Ngôn Tình Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 400: Chương 400


Hóa ra là như thế!
Tất cả sự sợ hãi và kinh hoàng mà Lâm Thiên Quang dành cho Lâm Thiệu Huy đã hoàn toàn biến mất.

“Lâm Thiệu Huy, chờ đấy! Thức rác rưởi như mày lừa được đám người Thiên Hạo, nhưng tao biết mày ba năm, không bao giờ sợ mày! Tao sẽ trả thù, sẽ trả thù!”
Sau khi Lâm Thiên Quang nghiến răng nghiến lợi chửi mắng Lâm Thiệu Huy, anh ta ngồi lên xe, dưới sự hộ tống của hai vệ sĩ của nhà họ Thiên mà xuống đỉnh núi;.

Chỉ là…
Lâm Thiên Quang không biết, ngay sau khi anh rời đi.

Thiên Hạo run rẩy hỏi Thiên Trường và những người khác:
“Ba, nhưng gì ba nói qua điện thoại với con có phải sự thật không?”
“Lâm Thiệu Huy thực sự là thầy Lâm?”
Sắc mặt Lê Kiệt thay đổi khi nghe những điều này.

Thầy… thầy Lâm?
Hai tròng mắt Lê Kiệt gần như rơi xuống vì kinh ngạc, trong phút chốc, cậu rốt cuộc đã hiểu vì sao Thiên Hạo phải đánh gãy chân cậu.

Tuy nhiên, thân phận của Lâm Thiệu Huy là thầy Lâm thì thực sự khó tin.

“Không… không thể!” Lê Kiệt nhìn Thiên Trường với vẻ mơ hồ:
“Chú Trường, có nhầm lẫn không? Lâm Thiệu Huy kia, hình như mới hơn hai mươi tuổi, chỉ trạc tuổi bọn cháu, sao có thể là thầy Lâm, thiên hạ đệ nhất võ công của Nam Lộc! Điều này tuyệt đối không thể!”
Lê Kiệt không thể tin được.

Thiện Hạo và những người khác cũng không thể tin được.

Tất cả các thành viên đều nhìn chằm chằm vào Thiên Trường.

“Đê ba nói một lần cho rõ ràng!”
“Lâm Thiệu Huy không chỉ là thầy Lâm, mà còn là bác sĩ thiên tài Lâm! Là ông trùm của thế giới ngầm Nam Giang, ông chủ đứng sau Năm Sẹo của phương Bắc, Hổ Vằn của phương Nam, và là ông chủ của Tập đoàn Thiên Long và Câu lạc bộ Bảo Thịnh!”
Cái gì!
Khi những lời của Thiên Trường được nói ra, cả Lê Kiệt lẫn những người khác đều bối rối.

Thầy Lâm!
Bác sĩ Lâm!
Ông trùm thế giới ngầm!
Ông chủ của Thiên Long và Bảo Thịnh!
Tuy nhiên đây mới là khởi đầu.

“Ai là thần tượng mà mấy đứa hâm mộ nhất?” Thiên Trường nhìn Thiên Hạo và những người khác với vẻ phức tạp, thờ ơ.

Thần tượng?
Nghe đến đây, cả Thiên Hạo lẫn Lê Kiệt, đều sửng sốt.

Họ không hiểu làm thế nào mà Thiên Trường lại hỏi đến thần tượng của họ.

“Tất nhiên là KING - vua xe hơi toàn cầu!”
Lê Kiệt đáp trong tiềm thức.

Các thiếu gia như họ có niềm đam mê mãnh liệt với xe, và trong thế giới đưa xe, nếu có một vị thần thì đó chính là KING - vua xe hơi toàn cầu!
Không ai biết bộ mặt thật của KING, anh ấy cũng chưa từng tham gia bất kỳ giải đấu chuyên nghiệp nào.

Tuy nhiên giai thoại của anh đã được lưu truyền trong cộng đồng đua xe toàn cầu và trở thành huyền thoại.

KING!
Trên được phố Thái Lan, tại đường cua hiểm hóc mà vẫn không giảm tốc độ, bắt được tên tội phạm giết người.

Trên đại lộ Hoa Kỳ, anh ấy sử dụng tốc độ để đưa Roger - hoàng đế thế giới ngầm của Hoa Kỳ về miền cực lạc
Tại Rome, Ý, anh ấy đuổi theo mười con phố, sử dụng kỹ năng tử thần, đánh chặn Giáo hoàng ma quỷ Kohler tại Vatican.


Hết giai thoại này đến giai thoại khác.

Cộng đồng đua xe tôn sùng anh như một vị thần.

Trong mắt các tay đua chuyên nghiệp, KING là kẻ hủy diệt đường đưa.

Anh ấy được mệnh danh là tay đua tử thần mạnh nhất thế giới!
Nghe thấy những lời ngưỡng mộ của Lê Kiệt.

Thiên Hạo và tất cả các thành viên siêu xe đều bất giác gật đầu.

KING tuyệt đối là thần tượng trong lòng họ!
Không nghi ngờ gì nữa.

Sau khi nghe điều này, miệng của Thiên Trường khẽ co giật, rồi ông cười gượng gạo
“Ba muốn kể cho mấy đứa nghe về một thân phận khác của anh Thiệu Huy!”
Cái gì!
Nhìn biểu hiện của Thiên Trường và thái độ của ông, một ý nghĩ kỳ lạ xuất hiện trong đầu mọi người.

Có thật không.

“Anh Thiệu Huy, là KING!!!!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 401: Chương 401


Cậu Thiệu Huy chính là KING!
Bùm!
Câu nói đó giống như một tiếng sấm rền vang, khiến Lê Kiệt, Điền Hạo và tất cả các thành viên còn lại của nhóm Thái Tử run rẩy, gần như không thể tin vào tay mình.

Chuyện này sao có thể xảy ra chứ?
Thần tượng bọn họ tôn sùng, thần linh KING mà bọn họ thờ phụng đã sống sờ sờ xuất hiện trước mặt bọn họ, thậm chí còn đấu một trận vui vẻ cùng với bọn họ?
Đúng là khó tin.

Trên khuôn mặt ai nấy đều vô cùng ngạc nhiên và nghi ngờ.

"Ba, sao ba biết cậu Thiệu Huy là KING? Cậu ta còn trẻ như thế, lại còn từ một thành phố nhỏ loại ba tới ở rể.

Chuyện này… đúng là không thể nào!"
Điền Hạo vô cùng bối rối.

KING là thần tượng của anh ta, anh ta vốn nghĩ rằng người đó mới là người đàn ông tàn nhẫn nhất chói lọi nhất thế gian.

Nhưng giờ đấy, khi anh ta đã biết được thần tượng của mình trên thực tế chỉ là một tên ở rể.

Điều này khiến anh ta sao có thể tin được, lại càng khó đón nhận.

Nhưng mà Điền Trường Phát không hề giải thích, ông ta giơ tay với bảo vệ đứng đằng sau.

Ngay lập tức, một bảo vệ cầm một cái máy tính bảng đi tới.

Khi anh ta nhấn mở một video.

Tức thì xuất hiện một cảnh mà Điền Hạo vô cùng quen thuộc.

Trận đấu ở khúc cua Thái Lan!
Cảnh tượng này được mệnh danh là tác phẩm trâu bò kinh điển nhất giới đua xe.

Điền Hạo đã xem qua video này vô số lần.

Giờ phút này, dưới ánh nhìn của mọi người, trong video là dòng xe cộ Thái Lan tấp nập trên đường lớn, hai chiếc xe lao vùn vụt với tốc độ chóng mặt.

Một chiếc Bugatti Veyron phát ra từng tiếng gầm gừ xuyên qua dòng xe cộ.

Mà ở ngay phía sau là một chiếc Jeep rác rưởi, lấy tốc độ cũng như kỹ thuật không thể tưởng tượng được mà băng qua từng cái chợ thức ăn, lao vun vút qua hết đường rẽ này sang đường rẽ khác.

Rất nhanh!
Tốc độ của chiếc xe Jeep không hề ngừng lại bất kỳ giây phút nào.

Cho dù là khúc cua lắt léo như thế nào, chiếc xe đó vẫn cứ giữ tốc độ không thể tưởng tượng được mà lao đi.

Hệt như một cơn gió xoáy mạnh, quét sạch đường Thái Lan.

Một con đường!
Năm con đường!
Mười con đường!
Tất cả mọi người đều nhìn thấy chiếc xe Jeep trong video đó đuổi kịp chiếc xe Bugatti phiên bản giới hạn, sát đến từng li.

Mãi đến khi chiếc Bugatti linh hoạt lao đi, sắp sang con đường thứ mười một.

Uỳnh!
Chiếc xe Jeep giống như thần binh trên trời rơi xuống.

Từ một ngõ hẻm nhỏ lao vút ra, đâm mạnh vào thân xe Bugatti.

Tính chuẩn đến mức không một kẽ hở.

Rầm!
Trên thân xe Bugatti chớp mắt đã bị đập nát, lăn liên tục trên mặt đất.

Tuyển thủ hàng đầu Thái Lan ở bên trong đã bị đâm đến mức máu chảy đầy đầu, vô cùng tả tơi.

Mà ngay lúc tuyển thủ hàng đầu kia đang vùng vẫy muốn thoát ra từ chiếc Bugatti đổ nát.

Cửa chiếc xe Jeep bật mở.

KING đeo mặt nạ quỷ bước xuống.

"Dáng người của KING giống...!Lâm Thiệu Huy?"
Giờ phút này, khi nhìn dáng người của KING trong video, dù là Điền Hạo hay là đám Thẩm Kiệt thì đều nín thở, không thể tin vào mắt mình.

Rất giống!
Lúc này bọn họ mới phát hiện, dáng người và tư thế đi của Lâm Thiệu Huy lại gần như không hề khác KING.

"Chẳng lẽ bọn họ đúng là cùng một người?"
Nếu như chưa nhìn thấy Lâm Thiệu Huy khi trước, đám Điền Hạo vốn dĩ là không thể nào liên tưởng anh với KING vang danh toàn cầu.

Mà giờ đây...!
Bọn họ chỉ cảm thấy trái tim của mình đang run rẩy liên tục.

Bởi vì dáng người này, tư thế này, thực sự là quá giống.

Đặc biệt ai cũng nhìn thấy KING trong video chỉ dùng một con dao ngắn, cắt đầu tuyển thủ hàng đầu Thái Lan, nghênh ngang rời đi.

Tất cả mọi người vẫn không thể kịp thời phản ứng từ trong xúc động vừa rồi.

Chưa hết.

Hình ảnh trong video khẽ đổi.

Đây là một cảnh đường cái lờ mờ mà camera quay lại.

Một chiếc xe Jeep từ từ dừng lại đầu con hẻm nhỏ, sau đó KING cầm một cái bọc đầu người rồi bước xuống.

Khi anh từ từ lấy mặt nạ quỷ xuống.

Sau khi một bên mặt lộ rõ trước mắt mọi người.

Bùm!
Dù là Điền Hạo hay là đám Thẩm Kiệt cũng đều mở to hai mắt nhìn.

"Anh...!anh ta là Lâm Thiệu Huy!".
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 402: Chương 402


Không sai!
Mặc dù chỉ vỏn vẹn một bên mặt nhưng một bên mặt ấy của KING ở trong video giống y đúc Lâm Thiệu Huy.

Hơn nữa thân hình, dáng đi cũng giống, gần như ai cũng đã tin chắc rằng Lâm Thiệu Huy chính là KING - vua đua xe toàn thế giới!
Lộp bộp!
Giờ phút này mồ hôi lạnh từ trên trán Thẩm Kiệt tuôn xuống như mưa.

Mí mắt cũng giật liên tục, nuốt mạnh một ngụm nước miếng.

Lúc này mới dám run rẩy nói tiếp:
"Thì ra là thế! Chẳng trách anh ta lại biết xử lí khúc ngoặt, trách gì anh ta lại dám chạy con Santa để thi đấu với tôi."
"Hóa ra, anh ta là KING!"
Thẩm Kiệt đã hiểu vì sao tay đua xe trên toàn thể giới không thể nào thực hiện được kĩ thuật nơi khúc cua đó mà Lâm Thiệu Huy lại có thể thực hiện liên tục, không những thế còn rất thành thạo.

Hóa ra, anh ta là chính chủ của kĩ thuật đó - KING!

Nghĩa đến việc mình đua một trận cùng với KING, mặc dù thường tích đầy mình nhưng mà tức giận trong lòng Thẩm Kiệt cũng đã tan thành mây khói, mà thay vào đó chỉ còn lại sự cay đắng cùng cực.

"Chẳng trách anh ta lại có máy ma quỷ! Trời ạ, vậy mà chúng ta lại dám cướp đồ của KING."
"Đúng vậy, anh ta chỉ kêu chúng ta tự phế một cái chân, đương nhiên chuyện này là trời ban ân lớn rồi.

Nếu như đổi thành lúc trước thì kết quả của mấy người tuyển thủ hàng đầu Thái Lan, Giáo hoàng ma quỷ của Rome chính là của chúng ta."
"..."
Thành viên của nhóm Thái Tử giờ đây đến cả da đầu cũng đang run lên, trong lòng chỉ nghĩ mình đã may mắn lắm rồi.

Nhưng vẫn chưa dừng lại ở đó.

"Ngoài việc đó ra." Điền Trường Phát nhìn bọn họ, dùng ngữ điệu phức tạp mà lên tiếng:
"Mấy người có biết cuộc điện thoại cuối cùng của máy ma quỷ là do ai gọi tới không?"
Hả?
Nghe Điền Trường Phát nói như thế, cả đám đều sững sờ.

Bọn họ vốn xác định được vị trí của máy ma quỷ là nhờ cuộc gọi cuối cùng đó.

Mà bây giờ...!
"Ba! Rốt...!Rốt cuộc là ai gọi cho KING cuộc điện thoại cuối c*̀ng?"
Điền Hạo nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của ba mình, không biết tại sao anh ta chỉ cảm thấy trái tim mình đập từng tiếng thình thịch dữ dội như sắp nhảy lên cổ.

Dường như, anh ta sắp nghe một một bí mật động trời.

"Kaiser La Băng!"
Mặt mũi Điền Trường Phát tràn đầy vẻ phức tạp nói ra cái tên này.

Xôn xao…
Điền Hạo thấy tất cả mọi người đều bị dọa đến mức suýt nằm rạp trên mặt đất.

Kaiser – La Băng?
Người sáng lập Tập đoàn Toàn Cầu, bà hoàng thương nghiệp lớn mạnh nhất thế giới?
Chuyện này sao có thể chứ?
Ai nấy đều liên tục tuôn mồ hôi ào ào, bất cứ ai cũng biết, trên thế giới này, nhân vật có thể khiến Kaiser La Băng tự gọi điện thoại chắc chắn là chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay.

Mà ngay cả rất nhiều nguyên thủ quốc gia cũng không có tư cách nói chuyện với Rowling.

Mà bây giờ…
"Ba! Sao Kaiser La Băng lại đột nhiên gọi cho Lâm Thiệu Huy? Chẳng lẽ, Lâm Thiệu Huy có liên quan đến Tập đoàn Toàn Cầu?"
Vẻ mặt Điền Hạo thay đổi hoàn toàn.

Tập đoàn Toàn Cầu chính là siêu tài phiệt kinh khủng nhất thế giới.

Nhà họ Điền của bọn họ ở trước mặt người ta còn không được tính là con sâu con kiến, cùng lắm cũng chỉ dám xưng là hạt bụi.

Nếu như Lâm Thiệu Huy đúng thật là có liên quan đến con quái vật khổng lồ này thì chẳng bằng nói là chỉ cần một câu của Lâm Thiệu Huy, nhà họ Điền của bọn họ, thậm chí tất cả gia tộc danh giá của Nam Lộc đều sẽ biến mất không vết tích trong nháy mắt?
Nghĩ đến hậu quả đáng sợ này, gần như cả đám Điền Hạo muốn tè ra quần.

Nhưng mà chuyện khiến bọn họ càng hoảng sợ hơn nữa chỉ vừa mới bắt đầu.

Trên mặt Điền Trường Phát quanh quẩn một vẻ hoảng sợ không thể tưởng tượng nổi:
"Sợ rằng mấy người đã quên rồi! Một khoảng thời gian trước đây, chủ tịch Tập đoàn Toàn Cầu đã thay đổi!"
"Bây giờ Tập đoàn Toàn Cầu là họ Lâm!"
Lâm?
Chỉ vỏn vẹn một chữ, gần như ai cũng liên tưởng đến Lâm Thiệu Huy, mà chính sự suy đoán này.

Phịch!
Phịch!
Từng người trong nhóm Thái Tử, cuối cùng không chịu nổi áp lực nặng nề trong lòng, đã bị dọa đến mức ngồi phịch dưới đất, trên mặt hóa tro tàn..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 403: Chương 403


Cùng lúc đó, ở trước cửa khách sạn Hilton của thành phố Nam Lộc.

Một chiếc Santana cũ kĩ vừa đỗ lại.

"Gần đây cô luôn ở chỗ này sao?" Lâm Thiệu Huy nhìn phía ngoài khách sạn Hilton, khẽ chau mày.

Mặc dù khách sạn này thuộc về khu nhà xa hoa nhất thành phố Nam Lộc nhưng nói về vấn đề an ninh lại kém hơn nhiều.

"Đúng vậy! Mấy ngày gần đây tôi muốn rời khỏi Nam Lộc, dòng họ đã bắt đầu thúc giục rồi."
Phương Y Thần bước xuống chiếc Santana, sau đó không kìm được mà liếc nhìn Lâm Thiệu Huy rồi lên tiếng với nụ cười khổ.

Vừa nghe nói vậy, Lâm Thiệu Huy nhìn sang Hổ Huyết và Hắc Sinh, lúc này mới nghiêm túc nói:
"Tôi nhận được tin tức rằng gần đây cô sẽ gặp nguy hiểm."
Hả?

Nguy hiểm?
Hổ Huyết và Hắc Sinh hơi sững sờ, sau đó hai người mới nói với Lâm Thiệu Huy:
"Anh bạn à, anh yên tâm đi.

Xuất thân của tôi là Huyết Nhận, có tôi ở đây, cô chủ nhà chúng tôi chắc chắn sẽ không bị gì được đâu."
"Không sai! Tôi cũng xuất thân là Lang Nha, đã bảo vệ cho cô chủ ba năm rồi.

Chưa lần nào xảy ra sơ suất."
Hai người Hổ Huyết và Hắc Sinh tỏ ra vô cùng tự tin.

Đối với xuất thân lính đặc chủng cao cấp của bọn họ, đừng nói là đám đạo chích ở Nam Lộc, mà ngay cả lính đánh thuê quốc tế cũng không phải đối thủ của hai người.

Không dừng lại ở đó.

Hổ Huyết lại tiếp tục khẳng định năng lực:
"Ngoài ra, lần này dòng họ vì việc gọi cô chủ về mà hôm nay đã phái đến một đội vệ sĩ.

Mỗi người trong đó đều là lực lượng tinh anh mà dòng họ huấn luyện cẩn thận.

Ước chừng khoảng mười hai người, cho nên anh bạn à, anh không cần lo lắng đâu."
Sự tự tin càng lộ rõ trên mặt cả hai người.

Nhìn thấy cảnh này, trong lòng Lâm Thiệu Huy chỉ càng cảm nhận được linh cảm không hay.

Dù sao, lần này người gọi điện thoại cảnh báo chính là Kaiser La Băng!
Với sự hiểu biết của Lâm Thiệu Huy về La Băng, nếu như chỉ là một sát thủ nho nhỏ hoặc lính đánh thuê thì chắc chắn sẽ không quấy rầy đến La Băng.

Nói cách khác, lần này người đến đây ám sát Phương Y Thần tuyệt đối không hề tầm thường.

Nghĩ tới đây, Lâm Thiệu Huy lập tức lấy một thứ trông như hạt đậu nành từ trong túi ra đưa cho Phương Y Thần:
"Đây là một cái còi báo động! Nếu như cô gặp phải nguy hiểm, hãy nhớ ấn cái này, tôi sẽ lập tức đến đây cứu cô!"
Cái gì!
Câu nói này của Lâm Thiệu Huy khiến vẻ mặt Hổ Huyết và Hắc Sinh trở nên hơi khó coi.

Trong mắt hai người, hành động này của Lâm Thiệu Huy có nghĩa là không tin năng lực bảo vệ của mình.

Hơn nữa, hai người còn nhìn thấy, Phương Y Thần ngoan ngoãn nghe theo lời Lâm Thiệu Huy, nhận cái còi báo động kia.

Lúc này vẻ mặt của bọn họ lại càng khó coi hơn.

"Anh bạn này, cô chủ của chúng tôi nói cả hai bọn tôi cộng lại cũng không đỡ được ba chiêu của anh."
"Khi nào cơ hội, anh em chúng tôi nhất định phải xin anh chỉ bảo một ít rồi."
Hai mắt Hổ Huyết và Hắc Sinh sáng rực nhìn chằm chằm Lâm Thiệu Huy, đầy ý khiêu khích.

Mà khi nghe nói thế, Lâm Thiệu Huy chỉ mỉm cười, đáp trả vô cùng sâu xa:

"Yên tâm đi! Có lẽ đêm nay, chúng ta sẽ được so sánh cao thấp đấy."
Nói xong, Lâm Thiệu Huy cũng lười đấu võ mồm với hai người, vẫy tay chào Phương Y Thần rồi lái chiếc Santana cũ kĩ đi về phía biệt thự Lệ Uyển.

Nhìn Lâm Thiệu Huy rời đi, Hổ Huyết và Hắc Sinh không nhịn được mà cười nói với Phương Y Thần:
"Cô chủ, tôi cảm thấy cô dừng nghe tên này dọa.

Chúng tôi xuất thân là bộ đội tinh nhuệ, nếu như chúng tôi không bảo vệ được cô thì anh ta có tư cách gì mà dám nói cứu được cô."
"Đúng vậy đó, cô chủ! Đêm nay tinh anh của dòng họ sẽ đi vào, cộng thêm anh em chúng tôi, cô nhất định sẽ không bị sứt mẻ gì được đâu!"
Nghe hai người nói, khóe miệng Phương Y Thần hơi giật, cười khổ:
"Được vậy thì tốt quá rồi!"
Dứt lời, đôi mắt xinh đẹp của cô ta nhìn chằm chằm hướng Lâm Thiệu Huy rời đi.

Một viên ngọc và một cái còi báo động trong túi, tình cảm lại tăng thêm một chút..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 404: Chương 404


Biệt thự Lệ Uyển.

Khi Lâm Thiệu Huy về đến nhà Bạch Tố Y thì nhất thời thấy một chiếc xe dừng ở trước cửa.

Cảnh tượng này khiến cho Lâm Thiệu Huy khẽ nhíu mày, lúc anh xuống xe vừa vào nhà thì…
Soạt soạt soạt!
Một loạt ánh mắt đồng loạt nhìn về phía Lâm Thiệu Huy.

Lúc này Lâm Thiệu Huy này mới phát hiện trong nhà trừ cả nhà ba người Bạch Tố Y thì thậm chí ngay cả ông cụ nhà họ Bạch, nhóm Bạch Long Hải và Bạch Chí Phàm cũng đều đến.

Hơn nữa mọi người đang bàn tán huyên náo líu ríu giống như tranh chấp không ngừng vì chuyện gì đó.

Nhóm ông cụ nhà họ Bạch thấy Lâm Thiệu Huy đi vào thì lập tức nhào tới.

"Lâm Thiệu Huy, cậu thật sự đi tìm nhóm Thái tử Điền Hạo đó rồi à?" Sắc mặt ông cụ nhà họ Bạch nghiêm túc và đông cứng.

Nhóm Bạch Long Hải cũng nhìn về phía Lâm Thiệu Huy với ánh mắt tràn đầy xem xét và ép hỏi.

Lâm Thiệu Huy thấy cảnh tượng này chỉ thản nhiên gật đầu rồi nói:.

||||| Truyện đề cử: Trái Tim Đặt Nhầm Chỗ |||||
"Không sai!"
Xôn xao!
Anh vừa nói xong thì cả phòng xôn xao.

Trong nháy mắt trên mặt ông cụ nhà họ Bạch hiện lên lửa giận rồi quay đầu hung hăng khiển trách cả nhà ba người Bạch Tố Y:
"Thằng ba, con xem đi! Con xem thử đứa con rể ngu ngốc của con đã làm cái gì?"
"Cậu ta lại thật sự vì một cái điện thoại di động quèn và một cái bạt tai mà đi tìm nhóm Thái tử Điền Hạo, cậu ta muốn hại chết nhà họ Bạch chúng ta hay sao?"
Trong giọng nói của ông cụ nhà họ Bạch tràn đầy lửa giận và hoảng sợ.

Xế chiều hôm nay, bọn họ nhất thời nhận được tin Thẩm Ngọc Trân trêu chọc đám Điền Hạo vì một cái điện thoại di động khiến cả nhà bọn họ gần như bị dọa són ra quần.

Đó chính là nhóm Thái tử Nam Lộc!
Sau lưng mỗi một thành viên đều có một thế lực tài phiệt kinh khủng.

Trêu chọc đám cậu chủ đó chính là tai hoạ ngập đầu với nhà họ Bạch.

Cho dù là ông cụ nhà họ Bạch hay là những người lớn khác trong nhà họ Bạch cũng đều không thể trơ mắt ngồi nhìn, mới vừa có ý định quật khởi Tập đoàn Bạch Kỳ mà lại bị phá tan trong chốc lát chỉ bởi vì sự ngu ngốc của Lâm Thiệu Huy.

Lúc này mọi người mới dẫn binh hỏi tội.

Mà cả nhà Bạch Tố Y nghe thấy ông cụ giận dữ mắng mỏ thì sắc mặt đều tái đi.

"Thiệu… Thiệu Huy, lấy lại được điện thoại di động chưa?" Thẩm Ngọc Trân vẫn lo lắng nhìn chằm chằm Lâm Thiệu Huy, hỏi.

Trong tất cả mọi người ở đây thì chỉ có Thẩm Ngọc Trân mới biết đến rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Bà ta tận mắt thấy nhóm mấy người Bloody Rosie, Từ Minh Long gọi Lâm Thiệu Huy là BOSS, cũng tận mắt thấy nhà họ Hổ, nhà họ Đao, thậm chí một vài người của Trương Quốc Hào đều coi Lâm Thiệu Huy như Thiên Lôi sai đâu đánh đó.

Chỉ có bà ta tự tin rằng Lâm Thiệu Huy không sợ nhóm Thái tử.

Mọi người nghe nói như thế lại nhìn về phía Lâm Thiệu Huy một lần nữa.

Ngay khi mọi người vừa nhìn qua thì Lâm Thiệu Huy gật đầu rồi lấy một cái điện thoại Nokia phiên bản cũ từ trong túi ra.

Xôn xao!
Mọi người hoàn toàn bùng nổ.

Ánh mắt đám ông cụ nhà họ Bạch, Bạch Long Hải và Bạch Chí Phàm nhìn về phía Lâm Thiệu Huy tràn đầy kinh sợ và thù hận:
"Lâm Thiệu Huy! Cậu điên rồi sao? Cậu...!cậu thật sự đã giành lại cái điện thoại quèn này từ trong tay nhóm Thái Tử đó sao?"
"Xong rồi! Chắc chắn lần này đã đắc tội thảm nhóm Thái Tử, đám phú nhị đại kia tuyệt đối sẽ không buông tha đâu."
"..."
Trong giọng nói của hầu hết những người lớn nhà họ Bạch đều tràn đầy vẻ sợ hãi.

Giống như tận thế đã đến!

Khiến cho sắc mặt mỗi một người lớn nhà họ Bạch đều trắng bệch như tờ giấy.

Không chỉ có bọn họ.

Ngay cả Bạch Tuấn Sơn và Bạch Tố Y cũng cảm thấy da đầu tê dại.

"Thiệu… Thiệu Huy! Rốt cuộc con đã làm cái gì? Sao nhóm Thái tử có thể cam tâm tình nguyện trả điện thoại di động lại cho con?" Ánh mắt Bạch Tuấn Sơn nhìn con rể mình vào giây phút này tràn đầy không thể tin.

Dù sao ông ta đã mới vừa nghe vợ mình nói nhóm Thái Tử đó phách lối và ngông cuồng thế nào.

Những phú nhị đại kia tuyệt đối sẽ không vô duyên vô cớ trả điện thoại di động lại, chắc chắn trong này có xảy ra vài chuyện bọn họ không dám tưởng tượng.

Chẳng qua một câu nói ngay sau đó của Lâm Thiệu Huy giống như sấm sét giữa trời quang khiến cho mọi người hoàn toàn bối rối.

"Con chỉ kêu bọn họ tự chặt chân của mình!".
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 405: Chương 405


Bảo họ tự chặt chân mình.

Câu nói đó của Lâm Thiệu Huy vang vọng cả căn phòng khiến tất cả tiếng động đều biến mất.

Vẻ căm phẫn, tức giận, thù ghét trên mặt đám người đang đứng xung quanh ông cụ nhà họ Bạch như cứng lại.

Những người có chức vụ cao trong nhà họ Bạch, cứ từng người từng người một nhìn chằm chằm vào Lâm Thiệu Huy bằng ánh mắt gắt gao, quai hàm thì như thể sắp rơi đầy xuống đất vì quá kinh ngạc.

Họ vừa nghe thấy cái gì thế này? Lâm Thiệu Huy vừa nói sẽ để cho đám con ông cháu cha đó đánh gãy...!đánh gãy chân á?
Ực!
Tiếng nuốt nước bọt ừng ực vang lên, Bạch Chí Phàm cũng xoa xoa hai lỗ tai của mình rồi nhìn chằm chằm Lâm Thiệu Huy như thể đang nhìn quỷ rồi hỏi:
"Lâm...!Lâm Thiệu Huy, mày vừa nói gì cơ? Mày...!mày nói là mày bảo ai đánh gãy chân cơ?"
Tất cả mọi người đều cảm thấy cực kỳ chấn động, họ không thể tin vào những gì mà mình vừa nghe.

Gần như tất cả bọn họ đều nhìn về phía Lâm Thiệu Huy với ánh mắt như thể đang nhìn một người điên.

Trong khi tất cả đang tỏ vẻ căng thẳng thì khóe miệng Lâm Thiệu Huy khẽ cong lên:

"Tôi nói là tôi đã đánh gãy chân của đám con ông cháu cha đó rồi! Điền Hạo, Thẩm Kiệt và tất cả đám người đó."
Ầm!
Sau khi xác nhận rõ ràng những gì mà Lâm Thiệu Huy vừa nói thì cả căn phòng như bùng nổ ngay lập tức.

Từ ông cụ nhà họ Bạch cho đến từng người, từng người có chức vụ cốt cán trong nhà họ Bạch đều cảm thấy da đầu mình như muốn nổ tung.

Trời ơi! Lâm Thiệu Huy đánh gãy chân đám người Điền Hạo á?
Nếu chuyện này...!nếu chuyện này là thật thì đúng là động trời rồi.

Chống lưng cho đám con ông cháu cha đó chính là nhà họ Điền, nhà họ Thẩm và nhiều dòng họ lớn khác ở Nam Lộc.

Bọn họ đều là những dòng họ có gia thế rất khủng khiếp, nếu chuyện này là thật thì chắc chắn họ sẽ nổi trận lôi đình mà giáng rất nhiều sấm sét xuống thành phố, khi ấy tất cả mọi người trong thành phố đều sẽ bị vạ lây.

Phù phù.

Một gã có chức vị khá cao trong nhà họ Bạch bị dọa sợ đến mức xụi lơ trên mặt đất, như thể ngày tận thế của nhà họ Bạch đang hiện lên trước mắt ông ta.

Ông ta than vãn rồi khóc rống lên:
"Vậy là xong đời rồi! Nhà họ Bạch chúng ta xong đời rồi! Tôi vừa mới kiếm được một ít tiền, Tập đoàn Bạch Kỳ nhà chúng ta vừa mới phất lên một chút thôi mà.

Giờ thì hay rồi, tất cả mọi thứ đều kết thúc rồi."
Hiển nhiên lời nói của gã này cũng chính là ý nghĩ của tất cả những người đang có mặt ở đó.

Tất cả đều kết thúc rồi.

Trong mắt mỗi thành viên nhà họ Bạch, Lâm Thiệu Huy đã gây ra tai họa vô cùng khôn lường cho bọn họ.

"Không! Không thể như thế được!" Bấy giờ, hai mắt ông cụ nhà họ Bạch cũng đã đỏ ửng lên.

Ông cụ nhìn về phía Lâm Thiệu Huy bằng ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống anh:
"Lâm Thiệu Huy, đây là chuyện tốt mà cậu gây ra, không liên quan gì đến nhà họ Bạch chúng tôi cả."

Nói xong, ông cụ nhà họ Bạch dời tầm mắt về phía Bạch Tố Y.

Ông cụ nhìn chằm chằm vào cô bằng ánh mắt gắt gao, vẻ mặt vô cùng nghiêm nghị rồi quát lên:
"Bạch Tố Y, ông muốn con ly hôn với Lâm Thiệu Huy.

Mau đuổi tên phế vật vô dụng đó ra khỏi nhà họ Bạch, cắt đứt quan hệ với cậu ta đi."
Ly hôn ư?
Câu nói này của ông cụ nhà họ Bạch nhắc nhở người nhà họ Bạch đang đứng quanh đó ngay lập tức.

Đúng thế, tai họa lần này là do Lâm Thiệu Huy gây ra, vậy thì tất nhiên là Lâm Thiệu Huy phải tự mình gánh chịu trận lôi đình của giới tài phiệt Nam Lộc rồi.

Nghĩ vậy nên đám người Bạch Long Hải và Bạch Chí Phàm lên tiếng khuyên nhủ Bạch Tố Y.

"Bạch Tố Y, ông nội con nói đúng đấy.

Cái cậu Lâm Thiệu Huy này chẳng khác nào một vệt sao chổi cả.

Cậu ta chọc giận giới tài phiệt Nam Lộc rồi, chỉ có đoạn tuyệt quan hệ với cậu ta thì nhà họ Bạch chúng ta mới có thể an toàn thôi con ơi."
"Bạch Tố Y, nghe lời ông nội đi.

Ngày mai...!À không, ngay bây giờ cô và Lâm Thiệu Huy mau kí vào đơn ly hôn rồi nhanh chóng đuổi cậu ta ra khỏi nhà họ Bạch đi."
"..."
Trong lời bàn tán của mọi người, Lâm Thiệu Huy đã bị gán cho cái mác "sao chổi" từ lúc nào không hay.

Hầu hết bọn họ đều muốn Bạch Tố Y cắt đứt quan hệ với Lâm Thiệu Huy.

Vừa nghe những lời nói đó, khuôn mặt xinh đẹp của Bạch Tố Y tái nhợt cả lại.

Cô chỉ cảm thấy trái tim mình đã bị những lời nói này cắt nát thành những mảnh vụn.

Ly hôn?
Lại là ly hôn!
Bạch Tố Y không thể hiểu tại sao trong mắt người thân, cuộc hôn nhân của cô lại chỉ như một trò trẻ con như thế.

Còn Lâm Thiệu Huy.

Bạch Tố Y nhìn về phía anh bằng ánh mắt tràn ngập sự thất vọng.

Cô không thể tưởng tượng nổi, tại sao Lâm Thiệu Huy bốc đồng đến mức hành xử l* m*ng để rồi gây ra rắc rối kinh hoàng cho chính anh và cho nhà họ Bạch như vậy..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 406: Chương 406


"Vợ à." Lâm Thiệu Huy nhìn Bạch Tố Y.

Anh không nên tiếng khuyên giải hay can ngăn điều gì mà chỉ chờ đợi Bạch Tố Y lựa chọn.

Nếu đúng là Bạch Tố Y sợ việc anh làm sẽ liên lụy đến bọn họ, liên lụy đến nhà họ Bạch và muốn ly hôn với anh thì anh cũng sẽ không luyến tiếc và cũng không còn gì để mắc nợ nữa.

Anh sẽ vung tay áo rời đi, từ nay về sau không còn bất kì quan hệ gì với Bạch Tố Y và nhà họ Bạch nữa.

Nhưng nếu Bạch Tố Y vẫn còn tình cảm với anh, chỉ cần cô vẫn còn tình cảm với anh thì dù phải chịu bao lời đàm tiếu và giễu cợt thì anh cũng sẽ im lặng bảo vệ cô mãi mãi.

Rì rầm rì rầm...!
Ánh mắt của từng người, từng người một di chuyển về phía Bạch Tố Y.

Tất cả mọi người đều chờ đợi sự lựa chọn của cô.

Tí tách.

Tí tách.

Từng giọt nước mắt rơi xuống từ khóe mắt xinh đẹp của Bạch Tố Y.

Cô nhìn Lâm Thiệu Huy, trong đáy mắt tràn ngập vẻ đau khổ và thất vọng:
"Lâm Thiệu Huy, anh...!anh làm em thất vọng quá!"
Hả?
Trong giọng nói của Bạch Tố Y tràn đầy vẻ bi thương và thất vọng.

Câu nói đó của cô khiến ông cụ nhà họ Bạch và đám người đứng xung quanh ông cụ cảm thấy vui sướng trong lòng.

Họ cho rằng Bạch Tố Y vô cùng thất vọng về Lâm Thiệu Huy nên cô đã đưa ra lựa chọn của mình.

Thế nhưng...!
"Lâm Thiệu Huy, đáng nhẽ anh không nên một mình đi tìm cái đám con ông cháu cha đó mới phải.

Nếu anh xảy ra chuyện thì sao? Nếu anh chết ở trong tay những kẻ đó thì em phải làm sao đây?".

ngôn tình tổng tài
"Anh đúng là đồ điên, đồ dối trá, đồ ngốc!"
Bạch Tố Y càng nói càng kích động, sau cùng, cả người cô như muốn sụp đổ rồi tan vỡ.

Cô tiến đến trước mặt Lâm Thiệu Huy, bàn tay trắng như tuyết của cô siết lại thành hình nắm đấm rồi nện từng đấm, từng đấm vào lồng ngực của Lâm Thiệu Huy.

Cô lo lắng.

Cô tức giận.

Tất cả mọi cảm xúc như đè nén vào từng dây thần kinh của Bạch Tố Y, khiến cô muốn sụp đổ.

Cuối cùng, cô nhào vào lồng ngực Lâm Thiệu Huy, ôm chặt lấy anh rồi nói trong giọng nghẹn ngào, bởi cô đã khóc không thành tiếng mất rồi:
"Đồ ngu ngốc, đồ ngu ngốc, đồ ngu ngốc nhà anh!"
"Anh có biết là anh làm em sợ muốn chết không? Em là vợ của anh mà sao anh không đưa em đi cùng.

Sao anh phải mạo hiểm một mình như vậy hả? Nếu anh chết thì em biết phải làm sao, em biết phải làm sao đây? Hu hu hu..."
Tiếng khóc của Bạch Tố Y nỉ non nghe mà xót xa lòng bởi trong đó chứa đựng sự uất hận vô bờ.

Nhưng khi nghe cô nói như thế thì cõi lòng của Lâm Thiệu Huy run lên kịch liệt.

Giờ anh mới biết, hóa ra cô thất vọng không phải vì anh đã gây ra tai họa cho nhà họ Bạch mà là vì cô sợ anh đi một mình sẽ gặp nguy hiểm.

Một chút ấm áp len lỏi, chảy vào trái tim Lâm Thiệu Huy.

Hơn nữa, sau khi cảm thấy phần áo trước ngực mình bị nước mắt của Bạch Tố Y thấm ướt thì anh càng đau lòng hơn.

Anh hung hăng ôm chặt Bạch Tố Y vào lòng, khóe miệng nở một nụ cười tươi tràn ngập vẻ thương yêu:
"Vợ à, anh sai rồi.

Sau này anh sẽ không để em lo lắng, sẽ không khiến em sợ hãi như thế nữa."
Lâm Thiệu Huy nói xong thì cúi đầu hôn thật sâu lên trán Bạch Tố Y.

Xôn xao ồn ào.

Cảnh tượng này làm nụ cười trên khuôn mặt của đám người nhà họ Bạch đông cứng lại.

Bấy giờ họ mới hiểu, hóa ra Bạch Tố Y cảm thấy thất vọng không phải vì những chuyện anh đã gây ra mà là bởi vì anh coi thường tính mạng của mình, khiến Bạch Tố Y lòng như lửa đốt, lo lắng không yên.

Chuyện này...!
"Bạch Tố Y, con bị cậu ta hạ bùa mê thuốc lú rồi đúng không? Người mà cậu ta chọc giận chính là những dòng họ tài phiệt ở Nam Lộc đấy."
"Ông hỏi con một lần cuối cùng, rốt cuộc thì con có ly hôn với cậu ta không?"
Lửa giận của ông cụ nhà họ Bạch cao đến ngất trời, ông cụ nhìn chằm chằm vào Bạch Tố Y rồi lớn tiếng hỏi.

Nghe ông nội nói như thế thì tiếng khóc thút thít của Bạch Tố Y từ từ ngừng lại.

Khuôn mặt xinh đẹp thấm đẫm nước mắt của cô từ từ ló ra khỏi lồng ngực của Lâm Thiệu Huy.

Cô ngước mắt lên rồi nhìn lướt qua ông cụ nhà họ Bạch và tất cả người nhà họ Bạch một vòng.

Trên khuôn mặt xinh đẹp của cô hiện lên vẻ kiên định không gì so sánh được:
"Lâm Thiệu Huy vì mẹ con nên mới tự mình dấn thân vào chỗ mạo hiểm.

Anh ấy là chồng con, trước kia là vậy, bây giờ là và vĩnh viễn cũng sẽ là như vậy.

Dù có chết con cũng không rời xa anh ấy đâu.".
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 407: Chương 407


Dù chết cũng không rời.

Sau khi nghe Bạch Tố Y nói ra những câu này, ông cụ nhà họ Bạch và tất cả những người có chức vụ cao trong nhà họ Bạch đều tái xanh mặt mày.

Họ không thể tưởng tượng nổi, Bạch Tố Y, cô gái mạnh mẽ đã đưa Tập đoàn Bạch Kỳ một bước bay thẳng lên trời cao, cô Chủ tịch thông minh xinh đẹp nhường ấy mà lại chết mê chết mệt cái tên Lâm Thiệu Huy bé nhỏ đến nhà họ Bạch ở rể đến mức như thế.

Chuyện này khiến bọn họ không thể nào tin được.

Nhưng họ tuyệt đối không cho phép cái tên sao chổi Lâm Thiệu Huy này tiếp tục ở lại nhà họ Bạch.

Nghĩ như vậy nên ông cụ nhà họ Bạch dời tầm mắt về phía Bạch Tuấn Sơn và Thẩm Ngọc Trân rồi nói:
"Thằng ba! Ngọc Trân! Hai đứa mày nhìn con bé Bạch Tố Y đi, sao nó lại hồ đồ như thế hả? Bây giờ Tập đoàn Bạch Kỳ nhà chúng ta đã một bước thẳng tiến lên trời, thành công trở thành tập đoàn cao cấp bậc nhất Nam Lộc, chẳng bao lâu nữa sẽ có thể sánh ngang với Tập đoàn Minh Long, trở thành một Tập đoàn vô cùng lớn mạnh.

Vậy mà lúc này chỉ vì chuyện tình cảm trai gái mà khiến nhà họ Bạch xảy ra chuyện tày trời như thế à?"
Trong lòng nói của ông cụ nhà họ Bạch tràn đầy dấu hiệu cảnh báo:
"Vợ chồng chúng mày nhanh chóng khuyên Bạch Tố Y, bảo nó ân đoạn nghĩa tuyệt với cái thằng Lâm Thiệu Huy phế vật vô dụng đó đi.

Chỉ cần con bé ly hôn với cậu ta thì tao cam đoan một điều rằng vị trí Chủ tịch của Tập đoàn Bạch Kỳ sẽ thuộc về con bé mãi mãi.

Thế nào hả?"
Chủ tịch cơ à?
Có thể thấy một cách rõ ràng rằng bây giờ ông cụ nhà họ Bạch đã sốt sắng đến mức nào rồi.

Thậm chí ông cụ còn lấy cái ghế Chủ tịch vĩnh viễn của Tập đoàn ra để hứa hẹn.

Chuyện chưa dừng lại ở đó mà ngay sau khi nói xong, ông cụ cũng đổi giọng mà nói một cách tàn nhẫn:
"Tất nhiên là nếu chúng mày vẫn ngoan cố ngu xuẩn như vậy thì nhà họ Bạch chỉ có thể tàn nhẫn mà trục xuất chúng mày ra khỏi dòng họ mà thôi.

Và dĩ nhiên là chúng mày sẽ không được nhận một xu nào cả!"
Ầm!
Một sự cám dỗ, một mối đe dọa.

Có thể thấy rõ ông cụ nhà họ Bạch đang ép bức Bạch Tố Y và người nhà của cô, ép họ phải đưa ra quyết định cuối cùng.

Nghe ông cụ nói như thế thì sắc mặt của Bạch Tuấn Sơn có hơi khó coi, nhưng ông ta không nói gì cả.

Còn bà Thẩm Ngọc Trân đứng bên cạnh thì bước ra bằng vẻ mặt cực kỳ kiên định rồi nói:
"Ba à, lần này Lâm Thiệu Huy xúc phạm đến đám con ông cháu cha đó là vì muốn trả thù giúp con.

Nên con thà rằng nhà chúng con bị trục xuất khỏi dòng họ chứ nhất quyết không đồng ý cho Tố Y ly hôn với Lâm Thiệu Huy đâu ạ."
Gì cơ?
Lời nói của Thẩm Ngọc Trân khiến sắc mặt của đám người ông cụ nhà họ Bạch trở nên âm trầm.

Nếu như Bạch Tố Y từ chối ly hôn với Lâm Thiệu Huy thì bọn họ còn có thể chấp nhận được.

Nhưng không phải Thẩm Ngọc Trân mới là người ghét cậu con rể đến nhà ở rể này nhất à?
Nhiều lần bà ta tỏ vẻ bất mãn và thất vọng với cậu con rể của mình đến cùng cực, thế mà sao bây giờ bà ta lại là người không đồng ý cho Bạch Tố Y và Lâm Thiệu Huy ly hôn cơ chứ?
Mà đặc biệt là trong tình cảnh Lâm Thiệu Huy đã xúc phạm đến đám con ông cháu cha kia nữa.

Chuyện không chỉ có thế mà sau khi Thẩm Ngọc Trân nói xong thì Bạch Tuấn Sơn cũng lên tiếng, khuôn mặt ông ta vô cùng nghiêm túc:
"Ba, con biết là ba và bọn họ đã có ý định trục xuất gia đình con ra khỏi nhà họ Bạch từ lâu rồi.

Nếu đã như vậy thì chúng con sẽ rời đi để mọi người đỡ phiền lòng!"
Xôn xao ồn ào...!
Vậy là họ đã lựa chọn.

Ông cụ nhà họ Bạch và đám người đứng xung quanh ông cụ đều vô cùng kinh sợ, sự kinh sợ này chồng chất đan xen vào sự kinh sợ khác.

Dù có nằm mơ thì họ cũng không thể hiểu là cái tên phế vật vô dụng như Lâm Thiệu Huy thì có điểm gì tốt mà khiến cho Bạch Tố Y và người nhà cô bằng lòng buông bỏ toàn bộ địa vị và tiền bạc để cùng anh rời khỏi nhà họ Bạch.

"Được lắm, người một nhà chúng mày thì giỏi rồi." Ông cụ nhà họ Bạch đã tức giận đến mức bật cười.

Ông cụ không thể tưởng tượng nổi là gia đình nhà Bạch Tuấn Sơn lại ngu đến như vậy, buông bỏ một tương lai tươi đẹp để gắn bó với cái tên Lâm Thiệu Huy phế vật vô dụng đó.

Muốn cùng nhau đi vào cõi chết à?
Nghĩ vậy nên ông cụ nhà họ Bạch nhìn chằm chằm vào gia đình nhà Bạch Tuấn Sơn một cách gắt gao rồi tức giận quát ầm lên:
"Nếu đã như vậy thì bây giờ tao sẽ thông báo đến tất cả mọi nơi, Bạch Tố Y bị cách chức Chủ tịch và Bạch Tuấn Sơn bị đuổi ra khỏi Hội đồng quản trị của Tập đoàn Bạch Kỳ! Từ nay về sau, nhà chúng mày không còn bất cứ quan hệ gì với nhà họ Bạch này nữa!"
Ầm!
Ông cụ nhà họ Bạch vừa nói xong thì sắc mặt của gia đình nhà Bạch Tuấn Sơn đều trắng bệch ra ngay lập tức.

Bị đuổi khỏi dòng họ, cắt đứt quan hệ.

Bất kể là Bạch Tuấn Sơn hay Thẩm Ngọc Trân, và cả Bạch Tố Y nữa, tất cả bọn họ đều siết chặt tay thành hình nắm đấm bởi họ không thể tưởng tượng nổi rằng ông cụ sẽ cương quyết như vậy.

Cách chức rồi đuổi họ khỏi Tập đoàn thì không nói làm gì nhưng thậm chí ông cụ còn cắt đứt quan hệ với họ nữa.

Nghĩ tới đây mà khóe miệng Bạch Tuấn Sơn nhếch lên một nụ cười chua chát và xót xa.

Cả nhà họ đã vì Bạch Kỳ mà bỏ ra nhiều công sức như vậy nhưng rốt cuộc cũng không tránh được kết cục bi thảm.

Nhưng trong lúc tâm trạng của Bạch Tố Y và người nhà cô đang cực kỳ sa sút thì Lâm Phạm lại khẽ mỉm cười:
"Nếu đã như vậy thì tôi cũng sẽ thông báo đến tất cả mọi nơi một chuyện."
Gì cơ?
Từng ánh mắt đồng loạt nhìn về phía Lâm Thiệu Huy, trong đó ngập tràn vẻ khó hiểu.

Tất cả các lãnh đạo cấp cao của Tập đoàn Bạch Kỳ đều đã bị đuổi khỏi nhà họ Bạch rồi, vậy một kẻ đến ở rể như Lâm Thiệu Huy có thể thông báo chuyện gì đây?
Nhưng câu nói sau đó của Lâm Thiệu Huy khiến tất cả mọi người đều trợn mắt há hốc mồm, không nói thành câu:
"Bắt đầu từ hôm nay, tôi sẽ thông báo đến tất cả mọi nơi rằng một Tập đoàn Bạch Lạc sẽ được thành lập!".
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 408: Chương 408


Gì cơ?
Lúc Lâm Thiệu Huy nói xong câu này thì tất cả những người trong Tập đoàn Bạch Kỳ đều lộ ra vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên.

Hiển nhiên là bọn họ không thể ngờ được Lâm Thiệu Huy lại muốn thành lập một Tập đoàn Bạch Lạc mới.

Chuyện này đúng là một trò đùa mà.

Ầm!
Sau thời khắc yên lặng ngắt ngủi thì đám người nhà họ Bạch thi nhau cười ầm lên:
"Ha ha ha...!một Tập đoàn Bạch Lạc á? Thằng này bị lừa đá vào đầu à? Cả gia đình nhà chúng mày mà đòi thành lập được một Tập đoàn Bạch Lạc á? Đùa cái gì mà vui thế?"
"Hừ! Thuốc tái sinh nằm trong tay bọn tôi, Tập đoàn Minh Long, nhà họ Phí ở Hải Dương,...!tất cả bọn họ đều đang chờ để được hợp tác với Bạch Kỳ.

Lâm Thiệu Huy, cậu lấy cái gì để thành lập lại một Tập đoàn Bạch Lạc khác đây hả?"
"Đúng là ngu xuẩn! Mày xúc phạm đến đám con ông cháu cha ở Nam Lộc thì điều đầu tiên mày nên làm là bảo vệ cái mạng chó của mày chứ không phải ở đấy ba hoa khoác lác đâu."
"..."

Chỉ trong khoảng thời gian ngắn, bất kể là bác cả Bạch Long Hải hay là Bạch Chí Phàm đều châm biếm và tỏ vẻ khinh bỉ Lâm Thiệu Huy tới cùng cực.

Tất cả nguồn tài nguyên, toàn bộ dự án hợp tác đều nằm trong tay nhà họ Bạch.

Thậm chí chẳng bao lâu nữa mà nhà họ Bạch bọn họ sẽ phát triển Bạch Kỳ trở thành một Tập đoàn vô cùng lớn mạnh, có thể sánh ngang tầm với Tập đoàn Minh Long.

Nhưng còn Lâm Thiệu Huy thì sao?
Ngoài một gia đình thì bọn họ tiền chẳng có, thế lực cũng không, lại còn xúc phạm đến đám con ông cháu cha ở Nam Lộc.

Thế mà còn đòi thành lập một Tập đoàn Bạch Lạc mới?
Đúng là mơ mộng viển vông!
Không chỉ có đám người nhà họ Bạch mà thậm chí cả đám người Bạch Tuấn Sơn cũng tỏ vẻ kinh ngạc sau khi nghe Lâm Thiệu Huy nói như thế.

"Thiệu Huy, con..."
"Lâm Thiệu Huy, anh điên rồi à?"
Bạch Tuấn Sơn và Bạch Tố Y đều bày ra vẻ mặt không thể tin được.

Nhưng chỉ có Thẩm Ngọc Trân là không phản ứng như thế, thay vào đó bà ta nhìn cậu con rể bằng ánh mắt tràn đầy vẻ phức tạp.

Bởi bà ta đã tận mắt nhìn thấy cảnh tượng đám người Từ Minh Long, Trương Quốc Hào và cả Bloody Rosie lần lượt cúi đầu chào Lâm Thiệu Huy bằng vẻ tôn kính.

Nghĩ vậy nên ánh mắt mà Thẩm Ngọc Trân nhìn Lâm Thiệu Huy hiện lên một chút vui vẻ:
"Thiệu Huy, người khác có thể không hiểu cậu nhưng tôi thì khác, tôi sẽ ra sức giúp đỡ cậu."
Gì cơ?
Sau khi nghe Thẩm Ngọc Trân nói rằng bà ta sẽ ủng hộ Lâm Thiệu Huy thì tất cả mọi người xung quanh lại được dịp xôn xao.

Điên rồi! Ngay cả những thành viên trong nhà họ Bạch đều cho rằng Lâm Thiệu Huy và Thẩm Ngọc Trân điên rồi.

Sao bà ta có thể tin tưởng một kẻ phế vật vô dụng như thế được chứ?
Mà cậu ta thì lấy tư cách gì để thành lập một Tập đoàn Bạch Lạc mới hả?
Đúng là nằm mơ, đúng là hoang tưởng!
Mà ngay lúc những người có chức vụ cao trong nhà họ Bạch đang định tiếp tục mở miệng giễu cợt Lâm Thiệu Huy và Thẩm Ngọc Trân thì...!
Két!
Két!
Từng tiếng phanh xe dồn dập vọng từ ngoài cửa vào, sau đó tất cả mọi người đều hướng tầm mắt về phía cửa chính.

Ngay lập tức họ nhìn thấy rất nhiều con xe sang trọng dừng lại trong sân nhà họ Bạch.

Rolls Royce Phantom.

Bugatti Veyron.

Lamborghini.

Và rất nhiều loại xe sang trọng khác.

Những chiếc xe sang trọng như vậy cứ không ngừng tăng lên, gần như chỉ trong nháy mắt mà chúng đã lấp đầy khoảng sân nhà họ Bạch như thể ở đây đang diễn ra triển lãm ô tô vậy.

Mà điều khiến người nhà họ Bạch càng hoảng sợ hơn chính là biển số của những chiếc xe này đều thuộc về Thành phố Nam Lộc.

Xôn xao ồn ào...!
"Biển số xe ở Thành phố Nam Lộc à? Chẳng lẽ là đám con ông cháu cha đó đến đây trả thù?"
"Chắc chắn là như vậy rồi, chỉ có giới tài phiệt chống lưng cho đám con ông cháu cha kia mới có tư cách sở hữu những chiếc xe sang trọng như thế thôi."
"Vậy là xong đời rồi.

Lâm Thiệu Huy và Thẩm Ngọc Trân nực cười thật đấy, vừa mới nói muốn thành lập một Tập đoàn Bạch Lạc mới mà chỉ tích tắc sau đã đi đời nhà ma.

Ha ha ha..."
"..."
Sau khi xác định xem những chiếc xe sang trọng này đến từ đâu thì gần như tất cả người nhà họ Bạch đều nhìn về phía Lâm Thiệu Huy bằng ánh mắt tràn ngập sự châm chọc, chế giễu và nghiền ngẫm.

Dưới ánh mắt ngạc nhiên của mọi người thì một trong số những chiếc xe sang đó mở cửa, sau đó một người đàn ông trung tuổi trong bộ vest và đi giày da dìu một cậu thanh niên đi tập tễnh bước xuống từ chiếc xe hơi sang trọng..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 409: Chương 409


"Đó là Điền Hạo đấy! Là người cầm đầu đám con ông cháu cha ở Nam Lộc đấy! Trời ơi, thế mà...!anh ta gãy chân thật rồi."
"Còn nữa, còn nữa.

Cái người trung niên đang đỡ Điền Hạo kia kìa, đấy là Điền Trường Phát, người đứng đầu nhà họ Điền ở Nam Lộc."
"Cả Lê Kiệt nữa, chân ông ta cũng gãy mất rồi.

Lẽ nào, đấy cũng do Lâm Thiệu Huy gây ra sao?"
"..."
Một đám thanh niên người nào cũng đi khập khiễng, bước thấp bước cao, đi một bước thôi là ai cũng đau đến độ phải dừng lại hít sâu.

Người nhà họ Bạch đều giật nảy.

Năm người!
Mười người!
Hai mươi!
Mẹ kiếp...!

Tất cả những người bước xuống từ chiếc xe sang trọng đó đều là thanh niên, người nào cũng gãy chân.

Đám người nhà họ Bạch sợ sởn da gà.

Bọn họ không kìm được mà cùng nhớ tới lời Lâm Thiệu Huy từng nói.

Chẳng qua là tôi để cho đám chúng nó tự đập gãy chân mình thôi ý mà!
Đồ điên!
Quả thực, đối với đám người nhà họ Bạch, Lâm Thiệu Huy đúng là một tên điên.

Thế mà anh lại dám đánh gãy chân toàn bộ hội con ông cháu cha.

Họa lớn giáng xuống đầu rồi!
Nghĩ thế, ông cụ nhà họ Bạch quay đầu nhìn đám người nhà Bạch Tuấn Sơn với vẻ thương hại.

Ông cụ khẽ hừm hè một tiếng, hỏi:
"Thằng ba, anh thấy chưa? Quả báo của cả nhà các anh tới rồi đấy."
Nói xong thì ông cụ nhà họ Bạch cũng không muốn nhìn đám người nhà Bạch Tuấn Sơn lâu hơn nên nhanh chóng dẫn theo người nhà Bạch Long Hải, vội vội vàng vàng đi về phía nhóm người Điền Trường Phát để đón.

"Ngài Trường Phát, ngưỡng mộ đã lâu, ngưỡng mộ đã lâu! Tôi là Bạch Duy Hùng của nhà họ Bạch."
Cứ như là ảo thuật, trên mặt ông cụ nhà họ Bạch xuất hiện một nụ cười tươi roi rói lấy lòng đối phương.

Sau đó ông cụ nói với vẻ căng thẳng:
"Tôi vừa mới biết là con rể của thằng ba vô dụng nhà chúng tôi chẳng may đắc tội với mấy cậu đây của nhà các ngài.

Nên là tôi đến đây xin được tỏ rỏ lập trường của nhà họ Bạch chúng tôi với các ngài cũng như các cậu đây."
Nói xong thì ông cụ chỉ về phía đám người nhà Bạch Tuấn Sơn, vẻ mặt nghiêm túc:
"Từ nay trở đi, Bạch Tuấn Sơn, Thẩm Ngọc Trân, Bạch Tố Y đã bị nhà họ Bạch chúng tôi xóa tên khỏi gia tộc, đoạn tuyệt quan hệ, tới chết cũng không còn quan hệ gì với nhau.

Do đó, nếu các vị định đến để trả thù vậy thì mong là các vị sẽ không vạ lây sang nhà họ Bạch chúng tôi."
Sao cơ?.

ngôn tình sủng
Ông cụ nhà họ Bạch đoạn tuyết quan hệ với người nhà Bạch Tố Y rồi?
Đám người Điền Trường Phát đang định chào ông cụ nhà họ Bạch nghe xong thì khựng hết lại.

Bọn họ nhìn quanh, người nhà họ Bạch đang cười trên nỗi đau của người khác, bên kia thì bố con Bạch Tố Y với Bạch Tuấn Sơn thì như kiểu sắp sửa đối diện với kẻ địch.

Ngay lập tức, bọn họ đã hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Nhất thời, đám người Điền Trường Phát đều lộ ra vẻ mặt ba chấm.

"Được thôi.

Nếu đã vậy thì tôi đồng ý với ông, việc lần này không liên quan gì đến nhà họ Bạch cả."
Điền Trường Phát nhìn ông cụ nhà họ Bạch như nhìn một đứa ngu, ánh mắt đầy ẩn ý.

Sau đó, ông ta cũng không buồn nói thêm câu nào rồi kêu đám nhà giàu phía sau đi về phía nhà họ Bạch.

Xong rồi.

Đám người nhà họ Bạch vốn chẳng để ý đến thái độ của Điền Trường Phát.

Thứ duy nhất bọn họ để ý là câu Điền Trường Phát bảo là việc này không liên quan gì đến nhà họ Bạch bọn họ.

Thoáng chốc, bất kể là ông cụ nhà họ Bạch hay là đám người Bạch Long Hải đều thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó cả đám bọn họ cùng nhìn về phía người nhà Bạch Tố Y, người ra vẻ thương hại, kẻ lại nhìn châm chọc.

"Ha ha ha...!Đúng là quả báo mà! Vừa mới to mồm bảo thành lập công ty Bạch Lạc, thoáng chốc đã gặp họa rơi xuống đầu rồi."
"Xì! Công ty Bạch Lạc mới ý hả? Lâm Thiệu Huy, thằng đấy xứng chắc?"
"..."
Những câu nói châm chọc của người nhà họ Bạch vang lên không ngớt.

Có điều bọn họ lại chẳng hề nhận ra, sau khi nghe thấy ba chữ "Bạch Lạc", vẻ mặt đám người Điền Trường Phát như kiểu vừa mới bừng tỉnh, thấy được một cơ hội tuyệt hảo nào đó, ông nào ông nấy hai mắt cũng phát sáng, phấn khởi không thôi..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 410: Chương 410


Cộp cộp cộp!
Cho dù là Bạch Tuấn Sơn hay là Bạch Tố Y nhìn thấy một đám ông chủ lớn Nam Lộc đang đến gần và mỗi một cậu chủ được từng vệ sĩ dìu đi trong đau đớn thì sắc mặt đều trở nên trắng bệch.

Xong rồi!
Miệng hai ba con trở nên đắng chát.

Bọn họ không nghĩ tới chuyện mất mặt lại tới nhanh như vậy.

Lâm Thiệu Huy mới vừa khoác lác nói muốn thành lập công ty Bạch Lạc mới thì đảo mắt cả nhà bọn họ đã gặp phải tai hoạ ngập đầu.

Hơn nữa nhìn những ông chủ lớn đó đang đi đến càng lúc càng gần.

Tí tách!
Tí tách!
Mồ hôi hột chi chít chảy từ trán bố con Bạch Tuấn Sơn xuống.

Thậm chí ngay cả trái tim Thẩm Ngọc Trân cũng bị nhấc lên tới cổ họng.

Bà ta biết mối quan hệ của Lâm Thiệu Huy và đám Từ Minh Long.

Nhưng trước mắt, những người này chính là ông chủ lớn ở Nam Lộc, Từ Minh Long hoàn toàn không thể so được.

Hơn nữa, Lâm Thiệu Huy còn chặt đứt chân nhóm Thái Tử đó thì tuyệt đối sẽ trở thành kẻ thù không đội trời chung với họ rồi.

"Xin hỏi ai là bà Thẩm Ngọc Trân?"
Đang lúc cả nhà cực kỳ căng thẳng thì lời của Điền Trường Phát vang lên.

Nghe nói như thế, thân thể Thẩm Ngọc Trân khẽ run lên, rồi sau đó kích động đứng dậy chặn trước mặt Lâm Thiệu Huy, nói:
"Tôi chính là Thẩm Ngọc Trân!"
"Chuyện này là do tôi gây ra, không liên quan gì đến con rể tôi.

Nếu như các người muốn báo thù thì coi như tôi...!tặng cái mạng già này cho các người."
Mạng già?
Hiển nhiên Thẩm Ngọc Trân đã quyết định cho dù bỏ mạng cũng phải bảo vệ Lâm Thiệu Huy và Bạch Tố Y.

Nhưng bà ta không biết.

Sau khi nghe nói như thế.

Phịch!
Phịch!
Đám Điền Hạo chỉ cảm thấy mình gần như bị dọa tiểu ra quần, cho nên mỗi người đều sợ đến mức ngã quỵ xuống đất.

Bà ta chít chít méo méo cái gì?
Bà ta chính là mẹ vợ của KING toàn cầu, thậm chí có thể là mẹ vợ của Tổng giám đốc Tập đoàn Toàn Cầu!
Mạng già của bà ta?
Cho dù diệt hết tất cả tài phiệt Nam Lộc cũng không ai dám lấy!

Nghĩ tới đây, dưới ánh mắt khó có thể tin của mọi người, tất cả các thành viên của nhóm Thái Tử như Điền Hạo và Lê Kiệt đều rối rít quỳ xuống đất không ngừng dập đầu với Thẩm Ngọc Trân.

"Bà Ngọc Trân, là Điền Hạo tôi có mắt không tròng nên lúc trước đã đắc tội bà, xin bà tha thứ!"
"Đúng rồi, lúc trước tôi đánh bà nên tội đáng chết vạn lần, bây giờ tôi tự tát mình để xin lỗi bà!"
Điền Hạo sợ hãi nói rồi lập tức vung tay lên tát vào má mình hai cái thật mạnh.

Chát chát!
Từng cái tát vang dội ở khắp sân.

Hơn nữa, Điền Hạo gần như dùng hết sức cho mỗi một cái bạt tai.

Trong nháy mắt khuôn mặt anh ta bầm tím, máu tươi nhỏ xuống, trầy da sứt thịt.

Mông lung...!
Cho dù cả nhà Thẩm Ngọc Trân hay là nhóm ông cụ nhà họ Bạch nhìn thấy cảnh tượng một đám cậu chủ gãy chân quỳ rậm rạp đầy đất và Điền Hạo không ngừng tự tát mình với vẻ mặt hoảng sợ thì cũng đều trợn tròn mắt.

Sao...!sao lại như thế này?
Không phải là đến báo thù sao?
Sao lại quỳ xuống?
Con mẹ nó đã xảy ra chuyện gì vậy?
Khó tin.

Giây phút này mỗi người giống như đang nằm mơ.

Nhưng không chỉ có chuyện này.

Trong lúc mọi người đang nhìn ngẩn người thì nhóm tài phiệt đứng đầu Nam Lộc là Điền Trường Phát và Lê Phong đều cúi người thật thấp lễ phép chào Thẩm Ngọc Trân, rồi sau đó nhún nhường nói:
"Bà Ngọc Trân, là do tôi không biết dạy con nên mới đắc tội bà, bây giờ mỗi đứa bọn chúng đều đã bị gãy một chân, mong rằng bà rộng lượng tha thứ cho bọn chúng!"
"Mặt khác, mỗi một nhà chúng tôi cũng chuẩn bị chút tiền bồi thường nho nhỏ coi như là đền bù cho bà."
Nói xong, mọi người đều nhìn nhau với ánh mắt hoảng sợ.

Nhóm Điền Trường Phát móc từ trong ngực ra một tờ chi phiếu rồi đưa cho Thẩm Ngọc Trân.

Hết tấm này đến tấm khác.

Nhất là mấy người nhà họ Bạch vừa nhìn thấy mấy con số không liên tiếp trên tờ chi phiếu kia thì thiếu chút nữa con ngươi cũng rớt ra ngoài.

"Cái này, chục, trăm, ngàn, chục ngàn, trăm ngàn, tỷ, chục tỷ....!ahhh, trăm tỷ!".
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 411: Chương 411


Ba trăm tỷ!
Sau khi một tên lanh mắt người nhà họ Bạch nhìn thấy rõ ràng tờ chi phiếu mà Điền Trường Phát đưa cho Thẩm Ngọc Trân, hai mắt anh ta cũng suýt nữa rơi ra:
"Trời...!trời ơi! Đó là tờ séc ba trăm tỷ, sao có thể như vậy?"
Cái gì?
Nghe thấy lời nói của người này, đám người bên cạnh ông cụ nhà họ Bạch sợ hãi đến mức toàn thân run rẩy.

Tờ chi phiếu ba trăm tỷ?
Đây đúng là một con số khổng lồ, cho dù là đối với người nhà họ Bạch, đó cũng đã là một khoản tiền lớn.

Còn bây giờ, Điền Trường Phát lại đang đưa tiền bồi thường cho Thẩm Ngọc Trân?
Đây đúng là chuyện khiến người ta không thể nào tin nổi vào mắt mình.

Nhất là khi hai mắt ông cụ nhà họ Bạch lướt về phía những khách hàng quen thuộc của tập đoàn đang khom người cúi chào Thẩm Ngọc Trân, nhìn đám người kia từng người một cung kính dâng tấm séc, ông cụ nhà họ Bạch nhất thời cảm thấy hô hấp của mình cũng trở nên dồn dập, giống như bệnh tim sắp tái phát, làm cho ông ta phải choáng váng.

Không chỉ là ông ta!
Đám người Bạch Long Hải, Bạch Chí Phàm đứng bên cạnh cũng cứng đờ người ra.

"Trời ạ, chỉ một tờ séc của tộc trưởng Điền Trường Phát đã có giá lên đến cả trăm tỷ.

Đằng này bao nhiêu các gia đình tài phiệt, bao nhiêu là séc, giá trị chẳng phải lên đến cả nghìn, chục nghìn tỷ sao?"
Ôi!
Mấy chục nghìn tỷ!
Nghĩ đến con số khổng lồ này, tất cả mọi người nhà họ Bạch đều cảm thấy da đầu mình như tê dại đi.

"Tại sao lại có thể như vậy? Lâm Thiệu Huy rõ ràng cắt đứt cái chân của đám người Điền Hạo, Điền Trường Phát này đang làm cái trò điên khùng gì mà lại vẫn đưa tiền cho Thẩm Ngọc Trân?"
Ánh mắt Bạch Chí Phàm đang âm thầm điên loạn, giống như đang nhìn thấy quỷ vậy, khó mà tin vào ánh mắt chính mình.

Chỉ là không chỉ có bọn họ.

Thẩm Ngọc Trân, Bạch Tố Y, Bạch Tuấn Sơn, cũng cảm thấy vô cùng rối bời.

Chuyện này là thế nào đây?
Ba người nhà họ đã sớm chuẩn bị tinh thần đối diện với thảm họa ập đến, nhưng nằm mơ cũng không thể nào nghĩ đến việc mọi chuyện lại chuyển biến hoàn toàn ngược lại.

Người nhà mình không những không bị trả thù, ngược lại đối phương còn nói lời xin lỗi, tặng tấm chi phiếu, điều này làm cho bọn họ có cảm giác như mình đang mơ vậy.

"Mẹ! Đây là những người của tộc trưởng Điền Trường Phát tặng cho mẹ, mẹ hãy nhận lấy đi."
Chỉ có Lâm Thiệu Huy đứng bên cạnh cười híp mắt nói.

Vừa nghe nói như vậy, đám người của Điền Trường Phát cũng lập tức kích động.

Lâm Thiệu Huy đồng ý để cho Thẩm Ngọc Trân nhận lấy tấm séc, cũng đồng nghĩa với việc tha thứ cho bọn họ, nhận lấy sự nịnh bợ của đám người này, chuyện này sao có thể làm cho bọn họ không vui cho được.

Điền Trường Phát chờ từng người một sau đó mới vội vàng nhét tấm séc trên tay mình vào trong tay Thẩm Ngọc Trân:
"Bà Ngọc Trân, đây chỉ là chút thành ý nhỏ, mong bà hãy nhận cho."
"Bà Ngọc Trân, tôi thay thằng nhãi ranh nhận tội với bà, thật sự vô cùng xin lỗi."
"..."
Càng làm cho người khác phải kinh ngạc đó chính là những bô lão tại thành phố Nam Lộc này, chẳng những nhẹ nhàng đặt từng tấm séc vào trong tay Thẩm Ngọc Trân, thậm chí người nào người nấy đều vô cùng kích động phấn khởi.

Giống như họ đang cảm thấy đưa tiền cho Thẩm Ngọc Trân chính là vinh hạnh của mình vậy.

Đám người nhà ông cụ nhà họ Bạch nhìn thấy cảnh tượng này, càng làm cho tam quan của họ như nát vụn.

"Ba! Em dâu có phải là có bối cảnh gì mà chúng ta không biết hay không? Nếu không, đám người Điền Trường Phát sao có thể nịnh hót bà ta như vậy?" Trong mắt của Bạch Long Hải hiện lên vẻ hoảng hốt không ngờ.

Đâu chỉ có ông ta!
Đám người còn lại của nhà họ Bạch, người nào người nấy đều lo sợ đến vô cùng.

Quả thực là đáng sợ!

Tộc trưởng của đám tài phiệt Nam Lộc vô cùng nhiệt tình lấy lòng Thẩm Ngọc Trân làm cho bọn họ vô cùng bất an.

"Không...!Không thể nào! Em dâu con chẳng qua chỉ là một đứa con gái không được yêu thích của nhà họ Thẩm mà thôi.

Chắc chắn đằng sau không còn chuyện đáng sợ nào khác." Ông cụ nhà họ Bạch nói xong, ánh mắt của ông ta không tự chủ được nhìn về phía Lâm Thiệu Huy, chân mày lập tức cũng nhíu lại thành nếp:
"Còn nữa, không biết vì sao tôi lại cảm thấy đám người Điền Trường Phát sở dĩ lấy lòng Thẩm Ngọc Trân, là bởi vì...!Lâm Thiệu Huy!"
Cái gì?
Nghe nói như vậy, cả đám người Bạch Long Hải, Bạch Chí Phàm đều cảm thấy kinh ngạc.

Bởi vì Lâm Thiệu Huy?
Chuyện này sao có thể?
Lâm Thiệu Huy chỉ là một con rể nhỏ bé, không có máu mỏ, không có chống lưng, huống hồ cậu ta còn chặt đứt đường làm ăn của bao người, riêng chuyện này đã là mối thù chết cũng không rửa sạch, vì sao mấy ông lớn này vẫn phải đến lấy lòng?
Chuyện này chắc chắn là không thể nào..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 412: Chương 412


"Có thể là do cảm giác của tôi không đúng."
Ngay cả ông cụ nhà họ Bạch cũng tràn ngập vẻ khó tin lắc đầu.

Nhưng đúng vào lúc này, họ tiếp tục nghe thấy đám người Điền Trường Phát nói:
"Bà Ngọc Trân, vừa rồi khi chúng tôi mới bước vào, nghe thấy mấy người đang bàn về thành lập Tập đoàn Bạch Lạc mới? Nếu như có thể, tôi hy vọng sau này tất cả những hợp tác của nhà họ Điền chúng tôi ở thành phố này đều sẽ giao cho Tập đoàn Bạch Lạc mới của mọi người làm."
Cái gì?.

truyen bjyx
Chỉ một câu này cũng làm cho đám người nhà ông cụ nhà họ Bạch mặt mũi trắng bệch.

Dù sao bọn họ cũng biết công việc kinh doanh của tập đoàn nhà họ Điền ở thành phố này cũng có giá trị ròng lên đến vài trăm tỉ, đây quả là một miếng mồi béo bở.

Hơn nữa trước đó Điền Trường Phát còn đã tìm Bạch Tố Y để chuẩn bị đưa công việc này cho Tập đoàn Bạch Kỳ.

Mà bây giờ!
Nghĩ tới đây, ông cụ nhà họ Bạch lập tức nóng giận, ông ta lảo đảo vội vàng chạy lên trước, nói về phía Điền Trường Phát:
"Tộc trưởng Điền...!Trường Phát, ông không thể làm như vậy được, khoảng thời gian trước đây, không phải là ông đã có ý nói với Bạch Tố Y và Tập đoàn Bạch Kỳ để bày tỏ thành ý muốn hợp tác sao? Sao giờ nói đổi là có thể đổi ngay được? Hơn nữa, tập đoàn Bạch Lạc mới này của họ, đến cả công ty còn chưa ghi danh, sao có thể tín nhiệm được?"
Thật khó tin!
Ông cụ nhà họ Bạch cũng không thể ngờ được, chỉ có mỗi cái danh là “Tập đoàn Bạch Lạc” đã làm cho một nhân vật như Điền Trường Phát chuẩn bị giao cả sản nghiệp cho nhà của Thẩm Ngọc Trân.

Điều này thật sự giống như một trò đùa.

Đứng sau lưng của ông cụ, đám người Bạch Long Hải cũng vội vàng nói:
"Tộc trưởng Trường Phát, Tập đoàn Bạch Kỳ chúng tôi mới là doanh nghiệp lớn tại thành phố Nam Giang! Tập đoàn Bạch Lạc mới của bọn họ cũng chỉ là một cái thùng rỗng mà thôi.

Các người đừng để bị lừa!"
"Đúng vậy, hai nhà chúng ta đã đạt được những thỏa thuận hợp tác, không thể nói đổi là đổi ngay được!"
"..."
Mỗi một nòng cốt nhà họ Bạch hoàn toàn đã mất kiên nhẫn rồi.

Dù sao chuyện này cũng đã vi phạm vào lợi ích của mỗi người bọn họ.

Chẳng qua là khi nhìn dáng vẻ những người này, Điền Trường Phát vừa tức giận lại vừa buồn cười.

Ông ta đã từng gặp những kẻ ngu ngốc, nhưng chưa từng thấy đám người ngu ngốc nào lại đẩy thần tài của mình đi như vậy cả.

Đơn hàng lên đến ba trăm tỉ?

Có lẽ bọn họ mãi mãi cũng không biết, trong mắt Lâm Thiệu Huy, đơn hàng ba trăm tỷ cũng chỉ như là cọng lông hồng mà thôi.

Nghĩ tới đây, Điền Trường Phát cười lạnh:
"Hừ! Chẳng lẽ mấy người quên rồi sao? Trước kia, tập đoàn chúng tôi vốn dĩ tìm đến mấy người để hợp tác, chỉ là vì nể nang mặt mũi của tổng giám đốc Bạch Tố Y!"
"Nếu không, nhà họ Bạch nhỏ bé của mấy người có tư cách gì mà bàn chuyện hợp tác với tôi chứ? Mấy người xứng đáng sao?"
Cái gì?
Câu nói này như một tiếng nổ lớn, làm cho người nhà ông cụ nhà họ Bạch hoàn toàn cứng đờ.

Nể mặt Bạch Tố Y?
Bọn họ vốn cho rằng sở dĩ Bạch Tố Y nhận được đơn hàng của nhà họ Điền ở Nam Lộc, nhà họ Lê, tập đoàn Hồng Phong, tập đoàn Hải Dương nhà họ Tề, hoàn toàn là nhờ vào danh tiếng của Tập đoàn Bạch Kỳ.

Nhưng có nằm mơ cũng không thể tưởng tượng được, bọn họ chỉ là nể nang mặt mũi của Bạch Tố Y.

Có điều, một Bạch Tố Y nhỏ bé, sao có thể làm kinh động đến nhiều bô lão đến bàn chuyện hợp tác như vậy?
Đây đúng là chuyện khó lòng tưởng tượng nổi.

Không chỉ làm đông đảo người nhà họ Bạch không thể tin, đến cả Bạch Tố Y cũng thấy bối rối.

Cô nằm mơ cũng không ngờ rằng mặt mũi của mình có thể to lớn như vậy.

Nhưng đây cũng chỉ là vừa mới bắt đầu.

Rất nhiều người nhà họ Bạch mặt mũi đã xám xịt như tro.

Chủ nhà họ Lê- Lê Phong tiến lên trước một bước, hướng về phía Thẩm Ngọc Trân nói:
"Nhà họ Lê chúng tôi cũng quyết định giống vậy, giao công việc kinh doanh ở thành phố Nam Giang của mình cho tập đoàn Bạch Lạc mới!"
"Nhà họ Lý chúng tôi cũng vậy!"
"Nhà họ Chu chúng tôi cũng vậy!"
...!
Từng người của các dòng tộc tài phiệt ở Nam Lộc lần lượt đứng dậy, dâng hết các đơn đặt hàng giá trên đến cho tập đoàn Bạch Lạc mới..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 413: Chương 413


Một đơn đặt hàng!
Năm đơn đặt hàng!
Mười đơn đặt hàng!

Dưới ánh nhìn trợn mắt há mồm của toàn bộ người nhà họ Bạch, nhóm ông lớn ở Nam Lộc hứa hẹn giao tất cả sản nghiệp của gia tộc mình cho tập đoàn Bạch Lạc mới thành lập xử lý.

Chỉ trong vòng vài phút ngắn ngủi, Bạch Lạc- một cái tên đầy mới mẻ thế mà lại có thể thu hoạch được các đơn đặt hàng có giá trị khổng lồ lên đến hơn ba ngàn tỷ.

Năng lực hút tiền cực mạnh này làm cho bất kỳ thành viên nào của nhà họ Bạch đều cảm thấy kinh ngạc đến tê dại.

Địch mạnh!
Giờ phút này, tất cả người nhà họ Bạch đã coi Bạch Tố Y và Bạch Lạc mới là một kẻ địch đáng sợ trước nay chưa từng có.

Giây phút này, người kinh ngạc nhất lại chính là Thẩm Ngọc Trân.

Trong tay bà ta nhét đầy chi phiếu.

Mà đặc biệt, trên mỗi một tờ chi phiếu đều ghi liên tiếp một hàng số không, càng làm cho bà ta choáng váng hơn.

Càng đừng nói là còn có nhóm tài phiệt Nam Lộc hứa hẹn sẽ ký các đơn hàng có giá trị lớn.

Đây chính là trên trời rơi xuống cái bánh có nhân trong truyền thuyết.

Nghĩ đến đây, ánh mắt Thẩm Ngọc Trân không khỏi đảo tròn, nhìn về phía Lâm Thiệu Huy.

Sự bất ngờ, rối rắm, không thể tin được giờ đây đang hiện rõ trong mắt bà ta.

Chỉ có bà ta biết được, toàn bộ những chuyện này có lẽ là vì Lâm Thiệu Huy.

Nếu không phải vì lần ma xui quỷ khiến kia.

Có lẽ, người mẹ vợ như bà ta vĩnh viễn sẽ không biết được người con rể ngày ngày bị bà ta trào phúng, đả kích là phế vật thế mà lại che giấu một bí mật to lớn và đáng sợ đến thế.

Chỉ là, khi Thẩm Ngọc Trân nhớ đến lần ma xui quỷ khiến ấy, bà ta thấy hơi sửng sốt, rồi sau đó nghi ngờ hỏi Lâm Thiệu Huy:
“Thiệu Huy, chiều nay người tên là Rowling kia gọi điện cho con có nói là Phương Y Thần sẽ gặp nguy hiểm, có phải là sự thật hay không?”
Thẩm Ngọc Trân nhớ lại.

Vào buổi chiều, có một người phụ nữ tên là Rowling gọi điện thoại cảnh báo cho Lâm Thiệu Huy, Phương Y Thần sẽ gặp nguy hiểm.

Chuyện này, ban đầu trong mắt bà ta chỉ là một chuyện đùa.

Nhưng bây giờ bà ta lại mơ hồ cảm thất chuyện này không đơn giản như tưởng tượng của bà ta.

Nói cách khác, Phương Y Thần – người được gọi là tiểu thiên hậu của Châu Á có lẽ sẽ gặp nguy hiểm thật.

Chỉ là sau khi nghe Thẩm Ngọc Trân nói.

Cho dù là Bạch Tố Y, Bạch Tuấn Sơn đứng bên cạnh, hay là ông cụ nhà họ Bạch và người nhà họ Bạch, tất cả đều ngẩn người.

“Mẹ! Mẹ nói bậy gì đó? Lâm Thiệu Huy không quen Phương Y Thần, sao anh ấy lại có thể biết là Phương Y Thần có gặp nguy hiểm gì hay không?”
Bạch Tố Y cau mày trả lời mẹ mình.

Cô không biết vì sao mà chiều nay sau khi mẹ về nhà, cô phát hiện mẹ của mình có gì đó kỳ lạ.

Còn Bạch Tuấn Sơn đứng bên cạnh lại cười nói với Thẩm Ngọc Trân:
“Vợ à, bà hồ đồ à? Không phải chiều nay đã nói rồi sao? Cuộc điện thoại kia là cuộc điện thoại của kẻ lừa đảo!”
Điện thoại của kẻ lừa đảo!
Nghe thấy lời nói của hai cha con, khóe môi Thẩm Ngọc Trân cong lên.

Bây giờ có đánh chết bà ta, bà ta cũng không tin thằng nhóc Lâm Thiệu Huy kia ba hoa lừa gạt nữa.

Cái gì mà điện thoại di động quảng cáo gì đó chứ!
Rõ ràng là thằng nhóc này có rất nhiều chuyện lén lừa gạt cả nhà bà ta.

Nhìn vẻ mặt Thẩm Ngọc Trân, Lâm Thiệu Huy không khỏi cười khổ một tiếng, rồi nhún vai nói:
“Mẹ! Mẹ cứ yên tâm đi, có con ở đây, cho dù Phương Y Thần có thật sự gặp phải nguy hiểm cũng sẽ không tổn thương đến cọng lông cọng tóc nào.”
Cái gì?
Lời nói của Lâm Thiệu Huy lọt vào tai đám người nhà họ Bạch và đám người ông cụ nhà họ Bạch, khiến cho bọn họ ngẩn người thêm lần nữa.

Thẩm Ngọc Trân nói hươu nói vượn không tính.

Có điều bọn họ không ngờ được thế mà Lâm Thiệu Huy thật sự nương cơ hội này để ba hoa khoác lác.

“Ha ha ha… Cái tên phế vật này thật sự coi mình trâu bò lắm.

Cậu ta quen biết Phương Y Thần được sao?”
“Đúng vậy, lại còn có anh ta ở đây, Phương Y Thần sẽ không gặp nguy hiểm, không tổn thương cọng lông sợi tóc nào, đúng là khoác lác không chuẩn bị trước mà!”
“…”
Bạch Long Hải hay chỉ cần những người mang họ Bạch, ánh mắt nhìn về phía Lâm Thiệu Huy đều giống như là đang nhìn một tên ngốc.

Chỉ là, bọn họ vừa mới cười cợt nhả đã lại kinh ngạc thêm lần nữa.

Cho dù là Điền Trường Phát, hay là các ông lớn khác, không ngờ tất cả đều gật đầu với Thẩm Ngọc Trân, nghiêm trang an ủi bà ta:
“Bà Ngọc Trân, bà yên tâm đi! Cậu Thiệu Huy nhất định sẽ làm được!”
“Không sai! Có cậu Thiệu Huy ở đây thì không có gì mà không làm được.”
“…”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 414: Chương 414


Đám người phía ông cụ nhà họ Bạch ngẩn ra.

Bạch Tố Y và Bạch Tuấn Sơn cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Tự tin thái quá rồi! Trong mắt họ, đám người Điền Trường Phát có vẻ đều rất tự tin giống như Lâm Thiệu Huy, hoàn toàn ủng hộ những lời lẽ khoác lác của cậu ta, điều này khiến họ cảm thấy choáng toàn tập!.

"Đi thôi!" Ông cụ nhà họ Bạch nói xong nhìn Lâm Thiệu Huy một cái, rồi phất phất tay ra hiệu cho người nhà họ Bạch tản ra.

Ngay lập tức, những người vừa cười nhạo Lâm Thiệu Huy ban nãy bỗng im bặt.

Rất nhanh sau đó, ông cụ nhà họ Bạch cùng với Bạch Tuấn Sơn, Bạch Chí Phàm lên một chiếc Sedan, Bạch Chí Phàm không nhịn được chửi thề: "Thật đáng chết! Không ngờ nhà chú ba lại ăn may như vậy.

Không những không bị đám tài phiệt Nam Lộc báo thù mà còn vớ được món hời lớn như vậy?"
Bạch Chí Phàm tức đến mức nghiến răng nghiến lợi.

Cứ nghĩ đến việc Lâm Thiệu Huy là lồng ngực anh ta lại phập phồng như muốn nổ tung.

Vậy nhưng trong xe lại yên tĩnh khiến Bạch Chí Phàm hơi sửng sốt.

Anh ta chợt nhận ra từ lúc lên xe đến giờ, ba và cả ông nội đều im lặng, đột nhiên anh ta cảm thấy bầu không khí trong xe vừa áp lực vừa ngột ngạt.

Anh ta nhíu mày nghi hoặc, quay sang hỏi ông cụ nhà họ Bạch: "Ông nội! Mọi người sao vậy?"
Bạch Chí Phàm nhìn sắc mặt của ông cụ nhà họ Bạch rồi lại nhìn sang Bạch Long Hải, anh ta bỗng thấy chột dạ, linh cảm không hay.

Ông cụ nhà họ Bạch không trả lời Bạch Chí Phàm mà quay sang nói với Bạch Long Hải một câu đầy ẩn ý: "Chắc hẳn con cũng cảm nhận được rồi đúng không?"

Cảm nhận ư? Cảm nhận cái gì? Bạch Chí Phàm nghe xong như chợt hoài nghi điều gì đó, quay đầu nhìn Bạch Long Hải thấy ông ta gật nhẹ đầu rồi ông ta nói: "Ba! Sự việc lần này có gì đó không đúng, con cảm thấy Lâm Thiệu Huy có vấn đề?"
Gì cơ? Bạch Chí Phàm không nghĩ ra lại có chuyện gì liên quan đến Lâm Thiệu Huy nữa? Chỉ là không đợi anh ta hỏi thì ông cụ nhà họ Bạch liền thở dài một hơi, giọng hơi run run nói: "Đúng vậy! Chuyện này từ đầu đến cuối đều có điểm kì quái."
"Nhóm Thái Tử vì sao phải cướp chiếc điện thoại cùi bắp dành cho người cao tuổi đó? Vì sao Lâm Thiệu Huy lại dám làm nhóm người Thái Tử gãy chân, vậy mà những kẻ tài phiệt này lại cà nhắc cà nhắc mang tiền đến tạ tội?"
"Vì sao khi Lâm Thiệu Huy nói Phương Y Thần vẫn ổn, đám người Điền Trường Phát liền hùa theo, nói tin tưởng anh ta?" Một câu lại một câu, Bạch Chí Phàm nghe xong cảm thấy như có từng đợt sét đánh ngang tai.

Đúng vậy! Trước kia Bạch Chí Phàm đối với Lâm Thiệu Huy chỉ có oán hận, nào có nghĩ gì khác về anh ta? Giờ phút này nghe thấy ông nội và ba nhắc nhở, Bạch Chí Phàm liền cảm thấy lạnh sống lưng.

"Chẳng lẽ Lâm Thiệu Huy còn có thân phận kinh thiên động địa nào khác? Nếu không thì sao anh ta có thể khiến cho đám tài phiệt Nam Lộc cúi đầu nghe theo?" Bạch Chí Phàm khó tin mà thốt ra.

Ông cụ nhà họ Bạch cũng cảm thấy khó tin, rõ ràng Lâm Thiệu Huy đã ở nhà họ Bạch ba năm trời, bị coi như phế vật, người như thế sao lại có thể che giấu thân phận động trời nào chứ?" Điều này thật khiến người ta khó tin!
"Điều tra!"
Ông cụ nhà họ Bạch nói, đôi mắt lóe lên rồi nói tiếp: "Chí Phàm! Từ mai trở đi, cháu cho vệ sĩ lắp camera gần nhà chú ba rồi theo dõi cậu ta 24/24 cho ông!"
"Vâng ạ." Bạch Chí Phàm nghiêm nghị đáp.

Chỉ là bọn họ không ngờ rằng, phen này họ giống như một bầy kiến gặp phải tuyệt thế cuồng long, chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, thật đáng thương!.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 415: Chương 415


Bóng đêm dần bao phủ.

Toàn thành phố Nam Giang như rơi vào miệng một con quái vật khổng lồ.

Cảnh tượng vắng lặng tưởng chừng yên bình nhưng lại ẩn chứa một loại áp lực vô hình.

Không ai cảm nhận được điều này!
Một chiếc Rolls-Royce Phantom phiên bản giới hạn đỗ ở cổng sân bay thành phố Nam Giang.

Bên cạnh là một người đàn ông trẻ và tám vệ sĩ áo đen đứng đó như chờ đợi điều gì.

"Phó quản gia! Anh nói xem có phải cậu chủ làm lớn chuyện lên không? Bên cạnh Phương Y Thần chỉ có hai vệ sĩ là Hổ Huyết và Hắc Sinh, có cần tám người chúng tôi thừa người g**t ch*t Phương Y Thần rồi mà đúng không?" Một tên vệ sĩ nói với người quản gia trẻ tuổi bên cạnh.

“Hổ Huyết và Hắc Sinh xuất thân từ xã hội đen còn chúng tôi là lính đánh thuê quốc tế.

Một đấu một có thể chúng tôi yếu thế nhưng nếu đánh hội đồng thì bọn họ ắt sẽ thua thôi.”
Gã quản gia trẻ tuổi tên Phó Bình Minh, mặt anh ta nhợt nhạt, tướng mắt tam giác, ánh mắt lạnh như băng.

Nghe tên vệ sĩ nói xong anh ta nhè nhẹ lắc đầu, cười nhạt đáp: "Phương Nhất Phong, các cậu quá khinh địch rồi, các cậu nghĩ gia tộc họ Phương lại chỉ để hai vệ sĩ bên cạnh Phương Y Thần thôi ư?"
"Tôi nói cho các cậu nghe vậy.

Nhà họ Phương đấu đá nội bộ, tình thế căng thẳng đến đỉnh điểm rồi.

Lão già khăng khăng muốn giao nhà họ Phương cho Phương Y Thần, sao họ có thể sơ suất được?"
Dứt lời, anh ta nhếch miệng, vẻ mặt hung ác nói tiếp: "Lão già kia đã mời mười võ sư mạnh nhất tỉnh Nam Lộc đến bảo vệ Phương Y Thần rồi.

Không những vậy, lão còn gọi đám vệ sĩ Trương Tiết đến.

Cậu nghĩ chỉ dựa vào tám người các cậu mà thắng ư?"
"Sao cơ? Mười võ sĩ mạnh nhất Nam Lộc?"
Đám vệ sĩ nghe xong lập tức cảm thấy nghiêm trọng, vẻ mặt trùng xuống!
Bọn họ tuy là lính đánh thuê nhưng cũng không dám coi thường anh hùng trên thiên hạ như võ sư Nam Lộc.

Trong đó, họ kiêng kị nhất là đệ nhất võ sư Khổng Sanh.

Nghe nói người này được một vị tông sư huyền bí chỉ điểm, thực lực đột nhiên tăng mạnh, lấy một địch chín, liên tiếp giành chiến thắng, trở thành đệ nhất võ sư Nam Lộc.

Họ đương nhiên không thể coi thường.

Hơn nữa, ngoài mười võ sư còn có đội vệ sĩ của Trương Tiết - những kẻ quanh năm chém giết.

Trên mặt Phương Nhất Phong hiện lên vẻ không cam lòng, anh ta nói: "Chúng tôi không không đủ khả năng thì cậu chủ còn có thể tìm ai nữa?
Đối phó với mười võ sư đệ nhất Nam Lộc e là chỉ có nhân vật cấp tông sư mới thắng được.

Mà tông sư vùng này đều là những kẻ kiêu ngạo đâu dễ mời."
Đám vệ sĩ vẻ mặt đầy ngờ vực.

Phó Bình Minh đang đăm chiêu đột nhiên lên tiếng: "Lần này người cậu chủ mời đến chính là Huyết Lang - sát thủ đứng thứ mười Đông Á.”
Nghe đến cái tên Huyết Lang, nhóm vệ sĩ giật mình kinh ngạc.

Đây không phải cái tên xa lạ gì với bọn họ.

Huyết Lang là người An Nam, từ nhỏ đã theo một vị đại tông sư lẫy lừng tu luyện, lớn lên ra nước ngoài nhận nhiệm vụ ám sát.

Người này tuổi hơn hai mươi, đến nay đã nhận không dưới năm mươi nhiệm vụ án sát, chưa một lần thất bại! Từ đó có tên trong bảng xếp hạng sát thủ Đông Á, đứng vị trí thứ mười..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 416: Chương 416


Đáng sợ hơn chính là…
Mỗi một sát thủ phía trên bảng Top mười sát thủ Đông Á đều là...!nhân vật cấp Tông Sư!
"Trời ạ, xem ra lần này cậu chủ thật sự lỗ vốn rồi.

Lại mời cả Huyết Lang tới! Nhưng không biết thực lực Huyết Lang đó có đáng sợ như lời đồn không?"
"Không sai! Chỉ hơn hai mươi tuổi đã đạt tới cảnh giới Tông Sư, nói thật là tôi cũng hoàn toàn không tin."
"Hừ! Chờ Huyết Lang đến thì chúng ta thử một cái sẽ biết.".

Truyện Truyện Teen
"..."
Giờ phút này nhóm tám vệ sĩ đều đang bàn tán ầm ĩ.

Bọn họ sợ hãi uy danh của Huyết Lang nhưng lại nghi ngờ thực lực của Huyết Lang.

Dù sao đối phương cũng còn quá trẻ!
Hơn nữa, chuyện anh ta từng trải qua hoàn toàn có thể nói là Truyền Kỳ khiến cho người ta không thể không nghi ngờ tính thật giả.

Nhưng mà.

Lúc mọi người đang bàn tán.

Bất chợt một cơn gió lạnh thổi lướt qua sân bay, sau đó mọi người chỉ cảm thấy cảm thấy hoa mắt, nhất thời một thanh niên cầm túi da rắn im hơi lặng tiếng xuất hiện trước mặt mọi người.

"Các anh đang bàn về tôi sao?"
Hả?
Nhóm tám vệ sĩ vừa nghe thấy lời đó thì sắc mặt đều thay đổi, từng người rối rít dời mắt nhìn qua.

Mọi người tức khắc nhìn thấy người đứng ở trước mặt bọn họ là một thanh niên mặc áo T-shirt.

Chỉ chừng hai mươi tuổi, tóc dài rũ xuống trước trán hầu như che mất một con mắt của anh ta.

Khóe miệng của anh ta vẫn luôn nở nụ cười như có như không làm cho người ta có cảm giác anh ta ngại ngùng và ngây ngô.

Không chỉ như thế!
Cách ăn mặc của người này có thể nói là giản dị.

Một đôi giày vải trông có vẻ chưa tới ba trăm ngàn, một cái quần jean đã bị giặt đến trắng bệch phối hợp với áo T-shirt như hàng vỉa hè cùng với túi da rắn đeo trên vai, nhìn thế nào cũng giống như một thanh niên nhà quê mới lên thành phố làm việc.

"Cậu...!cậu là Huyết Lang?"
Sau khi nhìn thấy thanh niên thì ngay cả quản gia Phó Bình Minh cũng hơi sững sờ và hầu như không dám tin vào hai mắt của mình.

Anh ta chỉ từng nghe nói con người Huyết Lang lòng dạ độc ác cùng cực.

Hễ hành động thì cho dù có là người già tám chục tuổi cho tới trẻ con còn gào khóc đòi sữa cũng không một ai có thể sống sót.

Ở trong lòng anh ta đây tuyệt đối là một hung thần ác sát.

Nhưng quản gia Phó Bình Minh nghĩ thế nào cũng không ra, lại nhìn cách ăn mặc như một nông dân mới vào thành phố làm công của Huyết Lang.

"Không sai! Tôi chính là Huyết Lang!"
Thiếu niên khẽ mỉm cười rồi lấy một hộp kẹo bi từ trong túi tiền ra, sau đó đổ chừng tám chín viên ra cho một hớp vào miệng rồi cười híp mắt nói.

Không thể không nói, nụ cười của Huyết Lang cực kỳ hàm hậu và hiền hòa.

Thoạt nhìn tràn đầy hơi thở thuần phác, nếu chỉ nhìn cách ăn mặc và nụ cười của anh ta thì chắc chắn sẽ cho đây tuyệt đối là giai cấp nông dân.

Một đám người bên cạnh nhìn dáng vẻ của Huyết Lang thì đều tỏ vẻ thất vọng.

"Không sai! Vừa rồi đúng là chúng tôi có bàn về cậu vì tên tuổi của cậu quá lớn, nhưng..."
Nói xong, tám vệ sĩ quan sát cách ăn mặc của Huyết Lang từ trên xuống dưới rồi đều nở nụ cười:
"Chẳng qua là nhìn giống như tên nhà quê mới vừa lên thành phố! Tôi sợ tiền của cậu chủ chúng tôi sẽ mất trắng thôi."
"Ha ha ha...!không sai! Cậu nhóc, cậu chắc chắn mình không phải là hàng giả chứ? Tôi nói cho cậu biết, người cần đối phó lần này chính là mười thầy võ thuật lớn ở Nam Lộc đấy."
"..."
Tám vệ sĩ không ngừng mở miệng giễu cợt thiếu niên Huyết Lang.

Ngay cả quản gia Phó Bình Minh cũng thầm chấp nhận lời nói của đám người, thậm chí giờ phút này ông ta còn nghi ngờ người trước mắt là hàng giả..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 417: Chương 417


Cách ăn mặc bần như thế.

Khuôn mặt ngây ngô như thế.

Nhìn thế nào cũng không thể liên tưởng người trước mắt và một sát thủ cấp bậc Tông Sư hung ác hiển hách như Huyết Lang lại với nhau được.

Hửm?
Chỉ là nhóm người đó vừa nói xong, nụ cười hàm hậu trên mặt thiếu niên Huyết Lang hơi cứng lại, hai mắt anh ta dần dần híp lại rồi sau đó khóe miệng nở nụ cười âm u lạnh lẽo:
“Tôi có thể biết vì sao các anh cười nhạo tôi không?”
Cười nhạo?
Còn muốn biết?
Ha ha ha...!
Sự khinh thường và châm chọc trong lòng đám người kia càng nhiều hơn, ở trong mắt bọn họ, người trước mắt này càng lúc càng giống đồ nhà quê mới lên thành phố.

Lập tức!
Đám người lại mở miệng châm chọc lần nữa.

Nhưng bọn họ còn chưa nói ra, chỉ thấy bên trong đôi mắt của thiếu niên Huyết Lang thoáng hiện tia sáng màu đỏ tươi, rồi sau đó miệng khép mở nhẹ nhàng phun ra phía trước.

Phụt phụt phụt!
Từng viên kẹo nháy mắt bay từ trong miệng anh ta ra.

Vút!
Vút!
Vút!

Mỗi một viên kẹo đều bay nhanh ra như tia chớp, thậm chí còn làm không khí phát ra tiếng nổ.

Sau đó xuyên qua đầu một đám người trước ánh mắt khó có thể tin của quản gia Phó Bình Minh.

Phụt phụt phụt!
Máu tươi màu đỏ tươi nháy mắt phun từ trong đầu nhóm tám tên vệ sĩ ra.

Thân thể mỗi người run lên, sự châm chọc và cười nhạo trên mặt bọn họ hoàn toàn đọng lại.

Tí tách!
Tí tách!
Từng giọt máu màu đỏ tươi lộ ra trên trán tám người, trong ánh mắt mỗi người đều là vẻ không hiểu.

Dường như chưa thấy rõ xảy ra chuyện gì thì cả đám đã ngã ầm ầm xuống đất.

Phịch phịch!
Phịch phịch!
Khi tám cái xác ngã mạnh xuống đất thì máu màu đỏ tươi chảy xuôi từ trong mỗi lỗ trên trán tám người xuống, quản gia Phó Bình Minh bên cạnh gần như bị dọa đến tè ra quần.

“Phương...!Phương Nhất Phong! Phương Nhị! Các cậu...”
Quản gia Phó Bình Minh vươn một ngón tay ra run rẩy đặt ở trước mũi nhóm người.

Lại phát hiện tám vệ sĩ này đã không còn hơi thở.

Đã chết...!

Tám viên kẹo cao su lấy tám mạng người.

Quản gia Phó Bình Minh rùng mình, anh ta chỉ cảm thấy một dòng khí lạnh vọt từ dưới bàn chân lên.

Giờ phút này ánh mắt anh ta nhìn thiếu niên Huyết Lang trước mặt lại giống như đang nhìn một ma quỷ:
“Cậu...!cậu đã giết bọn họ?”
Thân thể Phó Bình Minh cũng đang run rẩy.

Anh ta nhìn thấy rõ ràng thứ g**t ch*t nhóm tám vệ sĩ chính là từng viên giống như viên kẹo.

Kẹo giết người.

Cái này hầu như chẳng khác gì hái lá đánh người, tuyệt đối là thủ đoạn của cấp bậc Tông Sư.

Mà giờ phút này.

Thiếu niên Huyết Lang hoàn toàn không nhận ra mình đã g**t ch*t tám người mà lại nở nụ cười thuần phác như chỉ giẫm chết tám con kiến, nhún vai nói:
“Tôi không quá thích người khác chế nhạo tôi.”
“Hình như người từng chế nhạo tôi đều...!đã chết.”
Ầm!
Lời nói bình tĩnh mà lại lạnh nhạt lại chứa máu tanh khó có thể tưởng tượng khiến da đầu quản gia Phó Bình Minh nổ tung.

Người này thật hung tàn.

Chỉ mới nói vài câu chế nhạo và thậm chí chẳng thèm khiêu khích hoặc là chào hỏi mà đã ra tay g**t ch*t luôn tám người.

Kiểu hung tàn và máu tanh này làm quản gia Phó Bình Minh hoảng sợ cực độ.

“Huyết...!cậu Huyết Lang, vô cùng xin lỗi, tôi...!vừa rồi tôi không cố ý nghi ngờ cậu!”
Mồ hôi lạnh trên trán quản gia Phó Bình Minh không ngừng chảy xuống.

Anh ta sợ!
Giờ phút này anh ta không hề có can đảm nhìn Huyết Lang dù chỉ một cái..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 418: Chương 418


"Thôi đi! Cậu xử lý tám cái xác này nhanh đi!"
Huyết Lang nhàn nhạt nói xong, chậm rãi đi thẳng đến chiếc Rolls Royce.

Nhìn thấy cảnh này, quản gia Phó Bình Minh vội vàng tiến lên mở cửa.

Cho đến khi Huyết Lang ngồi lên xe, quản gia Phó Bình Minh mới thương cảm nhìn thoáng qua tám thi thể nằm trên mặt đất, gọi điện thoại phái người đi xử lý xong xuôi rồi lên xe.

Khi Phó Bình Minh vừa lên xe, Huyết Lang ngồi ở hàng sau ung dung chậm rãi hỏi: "Lần này, đối thủ là ai?"
Lời nói của Huyết Lang không có vẻ gì là để tâm tới.

Dường như không phải anh ta đang hỏi về đối thủ của mình, mà là đang hỏi tên của vong hồn tiếp theo sẽ chết trong tay anh ta vậy, không hơn.

Quản gia Phó Bình Minh kinh hãi liếc nhìn Huyết Lang từ kính chiếu hậu, rồi thận trọng nói: "Cậu Huyết Lang, mục tiêu vụ ám sát này của chúng ta là cô chủ lớn nhà họ Phương - Phương Y Thần.

Về người bảo vệ cô ta, ngoài hai gã xuất thân từ bộ đội đặc chủng đã nghỉ hưu là Huyết Nhận và Lang Nha, còn có mười võ sư hàng đầu nước của tỉnh Nam Lộc và các vệ sĩ do nhà họ Phương phái tới."
Mười võ sư hàng đầu?
Nghe được điều này, đôi mắt của Huyết Lang đột nhiên sáng lên, như thể một thợ săn đã tìm thấy con mồi của mình, đầy vui mừng: "Tôi nghe nói trong mười võ sư hàng đầu có một lão già tên là Khổng Sanh.

Nghe nói lão già kia đã được một cao thủ bí ẩn chỉ dạy nên thực lực của lão đã tiến bộ nhảy vọt.

Chậc chậc chậc, có lẽ tôi có thể hỏi tung tích của vị cao thủ đó từ miệng của lão già này.

Cao thủ bậc thầy, giết được thì mới thú vị."
Chà!
Nghe đến đây, quản gia Phó Bình Minh cảm thấy sởn cả da đầu.

Anh ta không thể tưởng tượng được làm thế nào mà Huyết Lang trông còn trẻ đến thế lại điên cuồng như vậy.

Như thể trong mắt anh ta, mười võ sư hàng đầu chỉ là gà nhà chó kiểng, có thể bị tiêu diệt chỉ trong chốc lát.

Còn điều khiến anh ta thực sự quan tâm chính là vị cao thủ bí ẩn nào đó đang náu mình trong thành phố Nam Giang kia kìa.

“Cậu chủ Huyết Lang, bây giờ chúng ta đi đâu?” Lúc này, quản gia Phó Bình Minh mới cẩn thận hỏi.

"Đi giết người!"
Huyết Lang chậm rãi nói, sau đó đưa mắt nhìn cảnh đêm của thành phố Nam Giang đang lướt qua cửa sổ không ngừng rồi không còn nói thêm điều gì nữa.

Vù!
Ngay lập tức, quản gia Phó Bình Minh lái chiếc Rolls Royce chạy như bay về phía khách sạn quốc tế Hilton, nơi Phương Y Thần đang ở.


Cùng lúc đó, sợ rằng đám người Phương Y Thần, Hổ Huyết, Hắc Sinh có nằm mơ cũng không ngờ rằng, một mối nguy khủng khiếp đang âm thầm đến gần họ.

Lúc này khách sạn Hilton đã bị nhà họ Phương bao hết.

Sảnh khách sạn gần như chật kín các thành viên của đội vệ sĩ nhà họ Phương.

Ở trong hành lang, Hổ Huyết và Hắc Sinh nhàm chán ngồi trò chuyện với nhau.

"Shit! Không ngờ ông chủ lại bày binh bố trận lớn như vậy.

Không chỉ cử đội vệ sĩ nhà họ Phương của chúng ta đến, mà ngay cả mười võ sư hàng đầu của Nam Lộc cũng được mời." Hồ Huyết không khỏi lắc đầu, hiển nhiên là không hài lòng với việc ông chủ không tin tưởng mình.

Nghe vậy, Hắc Sinh ngồi bên cạnh cau mày, nghiêm nghị nói: "Không thể trách ông chủ.

Dù sao thì người thừa kế của nhà họ Phương ở thành phố này quá quan trọng.

Đặc biệt là bây giờ ông chủ đang lâm bệnh hấp hối, mấy cô cậu chủ còn lại đều chuẩn bị ra tay.

Ông chủ đương nhiên là sợ cô chủ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn."
Nói xong, những lời của Lâm Thiệu Huy vang lên trong tâm trí Hắc Sinh: "Mà này, Hổ Huyết! Mày nói xem tên Lâm Thiệu Huy kia có thật sự biết được tin tức gì hay không? Nếu không sao lại đột nhiên nhắc nhở cô chủ chúng ta là có người muốn gây bất lợi cho cô ấy."
Lâm Thiệu Huy?
Hổ Huyết sửng sốt một lúc, rồi mỉa mai nói: "Hắc Sinh, mày có bị ngu không vậy? Lâm Thiệu Huy kia tuy có chút bản lĩnh, nhưng cũng chỉ là một con mèo ba chân mà thôi.

Đối phó với mấy vị công tử bột kia thì có lẽ là dư xăng nhưng muốn so sánh với người quanh năm bên bờ sống chết như chúng ta thì anh ta không đủ tư cách.".
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 419: Chương 419


Rõ ràng Hổ Huyết vẫn canh cánh trong lòng về những gì mà Phương Y Thần nói, anh ta vẫn cứ nghĩ nếu đấu với Lâm Thiệu Huy thì chỉ cần không quá ba chiêu.

Nghe vậy, Hắc Sinh cũng bất giác gật đầu.

Nhưng đúng lúc này!
Bên ngoài khách sạn lại vang lên một trận hỗn loạn khiến Hắc Sinh và Hổ Huyết lập tức nhíu mày.

“Sao thế? Xảy ra chuyện gì vậy?”
Hai người vệ sĩ lập tức đứng dậy hỏi những người bảo vệ ở bên ngoài.

Mà họ vừa dứt lời đã tức khắc nhìn thấy vài tên trong đội bảo vệ kéo hai người đàn ông vào.

“Báo cáo, chúng tôi bắt được hai tên săn ảnh trong bụi cỏ ngoài cửa.”
Paparazzi ư?
Nghe vậy, Hắc Sinh và Hổ Huyết lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Dù sao Phương Y Thần cũng là Tiểu Thiên Hậu của Châu Á, nơi cô ta ở không thiếu nhất là đám săn ảnh này.

Cho dù mấy tay săn ảnh bình thường này gần như bị họ trục xuất hoàn toàn, nhưng vẫn có người không cam tâm mà đến chụp trộm ảnh.

“Thôi bỏ đi! Thả họ ra đi.”

Hổ Huyết không hề để tâm mà xua xua tay.

Chỉ là lúc mấy tên bảo vệ vừa bỏ tay ra, một tay săn ảnh tầm tuổi trung niên đã nhanh nhảu chạy đến chỗ Hổ Huyết và Hoắc Sinh hỏi: “Xin hỏi, người chở cô Phương Y Thần trên chiếc Santana rách nát tối qua có phải là chàng con rể phế vật Lâm Thiệu Huy của nhà họ Bạch không?”
Cái gì cơ?
Một câu của tay săn ảnh này đã khiến mặt Hổ Huyết và Hắc Sinh hơi biến sắc.

Hai người họ cũng không ngờ tay săn ảnh này lại để lộ thân phận của Lâm Thiệu Huy chỉ trong một câu.

Bọn họ lập tức trầm mặt xuống, hỏi: “Ông đang nói năng linh tinh cái gì đấy?”
“Hai vị đừng căng thẳng, tôi chỉ nghe ngóng một chút thôi.” Tay săn ảnh này bị hai người kia dọa sợ giật nảy mình, vội vàng xua tay giải thích.

Nhưng Hắc Sinh và Hổ Huyết hoàn toàn không nghe ông ta nói.

Hai mắt họ không tự chủ được mà nhìn vào chiếc máy ảnh trên tay gã, sau đó hỏi: “Có phải ông đã chụp được gì không? Lấy máy ảnh của bọn họ cho chúng tôi!”
“Vâng.”
Hai nhân viên bảo vệ lập tức lao đến, bất chấp sự vùng vẫy chống trả của tay săn ảnh trung niên kia, nhanh chóng cướp được chiếc máy ảnh một cách lưu loát.

“Tôi không có chụp bừa bãi mà.

Tôi chỉ tiện miệng hỏi một chút thôi.

Trả máy ảnh cho tôi, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát đấy.” Tay săn ảnh kia gào lên.

Nhưng hai người Hắc Sinh và Hổ Huyết không thèm để ý đến ông ta.

Bọn họ lập tức bật máy ảnh lên, xem từng tấm ảnh một, bắt đầu tìm kiếm.

Sau đó họ đột nhiên nhìn thấy những tấm ảnh chụp chiếc Santana hồi chiều trong album ảnh.

Trong đó có tấm Phương Y Thần bước xuống từ chiếc xe đó, còn có ảnh của hai người họ, nhưng điều duy nhất khiến Hổ Huyết và Hắc Sinh không thể tin được là những tấm ảnh của Lâm Thiệu Huy.

Góc nghiêng của mặt.

Bóng lưng.

Mờ ảo.

Trong đó có hơn hai mươi tấm ảnh có liên quan đến Lâm Thiệu Huy, nhưng ngoài bóng lưng của anh ra còn có góc nghiêng của mặt.

Nhưng những tấm ảnh chính diện đều mờ mờ không rõ, hoàn toàn không thể nhìn ra khuôn mặt thật.

Lúc này, Hổ Huyết và Hắc Sinh bất giác nhìn nhau, sau đó họ cùng nhìn về phía tay săn ảnh kia, hỏi một cách cổ quái: “Ông thực sự là một tay săn ảnh đấy à? Kỹ thuật chụp ảnh tệ đến vậy sao?”
“Đến ảnh chính diện của người ta cũng không chụp tử tế được.”
Nghe vậy, không chỉ tay săn ảnh trung niên kia mà ngay cả những tay săn ảnh trẻ tuổi ở bên cạnh cũng lập tức nở nụ cười khổ.

“Hai vị đại ca, đây hoàn toàn không phải do kỹ thuật chụp ảnh của chúng tôi không tốt.

Sau khi phát hiện ra không có ai chụp ảnh chính diện, tôi và đồ đệ của mình đã tập trung chụp ảnh khuôn mặt của anh ta.

Nhưng ngoài mờ mờ ra thì vẫn chỉ là mờ mờ, tấm rõ nhất cũng chỉ là ảnh của góc nghiêng mặt anh ta thôi.”.
 
Back
Top Bottom