Ngôn Tình Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 1000: 1000: Chương 1082


“Ầm.”
Vừa nghe anh ta nói thế, toàn thân vợ chồng Bạch Tuấn Sơn lập tức run lẩy bẩy, sắc mặt trở nên trắng bệch, suýt thì sợ hãi đến ngất tại chỗ.

“Chúng...!Chúng tôi căn bản không hề quen biết anh, tại sao anh lại muốn làm như vậy?”
Từng giọt mồ hôi lạnh dần dần làm cho lưng của Thẩm Ngọc Trân và Bạch Tuấn Sơn ướt đẫm, bọn họ nghẹn ngào nói.

Đây là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy Phương Lạc Nam, nhưng mới lần đầu gặp mặt mà Phương Lạc Nam đã muốn đưa bọn họ vào chỗ chết?
Nghe thấy thế, trên mặt Phương Lạc Nam lập tức hiện lên vẻ oán hận, nổi giận nói:
“Các người không biết tôi, nhưng tôi thì lại biết các người.

Các người chính là bố mẹ của thằng chó tạp chủng Lâm Thiệu Huy đúng không?”
“Thằng chó đó ba lần bốn lượt phá hủy chuyện tốt của tôi, tôi hận không thể chém nó thành một nghìn mảnh.”
Nếu như không có Lâm Thiệu Huy thì anh cũng đã g**t ch*t con đ**m Phương Y Thần từ lâu, còn anh ta sẽ ngang nhiên, hợp lý trở thành chủ nhà của nhà họ Phương.

Vì sự xuất hiện của Lâm Thiệu Huy mà anh ta mất hết mặt mũi, bị sỉ nhục đủ điều.

Anh ta hận Lâm Thiệu Huy thấu xương.

Ngay lập tức, Phương Lạc Nam nhe răng cười, ác độc nói: “Cho nên hôm nay các người xui xẻo lắm mới gặp được tôi.

Muốn trách thì trách chính bản thân mình thôi, tìm con rể mát tay quá mà.”
Anh ta c*̃ng không ngờ rằng mình đi đến vay tiền của ngân hàng Huy Hoàng mà lại trùng hợp gặp được người nhà của Lâm Thiệu Huy.

Vậy thì anh ta sẽ tặng cho Lâm Thiệu Huy một món quà gặp mặt.

Cái gì.

Lâm Thiệu Huy?
Vợ chồng của Thẩm Ngọc Trân trợn tròn mắt ngay tại chỗ.

Trong mắt hiện ra nồng đậm chấn kinh, đơn giản không thể tin vào tai của mình.

Chuyện này...!Sao lại có chuyện như thế này được?
Lâm Thiệu Huy là một thằng ở rể đồ bỏ đi, làm sao có tư cách đắc tội Phương Lạc Nam dạng này đại thiếu?
Mà lúc này, nghe thấy Phương Lạc Nam có thù với vợ chồng Thẩm Ngọc Trân, Vạn Trọng Vinh và Lý Thanh Như lập tức mừng rỡ như điên.

Đây đúng thật là trời cũng giúp ta.

Bây giờ có Phương Lạc Nam làm chỗ dựa cho bọn họ rồi, bọn họ sợ gì Từ Hoài Nhân nữa?
Ngay lập tức, trên mặt của bọn họ tỏ vẻ khinh thường sâu sắc.

Nhất là Lý Thanh Như.

Vẻ mặt cô ta trở nên đắc ý, kêu lên:
“Từ Hoài Nhân, tôi thấy người đáng chết không phải là chúng tôi, mà là ông đấy?”
“Người mà cậu Nam ghét mà ông cũng dám cứu? Thật sự là không biết sống chết, bây giờ quỳ xuống nhận tội đi, cố gắng biết đâu còn có đường sống.”
Ở một bên, Thẩm Kiến và Thúy Bình cũng vui vẻ đến mức sắp phát điên rồi, bọn họ nằm mơ cũng không ngờ rằng Lâm Thiệu Huy lại liều lĩnh như thế, dám đi đắc tội một cậu chủ nhà quyền thế và giàu có như Phương Lạc Nam.

Thậm chí còn liên lụy đến người nhà của mình, cùng nhau xui xẻo.

Tốt quá rồi.

Cứ thế thì không cần bọn họ phải ra tay, Thẩm Ngọc Trân và Bạch Tuấn Sơn cũng sẽ gặp xui xẻo.

Lúc này, bọn họ đang cười ở trên nỗi đau của người khác, chờ mong cảnh tượng bọn họ đau đớn, r*n r*.

Vào lúc này, hầu như tất cả mọi người đều cho rằng, Từ Hoài Nhân nhất định sẽ phải cúi đầu.

Dù sao có thể nói là nhà họ Từ và Nhà họ Phương không thể so sánh được với nhau, nếu Từ Hoài Nhân cứ khăng khăng muốn đắc tội thì cũng có nghĩa là ông ta đã chọn con đường chết.

Ngay cả nhà họ Tiêu cũng không chống đỡ nổi cho bọn họ.

Nhưng nhà họ Tiêu không gánh nổi cũng không nghĩa là Lâm Thiệu Huy không gánh nổi.

Cho nên trên mặt Từ Hoài Nhân không lộ ra nửa phần bối rối, ngược lại ông ta còn nói giọng mỉa mai:
“Phương Lạc Nam, đừng trách tôi không nhắc nhở cậu.

Hôm nay nếu cậu dám động vào cặp vợ chồng này, ngày mai trên thế giới này sẽ không còn nhà họ Phương nữa.”
Cái gì.

Tất cả mọi người nghe thấy ông ta nói như thế thì cả cơ thể lập tức run lẩy bẩy, dường như tròng mắt cũng muốn rơi xuống.

Động vào cặp vợ chồng này thì ngày mai Nhà họ Phương sẽ biến mất hoàn toàn?
Vào thời điểm này, tất cả bọn họ đều mở to hai mắt nhìn, sử dụng ánh mắt như nhìn một con quỷ để nhìn Từ Hoài Nhân, đơn giản là không thể tin vào tai của mình.

Với năng lực của nhà họ Phương, còn có người nào ở Nam Giang mà anh ta không dám đắc tội ư?
Làm sao mà có chuyện này được.

“Ha ha ha.”
Nhưng Phương Lạc Nam vẫn khinh thường cất tiếng cười to:
“Thật sao? Vậy tôi càng muốn xem thử xem sao.”
Anh ta là cậu chủ cả của nhà họ Phương mà không được động vào người nhà của tên bỏ đi kia?
Anh ta không tin một chút nào.

“Từ Hoài Nhân, ông muốn ngăn tôi à?”
Phương Lạc Nam cười khẩy, ánh mắt sáng rực nhìn Từ Hoài Nhân chằm chằm:
“Ông...!Vẫn chưa đủ tư cách đâu.”
Trong nháy mắt anh ta vừa mới nói câu này xong, một tiếng nói đầy lạnh lùng khác lại vang lên từ phía cửa:
“Ông ta không đủ tư cách, còn tôi thì sao?”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 1001: 1001: Chương 1083


Nghe thấy giọng nói vô cùng kiêu ngạo này, tất cả mọi người ở đây đều giật nảy mình.

Họ theo bản năng cho rằng, không phải một nhân vật tài giỏi nào đó lại xuất hiện đấy chứ?
Nhưng khi bọn hắn nhìn về phía cửa, nhìn thấy người thanh niên mặc quần áo giản dị rồi thì trên mặt hiện rõ vẻ khinh thường.

Riêng chuyện ăn mặc thôi cũng chưa hơn một tên ăn mày bao nhiêu, một tên bỏ đi như thế mà cũng dám khiêu chiến với Phương Lạc Nam?
Thật sự là muốn chết.

Tất cả mọi người đều nhao nhao lắc đầu, ném cho Lâm Thiệu Huy một ánh mắt khinh thường nhưng đang xem một vở kịch hài.

Nhưng kẻ thù nhìn thấy thì mắt lại đỏ ngầu.

Lúc này, trong hai mắt Phương Lạc Nam đã tràn đầy tơ máu, sự ác độc trong đó giống như muốn chém Lâm Thiệu Huy thành nhiều mảnh.

Người mà anh ta hận nhất rốt cuộc đã đi đến trước mặt anh ta.

Sau đó, khóe miệng của Phương Lạc Nam nở một nụ cười âm hiểm:

“Lâm Thiệu Huy, mày tới đúng lúc thật.

Lát nữa, tao sẽ đánh cho người nhà của mày hoàn toàn tàn phế ở ngay trước mặt mày.”
“Mà mày thì lại không thể làm được gì.

Ha ha ha.”
Rốt cuộc anh ta đã tìm được một cơ hội rất tốt để trả thù Lâm Thiệu Huy.

Anh ta đã nghe nói từ lâu rằng nhà họ Bạch rất bất mãn với tên con rể đồ bỏ đi Lâm Thiệu Huy này, nếu hôm nay bố vợ và mẹ vợ của anh bị đánh thảm thiết vì anh, như vậy nhất định anh sẽ bị đuổi ra khỏi cửa.

“Cậu Nam, giết nó đi.

Giết thằng tạp chủng đáng chết này đi.

Nó nên bị chém thành nghìn mảnh.”
Trong nháy mắt nhìn thấy Lâm Thiệu Huy xuất hiện, Thúy Bình hoàn toàn phát điên, trong mắt hiện ra vẻ tức giận và oán hận rõ ràng.

Đến bây giờ bà ta vẫn cho rằng cái chết của Thẩm Ngọc Linh đều là do Lâm Thiệu Huy gây ra.

Tên khốn nạn này rất đáng chết.

Nhưng Lâm Thiệu Huy không thèm liếc mắt nhìn bọn họ mà chỉ đi thẳng về phía Thẩm Ngọc Trân và Bạch Tuấn Sơn:
“Bố, mẹ, ai đánh hai người thành ra như thế này?”
Nhìn thấy Bạch Tuấn Sơn vợ chồng thương thế, Lâm Thiệu Huy trong mắt lập tức hàn mang bạo tả.

Trong lòng của hắn, đồng thời hiển hiện nồng đậm tự trách.

Bạch Tố Y bảo anh chăm sóc tốt cho bố mẹ của cô, nhưng cô vừa mới đi mà bố mẹ đã bị người ta làm nhục, chuyện này là vì anh thiếu trách nhiệm.

“Thiệu Huy, con đi mau đi.

Bọn họ muốn giết con, con đừng quan tâm bố mẹ, mau đi đi.”
Lúc này Thẩm Ngọc Trân đột nhiên gào lên, bà ta biết vợ chồng Thúy Bình đã phát điên rồi.

Lúc này Lâm Thiệu Huy xuất hiện, chắc chắn bọn họ sẽ giết cả Lâm Thiệu Huy và ông bà.

Muốn giết tôi ư?
Lâm Thiệu Huy cười một cách nhẹ nhàng khinh miệt, sau đó nói:
“Mẹ, yên tâm đi, không sao đâu.”
Cái gì?
Bọn người Lý Thanh Như nghe thấy câu nói không quan tâm gì của anh, mỗi người lập tức nở một nụ cười lạnh, trên mặt là vẻ xem thường rõ rệt.

Rốt cuộc tên khốn này có biết bản thân anh đang nói gì không vậy?
Không sao đâu?
Một thằng con rể đồ bỏ đi như anh ta thì có thể làm gì được đây?
Đắc tội với cậu chủ của nhà họ Phương, không chạy trốn nhanh đi thì thôi lại còn dám nghênh ngang xuất hiện?
Tên khốn này quả thật là điên rồi.

“Tên khốn này, thật sự là không biết trời cao đất dày, đối mặt với cậu Nam mà còn dám ăn to nói lớn như vậy, chỉ sợ lát nữa anh ta khó mà giữ được mạng.”
“Quá ngu xuẩn.

Người ta là cậu chủ nhà giàu đấy, anh ta lấy gì mà đối đầu với người ta đây?”
“Nếu tôi mà là anh ta thì đã nhanh chóng quỳ xuống cầu xin tha thứ rồi, không chừng còn có thể may mắn giữ lại cái mạng chó của mình, một tên bỏ đi mà còn cố tỏ vẻ, thật sự là buồn cười quá.”
Ánh mắt mà đám người nhìn về phía Lâm Thiệu Huy tràn ngập vẻ xem thường.

Theo suy nghĩ của bọn họ Lâm Thiệu Huy chỉ là một người bình thường, người có gia thế như Phương Lạc Nam có thể g**t ch*t anh bằng một ngón tay.

Bây giờ anh lại còn ảo tưởng nói rằng không sao đâu?
Thật sự là quá buồn cười.

Nhưng Lâm Thiệu Huy chỉ xem thường đám người này, giả vờ không nhìn thấy gì, lạnh lùng nói với Thẩm Ngọc Trân:
“Mẹ, mẹ chỉ cần nói cho con biết ai đánh mẹ thành như thế này là được rồi.”
“Tôi đấy, làm sao nào?”
Nghe thấy thế, Lý Thanh Như bước ra, vẻ mặt khinh thường nhìn Lâm Thiệu Huy:
“Lẽ nào thứ đồ bỏ đi như anh còn dám giết tôi?”
Bây giờ bản thân Lâm Thiệu Huy còn khó bảo vệ mình mà còn muốn xen vào việc của người khác?
Thật sự là buồn cười.

Sau đó, đôi mắt lạnh lẽo của Lâm Thiệu Huy nhìn chằm chằm vào cô ta:
“Bây giờ các người vẫn còn cơ hội quỳ xuống xin lỗi bố mẹ tôi đấy.”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 1002: 1002: Chương 1084


“Oanh.”
Lời nói của Lâm Thiệu Huy lộ ra sự lạnh lẽo tột cùng, tựa như một ông vua ngồi ở trên cao nắm trong tay tính mạng của chúng sinh.

Ngay lập tức, sắc mặt của Từ Bạch Đình và Từ Hoài Nhân trở nên trắng bệch.

Trong mắt bọn họ lộ rõ vẻ sợ sệt.

Lúc này họ cũng đã sợ đến mức muốn tè ra quần.

Ông ta cảm nhận được, Tướng Huy...!Đã nổi giận rồi.

Mà người đàn ông này nổi giận ngút trời thôi cũng đủ để cho toàn bộ Thành phố Nam Giang, thậm chí là toàn bộ Nam Lộc rơi vào hỗn loạn.

Nhưng câu nói của Lâm Thiệu Huy lại chỉ như chuyện cười đối với bọn người Lý Thanh Như và Phương Lạc Nam.

Bọn họ lập tức thể hiện ra vẻ mặt như đang nhìn một tên điên, nhao nhao nhìn Lâm Thiệu Huy bằng ánh mắt khinh bỉ.

Còn Vạn Trọng Vinh thì cười ha ha: “Thằng nhãi này điên rồi à? Bảo bọn tôi quỳ xuống, cậu xứng à?”
“Một đồ bỏ đi tới ở rể mà ra vẻ quá nhỉ? Hay là bây giờ cậu quỳ xuống, chúng tôi sẽ suy nghĩ, cho cậu chết toàn thây được không?”
Lâm Thiệu Huy lắc đầu: “Xem ra các người không muốn nắm lấy cơ hội này.”
Lâm Thiệu Huy c*̃ng không giận mà chỉ chậm rãi đứng dậy, ánh mắt nhìn về đám người Vạn Trọng Vinh...!
Dần dần tăng thêm sát ý.

Mà lời nói của anh lại làm cho mọi người ở đây cảm thấy khinh thường hơn.

Đám người không ngừng lắc đầu.

Bọn họ thật sự không biết tên bỏ đi này kiếm sự dũng cảm ở đâu ra, mà tưởng rằng mình ghê gớm lắm.

Đây chính là cái gọi là nghé con mới đẻ không sợ cọp à?
Sợ rằng tên bỏ đi này căn bản cũng không hề biết quyền thế của nhà họ Từ kinh khủng đến mức độ nào.

“Mẹ nó.

Cậu muốn chế à?”
Vạn Trọng Vinh hoàn toàn nổi giận, một tên ở rể nhỏ bé cũng dám uy h**p giám đốc như ông ta?
Thật là đáng chết.

“Bảo vệ.

Đầu tiên đánh tên này tàn phế cho tôi.

Quỳ xuống nhận tội mau, tôi muốn cậu quỳ xuống nhận sai ngay lập tức.”
Vạn Trọng Vinh giận dữ hét, trên mặt hiện lên vẻ tàn khốc.

“Bộp.”
Lúc này, một đám bảo vệ muốn tiến lên định đánh Lâm Thiệu Huy.

Nhưng ngay vào lúc này lại xảy ra một chuyện rất đáng sợ.

Chỉ thấy Lâm Thiệu Huy ném ra một tấm thẻ với vẻ mặt bình tĩnh và thản nhiên: “Bây giờ tôi đã đủ tư cách chưa?”
Hả?
Trong lòng tất cả mọi người lập tức sinh nghi, không biết câu này của Lâm Thiệu Huy rốt cuộc có ý gì.

Mà đúng vào lúc này...!
“Chuyện này...!Không thể nào.”
Một tiếng kêu cực kì sợ hãi thảm thiết vang lên trong nháy mắt.

Đám người cùng nhau kinh ngạc nhìn sang, nhìn thấy người kêu thảm thiết lại là Vạn Trọng Vinh.

Lúc này mặt mũi ông ta như một đống tro tàn, hoàn toàn trở nên méo mó vì sợ hãi, mắt nhìn chằm chằm tấm thẻ trên mặt đất.

“Giám đốc, ông sao thế? Không phải chỉ là một tấm thẻ thôi à? Có gì ghê gớm đâu?”
Lý Thanh Như thờ ơ nói, nhưng trong lòng thì có chút xem thường, chỉ một tấm thẻ thôi mà đã làm cho Vạn Trọng Vinh sợ rồi à?.

truyện kiếm hiệp hay
“Ngậm miệng lại.”
Nhưng không ngờ Vạn Trọng Vinh lại tát cô ta một cái, mạnh đến nỗi làm cho Lý Thanh Như ngã xuống mặt đất.

Lúc này trông Vạn Trọng Vinh giống như gặp phải ma, trên mặt hiện ra vẻ sợ hãi tột cùng: “Cái thứ ngu dốt như cô, cô có biết đây là thẻ gì không? Đây là thẻ thanh toán đặc biệt của ngân hàng Huy Hoàng.”
“Chỉ có khách VIP cấp cao của Tập đoàn Huy Hoàng mới có tư cách sở hữu, số lượng chỉ có một ngàn tấm.”
“Thậm chí còn quý giá hơn thẻ đen của Từ Hoài Nhân trăm lần.

Chỉ có giám đốc ngân hàng Huy Hoàng mới có tư cách tiếp đãi.”
“Ầm.”
Trong nháy mắt nghe thấy câu này, tất cả mọi người đều cảm thấy da đầu tê rần, từng người một trợn mắt há hốc mồm, không thể tin vào tai của mình.

Chỉ có giám đốc ngân hàng Huy Hoàng mới có tư cách tiếp đãi?
Đây chẳng phải là nói ngay cả giám đốc chi nhánh Vạn Trọng Vinh cũng không tư cách tiếp đãi?
Ngân hàng Huy Hoàng tại Việt Nam chỉ có mười hai ngân hàng chi nhánh, mỗi một giám đốc ngân hàng như vậy có quyền thế ngập trời, làm chúa tể một phương trong tập đoàn Huy Hoàng.

Mà vẫn chưa đủ tư cách để tiếp đãi tên ở rể đồ bỏ đi trước mặt bọn họ?
Bầu không khí ngưng đọng lại trong nháy mắt.

Tất cả mọi người kinh hãi muốn chết, đều dùng ánh mắt vô cùng hoảng sợ nhìn Lâm Thiệu Huy giống như là gặp phải ma quỷ..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 1003: 1003: Chương 1085


Vừa nghe lời này, cả người Lý Thanh Như lập tức choáng váng.

Chỉ trong chốc lát, sắc mặt cô ta đã trắng bệch.

Cô ta chưa từng thấy một chiếc thẻ giam giữ nào trong Huy Hoàng, nhưng cô ta đã nghe qua về nó.

Có tin đồn rằng những người sở hữu thẻ này đều là những người thuộc cấp cao hàng đầu của một quốc gia, được đối xử một cách tôn trọng trên toàn thế giới.

Nhưng cái thứ rác rưởi này, nó thực sự tồn tại sao?
Điều này thực sự không thể tưởng tượng nổi.

Câu nói của Vạn Trọng Vinh khiến tất cả mọi người có mặt ở đây đều hú vía một phen.

Ngay cả Phương Lạc Nam lúc này cũng không khỏi cảm thấy kinh ngạc.

Nhưng mà, đây mới chỉ là sự khởi đầu.

“Không nói lời nào? Như vậy còn chưa đủ sao?”
Lâm Thiệu Huy cười chế nhạo một tiếng, rồi sau đó anh ném ra một tấm thẻ khác:

“Vậy thì cái này chắc là đủ rồi chứ?”
Bùm!
Nhìn thấy một tấm thẻ khác bị ném ra ngoài, ngay lập tức Vạn Trọng Vinh bị dọa sắp tiểu ra quần, hai chân run lên bần bật.

Đôi mắt như muốn nứt ra, nhìn tấm thẻ trên mặt đất đầy hoài nghi, cả người run lên một cách dữ dội.

“Thẻ…Thẻ đại diện?”
Cái gì?
Trong toàn bộ ngân hàng, không khí dường như đã đóng băng.

Tất cả khách hàng đều ngây ra như phỗng, bị dọa choáng váng.

Bọn họ đã từng nghe qua về thẻ đại diện.

Đó là thẻ dành cho những người đứng đầu Tập đoàn Huy Hoàng, những người là thành viên hội đồng quản trị mới có thể sở hữu?
Trong toàn bộ hệ thống ngân hàng chỉ có mười tấm thẻ này được phát hành.

Chủ thẻ có thể ra lệnh cho tất cả các ngân hàng toàn cầu trên thế giới, huy động vốn dưới mười lăm tỷ đô tùy ý.

Tất cả các lãnh đạo ngân hàng cũng đều phải dè dặt khi nhìn thấy nó.

Thế nhưng Lâm Thiệu Huy lại sở hữu đồng thời cả thẻ giam giữ và thẻ đại diện?
Ánh mắt của mọi người đều tập trung một cách gắt gao ở trên người Lâm Thiệu Huy, có cảm giác muốn vỡ vụn.

Nó khiến bọn họ rùng mình, không rét mà run.

Mà lúc này, Vạn Trọng Vinh gần như muốn khóc thét.

Khuôn mặt béo phì của anh ta lộ vẻ giống như kẻ đã chết cha chết mẹ, sợ tới mức không nói được câu nào.

Người đó không phải là người con rể vô dụng sao?
Làm thế nào mà anh có thể có thẻ cao cấp như vậy?
Chuyện này đối với anh ta mà nói, thật sự là một cơn ác mộng.

Đặc biệt là Lý Thanh Như.

Khoảnh khắc cô ta nhìn thấy thẻ đại diện, cô ta đã có cảm giác muốn ngất đi.

Anh chàng này là giám đốc tập đoàn Huy Hoàng của bọn họ?
Mà cô ta, không những đã đánh ba mẹ anh mà còn dám xúc phạm anh?
Lý Thanh Như cảm thấy như sấm sét giữa trời quang, tia sét bất thình lình đánh xuống người cô ta, khiến cô ta sắp phát điên rồi.

Chính là cảm giác khiếp sợ… Nhưng cảm giác đó chưa dừng lại.

Dưới ánh mắt kinh hãi của mọi người, khóe miệng Lâm Thiệu Huy nhếch lên một nụ cười lạnh lùng:
“Còn chưa đủ sao? Vậy lại nhìn cái này đi!”.

Đọc truyện hay tại _ TRUМ truyeЛ.v n _
“Bốp.”
Tấm thẻ cuối cùng cũng xuất hiện.

Cả tấm thẻ là một màu tối đen với một hộp sọ màu máu trên đó!
“Bùm.”
Vẫn như cũ, với tấm thẻ này, chỉ duy nhất có Vạn Trọng Vinh mới có tư cách để nhận biết nó.

Đó là lý do tại sao lúc nhìn thấy tấm thẻ này, anh ta lập tức ngã phịch xuống đất, mặt cắt không còn giọt máu.

“Thẻ…Thẻ đầu lâu?”

Đây, đây là thẻ độc quyền chỉ dành riêng cho giám đốc tập đoàn Huy Hoàng!
Người đàn ông trước mắt anh ta lúc này chính là giám đốc của tập đoàn Huy Hoàng
Điên rồi! Lúc này, Vạn Trọng Vinh thực sự sắp phát điên rồi.

Chính anh ta đã đánh mẹ vợ và cha vợ của giám đốc?
Kể từ giờ phút này, tập đoàn Huy Hoàng không còn là chỗ chống lưng cho anh ta nữa, mà chính là kẻ thù của anh ta.

Liệu anh ta có thể chống lại người tài phiệt cấp cao nhất của tập đoàn Huy Hoàng?
Khi chứng kiến bộ dạng bị dọa sợ đến mức tiểu ra quần của Vạn Trọng Vinh, Lý Thanh Như và những người khác biết rằng tấm thẻ thần bí này càng kh*ng b* hơn hai tấm thẻ trước.

Điều này khiến cho linh cảm không tốt trong lòng bọn họ càng thêm mãnh liệt, cả người run lên, cực kỳ hoảng sợ nhìn về phía Vạn Trọng Vinh.

Ngay cả Phương Lạc Nam cũng không khỏi hồi hộp chờ đợi câu trả lời của Vạn Trọng Vinh.

Lúc này, Lý Thanh Như trên mặt phiếm hồng đầy lo lắng, hỏi:
“Giám đốc, đây…Đây là loại thẻ gì vậy ạ?”
Lúc này Vạn Trọng Vinh đã sợ tới mức nước mắt đầm đìa, nói với giọng nghẹn ngào:
“Tấm…Tấm thẻ này có thể dồn chúng ta vào đường chết.”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 1004: 1004: Chương 1086


“Bùm!”
Khi Vạn Trọng Vinh dứt lời, cả đám người Lý Thanh Như và Phương Lạc Nam hoàn toàn bị sốc.

Một lá bài có thể g**t ch*t bọn họ?
Phải là loại thẻ cao cấp cỡ nào để có thể tùy ý giết một mạng người?
Những người khách đó lúc này cũng hoảng sợ, bọn họ hối hận vì vừa rồi dám xúc phạm Lâm Thiệu Huy, hành động này của bọn họ không khác gì tự tìm đường chết!
“Tha mạng! Xin ông chủ tha mạng.”
Vạn Trọng Vinh đột nhiên khóc lóc, hướng về phía Lâm Thiệu Huy rồi quỳ xuống.

Anh ta liên tục dập đầu, bộ dáng như bị hù sợ chết khiếp.

Nước mắt ràn rụa, gần như phát điên!
Anh ta vốn tưởng rằng Phương Lạc Nam có thể dùng một ngón tay đè chết Lâm Thiệu Huy, nhưng bây giờ xem ra, Lâm Thiệu Huy có thể dùng một ngón tay ấn chết tất cả bọn họ!
Đối đầu với ông chủ cao cấp của Tập đoàn Huy Hoàng, không phải mỗi An Nam mà ở khắp mọi nơi trên thế giới này đều không có chỗ cho anh ta thoát thân.

Nhưng mà trên khóe miệng của Lâm Thiệu Huy cong lên với một đường cong ớn lạnh:
“Đã quá muộn!”
Cơ hội đã được trao một lần rồi, chính Vạn Trọng Vinh và những người khác đã chủ động từ bỏ cơ hội tuyệt vời như vậy!
“Bùm.”
Khi nghe thấy điều này, ngay lập tức Vạn Trọng Vinh bị dọa sợ ngồi phịch xuống đất, ánh mắt của anh ta lộ ra vẻ vô cùng hoảng sợ.

Có vẻ như anh ta đã đoán trước được điều gì sẽ xảy ra với mình nên anh ta kinh hãi muốn chết!
Nhưng vào lúc này…
“Không thể! Điều này không thể xảy ra được!”.

Truyện Cổ Đại
Lý Thanh Như cũng hét lên như bị điên: “Rõ ràng cậu chủ Phương đã nói tên này là con rể vô dụng của nhà họ Bạch, làm sao có thể là ông chủ lớn!”
“Theo tôi thấy, nhất định những tấm thẻ này là giả! Hoặc, chính bọn họ đã lấy trộm chúng!”
Cô ta không tin rằng mình sẽ xui xẻo như vậy!
Người tình cờ bị cô ta sỉ nhục lại chính là người đứng đầu Tập đoàn Huy Hoàng.

Nghe những lời, biểu cảm của mọi người đều thay đổi, thẻ đã bị đánh cắp? Không thể nào?
“Đúng! Tên Lâm Thiệu Huy này không chỉ là một tên vô dụng, mà còn là một tên trộm.

Lúc trước cậu ta đã ăn trộm một sợi dây chuyền của vua Huyết Ngục.

Có khả năng chính là cậu ta đã ăn trộm mấy tấm thẻ bài này!”
Sắc mặt của Phương Lạc Nam ảm đạm, anh ta nói.

Và khi nghe những lời này, Vạn Trọng Vinh cũng sửng sốt.

Sau đó sự xấu hổ xuất hiện trên khuôn mặt của anh ta.

Rõ ràng, anh ta cũng cảm thấy có khả năng này.

Lúc này, anh ta nhìn chằm chằm vào Lâm Thiệu Huy một cách hung tợn: “Đồ khốn kiếp, tôi sẽ kiểm tra tính xác thực của những tấm thẻ này ngay.

Nếu phát hiện ra cậu giở trò quỷ, tôi hứa sẽ không để cậu chết tử tế!”
Nói xong, anh ta cũng định đi kiểm tra những tấm thẻ đó!
Lúc này, vợ chồng Thẩm Ngọc Trân đột nhiên run rẩy không yên, bởi vì bọn họ cũng cảm thấy rằng Lâm Thiệu Huy đang nói dối.

Trong ba năm qua, Lâm Thiệu Huy là một người bình thường không thể bình thường hơn.

Làm sao anh có thể liên quan đến tập đoàn Huy Hoàng đó?
Nhưng mà, Lâm Thiệu Huy lại cười lắc lắc đầu, nhìn vào mắt Lý Thanh Như và Vạn Trọng Vinh, ánh mắt như thể đang nhìn một người sắp chết.

Thật sự là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ…
“Bùm!”
Và tại thời điểm này, những tiếng gầm rú của động cơ phát ra từ góc phố không ngừng truyền đến.

Hết xe này đến xe sang khác nối tiếp nhau!

Hết bóng người này đến bóng người khác nhanh chóng xuống xe!
Lại có người tới đây?
Ai cũng chỉ cảm thấy tim đập liên hồi, cảm thấy những cú sốc mà họ nhận được hôm nay còn nhiều hơn cả cuộc đời này cộng lại.

Nó rất dữ dội!
“Lâm Thế Đông, cậu đang làm gì vậy?”
Khoảnh khắc nhìn thấy người bên kia, sắc mặt Vạn Trọng Vinh đột nhiên trầm xuống.

Anh ta trực tiếp hét lên.

Bởi vì bên kia là cấp dưới của anh ta và là phó giám đốc chi nhánh này!
Nhưng Lâm Thế Đông thậm chí không thèm nhìn anh ta, dẫn đầu các nhân vật cấp cao của tất cả các chi nhánh đến bên cạnh Lâm Thiệu Huy!
Sau đó, Lâm Thế Đông đứng yên trước Lâm Thiệu Huy, cúi người chào hỏi:
“Tôi, phó giám đốc chi nhánh ngân hàng Huy Hoàng tại thành phố Nam Giang, Lâm Thế Đông, kính chào ông chủ!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 1005: 1005: Chương 1087


Ông chủ! Lại là ông chủ!
Nghe thấy Lâm Thế Đông lặp lại từ này, tất cả mọi người có mặt ở đây đều bị kinh ngạc.

Bọn họ không thể hiểu nổi làm sao một tên con rể rác rưởi như vậy, chỉ trong chops mặt lại trở thành ông chủ lớn của tập đoàn Huy Hoàng, người mà khiến tất cả mợi người phải dè chừng, khúm núm!
Ông chủ, chẳng lẽ là ông chủ của tập đoàn Huy Hoàng?
Điều này thực sự khó có thể tin được!
Lúc này, tất cả mọi người cảm giác được có một đôi tay vô hình đang gắt gao bóp nghẹt cổ họng của bọn họ, khiến họ gần như nghẹt thở.

Nhất là khi bọn họ nhìn thấy Lâm Thế Đông và những người khác cúi đầu trước Lâm Thiệu Huy, bộ dạng vô cùng cung kính.

Chỉ trong nháy mắt, tất cả mọi người giống như nhìn thấy sao Hỏa va vào trái đất, vô cùng kinh ngạc, vô cùng kinh hãi.

“Ông chủ, chúng tôi đã vội vàng chạy tới ngay khi nhận được chỉ thị của cấp trên.

Cấp trên đã tỏ thái độ rõ ràng rằng xúc phạm ông chủ tương đương với xúc phạm Tập đoàn Huy Hoàng!”
“Không chừa đường sống! Diệt tận gốc.”
Giọng nói đầy cung kính của đám người Lâm Thế Đông vang lên.

“Bùm!”
Vạn Trọng Vinh và Lý Thanh Như giống như bị điện giật, ngồi phịch xuống đất, hoàn toàn tuyệt vọng!
Tại thời điểm này, có gì cần phải kiểm chứng nữa?
Ngay cả phó giám đốc của họ cũng nhận được chỉ thị từ các giám đốc cấp cao của tập đoàn Huy Hoàng đến để giải quyết các vấn đề của Lâm Thiệu Huy.

Làm thế nào mà danh tính của Lâm Thiệu Huy lại là giả được chứ?
Điên rồi!
Bọn họ chỉ cảm thấy rằng thế giới quan của mình đã hoàn toàn sụp đổ!
Một người con rể rác rưởi hóa ra lại là ông chủ lớn của tập đoàn Huy Hoàng của bọn họ.

Lâm Thiệu Huy có thể gọi điện khiến các giám đốc cấp cao của tập đoàn Huy Hoàng phải ra tay bảo vệ công bằng cho anh.

Không chừa đường sống!
Diệt tận gốc!
Nghe xong hai câu này, hai người chỉ cảm thấy từng lỗ chân lông trên người đều run rẩy điên cuồng.

Bởi vì bọn họ biết rằng mình đã hoàn toàn xong đời!
Không chỉ có bọn họ mà ngay cả Thẩm Ngọc Trân và Bạch Tuấn Sơn cũng hoàn toàn chết lặng!
Ông chủ?
Hóa ra Lâm Thiệu Huy là ông chủ của tập đoàn Huy Hoàng?
Chuyện này… Làm sao có thể xảy ra chứ!
Đó chính là tập đoàn hàng đầu nằm trong top 10 trên 500 tập đoàn khác trên thế giới.

Bây giờ hai vợ chồng chỉ cảm thấy Lâm Thiệu Huy lúc này thật xa lạ.

Bọn họ hoàn toàn không thể tin được, đây là con rể của bọn họ!
Tại thời điểm này, Lâm Thiệu Huy nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc, sợ hãi của mọi người.

Anh thể hiện ra ánh mắt sắc bén, cái nhìn uy nghiêm, nhìn mọi người chung quanh đang có mặt ở đây.

Theo tầm mắt của anh, mọi người kinh hãi cúi đầu, thậm chí không có dũng khí nhìn anh.

Bọn họ dường như nhìn thấy vẻ uy nghiêm và sát khí trong mắt Lâm Thiệu Huy!
Ánh mắt tựa như ánh mắt của bậc đế vương khiến da đầu người khác tê dại.

“Tôi đang chính địa bàn của mình mà lại bị một con chó cắn sao?”
Lâm Thiệu Huy bắt đầu hỏi tội.

Khi nghe thấy điều này, cả hai chân của Lâm Thế Thế Đông và tất cả nhân viên của tập đoàn Huy Hoàng đều như nhũn ra, vẻ mặt đầy sợ hãi.

Bọn họ dường như bị dọa sắp tiểu ra quần.

“Năm nay, hủy bỏ tiền thưởng tết cuối năm của toàn bộ nhân viên ngân hàng Huy Hoàng ở thành phố Nam Giang.”
“Đồng thời, giám đốc chi nhánh tỉnh Nam Lộc sẽ bị phạt, bị giáng chức.

Từ phó tổng giám đốc cấp cao sẽ giáng chức xuống làm phó giám đốc! Hơn nữa hủy bỏ tất cả tiền thưởng hàng năm.”
“Bùm!”
Khoảnh khắc lời nói đó được phát ra, dường như đã gây ra một phản ứng dây chuyền, tất cả mọi người đều run rẩy dữ dội như thể bị điện giật.

Chỉ một câu nói của Lâm Thiệu Huy cũng đủ để ảnh hưởng đến toàn bộ hệ thống kinh tế tỉnh Nam Lộc.

Không thể tin được!
Người đàn ông này có quyền lực đáng sợ đến mức?
Ngay cả giám đốc chi nhánh cũng có thể bị giáng chức ngay lập tức?
Phải biết rằng, mỗi một người giám đốc của chi nhánh ngân hàng trung tâm đều là người thống trị cả một tập đoàn.

Họ có vị trí quan trọng trong tập đoàn Huy Hoàng.

“Nhưng người đàn ông trước mặt nói giáng chức thì bị giáng chức thật sao?
Trong chốc lát, tất cả mọi người đều cảm thấy đầu óc ong ong, như sắp nổ tung.

Bọn họ hoảng sợ nhìn Lâm Thiệu Huy, mặt biến sắc.

Lúc này, trên mặt Lâm Thế Đông và những người khác đều hiện lên sự giận dữ.

Sau đó bọn họ cắm tức nhìn Vạn Trọng Vinh.

“Vạn Trọng Vinh, anh đã lợi dụng chức vụ của mình để tham ô của công, thu nhận hối lộ.

Bây giờ chúng tôi đã điều tra chuyện này rõ ràng rồi.”
“Tập đoàn Huy Hoàng chính thức sa thải anh và giao anh cho cơ quan cảnh sát ngay lập tức!”
“Anh hãy chuẩn bị ngồi tù đi.”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 1006: 1006: Chương 1088


Cái gì?
Vừa nghe xong lời này, Vạn Trọng Vinh đã ngã ngồi trên mặt đất.

Trên mặt đột nhiên đen như tro, bởi vì anh ta đã ý thức được phần còn lại của anh ta sẽ ở trong tù.

Anh ta hoàn toàn tiêu đời rồi!
“Đồ chó cái!”
Trong khoảnh khắc tiếp theo, Vạn Trọng Vinh khàn giọng gầm lên một tiếng, âm thanh lộ ra sự oán hận tột cùng.

Anh ta lao về phía Lý Thanh Như như điên, túm tóc cô ta rồi tát một cách điên cuồng.

“Đều tại mày! Tất cả đều do con chó cái nhà mày làm hại tao, tao phải giết mày.”
Vạn Trọng Vinh đã phát điên rồi, nế Lý Thanh Như không xúc phạm đến gia đình Lâm Thiệu Huy thì làm sao anh ta có thể rơi vào kết thúc thảm hại như vậy?
Cuộc đời anh ta đã hoàn toàn bị hủy hoại!
“Cứu tôi với, xin hãy cứu tôi!”
Lý Thanh Như hoảng sợ r*n r*, khóc như mưa.

Cô ta không nghi ngờ gì nữa.

Bây giờ Vạn Trọng Vinh thực sự có ý định giết cô ta.

Chỉ là lúc này, ai dám làm Lâm Thiệu Huy tức giận chứ?
Mọi người đều nhìn Lý Thanh Như bằng ánh mắt khinh thường.

Đây là sự kết thúc của con người thấp kém có cái nhìn hạn hẹp.

Khi nhìn thấy điều này, Lâm Thế Đông đột nhiên cười chế nhạo:
“Giám đốc Vạn, đừng lo lắng, cuối cùng thì người phụ nữ này cũng sẽ có kết cục giống như anh!”
“Bùm!”
Lúc nghe thấy lời này, Lý Thanh Như cảm thấy đầu mình như muốn nổ tung.

Cô ta phải đi tù?
Không! Điều này sẽ không xảy ra!
Cô ta là người quản lý nhân sự chuyên nghiệp, sự nghiệp của cô chỉ vừa mới bắt đầu.

Làm sao cô ta có thể ngồi tù chứ?
Lúc này, Lý Thanh Như bị dọa đến mức muốn tiểu ra quần.

Cô ta đẩy Vạn Trọng Vinh ra, quỳ gối trước mặt vợ chồng Bạch Tuấn Sơn.

Hiện giờ, cô ta không còn vẻ kiêu ngạo như vừa rồi nữa, mà thay vào đó, cô ta khóc lóc thảm thiết rồi điên cuồng quỳ lạy:
“Dì, chú! Cháu biết mình sai rồi, xin hãy tha thứ cho cháu lần này, cháu không dám, cháu không bao giờ dám nữa!”
“Hay là, hai người cứ đánh cháu đi! Làm ơn, đừng hủy hoại cuộc sống của cháu.”
Cô ta coi gia đình của Lâm Thiệu Huy như một đám người chết và nghèo nàn.

Vì vậy cô ta đã xúc phạm họ bằng mọi cách có thể.

Kết quả là một mình Lâm Thiệu Huy có thể quyết định sự sống chết của cô ta.

Chuyện này thật là tuyệt vọng!
Thấy vậy, vợ chồng Bạch Tuấn Sơn cũng có chút do dự, dường như họ cảm thấy Lý Thanh Như có chút đáng thương.

Nhưng mà Lâm Thiệu Huy lại cười và lắc đầu nói:
“Tôi đã nói rồi, đã quá muộn!”
“Sự ác độc và đê tiện của các người phải trả giá!”

Chỉ một câu nói đã xác định kết cục thê thảm của Vạn Trọng Vinh và Lý Thanh Như.

“Đưa bọn họ đi.”
Lâm Thế Đông lạnh lùng quát lên một tiếng.

“Không, tôi không muốn!”
“Cậu Lâm, xin cho tôi một cơ hội nữa!”
Ngay sau đó, cả hai người Vạn Trọng Vinh đều kêu ba khóc mẹ, rồi bọn bị cưỡng ép đưa đi.

“Ngoài ra…”
Lâm Thế Đông nhìn về phía Phương Lạc Nam: “Cậu Phương, hồ sơ vay 15 tỷ đô của nhà họ Phương các anh sẽ không được thông qua.”
“Hơn nữa, từ nay về sau, nhà họ Phương các anh cũng sẽ bị ngân hàng Huy Hoàng của chúng tôi liệt vào danh sách đen, không bao giờ quan hệ hợp tác nữa.”
“Bên cạnh đó, ngân hàng Huy Hoàng của chúng tôi đã đưa ra lời cảnh báo tới tất cả các ngân hàng khác.

Ngân hàng nào dám đứng ra cho nhà họ Phương vay vốn cũng xem như là kẻ thù của ngân hàng Huy Hoàng.”
Cái gì?
Lúc này Phương Lạc Nam cũng như nhìn thấy quỷ, thấy ma, một một sợi tóc gáy đều dựng thẳng lên.

Anh ta nhìn đám người Lâm Thế Đông với vẻ mặt khó tin, cảm thấy như chính mình đang nằm mơ vậy.

Anh chàng này rõ ràng là một tên rác rưởi, không phải sao?
Nhưng tại sao, anh lại trở thành ông chủ của tập đoàn Huy Hoàng?
“Nhà họ Phương của chúng tôi và ngân hàng Huy Hoàng đã hợp tác với nhau được năm năm.

Anh ta là người như thế nào, và có tư cách gì để chấm dứt hợp tác của chúng ta!”

“Lâm Thế Đông, anh cố tình bao che đúng không? Tôi sẽ khiếu nại với ngân hàng Huy Hoàng!”
Lời nói của Phương Lạc Nam chứa đầy sự không cam lòng.

Chỉ là Lâm Thế Đông lại đưa mắt nhìn Phương Lạc Nam như nhìn một kẻ ngốc: “Đương nhiên là anh ấy đủ tư cách, bởi vì khoản vay hơn 15 tỷ đô cần phải có chữ ký của anh ấy mới được thông qua!”
Cần chữ ký của anh phê duyệt sao?
Những người giàu có ở đây đều hoàn toàn ngây người, choáng váng tại thời khắc nghe câu nói này.

Vẻ mặt bọn họ vô cùng ngạc nhiên, khó có thể tin được,
Bọn họ đã giao dịch với ngân hàng Huy Hoàng không phải một hoặc hai lần.

Vì vậy họ đều biết rằng chỉ có ông chủ lớn, người cấp cao nhất của ngân hàng Huy Hoàng mới đủ tư cách phê duyệt cho các khoản vay trên 15 tỷ đô.

Mà bây giờ, Lâm Thiệu Huy chính là ông chủ lớn đó.

Nghĩ đến khả năng này, bây giờ cả đám người bọn họ đã run rẩy dữ dỗi, như là bị mất một cái đuôi, rùng mình sợ hãi.

Sau đó bọn họ nhìn vào mắt Lâm Thiệu Huy, vẻ mặt đầy hoảng sợ!
Người này, chính là đế vương của tập đoàn Huy Hoàng, tập đoàn có thế lực tài chính lớn mạnh…
Chính là đế vương..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 1007: 1007: Chương 1089


Choáng váng!
Phương Lạc Nam thấy choáng váng.

Những người giàu có ở đây cũng hoàn toàn cảm thấy choáng váng.

Đôi mắt nhìn về phía Lâm Thiệu Huy hoàn toàn đờ đẫn.

Đặc biệt là Phương Lạc Nam.

Trên mặt anh ta mang theo vẻ vô cùng hoảng sợ, suy nghĩ của anh đã trở nên hỗn loạn.

Không thể nào.

Điều này không thể xảy ra!
Nếu tên rác rưởi đó thực sự có thân phận như vậy, vậy tại sao phải làm con rể của người ta, tại sao phải chịu ba năm tủi nhục?
Lúc này, vẻ mặt của Phương Lạc Nam hoàn toàn ảm đạm.

Anh ta không tin Lâm Thiệu Huy có năng lực như vậy.

Tất cả những điều này, chắc chắn do Bạch Tố Y làm.

“Các người đều là đồ ngu ngốc.

Tất cả đều bị cậu ta lừa rồi, cậu ta chỉ là một thằng con rể rác rưởi mà thôi!”
“Nếu không có vợ của mình thì cậu ta chẳng là cái gì cả!”
Phương Lạc Nam đã nổi điên.

Anh ta nghĩ rằng chắc chắn Lâm Thế Đông đang cố lấy lòng Bạch Tố Y, cho nên mới bảo vệ cho Lâm Thiệu Huy.

Dù sao hiện giờ Bạch Tố Y chính là tông chủ Nam Lộc.

Cho dù là chi nhánh của ngân hàng Huy Hoàng cũng phải nể mặt cô.

Mà theo lời Lâm Thiệu Huy vừa nói thì giám đốc chi nhánh có thể bị cách chức.

Lời nói này gần giống như lời nói của một kẻ vô cùng ngu ngốc.

Không đáng tin chút nào!
“Lâm Thế Đông, Lâm Thiệu Huy! Tôi chắc chắn sẽ nhớ kỹ nỗi nhục ngày hôm nay!”
Phương Lạc Nam nổi giận, trên khuôn mặt dữ tợn hiện ra một nụ cười toe toét.

Anh ta nhìn hai người bọn họ như thể đang nhìn hai người chết: “Không bao lâu nữa các người sẽ phải trả giá cho hành động của ngày hôm nay!”
Nhà họ Phương bọn họ đến thành phố Nam Giang lần này cũng bởi vì bọn họ nghe nói rằng có một người Tưởng Huy bí ấm đang ở thành phố Nam Giang.

Bọn họ tự tin mình có năng lực để có thể hợp tác với người Tưởng Huy đó.

Đến lúc đó, dù là Lâm Thiệu Huy và Lâm Thế Đông, thậm chí là Bạch Tố Y cũng đều phải chết!
“Cứ chờ xem! Chẳng bao lâu nữa các người sẽ phải quỳ xuống cầu xin tôi! Ha ha ha!”
Phương Lạc Nam vô cùng đắc ý, nhìn hai người bọn họ bằng ánh mắt thù ghét, rồi sau đó rời ngân hàng Huy Hoàng mà không hề quay đầu nhìn lại.

Nhìn thấy điều này, Lâm Thế Đông cũng cười chế nhạo khinh thường.

Bây giờ Phương Lạc Nam thậm chí còn không biết hành vi của mình đã phạm sai lầm như thế nào.

Anh ta thực sự là một tên ngốc.

Nếu nhà họ Phương để cho một tên ngốc như vậy làm chủ gia tộc, chỉ sợ không còn lâu nữa thì nhà họ Phương sẽ diệt vong.

“Ông chủ, tôi sẽ đưa mọi người trở về!”
Ngay sau đó, Lâm Thế Đồng đã ngừng chú ý đến Phương Lạc Nam.

Anh ta cung kính hướng về phía Lâm Thiệu Huy rồi nói.

Tuy nhiên, Lâm Thiệu Huy cũng xua tay: “Không vội.

Lâm Thế Đông, nếu Vạn Trọng Vinh đã bị bắt, vậy thì chi nhánh này cũng không thể không có chủ…”
“Kể từ ngày hôm nay trở đi, tôi muốn cậu làm tổng giám đốc.

Cậu có đủ tự tin để làm điều đó không?”
Cái gì?
Khi nghe thấy điều này, Lâm Thế Đông chỉ cảm thấy như sấm đánh bên tai.

Trong mắt hiện lên sự kinh ngạc, anh ta không dám tin đây là sự thật.

Anh ta sắp được đảm nhiệm chức vụ tổng giám đốc?
Hơn nữa, quyết định thăng chức này là do ông chủ đưa ra…
Bằng cách này, anh ta đã được đánh dấu bởi Lâm Thiệu Huy.

Từ nay về sau, anh ta chính là người của Lâm Thiệu Huy.

Điều này thực sự như miếng bánh từ trên trời rơi xuống.

“Phịch!”
Ngay sau đó, anh ta lập tức quỳ xuống trước mặt Lâm Thiệu Huy, mặt đỏ bừng, xúc động nói: “Cảm ơn ông chủ đã nâng đỡ, nhất định tôi sẽ không phụ lòng ông chủ, đưa chi nhánh này ngày càng phát triển!”
Trên đường trở về, Bạch Tuấn Sơn và Thẩm Ngọc Trân vẫn như trước cảm thấy rằng bản thân mình đang nằm mơ.

Ngay cả khi đối mặt với Lâm Thiệu Huy lúc này, bọn họ thậm chí cũng thấy có chút bất an và sợ hãi.

Vào lúc này, dưới sự thúc giục liên tục của Thẩm Ngọc Trân, cuối cùng Bạch Tuấn Sơn cũng lo lắng hỏi: “Thiệu Huy, tại sao vừa rồi bọn họ gọi con là ông chủ?”

“Con thực sự là ông chủ lớn của tập đoàn Huy Hoàng sao?”
Lâm Thiệu Huy cười nhẹ: “Ba à, làm sao con có thể là ông chủ lớn chứ.

Chẳng qua là bọn họ muốn giữ thể diện cho Bạch Tố Y thôi, cho nên mới phối hợp diễn trò với con.”
Diễn trò?
Thẩm Ngọc Trân và Bạch Tuấn Sơn đều ngây cả người ra.

Nói cách khác, vừa rồi thái độ khách khí của những người ở ngân hàng Huy Hoàng đó với con đều là giả?”
Lâm Thiệu Huy nhún vai: “Chuyện này không phải là để cứu ba mẹ sao?”
Cuối cùng Thẩm Ngọc Trân và Bạch Tuấn Sơn cũng phản ứng lại.

Thì ra Lâm Thiệu Huy vẫn luôn là Lâm Thiệu Huy, cậu ta vẫn như trước, không hề thay đổi.

Nhưng mặc kệ chuyện như thế nào đi chăng nữa, ít nhất thì nhờ có Lâm Thiệu Huy mà bọn họ mới được cứu.

Nhưng mà cảm giác trong lòng cũng vô cùng phức tạp.

Vừa thấy may mắn cũng vừa thấy mất mát!
Tuy nhiên vào lúc này chuông điện thoại di động của Lâm Thiệu Huy lại đột nhiên vang lên.

Ở đầu dây bên kia truyền đến âm thanh khóc lóc nức nở của Phương Y Thần: “Anh Huy, tôi muốn gặp anh.”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 1008: 1008: Chương 1090


Hả?
Nghe thấy tâm trạng của Phương Y Thần không ổn, sắc mặt Lâm Thiệu Huy chợt trầm xuống: “Cô ở đâu?”
Sau đó, Phương Y Thần khóc nức nở và nói một địa chỉ.

Theo sát lấy!
Lâm Thiệu Huy giao xe cho Bạch Tuấn Sơn rồi tự mình bắt xe đến địa điểm cần đến.

Sau khi đến nơi thì anh nhìn thấy Phương Y Thần đang ngồi trên ghế dài trong gió lạnh, cả người run lên lẩy bẩy, mắt sưng đỏ vì khóc.

“Có chuyện gì đã xảy ra với cô vậy?”
Lâm Thiệu Huy cau mày đi lên hỏi.

Nhìn thấy Lâm Thiệu Huy, Phương Y Thần không thể chịu đựng được nữa, mất kiểm soát lao vào vòng tay của Lâm Thiệu Huy.

Cô làm càn khóc lớn: “Tôi...!tôi bị đuổi ra khỏi nhà, anh Thiệu Huy tôi đã không có nhà nữa!”
Giọng nói thống khổ mà bi thương!
Sắc mặt Lâm Thiệu Huy đột nhiên lạnh lùng: “Là bởi vì Phương Lạc Nam?”
Chân trước anh vừa đi tát vào mặt Phương Lạc Nam, chân sau thì Phương Y Thần đã bị đuổi ra khỏi nhà, như thế này cũng không khỏi trùng hợp quá nhỉ?
Phương Y Thần gật đầu bất lực: “Phương Lạc Nam nói là do Anh Thiệu Huy cho nhà họ Phương vay nợ không thành cho nên mới định dùng thế lực của nhà họ Phương để đưa anh vào chỗ chết!”
“Tôi chỉ thay anh nói mấy câu mà thôi, bọn họ liền nói tôi cùi chỏ chỉa ra ngoài, nói tôi thấp hèn thích người đã có gia đình làm mất mặt nhà họ Phương, cho nên bọn họ tước đoạt quyền thừa kế gia chủ nhân của tôi, trục xuất tôi khỏi nhà họ Phương!”
“Hơn nữa, hoàn toàn đóng băng hoạt động trong làng giải trí của tôi!”
Đuổi tận giết tuyệt!
Nỗi đau của Phương Y Thần không phải xuất phát từ việc bị đuổi ra khỏi nhà, cũng không phải vì bị buộc phải ra khỏi giới giải trí!
Mà là bởi vì gia đình bao năm bên nhau mà có thể đối xử với cô quá tàn nhẫn, muốn đưa cô vào chỗ chết.

Bây giờ, cô không còn gì cả!
Nghe những lời này thì trong mắt Lâm Thiệu Huy đột nhiên tràn ngập một tia lạnh lẽo đáng sợ: “Đừng lo lắng! Nhà họ Phương là của cô, không ai có thể đoạt đi!”
“Bởi vì đây là những gì Lâm Thiệu Huy tôi đã nói!”
Độc đoán!
Những lời này lộ ra uy nghiêm tối cao!
Phảng phất Lâm Thiệu Huy lúc này giống như một vị hoàng đế, nhất ngôn cửu đỉnh!
Phương Y Thần sững sờ một lúc, trong lòng đột nhiên như có thứ gì đó lấp đầy, cô kinh ngạc nhìn Lâm Thiệu Huy.

Say mê!
Lời nói của Lâm Thiệu Huy càng khiến cô bị Lâm Thiệu Huy mê hoặc.

Giống như chỉ cần có người đàn ông này thì dù trời có sập cũng có anh chống đỡ.

“Đi thôi! Đến nhà họ Phương, tôi sẽ đòi lại công bằng cho cô!”
Lâm Thiệu Huy nắm tay Phương Y Thần.

Chỉ là!
Phương Y Thần do dự và nói một cách bất an: “Anh Thiệu Huy, anh có thể đừng giết người nữa không?”
Cô biết năng lực của Lâm Thiệu Huy, nếu muốn không nói đến một nhà họ Phương, thậm chí toàn bộ Nam Lộc trong nháy mắt hóa thành thây chất thành núi, máu chảy thành sông.

Nhưng dù sao thì đó cũng là người nhà của cô!
Lâm Thiệu Huy sửng sốt, sau đó cười nói: “Đừng lo lắng! Tôi sẽ không giết người, tôi sẽ cho bọn họ quỳ xuống cầu xin cô tha thứ.”
Lập tức!
Lâm Thiệu Huy và Phương Y Thần đến khách sạn nơi tổ chức sinh nhật.

Cùng lúc đó trên đường đi Lâm Thiệu Huy biết được hôm nay là sinh nhật của bà cụ nhà họ Phương nên đã nhờ Diệp Thế Hào và những người khác chuẩn bị một số quà hậu hĩnh.

Dự định là tiên lễ hậu binh!
Nếu đối phương thức thời thì mọi thứ sẽ dừng lại.

Nếu đối phương không biết tốt xấu thì e rằng...!bọn họ thật sự phải quỳ xuống!
Sau khi đến khách sạn thì Lâm Thiệu Huy thấy các loại xe siêu sang đã đậu xung quanh khách sạn.

Chiếc Rolls Royce bình dân nhất cũng có giá chục triệu!
Dù sao nhà họ Phương tuy ở An Nam nhưng danh tiếng lâu đời, sau khi biết tin mình đặt chân đến thành phố Nam Giang, các ông lớn các tầng lớp ở thành phố Nam Giang đều đổ xô đến cúi chào.

Đặc biệt là khi họ biết rằng nhà họ Phương tự tin rằng họ có thể hợp tác với Tướng Huy thì những người đến để lấy lòng người giống như cá diếc vượt sông...!
Đếm không xuể!
Chỉ là khi Lâm Thiệu Huy và Phương Y Thần vừa bước vào khách sạn thì họ bất ngờ nghe thấy tiếng hét đầy giận dữ: “Hai con chó này mau cút khỏi đây!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 1009: 1009: Chương 1091


Người đang quát mắng chính là Phương Lạc Nam!
Anh ta không ngờ Lâm Thiệu Huy lại táo tợn như vậy, hôm nay anh ta vừa phá bỏ việc tốt của nhà họ Phương vậy mà còn có mặt mũi xuất hiện trước mặt bọn họ.

Lúc này, tất cả các thành viên trong nhà họ Phương và những khách mời có mặt sau khi nghe thấy lời nhục mạ này, đều đổ dồn ánh mắt về phía Lâm Thiệu Huy.

“Cái thứ rác rưởi kia, không phải là chồng của Bạch Tố Y sao? Tại sao anh ta lại ở cùng với Phương Y Thần?”
“Loại đàn ông này thật là ghê tởm, dựa vào vợ làm mưa làm gió vậy mà còn dám trêu hoa ghẹo nguyệt ở bên ngoài, Bạch Tố Y thật sự là mù xem trọng tên rác rưởi như vậy!”
“Ha ha, nếu như Bạch Tố Y biết chồng ăn cơm mềm mình mà còn dây dưa với phụ nữ bên ngoài, e rằng ngày tháng tốt đẹp của tên bỏ đi này đã qua rồi!”
“Không có vợ anh ta thì cái tên bỏ đi này cũng chẳng là cái thá gì!”
Mọi người nhận ra Lâm Thiệu Huy, trên mặt lập tức hiện lên vẻ khinh thường sâu sắc.

Lúc này, thân thể mềm mại của Phương Y Thần không khỏi run lên khi nghe câu chửi của Phương Lạc Nam.

Sự chua xót trên gương mặt cô ngày càng đậm hơn, suýt chút nữa cô đã tủi thân mà khóc lên: “Không có chuyện gì!”
Lâm Thiệu Huy vỗ nhẹ vào lưng cô, mỉm cười an ủi.

Sau đó!
Anh đang đối mặt với mọi người, một nét kiêu ngạo đột nhiên xuất hiện trong mắt anh: “Vãn bối Lâm Thiệu Huy đến chúc thọ bà cụ nhà họ Phương!”
“Đồng thời nể mặt Y Thần mà cho nhà họ Phương tái tạo lại!”
Cái gì! Ngay sau khi câu nói này được đưa ra, khán giả đã hoàn toàn nổ tung!
Tên rác rưởi này, muốn tái tạo cho nhà họ Phương?
Họ có nghe nhầm không?
Chỉ bằng tên rác rưởi mà ngay cả tiền sinh hoạt cũng phụ thuộc vào sự bố thí của vợ mà lại dám mạnh miệng như vậy trong ngày sinh nhật của bà cụ nhà họ Chương?
Đây...!rõ ràng là đánh vào mặt bà cụ nhà họ Phương!
Muốn chết sao!
Ngay khi nhà họ Phương và những người khác nghe thấy lời này thì họ đã hoàn toàn tức giận, trong mắt họ hiện lên sự thù hận nồng đậm.

Cái thứ rác rưởi chết tiệt này đã làm hỏng việc lớn của bọn họ vậy mà bây giờ còn dám đến trước mặt bọn họ nói mát sao?
Thật sự cho rằng vợ anh là Tông chủ Nam Lộc nên nhà họ Phương không làm gì được anh sao?
Hiện giờ, tất cả đều cho rằng Lâm Thiệu Huy cố ý đến tìm chết!

Bà cụ nhà họ Chương, Phương Lạc Nam và những người khác trợn tròn mắt, phảng phất như muốn ăn thịt người: “Lâm Thiệu Huy, mày dám xuất hiện ở trước mặt bọn tao nữa sao? Vậy hôm nay mày cũng đừng mong rời đi!”
“Đồ chó! Đều là mày khiến cho khoản vay của nhà họ Phương chúng ta tan thành mây khói, bị các ngân hàng lớn cho vào danh sách đen.

Hôm nay ngay cả có Bạch Tố Y ở đây cũng không cứu được mày!”
Toàn bộ sảnh khách sạn hoàn toàn hỗn loạn!
Những lời xúc phạm ác độc lần lượt vang lên!
Mọi người nóng lòng muốn chém Lâm Thiệu Huy thành nhiều mảnh!
Lúc này Phương Lạc Nam cũng là kẻ thù gặp mặt đặc biệt đỏ mắt, trong mắt hiện lên ác ý nồng đậm: “Bà nội, bà nhìn thấy chưa? Con nói Phương Y Thần là đồ vô liêm sỉ, quyến rũ người đàn ông đã có gia đình còn không nói vậy mà bây giờ còn dám đem nhân tình của cô ta đến khiêu khích, đây chỉ đơn giản là đánh vào mặt chúng ta!”
“Phương Lạc Nam, anh ít ngậm máu phun người đi!”
Phương Y Thần đột nhiên giận dữ gầm lên: “Tôi...!anh Thiệu Huy và tôi trong sạch!”
Tuy nhiên, lời nói của Phương Y Thần càng ngày càng trở nên thiếu sức, bởi vì cô thực sự đang có ý với Lâm Thiệu Huy.

“Bà nội, tin con đi anh Thiệu Huy thật sự có thể giúp được nhà họ Phương của chúng ta!”

Nhà họ Phương đã rời thủ đô và sau đó đến thành phố Nam Giang thì ngoài việc tìm kiếm Tướng Huy thì trên thực tế còn có một lý do lớn khác...!
Đó là một thất bại hoàn toàn trong cuộc tranh giành quyền lực!
Vì vậy, cần phải tìm ra một hậu thuẫn lớn hơn để cứu nhà họ Phương hiện tại.

Mà Lâm Thiệu Huy là sự lựa chọn tốt nhất!
Dù sao thì anh cũng là vua Huyết Ngục!
Chỉ là!
“Đủ rồi!”
Bà cụ nhà họ Chương hét lên với vẻ mặt u ám: “Đừng gọi tôi là bà nội, một tiện nhân như cô không có tư cách gọi tôi là bà nội!”
“Mang theo đồ rác rưởi của cô và biến khỏi đây!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 1010: 1010: Chương 1092


Nghe đến đây, Phương Y Thần cảm thấy tim mình như bị người ta tàn nhẫn mà đâm vào một dao!
Đau lòng không thở nổi!
Cô muốn cứu nhà họ Phương, nhưng mà khi rơi vào mắt nhà họ Phương cô chỉ là một tiện nhân không biết xấu hổ!
“Để họ cút đi? Như vậy sẽ không quá hời cho họ chứ?”
Phương Lạc Nam cười gằn trong mắt có chút hận thù: “Tên rác rưởi này khiến nhà họ Phương của chúng ta mất đi hàng ngàn tỷ đồng cho vay, làm sao có thể để anh ta đi dễ dàng như vậy?”
“Theo ý của con thì chỉ cần trực tiếp phế bỏ anh ta tại đây!”
Vừa nói ra lời này thì sắc mặt của mọi người trong nhà họ Phương cũng lộ ra vẻ hung ác, ác ý nhìn Lâm Thiệu Huy!
Chỉ là khi Phương Y Thần nghe thấy điều này thì cô quỳ trên mặt đất với vẻ sợ hãi và khóc lên: “Bà nội, không được! Bà không thể làm tổn thương anh ấy!”
Lâm Thiệu Huy có thân phận gì chứ? Nếu nhà họ Phương xúc phạm đến anh thì sẽ hoàn toàn kết thúc!
Phương Lạc Nam đột nhiên cười lạnh và chế nhạo: “Cho tới bây giờ mày đều để ý đến tình nhân của mày như thế sao, mày hoàn toàn bỏ mặt làm ngơ trước tổn thất của gia tộc thì lấy tư cách gì làm chủ của nhà họ Phương!”
Tất cả các thành viên trong nhà họ Phương đều đầy tức giận, họ đều nghĩ rằng vào lúc này Phương Y Thần đang bảo vệ Lâm Thiệu Huy.

“Phương Lạc Nam nói đúng, người phụ nữ này không đủ tư cách làm chủ của nhà họ Phương của chúng ta! Bảo cô ta cút đi!”
“Gia chủ nhà họ Phương, là người thứ ba chen chân vào gia đình người khác thì thôi, vậy mà còn đi tìm thằng rác rưởi ở rể để bám theo, cũng thật ghê tởm!”
“Kỹ nữ xứng chó, thiên trường địa cửu! Bảo bọn họ cút đi đừng làm mất mặt nhà họ Phương chúng ta ở đây!”
Tất cả các thành viên nhà họ Phương đều dồn dập nói lời ác độc!
Lớn tiếng mà nhục mạ!
Mà bây giờ vẻ mặt của bà cụ nhà họ Phương cũng trở nên u ám ngay lập tức: Phương Y Thần, cô đã bị nhà họ Phương của chúng tôi đuổi ra khỏi nhà rồi, cô không có tư cách ở lại đây.”
“Mà thằng nhóc này cũng phải chết!”
Ha ha ha!
Ngay khi vừa dứt lời thì Phương Lạc Nam cười lớn, với vẻ mặt dữ tợn gớm ghiếc: “Còn ngẩn người ở đó làm gì mau mau băm cái tên đã làm gia đình chúng ta tán gia bại sản này thành từng mảnh!”
Ầm!
Lập tức, cường giả nhà họ Phương bước tới, trên mặt lộ ra sát khí nồng đậm.

Nhưng mà ngay lúc này!
“Bác sĩ Mike đến rồi!”
Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng hét.

Giọng nói này tựa như sấm bên tai, khiến cho cả nhà họ Phương chấn động!
“Bác sĩ Mike, có phải thần y nổi tiếng quốc tế đó không?”
“Thuộc hạ của thần y Lâm không ngờ lại tới chúc mừng nhà họ Phương, nhà họ Phương thật có nhiều thể diện nha!”
“Đó không phải là ý của thần y Lâm chứ? Nếu thật sự là ý của thần y Lâm thì nhà họ Phương một bước lên trời rồi!”
Những vị khách có mặt hoàn toàn choáng váng.

Thần y Lâm là ai?

Đó là tương lai của giới y dược An Nam!
Anh chính là thần tượng trong lòng giới trẻ và Mike cũng đã từng đóng vai trò quyết định trong ngành y An Nam sau khi ông ta đầu hàng thần y Lâm.

Ông ta vậy mà lại đến để chúc thọ của bà cụ nhà họ Chương?
Lúc này nhà họ Phương cũng ngẩn ra, từng người đều trợn mắt há hồm, họ đều tự hỏi không biết có phải mình nghe nhầm hay không.

Mike, thực sự đến để chúc thọ cho bà cụ nhà họ Phương?
Đây chỉ đơn giản là một vinh dự cho nhà họ Phương!
Bộp bộp bộp!
Lập tức, một đám có ánh mắt hưng phấn, lúc này cùng nhau nhìn về phía cửa.

Khuôn mặt của tất cả mọi người đều tràn đầy sự tôn kính và kính nể!
Ngay cả bà cụ nhà họ Chương cũng vội vàng đứng dậy, bước nhanh ra cửa đồng thời mắng Phương Lạc Nam: “Lạc Nam, không có thời gian giải quyết hai thứ rác rưởi này.

Điều quan trọng là phải nghênh đón bác sĩ Mike trước!”
Nghe những lời này thì Phương Lạc Nam hung hăng nhìn Lâm Thiệu Huy: “Đồ chó, cứ để mày chạy nhảy thêm vài phút nữa.

Khi chúng ta gặp bác sĩ Mike xong thì sẽ là ngày chết của mày!”
Cộp cộp cộp!
Sau đó, dưới ánh mắt nóng bỏng và mong đợi của mọi người, một nhóm bóng người từng bước bước vào từ ngoài cửa.

Chỉ là ngay khi Mike xuất hiện ở đây thì dường như ông ta đang tìm kiếm điều gì đó, đôi mắt của ông ta liên tục quét qua đám đông.

Động thái này ngay lập tức khiến bà cụ nhà họ Chương bối rối: “Bác sĩ Mike, ông đang tìm gì vậy?”.

truyện teen hay
Sau đó thì những lời của Mike đã hoàn toàn khiến những người có mặt ở đây bị kích động: “Tôi đang tìm boss của chúng tôi!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 1011: 1011: Chương 1093


Ầm!
Lúc nghe thấy lời này thì tất cả mọi người có mặt đều giật mình, sau đó bọn họ hoàn toàn nổ tung cái nồi!
Boss!
Không phải Mike chỉ có một ông chủ sao?
Đó là thần y Lâm!
Thần y Lâm cũng ở trong hội trường này sao?
Mọi người đều muốn phát điên!
Từng người một, hoảng sợ quay đầu lại điên cuồng tìm kiếm dấu vết của thần y Lâm, kích động mặt đỏ tới mang tai!
Họ không thể tin rằng người có cấp độ tồn tại cao cao tại thượng lại đang ẩn giấu giữa họ.

Đây là cơ hội ngàn năm có một, nhất định không được bỏ lỡ!

Không chỉ có bọn họ mà ngay cả các thành viên trong nhà họ Chương cũng gần như hoảng sợ sau khi nghe tin tức kinh hãi thế tục như thế!
Thần y Lâm, người được mệnh danh là tương lai của ngành dược ở An Nam cũng đã đến tham gia tiệc chúc thọ của nhà họ Phương?
Nếu có thể làm quen với những nhân vật như vậy thì sau này nhà họ Phương của bọn họ càng thêm hùng mạnh, nhất định một bước lên trời cao!
Ngay lập tức thì bọn họ cũng gấp gáp nhìn xung quanh với niềm khao khát sâu sắc trong ánh mắt.

Nhưng họ không biết rằng họ đã sớm đắc tội với thần y Lâm này!
Mà vào giờ khắc này Mike đột nhiên nhìn thấy Lâm Thiệu Huy, trong mắt ông ta hiện lên vẻ mừng như điên và ông ta vô thức hét lên: “Boss!”
Nói xong thì muốn tiến lên một bước và đi về phía Lâm Thiệu Huy.

Nhưng Lâm Thiệu Huy đã đi trước một bước và nháy mắt với Mike.

Mike sửng sốt trong giây lát, bất giác sững người.

Vào lúc này, mọi người đều đã nhận ra điều gì đó và mọi người trong số họ đang chuẩn bị nhìn ra ngoài.

Làm thế nào để họ nghĩ rằng người mà Mike đang tìm kiếm là Lâm Thiệu Huy?
Lâm Thiệu Huy...!thần y Lâm, có lẽ nào họ là cùng một người?
Ngay cả bà cụ nhà họ Chương trong lòng cũng đột nhiên có linh tính không tốt, kinh hãi hỏi: “Bác sĩ Mike, Lâm Thiệu Huy...!cậu ta là thần y Lâm?”
Mike nhanh chóng lắc đầu: “Tôi nhận lầm người rồi, boss không có ở đây!”
Cái gì!
Nghe đến đây, tất cả mọi người đều lộ vẻ thất vọng, hóa ra thần y Lâm không có ở đây.

Lúc này, Phương Lạc Nam lại nhảy ra và chế nhạo: “Bà nội, bà thật sự đang đùa, thứ rác rưởi này làm sao có thể là thần y Lâm?”
“Chỉ với cái đức hạnh này của anh ta thì e rằng anh ta còn không có tư cách lau giày cho thần y Lâm!”
Tên rác rưởi?
Nghe thấy sự xúc phạm của Phương Lạc Nam đối với Lâm Thiệu Huy như vậy, sắc mặt Mike lập tức tối sầm lại.

Sau đó thì ông ta nói với một giọng điệu cực kỳ tệ: “Bà cụ nhà họ Phương, bà nói tên rác rưởi chính là người đàn ông này?”
Nếu không có Lâm Thiệu Huy thì Mike đã không ở đây cả đêm nay, nhà họ Phương tuy là một gia đình giàu có nhưng cũng không đủ để ông ta đến đây để chúc thọ!
Nhưng bây giờ, những tên ngốc này lại dám trước mặt ông ta mà sỉ nhục boss?
Mà ngay lúc này khi bà cụ nhà họ Chương nghe câu hỏi của Mike thì khuôn mặt bà ta tối tăm, trên mặt hiện lên vẻ khinh bỉ và ghê tởm: “Ông Mike, thứ rác rưởi này là con rể nhà họ Bạch! Do cháu gái tôi không có mắt của tôi mang đến, tôi xin lỗi vì đã để thứ rác rưởi này làm bẩn mắt ông, tôi sắp sửa đuổi cậu ta ra ngoài!”
Mà những lời này ngay lập tức đã Mike và những người phía sau đều thay đổi vẻ mặt nghiêm trọng, suýt chút nữa đã sợ hãi mà ngã xuống đất.

Mấy người nhà họ Chương này dám xúc phạm boss thế này à?
Đồ ngu!
Ngay sau đó, cơn giận dữ hoành hành trong mắt Mike và những người khác.

Lâm Thiệu Huy của hôm nay giống như một vị thần trong mắt họ, vậy mà người bên kia lại dám xúc phạm tín ngưỡng trước mặt họ?
Điều này làm cho tất cả những thầy thuốc hàng đầu căm tức!
Nhưng bà cụ nhà họ Chương và những người khác không thấy rằng biểu hiện của Mike và những người khác là không đúng.

Lúc này họ còn quát lớn với Lâm Thiệu Huy: “Rác rưởi, mày có thể cút đi rồi đó!”
“Bác sĩ Mike có thân phận cao quý còn mày chỉ là một thằng buồn nôn mà thôi, đừng hại người ta bẩn mắt!”
Ha ha...!
Vẫn còn không đợi Mike phản ứng thì Lâm Thiệu Huy đã chế nhạo trước: “Được rồi, nếu như nhà họ Phương không hoan nghênh vậy tôi liền rời đi!”
Lâm Thiệu Huy trực tiếp ném món quà đã chuẩn bị sẵn lên bàn và chế nhạo: “Quà mừng tôi tặng cho bà cụ!”
“Tôi chỉ hy vọng người nhà họ Phương sẽ không hối hận!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 1012: 1012: Chương 1094


Hối hận?
Mọi người trong nhà họ Phương đột nhiên lộ ra vẻ khinh thường, tên này đúng là đồ thiểu não mà, không phải chỉ đuổi một thứ rác rưởi ăn cơm mềm thôi sao? Họ hối tiếc điều gì chứ?
Họ cũng hy vọng rằng Lâm Thiệu Huy sẽ nhanh chóng biến mất để không làm họ buồn nôn mà thôi.

.

Xin hãy đọc truyện tại — TгùмTru yệЛ.vn —
Mà Phương Lạc Nam cũng chế nhạo: “Quà mừng? Chỉ là cái đồ rác rưởi như mày thì e rằng cũng đưa lên quà mừng bỏ đi không đặt nổi lên mặt bàn phải không?”
Vừa nói xong thì anh ta vừa trực tiếp mở hộp quà, từ trong đó lấy ra một chiếc bát đồng bẩn thỉu, cũ nát vô cùng!
“Ha ha ha, Lâm Thiệu Huy, đây là quà của mày, một cái bát bị vỡ?”
Phương Lạc Nam cười đến nổi muốn sốc hông: “Đưa cái này rác rưởi cho bà nội tao, mày là cố ý làm nhục bà nội của tao sao?”
Cái gì!Nhìn thấy điều này, mọi người có mặt tại đây cũng rất sốc.

Tặng một chiếc bát vỡ làm quà?

Đây không phải là đánh vào mặt người ta sao?
Thằng nhóc này thật điên rồ!
Lúc này toàn bộ mọi người có mặt đều hoàn toàn sôi trào, tất cả mọi người đều mồm năm miệng mười mà giễu cợt khiến hiện trường đột nhiên ồn ào.

“Cái thứ đồ chết tiệt gì, đây không phải là nhặt từ thùng rác lên chứ? Loại đồ vật này có thể đem đi tặng sao?”
“Tôi nghĩ anh ta cố ý làm như vậy, cố ý tặng thứ rác rưởi này không phải là muốn làm chủ tiệc cảm thấy xấu hổ sao?”
“Ha ha ha, tốt hơn hết mày nên giữ thứ này cho riêng mình, có khi không ăn cơm mềm được thì mày có thể cầm cái bát này ra đường xin ăn!”
Từng đôi mắt khinh thường nhìn chằm chằm Lâm Thiệu Huy lúc này.

Bà cụ nhà họ Chương vốn dĩ rất khinh bỉ, giờ đây trong mắt bà ta cũng hiện lên một sự căm ghét: “Đồ chó, mày dám xúc phạm bà già này sao?”
“Lại đây ném tên nhóc ngu dốt này ra ngoài cho tôi!”
Chỉ là khi nghe những lời chửi bới và sỉ nhục từ mọi người, Lâm Thiệu Huy chỉ biết lắc đầu khinh thường: “Một đám người có mắt không tròng, vậy mà còn không nhận ra được bảo vật như vậy còn dám xưng là thượng lưu?”
Cái gì! Nghe những lời của Lâm Thiệu Huy tất cả mọi người có mặt đều trở nên u ám và nhìn Lâm Thiệu Huy với vẻ tức giận.

Cái tên này bị điên rồi!
Tặng người ta bằng cái bát vỡ rồi còn dám chế giễu họ không có mắt nhìn?
Thật là nực cười!
“Mày muốn chết!”
Bà cụ nhà họ Phương vô cùng tức giận, thật sự đây là lần đầu tiên nhìn thấy một người không biết xấu hổ như vậy.

Nếu không phải vì Mike đang ở đây thì bà ta sẽ khiến Lâm Thiệu Huy hộc máu ngay tại chỗ.

Ngay lúc này thì bà ta hét lên dữ dội: “Người đến lôi tên Lâm Thiệu Huy và những thứ rác rưởi này ném ra ngoài cho tôi!”
Chỉ là!
“Chờ chút!”
Đúng lúc này thì một người trung niên từ trong đám người bước ra, tay cầm chiếc bát đồng rồi cẩn thận đo đạc.

Dáng vẻ đó vô cùng tập trung và thận trọng, vẻ mặt đầy phấn khích như thể vừa nhận được một bảo vật.

Thậm chí ông ta còn dùng ngón tay gõ nhẹ vào chiếc bát đồng và phát ra âm thanh vui tai như tiếng rồng ngâm.

Nghe thấy âm thanh này, người trung niên hít vào một hơi lạnh, sau đó toàn thân run lên, sợ hãi suýt nữa ngã xuống đất!
Ông ta phát ra một câu cảm thán không thể tin được: “Không thể nào, không thể nào! Thứ này làm sao có thể xuất hiện ở đây?”
Cái gì?
Nhìn thấy phản ứng này của đối phương thì những vị khách có mặt đều sững sờ.

“Chú ba, chú sao vậy? Không phải chỉ là một cái bát vỡ thôi sao, có gì đáng xem chứ?”
Phương Lạc Nam khinh thường nói.

Mọi người có mặt nhìn cũng mỉa mai, khinh bỉ, chỉ là một cái bát vỡ thôi mà sao người chú ba nhà họ Phương lại coi như bảo vật chứ?
Chỉ là khi nghe điều này thì người chú ba của ông là Phương Thành Nghị nổi giận và đột nhiên gầm lên như sấm: “Bát vỡ? Mắt chó bị mù sao!”
Nói xong thì ông ta giơ chiếc bát đồng lên và giận dữ nói: “Nhìn cho kỹ đi! Vật này được gọi là bát đồng Văn Long, nó có lịch sử một trăm năm.

Nó được khai quật mười năm trước, có giá trị liên thành!
Ầm!

Lúc này, vẻ mặt của mọi người hoàn toàn cứng lại, sau đó từng người từng người kinh hãi nhìn Phương Thành Nghị.

Giá trị liên thành?
Đùa tôi à?
Chiếc bát vỡ này trông thật nát, trông như được nhặt từ một thùng rác như thế này thì làm sao có thể là báu vật vô giá?
Đặc biệt là bà cụ nhà họ Phương!
Lúc này, bà ta đã chết lặng, khuôn mặt già nua đó đầy biểu cảm khó tin: “Thằng ba, con có chắc là con không nhìn lầm chứ?”
Phương Thành Nghị là một bậc thầy về sưu tập đồ cổ, trình độ đánh giá cao đồ cổ của ông ta có thể so sánh với các chuyên gia.

Vì vậy bà cụ nhà họ Phương rất căng thẳng.

Khi nghe điều này, Phương Thành Nghị đột nhiên cười khổ: “Mẹ, đổi lại là một món đồ cổ khác thì có lẽ con có thể nhìn nhầm nhưng riêng món đồ này thì con sẽ không bao giờ bỏ lỡ, bởi vì…”
“Đây là đồ ngự dụng của hoàng đế!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 1013: 1013: Chương 1095


Ầm!
Mọi người chỉ cảm thấy vào lúc này lời nói của Phương Thành Nghị giống như sấm sét, điên cuồng nổ tung trong đầu.

Nó khiến họ hoàn toàn hóa đá!
Bao gồm cả bà cụ nhà họ Phương, vẻ mặt của tất cả mọi người đều bị sốc và hiện lên vẻ không thể tin được.

Đầm rồng hang hổ!
Đây đúng là đầm rồng hang hổ!
Một tên mặt trắng phụ thuộc vào vợ nuôi vậy mà còn có thể xuất ra một món đồ cổ vô giá?
Hơn nữa, đây là vật ngự dụng dành cho hoàng đế!
Làm thế nào mà có thể được!
Một cái bát tồi tàn lại có xuất thân phi phàm như vậy?
Tất cả bọn họ đột nhiên cảm thấy như bị tát mạnh vào mặt, mặt đỏ tới tận mang tai, thậm chí không nói ra được thành lời.

Vừa rồi bọn họ đã cười nhạo Lâm Thiệu Huy vì cái bát vỡ này, nhưng hóa ra họ mới là một đám nực cười.

Lâm Thiệu Huy nói họ có mắt nhưng không có tròng cũng không sai!
Chỉ là Phương Thành Nghị không có thời gian để ý đến phản ứng của mọi người, cầm bức tượng đồng rồng đầy phấn khích: “Tôi nhớ lần trước chiếc bát đồng Văn Long được bán với giá cao ngất trời là 200 triệu đô?”
200 triệu đô?
Nghe đến con số kinh hoàng này, tất cả mọi người có mặt đều cảm thấy tim đập loạn xạ, suýt nữa ngất xỉu.

“Cách tốt nhất để nhận biết là gõ vào miệng bát, sẽ có tiếng rồng kêu!”
Nói xong, Phương Thành Nghị dùng ngón tay gõ nhẹ vào miệng bát.

Đinh!
Một âm thanh rõ ràng, giống như tiếng rồng ngâm ngay lập tức vang vọng khắp trong đại sảnh im lặng.

Mọi người có mặt đều phát điên lên!
Họ trông giống như bị giẫm lên đuôi, với vẻ mặt kinh hoàng.

Bát đồng Văn Long này hóa ra là thật!
200 triệu đô, quả là...!điên rồ!
Đêm nay, tổng số quà hiện tại gộp lại cũng không đủ.

Một món quà bằng món quà của tất cả mọi người có mặt cộng lại?
Mà món quà có giá cao ngất trời này đã bị họ sỉ nhục thành rác rưởi?
Đặc biệt là nhà họ Phương!
Lúc này giống như say rượu, hoàn toàn choáng váng đầu óc.

Họ chưa từng nghĩ rằng Lâm Thiệu Huy sẽ tặng một món quà vô giá như vậy, đứa con ở rể này lấy đâu ra bảo vật quý hiếm này?
Bà cụ nhà họ Chương cả người run lên, sợ hãi gần như tê liệt ngã trên mặt đất, run rẩy vươn tay ra chuẩn bị chạm vào chiếc bát bằng đồng.

Vặt ngự dụng của hoàng đế?

Đây là thứ mà có tiền cũng không mua được!
Nếu bản thân nắm được chiếc bát bằng đồng này thì chẳng phải cũng được hưởng lấy vinh quang của cấp vua chúa sao?
Nghĩ đến đây thì d*c v*ng chiếm hữu trong mắt bà ta càng thêm mãnh liệt!
Chiếc bát đồng này đúng là tượng trưng cho địa vị!
Chỉ là, ngay khi bà ta vừa định chạm vào thì Lâm Thiệu Huy giật lấy chiếc bát đồng: “Xin lỗi, loại ‘rác rưởi’ này không xứng với bà, vì vậy tôi sẽ mang nó đi!”
“Mày!”
Thấy thế thì bà cụ nhà họ Chương đột nhiên nổi giận, tên tiểu tử này, đây là cố ý làm nhục bà ta mà.

Nhưng ánh mắt của mọi người đều đang dồn vào đây nên bà ta cũng không dám cướp trắng trợn, chỉ có thể nhìn Lâm Thiệu Huy lấy lại bát đồng bỏ vào hộp quà.

Ngay lập tức thì trong mắt bà ta hiện lên một tia tiếc nuối.

Chỉ một chút thôi, chiếc bát đồng ngự dụng của hoàng để này sẽ trở thành vật trong túi của bà ta.

Nhưng vì có mắt nên bà ta đã chủ động buông bỏ.

200 tỷ đô!
Nếu nó được đem ra đấu giá ngay bây giờ thì chắc chắn không chỉ có cái giá này!
Lúc này, bà ta hận không thể tát vào mặt mình một cái, bà ta tự trách bản thân đã quá vội vàng nên bỏ lỡ một bảo vật quý hiếm như vậy.

“Đồ khốn nạn đều là do mày! Mày trả lại bát đồng cho tao!”
Bà cụ nhà họ Chương thẹn quá hóa giận lập tức giơ nạng đánh mạnh vào đầu Phương Lạc Nam.

Tất cả đều là do Phương Lạc Nam nói chiếc bát đồng này là đồ rác rưởi, tên khốn kiếp này đã làm nên tình trạng này!
“Bà nội, đừng đánh nữa! Con biết con sai rồi!”
Phương Lạc Nam đột nhiên kêu lên một tiếng, đầu bị đánh tét da, máu chảy ra như tên bắn ôm đầu không ngừng van xin.

Cái này không thể nào, tên đó, rõ ràng là đồ bỏ đi mà thôi, làm sao lại có được bảo vật đắt giá như vậy?
Bị bà nội đánh trước mặt bao nhiêu người như vậy quả thực là đã khiến Phương Lạc Nam sắp phát điên rồi!
Nhưng mà Lâm Thiệu Huy thậm chí không thèm nhìn anh ta một cái, mang theo Phương Y Thần chuẩn bị rời đi.

Nhưng mà vào lúc này có một giọng nói cực kỳ lạnh lùng đột nhiên vang lên: “Đứng lại!”
Hả? Lâm Thiệu Huy quay lại và nhìn Phương Thành Nghị đang giận dữ với ánh mắt đầy nghi ngờ.

Vào thời điểm này thì vẻ mặt của Phương Thành Nghị cũng không tốt lắm, ông ta cực kỳ căm ghét mà quát mắng Lâm Thiệu Huy: “Mày trộm bát đồng Văn Long này ở đâu?”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 1014: 1014: Chương 1096


Ăn cắp?
Nghe điều này thì những người xung quanh đều khiếp sợ đến tái mặt, họ nhìn Lâm Thiệu Huy với ánh mắt sợ hãi.

Không thể nào
Bát đồng Văn Long này thực sự đã bị tên này lấy trộm?
Một món đồ cổ trị giá hơn 200 triệu đô nếu bị trộm mất thì tên này sợ rằng sẽ phải ngồi tù!
“Bà nội, bà có nghe nói không? Con đã nói cái tên rác rưởi này làm sao có thể giữ được bảo vật quý hiếm như vậy, cái này là do nó trộm đi!”
Phương Lạc Nam che đầu và nhìn Lâm Thiệu Huy với vẻ oán giận, theo suy nghĩ của anh ta thì tất cả những điều này là do Lâm Thiệu Huy gây ra.

Bà cụ nhà họ Chương bỗng trầm mặc, hỏi: “Thằng ba, chuyện này rốt cuộc là như thế nào?”
Phương Thành Nghị cười lạnh nhìn Lâm Thiệu Huy như một tên trộm: “Tôi biết chủ nhân của bát đồng Văn Long này, chắc chắn không phải là đồ bỏ đi này!”
Ầm!

Những lời này gần như xác nhận sự thật rằng Lâm Thiệu Huy là một tên trộm!
Và mọi người có mặt cũng nhìn Lâm Thiệu Huy với ánh mắt khinh thường, nói vậy thì mọi chuyện đều có thể giải thích được.

Chẳng trách thứ rác rưởi này lại có thể có được một bảo vật quý hiếm như vậy.

Hóa ra là ăn trộm!
E rằng ngay cả bản thân anh cũng không biết giá trị của bát đồng Văn Long này nên đã đưa nó cho bà cụ nhà họ Chương.

Chỉ là Lâm Thiệu Huy chế nhạo: “Cái bát đồng Văn Long này ở trong tay tôi thì chính là do tôi trộm?”
“Chẳng lẽ không thể là do người ta đưa cho tôi sao?”
Chỉ là!
“Đưa mày cái rắm!”
Phương Thành Nghị trực tiếp hét lên, nhìn Lâm Thiệu Huy với vẻ chán ghét: “Chủ nhân của nó yêu nó như mạng sống của mình, tuyệt đối sẽ không bao giờ chuyển nó cho người khác! Muốn nói dối tao? Mày còn quá non!”
“Nhóc con, mày dám trộm đồ của người đó thì trong toàn bộ Nam Lộc này không ai có thể cứu mạng mày đâu!”
“Mày xong đời rồi!”
Ầm!
Mọi người hoàn toàn bị chấn động!
Từ lời nói của Phương Thành Nghị thì tất cả mọi người đều có thể cảm nhận rõ ràng rằng sự tồn tại mà ông ta nói ra có lai lịch vô cùng đáng sợ!
Hiện tại, họ rất tò mò, dồn dập quay đầu nhìn Phương Thành Nghị
Mà khi nghe điều này thì Phương Lạc Nam đã phấn khích đến mức muốn vỗ tay tán thưởng, anh ta nóng lòng hỏi: “Chú ba, chủ nhân của bát đồng Văn Long có thân phận đáng sợ gì, chú cứ nói đi!”
Hừ!

Phương Thành Nghị khịt mũi lạnh lùng: “Chủ nhân của nó là cố vấn của Huyết Ngục, Huyết chủ đại nhân!”
Yên tĩnh!
Toàn trường rơi vào im lặng chết chóc trong chốc lát!
Giờ phút này, tất cả mọi người dường như mất đi giọng nói của mình, trong cổ họng không dám phát ra tiếng, ngay cả hô hấp cũng cảm thấy ngưng trệ!
Bọn họ bị dọa sợ rồi!
Huyết chủ, sự tồn tại quan trọng của Huyết Ngục là cánh tay phải của vua Huyết Ngục!
Nguồn thu nhập chính của Huyết Ngục phần lớn đều do tay anh ta vận hành nên có thể gọi anh ta là kho bạc của Huyết Ngục!
Còn Lâm Thiệu Huy này vậy mà lại dám đánh cắp bảo vật của Huyết chủ?
Mọi người đột nhiên cảm thấy da đầu tê dại, nhìn Lâm Thiệu Huy với ánh mắt vô cùng kinh hãi.

Điên rồi!
Tên này bị điên rồi!
Chuyện này không còn đơn giản như đi tìm cái chết, chuyện này nếu để cho Huyết chủ biết thì nửa đời sau của Lâm Thiệu Huy chính là sống không bằng chết.

Khi nghe tin vui này thì Phương Lạc Nam bỗng bật cười, hả hê: “Bà nội, may mà bà không nhận món quà này nếu không thì bà còn có thể bị liên lụy!”

Vừa nghe thấy điều này thì từng giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên trán bà cụ nhà họ Phương.

“Cháu ngoan, bà nội trách oan con!”
Nếu Huyết chủ biết bà ta lấy đi bộ sưu tập yêu thích của anh ta thì e rằng cả nhà họ Phương sẽ bị tiêu diệt.

Ngay lúc này thì bà ta xoay người nhìn Phương Y Thần một cách hung dữ: “Đầu óc của tiện nhân mày thật là ác độc, sau khi bị tao đuổi ra khỏi nhà thì mày lại dám cùng với tên khốn kiếp này muốn lừa nhà họ Phương của chúng ta sao?”
“Con…”
Phương Y Thần sững sờ, nhìn bà nội mình với vẻ khó tin.

Cô không thể tin được mình lại là tiện nhân không biết xấu hổ trong lòng bà nội?
Mà ngay lúc này thì Phương Lạc Nam nhìn Lâm Thiệu Huy với ánh mắt bất thiện: “Lâm Thiệu Huy, mày còn có gì để nói nữa?”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 1015: 1015: Chương 1097


Còn gì để nói nữa?
Lâm Thiệu Huy mỉm cười, vẻ lạnh lẽo chợt hiện lên trong mắt anh: “Tôi nói, nhà họ Phương các người đều phải quỳ xuống!”
Một luồng sát khí bao trùm lập tức quét qua khiến cho lưng những người có mặt đều lạnh sống lưng.

Vốn dĩ anh muốn thuyết phục nhà họ Phương, nhưng vì nhà họ Phương không biết điều thì sau đó anh sẽ dùng nắm đấm buộc họ phải nhượng bộ!
Anh muốn họ đứng như một con người nhưng nếu họ không chịu khuất phục thì hãy để họ quỳ xuống và làm một con chó!
Ầm!
Nghe vậy thì mọi người trong nhà họ Phương nhất thời nổi trận lôi đình, cái tên con rể rác rưởi này vậy mà dám uy h**p bọn họ?
Khi hành vi trộm cắp bị phát hiện thì Lâm Thiệu Huy không hề cảm thấy xấu hổ, ngược lại còn dám kiêu ngạo như vậy.

Muốn đi tìm chết!

“Cho dù là người vợ Bạch Tố Y của mày có tới đi nữa thì cô ta cũng không dám nói chuyện như thế này với tao, mày là cái thá gì?”
Bà cụ nhà họ Chương sắc mặt vô cùng ảm đạm, đằng đằng sát khí nói: “Mặc dù có Bạch Tố Y là chỗ dựa nhưng khi mày cứ xúc phạm nhà họ Phương của bọn tao hết lần này đến lần khác thì hôm nay đừng rời đi!”
Chỉ là Lâm Thiệu Huy mỉm cười rồi gật đầu: “Hừ, tôi không đi, tôi còn chưa đợi được các người quỳ xuống lạy mà!”
“Không, bà nội, đừng làm như vậy!”
Khi nghe điều này thì Phương Y Thần hoàn toàn hoảng loạn.

Nếu bà ta xúc phạm đến Lâm Thiệu Huy thì nhà họ Phương thật sự đã tàn, với năng lực của Lâm Thiệu Huy thì một ngón tay cũng đủ để giết tất cả mọi người trong nhà họ Phương.

Vẻ mặt cô đau đớn tột cùng, đã khóc đến rối tung rối mù, không chịu nổi sự kỳ vọng của ông nội để dòng nhà họ Phương diệt vong.

Chát!
Nhưng ngay khi vừa dứt lời thì bà cụ nhà họ Chương đã tát vào mặt cô một cách nặng nề.

Bà cụ nhà họ Phương vô cùng tức giận và nhìn chằm chằm vào Phương Y Thần với vẻ kinh tởm: “Tiện nhân, bây giờ mà mày còn dám bảo vệ cái tên rác rưởi này sao! Tao thấy mày hết đường cứu chữa rồi!”
“Bà nội, con không có…” Phương Y Thần khóc lóc thảm thiết, cầu xin sự thương xót vì nhà họ Phương.

“Bà nội, Lâm Thiệu Huy, tên ngu ngốc này đã ăn trộm thứ gì đó của Huyết chủ, và kết cục của nó sẽ rất thê thảm, nếu con tiện nhân này muốn chôn cùng với nó thì cứ để nó được toại nguyện đi!”
Phương Lạc Nam nói một cách ác ý, chỉ cần Phương Y Thần chết thì không ai trong nhà họ Phương có thể tranh vị trí gia chủ với anh ta được!
Hừ!
Bà cụ nhà họ Chương chỉ hừ lạnh một tiếng, nhưng không có biểu lộ lập trường.

Có vẻ như Phương Lạc Nam đã nói đúng ý bà ta và bà ta có ý định hy sinh Phương Y Thần.

Thấy thế thì Phương Y Thần hoàn toàn choáng váng, những giọt nước mắt không ngừng tuôn rơi trên khuôn mặt xinh đẹp đó.

Đây là người nhà của cô?
Lúc này Phương Y Thần chỉ cảm thấy lòng mình quặn thắt, không ngờ người nhà mình muốn bảo vệ lại muốn giết mình!
Mà ngay lúc này thì Lâm Thiệu Huy trông vô cùng u ám, đỡ Phương Y Thần đang khóc ngất đứng dậy: “Đừng khóc nữa, tất cả đã có tôi rồi!”
Cái gì!Mọi người sững sờ tại chỗ, vẻ mặt đờ đẫn bọn họ cảm thấy lời nói của Lâm Thiệu Huy quá mức điên cuồng.

Có anh?
Anh là cái thá gì?
Tên mặt trắng được vợ nuôi, nổi tiếng là đồ rác rưởi mà dám nói tất cả đều có anh?
Ha ha ha!
Ngay sau đó là một tràng cười nghiêng ngả của mọi người có mặt ở đây, vẻ khinh thường trên mặt càng đậm hơn.

Từng người một, giống như nghe được một câu chuyện cười lớn!
“Không đúng, nó không chỉ lấy trộm đồ của Huyết chủ, mà còn là đồ của bốn ông chủ lớn!”
Nhưng vào lúc này thì Phương Thành Nghị đã lấy hết đồ cổ ra.

Mọi người đều bàng hoàng khi phát hiện ra những món đồ cổ này đều là của bốn ông chủ lớn!
Cái gì! Biểu cảm của mọi người thay đổi dữ dội!
Tất cả mọi người kinh hãi nhìn Lâm Thiệu Huy, chính là nói hôm nay tất cả những thứ của tên rác rưởi này mang theo này đều là đồ đã trộm được?
Thật là to gan mà!
Khi nghe điều này thì Phương Lạc Nam đã run lên vì phấn khích, và anh ta không thể chờ đợi mà gầm lên: “Gọi điện thoại! Chú ba mau gọi điện thoại đi!”
“Hôm nay, con muốn cái tên rác rưởi này phải chết!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 1016: 1016: Chương 1098


Anh trộm đồ vật của Huyết chủ, đồng thời cũng cướp đi đồ của bốn ông chủ lớn? Đồ bỏ đi này hoàn toàn xong đời rồi!
Khuôn mặt của Phương Lạc Nam đầy vẻ vui mừng và chờ đợi, theo ý nghĩ của anh ta thì Lâm Thiệu Huy đã định là phải chết.

Tên khốn đã liên tục làm những điều tồi tệ với anh ta ngày hôm nay cuối cùng cũng kết thúc!
Ngay lúc này thì anh ta nhanh chóng thúc giục Phương Thành Nghị gọi điện, bởi vì anh ta không thể chờ đợi để thấy kết cục đau khổ của Lâm Thiệu Huy.

Đã kết thúc!
Mọi người nhìn Lâm Thiệu Huy với vẻ khinh thường, và cảm thấy cái tên hay làm ra vẻ này cuối cùng cũng đã xong đời rồi!
Trộm đồ của Huyết chủ và đồ của bốn ông chủ lớn thì ngay cả Bạch Tố Y người là Tông chủ của Nam Lộc cũng không thể bảo vệ tên rác rưởi này!
Lâm Thiệu Huy chết chắc rồi!
“Mày trộm nhiều đồ của mấy ông lớn như vậy mà còn dám tới chỗ của chúng ta làm càn, Lâm Thiệu Huy à Lâm Thiệu Huy, mày đúng là đồ ngu!”
Phương Thành Nghị cũng không có tốt mà chế nhạo, đồng thời lấy điện thoại di động ra, nghiền ngẫm nói:

“Chỉ cần bây giờ tao gọi điện thoại thì cái mạng nhỏ của mày vĩnh viễn ở trong nhà họ Phương rồi!”
“Tuy nhiên, nếu bây giờ mày quỳ xuống xin lỗi nhà tao thì rất có thể tao vẫn có thể xem xét để tha cho mày!”
Ngay sau khi nghe những lời này thì có mấy tiếng cười trộm vang lên trong sảnh!
Tất cả mọi người đều biết Phương Thành Nghị đang cố ý trêu chọc Lâm Thiệu Huy, cho dù Lâm Thiệu Huy có thực sự quỳ xuống thì cũng sẽ không bao giờ để Lâm Thiệu Huy đi.

Nhưng mà như vậy thì sao, tên rác rưởi này có sự lựa chọn nào khác không?
Cho dù là một phần trăm khả năng thì anh cũng phải quỳ xuống, ai bảo hiện tại mạng của anh rơi vào tay nhà họ Phương?
Phương Lạc Nam cũng tận hưởng cảm giác này, tàn nhẫn làm nhục Lâm Thiệu Huy trước khi chết.

Chỉ là!
“Gọi đi!” Lâm Thiệu Huy cong môi hờ hững.

Hả?
Tất cả mọi người lúc này đều sững sờ, chết lặng không tin vào tai mình.

Thứ rác rưởi này rõ ràng sắp chết rồi vậy mà còn có thái độ thờ ơ như vậy?
Cứ như thể tất cả những chuyện này không liên quan gì đến anh!
Làm thế nào mà có thể được!
Mọi người kinh hãi nhìn Lâm Thiệu Huy, tên này thật sự không sợ chết sao?
Hay anh biết rằng mình sắp chết vì vậy anh từ bỏ việc đấu tranh?
“Tao thấy mày là không thấy quan tài không đổ lệ mà!”
Phương Thành Nghị đột nhiên nổi giận mắng: “Nếu mày đã muốn đi tìm chết thì tao sẽ thành toàn cho mày! Bây giờ tao sẽ đi gọi cho Huyết chủ!”
Vừa nói thì ông ta vừa làm động tác im lặng với mọi người, đồng thời bấm nhanh một dãy số rồi đưa lên tai nghe.

Tút tút!
“Ai?”
Không bao lâu, có một giọng nói bình tĩnh và uy nghiêm từ đầu bên kia, lộ ra vẻ kiêu ngạo.

Thanh âm này trực tiếp làm cho mọi người chấn động, bọn họ hung hăng nuốt nước bọt xuống, trên trán không tự chủ được chảy ra mồ hôi lạnh.

Rõ ràng từ giọng nói này bọn họ cũng cảm nhận được rõ ràng người đàn ông trước mặt chính là Huyết chủ danh giá!
“Huyết chủ, tôi là Phương Thành Nghị.”
“Phương Thành Nghị? Không biết!”
Giọng điệu của Huyết chủ thờ ơ, với thân phận của anh ta thì anh ta chưa bao giờ nhớ đến nhân vật số một của Phương Thành Nghị.

Phương Thành Nghị đột nhiên lộ ra vẻ xấu hổ, nhưng không dám nổi giận, vẫn là cung kính nói: “Huyết chủ, trước đây chúng ta đã gặp nhau trong một buổi họp mặt đồ cổ, lúc đó tôi đã mặt dày xin thông tin liên lạc của anh.”
“Ồ, có chuyện gì vậy?”
Nghe vậy, Phương Thành Nghị u ám nhìn Lâm Thiệu Huy, ánh mắt đầy chế giễu như thể ông ta đang nhìn một người chết.

“Thưa Huyết chủ đại nhân, chính là vào tiệc mừng thọ của nhà họ Phương thì chúng tôi phát hiện ra rằng ai đó đã lấy trộm thứ gì đó của ngài.

Đó chính là bát đồng Văn Long yêu thích của ngài!”
“Người đó là thằng ở rể vô dụng của nhà họ Bạch, Lâm Thiệu Huy!”
Đầu kia, ngay lập tức rơi vào im lặng!
Năm giây!
Mười lăm giây!
Hai mươi giây!
Hai mươi giây sau, khi mọi người còn nghi ngờ liệu bên kia đã cúp máy hay chưa, thì tiếng hét vô cùng điên cuồng và tức giận của Huyết chủ đột nhiên vang lên từ đầu dây bên kia:
“Chết tiệt!”
“Đúng là đáng chết mà!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 1017: 1017: Chương 1099


Sau khi giọng nói cực kỳ tức giận của Huyết chủ vang lên!
Ngay sau đó là tiếng đập đồ!
Lúc này, tất cả mọi người có mặt đều hoàn toàn sững sờ, có thể cảm nhận rõ ràng vị Huyết chủ lúc này đang tức giận và phẫn nộ như thế nào.

Giọng nói đó, giống như tiếng gầm của sư tử, thật đáng sợ!
Tút tút...!
Sau đó, Huyết chủ không nói lời nào, cúp điện thoại.

Ha ha ha!
Ngay lập tức, Phương Lạc Nam cười lớn: “Kết thúc rồi! Lâm Thiệu Huy, mày hoàn toàn kết thúc!”

“Mày có nghe nói không? Huyết chủ đã nổi trận lôi đình vì sự ngu ngốc của mày rồi! Nếu tao là mày thì tao sẽ nhanh chóng tìm ra một ngôi mộ, để không phải rơi vào kết cục chết không có chỗ chôn.”
Phương Thành Nghị cũng khịt mũi lạnh lùng, chế nhạo: “Rác rưởi, nếu như mày quỳ xuống cầu xin thì mày còn có cơ hội sống sót, nhưng là hiện tại hối hận cũng vô ích rồi!”
Nhưng vào lúc này, Phương Y Thần muốn giúp đỡ nhà họ Phương lần cuối, cô hét lên:
“Bà nội, Lâm Thiệu Huy thật sự không có nói dối.

Những món quà này thật sự là người ta đưa cho anh ấy! Bà nội hãy tin con một lần đi, nếu không nhà họ Phương thật sự kết thúc rồi!”
“Phương Y Thần, mày còn dám ở đây nói hươu nói vượn sao? Mày còn không biết Huyết chủ là sự tồn tại đáng sợ như thế nào sao? Anh ta sẽ làm bạn với loại rác rưởi này sao? Đưa cho nó món đồ cổ yêu thích? Đây đúng là nằm mơ mà!”
Tuy nhiên, bà cụ nhà họ Chương cũng vô cùng khó chơi, hoàn toàn không thể nghe theo lời thuyết phục.

Và mọi người cũng tỏ vẻ khinh thường, cảm thấy Huyết chủ không thể nào quen biết đồ bỏ đi như Lâm Thiệu Huy!
Tuy nhiên chuyện này vẫn còn chưa hết!
Phương Thành Nghị tiếp tục quay số của Diệp Thế Hào: “Gia chủ Diệp, Thanh Đồng trong bộ sưu tập của cậu đã bị đánh cắp, đó là do tên rác rưởi Lâm Thiệu Huy làm ra.

Bây giờ tên đó đã bị chúng tôi giam giữ trong khách sạn Khải Duyệt, cậu mau đến đây đi!”
Hả?
Diệp Thế Hào ở đầu bên kia hiển nhiên là sửng sốt, trên mặt lộ ra một tia tức giận.

Lâm Thiệu Huy có nhã ý gửi quà sinh nhật cho bà cụ nhà họ Chương vậy mà người bên kia không cảm kích mà coi Lâm Thiệu Huy như đồ ăn trộm?

Bọn họ thậm chí còn giam giữ anh tại khách sạn Khải Duyệt!
Ngay lập tức, anh ta nghiến răng: “Các người ở khách sạn Khải Duyệt đợi tôi, tôi lập tức tới ngay!”
Tút!
Điện thoại đã bị treo!
Ngay sau đó, Phương Thành Nghị đã gọi cho Trịnh Đồng Niên và những gia chủ khác, không ngoại lệ những người gia chủ này yêu cầu nhà họ Phương đợi ở khách sạn này, họ đến ngay lập tức.

Tất cả mọi người có thể thấy những gia tộc này vô cùng tức giận, hoàn toàn giống như sắp giết người!
Ngay lập tức thì ánh mắt Lâm Thiệu Huy có chút giễu cợt, có vẻ như anh có thể tưởng được được ánh mắt kinh hãi của khi nhìn thấy anh của mấy gia chủ kia.

“Với thái độ của bốn bốn ông chủ lớn và Huyết chủ thì không cần tao nói thêm đúng không?”
Phương Lạc Nam cười hả hê, lạnh lùng nhìn Lâm Thiệu Huy: “Rõ ràng là mày đã ăn trộm!”
Trong khoảnh khắc tiếp theo, vẻ tàn nhẫn nồng đậm xuất hiện trong mắt anh ta, sau đó anh ta hét lên: “Người đến cắt chân của tên trộm này, đừng để nó chạy mất!”
“Sau khi bốn ông chủ lớn và Huyết chủ đến thì chúng ta sẽ đưa ra quyết định sau!”

Ầm! Một đám cường giả của nhà họ Phương lập tức xông ra, muốn tấn công Lâm Thiệu Huy, tàn nhẫn đánh gãy tay chân.

Vào lúc này thì Lâm Thiệu Huy, người đã nhịn từ đầu đến giờ cuối cùng trong lòng bùng cháy, đôi mắt đột nhiên trở nên khát máu và đỏ tươi: “Nhà họ Phương của các người thật sự là muốn tìm chết!”
Tự tiện chà đạp lòng tốt của anh!
Anh cũng chịu nhục mà bỏ đi, nhưng bên kia lại hùng hổ dọa người!
Bây giờ, thậm chí còn muốn đánh gãy tay và chân của anh?
Đúng là đáng chết!
Sau đó thì Lâm Thiệu Huy lắc đầu và nói với giọng lạnh lùng: “Xem ra quỳ không đủ!”
“Hôm nay, các người chết chắc rồi!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 1018: 1018: Chương 1100


Phốc!
Ha ha ha!
Sau khi nghe điều này, tất cả mọi người đều phá lên cười!
Không ai tin lời Lâm Thiệu Huy, chỉ biết rằng anh lại đang giả làm một tên ngốc.

Lâm Thiệu Huy lại một lần nữa bị bao vây bởi những lời chửi mắng và chế giễu.

Chỉ là bộp một tiếng thì Phương Y Thần hoàn toàn nằm liệt trên mặt đất, đôi mắt vô hồn và biểu cảm đờ đẫn.

Lúc này, cô chỉ cảm thấy lạnh cả người!
Xong rồi!
Hoàn toàn xong rồi!
Điều cô lo lắng nhất đã xảy ra.

Dù sao thì các thành viên trong gia đình ngu ngốc của cô đã chọc giận người đàn ông này và gây ra một thảm họa khủng khiếp có thể gây ra thảm họa diệt môn.

Nhưng lúc này nhà họ Phương cũng không nhận ra mình đã làm gì sai, trên mặt vẫn nở nụ cười ác độc.

Mà Phương Lạc Nam thậm chí còn trực tiếp hét lên: “Ra tay đi!”
Bộp bộp bộp!
Đúng lúc này, rất nhiều cường giả của nhà họ Phương như mũi tên rời khỏi cung điên cuồng lao về phía Lâm Thiệu Huy.

Trên khuôn mặt anh ta nở một nụ cười toe toét, anh ta định phế bỏ hoàn toàn Lâm Thiệu Huy!
Thấy thế thì Phương Lạc Nam, Phương Thành Nghị, bà cụ nh họ Phương và những người khác đều nở một nụ cười hả hê trên khuôn mặt.

Thậm chí họ còn chuẩn bị vỗ tay khen hay rồi!
Chỉ là!
Lúc này, cảnh tượng khiến mọi người sợ chết khiếp đã tàn nhẫn tiến đập vào mắt bọn họ.

Phốc phốc phốc!
Máu bắn tung tóe mấy lần, mấy tên cường giả chuẩn bị tiêu diệt Lâm Thiệu Huy không biết vì lý do nào đó đã ngã xuống đất ngay lập tức, đầu họ ở một chỗ khác!
Cái chết vô cùng bi thảm!
Nó chỉ xảy ra một khoảnh khắc, họ hoàn toàn bị giết trong vài giây!
Cái gì!Tất cả mọi người đều kinh hãi và không thể tin vào mắt mình vào lúc này!
Đồng thời!
Trước mặt Lâm Thiệu Huy, một người đàn ông xuất hiện trước mặt anh.

Anh vạm vỡ và hung bạo, và trên tay anh ta lúc này đang ôm mấy cái đầu người!
“Chiến tướng Bạch Hổ?”
Khoảnh khắc mọi người nhìn người đó thì họ đột nhiên kêu lên, trên mặt lộ rõ vẻ sợ hãi.

Ngay khi xuất hiện trên hiện trường thì anh ta đã g**t ch*t một số thành viên trong gia đình nhà họ Phương.

Thấy thế thì sắc mặt của người nhà họ Phương đột nhiên xấu đến cực điểm, trên mặt lộ ra vẻ kinh hỉ, không cách nào hiểu được.

Bên kia hẳn là nên giết Lâm Thiệu Huy mới đúng!
Tại sao anh ta không nói gì mà lại trực tiếp công kích nhà họ Phương?
Chuyện này quả thật là điên rồ!
Phương Lạc Nam đột nhiên thay đổi sắc mặt và rống lên: “Bạch Hổ, anh điên rồi sao? Anh dám giết cường giả của nhà họ Phương chúng ta, nhà họ Bạch các người muốn dẫn chiến sao?”
“Giết!”
Nhưng Bạch Hổ cũng không có phí lời nữa, hung hăng lao ra, trực tiếp điên cuồng mà giết người, thô bạo đến cực điểm.

Như thể hoàn toàn bị chọc giận!
Những tên rác rưởi này dám xúc phạm đến thần trong lòng anh ta sao?
Không thể tha thứ!
“Anh!”
Trái tim Phương Lạc Nam đột nhiên run lên, giống như vừa nhìn thấy quỷ, trong lòng đột nhiên có linh cảm không tốt.

Có gì đó không ổn, điều này rất không đúng!
Không chỉ có anh ta!
Người nhà họ Phương có mặt cũng kinh ngạc trước sự khác thường của Bạch Hổ, quần áo sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Người đàn ông này chính là một chiến tướng ba sao tiếng tăm lừng lẫy ở An Nam, luôn được biết đến với sự dũng cảm và chiến đấu, giết người vô số người!
Nhưng mà nhà họ Phương bọn họ và Bạch Hổ không có giao nhau, tại sao bên kia lại trực tiếp giết người?
Vào lúc này, tất cả khách mời có mặt đều hoàn toàn sững sờ, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc.

Cái này...!cái quái gì đang xảy ra vậy?
Bạch Hổ của nhà họ Bạch không giết tên trộm Lâm Thiệu Huy mà ngược lại còn tàn sát người của nhà họ Phương, chẳng lẽ nhà họ Bạch thực sự muốn dẫn chiến sao?
Điều này thật khó tin mà!
Thật sự không thể tin được!
Tuy nhiên, một cảnh tượng khiến họ càng thêm tuyệt vọng sắp xảy ra.

Lâm Thiệu Huy giật giật khóe miệng cười nhẹ: “Bạch Hổ, trở về đi!”
Đây hoàn toàn là giọng điệu ra lệnh!
Nhưng mà điều mà ai cũng không thể tin được là ngay khi nghe thấy lời này thì nhà họ Bạch đã giật bắn mình, sau đó cung kính mà đồng ý: “Vâng!”
Sau đó, dưới ánh mắt kinh hãi của mọi người thì anh ta cưỡng chế áp chế sát khí, thành thật đứng ở phía sau Lâm Thiệu Huy!
Yên tĩnh!
Có một sự im lặng chết người trong trong toàn sảnh tiệc!
Mọi người không thể tin vào mắt mình!
Trời ơi, họ vừa thấy cái gì vậy! Chiến tướng Bạch Hổ, đồ đệ yêu quý của chiến thần Long Hổ, thực sự nhận lệnh của một đứa con rể rác rưởi!
Làm thế nào mà có thể được!.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 1019: 1019: Chương 1101


Đặc biệt là bà cụ nhà họ Chương và những người khác, lúc này hai mắt gần như lòi ra ngoài, từng người một hoàn toàn dựng đứng cả tóc gáy.

“Không thể...!tên rác rưởi này nó…”
Bọn họ chỉ cảm thấy tim đập loạn xạ, trong lòng chấn động cùng sợ hãi không thể kiềm chế được.

Thật là điên rồi!
Đâu chỉ là có bọn họ!
Ngay cả những vị khách có mặt cũng cảm thấy rằng tất cả những điều này là vô cùng khó tin!
Nhà họ Bạch không giết Lâm Thiệu Huy?
Thay vào đó đã cúi đầu trước nghe theo lời anh?
Thế giới này có điên không?
Ngay lập tức tất cả mọi người đều nhìn Lâm Thiệu Huy với ánh mắt đầy vẻ khó tin.

Mà ngay lúc này thì Lâm Thiệu Huy chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt chợt lạnh lùng và hung bạo: “Tôi nói, nhà họ Phương hôm nay chết chắc rồi!”

Ầm!
Nghe vậy, tất cả các thành viên trong nhà họ Phương không khỏi run lên kịch liệt, sắc mặt tái nhợt.

Khi Lâm Thiệu Huy vừa nói điều này thì tất cả đều khịt mũi coi thường, chế nhạo ngay tại chỗ và cực kỳ không coi trọng.

Nhưng bây giờ!
Lâm Thiệu Huy, thực sự đã làm được!
Điều này khiến trong lòng bọn họ đột nhiên có linh cảm không tốt, kinh hãi nhìn Lâm Thiệu Huy.

Người đàn ông này có lá bài tẩy đáng sợ đến mức nào chứ?
“Mày...!dọa ai chứ?”
Phương Lạc Nam chợt bừng tỉnh từ trong nỗi khiếp sợ, nghiến răng rống lên: “Mày muốn giết nhà họ Phương của chúng tôi? Chỉ bằng tên rác rưởi như mày sao, mày có tư cách?”
“Lên đi đánh tàn phế hai người họ đi!”
Chỉ là!
“Ngu xuẩn!”
Lâm Thiệu Huy nghe vậy chỉ khinh thường lắc đầu, khóe miệng hiện lên một tia chế giễu: “Hiện tại, các người có thể quỳ xuống!”
Quỳ xuống?
Nhà họ Phương phản ứng lại, đột nhiên cười lạnh.

Tên rác rưởi này tưởng rằng có Bạch Hổ chống lưng thì có thể khiến nhà họ Phương không chống đỡ nổi?
Thực sự nghĩ rằng nhà họ Phương không có chủ?
Hiện tại bọn họ muốn hạ lệnh để cho cường giả nhà họ Phương ra tay, hoàn toàn đánh bại hai người Cận Lâm Thiệu Huy.

Nhưng mà ngay lúc này thì: “Cộp cộp cộp!”
Một tràng bước chân gấp gáp và lo lắng từ ngoài cửa bước vào.

Bốn gia thủ, bao gồm cả Diệp Thế Hào, đều trông có vẻ u ám, sải bước vào đó trong mắt đều là sự tức giận.

Thấy thế thì Phương Lạc Nam sửng sốt một chút, rồi đột nhiên bật cười: “Lâm Thiệu Huy, những ngày tháng tốt đẹp của mày đã qua rồi! Chỉ một lúc nữa thôi thì mày sẽ chết thảm dưới tay của bốn ông chủ lớn!”
Vào lúc này, anh ta thậm chí không thể chờ đợi để hét lên: “Bốn ông chủ lớn, đồ chó này ăn trộm đồ của các người sau đó đem đến đây khoe khoang với chúng tôi.

Các người đừng dễ dàng tha cho nó!”
Chỉ là sau khi nhìn thấy động thái của Bạch Hổ, bà cụ nhà họ Chương luôn cảm thấy mọi chuyện không đơn giản như vậy.

Bây giờ nhìn thấy bốn ông chủ lớn đi tới thì trong lòng bà ta cảm thấy bất an mãnh liệt!
Lúc này, mọi người cũng hồi phục nhẹ sau cú sốc vừa rồi.

Sau đó, ánh mắt nhìn Lâm Thiệu Huy đầy chế giễu.

Đặc biệt là khi nhìn thấy bốn ông chủ lớn hướng thẳng tới Lâm Thiệu Huy, mặt mũi tràn đầy phẫn nộ, trong tiềm thức bọn họ đều cho rằng bọn họ đến Lâm Thiệu Huy để giải quyết anh.

“Bốn ông chủ lớn cùng đến rồi, hôm nay thằng nhóc thối tha này chết chắc!”

“Dù có chiến tướng Bạch Hổ chống lưng cũng vô dụng.

Ở trước mặt bốn ông chủ lớn thì cũng không đủ phân lượng!”
“Ha ha ha, tôi cá rằng sau một thời gian nữa thì tên rác rưởi này sẽ bị người ta dọa sợ hãi không kiềm chế được mà tiểu ra quần!”
Cộc cộc cộc!
Tiếng bước chân càng ngày càng gần Lâm Thiệu Huy!
Mà nụ cười trên khuôn mặt Phương Lạc Nam và những người khác ngày càng đậm hơn!
Trong sự phấn khích, thậm chí có cả sự kỳ vọng mãnh liệt, như thể mong muốn Lâm Thiệu Huy tan thành từng mảnh.

Nhưng mà ngay khi họ nghĩ rằng Lâm Thiệu Huy sắp chết thì…
Cộp!
Cộp!
Bốn ông chủ lớn động tác chỉnh tề và đồng đều, lúc này tất cả đều quỳ xuống trước mặt Lâm Thiệu Huy: “Cậu Thiệu Huy, chúng tôi đến muộn!”.
 
Back
Top Bottom