Ngôn Tình Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 580: 580: Chương 596


Huyết Lang!
Huyết Tổ!
Sau khi nhìn thấy hai bóng dáng một già một trẻ này, mấy người trong sân vận động đều cảm thấy mí mắt của mình như giật mạnh.

Nhịp tim của họ điên cuồng tăng nhanh, nhảy lên thình thịch.

Hai người kia đến đây từ lúc nào vậy?
Trong lòng mỗi người đều nảy ra nghi vấn đó.

Không có ai thấy rõ!
Cũng không ai phát hiện ra điều gì.

Trong mắt mọi người, hai người này bay tới như mang theo cuồng phong gió lốc, khiến cho người ta khó mà tin nổi.

Tĩnh lặng...!
Sau khi hai thầy trò Huyết Tổ xuất hiện, bầu không khí trong sân vận động ngột ngạt và nặng nề hết sức.

Ngay cả Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn trên kia cũng bất giác nhíu mày.

"Thân pháp này đúng là kỳ lạ."
Lúc này đây, hai đại tông sư liếc mắt nhìn nhau, họ đều nhìn thấy trong ánh mắt của đối phương có sự chấn động mạnh mẽ.

Quá nhanh.

Thân pháp của hai người này nhanh đến mức họ không thể phát hiện ra, đúng là khó mà tưởng tượng nổi.

Nhưng mà, rất nhiều nhân vật lớn ở Nam Lộc đang nhìn họ chằm chằm, Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn cũng không thể mất đi khí thế của đại tông sư được.

Lúc này đây, họ bước về phía trước một bước, vẻ mặt hung thần ác sát.

"Huyết Tổ, rốt cuộc ông cũng xuất hiện rồi, nếu đã vậy...!thì để cái mạng lại đây!"
Đôi mắt của Lãnh Ngạo Thiên nhìn chằm chằm người kia, vẻ mặt sục sôi ý chí chiến đấu đến điên cuồng.

Mà Hạ Lan Sơn đứng bên cạnh ông ta.

Cũng đang nhìn Huyết Tổ như vậy, ông ta nở nụ cười ý nhị:
"Nếu hôm nay ta giết hai người thì nước ta lại bớt một tai họa rồi!"
Bớt một tai họa?
Nghe thấy mấy câu từ đầy tính chính nghĩa của Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn, Huyết Tổ bất giác cười lạnh:
"Mấy người giết tôi không phải là vì trừ ma vệ đạo!"
"Mà là vì...!hư danh mà thôi!"
Cái gì?
Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn không thể nào nghĩ tới, Huyết Tổ lại thẳng thừng như vậy, cứ thế nói toạc ra mục đích của hai người.

"Ha ha..."
Huyết Tổ cười u ám, càng lúc càng kinh dị:
"Tôi đã giết vô số người, nhưng những người tôi giết đều là người đáng chết!"
"Họ bắt nạt đàn ông, chọc ghẹo đàn bà, họ giết người vô tội, có chết cũng không hết tội."
Nói xong.

Đôi mắt của Huyết Tổ như thể có thể nhìn thấu được lòng người, ông ta trừng mắt nhìn chằm chằm Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn, vẻ mặt hết sức khinh thường.

"Mà mấy người lại dựa vào cái danh trừ ma vệ đạo để giết tôi, không phải là vì muốn đạp lên hài cốt của tôi để rèn đúc nên sự anh minh cho mấy người à?"

"Đáng tiếc.

Mấy người chỉ...!muốn chết mà thôi!"
Rầm.

Hung hăng thật!
Ngông cuồng quá!
Sau khi nghe Huyết Tổ nói xong, mấy nhân vật lớn trong sân vận động lại sôi sục thêm lần nữa.

Họ không ngờ là trước mặt hai vị đại tông sư cao thủ Nam Lộc mà Huyết Tổ có thể bình tĩnh đến như vậy, giống như không hề lo lắng một chút nào.

"Hừ!"
"Dù cho ông giết ai đi chăng nữa thì trên tay ông đã nhuốm đầy máu tươi, mà hôm nay chúng ta muốn báo thù rửa hận cho những người tử nạn."
Sau khi Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn nói xong, hai người chia ra hai bên trái phải, bày thế trận.

"Đến đi, để hai người chúng ta thử xem thủ đoạn của Huyết Tổ ông như thế nào?"
Dứt lời.

Hai người họ đã chia làm hai phía.

Chuẩn bị hợp lực, vây công Huyết Tổ.

Không thể không nói.

Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn đúng là cẩn thận, họ không hề dự định đánh đơn mà vừa xông lên đã muốn hợp lực để giết Huyết Tổ.

Đáng tiếc!
Sau khi thấy tư thế của hai người họ.

Huyết Tổ lại khẽ lắc đầu, bước chân lùi về sau một bước.

"Xin lỗi, đối thủ của mấy người không phải là tôi!"
"Mà là nó."
Vừa nói, Huyết Tổ đã chỉ sang...!Huyết Lang bên cạnh mình..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 581: 581: Chương 597


Cái gì?
Nghe nói vậy, cho dù là hai người Huyết Tổ hay là các nhân vật Nam Lộc ở trong sân vận động lúc này đây, ai nấy đều trợn tròn cả mắt.

Có ý gì vậy?
Huyết Tổ nói là, ông ta sẽ không ra tay với hai người Lãnh Ngạo Thiên, mà để cho đồ đệ của mình là Huyết Lang xuất chiến?
Ồ!
Sau khi phản ứng lại, cả sân vận động sục sôi thêm lần nữa.

"Điên rồi, Huyết Tổ muốn đẩy đồ đệ của mình lên chịu chết hay sao? Huyết Lang kia đã bị phế rồi mà!"
"Đúng đó, anh xem cái dáng vẻ lôi thôi lếch thếch của anh ta kìa, giống như ăn mày ấy.

Người như vậy chỉ sợ không chống nổi một cái tát của đại tông sư Lãnh ấy chứ, có khi là đã chết tươi rồi?"
"Hừ, ngông cuồng thật.

Huyết Tổ giở trò quỷ gì vậy? Đừng nói là Huyết Lang đã bị phế, cho dù là Huyết Lang ở thời kỳ đỉnh cao đi nữa cũng chỉ là một tông sư mà thôi.

Sao có thể trở thành đối thủ của đại tông sư Lãnh và Hạ kia chứ?"
"..."
Trong sân vận động, tiếng nghị luận ầm ĩ nháo nhào.

Dường như ánh mắt của tất cả mọi người đều đang nhìn về phía Huyết Tổ giống như thể người điên.

Mà trên sân khấu.

Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn cũng sa sầm mặt mày đến cùng cực.

Nhục nhã.

Trong mắt họ, Huyết Tổ để đồ đệ của mình xuất chiến, rõ ràng là ông ta muốn nói, hai người không đáng để ông ta phải ra tay.

Cái kiểu nhục nhã đó khiến hai người Lãnh Ngạo Thiên như muốn phát điên.

"Huyết Tổ, ông muốn để cho đồ đệ của mình chịu chết đó à?"
Lãnh Ngạo Thiên nhìn chằm chằm Huyết Tổ, giọng nói chứa đựng sát ý ngập tràn.

Chịu chết?
"Ha ha ha..."
Huyết Tổ vô thức bật cười.

Cười như xem thường mỉa mai, giống như thể ông ta vừa nghe được chuyện cười làm mình không nhịn nổi:
"Tiểu Lang à, bọn họ không tin con kìa, vậy thì bộc lộ khí thế của mình đi."
Hả?
Một câu nói của Huyết Tổ làm cho mí mắt của hai người Lãnh Ngạo Thiên như co giật.

Mà ngay lúc họ còn chưa kịp phản ứng lại.

Ầm!
Hai người bỗng cảm giác được có một luồng sát khí kinh khủng phát ra từ trên người Huyết Lang, cuồn cuộn mãnh liệt như sóng lớn, cuốn sạch toàn bộ mọi thứ.

Sau khi cảm nhận được khí thế này, đôi mắt của Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn suýt chút nữa rơi ra.

"Đại...!đại tông sư!"
Cái gì?
Không chỉ hai người Lãnh Ngạo Thiên kinh hãi gần chết.

Mà ngay cả các nhân vật lớn Nam Lộc đang đứng quanh khán đài trong sân vận động cũng bật dậy khỏi ghế ngồi của mình.

Trên khuôn mặt họ hiện rõ sự kinh hãi gần chết.

Huyết Lang là đại tông sư rồi?
Chuyện này...!sao có thể?
Bối rối quá!
Lúc này đây, cho dù là hai người Lãnh Ngạo Thiên hay là các nhân vật lớn mạnh trong sân vận động đều choáng váng vô cùng.

"Không...!không thể nào.

Trước kia đồ đệ của ông đã bị tên họ Lâm phế bỏ đan điền rồi mà, sao...!sao anh ta có thể không tệ hại hơn mà còn đột phá chứ?"
Giọng nói của Lãnh Ngạo Thiên như đang run rẩy.

Gương mặt già nua giống như thể gặp ma.

Mà nghe nói thế.

Huyết Lang lại nở một nụ cười uy nghiêm đáng sợ.

"Bất ngờ lắm sao?"
"Nhưng mà có nhiều bất ngờ đang chờ đợi ông đây.

Đến lúc ông chết rồi, yên tâm, tôi sẽ nói cho ông biết tại sao?"

Ồ!
Lời nói của Huyết Lang hung hăng và ngông cuồng đến lạ.

Nhưng khiến cho mọi người phải ngạc nhiên là.

Sau khi anh ta nói xong câu này thì bóng người bỗng lóe lên, xông về phía Lãnh Ngạo Thiên.

Chủ động đánh giết?
"Muốn chết à?"
Lãnh Ngạo Thiên bị chọc giận thật rồi.

Mặc dù ông ta kinh ngạc vì sao mà Huyết Lang không bị phế bỏ mà lại có đột phá, nhưng là một đại tông sư có uy tín, sao ông ta có thể để tâm đến một đại tông sư chỉ mới lên cấp mà thôi.

"Anh Sơn, giao nó cho tôi."
Nói xong.

Lãnh Ngạo Thiên cũng phi thân, lao thẳng về phía Huyết Lang.

Chỉ là lúc hai người vừa ra tay, một cảnh tượng khiến cho Lãnh Ngạo Thiên sợ đến mất hồn xuất hiện!.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 582: 582: Chương 598


Ầm! Ầm! Ầm!
Lúc này đây, trên sân khấu trung tâm của sân vận động vang lên tiếng nổ không ngừng.

Hai vị đại tông sư là Lãnh Ngạo Thiên và Huyết Lang di chuyển như ảo ảnh, chập chờn thảo phạt giữa đài cao.

Mỗi nắm đấm của họ đều chứa đầy chân ký, mang theo khí thế vô cùng tận.

Đừng nói là người bình thường.

Cho dù là tông sư cường giả cũng có thể bị nắm đấm này làm cho chết tươi.

Nhưng mà lúc này đây.

Khiến Lãnh Ngạo Thiên cảm thấy khó tin là, khi nắm đấm của ông ta vung xuống thì Huyết Lang lại có thể đỡ được từng cái một.

Lại không có cách nào làm tổn thương được đối phương.

Mà còn đáng sợ hơn là.

Sức mạnh của Huyết Lang vô cùng lớn, mỗi cú đánh làm cho cánh tay của Lãnh Ngạo Thiên cũng cảm thấy đau đau, giống như muốn gãy vỡ.

Một chiêu!
Lại một chiêu!
Nhìn thấy hai bóng người cố gắng tranh đấu trên đài cao, rất nhiều nhân vật lớn trong sân vận động đều nhìn đến trợn tròn cả mắt.

"Hay quá...!mạnh quá! Hai người kia như phát ra sóng điện ấy, tôi cứ có cảm giác uể oải không làm gì nổi."
"Đáng sợ thật.

Rõ ràng trước đó Huyết Lang đã bị phế rồi, sao anh ta lại trở thành đại tông sư được?"
"Đúng đấy, hơn nữa bây giờ hắn còn đánh ngang ngửa với đại tông sư Lãnh, chuyện này...!đúng là không thể tưởng tượng nổi."
"..."
Nhìn quyền thế của Huyết Lang càng lúc càng cuồng bạo, rất nhiều nhân vật lớn ở Nam Lộc xung quanh cũng phải run rẩy cả người.

Hai sư phụ trò này là hai đại tông sư.

Chuyện này khiến cho người ta thấy kinh hãi vô cùng.

Rầm!
Mà ngay lúc này đây, chuyện khiến cho bọn họ càng thêm hoảng sợ cũng xảy ra.

Một cú nổ vang trời, cú đấm của Huyết Lang đánh mạnh vào hai cánh tay của Lãnh Ngạo Thiên.

Cú đấm này như chứa đựng một sức mạnh vô biên kinh hãi, nhất thời khiến cho sắc mặt của Lãnh Ngạo Thiên biến sắc.

Cả người ông ta không ngừng lùi về phía sau.

Lùi đến hơn mười bước thì mới đứng vững được.

Tí tách!
Tí tách!
Từng giọt mồ hôi lớn chừng hạt đầu không ngừng nhỏ xuống từ trán của Lãnh Ngạo Thiên.

Lần thứ hai ông ta nhìn về phía Huyết Lang, ánh mắt không còn khinh bỉ nữa mà lại chứa đựng sự nghiêm túc lạ thường:
"Anh Sơn, một mình tôi chắc là không có cách nào giải quyết được rồi."
Cái gì?
Hạ Lan Sơn nghe ông ta nói vậy cũng có phần hoảng hốt.

Có thể khiến cho Lãnh Ngạo Thiên nói ra câu này, đủ thấy Huyết Lang mạnh mẽ đáng sợ đến mức nào.

Ngay sau đó, không một chút do dự.

Bịch!
Hạ Lan Sơn cũng chuyển mình xông tới, cùng công kích với Lãnh Ngạo Thiên, đối mặt cùng Huyết Lang.

Ầm!
Hình ảnh trước mắt khiến cho rất nhiều nhân vật tầm cỡ của Nam Lộc ở trên khán đài sân vận động phải sợ đến ngây người.

"Trời ạ, đại tông sự Lãnh không đấu lại được à? Hai người hợp sức giết một à?"
"Không...!không thể nào! Huyết Lang chỉ vừa mới lên cấp mà đã đáng sợ như vậy rồi, thế thì sư phụ của anh ta Huyết Tổ kh*ng b* đến mức nào kia chứ?"
"..."
Sợ quá!
Lúc này đây, tâm trạng hoảng hốt vô biên như bao phủ mấy nhân vật Nam Lộc đang có mặt ở đó.

Mà lúc họ đang sợ đến mất hồn mất vía.

Huyết Lang ở trên sân khấu lại cười khẩy.

"Đại tông sư Nam Lộc à?"
"Ha ha...!cũng chỉ đến thế!"
Nhục nhã!
Trong giọng nói của Huyết Lang không che giấu sự xem thường dành cho Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn.

Sau khi dứt lời, khuôn mặt của hai vị tông sư kia nóng bừng bỏng rát.

Thẹn quá hóa giận.

"Thằng nhóc chết tiệt, chịu chết đi!"
Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn hét to một tiếng, sau đó hai người giáp công từ hai bên trái phải, điên cuồng công kích về phía Huyết Lang.

Ào ào ào!
Dưới xung kích của hai vị đại tông sư, trên đài cao như nổi lên cuồng phong gió lốc.

Hai sức mạnh kinh khủng ầm ầm xông lên, áp lực mạnh mẽ đến vô cùng.

"Chết đi!"
Sau khi tiến lại gần, Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn đánh mạnh vào người của Huyết Lang, kẻ trước người sau.

Chỉ là đúng lúc này.

Bịch!
Cơ thể của Huyết Lang đột nhiên lập lòe rồi biến mất như ảo ảnh..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 583: 583: Chương 599


"Chuyện này...!là Huyết Ảnh Truy Tung sao?"
Sau khi nhìn thấy thân pháp đó, dù là Lãnh Ngạo Thiên hay Hạ Lan Sơn đều phải hoảng hồn.

Đương nhiên họ đã từng nghe nói đến kiểu thân pháp này.

Đây là một trong những bí pháp mạnh nhất của Huyết Tổ.

Năm đó, nhờ có thân pháp này mà Huyết Tổ đã tàn sát cả thể lực khổng lồ ở Tây Bắc, chó gà không tha, xác người đầy đất.

Mà bây giờ...!
Họ không ngờ rằng, bí thuật kinh khủng như vậy lại xuất hiện một lần nữa ở trên người Huyết Lang.

"Mau tránh ra!"
Sắc mặt Lãnh Ngạo Thiên biến đổi, ông ta quay lại hét lớn về phía Hạ Lan Sơn, cơ thể nhanh chóng muốn tránh sang bên cạnh.

Mà phản ứng của Hạ Lan Sơn cũng không chậm là bao.

Sau khi ông ta tung một đấm thất bại, cơ thể ông ta cũng vội vàng tránh né sang bên rồi.

Nhưng mà ngay khi sức lực của đòn tấn công đó đã dùng hết, sức lực mới còn chưa kịp phục hồi.

Một cảm giác kinh khủng dâng trào trong lòng của ông ta, khiến mỗi cọng lông tóc gáy trên người đều dựng đứng.

"Không ổn rồi..."
Hạ Lan Sơn cảm giác da đầu mình run lên.

Cảm giác đó như thể có một con quỷ xuất hiện ở ngay sau lưng mình, làm ông ta sợ đến mất mật.

"Nổ cho ta!"
Hạ Lan Sơn bỗng nhiên quay người lại, một nắm đấm vung về phía sau.

Rầm!
Dường như chỉ trong nháy mắt, hai nắm đấm đánh mạnh vào nhau.

Sau đó, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra, khiến cho ai nấy đều sợ hãi.

Tách tách!
Từ nắm đấm của Hạ Lan Sơn, đến cẳng tay, cánh tay, một tiếng vang lanh lảnh phát ra, giống như có từng tấc bị bẻ gãy.

Từng tia máu tóe ra trên người của ông ta.

Cơ thể bay xa ba bốn mét như vừa bị xe lửa tông thật mạnh, rơi bịch xuống đất.

Bịch!
Cả hội trường tĩnh mịch.

Lúc này đây, dường như toàn bộ âm thanh trong sân vận động thể thao đều biến mất.

Mấy nhân vật lớn của Nam Lộc ở trên khán đài đều nhìn chằm chằm vào sân khấu trung tâm, họ nhìn theo bóng người lôi thôi cao ngạo đứng đó và một ông lão đầm đìa máu me nằm dưới chân.

Chấn động!
Sự kinh hãi tột độ và hoảng sợ xuất hiện trong lòng của mỗi người.

"Ực ực..."
Có một nhân vật lớn đến từ Nam Lộc nuốt nước miếng cái ực, giọng nói của ông ta cũng run lên:

"Sao có thể? Đại tông sư Hạ vừa mới ra tay...!nhưng đã thất bại rồi?"
"Trời!"
Khi mọi người dần dần tỉnh lại từ sự kinh ngạc đó, cả hội trường bỗng ồ lên.

Tất cả đều bị dọa cho ngơ ngác cả rồi.

"Trời ơi, chỉ một đấm! Thế mà đại tông sư Hạ lại không đỡ nổi một đấm của Huyết Lang! Cái này, sao có thể chứ?"
"Không thể...!Đây là Huyết Sát Quyền đó! Cũng là một bí thuật khác của Huyết Tổ.

Trời ơi, lẽ nào Huyết Lang đã kế thừa toàn bộ y bát của Huyết Tổ rồi?"
"Huyết Sát Quyền à? Trời đất, Huyết Lang sử dụng Huyết Sát Quyền sao, chỉ một quyền đã đánh bại được Hạ Lan Sơn, vậy nếu như là Huyết Tổ sử dụng thì sao? Đúng là không thể nào tin nổi!"
Lúc này đây, trong sân vận động đã rối loạn hoàn toàn.

Không chỉ có mấy người trên khán đài sợ hãi gần chết.

Mà ở trên đài cao kia.

Ọc!
Hạ Lan Sơn nằm trên mặt đất bỗng cảm thấy cổ họng của mình như cuộn lại, ông ta phun một ngụm máu đỏ tươi.

Cánh tay của ông đã gãy hết.

Dưới cú đấm kia, sức lực của ông ta cạn kiệt, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

"Huyết Sát Quyền! Đây chính là Huyết Sát Quyền trong truyền thuyết đó sao?"
Vẻ mặt Hạ Lan Sơn tối sầm như tro bụi, cả người ông ta giống như một con gà trống vừa bại chiến, tàn rụi uể oải.

Còn phía bên kia.

Lãnh Ngạo Thiên vẫn chưa hết kinh hãi.

Bước chân của Huyết Lang vừa chuyển động, khóe miệng anh ta âm trầm đáng sợ:
"Đến lượt ông."
Vừa mới dứt lời.

Nắm đấm của anh ta đã vung lên, tung về phía Lãnh Ngạo Thiên lần nữa..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 584: 584: Chương 614


Bốp!
Cái tát của ông cụ Bạch ẩn chứa sự tức giận của ông cụ vì thế ra tay vô cùng nặng nề.

Dường như chỉ trong nháy mắt đã khiến gò má của Bạch Chí Phàm hiện lên một dấu tay đỏ tươi.

Không chỉ có thế.

Ông cụ nhà họ Bạch giận tới mức cả người run rẩy, hung hăng lên tiếng:
"Cháu câm miệng cho ông!"
"Tên nhóc con kia, ông nói cho cháu biết, sau này cháu không được phép tìm tới gây phiền phức cho Lâm Thiệu Huy! Nếu không ông nội sẽ lột da cháu ra đấy!"
Cái gì!
Bạch Chí Phàm đã hoàn toàn bị cú tát này làm cho tỉnh mộng.

Đặc biệt là hai ba con nhìn thấy vẻ mặt kinh hoàng và cả dáng vẻ hoảng sợ của ông cụ, hai người hoàn toàn cảm thấy choáng váng.

Cái gì… Chuyện gì đang xảy ra thế?
Ngay lúc ông vụ bước vào cục thể thao, ông cụ còn muốn Lâm Thiệu Huy sẽ thất thế, thậm chí ông cụ còn chờ đợi việc Lâm Thiệu Huy sẽ bị Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn phế bỏ, khiến nhà họ Bạch có thể phát triển tập đoàn Bạch Kỳ.

Thế nhưng chỉ mới qua được một tiếng đồng hồ.

Tại sao ông cụ Bạch lại đột nhiên thay đổi ý định như thế?
"Ông nội, sao ông lại như thế? Tại sao cháu lại không thể gây phiền phức cho cái tên Lâm Thiệu Huy đó chứ?" Bạch Chí Phàm ôm mặt, vẻ mặt kinh ngạc hỏi.

Anh ta chỉ cảm thấy gò má mình đau rát, sự thù hận mà anh ta dành cho Lâm Thiệu Huy càng trở nên nhiều hơn.

Bạch Long Hải ở bên cạnh cũng cảm thấy có gì đó không đúng, quay sang nhìn ông cụ Bạch, lên tiếng hỏi:
"Ba! Có phải cái tên Lâm Thiệu Huy kia đã làm chuyện gì trong cục thể thao rồi không? Sao có thể khiến bố trở nên kiêng kỵ cậu ta như thế?"
Vẻ mặt Bạch Long Hải trở nên khó tin.

Ông ta biết người ba của mình vô cùng xem thường cái tên con rể vô dụng này.

Thậm chí mỗi khi nhà họ Bạch đối phó với Lâm Thiệu Huy, đều là do ông cụ Bạch ngầm đồng ý.

Thế nhưng bây giờ...!
Nhìn vẻ mặt của hai người kia, khóe miệng ông cụ Bạch giật nhẹ một cái, không nhịn được thở dài lên tiếng:
"Không nói, không nói được!"
"Nếu Lâm Thiệu Huy đúng như những gì bố đoán thì nhà họ Bạch chúng ta đã bị mù cả rồi, đắc tội phải một nhân vật lớn không thể tưởng tượng nổi!"
Cái gì cơ!
Câu nói của ông cụ Bạch càng làm cho hai ba con Bạch Long Hải cảm thấy không dám tin vào tai mình.

Một nhân vật lớn khó có thể tưởng tượng nổi sao?
Chỉ với một mình cái tên Lâm Thiệu Huy đó sao?
Chuyện này… Chuyện này sao có thể chứ?
"Ba, mặc dù con không biết rốt cuộc thì Lâm Thiệu Huy đã làm gì trong cục thể thao.

Thế nhưng ba đừng để bị cái tên nhóc đó lừa! Cái tên đó cũng chỉ là một tên phế vậy mà thôi, nếu không sao cậu có thể ở nhà họ Bạch của chúng ta ăn bám ba năm như thế chứ!" Bạch Long Hải vẫn không thể tin được.

Bạch Chí Phàm cũng nghĩ như thế.

Anh ta chỉ vào chiếc xe điện kia, sau đó quay sang nói với ông cụ Bạch:
"Ông nội, ông nhìn đi đây là chiếc xe Lâm Thiệu Huy đã dùng để đi tới đây! Những người khác đến đây đều lái những chiếc xe sang, chỉ có tên đó xem một chiếc xe điện như báu vật mà thôi!"
"Cái tên không có tương lai như thế thì có gì đáng để ông nội phải kiêng dè chứ?"
Ừ?
Nghe thấy thế, ánh mắt ông cụ Bạch không nhịn được nhìn về phía chiếc xe điện kia, cảm thấy hơi sững sờ:
"À đúng rồi, hai người có thấy Lâm Thiệu Huy ra ngoài chưa>"
Ra ngoài sao?
Hai ba con Bạch Long Hải cảm thấy ngẩn ngơ, sau đó vội vàng lắc đầu một cái:

"Ba! Hai người bọn con đã luôn trông chừng ở lối ra này, thế nhưng chắc chắn là cái tên Lâm Thiệu Huy đó vẫn chưa ra!"
"Đúng thế! Nếu như tên nhóc kia ra ngoài thì cháu và ba đã phát hiện ra rồi! Hơn nữa xe điện của cậu ta vẫn còn ở đây!"
Nghe thấy lời nói của hai ba con Bạch Long Hải, chân mày của ông cụ càng nhíu chặt hơn.

Ông cụ đã tận mắt nhìn thấy vị đại tông sư Thiệu Huy kia đi ra bằng cửa này.

Thế nhưng Lâm Thiệu Huy vẫn chưa xuất hiện, không phải là, có thể… Anh cũng không phải là đại tông sư Thiệu Huy kia sao?
Nghĩ tới đây.

Ánh mắt ông cụ Bạch lại sáng lên, trong khi ông ta muốn tiếp tục truy hỏi.

Bạch Chí Phàm đứng bên cạnh đột nhiên lên tiếng:
"Ông nội, ông mau nhìn kìa! Cái tên nhóc kia đi ra bằng một cửa khác!".
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 585: 585: Chương 615


Cái gì!
Nghe thấy thế ông cụ Bạch vội vàng đưa mắt nhìn sang hướng đó, lúc này mới phát hiện ta, Lâm Thiệu Huy đang chậm rãi bước tới từ một hướng khác.

Sau khi đi tới bên cạnh, anh dường như không nhìn thấy ông cụ và những ông cụ khác.

Anh bước thẳng về phía chiếc xe điện, sau đó nhanh chóng tháo xích xe.

Sau đó, anh mới leo lên xe điện, nhẹ nhàng thư thái mà rời khỏi bãi đâu xe.

"Hóa ra không phải là cậu ta!"
Ha…
Khi ông cụ nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng không nhịn được mà thở phào một cái.

Ông cụ cũng sắp bỏ đi suy nghĩ về việc Lâm Thiệu Huy và đại tông sư Thiệu Huy có liên hệ với nhau.

Trong mắt ông cụ.

Có lẽ đại tông sư Thiệu Huy chẳng qua chỉ có bóng lưng giống với Lâm Thiệu Huy mà thôi.

Nếu không, rõ ràng Lâm Thiệu Huy chính là người đầu tiên rời khỏi cửa này.

Sao mà cho tới bây giờ anh mới từ từ bước ra từ cửa bên cạnh, hiển nhiên người này đã ẩn nấp trong một xó xỉnh nào đó trong cục thể thao, lén quan sát trận đại chiến này.

Mãi cho đến khi mọi người đã ra về hết, anh mới lặng lẽ bước ra từ cửa khác, sau đó lén chạy ra ngoài.

"Hừ! Tôi thu hồi những gì mình vừa nói ra ban nãy!"
Hai mắt ông cụ Bạch híp lại, nhìn theo hướng Lâm Thiệu Huy vừa rời đi, sau đó phát ra âm thanh lạnh lùng:
"Các người có thể tiếp tục gây phiền phức cho Lâm Thiệu Huy! Tốt nhất là hãy khích bác đại tông sư Thiên và đại tông sư Sơn hoàn toàn hủy hoại cái tên nhóc đó.

Vì nhà họ Bạch chúng ta có thể thâu tóm tập đoàn Bạch Kỳ mới, bày sẵn một con đường!"
Rào rào!
Nghe thấy thế, hai ba con Bạch Long Hải nhanh chóng vui mừng như điên, liên tục chép miệng.

Trận đấu ở thành phố Nam Giang của cục thể thao đã kết thúc.

Kết quả của trận chiến này dường như đã làm bỏng mắt của những người theo dõi.

Trong mắt của những người ở thành phố Nam Giang và ở tỉnh Giang Lâm, người chiến thắng cuộc chiến lần này chính là Huyết Tổ uy danh hiển hách, hoặc là Lãnh Ngạo Thiên và Hạ Lan Sơn.

Tất cả mọi người có nằm mơ cũng không nghĩ tới, lần này người anh hùng cứu lấy tỉnh Giang Lâm lại chính là đại tông sư tân binh, đại tông sư Thiệu Huy!
Bùm!
Nghe thấy lời tuyên bố của một đại lão, dường như tất cả mọi người đều biết đến sức chiến đấu kinh khủng của đại tông sư Thiệu Huy.

Huyết Lang, người dùng một chiêu đã có thể đánh bại Hạ Lan Sơn, và dùng mười chiêu để đánh bại Lãnh Ngạo Thiên.

Nhưng một tên hung thần càn quét tỉnh Giang Lâm như thế lại bị đại tông sư Thiệu Huy dùng một chiêu để đánh bại chỉ trong nháy mắt.

Mà uy lực của Huyết Tổ ở Việt Nam, lại chẳng chống đỡ nổi mười quyền của đại tông sư Thiệu Huy!

Quá mức kinh ngạc!
Toàn bộ người trong giới võ thuật ở thành phố Nam Giang nhanh chóng trở nên sôi sục.

Mọi người bắt đầu truyền miệng cho nhau nghe, đang điên cuồng truyền tai nhau về uy danh và sức chiến đấu mãnh liệt của đại tông sư Thiệu Huy.

Ngay sau đó.

Đại tông sư Thiệu Huy dường như trong lòng của tất cả những người dân ở thành phố Nam Giang và ở tỉnh Giang Lâm, anh giống như sự tồn tại của một thần bảo vệ.

Chẳng qua là!
Điều khiến mọi người cảm thấy kinh ngạc chính là trong các vị đại lão xem cuộc đại chiến đó không một ai có thể nghĩ tới việc đại tông sư Thiệu Huy lại chính là đế vương của “Nhà tù Máu”.

Về mối quan hệ của đại tông sư Thiệu Huy và Huyết Tổ thì lại giống như sự kiêng dè của cấp dưới dành cho cấp trên.

Dường như!
Mỗi người đều như có thần giao cách cảm vậy, đều xem thường vấn đề này.

Thế nhưng không chỉ có thế.

Họ tên, ngoại hình, dáng vẻ, quê quán và thân phận của đại tông sư Thiệu Huy lại là một bí ẩn đối với những người ở tỉnh Giang Lâm này.

Không ai có câu trả lời, anh giống như một người vô cùng thần bí, khiến nhiều người cảm thấy tò mò về anh.

Nếu đào sâu hơn về chuyện này thì vẫn chẳng có cách nào có thể biết được thân phận thật của đại tông sư Thiệu Huy.

Tuy nhiên, lúc này mọi người đều cảm thấy nhiệt huyết sôi trào vì đại tông sư Thiệu Huy.

Tin tức nhanh chóng truyền ra khắp thành phố Nam Giang.

tập đoàn Bạch Kỳ mới nhanh chóng tổ chức lễ khai trương sau một tuần.

Thế nhưng giờ phút này thì tin tức này cũng không khiến thành phố Nam Giang trở nên sôi trào bằng.

Hầu như tất cả mọi người đều biết rằng, Lâm Thiệu Huy của tập đoàn Bạch Kỳ mới đã đắc tội với cháu đích tôn của Lãnh Ngạo Thiên, Lãnh Bất Phàm và cháu gái Hạ Lan Kiều của Hạ Lan Sơn.

Và chuyện tập đoàn Bạch Kỳ mới sẽ nhanh chóng bị tiêu diệt dường như đã là chuyện ván đã đóng thuyền trong mắt mọi người.

Vì thế đương nhiên là mọi người sẽ không để ý đến lễ khai trương của một tập đoàn sắp bị diệt trừ..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 586: 586: Chương 616


Trong lúc bên ngoài đang đồn đoán về sự tồn tại của đại tông sư Thiệu Huy.

Cuộc sống của Lâm Thiệu Huy lại không hề bị ảnh hưởng chút nào.

Còn một tuần nữa, tập đoàn Bạch Lạc mới sẽ khai trương.

Trong những ngày này, cũng là thời điểm mà Bạch Tố Y và Bạch Tuấn Sơn bận rộn nhất.

Bạch Tố Y đang đàm phán cùng với những nơi cung ứng sản phẩm.

Theo như những gì Lâm Thiệu Huy biết, bây giờ chuỗi cung ứng lớn nhất mà tập đoàn Bạch Lạc mới đang hướng tới chính là một công ty cung cấp vật liệu có tên là Thiên Thánh.

Và bây giờ, nhiệm vụ lớn nhất mà Bạch Tố Y cần làm chính là nhanh chóng ký kết hợp đồng cụ thể với tập đoàn Thiên Thánh.

Thế nhưng chỉ là tất cả những chuyện này!
Lại không hề liên quan gì đến Lâm Thiệu Huy, mỗi sáng anh vẫn thức dậy sớm đi chợ mua thức ăn sau đó ở nhà nấu cơm như mọi ngày.

Đây là một gia đình mà người đàn ông là nội trợ.

Tuy nhiên!
Vào hôm nay, Lâm Thiệu Huy mới vừa mua xong đồ ăn từ siêu thị, lúc anh chuẩn bị về nhà.

Anh đột nhiên bóp thắng chiếc xe điện của mình lại, chiếc xe điện nhanh chóng ngừng lại bên cạnh siêu thị.

"Cô bé kia..."
Ánh mắt Lâm Thiệu Huy nhìn thẳng về phía trước
Ở nơi đó, chính là nơi xử lý rác thải của siêu thị, những thứ bị vứt trong đó phần lớn đều là những loại rau củ đã bị hư.

Lúc này, có một cô bé mặc quần áo rách rưới, dưới chân đi một đôi giày vải đã sờn cũ.

Cô bé đang bước từng bước trong đống rau củ bị hư đó, tay không ngừng chọn ra một những loại rau củ còn có thể ăn được để ăn.

Cô bé ây, trông chỉ khoảng chừng năm sau tuổi.

Những sợi tóc khô xơ của cô bé, cơ thể gầy nhom.

Đặc biệt là phía trên bộ quần áo của cô bé có không ít những miếng vải được chắp vá lại.

Trên cơ thể gầy gò của cô bé đang vác một chiếc túi đựng thức ăn lớn, bên trong là đầy ắp nhưng lại rau củ đã bị thối rữa.

Điều này khiến người ta cảm thấy vô cùng đau lòng.

"Lại là cô bé đó!"
Lâm Thiệu Huy biết cô bé nhỏ này.

Trước kia, khi ở khu Bắc, cô bé này suýt nữa đã bị xe tông, chính Trần Ngọc Mai đã cứu cô bé.

Sau đó, cô bé này đã cùng Lâm Thiệu Huy đánh bại tên ác bá Kim Cang ở khu Bắc.

Sau đó, sau khi Lâm Thiệu Huy đã đánh bại Kim Cang, thành công mua xong rau cải thì lại gặp được cô bé cùng người bà bị mù của cô bé.

"Dường như cô bé này tên là Huân Nhi!"
Lâm Thiệu Huy nhướng mày, sau đó nhanh chóng ngừng xe lại, một bước đi thẳng tới bãi rác đằng kia.

Ngay khi anh bước vào bãi rác ấy, có một mùi hôi thối và mục rữa nhanh chóng xộc thẳng vào mũi anh.

Những loại rau của sau khi bị thối rữa nhanh chóng tạo ra một mùi vô cùng khó ngửi.

"Huân Nhi!"
Lâm Thiệu Huy vừa bước tới bên cạnh cô bé, vừa lên tiếng gọi cô bé.

Xoạt!
Lâm Thiệu Huy nhanh chóng nhìn thấy, sau khi tiếng kêu của anh vang lên, cơ thể gầy gò, mềm mại của cô bé nhanh chóng trở nên run rẩy.

Sau đó, dường như cô bé nhận ra chủ nhân của âm thanh này, cái đầu nhỏ kia nhanh chóng cúi thấp xuống.

"Trước..

Ngài, ngài nhận lầm người rồi! Tôi… Tôi không phải tên Huân Nhi…"
Nói xong!
Huân Như trông như con thỏ nhỏ bị dọa sợ, thậm chí ngay cả một cái liếc nhìn Lâm Thiệu Huy mà cô bé cũng không dám.

Cô bé nhanh chóng vác chiếc giỏ đựng thức ăn to lớn của mình lên, chạy đến bãi rác bên cạnh.

Cảnh tượng này khiến Lâm Thiệu Huy phải nhíu mày.

Anh đương nhiên có thể nghe thấy sự hoảng hốt trong giọng nói của Huân Nhi, anh vội vàng tiến lên, bắt lấy cánh tay nhỏ bé của Huân Nhi, sau đó lại nói:
"Huân Nhi, rõ ràng là em nhận ra anh, tại sao phải trốn tránh anh như thế?"
Lâm Thiệu Huy nhớ rất rõ.

Mỗi khi Huân Nhi gọi anh trai của mình, kiểu thân mật đó, sự vui vẻ đó giống như một thiên sứ nhỏ vậy.

Thế nhưng bây giờ.

Vào lúc này, sau khi nghe thấy lời nói của Lâm Thiệu Huy, cơ thể bé nhỏ của Huân Nhi lại run lên một lần nữa.

Cô bé đưa lưng về phía Lâm Thiệu Huy, từ đầu tới cuối không hề dám xoay người lại..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 587: 587: Chương 617


Tí tách!
Tí tách!
Thế nhưng Lâm Thiệu Huy thấy những giọt nước mắt trong suốt đang không ngừng rơi ra khỏi hốc mắt của Huân Nhi, sau đó rơi xuống đất, hóa thành hư vô.

Cảnh tượng này khiến trong lòng Lâm Thiệu Huy bỗng chốc có một dự cảm không lành:
"Huân Nhi! Cuối cùng là em bị sao thế? Mau xoay đầu lại để anh trai xem một chút nào!"
Sau khi Lâm Thiệu Huy nói xong, nhanh chóng đưa tay bắt lấy bả vai nhỏ bé của Huân Nhi, nhẹ nhàng xoay một cái.

Đột nhiên!
Sau khi khuôn mặt xinh đẹp của Huân Nhi đối diện với Lâm Thiệu Huy.

Ầm!
Lâm Thiệu Huy chỉ cảm thấy đầu óc mình trở nên mộng mị, dương như không dám tin vào ánh mắt của mình.

Một vết sẹo!
Không sai!
Khuôn mặt vốn xinh đẹp tựa thiên thần của Huân Nhi, lúc này lại xuất hiện không ít những vết sẹo, những vết sẹo lớn chằng chịt trên khuôn mặt của cô bé.

Những vết sẹo này hằn lên tia máu, dường như chỉ mới đóng vảy mà thôi.

Chằng chịt ngang dọc trên khuôn mặt cô bé, đã biến một gương mặt xinh đẹp tựa như thiên thần của Huân Nhi bị cắt tan tành.

Trông vô cùng xấu xí.

Lâm Thiệu Huy nhanh chóng nhận ra những vết sẹo này đều là nhưng vết dao chém.

Thế nhưng anh chỉ đơn giản là không thể tưởng tượng được, cuối cùng thì người nào mà lại có lòng dạ độc ác như thế.

Hủy đi dung mạo của một cô bé chỉ mới năm sáu tuổi.

"Anh… Anh trai! Cầu xin anh đừng có nhìn Huân Nhi! Huân Nhi xấu xí, Huân Nhi… Không, không thể hù dọa anh như thế được!"
Lúc này, Huân Nhiên đang đứng đối diện với Lâm Thiệu Huy.

Đôi bàn tay nhỏ bé của cô bé vội vàng che đi gương mặt nhỏ nhắn, xấu xí của mình.

Cả người cô bé ngồi xổm dưới đất, từng giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống xuyên qua kẽ ngón tay của cô bé..

"Anh… Anh trai à! Anh mau đi đi! Huân Nhi không sao cả, Huân Nhi thật sự không sao đâu.

Chờ đến khi sẹo trên mặt Huân Nhi lành hẳn thì Huân Nhiên sẽ tới tìm anh, có được không?"
Giọng cô gái nhỏ gần như van xin.

Sau khi nghe thấy giọng nói của Lâm Thiệu Huy, cô bé nhanh chóng nhận ra người anh trai tựa như thiên thần xuất hiện trong cuộc đời của cô bé.

Tuy nhiên, cô bé không dám nhận anh, cũng không muốn nhận.

Cô bé đã nợ anh trai quá nhiều rồi.

Cô bé không muốn khuôn mặt xấu xí này của mình dọa anh sợ.

Hu hu hu...!
Nhìn Huân Nhi ngồi xổm xuống đất bật khóc như thế, trong lòng Lâm Thiệu Huy tựa như bị đao đâm vậy, khiến anh cảm thấy khó thở.

Anh biết, chỉ trong một thời gian ngắn, chắc chắn Huân Nhi đã xảy ra chuyện gì đó vô cùng đáng sợ.

Nghĩ tới đây.

Lâm Thiệu Huy không nhịn được nhìn thẳng Huân Nhi, sau đó mới nói:
"Thôi được rồi! Anh trai đồng ý với em.

Nếu em không muốn gặp anh, vậy tì anh… Đi trước vậy!"
Nói xong!
Lâm Thiệu Huy vỗ nhẹ lên bả vai gầy của Huân Nhi, sau đó mới xoay người rời khỏi đó.

Huân Nhi ngồi xổm trên đất, cái đầu nhỏ cúi xuống, hai tay dùng sức che đi gò má mình.

Chi đến khi cô bé nghe thấy tiếng xe điện rời khỏi đó.

Tiếng khóc của cô bé mới từ từ dừng lại.

Cô bé ngẩng đầu lên, nhìn về phía bóng người Lâm Thiệu Huy đang lái xe điện rời khỏi đó, vẻ áy náy nhanh chóng hiện lên trên khuôn mặt cô bé:
"Anh trai! Thật sự xin lỗi, không phải Huân Nhi không đồng ý gặp anh, cũng không phải không muốn nhận anh, chẳng qua là bây giờ Huân Nhi… Vô cùng xấu xí!"
"Huân Nhi sợ sẽ dọa anh sợ!"
Nói xong.

Huân Nhi không nhịn được lau đi những giọt nước mắt trên khuôn mặt đầy sẹo của mình, sau đó cô bé nhanh chóng vác chiếc giỏ đựng thức ăn lên vai, lảo đảo đi về phía khu Bắc.

Thế nhưng cô bé lại không hề phát hiện ra.

Một bóng người đang chậm rãi đi theo sau lưng cô bé.

Đó chính là… Lâm Thiệu Huy..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 588: 588: Chương 618


Khu Bắc!
Tại khu ổ chuột, nơi này so với khu phồn hoa ở thành phố Giang giống như hai nơi khác nhau một trời một vực vậy.

Những tòa nhà dang dở, những cung đường lầy lội.

Những túi rác ven đường đang không ngừng tung bay trong gió, trong không khí nhanh chóng tỏa ra một mùi hôi thối khiến việc hít thở của người khác trở nên khó khăn.

Đúng lúc này.

Một bóng người nhỏ bé gầy gò đang vác một chiếc giỏ đựng đầy thức ăn, lảo đảo bước đi trên con đường đầy bùn đất.

Tí tách!
Tí tách!
Huân Nhi vừa đi, nhưng vẫn không cầm được những giọt nước mắt đang rơi ra từ khóe mắt mình..

Nếu không phải vì vết sẹo trên mặt quá xấu xí, cô bé thật sự rất muốn nhận anh trai mình, nhìn anh một cái sau đó nói một tiếng cảm ơn.

Người đàn ông đó đã cứu cô bé một mạng, cũng cho mình và bà tiền để mua rau cải.

Anh chính là ân nhân mà Huân Nhiên cảm kích nhất trong cuộc đời.

Lau đi những giọt nước mắt xấu xí của mình, Huân Nhiên cố gắng vác chiếc giỏ đựng thức ăn đi vào một phần sân loang lổ.

Thế nhưng.

Đúng lúc Huân Nhi vừa rẽ vào một khúc quanh lại nhanh chóng thấy được trước cánh cửa mục nát có hai chiếc xe nhỏ đang dừng ở đó.

Không chỉ có như thế.

Một bà lão bị mù đã bị người nào đó đuổi ra ngoài đang nằm trên phần sân loang lổ này.

"Bà ngoại!"
Sắc mặt Huân Nhi nhanh chóng thay đổi sau khi nhìn thấy cảnh tượng thê thảm của bà ngoại mình trong vũng bùn kia.

Cô bé vội vàng bỏ giỏ đựng thức ăn nặng nề trên vai mình xuống, sau đó nhanh chóng chạy tới.

"Bà ngoại, bà không sao chứ? Những người xấu kia lại tới đây sao? Sao bọn họ lại đuổi bà ra ngoài thế này chứ?"
Khuôn mặt xấu xí kia của Huân Nhi hiện đầy vẻ nóng nảy và khó chịu.

Đặc biệt là khi cô bé nhìn thấy trên trán của bà lão bị mù đang chảy máu, tay chân cô bé nhanh chóng trở nên luống cuống.

Thế nhưng đúng lúc này.

Ầm!
Từ một ngôi nhà rách nát trong khoảng sân này, có khoảng năm sáu người, bao gồm cả nam và nữ đang nhanh chóng lao về phía này.

Như thể họ đã nghe thấy lời nói của Huân Nhi vậy, một người thanh niên trong hung tợn cầm đầu, nhanh chóng trở nên vô cùng giận dữ:
"Mẹ kiếp! Con nhỏ ăn mày kia, mày nói ai là người xấu?"
Người thanh niên trông gian ác kia nhìn chằm chằm Huân Nhi, nhanh chóng khiến cơ thể nhỏ bé của Huân Nhi trở nên run rẩy.

Tuy nhiên, cô bé vẫn lấy hết can đảm quay sang người thanh niên gian ác kia, tức giận lên tiếng trách mắng:
"Tôi… Tôi nói các người là người xấu đây! Anh là cháu ruột của bà ngoại, còn các người đều là cháu gái của bà.

Đây chính là nhà của bà, tại sao các người có thể đối xử với bà như thế? Lương tâm của các người bị chó tha hết rồi sao? "
Giọng nói của Huân Nhi trở nên vô cùng tức giận.

Quả không sai!
Mấy người trước mặt này chính là những người nhà thật sự của bà cụ.

Thế nhưng Huân Nhi chẳng qua chỉ là một đứa bé ăn mày nhỏ mà bà lão nhận nuôi mà thôi..

Nhưng điều khiến Huân Nhi khó chấp nhận nhất chính là mấy vị người nhà này lại giống như thổ phỉ vậy.

Chẳng những ném một bà lão như thế ra ngoài, mà còn khiến đầu bà lão bị chảy máu, điều này thật sự chẳng khác nào cầm thú.

"Ôi! Tên ăn mày như mày là cái thá gì chứ? Mày chẳng qua cũng chỉ là một con chó hoang được bà nội tao nhận nuôi mà thôi!"
Người thanh niên độc ác kia lên tiếng:
"Xem ra những vết sẹo mà ông đây để lại trên mặt mày vẫn còn quá nhẹ.

Tao đã bảo mày hãy mau cút đi thế nhưng mày lại chẳng chịu nghe lời!"
"Được rồi! Tao nói cho mày biết, nếu mày cứ ở lại đây với bà già mắt mù này như thế mãi thì mỗi ngày tao sẽ lại cho mày một vết sẹo trên mặt!"
Ầm!
Khi những lời này được nói ra, cơ thể nhỏ nhắn mềm mại của Huân Nhi lại run lên một lần nữa.

Một vẻ sự hãi nhanh chóng hiện lên trên khuôn mặt nhỏ bé, chằng chịt những vết sẹo của cô bé.

Sau khi nghe thấy lời này.

Bà lão mù bỗng nhiên bật khóc thật lớn:
"Loại súc sinh kia! Mày không thể làm thế với Huân Nhi! Mày đã hủy hoại khuôn mặt của con bé, mày có còn là người nữa không thế? Cái tên súc sinh mày!".
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 589: 589: Chương 619


Lúc này, bà lão mù cảm thấy vô cùng đau lòng.

Bà không thể tưởng tượng nội đứa cháu trai ruột của mình, người nhà của mình lại độc ác đến thế.

Ra tay vô cùng độc ác với một đứa bé như Huân Nhi.

Thế nhưng khi nghe thấy thế.

Trên khuôn mặt người thanh niên độc ác kia và những nam nữ thanh niên khác bên cạnh anh ta nhanh chóng trở nên dữ tợn:
"Hừ! Bà già kia, tất cả những thứ này đều do các người tự mình chuốc lấy! Ông đây đã nói, cái nhà này đã được cậu Cao coi trọng, thế nhưng các người vẫn sống chết không chịu rời khỏi đây! Vì thế đây chính là kết quả mà các người phải chịu!"
"Đúng thế đấy! Chúng tôi đã quá nhân nhượng thế mà hai người còn không biết xấu hổ.

Cái nhà này là của bọn tôi! Cậu Cao cũng sẽ chi một số tiền lớn cho căn nhà này.

Nếu các người vẫn không chịu đi thì đó chính là muốn cản con đường kiếm tiền của bọn tôi!"

"Hừ Anh Phong à! Chúng ta phí lời với hai người họ làm gì? Chúng ta cứ rạch mặt của con bé kia đó, cho nó thêm một hình vẽ xinh đẹp khác.

Sau đó chúng ta sẽ đưa một già một trẻ này vứt xuống bãi tha ma, để cho hai người tự sinh tự diệt đi!"
"..."
Không thể không nói!
Lời nói của những người này vô cùng độc ác.

Dường như trong mắt những người này, tính mạng của bà lão mù và Huân Nhi cũng như cỏ rác mà thôi.

Đặc biệt là!
Đúng lúc này tên thanh niên gian ác cầm đầu nhanh chóng lấy ra một con dao găm từ trong ngực áo, sau đó cười gằn bước về phía Huân Nhi.

Ầm, ầm, ầm!
Tiếng bước chân của anh ta tựa như tiếng ác ma đang đến gần vậy, khiến sắc mặt của bà lão mù kia thay đổi rõ rệt.

"Không được! Huân Nhi à, cháu mau chạy đi! Mua chạy đi! Nếu không tên súc sinh này sẽ phá hủy khuôn mặt của cháu đấy! Cháu mau đi đi!"
Bà lão mù giống như một con gà mẹ vậy, nhanh chóng đẩy Huân Nhi ra sau lưng bảo vệ cô bé, không ngừng kêu cô bé mau mau rời khỏi đó.

Chẳng qua là!
Mặc dù khuôn mặt của Huân Nhi đầy vẻ sợ hãi thế nhưng cô bé vẫn không hề có ý định muốn rời khỏi đó:
"Bà ngoại à, Huân Nhi không thể đi được! Nếu cháu đi thì mấy tên súc sinh này sẽ hại chết bà mất! Bọn họ vì cái nhà này mà mất trí rồi, chuyện gì họ cũng dám làm."
Huân Nhi tỏ ra sợ hãi!
Cô bé không chỉ sợ mình sẽ bị tổn thương mà còn sợ bà mình sẽ bị những tên súc sinh trước mặt này hại chết.

Nếu mấy ngày nay không có cô bé tình nguyện nén đau khổ để người ta rạch mặt mình, có chết cũng không chịu rời khỏi đây thì e rằng bà lão mù đã qua đời từ lâu rồi, chết trong tay những người con cháu của chính mình.

"Này! Cái con bé chết tiệt kia, cho tới bây giờ mà mày vẫn còn dám mắng chửi tao sao?"
"Được! Nếu đã như thế thì hôm nay ông đây sẽ cho khuôn mặt mình có thêm vài vết sẹo nữa! Để cho mày bớt xen vào việc của người khác!"

Vừa nói!
Người thanh niên gian ác kia đã đi tới bên cạnh hai bà cháu.

Anh ta vươn tay ra, nhanh chóng bắt lấy cánh tay nhỏ bé của Huân Nhi, sau đó con dao găm trong tay tên đó nhanh chóng hướng về phía khuôn mặt đang chằng chịt vết thương của Huân Nhi, hung hang rạch xuống.

"Đừng……"
Tiếng hét kinh hoàng của Huân Nhi vang lên.

Ánh mắt cô bé giống như nước trong suốt vậy, lộ ra vẻ sợ hãi và tuyệt vọng.

Cô bé chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn con dao găm sắc bén kia đang chém về phía gò má mình.

Lại tăng thêm một vết sẹo mới nữa rồi sao?
Khóe miệng Huân Nhi nhanh chóng hiện lên vẻ cay đắng.

Mỗi ngày trên khuôn mặt nhỏ bé của cô bé lại có thêm một vết sẹo mới, cô bé sợ rằng cả đời này cô bé cũng không còn mặt mũi nào để gặp gỡ người anh mà cô bé luôn sung bái!
Bốp!
Trong nháy mắt, con dao găm kia đã đưa tới gần mặt của Huân Nhi.

Thậm chí Huân Nhi còn có thể cảm nhận được, sự sắc bén đến rung mình kia của con dao găm.

Dường như nó đang muốn hủy hoại khuôn mặt cô bé một lần nữa.

Thế nhưng đúng lúc nào!
Sao?
Ánh mắt đang nhắm của Huân Nhi đang nhướng lên một cái.

Bởi vì cô bé chỉ cảm nhận được sự đáng sợ của con dao găm thế nhưng lại chẳng cảm nhận được sự đau đớn khi da thịt bị vạch ra.

Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Nghĩ tới đây!
Huân Nhi nhanh chóng mở to hai mắt.

Tuy nhiên, khi cô bé nhìn thấy rõ cảnh tượng trước mắt, cả người cô bé hoàn toàn bị sợ đến choáng váng..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 590: 590: Chương 620


Con dao găm chỉ còn cách má cô bé một inch.

Thế nhưng khoảng cách này tựa như có một vách ngăn ở giữa vậy, khó mà tiến vào được.

Vì con dao găm sắc bén đang bị một bàn tay mạnh mẽ bắt lấy.

Sao cơ?
Không chỉ có một mình Huân Nhi ngây ngẩn.

Mà ngay cả tên thanh niên độc ác kia cũng hơi giật mình, lúc này gã ta mới phát hiện ra, trước mặt mình chẳng biết từ lúc này mà lại có nhiều hơn một người thanh niên.

Đặc biệt!
Con dao găm mà gã ta đâm xuống lại đang bị người thanh niên này nắm lấy, chuyện này...!
"Tên nhóc, mày là ai đấy?"
Con ngươi của tên thanh niên kia nhanh chóng co rút lại, gã thấy vô cùng rõ ràng bàn tay của người thanh niên đó đang bắt lấy lưỡi của con dao găm.

Tuy nhiên, lưỡi dao sắc bén của gã lại không cắt trúng tay của người thanh niên kia.

Dường như lòng bàn tay của người thanh niên này được bọc thép vậy, thật sự khiến tên thanh niên độc ác kia không dám tin vào mắt mình.

"Anh… Anh trai!"
Sau khi Huân Nhi nhìn thấy Lâm Thiệu Huy, cũng sợ hãi ngây người giống như thế.

Cô bé không ngờ, người anh trai này lại xuất hiện ơt đây.

Nhất là anh ấy lại xuất hiện ngay tại lúc mà cô bé gặp nguy hiểm, giống như sự xuất hiện của thiên thần vậy.

Nhìn những vết thương, từng vết sẹo trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Huân Nhi, sắc mặt Lâm Thiệu Huy dường như muốn chảy ra nước.

Cuối cùng thì anh cũng tìm ra được nguồn gốc của những vết sẹo này.

Chính là cái tên thanh niên độc ác trước mặt này gây nên.

"Huân Nhi! Lẽ ra em phải nói thật với anh chứ!!"
Lâm Thiệu Huy nhìn về phía Huân Nhi, ánh mắt lộ ra sự trách móc.

Khi nghe thấy điều này.

Hốc mắt của Huân Nhi nhanh chóng trở nên ửng đỏ, cô bé không nhịn được xấu hổ cúi thấp đầu, nước mắt nhanh chóng trượt xuống khỏi hốc mắt cô bé:
"Đúng thế… Thật lòng xin lỗi anh trai! Huân Nhi không muốn gây phiền phức cho anh!"
Trong lòng cô bé nhỏ này cảm thấy vô cùng áy náy.

Cô bé đã nợ Lâm Thiệu Huy quá nhiều.

Cô không muốn Lâm Thiệu Huy lại vì cô bé mà rước lấy phiền phức, tự rước lấy nguy hiểm vào mình.

Và vào lúc này!
Sau khi nghe thấy những lời nói mà Lâm Thiệu Huy mà Huân Nhi vừa nói, tên thanh niên gian ác kia nhanh chóng trở nên giận dữ:
"Được đấy! Không ngờ cái con nhóc chết tiệt này lại gọi người tới giúp!"
Nói xong!
Tên thanh niên đó nhìn chằm chằm Lâm Thiệu Huy, hung hang lên tiếng:
"Tên nhóc kia, tao khuyên mày đừng xen vào chuyện của người khác! Đây là chuyện gia đình của bọn tao, không có liên quan gì tới mày! Nếu như mày không hiểu chuyện thì đừng trách bọn tao không khách sáo!"
Sau khi nghe thấy người thanh niên ác độc kia nói những lời này.

Hự!
Những người thanh niên nam nữ kia cũng móc từ trong túi mình ra một con dao găm sáng bóng, vẻ mặt bất lương nhìn chằm chằm Lâm Thiệu Huy.

Chẳng qua là!
Yên tĩnh!
Nhóm của tên thanh niên độc ác kia chỉ nhìn thấy khuôn mặt điển trai của Lâm Thiệu Huy không có bất kì vẻ sợ hãi nào, tựa như một cái vực sâu không thấy đáy, khiến người khác không thể nào biết được anh đang nghĩ gì.

"Đây là nhà bà của các người sao?" Lâm Thiệu Huy thờ ơ lên tiếng hỏi.

"Đúng thế đấy!"
Tên thanh niên độc ác kia cũng không hề giấu diếm, thẳng thừng nói một câu:
"Bà ta chính là bà nội của tao! Còn cái con nhóc chết tiệt này cũng chỉ là một con chó hoang mà bà nội tao nhận nuôi mà thôi!"

"Sao thế? Chuyện của tao với bà nội tao, mày và cái con nhóc chết tiệt kia chẳng có tư cách để quản đâu!"
Lời nói của tên thanh niên độc ác kia vô cùng phách lối.

Ở trong mắt anh ta, dường như việc anh ta có g**t ch*t bà lão mù này thì cũng chẳng có liên quan gì tới những người khác.

Khi nghe thấy điều này.

Lâm Thiệu Huy cũng không phản bác lại, mà chỉ nhìn về phía những vết cắt trên gương mặt Huân Nhi, sau đó mới lạnh lùng lên tiếng:
"Còn những vết sẹo trên mặt cô bé thì sao?"
Sao?
Tên thanh niên ác độc kia trở nên sừng sờ, sau đó khóe miệng gã ta cong lên, vẻ mặt tàn bạo nói:
"Chính là do tao gây ra đấy, thế thì sao chứ? Cái con nhóc chết tiệt này, ăn đồ của bà nội tao, uống nước của bà nội tao.

Tao thích cho nó vài vết sẹo trên mặt đấy thì sao? Không liên quan tới mày"
"Cậu nhóc, tao khuyên mày nên tránh ra đi!".
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 591: 591: Chương 621


Nói xong!
Bàn tay của tên thanh niên độc ác kia!
Đột nhiên, mấy nam nữ thanh niên với vẻ mặt hung tợn đứng bên cạnh tên kia cũng nhanh chóng chóng cầm lấy dao găm, vây anh lại.

Thế nhưng!
Dường như Lâm Thiệu Huy cũng không hề để ý đến những người này!
Anh nhìn từng vết sẹo ngang dọc trên khuôn mặt của Huân Nhi, nhẹ nhàng lên tiếng:
"Tổng cộng có mười sáu vết sẹo!"
"Anh đã rạch cả thảy là mười sáu vết sẹo trên mặt của cô bé.

Nếu đã như thế thì mặt của anh cũng không được yên đâu."
Cái gì!
Lời nói của Lâm Thiệu Huy khiến người thanh niên độc ác kia cảm thấy sững sờ.

Tuy nhiên, không chờ gã ta kịp phản ứng.

Bốp!
Anh ta chỉ cảm thấy lòng bàn tay mình đột nhiên trở nên trống rỗng.

Sau đó anh ta mới phát hiện ra con dao găm trên tay mình đã bị Lâm Thiệu Huy giật lấy.

Không chỉ có thế!
Bang!
Lâm Thiệu Huy nhấc chân lên rồi lại hạ xuống, sau đó đá thật mình vào người tên thanh niên kia khiến gã lộn mèo trên đấy.

Đúng lúc tên thanh niên độc ác sắp vùng vẫy đứng dậy.

Lâm Thiệu Huy lại tung một cú đấm.

Anh nện thật mạnh vào mặt của tên thanh niên ác độc kia, khiến đầu óc gã bắt đầu trở nên mộng mị, cả người gã té thật mạnh xuống đất.

Cảnh tượng này khiến sắc mặt của những người xung quanh nhanh chóng thay đổi rõ rệt.

Tuy nhiên ngay lúc bọn họ muốn tiến lên ngăn cản, cảnh tượng khiến bọn họ không dám tin vào mắt mình lại xuất hiện.

"Huân Nhi, mau nhắm mắt lại!"
Giọng nói lãnh đạm của Lâm Thiệu Huy truyền đến.

Khi cô bé nghe thấy điều này, Huân Nhi đã vô cùng rất choáng váng.

Dù không biết anh trai mình định làm gì, thế nhưng cô bé vẫn ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

Phụt!
Ngay khi Huân Nhi vừa nhắm mắt lại, một âm thanh nặng nề nhanh chóng truyền tới.

Những nam nữ thanh niên đứng xung quanh cũng cảm thấy bối rối!
Họ nhìn thấy vô cùng rõ ràng, con dao găm trong tay Lâm Thiệu Huy đang đâm thật mặt vào gò má của tên thanh niên độc ác kia.

"Aaaa! Mặt tôi!"
Tên thanh niên độc ác đột nhiên gào thét, sự đau đớn truyền tới khắp người.

Gã ta có thể cảm nhận được vô cùng rõ ràng, Lâm Thiệu Huy đã dùng sự sắc bén của con dao găm đâm xuyên qua da thịt trên gương mặt gã ta.

Nỗi đau đớn mãnh liệt này khiến cả người anh không ngừng run rẩy.

Tên thanh niên ác độc muốn vùng vẫy, nhưng gã ta lại kinh ngạc phát hiện đôi bàn tay to lớn của Lâm Thiệu Huy giống như kẹp sắt, mạnh mẽ đè đầu gã ta khiến gã ta không thể nào nhúc nhích được.

Nhưng còn nhiều điều hơn thế nữa!
Chế giễu!
Tên thanh niên độc ác có thể nghe thấy một tiếng xé toạc.

Gã ta đột nhiên cảm thấy con dao găm đang đặt trên má mình và đột ngột lướt qua.

Tí tách!
Tí tách!
Từng dòng máu đỏ tươi nhanh chóng chảy xuống trên gương mặt gã ta.

Những nam nữ thanh niên đứng xung quanh hoảng sợ phát hiện ra, Lâm Thiệu Huy lại dùng con dao găm đó xoay một vòng trên mặt tên thanh niên độc ác kia.

Rồi sau đó năm ngón tay anh đang bắt lấy một phần da trên gương mặt gã ta.

Rồi anh giật thật mạnh!
Xoạt!
Khuôn mặt của gã thanh niên độc ác đã thực sự bị Lâm Thiệu Huy xé nát.

Bối rối!
Lúc này, những nam nữ thanh niên đứng xung quanh hoàn toàn trở nên bàng hoàng.

Họ nhìn phần da mặt to bằng lòng bàn tay đang nằm trong tay Lâm Thiệu Huy, sau đó phần da trên khuôn mặt của tên thanh niên hung ác kia biến mất không còn tăm tích, chỉ còn lại khuôn mặt đỏ tươi và khuôn mặt trắng bệch.

Bùm!
Mấy người xung quanh trông như đã nhìn thấy ma, từng người một sợ hãi và rút lui.

"Mặt! Phong...!Anh Phong, mặt của anh..."
"Mẹ kiếp! Người này đúng là mất trí rồi, anh, thật sự đã xé nát mặt của Anh Phong!"
"Mẹ ơi! Làm con sợ chết khiếp, đồ mất trí, đồ quỷ!"
"...".
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 592: 592: Chương 622


Mấy nam nữ thanh niên xung quanh rùng mình vì sợ hãi, đôi chân nhanh chóng yếu ớt.

Sau khi họ nói ra những lời này.

Tên thanh niên độc ác kia cảm nhận được trên gương mặt mình có gì đó mát rượu, tựa như vừa mới mất đi thứ gì đó vậy.

Ngay sau đó chính là cảm giác đau đớn vô cùng mãnh liệt, tựa như nước thủy triều vậy..

"Aaaaa!"
"Không! Mặt tôi! Mặt tôi đâu mất rồi..."
Tây chân của tên thanh niên độc ác kia trở nên run rẩy, gã ta giơ tay lên sờ gương mặt mình một chút.

Thế nhưng thứ chạm vào lòng bàn tay gã ta chính là phần thịt ấm áp và một màu đỏ thẫm..

Mặt gã ta… Biến mất rồi!
Sự đả kích này khiến tên thanh niên độc ác kia gần như cảm thấy tuyệt vọng.

Tuy nhiên điều càng khiến gã và những nam nữ thanh niên xung quanh cảm thấy khó tin nhất chính là dường như Lâm Thiệu Huy đã sớm động tay động chân gì đó trên người gã thanh niên này.

Cho dù lúc này mặt gã bị xé nát thế nhưng máu tươi cũng không chảy ra như suối thác.

Ngược lại máu vẫn nằm cố định trên gương mặt của gã thanh niên đó, điều này càng khiến gã ta cảm thấy kinh khủng hơn.

Một kẻ điên!
Giờ phút này, mỗi người có mặt ở đó đều cảm thấy một luồng khí lạnh vọt từ lòng bàn chân lên tới óc, ánh mắt khi Lâm Thiệu Huy cũng giống như đang nhìn một kẻ điên, một tên ma quỷ vậy.

Quá mức hung ác!
Bọn họ chỉ cảm thấy mình đã quá độc ác thế nhưng lại không ngờ người thanh niên điển trai trước mặt này lại tàn nhẫn và đáng sợ như thế!
"Anh Phong! Chúng ta… Bây giờ chúng ta phải làm sao đây?"
Một người đàn ông trong số đó run rẩy lên tiếng hỏi gã đàn ông hung bạo kia một câu.

Giọng nói của gã thanh niên kia mang theo chút nức nở, hiển nhiên là suýt nữa đã bị Lâm Thiệu Huy dọa cho phát khóc.

"Báo thù! Mẹ kiếp, tao muốn báo thù!"
Miệng của người thanh niên độc ác kia phát ra một thứ âm thanh giống như một con dã thú đang gào thét vậy:
"Mau lên! Mau gọi điện thoại cho cậu Cao, hôm nay anh ấy đang ở tại nhà họ Cao đấy!"
"Mau gọi anh ấy đến đây trả thù đi!"
Câu nói của tên thanh niên độc ác này nhanh chóng nhắc nhở những người xung quanh.

Ánh mắt của từng người, từng người một chợt lóe sáng lên.

Sau đó, một tên thanh niên trong đó vội vàng lấy điện thoại di động của mình ra, tìm một số điện thoại sau đó nhanh chóng gọi tới.

Đúng lúc này!
Mặc dù bà lão mù và Huân Nhi không nhìn thấy khuôn mặt hung tợn của gã thanh niên kia, thế nhưng qua những gì mà những người đó nói và họ đã nghe được thì có thể lờ mờ đoán được chuyện gì đang xảy ra..

Khi họ nghe thấy những người này muốn tìm cậu Cao tới đây thì sắc mặt hai người họ nhanh chóng thay đổi rõ rệt.

"Cậu nhóc, cậu mau chạy đi.

Cái cậu Cao gì đó là người chúng ta không chọc vào nổi đâu! Cậu mau đi đi, đừng để ý đến chúng tôi!"
Sắc mặt của bà lão mù trở nên xám như tro tàn, trông vô cùng khó coi.

Thậm chí Huân Nhi còn gấp tới mức nước mắt nhanh chóng trào ra, không ngừng nói:
"Anh à, em xin lỗi, em lại gây ra rắc rối cho anh rồi! Tuy nhiên, nơi này còn có em và bà, anh hãy mau đi đi! Cậu Cao kia không phải là người mà chúng ta có thể chọc vào đâu!"
Giờ phút này, bà lão mù và Huân Nhi đang vô cùng lo lắng cho Lâm Thiệu Huy.

Chẳng qua là.

Lâm Thiệu Huy lại không trả lời.

Thay vào đó, anh lại ngồi xổm xuống, bàn tay nhẹ nhàng lướt qua phần trán và khuôn mặt nhỏ nhắn đầy sẹo của Huân Nhi.

"Anh… Anh trai!"
Cơ thể bé nhỏ của Huân Nhi khẽ run lên.

Trong mắt cô bé hiện lên vẻ tự ti và hoảng sợ.

Như thể, vì sợ rằng khuôn mặt xấu xí của mình sẽ khiến Lâm Thiệu Huy sợ hãi.

"Đừng sợ!"
Lâm Thiệu Huy khẽ cười, sau đó nhẹ nhàng nói.

Âm thanh này tựa như gió thoảng qua, đột nhiên khiến tâm trạng đang hoảng sợ của Huân Nhi trở nên yên tĩnh.

Như thể những lời này chứa đựng sức mạnh ma thuật, mọi nỗi sợ hãi và sự tự ti của cô bé đã nhanh chóng biến mất.

Lúc này, cô bé chỉ cảm thấy lòng bàn tay của Lâm Thiệu Huy lướt nhẹ trên mặt mình.

Sự mát mẻ đang từ lòng bàn tay Lâm Thiệu Huy bắt đầu đi sâu vào da thịt của cô bé.

Khiến cơ thể nhỏ bé của Huân Nhi khẽ run lên..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 593: 593: Chương 623


"Đây là chân khí, có thể giúp em giảm sự đau đớn trên mặt!"
Trong ánh mắt của Lâm Thiệu Huy hiện lên một sự thương hại vô cùng mãnh liệt.

Anh khó có thể tưởng tượng được, một cô bé chỉ mới khoảng năm sáu tuổi như thế, vậy mà lại phải chịu đựng từng vết sẹo đau đớn kinh khủng thế này.

Điều này chắc chắn còn khiến Huân Nhi khó chịu hơn việc bị g**t ch*t.

Ngay lúc này.

Lời nói của những nam nữ thanh niên bên cạnh lại vang lên một lần nữa.

"Tên nhóc thối tha kia, mày đã lột da của ông đây.

Cậu Cao sẽ tới đây ngay lập tức, đến lúc đó sẽ khiến mày sống không bằng chết!"
"Tên khốn kiếp! Mày cứ chờ đó đi! Chuyện này chính là chuyện của cậu Cao, nếu mày dám ngăn cản thì chính là đắc tội với cậu Cao đấy, anh ấy nhất địng sẽ không bỏ qua cho mày đâu"
"..."

Từ miệng của những người này có thể thấy được cậu Cao gì đó giống như một nhân vật vô cùng lợi hại, hô mưa gọi gió.

Xem ra chỉ cần đối phương xuất hiện thì kết cục của Lâm Thiệu Huy chắc chắn sẽ vô cùng thê thảm!
Hừ!
Sau khi những người đó nói ra những lời này.

Đột nhiên phía trước có tiếng động cơ vang lên.

Sau đó tất cả mọi người đều nhìn thấy có một chiếc xe thể thao mui trần màu xanh, mang theo mưa bụi nhanh chóng chạy như bay tới đây.

Không chỉ có thế.

.

truyện teen hay
Theo sau chiếc xe thể thao đó còn có một vài chiếc Toyota vô cùng hống hách.

Ước chừng có khoảng chừng mười chiếc
Két!
Ngay sau đó, khi những chiếc xe này đi tới bên cạnh, những tiếng thắng xe dồn dập theo đó mà vang lên, sau đó ngừng lại!
"Mẹ kiếp! Rốt cuộc là cái tên khốn kiếp nào mà lại dám cản trở chuyện tốt của Cao Thánh Nguyên tôi thế này?"
"Chỉ với một cái sân rách nát thế này mà lại khó gặm đến thế sao?"
Một âm thanh u ám phát ra từ chiếc xe thể thao kia.

Chỉ nhìn thấy cửa xe mở ra.

Ngay sau đó có một người thanh niên bước xuống, trên người thanh niên đó mặt một chiếc áo sơ mi, trên mặt đeo một cặp kính mát, bên cạnh anh ta còn có một cô gái vô cùng hấp dẫn.

Không chỉ có bọn họ!
Hốp!

Từ chiếc Toyota hống hách kia những chiếc cửa xe nhanh chóng được mở ra, ngay sau đó những tên đàn ông cường tráng nhanh chóng xuống xe.

Trên mỗi chiếc xe đều có khoảng ba bốn người đàn ông cường tráng.

Trên tay họ cầm gậy gộc, chỉ trong nháy mắt có chừng khoảng ba mươi bốn mươi người đi tới sau lưng tên thanh niên ngạo mạn kia.

Cảnh tượng này khiến tên thanh niên độc ác và những người khác cảm thấy vô cùng vui mừng.

"Cậu Cao, ở đây! Đây là tên khốn đó!"
Nghe điều này!
Cậu chủ Cao lúc này mới nhìn thấy gã thanh niên độc ác kia, thế nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt đáng sợ kia của tên thanh niên, thì nhanh chóng bị dọa sợ hết hồn.

"Âu Nam, Đình Tuấn, mặt anh bị gì thế kia?"
Mặc dù cậu chủ Cao kia vô cùng sợ hãi, thế nhưng trên mặt lại không lộ ra bất kì vẻ sợ hãi nào, ngược lại còn lộ ra sự hưng phấn.

Tựa như đây là lần đầu tiên anh ta nhìn thấy một khuôn mặt bị lột da như thế.

"Cậu chủ Cao, chúng tôi đã gặp phải một kẻ điên.

Tên đó đã lột da mặt tôi xuống đấy!"
"Hãy báo thù cho tôi.

Tôi sẽ bẻ gãy tay chân của tên khốn này và l*t s*ch mặt tên đó!"
Lời nói của người thanh niên độc ác vô cùng gay gắt.

Sau khi nghe điều này.

Đôi mắt của cậu chủ Cao nhanh chóng đảo sang, ngay sau đó anh ta nhanh chóng nhìn thấy Lâm Thiệu Huy, Huân Nhi và bà lão bị mù.

"Hóa ra là các người! Luôn ngăn cản tôi thu mua phần sân rách nát này?"
Có một sự lạnh lùng nằm sâu trong ánh mắt của cậu chủ Cao.

Công ty bất động sản của anh ta có một hạng mục lớn.

Tuy nhiên, hầu như tất cả các sân xung quanh đều đã được mua lại, nhưng chỉ có sân của bà lão mù trước mặt này là vẫn bị trì hoãn.

Điều này khiến anh ta mất kiên nhẫn và cảm thấy vô cùng tức giận..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 594: 594: Chương 624


Nói xong.

Đôi mắt của cậu chủ Cao kia nhìn chằm chằm vào Lâm Thiệu Huy.

Đặc biệt là khi nhìn thấy phần da mặt nằm trên tay của Lâm Thiệu Huy thì con ngươi anh ta không nhịn được mà co rút một cái:
"Tên nhóc kia, cậu tên gì?"
Lúc này, anh ta bắt đầu cảm thấy có hứng thú với Lâm Thiệu Huy.

Suy cho cùng thì ở thành phố Nam Giang này mà nói, người bình tĩnh lột da mặt của người khác ra như thế, thật sự vô cùng hiếm có.

"Lâm Thiệu Huy!" Lâm Thiệu Huy lạnh lùng nhìn Cao Thánh Nguyên, âm thanh trở nên vô cùng lãnh đạm.

Lâm Thiệu Huy sao?
Tuy nhiên, sau khi nghe đến cái tên này, Cao Thiên Nguyên cảm thấy hơi sững sờ, sau đó khó tin lên tiếng:
"Chẳng lẽ cậu chính là chủ tịch mới của tập đoàn Bạch Lạc mới, là tên chồng vô dụng của Bạch Tố Y đó sao?"

Cái gì!
Tập đoàn Bạch Lạc mới!
Nghe thấy thế, ánh mắt của đám thanh niên ác độc kia trở nên hơi đông cứng lại.

Suy cho cùng thì mặc dù tập đoàn Bạch Lạc mới này vẫn chưa chính thức khai trương thế nhưng danh tiếng lại vô cùng vang dội, vì thế đương nhiên là bọn họ đã nghe qua.

Và tên tuổi của Lâm Thiệu Huy cũng như sấm bên tai.

"Ha ha ha...!Quả nhiên là cậu!"
Sau khi nhìn thấy sự ngầm thừa nhận của Lâm Thiệu Huy, Cao Thiên Nguyên mới vui vẻ cười một tiếng, nói:
"Lâm Thiệu Huy, chúng ta đều là người một nhà cả! Nhà cung cấp vật liệu lớn nhất của cậu ở tập đoàn Bạch Lạc mới cũng chính là Tập đoàn Thiên Thánh của chúng tôi!"
"Thế nên, chuyện này cứ tính như thế này đi! Anh đi trước, sau đó… Hai người này sẽ chết!"
Anh đi, họ...!chết!
Trong lời nói của Cao Thiên Nguyên lộ vẻ uy nghiêm vô cùng mãnh liệt.

Anh ta quay lại nhìn bà lão mù và Huân Nhi với ánh mắt thoáng hiện lên vẻ rùng mình:
"Lâm Thiệu Huy, tôi cũng không ngại nói cho cậu biết, bởi vì tập đoàn Bạch Lạc mới của cậu chính là chỗ hợp tác quan trọng của tập đoàn chúng tôi.

Vì thế, lần này cho dù cậu có ngạo mạn thì xem như cậu chủ của tập đoàn Thiên Thánh có thể tha thứ cho cậu."
"Thế nhưng hai bà cháu này thì không thể được! Đoán chừng rằng bọn họ đã làm trễ nãi mất nửa tháng hạn công trình của bọn tôi rồi đấy! Vì thế phải dùng mạng sống của họ để đền bù tổn thất cho tôi!"
Rào rào...!
Câu nói của Cao Thiên Nguyên đã khiến vẻ mặt của những người xung quanh thay đổi nhanh chóng.

Đặc biệt là nhóm người của tên thanh niên độc ác kia.

Trong mỗi ánh mắt đều là vẻ tức giận và thất vọng.

Dẫu sao thì thủ đoạn của Lâm Thiệu Huy quá mức tàn nhẫn, đương nhiên là bọn họ muốn báo thù.

Thế nhưng nếu Cao Thiên Nguyên đã nói như thế là hiển nhiên là không thể đắc tội với tập đoàn Bạch Lạc mới được, vì đây chính là đối tác quan trọng của tập đoàn Thiên Thánh..

Và giờ đây, tất cả những hận thù, tức giận của gã thanh niên độc ác và những kẻ khác chỉ có thể trút lên đầu bà lão mù và Huân Nhi.

"Cậu nhóc, cậu có nghe thấy không? Cứ xem như hôm nay cậu may mắn đi!"
"Mau cút đi! Còn cái nợ việc cậu xé rách mặt tôi này, tôi sẽ tính trên đầu của bà già mù lòa và con nhỏ chết tiệt này!"
Mặc dù trong lòng gã thanh niên vô cùng không cam tâm, thế nhưng gã ta cũng chỉ có thể tức giận nói.

Không chỉ có bọn họ!
Lúc này, khuôn mặt của bà lão mù và Huân Nhi trở nên tái mét.

Họ biết rằng một khi Cao Thiên Nguyên đã đích thân tới đây thì chắc chắn rằng kết quả của bọn họ sẽ vô cùng thê thảm, vì thế hai người cũng không muốn làm liên lụy đến Lâm Thiệu Huy nữa.

"Anh trai, anh mau đi đi! Chuyện này không liên quan gì đến anh, cầu xin anh đừng quan tâm đến nữa!" Đôi mắt của Huân Nhi trở nên đỏ hoe.

Cô bé thật sự xong rồi.

Nhưng vì điều này, cô bé lại càng cảm thấy có lỗi với Lâm Thiệu Huy.

"Anh trai, đối với ân cứu mạng của anh, nếu có kiếp sau Huân Nhi nhất định sẽ báo đáp anh một chiếc nhẫn cỏ."
Nói xong!
Huân Nhi đã khóc như mưa.

Ở bên cạnh.

Bà lão mù cũng trở nên vô cùng đau khổ nhìn về phía Lâm Thiệu Huy:
"Cậu nhóc, bà cảm ơn cháu! Nhưng mà, cháu hãy nhanh chóng rời khỏi đây đi! Nếu có kiếp sau, ta và Huân Nhi sẽ báo đáp cháu!"
Sau khi nói xong, bà lão mù ôm Huân Nhi vào lòng
Một già một trẻ đã khóc như mưa.

Khi nhìn thấy cảnh tượng này!
Cho dù là Cao Thiên Nguyên hay tên thanh niên độc ác thì cũng đoán rằng Lâm Thiệu Huy chắc chắn sẽ rời khỏi đây..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 595: 595: Chương 625


Tóm lại!
Chỉ cần không phải đồ ngốc thì tuyệt đối không tiếp tục rơi vào cái vũng nước đục này nữa, ngoại trừ khi là...!Muốn chết!
“Tôi sẽ không rời đi!”
Cái gì!
Đúng lúc này, Lâm Thiệu Huy nói một câu như vậy, cho dù là nhóm người Cao Thánh Viễn hay là chó săn trẻ tuổi, bà mù bà, Huân Nhi đều ngây ngẩn cả người.

Sau đó khuôn mặt nhỏ của Huân Nhi lập tức thay đổi.

“Anh trai à, anh đang nói gì vậy! Đi nhanh lên! Chuyện này không liên quan gì tới anh, em không muốn anh xen vào chuyện này nữa!”
Huân Nhi nói xong thì bàn tay nhỏ của cô ấy lập tức muốn đẩy Lâm Thiệu Huy ra, để anh nhanh chóng rời đi.

Chỉ là thân hình Lâm Thiệu Huy vững như núi Thái Sơn, cho dù Huân Nhi dùng hết sức lực cũng không có cách nào đá động tới Lâm Thiệu Huy.

Áp lực!
Giờ phút này bầu không khí bị đè nén và ngột ngạt rất lớn.

Tất cả mọi người có thể cảm nhận rõ ràng, nụ cười trên mặt Cao Thánh Viễn đã dần biến mất, một luồng khí lạnh âm u tản ra từ trên người anh ta.

“Lâm Thiệu Huy, đừng có cho mặt mũi rồi mà không cần!”
“Sở dĩ tôi buông tha anh cũng chỉ vì tập đoàn Bạch Kỳ mới có quan hệ hợp tác với tập đoàn chúng tôi thôi! Nếu như anh vẫn không biết tốt xấu thì đừng có trách tôi ác độc tàn nhẫn!”
Ánh mắt Cao Thánh Viễn âm trầm, nhìn chằm chằm Lâm Thiệu Huy, nhìn giống như nhìn thằng ngu.

Mà bên kia.

Chó săn trẻ tuổi lại vui sướng trong lòng rất nhiều.

Ngớ ngẩn!
Trong mắt mấy người họ thì Lâm Thiệu Huy chắc chắn là kẻ ngớ ngẩn không thể nghi ngờ!
Chẳng lẽ tên này không nhìn thấy cậu Cao đem tới ba bốn mươi người đàn ông khỏe mạnh hay sao?
Rõ ràng anh có cơ hội rời đi nhưng bây giờ anh lại thuần túy là muốn chết mà.

Chỉ là!
Vốn dĩ Lâm Thiệu Huy không hề để ý uy h**p của Cao Thánh Viễn mà ánh mắt vẫn cứ âm trầm nói:
“Chẳng lẽ trong mắt các người, hai mạng sống con người thì có thể giải quyết đơn giản vậy sao?”
Giọng nói của Lâm Thiệu Huy lộ ra một loại uy nghiêm tới đáng sợ.

Mặc dù anh đã từng giết vô số người, mạng người có thể chất thành đống, nhưng anh chưa từng g**t ch*t người vô tội.

Mà cái tên Cao Thánh Viễn trước mắt này lại xông ra ranh giới cuối cùng của Lâm Thiệu Huy.

“Dừng đi! Lâm Thiệu Huy, anh bớt giả vờ làm thánh nhân ở đây đi!”
Cao Thánh Viễn cười âm trầm một tiếng, ánh mắt anh ta lướt qua bà cụ mù và Huân Nhi, ánh mắt ấy giống như nhìn hai con kiến:
“Trên thế giới này, mỗi ngày đều có người chết! Người nào ngăn cản con đường của tôi thì người đó phải chết!”
“Họ như vậy và anh cũng như vậy!”
Cao Thánh Viễn vung tay lên.

Răng rắc!
Ngay lập tức từ sau lưng anh ta có hơn ba bốn chục người đàn ông khoẻ mạnh cường tráng xông lên phía trước một bước.

Trong tay mỗi người đều cầm một cây gậy bóng chày, trên trận địa là sẵn sàng đón chờ quân địch giống như chỉ cần Cao Thánh Viễn kêu một tiếng, họ lập tức vung gậy trong tay, nện tên nhóc không biết tốt xấu này thành thịt vụn.

“So nhiều người à?”
Lâm Thiệu Huy nghiền ngầm nhìn thoáng qua Cao Thánh Viễn, hờ hững hỏi.

Hả?

Đương nhiên, Lâm Thiệu Huy bình tĩnh đến mức Cao Thánh Viễn phải sững sờ.

Chỉ là anh ta xác định không có ai giúp Lâm Thiệu Huy nên trên gương mặt của Lâm Thiệu Huy càng dữ tợn hơn, một lúc sau thì nói:
“So nhiều người thì sao!”
“Thằng nhóc kia, tôi đúng là nhiều người hơn anh, hôm nay nếu anh đã không biết tốt xấu thì tôi sẽ dạy cho cậu một bài học để cậu nhớ thật kỹ vậy!”
Anh ta nói xong thì ngay lập tức phất phất tay, gương mặt đầy y cười càng lúc càng dữ tợn:
“Lên đi! Đánh gãy hai chân thằng nhóc này cho tôi!”
Rào!
Theo một câu mà Cao Thánh Viễn nói ra.

Xung quanh, ba mươi bốn mươi người đàn ông mạnh khỏe cường tráng kia lập tức điên cuồng sôi trào lên.

Từng người giống như một con hổ hung ác, quơ gậy bóng chày lên phóng về phía Lâm Thiệu Huy..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 596: 596: Chương 626


Mấy cây gậy bóng chày cứ ào ào phóng xuống, che phủ trời đất.

Đừng nói là một người cho dù là con thú hung dữ da dày thịt béo cũng sẽ bị nện thành thịt trong lúc này.

Nhìn thấy cảnh tượng này!
Sắc mặt Huân Nhi lập tức thay đổi, cô ấy lập tức muốn chạy tới chỗ Lâm Thiệu Huy.

Cô ấy cho rằng dù mình chết đi cũng phải bảo vệ được anh hai của mình sau lưng.

Mà nhóm người của chó săn trẻ tuổi thì trên mặt càng dữ tợn, càng lúc càng đậm dần:
“Ha ha ha...!Ngớ ngẩn, chết đi! Đánh chết anh ta đi!”
“Ha ha, thằng nhóc này thật sự là Thiên đường có lối không muốn đi, Địa ngục không cửa lại cứ muốn vào! Thật sự là muốn chết mà!”
Mặt mũi của mấy người này đều tràn đầy hung ác.

Dường như họ sẽ nhìn thấy cảnh tượng Lâm Thiệu Huy bị gậy gộc đánh chết thê thảm biến thành máu thịt lẫn lộn vậy.

Nhưng vào đúng lúc này.

Tiếng nói của Lâm Thiệu Huy vang lên một cách ung dung:
“Được nha! Đã so nhiều người, vậy thì...!cứ so nhiều người thôi!”
Cái gì!
Một câu kia của Lâm Thiệu Huy khiến cho nhóm người Cao Thánh Viễn sững sờ.

Nhưng chưa đợi họ hiểu rõ lời Lâm Thiệu Huy nói.

Vù vù vù!
Cũng giống như bên họ từng tiếng động cơ giống như thú dữ gầm thét oanh động, bất chợt vang lên.

Sau đó dưới ánh mắt khó tin của tất cả mọi người là từng chiếc xe con chạy tới nhanh như sấm chớp.

Những chiếc xe con này giống như đã ở đâu đó loanh quanh từ đầu trong hẻm ngoài vậy.

Giống như họ chỉ đang chờ lệnh của Lâm Thiệu Huy.

.

Truyện BJYX
Cho tới bây giờ!
Ba chiếc!
Năm chiếc!
Mười chiếc!
Hai mươi chiếc!
Ôi…
Nhìn lướt qua xung quanh từng đầu đường trong khu, từng đầu đường trong hẻm, từng chiếc xe con điên cuồng mạnh mẽ xông ra.

Bên trong xe từng người đàn ông cao lớn cường tráng xông ra, sắc mặt của nhóm người kia từng chút biến thành trắng bệch, rối rít bảo nhau dừng lại động tác.

Mà nhóm người của Cao Thánh Viễn và chó săn trẻ tuổi lại giống như gặp ma, dường như là không dám tin vào hai mắt mình.

“Họ...!Mấy người họ là người sói sao?”
Cao Thánh Viễn cũng không phải kẻ ngu.

Anh ta biết nơi này là khu Bắc thành phố Nam Giang, mà người có thể điều động một lần nhiều đội xe tới như vậy thì chỉ có đàn em Chó Điên của Năm Sẹo!
Chỉ là.

Người tên Chó Điên này Cao Thánh Viễn biết.

Ngay lúc vừa rồi anh ta còn ở trong nhà của Chó Điên, thậm chí còn đưa cho người ta một phần quà.

Cao Thánh Viễn không thể tin được, bọn người Chó Điên tới đây làm gì?
“Không phải tới vì tôi đó chứ? Tên này nói so nhiều người có lẽ là trùng hợp ngẫu nhiên đúng không?”
Giờ phút này Cao Thánh Viễn chỉ có thể nghĩ tới một khả năng như vậy.

Rầm rầm!
Mà ngay lúc anh ta nghi ngờ không thôi.

Lập tức nhìn thấy bên trong những chiếc xe con kia mở cửa ra.

Một người đàn ông cường tráng cao lớn dẫn đầu gần trăm tên đàn ông lực lưỡng mặc quần áo màu đen đi xuống khỏi xe con, họ giống như thủy triều lần lượt đi xuống.

Người đàn ông lực lưỡng cầm đầu chính là Chó Điên!
Nhưng cái này còn chưa hết!
Cạch!
Sau khi nhóm người Chó Điên đi xuống, một chiếc xe màu đen phía trước cũng mở cửa ra.

Sau đó một người đàn ông trung niên đầu trọc cũng xuống khỏi xe.

Nhìn thấy người này.

Bọn người Chó săn trẻ tuổi bên cạnh Cao Thánh Viễn lập tức trừng lớn mắt như không dám tin vào mắt mình.

“Anh...!Năm sẹo!”
Không sai!
Người đàn ông trung niên trước mặt chính là đại ca của Chó Điên cũng là bá chủ Năm Sẹo ở khu Bắc!
Nhóm người Cao Thánh Viễn hoàn toàn bị dọa cho sợ.

Họ từng biết là anh Năm Sẹo đã lâu không ra mặt nữa, dường như ông ấy giao toàn bộ những mối làm ăn trong tay mình cho Chó Điên quản lý hết.

Mà ông thì vẫn luôn ru rú trong nhà không hề ra ngoài.

Thậm chí Cao Thánh Viễn đã mấy phần đem quà tặng tới, đến nhà xin gặp mặt nhưng đều bị từ chối.

Cao Thánh Viễn không thể tin được sao anh Năm Sẹo có thể ở đây?.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 597: 597: Chương 627


Nhưng mà!
Cái này còn chưa hết!
Vù vù!
Giờ phút này, dưới ánh mắt rung động của nhóm người Cao Thánh Viễn.

Năm sẹo dẫn đầu Chó Điên và trọn vẹn trăm người tinh nhuệ nhất ở khu Bắc đi đều mà tới.

Bịch bịch!
Năm Sẹo dẫn đầu đồng loạt vái chào Lâm Thiệu Huy:
“Ngài Lâm!”
“Ngài Lâm!”
“...”
Yên lặng!
Tiếng động đều tăm tắp kia vang vọng đầy cung kính dâng lên một cách đinh tai nhức óc, mà một khu vực bên này dường như là vô tận yên tĩnh.

Cao Thánh Viễn, chó săn trẻ tuổi mấy nam nữ bên kia hoàn toàn không dám tin vào mắt mình.

Cúi đầu?
Gửi lời chào?
Nhất là bá chủ khu Bắc như Năm Sẹo, còn dẫn theo Chó Điên và thủ hạ tinh nhuệ, cái này con mẹ nó...!sao có thể.

“Ngài Lâm? Không...!không đúng! Anh ta chỉ là con rể của tập đoàn Bạch Kỳ mà thôi! Tại sao có tư cách để anh Năm Sẹo đây tới chào hỏi, thậm chí là cúi đầu?”
Giờ phút này Cao Thánh Viễn giống như gặp quỷ, trên mặt tràn ngập sợ hãi và từ chối chấp nhận.

Với anh ta mà nói, một cảnh trước mặt này vốn dĩ anh ta không thể nào hiểu được.

Đâu chỉ một mình anh ta!
Mà nhóm người chó săn nhỏ bên cạnh cũng sợ tới mức tè ra quần.

“Trời...!trời ạ, cái tên điên này vậy mà biết...!anh Năm sẹo sao?”
“Không thể nào! Anh Năm Sẹo không phải bá chủ khu Bắc sao? Tên điên này có thân phận gì để anh Năm Sẹo cúi đầu chào cơ chứ?”
“...”
Rúng động!
Đối với anh ta mà nói một màn này cứ như nằm mơ vậy.

Nhưng mà không chỉ như vậy thôi đâu.

Ngay sau đó, càng khiến họ hoảng sợ hơn chính là truyền vào tai lời của Năm Sẹo.

“Ngài Lâm, ngay lúc này tiến vào khu Bắc, chúng tôi vẫn yên lặng chờ đợi ngài!”
Năm Sẹo cung kính nói với Lâm Thiệu Huy.

Phịch!
Lời này vừa nói ra càng làm cho nhóm người Cao Thánh Viễn giật nảy mình.

Ngay từ khi Lâm Thiệu Huy tiến vào khh Bắc đã kinh động tới người của Năm Sẹo, tên này cuối cùng là có thân phận gì, sao có thể khiến họ đối đãi với anh ta long trọng như vậy?
Cao Thánh Viễn và tất cả mọi người đều mang vẻ mặt không tin nổi.

Mà giờ phút này!

Hai mắt Lâm Thiệu Huy hờ hững nhìn lướt qua đám người Cao Thánh Viễn, cười nghiêm nghị nói:
“Họ muốn so nhiều người với chúng ta đấy.

Năm Sẹo, ông nói nên làm cái gì bây giờ?”
So nhiều người sao?
Nghe tới lời này, Năm Sẹo không nhịn được cười gằn, sau đó vung tay lên:
Rầm rầm!
Ngay lập tức phía sau trọn vẹn trăm người đàn ông lực lưỡng mặc đồ trắng ào ào xông tới, vây đám người Cao Thánh Viễn lại ở giữa.

Sát khí sôi trào, hung thần ác sát, một màn này dường như đủ làm cho nhóm người Cao Thánh Viễn và Chó săn nhỏ tiểu ra quần.

“Chờ...!chờ một chút!”
Giờ phút này Cao Thánh Viễn hoàn toàn rối loạn.

Anh ta nhìn Năm Sẹo vội vàng nói:
“Anh Năm Sẹo, Chó Điên, không phải vừa rồi chúng ta còn ngồi uống trà cùng nhau sao? Chẳng lẽ bây giờ quên tôi sao?”
Bây giờ Cao Thánh Viễn chỉ muốn rút ngắn quan hệ với Năm Sẹo và Chó Điên.

Dù sao!
Hai người họ là bá chủ của khu Bắc, mặc dù Cao Thánh Viễn có mười mấy thủ hạ nhưng so với nhóm người trước mắt của Năm Sẹo vốn dĩ không đáng nhắc tới.

Chỉ là phải khiến Cao Thánh Viễn ngạc nhiên rồi.

Cho dù là Năm Sẹo hay Chó Điên cũng không có ai trả lời, hai người họ giống như không biết tới anh ta, thái độ vô cùng lạnh lùng.

Nhìn thấy một màn này!
Cuối cùng Cao Thánh Viễn cũng biết, mấu chốt ở đây chính là rơi vào trên người Lâm Thiệu Huy.

Ngay lập tức anh ta vội vàng nói với Lâm Thiệu Huy:
“Ngài Huy, trước đó là tôi không đúng, cầu xin ngài nể mặt tập đoàn Thiên Thánh mới cung cấp vật liệu cho tập đoàn Bạch Kỳ mà rộng lượng tha cho chúng tôi lần này!”
“Nếu như ngài có yêu cầu gì xin cứ việc nói!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 598: 598: Chương 628


Sợ hãi!
Giờ phút này là lúc mà trước nay Cao Thánh Viễn chưa từng sợ tới vậy, dù sao ở đây cũng là địa bàn của Năm Sẹo, nếu như bên kia nảy sinh ý muốn giết người, như vậy anh ta chỉ có thể nằm ở đây.

Nhưng nghe anh ta nói như vậy!
Lâm Thiệu Huy lại cười.

“Thật sự điều kiện gì anh cũng đồng ý sao?”
Hả?
Nghe Lâm Thiệu Huy nói câu đó, hai mắt Cao Thánh Viễn sáng lên, biết cơ hội của mình tới nên vội vàng nịnh bợ:
“Ngài...!ngài Thiệu Huy, ngài cứ việc nói, cho dù là tiền tài hay gái đẹp! Cao Thánh Viễn tôi tuyệt đối sẽ giúp ngài làm được!”
Cao Thánh Viễn vô cùng thức thời.

Với anh ta mà nói, rời khỏi chỗ này trước mới là quan trọng.

Chỉ có thể lừa dối cho qua, đến lúc đó nghĩ cách đối phó Lâm Thiệu Huh sau, vốn dĩ cũng không muộn.

Mà nhìn một màn này!
Lâm Thiệu Huy lại cười:
“Thật ra điều kiện của tôi rất đơn giản!”
Một câu nhưng đủ khiến cho trái tim của Cao Thánh Viễn và mọi người xung quanh muốn vọt lên tới cổ họng.

Bên cạnh trên mặt từng người trong đám người Chó săn nhỏ cũng tràn đầy chờ mong, họ đã bị Năm Sẹo dọa cho tiểu ra quần rồi, nên đã sớm không chờ nổi mong muốn Cao Thánh Viễn đồng ý điều kiện của Lâm Thiệu Huy để họ có thể nhanh chóng rời khỏi đây.

Chỉ là câu nói kế tiếp của Lâm Thiệu Huy lại khiến trái tim của họ chìm xuống đáy cốc.

“Đó chính là đánh gãy hết hai tay hai chân của đám các người thôi mà!”
Cái gì!
Lâm Thiệu Huy vừa nói câu này, đã khiến cho sắc mặt của mọi người ở đấy đều thay đổi.

Tất cả mọi người đều phải bị đánh gãy!
Phải biết rằng ở đây chỉ tính người Cao Thánh Viễn mang tới đã hơn ba mươi bốn mươi, thêm Cao Thánh Viễn và nhóm người Chó Săn nhỏ.

Cái này...!Sao có thể chứ?
Cao Thánh Viễn lập tức tưởng rằng Lâm Thiệu Huy đang đùa nên nói:
“Ngài...!ngài Huy, chúng tôi không muốn nói đùa được không ạ? Dù sao, chúng tôi cũng vừa hợp tác với tập đoàn Bạch Kỳ của các anh, xin cho chúng tôi chút thể diện đi!”
Tiếng nói của Cao Thánh Viễn vừa dứt, lại có một màn khiến anh ta khó tin xuất hiện.

“Lên!”
Năm Sẹo nghe lời nói của Lâm Thiệu Huy thì không hề dị nghị gì cả.

Ông ta vung tay lên cho phía dưới!
Đùng!
Hơn trăm người lực lưỡng mặc áo trắng giống như một đống cái đầu hổ ác bá, lao về đám người Cao Thánh Viễn một cách điên cuồng.

“Không!”
“A!”

Từng tiếng kêu thảm thiết vang lên, trực tiếp vang vọng cả góc trời.

Cao Thánh Viễn hoảng sợ nhìn nhóm người Năm Sẹo mang tới xông vào họ như hổ thấy bầy dê, gậy gộc vung vẩy rồi tay chân vung vẩy từng tiếng động nhỏ vụn không ngừng vang vọng.

“Thật? Cái này...!Tên này không phải nói đùa mà là thật sao?”
Cao Thánh Viễn hoàn toàn bị dọa ngốc.

Phải biết rằng anh ta dẫn theo gần ba mươi bốn mươi thủ hạ, nếu như đánh gãy hai tay hai chân của họ vậy cái này đúng là sự kiện lớn ở thành phố Nam Giang.

Nhưng mà!
Lời Lâm Thiệu Huy nói giống như sắt.

Cho dù là Năm Sẹo hay tên thủ hạ của Năm Sẹo, vốn dĩ không ai dám làm trái.

.

Ngôn Tình Ngược
Điên cuồng tấn công!
Tiếng xương cốt vỡ vụn thành từng mảnh không ngừng vang vọng!
Cao Thánh Viễn chỉ có thể đứng nhìn thủ hạ bên cạnh mình càng ngày càng ít.

Cho tới khi Chó Điên đánh gãy tay chân của đám thủ hạ cuối cùng của anh ta mới dừng lại.

Bịch bịch!
Một đám đàn ông lực lưỡng áo màu trắng giống như bầy hổ hung tợn điên cuồng xông tới chỗ anh ta.

“Không!”
Cao Thánh Viễn thét ra một tiếng thảm thiết, cả người hoàn toàn bị bao phủ bởi từng người mặc đồ trắng kia.

Chiến đấu thảm hại đầy máu.

Đối với tất cả những thứ này, Lâm Thiệu Huy vốn dĩ không thèm chú ý tới.

Giờ phút này anh và Năm Sẹo dẫn theo Huân Nhi và bà cụ mù đi tới một chỗ yên tĩnh hơn.

Nghe tiếng kêu thảm thiết bên kia, sắc mặt bà cụ mù trắng bệch như tờ giấy.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 599: 599: Chương 629


Bà cụ mù vừa tới bên này đã nói với Lâm Thiệu Huy:
“Chàng...!Chàng trai trẻ, bà cụ già như tôi không biết phải cảm ơn cậu như thế nào, xin cậu nhận của tôi của một lạy!”
Bà cụ mù nói xong thì muốn quỳ xuống với Lâm Thiệu Huy!
Nhìn thấy cảnh này, Lâm Thiệu Huy vừa ngạc nhiên vừa hoảng sợ vội vàng đỡ lấy tay bà cụ ngăn cản lại:
“Bà ơi, bà không cần khách khí như vậy! Cái này là cháu tiện tay làm thôi!”
Gio phút này, trong lòng Lâm Thiệu Huy khi nhìn mà cụ bà mù và Huân Nhi không nhịn được hiện lên lo lắng.

Dù sao một già một trẻ này người có tật bên mình, còn Huân Nhi thì còn quá nhỏ.

Cuộc sống sau này lại là một vấn đề rất lớn.

Dường như thấy được vẻ mặt của Lâm Thiệu Huy, Năm Sẹo bên cạnh lập tức kích động nói:
“Ngài Thiệu Huy cứ yên tâm, nếu như ngài yên tâm giao cho Năm Sẹo tôi! Như vậy xin để tôi chăm sóc cho bà cụ này và Huân Nhi!”
“Ngài yên tâm, chỉ cần có tôi ở đây thì không có ai dám bắt nạt mấy người họ đâu! Tôi sẽ cho Huân Nhi đi học tìm bác sĩ cho bà cụ!”

Hả?
Lời này vừa dứt thì cũng khiến cho hai mắt Lâm Thiệu Huy sáng lên.

Không sai!
Mặc dù người tên Năm Sẹo là thành viên trong thế giới ngầm nhưng Lâm Thiệu Huy nhìn ra được tấm lòng của ông ta cũng không có như vậy, giao Huân Nhi và bà cụ mù cho ông ta chăm sóc, Lâm Thiệu Huy tất nhiên sẽ yên tâm.

“Được!”
Nói xong!
Lâm Thiệu Huy lập tức ngồi xổm xuống nói với Huân Nhi:
“Nhóc con, qua một đoạn thời gian nữa anh sẽ chuẩn bị chút thuốc để chú đầu trọc này đưa em đến bệnh viện Trung - Tây Ivan nha! Anh sẽ giúp em chữa lành vết sẹo trên mặt!”
Cái gì!
Nghe nói như vậy, Huân Nhi ngây ngẩn cả người.

Cô bé dường như là không thể tin vào tai mình:
“Anh...!trai, mặt của em có thể chữa khỏi thật sao?
Một hơi nước dâng lên tràn ngập trong mắt của Huân Nhi.

Từ khi bị vết sẹo này, cô bé đã không còn là con nhóc ăn xin nữa mà là một người quái dị.

Cô bé đi tới chỗ này cũng bị người ta chê cười đùa cợt.

Thậm chí vì thế mà cô bé còn hù cho Lâm Thiệu Huy sợ, không dám nhận nhau.

Còn nếu chữa khỏi...!
Tí tách! Tí tách!

Nước mắt như những chuỗi trân châu thi nhau rơi xuống từ đôi mắt của Huân Nhi.

Lâm Thiệu Huy nhìn thấy một màn này thì vừa giúp cô bé lau khóe mắt vừa cười nhẹ gật đầu nói:
“Yên tâm, có anh trai ở đây mặt của em tuyệt đối sẽ được chữa khỏi hẳn như lúc ban đầu!”
Nói xong! Lâm Thiệu Huy không dừng lại nữa, dặn dò Huân Nhi và Năm Sẹo vài câu, anh mới phất tay với ba người quay người rời khỏi.

Nhìn bóng dáng Lâm Thiệu Huy đi mất.

Trong lòng Huân Nhi có một dòng nước ấm dâng trào.

Ở trong mắt của cô bé, người anh trai này của cô bé giống như một thần bảo vệ do ông trời ban tặng vậy, mỗi lần gặp nguy hiểm cũng đều là anh giúp đỡ vượt qua, không nề hà khó khăn đều có anh ở bên cạnh.

“Cảm ơn anh...!Anh trai!”
Huân Nhi nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Lâm Thiệu Huy, giống như muốn khắc ghi bóng lừng này vào trong lòng cả đời vậy.

Chiến đấu nhanh chóng kết thúc!
Mà khi đám người Năm Sẹo rời đi, một mảnh trên mặt đất đều là những bóng dáng lăn lộn không ngừng gầm rú thảm thiết.

Trong đó, tiếng quát cao nhất là của nhóm người Chó săn nhỏ và Cao Thánh Viễn.

“A!”
Hai tay hai chân của Cao Thánh Viễn đều bị cứng rắn đánh gãy.

Từng cơn đau đớn kia khiến toàn thân của anh ta không ngừng run rẩy, nhất là hận ý trên mặt càng nồng đậm:
“Lâm Thiệu Huy! Tao nhất định sẽ báo thù! Mày chờ đó đi, tao nhất định phải giết mày!”
Đối với Cao Thánh Viễn mà nói, từ nhỏ anh ta đã ngậm chìa khóa vàng lớn lên, nhất là sau khi đặt chân vào giới kinh doanh.

Dưới sự duy trì của ba và tập đoàn nên anh ta càng thuận buồm xuôi gió.

Dù thế nào cũng không nghĩ ra sẽ bị một tên ở rể nho nhỏ trong nhà người ta như Lâm Thiệu Huy đánh thành thế này..
 
Back
Top Bottom