Ngôn Tình Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 460: Chương 460


Tiếng phẫn nộ, châm chọc của mọi người không ngừng truyền vào tai.

Ngay cả ánh mắt Bạch Tố Y khi nhìn về phía Lâm Thiệu Huy cũng tràn đầy thất vọng và xa lạ.

Cô chưa bao giờ ngờ rằng chồng mình lại tệ hại đến vậy.

Vì chút sỉ diện nho nhỏ, không chỉ tùy tiện vẽ ra một bức tranh lộn xộn, mà thậm chí còn đạo chữ ký của ngài Blood, đây thật đúng là khiến người ta cực kỳ lạnh lòng.

Nhưng!
Đối mặt với sự chất vấn và chê cười của mọi người, Lâm Thiệu Huy lại căn bản không thèm để ý.

Anh bình tĩnh nhìn Thẩm Ngọc Chi một cái, sau đó trịnh trọng nói:
“Dì nhỏ, cho dù thế nào, đợi thêm mười phút nữa, khi dì xem lại bức tranh này! Thì dì sẽ hiểu được tất cả!”
Cái gì!
Đợi mười phút?

Lẽ nào tên này định nói sau khi đợi mười phút nữa thì bức tranh lộn xộn này sẽ trở thành một tác phẩm đỉnh cấp sao?
Đây là cái logic ngu ngốc gì thế này.

Vào thời khắc này, Chu Như và Trương Khai Minh đã hoàn toàn xem Lâm Thiệu Huy như một trò cười.

Chỉ là còn chưa đợi hai người mở miệng châm chọc, thì Lâm Thiệu Huy đã trực tiếp đi tới trước mặt Bạch Tố Y, nói thẳng:
“Vợ ơi, chúng ta đi thôi!”
Bạch Tố Y không từ chối.

Dù sao chuyện mất mặt của hôm nay đã quá nhiều rồi, cô căn bản không còn mặt mũi ở lại đây nữa.

Vì vậy hai người liền lập tức chào tạm biệt dì nhỏ Thẩm Ngọc Chi sau đó trực tiếp rời khỏi nhà họ Chu!
Sau khi hai người họ rời đi.

Thì bên trong nhà họ Chu liền lập tức vang lên tiếng cười của Chu Như và Trương Khai Minh.

“Hahaha…ba, mẹ! Chị họ Tố Y đã tìm phải một tên chồng gì vậy chứ, hoàn toàn chính là một tên ngu!”
“Đúng vậy! Thật đúng là tiếc cho bộ dáng xinh đẹp kia của chị Tố Y, vậy mà lại đi theo một tên ngu ngốc thích khoe khoang như vậy! Thật khiến người ta không thể chịu nổi mà!”
Lúc này trong lòng vợ chồng Chu Như đều tràn đầy vui vẻ.

Ngay cả Thẩm Ngọc Chi và Chu Chí Đức khi nhìn về phía cửa cũng không nhịn được liên tục lắc đầu.

Hiển nhiên hai người đối với chồng Bạch Tố Y đều tràn đầy bất mãn cùng khinh thường.

Cộp cộp cộp!
Chính vào lúc này.

Chu Như lập tức bước về phía trước, cầm bức tranh Lâm Thiệu Huy để lại lên, cứ như đang nhìn một tờ giấy rác mà vo thành một cục sau đó ném vào thùng rác.

“Hừ! Tuy nhà họ Chu chúng ta không được tính là nhà giàu, nhưng cũng là gia đình khá giả, giữ bức tranh rác rưởi của tên phế vật kia để lại chẳng phải sẽ trở thành trò cười sao!”
Chu Như thậm chí ngay cả nhìn bức tranh Lâm Thiệu Huy vẽ một cái cũng không có hứng.

Mà Trương Khai Minh cũng đi đến bên cạnh cửa sổ nhìn xuống bên dưới.

Ngay lập tức!
Anh ta xuyên qua cửa sổ nhìn thấy bên dưới tòa lầu đang ở, Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y đã đi ra khỏi tòa lầu.

Sau đó trực tiếp bước lên một chiếc Mercedes-Benz.

“Hở? Thật nhìn không ra tên Lâm Thiệu Huy này cũng không phải hoàn toàn là một tên phế vật, tuy tranh anh ta vẽ là một thứ rác rưởi!”
“Nhưng tên này, lái xe cũng lụa đấy chứ! Còn lái một chiếc Mercedes-Benz…chậc! Hả?”
Trương Khai Minh vốn đang cười nhạo Lâm Thiệu Huy.

Nhưng sau khi anh ta nhìn thấy đó là một chiếc Mercedes-Benz, nhất là biển số xe còn là của thành phố Nam Giang xong, thì dường như nghĩ tới điều gì đó, cả người anh ta đều run lên.

“Không…không đúng!”
Sắc mặt của Trương Khai Minh phút chốc liền thay đổi.

Mà cảnh tượng này khiến cả nhà Thẩm Ngọc Chi ở bên cạnh nhìn tới ngơ ngác.

“Chồng, anh sao thế? Có chỗ nào không đúng chứ?” Chu Như không hiểu gì cả.

Mà Thẩm Ngọc Chi đứng bên cạnh cũng tràn đầy mờ mịt:
“Khai Minh! Trước khi Tố Y tốt xấu gì cũng là tổng giám đốc của tập đoàn Bạch Kỳ, hai vợ chồng nó lái một chiếc Mercedes-Benz thì có vấn đề gì sao?”
Vấn đề?
Nghĩ đến khả năng đáng sợ kia, Trương Khai Minh chỉ cảm thấy da đầu tê dại, mồ hôi lạnh trên trán ào ào ào chảy xuống.

“Ba! Mẹ! Vợ! Nguy rồi!”
“Trước kia tên hung thủ bẻ gãy năm ngón tay của cậu Thủ, chính là đã lái một chiếc Mercedes-Benz sang trọng! Mà biển số xe thuộc vùng thành phố Giang Nam!!!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 461: Chương 461


Hung thủ bẻ gãy năm ngón tay của cậu Tần!
Giờ phút này nghe Trương Khởi Minh nói rõ hung thủ là một nam một nữ lái xe Mercedes biển số thuộc Long Giang.

Người nhà Thẩm Ngọc chi thay đổi sắc mặt một cách đáng kể.

Từng người từng người trong số họ vội vàng đi tới bên cửa sổ nhìn xuống bên dưới.

Lập tức nhìn thấy Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y lái một chiếc Mercedes đang từ từ chạy ra khỏi bãi đỗ xe, còn biển số của chiếc xe đó chính là Long Giang.

Chà...!
Cảnh tượng này khiến người nhà Thẩm Ngọc Chi biến sắc.

Đúng! Chắc chắn Lâm Thiệu Huy là hung thủ đánh gãy tay cậu Tần! Tôi nhớ ra rồi, lúc đó sau khi Khai Minh chỉ ra thủ phạm thì vẻ mặt của chị họ Bạch Tố Y cực kỳ khó coi!

Phải! Nhất định là anh ta! Đáng chết, cái tên này gây ra tai họa mà còn dám nghênh ngang tới nhà của chúng ta, nếu như để cậu Tần biết thì cả nhà chúng ta đều bị tên khốn này làm liên lụy mất!
...!
Đột nhiên người nhà Thẩm Ngọc Chi nhớ lại vẻ mặt khó coi của Bạch Tố Ý khi nhắc tới cậu Tần lúc đó.

Hóa là...là như vậy!
Làm sao bây giờ?
Một nhà Thẩm Ngọc Chi bốn cái miệng, hai mắt nhìn nhau, lòng họ vô cùng sợ hãi.

Dù sao đi nữa thì đây là cậu Tần đó!
Một khi chuyện này mà bại lộ thì dù cho có là Trương Khai Minh hay là Chu Như cũng đều sẽ bị tập đoàn Tần thị trục xuất hoàn toàn, thậm chí người nhà của họ vì có quan hệ thân thích với Bạch Tố Y cũng đều phải hứng chịu sự tức giận kinh hoàng của tập đoàn Tần thị.

Cha! Mẹ! Con....Bây giờ con sẽ gọi cho cậu Tần, báo đã tìm được hung thủ! Lúc này Trương Khai Minh nhanh chóng lôi điện thoại ra.

Báo tin!
Nghe vậy sắc mặt của Thẩm Ngọc Chi tái lại, vội vàng quát lên bảo dừng lại: Không...Không được! Lâm Thiệu Huy là chồng của Bạch Tố Y, nếu như con gọi điện thì không phải là hại chết Lâm Thiệu Huy, hại luôn cả Bạch Tố Y sao?
Mặc dù Thẩm Ngọc Chi hoảng sợ nhưng không thể để Bạch Tố y bị tổn thương dễ dàng vậy được.

Và nghe như thế!
Hai cha con Chu Chí Đức và Chu Như ở kế bên cũng vội vã khuyên: Vợ à, bây giờ mà em còn bảo vệ cho Bạch Tố Y, không lẽ em không biết cậu Tần mà phát hiện quan hệ của chúng ta với Bạch Tố Y thì sẽ dẫn tới hậu quả đáng sợ gì à?
Đúng rồi đó, mẹ! Con với Khai Minh đều đang làm việc ở tập đoàn Tần thị! Không lẽ mẹ không quan tâm tới sự sống còn của con và Khai Minh sao?
Lời của hai cha con họ khiến cả cơ thể Thẩm Ngọc Chi run lên dữ dội, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

Tách!

Tách!
Từng giọt mồ hôi to như hạt đậu chảy xuống từ trên trán của Thẩm Ngọc Chi.

Bây giờ bà ấy đang vô cùng rối rắm.

Một bên là Bạch Tố Y và Lâm Thiệu Huy!
Còn một bên là gia đình của mình!
Cho dù lựa chọn bất kỳ bên nào thì đối với bên còn lại cũng là một tai họa khủng khiếp.

Im lặng thật lâu sau đó khó miệng Thẩm Ngọc Chi mấp máy, nhìn về phía chiếc xe Mercedes đang dần đi xa ngoài cửa sổ, trong mắt tràn ngập vẻ áy náy.

Bạch Tố Y, rất xin lỗi! Dì nhỏ… có lỗi với con!
Dứt lời!
Khóe môi Thẩm Ngọc Chi càng lộ rõ vẻ cay đắng, chỉ có thể khẽ gật đầu: Được rồi! Mọi người gọi đi!
Chà!
Một câu thôi đã khiến vợ chồng Trương Khai Minh vô cùng phấn khích.

Trương Khai Minh nhanh chóng bấm số điện thoại gọi đi.

Không lâu sau điện thoại được kết nối lập tức nghe được bên trong truyền tới từng đợt tiếng gào thét như heo bị chọc tiết, đây chính là cậu Tần, Tần Thủ.

Trương Khai Minh, giờ này cậu gọi cho tôi làm gì? Nói! Nếu không có chuyện gì quan trọng thì ông đây nhất định sẽ lột da của cậu! Giọng nói của Tần Thủ tràn đầy tuyệt vọng.

Rõ ràng bị Lâm Thiệu Huy bẻ gãy ngón tay nên căm hận cùng cực không ngớt.

Nghe trong điện thoại truyền tới giọng nói giận dữ, cả nhà Thẩm Ngọc Chi đều bị dọa tới mức câm như hến.

Trương Khai Minh chỉ có thể nhắm mắt nhắm mũi nói: Cậu...cậu chủ Tần, đã tìm được hung thủ làm hại cậu rồi!.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 462: Chương 462


Cái gì!
Lời vừa ra khỏi miệng thì tiếng quát mắng của Tần Thủ trong điện thoại lập tức im bặt.

Ngay sau đó là tiếng hít thở nặng nề của Tần Thủ: Ở đâu? Thằng khốn kiếp đáng chết đó ở đâu? Ông đây phải lột da sống nó!
Giọng nói vừa tàn nhẫn vừa u ám.

Lập tức khiến sắc mặt của Trương Khai Minh hơi trắng, anh ta vội vàng nói: Chiếc Mercedes đó vừa mới rời khỏi khu chung cư Vườn Hoa Quế, đi về hướng đường Thương Hoàng phía đông khu chung cư!
Đường Thương Hoàng!
Nghe thấy hướng đi của Bạch Tố Y và Lâm Thiệu Huy thì Tần Thủ ở trong điện thoại hết sức đắc chí: Nhanh! Mau đi mời đàn em của anh Kim Cang! Nói anh ta dẫn theo người tới đường Thương Hoàng cho tôi, nhất định phải bắt được tên khốn đó!
Giọng của Tần Thủ tràn đầy hân hoan phấn khởi.

Sau khi anh ta sắp xếp thuộc hạ xong thì mới nói với Trương Khai Minh trong điện thoại: Trương Khai Minh, chuyện này cậu làm rất tốt! Đợi thiếu gia tôi đây khỏi hẳn rồi nhất định sẽ thăng chức và tăng lương cho cậu, cho cậu giữ chức giám đốc của tập đoàn Tần thị chúng tôi!
Nói xong lập tức cúp máy!
Còn Trương Khai Minh xúc động tới mức toàn thân đều run lên.

Giám đốc đó!
Anh ta không ngờ lần này có thể trả thù Lâm Thiệu Huy kia mà còn có thể được thăng chức tăng lương, đây đúng là một chuyện tốt như miếng bánh từ trên trời rớt xuống.

Còn bên cạnh bất kể là Chu Như hay Chu Chí Đức thì cũng đều mang vẻ mặt vô cùng vui mừng.

Chỉ có Thẩm Ngọc Chi cau mày, vẻ mặt vẫn áy náy như cũ.

.

Truyện Trinh Thám
Tất nhiên là bà ấy lo lắng cho Bạch Tố Y và Lâm Thiệu Huy.

Mẹ! Đừng lo cho cái thằng phế vật đó! Tất cả chuyện này đều là nó tự làm tự chịu, ai kêu nó bẻ gãy ngón tay của cậu Tần, không phải là muốn chết rồi sao?
Đúng vậy đó, bà xã, sống chết có số mà giàu sang là ý trời! Em đừng lo nữa!
Ba người một nhà liên tục an ủi Thẩm Ngọc Chi.

Chỉ là lúc này..

King coong!
Tiếng chuông cửa vang lên!
Hả?
Mọi người đều sững sờ, họ không nghĩ lúc này lại có người tới cửa.

Chi Chí Đức vội vàng chạy ra cửa.

Nhưng!
Khi ông ta mở cửa nhà ra nhìn thấy bốn ông lão thì Chu Chí Đức hơi ngạc nhiên, dường như không dám tin vào mắt mình nữa.

Ngài...Ngài là ngài Mã, người phụ trách bảo tàng sưu tập của thành phố Hải Dương phải không?
Bảo tàng sưu tập thành phố Hải Dương!
Đây chính là thánh địa đối với người yêu thích đồ cổ và tranh chữ như Chu Chí Đức.

Trong phòng sưu tập của bảo tàng cất giữ toàn là đồ quý hiếm cao cấp.

Hơn nữa!
Ông Mã, quản lý bảo tàng sưu tập còn có thân phận cao quý hơn, ngay cả ở thành phố Hải Dương ông ấy cũng là nhân vật nổi tiếng số một, ông ấy cũng được những người yêu thích tranh Hải Dương và thư pháp xem như là một vị thần sống.

Còn Chu Chí Đức trước đây chỉ gặp ông Mã từ xa, nằm mơ cũng chưa từng nghĩ người ta sẽ đích thân tới trước cửa nhà.

Không chỉ có vậy!
Sau lưng ông Mã còn có ba vị khác nữa, tất cả đều là những nhân vật bậc thầy trong giới sưu tập Hải Dương.

Ngài Mã, các vị, sao mọi người lại tới đây? Nào, mời mọi người vào!
Sau khi Chu Chí Đức phản ứng kịp thì cả người vừa mừng vừa lo, hấp tấp vội vàng nhún nhường mời các ông lớn vào nhà.

Chỉ là có một cảnh tượng khiến ông ta choáng váng.

Trên mặt của bốn người ông Mã đều nở nụ cười lấy lòng, sau đó cung kính nói với Chu Chí Đức: Ngài chắc là ngài Chu Chí Đức!
Phiền ngài thay chúng tôi báo lại với ngài Blood rằng mấy lão già chúng tôi tới đây xin được gặp mặt!
Cái gì!
Một câu này khiến cho đám người Chu Chí Đức và Thẩm Ngọc Chi gần như không thể tin vào tai của mình..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 463: Chương 463


Blood!
Cái tên này lọt vào tai của Chu Chí Đức khiến cho cơ thể của ông ta run rẩy kịch liệt, tròng mắt gần như trợn lên: Ngài Mã, ngài....có phải ngài có tìm nhầm chỗ rồi không?
Vừa rồi ngài nói muốn tìm ai?
Chu Chí Đức hoàn toàn mông lung.

Blood!
Đó chính là họa sĩ huyền thoại nhất trên thế giới, mỗi một bức tranh đều được phong làm báu vật.

Mặc dù Chu Chí Đức ông ta là kẻ yêu thích thư pháp cổ và hội họa nhưng một bức tranh của ngài Blood ông ta cũng chưa từng được thấy tận mắt, huống gì là Blood bằng xương bằng thịt?
Đây thật sự là trò đùa à?
Nào chỉ có ông ta!
Ba người Thẩm Ngọc Chi, Chu Như và Trương Khai Minh ở phía sau cũng nghĩ là mình nghe nhầm.

Ông...Ông xã, vừa rồi không phải là em nghe nhầm chứ? Ngài Mã muốn tìm vị họa sĩ huyền thoại - Blood sao?
Mặt mũi Chu Như mơ mơ hồ hồ, còn vuốt vuốt lỗ tai của mình.

Còn Trương Khai Minh ở kế bên há hốc mồm, nuốt nước miếng thật mạnh, khẽ gật đầu: Vợ, anh...anh cũng nghe thấy! Lúc nãy đúng là ngài Mã nói muốn cha đi báo với ngài Blood là họ muốn xin gặp mặt!

Chấn động!
Người nhà Thẩm Ngọc Chi hoàn toàn rơi vào trạng thái chấn động và mơ hồ.

Nhìn cảnh này!
Bốn người của ông Mã khó tránh liếc nhìn nhau, nở nụ cười.

Hôm nay họ cũng mới nhận được điện thoại của quản lý Chu của bảo tàng sưu tập Long Giang, nghe nói ngài Blood đã tới nhà của Chu Chí Đức ở thành phố Hải Dương, lúc này họ mới vội vàng bỏ hết công chuyện chạy tới đây mong được gặp mặt xin chỉ bảo.

Ngay sau đó, ông Mã tiếp tục nhã nhặn nói với Chu Chí Đức: Ngài Chu Chí Đức, ngài không có nghe lầm đâu, chúng tôi đúng là tới để xin được gặp mặt ngài Blood!
Ầm!
Khi câu trả lời mang tính xác định này lọt vào tai người nhà Thẩm Ngọc Chi thì khiến mỗi người bọn họ đều run rẩy.

Ngài Mã, ngài đừng nói đùa, nhà chúng tôi sao lại có ngài Blood được? Với lại, tôi....tôi cũng không hề quen với nhân vật lớn như ngài Blood đâu? Chu Chí Đức cười khổ.

Trong mắt ông ta thì đám người của ông Mã đang nhạo báng mình.

Nhưng mà mấy người ông Mã lại cười híp mắt hỏi: Ngài Chu Chí Đức, xin hỏi ngài có biết cô Bạch Tố Y của Long Giang không?
Bạch Tố Y?

Gia đình Thẩm Ngọc Chi đều sững sờ, họ không hiểu tại sao lại dính líu tới cả Bạch Tố Y.

Biết chứ! Vợ Thẩm Ngọc Chi của tôi chính là dì nhỏ của Bạch Tố Y! Trong lòng Chu Chí Đức ẩn ẩn một dự cảm không tốt, vội vàng hỏi: Ngài Mã, ý ngài là Bạch Tố Y và ngài Blood có quen biết nhau?
Hồi hộp căng thẳng!
Giờ phút này người nhà Thẩm Ngọc Chi đều vô cùng căng thẳng, trong lòng họ mơ hồ xuất hiện một suy đoán không thể tưởng tượng nổi.

Cũng chính cái suy đoán đó xém chút nữa dọa cho tất cả bọn họ sợ tới đái ra quần.

Nhưng ông Mã không có trả lời ngay về thân phận thật của Blood mà lại tiếp tục hỏi: Xin hỏi, vợ chồng của cô Bạch Tố Y đâu rồi? Mấy lão già chúng tôi có thể xin gặp mặt một lát được không?
Ngài Mã, tiếc quá! Mới lúc nãy Bạch Tố Y và chồng Lâm Thiệu Huy đã đi rồi! Lo lắng trong lòng của Chu Chí Đức càng lúc càng dữ dội.

Đặc biệt là sau khi ông ta nói hai vợ chồng Bạch Tố Y đã đi rồi.

Vẻ mặt của bốn người ông Mã đều hiện lên vẻ mất mát.

.

||||| Truyện đề cử: Trái Tim Đặt Nhầm Chỗ |||||
Đi rồi sao? Xem ra chúng ta tới chậm một bước rồi!
Ông Mã thở dài, sau đó tràn đầy mong đợi nói với Chu Chí Đức: Vậy cho hỏi trước khi hai vợ chồng cô Bạch Tố Y đi thì có để lại thứ gì không?
Đồ vật á?
Mí mắt của Chu Chí Đức giật giật, chỉ vào đống hộp ở trước cửa nói: Lúc họ tới thì có đem theo mấy hộp quà này!
À! Ngoài cái đó ra thì chồng của Bạch Tố Y trước khi đi có vẽ một bức tranh!.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 464: Chương 464


Tranh!
Nghe tới chữ này thì đám người của ông Mã đều mừng rõ, giờ phút này hơi thở của họ cũng hơi gấp gáp.

Có thể cho mấy người chúng tôi nhìn bức tranh đó một chút được không? Ông Mã khẩn trương hỏi.

Chỉ nghe như vậy.

Tim của Chu Chí Đức điên cuồng đạp bịch bịch không dứt.

Chỉ có thể nhắm mắt chỉ chỉ vào thùng rác trong phòng khách nói: Bức tranh đó ở....trong thùng rác!
Ngài Mã, bức tranh đó rất xấu, lúc Lâm Thiệu Huy vẽ thì tất cả chúng tôi đều ngồi bên cạnh tận mắt nhìn thấy, không giống núi cũng không giống nước, đen thui như vậy không hiểu là cái gì nữa!
Chu Chí Đức muốn giải thích!
Nhưng căn bản là bốn người ông Mã không nghe, bọn họ đều vọt tới, sau đó giống như mấy kẻ săn kho báu vậy.

Bổ nhào vào bên cạnh thùng rác, cẩn thận nhặt mấy cục giấy nhăn nhúm đó ra.

Sau đó từ từ mở ra.

Chỉ là sau khi mở cục giấy này ra thì người nhà Thẩm Ngọc Chi như gặp ma, gần như không dám tin vào mắt mình.

Đây...đây là tranh sơn thủy?
Bối rối...!
Giờ phút này bất kể là vợ chồng Thẩm Ngọc Chi hay là vợ chồng Ngọc Như thì cũng đều trợn tròn mắt.

Bọn họ đã tận mắt chứng kiến bức tranh đen thui không thấy cái gì này của Lâm Thiệu Huy, chỉ như bôi vẽ linh tinh thôi.

Nhưng bây giờ!
Sau khi mở mảnh giấy ra lại như có ma thuật, biến thành một bức tranh sơn thủy.

Núi cao sừng sững, hùng vĩ, lộ ra một cái đà uy nghi hiên ngang trên mặt đất, trên trời cao.

Hoàng Hà cuộn trào quấn quanh núi.

Những con sóng chân thực đến mức khiến người xem run sợ như thể đang thật sự đối mặt với sóng dữ đang trào dâng.

Bức tranh sơn thủy này bất kể là khí thế hay màu sắc đều cho người ta một cảm giác gần như hoàn hảo không tì vết.

Chỉ nhìn thôi cũng có cảm giác bản thân đang đứng giữa sông núi này nhìn ngắm thế giới!
Trời...Trời ơi! Nét vẽ này, nét phác họa này đúng là của ngài Blood!
Tranh sơn thủy, cả cuộc đời tôi gặp qua rất nhiều người vẽ núi vẽ sông rồi, nhưng tôi chưa bao giờ thấy bức tranh sơn thủy nào làm cho người ta nhiệt huyết dâng trào như vậy! Quả nhiên là kiệt tác của ngài Blood!
Hahaha...Trời cao có mắt, mặc dù tôi đây không được nhìn thấy ngài Blood bằng xương bằng thịt nhưng lại có thể nhìn thấy tác phẩm xuất thần của ngài ấy, thật là không phí cuộc đời mà!
...!
Giờ phút này người nhà Thẩm Ngọc Chi đều có ánh mắt khó tin.

Còn bốn vị nhân vật lớn trong giới sưu tầm lại như phát điên, dở khóc dở cười trước bức tranh sơn thủy này, xúc động không tả nổi.

Blood!
Giờ phút này trong mắt người nhà Thẩm Ngọc Chi thì chữ ký Blood bên dưới bức tranh sơn thủy này trông thật chói mắt.

Trái tim của họ đập bình bịch liên tục, gần như muốn nhảy khỏi cổ họng luôn.

Mã...Ngài Mã, ngài khẳng định như vậy sao? Lâm Thiệu Huy thật sự là Blood?
Vẻ mặt của Chu Chí Đức trắng bệch như tờ giấy, hỏi với vẻ khó tin.

Nghe như vậy!
Ông Mã lúc này mới nhận ra sự thất lễ của mình, vội vàng lau đi nước mắt xúc động của mình sau đó gật đầu lia lịa: Đúng! Ngài Chu Chí Đức, phải nói là nhà các ngài quá là vinh dự đi, được làm người thân của ngài Blood!
Ngoài ra có thể bán bức tranh này cho bảo tàng sưu tập Hải Dương chúng tôi không! Mặc dù bức tranh này đã bị cố ý phá hỏng nhưng bảo tàng chúng tôi vẫn chấp nhận ra giá...10 triệu đô!
Cái gì!
Lời này vừa nói ra giống như tiếng sét đánh ngang đầu người nhà Thẩm Ngọc chi..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 465: Chương 465


10 triệu đô la!
Ầm!
Nghe được con số này hai người đàn ông Chu Chí Đức và Trương Khai Minh gần như bị rút cạn hết sức lực, bịch bịch hai tiếng cùng nhau ngã ngồi xuống đất.

Còn Thẩm Ngọc Chi và Chu Như cũng kinh ngạc che miệng lại.

Trong mắt lộ ra vẻ vô cùng hoảng sợ và khó tin.

.

Đọc truyện hay tại # ТгumTr uуen.VЛ #
Cái gì mà 10 triệu đô?
Thành phố nhỏ cấp ba như Hải Vân thì giá của một căn nhà cũng chỉ có 1 triệu thôi.

10 triệu đô ước chừng có thể mua được bảy chục căn.

Thậm chí người nhà Thẩm Ngọc Chi có cố gắng cả đời nhịn ăn nhịn uống cũng không thể nào kiếm ra số tiền lớn khủng khiếp như vậy.

Mà bây giờ...!

Giờ phút này trong đầu mỗi người bọn họ đều nhớ lại câu nói của Lâm Thiệu Huy.

Để trả ơn ngài đã chăm sóc cho Bạch Tố Y, tôi quyết định sẽ tặng cho ngài một món quà!
Lúc đó nhà họ đều cười nhạo hành vi ngu ngốc của Lâm Thiệu Huy, còn bây giờ mỗi người bọn họ khó mà chấp nhận được sự phấn khích trước mắt.

Trời...Trời ơi! Lâm Thiệu Huy vậy mà lại là Blood?
Trương Khai Minh chỉ thấy trái tim mình đập dồn dập liên tục.

Anh ta không thể tin được bản thân đã gặp được họa sĩ huyền thoại, được nói chuyện mà thậm chí còn châm biếm thù hận người ta.

Đâu chỉ có anh ta!
Chu Như ở bên cạnh hoàn toàn mơ hồ.

Từ nhỏ tới lớn cô ta đều ghen ghét Bạch Tố Y, vốn dĩ cô ta cho rằng người chồng bây giờ của mình tốt hơn Lâm Thiệu Huy gấp mười lần.

Nhưng bây giờ xem ra chồng của cô ta cũng không bằng một con kiến trước mặt Lâm Thiệu Huy.

Bạch Tố Y...Lâm Thiệu Huy!
Vợ chồng Thẩm Ngọc Chi đều có cảm xúc lẫn lộn.

Cả nhà nghĩ tới cảnh họ cười nhạo Lâm Thiệu Huy trước đó, mỗi người đều có cảm giác như bị tát một bạt tay thật mạnh khiến bọn họ xấu hổ.

Nhưng không chỉ như vậy!
King coong!
Chuông cửa lại vang lên lần nữa, lập tức khiến cho cơ thể Chu Chí Đức run lên.

Không hiểu tại sao giờ phút này ông ta nhìn ra cửa lại có cảm giác ám ảnh.

Nhưng thấy tiếng chuông vẫn cứ reo lên không ngừng, lúc này Chu Chí Đức mới nhắm mắt nhắm mũi bò dậy từ dưới đất đi ra mở cửa.

Chỉ là lúc mở cửa ra.

Bất kể là Chu Chí Đức hay Thẩm Ngọc Chi, tất cả mọi người đều giật mình.

Rất đông người!
Ở ngoài cửa có tới hơn mười người.

Đáng sợ nhất là mỗi một người đó đều cao 1m8 1m9, dáng người to lớn vạm vỡ, trông như mấy cây cột điện đứng chắn trước cửa.

Thứ càng khiến người ta lạnh sống lưng chính là trên người của mấy người đó đều toát ra vẻ hung ác.

Giống như bọn họ từng giết người rồi vậy.

Ngài là....Kim Cang?
Sau khi Chu Chí Đức nhìn thấy người đàn ông cao lớn cầm đầu, ông ta chỉ cảm thấy hai chân mình mềm nhũn, sợ tới mức xém chút bật ngửa.

Còn nghe được cái tên Kim Cang!
Chậc...!
Thẩm Ngọc Chi, Trương Khai Minh và Chu Như ở phía sau cũng sợ muốn đái ra quần.

Ở thành phố Hải Dương.

Bạn có thể đắc tội với nhà giàu, đắc tội với cán bộ viên chức, nhưng có một người bạn tuyệt đối không được đắc tội.

Đó chính là ông trùm của thế giới ngầm ở thành phố Hải Dương - Kim Cang!
Cũng là bậc thầy Hải Vân.

Nghe thiên hạ nói rằng kẻ này độc ác tàn nhẫn, năm đó mới vừa ra mắt đã đâm chém khắp nơi ngang dọc cả một thành phố, không ai dám trêu chọc.

Sau đó còn gia nhập vào lò võ của võ sư Khổng Sênh nổi tiếng bậc nhất tỉnh Nam Lộc.

Sức mạnh tiến triển nhanh kinh hồn bạt vía.

Điều khiến người nhà Thẩm Ngọc Chi không thể nào tưởng tượng được là tại sao một ông trùm thế giới ngầm như vậy lại tới nhà họ.

Ngài...Ngài Kim Cang, mời, xin hỏi ngài có chuyện gì không ạ?
Trước mặt một Kim Cang to cao, Chu Chí Đức thấy bắp chân của mình cũng co rút lại khiến thân thể ông ta run lẩy bẩy.

Chỉ là gia đình Thẩm Ngọc Chi không thể ngờ được.

Sau khi nghe xong câu này.

Kim Cang dữ tợn và những tên đầu sỏ khác của thế giới ngầm Hải Dương vậy mà lại đều nở nụ cười lấy lòng.

Nhiệt tình hỏi: Xin cho hỏi ngài có phải là ngài Chu Chí Đức không? Có thể báo lại giúp chúng tôi rằng Kim Cang và tất cả các thành viên của lò võ Hải Dương đến đây để chào đại võ sư Lâm được chứ!.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 466: Chương 466


Đại võ sư Lâm!
Bốn chữ đơn giản này lại giống như tiếng sét đánh ngang tai gia đình Thẩm Ngọc Chi khiến từng người bọn họ trợn to mắt mà nhìn, tròng mắt cũng muốn rơi ra ngoài.

Thầy Lâm!
Dù bọn họ chỉ là dân thường nhưng cũng đã từng nghe qua danh tiếng này rồi.

Quãng thời gian trước, khi mà Kim Cang mang theo đàn em đến Long Giang để gây chiến.

Đột nhiên lại xuất hiện một vị võ sư.

Đối phương chỉ đưa ra vài câu chỉ bảo mà đã khiến đám người của Kim Cang đều thất bại thảm.

Mà mấy ngày gần đây sự kiện Phương Y Thần bị ám sát càng làm chấn động toàn bộ An Nam.

Trong đó khiến người ta chấn động nhất chính là vị thầy Lâm kia, hóa ra là một cao thủ giấu mặt - đại võ sư!
Hẳn là...!
Đám người Kim Cang đang tìm đại võ sư Lâm, người đã cứu Phương Y Thần?
Nghĩ tới đây!
Mồ hôi lạnh trên trán Chu Chí Đức như nước sông cuồn cuộn chảy xuôi xuống: Ngài Kim Cang, ngài....Ngài tìm nhầm chỗ rồi! Chúng tôi chỉ là người thường thôi, sao lại có đại võ sư Lâm được?
Xem chút nữa là Chu Chí Đức bật khóc luôn.

Đối mặt với những tay đầu sỏ thế giới ngầm như Kim Cang, ông ta thấy mình như một con kiến nhỏ xíu yếu ớt.

Chỉ là nghe như thế.

Mặt của đám người Kim Cang không có chút tức giận nào, ngược lại càng nhiệt tình cười cười, cung kính: Ngài Chu, đại võ sư Lâm chính là ngài Lâm Thiệu Huy! Theo như chúng tôi biết thì vợ của ngài đây chính là dì nhỏ của ngài Lâm Thiệu Huy và cô Bạch Tố Y!
Ực...!
Lời này của Kim Cang vừa thốt ra.

Toàn bộ nhà họ Chu đều yên lặng.

Người nhà Thẩm Ngọc Chi, thậm chí bao gồm cả đám người của ông Mã trước đó cũng lâm vào mơ hồ.

Lâm Thiệu Huy?
Lại là Lâm Thiệu Huy á?
Cả đám người đều khó tin, huyền thoại Blood của giới họa sĩ là Lâm Thiệu Huy mà đại võ sư của An Nam cũng là Lâm Thiệu Huy?
Chuyện này làm sao có thể được.

Tôi...Tôi hiểu rồi!
Trong lúc mọi người còn đang sững sờ thì Trương Khai Minh đã hét lên một tiếng đầy hoảng sợ.

Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía Trương Khai Minh.

Chu Như vừa tò mò vừa khó tin hỏi: Ông...Ông xã, anh hiểu ra cái gì rồi?

Rốt cuộc anh cũng hiểu tại sao Lâm Thiệu Huy lại bẻ gãy năm ngón tay của cậu Tần mà vẫn có thể nghênh ngang tới nhà chúng ta! Dường như Trương Khai Minh đã hoàn toàn hiểu rõ, anh ta vừa lau mồ hôi trên trán vừa sợ hãi nói: Chính là vì anh ta là đại võ sư! Cho nên anh ta không quan tâm tới chuyện tập đoàn Tần thị sẽ trả thù!
Chà...!
Câu này.

Thẩm Ngọc Chi, Chu Chí Đức và Chu Như ở bên cạnh cũng xôn xao phản ứng lại.

Không sai!
Nếu thật sự Lâm Thiệu Huy là đại võ sư Lâm vậy thì giá trị sức mạnh của anh ta rất đáng kinh ngạc, loại cao thủ đáng sợ như vậy sao lại đi để ý một cái tập đoàn Tần thị nhỏ nhoi được.

Sau khi nghĩ thông suốt chuyện đó.

Người nhà Thẩm Ngọc Chi càng cảm thấy sự kinh khủng và đáng sợ của Lâm Thiệu Huy.

Trong mắt bọn họ thì Lâm Thiệu Huy như một vị thần.

Nhưng mà!
Vẫn chưa hết!
Sau khi Trương Khai Minh nói xong, ngoài cửa lại truyền tới một giọng nói già nua: Hừ! Ai mà to gan vậy, dám trả thù thầy thuốc Lâm cơ à!
Cái gì!
Cả đám đều sững sờ, sau đó nhao nhao nhìn ra cửa.

Bọn họ lập tức nhìn thấy những kẻ đầu sỏ thế giới ngầm của Kim Cang đều đồng loạt cúi chào khi người kia bước tới.

Chà...!
Hơn mười người đầu sỏ thế giới ngầm ở Hải Dương đều cúi đầu chào thì thân phận của người này cũng khiến cả nhà Thẩm Ngọc Chi sợ tới tiểu ra quần.

Và dưới cái nhìn đầy hoảng sợ của bọn họ.

Từng bóng dáng lần lượt chậm rãi đi tới trước cửa..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 467: Chương 467


Cộc cộc cộc!
Đúng lúc này, dưới tầm mắt đầy kinh ngạc của gia đình Thẩm Ngọc Chi, bóng dáng của một người rồi lại đến một người khác xuất hiện ở cửa.

Đứng đầu là một ông cụ.

Trên người mặc một bộ đồ Đường, tinh thần sáng láng.

Từng cái giơ tay nhấc chân lúc ấy đều làm cho người ta cảm thấy có một sự áp lực từ vị bề trên.

Ngay sau khi nhìn thấy ông cụ xong, cả mấy người Chu Chí Đức đều cảm thấy như thể họ đang nằm mơ vậy:
“Ngài có phải là… ông Thanh không?”
Ông Thanh!
Một nhân vật truyền kì của thành phố Hải Dương.

Ông ta đã một tay gây dựng nên nhà họ Phí giàu có bậc nhất ở thành phố Hải Dương.

Địa bàn kinh doanh của ông ta trải dài hơn chục nơi, qua cả Hải Dương, Nam Giang, chiếm cứ một phương.

Thậm chí ông ta còn được coi là thần tượng của tất cả các doanh nhân ở thành phố Hải Dương.

Điều làm cho mấy người Chu Chí Đức không thể tưởng tượng được chính là một nhân vật lớn ở thành phố Hải Dương như vậy, lại đang đứng trước cửa nhà bọn họ.

Chẳng lẽ… Cũng là bởi vì Lâm Thiệu Huy?
Nghĩ đến khả năng này, dường như tim của cả nhà Thẩm Ngọc Chi đều đã vọt lên đến tận cổ họng.

Không chỉ dừng lại ở đó.

Bọn họ còn nhìn thấy ở phía sau ông Thanh còn có mấy người giàu có ở thành phố Hải Dương, ông cụ nhà họ Tề, rồi cả ông cụ nhà họ Chu, còn có mấy nhân vật lớn khác trong giới kinh doanh.

“Ông… Ông Thanh, sao ngài lại đến đây thế này?”
Chu Chí Đức cố giữ bình tĩnh nhưng vẫn run giọng mà hỏi.

Một nụ cười rất tươi xuất hiện trên khuôn mặt đầy nghiêm nghị của ông Thanh, ông ta nói:
“Tôi nghe nói là bác sĩ Lâm đã đại giá quang lâm đến thành phố Hải Dương của chúng ta.

Là một người dân trong thành phố Hải Dương, tại sao tôi lại không đến chào hỏi người đã có ơn cứu mạng tôi, bác sĩ Lâm cơ chứ!”
Cái gì cơ!
Bác sĩ Lâm?
Bác sĩ Lâm này, cũng là đang nói tới… Lâm Thiệu Huy ư?
Nghĩ đến đây, Chu Chí Đức cảm thấy mình lên cơn đau tim mất rồi, khiến ông ấy gần như là không thở nổi:
“Ông Thanh, bác sĩ Lâm mà ngài nói, có phải là… Lâm Thiệu Huy không?”
“Đúng vậy! Đúng là cậu Lâm Thiệu Huy rồi!”
Sau khi ông Thanh nở một nụ cười xác nhận, cả nhà Thẩm Ngọc Chi đều cảm thấy chóng mặt hoa mắt.

Blood!
Đại tông sư Huy!
Bác sĩ Lâm!
Cả nhà bọn họ khó có thể tưởng tượng rằng đến cuối cùng thì Lâm Thiệu Huy đang che giấu bao nhiêu thân phận đáng sợ khác nữa.

Mỗi một thân phận được phơi ra đều là thứ hù chết người ta.

Đặc biệt là bây giờ.

Cả nhà của Thẩm Ngọc Chi nhìn thấy đám người đang đứng ở trong nhà mình, toàn là những nhân vật thâm tàng bất lộ, những nhân vật sừng sỏ của thế giới ngầm, cả những nhân vật truyền kỳ trong giới kinh doanh như mấy người ông Thanh.

Tất cả cứ như một giấc mơ vậy.

Toàn nhân vật lớn đứng đầu ở thành phố Hải Dương, đều đang tập trung ở nhà bọn họ, chỉ để chào hỏi cái người mà cả nhà bọn họ đã chế giễu và đả kích đến mức phải rời đi, Lâm Thiệu Huy.

Cú sốc này, sự sợ hãi này dường như đã dọa cho vợ chồng Trương Khai Minh và Chu Như tiểu ra quần.

“Không… Không thể như vậy được!”
Đúng lúc này, Trương Khai Minh như nghĩ đến cái gì đó, sắc mặt tự nhiên trở nên trắng bệch.

Anh ta run sợ mà nói với các nhân vật lớn kia:
“Mọi người, lúc trước cậu Thiệu Huy đã bẻ gãy năm ngón tay của cậu Tần bên tập đoàn Tần Thị, sau khi cậu Lâm đi khỏi thì cậu Tần vẫn luôn cho người tìm kiếm.

Tôi sợ rằng bây giờ anh ta đã cho người bao vây cậu Thiệu Huy rồi!”
Cái gì cơ?
Những lời của Trương Khai Minh đã làm cho sắc mặt của mấy nhân vật lớn đứng đây đều thay đổi.

Cái mà bọn họ lo lắng, đương nhiên không phải là sự an toàn của Lâm Thiệu Huy.

Dù sao thì ở trong mắt bọn họ, Lâm Thiệu Huy cũng là một đại tông sư, là sự tồn tại của thần, làm sao có thể chỉ vì bị tập đoàn Tần Thị trả thù mà đã bị tổn thương được.

Cái khiến cho tất cả mấy nhân vật lớn này tức giận chính là ở trong thành phố Hải Dương này mà cũng có người to gan lớn mật đến mức dám đụng đến cậu Thiệu Huy.

Thật đáng chết mà.

“Được lắm! Được lắm!”
“Thật là không thể ngờ được, chỉ là một tập đoàn Tần Thị nho nhỏ thôi, cái tập đoàn tài chính nhỏ như con kiến ấy mà cũng có gan động đến người có ơn cứu mạng của ông đây! Được lắm!”
Nụ cười trên mặt của ông Thanh như lạnh dần.

Sau đó, ông đảo mắt nhìn về phía ông cụ nhà họ Tề:
“Ông Tề à! Nếu tôi nhớ không nhầm thì tập đoàn Tần Thị chỉ là một con chó dưới chân nhà họ Tề các ông nhỉ!”
“Mà bây giờ, con chó của ông lại dám sủa với cậu Thiệu Huy của chúng ta.

Chuyện còn lại chắc ông biết phải làm thế nào rồi nhỉ?”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 468: Chương 468


Tập đoàn Tần Thị là một con chó của nhà họ Tề!
Ở trong mắt những thế lực hùng mạnh như nhà họ Phí, nhà họ Tề, mấy nhà giàu mới nổi đấy thì trong mắt bọn họ cùng lắm cũng chỉ bằng một con chó dưới chân, không thể hơn.

Nghe vậy, ông cụ nhà họ Tề vội vàng gật đầu:
“Ông anh, anh cứ yên tâm đi! Đừng nói chỉ là một con chó của nhà họ Tề chúng ta, cho dù có là người của nhà họ Tề chúng ta đi chăng nữa thì đã dám can đảm mà động đến cậu Lâm, dù có phải liều cả cái mạng già này, tôi cũng phải cho chúng nó biết tay!”
Ông cụ nhà họ Tề nói ra những lời lạnh đến thấu xương.

Mà hai người đứng đầu giới đã một hỏi một trả lời với nhau, cứ như thế mà đã quyết định xong số phận của tập đoàn Tần Thị.

Mà một màn này trong mắt của hai vợ chồng Trương Khai Minh và Chu Như, đã khiến cho trong lòng bọn họ vô cùng chua xót.

Chênh lệch!
Đúng là vô cùng chênh lệch mà!
Vợ chồng bọn họ làm việc bán mạng ở tập đoàn Tần Thị cũng chỉ đổi lấy được một chút tiền lương bèo bọt.

Mà Lâm Thiệu Huy thì sao?
Chỉ vì cậu chủ của tập đoàn Tần Thị muốn trả thù anh mà cả tập đoàn Tần Thị bị những con quái vật lớn như nhà họ Phí, nhà họ Tề diệt cho tận gốc.

Đây chính là sự khác biệt giữa rồng và kiến!
Ngay lúc đó.

Trên một con đường ở thành phố Hải Dương, một chiếc Mercedes- Benz đang từ từ chạy qua.

Người ngồi trong xe chính là Bạch Tố Y đang vô cùng bực bội.

Cô không tài nào mà biết được bây giờ ở nhà họ Chu đang xảy ra chuyện gì rồi.

Cô chỉ biết là chồng của mình đã làm loạn, làm hỏng tiệc sinh nhật của dì nhỏ, lại còn để giữ thể diện, vẽ một bức tranh không biết là cái gì, bị mọi người chê cười.

“Lâm Thiệu Huy…”
Bạch Tố Y quay đầu lại, trông rất thất vọng mà nhìn về phía Lâm Thiệu Huy.

“Làm sao thế hả vợ?” Dường như Lâm Thiệu Huy không ý thức gì về sự mất mặt kia, ngược lại còn cười tủm tỉm hỏi.

Nhìn vẻ mặt chẳng hề để ý gì của Lâm Thiệu Huy, khóe miệng của Bạch Tố Y khẽ giật giật, trong lòng lại càng thêm bực mình.

Cô không thể nào mà hiểu được tại sao Lâm Thiệu Huy lại có thể như vậy được, đã mất mặt như thế rồi mà cũng không thèm bận tâm.

“Lâm Thiệu Huy à, sau này anh có thể đừng tỏ ra cà lơ phất phơ như vậy được không?”
“Anh có biết không, vừa rồi lúc ở nhà của dì nhỏ, hành động của anh không chỉ đã làm mất mặt cả anh và em, mà còn làm hỏng hết cả bữa tiệc sinh nhật của dì nhỏ!”
“Anh làm như vậy rồi thì sau này em còn mặt mũi nào mà đi gặp dì nhỏ nữa!”

Trong lòng của Bạch Tố Y vô cùng giận dữ, cứ vậy mà trách mắng Lâm Thiệu Huy.

Chỉ là nghe thấy những lời ấy, khóe miệng của Lâm Thiệu Huy hơi nhếch lên, lại vẫn không thèm để ý như cũ, nhún vai:
“Vợ à, em cứ yên tâm đi! Bây giờ cả nhà dì nhỏ còn phải cảm ơn chúng ta ấy chứ!”
“Thậm chí phải thấy vì liên quan đến hai chúng ta mà tự hào ấy!”
Cái gì cơ!
Những lời của Lâm Thiệu Huy khiến cho Bạch Tố Y cảm thấy mờ mịt.

Cảm ơn chúng ta?
Tự hào?
Đây không phải là điên rồi thì là gì!
Bạch Tố Y lập tức bị những lời nói của Lâm Thiệu Huy khiến cho tức giận đến nỗi đỏ bừng hết cả mặt.

Cô quay đầu sang bên kia, không muốn nhìn Lâm Thiệu Huy nữa.

Nhưng mà.

Chiếc xe Mercedes- Benz đang đi trên đường thì bỗng quẹo vào lề đường.

Két…
Đột nhiên Lâm Thiệu Huy giẫm phanh một cái, lái xe tấp vào lề, làm lốp xe ma sát với mặt đường “Kít!” một tiếng rồi dừng lại.

“Lâm Thiệu Huy, anh… Anh làm cái gì vậy chứ!”
Bạch Tố Y hoảng sợ.

Cô cảm thấy vừa sợ hãi lại vừa giận dữ, liên tục quát lớn vào Lâm Thiệu Huy.

Đúng lúc này, cô lại nhìn thấy trên môi của Lâm Hàn nhếch lên một nụ cười đầy lạnh lùng, ánh mắt nhìn chằm chằm ra ngoài qua cửa kính phía trước, nhẹ giọng nói:
“Vợ à, báo thù tìm đến đây rồi.”
Lại cái gì nữa!
Nghe thấy câu nói của Lâm Thiệu Huy, Bạch Tố Y lại một lần nữa hoảng sợ.

Cô vội vàng quay đầu về phía trước để nhìn xem, chợt nhìn thấy một chiếc xe tải lớn từ phía trước lao tới, ngay lập tức đã chặn ở ven đường phía trước, chặn ngang hết cả đường cái..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 469: Chương 469


Đúng lúc này trên đường cái, một cảnh tượng khiến cho người ta phải chấn động.

Hai đầu của con đường cái đều bị hai chiếc xe tải lớn như nhau chặn ngang, không còn một chỗ để chen qua.

Còn có một chiếc Mercedes- Benz bị vây lại ở giữa đường, không thể đi lên được, mà càng không thể lùi xuống được.

Hai chiếc xe tải kia đã chặn hoàn toàn đường thoát.

Không chỉ như vậy!
Huỵch huỵch huỵch!
Cửa xe tải kia mở, sau đó từ trong xe đi ra là một người có thân hình cao lớn.

Những người này ai nấy đều trông rất hung dữ, tay cầm gậy bóng chày, làm cho người ta vô cùng sợ hãi.

Mười người!
Năm mươi người!
Một trăm người!
Trong nháy mắt, khoảng hơn một trăm người từ thùng xe nhảy xuống, bao vây gần như kín toàn bộ quanh chiếc xe Mercedes- Benz.

Mà cũng cùng lúc đó!
Ở ngay phía trước chỗ xe tải lại có một chiếc Porsche đã đỗ ở đó.

Hai bóng người ngồi ở cửa xe nhìn ra.

Trong đó có một người trông khá trẻ tuổi, trên ngón tay quấn kín băng vải trắng.

Nhìn thấy hơn một trăm người đàn ông to cao vây kín chiếc xe Mercedes- Benz kia, trên mặt của anh ta hiện lên một nụ cười đầy sung sướng:
“Ha ha ha… Cuối cùng thằng nhóc này cũng xong đời rồi! Chính là nó, nó dám bẻ gãy ngón tay của Tần Thủ em, nó đáng chết!”
Người trẻ tuổi này chính là cậu chủ của tập đoàn Tần Thị, Tần Thủ.

Mà ngồi ở bên cạnh anh ta còn có một người đàn ông cao lớn mặt chữ điền.

Người này trông vô cùng dữ tợn, cả người cuồn cuộn cơ bắp, giống như một con rồng có sừng vậy, thân hình to lớn, làm cho người ta có một cảm giác muốn nổ tung vậy.

Lạnh lùng!
Nguy hiểm!
Người đàn ông lực lưỡng này trông cứ như một con sói đói mà bất cứ lúc nào cũng có thể nhào lên, vồ lấy người để ăn thịt bất cứ lúc nào.

Lúc này, gã cũng chỉ hờ hững mà liếc nhìn Tần Thủ, người đàn ông ấy lên tiếng:

“Cậu muốn làm gì với cậu ta?”
“Anh Hùng, em muốn đánh gãy hết cả mười ngón tay, mười ngón chân của thằng nhóc kia.” Trên mặt của Tần Thủ lộ vẻ tàn nhẫn.

Nói xong, anh ta lại như nghĩ đến cái gì đó, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nhẹ:
“Còn có người phụ nữ kia nữa, ông đây nhất định phải thử một chút hương vị của cô ta!”
Phụ nữ?
Nghe nói như vậy, “anh Hùng” nhướng mày, khó chịu nói:
“Tần Thủ, chẳng lẽ cậu đã quên quy tắc mà thầy Kim Cương của tôi đặt ra rồi à?”
“Đối với đàn ông thì có thể đánh, có thể giết! Nhưng tuyệt đối không được động vào phụ nữ! Nếu không, thầy của tôi sẽ tự mình ra tay giải quyết, dọn dẹp tận gốc!”
Những lời này nói ra vô cùng lạnh lùng, nhất thời đã làm cho Tần Thủ giật mình, rùng mình một cái.

“Anh… Anh Hùng à, em chỉ đùa một chút thôi mà, anh đừng tức giận!” Tần Thủ biết quy tắc của Kim Cương.

Mà anh Hùng này là đệ tử thứ tư của cao thủ số một thành phố Hải Dương, Đại Bàng Đen- Lý Hùng!
Mà nhắc đến Kim Cương, Tần Thủ lại lập tức nhớ lại gì đó, tò mò hỏi:
“À đúng rồi, anh Hùng à, hôm nay xảy ra chuyện gì vậy? Em nghe nói là ngài Kim Cương và tất cả các nhân vật lớn ngầm ở thành phố Hải Dương đều đang cùng làm gì đó.

Có chuyện gì xảy ra vậy?”

Trong lúc Tần Thủ tìm người giúp đỡ báo thù đã phát hiện ra, Kim Cương cùng tất cả các nhân vật lớn ngầm trong thành phố đang có hành động gì đó.

Nhưng mà anh ta lại không rõ được là đang xảy ra chuyện gì mà lại có thể kinh động đến tất cả những nhân vật lớn ngầm trong thành phố Hải Dương như vậy.

Nghe thấy điều này, trên mặt Đại Bàng Đen Lý Hùng hiện lên một vẻ ngưỡng mộ:
“Đó là bởi vì thầy của tôi và các nhân vật lớn ngầm kia đến chào hỏi một người quan trọng!”
Cái gì cơ!
Những lời này đã khiến cho Tần Thủ sửng sốt.

Anh ta không thể tưởng tượng được rằng, phải là một người như thế nào mới có thể được mấy người như Kim Cương, Lý Hùng gọi là người quan trọng, thậm chí còn tự mình đến chào hỏi chứ.

Không chỉ như vậy, vẻ ngưỡng mộ trên mặt Lý Hùng ngày càng hiện lên rõ hơn, giống như là đang nghĩ đến một thần thượng:
“Hôm nay thầy của tôi đã nghe được là người kia đã đến thành phố Hải Dương, nên vô cùng vui mừng! Đáng tiếc là Lý Hùng tôi ngay cả tư cách đến chào hỏi người kia cũng không có!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 470: Chương 470


Ngay cả tư cách gặp mặt mà cũng không có?
Tần Thủ bị một câu này dọa cho càng thêm sợ hãi.

Những anh ta cũng đã nghe danh đại bàng đen Lý Hùng, ở thế giới ngầm của thành phố Hải Dương cũng được xem như là một nhân vật tai to mặt lớn, hô mưa gọi gió một phương.

Mà loại người này, đến gã mà cũng không có tư cách được gặp vị cao nhân kia một lần, điều này làm cho hình tượng của vị cao nhân kia trong lòng Tần Thủ càng thêm to lớn và vĩ đại hơn.

“Anh Hùng, vị cao nhân kia đến tột cùng là ai thế? Sao lại có thể làm cho ngài Kim Cương tôn trọng và kính nể như vậy?” giờ khắc này Tần Thủ đã càng ngày càng trở nên tò mò với vị cao nhân trong miệng của Lý Hùng.

Mà lời này của anh ta vừa dứt!
Trên khuôn mặt Lý Hùng lại xuất hiện một tia nghiền ngẫm, nói: “Có thể cậu đã từng nghe nói rồi, khoảng thời gian trước thầy trò bọn tôi tới thành phố Nam Giang khiêu chiến nhưng vì sao lại thất bại cậu có biết không?”
Hả?
Tần Thủ hơi sửng sốt một lát, mà ngay sau đó thì liền gật gật đầu nói: “Anh Hùng, đương nhiên là tôi biết chuyện này rồi! Mọi người thất bại là bởi vì thành phố Nam Giang xuất ra một nhân vật cấp bậc tông sư!”
“Không sai!” Lý Hùng gật gật đầu, tràn đầy kích động mà nói tiếp: “Cậu căn bản là không cách nào tưởng tượng được sự lợi hại của vị cao nhân đó đâu! Lần đó thậm chí ngài ấy còn chưa ra tay, ngài ấy chỉ tìm một tên nhãi nhép rồi hướng dẫn, chỉ như thế mà đã làm thầy trò bọn tôi thua không còn manh giáp!”
“Hơn nữa, Huyết Lang – tên sát thủ xếp hạng thứ mười trong bảng xếp hạng sát thủ Đông A cũng bị hai ba chiêu phế bỏ!”

“Vị cao nhân đó chính là đại tông sư Huy!”
Hả...!
Gã ta vừa nói dứt lời thì cơ thể Tần Thủ liền run rẩy.

Đại tông sư Huy đương nhiên là anh ta đã từng nghe nói tới.

Thậm chí anh ta cũng đã từng tận mắt chứng kiến tiết mục ngài ấy phế bỏ Huyết Lang.

Trâu bò!
Lâm thủ từ trước tới nay chưa từng thấy một người nào khác có thể dũng mãnh được tới trình độ như thế cả, lúc này anh ta mới hiểu ra tại sao đám người Kim Cương xuất động toàn bộ lực lượng để đi đến chào hỏi người đó rồi!
Chỉ là!
Sau khi Tần Thủ nghĩ đến bóng dáng của đại tông sư Huy trong tiết mục lần trước, cả người anh ta đều hơi ngây ngốc.

Không biết tại sao bộ dáng của đại tông sư Huy trong não của anh ta vậy mà lại dần dần chồng chéo, hòa hợp với bộ dáng của tên Lâm Thiệu Huy mà anh ta hận đến nghiến răng nghiến lợi!
“Không thể nào!”
Tần Thủ bị chính suy nghĩ của mình dọa cho chết khiếp.

Ngay sau đó anh ta vội vàng lắc đầu, đá bay suy nghĩ hoang đường của mình ra khỏi đầu, anh ta nói: “Cái thằng khốn nạn đó sao có thể là đại tông sư Huy được chứ! Chắc chắn là mình suy nghĩ nhiều rồi!”
Tần Thủ tự an ủi chính mình.

Mà ngay tại lúc này, Lý Hùng cũng mở cửa xe ra, gã ta lập tức nói: “Đi thôi! Trước tiên giải quyết chuyện của cậu đi!”
Nghe thấy câu này!
Tần Thủ cũng không nghĩ nhiều thêm nữa, anh ta vội vàng đi theo Lý Hùng, cùng bước xuống khỏi chiếc Porsche, rồi sau đó liền chầm chậm đi về phía một chiếc Mercedes Benz đang bị một đoàn xe vận tải hùng tráng vây chặt như nêm.

Mà cũng ngay lúc này!
Trên chiếc Mercedes Benz, sắc mặt Bạch Tố Y đã trắng bệch như giấy.

Cô hoảng sợ...!
Dù thế nào cô cũng không thể nghĩ tới, hai người bọn cô vậy mà lại bị người chặn đường vây chặt ở nơi này.

Đặc biệt là khi nhìn thấy trong tay mỗi người trong đám đó đều cầm gậy gộc, hăm he như hổ như sói, Bạch Tố Y chỉ cảm thấy da đầu mình căng ra đau đớn, cô nói: “Lâm Thiệu Huy, em...bây giờ chúng ta phải làm thế nào đây?”
Bạch Tố Y vội vàng nhìn về phía Lâm Thiệu Huy.

Chỉ là giờ khắc này!
Cô chỉ nhìn thấy Lâm Thiệu Huy vẫn là bộ dáng bình chân như vại như cũ, anh cười tủm tỉm nói: “Vợ à, em không cần phải lo lắng đâu, có anh ở đây, cho dù là ông trời có sụp xuống thì cũng không thể làm em rách một miếng da được!”
Cái gì!
Bạch Tố Y nghe vậy mà sửng sốt, dù thế nào thì cô cũng không thể nghĩ tới rằng khi chồng mình đối mặt với tình cảnh như thế này rồi mà vẫn còn có thể bình tĩnh được như thế.

Chẳng qua, cũng may mà còn có Lâm Thiệu Huy bình tĩnh nên trái tim lo lắng của Bạch Tố Y cũng thư thái hơn phần nào.

Chỉ là, ngay khi cô vừa thở phào được một hơi thì lập tứ liền nhìn thấy!
Xẹt xẹt xẹt!
Đám người đang vây quanh chiếc Mercedes Benz của bọn họ tự dưng dạt ra một con đường, mà đằng sau cũng xuất hiện hai dáng người đang đi tới đây.

“Người đó chính là Tần Thủ của tập đoàn Tần Thị! Lâm Thiệu Huy, lát nữa anh không cần quan tâm đến anh ta, anh cứ chạy trước đi!”
“Bọn họ không dám làm gì em đâu, nhưng mà nếu như anh rơi vào trong tay của Tần Thủ thì chắc chắn là sẽ xong đời đó!”
Sắc mặt Bạch Tố Y trắng bệch như giấy.

Chưa dừng lại ở đó.

Ngay sau khi Bạch Tố Y nhìn thấy Lý Hùng đang đi bên cạnh Tần Thủ thì lập tức liền bị dọa sợ chết khiếp: “Người đó không phải là đệ tử của cao thủ đệ nhất thành phố Hải Dương – Kim Cương sao?”
Trước đây, Bạch Tố Y cũng đã xem tiết mục khi đám người Kim Cương đi tới thành phố Nam Giang khiêu chiến.

Cô cũng nhớ rõ ràng rành mạch.

Chính là tên đại bàng đen Lý Hùng này, gần như càn quét hết tất cả những thế lực ngầm của thành phố Nam Giang, lấy một chọi mười, trăm trận trăm thắng, đánh cho đám thế lực ngầm của thành phố Nam Giang tơi bời tan tác.

Mà đối mặt với loại nhân vật trâu bò như vậy, cho dù là Lâm Thiệu Huy biết một ít võ công đi nữa thì cũng tuyệt đối đánh không lại!
Chỉ là cô không phát hiện ra.

Sau khi nhìn thấy người tới là Lý Hùng thì khóe miệng Lâm Thiệu Huy hơi nhếch lên, trên khóe môi cũng xuất hiện nụ cười nghiền ngẫm như có như không..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 471: Chương 471


“Ha ha ha...”
“Thằng súc sinh, không phải mày rất kiêu ngạo sao? Có ngon thì mày xuống xe đi, anh hùng của tao và hơn một trăm anh em ở đây sẽ đón tiếp mày thật trịnh trọng!”
Giờ khắc này, Tần Thủ đang đứng bên ngoài chiếc xe Mercedes Benz của hai người cười vô cùng thiếu đòn.

Anh ta ra sức đập thật mạnh vào mui chiếc Mercedes Benz, đứng ngoài gào rống điên cuồng với Lâm Thiệu Huy.

“Mày lăn xuống đây! Nếu không thì ông đây sẽ nghiền chiếc xe này của mày thành sắt vụn luôn đấy!”
Tần Thủ có đám người Lý Hùng làm chống lưng nên gào rống càng ngày càng hăng hái.

Mà ngay khi anh ta vừa nói xong câu này thì!
Cạch!
Cửa xe Mercedes Benz lại đột nhiên mở ra, rồi sau đó chỉ thấy Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y chậm rì rì bước xuống xe.

Mà ngay khoảnh khắc khi nhìn thấy Lâm Thiệu Huy.

Vẻ mặt vốn dĩ còn đầy nét khinh thường và không thèm để ý đột nhiên trở nên cứng đờ, trên khuôn mặt gã ta xuất hiện một vẻ mặt như nhìn thấy quỷ.

“Này...không thể nào!”
Lý Hùng giơ tay tự dụi mắt mình, mà ngay sau khi gã ta xác định được người trước mắt đúng thật sự là Lâm Thiệu Huy thì...!
Bùm...!
Sắc mặt gã ta thay đổi ngay tức khắc.

Mồ hôi trên trán gã ta tuôn ra như mưa, từng giọt từng giọt tí tách rơi xuống dưới.

Chỉ là đối với phản ứng của gã ta, Tần Thủ đang đứng bên cạnh căn bản là không nhìn thấy.

Tầm mắt của Tần Thủ vẫn luôn đặt trên người Lâm Thiệu Huy, trên mặt đầy vẻ dữ tợn rống to: “Thằng nhóc thối, gan của mày cũng to thật đấy! Vậy mà lại dám xuống xe thật cơ đấy!”
“Được! Mày nói đi, mày muốn tao đánh gãy chân nào của mày đầy?”
Trong giọng nói của Tần Thủ lộ ra nét hung tàn.

Mà câu này của anh ta cũng làm cho sắc mặt vốn đã trắng nhợt của Bạch Tố Y càng cắt không ra một giọt máu nào.

Cô vội vàng tiến lên chắn trước người Lâm Thiệu Huy, ngay sau đó liền nói với Tần Thủ: “Tần...cậu Tần Thủ, trước đó chỉ là hiểu lầm thôi, anh có thể bỏ qua cho chồng tôi được không!”
“Chúng tôi có thể bồi thường, chỉ cần anh ra giá là được!”
Bạch Tố Y hoảng loạn nói.

Sao cô có thể nhẫn tâm nhìn Lâm Thiệu Huy bị người khác đánh gãy chân được cơ chứ, căn bản là cô không thể chịu đựng nổi.

Chỉ là, bồi thường?
“Ha ha ha...”
“Mày, cái con đàn bà này, mày không có não phải không? Tần Thủ tao là loại người nào cơ chứ? Tao là cậu chủ của tập đoàn Tần Thị, tao sẽ thiếu mấy đồng bạc lẻ của tụi mày hay sao?”

Tần Thủ nói, vẻ mặt anh ta càng ngày càng trở nên hung tợn.

Anh ta vươn tay trái ra chỉ vào Lâm Thiệu Huy, điên cuồng rống to: “Thằng khốn, mày nói đi, muốn giải quyết thế nào?”
Giải quyết thế nào?
Lâm Thiệu Huy cười tủm tỉm, sau đó nét mặt như chứa vẻ gì đó sâu xa nhìn thoáng qua Tần Thủ một cái rồi mới nói: “Mày thật sự không muốn bồi thường đúng không?”
“Nực cười! Tao đây không cần mày phải bồi thường, cái tao muốn chỉ là chân mày thôi! Tao muốn đánh gãy đôi chân mày để cả đời này mày đều phải làm một kẻ tàn phế!” mặt Tần Thủ đầy vẻ độc ác.

Mà lời này của anh ta làm cho sắc mặt Bạch Tố Y càng trở nên tái nhợt.

Ngay khi Bạch Tố Y muốn tiếp tục cầu xin tha thứ giúp Lâm Thiệu Huy.

Nhưng chỉ thấy nụ cười của Lâm Thiệu Huy càng ngày càng sáng lạn.

.

Truyện Đam Mỹ
“Ha ha ha...”
“Được! Nếu mày đã muốn thế thì tao cũng đành đồng ý, đánh gãy tay chân, làm kẻ tàn phế cả đời!”
Cái gì?!

Bạch Tố Y sửng sốt!
Tần Thủ mê mang!
Làm thế nào thì anh ta cũng không thể tin được, Lâm Thiệu Huy vậy mà lại đồng ý?
Thằng khốn này lẽ nào là một thằng ngu sao?
Người ta muốn đánh gãy chân anh ta, mà anh ta còn đồng ý? Đây quả thật là làm người ta không thể tin nổi.

Nhưng Bạch Tố Y và Tần Thủ lại nhìn thấy, sau khi Lâm Thiệu Huy nói ra câu này thì đại bàng đen Lý Hùng lập tức bước lên, chầm chậm đi về phía trước.

Cộp cộp cộp!
Bước chân của gã ta từ tốn trầm ổn, trên người lộ ra khí chất hung ác máu me.

Đặc biệt là ngay sau khi gã ta giành lấy một cây gậy đánh bóng chày từ trong tay một người đàn ông lực lưỡng bên cạnh, hùng hùng hổ hổ mà chầm chậm bước đi.

Nhìn thấy một màn này, Tần Thủ còn đang nghĩ rằng Lý Hùng muốn đích thân ra tay báo thù giúp anh ta nên nháy mắt liền vui mừng như phát điên nói: “Ha ha ha...anh Hùng! Thằng nhãi con này đồng ý rồi, anh lên đi, cho nó biết ai mới là người Hải Dương cũng ta lợi hại đến đâu! Đánh gãy chân anh ta! Đánh gãy chân anh ta! Cho anh ta cả đời này đều làm một kẻ tàn phế! Ha ha ha...”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 472: Chương 472


Tần Thủ cười vô cùng điên cuồng.

Có Lý Hùng ra tay đương nhiên là anh ta có thể yên tâm tuyệt đối.

ở trong mắt anh ta, Lâm Thiệu Huy đối đầu với Lý Hùng, đó đơn giản chính là châu chấu đá xe, Lý Hùng nhấc một chân thôi cũng đã có thể đánh Lâm Thiệu Huy tàn phế
“Được lắm!”
Lý Hùng cười hung tợn, tốc độ bước về phía trước càng ngày càng nhanh hơn.

Mỗi một bước chân của gã ta đều làm cho tim gan Bạch Tố Y đập ‘thịch thịch’ điên cuồng không ngừng, giống như muốn nhảy vọt ra khỏi cổ họng luôn vậy.

Đặc biệt là sau khi cô nhìn thấy khoảng cách giữa Lý Hùng và Lâm Thiệu Huy càng ngày càng kéo gần lại.

Bạch Tố Y triệt để hoảng loạn.

Ngay lập tức cô liền muốn ngăn cản Lý Hùng.

Chỉ là bàn chân cô mới hơi tiến về phía trước thì đã nhìn thấy Lý Hùng hung hăng mà vung cây gậy đánh bóng chày trong tay ra một phát.

Hô...!
Một gậy này vung ra, tàn nhẫn vô cùng, gần như là xé rách không khí xung quanh, không khí cũng phát ra tiếng vù vù.

Mà ngay sau đó!
Răng rắc!
Một trận tiếng vỡ nát theo ngay sau đó mà vang lên.

Hả?
Giờ khắc này Bạch Tố Y đã hoàn toàn sửng sốt, Tần Thủ cũng sửng sốt, tất cả mọi người xung quanh cũng không dám tin tưởng vào mắt mình.

Bởi vì rõ ràng là bọn họ nhìn thấy cây gậy đánh bóng chày trong tay Lý Hùng vậy mà lại không đánh về phía Lâm Thiệu Huy, ngược lại là lại đánh thẳng vào một chân của Tần Thủ, chân anh ta cứ như vậy mà bị đánh gãy.

Bộp bộp!
Tần Thủ bất ngờ không kịp đề phòng, cả người ngã quỵ lên mặt đất.

Mà sau khi anh ta nhìn thấy một chân của mình đã bị đánh gãy thì nhất thời liền thét chói tai liên tục.

“A a a! Chân của tôi! Anh hùng, anh...sao anh lại đánh gãy chân tôi?!”
Đau đớn!
Tần Thủ chỉ cảm thấy vị trí nơi mà chân mình bị đánh gãy đau nhức ập tới như một cơn thủy triều không dứt, trong nhất thời liền đau đớn đến nỗi cả người đều run rẩy liên hồi.

Điều làm anh ta không thể chấp nhận hơn nữa đó chính là Lý Hùng vậy mà lại đánh gãy chân anh ta chứ không phải là Lâm Thiệu Huy.

Chuyện này, chuyện này sao có thể được chứ!
Lúc này, không chỉ là Tần Thủ cảm thấy không thể hiểu nổi, thậm chí ngay cả Bạch Tố Y và hơn một trăm người đàn ông vạm vỡ đang đứng xung quanh, toàn bộ đều sửng sốt.

Dù thế nào thì bọn họ cũng không thể ngờ được rằng mọi chuyện sẽ xảy ra hoàn toàn trái ngược với ban đầu như vậy.

Chỉ là Lý Hùng căn bản không để ý tới những ánh mắt kỳ lạ xung quanh đó, đôi mắt gã ta gắt gao mà nhìn chằm chằm vào Tần Thủ đang quỳ rạp trên mặt đất, trên khóe miệng xuất hiện một nụ cười vô cùng hung ác.

“Tần Thủ, không phải vừa rồi mày đã nói đó sao? Phải đánh gãy chân, thành kẻ tàn phế!”
“Đương nhiên là tao phải giúp mày hoàn thành tâm nguyện rồi!”
Cái gì?
Tần Thủ mê mang.

Mà ngay lúc anh ta còn chưa kịp phản ứng lại thì đã nhìn thấy cây gậy đánh bóng chày trong tay Lý Hùng hung hăng đập xuống một bên chân còn lại của anh ta!
Răng rắc!
Tiếng xương cốt vỡ vụn giòn tan lại vang lên lần nữa, Tần Thủ hoảng sợ nhìn một chân còn lại của mình cứ như vậy mà bị đánh gãy.

“A a a! Chân của tao...đau! Đau!!!”
Tần Thủ phát ra tiếng k** r*n thảm thiết như heo bị chọc tiết.

Điên rồi!
Giờ khắc này đây anh ta chỉ cảm thấy cả thế giới này đều điên cả rồi.

Xảy ra chuyện gì thế?
Rõ ràng Lý Hùng là cao thủ do anh ta tìm tới để thay anh ta báo thù!
Nhưng mà bây giờ anh ta lại bị người mình bỏ tiền ra thuê đánh gãy cả hai chân, chuyện này làm cho anh ta càng thêm hoảng sợ, không cách nào tin tưởng được.

“Lý Hùng, con mẹ mày sao mày lại dám đánh tao?! Được lắm! Mày cứ đợi đấy! Sư phụ Kim Cương của mày sẽ không tha cho mày, tập đoàn Tần Thị của tao cũng sẽ không bỏ qua cho mày!”
Tần Thủ kêu gào thảm thiết liên hồi, nhìn Lý Hùng với ánh mắt vừa sợ hãi vừa oán hận.

Nhưng mà, căn bản là Lý Hùng không nghe.

Gã ta giống như một cỗ máy đang chấp hành nhiệm vụ, cánh tay vung lên, cây gậy đánh bóng chày hung hăng đánh vào người Tần Thủ!
Một gậy!
Rồi một gậy nữa!
Dưới làn mưa gậy gộc không ngừng của Lý Hùng, toàn thân Tần Thủ đã nhiễm đầy máu tươi.

Da tróc thịt bong, thảm thiết vô cùng.

Chỉ mới có vài phút ngắn ngủi mà thôi.

Tần Thủ đã bị đánh đến nỗi cả người không chỗ nào không chảy máu.

Cho đến lúc này Lý Hùng mới dừng hành động trong tay lại, ngay sau đó gã ta liền chùi đi vết máu bắn trên mặt mình, còn hung hăng phun một ngụm nước miếng vào người Tần Thủ, nói: “Một thằng vô dụng, có trách thì cũng chỉ có thể trách mày chọc sai người mà thôi!”
Cái gì?
Lời của Lý Hùng làm cho cơ thể Tần Thủ đã bị đánh đến ngơ ngác run rẩy..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 473: Chương 473


Chưa dừng lại ở đây!
Dưới tầm mắt khó tin của Tần Thủ, Bạch Tố Y và tất cả mọi người, Lý Hùng vội vàng lau sạch vết máu trên người mình, ngay sau đó liền đi về phía Lâm Thiệu Huy.

Trên mặt gã ta cũng không còn một chút dáng vẻ độc ác nào cả, ngược lại là trên mặt toàn là nụ cười nịnh hót, gã ta nói với Lâm Thiệu Huy: “Cậu Huy, cô Tố Y! Làm hai người hoảng sợ rồi!”
Cái gì?
Bạch Tố Y sửng sốt.

Tần Thủ cũng sửng sốt!
Tới tận bây giờ bọn họ mới biết được, thì ra là Lý Hùng quen biết với Lâm Thiệu Huy.

Mà đánh Tần Thủ tàn phế đương nhiên là vì Lý Hùng muốn nịnh nọt Lâm Thiệu Huy nên mới làm thế.

Mê mang...!

Sau khi Tần Thủ hiểu ra được chuyện này thì xém chút nữa đã tức nổ phổi.

“Được lắm! Lý Hùng, cái thứ ăn cây táo rào cây sung như mà, mày nhận tiền của tao nhưng lại đi giúp đỡ thằng khốn nạn kia mà đánh tao!”
“Mày xong đời rồi! Tập đoàn Tần Thị nhất định sẽ tìm tụi mày báo thù! Cho tụi mày sống không bằng chết!”
Tiếng gào thét của Tần Thủ tràn ngập oán độc.

Nhưng mà khi nghe được lời này thì khóe miệng Lâm Thiệu Huy lại nhếch lên một nụ cười, ngay sau đó anh liền đi đến bên cạnh Tần Thủ, thản nhiên nói với anh ta:
“Tập đoàn Tần Thị?”
“Sợ là không còn nữa đâu!”
Cái gì?
Lời của Lâm Thiệu Huy làm Tần Thủ sửng sốt, làm Bạch Tố Y cũng sửng sốt theo luôn.

Đây là ý gì? Lâm Thiệu Huy muốn nói là tập đoàn Tần Thị xong đời rồi sao?
Chuyện này làm sao có thể được chứ? Nơi đây chính là thành phố Hải Dương, mà tập đoàn Tần Thị chính là gia tộc hạng hai ở thành phố Hải Dương, thế lực hùng hậu như thế, sao lại có thể chỉ dựa vào một câu của một kẻ từ nơi khác đến như Lâm Thiệu Huy nói xong đời là xong đời được chứ!
Đây quả thật chính là nói bậy nói bạ.

“Ha ha ha...ngu ngốc! Mày nghĩ rằng có một thằng Lý Hùng giúp đỡ mày thì mày có thể coi trời bằng vung ở thành phố Hải Dương này được rồi sao?” Tần Thủ gắt gao nhìn chằm chằm Lâm Thiệu Huy, trong giọng nói lộ ra sự tàn nhẫn vô cùng: “Căn bản là mày không biết tập đoàn Tần Thị của tao lớn mạnh tới mức nào!”
“Mày...”
Tần Thủ lập tức muốn dùng lời nói hù dọa Lâm Thiệu Huy, chỉ là lời của anh ta còn chưa nói xong thì...!
Tít tít tít!
Một tiếng chuông điện thoại trên người anh ta vang lên.

Tần Thủ nhịn xuống đau đớn trên cơ thể mình, vội vã móc điện thoại ra.

Đặc biệt là sau khi nhìn thấy người gọi điện thoại là cha anh ta – tần quân thì nụ cười trên mặt càng thêm độc ác: “Ha ha ha...đã nhìn thấy chưa? Ba tao gọi điện tới rồi đây này! Tụi mày chờ đó cho tao!”
Tần Thủ vừa nói vừa vội vàng nghe điện thoại.

Chỉ là, ngay khi anh ta vừa mới bắt máy thì liền ngạc nhiên vì nghe được tiếng rống giận dữ đầy hoảng loạn ở đầu dây bên kia.

“Thằng trời đánh, rốt cuộc mày đã làm chuyện gì thế hả!”
“Tập đoàn nhà chúng ta xong rồi! Nhà họ Phí phong sát chúng ta, nhà họ Tề cũng phong sát chúng ta! Bây giờ tất cả mọi tập đoàn của thành phố Hải Dương đều chặn đường bịt lối không chừa một đường nào cho chúng ta! Đến tột cùng mày đã làm trò gì thế hả?”
Trong giọng nói đó tràn ngập sợ hãi và tuyệt vọng, giống như một tia chớp hung hăng bổ thẳng vào tai Tần Thủ, làm cả người anh ta đều run lẩy bẩy.

“Không...không thể nào!”
Tần Thủ đã triệt để mơ hồ.

Xong rồi!
Mặc dù tập đoàn Tần Thị của bọn họ có thế lực, nhưng ở thành phố Hải Dương này cùng lắm cũng chỉ là một tập đoàn tầm trung mà thôi.

Bây giờ những tập đoàn xưng bá như nhà họ Phí và nhà họ Tề, tất cả những tập đoàn ở thành phố Hải Dương đều phong sát bọn họ, vậy thì chỉ cần một cái chớp mắt mà thôi, tập đoàn nhà bọn họ sẽ hoàn toàn sụp đổ.

Đây...sao có thể được chứ.

Nghĩ tới đây, Tần Thủ không tự giác mà nhớ tới lời mà Lâm Thiệu Huy vừa nói lúc nãy.

Tập đoàn Tần Thị, xong đời rồi?
Lời của thằng chết bầm này vậy mà lại thành sự thật, thật sự là không thể tưởng tượng nổi.

“Là...là mày làm đúng không? Mày là ai? Rốt cuộc là mày đã làm gì vậy hả?” giờ khắc này Tần Thủ khó có thể tin nổi mà nhìn chằm chằm Lâm Thiệu Huy.

Anh ta tin chắc rằng chuyện này tuyệt đối có liên quan tới Lâm Thiệu Huy.

Nhưng mà anh ta căn bản không cách nào tưởng tượng nổi, đến tột cùng thì thân phận của Lâm Thiệu Huy là gì mà có thể đánh động được hai gia tộc khổng lồ như nhà họ Phí và nhà họ Tề để bọn họ phong sát tập đoàn Tần Thị..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 474: Chương 474


Không chỉ là anh ta!
Bạch Tố Y ở bên cạnh cũng kinh ngạc không thôi.

Cô nhìn chồng mình, có nằm mơ cô cũng không ngờ đến Lâm Thiệu Huy lại làm được như vậy.

Thế nhưng lúc này Lâm Thiệu Huy vốn dĩ không để ý đến sự sợ hãi của Tần Thủ.

Với anh mà nói, tất cả các công ty của tập đoàn Tần thị và thành phố Vân Hải đều là một đám kiến dế loắt choắt, cũng chỉ đến thế mà thôi.

“Cứ từ từ hưởng thụ cuộc sống phá sản của anh đi!”
Lâm Thiệu Huy lạnh lùng ném lại một câu, sau đó nắm tay Bạch Tố Y, chầm chậm đi về phía chiếc xe.

Khi nhìn thấy cảnh tượng này, Lý Hùng đột nhiên ngơ người lại, sau đó anh ta nhìn bóng lưng của Lâm Thiệu Huy, cúi người rất thấp: “Tạm biệt ông Lâm, bà Lâm!”
Không chỉ là anh ta!

Mấy trăm người vệ sĩ ở xung quanh cũng nhanh chóng cúi người, hô vang về phía Lâm Thiệu Huy.

“Tạm biệt ông Lâm, bà Lâm!”
“Tạm biệt ông Lâm, bà Lâm!”
“...”
Giây phút này, cả hiện trường đều trở nên vô cùng chấn động.

Nhất là sau khi âm thanh này vừa dứt, những vệ sĩ kia lập tức dịch chuyển hết toàn bộ những chiếc xe kia đi, sau đó đứng gọn sang hai bên, tạo thành một lối đi cho Lâm Thiệu Huy.

Mãi cho tới khi chiếc xe được khởi động, chầm chậm rời đi.

Lý Hùng dẫn một trăm người vệ sĩ lại khom người về phía chiếc xe vừa chạy đi kia lần nữa.

Chấn động.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Tần Thủ gần như không dám tin vào mắt mình nữa.

Đại bàng đen Lý Hùng, đây chính là một trong bốn đồ đề của cao thủ bậc nhất tại Vân Hải, Kim Cang, ở thành phố này, thân phận của anh ta cũng được coi là một nhân vật lớn, có tiếng tăm.

Cho dù bình thường khi đối mặt với Kim Cang, Lý Hùng cũng tuyệt đối không cung kính đến như vậy.

Thế nhưng bây giờ!
Thật sự là không thể nào tin nổi mà.

“Anh...!anh Hùng, anh có thể nói cho em biết, người kia rốt cuộc là ai không? Sao anh ta có thể khiến tập đoàn Tần thị của chúng ta hoàn toàn đổ nát hết! Rốt cuộc anh ta có thân phận gì?”
Cuối cùng Tần Thủ cũng hiểu ra, bản thân mình đã động phải người không nên động vào, lúc này anh ta tuyệt vọng đến tột cùng, cũng không cam tâm nữa.

Thế nhưng khi nghe thấy câu này, Lý Hùng liền quay người lại, lạnh lùng nhìn Tần Thủ một cái, sau đó mới nói: “Anh ấy chính là người thần bí đã từng dạy tôi võ thuật!”
“Anh ấy chính là người có sự tồn tại đáng sợ nhất trên thế gian này!”
“Anh ấy, chính là đại tông sư Lâm Thiệu Huy của thành phố Giang!”
Vụt...!
Lý Hùng vừa nói xong câu này, trước mắt Tần Thủ liền tối đen lại, anh ta gần như bị dọa đến hôn mê bất tỉnh.

Thậm chí ngay cả trăm người vệ sĩ xung quanh cũng chảy mồ hôi lạnh ròng ròng, sợ đến giật nảy mình.

Cuối cùng bọn họ cũng biết, tại sao Lý Hùng lại cung kính với Lâm Thiệu Huy đến vậy, cuối cùng họ cũng hiểu được câu nói sẽ khiến cả tập đoàn Tần thị tan tành kia của Lâm Thiệu Huy.

Thì ra, anh ấy chính là Lâm đại tông sư lẫy lừng, gây chấn động cả Hoa Hạ và Giang Nam!
Nghĩ tới việc bản thân mình lại vừa vây bắt một vị đại tông sư, mặt của mấy người vệ sĩ trở nên tím tái.

Còn Tần Thủ thì lại càng run hơn nữa, anh ta sợ đến nỗi đái cả ra quần.

....!
Cũng vào lúc này!
Trên chiếc xe thể thao, cho tới tận lúc này Bạch Tố Y vẫn chưa thoát ra khỏi được sự chấn động của vừa nãy.

Cô cứ cho rằng lần này xong rồi, có nằm mơ cũng không ngờ sự việc lại xoay chuyển thành cục diện như hiện tại.

Trăm người cung kính khom lưng.

Nói một lời, cả một tập đoàn liền bị phá sản.

Tất cả những điều này đều là chuyện mà chồng cô làm sao?
Bạch Tố Y nhìn Lâm Thiệu Huy, lúc này cô chỉ cảm thấy chồng mình dường như ngày càng thần bí hơn, ngày càng khó đoán hơn.

“Lân...!Lâm Thiệu Huy, rốt cuộc sao anh làm được vậy?”
Bạch Tố Y run rẩy hỏi.

Nhìn thấy vợ mình đang nhìn mình với ánh mắt như thấy ma quỷ đó, khóe môi Lâm Thiệu Huy hơi cong lên, anh chỉ đành mặt dày nói: “Bà xã, thật ra vừa nãy anh chỉ chém gió vậy mà thôi!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 475: Chương 475


Chém gió?
Bạch Tố Y sững người, sau đó cô tiếp tục nghe Lâm Thiệu Huy nói.

“Tên Lý Hùng đó, trước kia anh đã từng gặp một lần, anh ta bị anh dạy dỗ một trận, vậy nên lần này nhìn thấy anh mới không ra tay với chúng ta!”
“Còn về chuyện tập đoàn Tần thị toi đời, anh cũng không biết một chút gì hết, dù sao anh cũng không quen biết nhiều người ở Vân Hải, cũng chưa từng gọi một cuộc điện thoại hay gửi một đoạn tin nhắn nào hết!”
Lời Lâm Thiệu Huy nói khiến hai mắt Bạch Tố Y sáng lên.

Không sai!
Cô vẫn luôn ở bên Lâm Thiệu Huy, cô không thấy anh lấy điện thoại ra lần nào, càng không có chuyện gọi điện cho người khác.

.

truyện xuyên nhanh

Điều này cũng chứng tỏ, việc tập đoàn Tần thị toi đời không liên quan đến Lâm Thiệu Huy, đây chẳng qua chỉ là một sự trùng hợp mà thôi.

Nghĩ tới đây, lúc này Bạch Tố Y mới thở phào nhẹ nhõm.

Cô chỉ sợ chồng mình sẽ là nhân vật hô mưa gọi gió, thật sự nói một câu thôi cũng đủ để quyết định sự sống chết của cả một tập đoàn.

Nếu như như vậy, Bạch Lâm Y thật sự không thể tưởng tượng nổi, bản thân mình phải đối mặt với điều này như thế nào.

Còn lúc này...!
Lâm Thiệu Huy nhìn thấy vẻ mặt nhẹ nhõm hẳn của Bạch Tố Y, khỏe môi anh bất giác cong lên.

Đây cùng lắm chỉ là phá hủy đi một tập đoàn loại hai ở thành phố loại ba mà thôi, thế mà nó đã khiến Bạch Tố Y căng thẳng tới mức độ này rồi.

Anh không thể tưởng tượng nổi nếu như vợ anh biết, anh là người hô mưa gọi gió, có thể khiến bất kỳ một thế lực nào trên trái đất này tan thành mây khói, vậy thì Bạch Tố Y chắc chắn sẽ chấn động, kinh ngạc tới tột đỉnh.

“Xem ra còn cần một khoảng thời gian rất dài nữa đây!”
Lâm Thiệu Huy tự dưng nói một câu không đầu không đuôi.

Bạch Tố Y ở bên cạnh hơi ngây người, cô tò mò hỏi: “Lâm Thiệu Huy, anh nói cái gì cần khoảng thời gian rất dài cơ?”
“Không...!không có gì!” Lâm Thiệu Phàm lúng túng cười một cái, sau đó anh lập tức chuyển chủ đề nói chuyện.

“Vợ này, tiếp theo chúng ta sẽ đi đâu vậy?”
Nghe thấy câu này, Bạch Tố Y đột nhiên nhớ ra chuyện xảy ra ngày hôm nay, trên khuôn mặt xinh đẹp dần xuất hiện sự bực dọc và đau buồn: “Haiz...!Hôm nay em thật sự đắc tội với dì nhỏ rồi! Bây giờ chắc bà ấy giận em lắm!”
Khóe môi Bạch Tố Y dần xuất hiện nụ cười khổ sở.

Dì nhỏ là một trong số ít những người thân đối xử với cô cực kỳ tốt.

Thế nhưng không ngờ được, lần đến thăm này vậy mà lại tạo nên cục diện khó nói như thế này, thậm chí còn khiến mình trong ngày sinh nhật của dì nhỏ, mất hết sạch cả mặt mũi.

Thế nhưng!
Ngay sau khi Bạch Tố Y vừa nói xong, chuông điện thoại liền vang lên.

Điện thoại của cô đột nhiên truyền đến một tràng những âm thanh.

“Là dì nhỏ sao?”
Sau khi Bạch Tố Y nhìn thấy dãy số điện thoại hiển thị trên màn hình, cả người cô liền sững sờ tại chỗ, tiếp đó sự khổ sở trên mặt cô càng ngày càng hiện rõ hơn.

“Cuộc điện thoại này chắc là dì nhỏ gọi tới để mắng em cho coi!”
Bạch Tố Y nhìn điện thoại, vô cùng lo âu, cô muốn nhận nhưng lại không dám nhận.

Khi nhìn thấy cảnh tượng này, Lâm Thiệu Huy dường như nghĩ tới điều gì đó, khóe môi anh cong lên một chút, anh nói: “Vợ à, em nhận đi! Nếu như em không nhận thì dì nhỏ cảm ơn em và anh kiểu gì đây?”
Cái gì?

Cảm ơn?
Lúc này, ánh mắt Bạch Tố Y nhìn Lâm Thiệu Huy giống y như đang nhìn một người điên vậy.

Hôm nay, cô và Lâm Thiệu Huy đã làm trò cười cho thiên hạ ở nhà dì nhỏ như vậy, cả nhà dì nhỏ đều ghét hai người họ đến khủng khiếp như thế, vậy bà ấy còn cảm ơn cô làm gì?
Đáng nhẽ ra phải là ném trứng vào mặt hay sao?
Bạch Tố Lâm căn bản không tin lời Lâm Thiệu Huy nói, lúc này cô hung dữ nhìn về tên đầu sỏ của mọi tội lỗi này một cái, nhưng cũng chỉ đành mặt dày nhận điện thoại mà thôi.

“Alo...!Dì nhỏ, hôm nay cháu thật sự xin lỗi dì nhiều lắm...”
Hả?
Vào đúng lúc Bạch Tố Y đang bắt đầu xin lỗi Thẩm Ngọc Chi thì cô đột nhiên nghe thấy giọng nói vừa phấn khích lại vừa run rẩy ở đầu bên kia.

“Bạch...!Bạch Tố Y sao? Là dì nhỏ không tốt, dì thay mặt cả nhà xin lỗi và cảm ơn cháu nhiều nhé!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 476: Chương 476


Ự...c...!
Khi lời của dì nhỏ Thẩm Ngọc Chi truyền đến, lời xin lỗi của Bạch Tố Y tới bên miệng rồi bỗng dừng lại.

Đôi mắt xinh đẹp của cô tròn xoe, lúc này cô chỉ cảm thấy bản thân như nghe thấy ảo giác, khó có thể tin được những gì mình vừa nghe thấy.

"Dì...dì nhỏ, dì đang nói cái gì vậy?"
Bạch Tố Y cảm thấy rất bối rối.

Nhất là cô nhìn thấy Lâm Thiệu Huy bên kia đang cười mà như không cười lại càng giống như nhìn thấy ma.

Ngạc nhiên.

Cô không thể ngờ rằng mỏ quạ của Lâm Thiệu Huy lại phát huy tác dụng.

Anh bảo rằng dì nhỏ gọi điện đến để cảm ơn nhưng cô không bao giờ nghĩ đến chuyện này là...thật.

Điều này đơn giản là không thể tin được!
"Tố Y, dì thật sự rất biết ơn con! Không ngờ món quà mà vợ chồng con tặng lại quý giá như vậy, dì...dì không biết phải diễn tả niềm vui của mình như thế nào!"
Nghe giọng nói của Thẩm Ngọc Chi qua điện thoại giống như bà trúng giải độc đắc hàng chục tỉ, giọng run run tràn đầy hưng phấn, không nói mạch lạc được.

Câu nói này khiến Bạch Tố Y càng thêm sững sờ.

Món quà quý giá?
Quà quý giá gì vậy?
Lâm Thiệu Huy và cô ấy đã tặng một món quà quý giá cho dì nhỏ khi nào?
Hôm nay họ chỉ mua một số thực phẩm chức năng đơn giản, à, còn có bức tranh khó coi mà Lâm Thiệu Huy đã vẽ trước khi hai người rời đi.

Nhưng dù là thực phẩm chức năng hay tranh vẽ thì cũng không liên quan gì đến món quà quý giá.

Khóe miệng Tố Y khẽ co giật, chỉ cảm thấy như đang nằm mơ, cô không hiểu dì Thẩm Ngọc Chi đang nói cái gì.

Còn không dừng lại ở đó.

Sau đó cô lại nghe thấy lời của dì nhỏ Ngọc Chi:
"Bạch Tố Y, để tỏ lòng biết ơn với con và Lâm Thiệu Huy, gia đình dì vừa đặt một chỗ ở khách sạn Bảo Thịnh.

Gia đình dì muốn mời vợ chồng con một bữa tối! Hai con...có thể nể mặt gì được không?"
Giọng nói của dì Thẩm Ngọc Chi trong điện thoại tràn đầy lo lắng và mong chờ.

Không chỉ thế.

Bạch Tố Y thậm chí còn nghe thấy những lời nói mang theo lo lắng từ chồng của dì là chú Chu Chí Đức, chồng của em họ là Trương Khai Minh và những người khác qua điện thoại.

Họ dường như đối xử với vợ chồng cô...rất tôn kính?

Bạch Tố Y hoàn toàn choáng váng.

Cô chưa bao giờ nghĩ rằng thái độ của gia đình dì lại có thể thay đổi lớn đến như vậy nhưng cô cũng không nghĩ nhiều mà gật đầu nói:
"Vâng thưa dì, vậy bọn con sẽ lái xe đến khách sạn Bảo Thịnh ngay!"
"Được! Tuyệt vời! Cảm ơn con nhé Bạch Tố Y, cảm ơn con đã cho gia đình dì cơ hội này, cả nhà dì muốn xin lỗi và cảm ơn con! Lát nữa hẹn gặp con ở lối vào khách sạn Bảo Thịnh!"
Giọng dì Thẩm Ngọc Chi tràn đầy vui sướng.

Cho đến khi cuộc gọi kết thúc Bạch Tố Y vẫn còn cảm thấy bối rối chưa hoàn hồn.

"Lâm...Lâm Thiệu Huy! Chuyện gì đang xảy ra vậy? Thực sự là dì nhỏ đang...cảm ơn em sao?"
Đôi mắt đẹp của Bạch Tố Y ngây người nhìn Lâm Thiệu Huy.

Cô không thể tưởng tượng được mọi chuyện sẽ trở nên như thế này.

Thậm chí nhà dì nhỏ còn muốn mời vợ chồng mình đi ăn tối và cảm ơn tận mặt?
Tại sao họ lại muốn cảm ơn chính mình?
Bạch Tố Y không thể hình dung ra được.

Khi nghe thấy những lời nói của cô, Lâm Thiệu Huy không khỏi mỉm cười nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Bạch Tố Y:
"Bà xã, em không cần suy nghĩ linh tinh, có lẽ nhà dì cảm thấy hơi quá đáng với chúng ta nên định mời chúng ta đi ăn cơm tối!"
Sau đó Lâm Thiệu Huy bắt đầu chỉnh hướng và đi về phía khách sạn Bảo Thịnh.

"Có thật không?"
Bạch Tố Y nhìn chồng đầy nghi hoặc.

Cô không thể chấp nhận lý do Lâm Thiệu Huy vừa nói.

Không hiểu vì sao Bạch Tố Y lờ mờ cảm thấy chuyện này dường như không thể không liên quan tới chồng mình là Lâm Thiệu Huy..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 477: Chương 477


Khách sạn Bảo Thịnh!
Đây là một trong những khách sạn cao cấp nhất ở thành phố Hải Dương.

Một khu nghỉ dưỡng sang trọng siêu cao cấp tích hợp ăn, ở và giải trí.

Khi Bạch Tố Y và Lâm Thiệu Huy vừa tấp chiếc Mercedes-Benz vào bãi đậu xe của khách sạn, họ bất ngờ nhìn thấy dì nhỏ Thẩm Ngọc Chi, dượng nhỏ Chu Chí Đức, em họ vợ chồng Chu Như, Trương Khai Minh đã đến từ trước.

Sau khi nhìn thấy Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y, cả nhà họ vội vã chạy đến đón.

“Bạch Tố Y, cháu đến rồi à!” Dì nhỏ Thẩm Ngọc Chi tươi cười, trên mặt sắp nở hoa đến nơi.

Không chỉ có như thế!
Ánh mắt của bà ấy luôn vô tình hữu ý nhìn về phía Lâm Thiệu Huy đang đứng một bên, và trong ánh mắt ấy chứa đầy sự phức tạp, cảm kích, kính sợ, vân vân.

Bạch Tố Y vừa định trả lời.

Cô còn chưa kịp mở miệng thì đã bị sốc khi thấy người dượng nhỏ của mình là Chu Chí Đức, còn có cả Chu Như và Trương Khai Minh đang cúi đầu thật sâu, thật cung kính trước cô và Lâm Thiệu Huy.

"Bạch Tố Y, trước đây là do dượng nhỏ mắt mù nên mới xem thường cháu, mong cháu và Lâm Thiệu Huy đừng để bụng!"
"Chị họ, rất xin lỗi, lúc nãy em không nên hợm hĩnh như vậy, không nên cười nhạo chị! Thật sự xin lỗi!"
"..."
Ba người run rẩy nói lời xin lỗi.

Nhìn thấy cảnh này, Bạch Tố Y càng cảm thấy đầu óc trở nên rối bời.

Cúi đầu xin lỗi?
Đây vẫn là người dượng nhỏ cao ngạo, vợ chồng em họ chanh chua của nửa tiếng trước hay sao?
Thật sự giống như đã hoàn toàn biến thành người khác rồi vậy!
Hơn nữa!
Bạch Tố Y phát hiện hướng ba người cúi đầu dường như không phải là cô, mà giống như đang cúi đầu trước Lâm Thiệu Huy thì đúng hơn?
Bạch Tố Y nghĩ đến ý tưởng hoang đường này, trong lòng đột nhiên cảm thấy vô cùng khó tin.

Dù sao thì trước đây chồng cô cũng từng động chạm đến gia đình này không ít.

Đập vỡ bình hoa.

Vẽ một bức tranh xấu tệ để làm quà!
Nội chừng ấy chuyện thôi cũng đủ khiến gia đình dì nhỏ ghét cay ghét đắng Lâm Thiệu Huy, sao lại có thể cúi đầu trước Lâm Thiệu Huy chứ.

Tuyệt đối không thể có chuyện này!
Những suy nghĩ này chỉ chợt lóe qua trong đầu Bạch Tố Y, cô vội vàng đi về phía trước, tay chân luống cuống, nói:
"Dượng nhỏ, em họ! Mọi người… mọi người làm gì vậy?"

Bạch Tố Y không thể nào tưởng tượng ra nổi, người thân của mình lại trở nên cung kính như vậy.

Dù sao thì trước đây.

Cả Chu Như lẫn Trương Khai Minh đều có thái độ thù địch lớn đối với cô và Lâm Thiệu Huy, thế mà bây giờ họ không những cung kính thôi đâu, Bạch Tố Y thậm chí còn có thể nhìn thấy dấu vết của sợ hãi từ trong đôi mắt họ.

"Được rồi! Mọi người đều là người một nhà, Bạch Tố Y nhất định sẽ không trách mọi người đâu!"
Đúng lúc này, dì nhỏ Thẩm Ngọc Chi đi tới, ánh mắt kín đáo nhìn lướt qua Lâm Phàm, rồi nói:
"Bạch Tố Y, Lâm Thiệu Huy, dượng nhỏ của các cháu vừa đặt một chỗ ở khách sạn Bảo Thịnh!"
"Đi thôi! Chúng ta đi ăn cơm, vừa ăn vừa nói chuyện!"
Nghe vậy, bầu không khí khó xử giữa mọi người lúc này mới tan biến đi phần nào.

Tất cả cùng đi về phía khách sạn Bảo Thịnh.

Trên đường.

Dượng nhỏ Chu Chí Đức vẫn luôn vô tình hữu ý bắt chuyện với Lâm Thiệu Huy.

Đặc biệt, khi nói chuyện, vẫn luôn tỏ thái độ cung kính, thận trọng.

Rất nhanh sau đó, khi mọi người bước vào khách sạn Bảo Thịnh, họ đột nhiên thấy có người đã xếp hàng ở phía trước.

"Lâm Thiệu Huy, Bạch Tố Y, khách sạn Bảo Thịnh này thuộc tập đoàn Bảo Thịnh, mà tập đoàn Bảo Thịnh là công ty con của tập đoàn Huy Hoàng!"
"Cho nên nào nào ở đây cũng chật ních người, chúng ta xếp hàng trước đi!"
Chu Chí Đức xấu hổ cười với Lâm Thiệu Huy.

Đương nhiên, Lâm Thiệu Huy sẽ không quan tâm đến chuyện này, mọi người lập tức kiên nhẫn chờ đợi.

Rất nhanh!
Những vị khách đằng trước bước vào, hết bàn này đến bàn khác.

Mà ngay khi Chu Chí Đức chuẩn bị tiến lên lấy số bàn của mình.

Một gã đàn ông trung niên tai to mặt lớn đi cùng với một cô nàng có dáng người nóng bỏng, ăn mặc rất hở hang, bước đến quầy bar phía trước..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 478: Chương 478


“Tổng giám đốc Quyền, ông đã đến ạ!” Nhìn thấy người đàn ông trung niên này, cô lễ tân đứng trước quầy tức thì chào hỏi niềm nở.

“Ừ! Xếp cho tôi một bàn! Ngay bây giờ!”
Gã ngạo nghễ vênh mặt lên ra lệnh cho cô lễ tân.

Nghe thấy những lời đó, cô lễ tân vội nói:
“Thưa Tổng giám đốc Quyền, chúng tôi còn một bàn cuối cùng là bàn số 88! Bây giờ ông có thể vào bàn luôn ạ!”
Cái gì?
Nghe cô lễ tân nói như thế, cả gia đình bà Chi mặt biến sắc.

Trước đó, họ đã đặt trước bàn số 88, và đang xếp hàng để đợi vào.

Thế nhưng hiện giờ, họ không dám tin được rằng chẳng những cô lễ tân kia để gã đàn ông trung niên này lấn hàng mà thậm chí còn nhường lại vị trí bàn cuối cùng vốn dĩ thuộc về họ cho tên mập ấy.

Bỗng chốc, mọi người trong nhà bà Chi nhăn mặt.

“Này cô ơi, chúng tôi đến trước cơ mà! Chúng tôi cũng đã đặt bàn số 88 rồi, sao cô lại có thể tùy tiện để cho người khác ngồi?” Ông Đức nghiêm nghị nói với cô lễ tân.

Trong mắt ông ấy thì thân phận của Lâm Thiệu Huy quá đỗi khủng khiếp.

Nhất lại là khi trước đó cả gia đình mình đã xúc phạm đến Lâm Thiệu Huy, nên lần này dù có thể nào cũng phải tiếp đón long trọng để giải quyết mâu thuẫn giữa đôi bên.

Nhưng ông ấy không ngờ rằng chưa kịp dùng bữa đã xảy ra chuyện bị người khác cướp mất bàn.

Ơ?
Nghe thấy giọng nói của ông Đức, cả cô lễ tân lẫn tên mập đều tần ngần, sau đó họ đưa mắt nhìn gia đình ông Đức từ trên xuống dưới, sau khi thấy những người này ăn mặc bình thường, rõ ràng không phải tầng lớp giàu sang thì ngay lập tức vẻ mặt cua rhoj tỏ ra khinh bỉ.

“Thưa ông, ở đây là khách sạn Bảo Thịnh, chúng tôi là người quyết định sẽ xếp bàn nào cho ai!” Cô lễ tân không mảy may bận tân đến ông Đức.

Trong mắt cô ta, tên mập mới là người mà cô ta cần nịnh nọt, bợ đỡ.

Không riêng gì cô ta.

Tên mập bên cạnh cũng liếc xéo ông Đức, cười mỉa mai:
“Ô hay! Sao nào? Các người thấy bất công khi nhường bàn cho tôi à?”
Ồ...!
Ngông nghênh!
Gia đình ông ĐỨc không thể ngờ rằng ở một nơi sang trọng, cao cấp như khách sạn Bảo thịnh mà tên mập này và cô lễ tân đây lại ngông nghênh đến mức độ này.

Ngay lập tức, Chu Nhu giận tím mặt, gắt lên:
“Dĩ nhiên là bất công rồi.

Rõ ràng chúng tôi đã đặt bàn đó từ trước.

Dựa vào cái gì mà nhường cho ông?”
“Đúng thế! Các người có chịu làm đúng luật không hả? Các người mà dám cướp bàn của nhà chúng tôi thì cẩn thận tôi kiện các người đấy!” Trương Khai Minh cũng to tiếng.

Kiện?
Sau khi nghe Trương Khai Minh nói, mặt tên mập tức thì lộ vẻ giận dữ.

Nhưng, đúng lúc gã đang định lên tiếng quát tháo thì bất chợt trông thấy Bạch Tố Y giữa đám người.

“Đẹp… đẹp quá!|
Tên mập ngỡ ngàng, hai mắt sáng rỡ, nhếch miệng cười lóe lên ý định chòng ghẹo.

“Nhà ông muốn lấy bàn này lắm hả?’
Sao?
Gia đình ông Đức sững lại, không ngờ tên mập lại nguôi giận ngay được.

“Đúng vậy! Vốn dĩ bàn đó là của chúng tôi!” Ông Đức bực bội đáp lại.

Nhưng cậu nói đó lại khiến cho nụ cười của tên mập trông càng nham hiểm hơn.

“Được! Tôi có thể nhường cho nhà ông.”
Cái gì?
Gia đình ông Đức sửng sốt, nhưng sau đó tức thì tỏ ra mừng rỡ.

Nhưng vẻ hân hoan vừa thoáng hiện trên gương mặt họ thì đã bị một câu nói của tên mập làm cho biến sắc.

“Nhưng có một điều kiện, là cô em này phải ăn với tôi một bữa.”
Nói rồi tên mập chỉ tay vào Bạch Tố Y..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 479: Chương 479


Xôn xao…
Ép Bạch Tố Y ăn cùng?
Sau khi nghe thấy gã béo nói những lời này, sắc mặt của mọi người đều thay đổi.

Bọn họ không ngờ gã béo này lại kiêu ngạo, càn rỡ đến như vậy, cướp bàn ăn của người ta còn chưa nói, lại còn ép Bạch Tố Y phải ăn cơm cùng mình, thật sự quá vô lý.

"Cậu nói bậy bạ gì đó! Tại sao cháu gái tôi lại phải ăn cơm cùng với cậu!" Thẩm Ngọc Chi tức xanh cả mặt.

Chu Như và những người khác ở gần đó cũng tức nổ phổi.

Đi ăn cơm mà gặp phải loại người thối nát này thì thật sự quá kinh tởm, nuốt không trôi nổi.

"Đúng đó! Anh có biết cô ấy là ai không? Còn dám ép người ta ăn cơm với mình, quá ngạo mạn rồi đó!"
"Hừ! Đến gương cũng không soi hả, anh là cái thá gì! Tại sao chị họ tôi lại phải ăn cơm với loại người rác rưởi này, anh đừng có nằm mơ giữa ban ngày nữa!"
Vợ chồng Chu Như tức đến tái xanh cả mặt.

Dù sao thì họ cũng đã biết thân phận thật sự của Lâm Thiệu Huy, thần y Huy, đại tông sư Huy, BLOOD!
Thân phận này, dù là gì đi chăng nữa, thì cũng vô cùng kh*ng b*.

Là vợ của Lâm Thiệu Huy, thân phận của Bạch Tố Y cũng rất cao chứ không thể nào tầm thường được.

Gã béo này lại còn dám ép Bạch Tố Y ăn cơm với mình, đây không phải ngu ngốc thì là cái gì.

Chỉ là!
Sau khi nghe những lời chửi rủa của nhóm người Chu Chí Đức, sắc mặt của gã béo hoàn toàn thay đổi.

"Được lắm! Đúng là một đám người một nhà ngạo mạn! Nhưng tiếc là mấy người đã quên rằng, ở đây là khách sạn Bảo Thịnh "
Khóe miệng gã béo hiện lên một đường vòng cung tàn nhẫn.

Đặc biệt, sau khi anh ta phát hiện ra rằng Bạch Tố Y xinh đẹp hơn rất nhiều so với những người phụ nữ xung quanh anh ta, về cả giá trị nhan sắc lẫn vóc dáng, trong lòng lại nổi thêm lửa.

Anh ta lập tức nói với người phụ nữ ở quầy lễ tân:
"Mau gọi Độc Xà đến đây!"
"Hôm nay, tôi nhắm trúng cô em này rồi!"
Xôn xao…
Nghe thất gã béo nói thế, mọi người lập tức quay lại nhìn, cô gái ở quầy lễ tân liếc nhìn đám người Lâm Thiệu Huy với vẻ mỉa mai, như thể đang cười nhạo bọn họ không biết tự lượng sức mình, sau đó nhấc điện thoại lên gọi người đến.

Cảnh tượng này khiến nhóm người Chu Chí Đức cảm thấy mọi chuyện có vẻ không ổn rồi.

Đương nhiên, bọn họ có thể nhìn ra rằng gã béo này chắc chắn là có thâm giao với người của khách sạn Bảo Thịnh.

Nghĩ đến đây.

Chu Chí Đức nhanh chóng nói với Bạch Tố Y và Lâm Thiệu Huy:
"Lâm Thiệu Huy, Bạch Tố Y, lần này dượng nhỏ mời cơm không ngon, chi bằng chúng đến chỗ khác ăn đi!"

Gia đình Chu Chí Đức nhìn về phía Bạch Tố Y và Lâm Thiệu Huy, ánh mắt đầy áy náy.

Bọn họ chỉ là những người bình thường!
Nếu gã béo này mà thật sự có quan hệ gì với khách sạn Bảo Thịnh thì bọn họ không chọc vào nổi.

Nghe thấy thế.

Bạch Tố Y gật đầu ngay lập tức và nói:
"Được! Chúng ta đổi chỗ khác thôi!"
Bạch Tố Y nói xong liền muốn kéo Lâm Thiệu Huy đi.

Nhưng mà!
Ngay khi họ chuẩn bị bước ra khỏi đại sảnh khách sạn Bảo Thịnh.

Rầm rập!
Lập tức nhìn thấy một đám nhân viên an ninh của khách sạn Bảo Thịnh lao ầm ầm đến.

Ai cũng vạm vỡ và cường tráng, mặc đồ tây chỉnh tề, được huấn luyện rất chuyên nghiệp.

Đặc biệt, dẫn đầu là một gã đàn ông trung niên xốc vác, cắt đầu đinh, đôi mắt xếch lên sắc bén như thể rắn độc vậy, khiến cho người khác cảm thấy hãi hùng.

Ngay khi vừa xuất hiện, gã đã hét lên ngay:
"Là ai đã ăn gan hùm mật gấu mà dám đến gây rối ở khách sạn Bảo Thịnh!"
Nhìn thấy gã đàn ông trung niên này, và một đám bảo vệ hung hãn, nhóm người Bạch Tố Y lập tức hoảng sợ, còn gã béo kia thì lại vui mừng rạng rỡ ngay được.

“Độc Xà!” Gã mập vội vàng chạy ra, kêu lên.

Nhìn thấy gã mập, gã trung niên đầu đinh gọi là Độc Xà kia cười nhẹ và nói:
"Anh Thái, có chuyện gì vậy? Có ai trêu chọc anh sao?"
Thái độ của hai người là thân mật, rõ ràng là có quan hệ rất thân thiết.

Nghe thấy thế.

Gã mập kia nhanh chóng chỉ tay vào nhóm Bạch Tố Y đang định bỏ đi, sau đó cười tủm tỉm, nói:
"Không sai! Mấy người này muốn chọc tôi! Nhất là cô em xinh đẹp kia, hôm nay tôi nhắm trúng rồi!".
 
Back
Top Bottom