Cập nhật mới

Khác [Lyhansara]Hương lúa vẫn bay sau mùa gặt máu

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
405260794-256-k671911.jpg

[Lyhansara]Hương Lúa Vẫn Bay Sau Mùa Gặt Máu
Tác giả: nguoisudung
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

truyện sẽ mang tính chất thời xưa
tất cả chỉ là hư cấu
truyện ngược kết Se



lyhansara​
 
[Lyhansara]Hương Lúa Vẫn Bay Sau Mùa Gặt Máu
Chương 1: Mùa gặt năm ấy


Gió đồng tháng Tám thổi rào rạt qua những thửa ruộng vàng rực.

Lúa chín ngả đầu, nặng trĩu hạt, hương thơm ngai ngái như len vào tận da thịt người ta.

Ở cuối cánh đồng Trà Lý, tòa nhà ngói đỏ của Hội đồng Trần sừng sững như bóng một con thú khổng lồ đang nằm phủ lên cả xóm nghèo.

Ngày ấy, dân làng vẫn còn kể với nhau:

> “Nhà Hội đồng có phúc ba đời, ruộng vàng nghìn mẫu, quyền to bằng cả phủ.”

Còn có ai dám nhớ, để mà kể tiếp câu sau — rằng cái phúc ấy đổi bằng máu của kẻ khác.

---

Trưa hôm đó, Han Sara dừng lại bên bờ rào cúc tần rậm rạp, mắt dõi về phía căn nhà lớn.

Nắng đổ xuống tóc, phản chiếu ánh vàng, nhưng trong đôi mắt cô lại đặc quánh một màu đen.

Cô mới mười chín, dáng người mảnh, gương mặt thanh nhưng ánh nhìn lạnh như thép.

Dân làng chỉ biết cô là “người ở mới” được bà Hội đồng nhận về sau mùa gặt, chứ chẳng ai hay rằng cô từng là đứa con gái của kẻ bị xử trảm vì tội phản loạn.

> “Mười năm rồi…” – cô khẽ lẩm bẩm, giọng nghèn nghẹn – “Mười năm rồi, ta trở về…”

Tiếng vó trâu lóc cóc vọng từ xa.

Một chiếc xe gỗ chở đầy lúa chạy qua, kéo theo mùi cỏ khô và khói rơm.

Trong nhà, tiếng cười trong trẻo vang lên —

Trần Thảo Linh, con gái lớn của ông Hội đồng, đang ngồi thêu bên hiên, tà áo trắng đung đưa nhẹ như mây.

> “Cô Linh, cẩn thận nắng đó, da lại sạm.” – tiếng người hầu già nhắc.

“Không sao đâu dì Năm.

Con thích nắng.

Nắng làm cho hương lúa bay xa hơn.”

Han Sara đứng lặng.

Hương lúa bay qua hàng rào, lẫn vào hương tóc của Thảo Linh, khiến tim cô bất giác nhói lên — không phải vì say đắm, mà vì ký ức trào dâng.

Hồi ấy, cha cô cũng từng đứng bên cánh đồng này, tay nâng một bông lúa, cười hiền:

> “Hạt lúa nuôi người, con à.

Miễn mình sống thật, trời đất không phụ.”

Vậy mà chính đêm năm đó, ông bị bắt, bị vu cho tội ăn chặn công thuế, phản loạn chống lại Hội đồng.

Mẹ cô bị đánh đến chết trước sân đình.

Xác cha, không ai biết chôn ở đâu.

Chỉ còn cô – con bé tám tuổi – bị đuổi đi trong đêm mưa, giữa bùn và máu.

---

Sara bước vào cổng lớn, nơi người canh hỏi gắt:

> “Mày là đứa nào?

Việc gì đến nhà Hội đồng?”

“Dạ… con là người làm mới, do bà Hội đồng gọi về.” – giọng cô nhỏ nhẹ, rũ mũ nón lá xuống che đi ánh mắt.

Gã gác cổng gật đầu, phẩy tay cho qua.

Bên trong, mùi trầm hương và gỗ lim thoảng nồng.

Từng bước chân Sara đặt xuống, như dẫm lên linh hồn quá khứ.

> “Người nhà này… vẫn chưa đổi mùi,” cô nghĩ thầm.

“Vẫn cái mùi giàu sang trộn với máu người nghèo.”

---

Buổi chiều, Sara được giao lau dọn khu nhà phía đông.

Tình cờ, khi đi qua vườn hoa giấy, cô bắt gặp Thảo Linh đang cắt cành hoa cho vào giỏ.

Nắng nghiêng, cánh hoa đỏ rơi lả tả trên vai áo trắng.

> “Cô là người mới à?” – Linh hỏi, giọng nhẹ như gió.

“Dạ… con tên Sara.”

“Tên lạ quá.

Không giống người vùng này.”

“Dạ, con gốc người ở xa…”

“Xa đến đâu cũng tốt, miễn là chịu ở lại lâu.” – Linh mỉm cười, ánh mắt ấm đến lạ.

Nụ cười ấy khiến Sara chợt thấy tim mình khựng lại.

Trong khoảnh khắc, cô muốn quay đi, muốn giữ mình khỏi thứ cảm xúc vô nghĩa ấy.

Nhưng đã quá muộn.

Một hạt lúa vừa rơi khỏi bông, vỡ đôi, bám vào gấu váy cô như một điềm báo.

> “Hương lúa vẫn bay…” – cô thì thầm – “Nhưng năm nay, có lẽ sẽ nhuốm máu.”
 
[Lyhansara]Hương Lúa Vẫn Bay Sau Mùa Gặt Máu
Chương 2 : Ngày mùa máu đỏ


Trưa năm ấy, trời Trà Lý đổ mưa dầm suốt ba ngày ba đêm.

Mưa không to, chỉ rả rích, mà cứ như rỉ máu từ đất.

Dân trong làng bảo, “năm nay là năm dữ” — bởi ruộng lúa tốt thì ít, mà oan hồn người chết thì nhiều.

Han Sara khi ấy chỉ là con bé tám tuổi, tóc tết hai bím, chạy lon ton theo cha ngoài đồng.

Cha cô — ông Giao, là người cày ruộng thuê cho nhà Hội đồng Trần.

Tuy nghèo nhưng được dân mến, vì hiền lành, chữ nghĩa đôi phần, từng giúp dân viết đơn kiện khi bị quan sai ép thuế.

> “Cha, mai có được gặt chưa?” – con bé hỏi, tay chạm vào bông lúa chín vàng.

“Còn sớm, con à.

Chờ nắng thêm hai ngày, hạt mới chắc.” – ông cười, đôi mắt hiền khô.

“Cha ơi, hạt lúa thơm quá.”

“Ừ… hương lúa là hương đất, hương người.

Sạch lòng thì hạt mới thơm.”

Nụ cười của ông hôm ấy… là lần cuối cùng Sara còn nhớ được.

---

Tối đó, cả xóm bỗng sáng rực đuốc.

Tiếng chó sủa, tiếng ngựa hí, tiếng chân lính dẫm nện xuống bùn vang dội.

Cổng nhà Giao bị đá tung.

Một người hầu của Hội đồng chỉ tay hét:

> “Bắt hắn lại!

Ăn chặn lúa tô của nhà Hội đồng, cấu kết phản loạn, mưu giết quan tri phủ!”

Ông Giao chưa kịp hiểu chuyện gì, đã bị trói giật cánh khuỷu.

Vợ ông — mẹ Sara — quỳ xuống, ôm chân lính:

> “Quan ơi, chồng tôi chỉ là dân cày, chữ còn viết không tròn, sao mà phản loạn được?”

“Câm!

Có con dấu khắc ‘Hội đồng Trần’ trong nhà mày, còn chối à?”

Con dấu ấy — dấu gỗ khắc chữ đỏ — bị rút ra từ rương áo, bọc trong mảnh vải rách.

Sara nhận ra đó chính là dấu ông Hội đồng đã cho cha cô mượn tạm để ký giấy vận chuyển thóc.

Ai đó đã tráo đổi mọi thứ — biến người ngay thành tội nhân.

---

Bên ngoài, trời đổ mưa lớn.

Bùn hòa máu loang đỏ khắp ngõ.

Người ta lôi ông Giao ra giữa sân đình.

Đèn đuốc chập chờn, gió thổi bay tóc.

Ông Hội đồng Trần mặc áo the đen, đứng giữa hiên, giọng lạnh lẽo:

> “Tội phản loạn là tội chết.

Người ngay, trời biết, nhưng phép nước không dung.”

“Ông Hội đồng!” – Giao kêu lên, giọng lạc đi – “Tôi chỉ giữ ruộng cho dân, không cướp lấy một hạt!

Ông biết rõ mà!”

“Câm!

Lời kẻ tội đồ không đáng nghe.”

Tiếng gươm rút khỏi vỏ, lạnh tanh.

Sara la hét, vùng khỏi tay mẹ, chạy ra giữa sân:

> “Cha ơi!

Đừng giết cha con!

Ông ơi, đừng giết!”

Nhưng bàn tay nhỏ xíu của cô bị kéo giật lại.

Tiếng mẹ cô nức nở:

“Con nhắm mắt lại, Sara…

đừng nhìn…”

Song đôi mắt ấy vẫn mở to, trừng trừng nhìn lưỡi đao hạ xuống.

Một tiếng “phập” vang lên giữa mưa.

---

Người ta kể, đêm ấy, máu của bố nànghòa vào đất, chảy tràn khắp sân đình.

Lúa ngoài đồng, sáng hôm sau, đổ rạp hàng loạt — hạt chuyển màu đỏ sẫm.

Dân làng sợ, bảo “đó là điềm”, là “hồn oan còn vương trong ruộng”.

Ba ngày sau, mẹ Sara bị đánh chết khi đi xin xác chồng.

Con bé bị đuổi đi khỏi làng, một mình lạc trong rừng lau, mang theo chiếc vòng gỗ cha làm, khắc hai chữ “S.

H.” — viết tắt của Sara Han.

Đêm ấy, bên gốc tre già, con bé ngồi co ro trong mưa, thì thầm:

> “Con sẽ quay lại.

Con sẽ khiến hương lúa này nhuốm máu của họ.”

Một tia chớp xé ngang trời.

Mùa gặt năm ấy — thay vì màu vàng của no đủ, là màu đỏ của máu người.
 
[Lyhansara]Hương Lúa Vẫn Bay Sau Mùa Gặt Máu
Chương 3 : Kẻ gieo hạt đầu tiên


Buổi sáng hôm ấy, sương phủ dày trên cánh đồng.

Cả vùng Trà Lý chìm trong một màu trắng đục như tấm khăn tang của đất.

Han Sara dậy từ canh năm, quấn khăn mỏ quạ, gánh hai thùng nước ra giếng.

Nước lạnh buốt, khiến đôi bàn tay cô run lên, nhưng trong mắt lại ánh lên tia sáng khác – tỉnh táo, tính toán, và quyết liệt.

Mỗi giọt nước rơi xuống đáy thùng vang lên như tiếng đếm thời gian.

> “Từng ngày, từng tháng… ta sẽ lấy lại từng hạt máu.” – cô thầm nói.

Từ hiên nhà, tiếng guốc lộc cộc vang tới.

Thảo Linh xuất hiện trong tà áo dài trắng, mái tóc buộc nhẹ bằng ruy băng lụa.

Cô bước chậm, tay cầm quạt nan, ánh mắt trong như sương sớm, chẳng vướng bụi trần.

> “Cô Sara, dậy sớm thế?” – Linh hỏi, giọng mềm như tơ.

“Dạ, con quen vậy rồi, cô.”

“Người thành phố chắc cực hơn ở đây nhiều, hả?”

“Cực gì cũng qua, miễn lòng không chai.” – Sara đáp khẽ, giọng vừa đủ nghe.

Câu nói tưởng chừng đơn sơ, lại khiến Thảo Linh khựng lại một nhịp.

Nàng ngẩng lên, nhìn kỹ gương mặt người hầu mới.

Đôi mắt ấy – sâu, buồn, mà lại có gì đó kiêu ngạo, như thể đang giấu cả một ngọn lửa.

> “Cô nói chuyện… lạ lắm,” – Linh khẽ cười – “giống người từng trải qua nhiều chuyện.”

“Người từng mất nhiều, mới biết giữ cái còn lại.” – Sara nói, cúi đầu.

Linh mỉm cười, nụ cười khiến nắng đầu ngày như tan ra.

---

Chiều hôm đó, Sara được giao việc giặt khăn và quần áo trong khu giặt riêng của nhà Hội đồng.

Khi phơi khăn, cô để ý thấy một bức thư chưa gửi, dính trong áo lót của bà Hội đồng.

Dòng chữ trên giấy là nét bút đàn ông – nghiêng nghiêng, vội vàng:

> “Nếu chuyện ruộng Tân Lý lộ ra, phải thủ tiêu người biết.

Đừng để con nhỏ họ Han còn sống.”

Đôi mắt Sara tối sầm.

Bàn tay siết tờ giấy đến nhàu nát.

> “Họ… vẫn chưa dừng lại…”

Một hạt lúa rơi xuống từ mái phơi, lăn tròn trên tờ giấy, dính vào vệt mực như một giọt máu nhỏ.

Sara đem tờ thư giấu trong áo, lặng lẽ đốt phần còn lại trong bếp, để lại tro đen trong lòng bàn tay.

Cô biết – đây là hạt đầu tiên mà cô gieo xuống cánh đồng hận.

---

Đêm, trăng tròn như mâm đồng treo lơ lửng trên đỉnh tre.

Sara ngồi một mình ngoài sân, nhìn lúa rì rào trong gió.

Thảo Linh đi ngang, thấy vậy liền dừng lại.

> “Cô không ngủ sao, Sara?”

“Con quen thức đêm.”

“Sao lại quen?”

“Vì có những người… không dám nhắm mắt.

Nhắm mắt lại là thấy máu.”

Linh thoáng giật mình.

Câu nói ấy – buồn đến rợn.

Nhưng đôi mắt Sara vẫn điềm tĩnh, chẳng hề run.

Một cơn gió thổi qua, hương lúa non phảng phất, xen lẫn mùi tro tàn trong bếp.

> “Cô có bao giờ nghĩ,” – Linh khẽ nói – “đời người như hạt lúa không?

Phải trải qua lửa, qua gió, qua dao cắt, mới thành cơm trắng?”

“Nhưng lúa thì được ăn, còn người… ai nuôi nổi nỗi đau?” – Sara đáp.

Hai người nhìn nhau, chẳng ai nói thêm lời nào.

Chỉ có tiếng dế gáy, tiếng lúa xào xạc, và một mùi hương ngòn ngọt, thoang thoảng giữa đêm.

Trong lòng Han Sara, hạt giống đầu tiên của kế hoạch đã nảy mầm —

và cùng lúc, một hạt giống khác – hạt của tình cảm – cũng vừa chớm nở, âm thầm, trong chính thửa đất máu ấy.
 
[Lyhansara]Hương Lúa Vẫn Bay Sau Mùa Gặt Máu
Chương 4:Hoa rơi trên sân gạch


Sáng hôm đó, trời trong như thủy tinh.

Nắng nhẹ, xuyên qua tán bồ đề, rải xuống sân gạch những mảng sáng như giấy mỏng.

Hoa giấy trước hiên rụng nhiều, cánh màu đỏ như phai, rơi lả tả trên những viên gạch mòn.

Cảnh tượng đẹp đến nỗi người ta quên rằng dưới lớp sắc ấy có thể chất chứa bao mưu mô.

Han Sara quỳ cạnh cái chum nước, vò khăn, tay cô điềm tĩnh như người thợ khâu từng mũi kim.

Mỗi lần cô nhìn lên, ánh mắt liếc ngang qua cổng gỗ, nơi có dấu chân in hằn của những bước người quyền lực, cô lại nhớ về đêm mưa năm xưa — nhớ tiếng roi, nhớ mảnh dấu khắc.

Nhưng hôm nay, cô không cho mình bị dằn vặt; trái lại, trong sự bình thản ấy có một hệ thống tính toán nhỏ nhoi, kín đáo: những gì cần quan sát hôm nay, những người cần đến gần, những câu nói cần khéo léo lừa lấy.

Trần Thảo Linh bước ra sân, tay bưng một khay trà.

Nắng làm tóc nàng óng, bờ vai áo mỏng in một bóng mơ hồ trên sân gạch.

Nét mặt nàng chưa từng lộ ra sự bối rối trước người khác; chỉ với Sara, có lúc mắt nàng rẽ ra những khoảng lắng lặng dễ khiến lòng người mềm ra.

“Uống chút trà, Sara,” Linh nói, đặt chén xuống trước cô.

Giọng nàng hiền, như thể câu nói có thể xoa dịu tất cả những u sầu.

“Sáng nay em làm việc cẩn thận lắm.”

Sara nhận chén trà, ngửng lên nhìn Thảo Linh rồi mỉm cười nhỏ.

Nụ cười ấy không lớn nhưng có lực — như tay người nắm vững một hạt lúa rồi thả nhẹ.

“Dạ, con chỉ làm việc cho hết, cô ạ.”

Họ ngồi bên nhau, cách một chiếc bàn gỗ mộc mạc.

Gió thổi, mang theo mùi lúa xa xa và mùi trầm từ trong phòng thờ.

Tiếng dế nỉ non nơi góc vườn, tiếng nước nhỏ giọt từ mái hiên.

Trong khoảnh khắc yên lặng ấy, Han Sara thấy một sự thật không dễ chịu: trái tim mình, dù có bao nhiêu quyết tâm, vẫn biết rung.

Nhưng công việc chẳng chờ đợi một con tim yếu.

Vừa lúc ấy, bà quản gia — dì Năm — đi qua, trên tay mang một xấp giấy, vừa được thảo từ văn phòng ông Hội đồng.

Bà không khóa kỹ, để giấy trên bàn cạnh chậu cây.

Trong một động tác rất tự nhiên, Sara lấy tay khéo léo che ngang mặt, như che nắng cho chén trà, nhưng tầm mắt cô rơi lên mép xấp giấy.

Dòng chữ, nét mực nghiêng — những từ “thuế”, “kho”, “vận chuyển” — khiến tim cô lặng đi.

Bao năm mài giũa, Sara biết không thể hành động qua ẩu.

Kế hoạch phải bắt đầu bằng thông tin.

Hôm nay, cô không vội; cô lấy một chiếc khăn mỏng, khéo léo quét qua mép giấy, mang về với một sợi chỉ tơ — đủ để khi cần, cô có thể lục lại mảnh dấu, dò ra người đã ký mạo.

Cử chỉ ấy khéo đến nỗi dù có ai dòm, cũng thấy chỉ là người hầu vá áo.

Sau bữa trưa, Thảo Linh hỏi về chuyện làng: “Nghe nói năm nay có đoàn quan từ huyện qua.

Họ xem xét việc thu lụa của mấy nhà lớn.

Nhà mình có bị vạ gì không?”

Sara hơi do dự, lựa lời một cách cẩn trọng.

“Con nghe ở chợ có người thì thầm… có chuyện không rõ, nhưng chắc chỉ là lời đồn.”

Cô nói, mắt thoáng nhìn về phía kho thóc, nơi vài người đàn ông vẫn lục tục đi ra.

Giọng Linh khẽ chùng xuống: “Cha nói không sợ gì… nhưng cha ông vẫn hay trầm ngâm hơn trước.

Có lẽ… thời buổi còn nhiều chuyện.”

Những câu nói như vậy là thuốc thử của Sara.

Mỗi lời chùng là một chỗ yếu để cô dò xem.

Cô ghi nhớ mọi điều: cách ông Hội đồng nhìn vườn, thái độ của quản gia khi nhắc tới huyện, một lời hờ hững thốt ra trước miệng ai đó.

Tất cả những dấu vết nhỏ ấy sẽ là manh mối ghép thành bức tranh lớn.

Chiều muộn, khi Thảo Linh ra vườn hái hoa, Sara lặng lẽ theo sau, chân nhẹ như kẻ sợ làm lay động cánh bướm.

Linh ngồi xuống bậc thềm, đặt hoa vào tay, rồi bỗng cất tiếng: “Ngày xưa, mẹ con thường kể, hoa giấy rụng nhiều là điềm gió lớn sắp tới.

Cậu có sợ gió không?”

Sara nhìn vào tay Linh — bàn tay thanh thoát, có vài vết sẹo nhỏ do kim châm — và trả lời bằng một câu không trọn vẹn: “Con chỉ sợ những gì dối trá che giấu dưới vẻ tĩnh lặng.”

Những lời ấy vừa đủ để làm Linh nhíu mày.

Sự nhíu mày ấy, với Sara, giống như một cánh cửa hé mở: nàng đã bắt đầu để ý tới chiều sâu nơi cô.

Nếu Linh chịu tìm hiểu, cô sẽ có thêm một đồng minh — hoặc một đối tượng khiến kế hoạch phải khôn ngoan hơn.

Buổi tối, khi nhà yên tiếng, Sara ngồi trong kho nhỏ, đốt một vệt nến le lói.

Trên đùi cô là mảnh vải lấy từ áo bà Hội đồng — nơi có dấu mực lem nhem, như một bằng chứng nhỏ bị vô tình bỏ quên.

Cô cầm mảnh vải, đặt lên lòng, rồi khép mắt.

Không phải vì sợ hãi — mà để tạm gom lại những mảnh rời rạc trong đầu.

Kế hoạch của cô giống như chiếc gùi treo trên vai: rất nhiều việc nhỏ cần xếp lại, từng hạt lúa phải được cân đúng lượng.

Hôm nay cô lấy được một mảnh.

Ngày mai sẽ lấy thêm một mảnh nữa.

Một tháng, một năm, từng mảnh sẽ thành một bức tranh — bỗng dưng hiển hiện tội ác đã từng phủ lên gia đình cô.

Và trong mỗi bước, có lúc cô muốn dừng lại, muốn nói hết mọi thứ cho người kia nghe.

Nhưng khi hình dung khuôn mặt Linh, với đôi mắt trong và ánh cười dễ dàng làm tan đá, Sara lại thôi.

Tình cảm là kẽ nứt mà kẻ thù có thể len vào.

Nếu cô để Linh biết quá sớm, mọi thứ sẽ rối tung.

Nếu cô để Linh hiểu dần dần, biết đâu Linh sẽ chọn một lối khác — hoặc sẽ đau đến mức không thể quay lại.

Khi sao trên trời nhạt dần, Han Sara đặt mảnh vải vào chiếc hộp gỗ nhỏ, khóa lại bằng một khúc dây.

Cô đặt chiếc hộp dưới đáy chum, nơi không ai ngờ đến.

Trước khi nằm xuống, cô đứng dậy, bước ra hiên, hít một hơi thật sâu.

Hương lúa đêm quyện với mùi hoa gãy, làm mắt cô cay.

“Cứ để gió mang đi,” cô thì thầm với chính mình.

“Nhưng gió sẽ phải mang trả.”

Hoa trong sân vẫn rơi, rải thành một tấm thảm mỏng.

Cạnh đó, một bóng lưng mảnh mai ngồi im, như một mầm non vừa nhú — chờ lúc thu hoạch.
 
[Lyhansara]Hương Lúa Vẫn Bay Sau Mùa Gặt Máu
Chương 5: Tiếng gió lùa qua mái ngói


Đêm ấy, trời nổi gió.

Mái ngói kẽo kẹt, như có ai đứng trên đó mà thở dài.

Tiếng gió rít qua khe cửa làm ngọn đèn dầu nghiêng bóng trên tường, kéo dài hình dáng của Han Sara thành một bóng liêu xiêu, mỏng như tờ lụa bạc.

Trong nhà Hội đồng, người hầu chạy tới chạy lui, thấp thoáng nghe tiếng bàn bạc của mấy ông khách từ huyện.

Từ ngoài hành lang, Sara nép sau tấm bình phong, đôi tai căng lên như dây đàn.

“—Kho thóc vụ này xuất nhanh hơn mọi năm.

Sổ sách này… hơi lạ.”

“—Ông Hội đồng nói có giấy thông hành từ huyện trưởng, mà dấu… kỳ nhỉ?”

Giọng họ nhỏ, nhưng đủ để tai tinh nghe được.

“Dấu.”

Từ ấy như mũi dao.

Sara nín thở.

Nàng nhớ rõ mảnh vải mực hôm qua, dấu khắc xiêu một nét.

Tim nàng đập một nhịp mạnh đến đau.

Một bàn chặn nhẹ lên vai.

Nàng suýt đứng bật dậy, quay lại — hoá ra là Trần Thảo Linh.

“Em đứng đây làm gì?” cô hỏi nhỏ, đôi mắt loáng lên sự nghi ngờ pha chút dịu dàng.

Nắng đêm từ chiếc đèn dầu hắt lên làm mặt nàng sáng nhạt, đẹp và hơi nghiêng.

Sara cúi đầu: “Dạ… con nghe nói người huyện tới.

Con tò mò thôi.”

Thảo Linh nhìn nàng lâu hơn mức cần thiết.

“Tò mò… cũng nên dè chừng.

Có những việc không nên biết.”

Câu ấy đượm ý lo, không phải đe.

Rồi nàng khẽ đẩy Sara đi: “Về phòng đi, kẻo dì Năm thấy.”

Sara đi, nhưng bước nhẹ như mèo.

Khi nàng khuất dần sau hành lang, Sara biết: Thảo Linh dù không cố ý, lại vừa che cho mình.

Một cảm giác nghèn nghẹn thoáng qua nơi cổ — giữa trả thù và nợ tình, sợi dây càng lúc càng rối.

---

Sáng hôm sau, sân gạch còn ướt sương.

Người hầu quét lá, lá rụng nhiều như cánh giấy bị ai xé bỏ.

Dì Năm vừa đi vừa cằn nhằn: “Mùa này gì mà lá đổ như mưa, quét hoài không hết.”

Sara bưng chậu áo ra phơi, mắt liếc về phía kho lúa.

Cửa kho đóng kín hôm qua giờ mở hé.

Hai người đàn ông lạ đang kiểm đếm, chủ yếu trông… không phải người của huyện.

“Người lạ vô kho?” nàng nghĩ.

Ghi thêm một mảnh.

Một bóng áo xanh bước đến.

Ánh Sáng — hầu cận thân tín trong nhà, thuộc dạng nói, cười nhiều.

Em chống cán chổi, nhìn Sara từ đầu đến chân.

“Nghe đồn chị lại lén lút đi lại chỗ hành lang tối hôm qua?”

Ánh Sáng nói, giọng thân.

Sara khẽ ngước lên: “Chị nghe tiếng người đông, nên dừng lại.

Không phải lén.”

Ánh Sáng nhìn nàng: "Ủa vậy hả , chắc em nhầm"

"Không sao"

Ánh sáng tiếp: "Thế em đi nhá!

"

"Ừm.

"

---

Trưa, bếp nấu món mới.

Mùi cà ri bò thơm nồng.

Mọi người tập trung ở gian ăn lớn.

Ông Hội đồng điềm nhiên, tay cầm đũa mà nét mặt cứng như gỗ lim.

Bà Hội đồng nhăn trán liên tục, dù miệng cười với khách.

Thảo Linh ngồi bên, thỉnh thoảng liếc sang Sara đang bưng dĩa.

“Em hầu xong thì ngồi xuống ăn chung đi.”

Linh nói, giọng nhẹ.

Bà Hội đồng khẽ nhướng mày: “Linh, nó là con ở.

Không cần gần gũi quá.”

Sara cúi đầu: “Con ăn sau cũng được.”

Trong khoảnh khắc, ánh mắt Linh thoáng bóng buồn — nhưng cũng là lần đầu Sara thấy… sự va chạm nhỏ giữa Linh và mẹ.

Đó cũng là mảnh ghép quan trọng: người chống lại quyền lực mẹ, có thể sẽ đứng về công lý.

---

Chiều xuống.

Sân trước, lúa phơi vàng như mật.

Trẻ con chạy rượt bắt nhau, rơi cười như chim non.

Sara đứng nép dưới hiên, tay cầm chiếc khăn thêu, giả vờ may nhưng mắt lại dõi theo hai ông khách huyện dắt nhau ra xe bò.

Một trong họ nói:

“Dấu mộc này… không đúng kiểu mới ban hành.

Phải xem lại.”

Câu đó bay vào tai Sara như tiếng chuông đồng vang đúng nhịp tim.

Dấu.

Sổ sách.

Xuất thóc bất thường.

Tất cả đang tụ, giống đàn chim trước bão.

Sau khi xe lăn đi, Sara đi vòng ra chuồng ngựa, nơi gió thổi qua vách tre nghe rin rít.

Ở đó, một cuốn sổ mỏng bị quên dưới chân thang — chắc của người hầu kho.

Nàng nhặt lên, lật vài trang, ghi nhận những ngày xuất hàng quá gần nhau.

Bỗng phía sau vang tiếng ai đó.

“Sara.”

Nàng giật mình, quay lại.

Là Linh.

Ánh mắt cô nghiêm, nhưng không hằn tức.

“Em đang giữ cái gì trong tay?”

Sara mím môi.

Khoảnh khắc này rất nguy hiểm.

“Dạ… sổ ghi việc kho.

Con chỉ nhặt lên đưa lại thôi.”

Linh tiến lại gần, đưa tay lấy cuốn sổ.

Ngón tay vô tình chạm nhau, nhẹ nhưng như có điện.

Nàng nhìn trang giấy, rồi mím môi: “Kỳ thật, sao những ngày này lại xuất cùng lúc…?”

Sara ngẩng lên, khẽ nheo mắt: “Nếu ai đó muốn qua mặt huyện… thì phải xuất nhanh, xoá dấu, trong mùa bận.”

Nói xong, cô im — lời ấy vượt giới hạn, nhưng lại là thử nghiệm.

Thảo Linh nhìn sâu, đôi mắt như giếng nước vừa gợn.

“…Em biết nhiều hơn con ở nên biết.”

Cô khẽ nói, nhưng không giận.

Ngược lại — Cô đang nghĩ.

Sara cúi đầu: “Con chỉ nói vu vơ.”

“Vu vơ cũng có giá.”

Linh nói, rồi bước đi, ôm theo cuốn sổ.

Khi bóng nàng xa dần, Sara thả hơi thở áp ngực.

Một hạt giống nữa vừa gieo vào đầu người đó.

---

Đêm.

Trăng mỏng, lạnh như lưỡi dao.

Trong phòng kho nhỏ, Sara mở chiếc hộp gỗ, đặt thêm tờ giấy ghi chép dấu mộc vào.

Cô thì thầm:

“Một ngày sẽ tới.

Sự thật phải soi dưới nắng.”

Rồi nàng khép hộp lại, đặt tay lên ngực.

Trái tim đập mạnh, không biết vì kế hoạch hay vì bóng người có mắt nhìn xuyên mình.

Ngoài hiên, gió lại thổi qua mái ngói, nghe như tiếng cười ai đó lẫn tiếng khóc từ xa.

Mùa gió đã đến.
 
[Lyhansara]Hương Lúa Vẫn Bay Sau Mùa Gặt Máu
Chương 6: Bóng xưa quay về


Chiều hôm ấy, mây xám phủ lên mái ngói nhà Hội đồng, trĩu nặng như nồi nước sắp sôi.

Sân gạch loang vệt nắng cuối, vàng đến gai mắt.

Người hầu đi tới đi lui, nhưng bước chân khẽ như ai dặn phải kiêng.

Han Sara bưng sổ ngang qua hành lang phía sau.

Nàng đã tranh thủ lục được một tờ ghi chép cũ: tên một người từng làm chứng trong vụ cha nàng bị vu oan.

Cái tên mờ đi một nửa vì ẩm, nhưng đủ để khiến tim nàng lỡ một nhịp.

Nàng siết tờ giấy, thì nghe tiếng lanh lảnh sau lưng:

“Chị Sara ơi!”

Sara giật mình, vội nhét tờ giấy vào tay áo.

Ánh Sáng chạy tới, ôm rổ rau, mặt đỏ vì nắng.

“Bếp dưới đồn… trong nhà có người đào chuyện cũ đó chị.”

Giọng ngây ngô, như chỉ đang kể chuyện chim sẻ.

Sara nghiêng đầu: “Em nghe ở đâu?”

“Em… nghe lúc mấy dì rửa chén.

Người ta nói ai đụng sổ kho là bị la dữ lắm.

Chị đừng đi ngang đó nha.”

Sara mỉm cười nhẹ: “Cảm ơn em.

Nhưng đồn thì đừng nhắc lung tung.”

Ánh Sáng gãi đầu: “Em biết rồi!

Em lo cho chị thôi.

Ai cũng thương chị hết á.”

Rồi em chạy đi, tóc đuôi gà rung rinh.

Ngây thơ đến mức… không ai cảnh giác.

Nhưng câu nói ấy khiến tim Sara ấm một giây — rồi lạnh lại, khi nhớ vì sao nàng đến đây.

---

Tối, bếp nhóm lửa.

Mùi khói vương trong tóc.

Mỹ Chi vừa băm hành vừa thì thầm: “Nghe nói người làm chứng năm đó… dọn về làng bên.”

Diệu Huyền trợn mắt: “Gì?

Người đó còn sống hả?”

Mỹ Chi gật gù: “Ừ.

Nhưng yếu lắm rồi.

Nếu ai muốn hỏi… phải hỏi lẹ.”

Sara đứng gần bếp, tay run trong bóng lửa.

Tên đó… nàng đã thấy trong mảnh sổ mờ.

Người làm chứng.

Có thể xoay cả cái chết của cha.

Phương Thảo chen vào: “Nhưng coi chừng!

Nhà Hội đồng mà biết ai hỏi chuyện cũ là toi.”

Mọi người nuốt khan.

Chuyện cũ — dù đẫm máu — vẫn bị buộc miệng phải quên.

---

Đêm xuống, Sara men theo hàng rào ra ngoài.

Trăng treo như lưỡi liềm mài bén.

Nàng đến căn chòi cũ ngoài biên làng, mái lủng vài lỗ như sàng.

Người làm chứng nằm đó: một ông lão gầy, mắt mờ, hơi thở đứt quãng.

Sara quỳ, cúi đầu: “Con là… con gái ông Từ.”

Ông lão giật mình, nhìn kỹ gương mặt nàng rồi thì thào: “Tao biết mắt đó… mắt của người oan.”

Sara cắn môi: “Xin ông… cho con biết sự thật.”

Ông lão thở dài, ngực nhấp nhẹ: “Đêm đó… cha con không trộm lúa.

Ổ khóa bị mở trước rồi.

Tao thấy… thấy có người mặc áo nâu… bỏ dấu mộc nhà Hội đồng… ngay chỗ lúa thất.”

Sara siết tay: “Ai?!”

Ông run: “Người đó… họ tên Tr…”

Chưa kịp nói hết —

Cạch!

Tiếng cửa bị gió hất mạnh.

Một bóng người đứng ngoài, thầm như bóng quạ.

Sara quay lại — không ai, nhưng nàng cảm thấy bị nhìn.

Ông lão thở khò khè: “Con tìm… dấu mộc đỏ.

Đừng tin… chữ viết trong sổ.

Sổ có thể thay… dấu mộc thì không…”

Nói xong, mắt ông cụ đóng lại.

Không chết — nhưng mê man.

Sara lau mồ hôi, tim đập như trống trận:

> Dấu mộc đỏ… phải tìm bằng được.

---

Trên đường về, qua hành lang tối, cửa kẹt mở.

Ánh Sáng ló đầu, mắt mở to:

“Chị Sara?

Chị đi đâu vậy?

Trễ rồi, ma bắt á!”

Sara bối rối: “Chị…

đi lấy nước.”

Ánh Sáng chòm người nhìn: “Chị hổng sợ bị la sao?

Người ta nói tối nay có người canh kho đó.”

Sara nín thở: “Sao em biết?”

“Em nghe dì bếp nói!

Em nhớ kỹ lắm nha.”

Cô cười tươi, khoe má lúm.

Ngây ngô thật.

Vô tình cũng là tai mắt trời cho.

Sara cúi xuống xoa đầu: “Em…

đừng kể chuyện với ai.

Kẻo mang họa.”

Ánh Sáng xụ mặt: “Dạ… em thương chị, em im.”

Rồi cô chạy mất.

---

Sara trở về phòng, mở hộp gỗ giấu dưới gầm thùng.

Trong đó — mảnh khăn thấm sáp mộc đỏ.

Nàng nhắm mắt: “Gần rồi… cha ơi.”

Bỗng — Cộc.

Cộc.

Tiếng gõ cửa.

Sara giật thót, nhanh tay giấu hộp.

Cửa hé.

Thảo Linh đứng đó, tóc rối vì gió:

“Em…

đi đâu về?”

Sara lúng túng: “Em… chỉ đi lấy nước…”

Linh nhìn rất lâu, đôi mắt như soi thẳng vào đáy tim: “Đừng chạm vào chuyện cũ.”

Sara đáp, nhẹ như gió phả: “Nếu cứ thế… nó sẽ mục trong bóng tối.”

Linh cắn môi: “Chuyện này… em không hiểu đâu.”

Sara nhìn sang tấm rèm lay nhẹ: “Em hiểu.

Vì người chết oan… không ngủ được.”

Linh khựng, còn môi hơi run: “Ta… sợ điều xấu đến với em.”

Lời nói trượt qua không khí, mềm nhưng nghẹn.

Sara hạ mắt: “Em sống để trả… không phải để chết.”

Khoảnh khắc đó, gió ngoái quẩn.

Hai con tim chạm nhau — nhưng cách nhau một vách máu.

Linh thở dài, rút lui.

“Đừng khiến ta phải chọn.”

Cánh cửa khép lại.

Sara nhìn hộp gỗ.

Mắt cháy đỏ như than:

> “Dấu mộc… phải lộ.

Chân thật… phải lên tiếng.”

Ngoài sân, tiếng gà gáy muộn.

Hương lúa vẫn bay, nhưng bay qua một mùa gặt máu chưa nguôi.
 
[Lyhansara]Hương Lúa Vẫn Bay Sau Mùa Gặt Máu
Chương 7: Hơi ấm từ ấm trà đất


Sáng hôm ấy, trời mờ sương.

Sương phủ lên mái ngói một lớp trắng nhạt như lớp áo cô dâu chưa kịp mặc.

Chim sẻ kêu mấy tiếng yếu ớt, gió lùa qua vườn cau nghe như ai thở dài.

Trong bếp, Sara đang chuẩn bị ấm trà gừng cho bà Hội đồng.

Nàng đưa tay thổi bớt khói, mùi gừng cay xộc lên mũi khiến mắt cay theo.

Lúc ấy, Trần Thảo Linh bước vào, áo lụa trắng buộc tóc hờ.

Nhìn qua, tưởng như tinh sương vừa hoá thành người.

“Em thức từ sớm?”

Linh hỏi, giọng nhẹ.

Sara cúi đầu:

“Dạ, bếp đông việc.”

Linh nhìn vào ấm trà đất còn đang nóng đỏ, rồi khẽ tặc lưỡi: “Ấm này cũ quá rồi.

Bà không chịu bỏ.

Nóng dễ phỏng tay lắm.”

Nói chưa xong, Linh nắm lấy tay Sara kiểm tra.

Ngón tay nàng chạm vào vết đỏ mờ.

Sara giật nhẹ, tim đánh lạc nhịp.

“Đau không?”

“T… không sao.

Con quen rồi.”

Linh nhíu mày.

“Một vết đau cũng đáng để giữ gìn.

Và… xoa thuốc.”

Câu ấy, nói rất khẽ, nhưng đủ làm tai người nghe đỏ.

---

Đến bữa trưa, người hầu bưng đồ ăn ra sân sau để phơi cho bớt hơi.

Sara đi ngang bàn, vô tình làm rơi cái muỗng bạc.

Tiếng kim loại vang lên choang nghe rõ mồn một.

Bà Hội đồng từ trong nhà nhìn ra, giọng nghiêm: “Con bé đó!

Vụng về quá!”

Sara cúi đầu, chưa kịp nhặt, thì Linh đã bước ra trước, đưa tay cản mẹ: “Mẹ, do nền gạch trơn thôi.

Đừng la nó.”

Bà Hội đồng chép miệng, quay đi.

Sara thì nhìn xuống đất, nhưng trong lòng sóng dội.

Đây là lần thứ hai Linh đứng ra che.

Người càng tốt… tội càng nặng trong lòng kẻ mang thù.

Linh cúi xuống nhặt muỗng, mắt lướt lên nhìn Sara: “Em nhớ nhìn chân — không phải xét lỗi của mình mãi.”

Giọng ấy nhẹ, nhưng ẩn một điều:

Ta thấy em.

---

Chiều về, gió mạnh.

Hoa giấy rụng đầy sân.

Linh thích cảnh ấy, nên kéo Sara ra hiên cùng ngồi.

Hai người ngồi sát nhau dưới tán bồ đề, uống trà sớm.

“Hôm qua…”

Linh lên tiếng, “ta thấy em nói chuyện với một ông lão ở cuối thôn.”

Sara khựng lại.

Trái tim ngừng nửa nhịp.

“Dạ… con chỉ hỏi đường.”

“Có thật không?”

Ánh mắt Linh nhìn xoáy.

Trong đáy mắt ấy, có vẻ nghi ngờ… nhưng nhiều hơn là lo.

Sara thở nhẹ:

“Nếu con có điều gì lén lút… có lẽ là những điều con không muốn người khác mang khổ.”

Linh im.

Rồi nàng xoay người, nhìn vào khoảng trời trong vắt: “Ở nhà này, gió thổi không sạch.

Em phải cẩn thận.”

Câu ấy như lời dặn của một người đứng trên ranh giới giữa yêu và sợ mất.

---

Đêm.

Sara cầm đèn dầu ra sân để thu quần áo phơi còn sót.

Bỗng một cơn gió mạnh thổi tắt đèn.

Đêm trở nên đen như mực.

Nàng chới với.

“Đừng nhúc nhích.”

Giọng Linh vang sau lưng.

Mềm như khăn lụa.

Cô đưa tay ra, chạm được tay Sara, mà tay Sara lạnh như nước giếng.

“Em sợ bóng tối?”

“…Không sợ.

Em chỉ…”

Sara nghẹn.

“…sợ lúc không nhìn thấy đường.”

Linh bật cười rất nhẹ: “Nếu không thấy đường, nắm tay ta.”

Nàng nắm thật.

Không phải đùa.

Giỏi lắm, Han Sara ạ — tim kêu thầm — trả thù sao khi tay người ta ấm như vậy?

---

Khi trả áo về phòng, Sara lén rẽ qua hành lang tối.

Bất ngờ, một bóng hầu khác — Diễm Hằng — lướt khỏi góc tường, ánh mắt soi mói.

“Đi đứng trong tối… dễ sinh điều người ta nghi.”

Sara bình tĩnh: “Nghi điều gì cũng được.

Miễn ta không sợ.”

Diễm Hằng nheo mắt — như mèo nhà hội đồng:

“Ở nơi này, ai sợ thì chết trước.

Ai yêu nhầm người… còn chết sớm hơn.”

Rồi bước đi.

Từng chữ ấy như kim châm vào tim Sara.

Họ bắt đầu cảm nhận.

Không ai ngu.

---

Đêm xuống sâu.

Sara nằm trên chiếu, mắt mở.

Lời ông lão ngày trước vang lên:

> “Nếu đứng giữa tình và thù…

đừng để ai chọn giùm.”

Thảo Linh đứng lên che cho nàng 2 lần trong ngày.

Chạm tay.

Dặn dò.

Nhìn lâu.

Tim đập sai nhịp.

Sara đưa tay lên ngực, thì thầm: “Cha… con hứa trả thù.

Nhưng tại sao… gió lại mang hương lúa đến lúc này?”

Ngoài kia, hoa giấy tiếp tục rơi — đẹp đến mức đau lòng.
 
[Lyhansara]Hương Lúa Vẫn Bay Sau Mùa Gặt Máu
Chương 8: Những con mắt trong đêm


Sáng hôm ấy, trời không nắng, mây nặng như chén nước đầy tràn mép.

Không ai cười.

Người hầu đi nhẹ chân, như sợ giẫm phải tiếng thì thầm.

Trong phòng lớn, ông Hội đồng ngồi giữa, tay gõ lên mặt bàn gỗ, cốc… cốc, đều đều như đếm nhịp tim người khác.

“Rồi,” ông nói khẽ, nhưng đủ làm da người ta nổi gai, “ai đã xê dịch sổ xuất lúa của ta?”

Không ai lên tiếng.

Không khí đông lại như keo.

Một người hầu nữ run rẩy: “Dạ… có khi… gió"

Bộp!

Ông đập bàn làm chén trà nhảy lên: “Phòng kho khóa chặt!

Gió nào?!”

Cả dãy người cúi gằm.

Bà Hội đồng vuốt chuỗi hạt, mắt sắc lưỡi dao: “Không ai được bén mảng hành lang kho từ nay.

Ai trái lời…

đuổi.”

Sara đứng cuối hàng, tim thắt như dây lúa ướt.

Ánh Sáng – tay ôm rổ, chạy lên nhón chân hỏi nho nhỏ: “Chị Sara, sổ bị xê dịch nghĩa là sao ạ?

Lỡ chị…

đi ngang đó thì sao?”

Sara thì thầm: “Đừng lo miệng.

Nghe thôi, đừng nói.”

Ánh Sáng gật cái rụp, mắt to, môi mím — ngây ngô nhưng nhớ kỹ.

Giữa trưa, sân gạch nóng đến nứt vân đỏ.

Trong vườn, tiếng nước giặt xoèn xoẹt.

Diễm Hằng nói nhỏ: “Nghe tao nói nè, dấu mộc cũ năm đó… chắc ai tìm lại rồi.”

Mỹ Chi giật mình: “Trời!

Chuyện đó động vô là mất đầu!”

Diệu Huyền vút tiếng: “Nhà này dấu trong bóng tối nhiều hơn cả lúa trong kho.

Đụng trúng… xui lắm.”

Sara đứng giũ khăn bên cạnh, nghe từng chữ như mũi gai.

“Dấu mộc”…

ông lão tối qua cũng thốt ra từ đó.

Chiều xuống, ông Hội đồng triệu tập người hầu trong sân.

Đuốc được thắp cao, ánh lửa nhảy múa trên mặt gạch.

“Từ nay,” ông nói, “phòng ai cũng sẽ bị kiểm tra bất kỳ.

Không được giấu vật lạ.

Thư với giấy… nộp hết.”

Một người hầu tái mét: “Thưa… thư nhà con gửi—”

Bà Hội đồng cắt ngang: “Nộp.

Không ai được độc quyền chữ nghĩa.”

Gió tạt, lửa phập phù.

Những ánh mắt sau nhau bắt đầu soi.

Người vô tội cũng run.

Hai người hầu bị tìm thấy thư vô danh, bị kéo ra quỳ.

Tiếng quát vang như dao chém: “Nội gián huyện à?!”

Sara đứng lẫn, tay bấu áo —

nàng biết: ai đó đang đánh hơi.

Tối muộn.

Trong kho nhỏ cạnh chuồng ngựa, Sara lén mở hộp gỗ giấu dưới xếp rơm.

Mảnh sáp mộc đỏ nằm trong đó như giọt máu đóng vảy.

Cọt kẹt…

Cửa hé.

Ánh Sáng thò đầu vào, mắt mở to: “Chị Sara?

Chị làm gì vậy?”

Sara đứng chắn ngay hộp: “Chị… may vá.

Đừng ồn.”

Ánh Sáng cúi nhìn mảnh vải rơi trên sàn: “Ờ… dạ!

Em nghe người ta kể tối nay có người canh kho nữa á!

Em sợ chị bị la.”

Sara cố giữ giọng bình: “Em nghe ai?”

“Dì Bảy bếp!

Dì nói hoài, em nhớ dữ lắm.”

Cô cười toe: “Chị đừng đi ngang kho nha.

Người ta nghi lung tung lắm!”

Sara nhìn cô, lòng mềm một chút: “Cảm ơn em.

Em đừng kể chuyện này với ai.”

Ánh Sáng đứng nghiêm như đứa trẻ thề: “Dạaa!

Em im như đất!”

Rồi chạy mất, dép kêu lẹp xẹp.

Ngây ngô đến đáng thương — nhưng vô tình mang tin trời cho.

Khuya, Sara ôm chậu áo về phòng, đèn khuya lấp lánh như mắt mèo.

Đến góc rẽ — một bàn tay kéo nàng vào bóng tối.

“Đừng sợ!”

Giọng Thảo Linh, nhỏ mà nóng.

Ánh đuốc từ xa soi bóng cả hai lên tường.

Sara thấp giọng: “Chị Linh… chuyện gì?”

Linh nhìn nàng rất lâu: “Em vẫn ổn chứ?”

“Ổn trong nhà nghi kỵ này… ai dám nói vậy?”

Linh cắn răng, thì thầm: “Đừng bén mảng kho nữa.

Người ta nhìn em rồi.”

Sara ngẩng mắt: “Em không làm gì sai.”

“Đúng — nhưng thấy em ở sai chỗ… là đủ.”

Câu đó như tịnh thuỷ đổ vào lửa.

Linh bỗng siết cổ tay nàng: “Nếu em bị nghi, ta… không cứu kịp.”

Sara mềm giọng: “Em đâu muốn chị khó xử.”

Khoảnh khắc lặng.

Rối rắm.

Linh hạ mắt, giọng vỡ nhỏ: “Ta… sợ em mất.”

Sara nhìn sâu, thì thầm: “Em chưa trả xong.”

Linh thụt lại như bị bỏng: “Em…

đang dại.”

Sara chỉ cười nhẹ: “Em tỉnh hơn chị nghĩ.”

Linh bỏ đi, bóng dài như dao rút.

Sara về phòng.

Hộp gỗ… xê dịch nửa ngón tay.

Không mất gì.

Chỉ là — ai đó mở rồi đóng.

Trên mặt hộp có vết bụi bị lau sạch.

Sara khẽ nói, hơi như rắn thở:

“Ta… bị nhìn.”

Nàng khép hộp, tay run.

Bên ngoài, gió cuộn lúa trong đêm, hương thơm éo le và nghi kỵ.

Trong bóng tối, nhà Hội đồng mở thêm mắt mới.
 
[Lyhansara]Hương Lúa Vẫn Bay Sau Mùa Gặt Máu
Chương 9: Tiếng thì thầm sau mái ngói


Buổi chiều hôm đó, trời ráng đỏ như ai vẩy rượu vang lên mép mây.

Gió mang theo mùi rơm cháy từ xóm dưới, âm ỉ, ngai ngái — thứ mùi báo hiệu chuyện chẳng lành.

Trong sân, đám người hầu quét lá.

Nhưng ai cũng liếc nhau bằng đuôi mắt, như chỉ cần một câu lỡ lời là chum nước vỡ.

Phương Thảo — cô gái nhỏ nhắn nhưng mắt sáng như cáo — cúi đầu gom lá, thì thầm bên tai Ánh Sáng: “Đêm qua chị nghe tiếng mở cửa kho.”

Ánh Sáng nheo mắt: “Ở đâu ra?

Em canh cả tuần không thấy ai.”

Phương Thảo khẽ cười: “Biết vậy… nhưng chị nghe.

Tin hay không thì tùy.”

Bên hiên, Diệu Huyền và Mỹ Chi giặt khăn.

Nước văng lên tay, lạnh buốt.

Mỹ Chi nói nhỏ: “Nghe nói dấu mộc cũ của ông chủ Từ năm xưa… chưa bị thiêu.”

Diệu Huyền liếc quanh: “Sao mày biết?”

Mỹ Chi cúi mặt: “Bếp dưới truyền lên.

Sổ kho bị xê dịch… chắc ai tìm nó.”

Diệu Huyền nuốt tiếng: “Nếu đúng… người đó muốn gỡ lại vụ án năm ấy.”

Sara ở cạnh, bước nhẹ như mèo, từ từ lùi vào bóng.

Tim nàng nhói — vụ án năm ấy… chính là cái chết oan của cha nàng.

---

Trong nhà trên, sau lớp màn voan mỏng, tiếng cựa động nhẹ:

Thanh Thảo ngồi bên bàn, xem sổ vận chuyển.

Môi mím thành đường thẳng.

Bên cạnh, Diễm Hằng tựa cằm lên tay, mắt nhìn ra ngoài sân.

“Người ta xới quá rồi,” Diễm Hằng nói, giọng nhẹ nhưng sắc.

“Nên cẩn thận.”

Thanh Thảo khép sổ lại: “Nếu để lộ chuyện này… nhà Hội đồng chẳng còn mặt mũi với huyện.”

Diễm Hằng cười nhạt: “Đâu phải lần đầu bôi máu lên lúa?”

Câu nói như cái tát vào không khí.

Hai người im bặt.

Từ khe cửa, Sara lặng nhìn.

Nàng thấy trong mắt Thanh Thảo có gì đó nặng… như người từng chứng kiến.

---

Tối xuống, nhà Hội đồng nhóm lửa giữa sân, soi rõ từng mặt người.

Bà Hội đồng bước ra, tay cầm bó giấy.

“Đây là thư nặc danh,” bà thốt, mắt trừng.

“Trong nhà có kẻ muốn moi chuyện cũ.

Nếu không ra mặt… kẻ đó sẽ chết không kịp kêu.”

Người hầu xôn xao.

Ánh đuốc nhảy múa như ma.

Ông Hội đồng nhìn thẳng đám đông: “Kẻ nào bênh gia đình Từ năm trước… bước ra.”

Không ai nhúc nhích.

Sara cúi đầu, móng tay bấm da đến bật máu.

Bàn tay run trong bóng áo.

Đột nhiên — Mỹ Chi bước ra nửa bước.

Ai cũng nghẹn thở.

“Thưa ông… chuyện năm ấy… con chỉ nghe phong thanh.

Nhưng…”

Mắt cô thoáng nhìn sang Sara.

“…ai cũng biết không phải tự chết.”

Gió giật.

Bà Hội đồng tái mặt.

Pháo lao ra kéo tay Mỹ Chi: “Im!

Muốn mất đầu hả?!”

Khoảnh khắc đó, Như chứng thực một điều:

→ Cái chết ấy không sạch.

---

Đêm.

Hành lang.

Gió thổi nghiệt ngã.

Sara đang dọn chậu nước thì nghe tiếng gót chân đến sau lưng.

“Em…

động vào chuyện đó à?”

Giọng Thảo Linh trầm, thấp, nghẹn.

Sara đứng thẳng, không quay lại: “Nếu chuyện đó dơ… phải lau.”

Linh cắn môi: “Em không hiểu đâu.

Lâu đài này… xây bằng bí mật.

Chạm vào… sẽ vỡ đầu tiên.”

Sara nhẹ nhàng: “Nếu vỡ… thì chứng tỏ nó không đáng tồn tại.”

Linh quay nàng lại, hai ánh mắt đụng nhau như lửa gặp rượu.

“Ta không muốn thấy em nằm trong vườn lúa như cha em!”

Lời lỡ bật — như dao rơi.

Sara sững người.

Linh thở gấp, nhận ra mình lỡ miệng.

“…ta chỉ muốn em sống.”

Gió xô tóc hai người, rối tung.

Sara thì thầm: “Em… không sợ chết.

Em sợ chết… mà chưa trả được gì.”

Nghĩa trong câu đó.

Nặng.

Thấm.

Linh buông tay, rút lùi… như người bị dao đâm.

“Vậy…

đừng để ta thấy em làm dại.”

Giọng nàng run.

Rồi quay đi.

Sara nhìn theo, mắt rực như than hồng: “Xin lỗi, Thảo Linh… em phải chạm vào vết máu của cha.”

---

Cuối chương, ở góc khuất phía sau chuồng ngựa —

Diễm Hằng cúi xuống nhặt một mảnh niêm phong bằng sáp.

Cô đưa lên ánh đèn.

Trên đó khắc mờ… chữ TRẦN.

Cô mỉm cười rất nhẹ:

> “Ván dần lật rồi.”

Gió lùa qua sân.

Hương lúa bay, nhưng mùi máu lẩn cạnh, khó mà phân.
 
[Lyhansara]Hương Lúa Vẫn Bay Sau Mùa Gặt Máu
Chương 10: Người mang dấu bỏ trốn


Sáng sớm, trời đổ mưa lất phất, mái ngói đầm đìa như tang phục.

Cả sân nhà Hội đồng náo loạn: người hầu xôn xao, mặt ai cũng xám xịt.

Diễm Hằng vội vã kéo Mỹ Chi ra góc hiên: “Bà nghe chưa?

Ông Lự — thằng giữ sổ kho — biến mất trong đêm!”

Mỹ Chi há hốc: “Trời đất!

Ổng không phải người duy nhất thấy cái dấu mộc năm đó sao?”

Giọng Diệu Huyền chen vào, sắc lạnh: “Đúng.

Ông Lự từng lỡ miệng bảo tội ông Nghiêm — cha của nhỏ Sara — không giống ngừ bình thường bị bắt.

Bữa giờ ông sợ lắm.”

Cả ba ngó quanh, như sợ tường có tai.

---

Sara đứng chen trong dòng ẩm lạnh.

Tin “Ông Lự biến mất” hệt như dây kéo vào cổ nàng.

Lại một dấu vết cha bị ai đó giật mất.

Từ hiên, bà Hội đồng đi ra, mắt như mũi dao lau dầu: “Đóng tất cả cổng phụ.

Nghi nhà này có tay trong.

Ai bỏ trốn được… cũng có thể nhảy xuống giếng.”

Người hầu nghe mà tái xanh.

Ánh Sáng dúi đầu sát tai Sara, thì thầm: “Chị ơi…

ông Lự đi đâu mà không nói ai một tiếng?

Em sợ quá…”

Sara vuốt nhẹ vai em, giọng mảnh: “Không ai tự ý đi khi chân còn run.”

Ánh Sáng cắn môi, mắt ngây ngô lo lắng: “Nếu ông ấy biết chuyện xấu… người ta sẽ bịt miệng hả chị?”

Sara lặng người.

Không trả lời.

Vì sự thật nghe từ miệng trẻ con…

đáng sợ nhất.

---

Đến trưa, trời tạnh nắng chói, như chuyện chẳng có gì.

Thảo Linh chống tay vào bàn, nhìn các giấy điều tra của cha trên mặt.

Hàng chữ nghiêng như gai lúa khô, đỏ mực:

“Theo dõi đêm.

Đối soát thư vô danh.

Giam hỏi người hầu lén ra khỏi phòng.”

Linh nói nhỏ, giọng buồn như chiều muộn: “Cha ta đang sợ.

Và khi người quyền cao sợ… ai cũng dễ chết.”

Tiếng gõ cửa cộc nhẹ.

Sara bước vào, mắt hơi thâm vì mất ngủ: “Chị cho gọi em?”

Linh gật, nhìn thẳng: “Em… có chạm vào sổ kho?”

Sara đáp, “Chưa từng.”

“Có thấy ai lạ gần phòng kho?”

Sara: “Chưa.”

Linh nhịn nhìn sâu quá lâu.

Cuối cùng nàng buông câu nhỏ:

> “Em đừng đi một mình ban đêm.

Dù em có lý do gì.”

Sara mím môi: “Em không sợ bóng tối.”

Linh đáp khẽ: “Không sợ bóng tối… nhưng nên sợ người núp trong bóng.”

Linh không hỏi thêm nữa.

Giọng nàng hơi run — thật lòng.

---

Chiều, trong sân phơi lúa.

Mặt trời rọi lên những bó lúa vàng, bốc hơi thơm phức.

Ánh Sáng hồn nhiên úp tay che nắng, ríu rít: “Chị Sara!

Em thấy người ta nói hôm qua ở bờ rào ngoài có dấu chân.

Dày lắm, chắc chân đàn ông!”

Sara giật mình: “Em nghe ai?”

“Anh Dậu chuồng ngựa!

Ổng kể vui vui nữa!”

Ánh Sáng cười toe.

> Một manh mối… vô tình lộ.

Sara vở ra, óc nàng xoáy: Nếu ông Lự chạy… phải vượt rào sau, không qua cổng trước.

Ánh Sáng lật đật bồi thêm: “Em còn nghe dì Lau nói đêm qua có tiếng xe kéo gỗ lộc cộc ngoài đường đó chị!”

Sara ngưng thở:

Xe gỗ đi ban đêm — chỉ dùng để bí mật chở hàng.

Hay… chở người?

---

Tối khuya.

Sara lén ra sau nhà, áo khoác tối, bước nhẹ trên cỏ ướt.

Tiếng ếch ộp vang đều, gió bứt tóc nàng như ai lôi.

Tại hàng rào cũ — vết đất mới cày xới, dấu giày to, sâu.

Hai vệt bánh xe nhỏ kéo dài vào bóng tre.

Sara quỳ xuống, chạm vào đất.

Bùn còn mềm.

Chưa tới nửa ngày.

Đột nhiên —

Lách cách…

Một tiếng kim loại chạm nhau trong bụi tre bên cạnh.

Sara quay phắt lại.

“Có ai đó không?”

Không tiếng trả lời.

Chỉ gió.

Nhưng có hơi thở.

Bàn tay từ bóng tối vươn ra —

Kéo mạnh nàng ngã xuống!

Sara chụp lấy cổ tay đối phương, xoay người.

Đối phương gồng mạnh.

Giọng đàn ông khàn: “Biết nhiều là chết!”

Sara đá mạnh, vùng ra, chạy ngược.

Móng tay rớm máu vì cào đất.

Đằng xa, tiếng còi thổi.

Người tuần đêm nghe động.

Tên kia bỏ chạy, bóng lủi vào đêm.

Sara quỳ thở, răng cắn môi: “Cha… chuyện của cha…

đã động tới ổ kiến độc rồi.”

---

Ngay khi nàng đứng dậy, ánh đèn đuốc nhuộm đỏ bóng:

Thảo Linh chạy đến, nắm vai Sara, giọng vỡ: “Sara!

Em bị gì?!

Sao mặt mũi dính đất?”

Sara nhìn nàng — mắt long lanh, cố vững: “Em… vấp té thôi.”

Linh nghiến răng: “Nói thật!”

Sara chỉ mỉm: “Nếu có gì nguy hiểm… em còn đứng ở đây sao?”

Linh nhìn chằm chằm.

Cuối cùng kéo nàng vào ngực, giọng run như gió qua lá khô:

> “Em mà mất… ta không biết lấy gì để thở nữa.”

Sara khép tay phía sau lưng Linh.

Nụ cười rất nhỏ — nhưng mắt đỏ hoe:

> “Em còn nợ…”

Trong lòng nàng rỉ câu thề:

> “Nợ máu… phải trả bằng chân lý.”

---

Rạng sáng.

Ông Lự vẫn biệt tăm.

Vết bánh xe bị… cào nát trong đêm, không còn hình dạng.

Diệu Huyền đứng nhìn đường, thổn thức: “Có người xóa dấu.

Rõ ràng.”

Mỹ Chi run: “Ai?”

Diễm Hằng đáp, mặt lạnh như nước giếng: “Người…

đang sợ sự thật.”

---

Bà Hội đồng đứng dưới hiên, tay vuốt chuỗi hạt, nhỏ nhẹ mà độc: “Từ nay, bất kỳ ai ra khu rào sau… cho lính đánh gãy chân.”

Người hầu tái mét.

Ánh Sáng thì thào sát tai Sara:

“Chị ơi… giờ em ra phơi lúa chắc không ai đánh em ha…?”

Sara bật cười nhẹ: “Không.

Em… cứ ngây thơ như vậy.”

Ánh Sáng vui tít mắt — nhưng không biết: Lời em nói hôm nay đã cứu… một manh mối.

Sara nhìn về bụi tre xa: Người đàn ông tối qua sẽ quay lại.

Vì hắn chưa xóa hết.

Hương lúa bay lên, phả ra mùi đất ấm trộn hơi lo sợ.

Như báo hiệu:

> Trò chơi bóng tối mới bắt đầu.
 
[Lyhansara]Hương Lúa Vẫn Bay Sau Mùa Gặt Máu
Chương 11: Lá thư không tên


Sáng hôm ấy, mây đen ùn từ hướng sông lên, che mặt trời như có ai úp nồi đất lên trời.

Bếp lửa nhà Hội đồng đỏ hơn thường ngày, nhưng không làm tan cái lạnh rờn rợn len trong cổ người.

Trong sân, người hầu xếp hàng đợi phân việc.

Bà Hội đồng đứng trên bậc thềm, tay cầm một lá thư không có người nhận.

Giấy vàng sẫm, mép cháy nhẹ, mùi khói và… sáp mộc.

“Đêm qua,” bà nói, giọng êm lạ, “ai đặt thứ này dưới cửa phòng ta?”

Không ai trả lời.

Không khí đông đặc.

Bà giơ lá thư lên cao: “Trong này nói nhà ta còn nợ máu.

Nợ này, không trả… máu sẽ lại rơi.”

Người hầu xanh mặt.

Người già lùn thở hắt.

Tiếng xào xạc run rẩy trong đám đông như lúa gặp gió chướng.

Thảo Linh đứng một bên, nhìn lá thư, tim thắt lại.

Nàng không hiểu tại sao — nhưng cảm giác ai đó đang lần lại vết thương xưa mà nàng chưa biết mặt.

Sara đứng phía sau, mắt cụp nhưng tai căng từng chữ.

Bà Hội đồng gập thư, ra lệnh: “Từ nay, đốt thư ai gửi.

Không giữ, không đọc.

Chữ nghĩa vô danh… gieo điềm xấu.”

Lời vừa dứt, lửa đuốc bùng lên như cười.

Buổi trưa, trong bếp.

Ánh Sáng hí hửng mang rổ rau, thò đầu đến sát mặt Sara:

“Em thấy rồi nhen!

Lá thư đó bị xé ra một miếng nhỏ, có chữ đỏ đỏ, giống như chữ trong hòm chị cất đó à?”

Sara khựng người: “Em thấy ở đâu?”

“Dưới đất, gần giày của bà Hội đồng.

Em lượm chơi rồi… dì Lau giựt mất!”

“Chữ đỏ nói gì?”

Ánh Sáng nghiêng đầu, ngây thơ nhớ lại: “Hình như… ‘hai người vô tội chết oan’.

Chỉ vậy thôi!”

Sara nuốt khan.

Hai người.

Cha… mẹ?

“Đừng nói với ai nữa.”

Sara kẹp lấy vai Ánh Sáng, giọng thấp và sắc.

Ánh Sáng dụi mắt: “Dạ, em im như con cá khô!”

Chiều.

Thảo Linh gọi Sara vào thư phòng.

Ánh sáng từ cửa sổ hắt lên mặt bàn, nơi mấy tập giấy đóng dấu “Trần Gia”.

Nét mộc đỏ ánh như máu.

Linh chỉ vào cột ghi tội: Tham ô – hối lộ – mưu phản.

“Mười mấy năm trước,” Linh nói, “có một vụ án tương tự vậy.

Hai người chết vì sổ sách bị đổi mộc.

Cha ta từng nói…

đó là bài học để đời.”

Sara ngẩng nhìn nàng: “Nếu bài học lặp lại?”

Linh thoáng run trong mắt: “Thì phải có bàn tay lặp lại nó.”

Sara chạm nhẹ vào dấu mộc trên giấy.

Cảm giác lạnh băng, như chạm lên bia mộ cha mình.

Đêm.

Gió rít qua mái lá như ai rên.

Lính tuần đi nhanh, mắt liếc liên tục.

Sara trở lại rào tre cũ, lần theo dấu bánh xe còn sót chút bùn khô.

Nàng cầm mảnh lá cháy — phần còn của lá thư.

Trên đó viết lỡ dở:

“Nếu muốn biết sự thật, tìm Ng…”

Ký tự cuối bị cào nứt.

Như ai đó cố xóa tên.

Đằng sau, tiếng rì rào — có người lén theo.

Sara quay lại, nép sau bụi trâm bầu.

Hai bóng áo dài đen đi ngang.

Một giọng nói: “Ngày mai phải làm câm miệng người thứ hai.

Kẻ đó biết quá nhiều về vụ án cũ.”

Giọng còn lại: “Còn con nhỏ Sara…?”

“Chờ.

Nhà trên chưa lệnh.”

Sara nín thở.

Máu chạy ngược sống lưng.

Hai cái bóng đi xa, để lại mùi thuốc lá hăng hắc — mùi Sara từng ngửi trong kho.

Trở vào phòng.

Nàng khóa cửa.

Đặt mảnh lá thư lên bàn.

Hai chữ cuối mờ nhòe vì sương đêm:

Ng…

Ph…

Sara cau mày.

Cái tên Ng… duy nhất nàng từng nghe quanh vụ cũ…

Ngự?

Ngôn?

Ngãi?

Hay Nguyên Phát — tên người hầu từng bị đuổi năm cha nàng bị bắt?

Nàng lật trí nhớ, tim đập nhanh.

Đúng lúc ấy — cộc cộc — tiếng gõ cửa nhẹ.

Sara giật mình, cầm dao găm giấu dưới gối.

“Là ta.”

Giọng Thảo Linh, rất khẽ.

Sara mở hé.

Linh đứng ngoài, mắt hơi sưng như thiếu ngủ.

“Cha ta nói vụ án xưa… có hai người vô tội.

Ta nghĩ… cha ngươi không phải một mình.”

Sara chớp mắt — trái tim nghẹn:

“Mẹ cũng chết oan.”

Linh im, mắt hơi đỏ: “Ta… xin lỗi.”

Sara cúi đầu: “Không phải lỗi chị.”

Linh tiến một bước, giọng run: “Nếu em tìm ra ai làm… em sẽ làm gì?”

Sara nhìn vào mắt nàng.

Tĩnh lặng.

Lửa hận âm ỉ cháy lên như than cuối đêm.

“Em lấy lại danh dự.

Và… cái giá xứng đáng.”

Linh thở dài, đặt tay lên vai Sara:

“Đừng để bóng tối ăn mất tim em.”

Sara đáp:

“Tim em…

đã mất nửa từ đêm cha chết rồi.”

Khoảnh khắc im.

Chỉ nghe tiếng giọt sương rơi ngoài mái.

Linh buông tay, rời đi.

Cánh cửa khép rất nhẹ — nhưng tim Sara như bị đóng sập.

Sáng hôm sau.

Tin lan ra như gió:

Nguyên Phát — người hầu cũ trong vụ cha Sara — vừa “té sông chết”.

Mọi người xôn xao: “Ngộ lắm!

Sông đó hiền, chưa ai chết bao giờ!”

Diệu Huyền lắc đầu: “Không phải té.

Là… bịt miệng.”

Mỹ Chi run: “Lại vụ án năm đó lặp lại?”

Ánh Sáng chạy tới kéo áo Sara: “Chị Sara!

Tối qua em nghe lỏm trong bếp!

Người ta nói còn tên thứ ba biết bí mật nữa!”

Sara lạnh tay.

Nếu ba người biết…

Hai đã chết.

Ai là người thứ ba?

Nàng nhìn về phía dãy phòng phía tây.

Gió lay một cánh cửa hé — như cái miệng nửa cười, nửa bí mật

Vết máu năm cũ đang tỉnh dậy.
 
[Lyhansara]Hương Lúa Vẫn Bay Sau Mùa Gặt Máu
Chương 12 : Mùi hương trong thư phòng


Gió tối rịn qua khe cửa, mang mùi lúa mới, ngai ngái, thơm dịu trên da thịt.

Thư phòng nhà Hội đồng Trần đêm nay sáng vàng nhè nhẹ, ánh đèn dầu chập chờn như hơi thở người say ngủ.

Sara đứng trước cánh cửa gỗ lim khép hờ, tay ghì chặt khay trà.

Tim đập lộp cộp như ai gõ trong lòng ngực.

Nàng đã nghe tin: tối nay Thảo Linh ở thư phòng đến khuya, xem sổ thuế và giấy tờ điền sản.

Tin tốt.

Điều mà Sara cần — chính là giấy tờ cũ.

Cánh cửa hé ra.

Mùi ngò rí phảng phất từ nước trà, quyện với hương lúa ngoài vườn, tạo một không khí mơ hồ dịu lạ.

Sara bước vào.

Ở bàn gỗ lớn, Trần Thảo Linh đang hơi cúi đầu, ngòi bút đong đưa, ánh mắt nghiêm.

Ánh đèn hắt lên gương mặt trắng đến nhức mắt, khiến đôi mi dài như bóng chim đổ xuống trang giấy.

— “Chị Linh, em đem trà.”

Thảo Linh ngước nhìn.

Khi nàng nhìn thẳng, bao nhiêu nghiêm nghị bỗng như tan đi, chỉ còn sự mềm mại trong ánh mắt.

— “Ừ.

Để đó.

Em đừng thức khuya.”

Sara khẽ cúi.

Nhưng không đi.

Ánh mắt nàng lướt qua chồng giấy tờ cũ bên góc bàn.

Giấy đóng dấu sáp đỏ—Trần Gia.

Một tia lạnh chạy dọc sống lưng.

Tim đập mạnh quá, tay muốn run.

— “Em còn đứng đó làm gì?

Mỏi chân à?”

Giọng Thảo Linh, nửa cười nửa thắc mắc.

— “…Em… em thấy chị làm việc một mình khuya vậy… em lo.”

Câu nói bật ra nhẹ như gió.

Không biết từ khi nào, Sara đã học cách nói dịu lại trước người này.

Có gì đó không đúng… nhưng khó dứt.

Thảo Linh bật cười nhỏ, khẽ lấy ngón tay gõ lên trang sổ.

— “Lo cho chị?

Hay lo nhìn đống giấy tờ này?”

Sara giật mình.

Câu hỏi như mũi kim.

Nhưng Thảo Linh không chờ đáp.

Nàng đứng dậy, đi ra tủ sách lấy thêm hồ sơ.

Khoảnh khắc ấy, lưng nàng nghiêng nghiêng, mái tóc buộc thấp phẩy theo từng bước.

Sara tranh thủ.

Nàng lướt tới chồng giấy cũ.

Mắt đảo nhanh như cắt lúa.

Thuế ruộng năm đó.

Danh sách thợ cấy bị truy tội.

Biên bản vụ “trộm thóc kho”.

Năm ấy… chính là năm cha nàng chết.

Thảo Linh quay đầu, Sara lập tức rút tay lại, giả vờ chỉnh ly trà.

— “…Sara.”

Giọng nàng chủ nhà hơi trầm.

Sara quay lại:

— “Dạ?”

Thảo Linh nhìn sâu đến mức Sara cảm tưởng mình bị nhìn thấu tim gan.

— “Từ lúc em về đây, chị thấy em tò mò thư phòng quá mức.”

Sara cười, môi mềm như tằm nhả tơ:

— “Em chỉ thích… học chữ.”

Một giây.

Hai giây.

Rồi Thảo Linh bật cười thành tiếng — nhỏ thôi, mà đủ làm tim Sara run lên.

— “Nếu thích chữ, mai chị dạy.”

Lời nói ấy… không nên tồn tại.

Không với mối thù này.

Sara cụp mắt, giấu tia hung trong đáy kính nhìn.

— “…Cảm ơn chị.”

— “Nhưng…”

Thảo Linh chậm rãi ngồi lại, ngón tay thon gõ nhịp nhẹ, “…đừng tự ý chạm giấy tờ của chị.”

Đôi mắt đó, nửa đùa, nửa cảnh cáo.

Sara nghẹn.

Gật.

Bởi nàng vừa hiểu: Thảo Linh quá thông minh.

Nhạy như mèo nghe động.

Thảo Linh tiếp tục xem sổ, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng hướng sang Sara — như muốn đọc điều gì trong đôi mắt nâu ấy.

Ngoài kia, tiếng côn trùng rền rĩ.

Đêm sánh lại như mực loang.

Một lúc lâu…

— “Sara.”

— “Dạ?”

— “Nếu có chuyện buồn, chị nghe.”

Đơn giản.

Nhẹ như gió.

Nhưng chạm đúng nơi Sara giấu kín.

Nàng mím môi.

Cha nàng chết, mẹ nàng treo cổ trong vườn chuối, cả nhà bị bêu danh… vì một biên bản trộm thóc kho như chồng giấy trước mặt.

Nếu Thảo Linh không phải người của Trần Gia…

Nếu duyên số không tàn nhẫn đến thế…

Sara quay mặt đi, giọng khàn:

— “…Có nhiều thứ em không nói được.”

Thảo Linh không hỏi thêm, chỉ nhẹ nhàng:

— “Vậy…

đừng mang một mình.”

Sara muốn bật cười.

Lời an ủi từ con cháu người đã hủy hoại đời nàng?

Trớ trêu.

Nhưng trái tim lại…

ấm lên.

Nàng ghét điều đó.

Đèn dầu chợt chập chờn, bóng cả hai đổ lên tường — mơ hồ, sát nhau, như hai chiếc bóng sắp chạm.

Một lúc sau, Thảo Linh chợt cau mày:

— “Sara, em về nghỉ.

Ở đây lâu… chị khó tập trung.”

Sara nghe rõ ẩn ý đó.

Trốn thôi, kẻo cảm xúc lộ tẩy.

Trước khi đi, nàng liếc qua góc bàn…

Một tờ giấy vương ra, dòng mực nhòe:

> “Lệnh xử kho thóc – Nguyễn Văn Giao.”

Đôi mắt Sara tối sầm.

Lòng nóng như than.

Nến trong thư phòng vẫn cháy.

Hương lúa vẫn bay.

Và mùi máu từ ký ức lại dậy lên, lẫn trong đêm.

Sara khẽ thì thầm trong bóng tối:

— “…Em sẽ biết hết.

Em thề.”

Ngoài sân, gió bỗng thổi mạnh.

Cây cau nghiêng như cúi đầu.

Trong thư phòng, Thảo Linh vô thức chạm ngực — nơi tim khẽ giật từng nhịp chẳng hiểu vì sao.
 
Back
Top Bottom