Sáng hôm đó, trời trong như thủy tinh.
Nắng nhẹ, xuyên qua tán bồ đề, rải xuống sân gạch những mảng sáng như giấy mỏng.
Hoa giấy trước hiên rụng nhiều, cánh màu đỏ như phai, rơi lả tả trên những viên gạch mòn.
Cảnh tượng đẹp đến nỗi người ta quên rằng dưới lớp sắc ấy có thể chất chứa bao mưu mô.
Han Sara quỳ cạnh cái chum nước, vò khăn, tay cô điềm tĩnh như người thợ khâu từng mũi kim.
Mỗi lần cô nhìn lên, ánh mắt liếc ngang qua cổng gỗ, nơi có dấu chân in hằn của những bước người quyền lực, cô lại nhớ về đêm mưa năm xưa — nhớ tiếng roi, nhớ mảnh dấu khắc.
Nhưng hôm nay, cô không cho mình bị dằn vặt; trái lại, trong sự bình thản ấy có một hệ thống tính toán nhỏ nhoi, kín đáo: những gì cần quan sát hôm nay, những người cần đến gần, những câu nói cần khéo léo lừa lấy.
Trần Thảo Linh bước ra sân, tay bưng một khay trà.
Nắng làm tóc nàng óng, bờ vai áo mỏng in một bóng mơ hồ trên sân gạch.
Nét mặt nàng chưa từng lộ ra sự bối rối trước người khác; chỉ với Sara, có lúc mắt nàng rẽ ra những khoảng lắng lặng dễ khiến lòng người mềm ra.
“Uống chút trà, Sara,” Linh nói, đặt chén xuống trước cô.
Giọng nàng hiền, như thể câu nói có thể xoa dịu tất cả những u sầu.
“Sáng nay em làm việc cẩn thận lắm.”
Sara nhận chén trà, ngửng lên nhìn Thảo Linh rồi mỉm cười nhỏ.
Nụ cười ấy không lớn nhưng có lực — như tay người nắm vững một hạt lúa rồi thả nhẹ.
“Dạ, con chỉ làm việc cho hết, cô ạ.”
Họ ngồi bên nhau, cách một chiếc bàn gỗ mộc mạc.
Gió thổi, mang theo mùi lúa xa xa và mùi trầm từ trong phòng thờ.
Tiếng dế nỉ non nơi góc vườn, tiếng nước nhỏ giọt từ mái hiên.
Trong khoảnh khắc yên lặng ấy, Han Sara thấy một sự thật không dễ chịu: trái tim mình, dù có bao nhiêu quyết tâm, vẫn biết rung.
Nhưng công việc chẳng chờ đợi một con tim yếu.
Vừa lúc ấy, bà quản gia — dì Năm — đi qua, trên tay mang một xấp giấy, vừa được thảo từ văn phòng ông Hội đồng.
Bà không khóa kỹ, để giấy trên bàn cạnh chậu cây.
Trong một động tác rất tự nhiên, Sara lấy tay khéo léo che ngang mặt, như che nắng cho chén trà, nhưng tầm mắt cô rơi lên mép xấp giấy.
Dòng chữ, nét mực nghiêng — những từ “thuế”, “kho”, “vận chuyển” — khiến tim cô lặng đi.
Bao năm mài giũa, Sara biết không thể hành động qua ẩu.
Kế hoạch phải bắt đầu bằng thông tin.
Hôm nay, cô không vội; cô lấy một chiếc khăn mỏng, khéo léo quét qua mép giấy, mang về với một sợi chỉ tơ — đủ để khi cần, cô có thể lục lại mảnh dấu, dò ra người đã ký mạo.
Cử chỉ ấy khéo đến nỗi dù có ai dòm, cũng thấy chỉ là người hầu vá áo.
Sau bữa trưa, Thảo Linh hỏi về chuyện làng: “Nghe nói năm nay có đoàn quan từ huyện qua.
Họ xem xét việc thu lụa của mấy nhà lớn.
Nhà mình có bị vạ gì không?”
Sara hơi do dự, lựa lời một cách cẩn trọng.
“Con nghe ở chợ có người thì thầm… có chuyện không rõ, nhưng chắc chỉ là lời đồn.”
Cô nói, mắt thoáng nhìn về phía kho thóc, nơi vài người đàn ông vẫn lục tục đi ra.
Giọng Linh khẽ chùng xuống: “Cha nói không sợ gì… nhưng cha ông vẫn hay trầm ngâm hơn trước.
Có lẽ… thời buổi còn nhiều chuyện.”
Những câu nói như vậy là thuốc thử của Sara.
Mỗi lời chùng là một chỗ yếu để cô dò xem.
Cô ghi nhớ mọi điều: cách ông Hội đồng nhìn vườn, thái độ của quản gia khi nhắc tới huyện, một lời hờ hững thốt ra trước miệng ai đó.
Tất cả những dấu vết nhỏ ấy sẽ là manh mối ghép thành bức tranh lớn.
Chiều muộn, khi Thảo Linh ra vườn hái hoa, Sara lặng lẽ theo sau, chân nhẹ như kẻ sợ làm lay động cánh bướm.
Linh ngồi xuống bậc thềm, đặt hoa vào tay, rồi bỗng cất tiếng: “Ngày xưa, mẹ con thường kể, hoa giấy rụng nhiều là điềm gió lớn sắp tới.
Cậu có sợ gió không?”
Sara nhìn vào tay Linh — bàn tay thanh thoát, có vài vết sẹo nhỏ do kim châm — và trả lời bằng một câu không trọn vẹn: “Con chỉ sợ những gì dối trá che giấu dưới vẻ tĩnh lặng.”
Những lời ấy vừa đủ để làm Linh nhíu mày.
Sự nhíu mày ấy, với Sara, giống như một cánh cửa hé mở: nàng đã bắt đầu để ý tới chiều sâu nơi cô.
Nếu Linh chịu tìm hiểu, cô sẽ có thêm một đồng minh — hoặc một đối tượng khiến kế hoạch phải khôn ngoan hơn.
Buổi tối, khi nhà yên tiếng, Sara ngồi trong kho nhỏ, đốt một vệt nến le lói.
Trên đùi cô là mảnh vải lấy từ áo bà Hội đồng — nơi có dấu mực lem nhem, như một bằng chứng nhỏ bị vô tình bỏ quên.
Cô cầm mảnh vải, đặt lên lòng, rồi khép mắt.
Không phải vì sợ hãi — mà để tạm gom lại những mảnh rời rạc trong đầu.
Kế hoạch của cô giống như chiếc gùi treo trên vai: rất nhiều việc nhỏ cần xếp lại, từng hạt lúa phải được cân đúng lượng.
Hôm nay cô lấy được một mảnh.
Ngày mai sẽ lấy thêm một mảnh nữa.
Một tháng, một năm, từng mảnh sẽ thành một bức tranh — bỗng dưng hiển hiện tội ác đã từng phủ lên gia đình cô.
Và trong mỗi bước, có lúc cô muốn dừng lại, muốn nói hết mọi thứ cho người kia nghe.
Nhưng khi hình dung khuôn mặt Linh, với đôi mắt trong và ánh cười dễ dàng làm tan đá, Sara lại thôi.
Tình cảm là kẽ nứt mà kẻ thù có thể len vào.
Nếu cô để Linh biết quá sớm, mọi thứ sẽ rối tung.
Nếu cô để Linh hiểu dần dần, biết đâu Linh sẽ chọn một lối khác — hoặc sẽ đau đến mức không thể quay lại.
Khi sao trên trời nhạt dần, Han Sara đặt mảnh vải vào chiếc hộp gỗ nhỏ, khóa lại bằng một khúc dây.
Cô đặt chiếc hộp dưới đáy chum, nơi không ai ngờ đến.
Trước khi nằm xuống, cô đứng dậy, bước ra hiên, hít một hơi thật sâu.
Hương lúa đêm quyện với mùi hoa gãy, làm mắt cô cay.
“Cứ để gió mang đi,” cô thì thầm với chính mình.
“Nhưng gió sẽ phải mang trả.”
Hoa trong sân vẫn rơi, rải thành một tấm thảm mỏng.
Cạnh đó, một bóng lưng mảnh mai ngồi im, như một mầm non vừa nhú — chờ lúc thu hoạch.