Ngôn Tình Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 380: Chương 380


“Tên khốn kiếp ấy sao có thể chứ? Trong ba năm qua, tôi chưa từng thấy hắn lái đống sắt vụn kia, thế mà hiện tại, hắn lại đạt đến trình độ của tay đua chuyên nghiệp!”
Lâm Thiên Quang không tin được.

Trong một khoảng thời gian dài, anh đã luôn tin Lâm Thiệu Huy chỉ là thứ bỏ đi.

Nhưng bây giờ…
Kỳ tích đã xảy ra hai lần liên tiếp, đây là kỹ thuật đua xe mà những tay đua chuyên nghiệp nhất cũng phải bó tay!
Điều này khiến thế giới quan của Lâm Thiên Quang sụp đổ.

“Trời ạ, còn năm trăm mét! Hỏng rồi, anh Lê Kiệt có hay không sẽ bị đuổi kịp!”
Vào lúc này, một tiếng hét kinh hãi vang lên trong đám đông.

Mọi người nhận ra rằng chiếc Santana đang áp sát gần hơn đến Lamborghini.

Đặc biệt là từ hơn một cây số, bây giờ chỉ còn năm trăm mét.

Nhìn thấy cảnh này, sắc mặt các thành viên câu lạc bộ siêu xe đều tái mét.

Đồng thời.

Trên chiếc Lamborghini, Lê Kiệt không biết bên ngoài đang xảy ra chuyện gì.

Một tay cậu điều khiển xe, tay còn lại không ngừng v**t v* cơ thể trắng nõn của người đẹp bikini nóng bỏng.

Cô gái vừa đỏ bừng vừa thở hổn hển.

Đặc biệt hơn!
Tốc độ cực nhanh và màn chạm môi cuồng nhiệt khiến hot girl gần như không thể kiểm soát được.

“Này, thế nào rồi? Ngồi trong xe của thiếu gia Lê Kiệt có ổn không?” Lê Kiệt hỏi cô gái nóng bỏng với một nụ cười xấu xa.

Nghe được điều này!
Hotgirl không thể không nháy mắt với Lê Kiệt, sau đó thở hổn hển nói:
“Tuyệt! Kỹ năng lái xe của thiếu gia Kiệt chỉ có thể đơn giản nói là tuyệt vời.

Em… em không thể chịu nổi!”
Vừa nói, hotgirl vừa kéo tay Lê Kiệt.

Sau đó, đôi môi đỏ mọng nóng bỏng của cô khẽ mở ra, bắt đầu l**m lấy ngón tay cậu.

Khi chiếc lưỡi thơm và ấm chạm vào ngón tay của Lê Kiệt, d*c v*ng trong mắt cậu hoàn toàn sục sôi.

“Này! Cái cô nàng giống hệt Phương Y Thần đó thật không có mắt, sẵn sàng ngồi trong một chiếc Santana rách nát!”
“Hahaha… Lúc này, sợ hai người đó đã hít đủ khói rồi!”
Khi nói, Lê Kiệt cảm nhận được đầu ngón tay anh đang bị chiếc lưỡi thơm thơ của cô gái quấn lấy, d*c v*ng cũng theo đó dâng trào.

“Đồ hư hỏng này, chờ anh, để anh bỏ xa cái đống sắt vụn kia, sẽ chăm sóc em cẩn thận.”
Lê Kiệt cười rất xấu xa.

Nhưng tại thời điểm này.

Tiếng chuông điện thoại của cậu vang lên.

Lúc này, Lê Kiệt còn tưởng rằng là một thành viên câu lạc bộ siêu xe muốn báo tin vui cho cậu, rằng cậu đã bỏ xa đống sắt vụn của Lâm Thiệu Huy.

Liền bấm nghe máy, cuộc gọi được kết nối.

Tuy nhiên, ngay khi cuộc gọi được kết nối, Lê Kiệt rất bất ngờ khi nghe thấy tiếng ồn ào và chửi bới phát ra từ đầu giấy bên kia.

Chuyện gì thế này?
Lê Kiệt sửng sốt trong giây lát, chưa kịp mở mồm hỏi đã nghe thấy âm thanh hoảng hốt của thành viên câu lạc bộ.

“Anh Kiệt, tăng tốc! Tăng tốc đi! Tên đó sắp đuổi kịp anh rồi!”
Hả?
Ngay sau khi nghe được điều này, nụ cười trên gương mặt Lê Kiệt hoàn toàn đóng băng.

Ngay lập tức, anh nhìn vào gương chiếu hậu.

Và dưới tầm nhìn của anh.

Ầm.

Dưới ánh đèn đường đua mờ ảo, một chiếc Santana với động cơ gào rú, đang xuyên qua màn đêm, đuổi kịp đến đây một cách nhanh chóng.

Lê Kiệt hoàn toàn bối rối..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 381: Chương 381


Lê Kiệt trước đây từng nghĩ rằng tốc độ siêu việt của Lamborghini và kỹ năng drift tuyệt đỉnh của cậu đủ khiến Lâm Thiệu Huy không phải là đối thủ.

Nhưng bây giờ, cậu không thể tin được là một chiếc Santana thực sự sắp đuổi kịp cậu.

“Mau lên, tên khốn ấy, sao lại có thể chứ? Làm sao lại có thể đuổi kịp tôi? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Lê Kiệt lập tức phát điên.

Nếu như bị một chiếc Santana vượt mặt, danh tiếng đế vương đua xe Nam Lộc của cậu sẽ bị sụt giảm, thậm chí còn biến thành trò cười.

Nói không chừng, cậu không còn mặt mũi nào để ở lại giới đua xe.

Tuy nhiên, ngay sau khi Lê Kiệt nghe thấy giọng nói căng thẳng qua điện thoại, dường như thành viên câu lạc bộ vẫn không tin việc vừa xảy ra.

“Kiệt… Anh Kiệt, tên đó có thể tăng tốc khi cua! Anh vốn đã bỏ xa hắn gần hai cây số, nhưng tên này, một một lần cua, có thể kéo khoảng cách gần thêm bốn năm trăm mét.”
Bùm!
Tăng tốc khi cua!
Bốn tự này rơi vào tai Lê Kiệt, khiến lòng bàn tay anh ta lập tức rung lên.

Cả chiếc Lamborghini bất ngờ rung chuyển, suýt nữa lao thẳng về phía vách đá.

“Chết tiệt!”
Sắc mặt của Lê Kiệt biến đổi đáng kể, ngay lập tức nắm lấy vô lăng bằng cả hai tay, đột ngột xoay xoay bánh lái.

Két!
Chiếc Lamborghini lùi ra sau mép vực.

Mồ hôi lạnh chảy ra trên trán Lê Kiệt, mí mắt anh giật loạn xạ:
“Sắp đến khúc cua tiếp theo rồi.

Liệu tên đó có tiếp tục giữ nguyên tốc độ nữa không?
Mí mắt Lê Kiệt giật loạn xạ.

Trước đây, KING - hoàng đế xe hơi toàn cầu cùng với một chiếc xe Jeep cũ kỹ trên con đường tắc nghẽn ở Thái Lan, đã truy sát một tên sát nhân tàn bạo khiến hắn không còn đường chạy.

Điều quan trọng nhất chính là không giảm tốc độ kia cua.

Kỹ thuật này, không chỉ khiến tốc độ không đổi, mà còn có thể khiến xe bay lên, che giấy được một vài nhược điểm ma sát.

Nhưng hiện giờ.

Kỹ thuật siêu phàm ấy vẫn chưa được nhưng tay đua chuyên nghiệp nhất thực hiện, thế mà một tên ở rể lại có thể làm được.

Khi Lê Kiệt thấy khúc cua thứ ba xuất hiện không xa trước mắt, trái tim anh lập tức đập loạn xa.

100 mét!
50 mét!


Khi nhìn thấy khúc cua thứ ba trở nên gần hơn, Lê Kiệt vô thức đạp phong, muốn drift một lần nữa.

Nhưng lòng bàn chân anh vừa giẫm lên chân phanh!
Ầm!
Một âm thanh ồn ào trên đường đua vang lên, sau đó là cảnh tượng khiến Lê Kiệt kinh ngạc.

Santana với tốc độ 170 đã vượt qua Lamborghini.

Sau đó, phía trước của chiếc xe quay ngược một cách khó tin.

Hoảng sợ!
Bàng hoàng!
Lúc này Lê Kiệt hoàn toàn chết lặng.

Chính là kỹ thuật huyền thoại đó!
Ôi trời!
Một luồng khí lỏng lẻo chạy thẳng từ lòng bàn chân lên trán của Lê Kiệt.

“Chết tiệt! Chết tiệt!”
Khi Lê Kiệt đi qua khúc cua thứ ba, cậu cảm thấy chiếc Santana đã bỏ xa mình cả trăm mét.

Xấu hổ!
Sự hổ thẹn dâng lây trong đáy lòng Lê Kiệt.

Cậu chỉ cảm thấy bản thân vừa bị tát thật đau, chỉ muốn tìm một cái lỗ mà chui vào.

Nhưng ngay lúc này,
Điện thoại vang lên, giọng nói của thành viên câu lạc bộ siêu xe truyền tới..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 382: Chương 382


“Anh Kiệt! Cơ hội của anh đến rồi, bây giờ chúng ta chỉ cách khúc cua thứ tư hai km thôi!”
“Nhanh, nhân lúc đường đang thẳng tắp, vượt qua hắn bằng tốc độ của Lamborghini đi!”
Hai cây số!
Đôi mắt của Lê Kiệt đầy tức giận.

Một ý tưởng xấu xa hiện lên trong đầu cậu.

“Tốt! Tốt lắm! Còn có hai cây số, vậy tôi chơi với anh!”
Nghĩ đến điều này, Lê Kiệt cười toe toét, đột nhiên nhấn mạnh chân ga.

Ầm!
Chiếc Lamborghini đột nhiên tăng tốc, đuổi theo Santana phía trước.

Tám mươi mét!
Năm mươi mét!
Ba mươi mét!
Trong nháy mắt, khoảng cách của hai xe trở nên gần sát.

Đặc biệt, khi Lamborghini chỉ còn cách Santana mười mét, khuôn mặt Lê Kiệt trở nên đầy điên cuồng.

“Mày, mày chết với tao!”
Dứt lời!
Ầm!
Động cơ Lamborghini rút lên, điên cuồng lao về phía Santana.

Rầm!

Mũi xe Lamborghini đâm thẳng vào đuôi xe của Santana.

Toàn bộ chiếc Santana bị xô lệch, như thể sẽ văng ra khỏi cung đường bất cứ lúc nào, rơi thẳng xuống vực sâu.

“Chết tiệt!”
Biểu cảm của Lâm Thiệu Huy thay đổi, anh lập tức xoay bánh lái.

Chiếc Santana nhanh chóng ổn định sau khi trượt vài mét trên một tuyến đường lạ.

Bên cạnh anh, sắc mặt cô gái đeo mặt nạ trở nên trắng bệch.

“Được rồi… nguy hiểm qua rồi!”
Gần như là thế!
Nếu Lâm Thiệu Huy không phản ứng nhanh, mà xoay bánh lái chậm một chút, tất cả sẽ văng ra khỏi vách đá.

Tuy nhiên, chuyện vẫn chưa dừng lại.

Khi cô gái đeo mặt nạ mới chỉ thở phào nhẹ nhõm,
Sắc mặt Lâm Thiệu Huy lại thay đổi.

“Hãy cẩn thận!”
Lời vừa buông, Lâm Thiệu Huy đột nhiên vươn một tay, nắm lầy cánh tay cô gái đeo mặt nó, sau đó nhanh chóng kéo cô vào lòng.

“Anh Thiệu Huy, anh…” Cô gái đeo mặt nạ có hơi kinh ngạc.

Khi cô còn chưa hiểu Lâm Thiệu Huy sẽ làm gì?

Thì thấy vị trí ghế phụ phát ra tiếng lộp bộp.

Ầm!
Lamborghini không biết từ lúc nào xuất hiện bên cạnh Santana, và lao thẳng vào nó sau một cú bẻ lái.

Cánh cửa của ghế phụ bị sản phẳng.

Ôi!
Cảnh tưởng ngay lập tức khiến cô gái sợ hãi hét lên thành tiếng.

Trong khoảnh khắc vừa rồi, nếu như không phải Lâm Thiệu Huy đỡ lấy cô, thì chắc chắn cô đã bị chiếc Lamborghini này đâm cho trọng thương.

Còn chưa xong!
Chất liệu của Santana này rất bình thường, sau va chạm với Lamborghini, ghế phụ lập tức vỡ nát.

“Suýt nữa thì…”
Khuôn mặt xinh đẹp của cô gái đeo mặt nạ tái nhở, chưa kịp cảm thấy may mắn, cô cảm thấy có gì đó không đúng.

Bởi vì có thứ gì đó cứng rắn dưới mông cô, khiến cô đau đớn.

“Anh Thiệu Huy, trong túi anh có cái gì vậy? Đau quá…”
Cô gái đeo mặt nạ nói, đồng thời di chuyển bản tay xuống.

Cảnh này làm thay đổi biểu cảm của Lâm Thiệu Huy.

“Đừng…”
Lời vừa nói ra, anh cảm thấy th*n d*** đã bị cô gái đeo mặt nạ nắm chặt.

“Đây là…”
Cô gái đeo mặt nạ sửng sốt trong giây lát, đặc biệt là sau khi cảm nhận được thứ đó, một nét ngạc nhiên xuất hiện trên gương mặt xinh đẹp của cô gái.

Cái này…
Khuôn mặt xinh xắn dưới tấm khăn che mặt của cô gái lập tức đỏ bừng..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 383: Chương 383


Hổ thẹn!
Cô cảm thấy tim mình đập loạn xạ.

Đặc biệt cảm thấy thứ dưới mông càng lúc càng cứng khiến cô thể cô hoàn toàn mềm nhũn.

Cả người gần như nằm trên ngọc Lâm Thiệu Huy, không có một chút sức lực.

Trong đôi mắt đẹp đẽ ấy ẩn chứa hơi thở thanh xuân!
Cùng lúc này!
Trước màn hình hiển thị ở chân núi, tất cả thành viên câu lạc bộ siêu xe đang tập trung quan sát diễn biến tình hình.

Và khi họ thấy chiếc Lamborghini chuẩn bị ép Santana rơi xuống vách núi, các thành viên trong câu lạc bộ lập tức vỡ òa trong tiếng reo hò phấn khích.

“Hahaha… Anh Kiệt thật tuyệt, làm cho tên đó suýt chết!”
“Đánh chết hắn, để cho tên khốn ấy biết thân biết phận mà không dám sỉ nhục chúng ta.”
“Mà, cô gái ấy không sao chứ?”
Mọi người nhìn cảnh diễn ra trong màn hình, không ngừng bình luận.

Đặc biệt, khi thấy Lê Kiệt va chạm lần thứ hai, Lâm Thiệu Huy bất ngờ kéo cô gái ngồi lên người mình, mọi người cảm thấy có chút khó tin.

Sau tất cả!

Phản ứng này, sức mạnh này, đơn giản là quá đáng sợ.

Đáng sợ so với tất cả mọi người!
Chứng kiến cảnh này, Hổ Tử và Hắc Tử gần như bị dọa cho chết khiếp.

“Đồ khốn kiếp, Lê Kiệt! Nếu mày dám làm tổn thương tiểu thư nhà chúng tao.

Chúng tao thề, mày sẽ một đi không trở lại!”
“Khốn nạn, thằng chó Lê Kiệt này, không thể để cho nó sống được!”
Hai người nghiến răng căm hận.

Đồng thời khi thấy Lâm Thiệu Huy cứu cô gái đẹp mặt nạ, họ đều thở phào nhẹ nhõm, vô cùng biết ơn anh.

Tuy nhiên,
Ngày sau đó, những người đứng trước màn hình đều thấy có gì đó không ổn.

“Trời… trời đất! Cô gái đeo mặt nạ và Lâm Thiệu Huy đang làm cái gì vậy?”
“Họ không lái xe để làm việc đấy sao?”
Cái gì!
Một thành viên trong câu lạc bộ siêu xe cảm thán, những người còn lại đều sửng sốt.

Sau đó, họ mới nhận ra rằng cô gái đeo mặt nạ đang hoàn toàn mềm nhũn trên người Lâm Thiệu Huy.

Đôi lông mi dài của cô ấy, dường như có giọt nước đọng lại.

d** tai đỏ ửng, có thể thấy khuôn mặt cô ấy giống như một quả táo đỏ, rạng rỡ.

“Cái này, dựa vào đâu! Cái tên này… đúng là không thường mà!”
Tất cả các thành viên trong câu lạc bộ siêu xe đều chết lặng.

Họ không thể tin có người vừa có thể lái ô tô, trong khi liên tục né va chạm với Lamborghini, lại vừa làm hành động mập mờ với phụ nữ như vậy.

Thật là không ra thể thống!
Lâm Thiên Quang đặc biệt thấy vậy!
Sau khi nhìn thấy cô gái đeo mặt nạ nằm trên người Lâm Thiệu Huy với vẻ mặt thỏa mãn yêu đời, lòng ghen tị của anh ta lại dâng trào!
“Đồ khốn kiếp! Rốt cuộc thứ phế vật ấy có ma thuật gì, Bạch Tố Y cùng mỹ nhân này đều tốt với hắn như vậy.”
Lúc này, Lâm Thiên Quang đã phát điên vì ghen tị.

Đúng lúc ấy.

Mọi người thấy một cơn gió thổi qua cửa sổ vỡ của Santana.

Tấm màn che trên mặt cô gái theo gió tung bay, lộ ra gương mặt thật sự.

Đó là một gương mặt đỏ bừng, xinh đẹp tràn đầu xuân sắc.

Không ai thốt ra được tiếng nào!
Dù là Lâm Thiên Quang, tất cả thành viên trong câu lạc bộ siêu xe, ngay lúc này đều như bị sét đánh, đôi mắt nhìn chằm chằm vào gương mặt xinh đẹp ấy.

“Cô ấy… cô ấy là Phương Y Thần đấy sao? Nữ… nữ thần của lòng tôi!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 384: Chương 384


Một thành viên câu lạc bộ siêu xe bị sét đánh, mất hết sức lực ngã lăn ra đất.

Phương Y Thần!
Đúng vậy, mọi người đã nhận ra cô ấy.

Nằm gọn trong lòng Lâm Thiệu Huy, chính là người con gái có khuôn mặt vạn người mê, nữ thần quốc dân của Việt Nam, nữ thần nóng bỏng nhất Châu Á - Phương Y Thần!
“Không! Nữ thần của tôi, sao cô ấy có thể ở đây? Làm sao lại có thể là cô ấy!”
Một tiếng kêu thảm thiết khác lại vang lên.

Cứ thế, một tay đua siêu hạng, một thiếu gia giàu có, cứ như thế bị đánh bại hoàn toàn, nước mắt chảy dài một đường.

Đối với đàn ông Việt Nam.

Phương Y Thần chính là nữ thần mà mọi đàn ông đều mơ ước.

Nhưng lúc này, khi nhìn thấy nữ thần của họ nằm trong lòng người đàn ông với khuôn mặt đầy tình từ, tất cả các thành viên trong câu lạc bộ siêu xe đều bị đánh gục.

“Đồ khốn! Buông nữ thần của tôi ra!”
“Mẹ nó! Cái thứ ở rể này, sao lại dám đối xử với nữ thần của tôi như thế!”
"..."
Những tiếng chửi mắng vang lên không dứt.

Vẻ mặt Lâm Thiên Quang tái đi.

Phương Y Thần là nữ thần của các thành viên câu lạc bộ siêu xe, đồng thời cũng là nữ thần của Lâm Thiên Quang?
Trong vô số đêm, anh đã chìm vào giấc ngủ sâu khi nghe thấy lời ca của Phương Y Thần.

Vô số poster, video của Phương Y Thần đều có trong máy tính của anh.

Nhưng bây giờ!
“Đừng!!!”
Lâm Thiên Quang đỏ hoe mặt.

“Bạch Tố Y từng là cô gái của tao, nhưng lại gả cho mày!
“Phương Y Thần là nữ thần của lòng tao, nhưng sao mày lại đối xử với cô ấy như thế!”
“Lâm Thiệu Huy, mày là tên khốn, tên khốn kiếp!”
Lâm Thiên Quang sắp phát điên.

Chỉ là cho dù ở đây mà soi tru hay ma kêu thì Phương Y Thần và Lâm Thiệu Huy hoàn toàn không nghe thấy.

Trong chiếc Santana, bầu không khí vô cùng mơ hồ.

Phương Y Thần nằm trong lòng Lâm Thiệu Huy, khuôn mặt xinh xắn ửng hồng.

Đặc biệt, trên người Lâm Thiệu Huy có người khí chất nam tinh xông thẳng vào mặt khiến cô say như điếu đổ.

“Thiệu Huy… Anh Thiệu Huy, em thích anh!”

Phương Y Thần thì thầm vào tay Lâm Thiệu Huy.

Cứ như giấc mơ vậy.

“Em rất thích anh…”
Những lời tình tứ đó rót vào tay Lâm Thiệu Huy, khiến ngọn lửa trong anh bùng cháy dữ dội.

Anh yêu Bạch Tố Y, nhưng anh cũng là một người đàn ông bình thường, có sinh lý và bản năng đàn ông.

Hơi thở ấm áp ngắn ngủi thoát ra tự môi Phương Y Thần khiến toàn thân Lâm Thiệu Huy run lên như bị điện giật.

Phản ứng theo bản năng của anh trở nên mạnh mẽ hơn.

Như thể cảm nhận được sự chuyển động bất thường ở phần dưới của anh, Phương Y Thần không thể không phát ra một tiếng ngâm nga vô cùng quyến rũ.

Và âm thanh này khiến cơ thể Lâm Thiệu Huy trở nên căng thẳng hơn.

Cùng lúc ấy, Lê Kiệt trên chiếc Lamborghini không hề biết những gì diễn ra trên Santana.

“Thằng khốn! Sao nó có thể tránh hết va chạm của mình được!”
Mí mắt Lê Kiệt giật giật.

Trong khoảng cách một km ngắn ngủi, ngoài hai lần va chạm thành công trước đó.

Cậu còn bị chiếc nó đâm lại hơn mười lần, rồi còn tăng tốc, hoặc phanh gấp để né đòn từ anh.

Khả năng phản ứng, sự nhanh nhẹn này nằm ngoài sức tưởng tượng của Lê Kiệt.

“Không có thời gian! Còn một cây số nữa, sắp tiến vào khúc cua thứ 4 rồi, càng lúc càng có nhiều khúc cua gấp!”
“Nếu trong khoảng thời gian này, mình không đập nát Santana của tên khốn kia, mình nhất định sẽ thua!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 385: Chương 385


Những hạt mồ hôi chảy ra từ trán Lê Kiệt, vang lên tiếng tanh tách.

Cậu không thể thua,
Cậu là đế vương đua xe Nam Lộc, sao có thể thư thứ ở rể này.

Điều này hoàn toàn không thể.

Nghĩ đến điều này, một dấu vết tàn nhẫn hiện lên trong mắt Lê Kiệt.

Sau đó, cậu nhấn chân ga, bẻ lái.

Ầm!
Ngay lập tức, chiếc Lamborghini gầm lên một tiếng tàn bạo như con dã thú, lao lên một lần nữa vào chiếc Santana bên cạnh.

Nhưng vào khoảnh khắc chiếc Lamborghini chuẩn bị đâm vào Santana.

Cảnh tượng tiếp theo khiến Lê Kiệt không tin được.

Cót két!
Bánh xe của Santana đột nhiên bốc lên một làn khói đen dày đặc, sau đó toàn bộ đột nhiên dừng lại.

.

Tiên Hiệp Hay
Giống như một chiếc ô tô đồ chơi, vừa dừng lại nó đã lập tức quay ngoắt.

Sau đó vượt qua Lamborghini, phóng thẳng về phía trước!
“Làm sao có thể!”
Thao tác này hoàn toàn khiến cho Lê Kiệt choáng váng.

Dừng lại!
Quay ngoắt xe!
Đặc biệt, anh ta còn vô cùng điêu luyện, cậu và Thiên Hạo so ra cũng chỉ là nghiệp dư.

Chắc chắn ngay cả những tay đua chuyên nghiệp hàng đầu cũng không thể có được pha né xe mạch lạc như vậy.

Chưa kể, Lâm Thiêu Huy đã hoàn thành kỹ năng này bằng một chiếc Santana.

Nếu như điều này được lan truyền, chắc chắn sẽ gây chấn động cộng đồng đua xe toàn cầu.

“Anh Lê Kiệt! Không tốt!”
Khi Lê Kiệt đang bàng hoàng, cô gái nóng bỏng quyến rũ trên ghế phụ đã hét lên kinh hoàng.

Âm thanh này giống như tiếng sấm nổ vang, khiến Lê Kiệt như tỉnh dậy sau cú sốc.

“Đừng!!!”
Sau đó, anh nhận ra chiếc Lamborghini đang phóng lên không trung với tốc độ cực nhanh, rồi lao về phía sườn núi bên cạnh!
Rầm!
Ngay lập tức phía trước của chiếc Lamborghini lao thẳng vào núi.

Toàn bộ phần đầu xe bị bóp méo hoàn toàn.

Hai túi khí bất ngờ bung ra, đập thẳng vào mặt Lê Kiệt và hotgirl.

“Mẹ nó… chết tiệt!”
Lê Kiệt cảm thấy đầu đau như búa bổ, như trải qua một chấn động lớn.

Anh thấy phía trước chiếc Lamborghini của mình gần như bị phá hủy, xấu hổ và tức giận dâng lên trong lòng.

“Mình thua rồi! Thực sự thua thứ ở rể Nam Giang ấy!”
Đả kích này đối với Lê Kiệt, giống như cả bầu trời sụp độ.

Tự hào của cậu!
Tự tin của cậu!
Đã bị đánh bại hoàn toàn bởi một tên ở rể lái chiếc Santana chạy trên cung đường đưa mà cậu giỏi nhất.

Đây chắc chắn là nỗi xấu hổ lớn nhất trong cuộc đời Lê Kiệt.

Giọng Lê Kiệt, đầy vẻ không muốn:
“Không! Mình có thất bại, nhưng tên kia đừng hòng thắng!”
Sự tàn bạo hiện lên trong mắt Lê Kiệt.

Lúc này, cậu lấy điện thoại ra, bấm một dãy số.

Ngay sau đó, cuộc gọi được kết nối.

Giọng của Thiên Hạo vang lên:
“Kính cận, tôi đang đua! Sao lại gọi cho tôi?”
Giọng nói của Thiên Hạo đầy khó hiểu.

Khi nghe điều này, Lê Kiệt lập tức nghiến răng nói:
“Người phụ nữ bị anh đánh, con rể bà ta đã tới đây để trả thù! Vừa rồi tôi đua xe thua nó! Anh Hạo, anh báo thù cho tôi! Giết hắn!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 386: Chương 386


Cái gì? Nghe được lời này của Lê Kiệt, Thiên Hạo ở đầu dây bên kia tự nhiên giật mình.

Anh hiểu rõ kỹ năng đưa xe của Lê Kiệt.

Trong tỉnh Nam Lộc, Lê Kiệt chỉ đứng sau anh.

Thiên Hạo có hơi không thể rin được, không ngờ tên một con rể của thành phố Nam Giang lại có thể đánh bại Lê Kiệt trên đường đua.

Nhưng Thiên Hạo cũng không quá quan tâm, gật nhẹ đầu:
“Được rồi! Chờ tin tốt của tôi!”
Lời vừa dứt!
Điện thoại cúp.

Con Thiên Hạo đang nắm chặt Devil Machine trong tay, khóe miệng hiện lên một tia nhẫn tâm.

“Hừ! Con kiến nhỏ của thành phố Nam Giang mà cũng có dũng khí trả thù Thiên Hạo này! Được rồi, nếu đã vậy, đừng trách Thiên Họa tôi đây vô tình!”
Dứt lời.

Thiên Hạo gật đầu với cô gái nóng bỏng đang ngồi ở ghế phụ.

Cô gái lập tức hiểu ý.

Sau đó, anh mở cửa sổ, đưa tay ra bên ngoài!

Két!
Lần lượt, hai chiếc siêu xe từ từ dừng lại.

Chiếc siêu xe mở cửa, một thanh niên mặt sẹo chạy xuống, nghi ngờ hỏi”
“Anh Hạo! Sao không đua nữa? Có chuyện gì sao?”
Nghe điều này!
Khóe miệng Thiên Hạo hiện lên một nụ cười u ám:
“Cậu Út, có kẻ thù tới! Anh có thể giải quyết không?”
Cái gì cơ?
Kẻ thù!
Nghe thấy hai chữ này, thanh niên mặt sẹo sửng sốt một chút, sau đó khóe miệng hiện lên nụ cười độc địa;
“Anh Hạo, đừng lo lắng, tôi sẽ cho nó lên đường!”
Vừa nói xong!
Thanh niên mặt sẹo chậm rãi đi ra giữa đường, con mắt dán chặt vào khung cảnh mờ mịt phía trước!
Không chỉ thế!
Anh đưa lòng bàn tay đến thắt lưng!
Trên tay anh cầm cây súng lục đen, giơ súng lục lên, nhìn con đường phía trước, nụ cười trên môi anh thêm tàn bạo.

Trước cảnh này.

Khóe miệng của Thiên Hạo nở một nụ cười ác ý:
“Con rể Nam Giang chờ đấy! Đó là quán quân trẻ nhất của cuộc thi bắn súng Nam Giang! Lần này, tao cho mày lên đường!”
Dứt lời.

Thiên Hạo không quan tâm, ngồi trên ghế lại, không ngừng chơi đùa Devil Machine trên tay:
“Devil Machine, Devil Machine! Sớm muộn thôi, chủ nhân của mày không còn đủ tư cách sử hữu mày nữa! Là tao sẽ tiễn hắn lên đường!”
Nói đến đây.

Nụ cười trên môi Thiên Hạo âm trầm đến cực điểm.

Đồng thời.

Tại khu vực có màn hình điện tử ở chân núi.

Khi mọi người nhìn thấy chiếc Lamborghini lao vào sườn núi, bị hỏng hóc, sắc mặt của các thành viên câu lạc bị siêu xe lập tức tái đi.

“Mẹ cha ơi, lần này Devil Machine không còn, chân chúng ta cũng gãy!”
Các thành viên câu lạc bộ siêu xe, mặt mày xám xịt.

Họ không thể tin rằng Lê Kiệt, đế vương đua xe của họ lại thua cuộc.

Chiếc mũi siêu xe bị đập nát, ngay cả khi nó có thể lái, cũng không có khả năng đua.

Nghĩ đến thỏa thuận cuộc đua trước đó, nhớ đến hành vi tàn ác mà Lâm Thiệu Huy dành cho nhóm người Lý Vị Ương, ai nấy cũng run rẩy trong lòng.

Nhưng tiếp theo đó!
Lâm Thiên Quang lại nói với mọi người.

“Mọi người đừng lo lắng, tôi đoán chừng, hắn ta không sống sót xuống núi được đâu!
Cái gì?
Các thành viên câu lạc bộ siêu xe sửng sốt trong vài giây, những vấn chờ đợi điều tiếp theo Lâm Thiên Quang sẽ nói.

Ánh mắt của Lâm Thiên Quang nhìn lên một cửa sổ trên màn hình điện tử, vẻ vui tươi hiện lên trên khóe miệng anh ta:
“Các người không thấy sao? Anh Hạo chạy ở phía trước, gọi một chiếc siêu xe còn lại vào vị trí khuất của camera!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 387: Chương 387


Điểm mù!
Đúng rồi!
Toàn bộ dãy núi Lục Sơn, hầu hết trên mọi giao lộ đều được bao phủ bởi camera, cho phép những khán giả kiểm soát tình hình cuộc đua bất cứ lúc nào.

Tuy nhiên có một nơi có camera bị hỏng.

Đó là điểm mù duy nhất của toàn bộ cung đường đua.

“Ý anh là… Anh Hạo nhận được điện thoại của anh Kiệt, sau đó cố ý lái xe vào chỗ khuất!”
“Vậy… là để tìm cách xử lý tên khốn kia!”
Dự đoán vừa được đưa ra.

Bao thất vọng lẫn không cam lòng của tất cả thành viên đua xe đều bị xóa sạch, sự phấn khích hiện rõ trên gương mặt mỗi người.

“Phải! Anh quên rồi sao? Anh Hạo đua cùng cậu Út, người trẻ tuổi nhất từng đoạt giải quán quân cho cuộc thi bắn súng ở tỉnh Nam Lộc.

Bách phát bách trúng!”
“Ra vậy! Thằng khốn kia chết chắc rồi.

Hahaha… Mỗi hận của anh Kiệt cuối cùng có thể giải tỏa!”
“….”
Cuộc tranh luận các thanh viên siêu xe trở nên điên cuồng và táo bạo
Và sau khi nghe được điều này!
Hai vệ sĩ Hổ Tử và Hắc Tử thay đổi sắc mặt.

Bởi vì tiểu thư của họ, Phương Y Thần vẫn đang trong xe Lâm Thiệu Huy.

Và bây giờ!
Thiên Hạo muốn thủ tiêu Lâm Thiệu Huy, có người là tiểu thư của họ đang gặp nguy hiểm tính mạng.

“Mẹ kiếp! Phải cứu tiểu thư của chúng ta!”
Dứt lời.

Hai vệ sĩ đột nhiên đi tới chiếc xe thể thao của Phương Y Thần, sau đó nhanh chóng lái xe đi.

Ầm!
Động cơ siêu xe của Phương Y Thần phát ra tiếng gầm rũ, sau đó họ lao về phía núi Lục Sơn.

Cảnh tượng này khiến Từ Bạch Đình và Trương Thái Sơn bị sốc:
“Đi! Bảo vệ anh Thiệu Huy!”
Cả hai đi lên chiếc xe thể thao riêng của mình.

Mặc dù đã bị mất do họ thua Lê Kiệt nhưng đến giờ vẫn chưa giao xe, chìa khóa vẫn nằm trong tay họ.

Vậy là một chiếc siêu xe khác khởi động, lao về phía núi Lục Sơn.

Xôn xao.

Toàn bộ chân núi sôi trào!
“Đi! Đi xem tên khốn ấy chết thế nào!”

“Hahaha… Khi chúng ta đến nơi, Lâm Thiệu Huy đã trở thành hồn ma dưới tay cậu Út rồi!”
“….”
Nhiều thành viên câu lạc bộ siêu xe vừa đắc ý, vừa lên chiếc xe thể thao của riêng mình.

Tiếng ầm ầm vang lên không dứt, hết chiếc siêu xe này đến siêu xe khác hướng l*n đ*nh núi.

Chỉ là sau tất cả những chuyện này.

Lâm Thiệu Huy và Phương Y Thân không biết gì.

Thời điểm này, bầu không khí trong xe vô cùng mờ ám.

Khuôn mặt xinh đẹp của Phương Y Thần ửng hồng, đôi mắt xinh đẹp của cô đầy sức quyến rũ và cám dỗ.

Cô hoàn toàn mất hồn, cả người giống như bạch tuộc, bám dính lấy người Lâm Thiệu Huy.

Tại một khúc cua khác.

Lúc ma sát do chiếc Santana mang lại khiến cơ thể Phương Y Thần ép sát hơn vào người Lâm Thiệu Huy.

Phương Y thần rùng mình, thở ra một hơi dài.

Nhưng tại thời điểm này.

Hải mắt Lâm Thiệu Huy nhìn chằm chằm về phía trước, một tia ám đạm lóe lên.

Dưới ánh đèn đường đua mở ảo phía trước, một thanh niên đứng giữa đường, lòng bàn tay nâng lên, nòng súng chưa thẳng vào xe, vẻ mặt Lâm Thiệu Huy thay đổi.

“Cẩn thận!”
Vừa dứt lời, bàn tay to lớn của Lâm Thiệu Huy nắm lấy lưng của Phương Y Thần, rồi đè cô dưới đáy quần anh.

Còn bản thân hơi nghiêng đầu sang một bên..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 388: Chương 388


“Huy… Anh Thiệu Huy…”
Cả khuôn mặt xinh đẹp của Phương Y Thần, gần như chạm vào đ*ng q**n của Lâm Thiệu Huy, khuôn mặt xinh đẹp của cô đầy e thẹn và kinh ngạc.

Tuy nhiên, ngay khi lời xấu hổ của cô vừa được thốt ra.

Bang!
Một tiếng súng nổ.

Sau đó, Phương Y Thần nghe thấy tiếng đạn bắn xuyên qua cửa.

Súng… tiếng súng?
Phương Y Thần chết lặng, khuôn mặt xinh đẹp tái nhợt.

Sau đó, cô hiểu rằng Lâm Thiệu huy đã cứu mạng cô một lần nữa, nếu không có thể cô đã bị bắn vào đầu.

Trên con đường, dưới bóng đèn đường, đôi lông mày thanh niên khẽ cau lại.

Với phát súng vừa rồi, lẽ ra anh đã dễ dàng lấy mạng hai người trên xe.

Nhưng không nghĩ rằng đối phương phản ứng nhanh như vậy, đầu tiên là đè đầu cô gái xuống, bản thân thì nghiêng sang một bên né đạn.

“Chết tiệt!”
Bây giờ cậu Út lại điều chỉnh góc bắn, nhắm vào cửa sổ của Santana.

Rồi bóp cò thật mạnh.

Bang!
Khi tiếng súng nổ vang lên, khóe miệng cậu Út hiện lên một nụ cười tàn bạo.

Anh có thể chắc chắn rằng viên đạn này sẽ bắn lủng đầu tên con rể kia.

Tuy nhiên!
Nụ cười của anh lập tức đông cứng lại.

Khoảnh khắc anh vừa bóp cò, Lâm Thiệu Huy ở trên chiếc Santana đột nhiên quay xe, hai tay úp vào vô lăng.

Két…
Santana quay xe với một góc đáng kinh ngạc.

Sau đó.

Viên đang găm thẳng vào thùng xe, tóe lên một tia lửa.

“Điều này là không thể!”
Đôi mắt của cậu Út dường như sắp rớt ra ngoài.

Nếu nói rằng Lâm Thiệu Huy né được loạt đạn đầu tiên là do may mắn, thì chắc chắn lần này phải 100% khả năng bị bắn trúng.

Nhưng bây giờ…
“Chẳng lẽ tên khốn kiếp này có thể né được đường đàn sao? Chuyện này sao có thể?”
Trái tim cậu Ba bàng hoàng.

Đặc biệt!
Ầm!
Tiếng gầm của động cơ ngày càng gần, cậu Út nhìn thấy Santana đang tăng tốc về phía mình, nét mặt thay đổi rất nhiều.

“Tôi không tin! Làm sao mà hắn có thể tránh được!”
Một vẻ ghê gớm và độc ác hiện lên trong mắt cậu Út, lúc này anh cố trấn tính, sau đó giương súng lên, nhắm vào mục tiêu, bóp cỏ!
Bang bang bang!
Tiếng súng, như tiếng sống, nổ không ngừng
Từng viên đạn xuyên qua không khí, bắn về phía Santana đang lao tới.

Chỉ là cảnh tưởng tiếp theo khiến cậu Út không thể tin được.

Santana đang tiến lại gần, đột nhiên vặn vẹo thân xe tạo thành một góc nghiêng bất thường.

Với cứ cú nghiêng xe, viên đạn găm thẳng vào thùng xe.

Nhưng tia lửa liên tục phát ra từ thân xe Santana.

Nhưng không có viên đạn nào trúng Lâm Thiệu Huy.

Ngạc nhiên!
Hoảng sợ!
Cậu Út hoàn toàn chết lặng!
Là nhà vô địch của cuộc thi bắn súng, anh chưa từng nhìn thấy ai có thể né được đường đạn của anh.

Chứ đừng nói đến việc né đạn khi đang lái xe.

Nhưng cảnh tượng hiện tại đã lật đổ hoàn toàn niềm tin của anh.

“Không xong rồi…”
Nhìn Santana trở nên gần hơn, trái tim cậu Út đập mạnh như sắp nhảy khỏi lồng ngực mồ hôi lạnh dày đặc, không ngừng túa ra trên trán.

“Thằng khốn này, giết mày! Tao nhất định phải giết mày!”
Nói xong, cậu Út tiếp tục bóp cò về phía Santana..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 389: Chương 389


Một viên!
Một viên đạn nữa!
….

Tuy nhiên, dưới sự nổi giận của anh, khoảng cách với Santana ngày càng bị thu hẹp.

Hai trăm mét!
Một trăm mét!
Năm mươi mét!

Kích kích!
Cho đến khi cậu Út đã bắn hết đạn, thì Santana đã như một con thú hoang, lao thẳng vào anh.

“Đừng…”
Một câu cảm thán vừa cất lên, cậu Út chưa kịp né, đã bị chiếc Santana tông thẳng vào chân.

Bang!
Dưới tác động cực lớn, chân của anh lập tức bị gãy, giống như một con diều bị đứt dây, cả cơ thể bị hất tung.

Đồng thời.

Một chiếc xe thể thao cách đó không xa, Thiên Hạo yên lặng ngồi trên ghế lái, hút một điếu thuốc.

Anh ấy thậm chí còn không muốn quan sát tình hình.

.

Ngôn Tình Hài
Khi tiếng súng vang lên, nụ cười trên khóe miệng Thiên Hạo ngày càng đậm.

Anh cực kỳ tin tưởng cậu Út, chỉ nghe tiếng súng cũng đoán rằng chàng rể kia đã chầu trời.

Nhưng khi anh chưa hút xong điếu thuốc!
Sau đó, tôi nghe thấy loạt tiếng súng, như hạt mưa, không ngừng vang lên.

Rồi âm thanh va chạm vang lên.

A!
Thiên Họa thấy một bóng người rơi từ trên không xuống đất, ngay bên cạnh chiếc thể thao.

Cái gì?
Cảnh tượng này khiến cho Thiên Hạo hơi ngạc nhiên, anh nhanh chóng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Và anh nhìn thấy hình bóng bị rơi xuống, vẻ kinh hãi hiện rõ lên khuôn mặt, anh không thể tin được.

“Anh… ba?”
“Làm sao có thể!”
Thiên Hạo chết lặng, anh cực kỳ tin tưởng vào khả năng thiện xạ của cậu Út, trong mắt anh, chỉ cần một phát súng của cậu Út cũng đủ bay não chàng rể kia.

Nhưng anh thậm chí không thể ngờ rằng, cậu Út thể nhưng lại bị đâm trúng, ngã văng xuống chính chiếc siêu xe của mình.

“Thằng khốn!”
Lúc này, sắc mặt Thiên Hạo thay đổi rõ rệt, anh nhanh chóng mở cửa xe, bước ra ngoài.

Lúc này,
Anh mới phát hiện ra rằng đôi chân của cậu Út đã bê bết máu từ lâu, còn để lộ ra những mảng xương trắng.

Máu đỏ thẫm ướt quần áo cậu Út, trông anh như bị nhuộm trong máu.

Kinh khủng!
“Ahhh… chân của tôi! Anh Hạo, tên khốn đó đánh gãy chân tôi! Không…”
Cậu Út nhìn hai chân kêu thảm thiết.

Đặc biệt!
Anh nhìn về phía trước như thấy một bóng ma, trong lòng tràn đầy hoảng sợ vô hạn.

Kết!
Đúng lúc này, tiếng phanh gấp vang lên.

Thiên Hạo nhìn một chiếc Santana đậu cách đó không xa.

Chiếc xe dày đặc lỗ đạn, người đàn ông và phụ nữ cùng bước xuống xe, không ai bị thương.

“Đó là… Phương Y Thần?”
Sau khi Thiên Hạo nhìn thấy Phương Y Thần, cơ thể anh cứng đờ đến mức không tin vào mắt mình.

Ngay cả cậu Út vốn đang la hét, khi nhìn thấy cũng hoàn toàn bị sốc.

“Phương… Phương Y Thần ở trong chiếc xe đó? Người phụ nữ tôi định bắn là nữ thần quốc dân? Tôi…”
Cậu Út chết lặng.

Đơn giản là anh không thể ngờ rằng, mục tiêu mà anh định bắn là nữ thần châu Á, nữ thần trong lòng mọi người, điều này khiến anh không thể tin vào mắt mình.

Rất nhanh!
Ánh mắt hai người rơi vào Lâm Thiệu Huy.

Phẫn nộ!
Căm ghét!.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 390: Chương 390


Thiện Hạo, cậu Út nhìn Lâm Thiệu Huy, chỉ muốn ăn tươi nuốt sống anh.

Tuy nhiên, trước khi hai người đang định buông lời nguyền rủa thì âm thanh ồn ã lại một lần nữa vang lên.

Ầm!
Dưới ánh mắt của Thiện Hạo và Lâm Thiệu Huy, từ cuối con đường, nhưng chiếc siêu xe nhanh chóng chạy đến.

Sau đó.

Một thành viên câu lạc bộ siêu xe bước xuống.

Tuy nhiên, khi họ nhìn thấy Lâm Thiệu Huy còn nguyên vẹn, và cậu Út đang ngã trên mặt đất với đôi chân bị gãy, tất cả các thành viên đều bàng hoàng.

“Cậu… cậu Út! Chân của cậu làm sao lại như thế này?”
“Chết tiệt! Cậu Út không bắn chết được tên kia người lại còn bị nó cán gãy chân.

Làm sao có chuyện thế này xảy ra!”
“Có thể, súng của cậu Út rơi trên mặt đất, Santana đầy lỗ đạn.

Tức là cậu Út đã bắn nhưng không trúng tên kia phát nào…”
Khi mọi người nhìn thấy lỗ đạn dày đặc trên chiếc Santana, và một khẩu súng rỗng đạn đang rơi trên đất, lập tức đoán được chuyện gì xảy ra.”
Cậu Út không bắn trúng phát nào.

Làm sao có thể?.

Truyện Linh Dị
Tất cả các thành viên trong câu lạc bộ siêu xe đều vây quanh Thiên Hạo và cậu Út, từng người một nhìn tình trạng máu me thảm thương của cậu mà cảm thấy lạnh sống lưng.

Mặt khác.

“Tiểu thư!”
Hai vệ sĩ Hổ Tử và Hắc Tử nhanh chóng chạy đến bên cạnh Phương Y Thần, chỉ khi nhìn thấy tiểu thư nhà họ bình an vô sự, mới yên tâm.

“Anh Thiệu Huy, anh không sao chứ?” Từ Bạch Đình và Trương Hải Sơn vây quanh Lâm Thiệu Huy, quan tâm hỏi.

Lâm Thiệu Huy gật đầu, sau đó đưa mắt nhìn Thiên Hạo, ánh mắt lạnh lùng và u ám:
“Mày là Thiên Hạo?”
Nghe vậy, ánh mắt mọi người tập trung vào Lâm Thiệu Huy.

Và Thiên Hạo nhăn nhó, gương mặt ác ý và xám xịt, cùng với đó là sự tức giận lóe lên trong mặt.

“Hừ! Mày không biết mày đã đánh ai đâu? Đó là cậu Út, thành viên nhỏ tuổi nhất của câu lạc bộ Thải tử Nam Lộc.”
“Mày đánh gãy chân cậu ấy, đồng nghĩa với việc gây thù với tao!”
Nói xong điều này.

Vẻ dữ tợn hiện lên trong mắt Thiên Hạo, lòng bàn tay nâng lên, vẫy đám thành viên phía sau.

“Lý Vị Ương! Hạ Sơn! Hai người ra đây, cho thằng này một bài học đi!”
Giọng nói Thiên Hạo đầy tự tin
Câu lạc bộ siêu xe có không tí thành viên tàng long ngọa hổ.

Cậu Út là thiện xạ, thì Lý Vị Ương và Hạ Sơn đều là những chiến binh thiện chiến.

Lâm Thiệu Huy chắc chắn sẽ bị đánh cho nhừ tử.

Tuy nhiên cảnh tiếp theo khiến anh phải nhíu mày.

Bởi vì sau khi anh dứt lại, Lý Vị Ương và Hạ Sơn không ra mặt.

Bầu không khí của đám đông cũng trở nên kỳ quặc.

“Làm sao vậy? Lý Vị Ương? Hạ Sơn đâu?”
Thiên Hạo đưa mắt nhìn vào đám người.

Điều này chỉ khiến anh thêm bối rối, bởi hai người đó không có mặt trong số các thành viên câu lạc bộ siêu xe.

Trong đám những người không phải thành viên câu lạc bộ, cũng không thấy hai người ấy đâu.

Điều này khiến cho Thiên Hạo e ngại.

Vậy là sao?
Nhìn thấy ảnh mắt khó hiểu của Thiên Hạo, Lâm Thiên Quang lập tức ngứa da dầu:
“Anh Thiên Hạo, những người ấy đã bị Lâm Thiệu Huy đánh cho gãy chân rồi!”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 391: Chương 391


Cái gì?
Những lời này vừa nói ra, toàn thân Thiên Hạo run lên, hoàn toàn choáng váng.

Làm sao có thể?
Lý Vị Ương là nhà vô địch cuộc thi võ thuật nghiệp dư, còn Hạ Sơn là quân nhân từng phục vụ trong lực lượng hải quân Hoa Kỳ.

Bằng tay không, anh ta có thể g**t ch*t bốn con linh cẩu.

Loại người như Lâm Thiệu Huy sao có thể đánh bại?
Điều này khiến anh không thể tin được!
Ngay lập tức!
Thiên Hạo phát hiện các thanh viên khác đang gật đầu với một thái độ khó coi, trái tim anh lập tức đập mạnh, cuối cùng cũng phải chấp nhận đó là sự thật.

Nhóm người Lý Vị Ương thực sự bị đánh bại.

Hơn nữa!
Thình thịch!
Ngay khi trái tim Thiên Hạo đang đập dữ dội, một bước chân đột nhiên truyền về phía trước.

“Là mày đánh mẹ tao?”
Lâm Thiệu Huy chậm rãi tiến về phía Thiên Hạo.

Mỗi bước đi của anh đều như giẫm lên trái tim Thiên Hạo khiến mồ hôi trên trán Thiên Hạo túa ra.

“Mày… mày muốn làm gì? Tao nói cho mày biết, tao là đại thiếu gia của nhà họ Thiên, nếu đối đầu với tao, thì coi chừng gia đình tao…”
Thiên Hạo nghĩ phải lôi gia thế ra để làm cho Lâm Thiệu Huy sốc.

Chỉ là lời anh vừa thốt ra.

Chát!
Một cái tát bất ngờ đánh thẳng vào mặt anh.

Ong ong!
Thiên Hạo thấy trời đất quay cuồng, loạng choạng năm sáu bước mới dừng lại được.

Cả người choáng váng thấp chỉ còn có máu chảy ra từ khóe miệng.

“Mày… mày dám đánh tao à?”
Trong nháy mắt, Thiên Hạo lộ ra vẻ khó tin.

Anh ta lau khóe miệng, vết máu đỏ tươi thêm chói mắt, làm anh muốn phát điên đến nơi.

Anh là hoàng đế đưa xe tỉnh Nam Lộc, thiếu gia nhà họ Thiên!
Từ khi Thiên Hạo sinh ra đã cao ngạo, được gia đình ôm ấp trong lòng bàn tay, bạn bè nhìn lên ngưỡng mộ.

Nhưng!
Anh nằm mơ cũng không nghĩ mình sẽ bị đánh ở cái đấy Nam Giang nhỏ bé, mà kẻ đánh anh lại là thằng con rể của một gia tộc không danh tiếng.

Điều này làm anh bực bội, sắp phát điên đến nơi:
“Mày… mày xong rồi! Mày đánh tao, tao, Thiên Hạo tao nhất định phải cho mày và cả nhà mày…”
Lời nói tàn nhẫn của Thiên Hạo vừa cất lên!
Chát!
Lại một cái tát nặng nề rơi vào mặt.

Khiến cho toàn thân Thiên Hạo lảo đảo, lùi về phía sau.

“Thiếu gia Thiên Hạo?”
Giọng nói của Lâm Thiệu Huy lạnh lùng và canh đắng, anh vút lên trước mặt Thiên Hạo như một cái bóng.

Anh không cho Thiên Hạo kịp phản ứng.

Lại một cái tát nữa.

“Hoàng đế đua xe Nam Lộc?”
Chát!
Lại một cái tát nữa!
“Muốn lấy Devil Machine của tao?”
Chát!
Lại tát!
“Còn dám đánh mẹ vợ tao?”
Chát!
Một cảnh tượng kinh hãi diễn ra khiến ai nấy đều kinh ngạc, há hốc mồm.

Lâm Thiệu Huy nói một câu, lại tát Thiên Hạo một cái.

Trong mắt mọi người.

Hoàng đế Đưa xe Nam Lộc quyền uy, thái tử Thiên Hảo bây giờ lại có gương mặt như quả dưa hấu thôi, chuyển màu từ trắng sang đỏ, rồi đỏ sang xanh, xanh sang tím!
Cuối cùng!
Chát!
Cái tát cuối cùng của Lâm Thiệu Huy cực kỳ mạnh.

Toàn thân Thiên Hạo như bao cát bị xé rách, cả người ngã xuống đất.

Ngay khi tiếp đất, cổ họng Thiên Hạo tanh ngòm, một ngụm máu tươi phun ra, còn lẫn cả răng trong đó.

Khuôn mặt anh bị thương nặng, da thịt sưng tấy, máu đỏ tươi chảy ra từ má, trông đau đớn và đáng sợ vô cùng..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 392: Chương 392


“Ôi… Anh Hạo!”
Nhìn thấy Thiên Hạo khốn khổ như vậy, Lâm Thiên Quang và các thành viên trong câu lạc bộ đua xe đều bị sốc.

Đây là lần đầu tiên họ thấy một người dám làm vậy với Thiên Hạo.

Má Thiên Hạo giật giật không ngừng!
Dã man quá!
Mọi người nhìn Lâm Thiệu Huy, ai nấy đều hoảng sợ và kinh ngạc.

“Khục…”
Lúc này, Thiên Hạo lại phun ra một ngụm máu, sau khi cảm nhận được cơn đau buốt trên má, lòng anh thêm tức giận và hung ác.

“Tốt lắm! Cậu con rể khá đấy!”
“Mày đánh tao, tao xử lý cả nhà mày!”
Dứt lời.

Thiên Hạo đảo mắt nhìn Lâm Thiên Quang.

.

Truyện Phương Tây
“Lâm Thiên Quang, tên khốn này thuốc gia tộc nào vậy?”
Gia tộc?
Khi Lâm Thiên Quang nghe được điều này, đôi mắt anh đột nhiên nở ra một nụ cười dày đặc kèm theo đó là sự phấn khích và vui sướng.

Anh có thể thật Thiên Hạo đang tức giận cực điểm, nhất định phải dùng quyền lực nhà họ Thiên để nghiền nát nhà họ Bạch và Lâm Thiệu Huy.

“Anh Thiên Hạo, hắn là con rể nhà họ Bạch!”
Nhà họ Bạch!
Thiên Hạo hơi sửng sốt khi nghe thấy ba chữ này.

Chẳng hiểu sao, dường như anh đã từng nghe thấy ở đâu, nhưng nhớ mãi không ra.

Tuy nhiên, anh cũng không quan tâm lắm, thay vào đó, anh nhìn Lâm Thiệu Huy như con sói đói và nói.

“Mày đợi đấy! Chưa đầy năm phút nữa, tao thề là mày sẽ phải quỳ xuống trước mặt tao, quỳ xuống xin lấy sự tha thứ của tao!”
Sau đó.

Thiên Hạo lấy điện thoại di động ra, bắt đầu gọi cho cha mình là Thiên Trường.

Tút!
Điện thoại được kết nối, Thiên Hạo nghe thấy tiếng ồn ào, thảo luận vang lên.

Như thể đang trong một cuộc họp.

“Ba, bây giờ bố có thời gian không?” Thiên Hạo cẩn trọng hỏi.

Nghe được điều này!
Đầu dây bên kia vang lên một giọng nói thiếu kiên nhẫn.

“Có chuyện gì vậy? Là chuyện quan trọng thì hãng nói với ba.

Bây giờ ba đang thảo luận chuyện lớn với ông Cừu, ông Lý và nhiều người khác? Chuyện sẽ tặng lễ vật gì cho thầy Lâm!”
Thầy Lâm!
Nghe thấy cái tên này, Thiên Hạo sợ hãi rụt cổ lại.

Anh biết cha anh, những người giàu có nhất tỉnh Nam Lộc, giờ lại tụ tập ở thành phố Nam Giang vì sự tồn tại của một người đáng sợ!
Đó là… thầy Lâm!
Thầy Lâm được mệnh danh là thiên hạ đệ nhất võ lâm Nam Giang.

Người đó đã đưa ra lời khuyên cho Khổng Sanh, khiến sức mạnh của ông ta cải thiện rõ rệt, đánh bại hơn chín võ sư quốc tế khác chỉ bằng một chiêu.

Ngay cả ông nội anh, thầy Thiên cũng đã bị đánh bại bởi Khổng Sanh.

Vụ việc này đã làm chấn động Nam Giang.

Bao cả gia tộc Thiên, họ cùng một số các tài phiệt khác đã bàn nhau cách liên lạc với thầy Lâm bí ẩn kia.

Thiên Hạo biết một người vĩ đại như thế, không phải người mà anh có tư cách gặp mặt.

Hiện tại chỉ có thể nuốt nước bọt, lấy hơi!
Sau đó, anh bình tĩnh nói với ba mình.

“Ba, con bị đánh! Cậu Út, Lý Vị Ương, Hạ Sơn cũng bị đánh gãy chân!”
Cái gì?
Ngay khi Thiên Hạo nói câu này, đầu dây bên kia lập tức trở nên yên lặng.

Mọi tiếng ồn đều biến mất.

Sau một hồi im lặng, có vài tiếng gầm vô cùng tức giận.

“Mẹ kiếp! Ai đánh con trai Hạ Sơn của tôi! Tôi muốn giết nó!”
“Mẹ kiếp, người nhà họ Lý mà nó cùng ra tay sao? Đúng là tìm chết mà!”
“…”.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 393: Chương 393


Những tiếng gầm thể hiện sự tức giận vô bờ bến.

Đó là tiếng gầm của cha Lý Vị Ương, cậu Út và những nhà tài phiệt khác.

Thấy cha chú mình phẫn nộ như vậy, ánh mắt Thiên Hạo nhìn Lâm Thiệu Huy bằng vẻ ác ý và hằn học, thậm chí còn không ngại làm hành động khiêu khích đối phương.

“Mày xong rồi! Cha của Lý Vị Ương, Hạ Sơn, cậu Út và những nhà tài phiệt khác đều đang ở Nam Giang.

Họ mà biết mày đánh gãy chân con họ thì mày chết chắc!”
Thiên Hạo nhắm chặt lấy điện thoại, cười đắc ý với Lâm Thiệu Huy.

Khi nghe được điều này!
Lâm Thiên Quang cùng với các thành viên câu lạc bộ siêu xe khác đều hoàn toàn phần khích!
Tuyệt quá
Nếu như những người đứng đầu của nhà họ Lý, họ Hà và những nhà tài phiệt khác biết được tình hình ở đây, thì sẽ có một cuộc trả thù đẫm máu chào đón Lâm Thiệu Huy và nhà họ Bạch.

Vào lúc này, Lâm Thiên Quang và những người khác nhìn Lâm Thiệu Huy như cá nằm trên thớt, đầy thích thú và vui vẻ.

Nhanh lên!
Trước khi cơn giận ở đầu dây điện thoại bên kia nguôi ngoai.

Thiên Hạo nghe thấy giọng nói trầm thấp và u ám của cha mình, một lần nữa vang lên:

“Thiên Hạo! Nói cho ba biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Kẻ đó là ai? Sao lại dám lại chuyện tài trời này với các con!”
Vào lúc này.

Ba của Thiên Hạo, ông Thiên Trường có hơi khó tin.

Dù sao họ cũng là gia tộc nổi tiếng ở tỉnh Nam Lộc, cái thành phố Nam Giang nhỏ bé này thì có ai dám khiêu khích họ?
Chưa kể còn dám đánh gãy chân họ!
Việc này đơn giản là không thể tưởng tượng được.

Nghe được sự nghi hoặc trong giọng nói cha mình, Thiên Hạo vội vàng nói:
“Ba! Đó chỉ là một chàng rể nhỏ.

Không chỉ vô cớ bẻ chân Lý Vị Ương, mà còn đòi bẻ chân con!”
Cái gì?”
Điều này khiến cho cơn giận của Thiên Trường khó kiềm chế qua điện thoại.

“Nói xem, nó là ai? Giang Nam rất cuộc ấn chứa nhân vật bản lính gì?”
Giọng của Thiên Trường càng lúc càng lạnh.

Từng chữ rót vào tai Thiên Hạo khiến nụ cười anh thêm tươi:
“Ba! Nó tên là Lâm Thiệu Huy! Con rể nhà họ Bạch!”
Bang!
Vừa nói câu này, Thiên Hạo đột nhiên nga thấy tiếng va chạm ở đầu dây bên kia, giống như có người ngã, có người làm rơi tách trà.

Âm thanh ồn ào vang vọng khắp nơi.

Không chỉ thế!
Điều khiến Thiên Hạo khó hiểu hơn là sau khi anh nhắc đến cái tên Lâm Thiệu Huy, đầu dây bên kia chìm vào im lặng vô biên.

Cái gì vậy?
Thiên Hạo cau mày, bối rối.

“Ba! Có chuyện gì thế? Ai ngã sao?”
Giọng của Thiên Hạo thể hiện sự lo lắng.

Tuy nhiên, không có hồi âm!
Như thể điện thoại bị mất tín hiệu, bên kia chìm vào im lặng chết chóc.

Ba mươi giây!
Một phút!
Hai phút!
Cảm giác thời gian chậm rãi trôi qua, khiến Thiên Hạo không hiểu sao trong lòng lại gợi ra một điềm gở khó tả.

Có vẻ như một điều gì đó khủng khiếp đang diễn ra.

“Thiên Hạo!”
Và sau khi Thiên Hạo đang suy nghĩ, giọng nói của ba anh lại vang lên.

Chỉ là đã không còn cảm nhận được lửa giận, thay vào đó là sự lạnh lùng vô biên.

“Ba, con đây! Nói cho con biết chúng ta sẽ trả thù tên con rể đó thế nào? Xử lý cái nhà họ Bạch nhỏ bé ấy ra sao?”
Thiên Hạo lập tức cho rằng sự lạnh lùng trong giọng điệu của ba mình là bởi vì bi phẫn phẫn Lẫm Thiệu Huy và nhà họ Bạch..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 394: Chương 394


Không có câu trả lời,
Thay vào đó, cha của Thiên Hạo đổi chủ đề và hỏi:
“Chàng rể tên Lâm Thiệu Huy đấy, muốn làm gì con?”
Hả?
Thiên Hạo không hiểu, tại sao cha không nói cách trả thù mà lại hỏi xem Lâm Thiệu Huy sẽ làm gì anh và những người khác.

Tuy nhiên, anh không nghĩ nhiều, liền cao hứng nói:
“Tên con rể kiêu ngạo đã muốn đánh gãy chân cha, cũng như đánh gãy chân các thành viên của câu lạc bộ siêu xe!”
Thiên Hạo thầm nghĩ!
Sau khi anh đổ thêm dầu vào lửa, miêu tả sự tàn nhẫn và điên cuồng của Lâm Thiệu Huy, cha anh sẽ càng thêm tức giận, sự trả thù của ông đối với Lâm Thiệu Huy và nhà họ bạch sẽ càng thêm tàn bạo.

Tuy nhiên, giọng nói trên điện thoại vẫn rất bình thản.

“Được!”
Cha của Thiên Hạo, ông Thiên Trường thở dài ngao ngán, giọng điệu của ông đấy yếu ớt và phức tạp.

“Cứ làm như những gì anh ấy muốn!”
Cái gì!
Khi câu này buông ta, bấy kể là Thiên Hạo, Lâm Thiên Quang, và tất cái thiếu gia khác đều giật mình.

Họ tự hỏi bản thân có nghe nhầm không?

“Ba, ý ba là gì? Con… con không hiểu.”
Thiên Hạo lúc này xoa xoa lỗ tai, tiếp tục hoài nghi hỏi:
“Ý cha có phải là con nên làm gì với tên con rể ấy đúng không?”
“Hay là đánh gãy chân tên con rể ấy?”
Phản ứng đầu tiên của Thiên Hạo và những người xung quanh là câu nói của cha Thiên Hạo bị sai trật tự từ.

Chắc chắn ý ông là muốn bẻ chân Lâm Thiệu Huy!
Tuy nhiên!
Tiếng gầm kinh hoàng sau đó khiến mọi người như bị sét đánh ngang tai.

“Chết tiệt! Mày bị thiểu năng à? Tại sao tao lại sinh ra đứa con rác rưởi như mày!”
“Tao muốn mày làm theo lời anh Thiệu Huy! Để anh ấy đánh gãy chân mày!”
“Không chỉ có mày, tất cả các thành viên trong câu lạc bộ siêu xe của mày đều phải bị đánh gãy chân, chuộc lỗi với anh Thiệu Huy! Nếu không, bọn tao không chỉ bẻ chân mà giết luôn chúng mày!”
Bùm!
Vừa nói ra câu này, bất kể là Thiên Hạo hay những người xung quanh đều cảm thấy da đầu ngứa ran.

Cha mẹ ơi!
Đây… thực sự muốn họ gãy chân sao?
Làm sao có thể!
Điều khiến mọi người khó chấp nhận hơn là ba của Thiên Hạo nói rằng phải chuộc tội với Lâm Thiệu Huy!
Điều này còn khó tin hơn!
Không thể nào!

Thiên Hạo thấy thế giới xung quanh đảo lộn.

Người ba yêu thương anh nhất, bây giờ muốn anh tự đánh gãy chân để tạ lỗi với tên con rể ở Nam Giang, chuyện này như mơ vậy, anh không thể tin được.

“Ba, tại sao? Nó… nó còn là một tên con rể nhỏ bé, tại sao con lại phải tự đánh gãy chân mình, để chuộc tội với nó!”
Lời nói của Thiên Hạo đầy vẻ bất mãn.

Không chỉ anh ấy!
Thậm chỉ mọi thành viên siêu xe xung quanh anh, ai nấy đều nhợt nhạt như tờ giấy, không thể tin được.

Và nghe thấy điều này.

Thiên Trường tiếp tục.

“Bởi vì anh ấy, là mục đích để chúng ta đến thành phố Nam Giang! Bây giờ, mày đã hiểu chưa?”
Mục đích!
Thiên Hạo và những người xung quanh cứng đờ người.

Đầy kinh ngạc lẫn hoài nghi.

Cha mẹ ơi, chẳng phải lý do những nhà tài phiệt Nam Lộc đến Nam Giang đến gặp gỡ thầy Lâm bí ẩn và đáng sợ sao?”
Tức là, Lâm Thiệu Huy và thầy Lâm…
Và nhiều thứ khác nữa.

Sau khi liên kết các dữ liệu lại, mọi người rùng mình như bị một bóng ma phủ kín lên người.

Đôi mắt họ dán lên Lâm Thiệu Huy, đầy hoài nghi và kinh ngạc sâu sắc..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 395: Chương 395


“Chẳng lẽ Lâm Thiệu Huy là Thầy Lâm?”
“Anh là nỗi kinh hoàng mà cha của tôi vô cùng kính trọng và ngưỡng mộ!”
Thiên Hạo chết lặng, những thành viên siêu xe khác cũng chết lặng.

Họ nhìn Lâm Thiệu Huy đầy sững sờ.

Trong số đó, Lâm Thiên Quang vẫn thất thần, anh không hiểu chính xác thì cha của Thiên Hạo có ý gì?”
Mục đích!
Mục đích này có liên quan gì đến Lâm Thiệu Huy?
Lâm Thiên Quang nghĩ không được, sau đó mặt hiện ra vẻ háo hức, muốn ghé vào tại Thiên Hạo, muốn thuyết phục Thiên Hạo.

Tuy nhiên, anh còn chưa kịp mở miệng, thì sững sờ nhìn Thiên Hạo như bị rút hết sức lực, cả người rũ xuống.

“Ba… con biết phải làm gì!”
Kết thúc cuộc gọi!
Thiên Hạo cúp máy, sau đó lần lượt nhìn các thành viên siêu xe, vẻ mặt hiện lên sự chua xót:
“Hiện tại, mọi người đã hiểu chưa?”
Nghe điều này!
Không chỉ có Thiên Hạo, mà tất cả các thành viên siêu xe khác đều trưng ra thái độ vô cùng phức tạp.

Họ không phải là kẻ ngốc!
Từ những lời của cha Thiên Hạo, họ hiếu bản thân sắp đối mặt với chuyện gì.

Lâm Thiệu Huy là thầy Lâm, là mục đích mà những người đứng đầu gia định tài phiệt đến đấy - làm hài lòng anh ta!
Chỉ vì người này!
Cha của Thiên Hạo thậm chí còn thốt ra những lời cay nghiệt, nếu họ không nghe lời Lâm Thiệu Huy, chắc chắn sẽ bị ông g**t ch*t.

Trong khoảnh khắc này, sự phức tạp và hoảng sợ cùng hiện lên gương mặt, họ đồng loạt gật đầu.

“Được rồi! Nếu mọi người đã hiểu chuyện thế thì lấy đồ ra đi!”
Lời vừa dứt, Thiên Hạo đi đến siêu xe của mình, lấy ra một cây gậy bóng chày.

Không chỉ có anh ta!
Các thành viên siêu xe khác dù không cam tâm hay sợ hãi, thì cũng đi đến siêu xe của họ, lần lượt lấy ra gậy đánh bóng chày.

Trong nháy mắt.

hàng chục thanh niên mỗi người cầm một gậy bóng chày, cảnh tượng trông cực kỳ uy nghiêm, ngoạn mục.

Trước cảnh này!
Lâm Thiên Quang không khỏi xốc lên tinh thần, nghỉ rằng Thiên Hạo sẽ tự mình ra tay xử lý.

Đặc biệt!
Khi Lâm Thiên Quang nhìn thấy Thiên Hạo đang cầm một gậy bóng chày dẫn đầu các thành viên đi vòng quanh Lâm Thiệu Huy, anh gần như đứng thẳng lưng vì phấn khích.

“Anh Thiên Hạo, giết tên ở rể nhãi nhép ấy đi!” Lâm Thiên Quang phấn khích.

Hàng chục người đang vây lấy Lâm Thiệu huy.

Hơn nữa, mỗi người đều cầm một gậy bóng chày, nếu họ hợp lúc, Lâm Thiệu Huy có thể bị thương nặng.

Nghĩ đến điều này!
Lâm Thiên Quang không thể ngậm miệng lại, lòng đầy phấn khích.

Mặt khác.

Nhìn thấy hàng chục thanh niên trai tráng đang cầm gậy bóng chày, tiếp cận Lâm Thiệu Huy, Từ Bạch Đình và Trương Thái Sơn cảm thấy da đầu ngứa ran.

“Anh Thiệu Huy, anh… chạy đi! Chúng rất đông, thế lực lại lớn.

Anh không đánh bại được đâu, chạy đi, sau này tìm cơ hội trả thù!”
“Vâng, anh Thiệu Huy, nên nhẫn nhịn! Đi đi, hai chúng tôi giúp anh cản chúng lại! Bọn chúng không dám lại gì chúng tôi đâu!”
Từ Bạch Đình và Trương Thái Sơn tái nhợt như tờ giấy, liên tục thúc giục Lâm Thiệu Huy.

Chỉ là…
Điều khiến họ ngạc nhiên là Lâm Thiệu Huy vẫn đứng bất động, thay vào đó còn vòng tay trước ngực như xem một vở kịch.

Chuyện này…
Từ Bạch Đình và Trương Thái Sơn hoàn toàn bối rối.

Họ không hiểu Lâm Thiệu Huy muốn làm gì.

Tuy nhiên cảnh tượng tiếp theo khiến Từ Bạch Đình và Trương Thái Sơn không thể rời mắt..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 396: Chương 396


“Anh Thiệu Huy! Em xin lỗi anh!”
Giọng nói bất đắc dĩ và kinh ngạc của Thiên Hạo vang lên.

Sau đó, những người kia cũng đồng thanh xin lỗi, anh ta giơ cây gậy bóng chạy trong tay lên, nghiến răng đập mạnh vào đầu gối mình!
Răng rắc!
Cây gậy này gần như vắt kiệt toàn bộ sức lực của Thiên Hạo, đầu gối anh ta gãy dưới cây gậy này trong tích tắc.

Khiến anh th* d*c, ngã lăn ra đất.

Ôi…
Trước cảnh tượng này, nụ cười trên mặt Lâm Thiên Quang hoàng toàn cứng đờ.

Đôi mắt anh nhìn chằm chằm vào bóng dáng đã ngã xuống của Thiên Hạo lúc này chân phải đã gãy hoàn toàn, không giấu được vẻ ngạc nhiên và kinh hãi.

“Tại sao… sao có thể như vậy? Xin lỗi? Vì sao Thiên Hạo có thể làm ra việc vô lý này?”
Lâm Thiên Quang hoàn toàn choáng váng.

Không chỉ riêng anh ta!
Từ Bạch Đình và Trương Thái Sơn, những người ban nãy đã hoảng sợ, lo lắng cho Lâm Thiệu Huy mà suýt rơi nước mắt.

Làm sao có thể!
Cả hai đã lên kế hoạch dùng mạng sống của mình để bảo vệ Lâm Thiệu Huy.

Nhưng họ nằm mơ cũng không ngờ rằng tình thế sẽ đảo ngược như thế này.

Thiên Hạo không những không ra tay với Lâm Thiệu Huy, mà còn tự đánh gãy chân mình để chuộc lỗi với Lâm Thiệu Huy.

Đây là điều không thể, nhưng bây giờ nó đã thực sự diễn ra trước mặt họ.

Không những thế!
Sự khó tin ấy chỉ mới bắt đầu.

Sau khi thấy Thiên Hạo tự đập chân phải, sắc mặt của các thành viên câu lạc bộ siêu xe đều đỏ bừng như gan lợn.

Sợ hãi, sợ hãi đến phát điên.

Bang!
Chiếc bóng chày lại đập xuống, và tiếng xương gãy vang lên.

“Anh Thiệu Huy, em xin lỗi!”
Răng rắc!
Lại một tiếng gãy xương khác.

Dưới ánh mắt kinh hoàng của Lâm Thiên Quang, Từ Bạch Đình và Trương Thái Sơn, từng người trong câu lạc bộ siêu xe giơ gậy đánh bóng chày lên đập vào bắp chân và đầu gối của họ.

Một lại xin lỗi vang lên, lại một chiếc xương bị gãy, âm thanh xương gãy vang lên dày đặc.

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.

Tất cả các thành viên trong câu lạc bộ đều quỳ một chân xuống.

Máu từ chân họ chảy xuống, một bên chân đã gãy.

Bầu không khí toát lên mùi tanh nồng.

Lâm Thiên Quang, Từ Bạch Đình, Trương Thái Sơn cảm thấy tim sắp đập đến họng, và dường như cỏ thể bật tung ra bất cứ lúc nào.

Cứ sốc vô biên chiếm lấy dây thần kinh của họ.

Da đầu mỗi người sắp nổ tung đến nơi.

“Thiên…Thiên Hạo? Tại sao anh lại tự đánh gãy chân mình?”
Lâm Thiên Quang chạy đến chỗ Thiên Hạo, hỏi với vẻ mặt hoảng sợ và kinh ngạc.

Câu trả lời… là cây gậy đánh bóng chày vung lên!
Khi lời của Lâm Thiên Quang vừa dứt!
Bang!
Thiên Hạo bất ngờ nắm lấy gậy bóng chày dính máu, đập nó vào chân Lâm Thiên Quang.

Răng rắc!
Lâm Thiên Quang thấy đau đớn ở đầu gối, cơ thể mất đi trọng tâm, anh ta ngã vật ra đất.

Anh ta hoàn toàn chết lặng.

Đặc biệt khi nhìn thấy chân phải của mình đã hoàn toàn biến dạng, thậm chỉ có xương trắng lộ ra ngoài, sự đau đớn ập đến như thủy triều khiến anh hét lên:
“Ahhh! Chân của tôi! Thiên… Thiên Hạo, tại sao anh lại đánh chân tôi?”
Lâm Thiên Quang không thể tin được.

Thiên Hạo phát điên cái gì?
Không báo trước một lời mà tự đánh gãy chân mình, thậm chí còn không tha cho cả anh..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 397: Chương 397


Nhưng mà…
Thiên Hạo hoàn toàn không quan tâm đến tiếng hét của Lâm Thiên Quang, đôi mắt lạnh lùng nhìn anh ta nhìn một von chó pug, đầy thờ ơ và chán ghét:
“Hừm! Mày không nghe thấy sao? Tất cả bọn tao đều phải tự đập gãy chân để chuộc lỗi với anh Thiệu huy.

Mày là cái thá gì mà thoát được.”
Hả?
Ngay sau khi nghe được lời này, Lâm Thiên Quang gần như bất tỉnh.

Chuộc lỗi?
Đây là một lời chiếc lỗi!
Anh không thể hiểu được, những tên thiếu gia này bị ngu sao?
Thứ ở rể ăn bám như Lâm Thiệu Huy, có gì để phải chuộc lỗi?
Lâm Thiên Quang kinh hãi, không tin vào mắt mình, nhìn chằm chằm vào Lâm Thiệu Huy, anh ta bán tín bán nghi, kẻ này là ác quỷ sao?
Tại sao bao nhiều lần nguy hiểm đều tránh thoát, mỗi lần tưởng như rồi vào thế tuyệt vọng lại bình yên trải qua.


Đồng thời!
Trên con đường núi, có một chiếc Lamborghini rách nát, đang di chuyển trên đường như con ốc sên.

Đó là Lê Kiệt!
“Lê Kiệt, anh nghỉ mấy phát súng vừa rồi là do cậu Út gây ra?” Cô gái nóng bỏng lúc này hào hứng hỏi.

Nghe điều này.

Khóe miệng Lê Kiệt nở ra một nụ cười dữ tợn và gớm ghiếc.

“Đúng! Nghe âm thanh kia đến từ vị trí khuất camera! Hắn là cậu Út thực hiện theo lời anh Hạo!”
“Cậu Út là quán quân cuộc thì bắn súng Nam Lộc, Những kẻ nào trước họng súng của cậu ấy đều phải chết.”
Nghĩ đến điều này, trái tim Lê Kiệt vô cùng hạnh phúc.

Cậu không đợi được nữa, cậu muốn xem tình cảnh bi thảm của Lâm Thiệu huy lúc này.

Hừ!
Lamborghini di chuyển chậm rãi, từng đợt khói đen khuếch tán từ chiếc siêu xe, e rằng không lâu nữa sẽ thành đống sắt vụn.

Nhưng Lê Kiệt không quan tâm.

Đối với cậu, chỉ cần tên khốn kia chết, thì dù mất đi siêu xe cũng không đáng là gì.

“Sau khúc cua gấp kia, đó chính là điểm mù của camera! Chậc, chậc… thật sự rất thú vị!”
Lê Kiệt nhìn con đường rẽ ngoặt phía trước, nụ cười trên miệng thêm tươi.

Bây giờ, anh xoay bánh lái, chiếc siêu xe sắp hỏng từ từ qua khúc cua gấp, đi vào điểm mù của camera.

Nhưng mà…

Khi Lê Kiệt và cô gái nóng bỏng thấy cảnh tượng trước mắt, nụ cười của họ hoàn toàn đông lại.

Hiện lên trước mặt họ.

Là dàn siêu xe dày đặc, kín cả con đường.

Bên cạnh siêu xe là một người đang quỳ trên mặt đất.

Nhưng người đang đứng vững lại là Lâm Thiệu Huy!
“Không… Không thể! Tên đó tại sao không chết? Tại sao cậu Út bắn nhiều phát đạn như vậy mà không giết được nó?”
Lê Kiệt như nhìn thấy ma, đầy kinh ngạc và không thể tin được.

Nhưng còn nhiều điều khó tin hơn thế nữa!
Cô nàng nóng bỏng bên cảnh nhìn thấy việc không ngờ đến, khuôn mặt xinh đẹp trắng bệch như tờ giấy:
“Kiệt… Thiếu gia Kiệt! Tất cả những người đang quỳ trên mặt đất đều là người của chúng ta, trong số đó còn có… anh Hạo!”
Cái gì!
Nghe được điều này, Lê Kiệt gần như không thể tin vào tai mình.

Cậu đưa mắt, nhìn ra ánh đèn mờ ảo.

Sau đó mới thấy những người đang quỳ trên mặt đất đều là thành viên siêu xe.

Mỗi người đều cầm một cây gậy đánh bóng chày, một chân bị biến dạng hoàn toàn, rỉ máu không ngừng.

Và điều khiến anh sốc nhất.

Có một thanh niên đang quỳ.

Đó chính là anh cả của họ - Thiên Hạo!.
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 398: Chương 398


“Sao… sao có thể có chuyện này? Anh Hạo bị gãy chân, chẳng lẽ là do tên kia làm sao?”
Nghĩ đến đây, Lê Kiệt dường như bị ai giẫm phải đuôi, nhanh chóng dừng xe lại.

Sau đó từ chiếc Lamborghini chạy về phía Thiên Hạo.

“Anh Hạo! Anh… chân của anh bị sao vậy? Là tên khốn kia làm sao?”
“Điên rồi! Nó điên rồi, dám đánh gãy chân anh, đánh gãy chân thủ lĩnh của chúng ta.

Tôi phải báo cho người nhà, tôi muốn giết nó!”
Lê Kiệt chạy đến trước mặt Thiên Hạo và những người khác, hét lên như điên.

Chỉ là tiếng gào thét này khiến Thiên Hạo và tất cả thành viên khác thêm tái nhợt.

Những hạt mồ hôi lớn chảy dài trên trán của Thiên Hạo và những người khác.

“Lê Kiệt!
Lúc này, Thiên Hạo lạnh lùng nói với Lê Kiệt.

Lê Kiệt nhanh chân, cúi đầu đỡ Thiên Hạo đứng dậy, nhưng anh vẫn nói:
“Không cần giúp! Đưa gậy bóng chày cho tôi!”
Thiên Hạo chỉ vào cây gậy bóng chày cách đó không xa.

Hả?
Câu nói này khiến cho Lê Kiệt hơi sững sờ, không biết Thiên Hạo xảy ra chuyện gì, nhưng trong lòng biết có chuyện gì đó không ổn.

Tuy nhiên, Lê Kiệt cũng không muốn nghĩ nhiều, ngay lập tức đưa gậy bóng chày dính mát đặt lên tay Thiên Hạo.

“Lê Kiệt, tôi xin lỗi! Đây là quyết định của người nhà cậu, người nhà tôi, tất cả gia đình tài phiệt của tỉnh Nam Lộc.”
Thiên Hạo nhìn Lê Kiệt với vẻ có lỗi.

Tuy nhiên lời nói của anh khiến Lê Kiệt càng thâm bối rối.

Lê Kiệt không kịp hỏi
Đã ngạc nhiên khi thấy Thiên hạo giơ cây gậy đánh bóng chày lên rồi vung nó xuống.

Răng rắc!
Cây gậy bóng chày đánh một lực mạnh vào bắp chân Lê Kiệt một cách dữ dội, tiếng âm thanh gãy xương nghe rõ mồn một.

Lê Kiệt ngã xuống đất, cơn đau dữ dội ập đến, cậu thét lên thảm thiết:
“Ôi… anh Hạo! Anh, sao anh lại đánh tôi? Chân tôi, aaaa… Chân Tôi gãy rồi!”
Lê Kiệt chết lặng.

Hotgirl cũng chết lặng.

Trong mắt hai người bọn họ, Thiên Hạo đang phát điên, không thể tin được sẽ có lúc anh làm câu đau đớn thế này.

Tuy nhiên, Thiên Hạo hoàn toàn phớt lờ Lê Kiệt, quay đầu nhìn Lâm Thiệu Huy, vẻ mặt lộ ra sự cầu xin sâu sắc.

“Huy… Anh Lâm Thiệu Huy, theo đúng nguyện vọng của anh, chân chúng em đều đã gãy!”

Vừa nói!
Thiên Hạo dường như nghĩ ra điều gì đó, nhanh chóng lấy ra chiếc Devil Machine từ trong túi ra, sau đó cầm nó trên tay, cung kính đưa cho Lâm Thiệu Huy.

“Đây là Devil Machine của anh, xin anh nhận cho! Ngày khác, chúng em nhất định sẽ tới nhà anh chuộc lỗi!”
Sau đó, Thiên Hạo cúi đầu trước Lâm Thiệu Huy.

Không chỉ anh ấy!
Các thành viên siêu xe bị gãy chân cũng theo Thiên Hạo cúi đầu trước Lâm Thiệu Huy để thể hiện sự thành kính.

.

truyện ngôn tình
Bùm,
Với Lê Kiệt, cậu chẳng khác gì gặp ma.

Làm sao chuyện này có thể.

Thiên Hạo thật sự tự đánh gãy chân mình để cầu xin sự tha thứ của Lâm Thiệu Huy?
Làm sao có thể?
Đặc biệt, không chỉ Thiên Hạo, các thành viên siêu xe khác cũng chấp nhận hành động này, họ đều cúi đầu trước Lâm Thiệu huy.

Như sét đánh giữa trời xanh, Lê Kiệt hóa đá tại chỗ.

Tuy nhiên, Lâm Thiệu Huy không quan tâm đến sự kinh hoàng của Lê Kiệt.

Cái tát trả thù cho Thẩm Ngọc Trân đã xong, sự việc đương nhiên có thể kết thúc ở đây.

“Nhờ kỹ, nếu còn tái phạm, không chỉ có riêng cậu, mà cả gia tộc cậu đều sẽ bị tiêu diệt!”
Lâm Thiệu Huy lạnh lùng quét ánh mắt qua từng người.

Ánh mắt sắc như dao, khi rơi vào người nào, người ấy cảm thấy lạnh sống lưng, không tự chủ được mà rùng mình một cái..
 
Ma Vương Siêu Cường Của Thế Giới Hắc Ám
Chương 399: Chương 399


Lâm Thiệu Huy rời đi!
Anh lái chiếc Santana cũ nát đầy lỗ đạn và bỏ đi cùng với Phương Y Thần.

Hổ Tử, Hắc Tử, Từ Bạch Đình và Trương Thái Sơn cùng rời đi.

Sau khi tất cả rời đi.

Tiếng gió rít trên toàn bộ ngọn núi Lục Sơn càng trở nên ảm đạm và lạnh lẽo.

Đồng thời!
Đối với Lê Kiệt và Lâm Thiên Quang, trái tim họ gần như đã nguội lạnh.

“Thiên Hạo, kẻ đó đã đi rồi, anh nói cho tôi biết tại sao đi?”
Đôi mắt Lê Kiệt đầy khó hiểu.

Thiên Hạo!
Thủ linh của bọn cầu, không ngờ lại có ngày tự đánh gãy chân mình, cung kính dâng lên Devil Machine cho tên con rể ấy.

Điều này đả kích lớn đến nhận thức của Lê Kiệt, vào lúc này, cậu cũng cảm thấy kỳ lạ.

Không chỉ riêng cậu!
Lâm Thiên Quang bên cạnh vô cùng tức giận.

“Thiên Hạo, đó chỉ là con rể của một gia tộc nhỏ, dù có nhà họ Bạch đứng đằng sau, thì cũng chả là cái thá gì với nhà anh!”
“Anh nhất định bị nó lừa rồi.

Đó chỉ là thứ con rể ăn bám thôi!”
Nghe những lời của Lê Kiệt với Lâm Thiên Quang.

Thiên Hạo và những thành viên siêu xe không nói lời nào.

Bởi vì họ biết thân phận thực sự của Lâm Thiệu Huy.

Trong khi bầu không khí đang ủ dột.

Ầm!
Tiếng động cơ gầm rú ở chân núi.

Hết siêu xe này đến siêu xe khác tiến đến.

Khi những chiếc xe này dừng lại trước mặt mọi người, họ nhìn thấy cảnh cửa mở ra, đó là một người đàn ông trung niên mặc vest, đi giày da, sắc mặt ảm đạm.

Lê Kiệt nhìn thấy ba mình là Cừu Phong trong đám đông.

Không chỉ có ba.

Còn có ba của Thiên Hạo là Thiên Trường, cùng với ông Lý, ông Hạ, các bậc phụ huynh khác cũng đến.

Ngay khi ra khỏi xe, họ tiến về phía những đứa con của mình.

Thấy vậy, Lê Kiệt đột nhiên như tìm thấy chỗ dựa, nhanh chóng nói:
“Ba, ba tới rồi, con muốn ba làm chủ cho con! Anh Hạo bị người ta lừa, đánh gãy mất một bên chân của con!”
“Ba, ba giúp con báo thù, cũng như giúp toàn bộ tỉnh Nam Lộc của chính ta.

Nếu không chẳng phải chính ta thành trò của đất Nam Giang!”
Giọng nói Lê Kiệt đầy phẫn uất, không cam lòng.

Chỉ là..

Lời còn chưa nói xong.

Chát!
Một cái tát đã rơi xuống mặt cậu.

Không chỉ riêng cha cậu,
Cảnh tượng tiếp theo khiến Lê Kiệt, Lâm Thiên Quang bị sốc.

Cậu thấy ba của Thiên Hạo, là Thiên Trường và cha của những thành viên khác, đồng thời giơ lòng bàn tay lên, giáng xuống con họ một cái tát!
Chát!
Trên đỉnh núi tràn ngập tiếng tát.

Lúc này, không chỉ có Lê Kiệt sững sờ, mà Lâm Thiên Quang cũng khó tin vào mắt mình.

Vì… vì sao?
Đơn giản là cậu không hiểu tại sao những nhà tài phiệt có thể gây chấn động Nam Lộc này vừa đến, lại không thèm quan tâm thương tích quý tử của họ mà trực tiếp đánh luôn.

Điều này không thể tin được.

Nhìn thấy sự nghi ngờ của Lê Kiệt và những người khác, Thiên Trường - người đứng đầu họ Thiên ra hiệu với các vệ sĩ phía sau:
“Các người, trước tiên mang Lâm Thiên Quang rời khỏi đây!”
“Vâng!”
Đột nhiên, hai vệ sĩ bước nhanh, bế Lâm Thiên Quang nhét vào trong xe.

Lâm Thiên Quang sững sờ, nhưng anh cũng không dám chống cự.

Chỉ là khi mới bị nhét vào trong xe, anh nghe thấy tiếng hét giận dữ của Thiên Trường lên tất cả đám con cái.

“Lũ rác rưởi!
Hả?
Lũ rác rưởi!
Lâm Thiên Quang giật mình, anh nghĩ rằng Thiên Trường đang giận Thiên Hạo và những thiếu gia kia vì tội xin lỗi Lâm Thiệu huy.

Nghĩ đến đây, miệng Lâm Thiên Quang lộ ra vẻ giễu cợt.

“Hừ! Thiên Hạo thực sự bị lừa!”
“Nhưng mà Thiên Trường, ông ta làm sao để yên việc con trai mình đi xin lỗi thứ rác rưởi như Lâm Thiệu Huy..
 
Back
Top Bottom