Cập nhật mới

Khác |Lyhansara|_ HỒI ỨC KHÔNG LỜI

|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 40 - CÁNH CỬA SAU


05:18 PM – PHÒNG PHÁP Y GANGNAM

Trên màn hình máy tính, hình ảnh được tua chậm lại – camera cũ đặt ở phía sau bệnh viện, ngày 13/12/2014.

Sara bấm dừng ở một khung hình mờ nhòe: một bóng người mặc đồng phục điều dưỡng, kéo theo ai đó nhỏ con hơn từ cánh cửa kho thuốc tầng hầm.

Cả hai đi về phía lối thoát hiểm phía sau.

Thứ ánh sáng cuối cùng soi được: một cánh tay thõng xuống và... một vệt máu kéo dài trên nền.

"Phải là Mira," – Sara thì thầm. – "Và người đó không phải Cha Inwook."

LyHan dựa người gần sát hơn, mắt dán vào góc trái màn hình.

"Phóng to vùng này lên giùm em."

Sara gõ lệnh, và hình ảnh hiện lên rõ nét nhất có thể: thẻ đeo trước ngực người kéo Mira, in mờ dòng chữ Yoo Gitae – điều dưỡng cấp cao, từng là trợ lý phòng nghiên cứu đặc biệt thời điểm đó.

"Ông ta..." – LyHan nheo mắt – "đã nghỉ việc ngay sau khi bị đình chỉ chứng chỉ hành nghề.

Tài liệu ghi 'chuyển công tác đột xuất', nhưng chẳng có hãng nào nhận người tên này."

Sara mở thêm một cửa sổ, kéo bản sao hồ sơ y tế từ hệ thống trung tâm.

Dưới tên Yoo Gitae là hàng loạt phiếu ký nghiệm thu thuốc gây mê liều thấp, thuốc ức chế thần kinh và... thuốc kiểm soát hành vi – tất cả đều dừng lại vào tháng 12 năm 2014.

"Muộii nói đúng." – Sara lẩm bẩm. – "Họ không muốn giết ngay.

Họ cần thí nghiệm dài hạn."

05:43 PM – PHÒNG HỒI SỨC NHẸ, TẦNG 3

Mỗi khi cần quan sát hành vi bệnh nhân trong trạng thái 'giám sát đặc biệt', bệnh viện sẽ đưa họ về phòng hồi sức nhẹ – nơi không có camera và chỉ có một y tá túc trực.

Theo lời Jisoo, Yoo Gitae từng trực ca đêm ở đây trong suốt 4 tháng cuối năm 2014.

Sara, LyHan và Muộii bước vào căn phòng cũ.

Bụi phủ đầy, nhưng một vài dấu vết vẫn còn lại.

"Xem cái ổ điện này," – Muộii cúi xuống, kéo nhẹ – "Có lỗ micro, không kết nối ra hệ thống bệnh viện."

Sara lần theo vách tường, thấy một khe gỗ nhỏ – phía sau lớp ốp là một ngăn bí mật chứa USB, bọc trong túi nylon cách điện.

"Tìm được rồi," – Sara thốt lên. – "Có thể là bản ghi âm."

07:05 PM – VỀ LẠI PHÒNG PHÁP Y

USB được cắm vào máy, cả ba người chăm chú theo dõi.

Âm thanh đầu tiên vang lên là tiếng giày y tế.

Tiếp theo là một giọng nam trầm, lạnh tanh:

"Mira, hôm nay là liều thứ 6.

Em đã thích nghi rất tốt với hợp chất.

Không còn phản ứng giật mạnh, nhịp tim ổn định.

Chúng ta sẽ tiếp tục."

Sau đó là tiếng Mira – yếu ớt nhưng rõ ràng:

"Làm ơn...

Đừng chạm vào tôi..."

Một khoảng im lặng kéo dài.

Rồi tiếng Yoo Gitae:

"Cháu của viện trưởng sẽ thay thế em nếu em còn làm trái mệnh lệnh.

Em không muốn nó chết thay, đúng không?"

Muộii quay mặt đi.

LyHan đập mạnh tay lên bàn.

Sara thì không nói gì.

Cô chỉ lặng lẽ lưu file vào ổ cứng, rồi đứng dậy.

"Chúng ta có đủ cơ sở để khởi tố.

Nhưng Mira có thể vẫn còn sống, và đang lẩn trốn.

Mọi người nghĩ sao nếu mở lại khu nhà dành cho nhân viên cũ?"

LyHan gật đầu:

"Tòa nhà K.

Đã bị bỏ hoang từ năm 2014.

Là nơi ở của Yoo Gitae."

"Cần xin lệnh khám xét.

Tối nay đi liền."

Muội vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình.

"Nếu Mira còn sống, cô ấy cần được thấy rằng người ta vẫn đang tìm."
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 41 - TÒA NHÀ K


08:13 PM – KHU NHÀ BỎ HOANG PHÍA SAU BỆNH VIỆN

Tòa nhà K nằm lặng lẽ sau bãi đỗ xe cũ, lối vào phủ đầy cỏ dại và bụi thời gian.

Dưới ánh đèn pin loang lổ, Sara và LyHan đi trước, Muộii lặng lẽ theo sau, tay nắm chặt túi dụng cụ chuyên dụng – chuẩn bị cho mọi khả năng tâm lý.

"Cửa chính bị khóa lâu rồi, nhưng ổ khoá đã rỉ.

Có thể dùng vam." – LyHan nói nhỏ, rồi dùng tay mở nhẹ từng thanh gỗ chắn.

Bên trong là mùi ẩm mốc đặc trưng – của giấy vở cũ, găng tay cao su rách, và... khử trùng y tế.

Sara lần theo cầu thang gỗ nứt, dẫn xuống tầng hầm.

Tầng hầm không có điện.

Nhưng đèn pin rọi vào một cánh cửa sắt gỉ sét – khóa mã số.

Trên tường bên cạnh là dòng chữ nguệch ngoạc, viết bằng thứ chất lỏng khô lại thành màu nâu đỏ:

"NGƯỜI TIẾP THEO SẼ LÀ MÀY."

Sara siết chặt đèn pin.

"Là máu.

Người viết bị thương, hoặc... muốn để lại lời nhắn."

08:24 PM – BÊN TRONG PHÒNG KÍN

Cửa mở ra, bụi bốc lên dày đặc.

Không gian chỉ bằng một gian nhà nhỏ – có bàn kim loại dài, dây trói cổ tay, và nhiều lồng sắt bỏ không.

Mùi thuốc mê vẫn còn vương.

LyHan lia đèn, và họ thấy: một bảng ghi chú bị đóng đinh lên tường.

Dòng đầu tiên viết bằng tiếng Hàn:

"2014 – Quá trình thí nghiệm lên người bị tạm dừng.

Cảnh sát bắt đầu nghi ngờ.

Chuyển sang động vật – bốn mẫu mèo cái."

Dưới đó là hình vẽ giải phẫu một con mèo, nét mực đỏ đánh dấu các tuyến nội tiết và phản ứng thần kinh sau tiêm.

Ghi chú lộn xộn, nhưng chi tiết.

Muội nhíu mày, lấy điện thoại chụp nhanh.

"Mấy phản xạ này giống với mẫu vật tụi mình khám cách đây không lâu... con mèo bị tiêm chất lạ nhưng không tìm ra độc tố?"

Sara gật đầu, run nhẹ.

"Con mèo đó là bản nháp.

Rồi chúng mới dám quay lại thí nghiệm trên người..."

Cô quay sang LyHan, mắt sáng lên dữ dội:

"Mira là người đầu tiên sau giai đoạn động vật.

Và họ chọn cô ấy vì dễ kiểm soát, vì cô ấy là trẻ mồ côi – không ai bảo vệ."

08:47 PM – PHÍA SAU PHÒNG KÍN

Một tủ lạnh nhỏ vẫn còn cắm điện bằng dây kéo tạm sang ổ ngoài.

Bên trong có mấy túi dịch truyền, một hộp thuốc chưa bóc niêm phong, và... một bản nhật ký in lén.

Sara mở ra đọc, giọng lạc đi:

"14/12/2014 – Thí nghiệm thứ 7 trên M.

Lượng thuốc giữ nguyên, nhưng phản ứng trí nhớ bắt đầu sai lệch.

M dường như nhớ những việc chưa từng xảy ra.

Ghi nhận ảo giác âm thanh, nhìn thấy 'chị gái mặc đồng phục trắng'.

Dừng liều.

Tạm ẩn."

LyHan giơ điện thoại lên chụp.

"Chị gái... mặc đồng phục trắng... là Jisoo?"

Muội cúi xuống, rọi đèn về phía dưới gầm bàn – nơi có một dải giấy bị vò nát, nhưng dòng chữ vẫn đọc được:

"Jisoo, đừng tin bất kỳ ai trong viện.

Em vẫn còn sống."

Ba người đứng lặng.

Sara siết tờ giấy trong tay, tim đập thình thịch.
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 42 - MIRA SẼ VỀ


06:12 AM – NGHĨA ĐỊA PHÍA NAM SEOUL

Trời chưa sáng hẳn, sương mù vẫn còn giăng kín mặt đất.

Đội pháp y Gangnam có mặt đầu tiên, tiếp theo là tổ điều tra do LyHan dẫn đầu.

Sara mặc đồ bảo hộ, đứng lặng giữa những ngôi mộ cũ, ánh mắt dừng lại ở vùng đất mới bị đào xới.

Một thi thể nữ trong độ tuổi thanh thiếu niên – bị chôn sơ sài bằng tay, không quan tài.

Cơ thể co rúm như thể đã trải qua đau đớn tột độ.

Orange – trợ lý pháp y – đưa cho Sara bao niêm phong chứa tờ giấy được tìm thấy trong áo nạn nhân.

Trên đó chỉ có bốn chữ:

"MIRA ĐÃ VỀ."

Sara cau mày.

"Nhưng đây không phải Mira.

Phải là ai đó... giống Mira, hoặc bị ép giả danh Mira."

MaiQuinn từ xa gọi lớn:

"Sara, bên chân nạn nhân có vết sẹo lạ, kiểu mô da bị tái tạo... giống mẫu thí nghiệm vật lý trị liệu nhân tạo."

Sara nhíu mày, sực nhớ:

"Mẫu này từng bị báo cáo trong một đề tài cấm năm 2014 – chuyên về khả năng làm mới mô da chết.

Đề tài đó do...

Yoo Gitae ký tên giám sát."

LyHan tiến lại, tay đeo găng đen, nhìn thẳng vào Sara:

"Mấy kẻ này không dừng lại.

Chúng đang tái khởi động một chuỗi thí nghiệm mới... lần này, nạn nhân không phải trẻ mồ côi nữa.

Mà là những người có khuôn mặt gần giống Mira."

Muội – đứng phía sau cùng bảng phác họa tâm lý – gật nhẹ:

"Nếu hung thủ là Yoo Gitae, hắn đang ám ảnh vì thất bại quá khứ.

Có thể hắn cố tái tạo hình ảnh Mira như một cách 'sửa lỗi' cho bản thân.

Đó là biểu hiện của loạn thần do rối loạn hoang tưởng cứu chuộc (messianic delusion)."

Lyhan quay lại phía Saabirose:

"Còn chiếc USB hôm qua, giải mã được chưa?"

Saabirose đưa ra một tệp báo cáo đã in:

"Phần lớn là video theo dõi bệnh nhân.

Có đoạn ghi Mira – khoảng cuối 2014.

Cô ấy ngồi trong phòng cách ly, viết tên chị Jisoo lên tường bằng máu từ ngón tay."

LyHan nhìn Sara – ánh mắt lần này chùng xuống, không còn điều tra viên, mà là người đang giữ lấy Sara – một cách im lặng, nhưng không buông.

"Em không cần phải mạnh mẽ suốt đâu.

Cứ để chị truy tới cùng."

Sara gật đầu.

"Tụi mình sẽ kết thúc chuyện này.

Cho Mira.

Và cho Jieun."
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 43 - KÝ ỨC VIỆN ĐIỀU DƯỠNG


10:28 AM

VIỆN ĐIỀU DƯỠNG SEORIM, QUẬN EUNPYEONG

Toà nhà ba tầng phủ rong rêu, bức tường loang lổ chữ "폐쇄됨 – ĐÃ ĐÓNG CỬA."

Cánh cửa sắt hoen gỉ hé mở, như thể từng có ai đó mới lẻn vào không lâu.

Cam đẩy nhẹ kính tròn lên sống mũi, giơ máy ghi hình cầm tay:

"Chỗ này từng được dùng để tiếp nhận 'bệnh nhân mãn tính không thân nhân', đúng không?"

MaiQuinn gật đầu, tay lướt qua đống hồ sơ cũ trên mặt bàn:

"Và cả 'tình nguyện viên thử thuốc miễn phí'.

Nghe quen không?"

Saabirose hắt nhẹ hơi thở, ngón tay trượt qua lớp bụi phủ trên chiếc xe lăn rỉ sét:

"Cái kiểu viện này... từng mọc lên như nấm năm 2013 rồi biến mất không dấu vết.

Giống như chưa từng tồn tại."

Tiếng gõ cốc cốc bất ngờ vang lên từ tầng hai.

Cả ba người đứng sững.

MaiQuinn giơ tay ra hiệu, rồi cùng Saabirose và Cam tiến lên tầng.

Hành lang dài tối om.

Cuối dãy có một căn phòng còn sáng đèn.

10:47 AM – PHÒNG LƯU TRỮ DƯỠNG SINH CŨ

Trên bàn là một chiếc máy tính để bàn cũ vẫn còn hoạt động – điều vô lý trong một toà nhà không có điện chính thức.

Cam vừa tra ổ cứng, vừa lẩm bẩm:

"Ai đó đã cắm điện dự phòng và để lại toàn bộ dữ liệu ở đây.

Kiểu như...

đang mớm manh mối cho tụi mình."

Màn hình hiện lên một chuỗi video.

Trong đó có một đoạn đặc biệt: cô bé mặc áo bệnh nhân, đầu dán băng trắng, được ghi là "MIRA 12.12.2014."

Mira trong clip không nói.

Nhưng đôi mắt liên tục nhìn ra ngoài cửa sổ.

Như đang đợi ai đó.

MaiQuinn thốt nhẹ:

"Đây là phòng bệnh số 204... giống y như bản vẽ kỹ thuật bệnh viện mà Lamoon khôi phục từ camera hôm trước."

Saabirose nhìn lên vách tường, nơi có dấu bút chì mờ ghi dòng chữ:

"Chị ơi, hôm nay em lại mơ thấy ánh sáng.

Có người nói sẽ cứu em."

Im lặng bao trùm.

Cam nhìn hai người kia, nhẹ giọng:

"Chỗ này là nơi Mira bị giam cuối cùng, trước khi... mất tích."



Cùng thời điểm đó – Phòng Tâm Lý, Bệnh Viện Gangnam

Sara đưa đoạn clip vừa giải mã từ USB cho Seo Jisoo – người phụ nữ run rẩy nhưng ánh mắt vẫn chưa chịu rời khỏi quá khứ.

Muộii – ngồi cạnh – quan sát tâm lý bệnh nhân, khẽ lên tiếng:

"Jisoo-ssi, đây có phải đoạn video khiến cô ám ảnh từ đó đến nay?"

Jisoo bật khóc, chỉ vào Mira trong video:

"Lúc đó... tôi trốn rồi.

Nhưng không quay lại tìm em ấy.

Tôi hèn.

Tôi đã hứa sẽ cứu con bé.

Nhưng tôi không làm được gì..."

Sara nắm chặt tay Jisoo:

"Cô không đơn độc nữa.

Bọn tôi sẽ đưa Mira trở về – theo cách đúng nhất."



Một mảnh giấy rơi từ hồ sơ cũ trong viện điều dưỡng – Saabirose nhặt lên.

Trên đó ghi danh sách: tên, mã số, và một dòng chú thích đỏ:

"Mira – Phiên bản ổn định nhất.

Chuyển tiếp sang nhóm thí nghiệm G."

Cam đọc xong, ánh mắt nặng trĩu:

"Nhóm G?

Có thể vẫn còn hoạt động..."
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 44 - NHÓM G


11:10 AM – PHÒNG PHÁP Y GANGNAM

Sara đặt mảnh giấy có dòng chữ đỏ "Mira – Phiên bản ổn định nhất.

Chuyển tiếp sang nhóm thí nghiệm G" xuống bàn kính.

Bên cạnh là USB chứa toàn bộ video từ viện điều dưỡng bỏ hoang.

Cô chưa từng thấy dữ liệu nào khiến lòng mình lạnh toát như vậy.

Muội gõ gõ bút lên sổ tay tâm lý:

"'Nhóm G'... không giống tên nội bộ.

Nghe như mã của một dự án nghiên cứu độc lập."

LyHan nghiêng người nhìn vào màn hình, giọng trầm:

"Còn có video nào quay rõ mặt những người thực hiện thí nghiệm không?"

Sara lắc đầu, nhưng chuyển sang một đoạn khác – hình ảnh camera đêm.

Có tiếng mèo kêu, rồi tiếng bánh xe đẩy rít lên sàn nhà.

Một người mặc blouse trắng, đeo khẩu trang, đẩy một chiếc lồng sắt có động vật bên trong.

LyHan cau mày:

"Con mèo... giống hệt con tôi và Sara mổ khám ở hiện trường vụ cũ.

Cũng có vết cắt dọc bụng, khâu vụng về."

Muội thì thầm, như ghép các mảnh ký ức lại:

"Thí nghiệm người... chuyển sang động vật, rồi lại quay lại con người."



11:45 AM – PHÒNG PHÁP Y PHỤ, PHÍA SAU GANGNAM

MaiQuinn, Cam, và Saabirose trở về, mang theo một loạt hồ sơ được phục hồi từ máy tính cũ.

Trên bìa có đóng dấu mộc đỏ:

"DỰ ÁN GENESIS-G" – Viện Khoa học và Sức khoẻ Seoul.

Mức Bảo Mật: Tối Mật"

MaiQuinn trầm giọng:

"Tụi mình tìm được đường dẫn tới tên một giám đốc nghiên cứu – Yoo Gitae.

Đúng là ông ấy từng làm ở viện điều dưỡng trước khi chuyển sang phòng thí nghiệm tư nhân, năm 2014."

Saabirose đặt một tập ảnh in từ máy video:

"Và đây... chính là mặt ông ta, trong video cuối cùng có mặt Mira."

Cam chỉ vào bảng sơ đồ tổ chức in màu:

"Nhóm G không hề tan rã.

Mà chỉ...

đổi vỏ.

Giờ hoạt động dưới danh nghĩa 'Trung tâm phục hồi chức năng Đông Seoul'.

Nhưng thực chất là phòng thí nghiệm di động."

LyHan siết tay lại:

"Bọn chúng vẫn đang tiếp tục."

Sara nhìn ảnh Mira – đứa bé gầy gò với đôi mắt lấp lánh hy vọng.

Giọng cô khẽ run:

"Phải đến đó."



12:18 PM – PHÒNG TÂM LÝ

Seo Jisoo đang nhìn ra cửa sổ, khi Muội quay lại cùng sổ ghi chép mới.

Muội ngồi xuống, giọng nhẹ nhàng:

"Jisoo-ssi, tôi muốn hỏi một điều quan trọng.

Vào năm 2013, khi Mira được đưa đi khỏi viện điều dưỡng... cô có nghe thấy ai nhắc đến nơi sẽ chuyển đến không?"

Jisoo nhắm mắt, nhớ lại.

Một giọng nói vang lên trong đầu cô:

"...Chuyển mã G.

Địa điểm tạm thời: Trung tâm hồi phục Đông Seoul.

Không ai được phép nhắc tên thật của bệnh nhân.

Tất cả chỉ gọi theo mã."

Jisoo mở mắt, thì thầm:

"Mira... bị gọi là 'G-07'.

Tôi nghe rõ điều đó.

Và... tôi nhớ người đàn ông đeo nhẫn bạc ở ngón cái.

Hắn là người cuối cùng dẫn Mira đi."



Cuối chap:

LyHan khởi động xe.

Cô, Sara, và Muội cùng lên đường đến Trung tâm hồi phục Đông Seoul.

Trước khi rời đi, LyHan nhìn Sara qua gương chiếu hậu:

"Lần này, dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta cũng không để đứa trẻ nào bị đem ra làm vật thí nghiệm nữa."

Sara khẽ gật, tay nắm chặt hồ sơ về Mira.
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 45 - TẬP HỢP


2:02 PM – CỔNG SAU TRUNG TÂM PHỤC HỒI CHỨC NĂNG ĐÔNG SEOUL

Một tòa nhà ba tầng màu xám bạc, mái thấp và không biển tên, nép mình giữa rặng cây ven đường cao tốc.

Bên trong, cửa kính mờ và camera được gắn ở mọi góc.

Không giống một trung tâm y tế, mà giống nơi giấu một điều gì đó.

Sara bước xuống trước, mở nắp cặp da, kiểm lại các giấy phép điều tra.

LyHan thì đứng nhìn quanh – đường dây điện trên cao, bồn nước cũ, vài ô cửa sổ bị bịt kín bằng bìa cứng từ bên trong.

Tiếng bước chân nhanh kéo đến sau lưng họ.

"Thám tử Han đến trước rồi à?" – Giọng Saabirose vang lên với vẻ khoái chí.

Cô nhún vai, tay đút túi, rồi nhìn sang MaiQuinn, Orange, Miu Lê, Cam và Muộii – tất cả đều có mặt.

Saabirose nghiêng đầu, lắc lư vai trêu chọc:

"Mũi các cậu cũng thính đấy chứ.

Đánh hơi được nơi này nhanh hơn cả bọn săn tin."

LyHan nheo mắt:

"Còn cậu thì...

đến bằng trực giác mèo à?"

Cả nhóm cười khẽ.

Không khí căng thẳng tạm lắng xuống, nhường chỗ cho chút ấm áp giữa đồng đội.

Cam đưa ra bản đồ mà cô và Miu Lê đánh dấu:

"Tụi em tìm được sơ đồ hệ thống thoát hiểm cũ – có một đường hầm kỹ thuật nối từ nhà kho ra phía sau bãi xe.

Không gắn camera."

Saabirose mở máy tính bảng, hiển thị bản ghi nhiệt:

"Nhiệt độ khu D – tầng hầm thứ hai – cao bất thường.

Hoặc là có máy móc lớn, hoặc là... phòng thí nghiệm ngầm."

LyHan gật đầu.

"Tốt.

Vậy chia nhóm: tôi, Sara và Muội đi đường chính, còn Mai, Saabi, Orange theo đường hầm.

Miu Lê quan sát phía ngoài và làm phân tán tín hiệu nếu có ai phát hiện.

Nhớ không để lại dấu vết."

Sara kéo nhẹ găng tay da, ánh mắt sắc lại.

Muộii nói nhỏ:

"Mira có thể vẫn còn đâu đó bên trong... nếu còn sống."



2:18 PM – HÀNH LANG CHÍNH, TRUNG TÂM

Ba người: LyHan, Sara, Muộii đi trong lớp áo khoác trắng giả danh nhân viên kiểm tra.

Một y tá nhìn họ nghi hoặc.

Sara đưa bảng tên giả, mỉm cười:

"Phòng pháp y Seoul – kiểm tra định kỳ môi trường vi khuẩn.

Lần cuối các anh xét nghiệm trần nhà là khi nào?"

LyHan ngăn nhịp tim mình đập mạnh.

Bàn tay cô gần súng ngắn giấu trong thắt lưng.

Muội giữ bình tĩnh, mắt không rời bảng điện khu hành chính.



2:25 PM – TẦNG HẦM NHÀ KHO

Saabirose vừa bước vào đường ống kỹ thuật thì bật cười nhỏ:

"Chỗ này mà còn dùng làm phục hồi chức năng thì tôi đi đầu xuống đất."

MaiQuinn quét đèn pin nhỏ dọc tường – các vết máu khô còn sót lại, những lỗ nhỏ như khoan mạch máu, và... một cánh cửa sắt có khoá vân tay.

Orange lùi lại, mặt tái nhợt:

"Khoá này... không có trong thiết kế của bất kỳ viện điều dưỡng nào."



2:30 PM – PHÒNG LẠNH TRONG TẦNG HẦM

Sara phát hiện một phòng đông lạnh.

Trong kính, có hàng chục tủ hồ sơ.

Một trong số đó dán nhãn:

"DỰ ÁN G – MẪU NGƯỜI 07 ĐẾN 12"

Cô mở ra – hình ảnh Mira, gầy gò nhưng còn sống, được ghi chụp chỉ ba tuần trước.

Sara lùi lại, tay run run.

LyHan mở bộ đàm:

"Gặp nhau ở điểm B trong 7 phút.

Mira có thể đang ở đây."

Giọng Saabirose đáp qua kênh liên lạc:

"Rõ.

Và... có một phòng đang phát ra tín hiệu âm tần.

Cam đang cố giải mã.

Chắc chắn là nơi giữ bệnh nhân."



Cánh cửa sắt mở ra.

Bên trong là một căn phòng trắng toát, giữa là một chiếc giường inox.

Trên đó, một cô bé nằm yên – gầy và nhỏ, tóc rối, mắt nhắm.

Sara bước vào đầu tiên.

Nhìn thấy mã số dán trên cổ tay bé gái:

G-07

Cô nghẹn giọng:

"Mira..."
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 46 - NHỮNG ĐỨA TRẺ BỊ LÃNG QUÊ


3:10 PM – KHU HẦM BÊN DƯỚI VIỆN ĐIỀU DƯỠNG CŨ

Tiếng bước chân vang vọng giữa hành lang hẹp, ánh đèn pin lia qua từng căn phòng.

LyHan đi đầu, ánh mắt sắc như dao.

Phía sau là Sara, Muội, Saabirose, MaiQuinn, Orange và Cam – mỗi người một vai trò, nhưng giờ đây họ đã trở thành một đội.

Phía cuối hầm, một cánh cửa thép khép hờ.

Cam nín thở mở nó ra.

Bên trong—

Bốn đứa trẻ.

Còn sống.

Run rẩy, hoảng loạn, mắt đẫm nước.

Chúng ngồi trong bốn buồng nhỏ lót đệm, có dây chuyền truyền dịch và ống oxy treo lủng lẳng.

Sara lao tới kiểm tra từng nhịp mạch, ánh mắt căng như dây đàn:

"Tim còn đập.

Họ chỉ mới bắt đầu tiêm thử nghiệm sơ bộ."

Muộii đọc nhanh tài liệu:

"Chất được bơm vào là tế bào biến đổi gen—"

Cạch.

Một tiếng lên đạn khô khốc vang lên từ phía sau.

Yeo Gitae – áo blouse trắng, tay cầm súng, mắt thâm quầng, môi mím chặt.

"Đừng chạm vào chúng...

Các người không hiểu...

Tôi không làm điều ác.

Tôi đang cứu lấy thứ quý giá nhất đời mình."

LyHan lập tức đưa tay ra hiệu cho mọi người ngưng động.

Cô bước chậm rãi tới trước, chắn giữa ông ta và bọn trẻ.

Muộii lên tiếng, giọng nhẹ như gió:

"Yeo Gitae...

ông vẫn đang sống trong năm 2011, đúng không?"

Gã khựng lại.

"Con gái ông chết năm đó.

Từ tai nạn.

Không ai cứu được.

Ông đã nói dối chính mình quá lâu, đến mức tin rằng có thể khiến con bé sống lại bằng cách... nhân bản nó qua những đứa trẻ khác."

Gương mặt Yeo méo mó, ánh mắt bắt đầu dao động.

Muội tiếp tục, từng từ như kim xuyên vào vỏ bọc đang mục nát:

"Ông không phải đang cứu con mình.

Ông đang trừng phạt bản thân – và trút tội lỗi đó lên những đứa trẻ không liên quan."

"Ông biết đứa nào trong số này sẽ 'thành công' à?

Hay là ông chỉ đang lặp lại thất bại, hết lần này đến lần khác, vì ông không dám chấp nhận sự thật: Cô bé ấy đã mất.

Và ông không thể tha thứ cho chính mình."

Yeo lảo đảo, tay run rẩy.

LyHan siết chặt nắm tay, đứng chắn trước nhóm:

"Hạ súng xuống, tiến sĩ Yeo.

Chúng tôi sẽ không để ông cướp thêm một sinh mạng nào nữa."

Một giây.

Hai giây.

Rồi gã bật khóc.

Khẩu súng rơi xuống sàn, vang lên một tiếng "cạch" cuối cùng, vô lực.



3:42 PM – SÂN VIỆN

Xe cứu thương đưa các đứa trẻ đi.

Cảnh sát còng tay Yeo Gitae, dẫn lên xe.

Muộii đứng nhìn theo, ánh mắt trầm mặc.

Sara đến cạnh, đặt tay lên vai cô:

"Cậu đã kéo ông ta ra khỏi cái rãnh tự lừa dối của mình."

Muộii lắc đầu:

"Không.

Mình chỉ nói ra sự thật...

Sự thật mà ông ta đã chôn sâu dưới lớp 'khoa học' giả tạo ấy suốt hơn mười năm."



Mira – nay đã tỉnh táo hơn – ngồi bên cửa sổ bệnh viện, nhìn ra bầu trời xám.

Trong lúc mọi người tất bật chăm sóc các em nhỏ được giải cứu, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện phía cổng bệnh viện.

Chị Seo Jisoo – người phụ nữ từng là nhân chứng quan trọng trong vụ án cũ – chạy vội đến bên giường bệnh của Mira, khuôn mặt đầy nước mắt.

Sara đứng bên cửa sổ phòng bệnh, nhìn cảnh đó mà lòng nghẹn ngào.

Cô lặng thầm nghĩ trong lòng:

"Chị à, nếu chị còn sống, có lẽ mọi chuyện đã khác..."

LyHan bước đến bên cạnh, đặt tay lên vai Sara, dịu dàng an ủi:

"Em đã làm hết sức mình rồi.

Chúng ta sẽ không để ai phải chịu đau khổ như chị Jieun nữa.

Đó là sứ mệnh của chúng ta."

Lyhan siết tay Sara:

"Chị ấy không trách em đâu.

Giống như em... chị ấy cũng chỉ là nạn nhân."

Cả hai ngồi im, ánh sáng nhạt chiếu lên khuôn mặt.

Một lằn ranh cuối cùng, giữa hối hận và bắt đầu lại, đã được xóa đi.

Hai người đứng lặng nhìn ra phía ngoài, ánh mắt vừa nặng trĩu, vừa đầy quyết tâm.
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 47 - NHỮNG VẾT CẮT


9:15 AM – PHÒNG HỌP TRUNG TÂM ĐIỀU TRA HÌNH SỰ

Căn phòng rộng, ánh sáng lạnh lẽo chiếu lên các khuôn mặt tập trung.

Trên màn hình chiếu một bức ảnh nạn nhân với những vết cắt trên cổ tay không chảy máu, giống như vết thương tự gây ra, nhưng đầy bí ẩn.

LyHan đứng đầu bàn, ánh mắt sắc bén:

"Nạn nhân lần này có dấu hiệu bị sát hạ, tử vong trước khi bị thương thích.

Và hung thủ rất có thể có vấn đề về tâm lý."

Miu Lê gõ gõ bút, đưa ra phân tích về dấu vết trên thi thể:

"Vết thương không sâu.

Kẻ thủ ác ra tay lúc nạn nhân đã tử vong."



9:45 AM – PHÒNG PHÁP Y

Sara cùng MaiQuinn, Orange và Muội đang phân tích dữ liệu pháp y.

Muội tập trung trên màn hình, ánh mắt tinh tế nhìn vào các bản ghi tâm lý:

"Hung thủ này rất có thể mắc chứng rối loạn nhân cách phân liệt – họ hành động theo các phần 'bản ngã' khác nhau.

Việc dựng thành nạn nhân tự làm tổn thương là một cách kiểm soát tâm lý."

Orange vừa xử lý dữ liệu từ hiện trường vừa nói:

"Tôi đã truy cập các tài khoản mạng xã hội của nạn nhân và phát hiện những tin nhắn kỳ lạ, có người liên tục nhắn tin đe dọa, nhưng dùng nhiều biệt danh khác nhau."



10:10 AM – PHÒNG ĐIỀU TRA MẠNG

Pháo và Phương Mỹ Chi đang làm việc căng thẳng trước màn hình máy tính.

Pháo gõ nhanh những dòng code, mặt mày tập trung cao độ.

Mỹ Chi lia mắt qua màn hình, phân tích các dữ liệu thu thập được.

Pháo cười nhẹ:

"Mấy nickname giả mạo kia đều chạy qua cùng một địa chỉ IP nhưng với nhiều lớp mã hóa khác nhau.

Việc hack của tụi mình không dễ bị phát hiện."

Mỹ Chi gật đầu:

"Chúng ta vừa khai thác được vài đoạn hội thoại, hung thủ có xu hướng gây tổn thương tinh thần nhiều hơn là vật lý."



11:00 AM – HIỆN TRƯỜNG

Saabirose dẫn đầu nhóm đặc nhiệm, cùng Lamoon giám sát các camera an ninh quanh khu vực nghi phạm thường lui tới.

Lamoon bình tĩnh quan sát:

"Hắn ta thường đi qua quán cà phê nhỏ trên phố Hyehwa lúc 8 giờ tối, thường hay nhìn vào các nhóm người với ánh mắt lạnh lùng."

Saabirose nắm chặt tay:

"Chúng ta sẽ bám sát điểm đó.

Tinh thần phải tỉnh táo, hắn có thể rất nguy hiểm."



12:00 PM – PHÒNG HỌP

LyHan nhìn nhóm bạn, ánh mắt đầy quyết tâm:

"Đây không chỉ là cuộc truy bắt một hung thủ, mà còn là cuộc đấu tranh với bóng tối trong tâm trí con người.

Muội, cậu sẽ hỗ trợ thẩm vấn, khai thác tâm lý đối tượng."

Muội gật đầu:

"Tôi sẽ cố gắng tìm ra những khe hở trong tâm trí hắn."

Pháo và Mỹ Chi trao đổi với nhóm:

"Bọn em sẽ tiếp tục truy tìm dấu vết kỹ thuật số, không để hắn có cơ hội tẩu thoát."

MaiQuinn và Orange sẵn sàng hỗ trợ phân tích và theo dõi hiện trường.



Cuối ngày, nhóm điều tra nhận được một tin nhắn bí ẩn từ kẻ giấu mặt:

"Các người không hiểu gì về nỗi đau thật sự...

Nhưng tôi sẽ cho các người thấy, làm thế nào để sống trong bóng tối mà không bị phá vỡ."
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 48 - ĐỐI DIỆN BÓNG TỐI


10:30 PM – PHÒNG THẨM VẤN

Phòng nhỏ với ánh đèn vàng mờ, một chiếc bàn cùng hai chiếc ghế đối diện nhau.

Muội – chuyên viên tâm lý tội phạm – ngồi đối diện với nghi phạm, ánh mắt cô nhẹ nhàng nhưng sắc bén.

Nghi phạm là một người đàn ông trung niên, khuôn mặt mệt mỏi, ánh mắt thất thần, đang cố gắng che giấu sự hỗn loạn bên trong.

Muội bắt đầu:

"Anh biết vì sao anh ở đây chứ?

Anh không đơn độc.

Tôi biết anh đang đấu tranh trong chính tâm trí mình."

Người đàn ông run rẩy, cố giữ bình tĩnh:

"Tôi... tôi không muốn làm đau ai cả.

Nhưng họ khiến tôi phải như vậy..."

Hung thủ thở dài, giọng nghẹn ngào:

"Tôi chỉ muốn ai đó hiểu nỗi đau của mình...

Nhưng mọi người đều quay lưng."

Muội khẽ mỉm cười, từ tốn:

"Hãy bắt đầu bằng việc kể cho tôi nghe câu chuyện đó, dù đau đớn thế nào, anh cũng không phải chịu đựng một mình nữa."



11:30 PM – PHÒNG THẨM VẤN

Hung thủ bắt đầu mở lòng, những giọt nước mắt rơi xuống:

"Tôi không muốn làm ai đau.

Tôi chỉ muốn...

được hiểu."

Muội nhẹ nhàng nắm tay hung thủ:

"Chúng tôi sẽ giúp anh.

Nhưng anh phải tin tưởng và hợp tác."

"Trước tiên anh hãy nói cho tôi biết họ là ai?"

Gã đàn ông khựng lại, rồi bắt đầu thay đổi sắc mặt_"Mẹ nó... tao đã nói là tao không có tội, tụi mày có thôi đi không." _Gã đứng dậy đập bàn hét lớn, như thể người vừa run sợ lúc nảy là một người khác.

Muội vẫn bình tĩnh ghi chép vào sổ "DID".

Lyhan từ phía sau lớp kính quan sát, yêu cầu thêm 2 đồng đội vào giám sát hắn ta.

Sau một lúc, giọng của gã ta mềm mại hơn_ "Tôi xin các người đó...

Tôi không biết gì cả, tất cả bọn tôi."

Muộii giơ tay ra hiệu buổi thẩm vấn kết thúc, yêu cầu hai cảnh sát mang hắn đi.

Lúc này hắn như trở thành một người khác, ánh mắt cầu xin nhìn sang Muộii_ "Cô ơi... cứu cháu với, cháu vô tội..."



12:15 PM - PHÒNG HỌP NỘI BỘ TẦNG BA

Muộii thảy lên bàn một bảng báo cáo_ "DID- Dissociative identity disorder"

Sara lúc này cũng đã hiểu ra gì đó.

Saabirose thì gãi đầu_ "Cái đó là sao, biệt danh gì hả", mọi người cũng chẳng hiểu gì, cả bọn đồng loạt hướng ánh mắt về Muộii.

"Rối loạn đa nhân cách_ là một tình trạng tâm thần trong đó một người có hai hoặc nhiều nhân cách riêng biệt cùng tồn tại trong một cơ thể, mỗi nhân cách có thể có tên, tuổi, giới tính, và thậm chí cả giọng nói, ký ức khác nhau." _Sara lên tiếng, giọng đều đều giải thích.

"Vậy tức là hắn ta bị đa nhân cách à?"_ Lyhan quay sang Sara.

"Có lẽ...

Hoặc hắn đang giả vờ để được giảm án"_ Muộii lúc này cũng lên tiếng.

Sara gật đầu: "Chúng ta cần kết nối các mảnh ghép này trước khi hắn hành động bước kế tiếp."

LyHan đứng trước nhóm điều tra, ánh mắt nghiêm túc:

"Mọi người, đây không phải chỉ là vụ án đơn giản.

Hung thủ là người đang đấu tranh với chính bản thân mình.

Muộii sẽ là chìa khóa để mở lòng hắn, còn chúng ta phải đảm bảo không để có thêm nạn nhân bị tổn thương."
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 49 - NHỮNG BẢN NGÃ HOÀN HẢO


8:30 PM – PHÒNG THẨM VẤN BỆNH VIỆN TÂM THẦN SEOUL

Phòng được ngăn cách bằng tường kính một chiều.

Bên trong, một người đàn ông gầy gò đang ngồi khoanh tay, ánh mắt thản nhiên.

Đèn trần rọi xuống khiến bóng hắn đổ dài trên tường – nhưng như thể không chỉ một cái bóng, mà là nhiều hình dạng khác nhau chồng lên nhau.

Muộii bước vào.

Không phải với tư cách cảnh sát, mà là bác sĩ tâm lý được phân công giám định.

Áo blouse trắng, sổ tay, và một ánh nhìn không thể đoán được cô đang nghĩ gì.

"Xin chào.

Tôi là bác sĩ tâm lí Muộii.

Tôi đến để lắng nghe... tất cả các bạn."

Người đàn ông nhếch môi:

"Tất cả chúng tôi đang chờ."



8:45 PM – CUỘC THẨM VẤN BẮT ĐẦU

Muội mở đầu bằng những câu đơn giản:

"Anh có thể giới thiệu tên từng người bạn của anh không?"

Giọng nói trở nên trẻ con:

"Cháu là Jino.

Cháu hay bị đánh, cháu ghét ánh sáng.

Cháu chỉ muốn ngồi trong tủ."

Chưa đầy vài giây sau, giọng lại đổi thành nữ trung niên:

"Tôi là Soojin.

Tôi từng mất một đứa con.

Tôi không tin vào bác sĩ."

Rồi lại là giọng lè nhè, cộc cằn:

"Tao là Geon.

Mày hỏi nhiều quá đấy.

Tao thích rượu, chẳng quan tâm gì đâu."

Cuối cùng là giọng trầm ấm, rành mạch:

"Tôi là Minjae.

Tôi quản lý tất cả.

Đừng phí thời gian với những kẻ yếu đuối đó."

Muội không ghi chép vội.

Cô nhìn thẳng vào "Minjae":

"Anh có vẻ là người gánh vác lý trí.

Anh nghĩ gì về tội ác đã xảy ra?"

"Đó là lỗi của một nhân cách.

Chúng tôi chỉ bảo vệ những người còn lại."



9:15 PM – THEO DÕI TỪ PHÒNG KÍNH

Sara và LyHan đứng sau tấm kính.

Cả hai im lặng.

LyHan nhíu mày:

"Tên này quá chuyên nghiệp.

Không hề để lộ một lỗ hổng."

Sara siết nhẹ tay áo blouse:

"Từng lời, từng biểu cảm... như được luyện tập."



9:30 PM – MUỘI TIẾP TỤC

"Anh có bao giờ nghe cái tên Han Yujin chưa?"

"Minjae" gật đầu:

"Là một trong chúng tôi.

Cô ấy chỉ xuất hiện khi thấy bị đe dọa."

Muội nghiêng đầu:

"Thế còn Han Ruyjin?"

Người đàn ông hơi cau mày.

"Ờ... cũng là một phần."

Chỉ một thoáng thôi.

Nhưng Muội bắt được cái nhíu mày đó.

Cô không nói gì thêm, chỉ gạch một dòng vào sổ tay:

"GỢN LÊN ĐẦU TIÊN"



9:50 PM – PHÒNG HỌP NHỎ

Cả nhóm tập trung:

• Mỹ Chi: "Hắn phản ứng theo khuôn mẫu tâm lý cực chuẩn.

Tôi từng giúp một vài bạn bị DID thật.

Không ai 'trình bày' gọn gàng thế này."

• Pháo: "Tao check rồi, hồi nhỏ ổng không hề sống trong môi trường bạo lực như khai.

Học lực tốt, không có dấu hiệu rối loạn thật sự."

• MaiQuinn: "Vậy nghĩa là... hắn đang diễn?"

• Muộii: "Chúng ta chưa thể kết luận vội vàng.

Nhưng một người thật sự rối loạn nhân cách sẽ không trả lời logic theo kiểu câu hỏi–đáp mạch lạc.

Họ thường rối loạn thời gian, mơ hồ ký ức, hoặc thậm chí không biết về nhau."

LyHan chốt:

"Chúng ta chưa thể buộc tội hắn dối trá.

Nhưng chỉ cần một sai sót nhỏ, chỉ một, là đủ kéo mặt nạ xuống."



Muộii ngồi lại một mình trong phòng giám định.

Cô gõ nhịp tay lên bàn, tự lẩm bẩm:

"Một người sợ ánh sáng.

Một người mất con.

Một kẻ say xỉn.

Một kẻ trí thức...

Thế còn hắn – cái bản ngã thật thì sao?"

Cô khẽ nheo mắt, mím môi:

"Tôi sẽ gọi cái tên thật của anh.

Và lúc đó, chúng ta sẽ biết ai là ai."
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 50 - NGÀY THỨ BẢY


PHÒNG GIÁM ĐỊNH TÂM LÝ – NGÀY THỨ 7

Hắn đến phòng thẩm vấn đúng giờ như mọi ngày.

Vẫn áo bệnh nhân trắng xanh.

Vẫn dáng ngồi thẳng lưng, hai tay xếp trước bàn.

Vẫn ánh mắt điềm tĩnh và giọng nói không chút run rẩy khi trả lời từng câu hỏi của Muội.

Suốt sáu ngày qua, hắn lần lượt "giới thiệu" từng nhân cách với độ ổn định và logic đến mức hoàn hảo.

Không ai có thể phản bác.

Không cảnh sát nào có thể tìm được một sai lệch trong hành vi, ngôn ngữ hay nét mặt của hắn.

Ngày thứ nhất – nhẹ nhàng chia sẻ

Ngày thứ hai – phản ứng cảm xúc vừa đủ

Ngày thứ ba – nhớ chi tiết từng tổn thương

Ngày thứ tư – chuyển đổi nhân cách mượt mà

Ngày thứ năm – không nhầm lẫn ký ức

Ngày thứ sáu – kể lại sự kiện với góc nhìn khác nhau

Tất cả đều hoàn hảo.

Cho đến ngày thứ bảy.



10:00 AM – NGÀY THỨ 7

Muội bước vào với một tập giấy in.

Cô đặt xuống bàn vài bức tranh vẽ nguệch ngoạc – nét vẽ của trẻ em – được đội pháp chế phục dựng lại dựa trên lời kể của nhân cách "Jino".

"Jino vẽ những bức này phải không?"

Hắn gật.

"Phải.

Cháu vẽ bằng tay trái."

Muội mỉm cười:

"Tay trái?"

"Dạ."

Cô nhẹ nhàng lật ra thêm một tờ – lần này là bản camera quay lại lúc hắn vẽ vài ngày trước.

Trong đó, bàn tay phải của hắn cầm bút lia lịa, không một chút gượng gạo.

Không gian đột nhiên im lặng.

Muội không nói gì.

Hắn cũng không.

Chỉ có tay hắn... hơi siết lại trên bàn.



10:12 AM – CHUYỂN NHÂN CÁCH

Ngay lập tức, hắn đổi giọng:

"Không... không phải Jino!

Là Geon vẽ!

Jino mới ba tuổi, sao mà vẽ được!"

Muội ghi lại:

"Lần đầu tiên có sự phủ nhận giữa các nhân cách."

Cô tiếp tục gài:

"Ồ, vậy hôm qua ai kể về việc học mẫu giáo với cô Park?"

Người đàn ông chớp mắt liên tục.

"Là... là Jino."

Muội cười nhẹ, rồi hỏi như bâng quơ:

"Cô Park là người Bắc, phải không?"

Hắn gật.

"Bà ấy nói giọng nặng lắm."

Muội chốt:

"Giọng Bắc... mà Jino chỉ ba tuổi?"

Cô đặt xuống bàn ảnh cũ – cô Park là người Busan.

Giọng miền Nam rõ ràng.

Đặc trưng.

Hắn đơ ra vài giây.

"...Có lẽ tôi nhầm."



10:25 AM – PHÒNG GIÁM SÁT

Sara bấu nhẹ vai LyHan:

"Hắn đang bắt đầu rối rồi."

Pháo vội vàng gõ máy tính:

"Có vẻ trong toàn bộ hồ sơ của hắn, không có bằng chứng về việc từng được chẩn đoán đa nhân cách thật sự.

Mọi giấy tờ là bản sao — được nộp một năm gần đây."

Mỹ Chi nghiêng đầu:

"Tức là... hắn dựng lên tất cả chỉ trong một năm?"



10:30 AM – MUỘI CHỐT LẠI

Muộii khẽ nghiêng người tới trước, ánh mắt không còn là của một bác sĩ hiền hòa nữa, mà như xuyên qua tâm trí đối phương.

"Anh biết không, một bệnh nhân thật sự sẽ mâu thuẫn chính mình trong vô thức.

Còn anh... anh chỉ đang sắp xếp từng nhân cách như một vở diễn."

"Và người viết kịch bản, chỉ có một."

Người đàn ông im lặng rất lâu.

Mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán.

"Anh có biết việc khó khăn nhất khi nói dối là gì không?

Đó là anh lại phải nói dối để che lấp lời nói dối trước"

Muội khẽ gõ tay xuống bàn:

"Anh là ai trong tất cả bọn họ?"

Hắn không trả lời.

Nhưng lần đầu tiên, hắn không cười nữa.



Pháo mở dữ liệu từ một server nước ngoài mà cô vừa hack được – tài liệu bảo mật từ viện nghiên cứu tâm lý Kyunghee năm 2017.

"Tên hắn... từng là bác sĩ thực tập trong một chương trình trị liệu tâm thần.

Chuyên đề: Giả mạo rối loạn nhân cách để che giấu hành vi phạm tội."
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP 51 - MẶT NẠ


NGÀY THỨ 8 – PHÒNG GIÁM ĐỊNH TÂM LÝ

Sáng hôm đó, Muộii bước vào với đôi mắt thiếu ngủ nhưng ánh nhìn sắc như dao mổ.

"Hôm nay tôi không hỏi gì cả.

Chỉ cần anh lắng nghe."

Người đàn ông vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, miệng hơi cong lên như chờ một màn diễn thú vị.

Muội đặt xuống một túi hồ sơ dày cộm – toàn bộ là giấy tờ giả mạo, tài liệu trị liệu tâm lý bị đạo, và một đoạn ghi âm từ năm 2017, khi hắn còn là thực tập sinh ở Kyunghee.

Giọng hắn, trong đoạn ghi âm:

"Tôi nghĩ nếu bệnh nhân giả mạo được triệu chứng, tại sao ta không làm ngược lại?

Giả làm bệnh nhân để che giấu hành vi phạm tội?"

Một tiếng "cạch" vang lên.

Bản ghi được dừng.

Không khí đông cứng.

Hắn nhìn chằm chằm vào chiếc máy ghi âm.

Không cử động.



10:15 AM – CĂN PHÒNG BẮT ĐẦU XOAY

Sara và LyHan đứng sau gương một chiều, nín thở.

Pháo thì thầm:

"Tất cả các nhân cách...

đều là anh ta.

Một người duy nhất."

Orange gật đầu:

"Và mỗi ngày trôi qua, hắn vẫn luôn diễn kịch với chúng ta."

MaiQuinn mím môi, ánh mắt không rời khuôn mặt trắng bệch của hắn:

"Không còn là rối loạn.

Mà là kiểm soát tuyệt đối."



10:20 AM

Muội rút ra ảnh nạn nhân cuối cùng – Loona – và đặt trước mặt hắn.

"Cô bé này...

đã chết vì tin anh."

"Anh nói cô bé không có giá trị, rằng nếu cô ấy biến mất thì chẳng ai phải đau khổ.

Rồi anh dụ cô ấy 'để thử nghiệm'."

"Sau đó... giết cô ấy.

Đổ thừa cho bệnh nhân cách, giả vờ như một vụ giết người khi không tỉnh táo."

Sara đặt hình chụp pháp y lên bàn, chỉ vào vết rạch dài dọc theo cổ tay nạn nhân:

"Vết thương sâu, chính xác... nhưng không hề có máu."

Muộii gật đầu, tiếp lời:

"Chứng tỏ lúc đó tim nạn nhân đã ngừng đập.

Cơ thể không còn bơm máu.

Nghĩa là nạn nhân đã chết trước khi bị rạch tay."

Lyhan bước vào, giọng trầm:

"Một người muốn tự tử sẽ không tạo ra vết cắt sau khi chết."

Muội nhìn thẳng vào hung thủ:

"Vậy ai cắt?

Và để làm gì?"

Không khí trong phòng thẩm vấn như đông đặc.

"Anh muốn dựng hiện trường giả.

Khi rạch tay, anh tưởng sẽ có máu — nhưng lại quên mất rằng... chỉ khi tim còn đập thì mới đẩy máu trào ra."

Hắn nhìn ảnh rất lâu.

Không trả lời.

Không phản ứng.

Chỉ rút tay về, siết nhẹ ngón trỏ và ngón cái.

Rồi...

đột ngột bật cười.

"Hóa ra... vẫn lộ nhỉ?"



10:27 AM – MẶT NẠ RƠI

Giọng nói đổi hẳn.

Không còn run rẩy.

Không còn mềm mỏng.

Chỉ còn một gã đàn ông, với ánh mắt sắc như dao:

"Cô biết không, mỗi người đều sống trong vai diễn.

Tôi chỉ đơn giản là người diễn tốt hơn mà thôi."

"Họ nói tôi bệnh... nhưng bệnh thật là xã hội này."

"Ai cũng cần một lý do để sống sót.

Còn tôi, chọn sống bằng cách quan sát sự sụp đổ của người khác."

Muội lạnh lùng chốt:

"Anh không bệnh.

Anh chỉ độc ác."



10:35 AM – JIWOO ĐẨY CỬA VÀO

Jiwoo mở cửa phòng, ra hiệu:

"Đủ rồi.

Còng tay."

Sara tiến tới, ánh mắt không còn thương cảm:

"Kết thúc rồi."



11:30 AM – TẠI TRỤ SỞ CẢNH SÁT

Không còi hú.

Không tiếng hét.

Chỉ là một buổi trưa yên tĩnh, khi kẻ cuối cùng trong vụ án bị còng tay đưa đi.

Mọi người tan ca.

Sara xếp lại hồ sơ.

LyHan vươn vai, nhìn quanh phòng trống.

Orange thu dọn hộp cơm, khẽ thở ra:

"Mùa xuân năm nay lạnh ghê."

Miu đứng dậy, cầm theo quyển sách chưa đọc xong, khoác thêm áo choàng.

Pháo vừa ngáp vừa kéo Mỹ Chi ra bãi giữ xe:

"Đi ăn tokbokki mừng phá án không?"

Cả nhóm lục tục rời khỏi trụ sở.

Ra đến ngoài, trời đã ngả chiều, gió xuân thổi nhè nhẹ qua vành tai.

Họ cùng dừng lại vài giây – ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh nhạt chớm lạnh.



Một câu nói nhẹ nhàng vang lên trong lòng tất cả:

"Chúng ta không làm anh hùng.

Nhưng mỗi ngày, chúng ta đứng giữa ánh sáng và bóng tối — để người khác được sống yên bình."



ĐÊM CÙNG NGÀY

Sara đứng bên hành lang.

Gió đêm mát rượi thổi qua tóc.

LyHan bước tới, đứng bên cạnh cô.

"Cảm ơn vì đã không bỏ cuộc."

Sara khẽ nghiêng đầu nhìn cô: "Không phải em.

Là chúng ta."

Ánh mắt chạm nhau, yên lặng.

Không cần nói thêm gì nữa.
 
|Lyhansara|_ Hồi Ức Không Lời
CHAP CUỐI - MÙA XUÂN NGƯỢC GIÓ


Một tuần sau khi vụ án khép lại, nắng xuân bắt đầu ngả vàng trên nền trời Seoul.

Không khí vẫn se lạnh, như níu giữ hơi thở mùa đông chưa kịp tan.

Dù chẳng còn xác chết cần khám nghiệm hay thủ phạm phải lật mặt, nhưng guồng quay của ngành pháp y – điều tra – tâm lý học hình sự vẫn chẳng ngừng nghỉ.

Ai nấy lại trở về với nhịp sống quen thuộc, chỉ có điều... có vài mối quan hệ chẳng còn như xưa.

Phòng pháp y Gangnam, 11:35AM.

Sara gỡ kính, tựa người sau ghế.

LyHan đứng tựa khung cửa, tay cầm hai ly cà phê từ cửa tiệm quen.

"Em lại thức trắng đêm xem hồ sơ à?" – LyHan hỏi, đặt ly xuống bàn.

Sara mỉm cười khẽ: "Chỉ là... vẫn còn nhiều nạn nhân chưa được gọi đúng tên."

LyHan không nói, chỉ khẽ cúi đầu chạm nhẹ trán Sara.

Cử chỉ chẳng lời nhưng đủ khiến Sara khựng lại vài giây – cái lạnh nơi đầu ngón tay tan dần.



Ở dãy phòng bên cạnh, Saabirose đang búng búng ngón tay vào khung cửa phòng pháp y:

"Ê Mai, hôm nay tao mặc áo blouse nè, nhìn tao đi..."

MaiQuinn chẳng thèm quay đầu, vẫn chăm chú đọc bảng kết quả hóa nghiệm:

"Tao nhìn thấy rồi.

Mặc áo blouse vẫn là con mèo dữ thôi."

Từ khi biết cả hai bằng tuổi, hai đứa chẳng nể nang gì nhau.

Saabirose nhướng mày, khoanh tay: "Mày khen hay chê vậy?"

Mai nhếch mép cười nhẹ: "Tao đang tả đúng bản chất."

Saabi quay mặt đi nhưng má lại ửng hồng.

Mỗi ngày đến phòng pháp y, lý do thì vẫn là "gửi báo cáo", nhưng ai cũng biết Saabirose chỉ muốn thấy Mai.

Và Mai?

Chưa từng đuổi cô ấy một lần nào.



Tại văn phòng tâm lý, Lamoon lại xuất hiện.

"Em nghĩ... dạo này em hơi mất ngủ.

Hay là... có khi là rối loạn dạng phân ly...?"

Muội liếc qua bản ghi chép, đặt bút xuống:

"Lamoon à, lần trước em bảo mình bị PTSD.

Trước đó là OCD, rồi SAD, rồi GAD..."

Lamoon gãi đầu:

"Em... nghiên cứu kỹ mà chị, có triệu chứng giống thiệt..."

Muội thở ra, khẽ cười:

"Ừ, chị biết.

Nhưng lần sau, nếu em đến chỉ để nhìn chị... thì nói thật lòng đi."

Lamoon im lặng.

Gió từ cửa sổ lùa vào làm lay động mái tóc cô.

Muộii không đuổi cô về.

Chị chỉ quay lại viết tiếp bản phân tích lâm sàng – còn Lamoon, vẫn ngồi đó, yên ổn như một bệnh nhân cần được nghe tiếng gõ bàn phím của người mình thích.



Ở văn phòng đội hình sự, LyHan vừa gác điện thoại thì thấy hai bóng nhỏ ló đầu vào.

"Pháo, Mỹ Chi.

Tụi bây làm gì ở đây?"

Mỹ Chi cười hì hì:

"Dạ...

đi khảo sát địa điểm phục dựng hiện trường!"

Pháo nhìn qua laptop, định nhanh tay thoát giao diện lạ thì... không kịp.

"Tụi bây đang hack điện thoại chị hả?"

Ba giây sau là cảnh tượng hai đứa bị LyHan dí chạy quanh văn phòng, vừa la vừa cười.

Một thứ náo nhiệt khó có thể tưởng tượng nổi trong không gian từng trầm mặc vì những cái chết.



Dưới căn tin, Cam mở hộp cơm.

"Lại món canh rong biển em nấu.

Chị có ăn không?"

Miu Lê ngẩng lên khỏi quyển sách.

Cô gật đầu nhẹ, nhận lấy đũa.

"Hôm nay chị không đọc sách à?" – Cam hỏi, tay gắp đồ ăn.

"Đợi em đến rồi mới yên tâm." – Miu đáp đơn giản.

Hai người cùng ngồi cạnh nhau, chẳng cần nhiều lời, chẳng cần cử chỉ lãng mạn.

Nhưng cái cách Cam mở nắp hộp cẩn thận và Miu không bao giờ từ chối – đã là một kiểu thân mật lặng lẽ nhất rồi.



Cuối ngày.

Cả nhóm đứng ở bậc thềm trước trụ sở.

Trời chuyển gió.

Mùa xuân Seoul năm nay có vẻ đến muộn hơn mọi khi.

LyHan kéo cổ áo Sara lại, sợ cô bị lạnh.

Saabirose búng tay lên trán Mai.

Muội choàng áo khoác cho Lamoon đang run lên vì cơn gió.

Pháo và Mỹ Chi vừa bị phạt quét sân, còn Cam... vẫn đứng đợi Miu xong ca trực.

Cả nhóm cùng ngẩng lên bầu trời – ánh sáng cuối ngày nhạt dần nhưng vẫn đủ soi rõ khuôn mặt ai cũng mang nét mỏi mệt... và mãn nguyện.



"Chúng ta không phải người hùng,"

"Chỉ là những kẻ đi gom mảnh vỡ sau khi bão tan."

"Vì đất nước, vì công lý, và vì những người không còn tiếng nói."
 
Back
Top Bottom