Ngôn Tình Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 40: 40: Không Gian Bất Thường


Cẩm Nhiên thử thò tay vào nước biển, không có cảm giác gì, lúc này cô mới yên tâm lặn xuống dưới.

Các sinh vật trong biển đều như đang ngủ, chúng nằm lơ lửng bất động trên mặt nước.

Cẩm Nhiên dùng ngón tay thọc thọc con cá ngốc nhỏ đang trôi tới trước mặt cô.

Con cá chẳng hề có phản ứng.

Sau đó tự dưng Cẩm Nhiên thấy tay mình bị dính đầy bùn đen, cô từ từ bóc ra.

Ngay giây sau, Cẩm Nhiên nhớ đến sự thay đổi của Đấu Kim.

Ôi trời ~ không thể nào, không phải như cô nghĩ đâu, cái này…Cô có tài đức gì chứ! Phần phúc này sao mà cô gánh nổi.

Cẩm Nhiên cũng không còn tâm trạng lặn xuống nước nữa, cô bắt đầu bơi lên bờ.

Đấu Kim vừa thấy Cẩm Nhiên thì cứ chạy loanh quanh bên cạnh cô: “Gâu gâu ~~”Nhỏ hốt cứu, con mồi đâu?Cẩm Nhiên xòe hai tay ra: “Không có, đâu phải lần nào ta đi săn cũng có được, mi vẫn nên tự mình nỗ lực đi!”Đấu Kim “…”Tôi thấy cô đang lừa chó thì có.

Cẩm Nhiên nhún nhún vai, thế thì sao, kiện ta đi!Cẩm Nhiên dùng ấm nước đựng nước biển về, chuẩn bị nấu lên để nếm thử xem có như những gì cô nghĩ không.

“Gâu gâu ~~”Nhỏ hốt cứt, chúng ta đi chơi đi!“Mẹ còn nhiều việc phải làm lắm, không chơi với con được đâu, con tự đi chơi đi!” Cẩm Nhiên thuận miệng đáp.

Nhưng ngay giây sau cô lập tức ngẩn người, sao cô nghe hiểu được tiếng của Đấu Kim vậy, chuyện này không khoa học tí nào.

Đấu Kim đã vui vẻ chạy đi xa, Cẩm Nhiên rơi vào trầm tư, xem ra không gian này còn có rất nhiều công năng mà cô chưa biết.

Cẩm Nhiên leo lên một du thuyền.

Cô rất có ấn tượng với chiếc du thuyền này, là con trai của ông chủ đã mua nó, lúc ấy cậu ta định mở tiệc gì đó, chuẩn bị rất nhiều món ngon cao cấp nọ kia.

Khi đó cô đã thấy hâm mộ đến nỗi ch ảy nước miếng ròng ròng.

Sau đó ngày nào cậu ấm này cũng đốt tiền vào việc thí nghiệm các loại pháo hoa và pháo mừng, sai mọi người làm việc quần quật đến nỗi công nhân phải kêu khổ liên tục.

Nghiêm trọng là việc đó đã làm liên lụy đến tiến độ công việc của toàn bộ bến tàu.

Vụ bến tàu phát nổ cũng chính là do cái tên cậu ấm siêu giàu này gây nên.

Cẩm Nhiên bước lên du thuyền, một ý nghĩ duy nhất hiện ra trước mắt cô, xa hoa quá đi mất.

Du thuyền có tổng cộng ba tầng, trên tầng cao nhất có các phòng ở, còn tầng một và hai là nhà hàng và các loại phương tiện giải trí, ngoài ra còn có phòng bếp và nhà kho vân vân.

Hơn nữa mọi thứ đều còn mới, Cẩm Nhiên nhìn đâu cũng thấy hài lòng.

Cô quyết định, sau này đây sẽ là chỗ đóng quân trong không gian của cô.

.
 
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 41: 41: Nước Linh Tuyền


Cẩm Nhiên cũng không quên mục đích của mình, cô tìm được một bình đun nước, rồi đun sôi nước biển lên.

Cẩm Nhiên nhấp vào một ngụm, cô vốn cho rằng nó sẽ có vị tanh mặn, nhưng kết quả lại không phải vậy, nước biển có vị hơi ngọt, uống rất ngon.

Sau đó Cẩm Nhiên bắt đầu hành trình chơi đuổi bắt với tào tháo, càng chạy cô càng xung, trên thân thể càng trồi lên lớp bùn thật dày.

Cẩm Nhiên không thèm để ý, lúc này cô chỉ muốn thét lên thật to, đây… đây là…Nước linh tuyền trong truyền thuyết!Cô giàu to rồi!!!Đội ơn con trai ông chủ đã ném cô vào đây, cũng cảm ơn ông trời đã cho cô có được bàn tay vàng trái trời trái đất này.

“Gâu gâu ~~”Đấu Kim ngậm tôm hùm to chạy lại, đặt xuống trước mặt Cẩm Nhiên muốn tranh công.

Thật ra con tôm hùm này cũng không lớn lắm, chẳng qua là Đấu Kim còn quá nhỏ, nên có vẻ nó rất tự hào về chiến lợi phẩm trâu bò này của mình.

Cẩm Nhiên khoa trương nói:“Con ngoan của mẹ, con thật lợi hại, nhìn xem con tôm hùm này to quá trời luôn, nhất định là nó đã tốt nghiệp nhà trẻ rồi, sau này con cứ tiếp tục nỗ lực, chăm chỉ đi săn để còn nuôi sống mẹ nữa biết chưa?”Đấu Kim nhếch miệng cười như một kẻ ngốc.

Cẩm Nhiên thầm nghĩ, đúng là chó con dễ lừa.

Cẩm Nhiên tắm cho mình và Đấu Kim xong, cô ăn một bữa tiệc hải sản thật lớn trong không gian, đánh một giấc ngon lành, rồi mới ra khỏi không gian.

“Gâu gâu ~ ”Nhỏ hốt cứt, tôi muốn quay lại chỗ hồi nãy, ở đây chán lắm.

Cẩm Nhiên giảng đạo lý: “Cục cưng à, con phải biết rằng, chó tốt không ngại nhà nghèo, hơn nữa mẹ con đẹp như vậy, con không thể chê mẹ xấu được.

Sau này ấy, thời gian chúng ta phải bên ngoài vẫn rất nhiều, chờ đến tối mẹ mới dẫn con vào kia được.

Biết chưa?”“Gâu gâu ~ ” Một lời đã định!Nói rồi Đấu Kim vươn bộ vuốt nhỏ ra, chụp nhẹ lên người Cẩm Nhiên.

Cẩm Nhiên bị hành động này làm cho tan chảy, cô hôn Đấu Kim thiếu điều muốn trụi lông con người ta, Đấu Kim sống không còn gì luyến tiếc.

Trời đã sáng, Cẩm Nhiên thu dọn đồ đạc rồi chuẩn bị đi làm bữa sáng.

Thông thường vào buổi sáng, người nhà họ Thẩm chỉ ăn chút cháo loãng cùng với bánh bao chay và dưa muối.

Cẩm Nhiên còn chưa mở ra được thô lương trong không gian, không có cách nào để gian lận, cô chỉ đành từ bỏ.

Cẩm Nhiên đã nấu cháo xong, bánh bao cũng đã có sẵn, chỉ cần hấp lại trong nồi cho nóng là được, bây giờ, Cẩm Nhiên bắt đầu trộn rau dại.

Tay nghề trộn dưa muối của cô là được học từ mẹ viện trưởng.

.
 
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 42: 42: Sáng Mắt


Hồi đó cô nhi viện nghèo rớt mồng tơi, Cẩm Nhiên và vài đứa nhóc lớn tuổi học cách làm dưa muối từ mẹ viện trưởng rồi đem ra ven đường bán.Dưa muối do mẹ viện trưởng làm rất ngon, mọi người đều cực kì thích.Cũng xem như là có tí thu nhập.Cẩm Nhiên lại trộn một đ ĩa khoai tây với xà lách, cô còn cố ý bỏ thêm xíu dầu vừng.Cô không đụng vào đồ quý của bà nội Thẩm, mà là dùng đồ trong không gian của chính mình.“Ôi chao, cháu ngoan của bà, sao con dậy sớm thế?”Bà nội Thẩm vừa vào phòng bếp đã thấy Cẩm Nhiên đang bận bịu, bà định phụ cô làm thì Cẩm Nhiên không cho.Cô cười nói:“Bà nội, cháu đã nấu nước rồi đó, bà mau đi rửa mặt đi, cháu làm sắp xong rồi, tại cháu nôn đi họp chợ nên bị tỉnh sớm.Lúc nào bà nội cũng là người dậy sớm nhất nhà để nấu cơm, sau này chỉ cần có cháu ở nhà thì bà cứ để cháu làm.

Bà nội cũng có thể nghỉ ngơi thêm tí.”Bà nội Thẩm cảm động không thôi, bà không phải kiểu mẹ chồng tra tấn con dâu, cho nên mười mấy năm qua, sáng nào bà cũng dậy sớm nấu cơm, bà cũng chẳng cảm thấy có gì không hợp lý.Mà khi nghe cháu ngoan của mình nói lời này, đột nhiên bà thấy hơi tủi thân.Đúng là chỉ có Ny Ny biết thương cho bà, nuôi con cho lớn rồi có được gì đâu, còn không bằng đẻ cục xá xíu ra ăn.Bọn họ chẳng hề biết nghĩ xem mẹ mình dậy sớm nấu cơm có mệt hay không.

Chồng bà cũng vậy.Lão già đáng ghét!Cẩm Nhiên không hề hay biết, cô đã vô tình giúp lực lao động mạnh nhất trong nhà họ Thẩm được sáng mắt.Mọi người lục tục rời giường, rửa mặt xong chuẩn bị ăn cơm, Bà nội Thẩm cười toe toét khen:“Bữa sáng hôm nay là do Ny Ny làm đó, đứa trẻ này quả thật đã trưởng thành rồi, còn biết đau lòng cho bà.

Con bé nói sợ bà vất vả nên sau này chuyện trong nhà cứ để con bé làm, bé con đúng là hiểu chuyện.”Vương Thúy Phân khẽ nhíu mày, không nói gì, ông Thẩm nghe vậy thì cười ngây ngô.Bác gái cả ác ý nói: “Để bác nếm thử tay nghề của Ny Ny xem, nếu ngon thì xem như ba bữa trong nhà đều có thể giao cho cháu rồi.

Ny Ny thấy được không?”Mới đầu sắc mặt Thẩm Diễm Hồng còn không vui, nhưng nghe mẹ mình nói vậy, cô ta lập tức lộ ra vẻ mặt vui sướng khi người gặp họa.Đúng đó, này thì hay ra vẻ, cho Thẩm Cẩm Nhiên mày làm chết luôn.“Dạ được ạ, đợi đến lúc bác gái cả lấy được mười công điểm thì cháu sẽ nhận lo cơm nước trong nhà.

Bác gái cả nhớ cố gắng lên nha.”.
 
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 43: 43: Dạy Yêu


Sắc mặt bác gái cả lập tức đen xì, người trong thôn đều biết bà ta không làm được việc nặng.

Hiện tại mỗi ngày bà ta chỉ lấy được sáu công điểm, đó còn là nhờ người ta nể mặt nhà họ Thẩm, bằng không, công điểm của bà ta cũng chỉ ngang bằng công của một đứa trẻ.

“Ny Ny, con nói vậy là chọc vào nỗi khổ của bác gái cả rồi, không phải bác không muốn làm việc, mà vì thân thể này của bác cứ yếu ớt mãi thôi.

”Cẩm Nhiên nhướng mày, đây quả là lý lẽ điển hình của những kẻ yếu.

Không chờ Cẩm Nhiên lên tiếng, Vương Thúy Phân đã cười lạnh nói:“Cũng phải, ăn thì ăn nhiều hơn người khác, mà làm lại chẳng bằng ai, lời này lại càng không ai dám bằng.

Não là một bộ phận thông minh, lúc nói chuyện nhớ dùng nó nhiều tí, đừng vừa mở miệng đã làm người ta thấy phiền.

”Bác gái cả tức giận chỉ tay vào Vương Thúy Phân:“Cô còn biết lớn nhỏ hay không vậy, tôi là chị dâu cả của cô mà cô dám ăn nói với tôi thế đó hả, người xưa có câu chị dâu cả như mẹ, hành động này của cô là đang bất hiếu đấy.

”Cẩm Nhiên sợ ngây người, ăn nói nhảm nhí gì thế này, bà ta không thấy mặt của bà nội và ông nội Thẩm xanh mét rồi sao!Vương Thúy Phân bình tĩnh húp một ngụm cháo, ung dung đáp:“Tôi mới nói chị không có não là chị đã vội vã chứng minh cho tôi thấy rồi, câu nói chị dâu cả như mẹ đó là dùng trong trường hợp người ta không còn cha mẹ, chị cũng to gan thật.

”Ông nội Thẩm lớn tiếng quát:“Muốn ăn thì ăn, còn không ăn thì cút.

Ăn cơm thôi mà cũng không yên, thằng cả, lát nữa ăn xong theo ba tới vườn một chuyến.

”Cẩm Nhiên cảm giác được rõ ràng bác cả hơi co rúm người lại.

Xem ra lát nữa bác cả sẽ được dạy yêu đã luôn.

*Dạy yêu: cách nói châm biếm như kiểu “đánh yêu”.

Ông Thẩm cười hí hí, ông nội Thẩm liếc mắt qua, lạnh giọng nói: “Con cũng đi chung luôn.

”Ông Thẩm “…”Ông chỉ là cười ké cái thôi mà, không đến mức đó chứ?Cẩm Nhiên cảm thấy ba cô đúng là vô tri.

Vương Thúy Phân và ông Thẩm còn chưa ăn hết cháo, bà đã sới của mỗi người một nửa sang cho Cẩm Nhiên, rồi nói với ông Thẩm: “Ông cũng đừng ăn nữa, lát lại bị đánh ói ra hết, lãng phí lắm.

”Ông Thẩm “…”Vợ có yêu ông, nhưng không nhiều lắm.

Cẩm Nhiên chợt thấy cháo hôm nay đúng là ăn đã.

Trận sóng gió này cứ vậy mà kết thúc, hình như bác gái cả đã biết mình gây hoạ, lúc sau bà ta không dám nói tiếng nào nữa, còn tích cực thu dọn chén đũa, nhưng bà nội Thẩm vẫn không hề dịu đi.

.
 
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 44: 44: Dạo Chợ


Thẩm Diễm Hồng hận sắt không thành thép nhìn mẹ cô ta, thật là không khá lên nổi.

Sau đó cô ta vội xoay người về phòng, phải trang điểm sửa soạn cho thật đẹp để lát nữa còn đi họp chợ với Mạnh Phàm mới được.

Cẩm Nhiên nhỏ giọng hỏi mẹ cô: “Mẹ, chúng ta chờ ba bị đánh xong rồi đi hay là đi trước rồi để ba tìm chúng ta sau?”Vương Thúy Phân rành rọt đáp:“Chờ ba con đi chung, ông con đánh ba con trước, dựa theo trình độ tỏ ra đáng thương xin tha của ba con thì mẹ đoán chừng mười phút xong, mấy chuyện này ba con rành lắm.

”Cẩm Nhiên “…”Dữ vậy sao?Ba cô phải bị đánh bao nhiêu lần thì mới có thể rèn luyện được tới mức này chứ?Quả nhiên mười phút sau, ông Thẩm khập khiễng đi ra từ vườn.

Sau đó ông cười hì hì nói: “Tôi cảm thấy giờ mình lại tiến bộ hơn rồi, lần này hẳn là nhanh hơn lần trước, đi thôi, đừng để lỡ thời gian.

”Ông Thẩm nhận lấy sọt, sau đó dáng đi khập khiễng của ông lập tức biến lại bình thường.

Cẩm Nhiên “*~* Ba ơi, ba chính là thần của con!”Ông Thẩm cuống quít bảo:“Đừng nói thế con ơi, bây giờ con không được nói thần nói quỷ gì hết, biết chưa? Con giữ sự ưu tú của ba trong lòng là được rồi.

”Cẩm Nhiên sợ tới mức che miệng lại, ngoan ngoãn gật đầu.

“Gâu gâu ~ ”Nhỏ hốt cứt, có phải cô muốn lẻn ra ngoài chơi mà không dẫn tôi theo không!!!Cẩm Nhiên kiên nhẫn khuyên bảo: “Mi ngoan ngoãn ở nhà chơi đi, xíu nữa ta về liền, tới tối ta dẫn mi đi chơi được không?”“Gâu gâu ~~” Được thôi, nhớ giữ lời đó ~Dọc đường, Cẩm Nhiên đi rất nhanh, không hề bị tụt lại phía sau, nhất định là công lực của linh tuyền đã giúp thể chất của cô biến hóa.

“Ny Ny, con đi sát theo mẹ nha, chợ không an toàn lắm đâu.

”Cẩm Nhiên còn nhỏ không có tiếng nói, nên cô chỉ đành ngoan ngoãn nghe lời, đi theo phía sau Vương Thúy Phân, chậm rãi dạo chợ.

Khu chợ vô cùng đông đúc, có rất nhiều người cũng chỉ đi dạo giống cô, một số khác thì muốn dùng vật trao đổi vật để lấy thứ mình cần.

Nhưng hình thức giao dịch nhiều nhất là phiếu gạo và phiếu vải.

Cẩm Nhiên quan sát khắp nơi, sản phẩm ở đây chủ yếu là khoai lang, khoai tây linh tinh.

Có những người là đại diện của đội sản xuất đứng ra bán sản phẩm riêng do đội mình làm, mà cũng chẳng có gì ngoài miến, tinh bột và đậu hủ này kia.

Còn có một số loại chén gỗ, giỏ rác và sọt đan thủ công.

Cẩm Nhiên dạo một vòng xong thì thấy cũng không quá thú vị.

.
 
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 45: 45: Cục Đáng Yêu Từ Trên Trời Rơi Xuống


Vương Thúy Phân lại hỏi:“Có phải không giống như những gì con tưởng tượng không? Mẹ đã nói con không cần tới rồi mà, giờ tới rồi thì thấy chán chứ gì?Như vậy đi, mẹ đưa con đến chỗ ông cụ Khâu, con ở đó chờ mẹ với ba, nếu không ba mẹ cứ bận trông con, chẳng mua được gì cả.

”Cẩm Nhiên gật đầu đồng ý.

Cẩm Nhiên ngoan ngoãn ngồi trên chiếc ghế nhỏ ở nhà ông cụ Khâu.

Ông Khâu cười ha hả hỏi: “Cô bé, cháu học hành sao rồi?”Cẩm Nhiên “…”Cô sợ xã giao.

Cẩm Nhiên: “Dạ thường thôi ạ, cháu vẫn luôn cố gắng học tập.

”Ông cụ Khâu là người nói nhiều, ông ta cứ luôn tán dóc với Cẩm Nhiên.

Cẩm Nhiên cũng sẵn lòng nghe một vài cột mốc sự kiện đặc biệt của thời đại này, bỗng dưng cô nghe thấy có mùi thơm.

“Chị ơi, chị có nước không?”Cẩm Nhiên quay đầu lại thì thấy một đứa bé tròn trịa trắng phau đang nhìn mình.

Cẩm Nhiên ngây người, cái này từ đâu ra vậy?Cô quay đầu lại nhìn ông cụ Khâu, nhưng không biết ông ta đã đi đâu rồi.

Cẩm Nhiên thật muốn hỏi: “Có phải ông thường hay luyện công không, sao vừa quay lại đã không thấy tăm hơi ông đâu rồi.

”“Chị ơi? Rốt cuộc chị nước hay không? Đoàn Đoàn sắp chết khát rồi.

”Lúc này Cẩm Nhiên mới hoàn hồn, cô vội lấy bình nước của mình ra, đút cho đứa bé uống nước.

Chờ cậu bé uống no rồi, Cẩm Nhiên mới hỏi: “Sao em có một mình vậy, người nhà em đâu?”Bé mệt mỏi dựa vào người Cẩm Nhiên, uể oải nói:“Em tên là Đoàn Đoàn, em đang bị lạc, em theo bảo mẫu tới đây, nào ngờ, em vừa quay đầu thì bảo mẫu đã mất tiêu rồi.

”“Vậy em có biết nhà em ở đâu không?”Đoàn Đoàn gật đầu: “Dạ em biết, là ở trong huyện, em có thể dẫn chị đi.

”Đúng lúc này, Vương Thúy Phân và ông Thẩm đã trở lại, hai người thấy có một đứa bé trong lòng Cẩm Nhiên thì kinh ngạc hỏi: “Nhóc này là con nhà ai đây, sao lại ở chỗ con?”Cẩm Nhiên kể lại sự việc cho họ nghe.

Vương Thúy Phân nói:“Xem ra chúng ta phải đưa đứa trẻ này về nhà rồi, chúng ta nên nhanh lên, nếu không nhà bọn họ mà biết chuyện thì sẽ lo lắng đến cỡ nào.

”Cẩm Nhiên cũng cảm thấy nên làm như vậy, Vương Thúy Phân lại nói:“Mẹ và ba con cũng không mua gì, nhà thằng bé ở trong huyện, chúng ta cùng đi, sẵn tiện ghé thăm mấy anh của con luôn.

”Cẩm Nhiên hớn hở đồng ý, Đoàn Đoàn cũng nheo mắt cười, vỗ tay bảo:“Thật tốt quá, vậy là em có thể được chơi với chị rồi, chị của em có nhiều đồ chơi lắm, chúng ta có thể cùng chơi với nhau.

”.
 
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 46: 46: Âm Mưu Của Thẩm Diễm Hồng


Cẩm Nhiên ra vẻ trưởng thành đáp: “Chị là trẻ lớn, đã không còn chơi đồ chơi nữa rồi.

”Đoàn Đoàn nghiêng đầu, suy nghĩ cả nửa ngày, sau đó cậu bé băn khoăn hỏi: “Vậy em chia đồ ăn vặt cho chị nha?”“Cái này thì được.

” Cẩm Nhiên nói xong tự cười phá lên.

Ông Thẩm bế Đoàn Đoàn lên, ông cười nói:“Con đừng nghe chị Ny Ny nói dối, giờ chúng ta đi thôi, về đến nhà thì con phải giải thích rõ ràng cho người nhà biết cô chú là người tốt, thấy con thì ra tay giúp đỡ bất phân giàu nghèo, chứ đừng để họ hiểu lầm cô chú với chị lừa bán con đấy nhé.

”Cẩm Nhiên thật khâm khả năng nhảy số này của ba cô, đến cả chuyện này mà cũng tính đến được…Khoan đã… Tình tiết này, hình như trong sách có nhắc tới.

Cốt truyện nói có một bé trai bị bảo mẫu cấu kết với bọn buôn người lừa bán.

Đầu tiên là bảo mẫu giả bộ làm lạc đứa bé, sau đó bọn buôn người mượn cơ hội nói dẫn cậu bé đi tìm người nhà, nhưng sau đó bọn chúng đã bị nam nữ chính cơ trí bắt bài.

Nào ngờ bé trai này lại là cháu trai của trưởng huyện, từ đó cuộc sống của nam nữ chính bắt đầu trở nên thuận lợi.

Nhưng bây giờ cơ duyên này đã bị cô cắt mất rồi, cũng chẳng phải cô chủ động làm vậy đâu, là cơ duyên tự chủ động tìm tới cô thôi.

Cẩm Nhiên nhìn Đoàn Đoàn trong lòng ông Thẩm đang long lanh mắt nhìn cô.

Cẩm Nhiên mỉm cười, chỉ cần cậu bé không sao là tốt rồi, còn cơ duyên gì đó không quan trọng.

Nhưng lũ buôn người kia thì hơi khó giải quyết đấy.

Bên này Thẩm Diễm Hồng và nhóm thanh niên trí thức vừa tán dóc vừa đi tới chợ.

Vương Đại Lệ cũng không xiên xỏ gì, mà ngược lại còn tươi cười hồn nhiên đùa giỡn với mọi người, dọc đường đi cũng coi như là hòa nhã.

Hôm nay Thẩm Diễm Hồng tới là có mục đích của riêng mình.

Cô ta nhớ rõ kiếp trước cháu trai của trưởng huyện bị bắt cóc, ai dè nhà trưởng huyện là chỗ có tiếng, bọn họ đã dùng rất nhiều mối quan hệ để tìm người.

Tuy rằng cuối cùng đã tìm được đứa bé, nhưng bởi vì bị dùng thuốc ngủ quá liều nên đứa trẻ trở nên ngốc nghếc, chẳng bao lâu sau nhà trưởng huyện cũng rời khỏi nơi này.

Cô ta nghĩ nếu bản thân nhạy bén tí thì có thể cứu được cháu trai của trưởng huyện trước bọn buôn người, thế thì chẳng phải cô ta chính là ân nhân của cả nhà trưởng huyện, muốn gì có đó sao?Sau đó để xem nhà họ Thẩm còn ai dám xem thường cô ta không, hơn nữa Mạnh Phàm cũng sẽ xem trọng cô ta hơn.

.
 
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 47: 47: Đưa Đứa Bé Về Nhà


Nào ngờ, Vương Đại Lệ cũng có ý nghĩ này.

Cô ta cứ đi theo Thẩm Diễm Hồng một tấc không rời, nghĩ rằng cho dù Thẩm Diễm Hồng lập công thì cô ta cũng được hưởng ké một phần.

Lần này Vương Đại Lệ nhất định sẽ không để cho Thẩm Diễm Hồng chiếm hết lợi lộc.

Từ khi Vương Đại Lệ xuyên vào thế giới trong tiểu thuyết này, cô ta đã âm thầm thề, nhất định phải tóm được nam chính.

Nếu không cô ta thực sự thấy có lỗi với vốn đọc tiểu thuyết ngôn tình dày đặc của mình.

Đặc biệt là cô ta thấy cực kì chướng mắt với hành động của Thẩm Diễm Hồng, Vương Đại Lệ cho rằng Thẩm Diễm Hồng căn bản là không xứng với Mạnh Phàm.

Thế là nữ xuyên sách và nữ chính bắt đầu phân cao thấp.

Mà Cẩm Nhiên và cha mẹ còn có một con cục bột đáng yêu đang đi tới huyện thành, dựa vào chỉ dẫn của Đoàn Đoàn, bọn họ tìm được tới sảnh chính nhà cậu bé.

Ông Thẩm thoáng chần chừ: “Vợ à, đây là chỗ quan ở đó! Chúng ta chỉ là dân thường thôi, có hơi…”Vương Thúy Phân trợn mắt, tiến thẳng tới chỗ người gác cửa, mở lời:“Xin chào, các anh nhìn xem trông bé trai này có quen không, có biết là con nhà ai không? Chúng tôi gặp được thằng bé ở chợ.

Thằng bé nói nó bị lạc, nhưng thằng bé biết đường về nhà, nếu các anh quen thằng bé thì xem thử có thể giúp chúng tôi thông báo cho người nhà của nó một tiếng không?”Người gác cửa vừa thấy Đoàn Đoàn thì lập tức kinh ngạc.

Đây chẳng phải là cháu trai của trưởng huyện Khúc sao, nhưng không phải cậu bé đã được bảo mẫu dẫn đi dạo rồi à?Sao lại xuất hiện ở đây?Người gác cửa cũng người có mắt nhìn, vội cười đáp: “Tôi biết đứa bé này, hay là mấy người đứng đây đợi tôi đi tìm người nhà của cậu bé được không?”Vương Thúy Phân gật đầu đồng ý.

Đoàn Đoàn cũng không hề gấp gấp về nhà, mà cậu bé vẫn tiếp tục mời gọi Cẩm Nhiên:“Chị ơi, lát nữa em về đến nhà sẽ cho chị bánh quy ăn, rồi còn cho chị đọc truyện tranh nữa, em cũng có thể kêu bà nội em làm thịt kho tàu cho chị ăn, thịt kho tàu do bà em làm là ngon nhất luôn đấy.

”Cẩm Nhiên cười khúc khích, cô nghiêm túc nghe từng cái một, nhiều quà báo đáp tới vậy sao, quả là một đứa trẻ ngoan.

Nhưng Cẩm Nhiên có phần không tán đồng với vế cuối của cậu bé:“Em nói thịt kho tàu do bà nội em làm ngon nhất là do em chưa được nếm qua tay nghề của bà chị thôi.

Hơn nữa món thịt thỏ kho tàu do bà nội chị làm mới gọi là tuyệt đỉnh nhất, với cả khoai tây ăn cũng rất ngon… Mlem mlem…”.
 
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 48: 48: Báo Ơn


Đoàn Đoàn trừng lớn hai mắt, muốn phản bác, nhưng ông nội đã nói, không được quyền lên tiếng khi bản thân chưa điều tra rõ sự việc.

Cậu bé chưa ăn qua món do bà nội Thẩm nấu thì không thể đánh giá được.

Vậy nên Đoàn Đoàn lấy lòng nói: “Chị ơi, vậy bữa nào em tới nhà chị chơi, chị kêu bà nội làm món thịt thỏ kho tàu cho em nếm thử nha.

”Cẩm Nhiên hào phóng vỗ ngực đáp: “Không thành vấn đề, em cứ việc tới, đến lúc đó chị sẽ lên núi bắt thỏ cho em ăn.

”Đoàn Đoàn vỗ tay ngưỡng mộ: “Quao không ngờ chị còn biết đi săn nữa, chị đúng là quá tuyệt vời.

”Cẩm Nhiên được khen đến lú lẩn, lại đưa ra thật nhiều hứa hẹn.

Đoàn Đoàn thoáng buồn rầu, cậu bé hơi nghĩ ngợi rồi nói:“Chị ơi, em cũng không có gì tặng cho chị được, hay là em thế chấp anh của em cho chị nha, cái này thì em lo được.

”Vương Thúy Phân nghe không nổi nữa, vội ngăn cản nói: “Hay là hai người các con đừng khoác lác nữa được không?”Lúc Cẩm Nhiên và Đoàn Đoàn định cố gắng cãi lý thì cả nhà trưởng huyện đã chạy về, hóa ra bọn họ đã hay tin cháu trai bị mất tích nên đều sốt sắn tản ra đi tìm.

Một cụ bà lớn tuổi khóc đến đỏ hoe vội ôm lấy Đoàn Đoàn từ trong lòng ông Thẩm.

Đoàn Đoàn gào lên một tiếng rồi cũng bắt đầu khóc, vùi vào ngực bà nội.

Cẩm Nhiên tinh mắt nhìn ra Đoàn Đoàn chỉ có la chứ không có ch ảy nước mắt.

Cẩm Nhiên “…”Là cô đã xem thường Đoàn Đoàn rồi, hóa ra cậu bé là một diễn viên Hollywood.

Một người đàn ông trung niên cúi người cảm ơn ông Thẩm và Vương Thúy Phân:“Thật sự vô cùng biết ơn gia đình anh chị, nếu không tôi cũng chẳng dám tưởng tượng liệu con trai tôi có được tìm về hay không.

Tôi tên Khúc Khiếu Ân, là ba của Đoàn Đoàn.

”“Đúng vậy, thật sự không biết phải báo đáp mọi người thế nào, ba người chính là ân nhân cứu mạng của chúng tôi.

Tôi tên Vương Lệ, là mẹ của Đoàn Đoàn, sau này nếu ba người có chuyện gì cần chúng tôi giúp đỡ thì cứ nói thẳng nhé.

”Đoàn Đoàn đã khóc xong, nghe thấy ba mẹ nói vậy, cậu bé rất hào phóng đề nghị:“Con đã nghĩ ra nên báo ơn như thế nào rồi ạ, con sẽ hiến tặng anh trai.

Vậy là…ờm… Một công đôi việc.

”Ông Khúc và bà Khúc “…”Con đúng là lắm mưu.

Ông Thẩm thoáng không vui, đây đâu phải báo ân cứu mạng, mà là lấy oán báo ơn thì có, ngang nhiên đòi lấy cải trắng nhà bọn họ.

Cẩm Nhiên “???” Tình huống này là thế quái nào?.
 
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 49: 49: Có Mùi Âm Mưu


Bà nội Khúc nhiệt tình mời người họ Thẩm vào trong nhà uống miếng trà.

Cuối cùng, bọn Thẩm không cưỡng lại được sự nồng nhiệt của bà nội Đoàn Đoàn nên đành đi theo vào nhà họ Khúc.

Mọi người còn chưa bước tới cửa thì đã thấy một người đàn bà béo trắng đang mồ hôi nhễ nhại vừa chạy vừa la về phía họ:“Tôi nghe nói Đoàn Đoàn được tìm thấy rồi đúng không? Ôi trời, sợ chết tôi rồi, nếu cháu mà biến mất thì bà sẽ mang tội muôn kiếp, nhưng cũng xem như trời xanh có mắt.

”Bà nội Khúc nói với vẻ phẫn nộ: “Bà cút đi cho tôi, sau này không cần tới nhà của tôi nữa.

”Người đàn bà béo trắng hốt hoảng, vội sốt ruột nói:“Tôi chỉ lỡ bất cẩn thôi mà, hơn nữa không phải đã tìm được thằng bé rồi sao? Đoàn Đoàn cũng đâu thể rời xa tôi, có phải không, Đoàn Đoàn con nói một tiếng đi.

”Bà Khúc thấy người đàn bà kia bức ép con trai mình như vậy thì lập tức nổi giận:“Tôi coi bà là thân thích dưới quê của chúng tôi nên mới mắt nhắm mắt mở bỏ qua tật xấu trên người bà, thế mà bà lại thật sự không biết điều.

Nếu bà còn tiếp tục như vậy nữa thì tôi sẽ báo cảnh sát đó.

”Tức khắc người đàn bà béo trắng cuống cuồng cả lên, nghĩ bụng hôm nay không thích hợp để kêu khổ, thằng nhóc chết tiệt này cũng phước lớn mạng lớn thật, tiền đã tới tay rồi còn bị vụt mất.

Nếu muốn có thêm lần sau thì sẽ rất khó.

Bà ta vẫn nên chờ cơ hội khác vậy.

Cẩm Nhiên cau mày, nhẹ giọng nói:“Báo cảnh sát luôn đi, chúng ta không biết sơ suất lần này là vô tình hay cố ý, nên điều tra rõ vẫn hơn.

Nhỡ đâu đây là âm mưu thì sao? Bằng không nếu lại có lần sau, ai dám bảo đảm Đoàn Đoàn sẽ vẫn may mắn như vậy.

”Đôi mắt ông Khúc lóe lên, sau đó ông ta đi vào phòng.

Người đàn bà béo trắng đanh đá quát: “Con khốn này, mày là ai hả? Mày biết gì mà nói tao như vậy hả?”Bàn về chửi lộn thì không ai qua được Vương Thúy Phân, ả bánh bao chiều này dám mắng con gái cưng của bà, sao bà nhịn được chứ?“Bà nói ai hả? Nhà họ Khúc đúng là dễ tính với bà nên bà mới dám ăn nói kiểu đó, bằng không nếu đổi lại là nhà khác, người ta không đánh cho bà phọt phân ra thì tôi xem như bà bị táo bón.

Bà dẫn theo một đứa bé mới mấy tuổi đi chợ, ai biết được bà có âm mưu gì trong đó không, còn dám mắng con gái tôi, nếu bà là đồng phạm thì tội bà đủ bị bắn chết rồi đó, bà nên tự thú đi thì hơn.

”Người đàn bà béo trắng càng lúc càng sợ hãi, bà Khúc và bà nội Khúc cũng bắt đầu hoài nghi, chẳng lẽ chuyện này thật sự không đơn giản?.
 
Back
Top Bottom