Ngôn Tình Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 960: 960: Chương 998


“Cô… Chúng tôi là đến mua xe, cô dựa vào cái gì mà đuổi chúng tôi đi.”
Bạch Tố Y tức giận đến mức khuôn mặt xinh đẹp cũng tái đi, cả người run lên.

Đám người này đúng là không biết xấu hổ.

“Mua xe? Dạng như hai người thì có thể mua được xe gì?”
Ôn Nhã Như lập tức dùng lời lẽ khinh miệt nói lại, trên mặt tràn ngập sự khinh bỉ.

Ngay lập tức, cô ta lại dựa lên người Từ Bạch Đình, dương dương tự đắc, nói: “Nào có giống như anh yêu của tôi, ra tay là hào phóng, mua luôn cho tôi một chiếc Mercedes-Benz G-Class.”
Xem đến đây, sự khinh bỉ trong mắt Thư Quỳnh Lam cũng đã tăng lên đến cực điểm.

“Hai kẻ ăn mày lại dám đắc tội với cậu Bạch Đình, cũng không mở mắt chó mà xem thử bản thân là thuộc dạng gì.”
Thư Quỳnh Lam lập tức lên tiếng trách mắng, trong mắt hiện ra tia uy h**p.

“Nhanh cút đi, bằng không tôi sẽ gọi bảo vệ.”
“Cô.”’
Bạch Tố Y đang định phản bác thì lại bị Lâm Thiệu huy ở bên cạnh đưa tay kéo lại.

Lâm Thiệu Huy nhíu chặt mày, đưa mắt nhìn chằm chằm vào Thư Quỳnh Lam: “Hy vọng các cô đừng hối hận.”

Hả?
Lời nói này của Lâm Thiệu Huy lập tức khiến tất cả mọi người đều sững người.

Bọn họ dường như không dám tin người này lại còn dám uy h**p lại bọn họ.

Trong nháy mắt, trên khuôn mặt bọn họ lại tiếp tục lộ ra vẻ vô cùng khinh bỉ.

Hối hận?
Sao bọn họ lại có thể hối hận được chứ?
“Ha ha ha.”
Ngay lập tức, Từ Bạch Đình đó lại lớn tiếng cười, khinh bỉ nói: “Đây chính là cái gọi là sự uy h**p không có chút lực nào đó sao? Chỉ dựa vào đồ bỏ đi như mày mà có thể khiến tao hối hận?”
Vừa nghe thấy câu này, Thư Quỳnh Lam và Ôn Nhã Như ở bên cạnh cũng bày ra vẻ mặt coi thường, cảm thấy vô cùng buồn cười.

Một tên bỏ đi lại dám uy h**p người thừa kế của nhà họ Từ ở Bắc Lộc?
Chuyện này giống hệt như chuyện châu chấu đá xe, đúng là nực cười.

Mà Lâm Thiệu Huy lại chẳng quan tâm đến bọn họ nữa, nói với Bạch Tố Y: “Bà xã, nếu như đã có người không muốn kiếm tiền, vậy chúng ta qua cửa hàng khác xem đi.”
Lời này nói ra lại khiến cho Thư Quỳnh Lam trợn ngược mắt, vẻ chán ghét lại càng thể hiện rõ ra mặt.

Không muốn kiếm tiền?
Hai kẻ ăn mày như bọn họ thì có thể kiếm được bao nhiêu tiền cho cô ta?
Sau đó, Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y liền từ từ đi ra khỏi cửa của cửa hàng 4S trong ánh mắt khinh thường của mọi người.

Lúc này, trong lòng Ôn Nhã Như cảm thấy vô cùng vui vẻ.

Cô ta chỉ cảm thấy giống như đã báo được thù rồi.

Nhưng, dừng ở đây thì không hề khiến cô ta cảm thấy thỏa mãn.

Đợi đó đi, Bạch Tố Y, đây chỉ mới là bắt đầu thôi.

Lần này, tôi nhất định phải khiến các người tan nhà nát cửa.

Mà chính vào lúc này.

“Thiệu Huy, chúng ta về nhà thôi.”
Bạch Tố Y bực bội, không vui nói.

Xe thị bị đâm hỏng, lại còn bị sỉ nhục, hiện giờ tâm trạng của cô có thể nói là vô cùng xấu.

Chỉ là, Lâm Thiệu Huy lại cười, nói với cô: “Nhưng chúng ta còn chưa mua xe đón khách mà.”
“Chúng ta cũng đã bị đuổi ra ngoài rồi thì làm sao mà mua?”
Bạch Tố Y bực tức nói.

Chính vào lúc này, Lâm Thiệu Huy lại nhìn về phía một cửa hàng 4S khác, cười nói: “Mercedes-Benz đuổi chúng ta ra, vậy chúng ta có thể qua cửa hàng này mua mà.”
Hả?
Trong lòng Bạch Tố Y nổi lên nghi ngờ, nhìn về nơi mà Lâm Thiệu Huy đang nhìn, sắc mặt lập tức tái đi.

Ngay sau đó, cô run giọng, vô cùng hoảng sợ nói: “Thiệu Huy, anh điên rồi à?”
Không bao lâu sau.

“Chào quý khách, Rolls Royce Tinh Khởi Nam Giang xin tận tình phục vụ quý khách.”
Bạch Tố Y và Lâm Thiệu Huy vừa bước vào trong cửa hàng 4S, một người đẹp mặc áo dài cổ điển liền cung kính chào hỏi bọn họ.

Mà chính vào lúc này, Lâm Thiệu Huy nói thẳng vào chủ đề: “Tôi muốn mua một lô Rolls-Royce Phantom, đại khái khoảng ba mươi chiếc.”
Uỳnh.

Giọng Lâm Thiệu Huy không lớn, nhưng ngay lập tức gây lên một trận náo động cho toàn bộ bên trong cửa hàng 4S.

Tất cả mọi người đều trừng mắt há miệng, dùng ánh mắt vô cùng kinh ngạc, nhìm chằm chằm vào hai vợ chồng Lâm Thiệu Huy.

Người có thể mua được Rolls-Royce thì chắc chắn là dạng siêu giàu.

Mà người có thể vừa lên tiếng liền mua đến ba mươi chiếc Rolls-Royce thì đã không thể dùng từ giàu có để hình dung nữa rồi, mà có lẽ nên được gọi là… thần giàu.

Lập tức cô gái bán hàng đó đã hoàn toàn bị dọa.

Đôi mắt cô ấy trần ngập kinh hãi, lên tiếng trong tình trạng đầu óc không thể suy nghĩ được gì: “Thưa… Thưa anh, anh đang nói đùa sao?”
Muốn mua luôn ba mươi chiếc, bằng với bốn mươi lăm triệu đô đấy.

Từ lúc cô ấy vào làm đến nay đã mười năm, nhưng trước giờ cô ấy chưa từng nhìn thấy một khoản lớn như vậy bao giờ.

Mà Lâm Thiệu Huy lại không hề để ý đến sự kinh ngạc và lo sợ của mọi người, đưa thẳng chiếc thẻ ngân hàng qua.

“Quẹt thẻ.

Ba mươi chiếc.”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 961: 961: Chương 999


Mua rồi.

Vậy mà thật sự đã mua rồi.

Đám người chứng kiến cảnh tượng này đều sắp điên rồi.

Một chiếc Rolls-Royce Phantom đáng giá một triệu rưỡi đô la, ba mươi chiếc tức là bốn mươi lăm triệu đô.

Nhưng hai người trẻ tuổi chỉ hơn hai mươi tuổi đang ở trước mặt này lại chẳng buồn chớp mắt, cứ thể quẹt thẻ thanh toán?
Bọn họ chỉ cảm thấy thế giới này đã điên rồi.

Sắc mặt của tất cả mọi người đều dừng lại ở dáng vẻ khó mà tin được.

Giống như nhìn thấy ma vậy.

Ngay lập tức là cảnh tượng hoàn toàn bùng nổ.

“Trời ơi.

Là tôi hoa mắt sao? Mua luôn ba mươi chiếc Phantom đắt nhất của Rolls-Royce? Còn trả thẳng bằng quẹt thẻ? Rốt cuộc hai người này là thần thánh phương nào vậy chứ?”
“Người phụ nữ đó hình như là Bạch Tố Y, Tông chủ Nam Lộc.”
“Đúng là cô ấy.

Chủ nhân mới của nhà họ Bạch, khiến bốn dòng họ quyền lực và giàu có nhất cúi đầu phục tùng.

Chẳng trách lại có thể hào phóng đến như vậy.”
“…”
Một màn chấn động, vang vọng toàn bộ hiện trường.

Tất cả mọi người đều hướng ánh mặt về phía Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y.

Lúc này, ánh mắt bọn họ đều tràn ngập sự kính phục.

Đặc biệt là người bán hàng nữ đó.

Hai tay cô ấy nắm chặt lấy tấm thẻ ngân hàng, cả khuôn mặt đều đỏ lên, cả người từ trên xuống đều run lên.

Đúng là vui như phát điên.

Bởi vì chỉ cần cô ấy bán được một chiếc Phantom thì cô ấy đã có thể nhận được một phẩy năm phần trăm, tức là hai mươi hai nghìn năm trăm đô.

Mà ba mươi chiếc Phantom thì chính là sáu trăm bảy mươi lăm nghìn đô.

Khoản tiền này còn nhiều hơn số mà cô ấy kiếm được cộng trong cả mười lại.

Đúng là khoản tiền khổng lồ từ trên trời rơi xuống.

Lúc ban đầu, cô vốn tưởng Lâm Thiệu Huy chỉ đang nói đùa.

Nhưng hiện giờ cô chỉ cảm thấy tam quan của bản thân sắp bị lật đổ rồi.

Chuyện này quá mức vô nhân tính.

Lúc này, người bán hàng nữ đó kích động đến mức có hơi nói lắp: “Thưa… Thưa anh, thưa cô, hai người ở đây đợi tôi một lát.

Tôi lập tức đi sắp xếp.”
Sau đó, cô ấy vội vàng lao đến phòng kế toán.

Cùng lúc này, biết được thân phận cả Bạch Tố Y, toàn bộ cửa hàng 4S đều trở nên sôi sục.

Tất cả nhân viên lập tức chuyển ghế tới, đưa đồ ăn thức uống, dâng trà rót nước, bóp vai bóp chân cho hai người.

Ngay cả đến người quản lý của bọn họ cũng nửa quỳ trên đất, lau giày da cho Bạch Tố Y.

Nhưng Bạch Tố Y lúc này lại mang dáng vẻ vô cùng lo lắng.

Bởi vì số tiền trong tấm thẻ đó là tiền vốn của bốn dòng họ quyền lực và giàu có nhất đầu tư vào Tập đoàn Bạch Lạc.

Cứ như vậy mà tiêu xài lãng phí, trong lòng cô cảm thấy bất an.

Nhưng cô không hề biết, với tài sản của chồng cô, đừng nói là chỉ mua ba mươi chiếc Rolls-Royce, cho dù là mua lại cả cửa hàng này thì cũng không thành vấn đề.

Lúc này, chiếc Mercedes-Benz G-Class gần ba trăm nghìn đô mà Ôn Nhã Như và Từ Bạch Đình đã mua đang được đám người Thư Quỳnh Lam cung kính đưa tới, chuẩn bị rời khỏi cửa hàng 4S.

Nhưng chính vào lúc này.

“Uỳnh.”
Một tiếng gầm của xe ô tô khiến lòng người chấn động từ từ truyền tới từ cửa hàng 4S Rolls-Royce ở bên cạnh.

Một chiếc Rolls-Royce Phantom hoàn toàn mới, đang được lái ra một cách vô cùng tao nhã.

“Rolls-Royce Phantom.”
Hai mắt Ôn Nhã Như lập tức sáng lên.

Sau khi cô ta nhìn thấy chiếc xe siêu sang này thì lập tức cảm thấy chiếc Mercedes-Benz G-Class của bản thân chẳng còn hay ho nữa.

Mà Từ Bạch Đình ở bên cạnh lại khịt mũi khinh thường: “Phantom thì có gì mà ghê gớm.

Chiếc của anh ta không phải cũng là Phantom sao?”
Chỉ là giọng nói vừa kết thúc.

“Uỳnh.”
Chiếc thứ hai.

Chiếc thứ ba.

Chiếc thứ tư.

Từng chiếc, từng chiếc Rolls-Royce liên tục từ từ đi ra từ trong cửa hàng 4S đó.

Tổng cộng là ba mươi chiếc.

“Chuyện… Chuyện này là không thể nào.”
Ngay lập tức Từ Bạch Đình ngẩn người.

Ánh mắt anh ta tràn ngập sự kinh ngạc.

Quả thật là không dám tin.

Mà Ôn Nhã Như ở một bên cũng tim đập thình thịch điên cuồng.

Cô ta thật sự không nghĩ ra được rốt cuộc là ai mà lại lắm tiền đến như vậy, lại có thể một lần mua ba mươi chiếc Phantom.

Thế này thì cũng giàu quá rồi nhỉ?
Đến ánh mắt Thư Quỳnh Lam cũng tràn ngập đố kỵ.

Cô ta nghĩ thầm trong lòng: “Nhiều xe như vậy thì phải có bao nhiêu phần trăm đây chứ?”
Lúc này, Từ Bạch Đình nóng lòng lên tiếng hỏi nhân viên của cửa hàng Rolls-Royce: “Đây là ai mà lại hào phóng đến như vậy? Một lần mà mua nhiều xe như thế.”
Người nhân viên đó liếc nhìn Từ Bạch Đình, lập tức đắc ý mỉm cười, khoe khoang nói: “Người đến cửa hàng chúng tôi mua xe là người quyền quý hàng đầu ở Nam Lộc hiện nay, Tông chủ Nam Lộc.”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 962: 962: Chương 1000


Cái gì?
Cả người Ôn Nhã Như và Từ Bạch Đình lập tức chấn động mạnh, vẻ mặt lộ ra vô cùng kinh ngạc.

Vào thời khắc này, cảm giác dường như hô hấp cũng bị ngưng trệ lại.

Tông chủ Nam Lộc?
Bọn họ vừa từ nước ngoài về, không hề biết về tình hình thế cục hiện nay của Nam Lộc.

Vì vậy đương nhiên bọn họ cũng không biết đến còn có sự tồn tại của nhân vật số một này.

Trong ấn tượng của bọn họ, trước giờ tỉnh Nam Lộc không phải được chi phối bởi bốn dòng họ quyền lực và giàu có nhất sao?
Mà hiện giờ bốn dòng họ quyền lực và giàu có nhất lại đồng thời cung phụng một người làm chủ?
Sao có thể có chuyện này được.

Thời khắc này, hai người đều giương to mắt, quả thật không dám tin vào tất cả những điều mà bản thân nghe được.

Rốt cuộc là người thế nào lại có thể thu phục bốn dòng họ quyền lực và giàu có nhất với mánh khóe thấu trời ở Nam Lộc này để trở thành chủ của cả một tỉnh?
“Anh yêu à, nhân vật thế này, chúng ta bắt buộc phải kết giao.”

Cả người Ôn Nhã Như kích động đến phát run, vẻ mặt tràn ngập khát vọng.

Đó là Tông chủ Nam Lộc.

Nếu như có thể kết giao với người đó, vậy thì từ nay về sau, ở Nam Lộc này không phải bọn họ có thể tung hoành được rồi sao?
Mà lúc này, Từ Bạch Đình cũng gật đầu liên tục, hai mắt lóe lên tia mong đợi.

Trong lòng anh ta đang nghĩ, bất kể thế nào cũng phải làm thân được với người thế này.

Nhưng vào lúc hai người chuẩn bị đi vào trong cửa hàng 4S Rolls-Royce để gặp mặt vị Tông chủ Nam Lộc thần bí đó, thì đột nhiên lại nhìn thấy Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y lần lượt đi ra.

Hai người đầu tiên là sững người, sau đó thì điên cuồng bật cười.

“Hai kẻ ăn mày các người có phải đi nhầm chỗ rồi không? Nơi này là nơi các người có thể vào sao?”
Lúc này Ôn Nhã Như cười vô cùng vui vẻ, lời lẽ vô cùng cay nghiệt: “Chỉ dự vào các người mà muốn mua Rolls-Royce? Quên lời tôi nói rồi sao? Mở mắt chó ra mà nhìn cho rõ bản thân là dạng gì rồi hãy nói tiếp.”
Lúc này, Thư Quỳnh Lam cũng phụ họa theo, nói: “Cô Nhã Như, cô biết nói đùa thật đấy.

Hai kẻ khố rách áo ôm này thì sao có thể mua nổi Rolls-Royce chứ.”
“Theo tôi thấy, đại khái là bọn họ cũng đến đây đi vòng vòng ngắm nghía mà thôi.”
Phía sau cô ta, đám nhân viên của cửa hàng 4S Mercedes-Benz cũng lộ ra nụ cười lạnh, khinh bỉ nhìn chằm chằm vào hai người Lâm Thiệu Huy.

“Ai nói chúng tôi không mua nổi?”
Ngay lập tức, những lời này đã khiến Bạch Tố Y tức giận.

Đối phương năm lần bảy sỉ nhục cũng đã khiến cô hoàn toàn phát cáu rồi, lập tức bực tức mắng: “Ngay vừa nãy, chúng tôi đã mua ba mươi chiếc Rolls-Royce Phantom.”
Tinh.

Tức khắc, toàn bộ hiện trường rơi vào một mảng yên tĩnh.

Tất cả mọi người đều trợn mắt há mồm, sự nghi ngờ lộ ra trong mắt, có phải bản thân đã nghe nhầm rồi không.

Tiếp theo đó.

“Phụt.

Ha ha ha.”
Một tràng cười đồng loạt nổ ra, vang lên vào khoảnh khắc này, vô cùng chói tai.

Không chỉ như vậy, Ôn Nhã Như ở một bên, sau khi nghe thấy lời này của Bạch Tố Y thì cười đến gập người: “Ha ha ha… Bạch Tố Y à, Bạch Tố Y.

Tôi không ngờ mới nửa năm không gặp mà cô đã học theo tên bỏ đi này, mặt dày y chang nhau, cũng bắt đầu phun ra toàn lời nói dối rồi.”
“Còn nói mua ba mươi chiếc Rolls-Royce? Cô là nói cô chính là Tông chủ Nam Lộc sao? Đúng là cười chết tôi rồi.

Cô cũng không nhìn xem bản thân là dạng người gì.”
Lời nói của Ôn Nhã Như càng ngày càng khắc nghiệt.

Đặc biệt là nhìn thấy lời chém gió của Bạch Tố Y bị cô ta vạch trần thì quả thật trong lòng cô ta đã vui vẻ đến cực điểm rồi.

Hôm nay, cô phải nghiền nát con đ* đã hại cô ta như con chó mất nhà mà trốn ra nước ngoài này dưới chân.

Chỉ là, chính vào lúc này, Lâm Thiệu Huy lại mỉm cười: “Sao các cô biết vợ tôi không phải Tông chủ Nam Lộc?”
Hả?
Tất cả mọi người đều sững người, sau đó khóe môi lại lộ ra vẻ vô cùng khinh bỉ, không hề cảm thấy lời nói đùa này của Lâm Thiệu Huy buồn cười.

Lúc này, nụ cười của Ôn Nhã Như trầm xuống, chế nhạo: “Nếu như cô ta là Tông chủ Nam Lộc thì ngay bây giờ, tôi đây sẽ quỳ xuống l**m đế giày cho anh.”
Mà Từ Bạch Đình ở một bên lại lộ ra vẻ mặt ghê tởm nói: “Phí lời với hai đứa khố rách áo ôm này làm gì.

Hôm nay phải kết giao với Tông chủ Nam Lộc mới là chuyện quan trọng nhất.

Chúng ta không thể bỏ lỡ cơ hội này.”
“Anh yêu à, anh nói đúng.

Đợi đến lúc gặp được Tông chủ Nam Lộc rồi, chúng ta nhất định phải nói với ông ấy, hai kẻ không biết sống chết này dám mạo nhận ông ấy, để ông ấy xé xác hai kẻ này ra.”
Ôn Nhã Như ác độc cười nói, khoác lấy tay của Từ Bạch Đình, chuẩn bị đi gặp Tông chủ Nam Lộc.

Nhưng chính vào lúc này, bọn họ đột nhiên lại nhìn thấy một cô gái bán hàng của cửa hàng Rolls-Royce mang theo nét mặt vui vẻ chạy ra.

Sau đó cô gái đó gập sâu người với Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y.

Tiếp đến, cô gái đó đưa ra một chùm chìa khóa, nói: “Thưa anh Huy và chị nhà, thủ tục đã làm xong rồi.”
“Đây là chìa khóa của ba mươi chiếc xe đó của anh chị.”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 963: 963: Chương 1001


Vào khoảnh khắc tiếng của nhân viên bán hàng ngừng lại, bỗng nhiên không khí của toàn bộ hiện trường rơi vào lặng yên như tờ.

Tất cả mọi người đều giống như đã bị bóp chặt cổ họng, ai ai cũng đều trong dáng vẻ trừng mắt, há mồm, vô cùng kinh ngạc.

Ảo giác.

Chuyện này, con mẹ nó, chắc chắn là ảo giác.

Đã làm xong thủ tục rồi?
Chìa khóa xe của ba mươi chiếc xe?
Cặp vợ chồng này không hề chém gió.

Khi đó, sắc mặt của tất cả mọi người đều thay đổi, giống hệt như vừa nhìn thấy ma vậy.

Ai ai cũng điên cuồng xoa xoa đôi mắt của bản thân.

Họ không dám tin vào những gì mà mắt mình nhìn thấy.

“Chìa… Chìa khóa xe.

Bọn họ thật sự đã đặt mua ba mươi chiếc Rolls-Royce Phantom!”

“Tôi đang nằm mơ sao? Vừa rồi người nhân viên đó đã nói rõ, người mua những chiếc Rolls-Royce Phantom này là Tông chủ Nam Lộc.

Lẽ nào là đang nói người phụ nữ này thật sự là Tông chủ Nam Lộc?”
“Tí tách.”
“Tí tách.”
Từng giọt mồ hôi lạnh không ngừng rơi xuống từ trên trán của bọn họ.

Nếu như đối phương thật sự là Tông chủ Nam Lộc, mà lúc trước bọn họ lại dám sỉ nhục đối phương như vậy, vậy không phải là chết chắc rồi sao?
Tông chủ Nam Lộc là sự tồn tại có thanh thế cường thịnh nhất ở cả cái Nam Lộc này hiện nay.

Người đó là người có thể khiến bốn dòng họ quyền lực và giàu có nhất đều phải dốc sức quỳ lạy, các nhân vật lớn không thể không cúi đầu.

Vậy thì sự tồn tại của một cửa hàng 4S nhỏ nhoi như bọn họ trong mắt đối phương chẳng khác nào sự tồn tại của một con bọ, búng tay cái là có thể g**t ch*t ngay được.

Dám sỉ nhục người ở đẳng cấp này, đúng là tìm đến cái chết mà!
“Không thể nào… Chuyện này là không thể nào.”
Ngay lúc này.

Trên khuôn mặt của Ôn Nhã Như lộ ra vẻ kinh hãi tột độ.

Cô ta quả thật không dám tin vào mắt của chính mình.

Nửa năm trước, lúc cô ta rời đi, khi đó Bạch Tố Y vẫn chỉ là một Tổng giám đốc nhỏ bé.

Giờ đây, chỉ trong nửa năm ngắn ngủi trôi qua, vậy mà Bạch Tố Y đã trở thành Tông chủ Nam Lộc?
Sao lại có thể có chuyện này được!
Vẻ mặt cô ta khó coi đến mức giống như có thể nhỏ nước ra vậy.

Dù sao thì vừa mới ban nãy, cô ta còn châm biếm nếu Bạch Tố Y là Tông chủ Nam Lộc thì cô ta sẽ quỳ xuống l**m giày cho Bạch Y Lộc.

Mà hiện giờ, cô ta đã bị vả mặt ngay lập tức rồi.

Lúc này, sau khi chứng kiến một màn này, Thư Quỳnh Lam cũng cảm thấy trong tim mình đang bị một con dao đâm mạnh vào.

Đau...!Đau tim.

Trước đó, lúc Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y nói muốn mua một lô xe ở trong cửa hàng của cô ta, cô ta lại khịt mũi khinh thường, chẳng hề để tâm đến.

Cho rằng hai người nghèo thì chẳng qua cũng chỉ là nói xằng nói bậy.

Nhưng hiện giờ đối phương ở ngay quán bên cạnh, mua ba mươi chiếc xe sang với trị giá mỗi chiếc đến hơn triệu độ.

Nếu như ban đầu cô ta không dùng mắt cho nhìn người, đuổi hai vợ chồng này ra ngoài, vậy thì hiện giờ, có lẽ hai vợ chồng này đã mua ba mươi chiếc Maybach ở trong cửa hàng Mercedes-Benz 4S của bọn họ rồi.

Mà cô ta cũng đã có thể thu được khoảng phần trăm mấy trăm nghìn đô.

Nhưng mà hiện giờ, cô ta chẳng có gì cả.

Phần trăm mấy trăm nghìn đô đó, và cả phần thưởng cuối năm hậu hĩnh đều đã hoàn toàn rời xa cô ta vào khoảnh khắc này rồi.

“Cô… Vậy mà cô lại là Tông chủ Nam Lộc?”
Từ Bạch Đình lập tức giật mình, trong lòng bỗng nhiên có một dự cảm không lành.

Người nắm trong tay bốn gia tộc quyền lực và giàu có nhất, thống trị Nam Lộc, vậy mà lại là người phụ nữ ở trước mặt này?
Chỉ là, phản ứng của Ôn Nhã Như lại là nụ cười khinh thường: “Tông chủ Nam Lộc cái khỉ mốc ấy! Nửa năm trước, cô ta vẫn chỉ là một Tổng giám đốc nhỏ nhoi.

Mới nửa năm trôi qua mà đã thành Tông chủ Nam Lộc.

Sao có thể có chuyện như vậy được?”
“Nhất định là người nhân viên đó hiểu nhầm rồi.”
Lời này vừa nói ra, mọi người cũng bừng tỉnh từ trong kinh ngạc, ánh mắt lập tức lộ ra sự tức giận.

Suýt chút nữa đã bị đôi nam nữ chó chết này lừa rồi.

Đúng thế.

Một Tổng giám đốc nhỏ nhoi, lại chỉ dùng thời gian nửa năm mà có thể trở thành chủ của cả một tỉnh.

Chuyện này căn bản chính là chuyện cổ tích.

Về căn bản là không có khả năng có thể xảy ra được.

Nhất định là người nhân viên đó đã hiểu nhầm.

“Dám chơi tao? Tao thấy chúng mày là muốn tìm chỗ chết rồi.”
Từ Bạch Đình lập tức trừng mắt, có phần thẹn quá hóa giận.

.

truyện xuyên nhanh
Bởi vì vừa rồi, anh ta đã thật sự cho rằng Bạch Tố Y chính là Tông chủ Nam Lộc.

Hiện giờ, anh ta mới ý thức được là bản thân đã bị lừa.

Lúc này, ánh mắt của Ôn Nhã Như liền đặt lên trên người Bạch Tố Y, trong mắt lộ ra vẻ giễu cợt và ác độc: “Bạch Tố Y, cô khoe mẽ trước mặt tôi phải không? Vậy giờ tôi ra lệnh cho cô, lập tức chuyển ba mươi chiếc xe này sang tên của tôi.”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 964: 964: Chương 1002


Cái gì?
Nghe thấy lời này, sắc mặt của tất cả mọi người đang có mặt ở hiện trường đều lộ ra vẻ không thể tin được.

Thế này có tính là cướp giữa ban ngày không?
Ồ.

Tất cả mọi người đều hoàn toàn sững sờ.

chính là họ không ngờ rằng Ôn Nhã Như lại ngang ngược đến bước này.

Lại dám trắng trợn cướp đi.

Bốn mươi lăm triệu đô không phải là con số nhỏ đâu.

Mà lúc Bạch Tố Y cũng đã tức đế cả người phát run.

Người phụ nữ này đã không còn là đơn giản vô lý gây chuyện nữa, mà chính xác là phát điên, là mất trí rồi.

Lúc này, Bạch Tố Y tức giận nói: “Cô nằm mơ đi.

Xe là do tôi mua, dựa vào cái gì mà tôi phải cho cô?”
“Ha ha.”
Vậy mà lại thấy Ôn Nhã Như cười lạnh hai tiếng, sau đó dùng vẻ mặt nham hiểm nhìn chằm chằm vào Bạch Tố Y: “Chính là dựa vào tôi của hiện tại.

Hiện giờ bất cứ lúc nào, tôi cũng có thể khiến cho cả nhà các người chết sạch.”
Hiện giờ, Ôn Nhã Như đã ngang ngược đến cực điểm.

Bởi vì bạn trai của cô ta là cậu ấm của một dòng họ giàu có và quyền lực ở Bắc Lộc.

Cô ta mà muốn xử lý hai người Lâm Thiệu Huy thì cũng chỉ là dễ như trở bàn tay.

Mà lúc này, Từ Bạch Đình, người đã sớm vô cùng tức giận cũng kiêu căng ngang ngược mà gầm lên: “Không đưa? Thứ mà Từ Bạch Đình tôi muốn, trước giờ chưa từng có thứ gì không có được.”
“Quản lý Lam, bảo người của cô dạy dỗ cho cẩn thận đôi nam nữ chó mà này.

Có đánh chết cũng không sao cả.

Xảy ra chuyện thì để tôi gánh.”
Trọng giọng nói tràn ngập sự hung ác.

Vừa nghe thấy lời này, Thư Quỳnh Lam, người vốn dĩ đang mang theo sự đô kỵ trong lòng, lập tức lộ ra vẻ mặt âm hiểm: “Hai người đắc tội với cậu Bạch Đình thì thôi không nói, lại còn dám mạo nhận Tông chủ Nam Lộc.

Đúng là thèm chết mà.”
Ngay lập tức, cô ta liền vẫy vẫy tay, ra lệnh với đám bảo vệ phía sau: “Lên! Không cẩn nể nang, cứ đánh thoải mái.”
Nhưng chính vào lúc này, cô nhân viên bán hàng của cửa hàng Rolls-Royce lại ngăn phía trước hai người Lâm Thiệu Huy, tức giận nói: “Các người muốn làm gì? Nơi này là của hàng 4S của phía Rolls-Royce chúng tôi.

Không đến lượt các người giở trò lưu manh!”
Vốn dĩ con gái của cô ấy bị bệnh tim, đang cần bảy trăm bảy mươi nghìn đô để thực hiện ca phẫu thuật ghép tim.

Cô ấy đã đi vay mượn tất cả bạn bè, họ hàng thân thích nhưng vẫn không gom được đủ tiền, chỉ có thể để con gái cô ấy chờ đợi cái chết trong tuyệt vọng.

Nhưng may mà có khoản phần trầm mấy trăm nghìn đô mà Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y mang tới cho cô ấy mà cuối cùng cô ấy đã có thể gom đủ tiền viện phí.

Đối với cô ấy mà nói, vợ chồng Lâm Thiệu Huy chính là ân nhân cứu mạng của con gái cô ấy.

Cô ấy tuyệt đối sẽ không để hai người Lâm Thiệu Huy chiu chút thương tổn nào.

Chỉ là.

“Bốp!”
Ôn Nhã Như lại đã giáng một bạt tai lên khuôn mặt cô ấy, khiến cho cả người cô lập tức loạng choạng, ngã xuống đất.

Trên khuôn mặt đó lập tức hiện lên dấu bàn tay đỏ ửng.

“Một bán hàng nhỏ bé cũng dám quản nhiều chuyện.

Tôi thấy cô là chán sống rồi đó.”
Ôn nhã Như hừ lạnh giọng, trong mặt hiện lên tia khinh bỉ, tiếp tục ra lệnh: “Quản lý Lam, con đ* này dám lo lắm chuyện, cô l*t s*ch đồ của cô ta ra cho tôi, rồi đánh cùng với nhau.”
Cái gì?
Nghe thấy câu này, vẻ mặt cô gái bán hàng nó lập tức trở nên trắng bệch.

Cô ấy không ngờ Ôn Nhã Như lại mất trí đến như vậy.

Đánh cô ấy thì cũng thôi, đằng này thậm chí còn muốn l*t s*ch đồ của cô ấy, để cô chịu sự sỉ nhục giữa nơi đông người.

Chứng kiến cảnh này, trong mắt Lâm Thiệu Huy cung đã lộ ra tia lạnh lùng âm u, sau đó, nghiêng người lên trước người bán hàng đó: “Cô không sao chứ?”
Chỉ là.

“Đi mau đi.

Anh và chị nhà, hai người mau đi đi.”
Người bán hàng đó lại mặc kệ sự an toàn của bản thân, vừa khóc vừa gào lên với hai người Lâm Thiệu Huy.

Lời này của cô ấy lập tức mang tới sự chế giễu của đám người Thư Quỳnh Lam và Ôn Nhã Như.

Đã đắc tội với con trai của nhà họ Từ, dòng họ quyền quý giàu có ở Bắc Lộc thì Lâm Thiệu Huy có thể đi đâu được? Anh định sẵn chết là cái chắc rồi.

Nhưng Lâm Thiệu Huy chẳng quan tâm đến phản ứng của bọn họ, hai mắt lại đưa lên, nhìn chằm chằm vào Ôn Nhã Như: “Cô chắc chắn là muốn cướp xe của tôi?”
“Đúng thế.”
Ôn Nhã Như cười lạnh ra tiếng, dùng dáng vẻ từ trên cao nhìn xuống để nhìn Lâm Thiệu Huy: “Hiện giờ, đổi tên chủ xe sang tên cho tôi, sau đó vợ chồng hai người, mỗi người dập đầu ba cái với tôi thì chuyện này coi như bỏ qua.”
“Bằng không, hôm nay, các người đều đừng mong sống sót rời khỏi nơi này.”
Vẻ đắc ý trên mặt cô ta giống như đã chắc chắn là hai người Lâm Thiệu Huy sẽ không dám từ chối.

“Được.”
Nhưng đúng vào lúc này, Lâm Thiệu huy lại đã lên tiếng ý, đồng thời đưa chồng hợp đồng mua xe cho Ôn Nhã Như.

Trên mặt Lâm Thiệu Huy lại lộ ra nụ cười vô cùng lạnh lùng: “Có bản lĩnh thì cô cầm lấy.”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 965: 965: Chương 1003


Ồ!
Lập tức tất cả mọi người đều sững sờ, dường như bọn họ lại không ngờ đến Lâm Thiệu Huy lại đồng ý nhanh như vậy.

Lúc này, trên mặt bọn họ đều là bộ dạng khinh bỉ.

Đúng là đồ nhát cáy.

Bị người ta cướp mất bốn mươi lăm triệu đô, vậy mà lại không dám để lộ ra chút bất mãn nào, ngược lại còn chủ động hai tay dâng lên.

Đúng là vô dụng, nhát gan đến cực điểm.

Mà từ điểm này thì có thể nhìn ra, cặp vợ chồng trước mặt này tuyệt đối không thể là Tông chủ Nam Lộc.

Bằng không sao có thể lại vô dụng như vậy được?
“Cầm lấy đi, thứ vô dụng!”
Ôn Nhã Như giật lấy mấy bản hợp đồng đó, trên mặt lại lộ ra vẻ vô cùng vui sướng.

Chỗ này là bốn mươi lăm triệu đô đấy.

Vậy mà lại đã rơi vào trong tay cô ta rồi sao?
Cả đời này sợ là cô ta cũng không kiếm được nhiều tiền như vậy.

Lúc này, cô ta đưa mắt nhìn chằm chằm vào vợ chồng Lâm Thiệu Huy.

Lòng tham của cô ta nổi lên mãnh liệt, tiếp tục dùng dáng vẻ sư tử lên tiếng uy h**p: “Không đủ! Các người bắt buộc phải lấy thêm ra bốn mươi triệu đô nữa mới có thể rời khỏi đây.”
Lúc này dường như cô ta đã ăn chắc được hai vợ chồng Lâm Thiệu Huy rồi.

Nếu muốn sống tiếp thì bắt buộc phải dùng tiền để mua mạng sống.

“Cô!”
Lập tức Bạch Tố Y vô cùng tức giận, ngay tức khắc muốn mắng chửi Ôn Nhã Như.

Rõ ràng đối phương đã coi bọn họ thành cái máy rút tiền.

Nhưng còn chưa đợi Bạch Tố Y phát tác, Lâm Thiệu Huy đã dẫn trước đứng ra.

Anh dùng ánh mắt chết người, nhìn chằm chằm vào Ôn Nhã Như, nói: “Ôn Nhã Như, cô phải nghĩ cho kỹ đấy.

Đồ của tôi, không dễ lấy như thế đâu.”
Cái gì?
Biểu cảm của tất cả mọi người đều lập tức thay đổi, người này lại dám uy h**p Ôn Nhã Như?
Lời nói điên cuồng kiểu này của Lâm Thiệu Như giống như nếu Ôn Nhã Như lấy đồ của anh thì sẽ gặp phải cảnh nhà tan cửa nát vậy.

Điều này khiến cho tất cả mọi người có mặt ở hiện trường đều cười lạnh không thôi.

Lúc này, những người có mặt ở đây đều dùng ánh mắt ngu ngốc nhìn Lâm Thiệu Huy.

“Ha ha ha…”
Cả người Từ Bạch Đình đều lập tức cười đến rung người, giống như nghe thấy lời nói đùa lớn nhất trong thiên hạ vậy.

Cả mặt anh ta đều tràn ngập vẻ khinh thường: “Thứ bỏ đi đáng chết! Mày lại dám uy h**p người phụ nữ của tao? Miệng lưỡi cũng khá quá đấy.

Cầm chín mươi triệu đô của mày thì sao nào? Chỉ cần Từ Bạch Đình tao muốn thì mày bắt buộc phải đưa.

Bởi vì trong mắt tao, chúng mày chỉ là thứ ruồi muỗi.

Muốn sống tiếp thì phải đưa tiền.”
“Nhưng mà hiện giờ, tao đổi ý rồi.

Chín mươi triệu đô không đủ.

Tao muốn một trăm năm mươi triệu độ!”

“Uỳnh!”
Toàn bộ hiện trường lập tức sục sôi.

Ngay sau đó, ánh mắt của mọi người đều dồn về phía Lâm Thiệu Phàm, sự khinh bỉ trong ánh mắt lại càng đậm hơn.

Cậu nói xem cậu ra vẻ làm cái gì?
Giờ thì đắc tội với cậu Bạch Đình, lại còn phải mấy không thêm sáu mươi triệu đô nữa.

Đúng là não heo mà.

Mà lúc này Ôn Nhã Như cũng gật đầu liên tục, trong mắt lộ rõ vẻ tham lam, thèm ch** n**c miếng, nói: “Đúng, đúng, đúng.

Bắt buộc phải đưa một trăm năm mươi triệu đô! Sau khi xong chuyện, các người còn phải dập đầu xin lỗi tôi.

Bằng không các người chết lại ở nơi này đi.”’
Lúc này, cô ta cũng đã nổi rõ vẻ sự hám tiền của bản thân, không tiếc giá nào cũng phải cướp lấy tất cả tài sản trên người hai người Lâm Thiệu Huy.

Dù sao hai thứ vô dụng này cũng không dám phản kháng lại.

Việc đối phương càng ngày càng chèn ép cũng đã mài mòn hoàn toàn khiến sự kiên nhẫn của Lâm Thiệu Huy.

Lúc này, anh lắc lắc đầu, khóe miệng kéo lên một nụ cười kỳ lạ: “Vậy nếu như tôi nói không thì sao?”
Hả?
Mọi người lại lần nữa sững người.

Sau đó, ai ai cũng liên tục lắc đầu không thôi.

Ánh mắt mà họ nhìn Lâm Thiệu Huy cũng giống như đang nhìn một người đã chết vậy.

Vô cùng khinh bỉ và coi thường.

Chuyện đã đến nước này, đưa hay là không đưa cũng đã sớm không phải chuyện mà một kẻ bỏ đi như Lâm Thiệu Huy có thể quyết định được nữa.

Không đưa thì chết.

“Đồ ngu này là não bị úng nước rồi sao? Lời của cậu Bạch Đình mà cũng dám không nghe.

Thật sự muốn chết rồi sao?”
“Đúng đó.

Đúng là ngu không chịu nổi.

Cậu ta là không tưởng tượng nổi quyền thế của nhà họ Từ ở Bắc Lộc là đáng sợ đến mức nào.”
Tất cả mọi người đều suy ngẫm nhìn chằm chằm vào Lâm Thiệu Huy, giống như anh đã là một người chết vậy.

“Nếu mày đã muốn chết thì tao thành toàn cho mày.”
Trong mắt Từ Bạch Đình lộ rõ vẻ hung ác: “Đánh thẳng cho đến lúc chết cho tao!”
Nhưng, chính vào khoảnh khắc câu nói của anh ta vừa kết thúc.

“Cậu động vào cậu ấy thử xem.”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 966: 966: Chương 1004


Chính vào lúc Thư Quỳnh Lam chuẩn bị lệnh cho bảo vệ của bên cô ta lôi Lâm Thiệu Huy đi đánh thừa sống thiếu chết thì một giọng nói tức giận bất ngờ vang lên.

Mọi người lập tức đưa mắt nhìn theo.

Sau khi nhìn rõ người đang đến, lập tức cả người đều trở nên căng thẳng.

“Trời ơi! Ông… Ông ấy không phải người Chủ tịch già của Bất động sản Diệu Long, Lưu Vĩ Long sao?”
Tim của tất cả mọi người có mặt ở hiện trường đều đập nhanh điên cuồng, vừa nhìn liền có thể nhận ra người này là người Chủ tịch già của Công ty Bất động sản lớn nhất Thành phố Nam Giang.

Mà sau đó, dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Lưu Vĩ Long lại cúi người trước Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y, vô cùng cung kính nói: “Cậu Huy, cô Tố Y, nghe danh đã lâu.”
Cái gì?
Tất cả mọi người ở hiện trường đều hóa đã.

Vẻ mặt của ai ai cũng đều mang đều vẻ mặt khó tin.

Mỗi người đều trừng lớn mắt, dường như không dám tin vào mắt mình.

Bọn họ đã nhìn thấy điều gì đây?
Đại ca cầm đầu trong giới bất động sản của Thành phố Nam Giang lại giống như một con chó cúi đầu, gập eo trước đôi vợ chồng này?
Đây chắc chắn là ảo giác.

“Vậy mà thật sự lại là… Lưu Vĩ Long? Chuyện, chuyện này là không thể nào.”
Trong lòng bọn họ lập tức có dự cảm không lành.

Bọn họ cảm thấy cổ họng bản thân giống như đang bị một bàn tay to lớn vô hình đang điên cuồng bóp chặt lấy.

Chỉ la, trên khuôn mặt Lâm Bạch Đình đó vẫn mang theo vẻ coi thường như cũ: “Bất động sản Diệu Long thì làm sao? Chẳng qua cũng chỉ là một đám côn đồ mà thôi.

Lẽ nào còn dám chống lại nhà họ Từ bọn tao sao?”
“Lưu Vĩ Long, tôi cho ông thời gian một phút.

Lập tức cút khỏi đây! Bằng không, đến cả ông tôi cũng đánh.”
Nhưng anh ta vừa dứt lời.

“Giọng điệu cũng lớn đấy, Từ Bạch Đình.

Cậu coi Nam Lộc chúng tôi thành Bắc Lộc các cậu rồi sao?”
Một tiếng cười khinh bỉ lập tức truyền ra từ trong chiếc Rolls-Royce.

Ngay sau đó, dưới ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, bọn họ nhìn thấy một người trung niên dẫn theo bảy, tám vệ sĩ đi đến phía bên này.

“Đó là… Người đứng đầu Thành phố Vân Kinh, Khưu Bá Sơn!”
“Uỳnh!”
Vào khoảnh khắc một người nói ra thân phận của Khưu Bá Sơn, tất cả mọi người có mặt ở hiện trường đều cả người run rẩy.

Khoảnh khắc này, mọi người mang theo một loại cảm giác ngứa ran ở da đầu.

Hiện giờ lại có thêm một nhân vật lớn tên tuổi lẫy lừng ở trong tỉnh Nam Lộc xuất hiện ở nơi này?
Hơn nữa cũng là để đứng ra chống lưng cho cặp vợ chồng “vô dụng” bị bọn họ coi thường?
Ngay lập tức, tất cả mọi người đều hoàn toàn trở nên xôn xao.

Chỉ là, chuyện này mới chỉ là bắt đầu.

Rầm rầm rầm.

Từ trong cửa hàng 4S Rolls-Royce đó, một vài nhân vật quyền quý của Tỉnh Nam Lộc đều lần lượt bước ra, sau đó nhất loại bước đến trước mặt hai vợ chồng Lâm Thiệu Huy, trên mặt đều lộ ra sự sùng kính.

Đột nhiên cúi người.

Trong khoảnh khắc này, bảy, tám nhân vật lớn đều cung kính cúi người với Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y.

“Kính chào Tông sư Nam Lộc.”
Yên lặng.

Vào thời khắc toàn bộ các nhân vật lớn của Nam Lộc đồng thanh nói, không khí ở cửa của cửa hàng 4S giống như đã đông cứng lại.

Bất kể là hai người Ôn Nhã Như và Từ Bạch Đình, hay là đám người Thư Quỳnh Lam, vào khoảnh khắc này, bọn họ đều không dám tin vào tai và mắt của chính mình.

Tông chủ Nam Lộc.

Bạch Tố Y lại thật sự là Tông chủ Nam Lộc?
Bọn họ không hề nói dối.

Lúc này, ánh mắt của mỗi người dành cho bọn họ đều tràn ngập sự ngạc nhiên.

Bọn họ chỉ cảm thấy từ tận nơi sâu thẳm của linh hồn mình cũng đều đang điên cuồng run rẩy, khiến cho bọn họ giống như nhìn thấy cơn đại hồng thủy, hay là mãnh thú, chính là cảm giác sợ hãi muốn chết.

Đặc biệt là Ôn Nhã Như, lúc này sắc mặt cô ta đã trở nên trắng bệch.

Tông chủ Nam Lộc, người nắm giữ quyền lực mà cả bốn dòng họ quyền lực và giàu có nhất cùng chọn ra.

Địa vị so với Từ Bạch Đình thì còn tôn quý hơn gấp trăm lần.

Một nhân vật thế này mà bọn họ lại muốn đánh chết người đó tại chỗ?
Đúng là tự mình tìm đến chỗ chế mà.

Từ Bạch Đình ở một bên cũng đã hoàn toàn ngơ ngác.

Vốn dĩ chỉ có một Bất động sản Diêu Long thì anh ta còn không đặt vào trong mắt.

Nhưng Hiện giờ liên tục bước ra đến bảy, tám nhân vật lớn có máu mặt ở Tỉnh Nam Lộc chống lưng cho vợ chồng Bạch Tố Y.

Những thế lực này tập hợp lai với nhau thì e là nhà họ Từ bọn họ cũng không dám coi thường.

Khi anh ta nhìn thấy những nhân vật lớn này đều cung kính cúi người với Bạch Tố Y, tôn kính gọi cô là Tông chủ Nam Lộc, cả người anh ta đã run rẩy đến điên rồi.

Không thể nào.

Chuyện này là không thể nào.

Không chỉ bọn họ, đến cả Bạch Tố Y cũng không kìm nổi mà sững người.

Bời vì những người đang đứng trước mặt cô lúc này, Bạch Tố Y không hề quen biết bọn họ, chỉ là vừa rồi trong lúc mua xe có thoáng nhìn qua trong chốc lát mà thôi.

Hiện giờ bọn họ lại cúi người hành lễ với cô?
Cô không hề biết, sở dĩ những ông lớn này lại khiêm nhường như vậy, chủ yếu là muốn nịnh bợ người thần bí phía sau Bạch Tố Y.

Chính vào lúc này, Lâm Thiệu Huy lên tiếng, cười nói: “Các ông là người Nam Lộc.

Hiện giờ có người sỉ nhục Tông chủ Nam Lộc thì làm thế nào?”
“Uỳnh.”
Vừa nghe thấy câu này, tất cả các ông lớn đều vui đến phát điên.

Bọn họ biết, hiện giờ Lâm Thiệu Huy đã chấp nhận để bọn họ thể hiện lòng thành của mình.

Ngay sau đó, bọn họ liền kích động ngẩng đầu, ánh mắt đều đỏ rực, sau đó đồng thanh hô lên: “Phải giết! Phải chết! Phải diệt!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 967: 967: Chương 1005


Khi nghe thấy lời này, hai chân Thư Quỳnh Lam lập tức không thể không khống chế được mà điên cuồng run rẩy.

Bản thân lại đã đắc tội với toàn bộ nhân vật máu mặt của cả Tỉnh Nam Lộc?
“Uỳnh.”
Nghĩ đến điểm này, cô ta lập tức suýt chút nữa ngã ra trên đất.

Sắc mặt lập tức chuyển sang màu trắng bệch như tờ giấy trắng, giống như đã nhìn thấy ma vậy.

Đặc biệt là sau khi cô ta liên tưởng đến bản thân không những đuổi hai người Lâm Thiệu Huy, mà thậm chí còn muốn động tay động chân với bọn họ, định đánh bọn họ đến chết thì lập tức sợ hãi muốn nhanh chóng chuồn đi.

Khi Từ Bạch Đình nghe thấy lời này thì cũng hóa đá tại chỗ.

Trong ánh mắt anh ta tràn ngập vẻ kinh hãi.

Đặc biệt là anh ta còn nhìn thấy trong số những nhân vật lớn đó lại có một người, người đó thậm chí còn là khách quý của nhà họ Từ bọn họ.

Vậy mà lúc này, người đó lại chẳng chút do dự phản bội lại nhà họ Từ bọn họ, quay qua quỳ trước chân của Bạch Tố Y.

Đây chắc chắn là ảo giác.

Lúc này, người không cách nào có thể tiếp nhận được đương nhiên là Ôn Nhã Như.

Nửa năm trước, hai người này còn chỉ là một kẻ đáng bỏ đi.

Vậy mà mới trôi qua nửa năm ngắn ngủi, sao có thể đã đứng trên đỉnh cao quyền lực rồi được?
Chuyện này… nhất định là giả.

Lúc này, cô ta điên cuồng nhìn những nhân vật máu mặt đó, cuồng loạn hét lên: “Là giả.

Bọn họ tuyệt đối không thể là Tông chủ Nam Lộc được.

Các ông đều đã bị bọn họ lừa rồi!”
Hả?
Trong nháy mắt, những nhân vật lớn đó đều đổ dồn ánh mắt hung dữ về phía cô ta, nhìn chằm chằm vào cô ta.

Khóe miệng đều giương lên một nụ cười trào phúng.

Người phụ này đúng là ngu ngốc đến không thể ngu ngốc hơn được nữa rồi.

Chuyện đã đến nước này rồi còn sống chết không hối cả.

Đúng là tìm đường chết.

Mà Lâm Thiệu Huy cũng lạnh lùng đưa mắt nhìn, giọng điệu mang theo ý giết chóc, nói: “Nếu bọn họ đã định đánh chết bọn tôi, vậy các ông cũng không cần nương tay.”
“Uỳnh!”
Những người vệ sĩ của những nhân vật máu mặt đó đều không chút kiêng dè, đi về phía mấy người bọn họ.

Nhìn thấy cảnh tượng này, đám người Thư Quỳnh Lam và Ôn Nhã Như lập tức cảm thấy một luồng khí lạnh xông thẳng lên trời.

Trên khuôn mặt bọn họ đều mang theo vẻ vô cùng sợ hãi.

Bọn họ có nằm mơ cũng không ngờ đến cục diện lại sẽ biến chuyển theo hình thức này.

Đối phương muốn lật ngược lại, đánh bọn họ thành tàn phế?
“Anh yêu ơi, chúng ta phải làm sao đây?”
Ôn Nhã Như lập tức hoảng loạn, nắm chặt lấy tay Từ Bạch Đình, vẻ mặt vô cùng sợ hãi.

Mà lúc này, sắc mặt Từ Bạch Đình cũng vô cùng căng thẳng, vội vàng hét lớn: “Các ông muốn làm gì? Tôi là cậu chủ của nhà họ Từ ở Bắc Lộc, Từ Bạch Đình đấy.

Nếu các ông dám động vào tôi thì chắc chắn nhà họ Từ sẽ không để cho các ông sống yên.”
Chỉ là, những nhân vật máu mặt đó lại chỉ đồng loạt cười lạnh.

“Nhà họ Từ? Đã đắc tội với Tông chủ Nam Lộc thì đừng nói là cậu, cho dù là Tông chủ Bắc Lộc, nhà họ Tiêu đến đây thì cũng phải chết!”
Cái gì?
Nghe thấy lời này, Ôn Nhã Như và Từ Bạch Đình lập tức đổ mồ hôi lạnh, tim bọn họ đều đập điên cuồng.

Điên rồi.

Những người này đã điên hết rồi.

Vì hai kẻ giả mạo mà không tiếc làm kẻ địch với nhà họ Từ?
Cộp cộp cộp.

Mà tiếng bước chân của những người vệ sĩ khi rơi vào trong tim bọn họ thì giống như âm thanh của địa ngục đang đến đoạt mạng.

Điều này khiến bọn họ vô cùng sợ hãi.

Chỉ là.

“Uỳnh!”
Một loạt tiếng gào rú của động cơ đồng loạt vang lên, là từ một góc phố khác truyền đến.

Một chiếc xe sang trọng trị giá trăm ngàn đô đang lao đến.

Nhanh chóng dừng lại trước cửa của cửa hàng Rolls-Royce.

Rầm rầm rầm.

Tiếp ngay sau đó, từ trong xe lần lượt một nhóm người mặc vest đen chỉnh tề bước xuống.

Tổng cộng có hai, ba chục người, toàn bộ đều mang theo phong thái hiên ngang, sang trọng hơn người.

Mà khi nhìn thấy người đàn ông trung niên dẫn đầu, sắc mặt đám nhân viên của cửa hàng Mercedes-Benz như Thư Quỳnh Lam đều lần lượt lộ ra vẻ vui mừng đến điên cuồng.

“Đó là người tổng phụ trách của Mercedes-Benz ở khu vực Nam Lộc chúng ta, Hoa Thiên Thành.”.

Ra chương nhanh nhất tại # TRUMtruy eЛ.vn #
“Chúng ta được cứu rồi.”
Lúc này, bọn họ giống như đã nắm được cọng cỏ cứu mạng, điên cuồng vẫy tay với phía Hoa Thiên Thành.

“Sếp Thành, mau đến cứu chúng tôi.”
“Sếp Thành, nơi này có người mạo nhận Tông chủ Nam Lộc, còn muốn đánh chúng tôi thành tàn phế.”
Mà lúc này, Thư Quỳnh Lam cũng đã thay đổi tư thế trước đó, dương dương tự đắc nhìn hai vợ chồng Lâm Thiệu Huy, trong mặt lộ ra vẻ hung hãn: “Đồ chó, dám mạo nhạn Tông chủ Nam Lộc? Tổng phụ trách ở Tỉnh Nam Lộc của bọn tôi đến rồi.”
“Các người chết chắc rồi.”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 968: 968: Chương 1006


Mà lúc này, Ông Nhã Như cũng đã bật cười lớn: “Bạch Tố Y, đôi nam nữ chó chết các người, vận may cũng kém thật đấy.

Không ngờ phải không? Người tổng phụ trách của Mercedes-Benz ở khu vực Nam Lộc đã đến rồi, người ta là người cấp cao trong Tỉnh Nam Lộc này, các người đợi chết đi.”
“Còn muốn đánh bọn tôi đến tàn phế? Lát nữa tôi xem rốt cuộc là ai chết trước.”
“Đây là ông trời có mắt, muốn xử lý đôi nam nữ chó chết này rồi!” Từ Bạch Đình cũng đắc ý cười lớn, trong mắt tràn ngập vẻ hung hãn.

Bọn họ đã có thể đoán trước được kết cục thảm hại của Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y.

Mà những nhân vật lớn đang có mặt ở đây lúc này vừa nhìn thấy Hoa Thiên Thành đến thì cũng vô cùng căng thẳng.

Một người đàn ông eo giắt bạc triệu, phía sau còn có quyền thế ngút trời chống lưng, có thể gọi là một bá chủ ở Tỉnh Nam Lộc này.

Địa vị, quyền thế so với bốn dòng họ quyền lực và giàu có nhất thì tuyệt đối có thể ngang hàng với bọn họ.

Mái tóc Hoa Thiên Thành màu xám bạc, hai mắt sắc bén như đại bàng để lộ ra vẻ vô cùng uy nghiêm, khiến người ta không cách nào nhìn thẳng.

Lúc này, sắc mặt ông ta lại vô cùng u ám, bước lớn đến phía này, vô cùng khí thế.

Lúc này, Thư Quỳnh Lam dùng dáng vẻ vô cùng nịnh bợ bước lên nghênh đón, châm dầu vào lửa, nói: “Sếp Thành, cuối cùng ông đã đến rồi.

Đôi nam nữ chó chết này dám gây chuyện ở cửa hàng 4S của chúng ta, còn đụng chạm với cậu Bạch Đình.

Chúng tôi tiến hành khuyên can, ai mà biết bọn họ không những không nghe chúng tôi khuyên, mà ngược lại còn định đánh chúng tôi đến tàn phế.

Sếp Thành, sếp không được tha cho bọn họ đâu.”
Đổi trắng thay đen.

Thư Quỳnh Lam đã hoàn toàn bị lòng đố kỵ che mờ mắt rồi.

Chuyện đánh mất một khoản hoa hồng lớn đã khiến cô ta ôm hận trong lòng với Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y.

Cô ta định tranh thủ lúc này đưa bọn họ vào chỗ chết.

Mà nhìn thấy Hoa Thiên Thành đã đến nơi, Từ Bạch Đình cung bày ra dáng vẻ kiêu căng cao ngạo, đắc ý ra lệnh cho Hoa Thiên Thành, nói: “Hoa Thiên Thành, ông giúp tôi xử lý đôi nam nữ chó chết này, nhà họ Từ ở Bắc Lộ chúng tôi sẽ ghi nhớ phần ân tình này của ông.”
Chỉ là, chính vào lúc này, một màn khiến cho người ta kinh sợ đến chết đột nhiên xảy ra trước mặt mọi người.

“Phụt.”
Lúc này, người tổng phụ trách của Mercedes-Benz ở khu vực Nam Lộc, Hoa Thiên Thanh đang dẫn theo các lãnh đạo cấp cao của Mercedes-Benz ở khu vực Nam Lộc đồng loạt quỳ xuống với Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y.

Khoảnh khắc nhìn thấy một màn này, nụ cười trên mặt đám người Ôn Nhã Như, Từ Bạch Đình, Thư Quỳnh Lam đều hoàn toàn đông cứng lại.

Lại như vậy.

Vậy mà lại thành như vậy.

Dường như toàn bộ các nhân vật lớn sau khi nhìn thấy vợ chồng Lâm Thiệu Huy đều quỳ gối khom người.

Chuyện này đúng là khó mà tưởng tượng nổi.

Bọn họ căn bản không thể hiểu nổi, hai kẻ bỏ đi như thế này thì có tư cách gì mà khiến các nhân vật máu mặt của Thành phố Nam Giang, thậm chỉ cả người như Hoa Thiên Thành đều phải quỳ gối khom người?
Lẽ nào, bọn họ thật sự là Tông chủ Nam Lộc?
Liên tưởng đến loại chuyện có tính chất đáng sợ thế này, sắc mặt của mỗi người có mặt ở hiện trường đều trở nên vô cùng kinh hãi, chỉ cảm thấy bản thân đã gây ra họa lớn, giống như cái chết đã đến rất gần.

Tất cả đều rơi vào trạng thái hoảng loạn cực độ.

Sau đó, lời nói tiếp theo của Hoa Thiên Thành càng khiến cho bọn họ hoàn toàn tuyệt vọng.

Chỉ nhìn thấy Hoa Thiên thành cung kính quỳ trên mặt đất, sự sợ hãi tràn ngập trên khuôn mặt, cầu xin Bạch Tố Y: “Xin cô Tố Y tha mạng.”
Toàn bộ những lãnh đạo cấp cao đằng sau đều đồng thanh hô: “Xin cô Tố Y tha mạng.”
Nghe thấy lời này, đám người Ôn Nhã Như chỉ cảm thấy da đầu ngứa ra, gần như bị dọa chết ngay tại chỗ.

Điên rồi!
Thế giới này nhất định là điên rồi.

Một nhân vật siêu cấp máu mặt như Hoa Thiên Thành lại trong bộ dạng đáng thương quỳ trước mặt Bạch Tố Y, cầu xin cô ta tha mạng?
Lực công kích của một màn này lớn đến mức nào? Chính là có thể khiến bọn họ gần như phát điên.

Lúc này, người kinh ngạc nhất đương nhiên là Ôn Nhã Như.

“Phụt.”
Cô ta lập tức ngồi phục trên mặt đất, cả khuôn mặt lập tức trở nên u ám, sắc mặt sợ hãi tuyệt vọng.

Xong rồi! Xong hết rồi!
Có thể những ông lớn này đã nhận nhầm người, nhưng người như Hoa Thiên Thành thì sao có thể nhận nhầm được?
Lời mà Lâm Thiệu Huy nói là thật.

Bạch Tố Y vậy mà lại thật sự là Tông chủ Nam Lộc..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 969: 969: Chương 1007


Bây giờ, nhìn những người này đã trở thành các nhân vật có máu mặt, mỗi người chỉ cần dậm chân một cái thôi cũng đủ khiến toàn bộ tỉnh Nam Lộc phải rung động, cô ta cảm thấy mình như đang nằm mơ.

Chỉ mới nửa năm không thấy mà thôi, vậy mà Bạch Tố Y đã leo lên đến vị trí cao đáng sợ như thế rồi sao?
Người này và tổng giám đốc nho nhỏ lúc trước kia là cùng một người sao?
Vốn cho rằng tiếp cận được Từ Bạch Đình rồi thì cô ta có thể dễ dàng dẫm Bạch Tố Y ở dưới chân, cô ta thật sự không biết rằng, bây giờ trong mắt Bạch Tố Y, thì Từ Bạch Đình cùng lắm cũng chỉ là tôm tép nhãi nhép thôi.

Hối hận!
Trong lòng cô ta đột nhiên tràn ngập cảm giác hối hận.

Nếu như ngày xưa, giữa cô ta và Bạch Tố Y không có xích mích gì, như vậy thì rất có thể bây giờ cô ta đã có thể song vai cùng Bạch Tố Y đứng ở nơi đỉnh cao của quyền lực.

Dù sao thì cô ta cũng đã từng là người bạn thân tốt nhất của Bạch Tố Y!
Nhưng lúc này, khuôn mặt xinh đẹp của Bạch Tố Y lại biến sắc, cực kỳ khiếp sợ nói:

“Ông… Ông nhầm rồi đúng không? Tôi cũng không quen biết gì ông mà!”
Cái gì?
Nghe Bạch Tố Y nói như thế, đám người Hoa Thiên Thành đang chờ đợi lập tức cho rằng, cô vẫn không chịu tha thứ cho bọn họ, nên cả đám người hoảng sợ điên cuồng dập đầu.

Mà trên mặt Hoa Thiên Thành lại càng có vẻ khổ sở, chua chát.

Ông ta nói:
“Cô Tố Y, xin cô đừng tiếp tục đùa giỡn với tôi như vậy.

Tổng công ty Mercedes-Benz của Việt Nam đã nói, bốn dòng tộc lớn ở Nam Lộc phải đóng hết tất cả các cửa hàng Mercedes-Benz ở tỉnh Nam Lộc, vĩnh viễn không hợp tác nữa.”
“Đến lúc đó, tôi bị mất mất tư cách làm tổng đại lý ở tỉnh Nam Lộc, tôi sẽ hoàn toàn phá sản, thậm chí còn có thể vì như vậy mà bị đá ra khỏi ban quản trị!”
“Thậm chí ngay cả ba vợ tôi cũng đã nói, nếu như không nhận được sự tha thứ của cô, thì ông ấy sẽ bảo vợ của tôi ly hôn với tôi, sau này tôi và nhà bọn họ sẽ không có bất kì quan hệ nào nữa!”
Cái gì!
Đóng cửa hết tất cả các cửa hàng Mercedes-Benz 4S ở tỉnh Nam Lộc ư?
Trong nháy mắt, khi những người đứng ở cửa cửa hàng bán Rolls-Royce nghe thấy lời này, toàn bộ đều trở nên im lặng.

Ai nấy đều trợn trừng hai mắt, không dám tin vào tai mình nữa.

Ở tỉnh Nam Lộc, Mercedes-Benz có hơn trăm cửa hàng 4S, tổng giá trị cộng lại đâu phải chỉ mỗi mấy chục tỷ?
Nhưng mà, chỉ trong một ngày, lại phải đóng cửa toàn bộ!
Ngoại trừ Tông chủ của Nam Lộc ra, thì làm gì có ai có được năng lực này chứ?
“Đóng… Đóng cửa tất cả các cửa hàng của Mercedes-Benz 4s ở tỉnh Nam Lộc ư? Bốn dòng họ lớn sẽ tự mình thực hiện chỉ thị này sao?”
“Bốn gia tộc lớn tự mình ra tay! Như vậy nhất định là do Tông chủ Nam Lộc hạ lệnh rồi, chúng ta xong rồi!”
Tất cả mọi người đều cảm thấy trái tim mình như bị ai đó bóp nghẹt, khiến cho bọn họ sợ mất mật.

Chuyện mà bọn họ lo lắng nhất cuối cùng vẫn xảy ra.

Hai vợ chồng nhìn không đáng chú ý này lại thật sự là Tông chủ Nam Lộc!
Đồng thời bọn họ chỉ cần dùng khoảng thời gian có nửa ngày đã làm cho nhãn hiệu ô tô Mercedes-Benz nổi tiếng toàn cầu này sợ hãi muốn chết, phải ra lệnh cho tất cả những người quản lý cấp cao của hãng Mercedes-Benz ở tỉnh Nam Lộc này phải tới xin lỗi hai vợ chồng Lâm Thiệu Huy.

Mà tệ hơn là…
Ngay cả ba vợ của của Hoa Thiên Thành là lãnh đạo cao cấp của thành phố cũng phải nói với Hoa Thiên Thành rằng nếu ông ta không nhận được sự tha thứ của Bạch Tố Y, vậy thì sẽ cắt đứt quan hệ với ông ta.

Rõ ràng là ba vợ của ông ta đang vô cùng sợ hãi!
Nhìn Hoa Thiên Thành vốn là một người có địa vị cực cao ở thành phố này bây giờ lại chẳng khác gì một con chó, phải quỳ gối trước mặt Bạch Tố Y vẫy đuôi như mừng chủ, đau khổ cầu xin.

Hành động này của ông ta khiến tất cả mọi người ở đây chợt cảm thấy ngạt thở, hai chân run rẩy đứng không vững!
Mà lúc này đây, nụ cười hả hê của Thư Quỳnh Lam đã hoàn toàn đông cứng lại, trên mặt cô ta chỉ còn lại vẻ u ám như tro tàn, cả người gần như đã mất hết sức lực, ngã ngồi trên mặt đất.

Từng giọt mồ hôi lạnh không ngừng rơi xuống từ trên trán cô ta.

Thư Quỳnh Lam lúc này đã hoàn toàn tuyệt vọng.

“Không thể nào… Chuyện này sao có thể xảy ra được chứ!”
Từ Bạch Đình điên cuồng lắc đầu, anh ta đã hoảng sợ tột độ, đến mức đánh mất cả lý trí.

Anh ta điên cuồng hét về phía Hoa Thiên Thành:
“Hoa Thiên Thành, tôi ra lệnh cho ông lập tức giết hết bọn chúng!”
Anh ta biết, hôm nay nếu như không thể diệt trừ Bạch Tố Y và Lâm Thiệu Huy, thì người bị giải quyết chính là anh ta!
Những người này sẽ không buông tha cho anh ta một cách dễ dàng như vậy được!
Ra lệnh?
Nghe nói như thế, Hoa Thiên Thành lập tức tối sầm mặt lại, gương mặt đen thui.

“Từ Bạch Đình, chỉ bằng một thằng vô dụng như mày mà cũng dám sỉ nhục cô Bạch Tố Y ư? Mày… Đúng là đáng chết!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 970: 970: Chương 1008


“Cô Bạch Tố Y, hi vọng cô cho phép tôi thay cô g**t ch*t thằng vô dụng vô liêm sỉ này!”
Lúc này, Hoa Thiên Thành đã vô cùng lo lắng.

Bởi vì ông ta nghe được từ chỗ ba vợ mình rằng người phụ nữ tên Bạch Tố Y này có thế lực chống lưng vô cùng đáng sợ!
Ai dám đắc tội cô thì hẳn phải chết không cần nghi ngờ!
Cho dù là ba vợ của ông ta cũng không phải là ngoại lệ!
Nhất là ở trong giới thượng lưu của Nam Lộc đang truyền nhau một tin đồn rằng người đứng sau hậu thuẫn cho Bạch Tố Y, chính là một người vô cùng thần bí mà cũng đang gieo rắc nỗi khiếp sợ cho tất cả mọi người mỗi khi nhắc đến tên…
Vua của Huyết Ngục!
Tin tức này đã khiến cho Hoa Thiên Thành hoảng sợ tột độ.

Lúc này ông ta mới vứt hết tất cả mặt mũi đi, quỳ mọp xuống trước mặt Bạch Tố Y, hèn mọn cầu xin được cô tha thứ.

Bởi vì ông ta biết rất rõ một điều ràng, nếu như chọc giận vua của Huyết Ngục, vậy thì đến cả chết như thế nào ông ta cũng không biết!
Bây giờ, chỉ cần có thể nhận được sự tha thứ từ Bạch Tố Y, thì cho dù có phải giết Từ Bạch Đình, ông ta cũng không từ chối!
Cái tên ngu ngốc này dám can đảm sỉ nhục người mà vua của Huyết Ngục coi trọng, thì đúng là… Chết cũng chẳng có gì đáng tiếc!
Cái gì!
Lời Hoa Thiên Thành vừa mới dứt đã khiến cho sắc mặt Từ Bạch Đình hoàn toàn thay đổi, trở nên rất khó coi.

Chỉ trong nháy mắt, toàn thân anh ta đã căng cứng lên.

Cái tên khốn Hoa Thiên Thành đáng chết này, sao ông ta lại có suy nghĩ muốn giết mình cơ chứ?
Ông ta đang lợi dùng mình để lấy lòng Bạch Tố Y ư?
Thế nhưng lúc này, Bạch Tố Y còn chưa kịp mở miệng, Lâm Thiệu Huy đã cười cười nói: “g**t ch*t thì thôi đi, không cần đâu.

Ông đánh gãy hai chân anh ta là được!”
Mẹ nó!
Lời nói ngông cuồng này của Lâm Thiệu Huy khiến cho Từ Bạch Đình tức đến mức lông tóc dựng ngược cả lên, trong mắt anh ta tràn ngập vẻ oán hận, nhìn chằm chằm vào Lâm Thiệu Huy:
“Thằng vô dụng, mày!”
Cái thằng vô dụng đáng chết này lại dám bảo Hoa Thiên Thành đánh gãy hai chân của mình, nó muốn chết rồi!
“Tôi hiểu rồi!”
Nhưng Hoa Thiên Thành lại đột nhiên gật đầu, quay lại nhìn đám vệ sĩ của mình, dùng ánh mắt ra hiệu cho bọn họ tiến lên.

“Cộp cộp cộp!”
Theo chỉ thị của Hoa Thiên Thành, một đám vệ sĩ chậm rãi đi về phía Từ Bạch Đình.

Mỗi bước đi giống như đang dẫm lên trái tim của Từ Bạch Đình, khiến cho toàn thân anh ta run lên bần bật vì sợ hãi, gần như sắp tè ra quần đến nơi.

“Mày… Chúng mày muốn làm gì? Hoa Thiên Thành, tôi là cậu chủ lớn của nhà họ Từ.

Nhà họ Từ bọn tôi được nhà họ Tiêu là Tông chủ Bắc Lộc hậu thuẫn.

Ông dám động đến tôi ư?”
Chỉ là, không đợi Từ Bạch Đình kịp nói ra câu tiếp theo, thì một tiếng động giòn giã đã vang lên.

“Rắc rắc!”
Một tên vệ sĩ cầm cây côn quật thật mạnh một cái xuống đầu gối của anh ta, đập một cái vỡ nát xương.

“A!”.

Đọc truyện tại ++ TRUмtгцуe n.

v И ++
Từ Bạch Đình ngã gục xuống tại chỗ, phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết như lợn bị chọc tiết.

Hai tay anh ta ôm lấy chân của mình, điên cuồng run rẩy.

Khuôn mặt anh ta bởi vì quá đau mà trở nên méo mó, sắc mặt chuyển thành màu xanh xám, nhìn vô cùng kinh khủng.

“Hoa Thiên Thành! Bạch Tố Y! Tao muốn tất cả chúng mày đều phải chết! Tao nhất định sẽ khiến cho chúng mày phải đền mạng!”
Từ Bạch Đình đã phát điên rồi, khàn giọng rống lên đinh tai nhức óc, trong mắt anh ta chỉ còn lại sự ác độc.

Anh ta là cậu chủ lớn của nhà họ Từ, từ nhỏ đến giờ không có ai dám động đến một cọng tóc của anh ta.

Thế nhưng mấy kẻ khốn kiếp này lại dám đánh gãy chân anh ta?
Chỉ là, lời uy h**p của anh ta chỉ khiến cho Hoa Thiên Thành lạnh lùng cười một tiếng!
“Rắc rắc!”
Tiếng xương nứt thứ hai lại đột nhiên vang lên!
Sau đó, cả đám người chỉ nhìn thấy tdb ngửa đầu gào thét, đau đến mức chết đi sống lại.

Hai bên đầu gối của anh ta đã hoàn tàn nát bét, máu thịt lẫn lộn, từng tia máu đỏ tươi đang không ngừng chảy xuôi xuống đất.

Nhìn thấy Từ Bạch Đình thê thảm như thế, Ôn Nhã Như thật sự choáng váng vì quá sợ hãi.

Đây là lần đầu tiên cô ta nhìn thấy có người dám đối xử với Từ Bạch Đình như thế này.

Mà cô ta cũng lo lắng rằng mình sẽ trở thành người kế tiếp, cho nên đến cả hành động tiến lên để ngăn cản cô ta cũng không có đủ can đảm để làm!
Ngay vào lúc này, Hoa Thiên Thành đột nhiên quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào Thư Quỳnh Lam:
“Thư Quỳnh Lam, cô thật to gan, lại dám xua đuổi cả khách hàng, hại tập đoàn phải chịu tổn thất quá to lớn!”
“Tổng giám đốc Thành, tôi…” Toàn thân Thư Quỳnh Lam run lẩy bẩy, cô ta há miệng muốn giải thích.

Nhưng Hoa Thiên Thành không hề cho cô ta cơ hội làm việc này.

“Không cần nói nữa!”
Khuôn mặt Hoa Thiên Thành vô cùng dữ tợn, ông ta gằn giọng gầm lên:
“Hôm nay, toàn bộ tổn thất của cửa hàng 4S này sẽ do một mình cô gánh hết!”
“Cô cứ chuẩn bị bán nhà đi!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 971: 971: Chương 1009


Bán nhà?
Thư Quỳnh Lam lập tức cảm thấy mờ mịt.

Tổn thất mà cửa hàng 4S của bọn họ phải gánh chịu trong ngày hôm nay cũng phải lên tới cả mấy trăm nghìn đô.

Coi như cô ta có bán hết cả nhà và tài sản của cô ta đi chăng nữa cũng không thể đền bù nổi.

“Tổng giám đốc Thành, xin ông hãy cho tôi một cơ hội, tôi thật sự không cố ý! Tôi không có nhiều tiền như vậy đâu!”
Thư Quỳnh Lam khóc lóc, điên cuồng dập đầu với Hoa Thiên Thành, lúc này cô ta đã vô cùng hối hận.

“Cút!”
Hoa Thiên Thành trực tiếp đá cô ta một cái, đá văng Thư Quỳnh Lam ra chỗ khác.

Bởi vì cái thứ có mắt như mù này mà tập đoàn của ông ta rơi vào tình cảnh như ngày hôm nay.

Người ta chỉ cần dùng thời gian có nửa ngày thôi đã khiến cổ phiếu của tập đoàn của ông ta bốc hơi, mà số cổ phiếu đó cũng phải có giá trị hơn trăm triệu đô.

Sao ông ta có thể bỏ qua cho kẻ đầu xỏ gây chuyện được chứ?
Đến nước này rồi, Thư Quỳnh Lam như bị sét đánh, hoàn toàn rơi vào tuyệt vọng.

Cô ta biết rằng, với thế lực của Hoa Thiên Thành, nếu như mình không đồng ý, thì chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp gì.

Đuổi việc!
Bán nhà bồi thường!
Mười năm cố gắng của cô ta đã tan thành mây khói.

Thậm chí tệ hơn là, sau khi biết việc này xong, có lẽ chồng cô ta sẽ ly hôn với cô ta.

Cuộc đời này của cô ta, đến ngày hôm nay, coi như đã hoàn toàn chấm dứt rồi.

Không chỉ có một mình Thư Quỳnh Lam, mà toàn bộ nhân viên của chuỗi cửa hàng Mercedes-Benz đang tập trung ở đây cũng trắng bệch cả mặt, toàn thân run rẩy, trong lòng họ cũng cảm thấy rất bất an.

“Toàn bộ nhân viên của cửa hàng 4S đều bị đuổi việc! Tiền lương tháng này cũng bị trừ hết!”
Cuối cùng, một câu nói của Hoa Thiên Thành làm toàn bộ các nhân viên của cửa hàng 4S cảm thấy vô cùng cay đắng.

Nhưng mà không có một ai dám đứng ra phản đối, bởi vì bọn họ biết rằng, đây chính là hình phạt cho sai lầm của bọn họ.

Bọn họ bị trừng phạt vì dám có hành vi động chạm tới Tông chủ của Nam Lộc!
Không rơi vào hoàn cảnh như Từ Bạch Đình và Thư Quỳnh Lam, bọn họ đã cảm thấy mừng lắm rồi, làm gì còn dám phản đối quyết định của Hoa Thiên Thành nữa?
“Anh Thiệu Huy, cô Tố Y, hai người muốn xử lý người phụ nữ này như thế nào?”
Hoa Thiên Thành lại đưa mắt nhìn về phía Ôn Nhã Như, trong mắt ông ta thoáng qua chút lạnh lẽo.

Toàn thân Ôn Nhã Như lập tức căng cứng lên.

Lúc này cô ta vội vàng quỳ xuống trước mặt Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y, đồng thời tỏ vẻ vô cùng hối hận:
“Bạch Tố Y, xin cậu tha thứ cho mình, dù sao mình cũng là bạn thân của cậu mà!”
“Mình… Mình biết lỗi rồi, mình biết mình đáng chết! Nhưng mình dập đầu xin cậu! Xin cậu hãy coi mình như con chó chạy ngang đường mà thôi, tha cho mình một mạng đi!”
Ôn Nhã Như không ngừng dập đầu, nước mắt rơi như mưa, dáng vẻ vô cùng hoảng sợ.

Cuối cùng Bạch Tố Y vẫn không thể nhẫn tâm với cô ta được, chỉ đành thở dài nói:
“Cô đi đi.”
“Được được, mình lập tức cút khỏi đây!”
Nghe thấy Bạch Tố Y nói như vậy xong, Ôn Nhã Như vô cùng vui mừng đồng ý, liên tục gật đầu, đỡ Từ Bạch Đình run rẩy đi ra ngoài.

“Anh Thiệu Huy, cô Tố Y, để tôi đưa hai người về nhé?”

Hoa Thiên Thành lập tức tươi cười lấy lòng, ra dấu mời với hai vợ chồng Lâm Thiệu Huy.

Có điều, Lâm Thiệu Huy lại chỉ lạnh lùng liếc nhìn ông ta một cái, sau đó nói:
“Không cần!”
Sau đó, anh không muốn nhiều lời với ông ta nữa, nhẹ nhàng đỡ Bạch Tố Y nhà mình lên xe chiếc xe mới, rời khỏi chỗ này.

Thấy vậy, Hoa Thiên Thành lập tức cảm thấy xấu hổ.

Tiếp theo, dường như ý thức được việc gì đó, cho nên ông ta dùng ánh mắt oán hận nhìn chằm chằm Thư Quỳnh Lam:
“Tất cả là do đồ khốn kiếp nhà cô làm hại.

Cô hại tôi bỏ lỡ mất cơ hội làm thân với Tông chủ Nam Lộc rồi! Mấy cậu, đánh cho tôi!”
Trong khi đó, Ôn Nhã Như đang đỡ Từ Bạch Đình lung lay sắp gục tới nơi rời đi.

Lúc này, sắc mặt Từ Bạch Đình đã trắng bệch như tờ giấy, trong mắt anh ta chỉ còn lại sự oán hận nồng đậm.

“Tôi sẽ không bỏ qua cho bọn họ, tôi tuyệt đối sẽ không buông tha cho đám người chó má kia!”
Cái gì?
Ôn Nhã Như hoàn toàn chết lặng.

Đã đến mức này rồi mà Từ Bạch Đình vẫn còn có suy nghĩ phải báo thù ư?
Trên mặt cô ta xuất hiện nụ cười khổ, nhưng cũng không cam lòng nói:
“Nhưng mà con khốn kia bây giờ đã là Tông chủ Nam Lộc rồi, sợ là chúng ta không đối phó được nó đâu.”
Tông chủ Nam Lộc?

Dù vậy, thế nhưng Từ Bạch Đình lại chỉ khinh thường nói:
“Cùng lắm thì cũng chỉ là một con đàn bà gặp vận may mà thôi.

Nói về xuất thân và thực lực, sao có thể so sánh được với nhà họ Tiêu có lịch sử bốn trăm năm được?”
Ôn Nhã Như giật mình, trên mặt chỉ còn lại vẻ bất ngờ không thể tin nổi.

“Ý của anh là, nhà họ Tiêu có dự định ra tay với Bạch Tố Y ư?”
Từ Bạch Đình cười gằn đáp:
“Nhà họ Tiêu đã chú ý đến Nam Lộc từ lâu rồi, muốn thôn tính hết tất cả thế lực của bên đó về tay!”
“Cậu chủ Tiêu Quang Tuấn của nhà họ Tiêu mấy ngày nữa sẽ hạ cánh xuống tỉnh Nam Lộc.

Bề ngoài thì dự định hợp tác với Tông chủ của Nam Lộc, nhưng trên thực tế là muốn cầm tù kẻ đó, để khống chế toàn bộ Nam Lộc này!”
“Bạch Tố Y kia lại còn là một người phụ nữ, vả lại vẻ bề ngoài của cô ta cũng không tệ lắm.

Cô cho rằng cái tên quỷ háo sắc như Tiêu Quang Tuấn sẽ chịu bỏ qua cho cô ta sao?”
“Ha ha ha!”
Nghe anh ta nói như vậy, Ôn Nhã Như cất tiếng cười to, trên mặt cô ta tràn ngập vẻ khoái trá:
“Thì ra con khốn kia lại là một hoàng đế đoản mệnh! Chờ Tiêu Quang Tuấn tới đây rồi, nhất định cô ta sẽ thành một món đồ chơi không hơn không kém!”
“Còn cái tên vô dụng Lâm Thiệu Huy này, cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn đỉnh đầu mình bị người khác đội cho một cái mũ xanh, ha ha!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 972: 972: Chương 1010


Cùng lúc đó, điện thoại của Từ Bạch Đình lại đột nhiên vang lên.

Anh ta nhận cuộc gọi, từ đầu dây bên kia truyền tới một giọng nói già nua:
“Bạch Đình, mấy ngày nữa chủ nhân của nhà họ Diệp sẽ dẫn người thần bí kia đến giới thiệu cho chúng ta!”
Người thần bí?
Từ Bạch Đình lập tức nhíu mày hỏi lại:
“Ba, người mà ba nói tới là ai vậy?”
Người ở đầu dây bên kia trầm ngâm một lát, sau đó chậm rãi nhả ra mấy chữ: “Anh ta họ Lâm!”
Trời ạ!
Lông tóc của Từ Bạch Đình dựng hết cả lên, trong mắt anh ta lập tức xuất hiện vẻ vui mừng như bắt được vàng.

“Ba đừng nói là tướng Lâm Thành…”
“Im ngay!”
Từ Hoài Nhân đột nhiên gầm lên, ông ta dùng giọng điệu chán nản nói với thằng con mãi không được cái nết gì nên hồn: “Thân phận của anh ta, không thể tùy tiện nói ra được, càng không được phép tùy tiện bàn tán.

Nếu không thì rất có thể sẽ mang tới tai họa chết người!”
“Bây giờ, cái tên này ở toàn bộ Nam Lộc đã trở thành một điều cấm kị, sao con không chịu biết thế hả?”
Cái này cũng chính là mệnh lệnh của cuồng thần Huyết Ngục truyền ra.

Cấm tuyệt đối toàn bộ tỉnh Nam Lộc không được bàn tán về tướng Huy và vua của Huyết Ngục!
Người nào vi phạm, chết!
“Ba, những gì ba nói là sự thật sao?”
Từ Bạch Đình khó có thể nén nổi vẻ vui mừng như điên trên mặt, toàn thân anh ta run rẩy kịch liệt.

Hiển nhiên là anh ta đang rất kích động!
Không chỉ có một mình anh ta, ngay cả Ôn Nhã Như ở bên cạnh, hai mắt cũng tỏa sáng, trên mặt chỉ còn lại vẻ kính sợ với kẻ bề trên.

Tướng Huy?
Một trong bốn đại tướng lẫy lừng của Việt Nam, một vị thần sừng sững trong quân đội!
Nhà họ Từ lại có thể quen biết được với quái vật đáng sợ như thế này sao?
Trời ạ!
Vậy thì ngày bước l*n đ*nh cao quyền lực của bọn họ cũng chẳng còn xa nữa rồi!
“Đương nhiên là thật.

Chỉ cần có thể thuận lợi trở thành người dưới trướng của anh ta, thì về sau cho dù có là nhà họ Tiêu thì chúng ta cũng chẳng cần phải sợ hãi nữa!”
Cái gì?
Nghe thấy Từ Hoài Nhân ở đầu dây bên kia nói như vậy xong, Từ Bạch Đình và Ôn Nhã Như lại càng kích động hơn, cả người run rẩy.

Vậy là sau này nhà họ Từ bọn họ cũng không cần phải xem sắc mặt Tông chủ của Bắc Lộc mà làm việc nữa rồi ư?
Thế này, đúng là một bước lên trời mà!
Từ Bạch Đình điên cuồng gật đầu, trong lúc nhất thời, thậm chí đến cả vết thương trên hai đầu gối của mình cũng bị anh ta quên mất.

Sau đó, như nghĩ ra điều gì, anh ta độc ác hỏi:
“Ba, con bị người ngoài đánh, đối phương còn đánh gãy cả hai chân của con.

Ba phải báo thù cho con!”
Cái gì?
Đầu dây bên kia điện thoại đột nhiên trở nên yên tĩnh.

Ngay sau đó, trong điện thoại vang lên tiếng hít thở gấp gáp và tức giận của Từ Hoài Nhân.

Hiển nhiên là sau khi nhận được tin tức này, ông ta đã tức điên lên.

Một giây tiếp theo, một tiếng gào thét điên cuồng vang lên:
“Ai? Là ai có lá gan lớn như vậy? Dám đụng đến con trai của Từ Hoài Nhân ta? Đúng là muốn chết rồi!”
Nhà họ Từ ông ta sắp ôm được cái đùi lớn là tướng Huy này rồi, cùng anh ta đứng trên đỉnh cao của quyền lực.

Mà hôm nay, lại có người dám đụng tới con trai của ông ta, như thế này khác nào đang tát ông ta một cái!
Tội của kẻ đó đáng chết vạn lần!
Ôn Nhã Như ở bên cạnh nghe được cuộc đối thoại của hai cha con nhà này, trong mắt cũng hiện ra vẻ âm hiểm.

Bời vì cô ta biết, Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y xong đời rồi!
Bây giờ, nhà họ Từ thậm chí còn chẳng sợ cả nhà họ Tiêu nữa rồi.

Mà Bạch Tố Y lại chỉ là một Tông chủ của Nam Lộc, chỉ là một người có danh nhưng không có thực quyền, thì có gì mà phải e ngại?
Chờ đến khi nhà họ Từ đến thành phố Giang Nam rồi, thì chính là ngày mà vợ chồng Lâm Thiệu Huy cùng dắt tay nhau đi xuống hoàng tuyền.

Từ Bạch Đình cũng tàn độc cười một tiếng, nhìn giống như một con sói hung ác, tiếp theo, anh ta gằn giọng nói:
“Nhà họ Bạch ở thành phố Giang Nam, Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y!”
“Nghe nói bây giờ con khốn Bạch Tố Y kia đã là Tông chủ của tỉnh Nam Lộc rồi.”
Chỉ có điều, người ở đầu dây bên kia nghe anh ta nói như vậy xong lại khịt mũi, khinh thường nói:
“Cái quái gì mà Tông chủ Nam Lộc! Chỉ là một đ**m trèo lên giường ngủ cùng với người ta mà thôi! Lấy đó làm bàn đạp để lên được vị trí như bây giờ.

Nó chỉ là một con đàn bà đê tiện lăng loàn thôi!”
Hả?

Ông ta vừa dứt lời, cả Ôn Nhã Như và Từ Bạch Đình đều sợ ngây người.

“Ba, ý của ba là, cô ta là giả ư?”
“Các con vừa mới về nước nên không biết.

Báo chí và các phương tiện truyền thông đều đã đưa tin rồi.

Con đ**m kia chẳng qua là bò lên giường người khác, được cho ít mặt mũi, nên bốn dòng họ lớn mới ra vẻ hợp tác với cô ta mà thôi.

Thế mà cô ta lại còn không biết liêm sỉ, dám tự xưng là Tông chủ của Nam Lộc!”
Tự xưng?
Trong mắt Ôn Nhã Như và Từ Bạch Đình lập tức xuất hiện lửa giận ngút trời.

Bọn họ bây giờ mới biết được mình bị người khác đùa giỡn!
“Con khốn kia dám vuốt râu hùm ư?”
Ở đầu dây bên kia, hô hấp của Từ Hoài Nhân càng nặng nề hơn, ông ta gằn giọng nói:
“Nếu cô ta đã muốn chết, vậy thì… Ba sẽ giúp cô ta được toại nguyện!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 973: 973: Chương 1011


Mấy ngày sau, Bạch Tố Y đột nhiên nhận được điện thoại từ Ôn Nhã Như.

“Bạch Tố Y, lần trước mình sai rồi.

Cậu cho mình một cơ hội để hai chúng ta quay lại làm bạn như xưa có được không? Mình thật sự không muốn mất đi một người bạn thân như cậu.”
“Ngày mai là ngày mình và Từ Bạch Đình tổ chức lễ đính hôn, cậu là người bạn thân thiết nhất của mình, mình hi vọng cậu có thể đến tham gia.”
Chuyện này…
Bạch Tố Y có vẻ hơi do dự.

Nói thật là cô không muốn đi, bởi vì cô đã nhìn thấu bộ mặt thật của Ôn Nhã Như rồi.

Người bạn thân của này của mình là một người ham vinh hoa phú quý, lại hay bợ đỡ.

Bây giờ sở dĩ cô ta quay lại tìm mình, sợ là cũng chỉ vì coi trọng địa vị hiện tại của cô mà thôi.

“Bạch Tố Y, cậu vẫn chưa chịu tha thứ cho mình sao? Mình thật sự biết sai rồi, cậu cho mình một cơ hội đi.

Ngày mai chỉ cần cậu đến dự thôi, cậu muốn mình làm cái gì cũng được!”

Ở đầu dây bên kia, Ôn Nhã Như giả vờ nhẹ nhàng cầu xin, nhưng trên môi cô ta lại nở một nụ cười độc ác.

Nếu như Bạch Tố Y không đến, thì sao kế hoạch nham hiểm của cô ta có thể triển khai được chứ?
Ngay sau đó Bạch Tố Y chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài, nói:
“Được rồi.

Vậy cậu gửi cho mình địa chỉ khách sạn đó đi.”
Nghe thấy cô nói như vậy xong, Ôn Nhã Như lập tức vui mừng đáp lại: “Ngày mai lúc bảy giờ, ở Pangu Seven Stars, không gặp không về!”
Cúp điện thoại, Ôn Nhã Như cả người không một mảnh vải che thân nở một nụ cười nguy hiểm, nói với Từ Bạch Đình đang nằm trên giường:
“Con khốn kia đồng ý rồi!”
“Làm tốt lắm!”
Từ Bạch Đình nở một nụ cười sáng lóa, mặt mũi tràn đầy vẻ căm hận, nói:
“Tôi đã hứa hẹn với cậu chủ nhà họ Tiêu rồi.

Đến lúc đó, chúng ta tự mình đưa con đàn bà đó lên trên giường anh ta.”
“Mà cậu chủ nhà họ Tiêu cũng đã đáp ứng yêu cầu của tôi rồi.

Chỉ cần anh ta nắm được cả tỉnh Nam Lộc trong tay rồi, thì sẽ giao con đàn bà kia cho tôi.

Đến lúc đó tôi nhất định sẽ khiến cho cô ta trở thành món đồ chơi hạ đẳng để cho người khác sỉ nhục!”
Trên mặt hai người này tràn ngập vẻ hả hê đắc ý.

Đôi nam nữ khốn nạn này đều nở một nụ cười không có ý tốt.

Bởi vì bọn họ biết rằng… Ngày mai, Bạch Tố Y chết chắc!
Buổi tối ngày hôm sau, Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y theo đúng giờ hẹn tới khách sạn Pangu Seven Stars.

Hai người còn phát hiện, không ngờ những người có mặt ở đây ngày hôm nay đều là các nhân vật có tiếng tăm ở cả Nam Lộc và Bắc Lộc.

Thậm chí, còn bất ngờ hơn đó là những người này đều có địa vị cao hơn cả nhà họ Từ.

Điều này khiến Bạch Tố Y cảm thấy hơi ngạc nhiên.

Bằng năng lực của nhà họ Từ, sao có thể mời được toàn bộ giới thượng lưu, các tai to mặt lớn của Nam Lộc và Bắc Lộc tới được?

Chỉ có điều, cô còn chưa kịp đưa ra nghi ngờ trong lòng, thì trong ánh mắt Lâm Thiệu Huy đã xuất hiện sự lạnh lùng, u ám:
“Xem ra, đêm nay chính là Hồng Môn Yến rồi!”
Quả nhiên là thế!
Bạch Tố Y cũng nở một nụ cười tự giễu.

Mình đúng là ngây thơ quá rồi, lại cho rằng Ôn Nhã Như thật sự muốn nối lại tình bạn xưa với mình, ngu xuẩn đến mức đi tin tưởng cô ta.

Chó sao có thể thay đổi được thói quen ăn phân chứ?
Đêm nay, chỉ sợ là Ôn Nhã Như lại một lần nữa có ý định làm bọn họ bẽ mặt thôi.

Cô cười khổ một tiếng, rồi nói với Lâm Thiệu Huy:
“Chúng ta đi thôi.”
Đi?
Lâm Thiệu Huy cười lạnh đáp: “Như vậy chẳng phải là bọn họ được lời rồi sao?”
“Chúng ta cứ lần lượt rộng lượng tha thứ cho bọn họ, nhưng đổi lại bọn họ lấy oán trả ơn.

Đã như vậy, thì bọn họ cũng phải trả một cái giá thật lớn!”
Lúc này, Từ Bạch Đình và Ôn Nhã Như đang nói chuyện với một người đàn ông lớn tuổi, nhìn thấy Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y tới, hai người bọn họ khoác tay nhau, nhìn chằm chằm về phía đó.

Sắc mặt bọn họ rất u ám, trong mắt chỉ toàn là thù hận.

Nhất là Từ Bạch Đình!
Chỉ vì đôi nam nữ khốn kiếp này mà hai chân của anh ta bị đánh nát, bây giờ anh ta chỉ có thể ngồi trên xe lăn để hoàn thành lễ đính hôn.

Đồng thời, bác sĩ còn nói cho anh ta biết, cả đời này anh ta chỉ có thể sống trên xe lăn mà thôi.

Điều này khiến cho anh ta càng oán hận hai vợ chồng Lâm Thiệu Huy hơn.

Anh ta hận không thể chém hai người thành trăm mảnh!
Lúc này, trên mặt Từ Bạch Đình chỉ còn lại sự oán hận.

Anh ta nói với người đàn ông đã có tuổi đứng trước mặt mình:
“Ông Đường, người này cũng là một tông sư.

Ông cảm thấy anh ta thế nào?”
Ông già kia chính là hộ thần bậc nhất của nhà họ Tiêu, Nghiêm Ngọc Đường!
Là một tông sư danh xứng với thực!
Lúc này, ông ta nhìn về phía Lâm Thiệu Huy, sau đó nhếch miệng tạo thành một nụ cười khinh miệt.

Tiếp theo, ông ta phun ra hai từ:
“Rác rưởi!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 974: 974: Chương 1012


Cái gì?
Nghe thấy ông ta nói như vậy, trên mặt Ôn Nhã Như và Từ Bạch Đình lập tức hiện ra vẻ vui mừng.

Từ Bạch Đình không kìm được mà hỏi:
“Ông Đường, sao ông lại biết được?”
Nghiêm Ngọc Đường cười khẩy, dùng ánh mắt của kẻ bề trên nhìn đám nhãi nhép để nhìn Lâm Thiệu Huy, nói:
“Người này, bước chân phù phiếm, hơi thở yếu ớt.

Từ đầu đến chân không có khí chất gì đáng nói, đúng là một tông sư không có gì phải nghi ngờ!”
“Mà tông sư trong mắt đại tông sư không phải chỉ là rác rưởi thôi sao?”
Nghe thấy vậy, trên mặt tdb lập tức tràn đầy ý cười, tiếp tục hỏi:
“Vậy nói cách khác, nếu như ông ra tay, thì nhất định là sẽ giết được anh ta dễ như trở bàn tay, đúng không?”
Dễ như trở bàn tay?
Trên mặt Nghiêm Ngọc Đường chỉ toàn là vẻ khinh thường, ông ta nói:

“Bạch Đình, cậu đánh giá tôi thấp quá! Nhãi nhép như thế, chỉ một chiêu thôi là đủ chết rồi!”
Ông ta nói như vậy khiến hai người Từ Bạch Đình và Ôn Nhã Như mừng như điên.

Dường như bọn họ đã tìm được một người để tin tưởng, để làm chỗ dựa.

Bởi vì, chỗ dựa duy nhất của Lâm Thiệu Huy chỉ là thân phận tông sư, mà hôm nay có một đại tông sư như Nghiêm Ngọc Đường ở đây, thì Lâm Thiệu Huy cũng chỉ như một con kiến không đánh nhắc tới.

Chỉ cần Lâm Thiệu Huy dám ra tay với bọn họ, thì Nghiêm Ngọc Đường sẽ lập tức g**t ch*t anh ngay tại chỗ!
Nghĩ tới đây, hai người đều rất đắc ý, nghênh ngang đi về phía vợ chồng Lâm Thiệu Huy:
“Bạch Tố Y, mình chỉ mời cậu tới mà thôi, mình có mời cái tên vô dụng này tới đâu!”
Ôn Nhã Như đẩy xe lăn của Từ Bạch Đình tới, trên mặt cô ta là nụ cười bất thiện.

Nếu như Bạch Tố Y thật sự đã dám tới đây, thì cô ta cũng không cần tỏ ra thân thiết nữa, trực tiếp trở mặt.

Bạch Tố Y nhướng mày, gương mặt cô lập tức trở nên tái nhợt.

“Ôn Nhã Như, Lâm Thiệu Huy là chồng của tôi! Cô nói xấu chồng tôi như vậy cũng không khác gì nói xấu tôi.

Hi vọng cô để ý lời nói của mình một chút.”
Đến bây giờ mà vẫn còn sĩ diện ư?
Thật sự coi mình thành Tông chủ Nam Lộc rồi à?
Trên mặt Ôn Nhã Như lập tức hiện ra vẻ trào phúng.

Cô ta khinh thường nói:
“Bạch Tố Y, cô đừng đóng kịch nữa, tôi đã nghe mọi người nói hết rồi! Cô dựa vào việc bán thân, lên giường với đàn ông, nên mới có được địa vị như ngày hôm nay.”
“Có phải cô đã ngủ với đàn ông của bốn gia tộc lớn rồi, cũng không buông tha cho các đại gia nữa mới có thể leo lên được vị trí ngày hôm nay đúng không hả?”

Ôn Nhã Như cố tình nói lớn tiếng, khiến cho các khách mời ở đây đều nghe thấy được, bắt đầu nhao nhao lên.

Ngay lập tức, mọi người đều đổ dồn mắt nhìn về phía Bạch Tố Y, trong mắt chỉ toàn là sự khinh thường.

“Thì ra đây chính là con đàn bà lăng loàn mà mọi người đang bàn tán đấy hả? Tôi nghe nói cô ta vì để có thể hợp tác với bốn dòng họ lớn mà cam nguyện làm nô lệ t*nh d*c cho bọn họ đấy.”
“Không thể nào, người phụ nữ này nhìn cũng có vẻ đoan trang, không giống một người sẽ làm vậy một chút nào!”
“Ông thì biết cái gì.

Ngay cả bạn thân của cô ta cũng đã nói như vậy rồi, còn có thể là giả nữa sao? Phụ nữ như thế này đúng là khiến người khác buồn nôn!”
Từng lời bàn luận tràn đầy khinh bỉ vang lên khắp toàn bộ sảnh lớn.

“Cô!”
Bạch Tố Y rưng rưng nước mắt, đối với lời lẽ sỉ nhục như lưỡi dao đâm vào tim của đám khách mời, cô lập tức cảm thấy vô cùng uất ức.

Cô không hề muốn đến đây! Ôn Nhã Như thật ác độc, lại nói xấu cô như thế ngay trước mặt tất cả mọi người.

Bạch Tố Y che miệng lại, quay đầu muốn rời đi.

“Đừng đi chứ? Sợ mất mặt à? Dám làm mà sợ người ta bàn tán à?”

Ôn Nhã Như lại tiếp tục lớn tiếng chế nhạo, trong lòng cô ta vô cùng hả hê.

Lần này Bạch Tố Y đến đây, càng có vẻ như cô đang có tật giật mình.

Mà lúc này, Lâm Thiệu Huy lại cầm lấy tay Bạch Tố Y, mỉm cười nói: “Bà xã, trò hay bây giờ mới bắt đầu mà.”
“Lâm Thiệu Huy, anh thấy em còn chưa đủ mất mặt à?”
Bạch Tố Y tức giận trừng mắt nhìn Lâm Thiệu Huy, trong lòng cô vô cùng tức giận.

Đều tại Lâm Thiệu Huy cứ muốn đến đây, làm hại cô ngay trước mặt bao người bị người ta sỉ nhục.

“Không sao đâu bà xã.”
Trong đôi mắt Lâm Thiệu Huy hiện ra vẻ tàn khốc, ánh mắt sắc nhọn của anh nhìn quanh bốn phía, nói:
“Bây giờ bọn họ càng đắc ý, thì lát nữa, bọn họ cũng sẽ càng tuyệt vọng!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 975: 975: Chương 1013


Cái gì?
Nghe anh nói vậy, hai người Ôn Nhã Như sững người ra.

“Phụt!”
“Ha ha ha!”
Một giây sau, bọn họ như nghe được chuyện vô cùng buồn cười, điên cuồng cười ha hả.

Ôn Nhã Như ôm bụng mình, cảm thấy mình sắp cười đến đau cả bụng rồi:
“Lâm Thiệu Huy, anh đang nói đùa à? Một người vô dụng như anh còn dám uy h**p chúng tôi? Anh sắp chết đến nơi rồi đấy mà còn không biết, đúng là đáng buồn!”
Bây giờ Lâm Thiệu Huy đã là con cá trên thớt, mặc cho bọn họ làm thịt.

Cái gì?
Nghe cô ta nói như vậy, Bạch Tố Y lập tức thay đổi sắc mặt.

Trong mắt cô còn có một chút oán hận, cô nổi giận nói:

“Ôn Nhã Như, ý cô là gì?”
Ôn Nhã Như lập tức dùng ánh mắt oán độc nhìn cô chằm chằm:
“Đến lúc đó cô sẽ biết.”
Cô ta không muốn bây giờ đã dọa cho hai người bọn họ chạy mất dép.

Cô ta vẫn muốn nhìn thấy vẻ mặt tuyệt vọng khi không chạy thoát khỏi cái chết của hai người!
Sau đó, hai người sẽ phải quỳ trên đất, cầu xin sự tha thứ của vợ chồng cô ta.

Cùng lúc đó, btd cũng dùng ánh mắt tàn độc nhìn chằm chằm Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y:
“Hôm nay, hai người nhất định sẽ phải trả cái giá thật đắt cho hành động của mình! Nhất định là mày, Lâm Thiệu Huy! Chân của tao, mày sẽ phải dùng mạng để trả!”
Cái gì?
Nghe anh ta nói như vậy xong, tất cả mọi người đều kinh ngạc.

.

harry potter fanfic
Sau đó mọi người nhao nhao nhìn Lâm Thiệu Huy bằng ánh mắt mỉa mai.

Thì ra là thằng nhãi này đã đánh nát hai chân của Từ Bạch Đình.

Một thằng con rể vô dụng phải sống dựa vào vợ của mình mà cũng dám ra tay với cậu chủ của nhà họ Từ, đúng là chán sống!
Ngớ ngẩn.

Sự khinh thường và mỉa mai của mọi người đối với Lâm Thiệu Huy càng lúc càng tăng lên.

Nhưng lúc này, trong mắt Lâm Thiệu Huy lại rất lạnh lùng, anh nhếch môi cười:
“Xem ra ngày đó muốn hai chân của mày là nhân từ với mày quá rồi!”
Trời ạ!

Anh vừa dứt lời, hai con ngươi của Từ Bạch Đình lập tức tràn đầy sự oán hận, nhìn chằm chằm vào Lâm Thiệu Huy.

“Thằng chó, đáng lẽ lúc đó mày nên giết luôn tao đi! Nhưng đáng tiếc, bây giờ mày hối hận thì đã quá muộn rồi!”
Từ Bạch Đình cười âm u:
“Bây giờ, có một đại tông sư như ngài Nghiêm Ngọc Đường ở đây, mày đừng hòng sờ được một cọng tóc gáy của tao! Ngược lại, tao muốn mày chết lại dễ như trở bàn tay!”
Nói đến đây, Từ Bạch Đình dường như đã cảm nhận được niềm vui sau khi báo được thù, trên mặt anh ta cũng chỉ còn sự vui mừng điên cuồng, khuôn mặt dần trở nên dữ tợn.

Nhưng, lời nói này của Từ Bạch Đình lại khiến toàn bộ những người có mặt ở đây đều giật mình.

Mắt của bọn họ trợn tròn, đồng loạt nhìn về phía Từ Bạch Đình, trong mắt lộ ra vẻ kính sợ.

Nghiêm Ngọc Đường!
Hộ thần của nhà họ Tiêu ở Bắc Lộc, ông ta cũng tới đây sao?
Hơn nữa, còn đến làm chỗ dựa cho Từ Bạch Đình?
Trong nháy mắt, đám người đều lộ ra vẻ kích động, giống như gặp được thần linh, vui đến phát điên.

“Không ngờ là khi còn sống tôi còn được nhìn thấy một nhân vật truyền kì như thế!”
“Trời ạ! Tôi nghe nói, ông ta chính là công thần ba đời của nhà họ Tiêu, đã phục vụ đến đời chủ nhà thứ ba của nhà họ Tiêu rồi, cũng lập vô số chiến công cho nhà họ Tiêu! Ngay cả chủ nhà của nhà họ Tiêu cũng phải tôn trọng gọi ông ta một tiếng ngài!”
“Đó là một lão yêu quái đấy! Nghe nói bây giờ ông ta đã hơn một trăm tuổi rồi, thế nhưng càng già càng mạnh.

Đại tông sư căn bản không phải là đối thủ của ông ta, lại càng không muốn đối địch với ông ta!”
Từng tiếng bàn luận kích động bắt đầu truyền ra từ miệng khách mời.

Trong lúc đó, Từ Bạch Đình cũng dữ tợn nhìn chằm chằm vào Lâm Thiệu Huy:
“Nói đi, mày muốn chết như thế nào?”
Chỉ là, Lâm Thiệu Huy lại nở một nụ cười lạnh đầy khinh miệt đáp:
“Nghiêm Ngọc Đường cũng chỉ là rác rưởi mà thôi!”
Hả?
Chỉ trong nháy mắt, cả sảnh lớn rơi vào im lặng.

Trên mặt mọi người đều là vẻ hoang mang tột đột.

Bọn họ đang không thể tin vào tai mình!
Thằng nhãi này lại dám nói Nghiêm Ngọc Đường là rác rưởi!
Nó… Đúng là điên rồi!.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 976: 976: Chương 1014


So sánh một đại tông sư với rác rưởi?
Chẳng khác gì đang tìm cái chết!
Tất cả mọi người đều dùng ánh mắt như gặp phải ma để nhìn Lâm Thiệu Huy, vô cùng khiếp sợ.

Đến lúc này, Từ Bạch Đình đang mừng đến phát điên rồi, khóe miệng anh ta nở nụ cười độc ác, ánh mắt nhìn về phía Lâm Thiệu Huy như đang nhìn một người chết!
Nhất là khi anh ta nhìn thấy sắc mặt Nghiêm Ngọc Đường đang vô cùng âm u, anh ta biết, Lâm Thiệu Huy hẳn phải chết rồi!
Xong…
Giờ khắc này, ánh mắt của mọi người nhìn Lâm Thiệu Huy đã hoàn toàn thay đổi.

Trong mắt bọn họ, Lâm Thiệu Huy đã gây ra họa lớn.

Mà vì vậy, không chỉ anh phải chết, mà ngay cả người thân của anh là Bạch Tố Y cũng phải trả cái giá rất đắt.

Bởi vì Lâm Thiệu Huy đã đắc tội người không nên đắc tội nhất!

Nghiêm Ngọc Đường, ngay cả chủ nhà của nhà họ Tiêu ở Bắc Lộ cũng phải đối xử cung kính với ông ta!
Lâm Thiệu Huy dám can đảm sỉ nhục ông ta, thì chỉ có một con đường chết!
Lúc này, Bạch Tố Y cũng không kìm được mà nắm chặt tay Lâm Thiệu Huy, trên mặt cô chỉ còn lại vẻ ảm đạm.

“Bạch Tố Y, tôi phải nói một tiếng chúc mừng cô! Cô tìm được một người chồng giỏi quá, sỉ nhục ông Đường như thế, chẳng khác nào sỉ nhục nhà họ Tiêu ở Bắc Lộc.

Hôm nay các người đừng hòng còn sống rời khỏi nơi này.”
Ôn Nhã Như phá lên cười ha hả, trong mắt cô ta chỉ toàn là vẻ châm chọc, đồng thời còn vươn tay ra, tham lam nói:
“Dù sao thì các người cũng sắp xong đời rồi, cái dây chuyền trên cổ cô tôi rất thích, cô đưa nó cho tôi đi!”
Từ khi Bạch Tố Y vừa tới, cô ta đã bị chiếc vòng cổ xinh đẹp của Bạch Tố Y hấp dẫn, muốn chiếm làm của riêng.

Cả đời này, cô ta chưa từng nhìn thấy món trang sức nào xa hoa như thế!
Cô ta không biết chiếc vòng cổ đó là Lâm Thiệu Huy tặng cho Bạch Tố Y, giá trị cũng lên tới cả trăm nghìn đô la…
Trái tim biển cả!
“Đây là quà Lâm Thiệu Huy tặng tôi, tôi sẽ không đưa nó cho ai cả.”
Nhưng Bạch Tố Y lại lắc đầu.

Lâm Thiệu Huy tặng?
Nghe thấy vậy, h*m m**n trong lòng Ôn Nhã Như lập tức tan thành mây khói, tiếp theo, trên mặt cô ta lộ ra vẻ khinh thường:
“Chỉ là một món đồ rẻ tiền thôi nhỉ? Chậc chậc, Bạch Tố Y, tham gia tiệc tối mà cô lại đeo một món hàng giả, không cảm thấy xấu hổ sao?”
“Cô!”
Bạch Tố Y tức phát khóc, vô cùng phẫn nộ nói: “Đây là quà Lâm Thiệu Huy tặng tôi, sao có thể là giả được!”
Cô nhớ rất rõ, sợi dây chuyền này được đấu giá ở Huyết Đồ Mi, có giá trị cả trăm nghìn đô la!
Sao lại là giả được?
“Đây là một sợi dây chuyền đính kim cương, lại còn được đính nhiều như thế, ít nhất cũng phải một trăm nghìn đô la!”

Ôn Nhã Như hừ lạnh nói, trên mặt cô ta toàn là vẻ khinh thường: “Một đứa nghèo rớt như anh ta sao có thể mua được nó chứ?”
“Đây nhất định là hàng giả! Chẳng qua, nó lại cũng thật xứng với một con đ**m có thể ngủ cùng cả đống đàn ông như cô!”
Nói xong, cô ta đột nhiên ra tay, đoạt lấy sợi dây chuyền kia.

“Cô!”
Bạch Tố Y không ngờ rằng đối phương sẽ vô liêm sỉ như vậy, ăn cướp trắng trợn!
Lúc cô kịp phản ứng lại thì sợi dây chuyền đã nằm trong tay Ôn Nhã Như rồi.

“Cô trả lại cho tôi, đây là quà Lâm Thiệu Huy tặng tôi!”
Sau khi phản ứng lại được, đôi mắt xinh đẹp của Bạch Tố Y rưng rưng nước mắt, bi phẫn kêu lên với Ôn Nhã Như.

Ôn Nhã Như đã sỉ nhục cô trước mặt mọi người, nhưng vẫn không chịu buông tha cho cô.

Bây giờ cô ta thậm chí còn cướp luôn cả chiếc vòng cổ mà chồng cô tặng cô ư?
“Không phải đây là một món đồ rẻ tiền sao? Sao cô phải lo lắng như vậy chứ?”
Ôn Nhã Như khinh bỉ nói.

Trong khi đó, Lâm Thiệu Huy cũng bị cô ta chọc giận, ánh mắt anh lạnh lẽo thấu xương, nhìn Ôn Nhã Như như muốn ăn tươi nuốt sống.

“Tôi khuyên cô tốt nhất hãy biết điều một chút.

Bởi vì sợi dây chuyền đó chỉ cần thiếu một viên kim cương thôi, cô cũng không đền nổi!”
Cái gì?
Còn dám uy h**p mình?
Khuôn mặt Ôn Nhã Như lập tức bị bao phủ bởi màn sương lạnh, trong mắt cô ta lộ ra vẻ oán độc.

Cái thằng nghèo kiết xác này cũng dám uy h**p mình?
Một giây tiếp theo, cô ta đột nhiên hung hăng ném sợi dây chuyền xuống đất!
“Cạch!”
Trong nháy mắt, sợi dây chuyền gãy thành hai nửa!.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 977: 977: Chương 1015


“Không!”
Nhìn thấy sợi dây chuyền gãy thành hai nửa trong nháy mắt, Bạch Tố Y hét lên thê thảm, suy sụp ngã ngồi trên mặt đất, khuôn mặt ảm đạm.

Đó là… Trái tim biển cả mà!
Thế giới chỉ có một chiếc đó!
Giá trị mấy trăm nghìn đô la! Gần như không thể làm ra chiếc thứ hai!
Vả lại, quan trọng nhất là, đó là món quà mà chồng cô đưa cho cô, đại diện cho tình yêu của Lâm Thiệu Huy đối với cô.

Là món đồ trang sức cô yêu thích nhất.

Nhưng bây giờ, nó hỏng rồi!
Gãy đôi rồi!.

Xin hãy đọc truyện tại ( tr umtruyeИ.

Vn )
Mà Ôn Nhã Như, thân là kẻ đầu têu, lại không có chút áy náy nào, cô ta thản nhiên nói:
“Ui trời, không cẩn thận bị trượt tay nên làm rơi món đồ rác rưởi đó rồi.

Nhưng mà chồng tôi có tiền, các người nói một cái giá đi? Chúng tôi bồi thường cho.”
Khi cô ta nhìn thấy Bạch Tố Y thất hồn lạc phách như vậy, trong lòng cảm thấy rất vui vẻ.

Đồng thời, cũng càng lúc càng khinh thường cô.

Chỉ là một món hàng giả thôi mà cũng trân trọng như thế, đúng là đồ ngu!
Nhưng ngay lúc Bạch Tố Y khóc lóc đưa tay ra định nhặt lại sợi dây chuyền bị phá hỏng kia, thì đột nhiên, một tiếng “Rắc!” vang lên.

Bàn chân đi giày cao gót của Ôn Nhã Như lại một lần nữa giẫm xuống, giẫm nát sợi dây chuyền, nhưng vẫn híp mắt cười nói:
“Xin lỗi nhé Bạch Tố Y, tôi đã quyết định dùng tiền mua món đồ này, vậy thì xử lý nó thế nào cũng là chuyện của tôi.”
“Tôi muốn phá hủy nó ngay bây giờ!”
“Cô… Đáng chết!”
Lúc này, trong đôi mắt Lâm Thiệu Huy chỉ còn lại sự khát máu, giống như một con thú muốn ăn thịt người, vô cùng hung ác.

Trong một khoảnh khắc, anh đã có suy nghĩ muốn giết người,
Anh muốn băm Ôn Nhã Như thành trăm mảnh!
“Một món hàng giả mà thôi, có cần phải thế không?
Nhưng ngay lúc này, một âm thanh nhẹ nhàng khác vang lên, mang theo sự khinh bỉ.

Người mở miệng nói chính là Từ Bạch Đình!
Anh ta nhìn Bạch Tố Y đang suy sụp ngồi trên mặt đất, Lâm Thiệu Huy thì như muốn ăn thịt người tới nơi, trong lòng cũng rất đắc ý, mới mở miệng nói:
“Nói giá đi, bao nhiêu tiền, tao trả thay cho vợ tao.

Mấy trăm nghìn hay là mấy triệu?”
Vừa nói, anh ta vừa làm động tác lấy ví tiền ra.

“Ha ha ha…”
Ôn Nhã Như cười duyên dáng, ánh mắt quyến rũ lướt qua Từ Bạch Đình một cái:
“Ông xã, anh đề cao anh ta quá.

Lấy tiền lương của anh ta thì cùng lắm là mấy trăm thôi!”

“Bù thêm một ít vào cho tròn lên nữa, coi như là chúng ta bố thí cho bọn họ! Ha ha!” Từ Bạch Đình cũng bật cười to, không ngại sỉ nhục người khác.

Chỉ à, đúng lúc này một tiếng hét kinh hãi đi vào lòng người đột nhiên vang vọng khắp toàn bộ sảnh lớn:
“Đó… Đó là Trái tim biển cả!”
Cái gì?
Hiện trường lập tức trở nên xôn xao.

Tất cả mọi người đều biết, trước đó không lâu ở phòng đấu giá Huyết Đồ Mi ở Nam Lộc đã từng xuất hiện một chiếc dây chuyền khảm chây báu có giá trên trời, đó chính là Trái tim biển cả!
Cái gì?
Lúc này, Ôn Nhã Như đột nhiên run lên.

Đương nhiên là cô ta đã từng nghe tới Trái tim biển cả.

Truyền thuyết nói rằng, đó chính là món trang sức mà mọi phụ nữ trên thế gian này đều muốn có.

Chỉ cần để cho người cô ta yêu nhìn thấy nó, thì người đó sẽ chìm vào tình yêu với cô ta mãi mãi, không thể thoát ra.

Trái tim biển cả còn được xưng tụng là vương hậu của mọi món đồ trang sức!
Giá trị lên tới vài trăm nghìn đô la!
Một giây sau, Ôn Nhã Như cười giễu cợt nói:
“Ai nói linh tinh cái gì đấy? Đứng ra đây!”
“Hai đứa nghèo kiết xác này lấy đâu ra tiền mà mua được món đồ trang sức có giá trị như thế hả? Đang nói mớ à?”
Chỉ là, khi cô ta vừa dứt lời, ngay lập tức bầu không khí lặng ngắt như tờ.

Tất cả mọi người đều dùng ánh mắt như đang nhìn đồ ngu để nhìn cô ta.

Sau đó, có một ông cụ bước ra, sắc mặt âm u:
“Tôi chính là tên ngu ngốc vừa nói đấy.”
Ôn Nhã Như há miệng ra, trên mặt chỉ toàn là khinh miệt, đang muốn nhục mạ ông cụ kia.

Thì đúng lúc đó, một tiếng “Bốp!” vang lên, trên mặt cô ta xuất hiện năm dấu tay đỏ chót.

Mà người vừa ra tay không phải ai khác, chính là Từ Bạch Đình.

“Ông xã, anh!” Ôn Nhã Như hoảng sợ nhìn Từ Bạch Đình.

“Cô câm miệng lại cho tôi!”
Sắc mặt Từ Bạch Đình trắng bệch, tựa như chuột thấy mèo, cung kính hỏi thăm ông cụ kia:
“Chú Vương!”
Người này không phải ai khác mà chính là một trong số các chủ nhân của nhà họ Vương ở Bắc Lộc!.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 978: 978: Chương 1016


Chú Vương?
Nghe thấy xưng hô này, cộng thêm dáng vẻ hoảng sợ của Từ Bạch Đình, Ôn Nhã Như cho dù có ngu cũng biết được mình gặp rắc rối rồi.

Cô ta ôm lấy mặt, toàn thân run lẩy bẩy, vô cùng sợ hãi.

Ông cụ kia hừ lạnh một tiếng, nhưng không thèm nhìn bọn họ nữa, mà đi về phía Bạch Tố Y:
“Cô Tố Y, có thể cho tôi xem chiếc dây chuyền này một chút được không?”
Bạch Tố Y cười khổ một tiếng, dây chuyền đã bị phá hỏng rồi, còn có gì đẹp nữa đâu?
Nhưng cô chỉ có thể bất đắc dĩ gật đầu.

Ông cụ cầm dây chuyền lên, cau mày, nhìn thật tỉ mỉ.

Thấy thế, mọi người lập tức tỏ vẻ không hiểu.

Thứ này không phải là hàng giả sao? Có gì đáng xem đâu?
Chẳng lẽ nó thật sự là Trái tim biển cả?
Bọn họ đều biết, ông cụ trước mặt này chính là một người nổi tiếng trong giới sưu tầm đồ cổ.

Trình độ kiểm định châu báu của ông ấy đã có thể so sánh với một chuyên gia.

Nhưng trên mặt Ôn Nhã Như chỉ có vẻ xem thường, thầm nghĩ lão già này hẳn là bị điên rồi!
Chẳng qua là…
“Hít…”
Không hiểu vì sao, ông cụ kia lại đột nhiên hít một hơi lạnh, ánh mắt như gặp phải quỷ, toàn thân run lẩy bẩy.

“Ánh sáng lấp lạnh như chứa đựng cả vạn màu sắc…”
“Một viên như chứa cả trăm viên…”
“Cái này, thật sự là Trái tim biển cả!”
Trên trán ông ấy không ngừng chảy ra mồ hôi lạnh, cảm thấy vô cùng khiếp sợ.

Trái tim biển cả, món trang sức khiến phụ nữ phải điên cuồng!
Trang sức đứng đầu thế giới!
Cho dù có là một đế vương mạnh nhất thế giới, đáng sợ nhất thế giới cũng muốn đưa cho vương hậu của mình.

Chỉ thế thôi cũng đủ để thấy rằng món trang sức này quý giá thế nào.

Có nằm mơ ông ta cũng hi vọng được nhìn thấy nó.

Nhưng hôm nay, nó lại ở ngay trước mắt!
Ông thật sự không thể tin vào mắt mình.

Trời ạ!
Tất cả mọi người cũng phải giật mình.

Thật?
Là thật ư?
Dây chuyền mà Bạch Tố Y đeo lại thật sự là Trái tim biển cả ư?
Nghĩ tới đây, tất cả mọi người cảm thấy mình sắp phát điên rồi, nhao nhao nhìn Lâm Thiệu Huy với ánh mắt hoảng sợ.

Khi nhìn thấy quần áo mộc mạc có thể nói là đơn sơ mà anh đang mặc trên người, bọn họ chợt cảm thấy thế giới này đúng là không gì không thể xảy ra, không ai tin nổi vào mắt mình.

Một kẻ nghèo hèn như anh mà lại có thể đưa cho vợ mình một chiếc dây chuyền có giá trị cả mấy trăm nghìn đô la ư?
Đáng sợ!
Tất cả mọi người như gặp phải ma, sự khiếp sợ trong lòng bọn họ đã không còn từ nào có thể diễn tả được nữa rồi.

“Không thể nào… Không thể nào!”
Trong nháy mắt, cả Ôn Nhã Như và Từ Bạch Đình đều run rẩy dữ dội, hai gương mặt lập tức trắng bệch.

Bọn họ vừa nghe thấy cái gì cơ?
Dây chuyền này là Trái tim biển cả ư?
Giá trị cả trăm nghìn đô la Mỹ!
Mà điều kinh khủng hơn chính là, món đồ quý hiếm như vậy lại bị Ôn Nhã Như phá nát!
Nghĩ tới đây, trái tim Ôn Nhã Như và Từ Bạch Đình lập tức nhảy lên tới tận cổ họng, lông tóc dựng đứng.

Giờ khắc này, ông cụ kia cũng run rẩy, trong đôi mắt bốc lên ánh sáng mừng rỡ như vừa gặp được mỹ nữ tuyệt thế.

“Trời ạ! Thật sự là Trái tim biển cả.

Có nằm mơ tôi cũng không ngờ được lúc còn sống mình còn có thể nhìn thấy món đồ này!”
Nhưng một giây sau, ông ấy lại nói:
“Đáng tiếc, đáng tiếc!”
Ông cụ không ngừng lắc đầu, tiếc nuối nói:
“Món đồ trang sức đẹp nhất thế giới này lại bị phá hỏng mất rồi!”
“Đúng là phung phí của trời!”
Nghe ông ấy nói xong, trái tim Bạch Tố Y như bị đâm sâu hơn một chút, tiếp theo, cô phẫn nộ nói với Ôn Nhã Như:

“Cô nghe thấy chưa? Sao đồ chồng tôi tặng cho tôi lại là hàng giả được? Sao anh ấy lại nhẫn tâm đưa tôi hàng giả được?”
“Cô phá hỏng nó, tôi muốn cô phải bồi thường!”
Cái gì?
Ôn Nhã Như như rơi vào hố băng, sắc mặt trắng bệch, trên mặt cô ta chỉ toàn là vẻ không thể tin nổi.

Sợi dây chuyền này là thật!
Vậy, chẳng phải mình sẽ phải bồi thường mấy trăm nghìn đô la sao?
Mình đâu có nhiều tiền như vậy?
Đừng nói là cô ta, ngay cả nhà họ Từ giàu nứt đố đổ vách cũng không có khả năng lấy luôn ra mấy trăm nghìn đô la để đền bù!
Lúc này, gương mặt Từ Bạch Đình vô cùng âm u, bây giờ anh ta cảm thấy rất xấu hổ.

Trước đó anh ta còn hùng hồn nói Lâm Thiệu Huy đưa ra một cái giá.

Nhưng bây giờ đối mặt với số tiền bồi thường lớn như thế này, anh ta lấy đâu ra được?
Mấy trăm nghìn đô la, một cái giá trên trời!
Ngay vào lúc Từ Bạch Đình đang cân nhắc có nên đẩy Ôn Nhã Như ra làm lá chắn để tự bảo vệ cho bản thân hay không thì một giọng nói như tiếng trời vang lên:
“Tôi nhớ rõ là, Trái tim biển cả kia là món quà mà vua của Huyết Ngục đưa cho vương hậu của mình mà nhỉ?”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 979: 979: Chương 1017


Cái gì?
Một câu nói khiến cho cả sảnh lớn xôn xao.

Tại thời khắc này, tất cả mọi người đều giật mình khiếp sợ, hai con mắt trừng lớn, không thể tin nổi vào tai mình.

Trái tim biển cả này là đồ của vương hậu ư?
Nhưng sao lại ở trong tay vợ chồng Lâm Thiệu Huy?
“Tôi cũng được nghe nói, vua Huyết Ngục từng đấu giá món trang sức Trái tim biển xanh này ở ngày hội đấu giá được tổ chức ở phòng đấu giá Huyết Đồ Mi.

Cuối cùng, nó được đưa đến tay vương hậu!”
Trời ạ!
Tất cả mọi người lại xôn xao, trên mặt ai nấy đều là vẻ kinh ngạc tột độ.

Thật không ngờ, Trái tim biển xanh này lại là đồ của vương hậu?
Giây tiếp theo, Từ Bạch Đình và Ôn Nhã Như nghe thấy vậy, trong mắt bọn họ lập tức lộ ra vẻ vui mừng xen lẫn sợ hãi.

Từ Bạch Đình vội vàng hỏi ông cụ kia? “Chú Vương, chú có thể chắc chắn rằng đây là Trái tim biển cả không?”
Ông cụ kia rất tự tin gật đầu:
“Đương nhiên! Tôi đã yêu thích món đồ này và nghiên cứu nó từ rất lâu, chắc chắn sẽ không nhìn lầm!”
“Ha ha!”
Từ Bạch Đình đắc ý nở nụ cười độc ác, sau đó nhìn chằm chằm vào Lâm Thiệu Huy, hét to:
“Bạch Tố Y! Các người thật to gan! Dám ăn cắp dây chuyền của vương hậu, còn dám nghênh ngang lấy ra khoe khoang! Đúng là đáng chết!”
Hả?
Trong nháy mắt, tất cả mọi người dùng ánh mắt sợ hãi như gặp phải quỷ nhìn chằm chằm vào Bạch Tố Y và Lâm Thiệu Huy.

Ai nấy đều hoảng sợ.

Đồ điên!
Hai người này điên rồi!
Ngay cả đồ vật của vương hậu mà cũng dám trộm đi?
Nếu như để Huyết Ngục biết được chuyện này, vậy thì toàn bộ thành phố Nam Giang sẽ bị xóa sổ!
Tất cả mọi người đều bị liên lụy.

Chỉ trong nháy mắt, vẻ mặt mọi người lập tức sa sầm xuống, ánh mắt nhìn về phía Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y đều tràn ngập vẻ phẫn nộ và coi thường.

Bọn họ cảm thấy mình sắp bị hai tên ăn trộm này gián tiếp tiêu diệt tới nơi rồi.

“Bạch Tố Y, tôi không ngờ cô lại là người như vậy! Trộm đồ của người khác còn dám lấy ra khoe khoang, cô đúng là đáng ghê tởm!”
Nhìn thấy hai vợ chồng Bạch Tố Y đã gây nên sự phẫn nộ của công chúng, Ôn Nhã Như vội vàng tránh xa hai người, cười lạnh nói:
“Làm bạn thân của cô đúng là do tôi bị mù! Từ hôm nay trở đi, tôi chính thức tuyệt giao với kẻ trộm như cô!”
“Các người nói láo! Tôi không phải kẻ trộm!”
Bạch Tố Y quát khàn cả giọng, trên mặt toàn là nước mắt.

“Đây là sợi dây chuyền mà vua Huyết Ngục đưa cho tôi!”
Chỉ là, khi cô vừa dứt lời, toàn bộ sảnh lớn đều rộ lên tiếng cười.

Trên mặt mọi người chỉ có vẻ xem thường, dường như bọn họ vừa nghe thấy một chuyện cực kì buồn cười vậy.

“Bạch Tố Y, cô đúng là không biết xấu hổ nên mới nói được như vậy.

Nói cô đáng ghê tởm là đã nói giảm nói tránh rồi đấy.”
Onn chậc chậc hai tiếng, khinh miệt nói:
“Cô là cái thá gì mà vua Huyết Ngục sẽ đưa sợi dây chuyền vốn thuộc về vương hậu cho cô? Ý cô là thân phận của cô cao quý hơn vương hậu sao?”
Từ Bạch Đình ở bên cạnh cũng hừ lạnh: “Thân phận của vương hậu vô cùng cao quý.

Cô ấy chính là vợ của người đàn ông mạnh nhất thế giới, là đệ nhất phu nhân danh xứng với thực!”
“Cũng chỉ có cô ấy mới xứng với sợi dây chuyền giá trị như thế này! Còn cô thì sao? Một con đ**m mà ai cũng có thể làm chồng thôi.

Vua Huyết Ngục sẽ đưa món đồ quý báu như thế cho cô ư? Trừ phi anh ta bị mù!”
Nghe anh ta nói xong, khách mời trong sảnh cũng vô cùng tức giận, bắt đầu gầm thét với hai vợ chồng Bạch Tố Y:
“Nói nhiều với bọn chúng làm gì? Đánh tàn phế cả hai đi, rồi nhốt lại, chờ Huyết Ngục đến phán tội!”

“Đúng! Hai tên trộm này dám lấy đồ của vương hậu, không khác gì dẫn đến họa chết người cho chúng ta! Nhất định phải giao chúng cho Huyết Ngục, mới có thể làm dịu đi lửa giận của vua và vương hậu!”
Mọi người vô cùng phẫn nộ, dường như hận không thể đẩy cả hai người vào chỗ chết!
Thấy vậy, gương mặt xinh đẹp của Bạch Tố Y trắng bệch, ánh mắt đờ đẫn.

Cô cảm thấy rất tuyệt vọng!
Bởi vì bây giờ, cho dù cô có nói gì đi chăng nữa thì cũng chẳng ai tin tưởng.

Dâm phụ, trộm cắp, một con đ**m, đủ các loại sỉ nhục áp lên đầu cô.

Mà tất cả điều này đều nhờ người bạn thân nhất của cô ban tặng!
Nhưng mà, chưa dừng lại ở đó.

Thấy tình hình đã bắt đầu mất kiểm soát, Từ Bạch Đình lập tức dữ tợn ra lệnh:
“Người đâu! Đến bắt nhốt hai con chó này lại!”.
 
Back
Top Bottom