Ngôn Tình Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 600: 600: Chương 630


Nghe nói như vậy!
Một tên chó săn nhỏ gọi là Phong Tấn nói với Cao Thánh Viễn:
“Cậu Cao Thánh Viễn, tôi nhớ ra rồi! Trước đó ở thành phố Nam Giang vẫn luôn nghe đồn rằng khi tập đoàn Bạch Kỳ còn chưa xây dựng nên đã muốn xong đời rồi!”
“Bởi vì cái người họ Lâm này, chẳng những phế bỏ cháu trai của đại tông sư Lãnh Ngạo Thiên, còn đánh gãy chân cháu gái của đại tông sư Hạ Lan Sơn!”
Cái gì!
Nghe nói tới đây, tiếng kêu thảm thiết của Cao Thánh Viễn mới dừng lại một chút.

Anh ta không có chú ý nhiều tới mấy lời đồn như này.

Mà bây giờ nghe xong thì ngay lập tức muốn sung sướng đan xen:
“Anh...!anh nói đều là thật?”
“Vô cùng chuẩn xác!” Giờ phút này mặt mũi Phong Tấn cũng tràn đầy ác độc.

Da mặt của gã ta đã bị Lâm Thiệu Huy kéo xuống, hai tay hai chân cũng bị Lâm Thiệu Huy đánh gãy hết.

Có thể nói Lâm Thiệu Huy triệt để trở thành ác mộng của gã ta.

Bây giờ chó săn trẻ tuổi chỉ ước gì có thể đi g**t ch*t Lâm Thiệu Huy ngay.

Chỉ có như vậy thì gã ta mới có thể giải được mối hận trong lòng.

“Được! Được!”
Sắc mặt trắng bệch của Cao Thánh Viễn nằm trên đất dần dần hiện ra ác độc nồng đậm.

“Đã là Bạch Kỳ vậy tôi sẽ ngay lập tức khiến cho tập đoàn dừng việc hợp tác với tập đoàn Bạch Kỳ!”
“Không riêng gì chúng ta, tôi muốn cả thành phố Nam Giang này không còn một tập đoàn nào cung cấp nguyên liệu cho tập đoàn Bạch Kỳ! Để họ chết càng nhanh càng tốt! Càng thảm hại thì càng tốt hơn nữa!”
Trong mắt Cao Thánh Viễn có thêm hai nhà cùng kẻ thù là cháu trai của Lãnh Thiên Ngạo và cháu gái của Hạ Lan Sơn.

Vậy cho dù Lâm Thiệu Huy có Năm Sẹo cũng tuyệt đối sẽ thất bại thảm hại.

Đương nhiên anh ta sẽ không buông tha cơ hội đánh chó mù đường này.

Rất nhanh!
Tin tức ở khu Bắc thành phố Nam Giang đã như mọc thêm cánh quét sạch toàn bộ thành phố Nam Giang.

Cậu Cao Thánh Viễn của Tập đoàn Thiên Thánh và hơn ba mươi, bốn mươi thủ hạ đều bị đánh gãy hết tay chân.

Tin tức này vừa truyền ra lập tức khiến cho toàn bộ thành phố Nam Giang xôn xao.

Dù sao!
Mặc dù tập đoàn Thiên Thánh chỉ là một tài phiệt bậc hai ở thành phố Nam Giang.

Nhưng dưới hình thức sự nghiệp cũng đã vượt ngang đất đai tài sản cũng như sản nghiệp của gần mười doanh nghiệp gộp lại, có sức ảnh hưởng vô cùng lớn.

Mà xung quanh cái vị cậu chủ Cao Thánh Viễn này đều có hơn mười người bị phé, từ trước tới nay ở thành phố Nam Giang tuyệt đối là sự kiện đả thương người nghiêm trọng nhất.

Chỉ càng làm cho mọi người thấy ngoại lệ rồi.

Cho dù là Cao Thánh Viễn hay những thủ hạ kia không ai nói ra hung thủ.

Từ đó!
Chủ đề ai là người đánh đám người Cao Thánh Viễn gãy tay chân, dường như trở thành chủ đề nóng nhất khắp phố lớn ngõ nhỏ!
Không chỉ một đám người đó biết!.

||||| Truyện đề cử: Husky Và Sư Tôn Mèo Trắng Của Hắn |||||
Ngay cả hai ba con Bạch Tố Y và Bạch Tuấn Sơn ở tập đoàn Bạch Kỳ cũng nhận được tin tức này.

Lúc Lâm Thiệu Huy quay về tập đoàn Bạch Kỳ, thì thấy ngay hai ba con họ và một đám lãnh đạo cấp cao vừa hoàn thành họp hội xong.

“A? Bà xã, mọi người đang làm gì vậy?”
Lâm Thiệu Huy nhìn thấy trong tay đám người của Bạch Tố Y và Bạch Tuấn Sơn đều mang theo từng món lễ vật.

Một màn này khiến cho Lâm Thiệu Huy sững sờ.

“Cậu chủ Cao Thánh Viễn tập đoàn Thiên Thánh bị người ta đánh gãy hai tay hai chân, mà tập đoàn họ có quan hệ hợp tác quan trọng với tập đoàn Bạch Kỳ của chúng ta, chúng ta tự nhiên muốn đi thăm một chút!”
Ngay lập tức Bạch Tố Y cười khổ nói.

Chỉ nghe nói như vậy
Khóe miệng Lâm Thiệu Huy giật giật, không khỏi xám mặt nói:
“Chân của họ là do anh đánh gãy đó!”
Cái gì!
Nghe nói như vậy!
Dù là Bạch Tố Y hay những cấp cao của nhà họ Bạch đều sững sờ.

Nhất là khi họ nhìn thấy Lâm Thiệu Huy đang cầm hộp thức ăn, hiển nhiên là vừa mới đi dạo chợ bán thức ăn, chuẩn bộ dáng ông chồng nấu ăn cho gia đình!
Phì!
Một người lập tức cười to.

“Ha ha ha...!Lâm Thiệu Huy, anh thật biết nói đùa! Anh như này hiển nhiên là mới đi mua đồ ăn về sao lại có thể là anh cơ chứ?”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 601: 601: Chương 631


“Đúng vậy! Cao Thánh Viễn còn không có nói cuối cùng là ai đánh gãy tay chân anh ta.

Rõ ràng hung thủ không phải người bình thường.

Lâm Thiệu Huy, anh cũng đừng đùa nữa!”
“...”
Nhiều nhân viên cấp cao tập đoàn Bạch Lạc phá lên cười.

Bọn họ chính là biết, chồng của tổng giám đốc nổi tiếng là phế vật.

Mỗi ngày chỉ biết giặt giũ nấu nướng, nếu nói anh ta động tay động chân với ba bốn chục người kể cả Cao Thánh Viễn, bọn họ dù có bị đánh chết cũng nhất định không tin.

Tuy nhiên, điều khiến nhiều nhân viên cấp cao ngạc nhiên là, nghe xong lời của Lâm Thiệu Huy, sắc mặt của hai cha con Bạch Tố Y và Bạch Tuấn Sơn đột nhiên thay đổi.

Bọn họ nhìn chằm chằm Lâm Thiệu Huy, run giọng nói:
“Lâm...!Lâm Thiệu Huy, thật sự là anh làm à?”
Bạch Tố Y nước da trắng bệch như tờ giấy, giống như bị trời giáng, cả người cơ hồ choáng váng.

Mà Bạch Tuấn Sơn cũng sởn cả da đầu.

Ông đã tận mắt chứng kiến cảnh con rể của mình phế bỏ hơn hai mươi kẻ hung ác.

Tại thời điểm này, ông cũng tin như vậy:
“Thiệu Huy, loại chuyện này không phải là nói đùa đúng không? Con nói đi, cuối cùng có phải là do con làm hay không?”
Cái gì?
Nhìn dáng vẻ của Bạch Tố Y và Bạch Tuấn Sơn, những nhân viên cấp cao còn lại của tập đoàn Bạch Lạc đều bối rối.

Tổng giám đốc và chủ tịch thế nhưng lại tin lời Lâm Thiệu Huy nói sao?
Làm sao có thể chứ!
Chẳng lẽ bọn họ thật sự cho rằng Lâm Thiệu Huy có khả năng đánh gãy chân đám người Cao Thánh Viễn sao?
Lập tức, tất cả nhân viên cấp cao đều muốn mở miệng khuyên bảo, nhưng lời nói của họ vẫn chưa được xuất khẩu, Lâm Thiệu Huy bất chấp khó khăn gật đầu:
“Đúng vậy! Tuy rằng không phải đích thân con ra tay, nhưng thật ra chuyện đó có liên quan đến con!”
Ầm! Một câu đã khiến cho mặt Bạch Tố Y và Bạch Tuấn Sơn trở nên trắng bệch như tờ giấy.

Xong rồi! Hoàn toàn kết thúc rồi!
Tập đoàn Thiên Thánh là nhà cung ứng lớn nhất của họ, một khi mất đối tác này thì tập đoàn Bạch Lạc vừa mới khai trương sẽ bị đóng băng sản xuất.

Nhìn sắc mặt của Bạch Tố Y, nhân viên cấp cao bên cạnh nhanh chóng nói:
“Tổng giám đốc, cô...!không sao chứ? Có lẽ, Lâm Thiệu Huy chỉ đang nói đùa thôi, cô đừng để trong lòng!”
Nghe điều này, Bạch Tố Y xua tay, thất vọng nhìn Lâm Thiệu Huy nói:
“Lâm Thiệu Huy, anh...!làm em thất vọng quá! Anh có biết tình hình của tập đoàn Bạch Lạc hiện tại là như thế nào không? Anh biết là vì anh đã đánh gãy chân người của Lãnh Bất Phàm, chúng ta tìm đối tác giống như tập đoàn Thiên Thánh, khó khăn thế nào không?”
“Vậy mà bây giờ...”
Nói đến đây, Bạch Tố Y đã có chút nghẹn ngào, đôi mắt đẹp đỏ hoe, bất bình trong lòng bùng nổ:
“Tại sao hả! Tại sao đã không giúp được gì mà anh lại còn cản trở em nữa!”
Nói xong, Bạch Tố Y vừa chạy vào phòng làm việc vừa khóc.

Hầu như mọi người đều có thể nghe thấy tiếng khóc thất vọng phát ra từ văn phòng.

Lờ mờ!
Lúc này, sau khi nhìn thấy cảnh này, các nhân viên cấp cao xung quanh rốt cuộc cũng có chút tin tưởng.

Đặc biệt là, bọn họ cho rằng chính là Lâm Thiệu Huy đánh gãy chân của Cao Thánh Viễn, sắc mặt của mọi người đều khó coi đến cực điểm.

“Lâm...!Lâm Thiệu Huy! Tại sao anh có thể làm như vậy! Có biết tổng giám đốc Tố Y đã chuẩn bị tư liệu ba ngày ba đêm để bàn chuyện hợp tác với tập đoàn Thiên Thánh, không hề chợp mắt, anh quả thật một ngôi sao chổi mà!”
“Đúng vậy, đi tong rồi! Vài ngày nữa chúng ta sẽ khai trương! Nếu không có nhà cung cấp nguyên vật liệu là đoàn Thiên Thánh thì tập đoàn Bạch Lạc chúng ta sẽ dừng lại hết, còn khai trương gì được nữa!”
“...”
Từng người một, nhân viên cấp cao liên tục chỉ trích Lâm Thiệu Huy.

Trong nháy mắt, mọi người đều trừng mắt nhìn Lâm Thiệu Huy, thất vọng cùng chán ghét, sau đó tức giận rời đi..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 602: 602: Chương 632


Rất nhanh, ở đây chỉ còn lại Bạch Tuấn Sơn và Lâm Thiệu Huy.

Nhìn Lâm Thiệu Huy, Bạch Tuấn Sơn khóe miệng không khỏi lộ ra một tia cười khổ.

Ông ấy lúc này mới tin tưởng, con rể của ông ấy đã thực sự thay đổi.

Lâm Thiệu Huy trước kia là một người yếu đuối hiền lành, nhưng bây giờ, quả thật là một ma đầu.

Động một chút đã làm gãy chân người ta.

Cho tới bây giờ, Bạch Tuấn Sơn thậm chí còn không đếm được, Lâm Thiệu Huy đã đánh gãy chân bao nhiêu người nữa.

“Thiệu Huy!” Bạch Tuấn Sơn nhìn Lâm Thiệu Huy, nghiêm túc nói chuyện.

Nghe nói như thế, Lâm Thiệu Huy khóe miệng giật giật, sau đó thất vọng nói:
“Ba! Ba cũng muốn chỉ trích con sao? Ba cũng cho rằng con làm sai sao?”
Lâm Thiệu Huy không có giải thích hay phản bác đối với Bạch Tố Y và mọi lời buộc tội của nhân viên cấp cao, bởi vì đối với anh, không cần thiết!

Ngay cả khi mất đi đối tác của tập đoàn Thiên Thánh, anh vẫn có ngàn vạn cách để khiến tập đoàn Bạch Lạc phát triển không ngừng.

Mà điều kiện tiên quyết là, chính là Bạch Tố Y cùng phần đông nhân viên cấp cao đều tin tưởng mình, nếu tin tưởng thì anh làm, nếu không tin tưởng thì tập đoàn Bạch Lạc có liên quan gì đến anh đâu?
Nhưng mà, điều khiến Lâm Thiệu Huy ngạc nhiên là, Bạch Tuấn Sơn lắc đầu, sau đó nghiêm túc nói:
“Thiệu Huy, cho dù là ba, mẹ của con, hay là Bạch Tố Y, chúng ta đều là người nhà của con, bất kể con làm gì cũng sẽ tin tưởng con vô điều kiện!”
“Cho dù con đánh gãy chân Cao Thánh Viễn, ba tin tưởng con có lý do của chính mình!”
Hả? Lâm Thiệu Huy sửng sốt một chút.

Anh không ngờ mình đã gây chuyện với tập đoàn Bạch Lạc mà bố vợ Bạch Tuấn Sơn lại còn tin tưởng mình đến vậy.

Còn hơn thế nữa, Bạch Tuấn Sơn chỉ vào phòng làm việc của Bạch Tố Y cười nhạt, nói:
“Thiệu Huy, con đừng trách Bạch Tố Y vừa rồi tức giận! Chủ yếu là bởi vì con bé ấy quá coi trọng tập đoàn Bạch Lạc, hơn nữa con bé cũng nóng lòng muốn chứng minh năng lực của chính mình!”
“Một khi con bé khóc xong rồi, con bé nhất định sẽ hiểu con và...!ủng hộ con thôi!”
Nghe điều này, Lâm Thiệu Huy trong lòng tràn đầy ấm áp.

“Được rồi! Đi dỗ dành Bạch Tố Y đi!”
Bạch Tuấn Sơn nói xong, vỗ vỗ lên vai Lâm Thiệu Huy, liền lập tức rời đi.

Cho đến khi tất cả mọi người đều rời đi, Lâm Thiệu Huy nhìn thoáng qua phòng làm việc của Bạch Tố Y, sau đó bất chấp khó khăn đi tới.

Văn phòng không khóa, khi Lâm Thiệu Huy đẩy cửa phòng làm việc ra, nhìn thấy Bạch Tố Y vừa lau nước mắt vừa nhìn Lâm Thiệu Huy đi vào, tức giận nói:
“Sao anh vẫn còn chưa rời đi? Muốn em mắng anh một trận sao?”
Tuy rằng giọng điệu lạnh nhạt, nhưng Lâm Thiệu Huy có thể nghe được trong lời nói Bạch Tố Yđã không còn giận mình nữa.

“Bà xã à!”
Lâm Thiệu Huy tiến lên, từ phía sau ôm lấy cổ Bạch Tố Y.

Mà lúc này, thân thể mềm mại của Bạch Tố Y hơi cứng đờ.

Hơn nữa, cảm nhận được độ ấm của cơ thể Lâm Thiệu Huy và luồng khí mạnh mẽ dữ dằn, trên khuôn mặt xinh đẹp như hoa lê trong mưa của Bạch Tố Y lập tức ửng hồng:
“Anh...!anh làm gì vậy? Đây là văn phòng đó!”
Nói xong điều này, Bạch Tố Y chỉ cảm thấy tim đập dồn dập, rất nhanh liền chuyển đề tài:
“Hiện tại có thể nói cho em biết, anh vì sao đánh gãy chân của Cao Thánh Viễn?”
Nói xong, Bạch Tố Y nhìn chằm chằm Lâm Thiệu Huy.

Vừa rồi cô cũng bị Lâm Thiệu Huy làm cho choáng váng, lúc này mới nhớ ra chính mình còn không có hỏi nguyên nhân mà đã chỉ trích Lâm Thiệu Huy rồi.

Lâm Thiệu Huy lúc này cũng không có giấu diếm cái gì, nói cho Bạch Tố Y nghe về Huân Nhi cùng bà mù..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 603: 603: Chương 633


Và sau khi nghe xong, khuôn mặt xinh xắn của Bạch Tố Y tức giận từ trắng hóa thành đỏ, từ đỏ hóa thành tím.

Cho đến cuối cùng, nghiến răng nghiến lợi căm phẫn.

Ầm!
Bàn tay trắng trẻo như ngọc của cô vỗ mạnh lên bàn làm việc, vẻ mặt đầy tức giận:
“Làm sao có thể có loại cầm thú như vậy!”
“Một người vì một vụ thu mua cái sân nhỏ, không tiếc giết người, coi mạng người như con kiến! Một người vì tiền tài, coi người thân là kẻ cướp!”
“Đáng chết! Quả thực đáng chết!”
Bạch Tố Y nói xong, ngực cô trập trùng lên xuống vì tức giận.

Sau đó quay đầu nhìn Lâm Thiệu Huy, trên gương mặt xinh đẹp hiện lên một tia áy náy:
“Em...!rất xin lỗi! Lâm Thiệu Huy, em không nên chỉ trích anh, anh làm rất đúng! Hơn nữa, cho dù anh để cho Năm Sẹo giết bọn họ, em cũng sẽ không phản đối!”
Bạch Tố Y hiển nhiên bị bùng nổ.

Mà nhìn bộ dạng tức giận của Bạch Tố Y, rồi lại nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô, nước mắt còn chưa kịp lau, Lâm Thiệu Huy trong lòng không khỏi hơi nóng lên, liền đem Bạch Tố Y ôm vào trong lòng.

“Cảm ơn bà xã!”
Lâm Thiệu Huy nhẹ giọng nói bên tai Bạch Tố Y, khi hơi nóng truyền đến tai Bạch Tố Y, thân thể mềm mại của Bạch Tố Y đột nhiên xụi lơ.

“Anh...!anh buông em ra, đây là văn phòng đó...”
Bạch Tố Y chỉ cảm thấy mỗi lần bị Lâm Thiệu Huy ôm vào trong lòng, giống như mất đi sức lực, yếu ớt vô cùng.

Mà ngay khi cô ấy muốn vùng vẫy, Lâm Thiệu Huy khóe miệng cong lên, sau đó môi mấp máy, lập tức hôn lên môi Bạch Tố Y.

Hu hu hu…
Đôi mắt đẹp của Bạch Tố Y mở tròn xoe, đôi môi đỏ mọng bị Lâm Thiệu Huy chặn lại, chỉ cảm thấy một hồi ngột ngạt, hít thở không thông.

Vô lực, mềm yếu, tan chảy, Bạch Tố Y giờ phút này hoàn toàn mê muội, thân thể hoàn toàn * l**n t*nh m*, áp chặt trên người Lâm Thiệu Huy.

Đặc biệt, khi lưỡi của Lâm Thiệu Huy mở ra hàm răng trắng của anh cùng chiếc lưỡi thơm tho của cô quấn chặt lấy nhau, gắt gao dây dưa một chỗ.

Ầm!
Bạch Tố Y chỉ cảm thấy cả đầu đều trống rỗng, suýt nữa choáng váng.

Đây là nụ hôn đầu tiên của cô, cô chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ trao nụ hôn đầu tiên cho Lâm Thiệu Huy trong tình huống này.

.

Ngôn Tình Hài

“Này… này...!Lâm Thiệu Huy...”
Bạch Tố Y khẽ nói, hoàn toàn lao vào bên trong vòng vây của Lâm Thiệu Huy.

Còn hơn thế nữa, Bạch Tố Y có thể cảm giác được móng vuốt ma thuật của Lâm Thiệu Huy không ngừng lang thang trên những bộ phận trọng yếu trên cơ thể mình, mỗi lần lang thang, thân thể Bạch Tố Y càng ngày càng yếu ớt vô lực hơn.

Lách cách!
Khi cúc áo được cởi ra, Bạch Tố Y toàn thân rùng mình, hoàn toàn tỉnh lại từ trong * l**n t*nh m*.

“Lâm Thiệu Huy, không...!không được làm chuyện đó ở đây!”
Khuôn mặt xinh xắn của Bạch Tố Y đỏ bừng, giờ phút này, nàng đã hoàn toàn chấp nhận thân thể Lâm Thiệu Huy.

Nhưng mà lần đầu tiên của cô, cô không thể chấp nhận giao mình trong văn phòng.

Bạch Tố Y lúc này cám dỗ mê người đến cực điểm, khuôn mặt xinh xắn như trái táo chín mọng, đỏ rực.

Đặc biệt là hơi thở dồn dập cộng với đôi mắt mờ mịt và chuyển động khiến Lâm Thiệu Huy không khỏi cười khổ.

“Bà xã! Em nhìn anh đi...”
Nói xong, Lâm Thiệu Huy không khỏi cúi đầu liếc nhìn xuống dưới.

Bạch Tố Y sửng sốt một chút, mới cúi đầu nhìn xuống, lúc này mới kinh ngạc phát hiện quần của Lâm Thiệu Huy đang phồng lên, chĩa lên phía trước.

“Xì...!thảo nào em cảm thấy anh đang mang theo một cái gậy sắt...”
Bạch Tố Y không khỏi thổi một ngụm không khí, vừa nói xong câu đó, khuôn mặt xinh xắn ửng hồng, càng thêm quyến rũ.

“Lâm Thiệu Huy, anh...!anh rất khó chịu đúng không, phải làm gì bây giờ?”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 604: 604: Chương 641


Thằng nhãi này cũng ngông cuồng quá rồi...!
Mọi người hết chỗ nói.

Nhất là Lãnh Bất Phàm và Hạ Lan Kiều.

Bọn họ nghe Lâm Thiệu Huy gọi ông mình là “thằng già” xong thì tức đến nổ phổi.

“Được đấy! Lâm Thiệu Huy, nếu anh chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, vậy bây giờ tôi gọi điện cho ông tôi, đợi đến khi ông ấy đến, anh xem ông ấy hành chết anh như thế nào!”
“Đúng! Tôi cũng gọi cho ông tôi, phải kể thái độ của tên khốn này cho ông nghe!”
Nói xong, trước ánh mắt của mọi người, Lãnh Bất Phàm và Hạ Lan Kiều lấy ra điện thoại của mình, rồi sau đó thi nhau call video.

Rất nhanh đã có người bắt máy, đám người Bạch Chí Phàm đứng sau xe lăn thấy trên màn hình hiện lên bóng dáng của một ông lão.

Dường như ông lão đang bị thương nhưng vẫn khó để che đậy ánh mắt sắc bén đầy kh*ng b* của ông.

Ông chính là Lãnh Ngạo Thiên.

“Bất Phàm! Sao vậy? Thằng nhãi kia tự mình ra tay chứ?” Lãnh Ngạo Thiên nhẹ nhàng hỏi một câu.

Trong lời nói của ông tràn đầy sự tự tin, cứ như đã đoán trước từ lâu rằng nghe thấy điều kiện của mình thì Lâm Thiệu Huy chắc chắn sẽ chọn tự mình ra tay.

Nhưng mà!
Lãnh Bất Phàm căng da đầu, tức giận nói: “Ông ơi! Thằng nhãi kia không biết trên dưới! Anh ta muốn ông tự tới, thậm chí còn nói mấy câu ngông cuồng, nào là bảo ông là “thằng già”, không đánh thắng anh ta được!”
Cái gì!
Sau khi nghe lời Lãnh Bất Phàm nói, đám Bạch Chí Phàm đứng phía sau lập tức thấy sắc mặt của Lãnh Ngạo Thiên trong video bỗng cứng lại, sau đó trở nên tức giận, sâu trong đôi mắt lập lòe phẫn nộ.

Tĩnh lặng!
Lúc này không khí áp lực tới cực hạn rồi.

Dường như mọi người còn nghe thấy tiếng th* d*c thô bạo từ trong video.

Cứ như một con thú hoang bị lời này chọc giận.

“Ha ha ha ha...”
Trong không gian tĩnh lặng đầy áp lực, một tiếng cười mang theo tang thương vang lên.

“Được lắm! Không ngờ Lãnh Ngạo Thiên ta làm anh hùng cả một đời, mấy ngày trước thua trong tay thầy trò Huyết Tổ còn không nói! Hôm nay một thằng nhóc ở thành phố hạng ba cũng dám bất kính với ta! Đúng là...!được lắm!”
“Bất Phàm! Con bảo thằng nhãi kia rửa sạch cổ chờ ông! Bây giờ ông đi ngay! Xem xem thằng đấy có phải thân thể làm từ kim cương, không phá hủy được hay không!”
Trong lời nói còn lộ ra khí độ hung thần.

Tất cả mọi người nghe xong, có thể thấy được khi Lãnh Ngạo Thiên nói những lời này ông nghiến răng nghiến lợi đến mức nào.

Không chỉ có ông!
Sau khi Hạ Lan Kiều ở bên cạnh nói câu này với Hạ Lan Sơn trong video xong thì thanh âm Hạ Lam Sơn tức giận của ông cũng vang lên.

“Cái gì!”
“Một thằng chó cũng dám bất kính với Hạ Lan Sơn ta!”
“Được! Được lắm! Kiều Kiều, con chờ ở đó, ông đến lột da thằng chó đấy ngay!”
Tút...!tút...!
Ngay khi dứt lời, ông cúp máy luôn.

Máy bị cúp vang lên tiếng tút tút kéo dài.

Tắt video call rồi.

Xong!
Ngay lúc này, Bạch Tố Y trong hội trường cảm thấy tim mình nhảy dựng lên, đập điên cuồng, sau đó trước mắt tối sầm, dường như chuẩn bị ngất lịm.

“Vợ à!”
Lâm Thiệu Huy tay nhanh mắt lẹ, ôm lấy Bạch Tố Y.

Anh thấy sắc mặt Bạch Tố Y trắng bệch, không tí sức sống, cứ như lúc nào cũng có thể ngất vậy.

Hiển nhiên là bị kinh sợ quá mức!
“Ba! Ba đưa Bạch Tố Y vào văn phòng nghỉ ngơi đi! Ở đây có con lo rồi!” Lâm Thiệu Huy nói với Bạch Tuấn Sơn.

Nghe những lời này, trên mặt Bạch Tuấn Sơn tràn đầy lo lắng.

“Thiệu Huy, con...!một mình con có ổn không? Hay là chúng ta báo cảnh sát đi! Cảnh sát nhất định sẽ bảo vệ con!”.

ngôn tình ngược
Lúc này Bạch Tuấn Sơn cảm thấy da đầu mình hoàn toàn tê dại.

Dù sao đối thủ là hai đại tông sư, cho dù con rể ông có nghịch thiên thì kết cục cũng sẽ rất thê thảm.

Nhưng mà!
Lâm Thiệu Huy nhàn nhạt lắc đầu.

“Ba, ba không cần lo lắng, con sẽ lo được mà!”
“Được...!được rồi!”
Bạch Tuấn Sơn nhìn thái độ kiên quyết của Lâm Thiệu Huy, chỉ có thể đỡ Bạch Tố Y đang sắp ngất lên văn phòng trên tầng.

Mãi đến lúc hai người rời khỏi.

Trong hội trường ồn ào hẳn lên, sôi nổi bàn luận.

Cao Thánh Viễn ngồi trên xe lăn, ánh mắt nhìn về phía Lâm Thiệu Huy như nhìn một thằng hề, cười như điên: “Ha ha ha...!Lâm Thiệu Huy, thật không ngờ báo ứng tới nhanh đến vậy! Anh đánh gãy tứ chi tôi, chớp mắt một cái hai đại tông sư đã tới để phế anh thành người thực vật! Ha ha ha, đáng lắm!”
Cao Thánh Viễn đắc ý cười vui vô cùng.

Mà Cao Trí Long và đám nhà cung cấp vừa chấm dứt hợp đồng với tập đoàn Bạch Lạc trên mặt tràn đầy may mắn.

May mà họ cắt đứt vớt Bạch Lạc!
Nếu không có khi bọn họ cũng bị tên xui xẻo Lâm Thiệu Huy này làm liên lụy mất!
Mà bọn Lãnh Bất Phàm nhìn về phía Lâm Thiệu Huy như nhìn người chết.

Trong phút chốc, Lâm Thiệu Huy đã biến thành cái gai trong thịt trong mắt mọi người!.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 605: 605: Chương 642


Tíc tắc!
Tíc tắc!
Thời gian từ từ trôi đi!
Ngay lúc này, chiếc đồng hồ trong hội trường như chi phối những cảm xúc khác nhau của mọi người.

Bọn họ đang chờ đợi, chờ hai đại tông sư đến, đợi để xem kết cục thê thảm của Lâm Thiệu Huy.

Két két!
Ngay lúc này ngoài cửa truyền tới tiếng phanh xe ô tô.

Ngay sau đó, mọi người nghe thấy tiếng tiếp khách bên ngoài vang vọng vào.

“Chủ tịch tập đoàn Minh Long - Từ Minh Long, và tất cả ban giám đốc của Minh Long, đến!”
“Câu lạc bộ Bảo Thịnh, Bloody Rosie, và các thành viên trong câu lạc bộ, đến!”
“Tập đoàn Phí Thị ở Vân Hải - Ông Thanh, và các Lãnh đạo cấp cao, đến!
“...”
Ồn ào...!
Nghe thấy những cái tên này, không khí ban nãy còn trầm mặc bây giờ lại ồn ào trở lại.

Ông lớn!
Tất cả mọi người nghe thấy rõ, mỗi một cái tên là các nhân vật đứng đầu thành phố Nam Giang, hải vân thị và một số thành thị xung quanh.

Vẫn chưa hết, sau khi bọn Cao Thánh Viễn nghe thấy những cái tên này, sắc mặt của bọn Lãnh Bất Phàm, Bạch Chí Phàm ai nấy cũng trầm xuống.

Hả?
Có một chút dự cảm chẳng lành hiện lên trong lòng bọn Cao Thánh Viễn, Cao Trí Long và nhóm các nhà cung ứng.

Chẳng lẽ những ông lớn này có quan hệ gì đấy với Bạch Lạc sao?
Sắc mặt mọi người có chút mơ hồ không rõ.

Mà dưới cái nhìn chăm chú của bọn họ, chỉ thấy nhóm những nhân vật đứng đầu thành phố này đi đến.

Lộp cộp!
Đúng là đám Từ Minh Long, Bloody Rosie, ông Thanh.

Nhất là, sau khi bọn họ bước vào, không thèm nhìn ai lấy một cái, cứ thế đi thẳng tới chỗ Lâm Thiệu Huy.

Mãi đến khi tới trước mặt Lâm Thiệu Huy rồi, tất cả mới đồng loạt, cung kính như một:
“Từ Minh Long kính chào ngài Lâm! Chúc mừng Bạch Lạc khai trương phát đạt!”
“Bloody Rosie kính chào ngài Lâm! Chúc mừng Bạch Lạc khai trương phát đạt!”
“...”
Từng câu từng câu vang lên, đám ông lớn khom lưng cung cúc kính nể.

Cảnh này rơi vào mắt mọi người lập tức khiến nhóm Lãnh đạo cấp cao của Bạch Lạc không ngừng sửng sốt!

Ngược lại, Cao Thánh Viễn, Cao Trí Long và nhóm những nhà cung cấp hoảng sợ cực độ.

“Đây...!đây là chuyện gì vậy?”
Nhóm người bọn họ hai mặt nhìn nhau.

Bọn họ biết bọn Từ Minh Long đứng dưới trướng tập đoàn Bảo Thịnh, đồng nghĩa với việc bọn họ đứng dưới trướng Lãnh Bất Phàm.

Mà bây giờ, sao bọn họ lại phải khom lưng trước Lâm Thiệu Huy, thậm chí còn đến chúc mừng?
Điều này....!
Dự cảm xấu tràn ngập trong lòng đám Cao Thánh Viễn.

Đúng lúc này, tất cả mọi người nghe thấy Lãnh Bất Phàm tức giận hét lớn.

“Từ Minh Long! Bloody Rosie! Các ông thật to gan!”
“Mọi người có biết tên khốn này sắp tèo rồi không, ông nội của tôi sắp đến rồi, các ông thế mà lại khom lưng trước một người chết, còn chúc mừng anh ta! Chẳng lẽ không muốn sống yên trong tập đoàn Bảo Thịnh nữa sao?”
Trong giọng của Lãnh Bất Phàm tràn ngập sự uy h**p.

Nhưng khiến người khác kinh ngạc đó là đám Từ Minh Long và Bloody Rosie mắt điếc tai ngơ với lời của Lãnh Bất Phàm.

Nhất là Bloody Rosie.

Cô quay đầu nhìn Lãnh Bất Phàm, cứ như nhìn một thằng đần
“Cậu Lãnh Bất Phàm, đừng quên trước đây tôi đã từng nói gì với cậu! Trong vòng ba ngày từ lúc cậu bị phế, nếu không đi xin lỗi ngài Lâm Thiệu Huy thì cậu sẽ phải tự gánh lấy hậu quả!”
Cái gì!
Thấy Bloody Rosie nói thẳng với Lãnh Bất Phàm như vậy, bọn Cao Thánh Viễn là đám xung quanh bắt đầu bất an hơn.

Nhưng Lãnh Bất Phàm còn cười lạnh:
“Hứ! Bloody Rosie, cô đừng hòng uy h**p tôi! Tôi nói cho mấy người biết, cô và Từ Minh Long bị lừa cả rồi!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 606: 606: Chương 643


“Các người cho rằng thằng khốn này có thẻ đầu lâu đế vương ư! Đúng, nhưng tấm thẻ đó là do anh ta...!ăn cắp được!”
Bùm!
Lời này vừa ra khỏi miệng, không chỉ bọn Cao Thánh Viễn thay đổi sắc mặt kịch liệt mà nhóm Lãnh đạo cấp cao của Bạch Lạc cũng đột nhiên thay đổi sắc mặt.

Thẻ đầu lâu đế vương!
Bọn họ đã từng nghe nói tấm thẻ đó tôn quý biết nhường nào, trong tay mỗi ông lớn Lãnh đạo cấp cao nhất của An Nam đều có một tấm thẻ này.

Mà Lâm Thiệu Huy có được tấm thẻ này, là do ăn trộm?
Cái này....!
Ngay lập tức, đám Cao Thánh Viễn và nhóm Lãnh đạo cấp cao tập đoàn Bạch Lạc hiểu ra, vì sao bọn Từ Minh Long lại kính chào Lâm Thiệu Huy.

Thì ra là họ bị Lâm Thiệu Huy lừa!
Nghĩ vậy, nhóm Lãnh đạo cấp cao bên Bạch Lạc bị dọa chết khiếp.

Mà linh cảm xấu trong lòng đám Cao Thánh Viễn cũng không cánh mà bay sạch.

Thế nhưng, ngay lúc này, tiếng tiếp khách ngoài cửa lại vang lên!
“Chủ...!chủ tịch tập đoàn Bảo Thịnh - ngài Lãnh Khang và toàn thể Lãnh đạo cấp cao của tập đoàn, đến!”
Tĩnh lặng!
Nghe thấy lời nhân viên tiếp khách ngoài cửa, âm thanh bàn luận của mọi người trong hội trường lập tức nhỏ xuống.

Ai nấy cũng không tin được vào lỗ tai của mình.

Lãnh...!Lãnh Khang sao?
Chủ tịch tập đoàn Bảo Thịnh?
Cùng với tất cả các giám đốc lớn Lãnh đạo cấp cao của tập đoàn Bảo Thịnh...!đến ư!
Càng đáng sợ hơn chính là, khang Lãnh là ba của Lãnh Bất Phàm.

Bây giờ lại xuất hiện, chẳng lẽ là do Lãnh Bất Phàm báo thù không được?
Ngay lúc này sắc mặt mọi người thay đổi xđùng xoạch.

Nhất là họ còn mới liên tưởng đến lời mà Lãnh Bất Phàm nói, chuyện mà Lâm Thiệu Huy trộm thẻ đầu lâu đế vương.

Mọi người nghĩ ngay rằng.

Lãnh Khang và các giám đốc của Bảo Thịnh đến, thứ nhất là để giúp con trai báo thù, thứ hai là tới thành phố Nam Giang để truy cứu trách nhiệm về chuyện thẻ đế vương.

Trong không gian tĩnh lặng, mọi người dường như nghe rõ tiếng nhịp tim tăng cao điên cuồng, thình thịch thình thịch.

Mà Lâm Thiên Quang còn vui mừng nói với Lâm Thiệu Huy:
“Cậu Lãnh Bất Phàm, không biết có phải cậu đã nói chuyện ăn trộm thẻ đế vương cho ba cậu không nhỉ?”
Hửm?

Nghe thấy lời này, ánh mắt của mọi người đổ dồn lên người Lãnh Bất Phàm.

Đúng rồi!
Nếu Lãnh Bất Phàm nói cho Lãnh Khang biết chuyện này.

Vậy mục đích của Lãnh Khang bây giờ cũng dễ hiểu thôi.

“Đúng vậy! Tôi biết chuyện thằng khốn kia ăn trộm thẻ đế vương từ lâu rồi, sau khi anh ta lừa gạt người bên Từ Minh Long và Bloody Rosie xong, tôi đã báo chuyện này cho ba tôi!”
“Nhưng không ngờ ba tôi chọn ngay thời điểm này đến truy cứu trách nhiệm! Ha ha ha...”
Lãnh Bất Phàm cười vô cùng khoái chí.

Tất nhiên, chuyện Lãnh Khang tới hoàn toàn ngoài dự liệu của anh ta.

Nhưng mà mấy thứ này không quan trọng.

Lúc này Lãnh Bất Phàm mặt mày đầy ý cười lạnh nhìn về phía đám Từ Minh Long:
“Từ Minh Long, Bloody Rosie! Mấy người nghe rõ chưa? Ba tôi tới rồi mà các người vẫn định ủng hộ tên lừa đảo này à! Các người chờ bị điều tra cách chức đi! Ha ha ha...”
Lãnh Bất Phàm cười càn rỡ cực kỳ.

Nghe thấy những lời này, ánh mắt của tất cả mọi người nhìn về phía Từ Minh Long và Bloody Rosie mang theo sự thương hại rõ rệt.

Xong rồi!
Trong mắt mọi người xung quanh, bây giờ Lâm Thiệu Huy cứ như sao chổi vậy, xong đời rồi, hai người đứng đầu thành phố Nam Giang sợ rằng cũng dính xui theo.

Cốp!
Ngay khi mọi người đang tưởng tượng ra kết cục của đám Lâm Thiệu Huy và Bloody Rosie thì có tiếng bước chân truyền tới.

Rồi ngay sau đó, trong tầm mắt sùng bái của mọi người.

Một người đàn ông trung niên nho nhã, mặt trắng, không râu, mặc vest đi giày da như một quý ông thành công, từ cửa hội trường tiến vài.

Người đàn ông trung niên này là nhà tài phiệt làm chấn động cả Nam Lộc, chủ tịch tập đoàn Bảo Thịnh - Lãnh Khang!
Ba của Lãnh Bất Phàm!.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 607: 607: Chương 644


Cùng lúc đó, ngay tầng 2 của tòa nhà Lam Hải.

Bạch Tuấn Sơn vừa đỡ Bạch Tố Y đi tới cửa thì không mặt xinh đẹp của Bạch Tố Y bỗng trắng toát!
Cả người cô mơ mơ hồ hồ tỉnh lại, đáy mắt dần dần tỉnh táo lại:
“Lâm Thiệu Huy!”
Bạch Tố Y hét lên một tiếng sợ hãi, lúc này cô mới phát hiện ra mình đã không còn ở hội trường nữa.

“Ba! Con...!sao con lại ở đây? Lâm Thiệu Huy đâu? Những người khác thì sao?”
Bạch Tố Y cứ như nhớ ra gì đó, trán cô toát ra mồ hôi lạnh như mưa.

Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, Bạch Tuấn Sơn mới nhẹ nhàng thở phào, nhanh miệng nói:
“Tố Y, con ban nãy vì quá sợ hãi nên tí thì ngất xỉu, Lâm Thiệu Huy bảo ba đưa con lên đây nghỉ ngơi một chút!”
“Bây giờ con thấy sao rồi?”
Nghe thấy lời nói của Bạch Tuấn Sơn, khuôn mặt xinh đẹp của Bạch Tố Y càng tái nhợt hơn:
“Bố, con không sao! Con muốn tìm Lâm Thiệu Huy, con muốn tìm anh ấy!”
Nói xong, Bạch Tố Y giãy ra khỏi cái nâng của Bạch Tuấn Sơn, chạy nhanh tới phía thang máy.

Nhìn cảnh tượng như vậy, Bạch Tuấn Sơn hoảng sợ, chạy nhanh tới ngăn cô.

“Tố Y, con không được đi xuống đâu! Lâm Thiệu Huy đã đặn, tất cả cứ để nó giải quyết một mình!”

“Hơn nữa Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn cũng sắp tới rồi, bây giờ con xuống có khi họ còn giận chó đánh mèo, đánh lây sang con!”
Bạch Tuấn Sơn đau cả đầu.

Trong mắt ông, Lâm Thiệu Huy khiêu khích hai đại tông sư như vậy, kết cục bi thảm đã được định sẵn rồi, cho dù là thần tiên xuống trần cũng không cứu được anh.

Mà bây giờ, việc duy nhất ông có thể làm là giúp Lâm Thiệu Huy bảo vệ Bạch Tố Y.

Thế nhưng Bạch Tố Y dường như hiểu suy nghĩ trong đầu ông, một làn nước mỏng lập tức ngập tràn đôi mắt xinh đẹp của nàng.

“Không! Ba, Lâm Thiệu Huy là chồng của con, anh ấy gặp nạn, con không thể làm như không biết!”
“Hơn nữa con nhất định sẽ không để người ta giết Lâm Thiệu Huy, nếu ai muốn làm anh ấy bị thương thì phải bước qua xác con!”
Tí tách!
Tí tách!
Từng giọt nước mắt trong suốt như những viên ngọc từ trong đôi mắt xinh đẹp của Bạch Tố Y từ từ rớt xuống.

Mà lời nói của cô càng khiến cơ thể Bạch Tuấn Sơn run lên.

Bạch Tuấn Sơn cứ như già đi vài tuổi, đau lòng nói:
“Tố Y, con yêu Lâm Thiệu Huy nhiều vậy sao? Trước kia con ghét cậu ta lắm cơ mà!”
“Hơn nữa bây giờ Lâm Thiệu Huy như vậy, chúng ta không thee cứu nổi, nếu cả con cũng xảy ra chuyện gì thì ba biết ăn nói sao với mẹ con đây, còn sống nổi hay không đây!”

Trong giọng nói của Bạch Tuấn Sơn ngập tràn ý tứ cầu khẩn.

Thậm chí trong sắc mặt còn có chút không thể tin.

Dù sao thì ông hiểu rất rõ, ngày xưa Bạch Tố Y cực kỳ ghét Lâm Thiệu Huy, đừng nói là cùng sống cùng chết, Bạch Tố Y còn từng không chỉ một hai lần nghĩ tới chuyện ly hôn.

Nhưng bây giờ...!
Nghe lời Bạch Tuấn Sơn nói xong, Bạch Tố Y lắc đầu, từng giọt nước mắt chảy ra như chuỗi ngọc đứt dây, không ngừng rơi xuống.

“Ba, con xin lỗi, con yêu Lâm Thiệu Huy, cùng sống cùng chết!”
“Nếu con gặp phải bất trắc gì, mong ba và mẹ phải giữ gìn sức khỏe!”
Nói xong Bạch Tố Y không câu thời gian nữa mà nhanh chóng chạy vào thang máy, sau đó ấn nút xuống tầng.

Thấy cảnh này, Bạch Tuấn Sơn hiểu rõ ông không thể khuyên nhủ con gái của mình rồi.

Trên mặt ông cũng hiện lên sự điên cuồng:
“Đợi đã! Ba...!ba cũng đi cùng!”
Cái gì!
Thấy Bạch Tuấn Sơn bước vào thang máy, khuôn mặt của Bạch Tố Y càng tái nhợt hơn.

“Ba! Ba định...”
Bạch Tố Y biết, hai địa tông sư Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn có thủ đoạn cực kỳ tàn nhẫn.

Sau khi cô đi xuống thì sẽ trở thành cá trong chậu.

Mà Bạch Tuấn Sơn thì là cha vợ của Lâm Thiệu Huy, đương nhiên cũng phải chịu cảnh cá trong chậu như cô..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 608: 608: Chương 645


Bạch Tuấn Sơn nhìn Bạch Tố Y, trên mặt hiện lên vẻ kiên định ngất trời.

“Nếu con rể và con gái ba có mệnh hệ gì thì cái thân già ba đây còn ý nghĩa gì nữa!”
“Ba với các con, cùng sống cùng chết!”
Lời này vừa thốt ra đã khiến Bạch Tố Y cay cay sống mũi, hai mắt cứ như vỡ đê vậy, nước mắt ào ào chảy xuống.

Ngay lúc này, Bạch Tố Y mới chính thức cảm nhận được cái ấm áp của người một nhà.

Loại cảm giác này, có thể cùng sống cũng có thể cùng chết!
Rất nhanh, khi thang máy vừa xuống tầng 1 ngay lập tức nghe thấy âm thanh tiếp khách từ cửa tòa nhà vang lên:
“Chủ tịch tập đoàn Bảo Thịnh - Lãnh Khang và tất cả các giám đốc Bảo Thịnh, đến!”
Bùm!
Vừa nghe thấy câu này, thân hình hai cha con Bạch Tuấn Sơn run lên.

Tập đoàn Bảo Thịnh!
Đây chính là nhà tài phiệt đứng đầu Nam Lộc, không ai đấu lại.

Nhất là tập đoàn này còn khổng lồ tới mức trải rộng khắp thế giới, là một gã quái khổng lồ, dù là địa vị hay bối cảnh, cái nào cũng kh*ng b* đến khó tin.

Mà bây giờ, chủ tịch bên đó không những tự mình tới mà còn dẫn theo những giám đốc trong tập đoàn Bảo Thịnh đến.

Điều này khiến Bạch Tố Y và Bạch Tuấn Sơn không tin vào tai mình.

“Sao...!sao lại thế này? Sao tập đoàn Bảo Thịnh cũng tới rồi? Chẳng lẽ Lãnh Khang muốn báo thù cho con trai sao?”
Bạch Tuấn Sơn ngây người.

Bởi ông không thể nghĩ ra lý do gì có thể đả động tới những ông lớn tập đoàn Bảo Thịnh này.

Ngay lúc này, hai cha con nghe thấy chuyện về thẻ đầu lâu đế vương mà Lâm Thiên Quang nói chuyện với Lãnh Bất Phàm.

Khuôn mặt xinh đẹp của Bạch Tố Y trắng bệch như tờ giấy.

Thẻ đầu lâu đế vương!
Cô muốn biết chuyện gì đang xảy ra?
Hồi trước ở câu lạc bộ Bảo Thịnh, Lâm Thiệu Huy có đưa ra một tấm thẻ.

Thậm chí đám Lâm Thiên Quang còn nghi ngờ là do anh ăn trộm mới có được.

Mà Lâm Thiệu Huy cũng chẳng thèm phản bác.

“Xong...!xong rồi!”
“Bây giờ Bạch Lạc của chúng ta gặp nạn thật rồi!”
Khóe miệng Bạch Tố Y vẽ nên nụ cười khổ.

Ngay lúc này, từng tiếng bước chân vang vọng trong hội trường.

Mà sau khi chủ tịch Lãnh Khang của tập đoàn Bảo Thịnh dẫn theo một đám ông lớn giám đốc tập đoàn bước vào.

Cả hội trường ồ lên một trận.

Sùng kính, cuồng nhiệt!
Cho dù là bọn Cao Thánh Viễn hay là đám Bạch Chí Phàm.

Giờ phút này ánh mắt của bọn họ nhìn về phía ông lớn Lãnh Khang cứ như nhìn thần tượng của mình.

Mà Lãnh Bất Phàm cũng chạy nhanh tới, nói:
“Ba! Sao người lại tới đây? Tới báo thù cho con sao?”
“Đúng rồi! Tên khốn kia còn ăn trộm thẻ đầu lâu đế vương của tập đoàn Bảo Thịnh chúng ta, thậm chí còn dùng tấm thẻ đó để lừa Bloody Rosie và Từ Minh Long!”
“Hai tên vô dụng kia vậy mà bị tên khốn Lâm Thiệu Huy này lừa dễ như trở bàn tay, người đừng tha cho bọn họ!”
Lời nói của Lãnh Bất Phàm tràn ngập công kích và vui mừng.

Không chỉ riêng anh ta mà Lâm Thiên Quang phía sau anh ta cũng chạy tới, vẻ mặt nịnh nọt lấy lòng Lãnh Khang nói:
“Ngài Lãnh, tôi có thể làm chứng! Tấm thẻ đầu lâu đế vương kia là do Lâm Thiệu Huy ăn trộm mới có!”
“Lúc ấy tôi còn chất vấn anh ta, anh ta cũng không phản bác lấy nửa lời!”
Theo lời nói của Lãnh Bất Phàm và Lâm Thiên Quang, cả hội trường ồ lên một trận.

Hết rồi!
Tất cả Lãnh đạo cấp cao của Bạch Lạc cảm thấy đầu đau như búa bổ.

Mà đám Cao Thánh Viễn lại vui sướng đến rùng mình.

Bọn họ không ngờ lâm viễn lại tự tìm đường chết như vậy!
Làm bị thương Lãnh Bất Phàm, Hạ Lan Kiều, Cao Thánh Viễn!
Chọc giận hai đại tông sư Lãnh Ngạo Thiên, Hạ Lan Sơn!
Mà bây giờ, tên này còn ăn trộm thẻ đầu lâu đế vương!.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 609: 609: Chương 646


Xong rồi!
Chết chắc rồi!
Lúc này ánh mắt của hai người Bạch Chí Phàm và Thẩm Kiến nhìn về phía Lâm Thiệu Huy có chút phức tạp, còn có chút tiếc nuối.

Dù sao thì bọn họ tuy rất hận Lâm Thiệu Huy nhưng không thể không thừa nhận người này là người thân của bọn họ.

Hơn nữa có đôi khi thủ đoạn của tên khốn này còn làm đối thủ là bọn họ phải kính nể và sùng bái.

Thế nhưng...!
“Hôm nay sẽ đặt dấu chấm câu, kết thúc tất cả ân oán tình thù ư?” Bạch Chí Phàm phức tạp nhìn lướt qua Lâm Thiệu Huy.

Bỗng cảm thấy người này cũng không đáng ghét như vậy.

Thậm chí trong phút giây thoáng qua nào đó, còn hy vọng Lâm Thiệu Huy không xảy ra chuyện gì.

Đâu chỉ có anh!
Khóe miệng của Thẩm Kiến cũng không kìm được một chút cười khổ.

“Anh Bạch! Tuy bây giờ Lâm Thiệu Huy chạy trời không khỏi nắng gắt, thế mà chẳng hiểu sao trong lòng tôi lại có chút thương xót cho anh ta!”
“Dù tên khốn này làm bị thương cậu Bất Phàm và cô Lan Kiều, hay là khinh thường hai đại tông sư.

Chẳng hiểu sao tôi vẫn có chút kính nể anh ấy!”
“Nếu ngược lại là tôi, chắc chắn...!tôi không làm được như anh ấy!”
Thẩm Kiến lắc lắc đầu, mặt vô cùng phức tạp.

Mà Bạch Chí Phàm cũng nhịn không được, vô thức vỗ vai cậu.

“Không chỉ mình cậu đâu, tôi cũng vậy! Tuy tôi hận Lâm Thiệu Huy nhưng tôi thừa nhận anh ta là một đối thủ đáng kính nể!”
Nói xong, vẻ mặt của hai người Thẩm Kiến và Bạch Chí Phàm càng thêm khó hiểu.

Mà đúng lúc này, dường như nghe thấy lời Lãnh Bất Phàm nói với Lâm Thiên Quang, bước chân của Lãnh Khang và nhóm ông lớn hơi dừng một chút.

Mắt ông quay lại, nhìn con trai mình, nhưng trong mắt không có tí tình cảm nào cả.

Cứ như con trai mình bị người ta đá xuống cũng không mảy may gợn sóng.

“Chuyện thẻ đế vương, tôi đã biết.”
Nói xong, Lãnh Khang không thèm để ý đám Lãnh Bất Phàm.

Chỉ dẫn theo một nhóm sếp lớn của tập đoàn Bạch Lạc đi thẳng tới chỗ Lâm Thiệu Huy.

Lộc cộc!
Tiếng bước chân như từng nhát búa chí mạng đang đòi mạng.

Những chuyện này khiến mặt mày đám Lãnh đạo cấp cao của tập đoàn Bạch Lạc xám trắng như tờ, thậm chí đứng thẳng không được còn lụi xơ trên mặt đất.

Nhất là khi Lãnh Khang đưa đám ông lớn kia đến trước mặt Lâm Thiệu Huy.

Vừa muốn mở miệng.

“Không!”
Một tiếng hét chói tai vang lên.

Mọi người kinh ngạc nhìn qua, từ hướng thang máy, một cô gái chạy như bay tới.

Đúng là Bạch Tố Y rồi.

Khuôn mặt xinh đẹp của cô trắng bệch, lúc này chạy đến chắn trước mặt Lâm Thiệu Huy, sau đó che Lâm Thiệu Huy ở sau cô cứ như gà mẹ che chở gà con vậy.

Mặt tràn ngập sự sợ hãi nhìn đám Lãnh Khang.

“Xin chào chủ tịch Lãnh Khang, chào các vị giám đốc cấp cao của tập đoàn Bảo Thịnh! Tôi là Bạch Tố Y!”
“Về tấm thẻ đầu lâu đế vương, tôi dám chắc với mọi người, chuyện đó không liên quan đến Lâm Thiệu Huy.”
“Tấm thẻ kia...!là do tôi đi trộm!”
Gì cơ! Câu này vừa nói ra, sắc mặt của mọi người trong hội trường lại đông cứng lại.

Bạch Tố Y trộm thẻ ư?
Sao có thể như vậy được!
Mọi người không ai dám tin.

Nhất là lâm quang diêu, anh ta cứ như bị giẫm phải đuôi, kêu lên chói tai:
“Ngài Lãnh, mong ngài đừng tin lời người đàn bà này! Tấm thẻ đó không phải do cô ta trộm! Mà là do Lâm Thiệu Huy trộm!”
“Bây giờ cô chạy ra, rõ ràng là muốn gánh tội thay cho Lâm Thiệu Huy!”
Gánh tội thay!
Nghe mấy từ này thân thể mọi người ở đây không kìm được mà chấn động.

Ánh mắt cả đám nhìn về phía Bạch Tố Y có cả cười nhạo và châm chọc.

Còn cả sự khâm phục đầy phức tạp..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 610: 610: Chương 647


Rốt cuộc thì trên thế gian này có mấy người vợ có thể làm được chuyện này, gánh tội thay cho người chồng của mình, còn là cái tội có thể khiến mình mất mạng.

“Không biết thằng khốn này có cái số chó gì mà cô Bạch Tố Y si mê anh ta như điếu đổ thế?”
Trong lòng mọi người, ai cũng cười khổ không thôi.

Bọn họ quả thật vừa ghen tị vừa căm hận cái số đỏ của Lâm Thiệu Huy.

Nhưng ngay lúc này, Bạch Tố Y không thèm quan tâm đến suy nghĩ những người xung quanh.

Cô tức giận trừng mắt nhìn Lâm Thiên Quang, rồi sau đó tiếp tục nói với đám người Lãnh Khang.

“Điều tôi nói là thật!”
“Tấm thẻ này là do tôi trộm, không liên quan gì đến Lâm Thiệu Huy, nếu mấy người muốn truy cứu trách nhiệm thì chỉ cần truy cứu trách nhiệm của riêng tôi là đủ! Tôi tự nguyện gánh chịu!”
Trong lời nói của Bạch Tố Y lộ ra sự kiên quyết nồng đậm.

.

Truyện Trinh Thám
Nhưng mà...!truy cứu trách nhiệm?
Nghe thấy mấy từ này, không cần biết là Lãnh Khang hay các giám đốc tập đoàn Bảo Thịnh, ai cũng sợ đến mặt mũi trắng bệch.

Khóe miệng Lãnh Khang hiện lên một nụ cười khổ, sau đó lau mồ hôi trán, liếc trộm Lâm Thiệu Huy một cái.

Cứ như là đang chờ Lâm Thiệu Huy ra chỉ thị cho mình.

Nhìn thấy cảnh này, sắc mặt Lâm Thiệu Huy có chút kỳ quái, thế nhưng vẫn gật đầu.

Phù!
Nhìn thấy Lâm Thiệu Huy có ý như vậy, trong lòng chủ tịch Lãnh Khang và các giám đốc trong tập đoàn Bảo Thịnh nhẹ nhàng thở phào một hơi.

Sau đó Lãnh Khang nói:
“Được thôi! Nếu đã như vậy, tôi thay mặt tập đoàn Bảo Thịnh, quyết định tấm thẻ này có liên quan đến cô Bạch Tố Y!”
Cái gì!
Nghe vậy, những người trong hội trường ồ lên một lần nữa.

Gánh tội thay thành công rồi?
Bọn họ không ngờ Lãnh Khang thật sự nhận định tấm thẻ đế vương là do Bạch Tố Y trộm.

Ngay lập tức, không cần biết là Lãnh Bất Phàm hay là đám Lâm Thiên Quang, sắc mắt ai cũng cực kỳ khó coi.

Bọn họ hung tợn trừng mắt Lâm Thiệu Huy.

Làm cách nào cũng không cam lòng để tên khốn nạn này thoát được.

Mà ngay trong khi đám Lãnh Bất Phàm vẫn muốn tiếp tục áp đặt tội danh kia lên người Lâm Thiệu Huy thù bất ngờ nghe được giọng của chủ tịch Lãnh Khang truyền đến:
“Hôm nay, tôi chính thức tuyên bố, bắt đầu từ hôm nay, cô Bạch Tố Y sẽ trở thành người sở hữu thẻ đầu lâu đế vương thứ 4 của tập đoàn Bảo Thịnh chúng ta tại An Nam!”
“Chỉ cần cô ấy xuất hiện trong bất cứ sản nghiệp nào của tập đoàn Bảo Thịnh cũng sẽ nhận được đãi ngộ cấp đế vương tôn quý!”
Gì cơ!
Nghe tới câu này của Lãnh Khang, ai nấy cũng ngây ngốc.

Người thứ 4 ở An Nam sở hữu thẻ đầu lâu đế vương!
Đãi ngộ cấp đế vương!
Chuyện này...!sao có thể như vậy.

Mọi người xung quanh dù là nhóm Lãnh đạo cấp cao của tập đoàn Bạch Lạc hay đám Cao Thánh Viễn, đám Lãnh Bất Phàm...!tất cả không một ai tin vào lỗ tai mình nữa.

Bạch Tố Y không phải gánh tội thay chồng sao?
Sao lại trở thành chủ nhân thẻ đế vương rồi?
Mọi người cảm thấy đầu cứ quay vù vù.

Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu.

“Ngoài ra!”
“Hôm nay tôi có dẫn tất cả các thành viên trong ban giám đốc tập đoàn Bảo Thịnh tới để chúc mừng tập đoàn Bạch Lạc khai trương phát đạt!”
“Từ nay trở đi, tập đoàn Bạch Lạc sẽ trở thành tập đoàn hàng đầu mà tập đoàn Bảo Thịnh hợp tác cùng! Một trăm phần trăm tài nguyên sẽ được rót vào đây!”
“Chỉ cần là bạn bè của tập đoàn Bạch Lạc thì là bạn của tập đoàn Bảo Thịnh chúng tôi.

Chỉ cần là kẻ địch của tập đoàn Bạch Lạc thì sẽ là kẻ thù của toàn bộ tập đoàn Bảo Thịnh chúng tôi!”
Bùm!
Một câu này khiến toàn cảnh bùng nổ!.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 611: 611: Chương 648


Bạn của Bạch Lạc chính là bạn của Bảo Thịnh!
Kẻ thù của Bạch Lạc là kẻ thù của Bảo Thịnh!
Tới bây giờ, khi nghe thấy Lãnh Khang nói câu cuối, tất cả mọi người trong hội trường không ai tin nổi lỗ tai của mình.

Sao...!sao lại thế này?
Trong hội trường, tất cả mọi người hai mặt nhìn nhau.

Không phải bảo là ăn trộm à?
Không phải bảo là gánh tội à?
Sao bây giờ Bạch Tố Y lại thành người nắm thẻ đầu lâu đế vương thứ 4 rồi, ngay cả tập đoàn Bạch Lạc cũng kết đôi với tập đoàn Bảo Thịnh luôn.

Mọi người ai cũng hiểu, hợp tác với tập đoàn Bảo Thịnh có nghĩa là gì.

Chính là hợp tác với tài phiệt lớn nhất Nam Lộc.

Nhất là làm đối tác hợp tác hàng đầu, như vậy có nghĩa địa vị của Bạch Lạc một bước lên tận trời, sợ rằng tất cả các tài phiệt trong Nam Lộc dù có phải bán nhà bán cửa cũng muốn hợp tác cùng Bạch Lạc.

Thình thịch!
Ngay giây phút này, dù là Cao Trí Long hay nhóm nhà cung ứng kia, cả bọn cảm thấy như bị hút hết sức lực.

Không ngừng ngã khuỵu trên mặt đất.

“Trời ạ! Điều này...!sao có thể! Bạch Lạc trở thành đối tượng hợp tác của Bảo Thịnh? Mà tôi lại ngu ngốc đi giải ước với Bạch Lạc?”
“Tại sao lại như vậy! Nếu tôi không giải ước thì có nghĩa tôi cũng là bạn của tập đoàn Bảo Thịnh! Mà bây giờ....”
“Mẹ nó! Cao Trí Long, tên khốn khiếp nhà ông! Con mẹ nó chơi ông mày!”
“...”
Loạn hết cả lên.

Bây giờ nhóm nhà cung cấp kia hối hận đến chết rồi.

Ánh mắt mọi người nhìn hai cha con Cao Trí Long cứ như hận không thể ăn tươi nuốt sống bọn họ.

Dù sao thì, có tập đoàn Bảo Thịnh chống lưng, tập đoàn Bạch Lạc chắc chắn là trong giới tân quý của giới làm ăn trong Nam Lộc.

Đi theo Bạch Lạc thì sẽ thăng tiến rất nhanh, thế mà bọn họ lại ngu ngốc giải ước như thằng hề, thậm chí còn vì chút tiền bồi thường hợp đồng mà đắc chí.

Nghĩ đến đây nhóm nhà cung ứng hận không thể tát chính mình một phát, tát đến nỗi biến dạng thì thôi.

Mà đâu chỉ bọn họ.

Cao Trí Long sau khi phản ứng ra thì khóe miệng cũng co giật, cảm thấy chảy máu trong tim rồi.

Vốn dĩ tập đoàn thánh nguyên bọn họ là nhà cung ứng hàng đầu của Bạch Lạc.

Nếu không giải ước thì công ty bọn họ cũng giống Bạch Lạc, một bước lên trời, trở thành tài phiệt đỉnh cao ở Nam Lộc.

Nhưng bây giờ....!nghĩ đến đây, Cao Trí Long dùng ánh mắt tàn nhẫn tràn đầy hận ý nhìn con trai mình.

“Cái thằng ch* đ* này! Ông đây đánh chết mày!”
Nói xong Cao Trí Long cứ như phát điên, một chân đạp đổ xe lăn của Cao Thánh Viễn lên mặt đất, sau đó ập xuống đánh đấm Cao Thánh Viễn.

“Ba...!đừng, đừng đánh! Con sai rồi, con thật sự biết sai rồi!”
Cao Thánh Viễn bị dọa đến đái ra quần.

Anh cũng hiểu vì sao ông già nhà mình lại giận thế.

Mà anh cũng đang hối hận thối ruột đây.

Nhưng mà nhìn dáng vẻ hận không thể đánh chết mình của ông già nhà mình, cơ thể Cao Thánh Viễn run lên, bị dọa đái ra quần.

Ngược lại với bọn họ.

Sau khi nghe được những lời của Lãnh Khang, các Lãnh đạo cấp cao của tập đoàn Bạch Lạc đứng hình mấy giây.

Bạch Tố Y, Bạch Tuấn Sơn, và nhóm Lãnh đạo cao cấp khác cứ như bị sét đánh, mở to hai mắt kinh ngạc.

“Tôi...!tôi nghe lầm rồi sao? Chúng ta thành đối tượng hợp tác hàng đầu của tập đoàn Bảo Thịnh?”
“Trời ơi! Chúng ta phát tài rồi à? Sao ông trời lại thưởng cho chúng ta món quà lớn đến vậy?”
“Không, không đúng! Hình như hồi trước Lâm Thiệu Huy có nói, hôm nay chúng ta sẽ một bước lên trời! Chẳng lẽ là nói cái này?”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 612: 612: Chương 649


Sau quãng thời gian ngắn bị đứng hình, bây giờ trong đầu Bạch Tuấn Sơn, Bạch Tố Y và mọi người hiện lại giọng nói của Lâm Thiệu Huy.

Trước đây thằng nhóc này có nói, hôm nay Bạch Lạc sẽ một bước lên trời.

Lúc ấy mọi người cho rằng anh ta điên rồi.

Nhưng bây giờ, cơ hội một bước lên trời ở ngay trước mặt bọn họ, ai nấy cũng sởn tóc gáy, nổi da gà.

Từng ánh mắt nhất trí như một nhìn về phía Lâm Thiệu Huy, cứ như nhìn ma quỷ vậy.

Bọn họ không hiểu nổi sao Lâm Thiệu Huy đoán trước được?
Lúc này trong hội trường, không chỉ có những nhà cung ứng mà còn có đám Lãnh Bất Phàm.

“Không, không thể nào! Ba tôi điên rồi sao? Rõ là Bạch Tố Y và Lâm Thiệu Huy ăn trộm thẻ đế vương, thậm chí tên Lâm Thiệu Huy kia còn phế chân tôi!”
“Ông già nhà tôi không những không báo thù giúp tôi mà ông ta...!ông ta còn liệt công ty của đối thủ vào danh sách đối tượng hợp tác hàng đầu! Sao lại như vậy được!”
Sắc mặt Lãnh Bất Phàm cứ như tro tàn, rất khó coi.

Cho dù anh ta có bổ nát óc cũng không nghĩ ra là vì sao.

Mà sau xe lăn của anh ta.

Bạch Chí Phàm, Thẩm Kiến, Lâm Thiên Quang còn kinh ngạc trợn mắt há hốc mồm hơn.

Nhất là Bạch Chí Phàm.

Khuôn mặt cậu ta trắng bệch, như tờ giấy, không tí huyết sắc nào.

“Xong rồi! Bạch Lạc hợp tác với Bảo Thịnh, như vậy tập đoàn Bạch Kỳ chúng ta...!kết thúc thật rồi!”
Bạch Chí Phàm dường như thấy ngày tận thế của tập đoàn Bạch Kỳ, khiến cậu ta lụi xơ trên mặt đất.

Mà Lâm Thiên Quang suýt nữa tức đến trợn mắt, tí thì mắt cũng rơi xuống đất.

Anh ta cực kỳ hận Lâm Thiệu Huy, đương nhiên cũng không muốn Bạch Lạc một bước lên trời.

“Cậu Lãnh, cậu...!cậu mau khuyên nhủ ngài Lãnh đi! Không thể để cơ hội này rơi vào tay tập đoàn Bạch Lạc được!”
Nói vậy, trong đôi mắt Lâm Thiên Quang thoáng qua chút tàn nhẫn.

“Hơn nữa, cậu đừng quên, ông của cậu là đại tông sư, với người ông là đại tông sư của cô Hạ cũng sắp tới rồi!”
“Bọn họ đã nói, phải đánh Lâm Thiệu Huy thành người thực vật! Ba cậu làm sao dám hợp tác với kẻ thì của nội cậu chứ?”
Hửm?
Không thể không nói, dưới hàng loạt biến cố bất ngờ kia, lãnh bất phàm tia thì quên béng mất chuyện ông nội.

Được Lâm Thiên Quang nhắc nhở, anh ta bỗng phản ứng lại.

Lập tức hét lên với lãnh khang:
“Ba! Ba không được làm vậy!”
“Vừa rồi chồng của Bạch Tố Y là Lâm Thiệu Huy còn nhục mạ ông nội của con với cả ông của cô Hạ Lan Kiều!”
“Bây giờ hai người họ đang trên đường tới rồi, đợi lát nữa hai đại tông sư lên tiếng làm thịt thằng khốn này, phế thành người thực vật! Sao ba lại đi hợp tác với kẻ thù của ông nội?”
Cái gì!
Lãnh Bất Phàm gào thét lập tức khiến lãnh khang và các lãnh đạo cấp cao của thịnh thế biến sắc.

Bọn họ hôm nay mới tới giang thị, đối với chuyện của Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn cũng không rõ.

Chỉ là...!hai người họ là đại tông sư, còn là trưởng bối của Lãnh Khang.

Nếu bọn họ thật sự có hận thù gì với Lâm Thiệu Huy thì xem ra sẽ khó mà giải quyết.

Mà đúng lúc này!
Két!
Két!
Hai tiếng phanh xe từ ngoài cửa tòa nhà vang vọng vào.

Sau đó hai giọng nói đầy giận dữ từ ngoài cửa vang vào.

“Thằng súc sinh Lâm Thiệu Huy đâu? Dám phế cháu trai của tôi! Còn nhục mạ ông đây! Ra nhận chết đi!”
“Lâm Thiệu Huy, cậu to gan thật, dám làm bị thương cháu gái tôi, chán sống rồi hả!”
Hai tiếng ẩn chứa chân khí cuồn cuộn như sấm vang khắp hội trường, vọng mãi không dứt.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 613: 613: Chương 650


“Đến rồi! Hai vị Đại Tông Sư cuối cùng cũng đến rồi! Lâm Thiệu Huy chết đến nơi rồi!”
Trên mặt Lâm Thiên Quang đầy hằn học.

Anh ta cực kỳ căm hận Lâm Thiệu Huy.

Nhưng điều khiến anh ta cực kỳ phẫn nộ đó là mỗi lần tên khốn Lâm Thiệu Huy này gặp phải tình huống lâm vào đường cùng đều có thể xoay chuyển tình thế, làm anh ta mất mặt hết lần này đến lần khác.

Mà lần này.

“Tôi không tin, hai vị Đại Tông Sư lại không thể tiêu diệt được anh!”
Lâm Thiên Quang nhìn Lâm Thiệu Huy trong lòng vô cùng thoải mái.

Lãnh Bất Phàm cũng hét lên với người cha Lãnh Khang của mình:
“Cha, cha nghe thấy chưa? Ông nội tới rồi, ông chắc chắn sẽ không bỏ qua cho tên súc sinh đó! Con khuyên cha mau thu hồi quyết định đi, nếu không ông sẽ…”
Lãnh Bất Phàm còn chưa nói xong, nhưng ý tứ trong lời nói làm Lãnh Khang cùng tất cả lãnh đạo cấp cao của Tập đoàn Bảo Thịnh lộ ra vẻ mặt âm trầm như nước.

Ở phía sau đám người.

Bạch Tố Y, Bạch Tuấn Sơn cùng tất cả thành viên cấp cao của tập đoàn Bạch Lạc đều cảm thấy hoang mang.

Đại Tông Sư đến rồi!
Hơn nữa còn tận hai người!
Trận thế khủng khiếp này khiến tất cả mọi người cảm thấy da đầu tê dại.

“Lâm Thiệu Huy, anh… anh mau đi đi! Mau đi!” Bạch Tố Y lo lắng tới mức suýt chút nữa thì khóc.

Điều làm Bạch Tố Y và những người khác không thể tin được là
Lâm Thiệu Huy thế mà lại không có một tí lo sợ nào, ngược lại còn vỗ vỗ vai Bạch Tố Y an ủi cô:
“Vợ à không cần lo lắng! Anh nói rồi, hai lão già đó không làm gì được anh đâu!”
Cái gì!
Lại là lão già này!
Nghe được câu nói này của Lâm Thiệu Huy, Bạch Tố Y và mọi người đều cảm thấy khổ tâm và tuyệt vọng.

Mà Lâm Thiên Quang, Lãnh Bất Phàm nhìn Lâm Thiệu Huy giống như đang nhìn người chết vậy.

“Hừ! Chết đến nơi rồi còn cứng miệng, còn dám nói ông nội tôi là lão già, xem đây, xem ông tôi lát nữa xử lý anh như thế nào!” Lãnh Bất Phàm cười lạnh.

Lâm Thiên Quang, Hạ Lan Kiều ở bên cạnh cũng mỉm cười.

Cạch cạch cạch!
Đặc biệt ngay lúc này
Tiếng bước chân nặng nề từ bên ngoài truyền vào.

Lãnh Tiếu Thiên và Hạ Lam Sơn bước vào trước ánh mắt ngỡ ngàng của tất cả mọi người.

Khí thế âm lãnh cuồng bạo.

Sau khi hai người đi vào, tất cả mọi người trong hội trường chỉ cảm thấy nhiệt độ ở đây đột nhiên giảm xuống âm độ, khiến ai cũng bất giác rùng mình.

“Đây… là khí thế của Đại Tông Sư sao? Thật đáng sợ!”
Mọi người lúc này đều nhìn Lãnh Tiếu Thiên và Hạ Lan Sơn, trong lòng tràn đầy sợ hãi.

Mà hai người này vừa mới bước vào phòng đã hét lên:
“Ai là Lâm Thiệu Huy, mau cút ra đây!”
Ầm!
Câu nói này làm mọi người bị dọa đến nỗi run cầm cập.

Xem đến đây.

Chủ tịch tập đoàn Bảo Thịnh, Lãnh Khang lập tức chạy tới:
“Cha!”
Hả?
Lãnh Tiếu Thiên hơi sửng sốt, nhìn thấy con trai đang ở đây không khỏi nhíu mày hỏi:
“Lãnh Khang, sao con lại ở đây?”.

Đam Mỹ Hay
“Cha! Cha không thể ra tay với Lâm Thiệu Huy!” Mặt mày Lãnh Khang âm trầm
Câu nói này lại giống như giẫm trúng đuôi của Lãnh Tiếu Thiên, làm ông ta trong nháy mắt nổi giận đùng đùng:
“Chết tiệt!”
“Lãnh Khang, con anh não bị úng nước rồi? Lâm Thiệu Huy đó không những huỷ hoại con trai anh, mà còn dám nhục ông già anh! Anh không chịu đòi lại công bằng, lại còn không để tôi xử lý anh ta?”
Lãnh Tiếu Thiên tròn mắt, cơ hồ không thể tin vào lỗ tai mình.

Lâm Thiệu Huy bây giờ đã trở thành kẻ thù số một của dòng họ nhà Lãnh.

Anh ta không thể ngờ rằng con trai của mình lại ruột bỏ ngoài da.

Tuy nhiên việc này vẫn chưa dừng lại.

Ngay sau câu nói của Lãnh Khang, hầu như tất cả mọi người trong hội trường đều trở nên bối rối.

“Cha, còn là vì muốn tốt cho cha! Con không muốn mất đi cha!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 614: 614: Chương 651


Cái gì!
Lãnh Khang bật ra câu nói này.

Giống như bật lên công tắc yên lặng vậy, tất cả mọi âm thanh bên trong phòng khách, toàn bộ đều biến mất không còn tiếng động nào, dường như mỗi một người đều không thể nào tin được mình đã nghe thấy điều gì.

Sợ rằng Lãnh Tiếu Thiên sẽ mất mạng ư?
Ôi!
Sau khi mọi người đã phản ứng lại, thì đột nhiên ồn ào hẳn lên, tại giây phút này, ánh mắt của từng người một đang hướng về Lãnh Khang cũng đầy vẻ không thể tin được.

“Trời ạ, tổng giám đốc Lãnh Khang đã điên rồi sao? Chẳng lẽ anh ta cho rằng đại tông sư Thiên vẫn không phải là đối thủ của Lâm Thiệu Huy đó sao?”
“Đúng vậy, tổng giám đốc Lãnh Khang dù gì cũng là đứa con trai của đại tông sư Thiên, ông ta… làm sao lại bảo vệ người ngoài, lại xem thường ông già của nhà mình vậy chứ!”
“.…..”
Mọi người ở xung quanh, từng người một đều bàn tán một cách xôn xao.

Gần như tất cả mọi người đều nghi ngờ rằng, Lãnh Khang đã điên rồi.

Ngay cả Lãnh Tiếu Thiên và Hạ Lan Sơn, đều nhìn về phía Lãnh Khang, giống hệt như đang nhìn một tên ngốc vậy.

“Thằng nhãi con! Mày… Mày vậy mà lại dám xem thường ông già mày như vậy à?”
Lãnh Tiếu Thiên gần như tức giận đến sủi bọt mép, ước gì có thể đánh chết đứa con bất hiếu này của mình ngay tại chỗ.

Chỉ là khi nhìn thấy cảnh tượng này.

Khóe miệng của Lãnh Khang, lại hiện lên một nét cười khổ nồng đậm.

Chỉ có anh ta biết được, Lâm Thiệu Huy là ai!
Đó chính là BOSS đứng sau tập đoàn Bảo Thịnh, là một trong bốn đại tướng quân của Việt Nam, nói một cách khác, đừng nói đến là ông già nhà mình Lãnh Tiếu Thiên, e rằng cho dù có tất cả mọi kẻ tài phiệt ở Nam Lộc, đều có thể bị đánh bại một cách dễ dàng.

Ông già nhà mình mà đối đầu với người lợi hại đến như vậy ư?
Đây còn không phải là đi tìm chết à?
“Ba à! Những điều mà con nói đều là sự thật, xin ba đấy, đừng nên quá hấp tấp! Tuyệt đối không thể đối đầu với cô Y và ngài Huy!”
Lãnh Khang có nỗi khổ khó mà nói ra được, lúc này gần như đã gấp đến muốn khóc rồi.

Mà một cảnh tượng này!
Lại càng khiến cho Lãnh Tiếu Thiên và Hạ Lan Sơn tức đến nổ phổi.

Xem thường!

Ở trong mắt của hai vị đại tông sư này, lời nói và hành động của Lãnh Khang, là đang làm nhục hai vị đại tông sư bọn họ.

“Cút ra!”
Lãnh Tiếu Thiên vung tay một cái, ngay lập tức gạt Lãnh Khang qua một bên, sau đó nhìn thẳng vào đám người ở bên trong phòng khách, tức giận mà hét lên: “Lâm Thiệu Huy, cút ra đây! Hôm nay ông già này phải nhìn xem, cậu có phải có ba đầu sáu tay hay không, không những làm cho cháu trai tôi tàn phế, còn dọa con trai tôi thành như vậy! Ông đây phải lột sống da thịt cậu!!!”
Sát ý tràn trề.

Lúc này, gần như tất cả mọi người đều có thể nghe ra được sự phẫn nộ và ý định giết người từ trong giọng nói đầy giận dữ này.

Mà một câu nói này, khiến cho trong lòng đám người Lâm Thiên Quang cảm thấy vui mừng khôn xiết.

Bọn họ biết rằng, Lâm Thiệu Huy chết chắc rồi!
Nghĩ đến điều này.

Lãnh Bất Phàm vội vàng mà nói với Lãnh Tiếu Thiên:
“Ông nội! Tên súc vật kia đang ở chỗ đó! Ông xem…”
Trong lúc nói!
Lãnh Bất Phàm chỉ về phía Lâm Thiệu Huy, nụ cười đó vừa ác độc mà lại vừa vui sướng, dường như đã nhìn thấy được cảnh tượng đẫm máu khi ông nội mình lột da Lâm Thiệu Huy vậy.

A?
Nhìn theo ngón tay của Lãnh Bất Phàm, Lãnh Tiếu Thiên và Hạ Lan Sơn, ngay lập tức nhìn thấy được ở phía sau đám người.

Có một dáng người gầy gò đang đứng tại nơi đó.

Mà khi bóng người này, rơi vào trong mắt của hai vị đại tông sư, lại khiến cho bọn họ như bị sét đánh trúng vậy, dường như là sét đánh ngang tai.

“Cậu ta… Cậu ta là đại… đại tông sư Huy!!!”
Rầm!
Lúc này sau khi nhìn thấy bóng hình của Lâm Thiệu Huy, cho dù là Lãnh Tiếu Thiên, hay là Hạ Lan Sơn, toàn thân bọn họ đều run rẩy một cách dữ dội.

Hai người chỉ cảm thấy, một luồng khí lạnh lan ra từ dưới lòng bàn chân của mình xông thẳng lên trán, khiến cho hai người cảm thấy da đầu như muốn nổ tung..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 615: 615: Chương 652


“Cậu ta… Cậu ta là Lâm Thiệu Huy?”
Lãnh Tiếu Thiên đầy vẻ kinh ngạc mà nhìn về phía đứa cháu trai của mình Lãnh Bất Phàm.

A?
Lãnh Bất Phàm sửng sốt, anh ta lờ mờ nhận thấy vẻ mặt của ông nội mình hình như không đúng lắm, nhưng mà anh ta cũng không nghĩ quá nhiều, lúc này chỉ gật mạnh đầu, hung tợn mà cười nói:
“Đúng vậy! Ông nội, chính là cái tên này làm nhục ông, nói ông là một tên lão già, không dám đụng chạm đến anh ta!”
“Ông nội, xin ông hãy báo thù cho cháu, lột sống da của tên súc vật này đi! Vì nhà họ Lãnh của chúng ta!!!”
Giọng nói của Lãnh Bất Phàm mang đầy sự hung ác và dữ tợn.

Chỉ là câu nói này, gần như đã khiến cho Lãnh Tiếu Thiên dọa chết ngất.

Lột da?
Tao lột da bà nội bây thì có!
Ngay lập tức.

Tất cả mọi người đều nhìn thấy được, vẻ mặt của hai người Lãnh Tiếu Thiên và Hạ Lan Sơn, chuyển từ màu vàng đến trắng, từ trắng đến xanh, rồi lại từ xanh trở nên đỏ bừng.

Đến lúc cuối cùng.

Toàn bộ vẻ mặt của hai vị đại tông sư lại đỏ bừng, thậm chí gân xanh ở trên trán, dường như cũng lộ hết ra ngoài.

Tức giận rồi?
Một vẻ mặt này rơi vào trong mắt của đám người ở xung quanh, lúc này tất cả mọi người đều cho rằng, Lãnh Tiếu Thiên và Hạ Lan Sơn đang nổi giận.

Điều này càng làm cho đám người Lãnh Bất Phàm, Lâm Thiên Quang vô cùng vui mừng.

.

truyen bac chien
Cộp cộp cộp!
Dưới ánh mắt mong chờ của bọn họ, Lãnh Tiếu Thiên và Hạ Lan Sơn nhìn nhau một cái, liền chỉ có thể cắn chặt răng mà nhìn về phía Lâm Thiệu Huy.

“Ha ha ha… Lâm Thiệu Huy, anh không phải đang hung hăng à? Ông nội của tôi đã đến rồi, anh có bản lĩnh thì hung hăng kiêu Tiếu thêm một lần nữa xem!”
“Ông nội, tên khốn này đánh gãy một chiếc chân của cháu, xin ông hãy giúp con đánh gãy cả chân tay của anh ta!”
Lãnh Bất Phàm và Hạ Kiêu Kiều, lúc này cả hai người đều đã có chỗ dựa, lời nói cũng trở nên ngang ngược mà kiêu căng.

Chỉ là khi hai câu này vừa được nói ra.

Càng khiến cho đôi chân của hai người Lãnh Tiếu Thiên và Hạ Lan Sơn đều hơi mềm xuống, suýt chút nữa liền nằm xuống mặt đất.

Đặc biệt là!
Sau khi bọn họ cảm nhận được ánh mắt cười như không cười của Lâm Thiệu Huy, mồ hôi trên trán của cả hai người, càng róc rách mà chảy xuống.

Không thể trêu chọc vào.

Rốt cuộc Lãnh Tiếu Thiên cũng hiểu ra ý nghĩa của câu nói mà con trai mình vừa nói rồi.

Vua của Huyết Ngục!
Vua của Huyết Phù Đồ, bọn họ làm sao có thể trêu chọc vào được.

Vào lúc này, nhìn theo hai vị đại tông sư Lãnh Tiếu Thiên và Hạ Lan Sơn, càng ngày càng đến gần.

Trong một đám người của tập đoàn Bạch Lạc, ngay lập tức lặng ngắt như tờ, mỗi một người cấp cao của tập đoàn Bạch Lạc, đều cảm thấy trái tim của mình như sắp nhảy ra.

Dường như bước chân của hai vị đại tông sư, không phải đang đạp trên mặt đất, mà càng giống như đang đạp lên tim của bọn họ, khiến cho sắc mặt của mỗi một người cấp cao, càng trở nên nhợt nhạt như tờ giấy trắng.

Đến khi hai người họ đi đến trước mặt.

Rầm!
Rất nhiều người cấp cao của tập đoàn Bạch Lạc, không thể chịu đựng sức ép ở trong lòng nữa, từng người một đều ngã ngồi trên mặt đất mà thở hổn hển.

Mà Bạch Tố Y và Bạch Tuấn Sơn, cũng bị dọa đến toàn thân đều run rẩy.

“Hai vị đại tông sư, hai người nếu muốn đối đầu với chồng tôi, thì liền g**t ch*t tôi đi!”
Bạch Tố Y kéo Lâm Thiệu Huy đến sau lưng mình, đôi mắt xinh đẹp nhìn chằm chằm vào hai người Lãnh Tiếu Thiên bọn họ, nói một cách nghiêm túc.

Chỉ là cô lại không biết rằng.

Sau khi nghe được câu nói này.

Khóe miệng của Lãnh Tiếu Thiên và Hạ Lan Sơn càng co giật thêm, suýt chút nữa bị dọa đến khóc lên.

g**t ch*t cô à?
Bọn họ lại dám đến vậy sao?
Chồng của cô chính là vua của Huyết Ngục, người đã nghiền nát Huyết Lang chỉ với một chiêu, người đã đánh thắng Huyết Phù Đồ chỉ bằng mười cú đấm.

Cho dù có cho bọn họ thêm một trăm lá gan đi chăng nữa, bọn họ cũng không dám đụng đến một sợi tóc của cô.

Lúc này sau khi cảm nhận được ánh mắt cảnh cáo của Lâm Thiệu Huy.

Khóe miệng của hai người Lãnh Tiếu Thiên bọn họ lại không khỏi co giật, mà gưới ánh mắt không thể ngờ được của tất cả mọi người, mà ngay ngắn cúi người chào với Bạch Tố Y:
“Thưa cô Bạch Tố Y, Lãnh Tiếu Thiên tôi đến đây xin lỗi cô!”
“Thưa cô Bạch Tố Y, Hạ Lan Sơn tôi có mắt không tròng, ở ngay tại nơi này, mong cô tha thứ cho!”
Yên lặng…
Ngay khi lời của hai vị đại tông sư vừa nói ra, âm thanh ồn ào của đám người ở xung quanh, toàn bộ đều bỗng nhiên im bặt..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 616: 616: Chương 653


Từng ánh mắt đều tràn đầy nét ngạc nhiên mà nhìn về phía nơi đó, dường như tất cả mọi người đều không dám tin tưởng bản thân đã nhìn thấy những gì, đã nghe thấy những điều gì.

“Chuyện… Chuyện gì đang xảy ra vậy?”
Lâm Thiên Quang sửng sốt.

Hình như anh ta nhìn thấy được, hai vị đại tông sư đang cúi người trước Bạch Tố Y?.

truyen bjyx
Hơn nữa còn đang… xin lỗi?
Hơn cả anh ta.

Lãnh Bất Phàm và Hạ Lan Kiều ở bên cạnh, nụ cười hung tợn ở trên mặt của hai người đã hoàn toàn cứng lại rồi.

Đôi mắt của bọn họ mở to, đặc biệt là sau khi nhìn thấy ông nội của mình, vậy mà lại cúi người trước Bạch Tố Y.

Rầm!
Cả hai người gần như muốn từ trên chiếc xe lăn ngã xuống mặt đất:
“Không… Không thể nào! Ông nội của mình không phải là muốn báo thù sao? Tại sao lại phải cúi người trước người phụ nữ kia chứ?”
“Ông nội! Ông đang làm gì thế! Ông có biết là người phụ nữ này chính là vợ của tên Lâm Thiệu Huy đó không! Tại sao ông lại phải cúi người trước kẻ thù của chúng ta chứ?”
Tiêu rồi!
Lãnh Bất Phàm và Hạ Lan Kiều hoàn toàn bị một cảnh tượng này ở trước mặt, làm chấn động đến trên mặt đầy vẻ ngơ ngác.

Mà đám người còn lại càng thêm bùng nổ hơn,
“Trời ạ, tôi… tôi đã nhìn thấy chuyện gì vậy, hai vị đại tông sư vậy mà lại cúi người trước mặt Bạch Tố Y ư?”
“Bạch Tố Y! Rốt cuộc người phụ nữ này là người như thế nào vậy! Vì sao những người của tập đoàn Bảo Thịnh lại cúi người trước cô ấy, ngay cả hai vị đại tông sư hùng hổ mà đến đây trả thù, thế nhưng sau khi nhìn thấy cô ấy, lửa giận cũng hoàn toàn bị dập tắt rồi?”
“Đúng vậy! Tổng giám đốc Bạch Tố Y này, thật là khiến cho người ta không thể tưởng tượng nổi!”
“.…..”
Lúc này những gì rơi vào trong mắt mọi người, hoàn toàn là cảnh tượng Bạch Tố Y làm cho hai vị đại tông sư này cảm thấy sợ hãi mà cúi mình.

Suy cho cùng!
Ngay khi vừa mới vào cửa, hai vị đại tông sư còn la hét với Lâm Thiệu Huy mà đòi chém đòi giết, nhưng mà bây giờ, nhìn thấy Bạch Tố Y lại trực tiếp cúi người xin lỗi, điều này quả thật khiến cho tất cả mọi người không thể tin nổi.

Hơn cả bọn họ.

Ngay cả Bạch Tố Y và tất cả những người cấp cao của tập đoàn tập đoàn Bạch Lạc, toàn bộ cũng cảm thấy sửng sốt.

Đám người ngây ngốc mà nhìn lão già đang cúi gập người chín mươi độ ở trước mắt, mọi người chỉ cảm thấy đang nằm mơ vậy.

“Hai… Hai vị đại tông sư, các người đây là…”
Bạch Tố Y nói với giọng điệu run rẩy.

Mà ngay vào lúc này.

Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn, vẫn duy trì tư thế cúi người như cũ, thậm chí hai người bọn họ cũng không có can đảm mà ngẩng đầu nhìn Lâm Thiệu Huy một cái.

Nghe thấy Bạch Tố Y hỏi, hai người vội vàng cười khổ mà nói:
“Tổng giám đốc Bạch Tố Y, xin lỗi, hai… hai người chúng tôi có mắt mà không thấy Thái Sơn, còn mong cô tha thứ!”
“Đúng vậy, tổng giám đốc Bạch Tố Y, lúc trước chúng tôi còn muốn gây bất lợi với chồng của cô, chuyện này là việc làm mất hết tính người, mong cô tha thứ cho chúng tôi!”
Lời nói của hai vị đại tông sư, vô cùng chân thành.

Mà khi càng như vậy.

Trong lòng của Bạch Tố Y càng dâng trào thêm những đợt sóng cuồn cuộn.

Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Bạch Tố Y có thể chắc chắn rằng, bản thân căn bản chưa từng thấy qua hai vị đại tông sư này, vả lại bản thân chỉ là một tổng giám đốc của một công ty mới mà thôi, người ta lại chính là vị đại tông sư có khí thế làm chấn động cả Nam Lộc.

Làm sao lại có thể cúi người trước mặt mình chứ?
“Không lẽ là bởi vì… Lâm Thiệu Huy?”
Lúc này Bạch Tố Y dưới sự bàng hoàng trong lòng mình, lại không khỏi mà nghĩ đến Lâm Thiệu Huy.

Bởi vì cô ấy nhớ rằng, Lâm Thiệu Huy đã nhiều lần nói qua, Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn không dám làm gì anh ta đâu.

Lúc trước Bạch Tố Y không hề tin.

Thế nhưng bây giờ…
“Thưa… Thưa cô Bạch Tố Y!”
Nhìn thấy vẻ mặt chần chừ do dự của Bạch Tố Y, hai người Lãnh Ngạo Thiên bọn họ gần như bị dọa đến chết ngất.

Lúc này bọn họ cho rằng, Bạch Tố Y và Lâm Thiệu Huy không hề nhận lời xin lỗi của minh, lúc này hai người gấp gáp mà nói tiếp:
“Vì để bày tỏ lời xin lỗi của tôi, Lãnh Ngạo Thiên tôi tuyên bố, sẽ hoàn toàn ủng hộ tập đoàn tập đoàn Bạch Lạc trong tương lai sau này!”
“Không sai! Hạ Lan Sơn tôi tuyên bố, trong tương lai tập đoàn tập đoàn Bạch Lạc sẽ trở thành đối tác đầu tiên của tập đoàn Lan Sơn của tôi!”
Một câu nói!
Khiến cho cả phòng đều bàng hoàng..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 617: 617: Chương 654


Lãnh Ngạo Thiên, hoàn toàn hết sức ủng hộ tập đoàn Bạch Lạc!
Tập đoàn Lan Sơn, đem tập đoàn Bạch Lạc trở thành đối tác đầu tiên!
Khi nghe thấy lời nói của hai vị đại tông sư này.

Rầm!
Những người bên trong toàn bộ phòng khác, lại trở nên náo loạn thêm một lần nữa.

Cao Trí Long, Cao Thánh Viễn, cùng với những nhà cung cấp ở xung quanh, từng người một chỉ cảm thấy tóc gáy dựng đứng cả lên.

Mà đám người Lãnh Bất Phàm, Hạ Lan Kiều, Lưu Quang Diệu bọn họ, lại như bị sét đánh ngang tai.

Gần như tất cả mọi người đều không thể tin tưởng những việc đang xảy ra ở trước mắt mình.

Trời ạ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?
Ánh mắt của tất cả mọi người, đều thẳng tắp nhìn về phía Bạch Tố Y với khuôn mặt đầy vẻ kinh ngạc của cô, bọn họ căn bản không có cách nào mà tưởng tượng được, rốt cuộc người phụ nữ này có tài năng phi thường gì, mà có thể khiến cho tập đoàn Bảo Thịnh chịu khuất phục, khiến cho hai vị đại tông sư khom lưng trước mặt mình.

Đặc biệt là khi nghĩ đến.

Trong tương lai sau này tập đoàn tập đoàn Bạch Lạc có tập đoàn Bảo Thịnh làm chỗ dựa, còn nắm trong tay sự ủng hộ to lớn của từng tài phiệt một như tập đoàn Lan Sơn, tập đoàn Minh Long, tập đoàn Phí Hà.

Dường như mỗi một người đều nhìn thấy một người mới nổi ở Nam Lộc sắp được được lên đời vậy.

Tất cả mọi người đều tin rằng, qua một khoảng thời gian sau, e là tập đoàn Bạch Lạc sẽ lại trở thành một thế lực to lớn ở Nam Lộc.

Rầm!
Những nhà cung cấp do Cao Trí Long dẫn đầu, lúc này không thể chịu đựng thêm cú sốc này được nữa, từng người một đều lần lượt ngả ngồi xuống mặt đất.

“Làm sao có thể như vậy! Tập đoàn Thiên Thánh của tôi vậy mà lại để lỡ mất tập đoàn Bạch Lạc à!
Cao Trí Long hoàn toàn sửng sốt.

Mà những nhà cung cấp ở phía sau, từng người một lại càng ước gì có thể ăn tươi nuốt sống cha con Cao Trí Long, nếu như không phải do hai cha con này xúi giục, vậy thì bọn họ vẫn là đối tác của tập đoàn Bạch Lạc như cũ, đến lúc đó thì việc lên như diều gặp gió sẽ ở trong tầm tay.

Vậy mà bây giờ, việc đã rời bỏ tập đoàn Bạch Lạc, liền tương đương với việc đã làm mất lòng tập đoàn mới nổi này ở Nam Lộc trong tương lai, vậy thì kết cục liền có thể tượng tưởng ra được.

Hơn cả bọn họ.

Hai người Bạch Chí Phàm, Thẩm Kiệt ở trong nhóm người, cảm xúc trong lòng họ càng thêm lẫn lộn hơn.

Bọn họ là người nhà của Bạch Tố Y, Lâm Thiệu Huy.

Thế nhưng lúc trước lại cứ liên tục chĩa mũi nhọn vào hai vợ chồng của Lâm Thiệu Huy, ước gì tập đoàn Bạch Lạc bị phá sản.

Vậy mà bây giờ…
“Tập đoàn Bạch Kỳ của tôi, hoàn toàn tiêu đời rồi!” Bạch Chí Phàm cay đắng mà nói.

Mà vẻ mặt Lâm Kiệt lại xám xịt:
“Không biết là khi người nhà họ Thẩm của tôi biết được tin này, sẽ có phản ứng gì đây?”
Hai người không khỏi nhìn nhau, trong lòng hiện lên một tia tiếc nuối sâu sắc.

Chỉ là, chuyện này vẫn chưa xong.

Lúc này giọng nói đầy vẻ nghiền ngẫm của Lâm Thiệu Huy, lại vang lên một lần nữa:
“Chỉ như vậy là xong rồi sao?”
Cái gì!
Nghe được lời này, tất cả mọi người ở trong phòng khách, lại ngơ ra thêm một lần nữa, từng người một đều hoàn toàn không thể tin được mà nhìn về phía Lâm Thiệu Huy.

Chẳng lẽ như vậy còn chưa đủ?
Lúc này, ánh mắt đang nhìn về phía Lâm Thiệu Huy của những người ở trong phòng khách, giống như đang nhìn một kẻ điên vậy.

Tên họ Lâm kia, chỉ dựa vào thế lực của người khác, tính là thể loại gì chứ?
Lúc này, tất cả mọi người đều cho rằng, sau khi Lâm Thiệu Huy lên tiếng, hai vị đại tông sư chắc chắn sẽ vô cùng tức giận.

Chỉ là tiếp sau đó, cảnh tượng khiến cho mọi người cảm thấy kinh ngạc và sửng sốt đã xuất hiện rồi.

Tí tách!
Tí tách!
Khuôn mặt của hai người Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn, đều bị dọa đến trở nên trắng bệch, những giọt mồ hôi chi chít, giống hệt như đang mở vòi nước vậy, cứ ào ào mà chảy xuống từ trên trán của hai người.

“Ngài… Ngài Huy, ngài còn có yêu cầu gì, cứ việc nói ạ!”
“Đúng… Đúng! Ngài Huy ngài cứ việc nói ra ạ!”
Vô cùng ngạc nhiên.

Sự sợ hãi sâu thẳm ở trên khuôn mặt của hai vị đại tông sư, đều rơi vào trong mắt của mọi người xung quanh, khiến cho mỗi một người đều không dám tin vào mắt mình.

Chuyện, chuyện gì đang xảy ra vậy?
Vì sao bọn họ cảm thấy, sự sợ hãi của hai vị đại tông sư đối với Lâm Thiệu Huy, hình như so với khi đối mặt với Bạch Tố Y, lại càng mãnh liệt hơn?.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 618: 618: Chương 655


Điều này…
Lúc này, Lâm Thiệu Huy hoàn toàn không quan tâm đến tâm lý của những người xung quanh, anh liếc nhìn Lãnh Bất Phàm và Hạ Lan Kiều cười mà như không cười, độ cong khóe miệng càng cao hơn.

Và chỉ trong nháy mắt.

Bùm!.

Truyện Khác
Trước ánh mắt của Lãnh Bất Phàm và Hạ Lan Kiều, gần như khiến họ đồng loạt sợ hãi.

Tấm sắt!
Đến lúc đó bọn họ mới biết mình nhất định đang đạp trên tấm sắt, Lâm Thiệu Huy hoặc Bạch Tố Y nhất định có thân phận đáng sợ mà hai người bọn họ không thể tưởng tượng nổi, nếu không thì Lãnh Khang làm sao có thể sợ hãi như vậy, khiến cho ông nội chịu sự kh*ng b* như vậy.

Suy nghĩ về điều này.

Lãnh Bất Phàm và Hạ Lan Kiều vội vàng đẩy xe lăn, lúng túng bước về phía trước, rồi kinh hãi nói:
"Lâm...!anh Huy, Lãnh Bất Phàm tôi đây có mắt mà không trông thấy ngọc, không biết thân phận của cô Y.

Xin anh...!tha thứ cho tôi!"
"Anh Huy, tôi...!tôi sai rồi, tôi thực sự sai rồi, tôi không nên muốn báo thù! Xin hãy nhìn sắc mặt của ông nội, và...!cho tôi một cơ hội nữa!"
Lãnh Bất Phàm và Hạ Lan Kiều sợ hãi đến mức muốn đi tiểu vào lúc này.

Và giọng nói khiến cả hai càng thêm sợ hãi vang lên:
"Sai lầm?"
"Một người muốn cướp vợ tôi, còn người kia đánh gãy chân mẹ vợ tôi! Bây giờ lại biết sai rồi sao?"
Cái gì!
Nghe những lời của Lâm Thiệu Huy, dũng khí của Lãnh Tiếu Thiên và Hạ Lan Sơn gần như bị sốc.

Trước đó, họ chỉ biết Lâm Thiệu Huy đã thủ tiêu cháu mình, đánh gãy đùi cháu gái mình, nhưng họ không biết lý do, thì ra là do duyên số này.

Trong chốc lát!
Phổi của hai vị đại sư gần như nổ tung.

"Súc… súc vật! Không phải mày nói với tao là anh Lâm vô duyên vô cớ đánh gãy đùi mày sao? Không dám suy nghĩ ra rằng, gan chó mày tày trời như vậy, gan đến độ dám cướp lấy vợ người khác! Đồ khốn nạn!"
"Kiều Kiều, cô cũng thật ngông cuồng ngang ngược, mà đánh gãy chân người già cơ đấy! Mày...!là chướng ngại vật xấu xa!"
Lời nói đã buông!
Lãnh Tiếu Thiên và Hạ Lan Sơn không còn kìm nén được sự tức giận trong lòng.

Vút!
Hai cú đá chân, và nắm đầu xông thẳng vào mặt, đánh thẳng liên tục vào Lãnh Bất Phàm và Hạ Lan Kiều
Răng rắc!
Răng rắc!
Lãnh Bất Phàm và Hạ Lan Kiều bị hất văng khỏi xe lăn ngay lập tức, tiếng xương gãy cùng tiếng la hét hoảng sợ tiếp tục vang lên.

Trong nháy mắt, tất cả mọi người nhìn thấy Lãnh Bất Phàm và Hạ Lan Kiều đầy máu, không biết đã gãy bao nhiêu xương, bị đánh chết.

Cảnh tượng này khiến mọi người càng thêm kinh hãi, không ngờ hai vị đại sư vì Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y, lại ra tay tàn nhẫn với cháu mình như vậy.

"Lâm...!anh Huy, tôi đã dạy dỗ tên tiểu tử này rồi, xin hãy thương xót và tha mạng cho nó!"
"Đúng đấy, anh Lâm, từ nay Hạ Lan Sơn tôi sẽ lấy anh và cô Bạch làm đầu ngựa, tôi nguyện ý đổi lấy mạng cháu gái của tôi!"
Nghe lời của hai vị đại sư, gần như khẩn cầu.

Mọi người trong hội trường đều sợ hãi đến mức muốn đi tiểu.

Khi nhìn thấy cảnh tượng này!
Lâm Thiệu Huy chỉ nhàn nhạt gật đầu, chỉ là hai con sâu thôi mà, anh không quan tâm là sống hay chết.

Kể cả khi anh muốn.

Ngay cả hai bậc thầy vĩ đại này cũng có thể chết trong phút chốc.

Cho đến lúc đó!
Lâm Thiệu Huy đảo mắt và nhìn Lâm Thiên Quang, Cao Trí Long và Cao Thánh Viễn:
"Lúc trước tôi không có nghe lầm, ba người các người la hét dữ nhất! Hận tôi đến mức tôi… chết được?"
Cái gì!
Nói một cách dễ hiểu, hãy để Lâm Thiên Quang, Cao Trí Long và con trai anh ta hoàn toàn sợ hãi.

Ba người họ đều biết.

Thảm họa đang đến rồi!.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 619: 619: Chương 656


Lễ khai trương của tập đoàn tập đoàn Bạch Lạc thu hút sự quan tâm của rất nhiều người.

Và trong số những người này, về cơ bản họ đang chờ xem những tin tức trò đùa mới nhất của Bạch Kỳ.

Rốt cuộc, Lâm Thiệu Huy đã thủ tiêu Lãnh Bất Phàm và cắt đứt chân của Hạ Lan Kiều, mọi người đều biết điều đó, hầu như ai cũng mong đợi rằng đại sư Lãnh Tiếu Thiên và Hạ Lan Sơn nhất định sẽ gửi con rể phế vật này, ngàn đao phanh thây.

Điều này còn hơn thế nữa.

Một tin đồn khác lan truyền ở thành phố Giang.

Người ta nói!
Thiếu gia Cao Thánh Viễn của tập đoàn Thiên Sinh cũng như chân của ba mươi người thuộc hạ của mình bị đánh đến gãy, cũng liên quan đến Lâm Thiệu Huy.

Chà!
Ngay sau khi tin tức này được đưa ra, các lực lượng khác nhau ở thành phố Giang đã náo động.

Tập đoàn Thiên Thánh là đối tác lớn nhất của tập đoàn Bạch Lạc.

Còn Cao Thánh Viễn bị Lâm Thiệu Huy đánh gãy chân, mối hận này được kết xuống, nhà họ Bạch mất đi đối tác lớn nhất của mình, suýt rơi vào cảnh chết.

Gia đình nhà họ Bạch!
Ông cố họ Bạch, cậu hai Bạch Long Hải, cậu ba Bạch Đình Xuyên, Bạch Tố Yến cùng những người khác tụ tập nói chuyện cười đùa với nhau.

"Hahaha...!Ông nội, thật sự không ngờ Lâm Thiệu Huy lại là một tên ngốc như vậy! Hắn không chỉ xúc phạm hai vị đại sư, mà bây giờ còn xúc phạm đến đối tác lớn nhất của gia tộc Tân Bạch.

Con nghĩ á, lễ khai giảng hôm nay, cực kỳ tuyệt!” Khuôn mặt Bạch Tố Yến gần như nở ra vì vui mừng.

Và những người còn lại đều hả hê.

Cậu hai Bạch Long Hải cười nói:
"Tôi vừa biết được thông tin, Cao Trí Long đã thống nhất tất cả các nhà cung cấp vật liệu và đến cao ốc Hải Thụy! Như vậy là vì muốn chấm dứt hợp đồng với Tân Bạch!"
Tất cả các nhà cung cấp vật liệu?
Nghe vậy, nụ cười trên khuôn mặt của các vị lão tổ họ Bạch xung quanh càng thêm phong phú.

"Kết thúc rồi! Bạch Tố Y thật sự xui xẻo lây sang người chồng rác rưởi của Lâm Thiệu Huy! Giờ thì tốt rồi, sống chết kéo gia tộc Tân Bạch của cô ta vào chỗ chết!"
"Hahaha...!đúng vậy! Lâm Thiệu Huy chỉ đơn giản là một kẻ điên cuồng bạo lực, cứ ba ngày lại đánh gãy chân người ta! Hãy xem anh ta chết như thế nào!"
"..."
Lần lượt có những cuộc thảo luận.

Hầu như trong tiếng nói của tất cả các thành viên gia đình Bạch, sự sụp đổ của tập đoàn Tân Bạch đã trở thành một điều chắc chắn.

Và tại thời điểm này!
Da da da!
Tiếng bước chân nhanh chóng vang lên từ ngoài cửa.

Nhưng là một người họ Bạch cốt cán vội vàng bước vào.

"Tin tức mới!"
Vẻ mặt cốt lõi của nhà họ Bạch tràn đầy hưng phấn, vừa vào cửa đã nói với những người trong phòng:
"Đại sư Lãnh Tiếu Thiên và Hạ Lan Sơn, đã bị Lâm Thiệu Huy chọc cho tức giận, rời khỏi bệnh viện! Đích đến là tòa nhà Hải Thụy!"
Bùm!
Hai vị đại sư, đích thân đi đến đó.

Sau khi biết tin, mọi người gia đình họ Bạch gần như nhảy cẫng lên sung sướng.

"Kết thúc rồi! Lần này Lâm Thiệu Huy gặp phải đại họa, hai vị đại sư nhất định sẽ xé xác hắn!"
"Hahaha...!đúng vậy! Tên nhóc đó đáng lẽ đã chết lâu rồi, cùng xem lần này nó sống thế nào nhé!"
"..."
Vẻ mặt ai nấy đều vô cùng phấn khởi.

Và lời nói vừa rơi.

Bai khác cốt gia vội vàng vội vàng.

"Tin tức mới!"
"Lãnh Khang, chủ tịch tập đoàn Bảo Thịnh, đã dẫn tất cả các lãnh đạo cấp cao của Bảo Thịnh đến tòa nhà Hải Thụy!"
Bùm!
Lời nói vừa dứt, ngay cả ông cố họ Bạch cũng phải giật mình..
 
Back
Top Bottom