Ngôn Tình Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 560: 560: Chương 576


Bạch Tố Y nắm chặt cánh tay Lâm Thiệu Huy, nước mắt rưng rưng không ngừng lay động trên gương mặt thanh tú.

Cô biết.

Lâm Thiệu Huy đã phế bỏ cháu trai Lãnh Ngạo Thiên, kết thù với ông ta.

Bạch Tố Y không mong Lâm Thiệu Huy lại trêu chọc thêm Hạ Lan Sơn.

Một khi đắc tội toàn bộ cả hai vị đại tông sư, Lâm Thiệu Huy sẽ không còn đường sống nữa.

Thấy sắc mặt Bạch Tố Y như vậy, khóe miệng Lâm Thiệu Huy vừa nhếch lên liền cố gắng áp xuống sát ý.

“Ha, làm sao? Tên ất ơ này cũng sợ sao?”
Hạ Lan Kiều thấy vậy, nụ cười trên mặt càng đậm.

Tựa như trong mắt cô ta, một người như Lâm Thiệu Huy chỉ là một thằng nhà quê chưa từng thấy chuyện đời, khiến cô ta khinh thường.

“Nếu các người đã sợ như vậy, tôi cũng tạm tha cho các người đó.”
“Hừ, bà già, loại người hạ đẳng như bà cứ chờ què chân đi.

Bản tiểu thư bây giờ phải nhanh chóng đi tìm thần y Lâm, chăm chút nhan sắc.

Ha ha…”
Hạ Lan Kiều hướng về phía Thẩm Ngọc Trân cười nhạo.

Sau khi nói xong, cô ta kéo tên mặt trắng đi vào bệnh viện.

Thần y Lâm?
Nghe vậy, ánh mắt Lâm Thiệu Huy chợt lóe, âm lãnh nói:
“Tôi dám cam đoan cô không thể rời khỏi bệnh viện đâu.”
“Khi ra khỏi đây lần nữa, trên người cô nhất định sẽ có vết thương như của mẹ tôi”
Cái gì!
Nghe thấy lời Lâm Thiệu Huy, hai người Hạ Lan Kiều vừa muốn rời đi liền dừng chân lại.

Không thể rời khỏi bệnh viện?
Hai người quay đầu nhìn về phía Lâm Thiệu Huy, yên tĩnh chốc lát rồi cười phá lên.

“Ha ha ha… Đồ vô dụng, chỉ có thể nói mấy lời hù dọa vậy thôi sao?”
“Gì mà giống mẹ anh như đúc? Ý là tôi sẽ bị gãy chân sao? Ha ha ha, tôi cười chết mất, tôi đây đến tìm thần y Lâm, có anh ta ở đó, dù là gãy chân thì cũng nhanh chóng lành thôi!”
Hạ Lan Kiều cười nhạo đám Lâm Thiệu Huy một hồi cũng không để ý nữa.

Lập tức dẫn theo tên mặt trắng đi vào bệnh viện.

Không chỉ Hạ Lan Kiều.

Lúc này đây, cả Bạch Tuấn Sơn, Bạch Tố Y, Thẩm Ngọc Trân, thậm chí là vị bác sĩ cấp cứu kia cũng cho là lời của anh chỉ để hù dọa mà thôi.

“Thiếu Huy, bỏ đi! Cháu gái Hạ Lan Sơn, chúng ta không trêu chọc nổi đâu!” Trên mặt Thẩm Ngọc Trân đầy vẻ khổ sở, nói với Lâm Thiệu Huy:
“Dù sao chân mẹ nghỉ ngơi một khoảng thời gian thì không sao rồi.”
Không chỉ Thẩm Ngọc Trân, Bạch Tố Y cũng nói với Lâm Thiệu Huy:
“Lâm Thiệu Huy, anh đừng kích động, chuyện này… bỏ đi!”
Vừa nói, bất kể là Bạch Tố Y hay Bạch Tuấn Sơn, toàn bộ đều bất đắc dĩ mà lắc đầu.

Hạ Lan Kiều!
Bọn họ chọc không nổi, chỉ có thể tránh đi thôi.

Nhưng bọn họ không biết rằng ở trong lòng Lâm Thiệu Huy, Hạ Lan Kiều đã trở thành một phế nhân.

Anh bèn không nói gì nữa.

Sau khi đưa Thẩm Ngọc Trân tới phòng bệnh, Lâm Thiệu Huy lập tức tìm cớ đi vệ sinh, rồi đi đến tầng cao nhất của bệnh viện.

Khi vừa đến nơi, anh bắt gặp Cao Chí Viễn đang cầm điện thoại trong tay đi qua đi lại ở hành lang, dường như đang gọi cho ai đó.

Mà khi nhìn thấy Lâm Thiệu Huy, ông ta mừng rỡ.

“Bác sĩ Lâm, cậu tới đúng lúc quá.”
“Bên này có chút việc, tôi vốn muốn gọi Tố Y, nhờ cậu tới một lát.”
Hiển nhiên Cao Chí Viễn không biết chuyện vừa xảy ra.

Mà nghe nói vậy, khóe miệng Lâm Thiệu Huy nhếch lên, âm thanh lạnh lẽo nói:
“Ông muốn gọi điện thoại cho tôi, không phải vì có một người tên Hạ Lan Kiều muốn gặp tôi chứ?”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 561: 561: Chương 577


Hả?
Một câu nói khiến Cao Chí Viễn bối rối.

Ông không nghĩ tới mình vẫn chưa nói lời nào thì Lâm Thiệu Huy đã biết.

“Đúng vậy, bác sĩ Lâm, Hạ Lan Kiều đó là cháu gái của đại tông sư Hạ Lan Sơn.”
“Lần này là ngưỡng mộ danh tiếng của cậu nên mới không ngại ngàn dặm xa xôi đến cầu ít phương thuốc tu dưỡng nhan sắc.”
Cao Chí Viễn mừng rỡ nói.

Dù sao đối phương cũng là cháu gái của Hạ Lan Sơn, nếu Lâm Thiệu Huy có thể nhờ vào đấy kết giao tình với đối phương thì chỉ trăm lợi mà không có lấy một hại.

Chẳng qua khiến Cao Chí Viễn ngẩn ra chính là.

Sau khi nghe vậy, Lâm Thiệu Huy không có chút kinh ngạc hay vui mừng, mà ngược lại lộ ra biểu tình khiến người ta phải rùng mình.

“Tôi biết rồi, tôi thay quần áo rồi lập tức tới ngay.”
“Ông đưa cô ta tới phòng tiếp khách chờ tôi.”

Lâm Thiệu Huy nói xong, không để ý tới Cao Chí Viễn nữa nữa mà thẳng hướng đi tới phòng thay đồ.

Nhìn bóng lưng Lâm Thiệu Huy, trong lòng Cao Chí Viễn nổi lên vài dự cảm bất an.

Hình như có chuyện gì đó.

“Không đâu… Chắc là mình suy nghĩ nhiều thôi”
“Dù sao Hạ Lan Kiều cũng là cháu gái của Hạ Lan Sơn, không có liên quan gì đến bác sĩ Lâm cả, sao lại có chuyện gì chứ?”
Cao Chí Viễn lẩm bẩm một tiếng rồi không nghĩ nhiều nữa, trước đi sắp xếp cho Hạ Lan Kiều.

Trong phòng tiếp khách.

Hạ Lan Kiều nghe Cao Chí Viễn kể vài câu chuyện thần kỳ liên quan tới thần y Lâm.

Vẻ kiêu ngạo trên mặt dần chuyển thành vui mừng không thôi.

“Ha ha… Ông Viễn, xem ra chuyến này tôi tới không uổng phí chút nào.”
“Thật không nghĩ tới, thần y Lâm lại là người thần kỳ như vậy! Ông yên tâm, chỉ cần ông ta giúp tôi dưỡng tu nhan sắc, tôi nhất định sẽ giới thiệu ông ta cho ông nội tôi.”
Hạ Lan Kiều lòng đầy vui mừng.

Dù sao với một người phụ nữ yêu thích cái đẹp thì một khuôn mặt xinh đẹp là điều không gì so sánh được.

Nghe được lời khẳng định của Hạ Lan Kiều, ông Viễn cũng không khỏi hài lòng mà gật đầu một cái.

Mà ngay lúc này.

Két!
Cửa phòng bị một người từ bên ngoài mở ra.

Chỉ thấy một người đàn ông mặc đồ phẫu thuật, trên mặt đeo khẩu trang bước vào.

“Hả? Bác sĩ Lâm, cậu đây là…”
Cao Chí Viễn hơi sửng sốt, ông không nghĩ tới Lâm Thiệu Huy nói đi thay đồ lại là thay đồ giải phẫu, hơn nữa lại còn đeo cả khẩu trang?
Chẳng lẽ hôm nay có giải phẫu sao?
Bác sĩ Lâm!
Nghe được cái tên mà Cao Chí Viễn gọi, Hạ Lan Kiều cùng tên mặt trắng bên cạnh cũng chấn động theo.

“Chào thần y Lâm, tôi là Hạ Lan Kiều, là cháu gái đại tông sư Hạ Lan Sơn.”
“Rất hân hạnh được quen biết anh.”
Hạ Lan Kiều nhiệt tình nói.

Mà Lâm Thiệu Huy thấy vậy chỉ lạnh nhạt gật đầu một cái rồi hỏi:
“Cô bị bệnh ở đâu?”
Hả?
Hạ Lan Kiều sửng sốt một chút, cô ta không ngờ vị thần y này lại trực tiếp như vậy, đã hỏi luôn mình bệnh ở đâu.

Hơn nữa…
Giọng nói này có chút quen tai?
Chân mày Hạ Lan Kiều khẽ cau lại một chút, nhưng cũng không suy nghĩ nhiều, mà cười rạng rỡ nói:
“Thần y, thật ra tôi cũng không có bệnh gì, tôi chỉ là muốn mặt mình trở nên càng xinh đẹp hơn, càng mỹ lệ hơn.

Anh có thể làm được không?”
Vừa nói, Hạ Lan Kiều vừa đầy vẻ mong đợi nhìn về phía Lâm Thiệu Huy.

Chẳng qua sau khi nghe được lời của Hạ Lan Kiều, trong ánh mắt của Lâm Thiệu Huy lóe ra từng tia sát ý:
“Không, mặt cô không có vấn đề gì.

Đầu cô mới có bệnh”
Cái gì?
Lời nói lạnh lẽo thấu xương của Lâm Thiệu Huy rơi vào trong tai của đám người Cao Chí Viễn và Hạ Lan Kiều, khiến bọn họ mơ hồ không dám tin từng chữ mình vừa nghe được.

Đầu óc có bệnh?
Người này chửi mình sao?
Hạ Lan Kiều chợt phản ứng lại, sự nhiệt tình trên mặt nhanh chóng rút đi, thay vào đó là vẻ âm trầm lạnh lẽo:
“Anh… Anh dám mắng tôi?”
Mắng?
Lâm Thiệu Huy nhàn nhạt lắc đầu:
“Không, cô hiểu lầm rồi, tôi không phải mắng cô.

Tôi chỉ muốn phế cô thôi.”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 562: 562: Chương 578


Tôi chỉ muốn phế cô thôi.

Nghe được câu này, bất kể là Hạ Lan Kiều trong phòng hay Cao Chí Viễn bên cạnh đều trở nên bối rối.

Có chuyện gì vậy?
Bác sĩ Lâm vừa đi vào liền mắng Hạ Lan Kiều, lại còn tuyên bố muốn phế cô ta,...!chuyện này rốt cuộc là làm sao vậy?
Dự cảm bất an trong lòng Cao Chí Viễn ngày càng mãnh liệt, lập tức muốn mở miệng hỏi rõ.

Nhưng ngay lúc đó, một màn khó tin xuất hiện trước mặt ông.

Soạt!
Chỉ thấy sau khi nói ra câu đó, Lâm Thiệu Huy nhấc chân điểm nhẹ mũi chân trên mặt đất rồi đột ngột tung chân đá vòng cầu, nhằm ngay đùi phải của Hạ Lan Kiều mà đạp xuống.

Răng rắc.

Chỉ trong nháy mắt, chân của Lâm Thiệu Huy đã đá vào đùi phải cô ta.

Bắp đùi Hạ Lan Kiều như một khúc gỗ mục, ngay lập tức gãy răng rắc.

Ầm!
Cả người nằm trên mặt đất.

“A a a!”
Từng tiếng hét thảm đau đớn phát ra từ miệng Hạ Lan Kiều, cho đến lúc này cô ta mới cảm thấy từng cơn đau nhức như dời núi lấp bể từ đùi truyền tới.

Không chỉ vậy,
Hạ Lan Kiều hoảng sợ nhìn thấy bắp đùi bên kia của cô ta lại bị Lâm Thiệu Huy một cước nhanh nhẹn đạp gãy tiếp.

Xương trắng đều tăm tắp lộ ra dưới lớp da thịt và quần bị đâm rách.

Dòng máu đỏ tươi ồ ạt chảy ra.

Thê thảm!
Khiến người ta sợ hãi!
Một màn này tựa như không phải một bị cước của người khác mà ngược lại càng giống Hạ Lan Kiều bị một chiếc xe hơi đụng trúng vậy.

“A...!khốn kiếp! Anh… anh dám đạp gãy chân tôi? Tại sao? Sao anh dám làm vậy?”
Gương mặt đậm vẻ son phấn của Hạ Lan Kiều tràn đầy hoảng sợ và khủng hoảng.

Nhất là đau đớn trên chân.

Khiến cô ta cả người run rẩy, mồ hôi lạnh không ngừng tuôn ra.

Không chỉ cô ta.

Nhìn đến vết thương thê thảm trên người Hạ Lan Kiều, ông Viễn và tên mặt trắng bên cạnh cũng bị sợ dọa sợ.

Thật… Thật quá ác độc mà.

Bọn họ chưa từng một người nào ngoan độc như vậy, tựa như không chút do dự nào mà đạp gãy chân người khác.

Vẻ hung tàn này khiến da đầu của ông Viễn và tên mặt trắng tê dại một hồi.

Chẳng qua, nghe được tiếng thét chói tai của Hạ Lan Kiều, khóe miệng Lâm Thiệu Huy nhếch lên:
“Tại sao?”
“Bởi vì tôi đã từng nói là cô không thể đi ra khỏi bệnh viện mà.”

Nói xong Lâm Thiệu Huy chậm rãi tháo khẩu trang trên mặt xuống!
Ầm!
Thấy khuôn mặt đó, Hạ Lan Kiều cùng tên mặt trắng hoàn toàn sợ ngây người.

“Là...!là anh.”
Hạ Lan Kiều dường như không tin vào mắt mình.

Người cô ta đang thấy không phải thần y Lâm sao?
Sao lại thành cái tên quê mùa này?
Giả?
Lẽ nào anh ta là giả!
“Ông Viễn, nhanh, mau gọi người bắt tên khốn kiếp giả mạo thần y Lâm này lại đi!”
“Anh ta đạp gãy chân tôi, còn giả mạo thần y Lâm, đáng chết mà!”
Hạ Lan Kiều thảm thiết kêu gào với Cao Chí Viễn.

Trong mắt cô ta, thần y Lâm là đại sư Trung y dĩ nhiên phải là một ông lão đức cao vọng trọng phải đúng.

Mà người trước mặt này nếu không phải giả mạo thì là gì chứ.

Chẳng qua là…
Nghe được tiếng hét của Hạ Lan Kiều, Cao Chí Viễn chỉ có thể nhắm mắt nói:
“Cô Kiều, cô nhầm rồi.

Người này đúng là thần y Lâm thật đấy.”
Ầm ầm!
Một lời vừa ra, lửa giận trong mắt Hạ Lan Kiều cùng tên mặt trắng chợt tắt phụt.

Anh ta… Anh ta là thần y Lâm?
Sao có thể?
Hạ Lan Kiều chỉ cảm thấy thế giới quan của mình sụp đổ, cô ta chưa từng nghe qua có vị đại sư Trung y nào trẻ tuổi như vậy.

Đây giống như chuyện hão huyền vậy.

Nhất là, Hạ Lan Kiều rốt cuộc cũng nhớ tới câu nói kia của Lâm Thiệu Huy.

Anh ta nói sẽ không để mình đi ra khỏi bệnh viện, mà bây giờ…
Khuôn mặt Hạ Lan Kiều lập tức trắng bệch như giấy..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 563: 563: Chương 579


Có điều, ánh mắt cô ta nhìn về phía Lâm Thiệu Huy thì lại lộ rõ vẻ phẫn nộ và độc ác:
“Thằng khốn này! Giỏi lắm! Anh có biết tôi là cháu gái của Hạ Lan Sơn không hả? Anh không sợ ông nội tôi sẽ trả thù anh sao?”
Hạ Lan Kiều vừa sợ vừa giận.

Trong suy nghĩ của cô ta, là cành vàng lá ngọc, hôm này cùng lắm cũng chỉ là đâm phải một bà già nào đó thôi, chẳng có chuyện gì to tát cả.

Nhưng cô ta chẳng thể ngờ được rằng bà lão đó lại là mẹ vợ của thần y Lâm.

Xem ra thù này rất lớn rồi!
“Ông nội cô?”
Lâm Thiệu Huy cười lạnh, nói với vẻ nghiền ngẫm:
“Yên tâm đi, không cần đợi đến ngày ông ta tìm gặp tôi, một ngày sau cuộc chiến đại tông sư, tôi sẽ tự đến gặp ông ta!”
Gì cơ?
Nghe Lâm Thiệu Huy nói vậy, Hạ Lan Kiều không thể tin nổi vào tai mình.

Thằng này muốn gặp ông nội mình ngay trong cuộc chiến đại tông sư?
Thằng điên!
Thằng này điên thật rồi!
“Được lắm! Oắt con, thù này không báo thì tôi không tên là Hạ Lan Kiều! Anh chờ đấy! Chờ đấy cho tôi!”
Hạ Lan Kiều chỉ có thể phẫn nộ nói một câu có vẻ độc ác như vậy.

Bây giờ chân cô ta bị gãy, mà nhìn vẻ độc ác của anh, nếu cô ta còn cố tình ở lại đây thì có khi sẽ bị nguy hiểm đến tính mạng cũng nên.

Nghĩ đến đó, cô ta quay ngoắt lại về phía tên mặt trắng, tức giận mắng:
“Đồ vô dụng này, đứng ngẩn ra đấy làm gì nữa! Không thấy chân bà đây bị gãy rồi à! Mau… cõng tôi đến bệnh viện!”
Bệnh viện?
Khóe miệng tên mặt trắng hơi giật giật.

Đây là bệnh viện rồi còn gì, mà tên đầu sỏ gây ra chuyện này còn là bác sĩ nổi tiếng nhất của thành phố Nam Giang đấy.

Nhưng tên mặt trắng đó không dám nói thẳng ra thành lời, mà vội vàng đi đến, cõng Hạ Lan Kiều lên, sau đó chạy nhanh như thỏ khỏi chỗ này.

Cùng lúc đó!
Ở hành lang tầng một trong bệnh viện.

Ba con Bạch Tố Y và Bạch Tuấn Sơn đẩy Thẩm Ngọc Trân đang ngồi trên xe lăn khỏi phòng khám.

“Trong cái rủi cũng có cái may! Lâm Thiệu Huy đã thật sự nối lại được phần gãy xương ở chân bà vào với nhau đấy! Nếu không là chân bà coi như què hẳn rồi!” Vẻ mặt Bạch Tuấn Sơn vẫn lộ rõ vẻ hoảng sợ.

Vừa nãy, bác sĩ khám bệnh nói với họ, nếu nối xương chậm hơn chút nữa thì dù sau này chân Thẩm Ngọc Trân được chữa lành thì bà vẫn sẽ phải đi khập khiễng cả đời.

Bạch Tố Y đứng cạnh cũng cảm thấy rất bối rối.

Cô không thể hiểu nổi sao chồng mình lại làm vậy được.

Dù sao thì dù có là trời cũng khó mà nối lại được xương thành công trong thời gian ngắn như vậy.

“Lâm Thiệu Huy đâu rồi? Thằng nhóc thối ấy, lần này mẹ phải cảm ơn nó cho tử tế mới được!” Tâm trạng của Thẩm Ngọc Trân rất tốt, bà vừa cười vừa nói.

Lâm Thiệu Huy?
Nghe bà nhắc đến anh, Bạch Tuấn Sơn và Bạch Tố Y hơi ngẩn ra.

Đúng vậy, anh vừa bảo là đi toilet cơ mà, sao đến giờ vẫn chưa thấy mặt mũi đâu?
“Đừng nói là Thiệu Huy đi tìm cô gái tên Hạ Lan Kiều kia để báo thù nhé?” Bạch Tuấn Sơn chợt nhớ ra, hoảng sợ đến mức mặt tái mét.

Không chỉ mỗi ông ta.

Nhắc đến chuyện này thì Bạch Tố Y cũng toát hết cả mồ hôi hột.

Trong lúc ba người đang còn lo lắng thì bỗng có tiếng bước chân dồn dập chạy ra từ thang máy.

Một tên mặt trắng cõng một cô gái trang điểm rất đập chạy ra ngoài.

Máu tươi chảy dọc theo đùi cô gái đó xuống đất, cả cẳng chân của cô ta nhìn như vừa bị tàu hỏa cán qua, bị gãy lìa hẳn ra.

Mà nhất là khi thấy rõ mặt cô gái đó, gia đình Bạch Tố Y liền ngẩn ra.

“Hạ… Hạ Lan Kiều! Chân cô ta…”
Trong mắt của Bạch Tuấn Sơn, Bạch Tố Y và Thẩm Ngọc Trân suýt thì rơi cả ra ngoài.

Lúc này trong đầu cả ba người đều vang lên câu nói của Lâm Thiệu Huy lúc nãy: “Chân của cô sẽ giống hệt như chân của mẹ vợ tôi!”
Mà bây giờ…
Câu nói ấy thành thật rồi!.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 564: 564: Chương 580


Hoảng thật đấy!
Vừa nãy thấy chân Hạ Lan Kiều bị đánh gãy như vậy, dù là Bạch Tố Y hay là vợ chồng Bạch Tuấn Sơn, ai cũng cảm thấy rất hoảng hốt.

“Sao thế? Chẳng lẽ thằng nhóc Lâm Thiệu Huy kia làm thật à?”
Sắc mặt vợ chồng Bạch Tuấn Sơn tái mét như tờ giấy trắng, mồ hôi chảy ròng ròng.

Đó là cháu gái của Hạ Lan Sơn đấy.

Nếu Lâm Thiệu Huy nóng máu, tay nhanh hơn não mà làm Hạ Lan Kiều bị thương thì chắc chắn là Hạ Lan Sơn sẽ không chịu bỏ qua cho anh.

Nghĩ đến đó, sắc mặt của hai vợ chồng lại càng trở nên khó coi hơn.

Nhưng mà người cảm thấy hoảng sợ nhất vẫn là Bạch Tố Y.

“Sao Lâm Thiệu Huy lại xúc động như vậy được chứ! Hai hôm trước anh ấy vừa khiến cháu trai của tông sư Lãnh Ngạo Thiên bị tàn phế, giờ chẳng lẽ lại đi đánh gãy chân cháu gái của đại tông sư Hạ Lan Sơn à?”
Bạch Tố Y vừa nghĩ đến chuyện chồng mình đã đánh cháu trai, cháu gái ruột của hai vị đại tông sư bị tàn phế thì chỉ cảm thấy da đầu mình run lên bần bật.

Nhưng vẫn chưa hết, đúng lúc này, Hạ Lan Kiều cũng phát hiện ra gia đình Bạch Tố Y, khuôn mặt xinh đẹp của cô ta tràn đầy vẻ oán độc:
“Gia đình mấy người được lắm! Cứ chờ đấy cho tôi, chuyện này không chết thì không ngừng đâu!”.

Truyện Light Novel
Hạ Lan Kiều thù hằn quát lớn với ba người nhà Bạch Tố Y, giọng nói của cô ta tràn đầy vẻ phẫn hận.

Nghe xong câu nói đó, gia đình Bạch Tố Y cũng thầm cảm thấy không ổn lắm.

Toang!
Hoa ra là do Lâm Thiệu Huy làm thật!
Thoáng chốc, ba người nhà Bạch Tố Y chỉ cảm thấy choáng váng, mà Hạ Lan Kiều được tên mặt trắng kia cõng ra khỏi bệnh viện rồi, họ vẫn chưa hoàn hồn lại được.

Ực ực!
Bạch Tuấn Sơn nuốt ực một ngụm nước bọt, vẻ mặt tái mét của ông ta lộ rõ vẻ sợ hãi:
“Sao bây giờ, hay là chúng ta bảo Lâm Thiệu Huy đi trốn nhanh lên.”
Bạch Tuấn Sơn đã coi Lâm Thiệu Huy là con đẻ của mình rồi, sao ông nỡ để Hạ Lan Sơn tính sổ với Lâm Thiệu Huy chứ.

Không chỉ ông ta, Thẩm Ngọc Trân bên cạnh cũng lo lắng nhìn sang Bạch Tố Y.

Trốn?
Bạch Tố Y nở nụ cười chua chát.

Hạ Lan Sơn là đại tông sư, còn là người đã thành lập ra tập đoàn Lan Sơn uy danh khắp tỉnh Nam Lộc, thế lực rất kh*ng b*, Lâm Thiệu Huy có thể trốn đi đâu được chứ?

Bây giờ cả ba người đều như mất hết hồn vía.

Đúng lúc này, một bác sĩ mặc áo blouse trắng đi đến, chính là bác sĩ vừa thực hiện thủ tục cấp cứu.

“Hả? Cô Tố Y, sao mọi người vẫn còn đứng ngây ra đây làm gì thế? Anh Thiệu Huy đã lên phòng bệnh chờ mọi người rồi.”
Vị bác sĩ cấp cứu này nhìn gia đình Bạch Tố Y với vẻ mặt rất cung kính.

Anh ta vừa đi từ trên lầu xuống, trong lúc đi anh ta nghe các bác sĩ khác nói, hóa ra Lâm Thiệu Huy chính là thần y Lâm cũng là người sở hữu cả bệnh viện này.

Bây giờ anh ta đang cực kỳ khách sáo, cực kỳ tôn kính gia đình của Bạch Tố Y.

Nhưng sau đó anh ta lại thấy vẻ mặt của ba người rất khó chịu, anh ta sững sờ, vội vàng hỏi:
“Cô Bạch Tố Y, sao vẻ mặt gia đình cô lại khó chịu thế ạ! Có chuyện gì xảy ra?”
Anh ta không dám thờ ơ, dù sao thì đây cũng là người nhà thần y Lâm.

Nghe anh ta nói vậy, Bạch Tố Y vội hỏi:
“Bác sĩ, anh có biết là cô Hạ Lan Kiều vừa nãy đã bị ai đánh gãy chân không?”
Hả?
Bác sĩ sững sờ rồi trả lời với vẻ khó hiểu:
“Tôi biết chứ, cô ta bị thần y Lâm đánh gãy chân!”
Gì cơ?
Nghe anh ta trả lời vậy thì cả Bạch Tố Y lẫn vợ chồng Bạch Tuấn Sơn đều sững người.

Thần y Lâm?
Phù…
Gia đình ba người thở phào một hơi..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 565: 565: Chương 581


“Đúng là dọa chết ba rồi! Hóa ra là do thần y Lâm làm, ba còn tưởng là do thằng oắt Lâm Thiệu Huy kia, làm người ta sợ đến mức toát cả mồ hôi.” Bạch Tuấn Sơn lau mồ hôi lạnh trên trán, vừa cười vừa nói.

Bạch Tố Y đứng bên cạnh, nét mặt cô cũng có vẻ thoải mái hơn:
“May quá! May không phải là do Lâm Thiệu Huy làm, nếu không…”
Bạch Tố Y không dám nói tiếp nữa.

Nhưng cả gia đình cô lại không nhận ra rằng vẻ mặt bác sĩ cấp cứu đã trở nên rất kỳ lạ sau khi nghe những lời này.

Bây giờ anh ta mới biết rằng gia đình Bạch Tố Y không hề biết là Lâm Thiệu Huy chính là thần y Lâm.

“Nếu như họ mà biết anh Lâm Thiệu Huy chính là thần y Lâm, và anh ấy cũng là người đã đánh gãy chân Hạ Lan Kiều thì không biết bọn họ có bị dọa sợ đến mức ngất đi không nhỉ?”
Khóe miệng vị bác sĩ cấp cứu kia hơi nhếch lên, ngoài mặt thì lộ rõ vẻ khó hiểu, nhưng trong lòng thì lại thầm cảm thấy Lâm Thiệu Huy vừa thần bí, vừa rất đáng sợ.

Thời gian trôi qua, chẳng mấy chốc mà đã đêm rồi.

Có hai tin khiến cho cả thành phố Nam Giang vốn mới yên bình chưa bao lâu, lại sôi lên sùng sục.

Đại tông sư Lãnh Ngạo Thiên đến thành phố Nam Giang.

Đại tông sư Hạ Lan Sơn cũng mới về đến thành phố Nam Giang.

Hai vị tông sư đều đã đến, tất cả mọi người lại càng háo hức chờ đến cuộc chiến của bốn vị đại tông sư ngày mai hơn.

Bệnh viện nhân dân số 1 thành phố Nam Giang.

Ngoài hành lang có rất nhiều người, một người đàn ông mặc âu phục màu đen kiểm tra lại từng người.

Những người ở đây, ai cũng đeo tai nghe, kính râm, những cặp mắt sắc bén như chim ưng nhìn bao quát khắp nơi.

Những người này đều đang bảo vệ một căn phòng.

Không khí trong phòng này đang cực kỳ yên tĩnh và rất áp lực.

Có hai ông lão đang ngồi đó, một người có mái tóc hoa râm, mặc bộ đồ luyện công màu trắng.

Khuôn mặt nhiều nếp nhăn của ông ta giống như một khối băng nghìn năm, tỏ rõ vẻ kiêu ngạo, không muốn làm thân với bất kỳ ai.

Đây chính là đại tông sư Lãnh Ngạo Thiên.

Cạnh ông ta là một ông lão mặc bộ trường bào màu tím, tóc được gài bằng trâm.

Ánh mắt người này như chuông đồng, khuôn mặt gồ ghề của ông ta lộ rõ vẻ sát khí cuồng bạo rất đậm.

Người này là đại tông sư Hạ Lan Sơn.

Mà trước mặt hai người là hai chiếc xe lăn, ngồi trên đó, lần lượt là một chàng trai và một cô gái.

Đây chính là Lãnh Bất Phàm và Hạ Lan Kiều.

“Thần y Lâm chính là tên Lâm Thiệu Huy đó à?”
Đôi mắt Hạ Lan Sơn lóe lên vẻ hung ác, bây giờ nghe cháu gái kể lại đầu đuôi câu chuyện, ánh mắt ông ta còn thoáng hiện lên vẻ không thể ngờ nổi.

Không chỉ mỗi ông ta, mà ông cháu Lãnh Ngạo Thiên và Lãnh Bất Phàm bên cạnh cũng rất bất ngờ.

“Không ngờ được là thằng khốn đó lại tự tìm đường chết như vậy.

Anh ta không chỉ phế bỏ mỗi cháu mà còn dám ra tay với cả Lan Kiều nữa!” Lãnh Bất Phàm nghiến răng nghiến lợi.

Nói xong, anh ta quay nhìn về phía Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn, tức giận hét lên: “Ông nội, ông Lan Sơn! Cháu và Lan Kiều đều bị thằng khốn Lâm Thiệu Huy đó hại, hai người nhất định phải báo thù, giúp bọn cháu rửa hận! Hai ông hãy lột da, xé thịt thằng khốn đó để thỏa nỗi hận của chúng cháu đi ạ.”
Lãnh Bất Phàm đã nằm ở bệnh viện nhân dân số 1 này được hai ngày rồi.

Hôm nay đến lượt Hạ Lan Kiều cũng bị đưa vào.

Hai người nói chuyện với nhau thì mới vỡ lẽ ra rằng Lâm Thiệu Huy cũng chính là thần y Lâm, hóa ra cả hai người đều bị đánh tàn phế bởi cùng một người.

Điều này khiến cho cả hai người lại càng hận Lâm Thiệu Huy hơn.

Hạ Lan Sơn và Lãnh Ngạo Thiên thấy cháu gái, cháu trai nhà mình thê thảm như vậy thì trầm mặt xuống.

“Được lắm! Được lắm! Không ngờ là thành phố Nam Giang nhỏ như này mà lại có một gã đại tông sư họ Lâm, rồi còn có cả một tên Lâm Thiệu Huy to gan lớn mật đến thế!” Hạ Lan Sơn nghiến răng nghiến lợi.

Vẻ mặt Lãnh Ngạo Thiên cũng tràn đầy vẻ dữ tợn.

“Đúng đấy, xem ra hai lão già chúng ta không xuống núi cũng hơi lâu rồi.

Bây giờ một con chó con mèo qua đường mà cũng dám lên mặt với chúng ta.”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 566: 566: Chương 582


“Ông nội, các ông định làm thế nào ạ?”
Lúc này khuôn mặt Hạ Lan Kiều vẫn tái nhợt và yếu ớt như cũ.

Nói thật thì mỗi lần cô ta bị cơn đau do cái chân gãy giày vò, nỗi hận của cô ta đối với Lâm Thiệu Huy lại tăng lên gấp bội.

Nghe cô ta nói vậy, Hạ Lan Sơn yêu chiều sờ lên phần thạch cao trên chân cháu gái mình, phẫn nộ nói: “Lan Kiều, cháu yên tâm đi! Cháu là cháu gái của Hạ Lan Sơn ông, Lâm Thiệu Huy đánh gãy chân cháu, tức là đang tát vào mặt ông đây rồi! Thù này không báo thì Hạ Lan Sơn đấy không xứng với danh đại tông sư nữa.”
Nói đến đó, vẻ mặt Hạ Lan Sơn trầm hẳn xuống:
“Nhưng mà, trước đó chúng ta còn có chuyện quan trọng hơn phải làm, đó là phải tiêu diệt được Huyết Tổ trong trận chiến ngày mai.”
“Đúng vậy!” Trong mắt Lãnh Ngạo Thiên cùng tràn đầy ý chí chiến đấu.

“Huyết Tổ, hung dữ có tiếng, từng làm rung động cả vùng Tây Bắc!”
“Lần này ông ta đã đến địa bàn Nam Lộc, đây chính là cơ hội tốt để chúng ta g**t ch*t tên khốn đó.”
Huyết Tổ!
Đây là mục tiêu truy sát của hầu hết các đại tông sư của An Nam.

Dù sao thì đối phương cũng nổi tiếng là ác bá, dù là ai, miễn là giết được Huyết Tổ thì cũng sẽ trở thành anh hùng trong giới võ thuật của An Nam.

Lãnh Bất Phàm ngồi cạnh nghe vậy, khó hiểu hỏi:
“Ông nội, ông Lan Sơn, chẳng lẽ trận chiến ngày mai chỉ có hai ông xông ra thôi ạ?”

“Lần trước đại tông sư Lâm đã phế bỏ đi Huyết Lang, ép Huyết Tổ ra mặt.

Sao hai người không hợp tác với đại tông sư Lâm luôn ạ?”
Đại tông sư Lâm?
Nghe thấy cái tên này thì cả Hạ Lan Sơn lẫn Lãnh Ngạo Thiên đều khinh bỉ ra mặt.

“Đại tông sư Lâm chó má gì chứ, chẳng qua chỉ là một thằng ranh con thôi, có tư cách gì để hợp tác với bọn ông chứ?” Lãnh Ngạo Thiên kiêu ngạo đáp.

Hạ Lan Sơn cũng đồng tình gật đầu.

“Huyết Tổ đã gửi thư khiêu chiến qua TV cho họ Lâm kia.

Nhưng họ Lâm đó vẫn chưa ra mặt để đáp lại, ông đoán chắc là nó sợ vỡ mật rồi.”
Đúng vậy!
Từ khi Huyết Tổ gửi video khiêu chiến đến giờ, đại tông sư Lâm vẫn chưa đáp lại lời khiêu chiến đó.

Không chỉ có hai vị đại tông sư đây mà có rất nhiều người nổi tiếng trong giới võ đạo của tỉnh Nam Lộc cũng đã lên tiếng thắc mắc.

Có người thì nghi ngờ vị đại tông sư Lâm này có tiếng nhưng lại không đủ mạnh, không dám ra đánh với Huyết Tổ một trận.

Cũng có cho rằng họ Lâm kia chưa đạt được đến cảnh giới đại tông sư, anh đánh bại được Huyết Lang cũng chỉ là do may mắn mà thôi.

Tóm lại thì hầu như tất cả mọi người đều cho rằng chỉ có mỗi Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn là người chính thức đứng ra ứng chiến thôi.

Nói đến đó.

Mọi người lại thấy trên TV có một đoạn video đưa tin mới.

Trong video đó là một ông lão cực kỳ xấu xí.

Sau khi thấy rõ người này, Hạ Lan Sơn và Lãnh Ngạo thiên đều thay đổi sắc mặt.

“Huyết Tổ!”
Đúng vậy!
Người trên TV lúc này đúng là Huyết Tổ!
Ông ta nở nụ cười âm trầm với camera: “Đại tông sư Lâm, ngày mai, khi mà tôi đến thành phố Nam Giang, cũng là lúc chúng ta sẽ quyết chiến với nhau.

Hy vọng là cậu sẽ đến đúng hẹn.”
“Ngoài ra, tôi nghe nói là có con sâu, con kiến gì đó tên là Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn cũng muốn khiêu chiến tôi?”
“Xin lỗi, Huyết Tổ tôi đây không bao giờ ra tay giết hạng người vô danh.

Thiết Huyết bất tử, có ta vô địch! Khà khà, ngày mai gặp!”
Sau khi đoạn video đó được chiếu xong, không khí trong phòng họp lập tức lạnh hẳn xuống..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 567: 567: Chương 583


“Khốn nạn!”
Lãnh Ngạo Thiên phẫn nộ đập mạnh xuống bàn trà.

Rầm!
Toàn bộ bàn trà lập tức bị bao phủ bởi nhiều tầng băng lạnh, sau đó lập tức vỡ vụn ra.

“Tên Huyết Tổ đó lại không coi chúng ta ra gì mà lại coi tên họ Lâm kia là đối thủ! Đúng là đáng chết!”
Lãnh Ngạo Thiên không chấp nhận nổi chuyện này.

Dù sao thì trong mắt ông ta, đại tông sư Lâm chỉ mới đạt được cảnh giới đại tông sư thôi, còn chưa rõ là anh có đủ sức mạnh của một đại tông sư không.

Vậy mà Huyết Tổ nói vậy, chẳng khác nào là đang xỉ nhục Lãnh Ngạo Thiên.

Hạ Lan Sơn ngồi cạnh cũng trợn mắt, lộ rõ vẻ chết chóc.

“Hừ! Chờ xem, để ngày mai hai lão già này chẳng những đi giết tên Huyết Tổ đó, mà còn đi dạy cho tên nhóc họ Lâm một bài học, cho họ hiểu rằng tỉnh Nam Lộc này là địa bàn của ai!”
Nói xong, Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn nhìn nhau, cả hai đều đang mong chờ đến cuộc chiến đại tông sư ngày mai.

Cùng lúc đó ở nhà họ Bạch.

Tất cả những người nòng cốt của nhà họ Bạch đều xếp hàng ngay ngắn.

Ông cụ Bạch cầm một chiếc thiệp mời, ánh mắt lộ rõ vẻ phấn khởi, háo hức.

“Chà chà, bây giờ nhà họ Bạch nhà chúng ta ở thành phố Nam Giang này đúng là như mặt trời ban trưa vậy! Nếu như bình thường thì tôi cũng chẳng có tư cách gì để xem được những cuộc chiến thế này đâu.

Nhưng bây giờ tôi lại có thể được xem cuộc chiến giữa các đại tông sư, vinh dự quá!”
Ông cụ Bạch không kiềm nổi nụ cười vui vẻ của mình.

Cuộc chiến đại tông sư lần này có quy định rất nghiêm khắc về khách mời đến xem.

Ở thành phố Nam Giang chỉ có các gia tộc hạng đầu, và những nhân vật lớn như Từ Minh Long, Bloody Rosie mới có thể vào xem.

Trước kia, tập đoàn Bạch Kỳ cũng chỉ là một gia tộc hạng hai mà thôi.

Nhưng bây giờ, nhờ sự phát triển vượt bậc của tập đoàn Bạch Kỳ, họ cũng đã nâng cao vị thế của mình lên rất nhiều, gần như sắp đạt được trình độ gia tộc siêu giàu rồi, và nó vẫn còn đang phát triển tiếp.

Ông cụ họ Bạch chuyển tầm mắt, quay sang nhìn Bạch Chí Phàm, hỏi:
“Chí Phàm, cháu có chắc là chân của Hạ Lan Kiều cũng là do Lâm Thiệu Huy đánh gãy không đấy?”
“Đúng vậy ông nội!”
Bạch Chí Phàm mỉm cười, lộ rõ vẻ độc ác xen lẫn phấn khởi:
“Mặc dù bên ngoài mọi người đều đồn là thần y Lâm đã đánh gãy chân Hạ Lan Kiều.

Nhưng tay chân của nhà chúng ta ở bệnh viện nhân dân số 1 đã nghe ngõng rất kỹ rồi ạ.

Lâm Thiệu Huy không chỉ đánh mỗi Lãnh Bất Phàm, mà còn đánh gãy cả chân của Hạ Lan Kiều nữa!”
Câu nói này khiến tất cả mọi người trong sảnh chính nhà họ Bạch xôn xao hẳn lên:
“Ha ha… to gan lớn mật! Tên Lâm Thiệu Huy đó đúng là to gan lớn mật! Lần này thì cậu ta chết chắc rồi!”
“Đúng đấy, may là ông cụ nhà mình đã nhìn thấy trước tương lai, đuổi được tên “sao chổi” đó ra khỏi nhà họ Bạch rồi, nếu không thì nhà họ Bạch chúng ta bị liên lụy mất.”
“Hừ! Tầm này mà chọc cả Hạ Lan Sơn lẫn Lãnh Ngạo Thiên thì không chết cũng khó đấy! Nó mà chết thì tập đoàn Tập đoàn Bạch Lạc cũng sẽ xong đời!”
"..."
Đa số các cán bộ cấp cao của nhà họ Bạch đều tỏ vẻ rất phấn khởi.

Dù sao thì Tập đoàn Bạch Lạc của Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y đã trở thành cái dằm trong mắt, cái gai trong thịt họ từ lâu rồi.

Nếu Lâm Thiệu Huy bị người ta làm thịt thì lại càng đúng ý họ.

Mà không chỉ mỗi họ.

Lúc này ngay cả ông cụ nhà họ Bạch cũng cười rất tươi.

“Được lắm!”
“Thằng nhóc này đúng là tự đâm đầu vào chỗ chết mà! Chắc hẳn hai vị tông sư Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn sẽ ở đó đánh một trận, giải quyết cho xong Lâm Thiệu Huy! Từ đó Tập đoàn Bạch Lạc cũng sẽ chẳng còn uy h**p được đến nhà họ Bạch chúng ta nữa.”
Nói đến đó, ông cụ nhà họ Bạch lại càng háo hức chờ đến ngày mai để được xem cuộc chiến đại tông sư..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 568: 568: Chương 584


Bệnh viện Trung – Tây Ivan, phòng bệnh cao cấp.

Gia đình Bạch Tố Y và Lâm Thiệu Huy đang ngồi nói chuyện phiếm với Thẩm Ngọc Trân thì TV chiếu video khiêu chiến của Huyết Tổ.

Gương mặt xấu xí của Huyết Tổ xuất hiện trên màn hình TV, giọng nói lạnh lùng, sắc bén của ông ta vang lên:
“Đại tông sư Lâm, ngày mai, khi mà tôi đến thành phố Nam Giang, cũng là lúc chúng ta sẽ quyết chiến với nhau.

Hy vọng là cậu sẽ đến đúng hẹn!”
Hầy!
Nghe xong câu này, cả gia đình Bạch Tố Y đang ngồi trong phòng bệnh đều hít sâu một hơi.

“Đây chính là sư phụ của sát thủ đẳng cấp nhất Đông Á tên Huyết Lang kia sao? Đáng sợ thật đấy! Chỉ nghe giọng của ông ta thôi mà tôi cũng có cảm giác sởn hết cả da gà vì sợ.”
Sắc mặt Bạch Tuấn Sơn tái mét lại, nhìn gương mặt xấu xí của Huyết Tổ trên TV mà ông ta cũng cảm thấy rợn hết cả da gà.

Không chỉ mỗi ông ta, mà Bạch Tố Y và Thẩm Ngọc Trân ngồi cạnh cũng tái mặt đi, ai cũng nhìn Huyết Tổ với ánh mắt hoảng sợ.

Nhưng chẳng ai để ý rằng sau khi nghe thấy giọng của người tên Huyết Tổ đó, cả người Lâm Thiệu Huy lại sững hẳn lại, ánh mắt anh lộ rõ vẻ bất ngờ.

“Giọng nói này…”
Lâm Thiệu Huy chợt nhận ra, dù gương mặt của Huyết Tổ rất xa lạ, nhưng giọng nói đó lại cực kỳ quen thuộc đối với anh.

Sau đó, Huyết Tổ trên TV lại nói tiếp:
“Ngoài ra, tôi nghe nói là có con sâu, con kiến gì đó tên là Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn cũng muốn khiêu chiến tôi?”
“Xin lỗi, Huyết Tổ tôi đây không bao giờ ra tay giết hạng người vô danh.

Thiết Huyết bất tử, có ta vô địch! Khà khà, ngày mai gặp!”
“Xoạt!”
Nghe đến câu nói: Thiết Huyết bất tử có ta vô địch kia xong, Lâm Thiệu Huy cảm thấy như có tiếng gì đó nổ đoàng trong đầu mình, rồi sau đó anh ngẩn ra
“Là… là ông ta ư?”
Gương mặt Lâm Thiệu Huy lộ rõ vẻ kích động.

Trong đầu anh lóe lên những hình ảnh rất oai hùng, tráng lệ.

Đó là một người đàn ông hơn ba mươi tuổi, cao lớn vạm vỡ, đứng sừng sững đó:
Thiết Huyết!
Trung thành!
Lúc Lâm Thiệu Huy được mười mấy tuổi, anh đã giết một nhân vật lớn ở quốc tế rồi leo lên ngôi vị đứng đầu giới xã hội đen.

Người đàn ông vạm vỡ kia là đàn em của anh, cũng là vệ sĩ trung thành nhất của anh, tên là Huyết Bộc!
Ông ta đi theo Lâm Thiệu Huy, tàn phá điện Minh Vương rồi giết Bát Vương Điện lừng danh thời đó.

Đi từ Châu Mỹ, sang Châu Á, rồi lại từ đi từ Châu Á sang Châu Âu, chinh phục bầu trời phương Tây.

Hồi đó Lâm Thiệu Huy đã trải qua khoảng tầm hơn trăm cuộc chiến sinh tử.

Những cuộc chiến đó đã giúp thực lực của Lâm Thiệu Huy tăng lên rất nhanh, nhưng đồng thời, những kẻ thù mà anh gặp phải cũng dần trở nên mạnh hơn rất nhiều.

Có rất nhiều lần, Lâm Thiệu Huy đã suýt bỏ mạng dưới lưỡi dao của những đối thủ rất kh*ng b*.

Nhờ có Huyết Bộc, người đàn ông rắn rỏi, sừng sững đó luôn dùng lưng và ngực của mình để chặn lại những chiêu chí mạng thay cho Lâm Thiệu Huy.

Trong trí nhớ của Lâm Thiệu Huy, trên người Huyết Bộc có hàng trăm miệng vết thương khác nhau, tất cả đều là vì anh mà ra.

Mãi cho đến năm năm trước.

Lâm Thiệu Huy đã sáng lập ra một thế lực kinh khủng nhất thế giới: Huyết Ngục!
Rồi sau đó nó đã trở thành một tập đoàn khổng lồ, quét ngang quanh trái đất.

Khi đó có vẻ như Huyết Bộc đã có dấu hiệu yếu đi, thực lực của ông ta cũng đã dần yếu đi, vì thế nên ông ta đã quyết định rời đi.

Ông ta không muốn trở thành gánh nặng của người đứng đầu Huyết Ngục – Lâm Thiệu Huy, ông ta tình nguyện ôm nỗi cô đơn và cơ thể đau đớn của mình rời khỏi Huyết Ngục, từ đó về sau không hề có tin tức gì về ông ta nữa.

Mà bây giờ…
“Huyết Bộc, có phải là… ông không?”
Lúc này Lâm Thiệu Huy chợt hiểu ra tại sao cái tên Huyết Tổ này lại quen thuộc như vậy.

Anh nhớ rõ, năm đó Huyết Bộc thích nhất cụm từ: “Huyết Tổ.”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 569: 569: Chương 585


Nhưng Lâm Thiệu Huy không ngờ rằng Huyết Bộc đã biến mất ở An Nam từ mấy năm trước rồi mà bây giờ lại đổi tên thành Huyết Tổ, trở thành người cầm đầu một vùng.

Thật ra câu nói “Thiết Huyết bất tử, có ta vô địch” chính là khẩu hiệu của Huyết Ngục!
Năm đó, các tử sĩ ở Huyết Ngục đã hô khẩu hiệu đó ở khắp các ngõ ngách ở trên thế giới.

“Lâm Thiệu Huy, anh… anh sao thế?”
Lúc này Bạch Tố Y mới phát hiện ra Lâm Thiệu Huy có gì đó sai sai, cô bất ngờ thấy ánh mắt của anh hơi ngấn lệ.

Ánh mắt ấy đầy vẻ tang thương và hoài niệm, giống như vừa nhớ ra chuyện gì đó rất đau lòng.

Hả?
Ba năm bên nhau, đây là lần đầu tiên Bạch Tố Y thấy Lâm Thiệu Huy có vẻ mặt đó.

“Không… không có việc gì!”
Lâm Thiệu Huy nhận ra mình vừa bị xúc động quá, lập tức nở một nụ cười cứng nhắc.

Nói xong, Lâm Thiệu Huy lại quay đầu, nhìn sang màn hình TV đã chuyển sang trạng thái tối đen.

Thật ra ban đầu anh cũng không định tham gia vào cuộc chiến đại tông sư ngày mai mà chỉ định tìm một cơ hội nào đó, dạy cho Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn một bài học, dập tắt ý định báo thù cho cháu trai, cháu gái của họ mà thôi.

Nhưng bây giờ, sự xuất hiện của Huyết Tổ đã thay đổi hoàn toàn kế hoạch của anh.

“Chắc ngày mai chúng ta sẽ gặp nhau đấy.”
Lâm Thiệu Huy thì thầm một câu rồi mỉm cười đầy sự vui vẻ, mong chờ.

Cùng lúc đó!
Trên đường đi từ thành phố Hải Dương sang thành phố Nam Giang.

Một người cực kỳ lôi thôi lếch thếch đang quỳ hẳn xuống đất, trước mặt anh ta là một người đàn ông khá lớn tuổi.

“Sư phụ, đồ đệ vô dụng, làm mất thể diện của người rồi ạ.”
Người lôi thôi đang quỳ đó là một cậu thanh niên, bộ quần áo của anh ta đã bị máu tươi nhuốm đỏ, dần trở thành màu đỏ như máu, tóc tai bù xù, nhìn qua chẳng khác gì một tên ăn mày.

Nhưng nếu có người biết anh ta thì chắc chắn sẽ bị dọa sợ, vì anh ta chính là Huyết Lang – một trong mười một sát thủ trẻ nhất Đông Á.

Mà người đứng trước mặt anh ta, chính là Huyết Tổ.

Huyết Tổ nhìn đồ đệ đang quỳ dưới đất của mình, ánh mắt của ông ta lộ rõ vẻ phức tạp.

“Lang, bây giờ vết thương của con thế nào rồi?”
Nghe câu hỏi thăm của sư phụ, vẻ mặt Huyết Lang tràn đầy vẻ cay đắng và cô đơn.

“Thưa sư phụ, con… bị phế hẳn rồi ạ! Mặc dù bây giờ vẫn còn sức mạnh cơ bắp nhưng vì đan điền đã hỏng hẳn rồi nên thực lực cũng bị hạ xuống khỏi bậc tông sư.

Không còn đan điền nữa nên kiếp võ đạo của con chắc cũng phải bỏ rồi!”
Đang là một ngôi sao sáng trong giới sát thủ Đông Á, bây giờ lại bị hạ xuống dưới bậc tông sư, đối với Huyết Lang, sự đả kích này đúng là trí mạng.

Nhưng nghe xong câu đó, Huyết Tổ lại mỉm cười:
“Nhóc con, số của con cũng may đấy.”
Gì cơ?
Huyết Lang hơi giật mình, lòng nghi ngờ hiện rõ trên mặt, mình đã bị giáng xuống bậc tông sư rồi, sao sư phụ lại còn bảo là mình vẫn may mắn.

“Có biết tại sao sư phụ cứ sống ẩn ở hồ La Bố này mãi không?”
Hả?
Huyết Lang hơi giật mình, nhìn sư phụ rồi lắc đầu.

“Thưa sư phụ, con không biết ạ.”
Anh ta thật sự không hiểu tại sao thực lực của Huyết Tổ mạnh như vậy nhưng sao ông ta cứ sống ẩn ở hồ mãi mà không chịu ra ngoài.

Anh ta đã khuyên bảo Huyết Tổ hàng trăm lần, nhưng đối phương vẫn không chịu nghe.

Thậm chí Huyết Lang còn nghĩ, nếu không có vị đại tông sư họ Lâm kia thì có khi sư phụ của mình sẽ ở ẩn mãi mãi.

“Vì sư phụ đang tìm một loại thảo dược có thể chữa khỏi đan điền.”
Nói xong, Huyết Tổ lấy một cây thảo dược khô từ trong lòng ra, mỉm cười với Huyết Lang.

“Nó sẽ giúp con sống lại.”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 570: 570: Chương 586


Gì cơ?
Huyết Lang sững người, nhìn thảo dược mà Huyết Tổ vừa đưa ra, ánh mắt lộ rõ vẻ bất ngờ, không thể tin nổi:
“Sư phụ, cây… cây thảo dược này có thể giúp con chữa khỏi đan điền thật à?”
Ánh mắt của Huyết Lang lộ rõ vẻ kích động.

Vốn dĩ anh ta cứ tưởng là mình đã xong đời rồi, nào ngờ lại…
“Đúng vậy.”
Huyết Tổ mỉm cười vui vẻ.

“Cây này có tên là cỏ Ma Quỷ! Là loại cây chỉ có ở hồ La Bố.

Sư phụ đã sống ẩn ở chỗ hoang vu đó tròn năm năm nhưng chỉ tìm được có hai cây mà thôi.

Một cây sư phụ đã dùng rồi, chỉ còn lại mỗi một cây đó thôi!”
Năm năm tìm được hai cây.

Nghe ông ta nói vậy, cuối cùng Huyết Lang cũng hiểu ra sao sư phụ mình lại sống ẩn ở hồ La Bố rồi.

Anh ta hỏi Huyết Tổ với ánh mắt ngấn lệ:
“Sư phụ, chẳng lẽ năm đó đan điền của sư phụ cũng bị vỡ ư?”
Nếu như đan điền ông ta không có vấn đề gì thì Huyết Lang cũng không thể nghĩ ra được tại sao sư phụ mình mạnh như vậy mà vẫn phải cố tìm cỏ Ma Quỷ làm gì.

Nhưng nghe xong câu hỏi của Huyết Lang, Huyết Tổ lại nhìn về phía Tây Nam, giống như có thể nhìn xuyên qua bầu trời đêm rộng lớn đó, thấy mặt biển mà đã in sâu trong lòng ông ta bao năm nay, và một người anh em giống ác ma ấy.

“Đúng vậy! Năm năm trước, lúc sư phụ quay lại An Nam, đan điền của sư phụ đã vỡ vụn ra rồi, thực lực cứ vậy mà giảm xuống.

Nhưng vì một người, nên sư phụ không muốn từ bỏ.”
Nói xong, trong đầu Huyết Tổ hiện lên một bóng người gầy gò.

Người đó đeo mặt nạ quỷ, dù ông ta đã ở bên đó rất nhiều ngày đêm rồi nhưng vẫn không nhớ nổi khuôn mặt của anh.

Nhưng chính người đàn ông không rõ mặt đó lại khiến Huyết Tổ không thể từ bỏ được, mà cũng không cam lòng từ bỏ chút nào.

“Lúc sư phụ rời khỏi vùng biển đó, sư phụ đã tự thề với lòng mình rằng nhất định sẽ có một ngày sư phụ sẽ chữa khỏi đan điền, tăng thực lực lên rồi quay lại bên người đàn ông đó, bảo vệ cậu ấy!”
Đoàng!
Nghe xong câu này, Huyến Lang hoảng sợ.

Anh ta không tưởng tượng ra nổi, rốt cuộc là người đàn ông như thế nào mà lại khiến cho một người mạnh như sư phụ mình phải trung thành đến mức đó.

Hồ La Bố là một nơi chẳng có gì, nếu ra đó ở thì sẽ phải chịu đựng sự buồn chán và cô độc không phải ai cũng chịu được.

Không đồ ăn, không nước uống, không bạn bè, tóm lại là chẳng có gì cả.

Nếu là người bình thường mà sống ở chỗ như vậy một năm thì kiểu gì cũng sẽ phát điên lên, vậy mà một người hung dữ như Huyết Tổ lại có thể lẳng lặng ở nơi đó, đày đọa bản thân mình tận năm năm trời, cuối cùng cũng tìm được cỏ Ma Quỷ để chữa khỏi đan điền cho mình.

Mị lực của người đàn ông đó thật sự nằm ngoài sức tưởng tượng của Huyết Lang.

“Sư phụ, rốt cuộc thì người đó là ai vậy? Con từng thấy sư phụ cứ nhìn mãi về hướng Tây Nam, bây giờ người đó đang ở đấy ạ?” Huyết Lang tò mò.

Năm đó, khi anh ta mới bắt đầu đi theo Huyết Tổ, cứ đến tối là anh ta thấy Huyết Tổ ngồi một mình dưới bầu trời đêm, giống như một con sói cô độc đang thầm khóc vì nhớ đàn sói của mình.

Mãi đến bây giờ, Huyết Lang vẫn không thể quên được cảm giác hoài niệm, xót xa, đau thương ấy.

.

Truyện Nữ Phụ
“Cậu ấy ư?”
Huyết Tổ nhớ đến người đó, dịu dàng mỉm cười:
“Đó là một người đàn ông như thần! Mười ba tuổi, một mình tiến vào An Nam, tự giết sạch mười sát thủ hàng đầu, g**t ch*t một nhân vật lớn nước ngoài.”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 571: 571: Chương 587


“Sư phụ sẽ chẳng bao giờ quên được hình ảnh bóng dáng gầy yếu, toàn là vết thương ấy đã bò về đại bản doanh của bọn sư phụ thế nào.

Từ khoảnh khắc đó, cậu ấy đã trở thành người đứng đầu giới xã hội đen của bọn ta.”
Uầy!
Huyết Tổ nói vậy, Huyết Lang chỉ thấy rợn da gà.

Sát thủ hàng đầu quốc tế, vậy là thực lực cũng phải tương đương với chính bản thân anh ta trước khi bị thương, tu vi thấp nhất thì cũng phải trên mức tông sư.

Mà một cậu bé mười ba tuổi lại giết được mười gã tông sư, và một nhân vật lớn quốc tế có thực lực mạnh hơn như vậy nữa?
Chuyện này nghe chẳng khác gì chuyện cổ tích cả.

“Cảm thấy ngoài sức tưởng tượng đúng không?”
Huyết Tổ nhìn vẻ mặt xúc động của Huyết Lang, mỉm cười:
“Không chỉ mỗi con, bây giờ mỗi lần nhớ lại chuyện năm đó, sư phụ cũng thấy rất khó tin.”

“Nhưng người đó lại như sinh ra để làm nên các kỳ tích vậy.

Từ hồi mười ba tuổi, sau khi lên làm trùm xã hội đen, cậu ấy đã dẫn bọn sư phụ đi chinh phạt khắp nơi! điện Minh Vương và vực Bát Thần cũng đều chết dưới tay bọn ta.

Các doanh trại ở Châu Mỹ đã đánh nhau đến chết, rồi Châu Á biến thành địa ngục trần gian! Hang ổ thứ mười ba ở Châu Âu, tất cả đều chết hết dưới tay người đàn ông đó.”
Gì cơ?
Nghe Huyết Tổ kể lại, Huyết Lang cảm thấy tê hết cả da đầu.

Doanh trại chết, địa ngục trần gian, mười ba hang ổ!
Mười năm trước, ba cái tên này giống như mặt trời ban trưa vậy, tất cả đều là những tên độc tà khiến người ta phải khiếp sợ.

Nhưng năm năm trước tất cả bọn họ đều bị g**t ch*t.

Mà đáng sợ nhất chính là điện Minh Vương và vực Bát Thần.

Đây đều là những thế lực đứng đầu giới xã hội đen khi đó, không ai dám khiêu chiến với họ, cứ lên tiếng kiểu gì cũng chết chắc!
Nhưng Huyết Lang không ngờ rằng tất cả những chuyện ấy lại có liên quan đến sư phụ mình và người đàn ông bí ẩn kia.

“Sư phụ, người đàn ông đó tên gì vậy? Rốt cuộc thì… anh ta đã đến cấp nào rồi?”
Huyến Lang không hiểu nổi.

Trước kia, anh ta cho rằng mình lên cấp tông sư là đã trâu bò lắm rồi.

Nhưng bây giờ anh ta mới hiểu ra, người đàn ông kia mới mười ba tuổi đã có thể g**t ch*t mười người như anh ta rồi.

Huống chi là bây giờ.

Có khi bây giờ anh ta còn chẳng có tư cách để chết trong tay người kia nữa rồi.

“Sư phụ không biết diện mạo của người đó, cũng không biết tên cậu ấy.”
Gì cơ?
Huyết Lang nghe xong lại ngẩn ra, sư phụ mình đi theo người kia mấy năm trời, g**t ch*t bao nhiêu người mà không biết đối phương trông thế nào, tên gì ư?
Sao lại như vậy được.

“Đó là luật!”
Huyết Tổ nhìn Huyết Lang, nghiêm túc nói:
“Trừ những người sắp chết, và những người mà cậu ấy muốn nói thì ra thì không ai được hỏi cậu là ai.

Mỗi lần xuất hiện trước mặt bọn ta, cậu ấy đều đeo một chiếc mặt nạ hình mặt quỷ.

Hồi đó mặt quỷ và đầu lâu đã trở thành biểu tượng và vinh quang của bọn ta.

Mà người đó cũng được gọi là Vua Huyết Ngục.”
Hóa ra là anh ta.

Sau khi nghe thấy cái tên Vua Huyết Ngục, Huyết Lang cảm thấy có một luồng khí lạnh chạy từ lòng bàn chân lên thẳng đầu mình.

Ba năm qua, anh ta rời khỏi vòng tay của Huyết Tổ, tung hoành khắp giới sát thủ, điều anh ta nghe thấy nhiều nhất chính là các truyền thuyết liên quan đến Vua Huyết Ngục.

Có rất nhiều người đứng đầu các nước rất sợ cái tên này.

Vô số vị sát thủ coi cái tên đó là tín ngưỡng của chính mình.

Trước kia Huyết Lang không hiểu là tại sao họ lại như vậy, dù sao thì trong mắt anh ta, những truyền thuyết về Vua Huyết Ngục ấy đều rất mơ hồ, ly kỳ.

Nhưng bây giờ được nghe sư phụ mình kể lại, anh đã hiểu ra.

Vua Huyết Ngục chính là hoàng đế của giới xã hội đen, là vị thần của tất cả bọn họ..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 572: 572: Chương 588


“Được rồi, mau ăn cây cỏ Ma Quỷ này đi.” Huyết Tổ mỉm cười, không kể chuyện nữa.

Huyết Lang nghe lời ông ta, gật đầu, nhận lấy cây thuốc rồi lập tức cho vào miệng nhai rồi nuốt.

Thảo dược bị nhai nát ra, nước của nó từ từ chảy xuống dạ dày của Huyết Lang.

Ngay sau đó, Huyết Lang cảm thấy có gì đó mát lạnh xông từ dạ dày về phía đan điền, điên cuồng đâm vào đó.

“Á!”
Đau!
Lúc này Huyết Lang chỉ cảm thấy đan điền của mình như bị đào ra, cơn đau khiến anh ta gào lên thảm thiết, mồ hôi lạnh túa ra từ trán anh ta, không ngừng nhỏ giọt.

Chẳng mấy chốc, lưng anh ta đã bị mồ hôi thấm ướt đẫm.

Thấy cảnh này, Huyết Tổ cũng không ngạc nhiên lắm:
“Cố chịu đi, đây là tác dung của cỏ Ma Quỷ, nó đang từ chữa đan điền của con đấy.”
Nghe xong câu này, Huyết Lang đang đau đến mức sắp ngất đi, bỗng tỉnh táo lại.

Anh ta vội vàng khoanh chân dưới đất, yên lặng điều khiển nội lực của mình, từ từ tập trung về phía đan điền.

Thời gian từ từ trôi đi.

Một phút.

Nửa tiếng.

Một tiếng.

Đúng ba tiếng đồng hồ sau, cả người Huyết Lang đã ướt sũng, giống như vừa được vớt từ dưới nước lên.

Nhưng điều đáng sợ là khí thế trên người anh ta bắt đầu lớn lên rất nhanh.

Khí thế và sức mạnh của anh ta cũng đã mạnh gấp mấy lần so với cấp tông sư trước kia.

“Sắp đột phá rồi à?”
Huyết Tổ vui vẻ mỉm cười.

Ông ta vừa nói xong thì có tiếng gì đó vỡ vụn vang lên từ chỗ đan điền của Huyết Lang.

“Phù!”
Trong vòng bán kính mấy mét liền xung quanh anh ta có một cơn gió lốc nổi lên, tất cả các loại hoa cỏ đã bị thổi rạp hết đi.

Huyết Lang mở choàng mắt.

“Con…”

Ánh mắt Huyết Lang còn hơi ngư ngác, anh ta đặt tay lên bụng, vẻ mặt tràn đầy vẻ vui sướng, kích động:
“Đan điền của con đã lành lại rồi! Hơn nữa thực lực cũng tăng lên thì phải? Bây giờ con là cấp đại tông sư rồi!”
Ào ào…
Nếu người bình thường nghe được thì kiểu gì cũng sẽ hoảng sợ.

Để có thể vượt qua cảnh giới tông sư lên đại tông sư, Lãnh Ngạo Thiên đã mất mười năm, Hạ Lan Sơn cũng xấp xỉ từng đó.

Nhưng bây giờ, Huyết Lang nhờ vào một cây cỏ Ma Quỷ, chữa lành đan điền rồi còn đột phá từ mức tông sư lên đại tông sư.

Nếu chuyện này bị truyền ra ngoài thì chắc chắn sẽ làm rung chuyển cả thành phố Nam Giang.

“Đúng vậy! Cỏ Ma Quỷ không chỉ có tác dụng chữa trị đan điền mà trong nó còn có linh khí đất trời, có thể làm tăng tu vi của con lên rất nhiều! Cộng thêm việc nội lực của con vốn đã rất mạnh rồi, bây giờ tăng cấp là chuyện rất bình thường.”
Huyết Tổ thỏa mãn gật đầu.

Huyết Lang thấy sư phụ mình xác nhận như vậy thì mừng như điên, cảm giác mất đi sau đó lại được lại thậm chí còn tăng lên hẳn một tầm cao mới, thật sự rất tuyệt vời.

“Ha ha ha… Con thành công rồi, con đã trở thành đại tông sư! Tên họ Lâm kia, thấy chưa hả? Ngày mai chính là ngày báo thù của Huyết Lang tao đây!”
Huyết Lang kích động đến mức run lên.

Trước kia anh ta đã từng thất bại thảm hại trước mặt Lâm Thiệu Huy, thậm chí còn gặp phải chuyện đả kích lớn nhất cuộc đời mình.

Nhưng bây giờ, được sư phụ giúp đỡ, anh ta đã vinh quang quay lại.

Vậy là ngày mai cuộc chiến giữa bốn vị đại tông sư sẽ biến thành… năm vị.

Nhìn vẻ hưng phấn của đồ đệ của mình, Huyết Phú Đồ nhếch mép cười lạnh:
“Đi thôi, sư phụ trò chúng ta đi gặp vị đại tông sư họ Lâm Kia xem nào.

Sau ngày mai sư phụ sẽ dẫn con quay lại Caribe, gặp Vua Huyết Ngục!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 573: 573: Chương 589


Òa!
Nghe xong, Huyết Lang cảm thấy cả người hừng hực lên!
Thần tượng! Anh ta sắp được gặp thần tượng của mình rồi sao?
Thoắt cái đã hết một ngày.

Ngày hôm sau, ngay từ sáng sớm thành phố Nam Giang đã trở nên cực kỳ sôi động.

Có rất nhiều người ùa ra đường, các cỗ xe sang cũng đổ hết về sân vận động của thành phố.

Cuộc chiến giữa các đại tông sư hôm nay sẽ được tổ chức ở sân vận động thành phố, không được chiếu trực tiếp mà chỉ có thể xem tại chỗ.

Chính vì điều này nên vé xem trực tiếp của cuộc chiến này trở nên cực kỳ khan hiếm, mặc dù ở thành phố Nam Giang, chỉ những gia tộc hàng đầu như tập đoàn Minh Long và các gia tộc hàng đầu mới có thể mua được vé vào xem trực tiếp.

Nhưng mười hai thành phố xung quanh thành phố Nam Giang và các tài phiệt, lãnh đạo cấp cao của tỉnh Nam Lộc điều muốn đổ về đây để xem phong thái của đại tông sư.

Phải biết là tỉnh Nam Lộc có tổng cộng mười ba thành phố, mặc dù số lượng đại gia và các gia tộc có thế lực của mỗi thành phố không nhiều, nhưng số lượng người củ mười ba thành phố cộng lại thì không hề ít chút nào.

Dù bây giờ mới là sáng sớm, nhưng cửa vào sân vận động đã chật ních các thể loại xe sang.

Porsche!
Lamborghini!
Phantom!
Nơi này chẳng khác nào một buổi triển lãm xe siêu lớn, có rất nhiều loại biển số xe, có cái là của tỉnh Nam Lộc, có cái là của ngay thành phố Nam Giang, cũng có cái là của thành phố Hải Dương bên cạnh…
Chưa lúc nào mà thành phố Nam Giang lại hội tụ nhiều quý tộc, đại gia như thế này.

Két két!
Một chiếc BMW dừng lại trong bãi đỗ xe của sân vận động.

Nếu như bình thường, BMW là một chiếc xe không tệ chút nào trong một bãi đỗ xe rồi.

Nhưng bây giờ thì nhìn nó lại cực kỳ lạc quẻ ở chỗ này.

Cha con Bạch Chí Phàm và ông cụ nhà họ Bạch từ từ xuống xe.

Sau khi thấy những chiếc xe sang trọng xung quanh, cả ba người nhà họ Bạch đều cảm thấy ngại ngùng đến mức đỏ bừng mặt.

“Ông nội! Chiếc xe này nhà mình, thật sự hơi… mất mặt đấy!” Bạch Chí Phàm xấu hổ nói với ông cụ nhà họ Bạch.

Nghe cháu trai nói vậy, khuôn mặt già nua của ông cụ cũng hơi đỏ lên:
“Đợi một chút đi! Chúng ta làm thân với đại tông sư họ Lâm rồi tiêu diệt tập đoàn Tập đoàn Bạch Lạc, sau đó đối sang chiếc xe sang trọng hơn.

Ông cụ đã nói vậy rồi thì cha con Bạch Chí Phàm cũng chỉ biết gật đầu.

Hôm nay họ đến đây, trừ việc để cho ông cụ xem cuộc chiến ra, còn là để làm quen với đại tông sư họ Lâm.

Dù sao thì cái danh đại tông sư cũng rất có trọng lượng.

Một câu nói của người ta có thể quyết định được sự sống còn của cả một tập đoàn.

Mà đại tông sư họ Lâm kia là người của thành phố Nam Giang, tất nhiên cũng trở thành đối tượng mà nhà họ Bạch muốn nịnh bợ.

“Ông nội, ông nhìn đi, kia là Từ Minh Long, Bloody Rosie và Trương Quốc Hào!”
“Hở? Anh Thanh, anh Tề của thành phố Hải Dương cũng đến!”
“Đằng kia còn có nhà họ Điền của Thành phố Nam Giang!”
"..."
Cha con Bạch Long Hải lộ rõ vẻ thán phục.

Những người đến xem cuộc chiến này, ai ai cũng là nhân vật hàng đầu của các thành phố, bình thường họ chỉ có thể thấy những người này qua màn hình TV, vậy mà bây giờ tất cả đều tề tựu ở đây, cảnh này thật sự rất hoành tráng.

Mọi chuyện vẫn chưa dừng lại ở đây.

“Két két!”
“Két két!”
Lại có một hàng xe Phantom nữa dừng lại ở bãi đỗ xe.

Sau đó có một người đàn ông dẫn theo bảy người vệ sĩ mặc vest đen, đeo găng tay trắng xuống xe, nhanh chóng xếp ra thành hàng.

Khi cửa của hai chiếc xe Rolls-Royce được mở ra, hai ông lão lần lượt bước xuống xe.

Thấy hai người này thì người nhà họ Bạch và cả mấy ông trùm như Từ Minh Long cũng đều giật mình.

Vì hai người này chính là đại tông sư Lãnh Ngạo Thiên và đại tông sư Hạ Lan Sơn..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 574: 574: Chương 590


“Đại tông sư họ Lãnh và đại tông sư họ Hạ đến rồi! Hai vị tông sư đó đã không xuất hiện ba năm rồi đấy, vậy mà bây giờ lại cùng nhau đến đây vì Huyết Tổ!”
“Hề hề, thật ra lần này họ đến là vì một tên to gan lớn mật nào đó ở thành phố Nam Giang này đã dám phế bỏ cháu trai của đại tông sư họ Lãnh và cháu gái của đại tông sư họ Hạ đấy.”
“Anh đang nói đến con rể của nhà họ Bạch à? Tôi cũng nghe nói rồi, thằng nhóc đó đúng là gan to bằng trời!”
"...".

truyện teen hay
Thấy Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn xuất hiện, những ông trùm của các nhà giàu có xung quanh lập tức bàn tán xôn xao, còn nhà họ Bạch thì lại vui vẻ chạy ra đón tiếp.

Ông cụ nhà họ Bạch cúi người với Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn:
“Chào hai vị đại tông sư, tôi là Bạch Duy Hùng!”
Bạch Duy Hùng?
Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn nhìn ông cụ, khẽ nhướn mày, hiển nhiên là cả hai người đều chưa bao giờ nghe đến cái tên này.

Ông cụ nhà họ Bạch hơi xấu hổ, nhưng vẫn cố nói tiếp:
“Lâm Thiệu Huy, tên đã khiến cháu trai và cháu gái của hai vị bị thương đã từng là con rể của nhà họ Bạch chúng tôi.

Mặc dù bây giờ Lâm Thiệu Huy đã bị đuổi ra khỏi gia tộc rồi nhưng với tư cách là chủ nhà họ Bạch, tôi vẫn muốn xin lỗi hai vị một câu.”

Nói xong, Bạch Duy Hùng và cha con Bạch Long Hải, Bạch Chí Phàm liền cúi thấp người xuống với hai người Lãnh Ngạo Thiên một lần nữa, vẻ mặt lộ rõ ý nịnh hót.

Nhưng sau khi nghe đến cái tên Lâm Thiệu Huy, sắc mặt Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn liền trầm xuống.

“Sao? Ông đến đây cầu xin cho thằng chó đấy à?”
Cảm giác áp bức lập tức tỏa ra từ hai vị đại tông sư.

Mấy người nhà họ Bạch lập tức bị dọa sợ đến mức đái cả ra quần.

“Không, không không! Hai vị đại tông sư đừng hiểu nhầm!”
Bạch Duy Hùng mồ hôi đầm đìa, vội vàng xua tay giải thích: “Chúng tôi không đến xin xỏ gì cho thằng nhóc đó! Thật không dám giấu giếm gì hai người, thằng đó không chỉ đắc tội hai vị mà còn đắc tội cả nhà họ Bạch chúng tôi nữa.

Lần này chúng tôi đến đây, là mong hai vị đại tông sư sau khi đánh xong trận hôm nay thì hãy phế cả thằng khốn đó luôn, coi như giúp nhà họ Bạch chúng tôi hả giận.”
Nghe ông cụ nói vậy xong, vẻ mặt Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn mới bình tĩnh trở lại.

“Hóa ra là vậy! Ông yên tâm đi, sau hôm nay thằng khốn đó sẽ phải trả cái giá rất đắt!”
“Đúng vậy, nó sẽ phải chịu lửa giận của hai lão già chúng tôi!”

Nói xong, Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn cũng chẳng buồn nhìn người nhà họ Bạch, cứ vậy chầm chậm đi vào nhà thi đấu trong sự bảo vệ của cả đám vệ sĩ.

Họ đi qua chỗ nào thì đều được những nhân vật lớn đứng gần đó chào hỏi một cách rất nhiệt hình.

Cực kỳ khí phách, cực kỳ vinh dự.

Sau khi nghe lời đảm bảo của hai vị đại tông sư xong, vẻ mặt người nhà họ Bạch cũng trở nên khoái chí hơn rất nhiều.

“Ông nội! Tốt quá rồi.

Xem thằng nhãi Lâm Thiệu Huy đó chết chắc rồi!”
“Đúng đấy! Lâm Thiệu Huy chết thì chúng ta có thể bắt tay vào việc chiếm lấy tập đoàn Tập đoàn Bạch Lạc rồi! Đừng quên là Tập đoàn Bạch Lạc không chỉ có mỗi cao ốc Hải Thụy, mà còn là sản nghiệp của anh em nhà Thái Quốc Phú nữa!”
Cao ốc Hải Thụy! Sản nghiệp của anh em nhà Thái Quốc Phú.

Nghe thấy hai cụm từ hấp dẫn này, ông cụ họ Bạch vui đến mức run cả người.

Nhưng họ lại không hề phát hiện ra mọi hành động của gia đình mình đều đã bị Từ Minh Long và Bloody Rosie nhìn thấy.

Những người tai to mặt lớn của thành phố Nam Giang đều nhìn về phía người nhà họ Bạch với ánh mắt nhìn mấy tên đần.

“Không biết sau khi người nhà họ Bạch biết được anh Thiệu Huy chính là đại tông sư họ Lâm thì sẽ có phản ứng thế nào nhỉ?”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 575: 575: Chương 591


Khóe miệng Từ Minh Long cong lên đầy châm chọc.

Mà Bloody Rosie cũng bật cười khúc khích:
"Đâu chỉ là đại tông sư? Nếu họ mà biết anh Lâm mới là boss cuối của chúng ta, chỉ e sắc mặt gia đình này sẽ vô cùng đặc sắc đó."
Dứt lời.

Từ Minh Long và Bloody Rosie đưa mắt nhìn nhau, ý cười của họ càng tươi hơn.

Lúc này đây, từng nhân vật lớn đi vào sân vận động, ông cụ Bạch vô thức quay đầu nhìn về phía ba con Bạch Tuấn Sơn rồi nói:
"Được rồi, hai đứa chờ ở đây đi, ta sẽ đi."
Xem ra với cuộc chiến vé vào cửa lần này, mỗi vé chỉ có thể đi vào một người mà thôi, mặc dù người nhà họ Bạch tới không ít, nhưng mà không có trường hợp nào ngoại lệ, họ chỉ có thể đợi ở bên ngoài sân vận động, yên lặng đợi chờ.

"Ông nội, nói gì thì nói, lần này ông phải tạo mối quan hệ với đại tông sư Lâm nhé.

Cháu nghi là lần trước mấy người của ông Phí ở thành phố Hải Dương đến đây hộ tống, không quản ngại cách xa trăm dặm là để đón đại tông sư Lâm đó."
Bạch Chí Phàm quay lại dặn dò ông cụ.

Nghe nói vậy, mấy người nhà họ Bạch đều hết sức sững sờ.

Không sai.

Nếu nói ở thành phố Nam Giang, nhân vật tầm cỡ nào mới đáng giá để ông Phí, ông Tề và các lão làng ở thành phố Hải Dương cùng tới hộ tống, vậy thì chỉ có một khả năng mà thôi, đó chính là đại tông sư Lâm.

"Không sai."

Ông cụ Bạch gật đầu đồng ý.

"Xem ra lần trước chúng ta gặp Lâm Thiệu Huy chỉ là sự trùng hợp mà thôi.

Chỉ e tên súc sinh này cũng không biết bản thân mình chỉ là bia đỡ đạn, người thật sự được hộ tống chính là đại tông sư Lâm!"
Dứt lời.

Vẻ mặt ông cụ Bạch hiện rõ sự chờ mong và phấn khởi:
"Mấy đứa yên tâm đi.

Lần này, dù thế nào đi nữa ta cũng sẽ cố gắng móc nối quan hệ với đại tông sư Lâm."
Vừa nói xong, ông cụ Bạch đi cùng với một nhóm các nhân vật tầm cỡ của thành phố Nam Giang, bước vào sân vận động, từ từ di chuyển.

Trước cửa sân vận động.

Có mấy vệ sĩ cường tráng lực lưỡng đang đứng đó kiểm tra thiệp mời.

Sau khi xác nhận là thiệp mời của mình thì mới được cho qua.

Lúc này đây, Bạch Chí Phàm và Bạch Tuấn Sơn nhìn theo ông cụ đi qua cửa kiểm tra an ninh cho đến khi biến mất ở lối vào.

Lúc này họ mới thở phào một hơi, vẻ mặt phấn chấn vô cùng.

"Ba à, con cảm thấy mong chờ vào tương lai của nhà họ Bạch chúng ta quá."
Bạch Chí Phàm ngoác miệng cười đến tận mang tai, trong đôi mắt anh ta lóe lên vẻ sung sướng và mong đợi.

"Một khi Lâm Thiệu Huy bị hai vị đại tông sư phế bỏ, Bạch Lạc sẽ bị chúng ta nuốt chửng, hơn nữa có được quan hệ với đại tông sư Lâm thì nhà họ Bạch chúng ta sẽ trở thành gia tộc giàu có nhất thành phố Nam Giang rồi."
Nghe nói vậy.

Bạch Tuấn Sơn bên cạnh cũng kích động đến đỏ mặt.

Nhưng mà ngay lúc ông ta vừa định nói gì đó.

Ông ta lại thấy một bóng người.

Hả?
"Chí Phàm, con xem cái người lái xe điện kia, có phải là...!Lâm Thiệu Huy không?"
Cái gì?
Lời vừa nói xong, Bạch Chí Phàm đã giật mình hoảng sợ.

Lâm Thiệu Huy sao?.

Truyện Ngược
Một thằng ở rể vô dụng thì tới đây làm gì?
Đặc biệt là khi có mặt hai vị tông sư là kẻ thù của cậu ta, cậu ta lại tới đây không phải là muốn chết hay sao?
Ngay sau đó, Bạch Chí Phàm vội vàng đưa mắt nhìn về phía bãi đỗ xe.

Anh ta kinh ngạc phát hiện ra, có một chiếc xe điện từ từ lái vào bãi đỗ xe của sân vận động.

Nhưng mà không chỉ dừng ở đó.

Cảnh tượng khiến ba con Bạch Tuấn Sơn như muốn rơi cả mắt đã xuất hiện.

Lâm Thiệu Huy không chỉ lái xe điện đi vào mà còn ngang nhiên dựng lại ở một vị trí đỗ xe rộng rãi khu vực VIP.

Sau đó thoải mái dừng xe của mình ngay tại đó, lấy móc khóa ra cẩn thận khóa xe lại..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 576: 576: Chương 592


"Chuyện này...!tên này điên rồi sao? Cậu ta lại đỗ xe điện của mình vào vị trí VIP kia à? Hơn nữa còn khóa xe lại rồi?"
Lúc này đây, Bạch Chí Phàm kinh hãi đến rơi cả cằm.

Rõ ràng vị trí đỗ xe VIP kia là để chuẩn bị cho đại tông sư.

Chẳng hạn như chiếc Rolls-Royce của Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn cũng dừng lại ở một vị trí VIP như thế.

Vậy mà bây giờ.

Lâm Thiệu Huy lại dừng một chiếc xe điện bên cạnh chiếc Rolls-Royce, sự chênh lệch như giữa trời và đất này khiến Bạch Tuấn Sơn và Bạch Chí Phàm không biết phải tỏ ra thế nào.

Không dừng ở đó.

Ba con Bạch Tuấn Sơn càng phải xạm mặt hơn.

Sau khi Lâm Thiệu Huy dừng xe lại, khóa xe yên vị nơi vị trí VIP đó, anh còn cố sức kéo xích, khóa ổ giống như thể sợ rằng chiếc xe của mình sẽ bị người ta ăn cắp mất.

"Hả...!trời ơi, đúng là không bình thường mà."
Ba con Bạch Tuấn Sơn đổ mồ hôi.

Một cái bãi đỗ xe rộng thênh thang có hơn trăm chiếc xe sang, làm gì có ai mất não mà đi trộm chiếc xe điện của cậu ta chứ?
Nhưng mà tuy hai người họ cạn lời như thế, nhưng trong lòng vẫn nghi ngờ vô cùng cực.

"Điều kỳ lạ nhất là, sao tên này lại đến được chỗ như thế này?"
Bạch Tuấn Sơn nhíu mày, trong lòng ông ta mơ hồ nảy sinh cảm giác có gì đó không ổn.

Mà Bạch Chí Phàm lại nở một nụ cười lạnh, mỉa mai:
"Ba à, chúng ta đi hỏi không phải là sẽ biết hay sao?"
Vừa nói, Bạch Chí Phàm đã bước thẳng về phía của Lâm Thiệu Huy.

Lúc anh ta vừa đi về phía Lâm Thiệu Huy, khóe miệng đã cong lên nở nụ cười khinh bỉ và châm chọc.

"Đây không phải là anh hùng của đất Nam Giang đã phế cậu Lãnh Bất Phàm và cô Hạ Lan Kiều hay sao?"
"Sao nào? Lâm Thiệu Huy, mày tới đây tìm chết đấy hả?"
Bạch Chí Phàm nói thẳng không chút khách sáo nào, tràn ngập vẻ trào phúng và chế nhạo.

Chỉ là…
Lâm Thiệu Huy không buồn liếc mắt nhìn anh ta một cái, anh lạnh nhạt đáp:
"Liên quan gì đến anh?"
Nói xong, Lâm Thiệu Huy nhìn sang giống như thể đang nhìn thấy kẻ ngu, liếc ngang Bạch Chí Phàm một chút rồi định đi ngang sang bên cạnh.

"Mày..."
Bạch Chí Phàm thấy Lâm Thiệu Huy không để ý đến mình thì tức giận muốn đỏ mặt, anh ta trợn mắt nhìn chằm chằm Lâm Thiệu Huy rồi uy h**p:
"Thằng kia, mày có biết mày dừng xe điện của mày ở chỗ nào không hả?"
"Là vị trí VIP đó, đừng nói cái đồ đáng chết như mày, cho dù có là Từ Minh Long trâu bò nhất thành phố Nam Giang này cũng không dám dừng ở đó nữa là?"

"Vị trí đỗ xe VIP đó là chuẩn bị cho đại tông sư, mày là cái thá gì?"
Giọng điệu của Bạch Chí Phàm lạnh buốt.

Chỉ là Lâm Thiệu Huy hoàn toàn không thèm để ý đến, lúc này đây anh đã đi thẳng đến gần lối vào của sân vận động.

"Này!"
"Lâm Thiệu Huy, xem ra mày cũng giỏi gớm nhỉ? Còn muốn vào sân vận động nữa hả? Ha ha ha..."
Sau khi Bạch Chí Phàm nhìn thấy cảnh tượng đó thì bật cười ha hả.

Không chỉ mình anh ta mà Bạch Tuấn Sơn bên cạnh cũng khinh thường lắc đầu:
"Tên ngu ngốc này lại bắt đầu điên khùng rồi đấy.

Chỉ có tài phiệt nhà giàu cao cấp nhất thành phố mới có tư cách đi vào sân vận động này mà thôi.

Nó muốn tự làm xấu mặt bản thân mình hay sao?"
Ngay sau đó, Bạch Chí Phàm và Bạch Tuấn Sơn cùng khoanh tay lại, từ từ xem trò hay.

Ở lối vào của sân vận động, có mấy vệ sĩ chuyên nghiệp phải kiểm tra thân phận rồi mới cho vào.

Mà Lâm Thiệu Huy còn không có thiệp mời thì chắc chắn sẽ bị đuổi thẳng cẳng, khi đó thì mất mặt vô cùng.

Tạch tạch tạch.

Hai ba con nhìn kỹ, khoảng cách giữa Lâm Thiệu Huy và lối vào càng lúc càng gần.

Mãi đến tận khi anh đi tới.

Nhưng vẫn không hề có ý định lấy thiệp mời ra.

"Ha ha ha...!quả nhiên là cái tên này không có thiệp mời.

Cứ chờ mà xem, lát nữa là bị đuổi ra thôi."
"Đồ ngu, tên này ngớ ngẩn thật."
Hai ba con Bạch Tuấn Sơn cười như điên.

Chỉ là ý cười của họ vừa hiện lên đã bị cảnh tượng tiếp theo làm cho đờ đẫn..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 577: 577: Chương 593


Sau khi Lâm Thiệu Huy đi vào thì bọn họ lại nhìn thấy từng bảo vệ áo đen tháo vát ấy, lại chỉnh tề đứng ngay thẳng lại, sau đó tất cả đều cúi người chào Lâm Thiệu Huy.

Hơn mười nhân viên bảo vệ cùng nhau cúi chào, cảnh tượng này khiến người ta vô cùng kinh ngạc.

Cảnh tượng này đập vào tầm mắt của hai ba con Bạch Tuấn Sơn, khiến cho điệu cười châm biếm trên mặt họ chốc lát đông cứng lại, con ngươi của hai người suýt nữa rơi ra rồi.

“Ba! Mẹ… Mẹ nó, con nhìn nhầm rồi sao? Hình như Lâm Thiệu Huy… đã đi vào trong rồi?”
Bạch Chí Phàm nuốt ực một miếng nước bọt, trên mặt hiện lên vẻ khó tin.

Không chỉ có anh ta.

Bạch Tuấn Sơn ở bên cạnh cũng kinh ngạc há hốc mồm.

“Không… Không thể nào! Mọi khán giả được mời chỉ có thể dựa vào thiệp mời mới có thể vào! Tên nhóc này rõ ràng không có lấy thiệp mời ra, những tên nhân bảo vệ đó đần độn sao? Sao có thể cho cậu ta vào được?”

Nói rồi, Bạch Tuấn Sơn ra sức xoa xoa đôi mắt của mình.

Sau khi ông ta xác nhận Lâm Thiệu Huy thật sự không có một tấm thiệp mời mà vào được sân vận động, rồi biến mất trong dòng người, thì Bạch Tuấn Sơn hoàn toàn bùng nổ rồi.

“Không được! Ba phải đi hỏi bọn họ thử!”
Nói xong.

Bạch Tuấn Sơn liền dẫn Bạch Chí Phàm đi về phía cửa vào.

Hai cha con Bạch Tuấn Sơn vừa mới lại gần cửa.

Thì thấy hơn mười nhân viên bảo vệ áo đen, lập tức chặn trước mặt bọn họ, mặt mày ai nấy cũng hung ác dữ tợn, như đang bày thế trận chờ quân địch.

“Thưa ông, mời ông đưa thiệp mời ra!”
Bảo vệ áo đen đứng đầu nói với vẻ mặt đầy nghiêm nghị.

Và khi nghe thấy lời này.

Bạch Tuấn Sơn liền nổi nóng quát lên:
“Thiệp mời cái gì! Không lẽ mắt các người mù rồi sao? Không nhìn thấy tên nhóc lúc nãy không hề có thiệp mời, sao mấy người có thể cho cậu ta vào?”
“Còn nữa, các người đần độn sao? Tại sao phải cúi người chào cậu ta? Cậu ta là cái thá gì chứ?”
Trong lòng Bạch Tuấn Sơn vô cùng tức giận, dẫu sao cảnh tượng lúc nãy quả thực đã vả vào mặt ông ta, ông ta làm sao có thể chấp nhận được.

Và Bạch Chí Phàm ở bên cạnh cũng kêu gào lên.

“Không lẽ mấy người không nhìn thấy sao? Cái thằng đó lái xe đạp điện đến đó? Còn to gan, đậu xe đạp điện của mình ở chỗ đậu xe VIP!”

“Đó là chỗ đậu xe của đại tông sư, cậu ta là đồ rác rưởi, dựa vào đâu chứ?”
Hai cha con lúc này tức giận, trách mắng liên tục, không có chút khách sáo nào cả.

Khi nghe thấy những lời nói này, ánh mắt của những bảo vệ áo đen đó càng ngày trở nên lạnh lẽo.

“Có liên quan gì đến hai người?”
Cái gì!
Khi nghe thấy lời nói của bảo vệ áo đen đứng đầu, hai cha con Bạch Tuấn Sơn đều ngây người.

“Cậu… Lúc nãy cậu mới nói cái gì?” Bạch Tuấn Sơn gần như không dám tin vào tai mình.

Chỉ là cảnh tượng tiếp theo càng khiến cho họ kinh ngạc há hốc mồm.

Ánh mắt của người bảo vệ áo đen đứng đầu nhìn hai cha con Bạch Tuấn Sơn giống như đang nhìn một cặp đần độn vậy, anh ta cười giễu nói:
“Tôi nói, xe của anh lúc nãy, muốn đậu ở đâu thì đậu ở đấy!”
“Anh ấy muốn vào sân vận động thì vào sân vận động!”
“Liên quan đéo gì đến hai người?”
Mẹ… Mẹ kiếp!
Sau khi nghe thấy lời nói của người bảo vệ áo đen đứng đầu, hàng ngàn câu chửi thề chạy qua trong đầu của hai cha con Bạch Tuấn Sơn.

Mẹ nó sao thế này?
Thế giới này điên rồi sao?
Một đứa con ở rể rác rưởi tầm thường mà lại khiến cho những bảo vệ này bảo vệ như vậy?
Không chỉ có như vậy.

Người bảo vệ áo đen đứng đầu, ánh mắt lạnh băng, vung tay lên:
“Người đâu! Hai tên này lại dám sỉ nhục anh Thiệu Huy, ném bọn họ ra ngoài!”
“Rõ!”
Theo sau đó là một hồi đáp dữ dội.

Vù vù!
Một đám bảo vệ áo đen vây quanh lại, bảy tay tám chân bắt lấy hai cha con Bạch Tuấn Sơn, hung hăng ném bọn họ ra ngoài như ném chó chết vậy..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 578: 578: Chương 594


Cùng thời điểm này!
Sau khi Lâm Thiệu Huy vào trong sân vận động thì anh tìm một vị trí yên tĩnh rồi ngồi xuống.

Còn về trò cười ở bên ngoài sân vận động, anh không có xen vào, và cũng lười chú ý đến.

Trong mắt anh.

Nhà họ Bạch chỉ là một bầy dế kiến, chỉ vậy thôi, thậm chí họ còn khiến anh không có hứng thú nhìn một cái nữa.

“Là Huyết Bộc sao?”
Ánh mắt của Lâm Thiệu Huy nhìn chằm chằm vào bục trên cao trong sân vận động, trong ánh mắt hiện lên sự kích động và phấn khích vô cùng.

Huyết Bộc chưa từng nhìn bộ mặt thật của anh, đặc biệt bây giờ cho dù là giọng nói của Lâm Thiệu Huy thì cũng khác nhau một trời một vực với khi ở trong Huyết Ngục năm đó.

Là một đại ca trong Huyết Ngục, giọng nói của anh lộ ra sự lạnh lùng và uy nghiêm đáng sợ, giống như ma quỷ dưới địa ngục.

Thế nhưng bây giờ!
Với ba năm sống trong nhà họ Bạch, giọng nói của anh dửng dưng mà lại điềm đạm.

Đừng nói là Huyết Bộc, cho dù là bất cứ một kẻ mạnh trong Huyết Ngục cũng không có cách nào phân biệt ra được.

“Hôm nay, có lẽ là lần đầu tiên ông nhìn thấy bộ mặt vốn có của tôi nhỉ?”
Lâm Thiệu Huy cười, sau đó bắt đầu nhắm mắt thư giãn.

Và cùng lúc này.

Các nhân vật lớn ngồi ở phía trước, ai nấy cũng thì thầm với nhau, bàn tán xôn xao.

“Này, bây giờ đại tông sư Lãnh với đại tông sư Hạ đã đến cả rồi! Tại sao vẫn chưa nhìn thấy đại tông sư Lâm thần bí đó vậy?”
“Xì! Theo tôi thấy, cái người họ Lâm đó có thể sẽ không đến! Nếu không thì tại sao Huyết Tổ khiêu khích hai lần ở trên truyền hình nhưng cái người họ Lâm đó không đáp lại lấy một lần chứ.”
“Đúng thế, dẫu sao thì Huyết Tổ nổi tiếng là Ác Ma cao siêu đã lâu! Tên đại tông sư Lâm kia có thể chỉ là một người mới mà thôi, không dám đến cũng bình thường!”
“…”
Xung quanh gần như toàn là các nhân vật lớn của mười ba thành phố ở Nam Lộc.

Và lúc này chủ đề bàn tán của họ gần như đều liên quan đến đại tông sư Lâm.

Đặc biệt, kết luận của họ cũng vô cùng thống nhất.

Đó chính là đại tông sư Lâm hoàn toàn không dám đến, càng không dám đấu với Huyết Tổ.

Cạch!
Và trong lúc mọi người đang ồn ào.

Một tiếng bước chân nặng nề phát ra từ trên bục cao ở trung tâm của sân vận động.

Mọi người nhìn thấy hai bóng hình từ từ sải bước trên sân khấu, người bên trái người bên phải.

Hai người đó chính là Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn.

“Mau nhìn kìa, hai vị đại tông sư lên sân khấu rồi! Sắp đến thời gian mà Huyết Tổ nói rồi!”
“Thật là mong chờ nha! Không biết hai vị đại tông sư có thể chém giết Ác Ma Huyết Tổ kia ngay tại chỗ không!”
“…”
Gương mặt của các nhân vật lớn tràn đầy kích động.

Chém giết?
Không sai!
Ở An Nam, có một quy tắc không được viết ra.

Hễ là người trong võ thuật, người trả thù hoặc là người thách đấu, chỉ cần hai bên không có thỏa thuận “đến điểm dừng”, thế thì cho dù có xảy ra án mạng thì phía chính phủ cũng sẽ không truy cứu.

Cũng chính là nói.

Hôm nay bất luận là Huyết Tổ giết Lãnh Ngạo Thiên với Hạ Lan Sơn, hay là hai người chém giết Huyết Tổ thì đều sẽ không bị bắt.

Đây là ân oán cá nhân của người trong võ thuật, chỉ có như vậy.

Lúc này!
Dưới ánh mắt tôn kính của mọi người, hai vị đại tông sư đã bước lên võ đài.

“Mọi người!”
Trong giọng nói của Lãnh Ngạo Thiên chứa đựng năng lượng thực sự, như một làn sóng cuồn cuộn, lan tỏa đến mọi ngóc ngách trong sân vận động.

Ánh mắt sắc bén của ông ta quét qua từng hình bóng đang nhìn trên khán đài.

Và theo ánh mắt ông ta lướt qua, các nhân vật lớn đang nhìn trên khán đài phút chốc trở nên yên tĩnh.

Mọi người chỉ cảm thấy ánh mắt của Lãnh Ngạo Thiên giống như một con dao lạnh lẽo cứa qua trên người bọn họ, khiến họ chỉ cảm thấy ớn lạnh toàn thân.

“Đây… Đây là ánh mắt của đại tông sư sao? Trời đất, chỉ có một ánh mắt thôi mà tôi cũng có cảm giác rùng mình?”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 579: 579: Chương 595


Các nhân vật lớn bây giờ câm như hến.

Gần như trong nháy mắt, tất cả âm thanh ồn ào trong cả sân vận động bỗng im bặt, im lặng đến mức cây kim rơi xuống cũng có thể nghe được.

Cho đến lúc này.

Lãnh Ngạo Thiên mới hài lòng gật gật đầu, sau đó tiếp tục nói:
“Hôm nay, tôi với anh Sơn đến đây là vì trừ hại cho An Nam!”
“Chắc hẳn mọi người cũng biết, cái tên Huyết Tổ, nổi tiếng hung ác lẫy lừng, rất nhiều kẻ mạnh võ đạo chết trong tay ông ta, loại người này, chúng ta phải tiêu diệt!”
Lời nói của Lãnh Ngạo Thiên oai phong lẫm liệt.

Khiến cho các nhân vật lớn trong chốc lát sục sôi bầu nhiệt huyết, một loạt reo hò lên.

Không chỉ dừng lại ở đây.

Lãnh Ngạo Thiên tiếp tục nói:
“Còn nữa, thành phố Nam Giang mới xuất hiện một đại tông sư, nhưng mà hai chúng tôi chưa từng gặp qua người này, cũng không biết người này có thực sự như lời đồn hay không!”

“Nhưng mà điều chắc chắn duy nhất, đó là vị đại tông sư Lâm kia, chúng tôi trông chờ không nổi nữa rồi!”
Xuỵt!
Nghe thấy lời này, các nhân vật lớn ở xung quanh liền xuỵt một tiếng động trời với “Đại tông sư Lâm”.

Trên khuôn mặt của mỗi nhân vật lớn, đều xuất hiện sự khinh thường sâu sắc.

“Kẻ hèn nhát!”
Đặc biệt vào cái lúc này, không biết là ai hét lên một tiếng “Kẻ hèn nhát”, ngay sau đó, giống như viên đá quăng xuống mặt hồ phẳng lặng, lập tức gây nên cơn sóng dữ dội.

“Đại tông sư Lâm, kẻ hèn nhát!”
“Đại tông sư Lâm, kẻ hèn nhát!”
“…”
Các nhân vật lớn tôn kính Lãnh Ngạo Thiên, lúc này ai cũng hưởng ứng sôi nổi, những tiếng hò hét thấu trời vang dội trong sân vận động.

Gần như trong lòng tất cả mọi người đã gán cho “Đại tông sư Lâm” thần bí đó một nhãn hiệu là kẻ hèn nhát.

Và khi nhìn thấy cảnh tượng này.

Lãnh Ngạo Thiên với Hạ Lan Sơn bất giác nhìn nhau, khóe miệng của hai người hiện lên nụ cười hài lòng.

Đây chính là kết quả mà bọn họ muốn.

Ở Nam Lộc chỉ có thể có hai vị đại tông sư cao quý, đó là hai Lãnh Ngạo Thiên ông ta với Hạ Lan Sơn.

Còn về đại tông sư Lâm?
Chỉ sẽ trở thành một trò cười, không hơn được.

Lúc này, những tiếng “kẻ hèn nhát” động trời ngày càng vang dội trong sân vận động.

Sau đó Hạ Lan Sơn xua tay một cái.

Thì tiếng hò hét vang dội đó mới từ từ lắng xuống.

Hạ Lan Sơn sải bước đi ra.

Hơi thở của đại tông sư cuồn cuộn dâng trào trên người ông ta, giống như một tà khí ma quỷ, lộ ra một sự áp bức đáng sợ khiến gan dạ người ta run rẩy.

Ông ta nhìn đám đông, thu nắm đấm lại, vung tay hô lớn:
“Hôm nay, trừ ma bảo vệ đạo! Chém giết Huyết Tổ!”
Ầm!
Theo sau lời nói của Hạ Lan Sơn là tiếng hét đinh tai nhức óc.

Tiếng hò hét của các nhân vật lớn trong sân vận động lại vang lên một lần nữa.

Tất cả các nhân vật lớn của Nam Lộc dưới sự động viên tinh thần của hai vị đại tông sư, ai nấy cũng đều kích động phấn khích đỏ cả mặt, và cũng từ từ giơ cánh tay lên mà hò hét.

“Chém giết Huyết Tổ!”
“Chém giết Huyết Tổ!”
“Chém giết Huyết Tổ!”
Lúc này, trong mắt của những nhân vật lớn ở Nam Lộc đó, dường như Huyết Tổ trở thành một thú săn vậy.

Chỉ cần ông ta đến thì nhất định phải chết.

Hò hét động trời, tuyên truyền giác ngộ.

Thế nhưng chính vào lúc này.

Vù…
Trong cả sân vận động chốc lát lại nổi một cơn gió lớn lên.

Một cơn gió lớn lạnh lẽo và u ám, gần như thổi qua một nơi nào đó thì đều khiến cho tiếng hò hét ở nơi đó của các nhân vật lớn Nam Lộc bỗng im bặt.

Mọi người đều không kìm chế được mà rùng mình một cái.

“Chém giết sư phụ của tôi?”
“Chỉ dựa vào các người sao?”
Cái gì?
Khi cơn gió lớn cuồn cuộn lướt qua, cho đến lúc này mọi người mới phát hiện ở giữa khán đài sân vận động đã có thêm hai bóng người,
Một già một trẻ!
Chính là sát thủ Huyết Lang, cùng với… Ác Ma Huyết Tổ!.
 
Back
Top Bottom