Ngôn Tình Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 540: 540: Chương 556


Khoản nợ khác?
Giờ phút này nghe được câu nói này của Lãnh Bất Phàm, sắc mặt của mọi người xung quanh đều biến đổi.

Bọn họ không nghĩ ra còn có khoản nợ nào cần tính.

Chẳng qua nhìn thấy vẻ mặt thâm độc kia của Lãnh Bất Phàm, bọn họ liền biết chuyện chắc chắn không hề đơn giản.

Đôi mắt Lâm Thiệu Huy khẽ nhíu lại, lạnh nhạt nói:
"Món nợ gì?"
"Hừ! Món nợ gì sao? Ranh con, mày bớt giả bộ hồ đồ đi!" Đôi mắt Lãnh Bất Phàm hiện lên vẻ ghen tỵ và tức giận:
"Mày đánh bị thương thủ hạ của tao, có phải nên trả lời rõ ràng cho tao một câu không?"
Cái gì?
Nghe vậy, toàn bộ mọi người đều mơ hồ.

Bọn họ bây giờ mới hiểu được, Lãnh Bất Phàm lại tính toán chuyện Ác Ma Thứ Nhất bị đấm một cái.

Chẳng qua là, chuyện này rõ ràng là do Ác Ma Thứ Nhất ra tay trước, kỹ thuật không bằng người ta, sao có thể trách cứ Lâm Thiệu Huy?
Đám anh hào Nam Giang xung quanh dù nảy lòng bất mãn với Lãnh Bất Phàm nhưng vì sợ thân phận đối phương, không có một người nào can đảm dám đứng ra nói chuyện.

Ngược lại, Lâm Thiên Quang bên cạnh lại bước ra:
"Không sai! Cậu Phàm nói đúng! Lâm Thiệu Huy, anh ra tay đánh người thì phải bồi thường đàng hoàng!"
Lâm Thiên Quang rất hận Lâm Thiệu Huy, tựa như nước sông cuồn cuộn, mà bây giờ lại có một cơ hội như vậy, anh ta đương nhiên sẽ không chịu bỏ qua.

Không chỉ anh ta!.

Ngôn Tình Hay
Ngay cả Bạch Chí Phàm cùng Thẩm Kiến bên cạnh vốn cũng ghi hận Lâm Thiệu Huy, giờ phút này rối rít mở miệng:
"Tôi cũng đồng ý với cậu Phàm! Đánh người khác như vậy phải bồi thường mới phải!"
"Hừ! Đánh người khác phải bị người khác đánh lại! Theo lý đúng là như vậy!"
Ba người bọn họ lúc này đã hoàn toàn đứng về phía Lãnh Bất Phàm, bọn họ đã không chờ nổi cảnh Lâm Thiệu Huy bị đánh đến bị thương nữa rồi.

Thấy chuyện như vậy.

Khuôn mặt xinh đẹp của Bạch Tố Y trắng bệch như tờ giấy.

Trong ánh mắt lộ ra vẻ thất vọng không chịu nổi.

Cô không ngờ, anh họ và lớp trưởng lại là người ác độc như vậy, trăm phương nghìn kế muốn hại chồng cô.

"Lâm Thiệu Huy, anh..."
Bạch Tố Y nhìn về phía Lâm Thiệu Huy, trong ánh mắt tràn đầy sự áy náy.

Nếu không phải cô sợ đắc tội Chu Nhã Nam cũng sẽ không đưa Lâm Thiệu Huy tới nơi này, cũng sẽ không rơi vào tình cảnh như vậy.

Chẳng qua chuyện khiến Bạch Tố Y kinh ngạc lại là…
Vẻ mặt Lâm Thiệu Huy vẫn bình tĩnh như cũ, không nhìn ra chút bất an hay hốt hoảng nào.

Ngược lại, anh vỗ nhẹ lên tay Bạch Tố Y, sau đó nhìn về phía Lãnh Bất Phàm, khẽ cười một tiếng:
"Anh muốn làm gì?"
"Đơn giản!"
Lãnh Bất Phàm tà ác cười một tiếng, rồi chỉ vào Lĩnh Nam Lục Đại Ác Ma bên cạnh, nụ cười hung tàn càng thêm dữ tợn:
"Mày khiến Ác Ma Thứ Nhất bị thương.

Vậy tiếp theo đây để những người khác đến thỉnh giáo mày một chút đi!"
Xì xào!
Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người xung quanh đều xôn xao không ngừng.

Lãnh Bất Phàm bắt một mình Lâm Thiệu Huy đánh với năm Ác Ma còn lại?
Cái này...!
Đám người xung quanh trố mắt nhìn nhau.

Bọn họ đã từng nghe nói Lĩnh Nam Lục Đại Ác Ma kia có thực lực ngang ngửa nhau, nói cách khác năm người còn lại tùy tiện chọn ra một người cũng tuyệt đối không thua kém gì Ác Ma Thứ Nhất.

Năm cường giả tông sư, sợ là ngay cả một vị tông sư chân chính cũng khó mà ngăn cản được.

Mà bây giờ, Lâm Thiệu Huy chỉ có một mình.

Song quyền khó địch tứ thủ, chớ nói chi bây giờ đến tận mười tay!
Sao có thể được?
Giờ phút này, tất cả mọi người xung quanh đều cảm thấy thương hại cho tình cảnh của Lâm Thiệu Huy.

Ở trong mắt bọn họ, Lâm Thiệu Huy một mình đấu với nam Ác Ma, đây là tìm đường chết.

Nhưng mà, vẫn chưa dừng ở đó.

Ánh mắt Lãnh Bất Phàm tham lam nhìn lướt qua Bạch Tố Y, nụ cười càng tà ác:
"Nhóc con, nếu như mày thắng, mày có thể tùy tiện ra một điều kiện, tao chắc chắn sẽ không nuốt lời!"
"Nhưng nếu như mày thua, vậy phải để vợ mày...!ở lại!".
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 541: 541: Chương 557


Gì cơ?
Nghe vậy, đám anh kiệt xung quanh lại ngẩn người.

Tới lúc này thì bọn họ đã hoàn toàn hiểu rõ.

Hóa ra tất cả đều là vì Bạch Tố Y.

Từ lúc vừa bắt đầu, anh ta nói chuyện với Lâm Thiệu Huy là vì Bạch Tố Y.

Bị Chu Nhã Nam hãm hại vì Bạch Tố Y, mà bây giờ gây khó khăn cho Lâm Thiệu Huy cũng là vì Bạch Tố Y!
Xôn xao...!
Nhất thời trong lòng đám người kia đã chuyển thành khinh bỉ đối với nhân phẩm Lãnh Bất Phàm.

Vài người thậm chí hận không thể lên giọng cho Lâm Thiệu Huy, có thể chiến thắng nam Đại Ác Ma, kiếm lại thể diện cho chính hắn cùng người thành phố Nam Giang.

Mà mặt Bạch Tố Y lại trắng bệch như tờ giấy.

Lúc này cô mới biết, là mình hết lần này đến lần khác liên lụy Lâm Thiệu Huy.

"Lâm Thiệu Huy, đừng đồng ý với anh ta! Anh đánh không lại bọn họ đâu, sẽ chết đó..." Đôi mắt xinh đẹp của Bạch Tố Y dần ngấn nước.

Cô không ngờ Lâm Thiệu Huy lại vì mình mà xả thân nguy hiểm như vậy.

Nghe cô nói thế.

Lâm Thiệu Huy không khỏi cưng chiều xoa đầu Bạch Tố Y, cười nói:
"Bà xã, yên tâm đi!"
Nói xong!
Ánh mắt anh chuyển sang nhìn chằm chằm Lãnh Bất Phàm.

Uy nghiêm! Đáng sợ!
Thời khắc này, ánh mắt Lâm Thiệu Huy tựa như có một loại ma lực đáng sợ, khiến cho nhiệt độ xung quanh chợt lạnh đến đóng băng, khách khứa ngồi trong phòng đồng loạt rùng mình một cái.

Nhất là Lãnh Bất Phàm, bị ánh nhìn sắc như dao kia của Lâm Thiệu Huy liếc qua, anh ta lại chỉ cảm thấy tựa như bị một ác ma nhìn chằm chằm vậy.

Khiến tóc gáy trên người anh ta đều dựng thẳng.

"Mày...!Mày!!!"
Cộp cộp cộp!
Lãnh Bất Phàm chợt lui về sau mấy bước, sắc mặt trắng bệch, mà trên đó lại rành rành sự sợ hãi, không thể tin nổi ánh mắt của một người có thể kinh khủng đến mức độ này.

"Bởi vì anh là người của tập đoàn Bảo Thịnh nên tôi mới dễ dàng bỏ qua cho anh.

Nhưng không ngờ anh cứ muốn tự tìm cái chết!"
Lâm Thiệu Huy nhìn chằm chằm Lãnh Bất Phàm, nụ cười tà ác đáng sợ.

Chẳng qua một câu này của anh nói ra.

Oanh!
Không khí trong phòng lập tức nổ tung.

Phách lối! Cuồng vọng!
Mọi người ở đây, bất kể là đám người Bạch Nhất Phàm hay là những anh hào tuấn kiệt Nam Giang, ai cũng không dám tin vào tai mình.

Điên rồi...!
Tất cả mọi người trợn to hai mắt nhìn Lâm Thiệu Huy, giống như đang nhìn một kẻ điên vậy, bọn họ không ngờ người này lại to gan đến vậy, dám nói Lãnh Bất Phàm tự tìm cái chết?
Cái này...!Sợ là đã chán sống rồi!
Ngay cả Lãnh Bất Phàm cũng hoàn toàn mơ hồ.

Anh ta là con của chủ tịch tập đoàn Bảo Thịnh.

Cũng là cháu của đại tông sư Lãnh Ngạo Thiên.

Đừng nói là một địa phương nhỏ như thành phố Nam Giang này, dù có cả tỉnh Nam Lộc thì cũng không có người nào dám nói như vậy với anh ta.

Mà bây giờ...!
"Ranh...!Ranh con, mày dám mắng tao? Được...!Mày giỏi!" Mặt Lãnh Bất Phàm đỏ lên, hoàn toàn là vẻ thẹn quá hóa giận:
"Đã như vậy, tao thành toàn cho mày!"
"Lĩnh Nam Ngũ Đại Ác Ma! Mọi người cùng lên đi, đánh gãy tay chân nó cho tôi! Bây giờ! Ngay lập tức! Lập tức!"
Giọng nói của Lãnh Bất Phàm lộ ra sự điên cuồng.

Hiển nhiên, giờ phút này anh ta hận không thể xẻ da lóc thịt Lâm Thiệu Huy.

Mà nghe nói như vậy!
Lĩnh Nam Ngũ Đại Ác Ma bên cạnh đồng loạt đứng dậy:
"Tuân lệnh! Cậu chủ!"
Nói xong lời này, ánh mắt năm người xoay chuyển, toàn bộ chặn Lâm Thiệu Huy lại.

Phần phật!
Khí thế trên người bọn họ cuồn cuộn mãnh liệt trào ra, tựa như năm con mãnh hổ khiến cho người khác kinh hãi run sợ không thôi.

Toàn bộ không khí trong phòng tựa như nổi lên một trận gió rét, khiến cho mọi người xung quanh đều phải rùng mình một cái, vẻ mặt đầy hoảng sợ..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 542: 542: Chương 558


Chỉ có Lâm Thiệu Huy.

Mái tóc đen bóng bay bay trong gió rét.

Chỉ là nụ cười nơi khóe môi anh càng lúc càng giá băng, nghiêm nghị vô cùng.

"Nam Đại Ác Ma à?"
"Không, là năm con bò sát, chỉ thế mà thôi."
Cái gì?
Năm con bò sát?
Lúc này đây, sau khi Lâm Thiệu Huy nói vậy, bầu không khí trong phòng bỗng trở nên yên tĩnh thêm lần nữa, mọi người xung quanh đều bối rối hoàn toàn.

Vốn họ còn cho là, trước khí thế đáng sợ của Lĩnh Nam Ngũ Đại Ác Ma thì chắc chắn Lâm Thiệu Huy sẽ hoảng hốt, sẽ sợ hãi bất an.

Nhưng sao mà ngờ được, tên này lại ngang ngược hung hăng đến mức này kia chứ.

Chết mất!
Nếu chọc giận Lĩnh Nam Ngũ Đại Ác Ma thì kết cục của anh ta chỉ càng thêm thê thảm.

Quả nhiên!
Sau khi Lâm Thiệu Huy nói vậy xong, khí thế trên người Lĩnh Nam Ngũ Đại Ác Ma càng lúc càng dâng lên.

Khí thế đáng sợ của Ngũ đạo chuẩn tông sư cuồn cuộn như làn sóng, nhấn chìm Lâm Thiệu Huy ở phía trước.

"Được, giỏi lắm! Lĩnh Nam Lục Đại Ác Ma của chúng ta đã biến mất mười năm, xem ra bọn nhóc này không còn xem chúng ta ra gì nữa."
Ác Ma Thứ Hai l**m bờ môi khô khốc, ánh mắt lóe lên ánh sáng khát máu rõ rành rành:
"Nếu đã như vậy thì tao sẽ lấy đầu của mày."
Giọng nói của Ác Ma Thứ Hai đượm đầy sát ý.

Ác Ma Thứ Tư bên cạnh cũng giống vậy.

"Ha ha.

Thằng nhóc kia, mày làm nát nắm đấm của anh cả chúng tao.

Vậy thì Ác Ma Thứ Ba tao sẽ lấy lại cánh tay phải của mày."
"Nếu đã vậy thì Ác Ma Thứ Tư tao sẽ lấy cánh tay trái."
"Còn đùi phải của nó sẽ thuộc về Ác Ma Thứ Năm tao."
"..."
Lúc này đây, trong giọng nói của Lĩnh Nam Ngũ Đại Ác Ma toát lên vẻ hung tàn.

Mọi người xung quanh nghe thấy vậy đều buốt cả da đầu.

Năm người đòi giành lấy đầu, hai tai và hai chân của Lâm Thiệu Huy.

Vậy rõ ràng là muốn xé xác Lâm Thiệu Huy ra thành mấy mảnh.

Chỉ trong nháy mắt.

Ánh mắt của mọi người nhìn về phía anh ta đầy ý thương hại, trong mắt họ, cho dù Lâm Thiệu Huy có mạnh hơn đi nữa thì bây giờ cũng khó tránh khỏi kết cục bị năm Đại Ác Ma tàn sát.

Bạch Tố Y bên cạnh hoảng sợ đến mức mềm nhũn cả người.

Nước mắt không ngừng tuôn rơi từ đôi mắt xinh đẹp đầy lo lắng của cô.

"Lâm Thiệu Huy, em xin anh, nhanh đi đi.

Em không muốn nhìn thấy anh bị giết, em không muốn..."
Đau lòng!
Tuyệt vọng quá!
Bạch Tố Y cũng không thể tin nổi Lâm Thiệu Huy có thể sống sót nổi trên tay của Lĩnh Nam Ngũ Đại Ác Ma, du sao thì cây có bóng người có tên, danh tiếng của Ngũ Đại Ác Ma đáng sợ đến mức nào.

Nếu như Lâm Thiệu Huy chết thì cô sống còn có ý nghĩa gì.

Nước mắt giàn giụa làm khuôn mặt của Bạch Tố Y đẫm nước.

Nhìn thấy cô như vậy, trong lòng Lâm Thiệu Huy khẽ run lên.

Anh đưa tay ra lau nước mắt trên khuôn mặt xinh xắn của Bạch Tố Y, từng giọt một, lau thật sau, chỉ là khi vừa lau sạch từng hàng nước mắt, sát ý trong mắt anh càng lúc càng trào dâng.

"Vợ à, bọn họ khiến em phải khóc.

Vậy thì họ...!chết chắc rồi."
Cái gì?
Lời của Lâm Thiệu Huy khiến Bạch Tố Y sững sờ.

Nhưng mà ngay lúc cô còn chưa hiểu nổi ý của Lâm Thiệu Huy là sao.

"Bịch!"
Bạch Tố Y kinh ngạc phát hiện ra, sau khi Lâm Thiệu Huy lau sạch nước mắt trên mặt cô, cơ thể anh biến mất như ảo ảnh, đột nhiên không còn chút tăm hơi.

Nhanh quá! Nhanh quá! Nhanh quá!
Tốc độ của Lâm Thiệu Huy nhanh tới cùng cực, thậm chí tất cả mọi người trong phòng đều không thể tin nổi vào đôi mắt của mình.

Trong mắt họ, Lâm Thiệu Huy chẳng nào nào vừa biến mất, khiến cho đôi đồng tử của họ chỉ muốn rớt ra ngoài.

Ác Ma Thứ Nhất bên cạnh vừa mới bị Lâm Thiệu Huy xử lý.

Lúc đầu ánh mắt gã nhìn chằm chằm trên người của Lâm Thiệu Huy.

Mà đến lúc này đây.

Khi Ác Ma Thứ Nhất nhìn thấy cơ thể Lâm Thiệu Huy như biến mất, sắc mặt gã thay đổi hoàn toàn.

"Mấy đứa cẩn thận, nó tấn công đấy!".
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 543: 543: Chương 559


Giọng nói của Ác Ma Thứ Nhất toát lên vẻ run rẩy.

Sau khi Lâm Thiệu Huy đánh nát nắm đấm của mình, trong lòng gã không còn xem thường Lâm Thiệu Huy nữa, gã biết, tên này rất khỏe, quả thực có thể so sánh với nhân vật tông sư.

Mà giờ đây, gã mới bàng hoàng phát hiện, không chỉ về sức mạnh mà đến tốc độ của Lâm Thiệu Huy, chỉ e cũng đạt đến mức độ của tông sư rồi.

Ngay khi Ác Ma Thứ Nhất nhắc nhở.

Năm Ác Ma còn lại bên cạnh cũng thoáng sững sờ, giờ họ mới phát hiện ra Lâm Thiệu Huy biến mất trong nháy mắt, nhất thời họ cảm giác như có một luồng gió lạnh thổi về phía năm người.

"Đáng chết, tốc độ của tên này nhanh quá, cẩn thận đấy."
Một giọng nói kinh ngạc thốt lên.

Bóng người của họ lóe lên, định tản ra xung quanh.

Nhưng mà ngay lúc đấy.

Một âm thanh đáng sợ vô cùng vang vọng bên tai của Ác Ma Thứ Sáu:
"Ông muốn chân trái của tôi?"

"Ầm!"
Vừa dứt lời, câu nói rơi vào bên tai của Ác Ma Thứ Sáu thì đôi mắt gã cũng trợn tròn, gã cảm thấy sau lưng mình lạnh buốt, giống như thể có một con quỷ xuất hiện phía sau.

"Không..."
Ác Ma Thứ Sáu rít lên một tiếng hoảng sợ.

Mà từ tiếng kêu vang vọng đó, mọi người xung quanh cũng kinh ngạc phát hiện ra, chẳng biết từ lúc nào Lâm Thiệu Huy đã xuất hiện ở sau lưng Ác Ma Thứ Sáu, vung chân về phía đó.

Đá mạnh lên chân trái của Ác Ma Thứ Sáu.

Rắc!
Tiếng xương cốt vỡ nát vang lên lanh lảnh, mạnh bạo vô cùng, ai nấy đều cảm thấy khó tin, mà bên dưới cái chân của Lâm Thiệu Huy, chân trái của Ác Ma Thứ Sáu đã bị bẻ gãy trong nháy mắt giống hệt như gỗ mục.

Cơ thể gã như vừa bị xe lửa cán qua, bị một lực mạnh hất bay ra ngoài.

Bịch bịch.

Ác Ma Thứ Sáu lăn xa tầm vài mét, lúc này trông gã ta giống hệt như một con chó chết, ngã mạnh xuống đất.

Còn chân trái của gã ta đã hoàn toàn thay hình đổi dạng, phần xương gãy đâm xuyên qua da thịt và quần áo, lộ hẳn ra ngoài.

Tình trạng máu me đầm đìa thảm thiết khiến mọi người xung quanh phải hít vào một hơi khí lạnh.

"Lục! Không...!không thể nào!"
"Lục à..."
Lĩnh Nam Tứ Đại Ác Ma bên cạnh cũng bối rối hoàn toàn.

Họ nhìn thấy toàn bộ cảnh Ác Ma Thứ Sáu ngất đi vì đau đớn, từng người cảm giác như mình vừa rơi vào hầm băng, rét đến thấu xương.

Và đâu riêng mình họ.

Người chấn động nhất chính là mấy người Lãnh Bất Phàm.

Một...!một đòn mà thôi?

Mấy người Lãnh Bất Phàm có mơ cũng không thể tin nổi, ngay lúc Lĩnh Nam Ngũ Đại Ác Ma còn chưa phản ứng được mà đã bị Lâm Thiệu Huy đánh bại một người chỉ với một đòn mà thôi.

Cái này...!làm sao mà được.

Chấn động quá!
Đáng sợ quá!
Lúc này đây, trong lòng Lãnh Bất Phàm bỗng sinh ra dự cảm không tốt, anh ta cảm giác như mình đã đá phải một miếng sắt rồi, trêu phải nhân vật đáng sợ không thể nào trêu được.

Nhưng mà chuyện khiến anh ta sợ hãi chỉ mới bắt đầu thôi.

Sau khi bị Lâm Thiệu Huy đá gãy chân trái, cả người Ác Ma Thứ Sáu bay xa một đoạn rồi hôn mê.

Lâm Thiệu Huy đảo mắt, nhìn chằm chằm vào Lĩnh Nam Tứ Đại Ác Ma còn lại.

"Tiếp đến, là mấy người."
Ầm
Vừa mới dứt lời, Lĩnh Nam Tứ Đại Ác Ma bên cạnh vẫn còn đang ngơ ngác.

Đặc biệt là khi họ nhìn thấy bóng người Lâm Thiệu Huy lại lóe lên lần nữa, biến mất không thấy bóng, nhất thời, lá gan của bốn tên đó bị dọa muốn rách rồi.

"Coi chừng, tên này lại tới đó."
Ác Ma Thứ Hai đổ cả mồ hôi trán, chảy ra nhầy nhụa.

Bốn người họ lập tức đưa lưng về phía nhau, đề phòng Lâm Thiệu Huy tới.

Nhưng mà bóng người của Lâm Thiệu Huy lại giống hết như quỷ, lập lờ trước mặt bọn họ.

"Ông...!muốn chân phải của tôi à?"
Một giọng nói vang lên.

Một chân của Lâm Thiệu Huy lại quét về phía Ác Ma Thứ Năm lần nữa.

"Khốn nạn!"
Ác Ma Thứ Năm như phát điên thật rồi, khi gã nhìn thấy chân của Lâm Thiệu Huy quét tới, gã cũng tung ra một đòn đá mạnh về phía Lâm Thiệu Huy.

Rầm.

Hai chân va vào cùng một chỗ.

Nhưng khiến cho Ác Ma Thứ Năm ngạc nhiên là, gã cảm giác chân của Lâm Thiệu Huy như một ngọn núi cao kinh khủng quét ngang về phía mình.

Cho gã có sử dụng hết sức mạnh toàn thân cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn chân phải của mình...!
Rắc, nổ tung!.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 544: 544: Chương 560


Bịch!
Một âm thanh nặng nề lại vang lên một lần nữa.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, chân phải của Ác Ma Thứ Năm bị nổ tung ra, cả người gã ta bị cuốn lại dưới sức mạnh kh*ng b* dồi dào đó, một lần nữa lại giống như con chó chết, bay ra xa.

Rơi xuống đất.

Yên tĩnh…
Ngay lúc này, bầu không khí chỉ bốc lên một mùi máu tanh, không hề có bất cứ âm thanh nào, chỉ có tiếng nhịp tim của từng người đang điên cuồng đập lên.

Gãy chân!
Hôn mê!
Ánh mắt của tất cả mọi người đều hướng về Ác Ma Thứ Năm với Ác Ma Thứ Sáu đang nằm dưới đất như chó chết.

Bọn họ chỉ cảm thấy tim của mình gần như nhảy đến cổ họng rồi.

Lại một tên Ác Ma bị giải quyết bởi một chiêu.

Lúc này mồ hôi lạnh gần như phủ đầy trán của tất cả mọi người xung quanh, khiến bọn họ sợ hãi, khiến bọn họ kinh ngạc.

Nếu như nói, Lâm Thiệu Huy có thể tiêu diệt Ác Ma Thứ Sáu trong một chiêu, có lẽ có thể giải thích là do may mắn.

Thế nhưng bây giờ lại có thể tiêu diệt Ác Ma Thứ Năm trong một chiêu.

Điều này quả thực khiến người ta không thể tin nổi.

“Không… không thể nào! Mày, sao mày lại mạnh như vậy!”
Lãnh Bất Phàm chỉ cảm giác cơ thể mình lạnh băng, nhìn ánh mắt của Lâm Thiệu Huy giống như đang nhìn một con ma quỷ vậy.

Tông sư?
Anh ta biết dưới sự hợp sức của Lĩnh Nam Ngũ Đại Ác Ma, cho dù là cao thủ tông sư đối mặt với họ thì cũng khó giải quyết vô cùng.

Thế mà bây giờ Lâm Thiệu Huy tiêu diệt hai người chỉ với hai chiêu, quả thật dễ như trở bàn tay vậy, điều này khiến anh ta không thể tin nổi.

Còn bên cạnh.

Ánh mắt ba người Lâm Thiên Quang, Bạch Chí Phàm, Thẩm Kiến nhìn Lâm Thiệu Huy càng giống như đang nhìn một quái vật vậy.

Ừng ực!
Ba người nuốt ngụm nước bọt, nhìn nhau, có thể nhìn ra được sự hoảng hốt và sợ hãi trong ánh mắt của nhau.

Đây… có còn là tên rác rưởi mà bọ họ chế giễu, oán giận hay không?
Hai chiêu tiêu diệt hai người?
Đây quả thực là nghịch lý mà.

Nhưng mà.

Lâm Thiệu Huy không hề để ý đến sự sợ hãi của những người xung quanh.

Vẻ mặt của anh bình tĩnh lạnh nhạt, giống như chỉ là giết hai con dế và kiến vậy.

Lúc này anh từ từ bước lại Lĩnh Nam Tam Đại Ác Ma còn lại.

Cạch cạch cạch!
Bước chân anh từ từ, nhưng lọt vào tai Lĩnh Nam Tam Đại Ác Ma lại giống như là anh đang giẫm lên tim bọn họ vậy, khiến ba người hoảng hốt, sợ hãi đến cực điểm.

“Cùng nhau lên! Báo thù rửa hận cho Ác Ma Thứ Năm với Ác Ma Thứ Sáu!”

Ác Ma Thứ Hai gào lên một tiếng thảm thiết.

Và khi nghe thấy lời này, ba người bất giác nhìn nhau, trong ánh mắt của nhau chốc lát b*n r* sự điên cuồng và dữ tợn.

Giống như ba con hổ dữ, hợp sức bổ nhào đến giết Lâm Thiệu Huy.

“Chết với tao!”
Vù!
Ba quả đấm thép, tạo ra một luồng gió mạnh, hung hăng giơ tay định đánh Lâm Thiệu Huy.

Chỉ là khi nhìn thấy cảnh này.

Lâm Thiệu Huy không những không có bất cứ lo lắng nào mà ngược lại vòng cung khát máu nơi khóe miệng càng trở nên dữ dội:
“Mấy người muốn tay trái của tôi? Hay tay phải?”
“Thế thì… cho các người toại nguyện!”
Lời dứt!
Nắm đấm của Lâm Thiệu Huy gần như tia chớp, hất tung quả đấm thép của Ác Ma Thứ Tư với Ác Ma Thứ Ba.

Một mà chọi hai?
Nhìn thấy cảnh này, Lãnh Bất Phàm cùng với những người khác căng thẳng đến cực điểm.

Bọn họ dường như nhìn thấy được hy vọng.

“Phế anh ta! Nhất định có thể phế được anh ta! Tôi không tin, một mình anh ta có thể đối mặt đồng thời với sự công kích của hai Ác Ma!”
Mồ hôi lạnh trên trán Lãnh Bất Phàm nhỏ giọt xuống.

Cơ thể cả người đều siết chặt hoàn toàn.

Và vào lúc anh ta chỉ cảm thấy tim mình căng thẳng đến ngừng đập.

Răng rắc!
Răng rắc!
Hai tiếng nổ vang lên, sau khi quả đấm thép của Ác Ma Thứ Tư với Ác Ma Thứ Ba đập trúng cú đấm của Lâm Thiệu Huy thì cũng nổ tung.

Không dừng lại ở đây!
Sau khi nắm đấm của Lâm Thiệu Huy nổ tung quả đấm của hai Ác Ma, nắm đấm của Ác Ma Thứ Hai ở bên cạnh, đã đập l*n đ*nh đầu của anh.

Chỉ là, anh không né không tránh, mắt mở to nhìn quả đấm thép của Ác Ma Thứ Hai hung hăng đập lên đầu anh.

“Mày chết với tao!”
Vẻ mặt của Ác Ma Thứ Hai tràn đầy sự dữ tợn và độc ác tàn nhẫn.

Giây phút này, gã gần như phát huy sức đấm của mình đến cực điểm, tranh thủ lợi dụng khe hở nổ tung nắm đấm của hai người anh em mình mà đánh cho Lâm Thiệu Huy một đòn chí mạng.

Bịch!
Một cú, đấm trúng!.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 545: 545: Chương 561


“Thành… Thành công chưa?”
Mặc dù nắm đấm của Ác Ma Thứ Ba với Ác Ma Thứ Tư bị Lâm Thiệu Huy làm cho nổ tung, nhưng sau khi nhìn thấy nắm đấm của Ác Ma Thứ Hai giáng xuống đỉnh đầu Lâm Thiệu Huy.

Lãnh Bất Phàm cùng với những người khác quả thực là vui mừng đến tột độ.

Chết đi!
Nhất định phải chết!
Lãnh Bất Phàm cùng với những người khác chỉ cảm giác lòng bàn tay mình phủ đầy mồ hôi lạnh.

Thế nhưng lúc tia vui mừng vừa mới hiện lên trên khuôn mặt của bọn họ thì trong chốc lát nó lại đông cứng hoàn toàn.

Rắc rắc rắc!
Cánh tay của Ác Ma Thứ Hai đập lên đầu Lâm Thiệu Huy dường như phải chịu đựng một sức mạnh kinh hoàng vô biên, sau đó gãy nát hoàn toàn.

“Aaa!”
Ác Ma Thứ Hai kêu lên thảm thiết, cả người bị lực phản kích bay ra ngoài.

Bình bịch!
Bình bịch!
Bình bịch!
Âm thanh nặng nề vang lên ba lần.

Ác Ma Thứ Hai, Ác Ma Thứ Ba, Ác Ma Thứ Tư!
Toàn bộ cánh tay bị gãy, ngã mạnh xuống dưới đất.

Yên tĩnh…
Lúc này không biết đây là lần thứ mấy căn phòng rơi vào trạng thái tĩnh mịch như chết thế này rồi.

Nhìn năm Ác Ma ngã nằm ngổn ngang dưới đất, rồi lại nhìn cánh tay và chân bị gãy đó của bọn họ, một luồng khí lạnh theo lòng bàn chân những người xung quanh, xộc thẳng vào trán khiến da đầu họ tê dại.

Đặc biệt là Lãnh Bất Phàm.

Anh ta giống như gặp quỷ vậy, giống như bị rút hết mọi sức lực, ngồi bệt xuống đất, hoàn toàn ngơ ngác.

“Không… không thể nào! Lĩnh Nam Lục Đại Ác Ma là do ông nội tôi đích thân chăm sóc huấn luyện, sao có thể bị tiêu diệt dễ dàng như vậy!”
“Tông sư? Tông sư đỉnh cấp?”
“Anh ta sao có thể là tông sư đỉnh cấp?”
Lãnh Bất Phàm hoàn toàn kinh ngạc.

Anh ta vốn nghĩ tiêu diệt Lâm Thiệu Huy, cướp lấy Bạch Tố Y gần như là một chuyện chắc như đinh đóng cột.

Nhưng anh ta nằm mơ cũng không có cách nào nghĩ ra được, đứa con rể ở rể bị người ở thành phố Nam Giang gọi là đồ bỏ đi này lại có sức mạnh kinh khủng đến mức này.

Lĩnh Nam Lục Đại Ác Ma mà anh ta vốn tự hào, lúc này người không khác gì một bầy gà chó, có miếng mà không có tiếng, một đòn như vậy cũng không chịu nổi.

Không chỉ có anh ta, giây phút này, đến cả Bạch Tố Y cũng ngơ người.

Cô nhìn cảnh tượng này, chồng mình giống như ma thần xuống vậy, Bạch Tố Y chỉ cảm thấy thế giới quan của mình đều tan nát rồi.

“Lâm Thiệu Huy sao có thể… mạnh như vậy?”
Bạch Tố Y từng thấy một mình Lâm Thiệu Huy đánh thắng hơn hai mươi người, nhưng mà đó chỉ là những người bình thường.

Tìm đại một người trong Lĩnh Nam Lục Đại Ác Ma ra cũng hoàn toàn có thể làm được.

Nhưng bây giờ!
Người mà Lâm Thiệu Huy nghiền nát đó là sáu Ác Ma từng thống trị thế giới ngầm ở Nam Lộc, hơn nữa lại còn tiêu diệt một cách dễ dàng nhẹ nhàng như vậy, giống như là nghiền nát một bầy kiến vậy.

Điều này khiến cho ánh mắt Bạch Tố Y nhìn Lâm Thiệu Huy trở nên lạ lẫm.

Chỉ là giây phút này.

Lâm Thiệu Huy không để ý đến sự chấn động của mọi người, thậm chí ngay cả nhìn anh cũng không thèm nhìn năm Ác Ma nằm dưới đất một cái.

Ngược lại anh sải bước về phía Lãnh Bất Phàm.

Cạch!

Tiếng bước chân của anh giống như chứa đựng ma lực thần kỳ, mỗi một bước đi đều khiến cho cơ thể của Lãnh Bất Phàm không ngừng run lên.

Đặc biệt, giọng nói uy nghiêm đáng sợ của Lâm Thiệu Huy theo bước chân vang lên:
“Bây giờ, anh thua rồi!”
“Cũng nên chịu trừng phạt rồi!”
Cái gì?
Lãnh Bất Phàm nhìn Lâm Thiệu Huy đang từ từ tiến lại, cả người anh ta như rơi vào hầm băng, chỉ cảm thấy lạnh lẽo vô cùng:
“Không… Tao là người của Tập đoàn Bảo Thịnh! Tao là cháu đích tôn của đại tông sư Lãnh Ngạo Thiên!”
“Mày, nếu… nếu mày dám gây bất lợi cho tao, ba tao sẽ không bỏ qua cho mày, ông nội tao sẽ không bỏ qua cho mày, Tập đoàn Bảo Thịnh cũng sẽ không bỏ qua cho mày!”
Giọng nói của Lãnh Bất Phàm cũng đang run lên.

Chỉ là khi nghe thấy lời này!
Điệu cười của Lâm Thiệu Huy ngày càng trở nên đáng sợ:
“Không cần lo lắng, tôi sẽ không giết anh đâu!”
“Tôi chỉ muốn… phế anh thôi!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 546: 546: Chương 562


Yên tâm, tôi sẽ không giết anh đâu!
Khi Lãnh Bất Phạm nghe thấy câu nói này, cả người anh ta thở phào một hơi.

Anh ta vốn sợ là cái tên điên Lâm Thiệu Huy này mất trí, thật sự sẽ giết anh ta.

Nhưng bây giờ.

Rõ ràng là sự uy h**p của mình đã có tác dụng, tên nhóc này đang kiêng nể lai lịch của mình.

Thế nhưng, lúc Lãnh Bất Phàm đang định nói gì đó.

Thì câu nói tiếp theo của Lâm Thiệu Huy lại khiến cho anh ta hoàn toàn kinh ngạc.

“Tôi chỉ muốn… phế anh thôi!”
Ầm!
Một câu nói khiến cho trái tim của Lãnh Bất Phàm đặt xuống, giờ lại nhấc lên lần nữa.

Phế bỏ?
Tên nhóc này không lẽ là muốn…
Một suy nghĩ đáng sợ hiện trong đầu của Lãnh Bất Phàm, gần như dọa anh ta sắp tè trong quần.

Thế nhưng đúng cái lúc Lãnh Bất Phàm đang định quay người bỏ chạy thì nhìn thấy Lâm Thiệu Huy tiến tới trước mặt, một chân đá vào đ*ng q**n anh ta một cách thô bạo.

Vù!
Sắp!
Sắp đến trình độ cao nhất.

Lãnh Bất Phàm chỉ cảm thấy hông dưới của mình lạnh lẽo, khiến anh ta cực kỳ sợ hãi, sợ hãi cái chết:
“Không!”
Tiếng kêu thảm thiết vang lên trong phòng VIP.

Còn mọi người xung quanh thì sợ hãi khi nhìn thấy một chân Lâm Thiệu Huy hung hăng đá vào g*** h** ch*n của Lãnh Bất Phàm.

Bình bịch!
Một tiếng bịch phát ra từ đ*ng q**n của Lãnh Bất Phàm, cả người anh ta bị đá mạnh bay đi hai mét.

Bình bịch một tiếng, quỳ xuống dưới đất.

Tí tách!
Tí tách!
Chất dịch với máu tươi chi chít chảy ra từ đ*ng q**n của Lãnh Bất Phàm, cơn đau dồn dập như trủy triều hoàn toàn cuốn lấy thần kinh anh ta.

“A a a!”
Tiếng kêu thảm thiết vô cùng.

Mọi người nhìn thấy cả người Lãnh Bất Phàm như con tôm to nấu chín vậy, khom người quỳ dưới đất, anh ta kẹp chặt hai chân lại.

Nhưng mà, máu tươi với chất dịch vẫn không ngừng thấm ra quần và chảy xuống đất.

Nát rồi!
Cũng… phế luôn rồi!
Từng âm thanh hít ngược một hơi không ngừng vang lên trong phòng VIP.

Điên rồi!
Mọi người xung quanh cho dù là Bạch Chí Phàm hay là những hào kiệt ở thành phố Nam Giang toàn bộ đều bị hành động này của Lâm Thiệu Huy dọa đến tè ra quần.

“Trờ...!Trời đất! Anh ta đã phế bỏ cậu Phàm? Xong rồi, lần này đâm chọc trời rồi!”
“Lâm Thiệu Huy, cậu điên rồi hay sao? Cậu có biết cậu Phàm là người của Tập đoàn Bảo Thịnh không? Tập đoàn Minh Long, câu lạc bộ Bảo Thịnh của chúng ta đều là sản nghiệp của Tập đoàn Bảo Thịnh! Cậu toi rồi! Câu chết chắc rồi!”
“Đồ điên! Cậu là cái đồ điên!”
Những người xung quanh đều hốt hoảng hoang mang.

Dẫu sao, lai lịch thân phận của Lãnh Bất Phàm quá đáng sợ, mà bây giờ Lâm Thiệu Huy phế bỏ Lãnh Bất Phàm trước mặt mọi người.

Thế thì Tập đoàn Bảo Thịnh cùng với đại tông sư Lãnh Ngạo Thiên rất có thể sẽ trút mọi sự tức giận lên tất cả những người ở đây.

Một tia sợ hãi bao phủ lên suy nghĩ của tất cả mọi người.

Đặc biệt là Chu Nhã Nam.

Khuôn mặt xinh đẹp của cô ta tái mét như tờ giấy trắng, cô ta nhanh chóng tiến lên trước, muốn dìu Lãnh Bất Phàm:
“Bạch Tố Y, chuyện tốt của chồng cô làm đấy! Anh ta đáng chết, cô cũng đáng chết! Đợi đấy đi! Tập đoàn Bảo Thịnh sẽ không bỏ qua cho mấy người đâu! Mấy người tiêu đời thật rồi!”
Trên mặt Chu Nhã Nam hiện lên sự thù hận sâu đậm.

Ngay sau đó.

Dường như cô ta nghĩ ra được điều gì, ánh mắt sáng lên, nhanh chóng nói với Lãnh Bất Phàm:
“Anh Phàm, mau chóng gọi điện thoại cho chủ tịch Tập đoàn Minh Long, Từ Minh Long, và chị Bloody Rosie của câu lạc bộ Bảo Thịnh đi! Để cho bọn họ đối phó với tên nhóc này! Báo thù, nhất định phải báo thù cho anh!”
Từ Minh Long!
Bloody Rosie!
Đây là hai nhân vật đầu sỏ của hai bên trắng đen thống trị thành phố Nam Giang, đặc biệt bọn họ đều trực thuộc dưới sự chỉ huy của Tập đoàn Bảo Thịnh.

Một khi biết Lâm Thiệu Huy phế cậu Phàm thì Lâm Thiệu Huy ắt sẽ nghênh tiếp cơn thịnh nộ cuồn cuộn ngất trời của hai đầu sỏ này..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 547: 547: Chương 563


Nghe nói như thế.

Lãnh Bất Phàm đau khổ gật đầu, mồ hôi lạnh trên trán anh ta giống như vòi nước bị mở khóa, chảy ra ào ạt không ngăn được.

Đột nhiên ném điện thoại trong tay mình cho Chu Nhã Nam, oán hận nói:
“Gọi điện thoại đi! Gọi Từ Minh Long và Bloody Rosie đến! Giúp tôi giết tên khốn này!”
“Gọi điện thoại xong thì nhanh chóng đưa tôi đến bệnh viện! Tôi không thể bị phế được, tôi còn chưa kết hôn sinh con, tôi…”
Nói tới đây.

Lãnh Bất Phàm bị đau đến rùng mình, cũng không nói tiếp được nữa.

Mà Chu Nhã Nam nhanh tay mở điện thoại ra, vừa tìm số, vừa oán hận nói với Bạch Tố Y:
“Bạch Tố Y! Cô đợi đó! Vợ chồng các cô hại anh Phàm thành ra như vậy, cứ đợi mà chết đi!”
Nói xong lời này!
Chu Nhã Nam cũng tìm thấy số điện thoại của Từ Minh Long trong điện thoại của Lãnh Bất Phàm, vội gọi đi.

Sau khi cô ta nói rõ tình huống xong, cúp điện thoại, khuôn mặt hiện lên vẻ mừng rỡ như điên:
“Anh Phàm! Bây giờ Từ Minh Long và Bloody Rosie đang ở khách sạn Caesar!”
“Bọn họ sẽ đến ngay!”
Cái gì?
Nghe Chu Nhã Nam nói như vậy, mọi người trong phòng lại càng hoảng sợ.

Bây giờ Từ Minh Long và Bloody Rosie đang ở khách sạn Caesar sao?
Lẽ nào bọn họ đến chào hỏi Lãnh Bất Phàm sao?
Sao lại khéo đến vậy chứ?
Xôn xao…
Nghĩ đến đây, khách mời xung quanh lại ầm ĩ lên một lần nữa.

“Thằng nhãi, mày tự nhận lấy xui xẻo đi! Mày làm anh Phàm bị thương thì hai nhân vật lớn là Từ Minh Long và Bloody Rosie tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua cho mày đâu!”
“Ha ha ha...!Lâm Thiệu Huy, thằng điên nhà mày! Lần này mày đụng đến trời rồi! Mày cứ chờ mà đi đời nhà ma đi!”
“...”
Lúc này, trong ánh mắt của khác mời xung quanh nhìn về phía Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y có sự khoái trá, có sự thương hại, có đáng tiếc.

Hầu như tất cả mọi người đều nhận định, nếu Từ Minh Long và Bloody Rosie đến thì ý tứ chính là Lâm Thiệu Huy sẽ tiêu đời.

“Lâm...!Lâm Thiệu Huy!” Khuôn mặt tươi cười của Bạch Tố Y không còn một chút huyết sắc nào.

Cô đi tới ngồi bên cạnh Lâm Thiệu Huy, vươn đôi tay ngọc ngà ra nắm chặt lấy tay Lâm Thiệu Huy.

“Vợ à, em sợ sao?” Lâm Thiệu Huy mỉm cười, tò mò hỏi.

Nghe anh nói vậy.

Bạch Tố Y hơi giật mình, mà sau khi nhìn thấy gương mặt tuấn tú của Lâm Thiệu Huy, sự sợ hãi trong lòng cô chớp mắt đã biến mất.

“Ở cạnh anh, em...!Không sợ!”
“Anh sống, thì em sống! Anh chết thì em sẽ chết cùng anh!”
Lời nói này của Bạch Tố Y xuất phát từ đáy lòng.

Bởi cô biết.

Lâm Thiệu Huy đắc tội với Lãnh Bất Phàm là vì mình.

Lâm Thiệu Huy đánh bị thương Lãnh Bất Phàm cũng bởi vì mình.

Cùng đồng sinh cộng tử với người đàn ông này, Bạch Tố Y cũng không oán hận gì cả!
Nghe cô nói vậy, lại nhìn khuôn mặt đang kiên định mỉm cười của cô, trong tim Lâm Thiệu Huy như có một dòng nước ấm chảy qua.

Anh ôm lấy khuôn mặt Bạch Tố Y, hôn thật sâu lên trán cô:
“Vợ à, anh đã từng nói! Có anh ở đây thì trên thế giới này sẽ không có ai có thể khiến em bị tổn thương!”
Cái gì?

Lúc này, mọi người xung quanh nhìn thấy Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y vẫn còn dáng vẻ ân ái, nhất thời càng trở nên ầm ĩ.

“Đồ điên! Mặc dù võ công của anh ta cao cường nhưng anh ta thật sự nghĩ mình là người mạnh nhất trong thiên hạ sao?”
“Đúng vậy, anh ta chẳng những là một tên điên mà còn là một tên ngu.

Tập đoàn Bảo Thịnh là một tập đoàn quốc tế, là tập đoàn đáng sợ nhất trên thế giới.

Anh ta cho rằng chỉ bằng một mình anh ta thì có thể đối chọi với tập đoàn Bảo Thịnh sao? Cứ chờ đó mà xem, kẻ ngông cuồng ắt sẽ gặp hoạ.”
Xung quanh đó, Bạch Chí Phàm, Thẩm Kiến và Lâm Thiên Quang vào giờ phút này giống như đã nhìn thấy được kết cục đau khổ của Lâm Thiệu Huy.

Sự hưng phấn trong lòng ba người họ càng rõ rệt.

Rầm!
Đúng lúc này, cửa phòng bị người bên ngoài đẩy mạnh ra, từng bóng người mặc áo đen nối đuôi nhau kéo vào..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 548: 548: Chương 564


Rầm rầm!
Giờ phút này, tất cả mọi người trong phòng đều bị chấn kinh, từng nhóm những người đàn ông cao lớn vạm vỡ mặc vest đen đang xông vào.

Mười người!
Hai mươi người!
Năm mươi người!
Một nhóm đàn ông cao lớn mặc vest trong nháy mắt đã khiến phòng bao rộng mấy trăm mét vuông trở nên chật ních.

Đáng sợ hơn chính là.

Trên người những người đàn ông này đều tỏa ra sát khí khiến người ta khiếp sợ.

Rõ ràng đây đều là những người hung ác có thể l**m máu trên lưỡi dao.

Đây là… Người của câu lạc bộ Bảo Thịnh!
Trông thấy một màn trước mắt, từng vị khách trong phòng đều hít một hơi thật sâu, bọn họ không ngờ người của câu lạc bộ bảo thịnh lại đến đông như vậy.

Ngay lập tức!
Ánh mắt của mấy người Lâm Thiên Quang, Bạch Chí Phàm và Thẩm Kiến nhìn về phía Lâm Thiệu Huy đầy hả hê xen lẫn phức tạp.

Xong rồi!
Trong mắt bọn họ, lần này Lâm Thiệu Huy xác định rồi!
Rầm rầm!
Lúc này, đám đàn ông mặc vest đen đột nhiên tách ra hai hàng tạo thành một con đường.

Lần lượt từng người từ bên ngoài phòng bao tiến vào.

Dẫn đầu là một người phụ nữ.

Trên người mặc một chiếc váy màu đỏ, tôn lên vóc dáng xinh đẹp của cô ta, trông rất nóng bỏng và quyến rũ.

Những lọn tóc xoăn dài xoã trên vai, cộng thêm đôi môi đỏ lại càng khiến cô ta càng xinh đẹp.

Cô ta chính là Bloody Rosie.

Chưa dừng lại ở đó.

Sau lưng Bloody Rosie cũng có thêm nhiều người đang lần lượt tiến vào.

Từ Minh Long!
Hổ Vằn!
Năm Sẹo!
Chu Thanh Sang!
Nhìn thấy hết người này đến người khác đều là những lão đại quyền lực, khách khứa trong phòng đều muốn trốn thật nhanh.

Chỉ cần một người trong số họ thôi cũng đủ rung chuyển thành phố Nam Giang.

Vậy mà bây giờ lại kéo nhau đến hết ở đây.

Trời ơi! Thật nhiều nhân vật lớn! Xem ra mặt mũi của Phàm Bất Phàm cũng quá lớn!
Đúng vậy, nhóm những nhân vật lớn này đã đến khách sạn từ sớm, mục đích là để chào hỏi với anh Phàm.

Lần này Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y chắc sẽ thảm lắm đây!

Khách khứa xung quanh thảo luận ầm ỹ, thi thoảng đưa mắt nhìn về phía Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y.

Trọn đó toát ra sự thương hại và nghiền ngẫm.

Nhất là lúc bóng người cuối cùng bước vào phòng bao.

Ầm!
Toàn bộ phòng bao như bùng nổ!
“Đó là người đứng đầu thành phố - Trương Quốc Hào! Trời ơi, sao ông ta… ông ta lại đến đây vậy?”
“Con mẹ nó! Mối quan hệ của anh Phàm còn kinh khủng hơn so với tưởng tượng của chúng ta nữa.

Ngay cả lão đại số một cũng xuất hiện!”
Lúc này, cùng với sự xuất hiện của Trương Quốc Hào, toàn bộ phòng bao đều bùng nổ hoàn toàn.

Tất cả lão đại đỉnh cấp của thành phố Nam Giang đều đã xuất hiện.

Đội hình đáng sợ này khiến cho những người nhìn thấy đều cảm thấy tê dại mất một lúc.

Ngược lại.

Lãnh Bất Phàm và Chu Nhã Nam nhìn thấy có nhiều lão đại đến như thế thì vui mừng khôn xiết.

“Ông Hào! Mọi người đến thật đúng lúc! Ở đây có một tên côn đồ, nó không những đánh gãy tay chân sáu đàn em của tôi mà còn đánh tôi tàn phế! Xin ông Hào hãy đòi lại công bằng giúp tôi!”
Lúc này Lãnh Bất Phàm tiến lên nói với Trương Quốc Hào.

Dù sao trong tất cả những lão đại ở đây thì Trương Quốc Hào là người có địa vị cao nhất.

Nhưng có một chuyện đã xảy ra làm cho Lãnh Bất Phàm kinh ngạc.

Sau khi Trương Quốc Hào nghe Lãnh Bất Phàm nói xong cũng không hề nói bất cứ lời nào.

Im lặng!
Nhất là ánh mắt của ông ta lúc nhìn về phía Lãnh Bất Phàm, không có sự nhiệt tình và thương hại nào.

Ngược lại lại lộ ra vẻ khinh thường và trào phúng đến cực điểm.

Chuyện này…
Thấy Trương Quốc Hào không nói gì, sau một lúc ngơ ngác, Lãnh Bất Phàm tranh thủ thời gian quay sang nói với Bloody Rosie và Từ Minh Long:
“Bloody Rosie! Từ Minh Long! Hai người đều là người của tập đoàn Bảo Thịnh!”
“Bây giờ, tôi bị người khác đánh bị thương, tôi muốn hai người báo thù thay tôi! Báo thù!”
Trong giọng nói của Lãnh Bất Phàm lộ ra sự độc ác và dữ tợn.

Nhưng lại xảy ra chuyện khiến anh ta càng hoang mang hơn..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 549: 549: Chương 565


Lặng ngắt như tờ!
Có khoảng hơn trăm người bước vào nhưng lại không có bất cứ ai đáp lại anh ta.

Thật yên tĩnh...!
Lúc này bầu không khí trong phòng quỷ dị đến cùng cực.

Cả một đám người chen chúc nhau.

Nhưng lại không có tiếng động nào!
Không ai hé răng nói dù chỉ một câu.

Ánh mắt của tất cả nhìn Lãnh bất Phàm đều lạnh lùng giống như nhìn vào một kẻ xa lạ.

Chuyện này...!
Sau khi phát hiện có gì đó không đúng, trong lòng cả đám người Bạch Chí Phàm xung quanh và các khách khứa đều dấy lên một dự cảm chẳng lành.

Bọn họ vốn đều tưởng những đại lão này đến đây vì Bạch Chí Phàm.

Nhưng xem ra là không phải như vậy!
"Xảy ra chuyện gì rồi? Bloody Rosie, Từ Minh Long! Các người câm rồi sao? Tôi là con trai duy nhất của Lãnh Khang, chủ tịch tập đoàn Bảo Thịnh! Giờ tôi bị người ta đánh mà các người còn chẳng thèm quan tâm hay sao?"
Lãnh Bất Phàm khó tin gào lên với Bloody Rosie và Từ Minh Long.

Có điều sau khi những lời này thoát ra khỏi miệng anh ta.

Cùng lúc có một giọng nói đầy suy tư khác cũng vang lên:
"Bọn họ sẽ không nghe lời cậu đâu!"
Cái gì!
Nghe thấy lời này, cả Lãnh Bất Phàm và toàn bị khách khứa trong phòng đều ngẩn người.

Tất cả mọi ánh nhìn đều đổ dồn về phía người nói tuy nhiên họ lại kinh ngạc nhận ra người nói chuyện lại là...!Lâm Thiệu Huy.

"Họ Lâm kia, mày...!mày nói gì cơ?"
Lãnh Bất Phàm trợn tròn mắt, dự cảm không tốt trong lòng càng lúc càng trào dâng mãnh liệt.

Lộc cộc!
Khi anh ta vẫn chưa hết ngạc nhiên thì Lâm Thiệu Huy lại tiến lên trước một bước, nhìn chằm chằm vào gương mặt hốt hoảng của anh ta, nở nụ cười đầy ẩn ý:
"Bởi lẽ bọn họ vốn không đến vì cậu!"
Tõm...!
Câu nói của Lâm Thiệu Huy giống như hòn đá thảy xuống mặt hồ yên ả, khiến tất cả những người vây quanh đều nhốn nháo cả lên.

Không đến vì Lãnh Bất Phàm?
Chuyện này sao có thể chứ!
Với thân phận và gia cảnh của Lãnh Bất Phàm, những đại lão này không đến vì anh ta thì còn có thể đến vì ai?
"Mẹ kiếp! Mày...!Mày rõ ràng là nói năng lung tung! Bloody Rosie và Từ Minh Long đều là thuộc hạ của cha tao, cả ông Trương Quốc Hào cũng là người quen cũ của ông nội tao!"
"Nếu bọn họ không đến vì tao thì chẳng lẽ lại đến vì thằng ở rể như mày hay sao?"
Lãnh Bất Phàm không tin hét ầm lên.

Nghe những lời này.

Lâm Thiệu Huy lại chỉ lắc đầu.

"Không! Bọn họ cũng không đến đây vì tôi!"
"Mà là vì...!vợ tôi!"
Ầm!
Bạch Tố Y?
Không thể nào!
Sau khi nghe vậy tất cả đều gần như không có bất cứ một ai dám tin vào tai mình nữa.

Dù cho Bạch Tố Y có được xem là tổng giám nữ đẹp nhất thành phố Nam Giang nhưng xét đến thân phận và gia cảnh, cô vốn không thể xếp ngang hàng với ông trùm Từ Minh Long.

Làm sao những đại lão này lại đến đây vì cô cho được.

Tất cả đều lắc đầu nguầy nguậy, nhìn Lâm Thiệu Huy y như nhìn một tên ngốc.

Có điều khi Lâm Thiệu Huy vừa nói dứt lời!
Chuyện xảy ra kế tiếp lại khiến tất cả ngạc nhiên đến rớt cả mắt.

Vụt!
Theo câu nói của Lâm Thiệu Huy, Trương Quốc Hào, Từ Minh Long, Bloody Rosie và trên dưới trăm người đều như nhận được chỉ thị đồng loạt quay sang chỗ Bạch Tố Y.

Kế đó, tất cả đồng loạt cúi gập người trước cô.

"Bọn tôi xin nghe theo sự dặn dò của cô Bạch Tố Y!"
"Bọn tôi xin nghe theo sự dặn dò của cô Bạch Tố Y!"
"..."
Những giọng nói đồng đều vang vọng trong căn phòng.

Sau khi trông thấy cảnh tượng với những âm thanh dọa người kia.

Ầm!
Lãnh Bất Phàm, Chu Nhã Nam, Bạch Chí Phàm và tất cả mọi người đều không dám tin vào lỗ tai mình, cả người cứng đờ y như vừa bị sét đánh trúng..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 550: 550: Chương 566


Yên lặng!
Lúc này, cả gian phòng yên ắng đến đáng sợ.

Dù có là Lãnh Bất Phàm hay Bạch Chí Phàm thì toàn bộ đều nhìn vào những bóng lưng đang cúi rạp của cả trăm người kia đều khó mà giấu nổi vẻ kinh ngạc trong mắt.

"Sao...!Sao có thể chứ! Trương Quốc Hào, Bloody Rosie, Từ Minh Long, sao bọn họ có thể đến đây vì Bạch Tố Y được?"
"Chuyện này, chuyện này là không thể nào!"
Lãnh Bất Phàm trợn tròn hai mắt, đến tận lúc này vẫn cảm thấy như bản thân đang mơ.

Từ Minh Long và Bloody Rosie đều là thuộc hạ chính quy của tập đoàn Bảo Thịnh bọn họ mà lại không đến vì cậu chủ Bảo Thịnh là anh ta mà lại vì một người phụ nữ.

Chuyện này khiến Lãnh Bất Phàm không hiểu nổi, cũng không thể nào chấp nhận được.

Đâu chỉ mình bọn họ!
Lúc này Bạch Tố Y đứng trước mặt mọi người cũng đang ôm chiếc miệng nhỏ nhắn của bản thân, vẻ khó tin lộ rõ trên gương mặt xinh đẹp.

Sao có thể vậy chứ!
Bạch Tố Y vô cùng bối rối.

Cô chỉ là một tổng giám đốc nhỏ nhoi của Tập đoàn Bạch Lạc thôi mà, đừng nói là ông trùm Từ Minh Long, dù có là một gia tộc cấp hai cũng mạnh gấp mấy lần Tập đoàn Bạch Lạc của cô.

Vậy mà lúc này, những người tai to mặt lớn này lại cúi đầu trước cô, nghe theo cô sai bảo sao?
Chuyện này quả đúng là khó mà tin nổi.

Ngay lúc này, Lãnh Bất Phàm hét lên đầy phẫn nộ:
"Từ Minh Long! Bloody Rosie! Tại sao, các người có biết mình đang làm gì không?"
Lãnh Bất Phàm nổi điên rồi.

Thủ hạ của anh ta đã bị thương hết, bản thân anh ta cũng bị phế bỏ, thế mà lúc này cấp dưới của tập đoàn Bảo Thịnh lại đứng về một phe với Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y.

Chuyện này khiến anh ta tức đến không nuốt trôi được.

Trong phút chốc tất cả ánh mắt đều đổ dồn sang chỗ Từ Minh Long và Bloody Rosie.

Đầy tò mò!
Chấn động!
Dĩ nhiên tất cả khách khứa quanh đây đều không hiểu nổi tại sao cả hai lại hành động như vậy.

Có điều trước sự kinh ngạc của tất cả.

Chỉ thấy nhóm Từ Minh Long, Bloody Rosie chậm rãi đứng thẳng lên, nhìn Lãnh Bất Phàm đầy lạnh lùng, coi thường:
"Cậu Phàm, chúng tôi làm vậy dĩ nhiên là có lí do của mình! Cũng nói để cậu nghe, có một số người cậu không đụng nổi đâu!"
"Phải! Cậu Phàm, tôi khuyên cậu hãy nói xin lỗi với anh Thiệu Huy đi, nếu không chẳng những tự mình hại mình còn liên lụy đến ba, thậm chí là ông nội cậu đấy!"
Gì?

Nghe được lời của Từ Minh Long và Bloody Rosie.

Tất cả đều thấy bối rối thêm lần nữa.

Có một số người không đụng nổi?
Lẽ nào là nói Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y sao?
Hơn nữa, Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y có bản lĩnh cỡ nào mà hai người Từ Minh Long lại nói cậu Phàm có thể gây hại cho cả ba và ông nội anh ta.

Chuyện này sao có thể chứ!
Chỉ hai câu đã khiến Lãnh Bất Phàm tái xanh cả mặt.

.

Đam Mỹ Sắc
Điên rồi!
Lúc này anh ta thậm chí đã cho rằng Bloody Rosie và Từ Minh Phong phát điên cả rồi.

Ba anh ta là Lãnh Khang, ông chủ tập đoàn Bảo Thịnh!
Ông nội anh ta là Lãnh Ngạo Thiên, một trong hai ông lớn ở đất Nam Lộc.

Còn Lâm Thiệu Huy với Bạch Tố Y chẳng qua chỉ là hai con tép riu sao có thể uy h**p được cả ba và ông nội anh ta?
Dường như Bloody Rosie đã nhìn thấu sự không cam tâm của Lãnh Bất Phàm, lập tức nở nụ cười lạnh nói:
"Cậu Phàm, cho cậu ba ngày.

Nếu như trong ba ngày này cậu không nói xin lỗi anh Lâm Thiệu Huy và cô Bạch Tố Y vậy thì chúng ta phải báo lên tập đoàn thôi.

Đến lúc đó cậu sẽ gây ra tai họa khó tưởng tượng nổi cho ông Lãnh Khang rồi!"
Ầm!
Câu nói tràn đầy tự tin của Bloody Rosie lại lần nữa khiến cả gian phòng nhốn nháo hết cả lên.

Lâm Thiệu Huy lại chẳng thèm quan tâm đến sự kích động của đám người đó.

Anh lập tức dẫn theo Bạch Tố Y chậm rãi rời khỏi gian phòng trong sự hộ tống của đám người Bloody Rosie, Từ Minh Long và Trương Quốc Hào.

Để lại đó một đám người đang chấn động, hoang mang..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 551: 551: Chương 567


Đến khi đám người Lâm Thiệu Huy rời khỏi phòng bap hết
Ngột ngạt!
Bên trong phòng bao lại trở về với sự im lặng, cùng với bầu không khí này thật sự làm người ta ngột ngạt tới khó thở.

Phù phù!
Cả người Chu Nhã Nam dường như mất đi hết tất cả sức lực, ngã ngồi trên mặt đất.

Cho tới lúc này, cô ta mới phát hiện ra quần áo phía sau lưng mình đã bị mồ hôi làm ướt nhẹp!
"Rốt...!Rốt cuộc Bạch Tố Y sao có thể làm được?"
Chu Nhã Nam chỉ cảm thấy có một sự chấn động cực mạnh nảy lên từ trong linh hồn của mình.

Cô ta đã đố kỵ với Bạch Tố Y từ trước đó, mà lần này tới thành phố Nam Giang, cô ta mời Bạch Tố Y là vì muốn khoe khoang bạn trai mình với người phụ nữ ấy.

Nhưng mà ai có thể ngờ được là…

Ông xã của Bạch Tố Y, thế mà lại là một vị tông sư đỉnh cấp, mà cô thì lại có năng lực kh*ng b* có thể sai khiến tất cả ông trùm ở thành phố Nam Giang.

Điều này làm cho Chu Nhã Nam cảm giác thất bại thật sự nặng nề.

"Anh...!anh Phàm! Bloody Rosie kia tự tin như vậy, lẽ nào Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y thật sự có thân phận đáng sợ mà chúng ta không hề biết hay sao?"
Dường như Chu Nhã Nam nghĩ tới điều gì, nét mặt cực kỳ sợ hãi nhìn về phía Lãnh Bất Phàm hỏi.

Không chỉ mình cô ta!
Giây phút này trong lòng Lãnh Bất Phàm cũng đã xuất hiện sự hoảng hốt đậm sâu, nhất là khi nghĩ tới, nhỡ đây Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y thật sự có thân phận đáng sợ gì đó, làm liên lụy tới ba mình và ông nội, như vậy thì anh ta hoàn toàn xong đời rồi.

"Tôi...!Tôi không biết!"
Lãnh Bất Phàm mạnh mẽ nuốt một ngụm nước bọt, giọng nói cũng có hơi run rẩy.

Ngay lúc này, hầu như tất cả mọi người đều có thể nhìn thấy sự hoảng hốt trong lòng Lãnh Bất Phàm.

Chỉ là đúng lúc này.

Có một bóng người bước ra.

"Anh Phàm, anh không cần lo lắng! Bọn người Bloody Rosie, Từ Minh Long kia đều bị gã Lâm Thiệu Huy đó lừa gạt rồi!".

truyện tiên hiệp hay
Cái gì!
Một câu này làm Lãnh Bất Phàm có hơi sửng sốt, anh ta nhanh chóng quay đầu nhìn lại, nhưng mà phát hiện ra người nói chuyện thế mà lại là Lâm Thiên Quang.

"Anh biết chuyện trong đó sao?"
Trên mặt Lãnh Bất Phàm toát lên một chút kích động, vội vàng hỏi.

Mà ánh mắt của tất cả mọi người ở xung quanh đều đồng loạt nhìn về phía Lâm Thiên Quang.

Hiển nhiên, mọi người ai ai cũng đều cực kỳ tò mò về chuyện liên quan tới việc vì sao Bloody Rosie, Từ Minh Long lại nghe lời của Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y tới vậy.

Mà cảm nhận được ánh mắt tò mò của mọi người xung quanh.

Trên mặt Lâm Thiên Quang toát lên một chút vênh váo, sau đó mới lên tiếng.

"Đúng vậy! Anh Phàm, tôi biết lý do vì sao Bloody Rosie và Từ Minh Long lại nghe lời Bạch Tố Y và Lâm Thiệu Huy tới vậy!"
"Bởi vì tên Lâm Thiệu Huy nắm trong tay một tấm thẻ Đế vương Đầu Lâu!"
“Ầm!"
Lâm Thiên Quang vừa nói câu này ra, cả người Lãnh Bất Phàm như bị sét đánh.

Thẻ Đế vương Đầu Lâu!
Tấm thẻ cao cấp nhất của tập đoàn Bảo Thịnh!
Tấm thẻ này từng phát hành ba tấm ở Việt Nam, mà mỗi một tấm đều nằm trong tay của mấy ông trùm có địa vị cao nhất của Việt Nam.

Ngay cả ba anh ta cũng chỉ từng thấy mà thôi, thậm chí ngay cả sờ vào cũng chưa từng sờ được.

Mà bây giờ...!
"Không...!Không thể nào! Tên Lâm Thiệu Huy đó sao có thể có tấm thẻ Đế vương Đầu Lâu, lẽ nào anh ta...!Anh ta thật sự có thân phận đáng sợ nào đó?"
Mồ hôi lạnh trên trán Lãnh Bất Phàm ào ào chảy xuống không ngừng.

Nếu như Lâm Thiệu Huy thật sự là chủ của tấm thẻ Đế vương Đầu lâu, như vậy anh ta và ba của anh ta thật sự sắp bị họa rớt xuống đầu rồi.

Chỉ là, Lâm Thiên Quang khẽ mỉm cười, sau đó cay độc nói:
"Anh Phàm, tấm thẻ Đế vương Đầu lâu này là do Lâm Thiệu Huy lấy trộm được! Anh ta lợi dụng tấm thẻ trộm được này để lừa Từ Minh Long và Bloody Rosie.

Vì thế nên tôi hy vọng anh có thể thưa trình lại với ba của anh, ông Lãnh Khang, phải cho kẻ trộm, tên tội phạm lừa đảo này một trận trừng phạt nghiêm khắc nhất!"
Ầm!
Lâm Thiên Quang vừa nói dứt lời, toàn bộ phòng bao hoàn toàn sôi sùng sục lên..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 552: 552: Chương 568


Trộm được?
Tên Lâm Thiệu Huy kia thế mà lại ăn gan hùm mật gấu dám lấy trộm thẻ Đế vương Đầu Lâu.

Sau khi nghe Lâm Thiên Quang giải thích xong, tất cả mọi người bên trong toàn bộ phòng bao đều xôn xao hẳn lên.

Điên rồi!
Trong ánh mắt của mọi người hiện ra sự khó tin sâu sắc.

Phải biết là, người phát hành ra thẻ Đế vương Đầu Lâu cũng không phải là tập đoàn Bảo Thịnh, mà người phát hành thật sự lại là tập đoàn Huy Hoàng.

Tập đoàn Huy Hoàng là con quái vật khổng lồ kinh khủng nhất trên khắp cả thế giới, đừng nói là những người như tông sư, cho dù là đại tông sư cũng tuyệt đối không có ai dám đắc tội.

Cho dù người đứng đầu mạnh nhất trên thế giới, đắc tội tập toàn Huy Hoàng thì cũng chỉ có một kết cục, đó chính là...!Chết!
Mà bây giờ!
Lâm Thiệu Huy lại dám ăn trộm thẻ Đế vương Đầu Lâu của tập đoàn Huy Hoàng, một khi chuyện này bị vỡ lở, như vậy chờ đợi anh và Bạch Tố Y đó chính là tai họa ngập đầu.

"Thì ra là như vậy!"
Ngay giờ phút này khóe môi của Lãnh Bất Phàm nhếch lên từng nụ cười gằn, trong ánh mắt không ngừng lấp lóe lên sự sảng khoái và oán độc.

"Hèn chi Từ Minh Long và Bloody Rosie lại nghe theo lời của anh ta! Thì ra anh ta dùng thẻ Đế vương Đầu Lâu để lừa gạt bọn họ!"
Lãnh Bất Phàm hầu như đã khẳng định, Lâm Thiệu Huy không chỉ là một tên trộm, hơn nữa còn là một tên tội phạm lừa đảo.

Dù sao, chỉ dựa vào một nhân vật nhỏ bé như Lâm Thiệu Huy cỡ này thì sao có thể có được tấm thẻ cao quý như vậy.

Đây hầu như là chuyện khó mà tin nổi.

Còn ở bên cạnh.

Bạch Chí Phàm và Thẩm Kiến cũng vội vàng nói:
"Cậu Phàm, cậu là cậu chủ của tập đoàn Bảo Thịnh, hãy nhanh chóng báo cáo chuyện này lên đi! Mời tổng giám đốc Lãnh Khang sai người tới xử lý!"
"Đúng vậy! Anh Phàm, lần này anh ta là xúc phạm anh, còn lấy trộm thẻ Đế vương, chắc chắn không thể nào tha cho thằng ranh này được!"
Hai người thêm mắm dặm muối, trong lòng lại cực kỳ hả hê.

Dường như bọn họ có thể thấy được kết cục thê thảm đáng thương của Lâm Thiệu Huy rồi.

Nghe lời thuyết phục, sự dữ tợn trên mặt của Lãnh Bất Phàm ngày một sâu sắc thêm.

.

Đam Mỹ Hay
"Hừ! Qua mấy ngày nữa ba tôi sẽ tới thành phố Nam Giang trước, mấy hôm nay trước hết cứ để cho thằng khốn kiếp này tung tăng vài hôm, tới lúc đó thù mới hận cũ cùng tính sổ hết một lượt!"
"Tôi nhất định phải làm cho anh ta sống không bằng chết!"
Trong đôi mắt của Lãnh Bất Phàm lóe lên ánh sáng hung tàn cực kỳ sâu sắc.

Mà nghe nói như vậy, Lâm Thiên Quang và những người đứng bên cạnh, từng người từng người một đều cực kỳ mừng rỡ như điên.

Mà cùng lúc đó!
Trên đường trở về biệt thự Lệ Uyển.

Bên trên khuôn mặt tươi cười của Bạch Tố Y vẫn toát lên sự ngơ ngác và ngạc nhiên sâu sắc, dường như mãi cho tới bây giờ vẫn chưa tỉnh táo lại từ bên trong bữa tiệc này.

Lâm Thiệu Huy là tông sư?
Mà bản thân mình, có thể sai khiến Từ Minh Long, Bloody Rosie và các ông trùm khác?
Chuyện này...!
Bạch Tố Y không thể nào chấp nhận nổi, cô quay đầu, không khỏi dùng ánh mắt phức tạp liếc nhìn Lâm Thiệu Huy đang lái sẽ ở bên cạnh:
"Phàm...!Lâm Thiệu Huy! Tất cả đều là do anh, đúng không?"
Bạch Tố Y không phải là người ngu, càng không bị sự cung kính của bọn người Từ Minh Long làm mụ mị đầu óc.

Ở trong mắt của cô, bản thân mình chỉ là một tổng giám đốc cũ bị nhà họ Bạch gạch tên, chỉ có tới thế mà thôi.

Xét về thân phận, xét về địa vị, thậm chí ngay cả một cọng tóc gáy của những ông trùm kia cũng không thể nào so sánh được.

Mà giải thích duy nhất chỉ có thể là do ông xã của mình...!Lâm Thiệu Huy.

"Bà xã! Sao em lại đột nhiên nói như vậy!" Lâm Thiệu Huy cười gượng một tiếng, nhưng không biết phải trả lời như thế nào.

Mà nhìn thấy cảnh này.

Trong lòng Bạch Tố Y chấn động, càng ngày càng rõ ràng, cũng càng ngày càng chắc chắn, tất cả những chuyện này đều là do Lâm Thiệu Huy.

"Lâm Thiệu Huy, em không biết rốt cuộc anh giấu diếm bao nhiêu thứ! Nhưng mà em muốn nói cho anh biết, sau này đừng l* m*ng như thế nữa!"
Nói tới đây.

Trên gương mặt xinh đẹp của Bạch Tố Y hiện lên sự lo lắng tột cùng.

"Ngày hôm nay, người anh phế bỏ lại chính là cậu chủ của tập đoàn Bảo Thịnh! Là cháu trai của đại tông sư Lãnh Ngạo Thiên!"
"Bọn họ chắc chắn sẽ trả thù, tới lúc đó, anh...".
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 553: 553: Chương 569


Tí tách!
Nói tới đây, đôi mắt đẹp của Bạch Tố Y đỏ lên, từng giọt nước mắt tí tách rơi xuống.

Cô sợ!
Cô sợ Lâm Thiệu Huy sẽ chết thật!
Nhìn cảnh này, trái tim Lâm Thiệu Huy nhói đau, anh lập tức vội vàng dừng xe ở ven đường, sau đó quay đầu nói Bạch Tố Y:
"Bà xã, anh hứa với em, từ nay anh sẽ hành động cẩn thận!"
"Nhưng lần này em hãy yên tâm, Tập đoàn Bảo Thịnh không làm gì được anh, ngay cả Lãnh Ngạo Thiên...!cũng không thể động đến một sợi tóc của anh!"
Lời nói vừa bá đạo vừa kiêu ngạo.

Đặc biệt là khí thế bễ nghễ thiên hạ kia càng khiến Bạch Tố Y khó tin hơn.

Cô lắc đầu, cũng không tiếp tục dài dòng với Lâm Thiệu Huy quá nhiều về vấn đề này.

Cô yên lặng tính toán trong lòng, xem nên làm thế nào để Lâm Thiệu Huy rời khỏi Thành phố Nam Giang, rời khỏi chốn thị phi đòi mạng anh.

Thời gian một đêm chậm rãi trôi qua!
Tin tức đầu tiên gây chấn động Thành phố Nam Giang!
Con trai tổng giám đốc Lãnh Khang của Tập đoàn Bảo Thịnh bị Lâm Thiệu Huy của Tập đoàn Bạch Kỳ đánh cho bị thương nặng.

Cậu cả nhà họ Lãnh tuyên bố tất cả những thế lực nào muốn hợp tác với Tập đoàn Bạch Lạc đều sẽ trở thành kẻ địch của Tập đoàn Bảo Thịnh.

Rầm!
Tin tức như sấm sét đánh xuống Thành phố Nam Giang.

Điên rồi!
Vô số nhân vật máu mặt giờ phút này đều đoán rằng Lâm Thiệu Huy và Tập đoàn Bạch Lạc mới thành lập này điên rồi.

Chọc ai không chọc, lại đi chọc Lãnh Bất Phàm, đây đúng là tự đâm đầu vào chỗ chết mà.

Trong khoảng thời gian ngắn, rất nhiều tập đoàn vốn định hợp tác với Tập đoàn Bạch Lạc thoáng chốc đều lùi bước.

Tiếng tăm của Tập đoàn Bạch Lạc vang đội khắp chốn thương trường Thành phố Nam Giang.

Tất cả mọi người đều cho rằng Tập đoàn Bạch Lạc mới thành lập này hoàn toàn xong đời rồi.

Chẳng qua thời điểm tin tức thứ nhất còn chưa lắng xuống.

Lại một tin giật gân nữa oanh tạc, khiến Thành phố Nam Giang nổ tung.

Ba ngày sau!
Đại tông sư hung danh hiển hách - Huyết Tổ sẽ tới thành phố Nam Giang, khiêu chiến đại tông sư họ Lâm, báo thù rửa hận cho đệ tử Huyết Lang của mình!
Xôn xao.

Huyết Tổ!
Cái tên này vừa được xướng lên, vô số thế lực con nhà võ ở Thành phố Nam Giang lập tức sợ hãi rụng rời tay chân!
Người này quá hung tàn!
Cái tên Huyết Tổ có thể khiến vô số thế lực khắp Việt Nam sợ sệt khiếp vía, mà người hung tàn này còn tới Thành phố Nam Giang, gần như tất cả mọi người đều hoảng hốt không thôi.

Mà còn chưa dừng ở đây.

Sau khi tin tức Huyết Tổ sắp tới Thành phố Nam Giang được truyền đi, hàng loạt tin tức khác cũng liên tiếp ập đến.

Đại tông sư Lãnh Ngạo Thiên rời núi, ý muốn đến Thành phố Nam Giang đuổi giết Huyết Tổ!
Đại tông sư Hạ Lan Sơn tuyên bố, thề phải cho Huyết Tổ chôn thây tại Thành phố Nam Giang này!
Hai đại tông sư danh tiếng hiển hách tỉnh Nam Lộc đều bị kinh động đến!
Trong khoảng thời gian ngắn, Thành phố Nam Giang gió thổi mây phun.

Đại tông sư họ Lâm, Huyết Tổ, Lãnh Ngạo Thiên, Hạ Lan Sơn!
Hầu như tất cả mọi người đều mong chờ bốn đại tông sư lộ mặt vào ba ngày sau.

Điều này cũng khiến Thành phố Nam Giang trở thành nơi đầu sóng ngọn gió, vô số thế lực lớn nhỏ khắp Nam Lộc đều đổ về thành phố Nam Giang, chờ mong được chứng kiến trận chiến lớn thế kỷ này.

Có điều dù cho bên ngoài bão gió nổi lên thế nào, Lâm Thiệu Huy căn bản chẳng hề để ý.

Ngày ngày anh vẫn ra ngoài mua đồ ăn nấu cơm, giặt quần áo phơi đồ, dường như tất cả mọi chuyện đều không liên quan đến anh.

Nhưng!
Thời gian hai ngày lặng lẽ trôi qua.

Thời điểm Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y còn đang bận rộn trong cao ốc Hải Thụy, một cuộc điện thoại đã đánh động đến hai người.

Điện thoại của ba vợ Bạch Tuấn Sơn.

Trong điện thoại chỉ nghe được tiếng còi ô tô và giọng nói ồn ào của người qua đường, và tiếng khóc nấc nghẹn của Bạch Tuấn Sơn.

Mà nội dung của cuộc điện thoại chỉ có một!
Mẹ vợ Thẩm Ngọc Trân bị tai nạn giao thông!.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 554: 554: Chương 570


Trên đường lớn Thành phố Nam Giang, một chiếc xe lao đi băng băng.

"Lâm Thiệu Huy, nhanh lên anh! Nhanh nữa lên!"
Đôi mắt long lanh của Bạch Tố Y đỏ ửng, từng giọt nước mắt đã thấm ướt đầy gương mặt xinh đẹp của cô.

Nghe được lời này, Lâm Thiệu Huy không đáp lời, chỉ yên lặng đạp chân ga.

Vù vù!
Chiếc xe chạy như bay trên đường cuốn theo tiếng gió rít, tựa một mũi tên vừa rời dây cung, không ngừng băng qua dòng xe cộ trên đường phố Thành phố Nam Giang.

Năm phút sau, Lâm Thiệu Huy đã nhìn thấy phía đằng xa một đám người tụ tập ven đường.

"Bã xã, tới nơi rồi!"
Lâm Thiệu Huy dừng xe ven đường, sau khi vào trong lập tức nhìn thấy một người phụ nữ trung niên nằm trên mặt đất.

Chân trái của bà đã hoàn toàn biến dạng, máu đỏ tươi nhuộm ướt ống quần.

Gương mặt bình thường vẫn ung dung của bà giờ phút này trắng bệch như tờ giấy, từng giọt mồ hôi to như hạt đậu không ngừng nhỏ xuống từ trên trán.

Đúng là Thẩm Ngọc Trân!
"Mẹ!"

Nhìn tình trạng thảm khốc của Thẩm Ngọc Trân, Bạch Tố Y lập tức hét lên một tiếng xé lòng, nhào lên phía trước.

"Mẹ! Sao mẹ lại bị xe đâm, là kẻ nào đâm mẹ? Rốt cuộc là kẻ nào đã đâm mẹ?"
Giờ phút này nước mắt của Bạch Tố Y đã rơi như mưa, lần đầu tiên cô nhìn thấy mẹ mình thê thảm đau đớn như vậy.

Mà Thẩm Ngọc Trân đã đau đến mơ mơ màng màng, căn bản không thể nào trả lời cô.

Bạch Tuấn Sơn bên cạnh mắt cũng đỏ au.

"Tố Y, ba và mẹ con đang đi dạo trong công viên, không ngờ thời điểm băng qua đường lại bị một chiếc Bentley vượt đèn đỏ lao tới đâm phải."
"Mẹ con không phản ứng kịp, bị chiếc Bentley kia cán qua một chân!"
Cái gì!
Vượt đèn đỏ!
Nghe được lời này, sắc mặt Lâm Thiệu Huy sa sầm, giọng nói lạnh lùng:
"Chiếc xe kia đâu rồi?"
Không chỉ Lâm Thiệu Huy, vẻ mặt Bạch Tố Y cũng đầy nghi hoặc, bởi vì từ lúc tới đây bọn họ chưa từng thấy bóng dáng chiếc xe Bentley nào.

"Chiếc xe kia gây tai nạn xong thì bỏ trốn! Bố còn nhìn được biển số xe tỉnh Nam Lộc!" Bạch Tuấn Sơn nói, từng giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống.

Xôn xao.

Lời Bạch Tuấn Sơn lại càng khiến sắc mặt Lâm Thiệu Huy khó nhìn hơn.

Tuy bình thường Thẩm Ngọc Trân hơi chanh chua, nhưng bà lại coi Lâm Thiệu Huy là người nhà của mình, coi anh như chính con trai của mình.

Lâm Thiệu Huy cũng ngầm thừa nhận trong lòng người mẹ Thẩm Ngọc Trân này.

Nhưng hiện tại lại như vậy!
Lâm Thiệu Huy muốn tiến lên xem xét vết thương của Thẩm Ngọc Trân, nhưng đúng lúc này chợt vang lên từng hồi tiếng còi xe cấp cứu.

Một chiếc xe cứu thương lập tức tiến đến.

"Thiệu Huy, xe cấp cứu tới rồi! Sau khi mẹ con bị đâm ba đã gọi cho bệnh viện Trung - Tây Ivan!" Bạch Tuấn Sơn vội vàng nói.

Nghe được lời này, Lâm Thiệu Huy hơi yên lòng.

Bệnh viện Trung - Tây Ivan là bệnh viện của anh, mỗi một bác sĩ trong đó đều có y thuật xuất sắc, đáng để tin tưởng.

Rất nhanh sau đó, hai người y tá và một bác sĩ đi xuống từ trên xe cấp cứu.

Người bác sĩ cấp cứu này đi lên xem vết thương ở chân của Thẩm Ngọc Trân, sau đó nói với hai người y tá bên cạnh:
"Người bệnh chỉ bị gãy chân, hai người mau nâng lên xe!"
Nghe lời sắp xếp, hai y tá lập tức nâng cơ thể Thẩm Ngọc Trân lên, đặt trên cáng.

Nhưng lúc này Lâm Thiệu Huy liếc thấy miệng vết thương trên chân Thẩm Ngọc Trân, sắc mặt lập tức thay đổi:
"Chờ một chút!"
Nói xong anh lập tức tiến lên ngăn cản động tác của hai người y tá.

Hả?
Cảnh này không chỉ khiến vị bác sĩ kia và hai y tá sửng sốt, còn khiến hai cha con Bạch Tuấn Sơn và Bạch Tố Y nghi hoặc nhìn sang..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 555: 555: Chương 571


“Anh là ai? Tại sao lại ngăn cản chúng tôi cứu bệnh nhân?” Gương mặt của bác sĩ kia vô cùng bất mãn.

Anh ta tức giận quát lên.

Lâm Thiệu Huy không nói gì.

Trái lại, anh bước lên, cẩn thận kiểm tra cái chân gãy của Thẩm Ngọc Trân rồi mới nói:
“Tôi là con rể của người bị thương! Bây giờ các người không thể đưa mẹ vợ của tôi lên băng ca mà phải nối xương trước! Nếu không, cái chân này của bà ấy sẽ bị tàn tật hoàn toàn!”
Cái gì!
Lâm Thiệu Huy vừa dứt lời, bác sĩ, chuyên viên chăm sóc và thậm chí cả cha con Bạch Tuấn Sơn đều hoang mang.

Nối xương trước?
Nếu không chân sẽ bị tàn tật?
Bấy giờ, mọi người nhìn Lâm Thiệu Huy như đang nhìn một tên đần độn vậy.

“Ăn nói linh tinh! Tôi vừa mới khám rồi, bệnh nhân chỉ bị gãy xương chứ không có vấn đề gì khác, về bệnh viện rồi nối xương vẫn kịp!” Bác sĩ nọ nhìn Lâm Thiệu Huy một cách giận dữ:
“Ngoài ra, anh là thân nhân của người bị thương mà cứ làm lỡ thời gian, nếu nạn nhân rơi vào tình trạng nguy hiểm do bị mất máu quá nhiều bởi vì anh thì anh có gánh nổi trách nhiệm không?”
Lời nói của bác sĩ đầy lý lẽ chính đáng.

Bạch Tố Y nghe vậy cũng bất mãn quở trách Lâm Thiệu Huy:
“Lâm Thiệu Huy, anh đang làm trò gì vậy! Anh đâu phải là bác sĩ đâu, mau để họ đưa mẹ em đến bệnh viện đi!”

Không chỉ có Bạch Tố Y, Bạch Tuấn Sơn cũng nghĩ Lâm Thiệu Huy đang nói nhăng nói cuội.

Ông ta nói với vẻ không vui:
“Lâm Thiệu Huy, bây giờ không phải là lúc con kiếm chuyện, vết thương của mẹ con mới là quan trọng nhất!”
Theo Bạch Tuấn Sơn, hiện giờ con rể của mình nói vậy chỉ để gây thêm chuyện mà thôi.

Điều này khiến Bạch Tuấn Sơn thầm thấy vô cùng thất vọng.

Thế nhưng!
Lâm Thiệu Huy hoàn toàn không quan tâm đến lời chỉ trích của hai người.

Anh nhẹ nhàng lật cái chân gãy của Thẩm Ngọc Trân nhích ra ngoài một chút rồi chỉ vào gai xương sắc nhọn và nói với bác sĩ kia:
“Anh là bác sĩ cấp cứu, chẳng lẽ không biết kiểm tra cẩn thận sao?”
“Xương của mẹ vợ tôi đâm vào đến tận động mạch chủ, nếu di chuyển lung tung thì nó sẽ đâm vỡ động mạch chủ, không thể cầm máu được nữa!”
Cái gì?
Những gì anh nói khiến bác sĩ nọ chợt biến sắc.

Lúc đó anh ta mới vội vàng bước lên để xem kỹ lại.

Khi thấy vị trí của gai xương nhọn kia thì cả khuôn mặt anh ta lập tức trắng bệch như tờ giấy.

Thật ư?

Gai xương đang nằm ở vị trí động mạch!
Nếu cứ di chuyển lung tung thì quả thật chân của Thẩm Ngọc Trân có thể sẽ bị tàn phế.

Tí tách!
Tí tách!
Trán bác sĩ rịn ra từng giọt mồ hôi rồi chảy dài xuống, giọng nói của anh ta run rẩy:
“Nhưng...!Nhưng gai xương của người bị thương rải rác lẻ tẻ, e là chỉ có viện trưởng Viễn trong viện của chúng tôi mới có thể nối xương lại được!”
Xôn xao...!
Vẻ mặt bác sĩ và lời nói của anh ta làm mọi người xung quanh biến sắc.

Thật sao?
Giờ phút này họ đã tin chắc Lâm Thiệu Huy nói hoàn toàn chính xác, nếu không anh bác sĩ cấp cứu sẽ không sợ đến mức như vậy.

Mọi người lập tức nhìn Lâm Thiệu Huy với vẻ mặt hoàn toàn khác.

Ba con Bạch Tuấn Sơn và Bạch Tố Y thì cực kỳ kinh ngạc.

Họ hoàn toàn không biết Lâm Thiệu Huy còn hiểu biết về y khoa, hơn nữa chỉ vài ba câu đã khiến bác sĩ cấp cứu kia hoảng sợ vậy rồi.

Tuy nhiên!
Hai người không có thời gian suy nghĩ nhiều, vội vàng hỏi Lâm Thiệu Huy:
“Lâm...!Lâm Thiệu Huy! Làm sao đây? Mẹ em bị mất máu rất nhiều, nếu bây giờ mời ông Viễn tới đây, e là mẹ em sẽ gặp nguy hiểm mất!”
“Huy à, con thử nghĩ cách xem! Nhất định phải nghĩ ra bằng được!”
Bây giờ, hai cha con đang lo lắng đến nỗi sắp bật khóc.

Lâm Thiệu Huy gật đầu, trong mắt thoáng ánh lên sự kiên quyết:
“Nếu không còn cách nào khác, vậy đành để...!con làm vậy!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 556: 556: Chương 572


Đành để...!con làm vậy!
Sau khi nghe Lâm Thiệu Huy nói vậy, bất luận là bác sĩ hay cha con Bạch Tố Y đều trở nên bối rối.

“Anh à, anh...!anh đừng đùa nữa! Nối xương là một bộ môn cực kỳ sâu xa, hơn nữa chân của mẹ vợ anh bị thương rất nghiêm trọng, với mức độ vỡ vụn và sắc nhọn của xương cốt kiểu này thì dù ông Viễn ở đây sợ rằng cũng rất khó hoàn thành!”
Bác sĩ nọ lúng túng khuyên nhủ:
“Nếu cậu nối không xong thì mẹ vợ của cậu có thể sẽ bị tàn tật suốt đời! Chưa kể xương đâm xuyên qua động mạch chủ còn nguy hiểm đến tính mạng nữa!”
Ầm!
Khi bác sĩ cấp cứu vừa dứt lời thì mọi người càng biến sắc.

Tàn tật suốt đời! Nguy hiểm đến tính mạng!
Hai câu này quả thật đã dọa cha con Bạch Tuấn Sơn hoảng hồn mặt không còn chút máu.

“Huy, con...!con đừng làm bừa! Hay chúng ta gọi ông Viễn đến đi!”
“Lâm Thiệu Huy, anh đừng hành động thiếu suy nghĩ đấy, bây giờ em gọi cho ông Viễn ngay đây, nhờ ông ấy tới giúp chúng ta!”
Bạch Tố Y và Bạch Tuấn Sơn vô cùng sợ hãi bởi hành động của Lâm Thiệu Huy.

Dù sao hai cha con không biết Lâm Thiệu Huy biết y khoa, thế không phải làm liều rồi sao?
Thế nhưng, Lâm Thiệu Huy chỉ lắc đầu:
“Không kịp đâu! Từ bệnh viện Trung-Tây Ivan tới đây mất nửa tiếng đồng hồ, căn cứ vào độ nhọn và bén của mấy cái xương này, chỉ cần ba phút thôi thì động mạch chủ sẽ bị đâm thủng, đến lúc đó dù có cứu được mẹ thì chân bà cũng không giữ được nữa đâu!”
Cái gì!

Lâm Thiệu Huy càng nói càng khiến Bạch Tuấn Sơn và Bạch Tố Y hoảng loạn.

Hai người vội vàng nhìn anh bác sĩ cấp cứu thì nhận ra gương mặt anh ta cũng trắng bệch, sau khi thấy anh ta khẽ gật đầu thì Bạch Tuấn Sơn và Bạch Tố Y chỉ muốn bất tỉnh mà thôi.

“Làm sao đây? Làm sao đây hả?”
Lúc này, hai cha con đã luống cuống lắm rồi.

Lâm Thiệu Huy nói với bác sĩ cấp cứu:
“Ông Viễn đã dạy các anh phương pháp năm ngón tay đè mạch rồi phải không?”
Năm ngón tay đè mạch?
Bác sĩ cấp cứu hơi sững sờ rồi sau đó gật đầu:
“Dạy rồi! Năm ngón đè mạch là một cách để cầm máu, có thể giải tỏa xung lượng của máu giúp tăng sức bền cho thành mạch trong 30 giây!”
“Tuy nhiên phương pháp này hơi vô dụng, rất hiếm khi được sử dụng! Anh hỏi tôi chuyện này để làm gì?”
Bác sĩ cấp cứu tò mò.

Năm ngón tay đè mạch là một thủ pháp của bệnh viện Trung-Tây Ivan.

Do thần y Lâm tặng cho ông Viễn, ông Viễn truyền dạy cho tất cả bác sĩ khoa cấp cứu thủ pháp giải tỏa này.

Người ngoài hoàn toàn không không biết.

Nhưng sao chàng trai trước mặt biết được chứ?
“Anh giúp tôi dùng năm ngón tay đè mạch tranh thủ xoa dịu thành mạch của động mạch chủ cho mẹ vợ tôi trong 30 giây!”
Lâm Thiệu Huy không giải thích mà nói thẳng.

Khi nghe vậy, gương mặt anh bác sĩ cấp cứu bỗng tỏ ra như vừa gặp quỷ vậy:
“Anh à, anh điên rồi sao?”
“Chẳng lẽ anh muốn nối xương cho nạn nhân trong vòng 30 giây sao?”
Ầm!
Bác sĩ cấp cứu gần như không thể tin vào tai mình, anh ta nhìn Lâm Thiệu Huy như đang nhìn một tên điên vậy.

“Đúng vậy!” Lâm Thiệu Huy gật đầu.

Anh chỉ có thể làm thế, nếu qua ba phút rồi thì động mạch chủ sẽ bị vỡ, dù là anh cũng khó thể giải quyết.

Thấy Lâm Thiệu Huy thừa nhận, bác sĩ cấp cứu càng hô to:
“30 giây? Không...!Không thể nào!”
“Xương gãy nhọn của người bị thương khoảng hơn mười cây! Dù ông Viễn ở đây cũng không thể nối xong trong mười phút đâu!”
Xì xào...!
Anh ta vừa dứt lời, mọi người xung quanh càng sốc nặng hơn.

Ông Viễn được khen là bác sĩ Đông y đứng đầu của thành phố Nam Giang trước cả thần y Lâm.

Thành tựu Đông y của ông ta cực kỳ vững chắc.

Ngay cả ông ta còn phải cần hơn mười phút để nối nhưng chàng trai trước mắt này lại dám nói chỉ cần 30 giây?
Bà nó chứ đùa nhau hả?.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 557: 557: Chương 573


Trên khuôn mặt của tất cả mọi người xung quanh tràn ngập vẻ khó tin.

Nhưng Lâm Thiệu Huy không buồn để ý tới những khuôn mặt ngạc nhiên đó, ánh nhìn của anh hiện lên vẻ lạnh lùng:
“Nghe lệnh!”
Chỉ vỏn vẹn hai chữ nhưng khi người bác sĩ đang tiến hành cấp cứu nghe thấy lại giống như sét đánh ngang tai.

Thậm chí chúng còn khiến bác sĩ cấp cứu ngay lâp tức trở nên mơ màng.

Cả người giống như bị thôi miên vậy, trở nên đờ đẫn rồi quỳ xuống, nghe theo sai khiến của Lâm Thiệu Huy, năm ngón tay vươn ra ấn vào động mạch chủ của Thẩm Ngọc Trân.

Nhìn thấy cảnh này.

Mọi người xung quanh mắt chữ o mồm chữ a.

Họ không thể ngờ, lúc nãy người bác sĩ cấp cứu này vẫn còn phản đối vậy mà trong nháy mắt lại nghe lời của Lâm Thiệu Huy.

“Dịch sang trái 10cm.”
Lâm Thiệu Huy lúc này dường như chẳng buồn quan tâm mọi người xung quanh nữa, mà dồn sự tập trung lên cái chân bị gãy của Thẩm Ngọc Trân.

Nghe anh nói, người bác sĩ như một con rối bị điều khiển, dịch tay sang trái 10cm.

“Ngón cái, ngón trỏ, lên một xuống ba.”
“Dịch ngón áp út về phía bên trái, ấn ngón út.”
“...”
Lúc này, ánh mắt mọi người trở nên căng thẳng lắng nghe từng câu của anh.

Đến giờ vẫn chưa dừng.

Anh vừa điều khiển bác sĩ dùng năm ngón tay ấn mạch, vừa đeo găng tay y tế lên, ghép lại cái chân của Thẩm Ngọc Trân.

“Cách, cách, cách!”
Lúc này, Mọi người xung quanh gần như đều nghe thấy tiếng nối các khớp xương bị vỡ.

Từng cái từng cái một.

Anh ghép liền một mạch.

Thời gian nối xương và ấn động mạch chầm chậm trôi đi.

Mười giây.

Hai mươi giây.

Thời gian dần trôi, hai cha con Bạch Tố Y ở bên cạnh theo dõi cũng cảm thấy căng thẳng vô cùng.

Họ muốn ngăn cản anh nhưng hiện tại ván đã đóng thuyền, có ngăn cũng không kịp.

“Nhất định phải thành công! Lâm Thiệu Huy, anh có thể làm được...”
Hai bàn tay của Bạch Tố Y siết chặt, lòng bàn tay toàn là mồ hôi lạnh.

Nhìn ánh mắt của Lâm Thiệu Huy, ánh mắt tràn ngập sự cầu xin và hy vọng.

“Lách cách!”
“Lách cách!”
Trong lúc mọi người đang theo dõi trong căng thẳng.

“Răng rắc!”

Sau khi nghe thấy tiếng răng rắc, mọi người nhìn thấy toàn thân Thẩm Ngọc Trân đau đớn run rẩy, thốt lên một tiếng.

“Mẹ!”
Bạch Tố Y Và Bạch Tuấn Sơn bị dọa giật mình, định tới ngăn cản Lâm Thiệu Huy.

Mà ngay lúc này.

“Phù...”
Bọn họ nhìn thấy, Lâm Thiệu Huy thở phào đứng lên.

“Thành công rồi.”
Lâm Thiệu Huy lau mồ hôi lạnh trên trán, quay đầu nhìn Bạch Tố Y cười nói.

Cái gì!
Thành công rồi sao?
Mọi người ngẩn ra, bọn họ chỉ nghe thấy tiếng nắn xương và tiếng kêu thảm thiết của Thẩm Ngọc Trân.

Vậy mà...!đã thành công rồi sao?
“Lâm Thiệu Huy...!anh, anh chắc chắn chứ?”
Trên khuôn mặt của Bạch Tố y tràn ngập vẻ nghi ngờ.

Mặc dù trước đây cô cũng cầu mong Lâm Thiệu Huy thành công nhưng thật ra trong thâm tâm vẫn không hề tin tưởng.

Có lẽ do cô không biết rõ y thuật của Lâm Thiệu Huy chăng?
Chưa nói đến một thủ thuật phức tạp như nối xương.

Thật sự rất xa vời.

Nhìn thấy những anh mắt nửa tin nửa ngờ xung quanh mình, Lâm Thiệu Huy cười nhẹ, đánh một cái vang dội vào người của bác sĩ cấp cứu.

“Bốp.”
Anh ta xoay người.

Lúc này mọi người nhìn thấy, người bác sĩ giật mình tỉnh lại, mang vẻ mặt đờ đẫn hoang mang:
“Vừa...!vừa rồi xảy ra chuyện gì vậy?”
Cái gì!
Mọi người ngẩn ra.

Lúc này họ mới phát hiện, người bác sĩ như thể đã quên hết những chuyện đã xảy ra, dường như những động tác của ông ta vừa rồi do Lâm Thiệu Huy thôi miên rồi sai khiến.

Chuyện này khiến mọi người khiếp sợ.

Nhưng mà, mọi người còn chưa kịp nhắc nhở thì đã nghe thấy tiếng người bác sĩ này kinh ngạc thét lên”
“Không...!không thể nào.”
“Đoạn chân bị gãy...!nối liền rồi?”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 558: 558: Chương 574


Chân gãy...!Nối được rồi!
Khi bác sĩ cấp cứu kia lời ra lời không thể tin như vậy.

Ầm!
Như một tiếng nổ, tất cả người xung quanh đều trở nên hoang mang bối rối.

Nối xương trong vòng 30 giây, đến cả ông Viễn, viện trường bệnh viện Trung - Tây Ivan cũng không thể làm được như vậy.

Mà bây giờ người thanh niên trước mắt đây lại dễ như trở bàn tay mà thực hiện được.

Chấn động!
Khó mà tin nổi!
Giờ phút này, bất kể là ánh mắt của đám người Bạch Tuấn Sơn hay người xung quanh khi nhìn Lâm Thiệu Huy đều là dáng vẻ tựa như nhìn thấy quỷ, vừa nghi ngờ không rõ vừa chấn động không thôi.

Không chỉ vậy.

Vị bác sĩ cấp cứu kia hình như vẫn đang hồi tưởng lại mọi chuyện vừa xảy ra.

Trên mặt anh ta từ ngạc nhiên đến chấn động, cuối cùng vẫn nhìn chằm chằm Lâm Thiệu Huy, run rẩy hỏi:
"Vừa rồi là tôi đè mạch giúp anh?"
Lâm Thiệu Huy gật đầu
"Vừa rồi anh chỉ dùng 30 giây để nối xương lại?"
Lâm Thiệu Huy lại gật đầu.

Xác nhận lại những chuyện mình nhớ đều là thật, vị bác sĩ kia tựa như muốn ngã ngồi trên mặt đất
"Trời ạ, thành...!thành công! Thật sự thành công nối xương trong 30 giây! Đây thật là chuyện không tưởng mà!"

"Còn nữa, vừa rồi hình như tôi giống như là bị...!thôi miên?"
Đến đây vị bác sĩ cau mày.

Mà hơn cả vậy là cảm giác lạnh lẽo sau lưng, sự nghi ngờ và sợ hãi đối với Lâm Thiệu Huy đã tràn đầy trong lòng anh ta.

Nhưng Lâm Thiệu Huy lại không hứng thú với mấy suy nghĩ trong lòng anh ta, lúc này anh quay về phía hai y tá:
"Bây giờ có thể đưa mẹ tôi lên cáng rồi chứ?"
"Được...!được...!ngay đây!"
Hai người y tá kia đến lúc này mới nhanh chóng hoàn hồn lại.

Ánh mắt hai người nhìn Lâm Thiệu Huy đã hoàn toàn thay đổi.

Ngưỡng mộ!
Sợ hãi!
Tựa như đang nhìn ma quỷ mà cũng như đang nhìn thần thánh vậy.

Thầm Ngọc Trân được đưa lên xe cấp cứu, Lâm Thiệu Huy, Bạch Tố Y cùng Bạch Tuấn Sơn cũng theo lên xe.

Xe hú đèn rồi nhanh chóng di chuyển đến bệnh viện Trung – Tây Ivan của Lâm Thiệu Huy.

Khi xe tới bệnh viện Trung – Tây Ivan.

Đau nhức trên đùi Thẩm Ngọc Trân đã từ từ giảm bớt, bà cũng dần tỉnh lại.

Lâm Thiệu Huy!
Sau khi nghe hết mọi chuyện, ánh mắt bà nhìn về Lâm Thiệu Huy lóng lánh nước mắt.

Ẩn chứa trong đó là kích động, cảm tạ và vui mừng.

.

truyen bac chien
"Mẹ, lát nữa vào bó bột cố định xương cốt thì không sao nữa rồi." Lâm Thiệu Huy khẽ mỉm cười nói với bà ta.

Nghe nói vậy, trong lòng Thẩm Ngọc Trân vô cùng ấm áp, nhanh chóng gật đầu một cái:
"Thiệu Huy, khổ cho con rồi!"
Giờ phút này, ánh mắt bà nhìn Lâm Thiệu Huy mới đúng là ánh mắt của ba mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng thấy hài lòng.

Rất nhanh sau mọi người đỡ Thẩm Ngọc Trân xuống khỏi xe.

Bất quá lúc đó họ lại thấy một chiếc Bentley dừng ở bãi đậu xe bệnh viện.

Sau đó, một nữ nhân đậm mùi phấn son kéo theo một tên thanh niên ăn diện lòe loẹt xuống xe.

"Đúng rồi… Là bọn họ! Là chiếc xe kia!"
Bạch Tuấn Sơn nhìn chiếc xe kia cùng hai người vừa bước xuống, liền hét lên.

Cái gì?
Một câu nói đã khiến sắc mặt Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y hoàn toàn biến đổi.

Bọn họ không ngờ tới, đám người gây tai nạn này chẳng những không bỏ trốn mà còn nghênh ngang xuất hiện ở bệnh viện.

Nhưng không chỉ vậy.

Lời của Bạch Tuấn Sơn cũng khiến đôi nam nữ kia chú ý đến.

Bọn họ quay đầu thấy Bạch Tuấn Sơn cùng Thẩm Ngọc Trân trên băng ca, người phụ nữ đậm mùi phấn son kia liền nhận ra hai người.

"Ồ, đây không phải là hai người vừa bị đụng sao?"
"Sao vậy? Vừa rồi đụng một cái, mà vẫn không đụng chết các người à?".
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 559: 559: Chương 575


Xôn xao!
Kiêu căng hống hách!
Lâm Thiệu Huy cùng Bạch Tố Y không thể nào tin nổi, người phụ nữ này chẳng những tông người mà thái độ lại còn hống hách đến vậy.

“Cô...!Cô nói lung tung gì vậy… Sao cô đụng mẹ tôi rồi còn chạy mất? Bây giờ tôi sẽ báo cảnh sát!”
Bạch Tố Y bị người phụ nữ này chọc tức đến đỏ mặt.

Chẳng qua nghe nói vậy, cô ta cũng cũng chẳng có vẻ gì sợ hãi, ngược lại cảm thấy như nghe chuyện cười vậy.

“Ha ha… Sao lại đụng mẹ cô á hả? Bời vì tôi thích thế đấy? Thì làm sao?
Cô ta mặt đầy khiêu khích nói với Bạch Tố Y.

Còn tên thanh niên mặt trắng ăn mặt lòe loẹt chỉ cao ngang ngửa cô ta, cũng hướng về phía đám Bạch Tố Y nói:
“Này, một đám kiến hôi các người, có biết cô ấy là ai không hả?”
“Cô ấy là Hạ Lan Kiều, là cháu gái của đại tông sư Hạ Lan Sơn.

Bắt cô ấy? Ha ha… Dù là Cục trưởng Cục cảnh sát, bọn tôi cho ông ta một trăm lá gan ông ta cũng không dám!”
Cái gì?
Câu nói của tên mặt trắng khiến cho sắc mặt của Bạch Tuấn Sơn và Bạch Tố Y trắng bệch như tờ giấy.

Hạ Lan Sơn!
Cái tên này tuyệt đối là sấm bên tai.

Tỉnh Nam Lộc có tổng cộng hai vị cường giả tông sư.

Một vị là Lãnh Ngạo Thiên.

Một vị khác chính là Hạ Lan Sơn.

Hạ Lan Sơn thành danh vào năm ba mươi tuổi, nổi danh với thủ đoạn tàn nhẫn, lòng dạ hung tàn.

Ông ta càn quét khắp võ đạo Thành phố Nam Giang, đang lúc trẻ tuổi hiếm có địch thủ, lại thêm tính tình ngông cuồng, càn quét mười ba thành phố ở tỉnh Nam Lộc, khiến tất cả cường giả giới võ đạo đều quy phục ông ta.

Không chỉ vậy.

Hạ Lan Sơn không chỉ giá trị võ lực cực cao mà dựa vào đầu óc, ông ta còn sáng lập tập đoàn Lan Sơn - một trong bốn tập đoàn lớn tại Thành phố Nam Giang.

Đứng vững ở đất Thành phố Nam Giang, căn bản là không ai dám chọc đến.

Chẳng qua khiến Bạch Tuấn Sơn và Bạch Tố Y khó tin chính là người tông gãy chân Thẩm Ngọc Trân lại là cháu gái của vị ác ma kia - Hạ Lan Kiều.

“Làm sao rồi? Sợ sao? Ha ha…”
Thấy đám người Bạch Tố Y sắc mặt ảm đạm, Hạ Lan Kiều kia càng điên cuồng cười to, lần nữa nói:
“Hừ, không phải tôi chỉ đụng gãy một chân của bà ta thôi sao? Nói cho các người biết, ông nội thương tôi nhất, cho dù tôi có đụng chết người, các người cũng có thể làm gì tôi chứ?”
“Còn nữa, hai ngày nữa ông nội tôi sẽ đến thành phố Nam Giang nghênh chiến Huyết Tổ! Tôi khuyên các người không nên trêu chọc tôi, nếu không các người gánh không nổi đâu, lượn đi!”
Xôn xao…
Kiêu căng phách lối đến cực điểm.

Một câu nói khiến sắc mặt mấy người nhà họ Bạch chợt âm trầm.

Bọn họ siết chặt nắm đấm, dù lửa giận trong lòng ngất cao nhưng giờ phút này lại không dám phản bác Hạ Lan Kiều.

Dù sao những điều cô ta nói đều là thật.

Chỉ là, trong mắt Lâm thiệu Huy, ý lạnh và uy nghiệm ngày càng đậm:
“Cô cho là ông nội cô có thể bảo vệ cô được sao?”
Gì cơ?
Hạ Lan Kiều nghe vậy, vẻ mặt hơi đổi rồi nhìn Lâm Thiệu Huy từ trên xuống dưới, xùy một tiếng.

“Ha, sợ là loại ất ơ từ đâu chui ra như anh ngay cả danh tiếng của ông nội tôi cũng chưa từng nghe đó.”
Một câu nói khiến sát ý lướt qua trong mắt Lâm Thiệu Huy.

Mà vào lúc anh còn đang muốn nói gì đó, Bạch Tố Y bên cạnh kéo anh lại, gắt gao không buông tay:
“Thiệu… Thiệu Huy, xin anh, đừng...!đừng nói gì!”
Nước mắt dâng đầy trong đáy mắt, ánh mắt cô đầy vẻ cầu khẩn..
 
Back
Top Bottom