Ngôn Tình Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 20: 20: Bà Nội Ra Tay


Bác gái cả run rẩy giải thích: "Mẹ, chuyện này thì liên quan gì tới Diễm Hồng, chắc chắn trong này có hiểu lầm gì rồi."Vương Thúy Phân cười nói:"Chị dâu ạ, chỉ nghe lời chị vừa nói đi, chị có tin không? Coi ai là kẻ ngu vậy chứ.

Diễm Hồng nhà chị ấy à, chính là xấu xa, không an phận, còn muốn kéo hỏng thanh danh của con gái nhà họ Thẩm chúng ta nữa.Tôi chỉ có một mụn con gái, nếu con gái nhà tôi mà có một người chị như thế, sau này khó làm mai thì tôi có liều cái mạng này cũng phải ở riêng."Sau khi Vương Thúy Phân nói xong, tất cả mọi người đều im lặng.Bác gái tức tới mức mặt đỏ bừng.

Thẩm Diễm Hồng nhìn Vương Thúy Phân với ánh mắt oán hận.Thẩm Cẩm Nhiên trợn mắt trừng lại? Nhìn ai thế?Mẹ cô nói rất đúng, chị ta đúng là kẻ xấu xa.Bà nội Thẩm thầm thở dài trong lòng, chuyện này thì chẳng dễ bỏ qua như vậy.Vợ thằng ba đang nói gần nói xa cho bà nghe đây mà.

Lần này e là không cần ăn nói gì hết, sợ là không được rồi.Con gái đúng là nợ mà.Bà cụ Thẩm nghiêm khắc nhìn Thẩm Diễm Hồng chờ lời giải thích của cô ta.

Ánh mắt cả nhà đổ dồn vào cô ta, xem rốt cuộc cô ta sẽ đáp như thế nào.Thẩm Diễm Hồng hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng thế này thì phải nói như thế nào?Nói là cô ta đang treo người ta?Không còn cách nào khác, cô ta chỉ có thể cúi đầu khóc.Bà cụ Thẩm tỏ ra không kiên nhẫn:"Vậy là cháu không định giải thích, cháu chọn thằng bé Đại Cường kia? Không thì sao lại đi nhận đồ của người ta? Nếu cháu thật sự có ý nghĩ đó thì đừng tỏ ra ngại ngùng nữa."Thẩm Diễm Hồng khóc lóc lắc đầu, hàm hồ đáp:"Bà nội, cháu không chọn anh ta, cháu không thích anh ta, cháu không biết nên nói thế nào nữa, chỉ là cháu..."Vương Thúy Phân tiếp lời:"Chỉ là cái gì? Chỉ là tham lam, muốn lấy đồ của con trai nhà người ta, lại không muốn làm đối tượng của người ta? Đây không phải là giở trò lưu manh sao!"Thẩm Cẩm Nhiên: "..."Mẹ, mẹ nhìn con này, chúng ta đừng nói gì hết.Thẩm Diễm Hồng nghẹn lời, quên sạch những gì mình đã định nói trước đó.Bác gái cả tức giận sửng cồ lên:"Vợ chú ba, rốt cuộc cô có ý gì? Có phải cô muốn nhìn Diễm Hồng nhà tôi chết rồi cô mới vui vẻ không? Sao mà lòng dạ cô độc ác như vậy chứ?Diễm Hồng nhà tôi chỉ là một đứa trẻ, nó biết cái gì chứ.

Thằng nhãi kia thấy Diễm Hồng nhà tôi xinh đẹp, chủ động cho đồ, liên quan quái gì tới con bé.".
 
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 21: 21: Bà Nội Ra Tay 2


Thẩm Cẩm Nhiên: "..."Tam quan bất chính truyền từ bố mẹ là thứ trí mạng nhất.Vương Thúy Phân cười khinh thường:"À, đây là không cho rằng nhục mà còn tưởng vinh quang cơ, đúng là làm tôi mở mang tầm mắt rồi."Thẩm Diễm Hồng thầm hận, sao cô ta lại có bà mẹ ngu xuẩn như vậy chứ.Bà nội trầm giọng nói:"Bắt đầu từ ngày mai, Diễm Hồng theo cả nhà ra đồng kiếm công điểm, đừng có ở nhà không làm gì cả ngày, để rồi làm mấy chuyện vặt vãnh đáng xấu hổ như vậy.Còn năm quả trứng gà lần này đền cho người ta, nhà thằng cả bù lại đi.

Nếu còn có lần sau, thì thu dọn hành lý cút ra khỏi nhà họ Thẩm này."Bác gái còn định nói gì nữa thì bà cụ Thẩm đưa mắt nhìn sang, bác ta không dám nói gì thêm.Thẩm Diễm Hồng khóc lóc:"Bà nội, cháu muốn tiếp tục đi học.

Cháu biết lần này cháu không đúng, bà ơi, cháu sai rồi, bà cho cháu một cơ hội được không?"Bà cụ Thẩm nhìn cô cháu gái này của mình, như lần đầu tiên biết cô ta vậy.Bà cụ nhìn hồi lâu, cuối cùng bình tĩnh nói: "Nếu cháu muốn đi học, thì bàn với bố mẹ mình ấy, ông bà già này mặc kệ."Dứt lời, bà quay người vào nhà.Lúc này trận khôi hài mới coi là chấm dứt.Sau khi về phòng, Vương Thúy Phân nhỏ giọng nói với Thẩm Cẩm Nhiên:"Bà nội con đang mềm lòng, nhìn cách phạt nhẹ nhàng chưa.

Nếu là lúc trước, Thẩm Diễm Hồng ắt phải lột một tầng da rồi.Chuyện này nói nhỏ thì là Thẩm Diễm Hồng tham ăn, kiến thức hạn hẹp, nói to thì là có vấn đề về phẩm hạnh, nghiêng lệch từ gốc rồi."Thẩm Cẩm Nhiên chỉ cười.Vương Thúy Phân nhìn cô rồi nói:"Con cười cái gì, con nhớ kỹ cho mẹ, bất kể có thích thằng con trai nào thì cũng không được nhận đồ của người ta.

Con mà nhận là có đề tài để nói ngay, sau này sẽ thành bên thiệt thòi.

Nghe câu há miệng mắc quai bao giờ chưa."Thẩm Cẩm Nhiên ngoan ngoãn gật đầu, tỏ vẻ sẽ không bao giờ nhận đồ của người khác.Vương Thúy Phân gật đầu hài lòng, rồi quay sang nói với Thẩm Thông và Thẩm Minh:"Cả hai thằng chúng bây nữa, phải nghe lời mẹ nói, nếu hai thằng lấy đồ của nhà mang đi lấy lòng con nào thì chúng bây cứ chờ lấy."Thẩm Thông tỏ ra ghét bỏ:"Mẹ, mẹ nghĩ con thành loại người gì vậy? Chính con ăn còn chưa đủ no mà mang đi cho người khác, con đâu có ngu."Thẩm Minh cũng tỏ ra kiêu ngạo:"Đúng vậy, mẹ không hiểu rõ hai anh em bọn con rồi, bọn con là kiểu chỉ có vào chứ không có ra."Vương Thúy Phân lại hài lòng gật đầu tiếp.Thẩm Cẩm Nhiên: "...".
 
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 22: 22: Lên Núi


Có phải sau này cô nên tìm người ở rể không?Nhìn dáng vẻ anh cả và anh hai của cô thì sợ là sẽ không tìm được đối tượng mất.

Lúc này ông Thẩm cũng bổ sung: "Anh có thứ gì tốt đều cho vợ hết.

"Thẩm Cẩm Nhiên: "!!!"Hoàn toàn không ngờ tiểu thiên tài yêu đương trong nhà lại là bố mình.

Cứ đến buổi tối là Thẩm Cẩm Nhiên lại dành thời gian trong không gian, nào là đọc sách, ăn đồ ăn vặt.

Qua một khoảng thời gian mặt cô trở nên tròn vo, bỗng thức tỉnh lương tâm, không thể một mình ăn một mình béo được, phải để cả nhà cùng béo theo.

Thế là cô bắt đầu tìm kiếm xem trong không gian có đồ gì có thể mang ra ngoài không.

Không ngờ lại để cô tìm thấy thật.

Hẳn một công ten nơ toàn thỏ, nhưng những con thỏ như bị định thân, không có hơi thở.

Thẩm Cẩm Nhiên thử mang một con ra ngoài, nào ngờ vừa ra khỏi không gian là nó sống lại, còn đá cô một cái.

Thẩm Cẩm Nhiên: "! "Con này hơi to gan, không hề có ý thức mình là món ăn trên mâm cơm người ta.

Rồi cô lại ném con thỏ vào trong không gian tiếp.

Nếu đã có món thịt thỏ rồi, vậy thì lên núi thôi.

Cô đeo giỏ chào bà nội Thẩm: "Bà ơi, cháu lên núi xem có rau dại gì hoặc nhặt ít trứng gà rừng đây, đến lúc đó phải tẩm bổ cho ông bà béo mập mới được.

"Bà nội Thẩm cười tít mắt: "Chỉ có Ny Ny của bà là hiếu thuận thôi.

Cháu lên núi thì nhớ cẩn thận, đừng đi sâu vào trong rừng, nguy hiểm lắm.

"Thẩm Cẩm Nhiên cười ngọt ngào vâng dạ.

Trông cô vốn ngoan ngoãn đáng yêu, lại ăn được nhiều món ngon trong không gian, nên khuôn mặt nhỏ lại càng tròn vo đáng yêu hơn.

Dọc đường đi, cô gặp không ít người trong thôn đang làm việc trong ruộng, bèn cười chào hỏi bọn họ.

Bác gái A nói: "Nhìn Ny Ny cười là tôi thấy tâm tình cũng tốt đẹp hơn hẳn.

Con bé này đúng là trông có phúc mà.

"Bác gái B: "Ai bảo không phải chứ, nếu nhà ai cưới được cô bé như Ny Ny thì mới là có phúc nè.

"Bác gái C: "Đúng là một loại gạo nuôi ra chăm hạng người, cô nhìn Diễm Hồng nhà Thẩm lão đại đi, đâu có tốt đẹp gì.

"Sau đó các bác gái bắt đầu xì xào bàn tán mọi thứ trên đời.

Thẩm Diễm Hồng định về nhà uống ngụm nước vô tình nghe thấy lời người trong thôn nói, làm cô ta tức không chịu nổi, lại không dám đi tới nói dóc, chỉ có thể hùng hổ về nhà.

Chờ khi về rồi, thấy sắc mặt cô ta không được tốt lắm, bà cụ Thẩm hỏi một câu: "Sao giờ này đã về rồi?"Thẩm Diễm Hồng "ừm" một tiếng rồi không nói gì.

.
 
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 23: 23: Gặp Phải Lợn Rừng


Bà cụ Thẩm cũng không muốn nhìn cái vẻ mặt đen sì của cô ta, bực bội xoay người vào nhà.

Thẩm Diễm Hồng nhìn theo bóng lưng bà cụ, cảm thấy bà quá bất công.

Cô ta ra đồng làm việc mệt mỏi gần chết, mà Thẩm Cẩm Nhiên lại có chạy đi chơi lung tung.

Nếu không phải vì bọn họ không quan tâm hỏi han, cô ta không đến mức phải ra đồng làm lụng kiếm học phí.

Chờ đấy, khi nào cô ta phất lên, đừng hòng có ai tới mong mỏi xin xỏ này nọ.

Thẩm Cẩm Nhiên tung tăng lên núi, cái gì cũng thấy thú vị.

Bất giác cô càng đi càng sâu trong rừng.

Chờ khi phát hiện hết đường rồi cô mới trợn tròn mắt.

"Đây là chỗ nào? Không phải trong núi sâu chứ? Mình đã đi xa như vậy ư?"Nhìn khắp nơi trong tầm mắt đều là cây cối cao vút, xanh tươi um tùm, Thẩm Cẩm Nhiên nghĩ, đã tới đây rồi thì phải gì đó về mới được.

Thế là cô bèn đi ngó nghiêng bốn phía, nào ngờ phát hiện một cây táo ta.

Có lẽ là do không bị ai phát hiện nên cây sum suê đầy những quả.

Có quả đã đỏ lên rồi.

Thẩm Cẩm Nhiên bèn leo lên cây bắt đầu làm việc.

Càng hái cô càng vui vẻ.

Đây chính là lông dê không mất tiền, cảm giác được của hời không mất phí thế này thật sung sướng.

Sọt đầy, cô bèn bỏ vào trong không gian, như kiểu muốn vặt trụi cả cây.

Đương lúc hái quả vui vẻ, cô chợt nghe thấy tiếng thở phì phò từ xa xa truyền đến.

Thẩm Cẩm Nhiên quay đầu nhìn, thấy một con lợn rừng to đùng dẫn theo bốn con lợn con chầm chậm đi tới.

Cô bất an thầm nghĩ: "Hẳn là lợn không ăn táo đâu nhỉ! Không nhìn thấy mình, không nhìn thấy mình.

"Nhưng hy vọng của cô đã tan biến, lợn ăn tuốt mọi thứ, còn ăn ngay dưới chân cô.

Chỉ cần cô thò chân xuống là có thể đá trúng đầu nó rồi.

Thẩm Cẩm Nhiên co người lại, ôm chặt thân cây chờ gia đình lợn rừng ăn xong táo rụng, không dám phát ra tiếng động nào, coi mình như con sâu lông bám vào cây táo.

Nếu thật sự không được thì cô chỉ có thể chui vào không gian tránh nạn.

Chừng chốc lát sau, gia đình lợn rừng ăn xong rồi lại chầm chậm rời đi.

Chờ tới khi không thấy cả nhà lợn rừng đâu nữa, Thẩm Cẩm Nhiên mới thở phào một hơi.

Cô hoàn toàn không có ý tưởng kiểu nữ chính xuyên sách sẽ săn lợn rừng.

Đấy là không biết tự lượng sức mình.

Người chưa từng gặp lợn rừng thì hoàn toàn không hiểu được sự lợi hại của chúng.

Đó là loại vật có thể sánh với hổ cơ mà.

Cô mà chống lại lợn rừng, cả nhà chắc được ăn cỗ.

.
 
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 24: 24: Tràn Đầy Thu Hoạch


Thẩm Cẩm Nhiên thu nốt chỗ táo cuối cùng vào trong không gian, rồi run rẩy xuống cây.

Lập tức liều mạng phóng về nhà, còn không quên bỏ một con thỏ chết vào trong sọt.

Mãi cho đến khi tới cửa nhà, Thẩm Cẩm Nhiên mới dừng lại.

Cô thở hổn hển bước vào sân.

Bà nội thấy cô trông như bị chó đuổi, bèn hỏi: "Ny Ny làm gì thế? Chạy gì thế?"Thẩm Cẩm Nhiên giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, trấn định đáp: "Bà ơi, cháu bắt được một con thỏ, còn hái được nhiều táo lắm bà.

"Sắc mặt bà nội lập tức thay đổi, bà hỏi ngay:"Cái con bé này, có phải cháu vào sâu trong núi không? Sao nói mà cháu không nghe lời vậy?"Thẩm Cẩm Nhiên tự biết đuối lý, nhưng vẫn muốn cứu vãn đôi chút, bèn khoe khoang:"Bà ơi, cháu không đi vào sâu trong rừng đâu, không nguy hiểm chút nào, lần sau cháu nhất định chú ý mà.

"Cô phải làm nũng mãi mới khiến bà nội bỏ qua cho, nhưng bà cũng tỏ vẻ lần sau sẽ không để cô đi chơi một mình nữa.

Ngoài mặt thì Thẩm Cẩm Nhiên vâng dạ, cách cô đối mặt với sai lầm chính là lập tức nói lời xin lỗi, nhưng lần sau vẫn dám làm tiếp.

"Bà ơi, hôm nay chúng ta hầm thỏ đi, bà làm, cháu học theo, được không ạ?"Bà nội lập tức cười ha ha:"Được, vậy để bà trổ tài cho mấy đứa bây xem.

Bà nói cho cháu biết nhé, lúc còn trẻ, bà theo chân bố đi giúp tang lễ đấy.

Không phải bà mạnh miệng đâu, hồi đó bà cũng có tay nghề nấu nướng hơi bị ngon, người cầu hôn bà cũng phải tới sáu bảy nhà.

Sau này không biết ma xui quỷ khiến làm sao mà bà lại chọn ông nội cháu.

Thế là sống cả đời với nhau tới giờ.

"Thẩm Cẩm Nhiên: "! "Đột nhiên nghe bà kể chuyện tình cảm ông bà! "Vậy bà dạy cháu nấu cơm đi, cháu muốn học.

"Bà nội Thẩm cực kỳ vui vẻ:"Được được, cháu muốn học thì bà dạy.

Ny Ny, bà nói với cháu nè, con gái nhất định phải có được tay nghề gì đó ra trò, ở nhà chồng thì đây chính là chỗ dựa cho bản thân.

Gì mà nhà mẹ đẻ là chỗ dựa này nọ, đấy đều là linh tinh, bản thân không tự đứng vững thì nói gì cũng vô dụng.

"Thẩm Cẩm Nhiên gật đầu đồng ý.

Bà nội nhìn bầu trời, quyết định nấu cơm.

Đầu tiên bà chặt thỏ thành mấy miếng rồi chần sơ, xong xuôi mang đi rửa sạch bọt máu.

Sau đó Thẩm Cẩm Nhiên thấy bà nội thần bí lấy ra một cái túi, nhỏ giọng nói: "Đây đều là hương liệu bà lén lút giữ lại, bỏ vào thịt siêu thơm.

Giờ mấy thứ này muốn kiếm cũng khó.

"Thẩm Cẩm Nhiên thò đầu nhìn, đây không phải là hương thảo sao?Trong không gian cô có rất nhiều, chờ có cơ hội nhất định phải lấy thêm ít nữa cho bà.

.
 
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 25: 25: Thịt Thỏ


Bắc nồi thả dầu, đầu tiên bỏ hương liệu và mấy vụn đường phèn vào sao thơm lừng, sau đó bỏ thịt thỏ vào đảo đều, khi thấy mặt ngoài thịt thỏ chuyển màu vàng cánh rán thì đổ thêm nước tương và nước, hầm nhỏ lửa.

Bà nội lại vào nhà lấy một chai rượu, rồi cười hớ hớ nói:"Ny Ny, cháu đừng có lỡ miệng kể cho ai biết nhé.

Biết không?Thứ này là hàng ông nội cháu quý lắm, bà trộm một ít, ông không biết đâu, thịt hầm mà không cho thêm rượu thì không ngon chút nào.

"Thẩm Cẩm Nhiên lo lắng: "Ông không phát hiện ạ?"Bà nội cười tự tin:"Ông ấy không phát hiện đâu, lần nào bà cũng chỉ cho ông uống một ít, đều là bà rót ra hết.

Rốt cuộc rượu còn bao nhiêu, chỉ có bà biết.

Chỗ bà giấu, ông nội cháu cũng không tìm ra.

"Thẩm Cẩm Nhiên: ! Đây là vợ chồng Smith phiên bản đời thực ư?Thật sự là cô không muốn lừa dối ông nội, nhưng mùi thịt càng lúc càng thơm.

Ông nội? Không, trong mắt cô chỉ có thịt thỏ kho tàu.

Cô chính là đứa cháu xấu thế đấy.

Tiếng chuông tan việc vang lên, bà nội đưa cho Thẩm Cẩm Nhiên một cái chân thỏ, vội vàng nói:"Mau ăn đi, lát nữa bà bỏ thêm khoai tây thì không còn là mùi vị này nữa đâu.

Bọn nó sắp về rồi, đừng để người ta thấy.

"Thẩm Cẩm Nhiên nuốt nước miếng, tách chân thỏ làm hai phần muốn ăn cùng với bà nội, bà thấy vậy cũng cười vui vẻ ăn chung.

Hai bà cháu ăn xong bèn dọn dẹp chiến trường, rồi quay sang nhìn nhau cười, hệt như mèo ăn vụng vậy.

Thẩm Cẩm Nhiên lại trộn ít rau, khiến bữa cơm này cũng coi như phong phú.

Chờ khi tất cả mọi người trở về thì đều ngửi thấy mùi thịt thơm nức mũi, ai cũng tò mò không biết bữa nay có gì.

Trời nóng nực nên nhà họ Thẩm đều ăn ở trong sân.

Thẩm Cẩm Nhiên bày bàn xong, bèn đi múc nước cho mọi người, còn lấy đá lạnh để trong giếng ra cho mọi người giải khát.

Ông nội tò mò hỏi: "Ny Ny, bà nội cháu đang làm gì vậy? Sao mà thơm thế?"Thẩm Cẩm Nhiên nửa úp nửa mở: "Ông ơi, lát nữa ông biết ngay ấy mà, dù sao hôm nay toàn món ngon thôi.

"Ông Thẩm cũng định hỏi thì thấy bà nội Thẩm bưng chậu ra, tuyên bố: "Ăn cơm, rửa tay xong thì mau tới ăn nào.

"Mọi người xúm lại nhìn, thấy nồi thịt thỏ hầm khoai tây, tất cả đều vô cùng kinh ngạc, bà nội Thẩm kiêu ngạo nói:“Đây là do Ny Ny vô tình bắt được trong lúc lên núi hái rau đó, Ni Ni hiếu thuận, nói là muốn làm gì đó bồi bổ cho mọi người.

”Ngoại trừ Thẩm Diễm Hồng và bác gái cả ra thì cả nhà đều cảm động nhìn Cẩm Nhiên.

.
 
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 26: 26: Nữ Chính Ghen Tỵ


Cẩm Nhiên cũng kiêu ngạo hất cằm, đúng rồi, cô là người hiếu thảo vậy đấy, bà nội nói rất đúng.

Bác gái cả bĩu môi, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Hầm nguyên một con thỏ à, phá của quá rồi đó, Thẩm Thanh nhà tôi còn chưa về mà.

”Vương Thúy Phân nói vặn lại:“Ôi trời, đúng là tấm lòng mẹ hiền, hay là thôi chị đừng ăn, để dành phần đó lại đưa cho Thẩm Thanh đi được không?”Bác gái cả bị chỉnh không nói được lời nào, Thẩm Diễm Hồng ngoài cười nhưng trong không cười giải thích:“Lời này của thím ba có phải hơi quá đáng rồi không, mẹ cháu cũng vì thương cho anh cháu thôi, bà ấy không hề có ác ý, thím cũng là người làm mẹ, sao lại không biết thông cảm như thế!Hơn nữa, anh cháu phải bôn ba bên ngoài cũng là vì cả nhà chúng ta, mẹ cháu chỉ nói thêm hai ba câu cũng không được sao?”Vương Thúy Phân cười khẩy mắng:“Mày đang dạy đời tao đó hả, mày giỡn mặt với tao đúng không? Mấy người thích ăn thì cứ ăn, xấu tính xấu nết quen rồi.

”Bà nội Thẩm nhíu mày, hô một tiếng: “Thằng cả, quản vợ con của con đi kìa, còn vợ thằng ba nữa, nói ít lại đi.

”Vương Thúy Phân nhún vai, ngồi xuống chờ ăn cơm.

Cẩm Nhiên thấy bác cả Thẩm nghiêm mặt liếc bác gái cả và Thẩm Diễm Hồng một cái, bác gái cả rùng mình lập tức ngồi xuống, không dám nói gì thêm.

Cả nhà chỉ còn lại mỗi Thẩm Diễm Hồng là đang đứng.

Chị cả nhẹ giọng kêu: “Diễm Hồng, mau ngồi xuống ăn cơm đi, hôm nay đồ ăn ngon lắm.

”“Không cần chị phải vờ tốt bụng.

” Thẩm Diễm Hồng nói xong lập tức xoay người chạy vào phòng.

Chị cả khẽ thở dài, ngồi xuống, yên lặng ăn cơm.

Bác gái cả vờ như không nhìn thấy, chỉ lo cắm đầu cắm cổ ăn.

Vương Thúy Phân vừa ăn vừa nói: “Tấm lòng mẹ hiền cũng có lúc này lúc kia ha.

”Bác gái cả khựng lại, sau đó lại vờ như không nghe thấy mà tiếp tục ăn.

Bà ta không thèm nghe mấy lời chia rẽ đó, gia đình bà ta vốn đã ít người rồi, con trai bà ta lại không về, con gái thì ngốc nghếch không chịu ăn, bà ta mà không ăn nhiều thì gia đình bà ta sẽ chịu thiệt đó.

Bà ta không nỡ làm chuyện lỗ vốn này đâu.

Sau khi Thẩm Diễm Hồng về phòng, cô ta lập tức giận dữ nện lên giường, muốn xả hết cơn tức ra ngoài.

Giờ đây chỉ cần nhìn thấy Thẩm Cẩm Nhiên thôi là cô ta sẽ không kìm được mà nhớ tới kiếp trước, Thẩm Cẩm Nhiên đã sống sung sướng giàu sang đến cỡ nào, còn cô ta thì chật vật không chịu nổi.

Thẩm Diễm Hồng không cam lòng, đời này, cô ta nhất định phải dẫm bẹp Thẩm Cẩm Nhiên dưới chân.

.
 
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 27: 27: Nữ Chính Ghen Tỵ 2


Dựa vào đâu mà Cẩm Nhiên được người nhà yêu thương đến vậy, dựa vào đâu mà cô có được người yêu và con gái ưu tú như thế hả?Mà cô ta lại rước về một người đàn ông cặn bã.

Chờ đó đi, cô ta nhất định sẽ trở nên nổi bật.

Cẩm Nhiên không biết nữ chính đã thầm oán hận cô, nhưng dù có biết thì cô cũng không sợ.

Cô có rất nhiều tự tin.

Cả nhà đã ăn hết sạch đồ ăn, ăn xong, chị cả và chị hai bắt tay vào dọn dẹp.

Cẩm Nhiên muốn phụ giúp nhưng chị cả lại nói: “Ny Ny, mấy cái này dọn tí là xong, không cần em phải nhúng tay vào đâu, em với bé ba đi chơi đi.

”Chị ba nắm lấy tay Cẩm Nhiên, nhỏ giọng nói: “Đi thôi, em gái, vừa hay chị có vài bài tập không hiểu cần em hướng dẫn nè.

”Cẩm Nhiên “…”Thân là đứa học dốt, cô xin được từ chối thú vui sau bữa ăn này.

Để bản thân không bị khó tiêu, Cẩm Nhiên dẫn chị ba đến bên bờ một con sông nhỏ, rồi tỏ ra vô cùng nghiêm túc nói với chị ba:“Chúng ta không thể vừa cơm xong đã thảo luận học tập liền được, làm như vậy là không tôn trọng đồ ăn.

Ăn xong thì chúng ta phải đi dạo ở đây, tìm xem có gì làm thức ăn cho bữa sau không.

Đó mới là việc mà thiếu nữ xinh đẹp nên làm.

”Chị Ba “???”Thật vậy sao? Cô ấy không tin.

Cẩm Nhiên tự tin sải bước bắt đầu tản bộ, nhưng cô còn chưa đi được mấy bước thì đã trượt chân ngã xuống sông, một vũng nước bắn lên tung tóe.

Chị ba hét toáng lên: “Có ai không, em gái tôi rớt xuống sông rồi, mau cứu với.

”Cẩm Nhiên “…”Đội quần_ing.

Cẩm Nhiên tự mình bò dậy, ngăn chị ba đang hô hào lại: “Đừng la nữa, nước sông này chỉ đến cẳng chân em thôi, em không sao.

”Cẩm Nhiên nói xong thì đứng thẳng dậy giữa dòng sông, hai mắt nhìn chằm chằm vào mặt nước.

Một lát sau, chị ba cẩn thận hỏi:“Ny Ny, em còn định nhìn tới bao giờ thế? Chị thấy hơi mệt rồi.

Trong con sông này có gì mà khiến em mê mẩn dữ vậy?”Cẩm Nhiên im lặng một lát rồi lên tiếng: “Có, em làm rơi não mình xuống dưới đó rồi!”Thoáng chốc đã tới ngày khai giảng, Cẩm Nhiên cũng đã ôn tập xong kiến thức cấp hai.

Ôn thì ôn rồi đó, nhưng có dùng được hay không thì lại là một câu chuyện khác.

Hôm khai giảng, Cẩm Nhiên ủ rũ cụp đuôi đi tới trường, mấy chị của cô đều làm cán bộ nên đã đi trước, trên đường chỉ có một mình Cẩm Nhiên.

Thẩm Diễm Hồng không gom đủ học phí, bác gái cả lại không muốn đưa tiền ra nên cô ta chỉ đành nhìn Cẩm Nhiên vác cặp sách đi học, trong mắt tràn đầy sự đố kị.

.
 
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 28: 28: Lại Có Người Xuyên Sách


Trong lúc lơ đễnh, Cẩm Nhiên chạm mắt Thẩm Diễm Hồng, cô lập tức muốn nói: “Bộ tưởng biển tri thức dễ bơi vào lắm hả? Ganh tỵ cái con khỉ.

”Trên đường đi, Cẩm Nhiên thấy xung quanh đều không có người nên bèn lấy khô bò ra ăn, quả nhiên lúc ăn lén là ngon nhất.

“Thẩm Ny Ny ~~”Một tiếng gọi choe chóe vang lên, Cẩm Nhiên lập tức bị nghẹn.

“Oẹ ~~ khụ khụ khụ…”Cẩm Nhiên ho khan đến hốc mắt đỏ ửng, cô quay đầu lại xem là ai thì thấy một cô gái da ngăm tóc thắt hai bím đang chạy về phía mình.

Hóa ra là Vương Đại Hồng nhà trưởng thôn.

Vương Đại Hồng dừng lại trước mặt cô, miệng nói tía lia như phun đạn.

“Thẩm Ny Ny sao cậu không đi tìm tớ tớ ở nhà chờ cậu mãi nếu không phải vì tớ chu đáo đến nhà cậu tìm cậu thì chắc tớ cũng chẳng biết cậu đã đi trước đâu hại tớ suýt trễ học mất…”Cẩm Nhiên: “*~*Đại Hồng à, cậu nói chậm thôi, tớ nghe cậu nói mà muốn thở không nổi luôn vậy đó.

Cậu luôn nói chuyện không ngắt nghỉ kiểu này à?”Vương Đại Hồng tự hào đáp:“Mẹ tớ nói, tính cách lanh lẹ nói nhanh này của tớ nói rất giống bà ấy, mà tớ quên mất cậu không nghe nhanh được, lần sau tớ sẽ chú ý hơn.

Dù sao thì sau này tớ còn phải làm chị dâu của cậu nữa mà.

”Cẩm Nhiên “???”Vương Đại Hồng thấy dáng vẻ hoang mang của Cẩm Nhiên thì hơi không vui hỏi:“Không phải cậu đã quên rồi chứ, cậu bảo tớ làm bài tập cho cậu rồi cậu sẽ giúp tớ kết hôn với anh cả hoặc anh hai của cậu.

Lúc ấy chúng ta đã dùng lời thề để làm chứng rồi mà.

”Cẩm Nhiên “…”Các ông anh của tôi ơi, thực sự xin lỗi, hình như tôi bán mấy anh hơi rẻ rồi.

Thẩm Thông và Thẩm Minh ở trong huyện hắt xì vài cái, rồi bọn họ đưa mắt nhìn nhau.

Thẩm Thông cười nói: “Nhất định là em gái vừa nhắc đến chúng ta, lần này trở về, anh phải mua hoa cài tóc cho con bé mới được.

”Cẩm Nhiên vội lảng sang chủ đề khác, hỏi: “Đại Hồng, bài tập của cậu làm tới đâu rồi? Còn nữa, sao hồi nghỉ học cậu không tìm tớ đi chơi?”Đại Hồng buồn bã thở dài:“Nói tới đây là tớ lại muốn khóc, chị dâu tớ đẻ ngay kì nghỉ, mà người trong nhà đều bận ra đồng hết rồi, còn mỗi tớ với chị hai tớ rảnh thôi, vậy nên tớ với chị hai tớ phải chăm sóc chị dâu ở cữ.

Nào ngờ, chị dâu tớ thì thôi không nói, chị hai tớ lại thay đổi tính nết, trở nên ghét bỏ cái này, chán ghét cái kia, tớ bị sai đến ốm o gầy mòn.

Chị ấy còn lảm nhảm ba cái gì đâu mà tớ nghe không hiểu, gì mà chị ấy thật sự xuyên sách rồi, gì mà làm giàu, hầy…”.
 
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 29: 29: Thanh Niên Trí Thức Mới Tới


Cẩm Nhiên “!!!”Thế giới này đúng cái sàng xuyên sách!“Đại Hồng, chị hai của cậu tên gì?”“Vương Đại Lệ.

”Cẩm Nhiên “…Tên con cháu trong nhà cậu đều do ai đặt!”Đại Hồng tự hào đáp: “Bà nội tớ, bà nội tớ là người thông minh nhất trong nhà, bà nói gì cũng đúng.

”Cẩm Nhiên tò mò hỏi: “Đại Hồng, cậu có thể nói rõ hơn là trí thông minh của bà nội cậu được thể hiện ở chỗ nào không?”Đại Hồng: “Cả nhà tớ đều được ăn no, không sợ chết đói mà còn thừa lương thực.

”Cẩm Nhiên tỏ vẻ tán đồng, sau đó cũng kiêu ngạo tỏ vẻ: “Bà nội tớ cũng thông minh giống vậy.

”Sau đó hai người lại hớn hở kể về chuyện mà bản thân mình biết.

“Đúng rồi, Ny Ny, cậu biết tin thôn chúng ta mới mời thanh niên trí thức đến chưa?”Cẩm Nhiên ngẫm nghĩ, chắc là nam chính tới.

Sau đó cô hỏi: “Nói vậy là đây là lần đầu thôn chúng ta mời thanh niên trí thức tới hả?”Đại Hồng gật đầu:“Chứ sao nữa, hồi trước ba tớ cứ gây áp lực không chịu mời họ, nhưng lần này ông ấy cũng không còn cách nào khác, ba nói là có mười người tới hay sao á, hy vọng bọn họ đều làm được việc.

”Cẩm Nhiên cảm thấy e là Đại Hồng sẽ phải thất vọng rồi, nhóm thanh niên trí thức này cũng chẳng phải người tốt lành gì, sau này sẽ có kịch hay để xem, còn có thêm một người xuyên không nữa.

Nếu sự việc đã như vậy thì chỉ còn một cách duy nhất, che đậy bản thân kỹ lưỡng, sống như một nốt lặng đến cuối đời, tiện thể xem trò vui.

Suốt một buổi học, thời gian mà Cẩm Nhiên tỉnh táo nhất là giờ ăn cơm trưa, còn lại cả ngày cô đều mơ màng buồn ngủ.

Cẩm Nhiên uể oải theo Đại Hồng về nhà, Đại Hồng tràn đầy sức sống nói:“Ny Ny, nhanh lên, chúng ta về xem thanh niên trí thức ra sao, coi thử người thành phố có khác gì chúng ta không.

”Cẩm Nhiên chán chường đáp: “Thì cũng có một mũi hai mắt một miệng như chúng ta thôi, có gì đâu mà xem.

”Đại Hồng không thèm nói nữa mà lôi thẳng Cẩm Nhiên chạy về thôn.

Đúng lúc trưởng thôn vừa đón thanh niên trí thức về.

Người trong thôn cũng chẳng buồn làm việc nữa mà tất cả đều hóng hớt vây xem.

Trưởng thôn hùng hồn nói gì đó, Đại Hồng tự vạch áo cho người xem lưng:“Những lúc thế này trông ba tớ đáng yêu thật, nhìn ông ấy rất ngầu, còn ở nhà thì chẳng ai thèm nghe ông ấy cả, hễ mỗi lần bà nội thấy ba tớ mở miệng là nhắm mắt lại ngay.

”Cẩm Nhiên “…”Cô có nên biết chuyện này không? Sẽ không bị diệt khẩu chứ?.
 
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 30: 30: Nam Chính Tới


“Mấy người đều là thanh niên có chí, có văn hóa, có tri thức, nhưng tôi muốn nói thế này, nếu mấy người đã tới nông thôn ở thì phải tuân theo quy tắc ở nông thôn, chỉ cần nỗ lực làm việc, kiếm điểm công là sẽ được ăn no, và phải biết sống hòa thuận với mọi người…”Ba Đại Hồng nói hết nửa tiếng đồng hồ, Cẩm Nhiên nhân cơ hội đó thầm đánh giá nhóm thanh niên trí thức.

Nhóm thanh niên trí thức mới tới có tổng cộng mười người, vừa hay là năm nam năm nữ.

Trong đó có một người đàn ông rất nổi bật, đeo mắt kính, mặc sơ mi trắng với quần xanh lá sẫm, có vẻ hào hoa phong nhã.

Sở dĩ cô nhận định người này là nam chính bởi vì ánh mắt Thẩm Diễm Hồng cứ ngại ngùng dõi theo người ta không rời.

“Chào trưởng thôn, tôi tên là Mạnh Phàm, chúng tôi xuống nông thôn là để góp sức xây dựng, vậy nên chúng tôi nhất định sẽ nỗ lực hết mình.

Với lại trưởng thôn này, chúng tôi đã lặn lội đường xa đến đây nên cũng muốn được xem chỗ ở của mình, sau đó nghỉ ngơi sắp xếp đồ đạc, vậy thì về sau cũng tập trung lao động tốt hơn.

”Mấy thanh niên trí thức còn lại cũng gật đầu phụ họa, một cô gái cao ráo mặt trái xoan không kiên nhẫn nói:“Đúng vậy, chúng tôi đi đường mệt rã người rồi, giờ tôi chỉ muốn được nghỉ ngơi thôi.

Cũng đừng mở họp mở hành gì hết.

”Dù chưa được nói cho đã cái nư thì trưởng thôn cũng đành thu miệng lại, gật đầu.

Ông ấy vừa định nói gì đó thì Thẩm Diễm Hồng đã giành lời, ra vẻ sảng khoái:“Đúng đó chú Vương, nhất định là các thanh niên trí thức đều đã mệt rồi, cũng nên để người ta nghỉ ngơi chút đi, sau này chúng ta còn rất nhiều thời gian mà.

”Nói xong cô ta còn đưa mắt nhìn Mạnh Phàm một cái.

Vương Đại Lệ liếc Thẩm Diễm Hồng một cái, cũng tỏ vẻ yêu kiều nói: “Phải rồi đó ba, chúng ta để họ nghỉ ngơi trước đi.

Để con dẫn họ đi xem chỗ ở.

”Sau đó cô ta vội giới thiệu:“Chào mọi người, tôi tên là Thẩm Lệ, là con gái của trưởng thôn, nếu mọi người có gì không hiểu thì có thể hỏi tôi.

”Trưởng thôn khó hiểu hỏi: “Đại Lệ, chữ Đại đâu, sao nói có cái tên thôi mà con cũng nói không đúng vậy?”Vương Đại Lệ “…”Từ chối nhận người cha này được không?Thẩm Diễm Hồng cười trộm: “Phải rồi, chị Đại Lệ à, chị tên Thẩm Lệ hồi nào thế?”Vương Đại Lệ trừng mắt, vừa định nói gì đó thì trưởng thôn đã ngắt ngang bọn họ, dẫn nhóm thanh niên trí thức đi, theo sau là đoàn người hóng hớt.

Vương Đại Lệ giận dỗi dậm chân một cái, rồi cũng vội đi theo.

.
 
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 31: 31: Mua Quà Về Nhà


Hàn Cánh cười cười, cuối cùng quyết định: “Tới căn tin của mấy người ăn cơm đi.

”Vẻ mặt trầm thấp của Khang Phi hơi thả lỏng, lại cúi thấp đầu, suy nghĩ trùng trùng.

Vẫn còn trẻ tuổi, Hàn Cánh nghĩ.

…Ăn cơm xong, Hàn Cánh từ chối suy nghĩ muốn lái xe đạp chở mình về của Trương Bằng.

Anh tới cung tiêu xã mua một kg bánh đào mềm, một miếng thịt, sau đó lại mua một bịch kẹo cho đám cháu trai cháu gái.

Cuối cùng, anh liếc nhìn chiếc áo cộc tay màu đỏ chót có thêu đóa hoa màu hồng nhạt cùng với lá cây màu xanh, được treo trên tường cung tiêu xã.

Xanh đỏ lòe loẹt, hoa lớn lá to.

Hàn Cánh nghĩ tới dáng vẻ con gái mặc chiếc áo cộc tay này, lộ ra chút dịu dàng, kêu người lấy nó xuống.

…Khi Hàn Cánh xách theo túi lớn túi nhỏ về thôn Phù Dung, đã bốn năm giờ.

Tháng mười âm lịch, khí trời dần lạnh, trong đất cũng không trồng trọt nhiều, nhà nông cũng dần tiến vào đợt nhàn nhã.

Mùa vụ thu hoạch mới vừa kết thúc, tuy trong mỗi nhà đều có lương thực, nhưng dù sao cũng là năm tai ương, cây trồng xuống cũng không sống được bao nhiêu.

Mỗi nhà, ngoại trừ nhà có tiền tiết kiệm hoặc có lương, còn có thể ăn một ngày ba bữa như thường, những gia đình khác, buổi tối và buổi sáng sẽ không ăn cơm.

Có ăn cũng chỉ ăn một nồi cháo chẳng thấy được mấy hạt gạo, mấy củ khoai lang mấy bánh màn thầu hấp, thêm một bát rau dại trộn.

Dù vậy, đa số đồ ăn này cũng đều dành cho những người có thể xuống ruộng làm việc.

Mấy đứa nhỏ rất dễ đuổi, khi nấu cháo lại vùi mấy củ khoai lang vào bếp nướng, cố gắng một chút cũng có thể xong một bữa cơm.

Dù sao cũng không làm việc gì nặng, ăn cơm cái gì.

Đến mức, Hàn Cánh đi một đường cũng chẳng thấy được mấy nhà có khói bếp bốc lên.

Ngược lại, có không ít trẻ nhỏ, nhân lúc trời còn chưa tối đã vùi mình vào ngọn núi trước cửa thôn tìm kiếm rau dại hoặc nhặt củi.

Đám nhóc kia, đứa sau gầy hơn đứa trước, gương mặt nhỏ nhắn đen thùi lùi, quần áo cũng bẩn thỉu, vừa nhìn đã biết người nhà cũng không dạy bọn chúng chú ý vệ sinh.

Cũng đúng, dưới tình huống muốn ăn no cũng khó khăn, nào còn ai chú ý tới việc dạy dỗ con cái.

Hàn Cánh từng thấy Đông Đông được Mạnh Ninh nuôi nấng cẩn thận, trong lòng không khỏi so sánh, sau đó lại khẽ thở dài.

Còn may mình có thể kiếm tiền, mỗi tháng đúng hạn gửi mười đồng cho nhà, nhờ thầy u anh chị dâu chăm sóc con gái giúp.

Cha với anh trai đều là người thành thật, tiền mình cho cũng coi như đúng chỗ.

Mặc dù người nhà không thể chăm sóc con gái kỹ như Mạnh Ninh chăm em, nhưng hẳn cũng sẽ không quá kém.

.
 
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 32: 32: Thần Thần


Hàn Cánh xách theo túi lớn túi nhỏ bước về phía trước vài bước, lại nghe được trên sườn núi nhỏ cách đó không xa truyền tới tiếng khóc nho nhỏ yếu ớt, hệt như tiếng mèo con nức nở.

Trong lòng gấp gáp muốn gặp con gái, Hàn Cánh cũng không phân thần quá nhiều, nghĩ thầm có lẽ là con mèo con nào đó đang đẻ.

Nhưng ngay khoảnh khắc anh chuẩn bị nhấc chân rời đi, lại nghe thấy tiếng bước chân chạy từ trên núi xuống, tưới thẳng nơi tiếng nức nở phát ra.

Bé trai cầm đầu vừa đen vừa béo, chạy ở đầu tiên, phun một ngụm bước bọt ra, hô lớn:“Hàn Hiểu Thần, bắt được mày rồi.

Đồ con hoang bị mẹ bỏ rơi, bọn tao bắt được mày rồi.

”“Đến đây, mau lên, chúng ta bắt đứa con hoang kia lại.

”“A a!”Tiếng khóc thật nhỏ kia như bị cái gì k1ch thích, đột nhiên trở nên to hơn, nhưng miệng chỉ có thể phát ra một âm tiết: “A, a!”Hàn Cánh như bị sét đánh, sững sờ tại chỗ, sau đó ném bay đồ trong tay đi, đột nhiên chạy thẳng lên núi.

Hàn Hiểu Thần, đó là con gái anh.

Sinh ra trong sáng sớm, phá hiểu mà sinh.

Anh vẫn luôn lần lữa, nghĩ qua nghĩ lại, mới đặt được cái tên này.

Anh hi vọng con gái mình có thể sống một đời vững chãi, gặp chuyện gì cũng có thể can đảm đối đầu, vĩnh viễn sặc sỡ lóa mắt hệt như nắng sớm.

Hàn Cánh đẩy mạnh đám nhóc đang vây thành vòng, cười mắng một cô bé ra, nhìn thấy con gái nhỏ xíu ăn mặc mỏng manh co thành một đống.

Con gái mặc trường sam màu đen rộng lớn, phía trên có đầy mảnh vá, tay áo trái còn bị đứt mất một nữa, phía dưới chỉ mặc một cái quần ngắn không tới đầu gối, dính đầy bùn đất, đã không nhìn ra dáng vẻ ngày trước.

“Thần Thần.

”Anh hô lên cái tên tràn đầy mong ước chân thành nhất mà bản thân dành cho con gái, nhưng Hiểu Thần không ngẩng đầu, chỉ càng ôm mình chặt hơn, co thành một đống nho nhỏ.

Hàn Cánh yên lặng lại, cởi chiếc áo khoác quân đội màu xanh của mình ra bọc lấy thân thể nho nhỏ của con gái, ôm chặt con gái vào trong ngực, cúi đầu hôn lên tóc con gái.

Sau đó anh ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén đảo qua từng đứa nhỏ ở đây.

Mấy đứa bé đang vây tròn bên cạnh bị ánh mắt của Hàn Cánh làm cứng đờ, không dám nhúc nhích dù chỉ một chút, lòng bàn chân lạnh toát.

Thậm chí còn có đứa bé nhát gan không nhịn được hít mũi, nhỏ giọng nức nở khóc lên.

Mà trong đám nhóc vây chặt đứa “con hoang” này có một cô bé chừng mười một mười hai tuổi, mặc áo cộc tay màu hồng nhạt, tết tóc hai bên.

Lúc này, cô bé kia sợ hãi nhìn Hàn Cánh, nghi ngờ nói: “Chú, chú hai?”.
 
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 33: 33: Ăn Trộm


Hàn Cánh vừa liếc mắt đã nhận ra, cô bé vừa gọi mình là chú hai chính là con gái nhỏ của anh trai Nhị Nha.

Nhị Nha mặc một chiếc áo cộc tay màu hồng nhạt mới tinh, hai bím tóc bện được xếp chỉnh tề ở hai bên.

Chiếc quần dài màu lam phớt hồng không một mảnh vá, chân mang một đôi giày vải mới.

Cô bé không còn là nha đầu đen đen, trên người mặc bộ đồ cũ đầy mảnh vá của anh trai trong ấn tượng của anh nữa.

Hàn Cánh bình tĩnh nhìn Nhị Nha, nhìn tới trái tim Nhị Nha đập thình thịch, cúi đầu, ánh mắt hoảng hốt.

“Nhà cháu ở đâu?”Hàn Cánh gần như không đè nén nổi tính tình, lạnh giọng hỏi: “Cha cháu đâu?”Dù gì Nhị Nha cũng chỉ là đứa bé mười một mười hai tuổi, không chịu nổi áp chế như phô thiên cái địa trong giọng nói của Hàn Cánh.

Con bé run giọng, hệt như chỉ một giây sau sẽ ngã quỵ trên đất: “Ở, ở trong, trong nhà…”Trong nhà, cô bé sợ nhất là chú hai nghiêm túc, không chỉ có cô sợ, cha mẹ cô cũng rất nhút nhát e dè chú hai này.

Cuối cùng, Hàn Cánh lạnh lùng nhìn Nhị Nha sau đó ôm con gái chạy nhanh về phía nhà mình, sắc mặt âm trầm như mực, đen như diêm vương.

Nhị Nha vội vã chạy chậm theo phía sau, lại nghe thấy trong số đám nhóc kia có người cơ trí muốn chạy đi nhặt đồ Hàn Cánh ném lại.

Cô bé vội thét to quay đầu lại, đánh nhau với đám nhóc kia để bảo vệ mấy túi đồ:“Đây là đồ nhà bọn tao, mày dám lấy, chú hai của tao sẽ tới nhà bọn mày đánh bọn mày.

”Đám nhóc kia hùa nhau nhào lên, cuối cùng xé mở túi kẹo, mỗi đứa ôm đi vài cây sau đó giải tán chạy tứ phía.

Nhị Nha đuổi theo đám nhóc kia, mắng: “Đây đều là đồ nhà tao, là của tao với em trai tao, bọn mày trả lại đây cho tao!”“Bọn mày dám lấy đồ nhà tao, bọn mày đều là ăn trộm.

”“Đó là của chú hai nhà mày, là của Hàn Hiểu Thần.

”Có đứa bé hiểu chuyện, học người lớn nói chuyện:“Là mày với em trai mày nhân lúc cha mẹ Hàn Hiểu Thần không có nhà mà trộm đồ của Hiểu Thần.

Mày mới là ăn trộm.

”“Đúng! Mày mới là ăn trộm! Trộm tiền nhà Hàn Hiểu Thần còn kêu chúng tao tới bắt nạt Hiểu Thần! Mày mới là trộm!”Nhị Nha không chịu nổi khi thấy người khác gọi mình là trộm, lớn tiếng hét lên:“Bọn mày mới là trộm, đây vốn là của tao với em trai tao.

Hàn Hiểu Thần chỉ là con hoang bị mẹ bỏ rơi.

Mẹ nó vụng trộm với người khác, nó rõ là đứa ti tiện không ai thèm!”.
 
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 34: 34: Hàn Gia


Đám nhóc kia lại chẳng quan tâm, bọn chúng hợp lại với nhau bắt đầu xa lánh Nhị Nha, còn cười trên nỗi đau của Nhị Nha:“Bọn mày vốn là ăn trộm, chúng tao đều biết, nhà mày cầm tiền của ông Hàn Hiểu Thần nhưng lại không chịu chăm sóc cho Hàn Hiểu Thần.

”“Hiện tại ông Hàn Hiểu Thần về rồi, nhà bọn mày sẽ gặp tai họa.

”“Tao không có.

” Nhị Nha tiến lên trước hai bước, đẩy cậu bé mới vừa nói chuyện: “Mày nói bậy.

”Cậu bé kia cũng là bảo bối trong nhà, vừa cao vừa béo, giơ tay đẩy ngược Nhị Nha khiến Nhị Nha té trên mặt đất, còn phun nước bọt thóa mạ:“Vậy tiền nhà mày từ đâu tới? Mỗi tháng mẹ mày đều tới công xã mua đồ.

Mẹ tao kể, chắc chắn là ông Hàn Hiểu Thần đã gửi tiền cho cha mẹ mày mỗi tháng!”“Mày là ăn trộm, cả nhà mày đều là ăn trộm!”Hàn Cánh vốn không chú ý tới tiếng trêu chọc của đám nhóc phía sau, chỉ ôm con gái, một đường đi nhanh.

Đến cửa nhà, cổng Hàn gia đang đóng, mà trong phòng bếp có khói bếp lượn lờ bốc lên.

Hàn Cánh trực tiếp đá tung cổng lớn, thấy người trong viện đang chuẩn bị ăn cơm.

Ông Hàn đang cầm tẩu thuốc lá đã bong lớp sơn hút từng hơi từng hơi thuốc lá, chợt nghe thấy cổng gỗ phát ra tiếng vang thật lớn.

Tẩu thuốc rơi bộp xuống bàn, tiếp sau là tiếng cổng gỗ của Hàn gia lắc lư sắp đổ.

Cuối cùng nó không chịu nổi gánh nặng, “oành” một tiếng, đổ sập xuống đất.

Bụi mù nổi lên bốn phía, bay lơ lửng trên không trung, lộ ra gương mặt đen như mực của Hàn Cánh, hệt như Diêm la mới đi ra từ chỗ sâu trong địa ngục.

“Lão, lão nhị.

”Hàn Cánh không để ý tới giọng nói của cha, ánh mắt anh đảo qua anh cả đang hoảng sợ vội vàng đứng dậy cùng với em trai nhỏ cà lơ phất phơ, cầm đũa gõ chén, sau đó trực tiếp ôm con gái về phòng của mình.

Căn phòng này là hai gian chỉnh thành một gian, năm đó khi Hàn Cánh mới vừa kết hôn đã dùng tiền tìm người xây, đặc biệt dùng làm phòng tân hôn.

Một năm không về, trong phòng đã biến dạng nhiều.

Hàn Cánh đặt Thần Thần lên giường gạch, cẩn thận từng li từng tí thả cái đầu nhỏ của con gái ra khỏi chiếc áo to lớn.

Khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh tới phát tím của Thần Thần lộ ra, con mắt sưng đỏ, dưới mũi còn treo hai hàng nước mũi, môi cong tới phát tím.

Hàn Cánh đứng dậy cầm bình trà trong phòng lên đổ vào chậu, lại cầm khăn mặt nhúng nước nóng lên, lau mũi và mặt cho Thần Thần.

Thần Thần u mê mở to mắt nhìn anh, im lặng không nói.

Mái tóc dài thật dài đã lâu chưa cắt rũ xuống che mắt cô bé, lệch ở một bên mặt.

Con bé gầy hơn lúc anh đi, bàn tay nhỏ toàn xương là xương.

.
 
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 35: 35: Con Trai Bất Hiếu


Trái tim Hàn Cánh như bị người bóp mạnh một cái, máu me đầm đìa, toàn là chua xót.

Anh thử vuốt nhẹ mái tóc đã dính lại với nhau của con bé, cố gắng dịu dàng hết sức:“Thần Thần, ba đi ra ngoài một chút, con ở trong phòng chờ ba được không?”Thần Thần không lên tiếng, cái đầu nhỏ vùi trở về trong quần áo.

“Anh hai, anh hai, ba đang gọi anh đó.

”Ngoài cửa, em gái Hàn Phượng mất kiên nhẫn đập mạnh vào cửa phòng:“Anh hai, anh mau ra đi.

”Sau khi anh hai của cô đi, mẹ cô đã làm chủ đưa căn phòng lớn của anh hai cho cô ta ở.

Hiện tại anh hai lại ôm con nhỏ bẩn thỉu kia vào, chỉ nghĩ thôi cô ta đã cảm thấy ghê tởm.

Con nhỏ kia bẩn như vậy, sao có thể ở lại trong phòng cô ta, trong phòng còn có bộ chăn bông mẹ cô ta mới mua cho cô ta đây.

Hàn Cánh để Thần Thần nằm lên giường, cầm chăn bông mềm mại lên đắp cho Thần Thần rồi mới mềm giọng nói:“Thần Thần ngoan, ba ra ngoài một lát rồi sẽ về ngay.

”…Mới vừa mở cửa, Hàn Phượng còn chưa bước vào, Hàn Cánh đã đóng cửa lại.

Hàn Phượng có ý muốn vào: “Anh hai, mẹ đã cho em căn phòng này rồi.

”Nhưng giọng Hàn Cánh rất lạnh nhạt: “Phòng này là do anh dùng tiền xây, không phải của mẹ em.

”Hàn Phượng cũng không dám cứng rắn với Hàn Cánh, bị ánh mắt của anh trai nhìn tới hoảng hốt, lùi lại hai bước, xoay người chạy mất.

“Em, em đi méc mẹ, không thèm nói với anh nữa.

”Trời đã vào cuối thu, trên người Hàn Cánh ngoại trừ chiếc áo quân đội màu xanh to lớn phía ngoài cũng chỉ còn một chiếc áo sơ mi mỏng manh.

Anh vừa đi vừa xăn tay áo lên, gió thu lạnh lẽo thổi qua người anh, ý lạnh thâm nhập tận xương.

Ông Hàn đang ngồi trên ghế, hệt như mới vừa rồi không thấy Hàn Cánh ôm Thần Thần, cố gắng duy trì vẻ ngoài giả dối:“Thằng hai về rồi sao, về rồi thì tranh thủ rửa tay ăn cơm đi.

”Hàn Cánh lẳng lặng đứng trước mặt ông Hàn một hồi, sau đó quỳ sụp xuống dập đầu với ông Hàn một cái: “Con trai bất hiếu.

”Ông Hàn vội kêu anh cả của Hàn Cánh là Hàn Lực kéo anh đứng dậy, trong mắt cũng có chút cảm khái:“Về là tốt rồi, về là tốt rồi.

”Hàn Cánh không cần Hàn Lực dìu mình, dập đầu một cái xong lại lưu loát đứng dậy.

Hàn Lực vươn tay đỡ không, hơi lúng túng thu tay về, cười ngây ngô nói: “Lão nhị đã về rồi.

”Hàn Cánh liếc nhìn anh trai mình, cười nhạt một tiếng, đặt tay lên bả vai Hàn Lực trực tiếp dùng đòn ném qua vai, khiến anh trai té mạnh trên đất.

Sau đó anh ngồi xổm xuống, trực tiếp đấm vào bụng Hàn Lực, không lưu lại chút lực nào, lệ khí phóng lên tận trời:“Một đấm này là em đánh thay cho Thần Thần, con bé gọi anh là bác, nhưng con mẹ nó, anh còn là bác của con bé sao?”.
 
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 36: 36: Lại Khám Phá Không Gian


Giờ Cẩm Nhiên ngẫm lại mà thấy hơi sợ, nếu hôm đó cô chơi ngu, đưa lợn rừng vào không gian thì sẽ náo nhiệt tới cỡ nào chứ, cũng có khi đại chiến khốc liệt với mẹ con lợn rừng luôn rồi.

Cẩm Nhiên sợ tới mức rùng mình một cái.

“Đấu Kim ơi, để xem lát nữa mẹ có may mắn mở được thức ăn cho chó nào không, dù rằng số mẹ cũng không đỏ lắm.

”“Hừ ~~”“Con hừ cái gì? Có phải con phản đối không! Con cảm thấy mẹ của con là tuyệt nhất chứ gì!”Cẩm Nhiên đặt Đấu Kim xuống đất trước, để nó tự đi chơi rồi cô bắt đầu mở một hộp mù.

“Các loại nước chấm ăn lẩu nướng…”Ôi… Cái này được, cô thích lắm, đến lúc đó có thể ăn ngon rồi.

“Các loại giày…”Cẩm Nhiên lướt xem, có vài đôi mang được trong thời đại này, cũng ổn.

“Vật dụng trên giường…”“Đồ dùng điện tử…”“Hạt giống, phân hóa học…”Mấy cái này cũng được phết.

“Ư ~~”Cẩm Nhiên đang vui sướng mở rương thì tiếng kêu của Đấu Kim chợt nhắc cô nhớ về mục đích hôm nay của mình.

Cẩm Nhiên nhìn vào đôi mắt long lanh của nó, làm màu nói:“Không phải là mẹ không làm việc, con thấy rồi đó, mẹ cũng đang nỗ lực đây, nhưng mà mẹ phải nghỉ ngơi một lát đã, mẹ mệt quá, sau này con lớn lên phải biết hiếu thảo với mẹ đấy nghe chưa?”Đấu Kim “???”Nó vẫn chỉ là một đứa nhóc thôi mà.

Cẩm Nhiên lại khui ra vài kiện đồ lặt vặt này kia, cuối cùng cũng tìm được đồ dùng cho thú cưng.

Cẩm Nhiên nhìn hàng tấn thức ăn động vật và đồ hộp, cô thầm nghĩ, dạy con từ thuở còn thơ:“Kim à, con phải biết rằng, để có được những chiếc hộp này cho con thì mẹ đã lao tâm khổ tứ thế nào, vì con mà mẹ chịu biết bao nhiêu cực khổ.

Vậy nên con hãy nghĩ xem, có phải mẹ của con vĩ đại lắm không hả?”Đấu Kim “…”Nó ăn cơm thừa canh cặn cũng lớn được mà, đâu cần nhận ân tình lớn tới vậy.

Cẩm Nhiên đút cho Đấu Kim ăn xong rồi tắm rửa sạch sẽ cho nó, Đấu Kim lập tức mơ màng buồn ngủ.

Và bây giờ là lúc bắt tay vào học nghề ~ nhân viên hốt cứt chó.

“Mình đúng là một đứa bé có trách nhiệm.

” Cẩm Nhiên tự hào tán thưởng bản thân.

Thỉnh thoảng cô lại ngây ra nghĩ ngợi, cô có nhiều vật tư như vậy, liệu có dùng nó đổi đồ cổ hay ngọc ngà châu báu gì được không?Nữ chính xuyên sách nhà người ta đều nhặt được của hời khắp nơi rồi đem đi đổi bán ở chợ đen, cô cũng đâu thể để không gian của mình chịu thiệt được đúng không, đều có bàn tay vàng như nhau, nói ra lại khiến người khác chê cười.

Ngày nào Cẩm Nhiên cũng than bận bịu, Đại Hồng bèn hỏi:“Ny Ny, dạo này cậu cứ đi đâu hoài thế, tớ lên núi tìm cậu nhưng không thấy, cậu đang bận làm gì vậy?”Cẩm Nhiên tỏ vẻ cao thâm khó đoán: “Cậu không hiểu đâu, tớ đang tập trung học hành.

Tớ không thể để thành tích của tớ bị tụt dốc được.

”Đại Hồng: “??? Nhưng Cẩm Nhiên à, chẳng phải trong bài kiểm tra lần trước, cậu đứng bét lớp hả? Còn tụt được nữa sao!”Cẩm Nhiên “…”.
 
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 37: 37: Quyết Tâm Nỗ Lực Học Tập


Bởi mới nói cô không thích chơi với Đại Hồng là vậy đó, chán quá trời chán.

“Lần trước tớ không được khỏe nên làm bài kiểm tra chưa tốt.

Lần này cậu cứ chờ đi, coi tớ lội ngược dòng xuất sắc cỡ nào.

”Đại Hồng nhìn Cẩm Nhiên đầy hoài nghi, khó tin hỏi:“Nếu cậu nói hồi đó cậu học giỏi thì tớ tin, chứ còn bây giờ? Cũng chẳng biết những kiến thức đó có bị cậu xem thành đồ ăn rồi ăn không mà cái gì cậu cũng không hiểu, ăn ngon không Ny Ny?”Cẩm Nhiên “…Đại Hồng, cậu đi đi, giờ tớ không muốn nhìn thấy cậu nữa, hôm nay chúng ta nghỉ chơi.

”Đại Hồng vô tư nói: “Vậy thôi tớ đi nha bạn học Thẩm, ngày mai tớ lại đến tìm Ny Ny chơi.

”Thẩm bạn học “…”Ngày mai Ny Ny vẫn không thèm chơi với cậu.

Thẩm Diễm Hồng nhìn thoáng qua Đại Hồng với Cẩm Nhiên đang ngồi xổm trong sân xì xầm, cô ta liếc một cái rồi quay đầu ngoe nguẩy rời đi.

Đại Hồng thấy vậy thì khẽ hỏi:“Bạn học Thẩm, chị của cậu định làm gì thế, sao trang điểm y như con gà mái ấp trứng vậy, chị của tớ cũng y chang, chuyện này là sao?Chị của tớ còn nói đó là thời thượng gì gì đấy, nhưng tớ cũng chẳng biết thời thượng ở chỗ nào.

Son môi tè le như mới ăn tiết canh xong.

”Cẩm Nhiên “…”Sức công kích của Đại Hồng quả nhiên là khác người, cô còn thấy hơi cảm động vì Đại Hồng đã nương tay với mình là chuyện quái gì?Đại Hồng hỏi Cẩm Nhiên vấn đề mà cô ấy thắc mắc xong nhanh chóng rời đi, trước khi đi còn cố tình tỏ vẻ ngày mai sẽ lại tới tìm Ny Ny chơi.

Cẩm Nhiên “…”Hay cho bà cô này đổi một nhỏ bạn khác được không!Cẩm Nhiên thật sự nghiêm túc học tập, lần trước điểm kiểm tra của mình bị đứng chót, cô tự thấy không còn mặt mũi đối diện với bà con cô bác nên hơi bực bội.

Ông Thẩm còn an ủi cô:“Con gái à, con cũng đừng quá áp lực, vì con giống mẹ nên khả năng học tập không giỏi, căn nguyên là nằm ở chỗ đó, con có cố gắng cũng vô dụng.

”Không may lời này bị Vương Thúy Phân nghe thấy, sau đó cha cô trở thành nạn nhân bạo lực gia đình.

Cẩm Nhiên giả nhân giả nghĩa hỏi han ân cần, được ba thưởng cho hai xu tiền quỹ đen, sau đó Vương Thúy Phân biết được.

Ông Thẩm lại bị bạo lực gia đình tiếp.

Cẩm Nhiên hí hửng nhận lấy năm xu tiền thưởng của mẹ, cười ranh ma.

Mỗi đêm Cẩm Nhiên đều vào không gian đọc sách học tập.

Lần trước cô mở ra được mấy cuốn sách và tài liệu học tập, cô tìm vài quyển dùng được trong số đó rồi vội vùi đầu vào khổ học.

Bên cạnh đó cô vẫn cố gắng dành ra chút thời gian để lo cho Đấu Kim.

Hiện giờ Đấu Kim đã có thể đi lại khắp nơi, Cẩm Nhiên cũng để mặc nó, nhưng vẫn nghiêm túc dạy nó cách đi vệ sinh.

Đấu Kim vô cùng thông minh, chẳng bao lâu đã học được.

Mỗi lần nó muốn đi vệ sinh là sẽ nhanh chóng đi tới chỗ mà Cẩm Nhiên đã để sẵn.

.
 
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 38: 38: Nữ Chính Tranh Thủ Than Thở


Bên này con đường công lược của Thẩm Diễm Hồng cũng không dễ dàng, mỗi lần cô ta đi gặp thanh niên trí thức thì đều gặp phải Vương Đại Lệ.

Thẩm Diễm Hồng cũng biết, một đứa con gái như cô ta mò đến chỗ này để tìm nam thanh niên trí thức thì cũng không hay, nên Thẩm Diễm Hồng bèn dùng kế đi đường vòng, tìm tới nữ thanh niên trí thức làm thân, giúp bọn họ làm rất nhiều việc.

Nhưng chỉ cần Vương Đại Lệ tới, đám nữ thanh niên trí thức đó sẽ nhiệt tình chào đón Vương Đại Lệ, chỉ vì cô ta là con gái của trưởng thôn.

Có gì ghê gớm đâu chứ, một trưởng thôn nhỏ nhoi mà làm như mình quan to chức lớn không bằngMà Thẩm Diễm Hồng đến chỗ của thanh niên trí thức cũng chưa chắc lần nào cũng gặp được Mạnh Phàm.

Nhưng sau mỗi lần gặp anh ta, cô ta đều nỗ lực thể hiện sự ưu tú của mình, cũng mượn cơ hội hỏi bài để kéo gần khoảng cách giữa cả hai.

Mạnh Phàm cũng có ấn tượng khá tốt đối với cô gái nông thôn tự lập tự cường này.

“Đồng chí Thẩm, giờ cô học được tới đâu rồi, tôi thấy những câu mà cô hỏi gần đây đã nằm trong nội dung học cấp hai rồi đó, hơn nữa cô cũng rất thông minh, nếu kiên trì phát huy thì nhất định cô sẽ đậu được cấp ba.

”Thẩm Diễm Hồng vừa vui vừa ngại nhìn Mạnh Phàm:“Thật vậy ư? Anh cảm thấy tôi có thể thi đậu cấp ba sao? Nhưng tôi cũng phải cảm ơn anh, nếu không có anh hỗ trợ thì tôi cũng không biết mình có thể học tiếp được không nữa.

Dù gì tôi cũng còn phải tự kiếm học phí nữa.

Bản thân muốn học nhưng có đôi khi, tôi thực sự gồng gánh không nổi.

”Mạnh Phàm cau mày hỏi: “Thứ cho tôi đường đột, xin hỏi nhà cô không lo học phí cho cô sao?”Thẩm Diễm Hồng cúi đầu với vành mắt đỏ hoe, thoáng rầu rĩ nói:“Tình cảnh nhà tôi khá phức tạp, bề trên đối xử bất công, cha mẹ tôi cũng không còn cách nào khác.

Đứa em gái nhà chú ba của tôi lần trước thi đứng bét mà gia đình vẫn cho con bé tiếp tục đi học, ấy chết… Tôi nói những chuyện này với anh làm gì chứ, chỉ khiến anh phiền lòng.

”Mạnh Phàm thấy Thẩm Diễm Hồng có người nhà như vậy thì không khỏi sinh lòng thương cảm, bèn an ủi nói:“Hãy cứ nỗ lực vì chính mình, cô đừng nản lỏng từ bỏ, sẽ không gì có thể đánh bại được cô đâu.

”Thẩm Diễm Hồng cảm động gật đầu.

Lúc này, Vương Đại Lệ và Trương Hạo đi tới.

Thấy Thẩm Diễm Hồng và Mạnh Phàm đang nói chuyện với nhau, cô ta vội chen vào: “Hai người đang nói gì thế, tôi nghe nữa được không?”Trong lòng Thẩm Diễm Hồng hận nhất là Vương Đại Lệ, còn có tên cặn bã Trương Hạo này nữa.

Đúng là đen đủi, nhân bầu không khí lúc này, không chừng mối quan hệ giữa cô ta và Mạnh Phàm có thể tiến thêm một bước, nào ngờ lại bị bọn họ phá mất.

Mạnh Phàm lui một bước, hơi lạnh lùng đáp: “Không có gì.

Cô định ra ngoài với Trương Hạo sao?”Vương Đại Lệ giải thích:“Không phải, chúng tôi chỉ muốn đến hỏi anh một chuyện, mọi người bảo muốn ngày mai lên thị trấn chơi, không biết anh nghĩ sao.

Anh sẽ đi cùng chúng tôi chứ, ngày mai thị trấn có mở phiên chợ, mà đặc biệt nhất là ở đó mua đồ không cần phiếu.

Hơn nữa không phải lúc nào chợ kiểu này cũng mở.

”.
 
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 39: 39: Đấu Kim Nhân Cách Hóa


Trương Hạo cũng khuyên nhủ: “Đúng vậy, Mạnh Phàm chúng ta đi chung đi, vừa hay ngày mai là ngày nghỉ, mọi người cùng đi thăm thú.

”Mạnh Phàm thoáng nghĩ ngợi rồi gật đồng ý.

Thẩm Diễm Hồng cũng cười hỏi: “Ngày mai tôi có thể đi chung với mọi người không? Sẵn tiện săn sóc lẫn nhau.

”Trương Hạo cười đáp: “Đương nhiên là được.

Thế chúng ta tập trung ở đầu thôn nha.

”Vương Đại Lệ bực bội trừng mắt.

Trong lòng Thẩm Diễm Hồng thầm mắng: thằng khốn, tránh xa tao ra chút.

Trương Hạo hắt hơi vài cái, nhất thời hơi hoang mang.

Cẩm Nhiên cũng biết chuyện có họp chợ, cô hưng phấn muốn đi theo, bèn năn nỉ Vương Thúy Phân cả nửa ngày, cuối cùng bà đã đồng ý dẫn cô theo.

Buổi tối, Cẩm Nhiên làm bài tập xong thì bế Đấu Kim lên, hào hứng nói:“Bởi vì ngày mai được đi họp chợ, nên hôm nay mẹ tự cho bản thân một ngày nghỉ, không cần học nữa, làm việc phải đi đôi với nghỉ ngơi.

Nhưng con không được học theo mẹ đâu đấy, con khác mẹ, sau này lớn lên con phải tự kiếm ăn cho mình, còn phải phụng dưỡng mẹ nữa, áp lực đè trên vai con rất lớn …”Đấu Kim “Gâu gâu ~~ gâu gâu ~~”Ai cũng sống không dễ dàng, xin đừng giảng đạo lý nữa.

Cẩm Nhiên nhìn vùng biển trong không gian rồi lập tức đưa ra một quyết định, hôm nay cô sẽ tới biển càn quét, xem thử trong biển có hải sản gì không.

Vừa hay mấy hôm trước cô mới tìm được vài dụng cụ đi biển với bắt hải sản, cô thay bộ đồ lặn vào, định lặn một lúc để xem xét tình hình dưới đáy biển.

Nói chẳng phải khoe, đời trước cô đã thử qua đủ thứ ngành nghề, bằng thợ lặn cô cũng đã có, chuyện nhỏ ấy mà.

Sau khi thu xếp đồ đạc xong, cô nhanh chóng dẫn Đấu Kim theo, khởi động chiếc mô tô nhỏ của mình, xuất phát.

Lúc tới bờ biển, Cẩm Nhiên lập tức phát hiện trên bãi cát có rất nhiều hải sản.

Hơn nữa trông đều rất tươi.

Nhưng cô nhớ rõ đời trước bãi biển ở bến tàu này không như thế, nó khá ô nhiễm, mà nước biển cũng rất dơ.

Vốn dĩ cô còn định đưa thuyền ra xa tí để nhìn đánh bắt, xem ra giờ không cần nữa rồi, nội thu hoạch trên bờ biển thôi cũng đủ ăn.

Đấu Kim vừa thấy nước biển là nhảy ùm một cái xuống biến, rồi vẫy vùng uống từng ngụm nước.

Cẩm Nhiên hoảng hốt, vội vớt nó ra, dãy dỗ cho một trận.

Hơn nữa nó còn trở nên rất bẩn.

Cẩm Nhiên có phần ghét bỏ.

Đấu Kim không thèm để ý mà giãy giụa muốn xuống, sau đó nó vui vẻ chạy nhảy trên bờ cát.

Cẩm Nhiên cũng cười chạy theo, cô và chơi đùa với Đấu Kim một lúc rồi dặn dò: “Con ngoan ngoãn ở đây chơi đi, nhưng không được xuống nước biết không? Mẹ xuống dưới xem xét tình hình thử.

”“Gâu gâu ~~”Đừng quên mang theo con mồi trở về.

Cẩm Nhiên nhìn vẻ mặt hối thúc của Đấu Kim, rồi hiểu luôn, cái đồ vô lương tâm.

Sau đó Cẩm Nhiên nghi hoặc nhìn Đấu Kim một cái, sao cô cứ có cảm giác Đấu Kim càng ngày càng thông minh, càng nhân cách hoá nhỉ?.
 
Back
Top Bottom