Ngôn Tình Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,271,597
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
mang-kho-hang-ben-cang-xuyen-toi-thap-nien-70.jpg

Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Tác giả: Nhiên Nhiên An
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Trọng Sinh, Điền Văn, Khác, Nữ Phụ
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Nhiên Nhiên An

Thể loại: Điền Văn, Đô Thị, Trọng Sinh, Ngôn Tình, Nữ Phụ, Truyện Khác, Xuyên Không

Giới thiệu:

Thẩm Cẩm Nhiên xuyên không tới thời thập niên 70.

Gì cơ? Thời nạn đói khó sống?

Không sợ, không sợ. Cô có bàn tay vàng, kho hàng bến cảng đầy đồ nhiều không đếm xuể, còn kho vật tư rộng 36 nghìn mét vuông.

Gì cơ? Cả nhà là cực phẩm, còn là tổ đối chiếu với cả nhà nữ chính?

Không thể nào, không thể nào. Cô sẽ dẫn cả nhà sống đời tươi đẹp, tuyệt đối không xen vào chuyện của nam nữ chính.

Sao? Nỗ lực phấn đấu, đánh bại nữ chính, đi lên đỉnh cao đời người?

Không cần, không cần, tâm nguyện của cô là sống đời yên bình tới trăm tuổi.

Đây là câu chuyện về cuộc đời sống không lý tưởng cao xa, có hơi được chăng hay chớ của một cô gái thời thập niên 70, mời các bạn đón đọc.

Tag: Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Xuyên việt , Tùy thân không gian , Xuyên thư , Làm ruộng , Niên đại​
 
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 1: 1: Xuyên Tới Thập Niên 70


Thẩm Cẩm Nhiên đang tuần tra kho hàng và bến cảng như thường lệ.

Là một cô nàng nhân viên cắc ké, ngày nào cô cũng phải cẩn thận kiểm tra toàn bộ bến tàu một lần.

Hôm nay, cô cũng cẩn thận tuần tra như mọi khi, nhớ tới nay là ngày phát lương, sau khi tan làm cô phải đi ăn một bữa thịt nướng tự khao bản thân mới được.

Đương lúc cô đang vui vẻ tưởng tượng mình sẽ ăn gì buổi tối, thì đột nhiên cách đó không xa vang lên tiếng nổ to đùng dữ dội, ngay sau đó cô mất ý thức.

Trước khi nhắm mắt, trong đầu cô chỉ có một ý nghĩ, sợ là không được ăn bữa nướng này nữa rồi.

Chờ khi tỉnh lại, cô phát hiện mình đang ở trong một rừng cây vắng vẻ ít người lui tới.

Thẩm Cẩm Nhiên thì thào lẩm bẩm: "Chẳng lẽ vụ nổ kia đã hất văng mình tới bên này sao?"Cô cúi đầu nhìn bàn tay nhỏ bé gầy tong teo, toàn thân chợt khó chịu, đây chắc chắn không phải đôi tay núc ních màu mỡ của cô rồi.

Chẳng lẽ cô đã xuyên không?Hợp mốt ghê!Ngoài việc nuối tiếc không được chén bữa thịt nướng ra thì Thẩm Cẩm Nhiên chẳng còn gì để tiếc nuối cả.

Cô vốn mồ côi, từ nhỏ đã lớn lên trong trại trẻ mồ côi, một thân một mình làm đủ mọi thứ để kiếm ăn, nên cũng luyện ra đủ kỹ năng kỳ quái.

Cho tới khi viện trưởng thấy một cô gái như cô nên ổn định thì tốt hơn, bà bèn nhờ cậy quan hệ kiếm cho cô công việc tuần tra bến tàu.

Nghĩ tới đây, không biết sau khi cô bị nổ chết thì liệu có tiền bồi thường cho viện trưởng không, nếu không thì tiếc quá.

Thẩm Cẩm Nhiên đứng dậy phủi bụi đất trên người rồi quay đầu nhìn xung quanh.

Đột nhiên một đoạn trí nhớ đột nhiên xuất hiện trong đầu, như là đang hồi tưởng chuyện xưa vậy.

Hóa ra là cuộc đời ngắn ngủi của nguyên thân.

Nguyên thân cũng tên là Thẩm Cẩm Nhiên, hôm nay theo chị họ Thẩm Diễm Hồng nhà bác cả đi hái nấm.

Hai người vô tình đi tới một con dốc khá nghiêng, Thẩm Diễm Hồng bất cẩn đạp hụt.

Mắt thấy sắp ngã xuống, chị ta tức thì túm lấy nguyên thân, khiến bản thân đứng vững, nhưng không ngờ nguyên thân lại ngã xuống.

Thẩm Diễm Hồng thấy nguyên thân hôn mê bất tỉnh thì quá sợ hãi, sợ bị người nhà trách mắng, đặc biệt mẹ của nguyên thân, mụ già chanh chua đó chắc chắn sẽ đánh chết mình.

Ma xui quỷ ám thế nào mà Thẩm Diễm Hồng quyết định quay người bỏ đi, coi như không có gì xảy ra, cũng không có ý định cứu nguyên thân.

Thế là nguyên thân đi đời nhà ma, nên Thẩm Cẩm Nhiên xuyên không tới đây.

Ghê thật, bà chị họ này quá ác độc, lại dám thấy chết không cứu.

Nhưng sao cô có cảm giác cảnh tượng này có vẻ quen thuộc vậy nhỉ?.
 
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 2: 2: Xuyên Sách Ư


Dựa theo trí nhớ của nguyên thân, đây là một thôn nhỏ phía đông bắc, bây giờ đang là năm 1972, nguyên thân 13 tuổi, là một học sinh lớp 6.

Vả lại cô còn phát hiện rất nhiều vùng và lãnh đạo đều khá xa lạ.

Thẩm Cẩm Nhiên vốn mê đọc tiểu thuyết nên dám chắc chắn rằng đây là thập niên không có thật trong lịch sử rồi.

Chờ chút, Thẩm Diễm Hồng? Đây không phải bộ truyện thập niên mà cô mới chê dạo gần đây ư?Bảo sao cô thấy cốt truyện này quen như thế.

Nữ chính đương nhiên chính là chị họ Thẩm Diễm Hồng của nguyên thân, lớn hơn nguyên thân 3 tuổi.

Lần này khi trở về, vì nguyên thân không về nhà nên cô ta bị đánh cho một trận thừa sống thiếu chết, dẫn tới sống lại.

Còn nguyên thân cũng bị thương nặng, gãy một chân.

Sau khi trùng sinh, Thẩm Cẩm Hồng cảm thấy tất cả mọi người của nhà họ Thẩm đều là cực phẩm, và lại nhà chú hai luôn hút máu ăn bám nhà bọn họ.

Ông bà cực phẩm cũng thiên vị chú ba, chính là nhà của nguyên thân, nguyên thân què là quá đúng lúc, vừa vặn cho cô ta trút giận.

Sau này Thẩm Diễm Hồng đòi tách hộ, bố mẹ và hai anh trai của nguyên thân đều vì nguyên thân mà hận Thẩm Diễm Hồng, không ngừng gây sự với cô ta, cuối cùng bị nữ chính xử lý tới mức cửa nát nhà tan.

Mà nữ chính quen biết một thanh niên trí thức từ thủ đô xuống nông thôn, cũng chính là nam chính Mạnh Phàm.

Hai người yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên, rồi rơi vào lưới tính.

Sau khi tổ chức lại thi đại học, nữ chính và nam chính cùng nhau về thủ đô.

Đọc tới đây là Thẩm Cẩm Nhiên bỏ ngang truyện.

Tam quan của nữ chính khiến Thẩm Cẩm Nhiên cạn lời.

Ai có thể ngờ cô lại thành nguyên thân, làm pháo hôi, còn mang theo cả nhà pháo hôi nữa chứ.

Thật quá đáng.

Thôi không nên nghĩ nhiều, nên tranh thủ thời gian về nhà, ngộ nhỡ bố mẹ của nguyên thân lo lắng thì không tốt.

Thẩm Cẩm Nhiên bước thấp bước cao về nhà, nhưng vẫn kiên trì đeo sọt đồ đựng một nửa nấm.

Bàn về kỹ năng cơ bản của một kẻ tham ăn đủ tư cách chính là đây.

Tới khi sắp về tới nhà, cô đã thấy một người phụ nữ chừng ba mươi tuổi đang đánh người.

Nhìn kỹ thì hóa ra là Vương Thúy Phân, mẹ của nguyên thân.

"Mẹ ơi, con về rồi.

" Thẩm Cẩm Nhiên hô to.

Vương Thúy Phân lập tức gào khóc chạy tới ôm chầm Thẩm Cẩm Nhiên: "Ny Ny ngoan của mẹ đã về rồi, con chị họ chết tiệt của con lại nói con đi lạc, sao nó không đi lạc đi, mà làm lạc mất bé ngoan của mẹ chứ.

"Thẩm Cẩm Nhiên bị ép vùi đầu vào ngực mẹ: “…”.
 
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 3: 3: Ra Tay Trước


Chuyện tới đây vẫn chưa xong, bác gái thấy Thẩm Cẩm Nhiên lành lặn trở về, bèn chống nạnh, trông như thể không chịu bỏ qua."Vợ chú ba nhé, cô đánh Diễm Hồng của tôi thành thế này, mà con gái cô thì chẳng bị sao hết, có phải cô nên xem ăn nói thế nào với nhà chúng tôi không?"Vương Thúy Phân giận dữ hét to: "Có cái rắm ấy nhé, hôm nay tôi đánh nó, chị làm gì được tôi? Nếu tôi mà không vui, tôi còn đánh cả chị ấy chứ."Thẩm Cẩm Nhiên thấy mẹ cô đúng là một vị tướng hung hãn.Bác cả bị mắng nghẹn lời, bèn quay sang tố cáo: "Mẹ, mẹ xem có phải vợ chú ba quá thể đáng không?"Bà cụ Trần thì không để ý bác gái, chỉ cười hơ hớ nhìn Thẩm Cẩm Nhiên và nói: "Bé ngoan sợ rồi phải không, lát nữa bà nội nấu canh trứng cho cháu nhé.

Đáng thương quá, phải chịu đau khổ thế này cơ mà."Thẩm Cẩm Nhiên: "..!!"Cho nên cô đang cầm kịch bản đoàn sủng ư?Lúc này Thẩm Diễm Hồng đã tỉnh lại, đang ngơ ngác nhìn xung quanh.Trong lòng Thẩm Cẩm Nhiên giật thót, cô ta tới rồi, cô ta tới rồi, cô ta mang theo oán niệm trở về rồi ~~Ngay sau đó trong mắt Thẩm Diễm Hồng toát lên vẻ khiếp sợ, cô ta sống lại rồi ư?Thẩm Cẩm Nhiên cảm thấy hiện giờ phải giải quyết tình hình hiện trường trước đã, nên cô bèn nói: "Bà nội với mẹ ạ, con bất cẩn ngã xuống sườn núi ngất xỉu, sau đó tự tỉnh lại, nên bây giờ mới về.

Con tưởng chị Diễm Hồng sẽ về cầu cứu, ai ngờ..."Dứt lời, Thẩm Cẩm Nhiên cố nặn ra vài giọt nước mắt s1nh lý.Thế là Thẩm Diễm Hồng vừa tỉnh thì lại bị mẹ của Thẩm Cẩm Nhiên đánh tiếp.Thẩm Cẩm Nhiên thương hại cho cô ta một giây.Ôi chao, muốn sống bình yên thì đành phải ra tay trước mới được.Cuối cùng chính là ai về nhà nấy.Bà cụ Thẩm đau lòng nắm tay Thẩm Cẩm Nhiên, cứ hô tâm can bảo bối của bà, cuối cùng nhìn cô uống canh trứng mới thôi.Vương Thúy Phân thì nhỏ giọng nói: "Mẹ báo thù cho con rồi, sau này con đừng tìm cái thứ ác độc đó chơi nữa, mẹ nói như vậy là vì tốt cho con, con phải nghe lời đấy."Thẩm Cẩm Nhiên làm nũng: "Mẹ, con biết rồi, sau này con nhất định tránh xa chị ta.

Mẹ, bố với anh đâu ạ?"Bà Thẩm cười nói: "Đi trạm thu mua trên thị trấn rồi.

Nếu biết hôm nay con phải chịu khổ như vậy, bố và các anh con sẽ chém nó luôn ấy chứ.

Được rồi, con ngủ một giấc đi, mẹ còn đống việc phải làm đây."Thẩm Cẩm Nhiên gật đầu.Mẹ đi rồi, Thẩm Cẩm Nhiên vẫn còn đang cười.Đây là lần đầu tiên cô được người nhà thiên vị, dường như bất kể đúng sai, bọn họ đều sẽ đứng về phía cô.Là sự nuông chiều yêu thương không cần lý do.Đây chính là người nhà ư??Thật tốt..
 
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 4: 4: Bàn Tay Vàng Quá Mạnh


Thẩm Cẩm Nhiên thầm nhủ trong lòng: "Tôi sẽ thay cậu chăm sóc người nhà thật tốt, không để họ phải sống đời thê thảm như trước, còn sẽ khiến nữ chính phải trả giá đắt.

Cậu hãy yên tâm đi.

"Sau đó cô cảm thấy cơ thể mình như được cởi lớp gông xiềng nào đó mà toàn thân nhẹ bẫng.

Cô cảm thấy đó chắc là chấp niệm của nguyên thân.

Thẩm Cẩm Nhiên vô tâm định ngủ một giấc, nhưng trong cơn mơ màng cô lại cảm thấy mình đã trở lại bến tàu.

Cô lập tức hoàn hồn, cô đang ở bến tàu thật.

Vậy tất cả những gì vừa xảy ra ban nãy đều chỉ là một giấc mộng thôi sao?Cô mới được cảm nhận chút ấm áp từ người thân mà giờ đã phải tỉnh rồi ư?Không đúng, bến tàu bây giờ quá tĩnh lặng, hoàn toàn khác hẳn cảnh tượng người đến người đi ồn ào không dứt lúc cô đi làm.

Cô chợt nghĩ tới một khả năng.

"Ra ngoài!"Thẩm Cẩm Nhiên lập tức xuất hiện trong phòng.

Cô mím chặt môi mới giữ cho bản thân không thét lên.

"Đi vào!"Cô lại trở về bến tàu.

Lúc này cô mới dám hét to: "A a a ông trời của tôi ơi, tôi có không gian bàn tay vàng rồi ư? Tôi mang cả bến tàu theo mình ư? Điên quá trời điên rồi.

"Không gian bến tàu yên lặng tới mức có chút kỳ dị, nhưng Thẩm Cẩm Nhiên không sợ hãi, bởi cô thường tuần tra nơi này vào buổi tối, nên gan lớn lắm.

Bây giờ còn là ban ngày, không phù hợp ở lâu trong không gian, nếu như bị người ta phát hiện đột nhiên biến mất hoặc xuất hiện thì hỏng.

Chờ tới đêm rồi tính.

Cẩm Nhiên có chút mệt mỏi, cô cọ cọ vào chăn, nghĩ linh tinh đủ thứ chuyện rồi ngủ say lúc nào chẳng hay.

Cô nằm mơ đủ thứ kỳ quái, lúc thì cô mang không gian làm sao để phát tài, khi thì trở lại đời sau, khi ấy cô đã chết, công ty đền bù không ít tiền.

Bà viện trưởng mua quần áo mùa đông cho lũ trẻ trong cô nhi viện.

Lúc ấy bà mắt đỏ bừng nói với bọn nhóc: "Đây là món quà cuối cùng chị Cẩm Nhiên dành cho các con đấy.

"Trong lòng Cẩm Nhiên rất khó chịu, nhưng bữa tiệc nào chẳng có lúc tan, chỉ cần chúng ta đều sống bình yên là tốt rồi.

Thẩm Cẩm Nhiên được bố mình là Thẩm Cường Quốc đánh thức.

Lúc này ông Thẩm đang đau lòng nhìn cô, không ngừng nói: "Bé ngoan của bố chịu khổ rồi, thế này khác gì khoét tim bố chứ.

Bố không bản lĩnh không cách nào báo thù cho con, chỉ có thể trông chờ vào mẹ con thôi.

Mà bố thấy mẹ con đánh còn nhẹ lắm.

"Thẩm Cẩm Nhiên: "! "Thôi bố ơi, chúng ta lý trí một chút có được không?Hai anh trai nghe thấy em gái tỉnh, bèn bước vào phòng với đôi mắt đỏ bừng.

Anh cả Thẩm Thông nghẹn ngào nói: "Em gái, sau này em cứ theo anh, có đi đâu anh cũng dẫn em theo.

".
 
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 5: 5: Nhà Họ Thẩm


Anh hai Thẩm Minh cũng khóc hu hu: "Em gái, anh cũng sẽ dẫn em đi chơi, suýt nữa thì nhà chúng ta đánh mất em rồi.

"Thẩm Cẩm Nhiên cảm thấy buồn cười, nhưng trong lòng lại ấm áp.

Người nhà quả thực rất yêu thương nguyên thân, cô may mắn cỡ nào cơ chứ.

Thế là cô mềm mại nói: "Không sao đâu ạ, sau này em chú ý hơn chút là được rồi.

Bố và các anh yên tâm, sau này có đi đâu con cũng nói cho mọi người biết.

"Lúc ăn cơm tối, Thẩm Diễm Hồng lết cơ thể đau đớn xuất hiện.

Cô ta nhìn Thẩm Cẩm Nhiên hoàn toàn khỏe mạnh bình yên với ánh mắt hoài nghi.

Sao Thẩm Cẩm Nhiên còn lành lặn? Không phải cô đã què rồi ư?Sau đó cả nhà chú ba hệt như lũ chó điên cắn cô ta không buông, làm hại cô ta nửa đời sau sống chật vật thê thảm.

Thôi, lành lặn cũng không sao, đời này cô ta nhất định phải khiến Thẩm Cẩm Nhiên quỳ xuống cầu xin.

Cả nhà toàn cực phẩm này cũng vậy, cô ta chắc chắn sẽ trừng trị bọn họ.

Thẩm Cẩm Nhiên liếc nhìn Thẩm Diễm Hồng trông vô cùng tăm tối kia một cái, làm cô rùng mình, Thẩm Diễm Hồng hắc hóa rồi sao?Bà nội thấy thế thì tỏ ra không vui: "Mày mặt nặng mày nhẹ thế cho ai xem, không ăn thì thôi.

"Ông nội thì quay sang mắng bác cả: "Mày lo mà quản con mày đi, càng ngày càng chả ra cái dáng gì cả, nếu gốc rễ mà hỏng thì đời cũng coi như xong rồi.

"Bác cả vội gật đầu vâng dạ.

Ở nhà họ Thẩm này, không ai dám cãi lời ông cụ Thẩm.

Ông cụ từng lên chiến trường, giết kẻ địch, cho dù đã xuất ngũ nhưng mỗi dịp lễ tết thì đều có nhiều cán bộ tới hỏi thăm.

Có thể nói là cả nhà đã dựa vào tiền trợ cấp của ông cụ để sống qua những năm tháng khốn khó nhất kia.

Bác gái không dám nói lời nào, Thẩm Diễm Hồng thì cúi gằm xuống, trong mắt đầy thù hận.

Bác hai và bác gái sinh ba cô con gái, luôn cảm thấy mình thấp hơn người ta một bậc, cho nên gần như làm người vô hình ở nhà họ Thẩm này.

Bà nội Trần tự nhận mình không phải loại mẹ chồng hành hạ con dâu, nhưng trên người vợ của thằng con thứ hai luôn toát lên vẻ hẹp hòi nông cạn, khiến người ta khó chịu.

Ba cô con gái đi theo được bà nội Trần dạy dỗ, bà cụ sợ ba đứa cháu ngoan ngoãn sẽ bị dạy thành cái dáng vẻ khiếp nhược hèn yếu giống bố mẹ chúng.

Gả ra ngoài cũng gây họa cho nhà người ta.

Cho nên ba cô con gái rất hào sảng, đôi khi có thể chống đỡ được một nửa nhà bác hai.

Tất cả mọi người im lặng ăn uống, nhưng bác gái cả thì có vẻ như chưa muốn thôi.

.
 
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 6: 6: Con Gái Ruột Của Ông Trời


Bác ta thử dò hỏi:"Con nghĩ rồi bố mẹ ạ, Thẩm Thanh nhà bọn con ra ngoài học nghề mộc sắp về, năm nay thằng bé cũng mười tám tuổi, đã đến lúc thành gia lập nghiệp.

Đúng lúc bên nhà mẹ con giới thiệu một con bé khá ổn, tranh thủ thời gian đi xem mắt ạ.

Con chỉ có một thằng con trai, nên muốn tìm con dâu tri kỷ chút.

"Bà cụ im lặng một hồi rồi vùi đầu ăn uống: "Lúc đó rồi tính, giờ yên lặng ăn cơm đã.

"Thẩm Cẩm Nhiên ngoan ngoãn ăn cơm, xong còn định hộ dọn dẹp, nhưng chị cả Đại Niếp con bác hai thì không cho: "Ny Ny, em đi tắm rồi đi ngủ đi, chút việc này không cần tới em đâu, ngoan, nghe lời.

"Thẩm Cẩm Nhiên liếc mẹ mình, bà Thẩm hài lòng nhìn Đại Niếp một cái rồi gật đầu với cô.

Thẩm Diễm Hồng với mặt mày âm trầm về phòng, không nói năng gì với ai.

Bà Thẩm bĩu môi coi thường.

Thẩm Cẩm Nhiên thì tắm rửa qua loa rồi về phòng lên giường nằm.

Nghe thấy bên ngoài dần không còn âm thanh, cô xác định mọi người đã ngủ hết, bèn dậy khóa cửa phòng lại rồi đi vào trong không gian.

Trong không gian sáng như ban ngày, mà nhiệt độ vừa vặn, đứng ở chỗ của cô còn có thể thấy được biển rộng cách đó không xa.

Thuyền chở hàng neo đậu ở đầu bến tàu, như đang chờ người dỡ hàng, có chiếc xe chở hàng vẫn đang mở cửa, hệt như chủ nhân vội vã làm gì đó, lát nữa sẽ quay lại.

Thẩm Cẩm Nhiên hưng phấn bắt đầu đi dạo.

Kho hàng ở bến tàu này là do một công ty hậu cần lớn mở, hàng hóa qua bến hàng ngày phải tới hàng triệu tấn, cho nên cái gì cũng có.

Công ty này chủ yếu cung cấp hàng hóa cho các trung tâm thương mại lớn của các thành phố xung quanh.

Có thể nói là chỉ cần hàng có mặt trên thị trường là có thể tới đây tìm được.

Giờ tất cả chúng đều là của cô.

Oa ha ha ha ha!Sau khi bình tĩnh lại, Thẩm Cẩm Nhiên muốn xác định thời gian của trong và ngoài không gian.

Cô phát hiện thời gian trong không gian là đứng yên.

Đây là máy gian lận nghịch thiên gì vậy.

Cô lại muốn hét lên rồi.

Cô tuyên bố, cô chính là con gái của ông trời.

Mà còn là con gái ruột thịt nữa cơ.

Thẩm Cẩm Nhiên chậm rãi đi dạo trong không gian.

Thực ra cô đã quá quen thuộc nơi này, dù sao cô đã làm ở đây được vài năm rồi.

Không phải là cô đi dạo loanh quanh không mục đích.

Thời thập niên này, thứ đáng giá nhất là lương thực, mục đích của cô chính là tìm được những thứ như gạo mì dầu ăn, những thứ có thể nhét đầy bụng.

.
 
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 7: 7: Đi Dạo Trong Không Gian


Cô lái một chiếc xe máy nhỏ tới trước một công ten nơ, nếu cô nhớ không nhầm thì chính là cái này.

Cô dùng hết sức bình sinh mở cửa ra, bên trong toàn đồ ăn vặt.

Cẩm Nhiên: "! "Không biết có phải trí nhớ có vấn đề không, cái này không đúng, tuy đồ ăn vặt cũng rất hợp ý cô.

Cô không tin, bèn lần lượt mở cửa.

Công ten nơ thứ hai là đồ trang điểm.

Cái thứ ba là trang phục.

Cái thứ tư đựng thùng nước.

Cái thứ năm! Cái thứ sáu! Đều không phải lương thực.

Thẩm Cẩm Nhiên sắp khóc cả đi.

Cô đã không còn chút sức nào nữa, bèn dựa vào chiếc xe máy nghỉ ngơi, thầm nghĩ chẳng lẽ vụ nổ kia đã làm mọi thứ sai lệch chỗ rồi chứ.

Cô mệt rồi, không đi dạo những chỗ khác nữa.

Cô định về ký túc xá nhỏ của mình trước, xem nước có dùng được không.

Nếu có thể giải quyết được vấn đề vệ sinh và tắm rửa thì quá hoàn hảo.

Cô lên xe máy phóng nhanh: "Ta lái chiếc xe máy yêu thích lên núi tập hợp, tay ta cầm chiếc roi da nhỏ, trong lòng đắc chí.

Bởi vì trước giờ ta chưa bao giờ bị kẹt xe ~"Khi tới ký túc xá nơi mình ở, cô thử một chút.

Nhà vệ sinh và nhà tắm đều có thể sử dụng, đúng là chuyện đáng mừng.

Cô bèn tắm nước nóng một trận cho thoải mái, cọ rửa toàn thân mấy lần, sau đó sạch sẽ rồi thì đổi nội y mới, mặc bộ đồ lúc trước đã giặt giũ hong khô mới thở phào một hơi.

"Sướng quá ~ Thế này mới là sống chứ!!"Cô soi kỹ khuôn mặt mình lúc này, giống với đời trước, là loại hình em gái ngọt ngào, lúc cười trên má còn có lúm đồng tiền dễ thương.

Thẩm Cẩm Nhiên ăn một nồi lẩu tự sôi tích trữ từ trước, toàn thân lại có sức lực trở lại.

Cô định đi mở các công ten nơ khác, không tin rằng vụ nổ hôm trước còn có thể quá đáng hơn.

Cô hùng dũng hiên ngang oai phong khí phách lên xe xuất phát.

2000 năm sau!Thẩm Cẩm Nhiên nhìn đống đồ điện tử, hàng hóa nhập khẩu, thuốc thang, còn thiết bị vận động và sách vở trước mắt.

"! "Có cần phải giấu lương thực kỹ như thế không!!!Đã đến lúc này rồi, nếu còn không tìm được gạo mì dầu muối lương thực nữa thì có phải là bất lịch sự lắm không??Trong lòng cô dấy lên ý chí chiến đấu vốn đã tắt lụi từ lâu.

Không phải mở hộp mù ư? Ai sợ.

Ngay lúc Thẩm Cẩm Nhiên mệt mỏi như chó, cô tìm được một công ten nơ chứa đầy đủ gạo mì dầu muối.

Hạnh phúc tới nhanh như cơn lốc xoáy.

Nhìn gạo và bột mì cũng phải tới mấy chục tấn, cô im lặng.

Giờ không phải mọi người đều ăn mấy đồ như ngô khoai sắn sao? Đây đều là lương thực tinh cả, thế này thì chơi thế nào được?.
 
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 8: 8: Kiếp Trước Của Thẩm Diễm Hồng


Thôi, hôm nay đến đây đã.

Ngày mai cô sẽ đi chỗ quản lý xem có để lại tờ đơn nào không rồi hãy hành động, chứ võ công của cô hôm nay đã phế hết cả rồi.

Thẩm Cẩm Nhiên ra khỏi không gian rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Hôm nay khiến cô thực sự mệt muốn chết, còn mệt hơn lúc cô ra công trường chuyển gạch nữa.

Trong một căn phòng khác, Thẩm Diễm Hồng lại không thể nào bình tĩnh nổi.

Không ngờ cô ta sống lại, còn về tới lúc mọi chuyện chưa bắt đầu.

Người đàn ông có năng lực nhất kia còn chưa xuống nông thôn, vẫn chưa lấy vợ, cô ta còn có cơ hội lấy được anh ta.

Đời trước bà nội tìm cho cô ta một anh chàng nhà nông thật thà cù lần, đương nhiên cô ta không hài lòng rồi, bèn tự mình tìm thanh niên trí thức Trương Hạo để kết hôn.

Còn Thẩm Cẩm Nhiên dù tàn tật vẫn thi đỗ lên thủ đô, tìm được một anh bạn trai cực kỳ giỏi giang có tiền đồ.

Hai người bọn họ luôn bị lấy ra so sánh.

Người ta cứ nói em họ cô ta sống tốt thế nào, chồng giỏi giang ra sao.

Thanh niên trí thức mà cô ta tự chọn cũng là một tên ăn hại, bản thân không thi đỗ đại học còn trách cô ta.

Hắn lại còn học được thói uống rượu, cứ lần nào say xỉn là về đánh cô ta.

Mỗi lần cô ta về nhà mẹ đẻ tìm chỗ dựa thì bố mẹ cứ khuyên cô là nhẫn nhịn chút thì tốt rồi, phụ nữ ai mà chẳng vậy, ly hôn thì mất mặt lắm.

Cuối cùng cô ta cũng bỏ luôn cả con, tự mình bỏ trốn, phải chịu nhiều gian khổ.

Sau đó cô ta không thể không vì kế sinh nhai mà đi theo một lão già.

Kết quả lúc cô ta bị vợ của lão già kia đánh, đúng lúc bị nhà em họ nhìn thấy.

Là em họ ra tay cứu cô ta, nhưng cũng đủ khiến cô ta thấy xấu hổ nhục nhã khôn cùng.

Em họ vờ tốt bụng kiếm cho cô ta công việc quản lý ký túc.

Cô ta biết em họ đã rất có tiền có quyền, rõ ràng có thể cho cô ta cuộc sống tốt đẹp hơn, nhưng cô lại không chịu ra tay cứu giúp.

Cô ta hận.

Nỗi hận ấy tra tấn khiến cô ta không thể sống yên ổn, mãi cho lúc qua đường ngẩn ngơ không để ý bị xe tông, cô ta vừa mở mắt ra là thấy mình trở về bây giờ.

Cô ta thề phải sống tốt hơn tất cả mọi người, muốn cho em họ đời trước mắt cao hơn đầu phải ngửa lên nhìn cô ta.

Cô ta phải sánh đôi với người đàn ông giỏi nhất.

Còn gã đàn ông cặn bã bạo lực kia hãy chờ đó.

Chúng ta còn khoản nợ chưa thanh toán đâu.

Thẩm Cẩm Nhiên hoàn toàn không biết có người đang muốn cho cô biết mặt, bây giờ cô còn đang vô tâm ngáy khò khò đầy hạnh phúc.

.
 
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 9: 9: Cô Vốn Học Kém


Trải qua lao động chân tay tối hôm qua nên hôm sau Thẩm Cẩm Nhiên dậy muộn.

Người trong nhà cũng xuống đồng bắt đầu làm việc, trong nhà chỉ còn cô và nữ chính trùng sinh kia.

Thẩm Cẩm Nhiên: "! "Tu la tràng ư!!!Lúc này cô cảm thấy cực có tầm mắt, thấy nữ chính đang làm việc, cô bèn cười hì hì chào hỏi:"Chào buổi sáng chị họ.

Bây giờ em còn chưa đói nên em sẽ đi làm bài tập trước, chị cứ làm việc đi ha!"Thẩm Diễm Hồng châm chọc:"Em đúng là có số tiểu thư nhỉ, chị thì không được, hôm qua vô tội bị đánh một trận thừa sống thiếu chết, giờ toàn thân còn đau nhức không chịu nổi đây.

Không phải là chị muốn làm việc, chị còn muốn thi cấp ba, mà còn chẳng có thời gian ôn bài nữa là.

"Thẩm Cẩm Nhiên nghe xong, thấy khó chịu bèn bốp chát lại:"Với thành tích đó của chị liệu có thi đỗ được cấp ba không? Không phải mẹ chị đưa hết tiền cho cậu của chị rồi sao? Lần trước còn bị đánh đấy, chị quên rồi à?Tiền đi học cấp ba là nhà các chị tự chi, bà nội không cho đâu.

Đúng rồi, hôm qua mẹ tôi đánh chị là đúng quá ấy chứ, loại người ích kỷ âm hiểm thấy chết không cứu như chị đáng bị đánh.

"Thẩm Diễm Hồng tức giận chỉ vào Thẩm Cẩm Nhiên: "Mày mày mày mày lại dám cãi lại, xấc láo không biết lớn nhỏ.

"Thẩm Cẩm Nhiên trợn mắt:"Chị là tổ tông nhà ai mà không được cãi lại, thôi chị mau làm còn nghỉ ngơi đi nhé, tôi phải đi đây.

Chị nhớ làm việc xong sớm, nếu nghỉ ngơi xong thì nhớ làm việc đi đấy, dù sao còn chưa gom đủ tiền đi học cấp ba cho chị đâu mà, đúng là bi ai ~"Dứt lời, cô cũng nhanh chóng lẩn vào phòng mình.

Bữa sáng Thẩm Diễm Hồng để cho cô cũng không dám ăn, nhỡ đâu cô ta nhỏ nước bọt vào đó thì sao, tởm muốn chết.

Cô là người giàu có như vậy, có cái gì chưa được ăn chứ.

Cô nàng giàu có trở lại phòng, đối mặt với đống sách giáo khoa thì lập tức im bặt.

Tại sao cô phải học chứ, trong này đang nói về cái gì vậy?Lúc trước cô vốn học yếu nên mới phải nghỉ cấp ba đi khắp nơi làm công, quả nhiên đời người có ai được như ý mười phần mười đâu.

Cô đau khổ ngồi đọc sách, nghiêm túc học tập.

Cô vừa chế giễu Thẩm Diễm Hồng xong, bản thân không thể nào thua được, bản lĩnh khác thì cô không có, chứ hiếu thắng thì đầy mình.

Đọc sách giáo khoa chừng nửa tiếng đồng hồ, thực ra bị vả mặt cũng chẳng sao cả, cùng lắm tới lúc đó mua nhiều nhà tứ hợp viện hơn là được rồi.

Con người sống trên đời này, quan trọng nhất chính là vui vẻ.

.
 
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 10: 10: Tình Thân


"Em gái ơi, em xem anh mang gì về cho em này? Trứng chim!! Anh nướng chín cho em rồi, mau ăn đi.

"Anh hai tung tăng chạy tới trước mặt Thẩm Cẩm Nhiên.

Trên đôi tay đen sì của anh hai là hai cái trứng chim, cô bèn ngẩng đầu nhìn khuôn mặt cười trông ngốc nghếch của anh hai.

Anh hai còn giục giã:"Mau ăn đi, em đang bị thương, phải tẩm bổ cho khỏe.

Lát nữa anh còn phải xuống ruộng, không nói chuyện với em được đâu.

"Dứt lời, cậu ta đặt trứng lên bàn rồi quay người chạy đi.

Thẩm Cẩm Nhiên không biết nói gì, đã lâu rồi cô không được cảm nhận sự thiện ý đơn thuần như vậy.

Cô chậm rãi ăn hai quả trứng.

Thực ra mùi vị không ngon nghẻ là bao, nhưng cô lại thấy cực kỳ thơm.

Ăn xong, Thẩm Cẩm Nhiên đọc sách, cảm thấy có lẽ do học không đúng giờ, có khi tới buổi tối học lại vào đầu ấy chứ.

Nếu học không vào thì lên núi thôi.

Tìm một chỗ không người chui vào không gian chơi.

Cô tung tăng đeo giỏ lên núi, hồi tưởng dáng vẻ Thẩm Diễm Hồng trợn mắt như muốn rơi ra ngoài ban nãy khi cô ra ngoài.

Nhưng điều này chẳng hề ảnh hưởng tới tâm tình cô.

Cô đi một mạch lên núi mà chẳng gặp người nào, cơ bản dưới chân núi đã trọc rồi, cô bèn tiếp tục đi vào sâu trong núi.

Khi cảm thấy xung quanh cơ bản không còn ai, cô bèn tìm một góc khuất kín đáo, không dễ bị người phát hiện rồi tiến vào không gian.

Vào rồi, cô lập tức leo lên xe máy phóng tới phòng làm việc của giám đốc.

Cô đi vào trong văn phòng, trong lòng lại có chút sợ hãi, vì nơi đây yên tĩnh tới kỳ dị.

Cô lắc đầu, ngồi vào ghế sếp rồi thử mở máy tính ra.

Không ngờ bật được máy thật.

Cô lướt phần tờ đơn, oa ~~Về lương thực gạo mì thì còn mấy trăm tấn, lương thực thô cũng không ít.

Mặc dù nói là lương thực thô, nhưng đều là lương thực tinh đã trải qua quá trình chế biến, người hiện đại đều thích khỏe mạnh nên thích lương thực thô được nghiền nhỏ.

Cô nhìn lướt từ trên xuống dưới, trong lòng đã rõ.

Đầu tiên cô để bản thân ăn một bữa no nê trong không gian, bởi vì cơ bản là đồ ăn trong nhà quá khó nuốt.

Sau khi no nê, cô ra ngoài, xách giỏ lên.

Nhìn bốn phía còn rất nhiều rau dại và nấm, Thẩm Cẩm Nhiên bắt đầu nghiêm túc làm việc.

Lúc trước mỗi khi được nghỉ, cô sẽ theo viện trưởng lên núi hái rau dại và nấm.

Người trong thành phố thích mấy thứ này, mà giá cũng cao.

Đây là một nguồn thu nhập không tệ cho các cô.

.
 
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 11: 11: Nhặt Được Trứng Gà Rừng


Lần nào mẹ viện trưởng cũng nói, ở thời đại của mẹ thì mấy thứ này ăn thỏa thuê.

Người hiện giờ chưa phải chịu khổ bao giờ cho nên mới thích ăn.

Nói gì mà dưỡng sinh, hoàn toàn vớ vẩn, thịt không thơm hơn ư.

Thẩm Cẩm Nhiên cũng thấy đúng, thịt thơ hơn mấy thứ rau dại này nhiều.

Thẩm Cẩm Nhiên thu hoạch đầy giỏ.

Cô lại dựa vào vận may cứt chó của mình nhặt được bốn quả trứng gà rừng chứ.

Trứng gà trong không gian đều rất to, nhưng so với trứng gà rừng thì thật sự không bằng.

Cái này không thể gian lận được.

Chỉ có thể tìm cách khác.

Sau khi về tới nhà, cô thấy mẹ mình đang nấu nướng.

Từ ngoài sân Thẩm Cẩm Nhiên đã biết đây chắc chắn là khoai tây hầm cải trắng rồi.

Ngửi mùi đã biết không ngon.

Đời trước cô ăn đủ mọi loại món ngon rồi mà.

Cuộc sống thật khó, Thẩm Cẩm Nhiên thở dài một hơi.

Cô về đến nhà, quả nhiên không ngoài dự đoán của cô, cô hỏi Vương Thúy Phân: "Mẹ, chị họ đâu?"Vương Thúy Phân nói với vẻ chê bai: "Nói là thấy người không thoải mái, về phòng nằm rồi, đúng là một con nhỏ lười biếng.

"Thẩm Cẩm Nhiên, người chơi từ sáng tới trưa: "! "Đúng là kính lọc từ mẹ ruột mà.

Cô nhỏ giọng nói với mẹ mình: "Mẹ, xem con nhặt được gì nè?"Dứt lời cô lấy trứng gà rừng ra cho mẹ mình xem.

Vương Thúy Phân vui mừng khen ngợi: "Đúng là con gái ngoan của mẹ mà.

Con cất đi, chờ sau mẹ làm riêng cho con ăn.

"Thẩm Cẩm Nhiên lắc đầu, nói:"Mẹ, bốn quả trứng gà nhất định là cho chúng ta ăn, bố và mẹ không ăn, như vậy thì con sẽ làm canh trứng, như vậy thì ai cũng được ăn.

Bà mà biết trứng do con nhặt được thì còn khen con nữa.

"Vương Thúy Phân nghĩ thấy cũng được, trứng gà bà giấu cho con gái vẫn còn, không thiếu mấy quả này.

Nấu canh cho cả nhà còn có thể khiến mẹ chồng thích con gái hơn.

Thẩm Cẩm Nhiên bèn bắt đầu làm canh cà chua trứng, thêm bột vào canh là không thể, mẹ cô nhìn cô như đang nhìn công nhân lao động vậy.

Với Thẩm Cẩm Nhiên thì như vậy không có linh hồn.

Nhưng vẫn được mẹ cô khen lấy khen để, nói là còn ngon hơn canh bà nấu.

Kiêu ngạo.

jgqĐến buổi trưa mọi người bắt đầu lục tục về nhà.

Vương Thúy Phân kiêu ngạo thông báo chiến công vĩ đại của Thẩm Cẩm Nhiên, tâng cô lên tận trời.

Thẩm Cẩm Nhiên: "! "Mẹ cô không đi làm tiếp thị hàng hóa thật là đáng tiếc.

Bà nội thì cười tươi nói với cô: "Hôm qua cháu bị kinh hãi, còn ra ngoài làm việc, sao không chịu nghỉ ngơi một chút chứ.

".
 
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 12: 12: Mắng Lại Nữ Chính


Thẩm Cẩm Nhiên làm nũng:"Bà à, cháu ở nhà mãi thấy không được, nên lên núi tìm ít rau dại để thêm chút đồ ăn cho gia đình, không ngờ lại may mắn như vậy.

"Tất cả mọi người đều khen ngợi cô, nói cô vừa may mắn lại vừa hiếu thuận.

Chỉ có bác gái và Thẩm Diễm Hồng bĩu môi, đúng là bất công cùng cực mà.

Mọi người ăn bữa này mà vô cùng vui vẻ, coi như được một bữa mặn, tới chiều đi làm là có thêm sức lực rồi.

Sau khi ăn xong, mọi người đi nghỉ trưa.

Thẩm Cẩm Nhiên cũng về phòng, chỉ là khi Thẩm Diễm Hồng đi ngang qua cô thì có hừ một tiếng thật mạnh.

Thẩm Cẩm Nhiên: "! "Cứ như bị bệnh nặng vậy.

Lúc tỉnh dậy sau giấc ngủ trưa, Thẩm Cẩm Nhiên nhìn ánh nắng mặt trời gay gắt bên ngoài, cô thầm nghĩ, thôi để tối hãy học, tối vào hẳn trong không gian học cho tập trung.

Chuyện hôm nay cứ để lúc sau làm, thế là có thể yên tâm nằm ngủ thêm một giấc nữa.

Như vậy thì tối mới có tinh thần để học tập mà đúng không.

Bên ngoài, không biết là ai tạo ra tiếng động rất to, nào là xoong nồi muôi bát, cái nào có thể vang lên tiếng động là vang hết.

Thẩm Cẩm Nhiên mở mắt, thở dài một hơi.

Nếu không cách nào ngủ được thì ra đồng đi đưa nước cho mọi người thôi.

Lúc cô ra ngoài, Thẩm Diễm Hồng đang ở ngoài mặt đầy không vui, chỉ gà mắng chó:"Đúng là giỏi hưởng phúc mà, đều là con gái nhà họ Thẩm, có người thì vẫn được ngủ, mà mình thì phải làm việc, thật là không biết sao người ta lại mặt dày như thế chứ.

"Thẩm Cẩm Nhiên chẳng thèm để ý sự phẫn nộ đầy bất lực của cô ta, lấy nước mà mẹ cô treo ở cạnh giếng lúc trước, rồi rót vào trong siêu nước mang đi.

Thẩm Diễm Hồng thấy Thẩm Cẩm Nhiên không để ý tới mình thì lại càng tức giận, ở phía sau hùng hổ nói những lời không dễ nghe.

Thẩm Cẩm Nhiên quay đầu, nói to:"Đừng tưởng tôi tốt tính mà được đà lấn tới, nếu để tôi nghe thấy chị ăn nói lung tung, cẩn thận tôi cho mấy cái bạt tai đấy.

"Thấy Thẩm Cẩm Nhiên hùng hổ như vậy, Thẩm Diễm Hồng nhất thời không dám nói lời nào.

Sau đó cô ta nghi ngờ hỏi: "Mày là Thẩm Cẩm Nhiên à? Mày cũng trùng sinh ư?"Thẩm Cẩm Nhiên liếc mắt, nói với vẻ mất hứng: "Được rồi, chị nói linh tinh cái gì thế, tôi đi đây.

"Cô bỏ đi, để lại một mình Thẩm Diễm Hồng ngón theo bóng lưng cô trong sự hoài nghi.

Thẩm Cẩm Nhiên thầm nghĩ, loại người như nữ chính, đời trước cô gặp được quá nhiều, thuộc dạng tâm cao hơn trời.

Cô không muốn dây dưa quá nhiều với cô ta, nhưng tốt nhất cô ta đừng có chọc cô.

.
 
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 13: 13: Ra Đồng Đưa Nước


Dọc đường đi, Thẩm Cẩm Nhiên bỏ thêm vài cục đá lạnh vào trong siêu nước.

Đá nhanh chóng tan hết làm nước càng thêm mát lạnh, như vậy cũng có thể giải nhiệt được.

Nếu có đỗ xanh thì càng tốt.

Trong không gian thì có đỗ xanh đấy, nhưng phải tìm cớ mới lấy ra được.

Thẩm Cẩm Nhiên vừa đi vừa nghĩ, rồi tới nơi lúc nào chẳng hay.

Đúng lúc anh hai nhìn thấy, bèn gọi to:"Em gái, chờ ở đó, để anh tới đón.

Bà ơi, mẹ ơi, em con tới đưa nước, chúng ta đi nghỉ thôi.

"Dứt lời, cậu ta kéo anh cả cùng nhau chạy đi.

Người bên cạnh thấy vậy đều mở miệng trêu đùa:"Mấy anh em này đúng là tốt thật, Ny Ny nhà các bà cũng tốt ghê, còn biết tới đưa nước.

Con nhỏ nhà tôi chỉ biết chơi thôi, giờ không biết đang chui xó xỉnh nào chơi bời rồi.

"Vương Thúy Phân cười nói:"Trẻ con thôn ta đều ngoan mà, tôi đi nghỉ trước đã, chỉ còn chút này thôi.

Mẹ, ta đi thôi, lát nữa mẹ về với Ny Ny đi, phần kia của mẹ để con làm cho.

"Bà cụ Thẩm cười đồng ý.

Người trong nhà toàn nói bà bất công cả nhà thằng ba, nhưng ai bảo nhà thằng ba thương bà nhất chứ.

Bà cụ lớn tuổi từng này, ai tốt với bà cụ, lòng bà biết rõ.

Sau này bà dưỡng lão thì vẫn phải dựa vào nhà thằng ba cơ mà.

Thẩm Cẩm Nhiên cười tủm tỉm nhìn mọi người uống nước.

Anh cả của cô hỏi lớn tiếng: "Em gái, sao nước em mang uống ngọt thế?"Anh hai cũng nói theo: "Lại còn mát nữa chứ, anh uống xong không thấy nóng nữa rồi.

Em đúng là mưa đúng lúc của anh mà.

"Thẩm Cẩm Nhiên đã dần quen với việc bọn họ luôn coi cô tốt đẹp như thế nào.

Đành chịu thôi, cô vốn được người ta yêu thích như vậy đó.

Người cả nhà nhìn Thẩm Cẩm Nhiên với ánh mắt mang theo sự yêu thương cưng chiều, chỉ có bác gái cả là bĩu môi, nốc ừng ực một hớp nước to.

Thẩm Cẩm Nhiên cầm siêu nước trống không chầm chậm về nhà.

Bây giờ cô rất thích cuộc sống như thế này, không quá ồn ào cũng không quá tĩnh lặng, chẳng phải bận tâm chút phiền não nào.

Về đến nhà, cô phát hiện Thẩm Diễm Hồng không ở.

Thẩm Cẩm Nhiên không thèm để ý.

Thấy hôm nay thời tiết rất đẹp, cô bèn nghĩ mang chăn ra ngoài phơi nắng, như vậy ngủ mới thoải mái được.

Nhưng nhìn chăn của các anh trai, Thẩm Cẩm Nhiên cạn lời.

Chăn của bọn họ quá bẩn, thực sự không thể nhìn nổi nữa.

Xem ra mẹ cô đang hoàn toàn nuôi thả các anh trai của cô mà!Thẩm Cẩm Nhiên bèn bắt tay vào hì hục giặt.

Nhưng cũng may nhà cô còn chú ý đôi chút bằng việc lồ ng thêm vỏ chăn, không thì tối nay anh cả và anh hai phải lấy màn trời làm chăn rồi.

.
 
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 14: 14: Máy Bay Chi3n Đấu Trong Cãi Nhau


Cô vào không gian tìm dung dịch giặt đồ không mùi, dùng gần hết một chai mới coi như sạch.Sau đó Thẩm Cẩm Nhiên lại lên cơn thích sạch sẽ, bèn tháo vỏ chăn của mình, ông bà nội, và cả bố mẹ mang đi giặt hết.Ngay lúc cô giặt xong đang mang đi phơi thì mẹ cô trở về.Thấy cô đang làm việc, bà vội kêu lên: "Ối ông trời của tôi ơi, con đang làm cái gì vậy?"Thẩm Cẩm Nhiên sợ tới mức giật mình.Vương Thúy Phân không thèm nghe cô biện giải mà nói thẳng:"Con vừa mới khỏe hơn chút là đã bày trò rồi.

Mấy cái chăn bẩn thỉu của hai thằng anh con thì cần gì con giặt chứ, mọi người ra đồng làm việc xong thì cùng giặt là được."Thẩm Cẩm Nhiên vội vàng cắt ngang lời bà:"Mẹ, dạo này con rảnh rỗi không có việc gì làm nên mới làm thêm chút, như vậy mẹ cũng sẽ làm ít đi.

Chứ mẹ mệt mỏi thế này, con cũng đau lòng muốn chết!"Vương Thúy Phân cảm động, lẩm bẩm:"Mẹ sống nửa đời cuối cùng cũng có người thương rồi, coi như không uống cuộc đời này.

May là còn có con gái của mẹ."Bố của Thẩm Cẩm Nhiên: "???"Dọn dẹp xong trong sân thì Thẩm Cẩm Nhiên lại bận bịu rót đầy lu nước.Vương Thúy Phân nói chờ hai anh trai của cô về sẽ để bọn họ làm.Nhưng cô không chịu, chuyện tiện tay thôi mà.Sau khi cô làm xong xuôi thì Thẩm Diễm Hồng nhàn nhã thoải mái bước về, tay còn cầm một bông hoa dại.Vương Thúy Phân mất hứng trợn mắt coi thường, miệng thì cũng không bỏ qua cho cô ta:"Ây da, đại tiểu thư nhà ai thế, cứ rảnh rỗi cái là lại chẳng thấy người đâu.

Tao biết ngay cái nhà này không trông cậy được vào mày mà.

May là tao về nấu cơm trước, không thì cả nhà chờ uống gió tây bắc cho no bụng thôi."Thẩm Diễm Hồng nói với vẻ không vui:"Cháu chỉ ra ngoài một lúc, việc nhà cháu đều đã làm xong rồi.

Thím đừng có cậy mình là bề trên chỉ trỏ ra lệnh cho cháu.

Cháu không ăn uống của thím, thím quản được cháu chắc?"Vương Thúy Phân không phải kẻ dễ đối phó, Thẩm Cẩm Nhiên phải sợ thay cho nữ chính.Mẹ cô vốn là người nổi bật trong các máy bay chi3n đấu của thôn, một nhân vật như vậy mà nữ chính cũng dám động vào, đúng là thần mà.Quả nhiên Vương Thúy Phân một tay chống nạnh, tay kia chỉ thẳng mặt Thẩm Diễm Hồng mắng to:"Tao làm thím của mày, thì sẽ dạy dỗ mày.

Mày đi cả thôn này hỏi xem, có đứa con gái nào từng này tuổi đầu như mày mà không đi học, cũng chẳng ra đồng không?Có ai như mày ở nhà mà chỉ làm mấy việc vặt vãnh không? Không nói cái khác, mày không ăn uống đồ của nhà tao ấy hả? Tao nhổ vào!Với chừng đó công điểm của nhà mày làm gì đủ cho mẹ mày mang về cho nhà mẹ đẻ chứ.

Tao mới nói mày hai câu mà mày đã dám ngang nhiên cãi lại tao rồi.".
 
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 15: 15: Ai Về Nhà Nấy


Thẩm Diễm Hồng bị mắng tới mức đôi mắt đỏ bừng, phẫn nộ cãi:"Thím đây là già mà không nên nết, không phải chính con gái thím cũng không làm gì sao?"Vương Thúy Phân cười đắc chí:"Mày nhìn vỏ chăn phơi trong sân đi, đó là gì, là con gái tao giặt đấy.

Vả lại tao nuôi nổi con gái tao, chứ không giống mẹ mày chỉ lo cho nhà mẹ đẻ.

Nhà mẹ tao đều giúp đỡ tao, tao có hẳn năm anh trai cơ mà."Thẩm Cẩm Nhiên: "..."Thực ra không cần phải kiêu ngạo vậy đâu.Sau đó cô lại cảm thấy có hẳn năm người bác, vẫn có thể đắc chí một chút, bèn chống hai tay bên hông ~Lúc này mọi người đang lục tục về nhà.Nhìn cảnh tượng giương cung bạt kiếm trong sân, bà cụ Trần phá vỡ cục diện bế tắc: "Nói đi, chuyện gì thế này?"Thẩm Diễm Hồng khóc hu hu nói:"Thím ba thật vô lý quá, cứ chướng mắt cháu thôi.

Cháu có làm gì sai? Cháu đã làm xong việc hết rồi, mới ra ngoài một lát, vừa về thím đã mắng cháu.

Cháu từng này tuổi rồi, có còn cho cháu sống nữa không."Bác gái mất hứng nói:"Đây là thấy nhà bọn tôi dễ bắt nạt lắm phải không? Thật là, hai ngày trước mới đánh con bé, giờ lại bắt đầu bới móc gây sự rồi.

Nếu cái nhà này không dung được bọn con, vậy thì nói sớm, đừng làm mấy cái trò mèo này chứ."Thẩm Cẩm Nhiên giơ tay tỏ vẻ muốn phát biểu ý kiến.Bà nội vừa muốn nổi giận, thấy Thẩm Cẩm Nhiên như vậy thì quên luôn mọi thứ, bà cười hỏi: "Ny Ny muốn nói gì vậy? Có phải cháu bị dọa rồi không?"Thẩm Cẩm Nhiên lắc đầu:"Không phải ạ, cháu chỉ muốn nói là không phải Thẩm Diễm Hồng ra ngoài một lúc, mà là chị ấy ra ngoài nhiều cái một lúc ạ."Thẩm Diễm Hồng: "..."Tao cảm ơn mày quá.Cuối cùng bà nội nhắm mắt làm ngơ cho tất cả mọi người đi nấu nướng, không giải quyết được việc gì.Thẩm Diễm Hồng lại càng căm tức.Đúng là bất công, cái nhà này phải tách ra thôi.Không thể tiếp tục như vậy, không thì cô ta sẽ phát điên mất.Buổi tối, ngoài khám phá không gian thì Thẩm Cẩm Nhiên dành thời gian học tập.Cuối cùng cô mất mấy ngày ôn tập xong hệ thống kiến thức tiểu học, bắt đầu chuyển sang kiến thức của cấp hai.Học tập khiến cô như muốn trọc đầu, vả lại cũng chẳng vui vẻ mấy.Tối hôm đó, lúc cả nhà tụ tập ăn cơm, Thẩm Diễm Hồng tung ra một quả bom: "Con muốn trở lại trường đi học."Người cả nhà đều kinh ngạc nhìn cô ta, mà cô ta lại tỏ ra như không có việc gì rồi nói tiếp:"Con tới tuổi này, kết hôn thì quá sớm, mà ra đồng làm việc thì con không muốn.

Con nghĩ rồi, con tiếp tục học một năm lớp 9 là có thể vào thị trấn tìm việc, như vậy con cũng có thể phụ giúp gia đình.".
 
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 16: 16: Nữ Chính Muốn Đi Học


Bà nội Trần lạnh nhạt nói:"Đây là chuyện cháu phải bàn bạc với bố mẹ mình.

Lứa các cháu muốn đi học thì đều do mỗi nhà tự quyết, dù cháu có muốn lên trời hái trắng, chỉ cần bố mẹ cháu đồng ý, bà sẽ không quản.

"Thẩm Cẩm Nhiên cảm thấy bà nội là một bà cụ sáng suốt, bây giờ không tách hộ là vì người trong thôn đều sống cùng nhau như vậy.

Phàm là trong thôn mà có tiền lệ tách hộ nào, cô nghi ngờ bà nội sẽ là người đầu tiên đuổi bọn họ ra hết, tự sống một mình, nhắm mắt làm ngơ.

Bác gái hoàn hồn, lập tức cất cao giọng ngăn cản:"Đi học cái gì chứ, nhà chúng ta không có tiền, nhà chúng ta làm gì sánh được với nhà chú hai và chú ba chứ.

Con bỏ cái ý nghĩ đó đi, thành thật học ít việc vặt, qua vài năm kiếm một nhà khá giả rồi gả cho người ta, như vậy mẹ cũng không làm thất vọng con rồi.

"Vương Thúy Phân liếc nhìn, nói với vẻ không vui: "Khi nói chuyện nhà anh chị thì làm ơn đừng nhắc tới bọn tôi.

"Thẩm Diễm Hồng không phục:"Nếu mẹ không suốt ngày mang đồ về nhà mẹ đẻ thì chẳng lẽ không giao được tiền học phí cho con? Ở trong lòng mẹ, nhà cậu quan trọng hơn con phải không?!"Sắc mặt bác gái lúc thì tái mét, lúc lại đỏ bừng.

Bà ta liếc nhìn bà nội Thẩm, quả nhiên phát hiện bà cụ đang nghiêm túc ăn uống, chẳng thèm ngước mắt nhìn.

Bà ta tức giận thở hổn hển giơ tay chỉ Thẩm Diễm Hồng:"Mẹ mang đồ về nhà mẹ đẻ khi nào mà để con lăng mạ mẹ như vậy? Vì cái nhà này mẹ trả giá nhiều như thế, mà con lại nói mẹ như vậy sao? Ôi, tôi không thể sống được nữa, hu hu! "Vương Thúy Phân vừa ăn khoai tây vừa nói chen vào: "Diễm Hồng nói cũng đâu có sai.

"Thẩm Cẩm Nhiên: "! "Mẹ! Chúng ta đừng có nói thêm vào lung tung được không?Mẹ cô dùng hành động tỏ vẻ không được, tiếp tục vui vẻ xem trò hay.

Bố của Thẩm Cẩm Nhiên còn gắp ít dưa muối cho mẹ cô, còn tri kỷ nói: "Đừng chỉ ăn mỗi khoai tây, nóng ruột lắm, thêm chút dưa muối này đi.

"Ngay cả hai ông anh trai của cô nhồm nhoàm ăn mà vẫn còn tranh thủ nói: "Mấy người cãi nhau thì cẩn thận chút, đừng phun đồ ra ngoài, tởm lắm.

"Thẩm Cẩm Nhiên: "! "Cô phải làm gì để cứu vớt cả nhà pháo hôi này đây!!!Bà cụ Thẩm gắp ít đồ ăn cho Thẩm Cẩm Nhiên, rồi cười hơ hớ nói: "Ny Ny ngoan, con tập trung ăn đi, đừng xem trò hay nữa.

"Thẩm Cẩm Nhiên: "! "Không, cô nào có, cô còn đang nghiêm túc quy hoạch tương lai cho người nhà mà.

.
 
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 17: 17: Lại Có Phong Ba


Cuối cùng bữa cơm tan trong sự không vui.

Ông bà nội dửng dưng về phòng như không có chuyện gì.

Bác gái lòng đau như cắt về phòng gặm nhấm nỗi đau.

Nhưng Vương Thúy Phân thì không chiều, trợn mắt nói:"Chị dâu, hôm nay tới ngày chị dọn dẹp bát đũa, chị có thể vừa dọn dẹp vừa đau lòng được đấy, không chậm trễ chút nào đâu.

"Bác gái: "! "Đây là tiếng người ư?Dứt lời, Vương Thúy Phân bèn kéo Thẩm Cẩm Nhiên về phòng của bọn họ.

Ba người đàn ông của nhà bọn họ thì lẽo đẽo theo sau, dáng vẻ như thể vợ (mẹ) của bọn họ nói cực kỳ đúng.

Thẩm Cẩm Nhiên: "! "Sát thương không cao, nhưng tính sỉ nhục lại cực mạnh.

Thẩm Diễm Hồng thì không biết đi đâu.

Bác gái một mình đứng bên cạnh bàn ăn hỗn độn, sắc mặt sa sầm.

Thẩm Cẩm Nhiên theo mẹ vào phòng bọn họ, thấy mẹ cô lấy trứng gà đã nấu xong đưa vào tay cô.

Bà còn nói:"Mẹ thấy ban nãy con không ăn mấy, con cầm về, lát nữa đói thì ăn.

Nhà bác cả đúng là đáng ghét, lần nào cũng gây sự lúc đang ăn cơm, hại Ny Ny nhà chúng ta không ăn ngon.

"Bố của Thẩm Cẩm Nhiên cũng tỏ ra không vui:"Đúng thật, đúng là chiều nhiều sinh hư, anh cả nên dạy dỗ lại bọn họ đi, chẳng có chút phép tắc nào.

"Anh cả và anh hai cũng gật đầu đồng ý.

Thẩm Cẩm Nhiên chỉ biết vỗ trán không biết nói gì.

Cô định chia trứng gà cho mỗi người một phần, nhưng chẳng ai chịu nhận, đều bảo để cô ăn còn tẩm bổ sức khỏe.

Lúc bọn họ đang ở đây nhường nhịn, bên ngoài vang lên tiếng cãi vã.

Đôi mắt Vương Thúy Phân bừng sáng, bà bèn nói với Thẩm Cẩm Nhiên:"Ny Ny, cho con thứ tốt thì con cứ ăn đi.

Nếu không đủ, mẹ bảo các bác nhà ngoại lấy thêm cho.

Mẹ còn muốn ra ngoài xem có chuyện gì xảy ra, lỡ ra chậm thì lỡ mất trò hay, con phải ngoan nhé.

"Dứt lời, bà vội vã bước nhanh ra ngoài, bố và các anh trai của cô cũng đi theo.

Thẩm Cẩm Nhiên: "! "Người nhà đúng là có yêu thương cô, nhưng không nhiều lắm.

Cô bỏ trứng gà vào trong túi quần, rồi cũng tò mò đi ra xem.

Cô vừa ra khỏi cửa thì đã thấy ở trong sân, Thẩm Diễm Hồng khóc lóc vô cùng đáng thương, như phải chịu nỗi oan ức tày trời.

Bác gái thì như sư tử cái nổi điên, kìm nén bản thân để không lao lên cấu xé người ta.

Trong sân còn một người phụ nữ trung niên dẫn theo một cậu trai trông có vẻ gầy gò yếu ớt.

Cậu ta khúm núm cúi đầu, không nói lời nào.

.
 
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 18: 18: Một Quả Trứng Gà Gây Ra Chuyện


Người phụ nữ trung niên kia vừa nhìn là biết không phải dễ đối phó, bà ta nói với ngữ khí khó chịu:"Tôi sống từng này tuổi đầu, đây là lần đầu tiên thấy một đứa con gái mặt dày như thế.

Thẩm Diễm Hồng, mày nói xem, mày nhận trứng gà của Đại Cường nhà tao mấy lần rồi?"Cậu trai tên là Đại Cường kia ngẩng đầu, sắc mặt đỏ bừng, cậu ta kéo tay áo mẹ mình, nhỏ giọng nói: "Mẹ à, đi thôi, chúng ta về nhà.

"Người đàn bà kia giật ống tay áo ra, quát lớn: "Mày cút sang một bên cho bà, bà thấy mày là đã bực rồi, về sẽ xử mày sau.

"Cậu trai kia lại cúi đầu, không dám nói tiếp nữa.

Xung quanh đầy đám dân trong thôn xem trò vui.

Thẩm Cẩm Nhiên cũng hứng thú nhìn sự phát triển của câu chuyện.

Trò vui khi hai phe cãi nhau thế này thật sự quá thú vị mà.

Thẩm Diễm Hồng cúi đầu, vẻ mặt bối rối.

Đây là chuyện cô ta làm trước khi chưa trùng sinh.

Đại Cường thích cô ta, lần nào cũng cho cô ta này nọ.

Cô ta từ chối vài lần, rồi sau đó cũng thuận tay nhận lấy.

Sau khi trùng sinh, cô ta quên mất chuyện này.

Lần này tâm trạng không tốt, cô ta định ra ngoài đi dạo, nào ngờ gặp tên ngốc này.

Cậu ta cứ dúi trứng gà cho cô ta, mà cô ta cũng không nghĩ nhiều, cứ thế nhận lấy.

Ai ngờ bà mẹ điêu ngoa của Đại Cường lập tức lao ra, không chịu nghe cô ta giải thích đã kéo cô ta tới nhà họ Thẩm, miệng còn mắng mỏ không thôi.

Cô ta nhất định phải nghĩ cách, không thể để mình bị tổn hại danh tiếng được.

Thẩm Diễm Hồng chớp mắt, lập tức nghĩ ra một ý tưởng nham hiểm.

Cô ta khóc lóc nói: "Đúng là cháu gặp anh Đại Cường dọc đường, anh ấy chỉ nói mấy lời như đúng nhưng sai, sau đó đưa trứng cho cháu.

"Sau đó cô ta dùng ánh mắt rất có ý nhìn cô gái trong nhà.

Thẩm Cẩm Nhiên cảm thấy nữ chính này thật sự quá xấu xa.

Xung quanh lập tức lặng ngắt như tờ, tất cả mọi người nhìn nhà họ Thẩm xem bọn họ có thái độ gì, đây là có chuyện gì.

Bà cụ Trần khẽ ho một tiếng, nhìn thoáng xung quanh rồi hỏi: "Đại Cường, rốt cuộc trứng gà này cháu cho ai? Cháu nói đi.

"Đại Cường càng cúi gằm mặt xuống, hồi lâu không đáp tiếng nào.

Thẩm Diễm Hồng khóc lóc nói tiếp:"Cháu biết nhà này không chào đón cháu, nhưng cháu cũng là người nhà họ Thẩm mà bà nội.

Bà hỏi như vậy, có phải là muốn hủy cuộc đời cháu không?Cháu vô tội, cháu vốn không biết tại sao anh Đại Cường cho cháu trứng gà, anh ấy cũng chẳng nói rõ.

Cháu tưởng! ".
 
Mang Kho Hàng Bến Cảng Xuyên Tới Thập Niên 70
Chương 19: 19: Tuồng Diễn Chính


Vương Thúy Phân chậc chậc một tiếng, nói bằng âm lượng tất cả mọi người có thể nghe thấy:"Đây đúng là cuộc mua bán kiếm ổn chứ không lỗ chút nào mà.

"Thẩm Cẩm Nhiên cảm thấy lúc này mẹ cô trông rất giống nhân vật phản diện.

Bác gái thì mất hứng nói lại:"Vợ chú ba, cô đang nói cái gì thế, chuyện còn chưa rõ ràng là thế nào mà cô đã chốt lại như vậy rồi ư? Sao tâm địa cô lại xấu xa như vậy chứ?Cô ngứa mắt với Diễm Hồng nhà tôi, tôi biết, nhưng cũng không cần làm như vậy để chà đạp con bé chứ, con bé vẫn còn nhỏ cơ mà.

"Thẩm Cẩm Nhiên: "! "Tình tiết kinh điển này, mặc dù có hơi muộn nhưng vẫn đến.

Mọi chuyện cứ căng thẳng như vậy.

Lúc này giọng chị Đại Niếp vang lên:"Cháu và các em chưa từng nhận bất cứ thứ kỳ của các bạn nam trong thôn.

Bà nội từng dạy cháu rồi, muốn gì thì tự mình kiếm, không lấy đồ người khác.

Chuyện này của Diễm Hồng có lẽ là hiểu nhầm.

Thím Vương, thím xem nhà cháu đưa thím năm quả trứng gà coi như chuyện này qua đi được không.

Chúng ta sống cùng một thôn, ngày ngày gặp gỡ, đừng để mọi chuyện ồn ào tới mức không nhìn được mặt nhau.

"Bà cụ Trần mỉm cười nhìn Đại Niếp rồi nói tiếp: "Ý của Đại Niếp chính là ý của tôi.

"Thẩm Diễm Hồng nghe xong, đây không phải là gần như định tội cho cô ta rồi ư, mà còn không được phép phản bác.

Thế không được!Cô ta còn chưa kịp nói gì thì bà cụ Thẩm đã nghiêm khắc liếc nhìn cô ta một cái.

Thẩm Diễm Hồng sợ tới mức co rúm người, ngậm miệng lại, không dám nói gì nữa.

Bác cả và bác hai không mấy vui vẻ, trong nhà cứ thế mất đi năm quả trứng gà, đúng là lỗ nặng.

Bác hai còn mất hứng nghĩ:"Một con nhỏ ra vẻ oai phong gì lúc này chứ, tính cách giống y bà nội nó, vẫn cần phải có con trai, chỉ có mấy đứa con gái như thế này thì không thể dưỡng lão được.

"Thím Vương nhìn năm quả trứng gà tới tay, bèn vui vẻ đáp:"Tôi biết nhân phẩm của nhà các vị, mà tôi cũng nào muốn chiếm lợi của ai, nhưng thím Thẩm ạ, vẫn phải dạy dỗ Diễm Hồng nhà thím cho tử tế vào.

"Bà nội Thẩm chỉ cười tiễn mọi người đi về.

Thẩm Cẩm Nhiên cảm thấy kế tiếp mới là tuồng diễn chính.

Bà nội ngừng tươi cười, sắc mặt sầm xuống, nhìn Thẩm Diễm Hồng với ánh mắt nghiêm khắc rồi trầm giọng hỏi: "Cháu nói đi, rốt cuộc là thế nào? Đừng có lừa bà.

"Nhất thời Thẩm Diễm Hồng sững sờ đứng đó, không biết nên nói gì.

.
 
Back
Top Bottom