Ngôn Tình Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 480: Chương 480


Hả?
Nghe thấy thế.

Độc Xà sửng sốt trong giây lát, khi nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp và dáng người mê hồn của Bạch Tố Y, mắt gã sáng lên và nụ cười càng thêm tà ác:
"Hehe...!Đúng là mắt nhìn của anh Thái rất không tồi! Được thôi, hôm nay tôi sẽ tuyển thêm tình nhân cho anh!"
Nói xong!
Độc Xà vung tay lên, nói với một đám nhân viên an ninh ở phía sau:
"Nhóm người đó dám đến khách sạn Bảo Thịnh gây rối, xông lên! Bắt hết bọn họ lại!"
Cái gì!
Lời vừa ra khỏi miệng, sắc mặt của gia đình Thẩm Ngọc Chi đã hoàn toàn thay đổi.

Bọn họ nằm mơ cũng không ngờ được rằng người của khách sạn Bảo Thịnh lại kiêu ngạo vào hãm như thế, không phân biệt đúng sai trái phải mà đã vu oan cho người khác, lại còn đòi bắt họ lại, thật sự là chẳng coi ai ra gì.

Rầm rập!
Đặc biệt, khi nhìn thấy hơn 20 nhân viên an ninh bao vây cả nhóm lại, Chu Chí Đức và những người khác mặt mũi tái mét.

Làm như thế nào bây giờ?
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán nhóm người Chu Chí Đức.

Đây chính là bảo vệ của khách sạn Bảo Thịnh!
Đối phương trực thuộc tập đoàn Huy Hoàng, là một quái vật khổng lồ.

Đừng nói những người dân thường thấp bé như bọn họ.

Đối mặt với khách sạn Bảo Thịnh, ngay cả những gia tộc lớn mạnh như nhà họ Phí hay nhà họ Tề cũng không muốn chọc tức họ.

Dù sao thì, nền tảng của Bảo Thịnh quả thật cực kỳ đáng sợ.

Mà bây giờ…
Phải làm sao bây giờ đây?
Sắc mặt của gia đình nhà Thẩm Ngọc Chi tái nhợt, tràn đầy hoảng sợ.

Đây chắc là thời khắc mà bọn họ lo lắng đến cùng cực rồi.

Cộp!
Một tiếng bước chân đột ngột vang lên, Lâm Thiệu Huy bước ra khỏi đám người.

Hả?
Nhìn thấy Lâm Thiệu Huy, Chu Chí Đức và những người khác ban đầu rất vui, nhưng sau khi nghĩ đến bối cảnh của khách sạn Bảo Thịnh, họ vội vàng bước tới để ngăn Lâm Thiệu Huy lại.

"Lâm...!Lâm Thiệu Huy, đừng hấp tấp, bọn họ là người của khách sạn Bảo Thịnh, chúng...!chúng ta không thể chọc vào!"
"Đúng vậy, anh rể họ, tuy rằng anh rất lợi hại, nhưng chống lưng của Bảo Thịnh là tập đoàn Huy Hoàng! Chúng ta..."

"..."
Gia đình Thẩm Ngọc Chi sợ rằng Lâm Thiệu Huy sẽ đụng độ với những người của khách sạn Bảo Thịnh, phát sinh xung đột.

Bọn họ tất nhiên không lo lắng đại tông sư Lâm Thiệu Huy này sẽ bị tổn thương thế nào.

Điều họ thực sự sợ hãi là nếu Lâm Thiệu Huy thực sự động tay với những người này, như vậy sẽ tương đương với việc chọc vào Tập đoàn Bảo Thịnh, điều đó cũng có nghĩa là Lâm Thiệu Huy chọc vào Tập đoàn Huy Hoàng.

Cho dù với bất kỳ ai mà nói thì đây cũng tuyệt đối là một thảm họa.

Ngay cả Bạch Tố Y sắc mặt tái mét cũng vươn một tay nhanh chóng túm lấy Lâm Thiệu Huy.

"Bà xã, anh không sao đâu, anh chỉ nói lý với họ chút thôi!"
Lâm Thiệu Huy khẽ cười, sau đó vỗ vỗ bàn tay trắng nõn của Bạch Tố Y.

Nói lý?
Nhìn thấy vẻ mặt bình tĩnh của Lâm Thiệu Huy, Bạch Tố Y hơi do dự, nhưng cuối cùng cũng buông tay ra.

Cộp!
Lâm Thiệu Huy lập tức bước ra khỏi đám người, liếc nhìn đám nhân viên an ninh hung hãn xung quanh, sau đó đảo mắt nhìn Độc Xà, lạnh lùng nói:
"Anh là gì của khách sạn Bảo Thịnh?"
Hả?
Độc Xà sửng sốt trong chốc lát, gã không ngờ cậu thanh niên này đối mặt với mình mà lại bình tĩnh như vậy, tựa như không có chút sợ hãi nào.

"Hừ! Tôi là Độc Xà, trưởng bộ phận an ninh khách sạn Bảo Thịnh!"
Độc Xà cười lạnh, nhất là sau khi nhìn thấy bộ quần áo thường ngày giản dị của Lâm Thiệu Huy, sự mỉa mai nơi khóe miệng lại càng đậm hơn:
"Làm sao? Cậu muốn kiện tôi hả? Không thành vấn đề, cứ kiện thoải mái đi nhé!"
"Nhưng bàn ăn của cậu thì phải để lại! Người phụ nữ của cậu… cũng để lại nốt!".
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 481: Chương 481


Độc Xà vênh mặt lên nói giọng hống hách.

Nói dứt câu, gã cùng tên Quyền mập Chủ tịch bên cạnh chợt phá lên cười.

“Ha ha ha… Ê nhãi con, trông chú mày ăn mặc tồi tàn thế này thì không nên đến nơi cao cấp như khách sạn Bảo Thịnh đâu, lại càng không nên có được cô vợ xinh đẹp như thế mới phải!”
“Chính xác! Cướp bàn của chú mày đấy thì đã sao? Cướp cả vợ chú mày đấy thì đã sao?”
Thường ngày, hai gã chuyên bắt nạt, ức h**p người khác đã thành quen.

Lúc này, chúng nói với Lâm Thiệu Huy những lời miệt thị bằng thái độ cực kì khinh bỉ, dường như trong mắt chúng, nghiền chết một Lâm Thiệu Huy cũng chẳng khác nghiền chết một con kiến là bao.

Thế nhưng…
Chát!
Khi hai kẻ đó vừa mới cất tiếng cười giòn giã thì một cái bạt tai nổ đom đóm mắt đột ngột vang lên.

Nín lặng…
Khoảnh khắc này, cả khu tiền sảnh bỗng chốc im phăng phắc, vẻ châm biếm và những điệu cười chế giễu trên gương mặt tất cả mọi người đông cứng lại.

Bởi chính mắt họ đã thật sự trông thấy một vết tay đỏ tươi lằn trên mặt của trưởng bộ phận an ninh là Độc Xà.

Độc Xà bị ăn tát?
Chứng kiến cảnh này, bất kể là mấy cô lễ tân hay tên Chủ tịch mập v…v… không ai dám tin vào mắt mình.

Độc Xà là người của Bảo Thịnh.

Và họ đang đứng đây chính là khách sạn Bảo Thịnh.

Hết thảy những người có mặt đều không sao tưởng tượng nổi là kẻ nào gan to tày trời mà dám đánh Trưởng bộ phận An ninh của khách sạn Bảo Thịnh ngay trên địa bàn của Bảo Thịnh thì khác nào tìm đến cái chết.

Chưa nói gì đến chàng trai ăn mặc tuềnh toàng trước mặt mà ngay đến những người tai mặt lớn như ông Thanh, ông Tề cũng không bao giờ dám làm như vậy.

Điên rồ!
Trong mắt đám người cùng phe với tên mập, chàng trai này hẳn là bị điên.

“Mày… mày dám đánh tao?” Độc Xà sững sờ.

Gã bất giác đưa tay sờ lên mặt, cảm nhận sự đau đớn trên gò má bỏng rát, một ngọn lửa căm phẫn ngùn ngụt bốc lên trong lòng gã:
“Mẹ kiếp! Mày dám đánh cả tao cơ à! Ông sẽ cho mày chết! Cho…”
Chát!
Độc Xà còn chưa nói hết câu đã nhận thêm một cú bạt tai trời giáng nữa lên mặt, gã bị cái tát làm cho choáng váng, cả người lảo đảo, giật lùi về sau mấy bước.

.

ngôn tình ngược
Cái tát thứ hai!
Đám đông xung quanh giật mình sửng sốt.

Nhất là khi trông thấy miệng Độc Xà ứa máu sau cú bạt tai ấy thì tất cả mọi người càng sởn gai ốc.

“Thiệu… Thiệu Huy, con… con không được đánh người ta!”
Giây phút này, cả gia đình Thẩm Ngọc Chi gần như sợ vãi cả ra quần.

Cuối cùng thì chuyện mà họ lo lắng nhất vẫn cứ xảy ra.

Lâm Thiệu Huy đánh Độc Xà tức là đánh Bảo Thịnh, cũng đồng nghĩa với việc xúc phạm tập đoàn Huy Hoàng.

Những mối quan hệ móc nối ghê gớm ẩn chứa trong đó khiến ai nấy đau đầu nhức óc, ớn lạnh cả người.

Thế nhưng…
Khi người nhà Bạch Tố Y sợ hãi định ngăn cản Lâm Thiệu Huy thì lại thấy Lâm Thiệu huy xuất hiện trước mặt Độc Xà trong dáng vẻ như một vong hồn.

“Cướp bàn của tôi?”
Chát!
“Cướp vợ của tôi?”
Chát!
Những cú bạt tai chát chúa liên tục giáng xuống mặt Độc Xà.

Lúc này, dường như Độc Xà đã bị đánh cho mụ mị đầu óc, thậm chí còn không thể giơ tay ra đỡ.

Gã bị đánh đến nỗi thân mình loạng choạng.

Liên tục giật lùi.

Điều đặc biệt đáng sợ là má của gã đổi màu từ đỏ sang xanh, từ xanh sang tím, rồi từ tím sang đen.

Trong chớp mắt, vệt máu tươi đỏ chảy đầm đìa từ trên má Độc Xà xuống, mặt mày nát bươm trông đến là thảm hại.

Cho đến cái bạt tai cuối cùng thì Độc Xà bị đánh bay cả người, văng ra xa rồi rơi phịch xuống đất.

Tức thì, gã kêu ré lên thất thanh:
“Á á á!”
“Thằng khốn, mày… mày đánh tao! Tao là Trưởng bộ phận An ninh của Tập đoàn Bảo thịnh, mày đánh tao là mày xong đời rồi con!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 482: Chương 482


Độc Xà giận dữ quát rống lên, tiếng thét vang vọng khắp tiền sảnh.

Gã chỉ tay vào hơn hai mươi nhân viên bảo vệ, la lối om sòm
“Con mẹ tụi bay còn đứng ngây ra đấy làm gì? Không nhìn thấy ông mày bị thằng súc vật này đánh à?
“Xông lên! Đánh chết nó cho tao! Đánh chết nó ngay!”
Giọng nói của Độc Xà dữ dằn và hung ác.

Giờ phút này, gã hận Lâm Thiệu Huy đến tột cùng, hận không thể băm vằm tên khốn này ra cho hả lòng hả dạ.

Xoạt!
Nghe thấy vậy, lúc này đám nhân viên bảo vệ mới hoàn hồn lại sau cơn sốc vừa qua, lập tức tuốt dùi cui giắt ở eo ra, định lao vào Lâm Thiệu Huy,
“Thiệu Hy, cẩn thận!”
Cảnh tượng ấy khiến Bạch Tố Y dựng tóc gáy,rối rít hét lên nhắc nhở Lâm Thiệu Huy.

Nhưng khi cả đám bảo vệ đông đảo tay lăm le dùi cui định bủa vây Lâm Thiệu Huy ra tay đánh đập thì một tiếng quát như tiếng sấm rền đột ngột vang lên từ ngoài tiền sảnh.

“Dừng lại!”
Tiếp đó, đám đông nhìn thấy một hàng xe Rolls Roice nối đuôi nhau đậu ngoài cửa không biết từ lúc nào.

Rồi những người đàn ông trung niên mặc vest đi giày Tây lần lượt rảo bước chạy vào tiền sảnh.

Những người đó, ai nấy đều oai nghiêm bệ vệ.

Nhất là người có mái tóc hoa râm cầm đầu được đám người kia kính cẩn bao bọc ở giữa.

“Anh… anh rể! Anh đã đến đấy ạ!”
Và sau khi nhìn thấy người đàn ông trung niên tóc hoa râm thì Độc Xà vui mừng khôn xiết.

Người vừa đến không ai khác mà chính là Hà Sinh - anh rể của Độc Xà.

Hà Sinh - anh rể của Độc Xà là một cán bộ quản lý cấp cao của Tập đoàn bảo Thịnh ở thành phố Nam Lộc.

Ngày hôm nay, ông ấy được điều thẳng đến Thành phố Hải Dương giữ chức Chủ tịch mới của khách sạn Bảo Thịnh ở Hải Dương.

Nghe nói lần bổ nhiệm này là do có một nhân vật tầm cỡ đã đến thành phố Hải Dương nên Tập đoàn Bảo Thịnh đặc biệt điều ông Hà Sinh tới đón tiếp nhân vật tầm cỡ đó.

Lúc này, Hà Sinh dẫn một nhóm người ưu tú ăn mặc chỉnh tề bước vào tiền sảnh.

Toàn bộ nhân viên bảo vệ, nhân viên đón tiếp của khách sạn Bảo Thịnh đồng loạt cúi người:
“Xin chào Chủ tịch!”
Sao?
Sau khi nghe thấy nhân viên bảo vệ và đội ngũ lễ tân xung quanh chào hỏi, gia đình Bạch Tố Y bỗng chốc tái mặt.

Chủ tịch ư?

Còn Độc Xà thì gọi người này là… anh rể?
Ôi…
Sau khi xác nhận được mối qua hệ giữa Độc Xà và người đàn ông trung niên tóc hoa râm trước mắt, cả Bạch Tố Y, và gia đình Thẩm Ngọc Chi đều sợ run lẩy bẩy
Dù là ở ngay tại trụ sở chính của Tập đoàn Bảo Thịnh đi chăng nữa thì ngài Chủ tịch nắm quyền điều hành khách sạn Bảo Thịnh là nhân vật cấp cao.

Và người như thế thì đừng nói gì đến họ mà dẫu có là tập đoàn tài chính hùng hậu như của nhà họ Phí, hay nhà họ Tề cũng không dám đụng chạm.

Thế mà bây giờ…
“Thôi xong! Lần này gặp rắc rối to rồi!”
Ông Đức và Trương Khai Minh trán ướt đầm, mồ hôi vã ra như tắm.

Họ hiểu Tập đoàn Bảo Thịnh có ý nghĩa như thế nào.

Dù Lâm thiệu Huy có là bậc Đại tông sư cũng hoàn toàn chẳng là gì trong mắt Tập đoàn Bảo Thịnh, vì sau lưng người ta có hàng không mẫu hạm là tập đoàn Huy Hoàng.

“Anh rể! Anh tới đúng lúc quá, thằng súc vật này đến khách sạn mình sinh sự, nó còn ra tay hành hung người khác, nó đánh nát mặt em rồi.

“Anh rể, anh nhất định phải trả thù cho em!”
Nỗi vui mừng khôn tả dâng lên trong mắt Độc Xà.

Phần lớn nguyên nhân mà gã dám tỏ ra ngang ngược, hống hách, ức h**p mọi người ở khách sạn Bảo Thịnh là do có chỗ dựa - ông anh rể Hà Sinh.

Và bây giờ, Độc Xà có thể tin chắc rằng Lâm Thiệu Huy sẽ xong đời.

Ắt hẳn anh rể gã sẽ đánh què chân cụt tay thằng nhãi ranh này để trút giận cho gã.

Không riêng gì Độc Xà mà tên mập sau khi thấy ông Hà Sinh đến cũng mừng rỡ vô cùng, ánh mắt gã nhìn Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y đầy vẻ thách thức.

Quả nhiên, sau khi nghe những lời Độc Xà nói, sắc mặt ông Hà Sinh càng thêm u ám.

Sau đó gật đầu bảo:
“Được! Nếu vậy thì bé gãy hai chân trước đi đã!”
Câu nói ấy khiến gia đình Bạch Tố Y sợ chết khiếp, còn Độc Xà và tên mập thì mừng vui khôn tả.

Nhưng khi nụ cười gian ác vừa thoáng hiện trên gương mặt Độc Xà thì gã sửng sốt nhận thấy mấy người vạm vỡ bên cạnh anh rể Hà Sinh đi tới phía mình, vật ngửa gã ra đất..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 483: Chương 483


Độc Xà bị hai vệ sĩ cao to lực lưỡng đè cứng trên đất.

Gã ngơ ngác…
Sau khi nhìn cảnh ấy, Độc Xà và tên mập cùng đội bảo vệ và lễ tân xung quanh không ai dám tin vào mắt mình.

Chuyện gì đang xảy ra?
Vừa rồi Chủ tịch Hà Sinh nói sẽ đánh gãy hai chân, không phải là nói về Lâm Thiệu Huy sao?
Tại sao lại đè cậu em vợ Độc Xà của Hà Sinh xuống đất?
Rốt cuộc chuyện này là thế nào?
Lúc này, đầu óc mọi người đều mù mịt, hầu như không sao tin nổi cảnh tượng đang diễn ra.

“Đệch! Thả tôi ra, các… các anh làm cái gì thế? Tôi là Độc Xà cơ mà, các anh bắt nhầm người rồi!”
Cho đến giây phút này, Độc Xà mới lấy lại bình tĩnh sau cơn hốt hoảng, tức thì quát lên với hai vệ sĩ cao to lực lưỡng.

“Tôi là em vợ của Chủ tịch, các anh điên mẹ nó hết rồi à?
“Anh rể tôi bảo các anh đánh gãy chân thằng ranh con kia cơ mà, các anh bắt tôi làm gì?”
Độc Xà la lối om sòm, hét lên giận dữ.

Nhưng điều làm gã không thể tin là dù nghe thấy những lời gã nói thì hai vệ sĩ vạm vỡ phía sau vẫn không thả gã ra.

“Anh rể ơi!
“Mau kêu họ dừng lại đi! Họ dám chống lại lệnh của anh kìa, đuổi việc bọn họ ngay!”

Tiếng gào thét của Độc Xà chứa đầy cảm xúc giận dữ không thể nào ngăn cản được.

Thế nhưng, một cảnh tượng khiến gã càng không dám tin hơn đã xuất hiện.

“Họ không hề chống lại mệnh lệnh của tôi!”
Ánh mắt của Chủ tịch Hà Sinh lạnh thấu xương.

Cái gì?
Khi nghe câu nói ấy, Độc Xà hoang mang, tên mập cùng đám nhân viên cũng ngơ ngác.

Nghĩa là sao?
Chẳng lẽ, ông Hà Sinh vừa bảo đánh gãy chân là muốn nói đánh gãy chân của Độc Xà?
Nhưng, sao có thể như vậy được?
Những người xung quanh đều tỏ ra kinh ngạc.

Và trước ánh mắt sửng sốt của họ, ông Hà Sinh vẫy tay, một vệ sĩ áo đen lập tức đưa cây gậy bóng chày tới.

Hà Sinh đón lấy cây gậy bóng chày, bước từng bước về chỗ mà Độc Xà đang bị giữ chặt trên đất.

Cộp cộp cộp!
Bước chân vững chãi đầy sức mạnh, như từng tiếng sấm rền vang, khiến mồ hôi trên trán Độc Xà rơi lã chã xuống.

“Không… Anh rể ơi, em… em là em vợ của anh đây mà, sao anh lại làm như thế với em? Tại sao?”
Nỗi sợ hãi khủng khiếp bao trùm lên giọng nói của Độc Xà.

Hà Sinh là chỗ dựa của gã, thế nhưng bây giờ chỗ dựa muốn đánh gãy chân gã, điều đó làm gã hãi hùng, khiếp sợ.

Những lời nói sợ hãi của Độc Xà vừa dứt, Hà Sinh đã đi tới sau lưng Độc Xà.

Đôi mắt của ông ấy lạnh lùng nhìn Độc Xà, như đang nhìn một kẻ đã chết:
“Có những người mà cậu không thể chọc vào được đâu!”
Ồ!
Nghe thấy câu này, không riêng gì Độc Xà mà tên mập và nhân viên xung quanh ai nấy đều không dám tin vào tai mình.

Không thể chọc vào được đâu?
Câu này nghĩ là sao?
Rõ ràng những người mà Độc Xà đụng chạm chỉ là một đám người bình thường thôi mà, chẳng lẽ họ còn có thân phận đặc biệt gì khác?
Khoảnh khắc ấy, ánh mắt của tất cả mọi người đồng loạt hướng về phía gia đình Lâm Thiệu huy và Bạch Tố Y.

Không riêng gì họ, mà lúc này ngay đến Bạch Tố Y, Thẩm Ngọc Chi và người nhà cũng ngơ ngác, hoang mang.

Hiển nhiên, họ cũng không hiểu tại sao một người sừng sỏ như Hà Sinh lại không giúp em vợ mình mà lại giúp họ.

Đúng lúc đám đông đang băn khoăn thắc mắc thì một âm thanh xé gió vang lên.

Và sau đó, rắc rắc… Tiếng xương nứt gãy cùng tiếng kêu la thảm thiết của Độc Xà vang tới tai của tất cả mọi người.

Họ trông thấy một chân của Độc Xà đã gãy gập, thậm chí khúc xương trắng muốt đâm xuyên thủng da thịt và lớp vải quần của gã lòi ra ngoài.

Máu thịt đỏ tươi, xương xốt trắng muốt khiến cho ai nấy khiếp hãi không dám nhìn..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 484: Chương 484


Gãy rồi…
Chân Độc Xà bị người ta tươi sống bóp nạt, trong phút chốc, gã trở thành một kẻ tàn phế.

Gã không ngừng gào thét, tiếng thét đau đớn khó kìm nén, gã muốn tránh thoát nhưng hai bàn tay to lớn túm lấy gã cứ như kìm sắt vậy, mặc cho gã dùng sức để giãy dụa ra sao thì vẫn đều vô ích.

“Không… anh rể, đừng đánh nữa! Van cầu anh, tha cho em, đừng đánh nữa mà!”
“Em không hề chọc vào ông to bà lớn nào cả, những người em động tới đều chỉ là người thường thôi!”
Độc Xà hét đến khản cả giọng, trong tiếng thét tràn ngập sự hoảng loạn, sợ hãi vô biên.

Cho dù tới bây giờ, cái chân của gã đã mất những gã vẫn nghĩ không ra bản thân gã đã trêu phải người nào để xảy ra nông nỗi này.

Đáng tiếc.

Trước sự van nài khẩn thiết của gã, Hà Sinh lại chẳng để vào tai.

Gậy bóng chày trong tay ông không ngừng nện thẳng lên đôi chân còn lại của gã, chiếc gậy vung đi còn mang theo tiếng rít gió, đủ biết một gậy này tàn nhẫn đến mức nào.

Rầm! Rắc!
Lại một tiếng gãy vang lên giòn giã, tiếp theo đó là âm thanh rú dài, đầy đau khổ của Độc Xà.

m thanh văng vẳng vang vọng nơi đại sảnh.

Chứng kiến Độc Xà trong phút chốc mất liền hai cái chân, từng cái đều máu thịt nát bét thì đám người xung quanh, bất kể là gã béo hay đám bảo vệ cùng lễ tân đều sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, cả người không nhịn được mà rùng mình một cái.

Nhưng, bọn họ không biết đây mới chỉ là bắt đầu, những chuyện đáng sợ hơn còn đang chờ đám người họ ở phía trước.

Sau khi đập nát đôi chân của Độc Xà, ông Hà Sinh quang cây gậy bóng chày ra phía sau rồi từ tốn sửa sang lại quần áo của mình.

Lộc cộc, lộc cộc!
Một đôi giày da bóng lộn chầm chậm bước về phía đám người Lâm Thiệu Huy.

Người đàn ông trung niên dừng ngay trước mặt Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y rồi khẽ khom người cúi xuống: “
“Hạ Sinh đại biểu cho tất cả công nhân của tập đoàn Bảo Thịnh cung nghênh khách quý cấp Đế Vương, cô Bạch Tố Y tới viếng thăm!”
Cái… cái gì!
Tất cả mọi người ở đại sảnh nghe xong một câu này đều trợn mắt há mồm, những âm thanh ồn ào khi nãy cũng biến mất tăm.

Thậm chí tên Độc Xà còn quên cả gào thét, hai chân tưởng chừng không còn đau đớn nữa, dùng hết sức trợn tròn đôi mắt nhìn về tình cảnh trước mắt.

Ảo giác!
Đây nhất định là ảo giác!
Tất cả những thứ này đôi với gã, tựa như ảo giác vậy.

Người anh rể giám đốc kia bỗng dưng lại cúi đầu trước một người phụ nữ xinh đẹp để chào hỏi?
Điều này, sao có thể chứ?
“Trời ạ, khách quý cấp Đế Vương… thật ư?”Gã tiếp tân lúc này bị dọa suýt nữa tè ra quần.

Bọn họ đương nhiên biết rằng, thẻ khách hàng cao quý nhất của tập đoàn Bảo Thịnh chính là tấm Đầu Lâu Đế Vương, tấm đó chính là tấm dành riêng cho ông chủ của tập đoàn Huy Hoàng.

Nhưng, loại tạp độc nhất vô nhị đó là để dành cho những nhân vật tai to mặt lớn, những nhân vật có sức ảnh hưởng tới thế giới.

Mà bây giờ…
Ầm!
Từng người trong đám bảo an và tiếp tân đều rùng mình một cái, trong lòng run run rồi vội vội vàng vàng chạy tới đứng sau lưng những nhân viên cấp cao rồi đồng loạt cúi đầu chào hỏi Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y.

Hình ảnh ở đại sảnh giây phút này khiến người ta rung động vô cùng.

Tổng cộng có hơn mười người, đồng loạt, chỉnh tề cúi đầu cao giọng chào hỏi, hành động đột ngột, mười người như một lại cao giọng chào hỏi thật sự khiến người ta phải giật này mình, khiến cho người ta có một loại suy nghĩ rằng mình bị ảo giác sao?
Mà người bị hờn cảnh trước mắt rung động nhất chính là một cả nhà Thẩm Ngọc Chi.

Ừng ực…
Trương Khai Minh nuốt nước bọt ừng ực một ngụm rồi nhìn về đám người ngay ngắn đang cúi đầu trước mặt mình và mấy người bên cạnh, anh ta nhịn không được, quay sang hỏi Chu Như:
“Vợ… vợ à, em véo anh một phát xem, anh không nằm mơ đúng không?”
Nghe Trương Khai Minh nói thế, Chu Như cũng nuốt nước bọt đánh ực một cái, sau quay sang véo Trương Khai Minh một cái đau điếng.

.

ngôn tình hay
Cảm giác đau đớn truyền đến não bộ khiến Trương Khai Minh giật mình một cái, sau đó sợ hãi trợn mắt.

“Thật sự! Trời ơi, chị Bạch Tố Y thật sự là khách hàng cấp Đế Vương của tập đoàn Bảo Thịnh, những ông lớn này lại cúi đầu chào hỏi chúng ta? Chuyện này… chuyện này thật khó mà tin nổi,à!
Trong một khoảng thời gian ngắn mà lòng Trương Khai Minh trải qua đủ các cung bậc, sợ hãi, kinh ngạc, phấn khích rồi kích động vô cùng.

Mà một nhà ba người Thẩm Ngọc Chi, Chu Chí Đức, Chu Như đứng cạnh đó, ánh mắt họ nhìn về phía Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y trở nên vô cùng phức tạp..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 485: Chương 485


“Khách quý cấp Đế Vương? Không, không thể nào? Sao điều này có thể xảy ra được chứ?”
Chứng kiến một màn này, tên béo kia lập tức bị dọa tới kinh hồn bạt vía, hồn như muốn lìa khỏi xác.

Mồ hôi lạnh tuôn ra như thác chảy ròng ròng trên khuôn mặt toàn mỡ của gã.

Rõ ràng Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y rõ ràng chính là loại người nghèo rớt mồng tơi, sao bây giờ lại bỗng trở thành khách quý cấp Đế Vương của Bảo Thịnh được chứ?
“Người ta kháo nhau rằng, mấy tấm thẻ cấp Đế Vương của tập đoàn Bảo Thịnh chỉ có những ông lớn nhất nhì trong nước mới có tư cách sở hữu! Chẳng lẽ, người phụ nữ này lại là một trong số những người đó? Điều này… sao có thể chứ?”
Gã béo thật không thể tin được điều này là thật.

Dù sao, bất luận phân tích trên phương diện nào, bất kể là Lâm Thiệu Huy cùng Bạch Tố Y hay đám người Thẩm Ngọc Chi, tất cả đều không giống loại người có quyền có thế gì.

Mà khi gã béo bị dọa tới suýt nữa vãi tè thì giọng nói của Hà Sinh một lần nữa vang lên:
“Cô Bạch Tố Y, với tư cách là khách quý cấp Đế Vương của Bảo Thịnh, chúng tôi cam đoan mang tới phục vụ tốt nhất cho ngài.

Tôi đã chuẩn bị phòng cùng với 108 món ăn cùng rượu thượng hạng!”

“Xin mời ngài cùng các vị khách theo tôi!”
Nói xong, Hà Sinh xua xua tay ra hiệu cho đám người phía sau.

Ngay sau đó, tất cả nhân viên cả tiếp tân lẫn những người chức vụ cao lập tức tách ra một con đường thẳng tắp.

Nhìn thấy một màn này, đám người Bạch Tố Y tiến về phía trước.

Nhưng vừa mới bước được một bước, Lâm Thiệu Huy bỗng giơ tay: “Đợi một chút!”
Hả?
Chỉ đơn giản ba chữ, không thể đơn giản hơn nhưng lập tức khiến cơ thể Hà Sinh cùng đám nhân viên cao tầng run lên.

Trong đám người ở đây, chỉ có đám người Hà Sinh biết thân phận chân thật của Lâm Thiệu Huy là gì.

Trước đó bọn họ vẫn luôn không dám tỏ bất kì thái độ gì quá ân cần gì vì sợ làm không khéo lại khiến Lâm Thiệu Huy bị lộ ra thì chết dở.

Không may khiến ông chủ thần bí của họ không thích thì khó sống rồi.

Mà, sau nhiều chuyện cuối cùng boss của họ cũng mở miệng.

“Cậu… cậu Lâm, ngài có chuyện gì cần sai bảo thì cứ nói tự nhiên! Bất kể là chuyện gì chúng tôi cũng nhất định có hết sức hoàn thành được!”
Hà Sinh lau mồ hôi trên trán, dùng thái độ vô cùng cung kính nói với Lâm Thiệu Huy.

Mà đám người xung quanh chứng kiến một màn như thế thì càng kinh ngạc hơn.

Bởi vì thứ họ nhìn thấy chính là chuyện tưởng như không thể xảy ra.

Khi chủ tịch của bọn họ đối diện với Lâm Thiệu Huy kia, thậm chí còn cung kính hơn khi nói chuyện với Bạch Tố Y- khách quý cấp Đế Vương của tập đoàn Bảo Thịnh, không chỉ vậy, trong sự cung kính còn có sự kiêng dè, nể sợ.

Cơ thể ông ta vẫn luôn khom xuống, mồ hôi trên trán không ngừng tuôn ra như thác, thậm chí còn không dám nhìn thẳng mặt Lâu Thiệu Huy, đứng trước mặt anh, ông ta tựa như một con thú run sợ vậy.

Hả?
Chứng kiến một màn như vậy khiến đám người quả thực không thể tin nổi vào mắt mình.

Chuyện gì đang xảy ra thế này?
Chủ tịch Hà Sinh của họ sao lại có thể cung kính với một thanh niên không tên không tuổi đến mức khó tin như vậy?
Thực tế, trong lòng đám người lúc này lúc này bắt đầu tưởng tưởng, chẳng lẽ tên Lâm Thiệu Huy nhìn vẻ ngoài thường thường không có gì lại là người nào đó vô cùng đáng sợ.

Nếu chuyện này là thật thì ngày hôm nay quả thật đủ thứ chuyện khó tin đều xảy ra trước mắt họ.

Nhưng, tiêu điểm của đám người- Lâm Thiệu Huy lúc này lại chẳng thèm để ý những ánh mắt khó tin xung quanh mà chỉ thẳng về phía gã béo cùng nhân viên tiếp tân vừa nãy.

“Hai người kia, một người lấy vị trí vốn phải thuộc về chúng tôi chuyển cho người khác không lý do.”
“Kẻ còn lại không những cướp bàn ăn còn muốn cướp cả vợ tôi nữa kia!”
Nói xong, Lâm Thiệu Huy liếc qua Hà Sinh bằng ánh mắt đầy ý vị rồi lạnh giọng nói: “Vậy ông nói xem, nên xử lý thế nào đây?”
Rầm!
Một câu đơn giản tưởng như hỏi ý kiến thông thường, nhưng lời này rơi vào tai Hà Sinh, gã béo cùng với nhân viên tiếp tân lại như một cú giáng mạnh vào đầu họ khiến họ bị dọa chết khiếp
“Đáng chết…”

Đến tận bây giờ, Hà Sinh mới biết rõ lúc này xảy ra chuyện gì.

Mà kết quả khiến ông không vui vẻ gì, nghe xong mà cả gương mặt trắng bệch như tờ giấy.

Mà gã béo cùng với nhân viên tiếp tân kia nghe xong thì cả người run lên.

Xong, xong rồi!
Đây là muốn báo thù.

Nghĩ tới đây, chân của nhân viên tiếp tân kia lập tức mềm nhũn ra, lập tức rầm một cái, quỳ thẳng xuống nền đất.

Hối hận, trong lòng cô ta lúc này tràn ngập cảm giác dằn vặt, hối hận.

Nếu cô ta biết trước thân phận của Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y thì có cho cô ta thêm tiền đi chăng nữa cô cũng không có gan dám đổi bàn của họ cho gã béo này..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 486: Chương 486


“Người đâu, tới đây!”
Nghe xong đầu đuôi, Hà Sinh lập tức phẫn nộ quát lên, âm thanh vang ong ong khắp đại sảnh.

Sắc mặt ông ta âm trầm tựa đáy nước, ánh mắt kia, hung dữ tựa như muốn cắn xé người.

Rầm rập!
Hà Sinh vừa nói xong, ngay lập tức có một đám bảo vệ cao to lực lưỡng nghiêm chỉnh đi tới.

“Đập nát hai tay hai chân của tên béo này cho tôi, đánh hắn thành tàn phế! Sau đó ném ra khỏi Bảo Thịnh, từ nay về sau hắn bị liệt vào danh sách đen, vĩnh viễn.”
Ông nói xong rồi lại lập tức chuyển mục tiêu sang nhân viên tiếp tân kia:
“Còn cả loại nhân viên kém cỏi, vô kỷ luật này nữa, trục xuất cô ta ra khỏi Hải
Dương cho tôi, cô ta vĩnh viễn không được xuất hiện ở thành phố này nữa!”
Hà Sinh từng câu từng chữ nói ra hình phạt khiến gã béo cùng cô nhân viên tiếp tân mặt mũi tái mét.

Hai người vừa định quỳ xuống cầu xin tha thứ, nhưng đáng tiếc, hai người còn chưa kịp mở miệng thì đám nhân viên bảo vệ đã hùng hổ xông tới.

“Không… đừng đánh tôi…”

Gã béo hoảng sợ la hét, vừa mới kêu được tiếng đã bị một nhân viên bảo vệ ép cả người xuống đất, những bảo vệ khác nhanh chóng lấy gậy bóng chày vung lên rồi nện mạnh xuống.

Rầm, răng rắc!
Rầm, răng rắc!
Hai gậy liên tiệp nện xuống chân của gã béo dễ dàng khiến chân của gã tan nát tựa như cây gỗ mục, gãy nát bét.

Ngay sau đó là tiếng kêu thê thảm vang lên không dứt, tiếng kêu the thé khiến người nghe không tự chủ mà sởn da gà.

“Chân của tôi… a a a…!”
Gã béo đau tới mức cả người run rẩy, nhưng tiếc cho gã là chuyện này vẫn còn chưa đừng lại ở đó.

Tên nhân viên bảo vệ kia lại nắm chặt lấy cây gậy bóng chày rồi lại tàn nhẫn nện xuống đôi tay của gã béo.

Rầm, răng rắc!
Rầm, răng rắc!
Lại những tiếng xương cốt gãy vụn, giòn giã đến rợn người.

Hai tay của gã béo, đã nát.

Tứ chi gãy nát, từ hôm nay, gã tàn phế rồi!
Một màn này đủ tàn nhẫn, đủ điên cuồng.

Gã béo chẳng còn sự dương dương tự đắc, kiêu ngạo, quá đáng như vừa rồi, cả người gã lúc này chẳng khác nào con cá lên cạn, thoi thóp, không cách nào vùng vẫy.

Thứ duy nhất lúc này gã có thể làm là gào thét, kêu gào như cố giảm bớt nỗi đau của mình.

Gã tuyệt vọng, hối hận rồi.

Nếu như có thể làm lại một lần nữa, thì có chết gã cũng sẽ không chọn trêu vào cái tên Lâm Thiệu Huy ma quỷ kia.

Đáng tiếc, trên đời này không có thuốc hối hận.

Giờ phút này, dù cho gã có tuyệt vọng, hối hận, hay cầu xin thế nào đi chăng nữa thì tất thảy đã chậm rồi.

Sau đó gã cùng cô nhân viên tiếp tân kia bị một đám nhân viên bảo vệ lực lưỡng túm cổ xách lên như xách một túi rác rồi quăng ra khỏi nói này.

Chứng kiến một màn vừa rồi, ngay cả mấy người Bạch Tố Y cùng phải run lên.

Thậm chí một nhà Thẩm Ngọc Chi nhìn về phía Lâm Thiệu Huy mới anh mắt kiêng dè, ánh mắt của họ tựa như đang nhìn một tên ma quỷ tàn nhẫn vậy.

Đúng, quá tàn nhẫn, quá hung ác!
Bất kể người nào dám động tới anh, đều không có kết cục tốt đẹp.

Nghĩ tới đây, Trương Khai Minh và Chu Như không khỏi cảm thấy may mắn vô cùng, may mà bọn họ coi như còn có chút thân thích với Lâm Thiệu Huy, nếu không, với những hành động trước đó của hai người thì chắc chắn kết cục sẽ không tốt hơn Độc Xà và gã béo là bao.

Sau đó, Trương Khai Minh và Chu Như nhìn về phía Lâm Thiệu Huy với ánh mắt lấy lòng, pha cả chút kính sợ.

“Đi thôi!” Xong xuôi, Lâm Thiệu Huy mỉm cười, gương mặt bình tĩnh không chút gợn sóng như thể tất cả những điều vừa rồi chưa từng xảy ra vậy.

Thực ra, đối với anh mà nói, kia chẳng qua chỉ là việc nhỏ, khiến bọn họ trả giá cũng là tiện tay, dễ dàng như bẻ chân một con châu chấu vậy, không đáng giá phải quá để tâm tới.

Lâm Thiệu Huy vừa nói xong, Hà Sinh cùng đám nhân viên vội vàng tiến lên mở đường cho đoàn người Lâm Thiệu Huy.

Mà thấy mọi việc kết thúc đơn giản như vậy, Thẩm Ngọc Chi không khỏi thở phào nhẹ nhõm, sau lại không nhịn được tò mò mà quay sang hỏi Bạch Tố Y: “Tố Y à, sao con lại là khách quý cấp Đế Vương của tập đoàn Bảo Thịnh thế?”
Đối với việc này, Thẩm Ngọc Chi vẫn luôn vô cùng nghi ngờ.

Dù sao, loại thẻ này thực sự quá khiến người ta kinh hãi, nhìn thái độ của đám người ngoài đại sảnh kia cũng đủ hiểu tấm thẻ này kinh khủng thế nào.

Mà rõ ràng, Bạch Tố Y sinh ra và lớn lên ở một tình nhỏ thuộc thành phố Nam Giang, sao có thể sở hữu thứ đồ vật quý giá như vậy được.

Nghe bà ta hỏi như vậy thì Bạch Tố Y không khỏi nhìn Lâm Thiệu Huy với anh mắt phức tạp rồi mới lên tiếng:
“Thật ra, tấm thẻ kia là Lâm Thiệu Huy cho con!”
Cái gì?
Một câu này khiến cả nhà Thẩm Ngọc Chi đã sợ lại càng sợ hơn.

Bọn họ cứ tưởng mình đã đánh giá Lâm Thiệu Huy này đủ cao rồi, nhưng bây giờ mới biết được, ngay cả thẻ cấp Đế Vương của tập đoàn Bảo Thịnh cũng có thể lấy ra!
Phải là người có thế lực kinh khủng đến mức nào mới có thể lấy ra cho người khác được chứ.

Cả nhà Thẩm Ngọc Chi càng ngày càng cảm thấy sợ Lâm Thiệu Huy này..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 487: Chương 487


Cùng lúc đó!
Trong một phòng bao của quán rượu Hồng Vận, ba bóng người đang ngồi trên sô pha, bọn họ đang bàn bạc gì đó.

Trong đó có hai người, nếu như Bạch Tố Y ở đây nhất định sẽ nhận ra hai người này, đây chính là bác cả của cô Bạch Long Hải, và anh họ Bạch Chí Phàm.

Mà ngồi đối diện hai người họ chính là một người đàn ông trung niên nguy hiểm.

Trán của ông ta có một vết sẹo dài do đao gây ra, lỗ tai cũng giống như bị đạn bắn trúng vậy, chỉ còn lại một nửa.

Đặc biệt cả người ông ta tỏa ra hơi thở âm u lạnh lẽo, làm cho ông ta càng giống như một con mãnh hổ hung dữ làm người ta phải sợ hãi.

Ông ta chính là chủ nhân cao ốc Lam Hải của thành phố Nam Giang…Thái Quốc Phú.

Vị lão đại nổ tiếng là nham hiểm ở thành phố Hải Dương!
“Hahah…Anh Phú, vậy thì lần này phải nhờ anh rồi!”
Mặt Bạch Long Hải đầy ý cười, hiển nhiên ông ta rất hài lòng với kết quả cuộc nói chuyện này.

Vừa nói ông ta vừa búng tay, Bạch Chí Phàm lập tức lấy hai tấm chi phiếu trong túi ra đưa cho ông ta.

“Một tờ chi phiếu trong này là bảy trăm năm mươi ngàn đô! Đây cũng là thù lao anh Phú từ chối Bạch Tố Y và giúp chúng ta dạy dỗ Lâm Thiệu Huy!”
“Ngoài ra còn có một tấm chi phiếu mười lăm triệu đô la Mĩ, đây chính là tiền vốn tập Bạch Kỳ hợp tác cùng Hải Thụy! Mong anh Phú hãy vui vẻ nhận lấy!”
Tổng cộng là hơn một trăm năm mươi triệu đô.

Số tiền này đối với tập đoàn Bạch Kỳ, tuyệt đối chính là một khoản tiền lớn.

Nhưng hiện tại, vì muốn đả kích tập đoàn Bạc Lạc của Bạch Tố Y, nên nhà họ Bạch bọn họ chỉ có thể bỏ ra số tiền này.

Không chỉ lấy ra bảy trăm năm mươi ngàn đô để Thái Quốc Phú không đồng ý cho Bạch Tố Y thu mua cao ốc Hải Thụy, thậm chí ông ta còn bỏ ra mười lăm triệu đô la Mĩ để có thể hợp tác với Thái Quốc Phú.

Nhận lấy hai tấm chi phiếu, Thái Quốc Phú nhìn vào dãy số không liên tiếp trên đó, khuôn mặt hung ác cuối cùng cũng hiện lên một nụ cười:
“Hahah… Anh Hải, anh quá khách khí rồi!
“Nếu đã như vậy tôi xin nhận! Các người cứ yên tâm, tôi sẽ không bán cao ốc Hải Thụy cho Bạch Tố Y, còn Lâm Thiệu Huy đó, Thái Quốc Phú tôi có rất nhiều biện pháp để chặt đứt được chân cậu ta!”
Câu nói này làm nụ cười trên mặt Bạch Long Hải và Bạch Chí Phàm càng rạng rỡ hơn.

Chỉ cần làm Bạch Tố Y và tập đoàn Bạch Lạc chịu đả kích, cắt đứt một chân của Lâm Thiệu Huy.

Cho dù có bỏ ra số tiền lớn hơn một trăm năm mươi triệu đô, trong mặt bọn họ cũng rất đáng.

Mà trong lúc hai bên còn tiếp tục bàn bạc chuyện hợp tác, thì có một tên hộ vệ hốt hoảng chạy vào.

“Ông chủ, xảy ra chuyện rồi!” Sắc mặt tên hộ vệ tái nhợt, giọng nói hốt hoảng nói với Thái Quốc Phú.

Sao vậy?
Thấy vậy Thái Quốc Phú nheo mắt lại, thấp giọng hỏi: “Có chuyện gì? Cậu nói đi!”
“Ông chủ, em trai ngài, cậu Thái Quốc Quyền vừa bị người của khách sạn Bảo Thịnh chặt đứt hai chân!” Giọng nói của tên hộ vệ đang run lên.

Cái gì cơ!
Lời này vừa nói ra, sắc mặt của Thái Quốc Phú và hai cha con Bạch Long Hải đều nhanh chóng thay đổi.

“Đáng chết! Người nào to gạn như vậy, lại dám chặt đứt chân của em trai tao?”
Sắc mặt Thái Quốc Phú rất u ám.

Hai cha con Bạch Long Hải đứng bên cạnh cũng bị bất ngờ.

Dù sao, ở Hải Dương hai anh em Thái Quốc Phú, trong tối ngoài sáng đều chơi, cũng được xưng làm đại ca, rốt cuộc là ai có gan lớn như vậy, dám chặt chân của Thái Quốc Quyền, đây quả thực là tự tìm chết.

Nghe ông ta hỏi như vậy.

Tên hộ vệ khó khăn trả lời:
“Là… tổng giám đốc khách sạn Bảo Thịnh, Hà Sinh cho người làm!”
“Hình như là do cậu hai đùa giỡn một cô gái, sau đó đắc tội chồng của cô gái kia!”
Cậu nói này làm sắc mặt tất cả mọi người ở đây đều thay đổi..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 488: Chương 488


Màn đêm dần dần buông xuống.

Nhưng bên trong phòng bệnh cao cấp của bệnh viện nhân dân hàng đầu thành phố Hải Dương vẫn sáng đèn.

Một nhóm người cao to mặc tây trang màu đen không ngừng tuần tra trên hành lang.

Nhóm người đàn ông cao to nay, sắc mặt ai cũng rất hung ác, nhất là trong anh mắt còn mơ hồ tỏa ra sát khí, đây tuyệt đối là những người rất hung ác.

Bọn họ đang bảo vệ một căn phòng bệnh.

Mà bên trong căn phòng bệnh kia chỉ có hai người.

Một người đang nằm còn một người đang đứng.

“Quốc Quyền, em đã đắc tội ai? Mà người ta cắt đứt chân em?”
Thái Quốc Phú đứng ở mép giường, ánh mắt cực kì lạnh lùng hỏi.

Mà lúc này người đang nằm trên giường trước mặt Thái Quốc Phú, bị băng bó đầy người, đây chính là tên mập bị cắt đứt chân ở khách sạn Bảo Thịnh.

Gã chính em trai Thái Quốc Phú…Thái Quốc Quyền.

Nghe đucợ câu hỏi của anh mình, Thái Quốc Quyền giống như sắp khóc nói:
“Anh! Lần này em thua một tên nhóc vắt mũi chưa sạch, vợ của cậu ta rất đẹp, em vốn chỉ định mượn chơi hai hôm, nhưng không nghĩ đến vợ cậu ta lại là khách quý cấp bậc Đế Vương của khách sạn Bảo Thịnh!”
Cái gì!
Khách quý cấp bậc Đế Vương!
Khi những chữ này lọt vào tai Thái Quốc Phú, ông ta liền bị dọa hết hồn.

Ông ta đương nhiên biết đến sự tồn tại của tấm thẻ Đế Vương Đầu Lâu của tập đoàn tập đoàn Bảo Thịnh, mỗi người ở An Nam đều là nhân vật tuyệt đỉnh.

Nhưng chỉ vài người quyền cao chức trọng ở thành phố Long Châu mới có thể có được nó.

Mà hiện giờ, những nhân vật như thế làm sao có thể xuất hiện ở Hải Dương.

“Không thể nào! Thành phố Hải Dương của chúng ta chỉ là một thành phố nhỏ hạng ba mà thôi! Nếu quả thật có nhân vật quan trọng của quốc gia đến làm sao anh có thể không nhận được tin tức!”
Giờ phút này Thái Quốc Phú mơ hồ có cảm giác chuyện này có chút không đúng.

Ông ta lập tức hỏi tỉ mỉ hơn:
“Em nói đi, người phụ nữ kia có bề ngoài như thế nào? Còn có hình dạng của người đàn ông kia!”
Nghe vậy Thái Quốc Quyền vội vàng miêu tả dung mạo của Bạch Tố Y và Lâm Thiếu Huy ra.

Vừa nghe xong Thái Quốc Dũng liền nói:
“Anh biết cô ta là ai! Có phải cô ta tên là… Bạch Tố Y không!”
Sắc mặt Thái Quốc Phú trong nháy mắt trở nên âm trầm giống như có thể nhỏ ra nước vậy.

Bạch Tố Y!
Cái tên này vừa rơi vào trong tai Bạch Quốc Quyền, gã ta liền nhớ lại.

Gã nhớ Hà Sinh gọi cô gái đó là…Cô Bạch Tố Y.

“Không sai! Anh chính là cô ta! Tổng giám đốc Hà Sinh của khách sạn Bảo Thịnh gọi cô ta là cô Bạch Tố Y, mà chồng của cô ta là họ Lâm!”
Quả nhiên!
Sau khi xác nhận lại trong mắt Thái Quốc Phú nhanh chóng nổ lên sát khí.

“Anh! Anh biết cô gái này sao?” Thái Quốc Quyền kích động hỏi.

“Đương nhiên là biết!”

Thái Quốc Phú cười lạnh một tiếng:
“Em còn nhớ, trước kia anh đã nói với em, thành phố Nam Giang có người muốn mua lại cao ốc Hải Thụy của chúng ta không? Đó chính là người phụ nữ này!”
“Cô ta tên là Bạch Tố Y, vốn là tổng giám đốc của tập đoàn Bạch Kỳ, sau đó bị khai trừ, nên sắp thành lập ta tập đoàn Bạch Lạc! Mà chồng cô ta tên là Lâm Thiệu Huy, chính là cậu con rể ăn bám phế vật nổ danh thành phố Nam Giang!”
Rào rào…
Lời nói này vừa dứt thì Thái Quốc Quyền đã bị tức đến nổ phổi.

Gã vốn cho rằng, đối phương thật sự là một đại nhân vật nào đó trong nước, thậm chí gã còn bị sợ đến hồn bay phách tán, ngay cả ý nghĩ muốn trả thù cũng không dám có.

Nhưng nằm mơ gã cũng không nghĩ đến, Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y chẳng qua chỉ là một người sắp thành lập công ty mới ở thành phố Nam Giang mà thôi.

“Anh! Vậy tại sao bọn họ lại có thể có tấm thẻ Đế Vương Đầu Lâu của tập đoàn Bảo Thịnh chứ?” Thái Quốc Quyền có chú nghi ngờ.

Nhưng nghe được câu này, Thái Quốc Phú lại cười lạnh một tiếng: “Chuyện này anh đã từng nghe Lâm Thiên Quang nói! Cũng có thể Lâm Thiệu Huy trộm được ở đâu đó thôi!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 489: Chương 489


Cái gì!
Ăn trộm?
Một câu nói khiến Thái Quốc Quyền hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Ông ta không thể nào ngờ được mình lại đi nuôi rắn trong nhà, chứa chất một tên trộm trong tay.

“Anh! Giúp em báo thù đi! Em phải chặt tên nhóc kia thành trăm mảnh, em phải giày vò người phụ nữ kia đến chết!”
Thái Quốc Quyền cảm thấy sự đau đớn ở chân tay của mình, trong miệng phát ra những tiếng kêu gào như dã thú.

Khi nghe thấy lời này, Thái Quốc Phú bất giác bật cười: “Yên tâm đi! Anh đã hẹn gặp cái cô Bạch Tố Y đó ở thành phố Vân Hải rồi, anh cũng đã nghe nói người phụ nữ đó rất xinh đẹp!”
“Hơn nữa, bác cả của nhà họ Bạch, Bạch Long Hải lại có chút giao tình với anh, để anh giúp nhà họ Bạch dạy dỗ tên họ Lâm đó một trận ra trò!”
Nói tới đây, khóe miệng Thái Quốc Phú nở nụ cười lạnh hơn cả tảng băng ngàn năm: “Chỉ là anh không ngờ, vợ chồng bọn họ lại không biết sống chết như vậy, lại đi đánh em trai anh thành kẻ tàn phế!”
“Được! Nếu đã như vậy thì ngày mai anh sẽ khiến tên họ Lâm kia đi chết, khiến cái cô Bạch Tố Y kia phải quỳ xuống hông anh! Ha ha ha...”
Thái Quốc Phú cười quái dị, vừa hung hãn lại vừa độc ác.

Thái Quốc Quyền nằm trên giường bệnh bên cạnh cũng nói nhanh vào trọng điểm: “Anh! Anh đừng quên em, ngày mai em sẽ ngồi xe lăn tới tận nơi xem anh đè lên cái cô Bạch Tố Y kia! Ha ha ha...!Ai kêu chồng của con đ* đó hại em gãy chân, ông đây cũng phải dí đầu chồng cô ta, cho nó thấy cảnh cô ta bị anh giày vò hành hạ!”
Vào giây phút này, hai anh em Thái Quốc Phú và Thái Quốc Quyền không hẹn mà nhìn nhau một cái, trên mặt dần xuất hiện nụ cười vô cùng bỉ ổi.

Khi tất cả đã được thương lượng, bàn bạc xong xuôi, vẻ mặt Thái Quốc Phú đột nhiên trở nên hoài nghi, ông ta nghiêm túc nói: “Thế nhưng ngày mai anh còn có một chuyện vô cùng quan trọng nữa phải làm!”
Hả?
Thái Quốc Quyền ngây người, sau đó tò mò hỏi: “Anh, còn có chuyện gì quan trọng hơn là giết tên Lâm Thiệu Huy đó sao, đè lên người Bạch Tố Y còn quan trọng hơn!”
“Anh nói cho em biết, hôm nay anh có được một thông tin động trời!” Trên mặt Thái Quốc Phú dần xuất hiện sự hoảng sợ và kinh hãi.

“Hôm nay, có một nhân vật lớn đã tới thành phố Giang cùng lúc với chúng ta! Mặc dù người này không phải làm trong nhà nước gì nhưng lại khiến cả Giang Nam phải khiếp sợ!”
“Thậm chí, ngay cả hai tập đoàn lớn mạnh như nhà họ Phí, nhà họ Tiền, cùng với tất cả những người dưới trướng Kim Cang phải chấn động không thôi!”
Cái gì!
Một câu nói này khiến Thái Quốc Quyền nằm trên giường bệnh sợ tới nỗi vãi cả linh hồn, cả người phát run.

Anh em bọn họ ở thành phố Vân Hải mặc dù có chút quyền thế, cũng được coi như là có tiếng tăm, đổi trắng thay đen được, thế nhưng khi gặp phải nhà họ Phí, Tề và người của Kim Cang, anh em bọn họ chỉ là những con kiến con dế bé nhỏ mà thôi.

Chỉ cần một câu nói của mấy vị đại ca đó, hai anh em bọn họ có thể rơi đầu ngoài đường ngay.

Mà bây giờ, Thái Quốc Quyền thật sự không thể nào tưởng tượng nổi nhân vật nào có thể khiến nhà họ Phí, Tề và người của Kim Cang phải kinh ngạc và sợ hãi.

“Anh, người đó rốt cuộc là ai?” Thái Quốc Quyền không thể tin nôi, lên tiếng hỏi.

“Người này giết người không chớp mắt, là ân nhân cứu mạng của anh Phí! Lâm đại tông sư!”
Thái Quốc Phú vô cùng cung kính nói.

“Hôm nay anh phải cầu xin rất nhiều nhân vật bậc trên, bọn họ mới chịu nói cho anh biết đấy! Chập tối ngày mai, tất cả các anh em ở thành phố Vân hải đều tập hợp ở quán rượu Hồng Vận tiếp đón Lâm đại tông sư! Còn anh cũng phái tốn một đống tiền mới mua được một tấm vé vào cửa đấy!”
Vút!
Lâm đại tông sư!
Thái Quốc Quyền đương nhiên đã nghe đến người này, đây là nhân vật làm mưa làm gió ở Giang Nam, là người có uy quyền nhất ở nơi đây.

Nghĩ tới đây, nếu như anh trai mình thật sự có thể kết nối quan hệ với nhân vật kh*ng b* Lâm đại tông sư kia, vậy thì nửa đời sau anh em bọn họ có thể cưỡi gió, đạp mây mà tiến về phía trước rồi.

Nghĩ tới đây, trong lòng Thái Quốc Quyền đột nhiên vui như tết: “Ha ha ha...!Được lắm! Anh trai, vậy ngày mai chúng ta cũng đặt một phòng ở quán rượu Hồng Vận! Anh cứ hành hạ Bạch Tố Y trước, sau đó lại tham gia bữa tiệc tối sau, móc nối quan hệ với Lâm đại tông sư!”
Nói xong, nụ cười trên gương mặt hai anh em bọn họ càng xán lạn hơn bao giờ hết..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 490: Chương 490


Ngày hôm sau!
Bạch Tố Y cuối cùng đã liên lạc được với Thái Quốc Phú, chủ sở hữu của Cao ốc Hải Thụy.

Sau khi nói chuyện xong, Thái Quốc Phú mời Bạch Tố Y đến gặp và thương lượng tại hộp đêm Hồng Vân lúc 7 giờ tối để bàn về việc bán Cao ốc Hải Thụy.

Bạch Tố Y nghe thấy vậy đương nhiên vui mừng khôn xiết và ngay lập tức đã đồng ý.

Điều này còn hơn cả mong đợi.

Buổi trưa, dì nhỏ Thẩm Ngọc Chi tự mình gõ cửa phòng Bạch Tố Y.

Khi Thẩm Ngọc Chi đưa một tấm thiệp mời màu đỏ cho Bạch Tố Y, Bạch Tố Y đã hoàn toàn choáng váng.

Bởi vì cô rất ngạc nhiên khi thấy tên trên thiệp mời này!
Người mời: Nhà họ Phí, nhà họ Tề, nhà họ Chu, nhà họ Hoàng, Kim Cang, ông Mã của Bảo tàng sưu tầm, v.v.!
Chà...!
Sau khi nhìn thấy chuỗi tên trên thư mời, Bạch Tố Y khó có thể tin vào mắt mình.

Trên tấm thiệp thực sự bao gồm hầu hết tất cả các gia đình quyền thế và các thế lực tài phiệt ở thành phố Vân Hải.

Điều này đơn giản là không thể tin được.

“Dì à, dì có chắc thiệp mời này mời con và Thiệu Huy không?” Giọng Bạch Tố Y hơi run run.

Dù sao thì sức nặng của mỗi cái tên trên đều đáng sợ hơn cô gấp mấy lần, thậm chí là gấp mấy lần nhà họ bạch ở thành phố Nam Giang.

Mà bây giờ.

Những đại gia ở thành phố Vân Hải này không ngờ lại cùng nhau mời Bạch Tố Y, cô thấy như đang nằm mơ vậy.

"Đúng!"
Một nụ cười gượng gạo xuất hiện trên khóe miệng dì nhỏ Thẩm Ngọc Chi, bà lén lút liếc nhìn Lâm Thiệu Huy rồi nói với Bạch Tố Y:
"Tố Y, đây là thiệp mời mà ông Thanh đích thân mang tới nhà chúng ta lúc sáng! Ông ấy nói đi nói lại với dì là bảo con với Thiệu Huy nhất định phải nhận lời!"
Bùm!
Sắc mặt Bạch Tố Y tái mét hơn khi cô nghe thấy điều này.

Ông Thanh.

Cô đương nhiên biết nhân vật này, lần trước ở nhà họ Thẩm ở thành phố Nam Giang, nhân vật tai to mặt lớn này đã từng đích thân giao cho cô một hợp đồng đặt hàng rất lớn.

Mặc dù bây giờ đơn đặt hàng đó bị nhà họ Bạch chiếm lợi.

Ở trong mắt Tố Y, lần trước cô hoàn toàn là chó ngáp phải ruồi gặp may mà thôi, sau khi qua chuyện đó sợ là ông Thanh sẽ không nhớ tới một tổng giám đốc nhỏ nhoi như cô.

Nhưng bây giờ...!

“Dì à, sau đó Ông Thanh có nói lí do tại sao lại mời cháu và Thiệu Huy không?” Trong lòng Tố Y vô cùng hồi hộp.

Xét cho cùng thì thân phận hiện tại của cô ấy quá khác biệt so với những nhân vật quyền thế trong danh sách và cô hoàn toàn không phải là người cùng đẳng cấp với họ.

Lời mời chung của các ông lớn này vẫn khiến Bạch Tố Y bị sốc.

"Ông Thanh chưa từng nói, nhưng..."
Nói xong, dì Thẩm Ngọc Chi lại liếc nhìn Lâm Thiệu Huy bên cạnh, rồi nói:
"Tuy nhiên, họ rất có thành ý, Bạch Tố Y, con hãy cùng đi với Lâm Thiệu Huy đi!"
Nghe thấy như vậy.

Bạch Tố Y suy tư một lúc, cuối cùng chỉ có thể gật đầu:
"Dì à, nhờ dì trả lời ông Thanh, lúc 7 giờ tối hộp đêm Hồng Vân, con và Lâm Thiệu Huy nhất định sẽ đến đó!"
Lời vừa nói ra làm tảng đá lớn trong lòng dì Thẩm Vũ Chi hoàn toàn rơi xuống.

Một nụ cười yếu ớt nở trên khuôn mặt bà:
"Tố Y, lần này dì rất muốn cảm tạ ngươi!"
"Con thật là lấy được một ông chồng tốt!"
Sau khi nói xong, Thẩm Ngọc Chi vẫy tay với Bạch Tố Y, mở cửa và rời đi.

Vâng?
Nhưng mà những lời cuối cùng của Thẩm Ngọc Chi khiến Bạch Tố Y hơi sửng sốt.

Lấy một người chồng tốt?
Những lời của dì nhỏ nghĩa là gì? Lời mời từ Ông Thanh và những người khác có liên quan đến Lâm Thiệu Huy không?
Nghĩ đến đây, Bạch Tố Y không khỏi quay đầu nhìn Lâm Thiệu Huy, vẻ mặt đầy những dấu hỏi:
"Lâm Thiệu Huy, chuyện thiệp mời của ông Thanh, họ mời chúng ta là bởi vì anh sao?"
Nghi ngờ!
Lúc này, Bạch Tố Y càng ngày càng nghi ngờ về lai lịch của Lâm Thiệu Huy..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 491: Chương 491


Bởi trong khoảng thời gian gần đây, hầu như mọi khó khăn mà gia đình gặp phải đều được Lâm Thiệu Huy bình tĩnh giải quyết.

Nghĩ kỹ lại, cảm thấy quá khó tin.

Trước câu hỏi của Bạch Tố Y, Lâm Thiệu Huy dường như đã chuẩn bị sẵn câu trả lời:
"Bà xã, đừng đa nghi! Ngày nào anh cũng theo em, không quen ai.

Làm sao chuyện ông Thanh và mấy người kia mời có thể là do anh!"
Chính xác!
Bạch Tố Y bất giác gật đầu.

Đúng là cô ấy đã ở bên Lâm Thiệu Huy và chưa từng thấy ai đến thăm Lâm Thiệu Huy.

Rõ ràng đây là do anh suy nghĩ quá nhiều.

"Được rồi! Vậy anh chuẩn bị đi.

Bảy giờ tối nay, chúng ta cùng Thái Quốc Phú thương lượng về việc mua lại Cao ốc Hải Thụy! Đúng tám giờ, chúng ta sẽ đến chỗ ông Thanh theo lời mời của bọn họ!"
Nhanh!
Chỉ trong nháy mắt đã là buổi tối.

Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y tắm rửa sửa soạn một chút trước khi cùng nhau rời khách sạn.

Tuy nhiên, khi hai người vừa lên xe, Lâm Thiệu Huy khẽ cau mày.

Anh thấy rằng dường như có bốn người đang theo dõi anh.

"Theo dõi? A!"
Khóe miệng Lâm Phàm hiện lên một tia giễu cợt, trong mắt anh, kĩ thuật theo dõi của đối phương đơn giản là quá vụng về.

Không nói đến việc bốn người này chỉ ngụy trang đơn giản, cho dù thực sự là cải trang, ẩn nấp trong đám người, nhưng chỉ cần nhìn một cái Thiệu Huy liền có thể phát hiện được hết.

Không chỉ thế!
Lâm Thiệu Huy thậm chí có thể chắc chắn rằng mục tiêu mà bốn người này đang theo dõi là chính mình.

Bởi vì đôi mắt của họ khóa chặt trên cơ thể của hai người.

"Xem ra còn có người muốn chết!"
Lâm Thiệu Huy khẽ lẩm bẩm, lập tức khởi động xe.

Đồng thời!
Khi chiếc Mercedes Benz từ từ lái xe rời khỏi bãi đậu xe của khách sạn, một chiếc Toyota phía sau ngang nhiên chạy theo và giữ một khoảng cách.

Trong chiếc xe Toyota này, có bốn hình dáng oai vệ.

Bốn người này là bốn vệ sĩ của Thái Quốc Phú, chủ Cao ốc Hải Thụy.

Tất cả bọn họ đều là võ sĩ đai đen.

Ai cũng là kẻ tàn nhẫn có thể đấu lại mười người.

Mà bây giờ, ở trong mắt bọn họ, g**t ch*t Thiệu Huy trước mặt chỉ là một nhiệm vụ cực kỳ dễ dàng.

"Này, thằng nhóc này đi rồi.

Tôi sợ nó có nằm mơ cũng không nghĩ ra được chuyến đi lần này của mình chính là đi đến âm phủ!" Một sát thủ hơi nhếch mép, trên miệng xuất hiện một nụ cười lạnh.

Nghe đến đây, những người còn lại cũng lần lượt gật đầu.

"Thật đáng tiếc.

Chúng ta không thể đi theo ông Phú tới tham dự bữa tiệc tối do ông Thanh và những người khác tổ chức!"
Tiệc tối!
Hai chữ này khiến người vệ sĩ bên cạnh im lặng.

Họ biết rằng tối nay ông Phú đã tiêu rất nhiều tiền để nhận được vé tham dự bữa tiệc tối.

Và bữa tiệc này là để chào đón người đặc biệt mạnh – Đại tông sư Huy.

Nghĩ đến danh tiếng của Đại tông sư Huy, những vệ sĩ này không khỏi thở dài.

"Chuyện này...Tôi thật sự không thể tưởng tượng được Đại tông sư Huy mạnh đến như thế nào! Huyết Lang vốn đã đủ hung tợn và b**n th**, nhưng ở trong tay Đại tông sư Huy còn không trụ nổi ba chiêu!"
"Đúng vậy, khi cao thủ số một thành phố Vân Hải là Kim Cang bị đánh bại bởi một kẻ vô danh ở thành phố Nam Giang do Đại tông sư Huy chỉ bảo, tôi vẫn không thể tin được, nhưng bây giờ, tôi đã tin phục!"
"..."
Vẻ mặt của bốn người vệ sĩ đầy ngưỡng mộ và kính nể.

Chỉ là.

Bọn họ sợ rằng có nằm mơ cũng không nghĩ tới người mà bọn họ đi săn lần này lại chính là Đại tông sư Huy quái vật kia!.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 492: Chương 492


Trên một con đường ở thành phố Vân Hải.

Hai chiếc xe chạy chậm lại.

Trên chiếc Mercedes-Benz phía trước, Lâm Thiệu Huy đang phân vân không biết có nên xuống xe giải quyết những kẻ bám đuôi phía sau hay không.

Trong khi đang suy nghĩ thì anh sững sờ khi thấy trên vỉa hè phía trước của con đường có vài tên côn đồ đang đánh một người ăn xin.

Cái gì?
"Người ăn mày này là..."
Khi Thiệu Huy nhìn thấy bóng dáng người ăn mày, ánh mắt hơi ngưng tụ, dưới chân đột nhiên giẫm phanh.

Két!
Chiếc Mercedes-Benz ngay lập tức dừng lại bên đường.

“Thiệu Huy, tại sao anh lại dừng lại?” Tố Y ngồi ở ghế lái phụ hơi hơi sửng sốt, nghi ngờ hỏi Thiệu Huy.

Nghe vậy, Lâm Thiệu Huy khẽ cười và nói:
"Vợ à, em có thể lái xe đến hộp đêm Hồng Vân trước đi, anh xử lý một chút chuyện rồi sẽ tới ngay!"
Nói xong, Lâm Phàm cũng không có tiếp tục giải thích, ngược lại là mở cửa xe đi về phía một con hẻm nhỏ.

Cảnh tượng này khiến Bạch Tố Y hơi bối rối, nhưng cô không hỏi nhiều.

Dù sao thì cô cũng biết rằng Lâm Thiệu Huy có thể một mình đấu lại hai mươi người.

Nghĩ vậy, Tố Y lại ngồi vào ghế lái, sau đó khởi động xe chậm rãi lái xe về phía hộp đêm Hồng Vân.

Két!
Và ngay khi chiếc Mercedes-Benz vừa rời đi, chiếc Toyota phía sau họ cũng đã dừng lại ở bên đường.

Bốn sát thủ trên xe cũng bối rối không kém khi thấy Lâm Thiệu Huy đi về phía con hẻm nhỏ.

"Thằng nhóc này làm sao lại xuống xe? Không phải đi hộp đêm Hồng Vân sao?"
"Hình như anh ta đang đuổi theo tên ăn mày bị xã hội đen đánh! Chẳng lẽ tên này biết người ăn mày đó sao?"
"Này! Không cần biết anh ta có biết tên ăn mày hay không! Bây giờ chúng ta cần nghĩ cách giết tên này.

Bây giờ anh ta đã xuống xe, thuận tiện cho chúng ta ra tay!"
Nghe vậy, vẻ mặt của bốn tên sát nhân đột nhiên lộ ra một nụ cười tràn đầy nguy hiểm.

Sau đó đám người này mở cửa xuống xe.

Bốn người sờ sờ dao găm ở eo, sau đó lao vào con hẻm, hiển nhiên là muốn giải quyết Lâm Thiệu Huy trong con hẻm này.

Lúc này, khuôn mặt của cả bốn người đều lộ ra vẻ cười toe toét.

Chỉ cần giải quyết được Lâm Thiệu Huy ngay bây giờ thì họ có thể vẫn còn thời gian để đến kịp và nhìn thấy gương mặt của Đại tông sư Huy.

Nghĩ đến đây.

Tốc độ của bốn người lại càng nhanh hơn.

Tuy nhiên, khi họ đi ngang qua một con hẻm thì tốc độ của cả bốn đột nhiên dừng lại.

Bởi vì bọn họ nhìn thấy Lâm Thiệu Huy phía trước đã dừng lại, đứng trong ngõ, ánh mắt nhìn đám côn đồ trước mặt.

Chỉ thấy!
Cách Lâm Thiệu Huy không xa, có tổng cộng sáu bảy tên côn đồ đang điên cuồng đánh một tên ăn mày.

Cả người tên ăn xin đều bẩn thỉu, nhếch nhác và bê bết máu.

Ở bụng còn có một vết thương sâu, dường như vẫn chưa lành, lúc này dưới sự ra tay của đám côn đồ xung quanh, một dòng máu đỏ tươi không ngừng chảy ra từ bụng anh ta.

Tuy nhiên, anh ta không đánh trả mà chỉ ôm đầu, cả người giống như con tôm chín, cúi đầu xuống đất, để cho vài tên côn đồ đánh anh ta.

"Mẹ mày! Ăn mày chết tiệt, đánh chết mày! Ông đây đánh chết mày!"
"Hừ! Loại vô dụng như mày nên xuống địa ngục lâu rồi, sống cũng phí đồ ăn!"
"..."
Vẻ mặt của mấy kẻ lưu manh trông cực kỳ tàn bạo và hung ác, ra tay mỗi lúc một nặng, đánh người ăn mày kia đến đầu rơi máu chảy, vô cùng đáng thương.

Khi cảnh tượng này rơi vào trong mắt bốn sát thủ, bọn họ hơi sửng sốt.

"Hả? Thằng nhóc này sao vậy? Nếu biết tên ăn mày kia thì nhất định sẽ lên ngăn cản!"
"Ừ, tên nhóc này rõ ràng đang xem kịch? Má nó, dừng xe chạy vào ngõ xem người ăn xin bị đánh à? Tên này bị bệnh à?".
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 493: Chương 493


Bốn tên sát thủ nhìn dáng vẻ đang xem kịch của Lâm Thiệu Huy phía trước, trên mặt đều là vẻ khó hiểu.

Nhưng đúc lúc này.

Giọng nói kinh hoàng của một trong mấy tên sát thủ vang lên:
"Không...không đúng! Nhìn tên ăn mày đó, hình như anh ta là...Huyết Lang!"
Cái gì!
Ngay sau khi lời này thốt ra, ba người còn lại hơi run rẩy.

Huyết Lang?
Sát thủ trẻ tuổi nhất Đông Á?
Kẻ giết người được liệt vào danh sách tội phạm AAA của thế giới?
Anh ta đã bị Đại tông sư Huy xử lý? Làm sao lại có thể ở đây được!
Ba tên sát thủ bên cạnh đều ngẩn ra, họ quay mặt rời ánh mắt khỏi Lâm Thiệu Huy mà nhìn tên ăn mày đã bị mấy tên côn đồ đánh cho tơi tả.

Họ chỉ phát hiện ra.

Người bị đánh không phải là ăn mày thực sự.

Anh ta mặc một chiếc áo phông dính đầy máu, nhiều vết đã khô đen và một chiếc quần jean đã tẩy đến trắng bệch.

Tuy nhiên, dù là áo phông hay quần jean, nó đều thấm đẫm máu khô đen tuyền, trông thật bẩn thỉu.

Đặc biệt!

Qua mái tóc bù xù, bốn tên sát thủ có thể nhìn thấy vẻ mặt ngây ngô của gã ăn mày.

Có vẻ như anh ấy chỉ mới ngoài đôi mươi.

Tuy nhiên, khi gương mặt của người ăn mày này rơi vào mắt bốn tên sát nhân, da đầu của họ tê dại, muốn quay người bỏ chạy.

"Chắc chắn rồi...đó chính là Huyết Lang! Anh ta giống như người trong video, hoàn toàn chính xác!"
"Trời ạ, sau khi Huyết Lang bị thủ tiêu rồi lại xuất hiện ở thành phố Vân Hải của chúng ta như thế nào?"
"Ừ, còn tên họ Lâm này, chẳng lẽ anh ta biết Huyết Lang?"
Vào lúc này, một nỗi kinh hoàng và nghi ngờ dày đặc tràn ngập trái tim của bốn kẻ giết người.

Cũng đúng lúc này.

Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ cuộc ẩu đả phía trước.

"Các người đánh có vui không?"
Giọng nói lạnh như băng, như ẩn chứa sự sát khí vô hạn, giống như khiến nhiệt độ nơi đây giảm xuống mấy độ.

Nghe xong những lời này, mấy người đang đánh đột nhiên dừng lại.

Hả?
Vẻ mặt của sáu người hơi ngưng trọng.

Không hiểu vì sao, sau khi nghe được lời nói lạnh như băng, trong lòng bọn họ dâng lên cảm giác sợ hãi.

Cảm giác đó, giống như một con thú dữ thức tỉnh, khiến sáu người hoảng sợ.

Hử!
Ánh mắt của họ hướng về phía người ăn xin đang bị đánh đập, từng người một không thể tin vào tai mình.

"Thằng ăn mày, là do mày nói chuyện sao?"
"Hỏi đánh thích không? Này! Tao còn chưa đánh thích đâu! Hôm nay đánh chết mày mới tính là thích!"
Giờ phút này, sáu tên côn đồ chỉ cảm thấy sát khí vừa rồi hình như là ảo giác, cũng không để trong lòng.

Tuy nhiên, sau khi nghe những lời nói hằn học của họ lại thấy người ăn xin bê bết máu từ từ đứng dậy khỏi mặt đất.

Dáng người anh hơi đung đưa, như thể anh sẽ ngã xuống bất cứ lúc nào.

Tách!
Tách!
Một giọt máu chảy ra từ tóc anh.

Tuy nhiên, Huyết Lang không quan tâm, anh duỗi một ngón tay ra, chấm vào vết máu trên người mình rồi cho vào miệng nhấm nháp.

Đột nhiên, anh ta cười toe toét.

Chà...!
Bị đánh thế này mà anh ta còn cười hả?
Sáu tên côn đồ chỉ cảm thấy một luồng hơi thở rùng rợn quét qua cơ thể và tâm trí khiến da đầu tê dại.

Không chỉ có thế.

Huyết Lang nhìn thẳng vào bọn họ, nụ cười trên khóe miệng càng ngày càng trở nên đáng sợ:
"Mấy người còn chưa đánh đủ, nhưng tôi đã chịu đủ!"
"Bởi vì đánh người thật sự quá nhàm chán! Tại sao chúng ta không chơi...Giết người!".
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 494: Chương 494


Chi bằng chúng ta chơi trò...!giết người đi!
Khi Huyết Lang nói xong câu này, bốn tên côn đồ chỉ cảm thấy nhiệt độ xung quanh đột nhiên giảm xuống tột độ, khiến bọn họ nổi hết cả da gà.

Không biết tại sao, ở trong mắt bọn họ, người thanh niên bị bọn họ đánh đến nỗi cả người toàn máu me này lại tự dưng biến thành con dã thú hung hăng, khiến người ta rét lạnh, khiến người ta hoảng sợ.

“Đừng...!đừng bị anh ta dọa sợ! Anh ta chỉ là một tên ăn mày, một tên rác rưởi mà thôi!”
Có một tên côn đồ trong số đó hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh bản thân mình lại.

Sau đó anh ta nói với đồng bọn ở xung quanh, hét to lên: “Đánh! Chúng ta cùng nhau xông lên, lần này nhất định phải đánh chết anh ta!”
Giọng nói của tên côn đồ lộ ra sự tàn nhẫn khủng khiếp.

Nói xong câu này, anh ta là người dẫn đầu xông về phía Huyết Lang.

Anh ta vung nắm đấm về phía Huyết Lang, áp sát vào mặt anh, định đấm thêm một phát nữa.

Thế nhưng vào đúng lúc này!

Vèo!
Tên côn đồ dẫn đầu kia chỉ thấy trước mắt mình xuất hiện một tia ánh sáng màu vàng, sau đó xoẹt qua trước mặt anh ta, khiến anh ta đột nhiên cảm thấy cánh tay mình trở nên lạnh toát.

Hả?
Cảnh tượng này khiến động tác của anh ta dừng lại.

Khi anh ta còn chưa biết chuyện gì đang xảy ra thì đã nghe thấy đồng bọn ở bên cạnh hoảng sợ kêu lên một tiếng.

“Đại ca, tay...!tay của anh!!!”
Trong giọng nói của đồng bọn đứng bên cạnh lộ ra sự hoảng sợ đến tột độ, giống y như nhìn thấy ma quỷ vậy, mang theo sự run rẩy không thể che giấu nổi.

Tay?
Tên côn đồ dẫn đầu sũng người, khi anh ta quay đầu lại nhìn cánh tay của mình thì lại đột nhiên nhận ra chỉ là một mảnh trống trơn.

Phần tay của anh ta, kể từ khuỷu tay trở xuống lại hoàn toàn biến mất không thấy tung tích, máu tươi chảy ra ròng ròng, trong chỗ máu thịt bầy nhầy đứt đoạn ấy đang điên cuồng chảy máu.

Đây vẫn chưa là gì cả.

Mãi cho tới lúc này, khi cơn đau truyền tới như thủy triều nổi giận lan ra khắp toàn thân, anh ta mới nhận ra mọi chuyện đang xảy ra, điên cuồng gào thét về phía người thanh niên.

“A a a a a...!Không! Tay của tao!”
Tên côn đồ dẫn đầu vừa kêu gào vừa hốt hoảng lùi về sau.

Cho tới tận bây giờ, anh ta mới bàng hoàng nhận ra, chẳng biết từ bao giờ mà trong tay của Huyết Lang ở trước mắt này lại cầm một cái móng vuốt của sói làm bằng sắt.

Máu tươi từ móng vuốt sói chảy tí tách xuống đất, không ngừng tuôn ra như dòng suối, ở trên mặt đất còn lưu lại cánh tay và ngón tay của anh ta.

Chặt đứt!
Tên côn đồ dẫn đầu gần như bị dọa sợ tới nỗi hồn lìa khỏi xác, anh ta có nằm mơ cũng không ngờ, bản thân mình thậm chí còn chưa kịp phản ứng được gì đã bị tên ăn mày trước mắt này dùng móng vuốt sói làm bằng sắt chặt đứt cánh tay mình.

Tên điên!
Tên này điên thật rồi!
“Con mẹ nó, mày lại dám chặt đứt tay của tôi! Ông đây phải g**t ch*t mày, giết mày....”
Tên côn đồ dẫn đầu kêu gào lên thảm thiết.

Khuôn mặt anh ta trở nên méo mó, hận không thể đem Huyết Lang chặt thành trăm mảnh.

Thế như khi anh ta còn chưa kịp nói xong thì...!
Phụt!
Cánh tay của Huyết Lang phất lên một cái, móng sói dính đầy máu tươi kia lại bay lên trên cao lần nữa.

Bốp bốp!
m thanh phê tâm liệt phế lại truyền tới lần nữa, khiến mấy tên côn đồ đứng bên cạnh sợ đái ra quần.

Xuất hiện rồi...!
Chỉ thấy ở cổ của đại ca bọn họ dường như giống như một mẩu gỗ mục, bị móng sói chặt đứt ngay tại chỗ.

Một cái đầu cứ thế bay thẳng lên trời cao.

Lộc cộc lộc cộc!
Đầu rơi xuống đất.

Yên lặng....!
Vào khoảnh khắc này, cả con hẻm nhỏ rơi vào bầu không khí yên tĩnh đến chết chóc.

Ai ai cũng không dám tin vào mắt mình nữa, nhất là năm tên côn đồ còn sót lại kia, bọn chúng không thể nào đứng vững nổi.

Mãi cho đến khi cơ thể không đầu của đại ca bọn họ bộp lên một tiếng, lăn lông lốc trên mặt đất, năm tên côn đồ mới rét run đến phát lạnh, sỡ vãi linh hồn, bàng hoàng thoát ra khỏi cơn khủng khiếp.

“Giết...!giết người rồi! Cứu mạng! Giết người rồi!”
Trong cổ họng bọn họ phát ra những tiếng kêu gào thảm thiết đến cực điểm, sau đó năm người lùi về phía sau, hoảng sợ chạy đi.

Thế nhưng Huyết Lang lại cười nói: “Mặc dù tôi đã mất đi đan điền nhưng sao có thể để đám dế kiến các người ức h**p được...!đúng là sỉ nhục!”
“Trò chơi giết người của chúng ta không có hồi kết đâu, các người...!chết đi!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 495: Chương 495


Giọng nói lạnh như tảng băng ngàn năm!
Thủ đoạn tàn độc không tưởng nổi!
Sau khi nói xong câu này, móng vuốt sói làm bằng sắt trong tay Huyết Lang lại lao về phía bọn họ.

Lúc này, bốn tên sát thủ đang trốn ở phía xa khó mà đứng nguyên một chỗ được nữa, bọn họ phải xuất hiện thôi.

Xoẹt!
Xoẹt!
Một tràng những âm thanh cắt da cắt thịt truyền tới, vô số những cái đầu cứ thế lìa khỏi cổ.

Cứ hết người này tới người khác ngã xuống đất.

Chỉ trong chớp mắt, sáu tên côn đồ đều biến thành xác chết hết.

Chấn kinh.

Lúc này, bốn tên sát thủ gần như sợ tới đái ra quần.

Sắc mặt của ai cũng tím tái, mồ hôi lạnh tuôn ra như nước, không ngừng chảy từ trên trán xuống.

“Sao có thể được chứ! Huyết Lang không phải đã bị chúng ta làm cho tàn phế rồi hay sao? Sao anh ta...!anh ta lại đáng sợ tới như vậy!”
Không thể nào tin nổi.

Trước đó bọn họ đã xem video, Huyết Lang đã bị Lâm đại tông sư đấm đến nỗi đập mạnh vào mặt đất, điền đan cũng vỡ hết.

Có thể nói, anh ta chắc chắn thành phế nhân rồi.

Nhưng bây giờ, vẻ mặt tàn nhẫn của Huyết Lang đã khiến tam quan của bốn tên sát thủ hoàn toàn sụp đổ.

“Tôi...!tôi biết rồi!”
“Anh ta đã bị phế rồi, thế nhưng chỉ là phế đi sức mạnh của tông sư mà thôi! Tông sư có thể phi lá cây để giết người, dựa vào chủ yếu là chân khí!”
“Còn bây giờ, mặc dù Huyết Lang không thể sử dụng chân khí nữa, nhưng thân là một tông sư, anh ta vẫn có thể tồn tại một cách rất mãnh liệt!”
Xoẹt!
Khi nghe thấy lời nói của một trong bốn tên sát thủ, bốn người còn lại chỉ cảm thấy da đầu run lên bần bật.

Không sai!
Huyết Lang ở trước mắt mặc dù không còn là nhân vật tông sư nữa nhưng sức mạnh của anh ta vẫn rất mạnh, thủ đoạn vân tàn độc như cũ.

Nghĩ tới đây, bốn người đều bắt đầu run lên bần bật.

Sau đó, cảnh tượng khiến bọn họ ngạc nhiên cũng đã xuất hiện rồi.

Ngay sau khi Huyết Lang g**t ch*t sáu tên côn đồ kia, bốn tên sát thủ ngơ ngác nhìn Lâm Thiệu Huy ở trước mắt, anh đang chậm rãi bước từng bước một, bắt đầu đi vào ngõ nhỏ mà Huyết Lang đang đứng.

Phụt!
Cảnh tượng này khiến hai mắt của bốn tên sát thủ suýt chút nữa rớt ra ngoài.

“Tên...!tên này muốn làm gì vậy? Lẽ nào anh ta không nhìn thấy Huyết Lang giết người hay sao?”
“Đúng đấy! Anh ta điên rồi chắc! Huyết Lang lúc này chắc chắn là thời điểm anh ta hung ác nhất, đây đúng là đang tìm cái chết mà!”
“....”
Bốn tên sát thủ này hoàn toàn ngơ người rồi.

Bọn họ đi theo Lâm Thiệu Huy vào trong ngõ nhỏ, vì chúng muốn giết Lâm Thiệu Huy nên đương nhiên chúng sẽ không ngăn cản Lâm Thiệu Huy đi tìm cái chết.

Thế nhưng điều khiến bọn họ không ngờ tới được là, tên này lại ăn phải gan hùm như vậy, lại đi đụng vào Huyết Lang thủ đoạn tàn nhẫn đến thế.

Quả nhiên!
Phụt!
Khi Lâm Thiệu Huy vừa đặt chân vào con ngõ nhỏ, cả người Huyết Lang liền run lên, anh ta sợ hãi nói: “Ai?”
Nói xong, tai Huyết Lang rung lên, móng vuốt sói trong tay bay về phía âm thanh truyền tới.

Vút....!
Móng sói làm bằng sắt này lao tới như sao băng, bay về phía gáy Lâm Thiệu Huy, cắt xoẹt một cái.

Cảnh tượng này khiến cả người bốn tên sát thủ đều run lên.

Toi rồi!
Bọn chúng biết đầu của Lâm Thiệu Huy sẽ bị bay ra xa.

Cổ của anh sẽ nhanh chóng bị cắt đứt mà thôi.

Nghĩ tới đây, bốn tên sát thủ nhìn nhau, khóe môi dần xuất hiện nụ cười mỉa mai, đắc ý.

Dù sao thì Lâm Thiệu Huy chết trong tay Huyết Lang hay chết trong tay bọn họ cũng đều như nhau cả.

Thế nhưng vào chính lúc bọn chúng muốn nhìn thấy xác chết của Lâm Thiệu Huy thì chúng bàng hoàng nhận ra, Huyết Lang đáng sợ ấy lại bị Lâm Thiệu Huy bắt lấy chỉ bằng một tay, chỉ với một cái phất tay nhẹ nhàng tựa như cơn gió..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 496: Chương 496


Cái gì!
Lúc này, khi nhìn thấy Huyết lang với móng vuốt sói làm bằng sắt kia lại bị Lâm Thiệu Huy túm gọn lại chỉ với một cái phất tay.

Vút....!
Trái tim của bốn tên sát thủ kia đều sắp nhảy ra khỏi cổ họng luôn rồi.

Muốn tìm đường chết hay sao?
Cái móng vuốt sói kia sắc bén đến thế nào, đáng sợ bao nhiêu, bọn họ đều tận mắt chứng kiến hết.

Xác chết của sáu tên côn đồ vẫn còn hơi ấm kia, mà bây giờ tên họ Lâm này lại ăn phải gan trời, dùng tay không bắt lấy Huyết Lang, không phải tìm đường chết thì là gì.

Vào khoảnh khắc này, bốn tên sát thủ liên tục lắc đầu, bọn họ đang đứng một bên đợi chờ quan sát, chờ cảnh cánh tay Lâm Thiệu Huy bị cắt lìa ra.

Thế nhưng vào chính lúc này...!
Bang!

Một tiếng đồng trầm thấp đột nhiên truyền tới, cảnh tượng khiến bốn tên sát thủ không thể ngờ được đã xảy ra rồi.

Vào khoảnh khắc móng vuốt sói chạm vào cánh tay của Lâm Thiệu Huy, một tay Lâm Thiệu Huy như cầm theo một con dao làm trời đất đảo điên, túm gọn lấy móng vuốt sói!
Móng vuốt soi dừng ngay giữa không trung.

Vút!
Cảnh tượng này rơi vào mắt bốn tên sát thủ, nó khiến mắt của bọn họ như muốn rơi ra ngoài luôn rồi.

“Không...!không thể nào!”
Miệng bốn tên phát ra tiếng kêu kinh ngạc, bọn họ nhìn chằm chằm móng vuốt sắt của Huyết Lang đang bị Lâm Thiệu Huy nắm lấy, họ gần nhưu không dám tin vào mắt mình nữa.

Quá sức tưởng tượng của bọn họ lắm rồi!
Lúc này, sau khi nhìn thấy móng vuốt sói bị nắm lấy, cả người Huyết Lang đều là máu, không ngừng run lên bần bật.

Trong đôi mắt của chúng đột nhiên phát ra ánh sáng không thể nào tin nổi.

“Là...!là anh?”
Cuối cùng Huyết Lang cũng nhìn rõ được mặt mũi của Lâm Thiệu Huy.

Khi gương mặt này hiện rõ trước mắt Huyết Lang, sắc mặt anh ta lập tức trắng bệch như tờ giấy.

“Anh...!anh tới giết tôi sao?”
Sau khi Huyết lang phản ứng được với mọi chuyện đang xảy ra, anh ta hít sâu một hơi, vẻ mặt phức tạp, anh ta nói với Lâm Thiệu Huy.

Giọng nói, sự khổ sở, rõ ràng tới từng chi tiết!
Suốt quãng thời gian niên thiếu, anh ta đã phiêu bạt khắp nơi, tay đã nhuốm máu bao nhiêu người, nhưng mấy ngày trước, anh ta không thể nào ngờ được, ở mảnh đất thành phố Giang nhỏ bé này lại có thể gặp được kẻ địch lớn nhất trong cuộc đời mình.

Ba chiêu!
Ba chiêu phế đi được đan điền của anh ta, đè ép được anh ta như con dế con kiến.

Không thể không nói, người đàn ông trước mắt này đã khiến Huyết Lang có bóng ma tâm lý, đúng là đáng sợ quá mà.

Lúc này cho dù đang cách Lâm Thiệu Huy tới mười mấy mét nhưng dường như Huyết Lang đã cảm nhận được hơi thở của sự chết chóc rồi, khiến anh ta không nhịn nổi mà run lên bần bật.

Thế nhưng anh ta không biết được rằng, khi giọng nói của anh ta truyền tới, sự hoảng sợ của anh ta cũng tràn ra.

Cảnh tượng này rơi vào trong mắt bốn tên sát thủ, cảnh tượng này như một trận giông bão, khiến bốn tên sát thủ run sợ đến sắp chết.

“Huyết...!Huyết Lang đang sợ sao?”
“Trời ạ, sao có thể chứ! Huyết Lang đang run lên, lại còn là tên họ Lâm kia tới giết anh ta nữa chứ? Lẽ nào, tên họ Lâm này có thể giết được Huyết Lang hay sao?”
“Không..

Không thể nào! Cho dù Huyết Lang mất đi đan điền, cho dù mười đại mộc sư của nước Giang Nam cũng không thể là kẻ địch của Huyết Lang được! Sao anh ta có thể sợ tên ở rể họ Lâm này được chứ?”
Không thể nào tin được!
Không thể nào giải thích được!

Lúc này bốn tên sát thủ nhìn Huyết Lang và Lâm Thiệu Huy, họ chỉ cảm thấy mình như đang nằm mơ...!
Thế nhưng!
Két két!
Tiếng vỡ nát vang lên, điều mà bốn tên sát thủ sợ hãi nhất đã tới, âm thanh vỡ nát đó truyền tới từ cái móng vuốt soi mà Lâm Thiệu Huy đang nắm lấy!
Trên cái móng vuốt soi xuất hiện một vết nứt, sau đó vỡ tan ra.

Thật sự không thể tin nổi.

Két két két.....!
Lại một tràng những âm thanh vỡ nát vang lên, không ngừng truyền vào tai của mỗi người có mặt tại đó.

Mãi cho tới cuối cùng...!
Cộc...!
Móng vuốt sói của Huyết Lang nằm trong tay Lâm Thiệu Huy y như một món đồ chơi yếu ớt của trẻ con, vỡ nát hoàn toàn..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 497: Chương 497


Ầm!
Cảnh tượng này khiến bốn tên sát thủ đều phải run rẩy.

Cảnh tượng này trông thật quen thuộc!
Tất cả đều có cảm giác rất quen thuộc về cảnh tượng này, nhất là khi nghĩ kỹ lại, một ý tưởng khủng khiếp xuất hiện trong đầu bốn tên sát thủ.

"Trong vụ ám sát Chương Y Thần! Tôi...!Hình như tôi còn nhớ rõ người nào là đại tông sư Huy, người đó đã từng không biết lượng sức mà đối đầu với Huyết Lang, sau đó… bất ngờ nắm lấy Huyết Lang?"
"Đúng...!Đúng! Tôi còn nhớ rõ đại tông sư Huy đã nắm lấy Huyết Lang! Không đúng… mau nhìn xem thân ảnh của tên họ Lâm kia có phải rất quen không?"
Cái gì!
Bốn tên sát thủ vội vàng nhìn về phía của Lâm Thiệu Huy một lần nữa.

Bọn họ nhìn thấy thân hình gầy gò của Lâm Thiệu Huy đang giằng co, đối đầu với Huyết Lang
Thân hình của anh không ngờ lại dần dung hợp lại trông giống y như trong ấn tượng của bốn tên sát thủ về đại tông sư Huy
Trông giống hệt nhau!
Phù Phù!

Sau khi phát hiện ra điều này, trong đó có một tên sát thủ, cả người như bị rút hết sức lực, ngã xuống đất, hoàn toàn tê liệt.

"Huy...!Là đại tông sư Huy!"
"Tên đó chính là đại tông sư Huy! Người mà chúng ta sắp phải giết… chính là đại tông sư Huy?"
Điên rồi!
Bốn tên sát thủ lúc này chỉ cảm thấy da đầu tê dại, toàn thân của bọn họ đều phát lạnh.

Tuy nhiên, vào lúc này, Lâm Thiệu Huy không quan tâm đến bốn tên sát thủ nhỏ như con kiến này mà thay vào đó, anh nhìn thẳng về phía của Huyết Lang:
"Hiện tại, tôi không thể giết cậu được!"
Cái gì!
Lời nói của Lâm Thiệu Huy lọt vào tai của Huyết Lang, khiến anh ta lập tức mở to mắt.

"Cậu… Cậu đặc biệt đến thành phố Hải Dương không phải vì muốn giết tôi hay sao?"
Huyết Lang không thể tin được.

Lần trước gặp nhau ở thành phố Nam Giang, lần này lại tiếp tục gặp nhau ở thành phố Hải Dương, nếu Lâm Thiệu Huy không muốn giết anh ta thì cậu ta đến thành phố Hải Dương để làm gì?
Rốt cuộc thì tại sao cậu ta lại xuất hiện trước mặt anh ta
"Tôi đặc biệt tới đây để giết cậu?"
Khi nghe thấy điều này, khóe miệng Lâm Thiệu Huy đột nhiên lộ ra một tia khinh thường:
"Xin lỗi, cậu không đủ tư cách chết ở trong tay tôi!"
Cái gì!
Vừa nói lời này liền rơi vào trong tai Huyết Lang, khiến anh ta nhất thời thở không ra hơi.

Sự sỉ nhục!
Đây chính là một sự sỉ nhục vô cùng lớn
Anh ta từng là một trong mười sát thủ hàng đầu Đông Á, là một siêu thiên tài tông sư bất khả chiến bại.

Thế mà người trước mặt lại nói rằng anh ta không đủ tư cách để chết trong tay của cậu ta, điều này khiến anh ta còn cảm thấy khó chịu hơn cả việc anh ta bị giết
Tuy rằng, trong lòng của Huyết Lang rất tức giận, thế nhưng anh ta không thể không thừa nhận
Đây là sự thật.

Anh ta buồn bã phát hiện mình thực sự không có tư cách để chết trong tay của Lâm Thiệu Huy.

Một sự chua xót và mất mát hiện lên nơi khóe miệng của Huyết Lang, anh ta liếc nhìn Lâm Thiệu Huy một cách phức tạp, rồi nói;
"Tên họ Lâm kia, quả thực cậu rất mạnh! Tôi thừa nhận tôi không bằng cậu, có lẽ cả đời này tôi cũng không thể theo kịp cậu.”
Anh ta thừa nhận.

Đối với một kẻ kiêu hãnh như Huyết Lang, thừa nhận rằng kỹ năng của mình thua kém người khác là chuyện vô cùng khó khăn
Thế nhưng, hiện tại anh ta không thể không thừa nhận
Ngay sau đó, Huyết Lang nói:
"Nhưng cậu đừng kiêu ngạo quá sớm! Sẽ sớm có người giúp tôi báo thù thôi!"
Huyết Lang nhìn chằm chằm Lâm Thiệu Huy, khóe miệng hiện lên một nụ cười đẫm máu:
"Thầy của tôi chính là Huyết Tổ! Ông ấy sẽ sớm nhận được tin tức thôi, đến lúc đó tôi rất mong chờ trận chiến giữa cậu và sư phụ của tôi!"
Sau khi nói xong!
Huyết Lang quay người và chậm rãi đi về phía bên kia con hẻm.

Huyết Tổ?
Lâm Thiệu Huy không khỏi nheo mắt khi nghe đến tên.

Không hiểu vì sao, anh có vẻ rất quen thuộc với cái tên này, nhưng nhất thời không nhớ ra đã từng nghe ở đâu.

"Là một đại tông sư sao?"
"Chỉ như vậy thôi!"
Nói xong, Lâm Thiệu Huy không thèm để ý đến Huyết Lang nữa, chuyển ánh mắt sang chỗ khác.

Hừ!
Đôi mắt sắc bén như hai lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào vị trí của bốn tên sát thủ.

Một tia hung tàn xuất hiện nơi khóe miệng của Lâm Thiệu Huy..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 498: Chương 498


Hộp đêm Hồng Vận
Nằm ở phía tây của thành phố Hải Dương, cao khoảng 30 tầng.

Là một trong những tòa nhà nổi tiếng nhất ở thành phố Hải Dương.

Trong phòng bao chữ Thiên ở tầng 8, Bạch Tố Y cuối cùng đã gặp Thái Quốc Phú, chủ sở hữu của tòa cao ốc Hải Thụy.

Thái Quốc Phú hơn 40 tuổi, dáng người cao to khôi ngô, hôm nay ông ta mặc một bộ đồ tây trang mới tinh, trông vô cùng lịch lãm, tạo cho người ta cảm giác là một người thành đạt.

Trên khuôn mặt của ông ta luôn nở một nụ cười dịu dàng, dễ gây thiện cảm ngay từ cái nhìn đầu tiên.

"Xin chào ông Thái, tôi là Bạch Tố Y!"
Bạch Tố Y gật đầu với Thái Quốc Phú.

Mặc dù khi cô nhìn thấy Thái Quốc Phú trông có vẻ nho nhã, nhưng Bạch Tố Y luôn cảm thấy có gì đó không thoải mái khi lần đầu tiên nhìn thấy người này.

Dường như dưới vẻ ngoài tao nhã này ẩn chứa một linh hồn tà ác, khiến cho Bạch Tố Y cảm thấy phòng bị trước Thái Quốc Phú.

"Hahaha, nghe nói cô Bạch Tố Y là là vị tổng giám đốc xinh đẹp nhất ở thành phố Nam Giang, xem ra câu nói này sai rồi!"
Thái Quốc Phú mỉm cười.

Đặc biệt, sau khi nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần của Bạch Tố Y và dáng người mê hoặc đó, trong lòng của ông ta lửa cháy càng lớn, lúc này ông ta mới cười nói:
"Theo tôi thấy, cô Bạch Tố Y là vị tổng giám đốc xinh đẹp nhất ở tỉnh Nam Lộc mới đúng!"
Những lời của Thái Quốc Phú mang theo sự khen ngợi cùng với ý tốt đối với Bạch Tố Y.

Còn Bạch Tố Y ngượng ngùng cười:
"Tổng giám đốc Thái quá khen rồi!"
"Không biết bây giờ chúng ta có thể nói về việc bán cao ốc Hải Thụy hay không?"
Bạch Tố Y không muốn dây dưa với Thái Quốc Phú quá nhiều, cô đi thẳng vào chủ đề.

Sau khi nghe điều này, Thái Quốc Phú lắc đầu:
"Hahaha...!Cô Bạch Tố Y là người thẳng thắn, chuyện về cao ốc Hải Thụy cứ từ từ, không cần vội!"
Ông ta nói xong.

Đôi mắt của Thái Quốc Phú nhìn chằm chằm vào ngực Bạch Tố Y, lén nuốt một ngụm nước bọt, sau đó mở một chai rượu, sau đó rót đầy ly rượu của Bạch Tố Y: "Nào, cô Bạch Tố Y, nếu cô thành tâm muốn mua cao ốc Hải Thụy thì hãy uống hết ly rượu này trước đã!"
Cái gì?
Nghe vậy, Bạch Tố Y nhíu mày.

Cô muốn từ chối, nhưng sau khi nhìn thấy thái độ của Thái Quốc Phú rằng nếu không uống rượu thì sẽ không bàn tới chuyện cao ốc Hải Thụy nữa, Bạch Tố Y chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi, cầm ly rượu lên uống cạn.

"Tổng giám đốc Thái, như vậy đã được chưa?"
Bạch Tố Y chỉ cảm thấy cổ họng cay cay vô cùng, nhìn thẳng Thái Quốc Phú hỏi.

Nhìn thấy cảnh này, Thái Quốc Phú mắt sáng lên, nụ cười trên mặt càng đậm:
"Hahaha...!Cô Bạch Tố Y đúng là người thẳng thắn! Nhưng uống rượu thì chú ý chuyện tốt sẽ thành!"
Sau khi nói xong, Thái Quốc Phú lại rót đầy một ly.

Thể hiện tư thế “mời”
Sau một màn này, tay của Bạch Tố Y nắm chặt lại, khuôn mặt xinh đẹp có chút khó coi
Nhưng sau khi nhìn thấy bộ dạng kiên định của Thái Quốc Phú, cô chỉ có thể kiên trì, cầm ly lên và uống một lần nữa.

Uống hai ly liên tiếp.

Dưới nồng độ cồn cao này, khuôn mặt xinh đẹp của Bạch Tố Y hơi đỏ, khiến cô trông lộng lẫy và quyến rũ hơn.

Nhìn thấy vẻ ửng hồng trên khuôn mặt xinh đẹp của Bạch Tố Y, Thái Quốc Phú chỉ cảm thấy tim mình đập loạn xạ.

Tại thời điểm này, ông ta hận không thể đè cô xuống dưới thân mà hung hăng chà đạp.

“Tổng giám đốc Thái, bây giờ chúng ta nói chuyện được chưa?” Bạch Tố Y trầm giọng hỏi, nhìn thẳng Thái Quốc Phú.

Vào lúc này, sự phòng bị của cô đối với Thái Quốc Phú ngày càng tăng lên
"Đương nhiên là được rồi!"
Thái Quốc Phú cười nhẹ, ngồi xuống ghế và nói:
"Cô Bạch Tố Y, tôi có thể bán cho cô cao ốc Hải Thụy! Tuy nhiên, cô có hai lựa chọn."
Ông ta đồng ý rồi sao?
Bạch Tố Y rất vui khi nghe Thái Quốc Phú đồng ý bán cao ốc Hải Thụy, nhưng khi nghe có hai lựa chọn, Bạch Tố Y nghi ngờ hỏi:
"Tổng giám đốc Thái có ý gì?"

“Lựa chọn đầu tiên!” Thái Quốc Phú cười nhẹ:
"Giao dịch bằng tiền, tôi sẽ bán cho cô cao ốc Hải Thụy với giá 48000 đô!"
Cái gì!
48000 đô!
Bạch Tố Y choáng váng, theo ước tính của cô, giá trị tối đa của cao ốc Hải Thụy cùng lắm chỉ đạt tới 24000 đô mà thôi
Mặc dù mức giá này đã cực kỳ đắt đỏ, nhưng đối với các gia đình tài phiệt ở tỉnh Nam Lộc thì đó cũng không phải là một vấn đề lớn
Thế nhưng lại có giá tới 1 tỷ, rõ ràng Thái Quốc Phú đang cố ý muốn tăng giá
“Tôi không biết lựa chọn thứ hai mà ông Thái nói là gì?” Bạch Tố Y tiếp tục hỏi với vẻ mặt cười khó coi.

Khi nghe thấy điều này, nụ cười của Thái Quốc Phú tràn ngập một vẻ dâm tà
Ông ta liếc nhìn cơ thể tinh xảo của Bạch Tố Y, cười nói:
"Lựa chọn thứ hai, không cần tiền!"
Cái gì!
Không cần tiền?
Bạch Tố Y sửng sốt, và ngay trước khi cô hiểu ý của Thái Quốc Phú, thì ông ta đã tiếp tục nói
"Chỉ cần cô thôi!".
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 499: Chương 499


Ồn ào...!
Chỉ cần cô thôi!
Nghe vậy, sắc mặt của Bạch Tố Y biến đổi, cô xoay người một chút, đứng dậy khỏi ghế, vẻ mặt lãnh đạm nhìn Thái Quốc Phú rồi hỏi:
"Tổng giám đốc Thái, tôi là phụ nữ đã có gia đình, xin tự trọng!"
Phản ứng của Bạch Tố Y vô cùng kịch liệt.

Thế nhưng rơi vào mắt của Thái Quốc Phú, lại khiến dục hỏa trong người ông ta lại càng nồng đậm hơn, ông ta đứng lên nói
"Phụ nữ đã kết hôn? Hahaha...!Cô Bạch Tố Y, cô sai rồi, sau ngày hôm nay, cô sẽ chỉ là một góa phụ thôi!"
"Vì thế chi bằng cô đồng ý với lựa chọn thứ hai của tôi! Cô sẽ không cần trả một phân tiền nào, nếu như cô chịu làm người phụ nữ của tôi thì tôi sẽ tằng tòa nhà đó cho cô, thế nào?"
Thái Quốc Phú hoàn toàn xé bỏ lớp ngụy trang của mình vào lúc này.

Sự ác độc trong giọng nói đó thật ớn lạnh.

Tuy nhiên, điều khiến Bạch Tố Y tức giận hơn cả là những gì Thái Quốc Phú nói.

Sau ngày hôm nay, cô chỉ là một góa phụ?

Câu này có nghĩa là Lâm Thiệu Huy...!đang gặp nguy hiểm!
"Thái Quốc Phú, ông...!ý ông là gì?"
Bạch Tố Y cảm thấy hoảng sợ
Cô không cần phải mua cao ốc Hải Thụy nữa.

Thế nhưng Lâm Thiệu Huy không thể xảy ra chuyện gì được
Nghĩ đến lúc này Lâm Thiệu Huy có thể gặp phải nguy hiểm gì đó, mồ hôi lạnh trên trán Bạch Tố Y chảy xuống.

Nhìn thấy Bạch Tố Y đang hoảng sợ, Thái Quốc Phú khẽ mỉm cười, sau đó vỗ tay:
"Vào đi!"
Cái gì!
Nghe thấy lời nói của Thái Quốc Phú, Bạch Tố Y sửng sốt, nhưng lúc này, cô sững sờ khi thấy cửa của phòng bao chữ Thiên mở ra, sau đó có 4 tên bảo vệ đẩy một chiếc xe lăn vào
Sau đó Bạch Tố Y nhìn thấy người đàn ông mập mạp ngồi trên xe lăn.

Soạt...!
Khuôn mặt xinh đẹp của cô hoàn toàn nhợt nhạt như tờ giấy:
"Là ông?"
Người đàn ông mập mạp này, chính là vị giám đốc Thái còn lại, hôm qua gặp ở Câu lạc bộ Bảo Thịnh, gã đã bị đánh gãy chân tay rồi bị ném ra khỏi câu lạc bộ
Chỉ là Bạch Tố Y chưa bao giờ nghĩ rằng gã sẽ xuất hiện ở đây.

“Cô ngạc nhiên sao?” Thái Quốc Phú cười xấu xa, trong mắt lóe lên ý nghĩa hung dữ:
"Bạch Tố Y, bây giờ để tôi giới thiệu với cô.

Đây là em trai ruột của tôi, bị mấy người đánh gãy chân tay… Thái Quốc Quyền!"
Oanh!
Em trai ruột!
Bạch Tố Y lúc này đã hoàn toàn hiểu ra.

Thái Quốc Phú muốn mời cô tới đây không phải là vì muốn bàn bạc chuyện làm ăn mà là muốn báo thù cho em trai
Nghĩ vậy, Bạch Tố Y vội vàng rút lui, sau đó chạy nhanh về phía cửa.

Cô muốn rời khỏi đây, cô muốn tìm Lâm Thiệu Huy.

Tuy nhiên, khi thấy Bạch Tố Y chạy ra khỏi đây, anh em Thái Quốc Phú và Thái Quốc Quyền không hề ngăn cản mà còn ngồi cười xem trò vui
Quả nhiên!
Bạch Tố Y chạy tới cửa phòng bao, nhưng không tài nào mở được cửa
"Mở cửa! Cho tôi ra ngoài!"
Bạch Tố Y sắc mặt hoàn toàn tái nhợt.

Tuy nhiên, mặc cho cô hét lớn, bên ngoài vẫn im lặng, như thể không có ai cả.

Nhìn thấy cảnh này, hai anh em Thái Quốc Phú bật cười.

"Hahaha, Bạch Tố Y, đừng có ngốc nữa, để tôi nói thật! Anh em chúng tôi đã bao nguyên cả tầng này rồi!"
"Dù cô có kêu rát họng cũng không ai nghe thấy đâu!"
Ông ta nói.

Thái Quốc Phú đứng dậy khỏi ghế, từng bước đi về phía Bạch Tố Y:
"Bạch Tố Y, cô nên nghe lời tôi mà chọn lựa chọn thứ hai đi! Bắt đầu từ hôm nay, cô sẽ trở thành người phụ nữ của tôi! Như thế nào?"
Cả người Thái Quốc Phú giống như thợ săn, trong mắt của ông ta, Bạch Tố Y chính là con mồi.

Tuy nhiên, ngay khi ông ta chuẩn bị tiếp cận Bạch Tố Y.

Xoạt!
Bạch Tố Y ngay lập tức lấy ra một con dao gọt hoa quả trong túi xách.

"Không được tới đây!"
Bạch Tố Y chỉ vào Thái Quốc Phú với con dao gọt hoa quả trên tay và giận dữ hét lên: "Ông đừng có mơ, tôi là vợ của Lâm Thiệu Huy, dù có chết tôi cũng sẽ không bao giờ đi theo ông!"
Con dao gọt hoa quả này thường được Bạch Tố Y sử dụng để tự vệ.

Cô không ngờ rằng nó sẽ có ích.

Nhìn thấy cảnh này!
Thái Quốc Phú sửng sốt một chút, ông ta hiển nhiên không ngờ được người phụ nữ này lại cứng đầu tới như vậy
Chính là……
"Lâm Thiệu Huy? Haha..."
"Để tôi nói thật cho cô biết, chồng của cô, Lâm Thiệu Huy, giờ này đã chết rồi!".
 
Back
Top Bottom