịt của anh, Mặc Tần Minh đang cố gắng kiềm chế cố gắng đứng yên mặc cho cô muốn làm gì thì làm.
“Dương Linh em biết em đang làm gì không”
Anh nắm chặt hai vai cô, nhưng Dương Linh lúc này căn bản không chịu nghe lời anh nói, tầm mắt của cô đối với anh như một màn sương đang phủ lại, mờ mờ nhưng thật đ*ng t*nh.

Một lần nữa cô lại lao vào hôn anh.
Những hành động này của cô thật sự rất quyến rũ lại vừa đáng thương, phía dưới của anh đã căng lên từ khi nào lại cố gắng kiềm chế, anh lại đẩy mạnh cô ra.

Lúc này Dương Linh thất sự khó chịu, cô nhanh chóng cởi hết quần áo của mình ra, thấy thân hình của cô bày ra trước mắt, hô hấp của anh lại càng gấp gáp không ngừng, lồng ngực như muốn nổ tung.

Mấy ngày nay nhìn thấy cô, anh đã kiềm chế hết nổi rồi.
Mặc Tần Minh bước tới gần, thở gấp nhìn Dương Linh, lần này anh không bị cô tấn công nữa, nhẹ nhàng siết eo cô lại, nâng cằm cô lên.
“Nói cho tôi biết, tôi là ai” Anh hỏi lớn, giọng nói nhuốm đầy d*c v*ng.
Khuôn mặt của Dương Linh như chú thỏ đang rón rén, cô nghiêng đầu ngẩn ngơ, đôi mắt như sắp khóc.
“Anh là Tần Minh”
Anh không ngờ cô lại gọi tên anh, đây là lần đầu tiên cô gọi tên anh, trước giờ toàn là hai từ: Giám đốc, giám đốc! làm anh chán ghét không thôi.
“Em biết em đang làm gì không” Mặc Tần Minh đnag cô gắng gượng hỏi cô lần nữa..
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 46: 46: Một Đêm Khó Ngủ H


Dương Linh đỏ mặt, bẽn lẽn gật đầu, khuôn mặt đỏ ửng nhìn anh mắt như cầu khẩn, anh vẫn đứng im nhìn thẳng vào mắt cô, đôi mắt đ*ng t*nh khiến anh muốn hôn lên nó, nhưng anh vẫn kiềm lại một chút nữa.
“Tôi hỏi lại lần nữa, tôi là ai”
“Anh là Tần Minh…Tần Minh” Dương Linh vừa nói vừa lấy tay sờ lên khuôn mặt của anh, một lúc sau cô dựa vào ngực anh ôm chặt lấy cơ thể đang đứng trước mặt, giọng nói nỉ non: “Tôi muốn anh”
Lần thứ hai nghe cô nói tên mình, hơi thở anh khẽ giao động, thấy cô liên tục sò soạn trên cơ thể mình, bộ dạng như khẩn cầu từ anh.

Anh khẽ cong môi cười nhẹ, lấy tay nâng cằm cô lên, hai anh mắt nhìn chằm chằm vào nhau, không trần trừ trạm môi nhau.
Hai tay Mặc Tần Minh giữ lấy khuôn mặt cô, hôn thật sâu, lưỡi của anh dần dần đi vào khoan miệng, càng quét từng ngọc ngách, Dương Linh sau một thời gian dày vò giờ mới được mãn nguyện, hai tay tự động vòng lên cổ của Mặc Tần Minh, thuận theo anh.
Mặc Tần Minh siết chặt eo của Dương Linh, không trần trừ bế cô lên giường, nhanh chóng giải phóng hết quần áo còn mặc trên người, cơ thể anh đang bày trước mắt cô, thật tuyệt đẹp, cô vươn người lên hôn lên từng chỗ săn chắt.

Mặc Tần Minh vòng tay ra đằng sau lưng, gỡ dây khóa ngực, đ** g* b*ng trước mặt anh cứ phập phồng, không nhịn được cúi xuống ngậm lấy hai hòn ngọc trai đang nhảy dựng lên đỏ hỏn, một sự kích thích không hề nhẹ, cô ưỡn người lên
“A” Hai tay cô đặt lên vai anh.
Nghe được tiếng rên của Dương Linh, trong tim Mặc Tần Minh như sóng ngầm đang dạt dào, tay bên kia không ngừng nhào lặn một bên ngực.

Một lúc sau anh đặt cô nằm trên giường, lần nữa hôn thật sâu, ở bên dưới không ngừng v**t v* cơ thể của người con gái.
Lần đầu tiên của Dương Linh nên hoàn toàn phụ thuộc vào anh, hai tay chỉ biết ôm chặt vào người Mặc Tần Minh, nhắm chặt đôi mắt.

Mặc Tần Minh lại hôn lên đôi mắt rồi chuyển qua l**m láp chiếc cổ trắng ngần, không quên đề lại một dấu đỏ trên đó.
Dần dần di chuyển xuống ngực rồi bụng, đến chỗ tam giác anh bỗng ngừng lại, không chần trừ anh cởi bỏ luôn chiếc quần trong vướng víu trên người Dương Linh, một lần nữa lại là những tiếng hít thở và nụ hôn ướt át trượt dài trên hai bắp đùi mịn màng.

Cả cơ thể Dương Linh căng cứng, hai tay chỉ biết nắm chặt ga giường.
Thấy cô vẫn đang nhắm tịt mắt lại, anh vươn người vuốt những sợi tóc còn vươn trên khuôn mặt của cô, hôn nhẹ lên môi rồi lên mắt, giọng nói nhẹ nhàng khiến cô có cảm xúc khó tả.
“Dương Linh, mở mắt ra đi!”
Dương Linh bẽn lẽn mở mắt ra, khuôn mặt anh dán sát vào cô, hơi thở hai người dần hòa vào nhau không nói, Mặc Tần Minh dừng lại một chút, anh dựa đầu vào ngực của cô, như đang tận hưởng từng tấc da tấc thịt mềm mại, trên người cả hai không có một mảnh vải che thân, giọng nói nỉ non như rót mật vào tai.
“Em có sợ không”
Da thịt va chạm vào nhau làm cô giải đi phần nào, nhưng cảm giác này thật thích, cô khẽ lắc đầu, Mặc Tần Minh liền mỉm cười dịu dàng, nụ cười này, cô đã nhìn thấy nhiều lần rồi nhưng cảm giác này thật lạ, bị anh hôn liên tục trên cơ thể làm người cô căng cứng mà thuận theo anh.

Mặc Tần Minh đưa tay lên thăm dò vào cánh hoa của cô, dưới đó đã ướt đẫm rồi, anh khẽ nở một nụ cười tà mị, lặng thầm đưa cái đó của mình vào nơi xe khít ẩm ướt.
Khoảnh khắc đó Dương Linh cảm thấy thật đau, cả người chỉ biết bám chặt vào hai bắp cánh tay săn chắc của anh, mặt nhăn nhó trông có vẻ đau đớn.
Mặc Tần Minh nhìn thấy dáng vẻ đó của cô liền dừng lại hỏi: “Em không sao chứ, đau lắm hả”
Cô lắc nhẹ đầu, nhưng cảm giác này quả thật… vì đây là lần đầu tiên của cô mà, anh không làm nhanh mà rất từ từ nhẹ nhàng, vì anh cũng biết rằng đối với một người con gái, cảm giác này rất quan trọng.
“Ưm, Tần Minh”
Dương Linh r*n r* bên tai anh làm anh thêm phấn khích, muốn chạy nhanh tốc độ hơn nữa.

Hang động này thì anh là người đầu tiên ghé thăm, cảm giác khít chặt này khiến anh có một chút khó chịu, anh thở nhẹ một hơi trên khuôn mặt cô, không ngừng v**t v*; “Ngoan, thả lỏng một chút”
Dương Linh đau anh cũng khó chịu vậy, thân thể của cô cứ không ngừng căng cứng khiến dưới đó cũng chật chội theo.

Nghe lời anh cô dần thả lỏng cơ thể, Mặc Tần Minh mỉm cười hài lòng, anh hôn nhẹ lên môi cô rồi đẩy nhanh tốc độ.

“Ưm, anh…đừng như vậy” Đôi môi cô cong lên phát ra những tiếng nỉ non phóng túng.
Mặc Tần Minh liên tục luân chuyển, thấy khuôn mặt nhăn nhó của cô liền từ từ rồi chậm chậm lại, Dương Linh cảm thấy có chút rát nhẹ phía dưới nhưng cảm giác kh*** c*m đang bao chùm cô thể nhiều hơn, cô vòng hai chân lên người, ôm chặt lấy cơ thể anh.
Gầm nhẹ một tiếng, Mặc Tần Minh đã lên tới đỉnh điểm, phóng thích hết chất dịch trắng vào bên trong cô, Dương Linh quá mệt mỏi vòng tay lên cổ của anh thở hổn hển, đôi môi he hé như muốn gọi tên anh.
Mặc Tần Minh nằm ngửa bên cạnh, vươn tay ôm chặt lấy cơ thế người con gái, không ngừng hôn lên chán.

Cuối cùng sau bao nhiêu ngày kiềm chế,anh đã được thỏa mãn.

Còn Dương Linh vì quá mệt mỏi đã ngủ trong vòng tay anh khi nào không biết, có lẽ đêm nay là đêm hai người mãi mãi không bao giờ quên được.
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 47: 47: Chuyện Hôm Quaxin Anh Hãy Quên Nó Đi Được Không


Trời đã sáng, Dương Linh đưa mắt lim dim nhìn những vệt nắng bên ngoài cửa sổ.

Cả thân thể không một mảnh vải che thân, nửa trên người cảm thấy nhẹ tênh.

Cô đưa tay lên vỗ vỗ lấy hai má, biết rõ chuyện hôm qua đã như thế nào, cô bỗng đỏ mặt xấu hổ.
Dương Linh đưa mắt nhìn xung quanh, Mặc Tần Minh đã đi đâu rồi, lúc này nếu như thấy anh cô không biết phải đối mặt với anh làm sao.

Ngồi dậy tự nhiên cảm thấy th*n d*** mình đau nhức, gắng gượng hết sức để di chuyển vào nhà tắm, nhìn cơ thể của mình trên gương, đầy những dấu vết h**n ** đêm cô.

Dương Linh đỏ mặt, nhúng khăn ấm trà sát vào lên da thịt hi vọng nó sẽ mờ đi.

Loay hoay một hồi trong nhà tắm, cô mới bước ra ngoài.

Trong lúc không biết phải làm gì tiếp theo cô bỗng nghe mùi thức ăn bay phản phất.

Dương Linh từ từ đi xuống bếp, Mặc Tần Minh đang mặc quần áo chỉnh tề, anh khoác thêm một cái tạp dề màu đen.

Anh đang nấu món gì đó, trông có vẻ rât chăm chú vào nó, anh đưa tay lau đi mồ hôi còn dính trên mặt.
Thấy cô anh liền mỉm cười, đưa tay vẫy như ra hiệu cô tới đây đi, trông tâm trạng của anh có vẻ thoải mái, vì là đàn ông mà, cảm giác kiềm nén bao nhiêu ngày bỗng được giải tỏa ai mà chẳng thích.
Dương Linh vẫn đần mặt đứng đó, cô khoác một chiếc áo khoác lớn quanh người, hai tay khoanh lại như đề phòng đi tới gần.
Mặc Tần Minh đi tới, đẩy ghế ra rồi ấn vai cô ngồi xuống.
“Tôi mới học được vài món, em ăn thử đi”
Anh đưa đặt một chiếc bát và một đôi đữa trước mặt cô, khuôn mặt vẫn tỏ ra bình tĩnh như đang mong chờ điều gì đó.

Dương Linh vẫn không giám nhìn thẳng vào mặt anh, bẽn lẽn gắp một miếng thịt vào miệng.
Mùi vị không tệ, so với lần trước ngon hơn rất nhiều, cô tiếp tục ăn thêm món khác, ừm…ngon không kém.
Thấy cô có vẻ đang ăn rất ngon, anh bỗng thấy vui vẻ.

Nhưng từ lúc nãy tới giờ cô chưa nói với anh một lời nào, chỉ lặng lẽ cúi mặt xuống ăn, anh không kiềm được hỏi một câu.
“Em có mệt không”
Mặc Tần Minh biết thừa chuyện này, con gái lần đầu tiên trải qua việc này đều thấy rất mệt và đau, ngoài chuyện đó ra còn rất xấu hổ, anh cũng không động tay động chân, sợ cô khinh sợ.
Đáp lại anh là cái lắc đầu nhẹ, không khí bao quanh căn nhà là sự im lặng, cuối cùng cô cũng không giám ngước mặt lên nhìn anh.

Mặc Tần Minh thở dài, vỗn định nói tiếp thì bị cô nói đồng thanh lại
“Đêm qua”
“Đêm qua”
Hai người bốn mắt nhìn nhau, Mặc Tần Minh nghĩ cô sẽ vui vẻ nói với anh gì đó, nhưng không như mong đợi, biểu cảm cô rất ngượng ngạo, cô tiếp tục cúi mặt xuống tránh ánh mắt của anh, một lúc sau anh nói
“Em nói đi”
Khuôn miệng Dương Linh lắp bắp đang nói gì đó nhưng rất nhỏ, cô hít một hơi thật sâu, lấy hết dũng khí nhìn thẳng vào anh.
“Chuyện đêm qua….” Cô lại cúi mặt xuống nhìn dĩa thức ăn, giọng nhỏ dần “Xin anh hãy quên nó đi được không”

Mặc Tần Minh khựng lại một lúc, vốn dĩ chuyện đêm qua đến với anh như một kì tích, ấy mà chỉ vì một câu nói đó của cô, anh cảm thấy mình như một người thất bại.

Hôm qua anh đã làm gì sai, hay còn chỗ nào cô chưa ưng ý, hay là tại vì thứ thuốc đó mà cô muốn quên đi chứ.
Mặc Tần Minh không nói gì chỉ biết im lặng nhìn cô, anh lấy đôi đũa gắp lên một miếng thịt, những món này anh đã dồn hết tâm sức, anh nghĩ nó rất là ngon khi cùng cô thưởng thức, nhưng không, anh cảm thấy nó nhạt nhẽo khó nuốt đến lạ.

Suốt khoảnh khắc đó, chẳng ai nhìn ai, một bầu không khí trầm lặng chỉ có tiếng đồng hồ kêu, tiếng chim hót bên ngoài.
Ăn xong rồi anh lặng lẽ dọn hết đồ ăn như anh không muốn đụng đến việc gì cả, trên khuôn mặt bộc lỗ rõ vẻ hơi buồn, Dương Linh khẽ liếc anh một cái, cố chỉ biết im lặng ngồi trên ghế.
“Hôm nay em nghỉ ngơi, tôi có việc gì phải làm rồi”
Dương Linh định nói gì đó, nhưng bị anh khước từ, rất nhanh anh khoác vào rồi đi ra lên xe phóng đi thật nhanh.

Cô chỉ biết trôn chân tại chỗ nhìn anh đi xa dần, một lúc lâu cô mới nhớ ra, có một việc cô cần làm gấp, thuốc tranh thai….

Cô nhìn ra xa suy nghĩ, đêm qua hai người không hề sử dụng biện pháp nào cả, rất nhanh khoác lại áo đi bộ ra tiệm thuốc gần nhất để mua.
“Cho tôi một vỉ thuốc tránh thai” Dương Linh nói như thể mỗi mình cô nghe thấy vậy.
Cô dược sĩ phải cố gắng lắm mới hiểu cô nói gì, một phần vì nhìn vẻ mặt ngượng ngạo đó, lặng lẽ đưa cho cô một vỉ đưa trước mặt Dương Linh.
“Bao nhiêu vậy ạ” Cô trả tiền ra khỏi tiệm thuốc, cô không muốn người khác nhìn cô với bộ dạng như vậy.

Về đến nhà cô chạy thẳng vào phòng, nhanh chóng uống một viên, sau đó cuốn chạt người lại trong chăn, cô đã khóc, hôm nay cô cảm thấy cô đơn quá
Mặc Tần Minh bên này cũng không có tâm trạng mà làm việc nữa, Khả Vỹ thấy anh có vẻ không ổn liền hỏi.
“Cô ấy đã nói như thế nào”
Anh hậm hực nhìn Khả Vỹ “Nói muốn quên hết chuyện hôm qua, tại sao có thể làm như vậy chứ”
Hôm qua anh cũng đang rất kiềm chế, nhưng nhìn biểu cảm đ*ng t*nh của cô.

Giọng nói khi cô gọi tên tanh nhỉ rót vào tai anh bảo anh mau làm đi, thật sự anh không thể nào cưỡng lại được.

Rõ ràng cô đã gọi tên anh như thế mà tại sao chứ?
“Anh nên làm gì đó để cô ấy hiểu hơn rằng đêm qua là anh và cô tự nguyện, có lẽ lần đầu tiên nên cô ấy shock chăng” Khả Vỹ đang ra một lời khuyên.
“Phải làm gì bây giờ” Anh hỏi
“Ngồi cùng nhau nói chuyện” Khả Vỹ ngước lên vừa nhìn trần nhà vừa nói như đang cân nhắc chuyện gì đó.
Mặc Tần Minh dường như không nói đến chuyện này nữa, lặng lẽ tiếp tục làm việc, nhưng trong đầu anh vẫn không ngừng suy nghĩ về câu nói của cô: “Xin anh hãy quên đi được không”….Nó cứ lần lượt đi vào đầu anh như một chiếc máy lặp, chắc có lẽ đi rửa mặt cho tỉnh táo mới được..
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 48: 48: Giận Dỗi


Đã tới giờ tan ca, Mặc Tần Minh xuống phòng quản lý tìm cô, nhưng anh mới nhớ ra, buổi sáng anh đã bỏ cô ở nhà một mình.
Anh lúc này mới giật mình, nhanh chóng lái xe tới nhà cô.

Trời đã tối mà trong nhà không có một ánh sáng nào, Mặc Tần Minh lo lắng vào phòng tìm cô, trong phòng là một màu đen như mực, im hơi lặng tiếng như không có ai.

Anh lớn tiếng gọi
“Dương Linh, Dương Linh”
Mặc Tần Minh bật đèn lên, thấy dáng người nhỏ nhắn đang cuốn chặt trong chăn ngủ thật ngon, Dương Linh vì khóc quá nhiều và mệt, cô ngủ li bì suốt cả ngày, nghe được tiếng anh gọi, từ trong chăn thò mặt ra ngoài im lặng nhìn anh.
Mặc Tần Minh thở phào nhẹ nhõm, cứ tưởng cô bị sao, anh đi từ từ nhưng không giám tới gần chỗ cô nằm, dịu dàng nói.
“Đi về thôi”
Nói xong anh liền ra ngoài, không thèm quay lại nhìn.

Dương Linh hiểu ý liền bò xuống giường.

Nhưng hình như hai chân cô rất đang đau, hồi sáng hơi ê ẩm một chút nhưng bây giờ thấy rất đau nhức, không thể nào đứng vững được, Dương Linh gắng gượng đi tới cửa phòng, rất muốn gọi anh tới mà lại không giám.
Mặc Tần Minh đứng ngoài rất lâu nhưng không thấy cô đâu, trong lòng lại lo lắng không thôi, anh vội vã đi vào xem cô như thế nào.

Đúng như anh đoán, Dương Linh đang từng bước xuống lâu, khuôn mặt nhăn nhó trong rất tội nghiệp, Mặc Tần Minh mím môi lại gần, cô thấy anh đang đi tới, ngước mặt lên nhìn.
“A”
Không chần trừ, anh bế cô lên, ban đầu cô có hơi dãy dụa “Đừng loạn, chân em đang đau”, khi nghe Mặc Tần Minh nói xong, cô liền ngoan ngoãn mặc anh bế vào xe.
Anh khởi động xe nhanh chóng ra khỏi đó, hai người vẫn chưa ai mở lời.

Bây giờ đã là giờ tan tầm, trên đường đã vơi bớt xe vì thế quãng đường về nhanh hơn.

Dương Linh tựa đầu lên ghế im lặng nhìn cảnh đường phố xung quanh.
Mặc Tần Minh khẽ liếc cô một cái, ở góc này, khuôn mặt buồn buồn mang mác của cô tự nhiên lại làm anh say đắm muốn nhìn không thôi.

Dương Linh bỗng chỉnh lại tư thế, mắt cũng nhìn anh, anh liền đưa mắt lên phía trước tránh mặt cô, tiếp tục tập trung lái xe.

Không khí lại trở nên ngượng ngạo.
Mặc Tần Minh nhớ đến vừa rồi, vẫn nguyên bộ đồ buổi sáng, bộ dạng mệt mỏi nằm trên giường của cô, đủ hiểu buổi trưa cô không ăn gì rồi.
“Em đã ăn gì chưa” Biết rõ là chưa nhưng anh vẫn muốn hỏi.
Dương Linh lắc đầu
“Muốn ăn gì không” Anh hỏi tiếp
“Không ăn…không muốn ăn” Cô nói nhỏ.
Mặc Tần Minh thở dài, chỉ vì chuyện đêm qua thôi mà cô lại như vậy sao, được rồi nếu muốn anh quên thì được thôi, nhưng tại sao lại hành hạ bản thân mình như vậy chứ.
Về tới cửa nhà Mặc gia, Dương Linh mở vội cửa xe đi xuống, dì Dương đã đứng chờ sẵn hai người trước cửa.
“Cô cậu ăn gì chưa để tôi dọn”
Mặt Dương Linh hơi đỏ nhìn dì Dương, ở đó không xa Mặc Thiên đang ngồi ở phòng khách hút thuốc, biết cô đang nhìn mình ông liền dập điếu thuốc đi, ông không hề muốn cô nhìn thấy mình đang phì phèo với khói thuốc.
“Hai con về rồi” Ông đứng lên nói.
Dương Linh cúi chào Mặc Thiên, cô nhìn dì Dương một lần nữa rồi lắp bắp nói.
“Con không ăn đâu ạ” Nói xong cô liền đi lên phòng, bỏ lại ba người trong nhà đang nhìn nhau.

Mặc Tần Minh không biết làm gì tiếp theo, anh bước tới nói nhỏ với dì Dương.
“Dì dọn ra một phần nhỏ, con sẽ mang lên cho cô ấy”
“Cậu chủ không ăn gì sao? Dì Dương hỏi
Anh lắc đầu thở dài, nhìn cô như vậy anh sao lỡ ăn no chứ.

“Hai đứa đi đâu đêm qua?” Mặc Thiên hỏi anh
“Hôm qua cô ấy mệt muốn về nhà”
Mặc Thiên nghe con trai mình liền gật đầu hiểu ý, đúng lúc dì Dương đã chuẩn bị xong, không muốn nói nhiều nữa anh cầm phần thức ăn dì Dương mới chuẩn bị từ từ đi vào phòng.
Dương Linh đã tắm rửa sạch sẽ, cô đang cuốn chặt chăn lại cố gắng ngủ, nhưng căn bản là không thể vì cô đã ngủ suốt ngày nay rồi.
Nghe động tĩnh đang tới gần, cô biết anh đang vào phòng, cố nhắm chặt mắt lại như cố ý tránh mặt anh, bỗng nhiên chiếc chăn bao chùm cô bị lật ra ngoài, cô giật mình ngồi dậy nhìn anh.
“Dậy ăn thôi”
Dương Linh lặng im không nói, nhìn dĩa thức ăn anh cầm trên tay, trong bụng đã bắt đầu cồn cào.

Nhưng cô giám nói chỉ biết nhìn vào nó.
Mặc Tần Minh hiểu ý cô, liền lớn tiếng.
“Cô gái ngốc này, cả ngày không ăn gì em không thấy đói sao, em muốn tôi nhịn đói nhìn em tới bao giờ”
Dương Linh nhìn anh với đôi mắt hơi ngấn nước, anh biết cô sẽ không bao giờ ăn trước mặt anh trong tình cảm này, lặng lẽ đặt dĩa thức ăn xuống, giọng nói đã dịu hơn.
“Tôi để đấy, mau ăn đi, tôi đi tắm”
Mặc Tần Minh lấy đồ vào nhà tắm thật nhanh, để lại cho cô không gian riêng tư, thoải mái hơn.

Thấy bóng lưng anh đã khuất, cô liền lấy phần đồ ăn, ăn lấy ăn để.
Ăn xong cô ngoan ngoãn mang để xuống bếp, lên tới phòng thấy anh chưa tắm xong, rất nhanh leo lên giường đắp chăn lại.

Trong đầu tự nhiên hiện lên câu nói của anh:
“Em muốn tôi nhịn đói nhìn em tới bao giờ”
Dương Linh bỗng suy nghĩ, truyện cô đói bụng liên quan gì đến việc anh nhịn đói chứ, còn nhìn cô làm gì kia chứ, có thể cô quá ngây thơ để hiểu câu nói đó sao.

Rồi tiếng cửa nhà tắm kêu lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Dương Linh, cô lại chùm chăn lại giả vờ ngủ.
Mặc Tần Minh nhìn dĩa thức ăn đã đi đâu mất, anh biết cô đã ăn hết rồi, anh biết thừa có giận dỗi tới đâu thì cũng không cưỡng được chiếc bụng đói đâu.

Anh nhếch môi cười nhẹ.
Mặc Tần Minh nhớ bộ dạng đi lại khó khăn vừa rồi của cô, anh lại thấy áy náy, vì anh mà cô bị như vậy.

Anh thò tay vào bắt lấy chân của cô, hành động đó làm cô giật mình tỉnh dậy.
“Anh…anh đang làm gì vậy?” Cô hốt hoảng.
Mặc Tần Minh dữ chặt chân cô lại tránh để cô dãy dụa “Đừng loạn, tôi kiểm tra chân em một chút thôi”
Kiểm tra bắp chân rồi lên đùi, ánh mắt anh cứ dán chặt lên làn da trắng nõn của cô làm cô đỏ mặt, không sao cả chỉ là đau nhức chút thôi, Mặc Tần Minh xuống dưới nhà lấy ra một chai xịt.
“Xịt cái này em sẽ thấy đỡ đau hơn” Anh cầm xịt lên từng chỗ trên đôi chân cô, từng hành động rất dịu dàng làm cô không thể phản khán được.

Làm xong rồi anh bước tới tủ lấy chăn gối ra.
“Đi ngủ thôi”.
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 49: 49: Anh Nói Là Anh Thích Em


Trông anh có chút giận dỗi, không nhìn cô một lần nào nữa liền leo sofa nằm.

Dương Linh nhìn anh như muốn nói gì đó nhưng không thể, vươn tay tắt đèn rồi chùm chăn lại.
Cả đêm nay cả hai người chẳng ai ngủ được, Mặc Tần Minh nhớ tới lời khuyên của Khả Vỹ, nên nói chuyện với cô ấy để hiểu nhau hơn.

Nhưng nhìn bộ dạng hốt hoảng của cô nhìn anh thì từ từ thì hơn, nên để cô bình tĩnh lại một chút, càng không nên đến gần tránh làm cô hoảng sợ, vì thế đêm nay anh sẽ nằm ngủ ở sofa vậy.
Sáng sớm tỉnh dậy, cô vẫn tránh mặt ánh, kể cả lúc ăn cơm cũng không ai nói gì, rồi lên xe cùng anh tới công ty, Mặc Tần Minh rất muốn mở lời nhưng không thể, chẳng lẽ mấy ngày liên tiếp phải như vậy sao.
Tới công ty Dương Linh cũng cúi đầu chào anh một cái rồi phi nhanh đến phòng làm việc, không cho anh kịp hành động.

Tiểu Đồng thấy cô liền vui vẻ vẫy tay, nhưng khuôn mặt nhanh chóng xị xuống nhìn cô.
“Hôm qua cô đi đâu, tên boss kia muốn lục hết cái công ty này đấy”
Đúng rồi, hôm qua cô không đi làm, vì quá mệt mỏi, cô định lên tiếng giải thích thì bị người đằng sau cốc đầu.

“A”
Cô quay đằng sau, là Đẳng Thiếu, anh ta đưa ánh mắt nghiêm nghị nhìn cô.

“Giờ chịu đi làm rồi đấy” Dương Linh nở một nụ cười ngượng, Đẳng Thiếu không làm gì nữa liền e hèm một tiếng “Mau làm việc đi”
Cô gật đầu dạ dạ vâng vâng, bật máy lên để làm nốt bài báo cáo nhưng lại khựng một chút.
“Khoan đã, sao hôm nay ông sếp này hiền lành thế” Bình thường cả cô và Tiểu Đồng sẽ bị phạt, còn bị mắng tới táp, ấy vậy mà chỉ mỗi mình cô chịu trận, Dương Linh bỗng khó hiểu trong lòng.

Quay sang nhìn Tiểu Đồng, sao cô ấy lại bày ra bộ mặt bẽn lẽn như vậy chứ, không lẽ hai người này xảy ra chuyện gì sao.
Dương Linh rất tò mò nhưng không hỏi, một lúc sau Đẳng Thiếu từ đâu ra đi tới, cầm mấy viên kẹo ném xuống bàn làm việc của hai người, cô để ý bên Tiểu Đồng được rất nhiều, còn cô vỏn vẹn hai ba viên.
“Kẹo mới được tặng, ngon lắm đấy” Đẳng Thiếu nói nhưng giọng điệu rất ngượng ngùng.
Tiểu Đồng vẫn không phản ứng gì, im lặng cúi đầu nhìn mấy viên kẹo, còn Đẳng Thiếu cứ đi qua đi lại, miệng luôn e hèm như bị ho khan.
“Đúng thật rồi, hai người này đang có chuyện gì dấu mình đây” Dương Linh thầm ngĩ trong lòng.
Thấy Tiểu Đồng có vẻ khó xử, cô liền đứng phắt dậy nhìn Đẳng Thiếu làm anh ta giật mình nhìn cô.
“Sếp, anh mau đi làm đi, để tụi em tập trung ạ”
Đẳng Thiếu nghe nhân viên như mắng mình như vậy nhưng không phản ứng quá gay gắt
“À à được rồi”
Nói xong khẽ liếc nhẹ Tiểu Đồng một lần nữa rồi đi về chỗ làm việc, Tiểu Đồng lúc này mới ngước mặt lên nhìn cô với ánh mắt cảm ơn.
“Này, hai người có chuyện gì đúng không”
Tiểu Đồng vội vàng thu ánh nhìn lại, lắp bắp nói với cô.
“Làm gì có chuyện chứ”
Dương Linh biết thừa Tiểu Đồng sẽ không nói ra, cô cũng không muốn làm phiền nữa, nhưng mấy ngày nay đều vậy, Tiểu Đồng luôn tránh mặt Đẳng Thiếu, còn ông sếp khó tính này không còn nặng nhẹ khi hai người đang tán chuyện nữa, ngược lại còn rất quan tâm cô và Tiểu Đồng.
Rặn hỏi mấy ngày trời Tiểu Đồng mới dắt cô ra một quán café kể.

“Cái gì cơ” Dương Linh la lớn
Tiểu Đồng vội vàng che miệng cô lại, cô cũng hiểu ý rồi thì thầm vào tai Tiểu Đồng
“Thật sao”
Tiểu Đồng nhìn cô mặt bí xị gật đầu
“Nhưng cô cảm thấy thế nào” Dương Linh hớn hở nói
“Ừ thì có chút thích, nhưng bây giờ lại rất xấu hổ khi nhìn anh ta” Tiểu Đồng vừa nói vừa nhìn lên trần nhà.
“Vậy là hai người chưa rõ ràng rồi, tôi thấy anh ta cũng khá thích cô đấy chứ” Dương Linh vừa nói vừa che miệng cười.
“Tên nhát cáy đó được cái mồm nạt người ta thì giỏi, còn chuyện này thì như tên câm” Tiểu Đồng nhíu mày tức giận.
Dương Linh vỗ nhẹ vai Tiểu Đồng, tự nhiên đằng sau cô cảm thấy có một không khí u ám đến lạ, còn Tiểu Đồng thì trừng mắt nhìn thứ gì đó, nhìn vào hình ảnh phản chiếu trên đôi mắt của Tiểu Đồng, Dương Linh đủ hiểu cô ấy đang nhìn ai.
Đẳng Thiếu đang lặng lẽ tới gần hai người, bộ mặt có vẻ không vừa ý điều gì đó, tức giận nói.
“Em vừa nói cái gì, em nói anh là tên câm sao”
Tiểu Đồng không phản ứng, Đẳng Thiếu tiếp “Đêm đó ai đã chủ động chứ, sáng sớm em bỏ anh đi, em không biết anh đã bối rối như thế nào khi thấy em không”
Ơ, chuyện lớn rồi, Dương Linh cảm thấy mình như người thừa trong câu chuyện này, lặng lẽ đi ra chỗ khác cho hai người đối chất.
Tiểu Đồng vẫn mở to mắt nhìn Đẳng Thiếu, không một biểu cảm, một lúc sau mới lên tiếng.
“Bối rối gì chứ, anh phải nói với tôi cái gì đi chứ, suốt ngày đi tới đi lui làm ngứa cả mắt”

Đẳng Thiếu cảm thấy hết lời để nói rồi, cuối cùng mới chốt được câu
“Em muốn anh nói gì, được rồi anh nói anh thích em đó, được chưa”
“Anh nói lần nữa coi nào” khuôn mặt Tiểu Đồng dường như đã dãn ra phần nào khi nghe Đẳng Thiếu nói như vậy.
“Anh nói là anh thích em”
Tiểu Đồng nở một nụ cười thỏa mãn, nhưng đối với Đẳng Thiếu, nụ cười như đang trêu ngươi anh vậy.
“Em cười cái gì chứ, chết tiệt thật”
Rất nhanh anh chạy tới nâng cằm Tiểu Đồng lên hôn sâu, tiếng cãi vã của hai người đã thu hút phần nào thu hút sự chú ý của mọi người, thêm cái hôn này nữa lại càng thêm trầm trồ.

Khoảnh khắc buông môi ra, hai người ôm chặt nhau rồi không ngừng nói ra những lời ngọt ngào.
Dương Linh đứng đó trứng kiến mọi chuyện, nhìn Tiểu Đồng và Đẳng Thiếu như vậy cô cũng vui, lặng lẽ đi khỏi quán đi về.
Dương Linh lại nhớ chuyện giữa mình và Mặc Tần Minh, ừ thì tỉnh cảnh của cô cũng giống Tiểu Đồng vậy, nhưng cũng có phần khác, mấy ngày nay anh và cô rất ít nói chuyện với nhau thì phải..
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 50: 50: Anhở Lại Đây Được Không


Dương Linh ngước mặt lên nhìn bầu trời xanh, suy nghĩ sa săm, cô thở dài một hơi.

Vì chuyện hôm tước mà cô không giám đối diện với anh, còn Mặc Tần Minh thì sao, nhìn anh có vẻ đang giận dỗi chỉ vì cô muốn quên đi chuyện đó sao
“Em đi đâu vậy”
Giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên phía sau lưng, Dương Linh quay ra thì thấy anh đang đứng sừng sững trước mặt.

Đúng rồi, Tiểu Đồng và cô rủ nhau đi trốn ra quán café để tán chuyện, bị Đẳng Thiếu đuổi theo và bắt được, chắc anh cũng thế, anh là đang đi tìm để phạt cô đúng không, anh sẽ làm gì, trừ lương tháng này của cô hả.
“Giám đốc….”Dương Linh ngẩn người nhìn anh, ánh mắt như muốn hối lỗi điều gì đó, mấy ngày nay đều vậy, cô tránh mặt anh, anh cũng không thèm để ý tới cô.

Hai người cứ sinh hoạt bình thường như mọi ngày, nhưng cô lại cảm thấy rất buồn.

Đây là lần đầu tiên anh hỏi cô kể từ ngày hôm đó thì phải.
“Tan làm tôi xuống văn phòng tìm em mà không thấy, em đã đi đâu vậy”
Dương Linh nhìn vào quán café, Tiểu Đồng và Đẳng Thiếu đang ôm nhau rất chặt trong đó, mọi biểu cảm hạnh phúc đều thể hiện hết thảy.

Cô mỉm cười nhìn Mặc Tần Minh, sơ qua thì anh đã hiểu được mọi chuyện, khẽ thở dài một tiếng, nhẹ nhàng đi tới bắt lấy bàn tay của cô rồi đi về hướng công ty.
“Về nhà thôi”
Trời đã ấm ấm dần nhưng còn chút không khí lạnh, khi nắm lấy bàn tay của cô, anh cảm nhận được có gì đó khác lạ, tay cô rất nóng, đang đi thì Mặc Tần Minh dừng lại, nhẹ nhàng sờ lên chán cô, hình như cô lại sốt rồi.
Mặc Tần Minh lấy áo của mình khoác lên cho cô, hành động rất dịu dàng nhưng giọng điệu lại trách mắng: “Đã hay ốm rồi còn ra ngoài”
Tưng hành động của anh giống như đang sởi ấm trái tim cô, mặt bắt đầu đỏ lên, cô đưa tay sờ lên chán của mình, đúng là đã sốt rồi.

Vậy mà từ lúc nãy tới giờ cô không cảm thấy mệt mỏi, hay cô đang suy nghĩ nhiều.
Dương Linh vẫn cúi mặt không chịu nhìn anh, đã mấy ngày như vậy rồi, anh lặng lẽ đi lên trước cô vừa nói.
“Đi về, không được đi đâu hết” Anh cau mày.
Bỗng nhiên cô khựng lại, Mặc Tần Minh vẫn đứng im, anh định xem cô sẽ làm gì tiếp theo.

Một cánh tay nhỏ nhắn thò tay ra từ chiếc áo khoác lớn, nắm chặt vào vải áo sau lưng anh.
“Không về…không muốn về đâu”
Lúc này Mặc Tần Minh mới chịu quay lại nhìn cô, đưa tay nâng khuôn mặt cô lên nhìn qua một lượt.
“Làm sao thế”
Những luồn gió lạnh quét qua người cô, những lọn tóc vương vấn trên khuôn mặt, anh đưa tay vén từng cọng, ánh mắt dịu dàng.
Dương Linh nhìn vào đôi mắt anh, pha chút giận dỗi nhưng lại rất quan tâm đến cô, nhìn thấy khuôn mặt mình phản chiếu trên đôi mắt đó, cô lại đỏ mặt, như lấy hết quyết tâm, cô lắp bắp nói.
“Muốn…đi về nhà”
Mặc Tần Minh nhìu mày nhẹ, không phải lúc này cô nói không muốn về nhà cô.

Dương Linh thấy không một động tĩnh, ngước lên nhìn anh, thì ra anh cũng là người suy nghĩ chậm về mấy vấn đề của phụ nữ.
“Ý là gì nhỉ” Anh nhìn thẳng vào mặt cô khó hiểu.
Nhìn vào ánh mắt của cô một lúc anh mới hiểu, cô muốn về nhà của mình sao.

Mặc Tần Minh mỉm cười, thì ra là vậy.

“Được rồi đi về nhà” Nói xong anh liền bắt lấy bàn tay của cô rồi đi.

Đối với hai người, ngôi nhà đó đã là nhà từ khi nào rồi, mỗi lúc có chuyện gì thì cũng sẽ về đó.

Anh muốn biết cô đến đó rồi sẽ nói gì với anh.

Đưa cô vào xe, chở cô tới ngôi nhà của hai người, nhưng suốt đoạn đường, cô vẫn không nói gì với anh, chỉ biết đỏ mặt cúi xuốn, nắm chặt vạt váy.
“Tới rồi” Mặc Tần Minh nói.
Dương Linh nhìn vào ngôi nhà, nhìn anh với ánh mắt muốn cảm ơn, rất nhanh đi xuống xe.

Mặc Tần Minh thở dài anh lái xe ra ngoài.

Cô nhìn chiếc xe đi mất, có chút thất vọng, anh bỏ rơi cô sao.
Giờ mới cảm thấy đau đầu mệt mỏi, Dương Linh đi thẳng lên phòng cuốn chặt người mình trong chăn, nhắm mặt lại ngủ, cô rất muốn anh ở lại nhưng không giám nói, tự nhiên cô khóc rồi ngủ thiếp đi.
Người đàn ông cầm trên tay một túi thuốc và một phần cháo, đó là Mặc Tần Minh, anh không về mà đi mua đồ về cho Dương Linh.

Không thấy cô ở phòng khách cũng như bếp, anh liền đi thẳng lên phòng ngủ.
Thấy dáng người cuốn chặt trong chăn, anh đi tới thò tay vào đỡ cô dậy, Dương Linh đang lim dim ngủ bị vật dậy như vậy liền nhíu mày khó chịu.

Ánh mắt lười biếng nhìn anh.
“Ăn cháo rồi uống thuốc, em còn muốn sốt đến bao giờ”
“Không ăn…không muốn ăn” cô nói nhỏ.

Mặc Tần Minh múc cho cô một muỗng đưa lên trước miệng của cô “Đừng làm nũng”
Bị anh mắng, cô há miệng ra ăn một miếng, không trần chừ, Mặc Tần Minh múc thêm một muốn nữa, chẳng mấy lại ăn hết sạch.

Xong rồi anh cầm một ly nước và thuốc “Uống rồi nằm nghỉ ngơi”
Dương Linh ngoan ngoãn uống hết thuốc, anh gật đầu hài lòng.
“Em mau đi lau người rồi thay đồ đi”
Mặc Tần Minh rất muốn lau người cho cô, nhưng lại sợ cô kinh sợ, anh lặng lẽ đi ra khỏi phòng để cô không gian riêng tư, Dương Linh cũng rất biết nghe lời, ít nhất bây giờ cô vẫn tỉnh táo, lấy quần áo ra rồi lau sơ người.

Làm xong hết tất cả, cô lại leo lên ngủ tiếp.
Lại tiếng mở cửa kêu lên, Mặc Tần Minh vào kiểm tra tình trạng của cô, sờ lên chán của Dương Linh, đã hạ sốt đi phần nào rồi, hình như cô đã ngủ rồi lại còn ngủ rất ngon.

Anh cũng muốn quấy rầy cô nữa, nhẹ nhàng đi ra ngoài.
Nhưng vừa bước xuống giường thì một cánh tay bắt lấy vải áo của anh nắm chặt từ đằng sau.
“Anh…ở lại đây được không”.
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 51: 51: Xấu Hổ


Nghe được lời nói này của cô, không một biểu cảm quay lại nhìn.

“Ý em là sao”
Dương Linh đỏ mặt nhìn anh, miệng lắp bắp không nói thành tiếng.

“Em muốn tôi làm gì, làm chuyện đó với tôi liền muốn quên đi, bây giờ lại muốn tôi ngủ lại cùng em, em coi tôi là gì”
Bỗng nhiên anh lớn tiếng, như một hành động bộc phát sau mấy ngày kiếm chế, vỗn dĩ muốn nói chuyện bình thường với cô nhưng anh không làm được nữa rồi.

Sau ngày đó anh toàn ngủ ở sofa, cô cũng không một phản ứng, phải chăng anh đang giận dỗi cô đúng không.

Nhắc đến chuyện hôm đó, Dương Linh lại đỏ mặt, anh là vì chuyện đó mà lớn tiếng với cô sao.

“Anh đang giận tôi sao” Cô hỏi nhỏ.

Mặc Tần Minh cau mày khó chịu, nhưng giọng đã dịu lại hơn trước, mang chút hờn dỗi.

“Đúng vậy, tôi đang rất giận đó”
“Vì chuyện đêm đó sao” Cô tiếp tục hỏi.

Mặc Tần Minh nhìn chằm chằm vào cô không nói, Dương Linh cúi mặt xuống tránh ánh mắt của anh.

“Không phải tôi muốn quên đi chuyện đó”…giọng cô nhỏ dần “tôi rất thích”

Anh sững sờ khi nghe câu nói của cô “Em nói gì cơ” anh hỏi lại như để chắc chắn.

Dương Linh đỏ hết cả mắt, đưa tay vò nhăn cả chăn.

“Tôi…rất thích đêm đó” cô nói như để một mình cô nghe.

“Tại sao…”Mặc Tần Minh khó hiểu,
“Tại vì tôi thấy xấu hổ…là con gái mà phải năng nỉ làm chuyện ấy… nên rất ngại…tôi muốn làm lại từ đầu” giọng của cô nhỏ dần.

Người của cô đã nóng hổi vì sốt, nói thêm chuyện này nữa mặt lại càng đỏ hơn, đôi mắt ngấn nước nhìn anh như hối lỗi.

“Em nói em như thế nào cơ”Mặc Tần Minh nắm chặt hai vai cô.

“Tôi thấy…xấu hổ”
“Không, là câu sau, mau nói đi”
Câu sau là gì nhỉ “tôi muốn làm lại từ đâu” lúc này cô mới nhận ra, mình đã lỡ miệng rồi, nhanh chí lấy hai tay che kín khuôn mặt, cô không muốn anh nhìn mình trong tình trạng như thế này.

Mặc Tần Minh sao có thể cho phép cô làm chuyện đó chứ, nhẹ nhàng cầm chặt hai tay đẩy ra, cô vẫn cúi mặt xuống không giám ngước lên nhìn, anh nâng cằm cô lên, nở một nụ cười tà mị, ghé sát vào tai Dương Linh nói nhỏ.

“Nói đi, anh muốn nghe”
Giọng nói truyền vào tai cô làm cô nổi da gà, sao cô giám nói chứ, xấu hổ chết mất, ít nhất anh cũng cho một chút liêm sỉ chứ.

“Mau nói đi”Anh như thúc dục chẳng muốn buông tha cho cô.

Thấy Dương Linh mặt mũi đỏ au, Mặc Tần Minh biết thừa cô đang rất xấu hổ, nhưng anh vẫn muốn cô nói với anh điều gì đó.

“Nếu không nói được, thì em làm đi”
Làm sao, Dương Linh không biết, anh muốn cô làm gì kia chứ, không mong chờ cô nữa anh nâng cằm cô lên đặt một nụ hôn.

“Em nói anh muốn quên đi thì anh sẽ quên, chuyện lúc nãy em muốn làm, anh sẽ chủ động”
Nói xong anh tiếp tục hôn sâu hơn, hơi thả gấp gáp hòa vào nhau, siết chặt eo cô nhanh chóng đẩy lưỡi vào, càng quét từng ngóc ngách.

Rất nhanh anh để cô dưới thân mình, cuối cùng anh mới buông tha chiếc môi căng mọng này, từ từ di chuyện xuống vùng cổ, càng xuống, hai cánh tay của anh gỡ từng nút áo trên áo ngủ của cô.

Tới vùng đồi núi phập phồng, Dương Linh xấu hổ lấy tay che kín mặt, Mặc Tần Minh từ từ đưa tay vào nhào nặn, tay khác chần trừ ở khóa áo ngực của cô.

Lúc này anh mới nhớ, cô đang sốt cao, rất là mệt mỏi, từng thớ thịt cô đang nóng bỏng, hơi thở nặng nề.

anh lại hành cô thế này, không nên thì hơn.

Nhẹ nhàng đóng từng nút áo lại cho cô, chống tay lên nở một nụ cười dịu dàng.

Dương Linh không còn thấy động tĩnh gì nữa, lúc này cô mới chịu đưa tay ra mở hai mắt ra.

Mặc Tần Minh đã nằm bên cạnh cô từ lúc nào, vươn cánh tay ôm cô vào lòng.

“Em đang ốm, để khi khác”
Cơ thể cô nóng hổi, khuôn mặt đỏ ửng vùi vào ngực anh, một lúc lại có bàn tay mát lạnh sờ lên chán kiểm tra.

“Còn mệt không” Mặc Tần Minh dịu dàng hỏi.

Dương Linh lắc đầu, ánh mắt ngấn nước hỏi nhỏ.

“Anh hết giận chưa”
Mặc Tần Minh phì cười, thì ra cô sợ anh giận đến vậy, nghĩ lại vừa rồi, anh mới lớn tiếng với cô một chút, lại làm cô suy nghĩ rồi.

“Còn, anh sẽ làm em đến khi nào anh hết giận thì thôi”
Câu nói mang một chút trêu trọc, Dương Linh nghe được thì lại sợ hơn, cô đẩy nhẹ vào ngực anh lắp bắp.

“Không phải….


Mặc Tần Minh siết chặt eo lại, không cho Dương Linh nói gì, nhẹ nhàng hôn lên chán cô, v**t v* sau lưng, từng hơi thở cứ thế phà vào mặt cô
“Ngủ đi, đừng nói nữa”
“Giám đốc” Dương Linh nói.

Mặc Tần Minh lật người cô lại hơi nhíu mày: “Không cho phép gọi làm giám đốc, em mau đổi cách xưng hô đi, ví dụ gọi tên”
“Ừm…”Dương Linh hơi lưỡng lự, trước giờ toàn gọi là giám đốc, bây giờ anh kêu cô thay đổi, có chút khó.

“Là Tần Minh”Anh ghé sát vào tai cô nói nhỏ.

Dương Linh rụt lại người trong chăn xấu hổ, vì một phần bị sốt nên cũng hơi lạnh, thấy biểu cảm dễ thương đó của cô, anh vẫn muốn tiếp tục trêu trọc.

“Sao không gọi”
Đáp lại anh là không khí im lặng, anh lại gọi tên cô.

“Dương Linh, Dương Linh”
Thấy không có dấu hiệu dừng lại, cái người này cô đang ôm mệt chết mà không chịu buông tha, cô bèn đặt miệng lại gần bờ ngực săn chắc của anh, thấy có chút động tĩnh, Mặc Tần Minh nhếch mép cười nhẹ, cuối cùng cũng phản ứng rồi.

“A” Anh la to một tiếng.

Dương Linh không chịu được sự trêu chọc của anh liền không nương tay, cô ghé sát người cắn anh một miếng, anh cũng không ngờ cô làm vậy, đang ốm mà cũng dữ thật đấy.

Mặc Tần Minh không chịu được liền lật chăn kéo cô đối diện với mình, đang đau lại nhìn bộ mặt bí xị pha chút giận dỗi của cô, chỗ đó đã đỡ đau hơn rồi, anh phì cười, vươn tay ôm chặt cô lại, hình như anh đùa hơi quá rồi, đúng là thẹn quá hóa giận.

“Được rồi, không trọc em nữa, mau ngủ đi” Vừa nói anh vừa xoa đầu.

Sau mấy ngày ngủ ở sofa, cuối cùng anh Mặc Tần Minh cũng được lên giường ngủ với cô rồi.

.
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 52: 52: Anh Vừa Khoả Thân Vừa Làm


Buổi sáng hôm nay đối với anh là một niềm vui, mới tỉnh dậy đã thấy khuôn mặt cô vùi trong ngực của mình, cảm giác này thật thích.

Mặc Tần Minh đưa tay lên sờ chán cô, đã hạ sốt đi nhiều rồi, đúng lúc Dương Linh mở mắt tỉnh dậy.
Dương Linh lúc này vẫn còn xấu hổ, mở mắt ra đã nhìn thấy mặt anh phóng tận tầm mắt, đang bình thường tự nhiên thấy nóng trong người.
“Vẫn còn nóng, hôm nay em nghỉ làm đi”
Dương Linh gật đầu, bẽn lẽn chui vào trong chăn, Mặc Tần Minh phì cười, vòng tay ôm chặt cả người cả chăn, lăn qua lăn lại, cô khó chịu thò mặt ra.
“ Giám đốc…”
Anh trừng mắt nhìn cô, cô liền hiểu ý.
“Anh…không đi làm sao”
Mặc Tần Minh đưa tay vén mấy sợi tóc vươn trên khuôn mặt cô, sau đó vuốt nó không ngừng
“Không đi, hôm nay anh ở đây với em”
Dương Linh gật đầu, cô chuẩn bị đứng dậy rửa mặt thì bị anh bắt lại kéo vào lòng
“Á” Cô la lên, rất nhanh cô nằm gọn trong vòng tay anh.
“Nằm chút nữa đi” anh cúi xuống, vùi đầu vào ngực cô như làm nũng.

Hôm nay anh vui lạ thường
“Dậy đi” Cô đẩy nhẹ anh ra
Mặc Tần Minh vẫn ỷ lại vào người cô, “Không” sau đó nhẹ giọng lại “Còn mệt không” vừa nói vừa lấy tay v**t v* lên bụng cô.
“Ổn rồi” cô nói nhỏ.
Mặc Tần Minh vẫn nằm đó ôm chặt cô, cả chân cũng đè lên không thương tiếc, không cho phép cô nhúc nhích, Dương Linh biết sức của mình không thể nào lại anh, cô khẽ cựa một cái anh lại cành ôm chặt hơn.
“Khó …thở quá…” Dương Linh vùi vai vai anh nói nhỏ.
Mặc Tần Minh mới bừng tỉnh, cô vì anh ôm chặt mà khó chịu, anh liền buông nhẹ cô ra, “Xin lỗi, làm em mệt rồi”
Dương Linh lắc đầu, vươn tay lấy điện thoại coi đã mấy giờ rồi, đã hơn mười giờ rồi sau, cô đẩy anh ra bật dậy thật nhanh, không kịp cho anh hành động rồi chạy thẳng ra ngoài.
Mặc Tần Minh nhìn cô phì cười, cũng sắp tới giờ ăn trưa rồi, nên gọi đồ về ăn vậy.
Anh nhớ cô thích ăn phở, anh rút điện thoại gọi hai phần phở lớn.

Sau đó xuống dưới nhà tìm cô.

Dương Linh đã rửa mặt xong xuôi, ngoan ngoãn ở phòng khách coi phim.
“E hèm” Mặc Tần Minh từ từ ngồi lại gần, cánh tay hơi trần trừ khoác lên vai cô.

Dương Linh cũng không một phản ứng, mặc kệ anh muốn làm gì thì làm.
Từ phòng khách có thể nhìn thấy khu vườn bên hông nhà, giờ Dương Linh mới nhớ ra, từ lúc cha mẹ cô còn sống, mẹ sẽ trồng rau và hoa ở đó, đã từ lâu rồi khu vườn đó không ai chăm sóc, hoang sơ cằn cỗi.
Mặc Tần Minh men theo ánh mắt cô nhìn theo, không kiềm được hôn lên đầu cô, nhẹ giọng hỏi.
“Em muốn làm lại không”
Dương Linh ngoáy sang nhìn anh gật đầu.
“Tôi…”
Ánh mắt anh nghiêm nghị nhìn cô, anh không thích cô xưng hô với mình như vậy, Dương Linh nhìn thấy liền hiểu ý, miệng lắp bắp.
“Em…có thể trồng lại nó không” Cách xưng hô này có chút không quen.
Mặc Tần Minh xoa đầu, một lần nữa đặt một nụ hôn lên chán của cô.
“Tất nhiên rồi, làm luôn chiều nay”
Dương Linh nhìn anh, ánh mắt long lanh như muốn cảm ơn, bỗng nhiên.
“Ọc ọc ọc” Bụng ai đó đang réo rồi.

Dương Linh xấu hổ ôm bụng lại, mặt lại đỏ như trái cà chua.

Mặc Tần Minh thấy vậy liền phì cười, lấy tay tiến tới xoa bụng cô.
“Thì ra là em đang đói bụng, hhhh”
Mặt mày bí xị nhìn anh, cô lúc này chỉ muốn cắn mạnh vào da thịt anh cho bõ tức, đúng lúc người giao hàng đứng trước cổng, xoa đầu cô một lần nữa rồi ra nhận đồ ăn.
“Muộn rồi, tôi không nấu ăn được, em ăn phở đi”
Mặc Tần Minh mang cho cô một tô phở vừa nói, Dương Linh nhận lấy nhìn vào, thì ra anh biết sở thích của mình lâu lắm rồi, nhẹ nhàng mỉm cười nói nhỏ, “Vẫn nên ăn ngoài thì hơn”
Nghe được cô nói như vậy, Mặc Tần Minh liền khựng lại một lúc, ý cô là chê đồ ăn anh nấu đúng không, bỏ công vào đó mà bị cô chê, thật không đúng là….
“Ý là em chê anh nấu dở đúng không”
Đang húp một nước ăn thật ngon, nghe anh hỏi liền ngước lên nhìn anh không nói một lời nào, tự nhiên nhếch mép cười nhẹ, trong mắt Mặc Tần Minh, nụ cười này như đang khiêu khích anh vậy,
Cô gái này gan thật đấy, mới hôm qua còn e thẹn này kia mà giờ đã biết chọc anh, mà nghĩ lại đây là lần đầu tiên cô nói chuyện với anh tự nhiên như vậy.

Được rồi, nếu đã trêu trọc anh như vậy thì anh cũng không nương tay đâu.
“Được rồi, vậy anh phải thỉnh giáo em đấy”
Dương Linh cười khúc khích gật đầu như là “đúng rồi đấy”, nhưng câu sau lại khiến cô thu lại.
“Em phải bên cạnh anh lúc đang nấu, nhưng bây giờ anh lại có một sở thích kì lạ”
“Là gì vậy” Dương Linh hỏi.
“Vừa khỏa thân vừa làm” Vừa nói anh vừa bật cười thành tiếng.
Dương Linh nhìn anh với ánh mắt khó hiểu, ngước mặt lên trần nhà như đang cố hiểu câu nói của anh.
“Nhanh lên, bây giờ anh đi lấy nguyên liệu, em phải bên cạnh anh”

Chẳng lẽ anh làm thật sao, làm luôn bây giờ, nghĩ đến bộ dạng khỏa thân của anh cô liền không chịu nổi, nhìn anh cười như muốn dục cô nhanh lên, khoảnh khắc ấy…cô liền buông đũa xuống, chân phi thật nhanh lên phòng, chưa kịp đóng cửa thì bị anh bắt lại.
Mặc Tần Minh siết lấy eo cô đẩy cô nằm xuống giường, còn bản thân mình cũng đè lên thân cô.
“Em xin lỗi, em sai rồi”
Mặc Tần Minh trống tay lên trước mặt cô, “Đồ ngốc, ý anh không phải thế”
Nghe vậy, Dương Linh liền đỏ mặt, thì là cô lại nghĩ bậy rồi, cô che mặt lại vì xấu hổ.

Thấy hành động này có chút đáng yêu, anh gỡ hai bàn tay đang phủ khuôn mặt của cô ra, đặt lên môi cô một nụ hôn rồi lướt qua măng tại, giọng thủ thỉ.
“Dương Linh…”
Giọng nói đầy tà mi làm cô sởn da gà, hơi thở anh bỗng trở nên nặng nề, ánh mắt mang chút d*c v*ng nhìn cô, một lần nữa hôn cô, dần dần xuống cổ, anh đã nhịn từ đêm hôm qua rồi, hôm nay anh không chịu nổi nữa.
“Hức, anh bắt nạt em” Dương Linh nói như sắp khóc.
Đang hôn sâu bỗng nhiên khựng lại, nghe tiếng cô nấc lên anh liền tụt hết hứng.
“Thấy em yếu, anh liền bắt nạt em”
Cảm giác này là gì chứ, là thất bại đúng không, anh nằm cạnh cô, vươn tay ôm cô vào lòng.
“Làm em sợ rồi, anh xin lỗi”
Dương Linh lắc đầu rồi vùi trong ngực anh, cô lại ngủ mất tiêu rồi.
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 53: 53: Em Tới Đó Được Không


Dạo này Dương Linh rất dễ ngủ, không hiểu tại sao nhưng cứ đặt lưng xuống giường là cô đã ngủ thiếp đi từ lúc nào.

Còn lời hứa lúc trưa, rằng anh sẽ cùng cô làm lại khu vườn bên hông nhà.

Không trần trừ, Mặc Tần Minh lái xe ra ngoài mua ít hạt giống, cây hoa và một số dụng cụ lao động để về làm vườn.
Dương Linh đã ngủ được hơn tiếng, bây giờ đã là một giờ chiều, cô lim dim đôi mắt tỉnh dậy, nghe sau vườn có tiếng cuốc đất, cô tò mò bước ra ngoài xem.
Chàng công tử nhà giàu nào đó đang từng bước cuốc lại cho đất tơi xốp, mặt mày mồ hôi nhễ nhại.

Cô cũng không ngờ rằng anh cũng giám làm những việc như vậy, anh đang xếp từng luống đất lại, thân hình cường tráng cùng sức khỏe này chẳng mấy chốc anh đã làm xong.
“Anh đang làm gì thế” Dương Linh hỏi.
“Không phải em muốn làm lại khu vườn này sao” Vừa nói Mặc Tần Minh vừa đưa tay lau những giọt mồ hôi trên khuôn mặt, trông anh thật thích.
“Đưa túi kia qua đây”
Mặc Tần Minh chỉ vào chiếc túi anh mơi mua, là phân bón, anh khéo léo trộn vào đất, lấy vòi nước xịt.

Chẳng mấy chốc, khu đất cằn cỗi vào tay anh bỗng màu mỡ trở lại.
“Từ trước giờ thấy anh chỉ biết vùi vào công việc” Dương Linh nói.
Mặc Tần Minh mỉm cười, “Đấy là em không biết rồi, hồi nhỏ anh không hề sướng chút nào, đừng tưởng lúc nào anh cũng được ăn sung mặc sướng” Vừa nói anh vừa chỉ túi hạt giống gần chỗ cô.
Dương Linh hiểu ý, cầm túi hạt giống đưa cho anh.
“Anh có gì hả” Cô hỏi.
Cầm trên tay túi hạt giống xé ra, rắc từng hạt xuống đất, “Hồi nhỏ cha từng gửi anh vào quân đội huấn luyện vài năm, vừa học vừa sống trong đó”
Chẳng trách anh thật khỏe, lại còn khéo léo mọi chuyện, “Anh mua hạt gì vậy”
“Rau, ừm… anh mua đại, có cả hoa nữa, haha”
Mặc Tần Minh cười lớn, trông anh có vẻ rất vui vẻ, anh nói anh từng được huấn luyện bởi quân đội, cô lại nhớ tới bức ảnh của anh trong cuốn album, anh với mẹ của anh, những đứa trẻ vui đùa đằng sau và…một cô bé.
Dương Linh vẫn ngồi bên hiên nhà, nhìn anh chăm chỉ làm vườn, “Còn mẹ anh thì sao, em thấy có một bức ảnh trong album”
Đang lấp từng khóm đất lại, anh dừng lại một lúc như đang suy nghĩ điều gì đó.

Mặc Tần Minh ngước lên nhìn lên bầu trời cao, những tia nắng chiếu qua những giọt mồ hôi lấp la lấp lánh, trông anh thật quyến rũ.
“Cha mẹ ly hôn, bây giờ mẹ anh đang làm viện trưởng của một cô nhi viện, hồi nhỏ anh hay được đưa tới đó chơi”
Chẳng trách trong ảnh lại nhiều trẻ con như vậy, Dương Linh rất muốn hỏi về cô bé đừng bên góc ảnh nhưng chắc có lẽ anh sẽ không biết đâu, không hiểu tại sao cô lại nghĩ nhiều về hình dáng và biểu cảm trên khuôn mặt đó, thật quen thuộc.
Thấy cô ngồi im không hỏi gì thêm, Mặc Tần Minh cầm vòi nước xịt lên bãi đất, miệng hỏi,
“Sao thế”
“Sao dạo này anh không đi thăm mẹ nữa” Dương Linh ngước mặt lên nhìn ảnh hỏi.
Tính từ thời điểm kết hôn, đã gần sáu tháng rồi, ít nhất anh cũng nên đi gặp mẹ một lần, cô rất muốn nhìn người phụ nữ ấy.
Mặc Tần Minh cúi đầu thở dài, nghĩ lại một chuyện, đó là trận hỏa hoạn năm ấy, anh bị bỏng một chút, nhưng có ám ảnh trong lòng anh cho đến bây giờ, đó là tiếng thét ở phòng bên cạnh, ai đã cứu cô bé đó chưa, tại sao không ai nói tung tích gì cho anh biết.

Nó cũng giống Dương Linh vậy, có nên nói cho cô biết không, vì nếu kể cho cô nghe, cô lại bị ám ảnh tâm lý nữa chăng.
Mặc Tần Minh bĩu nhẹ môi như đang cân nhắc từ ngữ, “Có một số chuyện từ năm 18 tuổi, cha anh không cho phép tới đó nữa”.
“Chuyện gì vậy”Cô tiếp tục hỏi.
“Em có thể tới đó được không” Cô rất muốn tới đấy.

Mặc Tần Minh không cho phép mình nói ra chuyện đó, thấy cô vẫn nhìn anh với ánh mắt chông chờ, không kiềm được cầm vòi nước xịt vào người cô.
“Á, anh làm gì vậy” Dương Linh đứng dậy la lớn.
Mặc Tần Minh vẫn không nương tay, tiếp tục xịt vào người cô, tiếng cười lớn của anh cứ dội vào tai.

Không chịu được, Dương Linh liền chạy tới cướp lấy vòi nước xịt lại.

Hai người trông rất vui vẻ.
Lúc này anh mới nhớ ra cô đang bị sốt, anh lại chơi dại nữa rồi, vội chạy tới tắt nước, vác người cô lên đi vào nhà.
“Anh làm gì vậy, anh chơi ăn gian” Dương Linh trên lưng anh vùng vẫy, tay không ngừng đập vào vai anh.
“Im! đừng loạn, em đang bị ốm mà giặc nước”
‘….’
Gì chứ, là anh xử ra trước mà bây giờ lại trách cô, “Anh thả em xuống đi” Lúc đi lên lầu, Dương Linh lại ôm chặt vào bả vai anh, sợ bị ngã.
Mặc Tần Minh vác cô vào phòng, đặt cô đứng cạnh giường.

Quần áo của cô bị ướt hết rồi, chỗ ướt dính chặt vào cơ thể, từng đường cong trên người cô lại hiện ra trước mặt anh, có chút xộc xệch, ừm…ánh mắt anh lại liên tục nhìn trên đó.
Dương Linh bấy giờ mới hiểu được vấn đề, cô vội vàng lấy hai cánh tay che lại, miệng e thẹn nói.
“Anh…anh đừng nhìn”
Cổ họng Mặc Tần Minh khô khốc, anh nuốt nước miếng liên tục, từ đêm hôm qua, trưa hôm nay tới tận bây giờ anh đang nhịn rất nhiều, không ngờ ông trời lại khiêu khích anh một lần nữa.

Nhìn khuôn mặt của cô đang đỏ lên từng hồi, anh vẫn đang kiềm chế.

Hít một hơi thật sâu, anh quay vào tủ lấy một chiếc khăn tắm và một bộ quần áo.

Rất nhanh anh khoác chiếc khăn lên người cô.
“Mau đi rửa sơ người đi, kẻo lại ốm nặng thêm”
Dương Linh mặt mày bị xị, rõ ràng là anh bày trò trước bây giờ lại trách cô.

Lấy trên tay bộ quần áo anh đưa, đi nhanh vào nhà tắm.

Mặc Tần Minh nhìn cô nở một nụ cười nhẹ.
“Ít ra vẫn biết nghe lời”.
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 54: 54: Em Vậy Mà Bướng Quá


Mặc Tần Minh cũng xuống vườn, làm nốt phần còn lại.

Dương Linh bên này cũng tắm rửa sạch sẽ, cô xuống bếp, mở tủ lạnh xem còn gì để nấu không.
“Không biết anh ấy thích món gì nhỉ” Dương Linh thầm hỏi.
Trong tủ lạnh còn ít nấm, thịt với cá.

Dương Linh bĩu nhẹ môi, cô đang suy nghĩ nấu món gì với chừng này nguyên liệu, không nghĩ nhiều nữa, cô nấu món cá kho đơn giản, thịt xào nấm.

Mặc Tần Minh cũng làm xong rồi, đã gần tối rồi sao, anh không ngưng cảm thán vì thời gian trôi nhanh thất đấy, nghe mùi thức ăn cô nấu, thật là thơm.

Vì vận động nhiều nên bụng anh đã đói.
“Anh mau vào tắm rửa đi, em nấu xong rồi”
Nhìn thấy cô đứng bên hiên gọi anh vào, anh lặng người suy nghĩ, là gì nhỉ, nó giống như một gia đình thật sự vậy, cô với anh giống như một đôi vợ chồng mới cưới, chồng đi làm, vợ ở nhà nội trợ.

Nhưng liệu cuộc sống của hai người có tiếp tục như vậy sau này nữa không.
Thấy anh đứng như trôn chân tại đó, Dương Linh vội thu nụ cười lại, cô liền đi tới gần anh.
“Sao thế” cô hỏi.
Mặc Tần Minh nhìn chằm chằm vào cô không nói, ánh mắt cô nhìn anh thấp thoáng những đốm màu cam của ánh hoàng hôn, lúc này anh rất muốn xoa đầu cô một cái, ôm chặt cô lần nữa, nhưng không thể, người anh đang rất bẩn.

Mặc Tần Minh nở một nụ cười.
“Vào thôi, không thức ăn nguội hết”
Dương Linh mỉm cười gật đầu, cô đi đằng trước anh, anh vẫn đứng đó nhìn bóng lưng của cô xa dần, không thấy động tĩnh gì cô liền quay lại nhìn anh khó hiểu.
“Sao vậy” Cô khó hiểu hỏi anh một lần nữa.
Từ lúc cô gọi anh tới giờ, trên khuôn mặt luôn một biểu cảm như thế, vẫn đứng im một chỗ nhìn cô.

Dương Linh không biết anh đang nghĩ gì, lấy tay ve vẩy trước mặt anh.
“Giám đốc”
Mặc Tần Minh liền phản ứng, bắt lấy cánh tay cô, vẻ mặt giận dỗi.
“Anh bảo không được gọi như vậy nữa”
Dương Linh phì cười, chỉ có làm vậy anh mới lên tiếng, đang hơi buồn thì cô lại cười, anh thấy vậy liền hỏi.
“Em cười cái gì chứ”
“Anh sao vậy, từ suốt tới giờ rất kì lạ” Dương Linh nhìn anh, đưa tay lau đi những giọt mồ hôi trên khuôn mặt của anh.
Mặc Tần Minh men theo bàn tay của cô, cầm nó xuống dưới nắm chặt, lúc sau lại v**t v*.
“Không có gì, mau vào thôi”
Dương Linh gật đầu, lần này cô không đi trước nữa, mà chạy ra sau lưng anh, lấy hai bàn tay đẩy nhẹ phía trước.
“Nhanh đi, bụng em kêu rồi”
Thấy hành động của cô có chút dễ thương, anh lại cười lớn.

Rất nhanh anh đã tắm rửa sạch sẽ xong, nhìn mấy món ăn cô dọn ra, không quá cầu kì nhưng trông có vẻ hấp dẫn, anh đưa đũa gắp một món cá kho.
“Ngon không” Dương Linh nhìn anh như đang chông chờ một khen vậy, ánh mắt cô sáng chói nhìn anh.
Mặc Tần Minh cúi mặt xuống trêu cô một chút, nói nhỏ: “Ừm, không kém dì Dương là mấy”
Là anh đang khen hay đang chê, hay anh đang chê cô nấu không bằng dì Dương, Dương Linh bĩu môi.
“Vậy thì anh đi học dì Dương mà nấu”
So với tài nghệ của dì Dương, Dương Linh có lẽ không bằng thật, bởi bà ấy nấu rất ngon, nhưng có cần anh nói thẳng như vậy không, nhìn biểu cảm giận dỗi của cô, anh phì cười.
“Anh làm sao muốn khỏa thân trước mặt dì Dương chứ”
Khuôn mặt của Dương Linh bắt đầu đỏ lên vì câu nói của anh, từ sáng tới giờ anh luôn trêu cô như vậy.

Thấy anh vẫn chăm chú ăn thật ngon, còn tươi cười trêu trọc, song đưa bát cho cô để múc cơm.
“Cô chủ cho tôi xin thêm bát nữa”
Tên giám đốc khó ưa lúc nào cũng thế này thế kia ai ngờ lại không biết liêm sỉ gì cả, tên này trước mặt cô bây giờ thật nguy hiểm.

Cô lúc này chỉ muốn phí thẳng cái bát vào mặt anh cho đỡ tức.

Dương Linh lấy bát cơm từ tay anh rồi múc lấy múc để, mặt máy bị sị nhìn anh.
Mặc Tần Minh liền bật cười.
“Còn cười nữa” cô nghĩ thầm.
Biết cô đang giận dỗi, anh liền gặp một miếng thịt vào bát của cô như để nhận lỗi, “Không chọc em nữa, mau ăn đi rồi về”
Cũng đúng, mai cô phải đi làm, hai tuần này cô đã nghỉ hai ngày rồi, Đẳng Thiếu sẽ kí đầu cô mất.

Dương Linh gật đầu, sau bữa ăn anh giúp cô dọn cơm rửa chén, cảm giác như gia đình nhỏ bình thường vậy, miệng anh không ngừng mỉm cười.
“Đi về thôi” Mặc Tần Minh khoác áo vào nói với cô, Dương Linh vẫn lặng người nhìn vào ngôi nhà, anh thở dài, anh biết cô không muốn về, nhưng phải đi thôi, còn Mặc Thiên nữa, ông ấy sẽ làm ầm lên khi không thấy anh dắt cô về mấy ngày.
Anh cầm tay cô đi vào xe, “Ngày nghỉ tôi lại đưa em tới đây”
“Còn khu vườn thì sao” Ánh mắt cô lấp lánh nhìn anh, cô sợ khu vườn sẽ không ai chăm sóc, lại mất công của anh.
“Em đừng lo chuyện đó, để anh lo” Vừa nói anh vừa xoa đầu cô.
Dương Linh gật đầu, sau đó chỉnh lại tư thế ngồi, ngoan ngoãn tựa vào ghế nhìn đường phố bên ngoài.
Dì Dương đã chờ sẵn hai người ở nhà, “Hai người đã ăn gì chưa, để tôi dọn”
“Chúng con ăn rồi ạ, dì đi nghỉ đi”
Dì Dương gật đầu, thấy khuôn mặt Dương Linh có chút xanh xao, bà liền hỏi.
“Cô chủ không sao chứ, nhìn cô không được khỏe”
Dương Linh lắc đầu, “Con không sao ạ”
“Cha con đâu rồi dì” Anh hỏi
“Ông ấy đi ngủ từ sớm rồi”
Anh gật đầu, song liền cùng cô đi lên phòng, khi hai người đã thay đồ ngủ hết rồi, Dương Linh đứng ngoài ban công nhìn ra bên ngoài, Mặc Tần Minh lo lắng bước tới.

Anh ôm chặt cô từ đằng sau, không quên cựa chiếc cằm của mình lên vai, miệng ghé sát vào tai cô hỏi nhỏ.
“Sao thế”
Dương Linh lại lắc đầu lần nữa, da mặt cô chạm vào mặt anh, có chút nóng, nhớ lại vừa rồi, dì Dương nói cô có vẻ không khỏe, hay cô lại sốt rồi.
Xoay cô đối diện với mình, đưa tay lên sờ chán, đúng thật rồi, không những bị mà còn nặng hơn hôm qua
Mặc Tần Minh khẽ nhìu mày, tại anh sịt nước hồi chiều sao, anh bỗng áy náy trong lòng, vậy mà cô không chịu nói gì với anh.
“Sao vậy, mệt thế mà không nói với anh”
Dương Linh cúi mặt xuống, không chần chừ anh bế cô lên rồi bỏ cô xuống giường, cô định mở miệng giải thích thì bị anh ngắt lời.
“Nằm im đó, không được đi hết, mai cũng không được đi làm”
Có lẽ anh nghĩ cô sợ nghỉ việc nên không muốn nói với anh, rất nhanh anh lấy ra chiếc khăn và chậu nước ấm, lau mặt cho cô.
“Em không sao” Cô lắp bắp.
“Không sao gì chứ, nóng lên hết lên rồi này” Anh cau mày khó chịu.
Dương Linh tránh ánh mắt của anh, xụ mặt xuống giả vờ nhắm mắt đi ngủ, một lúc sau cô mở mắt ra hỏi anh.
“Anh giận hả” cô hỏi.
Mặc Tần Minh khẽ gật đầu, “Anh không đi ngủ à” cô bẽn lẽn hỏi.
“Chờ em ngủ rồi anh ngủ” Mặc Tần Minh chống tay lên đầu nằm bên cạnh cô
Dương Linh gật đầu hiểu ý, cô nhắm mắt lại rồi rất nhanh, cô đã ngủ, cô dễ ngủ thật đấy, nghe được tiếng thở đều của cô, anh liền thở phào nhẹ nhõm, lấy tay v**t v* mấy cộng tóc trên khuôn mặt của cô.
“Em vậy mà bướng quá”.
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 55: 55: Còn Gọi Dì Là Dì Được Không


Sang sớm mở mắt nhưng Dương Linh đã không thấy anh đâu, hình như anh đi làm mất rồi.

Có lẽ anh không muốn gọi cô dậy, bỗng nhiên tiếng chuông điện thoại vang lên.

“Alo” Giọng điệu có chút ngái ngủ.

“Dương Linh đi đâu từ hôm qua tới giờ, tên kia lại xụ mặt nữa kìa” Là Tiểu Đồng lo lắng khi không thấy cô đã không đi làm hai ngày.

“Tôi bị ốm hai ngày liên tiếp, nói với boss hộ tôi với”
Dương Linh ngượng cười, Đẳng Thiếu bây giờ không giám cốc đầu Tiểu Đồng nữa đâu nhỉ.

Bên kia một tiếng thở dài, đột nhiên nói lớn: “Này, giám đốc tới”
“Hả” Dương Linh khó hiểu.

Tiểu Đồng cố ý bật loa ngoài để cho cô nghe tiếng trong văn phòng, một giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên.

“ừm…Dương Linh hôm nay sốt cao, ở nhà nghỉ, mọi deadline còn giao cho cô ấy, xin giao lai cho tôi, tôi sẽ làm”
Là Mặc Tần Minh, anh lại nữa rồi, anh làm vậy sao cô giám nhìn mọi người chứ.

“Này, cô sướng lắm đấy” Tiểu Đồng nói nhỏ.

Sướng gì chứ, anh luôn tự tiện như vậy, cô thở dài một hơi, bên kia đã có những tiếng chòa “giám đốc, giám đốc”
“Em đang nói với ai đấy, Dương Linh đúng không” Một giọng nam quen thuộc khác vang lên
“Hả…”
“Này tôi nói cho cô biết nhé, mau hết ốm rồi đi làm đi, từng tưởng là vợ giám đốc thì tôi sẽ nương tay”
Đẳng Thiếu tức giận dựt lấy điện thoại của Tiểu Đồng, còn không kịp cho cô nói tiếp thì tiếng Tiểu Đồng vang lên.

“Anh làm cái gì vậy, đừng dở tiếng quát nạt người khác”
“Gì chứ, em còn bênh Dương Linh”
Đầu giây bên kia có vẻ cãi nhau to, Tiểu Đồng ghé sát điện thoại nói nhỏ
“Cứ nghỉ đi, để tôi xử tên này cho”
Dương Linh chưa kịp giải thích, một tiếng kêu dài “tút tút tút” vang lên, Dương Linh lại thở dài lần nữa, bên ngoài có tiếng gõ cửa, dì Dương đi vào cầm một tô cháo lớn cho cô.

“Cô chủ hôm qua bị ốm, tôi nấu cháo tẩm bổ cho cô ăn”
“Cảm ơn dì”
Dì Dương đứng cạnh giường cô mỉm cười, thấy bà ấy vẫn đứng đó nhìn mình, liền cảm thấy không tự nhiên, cô vẫy tay tỏ ý hay ngồi xuống đi.

Bỗng nhiên cô muốn hỏi về mẹ của Mặc Tần Minh, những chuyện như vậy dường như anh luôn tránh né không muốn nói, dì Dương đã làm ở đây rất lâu, có lẽ sẽ biết được ít nhiều.

“Dì có biết gì về mẹ của Mặc Tần Minh không”
Dì Dương thấy khó hiểu khi Dương Linh hỏi câu này, “Tại sao cô hỏi về chuyện đó”
Dương Linh đúng lsuc đã ăn hết tô cháo, cháo dì nấu ngon thật đấy, cô không ngừng cảm thán.

“Chỉ là con thấy tò mò thôi à, sao Mặc Tần Minh không đi thăm mẹ của mình nữa”
Dì Dương thở dài một tiếng, “Dì cũng không biết, sau một lần cậu chủ về nhà đầy vết bỏng thì từ đó ông chủ không cho cậu ấy tới đó nữa”
“Dì có biết chuyện gì xảy ra ngày đó không”
Dì Dương nhìn lên cao như đang cố nhớ về chuyện gì đó, “Nghe nói là lúc đó ở cô nhi viện có trận hỏa hoạn lớn” rồi bà khựng lại một lúc, ba nhớ tới Dương Linh, cô bị ám ảnh với lửa, không nên nói ra thì hơn, mà lỡ miệng rồi.

Dì Dương quay sang nhìn Dương Linh, đôi mắt như thăm dò biểu cảm của cô, thật may quá, cô không phản ứng qua gay gắt, một lúc đôi mắt cô hơi ngấn nước, cô dựng lên nắm lấy hai cánh tay của bà.

“Vậy cô bé đó thì sao”
“Cô bé đó là ai vậy cô chủ” Một lần nữa dì Dương lại khó hiểu trước thái độ này của cô, Dương Linh liền bình tĩnh lại, cô cúi mặt xuống.

Không biết tại sao cô luôn quan tâm về cô bé đó, cô bé thật sự chu ý từ cô rồi.

“Không có gì đâu ạ” Giọng cô nhỏ dần
“Cô mau nghỉ đi, tôi xuống làm bữa trưa cho cô”

Dương Linh cúi chào, mặc dù cô như bề trên nhưng vẫn luôn lễ phép như vậy, dì Dương mỉm cười rồi cầm tô cháo ra khỏi phòng
Sờ trên chán, nhiệt độ đã giảm rồi nhưng vẫn còn hơi nhức đầu, mới đó đã gần tới trưa, Dương Linh quyết định xuống nhà phụ giúp dì Dương cái gì đó.

“Cô chủ ngồi đó đi để tôi làm”
Dì Dương thật là khéo, từng hành động xắt thịt nhặt rau thật điêu luyện, chẳng trách Mặc Tần Minh lại khen ngon.

“Mặc Tần Minh nói dì Dương nấu ăn rất ngon”
“Thật sao” Bà ấy có vẻ vui khi nghe được cô nói như vậy.

“Anh ấy nói con nấu không ngon bằng dì” Cô gật đầu rồi xị mặt xuống.

Trông có có vẻ buồn rầu, “Cậu chủ nói đùa đó” bà nói như an ủi cô.

“Không có đâu ạ, dì nấu thật sự rất ngon, Tần Minh cũng đã từng nấu ăn cho con rồi đấy”
Dì Dương thật sự bất ngờ, một người đàn ông chưa bao giờ đụng tay đụng chân đến việc nhà lại xuống bếp nấu cho người khác ăn sao.

“Vậy sao ạ, có ngon không cô chủ”
“Không ạ, khẩu vị rất là kém” Cô nhìn dì Dương nói.

“Anh ấy còn bảo con chỉ cho anh ấy” Cô tiếp.

“Nhưng anh ấy lạ lắm” Ánh mắt lập lửng nhìn bà, “Anh ấy bảo vừa khỏa thân vừa làm, còn nói là phải đứng bên cạnh anh ấy”
Đến đây dì Dương bỗng phì cười, không phải câu nói của anh mà là sự ngây thơ của cô, ánh mắt cô vừa nói vừa thể hiện sự khó hiểu của cô, chắc có lẽ đến bây giờ Dương Linh không hiểu được ý anh là gì.

Phát giác ra nụ cười của dì Dương, cô biết mình đã lỡ miệng rồi, Dương Linh nhanh chóng lấy cánh tay che đi khuôn mặt đỏ của mình.

Còn về dì Dương, ở cùng với Mặc Tần Minh từ nhỏ, cũng biết rằng anh luôn là nghiêm túc trong mọi việc, không ngờ cũng nói được những câu đùa đỏ mặt như vậy trước mặt một cô gái, chắc có lẽ anh cảm thấy thoải mái khi ở cùng với Dương Linh chăng.

Bỗng nhiên Dương Linh tới gần đứng bên cạnh dì Dương, lấy tay khều khều lấy tay của bà
“Dì ơi….

” Cô nói hơi trần trừ.

Mặt Dương Linh hơi cầu khẩn, dì Dương nhìn cô liền hỏi,
“Sao vậy cô chủ”
“Dì đừng gọi con là cô chủ được không, cũng đừng kính cẩn với con, con không muốn vậy”
Dì Dương thở dài, cô vào nhà này đã là bề trên rồi, “Sao thế”
“Dì gọi con là Dương Linh, gọi là con” Ánh mắt cô lấp lánh nhìn bà.

“Nhưng không được”
Dương Linh dường như không muốn, từ lúc vào Mặc gia, cô đã cảm thấy dì Dương rất dịu dàng, giống như mẹ mình vậy, từ lâu cô đã nghĩ như vậy.

Thấy vẻ mặt cô hơi buồn, bà nắm lại tay cô, “Trước mặt ông chủ cậu chủ thì không được, chỉ có hai chúng ta thôi”
Dương Linh vui vẻ gật đầu, cô thấy vui vì được tự nhiên nói chuyện với dì Dương như vậy, chẳng mấy bữa trưa đã xong, bụng cô đã đói cồn cào, nhìn bữa ăn bà ấy vừa nấu xong liền cảm thấy vui trong lòng.

.
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 56: 56: Tần Minh Dừng Lại Hôm Nay Em Tới Ngày Rồi


Sờ lên chán của cô thấy đã hết sốt rồi, dì Dương thở phào nhẹ nhõm, nếu thấy cô không đỡ đi thì Mặc Tần Minh sẽ nhảy cẫng lên mất.
“Cậu chủ nói hôm nay có việc nên không ăn cơm ở nhà, con mau ăn đi”
Dương Linh vẻ mặt buồn rầu, Mặc Thiên đã qua ở cùng Khả Ngân từ sáng chưa về, hôm nay chỉ có mỗi mình cô dùng bữa, bỗng cô vẫy tay ra hiệu ngỏ ý dì Dương hãy ngồi xuống ăn đi.
“Dì ăn với con đi”
Bà lắc đầu, “Vẫn không nên”
Dì Dương trước giờ vẫn luôn như vậy, vẫn luôn lễ nghĩa.

Bà luôn ăn sau khi bữa ăn của cả Mặc gia xong, Dương Linh khẽ nhíu mày, cô lại thở dài một tiếng.
“Dì mau ngồi xuống đi, con ăn một mình rất buồn, con sẽ không nói với ai đâu”
Nhìn thấy ánh mắt có chút tội nghiệp của cô, cuối cùng cũng có chút mềm lòng, dì Dương cầm bát đũa ngồi xuống, hai người ngồi ăn với nhau rất vui vẻ.
“Dương Linh đã khỏe chưa dì”
Mặc Tần Minh về tới nhà nhưng không thấy cô đâu liền hỏi dì Dương, bà gật đầu, “Cô chủ đã ổn rồi, sáng giờ ăn rất khỏe”
Mặc Tần Minh mỉm cười hài lòng, cô ốm một phần tại anh, nếu mãi không hết anh cũng không biết làm sao.

Ngoài trời vẫn trở lạnh, anh lên phòng tắm rửa.
Trong phòng tối om, hình như cô ngủ rồi, không nhìn rõ nhưng ánh sáng trong phòng đủ thấy cô đang cuốn trọn người trong chăn, Mặc Tần Minh nhẹ nhàng hết mức, tắm rửa xong và nằm trên giường cũng không giám gây một tiếng động nhỏ.
Đưa tay lên chán cô sờ thử, đúng là đã ổn rồi, anh thở phào nhẹ nhõm.

Từ từ vòng qua người cô, ôm chặt cô vào lòng.
Nghe được tiếng động cô khẽ mở mắt, thì ra cô chưa ngủ.

Lúc này Dương Linh vẫn quay lưng về phía Mặc Tần Minh, mà tấm lưng của mình đang dán chặt vào lòng anh, nhẹ giọng hỏi.
“Anh về rồi hả”
“Ừm….” Có chút mệt mỏi, anh đưa tay m*n tr*n lên khuôn mặt của cô, “Hết mệt chưa”
Dương Linh gật nhẹ đầu, “Hết rồi”
Một tiếng thở dài phà vào vào gáy của cô, có chút ấm nhưng làm cô nổi da gà.

Từ lúc quen anh tới giờ, những lúc thân mật nam nữ như vậy khiến cô có chút ngượng, vì Mặc Tần Minh là người đàn ông đầu tiên mà cô tiếp xúc gần như vậy.
“Thật sao” Mặc Tần Minh hỏi lại như đang chắc chắn.
Hơi thở ấm nóng của anh cứ thể phà gáy cổ cô, giọng nói khàn dần có chút d*c v*ng, “Dương Linh”, Mặc Tần Minh gọi tên cô, những lúc thế này anh đều đang kiềm chế,
“Dạ” Dương Linh đáp lại anh có chút chần chừ.
Bàn tay to lớn có chút thô ráp từ từ tiến trong áo ngủ của cô, m*n tr*n từng da thịt, Dương Linh khẽ nhíu mày, nhanh chóng lấy tay của mình cầm lấy tay anh.
“Ưm, Tần Minh…”
Rất nhanh bàn tay tiến tới vùng phập phồng, nhào nặn nhẹ khiến cô khó chịu, “Tần Minh…”
Bàn tay của anh dừng lại, chần trừ ở dây khóa ngực, anh ghé sát vào tai cô nói nhỏ.
“Những lúc này em còn gọi tên anh, em biết anh đang rất kiềm chế thế nào không”
Dương Linh im lặng không nói, tay cô vẫn giữ chặt tay anh, lúc này cô có chút sợ hãi, sợ rằng anh không kiềm chế bản thân được nữa.
“Em nói là muốn làm lại từ đầu với anh mà” Vừa nói anh vừa tựa đầu lên bờ vài cô, hơi thở nặng nề.

Mặc Tần Minh là đang muốn làm chuyện đó sao, thì ra anh hỏi cô hết ôm chưa là để như vậy, đang suy nghĩ thì cô bị anh lật sang nằm ngửa, còn bản thân mình chống tay đối diện với cô.
“Tần…Tần Minh”
Mặc Tần Minh nhẹ nhàng đặt môi mình lên môi cô, anh say đắm đôi môi này không thôi, l**m láp một lúc anh mới chịu buông, sau đó anh cúi xuống cắn vào tai cô.
“Dương Linh, em có biết em đã như nào đối với anh không”
Dương Linh nhìn anh ngơ ngác nhìn anh không trả lời, chỉ là anh dồn dập hỏi cô nên không biết trả lời làm sao.

Giữa lúc đang suy nghĩ đã bị anh hôn xuống cổ, chiếc áo ngủ cũng đã bị cởi xuống tận ngực, Mặc Tần Minh hít từng chút say đắm trên da thịt cô, từng tấc thịt mềm mịn, mùi hương sữa tắm nhẹ nhàng trên người cô khiến anh mê hoặc không thôi.
Dương Linh lúc đầu có chút khó chịu nhưng sau đó cảm thấy rất thích, bàn tay không tự chủ chạm lên đầu của anh, Mặc Tần Minh đang say đắm vùng đồi núi phấp phồng, không chịu nổi anh cởi luôn chiếc áo ngực vướng víu, nhẹ nhàng l**m láp một bên, bên kia cũng không để nó rảnh rỗi, nhào nặn không ngừng.
“Ưm, Tần Minh….đừng”
Mặc Tần Minh vẫn còn đang mêm man trên da thịt, Dương Linh khó chịu ưỡn người lên, nhưng tư thế này vô tình khiến hành động của anh dễ dàng hơn.
Mặc Tần Minh lại một lần nữa đối diện với cô, “Dương Linh”
Dương Linh như bị giọng nói này mê hoặc, khuôn mặt đỏ au không nói, nhưng biểu cảm này như thúc dục anh mau nhanh đi, không kiềm được nữa anh lại cúi xuống hôn cô.

Hai cánh tay của cô cũng không tự chủ, vòng sau gáy anh như để đáp lại.
Đang hôn rất say đắm, Dương Linh bỗng có cảm giác gì đó rất khó chịu g*** h** ch*n, không phải cảm giác kh*** c*m mà là….bà dì tới chăng.
Một lần nữa nhìn Mặc Tần Minh, anh đang hít lấy chiếc cổ trắng ngần của cô, không được rồi phải ngăn anh ấy lại thôi.
“Ưm, Tần Minh không được….” Dương Linh khẽ nhíu mày chống tay lên ngực anh như muốn ngăn anh lại.

Mặc Tần Minh khó chịu không thôi, đã đến nước này rồi còn muốn anh dừng lại, sao có thể, không cho cô kịp phản ứng, anh hạ đầu xuống hôn cô.
“Em có nói như thế nào anh cũng không dừng lại đâu”
Sức của Dương Linh sao cô thể lại địch lại anh được chứ, hai bàn tay bất lực đặt lên ngực anh cố gắng đẩy ra.
“Tần Minh…ưm…dừng lại đi…em… hôm nay em tới ngày rồi”
Nghe xong anh liền tắt hết hứng, “Hả” Giọng nói có chút bất lực và thất vọng, ông trời thật biết trêu người anh mà, đến nước này còn bắt anh kiềm chế cho bằng được.
Mặc Tần Minh vẫn nằm đè lên người cô, anh không giám đè mạnh chỉ tựa đầu vào cổ, hơi thở nặng nề, anh đang rất là kiếm chế, Dương Linh có chút lo lắng gọi tên anh một lần nữa.
“Tần Minh”
Mặc Tần Minh nhắm tịt mắt lại, không một phản ứng, anh siết chặt lấy người cô, “Nằm im anh sẽ không làm gì cả”
Dương Linh biết anh đang kiềm chế, liền ngoan ngoãn nằm im mặc anh đè lên người của mình, hít một hơi thật sâu, anh bật dậy thật nhanh đi ra ngoài, anh sợ khi nhìn thấy cô một lần nữa, mặc dù cô có bị gì thì anh vẫn không nương tay đâu.
Trong anh đèn hơi mờ ảo, cô thấy bóng anh đã ra khỏi phòng liền thở phào nhẹ nhõm.

Bà dì đến sớm hơn dự định, thật may anh vẫn còn lý trí.
Mặc Tần Minh lúc này ‘….’ Đang rất khó chịu, anh lại phải giải quyết một mình, trong miệng không ngừng thầm chửu..
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 57: 57: Hết Rồi Anh Không Tha Cho Em Đâu


Dương Linh vẫn nằm im trên giường, cô suy nghĩ hồi lâu rồi mới nhớ ra, băng vệ sinh của cô đã hết từ tháng trước, vì tới sớm hơn mọi ngày nên cô chưa kịp mua.

Cô lấy tay che hai khuôn mặt lăn qua lăn lại, phải nhanh thôi trước khi nó tràn ra ngoài.

Trong nhà chỉ có Dương Linh và dì Dương là phụ nữ, nhưng có điều dì Dương đã hơn 60 tuổi rồi, không biết dì có không.

Dương Linh ngây thơ chạy xuống nhà tìm dì Dương, bà ấy đang dọn dẹp căn bếp, đã sắp mười giờ tối rồi mà bà vẫn làm việc không thôi, nhưng ngồi ở gần đó, Mặc Tần Minh đang bộ mặt hậm hực nhìn thẳng vào vô định, cô không biết anh đang nhìn gì nhưng đủ hiểu anh đang rất giận/ Dương Linh từ từ nhẹ nhàng tiến đến, tay khều khều vào dì Dương nói nhỏ.

“Dì…dì ơi”
Dì Dương nhìn cô, vừa rồi cô nói cô đi ngủ rồi mà bây giờ xuống đầy tìm mình, “Sao thế cô chủ”
Dương Linh bẽn lẽn cúi nhìn xuống đất, một lúc cô mới giám nhìn bà ấy nói.

“Dì có băng vệ sinh không, con…con tới ngày mà không kịp mua”
Dì Dương phì cười, đến giờ này bà đã đến tuổi mãn kinh lấy đâu ra mấy thứ đó chứ, bà quay sang nhìn Mặc Tần Minh rồi lại nhìn Dương Linh, bà đã hiểu phần nào rồi, thì ra là vậy, trong tình cảnh này làm sao cô giám hỏi anh chứ.

Ngoài trời rất lạnh, dì Dương thở dài, “Cô ghi vào tờ giấy để tôi ra ngoài mua”
“Dạ” Giọng điệu của cô có chút áy nay, trời đã sắp khuay lại lạnh, để một người lớn tuổi ra ngoài mua đồ quả thật không nên.

, trong lúc đang trần trừ, một bóng người lớn đi tới.

Giọng điệu có chút giận dỗi nhìn cô, Dương Linh bẽn lẽn ghé sau lưng dì Dương như né tránh.

“Em mau viết đi, để anh đi mua”
“Thật sao” Cô lúc này có chút xấu hổ.

‘Nhanh lên đi, em muốn nó lụt luôn sao”
Dương Linh cắn môi lắc đầu, rất nhanh cô viết một tờ giấy đưa cho Mặc Tần Minh, anh dựt lấy tờ giấy, mặc dù có chút dỗi nhưng vẫn nhẹ nhàng xoa đầu cô.

“Ngồi im, đừng đi lung tung, ở nhà đợi”
Dương Linh gật đầu, thấy bóng anh cùng chiếc xe đi xa dần ngoài cửa, dì Dương xoa lấy cánh tay cô an ủi.

“Con đừng lo, cậu chủ giận một chút lại hết”
Dương Linh đỏ mặt, cô nghĩ dì Dương biết chuyện giữa hai người, xấu hổ lắp bắp.

“Mọi chuyện không như dì nghĩ đâu ạ”
Dì Dương khẽ mỉm cười, “Con mau lên phòng nghỉ đi, một chút nữa cậu chủ sẽ về”
Dương Linh ngoan ngoãn gật đầu, cố né tránh ánh mắt của dì Dương đang nhìn mình, chạy nhanh vào phòng ngủ, thấy nó ra càng nhiều, mặt cô tối lại vội vàng vào nhà tắm chờ anh.

Về đến nhà không thấy cô đâu, Mặc Tần Minh liền lên phòng tìm cô, “Dương Linh”, anh gọi.

Tiếng cô gái nhỏ vang lên từ nhà tắm, “Em trong đây, ở trong nhà tắm”
Mặc Tần Minh gõ cửa, cô mở he hé, thò một cánh tay nhỏ nhắn ra ngoài, anh bất lực đưa cho cô.

Anh mua một túi lớn, Dương Linh lắc đầu ngán ngẩm, nhờ anh mua thôi mà không nghĩ anh mua nhiều thế.

Xong xuôi cả rồi, Dương Linh rón rén bước ra ngoài, Mặc Tần Minh đã nằm trên giường quay lưng về phía cô.

Nghe tiếng động, anh liền quay lại nhìn cô với khuôn mặt giận dỗi.

“Anh… giận hả” Dương Linh vẫn đứng bên giường hỏi anh.

“Ừm…em nghĩ thử xem, còn bắt anh nhịn bao lâu” Mặc Tần Minh thở dài với giọng ngao ngán.

Dương Linh cúi mặt xuống không nhìn anh, ánh mắt liếc ra ngoài cửa, “Anh giận… vậy em qua ngủ với dì Dương”
Mặc Tần Minh nghe vậy liền nhẩy xổ lên như con thỏ, “Anh hết giận rồi”.

Cô bảo sẽ đi quan chỗ khác ngủ sao, làm sao anh có thể chấp nhận chứ, làm với cô không được còn bắt anh ngủ một mình, thấy hành động đó của anh cô cũng có chút bất ngờ.

“Hả”
“Anh là giận họ hàng nhà em đấy, không không đến vào ngày này” Mặc Tần Minh vội vàng giải thích.

Gì chứ chuyện đó, sao cô có thể quản được chứ, huống hồ kinh nguyệt của mình không đều.

“Được rồi, đi ngủ đi”
Mặc Tần Minh lúc này đã dãn hai con mắt, không còn bộ mặt giận dỗi như vừa rồi, đổi lại còn có chút ỷ lại, anh lại gần Dương Linh ôm cô nằm xuống, làm nũng gục đầu vào ngực cô.

“Do nhìn thấy em, anh không chịu nổi thôi”
Tiếp đó hít thở lấy mùi hương trên cổ cô, vòng tay ôm chặt cô vào lòng.

“Nghe bảo con gái tới ngày thì khó chịu lắm” Anh vẫn nhắm tịt đôi mắt lại, lười biếng nói, tay vẫn xoa xoa trên cái bụng của Dương Linh.

“Anh thử một lần đi rồi biết” Cô nắm lại tay anh, giọng điệu cũng có chút giận dỗi, lần này cô lại giận lại anh.

Nhận biết được tính khí của cô, Mặc Tần Minh lại ôm chặt cô hơn, miệng thì thầm to nhỏ,
“Biết rồi, biết rồi, mau ngủ đi”
Nói xong còn không quên xoa đầu cô như đang dỗ trẻ con, một lát anh thở dài
“Hết rồi, anh không tha cho em đâu”
Dương Linh nghe thấy liền đỏ mặt, nhăn nhó quay sang nhìn anh, “Anh…”
Biểu cảm đó làm anh phì cười, nhanh chóng lấy tay v**t v* khuôn mặt cô, Dương Linh không chịu được sự trêu trọc này được, dù sao anh cũng đi mua cho cô nhưng đến nước này thì nên tránh xa anh ra thôi.

Không suy nghĩ nhiều nữa, Dương Linh gạt cánh tay trước sự ngỡ ngàng của anh, từ từ quấn người trong chăn như nhộng, không cho anh tiếp cận nữa, “Anh…mấy ngày nay tránh xa em ra”
“Em nói gì cơ” Mặc Tần Minh nhíu mày.

“Ai kêu anh cứ bắt nạt em”
“Gì chứ, ai bắt nạt em, bây giờ ngủ cũng không yên với em”
Thật đúng vậy, không được làm chuyện đó đêm này khiến anh tức điên lên được, bây giờ ngủ cũng không cho anh ôm, cô muốn anh sống sao.

Hít một hơi thật sâu, anh chồm người ôm cả chăn lẫn người, miệng không ngừng phì phèo, “Biết rồi, xin lỗi được chưa”.
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 58: 58: Em Xin Lỗi


Suốt khoảng thời gian đó, Mặc Tần Minh chẳng giám đụng tới cô, anh sợ cô giận.

Đêm đến chỉ giám rón rén ôm cô vào lòng, mỗi ngày đối với anh đều như vậy.

“Bữa nay em khỏe chưa” Mặc Tần Minh hỏi cô khi đang trên đường trở về nhà.

Dương Linh nhìn anh khó hiểu, cô gật nhẹ đầu, nhìn thoáng qua, trong ánh mắt của anh có chút gì đó đắc ý, khi biết mình bị phát giác anh liền thu lại.

“Ừm…” Giọng điệu trầm ấm, có chút nghiêm túc.

Sau đó anh chẳng nói gì với cô nữa, trong bữa ăn cũng vậy, chỉ lặng lẽ gắp thật nhiều đồ ăn vào chén của cô, gần ăn xong anh mới đứng dậy nói lớn.

“Ăn xong thì lên phòng tắm rửa đi, anh có chuyện muốn nói với em”
Dương Linh hiểu ý gật đầu, anh đã lên được một lúc cô mới ăn cơm xong, bước vào phòng là một màn đêm tối om, chỉ có chút ánh sáng le lói của đèn ngủ, nhưng cũng đủ để cô nhìn thấy được, anh đang nằm cuộn tròn trong chăn từ khi nào.

“Vậy mà bảo có chuyện muốn nói” Cô thầm trách anh.

Nhẹ nhàng bước vào nhà tắm, cuối cùng xong đâu vào đấy, cô bước đến bên giường thì lại chẳng thấy anh đâu.

Trong lúc đang ngơ ngác tự hỏi rằng anh đi đâu mất rồi, thì một thân hình to lớn từ đằng sau ôm lấy cô
Dương Linh khẽ hừ một tiếng, hơi ấm bao trùm lấy cơ thể nhỏ bé, hương bạc hà quen thuộc cùng với không khí âm nóng cứ phà lên khuôn mặt của cô
“Dương Linh” Một lần nữa giọng nói trầm ấm đó lại gọi tên cô, nhưng có điều những lúc nghe anh gọi như vậy, cô liền nổi da gà.

Mặc Tần Minh vẫn ôm cô từ đằng sau, khẽ ngửu mùi hương trên mái tóc của cô, hôn một cái, “Mình làm một lần nữa…” Giọng nói có chút ỷ lại.

Chưa để anh nói hết câu, Dương Linh liền đẩy nhẹ anh ra, biết ngay là anh muốn làm chuyện đó, cô hối hận vì ngày hôm trước đã nói như vậy với anh, không phải là cô không muốn, mà mối quan hệ của hai người liệu có nên hay không, liệu sau này Mặc Thiên trở bệnh hay rời xa cuộc sống, liệu anh và cô có tiếp tục với nhau như vậy không.

“Không được đâu”
Mặc Tần Minh nhìn cô với ánh mắt khó hiểu, anh khẽ nhíu mày lại, “Tại sao chứ” anh nhẹ nhàng hỏi.

“Chúng ta…không được” Dương Linh nói lắp bắp, ánh mắt có chút ngấn nước nhìn anh.

“Em xin lỗi” Một lúc cô òa khóc, Mặc Tần Minh lúc này chưa hiểu cô đang khóc vì chuyện gì, anh liền chạy tới muốn ôm cô nhưng không được, Dương Linh chủ động đứng cách xa, không thèm nhìn anh một cái, cô nhanh chóng chạy vọt xuống sân nhà.

Mặc Tần Minh còn ngỡ ngàng trước hành động của cô, anh vẫn đứng im ở đó rất lâu, trong lòng cảm thấy rất buồn, cô từ chối anh như vậy là có ý gì, rõ ràng lúc trước cô đã nói với anh rằn cô muốn mà.

Mặc Tần Minh thở dài ngồi xuống giường, anh ôm chán bắt đầu suy nghĩ, một lúc anh cũng hiểu ra được chút chuyện, thì ra cô sợ mối quan hệ giữa anh và cô, rằng hai người không phải vợ chồng thật sự, chỉ đến với nhau bằng một bảng hợp đồng, nếu như hợp đồng kết thúc, cô sợ hai người sẽ chẳng còn bên nhau nữa.

Mặc Tần Minh lúc này cảm thấy chán trường, anh nằm trên giường nhắm mắt lại, một lúc anh mới nhớ tới Dương Linh, cô đã ở bên ngoài rất lâu mà chưa vào, ngoài trời đang rất là lạnh mà cô chỉ mặc bộ đồ ngủ mỏng manh.

Không chần trừ nữa, Mặc Tần Minh vội lấy một chiếc áo khoác vọt thẳng ra ngoài kiếm cô, Dương Linh đang ngồi ở bậc thang, úp mặt xuống hai đầu gối, bóng lưng này trông rất cô đơn, Mặc Tần Minh thở dài nhje nhàng khoác áo cho cô rồi ngồi bên cạnh.

“Em muốn ốm nữa sao”
Dương Linh nghe được giọng nói của anh, ngước mặt lên nhìn, hai con mắt vẫn còn đọng những giọt nước mắt, không một phản ứng.

“Em muốn ông sếp của em thầm rủa anh đến bao giờ”
Dương Linh khẽ lắc đầu, Mặc Tần Minh vươn tay tới xoa đầu cô.

“Chuyện đó, anh đã hiểu rồi, nếu em không muốn, anh sẽ không ép em”
Dương Linh vẫn bất động nhìn anh, Mặc Tần Minh lúc này có chút bối rối.

“Ngày mai anh sẽ nói rõ, bây giờ đi ngủ, ngoài trời đang lạnh, anh lo em sẽ bị ốm, được không”
Nhận thấy được sự trân trọng đến từ anh, cô gật nhẹ đầu, nhưng vẫn không giám nhìn anh, Mặc Tần Minh thấy vậy liền thở dài rồi đứng dậy trước cô để tránh lúng túng, nhưng đi được vài bướ vẫn không thấy động tĩnh gì.

“Dương Linh” Mặc Tần Minh khẽ gọi tên cô.

Dương Linh vẫn không phản ứng, anh bất lực đi đến vác cô lên, lúc này cô mới sợ hãi lên tiếng.

“Anh…làm gì vậy, thả em xuống”
Chỉ có cách này mới khiến cô nói chuyện với anh, “Yên, anh sẽ không làm gì em đâu” Mặc Tần Minh nói lớn.

Dương Linh ngoan ngoãn nghe lời, liền không vùng vẫy nữa, cô biết anh sẽ không làm gì quá đáng với cô, cô tin như vậy.

Đến phòng, nhẹ nhàng đặt cô xuống giường, lấy chăn đắp cho cô, “Mau ngủ đi”
Nói xong anh Mặc Tần Minh cũng nằm cạnh cô, nhưng khoảng cách lúc này có chút xa, cô biết anh đang kiềm chế, ánh mắt không giám nhìn anh, từ từ cuộn tròn người lại trong chăn, cố nhắm măt ngủ.

Hai người cứ thế suốt đêm, mỗi người nằm một góc, không ai nói một câu.
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 59: 59: Mẹ


Bữa sáng anh xuống trước, cô xuống sau.

Hai người cũng không thèm nói chuyện với nhau, mọi thường Mặc Tần Minh sẽ gắp những miếng thức ăn cho cô, còn nói chuyện rất vui vẻ, dì Dương thấy vậy liền khó hiểu.

Càng khó hiểu hơn là hôm nay là ngày nghỉ, Mặc Tần Minh ăn mặc rất chỉnh tề, có vẻ anh sắp đi đâu đó.
“Ăn xong rồi thay đồ, anh đưa em về nhà”
Bây giờ Dương Linh mới nhớ hôm nay là cuối tuần, như lời anh đã hứa, cứ ngày nghỉ thì anh sẽ đưa cô về nhà, Dương Linh nhìn anh gật đầu, rất nhanh cô ăn đã xong, liền chạy lên phòng thay đồ.
Nhưng Dương Linh còn ngại anh chuyện hôm qua, không biết sẽ ở cùng anh cả ngày ở đó, co biết phải làm sao đây.
Mang tâm trạng thấp thỏm ngồi vào xe, Mặc Tần Minh khẽ liếc cô một lần.
“Hôm nay không đi về nhà, anh đưa em đến nơi này” Lần này giọng nói anh có chút nghiêm nghị.
Dương Linh có hơi lo lắng mỗi lúc anh, cô im lặng gật đầu, cúi đầu xuống hai tay vò nhẹ chân váy.
Con đường hôm nay có chút kì lạ, hình như cô chưa từng đi tới đây, cô nhìn khuôn mặt của Mặc Tần Minh, anh vẫn như thế, vẫn nghiêm túc nhìn về phía trước để lái xe, không nói với cô câu nào.
Dương Linh cũng không giám nói, những lúc như thế này thật là căng thẳng, cô còn chưa biết anh sẽ đưa cô đi đâu.

“Chúng ta đi đâu vậy”
Câu hỏi nhỏ của cô phá tan bầu không khí im lặng, Mặc Tần Minh chỉ trả lời qua loa, “Một chút nữa em sẽ biết”
Khoảng 30 phút, xe đi qua một con dốc lớn, một chút là một khu dân cư nhỏ, Dương Linh vẫn căng mắt quan sát xung quanh xem chỗ này là chỗ nào.

Một lúc nữa mới tới nơi.
Nó là một ngôi trường nhỏ, ừm nhìn kĩ nó đã được tân trang lại khá mới, bước ra khỏi xe cô đọc được một dòng chữ trên bảng hiệu.
“Cô nhi viện Lưu Ly”
Thì ra là vậy, anh đưa cô tới chỗ mẹ của anh.
“Lần trước em bảo muốn tới đây” Mặc Tần Minh đứng bên cạnh cô nói.
Thấy cô vẫn còn ngỡ ngàng nhìn vào trong, anh lại tiếp.
“Lâu rồi anh cũng chưa tới đây” Mặc Tần Minh quay sang nhìn cô, cô cũng đang nhìn anh, một lúc cô cúi xuống tránh ánh mắt của anh.
Mặc Tần Minh thở dài đưa tay ra ý muốn cô hãy nắm tay anh đi “Đi không” Anh nhẹ nhàng hỏi.
Dương Linh gật đầu, đưa bàn tay mình cho anh nắm lấy rồi dắt cô vào trong, từng bước chân của cô đối với anh rất nhỏ, vì thế anh đi rất từ từ, chậm rãi.
Tới khu sân trường, có rất nhiều trẻ con ở đây, từ lớn đến nhỏ, mọi người đang chơi đùa ở đó rất vui.

Một lúc có một thân hình người phụ nữ đã lớn tuổi đi đến gần hai người.
“Mẹ” Mặc Tần Minh gọi.
Là mẹ của anh, Lưu Ly, Dương Linh lúc này đang rụt rè đứng đằng sau lưng anh, khi nghe anh gọi tiếng mẹ, cô liền đi lên đằng trước cúi chào.
“Tần Minh, sao giờ con mới tới” Người phụ nữ đó rất vui mừng khi thấy anh, không quên nhìn cô một cái rồi lại gần nắn hai vai Mặc Tần Minh.
Mặc Tần Minh cũng mỉm cười lại, “Bây giờ con mới có dịp quay lại”Anh đáp.
Anh còn nhẹ nhàng dắt Dương Linh lên đằng trước, chỉ vào cô, “Đây là vợ con”
Tiếng “vợ” do anh phát ra thật dễ dàng, một loại cảm giác có vẻ rất vui đang dâng trào trong lòng Dương Linh, là gì nhỉ, anh đang xác định mối quan hệ giữa hai người đúng không.
Dương Linh rụt rè cúi chào Lưu Ly, lúc đầu bà có vẻ vui mừng nhưng lại khựng lại, bà đơ người nhìn chằm chằm vào cô.

Dương Linh đối diện với ánh mắt này có chút sợ hãi, cô lại nắm chặt tay Mặc Tần Minh hơn, tất nhiên anh cũng hiểu tình huống này rồi, là gương mặt của cô, khuôn mặt của Dương Linh y hệt như người tình của Mặc Thiên.
Nhưng Mặc Tần Minh nghĩ chắc rằng, mẹ anh sẽ không vì thế chối bỏ Dương Linh, bởi vì cô ấy đang là người mà anh rất yêu.
Lưu Ly không nói nhưng anh biết thừa mẹ mình đang nghĩ gì, không khí căng thẳng đang căng tràn hòa lẫn với tiếng trẻ con đang vui đùa.

Như để xóa tan đi bầu không khí này, anh liền lên tiếng.
“Chúng ta vào nhà nói chuyện đi mẹ, cô ấy hơi nhát một chút”
Lưu Ly nghe tiếng nói anh vang lên liền thu ánh mắt lại, thay vào đó bà rất vui vẻ.
“Được rồi, vào thôi con”
Lưu Ly nhìn cô niềm nở, Dương Linh cũng đáp lại băng một cái cúi chào, nhưng tay vẫn chặt lấy tay Mặc Tần Minh, vào tuần trước, cô nói với anh muốn tới đây, nhưng tới rồi cô lại muốn về.

Bởi vì Dương Linh đang cảm thấy có gì đó khiến cô sợ hãi, một cảm giác vừa lạ vừa thân thuộc.
Mặc Tần Minh hiểu được cảm giác của Dương Linh, nhẹ nhàng thì thầm vào tai cô, “Đừng lo! Có anh đây rồi”
Nghe anh nói vậy, Dương Linh yên tâm phần nào, khẽ nhìn anh gật đầu, thật may là có anh bên cạnh.
Lưu Ly để mỗi người một ly nước, Dương Linh lễ phép cảm ơn bà một tiếng, Lưu Ly liền mỉm cười với cô, nhưng đối với Dương Linh, nụ cười này có chút ngượng xem chút sợ hãi.
“Bữa nay sao rồi mẹ “ Mặc Tần Minh hỏi.
“Rất ổn”
Mặc Tần Minh gật đầu, một chút nữa Lưu Ly mới hỏi cô.

“Con bao nhiêu tuổi”
“Dạ con 24 tuổi ạ” Dương Linh không quên lễ phép đáp.
Bà mỉm cười, quay sang như đang trách mắng anh, “Thằng nhóc này, lấy vợ mà không nói mẹ một tiếng”
“Tại bọn con hơi vội” Mặc Tần Minh cười hì hì.
“Bọn con ở đây một ngày được chứ” Suy ngĩ lúc lâu anh mới nói ra.
“Được chứ, được chứ” Lưu Ly đáp lại rất vui vẻ song có chút miễn cưỡng.
Dương Linh bỗng cảm thấy mình không được tự nhiên trong cuộc nói chuyện này lắm, dù sao hai người cũng là mẹ con, lại lâu rồi không được gặp nhau, xem ra cô nên đi ra chỗ khác để hai người có thể dễ dàng nói chuyện hơn, Dương Linh khẽ lay tay anh.
“Em…ra ngoài kia chơi với tụi nhỏ được chứ”
“Ừm được chứ” Mặc Tần Minh đáp.
Dương Linh gật đầu, không quên cúi chào Lưu Ly, vọt thẳng ra ngoài, cô có cảm giác khi nhìn người phụ nữ này, cô liền thấy run sợ, vẻ ngoài trông rất hiền diu, nhưng lại có gì đó rất mờ ám.

Nhìn vào ánh mắt của Lưu Ly cô cảm thấy rất cứng họng, không nói được gì..
 
Mang Thai Con Của Chồng Cũ
Chương 60: 60: Bức Ảnh Đó


“Chơi gì đấy, cho chị chơi với”
Đám trẻ đang súc cát say mê, nghe được giọng nói lạ từ cô liền dừng quay sang, những đôi mắt ngây thơ có chút bất ngờ đang nhìn chằm chằm vào cô.
“Chị là ai vậy” Một cô bé lên tiếng.
Đối mặt với những ánh mắt không quen biết này, cô chỉ biết cười ngượng, rất nhanh cô lây lại tinh thần, lên tiếng giải thích.
“Chị là người quen của viện trưởng Lưu Ly, rất vui được gặp mấy đứa” Dương Linh mỉm cười.
Nhưng những đứa trẻ này có vẻ không để ý đến cô, tiếp tục chơi mà bỏ cô đứng chơ trọi một mình.
Dương Linh: ‘…’
‘A….Cái gì thế này” Dương Linh la lớn khi thấy một bãi trống không ai chơi, cô đi đến đó rồi ngồi xuống, tay thuần thục nặn nó thành một ngôi nhà nhỏ, tiếp đến là một người tuyết cát.

Dương Linh không biết tại sao mình lại chơi trò nặn cát này, từ năm 15 tuổi đến giờ cô chưa bao giờ đụng đến nó.
“Xem gì đây, một người tuyết sao” Dương Linh tiếp.
Nghe được tiếng nói lớn của cô, đám trẻ quay sang nhìn, cuối cùng cũng được sự thuần thục của cô thu hút, rất nhanh chạy tới đứng bên cạnh, liên tục hỏi cô.
“Chị, sao chị làm được như vậy” Một đứa lên tiếng.

“Chị nặn giúp em cái này đi”
“Chị ơi! Bây giờ hết tuyết rồi mà”
Dương Linh mỉm cười khi thu hút được sự chú ý của đám trẻ, dịu dàng trả lời câu hỏi của từng đứa rồi tiếp tục nặn cát.
Từ đâu có hình bóng của hai người đang theo dõi cô, Lưu Ly có gì đó từ đầu rất không vừa ý, cau mày hỏi anh.
“Tại sao lại lấy cô gái đó làm vợ chứ”
Mặc Tần Minh lặng người nhìn cô, một lúc nào đó anh lại lên tiếng, “Đời đưa đẩy để con đến với cô ấy chăng” Một câu nói mà nửa trả lời nửa như muốn hỏi lại mẹ anh.
“Mẹ thấy rất không vừa ý” Lưu Ly tiếp.
Mặc Tần Minh rõ ràng biết ý của mình, không giận mà nói, “Vì cô ấy giống người đó sao”
Lưu Ly bị phát hiện ra tâm tư, nhưng bà không trối bỏ, “Đúng vậy”
Mặc Tần Minh cau mày, “Mẹ và cha rất giống nhau”
Nghe con trai nói vậy, Lưu Ly liền không vừa ý, cau mày nhìn anh, “Đó là con không hiểu, gia đình ta vì người phụ nữ ấy mà tan nát sao”
Mặc Tần Minh vẫn đang nhìn bóng lưng của cô đang chơi đùa với đứa nhỏ, nụ cười này anh rất ít thấy, một tiếng cười trong trẻo của cô vang vọng trong tai như tiếng suối mát mùa hè khiến anh thư giãn, Mặc Tần Minh khẽ nhoẻn miệng cười khẽ, nhưng người khác nhìn qua quả thực không biết anh đang cười, Lưu Ly nhìn anh không một phản ứng, nói lớn.
“Con có biết mẹ đang nói gì không”
Lúc này anh mói quay sang nhìn mẹ mình, giọng nói có chút đanh thép, “Con vừa biết hết rồi mẹ ạ, một phần là tại mẹ”
Lưu Ly sững người khi nghe câu nói này của anh, một cơn gió lớn có chút lạnh vụt qua hai người.

anh vẫn nhìn mẹ mình trong vô cảm, đây là mẹ anh, một người phụ nữ anh rất tôn trọng, sau trận hỏa hoạn đó, anh rất ít tới đây, có chút thay đổi.

Nhưng mới vừa đây thôi, anh lại biết được thêm lý do tại sao gia đình lại ly biệt như vậy.
Một phần là tại cha anh, lại vừa là mẹ anh.

Quan trọng là chẳng ai hơn ai cả, hai người đều như nhau mà thôi.

Chính vì thế, hôm nay anh tới đây là chỉ đáp ứng nguyện vọng của cô, vừa như đi thăm mẹ một chút.

“Nhưng hình như dạo này mẹ sống rất ổn”
Mặc Tần Minh ngước lên nhìn trời cao, anh khẽ thở dài, thôi thì đã là mẹ con, luôn là người anh luôn trân trọng từ nhỏ đến lớn, anh vẫn luôn theo dõi mẹ của mình tiếp vậy, không muốn nói đến chủ đề đó nữa, anh liền chuyển qua chủ đề khác.
“Ừm…rất ổn” Lưu Ly thở dài đáp lại.
“Con mong mẹ đối xử với cô ấy thật tốt” Mặc Tần Minh như nhắc nhớ mẹ mình
Nói đến đây Lưu Ly liền cảm thấy hỏi run trong người, trên gương mặt dường như đang biểu thị một bí mật nào đó nhưng không nói ra, đột nhiên bừng tỉnh như nhớ ra chuyện gì đó.
“Bức ảnh đó con cất đâu rồi” Lưu Ly hỏi anh, giọng điệu có chút hốt hoảng.
“Bức ảnh nào ạ” Mặc Tần Minh hỏi lại
“Là bức ảnh con chụp cùng mẹ hồi nhỏ ở cô nhi viện” Lưu Ly nói rất nhanh, có vẻ rất sợ ai đó nhìn thấy bức ảnh đó.
“Con vẫn cất trong album để ở nhà” Anh đáp không chút nghi hoặc.
Lưu Ly trầm xuống nhìn anh, Mặc Tần Minh định hỏi rằng có chuyện gì nhưng lại xuất hiện một giọng nói non nớt quen thuộc vang lên.
“Bức ảnh đó… con có chuyện muốn hỏi” Đôi mắt cô có chút ngấn nước nhìn Lưu Ly, miệng ấp úng hỏi.
Là Dương Linh, nhìn thấy hai mẹ con anh đang nói chuyện, cô cũng có hơi chút tò mò, vừa chơi vừa theo dõi, không ngờ Lưu Ly đề cập đến chuyện bức ảnh nào đó, cô liền chạy tới với bộ dạng hốt hoảng.
“Mẹ” Miệng cô phát ra có chút khó khăn, dù sao đây cũng là mẹ anh mà.
Lưu Ly không nghĩ cô có thể nghe được chuyện này, bộ dạng có chút tránh né nhìn cô, dường như bà không muốn đề cập đến chuyện đó nữa, trên khuôn mặt bà có chút lo ngại giống như là sắp bị phát hiện ra điều gì đó.
“Ta…ừm, chỉ là một bức ảnh quan trọng đối với mẹ thôi, con đừng bận tâm” Lưu Ly lảng tránh ánh mắt tò mò của cô, từ từ đi vào, một lúc sau ngoảnh lại, vẻ mặt điềm tĩnh.
“Cũng sắp trưa rồi, các con ngồi nghỉ, mẹ vào chuẩn bị đồ ăn”
Mặc Tần Minh gật đầu, sau đó nhìn cô với ánh mắt khó hiểu, “Sao thế, có chuyện gì hả” anh hỏi cô.

Dương Linh bẽn lẽn cúi đầu, cô lắc nhẹ, miệng nói nhỏ, “Không có gì ạ”
Bỗng nhiên cô rất muốn nói chuyện với Lưu Ly, ngước lên nhìn anh, “Em…vào phụ mẹ nhé”
Nói xong Dương Linh đi về vào, đột nhiên anh nắm chặt tay cô lại,.
“Không được” Trông có vẻ rất kiên định.
Mặc Tần Minh thấy cô đang kích động, lại nói vào bếp phụ mẹ anh, anh sợ cô thấy lửa lại ám ảnh như những lần trước, lặng im không nói, tay anh vẫn siết chặt lấy tay cô, nhìn chằm chằm.
“Sao thế” Dương Linh nhìn anh khó hiểu.
Bỗng nhiên có một đứa trẻ chạy lại lay người cô, phá tan bầu không khí im lặng, “Chị…chị làm gì thế, mau ra chơi với tụi em đi”
Hai người nhìn đứa trẻ, cô bé ngây thơ đang tươi cười nhìn Dương Linh, không kiềm được anh lên tiếng.
“Đúng rồi đấy, còn chuyện trong kia cứ để mọi người và mẹ anh lo”
Mặc Tần Minh nhìn cô mỉm cười, Dương Linh khẽ gật đầu, anh buông tay cô ra rồi đi về hướng mấy đứa trẻ, có vẻ tụi trẻ con ở đây rất thích cô.

Còn Dương Linh lại cảm thấy ở đây có cảm giác thân thuộc đến đáng sợ..
 
Back
Top Bottom